Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2808


Chương 2808

Anh ta gần như bò và đứng dậy bãng tay, luống cuống đến mức thậm chí không biết phải đặt tay và chân của mình ở đât *À cái đó thì… Anh hai, anh đi Hừ…

Sao vẫn chưa ra kết quả nhỉ? Em… Em đi giục họ, đi giục họ đây!” Nói xong, anh ta run rẩy bỏ chạy, biến mất không còn tăm tích.

Đôi vai mỏng manh của Tô Lam khế run lên, như thể đang rất cố gắng để nín nhịn. Khuôn mặt tuấn tú của Quan Triều Viễn càng thêm u ám, hỏi: “Rất buồn cười?”

Tô Lam thở dài thườn thượt. Sau khi bình tĩnh lại, cô nghiêm túc lắc đầu: “Nói ông chủ lớn của chúng ta là gay, em nhất định không đồng ý.”

Rốt cuộc, nếu anh là người đồng tính, thì người đàn ông đã dày vò cô chết đi sống lại ngày hôm đó là ai? Nhưng mà, “Không thích tưới hoa mà chỉ yêu cúc hoa”, cái này thật là buồn cười!

Đúng vào lúc này, y tá bước ra từ phòng thí nghiệm cất tiếng hỏi: “Tô Lam, cô Tô Lam là ai? Kết quả khám sức khỏe của cô đã có rồi đây.”

Khi nghe điều này, trái tim của Tô Lam đã được nhấc lên một lần nữa. Cô theo phản xạ đứng lên, muốn tự cầm kết quả.

Nhưng động tác của cô luôn chậm hơn Quan Triều Viễn. Cô vừa mới đứng dậy, thì Quan Triều Viễn đã sải bước đến và cầm tờ trình kiểm tra y tế.

Trái tim của Tô Lam như nhảy đến cổ họng ngay lập tức, bởi vì cô ấy nhận thấy rằng khi Quan Triều Viễn xem qua bản báo cáo kiểm tra y tế, lông mày anh cau chặt lại, và đôi mắt anh lạnh lùng. Ngay cả khuôn mặt của anh cũng được bao phủ bởi sự lạnh lẽo hết sức rõ ràng Có thai hay không?

Tô Lam lo lắng nhìn theo anh. Nhìn anh với một khuôn mặt lạnh lùng, tự mình xem qua tất cả các mục trong báo cáo y tế, sau đó bước đến trước mặt cô.

Tô Lam thở một cách khó nhọc, giống như một người đang chờ xét xử.

Nếu không có Quan Triều Viễn đang nhìn cô, cô thật sự không nhịn được ôm ngực, bởi vì sợ nỗi căng thẳng này sẽ khiến trái tim nhảy ra ngoài Quan Triều Viễn nhìn mình như thế này là vì cô thực sự có một em bé? Nếu có em bé thì đó là máu thịt của hai người. Dù khó khăn đến đâu, cô cũng nhất định sẽ tìm cách giữ lại đứa trẻ.

Quan Triều Viễn nhìn vẻ mặt đáng thương của cô ấy. Đôi mắt to đều tràn đầy vẻ cầu xin. Với khuôn mặt lạnh lùng, anh đột ngột đặt bản báo cáo bệnh án xuống: “Anh nghĩ quyết định vừa rồi của em là đúng, không nên đọc.” Vừa nói, anh vừa nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Lam, quay người đi về phía cửa thang máy.

Cái gì? Hành động này có nghĩa là gì?

Vậy là có thai hay không?

Nhìn thấy hai người chuẩn bị ra khỏi thang máy, bước chân của Tô Lam đột ngột dừng lại: “Cơ thể của em có chuyện gì sao?”

Quan Triều Viễn lông mày giật giật, trong lòng thầm thở dài: “Em có chắc là em muốn xem không?”

Tô Lam gật đầu không chút do dự.

Quan Triều Viễn do dự một lúc trước khi đưa cho cô bản báo cáo kiểm tra y tế: “Đừng hối hận.”

“Thật là, tại sao phải hối hận chứ?”

Vừa nói chuyện, Tô Lam vừa lật nhanh bản báo cáo khám sức khỏe đến trang cuối cùng có chẩn đoán cuối cùng của bác sĩ. Nhưng khi cô ấy liếc qua vài dòng đó, mặt cô đột nhiên thay đổi, và sau đó đỏ bừng lên ngay lập tức. Tô Lam dùng tay vò nát bản báo cáo y tế gần như với tốc độ ánh sáng, vứt nó vào thùng rác cạnh thang máy: “Ừm… cái đó, em không nghĩ nên đọc tiếp, chúng ta mau trở về đi!”

Sau đó cô ấy nằm lấy tay Quan Triều Viễn và đi vào thang máy, rồi vội vàng ấn nút đóng cửa một cách tuyệt vọng cho đến khi cửa thang máy đóng hoàn toàn, như thể có ai đó đang đuổi theo mình.

.Tần Tấn Tài lúc này đã trốn trong góc, lặng lẽ đi ra ngoài: “Kỳ thật, chị dâu của mình bị sao vậy?

Nhìn biểu cảm vừa rồi của hai người bọn họ, đều giống như là gặp phải chuyện gì kinh khủng lắm.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2809


Chương 2809

Tân Tấn Tài đảo mắt, lẻn đến cạnh thang máy, tìm ra báo cáo y tế của Tô Lam đã bị ném vào thùng rác. Tờ giấy nhàu nát nhanh chóng được mở ra.

Sau khi xem hết tờ cuối cùng của bản kiểm tra sức khỏe, Dường như khuôn mặt Tân Tấn Tài khó ở như bị táo bón trong chốc lát.

“Phóng túng quá độ, dẫn đến suy nhược cơ thể, đau đầu và buồn nôn, Cần phải giảm quan hệ trong nửa tháng…

Hự!”

Chết tiệt!

Khó chịu cả buổi, hóa ra đúng là phóng túng quá độ!

Bảo sao chị dâu nhỏ lại chống cự như: vậy!

Sau khi rời khỏi viện, Tô Lam theo Quan Triều Viễn lên xe.

Quan Triều Viễn tự lái xe.

Sau khi xe ra khỏi gara đã nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ.

Một bầu không khí kỳ lạ và xấu hổ tràn ngập trong xe.

Tô Lam hơi nhíu mày, tay bối rối đặt trước ngực.

Vừa rồi, lúc cô nhìn thấy kết quả của báo.

cáo, Cô cảm thấy thật nhẹ nhõm Bởi vì cô không hề mang thai.

Cô không mang đứa con của Quan Triều Viễn.

Cho nên xem ra, số thuốc cô vẫn dùng hàng ngày vẫn có tác dụng.

Nhưng tại sao trong lòng cô lại có cảm giác hơi hụt hãng?

Quan Triều Viễn chăm chú lái xe, thỉnh thoảng liếc nhìn Tô Lam một cái.

©ó vẻ cô nhóc này đang không vui Tất cả những gì cô nghĩ đều viết hết lên mặt.

Tất cả mọi cảm xúc vui buồn của cô đều thể hiện rõ ràng lên đôi mắt.

Quan Triều Viễn nheo mắt, dừng xe ở bên đường.

“Ơ, còn chưa tới nơi mà… A…’ Tô Lam chưa kịp dứt lời thì môi đã bị chặn lại.

Quan Triều Viễn siết chặt gáy cô, ngăn cô rút lui *A Anh ôm cô nhóc của mình vào ngực, nói: “Em đừng nói gì hết.”

Khuôn mặt Tô Lam ửng hồng chẳng khác gì một quả táo đỏ.

Cô bĩu môi không hài lòng: “Em cũng có định nói gì đâu cơ chứ…”

Quan Triều Viễn cười dịu dàng, đưa tay nâng cảm cô lên: “Anh chỉ sợ, một khi em lên tiếng, anh sẽ không thể kiềm chế nổi.”

Không thể kiềm chế nổi?

Tô Lam kinh hãi liếc nhìn xung quanh.

Trên đường từ bệnh viện trung ương đến biệt thự trên núi Ngự Cảnh, có một vùng đất trống, chưa được khai thác, bình thường có rất ít người tới nơi này.

Ngay cả có xe thì cũng chỉ chạy qua trong chớp mắt, chẳng ai dừng lại hết.

Quan Triều Viễn lại dừng xe ngay vị trí đó, Anh muốn làm gì?

Trong chốc lát, Tô Lam chỉ cảm thấy toàn thân như muốn bốc cháy.

Cô đẩy anh ra bằng một tay: “Đồ không biết xấu hổi”

Khóe miệng Quan Triều Viễn nhẹ nhàng cong lên, Anh cũng không nghĩ rằng mình sẽ thực sự làm gì ở đây..

Dù sao nơi này cũng nơi công cộng.

Huống chỉ cơ thể của cô nhóc đó cũng chỉ có thể được phơi bày trước mặt anh mà thôi.

Dù người khác có vô tình liếc mắt một cái, anh cũng cảm thấy như người mình yêu bị cướp đi vậy.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2810


Chương 2810

* Nhưng phản ứng của anh vừa rồi rõ ràng là…”

“Quan Triều Viễn, anh im đi cho em nhời Anh quên mất kết quả báo cáo khám sức khỏe vừa rồi à??”

Tô Lam thẹn quá hóa giận Đúng là mất hết cả mặt mũi mà Bác sĩ đã viết rất rõ trên báo cáo, Bởi vì thời gian trước, họ thực sự đã làm chuyện đó rất thường xuyên.

Cơ thể Tô Lam cũng đã bắt đầu không chịu nổi mất rồi.

Hơn nữa mấy ngày nay tâm trạng của cô.

lên xuống bất thường, Ba bữa cũng không được ăn đúng giờ, Cho nên mới có cảm giác buồn nôn, Hơn thế nữa, dì cả của cô đến muộn kết hợp bệnh trạng rồi cùng nhau bùng nổ.

“Nhưng nếu anh muốn em thì phải làm sao đây?”

Quan Triều Viễn dang tay ra và ôm cô vào lòng.

Anh không cho cô thấy biểu hiện của mình lúc này.

Mây người nhà họ Quan cũng không dễ đối phó như trong tưởng tượng.

Giữa hai hàng lông mày của anh thoáng qua vẻ u sầu.

Nhưng anh sẽ tuyệt đối không để cho cô bé của anh bị bắt nạt.

Tô Lam bị giọng nói trầm ấm của anh làm nóng cả hai tai Cô vùi đầu vào ngực anh: “Em cũng muốn anh”

Quan Triều Viễn nhẹ nhàng cong môi, buông cô ra Động cơ của xe khởi động lại một lần nữa: “Vậy lúc về, em hãy cho anh thấy em nhớ anh thế nào.”

Quan Triều Viễn đạp chân ga, nhanh chóng lái xe về biệt thự trên núi Ngự Cảnh.

