Khác (Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại

(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 40


Takemichi tung tăng xách giỏ hoa quả mới mua đến nhà Baji, em bấm chuông.

Một tiếng quát lớn làm em giật mình.

"Keisuke!

Sao giờ này mới về!?"

Cửa mở, một người phụ nữ bước ra, em đoán là mẹ của Baji.

Em giữ một nụ cười trên môi.

Vì khi tiếng hét đầy nội lực đó vang lên, em chắc chắn bà ấy là một người đáng gờm.

"Con chào cô ạ.

Chắc là con đến không đúng lúc rồi.

Con đến tìm Baji ạ."

"Lúc nãy cô làm con giật mình phải không?

Vào nhà đi để cô lấy nước."

"Vâng, con đến chơi, có ít hoa quả tặng gia đình."

Takemichi, chúc mừng em đã được cộng điểm trong mắt mẹ của Baji!

"Con để giỏ hoa quả ở đây ạ.

Rất vui được gặp cô, con là Micchi."

Takemichi đặt giỏ hoa quả lên bàn, em tươi cười nói chuyện.

"Cô là Baji Ryoko.

Con đến tìm Keisuke có việc gì?"

"Con đến để hỏi xem cô có biết bạn ấy ở đâu không thôi ạ."

Cô Ryoko bên ra hai ly nước đặt lên bàn.

"Cô ơi, trông cô có vẻ hơi mệt…"

"Ừ, mấy ngày nay Keisuke cứ về nhà muộn, còn không chịu nói chuyện với cô nên cô rất lo lắng."

"Vâng… con nghĩ là một thời gian nữ cậu ấy sẽ trở lại như trước thôi.

Vì không nơi đâu bằng nhà cả."

/Mình cần làm cô ấy phấn chấn hơn…/

Em thầm nghĩ và bắt đầu cố nói sang chuyện khác.

Và sau một lúc nói chuyện … hội nói xấu Baji Keisuke ra đời.

"Cô thích con rồi đấy Micchi!

Thằng Keisuke mà bắt nạt con thì cứ nói với cô!"

- Ryoko

/Cô chấm con làm con dâu nhà cô!/

"Cô ơi, cô cho con hỏi một điều nữa được không?"

"Ừ, con cứ hỏi đi."

"Cô cho con xin bí quyết dưỡng tóc được không ạ!?"

"Được!"

Và như thế là Takemichi đã xin được bí quyết có một mái tóc đẹp vô cùng uy tín.

Chứ không phải dùng xà phòng gội đầu.

Không chỉ thế, khi về nhà em còn được tặng thêm một đống mì Peyoung, nhưng em đã kéo từ chối.

/Tui vẫn cười vui vẻ như một con điên mặc dù tui biết đây không phải lúc để cười.

Nếu cần thiết, mình sẽ lấy bí quyết dưỡng tóc đó ra mua chuộc thằng Sanzu!/ -Takemichi

Bây giờ đã là lúc chiều tà, em đứng bên bờ sông ngắm hoàng hôn và thẩn thơ suy nghĩ.

Thì có ai đó đến choàng tay vào cổ em từ đằng sau.

"Takemichi, muộn rồi sao em còn đứng ở đây?"

"Shinichirou…"

"Chắc em đã nghe chuyện từ Mikey rồi đúng không?"

Takemichi thở dài, em gật đầu.

Shinichirou xoa đầu em.

"Ăn gì không, anh dẫn đi."

Lúc này, Takemichi thoát khỏi tâm trạng đang chìm dần vào buồn bã mà mắt sáng long lanh nhìn Shinichirou.

"Ăn gì cũng được!"

Một câu mà đáp án nào cũng vừa đúng vừa sai.

Ăn gì cũng được miễn là phải đúng ý em.

"Không, mì Peyoung đi."

-Takemichi đổi ý.

"Lên xe anh trở đi."

Dù biết rằng tay lái của Shinichirou nó không đáng tin chút nào, nhưng được mời em thì tội gì em không đi.

"Anh phóng chậm thôi!

Đừng vi phạm luật giao thông!"

Takemichi ôm chặt lấy người ngồi đằng trước, em cảm thấy như mình sắp bay khỏi xe mất rồi.

