Ngôn Tình Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 221: Anh Áy Đến Rồi 5


Lục Tư Thần nhìn cô.

Vẻ mặt anh rất nghiêm túc, nói: “Em là người của anh.

Trên người em có chỗ nào thay đổi anh đều biết rõ!”
Cố Manh Manh *à” một tiếng.

Cô giống như không tin: “Lợi hại vậy?”
Lục Tư Thần đưa tay bóp má cô, nói tiếp: “Vậy nên sau này đừng có nói dối anh, nêu không…” Giọng điệu trở nên nguy hiểm.

Cố Manh Manh nhanh chóng gật đầu.

“Ừ ừ ừ, em biết rồi!”
“Hừm.”
Lục Tư Thần vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô, rất hài lòng.

Lúc này, Tô Mẫn Mẫn đi rồi quay lại.

Chỉ nhìn thấy cô cười rạng rỡ: “Anh hai, Manh Manh, bữa sáng đã xong rồi!”
“Đi nào.”
Lục Tư Thần kéo Cố Manh Manh đứng dậy khỏi ghé sofa.

Cố Manh Manh có chút khó chịu, cái miệng nhỏ nhắn chu cao lên.

Lục Tư Thần nhìn thấy, không khỏi bật cười: “Sao, còn chưa đói?”
Cố Manh Manh lắc đầu.

Lục Tư Thần không nói gì, kéo người đi thẳng vào phòng ăn.

Bữa sáng không phức tạp, cháo rau và màn thầu chấm bơ, tỏa hương thơm thoang thoảng hấp dẫn.

Ngay khi Cố Manh Manh ngồi vào chỗ, Tô Mẫn Mẫn đã ân cần đưa cho cô một bát cháo và nói: “Manh Manh, cậu đã vắt vả rồi.

Ăn nhiều chút, ăn nhiều chút!”
Cố Manh Manh vẫn còn ghi thù đấy.

Chỉ là ngại Lục Tư Thần cũng có ở đây, cô mới không phát tiết, lẳng lặng gắp một cái màn thầu nhỏ, cho vào miệng, cắn một cái.

“Ăn ngon không?”
Tô Mẫn Mẫn nhìn cô nói: “Món này là đầu bếp nhà tớ tự làm đấy!”
“Cũng được.”
Có Manh Manh đáp một câu.

Tô Mẫn Mẫn mỉm cười, cố ý ngồi xuống bên cạnh Cố Manh Manh.

Cố Manh Manh không có phản ứng gì.

Tô Mẫn Mẫn nói nhỏ: “Sao vậy? Cậu vẫn còn tức giận sao?”
Cố Manh Manh hừ mũi: “Bán bạn cầu vinh!”
Tô Mẫn Mẫn muốn khóc không ra nước mắt: “Oan quá, tớ đâu có bán cậu!”
“Vừa rồi!”
Cố Manh Manh mặt không cảm xúc trả lời.

Tô Mẫn Mẫn suy nghĩ một hồi, sau đó chợt hiểu ra.

Cô giải thích, “Đó mà gọi là bán cậu à? Chị của tôi ơi, cậu đặt tay lên ngực mà nói xem, tớ đã bán cậu sao!”
“Cậu chạy còn nhanh hơn thỏ!”
Cố Manh Manh nói.

tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut-221-0.jpg


tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut-221-1.jpg


Bella cười nói: “Ừm, là như thế này, tôi muốn nhờ cô giúp một việc, hôm nay có thời gian không?”
Có Manh Manh chau mày: “Chuyện gì vậy?”
Bella nói: “Gần đây tôi phải tham gia một cuộc thi, nhưng tìm mãi không thấy người mẫu ưng ý.

Sau đó nghĩ lại thì chọt thấy cô khá phù hợp.

Nên hôm nay mới mạo muội gọi điện cho cô, muốn hỏi cô có thời gian không? “
Cố Manh Manh ngạc nhiên: “Cô muốn tìm tôi làm người mâu?”
“Đúng vậy!”
Bella gật đầu: “Cô có thời gian không?”
Có Manh Manh do dự: “Cái này…”
Bella nói tiếp: “Đương nhiên rồi, nếu cô không muốn thì cũng không cần phải khó xử, không cần miễn cưỡng đâu.”
Cố Manh Manh khóe miệng khẽ co giật.

Cô mở miệng: “Cái đó, gần đây tôi được nghỉ, có thời gian.

Nhưng mà chuyện làm người mẫu… À, tôi phải bàn bạc với Lục Tư Thần.

Cô biết đấy, ý kiến của anh ấy cũng rất quan trọng!”
Cô cố ý nói câu cuối cùng này.

Bella bật cười: “Được rồi, được rồi, tôi sẽ đợi tin của cô.

Nếu cô có thể đến thì hôm nay có thể đến thử xem.

Gần đây tôi đều ở cửa hàng.”
“Ừm!”
ó Manh Manh gật đầu.

“Vậy được, cứ như vậy đã, gặp lại sau!”
Bella nói.

Cố Manh Manh đáp một tiếng, sau đó cúp máy.

Cầm điện thoại, cô suy nghĩ một hồi, sau đó đột nhiên đứng dậy khỏi sô pha đi thẳng lên thư phòng trên lầu.

Cốc cốc cóc!
Cô gõ cửa phòng, nói lớn: “Lục Tư Thần, emcó thể vào không?”
Nói xong, giọng nói của người đàn ông vang lên: “Vào đi!”
Cố Manh Manh giơ tay lên, trực tiếp mở cửa.

Trong phòng, người đàn ông đang có một cuộc họp qua video.

Khi thấy Cố Manh Manh bước vào, anh đã giơ tay ra hiệu hội nghị tạm dừng, sau đó đóng video lại.

“Có chuyện gì thế?”
Anh nhìn cô gái.

Cố Manh Manh đi thẳng đến bàn, cười tươi nói: “Lục Tư: Thần, emvừa nhận được một cuộc gọi.

Anh đoán xem đó là ai?”
“Hử?”
Lục Tư Thần nhíu mày: “Là ai2”
Có Manh Manh không chịu nói, cứ bắt anh đoán.

Lục Tư Thần bắt lực.

Anh vừa đưa tay về phía cô gái, vừa nói: “Manh Manh, cô không đưa ra bât kỳ gợi ý nào, em muôn anh đoán thê nào?”
Cố Manh Manh đến gần, mỉm cười: “Gợi ý là, người đó anh cũng biết.

Hơn nữa còn rất quen thuộc!”
Lục Tư Thần nhướng mày.

Anh kéo cô gái vào lòng, để cô ngồi vào lòng mình, nói: *Anhquen à?” Ngừng một chút, lại nói: ‘Mẫn Mẫn?”
“Không đúng!”
Cố Manh Manh lắc đầu.

Lục Tư Thần nói tiếp: “Tiểu Tứ?”
Có Manh Manh tiếp tục lắc đầu và nói, “Là phụ nữ!”
Lục Tư Thần: “…”

Anh không nói, nhìn cô gái bằng ánh mắt trêu đùa.

Cố Manh Manh hắt cằm lên và nói: “Là Bella!”
Lục Tư Thần khẽ giật mình.

Lập tức, thu lại nụ cười: “Anh với cô ta không quen.

Manh Manh, đừng nói lung tung.”
“Hừ!”
Cố Manh Manh nhăn mũi nói: “Dù sao thì cũng chỉ do anh nói.

Làm sao em có thể biết được sự thật?”
Lục Tư Thần: “…”
Cố Manh Manh đột nhiên ưỡn người, một tay ôm lấy cổ người đàn ông, nói, “Lục Tư Thần, trở lại chuyện chính.

Em không quan tâm mối quan hệ của anh với Bella đó trước đây là gì.

Bây giờ anh đã ở cùng em rồi thì phải ngoan ngoãn, không được có những suy nghĩ lung tung đói “
Lục Tư Thần kéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ngay lại, nghiêm túc nói: “Bella và anhthật sự không có chuyện gì.

Manh Manh, em…”
“Được rồi, được rồi, em tin những gì anh nói!” Cố Manh Manh đột nhiên nói, cắt ngang những gì người đàn ông chưa nói hết.

Lục Tư Thần nhíu mày.

Anh nhìn cô gái và nói: “Manh Manh, emcó phải đã nghe được gì không, hửm?”
“Gì chứ?”
Có Manh Manh ngơ ngác nhìn anh.

Đột nhiên, cô lại nói: “A, giữa hai người thật sự có gian tình sao?”
Lục Tư Thần ngay lập tức sa sầm mặt..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 222: Anh Áy Đến Rồi 6


Giọng anh rất nguy hiểm: “Cô nói cái gì?”
“Em sai rồi!”
Thấy vậy, Có Manh Manh đã ngay lập tức nhận lỗi.

Lục Tư Thần hừ lạnh một tiếng, vươn tay nhéo cằm của cô.

Anh gần như nhả ra từng chữ: “Nếu như anh đã nói là không có gì thì là không có gì.

Em không được phép chât vân, bởi vì anh không cân thiết phải nói dôi em, nhớ: chưa?”
Hừ, bá đạo quá!
Cố Manh Manh thầm mắng nhưng vẫn tỏ vẻ ngoan ngoãn.

“Biết rồi.”
Cô nhẹ nhàng gật đầu.

Lục Tư Thần buông cô ra, nói tiếp: “Bella tìm em?”
“Đúng!”
Có Manh Manh tiếp tục gật đầu.

Lục Tư Thần nhìn cô: “Nói với em những gì?”
Có Manh Manh trả lời: “Bella nói gần đây cô tham gia một cuộc thi và đang thiếu người mẫu.

Cô nghĩ đi nghĩ lại thì thấy em là người phù hợp nên cô đến hỏi em có thời gian không.

Có đồng ý giúp cô việc này không?”
Lục Tư Thần nhướng mày.

Anh hứng thú hỏi: “Vậy thì em trả lời thế nào?”
Có Manh Manh cười, trả lời: “Em đã nói là em không biết.

Việc này tùy thuộc vào việc anh có đồng ý hay không!”

“Hửm?”
Lục Tư Thần nghe vậy không khỏi cong môi: “Tại sao anh phải đồng ý?”
Có Manh Manh rất muồn lườm một cái.

Tuy nhiên, vì đối tượng là Lục Tư Thần, cô lại phải nhịn.

Cô đáp: “Bởi vì bây giờ anh là người giám hộ của em, nếu anh không đông ý, cho dù em muôn đi cũng không có cơ hội.”
Lục Tư Thần gật đầu: “Em nghĩ được như vậy là tốt nhát.”
Có Manh Manh chớp mắt, nhìn anh đầy mong đợi.

“Vậy thì, anh có đồng ý không?”
Cô hỏi.

Lục Tư Thần không đáp mà hỏi: “Em có muốn đi không?”
THỨ”
Cố Manh Manh phòng má.

Cô cúi đâu, nhẹ giọng nói: “Thật ra, nêu không nói đên Bella, bản thân em cũng muốn thử xem sao.

À, chỉ là em không có kinh nghiệm đi catwalk.

Nếu lúc đó bị mắt mặt thì sẽ rất khó coi nhỉ?”
Lục Tư Thần nhíu mày.

“Em muốn đi?”
Đối với câu trả lời này, anh khá bắt ngờ.

Có Manh Manh gật đầu trả lời: “Đúng vậy, em từng có ước mơ làm người mẫu khi còn trẻ, nhưng…”
“Hừm?”
Lục Tư Thần nhìn cô và ra hiệu cho cô tiếp tục nói.

Cố Manh Manh mím môi dưới và trả lời: “Nhưng, em không đủ cao.”
Khi Lục Tư Thần nghe vậy thì không khỏi đánh giá cô.

Cố Manh Manh thẳng thắn thừa nhận: “Anh không cần nhìn cũng biết.

Chiều cao hiện tại của em là 1,65m.

Mà có lẽ sau này cũng chỉ cao như vậy..

Ở tuổi của em, có lẽ sẽ không cao thêm nữa!”
Lục Tư Thần sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, bất lực nói: “Bé con, chiều cao của em đã khá ổn rồi, đừng có quá miễn cưỡng.”
“Nhưng nều muốn trở thành người mẫu, chiều cao này còn lâu mới đủ!”
Cố Manh Manh trả lời.

Lục Tư Thần nở nụ cười: “Sợ gì chứ, sau này nếu em quyết định làm người mẫu, anh có thể giúp eml”
“Có thật không?”

tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut-222-0.jpg


tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut-222-1.jpg


Lục Tư Thần cong môi: “Bella hẹn khi nào gặp em?”
Có Manh Manh nheo miệng trả lời: “Chiều nay, cÔ nói rằng cô gân đây đêu đến cửa hàng gân đây.

Nêu em đông ý, em có thể đến gặp trực tiếp cô.”
Lục Tư Thần gật đầu nói: “Ừm.

Em nghĩ kỹ đi.

Nếu muốn thử thì anh có thể đi cùng em.”
Có Manh Manh rất ngạc nhiên.

“Anh, anh đồng ý rồi?”
Cô mở to mắt.

Lục Tư Thần nhìn cô: “Em rất ngạc nhiên sao?”
Có Manh Manh gật đầu.

Nhưng rồi cô lại lắc đầu.

Cô ấp úng giải thích: “Cái đó, em, em còn tưởng sẽ rất khó.

Nhưng không ngờ anh lại dễ, dễ nói chuyện như Vậy…”
Lục Tư Thần thở dài.

Anh ôm người vào lòng và dịu dàng nói: “Anh không phải là người cố chấp.

Em đều có thẻ nói cho anh biết em nghĩ gì hoặc muốn làm gì trong tương lai.

Chỉ cần không phải là vấn đề nguyên tắc, anh đều sẽ cho phép em.”
“Vấn đề nguyên tắc là gì?”
Cố Manh Manh tò mò hỏi.

Lục Tư Thần lúc đầu im lặng, sau đó nói: “Bất kể muốn làm gì, đều phải ở bên cạnh anh.

Đây là nguyên tắc!”
Có Manh Manh chau mày, trả lời: “Ừm, em biết rồi.”
Đến chiều, cả hai lái xe đến cửa hàng của Bella-Mail Vừa bước vào sân, không ngờ lại thấy một cậu bé đi xe đạp, ăn mặc rất thời trang, với bộ vest nhỏ và cà vạt màu hồng, trông vừa dễ thương lại đẹp trai!
Cố Manh Manh thá vậy thì không khỏi thốt lên: “Wow, cậu nhóc đáng yêu qúal”
Không ngờ, lại bị cậu bé nghe thây.

Cậu dừng xe đạp, hai má phồng lên, nghiêm mặt nói: “Cháu không phải là cậu bé!”
Có Manh Manh hơi ngắn ra.

Lúc này, Bella bước ra ngoài.

“Hai người tới rồi à!”
Cô cười tươi nói.

Có Manh Manh rời mắt khỏi cậu bé, quay lại nhìn cô.

Bella tiếp tục giải thích: “Đây là con của một người cậu.

Hôm nay tạm thời gửi ở chỗ tôi.” Ngừng một lát, cô nhìn cậu bé và nói tiếp: “Yêu Yêu, chào cô chú đi!”
Cậu bé trông hơi khó chịu.

Nhưng cuối cùng, cậu vẫn ngoan ngoãn cất tiếng gọi: “Chào chú, chào cô!”
Phản ứng của Lục Tư Thần không lớn.

Cố Manh Manh cười vui vẻ: “Xin chào, cậu bé đẹp trai!”
“Hừ!”
Thằng nhỏ quay đầu qua.

Có Manh Manh hơi ngạc nhiên, cho rằng cậu nhóc này khá thù dail Lúc này, giọng nói của Bella lại truyền đến: “Vào nhà ngồi đi, tôi vừa pha trà.”
Nói xong quay người đi vào nhà.

Lục Tư Thần vòng tay ôm Cố Manh Manh bước vào.

Cố Manh Manh vừa đi vừa nhìn lại.

Cậu bé lại lên xe và tiếp tục chơi trong sân một mình.

Có vẻ như cậu bé không bị ảnh hưởng gì, trông rất vui vẻ.

Haiz, làm trẻ con tốt thật.

Chuyện gì đến cùng nhanh, đi cũng nhanh.

Nghĩ vậy, Cố Manh Manh đã đi theo Lục Tư Thần vào phòng thiết kế của Bella..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 223: Anh Áy Đền Rồi 7


Về vấn đề cuộc thi thiết kế, Bella giải thích như sau: “Địa điểm tổ chức cuộc thi này là ở nước ngoài, sẽ có rất nhiều bậc thầy thiết kế nổi tiếng thế giới sẽ đích thân hướng dẫn.

Ngoài ra đội đạo diễn cũng đã mời nhiều ngôi sao nồi tiếng quốc tế làm đại diện.

Vì vậy, quy mô của cuộc thi này rất lớn.

Đầu tiên là vòng loại ở nhiều quốc gia khác nhau, cuối cùng là chung kết!”
Sau khi nghe những lời này, vẻ mặt của Lục Tư Thần không có gì thay đổi.

Anh rất bình tĩnh mà hỏi: “Cô đều thông qua rồi?”
“Đúng vậy.”
Bella gật đầu.

Cô cười rạng rỡ: “Lần này tham gia cuộc thi, được nhiều cậu bè giúp đỡ.

Vốn dĩ tôi không muốn làm phiền đến anh và Manh Manh.

Nhưng, về chuyện người mẫu này, tôi nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng thật sự cảm thấy diện mạo và khí chất của Manh Manh đều phù hợp với chủ đề thiết kế lần này của tôi nhất.

Vì vậy tôi mới mạo muội mời cô.”
Lục Tư Thần không nói gì.

Anh nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh.

Cố Manh Manh chớp mắt và hỏi với vẻ mặt ngây thơ: “Cô Bella, cô nói địa điểm thi đấu ở nước ngoài à? Ừm, cụ thể là nước nào vậy?”
Bella trả lời: “Milan!”
Có Manh Manh hơi nhướng mày.

Cô suy nghĩ một chút, tiếp tục hỏi: “Cái đó, thời gian thi thì sao ạ? Là lúc nào ạ?”
Bella tiếp tục trả lời: “Thời gian diễn ra chung kết là một tháng sau.

Lần này tôi là tham gia vòng bán kết”.

Cố Manh Manh chọt hiểu ra.

“Vậy sao…”
Cô như có suy nghĩ gì đó.

Lúc này, Lục Tư Thần đột nhiên nói: “Chủ đề thiết kế của cô là gì?”
Bella nghe xong không khỏi nhìn anh cười: “Chủ đề thiết kế lần này của tôi là Ocean Princess, chủ yếu là bảo vệ môi trường, kêu gọi mọi người hãy bảo vệ đại dương!”
“Không phải là nàng tiên cá đấy chứ?”
Cố Manh Manh nhướng mày.

Bella khẽ giật mình: “Cái gì?”
Có Manh Manh tiếp tục: “Chính là để tôi giả làm công chúa người cá trưởng thành, phải không?”
Bella vội vàng khua tay: “Không, không, làm sao có thể như vậy được chứ.

Đến lúc đó cô sẽ còn phải đi catwalk, thiết kế đuôi cá thì làm sao mà đi được?”
Hì Hi…

tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut-223-0.jpg


tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut-223-1.jpg


Lục Tư Thần cong môi: “Đã như vậy, chuyện này giao cho em quyết định.”
“Có thật không?”
Cố Manh Manh mở to mắt.

Nhưng mà, cô cũng không đợi Lục Tư Thần trả lời đã quay đầu nhìn Bella nói: “Tôi đồng ý!”
Bella rất vui.

“Tốt, tốt!” Cô lại gật đầu lia lịa và nói: ‘Manh Manh, đừng lo lắng, tôi rất tự tin vào thiết ké của mình.

Cô nhất định sẽ trở thành tâm điểm của cuộc thi lần này!”
Cố Manh Manh “ừm” một tiếng, ngọt ngoà mà dang tay ôm lấy cổ Lục Tư Thần, trông rất dựa dẫm vào anh.

Lục Tư Thần vỗ nhẹ vào lưng cô.

Đối với chút tâm tư này của cô, anh hiểu rõ như lòng bàn tay.

Sau khi rời khỏi cửa hàng của Bella, cả hai tay trong tay đi dạo trên đường.

Cố Manh Manh có tâm trạng rất tốt, cứ cười mãi.

Lục Tư Thần nhìn cô hỏi: “Em cười cái gì vậy?”
Cố Manh Manh nghiêng đầu, cười toe toét, đáp: “Tâm trạng tốt, nên muốn cười!”
hÖjn* Lục Tư Thần nhướng mày.

Lúc này, Cố Manh Manh dường như nghĩ ra điều gì đó, đột nhiên nói: “A, đúng rồi, Bella nói cuộc thi tổ chức ở nước ngoài, nhưng hình như em không có hộ chiếu!”
Nghe vậy, Lục Tư Thần bình tĩnh trả lời: “Không sao, anh sẽ giải quyết thay em.”
Cố Manh Manh không hề ngạc nhiên.