Dọc đường, chẳng hiểu sao Tô Lam cảm thấy hơi hồi hộp.

Có lẽ là bởi vì cô đã không được gặp Quan Triều Viễn vài ngày rồi.

Cho nên đột nhiên nhìn thấy anh, cô vẫn không thể kìm được trái tim đang đập rộn ràng của mình.

Hơn nữa lúc nãy anh vừa nói, Lúc về phải cho anh thấy mình nhớ anh thế nào?

Anh có ý gì đây?

Không phải là…

Về nhà anh sẽ làm chuyện gì đó không đứng đẫn với cô?

Quan Triều Viễn im lặng lái xe, Thỉnh thoảng, anh sẽ liếc nhin cô bé đang lén nhìn mình bên cạnh: “Sao thế, bị Tân Tấn Tài nói trúng rồi?

Mấy ngày không gặp, nên không dời mắt khỏi anh được?”

“Hư, ai bảo anh thế?”

Tô Lam tức giận không them nhìn anh, Cô chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trải qua lần mang thai hụt này, Cô có cảm giác hơi phức tạp.

Vừa chờ mong, vừa sợ hãi Cô lén lút nhìn sang khuôn mặt đẹp trai của Quan Triều Viễn, Bản thân cô vừa phải đau đầu lựa chọn, vậy mà anh lại chẳng có chút phản ứng nào.

Nếu cô thật sự mang thai…

Liệu anh có quyết định giống cô, Dù nguy hiểm cũng phải bảo vệ đứa trẻ không?

Quên đi, cô sẽ xem xét lại vấn đề này khi đến thời điểm thích hợp vậ Lúc Tô Lam đang miên man suy nghĩ, Xe đã trở về biệt thự trên núi Ngự Cảnh.

Lâm Mộc vừa thấy Tô Lam và L¿ Triều Viễn vào nhà cùng nhau, mắt bà sáng hẳn lên.

Bà vội vàng đặt dép trong nhà xuống, cười tươi như hoa cúc: “Cậu chủ, cuối cùng cậu cũng về rồi!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2811


Chương 2811

Bởi vì dọc đường về, Lê Triều Viễn đã được ăn khá nhiều đậu hũ của Tô Lam, Nên tâm trạng anh bây giờ đang rất tốt.

Anh nhẹ nhạng mỉm cười, gật đầu: “Có chuyện gì vậy?”

Lâm Mộc cư: nhìn Tô Lam một cái: “Cậu chủ, cậu không biết mợ chủ moit mắt mong cậu về thế nào đầu!

Cậu không ở nhà, ngay cả cơm mợ chủ cũng không nuốt nổi.”

Tô Lam vừa nghe vậy đã bùng nổ: “Cô Lâm Mộc!”

Lâm Mộc vội vàng che miệng: “Ôi, không ổn rồi, Tôi nói hết ra mất rồi…

Vậy… cậu chủ, mợ chủ, Tôi xuống bếp đây”

Quan Triều Viễn xoay người nhìn Tô Lam một cái: Phát hiện khuôn mặt xinh xắn của cô đỏ bừng lên.

Anh còn thấy cô phồng má một cách ngượng nghịu: “Cô Lâm Mộc già cả lầm cẩm rồi, Anh đừng nghe bà ấy nói linh tinh!”

Tô Lam chưa kịp nói xong, cô đã trực tiếp bị Quan Triều Viễn bế hẳn lên.

Cô hoảng sợ, bám vào cổ anh theo bản năng: “Anh làm gì thế? Làm em sợ muốn chết!”

Quan Triều Viễn nói thầm bên tai cô: “Ở trên xe khi nấy, chẳng phải anh đã nói khi về, em phải cho anh thấy em nhớ anh thế nào rồi mà?

Giờ anh cho em cơ hội thể hiện đó.”

Nói xong, anh bế thẳng Tô Lam lên tầng 2.

“Cạch”

Sau khi vào phòng, Quan Triều Viễn dùng chân để đóng cửa, Vào lúc cánh cửa đóng lại, Quan Triều Viễn hạ chân xuống.

Xoay người đẩy Tô Lam vào tường, cúi đầu hôn cô mãnh liệt.

Cái gì gọi là tiếu biệt thắng tân hôn?

Cuối cùng Tô Lam cũng hiểu rõ ràng ý nghĩa câu này rồi.

Tất cả mọi nơi đều tràn ngập hơi thở của anh “Yêu tinh nhỏ, em có nhớ anh không?”

Anh đã từng “khám phá” cơ thể cô, giờ đây, anh đang quen thuộc làm những hành động mờ ám để khiêu khích cô.

Dường như Tô Lam cũng đã bị anh true chọc đến choáng cả đầu.

Sao cô có thể không nhớ anh được cơ chứ?

“Em.

Khuôn mặt xinh xắn của Tô Lam đỏ bừng lên, Khi cô bị anh dụ dỗ, đang chuẩn bị mở miệng nói chuyện thì “Đinh linh linh, đinh linh linh…”

Đột nhiên, điện thoại của Quan Triều Viễn reo lên vào đúng lúc quan trọng, khiến lời định nói của Tô Lam nghẹn lại trong cổ họng.

Trái tim cô nảy lên một cái, trong nháy mắt vội vàng phục hồi tinh thần.

Thật nguy hiểm!

Vừa rồi, suýt nữa cô đã…

Quan Triều Viễn lạnh lùng nhìn chãm chẵm di động, hoàn toàn không định đi bắt máy.

Sau khi điện thoại reo vài lần, nó im bặt.

Anh quay đầu lại nhìn Tô Lam, không biết xấu hổ, nhẹ nhàng cọ trên người cô: “Ngoan, vừa nãy em định nói gì thì nói nốt đi nào.”

“Không nói đâu.” Tô Lam vội vàng.

Quan Triều Viễn quay đi.

Quan Triều Viễn híp mắt, chuẩn bị tiếp tục.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2812


Chương 2812

Lúc này, điện thoại lại vang lên Nhưng lần này, chuông điện thoại vang lên không ngừng nghỉ.

Triều Viễn không bắt máy, nó sẽ dám tiếp tục đổ chuông…

Tô Lam nhịn cười, dịu dàng mở miệng: “Điện thoại kìa anh.”

Quan Triều Viễn bực bội nhìn chăm chăm vào điện thoại, không muốn đứng dậy.

Tô Lam nửa nắm trên sô pha, Thấy dáng vẻ tức giận của anh khi đi nhận điện thoại, Chẳng hiểu sao cô lại thấy hơi buồn cười.

Quan Triều Viễn bước vài bước đến bàn trà bên cạnh, nhìn lướt qua màn hình.

Là Tân Tấn Tài gọi.

Vào thời điểm cuộc gọi được kết nối, cơn tức giận của Quan Triều Viễn đã lên đến đỉnh điểm.

Anh nghiến răng trả lời điện thoại: “Tần Tấn Tài, nếu không có chuyện gì quan trọng, Tôi sẽ lập tức đến bệnh viện rồi đánh cậu đến mức mẹ cậu cũng không nhận ra đấy!”

Tân Tấn Tài ở đâu dây bên kia vẫn rất vui vẻ, Vừa nghe thẩm giọng nói giận dữ ấy, anh sợ tới mức suýt nữa thì vung tay ném luôn điện thoại ra ngoài.

Anh ta hít một hơi, rồi vội vàng cẩn thận nói: “Anh hai, em, em định gọi điện nhắc nhở một chút, Tiểu biệt thắng tân hôn, nhưng cũng phải kiềm chế đói”

Quan Triều Viễn không nói gì, gân xanh trên huyệt Thái Dương đang liều mạng nhảy lên.

“Thật ra thì, lúc nãy em có đi hỏi bác sĩ phụ trách.

Cô ấy nói cơ thể chị dâu nhỏ hơi gầy, sức khỏe cũng không tốt lắm, Anh là một người đàn ông đang ở thời kỳ đỉnh cao nhất, Nhưng sợ rắng chị dâu sẽ không chịu nổi.

“Tân Tấn Tài!”

Tân Tấn Tài sợ tới mức suýt thì hét lên, nhưng miệng vẫn nổ như pháo: “Bác sĩ nói anh phải cấm dục nửa tháng!

Anh cũng phải nhắc Lâm Mộc chuẩn bị một ít đồ ăn tốt cho sức khỏe, dùng đồ ăn để bồi bổ là tốt nhất.

Được rồi, em nói hết rồi đó.

Chúc hai người hạnh phúc, gặp sau nhé.”

Nếu Tân Tấn Tài không cúp máy nhanh, Quan Triều Viễn chắc chắn sẽ đánh anh ta theo đường dây điện thoại luôn.

Tô Lam nghỉ ngờ nhìn Quan Triều Viễn.

Nghe cuộc nói chuyện vừa rồi của anh, người gọi chắc hẳn là Tần Tấn Tài thì phảï Nhưng Tân Tấn Tài vẫn luôn sợ hãi Quan Triều Viễn cơ mà nhỉ?

Có thể làm cho anh tức giận như vậy, thật đáng ngạc nhiên!

Sau khi ném điện thoại sang một bên, Quan Triều Viễn chợt nhớ tới kết quả báo cáo sức.

khỏe vừa rồi.

Chợt có cảm giác khóc không ra nước mắt.

Lần đi này của anh đã kéo dài đến sáu ngày rồi.

Giờ lại phải kiềm chế thêm nửa tháng nữa, tổng cộng hơn 20 ngày đó!

Tô Lam hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, Đối với Quan Triều Viễn mà nói, ngay cả dì cả của cô đến cũng là một loại tra tấn.

Giờ đây, anh phải nén cái nhiệt huyết đàn ông vào lòng rồi ôm cô yêu tinh nhỏ này mà ngủ, Những chẳng thể làm được gì cả, Sếp Lệ cảm thấy, hai mươi ngày sau, Có khi mình sẽ đắc đạo mà chết ấy chứt “Quan Triều Viễn?”

Tô Lam khẽ gọi Quan Triều Viễn quay đầu nhìn về phía cô.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2813


Chương 2813

Váy của yêu tinh nhỏ đã bị anh xé rách rồi, Trên người chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng, và đôi chân thon dài thấp thoáng ẩn hiện.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, nhìn anh bằng đôi mắt ngây thơ trong sáng.

Đồ yêu tỉnh nhỏ đáng ghét…

Quan Triều Viễn nhíu mày, đột nhiên xoay người một cái, trực tiếp chạy vào phòng tắm.

Giây tiếp theo, trong phòng tắm liền vang lên tiếng xả nước.

Tô Lam ngồi ngây ra như phỗng trên sô pha: Có chuyện gì xảy ra vậy?

Rõ ràng vừa rồi, đôi mắt của Quan Triều Viễn còn đói khát như sói hoang cơ mà, Tại sao sau kho nhận điện thoại xong, mắt anh lại biến thành hoảng loạn như thất quỷ vậy?

