Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2948


Chương 2948

Thật là, không có chuyện gì đứng lên làm gì chứ?

Lâm Thuý Vân thật sự bị anh ta dọa sợ đến phát điên?

Cô ấy hoàn toàn đánh không lại Lục Mặc Thâm, so về sức lực, thậm chí chỉ một cánh tay cô ấy cũng đánh không lại.

Lỡ như tên này mượn rượu giả điên, muốn giở trò lưu manh thì mình phải làm sao đây?

“Giáo sư Lục, hay là tôi đìu anh về nghỉ ngơi?”

Lâm Thuý Vân lo lắng đưa tay ra định nắm lấy anh ta.

Ai ngờ Lục Mặc Thâm lại đột nhiên nhéo lấy mặt cô ấy.

Đôi mắt đang ngà ngà say của anh ta nhìn chăm chằm vào cái miệng nhỏ nhắn cứ tíu tít không ngừng của Lâm Thuý Vân.

Hiện giờ, trong đầu anh ta chỉ có một ý nghĩ duy nhất, chính là chặn lấy nó!

“Ôn chết đi được”

Anh ta lẩm bẩm một câu rồi bỗng nhiên mạnh mẽ hôn xuống đôi môi của Lâm Thuý Vân.

“Lục… uml”

Đôi môi của Lâm Thuý Vân lập tức bị chặn lại, những tiếng kêu kia cũng bị nuốt xuống một cách nhanh chóng.

Chân mày của Lục Mặc Thâm liền thả lỏng: Quả nhiên, chỉ cần chặn lấy miệng của cô ấy thì thế giới này ngay tức khắc trở nên lặng im.

Nhưng tại sao trong vòng tay của anh ta dường như có một người phụ nữ nhỏ bé thơm tho mềm mại thế này?

Với lại, gương mặt cô ấy trông rất giống với trái ớt nhỏ.

‘Vốn dĩ, nụ hôn định chặn lại miệng cô ấy bồng nhiên lại trở sâu đậm nồng nàn hơn.

Lâm Thuý Vân đưa tay ra định đánh anh ta nhưng bàn tay của cô ấy đã bị giữ chặt và ấn trên cánh cửa.

Cả người cô ấy hoàn toàn không cách nào nhúc nhích được.

Lâm Thuý Vân đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy bản thân mình bị cưỡng hôn.

Đến cuối cùng, khi cô ấy cảm thấy toàn thân mềm nhữn và chẳng còn chút sức lực, Lục Mặc Thâm mới bế lấy cô ấy và lăn lên giường.

Lâm Thuý Vân vùng vẫy trong vô vọng, cứ như thế bị anh ta kéo chiếc đầm của cô ấy ra.

Nhìn thấy hai người đang chuẩn bị tiến ï bước kế tiếp, động tác của Lục Mặc Thâm lại đột nhiên dừng lại.

Anh ta chống tay lên và từ trên cao nhìn dáng vẻ nhỏ bé đang nẵm trên giường: “Lâm… Thuý Vân… Tô Chỉ là lời nói của anh ta còn chưa kịp dứt, hai tay liền đột nhiên mềm nhũn rồi cả người đè nặng trên người Lâm Thuý Vân.

Lâm Thuý Vân vừa tức giận vừa gấp gáp.

Cả người Lâm Thuý Vân đều đã sợ đến hồn phách cũng chẳng còn “Này. Lục Mặc Thâm?”

Không có phản ứng “Lục cầm thú?”

“.# Cũng chẳng có phản ứng.

Lâm Thuý Vân nghiến chặt răng, dùng hết mọi sức lực đạp Lục Mặc Thâm nẵm sang một bên.

Mãi đến lúc này, cô ấy mới nhận ra tên này đã lăn ra ngủ vì uống quá nhiều “Phù…”

Lâm Thuý Vân liền thở phào nhẹ nhốm.

Cô ấy nhếch nhác mà lăn xuống giường, sau đó nhanh chóng mặc lại quần áo vào.

Cân nhắc một hồi lại cảm thấy không được yên tâm.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2949


Chương 2949

‘Sau đó, cô ấy lập tức bò đến bên cạnh Lục Mặc Thâm, cởi cà vạt của anh ta ra và trói hai tay.

anh ta lại Nhìn Lục Mặc Thâm đang say khướt lại bị tri lấy hai tay, cô ấy vẫn cảm thấy không yên tâm, rồi lại kéo thất lưng của anh ta và trói hai chân lại.

‘Sau khi bận rộn làm xong mọi việc, cuối cùng Lâm Thuý Vân mới có thể hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy nằm xuống phía bên kia của chiếc giường lớn.

‘Vừa xoay đầu lại đã nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú đang ngủ say của Lục Mặc Thâm, cô ấy cẩn thận đánh giá một phen.

Thật ra tên đàn ông này cũng rất đẹp trai, cho dù là có đeo mắt kính hay không cũng rất ưa nhìn Nhưng mà.

Lâm Thuý Vân nghiến răng căm hận khi nghĩ đến hành vi cầm thú mà anh ta đã làm với bản thân vừa rồi, cô ấy hận không thể một chân đá bay anh ta ra khỏi giường.

“Lục cầm thú, đây là lần cuối cùng tôi cảnh cáo anh, đừng có gây chuyện với tôi nữa”

Lâm Thuý Vân nhìn chấm chảm một bên mặt của anh.

Nhưng trong đầu cô ấy lại là những hình ánh Lục Mặc Thâm qiở trò lưu manh với mình đang từ từ tái hiện.

Trong đầu cô chợt lóe lên một tia sáng…

Cô ấy dường như phát hiện ra một chuyện khiến bản thân kinh ngạc không thôi.

Lúc nấy khi tên Lục cầm thú này cưỡng hôn mình, cô ấy không có vẻ ghê tởm hay phản cảm.

như những gì tưởng tượng?

Không phải chứ?

Cái quái gì đây?

“Ông trời ơi, Lâm Thuý Vân, cô có phải bị điên rồi không? Hay là cô đã bị người mẹ giả mạo bên ngoài tẩy não rồi?”

Lâm Thuý Vân giơ tay phải lên, không hề khách sáo mà cho bản thân mình hai bạt tay.

“Lâm Thuý Vân, cô phải bình tĩnh, người cô thích là nam thần trong nhà vệ sinh, những người đàn ông khác cho dù có thân thể tuyệt vời thế nào, ngoại hình hút mất thế nào, cô cũng không thể phản bội nam thần nhà vệ sinh của cô!”

Bởi vì đến kỳ kinh nguyệt nên mấy ngày này Quan Triều Viễn chỉ có thể ngoan ngoãn ôm lấy Tô Lam nắm ngủ.

Ngoại trừ mỗi buối sáng đều bị cái thứ không thức, Tô Lam cảm thấy tốt đẹp.

Sáng sớm, Tô Lam mơ mơ hồ hồ tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã phát hiện Quan Triều Viễn đang tựa vào đầu giường, trên tay đang cầm lấy iPad và lướt xem thứ gì đó một cách nghiêm túc.

Tô Lam tựa đầu vào ngực anh một cách tự nhiên: “Chào buổi sáng”

‘Đáy mắt Quan Triều Viễn hiện lên chút hơi ấm nhàn nhạt: “Chào buổi sáng bà Quan”

Tô Lam nghiêng đầu và tò mò nhìn anh “Mới sáng sớm đã có công việc phải xử lý sao?

Quan Triều Viễn lắc đầu và giải thích: “Không có, anh chỉ đang xem náo nhiệt mà thôi”

“Xem náo nhiệt gì chứ?”

“Náo nhiệt liên quan đến Lục cầm thú và Lâm Thuý Vân”

“Cái gì?”

Sau khi Tô Lam nghe thấy những lời này liền lập tức ngồi dậy và nhanh chóng đưa đầu qua xem.

‘Vừa xem xong, cô thiếu chút nữa bị dọa đến ngã xuống giường.

Cô không thể tin được mà dụi vào mắt: “Chắc chắn… em không bị mù chứ?”

“Không có.”

“Đây rốt cuộc là chuyện gï? Trước đây chẳng phải chỉ có những bức ảnh hôn nhau bị phát tán ra thôi sao? Tại sao bây giờ lại trở thành… ảnh giường chiếu chứ?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2950


Chương 2950

Tô Lam tức tối đứng dậy và vén chăn muốn xuống giường: “Chẳng lẽ đây chính là phương thức giải quyết vấn đề của giáo sư Lục sao? Cứ để mọi chuyện như thế sao? Không được, em nhất định phải đi tìm anh ta hỏi cho ra lẽ?

Quan Triều Viễn đưa tay ra kéo cô ngã vào lòng anh: “Em coi kỹ lại xem”

Càng coi về sau, chân mày Tô Lam càng cau chặt: “Tuy rằng những bức ảnh đều tìm đúng góc độ, không đặc biệt hở hang, nhưng gương mặt bọn họ lại hoàn toàn lộ ra một cách rõ ràng như thế”

Quan Triều Viễn tuỳ tiện mở một bức ảnh ra và phóng lớn.

Ngón tay anh dừng lại ngay cổ của hai người trong bức ảnh: “Có phát hiện ra ở đây có vấn đề gì không?”

Tô Lam tỉ mỉ quan sát một phen và nói: “Không đúng, hiển nhiên màu sắc của làn da trên và dưới cổ khác xa nhau?”

“Em cho rằng với thực lực của Lục Mặc Thâm, thời gian cả đêm dài đăng đẳng như thế không đủ để cậu ta tìm được người phát tán những tấm ảnh đó lên mạng sao? Nếu như anh ta có khả năng tìm được thì dĩ nhiên cũng có khả năng hack tài khoản của người đó, làm sao có thể cứ mặc cho những tấm ảnh giường chiếu ấy tiếp tục phát tán trên mạng chứ?”

Những lời này của Quan Triều Viễn lập tức khiến Tô Lam như được khai sáng.

Tô Lam bỗng nhiên tỉnh ngộ ra: “Cho nên ý của anh là… những tấm ảnh giường chiếu kia là do giáo sư Lục tự đăng lên sao?”

“Nếu không?”

“Nhưng mà em không hiểu tại sao anh ta lại làm như thế, lúc này phát tán những bức ảnh đó chẳng phải sẽ càng bị bôi đen hơn sao?”

“Em có bao giờ nghe qua khi con người đã không còn đường lui thì tự nhiên sẽ tìm ra một con đường sống mới chưa?”

Tô Lam ngơ ngác một lát, sau đó lập tức hoàn toàn phản ứng lại thật ra những bức ảnh đó đều được chỉnh sửa qua.

Giáo sư Lục cố tình đăng những bức ảnh đó là vì muốn khuấy đảo lần nữa lòng hiếu kỳ, tò mò của công chúng, đợi đến khi dư luận ngày càng nóng và rơi vào trạng thái bão hoà thì lập tức sẽ có những người chuyên môn nhảy vào báo bỏ tin đồn, giám định những bức ảnh đó là giả.

Khi ấy, ngay cả những bức ảnh hôn nhau ban đầu cũng có thế thật thành giả, cuối cùng mọi người sẽ biết được có người cổ ý lấy những bức ảnh đã được chỉnh sửa ra hại người. Cho nên giáo sư Lục và Thúy Vân là trong sạch, đúng không?”

