Khác (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
86,458
Điểm tương tác
0
Điểm
0
300901401-256-k986577.jpg

(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Tác giả: PNPNezan
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Takemichi là nữ và là một người ham học hỏi.

Truyện đang tại Wattpad và Mangatoon.



tokyorevengers​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ta mỹ nữ tổng tài lão bà
  • [0309][END]Lớp Phó, Đừng Lạnh Lùng Với Anh Nữa
  • Một Nửa Đôi Cánh
  • [Edit-H] VÚ NUÔI
  • NỮ HOÀNG CỦA HƯ VÔ [THE QUEEN OF NOTHING - HOLLY BLACK]
  • Nứng
  • (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 1


    Trời đã sẩm tối, Hanagaki Takemichi, 26 tuổi, một cô gái độc thân bình thường đang nán lại chút thời gian tại cửa hàng nhạc cụ để chơi nốt bản nhạc trên cây đàn piano của cửa tiệm sau khi được ông chủ của hàng cho phép như mọi ngày.

    Em đang làm việc ở một tiệm băng đĩa, một công việc không có gì nổi bật.

    Ông chủ cửa hàng nhạc cụ cũng đã quá quen với việc hằng ngày em đến xin chơi đàn.

    Khuôn mặt ít khi biểu cảm và chỉ nói lúc cần thiết, đôi mắt hững hờ vô cảm chỉ có hồn đôi lúc chơi đàn.

    Kinh doanh nhạc cụ đã lâu, ông chủ khi nghe tiếng đàn đó mỗi ngày thực sự cảm thấy cô gái này đã bị cuộc đời chèn ép quá nhiều.

    Takemichi đã từng thấy hứng thú với đàn piano sau khi tập chơi guitar, em đã tự học chúng.

    Dù công việc đang làm chỉ đủ cho em sống quay ngày, nhưng có một điều mà đến tận sau khi gặp biến cố khiến em chạy trốn khỏi thực tế mới nhận ra.

    Đó là "tri thức vô cùng quan trọng, nó không bao giờ là lãng phí.

    Không có quá nhiều tiền dành cho việc học, em còn phải tính toán hàng tháng để trả tiền nhà, tiền điện nước, đồ ăn, đồ dùng…

    Học và tích lũy kiến thức hằng ngày với công nghệ lúc đó rất dễ dàng, việc tự học đã diễn ra liên tục trong suốt hàng năm qua.

    Đã muộn hẳn, Takemichi trở về căn phòng trọ nhỏ của mình, căn phòng khá ít đồ, vách tường mỏng.

    Tối đó, trên tv chiếu bản tin về cuộc ẩu đả của một băng đảng lớn, không chỉ gây náo loạn cuộc ẩu đả đó còn gây thiệt mạng cho hai công dân vô tội, hai người mất mạng ấy là Tachibana Naoto và Tachibana Hinata.

    Vậy là người bạn trai cũ thời trung học của em đã mất cùng với em trai cậu ấy, người em yêu giờ đã không còn nữa.

    Vậy là cứ như thế, trong sự vô thức, từng giọt nước mắt đã rơi xuống.



    Sáng hôm sau vẫn như mọi ngày, dậy sớm lên một chuyến tàu điện và đi làm.

    Đôi mắt đó vẫn hững hờ với mọi thứ xung quanh.

    Một ngày nhàm chán lại bắt đầu nếu như không có gì xảy ra.

    Takemichi đứng sau vạch kẻ chờ tàu điện dừng lại thì từ đằng sau, một lực mạnh đẩy em xuống đường ray.

    Trong giây phút đó, âm thanh xung quanh dù ồn ào đến mấy cũng không thể nghe nổi chút nào.

    Takemichi mỉm cười thanh thản vì cuộc đời em sẽ kết thúc trong tích tắc nữa thôi.

    Trong khoảnh khắc cuối cùng, em đã nhớ đến Tachibana Hinata.



    Nhưng mọi chuyện đã không xảy ra như vậy, Takemichi đột nhiên bừng tỉnh.

    Em đang ở trong phòng cũ của mình, lúc này em chắc khoảng năm tuổi sau khi tự tát mình vài cái để định thần, Takemichi vui sướng muốn hét lên.

    "Tạ ơn trời đất.

    Con xin cảm ơn ông bà tổ tiên, xin cảm ơn cuộc đời!

    Con xin hứa từ nay con sẽ chăm ngoan học tập, làm rạng danh gia đình.

    Con hứa sẽ sống hết mình với đam mê, hứa sẽ không để nuối tiếc bất cứ điều gì nữa!..."

    Takemichi nói một tràng dài.

    Em bắt đầu ngẫm xem nguyên nhân mình trở về quá khứ là gì?

    Mà nghĩ mãi không ra thế nên Takemichi quyết định chơi cả hệ tri thức lẫn hệ tâm linh.

    Còn bây giờ thì kệ, ngủ đã.

    Đồng hồ điểm 12h đêm, ngồi nói một mình bố mẹ tưởng tự kỉ giờ.

    Ông trời vẫn còn thương em, trước khi về đây ổng bonus cho em một đống báo xổ số cũ với nhiệm vụ mang đi đốt ở chỗ làm.

    Rảnh quá mở ra đọc thì lại bị ấn tượng bởi những con số độc đắc bí ẩn khiến người ta giàu lên, cảm giác như cứ liên quan đến tiền thì nhớ cực lâu luôn ấy.

    Vậy thế là cô đã nắm chắc một khoảng tiền lớn trong tay.

    "Vừa trở về quá khứ, tôi đã có nguy cơ cao lọt vào danh sách đen của mấy hàng xổ số."

    - trích lời Takemichi.
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 2


    Hôm nay Takemichi thức dậy khá sớm so với mọi ngày.

    Trong bữa sáng, cả bố và mẹ lẫn em đều vô cùng vui vẻ.

    Vừa ăn, Takemichi vừa ngẫm lại khoảng thời gian thời còn học sơ trung, tuổi trẻ bồng bột khiến em rời bỏ gia đình mà chạy trốn thực tại tàn nhẫn.

    Khi ra trường em không còn liên lạc với bạn bè mình, đi làm công việc mà chẳng có mấy gì là nổi bật.

    Một người chấp nhận cúi đầu, chẳng dám đối diện với khó khăn đã có cơ hội để sửa chữa lại cuộc đời mình ở tuổi hai sáu, với sự kiện quay về quá khứ.

    Em liếc nhìn bố mình, em không có quá nhiều kỉ niệm về ông, ông rất ít khi có mặt ở nhà, hay đi công tác xa.

    Takemichi không biết ông làm nghề gì, khi em hỏi, ông chỉ nói mình làm nghề tự do.

    Vừa ăn, em vừa ngẫm nghĩ, lâu lắm rồi em mới được ăn sáng vui vẻ cùng gia đình thế này.

    Hôm nay bố ở nhà, một trong những ngày nghỉ ít ỏi với công việc bí ẩn bận rộn.

    Việc ông ít khi về nhà cũng khiến Takemichi trước đây càng xa cách ông hơn.

    Hồi bé Takemichi còn không mấy khi ra ngoài chơi cùng bố mình.

    Ngày hôm nay ông còn đưa cả nhà đi chơi nữa, như em lại thực chẳng có ấn tượng gì về ngày hôm đó trước khi quay về quá khứ.

    Bây giờ em cũng cần nghĩ xem mình nên học gì.

    Một môn võ và một môn nghệ thuật ngoài việc học.

    Takemichi suy nghĩ và em quyết định chọn múa ba lê.

    Có câu: "Ở Mỹ thì đừng đánh nhau với vũ công ba lê."

    Đây là lời của Oyama Masutatsu (大山倍達) người sáng lập nên Kyokushin karate.

    Ông đã chứng kiến một vũ công hạng nhất trên con đường đi chu du rèn luyện của mình đã đánh bại biết bao nhiêu người.

    Ngài Oyama đã dựa trên những điểm mạnh của vũ công và phát triển lên võ học.

    Đầu tiên là làm quen và cảm thụ nhịp điệu.

    Sau đó làm cơ thể mềm mại để tăng sự dẻo dai.

    Nhờ vậy mà tốc độ tăng lên đáng kể.

    Biết là sẽ khó khăn đấy, nhưng vì tương lai của chính mình nên em phải làm thôi.

    Ngoài việc đó ra thì Takemichi xác định mình cần có nền tảng kiến thức vững chắc nữa.

    Vì một tương lai không bị nỗi lo cơm áo gạo tiền đè.

    Nếu không muốn bị tư bản bòn rút tiền thì em sẽ trở thành tư bản.

    Takemichi tụt xuống khỏi ghế, đến chỗ bố và kéo áo ông.

    "Bố ơi…"

    Ông Hangaki bất ngờ, đứa con gái không thèm để ý đến ông vì ông hay đi xa không có ở nhà lại chủ động gọi ông.

    Cảm giác lúc đấy đúng là thật hạnh phúc.

    Ông bế Takemichi lên, xoa đầu cô.

    "Bố ơi, con muốn học vài thứ…"

    -Takemichi



    Tâm trạng của Takemichi bây giờ vô cùng tốt.

    Giữa tiết trời nóng nực của mùa hè mà em lại được ngồi trên xe ô tô điều hòa mát lạnh đi chơi cùng của nhà.

    Tuổi thơ của em hầu như chỉ toàn có mẹ, em không nhớ lần cuối bố dẫn cả nhà đi chơi là khi nào.

    Em không thể tưởng tượng lúc em bỏ đi khi ra trường bố hoặc mẹ đã đau khổ đến thế nào.

    Cả nhà dừng lại trước một nhà hát, hôm nay diễn ra một buổi nhạc kịch và múa ba lê.

    Nhà hát vô cùng rộng lớn với kiến trúc kiểu Pháp cổ điển.

    Vé xem Múa ba lê Hồ Thiên Nga vốn đã đắt hơn những loại khác rất nhiều, nhưng đây lại còn ngồi hàng ghế vip nữa chứ, mấy cái vé này đắt lắm chứ chả đùa.

    Sau buổi biểu diễn, Takemichi liền xin bố mua cho mình một tờ vé số.

    "Bố ơi, mua cho con một tờ vé số đi, con cảm thấy hôm nay là một ngày may mắn."

    -Takemichi

    "Được thôi, nhưng chỉ một thôi đấy."

    Takemichi cười vui vẻ, bây giờ cái tờ vé số đó đến công chuyện với em.

    Không chỉ đi làm nhân viên cửa hàng đĩa DVD, em còn đi dọn dẹp thuê.

    Và thật bất ngờ khi dọn dẹp một nhà kho cũng chuẩn bị được phá đi thì trong đó lại có một đống báo về xổ số, chắc chủ cũ nhà kho đó thích nghiên cứu về mấy con số bí ẩn này lắm.

    Và đến hôm có kết quả xổ số, Takemichi khỏi cần nói cũng biết mình trúng độc đắc.

    Ông Hangaki khi nhìn kết quả trên tờ báo chỉ có thể nói: "Ừ, để bố lập cái tài khoản ngân hàng cho con."
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 3


    Sau vài ngày ở đây, Takemichi xác nhận đây chính là hiện thực.

    Em cảm ơn các cụ đã gánh còng lưng cái mạng này.

    Em chưa nát bét, vẫn còn sống và vừa kiếm được một đống tiền.

    Hay em nên làm thêm nghề viết sách thể loại viễn tưởng nữa đây.

    Do độ tuổi này còn quá nhỏ nên chưa thể làm gì được, nhưng Takemichi cũng nghĩ đến việc bằng một cách nào đó em sẽ trở về tương lai.

    Dù vậy thì tại thời điểm tương lai đó chắc em đang là một đống thịt nát bét, không bạn bè, người thân tưởng nhớ.

    Giống như "Con bướm đập cánh ở Brazil có thể gây ra cơn lốc xoáy ở Texas."

    Một hành động nhỏ trong quá khứ này cũng có thể gây ra thay đổi lớn ở tương lai.

    Takemichi tung tăng đi ra ngoài chơi, nhớ cái hồi này trước kia còn hay lén lấy khăn buộc thành áo choàng làm anh hùng.

    Em đã hai sáu tuổi rồi mà nhớ lại cảnh đấy mà muốn đội quần quá.

    /Không biết sau này có nên mở một cửa hàng chuyên bán quần để đội không?/ -Takemichi thầm nghĩ.

    Em quyết định sẽ thay đổi tương lai mình.

    Một hôm đẹp trời, Takemichi ra ngoài chơi, khi đi qua công viên, em liền bắt gặp một người bạn của mình đang nằm ngửa dưới đất.