Tô Lam nghi ngờ, nhẹn nhàng đi tới cửa phòng tắm.

Cô phát hiện ra rằng, Quan Triều Viễn đang ở tắm bằng nước lạnh.

Quan Triều Viễn mở mắt ra, liền thấy Tô Lam đang dựa lên cửa, đôi mắt nhìn mình đầy mong đợi Anh buộc phải nhìn đi chỗ khác: “Em mặc quần áo vào đi.”

Tô Lam không hiểu gì hết, cô cúi đầu xem xét bản thân mình một phen, Cơ thể cô hoàn toàn sạch sẽ, chỉ còn sót lại đồ lót và một chiếc ao sơ mi trắng.

Nhưng cổ áo cũng đã bị kéo trễ xuống tận vai Cô cần môi và chớp chớp đôi mắt to tròn Cô có gì khác ngày trước à?

Điều gì khiến anh phải dừng xe ngay trước thời điểm quan trọng như vậy?

“Anh cởi xuống thì tự đi mà mặc lại cho.

em!”

Tô Lam bĩu môi bất mãn nhìn thẳng vào anh, Đó rõ ràng là một con vật cưng đang câu xin lòng thương xót.

Quan Triều Viễn không thể tiếp tục nhìn cô như thế được nữa.

Nếu như ngày trước, cô nhất định sẽ bị tử hình tại chỗ ngay tức khắc.

Nhưng bây giờ thì không được, cơ thể anh còn chưa khỏe hẳn.

Quan Triều Viễn quay đầu nhảm mắt lại: “Nếu em không muốn vào viện thì nhanh mặc đồ vào đi”

Đi… Đi bệnh viện?

Tô Lam chớp mắt đã hiểu được tại sao tự nhiênQuan Triều Viễn lại chạy đi tắm nước lạnh rồi.

Thật đáng ghét!

Rõ ràng trong tờ kết quả kiểm tra sức khỏe, bác sĩ có viết cô phóng túng quá độ dẫn đến kiệt sức.

Vậy mà cô còn mở to đôi mắt xinh đẹp – dáng vẻ chờ được yêu thương, đứng ở cửa đầy trông mong.

Đúng là chết người mà!

“AI”

Tô Lam kêu to một tiếng, vội vàng che mặt chạy ra ngoài.

Cô luống cuống tay chân, bắt đầu thay quần áo.

Chờ sau khi Quan Triều Viễn mặc quần áo rồi đi ra, phòng ngủ chính đã rỗng tuếch.

Anh xoay người đi xuống lầu, vào phòng khách.

Liếc mắt một cái anh đã thấy bóng dáng Tô Lam trong bếp, Cô đã thay một bộ quần áo ở nhà, tóc búi bừa ra sau.

Dường như cô đang giúp Lâm Mộc nấu ăn.

Hai đứa bé cũng đã về nhà, đang ngồi trên sô pha trong phòng khách.

Một đứa vui vẻ xem phim hoạt hình, một đứa ngoan ngoãn ngồi chơi máy tính bảng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2814


Chương 2814

Quan Triều Viễn xuống phòng bếp, Lâm Mộc đang nấu ăn.

Tô Lam vừa giúp đỡ, vừa học làm, Cô không hỏi chỗ nào sẽ quay sang hỏi Lâm Mộc ngay.

Sau khi bà giải thích một lần, Cô liền vừa cười vừa nói mình đã nhớ, lần sau nhất định sẽ cho Quan Triều Viễn nếm thử tài nghệ của cô.

Quan Triều Viễn nhẹ nhàng mỉm cười.

Anh vừa mới đi đến cửa phòng bếp, di động lại vang lên Cúi đầu nhìn lướt qua, lông mày Quan Triều Viễn nhíu chặt lại Xoay người vài bước ra đi ban công.

Sau đó ấn nghe máy, Quan Triều Viễn thản nhiên lên tiếng: “Alo.”

Một giọng nói uy nghiêm vang lên từ đầu dây bên kia.

Giọng nói trầm trâm nhưng lại lạnh lẽo, nghiêm túc nhưng cũng vô cùng khí phách: “Mẹ anh nói anh lại quay về thành phố Ninh Lâm rồi?”

“Có vấn đề gì không?”

“Tôi là bố của anh, thái độ của anh kiểu gì đấy?”

“Nếu không có gì thì tôi tắt máy đây.”

“Thằng nhóc này, đủ lông đủ cánh rồi đúng không?”

Quan Triều Viễn nghiêng người tựa vào chiếc bình phong bên cạnh, Mắt anh dừng trên cơ thể của Tô Lam: “Có chuyện gì thì ông nói nhanh lên, tôi đang bận”

“Ninh Lan Kiều là cháu gái của Tư lệnh Phùng.

“Liên quan gì đến tôi?”

“Anh ở lại thành phố Ninh cũng đã nửa năm rồi, Còn chuyển hết những công việc quan trọng về đó.

Anh làm gì ở đấy, tôi không biết, mà cũng chẳng muốn biết.

Nhưng nếu anh đắc tội với tư lệnh Phùng, làm ảnh hưởng đến nhà họ Quan, Tôi sẽ bảo mẹ anh đến thành phố Ninh Lâm, để nhìn xem anh làm gì ở đấy!”

Quan Triều Viễn im lặng không nói Một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng: “Cho dù Ninh Lan Kiều có là cháu gái của tổng thống thì cũng chẳng lien quan gì với tôi cả Nếu các người định làm gì mờ ám khiến tôi buộc phải đáp lại, Chỉ sợ đó mới thật sự là đắc tội với Tư lệnh Phòng của ông.”

“Sao anh có thể không biết tốt xấu như vậy cơ chứ!”

“Tôi tắt máy đây”

Người ở đầu dây bên kia hẳn là đã tức đến trợn cả mắt lên rồi.

Mà Quan Triều Viễn bên này, Dường như người vừa nói chuyện chẳng lien quan gì với anh cả.

Khuôn mặt của Quan Triều Viễn vô cùng bình tĩnh.

Sau khi tắt máy, anh xoay người đẩy cửa thủy tỉnh ra, đi vào phòng khách.

Tô Lam vui vẻ vẫy tay với anh: “Anh mau đến đây nếm thử cài này này.

Đây là bà Lâm Mộc vừa mới dạy em làm xong đấy.”

Ánh chiều tà chiếu xuyên qua cửa sổ sát đất, phủ lên cơ thể Tô Lam, khiến xung quang cô tỏa ra một vầng sáng thánh khiết, thậm chí vầng sáng ấy ngày càng mở rộng ra.

Quan Triều Viễn cảm thấy trái tim mình ấm áp vô cùng: Đây mới là cuộc sống anh mong muốn, sống cùng với người phụ nữ anh yêu.

“ừ”

Quan Triều Viễn gật đầu, nhanh chân bước đến gần cô.

Miệng anh hơi cong lên, vô cùng dịu dàng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2815


Chương 2815

Đêm nay, Quan Triều Viễn nghiêm túc tuân thủ yêu cầu của bác sĩ, chỉ ôm Tô Lam ngủ.

Nhiều lắm cũng chỉ đụng chạm một chút, nhưng luôn biết dừng lại đúng lúc cuối cùng Tô Lam cũng rất khó chịu, chỉ cảm thấy y như bị tra tấn.

Thà cho cô vui vẻ hẳn một lần còn hơn.

Quan Triều Viễn đương nhiên cũng chẳng khá hơn là bao, Tên đã lên dây không thể không bản, Lại bị buộc phải gỡ xuống, đây không.

phải là cảm giác dễ chịu gì.

Sáng sớm hôm sau, Tô Lam tỉnh dậy rất sớm.

Bởi vì hôm nay có cảnh quay của Mộ Mẫn Loan.

Cô là người mời Mộ Mẫn Loan đến, nên cô phải đến để xem cô ấy làm việc.

Vội vàng ăn sáng xong, cô đi cùng Quan Triều Viễn ra khỏi cửa.

Hôm nay Lục Anh Khoa không đến đây, nên Quan Triều Viễn phải tự lái xe: “Lên xe đi, anh đèo em đi.”

Tô Lam cười gật đầu, lên xe.

Hai mươi phút sau, chiếc Bentley màu đen từ từ đỗ cạnh phim trường: TT Í”

Tô Lam còn đang bận xem kịch bản.

Đột nhiên nghe thấy tiếng Quan Triều Viễn, cô cuộn kịch bản lại, xoay người đi mở cửa xe theo bản năng, chuẩn bị xuống xe.

“Cạch”

Cửa xe không di chuyển chút nào.

Cô kinh ngạc quay đầu lại: “Xe…

Quan Triều Viễn nhìn thẳng vào cô, đôi mắt như đang tỏa ra ánh sáng xanh đầy nguy hiểm: “Em quên đồ rồi”

Quên đồ?

Tô Lam kinh ngạc quay đầu lại Quan Triều Viễn nhích thẳng đến gần rồi hôn lên môi cô.

Anh vốn chỉ hôn cô nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, nhưng khi vừa chạm vào Tô Lam, bỗng nhiên anh lại không thể nhịn được.

Một lúc lâu sau, Quan Triều Viễn mới buông Cô ra.

Đôi môi của Tô Lam vừa đỏ vừa sưng, đôi mắt to tròn xinh xản tựa như chứa được hàng vạn ngôi sao: “Nụ hôn tạm biệt này có vẻ dài hơn bình thường”

Quan Triều Viễn đặt cẵm lên trán cô, thở gấp.

Anh bất đắc dĩ mở miệng: “Hai”, khó chịu quá đi”

Mà những tháng ngày chỉ nhìn mà không được an này còn phải kéo dài liên tục nửa tháng nữa Giờ mới qua một buổi tối, Quan Triều Viễn đã cảm thấy mình biến thành một bao thuốc nổ mất rồi Mà Tô Lam lại chính là mồi lửa.

Chỉ cần chạm vào cô, thì đống thuốc nổ trong cơ thể anh sẽ phát nổ bất cứ lúc nào.

Khuôn mặt hồng hào của Tô Lam vô cùng tươi: “Em… Em đi làm đây, tạm biệt.”

Cô vội vàng bước xuống xe như chạy trốn.

“Hai”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2816


Chương 2816

“…”

Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Tô Lam nhanh chóng khôi phục tâm tình của mình.

Cô bước vội vàng phim trường.

Khi Tô Lam đến phim trường, Mộ Mẫn Loan đã trang điểm xong, đang bình tĩnh ngồi xem kịch bản ở một bên.

Phương Trí Thành cũng đã gần chuẩn bị xong mọi thứ.

Anh vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tô Lam tới, vội vàng vẫy tay: “Tô Lam, bên này, bên này!”

Tô Lam cười đi qua, cô nhìn qua đồng hồ treo tường: “Anh chưa bắt đầu quay hả?”

