Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2888


Chương 2888

Tô Lam cau mày: “Anh thử xem nếu như nửa đêm đang ngủ ngon, em lén lút chui vào chăn anh rồi còn lợi dụng anh thì sao.”

Khóe miệng Quan Triều Viễn giật giật: “Anh ước còn không được.”

Còn ước gì như vậy sao, anh đúng là đồ lưu manh!

Tô Lam lười nói chuyện vớ vẩn với anh: “Anh nghĩ cũng đẹp quá đó”

Quan Triều Viễn phát hiện cô cho dù có tức giận cũng trông thật đáng yêu nha.

Đôi bàn tay to lớn của anh nắm chặt eo cô: “Hôm nay em có mệt không?”

Tô Lam vừa nghe đến giọng điệu của anh thì ngay lập tức hiểu anh đang muốn nói gì.

Cô vội vàng tránh ra, mặt sa sầm: “Rất tốt, gần đây em nghỉ ngơi một chút, không có chuyện gì.

“Vậy có thể hay không.”

Mặc dù anh vẫn đang hỏi, nhưng tay anh đã bắt đầu lần mò.

Tô Lam có chút nghĩ..”

Quan Triều Viễn nghe giọng điệu của cô ấy không đúng lắm.

Hành động đang làm bỗng dừng lại: “Bà Quan, khoảng thời gian này anh biểu hiện chưa đủ tốt hay sao?”

Bởi vì muốn bù đắp lúc anh bắt nạt cô vậy nên Quan Triều Viễn mấy ngày nay đều chăm chỉ phục vụ Tô Lam giống như phục vụ thái hậu vậy.

Tô Lam đưa tay đẩy anh ra rồi đứng dậy.

Trong mắt lóe lên một tia sáng: “Không có, Anh Quan bắt nạt em một ngày một đêm, làm cho em sốt cao ba ngày ba đêm, quả thật là không tệ nha”

Quan Triều Viễn cảm thấy đau đầu, biết ngay.

chuyện này không dễ dàng mà.

Anh đã sớm biết chuyện này không trôi qua hộp nói: “Em không dễ như vậy mà chỉ có thể nhìn cô bằng đôi mắt trông ‘Vậy bà Quan định giận bao lâu?”

Tô Lam chớp chớp đôi mắt to thản nhiên nói: “Chuyện này còn xem Anh Quan biểu hiện ra “Mấy ngày nay em không cho anh ngủ trên giường, anh đã ngoan ngoãn ngủ trên sofa. Ngoại trừ gần gũi với em một chút, nhưng anh cũng coi là có biếu hiện không tồi mà. Chẳng lẽ bà Quan không muốn cho anh một chút ngọt ngào hay.

sao? Dù sao thì một chút ngọt ngào cũng không có, làm sao anh được cổ vũ mà tiếp tục.”

Tô Lam nhìn anh chăm chăm: “Anh Quan muốn được thưởng đúng không?”

Quan Triều Viễn gật đầu.

Anh còn chưa kịp nói tiếp thì cảm giác trước mắt tối sầm lại.

Cô đã ngồi ngay trên đùi anh, kéo cổ anh và hôn anh Đầu của Quan Triều Viễn chưa kịp phản ứng thì †ay anh đã ôm eo cô một cách vô thức.

Bình thường lúc anh hôn trộm cô cũng như là chưồn chưồn lướt nước, sợ cô sẽ có chút không vi Lần này cuối cùng cô đã chủ động một lần, không có lý do qì mà anh không đáp lai cả.

Khi hai người đang cực kỳ nồng cháy, Tô Lam đột nhiên dùng hai tay trực tiếp đẩy anh ra.

Bất ngờ bị cô đẩy ra, Quan Triều Viễn còn chưa có phục hồi tinh thần Chỉ ngây người nhìn Tô Lam.

Chỉ thấy đôi mắt to của cô mờ đi, bên trong tràn ngập nước mắt.

Khóe miệng nhếch lên và nở một nụ cười quyến rũ: “Anh Quan, vị ngọt đã tặng cho anh”

Phải đến lúc này, Quan Triều Viễn mới phục hồi tinh thần lại.

Đang chuẩn bị tiến về phía trước ôm cô, đã nhìn thấy cô rất nhanh đã xoay người chạy ra ngoài.

Lúc này trong phòng ngủ đã không còn người.

Nhưng trong toilet lúc này đang sáng đèn còn có tiếng nước chảy róc rách.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2889


Chương 2889

Quan Triều Viễn bước đến cửa phòng tắm, nhìn không rõ lớp kính mờ nhưng vẫn có thể nhìn thấy một bóng đen mảnh mai đang đứng dưới vòi hoa sen.

Dùng một nụ hôn trêu chọc anh rồi giờ lại chạy đi tắm.

Thật sự là muốn chết!

Quan Triều Viễn chán nản xoay người đi vào phòng tẩm trong phòng khách, trực tiếp tắm nước lạnh.

Nước lạnh dội vào người anh, cố gắng dập tắt ngọn lửa đang bùng chát Quan Triều Viễn nhìn xuống bàn tay phải của mình.

Các khớp xương rõ ràng, mảnh mai và đẹp mắt, Tô Lam từng nói răng cô đặc biệt thích đôi tay này của anh Một ý nghĩ xấu xa từ từ nảy ra, Quan Triều Viễn cau mày và vươn bàn tay về vật nho nhỏ…

‘Sau nửa giờ.

Anh đau đầu nhìn bàn tay phải của mình, đột nhiên xúc động muốn lao vào nhà bếp lấy dao chặt bàn tay này.

Quan Triều Viễn bước ra khỏi phòng tắm một cách thô bạo và ngồi trước bàn làm việc.

Anh ngây người nhìn vào màn hình máy tính một lúc lâu.

Đột nhiên, mặt anh sa sầm lại, anh nhấc điện thoại lên và gọi hết người này đến người khác: “Gửi thông báo đi, mười phút sau sẽ họp hội đồng, ai văng mặt thì đến phòng nhân sự để làm thủ tục thôi việc”

“Vâng, ông chủ.”

Lần lượt cúp điện thoại, ngay lập tức gửi một email cho tất cả các giám đốc điều hành cấp cao của tập đoàn Lệ Thiên.

Tạm thời, các giám đốc điều hành cấp cao phàn nàn.

Người gây nên chuyện này, Tô Lam lại không biết gì Lúc này, tâm trạng cô vui vẻ vì trêu đùa Quan Triều Viễn, cô ngâm nga một bài hát trong lúc tảm.

Bởi vì đã hứa sẽ đi cùng Tô Lam đến nhà Lâm Thúy Vân với tư cách là một vị khách, buổi chiều Quan Triều Viễn đã dẹp lại hết các lịch trình.

‘Vài ngày trước, cơ thể của Tô Lam gần như hồi phục.

Hai ngày nay, buổi sáng cô ở Lan Ly bổ túc, buổi chiều cô ở đoàn làm phim, rất bận rộn.

“Đại Đường vô song” sẽ sớm được kết thúc.

Những cảnh nào chưa đủ tỉnh tế thì cần phải quay bổ sung, phải được sửa sang lại.

Rõ ràng chỉ là một người nhỏ bé vậy mà giờ lại bận trở thành trợ lý của đạo diễn Tô Lam cũng không nói nên lời.

Buổi chiều ngày hôm qua, cô đã sắp xếp tất cả các cảnh quay mà Lê Ngọc Hi cần phải quay ổn thỏa. Buổi trưa đi ăn cơm, cô có cùng đi không?” Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Phương Trí Thành vừa sửa kịch bản vừa chào hỏi Tô Lam.

Tô Lam do dự một lúc, nghĩ đến hai chị em Lê Ngọc Hi và Lê Duyệt Tư.

Mối quan hệ phức tạp mà còn coi nhau như kẻ thù, cô lại càng không thích phải dây đến vũng nước đục này.

Tô Lam định nói không, nhưng nhìn thấy Lê Ngọc Hi đang đi về phía mình.

Cô ta trực tiếp đưa tay đặt lên vai Tô Lam nói: “Tô Lam, chỉ là bữa trưa thôi, cô cũng không nế mặt tôi sao?”

Tô Lam liếc nhìn cô ta, hôm nay Quan Triều Viễn không có mặt, nếu cô đi chắc cũng sẽ không có vấn đề gì Trong khi cô vẫn đang cân nhắc xem có đồng ý với cô ta hay không, cô bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc sau lưng: “Cô ấy sẽ không đ*t Tô Lam nhìn lại, hóa ra là anh.

Tại sao anh đến đây?
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2890


Chương 2890

Lê Ngọc Hi mỉm cười ngay khi nhìn thấy Lê Triều Viễn “Anh lo lắng về bạn gái của mình quá đó nha, còn đến tận nơi quay phim”

Quan Triều Viễn không để ý đến cô ta, quay đầu nhìn Phương Tri Thành.’Chiều nay cô ấy còn có việc nữa không?”

Phương Tri Thành bị anh nhìn cảm thấy da đầu như có dòng điện chạy qua Anh ấy thậm chí có thể đảm bảo rằng nếu anh ấy dám gật đầu, ông chủ Quan có thể xé xác anh ẩy ngay tại chỗ.

Phương Tri Thành vội vàng nở một nụ cười: “Không có việc gì…tất nhiên là không có việc gì”

Tô Lam cau mày, bây giờ cô mới biết Phương Trị Thành lại dễ dàng khuất phục trước Lê Triều Viễn như vậy đó nha.

“Đạo diễn Phương, buổi sáng là ai đã nói với tôi là muốn xem tất cả phim gốc của Lê Ngọc Hi?”

‘Vẻ mặt của Phương Tri Thành rõ ràng là có chút khó xử.

Anh nhanh chóng hắng giọng và đi đến bên người Tô Lam: “Những chuyện này làm sao có thể làm phiền cô chứ, tôi sẽ giao cho những người khác, cô nhanh về nhà đi”

Anh ấy vừa nói vừa đấy Tô Lam, nhưng †ay anh ấy vẫn còn loay hoay trên không thì nhìn thấy ánh mắt đầy sắc lạnh của Quan Triều Viễn.

Mồ hôi trên trán chảy xuống, ngay lập tức thu †ay lại.

Ngay cả nụ cười cũng đóng băng nơi khóe miệng.

Anh ấy cảm thấy mừng thầm vì mình phản ứng nhanh, nếu không tay anh sẽ…

“Tô Lam, tổ tiên của tôi ơil Cô nhanh đi đi, tôi cầu xin cô đó được không?”

Nhìn thấy vẻ sợ hãi của Phương Tri Thành, Tô Lam cảm thấy hơi buồn cười: ‘Vậy thôi, nếu có chuyện gì thì thông báo lại cho tôi.”

Phương Tri Thành lén nhìn Quan Triều Viễn, phát hiện anh ấy đang bị nhìn chăm chằm một cách kỳ lạ Da đầu của Phương Tri Thành tê dại, anh ấy vội vàng vỗ ngực đảm bảo: “Tôi dùng nhân phẩm của mình để đảm bảo rằng dù tối nay trời có sập.

thì cũng không liên quan gì đến cô, vậy nên đừng lo lắng nữa, đi với Quan Triều Viễn đi”

Sau khi rời khỏi, Tô Lam theo Quan Triều Viễn lên xe, cô ngồi ngay ngắn trên ghế lái phụ, trên phi công phụ, Quan Triều Viễn nhanh chóng thất dây an toàn cho cô.

“Anh Quan, nếu em nhớ không nhầm, buổi tụ họp gia đình của Lâm Thúy Vân diễn ra vào buổi tối, nhưng lại lùi công việc của mình vào buổi chiều.”

Tô Lam biểu hiện không biết nói gì: “Bởi vì anh đẩy lùi công việc buổi chiều nên đến đây để bắt giữ gái nhà lành sao.”

Quan Triều Viễn vừa lái xe vừa nhìn cô nói: “Em là vợ anh, cho nên không được tính là bắt giữ gái nhà lành nha”

Tô Lam cũng lười tranh luận với anh, nghiêng đầu nhìn anh: “Thời gian còn nhiều như vậy, chúng ta định đi đâu?”

