Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3189


Chương 3189

Đôi mắt Tô Lam có chút ửng đỏ, cô gật đầu với anh.

Trong mười phút tiếp theo đối với hai người bọn họ mà nói, thật sự như trải qua cả một năm.

Tô Lam ngồi bên ngoài phòng làm việc của bác sĩ chính mà trong lòng cứ thấp thỏm không yên, trái tim cô căng thắng như muốn sắp rớt ra bên ngoài.

Không biết đã qua bao lâu, bác sĩ nữ kia lấy ra hai bản báo cáo xét nghiệm bước ra ngoài: “Tô Lam có ở đây không?”

Tô Lam nghe thấy tên mình lập tức đứng dậy: “Tôi ở đây: “Theo tôi vào trong một chút”

Tô Lam đã căng thẳng đến mức hai tay đổ đầy mồ hôi từ lâu.

Quan Triều Viễn không yên tâm, anh cũng đi theo cô vào phòng.

Rất nhanh sau đó hai người đã ngồi trước mặt vị báo sĩ nữ.

Sau khi bác sĩ tỉ mỉ xem lại kết quả báo cáo xét nghiệm thì đưa lại cho cô: “Cô xem thử một chút kết quả xét nghiệm đi”

Quan Triều Viễn cầm lấy tờ báo cáo Tô Lam nhìn anh với vẻ mặt hết sức nghiêm trọng, ánh mắt cô phức tạp, tim đập thình thịch như sắp lọt ra ngoài Thời gian một phút đồng hồ trôi qua, ánh mắt cô vẫn nhìn chãm chẵm vào Quan Triều Viễn.

Bởi vì lúc này anh đã xem xong hết nội dung của tờ báo cáo xét nghiệm rồi Hai bàn tay của Tô Lam siếc chất lại Là mang thai ngoài t* c*ng sao? ‘Vẻ mặt Quan Triều Viễn nghiêm túc như vậy, lẽ nào thực sự là mang thai ngoài t* c*ng? Đúng? Không đúng? Quan Triều Viễn vẫn chưa kịp nói gì, vị bác sĩ nữ bên cạnh đột nhiên”phụt “cười một tiếng: “Cậu Lệ đừng hù dọa cô ấy nữa”

Tô Lam sững sờ một lúc, ánh mắt ngơ ngác nhìn bác sĩ nữ, nước mắt lưng tròng sắp rơi xuống.

“Báo cáo cho thấy rằng đây là một bào thai bên trong t* c*ng, đã được sáu tuần năm ngày.

Sở dĩ trước đây số liệu progesterone hơi thấp là do bạn không nghỉ ngơi đầy đủ, lại không bổ sung dinh dưỡng kịp thời nên bào thai phát triển hơi chậm”

“Có điều cũng vẫn còn tốt, không phải vấn đề lớn, sau này cần nghỉ ngơi nhiều hơn, bổ sung nhiều chất dinh dưỡng thì bào thai sẽ ngày càng.

phát triển tốt lên”

Vào thời khắc này, mỗi lời nói của bác sĩ giống như từng chút từng chút xua tan đi mây đen trong cô.

“Ông xã, em không nghe lầm đó chứ?”

Quan Triều Viễn nhìn bộ dáng hiện tại của cô, đột nhiên cảm thấy vô cùng động lòng: “Em không nghe lầm đâu, em mang thai rồi, với lại cục cưng rất khỏe mạnh”

‘Vành mắt Tô Lam đỏ lên, lập tức nhào.

vào lòng anh: “Quá tốt rồi, quá tốt rồi”

Bác sĩ nữ vừa nhìn thấy dáng vẻ của Tô Lam liền biết cô trước đây nhất định là rất lo sợ: “Bắt đầu từ bây giờ, cô chỉ cần duy trì tâm trạng vui vẻ, sau đó chú ý nghỉ ngơi, chú ý việc ăn uống bồi bổ là được rồi, về cơ bản sẽ không có vấn đề gì quá lớn, đừng lo lắng”

“Cảm ơn bác sĩ”Tô Lam gật đầu thật mạnh.

Sau khi từ bệnh viện đi ra, trong đầu Tô Lam vẫn còn lâng lâng choáng váng.

Cả người cô giống như đang ở trong giấc mộng: “Em thực sự mang thai rồi”

“Ừm”

Quan Triều Viễn đột nhiên cảm thấy, nhất định vừa nấy ông trời đã nghe lời thỉnh cầu của anh.

Tô Lam hưng phấn nhào vào lòng anh, hôn một cái thật mạnh lên má anh: “Thật là tốt”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3190


Chương 3190

Trên đường về nhà, cả khuôn mặt cô đều đỏ lên vì kích động.

Quan Triều Viễn đưa tay qua bép lấy hai bên má cô: “Thật sự là đồ ngốc mài”

“Nếu như em ngốc, vậy đứa bé trong bụng em chính là đồ ngốc nhỏ rồi, anh chính là cha của đồ ngốc nhỏ đó.”

Hai người nói nói cười cười rồi về đến biệt thự, vì còn một khoảng thời gian nữa đến đến giờ đón hai đứa con tan học nên Quan Triều Viễn dự định đưa Tô Lam trở về trước rồi mới đi đón Khi chiếc xe của hai người họ vừa đi vào thì phát hiện có một chiếc xe lạ đang dừng ngay trước nhà, với lại nhìn vào biển số xe thì đây là xe ở thủ đô.

Ánh mắt hai người nhìn nhau một lát, sau khi chiếc xe dừng ngay chỗ đậu thì bước xuống xe.

Cổng lớn biệt thự đang mở, đợi đến lúc bọn họ.

bước vào, không khí trong phòng khách dường như có chút không đúng Lâm Mộc với vẻ mặt căng thẳng đang ngồi trước cửa nhà, vừa nhìn thấy Quan Triều Viễn trở về lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Oong chủ, bà chủ, hai người về r Bạch Ninh Hương thì lại đang ngồi trên sô pha trong phòng khách, gương mặt trầm lặng u ám.

Chiếc bàn trà trước mặt cô đang bày ra một chồng tài liệu.

Phía trên chồng tài liệu này là một tấm ảnh, trên tấm ảnh đó là gương mặt của Tô Duy Nam.

Tô Lam sau khi nhìn thấy liền choáng váng.

Cô quay đầu lại vô cùng kinh ngạc nhìn qua phía Quan Triều Viễn Xảy ra chuyện gì vậy? Quan Triều Viễn cũng chau mày.

Anh nhẹ nhàng lắc đầu, tỏ ý bản thân cũng không rõ chuyện gì xảy ra.

Anh chìa tay ra năm lấy tay Tô Lam, hai người cùng nhau bước đến ghế sô pha trước mặt Bạch Ninh Hương rồi ngồi xuống: “Mẹ, sao mẹ lại đến đây? ‘Vẻ mặt Bạch Ninh Hương có chút gì đó không thích hợp, lúc này toàn thân bà đều phát ra một: loại hơi thở vô cùng ảm đạm, thậm chí lúc con trai chào hỏi bà, bà cũng không chớp mắt lấy một cái, cũng không nói lời nào.

Tô Lam nhận lấy tách trà từ trong tay Lâm Mộc đưa qua, sau đó xoay người đưa đến trước mặt Bạch Ninh Hương: “Dì, mời dì uống trà.”

Nhưng tách trà trong tay Tô Lam còn chưa kịp đặt xuống đã bị Bạch Ninh Hương trực tiếp đưa tay gạt qua một bên.

‘Vẻ mặt bà u ám, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tô Lam: “Tôi thật không ngờ đến, cô lại còn có loại thủ đoạn này! Tôi đúng là đã xem thường cô rồi!”

Cô đặt tách trà xuống bàn: “Dì, con thực sự không hiểu ý của dì”

“Cô còn ở đây đóng kịch trước mặt tôi!”

Bàn tay Bạch Ninh Hương đập xuống mặt bàn, sau đó cầm lấy xấp tài liệu đang để trên bàn, đặt lên trên đống tài liệu mà có tấm ảnh của Tô Duy Nam đã bị bà nắm chặt đến nhăn lại.

“Người này là anh của cô, có đúng không?”

Tô Lam gật gật đầu: “Không sai, anh ấy là anh con, có điều có vấn đề gì sao?”

“À à, có vấn đề gì sao? Hiện tại cô vẫn còn mặt mũi hỏi tôi có vấn đề gì sao?”

‘Vẻ mặt Bạch Ninh Hương lúc này sắp suy sụp, hia mắt bà đỏ bừng lên, trông giống như hận không thể g**t ch*t Tô Lam ngay lập tức vậy.

Tô Lam bị dáng vẻ của bà dọa cho hoảng sợ, lui về phía sau hai bước: “Dì ơi, con thực sự không hiểu gì hết”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3191


Chương 3191

“Đúng là đáng chết mà.”

Bạch Ninh Hương tức giận hét lên, bàn tay cầm lấy tách trà liền muốn ném về phía mặt của Tô Lam.

Nhưng tách trà còn chưa được ném đi, Quan Triều Viễn đã nắm chặt cánh tay bà.

‘Vẻ mặt anh hết sức khó coi, vô cùng bất mãn nhìn về phía mẹ mình: “Mẹ, mẹ đừng có quá đáng!”

“Mẹ quá đáng?”

Bạch Ninh Hương cố gắng hết sức buông tay.

của con trai ra, nước mắt bà chực trào trong đôi mắt đỏ hoe: “Mẹ đã mất đi đứa con gái mà mẹ yêu thương nhất, còn con thì sao? Con thân là anh trai của nó, nhưng lại ở đây bảo vệ cho người nhà của kẻ sát nhân! Còn nói mẹ quá đáng, con có thật sự là con trai của mẹ không?”

Người nhà của kẻ sát nhân? Những từ này như một đòn giáng mạnh vào trái tim của Tô Lam.

Cô mở to mắt như không tin nổi cuộc dì đang nói gì vậy ạ?”

Lúc này sắc mặt của Quan Triều Viễn đã trở nên vô cùng khó coi: “Mẹ, rốt cuộc mẹ có biết mình đang nói gì không?”

“Mẹ đương nhiên biết chứ, sao mẹ lại không biết được!”

Bạch Ninh Hương nắm chặt tấm ảnh của Tô Duy Nam: “Triều Viễn, con có còn nhớ Bảo Ngọc , rốt đã chết như thế nào không?”

Gương mặt điển trai của Quan Triều Viễn như bị băng bao phủ Có gì mà anh không nhớ chứ? Khi anh vội vàng đến nhà tang lễ, thi thể của Lệ Bảo Ngọc đã thê thảm đến mức không đành lòng nhìn.

Lúc đầu cũng là vì chứng kiến cái chết thương tâm của Lệ Bảo Ngọc nên Bạch Ninh Hương mới chịu không nổi đả kích lớn như vậy, đến nỗi bà đã rơi vào tình trạng tự trách bản thân sâu sắc và không thể nào thoát khỏi trong mấy năm qua “Đương nhiên là con nhớ, nhưng việc này có liên quan gì đến Tô Lam không?”