Cô gật đầu nói: “Vậy thì cảm ơn anh!”
Lục Tư Thần khẽ ngâm nga: “Chỉ như vậy?”
“Anh muốn làm gì?”
Cố Manh Manh cảnh giác nhìn anh.

Lục Tư Thần cong môi: “Vừa rồi ở cửa hàng của Bella, em vừa hôn vừa ôm anh là vì sao?”
Cố Manh Manh chớp mắt, trả lời: “Có không? Tại sao em không nhớ nhỉ?”
Lục Tư Thần đột nhiên vươn tay ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng.

Cố Manh Manh bắt ngờ mà hai tay chống lên trước ngực anh.

“Này!”
Khóe miệng giật giật.

Lục Tư Thần không thấy có gì cả.

Đang định nói, nhưng chợt nghe cô nói: “Oa, ghê nhé!”
“Hửm?”
Lục Tư Thần nhìn xuống cô.

Hai tay của Cố Manh Manh vẫn đặt trên ngực anh, xấu xa mà bóp bóp.

Chỉ thấy cô cười nói: “Lục Tư Thần, anh có ngực nhé.

Nhưng mà không mềm.

Cứng cứng.”
Lục Tư Thần cong môi, bình tĩnh trả lời: “Em tưởng anh giống em sao?”
“Cái gì?”
Cố Manh Manh nhát thời không phản ứng kịp.

Lục Tư Thần cúi xuống, ám muội mà thở bên tai cô: “Của em là mềm mại, còn rất thơm.”
Bùm một tiếng!
Cố Manh Manh mặt đỏ bừng.

Cô vô thức muốn lui lại, nhưng cả cơ thể đều nằm trong vòng tay của người đàn ông, căn bản không thoát ra được.

Cô thẹn quá hoá giận mà hét lên: “Không được nói nữa!
Không được nói nữa! Lục Tư Thần, anh không biết xấu hốt”
Lục Tư Thần đáp: “Chuyện này không phải do em đề cập trước sao?”
Có Manh Manh phát điên lên.

Lục Tư Thần siết chặt vòng tay, kéo hẳn cô vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Được rồi, được rồi, anh không nói nữa.

Bảo bối ngoan, không làm loạn nữa?”
Cố Manh Manh ậm ừ: “Vậy thì anh thả em ral”
Lục Tư Thần cười cười, đột nhiên nói: “Có người đang nhìn em.”
“Hả?”
Có Manh Manh nghe vậy thì quay đầu lại nhìn xung quanh theo bản năng.

Thử tưởng tượng xem trên một con phố đông người qua lại.

Một nam một nữ có ngoại hình và khí chất nổi bật ôm nhau thì sẽ không thu hút được sự chú ý của mọi người được sao?
Lúc này, rất nhiều người qua đường đều lén nhìn.

Cố Manh Manh á một tiếng rồi lại vùi vào vòng tay của người đàn ông, nghiến răng nghiền lợi nói: “Đi mau lên, đáng ghét quá!”
Một cô nhóc đáng yêu làm sao.

Thật là khiến người ta càng ngày càng không thể buông tay.

Lục Tư Thần ôm cô, trong lòng nghĩ như vậy..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 224: Anh Áy Đến Rồi 8


Chiều tối, Cố Manh Manh bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại khiến cô vô cùng ngạc nhiên.

Đó là từ Thẩm Sơ Tuyết.

Ngay sau khi bắt máy, liền nghe thấy cô nói: “Manh Manh, đoán xem bây giờ tớ đang ở đâu?”
Cố Manh Manh chau mày, vừa nghịch máy tính, vừa trả lời: “m, chẳng lẽ cậu ở trước nhà mình?”
Thẩm Sơ Tuyết ở bên kia rất yên lặng.

Vì vậy giọng của cô cũng rất nhỏ.

Chỉ nghe cô đáp: “Tớ về rồi, bây giờ đang ở trong toilet của sân bay.”
“Hả2”
Cố Manh Manh hơi ngắn ra.

Cô dường như không phản ứng lại, không nhịn được hỏi: “Cậu nói cái gì?”
Thảm Sơ Tuyết “ai da” một tiếng, nói thẳng: “Tớ vừa xuống máy bay liền đụng phải giới truyền thông.

Những người đó khủng khiếp lắm.

Tớ cứ chạy không ngừng.

Sau đó, không biết thế nào mà lại hồ đồ chạy vào toilet.

Đám phóng viên đó cũng không thấy đâu nữa.

Có thể là không đuổi theo kịp!”
Cố Manh Manh: “…”
Thẩm Sơ Tuyết tiếp tục: “Tại sao cậu không nói gì2”
Có Manh Manh thở dài, trả lời: “Vậy thì sao? Ý cậu là, cậu muốn tớ đến sân bay đón cậu? Hay là sao?”
Thẩm Sơ Tuyết cười nói: “Nếu cậu cứ muốn tới thì mình miễn cưỡng mà chấp nhận vậy!”
Cố Manh Manh: “…”
Thẳm Sơ Tuyết than vãn: “Đúng là nỗi tiếng quá thì thị phi nhiều mà.

Hết cách, ai bảo chị gần đây hot vậy chứ?”
Cố Manh Manh không khỏi dở khóc dở cười: “Cậu có thể đừng tự luyên như vậy được không?”
Thẩm Sơ Tuyết ngây thơ hỏi: “Có sao? Tại sao tớ không biết?”
Cố Manh Manh lắc đầu, hỏi thẳng: “Cậu đang ở cửa sổ máy? Bây giờ tớ xuất phát đi đón cậu.

Này, cậu đừng gạt tớ đấy.

Nếu để tớ biết cậu đang gạt tớ thì sau này cậu đừng gọi điện cho tớ nữa!”
Thẩm Sơ Tuyết kêu lên: “Lòng tin đã nói đâu hả? Sao cậu lại cho rằng mình đang gạt cậu chứ2”
“Được rồi.”
Cố Manh Manh nhún vai.

Cô vừa tắt máy tính, vừa đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nói tiếp: “Vậy thì cậu ở đó đợi lát, tớ sẽ tới ngay!”
“Ưừ Thẩm Sơ Tuyết gật đầu liên hồi.

Sau khi cúp điện thoại, Cố Manh Manh bước ra khỏi thư phòng.

“Quản gial”
Cô vừa đi xuống cầu thang vừa gọi.

Ngay sau đó, quản gia xuất hiện trước mặt cô, cung kính nói: “Thiếu phu nhân, xin hỏi có gì dặn dò?”
Cố Manh Manh nói: “À, là như thế này.

Một người cậu của tôi đặc biệt bay từ nơi khác đến gặp tôi.

Bây giờ cô đã đến sân bay.

Ừm, tôi muốn đi đón cô.

Ông có thể gọi tài xế giúp tôi không?”
Quản gia gật đầu: “Được, không thành vấn đề, chuyện này giao cho tôi.”
“Được!”
Cố Manh Manh cười.

Quản gia nói tiếp: “Còn chuyện gì nữa không ạ? Nếu không có chuyện gì khác, vậy tôi sẽ gọi cho tài xé!”
“Không còn nữa.”
Cố Manh Manh lắc đầu.

Quản gia đáp một tiếng rồi bắt đầu sắp xếp.

Rất nhanh, Có Manh Manh thay quần áo rồi lên đường.

Trên đường đi, cô nhận được một cuộc gọi từ Lục Tư Thân.

“Em đang trên đường đến sân bay?”
Anh hỏi thẳng.

Cố Manh Manh không có ý định giấu giếm, thành thật trả lời: “Ừ, bây giờ em đi đón Sơ Tuyết.

À, anh còn nhớ không? Đó là người bạn tốt nhất của em.

Anh đã từng gặp trước đây.”
“Anh biết.” Lục Tư Thần trả lời: “Khi nào thì về2”
Cố Manh Manh chớp mắt, nói: “Tất nhiên là em đón được người thì sẽ về.

Chẳng lẽ anh nghĩ chúng em sẽ ăn bữa tối bên ngoài? Ò, ý kiến hay đấy.

Lâu lắm rồi em không ăn xiên nướng với Sơ Tuyết!”
“Manh Manh!”
Lục Tư Thần nghe xong liền trầm giọng nói.

Anh giọng điệu nguy hiểm, hỏi: “Lần trước, anh đã nói với em như thế nào?”
Có Manh Manh không thấy sợ: “Em biết!”
Lục Tư Thần không nói gì.

Có Manh Manh nói tiếp: “Được rồi, được rồi, anh yên tâm, Rất nhanh, Có Manh Manh thay quần áo rồi lên đường.

Trên đường đi, cô nhận được một cuộc gọi từ Lục Tư Thân.

“Em đang trên đường đến sân bay?”
Anh hỏi thẳng.

Cố Manh Manh không có ý định giấu giếm, thành thật trả lời: “Ừ, bây giờ em đi đón Sơ Tuyết.

À, anh còn nhớ không? Đó là người bạn tốt nhất của em.

Anh đã từng gặp trước đây.”
“Anh biết.” Lục Tư Thần trả lời: “Khi nào thì về Cố Manh Manh chớp mắt, nói: “Tất nhiên là em đón được người thì sẽ về.

Chẳng lẽ anh nghĩ chúng em sẽ ăn bữa tối bên ngoài? Ò, ý kiến hay đấy.

Lâu lắm rồi em không ăn xiên nướng với Sơ Tuyết!”
“Manh Manh!”
Lục Tư Thần nghe xong liền trầm giọng nói.

Anh giọng điệu nguy hiểm, hỏi: “Lần trước, anh đã nói với em như thế nào?”
Có Manh Manh không thấy sợ: “Em biết!”
Lục Tư Thần không nói gì.

Có Manh Manh nói tiếp: “Được rồi, được rồi, anh yên tâm, “Tại sao chứ?”
Có Manh Manh không phản ứng kịp.

Lục Tư Thần trả lời: “Bởi vì chồng em quá giàu, đủ để em phung phí cả đời cũng không hết.”
“Tự luyến quá!”
Cố Manh Manh chê bai.

Lục Tư Thần nói: “Được rồi, em đi đón người đi, về đến nhà gọi điện thoại cho anh.”
“ÙM s1 Có Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần hỏi thêm vài câu, liền cúp điện thoại.

Cố Manh Manh cầm điện thoại quay đầu nhìn cảnh vật đang lui dần bên ngoài cửa sổ, khóe miệng lại không tự chủ được mà cong lên.

Sau khi đến sân bay, Cố Manh Manh dựa theo Thẩm Sơ: Tuyết chỉ đường, nhanh chóng tìm thấy toilet nơi cô đang trốn.

Nói chính xác hơn, đó là nhà vệ sinh riêng cho người tàn tật, nằm ở giữa nhà vệ sinh dành cho nam và nữ.

Xấu hỗ quá!
Có Manh Manh đứng ngoài cửa, giơ tay gõ.

“Ai vậy?”
Đột nhiên, một giọng nói phát ra từ bên trong, rất thận trọng, cũng rất nhỏ.

Có Manh Manh trả lời: “Là tớ!”
Nói xong, cánh cửa mở ra.

Thẩm Sơ Tuyết kích động mà ôm chằm lấy cô, nói: “Trời ạ, Manh Manh, cuối cùng cậu cũng đến rồi.

Cậu có biết tớ đã phải đợi cậu vất vả như thế nào không? Tớ cảm giác sắp thành hòn vọng phu rồi.

Sao giờ cậu mới tới?”.

||||| Truyện đề cử: Boss Là Nữ Phụ |||||
Cố Manh Manh rất bình tĩnh.

Cô trả lời: “Trên đường kẹt xe.” Dừng chút, cô lại nói: “Cậu đúng là giỏi thật.

Bên ngoài cũng không có truyền thông.

Sao cậu cứ trốn ở trong toilet mãi vậy? Còn là toilet cho người khuyết tật nữa.

Cậu như vậy mà được à?”
Thẩm Triệt khóc không ra nước mắt: “Cậu không an ủi tớ còn mắng tớ, còn có nhân tính nữa không?”
Cố Manh Manh: “…”
Thẩm Sơ Tuyết bĩu môi, khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm tinh xảo tỏ vẻ vô cùng đáng thương.

Cố Manh Manh đi xung quanh cô một vòng, đột nhiên nói: “Sơ Tuyết này, đã bao lâu không gặp, tại sao cậu càng ngày càng xinh đẹp vậy?”
Thẩm Sơ Tuyết nghe vậy thì liền đắc ý.

Cô hếch cằm lên cao, như một con khổng tước kiêu ngạo.

Cô nói: “Đương nhiên rồi, cậu cũng không nhìn xem thử giá trị bây giờ của chị đây!”
Cố Manh Manh cười và nói: “Chà, tiểu hoa đán đang hot!
Tớ đã xem Weibo, gần đây cậu quả thực rất nỏi tiếng!”
Thẩm Sơ Tuyết đột nhiên vươn tay quàng cổ cô, bá đạo.

nói: “Cho nên, lần này chị đây trở về là để thực hiện lời hứa ban đầu!”
“Cái gì?”
Có Manh Manh không phản ứng lại kịp.

Thẩm Sơ Tuyết nói: “Thì đợi chị nổi rồi thì sẽ bao dưỡng em đấy!”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 225: Anh Áy Đền Rồi 9


Eo biển Hương Tạ.

Sau khi xe dừng lại, hai cô gái bước vào trong.

Thẩm Sơ Tuyết quan sát xung quanh, không khỏi thốt lên: “Manh Manh, đây là trung tâm thành phố à!”
“Sao vậy?”
Có Manh Manh cảm thấy khó hiểu.

Thẩm Sơ Tuyết tiếp tục: “Tác đất tắc vàng!”
Cố Manh Manh: “…”
Thẩm Sơ Tuyết sờ cằm với vẻ trầm ngâm.

Thật lâu sau, mới nghe cô nói: “Nếu tớ cũng có thể sở hữu một căn nhà ở đây, thì cả đời này cũng sẽ không phải lo lắng gì nữa!”
Cố Manh Manh nghe, gật đầu nói: “Sơ Tuyết, bây giờ cậu hot như vậy, nên”
“No no nol”
Thẩm Sơ Tuyết nghe cô nói vậy thì vội lên tiếng ngắt lời cô, nói: “Trước hết, tớ phải nói rõ ràng, tớ thừa nhận tớ đang rất nỏi tiếng! Thứ hai, tớ phải nói là nổi tiếng nhưng không đồng nghĩa có là tiền! Vì vậy, tuyệt đối đừng nói cái gì mà bảo mình mua nhà ở đây.

Mình có thể rất chắc chắn mà nói cho cậu biết.

Bây giờ trong thẻ tiết kiệm của mình nhiều lắm chỉ có thể mua được một cái toilet ở đây.

Hơn nữa còn là kiểu mini ấy!”
Cố Manh Manh: “…”
Thẩm Sơ Tuyết thở dài: “Vậy nên, không phải tớ không có tiền, mà là nhà ở đây quá đắt.

Nói là tắc đất tắc vàng cũng không quá.

À, không đúng, còn đắt hơn tắc đất tắc vàng.”
Cố Manh Manh kéo cô, nói: “Đừng nói nữa, chúng ta vào nhà thôi!”
“Ửm.”
Thẩm Sơ Tuyết gật đầu.

Quản gia đã đợi rất lâu, vừa nhìn thấy hai người họ, lập tức cung kính hỏi: “Thiếu phu nhân, Thẩm tiểu thư, hoan nghênh cô về nhà!”
Thẩm Sơ Tuyết cười, gật đầu nói: “Xin chào, xin chào!”
“Xin chào!”
Quản gia cười đáp lại.

Sau đó, ông lại mang dép vào cho cả hai và nói: “Thiếu phu nhân, hai người có gặp tắc đường không?”
“Có”
Có Manh Manh gật đầu, thay dép.

Cuối cùng, cô dường như nhớ ra điều gì đó, lại ngẳng đầu nhìn quản gia nói: “Lục Tư Thần đã về chưa?”
“Tiên sinh vẫn chưa trở về.”
Quản gia đáp.

“Ấ:: _ Cố Manh Manh bĩu môi.

Thẩm Sơ Tuyết ở bên cạnh nghe vậy thì hơi bất ngờ nói: “Manh Manh, gần đây chồng cậu không về nhà sao? Này, cậu bị bỏ rơi à?”
Quản gia:”…”
Cố Manh Manh: “…”
Thấy mọi người đều không nói gì, Thẳm Sơ Tuyết còn tưởng mình đã đoán đúng, không kìm được mà nắm lấy tay Cố Manh Manh, vô cùng thương xót mà nói tiếp: “Bảo bối, đừng buồn nhé.

Dù cả thế giới đều bỏ rơi cậu, cho dù tương lai có khó khăn và đau khổ thế nào, tớ sẽ luôn ở bên cậu cho đến khi biển cạn đá mòn.

Cho đến khi trời long đất lờ.

Cho đến khi…”
“Được rồi được rồi!”
Cố Manh Manh sắp không chịu nổi nữa, vội vàng nói: “Cậu đang làm gì vậy? Đặt câu tu từ à? Đừng nghĩ bậy bạ.

Hôm nay Lục Tư Thần làm thêm giờ ở công ty, không có máy chuyện vớ vẫn như cậu nói đâu.

Thẩm Sơ Tuyết, cậu không thể mong cho mình tốt chút à?”
Thẩm Sơ Tuyết: “…”
Quản gia kịp thời nói: “Thiếu phu nhân, tôi đi dặn nhà bếp nấu bữa khuya.”
Nói xong liền nhanh chóng lui ra ngoài.

Thẩm Sơ Tuyết mặt dày mà sáp lại gần Có Manh Manh.

Nắm lấy cánh tay cô, cười lấy lòng, nói: “Làm gì thế? Tớ lúc nãy chỉ nói đùa một chút để làm dịu bầu không khí thôi.

Cậu sẽ không xem là thật, đúng không?”
Cố Manh Manh quay đầu lại, nhìn cô với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, nói: “Tình cảm của mình với Lục Tư Thần rất tốt.

Sau này cậu đừng có đùa như vậy nữa.

Mình không vui đâu.”
Thẩm Sơ Tuyết hơi bất ngờ nhướng mày.

Cô nói: “Trời, cậu yêu anh ta rồi?”
Có Manh Manh nghe vậy chau mày.

Cô suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Có lẽ là vậy.”
Thẩm Sơ Tuyết thở dài.

Cố Manh Manh nghỉ ngờ nhìn cô: “Cậu thở dài cái gì vậy?”
Thần Sơ Tuyết ngắng đầu nhìn trần nhà, lẫm bẩm: “Có một cô gái rơi vào lưới tình rồi!”
Cố Manh Manh lườm cô.

Cô nói: “Cậu còn không biết ngại mà nói mình? Mình hỏi _ cậu, cậu và cái người họ Thẩm kia… Thẩm…”
“Thẩm Nam Châu!”
Thẩm Sơ Tuyết tiếp lời cô.

“Đúng, là anh ấy!” Cố Manh Manh nói: “Hai người bây giờ.

thế nào? Tại sao lần này cậu đến đây mà anh không đi theo cậu?”
Khi Thẩm Sơ Tuyết nghe nhắc tới Thẳm Nam Châu thì sắc mặt rất lạnh nhạt.

Cô nói: “À, anh ra nước ngoài để bàn công việc.”
Cố Manh Manh hiểu ra.

“Vậy à!”
“Cậu không đưa tớ đi thăm quan phòng cậu à?”
Thẩm Sơ Tuyết đột nhiên nói.

Cố Manh Manh bị phân tâm, lập tức gật đầu nói: “Được, được, đi cùng tớ.

Tớ giới thiệu cho cậu chút!”
“Được thôi.”
Thẳm Sơ Tuyết theo cô vào trong.

Hồi lâu sau, Lục Tư Thần trở về.

Vừa bước vào nhà liền nghe thấy Có Manh Manh hét lớn: “Aaa.

Tớ đã nói mà.

Bà hoàng hậu này không đơn giản.

Lần trước hạ rượu độc nữ chính, nhát định là do bà ta ra lệnh! Nhát định là bà ta!”
Vừa nói xong, một giọng nữ khác vang lên: “Cái rắm ý, bà hoàng hậu không có gan làm loại chuyện này đầu.

Cậu không phát hiện ra sao? Thực ra hoàng quý phi mới là trùm cuối.

Những chuyện mà bà hoàn hậu làm đó đều là chủ ý của cô ta.”
“Hả?”
Cố Manh Manh có vẻ choáng váng.

Lúc này, Lục Tư Thần đã đi tới cửa phòng khách.

Tuy nhiên, cảnh tượng trong phòng khiến anh có hơi đau đầu.

Trên bàn bày đầy đồ ăn vặt.

Cô vợ nhỏ của anh không có chút hình tượng nào mà nằm trên ghế sô pha.

Một chân không mang tất còn gác lên bàn nước.

Dáng vẻ như là tên côn đồ vậy.

Lục Tư Thần đột nhiên trầm mặt.

“Manh Manh!”
Anh trầm giọng lên tiếng.

