Khác (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại

(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 20


Takemichi cố chạy đến để giữ Akkun lại, nhưng không kịp.

Em hét lên trong vô vọng.

Ở bên dưới, Akkun đã chết, người xung quanh vội bỏ chạy tán loạn.

Cảnh sát đã có mặt phong tỏa hiện trường, nhân chứng duy nhất là Takemichi, cô đang ngồi trên bậc cầu thang gục đầu khóc.

“Cứ để cô ấy một mình.”

Naoto nói chuyện với những cảnh sát đang định đến chỗ cô.

“Họ muốn lấy lời khai à?”

-Takemichi

“...Takemichi, chị đừng ép bản thân mình quá.

Cứ nghỉ ngơi đi.”

-Naoto

“Trong lúc chị bị điều tra, em hãy tìm thông tin về cái chết của Ryuguji Ken.

Kisaki là kẻ đã khiến Touman trở nên thế này.

Chị muốn cứu cả Hinata, Akkun và cả Draken nữa.”



Takemichi cùng Naoto bắt đầu tìm hiểu về cái chết của Draken vào sáng hôm sau.

Chuyện của 12 năm trước nhưng cũng không tốn quá nhiều thời gian để tìm được thông tin lúc đó, vào ngày 3 tháng 8 năm 2005, một cuộc hỗn chiến của 50 người trong băng đảng đua xe máy đã diễn ra, một học sinh 15 tuổi tên Ryuuguujin Ken, cũng chính là Draken đã tử vong.

Cả hai người bắt đầu ngồi thảo luận những việc liên quan đến Toman cũng như Kisaki Tetta.

/Nếu như mình biết chỗ thi thể hoặc tro cốt của Akkun hoặc nơi chôn cất Draken thì mình có thể đến hỏi cậu ấy nhưng chắc chắn cậu ấy sẽ không nói.

Chắc chắn đã có kẻ can thiệp nên đám tang của cậu ấy không giống bình thường, thi thể cũng bị mang đi hỏa táng ngay sau đó mà không qua khám nghiệm./ -Takemichi thầm nghĩ.

“Chị nói nguyên nhân khiến Toman trở thành con ác quỷ như hiện giờ là do Sano Manjiro đã thay đổi?"

-Naoto

"Phải, Akkun đã nói với chị.

Mikey thay đổi kể từ cái chết của Draken, Kisaki vào lúc ấy liền trở thành kẻ đứng thứ hai của Touman.

Nếu Draken còn sống, chắc Touman sẽ không như vậy..."

-Takemichi

“Em đã xem thêm về vụ đó, là do nhóm của Draken và Mikey hỗn chiến.”

“Cái gì?

Tại sao bọn họ lại đối đầu với nhau.”

“Em không tìm được nguyên nhân vụ đó. vụ lần này của chị chính là tìm hiểu tại sao hai người họ lại hỗn chiến và ngăn chặn việc đó.

Nếu chị thành công không chỉ cứu được anh trai mà còn cả Sano Manjiro và Sendo Atsushi" -Naoto nghiêm túc nói.

“Được thôi, có điều chị băn khoăn nữa.

Về kí ức, trong khi kí ức của em được ghi đề lên nhau rõ ràng còn chị thì không.

Vậy có thể trong lúc chị ngủ, em hãy tìm các biện pháp thôi miên hoặc dùng sóng não cho việc phục hồi trí nhớ được không?

Nếu nó có tác dụng thì chị hy vọng việc chị nhớ lại sẽ giúp được gì đó.”

-Takemichi

“Được, chúc chị may mắn.”

Em lại bắt tay Naoto để trở về quá khứ.

Lúc bừng tỉnh, em thấy mình đang phòng hát karaoke và bị một cô gái nằm đè bên trên, quần áo thì lại không chỉnh tề.

"Xin lỗi vì lúc nãy tôi tưởng cậu là con trai."

-Ema

"Ừ, nhưng cậu xuống khỏi người tôi đã."

/Cô ấy là em gái của Shinichirou nhỉ?

Ổng có cho mình xem ảnh nhưng chưa gặp lần nào./ -Takemichi nén sự hoảng hốt của mình lại.

Ema xuống khỏi người Takemichi và điện thoại trong phòng đổ chuông.

Em cũng đứng dậy chỉnh lại quần áo đoàng hoàng.

Khi Ema nghe điện thoại xong, em mới nói.

"Xin lỗi nhưng tôi có việc cần phải đi rồi.

Mà chúng ta trả tiền chưa nhỉ?"

"Chúng ta trả tiền rồi."

-Ema

"Vậy tạm biệt."

Takemichi vội đi ra khỏi quán karaoke.

/Mình đang làm cái gì thế này!?

Cái tình huống éo le gì đây!

Hina mà biết thì mình sẽ tiêu mất!

Có khi ảnh sẽ đá mình mất!

Shinichirou mà biết thì mình cũng tiêu luôn!/ -Takemichi

Lúc Takemichi mải suy nghĩ thì giọng nói quen thuộc vang lên.

“Micchi, em đang làm gì ở đây vậy?”
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 21


Hinata đột nhiên xuất hiện sau Takemichi, một nụ cười tươi tắn dành tặng cho em.

“Hina!

Sao anh lại ở đây!?”

-Takemichi

“Anh vừa đi học thêm về.

Sao trông em căng thẳng thế?”

-Hinata

“Em đang nghĩ vu vơ chút chuyện thôi.”

-Takemichi

“Hôm qua khi đang ở trên sân thượng, em đã đột ngột bỏ về.

Hôm sau, cả ngày hôm đó em đã phớt lờ anh, có chuyện gì sao Micchi?”

-Hinata

“Em…”

Em chưa kịp trả lời thì chuông điện thoại vang lên.

“The person you have called is not available at the moment.

Please try again later.”

-Takemichi bắt máy mà trong lòng có chút bực bội.

"Tao Draken đây"

Từ phía đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam.

“Draken, mày gọi tao có chuyện gì vậy?”

-Takemichi

“Mày có rảnh không, đến đền thờ Musashi ở sông Tama đi, tất cả mọi người sẽ tập trung ở đó."

Draken nói xong tắt máy luôn chẳng để Takemichi nói gì.

“Hina, Draken muốn gặp em một chút.”

“Vậy anh cũng đi.”

-Hinata

Hinata và Takemichi cùng nhau đi đến đền Musashi, vừa đi cả hai vừa trò chuyện.

"Micchi, điều gì quan trọng với em nhất?"

-Hinata

"Điều quan trọng với em…"

Takemichi im lặng một lúc thì Hinata nói.

"Đối với anh chính là thời gian bên nhau.

Chẳng cần làm gì cũng được, khi anh dành thời gian với anh, thì chỉ cần đi dạo và nói chuyện cũng được.

Anh hy vọng sẽ có nhiều thời gian như vậy."

/Lãng mạng quá…

Đúng rồi, điều quan trọng nhất với mình chính là cứu Hina khỏi bị Touma ở tương lai giết.

Để cứu được Hina, mình cần ngăn cái chết của Draken./ -Takemichi

Đến nơi hẹn bầu không khí đầy trái tim và cẩu lương của hai người đã hoàn toàn biến mất.

Trước mắt Takemichi và Hinata là một đám bất lương mặc trang phục đen, người nào cũng đi moto, ai cũng cao lớn đáng sợ.

Hinata cảm nhận được nguy hiểm vội đứng trước Takemichi.

"Này hai thằng bọn mày kia nhìn cái gì hả!?"

"Nơi này là chổ tụ hợp của Touman, không liên quan thì cút đi!"

Một kẻ đến túm áo Hinata đe dọa.

"Tôi được gọi tới đây."

-Takemichi

"Hm?

Mày là Takemichi đúng không?

Một chàng trai có mái tóc màu tím đến hỏi, đó là đội trưởng phiên đội hai - Mitsuya Takashi.

"Đúng."

-Takemichi

"Theo tao, Mikey đang đợi mày."

Mikey đã chờ Takemichi từ lâu, thấy em đến thì vui mừng.

"Takemicchi, xin lỗi vì đã đột ngột gọi mày tới đây."

-Mikey tươi cười chào đón.

Lúc này Hinata cảm thấy hơi khó chịu, linh cảm mách bảo là phải đè trừng tên lùn hơn anh 180cm -162cm này.

"Sao mày dẫn theo bạn tới?"

-Draken

"Xin lỗi, tao cũng không định thế đâu."

-Takemichi

"Oh, Hinata, xin lỗi vì chuyện lúc trước.

Khi đe dọa cậu để thử Takemichi."

-Draken

"Không sao đâu."

-Hinata

Sau đó, Draken nhờ Ema dẫn Hinata ra chỗ khác.

Draken hô lên, người Touman liền ngay lập tức cúi người xếp thành một hàng dài dẫn lên ngôi đền.

"Cuộc gặp hôm nay của chúng ta là về Mobius, chúng ta sẽ có một cuộc giao chiến với chúng.

Thời gian sẽ rơi vào khoảng lễ hội Musashi.

Tao muốn nghe ý kiến từ bọn mày."

-Mikey

"Mitsuya, hãy giải thích cho Takemichi."

-Draken

Mitsuya lập tức giải thích cho Takemichi.

Nhìn Takemichi, ấn tượng của cậu là em có một vẻ đẹp phi giới tính, sức mạnh thì không biết thế nào mà khiến Mikey phải nhắc đến suốt như vậy.

Takemichi đột nhiên bị một người đá mạnh vào, nhưng em né được.

Thì ra do người đó đang bức xúc vì bạn mình bị đánh, em được biết khi Mitsuya giải thích thêm.

"Kẻ đứng đầu Mobius là Osanai đã đánh bạn thân của Pa, trói cậu ta lại còn cưỡng hiếp bạn gái cậu ta.

Người bạn đó đã đến gặp Pa với sự tuyệt vọng tột cùng."

Mitsuya quay đi.

"Có ai nghĩ là phiền phức nếu Toman giúp đỡ bạn thân của Pa không!?

Có ai không đồng ý giúp đỡ dù chúng đã làm những chuyện như vậy không!?"

Mikey hỏi những thành viên Touman.

Không ai phản đối cả.

"Được!

Ngày 3 tháng 8 tại lễ hội Musashi chúng ta sẽ có trận quyết chiến với Mobius!"

-Mikey
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 22


Tối đó, Takemichi suy nghĩ về lí do tại sao Mikey và Draken đánh nhau.

Nếu như theo dõi và biết được lí do thì quá tốt.

Nhưng nếu chỉ đích danh người cần theo dõi rồi chỉ đạo nhân viên của em làm việc thì quá lộ liễu.

Vì vậy tối đó Takemichi đã thức đêm khoanh vùng và ra chỉ thị các khu vực cần giám sát.

Còn bản thân sẽ tự lọc thông tin về Draken ra, ngoài ra còn giữ khoảng cách và theo dõi.

/Xin cảm ơn các bác hàng xóm đã truyền cho cháu bí quyết làm sao theo dõi người khác để không bị phát hiện./ -Takemichi

Khi em theo hai đối tượng đến hàng ăn đang thưởng thức cốc trà hoa quả thì bị giật minh.

Tao không thể tha thứ được!"

Mikey tức giận quát.

Draken ngồi đối diện nhíu mày bất lực mà không biểu hiện gì thêm, còn Takemichi ở đằng xa lại lo lắng quan sát thêm.

Mikey tức giận như vậy vì suất trẻ em của cậu không có cắm cờ.

Takemichi có nghe qua lời Shinichirou kể, nhưng không ngờ Mikey lại trẻ con đến vậy.

"Mày nên sửa cái thói ăn xong là lăn ra ngủ đi."

Draken bất lực.

Cậu phải cõng Mikey trên lưng, giống như mẹ cõng con vậy.

"Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi,

Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ" - Trích "Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ" (Sách giáo khoa)

Cuối cùng đến một bệnh viện.

Draken thả Mikey xuống.

Takemichi theo sau vào viện, Draken kéo Mikey đi thẳng đến một phòng bệnh, qua lớp cửa kính Takemichi nhìn thấy một cô gái đáng thương với thương tích đầy mình.

Em tức giận vô cùng, em đã thấy không biết bao nhiêu cô gái tầm tuổi này chết vì bị cưỡng hiếp, tương lai của họ vô cùng rộng mở, thế mà…

Với ngoại hình của Mikey và Draken thì việc gia đình cô gái coi họ và lũ bất lương hãm hại con gái họ đều như nhau, em chắc chắn gia đình cô ấy vô cùng tức giận và bất lực vì không làm được gì.

"Giờ chúng ta sẽ tính sổ với Moebius.

Chuyện trong thế giới của chúng ta, chúng ta sẽ giải quyết riêng.

Tất cả thành viên trong băng đều có gia đình, có những người họ trân trọng.

Không được kéo những người không liên quan vào, cũng đừng làm những người xung quanh họ phải khóc.

Giữ lấy trái tim biết suy nghĩ cho người khác thì dù cúi đầu cũng chẳng sao."

-Draken

Mikey đơ người một lúc, ánh mắt cậu xoay chuyển rất nhiều rồi cuối cùng cậu nhìn Draken.

