Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3149


Chương 3149

Tô Lam khẽ cười: “Chẳng phải giáo sư Lục là ứng cử viên sáng giá nhất sao? Hơn nữa cô chú còn thích anh ta như vậy nếu cậu dám thay lúc đó cô chú sẽ ăn tươi nuốt sống người, đi cậu đi Lâm Thúy Vân lắc đầu: “Mình không thèm đâu, vừa đụng tới cái tên đó là đã rước không biết bao nhiêu phiền toái rồi”

Hai người lại nói chuyện phiếm thêm một hồi, Tô Kim cảm thấy hơi mệt, muốn ngủ một lát.

Quan Triều Viễn ở bên cạnh ôm lấy Tô Lam và Tô Mỹ Chỉ.

Lâm Thúy Vân tựa người lên cửa sổ của máy bay, ngây ngốc nhìn ra trời xanh mây trắng bên ngoài cửa sổ, bên tai vẫn còn văng vẳng những lời Tô Lam đã nói với mình lúc nấy.

‘Yêu đương với Lục Mặc Thâm rồi sau đó còn kết hôn?

Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện trong đầu, Lâm Thúy Vân đã không nhịn được mà rùng mình một cái: “Mình không muốn đâu! Cuộc sống độc thân đang sung sướng thế này, việc gì phải kết hôn, mình không muốn!”

Từ thủ đô đến thành phố Ninh Giang mất khoảng ba giờ ngồi máy bay.

Trước khi lên máy bay, Lâm Thúy Vân đã gọi điện cho chú Văn, bảo chú ấy đến đợi sẵn ở bên ngoài sân hạ cánh tư nhân của Quan Triều Viễn.

Ngay khi máy bay vừa đáp xuống đất, Tô Mỹ Chỉ đã tỉnh giấc nhưng Tô Lam vẫn còn năm trong lồng ngực Quan Triều Viễn, ngủ rất say.

Lâm Thúy Vân đi đến, có chút lo lắng nói: “Nam thần, Tô Lam không bị sao chứ?”

Quan Triều Viễn nhíu mày, cũng không yên được: “Để lát nữa xuống máy bay tôi đưa cô ấy đến bệnh viện khám thử xem sao”

“Ừ, cả một tuần rồi tôi chưa về nhà, giờ tôi phải về xem tình hình như thế nào trước đã rồi tôi đến thăm Tô Lam sau nha.”

“Được”

Tô Lam cứ thế dựa vào lồng ngực Quan Triều Viễn ngủ một mạch từ năm giờ chiều thẳng đến bảy giờ tối mới mơ mơ màng màng thức dậy.

Lúc Tô Lam đã tỉnh hẳn thì trời đã tối rồi nhưng cô lại phát hiện mình vẫn còn năm trong ngực của Quan Triều Viễn, cô vừa dụi mắt vừa hỏi: “Bây giờ là mấy giờ rồi?”

Quan Triều Viễn khế động cổ tay: “Bảy giờ tối rồi”

Tô Lam vẫn còn đang trong trạng thái ngây ngốc, rõ ràng là đã quên chuyện mình còn đang giận Quan Triều Viễn, lúc này cô chỉ quan tâm đến việc tại sao cô lại có thể ngủ như vậy được.

Cô nhớ mình đã nói chuyện với Lâm Thúy Vân từ lúc vừa lên máy bay, hình như nửa tiếng sau là đã bắt đầu cảm thấy bưồn ngủ rồi ngủ mãi đến ân giờ này, trong suốt bốn năm tiếng đồng hồ cô.

ngủ thì không hề có dấu hiệu tỉnh lại Tô Lam muốn đứng dậy nhưng có lẽ là do ngủ quá lâu nên chân đã tê rần, còn chưa kịp đứng vững thì hai chân đã mềm nhũn, thiếu chút nữa là quỳ luôn xuống đất Thấy vẻ mặt nhăn nhó xuýt xoa của Tô Lam, Quan Triều Viễn dứt khoát cúi xuống bế cô lên: “Anh đưa em đi bệnh viện khám thử xem có bệnh gì không”

Quan Triều Viễn cũng phát hiện được cơ thế Tô Lam có gì đó không ổn từ lúc cô ấy chơi tàu lượn rồi Dù bây giờ Tô Lam đã tỉnh ngủ nhưng khuôn mặt vấn hiện lên vẻ vô cùng mệt m Tô Lam làm nững bĩu một một cái: “Có thể ăn chút gì đó rồi hãy đi được không? Em thấy hơi đói bụng”

Quan Triều Viễn nhìn cô, trong mắt mang theo ý.

cười: Tới nước này rồi mà vẫn còn biết đói bụng thèm ăn thì chứng tỏ sức khỏe cũng không bị gì quá nghiêm trọng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3150


Chương 3150

Anh gật đầu một cái: “Chúng ta đi ăn chút gì trước đi”

Tô Mỹ Chỉ đợi ở một bên đã ngủ gật tận mấy lần, cuổi cùng cũng đợi được lúc mẹ mình ngủ dậy: “Cha ơi, sao cha lại đối xử với mẹ tốt như vậy am Quan Triều Viễn đưa tay nhéo một cái lên cái má phúng phính của cô bé: “Nói cứ như cha đối xử tệ với con lắm vậy”

Bởi vì cha đang ôm mẹ trong ngực rồi nên Tô Mỹ Chỉ chỉ có thể nắm lấy vạt áo sơ mi của Quan Triều Viễn, đi theo anh ra ngoài.

“Cha ơi, nếu gia đình chúng ta cứ mãi như thế.

này thì tốt biết mấy nhỉ. Nếu cậu Nam biết được.

có cha đang chăm sóc cho mẹ con con thì cậu nhất định sẽ rất vui cho mà xem”

Nhắc đến Tô Duy Nam, trong mắt của Quan Triều Viễn thoáng tối đi, rất nhanh sau đó đã được giấu đi bằng một nụ cười Anh đưa một tay ra xoa nhẹ lên tóc của Tô My Chỉ: “Chắc chắn là vậy rồi”

Khi một nhà bốn người vừa ra đến cửa thì Lục Anh Khoa cũng đã chuẩn bị xe xong, lái đến trước mặt bọn họ.

“Đến Cẩm Tú Hồng ăn cơm trước đi”

“Vâng, thưa ông chủ.

Nửa tiếng sau, chiếc xe lái đến trước cửa nhà hàng Cẩm Tú Hồng.

Quan Triều Viễn theo thường lệ gọi mấy món mà Tô Lam thích ăn.

Nhưng lúc anh vừa nói ra tên món ăn thì Tô Lam bỗng nhíu mày.

“Sao thế?”

Tô Lam cầm thực đơn qua nhìn thử: “Hôm nay em muốn đối khẩu vị một chút”

“Ừ, vậy em gọi món theo ý em đi”

Ngón tay Tô Lam nhẹ nhàng chỉ lên các món trong thực đơn, nghiêng đầu nói với phục vụ: “Món thịt kho tàu này đối thành sườn xào chua ngọt, còn món cải thìa này đổi này sợi khoai tây.

ngâm giấm, đĩa thịt gà lớn đổi thành đầu cá chua cay… Ữm, như vậy được rồi”

Quan Triều Viễn nhìn lướt qua thực đơn. Mấy món này thật giống như.

Ánh mắt anh chợt lóe lên, trả thực đơn lại cho phục vụ: “Lấy những món này đi”

Mười phút sau đồ ăn đã được đưa lên, Tô Lam cầm đũa lên và bắt đầu ăn.

Bình thường cô chỉ ăn được nhiều nhất một chén cơm, hôm nay lại ăn tận hai chén liền, phần lớn mấy món ăn trên bàn cũng đều bị cô “quét sạch”.

‘Sau khi ăn xong cô còn hết sức mãn nguyện mà sờ bụng một cái: “Không biết tại sao em lại thấy mấy món hôm nay ăn đặc biệt ngon miệng luôn”

Tô Duy Hưng ở một bên nhìn bộ dạng “hận không thể quét sạch” của mẹ mình thì không khỏi nhíu mày: “Mẹ đẹp Tô Lam ơi, mẹ ăn nhiều như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ ăn thành một người béo, coi chừng đến lúc đó cha không cần mẹ nữa cho coi”

Tô Lam liếc qua Quan Triều Viễn một cái: “Không cần thì không cần, mình ăn no bụng mới là quan trọng nhất”

Trong lúc nói chuyện với con, cô thấy một bàn tay đang đưa về phía mình.

Là Quan Triều Viễn.

Anh cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau đi vết dính bên khóe miệng cô: “Sẽ không bao giờ có ngày đó, cho dù em có biến thành bé heo con anh cũng không ghét bỏ em đâu”

Tô Lam xém choáng trước câu nói của anh: Anh mới là heo đó! Cả nhà anh đều là heo!
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3151


Chương 3151

Bởi vì bệnh viện trung tâm cách nhà hàng Cẩm Tú Hổng tương đối gần nên Quan Triều Viễn trực tiếp dẫn hai đứa nhỏ đi bộ qua đó.

Lục Anh Khoa lái xe chầm chậm theo sau bọn họ, dùng đèn xe rọi đường cho bọn họ.

Cũng không biết có phải là vì Quan Triều Viễn chủ động hay không, hay là vì bữa cơm hôm thực sự quá ngon miệng mà Tô Lam nhìn ba chiếc bóng một lớn hai nhỏ chậm rãi kéo dài dưới ánh đèn vàng lại sinh ra một cảm giác vô cùng ấm áp, len lỏi vào mọi ngóc ngách trong trái tim cô.

©ô chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy bàn tay nhỏ bé của mình đang nằm gọn trong lòng bàn †ay của Quan Triều Viễn: “Anh thích đứa bé ngày hôm qua không?”

Tô Lam đang nói về người mẹ và đứa con trai nhỏ mà bọn họ gặp mặt ngày hôm qua.

Quan Triều Viễn suy nghĩ một lúc, nhớ lại cảnh tên nhóc đó chui vào ngực Tô Lam làm nũng thì đen mặt nói: “Không thích.”

“Tại sao lại không thích? Chẳng lẽ anh không cảm thấy thãng bé rất đáng yêu sao?”

Quan Triều Viễn khẽ nhướng mày, anh cũng không thể nào mà nói rằng lại đi ghen với một đứa nhóc chỉ mới mấy tuổi được.

“Con gái ngoan hơn”

Nói đến câu này, Quan Triều Viễn dường như nhận ra điều gì đó, anh đột ngột phản ứng lại, quay đầu sang nhìn Tô Lam: “Em muốn cùng anh sinh thêm một đứa nữa sao?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Khuôn mặt thanh tú của Tô Lam chợt đỏ ứng lên: “Anh nói vớ nói vẩn cái gì đớ? Ai thèm sinh con với anh hả?”

Dẫu sao chuyện con cái này cũng không thể cưỡng cầu được, nếu như nói có là có liền thì cô.

đã mang thai từ lâu rồi. Vả lại bây giờ cô cũng đã biết Tô Mỹ Chỉ và Tô Duy Hưng là con của Quan Triều Viễn rồi, cho nên chuyện sinh đứa thứ ba thực sự là không năm trong kế hoạch của cô.

Hai người cứ câu được câu không như vậy nói chuyện với nhau dọc đường đi, không lâu sau thì đã đến bệnh viện trung tâm.

Nửa tháng trước, Tần Tấn Tài đã được thăng chức từ cố vấn viên thành giáo sư thỉnh giảng của bệnh viện trung tâm, trên tầng bốn còn đặc biệt dành riêng một phòng làm việc cho anh ta.