    Đó là Kakuchou, lần cuối cùng em nhìn thấy người bạn của mình là trước chuyến đi du lịch của Kakuchou với gia đình cậu và khi kì nghỉ hè kết thúc thì em được cô giáo cho biết là Kakuchou đã chuyển trường.

    Vừa thấy em, Kakuchou liền hét lên.

    "Bực mình quá Takemichi!"

    "Kaku-chan…"

    "Bọn nó thật hèn hạ!

    Thua rồi còn kéo thêm đồng bọn đến!"

    "Để tao trả thù cho mày, Kaku-chan."

    "Cảm ơn mày, Takemichi.

    Nhưng kẻ thù của tao thì để tao xử…vì tao muốn mạnh hơn nữa!"

    "Nhất định là mày sẽ mạnh hơn rồi.

    Bây giờ thì đi sơ cứu vết thương của mày thôi."

    -Takemichi



    Đã một thời gian trôi qua từ khi em trở về quá khứ, đôi lúc có rất những giấc mơ kì lạ xuất hiện.

    Một số giấc mơ từ vài tháng trước cho em thấy cảnh một căn nhà bị cháy dữ dội.

    Sau đó là cảnh một ai đó em không hề quen biết đang bị thương nặng đến nỗi được băng bó kín mít nằm trên giường bệnh.

    Các thiết bị y tế khác gần đó đang thể hiện các tín hiệu sự sống của người đó.

    Và chính ngày hôm nay, em cả thấy giấc mơ đó vô cùng thật, cảm giác rợn người khi nghe được tiếng la hét khi bị lửa cháy thiêu đốt.

    Em còn thấy cả cảnh người nhà của nạn nhân đang vô cùng tuyệt vọng, thấy cả một cô gái đang còn thở và cố gắng gượng dậy nhìn những ánh nắng mặt trời cuối cùng trước khi vào nhà xác.

    Giật mình tỉnh giấc, Takemichi vội vệ sinh cá nhân rồi chạy xuống nhà, hôm nay mẹ em không có ở nhà, bố thì đang đi công tác.

    Em vội lấy balo cá nhân rồi bắt một chiếc xe đến bệnh viện mà mình đã thấy trong mơ.

    Vừa đến nơi, Takemichi vội trả tiền và không quan tâm luôn đến chuyện lấy lại tiền thừa.

    Vội chạy đến phòng bệnh đã thấy, nhưng vừa đến cửa phòng, em sững sờ vì không có ai trong đó ngoài các cô, các chị y tá đang dọn dẹp căn phòng.

    Khi nhìn thấy em trông hốt hoảng và sững sờ đến vậy, một y tá liền đến hỏi:

    "Em có là người quen của bệnh nhân từng ở phòng này đúng không?"

    Takemichi vội gật đầu và cố giữ nhịp thở bình tĩnh lại.

    "Vâng, chị ấy đang…

    ở đâu rồi ạ…Em còn chưa…"

    Có vẻ như vì Takemichi chưa kịp nói hết câu, chị y tá kia dường như đã hiểu sai ý em.

    Cô ấy cúi xuống an ủi em.

    "Chị rất tiếc, cô ấy đã qua đời…"
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 4


    Câu nói đó như một cú đánh thẳng vào tim Takemichi, không hiểu sao em lại đau lòng vì một người mà em không biết như vậy?

    Em bất giác thốt lên.

    "Nhưng chị ấy còn sống cơ mà?

    Chị ấy đang đau đớn lắm…"

    Chị y tá liền nhẹ nhàng nói với em.

    "Chị biết em đang rất buồn, nhưng đây là sự thật.

    Những y tá, bác sĩ ở đây chứng kiến cái chết hàng ngày, có những người còn trẻ hơn chị em.

    Bây giờ cô ấy đã được chuyển về nhà hãy quay về đó để nhìn cô ấy lần cuối.

    Nỗi buồn nào rồi cũng qua thôi."

    "Vâng."

    -Takemichi đáp lại và quay bước rời đi.

    Khi em vừa về nhà đến nhà thì trời đột nhiên đổ mưa lớn, mưa mãi từ đó đến khi trời tối vẫn chưa dứt, giống như một cơn bão nhưng người ta không thấy dù chỉ một dấu hiệu.

    Đến tối hôm đó, em nhận được điện thoại từ mẹ nói rằng do có việc đột xuất, mẹ không về được trong mấy ngày tới.

    Bên ngoài trời vẫn mưa lớn, bát cơm với đồ ăn ngon trên bàn đã nguội ngắt nhưng em không để tâm.

    Takemichi thở dài.

    "Cuối cùng thì mình vẫn không cứu được chị ấy.

    Nếu mình đến sớm hơn thì… nếu như phép màu xảy ra thì tốt thật.

    Nhưng trong trường hợp này thì mình chỉ mong nếu như thật may mắn thì trường hợp chết lâm sàng xả ra và không gây tổn hại cho chị ấy.

    Dù sao thì tỷ lệ chết lâm sàng xảy ra cũng là 2/10000."

    Chết lâm sàng là một trong những trạng thái rất hiếm gặp ở con người.

    Trạng thái này đang một trong những vấn đề chứa nhiều bí ẩn mà khoa học vẫn đang khám phá và tìm hiểu.

    Khi rơi vào ào trạng thái chết lâm sàng, người này không có nghĩa là đã chết.

    Họ đang như đang ở giữa sự sống và cái chết.

    Trạng thái chết lâm sàng, các tế bào trong cơ thể con người vẫn còn sống.

    Takemichi chợt khựng lại, khi em đang đi khỏi bệnh viện, chị y tá vừa nói chuyện với em đã cho em biết rằng người nhà của chị gái vừa mất đó sẽ hỏa thiêu cho chị Inui Akane.

    Nếu bây giờ em đến nhà tang lễ ngay lập tức thì liệu có cứu được chị ấy không.

    Takemichi lại vội gọi xe đến đó, đi theo linh tính mách bảo.

    Vừa chạy đến nơi, em vội kéo mũ áo trùm lên đầu.

    Định đi thẳng đến chỗ Akane ngay lập tức, nhưng có một người đến trước.

    Takemichi nấp ở sau bức tường, một cậu con trai với mái tóc đen lén đến.

    Cậu ấy bắt đầu nói.

    "Chị đau lắm đúng không?

    Giờ thì không cần phải chịu đựng nữa rồi chị nhỉ?...

    Em xin lỗi, Akane-san…

    Giá mà em có thật nhiều tiền…."

    Takemichi đã nghe hết những điều đó, nỗi lo cơm áo gạo tiền luôn luôn là vấn đề với nhiều gia đình.

    Có lúc muốn cứu được người khác thì cần phải có thật nhiều tiền.

    Sau khi cậu con trai đó đi khỏi, em vội lấy điện thoại gọi cấp cứu.

    Khi xe và các nhân viên cấp cứu đến, họ thoáng chút kinh ngạc vì người cần được cấp cứu là một cô gái đang được băng bó kín toàn thân trong nhà tang lễ.

    Và thực sự phép màu xảy ra, các bác sĩ chuẩn đoán bệnh nhân đã rơi vào trạng thái chết lâm sàng.

    Trên xe cấp cứu, Takemichi căng thẳng nhìn các y tá, bác sĩ đang thực hiện các biện pháp cấp cứu, kích tim cho bệnh nhân.

    Khi được chuyển đến bệnh việc, bác sĩ liền thông báo tình trang bệnh nhân cho em.

    Inui Akane - bệnh nhân bị bỏng nặng ở cấp độ 3 do và chưa được chữa trị, hiện tại đang trong trạng hôn mê, bị tổn thương nghiêm trọng nhất, lan cả tới những lớp da sâu hơn.

    Tổn thương bỏng độ 3 có thể chạm tới cả mạch máu, các cơ quan quan trọng trong cơ thể và xương, có thể dẫn tới tử vong.

    Số tiền để chữa trị lên đến hơn bốn mươi triệu yên, bệnh nhân cần ghép da và chăm sóc chữa trị những di chứng do bị bỏng.

    Ngoài ra, vì vết sẹo do bỏng có diện tích khá rộng nên ảnh hưởng cũng khá lớn.

    Phức tạp nhất là sẹo bỏng ở bàn tay, đặc biệt là ảnh hưởng tới các ngón tay, khiến các ngón tay dính với nhau, khó phẫu thuật và phục hồi chức năng sau bỏng.
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 5


    Takemichi ngầm hiểu được một số chuyện, hiện giờ cô không có một chút thông tin gì về cô gái tên Inui Akane mà mình vừa cứu này, có vẻ cô ấy chỉ hơn em vài tuổi.

    Bố mẹ em bận nhiều công việc nên hay đi công tác xa nhà.

    Mỗi người một nơi, nhưng trước khi đi, bố đã làm giấy ủy quyền, thế nên em có thể sử dụng tiền và thông tin trong tài khoản để chi trả viện phí.

    ..

    Đã sáu tháng từ sự kiện đó, bệnh nhân đã ổn định hơn, vết bỏng thành sẹo, có thể phẫu thuật hồi phục từng đợt theo chỉ định của bác sĩ nhưng vẫn trong tình trạng hôn mê.

    Em vẫn đều đặn đến thăm theo tuần.

    Hôm nay em đến bệnh viện, trên tay cầm theo một bó hoa hướng dương.

    Vừa đến gần cửa phòng, một y tá đã vội đến chỗ em.

    "Cô ấy đã tỉnh lại rồi, giờ đang hồi phục dần."

    "Chào chị, hôm nay trời thật đẹp đúng không?"

    -Takemichi đi vào phòng bệnh, cô mỉm cười và cầm hoa cắm vào bình rồi kéo ghế ngồi cạnh giường bệnh.

    "Chị cảm thấy ổn không?

    Em sẽ kể lại mọi chuyện."

    "Em đã cứu chị khỏi đám cháy đó đúng không?"

    -Akane

    "Mọi chuyện nó có vẻ hơi lạ, nhưng em đã phát hiện ra chị ở phòng đại thể (nhà xác).

    Lúc đó chị rơi vào trạng thái chết lâm sàng.

    Em cũng không hiểu sao em lại tìm được chị, nhưng chị đã hôn mê trong hơn sáu tháng qua."

    "Em tên là gì vậy?"

    -Akane

    "Là Hanagaki Takemichi ạ."

    Sau đó Takemichi bắt đầu hỏi thăm thông tin cá nhân và gia đình của Akane.

    "Bác sĩ đã thông báo cho em về sức khỏe của chị.

    Các bác sĩ điều trị sẽ thăm khám, định ra các kế hoạch điều trị vật lý trị liệu, phục hồi chức năng cho chị tới khi ra viện.

    Ngoài ra, sau khi ra viện, chị cũng cần tập luyện theo một chương trình nhất định để chống lại các di chứng do sẹo bỏng gây ra.

    Trong thời gian đó, em sẽ tìm hiểu thông tin và báo về gia đình chị nếu em tìm thấy họ.

    Dù sao thì bây giờ cũng muộn rồi, em xin phép ra về."

    -Takemichi



    Về phía gia đình của Akane, nếu tính cả quãng thời gian cô ấy nhập viện trước khi được Takemichi tìm thấy thì cũng là mấy tháng.

    Căn nhà trước đây bị cháy được người ta xác định nguyên nhân do đường ống dẫn khí ga bị rò rỉ, do vậy hiện giờ nó đang nằm trong khu vực đang được quy hoạch của nhà nước nên em cũng không tìm thấy thông tin để liên lạc với gia đình Inui, họ chuyển đi ngay sau vụ cháy vài ngày, số điện thoại cũng đổi hết.

    Có lẽ giấy tờ tùy thân của Akane cũng bị cháy sạch, vậy nên Takemichi đành giúp cô ấy làm lại.

    Lại một thời gian nữa trôi qua, Akane đã hoàn thành các kế hoạch vật lý trị liệu và luyện tập để ổn định hơn.

    Cuối cùng thì cũng đến ngày xuất viện, Akane giờ đây trở lại tràn đầy sức sống, những vết sẹo bỏng giờ biến mất nhờ sự nỗ lực của các bác sĩ và không có các di chứng còn lại sau việc bị bỏng.

    "Bây giờ chị định làm gì?"

    -Takemichi

    "Chị sẽ tìm việc và cố gắng tìm lại gia đình của mình."

    -Akane

    "Vậy chắc chắn em sẽ giúp chị rồi!

    Giờ chúng ta đi tìm hiểu xem việc gì phù hợp với chị nào!"

    -Takemichi



    Takemichi đã giúp đỡ Akane rất nhiều, kể cả khi cô đang ở trong quá trình điều trị vậy.

    Khi được hỏi về viện phí thì Takemichi không nói, em còn chi trả tất cả những chi phí phát sinh

    trong thời gian Akane nằm việc.