Em hiện giờ có thấy ổn không?

Chắc chắn là không rồi.

Đã đi nhanh thì không nói, nhưng ông Shinichirou còn là dân tổ lái, ổng còn tự hào khoe đừng coi thường tài lái xe của tổng trưởng Hắc Long đời thứ nhất làm Takemichi muốn khi đừng xe là sẽ xuống đạp ổng vài cái.

Nhưng em chợt nhớ ra, người mời mình ăn chính là Shinichirou.

Một điều nhịn bằng chính điều lành, không nên lấy tiền ra vả bôm bốp vào mặt ổng.

Nhưng khi dừng xe, Shinichirou đã mua trà cho em nên em tạm tha.

Ổng lại tiếp tục ngồi và đặt cằm lên đầu em để tựa làm Takemichi tự hỏi không biết ổng có ăn hết chiều cao không để cho thằng em mình hay không?

Mà Shinichirou cao 1m82, Mikey cao1m62, mà khi bằng tuổi Mikey, Shinichirou cũng đã cao hơn rồi.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 41


Takemichi cùng Shinichirou ngồi tại ghế đá công viên ăn kem sau khi đã xử lý xong hai hộp mì.

Shinichirou châm một điếu thuốc lên hút.

"Takemichi, em có vẻ lo lắng nhỉ?"

"Vâng."

"Em rất mạnh, anh biết điều đó.

Mikey đã nói chuyện về trận chiến sắp tới.

Thằng bé lạnh lùng vậy thôi, nhưng nó không thể ngủ được nếu thiếu cái chăn cũ.

Khi mẹ của bọn anh mất, Mikey đã chạy đến một góc khuất không có người và khóc."

"Anh có nhiều điều phải lo thật."

"Ừ, ngoài Mikey và Ema, anh còn có một người em không cùng huyết thống khác tên là

Kurokawa Izana."

"Sao anh lại nói chuyện này với em?"

"Từ lúc anh gặp em, anh đã cảm thấy em chính là chỗ dựa đáng tin cho rất nhiều người.

Người như em, xứng đáng có mười người yêu."

-Shinichirou

Takemichi nhìn anh bằng con mắt cá chết.

"Anh nói gì vậy?

Cái câu cuối làm cụt hứng quá."

/Mà cái tên Kurokawa Izana này hình như mình đã nghe ở đâu rồi thì phải?"

-Takemichi

"Anh đùa tí thôi mà.

Muộn gì, để anh chở em về nhà."

-Shinichirou

"Nhưng anh lái chậm thôi."



Khi về tới nhà, khi đang lấy chìa khóa ra mở cửa, thì em thấy chỗ ổ khóa có vài vết xước như ai đó đã cố mở cửa.

Vì vậy em cúi xuống kiểm tra xem mẩu băng dính được dán ở góc bản lề và cửa có bị bung ra không.

/Vậy là băng dính không bung ra, ai đó đã cố vào nhà mình…/

Rồi em quay đầu quan sát xung quanh, khi xác nhận không ai quanh đó em mới vào nhà.

Tiếp đó, em kiểm tra xem có cái cửa sổ nào đang mở hay không, khi tất cả đã khóa chặt em mới yên tâm.

"Người tên Izana đó là ai?

Sao cứ thấy cái tên này quen quen như đã từng nghe ở đâu đó…"

-Takemichi



Thời gian đến ngày quyết chiến còn bốn ngày…

Takemichi lại ngủ dậy với một đôi mắt gấu trúc vì bị mất ngủ.

"Ok, vì một tương lai tươi sáng, cố lên!"

Em tự động viên mình và cố lết ra khỏi giường.

"Làm gì bây giờ đây?..."

-Takemichi

Sau khi ăn sáng xong, em đột nhiên nhớ ra cái tên Izana mình đã nghe được ở đâu.

Em đã nghe được trong lần đầu tiên nhìn thấy ma.

Và từ cái tên đó, em đã biết được một drama gia đình nhà Sano còn ghê hơn cả mấy bộ phim em và Shinichirou hay xem.

"Ồ, ra vậy.

Chẳng hiểu cái gì hết.