Giọng của Quan Triều Viễn rất nhẹ nhàng, nhưng lại có vẻ vô cùng chán nản.

Bạch Ninh Hương căm ghét nhìn chằm chằm vào Tô Lam: “Sao lại không liên quan! Lúc đầu mẹ và bố con quyết định che giấu nguyên nhân thực sự trong cái chết của Bảo Ngọc, nói với người ngoài rằng con bé chết vì lây nhiễm trong vùng dịch, nhưng sự việc hoàn toàn không phải như vậy!”

‘Säc mặt Quan Triều Viễn đột nhiên biến sắc: “Mẹ nói cái gì?”

“Bây giờ mẹ sẽ nói cho con…cho con biết, em gái con rốt cuộc đã chết như thế nào!”

Ánh mắt Bạch Ninh Hương nhìn chăm chằm vào Tô Lam rồi từng câu từng chữ nói ra: “Em gái con vốn dĩ không phải bị lây nhiễm trong vùng dịch, con bé chết trong một vụ tai nạn xe!”

“Tai nạn xe?”

Áp suất không khí xung quanh Quan Triều Viễn đột ngột giảm xuống.

Đã nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn luôn tưởng rằng Lệ Bảo Ngọc chết vì lây nhiễm trong vùng dịch.

Lúc đầu nhà họ Quan nghe được tin này thì vô cùng đau bưồn, căn bản không hề hoài nghỉ về nguyên nhân cái chết, thậm chí cũng không nghĩ gì về thi thể của Lệ Bảo Ngọc có điều gì khác thường hay không, Nhưng anh không bao giờ ngờ rằng, lại có ẩn tình bên trong cái chết ấy.

“Sau khi Bảo Ngọc xảy ra chuyện, mẹ cũng đã từng đến gặp người phụ trách đội cứu hộ Chữ thập đỏ của họ để tìm hiểu sự việc.”

“Hôm đó con bé đi cùng với một chiếc xe vận chuyển dược phẩm ra ngoài”

“Khi con bé đang trên đường vận chuyển chuyến dược phẩm cuối cùng, lúc đi qua thành phố Ninh Lâm mới xảy ra thảm kịch bốn chiếc xe ô tô va chạm hàng loạt vào nhau”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3192


Chương 3192

“Do xảy ra va chạm quá mạnh, Bảo Ngọc đã bị ngã ngay trước kính chẳn gió, con bé bị gấy xương sau đầu và cột sống bị thương nặng. Sau đó, con bé được đưa đến bệnh viện để cấp cứu trong vòng 24h nhưng đã không qua khỏi”

Khi Bạch Ninh Hương kể lại sự việc, giọng nói trở nên run rẩy và nghẹn ngào: “Con có biết là ai đã điều khiển chiếc xe đột ngột chuyển làn đường ở phía trước không?”

“Là Tô Duy Nam!”

“Nếu như không phải vì cậu ta đột ngột chuyển làn và phanh gấp thì chiếc xe mà Bảo Ngọc ngồi cũng sẽ không vì tránh đường mà tông vào hàng rào bên cạnh, và Bảo Ngọc cũng sẽ không xảy ra chuyện!”

Nói đến đây, nét mặt của Bạch Ninh Hương trở nên vô cùng dữ tợn: “Tô Duy Nam chính là hung thủ giết người! Sau này, khi mẹ biết được cậu ta cũng xảy ra chuyện, mẹ mới nghĩ, chuyện này nhất định là báo ứng mà ông trời đã ban cho cậu ta!”

“Nhưng mẹ không ngờ được rằng, con lại đi cưới em gái của hung thủ giết người!”

‘Sau khi nghe xong những lời này, Tô Lam chỉ cảm thấy trước mắt trở nên đen kịt, chân mềm nhũn, cô trực tiếp ngã trên sô pha.

Quan Triều Viễn càng bị sốc hơn nữa Sao lại thành ra như thế? Tô Lam khó khăn lắm mới ổn định lại được: “Dì à, sự việc không phải như vậy, trong vụ tai nạn xe đó, gia đình cháu cũng là người bị hại!”

“Anh trai cháu cũng là vì tránh tài xế điều khiển xe tải đang say rượu ở phía trước mới đột ngột chuyển làn đường, anh ấy cũng chỉ vì muốn bảo vệ mẹ cháu, hoàn toàn không hề nghĩ đến điều này sẽ làm Bảo Ngọc bị thương”

“Hơn nữa… hơn nữa trong vụ tai nạn xe đó, cháu cũng đã mất đi người mẹ mà cháu yêu thương nhất”

“Thậm chí.. thậm chí anh trai cháu cũng nắm trong bệnh viện ba năm trời, cháu đã từng nghĩ rằng cả đời này sẽ không thể gặp lại anh ấy được nữa..”

Bạch Ninh Hương đột nhiên gào lên một cách điên cưồng: “Đủ rồi!”

Đôi mắt bà nhìn chăm chằm vào Tô Lam một cách căm ghét: “Cô câm miệng lại cho tôi!

Tôi không muốn nghe cô giải thích thêm một lần nào nữa! Tôi mặc kệ gia đình cô có phải người bị hại hay không, tôi chỉ biết là anh trai cô đã khiến cho gia đình tôi tan nát! Hại tôi cả đời này đều sống trong đau khổi”

Bạch Ninh Hương vừa nói xong liền quay người đi đến trước mặt Quan Triều Viễn.

Bà ngồi trên xe lăn, ngẩng đầu lên rồi nhìn chăm chắm vào con trai mình: “Triều Viễn, Bảo Ngọc nó là giới hạn cuối cùng của mẹ. Mẹ biết, có thể cái chết của Bảo Ngọc không liên quan trực tiếp đến Tô Lam, nhưng cô ta lại là em gái của Tô Duy Nam, đây chính là sự thật vĩnh viễn không cách nào thay đối được!”

“Vậy nên, cả đời này mẹ đều không thể chấp nhận em gái của kẻ thù làm con dâu của mẹ được, con có hiểu không?”

Lúc này, sắc mặt của Quan Triều Viễn cũng đã trở nên vô cùng khó coi, nét mặt u ám đến đáng SỢ.

Anh đứng đó nhìn Bạch Ninh Hương hai cặp mắt đối diện nhau, và thời gian dường như ngưng đọng lại rất lâu.

Cuối cùng, Quan Triều Viễn nói với một giọng hơi nhập nhãng: “Mẹ, con không thể không có cô ấy”

Bạch Ninh Hương ngây người ra một lúc, không dám tin vào tai mình, bà trừng đôi mắt đỏ hoe rồi gào lên “Con nói cái gì? Con nói lại lần nữa cho mẹ!”

Quan Triều Viễn gần như tuyệt vọng mà quay đầu lại, nhìn Tô Lam môt hồi lâu.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3193


Chương 3193

Lúc này, trong đôi mắt sáng như những vì sao của Tô Lam đã ngân ngấn nước.

Cô bối rối không biết làm thế nào cho phải, và thậm chí cô cũng không biết phải đặt ngón tay của mình ở đâu.

Sao lại thành ra như thế này? Ông trời vì sao lại sắp đặt mọi chuyện như thế này? Quan Triều Viễn từ từ thu lại ánh mắt, động tác chậm đến nỗi khiến cho Tô Lam cảm thấy anh như đang cố gắng lấy cái gì đó rất quan trọng ra khỏi cơ thế mình vậy.

Cô vừa sợ hãi vừa căng thẳng, nếu như không phải cô đang kìm nén cảm xúc của mình xuống thì e là cô sẽ bật ra tiếng khóc mất Quan Triều Viễn ngẩng đầu lên, hầm chậm nhìn về hướng Bạch Ninh Hương: “Mẹ, con đã mất đi Bảo Ngọc rồi, con không thể để mất cô ấy nữa, nếu như không có con, cô ấy sẽ chết”

“Bốp!”

Âm thanh của một cái tát đột nhiên vang lên.

“Anh Quan”

“Bà chủ.”

Cả vệ sĩ và Lâm Mộc đồng thời kêu lên.

Bạch Ninh Hương đã dùng lực tát một cái thật mạnh vào mặt Quan Triều Viễn.

Cái tát quá mạnh nên trên mặt anh sớm đã xuất hiện vài dấu ngón tay đỏ ửng.

Bạch Ninh Hương vô cùng kích động, bà lao tới và còn muốn tiếp tục đánh Quan Triều Viễn nhưng đã bị vệ sĩ bên cạnh ngăn lại: “Bà chủ, bà bĩnh tĩnh một chút, có gì từ từ nói, cậu Lệ bây giờ không còn là đứa con nít nữa, bà không thể đánh cậu ấy như thế được”

Bạch Ninh Hương như phát điên, giãy giụa chống cự đến cùng nhưng căn bản không cách nào thoát khỏi sự cản trở của vệ sĩ.

Cuối cùng, Bạch Ninh Hương rơi nước mắt vì tuyệt vọng: “Quan Triều Viễn, mẹ nói cho con biết, nếu con nhất định muốn ở bên cạnh người phụ nữ này, vậy thì bắt đầu từ hôm nay, con sẽ không còn mang họ Quan nữa! Mẹ sẽ lập tức quay về thủ đô, yêu cầu bố con cách chức tất cả các vị trí của con! Con có nghĩ rắng người phụ nữ này sẽ vẫn ở bên cạnh con khi con không còn gì nữa không?”

Quan Triều Viễn lặng lẽ đứng yên, không nói một lời nào.

Cho dù Bạch Ninh Hương có quá khích như thế nào, anh cũng chỉ lặng lẽ và ngoan ngoấn đứng yên ở đó, khắp người như tỏa ra hơi thở của sự chết chóc.

“Con…đồ nghịch tử, con cứ phải cố chấp như thế đúng không?”

Bạch Ninh Hương tức giận đến nỗi toàn thân run lên: “Được, được lắm!”

Bà đột ngột quay xe lăn lại: “Đi! Quay về thủ đô ngay bây giờ!”

Vệ sĩ vẫn đang còn đứng ngây ra tại chỗ, liền bị Bạch Ninh Hương hung hăng trừng mắt: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Có phải là ngay cả cậu cũng muốn ức h**p cái thân tàn phế này phải không?”

Vệ sĩ giật mình, có chút khó xử nhìn Quan Triều Viễn, cuối cùng vẫn quay người đẩy Bạch Ninh Hương rời đi.

Cho đến khi bóng dáng hai người bọn họ hoàn toàn biến mất, sau một loạt tiếng động cơ của một chiếc ô tô đang nổ máy, căn phòng lại chìm vào im ắng một cách vô cùng kỳ lạ.

Sau khi Quan Triều Viễn nhận một cái tát từ.

Bạch Ninh Hương, anh vẫn đứng nguyên tại chỗ cúi gầm mặt xuống, bất động.

Tô Lam liền đứng sau lưng anh, nhìn bóng lưng cao lớn trầm mặc của anh mà chợt xót xa vô cùng.

