Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2848


Chương 2848

Ở thành phố Ninh Giang này, hẳn là không có người thứ hai tên là Quan Triều Viễn đâu nhỉ!

Tô Lam đờ mặt, lặng lẽ đảo khóe mắt qua, quả nhiên đập vào mắt cô là góc nghiêng anh tuấn tuyệt vời của Quan Triều Viễn.

Trời ạ! Sao có thể như vậy chứ?

Tô Lam khẽ rên lên một tiếng, vội vàng cầm ví tiền lên che mặt lại Sau đó cô hơi cúi người, lom khom lén lút nép nép đi dọc cạnh bàn ra ngoài.

Tối hôm trước mới đồng ý với Quan Triều Viễn rằng cô tuyệt đối sẽ không qua lại với Khúc Thương Ly nữa.

Nếu bây giờ bị bắt ngay tại trận chuyện giả làm bạn gái Khúc Thương Ly, cô quả thực không dám tưởng tượng hậu quả sẽ khủng khiếp tới cỡ nào!

Tống Chỉ Manh nhạy bén nhận ra Tô Lam đang định ly khai, khóe miệng cô ấy nhếch lên, gợi lên ý cười: “Khúc Thương Ly, anh không định giới thiệu bạn gái của mình cho chúng tôi làm quen sao?”

Quan Triều Viễn nghe thấy lời này bèn đánh ánh mắt sắc bén về phía Tô Lam.

Đừng nhìn em… Đừng nhìn em Tô Lam lấy ví tiền che mặt, khom lưng, liều mạng chạy về phía cửa lớn Có lẽ vì chạy quá gấp, cô lỡ chân đạp trúng tà váy của mình, cả người ngả về phía trước.

Cùng với tiếng kinh hô nổi lên tứ phía, ngay khi Tô Lam sắp ngã chổng vó lên trời, một cánh tay cường tráng cứ như từ trên trời rớt xuống ôm lấy thắt lưng của cô.

“Cảm ơn..”

Cô hoảng sợ, lời cảm ơn gần như thốt ra theo bản năng.

Chẳng qua chữ cuối cùng còn chưa nói ra đã bị nghẹn lại ở cố họng.

Cô bỗng cảm thấy da đầu như sắp nổ tung, tại thời khắc đó máu trong người cô tựa như ngưng chảy.

Bởi vì người vươn tay ra cứu cô không phải ai khác mà chính là – Quan Triều Viễn.

Tay phải của anh ôm trọn lấy thắt lưng cô, đôi mắt từ trên cao nhìn xuống cô.Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Gương mặt tuấn tú như được thượng đế tự tay chạm trổ kia không hề có biểu cảm gì, giống như đang bị một tầng băng lạnh che phủ.

Con ngươi màu đen u ám lại thâm trầm, thậm chí có thể nhìn thấy mạch nước ngầm đang chảy một cách mãnh liệt trong đó.

Tô Lam cảm thấy quanh người người đàn ông này đang tỏa ra hơi thở lạnh lẽo như địa ngục, tựa như chỉ một giây nữa thôi sẽ cắn nuốt sạch sẽ người khác vậy.

Đôi tay đặt sau lưng cô cũng châm chậm siết chặt, làm cô cảm thấy đau.

Tâm mắt của hầu hết mọi người trong yến hội đều dừng lại trên người hai bọn họ.

Khúc Thương Ly là người đầu tiên nhận ra sắc mặt Tô Lam không đúng lắm.

Anh ấy chau mày, bước về phía đó.

Nhưng khi anh ấy còn chưa tiến lại gần bên người Tô Lam thì đã bị Tống Chỉ Manh đoạt trước.

Cô ấy đứng trước mặt Quan Triều Viễn, kinh ngạc hỏi: “Triều Viễn, hai người quen nhau sao?”

Ánh mắt sắc lạnh như băng của Quan Triều Viễn đảo qua khuôn mặt tươi cười cứng đờ của Tô Lam.

Cô có cảm giác hô hấp như bị đình trệ, căng thẳng nhìn Quan Triều Viễn, trái tỉm sắp sửa vọt ra khỏi họng rồi.

Anh sẽ nói thế nào đây?

Cả quá trình, ánh mắt Quan Triều Viễn chưa từng rời khỏi cô dù chỉ một giây.

Đôi môi mỏng của anh khẽ mở, tùy ý phun ra vài chữ: “Không quen.”

Dứt lời, tay phải hơi dùng sức, Tô Lam thuận theo lực đẩy từ tay phải của anh mà lảo đảo đứng dậy.

Trái tim vừa nãy còn đang đập “Bình bịch” trong kinh hoàng lập tức nguội lạnh.

Cô cúi đầu, cắn chặt môi: anh ấy nói không quen mình.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2849


Chương 2849

Khóe miệng Tô Lam gợi lên ý cười, ra vẻ thân thiết khoác lấy tay Quan Triều Viễn. Sau đó, cô ấy tức khắc quay đầu nhìn về phía Khúc Thương Ly: “Đây là bạn gái của anh à?

Trông được đấy, trẻ trung lắm”

Về phía Quan Triều Viễn, hình như anh không thấy phản cảm khi bị cô ấy khoác tay lôi kéo như vậy.

Lúc này, Khúc Thương Ly đã đi tới, anh ấy bình tĩnh đứng chẳn phía trước Tô Lam, thản nhiên đáp trả: “Bạn trai của cô cũng khá được đấy”

Giờ phút này, trong mắt Tô Lam chỉ còn lại màu trắng xám.

Hồi sáng Quan Triều Viễn còn gọi điện thoại cho cô, nói anh tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện gì trái với lương tâm, vậy mà tới tối anh lại ở đây làm bạn trai cho người khác.

Phó Bằng hơi híp mắt, anh ta đứng một bên quan sát Tô Lam từ đầu tới chân một lần, rồi chợt như nhận ra điều gì, vội ba bước thành hai tiến lại gần, chỉ vào Tô Lam, nói: “Ây dà, cô gái này không phải là con gái của Tô Văn Tâm sao?”

Con gái của Tô Văn Tâm?

Tô thị phá sản, Tô Văn Tâm cũng vì vài chuyện mà bị tống vào ngục, bị phán mười năm không được ân xá.

Vậy thì con gái của ông ta sao có thể tùy ý ra vào nơi xa hoa như thế này?

Nhất thời toàn bộ ánh mắt của mọi người đều dồn về phía Khúc Thương Ly.

Phó Bãng đứng sau cũng muốn lấy lòng Tống Chỉ Manh: “Cô gái à, không phải tôi nói gì cô, nhưng cô còn trẻ, nhìn như còn là sinh viên. Trước kia tôi từng nghe nói rằng, hồi cô còn làm ở bệnh viện trung tâm, tác phong vô cùng tốt, bây giờ cha cô vào tù, cô hẳn là phải thành thật đi làm chứ không nên chạy.

tới nơi như vầy để trèo cao, có hiểu không?”

Năm tay Tô Lam bỗng siết chặt lại, nhưng cô còn chưa kịp mở miệng đã nghe Khúc Thương Ly nói: “Trèo cao thì đúng là trèo cao đấy, nhưng mà hình như anh nghĩ sai rồi, người đứng bên cạnh tôi đây chính là phó đạo diễn của đoàn phim ‘Đại Đường vô song’, nên nếu nói trèo cao, hẳn phải là tôi trèo cao mới đúng. Mà loại người có phẩm hạnh như anh, vốn không có tư cách làm đạo diễn”

Nói xong, Khúc Thương Ly lạnh lùng xoay người: “Tô Lam, chúng ta đi”

Nhưng tay anh ấy còn chưa đụng vào Tô Lam thì bất thình lình đã bị một bàn tay khác nảm lấy.

Bàn tay kia thon dài xinh đẹp, hiện rõ từng khớp xương nhưng lại hệt như vuốt chim ưng nắm chặt lấy cổ tay anh ấy, khiến anh ấy không thể cử động tay nữa.

Khúc Thương Ly ngẩng đầu, đối diện với gương mặt vô cùng đẹp trai lại cực kỳ lạnh lùng kìa của Quan Triều Viễn.

Phó Bãng nhìn thấy Quan Triều Viễn ra tay, bèn cho rằng anh đang ra mặt cho anh ta, trên mặt lộ ra vẻ đắc thắng: “Ảnh đế Khúc, anh có biết người đứng trước mặt anh là ai không?”

Khúc Thương Ly nhíu mày nhìn Quan Triều Viễn, cố nhịn xuống cảm giác đau đớn truyền tới từ phía cổ tay: “Xin rửa tai lắng nghe.”

Phó Bằng cực kỳ đắc ý: “Không nói chuyện gì xa xôi, chúng ta nói về ‘Đại Đường vô song’ đang cực hot bây giờ đi. Chủ đầu tư cho “Đại Đường vô song’ chính là tập đoàn Quan thị. Chỉ cần anh Quan nói một câu, muốn phong sát anh chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.”

Ý của Phó Bằng đã vô cùng rõ ràng, bây giờ anh Quan muốn chà đạp Tô Lam, thế mà Khúc Thương Ly còn dám đứng về phía cô, đúng là con chó mù mà.

Khúc Thương Ly nhìn anh bằng ánh mắt ung dung: “Anh Quan, anh muốn phong sát tôi?”

Ánh mắt sắc bén của Quan Triều Viễn dừng lại trên người Khúc Thương Ly, giọng nói của anh lạnh đến dọa người: “Lời anh ta nói rất đúng, tôi muốn phong sát ai, quả thật chỉ là chuyện trong phút chốc”

Tô Lam vẫn luôn cúi đầu đứng một bên khẽ run rẩy cả người.

Cô lo lắng cúi đầu: hình như cô lại không cẩn thận liên lụy tới người khác rồi.

Trong sàn nhảy này, Khúc Thương Ly là người duy nhất chịu đứng ra che chở cho cô, nhưng Quan Triều Viễn lại nói phải phong sát anh ấy. Trong khoảnh khắc đó, Tô Lam bỗng cảm thấy vô cùng uất ức, hốc mắt cô đỏ lên, cô sợ nước mắt sẽ rơi xuống, bèn dứt khoát xách váy lên, thất tha thất thếu chạy về phía ngoài cửa.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2850


Chương 2850

“Tô Lam.

Khúc Thương Ly muốn đuổi theo nhưng cổ tay vẫn còn bị người khác giữ chặt Anh ấy nhíu mày, quay đầu nhìn về phía Quan Triều Viễn : “Anh Quan, mời buông tay”

Buông tay?

Khóe miệng Quan Triều Viễn khẽ nhếch, lộ ra nụ cười lạnh lùng.

Giây kế tiếp, anh thuận thế buông tay ra.

Khúc Thương Ly vội vàng đuổi theo, nhưng khi chạy tới cửa yến hội, lại bị hai người đàn ông dáng người cao lớn chặn đường.

Anh ấy định phóng ra ngoài lại nhận ra hai người đó là bảo vệ chuyện nghiệp đã trải qua huấn luyện, không tới hai đồn, Khúc.

Thương Ly đã bị người tha đi.

Phó Bằng đứng một bên lắc lắc ly rượu vang đỏ, giả mù sa mưa thở dài: “Khúc Thương Ly này đúng là đáng tiếc, có chút tài đấy, nhưng lại không biết thức thời”

“Thế ư?”