“Đi đón hai đứa nhỏ trước, chọn chút quà, chúng ta cũng không thể đi tay không đến nhà người khác”

Tô Lam nheo mắt lấy tay chống cảm: “Thật không ngờ, ông chủ lớn của chúng ta lại chu đáo như vậy, thật đúng là cẩn thận”

Quan Triều Viễn nhướng mày: “Lúc đưa thuốc.

cho em cẩn thận hơn, em không nhớ à?”

Tô Lam.

Tên vô liêm sỉ này đúng là không biết xấu hổ, còn dám nói chuyện về thuốc.

Đúng vậy, Tân Tấn Tài có đưa cho cô thuốc, nó được sử dụng để phục hồi vết thương.

Rõ ràng loại thuốc này chỉ dùng bảy ngày là đủ nhưng tên vô liêm sỉ này dám không kiềm chế chính mình làm cho cô nửa tháng mới lành Là nửa tháng đó nha.

Cô đều bị anh ăn sạch sẽ.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2891


Chương 2891

Đặc biệt là mỗi lần bôi thuốc, thật là không thể tả.

‘Sau cuộc nói chuyện, hai người đều đỏ hết cả mặt, giống như mới vừa đánh nhau xong.

“Anh im miệng cho tôi, không được nhắc đến chuyện bôi thuốc nữa!”

Tô Lam ngay lập tức bùng nổ, Quan Triều Viễn cũng không trêu chọc cô nữa.

Dù sao thì chọc tức cô thì cuối cùng người chịu thiệt thòi vẫn là anh.

Hai người đi nhà trẻ để đón Tô Mỹ Chỉ và Tô Duy Hưng, gia đình bốn người bọn họ đến cửa hàng bánh DIY.

“Thích quá!”

Đứa nhỏ Tô Mỹ Chỉ vốn dĩ yêu đồ ngọt, hơn nữa đồ ngọt như mạng sống của cô bé.

‘Vừa nhìn thấy những chiếc bánh tráng miệng có màu sắc rực rỡ, xém chút nữa là ch** n**c miếng.

Đôi chân tròn trịa nhanh chóng chạy vào, ghé vào kính thủy tinh nhìn chăm chằm những chiếc bánh bên trong.

Nhìn từ bên ngoài một lúc lâu, lại di chuyển đến nơi khác, ngay lúc cô rời đi thì ở trên mặt kính thủy tinh có một vệt nước bọt.

Tô Duy Hưng nhìn thấy cảnh này không khỏi lắc đầu: “Tô Mỹ Chi, có phải cha đang rất thiếu tiền không? Xấu hổ quá đi thôi”

Tô Mỹ Chỉ chỉ vẫy cánh tay nhỏ của mình, ấm ức phản đối: “Anh nói vớ vẩn, rõ ràng cha có rất nhiều tiền”

“Vậy tại sao em không nhờ cha mua cho em, trông như một người ăn xin vậy.”

Ngay khi Tô Mỹ Chỉ nghe thấy, cô bé đột nhiên bưồn bã: “Em không phải ăn xin, là cha đã bảo con nít không được ăn nhiều bánh ngọt nếu không sẽ sâu răng, trông rất xấu xí”

Không đợi Tô Mỹ Chỉ nói xong, Tô Duy Hưng đã đi về phía cô bé, trên tay còn cầm một chiếc bánh kem nhỏ xinh: “Vậy anh sẽ cho em phần này, lần sau không được vậy nữa”

“Cám ơn anh!”

Tô Mỹ Chỉ đang chọn nguyên liệu từ cửa hàng bánh và chuẩn bị đồ ăn nhẹ tự làm.

Ngay khi cô quay lại, cô thấy Tô Mỹ Chỉ đang ăn rất nhiều.

Cô nhanh chóng đi tới, cau mày: “Tô Mỹ Chỉ, sao con lại ăn trộm bánh? Con có biết ăn nhiều bánh ngọt không tốt cho răng không?”

Nói xong, cô quay lại nhìn Tô Duy Hưng: “Con lại lén lấy bánh cho em còn ăn phải không?”

“Mẹ biết con ghét nhất ăn đồ ngọt mà, sợ lãng phí nên mới đưa cho em ăn, mẹ vẫn hay nói là tiết kiệm mới là đứa nhỏ ngoan mà”

“Con đúng thật là lanh miệng quá đó.

Tô Lam chuẩn bị nói tiếp nhưng Quan Triều Viễn đang đi đến.

Chỉ thấy anh ngồi xuống rồi nhẹ nhàng bế dùng một tay bế Tô Mỹ Chỉ lên: “Lần sau không được vậy nữa”

“Cảm ơn cha”

Có cha làm chỗ dựa lá gan Tô Mỹ Chỉ lớn hơn một chút, cô bé nhét hết miếng bánh ngọt còn lại vào miệng.

Sau khi ăn xong, cô bé ôm cổ Quan Triều Viễn bẹp một phát lên má anh, trên mặt anh dính đầy kem.

Gia đình bốn người đã tự tay làm một số món tráng miệng và bánh ngọt.

Bà chủ tiệm bánh nhìn gia đình họ tủm tỉm cười.

Tô Lam lén cười thoa bột mì lên mặt Quan Triều Viễn .

Tô Mỹ Chỉ lén ăn một ít trong lúc làm bánh.

Tô Duy Hưng thì mặt mày nghiêm túc nhưng xem ra cái bánh mà cậu bé làm trông rất khó coi.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2892


Chương 2892

Khung cảnh ấm áp trước mắt khiến chủ cửa hàng chợt thích thú.

Anh ta lấy máy ảnh ra: “Mọi người, để tôi chụp cho gia đình mình một tấm ảnh được không?”

Quan Triều Viễn liếc nhìn Tô Lam, thấy cô thích thú vui vẻ cũng không có mở miệng từ chối.

Với một vài lần bấm máy, bức ảnh đã được chụp một các nhanh chóng.

Chủ cửa hàng nhanh chóng rửa ảnh và đưa cho Tô Lam.

“Tôi nhớ rõ một lần, cũng có một cặp đôi xinh đẹp đến cửa hàng bánh của chúng tôi, đã nhiều năm trôi qua nhưng ảnh của bọn họ vẫn còn ở trên tường”

Trong lúc nói, chủ cửa hàng chỉ về phía bức tường, Tô Lam nhìn theo nhưng tròng mắt cô xém chút nữa là rớt xuống: “Đó không phải là..”

Hai người này là Khúc Thương Ly và Tống Chỉ Manh phải không?

Trong ảnh cả hai đều còn rất trẻ, nụ cười cũng rất ngọt ngào và giản dị, “Chuyện của người khác, chúng ta mặc kệ”

Quan Triều Viễn cầm đồ vật này nọ lên, một bàn †ay còn lại ôm Tô Mỹ Chỉ.

Gia đình bốn người lấy xong tấm ảnh liền rời đi, gia đình bọn họ làm bánh ngọt tiêu phí cả một buổi chiều.

Khi gia đình họ đến nhà Lâm Thúy Vân đã sáu giờ tối Mẹ Lâm vừa thấy Quan Triều Viễn thì ánh mắt sáng lên, bà ấy gần như là cười toe toét: Tô Lam à, cô chọn bạn trai tốt thật đấy, giống hệt như Lâm Thúy Vân, cả hai đều vô cùng tỉnh mắt.

Mặc dù Quan Triều Viễn trông tương đối lạnh lùng, nhưng anh cũng rất lịch sự. Anh có một khuôn mặt đẹp trai làm cho người ta không thể nào ghét được.

“Bà ơi, đây là bánh do chúng con tự làm đó, nó rất ngon đấy ạ-”

Tô Mỹ Chỉ vừa ôm túi quà trên tay vừa nói Lúc này mẹ Lâm mới chú ý tới đãng sau hai người họ còn có hai đứa trẻ trông cực kỳ đáng yêu, hình như Lâm Thúy Vân đã từng nói với bà ấy.

Hai đứa nhỏ của Tô Lam trông cực kỳ đáng yêu, mẹ Lâm chỉ cảm thấy Lâm Thúy Vân quá phóng đại. Nhưng hôm nay vừa nhìn thấy thì thật sự đúng là như vậy, thật sự vô cùng tỉnh xảo và đáng yêu.

“Ôi, dễ thương quá! Bà có thể ôm hai đứa con một cái được không?”

Mẹ Lâm nhìn đứa nhỏ đeo chiếc vòng hồng bằng ngọc, bà ấy cảm thấy tìm mình sắp tan ra rồi.

Tuy rằng Tô Mỹ Chỉ là một đứa trẻ rụt rè nhưng cô bé hoàn toàn không sợ người lạ.

Nhìn thấy mẹ Lâm có bộ dạng hiền từ dễ gần, cô bé cười tủm tim ngay lập tức nhào vào vòng tay của bà ấy.

Mẹ Lâm ôm cô bé cưng chiều không nỡ buông ra, bà ấy hôn nhiều cái lên cái má bánh bao dễ thương của cô bé.

Trong lúc bà ấy hôn cô bé cũng nhìn qua Lâm Thúy Vân, ánh mắt ghét bỏ nói: “Con nhóc này, khi nào mới cho mẹ bế cháu đây?”

Lâm Thúy Vân đứng một bên sững sờ.

Cô ấy không hiểu tại sao chuyện này lại đột nhiên liên quan đến cô ấy.

Mẹ Lâm tủm tỉm cười, cầm hộp bánh trên tay.

Bà ấy xoay người nhấc chân lên đá nhẹ vào mông: “Còn không mau mang bánh lên cho mọi người nếm thử”

“Mẹ! Đang có khách ở đây mà, cho con chút mặt mũi chứ”

Lâm An Nguyên hét lên và nhận lấy chiếc bánh “Thăng nhóc này…”

Mẹ Lâm xoay người chuẩn bị đi vào nhà pha trà.

Đúng lúc này, bên ngoài biệt thự vang lên tiếng còi xe.

Mẹ Lâm mắt sáng lên, bà ấy nhanh chóng bỏ công việc trên tay xuống: “Hình như có khách đến nhà, Lâm Thúy Vân theo mẹ ra ngoài nào”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2893


Chương 2893

Lâm Thúy Vân thờ ơ nói: “Mẹ à, mẹ cứ tự nhiên đi mà, chắc không có khách quan trọng đâu, bây giờ con còn muốn nói chuyện với hai vợ chồng Tô Lam cơ”

Ngay lập tức mẹ Lâm đi đến nắm lấy tai của cô ấy: “Nói chuyện bình thường không nghe phải không? Lúc nào cũng đế mẹ phải ra tay mới chịu nghe”

Băng cách này bà ấy kéo Lâm Thúy Vân đến tận cửa rồi nhấc chân đá vào mông cô ấy ra ngoài: “Đi mở cửa đón khách đi”

Lâm Thúy Vân phàn nàn đi đến mở cánh cổng sắt.

‘Vừa mở cánh cửa sắt ra, tôi nhìn thấy một chiếc Bentley màu xám.

Cửa xe được mở ra, một bóng người cao ráo †ao nhã từ trong đó bước xuống.

Lâm Thúy Vân há hốc miệng: “Tại sao lại là anh?”

Chỉ thấy người đàn ông bình tĩnh đến gần, trên tay cầm một bó hoa, tay còn lại cầm một chiếc túi xách màu xám đậm.

Chiếc áo khoác dạ màu nâu nhạt tôn lên vóc dáng của người đàn ông một cách hoàn hảo.

Đây là Lục Mặc Thâm mà, sau khi Lâm Thúy Vân nhìn thấy anh ta, cô ấy cảm thấy chân mình mềm nhữn.

Suýt chút nữa là cô ấy ngã xuống, cô ấy nhanh chóng quay đầu lại nhìn xem thì thấy mẹ Lâm đang dạy dỗ Lâm An Nguyên.

Lợi dụng cơ hội này, cô ấy nhanh chóng chạy đến bên cạnh xe Lục Mặc Thâm.

