Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2928


Chương 2928

Nhưng Tô Lam sợ rằng cô sẽ làm ồn, ảnh hưởng đến anh, cho nên cô vừa đeo tai nghe và xem phim, vừa luôn tay ghi chép.

Khi đến đoạn cảm động thì nước mắt tuôn trào, chảy ròng ròng trên khuôn mặt, đến đoạn hài hước thì lại cười không ngừng..

Quan Triều Viễn cau mày, nhìn những biểu cảm muôn hình vạn trạng trên khuôn mặt cô và nói: “Thấy em cực kỳ hứng thú và hoàn toàn nhập tâm vào bộ phim này như vậy thì chắc hẳn nó cũng không quá tệ đâu nhỉ”

Tô Lam tháo tai nghe ra và nhìn anh: “Vậy thì điều này đã chứng tỏ anh Quan Triều Viễn đây có con mắt rất tinh tường, tìm được một đạo diễn rất giỏi”

Quan Triều Viễn cười nhếch miệng: “Sao anh lại cảm thấy hình như em còn chưa nói hết câu thì phải”

Tô Lam cười cười: “Anh đã chọn được một đạo diễn giỏi như thế tức là anh cũng chính là một anh hùng có con mắt tỉnh tường, anh đã tuyển chọn được một người trợ lý rất tốt!”

“Hoàng hậu quá lời rồi”

Tô Lam giận dối, nhăn mặt nhìn anh, sau đó tiếp tục cúi đầu thoải mái xem phim.

Quan Triều Viễn thì ngồi yên lặng bên bàn đọc sách.

Lúc này là buổi chiều, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào người Tô Lam qua ô cửa kính Khuôn mặt của cô thật xinh đẹp, các đường nét mềm mại trên khuôn mặt cô lại được ánh nẵng tô đậm thêm, càng thêm phần dịu dàng, làm rung động lòng người.

Quan Triều Viễn nhìn cô từ góc này sang, anh cảm thấy nhất cử nhất động của cô: từ nụ cười đến một cái cau mày của cô đều có thể khiến anh động lòng.

Thời gian yên tĩnh tuyệt vời là gì?

Chắc chân là khoảng thời gian ngay lúc này rồi Chờ sau khi Quan Triều Viễn đã hoàn thành xong tất cả các công việc, vừa kịp khoảng ba giờ đúng.

Nếu như không có chuyện gì đặc biệt, ngoài ý muốn xảy ra, Quan Triều Viễn sẽ xử lý xong tất cả mọi việc trước khi nhà trẻ tan học, bởi vì anh muốn đích thân anh lái xe đến đón hai cậu nhóc.

Thấy bây giờ vẫn còn thời gian rảnh rồi, Tô Lam uế oải đứng dậy, vươn vai rồi nhìn ra bên ngoài: “Quả nhiên trụ sở chính của tập đoàn Lệ Thiên là một nơi rất tuyệt vời, phong cảnh bên ngoài kia thật sự rất đẹp đấy!”

Quan Triều Viễn ngắm nhìn vóc dáng mảnh mai, duyên dáng của cô: “Này, tiếu yêu, lại đây đi”

Tô Lam hậm hực, nhìn anh chắm chãm “Em có tên có tuổi đàng hoàng, đừng có gọi em là tiểu yêu.”

“Lại đây đi”

Mặc dù biểu cảm trên khuôn mặt Tô Lam cực kỳ không bằng lòng nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đi tới Quan Triều Viễn đưa hai tay ôm cô vào lòng, đế cô ngồi trên đùi anh, đột nhiên, khung cảnh được.

thay đối: “Anh hỏi em một chuyện, nếu một ngày anh lừa đối em, em sẽ tha thứ cho anh chứ?”

Tô Lam hơi sững sờ một chút, hình như cô chưa từng nghĩ tới sẽ có lúc đột nhiên anh nói ra những lời như thế này.

Cô không dám nói là cô hiểu rõ hết tính cách của Quan Triều Viễn, nhưng ít nhất cô cũng hiểu được khoảng tám trên mười phần.

Cô chắc chản rằng anh sẽ không lừa dối cô, chỉ ít thì cũng sẽ không cố ý lừa dối cô với mục đích tồi tệ nào đó.

Khóe miệng Tô Lam nhếch lên, ôm cổ anh: “Chẳng lế anh Quan Triều Viễn đây lại làm việc gì đó trái với lương tâm hay sao?”

Giọng nói của Quan Triều Viễn nhàn nhạt, nhưng vẫn rất nhẹ nhàng Anh cúi đầu nhìn cô, vén những cọng tóc rơi xuống lòa xòa vào sau tai giúp cô: “Nói cho anh biết đi, được không?”

Thấy anh cố chấp muốn có được câu trả lời như vậy, Tô Lam cũng dứt khoát, ngồi ngay ngắn, đàng hoàng lại Cô nhìn anh chấm chãm, rồi lắc đầu: “Sẽ Tô Lam lại gật đầu.

Trước đây, cha của cô Tô Văn Tâm đã lừa dối mẹ cô suốt nhiều năm như vậy, nhưng mẹ cô vẫn rất yêu ông ta trong suốt khoảng thời gian dài dắng dặc đó, ngay cả đến lúc mẹ cô sắp chết cũng không biết được rốt cuộc người đàn ông mình đem yêu thương là loại người như thế nào Ngay cả cô cũng đã bị ông ta lừa dối trong suốt nhiều năm như vậy.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2929


Chương 2929

Vì vậy, đối với cô mà nói, điều cô căm ghét nhất chính là sự lừa dối.

Tô Lam nói rõ từng câu từng chữ: ‘Bất kế những lời nói dối là có ý tốt hay ý xấu thì lừa dối vẫn là lừa dối. Cho dù có ý tốt đi chăng nữa, nó cũng không thể che đậy được sự thật vốn dĩ đó vẫn là lừa dối. Cho nên, Quan Triều Viễn, anh tuyệt đối không nên lừa dối em, nếu không thì…

“Nếu không thì sao?”

“Nếu không thì em sẽ trốn đi thật xa, trốn đến một nơi không ai có thể tìm được em, để suốt cả đời này anh sẽ không được gặp em nữa, anh sẽ mất em mãi mãi!”

Trong giây lát, ánh mắt của Quan Triều Viễn lập tức ảm đạm hẳn đi, anh đang định mở miệng nói gì đó, nhưng đột nhiên lại bị tiếng chuông điện thoại di động cắt ngang Tô Lam mỉm cười, đứng dậy, không ngồi trên đùi anh nữa mà ngồi xuống phía đối diện.

Anh cau mày và nhấn nút trả lời: “Lục Mặc Thâm, mấy ngày gần đây tôi thấy anh càng ngày càng rảnh rồi nhỉ?”

“Lâm Thúy Vân xảy ra chuyện rồi”

Nghe vậy, Quan Triều Viễn cau mày, theo bản năng liền quay đầu lại và liếc nhìn về phía Tô Lam.

Lúc này Tô Lam không thèm để ý tới anh mà cô đang cúi đầu, chăm chú ngắm nhìn mấy bức ảnh chụp chung mà người anh trai Tô Duy Nam để lại cho cô.

“Có chuyện gì thế?”

Quan Triều Viễn hỏi.

“Chúng tôi bị chụp lén.”

Lục Mặc Thâm nói một cách thờ ơ, nhưng cũng có thể nghe thấy một sự khó chịu sâu sắc, không vui trong giọng nói của anh ta Chụp lén?

Đột nhiên, Quan Triều Viễn nhớ đến buổi gặp mặt gia đình tại nhà Lâm Thúy Vân vào buổi tối ngày hôm đó: “Vậy nên, tôi cần phải làm gì đây?”

Trong văn phòng, Lục Mặc Thâm đang đứng bên ngoài ban công.

Sau khi nghe được những lời này của Quan Triều Viễn, anh ta nhéo nhéo ấn đường, rồi tháo kính ra khỏi sống mũi.

Thực ra không phải ai cũng biết mắt của Lục.

Mặc Thâm rất tốt, anh ta cũng không cần phải đeo kính.

Kính mắt cũng chỉ là một vũ khí mà anh ta sử dụng để giấu diếm nỗi buồn, tâm trạng mà thôi.

Mọi cảm xúc của một người đều được toát ra từ đôi mắt.

Bởi vì ánh mắt không biết nói dối.

Lục Mặc Thâm đã quen với việc sử dụng kính mắt để che giấu đi cảm xúc của mình, không để cho những người khác phát hiện ra tâm trạng của anh.

Ngay lúc này, thậm chí Lục Mặc Thâm còn không nghĩ đến chuyện che giấu, giọng nói trong điện thoại lạnh lùng như muốn đóng băng lại “Anh hãy nói với Tô Lam, để cô ấy an ủi Lâm Thúy Vân, hãy nói với cô ấy là bây giờ cô ấy không cần phải làm cái gì hết, tôi sẽ xử lý êm đẹp những chuyện này”

Quan Triều Viễn cau mày: “Giáo sư Lục, có thế coi chuyện này là chuyện của nhà anh chứ, đúng không? Anh không định tự mình thông báo với cô ấy hay sao?”

“Nếu bây giờ cô ấy có thể nghe tôi nói thì tôi đã không tìm đến anh”

Quan Triều Viễn quay đầu lại, nhìn Tô Lam một chút.

Lúc này, cho dù phản ứng của Tô Lam có từ từ chậm rãi đến mức nào, anh cũng phải lấy lại tình thần ngay.

Cô đã nhận ra có điều gì đó không ổn, vì cô đã nghe được Quan Triều Viễn nói đến chuyện gia đình.

Nếu là chuyện gia đình của Lục Mặc Thâm, chẳng lẽ lại là hợp đồng hôn nhân của anh ta và Lê Duyệt Tư hay sao?

“Được rồi, tôi biết Quan Triều Viễn đáp lại, và sau đó cúp điện thoại.

Đầu dây bên kia, Lục Mặc Thâm cũng nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống.

Anh ta một tay đút túi, quay người và đi đến mép ban công.

Mặt trời dần khuất sau những đám mây đen, bầu trời càng ngày càng tối, dường như có chút cảm giác kiểu sắp có mưa gió bão bùng gì đó.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2930


Chương 2930

Khóe miệng Lục Mặc Thâm nhếch lên đầy u ám Trong ánh mắt vô cùng sắc bén kia, gió lớn và mưa rào đang từ từ đến.

Chơi trò này với anh ta sao?

Đây đều là những trò mà trước đây Lục Mặc Thâm đã từng chơi qua, đã cực kỳ điêu luyện!

Nếu như bây giờ, Lâm Thúy Vân nhìn thấy Lục Mặc Thâm, nhất định cô ấy sẽ được mở rộng tầm mắt.

Chỉ là sự khác biệt khi anh ta tháo kính xuống thôi mà khí chất của anh ta đã thay đổi hoàn toàn.

Trước khi tháo kính ra, anh ta là giáo sư Luc nhã nhặn, lịch thiệp.

Còn bây giờ, khi anh ta tháo kính ra, anh ta đã bị ác hóa hoàn toàn.

Dường như là toàn thân từ trên xuống dưới, chỗ nào cũng sự ác độc và tàn nhẫn, ngay cả một sợi tóc cũng bị dính sự điên cuồng ma quỷ này.

‘Sau một lúc im lặng, anh ta đưa tay, lấy điện thoại di động ra rồi bấm một số điện thoại “Vừa rồi, cậu đã nhận được tất cả ảnh được gửi vào hòm thư của cậu chưa?”

Người trợ lý ở đầu dây điện thoại bên kia gật ã nhận được rồi ạ, thưa ông chủ”

“Trước mười giờ ngày mai, tôi muốn thấy tất cả những hình ảnh giường chiếu của tôi và Lâm Thúy Vân trên trang thông tin của trường Cao.

đẳng Y tế Lan Ly cũng như tất cả những trang thông tin lân cận khác.”

“… Dạ ông chủ? Tôi… Tôi không hiếu ý của ngài cho lắm, ngài làm như vậy l Trợ lý đặc biệt Lý có chút bối rối.

‘Vào buổi chiều, hiệu trưởng trường Cao đẳng Y tế Lan Ly đã gọi điện tới và thông báo: Đã lộ ra những bức ảnh của ông chủ và cô Lâm, hai người đang hôn nhau say đắm trên một bài viết đã được đăng trên trang thông tin của nhà trường.

Hơn nữa, không có trang thông tin nào của các trường đại học lân cận không xuất hiện bài viết mang tính phá phách này.

Các bài viết được viết với nhiều hình ảnh và nội dung rất phong phú, mỗi bức ảnh đều có độ phân giải HD cao, được lựa chọn một cách cẩn thận.

Ngay cả những biểu cảm say mê, đảm đuối của hai người họ khi hôn nhau cũng cực kỳ rố ràng, Chưa hết, những bức ảnh được đăng tải trên các trang thông tin đều vô cùng tinh xảo, cho dù chụp ở góc độ nào đi chăng nữa cũng có thể lộ ra rõ khuôn mặt của Lâm Thúy Vân và Lục Mặc Thâm.