Cả nhà Quan Triều Viễn vừa mới bước đến cửa phòng thì nghe thấy bên trong truyền đến một giọng nói như sắp bùng nổ đến nơi: “Ây, con nói này, có phải mẹ nhầm lẫn chỗ nào rồi hay không vậy? Cái người tên Vương Thanh Hiên gì gì đó nhìn cũng sắp bốn mươi tuổi rồi, không những thế bà ta lại còn có một đứa con trai đã chín tuổi, bây giờ mẹ lại sắp xếp cho con đi coi mắt với bà ta, chẳng lẽ con trai của mẹ không có ai yêu, mất giá đến thế sao?”

Từ giọng nói từ bên trong truyền ra, có thể nghe được Tân Tấn Tài đã sắp bị mẹ Tân ép đến đường cùng, nhưng anh ta vẫn kiên trì kháng cự: “Được rồi, trước tiên không nói tới chuyện này, con nói về bà Vương Thanh Hiên kia đã, bà ta đúng là đồ mắt lé! Hôm đó con ngồi đối mặt với bàta ơm, ánh mắt bà ta nhìn con suýt chút nữa là “Con trai của mẹ tốt xấu gì cũng là nhân tài trong giới y học, mấy chuyện tìm bạn gái như này cứ để mẹ quyết là được rồi, con đừng có mà lao †âm làm gì?”

“Rốt cuộc là mẹ làm sao vậy? Đừng có lúc nào cũng lấy cha con ra đe dọa con có được không?”

“Được thôi, đây là lần cuối cùng đó, mẹ nói cho con biết, ba giờ chiều ngày mai, mẹ nói rồi đó.”

Không dễ dàng gì mới cúp điện thoại được, Tần Tấn Tài thả người trên ghế sô pha, bộ dạng thất thần như là mất hết linh hồn Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến ba tiếng gõ trầm ổn.

Tân Tấn Tài đang bực ở trong người nên rống lên với cái cửa: “Hôm nay tâm trạng không tối không khám bệnh, tìm người khác đi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3152


Chương 3152

Ánh mắt Quan Triều Viễn trở nên lạnh lếo: “Thì ra tiền lương của bệnh viện trung ương dễ lấy như: vậy à?”

Giọng nói quen thuộc này khiến Tân Tấn Tài giật mình hốt hoảng, suýt chút nữa là trực tiếp ngã khỏi ghế sô pha.

Anh †a ngoảnh đầu lại Khi nhìn thấy cả nhà Quan Triều Viễn, hai mắt anh ta lập tức sáng lên: “Anh hai, chị dâu, hai người về rồi à?”

Tô Lam mỉm cười, dắt tay hai đứa con bước vào: “Mấy lời lúc nấy cậu nói chuyện điện thoại, bọn chị đã nghe hết cả rồi”

Tân Tấn Tài không khỏi thở dài khi nhắc tớ cuộc gọi vừa rồi: “Chị dâu, chị nói cho em biết đi, chị có còn người chị em tốt nào không, tốt nhất là vừa khéo léo vừa thông minh như chị, cho em mượn dùng một chút, em phải đi đối phó với mẹ em”

Tô Lam eố tình trêu chọc: “Đúng là cũng có một người chị em, cũng rất thông minh xinh đẹp, có điều cậu đến muộn rồi”

“Trời ạ, em thật sự không nên trở lại thủ đô, suýt chút nữa là không về được rồi! Lần này nếu mà không nhờ em chạy nhanh, mẹ nhất định sẽ nhốt em ở nhà rồi. Không đẻ ra cho mẹ một đứa cháu thì mẹ sẽ không buông tha cho em.”

Quan Triều Viễn hơi mất kiên nhấn khi nghe anh †a phàn nàn: “Em đúng là lắm lời thật đấy”

‘Vẻ mặt của Tân Tấn Tài cứng lại, có điều rất nhanh đã khôi phục lại thái độ chuyên nghiệp của bác sĩ: “Mà anh hai này, sao hôm nay mọi người lại tới đây vậy? Chẳng lẽ anh lại bị thương sao?”

Nhưng nói xong lời này, Tân Tấn Tài lại cảm thấy không đúng.

Nếu như Quan Triều Viễn mà bị thương, nhất định sẽ giấu giấu diếm diếm, làm sao lại có thể dẫn chị dâu và cả hai đứa nhỏ theo được cơ chứ.

Tô Lam ở bên cạnh mở miệng: “Sáng hôm qua chị đi đi tàu lượn, vừa xuống là bắt đầu nôn mửa, thêm cả chóng mặt và cả người không còn sức lực. Anh hai nhà cậu không yên tâm cứ khăng khăng bắt chị đến để làm kiểm tra.”

Tân Tấn Tài cười hắc hắc: “Ai cũng biết anh hai nhà em thương yêu bà xã, đương nhiên là không yên tâm rồi. Đi thôi, chị dâu, em dẫn chị đi xếp hàng, đi thử máu trước”

Buối khám sức khỏe sơ bộ của Tô Lam đã nhanh chóng kết thúc.

Tuy nhiên, báo cáo xét nghiệm máu phải mất hai mươi phút sau mới có, Quan Triều Viễn cùng với Tô Lam đợi bên ngoài nhận kết quả.

Trong khi đó Tân Tấn Tài ở trong văn phòng kéo Tô Duy Hưng chơi trò chơi cùng mình, còn Tô Mỹ Chỉ thì ngoan ngoãn ngồi bên cạnh chơi búp bê của mình, thỉnh thoảng lại ngó đầu qua để quan sát trận chiến của Tần Tấn Tài và anh trai mình Trong văn phòng, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng rống thảm thiết của Tần Tấn Tài: “Bình thường bình thường thôi, đồ ngốc mấy người rốt cuộc có được không đớ? Đừng ở đây ngán chân đội có được không?”

Điềm tĩnh.

Ngược lại, vẻ mặt Tô Duy Hưng rấ Những ngón tay nhỏ nhản thao tác nhanh gọn, động tác hoàn hảo.

Dưới sự dẫn dắt của Tô Duy Hưng, đội của bọn họ đã lội ngược dòng và giành chiến thẳng trong trò chơi.

Sau khi kết thúc, một người chơi trong đội đã lên tiếng: “Vẫn chưa được nghỉ hè mà? Sao lại có học sinh tiểu học ở đây chơi trò chơi vậy?”

Tần Tấn Tài bật cười hắc hắc, quay đầu lại liếc nhìn Tô Duy Hưng bên cạnh “Con xem, có người nhìn ra con là học sinh tiểu học kìa! Chú có nên nói cho bọn họ là con mới chỉ học mầm non không nhỉ?”

Tô Duy Hưng chế nhạo: “Chú Tân, người ta còn nói thêm một câu nữa, chú nghe cho hết đi rồi hãng phán”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3153


Chương 3153

Tân Tấn Tài nghĩ hoặc nhấp nghe: “Cái cậu học sinh tiếu học đang chơi nhân vật Chân Lạc kia, mau trả điện thoại lại cho cha cậu đi, Người chơi nhân vật Chân Lạc?

Đây chẳng phải là đang nói chính anh ta hay sao?

Tần Tấn Tài suýt chút nữa phun ra một ngụm máu tươi Bên ngoài văn phòng của bác sĩ.

“Tô Lam, có Tô Lam ở đây không?”

Tiếng gọi của một nữ bác sĩ cất lên Quan Triều Viễn quay đầu lại phát hiện Tô Lam đang dựa vào ghế sô pha lim dim ngủ, nên anh đứng dậy đi vào văn phòng: “Tôi là chồng của cô ấy, có chuyện gì cứ nói với tôi là được.”

Nữ bác sĩ này rất thân với Tân Tấn Tài, cho.

nên cũng nhận ra Quan Triều Viễn: “Cậu Lệ, là thế này, báo cáo xét nghiệm máu của cô Tô đã có rồi, hàm lượng HCG và progesterone đều vượt quá mức bình thường rất nhiều.”

“Tôi nghỉ ngờ là cô Tô đang mang thai, nhưng mà…”

Nữ bác sĩ chưa kịp nói xong thì đột nhiên có tiếng mở cửa.

Quan Triều Viễn và bác sĩ đồng thời quay đầu lại thì nhìn thấy Tô Lam đang ngây ngốc đứng ở cửa “Bác sĩ, cô vừa nói cái gì cơ?”

Tô Lam thãn thờ nhìn chắm chằm nữ bác sĩ, giống như không thể tin vào tai mình.

“Ý của bác sĩ là tôi…tôi có thai rồi sao?”

Nụ cười trên mặt nữ bác sĩ hơi cứng lại “Thực ra là như thế này…”

Trước khi bác sĩ kịp nói xong thì đã nhìn thấy ánh mắt không đồng tình của Quan Triều Viễn phóng tới Bác sĩ sững người một chút “Theo dữ liệu trên báo cáo xét nghiệm máu, đích thực là có khả năng mang thai, có điều vẫn cần phải thực hiện một số các kiểm tra chỉ tiết siêu âm B mới có thể kết luận kết quả cuối cùng.”

Tâm trạng của Tô Lam hơi phức tạp, bước mấy bước đến bên cạnh Quan Triều Viễn, năm lấy tay anh: “Bây giờ em sẽ đi làm siêu âm B ngay”

Quan Triều Viễn không phản đối, anh đứng dậy đi theo Tô Lam ra ngoài.

Khi đến bên cửa, anh lại quay đầu nhìn vị nữ bác sĩ một lần nữa.

Nữ bác sĩ hiểu ý gật đầu.

Từ văn phòng bác sĩ đến phòng siêu âm Doppler màu chỉ có một đoạn ngắn mà khi Tô Lam bước tới, gương mặt cô đã đỏ bừng.

Cô vô thức đưa tay v**t v* bụng mình, tựa đầu vào vai Quan Triều Viễn: “Vậy mà chúng ta cũng đã có cục cưng rồi”

Thật là thần kì.

Rõ ràng là bụng cô phẳng lì, không có bất kì phản ứng lạ nào hết “Không biết là bé trai hay bé gái Quan Triều Viễn nghe Tô Lam thì thầm bên ai thì nhìn cô.

Bởi vì sự xuất hiện đột ngột vừa rồi của Tô Lam đã cắt ngang lời bác sĩ định nói, không biết vì sao, trong lòng anh luôn có một loại dự cảm bất an.

“Triều Viễn, Triều Viễn ơi?”

Một bản tay thanh tú huơ huơ trước mắt anh, cuối cùng Quan Triều Viễn cũng hồi thần lại.

Nhìn kỹ lại thì thấy Tô Lam đang bĩu môi nhìn anh.

“Em đang nói chuyện với anh đó, suy nghĩ cái gì mà chú tâm vậy?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3154


Chương 3154

Khuôn mặt nhỏ nhän của Tô Lam đột nhiên xuất hiện rõ ràng trong tầm mắt, Quan Triều Viễn cười nhạt: “Anh đang nghĩ, hay là chúng ta sinh thêm một đứa con gái”

“Thật ra, em lại mong có thể sinh thêm một đứa em trai. Một anh trai và đứa em trai nhất định sẽ yêu chiều bé Chỉ lên tận mây xanh luôn!”

“Đến chúng ta rồi kìa.”

Quan Triều Viễn đã giúp Tô Lam lấy số.

Tô Lam quay người vào trong xếp hàng, trước mặt cô còn có bảy tám người nữa.