Quan Triều Viễn lạnh lùng nhìn anh ta, hai mắt Phó Bằng sáng lên, anh ta không ngờ Quan Triều Viễn sẽ tiếp lời anh ta.

Phó Bằng vội vã chạy tới, nở nụ cười nịnh nọt: “Đương nhiên rồi, ngay cả chuyện anh Quan muốn nâng đỡ ai, chà đạp ai, anh ta cũng.

không biết rõ, quả thực quá ngu!”

*Ồ, vậy một người ngu như thế, phải trừng phạt thế nào đây?”

Phó Bằng gấp gáp đưa ra chủ ý: “Tất nhiên đầu tiên là phải phong sát anh ta trước, sau đó khiến anh ta phá sản, thân bại danh liệt, mãi mãi không thể trở mình rồi!”

“Được lắm”

Quan Triều Viễn ung dung phất tay, Lục Anh Khoa vội bước tới.

“Ông chủ”

“Lời vị phó đạo diễn này vừa nói, mấy người nghe rõ rồi chứ?”

“Đều nghe rõ rồi”

“Còn không mau đi làm?”

“Vâng”

Phó Bãng còn đang đắc ý dạt dào đi tới đi lưu khắp sảnh lớn yến hội, mỗi lần đụng phải người quen sẽ bắt đầu bô bô về công.

tích vĩ đại vừa nãy của mình.

Còn tự kỷ nói rằng mình đã ôm đùi được tượng phật lớn Quan Triều Viễn này, tiếp đó, nếu tập đoàn Quan thị muốn đầu tư vào mảng điện ảnh nhất định sẽ tới tìm anh ta.

Đáng tiếc anh ta còn chưa cao hứng được bao lâu đã nhận được cuộc gọi từ trợ lý, giọng nói ở đầu dây bên kia đây sự hoảng loạn và lo sợ: “Đạo diễn Phó, vừa nấy mười mấy bên hợp tác đồng thời gọi điện, nói…phải hủy hợp đồng!”

“Cô nói gì?”

Phó Băng không thể tin được chuyện mình vừa nghe, anh ta gấp đến độ thiếu chút nữa nhảy dựng lên: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Trợ lý ngập ngừng, ra bộ khó mà mở lời: “Anh… Anh lên hot search trên weibo nhìn đi, sẽ chuyện gì đang xảy ra thôi.”

Phó Bằng gần như là luống cuống tay chân lấy di động ra, anh ta phát hiện top 10 hot search trên weibo toàn bộ đều là tên của anh ta.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2851


Chương 2851

Đây là lần đầu tiên anh ta cảm nhận được cảm giác toàn bộ tiêu đề đều bị mình bá chiếm, chỉ tiếc lại là loại tin tức như vầy: “Không thể tin được! Phó Bằng đánh đập diễn viên nữ, muốn quy tắc ngầm người ta bị bại lộ”

“Mười mấy người phụ nữ bị hại liên hợp đệ đơn kiện Phó Bằng tội xâm phạm.”

“Cực hot: Phó Bằng lấy nhân danh biểu diễn, vơ vét tiền của của diễn viên.”

Mỗi một cái trong số đó đã đủ khiến anh ta thân bại danh liệt, cả đời không thể trở mình.

Chỉ trong nháy mắt, Phó Bằng cảm thấy trời đất xung quanh như sụp đổ, tận khi luật sư tìm tới cửa, anh ta vẫn không biết rốt cuộc đã đắc tội ai.

Bên kia, Tống Chỉ Manh nhìn thấy Khúc.

Thương Ly bất chấp thân phận chỉ chăm chăm đuổi theo cô bạn gái kia thì gương mặt tỉnh xảo như được phủ một lớp băng, cô ấy thở phì phì xoay người rời đi.

Sau khi Tô Lam trốn khỏi sảnh lớn yến hội, hơi lạnh gió đêm thổi tới khiến cô thanh tỉnh một ít.

Hốc mắt cô đo đỏ, cô đơn lê bước trên lối đi bộ, bước về phía trước mà không có mục đích gì.

Gió lạnh thổi qua khiến cô thỉnh thoảng phải xoa xoa hai tay của mình.

Giờ phút này đầu óc cô trống rỗng, duy nhất một câu “Không quen” kia của Quan Triều Viễn là không ngừng vang lên trong đầu cô, liên tục quấy phá tâm trí cô.

Á..

Không quen.

Mình và anh ấy chung chăn chung gối hơn nửa năm.

Mới tối qua, anh ấy còn nói với mình, hãy tiếp tục tin tưởng anh ấy.

Quan Triều Viễn, anh muốn em tin anh thế nào đây?

Tô Lam bỗng ngồi xổm xuống ven đường, chôn đầu vào giữa hai cánh tay, yên lặng nghẹn ngào.

Cách đó không xa, một chiếc Bentley màu đen không mở đèn xe, thân xe hòa vào trong màn đêm, thong thả lăn bánh rồi lại dừng, lặng lẽ đi theo phía sau Tô Lam.

Tới tận khi Tô Lam ngồi xổm xuống, cuối cùng Lục Anh Khoa vẫn không nhẫn tâm: “Ông chủ, trời đêm khá lạnh, nếu không…”

Lục Anh Khoa còn chưa nói xong câu đã cảm nhận được từ phía sau ập tới một cỗ khí lạnh.

Anh ta vội rụt cổ, không dám mở miệng lần nữa.

Nhìn bóng dáng nho nhỏ ngồi xổm bên lề đường kia, Lục Anh Khoa lặng lẽ thở dài: Hầy, rõ ràng ông chủ đã xem mợ chủ thành miếng thịt ở đầu quả tim rồi, nhưng sao có chuyện gì lại không thể thẳng thắn nói với nhau chứ?

Quả nhiên người đang yêu không còn chút lý trí nào mà.

Tô Lam hoảng hốt lại cô đơn một mình bước đi dọc theo đường lớn.

Một tiếng sau, khi cô hồi thần lại thì nhận ra cuối cùng bản thân vẫn quay về biệt thự ở núi Ngự Cảnh.

Cô đứng trước cửa, hai mắt hơi dại ra, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười khổ: Quả nhiên, cho dù bị Quan Triều Viễn xem như người dưng, cô vẫn không còn lựa chọn nào khác… Bây giờ người cô có thể dựa vào, chỉ có anh.

Cán chặt môi, Tô Lam đẩy cửa bước vào.

Biết hai người họ có việc cần làm, Lâm Mộc đã dỗ hai cậu nhóc kia đi ngủ trước, trong nhà chỉ còn mỗi ngọn đèn mờ mờ nơi huyền quan chỗ phòng khách.

Tô Lam đi chân không ngồi xuống sô pha, ngơ ngác cuộn tròn cả người lại, rúc vào một góc. Giờ phút này, cô chỉ cảm thấy cả người vô cùng mệt mỏi, trong lòng cũng trống rỗng hệt như căn nhà này vậy.

Không biết đã qua bao lâu, cửa phòng khách khẽ vang lên. Thanh âm nhỏ bé này hệt như một cây búa đập mạnh vào lòng cô.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2852


Chương 2852

Tô Lam lập tức tỉnh táo lại, cô đứng lên theo bản năng, nhìn về phía cửa.

Cô thấy Quan Triều Viễn đang đứng ở đó, dưới ánh đèn mờ mờ, không thể thấy rõ gương mặt anh, nhưng dù là thế, Tô Lam vẫn có thể cảm nhận được hơi lạnh như băng toát ra từ trên người anh.

Tô Lam bỗng cảm thấy nao nao trong lòng, tựa như phản xạ có điều kiện, cô vội vàng chạy lên lầu hai.

“Đứng lại!”

Giọng nói lạnh lẽo của Quan Triều Viễn vang lên từ phía sau, tựa như Tu La tới từ địa ngục.

“Không muốn!”

Tô Lam chạy nhanh hơn, có thằng ngu mới đứng lại Ngay khi cô hoảng loạn chạy vào phòng ngủ chính, tính đóng cửa thì cửa bị nguyên cánh tay của Quan Triều Viễn chặn lại “Mở cửa”

Giọng điệu của người đàn ông lạnh lẽo như băng, không hề có chút tình cảm nào.

Tô Lam không muốn để anh vào, cô cố hết sức đóng cửa lại: “Không phải anh nói không quen em sao, dựa vào đâu muốn em để anh vào?”

“Tô Lam, mở cửa, đừng để anh nói lại lần thứ ba”

Nếu người đàn ông này thật sự dùng sức, dù chỉ một bàn tay thì cô cũng không chống lại nổi.

Anh đang cố hết sức để nhịn cơn giận xuống.

Nhưng Tô Lam lại cứ mài mòn sự kiên nhẫn của anh từng chút một. Chợt, tay trái nằm chặt lấy nằm cửa bên ngoài, sau đó dùng lực kéo một phát.

Cánh cửa nặng nề đập mạnh vào cổ tay anh, thậm chí Tô Lam có thể nghe thấy tiếng “ lòn vang vang lên.

Cô sửng sốt, không tin vào mắt mình: “Quan Triều Viễn, anh làm gì vậy?”

“Không phải em muốn đóng cửa sao? Bẻ gãy cái tay này là đóng được cửa rồi?”

Lúc Quan Triều Viễn thốt ra lời này, giọng nói của anh vô cùng lạnh lùng.

Tô Lam tin chắc, nếu hôm nay cô không để anh vào, anh sẽ nói được làm được!

Tay trái của anh vì cô nên mới bị thương, đã không còn linh hoạt như trước.

Bây giờ chẳng lẽ anh định phế luôn cánh tay phải của mình sao?

Cảm giác vô lực nháy mắt dâng lên mãnh liệt, Tô Lam nhắm mắt lại, đờ đẫn lui về phía sau hai bước.

Cửa bị mở ra.

Người đàn ông cao lớn, khôi ngô đẩy cửa bước vào, từ trên cao anh nhìn xuống cô, ánh mắt mang theo d*c v*ng xâm lược mãnh liệt.

Mỗi việc bị anh dùng ánh mắt này nhìn chăm chẵm đã khiến trong lòng Tô Lam cảm thấy nôn nao.

Người đàn ông để lộ gương mặt lạnh lùng, không ni lều gì.

Sau một hồi lâu, anh tóm lấy cổ tay cô, lôi vào trong phòng.

Tô Lam muốn giấy dụa, nhưng sức lực hai bên kém nhau quá xa, cô không thể giấy ra được.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trở nên trắng bệch, bởi vì cô đã nhận ra mục đích của Quan Triều Viễn, mục tiêu của anh hình như là cái giường lớn trong phòng ngủ chính: “Em không muốn, Quan Triều Viễn, anh buông em rat Lúc này, Quan Triều Viễn đã túm cô tới cạnh giường, anh dừng bước, nhìn cô bằng đôi mắt lạnh lùng.

Giờ phút này, ánh mắt của người đàn ông này thật sự vô cùng đáng sợ.

Cô xoay người tính trốn, nhưng còn chưa đi được nửa bước đã bị Quan Triều Viễn ôm lấy thắt lưng. Anh nhấc bổng cả người cô lên, sau đó ném lên giường.

