Ngôn Tình Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 301


Chương 301:

Cố Manh Manh run lên, giật giật khóe môi nói: “Lục Tư Thần đâu?”

An Luân đáp: “Lục tổng đang ở trên xe. Ngài ấy bảo tôi đón cô qua đó.”

Cố Manh Manh mặt nhăn lại.

Cô ấp úng nói: “An Luân, anh có thể đừng kể cho Lục Tư Thần nghe về việc tôi vừa lén ăn kem, được không?”

An Luân chớp chớp mắt cười: “Thiếu phu nhân vừa ăn kem? Sao tôi không thấy?”

Đúng là rất biết ý mà.

Cố Manh Manh là ai?

Đó là cục cưng của ông chủ. Cục cưng được nâng niu trong lòng bàn tay, anh dám đi mách lẻo? Chán sống rồi!

Bên này, phản ứng của Cố Manh Manh đủ nhanh, chỉ vội nói: “Thư ký An, anh nói đúng, tôi vừa rồi không ăn gì cả!

Ý tôi là, lời lúc nãy chỉ là gạt anh. Thực ra chỉ là muốn xem thử phản ứng của anh như thế nào!”

An Luân cười nhạt: “Thiếu phu nhân thật biết đùa.”

Sau đó lại nói thêm một câu: “Nếu như cô không có việc gì khác nữa thì chúng ta đi được chưa?”

“ỪM!”

Có Manh Manh gật đầu.

Đúng lúc này, Bella đi tới.

“Thư ký An!”

Cô ấy cười.

An Luân đứng thẳng dậy, nói một cách lịch sự và xa cách: “Cô Bella.”

Bella hỏi: “Tư Thần không tới à?”

An Luân lắc đầu nói: “Lục tổng không tới. Chỉ là bảo tôi tới đón thiếu phu nhân về.”

“Vậy à…”

Bella hơi thất vọng.

An Luân nói tiếp: “Cô Bella, cô tìm Lục tổng có chuyện gì sao?”

Bella cười nói: “Tôi có thể có chuyện gì chứ. Chỉ là thuận tiện hỏi vậy thôi. Nếu như cậu là tới đón Manh Manh vậy hai người về đi.”

“Được.”

An Luân đáp, rồi ngay lập tức nhìn Có Manh Manh.

Cố Manh Manh đứng dậy khỏi chỗ ngồi và nói: “Ừm, đi thôi.” Nói xong, cô nhìn Bella một lần nữa và nói: “Tạm biệt, ngày mai gặp!”

Bella gật đầu đáp lại.

Sau khi rời đi, Cố Manh Manh nghi ngờ hỏi An Luân: “Không phải anh vừa nói rằng Lục Tư Thần đang đợi tôi trên xe sao? Tại sao khi Bella hỏi anh lại nói anh ấy không đến? Hừm, rốt cuộc anh ấy có đến không?”

An Luân không ngờ cô lại thấy khúc mắc về vấn đề này, vì vậy chỉ đành trả lời: “Lục tổng đang ở bãi đậu xe.”

Cố Manh Manh chau mày.

An Luân khựng lại, tiếp tục giải thích: “Vừa rồi tôi nói với Bella như vậy vì Lục tổng không muốn bị quấy rầy. Thiếu phu nhân, tôi nói vậy cô hiểu không?”

Cố Manh Manh dường như đã hiểu, mà cũng dường như: không hiểu.

An Luân bật cười: “Lục tổng là đặc biệt tới đón cô. Nếu Bella đi theo, ngài ấy sẽ không vui.”

Cố Manh Manh “xì” một tiếng, nói: “Tôi không nghĩ thế.

Bella xinh đẹp lại biết ăn nói như vậy. Lục Tư Thần nhìn thấy cô ấy, sợ là vui mừng còn không kịp, sao mà không vui được?”

An Luân chau mày nói: “Cô tại sao lại nghĩ như vậy?”

Có Manh Manh im lặng.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 302


Chương 302:

An Luân liếc nhìn vẻ mặt của cô và chợt hiểu ra.

Anh nói: “Thiếu phu nhân, có thể cô đã hiểu lầm rồi. Giữa Lục tổng và cô Bella chỉ có mối quan hệ công việc. Ngoài ra, thường ngày họ không có bắt kỳ liên lạc nào khác. Ừm, có điều họ đã liên lạc thường xuyên gần đây cũng chỉ là vì cô. Cô Bella mời cô làm người mẫu vedette cho cô ấy. Lục tổng rất quan tâm đến chuyện này!”

Cố Manh Manh liếc An Luân, cố ý hỏi: “Thư ký An, anh quen biết Lục Tư Thần lâu hơn tôi, hơn nữa còn là thư ký thứ nhất của anh ấy, vì vậy rất nhiều chuyện củ anh ấy, anh rõ hơn tôi nhỉ?”

An Luân cười nói: “Là do Lục tổng tin tưởng tôi!”

Cố Manh Manh nói: “Anh ấy đã có bao nhiêu người bạn gái trước tôi?”

An Luân khoé miệng giật giật.

Anh biết ngay là không có chuyện tốt mà!

“Tại sao không nói?”

Bên này, Cố Manh Manh vẫn đang chờ hồi âm.

Thư ký An rất thông minh mà đáp: “Thiếu phu nhân, cô yên tâm đi. Cô là người yêu duy nhất mà Lục tổng thừa nhận. Trước đó, tôi chưa từng nghe nói bên cạnh ngài ấy có người phụ nữ nào. Cô nhất định là người đầu tiên!”

Trong bãi đậu xe tầng hằm.

Tài xế đỗ xe ở một góc khuất. An Luân dẫn Cố Manh Manh đến và mở cửa ghế sau cho cô.

“Cảm ơn!”

Có Manh Manh nói một câu, cúi xuống vào xe.

Lúc này Lục Tư Thần đang chợp mắt, nghe thấy động tĩnh liền không khỏi mở mắt ra.

Ngay sau đó, cô gái đã lao vào vòng tay anh.

“Lục Tư Thằn!”

An Luân khựng lại, tiếp tục giải thích: “Vừa rồi tôi nói với Bella như vậy vì Lục tổng không muốn bị quấy rày. Thiếu phu nhân, tôi nói vậy cô hiểu không?”

Cố Manh Manh dường như đã hiểu, mà cũng dường như: không hiểu.

An Luân bật cười: “Lục tổng là đặc biệt tới đón cô. Nếu Bella đi theo, ngài ấy sẽ không vui.”

Cố Manh Manh “xì” một tiếng, nói: “Tôi không nghĩ thế.

Bella xinh đẹp lại biết ăn nói như vậy. Lục Tư Thần nhìn thấy cô ấy, sợ là vui mừng còn không kịp, sao mà không vui được?”

An Luân chau mày nói: “Cô tại sao lại nghĩ như vậy?”

Có Manh Manh im lặng.

An Luân liếc nhìn vẻ mặt của cô và chợt hiểu ra.

Anh nói: “Thiếu phu nhân, có thể cô đã hiểu lầm rồi. Giữa Lục tổng và cô Bella chỉ có mối quan hệ công việc. Ngoài ra, thường ngày họ không có bắt kỳ liên lạc nào khác. Ừm, có điều họ đã liên lạc thường xuyên gần đây cũng chỉ là vì cô. Cô Bella mời cô làm người mẫu vedette cho cô ấy. Lục tổng rất quan tâm đến chuyện này!”

Cố Manh Manh liếc An Luân, cố ý hỏi: “Thư ký An, anh quen biết Lục Tư Thần lâu hơn tôi, hơn nữa còn là thư ký thứ nhất của anh ấy, vì vậy rất nhiều chuyện củ anh ấy, anh rõ hơn tôi nhỉ?”

An Luân cười nói: “Là do Lục tổng tin tưởng tôi!”

Cô gọi lớn.

Lục Tư Thần đưa tay lên, cười hôn lên trán cô: “Hả2”

Cố Manh Manh cười nói: “Chúng ta mới nửa ngày không gặp nhỉ? Không biết tại sao, em lại khá nhớ anh.”

Ánh mắt của Lục Tư Thần dịu đi.

Anh gật đầu, giọng nói mê người: “Ừm, anh cũng vậy.”

Trái tim của Cố Manh Manh như được đổ đầy mật ong, vô cùng ngọt ngào!

Sau bữa tối, Lục Tư Thần đưa Cố Manh Manh đến nhà hát Scala xem nhạc kịch.

Tiếc là các diễn viên nhạc kịch chỉ nói tiếng Ý, Cố Manh Manh không thể hiểu nổi một từ nào, chỉ ngồi trong phòng bao, chán nản mà ăn đồ vặt.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 303


Chương 303:

Một lúc sau, Lục Tư Thần hỏi cô: “Rất nhàm chán?”

Cố Manh Manh ngắng đầu lên nhìn anh, cô nheo miệng nói: “Không chán. Em vốn không hiểu họ đang nói gì. Tại sao họ không nói tiếng Trung? Còn không bằng xem TY. Ít nhất dưới màn hình còn có phụ đề!”

Lục Tư Thần nghe vậy thì không thể nhịn được cười.

Cố Manh Manh bất mãn trừng mắt: “Anh còn cười! Em sắp bức bối chết mắt!”

Lục Tư Thần vươn tay kéo cô vào trong lòng, cười nói: “Nếu em thích xem nhạc kịch thì sau khi về nước, anh đi xem cùng em?”

Cố Manh Manh vươn tay ôm lấy cổ anh, chan nản nói: “Cũng tạm. Thật ra em không thích cũng không ghét, chỉ là thấy hơi kỳ lạ! À, đúng rồi. Thực ra lúc nãy em đã muốn hỏi anh. Tại sao máy diễn viên này lại mặc kimono? Chính xác thì vở nhạc kịch này đang kể về cái gì thế?”

“Em không xem danh mục vở diễn?”

Lục Tư Thần nhìn cô.

Cố Manh Manh trừng mắt, hừ giọng: “Anh còn cười em nữa! Rõ ràng là biết em không hiểu tiếng Ý1”

Lục Tư Thần lo cô gái nhỏ có thể nổi giận, nhanh chóng nói: “Tên của vở opera này là” .

Phim kể về một geisha Nhật Bản kết hôn với một sĩ quan Mỹ trăng hoa. Cuối cùng sĩ quan đó đã bỏ rơi cô ấy rồi về nước. Ba năm sau, ông ta đưa vợ mới cưới ở Mỹ quay lại.

Hơn nữa còn cướp đoạt đứa con của Butterfly phu nhân.

Cuối cùng bà ấy sau khi trao lại đứa con thì đã tự sát.”

“Cái gì!”

Cố Manh Manh mở to mắt.

Cô thở dài: “Butterfly phu nhân thảm quá. Vở kịch này có phải là bi kịch không?”

Lục Tư Thần gật đầu.

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc, tiếp tục: “Tại sao em thấy rất nhiều vở opera và vở kịch sân kháu đều có cái kết bi kịch?”

Lục Tư Thần trả lời: “Bi kịch làm cho tình tiết trở nên mạnh mẽ hơn, có thể k*ch th*ch sự cộng hưởng và suy nghĩ của khán giả.”

“Nhưng rất thảm.”

Cố Manh Manh chau mày.