Phương Trí Thành im lặng, nhìn thoáng qua phòng trang điểm: “Trong đó có một pho tượng Phật, đến muộn còn chưa nói, Trang điểm thôi cũng mất đến hai giờ, bây giờ còn chưa xong đây này!”

Tô Lam nhìn theo động tác của Phương Trí Thành.

Chỉ thấy trong căn phòng hóa trang nửa trong suốt, Lê Duyệt Tư đang lạnh lùng ngồi đó, thợ trang điểm đang hóa trang cho cô ta.

Thậm chí trong hai phút bọn họ nói chuyện với nhau, Lê Duyệt Tư đã mắng thợ trang điểm ba bốn lần : “Cô trang điểm mắt to mắt bé thế này à, làm ăn kiểu gì đấy?”

“Tôi chưa bao giờ sử dụng thương hiệu mi giả này, đổi ngay cho tôi!”

“Màu cam này quá nhạt, không hợp với quần áo của tôi, bỏ đi!”

Tô Lam nhíu chặt lông mày: “Trong ấn tượng của tôi, cô ta đâu phải là một diễn viên không chuyên nghiệp như vậy?”

Phương Trí Thành bất lực thở dài một hơi: “Chắc do hôm nay cô ta phải diễn cùng Mộ Mẫn Loan!”

Mộ Mãn Loan chính là tượng đài nữ thần quốc dân.

Cô đã ra mắt được năm năm rồi mà vẫn hot đến tận bây giờ.

Danh tiếng của cô cũng rất tốt, chưa dính một scandal nào.

Mà Lê Duyệt Tư thì lại chỉ nổi tiếng chỉ sau một bộ phim.

Có lẽ trợ lý Na Na của cô ta cũng phải thuê không ít thủy quân, Lục Mặc Thâm cũng đã tốn khá nhiều nhân lực và tiền tài cho cô ta mới có thể khiến cô ta biến thành ngôi sao chỉ sau mấy tháng ngắn ngủi.

Mà nghe nói.

Lê Duyệt Tư cũng chẳng thích Mộ Mẫn Loan là bao.

Giờ đây, hai người lại diễn chung với nhau, cô ta lo lắng mình sẽ bị bạn diễn lấn át cũng phải.

Cho nên lúc này Lê Duyệt Tư đang chuẩn bị vẻ ngoài thật cẩn thận, định ra đòn phủ đầu với Mộ Mẫn Loan.

Phương Trí Thành quay đầu nhìn thoáng qua Mộ Mẫn Loan đang đọc kịch bản: “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Nhìn Mộ Mẫn Loan kìa, tuy tính tình hơi lạnh lùng, Nhưng đối xử với mọi người khá tốt, lại rất tận tâm.

Chưa bao giờ dùng bảng nhắc thoại, nói là sợ tụt cảm xúc.”

Tô Lam lại nghĩ tới Lê Duyệt Tư Trong những cảnh quay trước, nếu có quá nhiều thoại trong kịch bản, cô ta sẽ yêu cầu dùng bảng nhắc thoại.

Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa người có tâm và không có tâm.

Sau khoảng ba tiếng đồng hồ, Dường như Lê Duyệt Tư mới miễn cưỡng hài lòng với vẻ ngoài của mình.

Cô ta chậm chạp bước ra từ phòng trang điểm.

Phương Trí Thành vừa thấy cô ta là vội vàng hô hào mọi người “Nhanh lên nào, mọi người chuẩn bị một chút rồi chúng ta bắt đầu quay thôi.”

Sau khi nhân viên đoàn phim đứng dậy chuẩn bị mọi thứ xong, Phương Trí Thành đi tới trước mặt Mộ Mẫn Loan: “Mẫn Loan, chúng ta có thể bắt đầu rồi.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2817


Chương 2817

Lần này quay chính là cảnh Lê Duyệt Tư giáo huấn Võ Mị Nương.

Hai người chạm mặt ở Ngự hoa viên.

Võ Mị Nương gian xảo được nuông chiều, nữ chủ tức giận cho cô ta bạt tai “Mọi người chuẩn bị quay phim.”

Phương Trí Thành vỗ tay nhắc nhở.

Bởi vì cãi nhau với Lục Mặc Thâm, hai người vẫn đang chiến tranh lạnh với nhau.

Cho nên bây giờ, trạng thái của Lê Duyệt Tư không tốt lắm.

Giờ nhìn nhân viên công tác ai ai cũng vây quanh người Mộ Mẫn Loan, Còn mình thì vắng vẻ không ai.

Trong giây lát, säc mặt cô càng thêm âm trầm.

Nghĩ lại bình thường, đầu đề các báo lớn, truyền thông đều lôi mình ra so sánh với cô ta.

Trong lòng Lê Duyệt Tư lại càng thêm tức giận.

Trước khi quay phim, cô hờ hững nhìn Mộ Mẫn Loan nói: “Mẫn Loan, em là người mới vào nghề, Em sợ tay không khống chế được lực mạnh yếu, Chị là tiền bối, thông cảm cho em chút nha.”

Mộ Mãn Loan vẻ mặt thản nhiên đáp: “Nếu không chắc chẳn, thế thì đánh thật đi.”

Cô ta chỉ nói bâng quơ thế thôi, nhưng vào tai Lê Duyệt Tư lại không tự nhiên: Người phụ này đang coi thường mình, lấy mình đề cao sự chuyên nghiệp của cô ta đúng không?

Lê Duyệt Tư nghẹn một cục tức.

Hai người nói không đến hai câu, Lê Duyệt Tư liền tát Mộ Mẫn Loan một bạt tai.

“Bốp!”

Tiếng tát thanh thuý vang dội Thẳng lên mặt Mộ Mẫn Loan, năm dấu ngón tay rõ mồn một Mộ Mẫn Loan ôm mặt mình.

Đang định diễn tiếp, Phương Tri lại hô dừng: “Chờ chút, Lê nữ thần, động tác của cô không đúng, quay không được rồi.”

Lê Duyệt Tư hơi sửng sốt, cô ngượng ngùng nhìn Mộ Mãn Loan: “Mẫn Loan, thật…

Ngại quá.”

Trợ lý của Mộ Mẫn Loan chạy đến, Vẻ mặt tức giận muốn cãi nhau với cô, lại bị ngăn lại: “Em áp hộ chị một tí, quay tiếp.”

Tô Lam đứng một bên liền biết, Cái tát kia của Lê Duyệt Tư vốn dĩ là cố ý.

Cô cau mày nhìn Mộ Mẫn Loan, má phải đã đỏ lên: “Không thì, tát chúng ta đếm số được không?”

Mộ Mẫn Loan nhìn Tô Lam, Trên mặt lại tươi cười: “Không sao, chúng ta quay tiếp thôi”

“Bốp!”

Cái tát thứ hai, Lê Duyệt Tư vẫn không giảm chút lực nào.

Mộ Mẫn Loan bị tát lệch mặt sang một bên.

“Võ Mị Nương, một cái tát này, là ta tát thay cho hoàng thượng!”

“Clap!”

Phương Trí Thành bất đắc dĩ thở dài, “Lê nữ thần, cô làm sao thế?”

Lê Duyệt Tư ra vẻ thật là có lỗi quá đi: “Thật ngại quá, vừa rồi cảm xúc dâng trào, nên quên từ.”

Phương Trí Thành có chút không nỡ nhìn về phía Mộ Mẫn Loan, hỏi: “Mộ Mẫn Loan, có tiếp tục được không?”

Mộ Mẫn Loan bỏ túi chườm đá xuối nhẹ nhàng gật đầu: “Quay tiếp đi, mai tôi có thông cáo khác rồi.”

Đến bây giờ, đến cả nhân viên công tác đứng bên cạnh cũng không nhìn nổi nữa.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2818


Chương 2818

Nhân viên hoá trang đi đến bên cạnh Tô Lam và Phương Trí Thành, nói nhỏ: “Đạo diễn Phương, Lê Duyệt Tư như vậy cũng rõ ràng quá rồi, cho dù thường xuyên bị truyền thông lôi ra so sánh trên dưới với nhau, cô ấy cũng không thể lấy chuyện công việc ra làm cái cớ như thế được đâu!”

Không chuyên nghiệp chút nào cả!”

Tô Lam đoán được nguyên nhân tại sao Lê nữ thần tự dưng lại tức như thế này.

Không thể không liên quan đến Lục Mặc Thâm với Quan Triều Viễn được.

Mộ Mẫn Loan đã ăn ba cái bạt tai, mặt bên phải, không chỉ bị hồng, mà đã hơi sưng lên rồi.

Phương Trí Thành hô “Cảt” lần thứ ba.

Người đại diện của Mộ Mẫn Loan cau mày, không vui đi đến: “Đạo diễn Phương, ngày mai Mẫn Loan còn có thông cáo, Cứ đánh như thế tiếp, mai khỏi phải đi gặp người khác.

Nếu trạng thái của Lê Duyệt Tư vẫn không có cách nào điều chỉnh lại.

Vậy phiền các vị đổi diễn viên khác đi!”

Phương Trí Thành bất đắc dĩ thở dài, vội cười nói: “Được, được, được, để tôi nghĩ cách, anh chờ chút nhé.”

Người đại diện của Mộ Mẫn Loan vừa rời đi, Phương Trí Thành liền quay qua hỏi Tô Lam: “Làm sao bây giờ?”

Tô Lam hơi mím môi, do dự chớp mắt: “Anh chờ tôi chút, tôi qua đó xem sao.”

Nói xong, cô quay người đi đến trước mặt Lê Duyệt Tư.

Lúc này, Lê Duyệt Tư đang bổ trang, ánh mắt sắc bén mười phần không có chút thiện cảm nhìn về phía Tô Lam: “Có việc gì?”

Tô Lam đi thẳng vào vấn đề: ‘Lần này Lê nữ thần diễn, quay khó đến thế cơ à?”

“Thật ngại quá.”

Lê Duyệt Tư lười biếng đáp lại, trên mặt lại chẳng có chút thành ý nào: “Có thể là do gần đây diễn nhiều lần quá, quay hơi mệt, không tìm được cảm giác.

Sao thế, cô Mộ tố cáo với mấy người à?”

Tô Lam lắc đầu: “Cô Mộ ăn ba cái bạt tai của cô, Tất cả mọi người ở đây đều thấy được, cô ấy còn đi cáo trạng với ai nữa?”

Lê Duyệt Tư cười lạnh: “Vậy giờ cô đến đây làm gì?”

Tô Lam lơ đãng liếc nhìn cô, rồi lại nhìn về phía Mộ Mẫn Loan: “Thật ra cũng không phải chuyện gì quan trọng cả, Vừa nấy tôi thương lượng với đạo diễn Phương một chút, Tiến độ của “Đại Đường vô song” không thể bị kéo thêm nữa Nếu trạng thái của Lê nữ thần vẫn chưa điều chỉnh được ngay, Đành để cô nghỉ dài hạn, về nhà nghỉ ngơi cho tốt.