Bởi vì tin tức cực kỳ nóng hổi này, cả trường Lan Ly như nóng lên, sôi sùng sục.

Bên dưới bài đăng liên tục có những người tự xưng là biết rõ mọi chuyện vào vạch trần sự thật: Họ nói Lâm Thúy Vân và giáo sư Lục giả vờ giả vịt, yêu đương bí mật, lén lút.

Nói bề ngoài hai người thể hiện ra là bộ dạng không hợp nhau, đối nghịch như lửa với nước, thế nhưng thực chất lại là hòa hợp như cá và nước.

Thậm chí có một số người chuyện bé xé ra to, làm lố mọi chuyện, đề xuất đuổi việc giáo sư Lục và đuổi học Lâm Thúy Vân ra khỏi Lan Ly Bây giờ mọi chuyện đã ồn ào và nghiêm trọng như vậy, nhưng ông chủ không những không thanh minh, giải oan mà lại còn muốn tự dội thêm dơ dáy vào bản thân mình, tiếp tục phát tán những hình ảnh giường chiếu của hai người lên mạng, vậy có phải là điên rồi hay không?

Đối mặt với sự thắc mắc của trợ lý đặc biệt Lý, Lục Mặc Thâm không giải thích gì Trên gương mặt anh ta cũng không để lộ ra nhiều biểu cảm gì, nhưng giọng nói của anh ta lạnh lùng đến đáng sợ: “Chỉ cần làm theo những gì tôi đã nói là được.”

Trợ lý đặc biệt Lý gật đầu: “Vâng, thưa ông chủ”

“Ngoài ra, trong vòng nửa tiếng nữa, hãy hack tài khoản người đã đăng bài và điều tra rố nơi bài đăng được đăng lên mạng. Ngày mai, tôi muốn Tìm ra người này”

“Vâng, thưa ông chủ”

Lan Ly lúc nào cũng có rất nhiều sinh viên xã hội — tức là những sinh viên quay lại trường đại học để đào tạo chuyên sâu thêm một vài năm nữa sau khi đã tốt nghiệp đại học được mấy năm.

Thậm chí có người đã lập gia đình sinh con, có người bụng mang dạ chửa phải tạm dừng việc học giữa chừng và bảo lưu việc học.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2931


Chương 2931

Vì vậy, ở Lan Ly, chuyện thầy trò yêu nhau cũng không phải là một hành vi xấu xa, có lệnh cấm đoán rõ ràng.

Đợi đến khi Lâm Thúy Vân tốt nghiệ mối quan hệ tình yêu thầy trò này cũng có thể trở thành một chuyện tình đẹp mà ai ai cũng ca tụng.

Nhưng bây giờ, Lục Mặc Thâm vẫn còn là học sinh cũ của Lan Ly, mà Lâm Thúy Vân thì cũng chưa tốt nghiệp.

Vì vậy, Lục Mặc Thâm là một giáo viên, thực sự là anh ta không thể có bất kỳ tranh chấp tình cảm nào với học sinh.

Nếu không thì dưới sức ép của dư luận ở trường học, để bảo toàn lực lượng giáo sư có chất lượng chuyên môn cao, rất có thể nhà trường giải quyết chuyện này bằng cách tối ưu nhất là đuổi học sinh viên ra khỏi trường.

Xuất thân của Lục Mặc Thâm rất vững chắc, hơn nữa, anh ta còn là một giáo sư được đặc biệt mời tới giảng dạy.

Nên có thể nói, việc nhà trường hủy hợp đồng với anh ta khó có thể xảy ra được.

Như vậy, nếu tính theo cách này, thì cuối cùng, Lâm Thúy Vân vẫn là người bị hại nhiều nhất của toàn bộ vụ việc này.

Nếu như đã để lại một dấu vết lịch sử không tốt ở trường cao đẳng cấp cao nhất Lan Ly này,có thể sẽ bị đuổi khỏi trường,lúc đó thì không cần phải nói đến việc làm phim và xuất hiện trên truyền hình,chỉ sợ răng ngay cả một quảng cáo nho nhỏ cũng không có mà nhận.

Có lẽ Lục Mặc Thâm là người vô cùng thông minh, đương nhiên là anh ta có thể nghĩ đến những chuyện này.

Thế nhưng càng suy nghĩ kỹ thì ánh mắt của anh ta lại càng lạnh lùng hơn bao giờ hết Đúng lúc này, một tiếng giày cao gót lộc cộc, lộc cộc vang lên từ bên ngoài cửa phòng làm việc.

Giọng nói này khiến Lục Mặc Thâm lấy lại tỉnh thần.

Anh tat lại đeo kính mắt lên, xoay người đứng phía trước cửa.

Một tiếng động nhẹ nhàng, Cửa kính của phòng làm việc được một người nào đó đẩy vào từ bên ngoài Một bóng dáng cao gầy và kín đáo ung dung, từ từ chậm rãi bước vào.

Nếu đó không phải là Lê Duyệt Tư thì là ai?

Cô ấy đóng cửa một cách duyên dáng, sau đó tháo kính râm trên mặt xuống.

Khi cô ấy mở miệng nói chuyện, giọng điệu của cô ấy rất bình tĩnh: “Lục Mặc Thâm,anh vẫn chưa tan làm sao?”

Lục Mặc Thâm liếc nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói: “Cũng sắp rồi”

Ánh mắt của Lệ Duyệt Tư nhìn anh ta chằm chăm: “Anh có rảnh để ăn một bữa cơm cùng với em không? Là vợ sắp cưới của anh mà hơn một tuần rồi em không được nhìn thấy anh đấy”

Nói xong những lời này, biểu cảm trên mặt Lệ Duyệt Tư vô tình lộ ra một chút oán hận, giận dỗi: “Em đoán, nếu như em không tới tìm anh thì cả đời anh cũng sẽ không có ý định đi tìm em đâu đúng không?”

Lục Mặc Thâm giương mắt nhìn cô ấy, chỉ nhìn cô ấy như vậy mà không lên tiếng.

Bị anh ta nhìn chảm chắm như vậy mà hình như Lệ Duyệt Tư không hề cảm thấy khó chịu một chút nào.

Cô thản nhiên cười cười: “Mặc Thâm, anh không biết sao, hôm nay dì đã gọi điện đến cho em”

‘Vừa nói, Lê Duyệt Tư vừa quay người và đi đến bên cạnh bàn làm việc.

Nhìn thấy tách trà đặc biệt của Lục Mặc.

Thâm, cô ấy tiện tay cầm lên và nhấp một ngụm: “Anh có biết dì ấy đã nói gì với em không? Dì ấy liên tục thúc giục chúng ta thông báo chuyện kết hôn của anh và em cho mọi người biết.”

Từ đầu đến cuối, Lục Mặc Thâm không hề đáp lại lời của cô ấy.

Lệ Duyệt Tư vẫn không cảm thấy xấu hố: “Anh cũng biết rồi đấy, sức khỏe của dì không được tốt cho lắm. Anh thì suốt ngày bận rộn công việc, cũng không có thời gian để thường xuyên về thăm dì ấy. Dì ấy rất lo lắng cho anh đấy”

“Hôm nay em đã hẹn với dì rồi. Hai ngày nữa anh có thế sẽ giải quyết xong xuôi công chuyện.”

“Ba ngày nữa, chúng ta sẽ về thủ đô để thăm dì ấy, nhân tiện bàn bạc sớm chuyện kết hôn của chúng ta với dì ấy luôn”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2932


Chương 2932

Mãi cho đến lúc này, ánh mắt của Lục Mặc Thâm mới nhìn đến cô ấy, cuối cùng anh ta cũng lên tiếng: “Duyệt Tư…”

Lê Duyệt Tư vẫn giữ nụ cười địu dàng trên môi, như thể cô ấy không nghe thấy những gì mà Lục Mặc Thâm nói: “Mặc Thâm, hôm nay em đã đặc biệt đi tìm một thầy bói giỏi, để xem ngày tháng chúng ta kết hôn”

“Anh có biết không? Ngày mùng hai đầu tháng sau sẽ là một ngày tốt, hay là chúng ta tổ chức lễ cưới vào ngày đó nhé?”

“Thực ra em muốn có một đám cưới theo phong cách phương Tây. Càng hoành tráng, càng long trọng càng tốt, có thể mời tất cả những.

người ở thủ đô cũng được.”

“Anh thấy thế nào…”

Lê Duyệt Tư vẫn định nói tiếp, nhưng Lục Mặc.

Thâm lại đáp lời bằng một câu rất hời hợt, như sét đánh giữa trời quang với Lê Duyệt Tư: “Chúng ta hãy hủy bỏ hôn ước”

Lúc này, biểu cảm trên khuôn mặt Lê Duyệt Tư vô cùng kỳ dị, bây giờ gần như nụ cười trên môi cô ấy đã không còn nữa Thế nhưng cô ấy vẫn phải ép buộc bản thân mình giữ nguyên hình tượng đoan trang, dịu dàng, vẫn tiếp tục nói lải nhải, lẩm bẩm: “Đến lúc đó, khi đám cưới của chúng ta diễn ra, anh có thể mời bất cứ ai mà anh muốn.”

“Quan Triều Viễn, thậm chí là cả Tô Lam cũng được, và bạn thân của cô ấy nữa, cái người tên là Lâm Thúy Vân ấy”

“Nế anh đồng ý thì có thể mời tất cả bọn họ.

Ánh mắt của Lục Mặc Thâm nhìn chăm chẵm vào Lê Duyệt Tư, giọng nói của anh lạnh lùng nhất có thể: “Em thực sự định tiếp tục lừa dối bản thân mình như thế này sao?”

Khi anh ta vừa nói hết câu, Lê Duyệt Tư, ban nãy còn đang nói chuyện không ngừng, liến thoảng như chim hót, đột nhiên lại im lặng như tờ.

‘Vốn dĩ ban đầu, bàn tay cô ấy, còn đang buông thống bên người, đột nhiên lại nắm chặt thành nắm đấm.

Cô ấy dùng hết sức lực để nắm chặt tay vào, đến nỗi bàn tay bắt đầu trắng bệch ra.

Một lúc lâu sau, Lê Duyệt Tư tự giễu và cười nhạo bản thân: “Sao, lừa dối bản thân mình sao?

Haha..”

Lục Mặc Thâm đứng yên tại chỗ, lặng lế nhìn cô ấy.

Sau một lúc im lặng, đột nhiên Lê Duyệt Tư ngẩng đầu lên, hình như cả người cô run lên bần bật Trong đôi mắt của cô ấy như có cả ngọn lửa của sự phẫn nộ, giận dữ, cứ vậy nhìn chảm chäm vào Lục Mặc Thâm: “Lục Mặc Thâm, anh dựa vào cái gì mà lại ích kỷ như vậy chứ?”

“Nếu anh cho rằng hai người chúng ta là đang tự lừa dối bản thân, vậy thì tại sao lúc trước khi em theo đuổi anh, anh lại không từ chối em đi?

Đến bây giờ mới, anh mới nói với em là tự lừa dối bản thân?”

“Rốt cuộc anh có biết những gì hay không?”

“Sao anh có thể làm như vậy với em chứ?”

Từng câu từng chữ của Lê Duyệt Tư như nghẹn ngào, giọng cô ấy khàn đặc lại, vẻ mặt cô ấy vô cùng tuyệt vọng.

Lục Mặc Thâm vẫn nhìn cô với gương mặt vô Tình vô cảm, đợi khi cô ấy nói xong, anh ta mới bình tĩnh mở miệng: Lúc trước, khi ở bên cạnh em, quả thực là anh cũng có thích em. Nhưng thứ tình yêu đó, do em đứng núi này trông núi nọ và sự lung lay, không kiện định của anh, tất cả mọi thứ đều đã bị thời gian làm phai mờ.

vì anh mà em đã phải từ Lê Duyệt Tư nhạy cảm, chột dạ nghe được “Không sai, anh đã từng thích em”

“Lục Mặc Thâm, ý của anh là gì? Ý anh là bây giờ anh đã…”

Lục Mặc Thâm từ từ chậm rãi quay người ra ngoài, anh ta nhìn bầu trời đang tối dân bên ngoài cửa sổ: “Anh biết vì anh mà em đã phải từ bỏ những gì”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2933


Chương 2933

“Từ khi còn nhỏ, em và Quan Triều Viễn đã được.

xem là một đôi, là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, cùng nhau trưởng thành”

“Nhưng em đã không chọn anh ấy, mà lại chọn anh, người đã từng chẳng thèm để ý đến em “Có lẽ lúc đó, căn bản em cũng không nhận ra rằng người em thực sự yêu, người vốn dĩ vẫn luôn ở trong trái tim em là Quan Triều Viễn”

“Đối với anh, em chỉ là một thử thách đế anh chứng tỏ bản thân mình thôi.

“Sau khi anh đã chỉnh phục được em, sau khi trải qua loại cảm giác vui vẻ ấy, trái tim của em cũng bắt đầu không thể kìm nén được nữa, không thế không hướng về phía Quan Triều Viễn.”

