Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2968


Chương 2968

Khi Tô Lam thu dọn đồ đạc xong và đi xuống lầu, liếc mắt thoáng nhìn thấy người áo đen của Quan Triều Viễn đang đứng ở bên lề đường.

Tô Lam nhanh chóng đi đến, mở cửa xe, phát hiện một vài chiếc túi có quai xách đặt ở ghế đăng sau: “Những thứ này là gì vậy?”

Quan Triều Viễn nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới: “Tối nay có tiệc rượu.”

Tô Lam ngạc nhiên thốt lên: “À đúng rồi, em quên mất’“

“Biết em quên, cho nên anh mới đem toàn bộ váy áo đến đây”

Quan Triều Viễn giọng nhàn nhạt, cũng không hề có ý trách móc.

Tô Lam liếc nhìn anh một lúc, đảm bảo rằng anh không khó chịu, lúc này mới ngượng ngùng lè lưỡi: “Đại Mộng Vô Song” sắp hoàn thành rồi. Sẽ có rất nhiều việc phải làm, nhiều nhất là trong tuần này, phải bàn giao công việc cho giai đoạn sau của bộ phim, sau đó thì em mới rảnh”

Khóe miệng Quan Triều Viễn nhếch lên: “Bà Quan đang lo lắng tôi sẽ khó chịu sao?”

Tô Lam vội vàng tới gần, làm nũng và hôn nhẹ lên má anh: “Cảm ơn anh Quan đã thông cảm”

Xe lại lên đường, chẳng mấy chốc đã đến khách sạn Hoàng gia Versailles.

Khách sạn Hoàng gia Versailles nằm ở gần Cục Xuất nhập cảnh, trang trí bên trong nhìn chung theo kiểu dáng phong cách châu Âu.

Ngoại trừ dùng để tổ chức một số hội nghị lớn, phần lớn thời gian nơi này dành để tiếp đón khách nước ngoài.

Sau khi đến khách sạn, Quan Triều Viễn thuê một phòng để Tô Lam thay quần áo.

Tô Lam có làn da rất đẹp.

Cái gọi là trang điểm của cô chẳng qua chỉ là kẻ chút lông mày và đánh tí son môi, vậy là xong.

‘Sau khi thay quần áo, cô buộc mái tóc dài đen nhánh sau gáy, để lộ vãng trán mịn màng.

Đeo một đôi khuyên tai phù hợp mà Quan Triều Viễn chọn cho cô, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng.

Quan Triều Viễn đợi trong phòng khách chưa đầy mười phút.

Anh còn chưa đọc xong tin tức tài chính và kinh tế trong tờ báo trên tay, Tô Lam đã bước ra ngoài.

Đơn giản và nền nã nhưng lại cực kỳ có khí chất.

Quả nhiên, người phụ nữ của anh mặc thế nào cũng rất đẹp Quan Triều Viễn cười nhếch miệng nhè nhẹ: “Không tệ.”

Tô Lam cố ý liếc mắt, đi mấy bước đến bên cạnh Quan Triều Viễn: “Anh Quan, có phải gần đây anh đã tham dự quá nhiều tiệc rượu, gái đẹp cũng đã thấy rất nhiều, cho nên bà Quan chỉ có thế đạt tới mức độ không tệ thôi phải không?”

Đôi mắt của Quan Triều Viễn hắn lên một ý cười nhàn nhạt: “Vậy bà Quan mong tôi phải nói như thế nào?”

Tô Lam tiến lên phía trước một bước, chủ động ngăn cánh tay của Quan Triều Viễn, cực kỳ kiêu ngạo mở miệng: “Đương nhiên là nói, bà Quan là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng thấy. Trên đời này, không có số lượng kim cương đắt tiền nào quý bằng một phần triệu giá trị của bà Quan.”

Khóe miệng Quan Triều Viễn nhếch lên: “Quá là giả dối”

“Anh!”

Tô Lam trực tiếp tức giận: Bình thường khi phải biện hộ, lời nói của anh chàng này ngọt như mật.

Cô chủ động yêu cầu anh nói điều gì đó dễ nghe, anh lại làm ngược lại, hẹp hòi như vậy.

“Bà Quan là độc nhất vô nhị trong lòng tôi. Kim cương làm sao có thể so sánh với bà được?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2969


Chương 2969

Con mẹ nớ?!

Tô Lam trực tiếp đỏ bừng mặt vì lời nói của anh.

Cô giữ chặt cánh tay anh, cố tình quay mặt ra chỗ khác và nhỏ giọng, khẽ nó thầm: “Tính ra phản ứng của anh cũng nhanh lắm!”

Quan Triều Viễn nhìn cô, thấy vành tai của cô có chút hơi đỏ lên, anh cười hơi nhếch miệng, Tiệc rượu tối nay dự kiến chính thức bắt đầu lúc bảy giờ ba mươi phút.

Bữa tiệc rượu này đã mời rất nhiều người thành đạt ở thành phố Ninh Lâm tham gia, thậm chí có cả một số người có tên tuổi và người của công chúng.

Nhìn xung quanh, Tô Lam liếc mắt thoáng thấy Tư Vũ Chiến và Mộ Mẫn Loan đang đứng gần ban công.

Cô cau mày không được vui, kéo Quan Triều Viễn đi sang một hướng khác.

“Cô Âu đến rồi.”

Trong đám đông, đột nhiên có người hô to một câu.

Bữa tiệc rượu vốn dĩ đang tưng bừng náo nhiệt, trong chốc lát đã lắng xuống, yên lặng như tờ.

Ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn, nhìn về phía cửa ra vào.

Cùng với tiếng bước chân thanh thúy, một bóng dáng cao, gầy, từng bước chân tao nhã bước vào.

Người phụ nữ trẻ đó không phải ai khác mà chính là người thừa kế mới của nhà họ Âu: Âu Mỹ Lệ.

Cô ấy mới chỉ có hai mươi sáu tuổi, nhưng cô đã làm được một chuyện, chỉ trong khoảng thời gian ba tháng ngắn ngủi, cô ấy đã kiểm soát toàn bộ nhà họ Âu trong tay mình, thực sự là một việc người ta không thể tưởng tượng nổi.

Chính vì vậy, khi cô ấy xuất hiện, hầu như mọi ánh mắt của mọi người đều tập trung vào cô ấy.

Không ngoại lệ, tất cả mọi người đều tỏ ra đặc biệt quan tâm đến cô.

Họ muốn xem, con gái nhà họ Âu lợi hại trong tin đồn ấy, có thực sự có ba đầu sáu tay hay không?

Nhưng khi cô ấy xuất hiện, mọi người chợt thấy: Người phụ nữ trước mắt họ có một khuôn mặt lai Tây và dáng người kỳ dị.

Thậm chí khí chất tỏa ra trên người cô ấy còn có chút yểu điệu, hoàn toàn không có dáng vẻ của một người phụ nữ mạnh mế gì cả.

Sau lưng cô ấy có ba vệ sĩ cao to vạm vỡ đi theo sau.

Trong một góc, ánh mắt Tô Lam lấp lánh: “Người kia chính là cô Âu sao?”

Quan Triều Viễn läc nhẹ chiếc ly rượu cao cố trong tay: “Không biết nữa?”

Tô Lam lắc đầu: “Em mới chỉ gặp qua cha của cô hôm nay là lân đầu tiên em nhìn thấp Ngay khi Âu Mỹ Lệ bước vào phòng khách, mọi người đã nhao nhao vây quanh.

Mặc dù cô ấy là con lai, nhưng tiếng mẹ đẻ của cô ấy cũng rất tốt, mọi phép tắc, lễ nghỉ đều chuẩn mực.

Tao nhã mà không mất đi phong cách, cả người từ trong ra ngoài đều toát lên một khí chất quý tộc.

Đôi mắt của Âu Mỹ Lệ đảo quanh sàn nhảy, và cuối cùng vô tư nhìn vào Quan Triều Viễn đang ngồi trong góc.

Cô ấy nâng ly rượu và gật đầu duyên dáng với mọi người: “Xin lỗi vì đã đến muộn”

Ở bên cạnh có người muốn tới gần cô ấy, nhưng chưa kịp đến gần đã bị mấy tên vệ sĩ tỉnh bơ phía sau ngăn lại.

Âu Mỹ Lệ bước vài bước đến gần Quan Triều Viễn và ngồi xuống, ngồi xuống đối diện anh một cách duyên dáng: “Quan Triều Viễn, đã lâu không gặp Quan Triều Viễn gật đầu chào thân thiện: “Lâu rồi không gặp.”

Ánh mắt của Âu Mỹ Lệ nhìn Quan Triều Viễn một lượt, sau đó cô ấy nhanh chóng quay sang Tô Lam đang ở bên cạnh anh: “Người này là…”

“Vợ của tôi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2970


Chương 2970

‘Vẻ mặt của Âu Mỹ Lệ cứng đờ lại.

Cô ấy thực sự cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, bởi vì trước đây, khi cô ấy gặp Quan Triều Viễn tại bữa tiệc rượu ở Los Angeles, dường như anh vẫn còn độc thân.

Lạnh lùng, ngạo mạn, độc đoán không ai bằng Cô ấy còn nhớ rõ, tại bữa tiệc rượu đó, có rất nhiều phụ nữ ngỏ lời với anh, nhưng không có ai là ngoại lệ, anh đã từ chối tất cả.

Vào thời điểm đó, Âu Mỹ Lệ không phải là không có ý với anh Nói cho cùng, lúc ấy, nhà họ Âu đang ở trong tình trạng bấp bênh, cô ấy cần có một người đàn ông đủ thực lực để giúp đỡ bản thân mình.

Cô ấy đã từng lấy lòng, tán tỉnh anh, nhưng cô ấy cũng như bao cô gái khác, bị Quan Triều Viễn từ chối không thương tiếc.

Còn bây giờ thì sao?

Dường như anh đã thay đổi tâm ý của mình vậy, như thể anh muốn thiết lập lại mối quan hệ với cô ấy một lần nữa Khóe miệng của Âu Mỹ Lệ nhếch lên một cách đầy mỉa mai: Thật đáng tiếc, mọi thứ đã quá muộn rồi, vì người đó đã xuất hiện.

Cô ấy nở nụ cười: “Chị Lệ đây thật sự rất xinh đẹp, chúc mừng chị, chị dâu’ Quan Triều Viễn mặt tỉnh bơ, nói: “Nghe nói cô Âu đã đính hôn. Hôm nay cô không đưa chồng sắp cưới của mình đến đây sao?”

Khuôn mặt của Âu Mỹ Lệ hơi biến sắc, cô ấy như vô thức quay đầu lại và liếc nhìn những người vệ sĩ phía sau mình Cô ấy nhận ra hành động của mình có hơi đột ngột nên rất nhanh chóng bình tính lại: “Đương nhiên là anh ấy có tới rồi, chỉ có điều anh ấy không quen với khí hậu ở đây, nên đang nghỉ ngơi ở khách sạn rồi”

“Vậy sao?”

Quan Triều Viễn cười như không cười, mở miệng nói, ánh mắt của anh lại vô cùng sắc bén “Vừa rồi khi cô Âu đi vào, hình như phía sau lưng có bốn người vệ sĩ đi theo, còn có một vệ sĩ nữa đâu, có phải anh ta đã bị lạc đường rồi hay.

không Âu Mỹ Lệ cau mày: “À, cũng có thể là như vậy.”

“Đã như vậy thì… Quan Triều Viễn không nói lời nào, chỉ lấy điện thoại di động ra, bấm gọi một số điện thoại: “Lục Anh Khoa, cô Âu có một người vệ sĩ bị mất tích. Anh hãy cho người đi tìm anh ta. Nhất định phải tìm được”

Ở đầu dây điện thoại bên kia, giọng nói của Lục Anh Khoa bình tĩnh, chắc nịnh: “Vâng, thưa sếp”

Sau khi cúp điện thoại, anh lập tức dựng cổ áo lên “Ngay lập tức đóng chặt tất cả các cửa ra vào của khách sạn. Đã có ảnh chụp của những người ở đây rồi. Hôm nay, nhất định phải tìm cho ra người kial”

Trên sàn nhảy, sau khi Âu Mỹ Lệ nghe những lời này của Quan Triều Viễn, trong ánh mất của cô ấy hiện rõ sự bất an và nóng ruột “Anh Quan Triều Viễn, không cần phải như thế đâu?”