Cô giơ tay vào khoảng không, mãi một lúc sau mới cẩn thận nằm lấy ống tay áo của anh, giọng đờ đần: “Xin, xin lỗi anh.”

‘Sau khi Quan Triều Viễn nghe xong, anh cuối cùng cũng chậm rãi ngẩng đầu lên.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3194


Chương 3194

Anh quay người nhìn cô: “Tại sao em phải nói xin lỗi chứ?”

Tô Lam nghe thấy giọng nói ấm áp của anh, hốc mắt cô chợt đỏ hoe: “Em..”

“Em muốn xin lỗi thay anh trai em hay là mẹ em?”

Tô Lam nghẹn ngào.

Anh trai và mẹ của cô, cả hai người đều là người bị hại.

Nếu như có thể, bọn họ tuyệt đối sẽ không muốn làm tổn thương người vô tội.

Cô không biết vì sao bản thân lại phải nói lời xin lỗi? Chỉ là cô.

Quan Triều Viễn đưa tay ra xoa đầu cô: “Anh sẽ vào phòng đọc sách và ở một mình một lúc, nhé?”

Tô Lam chỉ cảm thấy sống mũi cay cay, cô mở to mắt ngóng nhìn anh.

“Không muốn để anh đi à?”

Tô Lam lắc đầu lia lịa: “Không phải”

“Vậy được”

Quan Triều Viễn quay người bước thẳng lên phòng đọc sách ở lầu hai.

Tô Lam nhìn theo bóng lưng của Quan Triều Viễn, cảm thấy mỗi bước đi của anh đều thật năng nề và chậm rãi Bước chân đó như từng bước từng bước đạp lên trái tìm của Tô Lam, khiến cô sinh ra ảo giác rắng Quan Triều Viễn như đang dần dần rời xa cô.

“Quan Triều Viễn”

Tô Lam giật mình Bước chân của Quan Triều Viễn dừng lại, thậm chí còn chưa kịp quay đầu, anh đã cảm thấy có một sức nặng sau lưng.

Tô Lam sà và người anh, ôm chặt lấy eo của anh: “Đừng, đừng rời bỏ em, có được không? Anh đừng rời bỏ em, nếu không có anh, em thật sự không sống nổi”

Nghe thấy giọng nói đáng thương của Tô Lam, Quan Triều Viễn cảm thấy lồng ngực mình như: có vô số mũi kim đâm vào, vô cùng đau đớn.

Bàn tay to lớn của anh phủ lên mu bàn tay cô, giọng anh trầm đục: “Ừm”’ Cứ như thế Tô Lam ôm anh rất lâu rất lâu, cuối cùng cũng từ từ buông cánh tay anh ra.

Nhìn thấy Quan Triều Viễn từng bước từng bước đi lên lầu, cô đột nhiên ôm mặt ngồi xốm trên mặt đất và bắt đầu khóc thút thít.

Tại sao mọi chuyện lại đột nhiên trở nên như thế này? Vì sao ông trời lại đùa giỡn với cô như thế? Vì sao ông trời lại cố ý dày vò cô như vậy? Khó khăn lắm cô mới cho rằng cuộc sống hạnh phúc của mình sắp bắt đầu, nhưng rốt cuộc cô đã làm sai điều gì? Sau khi Bạch Ninh Hương rời đi, Tô Lam thất thần dựa vào ghế sô pha, ngồi bất động từ sáng cho đến tối.

Thậm chí lúc hai đứa trẻ quay lại chào hỏi cô, cô cũng không Lâm Mộc biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì, nên bà ấy đã cố ý đưa hai đứa trẻ đi ra ngoài, muốn chừa một chút không gian cho đôi vợ chồng trẻ Tô Lam thất thần ngồi trên ghế sô pha, nhưng hễ có chút động tĩnh ở trên lầu, cô sẽ lập tức quay lại nhìn, vì sợ sẽ bỏ lỡ việc Quan Triều Viễn đi xuống lầu.

Đến lúc này cô mới biết rằng, cô đã thực sự yêu anh mất rồi Mặc dù tình yêu của cô có thể chưa bằng một phần trăm những gì anh đã trao cho cô.

Nhưng một phần trăm này đã là tất cả của cô rồi.

Giống như câu nói vừa nấy của Quan Triều Viễn Nếu như không có anh, cô thật sự sẽ chết.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3195


Chương 3195

Khi Lâm Mộc đưa hai đứa trẻ quay về, vì chơi mệt quá nên chúng đã ngủ thiếp đi ở trên xe rồi.

“Mợ chủ, hay là ăn chút cháo trước đã, bây giờ cô không chỉ có một mình, không ăn gì thì không được”

Lâm Mộc ở bên cạnh liền cau mày.

Tô Lam một mình dựa vào ghế sô pha, cô ôm lấy đầu gối, ngây người đáp: “Lâm Mộc, bà đi làm việc của bà đi, không cần lo cho tôi đâu.”

Lâm Mộc nhìn bộ dạng của cô, có chút bất lực mà lắc đầu Không biết đã qua bao lâu, màn đêm ngoài cửa sổ đã buông xuống tựa lúc nào, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng bước chân vững vàng.

Tô Lam giật mình, quay đầu lại thật nhanh, liền nhìn thấy Quan Triều Viễn đang trong bộ đồ ngủ đi xuống.

“Anh xuống rồi à?”

Tô Lam nhoẻn miệng cười, suýt chút nữa vì vui mừng mà nhảy khỏi ghế sô pha Nhưng bởi vì cô đã giữ nguyên tư thế này quá lâu, lúc đứng lên hai mắt liền tối sầm lại rồi trực tiếp ngã trên sô pha.

Ngay lúc đó, thoang thoảng lướt qua cô, bao trùm lấy cô.

Một đôi tay mạnh mẽ ngăn cô lại, và giọng nói khô khốc của một người đàn ông từ trên đầu cô vang lên: “Ngốc quá”

Hai mắt Tô Lam cay cay, cô giơ tay ra ôm chặt lấy anh: “Em thật là dốt, thật là ngốc. Cũng đều tại anh, anh có biết không? Tại anh đã chiều em thành bộ dạng này đấy, là anh đã hại em trở nên ngốc nghếch như vậy, nếu như anh không cần em nữa thì em sẽ liều chết với anh!”

Nghe thấy giọng nói kèm theo tiếng khóc tấm tức của cô, trái tim Quan Triều Viễn bỗng trở nên mềm dịu.

Anh cứ như vậy ngồi bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, bất lực nói: “Anh đã gặp phải chuyện lớn như thế, em còn không cho phép anh tự thương xót bản thân một chút à?”

Tô Lam sững sờ một lúc, nước mắt lưng tròng nhìn anh: “Tự thương xót bản thân?”

Quan Triều Viễn cúi đầu nhìn cô: “Nói không chừng ngày mai anh sẽ từ một tổng giám đốc đường đường chính chính của Tập đoàn Lệ Thiên biến thành một kẻ bần hàn không một xu dính túi, như thế anh còn không được phép đau bưồn hay sao? Cho dù muốn quấy rầy anh thì cũng phải để anh thở một chút chứ, đúng không?”

Tô Lam bỗng thấy chua xót trong lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn cứ không ngừng dụi vào ngực anh: “Vậy… vậy anh ở trên lầu lâu như thế, không phải là đang nghĩ đến chuyện rời bỏ em đấy chứ?”

“Đồ ngốc này” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ngày hôm sau, Quan Triều Viễn vẫn ra khỏi nhà sớm như thường lệ.

Tô Lam cũng có tiết của Lục Mặc Thâm ở Lan Ly.

Sau khi nhận điện thoại của Lâm Thúy Vân, cô liền yên tâm ngồi ở nhà đợi xe.

“Tô Lam”

Lâm Thúy Vân ngồi trong xe, vui vẻ vẫy tay qua cửa kính để chào hỏi Tô Lam, nhưng tỉnh thần của Tô Lam lại vô cùng suy sụp.

Chú Văn khởi động xe, Tô Lam quay đầu ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, không muốn nói chuyện Lâm Thúy Vân có chút lo lắng: “Lam, rốt cuộc cậu bị sao vậy?”

Tô Lam thở dài một cái: “Hình như mình mang thai rồi”

Lâm Thúy Vân mở to đôi mắt tròn xoe kinh ngạc: “Mang thai? Quả nhiên sức chiến đấu của nam thần nhà mình thật là mãnh liệt nha!”

Có điều vừa nói đến đây, cô ấy lại bày ra vẻ mặt nghĩ ngờ: “Nhưng mà, chuyện này không tốt sao? Thật tốt biết bao khi có thêm một đứa con, sao cậu cứ mặt ủ mày chau th “Hôm qua mẹ của Quan Triều Viễn đã đến..”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3196


Chương 3196

Tô Lam buồn bã kể lại sự việc đã xảy ra ngày hôm qua một lượt, khiến cho Lâm Thúy Vân nghe xong cũng ngơ ngác.

“Trên thế giới này sao lại có chuyện trùng hợp đến như vậy chứ? Cậu cũng đã mang thai rồi, không thể rời xa nam thần nữa, hơn nữa mình cảm thấy nam thần cũng không cách nào rời bỏ cậu”

Tô Lam nặng nề thở dài một tiếng: “Chỉ là mình có chút bất an, anh ấy vì mình mà làm rất nhiều chuyện, còn mình thì lại không làm được gì cả”

Lâm Thúy Vân đưa tay ra nhéo má cô: “Đồ.

ngốc nghếch này! Hai người cậu cũng đã có con rồi, hơn nữa cậu vẫn còn yêu anh ấy như vậy, thế cũng chưa đủ sao? Cậu đừng nghĩ nhiều quá, đợt lát nữa sau khi tan học mình sẽ đi tìm tên họ Lục cầm thú kia, xem xem có cách gì giúp cậu được không”

“Tìm giáo sư Lục á?”

Lâm Thúy Vân cây ngay không sợ chết đứng, vẫy vẫy cánh tay của mình: “Mình mặc kệ, chuyện của Tô Lam nhà mình, anh ta không quản cũng phải quản”

Tô Lam không nhịn được mà bật cười “Mình thấy bây giờ tình cảm giữa hai người các cậu đã tốt lên rồi, đúng chứ?”

Lâm Thúy Vân đỏ mặt: “Cậu đừng có nói bừa, ai có tình cảm tốt với anh ta chứ:”

“Hai người các cậu chuyện gì cũng đã làm hết rồi, còn ở đây mà cứng miệng nữa, có phải là muốn đợi đến lúc con cái đi nhà trẻ rồi mới dám bớt lại đúng không?”

“Được lắm, Tô Lam cậu lại dám đấu khẩu với tớ, có phải là muốn ăn đòn rồi không?”

Hai người bắt đầu làm ầm Ttrong xe, dường như những chuyện không vui lúc trước đã biến mất chỉ trong chốc lát.