Cô ấy hung dữ nhét anh ta vào trong xe: “Đồ lưu manh, tôi cảnh cáo anh, hôm nay nhà tôi có khách, anh đừng có mà ở đây quấy rối”

Lục Mặc Thâm: “Tôi..”

“Cái gì hả? Lần trước xém chút nữa là anh hại chết tôi vậy mà giờ còn mặt mũi đến đây, đi ngay cho tôi”

Lâm Thúy Vân trực tiếp cắt lời anh ta.

Kéo cửa xe ra, dùng hết sức mạnh đẩy anh ta lên xe.

Lục mặc thâm cảm thấy cô nhóc đang nhe nanh múa vuốt có chút đáng yêu, nếu như anh ta đứng yên thì cô ấy sẽ không có cách nào có thể đẩy được anh ta.

Tuy nhiên, ánh mắt của anh ta quét về phía sau Lâm Thúy Vân, thuận theo cô ấy ngồi vào trong xe: “Cô chắc chắn không? Thật sự không cho tôi vào sao”

“Bịch”

Lục Mặc Thâm chưa kịp nói xong, Lâm Thúy Vân đã trực tiếp đập cửa xe.

Cô ấy vừa vỗ tay vừa nói một cách đắc ý: “Tạm biệt, tôi không chào đón anh”

“Được, nếu cô đã đuổi tôi thì tôi đành phải rời đi thôi”

Lục Mặc Thâm không hề tức giận, trái lại anh †a còn khởi động xe ô tô sẵn sàng để rời đi.

Nhưng tay anh ta còn chưa đụng đến chìa khóa thì nghe thấy tiếng la to từ ngoài cửa xe: “Á, anh buông tay, đau quá, đau quái”

Lục Mặc Thâm quay đầu lại thì thấy mẹ Lâm đang giật mạnh lỗ tai của Lâm Thúy Vân, khóe.

miệng hơi hướng về phía trước, Khuôn mặt mẹ Lâm tức giận nói: “Lâm Thúy Vân, mẹ nói con ra đón khách chứ không phải bảo con ra đuối người, lớn rồi phải không? Bây giờ còn dám không nghe lời mẹ, xem mẹ phạt con như thế nào”

Lâm Thúy Vân ấm ức nói: “Mẹ, mẹ không nghĩ răng hai chữ “đón khách” thực sự không phù hợp hay sao?”

“Khách có thích hợp hay không sao, con đừng có mà nói nhiều với mẹ!”

Mẹ Lâm tức giận buông tay cô ấy ra.

Quay lại, khuôn mặt vẫn còn đầy tức giận lúc nấy ngay lập tức nở một nụ cười vô cùng nhiệt tỉnh.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2894


Chương 2894

Đôi mắt của mẹ Lâm nhìn Lục Mặc Thâm sáng lên: “Con rể tương lai là khách đặc biệt mà mẹ mời đến hôm nay!”

“Hả?”

“Hả cái gì? Con còn không mau giải thích, đúng là không biết lễ phép gì cả.”

Mẹ Lâm tức giận, trừng mắt nhìn Lâm Thúy Vân một cái Mãi cho đến lúc này, Lâm Thúy Vân mới thật sự hiểu, làm gì phải gặp mặt gia đình, còn bảo gọi Tô Lam đến, tất cả Mục đích thực sự của mẹ cô là lừa Lục Mặc.

Thâm đến, Lâm Thúy Vân gần như nôn ra máu vì tức giận.

Nhưng vẫn phải khuất phục trước uy quyền của mẹ Lâm.

Cô ấy phải ngoan ngoãn đi mở cửa cho Lục Mặc Thâm với một nụ cười miễn cưỡng, nghiến răng nói: “Giáo sư Lục, mời xuống xe: Khóe miệng Lục Mặc Thâm giật giật, đôi mắt có chút ý cười: “Sao, không đuối tôi nữa à?”

Lâm Thúy Vân nhanh chóng giải thích: “Đang nói cái gì vậy? Làm sao có thể chứ, giáo sư có thể đến nhà tôi làm khách, thật sự tôi rất vui. Vừa rồi xảy ra chuyện gì tôi tạm thời không nhớ nữa rồi, ha ha, chào mừng giáo sư đến nhà tôi”

Lục Mặc Thâm cố ý làm ra vẻ: “Thì ra là vậy!

Nếu tôi không vào thì cô sẽ xấu hổ hay sao?”

Khóe miệng Lâm Thúy Vân giật giật, người này đúng là được voi đòi Hai Bà trưng mà Tuy nhiên, cô ấy vẫn nở một nụ cười tươi, cung kính đưa tay mở cửa xe cho Lục Mặc Thâm: “Giáo sư Lục, mời”

Lục Mặc Thâm xuống xe một cách đẹp mắt.

Khi mẹ Lâm nhìn thấy bông hoa trong tay anh 1a, bà ấy gần như là cười tít cả mắt: “Nhìn này, Mặc Thâm đến còn mang cả hoa tới cho Lâm Thúy Vân nha”

Mẹ lâm còn chưa nói xong thì Lục Mặc Thâm đã đưa hoa cho bà ấy: “Cô à, hoa tặng cho cô ạ”

Mẹ Lâm sững sờ một lúc, sau đó khuôn mặt hạnh phúc đỏ bừng.

Một tay cô ôm bó hoa mà xúc động: “Mặc.

Thâm à, cậu biết không, cha của Lâm Thúy Vân sống với tôi nhiều năm như vậy còn chưa tặng tôi một bó hoa nào. Cậu yên tâm, mặc kệ Lâm Thúy Vân mạnh miệng, tôi quyết định rồi, tôi công nhận cậu là con rể! Nếu ai dám phản đối tôi sẽ bảo vệ cậu tới cùng”

Thời điểm mẹ Lâm nói hai chữ “bảo vệ” còn quay đầu trừng mắt với Lâm Thúy Vân.

Đúng là không chút che giấu mà uy h**p cô ấy.

Lâm thúy vân vẻ mặt buồn bực đi theo mọi người vào nhà Lúc Tô Lam nhìn thầy Lục Mặc Thâm cũng sững sờ một chút, cô đứng lên, ánh mắt hoang mang nhìn về phía Lâm Thúy Vân “Giáo sư Lục.

Lục Mặc Thâm liếc nhìn Quan Triều Viễn nhưng không biểu hiện sự ngạc nhiên nào.

Dù sao thì lần cuối cùng trò chuyện là trong văn phòng Lan Ly.

Mẹ Lâm nhiệt tình mời anh ta đến gia đình nhà họ Lâm làm khách, còn mời cả Tô Lam và những người khác.

Vào lúc này, Quan Triều Viễn đang cầm một tách trà, ánh mắt lạnh lùng ghét bỏ Lục Mặc Thâm.

Khuôn mặt Lục Mặc Thâm không thay đổi, bị mẹ Lâm ép ngồi cạnh Quan Triều Viễn: “Những người trẻ tuổi nói chuyện với nhau đi, tôi đi nấu cơm”

Mẹ Lâm cười đứng lên, lúc đi ngang qua Lâm An Nguyên thì vỗ vai cậu ta một cái: “Con đến phòng bếp phụ mẹ”

Khuôn mặt Lâm An Nguyên mặt méo xệch: “Mẹ, mẹ có nhầm không? Con đang chơi game mà, chuẩn bị thi đấu rồi, con không đi đâu”

‘Sắc mặt mẹ Lâm thay đổi, đang chuẩn bị phát điên thì Lục Mặc Thâm đứng lên: “Cô ơi, để cháu giúp ạ”

Mẹ Lâm làm sao có thể đồng ý: “Không cần, cậu cứ ngồi đó trò chuyện với Lâm Thúy Vân nhà chúng tôi”

Lục Mặc Thâm vươn tay đẩy kính, trực tiếp đi về phía phòng bếp: “Cô đừng coi thường cháu chứ, tay nghề của cháu cũng tốt lắm ạ, không kém so với cô đâu”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2895


Chương 2895

Ngay lập tức mắt mẹ Lâm sáng lên: “Thật không, hôm nay tôi nhất định phải xem cậu thể hiện mới được”

Mẹ Lâm mỉm cười đi về phía nhà bếp, đột nhiên giận dữ quay đầu lại nói: “Lâm Thúy Vân, con theo mẹ vào trong bếp hỗ trợ”

Lâm Thúy Vân đã định từ chối nhưng sau khi suy nghĩ tới lui chuyện anh ta cũng vào bếp thì vẫn cần răng theo vào.

Cô ấy vừa bước vào bếp thì bất ngờ bị một bộ quần áo từ trên trời rơi xuống.

“Cái gì thế?”

Lâm Thúy Vân kéo nó ra, nhận ra đó khoác của Lục Mặc Thâm.

Lúc này anh ta khéo léo đưa tay xuống hồ, nhanh chóng lấy tay bắt một con cá.

Anh †a tiến hành bỏ vảy, mổ bụng, những động tác rất thành thạo trông giống như là một đầu bếp chuyên nghiệp.

Cảnh tượng này không chỉ khiến Lâm Thúy Vân nhìn chäm chäm mà mẹ Lâm cũng rất ngạc nhiên: “Lục Mặc Thâm, động tác của cậu thành thạo quá, tốt hơn cả cha Lâm”

Lục Mặc Thâm chuẩn bị chế biến tiếp thì đột nhiên phát hiện cổ tay áo sơ mi có chút vướng ví Anh ta quay đầu nhìn Lâm Thúy Vân nói: “Lại đây: Ọ Lâm Thúy Vân nhìn quanh một lúc, sau đó chỉ tay vào mũi cô ấy nói: “Anh đang nói chuyện với tôi sao?”

Lục Mặc Thâm: “Còn ai nữa”

Lâm Thúy Vân vừa rồi vẫn còn đắm chìm trong kỹ thuật mổ cá thần kỳ của Lục Mặc Thâm.

Ngay lập tức ngoan ngoãn đi về phía anh ta.

Vừa mới đi tới đã thấy Lục Mặc Thâm dang hai tay ra: “Cuộn tay áo lên giúp tôi, tay tôi dơ rồi”

Khi Lâm Thúy Vân nghe thấy anh ta nói, mắt cô ấy ngay lập tức mở to.

Cô ấy định quay người bỏ đi.

Chợt nhận ra một cảm giác ớn lạnh sống lưng.

Khi cô ấy quay lại thì thấy mẹ Lâm đang nhìn cô ấy chăm chăm.

Lâm Thúy Vân có chút xấu hổ, cản răng đi lên và xắn tay áo cho Lục Mặc Thâm.

Mặc dù bình thường trông cô ấy không được cẩn thận nhưng chuyện này vẫn làm rất cẩn thận.

Cổ tay áo sơ mi trắng được xắn lên trong tay cô trông rất tinh tế và đẹp mắt.

Lục Mặc Thâm cúi đầu nhìn cô ấy, anh ta cảm thấy hình ảnh Lâm Thúy Vân xắn tay áo rất ấm ái Làm cho anh ta sinh ra cảm giác thời gian yên tĩnh “Được rồi”

‘Sau khi Lâm Thúy Vân xắn xong, còn không quên làm mặt quý với anh ta.

Khóe miệng Lục Mặc Thâm giật giật, ánh mắt nhìn về phía sau lưng anh ta: “Còn cái tạp đề nữa”

“Đồ lưu manh, tôi cảnh cáo anh, làm người thì biết điều chút. đừng quá đắc ý…”

Một nửa lời đe dọa của Lâm Thuý Vân vẫn còn trong miệng cô ấy.

Thì ngay lập tức như có cái gì đập vào sau đầu cô ấy.

Thái độ của mẹ Lâm vô cùng mạnh mẽ, hai †ay vòng trước ngực: “Mẹ đến đây để nhờ con giúp, sao con còn ở đấy mà cò kè một hai nữa?

Mau lấy tạp đề cho đứa con rể ngoan ngoãn của mẹ mặc nào”

Lâm Thuý Vân gần như muốn khóc không ra nước mắt, cô ấy tức giận ôm đầu.