Động tác của Quan Triều Viễn vô cùng lịch sự, lắc nhẹ chiếc ly trong tay: “Vệ sĩ của cô chưa quen với cuộc sống ở đây, đương nhiên tôi phải làm tròn trách nhiệm của chủ nhà. Cô cứ yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi xử lý”

Mặc dù mới chỉ qua lại một lần nhưng Âu Mỹ Lệ hiểu rất rõ tác phong làm việc của Quan Triều Viễn Không ai có thể thay đổi những gì anh đã quyết định.

Vì vậy, Âu Mỹ Lệ cũng không tiếp tục níu kéo, ngăn cản anh nữa.

Dù sao cô ấy cũng tin rằng người vệ sĩ kia không thể có đủ bản lĩnh làm như vậy.

Nghĩ đến đây, cô ấy cũng yên lòng hơn một chút: “Boss Quan đã nhiệt tình như vậy thì tôi cũng sẽ không từ chối. Nhân cơ hội này, tại sao chúng ta không nói chuyện làm ăn trước đi đã?”

Tô Lam đứng ở bên cạnh thấy hai người họ quanh co lòng vòng mãi, cuối cùng cũng chuyển chủ đề sang chuyện làm ăn nên cô kiếm cớ đứng dậy, chuẩn bị rời đi “Hai người cứ nói chuyện làm ăn trước di, tôi đi ra ngoài hóng gi Quan Triều Viễn cũng không ngăn cô lại, chỉ dặn câu dò “Em cẩn thận nhé”

Tô Lam gật đầu, sau đó lên tiếng chào Âu Mỹ Lệ rồi mới quay người rời đi.

Âu Mỹ Lệ nhìn về phía Quan Triều Viễn: “Quan Triều Viễn, anh đã xem qua bản hợp đồng mà tôi đưa cho anh chưa?”

Quan Triều Viễn gật đầu, trầm tư suy nghĩ: “Đã xem rồi”

“Anh thấy sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2971


Chương 2971

“Tôi có một câu hỏi”

“Anh nói thử cho tôi nghe xem, nếu như tôi có thể trả lời, nhất định tôi sẽ không giấu diếm gì cả.”

Khi cô ấy nói điều này, vẻ mặt của Âu Mỹ Lệ cực kỳ bình tĩnh.

Quan Triều Viễn thẳng thắn: “Nhà họ Âu thực sự là một mình cô nm giữ, hay là còn có một người trợ thủ đắc lực nào khác?”

Tô Lam cầm ly rượu. có chút buồn chán, bước ra ban công, mùi nước hoa trong phòng quá hỗn tạp, cô chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí.

Thực ra mà nói.

Lần này, nếu như không phải Quan Triều Viễn hi vọng mong cô đi, cô thà ở nhà với hai đứa nhỏ còn hơn đi tới chỗ này.

©ô thực sự không có một chút hứng thú nào với kiểu tiệc rượu thân mật và ngoại giao như thế này.

Cô vừa mới mở cửa ban công ra đã nghe thấy một âm thanh lanh lảnh vang vọng vào từ bên ngoài.

Đây rõ ràng là âm thanh của một cái bạt tai mà.

Tô Lam sững sờ một lúc, định thần lại rồi nhìn kỹ mới phát hiện bên ngoài ban công còn có hai người đang đứng đó.

Mặc dù đứng trong bóng tối nhưng dựa vào thân hình, gần như Tô Lam có thể khẳng định được: Hai người đó chính là Mộ Mẫn Loan và Tư Vũ Chiến.

Và cái tát vừa rồi, hóa ra là Tư Vũ Chiến tát Mộ Mẫn Loan hay sao?

Tô Lam vô cùng kinh ngạc, trợn tròn mắt, hoàn toàn không thể tin được: Làm sao có thể như vậy được?

Có phải là cô bị hoa mắt rồi hay không?

Làm sao Tư Vũ Chiến có thể động tay động chân với Mộ Mãn Loan như vậy được?

Trong mắt tất cả mọi người bên ngoài, đối với Mộ Mẫn Loan mà nói, Tư Vũ Chiến thực sự nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Mà cảnh tượng trước mắt lúc này cũng không phải là giả.

Hình như hai người trong bóng tối cũng nhận ra được có người đang tới gần, và sự thù địch xung quanh họ ngay lập tức bị dập tắt.

Khi hai người họ quay đầu lại, phát hiện người đang tới gần là Tô Lam, sắc mặt của Tư Vũ Chiến thay đổi liên tục, rồi anh ta nhanh chóng xoay người rời đi Còn Mộ Mân Loan vẫn đang đứng yên tại chỗ.

Sau khi bị một cái tát, biểu cảm của cô ta không hề để lộ ra bất kì vẻ đau đớn hay khó chịu gì cả, mà ngược lại, trên khuôn mặt cô ta có một chút gì đó rất bình tĩnh và nhẹ nhõm. Tải áp Hola để đọc tiếp nhé các tình yêu.

Mộ Mãn Loan mim cười chào hỏi Tô Lam: “Này Tô Lam, hôm nay cô cũng tới tham gia tiệc rượu sao?”

Tô Lam nhìn những dấu ngón tay còn lưu lại rõ ràng trên khuôn mặt cô ta và nhíu mày: “Mộ Mẫn Loan, anh ta đánh cô à?”

Mộ Mãn Loan căn bản cũng không thèm để ý, cô ta xoa nhẹ lên má mình và mỉm cười như thể không có gì xảy ra: “Không có cách nào khác cả, đã muốn vinh hoa phú quý, làm sao có thể không chịu được mấy chuyện oan ức như thế này chứ?”

Tô Lam nhìn cô ta và đột nhiên cảm thấy người phụ nữ trước mặt mình vô cùng xa lạ.

Cô bước đến và đứng bên cạnh Mộ Mắn Loan.

Không biết có phải do cô đã uống vài ngụm rượu không mà cô cảm thấy có chút hơi say say.

Hoặc có thể là do gió buổi tối hôm nay có chút ấm áp lạ thường, tâm trạng của Tô Lam.

cũng vì thế mà đột nhiên trở nên bình thản hơn, Tô Lam cười nhạt: “Tôi nghĩ có lẽ cô nên đổi một cái lý do khác thì hay hơn. Có lẽ sẽ dễ dàng thuyết phục tôi hơn một chút. Dù gì thì lúc trước, anh trai tôi có thể cho cô, thậm chí là cho nhiều, thế nhưng cô lại lựa chọn Tư Vũ Chiến”

Mộ Mẫn Loan cúi đầu, trong mắt dường như có một dòng lệ đang trào dâng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2972


Nếu đứng ở nơi sáng sủa, nhất định Tô Lam có thể thấy được sắc mặt lúc này của cô ta đã hoàn toàn trắng bệch ra.

Mộ Mãn Loan mở miệng, nói một cách bình tĩnh: “Vì vậy, bây giờ chính là lúc tôi phải gánh chịu hậu quả đây”

Tô Lam liếc nhìn cô ta: “Thế nhưng, bây giờ cô đã là diễn viên, nếu như cô muốn rời khỏi anh ta, chắc là không khó khăn lắm đâu, đúng không?”

Mộ Mãn Loan cười lạnh nói: “Đừng nói những chuyện phiền lòng này nữa, cứ coi như tôi là kẻ đuổi theo danh lợi đi! Dù sao thì bây giờ trong mắt cô, tôi cũng không phải là loại người tốt lành gì, có thêm một cái xấu nữa chắc cũng không thấm vào đâu đâu”

Tô Lam bình tĩnh nhìn cô ta.

Khi cô đang định nói thêm điều gì đó thì đột nhiên, cô nhìn thấy một vài bóng người thấp thoáng vụt qua rất nhanh ở tầng dưới.

Người đi đầu không phải ai khác mà chính là Lục Anh Khoa.

Biểu cảm trên mặt anh ta cực kỳ nghiêm trọng, trong một trạng thái cảnh giác cao độ, từng bước đi nhanh gió vào bên trong.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Chẳng lẽ là Quan Triều Viễn ở đẳng kia đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Tô Lam nghĩ đến khả năng này, cô ngay lập tức quay người lại, chạy về phía sảnh lớn ở đăng kia, cô còn không kịp chào Mộ Mắn Loan.

Trong lòng cô lâm râm cảm thấy có chút bất an, không hiểu sao khi lần đầu tiên nhìn thấy Âu Mỹ Lệ kia, cô đã cảm thấy người phụ nữ này thật không đơn giản chút nào.

Tô Lam còn chưa kịp bước ra khỏi cửa, cô đã nghe thấy một tiếng hét thảm thiết.

“A!”

Tiếng hét này vô cùng thảm thiết, thê lương, trong nháy mắt đã phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trong sảnh tiệc.

Tô Lam nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại nhìn.

Bất ngờ thấy Mộ Mắn Loan ngã trực tiếp từ lan can xuống.

“Mộ Mẫn Loan!”

Tô Lam giật mình hét lên, vội vàng nhào người về phía trước.

Nhưng cuối cùng cô vẫn chậm một bước.

Cô còn chưa kịp nắm được cánh tay của Mộ Mẫn Loan thì đã thấy cả người cô ta ngã xuống.

“Uỳnh!”

Tất cả đều im lặng.

Cả người Mộ Mẫn Loan cứ như vậy ngã xuống mái che mưa ở tầng một, sau đó lăn vài vòng rồi ngã xuống đất.

Máu tươi nhanh chóng tràn ra bên dưới người cô ta.

“Có ai không! Mau tới đây! Mộ Mẫn Loan Mộ Mẫn Loan bị ngã từ ban công xuống!”

Tô Lam hoảng sợ đến đơ người, cô hốt hoảng lo sợ, đâm mạnh vào cửa ban công, hô lớn tiếng về phía sàn nhảy.

Quan Triều Viễn vốn đang thảo luận chuyện làm ăn với Âu Mỹ Lệ, đột nhiên nghe thấy giọng nói của Tô Lam, anh ngay lập tức đứng dậy.

Anh bước đến bên Tô Lam, một tay kéo cô, ôm chặt cô vào lòng.

“Ngoan, ngoan nào, không sao đâu”

Mặc dù đang được Quan Triều Viễn ôm trong vòng tay, Tô Lam vẫn run rẩy không kiểm soát được.

Cô nắm thật chặt tay áo anh, giọng cô cũng bắt đầu run rẩy: “Cô ấy ngã xuống, em… Em không biết đã xảy ra chuyện gì, em muốn cứu cô ấy, nhưng… Nhưng em đã chậm một bước…”

Tô Lam bị dọa sợ đến nỗi mặt tái xanh tái mét, nói năng lộn xộn.

Khuôn mặt Tư Vũ Chiến đã tái nhợt, thất thần chạy xuống dưới tầng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2973


Chương 2973

Đôi mắt anh ta đỏ bừng, anh ta chạy ra ngoài như điên, ôm lấy Mộ Mẫn Loan đang máu me khắp người “Xe cấp cứu! Xe cấp cứu!”

Bữa tiệc rượu kết thúc sớm vì Mộ Mẫn Loan xảy ra chuyện Khi Quan Triều Viễn vẫn còn đang an ủi Tô Lam, Lục Anh Khoa đã dẫn theo vài tên vệ sĩ xông lên.

‘Vừa đến gần, anh ta thấy Tô Lam và Quan Triều Viễn đang cùng nhau, anh ta đã hiểu ngầm, dừng chân lại Lục Anh Khoa hướng về phía ông chủ rồi lén lút lắc đầu Quan Triều Viễn cau mày và dùng mắt ra hiệu, bảo bọn họ rời đi trước.