Tô Lam lại một lần bị ném cho đầu óc quay cuồng.

‘Vừa mới hoàn hồn, đã nhìn thấy Quan Triều Viễn lôi từ dưới gối ra một cái hộp.

Đó là…

Đó là đồ Lâm Thúy Vân đưa cho mình, là một trong tám món đồ chơi tình thú.

Anh muốn làm gì?
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2853


Chương 2853

“Quan Triều Viễn, anh không thể đối xử với em như vậy!”

Tô Lam liều mạng lui về phía sau.

Thế nhưng Quan Triều Viễn lại tiến gần về phía cô.

Hơn nữa trên tay anh còn cầm một cái…

còng tay được gắn lông chim màu hồng nhạt vô cùng nổi bật.

Tô Lam sợ tới mức mặt mũi trằng bệch, cô đứng lên định bỏ chạy, nhưng còn chưa kịp nhấc chân đã bị Quan Triều Viễn bắt được.

Tiếng “cùm cụp” vang lên, tay cô bị còng vào đầu giường, ngay cả chân cũng không bị bỏ qua.

Người đàn ông nhìn cô chăm chăm bằng đôi mắt lạnh lẽo như băng, tựa như một con báo đang dồn sức chuẩn bị săn mồi, như thể sẽ nhào tới cắn nuốt cô bất cứ lúc nào.

Loại cảm giác ghê rợn này thật sự không tốt tí nào.

Tô Lam lộ ra gương mặt trắng bệch: “Quan Triều Viễn, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Anh..”

Ánh mắt của người đàn ông quá kh*ng b* khiến cô lâm vào nỗi bất an cực độ.

Bây giờ, nếu mình không ngăn anh lại, nhất định anh sẽ chơi mình đến tàn phế.

Tuy chuyện mình giả làm bạn gái Khúc Thương Ly hết thảy là việc ngoài ý muốn.

Nhưng anh thì sao?

Anh không chỉ giả làm bạn trai Tống Chỉ Manh, còn nằm tay cô ấy trước mặt toàn thể mọi người, chẳng lẽ đây cũng là chuyện ngoài ý muốn sao?

Càng nghĩ càng uất ức, càng nghĩ càng tức giận.

Tô Lam bắt đầu liều mạng giấy dụa: “Quan Triều Viễn, anh buông ra, anh không tư cách đối xử với em như vậy!”

Những lời này của cô đã chọc giận thành công người đàn ông trước mặt: “Tô Lam, có phải anh đã cảnh cáo em rằng cách xa gã đàn ông đó một chút không?”

“Ha hả”

Tô Lam khẽ cười nhẹ.

Quan Triều Viễn, anh thật sự đã cảnh cáo em phải cách xa anh ta một chút, nhưng còn anh?

Anh đã học được phải đứng cách người phụ nữ khác xa một chút chưa?

Chút lý trí cuối cùng đã bị tiếng cười lạnh của Tô Lam cắt đứt: ‘Hôm nay anh sẽ cho em thấy anh có đủ tư cách hay không!”

Cơn đau nhói như dao đâm đánh úp lại, Tô Lam bị đâm cho váng đầu hoa mắt, đến cuối cùng ngay cả sức lực để mở miệng chửi bậy cũng không có.

Hai mắt Quan Triều Viễn đỏ rực như máu, gần như không thể khắc chế lửa giận.

Anh giận cô tại sao lại giấu anh đi gặp Khúc Thương Ly?

Một lần còn chưa đủ ư, vì sao lại có lần thứ hai Anh giận cô tại sao trước giờ cô không khi nào để tâm đến lời anh nói?

Đêm nay, Quan Triều Viễn cứ thế ra ra vào vào gây sức ép cho cô.

Tận khi từ chân trời hiện lên cái bụng trằng, rốt cuộc Tô Lam chịu không nổi, hôn mê bất tỉnh.

Quan Triều Viễn cúi đầu nhìn Tô Lam đang cuộn mình thành một đoàn.

Hàng lông mi tinh xảo nhắm chặt l: khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước thậm chí khóe miệng đã bị cắn đến bật máu.

Tay cô còn đang bị còng vào đầu giường Cảm giác vô lực sâu sắc chỉ nháy mắt đã nuốt lấy anh.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2854


Chương 2854

Quan Triều Viễn nghiêm mặt, cởi bỏ trói buộc trên hai tay cô.

Đôi cổ tay trắng nốn xinh đẹp giờ đây đã xuất hiện hai vệt máu bầm màu hồng tím.

Anh vươn tay muốn ôm cô, nhưng dù đang ngủ, Tô Lam vẫn hoảng sợ rụt người lại, vô cùng kháng cự vòng tay anh.

Rõ ràng anh chỉ hận không thể chiêu chuộng cô hết mực, bảo vệ cô trong lòng bàn tay, nhưng vì sao mọi chuyện lại thành ra như vầy?

Sau khi rửa sạch cơ thể của cô, Quan Triều Viễn giúp cô đắp chăn rồi xoay người đi ra ngoài Này vừa cảm giác, Tô Lam không biết đã ngủ bao lâu.

Tận khi hoàng hôn buông xuống, cô mới mơ màng tỉnh lại Cô ngây ngốc mở to mắt, cảm thấy toàn thân như nhũn ra, sâu trong cổ họng như bị lửa thiêu cháy, cổ tay cổ chân cũng vô cùng đau, cả người từ trên xuống dưới không có chỗ nào lành lặn.

Những vết tích đó như đang nhắc nhở cô, mọi chuyện xảy ra đêm qua là thật.

Từng chuyện xảy ra đêm qua lần lượt trôi qua trong đầu cô, thậm chí chỉ mới nhở lại một chút, cả người cô đã run rẩy không ngừng.

Quan Triều Viễn?

Tô Lam liếc nhìn bốn phía theo bản năng, cô phát hiện ra tên đầu sỏ gây ra mọi chuyện kia không ở đây.

Cô thẫn thờ bước chân xuống giường, nhưng hai chân cô lúc này mềm nhũn, không có chút sức lực nào, vừa mới chạm sàn đã té rầm xuống đất.

Tên cầm thú, bại hoại Quan Triều Viễn! Dám bắt nạt mình như vậy.

Súc vật cũng không bằng!

Tô Lam miễn cưỡng cử động cơ thể, cô chợt nhớ tới một chuyện.

Sau mỗi lần cô và Quan Triều Viễn thân thiết, cô sẽ uống thuốc đúng lúc.

Hiện tại đã qua một ngày một đêm rồi, không biết còn có tác dụng không nữa.

Cô đỡ vách tường, lôi cái chân mềm oặt lết tới bên tủ quần áo.

Cô và Quan Triều Viễn chưa từng thương lượng về chuyện đứa nhỏ, cho nên mỗi lần đều là Tô Lam trốn anh uống thuốc.

Từ trong túi áo khoác lôi lay một lọ thuốc nhỏ, cô đổ ra hai viên thuốc.

©ô cúi đầu, có hơi ngơ ngác ấn bụng của mình: có lẽ lúc này, trong bụng cô đã có đứa nhỏ của cả hai đi.

Trước kia, sau khi lấy giấy đăng ký kết hôn, đôi lúc cô còn ảo tưởng, có phải sẽ không cần uống loại thuốc này nữa không.

Nhưng bây giờ xem ra cô vẫn quá ngây thơ rồi.

Lúc cô chuẩn bị nhét thuốc vào miệng, từ cửa phòng ngủ chính phát ra tiếng, nó bị người đẩy ra.

Cô hoảng sợ, tay cũng run theo.

Lọ thuốc trong lòng bàn tay vì động tác của cô mà rơi xuống đất, lăn thẳng tới cửa, đụng vào đôi dép lê đi trong nhà của đàn ông, rồi mới từ từ ngừng lại Tô Lam ngẩng đầu nhìn qua, cô thấy Quan Triều Viễn đang đứng trước cửa, trên tay còn bưng chén cháo và vài món điểm tâm.

Chết rồi!

Trong lòng Tô Lam đột ngột trở nên hốt hoảng.

Cô lo lắng nhìn về phía cái lọ, muốn nhào tới nhặt nó về, nhưng mà hai chân không nghe cô sai bảo nên chỉ có thể đứng đờ tại chỗ.

Quan Triều Viễn cúi đầu, ánh mắt lãnh đạm đảo qua lọ thuốc kia.

Anh bước qua nó, đặt chén cháo lên bàn trà, sau đó xoay người bước ngược lại phía cửa, nhặt lọ thuốc nhỏ kia lên.

Tô Lam gần như lấy tay ấn ngực theo bản năng.

Bởi vì cô sợ nếu mình không đè lại, trái tim sẽ nhảy từ miệng ra mất.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2855


Chương 2855

Làm sao bây giờ?

Bây giờ Quan Triều Viễn đang đưa lưng về phía cô, trong tay anh cầm lọ thuốc nhỏ kia.

Anh lẳng lặng đứng nói đó, im lặng một hồi lâu cũng chưa mở miệng nói chuyện.

Tô Lam che mặt lại, cô không dám xem Quan Triều Viễn sẽ có phản ứng gì.

Yên lặng…

Tiếp đó là một khoảng im lặng chết chóc.

Quan Triều Viễn vẫn im lặng không nói, mà Tô Lam thì lại che mặt nên không nhìn thấy biểu cảm trên mặt anh, nhưng cô có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo thấu xương đang tàn sát bừa bãi trong phòng.

Cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà thả tay xuống, mặt mày tái nhợt ngẩng đầu nhìn.

Vừa ngẩng đầu, cô nhận ra Quan Triều Viễn đang nhìn cô.

Quan Triều Viễn đứng ngược sáng với ánh đèn hành lang đang chiếu rọi Khuôn mặt của anh ẩn dưới vùng tối của ánh sáng, cặp mắt xinh đẹp kia như đang chìm trong hồ nước lạnh giá.

Sâu sắc nhưng cũng rất lạnh.

Trái tim Tô Lam như bị ai đó treo lên, cô há miệng th* d*c, muốn giải thích điều gì Nhưng mà cô còn chưa kịp nói thành lời, trong không gian chợt vọng lại tiếng “rốp”.

Tiếng động này tạo cho cô cảm giác như có ai đó đột ngột siết chặt lấy trái tim của cô vậy.

Lọ thuốc nhỏ đang năm trong lòng bàn tay Quan Triều Viễn đã móp méo đến không còn hình dạng.

Quan Triều Viễn vẫn không mở miệng, anh chỉ lạnh lùng nhìn Tô Lam chằm chăm, khóe môi hơi hạ xuống.

Anh khẽ khàng bước tới, vươn tay muốn chạm vào người cô.

Nhưng cả người cô lại run lên, tựa như: con thỏ bị làm cho hoảng sợ, đôi mắt to tròn trừng trừng nhìn anh, trong mắt tràn ngập sự sợ hãi.

Sau khi trải qua chuyện tối qua, cô bắt đầu sợ hãi sự chiếm hữu của anh.

Không, chính xác mà nói, cái đó phải gọi là tra tấn mới đúng.

Gương mặt của người đàn ông bởi vì động tác né tránh của cô mà cứng đờ lại, cũng càng thêm u ám và lạnh lùng Anh bước vọt lên vài bước, bao vây lấy cô, chặn cô ở giữa ngăn tủ và anh: “Không muốn sinh con cho anh, hử?”