Lục Tư Thần vuốt lưng, cô cười: “Nếu đã không hiểu thì về thôi.”

“Hả?”

Có Manh Manh nghe vậy thì không khỏi trừng anh.

“Trở về? Trở lại khách sạn?”

*Bằng không thì sao?” Lục Tư Thần cười: “Bên ngoài trời tối rồi, em muốn đi đâu?”

Cố Manh Manh đảo mắt máy cái.

Cuối cùng, cô lại thở dài: “Quên đi, chúng ta về khách sạn đi. Anh còn chưa làm xong việc phải không?”

“Hửm?”

Lục Tư Thần nhìn cô.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Anh vẫn là về làm việc sớm chút đi, như vậy sẽ không phải thức khuya nữa.”

Ánh mắt Lục Tư Thần dịu đi.

“Lo lắng cho anh?” Anh hỏi.

Cố Manh Manh gật đầu, trả lời: “Đúng vậy, em không muốn anh già nhanh. Họ đều nói rằng thức khuya rất có hại cho cơ thể. Lục Tư Thần, anh không còn trẻ nữa, nếu có thể tránh thức khuya thì tốt nhất vẫn đừng nên thức khuya.”

Lục Tư Thần mặt không chút cảm xúc: “Em chê anh già?”

Cô Manh Manh ngạc nhiên không thôi: “Không, sao em chê anh già được chứ? Hì hì, thực ra anh cũng không già.

Chỉ là so với em… Hừm, có hơi già một chút chút.”

Lục Tư Thần tỏ vẻ bị tổn thương.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 304


Chương 304:

Cố Manh Manh hôn lên má anh cười: “Được rồi, được rồi, nói đùa thôi. Trong lòng em, Lục Tư Thần là người đàn ông đẹp trai nhất trên đời. Em thề!”

Nói xong còn giơ tay lên để thè.

Lục Tư Thần hừ lạnh một tiếng: “Cho dù anh già đi, em cũng chỉ có thể là của anh!”

“Em biết…”

Cố Manh Manh siết chặt vòng tay, áp mặt vào mặt anh.

Hơi thở của cô ngọt ngào, ấm áp và mềm mại phả vào tai anh: “Em cả đời này đều sẽ là của anh, được không?”

Lục Tư Thần lạnh lùng nói: “Không được!”

Cố Manh Manh ngắn ra.

Ngay sau đó, giọng nói của người đàn ông truyền đến: “Kiếp này, kiếp sau, và mãi mãi, em đều là của anh!”

Thật bá đạo!

Sự bá đạo gần như nghẹt thở.

Cố Manh Manh cười, gật mạnh đầu: “Ừm, được!”

Đến tối, cả hai cùng lăn trên giường.

Cố Manh Manh mệt đến mức thở hỗn hển. Cả người mềm nhữn, không có chút sức lực nào.

Lục Tư Thần ôm cô vào trong ngực, nhìn cô mang theo ý cười, nói: “Vừa rồi em hét lớn như vậy, sao giờ lại không có sức lực nữa rồi?”

“Anh còn nói!”

Có Manh Manh trừng anh.

Cô chu môi lên, bực bội nói: “Em đã bảo anh nhẹ chút.

Anh xem, anh nhìn miệng em này, giờ đau lắm, mai dậy chắc là sưng lên rồi!”

“Vậy sao?”

Lục Tư Thần nâng cằm, nhướng mày nói: “Nào, để anh xem!”

“Anh nhìn đi!”

Cố Manh Manh không nghĩ ngợi liền ngẳắng đầu lên.

Không ngờ, thứ chờ đón cô lại là nụ hôn của người đàn ông.

“Ưml”

Có Manh Manh giãy dụa.

Lục Tư Thần thuận thế lật người đè cô xuống bên dưới.

Sự kinh hoàng hiện lên trong mắt Có Manh Manh.

Lục Tư Thần chỉ khẽ hôn chụt lên cái môi nhỏ của cô, cười nói: “Đừng lo, đêm nay anh sẽ không làm nữa.”

Nghe vậy, Có Manh Manh mới thả lỏng dây thần kinh.

Cô than thở: “Lần nào anh cũng như vậy, lúc đầu đã nói là nhẹ thôi, kết quả là… kết quả…”

“Kết quả thế nào?”

Lục Tư Thần gặng hỏi.

Cố Manh Manh cắn môi: “Dù sao thì anh là kẻ xáu nhất!

Xấu nhát, xáu nhát!”

Lục Tư Thần không nhịn được cười.

“Đúng là cô nhóc ngốc nghếch!”

Nói xong, anh cúi đầu xuống, lại chiếm đoạt môi cô.

Có Manh Manh chống tay lên ngực anh, lông mày nhíu lại, sốt sắng mà kêu lên: “Anh dậy đi, Lục Tư Thần, không phải anh vừa nói muốn đi tắm sao? Nhanh lên, ấy, anh nặng quá, mau tránh ra đi!”

Lục Tư Thần thương xót cô gái nhỏ này. Sau nụ hôn cuối cùng, anh buông cô ra.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 305


Chương 305:

Anh nhâc chăn xuông giường, mặc kệ mình trân như nhộng, đứng bên giường nhìn cô nói: “Cùng tắm?”

Cố Manh Manh cảm thấy xấu hỏ, chui vào trong chăn, không dám nhìn anh.

“Không thèm!”

Cô từ chối không chút do dự.

Cô không ngốc. Lần trước vì tắm cùng anh, kết quả ngày đó cô nhìn mình trong gương. Cái dáng vẻ đó… cô không dám nhớ lại!

“Được được, anh đi tắm trước. Đừng ngủ quên. Lát nữa anh xả nước cho em ngâm mình lát.” Lục Tư Thần Đình vỗ đầu cô qua chăn nói: “Nghe rõ chưa?”

“Biết rồi…”

Cố Manh Manh trả lời.

Lục Tư Thần nhìn bóng nhỏ trên giường lớn cười bất lực rồi xoay người đi vào phòng tắm.

Một lúc sau, từ bên trong vọng ra tiếng nước.

Cái đầu nhỏ của Có Manh Manh ngóc ra khỏi giường, đôi mắt lớn xinh đẹp đảo quanh.

Cuối cùng, ánh mắt cô lại rơi ra ngoài cửa sổ.

Cô đầu tiên là ngắn ra, sau đó kêu lên: “Trời ơi, vừa rồi chúng ta không kéo rèm cửa lại sao?”

Thực tế là dãy phòng của họ nằm trên tầng cao nhất của khách sạn, không có tầng nào cao hơn khách sạn này gần đó.

Do đó, không phải lo lắng về việc bị nhìn trộm.

Tuy nhiên, một cô gái nhỏ nào đó lại không nghĩ vậy. Cô lại trốn lại trong chăn, xấu hỗ mà muốn đào cái lỗ mà chui xuống.

Ngày hôm sau, Cố Manh Manh bắt đầu tham gia cuộc thi.

Trên đường đi, cô lo lắng đến mức không có tâm trạng ăn sáng. Nếu Lục Tư Thần không đích thân ép cô ăn sandwich, cô gái nhỏ này thậm chí không định uống miếng nước nào.

Về điểm này, Lục Tư Thần hận rèn sắt không thành thép.

“Chỉ là một buổi đi catwalk thôi mà, em có cần căng thẳng vậy không?”

Anh chau mày nói.

Cố Manh Manh xị mặt, vô cùng chán nản: “Em cũng đâu muốn căng thẳng. Nhưng, nhưng em không thể kiềm chế được. Lục Tư Thần, dạy em đi, làm sao mới có thể không căng thẳng?”

Lục Tư Thân nhìn cô nói: “Hít sâu! Ừ, chính là như vậy, hít sâu một hơi, sau đó từ từ thở ra… Èm, em thấy thế nào?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Cô chu môi: “Em vẫn cảm thấy căng thẳng.”

Lục Tư Thần nói: “Vậy thì hít thở thêm máy hơi.”

“Ohl”

Có Manh Manh gật đầu, tiếp tục hít thở sâu.

Chẳng máy chốc, xe đã dừng lại trước cổng địa điểm thi đâu.

Cố Manh Manh nhìn đám đông bên ngoài, mặt cô tái đi ngay lập tức.

“Nhiều, nhiều người quá…”

Cô há to miệng ngạc nhiên.

Lục Tư Thần vỗ nhẹ vào lưng cô, ôn tồn nói: “Ngoan, không sao đâu, Bella sẽ chăm sóc tốt cho em.” Nói xong, anh lại nhìn An Luân rồi nói tiếp: “Đưa cô ấy vào đi, nhất định phải giao tận tay cho Bella!”

“Vâng!”

An Luân gật đầu, sau đó mở cửa xe trước bước xuống.

Sau đó, anh mở cửa ghế sau ra, gọi: “Thiếu phu nhân, mời cô xuống xe. Tôi đưa cô vào hậu trường!”

“Lục Tư Thần…”

Cố Manh Manh lao vào vòng tay của người đàn ông.

Lục Tư Thần dở khóc dở cười: “Làm sao vậy, bé con?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 306


Chương 306:

Có Manh Manh ngắng mặt lên khỏi vòng tay anh, nhìn anh một cách đáng thương và nói: “Anh sẽ luôn nhìn theo em, đúng không? Ý em là, lát nữa khi em đi catwalk, anh sẽ ở dưới sân khấu nhìn theo em đúng không?”

“Tất nhiên rồi!”

Lục Tư Thần gật đầu cười: “Làm sao có thể bỏ lỡ buổi biểu diễn đầu tay của bé con nhà chúng ta được?”

Có Manh Manh siết chặt vòng tay, ôm chặt eo anh.

Lục Tư Thần sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, cười bất lực: “Vẫn còn rất căng thẳng?”

“Ừm…”

Cố Manh Manh gật đầu.

Cuối cùng, cô thấp thỏm nói: “Em đột nhiên hối hận vì đã đồng ý với Bella…”

Lục Tư Thần nghe vậy liền không chút do dự trả lời: “Nếu em không muốn đi nữa, anh bây giờ sẽ nói với Bella.”

“Đừng!”

Cố Manh Manh nhanh chóng ngắt lời anh.

Cô ngắẳng đầu, ánh mắt kiên định.

“Tuy rằng trong lòng có chút hối hận, nhưng em không phải loại người nói lời không giữ Lúc này, cô không nhịn được nắm chặt hai tay, hai má phồng lên: “Em, em sẽ không lùi bước!”

Lục Tư Thần rất vui khi nghe cô nói như vậy.

“Ngoan!”

Anh cúi đầu h*n l*n ch*p m** nhỏ của cô.

Cố Manh Manh ngơ ngác nhìn anh, nhẹ nhàng nói: “Vậy thì em đi?”

“Đi đi!”

Lục Tư Thần gật đầu.

Cố Manh Manh rời khỏi vòng tay anh, cuối cùng lưu luyến mà liếc nhìn anh một cái trước khi bước ra khỏi xe.

Tuy nhiên, ngay khi An Luân định đóng cửa xe, Cố Manh Manh đột nhiên cúi xuống nhìn người đàn ông trong xe và nói: “Lục Tư Thần, anh không động viên em sao?”

Lục Tư Thần ngắn ra giật mình, sau đó cười nói: “Ừm, bé con có lên!”

“Ừm ừm!