"Kenchin tốt thật đấy, xin lỗi Kenchin, thật may khi có Kenchin bên cạnh."

/Mình đã hiểu tại sao khi Draken mất, Touman lại thành ra như vậy.

Draken là người bù đắp cho những thiếu sót của Mikey.

Đây không thể nào là mâu thuẫn nội bộ.

Còn mười bốn ngày nữa.

Mình cần về tương lai./ - Takemichi

Ở tương lai Naoto đang ngồi làm việc rất nhiều thông tin và dữ liệu liên tục thay đổi làm cậu phải điều tra kĩ.

Takemichi vừa tỉnh dậy đã nhờ cậu giúp đi tìm một người.

“Naoto, Osanai của Mobius hiện giờ đang ở đâu, hãy điều tra đi.

Đây là chuyện khẩn cấp.”

-Takemichi



Khi điều tra xong, em nhờ Naoto chở đến một công trường xây dựng.

“Xin lỗi Naoto, đây là tình huống khẩn cấp.

Khi về quá khứ và chứng kiến vài chuyện, chị nghĩ việc Draken và Mikey giao chiến là không đúng.

Nếu trong quá khứ Touma và Mobius bắt đầu giao chiến, Draken chết trong trận đó thì cách tốt nhất là đi hỏi Osanai, cựu tổng trưởng Mobius.”

-Takemichi

Cả hai đã phát hiện Osanai ngay lập tức khi hắn bị người giám sát công trường quát.

Em cùng Naoto lập tức đến hỏi và đưa hắn ra một quán cafe để lấy thông tin.

Trong quán, Naoto ép cung hắn một cách đầy chuyên nghiệp.

Osanai thì lại ấp úng như thể hắn đang sợ và không thể nói hết thông tin.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 23


Cuối cùng sau khi bàn bạc với Naoto, Takemichi liền bắt tay cậu một lần nữa quay về quá khứ.

Khi bừng tỉnh, em đang ngồi trên xe đạp cùng Akkun.

“Takemichi mày có nghe thấy tao nói gì không vậy?"

-Akkun

“Tao đang suy nghĩ vài chuyện.

Akkun, ước mơ của mày là gì?”

-Takemichi

“Sao đột nhiên mày lại hỏi vậy?

Mà thôi, ước mơ của tao chắc là làm thợ cắt tóc.”

-Akkun

"Mày chắc chắn sẽ trở thành một thợ cắt tóc giỏi. khách hàng đầu tiên sẽ là tao nhé?’ -Takemichi

“Được.”

-Akkun

“Mà dừng xe, tao nhớ ra tao có việc đột xuất.”

-Takemichi

Takemichi chạy thẳng đến một nhà xưởng bị bỏ hoang, chỗ đó là nơi Mikey, Draken, Pa, Peyan đang bàn bạc về vụ Mobius.

“Mikey, có thể dừng trận chiến với Mobius.

Tao nghi ngờ trong Touma có kẻ phản bội.”

-Takemichi

Em vừa nói xong thì Pa đến túm tóc em và đấm em.

Dù sao cũng học võ từ nhỏ, Takemichi đỡ cú đấm đó và dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn Pa.

“Giao chiến với Mobius sẽ khiến tình hình thêm phức tạp.

Mikey và Draken đều là bạn tao!”

-Takemichi

Pa vẫn tức giận, định đánh tiếp nhưng Draken đã giữ tay cậu ta lại.

“Takemichi đã nói sẽ không từ bỏ vậy chúng ta có nên tìm hiểu thêm về Mobius không?"

"Kenchin, mày đang chống lại Toman sao?"

-Mikey

“Hả?

Không phải chuyện đó.”

-Draken

“Không, chính là chuyện đó.”

-Mikey

Đột nhiên có giọng nói lạ vang lên, tất cả đều nhìn về phía cửa, một đám người mặc bang phục Mobius bước vào với kẻ đi đầu có khuôn mặt vô cùng huênh hoang, em nhận ra đó là Osanai.

/Nhìn ngứa cả mắt.

Hắn trông khác hẳn tương lai./ -Takemichi

“Bọn mày đang cãi nhau hả lũ trẻ ranh?”

-Osanai

“Thằng chó!”

“Mày sẽ giống hai đứa nó, tao đảm bảo như vậy.”

-Osanai

Pa lao đến đấm hắn, nhưng hắn đã né được và đánh gục Pa.

“Bang Tokyo Manji đổi tên thành liên hiệp trẻ trâu được rồi đó.”

Osanai ra hiệu cho các thành viên trong Mobius đi vào.

“Bọn mày muốn đánh nhau với Mobius hả?

Đừng hòng thoát.

Đây là chiến tranh.”

-Osanai

“Từng này người mà đi tập kích lũ trẻ trâu nhỉ?

Đúng là rác rưởi như tao nghĩ.”

-Mikey

“Hả!?

Tao chẳng nghe thấy gì cả!

Mày lùn quá!

Nói gì tao không nghe rõ!”

-Osanai

(Mày lùn quá!

Nói gì tao không nghe rõ!) -Câu này do nhà xuất bản IPM dịch.

“Này mày nhìn chằm chằm vào tao cái gì hả!?

Tao ghét ánh mắt đó.”

Osanai tiến đến chỗ em, hắn khó chịu vì ánh mắt em, nó như thể có thể nhìn thấy mọi thứ.

Hắn vung tay lên đấm em, nhưng đã ăn một cú vào mặt.

“Đối thủ của hắn là tao!”

-Pa

“Pachin, mày không được đánh với Mobius.”

-Takemichi

“Hanagaki, cứ để đó cho Pachin.

Pachin có học võ, một mình cậu ta có thể hạ cả nhóm người.

Nên tuyệt đối sẽ không thua đâu.”

-Peyan

“Không phải như thế!”

-Takemichi

/Không được, Draken sẽ chết mất, cả Hin, Akkun cũng…/ -Takemichi thầm nghĩ.

“Takemicchi, đứng yên mà xem đi.”

-Mikey

Pa đấu với Osanai, nhưng hắn rất mạnh so với cậu, Takemichi thấy lo lắng vì Pa đã bắt đầu dần mất ý thức.

Khi Pa gục xuống thì Mikey đến đỡ cậu ấy và khẳng định Pa không thua.

Trong khi tên Osanai và đám Mobius mải cười nhạo thì Mikey đã vung chân cho hắn một cú đá.

“Tổng trưởng của tụi mày đã bị tao đánh bại rồi, lũ khốn tụi mày còn không mau biến đi!

Nghe cho rõ đây, Toman là của tao, chỉ cần có tao ở đây không được ai làm tổn thương Touman!"

-Mikey

Osanai đã bị đánh gục dưới đất đứng dậy, xông đến phía Mikey với một chai thủy tinh bị vỡ.

Draken vội chắn trước Mikey, trong khoảnh khắc đó, Takemichi đã tưởng như Draken sẽ bị đâm, nhưng cậu tóm lấy tên Osanai và dùng đầu gối thúc mạnh vào bụng hắn.

“Osanai, tao sẽ chỉ cho mày biết tại sao mày lại thua.

Vì mày đã lạc lối vào con đường bất lương.

Cú đánh này thay cho bố mẹ của cô gái đáng thương đó.

Draken tiếp thêm một đòn nữa.

"Cái này là dành cho tất cả những việc xấu mà mày đã làm với cô gái đó và với tất cả những người khác.

Hiểu chứ?

Bọn mày muốn thử không?

Hãy ghi nhớ lấy tên Mikey!

Có thằng nào ý kiến gì không hả!?

Nếu không, Mobius từ hôm nay sẽ ở dưới trướng Touman!"

-Draken
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 24


Tiếng còi cảnh sát từ xa vang lên, mọi người và cả Takemichi mừng hơi sớm.

“Khỉ thật, là cảnh sát.”

-Draken

“Họ tới đây chúc mừng chiến thắng của chúng ta nhỉ?”

-Peyan

“Chạy thôi Takemicchi!”

-Mikey

“Này Mobius!

Chúng mày chạy một mình đi, tao sẽ giữ Osanai lại!”

-Draken

/Có gì đó không ổn, Osanai ở tương lai đã nói trận chiến này vô cùng khủng khiếp.

Mình đã bỏ sót cái gì?/ -Takemichi

Pachin đã dùng một con dao đâm vào lưng của Osanai.

"Tao không thể tha cho thằng khốn Osanai này được"

"Mày bị điên hả Pa!"

-Draken

Khác với vẻ kinh ngạc của mọi người, Pachin vô cùng bình tĩnh nhìn Draken và Mikey.

"Xin lỗi Mikey, tao sẽ đi đầu thú đây.

Peyan, tam phiên đội giao lại cho mày."

Pachin nói với khuôn mặt vô cùng bình tĩnh.

"Đừng có đùa Pa, mày phải đi với bọn tao!"

Mikey bị Draken giữ lại.

Takemichi cũng chạy theo Mikey, Draken và Peyan.

/Mệt quá!

Sao tự dưng đầu mình lại đau thế này?

Trận chiến thế này thì mình cần đặt hàng ngay mấy cái găng tay chống cắt để đánh đấm!/ -Takemichi thầm nghĩ, đầu em tự dưng đau như búa bổ, đột nhiên em ngất đi.



Em nhận thấy mình đang ở trong một nơi nào đó.

/Không đúng, mình vừa ngất đi ở một con hẻm khi đang chạy khỏi cảnh sát cùng nhóm Mikey mà./ -Takemichi thầm nghĩ, em ngắm nhìn khung cảnh xung quanh.

Em đang ở bệnh.

Em không rõ đây là thực hay mơ, em cầm vạt áo mình lên và miết nó vào tay.

/Không có cảm giác gì, đây là mơ…/ -Takemichi thầm nghĩ, cảm giác thô khi sờ lên vải là cách mà em xác định hiện thực và giấc mơ.

“Khu vực này chắc là khoa sản của bệnh viện.”

Một tiếng khóc thu hút sự chú ý của em, tại một phòng bệnh ấm áp, một người mẹ đang bế đứa con của mình, khi em đi vào căn phòng đó, không ai nhìn thấy em như thể em là một hồn ma.

“Mẹ…”

-Em nhìn người đang bế đứa trẻ, đó là mẹ và em khi còn rất nhỏ.

Nhìn tấm lịch trên tường, hôm đó là ngày 30 tháng 6 năm 1991.

Cánh cửa được mở ra lần nữa, là bà và bố đang mang hoa quả vào.

Bố đã từng nói ông ân hận vì không thể ở bên em ngay những phút đầu, nhưng em thấy như vậy là đủ để em cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Còn bà nội của em, một người vô cùng nhân hậu, bà mất khi em còn rất nhỏ.

“Con chắc bà đã nói chuyện với các vị thần tới khi ngài điếc tai để con có được cơ hội này.”

-Takemichi

Nói xong, em quay người đi ra ngoài, dù sao thì đây vẫn chỉ là một giấc mơ, nhưng đó là giấc mơ về quá khứ.



Takemichi tỉnh dậy trên giường bệnh, Ema đang đứng bên cạnh giường bệnh.

“Ema…

đây là bệnh viện…”

-Takemichi

“Chị đã thấy ổn hơn chưa?

Em không hiểu tại sao họ lại cho một cô gái vào Touma đấy, đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.”

-Ema

"Vậy nhóm Mikey và mọi người thế nào?

Họ không sao chứ?"

-Takemichi

“Mikey và Draken hai người họ....bọn họ cãi nhau to rồi. em không biết tại sao hai người họ lại như vậy, đột nhiên to tiếng với nhau Touman còn chia ra làm hai phe Draken và Mikey nữa…

Sau khi Pachin bị bắt, mọi người bắt đầu mâu thuẫn.”

Ema sai rồi, Takemichi chiến lắm, chỉ là người khác không biết thôi.

Ema bắt đầu khóc, Takemichi thấy mọi chuyện rất nghiêm trọng.

“Ema, nín đi.

Mọi chuyện sẽ ổn thôi…”

Takemichi nhẹ nhàng an ủi cô, em chỉ biết ôm lấy đối phương mà dỗ dành.

Takemichi thấy không ổn chút nào, em muốn biết nguyên nhân gây ra mâu thuẫn nội bộ là gì, nhưng Ema cũng không biết.

Lúc này, Hinata đẩy cửa đi vào, anh thấy Takemichi đang an ủi Ema liền ghen tị vô cùng.

Anh cũng muốn được Micchi của anh ôm vào lòng an ủi.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 25


Takemichi đi từ chỗ nhận hàng về, cái găng tay chống cắt đã được ship đến chỗ Akane và em đến đó để lấy, do không muốn ship đến nhà.

Vừa về đến nơi, em thấy ngoài sân nhà là các chậu hoa vỡ nát, xe đạp đổ, ghế, gậy bóng chày gãy, nói chung là vô cùng bừa bộn.

Thủ phạm chính là Draken và Mikey.

Vì thế Takemichi phải dùng bí thuật thông não làm cho hai tên này tỉnh ngộ.

Còn đám bạn của em đang ngồi ăn dưa hấu và hóng drama.

Sau khi mọi chuyện đã ổn, Takemichi ngồi thống kê thiệt hại và gọi điện cho Shinichirou.