Trên đường về nhà, biểu cảm của Tô Lam vẫn còn có chút ngơ ngác, đờ đẫn.

Đôi mắt vốn đã to trong veo của cô, có chút thất thần, cô ngây người, ngơ ngác nhìn về phía trước, không nói lời nào.

Quan Triều Viễn an ủi cô: “Tai nạn của Mộ Mẫn Loan là chuyện ngoài ý muốn, không liên quan gì đến em cả.”

Cuối cùng Tô Lam cũng lấy lại được tỉnh thần “Thực ra… thực ra nếu lúc đó, em ở ngay đấy, nếu em có thể phản ứng nhanh hơn một chút thì có lẽ đã có thể giữ được cô “Phòng tiệc ở tầng hai. Mộ Mắn Loan bị ngã xuống mái che mưa trước rồi mới ngã xuống đất Nặng nhất là bị gãy xương, sẽ không nguy hiểm gì đến tính mạng đâu. Em đừng lo lắng quá, được không?”

Tô Lam nhẹ nhàng gật đầu.

Mặc dù đã đồng ý với anh như vậy nhưng vẻ mặt của cô vẫn có chút đờ đẫn Dù sao thì trước đây, khi người phụ nữ đó ở bên cạnh anh trai cô, một cọng tóc còn không rụng mất chứ đừng nói là gấy xương Điều này làm cô rất đau lòng, vả lại.

Hôm nay cô đã tận mắt chứng kiến cảnh Tư.

Vũ Chiến tát Mộ Mãn Loan trên ban công, Liệu điều này có chứng tỏ Mộ Mắn Loan không hề thoải mái như trong suy nghĩ của cô hay không?

Do vừa trải qua một bữa tiệc kinh sợ nên tâm trạng của Tô Lam không được tốt lắm, sau khi trở về nhà, cô sớm đã năm trên giường nghỉ ngơi sau khi tắm rửa sạch sẽ: Quan Triều Viễn ôm cô trong lòng, chờ đến khi cô đã ngủ thiếp đi, anh mới đi sang phòng làm việc sát bên cạnh.

Lục Anh Khoa đã chờ ở trong phòng làm việc một khoảng thời gian dài Quan Triều Viễn vừa bước vào cửa, lông mày anh liền cau lại: “Hôm nay chuyện gì đã xảy ra?”

Lục Anh Khoa thẳng thần trả lời: “Ban đầu, chúng tôi đã phát hiện một bóng dáng khả nghĩ, thế nhưng ngay khi chúng tôi chuẩn bị bao vây, cô Mộ bất ngờ bị ngã khỏi ban công, xảy ra tai nạn như thế. Nhân lúc tất cả mọi người bị thu hút, người khả nghỉ kia đã bỏ chạy.”

Sau khi nghe những lời này, ánh mất Quan Triều Viễn chợt lóe lên Anh xoay người đi tới bên cửa sổ, nhìn ra bóng tối thăm thẩm ngoài cửa sổ một cách trầm lắng, đột nhiên nị “Trước đây, anh từng nói, có lần anh đã nhìn thấy Mộ Mẫn Loan tìm Tô Duy Nam trên đường sao?”

Lục Anh Khoa gật đầu: “Lúc đó, cô Mộ bị người hâm mộ vây kín. Lúc tôi đi đón vợ, tiện đường nên chở cô ấy đi một đoạn. Nhưng sau đó hình như cô ấy bị cái gì đó kích động rồi bất ngờ cướp tay lái, muốn xuống xe, khi ở trên đường cô ấy còn dốc sức gọi to tên Tô Duy Nam. “

Quan Triều Viễn hơi cười khẩy: “Nếu như thực sự yêu một người đến mức bất chấp cả tính mạng của mình, anh có nghĩ rằng cô ấy có thể nhận lầm người hay sao?”

Đột nhiên, Lục Anh Khoa ngẩn ngơ, đơ hết cả người, anh ta trả lời một cách hết sức thành thật: “Cấp dưới tôi chưa yêu ai bao giờ nên cũng không rõ nữa. Quan Triều Viễn lịch sự quay người lại, biểu cảm trên khuôn mặt hoàn toàn không có sự thay đổi gì, cứng đờ như băng: “Nếu như đổi lại là tôi, tuyệt đối tôi sẽ không bao giờ nhận lầm Tô Lam”

Dương như Lục Anh Khoa hiểu ra điều gì đó: “Ông chủ, ý của ngài là…”

“Đi đi”

“Tồi sẽ ra ngoài thu xếp ngay”

Quan Triều Viễn xoay người, nhẹ nhàng dựa vào.

mép bàn, hai tay chống trên mặt bàn, ánh mắt dần dần trở nên sâu thẳm.

Ngày hôm sau khi Tô Lam tỉnh dậy, tâm tình của cô vẫn còn có chút nặng nề.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2974


Chương 2974

Cô nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy có chút không yên lòng nên định ra ngoài hỏi thăm tình hình của Mộ Mẫn Loan.

Nửa tiếng sau, cô bắt taxi đến bệnh viện trung tâm thành phố Ninh Hải.

Nhưng cho dù cô đã hỏi đến mấy nị cũng không thể hỏi thăm được tin tức gì đến Mộ Mẫn Loan.

Dù sao thì chuyện cô ta bị ngã từ ban công xuống tối qua cũng đã được lan rộng rồi mà.

Chắc chẵn có vô số phóng viên đang ngồi chờ ở bên ngoài bệnh viện, muốn nghe ngóng, hỏi thăm tình hình hiện tại của cô ta Vì vậy, xác suất mà Tô Lam muốn gặp Mộ Mẫn Loan bây giờ là bằng không Ở bệnh viện trung tâm, từ tầng mười đến tầng mười tám là các phòng bệnh VIP, mỗi tầng có hơn hai mươi mấy phòng.

Nếu như cô đi tìm từng phòng một, chẳng khác nào cô đang mò kim đáy biến “Thôi được rồi, nếu như cô ấy thật sự xảy ra chuyện gì, chắc chắn sẽ không che giấu nổi báo chí và cộng đồng mạng. Đến bây giờ vẫn không có tin tức gì, có nghĩa là sự tình cũng không phải đặc biệt nghiêm trọng”

Tô Lam suy nghĩ và đi về phía thang máy đăng kia.

Ngay lúc này, đột nhiên cô nghe thấy tiếng bước chân ồn ào vang lên ở phía sau lưng, ngay.

sau đó là giọng nói của Tư Vũ Chiến vang lên: “Tân Tấn Tài, tôi thật sự rất an tâm với kỹ thuật, tay nghề của bệnh viện trung ương, có điều, Mộ Mẫn Loan là diễn viên, danh tiếng đặc biệt của cô ấy, tôi hi vọng có thể…”

Tân Tấn Tài âm thầm liếc mắt một cái, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp như cũ “Anh Tư Vũ Chiến, anh thật sự lo lẳng quá rồi Chúng tôi cũng phải có đạo đức nghề nghiệp chứ. Nếu anh thực sự không yên tâm, cứ cử thêm vài người tới trông coi là được.”

“Được rồi, tôi còn có công ty, vậy tôi đi trước nhé”

Tư Vũ Chiến hết cách, không biết phải làm thế nào với Tần Tấn Tài, anh ta chỉ có thể xoay người đi vào trong thang máy: “Đến lúc đó, tôi sẽ cử vài người vệ sĩ vừa mắt đến trông coi Mộ Mẫn Loan.”

Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, Tân Tấn Tài trợn mắt một cách rõ ràng, không nói nên lời Nhìn thấy Tư Vũ Chiến đã rời đi, lúc này Tô Lam đang nấp ở góc tường mới chậm rãi bước ra ngoài Nếu Tần Tấn Tài là bác sĩ trưởng phụ trách chăm sóc Mộ Mãn Loan, vậy thì cô chỉ cần hỏi anh ta một chứt về tình hình của Mộ Mẫn Loan là được.

Nếu như Tô Lam có thể biết được chút tin tức của Mộ Mãn Loan từ Tân Tấn Tài, cô sẽ không.

phải tự mình đến gặp cô ta, cũng sẽ bớt đi ít nhiều những rắc rối không cần thiết “Tân..”

Tô Lam còn chưa kịp chào hỏi thì đã bị tiếng chuông trong túi của Tân Tấn Tài làm gián đoạn.

Cô không lên tiếng nữa, sẵn sàng đợi anh ta nghe cuộc điện thoại này.

Tần Tấn Tài mơ hồ lấy điện thoại từ trong túi ra, anh ta liếc nhìn qua màn hình điện thoại di động, thái độ lười biếng ban đầu bỗng chốc trở nên nghiêm túc.

Cô chỉ thấy anh ta nhấn nút trả lời một cách cấn trọng, vừa nói chuyện, anh ta vừa đi vào vẫn phòng của mình “Này, anh hai, anh gọi điện cho em vào lúc này, có phải vì anh đã điều tra được tung tích anh trai của chị dâu rồi hay không?”

Vừa nói chuyện, anh ta càng đi ra xa.

Nhưng Tô Lam đã nghe được nguyên văn câu nói vừa rồi, không sót một chữ.

Cả người cô cứng đờ lại, thậm chí cô còn tưởng mình nghe nhầm Cuộc điện thoại mà Tân Tấn Tài đang nghe của của Quan Triều Viễn gọi đến.

Mà hình như là nói đến tung tích của anh trai?

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Không phải anh trai của cô đang được điều trị ở Đại Lợi à?

Vừa nghe được tin tức này, Tô Lam thậm chí không thể để ý tới Mộ Mẫn Loan, vội vàng đuổi theo Tần Tấn Tài.

Lúc này, Tân Tấn Tài vừa mới đi vào phòng làm việc, quay đầu nhìn ra ngoài cửa số “Đã có manh mối rồi sao? Vậy là tốt rồi”

“Nếu không, thật sự em không biết phải đối mặt với chị dâu như thế nào. Mỗi lần gặp mặt chị ấy, nhất định chị ấy sẽ hỏi thăm tình hình của anh trai”

“Anh nói xem nếu như em nói với chị ấy là Tô Duy Nam đã mất tích từ lâu, lại còn không biết là bị ai bắt cóc, chẳng phải chị ấy sẽ suy sụp mất sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2975


Chương 2975

“Ở bên kia có manh mối rồi thì thật là tốt quá.

Anh cứ yên tâm, nhất định em sẽ giấu thật kí Tần Tấn Tài còn chưa nói xong, sau lưng đột nhiên có tiếng vật nặng rơi xuống đất vang lên.

“Rầm”

Tân Tấn Tài giật mình kêu lên một tiếng, rồi vội vàng xoay người lại.

Nhưng khi anh ta nhìn thấy khuôn mặt tái mét.

và bộ dạng lảo đảo sắp ngã xuống của Tô Lam, biếu cảm trên gương mặt anh ta như đông cứng lại “Chị… chị dâu, tại sao… tại sao chị lại ở đây?”

Ở đầu dây điện thoại bên kia, sau khi Quan Triều Viễn nghe thấy như thế, khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú lập tức t( ìm lại.

Tô Lam cũng đang ở bệnh viện trung ương sao?

Cơ thể Tô Lam lảo đảo hai lần, đụng vào cánh cửa.

Cô cố gắng dùng tay vịn chặt vào khung cửa để giữ vững cơ thể mình, biểu cảm tuyệt vọng và hoảng loạn: “Cậu, cậu vừa mới nói cái gì?”

Một giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán Tân Tấn Tài.

Anh ta mở miệng ra và nín nhịn một lúc lâu, nhưng cũng không thể thốt ra được một câu hoàn chỉnh: “Chị dâu, chị… chị nghe em nói đã… mọi chuyện không phải như chị nghĩ đâu…”

Nói xong, Tần Tấn Tài đưa tay đi về phía Tô Lam.

Quan Triều Viễn ở đầu dây điện thoại bên kia cũng đã nghe được hết cuộc đối thoại của hai người họ.

Việc anh ta cần phải làm bây giờ là giữ chị dâu ở lại đây, sau đó đợi anh hai đến sẽ đích thân giải thích.