Tiết học của Lục Mặc Thâm vấn rất tuyệt vời, sinh viên đến nghe giảng cũng không ít Trong lớp học, Tô Lam đột nhiên phát hiện ra rằng, Lâm Thúy Vân thường ngày chỉ chuyên tâm ngủ gật, nhưng lần này lại bắt đầu lấy giấy bút ra để ghi chép.

Hơn nữa, một khi dừng tay lại nghỉ ngơi, cô ấy sẽ chống tay ôm má, nghiêng đầu và chăm chú nhìn Lục Mặc Thâm không chớp mắt.

Thậm chí cô còn đưa tay ra trước mặt cô ấy vẫy vẫy vài lần nhưng cũng không có bất kỳ phản ứng gì “Lâm Thúy Vân”

Tô Lam hạ giọng và hét vào tai cô ấy; Lâm Thúy Vân đột nhiên như trong cơn mơ tỉnh dậy, loay hoay một lúc rồi đứng lên, còn lớn tiếng đái Tô Lam sững sờ, bởi vì tốc độ của Lâm Thúy Vân quá nhanh, cô muốn ngăn cũng không thể ngăn được.

Trong khi một tiếng hô”có”kinh thiên động địa của Lâm Thúy Vân đã khiến cho viên phấn trong †ay Lục Mặc Thâm lập tức bị vỡ làm đôi.

Mọi người đang chú ý nghe giảng đột nhiên bị cắt ngang, lần lượt đổ dồn ánh mắt hờn trách về phía Lâm Thúy Vân.

Lục Mặc Thâm chầm chậm quay người lại nhìn cô ấy: “Lâm Thúy Vân, vần chưa đến lúc đặt câu hỏi mà đã bắt đầu muốn giành trả lời rồi à?”

Lúc này Lâm Thúy Vân mới định thần lại, những giọt mồ hôi lạnh chậm rãi nhỏ trên trán.

Cô ấy nuốt nước bọt một cách vô cùng khó khăn: “Cái đó… giáo sư Lục, thật sự xin lỗi! Đây chỉ là hiểu lâm, hiểu lâm mà thôi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3197


Chương 3197

Nói xong cô ấy đang định ngồi xuống Nhưng chưa kịp đặt mông xuống ghế thì đã nhìn thấy Lục Mặc Thâm đứng trên bục giảng lạnh lẽo nhướng mày: “Nếu đã như vậy thì tôi cũng không thể phụ lòng nhiệt tình của em được, câu hỏi tiếp theo sẽ do em trả lời, em lên đây”

Cái gì? Lâm Thúy Vân ngơ ngác: “Cái gì, giáo sư Lục, không cần đâu, em thấy là, hay là, thầy nên tìm một người có thành tích tốt một chút..”

“Bảo em lên thì cứ lên đi, nói nhiều thế để làm gi”

Lâm Thúy Vân bị anh ta nói như vậy, suýt chút nữa đã muốn nổi cáu rồi.

Cái tên Lục cầm thú này rốt cuộc có còn là người nữa không? ôm qua là ai đã nhất quyết đòi chạy đến nhà cô ấy ăn nhờ cơm? Ăn cơm xong cũng không chịu về nhà, cuối cùng còn chạy đến phòng của cô ngủ nhờ nữa.

Hơn nữa điều khiến người khác phẫn nộ hơn là, anh ta lại lấy danh nghĩa dạy cô ấy học thêm mà làm chuyện ấy với cô ấy.

Cái tên cầm thú này vừa làm vừa giúp cô ấy ôn tập lại kiến thức bài học, củng cố lại nội dung trên lớp Nhưng chỉ cần cô ấy trả lời sai, anh ta lại dày vò cô một phen Cô ấy bị hành hạ đến tận 12 giờ đêm và phải trả lời đúng tất cả các câu hỏi thì anh ta mới chịu tha cho.

Còn bây giờ thì sao? Cái đồ không biết xấu hổ này bây giờ lại muốn qua cầu rút ván, còn muốn làm cô ấy xấu hổ nơi đông người đúng không? Lâm Thúy Vân nghiến răng tức giận Ánh mắt hung dữ đó như muốn nói Lục Mặc Thâm, anh xong đời rồi!

Có điều giáo sư Lục của chúng ta lại vô cùng ăn ý mà né tránh ánh mất của cô ấy Anh ta một tay chống lên bục giảng, tay còn lại đút vào túi quần, ánh mắt sâu xa: “Đừng làm chậm trễ thời gian của mọi người”

Lục Mặc Thâm vừa nói xong, ngay cả đám sinh viên cũng bắt đầu gật đầu phụ họa: “Lâm Thúy Vân bình thường không phải rất lợi hại sao? Sao hôm nay ngay cả lên bảng cũng không dám thế này?”

“Đem khí thế mà bình thường cậu hay đối xử với mọi người ra đi chứ!”

“Đúng rồi đó, chẳng qua cũng chỉ là một câu hỏi thôi mà, trả lời sai cũng không mất mặt lắm đâu, dù sao mọi người cũng đều biết thành tích kém cỏi thường ngày của cậu rồi”

“Ha ha ha ha”

Trong lớp đột nhiên có một tràng cười phá lên.

Chỉ là tiếng cười vừa vang lên thì mọi người liền nhận ra Lục Mặc Thám đã thay đổi sắc mặt Ánh mắt lạnh như băng của anh ta quét qua một lượt, khiến tất cả mọi người đều phải ngậm miệng lại.

Lâm Thúy Vân càng tức giận đến nói toàn thân run lên Đám khốn nạn này, dám coi thường người khác chứ gì? “Viết thì viế Lâm Thúy Vân tức giận đập bàn rồi đứng dậy.

Hôm nay nếu như cô ấy làm không tốt và bị mọi người cười nhạo, cô ấy sẽ liều mạng với tên Lục cầm thúc này!

‘Sau khi Lâm Thúy Vân tức hừng hực bước lên bục giảng, Lục Mặc Thâm đã đề ra câu hỏi xong xuôi cả rồi.

Lâm Thúy Vân cầm lấy viên phấn và đi thẳng đến trước bảng.

Giờ phút này, cô ấy vần đang cân nhắc rằng, nếu không trả lời được thì cứ viết loạn lên là xong.

Nhưng khi cô ấy nhìn thấy câu hỏi trên bảng, cô ấy đột nhiên sững sờ: “Cái nà) Đôi mắt to tròn của cô ấy nhìn chấm chằm vào Lục Mặc Thâm, cô ấy không dám tin vào mắt mình Đúng lúc này, Lục Mặc Thâm cũng vừa vặn đang nhìn cô.

Hai cặp mắt nhìn nhau, cô ấy còn có thể nhìn thấy nụ cười ẩn giấu trong đôi mắt của Lục Mặc Thâm: “Nhìn tôi làm gì, nhìn câu hỏi đi”

Lâm Thúy Vân cầm lấy viên phấn và bắt đầu trả lời câu hỏi.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3198


Chương 3198

Chỉ cần nhìn động tác dứt khoát khi trả lời câu hỏi của Lâm Thúy Vân cũng biết rằng, cô ấy căn bản không cần tốn thời gian suy nghĩ, phải gọi là dễ dàng như nước chảy mậy trôi.

Cô ấy dứt khoát viết hai chữ cuối cùng, trực tiếp ném viên phấn sang một bên rồi quay người trở về chỗ ngồi của mình.

Cô ấy vừa mới ngồi xuống, Tô Lam đã không khỏi ngạc nhiên: “Thúy Vân, cậu giỏi thật đấy, cho dù mình có lên đấy thì cũng không giải được câu hỏi này đâu”

Người bên cạnh thái độ lạnh nhạt nói: “Ai bảo cứ giải ra được là nhất định sẽ đúng chứ!”

“Đúng thế, đúng thế, nhìn cậu ta vừa nấy viết như rồng bay phượng múa mà không hề suy nghĩ, nói không chừng là đang viết bừa đấy chứ!”

“Mình cũng nghĩ thế”

Lâm Thúy Vân lạnh lùng nhìn bọn họ: “Rốt cuộc là viết bừa hay là đáp án chính xác, giáo sư Lục sẽ nói cho các cậu biết, bây giờ các cậu đang nói xấu sau lưng tôi, đây gọi là gì, gọi là đồ đàn bà lắm lời đấy! Hiếu không?”

Một câu nói ngắn gọn đã khiến sắc mặt của những người kia thay đổi.

Bọn họ cười lạnh một tiếng, liếc mắt vẻ khinh thường, ngồi đợi Lâm Thúy Vân bị mất mặt.

Có điều, sau khi nhìn lên bảng, Lục Mặc Thâm lại nhàn nhạt nói: “Tốt đấy, đáp án chính xác.”

Ngay khi giọng nói vừa cất lên, dưới bục giảng vang lên một tràng cảm thán: “Sao có thể thế được?”

Câu hỏi này rất khó, càng huống hồ người giải nó lại là một sinh viên đến cả qua môn cũng là một vấn đề như Lâm Thúy Vân, sao cậu ta lại biết giải câu hỏi này chứ? Tô Lam quay sang nhìn vẻ mặt đắc thắng của Lâm Thúy Vân: “Thúy Vân, cậu được lắm, dám lén lút học thêm sau lưng mình à!”

Lâm Thúy Vân tặc lưỡi xấu hổ, thấp giọng nói “Tối hôm qua khi Lục cầm thú dạy mình học thêm, mình đã làm qua câu hỏi này rồi”

Tô Lam thì thầm: “Hai người các cậu có đãi ngộ đặc biệt với nhau à!”

Sắc mặt Lâm Thúy Vân trở nên đen kịt: “Tô Lam, cậu có biết vì cái đãi ngộ đặc biệt này mà mình phải trả cái giá thê thảm như thế nào không?”

Sáng nay lúc ngủ dậy, bắp chân của cô ấy còn đang run lẩy bẩy!

Nếu không phải vì cô ấy thường xuyên tập nhảy thì làm sao có thể chịu đựng được sự giày vò trêu đùa của tên cầm thú này chứ!

Tiết học vẫn tiếp tục, tâm trạng của Lâm Thúy Vân cũng rất tốt, thế nên lúc Lục Mặc Thâm giảng bài, cô ấy lại rất nghiêm túc lắng nghe.

Dù sao thì cô ấy cũng không muốn mình bỏ lỡ một lần nữa, đến lúc đó Lục cầm thú lại có cớ để trêu đùa cô ấy thì sao.

Thấy đã sắp hết giờ tan học, Lâm Thúy Vân đột nhiên nhìn xung quanh, nhanh chóng lấy điện thoại di động trong túi ra, soạn một tin nhắn rồi gửi đi Lúc này, Lục Mặc Thâm đang giảng bài thì phát hiện điện thoại di động của mình rung lên.

Anh ta thờ ơ liếc nhìn màn hình và thấy tin nhắn từ Lâm Thúy Vân gửi đến, liền điềm tĩnh cau mày: Nha đầu không biết lớn biết nhỏ này, thật là!