    Nhiều y tá, bác sĩ còn ngỡ như em giống như một cô gái được thiên đàng gửi xuống thế gian này vậy.
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 6


    Takemichi để Akane đi học nghề, còn trong lúc đó thì em tự học thêm kiến thức về kinh tế.

    Theo em thì cách thức kiếm tiền cũng vô cùng quan trọng, có nhiều cách dễ dàng kiếm tiền dù là phạm pháp nhưng kiếm được số tiền mà đám trẻ con bằng tuổi không nghĩ đến.

    Em tìm thấy một nguồn tin là để kiếm tiền, rất nhiều đứa trẻ tầm tuổi em thực hiện các hành vi như trộm cắp tống tiền.

    Rồi một thời gian sau phát triển lên việc làm giả thẻ tín dụng và kết nối với các nhân vật vip của các câu lạc bộ.

    Họ thay mặt những kẻ giàu có thực hiện hành vi phạm pháp vì trẻ em chưa thành niên cũng chỉ bị tính là tội nhẹ.

    Với một người nhờ một sự tình cờ đã đọc hết các mã xổ số từ giải độc đắc đến đặc biệt thì việc kiếm đủ tiền để dư giả sau này là điều dễ hiểu, nhưng một người dù có trúng xổ số hay chứng khoán đậm nhiều lần vẫn không thể bằng người vừa có tiền vừa có quyền được.

    "Cuộc sống sau này khó khăn, muốn khóc quá đi."

    Takemichi thở dài lần thứ n, mỗi lần nghĩ tới cảnh Hina mất, em lại buồn vô cùng.

    "Mỗi lần nghĩ tới chuyện đó, thật muốn khóc quá…"

    -Takemichi tiện tay cầm tờ mấy tờ 10000 yên lên lau nước mắt.

    Vì vậy em quyết định sẽ xây dựng sự nghiệp bằng con đường hợp pháp.

    /Nhật Bản từ năm 1991 đến năm 2000, kinh tế lâm vào tình trạng suy thoái nhưng vẫn là một trong ba trung tâm kinh tế - tài chính lớn của thế giới.

    Người ta nói Nhật Bản đã đánh mất mười năm cuối thế kỷ 20, đó là thập niên mất mát, mấy quyển sách giáo khoa ở tương lai cũng nhắc tới.

    Giai đoạn phục hồi và tăng trưởng với tốc độ vừa phải là 2000 đến 2005.

    Giai đoạn suy thoái nghiêm trọng là 2006 đến 2010.

    Giai đoạn phục hồi của tình hình kinh tế Nhật Bản thì cũng bắt đầu trong năm 2010…/ - Takemichi cầm bút vạch các mốc thời gian lên giấy.

    Cuối cùng vì suy nghĩ nhiều thấy đau đầu quá nên em quyết định ra ngoài đi dạo.



    Đang đi, em nghe thấy một tiếng chát oan nghiệt xé tan không gian yên tĩnh khiến em giật mình.

    Một chàng trai vừa bị từ chối vừa bị cho ăn tát.

    /Ôi, quả thật là tuổi trẻ…/ -Takemichi

    Cô gái vừa được tỏ tình hậm hực bỏ đi.

    Còn anh chàng bị từ chối đang ngã trên mặt đất.

    Nhân danh tấm gương người tốt, Takemichi liền đến hỏi.

    "Anh ơi anh có sao không?"

    Và anh chàng bị từ chối đó chính là Shinichirou.

    Tổng trưởng Hắc Long đời thứ nhất, danh vọng, tiền tài, huynh đệ, tất cả anh đều có trừ người yêu.

    Và sau khi nghe câu chuyện của Shinichirou, Takemichi đã nhìn anh bằng một khuôn mặt không cảm xúc nhưng trong lòng muốn nói là: "Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời, muốn có kinh nghiệm tán gái thì phải hỏi người từng trải chứ ai lại nghe mấy đứa chưa có người yêu."

    Ánh sáng của đảng xin hãy khai sáng cho con người lạc lối này.

    Một trái tim chân thành trong tình yêu thôi là chưa đủ.

    Vậy Takemichi có gì?

    Em có tiền (rất rất nhiều tiền).



    Lúc này, em đang ngồi trên con xe phân khối lớn với một người lái siêu cấp không đáng tin vì Shinichirou phóng xe rất là nhanh.

    Nhưng em đã được biết thế nào là tốc độ sau khi ngồi trên con siêu xe mui trần của bố.

    Và thế là em lại càng thắc mắc bố mình thực sự làm nghề gì.

    Hay vì khi trở lại quá khứ, mỗi lần bố về nhà là em bám ông như sam nên ông hay về nhà hơn.

    Trời đột nhiên đổ mưa rào, mưa sẽ rất lãng mạng nếu như mang theo áo mưa.

    Nhưng với một người chăm chỉ tích đức như Takemichi thì người ướt là Shinichirou vì khi em vừa bước vào SS motor thì mưa rào.

    Vừa bước vào tiệm, em liền có linh cảm không lành.

    "Có thể có người sẽ chết."

    - Takemichi lẩm bẩm nhìn xung quanh.
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 7


    Là một con người chơi cả hệ tri thức lẫn tâm linh, nếu có linh cảm xấu thì chắc chắn có điềm.

    Takemichi ngồi vào một cái ghế gần đó, còn Shinichirou đang khổ sở lau tóc, đã tốn bao nhiêu thời gian vuốt keo đi tán gái mà lại.

    Takemichi đánh giá thật lòng là anh chàng này rất đẹp trai nếu không dùng keo vuốt tóc.

    Có người dùng thì hợp, nhưng có người không.

    Hãy nhớ lấy điều này, em sẽ vote một sao cho chỗ nào bán keo vuốt tóc cho người không hợp dùng.

    Sau đó cuộc trò chuyện ngắn, em đi về nhà và thật tuyệt vời và chào đó em là một mâm cơm thịnh soạn với cả bố và mẹ cùng với rất nhiều quà từ nước ngoài.

    Bố đang cầm túi đá chườm lên mặt vì vừa cãi mẹ.

    Hai người tranh cãi vụ em thích ăn đồ Nhật hay đồ Âu hơn.

    "Takemichi, con thích ăn đồ Nhật hay đồ Âu hơn?"

    -Mẹ hỏi em.

    Trong cái tình hình ngập mùi nguy hiểm như thế này, trả lời thích cả đồ Âu lẫn Nhật thì vẫn toang.

    "Con thích nhất là đồ ăn mẹ nấu và bữa ăn có cả bố với mẹ ạ."

    Takemichi vừa mỉm cười vừa trả lời, mẹ em hài lòng và liếc xéo bố em một cái.

    Bố mẹ ít khi ở nhà, nhưng hay mang cho em rất nhiều quà.

    Sáng hôm sau, cả bố và mẹ lại đi từ sáng sớm, nhưng mẹ không quên để đồ ăn sáng cho em.

    Không có việc gì làm, em lại ra ngoài đi dạo, hôm nay là một ngày em cảm thấy khá kỳ lạ, đi đâu cũng thấy ngột ngạt như có rất nhiều người đang ở xung quanh kể cả ở những nơi vắng vẻ.

    Em đi đến ga tàu điện ngầm, đến chính xác vị trí mình đã ngã xuống vào tương lai khi em hai sáu tuổi.

    Trước mắt em thoáng qua một đường đay với thân xác bị hủy hoại đến không thể nhận dạng của em trên đó.

    Sau đó em đi tiếp, em đến bệnh viện nơi Akane được chữa trị, ngồi vào một ghế ở khu vực chờ, một nơi có thể nhìn thấy vô số cảm xúc của mọi người.

    Tiếp đó em đi đến một nhà tang lễ, suốt cả quãng đường, một cảm giác buồn cứ đeo bám em.

    Em cũng không hiểu tại sao mình lại đi đến đây.

    Sau khi xin phép được vào phòng để tro cốt không có người đến nhận với lý do tìm tro cốt của người thân, em bắt đầu nghe thấy những tiếng nói lạ.

    Nhưng trong căn phòng này không hề có một ai ngoài em, nhân viên nhà tang lễ cũng đã ra khỏi phòng.

    Takemichi nghe thấy một cô gái khoảng mười bảy tuổi đang nhắc em cẩn thận khi đi đường, cô ấy mất vì bị hãm hiếp.

    Chỗ này có cả tro cốt của những đứa trẻ đã chết khi chưa được ra đời, người già mất trong cô độc, những người chưa vị thành niên.

    Có một kẻ khiến em chú ý, hắn từng là phó tổng trưởng của băng đua xe lớn nhất nội thành thời đó là Roppongi Cuồng Nộ.

    Nguyên nhân cái chết là bị đánh liên tiếp vào mặt bởi Haitani Ran trong khi bị Rindou Haitani giữ chặt.

    Takemichi bừng tỉnh, em kinh ngạc vì mình vừa nói chuyện với người đã chết.

    /Chuyện gì đã xảy ra?

    Chuyện này quá phi khoa học.

    Không, việc mình trở về quá khứ cũng vậy.

    Khả năng giao cảm với người chết này từ đâu mà ra?

    Không lẽ là do trải nghiệm cận tử lúc đó.

    Có lẽ chính nhờ vậy mà mình mới tìm được đến chỗ chị Akane!?/

    Suy nghĩ một hồi lâu, Takemichi đi tìm nhân viên nhà tang lễ rồi nhờ họ chôn cất những địa điểm khác nhau.

    Toàn bộ chi phí cho những việc này đều do em chi trả bằng tiền mặt và không để lại thông tin cá nhân hay tài khoản.

    Nhưng khả năng này không hề gây rắc rối, vì nó có vẻ dễ kiểm soát với em.

    Ngay sau khi sắp xếp ổn thỏa việc này, Takemichi lập tức đến ngôi đền gần nhất, em liền bỏ rất nhiều tiền công đức và cầu nguyện cho các linh hồn siêu thoát.
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 8


    Tokyo, 25/6/1992

    Trời nhiều mây, âm u.

    "Takemichi, con gái yêu quý của ta.

    Xin lỗi vì không thể ở bên con và mẹ con những phút đầu tiên con chào đời.

    Đã một năm rồi nhỉ..."

    Ông Hanagaki đến gần nôi rồi quay sang nhìn mẹ em.

    Một người phụ nữ toát ra vẻ thanh lịch cao quý trong bộ kimono thêu hoa thủ công đầy tỉ mỉ.

    "Anh bế con bé được không?"

    Bà Hanagaki chỉ mỉm cười và bế Takemichi lên đưa cho ông.

    Điều ông nuối tiếc chính là không thể ở bên em và vợ khi em chào đời.

    Năm 1991, tình hình bên ngoài vô cùng phức tạp, 25/12 năm đó, Liên Xô tan rã.

    Ông ôm em vào lòng, nhẹ nhàng mỉm cười.

    "Bên ngoài dù đầy máu tanh với sóng gió thế nào thì bố mẹ nhất định sẽ bảo vệ con an toàn, cho con một cuộc sống tốt nhất.

    Chúc mừng sinh nhật con, Takemichi."

    Thời gian hai người ở bên Takemichi không nhiều vì công việc của mình, nhưng chắc chắn nếu họ biết được ai dám đe dọa đến em sẽ không yên với họ.



    Hiện tại, hôm nay là một ngày đẹp trời.

    Mấy hôm trước trời âm u, mỗi lần đi qua nghĩa trang mà thấy chán quá thì Takemichi lại vào đó nghe drama gia tộc.

    Đường em đi có ông bà phù trợ

    Việc em làm có các cụ bảo kê.

    Đời em drama nên đi đến đâu cũng có drama, nhưng các cụ gánh em, em không sợ.

    Từ khi có em trong lớp, cả lớp mới biết được hiện tượng khoanh lụi được điểm tuyệt đối là có thật, nhận đề tự luận thì viết như một vị thần.

    Nhưng nói mình làm bừa thì chẳng ai tin dù em có giải thích bao nhiêu lần

    "Bọn mày phải tin tao, tao khoanh bừa hết.

    Tao không học gì trước khi làm bài."

    -Takemichi

    "Thôi, mày im mẹ nó đi.

    Tao đã nghe cái câu này quá nhiều rồi."



    Sau giờ học, chuông điện thoại của Takemichi vang lên, tên hiển thị trên đó là Shinichirou.

    "Alo."

    -Takemichi

    "Takemichi, anh bị từ chối lần thứ hai mươi rồi."

    "Sao anh lại nói với em?"

    -Takemichi

    "Anh cũng không biết tại sao nữa.

    Bị từ chối thế này chắc anh phải hẹn hò với xe máy thôi."