Cố Manh Manh rắt hài lòng mà gật đầu.

An Luân đóng cửa xe lại, nhìn Cố Manh Manh: “Thiếu phu nhân, chúng ta có thể đi chưa?”

“Đi thôi.”

Cố Manh Manh gật đầu.

306-1-co-hao-hao.jpg


Cô hít một hơi thật sâu, nhìn An Luân bằng đôi mắt to đẹp.

An Luân nói: “Đúng, nếu căng thẳng thì có thể thử hít sâu!”

Có Manh Manh cười: “Đây là điều mà Lục Tư Thần đã dạy tôi.”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 307


Chương 307:

“Ừm, đây là một cách rất hay!” An Luân đáp, cuối cùng lại nói: “Thiếu phu nhân, chúc cô trình diễn thành công!”

“Cảm ơn!”

Có Manh Manh cười rạng rỡ với anh.

An Luân gật đầu, sau đó giơ tay gõ cửa.

Ngay sau đó, Bella đã xuất hiện bên trong cánh cửa.

“Manh Manh, cuối cùng thì cô cũng đến rồi!”

Khi nhìn thấy Có Manh Manh, vẻ mặt của cô ấy rất phấn khích, cô ấy tiếp tục nói: “Sao bây giờ cô mới đến thế? Tắt cả người mẫu đều trang điểm xong cả rồi, chỉ còn lại một mình cô thôi!”

An Luân ở bên cạnh nói: “Trên đường bị kẹt xe, cho nên đến muộn một chút.”

Bella gật đầu, liền vươn tay kéo Cố Manh Manh vào phòng, lớn tiếng nói: “Thợ trang điểm, mau trang điểm cho người mẫu này đi!”

Chuyên gia trang điểm đáp lại và ra hiệu cho Cố Manh Manh đi qua.

Cố Manh Manh đầu tiên là nhìn lại An Luân. Sau khi nhận được ánh mắt yên tâm của anh thì cô mới bước vào phòng.

Lúc này, Bella quay lại nhìn An Luân và nói: “Tư Thần bây giờ đã ở trong hội trường rồi nhỉ?”

An Luân trả lời: “Có lẽ vẫn chưa vào.”

CON…

Bella trầm ngâm.

An Luân giả vờ như không thấy, nói tiếp: “Cô Bella, bây giờ tôi giao thiếu phu nhân cho cô. Cô ấy không nói được tiếng Ý. Lục tổng nhờ tôi nói với cô, mong cô chăm sóc cô ấy thật tốt!”

“Tất nhiên rồi!”

Bella gật đầu.

Nửa giờ sau, hội trường bắt đầu soát vé.

Với tư cách là khách mời đặc biệt, Lục Tư Thần không cần kiểm tra vé. Sau khi trực tiếp vào hội trường, anh được xếp ngồi ở hàng ghế VIP đầu tiên, sân khấu Chương trình ở trước mặt anh. Lát nữa chỉ cần Cố Manh Manh xuất hiện thì anh sẽ có thể nhìn thấy rõ ràng.

Thời gian trôi qua, đèn trên sân khấu đột nhiên sáng rực.

Người dẫn Chương trình tươi cười tuyên bố chính thức bắt đầu cuộc thi. Sau đó, tất cả các nhà thiết kế lên sân khấu phát biểu. Bella mặc một bộ sườn xám màu lục lam rất đẹp, mái tóc đen và đôi mắt đen, dáng người thướt tha.

Trong đám người ngoại quốc, vô cùng bắt mắt.

Phát biểu xong, mà trình diễn catwalk chính thức bắt đầu.

Hội trường yên lặng, tiếng nhạc vang lên, người mẫu đầu tiên bước ra. Mọi người bắt đầu thắp giọng bàn tán.

Từ đầu đến cuối, với tư cách là khách mời đẹp trai nhất trong bàn VỊP, Lục Tư Thần luôn tỏ ra vô cảm.

Tuy nhiên, điều này vẫn không cản trở sự săn đón điên cuồng của giới truyền thông.

Dù sao, cho dù là ai thì cũng không thể nào cưỡng lại được những thứ đẹp đẽ, hơn nữa đây còn là chủ tịch tập đoàn nỗi tiếng quốc tết Đúng lúc này, trên sân khấu xuất hiện một cô bé da trắng rụt rè.

Lập tức tổng tài lạnh lùng trong mắt mọi người đột nhiên cười lên.

Nụ cười này thật sự là hại nước hại dân mài!

Giới truyền thông đang phát cuồng, ống kính trong tay lập tức tách tách không ngừng chỉ vì muốn giữ lại khoảnh khắc chắn động lòng người này.

Đêm đó, Lục Tư Thần có mặt trên bản tin.

Đối với vị chủ tịch tập đoàn trẻ tuổi và đầy triển vọng này, giới truyền thông gần như hết lời ca ngợi.

Tuy nhiên, Có Manh Manh lại rất vui vẻ.

Lúc này, hai người vừa ăn tối xong, cùng nhau ngồi trên sô pha xem TV.

Cầm điện thoại di động, cô tức giận nói: “Cái gì mà anh chàng độc thân kim cương chứ? Lục Tư Thần, anh rõ ràng đã kết hôn rồi. Tại sao những người đó lại viết anh độc thân chứ?”

Về vấn đề này, Lục Tư Thần giải thích: “Lúc đó anh không thông báo với truyên thông chuyện liên hôn với Cố gia, nên chỉ có một số người biết anh đã kết hôn.” Lúc này anh mới thấy sắc mặt của cô không tốt, lại nói: “Bé con, lúc đầu anh không biết người anh cưới là em. Nếu sớm biết đó là em thì anh nhất định sẽ cho tất cả mọi người trên thế giới biết về điều này!”

Trên thực tế, điểm yếu của Có Manh Manh luôn là việc cưới thay năm đó.

Đây là điều cô sợ nghe thầy nhất.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 308


Chương 308:

Lúc này, khi nghe thấy Lục Tư Thần nói vậy thì không khỏi hơi hoảng hốt.

“Anh sẽ hối hận không?”

Cô hỏi đột ngột.

Lục Tư Thần nhìn cô, hỏi ngược lại: “Còn em thì sao?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Cô nắm tay người đàn ông, cắn chặt môi nói: “Lục Tư Thần, em nghĩ em được gả cho anh thật sự là phúc kiếp trước em tu được. Nếu không có anh, em không biết bây giờ mình sẽ thế nào…”

“Vì nên?”

Lục Tư Thần nhìn cô, cứ muốn cô phải nói ra hai chữ đó.

Cố Manh Manh đỏ mặt đáp: “Cho nên, em không hồi hận!

Lục Tư Thần, em không hề hối hận khi kết hôn với anh!”

Lục Tư Thần cuối cùng cũng mỉm cười hài lòng.

Anh đưa tay kéo cô gái vào lòng, hôn lên trán cô rồi nói: “Ừm, anh cũng vậy.”

Nửa đêm, đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Cố Manh Manh lật người trong vòng tay của người đàn ông, chau mày không cử động.

Tương tự, Lục Tư Thần cũng không bận tâm.

Nhưng không lâu sau, điện thoại di động trên bàn đầu giường lại điên cuồng vang lên.

Lục Tư Thần tiện tay ném điện thoại ra ngoài.

Tuy nhiên, trên đất có trải thảm nên điện thoại không bị ném vỡ. Tiếng chuông vẫn vang lên.

Lúc này, Cố Manh Manh cũng gần như đã thức giấc.

“Hình như điện thoại của mình đang đổ chuông…”

Cô lắm bẩm, cố gượng dậy khỏi vòng tay người đàn ông.

Lục Tư Thần siết chặt cánh tay, uể oải giọng nói: “Mặc kệ nó.”

Ngay sau khi giọng nói rơi xuống, điện thoại im bặt.

Cố Manh Manh nghe thấy không có tiếng chuông nữa, muốn tiếp tục ngủ. Nhưng mười giây sau, điện thoại lại điên cuồng vang lên.

Lục Tư Thần đột nhiên tức giận, định xoay người đứng dậy, nhưng Cố Manh Manh đã nắm lấy vạt áo anh.

“Hơ…”

Cô ngáp một cái, chậm rãi nói: “Để em đi đi. Dù sao cũng muốn đi vệ sinh…”

Lục Tư Thần nằm im.

Cố Manh Manh xuống giường, đi dép lê, cúi xuống nhặt điện thoại dưới đất lên.

Đáng ngạc nhiên, đó lại là cuộc gọi của Tô Mẫn Mẫn.

Cố Manh Manh vừa bước vào phòng tắm, vừa ấn nút nhận cuộc gọi. Vừa định đặt điện thoại lên tai, Tô Mẫn Mẫn đã hét lên: “Cố Manh Manh, cậu rốt cuộc đang làm cái gì vậy! Tớ gọi cho cậu máy lần rồi mà sao cậu mãi không nghe máy?”

Cố Manh Manh c** q**n ngồi trên bồn cầu, lười biếng nói: “Tớ đang ngủ… hơ…” Ngáp một cái, lại nói: “Cậu muốn làm gì?”

“Mở cửa!”

Tô Mẫn Mẫn tức giận nói.

Cố Manh Manh chép miệng một cái, nói: “Mở cửa gì?”

Tô Mẫn Mẫn nghiến răng: “Tớ ở ngay ngoài cửa phòng của cậu. Cố Manh Manh, tớ bảo cậu mở cửa cho tớ. Cậu có phải còn chưa dậy không?”

Ting!

308-1-co-hao-hao.jpg


“Cậu nhanh chút!”

Tô Mẫn Mẫn nói xong liền cúp điện thoại.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 309


CHương 309:

Cố Manh Manh không quan tâm đến chuyện khác, vội vàng bước ra ngoài, vừa mở cửa phòng ngủ ra đã nghe thấy người đàn ông trên giường hỏi: “Đi đâu?”

Cố Manh Manh trả lời: “Tô Mẫn Mẫn nói cô ấy đang ở ngoài cửa, để em mở cửa!”

Lục Tư Thần không đáp.

Cố Manh Manh không quan tâm, bước nhanh ra ngoài, đi thẳng ra mở cửa.

Ngạc nhiên!

Tô Mẫn Mẫn thực sự đứng bên ngoài, ngoài ra còn có hai nhân viên bảo vệ khách sạn đứng bên cạnh cô, vẻ mặt dữ tợn. Mãi đến khi thấy Cố Manh Manh xuất hiện thì vẻ mặt họ mới dịu đi.

Uh, họ có thể là thực sự coi Tô Mẫn Mẫn như một người điên nhỉ?

Dù sao bây giờ cũng đã hơn ba giờ sáng!

Sau khi tiễn nhân viên bảo vệ rời đi, Cố Manh Manh vội vàng kéo Tô Mẫn Mẫn vào phòng, nghỉ ngờ hỏi: “Mẫn Mẫn, không phải cậu đang nghỉ dưỡng ở trong nước sao?

Sao lại đột nhiên tới đây?”

“Tớ đến ăn chực!”

Tô Mẫn Mẫn trả lời như vậy.

Tuy nhiên, Cố Manh Manh không tin vào điều đó.

Cô đánh giá khắp người Tô Mẫn Mẫn, lắc đầu nói: “Không, Mẫn Mẫn, cậu nhất định có chuyện. Nếu không, cậu sẽ không bao giò đột nhiên xuất hiện ở đây. ỦUh, nhân tiện, làm sao cậu tìm được nơi này?”