Chầm chậm tìm lại cảm giác.

Nếu cô tìm không ra cảm giác, thì để cho Mộ Mẫn Loan đến diễn thay vai này cho cô cũng không tệ.”

Nói xong, cô quay gót rời đi Lê Duyệt Tư nghe thế, Tức giận đến mức đứng bật dậy từ trên ghế, säc mặt xanh mét: “Tô Lam, cô có biết cô vừa nói cái gì không hả?”

Tô Lam chậm rãi quay đầu lại: “Là nấy tôi nói chưa rõ ràng, hay là cô nghe chưa hiểu?”

Khí thế không giận mà uy tuyệt không thua Lê Duyệt Tư: “Tôi nói lại lần nữa, Nếu Lê nữ thần vẫn không tìm được trạng thái, tổ đạo diễn chúng tôi quyết định đổi vai diễn!”

“Cô dám! Cô có biết mục đích hai nhà Lê Lục quay bộ phim truyền hình này là vì cái gì không hả?”

“Đương nhiên tôi biết!”

Ban đầu đúng thật là vì để cho cô diễn nữ một, Nhưng cô không biết, tổ đạo diễn nhất trí cho rằng hành động của cô thật khó có thể tha thứ.

Cô nghĩ hôm nay Mộ Mẫn Loan đến đây chỉ để đáp diễn, làm nền cho cô thôi à?
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2819


Chương 2819

Nói thật cho cô biết, tổ kịch chuẩn bị họp thương lượng, Xem xem có nên đổi phần diễn của cô sang cho cô Mộ hay không.

Cô cũng phối hợp lắm, náo loạn hôm nay thành như thế.

Cô nghĩ chuyện đổi vai này mang lên chương trình trong ngày rồi, Kết quả còn có thể bị trì hoãn sao?

“Cô…

“Đúng rồi, còn có một chuyện quên nói cho cô nghe, Sau lưng cô là nhà họ Lê, Nhưng đừng quên, sau lưng Mộ Mãn Loan còn có Tư Vũ Chiến, Tư Vũ Chiến thương cô ấy ra sao, chắc cô biết rồi đi?

Cô đánh ba bạt tai kia, sớm muộn gì cũng có người tính sổ với cô thôi!”

Tô Lam nói xong, không để cho Lê Duyệt Tư có cơ hội khóc lóc, Quay người, ngẩng đầu đi.

Lê Duyệt Tư nhìn chằm chăm vào hình bóng Tô Lam, tức giận đến run cả người: C*n đ* Tô Lam này, dám uy h**p cô!

Cô ta dám uy h**p côi Năm tay bên người, nắm chặt.

Đúng là cô có chút kiêng dè.

Trầm mặc một lúc, Đi đến trước mặt Phương Trí Thành: “Đạo diễn Phương, quay lại lần nữa! Tôi cố gắng thêm lần nữa.”

“Như thế sao?”

Phương Trí Thành nghĩ nghĩ: “Vậy được, đây là lần cuối cùng đó.”

Thật ra, ý của Phương Trí Thành là, Nếu hôm nay Lê Duyệt Tư không tìm được cảm giác, thì hôm nay không quay nữa Nhưng lời này vào tai Lê Duyệt Tư, lại có cảm giác như là đang uy h**p cô ấy.

Mặt cô ấy biến sắc vài lần, cuối cùng bình tĩnh trở lại.

Dù sao bộ phim này cũng là Lục Mặc Thâm đầu tư cho cô ấy diễn, Cô ấy không muốn làm ầm lên thêm, Như thế sẽ chỉ làm cho quan hệ giữa cô ấy và Lục Mặc Thâm càng căng hơn mà thôi “Được rồi, được rồi! Các nhân viên về vị trí cương vị của mình, chúng ta quay thêm lần nữa nào!”

Phương Trí Thành kêu mọi người chuẩn bị khởi động máy.

Lê Duyệt Tư sắm vai Thượng quan Thượng Quan Uyển gặp Vì ngoài điện.

Hai người cãi nhau dăm ba câu, bắt đầu kích động lên.

“BốpI”

Thượng Quan Uyển tát một cái, trên mặt đầy là hận thù “Võ Mị Nương, một cái tát này là tôi thay Tiểu Tứ bị cô hại chết trả cho cô!”

Lần này tát, ánh sáng với góc độ không tệ, Camera cũng đúng chỗ luôn.

Phương Trí Thành thờ phào nhẹ nhõm.

Ngay lúc mọi người cảm thấy đã bắt được cảnh quay hoàn mỹ, thì bỗng nhiên lại có chuyện xảy ra.

Cảnh diễn lần này, hai người gặp nhau ở bên chân cầu hình vòm.

Bị Thượng Quan Uyển tát một cái, Võ Mị Nương nghiêng ngả lui về sau vài bước chân.

Bỗng nhiên bị trượt chân, cả người té xuống nước.

Mọi người bị tình huống bất ngờ dọa cho giật mình, tay chân luống cuống.

Mộ Mãn Loan trong nước bỗng nhiên hét lên.

Thân thể Mộ Mẫn Loan mềm nhũn, chìm trong nước.

Xung quanh người cô ta có màu đo đỏ loang ra “Mẫn Loan!”

Bấy giờ, có thân ảnh nhảy ngay vào trong nước.

Một tay ôm Mộ Mẫn Loan ôm lên bờ.

Mộ Mãn Loan, má bên phải ửng đỏ, màu môi trắng bệch.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2820


Chương 2820

Cô ta ngẩng đầu, khẩn trương nhìn Tư Vũ Chiến: ” Hình như bị thương ở chân rồi.”

Tư Vũ Chiến cúi đầu liền thấy Đùi phải Mộ Mẫn Loan xuất hiện miệng vết thương tầm ba bốn cm.

Đang chảy máu không ngừng Chắc là lúc ngã, cọ vào đá.

“Tôi đưa em đi bệnh viện.”

Tư Vũ Chiến đứng lên, cả người ướt át, nước nhỏ tong tong.

Bao trùm cả người anh ta là lệ khí.

Anh ta ôm Mộ Mẫn Loan đi thoáng qua Lê Duyệt Tư, bước chân bỗng dừng lại.

Anh ta quay đầu liếc nhìn cô ấy một lúc.

Sắc bén mười phần, tràn ngập lửa giận: “Cô Lê, chuyện này tôi sẽ thảo luận lại với cậu Lục.”

Nói xong, anh ta ôm Mộ Mẫn Loan bước đi thật nhanh.

Thân thể Lê Duyệt Tư run lên, cắn chặt môi dưới: Chết tiệt!

Xa xa, có người ngồi ngoài sáng xem diễn chậm rãi đứng lên, chuẩn bị rời đi.

Chẳng qua cô ta còn chưa kịp đi, chợt nghe thấy giọng Tô Lam từ phía sau: “Sao nào? Gây chuyện xong rồi, thì trốn đi à?”

Lê Ngọc Hi dừng chân, lười biếng quay đầu nhìn Tô Lam: “Tô Lam, ý chị là sao thế? Sao tôi nghe không hiểu gì thế ạ?”

Tô Lam nhìn cô ta: “Chị tận mắt nhìn thấy em đổ nước khoáng xuống bên chân cầu hình vòm kia.

Mục đích của em không phải là khiến cho Mộ Mãn Loan ngã xuống nước thì là gì?

Với cả sao tự dưng Tư Vũ Chiến lại xuất hiện ở đây?

Chắc cũng là do em thông báo cho anh ta từ trước phải không?”

Ánh mắt Lê Ngọc Hi nhìn Tô Lam, vừa có kinh ngạc lại có khinh thường: “Không ngờ chị còn trẻ thế mà cũng thông minh ra phết”

Nấy giờ Lê Duyệt Tư lấy cớ diễn xuất đánh Mộ Mẫn Loan, Lê Ngọc Hi đứng bên cạnh nhìn thấy rõ ràng.

Lê Duyệt Tư ngu ngốc kia cho cô ta cơ hội, sao cô ta lại lãng phí cơ chứ?

Tô Lam nhíu mày “Em với Lê Duyệt Tư muốn chơi nhau thế nào chị không quản, Nhưng, là diễn viên chuyên nghiệp, Xin không đem tư thù cá nhân vào trong đoàn phim, Chuyện này, chị sẽ nói lại với Phương Trí Thành.”

Nói xong, cô quay đi tìm Phương Trí Thành.

Lê Ngọc Hi nghe thấy thế, liền luống cuống.

Dù sao thì mục đích hôm nay vào đây, chính là chỉnh Lê Duyệt Tư mà thôi.

Thật ra đối với việc làm diễn viên cô không thấy hứng thú cho lắm Nhưng nếu bị đuổi khỏi đoàn phim, Thì sao cô còn cơ hội chỉnh Lê Duyệt Tư nữa!

“Tô Lam, hay là chúng ta giao dịch với nhau đi!”

Bỗng Lê Ngọc Hi cao giọng.

Tô Lam không nói gì lắc đầu.

“Chẳng lẽ chị không muốn biết tại sao anh Triều Viễn không đưa chị đi gặp bố mẹ sao?”

Lê Ngọc Hi nói ra lời này, quả nhiên Tô Lam dừng bước chân.

Cô nhíu mày, quay đầu nhìn cô ta: “Em nói thế là có ý gì?”

Lê Ngọc Hi biết ngay, cô ta giãm đúng cái chân đau của Tô Lam rồi.

Cô ta đi lên vài bước đến bên cạnh Tô.

Tô Lam, hỏi một đẳng trả lời một nẻo: “Nửa tháng sau, là đại thọ bảy mươi tuổi của ông nội Lê.”

Sắc mặt của Tô Lam thay đổi.

Cô không biết chuyện này.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2821


Chương 2821

Quan Triều Viễn cũng chưa từng nhắc đến với cô.

Lê Ngọc Hi thấy biểu tình của Tô Lam như thế, ra vẻ kinh ngạc nói: “Ôi ôi, chẳng lẽ anh Triều Viễn không nói chuyện này cho chị hả?

Ông nội Lê trông trăng trông sao.

Ngày nào cũng mong anh Triều Viễn mang vợ về ra mắt, Còn có nửa tháng nữa thôi là thọ yến của ông rồi.

Thời gian nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, Anh ấy không nói gì với chị sao?”

Tô Lam cụp mắt Mặc dù hai người đã hộ khẩu.

Nhưng Quan Triều Viễn không có nói chuyện này.

Chắc là anh không tính sau này, đưa mình về ra mắt cha mẹ đâu.

Quan Triều Viễn không nói với chị là chuyện của anh ấy.

Chị tin anh ấy tự có quyết định của mình.