    "Vầng vầng, chắc cái xe máy cũng chê anh."

    Xe máy said: "Anh trai…Anh không phải gu của em.

    Chê."

    "Takemichi lại xát muối vào nỗi đau của anh rồi, đến tiệm an ủi anh tí đi."

    "Không có đồ đút lót, không đến."

    -Takemichi

    "Coca, bánh kẹo, hoa quả, truyện tranh,... có hết, chỉ chờ em đến."

    "Vâng, đến luôn."

    -Takemichi

    Có đồ ăn là mấy nghị lực, Takemichi đến thẳng tiệm SS motor.

    "Anh đã tỏ tình thế nào mà bị từ chối?"

    -Takemichi cầm gói bánh và cốc coca lên hỏi.

    "Anh rủ người ta vào khách sạn."

    -Shinichirou

    "Dạ, ok.

    Em đã nghe, đã hiểu.

    Lạy anh, ai nói cho anh cách đó vậy?"

    -Takemichi đặt mạnh cốc coca xuống bàn, tay rút từ trong túi ra một bộ bài Tarot.

    "Thằng bạn tên Takeomi."

    /Takeomi…?

    Hình như người này đang nợ một khoảng tiền lớn…/ -Takemichi

    "Đợi một tí để em xem…

    Đường tình duyên của anh đến cả tiền đồ chị Dậu mũ hai lên cũng chưa đen bằng.

    Một trong số những nguyên nhân đó là lọ keo vuốt tóc.

    Anh không có duyên với con gái nhưng bù lại có lượng fanboy đông đảo, rất nhiều người ngưỡng mộ.

    Cái mặt đẹp trai nhưng tiếc cho cái quả đầu bùi

    nhùi của anh.

    Nhìn anh hiền lành thế này người ta không tin anh là tổng trưởng Hắc Long đời thứ nhất đâu "

    "Em cứ xát muối vào nỗi đau của anh."

    "Nhưng đó là sự thật.

    Một trái tim chân thành thôi là không đủ."

    - Takemichi

    Rồi Takemichi nhìn vào những lá bài rồi giơ lên, em nghiêm túc nói.

    "Sắp tới anh có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng.

    Trong thời gian tới đến khi trời tối, anh cứ cẩn thận nhé."
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 9


    Sau khi rời khỏi tiệm xe của Shinichirou, Takemichi liền về nhà cất đống bánh kẹo được tặng và thay quần áo mới đến chỗ của Akane, một tiệm bánh nhỏ nhưng khá đông khách.

    Trong thời gian qua, với sự giúp đỡ của Takemichi, Akane đã mở một tiệm bánh.

    "Chị Akne ơi, em đến chơi."

    Akane từ bếp đi ra với một khay bánh và hai cốc nước hoa quả.

    "Takemichi-chan, lâu rồi mới thấy em ghé chơi."

    "Vâng!

    Dạo này em bận nhiều việc quá.

    Không biết chị có gặp khó khăn gì không?"

    "Ừ… cũng có một vài vấn đề."

    -Akane

    "Vấn đề?

    Nguồn cung nguyên liệu, dụng cụ, mặt bằng, nhân viên,... vấn đề chúng ta gặp là gì thế?"

    -Takemichi

    "Vấn đề là ở đối thủ cạnh tranh.

    Em cũng thấy cửa hàng gần đó rồi chứ?"

    "Vâng."

    "Bên đó đang là đối thủ cạnh tranh của chúng ta.

    Nó vốn là một cửa hàng chuyên bán đồ ăn mặn.

    Nhưng giờ đã được bán cho người khác và họ cũng làm tiệm bánh."

    -Akane

    "Em biết.

    Đây không phải vấn đề khiến em bận tâm."

    Takemichi mỉm cười, em liếc sang tiệm gần đó qua cửa sổ, tay gõ gõ vào mặt bàn.

    "Em sẽ làm họ sập tiệm nếu em muốn."

    Akane đột nhiên giật mình, trong phút chốc, cô cảm giác sự đáng sợ trong em.

    "Cái gì?"

    -Akane

    "Em đã nghĩ ra cách giải quyết cho vấn đề này, tối nay em sẽ ở lại đây.

    Bây giờ em sẽ đi mua ít nguyên liệu cho món mới."

    -Takemichi

    Một lúc sau, Takemichi đi về với một túi đồ và trái cây.

    "Em định làm gì vậy?"

    -Akane

    "Bí mật, ngày mai chúng ta mở cửa sớm hơn nhé."



    Sáng ngày hôm đó, Takemichi đã dậy từ sớm, chuẩn bị một ít cốc giấy và một bình nước trái cây.

    Khi khách hàng đến, em mời họ dùng thử miễn phí.

    Hôm đó, khách sang tiệm bánh của Akane đông hơn hẳn.

    "Chị Akane, chúng ta hãy thực hiện vài thay đổi và chờ một vài tuần sau để biết kết quả nhé."

    -Takemichi

    Quả đúng như lời em nói, trong tuần đầu tiên tiệm đã đông khách hơn hẳn, mấy tuần tiếp theo lại đông hơn.

    "Em đã làm thế nào vậy?

    Nước kia chẳng phải chỉ làm từ trái cây bình thường thôi sao?"

    -Akane

    "Em đã dùng Miraculin."

    - Takemichi

    "Miraculin?"

    -Akane

    "Em đã tặng cho mỗi khách hàng một phần nước trái cây trộn khá nhiều Miraculin - thứ quả có thể biến vị chua thành ngọt.

    Một thành glycoprotein trong loại trái cây đó tác động đến vị giác làm tê liệt cảm nhận vị chua và đắng, chuyển tất cả thành vị ngọt.

    Trong khi đó, sản phẩm của họ chủ yếu tập trung vào vị chua tự nhiên với các món tráng miệng không phụ gia.

    Em cũng tác động tới các yếu tố như âm thanh, mùi hương, hình ảnh để nghiền nát các điểm tốt của họ.

    Bây giờ thì em ghé qua bên đó một chút."

    -Takemichi

    "Em định làm gì?"

    -Akane

    "Em chỉ kiếm thêm một người bạn thôi."

    Takemichi đến cửa hàng bánh gần đó, ông chủ đang đau đầu suy nghĩ sau khi bị em cướp hết khách.

    "Chào ngài.

    Không biết ngài có phiền không?"

    "Xin chào quý khách."

    "Xin lỗi đã làm phiền.

    Tôi thấy cửa hàng của ngài đang gặp vấn đề.

    Hiện tại, tôi đang có một địa điểm thương mại khác trong kế hoạch kinh doanh của tôi phù hợp với ngài.

    Tôi rất sẵn lòng dẫn ngài đến đó và bàn bạc chi tiết.

    Tôi biết rằng những món ăn của ngài đều vô cùng chất lượng và ngon miệng.

    Liệu ngài sẽ cho tôi vinh dự được hợp tác với ngài.

    Đây là số điện thoại của tôi.

    Rất vui được gặp ngài."

    -Takemichi

    Sau đó, em quay lại chỗ Akane.

    "À mà đúng rồi, em quên nói cho chị biết.

    Trong loại bánh mặn mới, em đã cho atiso vì nó có thành phần cynarin vào đó nên khi họ thử đồ mặn ở các cửa hàng khác sẽ thấy vô cùng ngọt, dù có uống nước cũng thấy ngọt nhưng nó làm nổi bật vị đắng và sau khi ăn một món khác, cynarin sẽ mất dần khi nhai.

    Em cũng xem hết các thành phần bánh bên mình để chúng ta không gặp tình trạng như vậy.

    Đó là phương pháp phủ định hương vị món ăn của đối thủ.

    Em làm sao có thể để yên khi họ dám ngang nhiên mang đồ ăn thử miễn phí đến mời khách ngay trong quán mình chứ."

    "Takemichi, xin hãy nhận của chị một lại."

    -Akane

    "Em không dám nhận, nhưng được khen thích lắm, khen em nữa đi."

    -Takemichi

    Đang vui thì điện thoại của em vang lên, em bắt máy.

    "Cô chủ, bên phía Roppongi đang có một số việc cần cô đưa ra ý kiến."
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 10


    Vừa mới xong một chỗ thì chỗ khác lại có chuyện.

    Takemichi sau khi nghe xong báo cáo từ mấy cửa hàng ở Roppongi, em nói:

    "Mọi người cứ viết mấy cái đơn kiện là xong."

    Hiện tại thì em không ra mặt, chỉ nói chuyện qua điện thoại, đến cả người đại diện cũng không biết mặt em.

    /Có tiền đúng là sướng thật.

    Chắc chắn một ngày nào đó mình sẽ gặp mặt kẻ đã gây chuyện.../ -Takemichi

    Em đặt điện thoại xuống bàn, rồi thu dọn đồ của mình.

    "Chị Akane, em về nhé.

    Em đi hóng drama chỗ khác đây."

    "Em về cẩn thận nhé."



    Tới năm 2003, em đã có trong tay rất nhiều thứ, có những thứ có thể thay đổi cả giới bất lương.

    Hôm nay là ngày 14 tháng 8, Takemichi đang sách mấy túi quà từ nước ngoài đi cho bớt, nhờ thân thiện, hay đi tặng quà và ngồi hóng drama chung, em được các bác hàng xóm và những camera chất lượng chạy bằng cơm đồn là ngoan hiền.

    Shinichirou chuẩn bị đóng tiệm thấy Takemichi đến vội dập điếu thuốc ra đón.

    Như thường lệ, hai người lại cùng ngồi xem phim và bàn luận về nó.

    Takemichi ngồi gác chân lên bàn xem phim tự nhiên như nhà mình sau khi quẳng túi quà cho Shinichirou.

    "Shinichirou, nước uống."

    "Đây."

    -Bất lực đưa cốc nước cho em vì đã quá quen với một Takemichi như này rồi.

    Ở tiệm cũng luôn có một phòng chuẩn bị sẵn cho em.

    "Em hay đến đây thế?

    Sao không ở nhà?"

    -Shinichirou

    "Có tận mười mấy cái chưa tính ở nước ngoài và của bố mẹ nên em không biết ở đâu."

    Takemichi thản nhiên đáp, lúc này em lại nhớ đến bố và mẹ, em thắc mắc họ thực sự là người thế nào, em lo là đến khi biết được sự thật, cái đầu nhỏ bé của em sẽ không tải nổi mất.

    Tv đang chiếu phim kinh dị bệnh viện ma ám, Shinichirou đang ôm Takemichi vào lòng, đặt cằm lên đầu cô với lí do là cho đỡ sợ.

    Nhưng với một người đi nói chuyện với ma như hàng xóm thì dăm ba cái phim này không dọa được em.

    Vấn đề là ở bộ phim, Takemichi không kìm được mà chửi thằng nhân vật chính ngu.

    "Đ** m** cái thằng này, dù biết là phim nhưng thực sự có thể ngu l** đến vậy không?"

    "Nào Takemichi, bình tĩnh."

    -Shinichirou nhẹ nhàng đưa tay lên xoa đầu Takemichi, tiện tay lấy thêm gói bánh đặt vào tay em.

    "Nếu em mà là thằng đó thì đm, khi cái thư nặc danh gửi đến rủ đi khám phá bệnh viện tâm thần vào ban đêm em đã coi nói là thư rác hoặc gửi lên cơ quan chức năng rồi."

    -Takemichi

    "Em sống thực tế quá mà."

    -Shinichirou

    "Vâng đôi lúc thôi.

    Nhưng vẫn phải cảm thán cho cái sự rảnh háng của thằng này, gặp em là em sẽ gửi cái mail đó cho cơ quan chức năng để truy ra thằng gửi và cùng các anh em cơ động đến đó khi trời sáng cho khỏe, chứ nhìn từ bên ngoài là biết éo ổn rồi."

    -Takemichi

    "Vậy nếu thằng nhân vật chính là thằng thích mạo hiểm thì sao?"

    -Shinichirou

    "Cứ cho là thằng đó thích chơi ngu, vẫn vào đó một mình nhưng vào đấy thấy xác chết ngổn ngang thì em cũng cong đuôi chạy thục mạng rồi.

    Cổng có khóa thì tìm cách phá khóa chứ không có rảnh để mà đi loanh quanh trong đó giải câu đố tìm chìa khóa ra ngoài."

    -Takemichi

    Hai người đang bàn luận rôm rả thì từ bên ngoài có tiếng kính nứt.

    "Ngồi yên ở đây, anh sẽ ra ngoài xem."

    -Shinichirou

    "Anh cẩn thận, em có linh cảm xấu, anh cần theo thứ gì tự vệ đi."

    -Em vội níu áo Shinichirou lại.

    "Ừ."