Cái nhà Sano này loạn!

Quá loạn!"

-Takemichi

Tất cả là tại Wakui Ken.

Uống trà tịnh tâm đi Takemichi.

Takemichi cầm cốc nước và đồ ăn vặt.

Em chắc chắn là đọc cái đống thông tin em yêu cầu vừa được gửi tới nói chẳng khác gì hít drama phù phổi.

/Cái gì đây?

Ông Shin dạy Izana đánh nhau và tên đó vào trại cải tạo vì tội đánh nhau.

Và khi vào trại, Izana đấm xã giao vài phát làm quen cả mấy thằng trong trại lẫn cán bộ trại giam…

Máu thật đấy, chào hỏi không ngán một ai luôn…

Mỗi tội người ta chưa ghi hết tiền án thực vào hồ sơ ở trại.

Mình sẽ đến Yokohama chơi một chuyến."

Nói là làm, Takemichi chuẩn bị đồ đến Yokohama coi như đi chơi trước trận chiến và thăm thú xung quanh.

Khi đi chơi, tâm em bất biến giữa dòng đời vạn biến.

"Yokohama ơi, tao đến đây!"

-Takemichi

Takemichi háo hức đến Yokohama, từ ga chính của Tokyo đến đó mất từ 30 - 40 phút đi tàu.

Không giống như các thành phố ồn ào và nhộn nhịp khác, Thành phố Yokohama Nhật Bản mang một nét đẹp riêng của mình.

Hiện lên với một vẻ hiện đại, thanh lịch và cũng không kém kiêu sa.

Nơi đó là một thành phố lớn nhất tỉnh Kanagawa, giáp ranh thủ đô Tokyo Nhật, Yokohama nổi tiếng với những con phố Tây hiện đại bên cạnh phố Hoa kiều náo nhiệt và những hoạt động thể thao độc đáo.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 42


Trong khi bé Takemichi đang tung tăng vui vẻ tại Yokohama thì tại Tokyo đang có "bão".

Bằng một cách kỳ diệu nào đó, Mikey vô tình gặp Hinata và hai người đã kéo nhau ra quán ăn nói chuyện.

Bên ngoài nói cười vui vẻ, nhưng bên trong là bão tố, gió thần.

Và chủ đề để nói chính là Takemichi.

Hai người lườm nhau tóe lửa.

Mikey đang ngồi ăn ly kem thì không biết là cố tình hay vô tình nói.

"Tự dưng thấy nhớ Takemicchi của tao quá…"

"Micchi đi đâu rồi, tôi cũng không biết."

/Ơ cái tên lùn này, bạn gái tôi mà!/

Hinata đành giữ cho mình một nụ cười trên môi.

"Bạn gái tôi mà, của cậu bao giờ?"

-Hinata

"Nhưng tôi đã được Takemicchi cho mượn bờ vai an ủi, được ôm cậu ấy nữa.

Chỉ cần ở trong lòng cậu ấy thôi là tôi đã sung sướng tới nỗi muốn bay lên thiên đường luôn rồi."

-Mikey

/Cái thằng này, người yêu tôi mà!

Không thể phủ nhận rằng Micchi là một người rất có sức hút.

Nhưng cái tên lùn này!

Sao dám lấy việc được Micchi ôm ra chọc tức người ta!?/ -Hinata

Thấy Hinata im lặng vậy, Mikey liền thêm dầu vào lửa.

"Một người tuyệt vời như Takemicchi xứng đáng có hơn một người yêu."

-Mikey

"Nếu Micchi có thêm người yêu thì tôi cũng không phàn nàn.

Vì dù sao tôi vẫn là chính cung."

-Hinata

"Đường tình tôi thua, nhưng đường đua tôi chấp!

Cậu đã được Takemicchi trở trên xe đạp chưa?"

"Chưa, chỉ có tôi chở em ấy, cậu nên nhớ là Micchi cao hơn cậu 3 cm đấy."

Hinata đã chọc đúng nỗi đau của Mikey, nhưng cậu tự dằn lòng mình là phải nhịn, quân tử trả thù mười năm chưa muộn.

Đúng lúc này Shinichirou gọi đến.