Quan Triều Viễn đứng ở cửa nhìn cô: “Anh ở bên ngoài đợi em”“

Tô Lam gật đầu, sau khi vào phòng nghỉ, nụ cười trên mặt Quan Triều Viễn dần tắt, anh cau mày quay lưng bước về.

Ba phút sau, Quan Triều Viễn xuất hiện trở lại trong phòng khám của nữ bác sĩ vừa nấy.

Khi Quan Triều Viễn mở miệng nói chuyện, ngữ điệu rất bình thản.

Nhưng nếu nghe kỹ, có thể nghe ra được cảm.

giác bất an trong giọng nói Nữ bác sĩ đưa tay lấy ra báo cáo của Tô Lam: “Ban nấy tôi đã hỏi một số thông tin liên quan đến tình hình của bà Quan. Từ lần hành kinh cuối cùng của bà Quan đến nay đã là bốn mươi ngài “Nồng độ progesterone và các chỉ số khác trong máu khá cao, quả thực là có khả năng mang thai, nhưng mà…các chỉ số của bà Quan có chút không bình thường”

Quan Triều Viễn không hiếu lắm về phương diện này: “Chỉ số không bình thường thì sao?”

“Nói cách khác, nếu những chỉ số này tăng theo cấp số nhân sau khi mang thai là chuyện bình thường. Tuy nhiên, tôi thấy chỉ số của bà Quan lại hơi thấp một chút, nếu những chỉ số này thấp thì sẽ có hai khả năng, một là gần đây bà ấy không được nghỉ ngơi tốt dẫn đến thai nhỉ chậm phát triển, khả năng còn lại là…”

Nhìn thấy vẻ mặt có chút nặng nề của vị bác sĩ, Quan Triều Viễn đột nhiên cau mày: “Là gì”

“Mang thai ngoài t* c*ng”

Nữ bác sĩ nghiêm túc phổ cập y học: “Hiện nay phụ nữ mang thai ngoài t* c*ng có tỷ lệ tử vong cao nhất. Trứng đã thụ tinh làm ổ trong ống dẫn trứng, khi lớn lên sẽ chèn ép ống dẫn trứng và gây băng huyết. Ở giai đoạn đầu của thai kỳ là triệu chứng thận hư sẽ không gây ra đau bụng hay những vấn đề khác, nhưng một khi xuất hiện triệu chứng đau bụng và ra máu thì đó có thể là dấu hiệu của bang huyết, có thể nguy hiểm đến tính mạng bất cứ lúc nào. Anh Quan, tôi nói như vậy anh có thể hiểu không?”

Mang thai ngoài t* c*ng.

Băng huyết.

Nguy hiểm tính mạng.

Sau khi nắm bắt được những từ khóa quan trọng này, áp suất không khí xung quanh Quan Triều Viễn lúc này trực tiếp giảm xuống không độ, trong nháy mắt trên khuôn mặt điển trai của anh bị bao phủ bởi một vẻ lo lắng nặng tíu.

Nữ bác sĩ dường như bị khí thế này của anh dọa một phen: “Anh Quan, anh không sao chứ?”

Nắm tay của Quan Triều Viễn siết chặt ở bên hông.

Tất cả những tai họa và đau khổ này nên đổ hết lên đầu anh mới đúng.

Lúc đầu anh nhất thời mềm lòng mới hại bảo bối mất đi tính mạng.

Còn bây giờ anh đã làm trái lại nguyện vọng của cha mẹ, thậm chí không tiếc đối địch với cả nhân loại, chỉ là vì để được ở bên người phụ nữ anh yêu, Cho dù ông trời thực sự không muốn để anh hạnh phúc thì nên báo ứng lên người anh mới phải, tại sao lại là Tô Lam chứ? “Anh Quan, trước tiên anh đừng vội lo lắng, ban nấy tôi chỉ mô tả mức độ nghiêm trọng của việc mang thai ngoài t* c*ng, nhưng không có nghĩa là chắc chản bà Quan bị như vậy. Anh có thể đợi đến sáu tuần sau rồi quay lại làm kiểm tra chỉ tiết xem thử rốt cuộc có phải là mang thai ngoài t* c*ng hay không”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3155


Chương 3155

Phải mất một lúc lâu sau vẻ mặt của Quan Triều Viễn mới có thế bình tính lại một chút Anh không muốn làm Tô Lam sợ hãi.

“Tôi biết rồi”

“Vậy thì tốt, anh Quan hãy ghi nhớ thời gian, hai tuần nữa đến bệnh viện kiểm tra lại”

“Vâng”

Sau khi ra khỏi văn phòng, vẻ mặt của Quan Triều Viễn rất nặng nề.

Những người đi ngang qua đều bị sát khí trên người anh làm cho khiếp sợ.

Khi anh bước đến cửa phòng siêu âm B thì thấy Tô Lam đã ra rồi.

Lúc này, trên tay cô đang cầm tờ giấy siêu âm Doppler màu, mắt nhìn bốn phía, hình như là đang Tìm anh.

Quan Triều Viễn bước tới.

Tô Lam vừa nhìn đã thấy anh.

Trái tìm đang chao đảo bất an vì sự giấu giếm của anh ngày hôm qua bỗng chốc lắng lại vào lúc này “Anh đã đi đâu vậy?”

Quan Triều Viễn cười nhạt “Vừa mới ra ngoài nhận một cuộc điện thoại”

Nói xong, anh đưa tay ra lấy tờ giấy siêu âm Doppler màu: “Bác sĩ đã nói gì vậy?”

Tô Lam cau mày, chu cái miệng nhỏ nhắn: “Bác sĩ nói có thể do thời gian mang thai còn mới nên vẫn chưa thấy gì trong t* c*ng, yêu cầu em hai tuần sau quay lại”

Quan Triều Viễn xoa đầu cô âu yếm: “Vậy thì nghe lời bác sĩ,hai tuần nữa chúng ta quay lại nhé?”

“Bây giờ cũng chỉ đành như vậy thôi”

Tô Lam có chút thất vọng, nhưng trong lòng vẫn hơi xúc động Dù gì đây cũng đích thực là dấu hiệu ban đầu của việc mang thai Hai ngày trước do lo lắng quá mức nên không phản ứng kịp, trước kia cô đã từng mang thai một lần rồi, bưồn nôn, mắc ói, thèm ngủ, chỉ số progesterone tăng cao đều là dấu hiệu có thai.

Hai tuần sau nhất định sẽ kiểm tra ra kết quả!

Trên đường về nhà, Tô Lam đã nói nhiều hơn bình thường.

Tô Mỹ Chỉ thận trọng ghé vào bụng của mẹ và nhẹ nhàng v**t v*: “Cha, thực sự có một em bé trong bụng của mẹ sao?”

Quan Triều Viễn trầm mặc một lúc: “Tạm thời vẫn chưa rõ, phải đợi hai tuần nữa quay lại kiểm tra mới có thể xác định được.”

Tô Duy Hưng cau mày: “Hy vọng lần này không phải là một em gái nữa: ‘Tô Lam quay lại nhìn con trai: “Sao nào? Con không thích em gái sao?”

Tô Mỹ Chỉ v chờ đợi câu trả Tô Duy Hưng lướt lướt chiếc máy tính bảng trên tay: “Dù gì có một em gái ngốc mà cứ bám dính àng quay sang, ánh mắt đầy của anh trai.

lấy người đã đủ phiền rồi, con không muốn có thêm một đứa nữa đâu.”

Tô Mỹ Chỉ lập tức không vừa lòng, cô bé bĩu môi: “Anh trai đáng ghét, người ta làm gì ngốc làm gì phiền đâu chứ!”

‘Tô Lam cười và nựng mặt con gái: “Vậy Mỹ Chỉ con nói mẹ nghe xem, con muốn có em trai hay em gái?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3156


Chương 3156

Tô Mỹ Chi nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ: mất một lúc lâu: “Vẫn nên là một đứa em trai đi”

“Tại sao vậy?” Tô Lam có chút tò mò.

“Có thêm một em trai thì trong nhà có ba người con trai, có thể bảo vệ được cho con và mẹ!”

Tô Lam rất vui vì suy nghĩ của con gái giống hệt của mình.

“Đừng để ý quá nhiều, loại chuyện này cứ thuận theo tự nhiên là được, bác sĩ đã nói nếu quan tâm quá sẽ sinh ra thần kinh căng thẳng, không có lợi cho sự phát triển của thai nhỉ.”

Quan Triều Viễn liếc nhìn cô, ánh mắt lóe lên vẻ nặng nề.

Tô Lam cũng đồng tình, cô ấy gật đầu.

Sau khi từ thủ đô trở về, Tô Lam giống như biến thành một con người khác.

Trừ khi bên Lan Ly có lớp học, hoặc là bên tổ kịch “Đại Đường vô song” có hoạt động gì đó không thể không tham gia thì cô mới lộ diện.

Thời gian còn lại chỉ ở nhà học nấu ăn với Lâm Mộc, đồng thời chạy theo Lâm Mộc hỏi cách bồi bổ cho cơ thế mẹ bầu.

Lần mang thai trước của Tô Lam là một sự cố ngoài ý muốn, cộng thêm cô vừa đi học vừa đi làm nên không thể bổ sung dinh dưỡng cho cơ thể.

Vì vậy mà Tô Mỹ Chỉ mới sinh ra đã yếu ớt, thường xuyên đau ốm khiến hai mẹ con phải chịu không ít khổ sở, Lâm Mộc nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc học nghệ của Tô Lam thì không khỏi mỉm cười “Cô chủ đây là chuẩn bị sinh con à?”

Tô Lam đỏ mặt: “Ai da, Lâm Mộc thật là đáng ghét, người ta hỏi bà cái gì thì bà cứ trả lời c** ** đi”

“Vâng vâng vâng, tôi sẽ nói cho cô hết, cô chủ phải lấy vở ra ghi đàng hoàng đấy nhé.”

“Được, bà nói đi, tôi sẽ nhớ hết”

Quan Triều Viễn đứng bên cửa sổ, từ xa có thể nhìn thấy Lâm Mộc và Tô Lam đang trò chuyệt Anh nhíu mày thật chặt, ánh mắt vô cùng sâu thẩm: Hy vọng mọi thứ có thể diễn ra tốt đẹp.

Khi Lâm Thúy Vân bước ra khỏi phòng tập, bên ngoài trời đã tối hản.

Cô búi lên một bờm tóc nhỏ, sau đó đi tắm một phát, đột nhiên cảm thấy cả người trở nên sảng khoái.

Lúc này Lâm Thúy Vân đang đeo một chiếc.

túi đứng bên kia đường, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn xung quanh bên kia đường “Ủa, giờ này rồi mà sao chú Văn còn chưa tới đón mình nhỉ?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sau khi đợi thêm một lúc nữa, Lâm Thúy Vân bắt đầu mất kiên nhẫn.

Khi cô ấy định lấy điện thoại ra, giác quan thứ sáu đột nhiên nói với cô ấy răng phải ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Cô ấy vô thức nhìn lên: Chỉ nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc Bentley màu đen đang cua đầu xe trên làn đường rẽ chữ U.

Đó chẳng phải là xe của Lục Mặc Thâm sao? Hơn nữa nhìn lộ tuyến anh ta đang đi, vừa chớp mắt đã thấy anh ta dừng xe trước mặt cô.