Nói hết câu, Lục Mặc Thâm lại quay người lại, nhìn Lê Duyệt Tư.

Ánh mắt của anh ta, nhìn qua tròng kính, như thể đang đâm thẳng vào trái tim của Lê Duyệt Tư.

Ánh mắt kiểu như thế này khiến cho Lê Duyệt Tư cảm thấy cô ấy không có chỗ nào để trốn tránh: Trái tìm cô ấy chưa bao giờ bị người ta phanh phui như thế.

Nếu như không phải vì sự xuất hiện của Tô Lam thì có lẽ bản thân cô ấy cũng sẽ không biết răng sự phụ thuộc và lưu luyến của cô ấy với Quan Triều Viễn trong từng ấy năm đã trở thành một sự quen thuộc không thể bỏ.

Sự quen thuộc đó thực sự là một thứ vô cùng đáng sợ.

Một khi đã ngủ quen giường rồ sang một ngủ chỗ khác, đương ni ngủ.

Một người đã quen thuộc với bản thân mình, sự quen thuộc đó sẽ lắng lặng thay đổi mọi thứ một cách vô tri vô giác, giống như cơn mưa xuân, khiến bản thân mình không có cách nào để rời xa được người ấy.

Đối với Lê Duyệt Tư, sự quen thuộc của cô ấy với Quan Triều Viễn chính là như vậy.

Thậm chí đến tận khi cô ấy biết được Quan Triều Viễn đã chấp nhận cố gắng, phấn đấu đến quên cả bản thân mình vì Tô Lam, cô ấy mới bừng tỉnh ra: Cuối cùng thì ngay từ đầu, chính cô ấy đã bỏ lỡ một người đàn ông tuyệt vời như vậy.

Lục Mặc Thâm nhẹ giọng nói: “Thực ra, ngay từ ban đầu em đã yêu Quan Triều Viễn rất nhiều rồi, đến lúc đối n là sẽ bị mất phải không?”

Giọng của anh ta nặng nề như búa bổ.

Tàn nhắn và không thương tiếc đâm thẳng vào trái tìm của Lê Duyệt Tư đau đớn đến nỗi thở không ra hơi “Đừng nói nhảm ở đây nữa, Lục Mặc Thâm, anh đừng ngụy biện cho sự vô trách nhiệm của mình nữa. Rõ ràng chính anh mới là người đã thay lòng đổi dạt”

“Em thật sự quá ngu ngốc đi mà. Vốn dĩ từ trước tới nay, em luôn coi Tô Lam là hồ ly tỉnh.

Thật không ngờ… không ngờ đó lại là Lâm Thúy Vân”

“Quả nhiên là gần mực thì đen, gần đèn thì rạng! Là bạn thân của Tô Lam thì cũng không phải người tử tế gì!

Lục Mặc Thâm chỉ lạnh lùng nhìn cô: “Vì vậy, đó chính là lý do vì sao anh đăng những bức ảnh đó lên trang thông tin của trường sao?”

Lục Mặc Thâm là loại người khôn ngoan như thế nào cơ chứ?

Anh ta chỉ cần động một ngón tay là có thể biết được rốt cuộc ai là kẻ đứng sau chuyện này.

Lê Duyệt Tư cũng biết rằng cô ấy không thể che giấu được cái trò mèo này của mình với anh †a,cho nên, ngay khi vừa bị vạch trần, cô ấy thậm chí còn không có ý định giấu diếm: “Mặc Thâm,em biết em không thể giấu anh chuyện này, cho nên hôm nay em mới tới đây.

‘Vừa nói, cô ấy vừa tiến lên mấy bước và nằm lấy tay Lục Mặc Thâm: “Mặc Thâm, chúng ta có thể cùng nhau cố gắng có được không? Giống như trước đây, chỉ cần anh đồng ý với em tất cả mọi thứ như kế hoạch đã đặt ra trước đó, hai chúng ta sẽ kết hôn, em sẽ không truy cứu chuyện của Lâm Thúy Vân nữa”

Khi Lê Duyệt Tư nói những lời này, giọng điệu của cô ấy thể hiện rất rõ sự cầu xin, van nài.

‘Vốn di cô ấy là một người rất kiêu ngạo cơ mà Thậm chí, trong khoảng thời gian nhiều năm hai người quen nhau như vậy, cô ấy cũng chưa bao giờ nói một lời nhu nhược trước mặt Lục Mặc.

Thâm.

Nhưng lúc này, khi cô ấy nhận ra rằng cô ấy có thể sẽ mất đi người đàn ông này, cuối cùng thì cô ấy cũng đã sợ hãi.

Lục Mặc Thâm nhìn cô, nhưng không nói một lời.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2934


Chương 2934

Lê Duyệt Tư nghĩ rằng anh ta vẫn còn đang lung lay.

Vì vậy, cô ấy hạ quyết tâm, hai tay run rẩy bắt đầu từ từ kéo khóa váy của mình xuống.

Cô ấy đang mặc trên người một chiếc váy dài, khi kéo khóa đến chỗ thắt lưng, chiếc váy hoa đã tuột xuống đất dọc theo cơ thể cô ấy.

Cô ấy có một dáng người rất chuẩn, với làn da trắng như tuyết, vòng eo của cô ấy thon thả không tỳ vết, đôi chân thon dài và thẳng tấp.

Vì thường xuyên tập yoga nên trên cơ thể cô ấy gần như không có một chút mỡ thừa nào.

Cô ấy hơi căng thẳng một chút, cô ấy th* d*c và rồi cởi bỏ xuống đất cả mảnh vải che thân cuối cùng.

Tay trái của Lê Duyệt Tư che ở trước ngực, để không lộ ra ngực của mình.

Lê Duyệt Tư bước mấy bước, đến trước mặt Lục Mặc Thâm: “Mặc Thâm, anh muốn làm gì em thì làm đi”

Nói xong, cô ấy bỏ tay trái xuống, kiếng chân lên chạm tay vào mặt Lục Mặc Thâm, nhẹ nhàng chạm vào môi anh ta.

Thế nhưng Lục Mặc Thâm không bất kỳ phản ứng nào.

Trong tình thế cấp bách thế này, anh ta bắt đầu lo lảng, sốt ruột, gặm gặm cần cắn.

Môi của anh ta, khuôn mặt anh ta.

Thực sự trông rất buồn cười.

Hai người họ đã ở bên nhau tận năm năm, thậm chí còn đã đính hôn, nhưng ngay cả một nụ hôn sâu còn chưa có.

Lê Duyệt Tư càng nghĩ càng thấy không cam tâm.

Khi cô ấy đang định vươn tay ôm eo Lục Mặc Thâm thì đột nhiên, đôi tay của cô ấy bị Lục Mặc.

Thâm nhanh nhẹn nắm chặt lại.

Lục Mặc Thâm cúi đầu xuống nhìn c‹ Lúc này, khuôn mặt của người phụ nữ này ngập tràn sự bối rối, hai mắt cô ấy đỏ lên, trông vô cùng thảm hại.

“Đủ rồi, không cần phải ép buộc bản thân mình đâu”

Những câu từ nhàn nhạt của Lục Mặc Thâm khiến tuyến phòng thủ tâm lý mà Lê Duyệt Tư vất vả khổ sở dựng lên trong lòng ngay lập tức sụp đổ.

Cô ấy ngồi sụp xuống đất, lấy tay che mặt và khóc nức nở.

Lục Mặc Thâm cởi áo khoác của bộ vest và mặc lên người cô: “Cho dù chúng ta không kết hôn, anh cũng sẽ không để em và nhà họ Lê phải sống vất vả, khổ sở. Em vẫn sẽ có được mọi thứ em muốn, cho dù đó là danh vọng hay tài sản.”

Sau khi nói xong, anh ta đứng dậy, dửng dưng quay người đi: “Hãy kết thúc mọi chuyện tại đây đi. Vẽ phần nhà họ Lục và nhà họ Lê, cứ để anh giải quyết hết cho.”

“BupI”

Phía sau lưng Lê Duyệt Tư vang lên tiếng đóng cửa, đột nhiên cô ấy quy xuống, khóc nức nở như một đứa trẻ.

Cô ấy không biết mình đã khóc bao lâu, nhưng cứ khóc mãi khóc mãi, đột nhiên cô ấy không muốn khóc nữa.

Cô ấy ngồi bệt xuống đất, tất cả chỉ còn lại có sự bưồn bã, đau đớn trong lòng Bởi vì mới vừa rồi, cô ấy không có mảnh vải che thân nào khi đứng trước mặt Lục Mặc Thâm.

Người đàn ông đó…

Thậm chí anh ta còn không nhìn thẳng vào cô.

Một chút cũng không có.

“Lục Mặc Thâm, tôi hận anh, cả đời này tôi hận anh, tôi sẽ không để cho các người được yên đâu!”

Sau khi hét lên một cách điên cưỡng, cả người Lê Duyệt Tư không còn chút sức lực nào, cô ấy lảo đảo đứng dậy.

Mặc lại từng cái quần cái áo mà cô ấy đã cởi ra.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2935


Chương 2935

Từng hành động của cô ấy vô cùng chậm , biểu cảm để lộ ra vẻ đau đớn, khổ sở.

Như thể cô ấy đang nhặt lại một chút tự trọng cuối cùng còn sót lại của bản thân mình.

Sau khoảng mười mấy phút, cuối cùng cô ấy cũng lau khô đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt.

Cả người cũng dần dần cảm thấy đỡ hơn, bình tĩnh lại, nhìn qua vẫn thấy được thần sắc đoan trang, dịu dàng, như thể ở đây chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì, nhưng sâu tận trong đáy mắt cô ấy còn đọng lại một sự lạnh lùng, u ám Cô ấy năm chặt tay thành năm đấm, trên mặt hiện lên một sự thù hận vô tận: “Tô Lam, Lâm Thúy Vân, hai người đã làm cho tôi mất hết mặt: mũi! Cho dù cả đời này, tôi có không làm nên trò trống gì thì tôi tuyệt đối cũng sẽ không để cho.

mấy người được sống yên ổn! Mấy người cứ đợi đấy”

Tại tòa nhà trụ sở chính của tập đoàn Lệ Thiên.

Sau khi Quan Triều Viễn cúp máy, Tô Lam đột nhiên quay người lại: “Sao vậy? Có phải giáo sư Lục bên kia đã xảy ra chuyện gì không?”

Quan Triều Viễn do dự một lúc: “Em còn nhớ dì Lâm không?”

“Gì cơ?”

Tô Lam bị bối rối trước câu hỏi đột ngột này của anh, không hiểu anh đang hỏi gì.

“Hay là tối chúng ta đến nhà họ ăn một bữa cơm đi? Đưa cả hai đứa nhỏ đi nữa.”

Ông chủ Quan Triều Viễn muốn ăn một bữa cơm, sao Tô Lam có thể không đồng ý chứ?

Cô gật đầu: “Được thôi.”

Khi Quan Triều Viễn lái xe đến trước cổng chính của căn biệt thự nhà họ Lâm, đúng lúc gặp gặp mẹ của Lâm Thúy Vân = mẹ Lâm đang chuẩn bị ra ngoài mua đồ ăn.

“Dì Lâm, dì Lâm”

Quan Triều Viễn mở cửa kính xe, chào hỏi mẹ Lâm vô cùng lễ phép.

Mẹ Lâm vừa nhìn thấy Quan Triều Viễn, hai con mắt bà ấy đã sáng lên ngay lập tức: “Triều Viễn, Tô Lam, hai đứa đến đây để tìm Thúy Vân à?”

Quan Triều Viễn mở cửa xe và bước xuống, đi mấy bước tới chỗ mẹ Lâm: “Chúng cháu đến đây để ăn chực dì một bữa cơm tối, dì có chào đón chúng cháu không?”

Mẹ Lâm vừa nghe thấy Quan Triều Viễn nói vậy đã cười rất tươi, miệng như ngoác đến tận mang tai: “Đương nhiên là phải chào đón rồi, sao lại không hoan nghênh cho được? Hai đứa cứ đi vào trước đi, đợi dì đi chợ mua thêm mấy cái đồ tươi ngon, cho mấy đứa thể hiện tài năng nấu nướng nhé” tải áp Hola để đọc tiếp nhé.

Quan Triều Viễn gật đầu rồi đi thắng vào sân trước của căn biệt thự.

Nhìn thấy bóng lưng của Quan Triều Viễn đi trước, Tô Lam cau mày và nhanh chóng đuổi theo.

Cô nắm lấy tay Quan Triều Viễn, tăng tốc chạy theo anh: “Quan Triều Viễn, nói cho em biết, có phải vừa rồi anh vẫn còn chuyện gì đó chưa nói xong đúng không?”