Lúc đầu, Cố Manh Manh không có phản ứng gì, có lẽ cô vẫn đang đắm chìm trong tình tiết của bộ phim truyền hình.

Nhưng khi nhận ra Lục Tư Thần đã trở về, cô lập tức bật dậy khỏi ghế sô pha.

“Trời ạ, anh về lúc nào vậy? Ủa, quản gia sao không thông báo cho em?”
Có Manh Manh nói nhanh những lời này.

Thẩm Sơ Tuyết bên cạnh nghe vậy thì liền bịt miệng cô lại.

“Bảo ông ấy thông báo cho em làm gì?”
Lục Tư Thần nhìn cô hỏi.

Có Manh Manh ngậm chặt miệng, lắc đầu.

Lục Tư Thần hừ lạnh.

Anh không nói nữa mà quay lên lầu.

Vừa đi, quản gia liền bước vào.

Cố Manh Manh vừa nhìn thấy ông ấy, lập tức xị mặt, nói: “Quản gia, ông làm sao vậy? Không phải tôi đã nói với ông rồi sao, nếu Lục Tư Thần trở về thì phải thông báo trước với chúng tôi một tiếng mài”
Quản gia kêu oan, giải thích: “Thiếu phu nhân, tôi không có nhận được tin.

Tiên sinh tự mình lái xe về nhà.

Không cần tài xế, lại còn không mang theo thư ký!”
Nghe vậy, Có Manh Manh không có gì để nói.

Thẩm Sơ Tuyết nhìn cô, cẩn thận nói: “Manh Manh, tớ có phải gây phiền phức cho cậu rồi không?”
Cố Manh Manh nghe vậy, nhanh chóng lắc đầu nói: “Không có, chuyện này không liên quan gì đến cậu! Lục Tư Thần luôn không thích mình nằm xem TV.

Vậy nên, cậu hiểu đấy, đúng không?”
Thẩm Sơ Tuyết khóe miệng co giật nói: “Ừm, hiểu được một chút!”
Cố Manh Manh tiếp tục: “Cậu tiếp tục xem TV.

Mình lên xem anh ấy thử!”
Thẩm Sơ Tuyết gật đầu: “Ờ…”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 226: Anh Áy Đến Rồi 1


0 Trên tầng hai, trong phòng ngủ.

Khi Cố Manh Manh mở cửa bước vào, Lục Tư Thần đang cởi áo.

Chiếc áo vest màu đen bị anh tuỳ tiện đặt ở bên cạnh.

Cúc áo sơ mi trên người cũng đã được cởi ra một nửa, lộ ra khuôn ngực rắn chắc tháp thoáng.

Cố Manh Manh do dự một lúc, sau đó mới chậm chạp hỏi: “Cái đó, có cần giúp không?”
Cô biết rằng Lục Tư Thần vẫn luôn mang theo chủ nghĩa đàn ông.

Có những việc rất thích Cố Manh Manh giúp anh.

Ví dụ như thay quần áo giúp anh!
Bên này, mặc dù Lục Tư Thần không trả lời, nhưng bàn tay đang cởi cúc áo đã bỏ xuống.

Thấy vậy, Có Manh Manh cười toe toét mà sáp lại.

Cô đứng trước mặt người đàn ông, dùng hai bàn tay nhỏ nhắn cởi từng cúc áo của anh, ngắng đầu nhìn anh.

“Chồng ơi…”
Cô gọi ngọt ngào.

Lục Tư Thần rũ mắt xuống, nhìn cô không chút biểu cảm, hừ lạnh một tiếng: “Em bây giờ mới nghĩ đến anh là ai?”
Cố Manh Manh bĩu môi nói: “Em luôn biết anh là ai mà.

Hì hì.

Anh là người chồng yêu quý của em, chồng!” Vừa nói, lại kiếng chân lên, chu miệng nói: “Chồng ơi, hôn!
Lục Tư Thần hát tay cô ra.

Tuy nhiên, giữa chừng, anh đột ngột thay đổi quyét định.

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên đôi môi hồng của cô.

Cố Manh Manh cười toe toét: ‘Không tức giận chứ?”
Lục Tư Thần liếc cô một cái, cười như không cười nói: “Anh có nói vậy sao?”
Có Manh Manh chùng vai.

“Được rồi!”
Cô nói rồi bàn tay nhỏ bé đã cởi chiếc cúc áo sơ mi cuối cùng của người đàn ông.

Lục Tư Thần nói ‘ừm’ một tiếng rồi cầm áo đã thay ra đi vào phòng tắm.

Cố Manh Manh có chút không cam tâm.

Cô đi theo người đàn ông vài bước, liên tục nói: “Đói bụng không? Có muốn ăn bữa khuya không? Nếu anh muốn ăn, em lập tức nói với phòng bếp một tiếng!”
“Không cần!”
Lục Tư Thần đáp mà không nhìn lại.

Nói xong anh tiền đến phòng tắm.

Đứng bên ngoài, Cố Manh Manh trơ mắt nhìn cánh cửa phòng tắm bị đóng lại, không khỏi thở dài.

Kiểu đàn ông hay giận thế này đúng là khó dỗ thật!
Ở dưới lầu, Thảm Sơ Tuyết đang uống.

Đột nhiên nhìn thấy Có Manh Manh bước xuống lầu.

Đầu tiên là ngắn ra, sau đó đặt ly sữa trên tay xuống, nói: “Hai người thế nào rồi? Không cãi nhau đúng không?”
Có Manh Manh cười với cô, lắc đầu và nói: “Không, anh ấy đang tắm.”
‘Oh…”
Thẩm Sơ Tuyết gật đầu.

Cố Manh Manh bước đến bên cạnh cô ấy, nói tiếp: “Cậu đói không? Tớ bảo nhà bếp nâu bữa khuya?”
“Bữa khuya? Ví dụ, có những loại nào?”
Thẩm Sơ Tuyết hỏi.

Cố Manh Manh khóe miệng khẽ co giật, nói: “Cậu muốn ăn bữa khuya kiểu gì?”
Thẩm Sơ Tuyết cười xếch: “Pizzal”
Có Manh Manh nhướng mày.

Cô nhìn Thẩm Sơ Tuyết từ trên xuống dưới, kinh ngạc nói: “Chị của tôi ơi, chị lớn vậy rồi mà sao còn thích mấy loại đồ ăn này chứ? Cậu vẫn nghĩ mình là con nít à?”
Thẩm Sơ Tuyết giả vờ không vui, nhẹ giọng nói: “Em yêu, chẳng lẽ cậu đã quên lời thề với tớ trước đây rồi sao? Lần trước cậu đã nói với tớ rằng sẽ chiều chuộng tớ, yêu tớ, để tớ trở thành công chúa nhỏ vô lo vô nghĩ mãi mãi! Cậu đã quên hết những lời này sao?”
“Oạt”
Cố Manh Manh tỏ vẻ buồn nôn.

Thẩm Sơ Tuyết nắm tay cô, tiếp tục sến súa: “Em yêu, rốt cuộc cậu bị làm sao vậy? Điều gì đã khiến cậu thay đổi tình cảm ban đầu? Trái tim yêu tớ của cậu vẫn ở trong lồng ngực sao?”
“Cậu vẫn nên nói chuyện bình thường thôi!”
Cố Manh Manh thở dài nói: “Tớ đi vào bếp xem thử, nếu có thể thì bảo bọn họ làm pizza cho cậu!”
Thẩm Sơ Tuyết ngạc nhiên: “Đầu bếp nhà cậu không biết làm?”
Cố Manh Manh giải thích: “Không, tớ thường không thích ăn pizza.

Vậy nên trong nhà hình như chưa từng có pizza.

Cậu có lẽ cũng đoán ra được những người như Lục Tư Thần không thể nào sẽ ăn pizza.

Vì vậy… ờ, không biết đầu bếp trong nhà có làm được không, phải hỏi mới biết được! “
“Ừm, được rồi!”
Thẩm Sơ Tuyết gật đầu.

Cố Manh Manh nhìn cô ấy, nói tiếp: “Nhà cậu có hay ăn pizza không?”
“Không!”
Thẩm Sơ Tuyết lắc đầu.

Cô giật khóe miệng nói: “Tên Thẩm Nam Chu đó khá truyền thống.

Anh ta thường ăn đồ Trung Quốc ở nhà.

Hơn nữa, trừ khi anh ta đi ra ngoài dự tiệc, hoặc khi tham gia một số hoạt động, anh ta có thể sẽ chọn đồ ăn phương Tây.

Tuy nhiên, mấy món như pizza hay hamburger, anh ta ngay cả nhìn một cái cũng không.

Lần trước, tớ lười, gọi đồ ăn ngoài, còn bị anh ta nói cho một trận!”
“Hả?”
Có Manh Manh chau mày.

Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Sơ Tuyết, hình như mình chưa từng nghe cậu nói, mối quan hệ giữa cậu và tên họ Thẩm đó rốt cuộc là gì?”
“Bình thường thôi!”
Thẩm Sơ Tuyết thờ ơ nhún vai.

Có Manh Manh nhìn cô ấy, nói tiếp: “Bình thường là sao?
Anh ta đối xử tệ với cậu à?”
Thẩm Sơ Tuyết ban đầu im lặng, sau đó nói: “Không phải tệ, nhưng cũng không tốt.

Người như anh ta… Manh Manh, tớ chưa bao giờ định giáu diễm chuyện của mình với cậu.

Cậu biết mà, kiểu quan hệ đó của tớ và anh ta, căn bản không tiết lộ ra ngoài được.

Nhất là sau khi bị truyền thông bắt gặp lần trước, anh ta rất tức giận.

Mặc dù không nói gì tớ, nhưng kể từ đó, anh ta dường như thay đổi từng một chút.

Dù sao tớ cũng không nói ra được cảm giác thế nào, nhưng cứ luôn cảm thấy rằng anh ta đang cảnh giác với tớ! “
“Cảnh giác?”
Cố Manh Manh khó hiểu: “Tại sao?”
“Tớ không biết.” Thảm Sơ Tuyết lắc đầu nói: “Anh ta có thể là cảm thấy bài báo lần trước khiến anh ta rất mát mặt!
“Khốn kiếp!”
Có Manh Manh mắng, tức giận nói: “Anh ta đường đường là đàn ông, lại còn không biết ngại mà so đo với một cô gái? Hơn nữa cái này thì có gì mà mát mặt chứ? Thẩm Sơ Tuyết cậu xinh đẹp như vậy.

Anh ta có được cậu thì chính là do kiếp trước tích được đức, quá hời cho anh ta rồi, được không hả.”
“Ha ha ha…” Thẩm Sơ Tuyết nghe vậy không nhịn được cười lớn: “Nói hay lắm.

Tớ thích!”
“Vốn là vậy mài!”
Cố Manh Manh bĩu môi.

Thẩm Sơ Tuyết cười rất vui vẻ.

Tuy nhiên, không biết tại sao mà Cố Manh Manh nhìn cô ấy, luôn cảm thấy nụ cười của cô ấy chua xót.

“Tớ vào bếp xem thử!”
Cô nói rồi đứng dậy khỏi ghế sofa.

Thẩm Sơ Tuyết “ừm” một tiếng, thu hồi tầm mắt lại rồi lại xem TY.

Cố Manh Manh bước ra khỏi phòng khách thì vừa hay gặp.

phải quản gia.

“Thiếu phu nhân!”
Quản gia mỉm cười.

Cố Manh Manh gật đầu và hỏi: “Bạn tôi muốn ăn pizza.

Nhà bếp có thể làm được không?”
“Được ạ”
Quản gia gật đầu.

Cố Manh Manh cười: “Vậy thì làm phiền ông bảo nhà bếp làm bánh pizza!”
“Vâng.”
Quản gia đáp.

Nhưng mà dường như ông ấy lại nghĩ tới cái gì đó, vội vàng nói: “Đúng rồi thiếu phu nhân, hôm nay sau khi cô đi ra ngoài thì có người gọi điện thoại tới tìm!”
“Ai vậy?”
Cố Manh Manh tiện hỏi.

Quản gia lắc đầu nói: “Là đàn ông.

Bên kia không nói là ai, cúp điện thoại ngay sau khi biết cô không có ở nhà.”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 227: Anh Áy Đền Rồi 11 “hả”


Cố Manh Manh ngắn ra.

Vẻ mặt cô ngạc nhiên: “Nam sao? Sẽ không phải là cậu học của tôi đấy chứ?”
Quản gia lắc đầu nói: “Không biết.”
Có Manh Manh nhướng mày.

Cô nghĩ nghĩ, nhưng vẫn không nghĩ ra được là ai gọi điện cho cô.

Mà lại còn là nam nữa!
Đợi đãt Cố Manh Manh nghĩ ra, không khỏi nhìn quản gia lần nữa, thận trọng nói: “Cái đó, chuyện này ông có nói với Lục Tư.

Thần chưa?”
Quản gia tiếp tục lắc đầu.

Có Manh Manh thở phào nhẹ nhõm.

Cô nói: “Có thể là ai đó giở trò.

Ông tuyệt đối không được nói cho anh ấy biết!”
Quản gia cười đáp: “Thiếu phu nhân, tôi biết rồi, đừng lo, tôi sẽ không nói ra đâu.”
“Cảm ơn ông!”
Cố Manh Manh cười vui vẻ.

Quản gia khua tay: “Thiếu phu nhân đừng nói cám ơn tôi.

Đều là việc nên làm.”
“Nên làm gì?”
Vừa nói xong, một giọng nam trầm thấp khác cắt lên.

Cố Manh Manh lập tức quay người lại.

Kinh ngạc mà nhìn thấy Lục Tư Thần không biết đã xuống lầu từ lúc nào.

“Chào, chào?”
Cô lắp bắp.

Quản gia hơi cúi đầu, cung kính nói: “Tiên sinh.”
Lục Tư Thần đi tới.

Anh nhìn Cố Manh Manh, nói: “Hai người đang làm gì ở đây?”
Cố Manh Manh đảo mắt, cười ngón nghén đáp lại: “Hì hì, em đang thảo luận bữa tối khuya với quản gia.

Sơ Tuyết nói muốn ăn pizza, nên em đến thuơng lượng chuyện này.

với quản gia!”
Lục Tư Thần nhướng mày.

Cố Manh Manh sợ anh nghĩ nhiều, vội hỏi: “Lục Tư Thần, anh có thích ăn pizza không? Em biêt anh không thích mấy loại đồ ăn này, nhưng anh có thể thử pizza hoa quả.

Mùi vị rất tuyệt nhé.”
Lục Tư Thần không đáp lại.

Anh liếc mắt nhìn quản gia, nhẹ nói: “Lui xuống đi!”
Quản gia đáp một tiếng rồi vội rút lui.

Cố Manh Manh khó hiểu: “Anh đang làm gì vậy?”
Lục Tư Thần đứng ở trước mặt cô, từ trên cao nhìn cô, miệng hơi cong lên: “Em không có việc gì phải giải thích với anh?”
Cố Manh Manh nhướng mày.

Cô nhìn người đàn ông, trả lời: “Giải thích cái gì?”
Lục Tư Thần nheo mắt: “Còn giả bộ?”
Cố Manh Manh đột nhiên nghĩ đến lời của quản gia lúc nãy.

Ói, không phải chứ?
“Chuyện đó…” Cô vừa nghĩ, vừa ngập ngừng mở miệng: “Anh cho em gợi ý, được không? Ừm, hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, em không biết chính xác anh đang ám chỉ điều gì!”
Lục Tư Thần nhìn cô: “Lúc trước em nói chuyện điện thoại với ai?”
Cố Manh Manh ngắn ra.

“Hả?”
Cô ngạc nhiên: “Lúc trước? Ừm, cụ thể là bao lâu? Em không nhớ.

Gần đây, ngoài việc gọi cho anh, em cơ bản chỉ gọi cho Sơ Tuyết.

Sau đó thì có một vài người bạn cùng lớp gọi cho em, nhưng họ đều chỉ là muốn rủ em đi chơi, ngoài chuyện đó ra … à, còn ai nữa?”
Lục Tư Thần đột nhiên nhéo lỗ tai nhỏ của cô.

“Ấy ấy ấy!”
Cố Manh Manh muốn vùng vẫy.

Tuy nhiên, càng cử động, cái tai nhỏ của cô càng đau.

Tên Lục Tư Thần này căn bản không có ý định tha cho cô.

Cô khóc không ra nước mắt: “Buông ra, đau quá!”
Lục Tư Thần không buông.

Anh hừ lạnh một tiếng: “Anh đã nói với em như thế nào, hả? Em xem lời anh nói như gió thoảng qua tai?”
Cố Manh Manh hét lên: “Anh đang nói cái gì vậy, em đâu có coi những lời của anh như gió thổi ngoài tai? Lục Tư: Thần, anh đừng đổ oan cho eml”
“Còn không chịu thừa nhận?”
Lục Tư Thần có vẻ hơi ngạc nhiên về sự bướng bỉnh của cô.

Tuy nhiên, cô càng như vậy thì anh càng tức giận.

*Em vẫn gặp riêng người phụ nữ đó, phải không?” Anh nói: “Cố Manh Manh, em khiến anh rất thất vọng, biết không?”
Cố Manh Manh kinh hoàng.

Ý nghĩ đầu tiên trong đầu cô là, làm thế nào mà Lục Tư Thần biết được cô đã gặp Lâm Huệ?
“Đừng giả câm, Manh Manh nói chuyện!”

Lúc này, giọng nói của Lục Tư Thần lại vang lên.

Cố Manh Manh hoàn hồn, vội nói: “Lục Tư Thần, Lục Tư Thần, hãy nghe em giải thích, em không phải không nghe lời anh.

Là vì Lâm Huệ đó cứ cầu em mãi, em là vì…”
“Im miệng!”
Lục Tư Thần lớn tiếng ngắt lời cô.

Anh hơi lạnh lùng: “Sai là sai, không được tìm lý do!”
Cố Manh Manh xị mặt.

Lục Tư Thần buông ra tai cô ra, lạnh lùng nói: “Anh đã nói với em như thế nào?”
Cố Manh Manh cắn môi.

Cô do dự một chút, sau đó mới chậm rãi nói: “Anh nói, bảo em sau này không cho tôi gặp bà ấy, néu bà ấy có gọi điện cho em thì phải nói cho anh biết.”
Càng về sau, giọng càng nhỏ lại.

Lục Tư Thần không nói gì, nhìn chằm chằm vào cô.

Cố Manh Manh vội ngẳng đầu lên nhìn anh một cái, rồi rụt rè đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra kéo vạt áo anh.

Lục Tư Thần hừ nhẹ: “Em làm được chưa?”
Cố Manh Manh cúi đầu.

“Sau này em không vậy nữa…”
Cô nói chậm rề.

Lục Tư Thần hắt bàn tay nhỏ của cô ra, nói: “Không có lần sau.

Cái người đó sẽ không đến tìm em nữa!”
Cố Manh Manh ngạc nhiên nhìn anh.

“Ý anh là gì?”
Cô ngây người hỏi.

Vẻ mặt của Lục Tư Thần vẫn không thay đổi: “Ý trên mặt chữ!”
“Nhưng…”
“Không nhưng nhị gì cả!”
Lục Tư Thần quyết đoán ngắt lời cô.

Cố Manh Manh không dám nói gì thêm.

Lục Tư Thần nhìn cô từ trên xuống dưới, một lúc lâu mới nói: “Em phải ngoan, biết không, Manh Manh?”
“Ừm.

Xà Có Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần đưa tay sờ lên cái đầu nhỏ của cô, sau đó xoay người rời đi.

Cố Manh Manh ngắng đầu, nhìn bóng lưng của anh, mấp máy, cuối cùng cũng không hỏi ra những nghi ngờ trong lòng.

Từ đầu đến cuối, cô không thể hiểu tại sao Lục Tư Thần không thích cô tìm hiểu những gì đã xảy ra với cha mẹ cô trong quá khứ.

Tuy rằng là chuyện của thế hệ trước, nhưng rốt cuộc cũng là mẹ cô, cô rất muồn biết!
Trong phòng khách, Thẩm Sơ Tuyết đang xem phim truyền hình và ăn pizza.

Thấy Cố Manh Manh bước vào thì vội gọi: “Manh Manh, lại đây.

Ôi, pizza này rất ngon.

Thật đấy, cậu nhìn đi! Cậu mau qua đây nhìn này!”
Cố Manh Manh bước tới.

Cô lơ đãng liếc nhìn chiếc bánh pizza trên bàn, trên khuôn mặt nhỏ không có biểu hiện gì lắm.

Thẩm Sơ Tuyết nói tiếp: “Cái này toàn là tôm.

Đúng là chiếc pizza đáng đồng tiền bát gạo mà!”
Có Manh Manh vẫn không nói gì.

Thẩm Sơ Tuyết lại rì rằm một hồi, cuối cùng đột nhiên phát hiện ra sự khác thường, không khỏi nhìn chằm chằm Có Manh Manh hỏi: “Cậu sao vậy? Sắc mặt cậu hơi xấu.

Này, chuyện gì xảy ra vậy?”
Cố Manh Manh lắc đầu: “Không có gì.”
Thẩm Sơ Tuyết nhướng mày.