Không biết mất bao nhiêu thời gian mà mẹ cô ấy đã thăng chức cho Lục Mặc Thâm từ con rế: tương lai trực tiếp lên làm con rể.

Có lẽ không lâu nữa Lâm Thuý Vân sẽ bị đuổi khỏi gia đình này.

Nếu hôm nay cô ấy không làm rõ vấn đề này thì trong tương lai cuộc sống của cô ấy e rằng sẽ không có bình vên.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2896


Chương 2896

Cầm tạp đề lên, Lâm Thuý Vân dậm nhẹ đầu ngón chân và đứng trước mặt Lục Mặc Thâm “Anh cao như thế, nếu không chịu cúi xuống thì tôi giúp anh đeo như thế nào được đây?”

Hai mắt Lục Mặc Thâm lóe lên, ngoan ngoãn cúi xuống Hai người hoàn toàn nhìn thẳng vào nhau, bốn mắt đối diện nhau.

Qua cặp mắt kính, đôi mắt của anh ta trở nên thâm trầm, nhìn chằm chằm vào Lâm Thuý Vân, mà không hề di chuyển.

Song song đó Lâm Thuý Vân cũng nhìn chằm chăm vào anh ta, vừa giúp anh treo tạp đề, cô ấy vừa suy nghĩ thầm trong lòng: Lát nữa nên đối phó với anh ta như thế nào đây.

Mẹ Lâm ở bên cạnh hài lòng nhìn họ, bà ấy luôn cảm thấy ánh mất của hai người họ rất trìu mến và thêm vào chút lưu luyến.

Điều đó có nghĩa là sẽ không lâu nữa, bà ấy có thể tự mình ôm cháu trai rồi đúng không?

Sau khi Lâm Thuý Vân đeo tạp dề lên, cô ấy còn phải thắt nút ở sau lưng Lục Mặc Thâm.

Lục Mặc Thâm dang hai tay ra, Lâm Thuý Vân đứng trước ngực anh ta, hai tay ôm eo anh ta.

Cảnh này trông đặc biệt quyến rũ, Mẹ Lâm thấy vậy thì cười đến rạo rực.

‘Sau khi Lâm Thuý Vân buộc xong tạp đề, cô ấy nhìn lên thì thấy rằng khuôn mặt của hai người đã ở rất rất gần nhau.

áp của Lục Mặc Thâm phả vào mang tai cô ấy.

Đôi mắt đó, đôi mắt có ánh mắt sáng rực, ngay cả khi qua thấu kính, cô ấy vẫn có thể cảm nhận được dòng điện ngầm đang dâng lên dưới đáy mắt anh ta, dường như trong tích tắc sẽ có từng đợt cuồng phong sẽ phun trào ra ngoài.

Vào lúc này, bất kế là ai, chỉ cần để ý nhiều hơn một chút, thì cũng sẽ nhận ra được cơn cuồng phong này.

Hai người cứ như thế mà giữ cái tư thế không rõ ràng này.

Ngay cả mẹ Lâm ở bên cạnh cũng có vẻ hơi ngại ngùng nên che mặt chạy ra ngoài.

Không biết đã đứng yên trong bao lâu, Lục Mặc Thâm đột nhiên nói: “Tôi rất đẹp trai sao?”

AI Lâm Thuý Vân đột nhiên tỉnh táo trở lại.

Cô ấy loạng choạng bước lùi về phía sau ba bước: “Ai… ai thèm nhìn anh, anh đừng có mà đó nói hươu nói vượn!”

Đôi môi mỏng của Lục Mặc Thâm khẽ mấp máy, ánh mắt đầy nghiền ngẫm: “Nhìn tôi lâu như vậy rồi mà cô vẫn không chịu thừa nhận sao?”

“Anh… anh thật là vui tính, rõ ràng là anh bụng dạ khó lường! Ánh mắt anh qua mắt kính phát điện như muốn quyến rũ tôi vậy!”

Lục Mặc Thâm mím khóe miệng không lên tiếng Ngay lập tức, anh ta cúi đầu, tập trung phân loại nguyên liệu trong tay.

Lâm Thuý Vân tức giận đến mức suýt nôn ra máu với thái độ cợt nhả này của anh ta.

Hừi Lâm Thuý Vân tức giận bước ra khỏi bếp, cô ấy lao ra phòng khách, quăng áo khoác của Lục Mặc Thâm đang được đặt trên ghế sofa Nếu không phải có nam thần của cô ấy ở đó, thì cô ấy đã nhảy dựng lên và giảm mạnh vài cái đế trút hận.

Ở bên kia, bà Lâm đã vui vẻ vào bếp để phụ giúp con rể.

Lâm Thuý Vân ngồi bên cạnh Tô Lam liếc nhìn bóng lưng của mẹ Lâm với vẻ chán nản, đôi mắt trống rồng vô hồn: “Này, Tô Lam, cậu nói xem sao mình lại đen đủi đến như vậy?”

Tô Lam huých nhẹ cô ấy bằng cùi chỏ: “Lâm Thuý Vân, cậu có cảm thấy vậy không, bây giờ không phải cậu nên cho mình một lời giải thích hợp lý sao? Đây không phải là buổi tụ họp của gia đình cậu sao? Tại sao giáo sư Lục cũng xuất hiên ở đây? Chẳng lẽ câu và anh ta thát..”

“Mình khinh, mình khinh”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2897


Chương 2897

Lâm Thuý Vân vỗ không ngừng, cô ấy trợn tròn mắt rất tức giận: “Chuyện này có thể trách mình sao? Mỗi ngày bà ấy đều lo lắng không biết mình có kết hôn được không, trước đây mình đã đưa cha mình đến Lan Ly, nên mình đã không còn quan tâm đến điều đó nữa, vậy mà bây giờ bà ấy.

thực sự… dám lừa Lục Mặc Thâm đến làm khách ở nhà ư? Thật là đau đầu!”

Sau khi nghe điều này, Tô Lam có chút do dự nhìn Quan Triều Viễn.

Cô đưa tay ra và khẽ kéo tay áo anh.

Nhưng Quan Triều Viễn bộ dạng uể oải chỉ chăm chăm uống trà.

Anh đợi cho đến khi Tô Lam bắt đầu lo lắng hơn thì mới từ từ đặt chiếc cốc trên tay.

xuống, ngẩng đầu nhìn Lâm Thuý Vân: “Cô thích anh ta?”

Lâm Thuý Vân trực tiếp liếc mắt qua bảng thái độ khinh khinh: “Làm ơn đi, nam thần! Anh có thể đừng đùa như vậy được không? Tôi đã có người mình thích rồi, nếu anh không tin tôi, anh có thể hỏi Tô Lam! “

Quan Triều Viễn quá lười để hỏi: “Chỉ cần đó không phải là tôi”

Tô Lam lo lắng: “Lúc này, anh còn có tâm tình đùa giỡn sao?”

Quan Triều Viễn liếc nhìn Tô Lam.

Cuối cùng thì sắc mặt của anh cũng đã trở nên căng thẳng: “Bà Quan, đương nhiên phải hỏi cho rõ ràng chuyện này! Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn của cô cũng thích anh Quan?

Lâm Thuý Vân vội vàng xua tay: “Nam thần, về chuyện này, anh có thế đặt một trăm lòng tin! Nếu như trên thế giới này chỉ còn anh và Lục Mặc Thâm, tôi sẽ không do dự mà chọn chết một mình! “

Quan Triều Viễn cau mày: “Không hiểu sao khi tôi nghe lời cô nói tôi cứ thấy cô có chút hạ thấp tôi vậy”

Lâm Thuý Vân nhanh chóng cười và nói “Tuyệt đối không! Ý tôi là, anh là người của Tô Lam, tôi cũng chỉ dám nhìn từ xa chứ nào dám dám đến gần! “

“Trong trường hợp đó, ngược lại tôi có một ý.

tưởng, nhưng nếu cô sử dụng nó thì không còn cách nào quay đầu lại đâu: Hai mắt Lâm Thuý Vân sáng lên và gần như không nói nên lời mà gật đầu lia lịa: “Nam thần, anh đừng lo! Cho dù phía trước có vách núi cao dốc như thế nào thì tôi tuyệt đối cũng sẽ không bao giờ rút luil “

“Vậy thì tối Ở công ty của cha Lâm có việc gấp cần xử lý, nên sau khi xong việc ông vội vàng về nhà để chuẩn bị bữa tối.

Tuy nhiên khi về nhà đã thấy con rể tương lai dọn sẵn một bàn ăn đầy đủ.

Chín món mặn và một món canh, thịt rau kết hợp, vừa có màu sắc vừa có mùi thơm, đúng là một bàn ăn hoàn hảo.

Khi Cha Lâm nhìn thấy cảnh này, ông như không thể tin vào mắt mình: “Vợ, bà làm cái này àm Mẹ Lâm đắc thắng bước đến bên cạnh Lục Mặc Thâm, vỗ vai anh, tự hào khoe: “Chà, chính con rể của chúng ta đã làm hết đấy! Tôi chỉ ở bên cạnh phụ giúp rửa rau mà thôi. Như thế nào? Xem xem có giống phong thái của ông thời đó không? “

Cha Lâm không kìm được mà giơ ngón tay cái lên: “Đứa nhỏ này thật ngoan!”

‘Sau khi tất cả người lớn ngồi xuống.

Cha Lâm vui vẻ quá nhất thời không nhịn được mà nhấp vài ngụm rượu.

Ông ngoắc vai Lục Mặc Thâm và bắt đầu nói: “Con rể ngoan của bác, để bác nói cho con biết!

Hồi đó, bác đến nhà mẹ của con… để gặp phụ huynh đó! Con không biết bác đã lo lắng như thế nào đâu, dân trí của bác không tốt và bác còn không biết cách nói chuyện.

Nhưng mà, may là bác có tài nấu ăn ngon!”

Cha Lâm vừa nói ra thì ngay lập tức như máy phát thanh, như xả lũ vậy: “Hồi đó bác cũng như.

con, khi bác vừa bước vào cửa, bác không nói gì nhiều mà đi thắng đến bếp để làm cho họ một bàn đồ ăn.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2898


Chương 2898

Con không biết đâu, ngay sau khi cha vợ và mẹ vợ của bác ăn món đó họ đã chấp nhận bác ngay tức khắc.

“Ha ha…”

Khóe miệng Lục Mặc Thâm gợi lên một vòng cung nhang nhạt: “Thật tốt”

“Không đúng, không đúng, không tốt lảm đâu!

Thay vào đó, cha vợ bác cũng có thêm một người con rể! Ha h Khi cha Lâm nói đến vấn đề này thì dường như ông cười không ngậm được mồm.

Bởi vì trong thế giới quan của ông, một người đàn ông biết nấu ăn ngon, thì nhất định sẽ rất yêu thương vợ của mình.

Vì vậy, khi nhìn thấy trên bàn toàn đồ ăn ngon, thì tình cảm của cha Lâm đối với người con rể này lại tăng thêm vài phần trăm.

Và Tô Lam người đang ngồi ở phía đối diện, cũng rất hoang mang khi nhìn thấy tình huống này.

Đây chỉ là một bữa ăn đơn giản, nhưng như thể người con rể tương lai này sẽ ngay lập tức trở thành con rể vậy?

Cô cau mày, đột nhiên nghĩ tới lời khuyên mà Quan Triều Viễn đã chỉ cho Lâm Thuý Vân: Chao ôi, nhìn phản ứng của cô chú lúc này thì có vẻ như đối với Lục Mặc Thâm, có cả triệu sự hài lòng rồi!

Nếu sau này Lâm Thuý Vân nói ra họ sẽ không thất vọng chứ?

Tô Lam cảm thấy chưa thông suốt lắm, nhưng Lâm Thuý Vân, người đang ngồi ở phía đối diện đột nhiên đặt đũa của mình xuống bàn một cách nặng nề.

“Pa” Một âm thanh vang lên rõ ràng trong cả phòng.

Tất cả sự chú ý của mọi người đều tập trung vào cô ấy.