Quan Triều Viễn không định giấu diếm cô nữa, anh lấy điện thoại di động ra, mở trang thông tin của trường Cao đắng Y tế Lan Ly và đưa cho Tô Lam xem: “Em xem cái này đi”

Tô Lam cầm lấy điện thoại, nhìn thấy ảnh chụp Lâm Thúy Vân và Lục Mặc Thâm hôn nhau thắm thiết chình ình trên đầu trang thông tin của trường, cô gần như chết lặng: “Trời ơi, tại sao có thể như vậy?”

Quan Triều Viễn bấm chuông, đợi mở cửa: “Hiệu trưởng của trường đã gọi điện thoại cho Lục Mặc Thâm, bây giờ thì lãnh đạo của trường đang họp khẩn. Theo suy đoán của anh thì rất có thể Lục Mặc Thâm sẽ tạm thời nghỉ việc còn Lâm Thúy Vân sẽ bị đuổi học”

Tô Lam có chút không dám tín vào sự thật: “Tại sao vậy chứ? Cho dù hai người thực sự có chuyện gì đó với nhau, vậy tại sao chỉ có một mình Thúy Vân phải chịu phạt Tô Lam còn chưa nói hết câu thì đột nhiên cánh cửa trước mặt họ được mở ra Người xuất hiện trước mặt hai người họ không ai khác ngoài Lâm Thúy Vân Khi Tô Lam nhìn thấy cô ấy, suýt chút nữa thì Tô Lam trực tiếp cắn vào lưỡi của mình Xong đời, xong đời tồi Không phải là Lâm Thúy Vân đã nghe được những lời cô vừa mới nói đấy chứ?

Cô chỉ thấy Lâm Thúy Vân chớp chớp mắt Khi Lâm Thúy Vân nhìn thấy Quan Triều Viễn đứng đãng sau Tô Lam, đột nhiên cô ấy lại cười nói vui vẻ: ‘A, nam thần, anh cũng tới thăm Tôi sao?”

Khuôn mặt của Tô Lam ngay lập tức tối sầm lại.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2936


Chương 2936

Cô đưa tay ra định gõ vào đầu Lâm Thúy Vân mấy cái: “Thúy Vân, cái con bé này, cậu có nhầm hay không vậy, rõ ràng là mình đứng gần cậu hơn mà? Tại sao đôi mắt sáng long lanh kia của cậu chỉ có thể nhìn thấy anh ấy chứ!”

Lâm Thúy Vân cười cười hết sức gian xảo: “Được rồi, được rồi, nam thần của cậu thì cậu ghen. Đúng là đứa hay ghen mà. Hai người mau vào đi.”

Nhìn thấy sự bình tĩnh như không có gì xảy ra của Lâm Thúy Vân, Tô Lam vô thức liếc nhìn Quan Triều Viễn một cái.

Tại sao cái con bé Lâm Thúy Vân này nhìn qua trông giống như không có chút cảm xúc bưồn bã, tiêu cực nào?

Chẳng lẽ cô ấy vẫn còn chưa biết chuyện trên trang thông tin của trường hay sao?

Chẳng lẽ chuyện của cô ấy lại được giấu kín như vậy sao?

“Ui cái thäng nhóc này, mẹ nuôi nhớ con đến chết mất!”

Lâm Thúy Vân nghiêng đầu, liếc mắt nhìn thoáng qua thấy hai đứa trẻ phía sau lưng ai vợ chồng trẻ bọn họ.

Cô nhe nanh múa vuốt về phía Tô Duy Hưng, trêu cậu bé, niềm nở hôn lên môi cậu bé một cái Tô Duy Hưng nhanh tay nhanh mắt, lấy chiếc.

iPad từ trong cặp sách nhỏ của mình ra, lập tức chặn lại “mõm sói” của Lâm Thúy Vân.

Môi của Lâm Thúy Vân chạm thứ gì đó lành lạnh, cô ấy mở to mắt, nhìn thấy iPad trước mặt, lập tức thất vọng, phàn nàn: “Làm sao vậy? Duy Hưng à, để cho mẹ nuôi hôn một cái cũng không được sao?”

Tô Duy Hưng lấy iPad về, ánh mắt cực kỳ đáng ghét nhìn qua Lâm Thúy Vân: “Con không có người mẹ nuôi nào kém thông như vậy”

Tô Lam ngay lập tức trợn tròn mắt: “Tô Duy Hưng, tại sao con lại hỗn láo, không biết lễ phép như vậy chứ? Mau xin lỗi mẹ đi!”

Thế nhưng, Tô Lam còn chưa mảng xong đã thấy Lâm Thúy Vân xua xua tay, mặt mũi hớn hở cười cười: “Wow! Quả nhiên là con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh, khí chất kỳ lạ và điên điên như nam thần!”

“Nói thật đi, thật ra hai người mới thực sự là cha con ruột thịt, đúng không? Ngay cả biểu hiện khinh người cũng giống nhau y như đúc vậy”

Lâm Thúy Vân vô tư vô lo vui đùa, không để ý gì đến những lời nói ban nãy của Tô Lam, sắc mặt của Tô Lam thay đối liên tục.

Tô Lam nhanh chóng cụp mắt xuống đổi chủ đề: “Lâm Thúy Vân, đây là cách cậu tiếp đón khách quý đấy sao? Đến một tách trà cũng không pha được cho mình à, cậu định lợi dụng đây là nhà cậu nên muốn làm gì thì làm sao.”

Lâm Thúy Vân cười ha ha một tiếng rồi mpos: “Đúng rồi, cậu không nói thì suýt chút nữa mình cũng quên mất, nam thần, hai người ngồi trước đi, tôi đi pha trà cho hai người ngay đây!”

“Tôi vào nhà vệ sinh một lát” Quan Triều Viễn đứng dậy.

Tô Duy Hưng đưa iPad trên tay cho Tô Mỹ Chỉ “Con cũng muốn đi vệ sinh”

Nói xong, Tô Duy Hưng ba chân bốn cảng chạy theo.

Đúng lúc Quan Triều Viễn vừa trong nhà vệ sinh đi ra, vừa mở cửa ra đã thấy Tô Duy Nhất đang cau mày nhìn anh: “Con có chuyện gì muốn nói với cha, há?”

Tô Duy Hưng bắt chước bộ dạng của anh thường làm, khoanh hai tay đặt trước ngực.

Từ biểu cảm đến từng hành động nhỏ nhặt của hai người cũng giống nhau y hệt, như thể được đúc ra từ một khuôn “Cha, rốt cuộc đến khi nào thì cha mới nói thật cho mẹ Tô Lam ngốc nghếch biết?”

Quan Triều Viễn ngồi xổm xuống, anh nhìn thẳng vào mắt cậu bé, hai người bốn mắt đối diện nhìn nhau, một lớn một nhỏ.

Quan Triều Viễn không coi cậu bé là một đứa trẻ nữa mà nghiêm túc giải thích cho cậu bé: “Mấy năm nay, mẹ của con một mình nuôi nấng hai đứa, không phải là mẹ con rất vất vả hay sao?”

“Cái này còn cần hỏi sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2937


Chương 2937

Dáng vẻ của Tô Duy Hưng cực kỳ nghiêm túc, hỏi lại anh, cứ như là một người lớn tí hon vậy.

“Khoảng thời gian khi còn ở nước ngoài, mẹ có kể cho các con về cha ruột của hai đứa hay không?”

Tô Duy Hưng suy nghĩ một cách rất nghiêm túc: “Trước đây, khi ở nước ngoài, mẹ có nói với chúng con là em và em của con được thụ thai nhân tạo-”

“Vậy thì cha có biết không, mẹ của con đã từng nói với con răng mẹ cực kỳ căm ghét người đàn ông đã cướp đi sự trong trằng của mẹ vào năm năm về trước. Mẹ cũng nói với con là nếu có thể thì cả đời này cứ coi như là không quen biết người đàn ông đó- ‘Vào một buổi đêm của năm năm trước, anh bị đánh thuốc mê, và cưỡng ép cướp đi sự trong trắng của một cô gái trẻ còn trinh.

Nếu không phải là do anh thì có lẽ cô đã có thể tiếp tục đi học, cũng không cần phải sinh ra hai đứa con khi còn quá trẻ và phải gánh lên vai một áp lực nặng nề như vậy.

Càng sẽ không phải âm thầm chịu đựng, nén nhịn đủ mọi loại chỉ trích, đay nghiến vì hai đứa trẻ không cha như thế này.

Đã vô số lần Quan Triều Viễn không thể chịu đựng được mà nói đỡ cho cô, tự nhân anh chính là cha của hai đứa trẻ.

Nhưng trong thâm tâm anh biết rõ hơn bao giờ hết: Người phụ nữ của anh ngang bướng, bướng bỉnh đến mức nào.

Nếu như cô phát hiện ra anh chính là người đàn ông năm năm về trước kia, có khi cô còn nhận nhầm thành người khác.

Anh lo sợ rằng cô sẽ đưa hai đứa trẻ đi, biến mất không một chút do dự nào.

Tô Duy Hưng nhíu mày thật chặt: “Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Chuyện này sớm muộn gì cũng bị bại lộ thôi”

Quan Triều Viễn vừa bế Tô Duy Hưng lên, vừa xoay người đi xuống dưới lầu.

Từ góc nhìn của anh, có thể thấy Tô Lam đang ngồi trên ghế sô pha, ôm Tô Mỹ Chỉ trong lòng Hai người, một lớn một nhỏ, đều cười tươi như hoa, không ngừng ghé tai nhau thì thầm to.

nhỏ.

“Vậy thì đợi đến ngày đó rồi sẽ nói”

Ngay khi hai cha con Quan Triều Viễn vừa mới ngồi xuống, Lâm Thúy Vân đã mang cốc nước đến đặt trước mặt họ.

Cô ấy ngồi trên ghế sofa, vắt chân lên, ngồi đối diện với Tô Lam.

Tô Duy Hưng rất thông minh, vừa nhìn thấy vẻ mặt của Lâm Thúy Vân, cậu bé đã biết rằng họ đang có điều gì đó muốn nói với nhau.

Cậu bé liền đứng dậy, đi mấy bước đến trước mặt Tô Mỹ Chỉ: “Tô Mỹ Chỉ, em đi ra ngoài với anh đi”

Tô Mỹ Chỉ vội vàng ôm cổ, trèo lên người Tô Lam: “Không muốn đi ra ngoài với anh hai đâu, em muốn ở với mẹ cơ”

“Nhưng bên ngoài có bánh mousse yêu thích của em đấy. Em nhất quyết không đi với anh hả?

Vậy thì anh phải ăn hết bánh mousse một mình rồi”

Vừa nói xong, Tô Duy Hưng xoay người đi ra ngoài ‘Vừa nghe đến bánh mousse, trong tích ti đôi mắt của Tô Mỹ Chỉ, cô bé cực kỳ đam mê ăn vặt kia đã sáng bừng lên.

Suýt chút nữa thì cô bé lộn nhào ngã khỏi người Tô Lam, nhanh chân đuổi theo anh trai.

Nhìn hai đứa trẻ ồn ào cười khanh khách, đuổi nhau ra khỏi phòng khách, Lâm Thúy Vân quay lại nhìn Tô Lam, thấy dáng vẻ cô như thể đang muốn nói gì đó rồi lại thôi, nên Lâm Thúy Vân mới dứt khoát mở lời trước: “Tô Lam, có phải cậu và nam thần cố tình tới đây an ủi mình vì chuyện trên trang thông tin của trường đúng không?”

Tô Lam hết sức ngạc nhiên: “Thúy Vân, cậu biết rồi sao?”

Vào lúc này, biểu cảm của Lâm Thúy Vân trông không có chút gì là chán nản, sa sút tính thần, mà ngược lại, dương dương đắc ý, đưa hai chân lên vắt chéo vào nhau, hai ta đặt sau gáy, ngồi tựa lưng vào ghế sô pha: “Cũng không hẳn!

Đừng nhìn mình với ánh mắt như vậy. Chiều nay hiệu trưởng đã đích thân gọi điện thoại cho mình, nói là để mình ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, trong khi đó chờ thông báo mới của nhà trường”

“Thúy Vân, cậu… cậu không sao chứ?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2938


Chương 2938

Tô Lam nhìn dáng vẻ bình chân như vại của Lâm Thúy Vân, trong lòng cô vẫn cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Dù sao thì bình thường, khi Lâm Thúy Vân gặp phải những chuyện không được như ý muốn, cô ấy đều cố gắng giả vờ, tỏ ra là mình ổn, Nhưng thực chất, trong lòng cô lại cảm thấy vô cùng lo lắng, sốt ruột, cứ như ngồi trên đống lửa.

Lúc này, Lâm Thúy Vân cũng thở dài một hơi: “Thành thật mà nói, quả thực cũng rất đáng tiếc.

Dù sao thì Lan Ly cũng là trường Cao đẳng tốt nhất trên cả nước, tất cả những người tốt nghiệp ra đều là người tài giỏi. Nếu lần này bị đuổi học thì thật đúng là uổng phí.

“Thúy Vân, cậu cứ yên tâm, giáo sư Lục sẽ không bỏ qua chuyện này đâu”

Tạm thời thì Tô Lam cũng không còn cách nào khác tốt hơn nên chỉ có thể an ủi cô ấy vài câu.