Tô Mẫn Mẫn vô cùng đắc ý.

Cô ấy nói: “Cậu quên tớ làm nghề gì rồi à? Tớ nói cho cậu biết, ngoài việc phát triển game, trên thực tế, danh tính thật của tớ là bậc thầy hacker hàng đầu thế giới… Ừm, được rồi. Tớ chém đấy.” Dừng một chút, cô ấy lại nói: “Cậu quên là lần trước khi chat video với tớ, cậu đã cho tớ xem quang cảnh bên ngoài của khách sạn này rồi à? Cái này rất dễ tra. Dù sao khách sạn năm sao ở Milan cũng chỉ có mấy cái này! Còn về số phòng ấy mà, hì hì. Anh hai giàu như vậy, tất nhiên sẽ ở phòng tổng thống rồi!”

Cố Manh Manh thở dài.

Cô nói: “Đây không phải là trọng điểm. Tô Mẫn Mẫn, nói thật đi, cậu bị sao vậy?”

Tô Mẫn Mẫn bĩu môi.

“Anh hai đâu?”

Cô ấy hỏi.

Cố Manh Manh quay đầu nhìn về hướng phòng ngủ, đáp: “Còn đang ngủ.”

Tô Mẫn Mẫn nhìn theo một cái, sau đó ghé sát vào tai Cố Manh Manh nói nhỏ: “Tớ chia tay với Tiểu Tứ rồi!”

“Cái gì!”

Cố Manh Manh thốt lên.

Tô Mẫn Mẫn vội vàng nói: “c** nh* giọng chút. Tớ còn chưa nói xong!”

Có Manh Manh sửng sót: “Cậu, cậu thật sự điên rồi?”

Tô Mẫn Mẫn gật đầu.

Cô ấy nói: “Chính là hôm nay, uh, chính xác là khi tớ đang ăn sáng. Tớ bị chạm dây thần kinh, liền nói chia tay…”

“Vậy, Lục Tiểu Tứ nói thế nào?”

Cố Manh Manh hỏi.

“Anh áy?”

Tô Mẫn Mẫn nhướng mày.

Cô ấy im lặng, cố tình lòng vòng.

Cố Manh Manh sốt ruột: “Cậu nói đi chứ. Rốt cuộc là sao vậy?”

“Haiz…7 Tô Mẫn Mẫn thở dài.

Cô chậm rãi nói: “Phản ứng của anh chàng lúc đó đặc biệt bình tĩnh. Cậu có biết anh ta đã nói với tớ như thế nào không? Anh ta nói rằng anh ta biết tớ bị sảy thai, rất đau khổ. Vì không vui nên mới chia tay với anh ta. Anh ta đồng ý tha thứ cho tớ. Hơn nữa cũng sẽ không xem lời tớ nói là thật. Lúc đó tớ nghe anh ta nói vậy, thật sự rất muốn hát ly sữa trong tay lên mặt anh ta!”

“Vậy cậu cuối cùng có hát không?”

Cố Manh Manh nhìn cô.

Tô Mẫn Mẫn lườm một cái: “Cậu nghĩ có khả năng không?

Lúc đó ở trong nhà chỉ có tớ và anh ta. Nếu tớ chọc giận anh ta rồi thì cậu nghĩ tớ có đấu lại nỗi anh ta không?”

Cố Manh Manh bắt lực.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 310


Chương 310:

Cô kéo Tô Mẫn Mẫn đi tới ngồi xuống ghê sô pha, nói: “Bỏ đi, Mẫn Mẫn, nếu như Tiểu Tứ đã nói vậy rồi thì cậu vẫn đừng nên chia tay nữa. Dù sao anh ấy đối tốt với cậu như vậy. Quả thực là chiều cậu lên tận trời luôn đấy!”

“Cậu nhìn từ đâu ra?”

Tô Mẫn Mẫn trừng mắt nhìn cô.

Cố Manh Manh trả lời: “Cậu đã nói chia tay với anh áy rồi, nhưng anh ấy vẫn có thẻ tha thứ cho cậu vì tâm trạng cậu không tốt. Nếu không thực sự thích cậu, lúc đó làm sao anh ấy có thể phản ứng như thế?”

310-1-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh sờ sờ cằm, vừa nghĩ vừa nói: “Cậu định làm gì? Mẫn Mẫn. Không phải là tớ nói cậu. Cái dáng vẻ èo uột này của cậu, cậu có thể làm gì?”

“Tớ là sinh viên tốt nghiệp loại xuất sắc của trường đại học.

danh tiếng. Chỉ cần tớ muốn thì không có việc gì là tớ không làm được!” Tô Mẫn Mẫn vô cùng tự tin.

Cố Manh Manh giơ ngón tay cái lên: “Lợi hại! Vậy cậu đã tốt nghiệp trường đại học danh tiếng nào?”

Tô Mẫn Mẫn đáp: “lvy!”

Có Manh Manh tròn mắt: “Lợi hại như vậy!”

Tô Mẫn Mẫn rất đắc ý.

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc, sau đó đột nhiên nói: “Còn Lục Tiểu Tứ thì sao?”

Tô Mẫn Mẫn hạ tháp vai: “Tớ và anh ta học cùng lớp từ cấp ba lên đến tận đại học. Thậm chí, chúng tớ còn ngồi cùng nhau, hu hu hu. Cố Manh Manh, cậu có biết tớ đã vất vả như thế nào không? Đã nhiều năm như vậy rồi, cho dù tớ có cố gắng thế nào thì hình như đều không thoát khỏi anh ta. Lúc còn đi học, vì mỗi ngày đều ở cùng nhau, khiến cho không một nam sinh nào dám thích tớ. Cậu có biết mấy năm nay tớ đã trải qua thế nào không? Trong lòng tớ khổ lắm, vô cùng khổ!”

“Thôi đi!”

Có Manh Manh đột nhiên ngắt lời cô ấy.

Cô dường như nghĩ đến điều gì đó, liền hỏi: “Lần trước không phải cậu nói với tớ, trước đây cậu có mấy người bạn trai sao?”

Vẻ mặt của Tô Mẫn Mẫn đông cứng.

Cố Manh Manh thấy vậy thì đã hiểu ra.

Cô hừ giọng: “Được lắm, Tô Mẫn Mẫn. Cậu vậy mà lại dám nói dối tớ!”

Tô Mẫn Mẫn khóc không ra nước mắt: “Được rồi. Tớ thừa nhận mối tình đầu tiên của tớ là tên khốn nạn Lục Tiểu Tứ đó. Trừ anh ta ra, tớ chưa từng yêu ai khác, hu hu hu. Cho nên tớ bắt buộc phải chia tay với anh ta thì mới có thể theo đuổi hạnh phúc của mình!”

Có Manh Manh khóe miệng co giật.

“Tô Mẫn Mẫn, cậu khóc thật giả tạo!”

“Dù sao, chỉ một câu thôi. Cậu rốt cuộc có giúp tớ hay không?”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô hỏi.

Cố Manh Manh đang định nói thì ánh mắt của cô lướt qua vai Tô Mẫn Mẫn, đúng lúc nhìn thấy Lục Tư Thần đang mở cửa bước ra ngoài.

“Lục Tư Thần, anh tỉnh rồi à2”

Cô vội vàng nói, vì sợ Tô Mẫn Mẫn lại nói ra máy lời đại nghịch bắt đạo.

Bên này, Tô Mẫn Mẫn nghe thấy tiếng động, không khỏi quay đầu nhìn lại.

“Anh hai!”

Cô rụt rè gọi.

Vẻ mặt của Lục Tư Thần lạnh lùng thờ ơ.

Anh lên tiếng, giọng điệu uy nghiêm: “Bây giờ là máy giờ.

rồi, còn tán gẫu?”

Cố Manh Manh rụt cổ.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 311


Chương 311:

Tô Mẫn Mẫn rũ đầu, không dám nói lời nào.

Lục Tư Thần nhìn Cố Manh Manh, tiếp tục: “Cho em năm phút cuối cùng.”

Nói xong anh lại quay vào phòng ngủ.

“Dữ quá…”

Cố Manh Manh bĩu môi.

Tô Mẫn Mẫn kéo tay áo của cô, đột nhiên nói: “Manh Manh, cậu có phải thấy tớ rất không biết hưởng phúc không?”

Cố Manh Manh hơi ngạc nhiên.

Cô do dự một lúc rồi mới trả lời: “Ừm, tớ cũng có nghĩ như: vậy. Tuy nhiên, tớ chỉ không hiểu Tiểu Tứ tốt với cậu như vậy, cũng không phản bội cậu. Tại sao lại muốn chia tay2”

Tô Mẫn Mẫn cắn môi.

Phải mắt nửa phút sau, cô ấy mới chậm rãi nói: “Thực ra, chẳng có lý do gì cả. Vẫn là câu đó, tớ không yêu anh ta.

Tại sao cứ phải bắt tớ phải sống với anh ta cả đời? Cố Manh Manh, thực ra tớ khá ngưỡng mộ cậu. Chí ít cậu cũng thích anh hai. Khi cậu và anh hai ở bên nhau, ngay cả người cũng hạnh phúc. Nhưng tớ và Tiểu Tứ… Cậu có biết lần đầu của mình trao đi như thế nào không? Lúc đó tớ mới học năm thứ hai cấp ba, chưa phải là vị thành niên.

Chỉ là vì đi ăn lẫu cay cùng với một nam sinh cùng lớp.

Sau khi anh ta biết được thì vô cùng tức giận. Đêm đó khi đi ngủ, anh ta mặc kệ tớ kháng cự mà trực tiếp… Lúc đó tớ buồn lắm, nhưng không ai có thể hiểu tớ, kể cả bố mẹ tớ! Hừ, có lẽ cậu thậm chí không thể tưởng tượng được, sau khi tớ nói với mẹ tớ về điều này, cậu có biết mẹ đã trả lời tớ như thế nào không? Bà ấy nói Lục Tiểu Tứ sớm muộn gì cũng sẽ trở thành chồng tớ, mối quan hệ này sớm muộn gì cũng xảy ra, nên bảo tớ đừng có để bụng quá.

Chết tiệt… Lúc đó tớ sắp phát điên lên. Tại sao toàn bộ người trên thế giới đều đứng về phía Lục Tiểu Tứ? Chỉ vì anh ta đối tốt với tớ? Dựa vào đâu chứ? Tớ mới là nạn nhân!”

“Mẫn Mãi Cố Manh Manh vươn tay nắm lấy tay cô ấy, chau mày nói: “Đừng quá kích động.”

Nước mắt của Tô Mẫn Mẫn chảy ra.

Cô ấy bắt ngờ nói: “Đây là lần sẩy thai thứ hai của tớ. Lần đầu tiên là khi tớ học cấp 3. Lúc đó tớ không hiểu gì cả.

Tớ thậm chí còn không biết rằng mình đang mang thai…

Tớ chịu nhiều uất ức như vậy, ai có thể hiểu cho tớ chứ!”

Có Manh Manh mắp máy miệng, định nói thì giọng nói tức giận của người đàn ông vọng ra từ phòng ngủ: “Có Manh Manh!”