Tô Lam kích động hơi nhẳm mắt lại: “Không phải, chỉ là bây giờ… Bây giờ còn chưa phải lúc.”

“Cái gì gọi là chưa phải lúc?”

Người đàn ông nắm lấy cằm của cô, ép cô ngửa đầu nhìn anh: “Có phải em tính một mình ở bên cạnh anh, chờ ngày nào đó gặp được một người đàn ông khiến em yêu đến mức chết đi sống lại thì lại một mình rời đi.

Đây là cách em yêu anh sao hả?”

Tô Lam trừng mắt nhìn anh: “Quan Triều Viễn, trong mối quan hệ này, hai chúng ta là ngang hàng. Vì sao anh có thể để người phụ nữ khác khoác tay anh tham dự tiệc tối, còn em giả làm bạn gái người ta thì anh lại tra tấn em như vậy? Anh không có tư cách đối xử với em như thế!”

“Ngược lại thì sao, em vốn chưa từng tin anh, đúng chứ?”

Nụ cười của Tô Lam trở nên ảm đạm “Vậy còn anh? Có khi nào anh tin em chưa?”

Dứt lời, cô trực tiếp vươn tay đẩy anh ra: “Em mệt rồi.”

“Mệt rồi?”

Sắc mặt Quan Triều Viễn nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi, anh ôm lấy Tô Lam, tay phải vung lên, hất văng toàn bộ những thứ trên bàn xuống đất.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2856


Chương 2856

Sau một hồi “lạch cạch” vang lên, Tô Lam cảm thấy cơ thể chợt nhẹ bắng, cô bị Quan Triều Viễn trực tiếp ôm lấy, đặt lên bàn.

Trên gương mặt tuấn tú của anh lúc này là vẻ hung ác cùng sự gắt gọng không cam lòng.

Bàn tay to kia niết mặt cô: “Nhưng mà, anh không hề mệt, phải làm sao bây giờ?”

“Quan Triều Viễn, em không muốn!”

Tô Lam nhớ tới sự điên cuồng đêm qua của người đàn ông trước mặt, cơ thể cô không tự giác phát run, cô hoảng sợ đẩy anh ra.

*Em còn sức đứng lên lấy thuốc uống, nghiệm vài lên, xem xem có phải chỉ một đã có thể khiến em mang thai, em nói đúng không?”

“Anh… Đồ chết tiệt!”

Tô Lam thét chói tai, cô liều mạng vung tay đánh anh.

Nhưng người đàn ông trước mặt lại sừng sững như một ngọn núi lớn cứ thế áp chế cô, mặc kệ cô giấy dụa cỡ nào cũng không thể lay động được anh dù chỉ chút ít.

Cuối cùng, cô chỉ có thể buông xuôi, tùy ý anh muốn làm gì với cô thì làm.

Cả quá trình Quan Triều Viễn cũng không nói một câu, để mặc cho nằm đấm của cô hạ xuống người mình.

Cô vừa khóc vừa quát tháo, tận khi giọng nói trở nên khàn khàn, tới một âm cũng không phát ra được nữa.

Tô Lam cảm thấy cả người như đang bị lăng trì.

Đêm qua cơ thể bị đào rỗng, vốn lúc tỉnh lại cô cảm thấy cả người choáng váng, hình như hơi nóng lên.

Bây giờ lại bị người bắt nạt như vậy, khiến cô ngay cả việc ngất xỉu theo bản năng dường như cũng mất đi.

Cô không biết rốt cuộc Quan Triều Viễn muốn làm gì với cô, cô chỉ biết đầu càng ngày càng đau, khó chịu đến mức sắp chết.

Nhận ra cô gái nhỏ trong ngực không còn phát ra âm thanh nào nữa, cuối cùng lý trí của Quan Triều Viễn cũng được kéo về một chút.

Anh buông cô ra.

Hai chân Tô Lam đã mềm nhũn, cô trượt ngã xuống mặt đất theo quán tính.

Gương mặt thảm đạm, cả người đầy vết xanh tím.

Quan Triều Viễn nhìn bộ dạng lung lay sắp đổ kia của cô, mặt mày như đóng một lớp băng.

Chắc chắn anh bị điên rồi!

Nếu không điên, sao anh lại nhãn tâm bắt nạt cô tới mức này?

Chết tiệt!

Tô Lam ngẩng đầu nhìn Quan Triều Viễn.

Mặc dù là anh vừa mới làm chuyện này với cô, nhưng từ trên xuống dưới vẫn sạch sẽ như trước.

Bộ dạng này hệt như cô là một ả gái gọi, có thể đá văng qua một bên bất cứ lúc nào vậy.

Tiếng nức nở đầy kìm nén thoát ra từ kế môi, hạt lệ cuối cùng cũng không kiêm được mà chảy ra.

Tô Lam run rẩy nhặt quần áo của mình lên, mặc vào, sau đó ngơ ngác bước về phía cửa.

“Tô Lam.”

Quan Triều Viễn vươn tay muốn giữ cô lại Nhưng không biết Tô Lam lấy sức từ đâu ra, cô vung tay, thoát khỏi bàn tay của anh Cô yếu ớt tựa người vào cửa, tuyệt vọng nhìn anh: “Quan Triều Viễn, tôi hận anh, tôi hận anh đến chết!”

Nói xong, cô đẩy mạnh một cái vào ngực anh Quan Triều Viễn không đề phòng nên bị cô đẩy cho lảo đảo.

Tô Lam nhân cơ hội này mở cửa phòng, chạy ra ngoài.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2857


Chương 2857

“Cách.”

Tiếng động vang lên khiến Quan Triều Viễn biến sắc.

Anh vội vọt tới, nảm chặt lấy tay cầm lay động, lúc này anh phát hiện ra, khi Tô Lam rời đi đã khóa trái cửa phòng ngủ chính rồi Nhớ đến vẻ mặt tuyệt vọng cùng lời nói hận anh lúc nãy của cô, Quan Triều Viễn cảm thấy nơi quan trọng nhất của cơ thể anh đã bị đào rỗng rồi.

Anh lui về sau vài bước, chạy lấy đà, bay.

lên tung cước đá văng cửa phòng.

“Âm” một tiếng, Lâm Mộc đang chuẩn bị bước lên lầu bị dọa cho giật mình.

Bà ấy vừa ngẩng đầu đã nghênh diện với ánh mắt hung ác nham hiểm như muốn đánh người của Quan Triều Viễn. Bà ấy kinh hoảng mở miệng: “Ông chủ, vừa nãy mợ chủ chạy ra ngoài, bên ngoài trời đang mưa rất to, mợ ấy lại không lấy gì che, ngay cả giầy cũng không mang, tôi cản thế nào cũng không được…”

Chết tiệt!

Không đợi Lâm Mộc nói hết lời, Quan Triều Viễn bước dài lao xuống lầu.

Cổng lớn bên ngoài biệt thự đang mở rộng một cánh, hạt mưa lớn bãng hạt đậu đập vào mặt khiến người cảm thấy đau. Lúc này, dù Quan Triều Viễn có mặc áo khoác, nhưng khi ra cửa chưa mấy bước đã bị ướt hết.

Cộng thêm gió lạnh đánh úp lại khiến người cảm thấy lạnh đến rét run.

Sắc mặt Quan Triều Viễn trở nên xanh mét, anh nhanh chóng chạy ra ngoài sân.

Bên ngoài tối đen, không thể nhìn thấy nửa cái bóng người nào.

“Chết tiệt!”

Cô không mang giày, không mang túi, thậm chí ngay cả những món đồ hay mang bên người cũng không lấy, cô có thể đi đâu?

Quan Triều Viễn xoay người, nhanh chân chạy vào trong ga – ra: bây giờ thân thể cô đang suy yếu, chắc chẵn đi không xaI Một chiếc Rolls-Royce phóng từ trong ga-ra ra, Quan Triều Viễn đánh mở đèn xe hết công suất, tìm dọc từ đường chính ra ngoài.

Cơn mưa này hạ xuống thành phố Ninh Giang suốt một đêm, tầm nhìn rất kém, trên đường ngay cả bóng dáng ô tô cũng rất ít thấy chứ đừng nói chỉ là người.

Nhưng mà suốt một quãng đường này anh lại không hề nhìn thấy thân ảnh của Tô Lam.

Cứ nhớ đến ánh mắt tuyệt vọng của cô gái nhỏ đó, Quan Triều Viễn chỉ cảm thấy tim mình như bị lưỡi dao sắc bén cứa qua, đau đến sắp không thở được.

Chắc chắn anh phát điên rồi nên mới có thể không thèm bận tâm gì hết mà bắt nạt cô như vậy.

Quan Triều Viễn chợt nhớ ra, khi anh ôm lấy cô đặt lên bàn, cả người cô nóng cực, trên khuôn mặt trắng bệch còn phiếm lên màu đỏ.

lạ thường.

Nhưng ở thời điểm đó, anh thật sự đang rất tức giận, không quan tâm được nhiều chuyện như vậy. Bây giờ tỉnh táo lại anh mới ý thức được, có lẽ do hôm qua bị mình ép quá mạng, cô nhóc kia sợ là đã phát sốt rồi.

“Mẹ nó!”

Quan Triều Viễn nhỏ giọng chửi thề một câu, nắm đấm đập mạnh xuống tay lái.

Tức khắc xe phát ra một trận còi chói tai.

Hiện tại cô không đem theo bất cứ thứ gì trên người, có thể chạy đi đâu chứ?

Mỗi lần tưởng tượng đến cảnh bóng dáng nhỏ gầy của cô chạy trốn trong màn mưa đêm, quần áo trên người thì không chỉnh tề, nếu cô bị thương dù chỉ một chút, sao anh tha thứ cho bản thân được đây!

Sắc mặt Quan Triều Viễn ngày càng âm trầm.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2858


Chương 2858

Anh mau chóng gọi vào dấy số của Lục Anh Khoa: “Tô Lam chạy khỏi biệt thự, anh lập tức điều động mọi người đi tìm, có tin tức gì báo ngay cho tôi biết.”

Ở đầu dây bên kia, Lục Anh Khoa vốn đang nghỉ ngơi, nhưng khi nhận được điện thoại của Quan Triều Viễn, cả người nháy mắt tỉnh táo lên: “Vâng, ông chủ.”

Sau khi cúp máy, anh ta mới hồi thần: đêm hôm khuya khoắt chạy ra khỏi biệt thự, không phải là bỏ nhà đi bụi sao?

Với người có tính cách như mợ chủ, nếu.

không phải ông chủ làm ra chuyện gì đó quá đáng, cô tuyệt đối không có khả năng bỏ nhà đi bụi.

Lục Anh Khoa chưa kịp mặc quần áo đã vội gọi điện, anh ta gần như điều động toàn bộ những người có thể sai bảo trong thành phố Ninh Giang đi tìm người hết.

Tối hôm nay đã định sẵn là một đêm không ngủ.

Quan Triều Viễn khởi động chiếc.

Rolls-Royce, anh gần như đã chạy khắp hang cùng ngõ hẻm ở thành phố Ninh Giang Lục Anh Khoa cũng mang theo người hầu như sắp lật tung cả thành phố Ninh Giang lên, nhưng vẫn không tìm thấy chút dấu vết nào của Tô Lam.