Mặc dù từ xưa đến nay ở nước Thiên Hoàng luôn có một câu nói rằng “là phúc thì không phải họa, mà là họa thì không tránh được” nhưng họa này đến có hơi sớm rồi đó? Cô từ thủ đô trở về thành phố Ninh Giang chỉ mới có hai ngày.

Nếu lúc này không chạy, chẳng lẽ đứng đó đợi cho Lục Mặc Thâm đến thu thập mình sao? Nghĩ đến đây, Lâm Thúy Vân nằm chặt lấy túi xách trên vai, xoay người hướng về một hướng khác, phóng chạy như điên với tốc độ chạy nước rút một trăm mét Có điều cô ấy vừa chạy đi chưa được một trăm mét, điện thoại trong túi lại vang lên Cô ấy cúi đầu nhìn xuống và thấy là cuộc gọi đến của Lục Mặc Thâm Lâm Thúy Vân gần như không hề suy nghĩ mà cắt ngang cuộc gọi Lúc này Lục Mặc Thâm đó gọi cho mình, chẳng qua là muốn nói mấy lời đe dọa, tốt hơn là không cần bắt máy làm gì Cô có thể chạy được bao xa thì cứ chạy bao xa, chạy trước đã rồi hãng nói Cũng không biết là mình ấy đã chạy được bao lâu, Lâm Thúy Vân thậm chí còn không để ý đến đường xá mà trực tiếp chạy thẳng đến cửa một khu tứ hợp viện.

Cô nhìn chung quanh bốn phía một lượt, thấy không có người đuổi theo, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm “Tốt quá rồi, cuối cùng cũng cắt đuôi được anh ta rồi, đúng là mệt chết mất thôi.”

Lâm Thúy Vân r*n r* một tiếng, trực tiếp ném túi xách xuống đất và ngồi xổm xuống.

Có lẽ là do chạy quá nhanh nên cô ấy cần nghỉ ngơi một chút.

Vì vậy, cô ấy choàng hai tay ôm đầu gối, ngã đầu tựa trên cánh tay của mình, hít thở gấp gáp.

Cũng không biết đã qua bao lâu, trước khi hô hấp của Lâm Thúy Vân kịp ổn định thì đã nghe thấy giọng nói vừa trầm thấp vừa bá đạo của một người đàn ông truyền đến từ phía sau lưng: “Lâm Thúy Vân.”

Giọng nói này khiến cho tim của Lâm Thúy Vân đột ngột co rút mạnh.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3157


Chương 3157

Cô không lên tiếng mà ôm lấy đầu của mình: Tên đàn ông này bị cái gì vậy trời? muốn bất tán hay gì vậy? Mình đã chạy trốn tới đây luôn rồi mà sao anh †a vẫn có thể tìm thấy nhanh như vậy chứ? Lục Mặc Thâm không vui nhìn bộ dạng như tai vạ sắp đổ lên đầu của Lâm Thúy Vân.

Một tay anh ta đút túi quần, vẻ mặt lãnh đạm bước tới: “Những lời hôm đó nói với Lê Duyệt Tư, có phải là cảm thấy rất sảng khoái, rất hả giận đúng không?”

Không nhắc đến chuyện này thì đã chẳng sao, một khi nhắc đến chuyện này Lâm Thúy Vân chỉ cảm thấy trong lòng như có một ngọn lửa không tên, thổi một chút là bùng lên ngay lập tức.

Cái tên này đuổi theo mình lâu như vậy thì ra là đến để đòi bất bình dùm cho Lê Duyệt Tư à? Nghĩ đến đây, cô dứt khoát đứng dậy, trên mặt là biểu cảm ngoài cười nhưng trong lòng không vui: “Thì làm sao? Chọc giận bảo bối yêu quý của anh rồi nên anh huy động lực lượng chạy tới đây †ìm tôi gây rắc rối sao, muốn giết người diệt khẩu àm Bảo bối yêu quý của anh giận rồi sao? Lục Mặc Thâm cau mày không hài lòng “Bảo bối yêu quý của tôi!? Lâm Thúy Vân hừ lạnh một tiếng: “Được rồi đó, đừng giả bộ nữa, Lê Duyệt Tư là vị hôn thê của anh, anh tưởng tôi không biết sao? Rõ ràng là có vị hôn thê rồi mà còn đeo bám tôi, đó là ý gì chứ? Có tin tôi báo cáo anh cưỡng đoạt phụ nữ không?”

Lục Mặc Thâm nhìn vẻ mặt đầy phần nộ của cô, đột nhiên lên tiếng: “Ghen rồi à?”

Lâm Thúy Vân sững sờ trong chốc lát, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng: “Ghen cái đùi gà của mẹ anh đó, bớt đánh trống lảng với tôi đi”

“Được, vậy chúng ta nói việc chính đi.”

Đôi mắt đen lạnh lùng của Lục Mặc Thâm rơi vào trên người cô: “Tôi đã từ hôn rồi, cho nên tôi với cô ở bên nhau, tôi chạm vào cô cũng là hợp tình, hợp lý, hợp pháp, còn vấn đề gì khác không?”

Lâm Thúy Vân sửng sốt một chút.

Sao cơ? Từ hôn rồi ư? Cứ vậy mà từ hôn thật rồi sao? Đây là việc xảy ra lúc nào vậy? Tại sao cô lại không biết chút gì hết vậy? Nếu đúng như Lục Mặc Thâm nói, nếu thật sự.

từ hôn rồi thì việc anh ta đụng chạm vào cô hình như cũng không sai trái gì lắm? Nhất thời, Lâm Thúy Vân có chút nhụt ý: “Giáo sư Lục, tôi nói cho anh biết, sở dĩ tôi nói những lời đó với Lê Duyệt Tư hoàn toàn chỉ là để khen ngợi anh, anh không những không được tìm tôi gây rắc rối mà còn phải biểu dương tôi nữa cơ”

Biểu dương cô ấy sao? Cô nhóc này quả đúng là mạnh miệng Lục Mặc Thâm lười nói chuyện vớ vẩn với cô, trực tiếp bước tới nắm lấy cánh tay cô, kéo cô trở.

về “Sau này không được phép chạy khi thấy tôi, nghe chưa?”

Lâm Thúy Vân vẫn đang liều mạng vùng vấy, nhưng với sức lực của cô ấy hoàn toàn không phải là đối thủ của Lục Mặc Thâm.

©ô có chút hoang mang nhìn anh ta: “Anh muốn đưa tôi đi đâu vậy? Có gì chúng ta từ từ nói chuyện.”

“Về nhà tôi.”

Lâm Thúy Vân trực tiếp trợn tròn mắt: “Cái gì? Tôi không muốn, tôi mới không thèm.

tới nhà anh đâu, kêu tôi đi cùng anh cũng được, nhưng phải đưa tôi về nhà tôi cơ.”

“Không cần, vừa rồi tôi đã gọi điện thoại báo cho dì rồi, dì ấy nói tối nay cô cứ ngủ ở chỗ của tôi đi”

“Tôi không muốn, tôi không muốn…

Lục Mặc Thâm kéo cô trở lại, rồi trực tiếp ném cô vào ghế sau xe, nhanh tay thắt dây an toàn lại cho cô.

Khi Lâm Thúy Vân đang luống cuống tay chân chuẩn bị chạy trốn thì phát hiện cửa xe đã bị khóa trái Nhìn thấy Lục Mặc Thâm đang bình tính chuẩn bị lái xe, cô ấy suýt bật khóc luôn rồi “Lục Mặc Thâm, rốt cuộc anh có còn là người hay không hả? Anh có biết loại hành vi này được gọi là bắt cóc hay không?”

Ôi trời ơi.

Nếu đêm nay mình mà ngủ với anh ta, nhất định sẽ bị đụng chạm cho coil Mình không muốn đâu, ai tới cứu mình đi mà!

Lục Mặc Thâm khởi động động cơ với vẻ mặt thờ ơ, giọng nói trong chốc lát trở nên trầm thấp và u ám: “Muốn xuống xe à?”

Lâm Thúy Vân gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc: “Ưmưmưm”

“Vậy thì đem những lời hôm đó nói với Lê Duyệt Tư lặp lại một lần nữa đi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3158


Chương 3158

Lâm Thúy Vân bị choáng mất ba giây.

Tuy nhiên khi cô ấy khôi phục lại sự tỉnh táo của mình, khuôn mặt nhỏ bé đó đột nhiên sưng lên và đỏ bừng.

Mặc dù cô ấy thường không câu nệ tiểu tiết, da mặt cũng hơi dày.

Nhưng cô ấy cũng có lòng tự trọng, đúng không? Cô ấy vẫn là một cô gái! Lý do tại sao tôi nói những điều đó với Lê Duyệt Tư đơn giản là để chọc tức cô ấy, làm sao có thể lặp lại với người khác được? Cô ấy lại không có bệnh.

Vì vậy, Lâm Thúy Vân quyết định chọn cách che mặt, giả vờ mất trí nhớ: “Thời gian trôi qua lâu quá, tôi quên mất rồi Tên Lục Mặc Thâm chắc muốn chơi với chính mình, những gì bản thân nói ngày hôm đó, anh ta đều đã nghe thấy rồi!

Loại giường nào có uy lực như vậy, nghe qua thì biết là quá giả rồi.

Họ chỉ quan hệ duy nhất một lần, ngay cả màn dạo đầu cũng chưa đầy 5 phút.

Lúc này, Lâm Thúy Vân cảm nhận rõ ràng rằng ánh mắt rực lửa của Lục Mặc Thâm đang nhìn chảm chẵm trên cơ thể cô.

Cô hận không thể cầm miếng đậu phụ g**t ch*t anh ta, dùng loại chuyện kiếu này để k*ch th*ch Lê Duyệt Tư, mà còn bị tên Lục Mặc Thâm đâm trúng.

Ông trời ơi, có phải ông cố tình chỉnh tôi không? “Quên rồi à?”

Lục Mặc Thâm cười trầm xuống, giọng nói gợi cảm và quyến rũ: “Tôi sẽ nhắc để cô nhớ lại”

Lâm Thúy Vân chỉ cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung.

Lần đầu tiên bản thân ở bên anh ta, từ tư thế của anh ta, sau này biết anh ta sẽ rất tàn bạo.

Rất may là ban đầu nó không kéo dài một phút, nếu không thì cô ấy đã không chết ngay tại chỗ nếu để lâu.

Vào lúc này, Lâm Thúy Vân trong lòng bày tỏ thất vọng một trăm hai mươi nghìn lần với Lê Duyệt Tư: Nữ thần Lê đó không phải là người có năng lực tốt sao? Cô ấy nên khóc, gây rắc rối và treo cổ tự tử, buộc phải rời khỏi Lục Mặc Thâm ở thủ đô!

Tại sao thậm chí không thể nhìn thấy một người đàn ông? Phi! Thật vô dụng.

Lúc này, tâm trạng của Lục Mặc Thâm khá tốt.

Dù sao lần đầu tiên anh ta vẫn chưa chuẩn bị tốt, ấy vẫn chưa sẵn sàng cho lần đầu à Lâm Thúy Vân ở đó vừa khóc vừa gây náo loạn Lúc đó nếu không phải cô ấy liều mạng gây loạn, bản thân sao có thể làm ra chuyện lớn xấu như vậy? ‘Vốn tưởng cô ấy không tự tin vào bản thân, nhưng không ngờ răng suy nghĩ thật của cô ấy lại như thế này, cái miệng nhỏ nhắn thật ngọt ngào!