"Alo, Micchi-chan.

Em gọi cho anh có chuyện gì không?

Nhớ anh quá đúng không?"

-Shinichirou bắt máy.

"Dạ không thưa anh.

Em xin trân trọng thông báo là Mikey và Draken đã đến phá nhà em.

Thiệt hại bao gồm…"

Takemichi đọc một loạt những thứ bị phá hỏng.

"Nhớ đền cho em hoặc bảo Mikey đền cho em.

Tạm biệt."

Takemichi cúp máy nhưng Shinichirou gọi lại.

"Khoan đã, Micchi!

Anh…"

"The person you have called is not available at the moment.

Please try again later."

-Takemichi

"Micchi, đừng ngắt máy!

Anh sẽ bảo Mikey đền cho em!"

-Shinichirou

"Thật không?"

-Takemichi gằn giọng.

"Thật, quân tử không nói hai lời."

-Shinichirou

"Em còn tưởng là quân tử trả tiền mười năm chưa muộn."

-Takemichi

"Với em anh luôn giữ lời."

-Shinichirou

"Ok, tạm biệt."

Takemichi tắt điện thoại.



Ngày 3 tháng 8, Takemichi đi dự lễ hội cùng Hinata.

Hôm đó, em vẫn ăn diện như một đứa con trai nhưng lại khiến không biết bao nhiêu cô gái phải quay lại liếc nhìn một Takemichi đẹp phi giới tính.

Hinata dù bên ngoài đang tươi cười nhưng bên trong là bể dấm.

Ảnh bắt quả tang Takemichi hớp hồn người ta.

Trong mắc họ, Takemichi hiện lên như một người cực kì đẹp trai, chỉ cần cười nhẹ thôi cũng khiến người ta xao xuyến.

Em cùng Hinata đi chơi khắp lễ hội.

Takemichi rất thích trò gắp gấu, vì em rất ít khi gắp trượt, các cụ độ mà.

Chỉ với một lượt gắp, em đã gắp được một con gấu bông to màu hồng.

Ở máy gắp gấu bên cạnh, Ema không gắp được thì hơi buồn.

"Ema, em có muốn con gấu này không?

Anh không cần."

-Takemichi

"Tuyệt quá cảm ơn anh."

Trong phút chốc, Ema tự hỏi tại sao một cô gái giả trai như Takemichi đã khiến bao nhiêu cô nàng không biết em là nữ xao xuyến thế.

Khi em và Takemichi đang đi chơi thì trời mưa, cả hai vội chạy đến dưới những tán cây để trú.

Đang đi, Takemichi vô tình trượt chân, em ngã vào trong lòng Hinata.

"Ah, em xin lỗi."

Takemichi nhận ra là mình đang bị ôm chặt trong lòng Hinata, em cảm nhận được rõ cơ bụng săn chắc.

Anh không biết làm vậy khiến em dễ mất liêm sỉ lắm à?

Sau một lúc im lặng, Hinata cúi xuống gần em hơn, khi đôi môi hai người sắp chạm nhau thì chuông điện thoại vang lên, em vội bắt máy,

là Yamagishi gọi.

"Tiêu rồi Takemichi, Mikey và Draken đang gặp nguy hiểm!"

-Yamagishi bên kia điện thoại hốt hoảng nói.

"Mày nói vậy là sao?

Hai người họ đang ở đâu!?"

"Tao không biết!

Mikey với Draken làm hòa rồi nhưng mà Touman vẫn chưa biết việc đó, hiện giờ Touman vẫn còn chia làm hai phe!

Tao vô tình biết được có kẻ người muốn giết Draken!"

"Gì cơ?"

Takemichi vội quay sang Hinata, em nói.

"Em có việc gấp cần phải đi một chút!"

Takemichi vội chạy đến đền Musashi, em phát hiện tên Kiyomasa đang nhận dao từ một kẻ trong Mobius rồi em chạy vội đi tìm Draken.

Trên đường, em lấy găng tay chống cắt ra đeo vào vì linh cảm và các cụ bảo vậy.

"Takemicchi!

Mày đi một mình à!?"

-Mitsuya nhìn thấy em giữa đường.

"Không ổn rồi Mitsuya, Draken sắp bị tấn công"

"Tao biết."

- Mitsuya

"Sao mày biết?"

-Takemichi

"Mày thì sao?"

-Mitsuya

"Từ Kiyomasa."

"Tao là từ Peyan.

Mikey muốn dùng tiền để cứu Pachin ra nhưng Draken phản đối, sau đó bọn họ cãi nhau to rồi Touman chia làm hai"

"Không phải hai người họ làm hòa rồi sao?"

"Phải cảm ơn mày đấy Takemicchi, tao rõ ràng là đội trưởng nhị phiên đội nhưng vẫn không ngăn được việc Touman lục đục nội bộ thế mà mày lại làm hai đứa nó làm hoà"

"Cũng chẳng có gì đâu, ở đây có bãi để xe nào không!?"

Takemichi vội hỏi khi nhớ tới thông tin Draken thiệt mạng ở bãi để xe.

"Có một cái nằm ở kia!"

Mitsuya khó hiểu nhưng cảm thấy lời Takemichi nói vô cùng đáng tin nên chạy theo em.

Khi đến nơi, cả hai thấy một đám người mặc bang phục Mobius nằm la liệt dưới đất bất tỉnh.

Draken vẫn còn sống.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 26


Draken hẳn là mất sức khá nhiều và một phần lý do là vết thương ngay đầu làm Draken lảo đảo.

Ema đứng gần đó cũng vô cùng lo lắng.

"Takemichi...

Mitsuya...may quá..."

Ema đứng phía sau dường như sắp rơi nước mắt.

"Peyan, mày đang làm gì với bọn Mobius hả?"

Mitsuya tức giận khi thấy Peyan đang đứng cùng với đám tàn dư Mobius.

"Im đi Mitsuya, tao sẽ giết luôn cả mày đấy!"

-Peyan

"Peyan!

Mày là đồ hèn.

Tấn công từ phía sau với một đám đông như vậy mà còn là nam nhi à?"

-Ema

"Ah…

Mệt quá…"

-Draken

"Draken-kun không sao chứ?"

-Takemichi

"Ừ…

Bọn này có khoảng hai mươi người…

Còn lại giao cho mày đó Mitsuya."

-Draken

"Bọn mày tính hai người chọi cả hội hả?"

Một tên lên tiếng, hắn cười cợt xem Mitsuya như một thằng ngốc.

"Im đi, thằng ngu.

Chỉ có một thôi."

-Mitsuya

"Giết hết ba đứa nó đi!"

-Bọn Mobius xông về phía Mitsuya.

Trong khi đó, Takemichi vừa phòng thủ vừa nhìn xem tên Kiyomasa đang ở đâu, trời mưa lớn, Mobius lại đông như vậy tầm mắt bị khuất đi nhiều.

Giữa lúc ấy tiếng xe vang lên, Mikey với con xe CBT250T huyền thoại chạy thẳng vào giữa trung tâm trận đấu.

Draken và Mitsuya nhìn nhau cười, tiếng xe quen thuộc mà hai người họ đang đợi cuối cùng cũng xuất hiện.

"Ra vậy, gọi tao ra làm chuyện khác để tấn công Draken nhỉ?

Vì lỗi của tao nên Touman mới chia làm hai nhỉ?"

-Mikey

"Tao chỉ làm vì Pachin!"

-Peyan

"Đó không phải cách của mày.

Kẻ nào đã xúi giục mày?"

-Mikey

/Kẻ xúi giục Peyan?

Có thể là Kiyomasa chăng?/ -Takemichi thầm nghĩ.

"Mikey cũng đang nổi giận sao, bất ngờ thật đấy"

Một kẻ nữa xuất hiện, hắn được một kẻ phía sau cầm ô che, đi ngang qua đám Mobius, bọn họ khi thấy hắn đều sợ hãi cúi chato nhường đường.

Kẻ lạ mặt đó cao hơn so với Draken nhiều, trên tay là điếu thuốc chưa tắt, giọng nói đầy cợt nhả.

"Mày là thằng nào?"

Mikey hỏi, cậu ghét việc phải nói chuyện với lũ cao hơn cậu, mà đây là cao hơn rất nhiều.

"Tao là Hanma, tổng trưởng tạm thời của Mobius"

"Mày là kẻ đứng sau tất cả?"

"Mày phiền thật đấy, Mikey"

Mikey vung cú đá, Hanma thế mà đỡ được chỉ với một tay.

Draken, Mitsuya, Peyan không tin vào mắt mình, vì Hanma đỡ được cả cú đá của Mikey.

"Mày nóng tính thật đấy Mikey" -Hanma nói, điếu thuốc trên tay rơi xuống đất, bị dẫm nát tàn nhẫn.

"Mục đích của tao là để phá huỷ Touman, bắt đầu từ việc giao chiến nội bộ.

Tuy có thay đổi thì kết quả vẫn ok.

Vì từ nay sẽ không còn Mikey vô địch nữa!

Bởi vì tao sẽ giết mày, Mikey!"

-Hanma

Hanma đột nhiên cười lớn, đưa một tay che đi nửa khuôn mặt, mà trên mu bàn tay đó được xăm một chữ "Phạt" lớn.

"Nhìn đi Mikey, Mobius bọn tao có khoảng 100 người còn Touman bọn bây có gì, chỉ có 5 người tụi bây thôi!

Tao không phải kẻ ngọt ngài như Osanai đâu, nếu tụi mày có kẻ bỏ trốn thì tao sẽ đuổi theo và đấm cho bay hàm những kẻ đó, rõ chưa!?"

"Đã rõ!"

"Tốt lắm, nghe rõ đây giết chết Mikey và Draken cho tao!"

/Không ổn rồi.

Mình đã ngăn được giao chiến nội bộ, nhưng lại có một giao chiến khác.

Naoto không nói gì về việc này.

Lịch sử vận hành theo cách khác, hay ban đầu trận chiến này đã diễn ra?/ -Takemichi

Tiếng của rất nhiều chiếc xe phân phối lớn vang lên, những người đó đều maqcj đồng phục của Touman.

"Vậy là cuối cùng cũng tới rồi."

-Mitsuya

Gì đây, đánh nhau mà không gọi người nhà là sao?"

Một người lên tiếng, cậu ta có khuôn mặt mỉm cười vui vẻ với mái tóc cam bồng bềnh như kẹo bông gòn, đi phía sau cậu ta là một người giống hệt chỉ là khuôn mặt cau có cùng mái tóc màu xanh.

Takemichi có biết hai người này, họ là anh em song sinh Kawata đội trưởng và phó đội trưởng tứ phiên đội.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 27


Các đội trưởng và thành viên Touman đến tiếp viện, tình thế đã thay đổi.

Khi trận chiến đang hỗn loạn, Takemichi thấy tên Kiyomasa đi ngang qua mình.

Em nhận thấy điều chẳng lành vội tìm Draken, khi em tìm được thì Draken đã bị đâm.

"Draken!"

-Takemichi

"Có chuyện gì vậy Takemichi!?"

-Mikey

"Draken bị đâm rồi!"

Takemichi hét lên, em vội kéo Draken dậy, cõng cậu ấy lên lưng mình và cố chạy khỏi đám người đang đánh đấm hỗn loạn.

"Takemicchi!

Draken trông cậy vào mày đó!"

-Mikey hét lên với em khi đang bị Hanma cản đường.

Em chạy khỏi bãi đỗ xe thì gặp được Ema và Hinata đang vô cùng hốt hoảng.

Thì ra trong lúc em chạy đi, Ema đã đi tìm Hinata.

"Draken sao rồi?"

-Ema

"Anh đã gọi xe cấp cứu rồi."

-Hinata

"Draken vẫn còn sống.

Bao giờ xe cấp cứu tới vậy?"

Takemichi đặt Draken xuống đất, cởi áo khoác ngoài ra gấp lại, em ấn nó vào vết thương của Draken để cầm máu.

"Anh cũng không biết, chắc vì trời mưa và đang lễ hội nên tắc đường."

-Hinata

"Gì đây, Draken mày vẫn chưa chết à?"

Kiyomasa lên tiếng, hắn ngạc nhiên vì tên này vẫn còn sống sau cú đâm đó.

"Hina-chan, anh mau đưa Draken và Ema đến nơi an toàn, lũ này để em"-Takemichi

Em nhanh chóng chuyển Draken sang để Hinata cõng.

Hinata muốn ngăn em lại nhưng không được, trên lưng anh vẫn còn Draken đang thoi thóp.

Anh biết Takemichi rất mạnh nhưng vẫn vô cùng lo lắng.

Thấy em đứng ra bảo vệ những người còn lại, Kiyomasa và đám đằng sau cười nhạo em yếu đuối và nói những lời khó nghe.

"Mày sẵn sàng chưa?

Tao sẽ đấu với mày."

-Takemichi

"Mày nói cái gì hả thằng này?

Nhìn là đã biết mày thua chắc rồi."

-Một tên đứng sau Kiyomasa cười nhạo em.

"Tao sẽ không thua."

-Takemichi

"Hế, Tao cược 100 triệu cho Takemicchi."