Lâm Thúy Vân, Tân Chi Dạng, Hoa Đông, Phương Trí Thành, ông Lê…..

Chỉ cần là nơi anh có thể nghĩ ra, đều tới đó xới tung lên tìm một lần.

Thậm chí ngay cả nhà của Khúc Thương Ly cũng bị Quan Triều Viễn dẫn người tới tìm, thiếu điều không đào ba tấc đất nhà người ta lên thôi.

Nhưng cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì như trước.

Sáng sớm hôm sau, Lục Mặc Thâm và Tân Tấn Tài cùng nhau tới trước cửa biệt thự núi Ngự Cảnh.

Bọn họ tiến vào phòng khách, đập vào mắt là bộ dạng suy sụp ngồi trên sô pha, một tay chống trán của Quan Triều Viễn,.

Rõ ràng anh chỉ đang im lặng ngồi ở chỗ kia, nhưng mỗi người bước vào đều có thể cảm nhận được một hơi thở cực kỳ thô bạo.

Lục Mặc Thâm đi vào: “Một chút manh mối cũng không tìm được sao?”

Tân Tấn Tài cũng nhíu mày: “Theo như sự hiểu biết của em với chị dâu, nếu không phải anh hai làm ra chuyện gì khiến trời đất phẫn nộ với chị ấy, chị ấy tuyệt đối sẽ không làm ầmï tới độ bỏ nhà đi. Anh hai, anh nói thật cho em biết, anh đã làm cái gì..”

Tân Tấn Tài còn chưa dứt lời đã nhìn thấy tay của Quan Triều Viễn giật giật, đầu cũng ngẩng lên theo.

Cả một buổi tối anh không hề chợp mắt, dưới hốc mắt hiện lên màu xanh đen, con ngươi giăng đầy tơ máu, ngay cả áo sơ mi vẫn còn dấu vết bị mưa xối ướt tối qua.

Tân Tấn Tài nhịn không được rụt khóe miệng: phải biết rằng, anh hai nhà bọn họ là người có thói ở sạch vô cùng nghiêm trọng, chỉ cần đồ trên người bị bẩn một chút thôi đã phải lập tức thay mới. Nhưng bây giờ thì sao… nhìn bộ dạng này của anh, xem ra đã phải chịu đả kích rất lớn!

Một bụng lời nói như bị nghẹn lại trong họng, Tân Tấn Tài chợt thấy hơi hụt hơi.

Hốc mắt Quan Triều Viễn phiếm hồng, anh luống cuống nhìn thẳng phía trước, nhưng thanh âm lại lạnh lẽo như băng: “Cô ấy phát sốt, tôi còn…… Ép buộc cô ấy”

Lục Mặc Thâm không biết nói gì chỉ có thể đỡ trán.

Lúc này Tân Tấn Tài làm sao có thể nhịn cơn giận xuống nữa: “Anh hai, rốt cuộc anh có bị điên không thế? Mấy ngày hôm trước chị ấy vì anh mà phải vào viện kiểm tra, bác sĩ không phải đưa cho anh cái gì mà báo cáo.

kiểm tra sức khỏe sao, chẳng lẽ anh không đọc hả? Chị ấy bị bệnh, anh còn ép chị ấy?

Một lần hay là hai lần?”

Lục Mặc Thâm híp đôi mắt đào hoa lại, nheo mắt nhìn khuôn mặt tối sầm của Quan Triều Viễn : “Chỉ sợ không phải một hai lần đi.”

Đôi tay Quan Triều Viễn chọt siết chặt lại, sau đó giọng nói như thoát ra từ kẽ răng: “Nhớ không rõ.”

“Đậu mè, anh hai, anh có lâm không vậy?
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2859


Chương 2859

Với cái sức lực này của anh có phải muốn lấy mạng chị ấy không thế?”

Vừa nghe đến thấy những lời này, Quan Triều Viễn ngẩng mạnh đầu, ánh mắt tựa như lưỡi hái tử thần cứa lên người anh ta.

Lục Mặc Thâm vươn tay vỗ vỗ bả vai Tân Tấn Tài: “Bỏ đi, bây giờ không phải lúc tính sổ, tìm người quan trọng hơn.”

Tân Tấn Tài bị Quan Triều Viễn trừng đến độ da đầu run lên, anh ta tức giận phất tay: “Được rồi được rồi, em không nói nữa, được chưa?

Anh hai, bên em đã báo cảnh sát rồi, cảnh sát đang cho người kiểm tra camera xung quanh biệt thự, chắc không bao lâu nữa sẽ có tin tức thôi”

Tần Tấn Tài xem Quan Triều Viễn cái kia bộ dáng, biết hắn một buổi tối cũng chưa ngủ: “Anh hai, đám Hoa Đông đã nhờ bạn bè trong giới tìm giúp rồi. Bây giờ cả hai bên hắc bạch đều có người đi tìm chị dâu, ắt hẳn sẽ mau mau có tin tức thôi. Không thì anh cứ nghỉ ngơi trước một lát, một khi có tin em lập tức báo lại cho anh biết.”

“Đám Lục Anh Khoa cũng đã tìm cả đêm rồi, bằng không thông báo cho bọn họ nghỉ ngơi một chút, chia ca ra đi tìm?”

“Tìm không thấy, ai cũng đừng hòng ngủ.”

Khuôn mặt tuấn tú của Quan Triều Viễn trưng ra biểu cảm lạnh lùng kèm bực tức.

Bây giờ cũng chỉ có Tân Tấn Tài và Lục Mặc Thâm mới dám tìm tới cửa.

Còn Lục Anh Khoa và đàn em của anh thì ngay cả chuyện gọi điện báo cáo cho Quan Triều Viễn cũng cảm thấy như đang dạo một vòng dưới địa ngục vậy, dù cách xa điện thoại cũng có thể cảm nhận được cái cảm giác không rét mà run này.

Bấy giờ, Lâm Mộc từ phòng bếp bưng mấy bát mì nóng hầm hập đi ra, lại chuẩn bị một chút đồ ăn sáng: “Ông chủ, ngài đã cả đêm không ngủ, mấy món này không nhiều lắm hay là ngài ăn một chút đi, nếu không sao có sức tìm mợ chủ về?”

Tần Tấn Tài đánh mắt với Lục Mặc Thâm.

Lục Mặc Thâm bước qua, vươn tay võ nhẹ bả vai của Quan Triều Viễn : “Ăn chút gì đó trước đi, nếu không còn chưa tìm được con thỏ trắng nhỏ của anh thì anh đã gục ngã mất rồi.”

Những lời này của Lục Mặc Thâm hình như đã nói động được Quan Triều Viễn, anh thật sự đứng lên.

Ba người ngồi vào bàn ăn, nhưng ăn cái gì cũng cảm thấy nhạt như nước ốc.

Ngay cả chiếc đũa Quan Triều Viễn cũng không động vào, đôi mắt chỉ chăm chăm nhìn di động của mình.

Tân Tấn Tài nhịn không được lắc đầu: “Anh hai, anh không lấp đầy bụng, tí nữa sao.

có sức đi tìm chị dâu? Mau mau ăn chút điểm tâm rồi tắm một cái. Nếu anh thật sự không muốn ngủ, vậy thế này đi, em ra ngoài với anh, tìm từng góc phố một, cho dù phải đào ba tấc đất cũng không nề hà.”

“Reng reng reng, reng reng reng.”

Di động của Quan Triều Viễn đột nhiên rung lên, sau đó reo vang.

Tân Tấn Tài quét mắt qua màn hình, ánh mắt lập tức sáng lên: “Là điện thoại của Thẩm Tư Huy, nhất định là có tin của chị dâu rồi.”

Quan Triều Viễn lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai vồ lấy điện thoại.

Nhưng ở đầu dây bên kia, giọng điệu của Thẩm Tư Huy lại hơi trầm trọng: “Anh hai, có tin tức, có lẽ không tốt lắm”

Rầm một tiếng, chiếc đũa trong tay đập mạnh lên mặt bàn, Quan Triều Viễn đứng bật dậy: “N “Đêm qua, em có nhờ anh em trong giới tìm hiểu một chút, xác thực ở khu nhà giàu chỗ núi Ngự Cảnh có một người đồng ý chở một phụ nữ xin đi nhờ xe…”

Thẩm Tư Huy càng nói càng chậm, tựa như đang châm chước từ ngữ: “Vấn đề là, nghe nói người kia có tiền án”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2860


Chương 2860

“Tiền án gì?”

“Bạo dâm cưỡng h**p phụ nữ. Hơn nữa người này mới được thả ra chưa tới một tuần, mà tối hôm qua hình như lại có người bị hại..

“Rầm”

Cái ghế phía sau Quan Triều Viễn lãnh trọn một cước của anh đổ ập ra đất, anh xoay.

người xông thẳng ra ngoài, giọng điệu có chút hấp tấp kèm theo tia lệ khí: “Người có bị sao không?”

Thẩm Tư Huy hình như cũng nghe thấy động tĩnh ở phía đầu dây bên kia, anh ta vội vã mở miệng: “Đã có người đi nghe ngóng tin tức, nhất định sẽ có manh mối, em cần thêm chút thời gian nữa thôi.”

“Người đang ở đâu?”

Lúc Quan Triều Viễn nói ra lời này, anh đã bước lên xe Rolls-Royce.

“Khu Ninh An.”

“Gửi ảnh chụp qua cho anh.”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Quan Triều Viễn ném thẳng điện thoại sang một bên, chân đạp ga, chỉ trong nháy mắt đã biến mất trước cửa.

Tân Tấn Tài lo lắng, vội vàng gọi một cuộc điện thoại cho Thẩm Tư Huy.

Sau khi cúp máy, Lục Mặc Thâm nhìn thấy gương mặt âm trầm tái nhợt kia của anh ta thì nhíu mày: “Xảy ra chuyện gì?”

Tần Tấn Tài đờ người ra, mở miệng nói: “Chị dâu nhỏ, có lẽ đã đụng phải tội b**n th** thích cưỡng h**p phụ nữ…”

Ánh mắt Lục Mặc Thâm tối xuống, chân mày cau lại.

Tân Tấn Tài thật sự đứng ngồi không yên: “Không được, tôi phải cùng anh ấy đi tới đó, nếu không chắc chẩn sẽ xảy ra chuyện không hay.”

Khu Lâm An.

Quán trà Khách Lai là nơi mà đám côn đồ bang Thanh Long chuyên đến tụ tập.

“Âm”

Đồng thời khi tiếng nổ vang lên, một tên côn đồ trực tiếp đập vỡ cửa thủy tinh bay vọt vào, cả người nện mạnh xuống bàn.

Cái bàn kia trong nháy mắt vỡ thành năm mảnh, mà tên côn đồ cũng ngã nhào trên đất, gã ta cong người, thống khổ k** r*n không ngừng Tên đầu lĩnh gọi là Phi Hùng, ông ta thấy đàn em mình bị đánh thì đứng phất dậy, giận dữ hét: “Xảy ra chuyện gì?”

‘Gã công đồ đang nằm trên mặt đất kia thống khổ vặn vẹo cơ thể như muốn đứng lên: “Đại .. Đại ca, bên ngoài có người tới gây phạm chuyện.”