Lâm Thúy Vân trợn tròn mắt, thận trọng hỏi: “Cái đó…giáo sư Lục, có phải nữ thần Lê đã cãi nhau với anh không?”

“Coi như là vậy đi.”

“Vậy có phải hay không anh không để ý đến cảm nhận của cô ấy, không phải lại gặp người phụ nữ khác chứ? Lâm Thúy Vân âm thầm thở dài một hơi.

Lục Mặc Thâm cảm thấy hơi buồn cười khi nhìn thấy cô ấy một cách thận trọng.

Có vẻ như cô gái này vẫn chưa hình dung được tình hình.

Vì vậy, Lục Mặc Thâm quyết định không trả lời câu hỏi này, anh dự định sẽ đưa ra câu trả lời bằng hành động cho cô ấy sau đó.

Lâm Thúy Vân ngồi bên cạnh, vì không muốn trả lời nên anh không buồn hỏi lại.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3159


Chương 3159

Tôi đã tập nhảy cả ngày hôm nay và hiện tại tôi cảm thấy hơi mệt.

Sau khi hai người ngừng nói chuyện, cô tựa vào cửa kính xe, mê man ngủ một giấc.

Từ đây đến biệt thự của nhà họ Lục vẫn còn một đoạn ngắn, cộng với đó là thời gian cao điểm của giờ tan sở và tắc đường trên đường, toàn bộ hành trình mất gần một giờ.

Khi Lâm Thúy Vân tỉnh lại, cô thấy Lục Mặc Thâm đang ôm mình và đi thắng vào phòng ngủ trên tầng hai Ngay khi cô mở mắt ra, cô đã nhìn thấy khuôn mặt của Lục Mặc Thâm, một ngọn lửa tà ác bùng lên trong mắt anh ta Lâm Thúy Vân cảm thấy rạo rực trong lòng, cô tỉnh dậy ngay lập tức.

“Lục Mặc Thâm, tôi đói, tôi muốn ăn”

Lục Mặc Thâm mắt lóe sáng và khóe miệng anh nở một nụ cười xấu xa: “Thật là trùng hợp, tôi cũng đói”

Lâm Thúy Vân sợ hãi khi nhìn thấy anh ta ôm mình vào phòng ngủ.

Ngay cả khi cô ấy là một kẻ ngốc vào lúc này, cô ấy cũng biết anh ấy muốn làm gì.

Lục Mặc Thâm ném cô trực tiếp lên giường, sau đó nghiêng người và khóa cô lại một cách trịnh trọng: “Hãy quan sát, lặp lại những gì trước đây tôi đã nói với Lê Duyệt Tư”

Là một người đàn ông, hơn nữa là một người đàn ông cực kỳ thành công như Lục Mặc Thâm, niềm yêu thích của anh ta không gì khác chính là sự tôn thờ người phụ nữ của chính mình.

Nhất là trong những chuyện đã đành, anh ấy càng cần sự đồng tình của chính người phụ nữ của mình.

Lâm Thúy Vân rõ ràng cảm thấy mắt mình bắt đầu bốc lửa.

Cô ấy chỉ cảm thấy vô cùng lo lắng: “Tôi, tôi đã sớm nói là tôi quên mất rồi, nói là em gái của anh!”

Cô ấy mắng mỏ, quay người và định ngồi dậy.

Lục Mặc Thâm có thể để cô ấy chạy đi đâu? Đưa tay ra bóp cằm cô: “Không ổn phải không?”

Nhìn thấy bàn tay anh lại bắt đầu lột quần áo của cô, Lâm Thúy Vân vùng vẫy trong tuyệt vọng: “Anh đi ra, tôi không muốn!”

Lâm Thúy Vân có dáng người rất cao trong số các cô gái, hơn nữa cô ấy có làn da trắng, đôi chân của cô ấy vì nhảy nên rất chắc chản và thon thả.

Cảnh này rơi vào mắt Lục Mặc Thâm, đặc biệt đáng sợ: “Nhìn đi”

Lâm Thúy Vân nhìn chằm chằm vào anh ấy một cách giận dữ: “Tôi không muốn, tôi sợ đau”

“Lần này không còn đau nữa, thư giãn một chút và đừng di chuyển lung tung”

Giọng nói đứt quãng của Lâm Thúy Vân bị nuốt chửng Lần đầu tiên nó rất đau, và cảm giác như muốn chết.

Lâm Thúy Vân vùi đầu vào gối, chờ đợi Lục Mặc Thâm lặp lại những sai lâm tương tự.

Nhưng cô ấy thực sự đánh giá thấp sức mạnh của anh ta.

“Thích không?”

Tên khốn thì thầm vào tai cô một cách tục tĩu.

Lâm Thúy Vân kéo chặt ga giường và cản gối.

Lục Mặc Thâm, ông nội nhà anh! Tại sao nó lại khác với những gì tưởng tượn như vậy? Bây giờ đã hơn hai mươi phút rồi, nhưng anh †a này vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc? Hơn nữa trong toàn bộ quá trình, sự k*ch th*ch nhanh như chớp khiến cô muốn ngất đi.

Lục Mặc Thâm mỉm cười và nhìn chảm chăm vào cô: “Không phải cô đã từng nói rằng yêu tôi đến chết sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3160


Chương 3160

Kể từ khi nghe cô nói những điều đó với Lê Duyệt Tư vào ngày hôm đó, anh đã cảm thấy rất vui. ngọn lửa ác độc đột ngột xuất hiện.

Trong những ngày qua, trong não đầy những suy nghĩ về việc làm thế nào để thu thập tình cảnh của cô ấy.

Lâm Thúy Vân gš Miệng cô thật tỉ tiện, thật sự là đáng đời.

Lục Mặc Thâm tối hôm đó tỉnh thần phấn chấn, sau khi biết răng mình không phải là người biết ơn tức thì, anh ấy giống như khám phá ra một thế giới mới, tóm lấy Lâm Thúy Vân và sử dụng tất cả 18 kỹ năng của mình Lâm Thúy Vân nóng lòng muốn chết.

Ngày hôm sau, Lục Mặc Thâm tỉnh táo lại.

‘Vê cơ bản, anh ta mỗi sáng thường thức dậy đúng vào khoảng bảy giờ.

Sự điên cuồng của đêm hôm qua, hôm nay khi anh ta thức dậy đã gần chín giờ.

Quay đầu lại thì thấy Lâm Thúy Vân đang năm trong vòng tay mình, ngủ rất ngon lành, trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi như muốn chết: Anh cúi đầu và hôn lên môi cô: “Lâm Thúy Vân..”

Nếu anh nhớ không lâm, mười giờ sáng hôm nay Lan Ly sẽ có tiết ở lớp cô.

Đang tính thời gian, anh ta cũng rón rén thức dậy, Lâm Thúy Vân nhíu mày thật chặt, khó chịu gạt tay ra khỏi mặt, trở mình và tiếp tục ngủ.

“Khá tức giận khi phải thức dậy”

Lục Mặc Thâm không ngừng bước tới: “Lâm Thúy Vân nên dậy đi, hôm nay có tiết học”

Lâm Thúy Vân bực mình, mơ mơ hồ hồ mở mắt.

Ngay khi nhìn thấy khuôn mặt của Lục Mặc Thâm, Lâm Thúy Vân đã đầy tức giận và ngay lập tức bùng nổ Bằng một cái vẫy tay phải, cô ấy kéo nó về phía mặt anh Lục Mặc Thâm phản ứng nhanh và nắm lấy cố tay cô.

Lâm Thúy Vân rất tức giận: “Lục Mặc Thâm, con mẹ anh đã xong chưa vậy! Tối qua không cho người ta ngủ, sáng ra không cho người ta ngủ à? Anh muốn tôi chết, phải không?”

Lục Mặc Thâm nhìn khuôn mặt giận dữ của cô, nhưng ánh mắt anh dịu lại, anh nằm tay cô và hôn nhẹ lên mu bàn tay: “Hôm nay cô có lớp”

Lâm Thúy Vân rút tay ra một cách hãn học: “Lớp của ai?”

“Của tôi”

Lâm Thúy Vân đảo mắt và kéo chăn bông che “Không đi”

“Trừ điểm tín chỉ cũng không đi?”

Lâm Thúy Vân gần như nhảy ra khỏi giường: “Anh vẫn là con người sao? Là là ai buổi tối qua quấy rầy cuộc sống của tôi? Toàn thân tôi bây giờ đau nhức, đây là chấn thương công việc, tôi không đến lớp là không đi, nếu anh dám trừ tín chỉ của tôi, anh sẽ không thể ngủ trên giường của ôi trong cuộc đời này!”

Lục Mặc Thâm tức giận: “Vậy ý cô là để tôi đi mà không bị trừ tín chỉ?”

Lâm Thúy Vân vừa tỉnh dậy, có chút chưa thích ứng được.

“Được rồi, quyết định vậy đi, tiết này tôi sẽ không điểm danh”

‘Sau khi Lục Mặc Thâm nói điều này, anh ấy hôn Lâm Thúy Vân, người đang hoang mang và đứng dậy đi rửa mặt Lâm Thúy Vân buồn ngủ đến mức xoay người ngã xuống giường tiếp tục ngủ ở nơi thiếu ánh sáng.

Lúc cô ấy tỉnh dậy, đã khoảng một giờ chiều “Nó thực sự đã g**t ch*t sinh mạng của tôi!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3161


Chương 3161

Lâm Thúy Vân cảm thấy lưng bị đau ngay khi ngồi dậy.

Hai chân mới bắt đầu run.

“Cũng may là mình còn có chút nền tảng về vũ đạo, nếu không tối hôm qua mình bị anh ta giày vò như thế này. không chết cũng sẽ bị nhế”

Cô đứng trước gương trong phòng tắm, nhìn thấy dấu vết trên cơ thể, đột nhiên lấy tay che mặt.

Tên đó không phải là Lục Mặc Thâm là thứ hai sao? Tại sao đêm qua lại khó khăn như vậy, có vẻ như đã chơi chính mình năm lần, đúng không? Cô ấy mạnh mẽ đến nồi Lâm Thúy Vân gần như trực tiếp ợ lên.

Chắc chắn rồi, cô không bao giờ được đặt câu hỏi về khả năng của một người đàn ông trên giường, nếu không anh ta sẽ dùng mọi cách độc ác để chứng minh cho cô thấy anh ta tuyệt vời như thế nào.

Một tuần sau, “Đại Mộng Vô Song” chính thức ra mắt, và rating trong đêm đầu tiên gần như đánh sập tất cả các Chương trình truyền hình cùng thời điểm.

Theo lẽ thường, nhân vật chính và vai phụ nên xuất hiện thường xuyên tại hiện trường các hoạt động công khai vào thời điểm này.

Nhưng điều khiến tất cả các phương tiện truyền thông cảm thấy kỳ lạ là: Dù trong bất kỳ dịp nào, nam chính và các diễn viên phụ đều có mặt trừ ngoại trừ Quan Triều Viễn.

Vi vậy, khi một số phóng viên giải trí gặp Quan Triều Viễn vào những dịp khá, họ sẽ luôn hỏi câu hỏi này, nhưng tất cả đều bị trợ lý Phó Hoàng Lan của anh chặn lại.

Trong một thời gian, sự thật trở nên khó hiểu.

Tô Lam đã được mời tham dự tiệc chiêu đãi, nhưng Quan Triều Viễn vẫn không xuất hiện tại tiệc chiêu đãi.

Tuy nhiên, ngoài c‹ vai phụ khác đều đã ở đây.