Tô Mẫn Mẫn nâng tay lau nước mắt, sau đó sịt mũi nói: “Cậu đi ngủ trước đi, ngày mai chúng ta lại nói chuyện.”

“Cậu ổn chứ?”

Cố Manh Manh bắt an nhìn cô.

Tô Mẫn Mẫn nhếch môi: “Tớ thì có chuyện gì được chứ?

Nhiều năm vậy rồi, tớ không phải đã vượt qua được rồi sao?” Dừng một chút, lại nói: “Chỗ này có còn phòng trồng không?”

“Có, có.”

Cố Manh Manh kéo cô ấy đứng lên khỏi sô pha, đưa cô ấy tới căn phòng bên cạnh.

Trước khi vào phòng, Tô Mẫn Mẫn nói với cô: “Tớ không sao, cậu đi ngủ đi. Ngày mai lại nói.”

PHNYDG 2 Cố Manh Manh gật đầu, vẫn có chút không yên tâm.

Tô Mẫn Mẫn nở nụ cười: “Tớ thật sự không sao. Cậu đi ngủ đi.”

“Ohl”

Có Manh Manh nhìn cô ấy lần cuối, rồi quay người rời đi.

Trong phòng ngủ, Lục Tư Thần đang nằm trên giường. Cố Manh Manh cởi dép chui vào chăn liền bị anh ôm lấy.

Cố Manh Manh điều chỉnh tư thế một chút để nằm thoải mái hơn trong vòng tay anh.

“Lục Tư Thần…”

Cô khẽ gọi.

“Đi ngủ!”

Lục Tư Thần nhắm mát lại: “Không được nói.”

Cố Manh Manh “ừm” một tiếng, uỷ khuất mà vùi mặt vào lòng anh.

Sau một lúc, cô không nhịn được nữa, không thể không ngẳng đầu nhìn anh một lần nữa.

“Lục Tư Thần, anh ngủ chưa?”

Cô thấp giọng hỏi.

Lục Tư Thần không đáp.

Cố Manh Manh bĩu môi, lại vùi đầu vào vòng tay anh một lần nữa và nhắm mắt lại.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 312


Không lâu sau, cô chìm vào giấc ngủ sâu.

Căn phòng im lặng.

Ngày hôm sau, việc đầu tiên Cố Manh Manh làm sau khi ngủ dậy là đi tìm Tô Mẫn Mẫn ở phòng bên cạnh.

Không ngờ, khi cô mở cửa bước vào, cái người tối qua còn khóc lóc kể lễ quá khứ bị bắt làm vợ người ta từ nhỏ, lúc này lại đang thở phì phò, hơn nữa tướng ngủ còn rất £ xấu.

“Mẫn Mẫn.”

Cố Manh Manh ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng đưa tay ra đẩy cô ấy.

Tuy nhiên, không có phản ứng gì cả.

Cố Manh Manh rất bất lực, chỉ có thể tiếp tục gọi một tiếng: “Mẫn Mẫn, dậy ăn sáng, dậy đi!”

“Đừng ồn…”

Tô Mẫn Mẫn trỏ mình, tiếp tục ngủ say.

Cố Manh Manh chau mày nói: “Nếu cậu bỏ bữa sáng, vậy tớ đi trước đây?”

Nói xong chuẩn bị từ trên giường đứng lên.

Lúc này, người nào đó tỉnh dậy.

“Làm gì đấy?”

Tô Mẫn Mẫn mở đôi mắt nhập nhèng, uễ oải nhìn cô.

Cố Manh Manh đành phải nói lại: “Bây giờ đã gần chín giờ, cậu có muốn dậy ăn sáng không?”

Tô Mẫn Mẫn than thở: “Mệt quá, mệt mỏi cả người, không có chút sức lực nào cả.” Lúc này, cô lộ ra vẻ đáng thương: “Manh Manh, Manh Manh tốt của tớ. Tớ biết cậu tốt với tớ nhất, phải không?”

“Hửm?”

Cố Manh Manh cảnh giác nhìn cô ấy.

Tô Mẫn Mẫn cười nói: “Hì hì, cậu có thể giúp tớ đem bữa sáng vào đây, được không?”

Cố Manh Manh trợn tròn mắt: “Cậu nghĩ có khả năng không?”

Tô Mẫn Mẫn chắp tay lại: “Xin cậu đấy, Manh Manh tốt. Tớ thật không muốn nhúc nhích…”

Cố Manh Manh nói, “Lục Tư Thần vẫn đang ở bên ngoài.

Nếu anh ấy nhìn thấy cậu như thế này, cậu nghĩ anh ấy sẽ phản ứng như thế nào?”

Nụ cười trên mặt Tô Mẫn Mẫn đông cứng.

Cô ủ rũ nói: “Anh hai không đi ra ngoài sao?”

“Không.”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Tô Mẫn Mẫn thở dài, đành phải từ trên giường chậm rãi đứng dậy.

Cố Manh Manh nói tiếp: “Cậu trước tiên rửa mặt sạch sẽ, tớ ở bên ngoài chờ cậu.”

Nói xong đứng dậy rời đi.

Tô Mẫn Mẫn nắm lấy cổ tay cô, lo lắng hỏi: “Mà này, anh hai phản ứng thế nào khi thấy tớ tới đây?”

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc, trả lời: “Không có phản ứng gì cả.”

” Anh ấy không nói gì?”

Tô Mẫn Mẫn hỏi.

Cố Manh Manh lắc đầu và nói: “Không, anh ấy không nói gì cả.”

Tô Mẫn Mẫn thở phào nhẹ nhõm.

Cô gật đầu: “Được rồi, tớ biết rồi. Tớ ra ngoài ngay!”

“Được, cậu đi rửa mặt đi.”

Có Manh Manh nói xong đi ra ngoài.

Lúc này, bên ngoài phòng khách.

Lục Tư Thần đang ngồi trên ghế sofa, chuyển kênh bằng điều khiển từ xa.

Cố Manh Manh bước qua, ngồi xuống bên cạnh anh, nở nụ cười.

“Lục Tư Thần!”

Giọng cô trong trẻo, nghiêng đầu nhìn anh.

Lục Tư Thần không nhúc nhích.

Cố Manh Manh không chịu thua, tiếp tục: “Lục Tư Thần, em đang nói chuyện với anh đây. Anh không cho em chút phản ứng gì được à?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 313


Chương 313:

Lục Tư Thần liếc xéo cô.

“Có gì thì nói!”

Anh trầm giọng nói.

Cố Manh Manh cười nói: “Không có gì. Em chỉ muốn gọi anh thôi!”

Lục Tư Thần bắt chéo chân, kéo bàn tay nhỏ bé đặt lên đùi mình.

Cố Manh Manh dựa vào cánh tay anh, nhẹ nhàng nói: “Lục Tư Thần, anh biết không, cô ấy vừa mới sảy thai cách đây không lâu nên tâm trạng cô ấy không được tốt lắm. Lần này cô ấy đến tìm em là muốn giải tỏa chút. Ừm, lát nữa lúc cô ấy đi ra, anh đừng hung dữ với cô ấy, được chứ?”

Lục Tư Thần nhướng mày: “Anh từng hung dữ với cô ấy?”

“Hờm…”“

Có Manh Manh phồng má.

Cô suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu nói: “Hình như chưa từng.”

Ngừng một chút, cô lại nói: “Áy, em không có ý đó. Em là muốn nói với anh, lát nữa đừng có xị mặt. Anh phải cười nhiều hơn nữa. Như vậy mới đẹp trai mà!”

Không chỉ nói không, cô cnf thật sự duỗi tay ra nhéo má Lục Tư Thần.

Lục Tư Thần hơi nghiêng đầu, ánh mắt rơi lên trên mặt cô.

Đột nhiên, bàn tay đang giơ lên của Cố Manh Manh bị đóng băng giữa không trung.

Lục Tư Thần cười như không cười: “Em muốn làm gì?”

Cố Manh Manh ngay lập tức thu tay lại, cười nói: “Em không muốn làm gì cả.”

“Vậy sao?”

Lục Tư Thần vẫn nhìn cô.

Cố Manh Manh nuốt nước bọt, tiếp tục: “Lúc nãy em nhìn thấy một con muỗi, vì vậy muốn đuổi nó đi… Ấy, con muỗi đó đâu rồi? Nó chạy đi đâu rồi nhỉ?”

Vừa nói, cô vừa giả vờ nhìn trái nhìn phải.

Nào ngờ, giây tiếp theo, người đàn ông đột nhiên vươn tay giữ chặt lấy cằm cô, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, trực tiếp cúi đầu hôn xuống.

“Ưm!”

Cố Manh Manh hừ giọng, mở to mắt.

Tuy nhiên, Lục Tư Thần đã đưa tay lên chặn mắt cô lại.

Đúng lúc này bên cạnh có tiếng ho khan.

Cố Manh Manh giật mình, vô thức đưa tay đẩy người đàn ông ra.

Nhưng Lục Tư Thần đã buông tay.

Cố Manh Manh được tự do, nhanh chóng bật dậy khỏi ghé sofa.

Tô Mẫn Mẫn mím miệng: “Anh hai, chào buổi sáng.”

Ngừng một chút, cô ấy lại nhìn về phía Cố Manh Manh: “Bữa sáng đâu?

Cố Manh Manh đỏ mặt, lằng lặng đưa cô ấy đến phòng khách nhỏ bên cạnh, lúc này trên bàn có một bữa sáng kiểu Ý tinh tế. Chỉ nhìn thôi cũng đã thấy ngon miệng rồi.

“Tớ đói quát”

Tô Mẫn Mẫn rên lên một tiếng, trực tiếp phóng tới bên bàn.

314-1-co-hao-hao.jpg


Nghe cô ấy nói vậy, Cố Manh Manh cũng khá đau lòng.

Cô hỏi: “Mẫn Mẫn, tớ nhớ cậu có nhiều bạn bè, tại sao cậu lại đến tìm tớ?”

Tô Mẫn Mẫn nghe vậy, động tác uống sữa dừng lại.

Ngay lập tức, cô ấy cười khổ: “Những người đó, họ không phải là bạn bè thực sự của tớ.”

“Hả?”

Cố Manh Manh ngắn ra, không hiểu cô ấy đang nói gì.

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô, đặt ly sữa trong tay xuống, nói tiếp: “Cậu nghĩ những người đó sao lại muốn kết bạn với tớ?

Còn không phải là vì Lục Tiểu Tứ. Nếu không phải là anh ấy thì tớ không quen được với nhiều người vậy đâu.”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 314


Chương 314:

“Không phải chứ…” Cố Manh Manh chau mày nói: “Toàn bộ đều vậy sao? Chẳng lẽ không một ai là bạn của cậu?”

Tô Mẫn Mẫn đảo mắt, đáp: “Cậu cho rằng tớ ngày thường rất phát phơ. Cả ngày chỉ biết chơi?”

“Đúng thế…”

Có Manh Manh gật đầu.

Đây là nói thật, trước đây cô đã từng ghen tị với Tô Mẫn Mẫn kìa. Cứ cảm thấy cuộc đời của cô ấy rất tiêu sái.