Tuy nhiên, lúc này, Tô Lam tâm trạng rối bời, làm sao có thể có đủ kiên nhãn đế chờ đợi ở đây?

Cô dốc sức giấy giụa, hất tay Tân Tấn Tài ra: “Anh trai tôi… anh trai tôi đã mất tích từ khi nào?”

“Chị dâu, chị nghe em thích đã. Thực ra, sự việc lần này hoàn toàn là một vụ tai nạn, hơn nữa, em nghĩ bây giờ anh trai của chị có thể không có chuyện gì đâu…”

“Tần Tấn Tài, tôi hỏi cậu, rốt cuộc anh trai tôi mất tích từ lúc nào?”

Giọng nói Tô Lam trở nên điên cuồng.

Đây là lần đầu tiên Tân Tấn Tài nhìn thấy Tô Lam như vậy, anh ta bị dọa sợ đến ngây người, ngơ ngác mở miệng, nói: “Được, là hơn nửa tháng trước…”

“Đồ khốn nạn!”

Tô Lam thở hổn hến, lập tức xông lên, dùng hết sức đạp anh ta một cái.

Bắp chân của Tân Tấn Tài bị cô đá đau điếng người, anh ta cúi xuống ôm chân theo bản năng.

Nhưng khi anh đứng thắng dậy lần nữa, sớm đã không thấy bóng dáng Tô Lam đâu nữa “Rồi xong, lần này xảy ra chuyện lớn rồi!”

Tần Tấn Tài vội vàng gọi cho Quan Triều Viễn.

Điện thoại vừa mới được kết nối, anh ta còn chưa kịp mở miệng nói được gì, điện thoại đã truyền đến giọng nói của Quan Triều Viễn từ đầu bên kia: “Anh đang trên đường tới em cũng phải tìm cách giữ cô Khuôn mặt Tân Tấn Tài tối sâm lại, không dám mở miệng: “Anh hai, muộn quá rồi, chị dâu vừa mới chạy ra ngoài”

“Chết tiệt!”

Điện thoại bị cúp, Tần Tấn Tài dùng hết sức lực, tự tát vào cái miệng to mồm của mình mấy cái y, cho dù thế nào lại”

Điều duy nhất anh ta có thế làm bây giờ là nhanh chóng tìm thấy cô để cho Quan Triều Viễn giải thích với cô Thế nhưng, anh ta chạy một vòng khắp cả bệnh viện cũng không thấy Tô Lam đâu Quan Triều Viễn vừa lái xe, bên tai anh vừa văng vắng những lời Tô Lam đã nói “Nếu như anh lừa dối em, em nhất định sẽ không tha thứ cho anh. Em sẽ tìm một nơi thật xa đế trốn đi mãi mãi, đế cả đời này anh mãi mãi sẽ không tìm thấy em nữa.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2976


Chương 2976

Giờ phút này, Quan Triều Viễn cảm thấy như có một tảng đá to lớn, đè nặng trong lòng anh.

Tô Lam rất thông minh, chỉ có điều từ trước đến nay cô chưa bao giờ sử dụng trí thông minh của mình với anh.

Nhưng mà, chỉ cần chuyện cô muốn trốn đi, để cho anh phải đi tìm cô trong ba ngày năm ngày cũng không tìm được, cũng không phải là chuyện không thể.

Trong ba đến năm ngày này, cô có thể làm được rất nhiều việc.

Ví dụ Trốn đế một nơi nào đó mà anh mãi mãi, không bao giờ có thể tìm ra được.

Chân ga của chiếc xe Bentley được dẫm hết ga, chiếc xe màu đen lao ra ngoài nhanh như một mũi tên rời khỏi cung tên Khi xe đang chạy đến chö cách bệnh viện trung tâm khoảng hai ngã tư nữa, thứ gì đó chợt vụt qua mắt Quan Triều Viễn, anh đạp mạnh chân phanh “Kít kít.

Bánh xe cọ sát trên mặt đất, suýt chút nữa thì phát ra tia lửa Chiếc xe ô tô đi phía sau xe của anh cũng phải phanh gấp, suýt chút nữa thì tông vào: “Có điên hay không vậy? Có biết lái xe không thế?”

‘Đäng sau vang lên những tiếng chửi rủi Quan Triều Viễn quay đầu, nhìn sang phía bên kia đường, bóng dáng quen thuộc kia, chính là Tô Lam, không sai vào đâu được!

Trên khuôn mặt cô giàn giụa nước mắt, cô đang hồn bay phách lạc đi trên đường Quan Triều Viễn không chút do dự, lao ra khỏi xe Những người lái xe đẳng sau chiếc xe Bentley của anh vẫn không ngừng chửi bới.

Nếu đổi lại là bình thường, Quan Triều Viễn cam đoan sẽ làm cho bọn họ ngậm miệng lại trong vài phút.

Nhưng bây giờ, ngoài Tô Lam ra, trong mắt anh không còn ai khác Lúc này, anh như một con báo đầy mạnh mẽ, rất nhanh băng qua dòng xe cộ và chạy về phía Tô Lam.

Những chiếc xe trên đường vì anh mà xảy ra một trận náo loạn Cuối cùng thì sự chú ý của Tô Lam cũng bị thu hút, cô ngơ ngác quay đầu lại và nhìn thấy Quan Triều Viễn đang chạy về phía mình Trong nháy mắt, hai mắt cô đỏ lên.

Tô Lam không chút suy nghĩ do dự, vội vàng bỏ chạy.

Trên đời này, điều cô căm ghét nhất chính là người ta lừa dối cô.

Còn cái tên Quan Triều Viễn này, thậm chí anh còn giấu cô tin tức về chuyện anh trai cô mất tích.

Cô hận anh, cô hận anh đến chết đi sống lại!

Tô Lam chạy thục mạng, đến nỗi cô thậm chí còn không quan tâm đến việc đụng phải người khác.

Quan Triều Viễn chạy đuổi theo phía sau cô, anh có vóc dáng khỏe mạnh nên hành động cũng rất nhanh chóng.

Khi cô thấy mình sắp bị đuổi kịp.

“Rầm”

Đột nhiên, Tô Lam đụng phải một người nào đó.

Người đàn ông kia theo bản năng đưa tay ra và ôm lấy cô.

Tô Lam bị giật mình, vừa ngẩng đầu lên đã ngơ ngẩn hết cả người: “Đàn anh?”

Nhan Thế Khải cau mày nhìn những giọt nước mắt trên mặt cô, vô cùng lo lắng: “Có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?

Tại sao trông em lại hoảng hốt như vậy?”

Tô Lam còn chưa nói gì, Nhan Thế Khải đã nghe thấy tiếng quát giận từ phía xa: “Bỏ cái tay bẩn thỉu của anh ra”

Nhan Thế Khải ngẩng đầu, chỉ thấy Quan Triều Viễn lạnh như băng đi đến đây.

Ánh mắt anh lạnh lùng đáng sợ, rơi trên cái tay đang khoác bên hông Tô Lam.

Nhan Thế Khải cũng chả ngốc, nhìn thấy tình cảnh này liền nhận ra Tô Lam đang bị bắt nạt.

Chẳng qua, anh ấy còn chưa kịp nói gì, Tô Lam đã chui ra khỏi ngực anh ấy.

Cô quay đầu, nổi giận trợn mắt với Quan Triều Viễn “Anh dựa vào cái gì mà nói như thế?”

Quan Triều Viễn đi đến trước mặt cô, nhìn từ trên xuống: “Đi về với tôi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2977


Chương 2977

Tô Lam bị khí thế lạnh lùng của anh ta áp bách, cần chặt răng, đẩy tay anh ra: “Quan Triều Viễn, tôi còn chưa nói với anh, tôi hận nhất là người khác lừa dối tôi”

Ánh mắt Quan Triều Viễn lạnh lẽo, cầm tay cô lên: “Về nhà rồi tôi giải thích cho em”

“Không cần, giờ tôi không muốn nghe, không muốn nghe gì hết”

Tô Lam quay người tính đi.

Nhưng tay Quan Triều Viễn như mọc từ trên người cô vậy, không buông ra được.

‘Vừa lúc đó, bỗng Nhan Thế Khải đi lên “Cậu Lệ, Tô Lam bảo là không muốn về với anh rồi”

Ánh mắt Quan Triều Viễn lạnh như băng, trong nháy mắt không còn độ ấm.

“Cút ngay”

Nhan Thế Khải cảm nhận được khí tràng lạnh lẽo toả ra từ người đàn ông trước mặt này.

Nhưng anh ấy vẫn đứng nguyên ngay bên cạnh Tô Lam.

“Sếp lớn Lệ, nếu thích một người thật lòng, thì tuyệt không nên cưỡng ép người đó, anh có hiểu hay không?”

Quan Triều Viễn thu hồi ánh mắt, không thèm nhìn anh ấy nữa, chỉ nhàn nhạt nhìn Tô Lam.

“Tôi không muốn nhìn thấy người đàn ông này nữa, nếu anh ta còn cứ cố tình xuất hiện trước mặt tôi, tôi không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu”

Tô Lam bỗng cảm thấy sống lưng lạnh ngắt, cô hiểu rất rõ Quan Triều Viễn.

Nếu như chọc giận anh, anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Nhan Thế Khải Tô Lam cản môi nghiêng đầu nhìn về phía đàn anh “Anh cứ đi trước đi ạ, tự em giải quyết được”

“Tô Lam”

“Đi đi anh”

Tô Lam nghiêng đầu nhìn anh ấy, trong hốc mắt là nước mắt.

Bỗng Nhan Thế Khải cảm thấy, nếu như anh ấy rời đi ngay lúc này, thì không xứng thích cô nữa.

“Anh không đi, cho dù bị anh ta chèn ép, anh nhất định vẫn sẽ ở bên cạnh em”

Nhan Thế Khải còn chưa nói xong, đã có hộ vệ tiến lên từ phía sau anh ấy.

Quan Triều Viễn cúi đầu nhìn Tô Lam: “Nếu anh không chịu đi, thì tôi tới”

Giây tiếp theo, Tô Lam cảm thấy thân thể nhẹ bắng.

Trời đất quay cưồng, cô bị Quan Triều Viễn vác trên vai như vác bao tải Tô Lam giờ mới hiểu, câu vừa rồi của anh là có ý dì “Quan Triều Viễn anh buông tôi ra, tôi không muốn về với anh, buông tôi rat”

Mặc kệ Tô Lam giấy dụa thể nào, đánh anh ra làm sao, Quan Triều Viễn cũng đứng yên.

Gương mặt lạnh lùng, ném cô lên xe.

Tô Lam quay đầu nhìn lại, Nhan Thế Khải đã bị mấy người hộ vệ ngăn lại Cô cuống cường muốn xuống xe, nhưng cửa đã bị khoá lại.

Trong nháy mắt, cô thấy tủi thân cực kỳ.Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cuối cùng cùi đầu, không nói gì nữa.

Quan Triều Viễn nhịn một bụng muốn giải thích với cô, nhưng quay qua lại thấy cô vì Nhan Thế Khải mà khẩn trương đến thế, thấy tức cực kỳ.

“Đau lòng?”

Tô Lam cố ý giận dỗi “Không sai, đau lòng đấy”

Giọng Quan Triều Viễn lạnh như băng “Thế chờ tí nữa em sẽ càng đau lòng”

Tô Lam sợ hết hồn: “Quan Triều Viễn, anh rốt cuộc muốn làm gì?”

Tô Lam bị bộ dáng bá đạo của anh làm cho tức muốn hộc máu: “Quan Triều Viễn, anh có tư cách gì nói chuyện với tôi như thế? Anh rõ ràng biết anh ấy đối với tôi quan trọng đến thế nào, anh biết rõ là trên thế gian này, trừ hai đứa trẻ thì anh ấy là người thân duy nhất của tôi, tại sao anh ấy mất tích anh lại lừa tôi?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2978


Chương 2978

Huyệt thái dương của Quan Triều Viễn nhảy không ngừng.