Ngay khi Nguyễn Bảo Lan nhìn thấy Tô Lam, cô ta đã vui vẻ bước tới: “Tô Lam”

Sau khi nhìn thấy cô ấy, Tô Lam gật đầu chào và mỉm cười: “Chào!”

Bởi vì hai người họ không thích kiểu tiếp khách ồn ào như thế này, họ đi ra ngoài ban công.

“Bảo Lan, vai diễn lần này của cô thực sự rất thành công, tôi đã đọc rất nhiều tin tức của cô trên Internet”

Có thể thấy rằng Nguyễn Bảo Lan bây giờ cũng rất vui vẻ.

Gương mặt nhỏ nhắn của cô phập phồng đỏ bừng, bưng ly nước bên cạnh đưa cho Tô Lam: “Lam, lần này tôi có thể giành được vai diễn này cũng nhờ có cô, rất cảm ơn cô…”

Tô Lam đẩy ly rượu kia ra, lại cầm lên một ly nước trái cây: “Hiện tại tôi không thế uống rượu được, chỉ bằng lấy nước trái cây thay rượu đi. thật ra thì nhân vật này không phải là do tôi tạo cho cô các nhân vật chính và mà chính là do cô tranh thủ được. Cho nên cô có ‘thể nổi tiếng, cũng không cần phải cảm ơn tôi, hẳn là cô nên cảm ơn chính mình thì hơn”

‘Sau khi nghe nói như vậy hốc mắt Nguyễn Bảo Lan liền ửng đỏ.

Cô quá khát đạt được vọng thành công.

Không phải là bởi vì cô muốn nổi tiếng mà là bởi vì ó điều vẫn cảm ơn cô, nếu như không phải do cô thì sợ răng ngay cả cơ hội để tiếp xúc với nhân vật này tôi cũng không có.”

Nguyễn Bảo Lan cười cười cụng ly với Tô Lam Hai người vừa mới nhấp ly, thì liền nghe phía bên kia đại sảnh truyền đến âm thanh hết sức.

huyên nào, bên trong tựa hồ còn kèm theo những câu chửi mắng.

Tô Lam cùng Nguyễn Bảo Lan nhìn nhau một cái: “Xem một chút xảy ra chuyện gì”

Nguyễn Bảo Lan gật đầu một cái, đi theo sau lưng cô đi ra ngoài Nơi phát sinh tranh chấp chính là vị trí cửa vào đại sảnh, bây giờ đã có không ít người chạy tới vây xem.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3162


Chương 3162

Phương Trí Thành là đạo diễn { Đại Mộng Vô Song } cũng là người phụ trách của buổi tiệc ăn mứng lần này.

Vừa nghe nói có người ở nơi này giỏng miệng lên gây chuyện thì anh ta lập tức chạy nhanh như bị lửa bén tới chân: “Chuyện gì xảy ra? Xảy ra chuyện gì?”

Mấy người bảo vệ nhanh chóng xông đến đè một người đàn ông trẻ tuổi còn đang gào thét “Đạo diễn Phương, hết sức xin lỗi, người này không có thiệp mời còn cứ nhất quyết muốn xông vào trong. Nói tự mình vào trong tìm người, lại thừa dịp chúng tôi không chú ý liền chạy một mạch vào”

Người đàn ông bị đè trên đất điên cưồng giấy dụa: “Tôi thật sự đến tìm người, các anh buông tôi ra, biết chị tôi là ai không? Hiện tại chị tôi đã nổi tiếng. Nếu các anh dám đắc tội đến tôi thì nhất định chị ấy sẽ không bỏ qua cho các anh!”

Mới nghe đến những lời này, trong nháy mắt đạo diễn đã nổi điên: “Được, ngược lại tôi muốn nhìn thử một chút người mà cậu nói đến là ai!”

Nguyễn Bảo Lan đứng ở bên ngoài đám người nhóm chân muốn xem nào nhiệt, lại tựa như nghe được giọng nói của gã đàn ông kia thì khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời trắng nhợt.

Cô liều mạng đẩy ra đám người kia ra chui vào trong.

Gã đàn ông vừa nhìn thấy Nguyễn Bảo Lan thì nhất thời hưng phấn trợn to hai mắt: “Chị, em đến tìm chịt Những người này chính là mắt chó coi thường người khác, không để cho em đi vào”

Phương Trí Thành không vui nhíu mày nhìn Nguyễn Bảo Lan: “Đây là em trai cô?”

Nguyễn Bảo Lan thật vất vả mới dựa vào bộ kịch bản 4 Đại Mộng Vô Song } này mà kéo lên chút danh tiếng Nhưng một màn nháo nhào như vậy, nói không chừng ấn tượng của Phương Trí Thành đối với cô chắc chản rất kém.

Cô vội vàng cuối gập người xuống nói xin lỗi: “Thật xin lỗi đạo diễn Phương, vô cùng xin lỗi mọi người, tôi lập tức mang cậu ta đi”

Nguyễn Bảo Lan hốt hoảng vọt tới trước mặt người đàn ông trẻ tuổi, kéo anh ta một cái “Nguyên Bảo Trung, có phải cậu điên rồi không? Chạy tới chỗ này mà gây chuyện!”

Nguyễn Bảo Trung tức giận tránh thoát khỏi †ay người bảo vệ kia: “Tôi cũng đã sớm bảo chị mang tôi đi theo với nhưng cô lại nhất quyết không chịu! Tôi bảo chị cho tôi tiền chị cũng không chịu, vậy tôi chỉ có thể đến tìm chị”

Nguyễn Bảo Lan tức giận đến sắc mặt trắng bệch: Cậu lập tức đi ra ngoài cho tôi”

Cô khuyên can mãi, cứng rắn lôi kéo Nguyễn Bảo Trung ném ra bên ngoài cửa.

Tô Lam thấy cảnh tượng đó thì có chút không yên tâm vì vậy đi theo ra ngoài Cô đi tới khúc quanh, liếc mắt liền thấy Nguyễn Bảo Trung đang lười biếng tựa lên trên tường, hai tay ôm ngực, đều là một bộ dáng lưu manh.

“Chị ruột của tôi à, ở đây là thành phố Ninh Lâm đấy! Vấn còn tưởng rằng đây là cái nơi thâm sơn cùng cốc của quê hương chúng ta sao, chị hôm qua đưa tôi một triệu rưỡi, sao có thể đủ để trả tiền chứ? Tôi chỉ là mời đám bạn đi ăn có bữa cơm thôi cũng hết rồi”

Nguyễn Bảo Trung rõ ràng là một bộ dạng không lấy được tiền sẽ không đi: “Hơn nữa ấy, chị bây giờ đã hot như vậy rồi, cũng kiếm được không ít tiền ấy nhỉ! Có tiền rồi mà vẫn kẹt xỉ với em trai rượt như vậy, tôi thấy cái lễ phục trên người chị này cũng phải trên triệu ấy nhỉ?”

Nguyễn Bảo Lan bị cái vẻ vô lại của cậu ta làm cho toàn thân tức giận đến phát điên: “Bộ phụ này của tôi là đi mượn, Nguyễn Bảo Trung, tôi nói cho cậu biết, tôi đi diễn quả thật là có thù lao, nhưng hiện tại thì vẫn chưa được trả cho một phân tiền nào, mà cho dù có lấy được đi nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ có thể đưa cho một người tiêu xài phung phí như cậu, trong nhà có chuyện gì chả nhế cậu không biết gì hả? Cha mẹ…”

“Được rồi, đừng có nhắc về cha mẹ với tôi, phiền chết đi được, nếu như không phải hai người bọn họ vô dụng, thì tôi bây giờ còn đến mức không lấy được vợ hả?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3163


Chương 3163

Nguyễn Bảo Trung không kiên nhẫn ngất lời của cô ta: “Chị phải biết là ấy, như những người trong thôn chúng ta ấy, những người bằng tuổi tôi đã sớm kết hôn rồi. Chị bây giờ ngay lập tức đưa tôi 15 triệu, tôi không muốn lại ở đây nghe chị càm ràm nữa”

Nguyễn Bảo Lan vội vã nằm chặt túi tiền của mình: “Tôi không có tiền, tôi nói cho cậu biết, tuổi cậu bây giờ cũng không còn hỏ nữa rồi, không thể tự mình tìm được một công việc tử tế, chân chân chính chính mà đi làm sao?”

“Chị nói ngược lại đơn giản nhỉ! Những công việc mà tiền lương cao thì cần học lực, băng cấp, tôi không chạm đến được! Mà những cái khác thì lại vừa bẩn vừa một, tiền lương lại vừa thấp vừa cực khổ, tôi mới không thèm làm nhé! Chị, chị gái tốt, chị lại cho em 15 triệu nữa đi, em đảm bảo.

trong vòng một tuần nhất định sẽ tìm được công.

việc, có được không?”

Nguyễn Bảo Lan có vẻ như là bị nói cho động lòng rồi, vừa muốn mở túi tiền của mình để lấy tiền ra, ví tiền thình lình bị Nguyễn Bảo Trung cướp đi.

Cậu ta nhét toàn bộ số tiền vỏn vẹn chỉ hơn 3 triệu ở trong ví tiền vào trong cái túi của mình: “Chỉ có tí tiền này thôi hả? Nói ra chắc cũng không có ai tin đâu? Tôi sẽ lấy ít này trước, ngày mai lại đến tìm chị lấy thêm mấy triệu nữa nhé!”

Nói xong câu này, cậu ta liền nhét ví tiền vào lại trong ngực của Nguyễn Bảo Lan, sau đó quay.

người rời đi Nhìn bóng lưng của em trai rời đi, Nguyễn Bảo.

Lan chỉ cảm thấy có một loại cảm giác muốn cắn nuốt chính mình vô hình chung, vừa quay người lại nhìn thấy Tô Lam đứng cách đó không xa.

“Tô Lam..”

Nguyễn Bảo Lan có chút ngại ngùng, cô ta không muốn một mặt khó chịu của bản thân bị người khác nhìn thấy được.

: “Đoạn đối ï đều nghe thất ‘Tô Lam yên tĩnh nhìn cô thoại vừa nấy của hai người tồi”

Nguyễn Bảo Lan ngại ngùng cười cười: “Thật ra, thật ra con người của em trai tôi cũng không Tôi, chính là…”

“Cứ vào trước đi đã, tiệc rượu bây giờ vẫn chưa kết thúc đâu nhé.”

Tô Lam cắt ngang lời ngay đầu lưỡi của cô ta.

Nguyễn Bảo Lan gật gật đầu, cùng với Tô Lam kề vai sát cánh trở về.

Nguyễn Bảo Lan uống nhiều hơn hai cốc rượu, khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng, có chút men say.

Tô Lam nhìn cô ta: “Bảo Lan, tôi có thể hỏi cô một vấn đề hay không?”

“Cô hỏi đi “Em trai cô tìm cô đòi tiền như vậy đã lâu chưa?”

Nguyễn Bảo Lan cẩn thận suy nghĩ một chút: “Thằng bé học cấp 3 vẫn chưa xong đã thôi học luôn rồi, về sau luôn luôn là tôi ở trong trường địa học nửa đi làm nửa đi học, tiền kiếm được một chút lại đưa cho nó, cũng để lại được một ít tiền, thường xuyên sẽ gửi về cho trong nhà một chút, cũng sẽ đưa cho em trai một chút, tính ra cũng ngót ngét 5-6 năm rồi”

“Thế nên trong khoảng thời gian 5-6 năm này, em trai cô từ trước đến nay chưa từng nghĩ đến việc đi tìm một công việc à?”