Lục Mặc Thâm ngẩng đầu nhìn cô ấy, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tỉnh tế kia nghiêm túc hơn bao giờ hết.

“Cha, mẹ. Vì hôm nay ở đây có cả sự có mặt của giáo sư Lục, nên con có điều muốn nói với mọi người luôn”

Mẹ Lâm ngạc nhiên nhìn cô ấy: “Lâm Thuý Vân, con muốn nói gì?”

Lâm Thuý Vân lườm Lục Mặc Thâm trước rồi mới mở miệng nói: “Cả hai người đã bị anh ta lừa dối rồi!”

Mẹ Lâm nhìn chắm chẳm, như thế bà có thể tức giận bất cứ lúc nào: “Lâm Thuý Vân, con nói rõ cho mẹ nghe con nói vậy là có ý gì? “

Lâm Thuý Vân trực tiếp duỗi tay ra chỉ về phía của Lục Mặc Thâm và nói: “Điều con muốn nói với cha mẹ là Lục Mặc Thâm đã có vị hôn thê, anh ta là kẻ dối trá, anh ta lừa dối tình cảm của con.”

Lục Mặc Thâm nghe vậy thì híp mắt lại. Ánh mắt lạnh lùng quét qua chỗ Quan Triều Viễn đang bình tĩnh cúi đầu ăn cơm.

‘Sau khi nghe những lời này, mẹ Lâm đang chết, lặng trực tiếp: “Thuý Vân, đáng lẽ con phải n có thể ăn bừa nhưng nói không thể nói bừa được chứ!”

Lâm Thuý Vân đặt tay lên ngực và trực tiếp bật điện thoại của mình lên, cô ấy mở ra một bức ảnh trong bộ sưu tập mà Lục Mặc Thâm ôm Lê Duyệt Tư, hơn nữa trên mặt cả hai người họ đều nở nụ cười hạnh phúc.

“Cha mẹ, hai người tự mình nhìn đi nhé Người phụ nữ trong bức ảnh này là người vợ chưa cưới của anh ta. Không lâu nữa thì họ sẽ tổ chức lễ cưới mà thôi! Cha mẹ nói xem, rõ ràng anh ta có vị hôn thê là ngôi sao lớn như vậy nhưng anh †a lại không trân trọng cô ấy. Hơn nữa anh ta còn ở đây để lừa dối tình cảm của con, mà hơn hết đây lại là mối tình đầu của con! Là vậy đó… anh ta đơn giản là một tên cặn bã… hu hu hu..”

Sau lời buộc tội như sét đánh ngang tai và đắm nước mắt của Lâm Thúy Vân, thì cô ấy che mặt rồi nằm gục trên bàn ăn, khóc lớn.

Ánh mắt của Tô Lam nhìn thẳng.

Cô biết rằng Lâm Thúy Vân học khoa diễn xuất, nhưng đây là lần đầu tiên cô được xem trực tiếp cô ấy diễn như vậy.

Lời tố cáo vừa rồi đầy xúc động, ai nghe được đều không khỏi xót xa, đau lòng thay cô ấy.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2899


Chương 2899

Mẹ Lâm kinh ngạc quay đầu nhìn Lục Mặc.

Thâm: “Con rể, chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Lục Mặc Thâm uể oải đứng dậy, với lấy chiếc điện thoại di động của Lâm Thúy Vân, Bức ảnh này đã được chụp năm năm trước, khi anh ta và Lê Duyệt Tư đang đi du học ở nước ngoài.

‘Vào thời điểm đó, Quan Triều Viễn cũng ở bên cạnh, nhưng anh từ chối không muốn vào cùng khung hình.

Vì vậy, ai đã đưa bức ảnh này cho Lâm Thúy Vân thì đã là điều không còn nghi ngờ gì nữa Lâm Thúy Vân nhìn biếu hiện của Lục Mặc Thâm thì biết chắc rằng trong đầu anh ta đang có.

một suy nghĩ tồi tệ khác.

Để không cho anh ta có cơ hội nói chuyện thì Lâm Thúy Vân lại càng khóc nhiều hơn: “Cha, mẹ, cái loại cặn bã này, con không muốn nói chuyện với anh ta nữa! Bây giờ hai người đuổi anh ta đi đi, bắt đầu từ hôm nay, con không bao giờ muốn gặp lại anh ta!”

Nhưng vào lúc này, Lục Mặc Thâm đột nhiên bước tới và nắm lấy cổ tay cô ấy: “Đi theo tôi”

“Quỷ mới đi theo anh! Anh đã làm chuyện vô liêm sỉ là lừa gạt tôi, còn muốn tôi đi cùng anh, mau cút đi cho tôi!”

Lục Mặc Thâm nhìn mẹ Lâm và mỉm cười lịch sự nói: “Thưa cô, cho cháu mười phút, cháu sẽ giải quyết rõ ràng chuyện này”

Bây giờ mẹ Lâm chỉ cảm thấy như sét đánh giữa trời xanh, lúc này chỉ cảm thấy đầu óc trống rông, nên chỉ có thể ngây người mà gật đầu Khi Lục Mặc Thâm đang kéo Lâm Thúy Vân thì anh ta nhận ra một cậu bé nhỏ đang đứng ở mép bàn mãi mà không chịu rời đi Làm sao mà có thể rời đi được chứi Sau lần đùa nghịch này, cô ấy không thể biết được rằng con quái thú này có ý định hành hạ cô ấy đến mức nào.

Cô ấy quyết định sẽ không đi, nếu đi cô ấy có thể sẽ chết!

Tuy nhiên sự kiên nhân của Lục Mặc Thâm nhanh chóng bị hao hụt.

Anh ta dùng bàn tay to của mình bắt lấy Lâm.

Thúy Vân, vác cô ấy lên vai mình rồi sải bước lên lầu.

Đôi mắt đỏ hồng của Tô Mỹ Chỉ nhìn theo bọn họ, cô bé đứng dậy khỏi chỗ ngồi và ra sức võ tay: “Chú Lục nam tính quái”

Tô Duy Hưng ở bên cạnh nhẹ liếc nhìn em gái mình rồi lạnh lùng chế giễu: “Em có biết chữ nam tính được viết như thế nào không?”

Tô Mỹ Chỉ như bị chọc vào chỗ ngứa, hét lên thất thanh.

Từ khi nào mà Lâm Thúy Vân và gia đình của cô ấy trở nên như thế này, bọn họ cứ như thế nhìn Lục Mặc Thâm bế Lâm Thúy Vân đi.

Bên cạnh đó là tiếng Lâm Thúy Vân to tiếng mảng mỏ, đấm đá.

Lục Mặc Thâm trở nên mất kiên nhãn vì bị đá nên trực tiếp dùng tay đánh vào mông nhỏ của cô ấy.

“Pa” một tiếng giòn giã, khiến cho mẹ Lâm không khỏi đỏ mặt.

Đây có phải là đang tán tỉnh v* v*n nhau không?

Tô Lam nhìn theo bóng lưng của Lục Mặc Thâm từ khi anh ta quay lưng rời đi, lặng lẽ dựa vào người Quan Triều Viễn nói: “Em… làm thế nào em cũng không hiểu được vì sao mà giáo sư Lục lại có hứng thú với Thúy Vân của chúng ta đến như vậy”

“Bây giờ mới nhận ra?”

‘Sau khi nghe thấy điều này, Tô Lam dường như chết lặng: “Cái gì?”

Một lúc sau, cô như chợt bừng tỉnh nói: “Làm thế nào mà có thể như vậy? Tại sao mọi chuyện lại như vậy chứ, rõ ràng là anh ta đã có vị hôn thê rồi mài”

Quan Triều Viễn tiếp tục lấy các món ngon trên bàn ăn, cả bàn ăn, anh là người duy nhất vẫn còn có thể nhẹ nhàng và thư thái ăn cơm như vậy: “Có hôn ước nhưng cũng không có nghĩa là thích Tô Lam không hiểu nổi nói: “Logic của người giàu nào cũng lạ lùng như vậy à? Nếu hai người đã đính hôn rồi thì cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ nhanh chóng kết hôn. Nếu giáo sư Lục thực sự cảm thấy có hứng thú với Lâm Thúy Vân vậy thì anh ta đang lừa dối tình cảm của cô ấy!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2900


Chương 2900

Cuối cùng Quan Triều Viễn cũng đặt đũa xuống nói: “Ai nói với em rằng cứ đính hôn thì bắt buộc sẽ phải kết hôn?”

Ánh mắt của Tô Lam nhìn thẳng vào anh “Chúa ơi, ý của anh là, giáo sư Lục sẽ rời khỏi..”

“Ăn cơm”

Quan Triều Viễn vươn tay ấn lên môi cô, không cho cô tiếp tục nói nữa.

Nhìn thấy phản ứng bất thường của Quan Triều Viễn, Tô Lam đột nhiên hoàn hồn.

Cô nhìn chăm chằm Quan Triều Viễn đầy đe dọa, nghiến răng dữ dội: “Anh Quan, tôi nghĩ anh không hề giúp Lâm Thúy Vân chút gì cả mà anh như vậy là đang giúp cho giáo sư Lục đúng không?”

Quan Triều Viễn không thèm ngẩng đầu biện mình, dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng: “Là em nhờ anh giúp”

“Anh… anh nói như vậy cũng đúng. Tôi thực sự đã yêu cầu anh tìm cách giúp đỡ, nhưng Lê Duyệt Tư là nữ thần của anh! Anh thực sự cam †âm nhìn cô ấy bị người khác bỏ rơï? “

Động tác gắp rau trên tay của Quan Triều Viễn hơi dừng lại, giọng anh trầm xuống: “Sẽ chỉ là một sai lâm nếu kết hôn với một người không thích mình”

Nhìn vào khuôn mặt vô cùng đẹp trai của Quan Triều Viễn, Tô Lam đột nhiên không nói nên lời.

Cô bất đắc dĩ lắc đầu: “Vấn đề là, Thúy Vân đã có người cô ấy thích…”

Quan Triều Viễn cuối cùng cũng quay đầu lại: “Em nói gì?”

“Pang” một tiếng.

Lâm Thúy Vân trực tiếp bị anh ta đưa vào thư phòng.

Khi Lục Mặc Thâm bước vào, anh ta thậm chí còn khóa chặt cửa phòng.

Lâm Thúy Vân kinh hãi nhìn Lục Mặc Thâm.

Cô ấy gần như vô thức che ngực mình: “Này, Lục Mặc Thâm, làm ơn bình tĩnh lại cho tôi! Tuy rằng tôi biết rằng tôi xinh đẹp tuyệt trần, nhưng nhưng, anh không được có những suy nghĩ không đứng đắn với tôi! Tôi cảnh báo anh, tôi đã luyện tập… Không, cứu tôi với…

Lâm Thúy Vân bị ném lên ghế sofa.

Ngay khi cô ấy nhìn lên thì cô ấy thấy Lục Mặc.

Thâm thực sự đang khóa cửa, cô ấy ngồi tại chỗ sợ hãi đến mức hồn xiêu phách lạc.

Cô ấy gần như nhảy lên như một con cá chép, chúi đầu, lao thẳng về phía cửa.

Nhưng đáng tiếc là cô ấy ngay lập tức bị Lục Mặc Thâm giữ lại trước khi chạy được hai bước.

Lại bị ném ra ghế sô pha. Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Lâm Thúy Vân bị ném đến mức cảm thấy đầu mình choáng váng, ngay sau khi hoàn hồn, cô ấy cảm thấy mắt mình tối sầm lại.

Cô ấy thấy Lục Mặc Thâm đi tới mà như thấy núi Thái Sơn đè đầu.

Lâm Thúy Vân hít một hơi, chỉ cảm thấy có một cảm giác lo lắng không thể giải thích được.

Đôi mắt đen láy nhìn xung quanh, không biết đặt vào đâu, lo lắng sẽ đụng phải ánh mắt của anh ta.

Ngay cả khi nhìn qua thấu kính thủy tinh, điều đó cũng sẽ khiến người ta cảm thấy áp lực rất lớn Cô ấy ôm ngực phòng thủ: “Lục cầm thú, rốt cuộc anh… anh muốn làm cái gì? “

Cảm giác bị anh ta đàn áp này thật sự không Tốt.