Anh ta lập tức thu lại ánh mắt lạnh lùng và bắt đầu sắp xếp bài tập.

Lâm Thúy Vân rõ ràng nhìn thấy anh ta có nhìn lướt qua điện thoại nhưng lại không kịp thời trả lời tin nhắn của mình, cô ấy không chịu được mà cau mày.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3199


Chương 3199

“Được rồi, tiết học hôm nay đến đây thôi, bài tập về nhà cho buổi sau nhớ hoàn thành đúng hạn, buổi sau tôi sẽ gọi lên kiểm tra”

‘Sau khi nói xong, Lục Mặc Thâm liền trực tiếp quay người rời đi Chết tiệt, cái tên này!

Anh ta rõ ràng là đã đọc được tin nhẳn của mình, vậy mà lại không trả lời? Quả là không muốn sống nữa rồi!

Lâm Thúy Vân kéo lấy Tô Lam: “Đi, chúng †a đi tìm anh ta!”

Tô Lam bị Lâm Thúy Vân kéo ra khỏi lớp và đuổi theo Lục Mặc Thâm.

Hai người cúi đầu bước nhanh, khi đang đến gần tòa nhà văn phòng của thầy cô thì đột nhiên nhìn thấy bóng lưng của Lục Mặc Thâm.

“Không…”

Lâm Thúy Vân vừa nói được nửa lời thì thấy một nữ giáo viên trẻ bước ra khỏi tòa nhà văn phòng và dừng lại trước mặt Lục Mặc Thâm.

Lâm Thúy Vân kéo Tô Lam dừng lại tồi nhanh chóng trốn sang một bên nghe ngóng.

“Thúy Vân, cậu xem, cô giáo kia nhìn có vẻ quen quen”

Ánh mắt Lâm Thúy Vân có chút phức tạp: “Đương nhiên là quen rồi, đó là cô giáo khoa biểu diễn vừa mới chuyển vào trường, lúc trước còn từng đạt được giải quán quân”cô giáo nhà người †a”trong cuộc bình chọn của toàn trường đấy, cô ấy là cô giáo xinh đẹp nổi tiếng nhất Lan Ly!

Tô Lam chợt nheo mắt: “Thúy Vân, đây không phải là phong cách hành sự của cậu, từ lúc nào mà cậu lại đi điều tra ngọn nguồn thông tin về người khác như thế? Lâm Thúy Vân vội la ó lên: “Cậu mau nghe đi”

Tô Lam quay đầu nhìn sang, lúc này, Lục Mặc Thâm một tay cầm giáo án, tay kia căm điện thoại di động, giống như đang định gửi lại tin nhản cho Lâm Thúy Vân.

Lục Mặc Thâm còn chưa kịp soạn xong tin nhắn thì đối diện có một giọng nói thân thiết chào anh ta: “Giáo sư Lục”

Lục Mặc thâm đành bỏ điện thoại xuống rồi ngẩng đầu lên: “Cô Lâm”

Cô giáo Lâm Ngọc Ánh thân hình mảnh khánh đứng đối diện với Lục Mặc Thâm, đôi chân thon dài đứng khép lại Cô ta mỉm cười và đưa một cốc cà phê Starbucks cho Lục Mặc Thâm: Lục Mặc Thâm đưa ra ra nhận lấy: “Cảm ơn”

Tai của cô Lâm đỏ lên, ánh mắt của cô ta có chút biến đối thất thường: “Giáo sư Lục, nghe chủ nhiệm Lâm nói chiều nay anh không có lớp, chỗ tôi vừa hay lại có hai vé đi xem triển lấm tranh, không biết.

Cô Lâm chưa kịp nói xong thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng hét kinh hoàng ngay trước mặt Cô ta và Lục Mặc Thâm cùng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy hai bóng người xúm vào nhau và loạng choạng lao về phía bên này.

Lục Mặc Thâm trong nháy mắt đã nhận ra hai người Không phải là Lâm Thúy Vân và Tô Lam thì còn ai vào đây nữa? Tô Lam lao về phía trước hai bước, giống như Lâm Thúy Vân đã lỡ tay vậy.

Còn Lâm Thúy Vân giống như một con ngựa hoang bị tuột dây cương, rất là”không cẩn thận ”đụng vào cánh tay của Lục Mặc Thâm.

Cốc cà phê nóng mà anh ta cầm trên tay ngay lập tức bay ngược trở lại và đập thẳng vào ngực của cô Lâm.

Chiếc váy trắng xinh đẹp ngay lập tức bị ngấm nước.

Văn chưa kết thúc, Lâm Thúy Vân còn hét lên một tiếng như thể cô ấy đang rất sợ hãi, sau đó bước lên phía trước vài bước và trực tiếp lao vào người của cô Lâm Tạ, Cô Lâm kêu lên một tiếng rồi ôm lấy Lâm Thúy Vân cùng ngã vào bồn hoa bên cạnh.

“Em.. em này, rốt cuộc em muốn làm gì?”

Cô Lâm đứng dậy, có chút tức giận.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3200


Chương 3200

Cô ta sững sờ nhìn bộ dạng xấu hổ của bản thân mà không dám tin vào mắt mình.

Lâm Thúy Vân ra vẻ vô cùng oan ức đứng lên, cong lưng, ôm lấy chân của mình, khuôn mặt nhăn nhó: “Xin lỗi cô, em là sinh viên của khoa biểu diễn, vừa nãy chân em bị chuột rút nên mới đụng trúng vào người cô, cô không sao chứ ạ?”

Cô Lâm tức giận đến mức dựng tóc gáy, cô ta chỉ vào những vết bẩn trên người mình: “Em thử, nói xem có sao không?”

Lâm Thúy Vân kêu lên kinh ngạc, vội vàng đưa tay lên lấy tay áo lau cho cô ta.

Nhưng vết bẩn đó càng lau càng loang ra, không biết làm sao để lau sạch, cô ta chỉ sợ hỏng luôn cả bộ quần áo.

Cô giáo Lâm đẩy cô ra, căng thẳng đứng dậy: “Đừng lau nữa, thật lài”

Vốn dĩ cô ta định mắng Lâm Thúy Vân một trận, nhưng nghĩ đến Lục Mặc Thâm vẫn còn bên cạnh mình, cô ta chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi, căn răng chịu đựng.

Mặc dù cô ta vẫn cố giữ sự ưu nhã trên mặt, nhưng nụ cười đã bắt đầu co rúm lại “Em không sao là tốt rồi, tôi không sao đâu”

Nói xong, cô ta áy náy nhìn Lục Mặc Thâm một cái: “Giáo sư Lục, tôi đ* xử lý một lát”

Lục Mặc Thâm gật đầu.

Mãi cho đến khi bóng dáng của cô giáo Lâm vi vàng biến mất, Lục Mặc Thâm mới thong thả lên tiếng: “Chân bị chuột rút sao?”

Nụ cười đắc thẳng của Lâm Thúy Vân vừa hiện ra trên khóe miệng liền bị ép xuống.

Khuôn mặt nhỏ xinh đẹp đó nhanh chóng co rúm lại Cô ấy chớp đôi mắt to ngây thơ nhìn Lục Mặc Thâm một cách đáng thương: “Đúng vậy, rất đau, rất đau đó”

“Đau đến như vậy?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâm Thúy Vân ra sức gật đầu: “Cực kỳ cực kỳ đau: Lục Mặc Thâm không nói lời nào, trực tiếp tiến lên ôm ngang cô ấy lên Lâm Thúy Vân bị sự động tác bất ngờ này của anh ta dọa đến hồn bay phách tán.

Cô ấy vòng lấy cổ anh ta, kinh ngạc kêu lên: “Lục Mặc Thâm, anh làm gì vậy?”

“Không phải chân em chuột rút đau đến chết đi sống lại, đi cũng đi không nổi sao? Nếu đã đau đến mức như vậy, chắc hẳn cũng không thể đi bộ được. Với tư cách là giáo viên và là chồng tương lai của em, anh có nghĩa vụ đưa em đi mua thuốc hoặc tiêm một mũi kim.”

Nghe thấy hai từ tiêm kim, khuôn mặt Lâm Thúy Vân liền trực tiếp biến sắc: “Thật kỳ lạ, sao chân em lại đột nhiên không đau nữa? Giáo sư Lục, nếu anh không tin thì hãy thả em xuống, em đi hai bước cho anh xem thử”

Lục Mặc Thâm không nói gì, cúi đầu nhìn cô chảm chắm với một ánh mắt sâu thắm.

Lâm Thúy Vân bị nhìn chòng chọc đến mức râm ran da đầu, cuối cùng cô ấy cũng bị đánh bại “Được rồi, em thừa nhận là em cố “Ghen rồi sao?”

Có vẻ như bị đâm vào chân đau đớn, Lâm Thúy Vân liền lập tức bùng nổ Cả người cô giống như một con cá7vù”một cái liền trườn xuống khỏi người của Lục Mặc.

Thâm: “Anh bớt nói nhảm đi, ai ghen chứ?”

Lông mày của Lục Mặc Thâm lập tức chau lại: “Thật không ghen sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3201


Chương 3201

Lâm Thúy Vân đi đến bên cạnh Tô Lam trong vài bước chân, nhẹ nhàng kéo lấy cánh tay cô: “Em nói không ghen, tức là không ghen!”

“Ö, nếu đã không ghen, có lẽ em cũng không để tâm chuyện anh và cô giáo Lâm đi xem triển lãm nghệ thuật, vậy bây giờ anh đi…”

“Lục cầm thú, anh dám! Có tin em đánh gãy chân chó của anh không?”

Lâm Thúy Vân trực tiếp nổi giận Lục Mặc Thâm dán mắt vào cô ấy một cách thấu đáo: “Nổi giận nhanh như vậy, còn dám nói là không ghen sao?”

Khuôn mặt Lâm Thúy Vân đỏ bừng, chỉ cảm thấy có khói bay ra từ đính đầu mình.

Tô Lam đứng một bên, chỉ nhìn không biết nói gì.

Hừm..

Xem ra, Lâm Thúy Vân hoàn toàn không phải là đối thủ của giáo sư Lục!

Đó chính xác là tiết tấu bị anh ta ăn thịt!

Lâm Thuý Vân vẫn ngoan cố chống lại: “Lục cầm thú, em cảnh cáo anh! Hôm nay em không đến đây để nói mấy lời vô nghĩa này với anh, Tô Lam nhà em đang gặp rắc rối lớn, hôm nay anh nhất định phải giúp đỡ!”

Lục Mặc Thâm dường như đã đoán được điều gì đó, anh ta liếc nhìn Tô Lam, trong ánh mắt chứa đầy ấn ý sâu xa “Đến văn phòng của tôi”

Nói xong, Lục Mặc Thâm liền trực tiếp dẫn hai người vào phòng làm việc của mình.

Trong phòng làm việc, Lâm Thúy Vân thuật lại đầu đuôi ngọn ngành sự tình: “Lục cầm thú, anh có thể giúp nam thần của em được không? Nếu không thì anh làm trung gian đi, hai nhà các anh không phải thân nhau mấy đời sao?”