    -Shinichirou

    Khi Shinichirou ra ngoài, Takemichi cũng ngó ra, rất nhiều lần linh cảm của em nó chính xác rồi thì lần này có trộm vào cửa hàng thì chắc chắn họ sẽ mang vũ khí theo.

    Em đứng cách sau Shinichirou một đoạn, thấy hai kẻ trộm đó chắc là bằng hoặc hơn tuổi em một chút.

    Khi thấy cái cờ lê sắp va vào đầu Shinichirou, em vội cầm cái mũ bảo hiểm gần đó ném mạnh vào người tấn công.

    Khiến cái cờ lê chỉ đập vào tay anh.

    /Mạnh như vậy chắc cũng gãy xương rồi./ -Takemichi chạy vội đến chỗ Shinichirou.

    Bên ngoài, tiếng xe cảnh sát vang lên.

    Takemichi cũng gọi xe cấp cứu, bên ngoài người dân cũng đã tập tụ xem chuyện gì xảy ra, em theo Shinichirou được chuyển lên xe cấp cứu.

    "Takemichi, hai người vào tiệm lúc đó là người quen của anh.

    Hanemiya Kazutora và Baji Keisuke."

    "Vâng, cảnh sát hiện giờ đã bắt hai người đó đi rồi.

    Khả năng cao là khi có kết quả giám định thương tật, một trong hai sẽ bị đưa vào trại cải tạo vì tội gây thương tích, dùng hung khí nguy hiểm và trộm cắp tài sản không thành.

    Anh bị gãy tay như này thì chắc khoảng từ 6 đến 15%."

    -Takemichi

    "Hai đứa đó thực sự sẽ ổn chứ?

    Anh đã thấy em trai anh trong đám đông."

    Takemichi nắm lấy tay còn lành lặn của Shinichirou vừa đưa về phía em.

    "Họ sẽ ổn thôi."
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 11


    Sau khi Shinichirou nhập viện và được chuyển đi cấp cứu, Takemichi cũng phải về nhà.

    Em định sẽ đến thăm vào hôm khác.

    Lúc em đến bệnh viện, cũng là lúc người thân của Shinichirou vừa ra về.

    Em ngồi vào một cái ghế gần giường bệnh hỏi anh đã ổn hơn chưa.

    "Takemichi, anh vừa mới nghe từ Mikey, Kazutora là người phải vào trại cải tạo.

    Nghe nói, bố mẹ thằng bé đã cãi nhau to sau đó, không biết thế nào nhưng gia đình đó vốn đã bất hòa từ lâu."

    Nghe đến vấn đề gia đình, Takemichi liền quay về phía cửa sổ vì em đã từng vì sợ hãi chạy trốn và rời bỏ bố mẹ.

    Em thở dài chỉ nói một câu: "Tồi tệ thật."

    Cũng đã hai năm từ sự kiện đó, giờ Takemichi đã lớn hơn hồi đó nhiều.

    Em vẫn đi nhuộm mái tóc của mình thành màu vàng và cắt ngắn đi đôi khi vẫn mặc đồ nam để ra ngoài như một đứa con trai, phần vì vẫn còn nhiều nuối tiếc thời tuổi học trò.

    Hinata Tachibana đã tỏ tình em trên sân thượng của trường.

    Em như bừng tỉnh, cảm giác về tình yêu tuổi học trò đến lúc đó vẫn như thuở ban đầu, em đã đồng ý.

    Chàng trai đó là ánh sáng ấm áp thời trung học của em, thật buồn vì khi em hai sáu tuổi em đã không còn gặp lại anh nữa.

    Em lại một lần nữa đến những nơi hai người từng đi, đến những nơi hai người từng hẹn hò, cảm xúc đó vẫn như thuở ban đầu còn hồn nhiên.

    Một hôm, em đang thong thả đi dạo với vẻ ngoài của một đứa con trai thì thấy đám bạn mình là Takuya, Akkun, Yamagishi và Makoto đang bị vây đánh.

    Và cái thằng cầm đầu chính là Kiyomasa.

    /Mày động vào bạn tao, mày xác định rồi thằng khốn.

    Tao sẽ trả luôn mối thù từ thời trung học của tao trước kia./

    Tình hình là mấy thằng đó đang tổ chức đánh nhau cá cược.

    Em mới không đi cùng đám bạn có mấy ngày, mà đã có đứa dám kiếm chuyện.

    Em có hổ báo cáo chồn đi gây chuyện như hồi chưa trở về quá khứ đâu.

    Mấy thằng kia không biết em đã thấy bao nhiêu người đã chết vì bạo lực, rất nhiều người đã chết còn không có người thân hoặc người nhà đến nhận tro cốt.

    Đúng là đời drama sẵn rồi nên đi đâu cũng thấy drama.

    Takemichi tiến gần đến đám đông, Takuya bị đánh văng ra ngoài, em liền chạy đến đỡ cậu ấy.

    "Takemichi…"

    -Takuya bất ngờ vì sự có mặt của em.

    Em đang vô cùng tức giận, bạn của em đã bị đánh bầm đập.

    "Bọn mày đỡ nó ra chỗ khác, tao sẽ giải quyết chuyện ở đây."

    -Takemichi

    "Nhưng…"

    Takuya cố nói nhưng em không để ý.

    Em đến thẳng chỗ Kiyomasa.

    "Mày là thằng nào?"

    -Kiyomasa

    "Xuống đấu với tao một trận."

    -Takemichi

    Nghe xong, mấy đưa xung quanh cười phá lên.

    "Thằng này khá!"

    "Sắp có thêm đứa để sai vặt rồi!"

    "Cược đê!

    Cược đê bọn mày!

    "Tao cược cho Kiyomasa!

    Tao cá cái thằng đó sẽ bầm dập sớm thôi!"

    "Cược hả?

    Tao cũng chơi."

    -Takemichi rút từ túi ra một sấp tiền khá dày rồi ném cái túi cho mấy thằng bạn.

    "Ê, đây là tao cược cho tao."

    Em ném luôn tiền cho thằng đang thu tiền cược rồi xoa hai tay vào nhau.

    "Chiến thôi nhỉ?"

    "Thằng khốn!"

    Kiyomasa lao đến đấm em, nhưng chuyển động đơn giản này không làm khó em.

    Takemichi dồn lực vào chấn sau đó bật lên đá vào mặt hắn một cái, tiếp đó là một rồi vài cú đấm thẳng mặt.

    Động tác rất nhanh, em không để công sức mình học võ và giành được đai đen đổ sông đổ bể.

    Kết hợp với sự dẻo dai đã luyện từ việc múa ba lê, cử động của em vô cùng khó nắm bắt.

    Rất nhanh, tên Kiyomasa đã nằm bẹp dưới đất, còn Takemichi thì không một vết xước.

    Nhưng hắn vẫn ngoan cố.

    "Mang gậy của tao ra đây!

    Tao sẽ giết mày!"

    -Kiyomasa

    /Thằng ngu, có gậy thì mày cũng chả thắng được đâu, tao đâu chỉ học hỏi cách đánh nhau từ người sống, còn cả người chết nữa./ -Takemichi

    "Tụi mày tập tập đông nhể."

    Một giọng nói vang lên cắt ngang trận đấu và mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người vừa nói.
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 12


    Xung quanh vang lên những tiếng xì xào.

    Một thiếu niên cao lớn với mái tóc vàng, thắt bím tóc trên chỗ gần thái dương còn có hình một con rồng uốn lượn.

    Tóc vàng cùng hình xăm rồng, Takemichi đã nghe Shinichirou nói qua một người có đặc điểm như vậy, đó chính là Ryuguji Ken phó tổng trưởng của bang Tokyo Manji với biệt danh Draken.

    Phía sau Draken, vẫn còn một người nữa thấp hơn, đang ăn Taiyaki ngon lành mà không để ý đến xung quanh.

    Tất cả mọi người xung quanh trừ nhóm của Takemichi đều cúi chào họ.

    /Trông mặt quen quen, hình như là em trai của Shin?

    Sano Manjiro nhỉ?/ -Takemichi

    Mikey liền đến gần em và hỏi.

    "Mày tên gì vậy?"

    -Mikey

    "Hanagaki Takemichi."

    "Takemicchi!"

    -Mikey

    "Gọi thế cũng được."

    -Takemichi đáp lại, trái tim này đã chán mấy trò gọi sai tên hoặc bị gọi bằng biệt danh rồi.

    "Mày có thật là học sinh cấp hai không thế?

    Takemicchi, từ giờ mày là bạn của tao."

    -Mikey

    Sau đó, Mikey quay về phía Kiyomasa.

    " Mày là thằng tổ chức cái này hả?"

    -Mikey

    "Đúng."

    Kiyomasa vừa dứt lời thì đã ăn một cú đá vào mặt, sau đó bị thêm vài cú vào mặt.

    Sau khi lãnh đủ từ Takemichi thì bị ăn đấm tiếp từ Mikey, đảm bảo bố mẹ không nhận ra luôn.

    /Vừa lòng tao lắm./ - Takemichi

    Sau khi tất cả giải tán, bộ tứ Mizo liền chạy ngay đến chỗ cô.

    " Takemichi!

    Mày ngầu thật đấy!"

    - Akkun

    "Đáng đời thằng Kiyomasa, hết bị mày đấm rồi đến tổng trưởng của Touman đấm."

    -Makoto

    "Ừ…"

    Takemichi liền nhìn lại vào điện thoại, mới sáng ra đã có chuyện rồi, em lại trúng độc đắc tiếp.

    "Chết rồi!

    Tao quên mất, tao phải về lấy đồ rồi đi mua đôi giày tập múa mới.

    Định đi chơi tí mà quên luôn nhiệm vụ.

    Chào bọn mày!"

    -Takemichi

    Hôm nay là một ngày rảnh rỗi, em sẽ đến Roppongi chơi và mua sắm ở đó.

    Từ ga Shibuya đến ga Roppongi mất mười hai phút, không tốn quá nhiều thời gian đi lại.

    Đi chơi thì em quyết định sẽ làm cho mình thục nữ một chút.

    Về nhà gắn thêm mấy lọn tóc giả dài cùng màu, trang điểm nhẹ và chọn một bộ đồ thoải mái.

    Thế là em lại lột xác thành một thiếu nữ dịu dàng.

    Khi Takemichi vừa đến, mới ra khỏi ga thì đã có một thằng trông rất là côn đồ nửa mùa đến gạ gẫm em và còn dùng mấy lời lẽ mất lịch sự, có phần tục tĩu.

    Và tất nhiên là em đã cho hắn một (vài) cú để cảnh báo nhưng vẫn phải nương tay để tránh rắc rối nhưngteen đó nằm bẹp rồi.

    Đi đến những nơi thế này thì em vẫn mang vũ khí tự vệ là kìm chích điện đi.

    Nhưng khi em từ của hàng giày đi ra thì chợt có cảm giác hơi gai người như có ai đang nhìn chằm chằm vào mình.

    /Cảm thấy nguy hiểm, té lẹ tới chỗ nào đông người thôi./

    Takemichi đi vội đến một quán cafe, đó là một phần trong việc kinh doanh chi nhánh của tiệm bánh do em với Akane thành lập.

    Sau mấy năm thì em đã nâng nó lên thành một thương hiệu nổi tiếng.

    Em vào đó, gọi món và chọn một chỗ.

    Một lúc sau thì có hai người đi vào quán.

    Hai người đó có ngoại hình khá nổi bật, người đi vào đầu tiên theo Takemichi thấy thì anh cao, chắc khoảng hơn mét tám, mái tóc nhuộm hai màu được tết thành hai bím tóc trông khá lạ mắt.

    Người đi sau thì thấp hơn một chút, nhưng chưa cao đến mét tám, mái tóc được nhuộm vàng xen lẫn chút xanh lam.

    Cả hai đều có đôi mắt màu tím và khuôn mặt khá giống nhau nên em nghĩ họ là hai anh em.

    Không phải việc của mình nên em cũng không chú ý cho đến khi điện thoại rung lên và dòng tin nhắn từ nhân viên báo cáo đó là

    anh em Haitani, Haitani Ran và Haitani Rindou.

    Takemichi vẫn bình thản, vì người không đụng thì mình không chạm.

    Em đã luyện được kĩ năng tâm bất biến giữa đời vạn biến từ mẹ em.

    Một người toát ra vẻ thanh lịch kể cả khi đang bắn rap chửi người khác một cách thành thục.

    Nhưng có vẻ không như thế khi hai người đang nhìn chằm chằm vào em và đang tiến gần đến bàn em ngồi.

    "Có vẻ đây là mối đe dọa nhỏ được nhắc đến nhỉ?"