Vì vậy mà vào thời điểm này sự kiêu hãnh và độc đoán thường ngày của Lâm Thúy Vân cũng biến mất..

Vào lúc này, cô ấy nhìn chảm chằm vào Lục Mặc Thâm bằng đôi mắt to phòng thủ.

Vì sợ rằng mình sẽ bộc phát thú tính, nên anh †a đã tự làm cho mình không thể diễn tả được ngay tại chỗ.

Lục Mặc Thâm lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy lo lắng như vậy.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2901


Chương 2901

Tay phải đột nhiên véo căm cô ấy và cúi đầu xuống Khoảng cách giữa hai người rất gần, hơi thở của Lục Mặc Thâm dường như phun thẳng vào mặt cô ấy, Lâm Thúy Vân chỉ cảm thấy bàng hoàng, Cảm giác này có vẻ hơi quen thuộc.

“Đoán xem bây giờ tôi muốn làm gì?”

Lục Mặc Thâm nhẹ giọng nói Tuy nhiên bàn tay hư hỏng đó nhẹ nhàng lướt qua cảm nhỏ của cô ấy, sau đó lui xuống dưới phác thảo chiếc cổ mảnh mai của cô ấy.

Tận dụng hoàn cảnh, lướt qua không khí, lướt qua đôi vai gây của cô ấy…

Mặc dù không có đụng chạm thực sự, nhưng cảnh tượng này còn mơ hồ hơn sự đụng chạm thể xác thật sự.

Lâm Thúy Vân thở một hơi nặng nhọc, cố gẳng làm cho hơi thở của mình bình ổn lại.

Các cơ toàn thân của cô ấy căng lên: “Lục giáo sư Lục, bình tĩnh! Mặc dù mọi người đều là người lớn. Nhưng, nhưng loại chuyện này, anh vần phải nói yêu tôi trước chứ đúng không? “

Lục Mặc Thâm cố tình giả vờ không hiểu: “Loại chuyện mà cô vừa nói không phải là chuyện givậy”

Khi anh ta nói, tay anh ta lại đặt trở lại căm Lâm Thúy Vân Ngón trỏ nhẹ nhàng miết cô ấy, làm cho cô ấy nhìn chính mình.

Lâm Thúy Vân chỉ cảm thấy trái tìm đang lo lắng của cô ấy có thể sẽ bật ra khỏi miệng mình ngay lập tức.

Nhưng từ tận đáy lòng, cô ấy không ngừng lớn tiếng chửi rủa: Lục Mặc Thâm này đơn giản là một tên cầm thú!

Cha mẹ già ở dưới l đáng tin cậy!

Chỉ vì một bữa ăn mà có thể bán đứng đứa con gái ruột thịt của mình, Lâm Thúy Vân buồn rầu suy nghĩ: Bây giờ, ngay cả khi Lục Mặc Thâm có cưỡng ép cô ấy ngay ở chính nhà của mình thì cha mẹ già của cô ấy ở bên ngoài họ cũng sẽ không làm bất cứ điều gì ngoại trừ đứng nghe lén ở góc tường, đúng không?

Khi Lâm Thúy Vân nghĩ về điều này, trong lòng cô ấy dâng lên một cảm giác bưồn không tả nổi.

“Giáo sư Lục, anh cũng thật quá đáng! Chẳng phải anh cũng chỉ là muốn trêu chọc tôi thôi sao!

Không cần phải đùa giỡn với việc chung thân đại sự cả đời mình đúng không? Nếu anh cứ tiếp tục làm như vậy với cha mẹ tôi, họ thật sự sẽ ép anh cưới tôi sớm thôi! Anh nói xem, tại sao anh cứ.

phải cư xử như vậy? Tự tạo cho mình một rắc rối lớn như vậy”

Lâm Thúy Vân bắt đầu mạch cảm xúc của mình.

Cô ấy nói với thái độ thành khẩn: “Nhìn xem, nếu không, bây giờ chúng ta bàn bạc kỹ càng đi Anh đi xuống giải thích rõ ràng với cha mẹ của tôi, nói rõ ràng từ đầu đến cuối chuyện của hai chúng †a vốn là hiểu lầm, thế nào? Tôi chỉ có một yêu cầu như vậy thôi, anh cũng có thể nói ra yêu cầu của mình! Chỉ cần tôi có thể làm được, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức khiến cho anh hài lòng!”

Lục Mặc Thâm khẽ cau mày, như thể đang nghiêm túc cân nhắc.

‘Sau một lúc im lắng, anh ta cau mày nhìn Lâm Thúy Vân, nói: “Nếu như lúc trước cô không nói tôi là một kẻ cặn bã thì bây giờ tôi có thể nghiêm túc suy xét đề xuất này”

“Cái gì?”

“Nhưng bây giờ mọi thứ đều đã quá muộn. Cô đã phá hủy danh tiếng của tôi, vì vậy cô muốn gì tôi cũng đều không đồng ý”

Lâm Thúy Vân nghiến răng, triệt để muốn bỏ trốn: “Vậy thì anh muốn như thế nào? Lục Mặc.

Thâm, tôi có thể thề với anh rằng Lâm Thúy Vân tôi không phải là người ăn chay, nếu như anh đầy tôi vào bước đường cùng, thì cả hai chúng ta sẽ “Cá chết lưới rách? Cô khẳng định cô dám cá chết lưới rách để giết tôi?”

Khi Lục Mặc Thâm nói lời này, ánh mắt của anh ta đột nhiên trở nên lạnh lẽo, tay phải đột nhiên ôm lấy eo cô ấy.

Khuôn mặt nhỏ bé đau khổ của Lâm Thúy Vân nhăn lại: “Giáo sư Lục, anh muốn như thế nào? Thả tôi đi có được không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2902


Chương 2902

Khóe của Lục Mặc Thâm khế giật nhẹ: “Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”

Lâm Thúy Vân trợn tròn mắt: “Thật không muốn nhớ lại!”

Bởi vì đó đơn giản là cơn ác mộng duy nhất trong cuộc đời của cô ấy, cơn ác mộng duy nhất có thể so sánh với việc giảm cân “Nếu cô không muốn nhớ lại thì tôi cũng không ngại giúp cho cô nhớ lại đâu. Tại nhà hàng Vọng Nguyệt, cô đã uống một ly rượu vang đỏ, sau đó đã vào nhầm nhà vệ sinh nam và…”

“Anh câm miệng cho tôi!”

Lâm Thúy Vân hét lên, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của anh ta, cố gắng nhảy lên để che miệng anh ta Cô sợ hãi nhìn anh anh có thể biết?”

Lục Mặc Thâm nhìn cô ấy đầy ẩn ý, trên môi nở nụ cười thật sâu: Nhìn nụ cười này thật khiến cho Lâm Thúy Vân phải nổi da gà.

Ánh mắt của người đàn ông quét qua tay cô ấy.ra hiêu cho cô ấy buông nó ra.

Làm sao? Làm thế nào?

Tại thời điểm này, khuôn mặt nhỏ bé của Lâm Thuý Vân đã trở nên ửng hồng, do dự một hồi liền buông tay ra.

“Ở thành phố Ninh Lâm này, có điều gì tôi muốn biết mà không thể biết cơ chứ. Nếu cô không muốn để cho cha mẹ của cô biết chuyện ngày hôm đó cô đã làm, thì lát nữa cứ làm theo.

những điều tôi nói.”

Thái độ kiêu ngạo của Lục Mặc Thâm khiến cho Lâm Thuý Vân rất tức giận.

Cô ấy gần như nghiến răng nghiến lợi nhìn Lục Mặc Thâm nói: “Giáo sư Lu, tôi có thể hỏi anh một câu không, anh làm như thế này với tôi là vì mục đích gì? Có phải là để trả đũa tôi đúng không? Hay từ lâu anh đã không muốn kết hôn với vị hôn thê của mình nhưng vì tìm cớ không được nên mới lấy tôi ra làm bia đỡ đạn?”

Ánh mắt Lục Mặc Thâm lảng tránh: “Cô nghĩ sao cũng được.”

“Lục Mặc Thâm, anh đừng mang cái dáng vẻ hờ hững như vậy nữa! Nhà họ Lê như thế nào chứ?

Là một trong bốn gia tộc quyền lực nhất ở thủ đô, vì vậy gia đình tôi không thể kham nổi đâu. Anh muốn xử lí tôi cũng được, nhưng mong anh đừng lôi kéo cha mẹ tôi xuống nước theo, tôi cảnh cáo anh đấy!”

Lục Mặc Thâm dựa tay vào thành bàn, tay còn lại vẫn để trên ngực, lười biếng mở miệng: “Yên tâm đi, nhà họ Lê không dám đâu.”

Phổi của Lâm Thuý Vân như muốn nổ tung: “Lục Mặc Thâm, tại sao da mặt của anh lại dày đến như vậy? Làm sao mà anh có thể trơ trến được đến mức này cơ chứ! Anh cứ lấy tôi làm tấm bình phong như thế này, nếu một ngày tôi gặp phải người mình thích thì biết giải thích như thế nào cơ chứ? Nói tóm lại là tôi không quan tâm, tôi không đồng ý! “

Ngay khi cô ấy vừa kết thúc lời nói của mình thì Lục Mặc Thâm bước tới Khí thế cường đại đến mức khiến cho chân cô ấy mềm nhũn ra, ngã thắng xuống ghế sô pha.

“Người cô thích, cô đang nói về Liễu Minh Hào?”

Lục Mặc Thâm giọng đều đều, lời nói ở bên khoé miệng cứ hờ hững “Làm thế nào có khả năng?”

“Tôi khuyên cô tốt hơn hết là không nên giống như những người khác.”

“Dựa vào cái gì?”

Lục Mặc Thâm chậm rãi bước đến cửa: “Bởi vì, suy cho cùng, tôi cũng là người con rể được công nhận của nhà họ Lâm.”

Lâm Thuý Vân lo lắng, cô ấy nhanh chóng đứng dậy: “Lục Mặc Thâm, tôi nói với anh, tôi đã có người mình thích rồi! Đừng có thừa nước đục thả câu mà hủy hoại hạnh phúc của tôi!”

Lục Mặc Thâm mở cửa phòng, cười đáp lại: “Sau này cứ nói với cha mẹ cô như vậy đi.”

Lâm Thuý Vân trực tiếp chết lặng: “Rốt cuộc ý của anh là gì?”

Lục Mặc Thâm nhìn cô ấy: “Cô vẫn không hiểu?”

Lâm Thuý Vân vẫn luôn cảm thấy rằng anh ta chắc hẳn vẫn đang che giấu một âm mưu xấu xa nào đó.

Lục Mặc Thâm đi đến, nắm lấy tay cô ấy rồi dắt cô ấy xuống lầu.

Lâm Thuý Vân đấu tranh trong tuyệt vọng; “Lục Mặc Thâm, anh đang làm gì vậy? Anh mau buông tay tôi ra!”

Lục Mặc Thâm cau mày: “Khi những người yêu nhau hoà giải, thì đương nhiên họ phải nắm tay nhau. Nếu không thì sẽ khiến người khác nghi ngờ!”

Bên trong phòng khách, bởi vì những lời nói vừa rồi của Lâm Thuý Vân mà bầu không khí trở nên vô cùng bưồn tẻ.

Trên mặt của mẹ Lâm hiện lên sự thất vọng và bưồn bã sâu sắc.

Cha Lâm thấy vậy thì thật sự không thể chịu đựng được nữa, liền giơ tay gắp một cái chân gà cho vợ mình: “Vợ à, bà đừng lo lắng nữa, chắc chẩn có chuyện sai lầm gì đó ở đây. Chuyện của người trẻ tuổi thì cứ để họ tự giải quyết Nào, ăn cái chân gà này trước đi”

Mẹ Lâm đang có một ngọn lửa trong bụng mà không biết xả vào đâu.