Lục Mặc Thâm liếc nhìn Lâm Thúy Vân, liền búng liên tiếp vào trán cô: “Những chuyện này là chuyện của nhà bọn họ, nếu anh tùy tiện nhúng tay vào, chỉ khiến bọn họ cảm thấy việc xấu trong nhà bị phơi bày ra ngoài, sợ mất thể diện, e rằng dì Lệ càng không đồng ý hòa giải”

Sau khi nghe những lời này, sắc mặt của Tô Lam liền trở nên vô cùng ảm đạm.

Làm sao đây? ©ô thực sự rất muốn ở bên Quan Triều Viễn.

Nhưng cô cũng không muốn nhìn thấy Quan Triều Viễn mất tất cả vì mình, đây tuyệt đối không phải là ước nguyện ban đầu của cô.

Lâm Thúy Vân không khách khí trừng mắt nhìn Lục Mặc Thâm.

Cô ấy vươn tay kéo anh ta sang một bên, hạ thấp giọng nói: “Giáo sư Lục, anh có nhầm không? Tụi em đến tìm anh là để nhờ anh giúp đỡ, không phải để anh dội gáo nước lạnh vào người khác”

Lời của Lâm Thúy Vân còn chưa nói xong, Lục Mặc Thâm trực tiếp dồn cô ấy vào chân tường: “Em thử nghĩ xem, nếu chuyện của Quan Triều Viễn, đến lúc này rồi mà còn chờ chúng ta đến giúp đỡ, ngay cả anh cũng sẽ khinh thường anh ta”

Lâm Thúy Vân ngơ ngác nhìn anh ta, khó hiểu: “Lời này của anh là có ý gì? Em không hiểu”

“Ý của anh là..”

Lục Mặc Thâm vươn tay miết nhẹ lên môi cô ấy, sau đó cúi đầu xuống hôn Bởi vì vị trí này của Lục Mặc Thâm đang đối lưng lại với Tô Lam, cho nên Tô Lam không hề nhìn thấy sự tương tác giữa hai người Nhưng động tác quy hàng này của anh ta lại khiến khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Tô Lam lập tức đỏ bừng.

Cô ấy liền vươn tay đấm anh ta, hạ thấp giọng nói: “Lục cầm thú, mẹ nó! Đến lúc này rồi mà anh vẫn không quên ăn đậu hũ của em”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3202


Chương 3202

Lục Mặc Thâm khế nâng khóe miệng, quay đầu nhìn về phía Tô Lam, thấp giọng nói: “Hôm qua Quan Triều Viễn đã hỏi gọi điện thoại cho tôi rồi”

“Hôm qua anh ấy đã.”

“Tôi nghe nói nội bộ tập đoàn Lệ Thiên đã đình chỉ chức vụ tổng giám đốc của anh ta”

Lục Mặc Thâm vừa dứt lời, giọng nói sửng sốt của Tô Lam vang lên sau lưng anh ta: “Cái gì?”

Trong lòng cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

Cô không ngờ rằng Bạch Ninh Hương nhanh như vậy đã thuyết phục được Lệ Thừa Bật, sang ngày hôm sau liền trực tiếp cho ngừng chức vị của Quan Triều Viễn.

Lục Mặc Thâm xoay người lại: “Nhưng bọn cô cũng đừng quá lo lắng, Lục Triều Viễn đã tiếp quản Lệ Thiên nhiều năm như vậy, quyền lực của anh ta tuyệt đối sẽ bị mắc kẹt trong tập đoàn Lệ Thiên đâu”

Lâm Thúy Vân trong giây lát có chút không hiểu được: “Lời này của anh rốt cuộc là có ý gì?”

Bọn cô không hề biết rằng tập đoàn Lệ Thiên là một tập đoàn cổ phần, cho dù Quan Triều Viễn có bất kỳ quyết định quan trọng nào cần được thực hiện, thì trước đó đều phải thông qua biểu quyết của đại hội đồng cố đông Vì vậy, tống giám đốc tập đoàn Lệ Thiên có thể là”một chiếc bánh ngọt”trong mắt người khác, nhưng đối với Quan Triều Viễn, ngược lại còn khiến anh ta phải khoanh tay bó gối “Tái ông thất mã, họa phúc khó lường, về phần những người khác, các cô không cần phải Thâm nói xong lời này, anh ta xoay.

người đi đến trước mặt Tô Lam, cúi xuống nhìn xuống cô: “Tin tưởng ánh mắt chọn đàn ông của mình, tin tưởng anh ta sẽ không dễ dàng bị đánh bại như vậy”

Tô Lam cản chặt môi, không lên tiếng.

Lục Mặc Thâm gật đầu theo, sau đó nhìn sang Lâm Thúy Vân, ngoắc ngoäc ngón tay nói “Qua đây”

“Làm gì chứ? Em cũng không phải là chó con”

Mặc dù Lâm Thuý Vân ghét bỏ mà tức giận gào thét lên, nhưng cô ấy lại vẫn uốn éo và đi đến bên cạnh Lục Mặc Thâm.

Lục Mặc Thâm ôm cô ấy vào lòng một cách rất tự ni Từ từ mà học hỏi bạn thân của em đi”

Tô Lam lập tức quay đi và tự nói với chính mình, phi lê chớ nhìn.

Lâm Thuý Vân trực tiếp bị đùa đến mức đỏ bừng mặt: “Anh đang nói cái gì vậy? Học cái gì chứ?”

Lục Mặc Thâm siết chặt vòng tay không cho.

cô ấy trốn thoát: “Học hỏi từ người khác, tin tưởng vào người đàn ông của mình, đúng không?”

Ngay sau khi Lâm Thuý Vân nghe thấy câu này lập tức biết rằng anh ta đang ám chỉ chuyện vừa xảy ra.

“Anh…anh đừng nói hươu nói vượn với em, anh mới không phải người đàn ông của em!”

“Anh là chồng tương lai của em”

“Đồ khùng, anh nghĩ cũng đẹp quá cơ!”

“Anh không chỉ nghĩ đẹp, anh còn có thể làm cho nó đẹp”

“Tên ô vương nhà anh…câm miệng lại cho tôi”

Nhìn thấy dáng vẻ hai người bắt đầu cãi nhau, Tô Lam lặng lẽ không một tiếng động đi ra khỏi văn phòng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3203


Chương 3203

Cô không muốn ở lại trong đó trở thành một bóng đèn Nhưng ngay khi cô bước chân ra ngoài rời đi, Lâm Thuý Vân đã túm lấy Lục Mặc Thâm ra bằng chân sau: “Tô Lam cậu đừng đi, tên Lục cầm thù còn có chuyện muốn nói với cậu”

Tô Lam hết sức ngạc nhiên quay đầu lại nhìn về phía họ.

“Hôm qua Quan Triều Viễn đã gọi điện thoại cho tôi và nói rằng anh ấy có ý định điều tra lại vụ tai nạn xe hơi cách đây năm năm”

“Điều tra lại?”

Tô Lam cau mày lại, trong lòng có chút nghỉ hoặc.

Vụ tai nạn xe hơi năm đó chẳng phải đã có định luận sao? Chính là tên tài xế xe tải đó đã lái xe trong tình trạng say xỉn gây ra vụ tai nạn xe liên hoàn.

“Ngày hôm qua, anh ấy đã điều tra một số tài liệu của năm đó, phát hiện trong đó còn có một số nghỉ vấn chưa được giải thích rõ ràng. Nếu như có thể đủ bảng chứng để chứng minh vụ tai nạn xe hơi đó có người cố ý làm, nói không chừng có thể rửa sạch tình nghỉ của anh trai cô, đúng không?”

“Vì thế việc cô phải làm bây giờ là cẩn thận chăm sóc sức khoẻ thật tốt, giao việc điều tra cho.

Quan Triều Viễn.”

Tô Lam gật đầu.

Không biết tại sao, từ khi biết Quan Triều Viễn bị †ạm thời đình chỉ công tác, trong lòng cô cực kỳ áp lực.

Ngay cả khi Lục Mặc Thâm nói những chuyện này với cô, cô cũng cảm thấy rằng đều đơn giản là vì được tạo ra để an ủi cô: “Giáo sư Lục, tôi biết rồi, anh yên tâm đi”

Lâm Thuý Vân nhìn thấy Tô Lam xoay người rời đi, cô ấy cũng vội vàng đi theo: “Tô Lam, đợi mình một lát”

Còn chưa bước đến bước tiếp theo, thì đã bị Lục Mặc Thâm trực tiếp túm cô lại: “Không cho em đi, anh phải nói chuyện với em về chuyện mấy ngày nữa đến thành phố C để quay quảng cáo.”

“Tôi mới không cần nói chuyện với anh, anh thả tôi ra…al”

Lâm Thuý Vân phản kháng không có hiệu quả, trực tiếp bị Lục Mặc Thâm ôm eo trở lại văn phòng Cô ấy ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ và ngẩng đầu lên nhìn Lục Mặc Thám.

Chỉ nhìn thấy Lục Mặc Thâm cầm trong tay mấy tờ giấy tuyên truyền, trong đó có in nội dung của buổi quay quảng cáo.

Anh nhìn lướt qua mười dòng, rất nhanh đã đọc lướt qua một lần nội dung trong đó, nhưng hai hàng lông mày càng ngày càng cau lại: “Quay.

quảng cáo đầu gội đầu thôi nhưng tại sao lại phải mặc áo tắm?”

‘Vẻ mặt của Lâm Thuý Vân thực sự mông lung: “Làm sao tôi biết được, tôi lại không phải là đạo diễn, anh nên đi hỏi đạo diễn về vấn đề này mới đúng”

Lục Mặc Thâm càng nhìn thì sảc mặt của anh †a càng trở nên khó coi: “Được hai chàng trai cao †o cường tráng mặc quần bơi nhấc lên dưới suối, lại còn hất tóc?”

‘Vẻ mặt của Lâm Thuý Vân trở nên sinh vô khả luyến: “Nhưng mà trong kịch bản viết như vậy mà”

“Tại sao quảng cáo dầu gội đầu mà lại sử dụng những tên đàn ông cường tránh, lại còn mặc quần bơi nữa, đi quay phim khiêu dâm à?”

“Lục Mặc Thâm anh, đủ rồi đấy!”

Lâm Thuý Vân trực tiếp đứng lên: “Lâm Thuý Vân tôi lại là một ngôi sao đang lên trong lĩnh vực điện ảnh và truyền hình. Tôi phải có đạo đức nghề nghiệp và tôi cũng phải chuyên nghiệp!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3204


Chương 3204

“Tôi đã ký hợp đồng này rồi, đừng nói đến được hai người đàn ông cường tráng mặc đồ bơi nhấc bổng dưới suối, cho dù là được hai người đàn ông cường tráng hôn hay có cảnh quay ân ái, nếu cần tôi cũng phải làm, cái này mới gọi là chuyên nghiệp, anh có hiểu không?”