Anh kiềm nén khó chịu “Nếu Tô Duy Nam là người thân duy nhất của em, vậy tôi là gì?”

Tô Lam sững người, đột nhiên không biết nên nói gì.

“Hay là nói, em vốn chẳng coi tôi là người thân của em?”

“Tôi không có ý đi Trong nhất thời, không khí trong xe quỷ dị lạ thường.

Hơn hai mươi phút sau, xe lái vào biệt thự núi Ngự Cảnh.

Xe vừa dừng, Tô Lam quay người đỉnh xuống xe, nhưng Quan Triều Viễn không cho cô xuống Anh cứ cầm tay cô như thế, không nói lời nào.

Tô Lam hung hăng, quay đầu nhìn anh.

Bốn mắt nhìn nhau, anh lại đọc được ý trong đôi mắt cô là không biết làm gì và cầu xin Giây sau, người đàn ông ấy liền ôm cô vào lòng thật chặt Lực độ đó giống như hận không thể khám cô vào lòng.

Tô Lam bực bội, giấy dụa không ngừng.

Bỗng trên đỉnh đầu có tiếng mệt mỏi của Quan Triều Viễn: “Em đã hứa với anh, bất kể ra sao, sau này cũng sẽ không trốn mất nữa, em quên rồi sao?”

Cái này…

Là lần trước anh ấy tìm được mình ở chỗ Nguyễn Bảo Lan đưa về, mình đã hứa với anh “Đúng là tôi có hứa với anh như thế, nhưng dưới tiền đề là anh không có lừa dối tôi”

Thấy cô cuối cùng cũng nói chuyện bình thường với mình, Quan Triều Viễn khế buông cô ra “Vậy tôi hỏi em, nếu em biết anh mình mất: ích, thì em sẽ làm sao?”

“Đương nhiên là em…”

Nói tới đây, Tô Lam cứng họng.

Đúng thế, cho dù cô có biết, thì có thể làm gì?

Bây giờ, ngay cả tiền thuốc thang cũng là Quan Triều Viễn ứng.

Là anh cứu anh trai từ tay Tô Văn Tâm, rồi đưa sang Đại Lợi chữa bệnh.

Từ đầu đến cuối, đều một tay Quan Triều Viễn lo liệu Còn mình đâu, đến cả năng lực cứu anh từ †ay Tô Văn Tâm cũng không có.

“Dĩ nhiên tôi… chẳng làm được gì cả”

Giọng Tô Lam buồn rầu: “Dù tôi không làm được gì, nhưng người nắm trên giường bệnh là anh tôi, chẳng lẽ quyền được biết tôi cing không có hay sao? Quan Triều Viễn, tôi biết phong cách trước giờ của anh là tiền trảm hậu tấu, nhưng anh có thể tôn trọng tôi một chút hay không?”

“Tôi đồng ý với em”

Quan Triều Viễn lại ôm cô vào lòng.

Bây giờ Tô Lam rất khẩn trương, cũng rất sợ, cô chán ghét bản thân vô dụng như vậy.

Cô nhất định phải trở nên mạnh mẽ hơn thật nhanh, vì từ nhỏ đến lớn đều là anh trai bảo vệ cô.

Cô hy vọng sau này, mình có thể bảo vệ lại anh.

Cô cũng hy vọng, sau này có thể đường đường chính chính đứng bên cạnh Quan Triều Viễn, xứng đáng.

Bệnh viện trung ương.

Trong phòng bệnh yên tính, ánh mặt trời sau trưa nhẹ nhàng chiếu vào trong phòng bệnh.

Người đàn bà trên giường sắc mặt tái nhợt, trên đầu cuốn vải thưa.

Người đó năm trên giường, yên lặng không tiếng động.

“Lan can tầng hai đã cao gần đến thắt lưng của em rồi, anh thực sự rất thắc mắc sao mà em có thể ngã xuống được đấy”

Tư Vũ Chiến đứng dưới cửa sổ phòng bệnh, thả rèm cửa xuống.

Mộ Mẫn Loan nhíu mày: “Em muốn tắm nắng mà.

Tư Vũ Chiến lại dường như không hề nghe thấy.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2979


Chương 2979

Anh ta cảnh giác nhìn một lượt xung quanh phía ngoài cửa sổ, cuối cùng vẫn đóng rèm lại.

Căn phòng vốn dĩ rất ấm áp bỗng trở nên tối tăm, u ám.

Anh ta bước vài bước đến cạnh đầu giường “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi vừa nấy của anh”“

Mộ Mãn Loan nhàn nhạt nhìn anh ta: “Đứng không vững nên ngã xuống, vậy mà cũng khó hiểu lắm sao?”

“Rốt cuộc là đứng không vững hay là nhìn thấy người nào đó không nên thấy?”

Vẻ mặt Mộ Mẫn Loan bình thản: “Anh nói gì thì cứ cho là vậy đi, em không muốn giải thích.”

Lửa giận trong đáy mất của Tư Vũ Chiến dường như đang nhen nhóm bốc cháy: “Mộ Mắn Loan, em biết anh thích em đến nhường nào mài Năm năm rồi, năm năm qua anh gần như đều nghe theo em, còn em thì sao? Đến cả mở mắt cũng không chịu nhìn đến anh, là đàn ông ai cũng sẽ nóng nảy, em có biết không hả?”

“Đúng vậy, thế cho nên anh đã tát em một cái rồi, còn cần tát thêm vài cái nữa không?”

Khi Mộ Mẫn Loan nói câu này thì ngẩng đầu lên và cười đầy giả dối “Bây giờ em đang cố ý chọc anh đó sao?”

“Em nào dám cơ chứ, là anh nâng em lên cao, em cảm kích anh còn không kịp mà sao có thể chọc giận anh được chứ”“

“Mẫn Loan, đừng dùng ngữ điệu quái gỡ như vậy nói chuyện với anh có được không?”

“Nếu trước đây anh chịu loại bỏ tất cả các tai mắt ngầm sắp đặt bên cạnh em thì có lẽ em sẽ cân nhắc một chút”

Khóe miệng Tư Vũ Chiến khẽ mấp máy nhưng không nói thêm gì nữa Mộ Mẫn Loan cũng chỉ ngồi yên lặng ở đấy cho đến khi Tân Tấn Tài bước vào để kiểm tra thân thể cho cô ta.

Tư Vũ Chiến liếc nhìn Mộ Mẫn Loan: “Anh nghi ngờ không biết có phải do tên hâm mộ não tàn nào mưu đồ quấy rối em mới hại em té xuống như vậy hay không. Mấy ngày nay anh sẽ phái thêm vài vệ sĩ canh gác ở đây”

Mộ Mẫn Loan thờ ơ: “Anh vui là được.”

Từ Vũ Chiến lại liếc nhìn Tần Tấn Tài, xoay người đi đến trước mặt Mộ Mẫn Loan, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô ta: “Anh vui hay không không quan trọng, đương nhiên em vui mới là tốt nhất.

Lát nữa người đại diện của em sẽ gọi mấy vệ sĩ tới, em cứ chọn bất cứ người nào mà em thích, nhé?”

“Anh sắp xếp là được rồi Nhìn thấy Mộ Mẫn Loan ngoan ngoấn và „ sắc mặt của Tư Vũ Chiến cuối Nói xong anh ta xoay người rời đi.

Tân Tấn Tài lại căm dây truyền dịch cho Mộ Mẫn Loan một lần nữa, sau đó hỏi thăm mấy câu liên quan đến tình hình sức khỏe của cô ta.

“Cô Mộ, cô ngã từ trên cao xuống, não có bị chấn động nhẹ, nhưng cũng may mà bên dưới có mái hiên, nếu không thì hậu quả thật khó lường”

Mộ Mãn Loan gật đầu, lúc này thái độ của cô †a vẫn kiêu ngạo và lạnh nhạt giống y như trên TV: “ừ”

Tân Tấn Tài vừa mới gọi điện thoại cho Quan Triều Viễn, anh ta biết được Tô Lam đến đây là để hỏi về tình hình của Mộ Mẫn Loan, vì vậy anh ta vừa ghi chép lại vào sổ vừa hỏi: “Cô Mộ, thực ra tôi cũng khá tò mò, cô ngã xuống như thế nào vậy? Theo phán đoán của một bác sĩ, vết thương trên người cô đều nằm ở mặt trước và mặt bên của hai chân và cánh tay, không giống như bị trượt chân ngã cho lắm”“

.. Mà giống như là tự mình nhảy xuống.

Tần Tấn Tài không nói ra câu này.

Mộ Mẫn Loan chỉ nhàn nhạt liếc nhìn anh ta: “Bác sĩ Tần, đây là chuyện cá nhân của tôi”

Tân Tấn Tài cười: “Cing đúng, xin lỗi cô, tôi nhiều chuyện rồi, cô nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi ra ngoài trước đây”

Chẳng bao lâu, trong căn phòng đã khôi phục lại sự yên lặng ban đầu Cuối cùng, khi trong phòng chỉ còn lại một mình Mộ Mẫn Loan, cô ta cúi đầu xuống, đưa hai tay ra ôm trước ngực mình.

Phán đoán của Tần Tấn Tài quả không sai, đích thực là cô ta tự mình nhảy xuống.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2980


Chương 2980

Lúc đó không chỉ có mình Tô Lam nhìn thấy mà Mộ Mẫn Loan cũng nhìn thấy, thậm chí cô ta còn nhìn thấy sớm hơn cả Tô Lam, thuộc hạ của Quan Triều Viễn dường như đang đuổi theo ai đó.

Mặc dù không biết lý do, nhưng để thu hút sự chú ý của bọn họ, trong tình huống cấp bách cô †a chỉ đành trực tiếp nhảy xuống, cũng không nghĩ nhiều tới hậu quả của việc này.

Trước khi ngất đi dường như cô ta nhìn thấy bóng người kia dừng lại một chút, sau đó thuận lợi trốn thoát Mộ Mẫn Loan lén lấy chiếc điện thoại dưới gối ra, âm thầm soạn một tin nhản và gửi cho Tô Lam: Tô Lam, cô có tin không?Anh trai cô sẽ sớm trở về thôi.

Ngay sau khi Tư Vũ Chiến rời đi, Mộ Mẫn Loan đã được ngủ một giấc rất ngon lành.

Bởi vì tâm trạng khác nhau, Mặc cho người khác nói gì, cho dù Tư Vũ Chiến có đánh cô ta vì chuyện này, cô ta cũng không quan tâm.

Cô ta chỉ biết răng Tô Duy Nam sắp trở về rồi Đến lúc Mộ Mắn Loan từ từ tỉnh dậy cũng đã là sáu bảy giờ chiều rồi Người đại diện Bối Bối đã đi đến: “Chị Mẫn Loan, chị dậy rồi à?”

Mộ Mẫn Loan được đỡ ngồi dậy và nhẹ nhàng gật đầ “Cậu Tư vừa mới ghé qua đây nhưng thấy chị đang nghỉ ngơi thì đi trước rồi”

Khuôn mặt của Mộ Mẫn Loan không chút biểu cảm: “Tôi biết r “À phải rồi, chị Mẫn Loan, bên ngoài có bảy.

+ám vệ sĩ, hình như là được bên Tây Song gửi đến, thân thủ ai cũng đều rất tốt, anh ta bảo chị nhất định phải chọn một người”

Đôi mày thanh tú của Mộ Mắn Loan cau lại: “Những người đó đang ở bên ngoài sao?”

“Bọn họ đang đợi ở phòng nghỉ ngơi bên cạnh.”

“Tư Vũ Chiến biết tôi không thích gặp người lạ cơ mài Có tài liệu sơ yếu lí lịch gì không? Đưa tôi chọn đại một người là được rồi”

Mộ Mắn Loan biết rằng, nếu cô ta không chọn một người, Tư Vũ Chiến chắc chắn sẽ bày ra những lời chế nhạo quái đản trước mặt cô ta.

Chẳng qua chỉ là chọn thêm một tên giám sát mình mà thôi, cũng không phải trước đây chưa từng làm loại việc này.