Sắc mặt của Nguyễn Bảo Lan thay đổi có chút ảm đạm: “Thắng bé nói nó không tìm được cái nào tốt cả.”

Tô Lam lạnh giọng cười một tiếng, một màn vừa rồi cô đều nghe thấy hết, từ ngữ khí nói chuyện của Nguyễn Bảo Trung, còn có thái độ hùng hùng hổ hố lúc lấy tiền là đã biết rồi, cậu ta chính là đưa tay ra cầm thành quen rồi Hơn nữa bây giờ danh tiếng của Nguyễn Bảo Lan mới dần dần được hé mở ra, thu nhập cũng sẽ từ từu tăng lên, cứ như thế này, em trai của cô ấy cũng sẽ không suy nghĩ đến việc đi tìm một công việc.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3164


Chương 3164

Tô Lam cười cười nói: “Bảo Lan, cô biết không? Một người đàn ông điều quan trọng nhất là có trách nhiệm có gánh vác”

“Em trai cô bây giờ nếu nhưu không hiếu được trách nhiệm là như thế nào, thfi sẽ luôn luôn ỷ lại vào cô như thế”

“Cô có thế chăm sóc cậu ta một lúc, nhưng nếu sau này cô gả cho người ta rồi, hay là em trai cô lấy vợ rồi, lẽ nào cô còn muốn gọi cả chồng cô cùng cô chăm sóc cả nhà cậu ta nữa?”

Đối diện với vấn đề mà Tô Lam nhắc tới, Nguyễn Bảo Lan thoáng ngây ngẩn cả người, cô †a dường như từ trước đến giờ không nghĩ đến những chuyện xa như vậy.

Cha mẹ nói muốn cô ta chăm sóc tốt cho em trai, trong tiềm thức của cô liền cảm thấy đây chính là trách nhiệm của chính mình.

“Cô thân là chị gái thương cậu ta tuyệt đối không có gì sai trái, nhưng ít nhất cô phải học cách để cho cậu ta độc lập.”

“Có câu nói nói là Lòng tham vô đáy, bây giờ cô cứ cho đi vô điều kiện như thế, sau này có một ngày nào đó cô đói khổ cho ít đi hay là không cho nữa, cậu ta sẽ biến cô trở thành kẻ thù của cậu ta”

Nguyễn Bảo Lan cay mày chăm chú: “Em trai của tôi có lẽ không phải là người như vậy, chúng tôi là người một nhà mà”

Ánh mắt Tô Lam nhìn cô ta thật sâu: “Nếu đã như thế, lần tiếp theo lúc cậu ta lại tới tìm cô muốn đòi tiền, cô liền nói là từ nay trở đi sẽ không cho tiền nữa, hay là một tháng chỉ cho 1 triệu rưỡi, cô xem xem phản ứng của cậu ta sẽ như thế nào nhé.”

Nguyễn Bảo Lan vừa nghe hết câu này liền cau mày, hình đáng như có điều muốn suy nghĩ.

Sau khi tiệc rượu chúc mừng này kết thúc, Quan Triều Viễn tự mình lái xe đến đón Tô Lam.

‘Tô Lam là cùng với Nguyễn Bảo Lan đi ra, cô quay đầu nhìn khắp bốn phía: “Bảo Lan, có ai đến đón cô không?”

Nguyễn Bảo Lan ngẩng đầu liếc mắt liếc nhìn thấy Quan Triều Viễn khom người từ trong Bentley đi tới, Đại não của Nguyễn Bảo Lan trong nháy mắt ngưng trẹ, khuôn mặt trướng đến đỏ bừng: “Tôi…tôi tự mình gọi xe về cũng được”

Cô ta quay người chuẩn bị rời đi, nhưng thình lình bị Tô Lam bắt lại: “Bây giờ thời gian đã không còn sớm nửa rồi, cô con gái một mình đi về nhà không an toàn, tôi bảo Triều Viễn anh ấy đưa cô về”

Lê Triều Viễn vừa đi vào đến, liền nghe được những lời này, liếc mắt nhìn về phía Tô Lam.

Tô Lam dí dỏm cau mũi về anh: Cầu xin mà cầu xin mà.

Nguyễn Bảo Lan vẫn có chút căng thẳng.

Quan Triều Viễn quay người đi đến, mở cửa xe sau ra, âm thanh trầm thấp mà dễ nghe: “Lên xe đi”

Tô Lam vừa nghe những lời này, liền biết Lê Triều Viễn đã đồng ý rồi.

Cô lập tức dắt theo Nguyễn Bảo Lan: “Lên xe đi, có thể để cho đại thiếu gia nhà họ Lê tự mình lái xe đưa về nhà, cả cái thành phố Ninh Lâm này không có mấy người được đãi ngộ đấy đâu”

Nguyễn Bảo Lan bất chấp tất cả lên xe.

Tô Lam thì ngồi ở ghế lái phụ.

Bọn họ lại không biết được rằng là, sau khi xe Bentley lái đi chưa bao lâu, mấy tên đầu đường xó.

chợ ở đường cái đối diện, lập tức liền trở nên ồn ào: “Nguyễn Bảo Trung, mày vẫn còn nói với bọn †ao trên người chị gái mày chỉ có hơn 3 triệu thôi ấy hả? Mày xem kia kìa, có người lái Bentley đến đón cô ta đấy!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3165


Chương 3165

Nguyễn Bảo Trung nắm 3 triệu trong tay lửa giận ngút trời, giận đến phát run: “Cái con bồi tiền hóa chí này, bây giwof còn học được cách lừa người rồi! Yên tâm đi, chút năng lực này của cô ta, tôi đảm bảo, để cô ta ngày mai phải đem hết tất cả mọi thứ trong nhà giao cho tôi!”

“Ông Lục, ngày mai mày đi đặt phòng bao hạng thương gia tốt nhất, mỗi người gọi hai em gái, ông đây đến tính tiền”

Bên trong chiếc Bentley màu đen, Nguyễn Bảo Lan đang rất căng thẳng.

Lúc trước Quan Triều Viễn đã cứu cô một lần, vì vậy cô đã yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Không chỉ vậy, cô còn hỏi han mối quan hệ, hỏi thăm địa chỉ của Quan Triều Viễn và dành gần nửa năm tiền tiết kiệm để mua bộ đồ đó..

Rõ ràng là Tô Lam không hề biết chuyện này.

Nếu biết, cô nhất định sẽ rất hận chính mình.

Nguyên Bảo Lan nghĩ rằng Tô Lam là một người rất tốt, cô đã ở thành phố Ninh Lâm lâu như vậy, mà chỉ có Tô Lam là có chút quen thuộc.

Cô cũng không muốn mất đi người bạn này.

Vì vậy, lúc này ngồi trong xe của Quan Triều Viễn, cô thu mình lại rất yên tĩnh trong bóng tối, vì sợ rằng Quan Triều Viễn sẽ vô tình nhận ra chút tâm tư này của mình.

Đi xe từ khách sạn đến khu ở của Bảo Lan sẽ mất khoảng nửa tiếng đồng hồ. Trong nửa giờ này, Quan Triều Viễn không nhận ra cô, bởi vì anh ta hầu như không nhìn thấy cô từ đầu đến cuối Quan Triều Viễn lái xe, dành thời gian liếc nhìn Tô Lam: “Em uống rượu à?”

“Sao lại uống chứ! Em vừa chỉ uống một ít nước trái cây”

“Ngoan”

Giọng điệu thân mật không chút giấu diếm này khiến Tô Lam đỏ mặt xấu hổ nhìn Nguyễn Bảo Lan, sau đó cô vươn tay nhéo anh một cái, thầm than thở: “Đáng ghét, trên xe còn có người”

Quan Triều Viễn cười nhạt: “Nghe nói Đại Mộng Vô Song đã phá kỷ lục rating ngay ngày đầu tiên phát sóng?”

Khi nhắc đến chuyện này, Tô Lam không khỏi có chút đắc ý: “Tất nhiên rồi, cũng phải xem xem ai là đạo diễn! Mặc dù em chỉ là trợ lý của đạo diễn, nhưng em vẫn là người đóng góp rất nhiều trong khâu tuyến chọn và hậu kỳ!”

Nói xong, Tô Lam quay sang nhìn Nguyễn Bảo Lan: “Bảo Lan cũng là do em chọn, như thế nào? Mắt nhìn cũng không tệ chứ!”

Nguyễn Bảo Lan gật đầu cười: “Thật không tệ”

Quan Triều Viễn không nhìn lại: “Đợi thời gian bận rộn này kết thúc, có phải sẽ yên tâm ở nhà đúng không?”

Tô Lam cười nhẹ: “Cái đó tùy thuộc vào.

“Được voi đòi tiên.”

Những hành động ngọt ngào giữa hai người, đều đặt người khác sang một bên.

Nhưng những lời này rơi vào tai Nguyễn Bảo Lan, như thể cắt nát trái tim cô.

Cô lớn như vậy rồi, lân đầu tiên thích một người, nhưng kết cục vẫn là hoàn toàn thất bại.

Nhớ lúc đó anh ta đưa cho cô quần áo, thái độ lạnh lùng như vậy.

Nhưng bây giờ? Khi đối mặt với Tô Lam, anh đối xử với cô như một đứa trẻ không giống ai ©ó thể đây là sự khác biệt giữa thích và không thích!

Sau khi ra khỏi xe của Quan Triều Viễn, Nguyễn Bảo Lan trở về nhà. Cô lăn lộn trên giường một lúc lâu, sau đó cô ngồi dậy bấm một số điện thoại di động.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3166


Chương 3166

Điện thoại được kết nối, giai điệu du dương vang lên từ đầu dây bên kia, giọng nói của người đàn ông rất tao nhã: “Sao, cuối cùng cũng nhớ gọi điện cho tôi?”

“Anh Thẩm, cho tôi hỏi, anh vẫn đang thuê người ở đẳng kia à? Ý tôi là, chỉ cần không bán thân, ca hát nhảy múa, bồi bàn tôi có thế làm bất cứ chuyện gì Thẩm Tư Huy nhướng mày, một lúc sau mới cười đầy ấn ý: “Cô có biết pha trà không?”

“Nhà tôi sống ở núi trà, nên tôi biết một chút về trà đạo”

“Oke, tối mai đến làm việc lúc bảy giờ”

Sau khi trở về biệt thự trong núi Ngự Cảnh, đã gần mười giờ tối.

Hai đứa nhỏ đã ngủ Kể từ khi Tô Lam đến bệnh viện, cô đã hoàn toàn coi mình như một người phụ nữ mang thai.

Ngay khi bước vào cửa, cô ấy đã làm nũng để được Quan Triều Viễn bế cô.

Quan Triều Viễn lông mày khẽ nhếch, cũng không có từ chối, trực tiếp ôm lấy cô: “Hiện tại em đang yêu cầu được đối xử như bảo vật quốc gia sao?”

Tô Lam rúc vào trong tay anh ta: “Em còn muốn cả đời được hưởng thụ đãi ngộ của bảo vật quốc gia đó, anh Quan. Anh thấy thế nào?”

Quan Triều Viễn hơi nhướng mày: “Anh e răng còn phải xem biểu hiện của bà Quan rồi”

“Em đã sinh cho anh một con khi con rồi, như vậy vẫn chưa đủ sao? Em thậm chí đến tên cũng đã nghĩ xong hết rồi!”