Quan Triều Viễn đưa tay nhéo chiếc mũi thanh tú của cô: “Vẫn khá thông minh đấy”

Tô Lam thật sự quá khâm phục sự thông mỉnh của Lục Mặc Thâm Như thế, chỉ cần tìm ra chủ nhân của bài đăng ấy thì sẽ có thể cho công chúng câu trả lời.

Còn về sự việc này, cũng có thể được xem như những lời bịa đặt ác ý đã được giải quyết ổn thoả.

Quả thật như những phán đoán của Tô Lam, Cả một ngày nay, hầu như khắp các trang mạng trường học trong nước đều lan truyền rầm rộ những bức ảnh này, sự điên cưỡng của những anh hùng bàn phím khiến tin tức ấy mỗi ngày một nóng hơn.

Ngay khi dư luận đang tiếp tục phát triển tới mức khiến trường Lan Ly đã sứt đầu mẻ trán thì đột nhiên xuất hiện một trang mạng lớn phán bác sự chân thật của những tấm ảnh này, ngay lập tức bài đăng ấy gây sự chú ý một cách nhanh chóng.

Thậm chí bài đăng đó còn tìm ra được những tấm ảnh gốc để tổng hợp lại thành đoạn video được chỉnh sửa kia.

Ngay khi đoạn video đó được tung ra, khắp các trang mạng lại được một phen xôn xao.

Chẳng hề ngạc nhiên khi lần này tất cả mọi dư luận đều đứng về phía của Lục Mặc Thâm và Lâm Thuý Vân.

Nhất thời tất cả mọi người dường như đều bắt đầu căm hận những kẻ tung tin đồn ác ý, thậm chí bắt đầu thương tiếc với hai người bị hại trong bài đăng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2951


Chương 2951

Ngày hôm sau lại có một bài đăng được tung lên mạng, lần nữa thổi bùng lên tất cả các trang mạng trong trường.

Tiêu đề cũng cực kỳ hấp dẫn, gây chú bộ câu chuyện về những bức ảnh không đứng đăn của giáo sư đại học Lan Ly và nữ sinh Khi mọi người truy cập vào một đường dẫn để xem cho ra lẽ thì phát hiện bên trong chỉ có một đoạn video HD, nhìn hoàn cảnh bên trong có thể thấy đó là đoạn video được truyền ra từ một chiếc camera giám sát của một quán Internet.

Thời gian hiển thị ở góc phải trên cùng của đoạn video đó chính là vào chiều ngày hôm tung ra bài đăng.

Một người con trai với thân hình cao ráo đội chiếc mũ lưỡi trai đang đăng tải những bức ảnh hôn nhau giữa Lục Mặc Thâm và Lâm Thuý Vân.

‘Sau khi tất cả các tấm ảnh đã được đăng tải lên thì người con trai đó cũng đứng lên.

Chỉ với một đoạn video không đầu không đuôi khiến mọi người ai nấy đều tò mò.

Nhưng lập tức có người nhận ra được người con trai trong đoạn video kia, liền đăng bài thông báo đó chính là chủ tịch hội học sinh của trường Lan Ly – Liễu Minh Hào.

Không lâu sau đó, ngày càng có nhiều người biết rõ sự tình tung tin: Tên Liễu Minh Hào này rất ngông cuồng, tự đại, tính cách có phần ngang ngược.

Trước đây anh ta từng theo đuổi Lâm Thuý Vân, có một lần anh ta xin số điện thoại của Lâm Thuý Vân ngay trên giảng đường và bị giáo sư Lục quở trách.

Với lại anh ta còn từng đánh cược với Lâm Thuý Vân, nếu như anh ta thẳng trong trận đấu bóng rổ hữu nghị giữa thầy và trò thì Lâm Thuý.

Vân phải trở thành bạn gái anh ta.

Lúc đó nếu như không phải giáo sư Lục dẫn theo bạn tới thì anh ta cũng sẽ không thua.

Cho nên anh ta rất có thể bởi vì chuyện này mà ghi nhớ trong lòng và tìm cơ hội trả thù, và chính tay tự dựng lên màn kịch này.

‘Sau khi Tô Lam nhìn thấy chân tướng sự việc được phanh phui liền cảm thán không thôi Trí tưởng tượng của những cộng đồng mạng này thật không thể xem thường.

Ngay cả quá trình và chỉ tiết đều được ghi lại một cách tỉ mi, như thể bọn họ đã được đích thân chứng kiến.

Vụ việc này đã gây ra rất nhiều rắc rối và ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng của trường Lan Ly.

Mặc dù sau đó, các thông báo làm rõ vụ việc này đã được đưa ra theo nhiều cách khác nhau và nói rõ vụ việc này là một trò đùa ác ý và có chủ đích, nhưng cuối cùng cũng phải có một lời giải thích cho việc làm mất danh tiếng của Lan Ly.

Cho nên phía nhà trường Lan Ly đã trừng phạt Liễu Minh Hào bằng cách đình chỉ học một năm, đồng thời hủy bỏ tất cả các danh hiệu từng đạt được và bị ghi điểm trừ một lần.

Mọi chuyện đều bắt đầu bình yên trở lại Ngày hôm nay, Quan Triều Viễn đang chuẩn cho buổi họp ở phòng làm việc thì Tống Chỉ Manh đột nhiên xông vào.

Cô ấy vừa vào cửa đã tức giận mà ném túi xách xuống sô pha và ngồi phịch xuống.

Quan Triều Viễn nhìn cô ấy đầy khinh vẫn chưa tới tay sao?”

‘Sắc mặt Tống Chỉ Manh có chút ngại ngùng: “Đừng nhắc đến chuyện này nữa, cái tên Khúc.

Thương Ly đó thật là một tên cầm thú, bỉ ổi, vô liêm sỉ, hạ lưu!”

Sau khi Tống Chỉ Manh phàn nàn một hồi, Quan Triều Viễn mới bình thản nói: “Cho dù anh ta có cầm thú hơn, bỉ ổi hay vô sỉ hơn thì đó cũng là bạn trai cũ của chị, bây giờ chị nói anh ta như thế thì điều duy nhất có thể chứng minh được chính là trước đây chị bị mị Quan Triều Viễn, chú có nhầm không đấy? Chị đây phải thấp giọng năn nỉ anh ta chẳng lẽ không phải vì chú hay sao?” Vừa nhắc đến chuyện này, Tống Chỉ Manh cảm thấy càng tức giận hơn và bắt đầu huyên thuyên không ngừng: u như không phải vì tên nhóc như chú có thể khiến ông cụ vui vẻ, tôi phải cực khố như thế sao?”

“Chiếc vòng huyết ngọc gì chứ, cũng đã đánh mất mấy chục năm rồi, chú bảo tôi đi tìm bằng cách nào đây?”

“Với lại, lùi lại một nghìn bước, cho dù thứ bảo bối rách nát đó ở chỗ trong tay của Khúc Thương Ly thì anh ta cũng không thể nào cho tôi Nhìn thấy Tống Chỉ Manh tức giận đến sắp phát điên, Quan Triều Viễn từ tốn lấy ra một chiếc huy Chương từ trong hộc tủ của phòng làm việc.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2952


Chương 2952

Đầu ngón tay mảnh khảnh xoa nhẹ chiếc huy Chương đó, trong đáy mắt anh dường như xuất hiện một tia lạnh lẽo.

Anh đem thứ trong tay vút qua đó: “Cầm lấy cái này mà đi tìm anh ta, anh ta sẽ tìm cách lấy được chiếc vòng huyết ngọc đó”

Tống Chỉ Manh nhìn chiếc huy Chương cũ kỹ trong tay, trông nó chỉ như những huy Chương bình thường khác: “Chú có chắc chỉ với chiếc huy Chương bình thường này mà có thể tìm được chiếc vòng ngọc kia?”

“Có phải không muốn trả món nợ nhân tình cho tôi không?”

“Trả chứ, làm sao tôi dám không trả món nợ nhân tình của chú chứ? Với lại, cho dù có phải trả món nợ nhân tình đó thì cũng nên cho tôi nghỉ ngơi chút, đúng không?”

Tống Chỉ Manh cầm lấy ly nước ngay bên cạnh và uống một ngụm lớn: “Chú không biết tôi đã trải qua những ngày tháng như thế nào trong mấy ngày này đâu, suốt ngày tôi cứ phải bám đuôi theo tên Khúc Thương Ly đó, hôm nay anh ta thấy tôi lén lén lút lút đi theo liền nhanh chóng cắt đuôi tôi, bây giờ tôi cũng có chút nghỉ ngờ có phải anh ta nuôi một tình nhân nhỏ ở bên ngoài không?”

“Tình nhân nhở? Cho dù bây giờ người ta thật sự nuôi một tình nhân thì cũng là chuyện đương nhiên, bạn gái cũ như chị thì có quyền gì can thiệp chứ?”

Tống Chỉ Manh bị chọc trúng tim đen liền trợn mắt tức giận “Bây giờ tôi phải đi họp đây, chị thích nghỉ ngơi bao lâu thì tuỳ”

Dứt lời, Quan Triều Viễn liền rời khỏi phòng.

Một mình Tống Chỉ Manh ngồi trên ghế sô pha ngơ ngác, cô ấy lại cầm lấy ly nước bên cạnh và uống một ngụm.

Mấy ngày trước khi chạm mặt với Khúc Thương Ly, bộ dạng nhịn không được muốn nổi giận của anh ấy đôi khi vẫn in sâu trong tâm trí cô ấy Tống Chỉ Manh thật sự không hiểu tại sao mỗi khi Khúc Thương Ly nhìn thấy bản thân đều nóng giận như thế.

Cô ấy vẫn nhớ rõ ràng trước đây là anh ấy đã nói lời chia tay với mình trước mà?

Khi ấy, anh ấy đã nói rất nhiều lời tàn nhắn với cô, Tống Chỉ Manh chịu đả kích mạnh liền ngất xỉu ngay tại chỗ.

Đến khi cô ấy tỉnh lại thì phát hiện ra bản thân mình dường như bị mất đi một đoạn kí ức rất quan trọng Những năm gần đây, tuy là vẫn có thể nhìn thấy sản phẩm của Khúc Thương Ly nhưng lại ngày càng ít ỏi Đến bây giờ Tống Chỉ Manh vẫn không thể thông suốt: Trước đây bản thân vì nguyên nhân gì mà chia tay với anh ấy?

Chuyện này khiến cô ấy luôn canh cánh trong lòng suốt nhiều năm trời.

“Thật là xui xéo tám kiếp mà”

‘Sau khi cảm nghỉ ngơi một hồi, cô ấy chấn chỉnh lại cảm xúc của mình liên đứng dậy rời khỏi Lần này cô ấy không những phải lấy được chiếc vòng mà còn nhất định phải nghĩ cách hỏi rõ ràng tại sao năm đó Khúc Thương Ly chia tay với mình.

Nửa tiếng sau, Quan Triều Viễn đi ra từ phòng hội nghị thì phát hiện Tống Chỉ Manh đã rời khỏi.

Anh quay về chỗ ngồi của mình.

‘Vừa mở tệp văn kiện ra xem lại thấy Lục Anh Khoa gõ cửa đi vào: “Ông chủ, bên Mỹ đã có tin tức rồi”

“Nói”

“Ông chủ, những manh mối mà anh dặn dò tôi điều tra, tôi đã điều tra ra được.”