Lâm Thúy Vân xua tay một cách vô vị: “À quên đi, tuyệt đối đừng nhắc đến anh ta nữa, nhắc đến anh ta là mình lại nổi điên lên một. Nếu không phải anh ta lừa mình thì làm sao mình có thể hôn anh ta được, rồi lại còn bị người khác chụp ảnh nữa chứt”

Tô Lam vô cùng hoảng sợ, đến nỗi trợn tròn cả hai mắt: “Cái gì cơ? Thúy Vân, những bức ảnh đó không phải là photoshop hay cắt ghép sao? Hai người thực sự…”

“Mình là nạn nhân mà, mình bị anh ta lừa đấy!

Nhưng dù sao, nói thế nào đi chăng nữa, tôi đã làm được điều đó, bị người ta chụp ảnh lại thì phải thừa nhận thôi. Vậy nên sau khi những bức ảnh đó bị tung ra, mình chỉ cảm thấy thanh thản, nhẹ lòng. Là phúc không phải hoạ, là hoạ thì tránh cũng chẳng qua”

Quan Triều Viễn ngồi ở chỗ đối diện, nhìn thấy bộ dạng thoải mái, vô tư của Lâm Thúy Vân, đột nhiên anh cảm thấy sự lo lắng của Lục Mặc Thâm dường như là thừa thãi, không cần thiết.

Anh nhìn Lâm Thúy Vân một cách chán chường: “Nói không chừng đó cũng không hẳn là họa đâu?”

Khi nghe thấy điều này, Lâm Thúy Vân lập tức nhảy dựng lên Cô ấy vội vàng nhào đến bên cạnh Quan Triều Viễn, đôi mắt sáng lên một cách đặc biệt: “Nam thần, có phải anh có cách gì đó không? Anh lợi hại như vậy, có thể giúp tôi một chút được không?”

Quan Triều Viễn nhướng mày: “Đương nhiên là có cách, nhưng cô không phải là Tô Lam, vậy tại sao tôi phải giúp cô chứ?”

“Nam thần, quả nhiên anh nói cái gì cũng rất có lý! Tôi không thể nào phản bác lại được…

Tô Lam, người đang ngồi ở bên cạnh, không khỏi cau mày và đưa tay ra định đánh anh mấy cái: “Quan Triều Viễn, người ta đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy! Đã đến nước này rồi, anh có thể cất cái sự hài hước vô duyên đấy của anh đi được không?”

Quan Triều Viễn liếc nhìn cô: “Mấy trò mèo với thủ đoạn cỏn con này, một mình Lục Mặc Thâm cũng có thể giải quyết êm đẹp, không cần tôi phải ra tay”

Sau khi nghe mấy lời nói của Quan Triều Viễn, Tô Lam đột nhiên cảm thấy muốn bưồn nôn: “Thế nhưng, anh Quan Triều Viễn thân mến, trước đây, khi có người đăng ảnh của em lên trang thông tin của trường, khi em bị oan, anh đã ra tay nhanh hơn bất kỳ ai khác!”

Không cần liếc mắt lên nhìn, Quan Triều Viễn tiếp tục nói: “Bởi vì em là mợ chủ Lệ”

Bởi vì cô là mợ chủ Lệ, cho nên dù cô có rụng một cọng tóc, Quan Triều Viễn cũng sẽ lập tức ra tay không chút do dự.

Tô Lam không khỏi đỏ mặt khi nghe những lời tâm tình âm thầm nhẹ nhàng, thủ thỉ này.

Lâm Thúy Vân ở bên cạnh không nói nên lời: “Hai người, hai người có nhầm lẫn gì không vậy?

Tôi ở đây đang trong lúc nước sôi lửa bỏng, hai người còn tận dụng triệt để, đút cơm chó cho tôi sao? Hai người không biết chó độc thân thì cũng vẫn là động vật sao? Tất cả mọi người đều phải có trách nhiệm bảo vệ động vật chứ?”

Quan Triều Viễn nhìn cô một cách khinh bỉ: “Cô đã hôn Lục Mặc Thâm rồi, mối quan hệ bí mật của hai người cũng đã được sáng tỏ rồi. Cô còn tư cách gì mà bảo mình là chú chó độc thân nữa chứ?”

Bị bật lại một vố như thế, Lâm Thúy Vân đơ cả người, đầu óc đờ đẫn ngốc nghếch.

Nam thần đã nói như vậy thì chắc chẳn là hợp.

Wý rồi Nhưng thực sự cô ấy không có bạn trai mài Sau khi sự việc của cô ấy và Lục Mặc Thâm bị phanh phui, cô ấy căn bản không hề lo lắng về danh tiếng, chuyện học hành hay bất kì những thứ gì khác của bản thân mình.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2939


Chương 2939

Phản ứng đầu tiên của cô ấy lại là lo rằng nam thần trong nhà vệ sinh kia có thể biết được chuyện của cô ấy, sau đó hiểu lầm cô ấy, và sau đó… và không còn sau đó giữa hai người họ nữa.

Thảo nào Tô Lam hay nói rằng cô ấy vô.

tâm, có lẽ cô ấy thực sự vô tâm thật!

“Mặc dù nói như vậy là không hoàn toàn đúng, nhưng mà…”

Lâm Thúy Vân còn chưa ngụy biện xong thì điện thoại di động của Quan Triều Viễn đổ chuông, ngất lời cô ấy.

Quan Triều Viễn liếc nhìn màn hình điện thoại, thấy Lục Mặc Thâm đang gọi tới Anh vừa nhấn nút trả lời liền nghe thấy giọng nói bất cần của Lục Mặc Thâm ở đầu dây bên kia: “Ra đây uống rượu với tôi đi”

Quan Triều Viễn cau mày và liếc nhìn về phía Tô Lam và Lâm Thúy Vân đang bên đối diện: “Anh chắc chắn chưa?”

“Hai mươi phút nữa Thấm Tư Huy sẽ có mặt”

Lục Mặc Thâm nhíu nhíu mày rồi ngay lập tức cúp máy.

‘Thậm chí anh ta còn không để cho Quan Triều Viễn cơ hội để nói một lời nào, nếu không chắc chắn Quan Triều Viễn sẽ nói cho anh ta biết hiện tại anh đang ngồi đối diện ai Quan Triều Viễn im lặng đặt điện thoại xuống, đứng dậy và nói với Tô Lam: “Anh có chuyện phải ra ngoài một chút”

Tô Lam cau mày: “Anh nói muốn đến nhà dì ăn chực một bữa. Bây giờ dì đã đi mua đồ ăn rồi, anh lại định về trước sao?”

Lâm Thúy Vân bên cạnh cũng ngăn cản: “Đúng vậy đó, nam thần! Mẹ tôi rất quý anh. Nếu mẹ tôi về đến nhà mà thấy anh không có ở đây thì chắc chắn bà ấy sẽ thất vọng lắm đấy”

Lời nói của hai người hoàn toàn không thể lay chuyển được quyết định của Quan Triều Viễn, anh cầm chiếc áo khoác bên cạnh lên: “Lục Mặc Thâm tìm tôi”

Khi nghe đến cái tên này, trong nháy mắt Lâm Thúy Vân đã nổi điên lêt lừ, Lục Mặc Thâm, không thèm nói anh ta vừa mới gây ra biết bao nhiêu phiền phức cho tôi, bây giờ lại còn dám cướp người đàn ông của tôi và Tô Lam! Có phải anh ta to gan quá rồi không!”

Khuôn mặt Quan Triều Viễn tối sầm lại Tô Lam liếc nhìn người đàn ông của mình và dường như cô đã hiểu ra điều gì đó: “Thôi, thôi, được rồi, Thúy Vân. Bây giờ, giáo sư Lục gọi nam.

thần của cậu đi chắc hẳn là có chuyện gì đó rất quan trọng cần phải bàn bạc. Nói không chừng rắc rối của cậu sẽ được giải quyết ngay lập tức đấy Nói xong Tô Lam đứng dậy hôn má Quan Triều Viễn một cách rất tự nhiên: “Anh nhớ ăn một chút gì đó lót dạ trước khi uống rượu nhé.”

“Tối nay em sẽ đưa hai đứa nhỏ về, cần phải lo lắng cho em và các con đâ Thấy Tô Lam gật đầu, Lâm Thúy Vân cũng không cố chấp ép nam thần ở lại nữa, cô ấy xua xua tay: “Nam thần của tôi yên tâm đi, tôi đảm bảo sẽ được đưa vợ các các con của anh về nhà an toàn, chỉ có điều, anh phải thay tôi dạy dỗ cẩn thận cái loại súc vật Lục Mặc Thâm kia đi nhé!”

nh không Quan Triều Viễn cưng nựng xoa đầu Tô Lam, sau đó quay người đi ra ngoài Hai người phụ nữ đưa mắt nhìn anh rời đi, anh chào hỏi hai đứa trẻ ở sân trước rồi đi ra ngoài, rất nhanh sau đó, bên ngoài vang lên tiếng động cơ nổ máy.

Lâm Thúy Vân vắt chéo hai chân lại: “Chậc chậc, Tô Lam, cậu có biết bộ dạng vừa rồi của hai người trông như thế nào không, giống như một cặp vợ chồng già yêu nhau nhiều năm vậy.

Rõ ràng là mới nhận giấy đăng ký kết hôn cách đây không lâu mà, đúng không?”

Khuôn mặt của Tô Lam đỏ bừng khi bị nói như vậy, cô đưa tay ra, gõ vào đầu cô ấy: “Cậu đúng là đồ ngốc, có một số chuyện vốn dĩ cậu không thể hiểu được đâu!”

“Ôi thôi thôi, đây là lại bắt đầu bắt nạt mình, nói mình chưa từng yêu đương gì hết, đúng không?”

“Không phải đâu!”

Tô Lam cũng bắt chước Lâm Thúy Vân, khoanh chân lại: “Thật ra, đôi khi mình cũng cảm thấy loại cảm giác này rất thần kỳ. Rõ ràng, mình và anh ấy mới thực sự hiểu được tình cảm của nhau chưa được bao lâu nhưng lại rất tự nhiên, hết sức ăn ý, cảm giác giống như là đã ở bên nhau rất lâu rồi ấy”

“Cảm giác này chính là không cần phải đoan trang thục nữ trước mặt anh ấy, không cần phải quan tâm đến hình tượng, cũng không phải nhỏ giọng nói chuyện, cho dù có cười ngoác cả miệng ra cũng không thành vấn đề. Bởi vì cậu biết đấy, khi đi với anh ấy, mình không cần phải dè dặt, câu nệ, cũng không cần phải che giấu khuyết điểm của bản thân…”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2940


Chương 2940

Thấy tự nhiên Tô Lam lại nói nhiều như vậy, Lâm Thúy Vân cũng bộc bạch ngay: “Những thứ cậu vừa nói phức tạp quá đi, mình nghe mà không hiểu gì cả”

“Đợi đến khi ở bên cậu có một người yêu thương cậu nhiều như thế, cậu cũng sẽ lập tức cảm thấy như vậy, đến lúc đó tự nhiên cậu sẽ hiểu thôi”

Lâm Thúy Vân thở dài một cái: “Ôi, chỉ tiếc là, không biết mình phải chờ đến lúc nào mới có thể gặp được nam thần nhà vệ sinh của mình!”

Tô Lam ngẩn người ra: ‘Nam thần nhà vệ sinh gì cơ?”

“À, là trong nhà vệ sinh của nhà hàng Vọng Nguyệt, mình đã va phải người đàn ông nam thần kia”

“…. Mình nói này, Lâm Thúy Vân, người ta đã là nam thần của cậu rồi, cậu không thể đổi cho người ta một cái tên dễ nghe hơn hay sao?”

Lâm Thúy Vân cười bến lẽn: “Quan tâm đến cái đấy làm gi!”

Đột nhiên, Tô Lam nhớ đến ánh mắt mà Quan Triều Viễn đã nhìn cô trước khi anh rời đi.

“À đúng rồi, Thúy Vân, hai ngày này, cậu cứ yên phận đợi ở nhà, đừng đến trường học nhé.”

“Nhưng chuyện này, mình còn định sẽ đích thân điều tra xem rốt cuộc là tên nào muốn hãm hại mình…”

“Được rồi, cậu đang như thế này, tại sao không nhờ Lâm An Nguyên giúp đỡ một chút.

Quên đi, cậu cũng đừng gây thêm phiền toái cho giáo sư Lục nữa”

Lâm Thúy Vân nghe xong những lời này, cô ấy không thể không nheo mắi lại “Tô Lam, mình phát hiện cậu có gì đó là lạ nhé! Tại sao mấy ngày gần đây, lúc nào cậu cũng nói đỡ cho Lục Mặc Thâm vậy? Còn không mau thành thật khai báo cho mình đi!”