Cô sờ sờ cằm nói: “Tại sao tớ lại không tin như vậy nhỉ?
Manh Manh, cậu không phải là người có thể che giấu tâm sự được!”
Cố Manh Manh lúc đầu im lặng, sau đó nói: “Sơ Tuyết, tớ muốn cậu giúp một việc …”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 228: Anh Áy Đến Rồi 12


“Hả?”
Nghe vậy, Thẩm Sơ Tuyết không khỏi dừng động tác ăn pizza.

Cô hứng thú mà nhìn Cố Manh Manh, nói tiếp: “Tổng tài phu nhân có gì cần dặn dò ạ2”
Cố Manh Manh nghiêm mặt.

Cô nói: “Tớ đang nói chuyện nghiêm chỉnh với cậu.

Cậu có thể nghiêm túc hơn được không?”
Thẩm Sơ Tuyết suy nghĩ một chút.

Sau đó, cô dứt khoát đặt chiếc bánh pizza trên tay xuống.

Sau đó, cô l**m ngón tay, đặt tay lên đầu gối, thẳng lưng nói: “Nói đi, tớ rắt nghiêm túc để nghe!”
Có Manh Manh bị loạt phản ứng của cô ấy chọc cười.

“Sơ Tuyết, sao cậu lại buồn cười thế?”
*Có sao?” Thẩm Sơ Tuyết chớp mắt nói: “Tớ rất nghiêm túc, cậu không thấy sao?
“Haiz…”
Cố Manh Manh thở dài.

Thẩm Sơ Tuyết nhướng mày nói: “Cậu nói đi chứ.

Muốn mình giúp gì?”
Có Manh Manh mở miệng muốn nói.

Nhưng ngay sau đó, dường như cô lại nghĩ đến điều gì đó, không khỏi quay đầu nhìn xung quanh, có ý thấp giọng nói: “Bây giờ tớ không nói được.

Như vậy đi, tối nay cậu ngủ cùng tớ, tớ sẽ từ từ kể cho cậu nghe! “
“Có thật không?”
Thẩm Sơ Tuyết mở to mắt.

Có Manh Manh không thể hiểu được phản ứng của cô ấy.

“Sao, không tin tớ?”
“Ây, không phải …” Thắm Sơ Tuyết lắc đầu.

“Vậy thì sao?”
Cố Manh Manh nhìn cô.

Thẳm Sơ Tuyết mỉm cười: “Để tớ ngủ với cậu, ông chồng tổng tài đó của cậu có đồng ý không?”
Cố Manh Manh: “…”
Nghiêm túc mà nói, cô cảm thấy hơi khó.

Nhưng rất ngạc nhiên là, sau khi Cố Manh Manh nói với Lục Tư Thần về suy nghĩ của mình thì anh lại rất dứt khoát mà đồng ý với cô.

‘Yeah, Có Manh Manh hét lớn muôn năm!
Lục Tư Thần liếc cô, cười như không cười nói: “Chỉ có đêm này, không có lần sau, biết không?”
“Ừm ừm!”
Cố Manh Manh gật đầu lia lịa.

Lục Tư Thần xua tay: “Ra ngoài đi!”
“Dạ”
Cố Manh Manh học theo hành động của tiểu thái giám trong phim truyền hình, cười tít mắt đi ra khỏi thư phòng.

Trong phòng khách ở tầng dưới, Thẩm Sơ Tuyết đang từ tốn tẩy trang.

Có Manh Manh gõ cửa nói: “Sơ Tuyết, tớ là Manh Manh, tớ có thể vào không?”
Nghe vậy, Thẳm Sơ Tuyết lập tức cao giọng: “Vào đi!”
“Ừm”
Cố Manh Manh đáp lại, giơ tay ra mở cửa.

Tuy nhiên, không có ai trong phòng.

“Sơ Tuyết?”
Cố Manh Manh vừa gọi vừa bước vào phòng tắm.

Thẩm Sơ Tuyết đang thoa kem dưỡng da ban đêm trước gương, mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu nhạt, để lộ ra vóc dáng mảnh mai và quyền rũ.

Mặc dù chỉ là bóng lưng, nhưng nếu cô là đàn ông sợ là sớm đã không chịu nổi nữa!
Vậy nên, Cố Manh Manh ngạc nhiên nói: “Sơ Tuyết, cậu thật sự càng ngày càng nữ tính!”
“Vậy sao?”
Thẩm Sơ Tuyết nhẹ nhàng quay lại.

Sau đó, b* ng*c đầy đặn đàn hồi lại làm Cố Manh Manh hoa cả mắt.

“A, thật không công bằng!”
Cô kêu lên.

Thẩm Sơ Tuyết cười lớn.

“Manh Manh, tớ biết cậu đang nghĩ gì, ha ha ha…”
Cố Manh Manh hừ mũi, khinh thường nói phẳng, tớ tự hào.

Tớ tiết kiệm vải cho đất nước!”
“Tớ ngực Thẩm Sơ Tuyết hơi ngắn ra.

Ngay lập tức, cô dơ ngón tay cái ra, nói: “Cậu lợi hại.

Cậu thắng rồi!”
Có Manh Manh vui vẻ lắc mông, đắc ý.

Thẩm Sơ Tuyết nhìn chằm chằm vào cái mông nhỏ của cô, nhướng mày, đột nhiên nói: “Thật ra, cậu cũng không phải không có gì.

Tớ thấy cái mông nhỏ của cậu khá gợi cảm.

Có loại cảm giác cắm dục, ha ha!”
“Cái gì gọi là cắm dục?”
Có Manh Manh không hiểu hỏi, quay lại nhìn mông mình.

Thẩm Giai Nghi sờ cằm, suy nghĩ một chút rồi nói: “Dù sao chính là khen cậu.

Thường ngày khi cậu và chồng cậu làm chuyện đó, anh ta có thích vỗ mông cậu không?”
Cố Manh Manh: “…”
Thẩm Sơ Tuyết nhìn khuôn mặt ửng hồng của cô, cười nghiêng nghả: “Cậu xấu hổ cái gì, giữa chị em với nhau nói những chuyện này là chuyện bình thường!” Lúc này, cô dường như đã nghĩ ra điều gì đó, có chút ngạc nhiên nói: “Không phải chứ.

Chẳng lẽ khẩu vị của Lục boss còn nặng hơn cái này sao?”
Có Manh Manh nghe không hiểu gì.

“Cái gì mà khẩu bị nặng hơn cái này?”
Cô ngơ ngác hỏi.

Thẩm Sơ Tuyết trả lời: “Chính là sử dụng đạo cụ nhỏ ấy!”
Có Manh Manh trông vẫn rất ngây ngô.

Thẩm Sơ Tuyết đã hiểu.

Cô khua tay nói: “Quên đi, cây cải non như cậu, có nói cho cậu nghe cũng không hiểu!”
Cố Manh Manh “xì” một tiếng, nói: “Tớ là cải non? Vậy cậu là gì?”
MỊ Kế Thẩm Sơ Tuyết chỉ vào mình.

Cô suy nghĩ một lúc và nói: “Ừm, tớ là quả xoài non, ha hai”
Có Manh Manh tỏ vẻ không hiểu gì.

Thẩm Sơ Tuyết giải thích: “Bên ngoài màu vàng, bên trong cũng màu vàng!”
Có Manh Manh không nói nên lời.

Thẩm Sơ Tuyết ngáp một cái, uễ oải lết dép lê đi đến bên giường.

Cô mở chăn ra rồi nằm lên giường, nói: “Manh Manh, cậu đi tắm đi!”
“Tớ đã tắm rồi!”
Cố Manh Manh trả lời.

Nghe vậy, Thảm Sơ Tuyết lập tức vỗ vỗ vị trí bên cạnh, nói: “Vậy thì tốt quá rồi.

Mau! Tới lên giường với trẫm đi!”
Cố Manh Manh đã quen với sự quái đản của cô ấy.

Đi vòng qua mà nằm xuống nửa giường lớn bên kia.

Ngay khi cô vừa nằm xuống, giọng nói của Thảm Sơ Tuyết truyền đến: “Vừa rồi cậu nói muốn tớ giúp cậu một việc.

Bây giờ cậu có thể nói được chưa?”
Cố Manh Manh quay sang, nhìn cô ấy, nói: “Sơ Tuyết, chuyện này có thể hơi phiền phức, nhưng bây giờ tớ chỉ có thể nhờ cậu giúp đỡ.

Nếu đổi thành người khác, tớ thật sự không yên tâm!”
Thẳm Sơ Tuyết nghe vậy thì lập tức nghiêm túc.

“Ừm, cậu nói đi!”
Cô gật đầu nói: “Chỉ cần tớ có thể giúp, nhất định không từ chối!”
Có Manh Manh đầu tiên là mim môi rồi nói: “Tớ nghỉ ngờ Lục Tư Thần có điều gì đó giấu tớ.

Chuyện như thế này.

Cách đây một thời gian, tớ vô tình gặp được một bà.

Bà ấy nói rằng bà ấy là mẹ… bạn đại học của mẹ tớ.

Còn là kiểu quan hệ cực kỳ tốt.

Sau đó bà ấy cũng kể cho tớ nghe một số chuyện trước đây giữa mẹ và bó tớ.

Sau khi nghe xong tớ cảm thấy kỳ lạ, nên đã hỏi Lục Tư Thần.

Nhưng cậu đoán xem Lục Tư Thần đã nói thế nào?”
“Ừm, anh ta trả lời thế nào?”
Thẩm Sơ Tuyết nhìn cô.

Cố Manh Manh trả lời: “Lục Tư Thần vậy mà lại bảo tớ đừng bận tâm về những chuyện đã qua.

Nói rằng đó là việc của thế hệ trước và không liên quan gì đến tớ.

Hơn nữa, thời gian đã trôi qua quá lâu rồi, tớ không cần phải đi tìm hiểu nữa.”
Thẩm Sơ Tuyết chau mày.

Cô nói: “Máy câu này có vấn đề gì sao?”
Cố Manh Manh trồ mắt nói: “Cậu nói xem? Đây không phải là ai khác, mà là bố mẹ ruột của tớ.

Là con gái duy nhất của họ, tớ không nên có quyền biết quá khứ của họ sao?
Hơn nữa, tớ nghe máy lời dì đó nói, luôn cảm thấy có cái gì đó không ổn.

Dù sao dì ấy nói rất mơ hồ, giống như kiêng kị gì đó nên mới không dám nói thẳng ra sự thật!
Hơn nữa, Lục Tư Thần sau này cũng biết việc này, anh ấy đã rất khó chịu, và ra lệnh cho tớ không được gặp lại dì đó nữal”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 229: Anh Áy Đến Rồi 13


“Ò, tớ hiểu rồi…”
Sau khi nghe xong, Thẩm Sơ Tuyết đột nhiên hiểu ra: “Ý của cậu là cậu muốn tìm hiểu quá khứ của bố mẹ mình, nhưng chồng cậu không đồng ý, còn ra lệnh cho cậu không được gặp người dì có thể cho cậu câu trả lời đó nữa, phải không?”
Có Manh Manh sững sờ, sau đó gật đầu: “Đúng, cũng gần như vậy!”
Thần Sơ Tuyết cười nói: “Vậy nói cho tớ biết, cậu muốn tớ giúp cậu như thế nào?”
Cố Manh Manh nói: “Tớ muốn cậu gặp người dì đó vào ngày mai thay tớ!”
“Sau đó thì sao?”
Thẩm Sơ Tuyết tiếp tục nói.

Cố Manh Manh nói: “Ừm, nói rõ sự tình với bà ấy.

Cứ nói mấy ngày nay tớ không tiện lắm.

Sau này khi nào có thời gian, tớ sẽ gặp riêng bà ấy!”
“Cậu không sợ bị chồng biết sao?”
Thẳm Sơ Tuyết cười nói.

Cố Manh Manh thở dài và nói: “Tớ sợ, nhưng tớ không cam tâm!”
Thần Sơ Tuyết gật đầu: “Được rồi, chuyện này cứ để tớ lo.

Ngày mai đi sao?”
“Ừm, tốt nhất là ngày mail” Cố Manh Manh giải thích: “Bởi vì người dì đó sau này có hẹn lại tớ.

Vốn dĩ tớ đồng ý rồi, nhưng vì Lục Tư Thần nên tớ không có đến đó đúng hẹn được.

Hơn nữa cũng không dám gọi điện cho bà ấy.

Vậy nên…”
“Tớ hiểu rồi!”
Thẳm Sơ Tuyết nhận lời: “Vì cậu hiếm khi nhờ tớ giúp đỡ.

Vậy thì cho dù thế nào tớ cũng sẽ giúp cậu!”
“Cảm ơn cậu!”
Cố Manh Manh rất vui.

Thẩm Sơ Tuyết khua tay: “Này, đừng nói cảm ơn với tớ.

Giữa chúng ta là quan hệ gì chứ? Lần sau cậu mới tớ đi ăn một bữa thịnh soạn là được.”
“Được!”
Cố Manh Manh nghe xong liền đồng ý không chút do dự: “Tớ mời cậu hai bữa thịnh soạn!”
Thẩm Sơ Tuyết nói “ấy chà” rồi nói: “Manh Manh, tớ thấy kể từ khi cậu kết hôn với tổng tài đại nhân thì hình như trở nên hào phóng quá!”
“Có sao?”
Có Manh Manh tỏ vẻ ngờ nghệch.

Thẳm Sơ Tuyết gật đầu chắc chắn: “Có! Ví dụ như vừa rồi!”
Cố Manh Manh cười tít mắt: “Dù sao cũng dùng thẻ của Lục Tư Thần.

Mình không xót!”
“Ha ha ha…”
Thẳm Sơ Tuyết bật cười.

Cô nói: “Tính giác ngộ của cậu rất cao.

Tớ thích!”
Ngày hôm sau, sau khi hai cô gái ăn sáng xong, Thẳm Sơ Tuyết trang điểm nhẹ và đeo kính râm đi ra ngoài.

Có Manh Manh tiễn cô ấy ra cửa, nhìn cô ấy chằm chằm.

Thẩm Sơ Tuyết vén tóc, giả vờ quyến rũ: “Có phải sắp yêu chị đây rồi không?”
Cố Manh Manh lườm một cái.

Cô khua khua móng vuốt, nói: “Đi từ từ, không tiễn!”
“Xi, mất hứng!”
Thẩm Sơ Tuyết hừ mũi, giống như chú hồ ly yểu điệu mà dẫm trên đôi giày cao gót rời đi.

Có Manh Manh đứng ở cửa, nhìn mãi theo chiếc xe Sedan của Thẩm Sơ Tuyết chạy ra xa rồi mới từ từ thu lại ánh mắt.

Quản gia đứng bên cạnh cười: “Thiếu phu nhân!”
“Hả2”
Có Manh Manh nhìn ông ấy.

Quản gia do dự một hồi, rồi nói: “Hôm qua tôi nghe người giúp việc nói người bạn đó của cô… ừm, hình như là một ngôi sao nỗi tiếng gần đây?”
Có Manh Manh nhướng mày.

Cô cười nói: “Quản gia, nhìn không ra đấy nhé.

Thì ra ông cũng quan tâm đến những tin tức tầm phào!”
Quản gia hơi ngạc nhiên, rồi vội khua tay, giải thích: “Không, không, tôi không có ý đó.

Tôi là nghe người khác nói, chỉ hơi tò mò.

Thiếu phu nhân, nêu cô không muốn nói thí?
“Đúng vậy, cô ấy tên là Thẩm Sơ Tuyết.

Quả thực gần đây khá hotl”
Cố Manh Manh liền tiếp lời.

Quản gia mở to mắt, như thể rất ngạc nhiên.

Cố Manh Manh khó hiểu: “Có chuyện gì vậy?”
Quản gia hoàn hồn lại.

Ông ấy nói: “Người bạn đó của cô nhìn có vẻ bằng tuổi cô.

Chỉ là không ngờ tuổi còn nhỏ mà đã là người nồi tiếng!”
“Cô ấy còn nhỏ?” Biểu cảm của Cố Manh Manh trở nên cường điệu sau khi nghe điều này: “Sắp 20 rồi mà vẫn còn nhỏ?”
Quản gia chỉ cười không nói.

Có Manh Manh bước vào phòng nói tiếp: “Trước đây tôi và cô ấy là bạn học, nhưng sau này cô ấy được người quản lý phát hiện, sau đó càng ngày càng tiên xa trong làng giải trí.

Nhưng đừng nhìn cô ấy bây giờ rất hot.

Để có được tất cả những điều này, Sơ Tuyết đã phải trả giá rất nhiều đấy! “
Quản gia gật đầu nói: “Thế đời vốn là như vậy.”
“Hả2”
Có Manh Manh quay đầu nhìn ông ấy một cái.

Người quản gia giải thích: “Ý tôi là, bát kể là chuyện gì thì đều phải trả giá mới đạt được!”
“Ừm, đúng thế!”
Cố Manh Manh đồng ý.

Trong khi nói chuyện, cô đã trở vào nhà.

Cô tiện hỏi: “Lục Tư Thần hôm nay đi ra ngoài lúc nào vậy? Sao mà mới sáng sớm đã không thấy anh ấy?”
Quản gia trả lời: “Tiên sinh dậy sớm, gần sáng đã ra khỏi nhà.”
“Oh?”
Cố Manh Manh nhướng mày.

Sau đó, cô thở dài nói: “Thật ra, làm sếp lớn cũng vất vả lắm.

Người khác chỉ thấy được sự hào nhoáng của Lục Tư Thần, nhưng thực sự thì sao? Ông có lẽ biết rõ hơn tôi, Lục Tư Thần, mỗi ngày đi sớm về muộn.

Thật sự không dễ dàng mà!”
Quản gia không dám bình luận, chỉ cười huề.

Cố Manh Manh suy nghĩ một chút, nói tiếp: “Như vậy đi, ông gọi điện thoại cho thư ký của Lục Tư Thần, hỏi xem buổi trưa hôm nay anh ấy có ở công ty không, tôi sẽ đưa hộp cơm tình yêu tới cho anh ấy!”
“Vâng.”
Quản gia gật đầu đáp lại.

Sau buổi trưa, Cố Manh Manh xách hộp cơm tình yêu ra ngoài.

Trước khi lên xe, cô nhìn lên mặt trời chói lợi trên bầu trời, tự nhiên mà trong lòng dâng lên một tia lo lắng.

“Thiếu phu nhân?”

Giọng của quản gia vang lên bên tai.

Cố Manh Manh hoàn hồn lại.

Quản gia nói tiếp: “Cô sao vậy?”
“Không…”
Có Manh Manh lắc đầu, cúi người lên xe.

Quản gia đóng cửa xe cho cô, lùi lại một bước, ra hiệu: “Thiếu phu nhân, đi đường an toàn!”
Sau đó, xe từ từ xuất phát.

Khi đến được tập đoàn Hoàn Vũ, cô đụng phải Khương Diễm.

Khương Diễm rất kinh ngạc, sau khi nhìn thấy cơm trưa cô cầm trên tay thì tỏ vẻ đã hiểu.

“Anh Diễm!”
Có Manh Manh ngạc nhiên nói: “Sao anh lại ở đây?”
Khương Diễm cong môi, đáp: “Anh qua đây làm việc.”
“À Cố Manh Manh gật đầu.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Anh Diễm, anh ăn trưa chưa?”
Khương Diễm không khỏi liếc nhìn phần cơm trưa cô đang cầm trên tay, nói: “Ăn rồi, em đến đây gặp Lục tổng sao?”
“Vâng ạ!”
Có Manh Manh gật đầu.

Khương Diễm hai mắt tối đi.

Anh trả lời: “Đi đi, đừng để bị muộn.”
“Ửm.”
Cố Manh Manh gật đầu, mặc dù không hiểu Khương Diễm có chuyện gì, nhưng vì nghĩ rằng hộp cơm không nên để quá lâu, néu không sẽ bị nguội nên cũng không hỏi thêm mà nhanh chóng rời đi.

Vì vậy, cô cũng đã bỏ lỡ ánh mắt nhìn theo bóng lưng cô mãi không dời đi của Khương Diễm..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 230: Anh Áy Đền Rồi 14


Sau khi đi thang máy lên tầng cao nhất, Cố Manh Manh đi thẳng đến văn phòng của Lục Tư Thần.

Vừa hay An Luân đang nói chuyện với cấp dưới ở cửa, nhìn thấy Cố Manh Manh, vẻ mặt có chút kinh ngạc: “Thiếu phu nhân?”
“Hịt”
Có Manh Manh khua khua móng vuốt với anh.

An Luân vội vàng nói gì đó với cấp dưới, rồi đi về phía Cố Manh Manh.

“Thiếu phu nhân, cô đến lúc nào vậy?” Anh nói: “Tại sao tài xế không gọi cho tôi!”
*Ò, tôi đã bảo tài xế đừng gọi điện cho anh.” Cố Manh Manh cong môi nói tiếp: “Dù sao tôi cũng có thẻ, nên không cần phiền toái anh đến đón.