“Đây chỉ là bề ngoài mà thôi.” Giọng nói của Tô Mẫn Mẫn truyền đến, chỉ nghe cô ấy hừ giọng: “Bình thường tớ chơi với ai, chơi ở đâu, thật ra Lục Tiểu Tứ đều biết rõ. Người bên cạnh tớ là bạn của anh ta. Cho dù tớ có say thì cũng không ai dám làm gì tớ. Dù sao cuối cùng cũng là anh ta đưa tớ về nhà… Mà nói thật là tớ không thích uống rượu lắm, nhiều nhất là tớ sẽ uống một chút rượu khi là ngày đáng kỷ niệm. Mặc dù Tiểu Tứ không thích tớ uống rượu, nhưng nếu tớ cứ đòi uống thì anh ta cũng sẽ không ngăn tớ… m, chỉ là sau khi uống say, anh ta cứ… Haiz, bỏ đi.

Cậu đang còn nhỏ, tớ vẫn là không nên nói với cậu. Tránh việc cậu lại đỏ mặt như con nít vậy.”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn há miệng cắn một miếng sandwich.

Cuối cùng, cô ấy tiếp tục: “Thực ra Tiểu Tứ còn biết chơi hơn tớ. Những thứ anh ta chơi, ừm, nói thế nào nhỉ, đôi khi tớ còn thấy khó tin. Hừm, có điều, ưu điểm của anh ta là không chơi lung tung. Theo tớ biết thì hình như anh ta chỉ có mình tớ. Phiền chết được. Nếu anh ta ngoại tình thì tớ đã có lý mà chia tay từ lâu rồi.”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô: “Sao cậu không nói gì?”

Có Manh Manh nhún vai: “Cậu muốn tớ nói gì?”

Tô Mẫn Mẫn thở dài: “Hình như tớ hơi lạc đề.” Ngừng một chút, cô ấy lại nói: “À, quay lại vấn đề chính đi. Chuyện liên quan đến bạn bè, tới giải thích thế này nhé. Thực ra, Lục Tiểu Tứ dù quản rất nghiêm khắc. Những người xung quanh tớ đều được anh ấy sàng lọc. Nếu không đủ tư cách thì sẽ không làm được làm bạn với tớ. Anh ta có thể nghĩ tớ không biết chuyện này. Thực ra tớ biết rất rõ. Bè ngoài nhìn có vẻ cà lơ lắt phát, nhưng không biết tại sao anh ta lại rất thích quản tớ. Rất phiền! Còn có nhé. Dù có lúc có thể mấy ngày tớ không về nhà. Nhưng thực tế mỗi ngày anh ta đều gọi điện kiểm tra. Nếu tớ không nghe điện thoại của anh ta thì anh ta sẽ đích thân đên tìm tớ, sau đó xách tớ về nhà… Haiz, mà này tớ đã kể với cậu về việc mắấy năm trước tớ từng bỏ nhà ra đi chưa nhĩ?”

“Không, cậu chưa từng kể.”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Cô hóng hớt mà nhìn Tô Mẫn Mẫn, hỏi: “Cậu còn từng lén bỏ trốn?”

“Đúng thế!”

Tô Mẫn Mẫn gật đàu.

Cô ấy cong môi nói: “Chuyện đã xảy ra cách đây nhiều năm. Lần đó tớ đã bỏ trốn với một số tiền rất lớn! Tuy nhiên, mới bỏ trốn được mấy ngày thì đã bị tóm rồi. Lúc đó chính là Lục Tử Diệm và Lục Tiểu Tứ cùng tới bắt tớ. Mẹ ơi, tớ đến nay vẫn nhớ ánh mắt lúc đó Lục Tiểu Tứ nhìn tớ, giống như anh ta sẽ giết tớ ngay tại chỗ vậy. Còn có Lục Tử Diệm đó. Tên đó quả thực là khắc tinh của tớ. Mỗi lần gặp hắn là đều không có chuyện gì tốt đẹp cả!”

Cố Manh Manh á khẩu.

Tô Mẫn Mẫn cúi đầu tiếp tục ăn sáng.

Cố Manh Manh nằm bò ra bàn, nhìn cô ấy và hỏi: “Cậu nói rằng cậu đã bỏ trốn với một só tiền rất lớn, ý là gì2”

Tô Mẫn Mẫn vừa nhai thức ăn vừa trả lời: “À, tớ lấy thẻ ngân hàng của Lục Tiểu Tứ đi. Ừm, tớ nhớ lúc đó hình như có hơn 8 triệu trong thẻ. Vốn dĩ còn tưởng số tiền đó đủ cho tớ xài mấy năm rồi. Kết quả mới dùng được máy ngàn đã bị tóm về. Haiz… “

Nói đến đây, cô ấy không khỏi lắc đầu.

Cố Manh Manh chau mày.

Lúc này Tô Mẫn Mẫn lại nói: “Cậu biết bọn họ làm sao tìm được tớ không?”

“Ừ, làm sao mà tìm được?”

Có Manh Manh nhìn cô ấy không chớp mắt.

Tô Mẫn Mẫn nói: “Lúc đó tớ không có tiền trên người nên đã đến ngân hàng để rút tiền. Kết quả không ngờ lại bị lộ!

Vì vậy, Manh Manh này, sự việc này cho chúng ta biết rằng, nếu một ngày nào đó muốn bỏ trốn thì tuyệt đối đừng dại mà cầm thẻ tới ngân hàng rút tiền, quẹt thẻ cũng không được. Tốt nhất cậu nên mang theo đủ tiền mặt. Suy cho cùng, giờ là thời đại công nghệ rồi, camera giám sát ở khắp mọi nơi. Miễn là cậu vẫn còn sống trong thành phó.

Người hơi có một chút quyền lực sẽ có thể tìm thấy cậu chỉ trong vài phút!”

Cố Manh Manh hiểu ra: “Hiểu rồi!”

Tô Mẫn Mẫn sờ sờ cằm: “Sao nào? Cậu cũng muốn chơi mạo hiểm một lần?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Tô Mẫn Mẫn cười.

Cô nói tiếp: “Lời nhắc nhở yêu thương. Loại trò chơi mạo hiểm này, nếu không chơi được thì tốt nhát đừng chơi, dù sao hậu quả rất nghiêm trọng!”

“Thật sao?” Cố Manh Manh nghe xong không khỏi nói: “Sau khi bị bắt lại, Lục Tiểu Tứ đánh cậu?

“Sao có thể chứ?”

Tô Mẫn Mẫn nghe vậy, trừng lớn mắt, “Nếu anh ta dám đánh tớ, tớ liều mạng đánh anh ta!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 315


Chương 315:

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn thở dài nói: “Từ đó đến nay, tiền trong thẻ của tớ chưa bao giờ vượt quá một trăm vạn tệ.”

Cố Manh Manh mím môi cười.

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô: “Rất buồn cười?”

Tô Mẫn Mẫn lắc đầu: “Không.”

Tô Mẫn Mẫn nhăn mũi tiếp tục nhắm nháp miếng bánh mì sừng bò.

Lúc này, điện thoại bàn vang lên.

Cố Manh Manh đứng dậy khỏi chỗ ngồi, chạy tới cầm ống nghe, Vừa đặt vào tai nói “alo” thì giọng nói của Lục Tiểu Tứ từ bên trong truyền đến: “Tôi là Tiểu Tứ. Mẫn Mẫn có đó không?”

“Hả?”

Cố Manh Manh sững sờ, không ngờ đó lại là Lục Tiểu Tứ.

Bên này, Lục Tiểu Tứ lại nói: “Chị dâu, tôi là Lục Tiểu Tứ, Mẫn Mẫn đâu? Bây giờ cô ấy ở cùng cô đúng không? Bảo.

cô ấy nghe điện thoại.”

Cố Manh Manh cuối cùng cũng phản ứng lại.

Cô vội vàng trả lời: “À, được, được rồi, tôi sẽ gọi cô ấy, anh đợi một lát.”

Nói xong, lớn tiếng gọi: “Mẫn Mẫn, điện thoại của cậu!”

Nói xong, Tô Mẫn Mẫn cầm theo một quả táo đi tới.

“Điện thoại của tớ? Ai thế?”

“Lục Tiểu Tứ!”

Cố Manh Manh trả lời.

Tô Mẫn Mẫn nghe vậy lập tức biến sắc, nói: “Không nghe!

Cậu cứ nói tớ không có ở đây!”

Cố Manh Manh hơi lúng túng.

Cô do dự đưa ống nghe lên tai, vừa nói một tiếng, đã nghe Lục Tiểu Tứ lạnh lùng nói: “Bảo cô ấy nghe điện thoại!”

Cố Manh Manh rát khó xử.

Cầm ống nghe, cô quay lại nhìn Tô Mẫn Mẫn nói Mẫn, Tiểu Tứ cứ bảo cậu nghe máy. Cậu thấy sao?”

“Không nghe!”

Tô Mẫn Mẫn quay đầu đi, thái độ kiên định.

Cố Manh Manh rất bắt lực, chỉ đành nói với Lục Tiểu Tứ qua điện thoại, “Tiểu Tứ, Mẫn Mẫn bây giờ đang ăn sáng, hay là anh gọi lại sau?”

Lục Tiểu Tứ nghe xong lại cười lạnh, nói: “Cô nói với cô ấy.

hôm nay nếu cô ấy không nghe điện thoại, tôi sẽ đích thân bay qua đón cô ấy!”

Có Manh Manh nhướng mày.

Cuối cùng, cô chuyển lời qua cho Tô Mẫn Mẫn.

Tô Mẫn Mẫn sau khi nghe xong, sắc mặt rất xáu.

“Chết tiệt!”

Cô ấy mắng một câu rồi bước tới.

“Đưa cho tớ!”

Cô ấy đưa tay ra.

Cố Manh Manh đương nhiên cầu còn không được, nhanh chóng đưa điện thoại cho cô ấy.

“Anh muốn làm gì?”

Tô Mẫn Mẫn đưa ống nghe đến bên tai, bực dọc nói: “Lục Tiểu Tứ, ngoài việc uy h**p tôi, anh có dám dùng chiêu khác không?”

Lục Tiểu Tứ đáp: “Chỉ cần có tác dụng là được.”

“Ông nội nhà anh!”

Tô Mẫn Mẫn chửi thê.

Lục Tiểu Tứ không quan tâm mà chỉ hỏi: “Em vừa mới sẩy thai, gần đây nên chú ý thân thể nhiều hơn, không được ăn những thứ lạnh, biết không? Còn nữa, lần này em định chơi ở đó bao lâu?”

“Không cần anh lo!”

Tô Mẫn Mẫn hừ giọng.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 316


Chương 316:

Lục Tiểu Tứ vẫn ôn nhu.

Anh nói: “Nhiều nhát là ba ngày, nếu em không nỡ trở về, anh đi đón em.”

Tô Mẫn Mẫn nghe vậy tức giận nói.

Cô gào lên, “Lục Tiểu Tứ, tôi chính thức thông báo cho anh biết. Bây giờ giữa tôi và anh không có quan hệ gì nữa.

Anh không có tư cách quản tôi! Nghe rõ chưa. Anh đã không có tư cách quản tôi nữa. Tôi sẽ không nghe lời anh nữal”

Ôi Nói rất oách!

Cố Manh Manh ở bên cạnh giơ ngón tay cái lên.

Tô Mẫn Mẫn chớp mắt, vẻ mặt rất đắc ý.