Bối Bối gật đầu: “Em sẽ đi lấy ngay.”

Mộ Mắn Loan uống hai ngụm nước, ánh mắt đờ đẫn nhìn tấm rèm cửa đang đóng chặt, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng và chán ghét.

Cô ta hiểu rõ hành động này của Tư Vũ Chiến có ý gì Anh ta lo lẳng sẽ có người nhìn trộm cô ta từ bên ngoài cửa sổ.

“Hừ!”

Mộ Mẫn Loan cười lạnh một tiếng, người đàn ông của cô ta sắp trở về rồi.

Nếu anh ấy muốn nhìn thấy cô thì một khung cửa sổ làm sao có thể ngăn cản nổi chứ?

Có lẽ chỉ là hiện tại anh ấy chưa muốn gặp cô mà thôi.

Lúc này, Bối Bối cầm một đống tài liệu bước vào và đưa cho cô ta.

“Lúc chị ngủ em đã xem qua những tài liệu này một lượt rồi, hầu hết đều là quân nhân xuất ngũ, có vài người xuất thân từ bộ đội đặc chủng, thân thú nhất định là không thành vấn đề”

Mộ Mẫn Loan nở ra một nụ cười chế giểu trên khuôn mặt: Tư Vũ Chiến này chỉ vì muốn giam lỏng mình mà hao phí không ít công sức đấy nhỉ?

“Phải rồi, so với mấy ông chú trong số đó thì có một người đàn ông vừa mới đi huấn luyện đặc biệt ở nước ngoài về,vừa trẻ tuổi vừa đẹp trai. Em lớn từng này rồi mà vẫn chưa từng thấy người đàn ông nào đẹp trai như vậy luôn ấy, quả là một nhân vật khiến người ta chết mê chết mệt mà.”

Mộ Mẫn Loan nhàn nhạt rũ mắt xuống: ‘Tôi đã ở trong làng giải trí nhiều năm nay, có loại đàn ông nào mà tôi chưa từng…”

Chưa kịp nói xong, cổ họng cô ta chợt như bị bóp nghẹt, tức thì không thể nói ra được lời nào.

Lúc này Bối Bối sấn tới phía trước, hai mắt phát ra ánh sáng lấp lánh.

Cô ấy chỉ vào bức ảnh và vô cùng hào hứng: “Đây này đây này, đây chính là người mà em nói đó, nổi bật thế này thì không sai vào đâu được.”

Mộ Mắn Loan thần thờ nhìn vào bức ảnh ở góc trên bên phải của tập hồ sơ.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2981


Chương 2981

Trái tìm cô ta như bị dòng điện dữ dội kích hoạt, bắt đầu đập loạn xạ một cách không thể kiểm soát được, giống như nó có thể nhảy ra khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào.

Trong khoảnh khắc đó, hô hấp của Mộ Mần Loan như muốn dừng lại Trong suy nghĩ của cô ta chỉ còn lại một mảnh trống rỗng, thậm chí cô ta còn không biết mình nên đặt tay chân ở đâu cho phải nữa Bối Bối ở bên cạnh vẫn chưa phát giác ra điểm bất thường của cô ta.

‘Vấn không ngừng huyên thuyên: “Chị Mắn Loan, em nói thật ấy chứ, dù đàn ông trong giới giải trí trông cũng khá là đẹp trai nhưng không ai có thần thái bằng người này hết. Chị nhìn anh ta xem, mặc dù chỉ lộ ra một phần nhỏ khuôn mặt, lại còn đội mũ lưỡi trai nhưng nhìn khí thế của anh ta thì không giống…”

Mộ Mẫn Loan ngơ ngác nhìn người trong bức ảnh, đôi mất bị vành mũ che khuất, chỉ lộ ra sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng quyến rũ.

Nhưng chỉ vỏn vẹn một nửa khuôn mặt này.

thôi mà cũng đã cực kỳ xuất chúng rồi Mộ Mẫn Loan dùng bàn tay run rẩy ấn chặt lòng ngực, cố gắng hết sức để bản thân có thể, nói chuyện một cách bình thường nhất có thể: “Anh ta… Anh ta đang ở đâu?”

Bối Bối sững sờ một chút, sau đó mới kịp phản ứng được “anh ta” mà Mộ Mẫn Loan nói đến chính là người nào.

“À! Chị đang nói cái anh vệ sĩ này đúng không, hiện tại anh ta đang ở cùng những người khác trong phòng khách sát bên để đợi chị dậy, hay là bây giờ em gọi bọn họ qua để chị nhìn thử nhé?”

Bối Bối còn chưa dứt lời thì Mộ Mẫn Loan đã vén tấm chăn ra khỏi người và nhanh chóng bước xuống giường.

Cú nhảy lầu mới đây đã làm chân cô ta bị thương, lúc này, hai chân vừa chạm đất thì cơn đau đã lập tức ập đến khiến khuôn mặt cô ta trắng bệch, trực tiếp ngã xuống mặt đất.

“Chị Mẫn Loan, chị đang làm gì thế này?”

Bối Bối bị hành động này của cô ta dọa cho giật mình, khuôn mặt của cô ấy cũng lập tức biến sắc.

Mộ Mãn Loan khẩn trương đến độ hai tay đều run run, Cô ta dùng sức nắm lấy tay Bối Bối và nỗ lực đứng lên: “Đưa tôi qua đó đi”

Nói xong, cô ta ngẩng đầu nhìn lên, thấy Bối Bối vần còn đang ngớ người, Mộ Mẫn Loan dứt khoát đẩy cô ấy ra và tự mình loạng choạng bước ra ngoà Bối Bối bị sốc trước hành động đột ngột này của cô ta.

Rõ ràng là cô ấy vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nhưng vần nhanh chóng đuổi theo.

Phòng nghỉ ở ngay cuối hành lang, Mộ Mắn Loan vừa bước ra khỏi cửa thì chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng quay trở lại phòng bệnh.

Cô ta hốt hoảng, lật đật kéo lấy tay của Bối Bổi: “Túi đâu, túi xách của tôi đâu? Túi xách của tôi ở đâu Bối Bối vội vã lấy túi xách từ trong phòng bệnh ra đưa cho cô ta.

Mộ Mẫn Loan nhận lấy xong thì gấp gáp lục tìm thứ gì đó bên trong.

Cuối cùng, vì quá cuống nên cô ta đã trực tiếp dốc hết đồ trong túi xuống đất.

Sau đó nhanh chóng lấy ra một cây son rồi bôi lên môi trong tình trạng tay run lẩy bẩy.

Sau khi cô ta vịn vào tường đứng dậy được rồi thì nhanh chóng bước về phía phòng nghỉ VIP.

ở bên cạnh, vừa đi vừa dùng những ngón tay ra sức chải chuốt lại đầu tóc.

Nếu không có Bối Bối ở bên cạnh cưỡng chế chặn lại, e rằng vừa rồi cô ta đã trực tiếp xé bỏ.

băng gạc trên đầu mình luôn rồi Bối Bối hốt hoảng chạy theo sau cô ta, phát hiện rằng hành vi cử chỉ lúc này của cô ta khác rất xa sovới hình tượng nữ thần kiêu ngạo thường thấy.

Bộ dạng này giống như cả cơ thể đều đang run rẩy.

“Chị Mẫn Loan, đi chậm thôi”

Bối Bối dìu cô ta, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng nghỉ VỊP ra.

Lúc này, trời đã xế chiều, ánh nắng vàng nhạt hắt vào qua ô cửa số sát đất.

Trên ghế sô pha trong phòng nghỉ rộng rãi, bảy tám người đàn ông đang ngồi yên lặng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2982


Chương 2982

Mộ Mắn Loan cứ đứng ở cửa như thế, mạch máu khắp người dường như đã đông cứng lại ‘Vừa nhìn thoáng qua cô ta đã lập tức thấy được người đàn ông ngồi ở qóc tron cùng, trên người mặc một bộ đồ vệ sĩ màu đen.

Người đàn ông đội một chiếc mũ lưỡi trai và trùm thêm chiếc mũ áo trên áo khoác của vệ sĩ.

‘Vành mũ che đi đôi mắt của người nọ, trên môi lộ ra nụ cười vô lại giống như trong ảnh, tùy tiện nhưng quyến rũ.

Mộ Mẫn Loan y như bị sét đánh, cả người đột nhiên không thể cử động được Người đàn ông thản nhiên ngồi đó, ánh mắt rũ xuống Động tác của anh ta vô cùng lười biếng, nhưng lại có sức quyến rũ làm khuynh đảo chúng sinh.

Toàn thân tràn ngập một loại khí chất hoàn toàn tự nhiên khiến người ta không dám quấy rầy, không dám tiếp cận.

Mộ Mẫn Loan chỉ cảm thấy đầu óc trống rông, còn thân thể thì không tự chủ được mà đi về phía người đàn ông.

Khi mọi người trong phòng nghỉ vừa nhìn thấy Mộ Mẫn Loan thì đồng loạt đứng lên, lịch sự đánh tiếng chào hỏi.

Nhưng lúc này, trong mắt Mộ Mẫn Loan hoàn toàn không còn nhìn thấy bất kì ai khác.

Càng đến gần anh ta thì nhịp thở của cô ta càng trở nên gấp gáp.

Dưới lớp áo bệnh nhân rộng thùng thình, tay chân cô ta đồng thời bắt đầu run rấy một cách mất kiểm soát, hô hấp cũng trở nên hồn loạn Cuối cùng cô ta cũng đứng trước mặt anh ta.

Phải đến lúc này, dường như người đàn ông mới phát hiện ra có người đang đến trước mặt mình.

Khóe miệng anh ta khẽ cong lên, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Bốn mắt chạm nhau, người đàn ông đứng dậy.

Khuôn mặt cực kỳ đẹp trai của anh ta nhếch lên một nụ cười quyến rũ.

Mặt mũi sáng sủa, môi mỏng gợi cảm, quả là gương mặt anh tuấn không gì sánh nổi.

Ngay cả Bối Bối ở phía sau Mộ Mẫn Loan cũng không khỏi choáng váng khi nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông.

Cô ấy đã đi theo Mộ Mắn Loan nhiều năm như vậy, đã từng nhìn thấy vô số người đàn ông từng hợp tác với Mộ Mẫn Loan, trong số đó không.

phải là không có ai đẹp trai, nhưng đẹp trai và có khí chất cỡ như người đàn ông trước mặt thì thật sự là không có được người nào.

Người đàn ông này trên ảnh đã toát ra khí thế không gì sánh kịp.

Hiện tại được nhìn bản gốc ở cự ly gần thế này thì càng thêm “giết người”

Bối Bối thề với trời rằng đời này cô ấy chưa bao giờ nhìn thấy người đàn ông nào đẹp trai đến như vậy!

Khó trách ảnh hậu Mộ Mẫn Loan cũng bị mê hoặc đến đầu óc choáng váng thế này.

Dù gì thì người đàn ông như thế này quả thực là có một không hai mà!

Đẹp đến mức này mà vẫn còn chạy đi làm vệ sĩ sao?

Đúng là phung phí của trời mà!

Mộ Mẫn Loan chỉ biết đứng đó nhìn anh ta một cách ngây ngốc, như thể mọi thứ xung quanh đều biến mất.

Lúc này, cả thế giới dường như chỉ còn lại có hai người bọn họ.

Người đàn ông trước mặt cứ như vậy mà đối diện với cô ta, một tay đút vào túi quần, tay kia lười biếng vung lên một cái, chiếc mũ áo rơi xuống vai, để lộ mái tóc ngắn màu nâu sẫm năng động, Nụ cười của anh ta vừa quyến rũ vừa hờ hững: “Cô Mộ, nhìn vẻ mặt của cô, có vẻ là định chọn tôi nhỉ?”

Chất giọng linh hoạt, khàn khàn, vô cùng hấp dẫn Nghe thấy anh ta mở miệng, Mộ Mẫn Loan cảm thấy linh hồn của mình sắp bị anh hút mất.