Hơn nữa anh cũng rất bận!”
Nghe vậy, An Luân vội vàng nói: “Thiếu phu nhân, cô so với công việc còn quan trọng hơn nhiều!”
“Ha ha ha…”
Nghe vậy, Cố Manh Manh không nhịn được cười: “Thư ký An, anh thật biết nói chuyện!”
An Luân lại trông nghiêm túc.

“Tôi đang nói sự thật!”
Anh trả lời như vậy.

Cố Manh Manh nói: “Được ròi, tôi không đùa với anh nữa, Lục Tư Thần đâu?”
“Lục tổng đang ở trong văn phòng.”
An Luân đáp, định đến gõ cửa.

“Ấy!”
Có Manh Manh lên tiếng ngăn cản.

Cô hỏi: “Bây giờ có ai trong văn phòng của anh ấy không?”
An Luân lắc đầu: “Không có.”
Cố Manh Manh chớp mắt, tiếp tục: “Vậy nếu tôi vào mà không gõ cửa, anh ấy sẽ không tức giận, đâu nhỉ?”
“Cái này…”
An Luân ngập ngừng, không trả lời.

Thành thật mà nói, anh không biết câu trả lời cho câu hỏi này.

“Tôi muốn thử xem!”
Cố Manh Manh nói.

Nói xong, cô không đợi An Luân có phản ứng, liền tiền lên đẩy cửa.

“Thiếu phu nhân…”
An Luân nói.

Thật không may, đã quá muộn.

Lúc này, Có Manh Manh đã mở cửa bước vào.

Mà lúc này, trong phòng làm việc, Lục Tư Thần đang vùi mình xem xét tài liệu.

Bởi vì xung quanh rất yên tĩnh, nên tất nhiên anh cũng nghe thấy tiếng mở cửa.

Chỉ là tiếp đó là một giọng nói nghịch ngợm vang lên: “Lục tổng…”
Lục Tư Thần hơi ngắn ra, rồi bật cười.

Anh vừa lấy bút ra ký tên vừa nói: “Có chuyện gì vậy?”
Cố Manh Manh đóng cửa lại, cười toe toét nói: “Em có chuyện muốn báo cáo với anh!”
“Nói!”
Lục Tư Thần không ngẳng đầu lên đáp.

Cố Manh Manh trợn tròn mắt, rồi nói: “Em muốn hối lộ anh!”
Lục Tư Thần không kìm được nữa.

Anh ngẳng đầu, cười tươi mà nhìn cô gái: “Em hồi lộ anh?
Chắc chứ?”
“Chác!”
Có Manh Manh nghiêm túc gật đầu.

Lục Tư Thần nhướng mày: “Hồi lộ bằng cái gì?”
“Đây!”
Có Manh Manh giơ bữa trưa trên tay cô lên.

Lục Tư Thần nhướng mày: “Cơm hộp?”
“Đúng thế!”
Có Manh Manh tiếp tục gật đầu.

Cô vừa đi về phía người đàn ông, vừa nói: “Em tự làm cái này đây.

Đây là hộp cơm tình yêu độc nhât vô nhị trên thê giới.

Vô cùng quý giá đây!”
Lục Tư Thần thở dài.

“Lại là những món tráng miệng lộn xộn?”
“Đâu có…”
Cố Manh Manh chau mày.

Cô đi tới gần người đàn ông, đặt hộp cơm lên bàn anh, nói tiêp: “Anh còn không nhìn, làm sao biệt đó là món tráng miệng? Hơn nữa, làm gì có ai ăn món tráng miệng buổi tối chứ?”
“Oh?”
Lục Tư Thần nheo mắt lại.

Cố Manh Manh hát cằm lên, rất đắc ý: “Mở ra xem thử đi.

Nếu hài lòng thì anh đồng ý với em một chuyện nhé!”
Lục Tư Thần không nói gì.

Anh tự mình mở hộp cơm ra.

Ngay lập tức, hương thơm hấp dẫn tràn ra.

Đập vào mắt hộp cơm viên tinh xảo.

Bên trên còn có một khuôn mặt rất đáng yêu.

Nhìn thế nào cũng rất giống với Có Manh Manh.

“Cái này là em học với đầu bếp đấy!” Cố Manh Manh ở bên cạnh nói: “Vì là lần đầu tiên nên không thể tránh khỏi một số chỗ làm chưa tốt, nhưng đầu bếp và quản gia đã nếm thử rồi.

Mọi người đều nói ngon.

Sau đó em mới dám đưa tới cho anh đấy.”
Lục Tư Thần thấy khá ấm lòng.

“Em học nó vì anh?”
Anh nhìn cô gái và hỏi.

Có Manh Manh gật đầu và nói: “Đúng thế!”
Lục Tư Thần thở dài.

“Vắt vả rồi, bảo bối!”
“Không vắt vả.” Không ngờ, sau khi nghe lời này, Có Manh Manh rất hiểu chuyện mà lắc đầu: “Anh là người vất vả nhất, Lục Tư Thần, anh mỗi ngày đều phải làm việc để kiếm tiền, ngay cả ngày cuối tuần cũng không có.

Vậy nên anh vất vả hơn cả eml”
Lục Tư Thần dở khóc dở cười.

Anh vươn tay kéo cô vào lòng, giọng nói vô cùng dịu dàng.

“Bé con, hôm nay ngoan quái”
“Em có ngày nào không ngoan chứ?”
Có Manh Manh thoải mái ngồi trên đùi anh, ôm lấy cổ anh bằng hai tay nhỏ nhắn, dáng vẻ non nớt đáng yêu.

Lục Tư Thần hôn lên má cô, nói: “Nói đi, em muốn tôi giúp gì?”
Có Manh Manh đảo mắt mấy vòng.

Sau đó, cô nói nhỏ: “Em chưa nghĩ đến, nhưng em có thể tạm giữ lại đó đã được không? Đợi em nghĩ ra rồi thì lại nhờ anh giúp, được không?”
“Được!”
Lục Tư Thần đồng ý mà không do dự.

Anh cúi đầu hôn lên trán cô, ánh mắt cưng chiều: “Chỉ cần em luôn ngoan như vậy, muốn cái gì đều có thể cho em.”
“Vậy nếu em muốn những ngôi sao trên bầu trời thì sao?”
Cố Manh Manh tuỳ hứng nói.

Nào ngờ, Lục Tư Thân nghe vậy, thậm chí không chút do dự, trực tiếp gật đầu: “Được!”
Giờ thì Có Manh Manh ngây người.

“Hải!” Cô ngạc nhiên: “Anh thật sự định hái một ngôi sao cho em sao?
“Chuyện này cũng không khó.”
Lục Tư Thàn liếc cô một cái, sau đó cầm đũa lên, chuẩn bị ném thử đồ ăn.

Có Manh Manh nắm lấy ống áo của anh, liền thoáng: “Này, em nói đùa với anh thôi.

Em không muốn ngôi sao! Nó cũng chẳng có tác dụng gì cả, em không cần! Thật đấy, em không cần đâu!”
Lục Tư Thần mỉm cười.

“Ừ, anh biết.”
Có Manh Manh ngắn ra.

Cô nhìn vào góc nghiêng đẹp trai của người đàn ông, luôn cảm thấy như mình đã rơi xuống hồ.

Lúc này, Lục Tư Thần đã gắp một viên gạo nếp lên.

Sự chú ý của Cố Manh Manh nhanh chóng bị thu hút.

Cô nhìn anh với đôi mắt sáng ngời, đầy mong đợi.

Cuối cùng, dưới ánh mắt mong đợi của cô, Lục Tư Thần cũng mở miệng và cắn miếng đầu tiên.

“Ăn ngon không? Ăn ngon không?”
Cố Manh Manh nóng lòng hỏi.

Lục Tư Thần mím môi, vẻ mặt không rõ.

Khi Cố Manh Manh thấy vậy thì không khỏi than thở: “Không phải chứ, mọi người đều nói rất ngon…”
Lục Tư Thần buồn cười.

Anh đưa tay lên xoa xoa mái tóc rối bù của cô, giọng điệu cưng chiều và dịu dàng: “Rất ngon.”
“Có thật không?”
Cố Manh Manh nghe vậy thì trở nên phấn khích.

Cô không kìm được ưỡn thẳng lưng, vui mừng nói: “Vậy, vậy anh có thích không?”
Lục Tư Thần gật đầu.

Thực ra thì chỉ cần là món mà cô nhóc này tự tay làm, thì dù thế nào anh cũng sẽ thích.

Bên này, sau khi có được sự khẳng định của anh, Cố Manh Manh không kìm được ôm mặt, vừa kiêu ngạo vừa tự hào nói: “Em đã nói mà.

Một người thông minh và lanh lợi như em dù là lần đầu tiên nấu cơm hộp, nhưng nó cũng sẽ rất tuyệt! “
Lục Tư Thần thở dài.

“Bé con, đúng là không biết khiêm tốn!”
Cố Manh Manh chớp mắt, vô tội nhìn anh: “Chẳng lẽ không phải anh đang khen em sao?”
Lục Tư Thần gật đầu, h*n l*n ch*p m** nhỏ của cô: “Tiểu tinh quái!”
Cố Manh Manh lè lưỡi với anh..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 231: Anh Áy Đến Rồi 15


Buổi chiều, sau khi tan sở, cả hai cùng nhau lái xe về nhà.

Trên đường, Lục Tư Thần đề nghị: “Muồn ăn lầu không?”
“Hả2”
Cố Manh Manh nghe xong không khỏi ngẳắng đầu nhìn anh: “Lầu gì?”
Lục Tư Thần đáp: “Là lầu uyên ương mà lần trước chúng ta cùng ăn, muốn ăn không?”
Cố Manh Manh nuốt nước bọt.

“Muốn!”
Cô gật đầu.

Lục Tư Thần vỗ vỗ lưng cô, cưng chiều nói: “Bây giờ đi ăn?”
Nào ngờ, Cố Manh Manh lắc đầu: “Không được!”
“Hửm?”
Lục Tư Thần hơi kinh ngạc.

Cô nhóc ham ăn này vậy mà lại từ chối đồ ngon?
Vẻ mặt của Cố Manh Manh rất nghiêm túc, chỉ nghe thấy cô nói: “À, em đã hẹn Sơ Tuyết rồi.

Lát nữa sẽ ăn tối cùng nhau.

Nếu bây giờ em đi ăn lầu với anh, vậy không phải là thất hứa với người ta rồi sao?”
Lục Tư Thần cạn lời.

Cố Manh Manh nhoẻn miệng cười rạng rỡ: “Vậy nên, hôm nay chúng ta vẫn là về nhà ăn cơm đi.

Còn về lầu uyên ương thì để hôm khác hãng hay đi.

Yên tâm, em sẽ nhớ.

để nhắc anh!”
Lục Tư Thần búng cái trán nhỏ nhắn của cô một cái, nói: “Hôm khác hãng hay? Em còn không biết ngại mà nói ra, hả?”
“Tại sao em phải ngại?”
Cố Manh Manh nghiêng đầu, nhìn anh không chớp mắt, nói: “Anh cũng không phải người khác, nên không cần khách sáo, đúng không?”
Lục Tư Thần nheo mắt.

Anh cong môi: “Anh là ai?”
“Hừ!”
Cố Manh Manh chu cái miệng nhỏ nhắn lên.

Cô lắm bẩm: “Biết rồi còn cố tình hỏi!”
Lục Tư Thần bóp cằm cô, nhìn thẳng vào mắt cô: “Nói!”
Cố Manh Manh cắn môi.

Vẻ mặt của cô có chút đáng thương, có một tia sáng yếu ớt trong đôi mắt to đen láy của cô.

Vài giây sau, cô khẽ mở đôi môi đỏ mọng: “Là chồng…”
“Ngoan!”
Lục Tư Thần hài lòng, cúi đầu hôn cô một cái thật ngọt ngào.

Cố Manh Manh vặn vẹo người trong vòng tay anh, giọng điệu nũng nịu: “Anh luôn bắt nạt em.

Xấu nhát…”
“Vậy sao?”
Lục Tư Thần dán lên môi cô, cười thấp: “Bắt nạt em cái gì?
“Anh…”
Có Manh Manh tức đến trừng lớn mắt.

Lục Tư Thần đưa tay bóp mặt cô: “Nói ra đi.”
Cố Manh Manh hừ mũi, quay đầu qua không muốn nhìn anh.

Lúc này, trong xe đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại.

Lục Tư Thần không có phản ứng gì nhiều, nhưng Cố Manh Manh đã vùng vẫy ra, nói: “Này, điện thoại của em đang đổ chuông.

Anh buông em ra, em muốn lấy điện thoại!”
Lục Tư Thần không có lựa chọn nào khác ngoài việc buông tay.

tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut-231-0.jpg


tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut-231-1.jpg


Cố Manh Manh trả lời rồi cúp máy.

Cô cúi đầu, chậm rãi cắt điện thoại vào túi xách.

Lúc này, giọng nói của người đàn ông vang lên bên tới: “Bạn của em lần này đặc biệt đến thăm em?”
Có Manh Manh ngước nhìn anh.

“Đúng vậy!”
Có trả lời.

Lục Tư Thần không nói, như thể anh đang suy nghĩ về điều gì đó.

Cố Manh Manh thấy sợ.

Chẳng lẽ vừa rồi khi cô nói chuyện điện thoại với Thẩm Sơ Tuyết, anh đã nghe ra cái gì?
Nhưng không đến mức đó chứ?
Cô đã ngắt lời Thẩm Sơ Tuyết đúng lúc rồi mà!
Nghĩ đến đây, Cố Manh Manh không khỏi thốt lên: “Lục Tư Thần…”
“Hửm?”
Lục Tư Thần nhìn xuống cô.

Cố Manh Manh cười nói: “Em đột nhiên nghĩ ra việc nhờ anh giúp rồi!”
Vẻ mặt của Lục Tư Thần vẫn không thay đổi.

Anh khẽ gật đầu: “Nói đi!”
Cố Manh Manh chớp mắt và tiếp tục: “Ngày mai em muốn đưa Thẩm Sơ Tuyết đi chơi, vậy nên…”
Lục Tư Thần nhíu mày nói: “Bảo anh đi cùng?”
“Không!”
Cố Manh Manh nghe vậy lắc đầu nói: “Em biết anh rất bận, ừm, ý em là, ngày mai em có thể không đến công ty †ìm anh, cho nên anh phải tự ăn cơm trưa một mình… ừm, và cả bữa tối!”
Lục Tư Thần thở dài.

“Chỉ là chuyện này?”
“Ừ”
Có Manh Manh gật đầu.

Lục Tư Thần ôm chặt eo cô, bất lực nói: “Bé con, anh chưa từng nghĩ đến việc giam cầm em.

Muốn cùng bạn bè đi chơi thì cứ đi đi, đừng lo lắng quá.”
“Anh không tức giận à?”
Cố Manh Manh nhìn anh.

Lục Tư Thần nhướng mày: “Anh tại sao phải tức giận?”
Cố Manh Manh ôm cổ anh, áp mặt vào mặt anh, nhẹ giọng nói: “Anh không tức giận là tốt rồi.

Như vậy thì em yên tâm rồi.”
Lục Tư Thần nghe vậy thì anh thực sự dở khóc dở cười.

“Trong lòng em, anh nhỏ nhen như vậy sao?”
“Không phải…”

Cố Manh Manh lắc đầu.

Thằm nghĩ, anh không phải nhỏ nhen mà là bá đạo! Vô cùng bá đạo!
Buổi tối sau khi ăn cơm xong, hai cô gái trốn vào phòng ngủ nói chuyện phiếm.

Thẩm Sơ Tuyết hóng hớt: “Thẳng thắn khai ra, hôm nay cậu cùng chồng cậu đi bay lắc ở đâu?”
Cố Manh Manh kêu oan, nói: “Bọn mình không đi bay lắc.

Mình đến công ty để đưa cơm trưa cho anh ấy, sau đó đợi anh ấy tớn sở rồi cùng về nhà!”
“Áy chà chà!”
Vẻ mặt của Thẩm Sơ Tuyết vô cùng cường điệu: “Hộp cơm tình yêu đấy.

Già đầu rồi, không thấy sến à!”
Có Manh Manh khóc không ra nước mắt: “Cậu sao lại như vậy chứ.

Mình nói thật mà còn sai à?”
Thẩm Sơ Tuyết vỗ vỗ vai cô, an ủi: “Ngoan, mình chỉ nói tùy tiện thôi, đừng kích động, bình tính! Bình tĩnh!”
Cố Manh Manh cong môi: “Vậy hôm nay chuyện đó cậu làm thế nào rồi?”
Thẩm Sơ Tuyết thở dài: “Tớ đến địa điểm mà cậu đưa cho KhẠn: “Ừ, sau đó thì sao?”
Có Manh Manh nhìn cô đầy mong đợi.

Thẩm Sơ Tuyết xoa ấn đường, nói: “Vùng ngoại ô nóng hơn thành phó.

Lần này tớ vì làm việc giúp cậu mà suýt chút nữa bị thiêu cháy luôn rồi.

Cố Manh Manh, cậu đã từng nghĩ đến việc làm sao đền bù cho tớ chưa?”
Cố Manh Manh khóc không ra nước mắt: “Cậu nói việc chính trước đi chứ?”
Thẩm Sơ Tuyết lắc đầu: “Tớ không tìm thấy quán cơm nhỏ mà cậu nói đó.”
Có Manh Manh ngắn ra: “Hả?”.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 232: Anh Áy Đến Rồi 16


Vẻ mặt của Thẩm Sơ Tuyết rất nghiêm túc.

Cô nói lại lần nữa: “Tớ nói, tớ không tìm thấy quán cơm nhỏ trên địa chỉ đó.

Ngược lại, hôm nay khi tớ đến đó thì thấy nơi đó đang bị phá bỏ.

Tớ nghe nói rằng ở đó hình như đang được quy hoạch, có thể là sẽ xây tòa nhà cao tầng.”
“Không phải chứ?”
Cố Manh Manh nghe vậy thì cô cùng kinh ngạc: “Sao lại không có? Cậu có chắc là không đi nhằm chỗ không? Sơ Tuyết, chuyện này với tớ rất quan trọng, đừng có đùa với tới”
Thẩm Sơ Tuyết lườm cô.

“Tại sao tớ phải đùa với cậu?” Cô nói: “Tớ giống như đang đùa với cậu sao? Tớ nghiêm túc đấy!” Cuối cùng, cô ấy lấy điện thoại di động ra và mở một đoạn video cho cô xem: “Đây là đoạn video lúc đó tớ ghỉ lại.

Nhìn xem, đây là nơi được nhắc đến trên danh thiếp, nhưng đã thành đống đổ nát.

Hiện trường chỉ có công nhân đang phá dỡ, không có nhà hàng nhỏ đó!”
Cố Manh Manh cầm lấy điện thoại di động, nhìn chằm chằm vào màn hình.

Thẩm Sơ Tuyết bên cạnh nói tiếp: “Để đề phòng, tớ cũng hỏi những người xung quanh.”
“Họ nói sao?”
Cô Manh Manh nghe vậy không khỏi nhìn cô ây.

Thẩm Sơ Tuyết nói: “Người ta nói rằng ở đó từng có một nhà hàng nhỏ, nhưng nó đã đóng cửa cách đây một thời gian.

Sau đó, ông chủ không biết nó đã đi đâu… m, tớ chỉ biết có vậy.”

Cố Manh Manh thất vọng.

Thẩm Sơ Tuyết dè dặt nhìn cô, nói tiếp: “Manh Manh, cậu không sao chứ?”
Cố Manh Manh lắc đầu.

Thẩm Sơ Tuyết tiếp tục: “Cái đó, cửa hàng đã không còn nữa, cậu vẫn có thể gọi điện cho người đó mài”
Cố Manh Manh xị mặt: “Tớ không dám liên lạc với người đó.

Nếu Lục Tư Thần biết chuyện, tớ chết chắc!”
Thẩm Sơ Tuyết nhìn cô bằng ánh mắt hận thép không thể luyện thành sắt.

“Cậu sợ chồng cậu vậy à? Anh ta là hổ sao? Chẳng lẽ còn ăn thịt cậu được à?”
“Cũng gần như thế…”
Cố Manh Manh bĩu môi.

Thẩm Sơ Tuyết đỡ trán.

Một lúc sau, cô ấy đột nhiên nói: “Vậy giờ nên làm gì bây giờ?”
Có Manh Manh im lặng.

Thẩm Sơ Tuyết tiếp tục: “Hay cậu cho tớ số điện thoại.

Tớ sẽ liên lạc với người đó thay cậu?”
Có Manh Manh nhìn lên cô ấy, nói: “Hết cơ hội rồi.”
“Ý cậu là gì2”
Thẩm Sơ Tuyết nhìn cô đầy khó hiểu.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Sau khi Lục Tư Thần bảo tớ không được gặp lại người dì đó nữa thì tớ đã xóa số điện thoại di động của bà ấy ngay trước mặt anh áy…”
Thẳm Sơ Tuyết: “Không có sao lưu?”
“Không…”
Cố Manh Manh lắc đầu.

tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut-232-0.jpg


tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut-232-1.jpg


Cố Manh Manh suy nghĩ một chút rồi nói: “Không được, ngày mai vẫn không đi được.”
“Tại sao?”
Thẳm Sơ Tuyết hỏi.