Lâm Thuý Vân vừa dứt lời, sắc mặt của Lục Mặc Thâm đột nhiên tối sầm lại Anh ta trực tiếp xé nát tờ kịch bản, lạnh lùng ném vào thùng rác, sau đó quay người đi lấy điện thoại Lâm Thuý Vân chỉ cảm thấy có một điềm báo.

không lành trong lòng: “Lục cầm thú, anh muốn làm gì? Gọi điện thoại cho đạo diễn của cô và nói là cô không quay phim nữa!”

“Lục Mặc Thâm, tôi cảnh cáo anh đừng có đi quá xai”

Lâm Thuý Vân trực tiếp chạy đến, động tác sống chết giữ chặt lấy điện thoại của anh ta: “Tôi nói cho anh biết, tôi rất khó khăn mới có được cơ hội như vậy, anh không thể làm chuyện này”

Lục Mặc Thâm u ám nhìn cô, một lúc sau cũng không lên tiếng.

Lâm Thuý Vân bị anh nhìn đến mức tê cả da đầu, rốt cuộc vẫn không chống lại được ánh mắt đầy sát khí của anh ta: “Giáo sư Lục, tôi, tôi nhất định sẽ có chừng mực, anh cứ yên tâm đi!”

Lục Mặc Thâm thấy cô ấy cuối cùng cũng coi như nhận sai, thì sắc mặt mới thả lỏng hơn một chút: “Anh sẽ cùng đi với em”

Lâm Thuý Vân ngay lập tức từ chối, không hề do dự: “Không đời nào”

Sắc mặt của Lục Mặc Thâm lại đột nhiên tối sâm lại: “Vậy thì em không được quay”

Lâm Thuý Vân dường như tức giận đến mức khoogn chịu nổi.

Nhưng lại không thể không hít một ngụm khí: “Được, được, được, đi thì đi, mọi người đều đi, như vậy được chưa?”

Sau khi ra khỏi văn phòng của Lục Mặc Thâm, tâm trạng của Tô Lam không hề trở nên thoải mái Mặc dù nói cô không có nhiều mong chờ gì vào việc Quan Triều Viễn điều tra lại vụ tai nạn xe hơi năm đó, nhưng ít nhất điều đó cũng chứng minh được Quan Triều Viễn không phải là người khoanh tay chờ chết.

Hơn nữa những gì Lục Mặc Thâm nói vừa rồi…

Sao cô cứ mơ hồ cảm thấy dường như anh ta có ý nghĩa sâu xa khác? Trong khi Tô Lam còn đang suy nghĩ miên man thì chiếc điện thoại trong túi đột nhiên rung lên Lúc này mà còn gửi tin nhắn cho cô, lẽ nào có phải Quan Triều Viễn nhắn tin cho cô không? Tô Lam lấy điện thoại ra, trên màn hình hiện lên một tin nhắn văn bản: “Ghế lô sô 409 ở câu lạc bộ tư nhân Trang Bi.”

Đồng tử của Tô Lam đột nhiên co lại Bởi vì cô phát hiện ra rằng chữ ký trong tin nhắn hóa ra là của Tô Duy Nam.

Khoảng bảy giờ tối, Tô Lam vội vàng xuống taxi xuất hiện trước cửa câu lạc bộ tư nhân Trang Bì Khu vực này không coi là phát triển lãm.

Ngay cả từ vẻ ngoài có thể nhìn thấy chính là một toà nhà bình thường không thể bình thường hơn Trước khi Tô Lam xuất phát, đã làm theo lời nhắc qua tin nhắn của Tô Duy Nam, trực tiếp đến thẳng quầy lễ tân của khách sạn Tuân Bi để lấy thẻ thành viên.

Nếu như là người lạ đến, có khả năng ngay cá cửa cùng không tìm được.

Trước khi Tô Lam ra ngoài, cô cố ý trở về biệt thự trên núi Ngự Cảnh môt chuyến và thay một chiếc áo khoác đen cực kỳ kín đáo.

Cô cũng đội một chiếc mũ lưỡi trai, để che hết khuôn mặt và vóc dáng của mình Bây giờ thoạt nhìn, cô giống như một thiếu niên mảnh khảnh và gầy gò.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3205


Chương 3205

Bởi vì khi cô đến quầy lễ tân của khách sạn để lấy thẻ thành viên trước, ánh mắt của nhân viên phục vụ ở quầy lễ tân trông rất kỳ lạ và đã nhắc nhở cô: “Cô gái à, đó không phải là nơi cô nên đến đâu.

‘Tô Lam hết sức nghỉ hoặc vì thế đã hỏi một câu: “Tại sao cô lại nói như vậy?”

Trên mặt người phục vụ ở quầy lễ tân mang một nụ cười vô cùng kỳ lạ: “Trong đó là nơi mà những kẻ có quyền lực chơi đùa với phụ nữ, hơn nữa cách chơi ở trong đó cũng rất b*nh h**n, cô còn nhỏ tuổi, nhất định đừng để người khác lừa gạt mà tiến vào!”

Tô Lam đứng ở cửa câu lạc bộ, tuy rằng trong lòng vô cùng thấp thỏm, thế nhưng cô ấy vẫn lấy hết dũng khí đi vào.

Cô ấy không hiểu, vì sao anh trai lại muốn hẹn gặp cô ở nơi như thế này? Lúc cô ấy tiến vào câu lạc bộ, bầu không khí trong đại sảnh rất phù hợp.

Ngọn đèn chập chờn, âm nhạc mở đến mức cao nhất, còn có một đám người không kiêng nể ai mà hôn nhau ở đại sảnh.

Thậm chí ở trong một số góc phòng tối tăm, còn có thể nhìn thấy những cơ thể lắc lư tùy ý.

Hỗn loạn mà lại khó coi Tô Lam che miệng mũi, từ trong đám người chen vào.

Bên người hòa lẫn các loại mùi nước hoa, hun đến nôi làm cô buồn nôn.

Đã từng đi qua bóng đêm, nhưng những khung cảnh đó cũng không hỗn loạn và khó coi như ở đây.

Cô ấy đè nén cảm giác muốn chạy chối chết, chạy thật nhanh tới phòng tư nhân.

Đột nhiên, cánh tay cô bị một người nắm lấy. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tô Lam bị giật mình, cơ hồ là phản xạ có điều kiện liền muốn tránh thoát.

Nhưng mà lúc cô ấy vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy một người đàn ông mặc tây trang màu đen, đang giữ cánh cửa: “Cô Tô?”

Tô Lam vô cùng cảnh giác muốn tránh cánh tay của anh ta: “Anh là ai?”

Âm thanh của người đàn ông được giảm xuống rất thấp: “Là anh Tô gọi tôi tới đón cô, xin mời cô qua đây”

Trước đây Tô Lam đã bị hãm hại vài lần, cho nên lúc này dây thần kinh của cô vô cùng căng thẳng Trong trí nhớ, anh trai căn bản không thích nơi thế này, hơn nữa cũng tuyệt đối sẽ không để cho mình một thân một mình đến những nơi như thế này.

Cô ấy nhìn người đàn ông trước mặt một cách phòng bị: “Tôi không rõ, tại sao anh ấy lại muốn tôi tới một nơi như thế này?”

Thái độ của người đàn ông ngược lại vô cùng bình thản, anh ta cười kiên nhắn giải thích: “Cô Tô chẳng lẽ không biết, bây giờ đã không giống ngày xưa nữa sao? Thành phố Ninh Lâm của bây giờ sớm đã không còn giống như năm năm trước nữa rồi “Nơi bí mật như thế này, sẽ không gây chú ý cho người khác, cũng là bởi vì lo lắng cho an nguy của cô, cho nên anh Tô mới phái tôi tới để bảo vệ cho cô.”

Tô Lam do dự một chút, lúc này mới đi theo, Rất nhanh bọn họ liền đi tới căn phòng đã hẹn Trước.

Người đàn ông quét thẻ phòng một cái, cửa phòng lập tức mở ra.

Nhưng mà bên trong phòng tối om, dường như không có dấu vết người ở.

Người đàn ông sau khi bước vào liền mở đèn, nhìn đồ trang trí sang trọng ở bên trong, trong lòng Tô Lam reo lên một hồi chuông cảnh báo: “Anh này không phải nói anh Tô đang đợi tôi sao? Thế nhưng anh ấy không giống như đang ở chỗ này”

Người đàn ông cười vô cùng thản nhiên: “Anh Tô đang ở cách vách bàn chuyện làm ăn Lúc nói câu này, anh ta cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Hai mươi phút cũng đủ rồi”

Tô Lam siết thật chặt điện thoại di động, vẻ mặt lạnh tanh đi vào, ngồi ở trên ghế sa lon.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3206


Chương 3206

Người đàn ông rót cho cô một chén trà, thái độ vô cùng cung kính: “Cô Tô, trước tiên cô đợi một chút, tôi đi xem anh Tô đại khái lúc nào có thể làm xong”

Lúc giao phó xong những lời này, người đàn ông xoay người đi ra ngoài, để Tô Lam một mình trong phòng.

Người đàn ông chân trước mới vừa đi, cô ấy chân sau liền chạy tới vị trí ban công, gửi tin nhắn cho một số điện thoại.

Chuông điện thoại biểu hiện tạm thời không có cách nào chuyển được.

Tô Lam nhíu mày, đột nhiên nhớ lại ngày đó, Mộ Mắn Loan nói cô ấy thường gọi điện thoại cho Tô Duy Nam.

Tô Lam do dự một chút, nhanh chóng lục †ìm số điện thoại trong cuốn sổ liên lạc đã phủ đầy bụi kia, gửi đi một đoạn tin nhắn ngắn: “Anh, em đợi anh.”

Lúc gửi tin nhắn xong, cô ấy ngồi xuống ghế sa lon một lần nữa.

Tô Lam lười biếng dựa vào ở trên ghế sa lon, tay phải chống gương mặt.

Trong đầu toàn bộ đều là Tô Duy Nam và mình sinh hoạt chung một chỗ.

Lúc đó bởi vì Tô Duy Nam về nước, danh tiếng của tập đoàn Tô thị vô cùng hưng thịnh.

Cô ấy là em gái của Tô Duy Nam, cho nên danh tiếng càng vang xa.

Trong vòng tròn danh viện ở thành phố Ninh Lâm, dừng như tất cả mọi người đều ao ước có được cô.

Mà Tô Lam tới tận thời điểm này, cô ấy vẫn không dám tin tưởng Anh trai anh ấy thật sự quay lại rồi sao? Anh ấy không phải bị tai nạn xe cộ dẫn đến tổn thương não, đã biến thành người thực vật sao? Đã trôi qua nhiều năm như vậy, lẽ nào anh ấy thật sự đã khỏi hẳn, hơn nữa còn về nước tìm mình? Một trận mệt mỏi và ủ rũ lặng yên không tiếng động kéo tới Tô Lam dựa vào ở trên ghế sa lon, vậy mà cứ như vậy mơ mơ màng màng ngủ mê man.