-Draken

"Ema cũng cược 100 triệu cho Takemichi."

Ema đứng phía sau cũng lên tiếng.

"Anh cũng cược 100 triệu cho Micchi."

"Này, sao lại đặt cược lúc này?

Đó là niềm tin đúng không?"

Takemichi như có thêm dũng khí, em vung nắm đấm về phía Kiyomasa, nhưng hắn đang cầm một con dao, hắm đâm thẳng vào lòng bàn tay của em với một nụ cười gian xảo.

Nhưng em đã có linh cảm từ trước vào đeo găng tay chống cắt mình mang từ trước vào.

Takemichi nhanh chóng nắm giặt lấy con dao ném đi chỗ khác rồi tung một cú đá vào thẳng mặt tên khốn Kiyomasa, ngã xuống bất tỉnh.

Nhưng vấn đề chính là vẫn còn đám đằng sau.

"Lên hết đi, tao sẽ xử lí cả."

-Takemichi

Lúc này, bộ tứ Mizo cũng đến hỗ trợ em.

Tiếng xe cảnh sát và cấp cứu vang lên, lũ đi theo Kiyomasa vội chạy toán loạn.

"Micchi, cảnh sát và xe cấp cứu đến rồi" -Hinata



Trên xe cấp cứu, Draken đang được các bác sĩ bao vây xung quanh, nghe những lời từ bác sĩ, em biết tình hình nguy cấp đến mức nào.

Takemichi run rẩy chấp tay lại cầu nguyện vì người khác không thể hiểu một người có khả năng biết người khác sắp chết khi nào như em.

"Takemicchi, cảm ơn mày...mày là ân nhân của tao"

Draken đưa tay ra trước mặt Takemichi, dùng sức lực cuối cùng của mình thều thào nói.

Em nắm chặt lấy tay Draken.

"Dừng lại đi, mấy lời đó không giống mày tí nào."

"Mikey giao lại cho mày…"

"Cái gì?"

Takemichi giật mình sau câu nói đó, em nhìn lên thiết bị hiển thị nhịp tim, tim của Draken đã ngừng đập.

"Tim bệnh nhân đã ngừng đập rồi!"

"Ý thức rất thấp mau chuẩn bị CPR!"

Xe cấp cứu dừng trước cổng bệnh viện, Draken được đưa đến phòng phẫu thuật.

Hinata và Ema cũng vừa chạy đến.

Một y tá mặc đồ phẫu thuật xanh ra ngoài nói mọi người hãy chuẩn bị tâm lí, Ema gục vào Takemichi và khóc.

"Takemichi!

Draken sao rồi!?"

Mitsuya chạy đến cùng với Peyan, cả hai người lấm len, đầy bùn và máu bắn lên cũng vô cùng lo lắng.

"Trước khi đến bệnh việc, mạch của Draken đã…"

-Takemichi

" Takemicchi."

-Mikey

Mikey vô cùng bình tĩnh khác xa sự lo lắng của mọi người.

"Mọi người ồn ào quá.

Đây là bệnh viện, giữ im lặng chút đi…

Kenchin từ ngày xưa đã nói là nhất định sẽ bảo vệ tao.

Chuyện này chắc chắn khong phải không có nghĩa lý gì.

Cậu ấy đã cùng giao hẹn thống lĩnh thiên hạ mà.

Vậy nên Ema, Mitsuya, Peyan, Takemicchi hãy tin tưởng Kenchin."
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 28


Đã mấy tiếng trôi qua, đèn bên ngoài phòng phẫu thuật tắt, các các sĩ phẫu thuật bắt đầu đi ra.

"Phẫu thuật thành công, bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch."

"Tuyệt!

Draken sống rồi!"

Takemichi vui mừng, em nhớ lại khoảng thời gian cách đây mấy năm.

Khi em một mình ngồi trước phòng phẫu thuật khi cứu Akane.

"Tao sẽ đi báo cho các anh em Touman!"

-Mitsuya

"Mày không đi hả Peyan?"

-Takemichi

"Tao không thể gặp mọi người nữa."

-Peyan

"Peyan, chuyện mày nghĩ cho Pachin thì mọi người cũng sẽ hiểu thôi.

Người suy nghĩ nhiều nhất cho Pachin là Draken.

Draken từ hôm đó ngày nào cũng đi gặp người thân của Pachin, dù không gặp được vẫn đứng chờ bên ngoài một mình.

Mày đâu biết về Draken như thế.

Hãy xin lỗi tử tế đi.

Cả Draken, Pachin và mọi người."

-Mitsuya

"Ừ…"

-Peyan

"Mừng mày trở lại Peyan."

-Mitsuya

Takemichi nhìn đồng hồ, đã hơn mười hai giờ đêm vậy là sang ngày 4/8.

/Vậy đã sang ngày 4 tháng tám!

Vậy là mình cứu được Draken rồi!

Naoto, chị làm được rồi!

Nhiệm vụ bảo vệ Draken hoàn thành!...

Mà Mikey đâu rồi?/

Takemichi quay lại bên trong bệnh việc, em thấy Mikey đang tựa lưng vào tường, trông cậu ấy trong lòng đầy rối bời.

Em nhận ra, Mikey đã cố gắng tỏ ra kiên cường để động viên tinh thần mọi người lúc đó.

Rồi Mikey để cơ thể của mình trượt xuống, bàn tay run rẩy ôm lấy khuôn mặt, Mikey đang khóc như một đứa trẻ.

Em thấy vậy định rời đi, nhưng Mikey đã nhìn thấy và gọi em lại.

"Takemicchi…"

"Ừ, tao đây."

"Kenchin vẫn còn sống…"

"Đúng vậy, Draken không sao rồi…Mikey."

Mikey liền tựa vào em và tiếp tục khóc.

Em nhớ cái cách mà Shinichirou hay xoa đầu em.

Em cũng đưa tay lên xoa đầu Mikey.

"Mikey, mọi chuyện ổn rồi."

Mikey lại càng khóc to hơn và níu chặt tay em.

Takemichi đành thở dài và im lặng để Mikey có thể khóc để giãi bày hết những gì trong lòng.



Ngày mười tháng tám, đã một tuần kể từ trận chiến đó.

Tin đồn cứ nối tiếp tin đồn khiến em không muốn ra ngoài chút nào.

Mỗi lần ra ngoài là muốn đội quần luôn á.

Em đường đường là boss ẩn của bao nhiêu chỗ, một người hai sáu tuổi cơ mà, đã thế không chỉ người sống mà cả người chết cũng đến chúc mừng em, làm em phải bất lực đuổi hết đi.

Hôm nay cũng là ngày em đến bệnh viện thăm Draken, em mang theo hoa quả đến làm quà.

"Mikey có quà cho mày đấy"

Draken chỉ về phía túi giấy được đặt bên trên ghế.

"Bang phục?"

-Takemichi

"Đó là bang phục Mikey đã mặc lúc mới thành lập Touman, nó là thứ quý giá nhất với cậu ấy, được xem là sinh mệnh của Touman."

"Ồ."

"Mặc hay không mặc là phụ thuộc vào mày nhưng tao muốn mày giữ nó, Mikey nhắn với mày như vậy đấy."

Draken nói, rồi cậu bước đến đứng trước mặt Takemichi.

"Tất cả mọi người đều công nhận mày là người hùng của Touman, trong đó có tao.

Takemichi à, hãy nhận lời cảm tạ sâu sắc nhất của tao"

Nói rồi Draken cúi người xuống trước mặt Takemichi

"Tao rất cảm ơn mày, xin mày hãy quý trọng bang phục."

"Rất cảm ơn bọn mày.

Một ngày nào đó, tao sẽ trở thành người hợp với cái này."

"Mày đi gặp Mikey đi.

Có lẽ cậu ta ngủ trưa trên sân thượng."



Takemichi đi lên sân thượng, gió thổi mát rượt, trời nắng đẹp.

Đó là người bình thường, còn em thì đôi lúc không kiểm soát năng lực của mình nên thấy cả cảnh người ta từng nhảy lầu tại bệnh viện.

Khó chịu thật đấy, cơn nhức đầu này chẳng chịu biến mất.

Tại sao Hanma lại lên kế hoạch làm Touman giao chiến nội bộ?

Tại sao lại lợi dụng Kiyomasa?

Takemicchi, mày đã nhận ra Kenchin là mục tiêu của trận chiến và muốn ngăn cản, làm sao mà mày biết được"

Mikey đang nằm thấy em liền đứng dậy nghiêm túc hỏi.

/Chẳng lẽ Mikey nhận ra?

Không, nếu thế thì cậu ấy cũng không có bằng chứng./ -Takemichi

"Tao vô tình thấy được đám Kiyomasa bàn bạc gì đó mờ ám thôi."

-Takemichi

"Takemicchi, nhờ mày mà Kenchin được cứu.

Cảm ơn mày."

Sau khi bắt tay với Mikey, Takemichi tạm biệt và đến nhà Hinata.

Takemichi thấy cũng đến lúc em nên quay về tương lai rồi, Draken đã được cứu sống vậy tương lai sẽ được thay đổi và Touman sẽ không trở nên tàn ác.

"Micchi, em đến đột ngột vậy?"

-Hinata
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 29


"Micchi, em lúc nào cũng đến đột ngột như vậy."

-Hinata

"Em xin lỗi.

Naoto có nhà không vậy?"

-Takemichi

"Em ấy có nhà, em đợi một chút.

Naoto!

Takemichi tìm em này!"

"Mà Hina này, em có quà cho anh."

Takemichi đưa ra một hộp quà.

Hinata nhận lấy và mở nó ra, bên trong là một sợi dây chuyền với mặt dây hình cỏ bốn lá.

Anh đeo nó lên và hôn nhẹ lên mặt dây chuyền.

"Micchi, anh sẽ trân trọng nó."

Hinata cười như ánh mặt trời rồi ôm Takemichi.

"Em hèm, xin lỗi đã làm phiền hai anh chị tình tứ.

Nhưng hai người biết đây là chỗ nào mà."

Naoto vừa mới từ trong nhà đi ra thì bị một đống cơm chó đập vào mặt.

Hinata vội buông em ra.

"Naoto!

Em ra từ lúc nào vậy!?"

-Hinata

"Món quà đẹp ghê ha."

Naoto dùng vẻ mặt chán nản và có phần khinh bỉ trả lời.

"Ai cho em nhìn trộm?"

-Hinata

"Gọi thì người ta ra thôi anh."

-Naoto

"Ra rồi thì phải lên tiếng chứ!"

-Hinata

"Naoto, bắt tay nào."

-Takemichi

"Chị Takemichi thích bắt tay sao?"

-Naoto

"Ha ha, đại khái là thế."

-Takemichi

Cả Hinata và Naoto đều khó hiểu nhìn em, nhưng em chỉ bình tĩnh nói.

"Hina, anh phải sống thật tốt.

Naoto phải bảo vệ tốt bản thân mình và anh trai đấy."



Takemichi mở mắt, em đang ở nhà của mình và nằm trên chiếc ghế đệm êm ái.

Em vội mở điện thoại.

"Sao số điện thoại của Naoto lại không liên lạc được?"

Thông báo lịch hẹn vang lên, em có hẹn ở tiệm cắt tóc.

Hiện giờ đang không biết làm gì, em liền đến tiệm cắt tóc như trên điện thoại.

Tại đó, Akkun đã chờ em sẵn.

"Takemichi, đợi tao dọn dẹp xong chút đã."

-Akkun

"Ừ.

Vậy mày có tiệm cắt tóc riêng rồi à?"

-Takemichi

"Chưa, tao chỉ là thợ phụ, ngày nào cũng làm mấy chuyện vụn vặt thôi.

Hôm nay tao gọi mày tới vì tháng sau tao được lên làm thợ cắt chính.

Nên làm mẫu cho tao nhé, bắt đầu thôi quý khách"

“Được, mày chỉ tỉa ít đuôi tóc thôi nhé.”

-Takemichi



Sau khi cắt tóc xong thì em nhận được một cuộc điện thoại số lạ.

“Alo.”

-Takemichi

Chị thành công rồi nhỉ?”

“Naoto phải không?”

-Takemichi

‘Vâng, chắc chị mới vừa trở về từ quá khứ.

Tuyệt thật, chị làm được rồi.

Tất cả đã thay đổi, chúng ta đi gặp anh trai em thôi.”

-Naoto

Một lúc sau, Naoto đã đến đón Takemichi từ tiệm cắt tóc.

“Em đã điều tra từ đầu, vụ cái chết của chị em đã không xảy ra.”

-Naoto

“Giao chiến của Touman hả?”

-Takemichi

“Vâng.”

-Naoto

“Naoto, tim chị giờ đập thình thịch luôn đấy.

Có thể gặp Hina ở hiện tại giống như là một giấc mơ vậy.”

“Cũng đã mười hai năm kể từ khi hai người chia tay rồi.

Giờ anh trai em đã trưởng thành hơn nhiều.

Anh ấy giờ đang làm giáo viên trong trường tiểu học.

Đến nơi rồi chị.”

-Naoto

Naoto dừng xe trước một chung cư, khi Naoto đang dẫn đường thì em lại do dự.