Cố Manh Manh trả lòi: “Tớ không thể tùy tiện về Cố gia.

Tớ phải nhận được sự đồng ý của Lục Tư Thần trước.

Nếu anh ấy không có ý kiến, tớ mới có thể về gặp bố được!”
Thẩm Sơ Tuyết há hốc miệng.

Cô ấy rất khó tin: “Cái quái gì vậy? Về nhà mẹ đẻ, còn phải cần chồng gật đầu đồng ý thì mới được về2”
“ÙI”
Cố Manh Manh gật đầu.

Thẩm Sơ Tuyết đỡ trán nói: “Cố Manh Manh à, Cố Manh Manh, cậu đúng là bị chồng quản nghiêm mài”
Cố Manh Manh chùng vai: “Cậu tưởng tớ muốn à…”
Thẩm Sơ Tuyết khinh thường: “Cậu sắp không có chút tự: do nào rồi.”
Cố Manh Manh cũng không bận tâm lắm, chỉ cười nói: “Lục Tư Thần rát tốt với tớ.

Mặc dù anh ấy đôi khi rất bá đạo với tớ, nhưng anh ấy thực sự tốt với tớ!”
Thẩm Sơ Tuyết sờ cằm.

Sau đó, cô ấy nói đầy ẩn ý: “Mong là vậy.

Đợi sau này cậu tốt nghiệp rồi, tớ xem cậu có còn nói được vậy không?”
“Ý cậu là gì?”
Cố Manh Manh không hiểu lắm.

Thẩm Sơ Tuyết nói: “Cậu quá ngây thơ, còn chưa thực sự: lĩnh giáo hết được sự đa sắc đa màu của thế giới bên ngoài.

Khi đôi cánh của cậu mọc đủ cứng, muốn bay nhưng không thể bay.

Cậu sẽ biết rốt cuộc cái tốt của chồng cậu đối với cậu là tối hay là xấu!”
Có Manh Manh trông vẫn không hiểu gì.

Cô không thể hiểu, Lục Tư Thần tốt với cô như vậy, tại sao cô lại phải bay chứ?
Sau này mới biết, lời này của Thẩm Sơ Tuyết hóa ra là đúng.

Hai ngày sau, Thẳm Sơ Tuyết chuẩn bị rời đi.

Cố Manh Manh đưa cô ấy đến sân bay, rất không nỡ.

Cô than thở: “Đã nói là ở lại chơi với tớ năm ngày, sao mới ba ngày đã đi rồi?”

Thẳm Sơ Tuyết thở dài, bắt lực: “Cậu nghĩ tớ muốn à?
Thẩm Nam Châu đi công tác về trước thời hạn.

Tớ không thể kiểm soát được chuyện này.

Nếu có thể, tớ còn muốn ở lại với cậu hơn năm ngày nữa!”
Cố Manh Manh chu môi.

Thẩm Sơ Tuyết nhéo mặt cô, nói tiếp: “Nhóc đáng yêu, miệng chu cao như vậy làm gì? Nào, cười chút coil”
Cố Manh Manh quay đầu tránh cô ấy.

“Vậy lần sau khi nào cậu lại đến?”
Cô hỏi.

Thẩm Sơ Tuyết suy nghĩ một chút rồi chau mày: “Chuyện này thật sự rất khó nói, ít nhất, dù thế nào thì cũng phải đợi đến khi Thẩm Nam Châu đi công tác, sau đó mới có cơ hội gặp cậu!”
Cố Manh Manh nghe vậy, không bận tâm lắm mà nói: “Cậu sợ anh ta vậy à?”
Vẻ mặt của Thảm Sơ Tuyết hơi cứng lại.

Ngay lập tức, cô cười nói: “Ừ, thật ra, tớ cũng gần giống như cậu!”
“Cái gì?”
Có Manh Manh nhìn cô.

Thẩm Sơ Tuyết trả lời: “Đều sợ đàn ông!”
Cố Manh Manh cạn lời..
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 233


Chương 233: Anh Áy Đến Rồi 17

Sau khi trở về từ sân bay, Có Manh Manh lại lên giường ngủ bù. Khi tỉnh lại thì bầu trời bên ngoài cửa sổ đã tối sầm lại.

Cố Manh Manh rất ngạc nhiên, vừa đứng dậy khỏi giường thì có tiếng gõ cửa, kèm theo đó là giọng của người giúp việc: “Thiếu phu nhân, cô tỉnh rồi à?”

“Vào đi…”

Cố Manh Manh đáp một tiếng, đưa tay lên dụi mắt.

Người giúp việc mở cửa bước vào, cười nói: “Thiếu phu nhân, cô tỉnh rôi à!”

Có Manh Manh gật đầu.

Cô nghĩ chút rồi hỏi: “Lục Tư Thần đã về chưa?”

Người giúp việc lắc đầu, trả lời: “Ngài ấy chưa về.” Ngừng một chút, lại nói thêm: “Tuy nhiên, buổi chiều ngài ấy có gọi điện cho cô. Lúc đó cô đang ngủ nên…”

“Anh ấy gọi cho tôi?”

Có Manh Manh nhướng mày.

Sau đó, cô lập tức vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại di động đặt trên bàn đầu giường.

Quả nhiên, có hai cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ Lục Tư Thân.

Lúc này, chỉ nghe người giúp việc nói: “Tiên sinh hình như gọi điện cho cô mà không thấy ai trả lời. Sau đó gọi điện thoại có định ở nhà. Sau khi biết cô đang ngủ thì ngài ấy liền cúp máy”.

Có Manh Manh chau mày.

“Anh ấy không nói gì khác sao?”

“Không ạ.”

Người giúp việc lắc đầu.

Cố Manh Manh chu miệng.

Người giúp việc nhìn cô, ngập ngừng hỏi: “Thiếu phu nhân, cô xem, bữa tối đã qua rồi, cô không đói sao?”

Cô ấy không nói còn đỡ. Cố Manh Manh thực sự cảm thấy hơi đói.

“Tối nay ăn gì vậy?”

Có Manh Manh sờ bụng hỏi.

233-1-co-hao-hao.jpg


Quản gia đặt sủi cảo trước mặt cô, cười nói: “Thiếu phu nhân đói lắm rồi đúng không?”

“À, thực ra cũng tạm…”

Cố Manh Manh cười xuè, có chút xáu hổ.

Quản gia rót cho cô một ly nước ấm, nói: “Trước tiên uống chút nước đi ạ. Sủi cảo còn hơi nóng, đợi nguội bớt đã.”

“Dạt”

Cố Manh Manh gật đầu, một mạch uống hẳn một cốc nước.

Quản gia thấy vậy thì hoảng sợ, vội nói: “Ấy, thiếu phu nhân, uống từ từ, cẩn thận bị sặc!”

“Không sao đâu!”

Có Manh Manh đặt cốc nước xuống, đang định lấy đũa thì điện thoại bên cạnh đột nhiên vang lên.

Cô nghiêng đầu liếc nhìn thì thấy đó là cuộc gọi của Lục Tư Thần.

Thế là cô chỉ có thể thu lại bàn tay đang định cầm đũa, cầm điện thoại di động lên.

“A lô…”

Sau khi Cố Manh Manh bắt máy thì đặt điện thoại lên bên tới.

Đột nhiên, một giọng nam trầm thấp truyền đến, mang theo nụ cười nhàn nhạt: “Con heo nhỏ lười biếng tỉnh dậy rồi?”

Cố Manh Manh mím môi: “Anh nói ai đấy!” Ngừng một chút, cô nói: “Bên ngoài trời tối rồi, Lục Tư Thần, sao anh vẫn chưa về?

Lục Tư Thần im lặng một lúc.

Sau đó, nghe anh trả lời: “Bây giờ anh đang ở vùng khác.”

“Hải”

Cố Manh Manh thốt lên.

233-2-co-hao-hao.jpg


Lục Tư Thần cảm thấy oan uỗng: “Lúc chiều em đang ngủ, gọi điện thoại di động không có người trả lời. Chẳng lẽ muốn anh cho người hầu đánh thức em sao?”

“Đáng lẽ ra phải như thế!”

Cố Manh Manh trả lời.

Lục Tư Thần thở dài: “Với tình tính đó của em, họ căn bản không đánh thức dậy nỗi!”

Cố Manh Manh hừ hừ: “Vậy thì anh nói cho em biết, em nên làm gì bây giờ?”

Lục Tư Thần không đáp mà hỏi: “Em muốn làm gì?”

Có Manh Manh đảo mắt mấy vòng.

Sau đó cô nói: “Em muốn đi cùng anh!”

Lục Tư Thần nghe vậy không khỏi nhíu mày.

Anh nói: “Không được, anh đến đây vì công việc, không phải du lịch. Em tới cũng không có ai chơi cùng em được.”

“Nhưng mà, ở nhà chán lắm…”

Có Manh Manh cong miệng.

Lục Tư Thần nói: “Ngoan, em có thể đi tìm bạn chơi.”

Cố Manh Manh không khỏi ho he.

Lục Tư Thần tiếp tục an ủi: “Bé con, em phải nghe lời. Lần này về sẽ mang quà cho em, hửm?”

Cố Manh Manh cắn môi.

Thực ra, trong lòng cô đã có sẵn ý tưởng.

Tuy nhiên, cô đang lưỡng lự, phân vân không biết có nên nói ra không!

Lúc này, giọng nói của Lục Tư Thần lại truyền đến: “Em muốn quà gì?”

Cố Manh Manh cắn răng, kiên quyết nói: “Lục Tư Thần, em muốn về nhà một chuyền!”

Vừa nói xong, bên kia điện thoại lại không có âm thanh gì.

Cô Manh Manh ngạc nhiên, thâm nghĩ, người đàn ông này không phải là cúp điện thoại của mình rồi đây chứ?

Thế là, cô không khỏi liếc nhìn màn hình điện thoại. Sau khi thấy cuộc gọi vẫn đang được kết nói thì cô tiếp tục nói: “Lục Tư Thần, sao anh không nói chuyện? Em nói, em muốn về nhà.”

“Về đó làm gì?”

Người đàn ông đột ngột ngắt lời cô.

Cố Manh Manh ngần ra, sau đó trả lời: “À, em nhớ bố em, vì vậy em muốn quay về gặp ông ấy. Lục Tư Thần, anh biết đấy, bố lúc trước cứ bị ốm mãi. Lần này em đã lâu không đi gặp ông ấy rồi. Cũng không biết tình hình của ông ấy thế nào rồi. Lần trước gọi điện cho quản gia, ông ấy nói…”

“Khi nào đi?”

Lục Tư Thần lại ngắt lời cô.

Cố Manh Manh dừng lại hai giây mới đáp: “Nếu anh đồng ý, em muốn về đó vào ngày mai.”

Lục Tư Thần không trả lời.

Cố Manh Manh nhẹ giọng cầu xin: “Lục Tư Thần, anh để em về nhà một chuyến đi. Em đảm bảo, chỉ cần thăm bó xong là về ngay. Sau đó sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi anh.

Được chứ? Lục Tư Thần … chồng ơi, xin anh đấy…”

Một lúc sau, giọng nói lạnh lùng của Lục Tư Thần mới truyền đến: “Chỉ được đi một buổi sáng, anh sẽ để quản gia thu xếp. Em phải nghe lời, biết không?”

Cố Manh Manh vui mừng.

Cô gật đầu lia lịa: “Ừm, ừm, em biết rồi, cảm ơn anh!”

Lục Tư Thần nói “ừm’ rồi lại dặn dò thêm vài câu mới cúp điện thoại.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 234


Chương 234: Anh Áy Đến Rồi 18

Ngày hôm sau, Cố Manh Manh lên đường đến về Có gia.

Trên đường đi, cô bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Andre.

“A lô?”

Sau khi cuộc gọi được kết nói, cô chào trước.

Giọng của Andre vang lên: “Cố Manh Manh, tớ là Andre.”

Cố Manh Manh gật đầu, mỉm cười: “Ừ, tớ biết đó là cậu.

Điện thoại của tớ có lưu số của cậu.”

Andre nghe vậy thì giọng điệu không khỏi vui vẻ: “Tớ còn tưởng cậu không có số của tớ. Lúc nãy khi gọi cho cậu, tớ còn lo cậu vì thấy số lạ mà không bắt máy nữa.”

“Sao vậy được…”

Cố Manh Manh phủ nhận: “Tớ có số của cậu, sẽ không từ chối bắt máy.” Dừng lại một lát, cô lại nói thêm: “Nhân tiện, Andre, cậu gọi cho tớ có gì không?”

Andre trả lời: “À, có chút chuyện…”

“Chuyện gì?”

Cố Manh Manh khó hiểu.

Andre không vội trả lời mà hỏi: “Cố Manh Manh, kỳ nghỉ đã trôi qua một nửa rồi, cậu gần đây thế nào?”

“Vẫn ổn. Dù sao thì cũng như vậy thôi. Mỗi ngày ở nhà xem TV, chơi game…” Cô đáp, cuối cùng hỏi: “Còn cậu?

Cậu thế nào?”

Andre cười: “Sau khi nghỉ hè thì tớ đã về nước. Gần đây đều đi chơi cùng bạn.”

Cố Manh Manh nhướng mày: “Áy, cậu ở nước ngoài à?”

“Ừm Andre gật đầu.

Cố Manh Manh ghen tị: “Thật tốt!”

Andre cười nói: “Còn cậu thì sao? Cậu có đi du lịch hay gì đó sau kỳ nghỉ không?”

“Không…”

Có Manh Manh chu miệng.

Andre bật cười: “Không sao đâu, Có Manh Manh, lần này quay lại tớ sẽ mang quà cho cậu.”

Có Manh Manh nghe vậy, mắt cô sáng lên.

“Có thật không?”

Cô rất bất ngờ, không ngờ lại nhận được quả!

Bên này, giọng nói của Andre vang lên: “Ừm, nói là sẽ làm!

Cố Manh Manh cười rạng rỡ.

Cuôi cùng, cô nói: “Andre, cậu đột nhiên ân cân khiên tớ thấy hơi lo đấy!”

Andree: “…”

234-1-co-hao-hao.jpg


“Cái gì?”

Cố Manh Manh ngắn ra, thậm chí còn nghỉ ngờ rằng mình đã nghe nhằm.

“Cậu bảo tớ đến bệnh viện? À, bệnh viện thú cưng?”

“Đúng vậy!”

Andre gật đầu.

Cố Manh Manh khó hiểu: “Đến bệnh viện thú cưng làm gì?”

Andre nói: “Tớ lúc trước từng nuôi một thú cưng, nó tên là Bánh Bao Nhỏ. Vì khoảng thời gian trước đã bị bệnh nên tớ đã gửi nó ở bệnh viện thú y đến giờ. Hôm nay bác sĩ ở đó đã gọi cho tớ, bảo tớ đưa nó về. Nhưng tớ đang ở nước ngoài, vì vậy … “

Cố Manh Manh hiểu ra.

Cô nói: “Cậu muốn mình đến đón Bánh… Bánh Bao Nhỏ đó?”

“Đúng vậy!”

Andre gật đầu.

Cố Manh Manh chau mày.

Cô thắc mắc: “Em trai cậu đâu?”

234-2-co-hao-hao.jpg


“Cái này…”

Cố Manh Manh do dự.

Andre rất phong độ, chỉ nghe anh nói tiếp: “Đương nhiên, nếu không tiện cho cậu, tớ có thể gọi cho bệnh viện thú cưng, để nhân viên y tế bên đó tiếp tục chăm sóc cho Bánh Bao Nhỏ.”

Cố Manh Manh cắn môi: “Tớ, người lớn trong nhà tớ không thích, không thích chó…”

Andre ngạc nhiên.

Anh nói: “Bánh Bao Nhỏ không phải là chó!”

“Hả2”

Có Manh Manh hơi ngắn ra.

Andree giải thích: “Tại tớ không nói rõ, Bánh Bao Nhỏ là mèo, không phải là chó.”

Cố Manh Manh ngạc nhiên: “Là mèo à?”

Phản ứng của Andre rất nhạt: “Ừm, vậy thôi vậy…”

Có Manh Manh suy nghĩ một lúc.

Sau đó cô nói: “Vậy thì tớ thử xem. Mèo tốt hơn chó. Có lẽ người lớn trong nhà tớ sẽ đồng ý.”

Andre thở phào nhẹ nhõm.

“Cảm ơn cậu, Có Manh Manh!”

“Không có gì đâu.” Cố Manh Manh cười nói: “Tớ cũng rất thích động vật nhỏ. Nếu như cậu đã bằng lòng giao thú cưng cho tớ. Điều này cũng chứng tỏ cậu tin tưởng tớ. Tớ sẽ không làm cậu thất vọng đâu!”

“Ừ, tớ tin tưởng cậu!”

Khi đến Cố gia, quản gia đã nghe tin và đang đợi ở cổng.

Ngay khi Cố Manh Manh bước ra khỏi xe, ông tươi cười tiến lên đón.

“Nhị tiểu thư, chào mừng về nhà!”

Ông ta nhiệt tình gọi.

Cố Manh Manh vẫn chưa quen lắm, dù sao thì thái độ của những người trong gia đình này đối với cô mười máy năm đều không nóng không lạnh. Đột nhiên trở nên nhiệt tình, cô vẫn cảm thấy có chút không thích ứng lắm.

“Bố đâu?”

Cô hỏi.

Quản gia nghe vậy, liền đáp: “Trạng thái của lão gia hôm nay không tệ. Lúc sáng còn đi dạo trong sân. Còn nói ngày mai sẽ cùng bạn đi câu cá!”

Có Manh Manh nhướng mày.

“Sức khoẻ của bố đã hoàn toàn khôi phục?”

“Cái này thì phải hỏi bác sĩ.” Quản gia đáp: “Tuy nhiên, tôi gần đây thấy sắc mặt của lão gia rất tốt, so với lần trước tốt hơn rất nhiều!”

Cố Manh Manh không khỏi thỏ phào nhẹ nhõm.

Cô nói: “Chỉ cần bố không sao là được. Vậy bây giờ ông ấy ở đâu?”

Quản gia đáp: “Ở sảnh Tây.”

Cố Manh Manh gật đầu: “Được. Vậy chúng tôi giờ qua đó.”

Quản gia đáp một tiếng, đi đầu dẫn đường.

Cố Manh Manh nghĩ sắp gặp lại bố mình thì tâm tình vô cùng tốt.

Tuy nhiên, những gì diễn ra sau đó khiến cô hơi bất ngờ.
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 235


Chương 235: Anh Áy Đến Rồi 19.

Sảnh Tây, chòi nghỉ mát.

Khi Cố Manh Manh bước vào, Cố Tiêu đang cho cá koi trong hồ sen ăn. Có hai người hầu bên cạnh, cẩn thận chăm sóc ông mọi lúc.

“Bói”

Cố Manh Manh nhìn thấy bó thì ngay lập tức vui mừng mà kêu lên.

Động tác ném thức ăn cho cá của Cố Tiêu hơi dừng lại.

Sau đó ông quay đầu nhìn sang.

Chỉ là điểm rất kỳ lạ là, đôi mắt của ông ấy dường như vô hôn trong giây lát, sau đó chậm rãi nói: “Ô, là Manh Manh đến rồi à.”

Cố Manh Manh vừa đáp, vừa bước đến.

“Bố, bố đang làm gì vậy?”

Cô hỏi, vươn cổ nhìn xuống hồ.

Có Tiêu dừng lại vài giây mới trả lời: “Cho cá ăn.”

“Con cũng muốn cho ăn!”

Cố Manh Manh nói.

Vừa nói xong, người hầu bên cạnh rất tinh ý mà lập tức đưa thức ăn cho cá tới.

Thây vậy, Cô Manh Manh không khách sáo àm nhận lây, sau đó bắt đầu ném thức ăn xuống ao cho cá.

Cố Tiêu chau mày.

“Đừng cho ăn quá nhiều.”

Ông nói từ tốn.

“Dạ…”

Có Manh Manh gật đầu, ngoan ngoãn rút tay lại.

Lúc này Cố Tiêu có vẻ hơi mệt, đưa thức ăn cho cá cho người hầu rồi quay trở lại chòi mát.

“Bộ St: Cố Manh Manh đi theo sau ông.

Cố Tiêu ngồi vào chỗ, cười nhạt: “Sao hôm nay lại rảnh mà tới đây vậy?”

235-1-co-hao-hao.jpg


Sau đó, sự ngạc nhiên hiện lên trong mắt ông: “Manh Manh? Con đến đây khi nào?”

Có Manh Manh chết lặng.

“Bố, bố làm sao vậy?”

“Sao vậy?”

Cố Tiêu nhìn cô.

Cố Manh Manh nói: “Con đã đến đây lâu rồi, bố không nhớ na Có Tiêu chau mày.