“Mẹ nó, không biết tốt xấu gì hết! Dám tới địa bàn của ông đây làm loạn à?”

Phi Hùng vỗ mạnh xuống bàn: “Mọi người,đi dạy cho tên đó một bài học nào!”

Mấy tên côn đồ đang ngồi trong quán trà đông loạt hưởng ứng, sau đó nhanh chóng rút từ dưới bàn ra một thanh đao dài hơn nửa mét, đứng dậy.

Chẳng qua, đám người kia còn chưa kịp cất bước thì đã nghe thấy một tiếng “Âm” vọng tới.

Không biết là thứ vũ khí lợi hại gì bay về phía Phi Hùng, chỉ biết giây tiếp theo, thanh đao trong tay ông ta đã bị đánh bay.

©ổ tay của ông ta bị đụng cho run lên, ông ta vô cùng hoảng sợ lùi bước về phía sau.

Mọi người kinh hãi nhìn về phía cửa, chỉ thấy ở đó có một vị công tử mặc áo sơ mi trằng, khoác tây trang màu đen, trông vô cùng cao quý nhưng lại tỏa ra lệ khí ngùn ngụt khắp người đang bước tới.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2861


Chương 2861

Mặc dù trên người anh không có dính vết máu, nhưng quanh thân lại tản ra luông sát khí khiến người khác phải sợ hãi, tựa như đã nếm máu bao người.

Mọi người đồng loạt lui sang một bên nhường đường cho anh.

“Tôi muốn tìm người này”

Quan Triều Viễn đi tới trước mặt Phi Hùng, cầm điện thoại mở ảnh chụp giơ thẳng ra cho ông ta nhìn.

Phi Hùng nhìn kỹ người đàn ông trước mặt này, anh thoạt trông còn rất trẻ, nhưng trên người lại bao phủ bởi hơi thở của máu, khiến người khác dù chỉ liếc một cái cũng đã thấy kinh hồn táng đảm.

Phi Hùng nuốt một ngụm nước miếng, cẩn thận nhìn ảnh chụp trước mắt, sảc mặt thay đổi mấy lần: ‘Tôi… Tôi không biết!”

Hai mắt Quan Triều Viễn nhíu lại, trong mắt bản sát khí ra bốn phía: “Tôi chỉ cần người, chứ không muốn gây rắc rối. Giao người ra, còn không thì toàn bộ người ở đây sẽ chôn cùng”

Không biết vì sao, rõ ràng người đàn ông này chỉ tới có một mình, nhưng mỗi một lời anh nói đều khiến người khác có cảm giác tin phục khó mà hiểu được.

Nếu anh đã nói chôn cùng thì nhất định sẽ không nương tay.

Phi Hùng bị khí thế của anh dọa cho đổ một thân mồ hôi lạnh, ông ta cảm thấy toàn bộ cái lưng của mình đã ướt đẫm rồi “Ông có mười giây để suy nghĩ”

Quan Triều Viễn lạnh lùng nhìn ông ta, chủy thủ trên tay lại được nâng lên châm chậm.

Hai chân Phi Hùng run lên, rùng mình một cái Ông ta đảo mắt, nhìn thấy bên ngoài đột nhiên xuất hiện hai mươi mấy người mặc tây trang màu đen, cả người toàn là sát khí và mùi máu thì hai chân trở nên mềm nhữn, quỳ xuống mặt đất.

Ông ta vươn tay lau cái trán chảy đầy mồ hôi lạnh: “Không… Đúng thế, đêm qua đúng là gã ta đã động vào một phụ nữ, nhưng, nhưng không liên quan gì đến chúng tôi, chúng tôi thật sự không biết gì hết.”

Quan Triều Viễn nheo mắt lại, trong đó như thể đang cuộn lên từng đợt sóng †o gió lớn Chủy thủ nhằm thẳng vào ngay động mạch chủ trên cổ ông ta, Quan Triều Viễn sắp sửa không khống chế nổi lệ khí trong người rồi Anh gắn từng tiếng một, tựa như đang rít từng chữ qua kẽ răng: “Tôi hỏi ông lần nữa, người đang ở đâu?”

“Ở… Khu Lâm An… Số mười… Tám, ở số mười tám hẻm Lâm An..”

Phi Hùng bị dọa cho nóng đầu, nói năng đã không còn rõ ràng nữa.

Quan Triều Viễn đã một cước vào ngực ông ta, nhanh chóng xoay người rời đi “Mặc Thâm”

Lục Mặc Thâm bước ra từ thang máy VỊP chuyên dụng của tổng giám đốc, lúc anh ta đang chuẩn bị lên xe, chợt nghe thấy từ phía sau truyền tới một giọng nói Bước chân anh ta dừng lại, quay đầu về sau nhìn.

Chỉ thấy một mình Lệ Duyệt Tư đang vô cùng lo lắng vội vã tiến lại: ‘Mặc Thâm, anh định tới nhà Triều Viễn à?”

Lục Mặc Thâm nhíu mày: “Em đã biết?”

Lệ Duyệt Tư gật đầu, biểu cảm trên mặt rất phức tạp: “Em nghe đám Thẩm Tư Huy nói rằng Tô Lam… đụng phải tội phạm b**n th** cưỡng h**p phụ nữ?”

“Hiện tại chuyện này mới chỉ là phỏng đoán, anh sẽ qua đó ngay.”

Lục Mặc Thâm vừa mới bước lên xe, Lệ Duyệt Tư đã mở cửa xe, ngồi xuống vị trí phó lái.

Lục Mặc Thâm không lập tức xuất phát mà bình tĩnh nhìn động tác kế tiếp của cô ấy.

Lệ Duyệt Tư thẳng thắn đón nhận ánh mắt của anh ta: “Tô Lam cũng là bạn bè của em, là một người bạn, em cũng có quyền quan tâm tới cô ấy.

Dứt lời, cô ấy trực tiếp thắt đai an toàn, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, không tiếp tục mở miệng Lục Mặc Thâm thu tâm mắt về, không nói gì thêm, trực tiếp khởi động ô tô.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2862


Chương 2862

Dọc đường đi, hai người không có nói với nhau lấy một lời Trong lòng Lê Duyệt Tư có hơi bất an, cô ấy dùng khóe mắt trộm nhìn Lục Mặc Thâm.

Thời gian hai người họ xảy ra chiến tranh lạnh đã rất lâu rồi.

Nếu không phải lần này mình chủ động làm lành, chỉ sợ cả đời này Lục Mặc Thâm cũng sẽ không tới tìm mình Người đàn ông này, ngoài mặt thì trông có vẻ rất tao nhã, nhưng trong xương anh ta lại chứa đầy sự phản nghịch. Anh ra cao ngạo lại lạnh lùng, tâm ngoan thủ lạt, hoàn toàn không chịu sự khống chế của bất kỳ ai.

Lê Duyệt Tư nắm chặt hai tay mình, liên tục tự ám thị bản thân: bây giờ Quan Triều Viễn đã bị Tô Lam mê hoặc đến nỗi tẩu hỏa nhập ma, mình tuyệt đối không thể dễ dàng buông tay Lục Mặc Thâm.

Nếu hôn lễ giữa cô ấy và Lục Mặc Thâm bị hủy bỏ, vậy qua không bao lâu, cô ấy sẽ trở thành trò cười của toàn bộ thủ đô mất.

Địa vị của cô ấy trong nhà họ Lê là thứ cô ấy biết rõ nhất, cho nên cô ấy tuyệt đối không để cho chuyện ngoài ý muốn như vậy xảy ra.

Hai mắt Lệ Duyệt Tư ánh lên tia sáng, cô ấy vươn tay v**t v* mu bàn tay của Lục Mặc.

Thâm: “Mặc Thâm, hai ta làm hòa nha, không cần chiến tranh lạnh nữa có được không?”

Lục Mặc Thâm không hất tay cô ấy ra, nhưng trong mắt lại càng thêm tối tăm Mà lúc này, xe đã chạy tới trước cửa biệt thự nhà Quan Triều Viễn.

Anh ta đánh tay lái, vô cùng tự nhiên rút tay ra khỏi lòng bàn tay của Lệ Duyệt Tư.

“Trước nhìn thử tình huống bên này ra sao đã”

Dứt lời, xe cũng dừng lại Lục Mặc Thâm dẫn đầu đẩy cửa ra, bước xuống xe.

Bàn tay trắng nõn thanh tú của Lệ Duyệt Tư còn đang đặt trên bánh lái, sau đó tay cô ấy đột nhiên siết chặt.

Cô ấy đã ăn nói khép nép như vậy rồi, thế mà Lục Mặc Thâm còn không thèm nhìn cô ấy Xấu hổ, giận dữ, nhục nhã, khổ sở…

Tất cả cảm xúc tụ lại một chỗ, khiến cô ấy tức đến độ mặt mũi trắng bệch.

Ngay lúc này, cửa xe bên cạnh bị mở ra, Lục Mặc Thâm ung dung nhìn cô ấy: “Xuống xe, vào trong với anh.”

Bọn họ đi vào phòng khách, chỉ nhìn thấy một mình Lâm Mộc đang bận rộn.

Lâm Mộc nói cho họ biết, từ khi Quan Triều Viễn trở về vẫn ngồi mãi trong ga ra, đến bây giờ còn chưa đi ra.

Hai mắt Lục Mặc Thâm giật giật, trong lòng dâng lên dự cảm không tối Anh ta xoay người, sải bước về phía ga ra.

Chỉ chốc lát sau, cửa ga ra đã bị mở ra, tít trong góc, chỗ căn phòng chuyên để mấy thứ đồ linh tinh còn hắt ra tia sáng mỏng manh.

Thời điểm Lục Mặc Thâm và Lệ Duyệt Tư đi tới, hai người họ mới thấy Quan Triều Viễn đang đứng giữa căn phòng kia.

Anh chỉ cần đứng nơi đó, không cần làm gì cũng đã khiến cả căn phòng như tràn ngập mùi máu tươi, bầu không khí vô cùng u ám đáng sợ.

Đó là một loại cảm giác còn kh*ng b* hơn so với việc nhìn thấy xác chết bị nổ nát bét, khiến con người ta không nhịn được mà run rẩy.

“Người đang ở đâu?”

Giọng nói của Quan Triều Viễn lúc này, âm trầm lại lãnh đạm, không hề có chút cảm xúc dư thừa nào.

Dưới chân anh là một gã đàn ông tầm khoảng ba mươi tuổi đang nằm sống soài trên đất.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2863


Chương 2863

Thoạt trông trên người gã không có vết thương nào, nhưng cả người lại tê liệt ngã xuống đất, không thể đứng dậy nổi. Khắp người dính đầy tro bụi, đầu chảy đầy mồ hôi lạnh, gần như che phủ toàn bộ khuôn mặt của gã.

Thân thể gã bởi vì đau đớn mà run rẩy: “Người nào? Tôi không biết người mà anh nói đến là ai”

“Tao chưa nói cho mày sao, con người tao không có nhiều kiên nhãn lắm đâu.”

Quan Triều Viễn vừa mới nhét cho gã đàn ông này một loại thuốc đặc hiệu do Tân Tấn Tài chuẩn bị.