Ngay khi nhìn thấy cha Lâm thì bà đập mạnh đũa vào bát rồi bắt đầu tức giận: “Đến giờ này mà ông vẫn còn tâm trạng đế ăn à! Ăn, ăn…ăn chân gà của mẹ ông đi”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2903


Chương 2903

Cha Lâm ngạc nhiên: “Vợ à, làm thế nào mà bà biết chân gà này là do mẹ tôi gửi từ dưới quê lên?”

“Phốc..”

Lâm An Nguyên ở bên cạnh không khỏi nở nụ cười: ‘Cha, mẹ đang chuẩn bị nổi cơn tam bành đó… mẹ mà mắng.. thì…”

Nhưng cậu ta còn chưa kịp nói xong thì đã bị mẹ Lâm nhét thẳng cái chân gà vào miệng.

Lúc này tâm trạng của mẹ Lâm đang rất tệ, áp suất không khí xung quanh cơ thể bà xuống cực.

kỳ thấp: “Thật khó mới có thể tìm được một con rể mà mình ưng ý. Nếu điều này là sự thật thì tất cả tiền tiêu vặt của con trong tháng tới sẽ giảm đi một nửa! Tới lúc đó còn chân gà để ăn à? Đến lông gà còn không có nữa chứ nói!”

Lâm An Nguyên đột nhiên cảm thấy bị ủy khuất: “Mẹ, mẹ đây là đang giận chó đánh mèo với con!”

Cha Lâm lắc đầu, nhấp một loại rượu nhỏ rồi thở dài: “Thật đúng là thành môn thất hỏa, ương cập trì ngư, khi không mắc họa, vì liên lụy mà gặp tai ương mà”

Tô Lam thực sự không thể chịu đựng được nữa, cô trừng mắt nhìn Quan Triều Viễn và trách móc anh vì ý tưởng tồi tệ này.

Khuôn mặt của Quan Triều Viễn làm ra vẻ vô tội, đây là lỗi của anh sao?

Khi bầu không khí trong phòng xấu hổ, Lâm An Nguyên đột nhiên lên tiếng: “Này này này, nhìn đi! Họ đang đi xuống, họ đang đi xuống!”

Trong một khoảnh khắc, mọi người đều đồng loạt nhìn lên.

Lục Mặc Thâm đi ở phía trước với vẻ ưu nhã không gì sánh bằng, còn Lâm Thúy Vân được anh †a dắt tay đi ở phía sau lưng.

€ó môt nu cười giả tao trên khuôn mắt nhỏ xinh ấy.

Mẹ Lâm nghỉ ngờ đứng lên: “Hai đứa… đây là có chuyện gì xảy ra vậy?”

Hai người lần lượt đi đến bàn ăn rồi ngồi xuống, Lục Mặc Thâm cầm đũa và bắt đầu ăn: “Cô à, cô ấy có chuyện muốn nói với cô.”

Sự chú ý của mọi người đổ dồn vào Lâm Thúy Vân.

Mẹ Lâm nhìn chãm chẵm vài li đi, để mẹ xem con sẽ n‹ Lâm Thuý Vân trầm mặc vài giây, đột nhiên muốn khóc không ra nước mắt: “Vừa rồi, những điều con nói đều là những lời nói trong lúc tức giận, kỳ thực, thật ra là do con thích người khác.”

Mẹ Lâm nghe vậy thì như chết lặng: “Lâm Thuý Vân, con đang nói cái gì vậy? Con có dám nói lại một lần nữa không?”

Lâm Thuý Vân cần răng, chỉ cảm thấy mình quá đáng thương: “Thật ra con lấy bức ảnh ra chỉ vì muốn tống khứ giáo sư Lục đi mà thôi, anh ta không phải là người đàn ông cặn bã, anh ta không chỉ tận tâm mà còn đầy lòng bao dung và hiểu biết.

Khi nấy ở trong thư phòng anh ta nói rãng chỉ cần con quay đầu thì anh ta đều có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra”

Lâm Thuý Vân nói điều này, nhưng trái tim cô ấy lại như đang rỉ máu.

Bởi vì khi vừa đi xuống cầu thang, Lục Mặc.

Thâm đã đe dọa cô ấy.

Nếu cô ấy không nói điều này, anh ta sẽ kể cho cha mẹ cô những điều sai trái mà cô ấy đã làm trong nhà vệ sinh nam tại nhà hàng Vọng Nguyệt.

“Lâm! Thuý! Vân!”

Mẹ Lâm trực tiếp đập lòng bàn tay xuống bàn, muốn lao vào cô ấy như hổ đói.

Nếu không phải nhờ sự tinh mắt và nhanh tay của Cha Lâm ôm vợ vào lòng thì có thể hôm nay bà sẽ xé xác Lâ Thúy Vân ra.

Vẽ phía Lục Mặc Thâm, anh ta đang ở bên cạnh nhàn nhã uống canh. Hết lần này đến lần khác nhìn Lâm Thuý Vân ra vẻ động viên: Thật sự là trẻ con dễ dạy, nụ cười trên mặt Lâm Thuý Vân trở nên cứng ngắc, chỉ có trời mới biết, trong lòng cô ấy như muốn nghiền nát Lục Mặc Thâm ra luôn rồi.

Lục Mặc Thâm!

Thù này không báo, thề không làm người!

Vì vậy, trong tối nay, Lâm Thuý Vân phải qua đêm trong những lời quở trách của mẹ Lâm.

‘Và sau sự việc này, sự yêu thích của mẹ Lâm với Lục Mặc Thâm đã trở lại như ban đầu, hơn nữa bây giờ còn có chút áy náy và bổi rối, cho nên ấy như hổ đói bà lại càng coi anh ta như con trai mình hơn.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2904


Chương 2904

‘Sau bữa tối, hai người đàn ông Lục Mặc.

Thâm và Quan Triều Viễn dựa vào lan can ở vườn sau, trên tay mỗi người cầm một ly rượu vang đỏ.

Quan Triều Viễn lắc nhẹ ly rượu vang trong tay: “Anh định làm như thế nào để cảm ơn tôi vì ngày.

hôm nay?”

“Tôi đã tìm thấy tin tức liên quan đến Tô Duy Nam. Điều này đã đủ chưa?”

Đôi mắt của Quan Triều Viễn đột nhiên trở nên âm trầm: “Nói.”

Lục Mặc Thâm ưu nhã quay người lại, ánh mắt nhẹ quét qua phía phòng khách: Tô Mỹ Chỉ vừa có khoảng thời gian tuyệt vời khi chơi với mẹ Lâm.

Từ đăng xa, Tô Lam và Lâm Thúy Vân đang túm tụm lại với nhau, líu ra líu ríu mà anh ta không biết họ đang nói về cái gì.

Lâm An Nguyên và Tô Duy Hưng là hai người duy nhất đang tập trung chơi game.

Còn lại Cha Lâm đang bận rộn chuẩn bị món tráng miệng và trái cây phía sau nhà bếp.

Lục Mặc Thâm nhấp nhẹ một ngụm rượu vang đỏ: “Tô Duy Nam có giao dịch với nhà họ Tư ở trong nước.”

“Nhà họ Tư?”

“Tư Vũ Chiến là bạn của anh ấy. Ở nước M, Tô Duy Nam đã đi du lịch cùng với một số gia đình công tước, trong đó có ba người gốc Á. Trước tiên hãy nói về trong nước trước, Tư Vũ Chỉ chiếm lấy bạn gái của một người bạn tốt, nên chắc sẽ không lay chuyển được anh ta. Nói đến chuyện ở nước ngoài, những người có thể đến nước Y phải bắt nguồn từ quê hương của ba vị công tước gốc châu Á kia”

“Thông tin của họ thì sao?”

“Tôi sẽ gửi nó đến hộp thư của anh sau”

Quan Triều Viễn im lặng một lúc: “Vì vậy, anh định làm thế nào với Lê Duyệt Tư?

Ánh mắt của Lục Mặc Thâm trở nên tăm tối: “Tôi tự có sự sắp xếp của riêng mình.”

Nói xong, anh ta quay người bước vào phòng khách.

Bởi vì cha Lâm đã mang trái cây và nước giải khát ra rồi.

Trong buổi gặp mặt gia đình này, ngoài một màn do Lâm Thúy Vân gây ra thì mọi thứ còn lại đều diễn ra suôn sẻ và hài hòa.

Vào lúc 9 giờ tối, gia đình Quan Triều Viễn đã sẵn sàng đứng dậy và rời đi.

Lục Mặc Thâm cũng chuẩn bị rời đi.

Mẹ Lâm nhìn thấy vậy thì ngay lập tức đưa tay và đẩy Lâm Thúy Vân qua: “Thúy Vân, con còn ở đây làm gì nữa? Mau đi tiễn chồng đi”

“Mẹ à, đủ rồi đấy! Mẹ có thể để ý tới sự ảnh hưởng bên ngoài được không? Nói cách khác, con vẫn còn là sinh viên chưa tốt nghiệp, còn giáo sư Lục thì đang giảng dạy ở Lan Ly, mẹ nhiều lời như vậy chẳng lẽ muốn làm cho anh ta thất nghiệp sao? Anh ta thất nghiệp thì mẹ có nuôi anh ta được không?”

Mẹ Lâm có vẻ xấu hổ, bà cáu kinh nhìn con gái mình: “Này, nghe những gì con nói kìa, mẹ.

đây không phải chỉ là lỡ mồm thôi sao? Mẹ nói một thì con nói mười, hơn nữa, bây giờ mẹ… mẹ đang ở nhà, đùa một chút có được không? Ở bên ngoài nhất định sẽ chú ý chứ!”

“Cha, cha ngược lại hãy đi quản vợ mình đi!

Nếu không thì thực sự rất đáng ngại đó.”

Cha Lâm thực sự không còn lựa chọn nào.

khác người việc ra ngoài để tiễn mọi người Đến cổng lớn, gia đình của Quan Triều Viễn đã lên xe và rời đi.

Lâm Thúy Vân tiễn Lục Mặc Thâm đến bên cửa chiếc xe Bentley.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2905


Chương 2905

Người nhu mì và trong sáng vừa được cải trang ở nhà đã biến mất ngay lập tức, lúc này, cô.

ấy hắn học đứng bên cạnh cửa xe của Lục Mặc Thâm: “Lục Mặc Thâm, tôi cảnh báo anh! Dù lần sau cha mẹ tôi có mời như thế nào thì anh cũng phải từ chối, nếu không thì..

Lúc này, Lục Mặc Thâm đã ở trong xe: “Nếu không, tôi thà thú nhận với cha mẹ tôi về việc đã phát sinh quan hệ với những người khác trong nhà hàng Vọng Nguyệt, tới lúc đó thì tôi sẽ không bao giờ để anh có thế đắc ý được nữa! Không thể sử dụng điều này để đe dọa tôi nữa đâu.”

Ánh mắt của Lục Mặc Thâm trầm xuống: “Phát sinh quan hệ?”

Khuôn mặt của Lâm Thúy Vân đỏ bừng, đến khi tự mình phát hiện ra lời mình nói mới tức giận: “Hữ… Hừ có cái rắm!”

“Phút”

Lục Mặc Thâm đột nhiên phát ra âm thanh, Cô ấy cứng cổ nên nhanh chóng hạ giọng: “Sao vậy, anh la ó cái gì?”

Lục Mặc Thâm đột nhiên đưa tay ra, một lực.

mạnh mẽ vòng tay qua cổ cô ấy, môi hai người tự nhiên áp vào nhau “Anh có ph Mặt Lâm Thúy Vân đỏ bừng, cả người cô ấy như muốn nổ tung, đột nhiên cô ấy nghe thấy Lục.

Mặc Thâm nói: “Đừng di chuyển, mẹ của cô đang nhìn chúng ta”

Lâm Thúy Vân: ‘…”

‘Sau một nụ hôn, Lâm Thúy Vân chóng mặt, hai chân cô ấy lại mềm nhữn.

Cô ấy đứng ngây ra đó, nhìn Lục Mặc Thâm rời đi một cách sảng khoái. Đột nhiên cô ấy cảm thấy rãng có gì đó không ổn.