    -Ran

    "Xin hỏi….hai anh cần gì ạ?"

    Takemichi đáp lại, giọng nói nhẹ nhàng và ngọt ngào khiến Ran vô cùng vui vẻ.

    "Anh chỉ muốn nói là em trông thật dễ thương."

    -Ran
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 13


    Câu nói vừa rồi của Ran làm Takemichi đơ mất vài giây.

    "Em?"

    Takemichi vẫn chưa hết ngơ ngác.

    "Ỏ, cái sự dễ thương này là quá mức rồi đó."

    -Ran

    Rindou đứng đằng sau muốn đội quần không nhận anh trai.

    Nhưng đừng lo, từ khi vô tình nghĩ ra ý tưởng "Có nên mở một cửa hàng chuyên bán quần để đội không?"

    ở chap 3 thì Takemichi đã chơi đầu tư cửa hàng quần áo và em luôn sẵn sàng bán quần cho những người không muốn mặc mà dùng để đội.

    Còn mấy chị nhân viên trong cửa hàng đã thấy khách làm rơi đồ.

    Mà rơi cái gì nhỉ?

    À, rơi liêm sỉ.

    Takemichi biết mình đang đối diện với ai, em bật chế độ quên sạch những gì mình từng tìm hiểu về anh em này.

    "Cho em hỏi, anh là…"

    -Takemichi

    "Anh là Haitani Ran, còn kia là em trai của anh, Rindou."

    -Ran

    "Hân hạnh được gặp hai anh, em là Micchi."

    /Em nào dám nói tên thật, em còn yêu đời lắm.

    Dù em thấy cả số người anh đánh chết, nhưng em vẫn phải làm lơ.

    Anh hiểu không?

    Biết nhiều quá đôi khi nó éo có lợi đâu.

    Và nó khó xử vcl.

    Nếu hai anh có ý định đe dọa hoặc gây nguy hiểm, em sẽ dùng đặc quyền kinh tế để trả thù.

    Hai anh có thể cầm đầu Roppongi nhưng không nắm toàn bộ kinh tế ở đó./ -Takemichi

    "Vậy Micchi-chan, anh nghe nói em đã đánh một người mà tụi anh biết."

    -Ran

    Takemichi tức giận nói.

    "Cái thằng khốn đó đã đi quấy rối và làm phiền cho không biết bao nhiêu người!

    Nếu như không bận thì em đã tiễn hắn lên đồn cảnh sát rồi!

    Em chỉ tự vệ."

    Tính thù dai của Takemichi nó một phần được di truyền từ hai vị phụ huynh thích giấu nghề mà em vẫn chưa tìm được thông tin chính xác về họ.

    Chỉ biết là họ sẵn sàng chơi khô máu với bất cứ ai động vào gia đình mình

    "Bọn anh không để ý mấy chuyện vặt đó đâu."

    -Rindou

    "Đúng vậy, cũng vì mấy thằng đó mà bọn anh thấy vô cùng phiền phức."

    -Rindou

    "Cũng phải cảm ơn em vì đã dạy cho thằng ngu đó một bài học."

    -Ran

    "Vâng."

    Takemichi cười vui vẻ, nhưng trong tâm lại hơi khác.

    /Anh nói đúng lắm.

    Cái thằng hãm l*l đó phiền vl.

    Người đéo gì nói mãi ko thông.

    Đã bảo éo rảnh rồi mà cứ làm phiền người ta.

    Em mới chỉ đấm cho thằng đó một (chục) cú thôi./ -Takemichi

    "Xin lỗi, nhưng đã đến lúc em phải đi rồi."

    "Việc trả tiền cứ để bọn anh lo."

    -Ran

    "Không cần đâu ạ.

    Anh đừng làm vậy.

    " -Takemichi

    "Ở cái cửa hàng này, người duy nhất có đặc quyền không trả tiền chỉ có Takemichi mà thôi."

    -Trích lời Akane.

    Nó xong, Takemichi đến quầy định trả tiền, nhưng Ran giữ em lại.

    "Chờ đã nào bé.

    Cứ coi như bọn anh cảm ơn em.

    Chúng ta sẽ là bạn chứ?"

    -Ran

    "Vâng, em cảm ơn anh.

    Nhưng…"

    -Takemichi

    "Micchi, đừng lo lắng về số tiền nhỏ này."

    -Rindou

    "Thật ạ, em cảm ơn rất nhiều."

    -Takemichi cúi đầu cảm ơn.

    /Ok anh, em biết hai anh giàu rồi./ -Takemichi

    Sau khi rời khỏi quán, Takemichi lại tiếp tục hành trình đi chơi của mình, khi ra ngoài, em mới thì thầm.

    "Đừng lo lắng, tôi ổn.

    Nếu họ gây nguy hiểm cho tôi, tôi sẽ phản kháng."

    Người ta có thể tưởng em đang nói chuyện một mình, nhưng chỉ em biết mình đang nói chuyện với những ai.

    Những người vẫn còn lưu luyến cuộc đời, họ chết bởi nhiều lý do như tai nạn giao thông, bị vạ lây bởi những cuộc đánh nhau,...

    Từ khi biết được mình có khả năng giao cảm với những người đã khuất thì dù thần kinh có yếu đến thế nào đi nữa em cũng phải tìm cách hack cho nó lên thành thần kinh thép.

    Không thì bệnh án của em sẽ được ghi thêm bệnh tim mất và khả năng này được kiểm soát rất tốt nên không gây rắc rối gì mà còn giúp em không bị lạc đường.
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 14


    Khi Takemichi về gần đến nhà thì trời cũng đã tối muộn.

    Em đi qua công viên và ngồi vào xích đu để nghỉ một chút thì nghe thấy tiếng chửi.

    " Đó không phải là tất cả đúng không!?"

    "Mày đang nói dối!

    Mày vẫn còn gì đó trong túi!"

    "Lấy ra nhanh!"

    /Ồn bỏ mẹ.

    Ở đây đang có người cần nghỉ ngơi đấy./ -Takemichi

    Em thấy một đám ba người có vẻ nhỏ tuổi hơn em đang vây lại bắt nạt một cậu bé đó là Naoto.

    "Ê."

    -Takemichi thẳng tay tặng một cú đấm vào mặt một thằng khiến thằng đó gục luôn.

    "Im mẹ cái mồm đi thằng l*n!

    Lũ chúng mày suốt ngày chỉ biết làm mấy việc khốn nạn thế này à!?"

    Em đến gần thùng rác, nhặt chai rượu rỗng lên, đập mạnh khiến nó vỡ thành một món vũ khí.

    "Tao đang tức điên đây!

    Cút ngay không tao xử lí."

    -Takemichi

    "Bọn em xin lỗi ạ!"

    -Hai thằng còn lại vội kéo thằng đang ngất kia đi và chạy biến.

    Sau đó em vứt chai thủy tinh vào thùng rác để không ai dẫm phải.

    "Về đi nhóc."

    -Takemichi

    "C…cảm ơn."

    -Naoto

    "Haiz…nghe này nhóc.

    Nếu lần sau có gặp lũ này thì đừng có sợ, cứ đứng đó sẵn sàng đánh nhau với chúng, đám nửa mùa thì tự chúng sẽ sợ thôi."

    -Takemichi

    /Nhắc mới nhớ, ở tương lai khi hai sáu tuổi, mình đã mất đi sự cứng rắn đó…/ -Takemichi

    "Thế nhóc tên là gì?"

    -Takemichi

    "Em là Tachibana Naoto."

    "Nhóc là em trai của Hinata.

    Chị là Hanagaki Takemichi."

    "Chị là bạn gái của anh trai em."

    Thế rồi cả hai ngồi vào xích đu nói chuyện, Takemichi còn hào phóng mua nước cho Naoto.

    "Nhóc có quý anh trai mình không?"

    -Takemichi

    "Em ghét anh ấy.

    Chả có ai quý anh trai mình đâu."

    -Naoto

    "Vậy sao?

    Hãy chăm sóc anh trai em.

    Chị yêu anh ấy.

    Đến lúc sắp chết người chị nghĩ đến là anh ấy.

    Có vẻ như nhóc không hiểu chị nói gì phải không?"

    Takemichi đứng dậy và hướng ánh mắt về bầu trời.

    "Nó là một câu chuyện vô lý, nhưng vào năm 2017, chị đã ngã xuống đường ray và trở về quá khứ."

    "Du hành thời gian!?"

    -Naoto

    "Ờ, có thể là thế.

    Ông trời đã để chị gặp Tachibana Hinata lần nữa."

    "Ý chị là sao?"

    " Vào ngày 4 tháng 7 năm 2017, anh trai em sẽ chết và em cũng chết cùng anh ấy.

    Hãy ghi nhớ ngày đó và bảo vệ anh trai của nhóc.

    Nghe có vẻ vô lí nhưng chị trông cậy vào em."

    Takemichi bắt tay với Naoto.

    Ý thức của em như mất đi một lúc, khi định thần lại thì em thấy em đang nằm ở một nơi giống phòng y tế.

    "Cô tỉnh rồi!"

    -một nhân viên nhà ga vui vẻ nói.

    "Tôi đang ở đâu?"

    -Takemichi

    "Cô đang ở trạm y tế nhà ga, cô đã ngã vào đường ray."

    Sau khi nghe nhân viên giải thích, Takemichi nhìn xung quanh, trên lịch ghi là ngày 4 tháng bảy năm 2017, trang phục trên người cô cũng khác so với lúc cô ra khỏi nhà đi làm, trên người không một vết thương.

    /Có thể mình đang mơ…/ -Takemichi

    "Trong tình huống đó vẫn cứu được tôi ư!?

    Đã thế còn không bị vết thương nào!?"

    -Takemichi

    Xin lỗi, nhưng tôi có thể nói chuyện riêng với chị ấy được không?"

    "À được, đây là người cứu cô đấy."

    Nói xong người nhân viên đó rời đi làm việc.

    Một chàng trai cao ráo, mặc vest vô cùng lịch sự.

    “Chào chị, em là Tachibana Naoto.”

    “Hả?”

    -Takemichi

    “Chị đã thay đổi cuộc đời em vào ngày 4 tháng 7 năm 2005.”

    -Naoto

    “Đó là thật sao?”

    -Takemichi

    “Chị đã du hành thời gian, vì vậy em còn sống.

    Em đã học hành như điên để trở thành một thám tử để bảo vệ anh trai em.”

    -Naoto

    “Thế còn anh trai em thì sao?”

    -Takemichi

    “Em xin lỗi, anh ấy đã mất rồi.

    Em đã làm tất cả mọi thứ nhưng không thể.

    Xin hãy giúp em, nếu là chị, chúng ta có thể cứu anh ấy. ” -Naoto
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 15


    Takemichi đi cùng Naoto ra khỏi nhà ga, em bắt đầu quan sát mọi thứ để có thêm thông tin.

    Em mở túi của mình ra xem, cái balo rẻ tiền dùng để đựng đồ lặt vặt bây giờ được thay bằng túi đeo chéo hàng xịn, bên trong đựng giấy tờ và mấy cái thẻ ngân hàng.

    Khả năng giao cảm với người đã khuất không mất đi mà nó còn mạnh hơn.

    Ở tương lai này cửa hàng dvd em từng làm việc giờ là một trong số những cửa hàng của em.

    Naoto giờ trưởng thành hơn hẳn, không chỉ vậy còn mở cửa lịch sự mời em lên xe ô tô.

    Và khi tới nhà của Naoto, cả hay bắt đầu nghiên cứu tài liệu.

    Sau hai ngày không nghỉ, Takemichi đã biết được rất nhiều thông tin.

    Akane vẫn ổn, nhưng hiện giờ em ít liên lạc với cô ấy.

    Cô ấy vẫn chưa tìm thấy em trai.

    Có thể cậu ta đã chết hoặc dính vào những việc không sạch sẽ.

    "Việc du hành thời gian này để kết luận thì vẫn cần thêm thông tin."

    -Takemichi cầm ly cafe mới được pha lên uống.

    "Có một giả thuyết về năng lực của chị, chị chỉ có thể trở lại ngày này mười hai năm trước.

    Nếu chị có thể ngăn anh ấy tới lễ hội thì có thể cứu anh ấy.

    Nhưng cơ hội ấy phải chờ đến mười hai năm sau.

    Suy cho cùng rủi ro rất cao.

    Đây là hai tên thủ lĩnh của bang Toman, Sano Manjiro và Kisaki Tetta, chỉ cần hai tên này không gặp nhau, Touman hiện nay không tồn tại.

    " -Naoto

    "Chị biết hai người này, Sano Manjiro hay còn gọi là Mikey, còn Kisaki là một người đứng đầu rất nhiều kì thi vào thời điểm đó.