Tô Lam bị Lâm Thúy Vân đồn ép không ngừng, phải lùi về phía sau, cuối cùng, cô ngồi rúc người trong một góc của ghế sô pha: “Cậu định bắt mình phải khai báo cái gì chứ?

Lâm Thúy Vân giơ hai móng vuốt lên không trung, cào cào: “Có phải tên súc vật Lục Mặc Thâm kia đã mua chuộc cậu rồi không? Còn không mau thành thật với mình đi, nếu không mình sẽ dùng một trong mười hình phạt tra tấn tàn khốc hàng đầu của nhà họ Lâm – sờ ngực!”

“Lâm Thúy Vân, cái đồ lưu manh này!”

“Tuyệt chiêu Long Trảo bóp ngực…”

“A, Lâm Thúy Vân, mình thực sự sế không khách sáo nữa đâu đấy!”

Khi Quan Triều Viễn đến, Lục Mặc Thâm đang rót rượu.

Thẩm Tư Huy và Tân Tấn Tài đã ngồi an vị đối diện với Lục Mặc Thâm.

Quan Triều viễn bước tới: “Tại sao mấy cậu cũng ở đây?”

Tân Tấn Tài lắc nhẹ ly rượu trong tay, nhấp.

một ngụm rượu đỏ rồi nói: “Không chỉ có em ở đây, cả cái kẻ khuyết tật kia cũng tới đất ‘Vừa nói, anh ta vừa đảo mắt về phía góc tối ngoài ban công mờ mờ ảo ảo.

Quan Triều Viễn cũng tiện mắt nhìn thoáng qua, thấy hai bóng người trong góc tối, đang quấn quýt lấy nhau, trao nhau một nụ hôn nồng nhiệt Anh nhăn mặt, trên trán hiện rõ những nếp nhăn rồi cau mày ngồi xuống ghế sô pha: “Xem ra lúc sáng tôi vẫn còn lịch sự với nó quá, đáng ra tôi nên chặt đứt tay trái của nó mới phải”

Tần Tấn Tài nhếch miệng cười, trông vô cùng tắc quái, nói: “Anh hai, rốt cuộc nó đã đắc tội gì với anh thế? Mà anh lại đánh gấy tay nó. Thật sự quá là tàn nhẫn!”

Tần Tấn Tài chưa kịp nói hết câu đã nhận được một ánh mắt sắc lẹm, u ám đến cực điểm của Quan Triều Viễn, trong mắt anh như thế có một con vịt đang ồn ào lắm lời, đột nhiên bị người ta bóp vào cổ, lập tức câm như hến.

Thẩm Tư Huy nhếch miệng: “Không thì anh để em đoán thử né? Thứ duy nhất tên nhóc Quan Hạo Nhân này thực sự yêu thích chính là phụ nữ, chỉ cần là phụ nữ thôi thì ai nó cũng không từ chối, không cần phải nói đến những người phụ nữ có diện mạo ưa nhìn, xinh đẹp, em đoán có phải nó đã táy máy tay chân gì với bé thỏ trắng của anh hay không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2941


Chương 2941

Trong nháy mắt, vẻ mặt của Quan Triều Viễn lại trở nên u ám hơn.

Thẩm Tư Huy đảo mắt một cái: “Nhìn xem, quả nhiên là em đoán đúng rồi”

Sau khi Tân Tấn Tài nghe vậy liền vỗ một cái lên đùi Thẩm Tư Huy: “DM, cái thăng cặn bã kia mà lại dám có ý đồ xấu với chị dâu sao? Anh hai, anh cứ yên tâm, nếu lần sau nếu nó muốn đến thay thuốc và bó bột lại, chắc chắn em sẽ giết nó luôn!”

Ánh mắt của Quan Triều Viễn u ám liếc nhìn hai người họ: “Mấy cậu có biết bây giờ, các cậu cũng giống mấy bà thím hay buôn dưa lê, ngồi lê đôi mách ở ngoài chợ lắm hay không?”

Tần Tấn Tài và Thẩm Tư Huy nhìn nhau, sau đó lập tức nhún vai một cách ăn ý, tay làm động tác kéo khóa trên miệng, ý nói hai người họ sẽ không nói thêm gì nữa Quan Triều Viễn quay đầu nhìn Lục Mặc Thâm đang uống rượu ở phía đối diện, nhắc nhở mọi : “Nhân vật nam chính hôm nạy là anh ta kia Thấy tự dưng tất cả mọi người đều chuyến ánh mắt, chú ý đến mình, Lục Mặc Thâm nhíu mày.

Anh †a cầm ly rượu đứng dậy, bước ra ngoài chỗ có thể gọi là một khu vườn trên cao khá rộng rãi, thoáng mát, anh ta uể oải dựa vào lan can.

Tân Tấn Tài nhìn bóng lưng có phần khá cô đơn của anh ta: “Anh hai, hôm nay tâm trạng của Lục Mặc Thâm có vẻ không được ổn cho lắm.

Anh xem mới đến đây chưa bao lâu mà anh ấy đã xử hết hơn một nửa số rượu trên bàn này. Rượu trắng rượu đỏ uống lẫn lộn cả. Em đoán không chừng đêm nay anh sẽ phải tha anh ấy về nhà đấy”

Quan Triều Viễn quay đầu lại, liếc nhìn những chai rượu rỗng lộn xộn trên bàn.

Sau khi im lặng trầm mặc vài giây, anh dứt khoát đứng lên.

Tại thủ đô, có bốn dòng tộc lớn sánh vai cùng nhau.

Đó là nhà anh Quan, nhà họ Lục, nhà họ Lê và nhà họ Tư.

Ví dụ như mặc dù Thẩm Tư Huy và Tân Tấn Tài có thể được coi là những nhà giàu có quyên thế, nhưng mà.

Nếu so sánh với bốn gia tộc lớn ở thủ đô, cho dù xét về thực lực tài chính, quyền thế hay các phương diện khác, họ cũng thua kém hơn vài bậc.

Lục Mặc Thâm là người có tham vọng nhất của nhà họ Lục, với vẻ ngoài lịch thiệp, nho nhã và khả năng hành động quyết đoán, anh ta đã nhanh chóng có được một chỗ đứng vững chắc trong tập đoàn Lục Dương.

Quan Triều Viễn cầm ly rượu vang đỏ lên, đi vài bước đến chỗ khu vườn trên cao.

Anh hời hợt tựa vào lan can, đối diện với Lục Mặc Thâm.

Chuyện có thể làm cho cậu chủ Lục phải uống rượu giải sầu chắc cũng không phải là chuyện gì đó tâm thường, lặt vặt.

Có lẽ nào lại là…

Ánh mắt của Quan Triều Viễn lóe lên, anh chợt nghĩ ra một vấn đề.

Quan Triều Viễn nhìn chắm chằm vào Lục Mặc Thâm, đôi mắt của anh sáng rực lên: “Anh đã nói chuyện đó với Lê Duyệt Tư rồi à?”

Lục Mặc Thâm có tửu lượng khá tốt, nhưng sau khi uống nhiều như vậy, chắc anh ta đã hơi say rồi Anh ta nhàn nhạt ngẩng đầu lên: “Quan Triều Viễn đúng là có con mắt tỉnh tường”

Trong chốc lát, ánh mắt của Quan Triều Viễn tối säm lại.

Một lúc sau, anh nhấp nhẹ một ngụm rượu đỏ, khóe miệng kéo dài: “Anh nhất định là bị điên rồi”

Lục Mặc Thâm đặt ly rượu xuống bên cạnh.

Hai tay anh ta chống vào lan can, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm khuya tối thui: “Tôi cũng nghĩ là tôi bị điên rồi: “Trước đây, nếu Lê Duyệt Tư không quỳ gối của trước mặt ông cụ Lục, chưa chắc anh đã có thể đi đến vị trí ngày hôm nay một cách suôn sẻ như vậy. Anh cũng đừng quên, anh vẫn còn một người anh trai đang nhòm ngó vị trí của anh đấy”

“Thế nhưng, nếu tôi cưới cô ấy, cả hai chúng tôi sẽ đau khổ cả một đời.”

Khi Lục Mặc Thâm nói điều này, giọng anh ta có hơi khàn khàn, không thể nghe rõ được rốt cuộc anh ta có tâm tình thế nào.

Trước khi gặp Lâm Thúy Vân, Lục Mặc Thâm nghĩ răng anh ta có thể sẽ quen với vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại đến vô tận mà Lê Duyệt Tư dành cho anh.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2942


Chương 2942

Gặp nhau, cãi vã Chiến tranh lạnh rồi hòa giải.

Lại gặp nhau, rồi lại cãi vã.

Lại chiến tranh lạnh rồi lại làm hòa.

Lặp đi lặp lại, không bao giờ dừng lại.

Và lần nào cũng giống như là một vở kịch do.

Lê Duyệt Tư tự biên tự diễn.

Cô ấy cẩn thận, nảm thật chặt nhịp điệu của hai người và kiểm soát từng chỉ tiết nhỏ một.

Khi cần, Lục Mặc Thâm chỉ cần phối hợp thật tình tứ với cô ấy là được.

Lúc không cần thiết thì coi như mối quan hệ hòa thuận này chưa từng tồn tại Cũng chỉ vì một cái quỳ gối trước đây của Lê Duyệt Tư mà Lục Mặc Thâm sẽ ngấm ngầm chịu đựng khi cô ấy đưa ra bất kỳ lựa chọn nào.

Cho dù đó là hẹn Quan Triều Viễn đưa đón, hay là mỗi ngày gọi cho Quan Triều Viễn một cuộc điện thoại, ngay cả một người bạn trai chính thức như anh ta cũng sẽ thấy nghỉ ngờ, phiền muộn khi cô ấy cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Tình trạng này cứ tiếp tục kéo dài cho đến cuối cùng, Lục Mặc Thâm đã quên mất rằng trước đây bản thân anh ta có thật lòng yêu cô ấy hay không.

“Anh thực sự đã quyết định như vậy sao?”

Hai người cùng là đàn ông, Quan Triều Viễn cũng có thể hiểu được ít nhiều hoàn cảnh hiện tại của anh ta.

Khi một người đàn ông đã thực sự hạ quyết †âm, thì dù có mười con ngựa cũng không thể khiến kéo anh ta quay trở lại nữa.

Lục Mặc Thâm khế cười khẩy: “Anh thấy sao?”

“Nói cách khác, anh đã nghĩ đến chuyện sẽ đối mặt với nhà họ Lục và nhà họ Lê như thế nào chưa? Mặc dù trong chuyện này, tôi đã ủng hộ anh và Lâm Thúy Vân, nhưng không có nghĩa là tôi ủng hộ anh trong việc lật bài với nhà họ Lê vào lúc này. Dù sao thì vị trí của anh ở nhà họ Lục cũng vẫn còn chênh vênh.”

“Quan Triều Viễn, anh chỉ đứng đây nói vậy mà không cảm nhận được gì sao. Cả hai chúng ta đều là đàn ông. Nếu đổi lại là anh, anh có để cho.

Tô Lam phải chịu tiếng xấu là tiếu tam cướp chồng không?”

“Nếu là tôi, nó nên sớm hơn cuộc biểu tình của bạn.”

“Đỉnh.”

Hai ly rượu đỏ trên tay hai người đàn ông chạm vào nhau, vang lên âm thanh lanh lảnh.

Vốn dĩ hai người có thể trở thành tình địch của nhau nhưng giờ lại vô cùng nhất trí về mặt cảm xúc, đứng cùng nhau trên một chiến tuyến.

“Uống được chứ?”

Quan Triều Viễn ngẩng đầu lên và liếc nhìn Lục Mặc Thâm một chút.

Lúc này anh đã hơi hơi say rồi, nhưng muốn say hẳn thì dường như vẫn còn một chặng đường dài nữa phải đi Lục Mặc Thâm hơi nheo mắt lại: “Vấn được.”

“Còn chưa ăn tối mà?”

“Ông chủ Quan Triều Viễn, từ khi nào mà anh trở nên giống như một mụ đàn bà, muốn làm mẹ của tôi vậy?”

Quan Triều Viễn quay người lại, một tay cầm áo khoác ngoài bộ vest của mình lên.

Anh liếc xuống đồng hồ trên tay: “Bây giờ thì vẫn còn kịp đấy, nhanh lên thì tôi còn có thể cố lấy thêm một phần bát đũa trước khi mẹ vợ của anh bắt đầu vào bữa”

“Anh nói gì cơ?”

Lục Mặc Thâm cau mày nghỉ ngờ.

“Tôi vừa từ nhà họ Lâm đến đây, vợ tôi văn ở đó, ở cùng với?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2943


Chương 2943

Lục Mặc Thâm cười khấy, một nụ cười gợi lên sự gian xảo: “Tôi đã uống rượu rồi.

“Anh không cần phải lái xe.”

Hai người lên xe, lúc bảy giờ và đi tới nhà họ Lâm.

Vì mẹ Lâm biết rằng Quan Triều Viễn sẽ đến ăn ì vậy bà ấy đã cố ý mua thêm một vài món ăn nữa.