Ông nhìn đầm sen trước mặt, miệng lắm bẩm máy câu.

Có Manh Manh cúi xuống và nói: “Bố nói gì ạ?”

Có Tiêu nói: “Đã đến lúc cho cá ăn rồi!”

Có Manh Manh ngây người.

Cô sửng sót: “Bó, bố vừa cho cá ăn rồi!”

“Đã cho ăn rồi?”

Cố Tiêu chau mày.

Có Manh Manh hít một ngụm khí lạnh.

Cô lập tức quay đầu nhìn người hầu bên cạnh, nói: “Đi gọi quản gia, nhanh lên, đi ngay!”

Người hầu trả lời rồi nhanh chóng lui ra để đi gọi quản gia.

Chưa tới hai phút, người quản gia bước vào.

“Nhị tiểu thư, cô cho tìm tôi2”

Ông ấy cung kính nhìn Cố Manh Manh.

Có Manh Manh đầu tiên là quay lại liếc nhìn Có Tiêu đang độc thoại một cái, sau đó vẫy tay ra hiệu cho người quản gia đi qua một bên với cô.

“Quản gia!”

Cô mở miệng, lông mày nhíu chặt: “Không phải nói sức khoẻ của bố đang từ từ khôi phục sao?”

Quản gia gật đầu: “Đúng vậy!”

Có Manh Manh nhìn chằm chằm: “Ông nói bậy!”

Quản gia kêu oan giải thích: “Nhị tiểu thư, tôi sao dám nói bậy? Cô cũng đã tháy tình huống của lão gia quả thực tốt hơn trước rất nhiều!”

Có Manh Manh cắn răng: “Trí nhớ của bồ tôi là sao vậy?

Ông ấy vừa cho cá ăn xong. Trong nháy mắt, ông ấy lại nói rằng mình phải cho cá ăn. Quản gia, nói thật đi, chuyện gì đang xảy ra?”

Người quản gia chọt hiểu ra.

Sau đó, vẻ mặt của ông ta trở nên nghiêm túc.

235-2-co-hao-hao.jpg


Cô quay đầu nhìn bố mình ở đẳng kia, người đã từng trầm ổn như núi nay lại là dáng vẻ người già ngờ nghệch. Bờ.

vai rộng lớn đã trở thành ký ức, giờ chỉ còn lại bóng lưng gầy quộc.

Nhìn thấy điều này, đôi mắt cô không khỏi ươn ướt, rất muốn khóc.

“Nhị tiểu thư, cô không sao chứ?”

Quản gia nhìn thấy vậy liền sửng sót nói: “Cô, cô đừng thế này. Cái đó, nếu không yên tâm, tôi sẽ gọi bác sĩ qua. Cô có vấn đề gì thì hỏi thẳng ông ấy, được không?”

Cố Manh Manh lắc đầu.

“Bỏ đi.”

“Sao vậy?”

Người quản gia nhìn cô.

Cố Manh Manh nói: “Tôi muốn ở một mình cùng bố. Mọi người đi xuống đi!”

Người quản gia do dự.

Cố Manh Manh có chút không vui: “Ông không nghe thấy lời tôi nói?”

Người quản gia nhanh chóng đáp lại rồi dẫn đám đông ra khỏi chòi mát.

Chẳng máy chốc, ở đây chỉ còn lại hai bố con.

Có Manh Manh ngồi đối diện với Có Tiêu, nhìn chằm chằm vào ông.

“Bồ, bồ có biết con là ai không?”

Cô hỏi.

Cố Tiêu nhìn cô một cách kỳ lạ, nói: “Con là Manh Manh, con gái của bó.”

Cố Manh Manh thở phào nhẹ nhõm.

Cảm tạ trời đất, bó vẫn nhớ đến mình!

Nghĩ vậy, cô nói tiếp: “Bố, hôm nay ngoài việc đến thăm bố, con còn có những việc khác muốn tìm bố. Ừm, lần trước khi đến gặp bố, không phải con đã đưa cho bố một mảnh giấy ghi số điện thoại di động của dì Lâm Huệ sao?

Nếu tiện thì bố có thể đưa tờ giấy đó cho con được không?”

Cố Tiêu nhìn cô đầy nghi ngờ.

Cố Manh Manh tiếp tục giải thích: “Là thế này. Gần đây con có chuyện muốn gọi cho dì Lâm Huệ, nhưng con đã làm mắt số điện thoại của dì ấy nên không liên lạc được.

Con nghĩ đi nghĩ lại thì hình như chỉ có mình bó có số của dì ấy nữa thôi.”

Có Tiêu chau mày.

Ông im lặng một lúc rồi mới nói: “Lâm Huệ là ai2”

Cố Manh Manh: “…”

Có Tiêu quay đầu lại, nhìn về phía đầm sen trước mặt, nói: “Con gái, không biết tại sao mà gần đây hình như bó đã quên rất nhiều chuyện…”

“Bé?”

Cố Manh Manh mở lớn mắt.

Nhìn phản ứng của cô, Cố Tiêu nhướng mày nói: “Con sao vậy?”

Có Manh Manh nói: “Chính bố cũng biết ạ?”

“Bố biết gì?”

Cố Tiêu khó hiểu.

Có Manh Manh nói: “Câu lúc nãy bố vừa nói đấy. Chính bó cũng cảm giác được?”

Có Tiêu không chớp mát: “Bố vừa mới nói cái gì?”

Cố Manh Manh: “…”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 236


Chương 236: Anh Áy Đến Rồi 20

Đến trưa, tài xế của Lục gia đến đón người.

Cố Manh Manh cũng không gấp. Mãi đến khi bố cô chợp mắt cô mới quyết định rời đi.

Trước khi đi, tâm trạng của Cố Manh Manh rất tệ.

Quản gia thấy vậy không khỏi an ủi nói: “Nhị tiểu thư, đừng lo lắng, các bác sĩ đã nói tình trạng này của lão gia chỉ là tạm thời, sau này sẽ từ từ khá lên!”

“Tôi vẫn khá sợ …”

Cố Manh Manh đột nhiên nói một câu như Vậy.

Quản gia khó hiểu: “Sợ gì?”

Có Manh Manh nhìn ông ấy, đáp: “Quản gia, nều tình hình này của bố tôi không được cải thiện, vậy lần sau tôi đến thăm ông ấy, liệu ông ấy có quên cả tôi luông rồi không?”

Người quản gia kinh ngạc.

Ông ấy vội nói: “Làm sao có thể? Tình cảm giữa lão gia và cô vẫn luôn là sâu đậm nhát, cho dù ngài ấy quên hết tất cả mọi người thì cũng sẽ không bao giờ quên được cô.”

“Có thật không?”

Cố Manh Manh chau mày.

Người quản gia gật đầu thật mạnh.

Cố Manh Manh thở dài.

Cô tiếp tục bước về trước, nói: “Vậy thì ong phải chăm sóc tốt cho bố. Nếu có việc gì hay cần gì thì có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào. Ừm, cái đó, dù tôi không giúp được gì nhiều nhưng tôi có thể cầu xin Lục Tư Thần … “

Người quản gia đáp một tiếng.

Đi được nửa đường, họ bất ngờ đụng phải Khương Diễm.

“Anh Diễm!”

Có Manh Manh nhìn thấy anh thì ngay lập tức hét lên một cách ngọt ngào.

Khương Diễm vốn là đang nhìn điện thoại, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi này, lập tức ngẳng đầu, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Manh Manh?”

Ngừng một chút, anh nói: “Em về khi nào?”

Có Manh Manh cong môi, đáp: “Em đến đây lúc sáng.”

Khương Diễm gật đầu nói: “Đến thăm dượng?”

“Vâng ạ!”

Cố Manh Manh trả lời.

Khương Ngôn Mặc lại cất điện thoại vào túi, nói tiếp: “Ăn cơm trưa chưa?”

“Ăn rồi.” Có Manh Manh trả lời: “Còn anh thì sao?”

Khương Diễm không trả lời câu này, anh nói tiếp: “Giờ.

này… có lẽ dượng đang ngủ trưa nhỉ? Em đi đi đâu?”

“Em phải về nhà!”

Cố Manh Manh nói.

Khương Diễm nhướng mày: “Trở về ngay bây giờ?”

“Ừ…” Có Manh Manh bĩu môi, nghĩ đến điều này, cô cũng khá buồn bực, vì vậy cô không khỏi nói thêm vài lời: “Em muốn dành nhiều thời gian hơn cho bó hơn, nhưng… uh, Lục Tư Thần bảo em về nhà sớm. Bây giờ, tài xé đến đón em đã đợi sẵn ở bên ngoài.”

Khương Diễm cười mà như không cười.

“Em khá là nghe lời.”

“Hả?”

Cố Manh Manh nhìn anh đầy khó hiểu.

Khương Diễm liếc nhìn chỗ khác.

Anh vẫy tay: “Đi, đi, đi đường cẩn thận.”

“Ừm!”

Cố Manh Manh đáp lại, cười lớn: “Tạm biệt, anh Diễm!”

Sau đó, cô lại tiếp tục tiền về phía trước.

Lúc này, giọng nói của Khương Diễm đột nhiên vang lên: “Đúng rồi…”

Có Manh Manh dừng lại.

Cô lại nhìn về phía Khương Diễm, trong mắt hiện lên vẻ nghỉ hoặc: “Anh Diễm, còn chuyện gì không?”

Khương Diễm nhìn cô: “Anh nhớ em trước đây rất thích một ca sĩ, hình như tên là Kiều…”

“Kiều Tử!”

Cố Manh Manh tiếp lời, có chút phấn khích: “Anh ấy là ca sĩ yêu thích của em!”

Khương Diễm bật cười.

Anh tiếp tục: “Có vẻ như những ngày này sẽ có một buổi hòa nhạc. Hôm qua anh đã nhìn thấy biển quảng cáo tuyên truyền!”

“Có thật không?”

Cố Manh Manh mở lớn mắt.

Cô vô cùng vui mừng: “Anh Diễm, anh có chắc là mình không nhìn nhằm chứ? Trời ơi, Kiều Tử lại đến chỗ chúng tớ mở concert nữa à!”

Khương Ngôn Mặc bình tĩnh hỏi: “Em muốn đi xem không?”

“Đương nhiên là có!”

Cố Manh Manh trả lời không do dự.

Cuối cùng, cô nhướng mày nhìn Khương Diễm, nói: “Anh Diễm, không phải chứ. Anh có vé concert?”

236-1-co-hao-hao.jpg


“Qua đây!”

Có Manh Manh nghe xong liền ngoan ngoãn bước đến gần anh.

Khương Diễm cao hơn cô rất nhiều, nên cô phải ngước nhìn anh.

Nhìn từ góc độ của Khương Diễm, Cố Manh Manh lúc này vô cùng đáng thương, khiến anh muốn bật cười.

“Anh Diễm…”

Cố Manh Manh đáng thương nhìn anh.

Khương Diễm đưa tay vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô, giọng điệu có phần bát lực: “Như vậy đi, đợi đến ngày biểu diễn, anh gọi điện cho em.”

“Hả?”

Trong mắt Cố Manh Manh có sự kỳ vọng.

Khương Diễm chậm rãi nói nửa câu sau: “Đến lúc đó đưa cho em một tờ là được rôi!”

“Yeahl”

Có Manh Manh lập tức hoan hô.

Bộ dạng trẻ con như vậy khiến cho Khương Diễm chỉ biết lắc đầu cười.

“Cảm ơn anh Diễm!”

Có Manh Manh nói, giọng cô lanh lảnh và ngọt ngào như chuông bạc.

Khương Diễm nhìn góc nghiêng nở nụ cười rực rỡ của cô, đáy mắt không khỏi dịu dàng hơn.

Sau khi rời khỏi Cố gia. Chiếc Sedan chạy thẳng.

Cố Manh Manh cúi đầu nghịch điện thoại di động một lúc, khi ngắng đầu lên lần nữa, cô đột nhiên phát hiện có điều không ổn.

Cô nhìn đường cao tốc lui dần ngoài cửa sổ, có chút kinh ngạc: “Tại sao lại lên cao tốc? Chúng tớ đi đâu?”

Phía trước, tài xế nghe vậy, nói: “Thiếu phu nhân, chúng ta hiện tại đang trên đường đến sân bay!”

“Cái gì?”

Có Manh Manh kinh ngạc.

Tài xế liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, tiếp tục giải thích: “Quản gia dặn tôi. Ông áy nói đây là ý của tiên sinh.”

“Ý của Lục Tư Thần?”

Cố Manh Manh chau mày.

Tài xế không trả lời.

Cố Manh Manh suy nghĩ một lúc, dứt khoát mở nhật ký cuộc gọi ra, sau đó gọi cho Lục Tư Thần.

236-2-co-hao-hao.jpg


Hừm…

Cố Manh Manh xấu hỗ.

Cô lắp bắp: “Cái đó, Lục Tư Thần phải họp đến khi nào?”

“Cái này tôi không nói chắc được.”

Thư ký An đáp.

Có Manh Manh chau mày.

Cô tiếp tục: “Tôi vừa rời khỏi chỗ bố tôi.”

Thư ký An trả lời: “Vâng, tôi biết.”

Cô Manh Manh tiệp tục: “Tài xê muốn đưa tôi đên sân bay bây giờ?”

Thư ký An giải thích: “Đúng vậy, đây là lệnh của Lục tổng.

Ngài ấy đã nhờ tôi đặt vé cho cô. Khi nào cô đến nơi an toàn, tôi sẽ đến đón.”

Cố Manh Manh: “…”

Cô rất không vui.

Người đàn ông đó thực sự càng ngày càng bá đạo!
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 237


Chương 237: Sói Xám Và Thỏ Trắng 1

Khi đến sân bay Hàng Châu trời đã chập choạng tối. Có Manh Manh có chút chóng mặt và buồn ngủ. Sau khi xuống máy bay thì có chút mơ màng mà đi theo hành khách ra ngoài.

“Thiếu phu nhân!”

An Luân đã đợi rất lâu. Vừa thấy Có Manh Manh xuất hiện liền vội vàng chào hỏi.

“Thư ký An?”

Cố Manh Manh chớp mắt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn vẫn còn vét hằn. Có lẽ đã đè phải thứ gì đó khi đang ngủ.

Chỉ là, An Luân khá lo lắng.

“Thiếu phu nhân, mặt của cô không sao chứ?”

Anh thận trọng hỏi.

“Hả?”

Cố Manh Manh nghe nghe vậy thì khôgn khỏi đưa tay lên sờ mặt của mình.

Cô nghi ngờ hỏi: “Mặt tôi bị sao vậy?”

An Luân giải thích: “Lúc ngủ có thể là đã đè lên thứ gì đó, có vết hằn trên mặt”.

“Vậy sao?”

Cố Manh Manh nhướng mày.

Sau đó, cô cúi đầu, lấy điện thoại di động ra, ngắng đầu lên xem thử.

An Luân kiên nhẫn chờ đợi.

Cuối cùng, chỉ nghe Có Manh Manh hỏi: “Rất xấu sao?”

An Luân lắc đầu: “Không, làm sao mà xấu được? Ừm, ý tôi là, thiếu phu nhân đừng lo lắng, cái này sẽ tự động biến mắt trong thời gian ngắn, không có gì nghiêm trọng.”

“Tôi biết mài”

Cố Manh Manh cong mắt, như vằng trăng khuyết, có chút nghịch ngợm.

An Luân cười nói tiếp: “Thiếu phu nhân, để tôi đưa cô về khách sạn. Cả đường đi cũng mệt rồi. Về nghỉ ngơi trước đi!”

“Ừm!”

Có Manh Manh gật đầu.

An Luân nhắc tay: “Chúng ta đi bên này!”

Cố Manh Manh không có ý kiến gì, ngoan ngoãn đi theo anh ra khỏi sân bay, lên xe rời đi.

Trên đường đi, Có Manh Manh hỏi: “Lục Tư Thần đâu?”

An Luân liền trả lời: “Lục tổng đang đàm phán với các CEO của máy công ty hợp tác.” Sau đó, anh nhìn đồng hồ, tiếp tục: “m, chắc giờ này cũng sắp xong rồi. Lục tổng đã dặn rồi. Ngài ấy bảo tôi đưa cô về khách sạn nghỉ ngơi trước, khi tớn làm ngài ấy sẽ đến tìm cô.”

“Ử.”

Có Manh Manh gật đầu.

Cô suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “À, Thư ký An, cho tôi hỏi một chuyện.”

“Được, cô hỏi đi.”

An Luân nhìn cô.

ôi có chút không hiểu, đang yên đang lành, tại sao đột nhiên Lục Tư Thần lại bảo tôi tới đây?”

An Luân cười nói: “Cái này tôi cũng không biết, nếu cô tò mò có thể trực tiếp hỏi Lục tổng.”

Có Manh Manh chùng vai.

237-1-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh chau mày.

Cô lắc đầu: “Tôi không biết.” Ngừng một chút, cô lại nói: “Nếu tôi biết, tôi đã không hỏi anh.”

An Luân suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Hay là vậy đi. Sau này về đến khách sạn, tôi sẽ phái người đến thu xếp cho cô. Dù sao chỉ cần là đặc sản địa phương là được, đúng không?”

“Đúng!”

Cố Manh Manh gật đầu.

Sau đó, sau khi ăn no, Cố Manh Manh thoải mái nằm trên ghế sofa trong phòng khách sạn và xem TV.

Chủ yếu là đi máy bay mệt rồi. Cô sau khi xem xong không lâu thì liền ngủ mê man.

Cuối cùng, cô bị hôn cho tỉnh.

Khi mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt điển trai quyến rũ.

“Tỉnh rồi?”

237-2-co-hao-hao.jpg


“Anh về lúc nào vậy?”

Cô đáng thương nhìn anh, nhệch miệng nói: “Em đã đợi anh rất lâu rồi…”

Nhìn thấy bộ dạng đáng thương của cô, Lục Tư Thần lập tức mềm lòng.

*Xin lỗi, nhất thời có chuyện cần giải quyết nên về muộn.”

Anh cúi đầu, thương xót mà áp sát mặt cô, nói tiếp: “Đói bụng chưa? Ăn cơm chưa?

“Ưmg: Cố Manh Manh gật đầu.

Cô đưa tay ôm lấy cổ anh, nhìn anh chằm chằm nhưng không nói gì.

Lục Tư Thần thấy vậy, không khỏi nở nụ cười: “Làm sao vậy?”

Cố Manh Manh chu cái miệng nhỏ nhắn nói: “Vừa rồi có phải anh cứ hôn em mãi không?”

“Hửm?”

Lục Tư Thần nhướng mày.

Cố Manh Manh trông rất không phục: “Em đang có một giấc mơ đẹp, nhưng đã bị anh đánh thức! Lục Tư Thần, anh nói, làm thế nào để bồi thường cho em!”

Lục Tư Thần cong môi: “Ừm, vậy em nói trước xem giấc mơ đẹp gì?”

“Ưm….

Có Manh Manh nghiêng đầu, dáng vẻ nghịch ngợm.

Lục Tư Thần nheo mắt: “Còn chưa bịa xong?”

Cố Manh Manh lè lưỡi với anh, hóm hỉnh nói: “Dù sao cũng là một giấc mơ đẹp, chỉ là em không nhớ nữa thôi!”

Lục Tư Thần hết cách với cô.

Tiếp theo, anh đột nhiên bé cô đứng dậy khỏi ghế sô.

“ÁI”

Cố Manh Manh kêu lên, vô thức mà thu chặt hai tay, ôm chặt lầy cổ anh.

“Anh đang làm gì đấy?”

Cô giận dữ nhìn chằm chằm vào người đàn ông.

Lục Tư Thần không trả lời, dễ dàng ôm cô đi vào phòng ngủ, đặt cô lên chiếc giường lớn mềm mại.

Cố Manh Manh cảnh giác!

Ngay khi lưng chạm vào giường, cô lập tức lùi về phía sau, giống như con thỏ nhỏ nhìn thấy con sói xám lớn, hai mắt trừng lớn, toàn thân phòng bị.

Lục Tư Thần cười.

Anh đứng ở bên giường, nhìn cô hai tay ôm trước ngực, cong môi: “Sợ gì? Cũng không ăn thịt em!”

Cố Manh Manh không trả lời, nhanh chóng nhảy xuống giường từ bên kia.

Lục Tư Thần thấy cô không đi dép, sắc mặt anh hơi lạnh: “Quay lại!”

“Em không!”

Cố Manh Manh dựa vào tường, nhích ra từng chút một.

Lục Tư Thần không nhúc nhích.

Vẻ mặt anh vẫn không thay đổi: “Cố Manh Manh, anh bảo em quay lại!”
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 238


Chương 238: Sói Xám Và Thỏ Trăng 2

Cuối cùng, Cố Manh Manh bị Lục Tư Thần xách lên. Tư thế đó giống như đại bàng bắt được gà con, trực tiếp vươn tay túm lấy, dễ dàng mà ném người trở lại giường lớn.