Cho đến khi chiếc Bentley màu đen biến mất sau màn đêm, Lâm Thúy Vân đổ ngột quay đầu lại Trước sân trống vắng, làm gì có bóng dáng người nào?

“Lục Mặc Thâm! Anh dám lừa tôi!”

Khi sân trước của biệt thự nhà họ Lâm trở nên yên tĩnh, trong bụi cây đối diện đột nhiên vang lên một trận âm thanh.

Một lúc sau có một người đàn ông vạm vỡ bước ra.

Đầu anh ta đội mũ lưỡi trai, vành mũ hạ thấp che đi hơn nửa khuôn mặt.

Người đàn ông vẫn đang cầm một chiếc máy ảnh trong tay.

Anh ta cúi đầu nhìn xuống và xem lại từng bức ảnh mà mình chụp được Trong ảnh, Lâm Thúy Vân đang tựa vào cửa chiếc xe Bentley.

Lục Mặc Thâm vươn tay từ cửa kính xe ra ôm lấy cổ cô ấy, hai người hôn nhau nồng nhiệt.

Bàn tay của người đàn ông đột nhiên nằm chặt lại, các khớp xương trở nên trắng bệch vì dùng lực quá mạnh.

Trên đường trở về, Tô Lam nghiêng đầu dựa lưng vào ghế với vẻ mặt đờ đẫn.

Triều Viễn liếc nhìn cô: “Em đang nghĩ gì vậy?

Tô Lam chống cm: ‘Anh nói xem, giáo sư Lục, anh ta… vẫn còn là trai tân?”

“Chít…

Chiếc xe bị phanh gấp tạo ra âm thanh chói Tai.

Tô Lam gần như đã va vào kính chản gió ở phía trước Cô nhanh chóng quay đầu lại, nhưng may mãn thay, hai đứa nhỏ đã được thắt dây an toàn trên ghế và cũng đã ngủ.

Tô Lam thở phào nhẹ nhõm, quay lại nhìn Quan Triều Viễn sửng sốt nói: “Anh làm cái gì vậy?

Anh làm em sợ đấy!”

Khuôn mặt của Quan Triều Viễn rõ ràng đang không vui: “Dù có hay không thì nó cũng không liên quan đến em”

“Phốc!”

Tô Lam có phần không nói nên lời: “Anh Quan, anh không nghĩ rằng anh đã ghen một cách vô duyên vô cớ rồi chứ? “

Quan Triều Viễn dửng dưng nhắm mắt lại: “Vậy nếu anh ta còn trinh thì sao? Còn nếu không thì sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2906


Chương 2906

“Anh biết không, Lâm Thúy Vân đó, mặc dù trông cô ấy rất vô tư, đôi khi cô ấy sẽ vội vàng nói gì đó mà không suy nghĩ trước, nhưng tỉnh thần và thế chất của cô ấy là một người ưa sạch sẽ!

Nếu giáo sư Lục và Lê Duyệt Tư đã làm bất cứ điều gì đó không thể diễn tả nổi thì em sẽ là người đầu tiên phản đối bọn họ”

Khóe miệng của Quan Triều Viễn nhếch lên nụ cười mỉa mai: “Không có: Tô Lam cau mày ngay lập tức: “Tại sao anh lại chắc chắn như vậy, có phải anh…”

Đầu Quan Triều Viễn hiện đầy vạch đen: “Anh quen cả hai người họ, lý do này đủ chưa?”

Vâng, chỉ có anh là người hiểu rõ.

Quan Triều Viễn và Lê Duyệt Tư cùng nhau lớn lên.

Do đó, hai gia tộc lớn là nhà anh Quan và nhà họ Lê cũng đã ước định cho hai người họ làm vợ chồng trong tương lai.

Từ khi còn là một đứa trẻ, Quan Triều Viễn đã được truyền điều này vào đầu.

Sau khi lớn lên, anh cũng mặc định là Lê Duyệt Tư.

Tuy nhiên, người mà Lê Duyệt Tư thích là Lục Mặc Thâm.

Sau khi biết rằng hai người họ đã ở bên nhau, Quan Triều Viễn cũng đã rút lui, luôn luôn giữ ranh rới giữa những người bạn bình thường.

Tuy nhiên, đối mặt với cảm giác về khoảng cách mà Quan Triều Viễn có thể giữ được, phía Lệ Duyệt Tu càng lúc càng trở nên bối rối Cô ấy vẫn rất phụ thuộc vào Quan Triều Viễn, hẹn hò với Lục Mặc Thâm nhưng vẫn rất cần anh.

Khi hai người họ cãi nhau, thay vì đi hòa giải với Lục Mặc Sâm thì cô ấy lại đến nói chuyện với anh.

Ngay cả khi đi du học, Lê Duyệt Tư cũng không thể làm được việc gì nếu không có Quan Triều Viễn ở bên cạnh. Cô ấy thậm chí sẽ gọi cho anh mỗi ngày.

Nhưng chỉ cần có ai đó hỏi cô ấy yêu ai, người được mọi người yêu thương, thì Lê Duyệt Tư sẽ luôn trả lời một cách chắc chắn rằng: Lục Mặc Thâm.

Một số người nói rằng Lê Duyệt Tư đang ăn trong bát nhìn trong nồi.

Tuy nhiên, chỉ có Quan Triều Viễn mới biết rằng, anh ta không phải ở trong bát cũng không ở trong nồi.

Chỉ vì mối quan hệ giữa hai gia đình, nên anh mới chăm sóc cho Lê Duyệt Tư.

Rốt cuộc, theo tính khí của Quan Triều Viễn, việc sẵn sàng làm lốp dự phòng là điều tuyệt đối không thể.

Tô Lam làm vẻ mặt nhàm chán nhìn về phía Quan Triều Viễn.

Trên thực tế, cô cũng nghỉ ngờ Quan Triều Viễn nhiều lần rồi vì lần nào anh cũng gi trò.

Nhưng cẩn thận nghĩ về thời gian trong ngôi nhà tình yêu.

Quan Triều Viễn vẫn có chút giật mình.

Nghĩ đến đây, Tô Lam có chút khổ sở nhìn Quan Triều Viễn, sau đó vươn tay vỗ vỗ vai anh: “Anh Quan, tôi tin rằng anh vô tội.”

Quan Triều Viễn đưa mắt nghỉ ngờ: “Tin anh vô tội?”

“Tin chứ”

Tô Lam gật đầu: “Em nhớ lần đầu tiên chúng ta ở trong ngôi nhà tình yêu. Anh dường như chỉ làm được ba phút…

“Chít!”

Lại một lần phanh gấp khác.

Lần này, Quan Triều Viễn đột ngột xông lên thật sự không có cố ý, nhưng lòng tự tôn đàn ông của anh đã bị thử thách rất nhiều.

Những chuyện xảy ra trong ngôi nhà tình yêu, vì rơi vào tuyến phòng ngự cao nhất nên anh chỉ nhớ được vài đoạn rời rạc mà thôi.

Nhưng việc ngày hôm nay Tô Lam đề cập đến nó đơn giản đã phá hủy tam quan của anh.

Chỉ ba phút trước mặt một người phụ nữ mà mình yêu dấu, đây là một sự sỉ nhục đáng xấu hổi Mặc dù sau đó anh đã đặc biệt kiểm tra lại thì người ta nói rằng có người kéo được một thời gian quá dài, thì có người kéo được khoảng thời gian ngắn là chuyện bình thường, nhưng vấn đề này vẫn còn để lại cái bóng rất lớn trong lòng của Quan Triều Viễn.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2907


Chương 2907

Anh luôn nghĩ rằng Tô Lam sẽ không nhớ, ai mà ngờ vậy mà cô thực sự nhới Đến thời điểm này rồi mà nó vẫn còn được nhắc lại!

Quan Triều Viễn quay đầu và nhìn cô bảng ánh mắt âm u: “Có vẻ như bà Quan không hài lòng lắm với màn trình diễn của tôi?”

Cuối cùng thì Tô Lam cũng tìm được điểm yếu của anh nên sẵn trêu chọc anh luôn: “Em cứ luôn nghĩ rằng ông chủ Quan đây phải là người cực kỳ cứng rắn chứ, nhưng không ngị Thực lòng mà nói, lúc đó em hơi thất vọng đó Sau khi nghe điều này, khóe miệng Quan Triều Viễn cong lên thành một vòng cung lạnh lùng.

Anh cúi đầu xuống, ánh mắt âm u, tay trực.

tiếp bóp lấy mặt của Tô Lam: “Tôi e rằng em vẫn chưa biết hậu quả nghiêm trọng của việc nói một người đàn ông không thể làm được”

Nghe giọng điệu kinh hoàng của anh, Tô Lam giật mình: Chết rồi, có vẻ như cô ấy đang chơi đùa với lửa…

Tô Lam căng da đầu, bất chấp khó khăn dưới áp lực khủng khiếp từ đỉnh đầu: “Ha ha, em.

Tô Lam tái mặt, vội vàng che miệng: “Em… vừa rồi em không có nói cái gì cả, cái gì cũng đều không nghe thấy, anh đừng làm phiền em”

“Hừ?

Quan Triều Viễn hừ lạnh một tiếng, trực tiếp đạp chân ga.

Bầu không khí trong xe bổng trở nên căng thẳng.

Quan Triều Viễn đã bị cấm dục trong hơn nửa tháng trời, nếu anh thực sự phát điên, Tô Lam cảm thấy số phận của mình sẽ còn tồi tệ hơn lần đó nữa.

Mặc dù hai người họ đều đã gỡ bỏ hoài nghĩ, nhưng.

Dù gì thì cô cũng không nghĩ rằng mình có thể đối phó với Quan Triều Viễn đã bị cấm dục trong vòng một tháng.

Chiếc xe dừng lại, ngay lúc bảo mẫu đưa hai đứa nhỏ ra ngoài thì Tô Lam nhanh chóng xuống xe chạy nhanh vào biệt thự.

Quan Triều Viễn ung dung đi theo cô ở phía sau.

Tô Lam sợ đến mức hồn bay phách lạc, lao vào phòng ngủ chính, đang định đóng cửa lại thì đột nhiên Quan Triều Viễn đã bước vào trước.

“Quan… Quan Triều Viễn, anh…”

Tô Lam sợ hãi đến mức không thể giải thích được, trong tiềm thức cô tự giác lùi lại vài bước.

Quan Triều Viễn từng bước đến gần.

Anh nhíu mày thật chặt, giọng điệu rất không vui: “Vừa rồi là ai nói tôi không thể?”

Tô Lam bị ép đến mức trực tiếp dựa vào tường, không thể rút lui, cô chỉ có thể rụt cổ lại nhìn Quan Triều Viễn, đáng thương cầu xin sự thương xót: “Vừa rồi… chỉ là nói đùa mà thôi.”

Quan Triều Viễn nheo mắt: “Chỉ là nói đùa?”

Tô Lam thu mình lại trong tuyệt vọng, mong muốn được tàng hình ngay tại chỗ.

Cô gật đầu một cách tuyệt vọng: “Tất nhiên, tất nhiên đó chỉ là một lời nói đùa”

“Nhưng nếu tôi xem nó là nghiêm túc thì sao?”

Quan Triều Viễn bước tới và giữ eo cô.

‘Với một chút cố gắng, Tô Lam áp vào ngực anh.

Cô dùng tay ôm ngực anh một cách cứng rắn “Làm ơn để em đi…”

“Không phải vừa rồi lúc ở trong xe tôi đã nói quá muộn rồi sao?”

“Nhưng mà Tô Lam chưa kịp dứt lời thì môi cô đã bị chặn lại.

Sau nụ hôn, cả hai đều thở không ra hơi.

Quan Triều Viễn nhìn như muốn ăn thịt người, Tô Lam chỉ có thế cầu xin anh thương xót, nhưng vào lúc này, cô đột nhiên cảm thấy một dòng điện ấm áp trào dâng Biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn vốn dĩ hồng nhuận lập tức trở nên vô cùng kỳ lạ.
 
Back
Top Dưới