“Naoto, chị quả nhiên không nên đến gặp.”

“Sao chị tự nhiên lại vậy?”

-Naoto

“Suy cho cùng thì chị cũng là người cứu mạng Hina, nhưng anh ấy đâu có biết nhỉ.

Naoto có thể gặp vì em là em trai anh ấy mà.

Nhưng mà chị lại là một kẻ hoàn toàn xa lạ.

Chỉ cần Hina hạnh phúc là đủ rồi.

Chị về đây.”

-Takemichi

Em quay lại và khi sắp ra khỏi khu chung cư, em đã va phải một người.

“Micchi.”

Takemichi bỗng nhiên rơi nước mắt.

“Micchi, lúc nào em cũng đến đột ngột thật đấy.”

-Hinata

Hiện giờ cả Takemichi, Hinata và Naoto đang cùng nhau ngồi uống trà trong nhà Hinata.

Không khí vô cùng gượng gạo giữ em và anh khiến Naoto sốt ruột gõ lên mặt bàn.

"Cả hai người lâu rồi mới gặp nhau mà lại đang làm cái gì vậy?"

-Naoto bất lực.

"Ừ, thì cũng lâu không gặp nên có chút hồi hộp."

-Takemichi

"Đúng vậy, lâu rồi không gặp mà."

-Hinata

"Em về trước đây."

-Naoto

"Khoan đã Naoto!

Đừng đi!"

-Takemichi

"Em không chịu trách nhiệm cho cái không khí này.

Tại hay người cả thôi."

-Naoto

"Nếu chỉ có hai người thì chị xấu hổ chết mất!

Em định giết chị sao?

Em cũng giống như bạn thân của chị mà!"

-Takemichi kéo Naoto lại.

"Bảo em ra!

Chị định bóp nát tay em à!?"

-Naoto

"Micchi vẫn không thay đổi nhỉ?"

-Hinata

"Chúng ta ra ngoài nhé?

Em sẽ lái xe."

-Naoto
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 30


Khi Takemichi, Hinata và Naoto lên xe ngồi rồi, không khí vẫn gượng gạo như vậy.

/Cái không khí này vẫn không thay đổi…/ Naoto bất lực.

Takemichi nhìn qua gương chiếu hậu, em thấy Hinata đang đeo một chiếc vòng cổ có mặt dây cỏ bốn lá.

/Đó chẳng phải quà mình tặng mà…

Chẳng lẽ Hina cũng…

Không, có thể gần đây hay có mấy mẫu thiết kế như vậy.

Thật vui vì anh ấy vẫn hạnh phúc, nhưng mình vẫn muốn nhìn kĩ lại một lần nữa…/ -Takemichi

"Naoto, dừng xe lại."

-Hinata

"Đột nhiên có chuyện gì vậy?"

-Naoto

"Micchi, chúng ta xuống đi bộ một chút được không?"

-Hinata

Takemichi và Hinata xuống xe đi bộ ở công viên, cả hai đều im lặng đến khi Hinata lên tiếng.

"Cái công viên này thật hoài niệm đúng không?"

-Hinata

"Một nơi quan trọng nhỉ…"

Em trả lời, trong lòng thoáng chút buồn, vì đã mười hai năm kể từ khi hai người chia tay, em nghĩ chắc Hinata cũng hai sáu tuổi rồi, chắc anh ấy cũng có bạn gái rồi.

"Đêm giao thừa, anh đã bị đá ở đây.

Tới tận bây giờ, anh cũng không hiểu tại sao mình bị đá…

Nói cho anh biết đi Micchi."

-Hinata

"...

Hinata, em cần ở một mình một lúc."

Em trả lời, trong lòng đầy bối rối.

Em đi vào nhà vệ sinh công cộng, tạt nước lên mặt để tỉnh táo.

"Không thể nào, ở tương lai này, mình mới là người đá Hina ư?

Mình phải thay đổi.

Mình sẽ đi thổ lộ với anh ấy."

Takemichi ra khỏi nhà vệ sinh, khi đang đi, em giật mình khi thấy một người có những bóng ma mờ đã chết theo sau, mỗi khi nhìn thấy như vậy, em biết được người đó đã giết người hay chưa và đã giết bao nhiêu người.

/Lơ hắn đi…/ -Takemichi tự nhủ mình phải bình tĩnh không nhỡ đâu bị giết thì sao.

"Không lên xe sao?

Khỉ thật.

Cứ tưởng vụ này xong rồi."

Hắn đột nhiên nói và đi qua em.

Lúc này em nhìn thấy chữ "Phạt" được xăm trên mu bàn tay hắn.

/Hanma?

Mình có dự cảm không lành.

Xe!?/

Takemichi nhận ra, em lập tức chạy ra bãi để xe.

Nhưng em đã không kịp, một chiếc xe tải lao đến đâm thẳng vào ô tô Hinata đang ngồi.

"HINA!"

-Takemichi hét lên và chạy tới chỗ Hinata.

"Tại sao mày lại không lên xe?"

"Không thể nào?"

-Takemichi kinh ngạc, người ngồi trong xe tải là Akkun.

"Akkun!

Sao mày lại ở đây!?"

-Takemichi

"Tao bây giờ là người của Kisaki.

Tất cả mọi người ở Touman đều nghe theo Kisaki."

-Akkun

"Tại sao mày lại đâm Hina!?

Mày là thợ cắt tóc mà!

Sao lại có liên quan gì tới Touman!?"

"Tao sợ lắm.

Hãy cứu lấy mọi người, anh hùng."

-Akkun

"Dừng lại đi!

Tao đã nghe trước rồi!

Cũng giống như vậy!

Chẳng có gì thay đổi cả!"

Chiếc xe tải bốc cháy dữ dội, em chạy đến chỗ Hinata, cố đập vào cửa kính khiến nó vỡ ra.

"Hina!

Lửa đang tới gần!

Mau ra ngoài đi!

Em nhất định sẽ đưa anh ra!"

"Micchi…"

-Hinata

"Hina!

Đừng nói nữa!

Xe sắp nổ rồi!"

-Takemichi

"Cảm ơn em…"

-Hinata

"Chuyện đó để sau này hãy nói!

Mau lên!"

-Takemichi

"Không được đâu, chân anh không còn cảm giác."

Phần chân của Hinata đã bị những mảnh vỡ trong xe đè nát.

Nhưng Takemichi vẫn cố lao vào ôm lấy anh.

"Bây giờ và cả ngày xưa nữa, em vẫn luôn yêu anh."

-Takemichi

Takemichi ôm chặt lấy anh, từng giọt nước mắt của em cứ thế lã chã rơi xuống.

"Anh hạnh phúc lắm.

Mau đi đi."

-Hinata

"Không."

-Takemichi

"Xin em đấy.

Anh không muốn người quan trọng với anh phải chết."

-Hinata

"Không."

-Takemichi

"Micchi, anh cũng rất yêu em."

Nó xong, Hinata dùng chút sức lực cuối cùng đẩy em ra khỏi xe và mỉm cười nhìn em lần cuối.

Ngay sau đó, chiếc xe phát nổ, đám cháy càng lớn hơn, ngọn lửa bao bọc lấy cả hai chiếc xe.

"Hina!

Em nhất định sẽ cứu anh!

Dù có thất bại bao nhiêu lần đi nữa!

Em nhất định sẽ cứu anh!"

Takemichi hét lên.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 31


Đám tang Hinata được tổ chức không lâu sau đó.

Hinata tuy đã chết và Takemichi là người duy nhất nhìn thấy cậu, nhưng cậu không muốn em đau khổ nên không nói gì với em.

Sau khi phúng viếng, Takemichi ra ngoài vườn hít thở không khí trong lành.

"Hanagaki Takemichi."

Một người phụ nữ gọi tên em.

"Bác là mẹ của Hinata.

Có cái này đưa cháu."

"Cho cháu ư?"

Em nhận lấy thứ được quấn trong chiếc khăn tay trắng và mở ra, bên trong là chiếc vòng cổ em đã tặng Hinata từ mười hai năm trước.

"Có vẻ thằng bé rất thích.

Nó lúc nào cũng giữ bên mình.

Đó là quà của cháu nhỉ?"

'Vâng."

-Takemichi



"Em đã điều tra về Sendou Atsushi.

Cậu ta hiện chưa có gia đình nhưng có vẻ đã bị đe dọa.

Trước lúc chết, cậu ta có nói gì không?"

-Naoto

"Vẫn giống như lần trước.

Làm theo lời Touman."

-Takemichi

/Nói vậy thì làm sao Hanma lại ở đó?/ Takemichi thầm nghĩ.

"Cuối cùng chúng ta cũng chẳng làm được gì.

Vận mệnh vẫn không thay đổi…"

-Naoto

"Không phải vậy đâu Naoto.

Có thể cái chết của Draken không phải nguyên nhân duy nhất khiến Touman trở nên tà ác.

Trong số những tài liệu em cho chị xem, có thông tin về cái chết của Shinichirou và Ema.

Chị nghĩ đó cũng là một nguyên nhân, Mikey dù rất mạnh mẽ nhưng tâm hồn lại yếu đuối.

Draken và Mikey đã làm hòa, vậy chắc vẫn có kẽ hở để Kisaki xen và.

Em có thể tìm cho chị thông tin về Draken hiện tại được không?"

-Takemichi

"Để em tìm kiếm thử xem."

-Naoto



Ngày 20 tháng 10 năm 2017…

Naoto dẫn Takemichi đến nhà tù, nơi Draken bị giam giữ.

Người từng là phó tổng trưởng băng Tokyo Manji trước đây giờ đây là một tử tù.

"Số 248 có người tìm!"

Người cai ngục nói lớn và dẫn tù nhân đến chỗ gặp mặt.

Draken liền tự hỏi có người tìm đến một tên tử tù như vậy?

Là ai cậu quen biết, hay ai đó còn sống khi thoát khỏi Touman.

Hay là tên Kisaki hoặc Hanma.

"Draken, lâu rồi không gặp…"

-Takemichi

"Takemicchi, thật tốt khi thấy mày không sao cả."

"Xin chào, tôi là Tachibana Naoto."

"Draken, nhờ có cậu ấy tao mới gặp được mày."

-Takemichi

"Vậy à.

Có chuyện gì sao?"

-Draken

"Tao không hiểu.

Đã có chuyện gì sao?

Sao mày lại trở thành tử tù, sao Touman lại trở nên như vậy."

-Takemichi

"Takemichi, tao không hối hận về những chuyện tao đã làm.

Tao ở đây để trả giá.

Touman thành ra như thế này đều là lỗi do tao vì không ngăn được hắn."

-Draken

"Hắn?"

-Takemichi

"Touman à…

Giá như được trở lại lúc đó thật tốt.

Cả băng lao vào phân chia ảnh hưởng, ngày nào cũng đánh nhau.

Touman là tất cả với tao.

Nếu được làm lại cuộc đời một lần nữa thì tao vẫn sẽ sống như vậy.

Tao không hối hận."

-Draken

/Quả nhiên Draken vẫn là Draken không thay đổi./-Takemichi

"Nhưng mà nếu thực sự được làm lại cuộc đời, có một điều duy nhất tao phải làm.

Đó là giết Kisaki!"

-Draken

"Kisaki sao…!?"

Takemichi và Naoto đưa mắt nhìn nhau, hai người đã hiểu được phần nào câu chuyện, nút thắt quan trọng chính là Kisaki.

"Hết giờ rồi!"

Cai ngục bước vào, Draken cũng đứng dậy nhưng trước khi dri đã nói với em một câu.

"Nếu mày đang sống yên ổn thì tao xin mày, làm ơn đừng tìm đến tao hay bất kỳ ai trong Touman, giờ Mikey không còn là Mikey mà chúng ta biết nữa, Kisaki hắn đã làm khiến Mikey u mê.

Kisaki đã cướp đi tất cả những thứ quan trọng của Mikey."



Khi về đến nhà Naoto và Takemichi lại một lần nữa lật tung đống tài liệu hồ sơ, hai người mỗi người ngồi một nơi nghiêm túc suy nghĩ.

"Chị Takemichi, mấy thiết bị chị đặt hàng được giao tới rồi."

Naoto cắt ngang dòng suy nghĩ của em.

"Chị có chắc là nó có tác dụng không?"

-Naoto hoài nghi nhìn đống máy móc.

"Không biết, nhưng theo chị tìm hiểu thì bên nước ngoài dùng biện pháp này để phục hồi trí nhớ.

Nếu có tác dụng thì đây là một điều cực kỳ tốt.

Naoto bắt tay nào."

-Takemichi

"Vâng."

-Naoto
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 32


Hiện giờ ở quá khứ, Takemichi đang nằm dài ở nhà.

Đột nhiên em cảm thấy đau đầu, từng dòng kí ức bắt đầu xuất hiện và chiếu như những thước phim cũ bị đứt đoạn.

Trước mắt em là cảnh Baji bị Kazutora đâm, sau đó Mikey vô cùng tức giận và đánh chết cậu.

Không chỉ vậy em còn thấy trong những đoạn kí ức đó là một mẩu báo đưa tin hai người đột nhập cửa tiêm motor gây thương vong cho một người vào tối ngày 13 tháng 8 năm 2003.