Cố Manh Manh nằm trên giường, hét lên: “Lục Tư Thần, anh khốn kiếp. Làm em ngã đau rồi!”

Lục Tư Thần nhìn cô từ trên cao, lạnh lùng nói: “Ngồi dậy!”

“Em không!”

Cố Manh Manh làm nũng, lăn lộn trên giường như một quả bóng.

Lục Tư Thần không nói gì.

Bây giờ, bầu không khí trong phòng có chút căng thẳng.

Cố Manh Manh không nghe thấy động tĩnh gì nên cô không khỏi lén lút quay lại nhìn anh. Khi nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của người đàn ông, khuôn mặt cô nhăn lại.

“Anh đang làm gì đấy…”

Cô mắp máy nói.

Lục Tư Thần lại nói: “Ngồi dậy!”

Trong lòng Cố Manh Manh vô cùng không tình nguyện.

Tuy nhiên, cô không dám làm trái lời người đàn ông này.

Nhìn vẻ mặt của anh, có vẻ như không giống đang đùa với có.

Bắt lực, Cố Manh Manh đành phải ngồi dậy khỏi giường.

Cô ngước nhìn anh, má phòng lên, bộ dạng uỷ khuất, giống như một con hamster vậy.

Lục Tư Thần cúi xuống, lấy tay chỉ lên trán cô, dạy dỗ: “Anh đã nói với em như thế nào, hả?”

“Nói gì cơ?”

Cố Manh Manh không biết anh muốn nói gì.

Lục Tư Thần hừ lạnh, liếc nhìn dưới chân cô.

Thấy vậy, Có Manh Manh không khỏi cúi đầu, thấy kỳ lạ mà nhìn chân mình.

“Sao vậy?”

Cô nghi ngờ hỏi, nghịch ngợm di chuyển mười ngón chân, cái nào cũng mũm mĩm, khá dễ thương.

Lục Tư Thần không khỏi đau đầu khi nhìn cô cư xử như một đứa trẻ.

“Bé con, em muốn anh nói bao nhiêu lần mới nhớ? Ngay cả khi ở nhà, em cũng không được đi chân trần. Nếu bị cảm lạnh thì sao?”

Cố Manh Manh hiểu ra.

Hóa ra là anh đang ám chỉ chuyện này!

“Uh, em quên mát…”

Cô chớp mắt, với vẻ mặt vô tội.

Lục Tư Thần nhìn cô chằm chằm.

Có Manh Manh đột nhiên cười toe toét, cô dang tay ôm lấy eo người đàn ông, nũng nịu: “Chồng à, người ta nhớ anh lắm. Vừa rồi còn mơ thấy anh nữa đấy. He he, không ngờ vừa mở mắt ra liền có thể nhìn thấy anh. Khiến em suýt chút nữa còn tưởng là mơ…”

Lục Tư Thần hừ giọng: “Thật không?”

“Thật mà!”

Cố Manh Manh gật đầu nói tiếp: “Em mơ thấy anh dẫn em đi chơi, còn mời em ăn nhiều đồ ngon!”

Lục Tư Thần thở dài.

“Em có chắc đây là em nằm mơ không?”

“Sao vậy?”

Cố Manh Manh hỏi, đứng dậy khỏi giường.

Cô lớn mật ôm lấy khuôn mặt điền trai của người đàn ông, nhìn anh ở khoảng cách thật gần.

“Chồng ơi…”

Cô cười tít mắt gọi.

Lục Tư Thần nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, tâm trạng dàn dần tốt lên.

“Hửm?”

Anh cong môi, dưới mắt có tia sáng yếu ớt lập lòe.

Cố Manh Manh chớp mắt, tinh nghịch nói: “Em muốn hôn anh. Làm sao đây?”

Lục Tư Thần gật đầu.

Cố Manh Manh tiếp tục: “Anh nhắm mắt lại đi!”

Lục Tư Thần chau mày, sau đó nhắm mắt lại.

Khoảnh khắc tiếp theo, có một cảm giác mềm mại truyền đến trên môi.

Tuy nhiên, chỉ là chạm một cái liền rời đi.

Lục Tư Thần mở mắt ra, bất mãn.

Thấy vậy, Cố Manh Manh vội vàng nói: “Áy, mấy giờ rồi?

238-1-co-hao-hao.jpg


238-2-co-hao-hao.jpg


Lục Tư Thần vẫn duy trì trạng thái lúc nãy, cầm con chuột trong tay trượt nhẹ.

Có Manh Manh nằm bò lên bàn, cuống quít mà mở lớp giây bạc ra.

Trong phút chốc, hương thơm tràn ra khắp phòng.

“Oa, thơm quá!”

Cố Manh Manh cảm thán.

Tuy nhiên, Lục Tư Thần chau mày.

“Cái gì thế?”

Mặt anh hơi tối sằm lại.

Cố Manh Manh cầm đũa lên, đáp: “À, bún nghêu.”

Nói xong, cô nóng lòng cầm đũa lên, ăn ngay một miếng.

“Không nóng sao?”

Lục Tư Thần ở bên cạnh nhìn cô.

Động tác của Cố Manh Manh hơi dừng lại, sau đó cô trả lời: “Có thể lúc vừa mới nấu xong rất nóng, nhưng giờ không nóng nữa. Anh có muốn thử không?”

Lục Tư Thần nhìn con nghêu bên trong, anh không khỏi nhíu mày, vẻ mặt có chút chán ghét.

“Thật sự không ăn?”

Cố Manh Manh nhìn anh và nói: “Món này thật sự rất ngon, tôi không gạt anh đâu!”

Lục Tư Thần lắc đầu: “Em ăn mình đi.”

Cố Manh Manh chu môi, quay đầu lại tiếp tục ăn.

€ó lẽ là do mùi nghêu quá nồng, Lục Tư Thần không ngửi được mùi này. Cuối cùng, anh trực tiếp xách latop quay về phòng ngủ, nói: Ăn xong nhớ đánh răng!”

“Ừm, biết rồi!”

Cố Manh Manh trả lời.

Tuy nhiên, ngay khi anh vừa bước vào phòng ngủ thì cô đã cười toe toét.

Thì ra Lục Tư Thần không thích nghêu!

Hì, cô đã nhớ ra rồi!

Đêm khuya, hai người triền miên…
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 239


Chương 239: Sói Xám Và Thỏ Trắng 3

Ngày hôm sau, khi Cố Manh Manh mở mắt tỉnh dậy, trên chiếc giường lớn chỉ còn mình cô.

Cô trở mình, muốn đưa tay ra lấy điện thoại theo bản năng, nhưng lại vô tình đụng phải nơi nào đó trên người, đột nhiên th* d*c vì đau.

Lúc này, cửa phòng ngủ mở ra.

Lục Tư Thằnnh xuất hiện ở cửa với, cười sủng nhược: “Tỉnh rồi?”

Cố Manh Manh không trả lời.

“Bé con?”

Lục Tư Thần gọi một tiếng, đi về phía giường lớn.

“Sao vậy?”

Anh cúi đầu nhìn cô gái nhỏ nhắn nằm trên giường, cười bất lực: “Mặt trời chiếu đến mông rồi. Nếu đã dậy rồi, dậy.

ăn sáng đi!”

Cố Manh Manh liền trùm chăn lên đầu.

Lục Tư Thần thấy vậy thì không khỏi chau mày.

Anh cúi xuống, dùng sức lôi chiếc chăn trên đầu cô ra, định nói gì đó nhưng lại nghe thấy Cố Manh Manh tức giận nói: “Đều tại anh, tại anh cả! Lục Tư Thần, sao anh có thể như vậy chứ. Em đã nói là đừng rồi mà anh vẫn, vẫn…

bây giờ em rất khó chịu, tất cả đều là lỗi của anh!”

Lục Tư Thần hơi ngắn ra.

Anh hơi bất ngờ mà nhìn cô, hỏi: “Em không thoải mái ở đâu?” Nói xong, anh đột nhiên phản ứng lại, đôi mắt sâu thẳm bỗng tối lại.

Anh ngồi xuống mép giường, khẽ vỗ nhẹ lên đầu cô, thì thầm: “Đau ở đâu?”

“Hừt”

Có Manh Manh quay đầu đi.

Lục Tư Thần thở dài: “Được rồi, đừng tức giận, để anh xem…”

Nói rồi ép buộc mà kéo chăn ra.

“A, anh làm gì thế?”

Có Manh Manh thốt lên, phản ứng gay gắt.

Cô ôm chặt chăn, rất dùng sức.

Lục Tư Thần nhìn cô, không khỏi bật cười.

“Sao em lại kích động như vậy?”

Anh buồn cười nói.

Có Manh Manh hừ lạnh: “Anh không được phép chạm vào eml”

Lục Tư Thần nghe vậy, sắc mặt anh lập tức tối lại.

“Em nói cái gì?”

Anh nheo mắt nhìn cô đầy nguy hiểm.

Có Manh Manh cắn môi, vẻ mặt uỷ khuất.

Cô lắm bẩm: “Em, em thực không thoải mái…”

Dáng vẻ đáng thương của cô, thật sự khiến người tớ không kìm được mà mềm lòng.

Lục Tư Thần thở dài: “Có gì mà ngại, qua đây để anh xem.”

“Không…”

Cố Manh Manh có cháp lắc đầu.

Lục Tư Thần bắt lực nhìn cô: “Vậy em nói xem, em muốn thế nào?”

Cố Manh Manh đảo mắt.

Cuối cùng, cô giả bộ đáng thương và nói: “Em, em không thoải mái, vì vậy, hôm nay em chỉ muốn ở lại khách sạn nghỉ ngơi. Nếu anh có cuộc họp gì thì em không thể đi cùng anh rồi…”

Thì ra là vậy!

Lục Tư Thần cười.

Anh gật đầu, đồng ý với cô: “Được. Nếu đã như vậy thì em cứ ở lại khách sạn nghỉ ngơi đi. Không cần đi theo tôi.”

“Ừm ừm!”

239-1-co-hao-hao.jpg


239-2-co-hao-hao.jpg


Cố Manh Manh sốt sắng, liên tục giải thích: “Thật đấy, Lục Tư Thần, bây giờ em cảm thấy rất tốt, không có gì khó chịu cả! Này, anh cứ đưa em ra ngoài đi. Em, em muốn đi cùng anh!”

“Ngoan như vậy?”

Lục Tư Thần nhìn cô đầy hoài nghi.

Cố Manh Manh ôm eo anh, cười rạng rỡ với anh: “Đương nhiên, em ngoan nhất, anh cũng không phải không biết.”

Lục Tư Thần mím môi, không nói gì.

Đầu Cố Manh Manh cọ đi cọ lại trong lòng anh, giống như: một con mèo nhỏ làm nũng.

“Lục Tư Thần, anh cứ đưa em đi theo đi mà! Đưa em đi đc Cô vẫn van xin hét lần này đến lần khác.

Lục Tư Thần trầm mặc nhìn cô, nói: “Bé con, em không phải là vì phố ăn vặt nên mới ngoan vậy chứ?”

“Đâu có!” Nguồn truyen3.one nhé cả nhà.

Cố Manh Manh trổ mắt phản bác: “Anh đừng nói lung tung. Em là người nông cạn như vậy sao?”

Lục Tư Thần nhướng mày, cười không nói lời nào.

Cố Manh Manh liếc anh mấy cái, sau đó cười nịnh nọt: “Đương nhiên rồi, nếu được anh dẫn đi phố ăn vặt, em sẽ rất vui.”

Vật nhỏ này…

Đúng là khiến người tớ hết cách!

Lục Tư Thần thở dài, cuối cùng vươn tay ôm lấy cô.

“Được, chỉ cần em ngoan, buổi chiều anh liền dẫn em đến phố ăn vặt!”

“Yeahl”

Cố Manh Manh hoan hô.

Lục Tư Thần cúi đầu hôn lên trán cô một cái, cười khổ nói: “Em ấy, đúng là một đứa trẻ chưa lớn!”

“Hừ, vớ vẫn!” Cố Manh Manh nghe vậy lập tức phản bác: “Em không phải trẻ con, em đã là người lớn rồi, em là người lớn rồi!

“Vậy sao?”

Lục Tư Thần nhìn cô.

Có Manh Manh liếc nhìn anh, nhăn mũi nói: “Sao, chẳng lẽ anh cho rằng em giống một đứa trẻ?”

“Một chút.”

Lục Tư Thần gật đầu.

Có Manh Manh “xì” một tiếng, lẫm bẩm điều gì đó.

Bởi vì âm lượng quá nhỏ, Lục Tư Thần không thể nghe rõ.

Anh chau mày nói: “Em nói cái gì? Lớn tiếng chút!”

Có Manh Manh ngắng đầu, nhìn anh nói: “Em nói, nêu anh thực sự coi em như một đứa trẻ, thì hành vi của anh tối .

hôm qua là gì?”

Lục Tư Thần: “…”

Thấy anh không nói gì, Có Manh Manh cười đắc hành vi phạm pháp!”

Lục Tư Thần lần này thực sự không nói nên lời.

Tư duy logic của cô gái nhỏ này thật sự không thể đoán trước được. Ngay cả chuyện như thế này… làm sao mà cô nghĩ ra được?
 
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút
Chương 240


Chương 240: Sói Xám Và Thỏ Trắng 4

Đến chiều, cả hai tay trong tay bước ra khỏi khách sạn.

Cố Manh Manh ngắng đầu lên, nhìn người đàn ông bên cạnh, có chút bát ngờ hỏi: “Lục Tư Thần, hôm nay chỉ có hai chúng ta thôi sao?”

Lục Tư Thần liếc cô một cái, nói: “Sao, em còn muốn có người thứ ba?”

Cố Manh Manh nghe vậy, không khỏi giải thích: “Không, em không có ý đó. À, ý em là, anh không mang theo thư ký và vệ sĩ sao?”

“Không cần.”

Lục Tư Thần trả lời: “Có anh đủ rồi.”

“Hả?”

Cố Manh Manh hơi khó hiểu.

Lục Tư Thần vươn tay ôm cô vào trong lòng, cười nói: “Anh sẽ bảo vệ em.”

Cố Manh Manh “xì” một tiếng, nói với vẻ mặt tự hào: “Em không cần bảo vệ. Để em nói cho anh biết nhé, em là quán quân trong cuộc thi chạy nước rút trong đại hội thể thao của trường.

Nếu gặp kẻ xấu, em sẽ bỏ chạy. Không ai đuổi kịp em .

được.”

Lục Tư Thần nhướng mày: “Còn có chuyện này?”

“Tất nhiên!”

Có Manh Manh nâng cằm với biểu cảm đắc ý.

Lục Tư Thần sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, cười sủng nhược: “Bé con lợi hại thật!”

Cố Manh Manh được khen ngợi, trong lòng thấy rất tự hào.

Lúc này, điện thoại di động của Lục Tư Thần đột nhiên vang lên.

“Điện thoại của anh đang đổ chuông kia!”

Cố Manh Manh nói.

Lục Tư Thần một tay ôm eo cô, tay kia lấy điện thoại ra khỏi túi.

Anh cụp mắt liếc nhìn màn hình, vẻ mặt lạnh lùng.

“Là ai thế?”

Cố Manh Manh tò mò hỏi.

Theo như cô biết, điện thoại công việc của Lục Tư Thần nằm trong tay thư ký, Còn điện thoại di động này là số riêng của anh. Chỉ có một số người biết, cơ bản đều là người thân thiết.

“Là Tử Diễm.”

Lục Tư Thần nói.

Sau đó, anh nhắn nút trả lời và đưa điện thoại lên tới.

Không biết Lục Tử Diễm nói cái gì, Lục Tư Thần đáp một tiếng, liền cúp điện thoại.

Cố Manh Manh rất ngạc nhiên.

“Nói xong rồi?”

Cô nhìn người đàn ông.

Lục Tư Thần cất điện thoại, thờ ơ nói: “Không có gì để nói.”

Cố Manh Manh chau mày: “Vậy thì anh ấy gọi cho anh làm gì?”

Lục Tư Thần trả lời: “Thằng nhóc đó cũng ở đây. Buổi tối nó sẽ qua ăn cơm với chúng ta.”

Có Manh Manh chu cái miệng nhỏ lên.

Lục Tư Thần nhìn thấy, không khỏi nở nụ cười: “Chu miệng cao như vậy làm gì? Muốn treo thìa trên đó sao?”

Cố Manh Manh rất không vui, hét lên: “Em không đi nữa. .

Anh nói rõ ràng đã nói là muốn cùng em đi dạo phó ăn vặt, nhưng cuối cùng lại đồng ý ăn tối với Lục Tử Diễm. Anh bảo em phải làm sao chứ?”

Lục Tư Thần thở dài: “Hai chuyện này không ảnh hưởng gì tới nhau cả!”

“Rõ ràng là có!”

Có Manh Manh hừ giọng.

Lục Tư Thần nhìn cô, suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Như: vậy đi, chiều nay nghe theo em. Em nói đi đâu thì đi đấy, được không?”

“Có thật không?”

Có Manh Manh vui mừng nhìn anh.

Lục Tư Thần xoa xoa tóc cô, bắt lực nói: “Là thật, hôm nay.

nghe theo em hết!”

“Được được được!”

Cố Manh Manh gật đầu lia lịa, khuôn mặt nhỏ lại nở nụ cười.

Lục Tư Thần lắc đầu: “Nhóc con ham ăn…”

Cố Manh Manh lè lưỡi với anh, đắc ý nói: “Đúng, đúng, em là nhóc tham ăn nhát trên đời, ha ha!”

Lục Tư Thần cạn lời.

240-1-co-hao-hao.jpg


240-2-co-hao-hao.jpg


Lục Tử Diễm mím môi, hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ.

Lúc này, lại nghe thấy giọng của Cố Manh Manh: “À, nếu không tôi gọi một ít rau? Ừ, nắm đông cô? Khoai tây? À, món tôm này không tệ, để tôi gọi một phần tôm vậy!”

Lục Tư Thần cười như không cười nói: “Manh Manh, tôm là rau?”

“Đâu phải!”

Cố Manh Manh nhìn anh trả lời nghiêm chỉnh: “Tôm là hải .

sản, cái này mà anh cũng không biết à?”

Lục Tư Thần lại cạn lời.

Cố Manh Manh cười nói: “À, em sẽ gọi rau. Thôi, gọi nắm đông cô và khoai tây vậy. Ò, có cả củ sen và nắm kim chỉ.

Em rất thích nám kim chỉ!”

Lục Tư Thần xoa ấn đường.

“Phục vụ!”

Vào lúc này, Có Manh Manh đột nhiên lên tiếng.

Ngay sau đó, người phục vụ đi đến.

Cố Manh Manh đưa thực đơn qua và nói: “Tôi gọi xong rồi.

Này!”

“Vâng.”

Người phục vụ nhận lầy menu.

Sau đó, anh nói: “Là thế này. Nước chấm ớt ở cửa hàng chúng tôi đều do khách tự lấy. Mọi người có thể tuỳ ý pha chế và lựa chọn tùy theo sở thích”.

“Được rồi, tôi hiểu rồi!”

Có Manh Manh gật đầu.

Người phục vụ mỉm cười với cô, rồi cầm thực đơn đi ra Cố Manh Manh đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nói lớn: “Em đi lầy nước chấm ót cay, hai người ai đi cùng em?”

Lục Tư Thần hơi nhíu mày.

Lục Tử Diễm đứng lên, nói: “Tôi đi cùng cô.”

“tò,”

Cố Manh Manh không phản đối, sau khi rời khỏi chỗ ngồi, cô đi thẳng về phía trước.

Lục Tử Diễm đi theo phía sau.

Cố Manh Manh đứng trước quầy gia vị, vừa cầm một cái đĩa nhỏ bỏ ớt vào, vừa chê: “Lục Tư Thần lười thật. Còn tưởng rằng anh ấy sẽ đi cùng tôi!”

Lục Tử Diễm ở ngay bên cạnh cô, nghe vậy, hiếm khi mà cười nói: “Anh hai đã quen với việc được hầu hạ rồi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy đến một nhà hàng như vậy.

Tất cả đều là vì cô đấy.”

Cố Manh Manh hừ lạnh.

Lục Tử Diễm nhìn góc nghiêng của cô, trầm mặc một hồi, sau đó đột nhiên nói: “Lần này, cô định ở đây bao lâu?”

Nghe vậy, Có Manh Manh trả lời mà không cần suy nghĩ: “Ừm, có lẽ chỉ hai ngày, còn anh thì sao?”

Lục Tử Diễm gật đầu, hỏi một đằng đáp một nẻo: “Tôi biết rồi.

Cố Manh Manh thấy lạ nhìn anh một cái, đang định mở .

miệng nói gì đó, nhưng lại nghe thấy Lục Tử Diễm nói: “Tôi xong rồi.”

Nghe vậy, Cố Manh Manh không khỏi nhìn xuống chén nước sốt của anh, ngạc nhiên nói: “A, anh chỉ bỏ ít ớt như vậy?”

Lục Tử Diễm nói *ừm” một tiếng rồi quay người rời đi.
 
Back
Top Bottom