Nhưng ai ngờ khi bà ấy quay lại mới biết Triều Viễn đã rời đi trước.

Hơn nữa, tối nay cả hai người Lâm Hải Tiến và Lâm An Nguyên đều không về nhà ăn cơm tối Nhất thời trên bàn ăn chỉ còn lại ba người phụ nữ, cộng thêm hai đứa nhỏ ngồi bên cạnh, dường như tâm trạng của mẹ Lâm cũng không được vui vẻ cho lắm.

Tô Lam và Lâm Thúy Vân liếc nhìn nhau, sau đó mở lời nói chuyện để phá vỡ sự im lăng trên bàn ăn: “Dì Lâm, cháu thích nhất món thịt heo xào măng của dì làm.”

Lâm Thúy Vân ở bên cạnh không khỏi rùng mình khi nghe thấy tên món này: “Tô Lam, cậ không biết món này sao, từ khi còn bé, mình đã ăn món này để lớn được lên đấy, nhưng mỗi lần mình không nghe lời là mẹ lại không cho mình ăn món thịt heo xào măng này nữa. Thật là lòng dạ ác độc, thật sự khiến cho mình rất băn khoăn liệu đây có phải là mẹ ruột của mình hay không!”

Mẹ Lâm tức giận, trừng mắt nhìn Lâm Thúy Vân: “Không phải chính con cũng đã nói rồi sao?

Bởi vì con không nghe lời mẹ nên mẹ mới đánh con, nếu như con ngoan ngoãn, hiểu chuyện như chồng con thì mẹ có thể đánh con sao?”

Tô Mỹ Chỉ đang cắm đầu ăn cơm một cách nghiêm túc, vừa nghe thấy vậy, khuôn mặt nhỏ nhẫn của cô bé ngẩng đầu lên khỏi bát: “Dì Thúy Vân, dì nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời nhé!

Cháu và anh trai của cháu từ nhỏ đã rất nghe lời, cho nên chưa bao giờ bị đánh cả!”

Tô Duy Hưng liếc nhìn em gái mình một cách lạnh lùng, có chút không vừa ý, không chút khách sáo, nhảy vào phá đám: “Tô Mỹ Chị, em có chắc là con thực sự nghe lời không? Không phải có một lần mẹ đang chuẩn bị đánh em thì em đã khóc như tắt thở, làm mẹ sợ chết khiếp đấy à?”

Mặt Tô Lam lại đỏ bừng: “Tô Duy Hưng, con đang nói cái gì vậy? Nói như thế mẹ rất độc ác vậy. Hai đứa là cục vàng cục bạc trong lòng mẹ, mẹ có đụng vào một đầu ngón tay của hai đứa bao giờ đâu?”

Tô Duy Hưng hừ lạnh: “Đương nhiên là ngón tay thì chưa động, nhưng còn nhéo tai, bóp má, mấy cái này thì làm không ít đâu nhỉ?”

Tô Lam: “…”

‘Vốn dĩ tâm trạng của mẹ Lâm có chút hụt hẳng nhưng khi thấy hai đứa nhóc Tô Duy Hưng và Tô Mỹ Chỉ đáng yêu như vậy, cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Bà ấy quay đầu lại và trừng mắt, nhìn chăm chăm vào Lâm Thúy Vân: “Lâm Thúy Vân, mẹ cảnh cáo con, chuyện con rể của mẹ phải được cân nhắc càng sớm càng tốt. Mẹ sốt ruột muốn được bế cháu ngoại lắm, không chịu nổi nữa rồi.

Một người đàn ông ưu tú như con rể của mẹ luật nhất định sẽ sinh ra được một đứa trẻ rất dễ thương…”

Đúng lúc này, có tiếng bước chân đều đều vang lên từ cánh cửa lớn đang được mở ra.

Ngay sau đó, một giọng nói u ám vang lên “Hình như cháu nghe thấy có ai đó lại đang khen cháu thì phải.”

Giọng nói này..

Hai mắt mẹ Lâm sáng lên và bà ấy nhanh chóng quay đầu nhìn ra.

Thoáng nhìn qua thấy Quan Triều Viễn và Lục Mặc Thâm lần lượt bước vào.

Mới vừa rồi mẹ Lâm còn có chút uể oải, chán nản, vậy mà trong nháy mắt, một chút vẻ lo lắng trên khuôn mặt cũng không còn thấy nữa.

Lúc này, bà ấy đã cười đến tít cả mắt lại.

Bà ấy nhanh chóng đứng dậy: “Triều Viễn, Mặc Thâm, hai đứa đến rồi à, đã ăn cơm chưa?”

Lục Mặc Thâm cười lắc đầu: “Cô à, cô có thể cho cháu ăn chực một bữa cơm tối được không?”

“Úi trời, nói hươu nói vượn cái gì đấy? Đây là nhà của con. Cái gì gọi là ăn chực chứ? Mau rửa tay, ngồi xuống ăn cơm đi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2944


Chương 2944

Mẹ Lâm mỉm cười chào đón hai người họ, rồi quay người đi về phía nhà bếp: ‘Hai đứa đợi một lát nữa, mẹ sẽ nấu thêm hai món nữa cho hai đứa: Gương mặt Tô Lam cũng lộ rõ sự ngạc nhiên khi nhìn thấy Quan Triều Viễn.

Không phải anh nói là đi tìm Lục Mặc Thâm sao?

Vậy mà sao mới một lúc cả hai người đã trở về cùng nhau rồi?

Có lễ ệ Triều Viễn nhận được ánh mắt khó hiểu của Tô Lam nên đã bước đến và ngồi xuống bên cạnh cô: “Yên tâm đi, không sao đâu”

Sau khi nghe thấy Quan Triều Viễn nói vậy, Tô Lam cũng yên lòng hơn được một chút Bởi vì cô biết rằng chỉ cần Quan Triều Viễn ra tay, không có chuyện gì là không giải quyết được cả.

Hơn nữa, một người có thể khiến Quan Triều Viễn coi là bạn có lẽ cũng không kém anh là bao.

Tuy nhiên, trái với sự vui vẻ hòa thuận của cặp đôi Tô Lam và Quan Triều Viễn bên này, bầu không khí trên bàn ăn phía đối diện không được thoái mái cho lắm.

Bởi vì Lâm Thúy Vân vừa nhìn thấy Lục Mặc Thâm đã vô cùng tức giận.

Cô nhanh chóng đứng dậy, nằm lấy cánh tay của Lục Mặc Thâm và kéo anh ta ra vườn hoa: “Súc vật Lục, anh xem anh đã làm ra chuyện tốt đẹp gì đây?”

“Tôi đã làm được chuyện tốt đẹp gì? Tại sao ôi lại không biết?”

Giọng điệu của Lục Mặc Thâm thờ ơ.

“Được lầm, anh còn dám giả vờ giả vịt với tôi “ Lâm Thúy Vân tức điên lên.

Cô nhanh chóng lấy điện thoại trong túi ra, mở bài đăng kia: “Anh hãy nhìn những bức ảnh trong bài đăng này đi. Rõ ràng là hôm đó chúng ta ở bữa ăn liên hoan của gia đình, anh đã lừa tôi nói mẹ tôi ở sau lưng, rồi anh nhân cơ hội để lợi dụng tôi. Nếu anh thật sự lái xe rời đi, thì làm sao có thể phát sinh những chuyện thế này, làm sao có thể bị người khác chụp lén cơ chị Ánh mắt của Lục Mặc Thâm chớp chớp mấy cái, đột nhiên anh ta nhìn về phía sau Lâm Thúy Vân: “Cô ạ?”

Lâm Thúy Vân lập tức hừ lạnh một tiếng: “Súc vật Lục, để tôi nói thật cho anh biết, cùng một chiêu trò như thế, Lâm Thúy Vân tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ bị lừa đến lần thứ hai đâu! Đừng nói là mẹ tôi, cho dù hôm nay ông trời có ở đây đi chăng nữa, tôi cũng phải trừng trị anh, cho anh một trận, tôi tuyệt đối sẽ không nương tay với anh đâu!”

Nói xong những lời này, cô ấy hung hăng giơ nắm đấm lên “Khụ khụ..”

Lục Mặc Thâm ho nhẹ hai tiếng: “Cô ở phía sau thật mà”

“Súc vật Lục, tôi đã cảnh cáo anh rồi cơ mà, anh còn dám lừa tôi nữa sao, tôi…a a a!”

Lâm Thúy Vân chưa kịp nói hết lời, tai của cô ấy đã bị ai đó véo chặt.

Cô ấy hoảng sợ quay đầu lại, phát hiện ra mẹ Lâm đang đứng sau lưng cô ấy thật.

Lúc này, trông sắc mặt, dáng vẻ của bà ấy vô cùng dữ tợn, như thể bà ấy không thể chờ đợi để ăn tươi nuốt sống Lâm Thúy Vân được nữa.

“Được lắm, Lâm Thúy Vân, mẹ ở trong bếp thấy con hùng hổ lôi con rể của mẹ ra ngoài, mẹ chỉ lo con sẽ bắt nạt cậu ấy. Ai ngờ ra thử xem thế nào, đúng là con đang bắt nạt cậu ấy thật, để xem mẹ dạy dỗ con thế nào!”

Lâm Thúy Vân tưởng chừng như sắp phát khóc: “Mẹ, mẹ nghe con nói đã, súc vật Lục, anh †a thật sự là một con hồ ly mà. Con chưa bị anh ta ăn h**p chết cũng coi như cái mạng của con lớn lãm rồi. Làm sao con có thể bắt nạt anh ta được chứ!”

“Con còn dám gọi chồng của con là súc vật sao?”

Lực kéo trong tay mẹ Lâm càng mạnh hơn, Lâm Thúy Vân đau đớn kêu oai oái.

Một sự vui vẻ thoáng qua hiện lên trong mắt Lục Mặc Thâm.

Nhìn thấy Lâm Thúy Vân bị trừng trị gần đủ rồi, lúc này, Lục Mặc Thâm mới lên tiếng: “Cô ơi, cô hiểu lầm rồi ạ. Thúy Vân rất ngoan ngoấn và nghe lời mà”

Mẹ Lâm lắc đầu, với vẻ bất bình: “Con rể, con thật sự bị tình yêu làm cho mờ mắt rồi, còn nói đố cho con bé này nữa! Trong mắt mẹ có thể thấy hết đấu!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2945


Chương 2945

“Lâm Thúy Vân thế này mà là ngoan ngoãn nghe lời thì là con vừa ý nó rồi, nếu không thì mẹ chỉ lo rằng cả đời này cũng không thế gả nó đi, con rể, thật sự khổ thân con rồi!”

Nói xong, mẹ Lâm còn khoác tay anh một cách thân mật: “Đi, mẹ hầm cho con cái lộc pín (d** hươu) mà cha con đã giấu trong nhiều năm, tối nay phải bồi bổ cơ thế cho con, rồi mau chóng sinh cho mẹ một đứa cháu trai mập mạp.”

Lâm Thúy Vân trợn tròn hai mắt, không khỏi thở dài, thật sự không có ai trong gia đình này có thể chữa khỏi căn bệnh hoang đường của mẹ cô ấy.

Không lâu sau đó, mẹ Lâm lại bưng lên thêm vài món ăn nữa.

Trước khi đến đây, Lục Mặc Thâm đã uống rất nhiều rượu, vì vậy bây giờ anh ta ăn cũng không có cảm giác ngon miệng lắm.

Lâm Thúy Vân nồi yên vi bên canh anh ta, không thế không chú ý đến mùi rượu nồng nặc từ người anh ta.

Cô ấy cau mày: “Giáo sư Lục phải làm gương cho người khác chứ. Nhưng anh uống say như thế này thì sẽ dạy hư học sinh mất”

Lục Mặc Thâm liếc nhìn cô, còn chưa kịp nói gì thì mẹ Lâm ở bên cạnh đã bắt đầu nói đố cho: “Giáo sư Lục đây đã thành công trong sự nghiệp.

Đàn ông ấy mà, cũng phải ngoại giao chứ. Đi uống chút rượu cũng là chuyện bình thường. Mẹ chưa bao giờ thấy đàn ông nào không uống rượu.

Lâm Thúy Vân, mẹ nói cho con biết, con muốn quản cái gì quản nhưng không thể quản vấn đề này được với đàn ông phải có sự mềm mỏng nhất định, còn cả…”

“Mẹ, con xin mẹ đấy, mẹ dừng lại có được không? Con sẽ không nói gì nữa, con ngậm miệng lại còn chưa được sao?”

Lâm Thúy Vân vội vàng cắt ngang lời mẹ Lâm, và ngay lập tức giơ hai ngón tay cái lên: “Con hiếu rồi, con rể của mẹ là số một thế giới, số 1 thế giới, Numberone! Được chưa?”

“Đó là điều đương nhiên”

Mẹ Lâm cười đắc thẳng, sau đó bà ấy cau mày nhìn món canh lộc pín trong nồi.