/Vậy tức là trong dòng thời gian gốc Shinichirou chết vào ngày hôm đó vì trong quá khứ mình không hề quen anh ấy…/

Takemichi suy nghĩ, em nhớ lại lúc mình ở trên xe cứu.

"Mình nhớ là ổng có nói tên hai người đó mà, là Baji và Kazutora.

Baji hiện giờ là đội trưởng nhất phiên đội, còn Kazutora ở trại cải tạo hai năm.

Những kí ức khi có phải là do Naoto đã thành công trong việc sử dụng các thiết bị phục hồi trí nhớ không?

Ngủ thêm một giấc nữa xem có mơ thấy cái gì về quá khứ không.

Mà sao mấy lần mình trở về quá khứ toàn vào mấy giờ đêm thế nhỉ?

Mặc kệ đời, tôi ngủ."

-Takemichi



Và sáng hôm sau, Takemichi được cosplay quốc bảo Trung Quốc với đôi mắt gấu trúc.

"Đm, đã không để người ta ngủ yên ổn rồi mà còn quất toàn cảnh đánh nhau với người chết thì ngủ ngon làm sao được."

Takemichi uể oải thức dậy, đầu em lại nảy số.

Em suy nghĩ xem những sự kiện mình biết được ở thời điểm này nên gọi là biết trước tương lai hay nhớ lại quá khứ vì đói với em nó đã xảy ra.

Khác với lần nhớ lại thứ nhất, kí ức xuất hiện đã liền mạch hơn, em có được vô số thông tin hữu ích, nhất là về Kisaki và Ba Lưu Bá La.

Em nhấc điện thoại lên và gọi điện.

"Tao cần thông tin về người tên Kazutora Hanemiya và Baji Keisuke, thông tin chi tiết cả về gia đình và hoàn cảnh.

Tiếp theo là Hayashida Haruki, cũng thông tin đầy đủ như hai người trên.

Và nhanh cho tao."

Takemichi nhấn mạnh câu cuối, từ đầu dây bên kia truyền đến những câu hỏi như những người này đắc tội gì với em.

"Mày hỏi lắm thế?

Tao bảo điều tra thì làm nhanh.

Tao đối đãi tệ bạc với bọn mày à mà còn không làm mau?

Mày thấy mày đang ít việc quá rồi à?

Liệu hồn mà làm cho tử tế vào."

Nói xong, Takemichi tắt máy.

"Ôi đm, sao mình lại ăn nói hổ báo thế!?

Nhỡ bọn đàn em dưới trướng nghĩ mình ác thì sao?

Dù chưa ra mặt lần nào nhưng mà gây ấn tượng xấu cũng không tốt."

-Takemichi

Ngày 21 tháng 10 năm 2005 là thứ sáu, vậy nên Takemichi quyết định nghỉ học luôn cho khỏe.

"Mà trong trận Huyết chiến Halloween, Baji đã nói Kisaki tiếp cận Mikey và nói là có bằng chứng vô tội của Pa.

Ở cái nơi khỉ ho cò gáy thế làm éo gì có camera, nhân chứng là mấy đứa bất lương thì làm gì thuyết phục.

Vậy cái tên Kisaki đó đã nói gì với Mikey?"

Khoảng hơn nửa tiếng sau, tài liệu về những người Takemichi cần biết được chuyển qua máy fax.

"Mình đã quên mất công nghệ từ thời đầu những năm 2000 thế nào rồi…

Máy ơi, nhanh lên hộ cái."

-Takemichi

Sau khi có được toàn bộ tài liệu, em bắt đầu xem kĩ.

"Gia đình Pa làm bất động sản, nếu cậu ta không vào tù thì chức vụ đội trưởng tam phiên đội sẽ không thuộc về Kisaki.

Nhưng lễ sắc phong diễn ra vào tối nay.

Có can thiệp làm Pa ra tù thì cũng không kịp vì bố mẹ Pa định cho cậu ta đi du học nếu chạy được án.

Nhưng thế vẫn tốt hơn, lần này mình đã sơ xuất rồi, cần cẩn trọng hơn."
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 33


"Bình tễnh nào Takemichi, mày đã sống ngần đó năm và hai sáu tuổi rồi, tức giận thì không nên đập đồ đạc vì nó cũng từ mua bằng tiền mà ra."

Đó là một châm ngôn mà Takemichi rút ra khi ức chế.



Takemichi lại gọi điện thoại một lần nữa, lần này em nghiêm túc hơn hẳn mấy lần trước vì em yêu cầu Pa được thả và sắp xếp ổn thỏa để phía gia đình cậu không nghi ngờ.

/Tôi mệt quá mà./

Takemichi lật tiếp mấy tập tài liệu.

"Bình tĩnh nào, đây đâu phải lúc để mày bực mình về mấy chuyện nhỏ nhặt như cách gia đình người khác dạy bảo con cái sai lầm.

Mẹ đã dạy mày trà đạo, cắm hoa, múa cổ truyền, thư pháp,...

để mong mày dịu dàng nết na rồi mà Takemichi.

Và mày đã dịu dàng nết na trong ngoặc kép."

-Takemichi

Nhờ sự sắp xếp của Takemichi, Pa đã được thả nhưng vẫn tốn thêm vài ngày cho việc làm thủ tục ra tù, việc đó thì ra đình Pa sẽ lo.

Điện thoại reo lên thông báo tin nhắn.

Mikey và Draken nhắc em về cuộc hẹn.

“Takemicchi!

Mày nhớ đến nhà tắm công cộng vào tôi nay đấy!”

Mikey nói xong liền tắt máy luôn.

“Ơ cái thằng này, không chịu nghe người ta trả lời à!?”

-Takemichi

Takemichi bất lực, em đồng ý tới nhà tắm công cộng cùng hai thằng kia đã đủ để em muốn tự tát vào mặt vài cái cho tỉnh rồi.

“Một đứa con gái mười bốn tuổi mà lại đồng ý tới nhà tắm công cộng với hai thằng con trai, mày đã mấy nhận thức về giới tính đến mức nào rồi!?

Hinata mà biết thì ảnh sẽ thế nào!?

Thế éo nào mà mình lại kiếm được bạn trai ngon đến thế?

Thôi kệ, cứ đến rồi tính sau.”

Takemichi lấy một cái túi và bỏ quần áo mới vào, rồi đến điểm hẹn.

Ở đó Mikey và Draken đã chờ sẵn.

“Takemicchi!

Chuẩn bị đi thư giãn nào!”

-Mikey hòa hứng, tay vẫn cầm theo bánh.

Chạy đến khoác vai em.

“Ok, tận hưởng thôi.”

Đứng trước hàng lang dài với hai cánh cửa lớn chia nam nữ, em xách túi đồ của mình lên và đi thẳng sang khu nữ trước sự ngỡ ngàng ngơ ngác của hai người kia.

“Ớ, Takemicchi, sao mày lại sang bên đấy?

Mày không đi nhầm chứ?”

-Mikey

Việc này khiến cho một người bình tĩnh như Draken còn phải sững sờ thì biết rồi, hai người muốn gọi em lại để nhắc rằng em đã đi nhầm, nhưng đã không thấy bóng dáng của em đâu.

Fuck cuộc đời, hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Sau mười phút tìm không thấy Takemichi đâu thay vì bị đuổi khỏi khu tắm nữ, Draken cũng đến quầy lễ tân, phòng chờ, nhà vệ sinh và khu ghế ngồi bên ngoài nhưng không thấy em.

Cuối cùng hai con người cũng đen mặt đi vào khu tắm nam.

Hai thanh niên ngồi chiếm hết một góc trong bồn tắm lớn với một tâm trạng không thể nào ba chấm hơn.

Bầu không khí quanh họ tệ đến mức mấy người ở đó cũng chẳng dám ngồi gần.

“Kenchin, chắc chắn là thật rồi.”

-Mikey

“Ừ.”

Đến tận bây giờ cả hai mới ngớ ra vì Takemichi là một cô gái.

Một thằng bạn cùng bọn mày xông pha đánh nhau, người anh em tốt của bọn mày chính là một cô gái.

Vậy nên việc Takemichi có bạn trai không hề khó hiểu chút nào.

Mikey lúc này nhớ đến chuyện ở bệnh viện, lúc đang khóc một mình thì được Takemichi ăn ủi.

Đã thế cậu còn ôm người ta mà khóc như đúng rồi, còn níu tay em để ôm nữa.

Nghĩ đến đây, Mikey đỏ cả mặt, cậu đã làm cái gì thế này?

Làn hơi nước bốc lên đã che đi khuôn mặt đang đỏ ửng của cậu, hiện giờ tâm trạng của Draken cũng tồi tệ không kém, thế bây giờ cả hai phải đối mặt thế nào với Takemichi sau khi tắm xong đây.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 34


“Takemichi!

Bọn tao xin lỗi!”

Vị phó tổng trưởng Draken đang ấn đầu Mikey xuống, cả hai đang cúi đầu xin lỗi Takemichi.

“Giật cả mình!

Bọn mày đừng làm vậy!

Đây là nơi đông người, đứng thẳng dậy đi.”

Takemichi còn chưa load được hai tên này đang xin lỗi mình về cái gì.

“Takemicchi, tao thành thật xin lỗi mày."

-Mikey

"Tao không hiểu, bọn mày đứng thẳng lên đi.

Bọn mày muốn tao đội quần à!?

Bao nhiêu người đang nhìn tao với bọn mày đấy!"

-Takemichi

Cuối cùng hai người kia đã chịu đứng thẳng dậy.

"Sao tự dưng bọn mày lại xin lỗi tao?"

-Takemichi

"Tại bọn tao không biết mày là con gái.

Xin lỗi vì hôm đấy tao làm ướt áo mày."

-Mikey

"Tao chẳng để tâm đâu.

Có vẻ đội trưởng các phiên đội cũng đến rồi."

-Takemichi

"À ừ, chúng ta đến lễ sắc phong đội trưởng mới của tam phiên đội thôi."

-Mikey

"Phải rồi Takemichi, tao nghe nói gia đình Pa đã được ai đó giúp đỡ.

Pa được thả và gia đình cho cậu ấy đi du học.

Về người giúp đỡ họ thì tao điều nghe được là người đó ảnh hưởng đến cả cảnh sát.

Làm việc không để lại chút dấu vết nào."

-Draken

/Tao làm có tí việc thôi mà sao bị nói như vậy, phụ huynh của Pa đánh giá tao quá cao rồi./

Takemichi vờ kinh ngạc và không nói gì nữa.



Lễ sắc phong đội trưởng mới của tam phiên đội diễn ra.

Khi Kisaki đi qua em, em có một cảm giác vô cùng quen thuộc và căn hận, ở tương lai, hắn chính là kẻ chủ mưu giết Hinata và Akkun.

Em cẩn thận quan sát Kisaki và kẻ đi theo hắn, buổi sắc phong kết thúc và chỉ còn các thành viên chủ chốt và Takemichi thì Baji xuất hiện.

"Mikey!"

"Mày đến đây làm gì, Baji?

Tao tưởng mày cãi nhau với gia đình nên bị cấm đến tập trung?"

-Mikey

"Buổi tập trung quan trọng như thế tao vắng mặt sao được?"

-Baji

/Cậu ta chính là người bị đâm chết trong giấc mơ của mình./-Takemichi

"Tao sẽ gia nhập Ba Lưu Bá La.

Không vấn đề gì chứ Mikey?"

-Baji

"Baji!"

-Mikey

"Từ bỏ đi.

Đội trưởng nhất phiên đội Baji Keisuke là kẻ thù thực sự của Touman."

-Baji

"Baji…"

-Mikey

"Mikey, đừng để tâm, hắn vốn là như vậy."

-Draken

"Ừ, Takemicchi mày có thể ở lại nói chuyện với tao chút được không?"

Mikey

"Ừ."

-Takemichi



Tất cả mọi người đã ra về chỉ còn lại em và Mikey đang ngồi tại bậc cầu thang đá nói chuyện với nhau.

"Tao có một người bạn thơ ấu, nhưng cũng chỉ là ở gần nhà mà thôi chứ không thân thiết gì.

Toàn đánh nhau ấy mà, nhưng mỗi lần như vậy đều làm hòa ngay."

-Mikey

"Vậy à."

-Takemichi

"Ừ, đội trưởng nhất phiên đội Baji Keisuke.

Tao cũng chẳng hiểu hắn nghĩ gì nữa.

Từ xưa đã vậy rồi, ngay cả ngủ cũng đấm người khác, khi bực thì rút xăng ra đốt.

Dù sao đi nữa thì hắn cũng là một trong những thành viên tạo lập của Touman."

-Mikey

"Thành viên tạo lập?"

-Takemichi

"Tao, Draken, Mitsuya, Pachin, Baji…"

-Mikey

"Năm người tất cả?"

-Mikey

"Ừ… năm người bọn tao giương cờ lập bang.

Takemicchi, tao không hiểu sao, khi ở cạnh mày tao thấy yên tâm nhất.

Xin mày hãy giúp tao mang Baji trở lại.

Tao rất quý hắn."

-Mikey

"Được, nhưng có một điều tao mong muốn, được chứ?"