    Chị đã gặp Sano Manjiro, chắc chắn đã có chuyện xảy ra khiến cậu ta thay đổi rất nhiều."

    -Takemichi

    Em bắt đầu hỏi tiếp.

    "Thế còn những người như Sano Shinichirou, Sano Ema thì sao?

    Họ là người thân của Manjiro."

    -Takemichi

    "Hai người đó đều chết vì tai nạn.

    Điều đặc biệt là nguyên nhân cái chết của họ đều là tai nạn giao thông."

    -Naoto giở một tập tài liệu khác ra đặt lên bàn.

    "Chắc cái chết của hai người họ đã gây đả kích đến Mikey."

    -Takemichi kết luận sau khi đọc lướt qua thời điểm và nguyên nhân tử vong.

    "Nếu như ngăn được Kisaki và Mikey gặp nhau vào tháng tám thì chắc chắn Kisaki sẽ tìm cách khác.

    Kisaki tài giỏi trong việc học và việc cần dùng não đến độ chị phải đánh giá hắn là một thiên tài."

    -Takemichi

    "Chị Takemichi, em chắc chị sẽ làm được.

    Hãy bắt tay em để quay về quá khứ."

    "Được."

    -Takemichi



    Takemichi lại quay về quá khứ, em tỉnh dậy từ chiến giường êm ái trong phòng mình, nhìn đồng hồ và lịch thì em biết được em đã trở lại chính xác mười hai năm trước, bây giờ cũng tầm giờ đi ngủ và em quyết định ngủ luôn để mai có sức, chứ hôm qua và hôm kia ở tương lai thức trắng cùng Naoto rồi.

    Và sáng hôm sau, Takemichi dậy sớm đi học cùng Hinata và có hẹn đi cùng tới lớp học thêm nữa.

    /Ok, tuyệt!

    Dù ở thời nào đi nữa được đi học cùng trai xinh gái đẹp cũng thích./ -Takemichi

    Hôm nay em đã định làm một học sinh ngoan ngoãn nhưng đời đéo cho, đang học thì có hai kẻ đến tận lớp tìm em.

    "Này hai cậu kia!

    Hai cậu ở trường nào!?

    Sao lại tự ý xông vào đây?"

    Giọng thầy giám thị vang lên khiến Takemichi giật mình.

    /Lại thấy có điềm./ -Takemichi

    "Ồ ở đây.

    Đi chơi nào Takemicchi."

    -Mikey

    Takemichi bị kéo ra khỏi lớp trước sự ngơ ngác của mọi người, em đành cầu cứu thầy giáo.

    "Thầy!

    Cứu em!

    Em cần điểm cao!"

    -Takemichi

    Thầy chỉ nhẹ nhàng giở sổ, đẩy kính và nói: "Em Hanagaki thừa điểm rồi, cứ đi chơi đi."

    Hảo thầy giáo.
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 16


    "Thầy!

    Sao thầy lại…!?

    Nó trái với lẽ thường…"

    Takemichi bất ngờ ngơ ngác trước hành động này.

    “Học lắm quá làm gì?

    Đi ra ngoài chơi đi cho thư thả đầu óc. em thừa điểm rồi, lo gì.”

    -Thầy lại đẩy kính một cách tri thức một lần nữa và tiếp tục giảng bài, không quên vẫy tay chào Takemichi đang bị Mikey và Draken kéo đi.

    Phía bên ngoài dọc hành lang là vô số những nam sinh nằm la liệt, người nào người nấy đều có bộ dạng rất thảm, có người còn bị lột sạch quần áo chỉ chừa lại một chiếc quần, còn có người chổng mông lên cao để lộ chiếc quần hồng chấm bi nam tính.

    “Đây là sao?”

    -Takemichi

    “Cái lũ rác rưởi này hả?

    Bọn chúng cản đường tao nên tao đập cho vài cái.”

    Draken trả lời Takemichi rồi quay sang với những người đang nằm la liệt.

    "Bọn mày mau nằm xuống rồi xếp thành một hàng cho tao!

    Này!

    Nhiều khoảng trống quá!"

    Draken cùng Mikey dẫm lên lưng họ và bước đi vô cùng bình thản như chẳng có gì.

    Ra đến cửa chính, xung quanh là những cái nhìn tò mò cùng lời bàn tán của các học sinh khác, Takemichi không khỏi thở dài.

    “Mày thấy ổn chứ?”

    -Draken khoác vai Takemichi hỏi.

    “Vẫn như mọi ngày thôi.”

    -Takemichi

    “Mày rảnh hôm nay nhỉ?”

    -Mikey

    “Cũng không hẳn.”

    -Takemichi

    “Đi cùng bọn tao nào.”

    -Mikey

    Học sinh xung quanh tiếp tục bàn tán xôn xao, những lời này đã lọt đến tai Hinata, anh liền chen qua đám học sinh đang tụ tập đến chỗ Takemichi.

    “Khoan đã!”

    -Hinata

    /Hina!?/ -Takemichi ngạc nhiên nhìn anh.

    “Các cậu không thể đem Takemichi đi được.”

    -Hinata

    “Hả?

    Mày là thằng nào.”

    -Draken

    Hinata lập tức đẩy Draken ngã về phía sau vào tủ dày và kéo em về phía sau anh.

    Bị ngã vào tủ giày, Draken đau và tức giận đứng dậy, tay nắm chặt thành quyền.

    /Anh làm gì vậy Hina!?/ -Takemichi

    Hinata kéo tay Takemichi, kéo em đi.

    “Micchi, em không phải làm theo những gì chúng muốn.”

    -Hinata

    /Tay Hina đang run…/ -Takemichi cảm nhận khi Hinata đang nắm lấy tay mình.

    “Này, mày đẩy ai đó rồi tạm biệt à?

    Đừng đùa tao.”

    -Draken giữ Hinata lại.

    “Chỗ này là trò đùa sao?

    Đến trường chúng tôi rồi bắt ép một người đi theo mình, đó không phải việc một người bạn sẽ làm.”

    -Hinata

    “Khoan đã, Hina chỉ tưởng hai người là người xấu thôi.

    Từ từ, để tao giải thích cho.”

    Takemichi giải thích cho Hinata nghe và sau nhiều lần nhấn mạnh nội dung anh mới chịu tin và nhận ra anh đã hiểu lầm.

    “Thành thật xin lỗi về chuyện đó!”

    -Hinata cúi đầu xin lỗi.

    Takemichi thấy khi anh lúng túng xin lỗi trông rất đáng yêu.

    “Đừng lo về Draken, cậu ấy không giận lâu đâu.

    Quả là một cú đẩy đáng gờm.”

    -Mikey

    “Thành thật xin lỗi mà!”

    -Hinata

    “Thật tốt khi bảo vệ người khác nhưng đừng có vô lý như vậy.

    Mọi chuyện sẽ tệ hơn nếu cậu đánh người ta và họ phản kháng lại.”

    -Mikey bật mode nghiêm túc giảng giải nhưng cái mặt nó không ăn nhập với lời nói.

    “Ừ.”

    -Hinata

    /Thật tốt khi mọi chuyện không đi quá xa./ -Takemichi thở phào nhẹ nhõm.

    “Micchi, vậy anh về lớp đây.”

    -Hinata

    “Vậy còn buổi hẹn?”

    -Takemichi

    “Để lần sau cũng được mà, vì bạn em đã tới rủ em đi chơi.”

    -Hinata

    “Tạm biệt.”

    -Mikey

    Sau khi Hinata về lớp thì em cùng Mikey và Draken đi ra khỏi cổng trường.

    “Thật là một người tốt, hiếm khi thấy một người sẵn sàng liều mình bảo vệ người khác như vậy.”

    -mikey

    “Ừ.”

    -Takemichi đáp lại

    Và Mikey kéo Takemichi cùng đi đạp xe đạp với cậu và Draken.

    “Chở tao đi, Takemicchi” -Mikey

    “Được.”

    Em ngồi lên yên xe và đạp xe theo Draken.

    /Mikey có vẻ không quá nặng nhỉ?

    Đạp xe thế này cứ thấy không quen lắm.

    Chắc Hina không biết vụ mình mang mấy túi đá rồi đạp xe để luyện tập đâu./ -Takemichi

    “Người vừa giúp mày là anh trai hay đàn anh của mày thế Takemicchi?”

    -Mikey

    “Là người yêu tao.”

    -Takemicchi

    “Hả?”

    -Mikey + Draken
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 17


    Cả Mikey lẫn Draken đều im lặng sau câu trả lời của Takemichi, Draken còn lái không vững nên suýt ngã vì tiếp nhận thông tin ấy.

    Vì trong mắt họ, cả Takemichi lẫn Hinata đều là con trai.

    Kiến thức vừa được mở rộng, nhưng sai hoàn toàn.

    "Tại sao mày lại chú ý tới tao?"

    -Takemichi

    "Tao có một ông anh, ổng lớn hơn tao mười tuổi.

    Ổng là một người liều lĩnh, lúc nào ổng cũng tìm người mạnh hơn để thách đấu"

    "Ngầu quá nhỉ?"

    -Takemichi

    /Shinichirou có dàn fanboy hùng hậu ghê./ -Takemichi

    Em đi cùng hai người đến bờ đê, Mikey ngồi xuống và nói.

    "Mày có biết vào thời đại của anh tao có rất nhiều băng đảng ở vùng này.

    Mọi người sống và hành động theo bản năng, cố tỏ ra nguy hiểm rồi ngày qua ngày chỉ có đánh và đấm nhưng họ vẫn sẵn sàng chịu trách nhiệm cho những việc mình đã làm.

    Những người sống như vậy, sao lại bị coi là quê mùa chứ?

    Đó là lí do tao muốn tạo ra một thời đại bất lương.

    Mày cũng sẽ góp phần vào đó.

    Tao đã chú ý tới mày Hanagaki Takemichi."

    -Mikey

    "Bọn tao có rất nhiều kẻ biết đánh đấm, nhưng không có kẻ nào giống mày dám đứng lên chống lại người khác vì quyết tâm của mình, loại người giống mày hiếm lắm.

    Nên mày cứ nghĩ kỹ đi Takemichi" -Draken

    Sau đó Mikey, Draken rời đi để lại em vừa đi vừa suy nghĩ.

    /Shinichirou và Ema đã mất trong cùng một ngày nhưng chắn đó không phải lý do duy nhất làm Mikey thay đổi…/ -Takemichi



    Hôm sau, Takemichi đã đến nhà Hinata để học chung.

    Em mặc một bộ quần áo đơn giản, gắn thêm tóc giả và buộc lại.

    Nhớ lúc cắt tóc, em đấu tranh tâm lí dữ lắm.

    Phòng của Hinata trông khá đơn giản, gọn gàng.

    Anh còn nhường cả ghế tựa cho Takemichi nữa.

    Lúc này mẹ của Hinata cũng mang nước lên, bà vui vẻ lắm.

    "Xin lỗi nhé.

    Vì đột ngột quá nên nhà cô không có gì để ăn dù đây là lần đầu tiên Hinata dẫn một cô bạn về."

    "Ah, không sao đâu ạ."

    -Takemichi

    "Mẹ thật là…"

    -Hinata vội đưa bà ấy ra khỏi phòng.

    "Được rồi được rồi.

    Bạn gái con hả?"

    "Mẹ!"

    Hinata mặt đỏ bừng còn Takemichi cười như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Sau khi bà ấy ra khỏi phòng thì cả hai bắt đầu học bài.

    "Nhắc mới nhớ, cảm ơn em đã cứu em trai anh.

    Thằng bé bảo em đã cứu thằng bé khỏi bọn bất lương, Naoto giờ thành fan hâm mộ của em rồi đó, còn ngại ngùng hỏi anh có thể dẫn em đến không."

    -Hinata

    Takemichi chỉ mỉm cười ngại ngùng.

    "Bố anh là cảnh sát vì thế ông ấy ít khi ở nhà nên Naoto ghét ông ấy lắm, vậy mà sao khi gặp em thằng bé lại muốn trở nên giống bố."

    -Hinata

    "Vậy chắc sau này em ấy sẽ trở thành một cảnh sát giỏi."

    -Takemichi

    "Ừ.

    Có pháo hoa kìa Micchi.

    Em muốn lên sân thượng ngắm pháo hoa không?"

    Hinata hỏi, em liền gật đầu đồng ý.

    Cả hai đi lên sân thượng, pháo hoa rất đẹp, Hinata gọi em đến bên cạnh mình.

    "Micchi, đến đây đứng với anh."