"Mikey, anh đã nhờ Ema hỏi xem Takemicchi đang ở đâu rồi."

Shinichirou

Nghe vậy, Mikey liền bật loa lên cho Hinata cùng nghe.

"Takemicchi đang đi Yokohama chơi.

Mà giờ anh mới nhớ ra, Takemichi nhờ anh bảo em trả tiền bồi thường cho số đồ em phá ở nhà em ấy."

-Shinichirou

"Ủa, anh quen Takemicchi?"

-Mikey

"Ừ, quen từ khi em ấy còn nhỏ."

-Shinichirou

"Anh thân với Takemicchi lắm đúng không?"

Nghe đến câu hỏi này, Shinichirou chuẩn bị tung đòn tâm lý chốt hạ vào Mikey vì anh biết thằng em mình đã cảm nắng Takemichi rồi.

"Thân đến nỗi con bé cho anh ôm vào lòng, xoa đầu, còn để anh dựa nữa.

Tiệm SS motors lúc nào cũng có phòng để chào đón em ấy.

Mà anh cúp máy đây, anh phải đi làm việc rồi."

Tiếng tút tút kết thúc cuộc gọi vang lên trước sự ngạc nhiên của hai thằng con trai.

"ĐM!

TACHIBANA HINATA!

BỎ TAO RA!

TAO PHẢI ĐI TÍNH SỔ VỚI ÔNG ANH TAO!"

-Mikey

"Bình tĩnh!

Đừng kích động!"

Một Mikey đang xù lông muốn đi tính sổ với anh trai mình và một Hinata đang cố giữ cái tên này lại.

Tình nghĩa anh em có chắc bền lâu…

"Mikey!

Đừng kích động, muốn đập ổng thì rủ tôi nữa."

-Hinata

Bên phía Tokyo một số người đang định chơi khô máu với nhau thì tại Yokohama có một Takemichi đang vô tư đi chơi.

Bé Micchi đang thả mình vào sự hào nhoáng đông đúc của

phố Minatomirai, những tòa nhà gạch đỏ Akarenga Souko, sự độc đáo của bảo tàng mì ăn liền (Cupnoodles Museum), sự lung linh của Thiên đường đại dương Hakkeijima (Hakkeijima Sea Paradise), mặc dù em biết mình không thể đi tham quan tất cả những nơi nổi tiếng của Yokohama trong một ngày được.

Em dự định sẽ mua quà lưu niệm về cho mọi người nữa.

Đặc biệt là đồ ăn ở đây, nó quyến rũ em.

Khi bước ra khỏi Cupnoodles Museum, trời đã sập tối.

Đây là thời điểm để em ngắm nhìn lại một lần nữa Yokohama Landmark Tower và bến cảng khi đêm về.

Vào ban đêm, cảnh sắc sâu rộng với cả thành phố nhấp nháy ánh đèn có thể được ngắm từ tầng 69 Sky Garden của tháp.

Vậy là lại sắp kết thúc một ngày bình yên nữa…
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 43


Còn hai ngày nữa tới thời điểm quyết chiến…

Hôm nay Takemichi ngủ lấy sức.



Còn một ngày tới thời điểm quyết chiến…

Sáng hôm đó, Chifuyu đến gõ cửa nhà Takemichi.

Em mở mời Chifuyu vào trong.

"Mày ngồi đi.

Để tao đi lấy trà bánh."

"Không cần đâu, tao đến để gọi mày đi theo tao đến gặp một người."

-Chifuyu



Chifuyu dẫn Takemichi đến một cây cầu đi bộ, trên đó, Baji đã chờ sẵn.

"Baji, xin lỗi vid đột nhiên gọi mày ra đây."

-Chifuyu

"Chifuyu, mày ăn đòn chưa đủ hả?"

-Baji

"Mày đã tóm được cái đuôi của Kisaki chưa?"

"Hả?"

"Mày vì Touman mà mới đi làm gián điệp mà.

Theo tao điều tra thì Kisaki là một tên đáng sợ.

Mày không cần ở Ba Lưu Bá La nữa."

"Mày đang nói cái gì vậy?"

"Nếu ngày mai giao chiến bắt đầu…

Baji, mày sẽ thực sự trở thành kẻ địch của Touman."