-Takemichi

"Hả?

Là gì?"

-Mikey

"Hãy tống cổ Kisaki Tetta ra khỏi Touman.

Tao chắc mày cũng nhận ra hắn là moitj gã nguy hiểm.

Rồi sau này hắn sẽ phá hỏng Touman."

-Takemichi

"Được thôi."

-Mikey

"Được sao?"

-Takemichi

"Ừ, trận chiến với Ba Lưu Bá La đang tới gần, tao biết hắn là một gã nguy hiểm.

Nhưng Touman cần khả năng của Kisaki…

Mitsuya!

Nãy giờ mày nghe được gì rồi!?

Ra đây đi!

Tao có thể nhìn thấy tóc của mày đấy!"

-Mikey

Ở sau một cái cây gần đó có một người đi ra, đó là đội trưởng nhị phiên đội.

"Mitsuya , có thể để Takemicchi vào đội của mày được không?"

-Mikey

"Ể?"

-Mitsuya

"Takemicchi, từ hôm nay mày chính thức là thành viên của Touman.

Cố lên nhé."

-Mikey

"Ừ.

Mitsuya, mong được chiếu cố."

-Takemichi

"Tại sao tao lại xuất hiện chứ?"

-Mitsuya đã nhận thấy mình sắp phải chạy deadline may thêm bang phục.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 35


Takemichi ở lại đền ngồi suy nghĩ, khi thấy đã quá muộn, em mới đi về.

Đang đi thì em nhật được một lá bùa màu tím, bên trong là một bức ảnh, em mở nó ra.

"Đây là Mikey, và các thành viên tạo lập…

Có sáu người…Đây là Kazutora phải không?

Tại sao Mikey lại không nhắc đến cậu ta?"

-Takemichi



Và khi về tới nhà, Takemichi lại nhấc điện thoại lên gọi lần nữa.

"Làm phiền bọn mày đêm khuya rồi.

Tao hiểu cảm giác của bọn mày.

Nhưng tao cũng chưa được đi ngủ.

Tao cần bọn mày điều tra thông tin.

Tao tăng tiền thưởng cuối tháng cho."

-Takemichi

"Vâng thưa boss!

Boss làm bọn em xúc động quá."

/Đúng là tăng lương phát có động lực ngay.

Chỉ đích danh để điều tra thì sẽ dễ bị phát hiện.

Thôi, chịu khó chăm một tí vậy…/ -Takemichi

"Bọn mày tìm thông tin về các khu vực hay xảy ra giao chiến trước, có gì tao sẽ giao thêm việc sau."



Sáng hôm sau, Takemichi lại thức dậy với đôi mắt gấu trúc.

Ok, hôm đó là một ngày không đẹp trời, em xin nghỉ học để đi làm việc khác.

Em đã đến các trại cải tạo và xem thống kê tâm lý của thanh thiếu niên phạm tội.

"Oải quá, đa phần bọn này đều có vấn đề…"

-Takemichi

Khi em đang xem tài liệu trong phòng thì từ bên ngoài cửa sổ truyền đến những tiếng ồn ào.

Em đang ở tầng ba của tòa nhà, khu lưu trữ hồ sơ nên có thể quan sát toàn bộ trận đánh nhau hỗn loạn và các bảo vệ đang chạy đến can ngăn.

Em quay sang hỏi người nhân viên đang đứng trong phòng.

"Tên to lớn kia là ai?

Tôi thấy không giống người Nhật."

"Dạ, đó vốn là người nước ngoài đến Nhật, đây là tài liệu của tên đó.

Terano Minami."

Người nhân viên đó bắt đầu đọc to thông tin lên khi Takemichi vẫn đang đứng nhìn khung cảnh phía dưới từ cửa sổ.

"Terano Minami, xuất thân từ thành phố Rio, Brazil.

Ở đây tên đó hay được bạn bè trong trại gọi là South."

"Khu ổ chuột Rio.

Rio de Janeiro à?"

-Takemichi

"Vâng."

"...

Một môi trường tồi tệ.

Tên đó bao giờ ra trại?"

-Takemichi

"Khoảng trong năm 2007 ạ."

Takemichi im lặng, quan sát thêm chút nữa.

/Thằng này bị vấn đề tâm lí do môi trường sống chắc chắn luôn.

Mà cái người tên này giết là ai thế?/ -Takemichi

"Anh đọc tiếp đi."

-Takemichi

"Vâng.

Hắn đã từng giết người khi còn ở Brazil nhưng không được ghi lại vì nơi đó là khu ổ chuột.

Có hơi ngoại lệ một chút nhưng hắn hay nói mấy thứ gì đó giống nốt nhạc khi đánh nhau và gây ra rất nhiều phiền toái cho chúng tôi."

"Được rồi, anh ra ngoài làm tiếp việc của mình đi."

-Takemichi

"Vâng."

Người nhân viên trong trại ra khỏi phòng, Takemichi đợi thêm một lúc nữa để chắc chắn anh ta đã đi xa khỏi phòng.

"Ông chết oan đúng không?"

Takemichi lên tiếng, dù từ khoảng cách từ tầng một với tầng ba khá xa, nhưng với khả năng của em thì em có thể nói bằng khẩu hình và người chết vẫn nghe được.

Vì đây là khả năng giao cảm, vậy nên vụ khác ngôn ngữ không thành vấn đề.

"Ông là người đã nuôi dạy tên đó và bị hắn đấm chết nhỉ?

Tôi muốn nghe chuyện của ông."

Takemichi nghiêm túc, có lẽ vì ít khi thấy người nước ngoài trong trại cải tạo nên mới chú ý vậy.

Hằng năm qua, em đã nghe được không biết bao nhiêu tiếng khóc, kêu gào oán hận từ người chết.

Nếu người đã chết không chịu kể thì em vẫn sẽ biết những gì đã xảy ra, tuy nhiên đối với Takemichi, cái gì cũng có hai mặt của nó, khả năng này cũng vậy.



Tới chiều, em quay lại trường để chơi với đám bạn, đang nói chuyện thì có người đến tìm em.

Yamagishi nhận ra, kinh ngạc và lên tiếng cho mọi người biết đó chính là Kazutora

Hanemiya, no.3 của Ba Lưu Bá La.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 36


Kazutora vừa nhìn thấy Takemichi liền vui vẻ ôm chầm lấy em.

"Wah!

Vui quá đi!

Mày là Takemichi hả?"

-Kazutora

"Ừ."

-Takemichi

"Bí mật tới Ba Lưu Bá La nào!"

Kazutora kéo tay em đi trước sự ngỡ ngàng của đám bạn.

Khi ra đến hành lang, em thấy hai tên bị đánh đến gãy chân đang đứng chờ.

"Là hắn à?"

"Đúng."

-Kazutora

"Ai vậy?"

-Takemichi

"Những đàn em tao tin tưởng nhất."

-Kazutora

"Có chuyện gì xảy ra à?"

-Takemichi

"Hôm qua tao đánh đấy."

-Kazutora

"Không phải là người mày tin tưởng nhất sao?"

-Takemichi

"Mày có ý kiến gì với Kazutora sao?"

Một tên bị gã chân lên tiếng đe dọa thì bị em mặc kệ.

/Tên này định đưa mình đi đâu?

Chẳng lẽ là sào huyệt của Ba Lưu Bá La…/ -Takemichi

"Mày định dẫn tao đi đâu?"

-Takemichi

"Đi gặp một người thôi."

-Kazutora



Khi ra khỏi trường, em mới bắt đầu hỏi Kazutora.

"À Hanemiya…"

"Mày cứ gọi Kazutora là được rồi."

"Ừ."

-Takemichi

Kazutora dẫn em đến một game center đã bị bỏ hoang.

Vừa vào trong, em đã ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc, không khí khác hẳn với Touman.

Ở giữa căn phòng có rất nhiều người xúm lại xem đánh nhau.

Takemichi nhận ra đó là đội trưởng nhất phiên đội Baji Keisuke và phó đội trưởng Matsuno Chifuyu.

"Kazutora, chuyện này là sao?"

-Takemichi

"Là kiểm tra lòng trung thành."

-Kazutora

"Là sao?"

-Takemichi

"Tao đang thử tín ngưỡng của Baji, nếu có thể thay đổi tín ngưỡng từ Touma sang Ba Lưu Bá La, cần sự quyết tâm để làm nó.

Người bây giờ Baji đang đánh là đội phó nhất phiên đội, người tin tưởng số một của Baji.

Touman là kẻ thù của Ba Lưu Bá La, nếu phản bội Mikey thì sẽ lấy được uy quyền."

-Kazutora

/Cậu ta gọi mình tới đây để chứng kiến sao?/ Takemichi thầm nghĩ.

Lúc này, Baji ngừng đánh Chifuyu, cậu ta táo mái tóc đang được buộc đuôi gà ra, một mái tóc chắc khỏe, suôn mượt khiến bao nhiêu cô nàng phải ghen tỵ.

/Tóc thằng này xịn vãi.

Thảo nào phó đội trưởng đội năm lại chạy theo hỏi cách dưỡng tóc, giữ lúc tình hình đang nước sôi lửa bỏng hôm đó.

Mà có thực sự là mày gội đầu bằng xà phòng không đấy?

Ơ, đm đang căng thẳng sao lại nhớ đến chuyện này…/

Takemichi đột nhiên nhớ tới lúc đêm khuya em đi bộ về từ đền Musashi thì bắt gặp đội phó đội năm đang hỏi cách dưỡng tóc từ Baji.

Lúc đấy, em đã cố nhịn cười rồi đấy.

Trở lại thực tại, Baji quay sang hỏi Hanma.

"Vậy là đủ để xác nhận chưa Hanma?

Để tao vào Ba Lưu Bá La."

-Baji

"Mày có thể đánh tới vậy à?"

"Mày ghê đấy.

Thằng đó luôn ở bên mày mà."

"Hừ, tao không tới để nghe thuyết giáo.

" -Baji

Hanma cười hài lòng và gọi Kazutora.

"Đã chuẩn bị rồi chứ?"

-Hanma

"Ừ, hắn đây.

Thành viên mới của Touman, Hanagaki Takemichi."

-Kazutora

Hanma tiến đến gần Takemichi, lúc này em cũng nâng cao cảnh giác.

"Mày là Takemichi hả?

Bước lên phía trước đi."

/Oh shit, thằng này ccos định đập mình không?

Nếu nguy quá thì chạy là thượng sách./ -Takemichi

"Khốn khiếp, mày tới đây để bị giết hả?"

-Baji

Khi em bước lên phía trước, một tên trong số các lãnh đạo của Ba Lưu Bá La hô lớn: "Buổi triệu tập thẩm vấn nhân chứng bắt đầu!"

"Thành viên sáng lập Touman, đội trưởng nhất phiên đội Baji Keisuke!

Hắn nói muốn vứt bỏ Touman và gia nhập Ba Lưu Bá La!"

-Hanma

Bên dưới rộn lên những tiếng xì xào, Hanma vẫn mặc kệ và tiếp tục nói.

"Sự tham gia của Baji sẽ góp phần rất lớn vào việc phá hủy Touman.

Nhưng trước đó vẫn còn một nghi vấn!

Hắn có thể làm gián điệp của Touman!

Vì vậy Kazutora đã chuẩn bị sẵn nhân chứng.

Bây giờ sẽ bắt đầu triệu tập nhân chứng thẩm vấn!"
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 37


"Takemichi.

Baji đang đứng đây ở buổi tập hợp trước mọi người đã nói gì."

-Hanma

"Baji đã nói: Tao sẽ đến Ba Lưu Bá La, Touman là kẻ thù."

-Takemichi

"Kazutora, mày nghĩ sao?"

-Hanma

"Triệu tập nhân chứng thẩm vấn để kiểm tra lòng trung thành không phải đã đủ rồi sao?

Dù Baji có là gián điệp thì việc hắn vào Ba Lưu Bá La cũng có giá trị.

Đúng chứ Baji?

Chúng ta sẽ phá hủy Touman và giết Mikey."

-Kazutora

"À, cho tao mượn sức mạnh của mày Kazutora!"

- Baji cúi đầu.

"Được!

Từ nay Baji Keisuke là thành viên của Ba Lưu Bá La!"

Hanma hô to lần nữa, đám thành bên dưới phấn khích theo, nhưng Takemichi lại cảm thấy có gì đó nhức nhối vô cùng.

/Chuyện này sắp đi xa rồi.

Trận chiến đó sẽ cướp đi mạng sống của hai người…

Trước tiên mình cần lôi tên đội phó đội một đi đã. / -Takemichi

"Hanagaki, hãy truyền lại với Mikey, một tuần nữa ngày 31 tháng 10, tại bãi phế liệu ô tô.

Trận quyết chiến giữa Touman và Ba Lưu Bá La sẽ diễn ra."

-Hanma.

"Ừ."

Takemichi liền đến chỗ Chifuyu và vác cậu lên vai.

Em lườm luôn cái lũ đang đứng chắn đường, khiến bọn nó phải dạt hết ra một chỗ.

/Chà, khi chất không tệ.