Nhưng mà lúc này, giọng nói của Lục Tiểu Tứ từ trong điện thoại truyền đến: “Đừng làm loạn nữa, ngoan, để cho anh hai và chị dâu nghe thấy thì không tốt đâu. Được rồi, bên này anh còn có việc cần xử lý. Ba ngày sau anh qua đón em. Máy ngày nay chơi vui vẻ.”

“Chết tiệt!” Tô Mẫn Mẫn nồi điên, mắng: “Ai làm loạn với anh chứ? Tôi nghiêm túc đấy! Vô cùng vô cùng nghiêm túc!”

Lục Tiểu Tứ thở dài: “Nhớ lời anh nói, nhất định phải tránh những thứ nên kiêng ky, đừng quá tham ăn, nhất định phải biết bảo vệ thân thể của chính mình, biết không?”

Tô Mẫn Mẫn: “…”

Cô ấy đang nói chuyện với người ngoài hành tinh?

“Được rồi, em tiếp tục ăn sáng đi. Anh cúp máy đây.”

“Này…”

Tô Mẫn Mẫn còn muốn nói gì đó.

Đáng tiếc, Lục Tiểu Tứ đã cúp điện thoại.

Tô Mẫn Mẫn cầm điện thoại, cả người ngắn ra.

Có Manh Manh nhìn cô ấy, có chút lo lắng.

“Mẫn Mẫn, cậu có sao không?”

Cô quan tâm hỏi.

Tô Mẫn Mẫn lập tức xị mặt xuống.

Cô khóc lóc nói: “Cậu nhìn đi, nhìn đi. Dù tớ có nói gì đi nữa, tên khốn đó cũng không bao giờ tin rằng tớ nghiêm túc. Trong mắt anh ta, tớ mãi chỉ là một đứa trẻ thích làm nũng với anh ta… Chết tiệt, rõ ràng là tớ chỉ sinh sau anh ta có vài tháng mà thôi! “

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Ừm, lúc tớ đến với Lục Tư Thần, anh ấy cũng sẽ coi tớ như một đứa He Tô Mẫn Mẫn liếc cô một cái, giật giật khóe môi: “Cậu vốn dĩ chính là một đứa trẻ.”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn thở dài: “Haiz, đau lòng quá. Tớ vẫn nên tiếp tục ăn bữa sáng của tớ thôi!”

Nói xong xoay người rời đi.

Có Manh Manh cứng đờ tại chỗ.

Làm sao người phụ nữ này có. thể lật mặt nhanh hơn lật sách?

Sau khi ăn sáng, hai cô gái trốn trong phòng ngủ chơi game.

Một lúc sau, giọng nói của Lục Tư Thần truyền đến: “Manh Manh!”

“Có, đến ngay đây!”

Cố Manh Manh đáp một tiếng. Vừa chơi điện thoại, vừa đi ra ngoài.

Ngoài phòng khách, Lục Tư Thần xoa lông mày bắt lực nhìn cô: “Hôm nay em có dự định gì?”

“Sao vậy?”

Cố Manh Manh đáp, vẫn chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại.

Lục Tư Thần nói: “Đã nghĩ xong muốn đi chơi ở đâu chưa?”

“Chưa…”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Lục Tư Thần chau mày: “Còn chưa nghĩ xong?”

JUm 7 Cố Manh Manh gật đầu.

Lúc này, cô đột nhiên quay đâu hướng phòng ngủ hét lớn: “Tô Mẫn Mẫn, cậu chơi kiểu gì thế! Tớ chết rồi kìa. Cậu ở bên cạnh mà lại không cứu tớ! Cậu là đồ phản bội!”

Vừa nói xong, nhiệt độ của cả căn phòng đột ngột giảm xuống.

Cố Manh Manh nhận ra điều đó, rụt rè nhìn lại người đàn ông.

Lục Tư Thần mặt không cảm xúc nhìn cô một cái, lạnh lùng nói: “Cố Manh Manh, đừng cho rằng tính khí anh rất tốt. Bây giờ đặt điện thoại xuống. Anh sẽ không nói lần thứ hai!”

Cố Manh Manh run lên một cái.

Không chút do dự, cô nhanh chóng đặt điện thoại xuống bàn cà phê.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 317


Chương 317:

Cô cắn môi nói: “Em xin lỗi…”

Lục Tư Thần không bận tâm, nói tiếp: “Hôm nay em muốn đi đâu chơi?”

Cố Manh Manh chau mày.

“Em không biết, thực sự không biết…”

Cô lắc đầu và đáp.

Lục Tư Thần gật đà ập tức đi tìm hiểu xem. Nửa giờ sau cho anh câu trả lời!”

Cố Manh Manh trả lời.

Lục Tư Thần thu tầm mắt lại, tiếp tục làm việc.

Cố Manh Manh nhìn anh máy cái. Sau khi xác nhận anh không có gì để nói với mình nữa thì thận trọng cúi xuống để lấy điện thoại.

Ngay lúc tay cô chuẩn bị chạm vào điện thoại, Lục Tư: Thần đột nhiên nheo mắt liếc một cái.

Cố Manh Manh giật mình, lập tức giải thích: “Em, em muốn dùng điện thoại di động để kiếm mấy danh lam thắng cảnh…”

Lục Tư Thần chỉ vào laptop bên cạnh nói: “Dùng cái này!”

“Oh…”

Cố Manh Manh bắt lực, chỉ đành rút tay về.

Cô ngồi trên ghế sô pha, chuẩn bị mở laptop ra.

“Cố Manh Manh, cậu rốt cuộc đang làm cái gì thế! Mau chơi team đi chứ! Chỉ thiếu cậu nữa thôi!”

Lúc này, trong phòng ngủ truyền đến tiếng gào thét của Tô Mẫn Mẫn.

Cố Manh Manh không dám đáp lại, nhìn qua Lục Tư Thần theo bản năng.

Sắc mặt anh không tốt lắm, cứ âm trầm.

Thấy vậy, Cố Manh Manh lại lập tức cúi đầu xuống. Sau khi bật máy tính lên, cô bắt đầu tìm kiếm những danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở Milan.

Một lúc sau, cô nhỏ giọng hỏi: “Cái đó, hay là lát nữa chúng ta tới Ema…” Nói được một nửa, cô lại đột nhiên quên mát tên. Lại nhìn lên màn hình lần nữa, đọc theo: “Emanuel lI Corridor? Phù, tên khó đọc quá!”

Bên này, Lục Tư Thần cân nhắc một chút, sau đó gật đầu: “Được. Nơi đó cách chỗ này cũng không xa.”

“Đúng đúng!”

Có Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần liếc cô một cái, sau đó nói: “Em nghịch điện thoại cả buổi sáng rồi, hôm nay không được phép chơi nữa.”

“Hả…”

Cố Manh Manh đau khổ.

Lục Tư Thần xua tay: “Đi đi.”

Cố Manh Manh đứng dậy khỏi ghế sô pha, lưu luyến mà nhìn điện thoại trên bàn.

“Lục Tư Thần … chồng ơi…”

Cô lại muốn làm nũng.

Lục Tư Thần bất động thanh sắc: “Không nghe thấy lời anh nói?”

“Biết rồi…”

Cố Manh Manh gục đầu xuống, chậm chạp trở về phòng.

Trong phòng ngủ, Tô Mẫn Mẫn nằm trên giường nghịch điện thoại.

Khi thấy Cố Manh Manh đi vào, cô ấy lập tức hét lên: “Chị ơi, vừa rồi chị bị sao vậy? Bọn tớ vốn dĩ đang nắm chắc phần thắng vậy mà lại vì cậu mà thay đổi thế cục, cuối cùng thua rồi!”

Cố Manh Manh bĩu môi: “Lục Tư Thần không cho tớ chơi.”

Tô Mẫn Mẫn trợn to hai mắt: “Anh ấy không cho cậu chơi thì cậu liền hại chúng tớ?”

Cố Manh Manh khóc không ra nước mắt: “Tớ có cách gì được chứ. Đổi lại là cậu, cậu dám không nghe lời?”

Tô Mẫn Mẫn không có gì để nói.

Cố Manh Manh thở dài nói tiếp: “Đừng ở trên giường nữa.

Lát nữa chúng ta sẽ đi ra ngoài.”

“Đi ra ngoài?”

Tô Mẫn Mẫn nhíu mày: “Đi đâu?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 318


Chương 318:

Cố Manh Manh trả lời, “Uh, chính là cái nơi tên Ema …

Galleria gì đó.”

“Galleria vittorio Emmanuele II?” Tô Mẫn Mẫn tiếp lời.

“Đúng đúng!” Cố Manh Manh gật đầu và nói, “Chính là nói”

“Nhưng mà, tớ không muốn đi…”

Tô Mẫn Mẫn bĩu môi.

Cố Manh Manh hơi ngắn ra: “A, tại sao?”

Tô Mẫn Mẫn liếc cô một cái rồi nói tiếp đi rồi.”

ởi vì tớ đã từng Cố Manh Manh nói: “Vậy làm sao giờ? Tớ đã nói với Lục Tư Thần rằng tớ sẽ đi. Nếu bây giờ lại thay đổi ý định, anh ấy có thể sẽ tức giận. Uh, vậy cậu muốn đi đâu?”

Tô Mẫn Mẫn vỗ xuống giường.

Cố Manh Manh khó hiểu: “Ý cậu là gì?”

Tô Mẫn Mẫn nói: “Tớ hiện tại muốn thoải mái nằm trên giường mà chơi game!”

Cố Manh Manh: “…”

Tô Mẫn Mẫn nhìn cô: “Sao? Chẳng lẽ cậu không muốn?”

Cố Manh Manh thở dài và nói: “Tớ cũng nghĩ vậy, nhưng Lục Tư Thần không cho tôi nghịch điện thoại. Xem này, điện thoại của tớ đã bị tịch thu.”

Tô Mẫn Mẫn cười cười: “Thật đáng thương, tớ thật sự đồng tình với cậu!”

Cố Manh Manh không nói nên lời.

Sau đó, Cố Manh Manh thay quần áo và chuẩn bị đi đến Galleria vittorio Emmanuele II.

Trước khi rời đi, cô nhìn Tô Mẫn Mẫn vẫn đang nằm trên giường chơi game, nói: “Mẫn Mẫn, cậu chắc không cùng tớ ra ngoài không?”

Tô Mẫn Mẫn đang chăm chú chơi game, vừa trả lời: “Không đâu. Hai người đi đi!”

“Oh…”

Cố Manh Manh gật đầu.

Nhưng mà, cô vừa đi tới cửa phòng ngủ, liền nghe thấy Tô Mẫn Mẫn nói: “Đúng rồi, khi nào trở về nhớ mang cho tớ hai cái bánh donut. Tớ tự nhiên muốn ăn donut.”

“Được.”

Có Manh Manh đồng ý rồi bước ra ngoài.

Lúc này, Lục Tư Thần đã đợi sẵn bên ngoài.

Anh nhìn cô gái mặc chiếc váy liền xinh đẹp, gật đầu hài lòng: “Không tệ!”

Có Manh Manh cười vui vẻ, đắc ý hỏi: “Bây giờ em có phải rất xinh đẹp không?”

Lục Tư Thần nhướng mày.