Không biết đã qua bao lâu, đầu cô ấy đột nhiên ngả về phía trước, trực tiếp giật mình tỉnh lại Đợi cô ấy mơ mơ màng màng mở mắt, cầm điện thoại di động lên, phát hiện đã qua hơn nửa giờ.

Chuyện gì xảy ra? Lâu như vậy, anh trai thế nào còn chưa tới? Tô Lam đột nhiên cảm thấy có chút không đúng lắm Cô ấy dự định rời khỏi, lúc đúng dậy, hai chân mềm nhũn, cả người trực tiếp ngã ngồi ở trên ghế sa lon.

Chết tiệt!

Tô Lam thở dồn dập, chỉ thấy là nhiệt độ cơ thể càng ngày càng cao, ý thức cũng biến thành hỗn loạn.

Trong phòng sao lại nóng như vậy? Cô ấy theo bản năng thò tay mở cúc áo, thần kinh trong não đột nhiên căng thẳng.

Ở thành phố Ninh Lâm, bởi vì vẫn có Quan Triều Viễn che chở, cho nên chưa từng có người dám sử dụng thủ đoạn này để đối phó cô.

Từ sau khi đi vào, cô ấy rõ ràng không ăn bất kỳ vật gì, ngay cả nước cũng không có chạm qua, làm sao sẽ Tô Lam chỉ thấy đầu vô cùng choáng váng, cả căn phòng dường như đang xoay chuyển Cô ấy chật vật chuẩn bị đi lấy điện thoại di động, đột nhiên nghe thấy ngoài cửa có âm thanh, là có người đang mở cửa Trên người Tô Lam không có một chút khí lực, chớ nói chỉ là đứng lên rời khỏi.

Vừa lúc đó, một âm thành hèn mọn từ ngoài cửa truyền vào: “Cái mặt hàng hôm nay thật Nói đến đây nói, bàn tay bẩn thiu của người đàn ông trực tiếp sờ lên mặt của Tô Lam.

Tô Lam bị dọa đến hồn phi phách tán, cô ấy cơ hồ là dụng hết toàn lực, nhấc chân dùng sức đạp tới Người đàn ông bị đạp phải bắp đùi, bị đau phải lui về sau mấy bước.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3207


Chương 3207

Mà Tô Lam cũng té xuống đất.

Cô ấy híp mắt, thở hổn hển: “Tôi cảnh cáo anh, anh nếu đám đụng đến tôi một chút, tôi nhất định sẽ làm cho anh chết không có chỗ chôn!

Đừng cho rằng tôi đang nói đùa!”

Tuy rằng cả người cô ấy đã khủng hoảng từ lâu rồi, thế nhưng bởi vì tác dụng của thuốc, âm thanh trở nên trầm thấp ưu nhã không gì sánh được.

Bộ dạng cô ấy như vậy càng k*ch th*ch d*c v*ng chinh phục của đàn ông.

Người đàn ông cười đến vô cùng hèn mọn, phảng phất như không nghe thấy lời cảnh cáo của Tô Lam, lại bắt đầu lại gần một lần nữa, nắm bả vai của cô ấy ném lên ghế sa lon.

Lúc này đây ông ta vô cùng cơ trí đè cô lại, khiến cô không có cơ hội để phản kháng: “Đến những nơi như thế này, cô hẳn là không phải đi một mình đâu nhỉ? Chồng của cô hiện tại đang ở với vợ của tôi, tôi đương nhiên phải yêu thương cô thật tốt rồi.

“Chờ một lúc thôi, nhớ kỹ gọi lớn tiếng một chút, kêu càng thảm tôi càng vui sướng!”

Đang nói chuyện, người đàn ông liên bắt đầu c** q**n áo của cô.

Tô Lam dùng sức lắc đầu, muốn giữu vững trạng thái thanh tỉnh, thế nhưng cô căn bản.

không có biện pháp phản kháng.

Trên cơ thể người đàn ông toàn múi rượu khiến cô buồn nôn: “Cút… Đil”

Ngay Tô Lam cho là mình một giây kế tiếp sẽ hôn mê, đột nhiên cảm giác được trên người nhẹ một chút.

“Phanh, âm!”

Một tiếng vang nặng tru, người đàn ông hèn hạ kia trực tiếp bị kéo dậy, nặng nề té xuống đất.

Người đàn ông hèn hạ bị té như lọt vào trong sương mù, giống như lục phủ ngũ tạng đều dịch chuyển, căn bản không bò dậy nổi Trước khi anh ta kịp phản ứng lại, liền cảm giác được ngực mình giống như bị một tảng đá ngàn cân đè lên.

Chỉ nghe được”Răng rắc”một tiếng.

Sau một trận đau nhức, anh ta trực tiếp nôn ra một ngụm máu tươi.

Một giọng nói vô cùng tà mị của một người đàn ông vang lên: “Ai cho mày gan chó đụng vào cô ấy?”

Người đàn ông hèn hạ một bên ho ra máu, một bên nơm nớp lo sợ mà ngẩng đầu nhìn qua Chỉ thấy một người đàn ông vô cùng đẹp trai đang đứng ở trước mặt.

Ngũ quan anh ta tuyệt mỹ tới không thể bắt bẻ, toàn thân cao thấp hơi thở âm u.

Đôi mắt đào hoa đẹp đế kia bên trong giống như bị đóng băng lạnh lẽo đến tận cùng.

“Mày dám đụng vào tao? Trước khi mày đụng tới tao thì tốt nhất… Khụ khụ… Hãy hỏi cho rõ ràng tao rốt cuộc là… Ail”

Người đàn ông bỉ ổi mặc dù đã ngã trên mặt đất, lời nói và việc làm vẫn vô cùng kiêu ngạo như cũ.

Người đàn ông giơ chân lên, đạp một cú nặng nề vào bắp đùi của ông ta.

Lại là tiếng răng rắc giòn tan, đùi người đàn ông hèn hạ liền bị gãy xương.

Anh ta gào lên một tiếng vô cùng thê lương, hai mất trắng dã, trực tiếp ngất đi Tô Lam chỉ nghe được bên tai truyền đến một trận kêu gào thảm thiết Cô mơ mơ màng màng, cảm giác được hình như có bàn tay to lớn quen thuộc nhẹ nhàng vuốt lên cô.

Cảm xúc quen thuộc lúc này, vô tình khiến cô trở nên an tâm: “Bảo bối ngoan, hiện tại không SaO rồi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 3208


Chương 3208

Âm thanh này là Tô Lam đem hết toàn lực muốn mở mắt, thế nhưng mí mắt thực sự quá nặng, cô căn bản cũng không có biện pháp mở mắt.

Người đàn ông xoay người mở toàn bộ cửa sổ của căn phòng, để gió lạnh từ bên ngoài thổi vào trong, Lúc này, gian phòng sát vách, điện thoại của Âu Mỹ Lệ vang lên.

Cô ấy cười yếu ớt gật đầu với người đàn ông ngồi ở phía đối diện: “Xin lỗi, tôi đi ra ngoài nhận điện thoại.”

Người đàn ông ngồi trước mặt cô ấy không phải ai khác, mà chính Quan Triều Viễn Lúc này, trên mặt anh ta vẫn mang một bộ dạng lạnh nhạt ngàn năm không đổi: “Xin cứ tự nhiên”

Âu Mỹ Lệ xoay người đi tới sân thượng, nhấn nút trả lời: “Này?”

“Chuẩn bị một chút, chúng ta lập tức rời khỏi.”

Âu Mỹ Lệ nhíu mày thật sâu: “Thế nhưng hợp đồng của tôi và Quan Triều Viễn còn chưa thương lượng xong?”

Giọng nói của Âu Dương Hải rất lạnh nhạt, lạnh lùng mở miệng: “Hiện tai anh ta yêu cầu muốn thay đối phương thức hợp tác, em cùng anh ta đàm phán cũng không chiếm được chút lợi ích nào, lần sau anh sẽ ra mặt giúp em đàm phán, em thu dọn một chút rồi về trước đi, đừng để cho người khác đi theo em.”

Âu Mỹ Lệ rốt cục gật đầu: “Được.”

Kỳ thực cô cũng rất rõ ràng, cô cây bản liền không phải là đối thủ của Quan Triều Viễn.

Cô và Quan Triều Viễn nói chuyện làm ăn, căn bản không chiếm được một chút lời nào.

Người đàn ông kia vòng tới vòng lui, hoàn †oàn sẽ không có cho cô đi bất kì một điều kiện tốt nào.

Đối phó Quan Triều Viễn, thủ đoạn của cô còn kém lắm.

Lúc cúp điện thoại, cô lại một lân nữa trở vào phòng.

Quan Triều Viễn ngẩng đầu lên, nhàn nhạt nhìn cô, trên gương mặt lạnh lùng mang theo nét tươi cười: “Đoàn cố vấn đứng đẳng sau cô có đưa cho cô một chủ ý tốt nào sao?”

“Vô cùng xin lỗi anh Quan, hôm nay tôi có chuyện quan trọng cần phải xử lý, về phần hợp đồng bên trong anh yêu cầu thay đổi hạng mục, tôi sẽ trở về tỉ mỉ nghiên cứu sau đó sẽ đưa anh một câu trả lời thuyết phục.”

Trên mặt Âu Mỹ Lệ mang theo vẻ tươi cười vô cùng ưu nhã, không đợi Quan Triều Viễn đáp lời, cô đã đứng dậy bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi.

Ánh mắt Quan Triều Viễn lóe lên: “Bên người cô.

Âu có hai bậc tiền bối trấn giữ tập đoàn Âu thị, cũng không thể quyết định được sao? Hay là nói, vị hôn phu kia của cô so với hai bậc tiền bối này, còn hiểu nghiệp vụ của tập đoàn hơn là bọn cô?”

Hai người đàn ông trung niên ngồi kế Âu Mỹ Lệ, trên mặt bọn họ cười một cách lúng túng: “Anh Quan thật nói đùa, anh Âu là vị hôn phu của cô chủ, cũng là người mà Bá Tước chỉ tên sắp xếp để ới, chúng tôi so sánh với cậu ấy, không đáng nhắc tới.”

Mặt Âu Mỹ Lệ nhợt nhạt cười: “Anh Quan anh không cần dùng phép khích tướng, anh bây giờ đã bị tập đoàn Quan thị cắt chức rồi, điểm này chúng tôi tuy rãng không để bụng, có thể tiếp tục với anh chúng tôi cũng hết sức hài lòng, thế nhưng người †a thường nói đầu tư là chuyện rủi ro, chúng tôi nhất định phải làm một ước định nguy hiểm. Cho nên hiện tại cáo từ trước”

Lúc nói câu này, Âu Mỹ Lệ liền ưu nhã đứng lên: “Lần sau gặp lại, tôi sẽ bảo vị hôn phu của tôi biểu đạt thành ý của chúng tôi”
 
Back
Top Dưới