Một khi ăn phải loại thuốc này, thần kinh cảm giác trong cơ thể sẽ trở nên nhạy cảm hơn vô số lần.

Đương nhiên sự sợ hãi cùng với nỗi thống khổ trong lòng gã sẽ bị phóng đại lên vô hạn “Đại ca, cầu xin ngài, cầu xin ngài nói cho tôi biết, rốt cuộc ngài muốn gì?”

“Đúng thế, sau khi tôi được thả ra, quả thật đã ngủ với không ít đàn bà, nhưng nhiều nhất cũng chỉ chiếm chút lợi ích thôi… trước giờ tôi chưa từng ra tay với ai hết!”

“Chỉ… chỉ riêng đêm qua, tôi đã làm với năm sáu ả rồi, tôi thật sự không biết người ngài nói là ai hết, van cầu ngài tha cho tôi đi!”

Gã đàn ông hoảng sợ ôm đầu, thống khổ k** r*n.

“Xem ra, lời tao vừa nói mày đã quên hết rồi?”

Ánh mắt lạnh như băng của Quan Triều Viễn đảo qua tay gã đàn ông, sau đó anh đạp thắng một cước vào tay gã.

Tiếng “Răng rắc” giòn tan vang lên, tay đút ruột xót.

Vốn đã là cơn đau thấu tâm can, sau khi bị đánh thuốc phóng đại, gã đàn ông gần như hóa điên, không ngừng gào thét tru tréo.

“Hiện tại nhớ ra chưa?”

Giọng nói của Quan Triều Viễn vẫn lạnh lùng như trước, đồng thời lực chân của anh cũng mạnh thêm vài phần.

Gã đàn ông không ngừng phát ra tiếng kêu la thảm thiết.

Cũng không biết là đau tới không nói thành lời, hay là cố ý không muốn nói nữa đây.

Quan Triều Viễn xoay người, rút một cây mã tấu của Thụy Sĩ từ bên trong ngăn tủ để đồ kia ra, sau đó không nói hai lời, cắm thẳng xuống đùi gã.

“AI”

Tiếng kêu tê tâm liệt phế vang lên, máu tươi không ngừng tuôn ra.

Toàn thân gã đàn ông liên tục run rẩy, säc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh ứa ra.

“Triều Viễn!”

Lệ Duyệt Tư đứng một bên thật sự không nhìn được nữa, vội vàng xông lên muốn ra tay ngăn cản.

Nhưng cô ấy còn chưa kịp bước tới bước thứ hai đã bị Lục Mặc Thâm cản lại: “Không cần xen vào việc của người khác.”

Lệ Duyệt Tư đẩy tay anh ta ra: “Xen vào việc của người khác? Nếu còn để yên cho anh ấy làm tiếp, sẽ có người mất mạng đó”

Lục Mặc Thâm nhíu mày, không nói nữa.

Lệ Duyệt Tư cắn môi bước tới: “em biết chuyện Tô Lam mất tích khiến anh cảm thấy vô cùng sốt ruột, nhưng Tân Tấn Tài đã báo cảnh sát, mọi chuyện sẽ có cảnh sát lo, anh không thể tiếp tục làm vậy được, sẽ xảy ra án mạng mất!”

Cặp mắt kia của Quan Triều Viễn như đã bị đóng định lên người gã đàn ông, thậm chí ngay cả mi mắt anh cũng không hề nâng lên, chỉ lạnh lùng mở miệng: “Lục Mặc Thâm, mang cô ấy ra ngoài.”

Lục Mặc Thâm không nhúc nhích.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2864


Chương 2864

Nếu Lệ Duyệt Tư không chịu đi, anh ta sẽ không mang cô ấy đi Lệ Duyệt Tư vô cùng lo lắng đứng ở bên cạnh, mắt thấy lực đạo trên tay Quan Triều Viễn càng lúc càng lớn, ống quần gã đàn ông nhanh chóng bị máu tươi nhuộm đỏ.

“Quan Triều Viễn, anh ấy điên rồi! Nhanh tới giúp em một tay đi!”

Dưới tình thế cấp bách, Lệ Duyệt Tư bước lên gỡ cánh tay Quan Triều Viễn ra.

Đầu ngón tay của cô ấy vừa mới đụng vào Quan Triều Viễn, động tác kia hệt như đã chạm vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của anh, như một phản xạ có điều kiện, Quan Triều Viễn giơ tay vung loạn xạ, hoàn toàn bỏ lơ cô ấy, anh rơi vào trạng thái mất kiểm soát.

AI”

Lệ Duyệt Tư hô một tiếng.

Cả người cô bị đẩy lùi về sau vài bước, chân đụng phải thùng dụng cụ ở đằng sau, đau tới mức khiến sắc mặt cô ấy trắng bệch.

Lục Mặc Thâm nhăn mày, bước qua đó hỏi: “Không sao đó chứ?”

Lệ Duyệt Tư cắn môi, cô ấy cúi đầu nhìn cảng chân của mình.

Chỗ bị va đập nhanh chóng xuất hiện một mảng da màu xanh tím, hơn nữa còn sưng lên.

Cô ấy liếc nhìn Quan Triều Viễn, người đàn ông kia ngay cả mí mắt cũng chưa nâng chút nào, tầm mắt vẫn dính chặt trên người gã đàn ông b**n th** nọ.

Lệ Duyệt Tư hạ mắt, vô cùng uất ức cản chặt môi.

Trong lòng trào dâng một cỗ cảm xúc mất mát sâu đậm.

“Có phải cần cho mày chút k*ch th*ch, mày mới có thể nhớ ra không?”

Gương mặt tuấn tú của Quan Triều Viễn trở nên thâm trầm, anh nảm chặt cái mã tấu Thụy Sĩ, bắt đầu lay trái lay phải.

Sự tra tấn đó khiến gã đàn ông cuộn mình thành một đống trên đất, gã thống khổ không nhịn được gào thét đau đớn: “A… AI Buông tay, tôi… đêm qua tôi thật sự từng cho một cô gái đi nhờ xe bên ngoài khu biệt thự, cầu ngài buông tay… Buông tay!”

“Người đang ở chỗ nào?”

Quan Triều Viễn lạnh lùng nhìn gã.

“A… cô ấy… cô ấy nói muốn đi nhờ xe, tôi thấy bộ dạng… bộ dạng cô ấy rất xinh đẹp thì nảy sinh ý xấu, để cô ấy lên xe. Cô ấy… cô ấy vừa lên xe đã không ngừng khóc nức nở, hơn nữa quần áo còn không chỉnh tề, liếc mắ người khác “ức hiết Quan Triều Viễn đột nhiên nâng cao giọng, cắt ngang lời của gã đàn ông: “Tao hỏi mày, người đang ở đâu?”

Lệ Duyệt Tư đứng bên cạnh nghe thấy vậy, quay sang nhìn về phía Quan Triều Viễn bằng ánh mắt không thể tin nổi.

Gã đàn ông này nói rằng Tô Lam từng bị người khác ‘ức h**p”.

Nhưng mà trong nhà chỉ có mình cô và Quan Triều Viễn….

Đôi bàn tay trắng như phấn chợt nằm chặt, sắc mặt Lệ Duyệt Tư vô cùng khó coi.

Tuy đã sớm biết quan hệ giữa cô và Quan Triều Viễn, cũng biết sớm muộn gì hai người họ cũng sẽ làm chuyện đó, nhưng, trước giờ cô ấy chưa từng nhìn tận mắt nghe tận tai Bây giờ cô ấy lại từ miệng người khác nghe thấy hai người họ đã làm chuyện đó rồi, trong lòng Lệ Duyệt Tư vẫn cảm thấy như có một khối đá lớn đè nặng.

Hụt hãng, xấu hổ, mất mát…

Hai tay Lục Mặc Thâm đút trong túi quần, anh ta đứng bên cạnh bình thản quan sát biểu cảm trên mặt Lệ Duyệt Tư, khóe miệng nâng lên độ cao lạnh lùng.

“Bộ dạng của cô ấy rất hìn… đúng thế, tôi… ngay lúc đó tôi quả thật đã động tâm, muốn lừa cô ấy đến một nơi vắng vẻ hoang tàn. Nhưng… nhưng mà… khi tôi tìm được một nơi hẻo lánh tối đen như mực, vừa dừng xe lại, còn chưa kịp ra tay thì từ phía đối diện có xe chạy tới. Tôi hoảng sợ, vừa sơ sẩy một cái đã để cho cô gái kia chạy thoát, tôi thật sự… tôi thật sự chưa làm cái gì hết mài A..”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2865


Chương 2865

Lại là một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên.

Khi hình ảnh đó hiện lên trong đầu Quan Triều Viễn, anh không thể kiềm lại được cơn giận, anh rút thanh đao kia ra, không chút do dự đâm thẳng xuống miệng vết thương của gã “Mày dừng xe ở đâu?”

Gã đàn ông bởi vì mất máu quá nhiều đã không kiềm chế được mà run rẩy: ‘Dừng đêm qua mưa lớn như vậy, tôi…. Tôi vốn không thấy rõ lắm…”

“Có phải muốn ăn thêm một đao nữa thì mày mới nhớ ra hay không?”

Quan Triều Viễn kéo tay, con đao cũng bị rút ra theo.

Lưỡi đao dính máu kia quơ trước mặt gã đàn ông, từng giọt máu nhỏ xuống trước mắt gã, mà phía sau còn ánh lên gương mặt tựa như thần chết của Quan Triều Viễn.

Giờ phút này gã đàn ông đã sợ tới mức chảy đầy mồ hôi, mặt mũi xám trằng.

Mắt thấy thanh đao kia sắp cảm xuống lần nữa, gã ta đột nhiên rống to lên như bị điên: “Tôi thật sự… Tôi thật sự không nhớ rõ đó là đâu. Tôi… tôi chỉ nhớ mình đã đi ngang qua một tòa nhà, tòa… tòa nhà kia có một tấm biển hình chữ thập, còn… còn những.

chuyện khác tôi thật sự không nhớ, cầu xin ngài, cầu xin ngài tha cho tôi”

Quan Triều Viễn giơ tay chém xuống.

Gã đàn ông bị dọa cho giật bản cả người, một dòng chất lỏng màu vàng chảy ra từ th*n d*** gã.

Mùi khai tanh tưởi khuếch tán trong không khí.

Thanh mã tấu Thụy Sĩ dừng trước mặt gã đàn ông, dọa cho gã **.

Quan Triều Viễn đứng dậy, anh lạnh lùng nhìn gã đàn ông nãm sống soài trên đất, cả người vì mất máu quá nhiều mà không ngừng phát run.

Con người đang rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ như vầy rất khó nói di Quan Triều Viễn lạnh lùng xoay người rời đi ‘Gã đàn ông nằm trên đất mãnh liệt run rẩy, trong cơn mơ màng gã ta ngẩng đầu nhìn thấy thân ảnh Lục Mặc Thâm.

Gã liều mạng bò về phía anh ta, tạo thành một vệt máu dài trên mặt đất: “Cứu, cứu tôi, kêu xe cứu thương, kêu xe cứu thương, van cầu anh.”