Thấy anh không nói, Có Manh Manh giả vờ tức giận và nói: “Tại sao anh không nói?”

Lục Tư Thần đưa tay về phía cô, cong môi nói: “Ừ, rất đẹp!”

Thế rồi, Có Manh Manh vui vẻ đặt bàn tay nhỏ của mình vào bàn tay lớn của anh.

Sau đó, cả hai lên đường.

Trên đường, Cố Manh Manh chợt nhớ ra điều gì đó, cô không khỏi nhìn người đàn ông bên cạnh, ngập ngừng hỏi: “Lục Tư Thần … cái đó, lần này Tô Mẫn Mẫn đột nhiên tìm đến em. Anh không vui sao?”

Lục Tư Thần nheo mắt nhìn cô.

“Anh là người keo kiệt như vậy sao?”

“Không phải!”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Lục Tư Thần hừ giọng: “Sau này em bớt nghe máy lời vớ vẫn của nha đầu đó đi. Từ nhỏ đã điên điên khùng khùng.

Đừng để bị dạy hư.”

“Oh!”

Cố Manh Manh gật đầu.

Cuối cùng, cô tò mò hỏi: “Lục Tư Thần, anh có biết giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì không?”

Vẻ mặt Lục Tư Thần rất nhạt: “Biết một chút.”

“Vậy thì anh có thể nói cho em nghe được không?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 319


Chương 319:

Cố Manh Manh nhìn anh tớ và hỏi, “Anh có thể nói bắt cứ điều gì, uh, ý tôi là, dù sao thì bây giờ cũng nhàm chán rồi, cứ để cho qua thời gian đi!”

Lục Tư Thần “ừ” một tiếng.

Tuy nhiên, không nói gì nữa.

Cố Manh Manh sốt ruột thúc giục, “Anh nói đi chứ!”

Lục Tư Thần thu lại nụ cười, hỏi: “Em muốn nghe cái gì?”

Cố Manh Manh nghe vậy không chút do dự nói: “Tiểu Tứ thật lòng thích Mẫn Mẫn đúng không?”

Lục Tư Thần không trả lời trực tiếp câu hỏi này mà chỉ nói: “Không người đàn ông nào muốn lãng phí thời gian cho một người phụ nữ không quan trọng cả. Hơn nữa, Tiểu Tứ rất ưu tú. Thành tích bây giờ của nó trong lĩnh vực của mình, mọi người đều thấy rõ. Nếu không phải vì yêu thì sao nó phải lãng phí hơn mười năm thanh xuân cho cùng một người phụ nữ?”

“Có lý…”

Có Manh Manh trầm ngâm.

Lục Tư Thần sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, nói tiếp: “Hai người bọn họ gần đây mâu thuẫn. Là chị dâu, em phải có lập trường của riêng mình. Không thể người khác nói gì thì nghe đó. Em phải có phán đoán của riêng mình. Hiểu không?”

Có Manh Manh tròn mắt ngạc nhiên.

Cô nghi hoặc nói: “A, thì ra anh biết hết!”

Lục Tư Thần hừ giọng, “Tiểu Tứ gọi điện cho anh rồi.”

“Thì ra là vậy!”

Cố Manh Manh gật đầu.

Cuối cùng, cô lại hỏi: “Lục Tiểu Tứ nói với anh như thế nào?”

Lục Tư Thần nhìn cô hỏi: “Mẫn Mẫn nói với em như thế nào?”

Cố Manh Manh nghe xong liền không chút do dự trả lời: “Không được, em phải giữ bí mật. Mẫn Mẫn là bạn của em, em không thể đem lời cô ấy nói với em…” Vừa nói đến đây, Cố Manh Manh đã hiểu ra.

Lục Tư Thần hỏi như vậy, thực ra là đang trả lời câu hỏi của cô.

Anh cũng sẽ không nói, lý do cũng giống như của cô.

Nghĩ đến đây, Có Manh Manh không khỏi gục mặt xuống.

Cô bức bối nói: “Thực ra em vẫn khá đồng tình Mẫn Mẫn.”

Lục Tư Thần cười lạnh: “Bé con, anh nói rồi, em không thể chỉ dựa vào lời nói một phía mà đánh giá người khác có tội. Tô Mẫn Mẫn là một con người. Nếu cô ấy không tình nguyện, em nghĩ, mười năm qua, Tiểu Tứ có thể giữ chân cô ấy?”

Có Manh Manh ngần ra.

“Ý anh là gì?”

“Điều kiện gia đình của Mẫn Mẫn rất không tốt.” Lục Tư Thần nhìn cô, chậm rãi nói: “Sự tồn tại của Tiểu Tứ có thể thỏa mãn mọi nhu cầu h*m m**n vật chất của cô ấy. Nói cho cùng, họ chỉ đang lấy những gì họ cần. Nhưng theo quan điểm của anh, Tiểu Tứ mới là người uỷ khuất nhất! “

“Tại sao?”

Cố Manh Manh nghe anh nói vậy, lập tức vặn lại: “Loại chuyện này … rõ ràng là phụ nữ thiệt thòi nhất!”

Lục Tư Thần cười lạnh: “Tiền Tiểu Tứ bỏ ra trên người cô ấy đã đủ để nuôi vô số phụ nữ rồi. Em dựa vào đâu mf cho rằng lên giường chính là chịu thiệt?”

Khuôn mặt của Có Manh Manh cứng đờ.

Cô ngây người nhìn Lục Tư Thần, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Lục Tư Thần đã sớm nhận ra Cố Manh Manh có gì đó không ổn, lập tức vươn tay nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nói: “Em khác với những người khác, bé con, đừng nghĩ lung tung.”

Có Manh Manh im lặng, cúi đầu xuống giây tiếp theo, Lục Tư Thần nâng cằm cô lên.

“Bé con?”

Cô nhìn anh với ánh mắt dò xét.

Cố Manh Manh cong môi: “Sao vậy?”

Lục Tư Thần thở dài, bất lực nói: “Em phải nghe hiểu lời anh, hiểu không?”

Có Manh Manh không chớp mắt, cô chỉ cứ như vậy nhìn anh: “Lời nói của anh là có ý gì?” Ngừng một chút, lại nói: “Trong lòng của anh, em và ngàn vạn những cô gái bên ngoài…”

“Em khác với họ!”

Lục Tư Thần nghiêm mặt ngắt lời cô: “Em là em, người khác là người khác. Bé con anh không cho phép em so sánh mình với người khác!”

“Nhưng…”

Cố Manh Manh chau mày buồn bã nhìn anh: “Trong lòng người khác, em cũng có ngày hôm nay là nhờ anh, đúng không?”

Lục Tư Thần hơi ngắn ra. ị Bên này, giọng nói của Cố Manh Manh tiếp tục vang lên: “Nếu không phải vì kết hôn với anh, em vẫn là con gái – ngoài giá thú ở nhờ nhà người ta, căn bản không được ai xem trọng. Lục Tư Thần, em biết trong trái tim anh, em khác với những người khác. Nhưng trong lòng người khác, em và Mẫn Mẫn có gì khác nhau chứ?”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 320


Chương 320:

Lục Tư Thần cười lạnh: “Em quan tâm đến suy nghĩ của người khác như vậy sao?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Cô bối rối nhìn anh nói: “Không phải, em chỉ quan tâm đến suy nghĩ của anh. Lục Tư Thần, chỉ cần anh không bỏ rơi em thì em sẽ mãi mãi vui vẻ.”

Lục Tư Thần v**t v* khuôn mặt cô, chậm rãi nói: “Em còn nhớ đêm đó anh đã nói gì với em không?”

Cố Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần gật đầu: “Nói lại một lần!”

Cố Manh Manh đầu tiên là mím môi, sau đó chậm rãi nói: “Ừm, em là của anh. Dù là kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, em, em sẽ mãi là của anh.”

Lục Tư Thần rất hài lòng.

Anh cúi đầu, hôn lên môi cô một cái, cười thấp: “Em phải nhớ rõ lời này. Lời hứa của anh sẽ không bao giờ thay.

đổi.”

Có Manh Manh xúc động đến mức mắt cô đỏ hoe.

Lục Tư Thần nhìn thấy, không khỏi thở dài: “Không được khóc, Manh Manh!”

Tuy nhiên, Có Manh Manh vẫn khóc.

Cô nhào vào vòng tay của người đàn ông, khóc lớn.

Ôi. Giờ thì doạ cho Lục Tư Thần sợ rồi. Anh lúng túng mà dỗ dành cô, có chút vụng về, nhưng vẫn rất kiên nhẫn.

Anh cúi đầu thì thầm vào tai cô: “Em đừng khóc nữa, bé con. Em nhìn xem, tài xế cũng cười em kìa.”

Cố Manh Manh nghe anh nói vậy thì vô thức nhìn lên người lái xe phía trước.

Tuy nhiên, tài xế đang nghiêm túc lái xe, không hề cười cô.

Lúc này, Lục Tư Thần lại nói: “Hắn không dám cười ra tiếng, nhưng là trong lòng cũng khó tránh khỏi cười nhạo em.

Nghe đến đây, Cố Manh Manh ngừng khóc ngay lập tức.

Cô rụt rè nép trong vòng tay của người đàn ông, nức nở nói: “Em khóc rất lớn tiếng sao?”

Lục Tư Thần gật đầu.

Và nói: “Rất lớn tiếng. Có lẽ ở bên ngoài cũng nghe tháy.”

“Hả?”

Cố Manh Manh tròn mắt ngạc nhiên.

Lục Tư Thần nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô, đau lòng vô cùng.

“Đúng là nha đầu ngốc!”

Anh cúi đầu, dùng chóp mũi chạm vào chóp mũi của cô.

Cố Manh Manh hừ giọng, phản bác anh: “Em không ngốc, anh mới ngốc!”

Lục Tư Thần cười: “Đừng khóc nữa, lát nữa anh dẫn em đi ăn kem!”

Có Manh Manh mắt sáng lấp lánh.

“Có thật không?”

*Ừ!” Lục Tư Thần gật đầu.

Kết quả là, một cô nhóc nào đó cuối cùng cũng nở một nụ cười.

Chiều tối, khi Có Manh Manh và Lục Tư Thàn trở về khách sạn, Tô Mẫn Mẫn đang xem TV một mình trong phòng khách. Khi nhìn thấy họ trở lại, lời đầu tiên cô ấy nói là: “Manh Manh, đồ của mình đâu?”

Cố Manh Manh bước đến chỗ cô ấy, đưa túi giấy qua.

“Đây, donut của cậu đây!”

Cô nói.

Tô Mẫn Mẫn vui vẻ nhận lấy, cười nói: “Cám ơn nhé!” Cuối cùng thấy Lục Tư Thần đang đi vào, gọi lớn: “Anh hai, b*** tối tốt lành!

Lục Tư Thần liếc cô một cái, nhàn nhạt gật đầu, coi như là đáp lại.

Sau đó, anh đi thẳng về phòng.

Cố Manh Manh ngồi trên ghế sô pha và nói: “Mẫn Mẫn, hôm nay cậu ở khách sạn suốt sao? Không ra ngoài à2”

“Không.”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Khi lầy bánh donut ra khỏi túi giấy, cô ấy nói: “Hôm nay hai người chơi vui không?”
 
Back
Top Bottom