“Chọn.. anh sao?”

Mộ Mãn Loan ngây ngốc, hoàn toàn quên mất †ại sao mình lại đến đây.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2983


Chương 2983

Người đàn ông vấn cười như cũ, giọng nói quyến rũ: “Tên tôi là Âu Dương Hải, vệ sĩ của nhà cựu Công tước Philip ở Hoa Kỳ.”

“Âu Dương… Hải?”

Mộ Mẫn Loan lặp lại một cách máy móc, tầm mắt là một mảng mờ mịt ‘Vừa rồi, khi cô ta nhìn thấy bức ảnh thì đã loạng choạng chạy ra ngoài Vì vậy không kịp có thời gian để đọc bất kỳ thông tin nào khác.

Bối Bối ở bên cạnh cũng nhích lại gần, vẻ mặt lộ ra nghỉ ngờ: “Chị Mẫn Loan, chị muốn chọn người này sao?”

Mộ Mẫn Loan gật đầu, giọng run run: “Tôi…

Tôi muốn anh ta.”

Âu Dương Hải nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhợt nhạt của cô ta, thờ ơ nói: “Cô Mộ thật sự quyết định chọn tôi sao?”

Mộ Mắn Loan nhìn anh ta, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

Đôi mắt to long lanh ấy tràn đầy sự cầu xin hèn mọn.

Có trời mới biết cô ta đã phải mất bao nhiêu sức lực mới có thể kìm chế được mình, không để nước mắt chảy ra: “Tôi… Tôi có thể không?”

Âu Dương Hải từ từ bước tới.

Anh ta cúi đầu, bộ dạng đó thân mật tới mức gần như sắp chạm vào trán cô ta: “Nhưng mà..

Tôi rất đắt đấy”

Trước khi Mộ Mẫn Loan kịp mở miệng trả lời, Bối Bối ở bên cạnh đã giành trước một bước: “Anh Âu Dương, anh muốn bao nhiêu?”

Cô ấy cảm thấy Mộ Mắn Loan hôm nay có gì đó không ổn cho lắm.

Bình thường chị ấy lãnh đạm và tỉnh táo, nhưng hôm nay cứ giống như là bị ma nhập.

€ó khi nào là thật sự bị khuôn mặt của người đàn ông này mê hoặc đến thất điên bát đảo, cam †âm tình nguyện để anh ta lừa tiền đấy chứ?Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Giọng nói của người đàn ông vô cùng lắng lơ, anh ta từ từ duỗi ra ba ngón tay.

“Ba tỷ hả?”

Người đàn ông liếc nhìn Bối Bối một cái, nhưng chỉ cười chứ không nói gì Bối Bối không khỏi cau mày: “Lẽ nào là ba mươi tỷ sao? Tiền lương một năm như vậy có hơi đắt rồi đó.”

Người đàn ông cúi đầu, nhìn chằm chäm vào Mộ Mẫn Loan và nói từng chữ “Đúng là ba mươi tỷ thật, có điều đó là lương hàng tháng”

“Lương tháng sao?”

Khi Bối Bối nghe xong thì không khỏi kinh hãi trợn mắt: “Ba mươi tỷ một tháng, sao anh không đi cướp ngân hàng luôn đ*?”

“Bối Bối.”

Mộ Mẫn Loan lập tức quát lớn.

Lúc này Bối Bối mới bình tĩnh trở lại, cô ấy nhìn vào gương mặt của người đàn ông và cố gắng làm cho giọng nói của mình ôn hòa lại một chút: “Chuyện này… à ừm thì, anh Âu Dương à, chị Mẫn Loan là một ngôi sao, bảo vệ cô ấy không nhất thiết phải vào sinh ra tử, về phương diện giá cả này… có thể rẻ hơn một chút được không?”

“Không phải cô Mộ có một vị hôn phu rất giàu có đó sao?”

Âu Dương Hải cúi đầu nhìn cô ta, đáy mắt mang theo ý cười lạnh lẽo, chỉ nhìn một cái mà đã khiến người ta lạnh sống lưng: “Nếu cô Mộ thấy tôi đắt quá thì có thể tìm người khác rẻ hơn…”

“Tôi chỉ muốn anh thôi!”

Mộ Mẫn Loan không đợi anh ta nói xong thì đã vội vàng ngắt lời.

Trong đôi mắt to nổi lên hơi nước ấy: “Tôi không cần ai khác, chỉ muốn mỗi mình anh! Bất kể bao nhiêu tiền, bất kể phải trả cái giá nào đi chăng nữa, tôi chỉ muốn anh thôi!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2984


Giọng cô ta run rẩy: ‘Bây giờ làm gì? Bây giờ có cần hợp đồng không? Tôi… Tôi sẽ lập tức đi chuẩn bị…”

Mộ Mẫn Loan lảo đảo xoay người lại, nhưng vừa bước ra ngoài được hai bước, cô ta lại đột ngột dừng lại.

Không được.

Mình không thể đi như thế này được.

Nếu mình đi anh ta lại biến mất thì phải làm sao?

“Bối Bối, cô đi chuẩn bị hợp đồng đi”

Bối Bối bất lực thở dài, thật ra cô ấy đi theo.

Mộ Mãn Loan không phải ngày một ngày hai, nhiều năm nay chưa bao giờ thấy Mộ Mắn Loan thất thế như thế này.

Bộ dạng này cứ y như là trúng tà vậy đó.

Nhưng nhìn thấy thái độ kiên quyết của Mộ.

Mãn Loan, Bối Bối không còn cách nào chỉ đành đuổi hết những vệ sĩ khác đi rồi ra ngoài thu xếp hợp đồng.

Bây giờ trong phòng nghỉ VỊP chỉ còn lại có hai người.

Mộ Mãn Loan chỉ đứng yên tại chỗ, thậm chí còn không dám chớp mắt lấy một cái.

€ô ta sợ lỡ như mình chớp mắt, mọi thứ trước mắt sẽ biến mất, người đàn ông đó cũng sẽ tan thành mây khói.

Cái tên quanh quẩn trong lồng ngực cô ta mấy ngàn ngày đêm đã đến cửa miệng rồi, chỉ chực thốt lên.

Tuy nhiên, chỉ cần đối diện với ánh mắt lạnh nhạt ấy thì cô ta lại không nói ra được câu gì.

Trong mấy ngàn ngày đêm này, cô ta đã vô số lần tỉnh dậy trong cơn mơ.

Khi ngồi dậy mới nhận ra khuôn mặt mình đã đầm đìa nước mắt.

Cô ta có rất nhiều, rất nhiều lời muốn nói với anh ta, nhưng lại không dám hỏi bất cứ điều gì Cô ta hồi hộp, lo lắng đến mức gần như không thở nổi.

Ngay cả lần đầu tiên cởi từng chiếc cúc áo trước mặt anh ta, cô cũng chưa từng căng thẳng và bất an đến thế này.

Nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Mộ Mắn Loan, Âu Dương Hải nở một nụ cười rạng rỡ tựa như ánh mặt trời nhưng nơi đáy mắt lại không có bất cứ cảm xúc gì: “Cô Mộ, cô khó chịu chỗ nào phải không?”

Anh ta vẫn đẹp trai như xưa, nhưng nụ cười lại vô cùng xa lạ Giả vờ như… hoàn toàn không quen biết cô ta.

‘Vết máu cuối cùng trên khuôn mặt tái nhợt của cô ta đã không còn nữa, nước mắt không ngừng cuộn trào trong hốc mắt.

Dường như chỉ cần anh ta nói thêm một câu nào nữa là nước mắt ấy sẽ tuôn trào như mưa: “Không…không có, tôi không khó chịu gì cả”

Ngay khi bàn tay của người đàn ông chạm vào mặt cô ta, nước mắt của cô ta lập tức lăn dài ‘Vẻ mặt Mộ Mãn Loan nhìn anh một cách đầy cầu xin và đáng thương.

Ngón tay thon dài của người đàn ông dừng lại, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô ta: “Khuôn mặt xinh đẹp như vậy mà khóc thì không còn đẹp nữa đâu đấy: Động tác của anh ta rất dịu dàng, nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.

Theo phản xạ tự nhiên, Mộ Mẫn Loan cầm lấy tay anh ta, không để tay anh ta rời khỏi mặt của mình: “Anh… Anh thật sự sẽ làm vệ sĩ cho tôi chứ?”

Người đàn ông hờ hững gật đầu, trên mặt cười như không cười: “Cô Mộ, cô có biết tiền lương cô trả cao tới mức nào không? Tôi chỉ là muốn kiếm miếng cơm mà thôi, vậy sao tôi có thể cự tuyệt được cô cơ chứ? Chẳng có ai nói không với tiền đâu, đúng không nào?”

Tại quán cà phê Thiên Ngọc.

Một mình Lâm Thúy Vân chống cằm ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, ngay cả khi Tô Lam bước vào cũng không nhận ra.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2986


Chương 2986

“Tối hôm qua cô đã ăn thịt tôi nguyên một đêm như vậy, tôi thả cô ta như vậy, có phải cô đã hời quá rồi không?”

Cả khuôn mặt của Lâm Thuý Vân ngơ ngác ra “Anh đang nói lung tung chuyện gì vậy? Tôi đã ăn thịt anh từ lúc nào chứ?”

Lục Mặc Thâm nheo mắt lại: “Vậy là cô không tin à?”

“Tất nhiên là không tin, tôi là một người phụ nữ chính trực đến như vậy, anh đừng có mà hất xô nước bẩn vào người tôi!”

“Nếu đã như vậy, thì tôi chỉ còn cách.”

Lục Mặc Thâm vừa nói những lời có ẩn ý sâu sắc, vừa bắt đầu thò tay cởi nút áo ra.

Khung cảnh này càng khiến hồn phách của Lâm Thuý Vân bay đi hơn.

Cô ấy hét to lên: “Lục Mặc Thâm, anh bình tính một chút, chúng ta có gì thì từ từ mà nói, anh đừng cời quần áo chứ!”

Lục Mặc Thâm cố ý nhìn liếc qua cô ấy với khuôn ma mị: “Không c** q**n áo sao?”

Lâm Thuý Vân bị doạ đến phát điên, điên cuồng gật đầu như con gà đang ăn thóc: “Đúng đúng đúng, chúng ta có gì thì từ từ nói”

“Như vậy đâu có được, không c** q**n áo ra thì sao tôi có thể cho cô nhìn thấy chứng cứ được chứ?

Giọng nói trầm xuống, Lục Mặc Thâm cởi thẳng nút áo của chiếc áo sơ mi ra.

‘Vừa cởi ra, bỗng nhiên nhìn thấy từ trước ngực cho đến cơ bụng của anh ta, toàn bộ đều là vết hẳn của móng tay, còn có cả vết cấu nữa.

Không phải chứ?

Lâm Thuý Vân há hốc mồm ra, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp ấy trở nên ửng đỏ lên trong phút chốc; “Sao có thể chứ, không phải, không phải tôi đâu…”

Nụ cười của Lục Mặc Thâm vô cùng ấm áp và mơ hồ, vô cùng nguy hiểm: “Không phải cô sao? Tối hôm qua cô trói tôi lại, cửa lại bị khoá trái như vậy, cô nói với tôi là không phải cô? Bán thân cô có tin không?”

Lục Mặc Thâm hỏi nhiều câu liên tục như vậy, khiến Lâm Thuý Vân đã ngơ ngác thật sự.

Ngay cả một câu nói phản bác mà cô ấy cũng không nói ra được.

Tối hôm qua cô ấy nằm mơ, quả thật là cô ấy mơ thấy mình đã đến nhà vệ sinh nam thần Không lẽ là bản thân đã xấu hổ trong chốc lát, rồi xem anh ta là đối tượng phát tiết, vì vậy mới ra tay với anh ta sao?

Ôi trời, cảnh tượng đẹp đến mức không dám tưởng tượng!

Lúc này, quả thật là khuôn mặt của Lâm Thuý Vân đã chuyển sang màu xanh như cải xanh: “Giáo sư Lục à, anh nghe tôi giải thích đã nha!