Lệ Duyệt Tư ôm tay Lục Mặc Thâm: “Mặc Thâm, chúng ta vẫn là kêu xe cứu thương đi, nếu gã chết đi, Triều Viễn sẽ gặp phiền phức đấy”

Lục Mặc Thâm thản nhiên nhìn cô ấy: “Kêu xe cứu thương, phiền phức của anh ấy còn lớn hơn. Đám Tân Tấn Tài ở ngay bên ngoài, gọi họ vào là được.”

Lệ Duyệt Tư sửng sốt một chút, sau đó cúi đầu, không nói nữa.

Ở trong sảnh lớn của biệt thự, Lục Anh Khoa dẫn theo mấy tên đàn em, cùng Hoa Đông vây quanh trước màn hình máy tính, nhanh tay thu thập tin tức từ manh mối mà gã đàn ông kai để lại.

Quan Triều Viễn cứ thế đứng giữa sảnh lớn, anh trầm mặc, gương mặt tuấn tú kia đã thâm trầm đến độ có thể nhỏ ra nước rồi.

“Ông chủ, trong thành phố Ninh Giang, nơi có treo biển hình chữ thập chỉ có một chỗ thôi, đó chính là nhà thờ Thiên Chúa giáo.”

Hoa Đông ngẩng đầu nhìn về phía Quan Triều Viễn.

Sắc mặt Quan Triều Viễn vô cùng khó coi: “Tra xét xung quanh xem có chỗ nào có liên quan tới Tô Lam không.”

Đầu ngón tay Hoa Đông lướt nhanh trên bàn phím, chỉ giây sau đã có manh mối: “Ở phía bắc nhà thờ, cách đó năm phút đi đường chính là thự của nhà họ Tô.”

Lục Mặc Thâm nhíu mày: “Nhưng mà bên phía biệt thự nhà họ Tô đã sớm có người qua đó điều tra rồi, không hề thấy bóng dáng của Tô Lam.”

Hoa Đông đứng lên, cầm máy tính trong tay đưa tới trước mặt Quan Triều Viễn : “Ông chủ, chúng ta có chút sơ sót, bên phía tiểu khu nơi Khúc Thương Ly từng ở có rất nhiều biệt thự, chỉ là anh ta rất hiếm khi tới đó.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2866


Chương 2866

Vẻ mặt Quan Triều Viễn tối sầm lại: “Lập tức bắt anh ta tới đây.”

Lúc này, Khúc Thương Ly đang ở tiệm ảnh Bách Tâm quay phim Khi anh ấy bị mấy tên bảo tiêu mặc tây trang màu đen bắt đi còn khiến toàn phim trường nổ tung mị Đám Phương Trí Thành bị dọa tới mức mặt mũi trắng bệch.

Người trong đoàn phim thì suy đoán xem rốt cuộc ảnh đế Khúc đã đắc tội nhân vật hắc bang nào.

Khúc Thương Ly không ngờ tới mình sẽ bị đưa tới biệt thự nhà mình, hơn nữa cổng lớn biệt thự còn bị người khác mở ra rồi nữa.

Anh ấy bị đẩy một cái, lảo đảo bước vài bước vào phòng khách.

Vừa ngẩng đầu đã thấy được gương mặt đen thui như nhọ nồi của Quan Triều Viễn.

Khúc Thương Ly thản nhiên quét mắt nhìn toàn bộ nhà mình, chợt như ngộ ra điều gì, anh ấy nhanh chóng bình tĩnh lại, gương mặt anh tuấn như được phủ lớp băng mỏng: “Chẳng lẽ anh Quan không biết hành vi này của anh gọi là đột nhập nhà dân sao?”

“Người đâu?”

Quan Triều Viễn nghe thấy anh ấy mở miệng, ánh mắt kia như đang muốn ăn thịt người.

Khúc Thương Ly cười lạnh một tiếng: “Anh Quan, sáng sớm hôm nay người của anh đã chạy qua bên biệt thự ở ngoại ô phía bäc của tôi để tìm người rồi sao? Thế nào? Tìm cả một ngày không có kết quả, thì lại chạy sang đây à?”

“Tao đang hỏi mày, người ở đâu?”

‘Gân xanh trên trán Quan Triều Viễn nổi lên, thực rõ ràng, sự kiên nhẫn của anh đã bị mài mòn sạch sẽ rồi.

“Anh đang tìm Tô Lam đúng không?”

Sắc mặt Khúc Thương Ly cũng trở nên cực kỳ khó coi “Nhìn hành vi của anh Quan đây thì quả thực bây giờ anh không khác gì một bạo quân, chưa bao giờ lắng nghe lời giải thích của người khác, còn vô cùng tin vào phán đoán của mình. Anh căn bản không xứng với Tô Lam!”

“Bốp” một tiếng.

Khúc Thương Ly còn chưa dứt lời, Lục Anh Khoa đã đấm thẳng một cú vào cằm anh ấy.

Dám chửi bới ông chủ, muốn chết à!

Ngay tại lúc Lục Anh Khoa giơ tay định tung ra đồn thứ hai, Quan Triều Viễn mở miệng: “Dừng tay, để anh ta nói”“

Khúc Thương Ly nhổ ra một ngụm máu, vẫn lạnh lùng lại trầm ổn như trước: “Tôi không biết anh và Tô Lam là dạng quan hệ gì, nhưng tôi đoán là do anh đã hai lần đụng phải tôi khi đang ở cùng một chỗ với cô ấy, đây chính là mồi lửa dẫn tới chuyện cô ấy mất tích, đúng chứ?”

Quan Triều Viễn không nói chuyện, anh chỉ lạnh lùng nhìn anh ấy.

“Lần đầu tiên là bởi vì tổ chức sinh nhật cho con tôi, vì con tôi rất thích cô ấy, cho nên mới năn nỉ muốn cùng cô ấy ăn bữa cơm, lý do là vì nó không có mẹ. Lần thứ hai cô ấy bất đắc dĩ giả làm bạn gái của tôi là vì Phương Trí Thành báo cáo lên công ty, bảo cô ấy tham gia yến hội, nhưng không may anh ấy phải tham dự một cuộc họp cấp cao.

được tổ chức lâm thời, nên mới đến lượt tôi thế thân vào chỗ bạn nam. Anh Quan, nếu anh thật sự yêu thương một người phụ nữ, tín nhiệm là sự tôn trọng cơ bản nhất, anh đã cho cô ấy thấy sự tôn trọng này chưa?”

Gương mặt Quan Triều Viễn giờ phút này chợt trở nên mờ mịt, hay cánh tay buông thống bên người năm chặt lại.

Quan Triều Viễn chợt nhận ra: thì ra anh đã hiểu lầm cô gái bé bỏng ấy.

Đêm qua, nếu anh ôm lấy cô, dỗ dành cô, nói những lời yêu thương với cô, cô sẽ không tuyệt vọng bỏ chạy như vậy.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2867


Chương 2867

Tưởng tượng đến cảnh cô gái điềm đạm đáng yêu ấy ngã ngồi trên mặt đất, vừa mặc quần áo vừa khóc, trong lòng Quan Triều Viễn có cảm giác đau như bị dao cắt.

Khúc Thương Ly nhìn thấy sắc mặt Quan Triều Viễn, anh ấy đoán có lẽ lời anh ấy nói đã có tác dụng: “Tô Lam không tồi như anh nghĩ. Cho dù bị anh bắt nạt, cô cũng sẽ bận tâm tới cảm nhận của anh, tuyệt đối sẽ không tới đây tìm tôi. Nếu anh không tin, có thể tới chỗ bảo vệ xem camera, cửa nhà tôi có tổng cộng ba cái, rốt cuộc Tô Lam có tới hay không, xem là biết ngay”

Quan Triều Viễn hé ra gương mặt âm trầm, đáy lòng chợt dâng lên cảm giác thất bại trước giờ chưa từng có.

Anh xoay người, bước về phía cửa.

Tận khi anh gần bước ra cửa, từ phía sau mới truyền tới giọng nói của Khúc Thương Ly: “Anh Quan, tôi không biết anh căn cứ vào.

đâu mà tìm tới chỗ này của tôi, nhưng trong tay tôi có cách thức liên lạc với nhân viên trong đoàn phim, anh xem thử có giúp gì được cho anh không. Dù sao chuyện này cũng vì tôi nên mới xảy ra, hy vọng các anh có thể nhanh chóng tìm được Tô Lam, bảo đảm an toàn cho cô ấy”

Quan Triều Viễn quay đầu ra hiệu cho Lục Anh Khoa.

Lục Anh Khoa lập tức hiểu ý, nhận lấy bản danh sách trên tay anh ấy.

Biệt thự núi Ngự Cảnh.

Quan Triều Viễn và Lục Anh Khoa cùng nhau kiểm tra cẩn thận một lần toàn bộ hình chụp và video lấy được từ phía phòng bảo vệ.

Trong thời gian hai ngày một đêm này, dù là thang máy trong biệt thự hay là cửa ra vào, ngay cả camera trước cửa mỗi căn hộ cũng bị bọn họ rà soát một lần.

‘Sau một đêm tìm kiếm, bọn họ rốt cục nhìn thấy bóng dáng của cô vào cái đêm hôm Tô Lam mất tích.

Cô thật sự từng tiến vào khu biệt thự này, nhưng cô không hề quay về biệt thự nhà họ Tô, cũng không đi tìm Khúc Thương Ly, mà là sau khi tiến vào tiểu khu thì lập tức biến mất.

Lục Anh Khoa phái người tìm kiếm hết thảy những nói cô có thể xuất hiện nhưng vẫn không thấy bóng dáng Tô Lam.

Một con người sống sờ sờ sao có thể nói biến mất là biến mất chứ?

Màn hình máy tính dừng lại ở hình ảnh Tô Lam thất hồn lạc phách lê bước tiến vào cổng lớn tiểu khu.

Từ xa, bóng dáng đơn bạc của cô như đang lung lay sắp đổ, mà cô vẫn đi chân không như trước.

Hình ảnh này khiến cho trái tim Quan Triều Viễn như bị ai đó cầm dao lăng trì vậy.

Tô Lam, rốt cuộc em đang ở đâu?

Chết tiệt!

Quan Triều Viễn chửi thề một tiếng, một quyền nện xuống bàn phím máy tính.

Màn hình máy tính chớp giật một chút, rồi tối sầm hoàn toàn.

Bây giờ chỉ cần Quan Triều Viễn nhìn thấy bóng dáng cô đơn kia là anh sẽ nhớ lại đêm hôm đó anh đã ức h**p Tô Lam thế nào.

Rõ ràng khi cô đáng thương ngã ngồi trên mặt đất, chỉ cần anh ôm cô một cái, dỗ dành cô, vậy thì mọi chuyện sẽ không thành ra như vầy.

Quan Triều Viễn nhằm mắt lại, trong lòng hối hận không thôi.

Trong chớp mắt này, một tia sáng lóe lên từ nơi sâu thẳm trong óc.

Anh đột ngột mở mắt: “Lục Anh Khoa, bản danh sách Khúc Thương Ly đưa cho anh đâu? Lấy ra đây”

Lục Anh Khoa lập tức dâng lên một tệp tư liệu.

Quan Triều Viễn nhận lấy xấp tư liệu, sau đó tỉ mỉ lật xem từng tờ.

Cuối cùng, đầu ngón tay của anh dừng trước một cái tên.
 
Back
Top Dưới