Cứ như một kẻ nguy hiểm đang ẩn mình vậy./ Hanma nhìn thấy liền cảm thán, hắn cứ nhìn bóng lưng em đến khi em đi khuất.

Takemichi vác Chifuyu đang bất tỉnh trên vai em đến bệnh viện, sau khi trả tiền viện phí và nhờ bác sĩ nhắn lại thì em đi về.

/Oải quá…

Còn một tuần nữa…

Giá mà có đứa nào hiểu chuyện chịu giúp mình tận tình một chút… / Takemichi than thở một mình.

Trời đã tối, không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng giày của em ma sát xuống mặt đường.



Khi về nhà, em thả mình trên chiếc giường êm ái.

Nhưng đêm đó em trằn trọc không ngủ được.

/Lại sáng rồi… cứ mất ngủ thế này thì chắc phải mua thuốc uống mất…/

Takemichi đi dạo dọc con đường như mọi ngày.

Khi em đi qua công viên thì bị gọi lại.

"Này ngồi đi."

"Mày là người hôm qua bị đánh?"

-Takemichi

"Ừ.

Baji ngầu lắm đúng không?"

"Không.

Mày bị đánh rồi não có vấn đề à?

Mày là đội phó đội 1 phải không?"

-Takemichi

"Đúng, tao là Matsuno Chifuyu."

"Tao biết, mày gọi tao lại làm gì?"

-Takemichi

"Có chuyện nói với mày.

Baji đánh tao để gia nhập Baji đánh tao để gia nhập Ba Lưu Bá La, nhưng không phải để phá hủy Touman mà để túm được cái đuôi của Kisaki."

-Chifuyu

"Vậy đó là suy nghĩ của mày hay là lời nói có căn cứ?"

-Takemichi

"Chuyện này…"

Chifuyu bắt đầu ấp úng, thấy không khí có phần căng thẳng, Takemichi mỉm cười.

"Mày căng thẳng thế làm gì?

Tao chỉ hỏi thôi."

-Takemichi

"Vậy sao tao cứ cảm thấy một áp lực gì đó bóp nghẹt lấy cổ họng tao?

Mày có gì đó hơi đáng sợ đấy.

Mà chúng ta bằng tuổi, cứ nói chuyện thoải mái đi."

- Chifuyu

"Ờ.

Chờ tao gọi điện chút."

Takemichi rút điện thoại ra, bấm số gọi cho lớp trưởng.

"Alo, hôm nay tớ có việc bận, xin nghỉ hộ tớ được không?"

"Đã rõ!"

Phía đầu dây bên kia, lớp trưởng rõng rạc nói, rồi quay sang nói với mấy đứa trong lớp.

"Hanagaki nghỉ hôm nay rồi!

Nhỡ kiểm tra đột xuất đứa nào gánh team bây giờ!?"

"Thế sao đứa nào hô đã rõ với bả thế!?"

"Ai biết!

Phản xạ thôi!

Cầu mong bạn Hanagaki độ không có kiểm tra hôm nay đi!"

"Ok, để tao chép bài hộ cho Hanagaki!

Chiến thần gánh team Hanagaki, xin hãy phù hộ cho hôm nay không có kiểm tra.

Khi ở lớp, Takemichi chính là một người uy tín với thầy cô, nhiều khi em tự cảm thấy rằng khi em sinh ra, bố mẹ đã nói với em rằng em sẽ gánh team.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 38


Trời mưa tầm tã, Mikey gọi Takemichi tới để nói chuyện, Chifuyu cũng đi cùng.

"Takemichi, bọn tao hiểu mà.

Từ vụ đó tới giờ vẫn chưa thể làm gì được…

Cả Baji, Kazutora đều không muốn làm việc đó."

-Draken

"Đúng vậy, tới giờ đành chịu… nhưng lòng tao lại không yên.

Baji và Kazutora lấy trộm chiếc xe Bob CB250 mà anh tao đi để làm quà vào ngày sinh nhật tao.

Chiếc xe của anh ấy giờ là chiếc xe yêu thích của tao.

Năm đó, đã có người cứu anh tao, nhưng tao đã không thể tìm gặp để cảm ơn.

Hai năm sau đó, tao đã tha thứ cho Baji.

Nhưng mà dù không biết thì bây giờ cũng không thể làm gì được.

Kẻ cố ý giết anh tao là Kazutora.

Baji đã đứng về phía Kazutora.

Đội phó nhất phiên đội đang ở đây chứ không phải Baji.

Mày định làm gì vậy Takemicchi??"

-Mikey quay sang nhìn em, trong mắt thoáng sự buồn bã.

"Mikey, tao muốn trở thành người đứng đầu Touman, tao nhất định sẽ mang Baji về."

Cuối cùng, em khẳng định và rời đi với Chifuyu.



"Mày nói vậy làm không khí thay đổi luôn đấy Giờ mày định đi đâu vậy Takemichi?"

-Chifuyu

"Đi thu thập thông tin.

Việc cần làm là biết rõ mối liên kết giữa Ba Lưu Bá La và Kisaki.

Mấy ngày nay tao cũng đã đi điều tra vài chỗ rồi.

Bây giờ chúng ta đến chỗ Osanai.

Có khi sau đó tao còn phải đi điều tra thêm vào thứ.”

-Takemichi

/Tao éo thể nói với mày là tao ra nghĩa trang rồi nói: “Anh chị ơi, anh chị có rảnh không?

Giúp em vài việc được không?

Anh chị ăn gì em cúng.”

Nghe xong chắc mày nghĩ tao bị điên mất./ -Takemichi

"Tao hiểu rồi.

Tao sẽ hợp tác với mày.

Trông cậy vào mày đấy cộng sự."

-Chifuyu

Takemichi dẫn Chifuyu đến một xưởng gỗ, đó là chỗ Osanai đang làm việc.

Sau khi tra hỏi hắn một hồi thì em càng nghi ngờ hơn về Kisaki.

Em lập tức đến nhà Naoto về tương lai để xác nhận.

"Xin lỗi, Naoto.

Chẳng có chuyện gì mới nhưng chị cần đi xác nhận vài chuyện ở chỗ Draken."

-Takemichi

"Vâng, nhưng xin chị đừng con em như taxi miễn phí được không?

Chúng ta lại đi gặp cậu ta, chị muốn hỏi gì sao?"

-Naoto

"Đúng vậy, còn sáu ngày nữa là trận chiến ở quá khứ bắt đầu.

Vì vậy chị cần những thông tin chỉ có thể xác nhận chính xác ở tương lai."

-Takemichi

Thấy Takemichi nghiêm túc như vậy, Naoto đành nghe lời em, cậu chở Takemichi đến nhà từ gặp Draken.

"Mày lại tới sao Takemichi?"

-Draken

"Đúng vậy.

Xin lỗi vì đã làm phiền mày Draken."

Em ngồi xuống ghế và bắt đầu hỏi.

"Tao đã nói là mày hãy tránh xa Tokyo ra rồi mà."

"Tao chỉ muốn hỏi một chuyện, mày có nhớ tổng trưởng không xác định của Ba Lưu Bá La năm 2005 không?

Kẻ đó là Kisaki Tetta phải không?"

-Takemichi

"Không, kẻ đứng đầu thiên sứ không đầu là Mikey.

Ba Lưu Bá La được lập ra vì Mikey."

Takemichi sững sờ, cảm giác ớn lạnh lại xuất hiện, em đã không thể nhớ bất cứ thứ gì từ quá khứ nếu không nhờ sự hỗ trợ phục hồi trí nhớ.

"Takemichi, sau sự kiện đó, mày đã đột nhiên biến mất không để lại gì ngoài chút thông tin ít ỏi.

Mikey đã tàn nhẫn tra khỏi từng kẻ liên quan để tìm kiếm mày.

Bọn tao đã rất lo lắng và tìm mày khắp nơi nhưng nhận lại là không chút thông tin."

-Draken

Em đập mạnh vào mặt kính, mím cắn chặt môi một lúc.

"Tao không nhớ gì lúc đó cả…

Cảm ơn bọn mày đã lo lắng cho tao.

Tao nghĩ đến lúc tao phải đi rồi."

Takemichi quay lại, em ra hiệu cho Naoto rời đi.

Khi đi đến cửa, em khựng lại bởi tiếng gọi.

"Takemichi, nhớ giữ gìn sức khỏe."

-Draken
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 39


Khi ra khỏi nhà tù, Takemichi càng có thêm nhiều nghi ngờ.

/Draken nói vậy là sao?

Sau trận chiến đó mình đã đột nhiên biến mất?

Mình không thể nhớ được gì…/ -Takemichi

"Naoto, em có thể tìm hộ chị xem chị có tiền xử bệnh hoặc vấn đề về tâm lý gì được không?

Chị nghĩ có thể mình đã từng sử dụng thuốc hoặc gặp tai nạn hay có thể gặp sự kiện gây căng thẳng tâm lý quá độ.

Tí nữa dẫn chị đến bệnh viện kiểm tra nữa.

Chị đã cảm thấy mình đã giấu ký ức kinh khủng đó đi…

Khung cảnh đó mà Draken nói…

Thứ chị không muốn nhớ nhất chính là khuôn mặt u buồn của Mikey…"

"Vậy chúng ta sẽ đến bệnh viện trước."

- Naoto

"Trong lúc chị đi khám, em hãy điều tra lý lịch của chị.

Chị phải trở về trước khi trận chiến giữa Touman và Ba Lưu Bá La bắt đầu."



Takemichi ở bệnh viện trong khi Naoto đi điều tra, em đi khám sức khỏe tổng thể.

Sau kiểm tra, các bác sĩ kết luận thể trạng của em vô cùng ổn, không có các dấu hiệu của bệnh tật.

Một lúc sau, Naoto tới đón em.

"Chị có ổn không?

Trong chị căng thẳng từ lúc ra khỏi bệnh viện tới giờ."

"Chị ổn.

Có vài vấn đề chị cần suy nghĩ.

Lý lịch của chị quá trong sạch… so với bình thường.”

-Takemichi

“Đúng vậy, nhưng so với những công dân bình thường thì nó rất ổn, chị chị xem ai đã can thiệp vào lý lịch.”

-Naoto

“Vụ này chắc chắn chỉ có chị thôi em ơi.

Dù không nhớ rõ mọi thứ, nhưng câu trả lời đã hiện trong đầu chị rồi.”

-Takemichi

Câu nói này như một công tắc bật trí tưởng tượng phong phú của Naoto lên.

“Không lẽ chị cũng đã làm những việc phi pháp!?”

Naoto nghiêm túc hẳn, vào tư thế của một sĩ quan cảnh sát.

“Trí tượng bay xa quá rồi.

Ngồi xuống uống cốc nước đi.

Chị làm việc thiện em ạ.”

Takemichi nhìn thái độ của Naoto mà phì cười, em đã tự dặn lòng mình là không làm việc phạm pháp hay đi quá giới hạn pháp luật.

“Trở lại với chủ đề chính, Touma khi đó đã thất bại vì Mikey đã giết Baji, có lẽ đó là âm mưu của Kisaki.

Vì vậy chị sẽ cứu Baji.

Nếu vậy Mikey cũng sẽ không bị hối hận bởi tội lỗi.”

-Takemichi

“Và rồi kế hoạch của Kisaki sẽ thất bại.

Nhiệm vụ lần này là bảo vệ Baji Keisuke.

Chúng ta bắt tay nào.”

-Naoto

“Ừ, lần trước em đã dùng các thiết bị hồi phục kí ức lên chị.

Nó đã có tác dụng, hãy tiếp tục dùng nó.”

-Takemichi



Takemichi bắt tay Naoto để trở lại quá khứ, lần này em thấy mình đang đứng trước cửa nhà Tachibana.

“Cảm ơn em đã đợi.

Quà của em đây.”

Hinata đi từ trong nhà ra, đưa một túi quà cho em.

“Thật ư?

Hôm nay là ngày gì vậy?

Em mở được chứ?”

“Ừ.”

Takemichi mở túi quà ra, đó là một sợi dây chuyền cỏ bốn lá giống như cái em đã tặng Hinata.

“Giống cái em đã tặng?”

-Takemichi

“Giống nhau đúng chứ?”

Hinata kéo mặt dây chuyền ra, gương mặt thì khá đỏ do ngại.

“Cảm ơn anh, em sẽ trân trọng nó.”

Takemichi mỉm cười, tiếc là Naoto không ở đây để hứng cơm chó.

/Mình sẽ nghiêm túc cứu họ./ -Takemichi



Thời gian đến ngày quyết chiến còn năm ngày…

/Giờ mình nên làm gì đây…?

Sau khi Baji chết, mẹ của cậu ta đã rất đau buồn, mình nên ghé qua đó xem trực tiếp hoàn cảnh gia đình hiện giờ./ -Takemichi

Em mở tủ quần áo, lấy ra một bộ quần áo và chân váy.

Sau một lúc thì em đã trở thành một cô gái xinh đẹp, mái tóc vàng được thả bay trong gió trông rất tự nhiên, mấy lọn tóc được gắn vào vốn làm từ chỗ tóc em dài em đã cắt đi.

/Trước khi đến đó thì mình nên mua một chút hoa quả làm quà./ -Takemichi
 
Back
Top Dưới