Chúng ta có gì thì từ từ nói, anh cũng biết mà, tôi đã ngủ say thì có làm cái gì đi nữa, tôi cũng… tôi cũng không biết thật mà”

“Một câu chẳng cái gì cả, cô định dùng câu đó để tóm tắt những hành vi hạ lưu mà cô đã làm với tôi sao?”

“Vậy anh muốn thế nào?”

“Có thù mà không báo thì không phải quân tử, tất nhiên là răng đổi răng, mắt đổi mắt rồi Lục Mặc Thâm còn chưa nói dứt câu, anh ta đã bóp chặt lấy cảm của cô ấy, rồi hôn lên môi cô ấy Lâm Thuý Vân bị anh ta hôn đến mức đầu óc xoay chuyển, trong lúc não của cô ấy có cả một khung cảnh trắng xoá, bỗng dưng cô ấy cảm thấy cổ của mình đau nhói lên.

sp Cô ấy cúi đầu xuống nhìn, phát hiện ra tên khốn kiếp này đang hickey trên cổ cô ấy, “Lục Mặc Thâm, anh là đồ khốn kiếp! Anh lấy cái mồm thối tha của anh ra khỏi cố tôi ngay! Thả ôi rat”

Lục Mặc Thâm vốn không hề quan tâm đến cô ấy, cho đến khi nụ hickey ấy trở nên đỏ tươi, anh ta mới chịu thả cô ra “Mẹ của cô nhốt hai chúng ta trong căn phòng này, nếu không để lại một ít chứng cứ, chắc chẩn bà ấy sẽ không từ bỏ đâu đồ ngốc à, tôi đang hy sinh sắc đẹp của tôi để giúp cô đó, có hiểu không hả?”

“Giúp… giúp tôi á?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2988


Chương 2988

“Được, Tô Lam à, cậu thông minh quá đi Tô Lam còn chưa kịp trả lời thì nghe thấy tiếng điện thoại vang lên từ trong túi điện thoại ra nhìn, thì phát hiện là Nhan Thế Khải đã gọi đến.

Lâm Thuý Vân nhìn liếc qua, cau mày lên: “Ái chà chà, cuối cùng thì anh ấy cùng hồi thần rồi, xoá cậu khỏi danh sách đen rồi hả?”

Tô Lam không nhịn được cười, cô cười phá lên: “Đừng đùa nữa, đàn anh cũng đâu cố ý đâu mà.

Nói xong câu ấy, cô ấy nhấn vào phím trả lời “Alo, có việc gì không ạ?”

“Chào cô, xin hỏi có phải là cô Lam không ạ?”

Đầu dây bên kia là giọng nói của một người đàn ông trẻ tuổi: “Tôi là lễ tân của nhà hàng, khách sạn Hilton, anh Nhan đã uống say rồi, chúng tôi đã sắp xếp một căn phòng cho anh ấy nghỉ ngơi. Bây giờ cô có thể đến đây để đón anh ấy không ạ? Hoặc cô giúp tôi liên lạc với người nhà của anh ấy cũng được”

“Uống say rồi á?”

Trong ấn tượng của cô ấy, Nhan Thế Khải là một người rất có chừng mực, anh ấy cfing sẽ không ra ngoài uống rượu một mình đến mức say bất tỉnh nhân sự.

“À, chuyện là như thế này, hôm nay anh Nhan có bàn chuyện dự án ở nhà hàng, chúng tôi, nên anh ấy có uống hơi nhiều rượu trong buổi tiệc hôm nay”

“Vậy à.. vậy anh giúp tôi chăm sóc cho anh ấy một chút, tôi gọi điện thoại cho người nhà của anh ấy, hai mươi phút sau tôi sẽ đến đó ngay”

‘Sau khi cúp điện thoại, Tô Lam liền đứng lên: “Thuý Vân, bên phía đàn anh có chút việc cần phải xử lí, mình phải qua đó một chuyến”

Lâm Thuý Vân cũng đứng lên theo: “Có cần mình giúp đỡ không?”

“Không cần đâu, chút nữa mình gọi một et điện thoại cho dì Nhan, rồi đến đó đợi bọn họ đết “Thôi được, vậy cậu đi một mình nhớ chú ý an †oàn nha, mình về nhà trước rồi nghĩ cách phải nói thế nào với Lục Mặc Thâm”

Sau đó, Tô Lam gọi xe rồi đến thẳng khách sạn.

Cô hỏi lễ tân đã cho Nhan Thế Khải vào phòng nào, sau đó lấy một tấm thẻ phòng dự bị, rồi đi thang máy lên phòng Cửa phòng được mở ra, Tô Lam đi thẳng vào trong phòng ngủ, vừa nhìn vào đã thấy Nhan Thế Khải năm ngủ miên man trên giường Lúc nãy khi trên đường đến khách sạn, cô đã gọi điện thoại cho đì Nhan rồi, bên đó nói rằng, qua vài phút nữa sẽ đến ngay.

Lần trước Nhan Thế Khải muốn bảo vệ cô, kết quả là xém chút nữa thì anh ấy đã đánh nhau với Quan Triều Viễn rồi.

Thật ra trước khi đến đây cô có chút lo lắng, liệu có phải Quan Triều Viễn đã ra tay với Nhan Thế Khải hay không, bây giờ xem ra là bản thân đã suy nghĩ nhiều rồi Cô bước tới, còn chưa tới bên cạnh giường, đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc rồi.

Nhưng càng tới gần, cô lại phát hiện ra rằng sắc mặt của Nhan Thế Khải rất bình thường, không có màu đỏ như vẻ say rượu.

“Anh ơi, anh ơi?”

Tô Lam gọi anh ấy hai tiếng, thấy hai mắt của Nhan Thế Khải nhắm chất lại, không có chút phản ứng nào.

Xem dáng vẻ thì đúng là anh ấy uống say thật tồi Tô Lam giơ tay ra sờ chiếc điện thoại trong túi, định bảo dì Nhan dẫn thêm hai người đến nữa.

Nhưng vừa mới lấy điện thoại ra thì nó đã rơi xuống sàn cái “cạch” rồi Cô không dám tín khi nhìn vào tay của mình, phát hiện trong khoảnh khắc này, không ngờ bắt đầu có cảm giác toàn thân không có sức lực, đầu óc cũng choáng váng, ngay cả hô hấp cũng trở nên nhanh hơn Dường như bên trong cơ thể có một ngọn lửa đang cháy rực lên vậy, cháy đến mức cô khát khô cả họng.

Không đúng, không khí trong căn phòng đã được người khác động tay rồi!

Tô Lam giật mình, phản ứng lại ngay lập tức.

Loại cảm giác này, giống như 5 năm trước khi cô mất đi lần đầu tiên vào đêm đó vậy.

Đáng chết thật, có người muốn hãm hại cô!

Trong lúc này, bỗng nhiên cô nghe thấy âm thanh động đậy truyền đến từ sau lưng mình, cô nhanh chóng quay người lại Nhưng cho dù phản ứng có nhanh đi chăng nữa thì cũng không nhanh bằng người ở phía sau.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2985


Chương 2985

“Thúy Vân?”

Tô Lam đưa tay ra huơ nhẹ trước mặt cô ấy.

Cuối cùng Lâm Thúy Vân cũng hồi thần trở lại Nhưng khi nói chuyện, giọng của cô ấy vẫn có chút mệt mỏi: “Tô Lam, cậu đến rồi đấy à?”

Tô Lam cau mày: “Có chuyện gì vậy? Sao lại uế oải mất tinh thần thế này, chẳng giống phong cách của cậu chút nào cá?”

Lâm Thúy Vân khẽ thở dài: “Tô Lam, mình phát hiện hình như mình có chỗ nào đó không ổn cho lắm”

Tô Lam hơi lo lắng, sờ trán cô ấy: “Sao vậy? Có khó chịu ở đâu không?”

“Ai da, sao cậu phản ứng không nhạy bén gì hết vậy? Người ta nói không phải là vấn đề sức khỏe!”

“Vậy cậu nói mình nghe thử xem, còn có cái gì có thể làm cho một cô chủ vô tâm như cậu cau có mặt mày vậy hả?”

Lâm Thúy Vân do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định nói ra: “Tô Lam, cậu biết không? Hôm đó sau khi các cậu rời đi, mẹ mình đã chuốc say tên Lục cầm thú ấy và nhốt bọn mình về chung một phòng”

Tô Lam không thế tin được: “Cậu nói cái gi cơ? Trời ạ, dì Lâm đúng là nữ trung hào kiệt, dì ấy hoàn toàn không sợ cậu chịu thiệt chút nào luôn!”

“Thôi được rồi đó, ở đó mà sợ mình chịu thiệt ư? Mình chỉ e là mẹ mình sợ Lục Mặc Thâm không chiếm lời được từ mình cơ! Cậu không biết, suýt chút nữa là mình đã bị Lục Mặc Thâm cầm.

thú đó ăn thịt luôn rồi!”

‘Tô Lam không bận tâm cho lắm: “Nếu đã là suýt chút nữa thì có nghĩa là vẫn chưa có gì cơ m Lâm Thúy Vân chống cảm và bắt đầu nhớ lại cảnh tượng hai người thức dậy vào sáng hôm sau.

Lục Mặc Thâm tỉnh dậy trước và phát hiện mình bị tri tay chân thì đã đành đi, đã vậy còn bị Lâm Thúy Vân đè lên người, cái này thì tính là gì chứ hả?

Vả lại, điều khiến Lục Mặc Thâm cạn lời nhất là..

Hai bàn tay của Lâm Thuý Vân thò ra vào trong áo của mình, từ đầu đến cuối đều đang bóp nắn cơ ngực của anh ta, ngay cả khi ngủ say rồi mà cũng không bỏ qua.

Lục Mặc Thâm cau mày lại, gỡ bỏ sự trói buộc trên tay chân mình ra.

Nhìn thấy những vết hẳn của cổ tay và cổ chân để lại trên người mình, trong ánh mắt của anh ta như loé lên một khung cảnh đẹp vậy.

Hai mươi phút sau, Lâm Thuý Vân mơ mơ màng màng rồi tỉnh dậy.

Vừa mới mở mắt ra thì thấy khuôn mặt của Lục Mặc Thâm dí sát vào mặt mình, doạ cô ấy đến mức xém chút nữa thì hồn bay phách lạc.

Cô ấy thuận theo phản xạ của mình lấy hai tay che ngực của mình lại, thì mới phát hiện ra rằng mình đã bị trói chặt trên giường, không thể động đậy được.

“Lục Mặc Thâm, anh điên rồi hả! Trói tôi lại làm gì vậy? Thả tôi rai”

Lân Thuý Vân hét lớn lên Lục Mặc Thâm nghiêng đầu qua một bên, nhìn chăm vào cô ấy như kiểu rất thích thị “Vậy cô thử nói cho tôi nghe với, ai là đã trói tôi cả một đêm trong tối hôm qua, còn ăn thịt tôi cả một đêm thế?”

Lâm Thuý Vân ngơ ra một lúc: “À ừm, hai người chúng ta nói rõ ràng trước đị! Tối hôm qua tôi đã trói anh lại là vì muốn tránh việc anh có mưu đồ không chính đáng, anh cũng không biết đâu, tối hôm qua, anh…”

‘Vừa nghĩ đến trạng thái ph*ng đ*ng trong tối hôm qua của anh ta, Lâm Thuý Vân chỉ cảm thấy nổi hết cả da gà lên.

“Tối hôm qua tôi thế nào?”

Lục Mặc Thâm hỏi rất nghiêm túc, nhìn dáng vẻ đó của anh ta, cũng không biết là anh ta đã quên thật hay là đang giả vờ.

Bồng nhiên hai tai của Lâm Thuý Vân đỏ rực lên, cô ấy không muốn nhớ lại chuyện đó nữa: “Không có gì, không có gì, anh thả tôi ra nhanh lên!”
 
Back
Top Dưới