Khi mẹ Lâm gắp một miếng lộc pín thật to vào bát của Lục Mặc Thâm, khuôn mặt đẹp trai của Lục Mặc Thâm đã hoàn toàn tối sầm lại Ngay khi mẹ Lâm ngấng đầu nhìn lên, Lục.

Mặc Thâm lập tức nói: “Cô à, thật ra thì mọi mặt cơ thế của cháu đều khá ốn, cũng không cần phải bồi bổ đâu. Nếu cô không tin thì cô cứ hỏi Thúy Vân xem”

Khuôn mặt xinh xắn của Lâm Thúy Vân lập tức đỏ bừng: “Con mẹ nó chứ… Làm thế quái nào tôi biết anh có cần bồi bổ hay không, đừng đổ nước bẩn lên người tôi, thật đúng là không biết xấu hổ mà”“

Mẹ Lâm cẩn thận xem xét một lượt, nhìn Lục Mặc Thâm từ trên xuống dưới Bà ấy thấy con rể nhà mình có cơ thể cường tráng, chắc không có vấn đề gì về thận đâu.

Ngay sau đó, bà ấy chuyển ánh mắt nhìn sang Quan Triều Viễn một cái nhìn kỳ lạ Mặt Tô Lam lập tức tối sầm lại, cô cúi mặt xuống bàn lặng lẽ nhéo nhẹ Quan Triều Viễn một cái.

Ông chủ Quan Triều Viễn ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn thấy miếng lộc pín dài trên đũa của mẹ Lâm, trong nháy mắt, sắc mặt của anh lập tức tái xanh tái mét: “Khụ khụ… dì à, thân thể của cháu thoạt nhìn cũng đã biết còn tốt hơn Lục Mặc Thám.

Cháu cảm thấy cháu cũng không cần bồi bổ gì đâu, hay là để lại cho chú nhà đ*?”

Tô Lam ở bên cạnh đang cố nhịn cườ Mà phải biết rằng, hiện tại, cô vần đang còn kinh nguyệt!

Nếu tối nay Quan Triều Viễn ăn thứ gì đó thú vị như vậy, đoán không chừng đêm nay cô sẽ không được ngủ mất.

Nghĩ đến đây, Tô Lam cũng nhanh chóng nói đỡ cho: “Đúng rồi đấy, dì, dì vừa mới nói đây là thứ chú nhà cất rất kỹ, vậy thì cô cứ giữ lại chờ chú trở về.”

Mẹ Lâm cau mày suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng đặt chiếc đũa trên tay xuống.

Chỉ có điều, mặc dù lộc pín đã được bỏ xuống, nhưng bà ấy vẫn bắt Quan Triều Viễn và Lục Mặc.

Thâm, mỗi người phải húp một bát nước súp: “Chúng ta đừng ăn thứ đó, nhưng còn canh này cũng nên húp một chén chứ phải không?”

Quan Triều Viễn và Lục Mặc Thâm không thể từ chối, nên chỉ có thể nhảm mắt uống hết.

Sau bữa tối, mọi người nói chuyện linh tinh một hồi, Tô Duy Hưng và Tô Mỹ Chỉ đã bưồn ngủ, nhà Quan Triều Viễn chuẩn bị đi Lục Mặc Thâm cũng đứng dậy theo, nhưng chưa kịp bước thì đã bị mẹ Lâm ngăn lại: “Con rổ, hay là đêm nay con đừng về nữa?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2946


Chương 2946

Lâm Thúy Vân ngay lập tức trợn tròn mắt: “Mẹ, có phải mẹ điên rồi không?”

“Con mới là bị điên ấy”

Mẹ Lâm nhìn Lâm Thúy Vân một cách hung dữ, rồi lại nhìn sang con rể với một nụ cười ấm áp, hớn hở trên môi: “Cái đó… ý của mẹ là, vừa rồi Lâm An Nguyên và cha con có gọi điện về và nói rằng có chút chuyện xảy ra nên đêm nay họ sẽ không về. Con thấy đấy, hai người phụ nữ như hai mẹ con mẹ đợi ở nhà, thật sự có hơi sợ một chút.”

Lâm Thúy Vân ngay lập tức phát điên lên sau khi nghe xong những lời này: “Mẹ, con thấy giữa anh ta qua đêm ở đây mới đáng sợ đó!”

“Cái loại vô tích sự đáng ghét này, cậu ấy là chồng của con, có gì phải sợ chứ”

Mẹ Lâm kéo Lục Mặc Thâm lại, trên mặt cười gian xảo.

Mà lúc này, ở một khách sạn nào đó.

Lâm Hải Tiến và Lâm An Nguyên mở cửa một phòng đôi và đang túm tụm một chỗ xem tỉ vi Lâm An Nguyên bất lực thở dài một hơi: “Cha à, thật ra, con vẫn luôn nghĩ lần đầu tiên con đi khách sạn, con sẽ được ở cùng người con gái mà con yêu.”

Lâm Hải Tiến cũng rất hồn nhiên: “Ở cùng với một người đàn ông con yêu thương thì cũng có thể chịu được mà”

Lâm Tử Dương mặt mũi đầy vẻ chán nản.

‘Sau khi Quan Triều Viễn lái xe ra khỏi biệt thự của nhà họ Lâm, hai đứa trẻ ngồi yên trên ghế rồi ngủ thiếp đi không lâu sau đó.

Tô Lam ngồi ở ghế phụ phía trước, phát hiện ra từ khi rời khỏi nhà họ Lâm, sắc mặt của Quan Triều Viễn có chút kỳ quái.

Tô Lam nhìn anh chảm chăm đầy nghi ngờ: “Quan Triều Viễn, anh mới nhặt được tiền à?”

“Không có.”

“Vậy tại sao anh lại cười lén lút như vậy?”

Quan Triều Viễn sửng sốt một lúc, rồi hỏi lại: “Anh có cười sao?”

Người khác có thể không nhìn ra sự vui vẻ trong mắt anh, nhưng sự vui vẻ đó không thể giấu được với Tô Lam, cô có thể tự xưng là đi guốc trong bụng Quan Triều Viễn.

Tô Lam đưa tay chọc vào khóe mắt anh: “Tí nữa thì lộ ra tám cái răng to, anh có muốn tự mình soi gương xem thử không?”

Quan Triều Viễn nhàn nhạt thu mắt về, nhìn con đường phía trước: “Bởi vì vừa rồi khi đi ra ngoài, anh nhìn thấy một chuyện rất thú vị”

“Anh nhìn thấy cái gì thế? Nói cho em mau.”

“Anh thấy dì Lâm lấy vài bình rượu ra khỏi nhà kho. Rượu quý đến mức hình như đã rơi cả bụi xám xuống. Nhìn sơ qua đã biết là của rượu chú Lâm đã cất giấu từ lâu.”

Trong một lát, Tô Lam không quay lại nhìn anh, nói tiếp: “Dì Lâm lấy rượu ra ngoài làm gì vậy nhỉ? Em nhớ là dì ấy có vẻ không thích uống rượu mà.

“Em đã từng nghe qua cái “say rượu mất lý trí” chưa?”

Quả thực là lời nói này của Quan Triều Viễn như làm cho cô bừng tỉnh ngộ.

Tô Lam thực sự không thể tin vào tai mình: “Trời ạ, ý của anh là…

“Ý anh là, nhìn thái độ vô cùng yêu thương của dì Lâm đối với Lục Mặc Thâm, có thể biết rằng dì ấy rất nóng lòng được bế cháu trai vào sáng ngày mai”

Tô Lam kìm lại một lúc, nhưng thực sự không thể nói được một câu hoàn chỉnh.

Cuối cùng, cô chỉ có thể tâm phục khẩu phục giơ lên một ngón tay cái Trước dây, cô chỉ mới nghe nói đến chuyện dối cha dối mẹ, nhưng bây giờ cô như được mở.

mang tầm mắt, thậm chí còn có cả chuyện mẹ ruột lừa con g; Lâm Thúy Vân thần kinh có lớn đến đâu, nhưng một bên là Lục Mặc Thâm đã chuyên lừa gạt con gái nhà người ta cả trăm năm, một bên là bà mẹ giả được ông trời giúp đỡ.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2947


Chương 2947

Xem ra kiếp này cô sợ sẽ không thoát khỏi nanh vuốt của giáo sư Lục.

Thúy Vân, không phải mình không muốn giúp cậu, mà là đối thủ của cậu thực sự quá mạnh.

Biệt thự nhà họ Lâm.

Mẹ Lâm và Lâm Thuý Vân cùng nhau dìu lấy Lục Mặc Thâm đã không thể tự đứng vững.

Lâm Thuý Vân thật sự không cách nào hình dung tâm trạng hiện giờ của bản thân, cô ấy sắp tức đến phát điên mất: “Mẹ, mẹ có lâm không đấy? Tại sao lại cho anh ta uống nhiều rượu như thế chứ?”

Mẹ Lâm tự tin tươi cười: “Dù sao cũng say khướt như thế rồi, con còn hỏi tội làm gì chứ?

Thôi đừng nói những chuyện này nữa, con mau đưa anh ta đến phòng khách kế bên nghỉ ngơi đi”

Hai người gần như phải dùng hết tất cả sức lực mới có thể dìu Lục Mặc Thâm từ bàn ăn sang phòng khách.

‘Sau khi đưa anh ta lên giường, mẹ Lâm liền xoay người rời khỏi: “Con cứ ở đây đi, mẹ xuống lầu nấu chút trà giải rượu.”

Lâm Thuý Vân cuối cùng cũng có thế duỗi thẳng lưng, cô ấy xoa xoa cánh tay đã ê ẩm rồi nhìn Lục Mặc Thâm đang nằm vặn vẹo ở đầu giường và nói: “Tôi đi lấy khăn cho anh”

Nhưng mà khi Lâm Thuý Vân đi đến cửa phòng và chuẩn bị mở cửa, cô ấy sững sờ phát hiện ra: Con mẹ nó cửa bị khoá trái rồi!

Không phải chứ?

Lâm Thuý Vân không thể tin được liền liên tục vặn khoá cửa thêm vài cái.

Khi hai tiếng “tạch, tạch” vang lên thì cô ấy đã có thể chắc chắn cánh cửa thật sự đã bị khoá lại.

Tại sao?

Mẹ ruột của bản thân lại khoá mình ở cùng với một tên lưu manh đang say khướt rượu, lại còn khoá trái cửa phòng?

Ôi trời, Lâm Thuý Vân cô ấy chắc chắn là được tặng khi nạp tiền điện thoại rồi, chắc chắn không phải là đứa con ruột thịt của bà ấy!

“Bốp bốp bốp!”

Lâm Thuý Vân điên cưồng đập lên cửa.

Lâm Thuý Vân vừa đập cửa vừa hét lên: “Mẹ!

Bà Lâm! Mẹ rốt cuộc bị sao vậy? Mẹ lại đem nhốt một đứa con gái chưa có chồng như con với một tên say rượu trong cùng một phòng thế này, mẹ mở cửa! Mẹ lập tức mở cửa cho con! Nếu không con sẽ gọi điện cho bố con ngay tức khắc”

Mẹ Lâm đang đắc ý đứng ở phía bên kia cửa, trên tay vẫn đang cầm lấy chiếc điện thoại di động của Lâm Thuý Vân và Lục Mặc Thâm: “Thuý Vân, hai đứa đừng có mong ai cứu mình. Điện thoại di động của hai đứa đều đang để ở chỗ của mẹ, con cứ chăm sóc chồng con thật tốt, hôm nay cậu ấy đã uống canh nhung hươu, hai đứa cứ từ từ thư giãn!”

“Con… Chết tiệt!” tải áp Hola để đọc tiếp nhé.

Lâm Thuý Vân thật sự bị mẹ mình làm cho tức chết.

Cô ấy liều mạng tiếp tục đập cửa: “Mẹ, con cảnh cáo mẹ đấy, mẹ lập cửa mở cửa cho con!

Nếu không sau khi ra ngoài con sẽ không nhận mẹ là mẹ con nữa, mẹ mau mở cửa…”

“Rầm!”

Ngay khi Lâm Thuý Vân đang điên cưồng đập cửa, đột nhiên xuất hiện một bàn tay mạnh mẽ lướt qua mái tóc sau tai cô, nặng nề đập mạnh vào cửa.

“Ồn ào quá”

Giọng nói trầm thấp của người đàn ông kia vang lên bên tai cô ấy.

Lâm Thuý Vân chỉ cảm thấy da đầu mình như sắp nổ tung, cô ấy run ry xoay người lại Liền nhìn thấy gương mặt của Lục Mặc Thâm ở ngay trước mặt mình, anh ta như đang ở tư thế.

nhốt cô ấy giữa lồng ngực khỏe khoắn của mình và bức tường lạnh lẽo phía sau.

“À… Cái gì, giáo sư Lục anh uống say rồi, tại sao lại còn đứng lên? Mau về giường nằm nghỉ ngơi đi”

Lâm Thuý Vân định đẩy anh ta lùi về sau vài bước, nhưng anh ta lại chẳng nhúc nhích tí nào.
 
Back
Top Dưới