    Hina nắm lấy tay em khiếm em đỏ mặt, lúc này Naoto cũng đến ngắm pháo hoa thấy vậy vô cùng ghen tị, cậu gọi lớn rồi chạy đến nắm chặt lấy tay còn lại của Takemichi.

    "Chị Takemichi!

    Lâu rồi không gặp!"

    "Naoto cũng lên đây à?"

    -Hinata

    "Vâng."

    -Naoto

    /Khoan!

    Naoto đang nắm tay mình!

    Vậy là…/ -Takemichi

    Em bật dậy trong nhà của Naoto ở tương lai, cậu vội chạy đến chỗ em.

    "Chị nhận ra rồi sao!?

    Bắt tay chính là chìa khóa!

    Giả thuyết của em không sai!"

    -Naoto

    "Đúng, em không sai."

    -Takemichi

    "Chị trở về đây rồi thì bên đó có tiến triển gì chưa?"

    "Ai bảo em chạy đến nắm tay chị!?"

    -Takemichi

    "Em!?

    Chạy đến nắm tay chị!?"

    Naoto triệt để rơi vào trầm mặc, tự hỏi sao hồi xưa mình dám bạo như thế, cuối cùng là lỗi tại mình.
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 18


    “Em đã hiểu được thêm vài điều từ vòng lặp thứ hai của chị.

    Khi chị trở lại quá khứ, chỉ có linh hồn chị quay lại, còn chị ở trong trạng thái chết giả” -Naoto

    “Ý em là chị đã chết?”

    -Takemichi

    “Khả năng là chị có thể trở về đúng thời điểm này mười hai năm trước.

    Nếu chị ở quá khứ một tuần thì ngày chị trở về cũng là một tuần sau ở tương lai.

    Vậy tóm lại chị đã ngăn được cuộc gặp gỡ của Sano với Kisaki chưa?”

    -Naoto

    “Chị đã gặp được Mikey, nhưng chưa tìm được Kisaki vì bị đột ngột trở về.”

    -Takemichi

    “Tại sao chị lại không giết hắn?”

    -Naoto

    “Cái gì!?”

    -Takemichi

    “Mikey hắn ta bây giờ không còn là kẻ trong quá khứ mà chị gặp nữa, hắn đã là một kẻ cực ác, làm nhiều tội ác đến cảnh sát cũng không làm gì được hắn.

    Nếu có thể thì chị nên giết hắn thì tốt hơn.”

    “Naoto, nếu chị giết Mikey thì chị sẽ bị tống vào tù hoặc trại tâm thần nếu chị nói là chị đến từ tương lai.

    Nếu chị che dấu được tội của mình sau khi ra tay thì những người xung quanh Mikey sẽ thế nào?

    Người nhà của cậu ấy sẽ vô cùng đau buồn.

    Thay vào đó hãy tìm cách gặp Mikey.”

    -Takemichi

    “Làm chuyện như vậy cũng chẳng thay đổi được gì đâu!?”

    -Naoto

    “Chị muốn biết lí do mà Touma trở thành thế này.

    Rồi chị sẽ trở về quá khứ.

    Chị biết là rất khó, nhưng hãy cố gắng để gặp Mikey nào.”

    -Takemichi

    Trong khi cả hai đang xếp tài liệu thì Takemichi nhìn sang chỗ Naoto đang dùng máy tính thì thấy một bức ảnh.

    “Ai đây?”

    -Takemichi

    Trong hình là một người đàn ông có tóc xoăn đỏ, trang phục đến điệu bộ cũng đủ nhìn ra đây là một kẻ côn đồ thuộc hạng anh chị đại.

    “Một trong những người quản lí của Touma, Sendo Atsushi.”

    -Naoto

    “Là Akkun!"

    -Takemichi

    "Anh ta là bạn chị à?

    Anh ta vào mười hai năm trước bị tống giam vào tù vì đâm chết một người tên Kiyomasa Masataka, tại sao hiện tại lại trở thành thành viên của Toman được?”

    -Naoto

    “Sao em biết?”

    -Takemichi

    “Kí ức của em đã được ghi đè.

    Mà chị có thể liên lạc với Sendo chứ?”

    -Naoto

    “Nếu cậu ấy không đổi số điện thoại, chị có lưu số của Akkun trong một quyển sổ ở nhà, chúng ta về nhà chị đi.”

    -Takemichi

    Takemichi được Naoto trở về nhà, dù em không biết rõ nhà của mình ở tương lai này thế nào, nhưng trong đầu cô lại rõ địa chỉ của nó.

    Vẫn như thói quen cũ, dù ngôi nhà rất rộng nhưng chỉ có những đồ dùng và nội thất cần thiết.

    “Sao nhà chị lạnh thế?

    Rõ ràng bây giờ thời tiết đâu có lạnh?”

    -Naoto

    “Đừng bận tâm, chị quen rồi.

    Do người chết hay đến nói chuyện với chị.

    Chuyện dài lắm, đừng lo vì họ chỉ có thể đến đây khi chị cho phép mà thôi.

    Em đừng để ý gì.”

    -Takemichi

    “Chị nói vậy là sao!?”

    -Naoto giật mình.

    Takemichi đi vào phòng để đồ, trong đó có một giá sách lớn, em đưa một quyển sổ dày cho Naoto xem, trong đó ghi rõ những ai đã khuất mà em đã giúp họ chôn cất tro cốt và có một nơi an nghỉ khiến cậu sững sờ.

    “Bây giờ chị chắc họ đã ở một nơi rất xa rồi, có thể em tò mò rất nhiều, nhưng chị không có thời gian để nói.

    Quyển sổ cũ đây rồi.”

    Takemichi giở từng trang nhật ký và cuối cùng cũng tìm thấy số điện thoại.

    Em liền lấy một cái điện thoại khác từ tủ và gắn một cái sim rác vào đó.

    “Cẩn thận thì vẫn hơn.

    Kết nối được rồi này.”

    -Takemichi



    Sau khi nói chuyện với Akkun, Takemichi bảo Naoto đi thay trang phục khác rồi đến đón cô sau vì nơi họ cần đến là một club sang trọng.
     
    (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
    Chap 19


    Takemichi mở tủ quần áo ra và giật mình tự hỏi từ bao giờ mà cô có nhiều đồ đến vậy, trang sức đẹp, quần áo đủ loại, túi xách hàng hiệu cũng có.

    Chọn bừa một bộ tôi cũng khiến cô thoát lên ánh hào quang của tiền.

    Em chọn một bộ váy và đi dài cao gót, lấy thêm một cái túi xách cùng màu với bộ váy trắng, đeo thêm chiếc vòng cổ cùng đôi khuyên tai màu bạc, thả tự nhiên mái tóc đen dài.

    /Trong quá khứ mình đã làm gì mà có nhiều tiền thế?

    Mình chỉ đi làm kinh doanh vớ vẩn thôi mà…/ -Takemichi

    Cái vớ vẩn mà Takemichi nói đó đáng giá cả đống tiền.

    Hơn một tiếng sau, Naoto mặc một bộ vest đến đón Takemichi tới chỗ Akkun, thấy sắc mặt của Naoto em liền nói.

    “Nếu em thấy nhà chị trống vắng lạnh lẽo quá thì chị sẽ cắm thêm hoa.”

    -Takemichi

    “Dạ thôi ạ, chị đừng để tâm đến em.”

    Cả hai đến trước một club rất sang trọng, nhân viên thấy hai người liền vội mở cửa và cúi chào.

    “Kính chào quý khác.”

    Bên trong vô cùng sang trọng một hàng dài những cô gái xinh đẹp xếp hàng cúi chào hai người.

    “Xin hỏi quý danh của quý khác ạ?”

    -Một nhân viên tươi cười hỏi cô.

    “Tôi là Hanakagi Takemichi, tôi có hẹn với giám đốc của các anh.”

    Takemichi nói, từng cử chỉ của cô toát ra một vẻ thanh lịch và quý phái.

    “Dạ vâng, tôi sẽ đi xác nhận ngay, xin hãy ngời chờ một chút ạ.”

    Nhân viên vội đi xác nhận qua bộ đàn, còn các cô gái xinh đẹp ở đấy lập tức bên ra khay đá và rót rượu mời cô và Naoto nhưng em và Naoto đều từ chối.

    Nhân viên vừa nãy đi xác nhận chạy đến và nói bằng một giọng nịnh hót, vì nhìn kiểu gì Takemichi cũng trông như người có tiền.

    “Thưa cô, lần sau cô cứ nói tên mình là chúng tôi sẽ đưa cô đi gặp giám đốc ngay lập tức.

    Xin mời vào phòng vip số hai ạ.”

    Khi vào phòng, Takemichi lập tức quan sát xung quanh như một thói quen.

    “Lâu rồi không gặp mày, tao cứ tưởng mày gọi tao sớm hơn chứ"

    Takemichi nhìn Akkun, so với bức ảnh thì người trước mặt cô trông thiếu sức sống hơn nhiều.

    Tay của cậu là đầy những hình xăm, đôi mắt thiếu sự sống và gầy gò xanh xao.

    "Mày muốn gặp Mikey đúng không?

    Thật ra tao đã luôn đợi mày" -Akkun

    “Vậy là sao?”

    -Takemichi

    “Tao muốn nói chuyện riêng với mày được không?”

    “Em sẽ đợi ở đây.”

    -Naoto

    “Ừ.”

    “Takemichi, xin chị hãy cẩn thận.”

    Takemichi gật đầu đồng ý.

    Takemichi theo Akkun lên sân thượng, rồi cậu khoác vai cô như hồi cấp hai.

    “Mày vẫn khỏe chứ Takemichi?

    Lâu rồi không gặp mày, tao vui lắm!

    Từ hồi cấp hai rồi nhỉ?”

    “Ừ, cũng đã mười năm từ lần cuối chúng ta gặp lại.

    Tao cũng không nhớ lí do tại sao tao lại rời đi nữa.

    Akkun, mày bây giờ sướng thật đó.

    Mày sở hữu một club lớn và trở thành thành viên cốt cán của Toman.

    Mày đi xe tốt nhất, mặc những bộ đồ đẹp nhất và cũng có những cô gái tuyệt vời nhất.”

    -Takemichi

    “Tao chỉ giỏi kiếm tiền thôi.

    Cuộc sống của mày mới là đáng mơ ước, mày cũng kiếm được rất nhiều tiền và không dính dáng gì đến bất lương hay tội phạm.

    Mày đi chung với một cậu cảnh sát nhỉ, đó là em trai của Tachibana Hinata đúng không?”

    “Ừ, chắc mày biết nhờ nguồn tin của Touma nhỉ?”

    -Takemichi

    "Takemichi, người đã đẩy mày xuống đường tàu là tao."

    "Cái gì!?"

    "Lẽ ra mày đã phải chết, nhưng Tachibana Naoto, cậu ta lại cứu mày.

    Có vẻ như cậu ta biết mày sẽ ngã xuống.

    Tao biết tao nói chuyện này kì lạ nhưng tao nghĩ mày có khả năng thể quay về quá khứ nhỉ Takemichi?

    Và rồi mày đã cứu Tachibana Naoto trong quá khứ.

    Đúng không hả?

    Nếu không thì mọi thứ không phải rất kì lạ sao?

    Không thể nào mà cậu ta cứu mày khi không biết trước việc đó."

    -Akkun

    "Akkun!

    Chuyện gì đã xảy ra với mày!?

    Mày nói dối phải không!?

    Mày là bạn tao mà!

    Không đời nào mày cố giết tao!"

    Takemichi đẩy mạnh Akkun đang nắm lấy vai cô.

    "Giờ tao là lính của Kisaki"

    "Kisaki?

    Ý mày là Kisaki Tetta?"

    "Tất cả thành viên trong Toman giờ đều là người của Kisaki.

    Tao đã không nhìn thấy Mikey nhiều năm rồi."

    “Akkun, vẫn chưa phải quá trễ để mày rời khỏi Touman.”

    -Takemichi

    "Haha, không thể đâu.

    Tao sợ lắm, tao sợ Kisaki với tất cả mọi tế bào trong cơ thể.

    Lý do cho sự thay đổi của Mikey là do cái chết của Draken, cậu ấy không nên chết."

    Rồi Akkun leo lên lan can.

    "Akkun, mày mau đi xuống khỏi đó đi nguy hiểm lắm.”

    -Takemichi

    Người mày muốn quay về quá khứ để cứu là Tachibana đúng không?

    Đó là tình yêu của mày dành cho cậu ấy phải không?

    Chúc may mắn anh hùng của tao, xin mày hãy cứu tất cả mọi người."

    Nói xong cậu nhảy xuống, trong giây phút đó, tình yêu cậu dành cho Takemichi vẫn không thể nói ra.
     
    Back
    Top Dưới