Lục Anh Khoa đi tới và đưa túi tài liệu trong tay đến trước mặt Quan Triều Viễn: “Ở bên đó có ba gia tộc gốc Á, tôi điều tra được tất cả lịch trình và tài liệu của bọn họ gần đây”

“Ba gia tộc đó đều có mối quan hệ qua lại mật thiết với Tô Duy Nam trước khi anh ấy xảy ra chuyện”

“Nhưng sau khi xảy ra chuyện thì có hai nhà từng đến trong nước bái tế anh ta nhiều lần”

“Chỉ có một gia tộc đoạn tuyệt tất cả quan hệ qua lại trước giờ sau khi Tô Duy Nam xảy ra chuyện, bởi vì chuyện này mà hai gia tộc còn lại vắn luôn khinh bỉ hành động này của gia tộc đó, cho rằng họ quá vô tình vô nghĩa”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2953


Chương 2953

“Tôi cảm thấy có nên bắt tay điều tra từ việc những người trong hai nhà đó trở về cửa hàng quốc tế hay không?”

‘Sau khi nghe xong những lời này của Lục Anh Khoa, đôi mắt Quan Triều Viễn lập tức loé sáng.

Anh không nói gì mà lật qua lật lại xấp tài liệu trong tay.

Rất lâu sau đó, anh mới mở lời: “Gia tộc gốc Á vô tình vô nghĩa mà cậu nói có phải là nhà họ Âu không?”

“Không sai”

Quan Triều Viễn đẩy xấp tài liệu trong tay lên mặt bàn: “Nhà họ Âu có kinh doanh trong nước?”

“Không sai, cho nên những năm gần đây bọn họ cũng sẽ đến trong nước đàm phán làm ăn, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ đi cúng tế qua Tô Duy Nam”

Khoé môi Quan Triều Viễn chợt nhếch lên: “Vậy có khả năng người nhà họ Âu biết Tô Duy Nam vân chưa chết nên chưa bao giờ đến cúng tế không?”

Lục Anh Khoa liền sững sờ: “Ông chủ, ý của anh là.”

“Tập trung điều tra nhà họ Âu này”

“Vâng, thưa ông chủ.”

Lục Anh Khoa vừa định xoay người rời khỏi.

Nhưng trong đầu chợt nhớ đến một chuyện: “Ông chủ, ngài còn nhớ bữa tiệc rượu ở Lạc Sam vào ba tháng trước không? Khi ấy có một cô gái thuộc gia tộc có dòng máu lai đã trò chuyện cùng ngài và tỏ ý muốn hợp tác không?”

Trí nhớ của Quan Triều Viễn rất tốt.

Nên ngay khi Lục Anh Khoa vừa nhắc, anh liền lập tức nhớ ra ngay: “Có vấn đề gì không?”

“Sau bữa tiệc, cô gái đó có cho tôi một tấm danh thiếp, tôi nhớ cô ấy hình như họ Âu.”

Những ngón tay mảnh khảnh của Quan Triều Viễn khẽ khàng gõ lên mặt bàn, chân mày anh cau chặt: “Hiện giờ nội bộ nhà họ Âu như thế nào?”

“Một năm trước, công tước nhà họ Âu đột nhiên chết vì bạo bệnh, những người họ hàng nhà họ Âu chiếm lấy 50% cổ phần của gia tộc, trong †ay cô Âu cũng có 50% cổ phần, nghe nói dạo gần đây mấy người họ hàng ấy còn tìm đến những cổ đông khác hòng ép cô Âu triệt để rời khỏi gia tội “Sau đó thì sao?”

“Khoảng nửa năm trước, cô Âu kia dường như.

đột nhiên được khai sáng, cho dù là tác phong làm việc hay những phương diện khác đều biểu hiện vô cùng quả quyết. Cô ấy ra tay đặc biệt hung hãn, chỉ trong vòng ba tháng đã khiến toàn bộ bọn cổ đông kia thay đổi cơ cấu. Hiện tại, cô ấy và thuộc hạ của mình đã nằm giữ 70% cổ phần của tập đoàn nhà họ Âu, có thể nói hiện tại đã có chỗ đứng vững chắc trong công ty”

Đôi mắt của Quan Triều Viễn chợt loé sáng, dường như anh ý thức được chuyện gì đó: “Quả cảm quả quyết… nghe có vẻ giống với tác phong làm việc của một người khác” tải áp Hola để đọc tiếp nhé.

Sau khi Lục Anh Khoa nghe thấy câu này, anh đột nhiên được thông suốt: “Ông chủ, ý của anh là có khả năng cô Âu, cô ấy..”

“Tìm tấm danh thiếp ấy ra đây và liên lạ cô Âu, mời cô ấy đến đàm phán với về việc hợp tác với tập đoàn Lệ Thiên”

Hôm nay Tô Lam vừa đến đoàn phim đã nhìn thấy Khúc Thương Ly thay xong trang phục biểu diễn và đi ra ngoài.

Cô vẫn lễ phép chào hỏi anh ấy: “Xin chào buổi sáng anh Khúc”

Ánh mắt Khúc Thương Ly u ám, không khí xung quanh anh ấy rố rằng nặng nề hơn rất nhiều so với ngày thường gặp anh: “Chào”

“Chuyện đó… Anh Khúc à, không phải cảnh của anh đã hết rồi sao? Sao hôm nay anh lại tới đây?”

Tô Lam nhớ rất rõ ràng, mấy ngày trước chính cô đã xem hết cảnh của anh ấy.

“Bởi vì nữ chính đang đẩy nhanh tiến độ, hai ngày trước cũng đã hoàn thành xong các cảnh phim, cho nên còn vài cảnh cần tôi đến quay tiếp”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2954


Chương 2954

Lúc Khúc Thương Ly nói lời này, cũng đã bắt †ay sửa sang lại quần áo của mình, có thể thấy rằng cảm xúc của anh ấy cũng đang dâng trào.

Tô Lam có chút kinh ngạc: “Nữ chính xong sớm vậy hả?”

“Đúng vậy, nói đơn giản hơn là vô trách nhiệm”

Cùng lúc đó, một giọng nói trong trẻo vang lên sau lưng hai người bọn họ. Tô Lam và Khúc Thương Ly cùng quay đầu nhìn lại, nhìn thấy Lê Ngọc Hi đang lắc eo đi tới Nhân vật của cô ta ở trong phim này giống như nam thứ Khúc Thương Ly, hôm nay hai người đều tới để quay thêm một vài cảnh.

‘Sau khi nghe được đoạn đối thoại giữa Tô Lam và Khúc Thương Ly, sắc mặt của cô ta trở nên có chút khó coi: ‘Ai để người ta là nữ chính đâu! Nói rằng có chuyện nên muốn quay trước, tất cả mọi người trong tổ quay cũng phải xui xẻo theo. Đây là bộ phim đầu tiên sau trở về nước của tôi, cứ quay đại quay càng như vậy thì làm sao được!”

Tô Lam nhìn cô ta một cái, không có tiếp lời của cô ta: “Chuyện này, xin lỗi hai người, không nên quấy rầy hai người bàn chuyện kịch bản, tôi đi tìm đạo diễn Phương một chút”

Sau khi Tô Lam xoay người rời khỏi, Lê Ngọc Hi phát hiện ánh mắt của Khúc Thương Ly cứ đuối theo bóng lưng vừa rời đi của cô.

Cô ta cố ý xoay người một cái, cản trở tâm nhìn của anh ấy: “Ảnh đế Khúc, hai người chúng ta đối diễn với nhau một chút được không?”

Khúc Thương Ly lấy lại tinh thần, gật đầu một cái: “Được thôi”

Lê Ngọc Hi mở kịch bản ra, nhưng mở miệng nói cũng không phải là lời thoại trong kịch bản “Ảnh đế Khúc, anh cảm thấy Tô Lam cô ấy là người như thế nào?”

Khúc Thương Ly nhìn cô ta một cái, cũng không lên tiếng, Lê Ngọc Hi không buông tha, tiếp tục nói: “Tôi lại cảm thấy, Tô Lam là người vô cùng tốt, không chỉ có dáng dấp đẹp, lại dịu dàng, thân thiện”

“Cô muốn nói cái gì?”

Lê Ngọc Hi hết sức kỳ lạ đi lại gần, nháy nháy mắt: “Anh rất vừa ý với cô ấy đúng không? Thích cô ấy hả?”

Khúc Thương Ly chậm rãi ngẩng đầu: “Nếu liếc mắt nhìn nhiều lần mà là thích, vậy thì chẳng phải tôi yêu cô chết đi sống lại sao?”

Đây là lời thoại trong kịch bản.

Lê Ngọc Hi còn nhớ, lúc mình trong lần diễn đầu tiên, đang bày tỏ với anh ta, anh ta cũng nói một câu như vậy.

Bực bội một chút, Lê Ngọc Hi đảo mắt có chút chán nản, quay người đọc lời thoại của mình: “Quả nhiên không vui giống như trong truyền thuyết đã nói”

Khúc Thương Ly chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Tô Lam rất lâu.

Bên kia Tô Lam đã tìm thấy Phương Trí Thành: ‘Lê Duyệt Tư đóng máy nhanh như vậy à?”

“Không phải vậy sao?”

Lúc này Phương Trí Thành cũng bó tay toàn tập: “Cô ấy nói cô ấy có rất chuyện gấp phải về thủ đô, hơn nữa sẽ có một khoảng thời gian không thể đến được, cho nên mọi người trong đoàn phải đẩy nhanh tiến độ để theo kịp cô ấy. Cô không biết sao, thật ra có nhiều cảnh chỉ có mình cô ấy quay, mà tổ hậu kỳ của chúng tôi phải đi theo…

Không biết tại sao, Tô Lam đột nhiên nhớ đến chuyện Lục Mặc Thâm bảo Quan Triều Viễn uống rượu.

Uống rượu giải sầu, có nghĩa là tâm tình của anh ta không ổn lắm.

Chẳng lẽ đêm hôm đó, anh ta nói hết chuyện giữa anh ta và Lê Duyệt Tư?

Cho nên Lê Duyệt Tư mới trở về thủ đô với sự tức giận?

“Vậy thì chuyện này có ảnh hưởng gì đến bộ phim này không?”

Phương Trí Thành có chút không biết làm sao: “Tôi đoán “Đại Đường vô song” hắn sẽ trở thành bộ phim được bàn luận nhiều nhất năm nay! Dù sao tất cả vai phụ đều được diễn ổn hơn vai chính rất nhiều, đúng là thật sự khó tìm.”

Tô Lam lập tức không nhịn được, bật cười lên: “Miệng của anh thật là độc!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2955


Chương 2955

“Ai, không nói những chuyện không tốt này nữa. Đúng rồi, không tới một tuần nữa, tất cả các.

cảnh quay của “Đại Đường vô song” sẽ hoàn thành, đến lúc đó cô nhất định phải tham gia tiệc mừng đóng máy đấy!”

“Tôi biết rồi”

Khúc Thương Ly và Lê Ngọc Hi cùng nhau đối diễn cả một buổi chiều, mãi đến sáu giờ tối mới bắt đầu quay, đến gần bảy giờ mới kết thúc.

Tô Lam muốn chỉnh sửa kịch bản nên mới đến muộn một chút.

Lúc cô thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, ngẩng đầu thì thấy Khúc Thương Ly đi về phía mình: “Cùng đi đi”

Không phải một câu hỏi cũng không phải lời mời, mà là một câu trần thuật.