"Chifuyu, bao giờ mày mới thôi dạy đời tao?

Tao chẳng tin tưởng ai ngoài bạn bè.

Tao ở Ba Lưu Bá La để phá hủy Touma."

-Baji

"Chifuyu, để tao nói chuyện riêng với Baji."

-Takemichi

Chifuyu dành đi ra chỗ khác để em nói chuyện với Baji

"Mày có chuyện gì muốn nói với tao hả?"

-Baji

"Baji, tao không biết mày định làm gì.

Chuyện đó sao cũng được.

Nhưng xin mày hãy vượt qua ngày mai.

Dù sao thì cũng đừng chết, Mikey sẽ buồn lắm."

"Hắn là kẻ địch, ngày mai tao sẽ giết hắn, hãy chuyển lời tới Mikey."



/Trận chiến này không ổn, phải lôi đội trưởng đội ba thực sự về ngay lập tức./

Takemichi thầm nghĩ, em bấm điện thoại nhắn tin từ nãy đến giờ.

Dù sớm hay muộn thì cũng nên đưa Pa về Tokyo vì em chợt nhớ ra một lãnh đạo của Ba Lưu Bá La là kẻ đã đi theo Kisaki.

Pa đã được gia đình đưa đi học ở nơi khác, nhưng việc thuyết phục họ là phụ thuộc vào em, nhưng chắc chắn gia đình đó sẽ giám sát và không để Pa tham gia trận 31/10 này.

"Takemichi!

Mày không nghe tao nói à?

Mì xong rồi."

Chifuyu lay mạnh vai em, cả hai đang ở nhà em.

Chifuyu kêu đói nên em bảo cậu đi úp mì.

"Ừ, tao đang mải suy nghĩ."

-Takemichi

"Mày là con một vậy tại sao lại có giày ballet ở đây?"

"Nó là của tao.

À phải rồi, mày xem hộ tao cái cà vạt trên giá ở đó là hãng nào."

Takemichi nở một nụ cười mờ ám, em sẽ dọa Chifuyu.

"Của Dior thì phải, tao không chắc."

-Chifuyu

"Mày đã từng nghe về một vụ án mà nạn nhân bị siết cổ chưa?

Ở hiện trường, người ta tìm thấy một lọ nước hoa bị vỡ, một chiếc quần tất và một chiếc cà vạt Dior được mua ở Pháp.

Nạn nhân là một phụ nữ trung niên.

Bên ngoài, người ta không tìm thấy dấu chân hung thủ mà họ thấy những dấu vết kì lạ giống như đi cà kheo trong vườn vậy.

Nghi phạm là lão chồng đang sống ly thân gặp vấn đề về tiền bạc."

"Mày nghĩ sao về vụ án này?"

"Thế chắc là lão chồng đã giết vợ để cướp tài sản."

"Có vẻ hợp lí.

Tại hiện trường người ta cũng tìm thấy mẫu tóc ngắn, mùi nước hoa trên người lão chồng cùng loại với lọ bị vỡ.

Nhưng mẫu tóc ko cùng ADN với lão chồng."

"Chuyện mày kể nghe hấp dẫn thật đấy."

-Chifuyu

"Đợi đến khi mày thành nạn nhân, mày sẽ hiểu cảm giác của bà ta.

Tao kể tiếp.

Bình thường, sẽ phát sinh thêm và điều tra các khu vực xung quanh, nhưng không có khu trường dạy múa vì nó không đáng nghi.

Ở gần đây cũng có.

Mày có biết tại sao nó không có không?...

Là vì vết cà kheo bí ẩn đó."

Chifuyu im lặng gật gù nghe Takemichi kể chuyện.

"Hung thủ là phụ nữ."

-Takemichi

"Sao lại vậy?

Chẳng phải mẫu tóc thu thập được là tóc ngắn sao?"

-Chifuyu

"Ừ, nhưng điều đó không thể thay đổi sự thật về việc cô ta là một cô gái.