Quan Triều Viễn không thể nhịn được cười: “Tên cũng đã nghĩ xong rồi sao?”

Tô Lam gật đầu mạnh mẽ: “Nếu là con gái sẽ được gọi là Gia Bối, nếu là con trai sẽ được gọi là Gia Bảo”

Bảo bối.

Ánh mắt Quan Triều Viễn chợt lóe, trong lòng bỗng trở nên mềm mại: “Được rồi, đều nghe lời em: Tô Lam trong lòng anh, dùng tay phải nhẹ nhàng v**t v* bụng mình, tựa hồ muốn cảm nhận được động tác của đứa bé.

“Nhưng những ngày này, em luôn cảm thấy triệu chứng mang thai của mình không có gì rõ ràng, lẽ nào vì đứa bé thông cảm cho em không?”

Những lời nói rất vô tình của Tô Lam đã làm thay đổi sắc mặt của Quan Triều Viễn vài lần.

Trước đó anh đã hỏi bác sĩ rằng nếu trong thời kỳ mang thai, nếu ốm nghén, buồn nôn và mệt mỏi, những biểu hiện này càng rõ ràng thì sự phát triển của trẻ càng tốt. Ngược lại, Tô Lam: nói rằng những triệu chứng này không có gì đặc biệt rõ ràng…

Quan Triều Viễn chỉ cảm thấy có điềm báo không lành “Có vẻ như nó là một chiếc áo lông nhỏ cần được chăm sóc cẩn thận”

Quan Triều Viễn nhanh chóng xoa dịu cảm xúc của cô và nhẹ nhàng an ủi: “Con bé sẽ thật tuyệt nếu có thể xinh đẹp như cô cô của mình”

Hai người vừa nói đã đi đến phòng khách Quan Triều Viễn bế cô vào phòng tắm, sau khi tảm xong liền bế cô lên giường.

Tô Lam có chút buồn ngủ, cô nghiêng đầu nhìn Quan Triều Viễn: “Em buồn ngủ quá”

Quan Triều Viễn cúi đầu hôn lên má cô: “Vậy em đi ngủ trước đi, anh vẫn còn một chút chuyện công việc phải giải quyết rồi quay lại sau.”

Tô Lam ngoan ngoãn gật đầu: “Ù”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3167


Chương 3167

“Ngoan”

Quan Triều Viễn đứng dậy đóng cửa phòng ngủ.

Trong bóng tối, Tô Lam chìm vào giấc ngủ sớm Quan Triều Viễn đứng trên ban công của phòng làm việc với đôi mắt sâu thẳm, không khí xung quanh anh ta thấp đến đáng sợ.

Quan Triều Viễn đã để lỡ mất tuổi thơ duy nhất của Tô Mỹ Chỉ và Tô Duy Hưng, anh đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần Tô Lam sẽ sinh ra một đứa trẻ cho mình, anh nhất định sẽ dành hết tâm sức để tham gia vào quá trình trưởng thành của đứa trẻ.

Nhưng nếu đó là một thai ngoài t* c*ng…lông mày của Quan Triều Viễn bất giác nhăn lại Anh đã gõ vô số bản nháp trong đầu, suy nghĩ xem làm thế nào để báo cho Tô Lam biết tin xấu này.

Có thể thấy cô đang rất mong chờ đứa con này, anh không thể tưởng tượng được cô sẽ ra sao nếu anh phá vỡ hy vọng của cô.

Lối vào của biệt thự núi Ngự Cảnh. Một chiếc xe hơi Lâm Mộc màu đen đột nhiên dừng lại ở sân trước “Bang”Cửa xe được mở ra Tô Lam mặc chiếc áo gió màu be với vẻ mặt tức giận vội vàng đi xuống, đi vào trong vườn nhìn xung quanh: “Tô Duy Hưng, tên nhóc thối ở đâu rồi! Mau ra đâ Tô Duy Hưng, người đang dần em gái mình và Lâm Mộc đi ăn đồ ăn vặt, đột nhiên cứng người khi nghe thấy lời mắng mỏ này.

‘Vừa rồi còn đắc ý vì lừa thành công mấy viên kẹo ngọt của Lâm Mộc, khuôn mặt nhỏ nhắn liền Sụp xuống.

“Lâm Mộc, mẹ hung dữ quá!”

Nói xong, Tô Duy Hưng xông lên bám chặt vào đùi Lâm Mộc.

Tô Mỹ Chỉ ở bên cũng học làm vậy. Hai đứa nhỏ mỗi đứa ôm một bên đùi của Lâm Mộc nhìn ra cửa một cách đáng thương. Nói mới nhớ, Lâm Mộc đã ở ngôi nhà này hơn nửa năm, đối với Tô Lam cũng giống như một gia đình vậy.

Trước khi Lâm Mộc cúi đầu, Tô Duy Hưng đã véo mạnh vào cánh tay của cô em gái, Tô Mỹ Chỉ đau đớn kêu lên.

Ngay khi Lâm Mộc quay đầu lại, cô đã thấy Tô Mỹ Chỉ sợ hãi run rẩy, đôi mắt to trong veo đầy nước mắt trông rất đáng thương.

“Này, con làm sao vậy, sao con sợ vậy?”Lâm Mộc đau lòng ôm hai đứa nhỏ vào lòng dỗ dành Tô Mỹ Chỉ chỉ rụt rè liếc nhìn ra cổng rồi ậm ừ: “Mẹ hình như đã về rồi”

“Bà chủ đã về rồi, vậy quá tốt rồi, không phải lúc sáng con vấn nói nhớ mẹ sao?”Nói xong những lời này, Lâm Mộc một tay ôm Tô Mỹ Chỉ một tay ôm Tô Duy Hưng, đẩy cửa bước ra ngoài.

Trên ban công, cánh cửa kính cao từ trần nhà đến sàn vừa được đấy ra, Lâm Mộc đã nhìn thấy Tô Lam đang rất tức giận.

Bà rất bất ngờ nói: “Thưa bà, đã xảy ra chuyện gì vậy? Khi Tô Lam nhìn Tô Duy Hưng đang núp sau lưng Lâm Mộc, cô ấy đột nhiên không ngừng tức giận: “Lâm Mộc, mẹ hãy đi ra chỗ khác, hôm nay con phải dạy thắng nhóc hôi hám này một bài học!”

Nhìn thấy Tô Lam gần như đã giận đến hỏng rồi, Lâm Mộc vô thức che chẳn phía sau lưng cho Tô Duy Hưng: “Thưa bà, chúng ta có chuyện gì không thể từ từ nói sao?”

Lúc này Tô Duy Hưng nấp sau lưng Lâm Mộc, với một cây kẹo m*t trong miệng: “Đúng rồi mẹ, mẹ đã là người lớn rồi, không thể bình tĩnh được một chút sao? Con vẫn còn là một đứa bé”

Tô Lam gần như không bị tên này chọc giận, cô cười nói: “Được, con Tô Duy Hưng, bây giờ vn còn giả vờ với mẹ sao?”

Nghe xong, cô tức giận lấy điện thoại trong túi ra: “Không phải con đã nói muốn nói chuyện thật tốt sao? Được, mẹ sẽ bình tĩnh cùng con nói chuyện, trong video này rốt cuộc là có chuyện gì?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3168


Chương 3168

Tô Duy Hưng ngậm một cây kẹo m*t, cậu nhìn mẹ mình một cách nghiêm túc: “Vì đây là một cuộc thảo luận hòa bình, nên chúng ta phải nói rõ trước, quân tử động khẩu chứ không động thủ, không thì đến lúc đó mẹ không nói lại được con lại muốn động thủ”

“Con.”

Tô Lam nhìn con trai mà suýt chứt nữa ói ra một ngụm máu. Rõ ràng bọn trẻ đều là những đứa trẻ sinh vào tháng 10. Tô Mỹ Chỉ ngoan ngoãn nghe lời, nhưng Tô Duy Hưng lại giống như một tên hỗn thế ma vương, đơn giản chính là Quan Triều Viễn thứ hai, cũng không tôn trọng một người mẹ là cô chút nào.

“Được, vậy hôm nay mẹ sẽ nói chuyện thật tốt với con, mẹ hứa với con, động khẩu không động thủ.”

Nghe xong, Tô Duy Hưng chỉ chậm rãi bước ra từ phía sau Lâm Mộc: “Như vậy mới đúng chứ mẹ! Tại sao phụ nữ lại cáu kinh như vậy? Cẩn thận đến thời kỳ mãn kinh sớm!”

“Lâm Mộc, bà đến xem tên nhóc này đã làm gì trong video?”

Kỳ thi cuối kỳ sắp đến gần, vì vậy có rất ít lớp học. Tô Lam dành phần lớn thời gian trong phòng thí nghiệm để nghiên cứu và luận văn.

Hôm nay cô vừa thảo luận y khoa xong, đột nhiên nhận được một đoạn video từ giáo viên mẫu giáo.

Nhìn như không xem thì còn tốt, xem xong cô suýt chút nữa đã thở không ra hơi. Đoạn vi được quay trong lớp học mẫu giáo. Hầu hết tất cả các em đều ngồi nghiêm túc nghe cô giáo giảng bài và cùng nhau chơi trò chơi.

Nhưng Tô Duy Hưng là người duy nhất, hoặc nắm trên bàn và ngủ gật, hoặc lười biếng chống cảm.

Dù đã bị thầy gọi tên mấy lần nhưng vẫn không thay đổi”Bạn nhỏ Tô Duy Hưng, sao không nghe lời cô giáo giảng bài, không cùng các bạn đọc sách, chơi trò chơi?”

Giọng cô giáo mẫu giáo rất nhẹ nhàng, nhưng cậu nhóc vấn như cũ chết cũng không chịu thay đổi thái độ dửng dưng và khinh thường “Vì cô giáo dạy thật sự rất đơn giản, con không muốn lãng phí thời gian của chính mình”

Tô Lam gần như có thể cảm nhận được sự bối rối trên khuôn mặt của giáo viên qua màn hình Cô thấy rõ khóe miệng cô giáo giật giật, cố gắng duy trì nụ cười trên mặt: “Con cho rằng thơ Đường do cô dạy rất đơn giản sao, vậy cô hỏi con vài câu rồi con trả lời được không?”

Tô Duy Hưng uể oải liếc nhìn cô giáo, một lúc sau mới thờ ơ gật đầu: “Vậy thì cô nhớ là đừng quá đơn giản, con sợ rằng nếu trả lời đúng hết thì cô sẽ mất mặt” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“..“Gân xanh trên trán của cô giáo đã bắt đầu nổi lên, cô cố gắng hết sức để duy trì hình tượng hiền lành của mình: “Được rồi, chúng ta bây giờ bắt đầu, nghèo thì chỉ no thân mình, câu tiếp theo là..?”

“Giàu thì thê thiếp thành đàn.”

“Chúng ta thử một câu khác, phía Đông mặt trời mọc, phía Tây mưa ở đât “Đầu giường đánh nhau cuối giường yên”

Tôi…nhịn!

“Nếu trời có tình thì ắt cũng phải già đ*?”

“Người không phong lưu uổng thiếu niên”

“Ngẩng đầu nhìn trăng sáng?”

“Cúi đầu nhớ cố hương!”

“Gió đông không giúp chàng Chu thẳng?”

“Vừa mất phu nhân vừa thiệt quân.”

“Tôi…!”

“Cô giáo, cô có chuyện gì sao? Lẽ nào lời con nói sai sao?”
 
Back
Top Dưới