Tô Lam sửng sốt một chút, nhưng vẫn là nhanh chóng thu dọn đồ đạc, đi ra ngoài với anh tạ Hai người ở bên trong thang máy yên lặng không nói.

Khúc Thương Ly nhìn khuôn mặt ngot nhắn của Tô Lam phản chiếu từ cửa thang máy, đột ¡ nay có rảnh không?”

Tô Lam sửng sốt một chút, lập tức chưa phục hồi tỉnh thần lại “Đừng hiểu lầm, con trai tôi đang ở dưới lầu, hôm nay thăng bé tan học sớm, cho nên muốn tới gặp cô một chút”

Tô Lam có chút ngượng ngùng cười: “Được.

Thang máy dừng lại khi đến tầng một.

“Đinh!”

Cửa thang máy từ từ mở ra, một gương mặt quen thuộc xuất hiện trước mặt hai người.

Đôi mặt Khúc Thương Ly nheo lại, đáy mắt phảng phất một cơn sóng đang trực trào.

Ánh mắt Tô Lam sáng lên: “A, chị Chỉ Manh, sao chị cũng đến đây?”

Tống Chỉ Manh lập tức cũng ngây ngẩn: Làm sao hai người..”

Tô Lam còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, đã nghe được giọng nói lạnh lùng của Khúc Thương Ly: “Cùng nhau tan làm, thuận đường đi về”

Tô Lam nghiêng đầu nhìn Khúc Thương Ly một cái: Tại sao anh ta dường như cố ý muốn che giấu gì đớ?

Tống Chỉ Manh toét miệng cười một tiếng, đưa tay kéo Tô Lam ra: “Triều Viễn đang ở bên ngoài, chờ lát nữa để cho anh ấy đưa em về, chị có lời muốn nói với ảnh đế Khúc”

“Chuyện đó.

Tô Lam bị kéo ra khỏi thang máy, cô nghiêng đầu nhìn về phía Khúc Thương Ly.

Khúc Thương Ly nhìn cô rồi gật đầu một cái: “Gặp lại sau”

“Gặp…

Tô Lam còn chưa chào xong, Khúc Thương Ly đã nhanh chóng đóng cửa thang máy Bại Trong thang máy, Khúc Thương Ly cau mày nhìn chăm chắm Tống Chỉ Manh: “Cô có chuyện muốn nói với tôi?”

Tống Chỉ Manh dùng sức gật đầu: “Không sai, tôi có chuyện muốn nói với anh.

Lúc này, thang máy đã đến tầng hầm, “Đinh”

một tiếng giòn giã, sau đó cửa cũng mở ra Khúc Thương Ly lạnh nhạt liếc Tống Chỉ Manh một cái, giọng hết sức bình thản: “Nhưng thật đáng tiếc, tôi không có gì nói với cô cả”

‘Sau khi nói ra những lời này, anh ấy bước ra khỏi thang máy một cách không chút do dự.

Tống Chỉ Manh vội vàng đuổi theo, cứ luôn đi sau lưng anh ấy.

Dù sao thì lần này cô ấy cũng đã quyết định, anh ấy đi đâu thì cô ấy cũng đi theo.

Khúc Thương Ly vốn là muốn lên xe của mình, nhưng là Tống Chỉ Manh cứ một mực đi theo anh ấy như vậy, anh ấy không thể làm gì được.

Sau khi đi mấy bước, anh ấy đột nhiên dừng bước, giọng nói lạnh lùng đầy vẻ không vui: “Tống Chỉ Manh!”

“ơi!

Tống Chỉ Manh vội vàng gật đầu: “tốt cuồng anh cũng đồng ý nói chuyện với tôi đúng không?”

“Cô là một người phụ nữ, có thể cr thấy xấu hổ một chút không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2956


Chương 2956

Những lời này của Khúc Thương Ly rất nặng, Tống Chỉ Manh lập tức ngây ngẩn: Tại sao?

Tại sao sau nhiều năm xa cách như vậy, khi nghe anh ấy nói vết mình với giọng nói chán ghét như vậy, cô ấy vần cảm thấy rất đau lòng.

Tống Chỉ Manh từ từ thở ra một hơi ngột ngạt: “Xin lỗi, tôi không có ý định bám lấy anh, chỉ là..”

“Tôi đã nói với cô là tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ đưa chiếc vòng đó cho c‹ Tống Chỉ Manh cần môi, nàng đột nhiên cúi đầu xuống, nhẹ nhàng mở miệng: “Vậy tôi có thể hỏi anh một vấn đề này hay không?”

“Đây là cơ hội cuối cùng của cô.”

“Tôi muốn biết, năm đó… Năm đó tại sao anh lại chia tay tôi?”

Tống Chỉ Manh kìm câu nói này thật lâu, cuối cùng cũng nói ra hết.

Con ngươi của Khúc Thương Ly đột nhiên co lại một cái, anh ấy nhìn thẳng Tống Chỉ Manh, trong ánh mắt mang vẻ khiếp sợ.

Dường như hoàn toàn không thể tin được, cô ấy lại nói ra những lời này.

Bầu không khí giữa hai người nhất thời ngưng lại, dường như chìm vào im lặng kỳ lạ khiến người khác nghẹt thở.

Không biết qua bao lâu, Khúc Thương Ly đột nhiên cười lạnh một tiếng: “À.”

Anh ấy dùng một ánh mắt hết sức quỷ dị nhìn chăm chăm Tống Chỉ Manh: “Tống Chỉ Manh, bây giờ tôi mới biết, cô có thế có được danh ảnh hậu vinh dự này, hóa ra là do diễn xuất tốt ha?”

Nói xong lời này, anh ấy lạnh nhạt xoay người chuẩn bị rời đi Tống Chỉ Manh rất không cam lòng.

Dưới tình thế cấp bách, cô ấy không khỏi nâng cao giọng: “Khúc Thương Ly, chẳng lẽ anh cứ không dám đối mặt với tôi như vậy sao? Ngay cả giải thích với tôi một câu cũng khó khăn như vậy?”

Khúc Thương Ly cũng không quay đầu.

Tống Chỉ Manh đứng tại chỗ, chỉ cảm thấy nhiệt huyết trong lòng từ từ biến mất.

Cô ấy cần môi, đuổi theo thật nhanh, một lần nữa đứng trước mặt anh ấy: “Anh chờ một chút”

Khúc Thương Ly không thể không dừng bước lại, lạnh lùng nhìn chảm chăm cô ấy.

Giờ phút này, gân xanh trên trán anh ấy đã nhao nhao muốn nổi lên Một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên mặt Tống Chỉ Manh: “Anh đừng khẩn trương, cũng đừng hiểu lầm, tôi chỉ là muốn cho anh xem một thứ. Sau khi xem xong anh hãy quyết định có muốn giúp tôi hay không.”

Khúc Thương Ly nhíu mày thật chặt.

Ánh mắt anh ấy lạnh lùng nhìn Tống Chỉ Manh †ừ móc ra một vật nhỏ từ trong túi tiền, sau đó đưa tới lòng bàn tay của anh ấy: “Chính là cái này.”

Khúc Thương Ly cầm một huy Chương, phát hiện là một huy Chương quân sự.

Khi anh lật tấm huy chương lại, nhìn thấy cái tên khắc sau lưng, säc mặt đột nhiên thay đối: “Tại sao cô có thể có vật này?”

Tống Chỉ Manh có chút bất ngờ với phản ứng của Khúc Thương Ly.

Cô ấy không ngờ rằng vật mà Quan Triều Viễn cho mình còn quá hữu dụng: “Anh không cần phải để ý tôi lấy thứ này ở đâu, tôi chỉ muốn dùng huy Chương này đổi lấy vòng tay huyết ngọc đó.”

Khúc Thương Ly bình tĩnh nhìn cô ấy thật lâu: “Ba ngày sau, chờ tin tức của tôi.”

“Được, vậy tôi đi trước.”

Nói xong lời này, Tống Chỉ Manh chậm rãi xoay người, bàn tay buông thõng bên cạnh nắm chặt thành năm đấm.

Ban đầu lúc ở chung với Khúc Thương Ly cho tới bây giờ cô ấy cũng chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày, hai người bọn họ lại phải dựa vào những trao đổi nhỏ thế này mới có thể duy trì liên lạc Sai rồi, không phải giao tiếp, chỉ là đối thoại Sau khi Tống Chỉ Manh xoay người, Khúc Thương Ly đứng im tại chỗ như cũ.

Anh nắm chặt huy Chương, ánh mắt cứ dán chặt ở bóng lưng của Tống Chỉ Manh.

Không biết đã qua bao lâu, nhưng anh ấy dường như đang đấu tranh để đưa mình ra khỏi ký ức bụi bặm nào đó, Anh ấy tìm được xe của mình.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2957


Chương 2957

Cửa xe mở ra, một cậu bé vươn đầu nhìn ra bên ngoài: “Cha, cô Tô Lam đâu?”

Đến lúc cậu bé phát hiện ngoài cha mình ra thì không có một người nào khác thì không thể không biểu hiện vẻ thất vọng.

Khúc Thương Ly lên xe rồi bảo tài xế lái xe, sau đó đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa tóc của Khúc.

Nhất Phàm: “Cô Tô Lam phải tăng ca, cho nên không thể xuống chơi với con được.”

Khúc Nhất Phàm nhíu mày thật chặt, cậu bé tức giận ôm ngực: “Nếu cô ấy nói tăng ca, vậy chúng ta cũng có thể đi trên lầu tăng ca cùng với cô ấy mà.”

“Bây giờ cô Tô Lam đang làm việc, chúng ta đã nói là không đến làm phiền cô ấy mà, đúng không?”

“Con không quan tâm, con muốn đi”

Cặp mắt Khúc Nhất Phàm trợn tròn, rất cố chấp.

Chân mày Khúc Thương Ly cũng nhíu thật chặt, sắc mặt cũng trầm xuống: “Không nghe lời có phải không?”

Có thể nói Khúc Nhất Phàm nhất sợ cái gì, dĩ nhiên chính là lúc cha mình tức giận, rất là khủng khiếp.

‘Vừa nhìn thấy gương mặt âm trầm của cha, cậu bé không khỏi run lên hai lần Cuối cùng cũng cúi thấp đầu xuống: “Cha, con mới vừa thấy, cha đứng ở cửa thang máy với một người phụ nữ”

Vẻ mặt Khúc Thương Ly rõ ràng cứng đờ.

Khúc Nhất Phàm ủy khuất mở miệng nói: “Cha, có phải con sắp có mẹ mới hay không?”

“Cha, con không muốn mẹ mới, nếu như muốn có mẹ, con muốn cô Tô Lam lag mẹ, hôm đó rõ ràng con đã cầu nguyện trước bánh sinh nhật như vậy. Tại sao cha làm con thất vọng như vậy, con ghét cha! Hu hu hu..”

Khúc Nhất Phàm cũng chỉ là một đứa trẻ năm sáu tuổi, sau khi hét xong những lời nói này, cậu bé đã che mặt khóc.

Bên trong đôi mắt của Khúc Thương Ly thoáng qua vẻ kinh ngạc, anh ấy không ngờ răng Khúc Nhất Phàm sẽ nói ra những lời này.

Anh ấy thở thật dài một cái: “Yên tâm đi, người phụ nữ kia sẽ không trở thành mẹ con”

Khúc Nhất Phàm nghẹn ngào ngẩng đầu lên khóc thút thít: “Có thật không?”