Hung thủ hiện giờ vẫn chưa bị bắt…"
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 44


Takemichi cười nhẹ, em bắt đầu kể tiếp câu chuyện…

"Ở thời buổi này, trẻ con nhìn thấy dấu giày cũng biết được một số loại, nói gì đến những cảnh sát có chuyên môn."

Chifuyu nghiêng đầu khó hiểu làm em phì cười.

"Hung thủ chính là một diễn viên múa ba lê, cô ta đã tẩu thoát bằng cách đi bằng đầu ngón chân."

"Ồ!"

"Mẫu tóc thu được ở hiện trường là tóc ngắn vì tại các lớp múa ba lê, rất nhiều học viên cắt tóc ngắn để tiện cho việc học.

Hung thủ đã làm vỡ lọ nước hoa để xóa đi mùi của mình.

Còn về nạn nhân, bà ta bị siết cổ bằng cà vạt của Pháp cũng có lý do.

Môn ba lê bắt nguồn từ Ý, nhưng từ sau thế kỷ mười sáu, loại hình nghệ thuật này được bảo tồn và phát triển trong các cung điện của Pháp.

Người gắn bó với môn ba lê nếu có điều kiện thường sẽ đến nước Pháp một lần để chụp ảnh.

Ít nhất, khả năng những người này sở hữu chiếc cà vạt hãng Dior loại chỉ có thể mua được ở Pháp sẽ cao hơn người chồng đang gặp trục trặc về tiền bạc.

Mà bà vợ đó còn được người quen tặng nó tuần trước."

"Ghê vậy."

"Ừ, vậy mày nghĩ lí do chiếc quần tất có mặt tại hiện trường là gì?"

-Takemichi

"Nó vô tình có ở đó à?"

"Ừ, có thể đấy.

Trong nhà phụ nữ có quần tất là việc bình thường.

Việc siết cổ người bằng quần tất sẽ không để lại dấu vân tay.

Và nếu là tao, mục đích tao làm là muốn chia sẻ niềm vui."

"Ý mày là sao?

Chia sẻ niềm vui cái gì?"

"Khi tao chọn quần tất để giết người, mục đích của tao không chỉ là giết người.

Mà đó là chia sẻ cảm xúc cùng nạn nhân."

Nhìn Chifuyu căng thẳng, Takemichi lại càng lấn tới trêu thêm, còn cười rất tươi nữa.

"Khi mày bị hung thủ chọn làm con mồi thì mày sẽ phản kháng đúng không?

Trong trường hợp mày đánh không lại thì sao?"

Takemichi đứng dậy, tiến gần Chifuyu,

"Mày định làm gì!?"

-Chifuyu

"Trước khi mày kịp động thủ thì tao đã cho mày một phát rồi.

Tóc của hung thủ trong câu chuyện đấy màu vàng giống tao."

Nói rồi Takemichi chỉ vào mái tóc của mình rồi đưa tay túm lấy cổ áo Chifuyu.

"Mày định làm gì!?

Bỏ tao ra!"

-Chifuyu

"Yên nào, cổ áo của mày bị lệch."

"Thế à…?

Tao tưởng mày định… bóp cổ tao, tao không gỡ được tay mày ra…

Tao rén rồi đấy, nếu đang ở ngoài đường bây giờ tao đã nghĩ mày định thủ tiêu tao rồi."

Em buông tay ra, để Chifuyu uống cốc nước và bình tĩnh lại.

"Nếu mà mày định chạy thì mày nên bỏ suy nghĩ đó đi vì tao đang cầm chìa khóa xe của mày mà."

-Takemichi

"Ơ đệt, mày lấy từ bao giờ vậy?"

"Từ khi mày để lên bàn.

Tao đùa thôi, mấy chuyện đó mày đừng tin là thật."

"Tao đấm mày được không?"

-Chifuyu

"Thử xem.

Tao đủ thời gian để đá mày khỏi nhà tao trước khi mày đấm tao đấy."

Takemichi cười và khiêu khích Chifuyu.

"Với lại mày nên nhớ luật của Touman, không đánh con gái."

"Mày là con gái thật à!?"

"Ừ, tao chán cái phản ứng này lắm rồi đấy.

Bao nhiêu người biết mà sao mày không nhận ra?