Nếu em cảm thấy chuyện này có thể khiến chị khổ sở, Thật xin lỗi, làm em thất vọng rồi.”

Lê Ngọc Hi híp mắt, Tuy rằng tính cách Tô Lam tương đối ôn hoà, Nhưng vẫn là cô gái còn trẻ tuổi mà thôi.

Rõ ràng cô để ý, lại cố tổ ra không có gì.

Xả chứng”, chuyển Nhưng cô không biết, biểu tình trên mặt mình, sớm đã bộc lộ hết mọi cảm xúc.

“Nếu không còn chuyện gì khác, chị đi trước đây”

Tô Lam quay người toan rời đi.

Lê Ngọc Hi đi theo sau cô cười nói: “Tôi có tin đồn của anh Triều Viễn, Chị có muốn nghe chút không?”

Tô Lam không quay đầu, “Không cần”

Lê Ngọc Hi cười nhẹ: “Chắc là không dám nghe đúng không?

Chẳng lẽ chị không muốn biết, tại sao.

mấy nay anh Triều Viễn về thủ đô làm gì đúng không?”

“Sao em thích quan tâm chuyện của người khác thế nhỉ, em nhàn rỗi quá à?”

“Chỉ là tôi coi cÌ bạn, mới tốt tính nhắc nhở chị đôi câu thôi.

Nói xong, Lê Ngọc Hi bước đến trước.

mặt Tô Lam, Nghiêng người chặn bước.

chân tính rời đi của cô.

“Nếu tôi bảo anh Triều Viễn phải đi coi mắt, chị có tin không?”

“Tôi biết là cô sẽ không tin, nhưng cô gái kia là cháu gái của tư lệnh, cô cảm thấy, anh Triều Viễn có thể từ chối sao?”

“Anh Triều Viễn không từ chối được an bài của gia đình, vì anh ấy nợ cha mẹ anh ấy với ông một mạng sống này.”

Tiếp đó đưa ảnh chụp ra, Lời nói của Lê Ngọc Hi không ngừng quanh đi quẩn lại bên tai Tô Lam.

Thật sự là Quan Triều Viễn đi xem mắt trên thủ đô sao?

Cánh tay nhỏ nhắn xoắn xuýt trước ngực, vẻ mặt của Tô Lam có chút hoảng loạn, thế cho nên chiếc xe Bentley màu đen dừng lại trước mặt cô cũng không để ý. Mắt thấy cô sắp bị đụng phải chiếc xe Bentley đột nhiên ấn còi “bíp bíp”. Tô Lam bị dọa tới giật mình, vội vàng khôi phục lại tinh thần.

Lúc cô ngẩng đầu lên thì cửa kính chiếc xe Bentley đã hạ xuống. Khuôn mặt anh tuấn của Quan Triều Viễn xuất hiện trong tâm mắt.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2822


Chương 2822

“Đi đường mà không nhìn đường, ngây ngẩn gì vậy?”Giọng nói Quan Triều Viễn mang theo ý trách móc, nhíu chặt mày lại Tô Lam nhìn thấy khuôn mặt trẻ trung anh tuấn ấy đột nhiên có chút hoảng hốt. Trong lòng cô không ngừng thôi miên bản thân: Tô Lam người mày thích là Quan Triều Viễn. Mà bây giờ anh ấy đang bên cạnh mày, mày không nên yêu cầu xa xỉ thêm nữa.

Cho dù là… Cho dù là ẩn hôn cũng không sao cả. Cho dù tất cả mọi người đều không biết mày là bà Quan cũng không sao. Hai người có thể ở bên cạnh nhau là đủ rồi.

Tô Lam cố nặn ra một nụ cười: “Vừa nãy nghĩ tới kịch bản có chút nhập tâm.”

Cửa xe mở ra, giọng nói Quan Triều Viễn nhàn nhạt: “Lên xe.”

Tô Lam chần chừ đôi chút cuối cùng vẫn ngoan ngoãn lên xe. Cô ngơ ngác nhìn cửa kính chắn gió, giữ im lặng không lên tiếng.

Quan Triều Viễn dường như đã nhận ra một vẻ u buồn bao phủ lên người cô. Xem ra, cô gái nhà anh dường như có tâm sự.

“Quay phim không thuận lợi sao? Anh nghe nói hôm nay Mộ Mãn Loan xảy ra chuyện”

Tô Lam khôi phục lại tinh thần, nở nụ cười có chút miễn cưỡng: “Thông tin của anh nhanh thật đấy.”

Quan Triều Viễn liếc nhìn cô: “Muốn ăn gì Tô Lam dựa đầu vào cửa xe, ánh mắt hơi đờ đẫn nhìn ra bên ngoài: Ăn? Thật ra bây giờ cô không muốn ăn “Em muốn về nhà.”

“Vậy để anh gọi điện cho bảo mẫu”

Anh còn chưa nói xong đã thấy Tô Lam uể oải nói: “Em muốn quay về biệt thự nhà họ Tô.”

“Anh quay về với em”

“Cậu Lệ, hôm nay là sinh nhật của anh trai em, em muốn về nhà một mình.”

Tô Lam cảm thấy trong lòng có chút hỗn loạn, cô cần chút thời gian ở một mình để điều chỉnh lại tâm trạng”

Mắt Quan Triều Viễn lóe lên, bẻ tay lái: “Anh.

đi với em.”

Trong giọng nói của anh mang theo sự cường thế rất khó từ chối, Tô Lam cảm thấy nếu lúc này mình lại từ chối anh nhất định sẽ nhận ra điều gì đó. Thế là cô không nói gì nữa, nghiêng đầu nhìn những ánh đèn neon chập chờn bên ngoài Hai mươi phút sau, chiếc xe dừng lại trước cửa biệt thự nhà họ Tô. Quan Triều Viễn chuẩn bị xuống xe thì điện thoại trong túi lại rung lên. Anh móc điện thoại ra nhìn, là Lục Anh Khoa gọi điện tới. Ấn nút trả lời: “Alo.”

*Boss, ba mươi phút nữa người sẽ tới sân bay thành phố Ninh Lâm”

Quan Triều Viễn theo bản năng liếc nhìn Tô Lam, nhíu chặt mày lại: “Ba mươi phút nữa?”

Lục Anh Khoa gật đầu: “Ông cụ nói muốn anh tới đón.”

Quan Triều Viễn do dự một hồi cuối cùng vẫn nói: “Được.”

Sau khi cúp điện thoại, Tô Lam nhìn anh: “Có việc gấp sao?”

Quan Triều Viễn đưa tay ra vuốt mắt của cô: “Tình huống đột phát.”

Tô Lam nặn ra nụ cười cũng được xem là ngọt ngào, nhẹ hôn lên khóe môi anh: “Vậy anh đi làm việc trước đi, em lên nhà đây.”

Nói xong, cô quay người muốn xuống xe.

Nhưng vừa mới muốn quay người đi thì eo đột nhiên bị ôm chặt lại, cả người ngã về phía sau rơi vào cái ôm của Quan Triều Viễn.

“Cậu Lệ?” Tô Lam bị dọa sợ,có chút hoang mang nhìn anh.

Quan Triều Viễn nhíu mày, muốn nhìn ra chút manh mối trên mặt của cô. Bởi vì vừa nãy cô gái nhà anh nói dối. Trước đây anh có để cho Lục Anh Khoa điều tra qua về anh trai của cô Tô Duy Nam. Sinh nhật của Tô Duy Nam là 22 tháng 6, không ph: hôm nay.

Tô Lam chớp mắt nhìn anh, đưa tay ra sờ mặt của mình: “Trên mặt em dính gì sao?”

Quan Triều Viễn bình tĩnh nhìn cô, cuối cùng vẫn buông tay ra: “Em một mình phải chú ý, anh xong việc sẽ đến đón em.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2823


Chương 2823

Tô Lam gật đầu: “Vâng.”

Trên mặt của cô vẫn treo lên nụ cười, cho đến khi chiếc Bentley của Quan Triều Viễn biến mất trong tầm mắt.Cô nhẹ thở dài một hơi rồi quay người vào biệt thự.

Lần trước, mấy người Tô Bích Xuân xông vào biệt thự, đập vỡ hết tất cả những đồ dùng trong gia đình mà cô và Quan Triều Viễn kỳ công lựa chọn. Hôm nay vừa mở cửa thì lại phát hiện đồ dùng đã được thay mới toàn bộ.

Nhìn trình độ sạch sẽ trong phòng không giống như phòng để trống không người ở lâu như vậy. Hản là đã có người tới dọn dẹp thường xuyên.

Tô Lam nhất thời không biết nói gì.

Cô đưa tay nhẹ lướt qua những đồ dùng trong phòng khách: Chắc chắn, đây là do Quan Triều Viễn sắp xếp.

Lễ nào là cô quá tham lam rồi sao? Từ một người không thấy được ánh sáng biến thành bà Quan, tâm của cô đã bắt đầu dao động rồi. Cô bắt đầu trở nên tham lam rồi, cô muốn một hôn lễ được người ta chúc phúc, cô muốn có được sự đồng ý của bố mẹ Quan Triều Viễn, vốn quang minh chính đại nói với cả thế giới: Quan Triều Viễn là chồng cô…

Tô Lam tới phòng của anh trai, bên trong vẫn còn đặt ảnh của Tô Duy Nam.

Khung ảnh không dính một hạt bụi, cô nhẹ nhàng dùng ngón tay sờ lên gương mặt của anh trai, cuối cùng ôm khung ảnh vào trong lòng: “Anh nói em phải làm sao đây? Em dường như… Dường như thật sự yêu anh ấy mất rồi”

Tô Lam cứ như vậy ôm khung ảnh, nghiêng đầu dựa vào cửa sổ mơ màng thiếp đi.

Trong lúc này ở sân bay thành phố Ninh Lâm.

Quan Triều Viễn tự mình lái xe. Sau khi nhìn thấy bóng dáng khí chất vô cùng cao lãnh bước ra từ lối ra VIP, anh trực tiếp dừng xe lại. Thậm chí tự mình mở cửa xe cho người phụ nữ cao ngạo đó.

Người phụ nữ khoác một chiếc áo gió trằng đơn giản phóng khoáng, chân đi giày cao gót, khí chất ngời ngời.

Cô thờ ơ tháo kính mát trên mặt xuống, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua khuôn mặt của Quan Triều Viễn, vô cùng lười biếng nói: “Có thể để Boss Quan tự mình lái xe tới đón, thể diện của tôi cũng thật lớn!”

Quan Triều Viễn hơi nhếch mày không nói nhiều: “Khách sạn, nhà hàng đã đặt trước, đều là những nơi cô thích.”

”Coi như anh còn có chút lương tâm!”

Khóe miệng người phụ nữ nhếch lên rồi lên xe: “Anh biết quả của tôi đã chuẩn bị xong rồi chưa?”

“Cô làm việc tôi còn không yên tâm sao?”