Khúc Thương Ly bế cậu bé lên, ôm vào ngực mình: “Tuyệt đối sẽ không, vĩnh viễn cũng sẽ không. Cha cam đoan với con!”

Mà lúc này khi Tô Lam biết Quan Triều Viễn sẽ đến đón cô nên đã nhanh chân rời đi.

Mới vừa bước ra khỏi tòa nhà, cô đã thấy một chiếc xe Bentley màu đen đang đậu ven đường Quan Triều Viễn bước xuống xe Bentley.

Lúc này, anh đang tựa vào thân xe, lười biếng mà cao quý.

Hản chỉ đứng im lặng như vậy, cái gì cũng không làm, đã có khí chất quý tộc tự nhiên phát ra tồi Đặc biệt là gương mặt đó, nhìn thế nào cũng không khỏi mê mệt.

Xem hìa, xem đi!

Cái vẻ đẹp trai này, ba trăm sáu mươi độ đều đẹp, người đàn ông không có bất kỳ góc chết này lại là chồng của Tô Lam tôi đây.

Trời ơi, chỉ cần nghĩ tới chuyện này thôi cũng đã khiến người ta cảm thấy phấn khích.

Tô Lam cầm túi xách rồi chạy nhanh tới.

Quan Triều Viễn dường như cảm nhận được cô đang di chuyển nên cũng ngẩng đầu nhìn qua.

Anh tình cờ nhìn thấy cô gái nhỏ bé của mình đang mỉm cười và chạy về phía anh với đôi mắt rực sáng.

‘Sau khi hai người lên xe, Tô Lam nghiêng đầu: “Cậu Lệ…”

Quan Triều Viễn nhíu mày một cái: “Em gọi anh là gì?”

Tô Lam sửng sốt một chút, ngay sau đó dập đầu mở miệng: ‘Lệ, cậu Lệ?”

“Giấy chứng nhận kết hôn của chúng ta đã có lâu như vậy, em cũng thích ứng hơn nửa năm rồi, còn không quen đổi cách gọi sao?”

Tô Lam không khỏi đỏ mặt: Tại sao người này lại nhắc đến chuyện cũ thế này?
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2958


Chương 2958

“Em, em đã quen gọi vậy rồi…”

Tô Lam yếu ớt mở miệng Khóe miệng Quan Triều Viễn nhẹ nhàng nhếch lên một cái: “Vậy bắt đầu từ bây giờ thử gọi là chồng đi, từ từ cũng quen”

Tô Lam nói: “Em…”

Em thấy xấu hổ đấy, có được hay không?

Thật là!

Nhìn dáng vẻ đang kìm nén đến mặt đỏ bừng của tiểu yêu tinh kia, Quan Triều Viễn híp mắt: “Anh Viễn và chồng, chọn một trong hai”

Tô Lam sửng sốt một chút, tại sao cô lại cảm thấy cái nào cũng thật là xấu hổ chứ!

“Có gọi hay không?”

Quan Triều Viễn vừa quay đầu nhìn cô một cái.

Tô Lam vô cùng gian nan mở miệng “Viễn…”

Chân mày Quan Triều Viễn lại nhíu một cái Tô Lam sợ hết hồn, nói ra: “Quan Triều Viễn”

Quan Triều Viễn đột nhiên có chút bất đắc dĩ: “Để cho em gọi anh một tiếng chồng, thật sự khó.

khăn đến thế sao?”

Tô Lam nhìn anh đang làm danh vẻ đáng thương, không nhịn được phải mở miệng: ‘Em lại có một ý tưởng”

‘Ừm?”

“Dù sao anh cũng lớn hơn em một khoảng tuổi, sau này em gọi anh là chú vVieexn thì như thế nào Mặt Quan Triều Viễn đầy hắc tuyến.

Tô Lam cố ý chọc tức anh: “Chú Viễn, sao hả”

Đi được hơn mười phút, xe chậm rãi dừng lại Tô Lam lấm lét nhìn trái nhìn phải một chút: “Chú Viễn, đây là nơi nào vậy?”

Quan Triều Viễn im lặng xoa xoa mi tâm: “Xuống đây đi!”

Tô Lam nhịn cười từ trên xe đi xuống.

Bọn họ tới một hầm đậu xe, Quan Triều Viễn dắn cô lên tầng tám, sau đó bước vào một cửa hàng trang sức được trang hoàng lộng lấy.

“Cậu Nhân viên cửa hàng vừa nhìn thấy Quan Triều Viễn, ánh mắt sáng lên và vội vàng bước ra ngoài.

Tô Lam sửng sốt một chút: Nhân viên cửa hàng này dường như biết anh ta, chẳng lẽ chứng tỏ anh ta đã từng đến đây sao?

Quan Triều Viễn nhàn nhạt gật đầu: “Đồ chuẩn bị xong chưa?”

Nhân viên cửa hàng kia vội vàng gật đầu một cái: “Dĩ nhiên đã chuấn bị xong, mười đi bên này”

Tô Lam vẫn đang nhìn xung quanh, nhưng bất thình lình lại bị Quan Triều Viễn đến nắm chặt tay: “Đến đây”

Hai người một trước một sau đi theo nhân viên cửa hàng vào một căn phòng VIP rộng rãi.

Đối diện với cửa ra vào, cửa sổ kiểu Pháp khổng lồ che gần như toàn bộ bức tường.

‘Vách tường đối diện là một số phòng thử quần áo.

Nhân viên cửa hàng mỉm cười giới thiệu: “Hai vị xin chờ một chút, bởi vì đồ đều là đặt làm riêng, ngày hôm qua được vận chuyển bằng đường hàng không từ Paris tới đây, cho nên hiện tại chưa đặt trong phòng triển lãm, tôi lập tức đi lấy ngay.”

Chờ sau khi nhân viên cửa hàng rời khỏi, Tô Lam mới nhíu mày, mặt cô đầy vẻ nghỉ ngờ nhìn về phía Quan Triều Viễn: “Anh cứ thần thần bí bí như vậy, có phải đã mua thứ gì ở đây không?”

Quan Triều Viễn nhìn dáng vẻ ngơ ngác kia ngơ ngác của cô, ánh mắt anh thoáng dịu lại: “Ừ, anh có chọn một số thứ”

Tô Lam nở một nụ cười tuyệt vời trên khuôn mặt: “Sẽ không phải là chuẩn bị bất ngờ cho em chứ? Em có thể nói với anh,dù sao cũng đừng cố mua chuộc em bằng vật chất, dẫu sao em cũng không khuất phục đâu, hèn mọn… Ôi trời!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2959


Chương 2959

Tô Lam còn chưa nói hết lười, cả người trực tiếp cứng ở tại chỗ.

Đôi mất to trong veo ấy nhìn thẳng vào cửa như thế này, không nỡ rời đi Lại… Lại là váy cưới.

Người bán hàng nở một nụ cười trên khuôn mặt của mình sau khi nhìn thấy biểu hiện ngạc nhiên của Tô Lam.

Cậu ta vội vàng đi tới, rữ chiếc váy cưới trên tay xuống, bãi cát trắng dài đột nhiên vương vãi khắp mặt đất.

Thánh khiết và đẹp đẽ, đẹp đến mức làm cho người ta gần nghẹt thở.

Kiểu váy cưới đơn giản nhưng không đơn giản, sang trọng và không khoa trương, từng đường kim mũi chỉ đều tình xảo.

Tô Lam kinh ngạc nghiêng đầu nhìn về phía Quan Triều Viễn: “Cái này…nhàn nhạt nhắc nhở: “Váy cưới.”

Dĩ nhiên cô biết đây là váy cưới.

Cô chỉ là muốn biết, tại sao phải có váy cưới?

“Tại sao?”

Tô Lam ngơ ngác còn chưa phục hồi tỉnh thần lại.

Quan Triều Viễn đã tiến lên một bước, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô một cái “Đám cưới của chúng ta, chẳng lẽ không cần một váy cưới đàng hoàng sao?”

“Đám cưới?”

Cô không nghe lầm chứ, Quan Triều Viễn thực sự đã nói với cô ấy về đám cưới?

“Nhưng mà quan hệ của chúng ta rõ ràng vẫn chưa…”

Tâm tình của Tô Lam lúc này hết sức phức tạp, nhất thời một câu nói cũng không xong.

“Một tuần sau, chính là sinh nhật của ông cụ, đến lúc đó anh sẽ thảo luận một chút về ngày cưới cùng trưởng bối, anh cưới em”

Anh cưới em.

Ba chữ ngắn gọn mà sâu sắc nhưng lại có cảm giác hấp dẫn chết người.

Tô Lam cần môi thật chặt, vừa khẩn trương lại vui vẻ.

“Nhưng mà, chuyện này thật sự tốt sao? Em biết, em biết anh muốn cho em một câu trả lời, nhưng em đã hứa với anh, sau khi thu xếp xong mọi chuyện, thì…”

“Không đem chuyện em là bà Quan truyền ra ngoài, để em có thể đi khắp nơi thu hút ong bướm?”

Khuôn mặt Tô Lam đỏ lên: “Em nào có thu hút ong bướm!”

“Anh muôn để cho toàn thế giới đều biết em là bà Quan, không thể chờ đợi điều này nữa”

Vào lúc này không chỉ có tai của Tô Lam đỏ, mà ngay cả cổ cũng đỏ.

Quan Triều Viễn người này, tính tình không chỉ lạnh lùng mà còn đần độn nữa.

Hai người nhận được giấy đăng ký kết hôn là do một tai nạn, trước đó bọn họ cũng không có khi chuyện xảy ra.

Chỉ nghĩ đến việc sau này tìm một cơ hội thích hợp rồi ly hôn.

Hơn nữa con người trước mặt này bình thường rất ít nói, có lúc coi như là mở miệng nói chuyện, nhưng tất nhiên cũng không có mấy câu xuôi tai, chớ đừng nhắc tới những lời yêu đương.

Nhưng mà không biết tại sao, từ khi cô chuyển hộ khẩu của mình dời đến thủ đô, sau khi điền tên mình vào gia phả của nhà bọn họ.

Khả năng nói về tình yêu của anh chàng này dường như bất ngờ được khai quật.

Mỗi lần nói ra những lời yêu thương này, mặt không đỏ tim cũng không đập mạnh Nhưng vẻ ngoài nghiêm túc của anh ấy lại quyến rũ đến mức đòi mạng.

Bất kể nghe bao nhiêu lần, tim của Tô Lam luôn đập loạn “Khụ khụ khụ…ˆ Cô nhân viên cửa hàng vốn đã đỏ bừng mặt, không khỏi ho khan hai tiếng Không phải là bởi vì chờ thời gian quá lâu, mà vì họ tiếp tục hành hạ cô ây như thế này, cô ấy chỉ chỉ như con chó độc thân ngã lăn ra đất.

Tô Lam có chút ngượng ngùng: “Vậy… Em đi thử trước một chút?”

Khuôn mặt nhỏ nhản của cô đỏ bừng, ôm áo cưới chạy vào phòng thử quần áo.

Khóe miệng Quan Triều Viễn nhẹ nhàng nhếch một cái, nhìn bóng lưng đang rời đi của cô.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2960


Chương 2960

Người bán hàng cũng bị lây nhiễm bởi bầu không khí ấm áp này, cậu ây mỉm cười và nói: “Bà Quan thật đúng là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới này!”

Quan Triều Viễn cười một tiếng, không nói gì Những người khác có thể không biết rằng trước khi Tô Lam xuất hiện, cuộc sống của anh gần như bị chiếm đóng bởi những cuộc chiến công khai và bí mật trong trung tâm thương mại hay những âm mưu trong gia đình.

Kể từ sau sự việc đó, hầu như tất cả mọi người đều nói rằng anh nợ nhà họ Quan một mạng.

Bởi vì cái mạng này, anh đã phải gánh nặng mọi thứ và khó khăn bước tiếp, Anh thậm chí cho là đời này mình đã mất đi năng lực yêu một người Có thế vừa lúc đó, Tô Lam đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của anh.

Cô là một tai nạn và phá vỡ mọi kế hoạch ban đầu của anh.

Cô giống như là một ánh mặt trời ấm áp, từ từ.

làm tan chảy trái tim băng giá của anh.

Không biết từ lúc nào, anh đã quyết định.

Cho dù kiếp này nàng là kẻ thù truyền kiếp, nàng cũng sẽ không bao giờ buông tay.

Ngay khi anh còn đang chìm trong suy nghĩ, một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên từ phòng thử đồ.

Là giọng nói của Tô Lam.

Tô Lam Quan Triều Viễn đi tới thật nhanh, đi mấy bước đã đến cửa phòng thử quần áo: “Thế nào?”

Giọng nói của Tô Lam bên trong phòng thử quần áo tỏ ra có chút quẫn bách: “Không sao, không sao hết”

“Mở cửa ra.”

“Thật sự không có sao, em thay ngay đây”

“Có phải muốn anh đạp cửa đúng không?”

Tô Lam thật là xấu hổ, cô im lặng xoay người, kéo cửa ra một khe hở nhỏ: “Em thật sự, không có chuyện gì…”

Không đợi cô nói hết lời, Quan Triều Viễn đẩy tay một cái, nhanh chóng đẩy cửa phòng thử quần áo ra.

Anh né người một cái, nhanh chóng chen vào.

Gương mặt xinh đẹp của Tô Lam ửng đỏ, hết sức tức giận trợn mắt nhìn anh: “Không phải em đã nói không có chuyện gì sao? Anh còn vào đây làm gì? Người khác mà thấy được thì không tốt đâu.”

Quan Triều Viễn nhàn nhạt mở miệng: “Bên ngoài cửa hàng đang có khách, cho nên cậu ấy đi ra ngoài rồi”

‘Sau khi nói xong, anh nhanh chóng đánh giá cô gái trước mặt từ trên xuống dưới.

Đúng lúc này, tiểu yêu tỉnh đang đỡ ngực.

Chiếc váy cưới này có kiểu dáng ống suông, dây kéo phía sau mở thẳng đến eo.

Chẳng qua là lúc cô kéo dây khóa kéo, thì không đứng vững, vô tình đụng phải tường, cũng không có vấn đề lớn gì Nhưng là Tô Lam không biết, lúc Quan Triều Viễn nhìn động tác này của cô, bên trong đôi mắt đã có ngọn lửa sắp đốt Cổ của cô thon dài mà trắng nốn, phần lưng đường cong xinh đẹp.

Hơn nữa dáng vẻ thẹn thùng đến mức không thể tự mình biểu cảm giờ phút này khiến cho ánh mắt Quan Triều Viễn cũng trở nên âm trầm.

“Anh, anh mau giúp em kéo lên đi!”

Tô Lam bị anh nhìn đến mức bức rức, một khuôn mặt nhỏ nhãn đỏ lên, cô tức giận đưa tay đẩy anh.

Nhưng động tác này của cô, không những không có thể đẩy được Quan Triều Viễn, mà lại còn khiến cho chiếc váy của mình rơi xuống.

Một vùng trắng như tuyết trước ngực thật sinh động, “AI”

Tô Lam kinh ngạc hét lên một tiếng, vội vàng kéo váy cưới lên.

Quả táo ở cổ họng của Quan Triều Viễn hơi hoạt động Rốt cuộc anh cũng khống chế được suy nghĩ, đi đến sau lưng Tô Lam, từ từ kéo dây khóa kéo cho ©ô.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2961


Chương 2961

Anh đã bị cấm nửa tháng.

Dây khóa kéo được kéo đến một nửa, hô hấp của Quan Triều Viễn đột nhiên ngưng trọng.

Đưa tay đem tiểu tử ôm vào trong ngực của mình: “Cái đó đi rồi chứ?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Lam nhất thời ửng đỏ.

Cô dĩ nhiên biết cái mà Quan Triều Viễn nói là cái nào.

Có một số việc, tránh được mùng một không tránh khỏi mười lăm, Tô Lam chỉ có thể nhắm mắt khế gật đầu Cuối cùng Quan Triều Viễn cũng thở phào nhẹ nhõm, anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên bả vai cô.

Cùng lúc đó, bên ngoài phòng thử quần áo đột nhiên truyền đến một loạt tiếng bước chân.

Ngay sau đó, giọng nói của một người phụ nữ trung niên vang lên: “Tiểu Khải, con nói giúp mẹ xem, sợi dây chuyền này như thế nào?”

Ngay sau đó, thì có một giọng nói dịu dàng của một người đàn ông đáp lời bà: “Con cảm thấy cái này cũng không tệ lắm, bất kể là màu sắc hay kiểu đều rất đẹp”

Là Nhan Thế Khải.

Đàn anh đang ở bên ngoài?

Sau khi ý thức được chuyện này, thân thế đang mềm mại của Tô Lam đột nhiên cứng một chút.

Động tác mất tự nhiên này của cô, tự nhiên cũng không có thể tránh khỏi ánh mắt của Quan Triều Viễn sau lưng.

Dù sao, anh cũng biết giọng nói của Nhan Thế Khải Tô Lam có chút khẩn trương xoay người, lắc đầu nhìn Quan Triều Viễn Cô nhẹ nhàng lấy tay ra dấu: Bên ngoài đang có người, đừng như vậy.

Bên ngoài phòng thử quần áo, Nhan Thế Khải cùng mẹ Nghiêm đang ngồi hai bên bàn tròn Trên mặt bàn tròn có để vài dây chuyền trân châu mới nhất.

“Tiểu Khải, hôm nay bảo con đi theo giúp mẹ chọn đồ trang sức, sẽ không làm trễ công việc của con chứ?”

Mẹ Nhan vừa thử mang dây chuyền trân châu vừa tán gầu cùng con trai.

Nhan Thế Khải cười n‹ àm sao được chứ?

Mấy hôm nay công việc bận rộn, cho nên không thời gian cùng mẹ và cha, là con không đúng:”

Mẹ Nhan thở dài một cái: “Con trai à, không phải mẹ nói với con rồi sao, con cứ làm việc cả ngày lẫn đêm., mẹ thật sự lo lắng cho con…”

“Chuyện Liêu Minh Hoa mẹ có nghe nói, loại phụ nữ đó, con có thể không để trong lòng.”

“Đàn ông mà, con đường trưởng thành sẽ luôn có những va vấp, vấp ngã rồi sẽ qua thôi.”

“Gần đây mẹ có nghe điều dưỡng ở bệnh viện nói người phụ nữ kia luôn chạy đến phòng làm việc tìm con, có đúng hay không?”

Mẹ Nhan đùng đùng nói một tràng.

‘Vừa nhắc tới trật khớp, Nhan Thế Khải chỉ cảm thấy đau trong lòng.

Nếu như chỉ là bởi vì anh ấy bị lừa dối, anh ấy cũng sẽ không canh cánh trong lòng như vậy.

Nhưng mà là Liều Minh Hoa lừa dối để cho anh ấy bỏ lỡ Tô Lam.

Đây mới là nguyên nhân khiến anh không cách nào quên được.

Gần đây anh ấy toàn tâm toàn ý vùi đầu vào công việc, cả ngày lẫn đêm, chính sợ mình chỉ cần dừng lại một cái, thì sẽ nhớ tới Tô Lam.

Cũng sẽ nghĩ xem mình đã ngu ngốc đến mức nào, chính tay mình đã từng bước đẩy cô ấy ra xa như thế nào “Mẹ, nếu như con nói với mẹ rằng con vẫn còn yêu Tô Lam thì sao?”

Giọng nói vô tình mang đầy vẻ hối hận của Nhan Thế Khải truyền từ bên ngoài vào phòng thay quần áo.

Mẹ Nghiêm đã định thử đeo dây chuyền cũng phải dừng một chút.

Ánh mắt của bà hết sức phức tạp nhìn con trai mình, nửa ngày cũng vừa nói ra một câu.

Tự nhiên Tô Lam cũng nghe thấy những lời nói này của anh ấy, thân thể cô ấy cứng đờ, vừa khẩn trương lại hốt hoảng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2962


Chương 2962

Cô rất sợ Quan Triều Viễn sẽ hiểu lầm cái gì.

Dù sao người này mỗi lần ghen, hậu quả đều hết sức nghiêm trọng, Nếu như những lời này của Nhan Thế Khải chọc giận Quan Triều Viễn, nói không chừng anh sẽ làm khó nhà họ Nhan.

Phản ứng này của Tô Lam rất nhanh đã bị Quan Triều Viễn nhận ra được, anh vung tay lên, nhanh chóng cởi váy cưới trên người cô xuống.

Tô Lam sợ hết hồn, vội vàng ôm lấy cổ của anh, cắn răng nghiến lợi nói nhỏ: “Quan Triều Viễn, khốn kiếp!”

“Sợ bị cậu ta biết? Sợ bị cậu ta thấy? Hay là có thể nói, bây giờ em đang suy nghĩ đến cậu ta?”

Giọng nói Quan Triều Viễn đầy vẻ khó chịu Lại là như thế này!

Mỗi khi Tô Lam tránh mặt anh bằng nhiều cách khác nhau để ngăn người khác biết mối quan hệ giữa hai người họ, thì Quan Triều Viễn luôn có thể dễ dàng phát cáu.

“Em đã được gả cho anh rồi, tại sao anh còn nói những lời như vậy?” Tô Lam yếu ớt kháng nghị “Vậy em nói xem rõ ràng anh là aiI”

Ánh mắt hai người quấn quýt lấy nhau.

Tô Lam như bị hút vào ánh mắt lúc nào không hay: “Lệ…”

“Gọi là chồng”

Tô Lam cần mi thật chặt, nửa ngày mới thấp giọng mở miệng: “Ch.. Chồng…”

Quan Triều Viễn chỉ chỉ ép cô và bắt nạt cô trong phòng thử đồ cho đến khi giọng nói bên ngoài dần biến mất..

“Ehèm..”

Bên ngoài phòng thử quần áo, nhân viên cửa hàng lúng túng vô cùng, nên sau khi hô khan hai tiếng mới đi ra ngoài.

Làm sao Tô Lam có thể nghe không hiểu ám chỉ của nhân viên cửa hàng, lại thẹn thùng đến mức đầu cũng không dám ngẩng lên.

“Bây giờ đậu hủ cũng ăn rồi, anh có phải nên buông tay hay không?”

Quan Triều Viễn buông nhẹ đôi tay: ‘Áo cưới còn chưa có mặc xong, anh tới giúp em”

Tô Lam thật là phải bị người này làm cho tức chết.