Chờ khi Tô Lam tỉnh dậy, trời đã nhá nhem tối. Cô đứng dậy đặt lại ảnh của anh trai lại chỗ cũ, điều chỉnh lại cảm xúc rồi đi ra ngoài Khi cô vừa đi ra đến cổng biệt thự thì theo bản năng móc điện thoại ra liếc nhìn màn hình. Đến bây giờ Quan Triều Viễn còn chưa liên lạc với mình có khả năng là còn chưa xong việc.

Cô đóng cửa lại, chuẩn bị tự mình về nhà Đầu tiên cô định ở lại qua đêm ở biệt thự nhà họ Tô, nhưng cô không yên tâm hai đứa nhỏ.

Mới đi khỏi cổng không bao xa thì sau lưng đột nhiên có ánh đèn xe lướt qua.

Ngay sau đó, một chiếc xe Lincoln châm chậm chạy tới sau lưng cô.

Tô Lam theo bản năng dừng bước lại, quay đầu nhìn về phía sau Cửa chiếc xe Lincoln chầm chậm hạ xuống, một khuôn mặt phấn điêu mày ngài xuất hiện sau cửa xe: “Cô Lam, thật là cô rồi!”

Tô Lam ngây người ra, rất nhanh nhớ lại một khuôn mặt nhỏ nhắn của thẳng bé: “Tiểu Khúc, sao cháu lại ở đây?”

Thẳng bé là một bệnh nhân mà Tô Lam đã gặp khi còn là bác sĩ tâm lý ở bệnh viện trung tâm.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2824


Chương 2824

Tô Lam vẫn nhớ cậu bé.

Vì là gia đình đơn thân nên tính cách thắng bé khá lầm lì. Sau này tình trạng càng ngày càng nghiêm trọng. Bố của cậu bé lo lảng sẽ phát triển thành bệnh trầm cảm nên đã đưa cậu tới bệnh viện tiến hành điều trị tâm lý.

Cậu bé rất ngoan ngoãn nghe lời, Tô Lam rất thích cậu bé. Sau một thời gian điều trị ở bệnh viện, tình trạng của cậu bé cũng đã hồi phục rất nhiều.

Tiểu Khúc ngoan ngoãn quay đầu chỉ tay vào người đàn ông đang lái xe phía trước: “Bởi vì cha của cháu đang ở đây ạ!”

Cửa xe phía trước cũng hạ xuống, một khuôn mặt sắc sảo mang dòng máu lai Âu Mỹ bất ngờ hiện ra trước mắt. Người đàn ông liếc nhìn Tô Lam, hai người đồng loạt ngẩn người.

“Là cô?”

“Khúc Thương Ly?”

Tô Lam vô cùng sửng sốt trợn tròn hai mắt: Bởi vì người trong xe không phải ai khác mà chính là nam minh tinh đã từng năm giữ giải Ảnh Đế nhiều năm trước – Khúc Thương Ly. Càng trùng hợp hơn là Khúc Thương Ly đã vào vai nam phụ vô cùng thâm trầm, vô cùng mị lực quyến rũ trong “Đại Đường vô song”. Có điều Tô Lam cũng rõ, lần này anh ấy tham gia với vai trò diễn viên khách mời hoàn toàn là do nể mặt Lục Mặc Thâm.

Mắt Tiểu Khúc sáng lên: “Cô Tô Lam, hóa ra cô cũng quen cha của cháu sao?”

Tô Lam cười có chút ngại ngùng rồi dịu dàng nhìn cậu bé: “Đúng vậy, cô với cha của con là đồng nghiệp.”

Khoảng thời gian mà Tiểu Khúc điều trị trong bệnh viện, từ đầu tới cuối cô chỉ thấy bảo mẫu đưa đi đón về, trong lòng cô vẫn luôn thầm trách người làm cha này quả thật có chút vô trách nhiệm. Trong khoảng thời gian dài đó cũng chưa từng thấy xuất hiện lần nào.

Cuối cùng hóa ra cha của cậu bé lại là một đại minh tinh, khó trách phải trốn trốn tránh tránh!

Lúc này, trong lòng Tô Lam mới có một chút đồng cảm cho nỗi khổ của anh ấy.

Nghe đồn, Khúc Thương Ly rất lạnh lùng cao ngạo cũng rất thần bí. Trong giới nghệ sĩ anh cũng được coi là một người rất trong sạch, kỹ năng diễn xuất không những tốt mà danh tiếng còn tốt hơn.

Có điều muốn mời được anh ấy đi diễn cũng không dễ. Ai cũng biết tính cách anh ấy khá kỳ lạ, chỉ nhận những kịch bản mà mình thích. Nếu anh ấy xem qua kịch bản mà không hài lòng cho dù có cầm núi vàng núi bạc ném xuống anh ấy cũng chưa hẳn đã đồng ý.

“Cô Tô Lam, từ đây đi ra ngoài còn phải đi xa lắm, hay là để cha con lái xe chở cô ra ngoài?”

Tiểu Khúc vô cùng thích Tô Lam, cậu bé vừa nói xong thì quay đầu nhìn Khúc Thương Ly.

Tô Lam biết rằng trước giờ Khúc Thương Ly chỉ có một mình, mặt khác cũng là vì muốn tránh tin đồn, cô đang định mở miệng từ chối thì nghe thấy giọng nói cởi mở ấm áp: “Lên xe đi”

“Thật ra cũng không còn xa nữa, tôi tự đi ra…

Tô Lam còn chưa nói xong Khúc Thương Ly đã quay đầu nhìn cô: “Bác sĩ Tô sợ tôi có ý định gây rối cô sao?”

Khuôn mặt của Tô Lam nháy mắt đỏ bừng lên, cô vội vàng läc đầu, cười ngượng ngùng: “Sao thế được!”

“Lên xe đi”

Tô Lam không còn cách nào chỉ có thể bất chấp mà lên xe. Cô ngồi ghế sau với Tiểu Khúc, Khúc Thương Ly thì chăm chú lái xe phía trước.

Tiểu Khúc vui vẻ kéo lấy tay cô: “Cô Tô Lam, sau này cô có thể tiếp tục làm bác sĩ của cháu được không?”

“Cô Tô Lam cầu xin cô đấy!”

Thấy Tô Lam không lập tức gật đầu, Tiểu Khúc ra vẻ đáng thương giật tay áp cô: “Cô không biết đâu từ sau khi cô không làm bác sĩ nữa, tâm trạng của cháu thực sự…”

Cậu bé suy nghĩ một lúc rồi buột miệng ra nói: “Nước bay xuống thẳng ba nghìn thước!”

“Phù!” Tô Lam không nhịn được bật cười: “Tên nhóc này, thơ ca không phải để dùng như vậy, cháu nên nói là tuột dốc không phanh!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2825


Chương 2825

“Đúng đúng đúng, là tuột dốc không phanh. Vì tâm trạng cháu không tốt nên học tập cũng không tốt luôn, vì để tránh hậu quả này, cô Tô Lam cô có thể tiếp làm bác sĩ cho cháu được không? Cháu rất thích nói chuyện với cô!”

“Chuyện này… Nếu cần thiết, cô sẽ bàn bạc với cha cháu, được chưa?”

Tiểu Khúc tủi thân bĩu môi, nhìn cô với ánh mắt đáng thương: “Vậy cô Tô Lam cô có thể đồng ý với cháu một chuyện không?”

“Chuyện gì?”

“Hôm nay là sinh nhật cháu, cô có thể ăn cùng cháu một bữa cơm không?”

Tô Lam lập tức trợn tròn mắt. Cùng với Tiểu Khúc ăn một bữa cơm thì không có vấn đề gì. Nhưng mà cô trong đoàn phim, gần như chẳng có nói chuyện trao đổi gì với Khúc Thương Ly, hai người như vậy mà cùng ăn cơm thì quả thật có chút gượng gạo.

Con ngươi đảo tròn, cô mở miệng nói: “Để hôm khác được không? Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Khúc, Tiểu Khúc nên cùng với cha của mình đón sinh nhật, ngày mai cô đi cùng cháu được không?”

Tiểu Khúc đột nhiên buông tay cô ra, vành mắt đỏ ửng vô cùng tủi thân: “Cha là một lão cục mịch, cùng với cha ăn cơm chẳng vui gì hết.”

Vẻ mặt của Khúc Thương Ly rõ ràng là không được tốt: ‘Khúc Nhất Phàm, con có phải là lại ương bướng rồi không?”

Tiểu Khúc dường như có chút sợ Khúc.

Thương Ly, cúi đầu tủi thân không thôi.

Không lâu sau, từng giọt nước mắt như hạt đậu của của cậu bé cứ lộp độp lộp độp rơi xuống, rớt trên mu bàn tay.

“Nhưng mà con muốn cô Tô Lam đón sinh nhật với con cơ.”

“Khúc Nhất Phàm! Không ai có nghĩa vụ phải thỏa mãn cái yêu cầu vô lễ của con cải”

Khoảng thời gian Tô Lam điều trị cho Tiểu Khúc ở bệnh viện đã biết cậu bé này rất thông minh, hơn nữa tính cách cũng rất tốt, rất ngoan ngoãn. Bản thân cũng rất thích cậu bé Nhìn thấy dáng vẻ cậu bé như vậy, Tô Lam rất đau lòng. Thấy hai cha con bọn họ sắp bắt đầu cãi vã với nhau, Tô Lam liền vội giảng hòa: “Anh Khúc, nếu anh không để ý thì cho phép tôi ăn cơm cùng với Tiểu Khúc”

Khúc Thương Ly ngẩn người. Từ sau kính chiếu hậu có thế thấy Tô Lam đang nhìn thẳng vào ánh mắt của mình. Trên khuôn mặt nhỏ thanh Quan của cô là ánh mắt vô tư mà thuần khiết, còn mang theo một nụ cười có lỗi. Một góc nào đó trong đáy lòng Khúc.

Thương Ly bỗng bị kích động, có phải là chạm phải khuôn mặt chôn sâu trong đáy lòng kia sao?

Anh ấy nhanh chóng rời mắt đi, trái ngược với vẻ nghiêm nghị giận dữ ban nấy, säc mặt ôn hòa nói: “Vậy thì thật ngại quá, làm lỡ thời gian của cô rồi.”

Đây là đồng ý rồi. Tô Lam vội nó “Đâu có, vừa hay hôm nay tôi không có việc gì”

Nói xong lời này cô lại nâng khuôn mặt của cậu nhóc lên, lau nước mắt đi cho cậu: “Tiểu Khúc ngoan, không khóc nữa, hôm nay cô đi ăn cơm cùng cháu, nhưng chúng ta phải nói trước, sau khi ăn cơm xong phải nói chuyện rõ ràng với cha của cháu, không được phép tùy tiện tức giận nữa nha.”