Mới vừa rồi cũng nói là tự mình đi vào phòng để thay áo cưới, nhưng lại ăn sạch đậu hủ của mình trong phòng thử quần áo, thậm chí còn phải để nhân viên cửa hàng đến nhắc nhở.

Thật là mất mặt quá đi!

Chỉ có điều, may mản thay lần này, Quan Triều Viễn không động tay động chân nữa mà ngoan ngoấn mặc lại váy cưới cho cô Hai phút sau, Quan Triều Viễn đi ra ngoài trước.

Khi Tô Lam mặc váy cưới bước ra ngoài, ánh mắt Quan Triều Viễn chợt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Nhân viên bán hàng đứng một bên không nói đến tiếng ho vừa rồi, mà chỉ thật lòng khen ngợi “Cô Lệ, cô thực sự là cô dâu xinh đẹp nhất mà tôi từng thấy”

Tô Lam có thân hình cao ráo, dáng người cũng rất chuẩn, trên một khuôn mặt nhỏ nhắn của cô là những đường nét thanh tú, xinh đẹp, có một sự trẻ trung đặc biệt.

Cho dù đó là phong cách nào, cô cũng có thể làm chủ được một cách dễ dàng.

“Cô Lệ, cô có thích chiếc váy cưới này không?”

Nhân viên bán hàng cười tủm tìm, mở miệng hỏi thăm, Tô Lam quay một vòng và khen ngợi từ tận đáy lòng: “Rất đẹp.”

“Đương nhiên là đẹp rồi, cô có biết ai là người thiết kế chiếc váy cưới này không?”

Tô Lam lắc đầu: “Tôi không biết nhiều về ngành thời trang này lắm”

“Thật ra chiếc váy cưới này không phải do nhà thiết kế hàng đầu nào thiết kế cả! Hơn nữa cô còn biết nhà thiết kế này nữa…”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2963


Chương 2963

Tô Lam có vẻ mơ hồ không hiểu. Đây là lần đầu tiên cô gặp nhân viên của cửa hàng, chẳng lẽ anh ta lại biết cô có quen biết ai hay sao?

Trong sự nghỉ ngờ, nhân viên cửa hàng quay đầu lại và nhìn về hướng của Quan Triều Viễn.

Tô Lam cũng tiện mắt nhìn theo, thấy rằng ánh mắt của anh ta hướng về phía Quan Triều Viễn: “Không đời nào?”

Quan Triều Viễn không vui, nhíu mày: “Làm sao?

Em nghĩ anh không làm được sao?”

Tô Lam liền vội vàng lắc đầu: “Tại sao lại thế được? Em chỉ là có chút hơi ngạc nhiên thôi Hóa ra chú Quan Triều Viễn nhà chúng ta lại là một nhân tài toàn diện như vậy!”

Anh rất vui về vì Tô Lam có thể mở miệng khen ngợi anh.

Nhưng khi anh vừa nghe thấy cô gọi anh là chú, lông mày anh lại cau có lại.

Trên thực ¡nh ra, anh cũng chỉ lớn hơn cô ấy sáu tuổi thôi mà.

Thế nhưng người ta vẫn nói rằng ba tuổi là một khoảng cách thế hệ, nếu tính nư vậy, giữa hai người họ có tận hai khoảng cách hai thế hệ.

Nghĩ đến đây, Quan Triều Viễn không khỏi nhíu mày.

Tô Lam nhìn thấy cái biểu cảm này của anh, còn tưởng anh không vui nên vội vàng mở lời giải thích: “Thật ra là em cực kỳ thích nó.”

Quan Triều Viễn đi tới: “Bỏ hết một vòng vải voan mỏng ở phía dưới cùng của váy chỗ kia đi, hai ngày nữa chúng tôi sẽ quay lại đây lấy váy.”

“Dạ vâng, thưa anh Q Quan Triều Viễn Chiếc váy cưới do Quan Triều Viễn đặt làm riêng rất đắt tiền, và từ đầu đến cuối, thứ duy nhất anh yêu cầu sửa chỉ có phần dưới của váy thôi.

Thực sự có rất ít khách hàng dễ tính như vậy.

Sau khi thử váy cưới, cả hai lần lượt đi khỏi cửa hàng váy cưới Quan Triều Viễn liếc nhìn cô, cô gái nhỏ đang theo sát phía sau anh.

Anh đi nhanh thì cô cũng đi nhanh, anh đi chậm thì cô cũng đi chậm lại.

Quan Triều Viễn đột ngột dừng lại.

Một tiếng “bịch”, Tô Lam không kịp dừng lại, đụng đầu vào lưng anh.

“AI”

Cô ôm mũi không nói nên lời, tức giận ngẩng đầu lên: ‘Anh làm gì vậy? Sao không nói không rằng gì lại đột ngột dừng lại?”

Cô chưa kịp nói xong thì đã thấy một bàn tay đưa ra trước mặt.

“Đưa tay cho anh”

Tô Lam sững người trong giây lát Chẳng mấy chốc, bàn tay không xương mong manh ấy đã nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay anh.

Quan Triều Viễn nhẹ nhàng năm chặt cô, cứ như vậy công khai nắm tay cô, đi về phía thang máy.

Bàn tay của anh rất to, to đến mức chỉ một nắm tay là có thể bao trọn cả bàn tay nhỏ bé của cô.

Được anh nằm tay thế này, cảm giác thật ấm áp mà cũng thật an toàn.

Lúc này, Tô Lam đột nhiên hiểu ra tại sao.

ban nấy, khi ở trong phòng thử đồ, tại sao Quan Triều Viễn lại đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Bởi vì khi cảm thấy không an toàn, người ta thực sự rất nhạy cảm và cảm xúc của họ cũng khó mà khống chế được.

Cũng như chính bản thân cô vậy.

Nếu như ở trước mặt Lê Duyệt Tư, Quan Triều Viễn lại buông tay cô ra, chắc hẳn cô cũng sẽ đau lòng lảm, phải không?

Nghĩ đến đây, Tô Lam chỉ cảm thấy trong lòng mình thật ấm áp biết bao.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tựa vào phía cánh tay của Quan Triều Viễn: “Chồng à…”

Cả người Quan Triều Viễn đột nhiên cứng đờ lại hồi lâu.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2964


Chương 2964

Anh quay đầu lại, thoáng nhìn thấy cô gái nhỏ đang tựa vào cánh tay của anh một cách thân mật, trên gương mặt cô còn hơi ứng hồng.

Cảm giác được cô dựa vào như thế này khiến †âm trạng của anh rất tốt, khóe miệng cũng không kìm nén được, mim cười.

Anh đưa tay ra và nhấn thang máy.

“Ting” một tiếng, thang máy đã đến.

Trong nháy mắt, khi cửa thang máy vừa từ từ mở ra, đập vào mắt anh là một bóng dáng quen thuộc.

Đó là Nhan Thế Khải.

“Đàn anh?”

Theo bản năng, Tô Lam dựng thẳng người lên, rời đầu khỏi cánh tay của Quan Triều Viễn.

‘Vốn dĩ cô định buông tay ra, thế nhưng nhưng một thanh âm trong đáy lòng đã mách bảo cô räng cô không được làm như vậy.

Tô Lam đột nhiên ngẩng đầu lên, liếc nhìn Quan Triều Viễn một chút.

Cô thấy anh đang nhìn Nhan Thế Khải một cách lạnh lùng, bàn tay vốn đang nắm tay cô cũng hơi buông lỏng ra.

Tô Lam đã trống rỗng, cô khế lại siết chặt tay Quan Triều Viễn: “Đàn anh, thật là trùng hợp”

Nhan Thế Khải gần như đóng băng ngay tại chỗ.

Bởi vì ngay lúc cửa thang máy mở ra, anh ấy đã nhìn thấy rõ ràng Tô Lam đang ngả vào trong vòng tay của Quan Triều Viễn.

Động tác của cô ấy rất thân mật và tự nhiên.

Hoàn toàn không phải là dáng vẻ bị ép buộc như những gì anh ấy tưởng tượng mà giống như là toàn tâm toàn ý thật sự yêu nhau thật lòng “Thật là trùng hợp…”

Khi Nhan Thế Khải nói, anh ấy có chút không được tự nhiên cho lắm, ánh mắt rủ xuống né tránh.

Bởi vì vừa rồi, khi Tô Lam nhìn thấy anh ấy, mặc dù cơ thể cô không còn tựa sát vào cánh tay của Quan Triều Viễn nữa, nhưng bàn tay vẫn đang nảm tay Quan Triều Viễn thật chặt.

Cảnh tượng này đâm vào trái tim Nhan Thế Khải vô cùng đau đớn.

Quan Triều Viễn quay đầu lại, thản nhiên liếc nhìn Tô Lam bên cạnh.

Vừa rồi, sở dĩ anh định buông tay cô ra là để xem thái độ của cô như thế nào.

Nếu cô vấn như trước, hết lần này tới lần khác tránh né công khai mối quan hệ của hai người trước mặt người đàn ông này thì Quan Triều Viễn sẽ không ngại nghĩ đến một cách nào đó để khiến cho Nhan Thế Khải trở nên bận rộn, không rảnh để xuất hiện trước mặt họ thêm một lần nữa.

Tuy nhiên, may mắn thay, lần này, Tô Lam đã không làm anh phải thất vọng.

Ba người đứng trong thang máy, Tô Lam chờ thang máy đi xuống Khi thang máy dừng lại ở bãi đậu xe dưới tầng hầm, Tô Lam mới nhìn Nhan Thế Khải một lát: “Đàn anh, em xin phép đi trước đây”

Nhìn thấy bóng lưng hai người rời đi, Nhan Thế Khải đột nhiên lên tiếng: “Tô Lam”

Tô Lam dừng chân lại.

Quan Triều Viễn đang đi về phía trước cũng dừng lại, nhưng biểu cảm có chút không vui hiện lên trên khuôn mặt anh rất rõ ràng.

“Em và Quan Triều Viễn Nhan Thế Khải cau mày nhìn cô, anh ấy biết rằng có một số chuyện không thể nói trước mặt Quan Triều Viễn, vì vậy anh ấy lại thay đổi câu chuyện: “Ngày nào có thời gian thì cùng nhau ăn một bữa nhé”

Tô Lam hơi thở dài: “Được”

Vừa rồi, khi Nhan Thế Khải gọi tên cô, vốn dĩ cô vẫn có chút lo lắng.

Cô sợ răng Nhan Thế Khải sẽ nói ra điều gì đó không nên, dù sao thì Quan Triều Viễn vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện của cô và Nhan Thế Khải.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2965


Chương 2965

Cô sợ răng Quan Triều Viễn sẽ không vừa lòng, sợ rằng sau khi anh đã không vừa lòng thì sẽ làm gì đó với Nhan Thế Khải.

Sau khi hai người lên xe, Quan Triều Viễn vẫn không hề lên tiếng.

Bầu không khí trong xe rơi vào một sự im lặng kỳ dị Theo lý mà nói, Tô Lam vừa mới thử váy cưới xong thì phải rất vui mới đúng.

Sau một lúc im lặng, Tô Lam lên tiếng trước: ‘Cảm ơn anh!”

Sau một lúc im lặng, Tô Lam lên tiếng trước: “Cảm ơn anh!”

Ánh mắt của Quan Triều Viễn nhìn nhẹ nhàng.