Nước mắt trên mặt Tiểu Khúc còn chưa khô đã vui vẻ nín khóc bật cười: “Vâng, cháu đồng ý với cô!”

“Ngoắc tay nào, một trăm năm không đổi, ai thay đổi người đó là cún con.”

Hai người vui vẻ ngoắc ngoắc tay.

Trên đường đi, bởi vì sự tồn tại của Tô Lam, không khí lạnh giá trong xe mới có chút tiếng nói cười. Khúc Thương Ly nhìn qua gương chiếu hậu thấy hai người thân thiết vui vẻ, khuôn mặt vốn dĩ lạnh lùng gần như đã dịu dàng đi mấy phần. Anh ấy dường như đã rất lâu rồi không nhìn thấy con trai vui vẻ như vậy.

Sau khoảng tầm nửa giờ, chiếc xe dừng lại trước cửa một nhà hàng vô cùng tao nhã và độc đáo.

Khúc Thương Ly xuống xe trước, mở cửa xe cho Tô Lam: “Đầu bếp của nhà hàng này không tồi.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2826


Chương 2826

Tô Lam gật tay bế Tiểu Khúc xuối Tiểu Khúc vừa xuống xe liền dính sát bên cạnh Tô Lam, nắm lấy tay cô: “Cô Tô Lam, nếu tâm trạng cháu tiếp tục không tốt như vậy, có phải cô sẽ khám bệnh cho cháu, lầu rồi xuống xe, thuận cùng cháu nói chuyện như trước kia không?”

Tô Lam vừa nhìn dáng vẻ tinh quái của cậu bé liền biết cậu đang suy nghĩ gì Thế là cô đưa tay ra nhéo nhéo má cậu: “Nếu cháu dám cố ý như vậy thì cô sẽ không nói chuyện với cháu nữa đâu.”

Đoàn người cứ như vậy đi vào nhà ăn.

Nhà hàng này khá độc đáo, thường có minh tinh, người nổi tiếng ra vào, nên an ninh khá nghiêm ngặt, sẽ không xảy ra chuyện vây quanh chụp ảnh.

Rõ ràng Khúc Thương Ly là khách quen của nhà hàng này. Anh ấy vừa vào tới cửa liền có phục vụ bước ra niềm nở chào hỏi: “Anh Khúc mang vợ và con trai tới ăn cơm sao?”

Tô Lam đỏ bừng mặt đang đỉnh giải thích thì thấy Khúc Thương Ly liếc nhìn mình rồi nhàn nhạt nói: ‘Một chỗ gần cửa sổ.”

Được rồi, tính cách của anh ấy không giống người thích giải thích. Thôi bỏ đi, dù sao bản thân biết là được rồi.

Ba người vừa ngồi xuống còn chưa gọi món thì lại có tiếng nói truyền vào từ cửa: “Cậu Lệ, cậu tới rồi!”

Trong lòng Tô Lam bỗng hoảng hốt: Cậu Quan? Ở thành phố Ninh Lâm này họ “Quan” rất hiếm. Hơn nữa ở nơi này mà còn được tôn trọng gọi là “Cậu Quan”…

Tô Lam theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn ra cửa, quả nhiên là nhìn thấy mộ: hình bóng quen thuộc. Thân hình cao gầy, khí thế bức người. Chỉ là khuôn mặt vô cùng anh tuấn ấy dường như lại rất lạnh lùng. Có vẻ như tâm trạng anh ấy không được tốt.

“Ừ, đã chuẩn bị chỗ ngồi chưa?”

“Đã đặt trước rồi, trên tầng hai.”

“Người đâu?”

“Khách hàng đã vào rồi, hoa và quà cũng đã mang lên rồi, là sản phẩm đặt làm mới nhất của Chanel.”

Quan Triều Viễn hơi gật đầu, nhấc chân bước lên tầng hai Đúng là anh ấy!

Trong lòng Tô Lam kêu lên, chân tay lúng túng cầm lấy thực đơn che trước mặt mình, cơ thể cũng rụt lại rồi “âm” một tiếng…

Cả người ngã ngồi xuống dưới đất.

Tiếng động này trong nháy mắt khiến cho Quan Triều Viễn và người phục vụ đi cùng anh chú ý. Chỉ thấy một người đàn ông mang theo một đứa trẻ, bên cạnh bọn họ còn có một cô gái, dường như là cô gái không cẩn thận bị ngã xuống dưới đất.

Cô gái đó? Ánh mắt chợt lóe lên.

“Cậu Lệ, mời đi bên này.”

“Được” Quan Triều Viễn thu hồi ánh mắt lại, đi lên tầng hai.

Ở bên cửa sổ, Tô Lam từ dưới chân ghế đứng dậy, vẻ mặt ngượng ngùng chỉnh lại quần áo của mình.

“Cô Tô Lam, cô không sao chứ? Mông ngã có bị đau không?” Tiểu Khúc lo lắng hỏi thăm.

Mặt Tô Lam đỏ bừng liên tục lắc đầu: “Không sao không sao!”

Lúc nói chuyện, ánh mắt của cô không ngừng liếc về phía tầng hai, phát hiện bóng dáng Quan Triều Viễn đã biến mất, lúc này mới thở dài một hơi.

Khúc Thương Ly theo ánh mắt của cô liếc nhìn lên tầng hai: “Quen biết sao?”

“Cái gì?”

Não Tô Lam tạm thời không theo kịp.

“Người đàn ông vừa đi lên’ Trong lòng cô hoảng hốt vội läc đầu: “Hả, không”

Sao lại không chứ? Đó là người chung chăn gối với cô mà, theo pháp luật còn là chồng của cô nữa Nhưng như thế thì sao chứ? Ngay lúc nấy chính tai cô đã nghe thấy Quan Triều Viễn và nhân viên tạp vụ nói chuyện với nhau. Khách mời, hoa, quà tặng giới hạn của Chanal…
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 2827


Chương 2827

Dùng chân nghĩ cũng biết, người mà lần này Quan Triều Viễn nhất định là phụ nữ.

Bởi vì người phụ này mà Quan Triều Viễn thay đổi ý nghĩ kiên quyết ở lại biệt thự nhà họ Tô với mình. Nghĩ tới đây vẻ mặt của Tô Lam trở nên có chút u ám.

“Cô Tô Lam, cô muốn ăn gì?”

Tiểu Khúc đưa thực đơn tới trước mặt Tô Lam. Thấy đôi mắt lóng lánh của Tiểu Khúc, tìm Tô Lam đột nhiên trở nên mềm mại.

Bỏ đi bỏ đi, hôm nay bản thân tới đây là để ăn cơm với Tiểu Khúc, Tô Lam vô cùng thân thiết nhéo mũi cậu: “Hôm nay là sinh nhật của cháu mài Ăn gì thì đương nhiên là nghe theo ý cháu rồi! Tiểu Khúc con gọi mấy món ngon giới thiệu cho cô được không?

Tiểu Khúc gật đầu. Sau khi gọi xong vài món mới nhớ tới cha của mình: “À, cha…”

Khúc Thương Ly phát hiện cuối cùng con trai mình cũng nhớ tới mình, đang chuẩn bị mở miệng gọi thêm hai món mình thích ăn thì đã thấy cậu nhóc gập thực đơn lại: “Cha cháu rất thoải mái, không cần đặc biệt giúp cha gọi món đâu!”

Vẻ mặt Khúc Thương Ly xám xịt lại: Tô Lam không nhịn được bật cười Chờ khi ăn sắp xong bữa cơm này, Tô Lam mới tranh thủ thời gian đi tới quầy tiếp.

tân, dặn dò nhân viên tạp vụ vài câu. Không lâu sau, ánh đèn ở chỗ gần cửa sổ bỗng nhiên vụt tắt, cả nhà hàng vang lên ca khúc.

“Chúc mừng sinh nhật'” Vài thợ chụp ảnh cùng với Tô Lam đẩy một chiếc bánh sinh nhật, theo tiếng nhạc châm chậm bước ra. Tô Lam ngồi xuống trước mặt cậu: “Tiểu Khúc, sinh nhật vui vẻ!”

Tiểu Khúc nhìn bánh sinh nhật ba tầng cảm thấy mũi cay cay, hốc mắt nóng nóng Cậu bé nhảm mắt lại ước nguyện.

“Mong muốn thứ nhất, hy vọng sau này có thể thường xuyên gặp cô Tô Lam”

*Mong muốn thứ hai, h vọng sau này cha đừng hung dữ như vậy nữa, có thể dịu dàng với mình một chút”

“Mong muốn thứ ba.

Tô Lam vội cắt đứt lời cậu bé: “Mong muốn thứ ba không thể nói ra, nếu không thì sẽ không linh nữa”

Tiểu Khúc liền gật đầu, cậu bé nghiêng đầu nhìn Tô Lam một lúc lâu rồi mới cúi đầu ước nguyện “Hôm nay Tiểu Khúc rất vui vẻ, cảm ơn cô, Đây là lần đầu tiên Khúc Thương Ly chủ động nói chuyện với cô. Tô Lam nhìn vẻ mặt mãn nguyện của cậu nhóc, cười nói: “Tôi cũng rất thích thẳng bé, nên anh Khúc không cần khách khí.”

Khúc Thương Ly quay đầu nhìn cô: “Tôi có thể mời cô tiếp tục làm bác sĩ tâm lý của thắng bé không? Thỉnh thoảng bớt chút thời gian nói chuyện với thãng bé, khuyên nhủ nó chút là được rồi.”

Tô Lam ngẩn người ra lập tức nói: “Để tôi về nhà suy nghĩ một chút, vài ngày nữa sẽ trả lời anh.”

Khúc Thương Ly thấy cô không đồng ý ngay cũng không nói nhiều nữa.

Sau khi ăn cơm xong, Khúc Thương Ly chuẩn bị ra về, vẻ mặt Tô Lam khó đoán, dừng lại một chút rồi nói: “Tôi đi vào nhà vệ sinh một chút.”

Nhà vệ sinh đúng lúc trên tầng hai, cô thấp thỏm đi lên tầng hai.

Phía xa xa, ở cuối hành lang, cô đã nhìn thấy biển nhà vệ sinh, liền đi thẳng tới đó.

Lúc đi ngang qua phòng VIP, từ bên trong cánh cửa khép hờ truyền tới một giọng nói quen thuộc: “Quà tôi tặng cô thích không?”

Tim Tô Lam đập ‘thình thịch”, bước chân không tự chủ được dừng lại. Là giọng nói của Quan Triều Viễn. Mặc dù biết nghe trộm là không đúng, nhưng Tô Lam vẫn có chút không làm chủ được bước chân của bản thân, châm chậm đi tới gần cửa.

Bên trong dường như có giọng của phụ nữ. Nhưng vì bàn ăn quá rộng còn người phụ nữ thì ngồi quá xa nên giọng nói có chút không rõ.
 
Back
Top Dưới