Khi anh mở miệng, giọng nói của anh có vẻ rất bình tĩnh, như thể không có bất kỳ cảm xúc gì “Cảm ơn anh đã thiết kế váy cưới cho em, hay là cảm ơn anh đã không làm khó đàn anh của em?”

“.., Cả hai”

“Cả hai?”

Dường như Quan Triều Viễn không ngờ rằng Tô Lam sẽ thể hiện sự lo lắng của cô cho Nhan Thế Khải một cách thẳng thản như vậy trước mặt anh.

Anh cực kỳ không hài lòng, hừ lạnh một tiếng.

“Em lo lắng anh sẽ ra tay với anh ta như vậy, khiến bây giờ, anh cảm thấy có chút phụ lòng mong đợi của em rồi”

Biểu cảm trên khuôn mặt của Tô Lam: cứng đờ lại một cách rõ ràng: “Rõ ràng là anh biết em không có ý đó mà”

Đương nhiên là Quan Triều Viễn biết rõ.

Hai người họ đã ở bên nhau trong khoảng thời gian lâu như vậy mà.

Nếu như đến bây giờ, anh vẫn không chắc chấn về tình cảm của Tô Lam dành cho mình, thì xem ra cả đời này anh đã sống một cách vô dụng rồi Thế nhưng vẫn không biết tại sao.

Chỉ cần liên quan một tí đến chuyện tình cảm, Quan Triều Viễn không thể không để tâm và ghen tuông.

Vì vậy, hôm nay, khi gặp Nhan Thế Khải, Tô Lam đã chọn cách nắm chặt tay anh, đây có thể coi là một cách để lấy lòng anh.

Thực ra, Quan Triều Viễn cũng không định tìm Nhan Thế Khải để tính sổ.

Sau đó, đột nhiên, hai người lại tiếp tục im lặng.

Mãi cho đến khi xe đi đến biệt thự núi Ngự Cảnh, Quan Triều Viễn mới đột nhiên mở miệng: “Hai ngày nữa sẽ có buổi tiệc rượu, khi đó em hấy đi cùng anh đi”

, rượu sao?”

“Đúng vậy, dòng họ quý tộc Âu ở Mỹ muốn bàn bạc dự án hợp tác với tập đoàn Lệ Thiên, cần đưa cả vợ con theo.”

Khi Quan Triều Viễn nói điều này, anh nhìn Tô Lam thật lâu với ánh mắt sâu thẩm.

“Nhà họ Âu?”

Đôi mắt của Tô Lam sáng lên, như thể nghĩ ra điều gì đó: “Không phải anh đang nói đến dòng họ người Hoa tiếng tăm lầy lừng ở Los Angeles đấy chứ?”

Phản ứng của Quan Triều Viễn với cô có vẻ hơi ngạc nhiên: “Em biết sao?”

Tô Lam gật gật đầi Chỉ có điều, khi cô nói, giọng của cô có vẻ hơi lờ mờ và lạc lõng: “Lúc đầu, anh trai của anh có làm ăn kinh doanh một chút với nhà họ Âu. Công tước Gilsay cũng đã đến ở lại nhà anh một đêm.

Khi đó, anh vẫn còn học trung học cơ sở nên cũng chỉ có một vài ấn tượng mờ nhạt thôi”

“Vậy thì tốt rồi, đến lúc đó em có thể tìm xem có người em quen biết hay không”

Trong lúc hai người đang nói chuyện, xe đã từ từ đi vào biệt thự.

Khi xe vừa mới dừng lại trong ga ra, Tô Lam đã đi ra mở cửa Chỉ có điều còn chưa kịp chạm vào tay gạt mở cửa xe, cô đã bất ngờ bị một lực kéo kỳ lạ nào đó, kéo cô lại phía sau ngửa mặt lên trời rồi ngả vào vòng tay của Quan Triều Viễn.

Tô Lam bị giật mình, giận dữ nhìn anh chăm chãm.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2966


Quan Triều Viễn ở trên nhìn xuống: “Cả một ngày.

hôm nay gọi anh là chú cảm thấy thế nào?”

Đầu Tô Lam căng như dây đàn: Anh chàng này cả ngày nay không có biểu hiện gì m: hóa ra là anh đang chờ đến lúc này để tính sổ với cô đây mà.

©ô bĩu môi: “Chú Lệ, chú đã nghe người ta nói thế này chưa? Ba tuổi là một khoảng cách thế hệ, chú hơn cháu sáu tuổi, vậy là có hẳn hai khoảng cách thế hệ. Gọi chú là chú thì có gì kỳ là sao?”

Nói xong, Tô Lam nhân cơ hội mở cửa xe.

Cô trực tiếp nhảy xuống xe, chạy thật nhanh vào trong biệt thự.

Quan Triều Viễn cũng ra khỏi xe.

Anh nhìn theo bóng lưng Tô Lam đang vội vàng chạy trốn, khóe miệng nhếch lên một đường cong.

Anh sải bước đi tới, theo sát sau lưng cô.

Ngay khi Tô Lam vừa mới bước vào cửa phòng ngủ chính, đã bị Quan Triều Viễn bắt lại, đẩy sát vào tường.

Một bầu không khí mê hoặc lan tỏa trong không gian giữa hai người đối diện, bốn mắt nhìn nhau.

“Vì nửa tháng nay tôi không đụng vào người em, làm cho em nghỉ ngờ năng lực của tôi ở một khía cạnh nào đó, nên em mới gọi tôi là chú, có phải như vậy không?”

Tô Lam mỉm cười, dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh: “Không dám đâu.”

“Không dám sao?”

Quan Triều Viễn đè cô xuống và nheo mắt: “Tôi thấy em rất dám đây mà”

Tô Lam bị anh đè xuống như vậy, hai tay lại còn bị giam cầm, cô có chút lắng sốt sắng không giải thích được.

Quan Triều Viễn đe dọa trên đầu: “Về sau em còn dám gọi tôi là chú nữa không?”

Tô Lam ngoan ngoãn trả lời: “Không dám ạ Quan Triều Viễn tiếp tục cắn vào tai cô: “Vậy sau này, em phải gọi tôi là gì nhỉ?”

Khuôn mặt xinh xắn của Tô Lam đỏ bừng lên, trên trán xuất hiện lấm tấm những hạt mồ hôi nhỏ: “Chồng… già.”

Cô vừa mới nói hết câu, hai người lăn từ ngoài cửa vào ghế sô pha, rồi lại từ ghế sô pha lên giường.

Đã nhẫn nhịn suốt nửa tháng, mặc dù Quan Triều Viễn nóng lòng nhưng cũng rất nhẹ nhàng.

Một đêm nhẹ nhàng tràn trề sự sung sướng, Mãi cho đến khi đường chân trời hiện lên, bầu không khí trong phòng mới đần dần lắng xuống…

Khi Tô Lam tỉnh dậy, cô thân mình như bị một chiếc xe thấy toàn ớn cán qua Phần lưng dưới thậm chí còn đau hơn và không thể đứng thẳng lên được.

Cô buồn bực xoay người vào trong, cảm thấy vừa động đậy một chút thôi mà ở chỗ nào đó đã đau đớn vô cùng.

“Tên khốn kiếp này…

Cô nghiến răng nghiến lợi, xoay người chuẩn bị đứng dậy.

Đột nhiên, cô nhìn thấy Quan Triều Viễn vẫn đang nằm bên cạnh mình.

Tô Lam liếc nhìn đồng hồ treo trên tường: Đã mười một giờ rồi!

Đến giờ này rồi mà Quan Triều Viễn vẫn ngủ yên được như vậy sao?

Thực sự không giống với thói quen thường ngày của anh.

Chẳng lẽ do đêm hôm qua vất vả quá sao?

Nghĩ đến đây, Tô Lam lại không khỏi đỏ mặt.

Vì đã ăn chay hơn nửa tháng cho nên đêm qua Quan Triều Viễn không hề kiêng nể mà “ăn” cô sạch sẽ.

Tung hoành đến hai ba giờ sáng thì mới dừng Tô Lam nhìn vào hình bóng anh mờ ảo trong mắt, suy nghĩ định đứng dậy cũng bị xua tan Cô không muốn đánh thức anh, năm yên lặng bên cạnh anh Quan Triều Viễn đang chìm trong giấc ngủ mơ màng, hình như cũng nhận ra điều gì đó.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2967


Chương 2967

Giang đôi tay dài ra, anh ôm cô vào lòng.

Ghé sát vào lòng anh, Tô Lam nhanh chóng mơ mơ màng màng và lại chìm vào giấc ngủ.

Sau hơn hai mươi phút, Quan Triều Viễn ung dung tỉnh dậy.

Anh cúi đầu xuống, liếc nhìn đồng hồ đeo tay thấy đã hơn mười một giờ, không khỏi cau mày chửi rủa: “Chết tiệt”

Vốn dĩ hôm nay, theo lịch, có một cuộc họp cấp cao của tập đoàn Lệ Thiên dự kiến diễn ra vào lúc chín giờ ba mươi phút sáng, Nhưng bây giờ đã mười một giờ rưỡi rồi, muộn tận hai tiếng!

Trước đây cho dù anh có thức trằng đêm, chỉ cần năm nửa tiếng đồng hồ là khí chất lại dồi dào như bình thường.

Anh cúi đầu, liếc nhìn Tô Lam vẫn còn đang ngủ say.

Quan Triều Viễn cau mày thật chặt: Có lẽ nào Tô Lam thực sự nói đúng thật, anh đã trở thành một ông chú với thể chất kiệt quệ rồi hay sao?

Lần đầu tiên, Quan Triều Viễn thể hiện sự nghi ngờ sâu sắc về năng lực thể chất của mình Thế nhưng anh cũng không biết rõ nữa: Ngay cả một thanh niên mười tám, mười chín tuổi, hoạt động vất vả như vậy trong một đêm cũng không có khả năng kham nổi Quan Triều Viễn cẩn thận buông Tô Lam ra, tắm rửa nhanh nhất có thể, rồi ra khỏi cửa.

‘Vì đêm qua hai người đã hoạt động quá mạnh cho nên Tô Lam đã ngủ say đến hơn một giờ chiều mới tỉnh dậy.

Nếu Lâm Mộc không ở ngoài gõ cửa gọi cô thì có lẽ cô vẫn có thể ngủ tiếp được.

Trong vài ngày tới, ngoài giờ học, Tô Lam sẽ ở lại hỗ trợ đoàn làm phim hoàn thành công việc.

Cô phối hợp với Phương Trí Thành xem đi xem lại cái cảnh quay và kiểm tra xem có chỗ nào quay chưa được tốt thì cần phải quay lại một lần nữa.

Tô Lam mê man bận rộn suốt ba ngày.

Đến lúc gần tan làm, cô nhận được một cuộc gọi từ Quan Triều Viễn.

Lúc này, cô ấy đang họp cùng với Phương Trí Thành và một số đạo diễn khác.

Phương Trí Thành ngay lập tức kéo dãn người khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo.

Ánh mắt sắc lẹm của anh ấy nhìn vào điện thoại, thấy tên người gọi đến là Quan Triều Viễn, anh ấy lập tức xua xua tay với Tô Lam: “Cô đi trước đi.”

Tô Lam thấy hơi có lỗi, cười cười với bọn họ, sau đó đứng dậy và đi ra ngoài.

“Tan làm chưa?”

“Ừm, cũng vừa mới tan làm thôi.”

“Xuống đây đi.”

“Được”
 
Back
Top Dưới