Mày thấy đó, nhà chỉ có mỗi mình tao, với cả đôi giày múa đó là của tao, vì đó là giày nữ mà.

Tao xin lỗi được chưa?"

Takemichi bất lực.

"Tiện thể thì vứt hộ tao cốc mỳ hết vào thùng rác."

-Takemichi

Tối hôm đó, các thành viên Touman tập trung tại đền Musashi.

Mikey đứng trên bậc phát biểu như thường lệ.

"Μọi người đã tụ tập đông đủ rồi nhỉ?

Ngày mai chúng ta sẽ giao chiến với Ba Lưu Bá La.

Chúng ta sẽ đánh nhau, chúng ta buộc phải vậy.

Trong số kẻ địch có Baji.

Không thể tha thứ cho kẻ phản bội, đó là cách làm của Touman."

Đột nhiên, Mikey ngồi xuống, cậu tiếp tục nói.

"Tao muốn trở thành một đứa trẻ được chứ?

Tao không thể chiến đấu với Baji.

Đó là câu trả lời của tao!

Ngày mai chúng ta sẽ xử lý bọn Ba Lưu Bá La và mang Baji trở về Touman!"
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 45


Ngày giao chiến đã đến, tại bãi phế liệu ô tô, vô số người đã tụ tập.

"Cái đám này là sao đây?"

-Takemichi

"Đó là những kẻ đến xem.

Touman vs Ba Lưu Bá La, kẻ chiến thắng hôm nay sẽ tiến gần hơn tới việc trở thành băng đứng đầu Tokyo.

Những kẻ bất lương trong Tokyo đều chú ý tới trận chiến này.

Ví dụ như hai người kia, anh em Haitani của Roppongi, chỉ với một tiếng đã có thể tập hợp cả trăm người.

Và bên đó, Ueno Gariman mạnh như một con quái vật."

-Chifuyu

Khi cả hai đang bàn tán thì một tên đi tới giữa bãi phế liệu, Takemichi không quan tâm đến mấy kẻ không gây ảnh hưởng tới mình nhưng nhờ thông tin thì em biết được hắn là Hansen thuộc S63.

"Tao hôm nay chịu trách nghiệm phân định thắng thua, Hansen của ICBM."

Hansen

"Hắn là một kẻ thuộc S63, hôm nay là người phân định giống như trọng tài ấy.

Cả Hansen, anh em Haitani, Gariman hôm nay chỉ là những người xem."

"Ừ."

Takemichi gật đầu, em nắm chặt hai tay lại.

Hôm nay nếu muốn ngăn Kazutora đâm Baji thì các cụ gánh còng lưng.

Trước khi đi, em có đi thắng hương rồi.

Nhưng tất nhiên là cái găng tay chống cắt nó cũng trong đội gánh team luôn, chứ em làm sao mà muốn chơi tay không bắt dao.

Trong khi trận chiến này diễn ra, thì đám cấp dưới của em cũng không được nghỉ ngơi, bọn nó phải đi làm nhiệm vụ em giao.

Đó là đi lùng sục thông tin liên quan khắp nơi và mở rộng địa bàn làm ăn.

"TẤT CẢ SẴN SÀNG CHƯA!?

TẤT CẢ CÁC NHÂN VẬT CHÍNH LÊN SÀN NÀO!

TOKYO MANJI VÀ BA LƯU BÁ LA!"

-Hansen

"Chúng ta cũng đi thôi Takemichi."

-Chifuyu

"Ừ."

-Takemichi

Mikey tiến đến lên tiếng.

"Hansen, đầu tiên cảm ơn mày đã đến đây phân định."

"Ha.

Nếu là đánh nhau thì tao luôn sẵn sàng."

-Hansen

"MỜI ĐẠI DIỆN HAI BÊN TIẾN LÊN PHÍA TRƯỚC!"

Một tên mặc băng phục của ICBM hô lớn.

Draken phó tổng trưởng Touman và Kazutora bước lên phía trước.

"Chọn ra năm người đối đầu hay tất cả nhảy vào?"

-Hansen

"Trận chiến này do Ba Lưu Bá La khởi xướng nên mày quyết định đi Kazutora."

"Nhưng bọn tao có một điều kiện, lấy lại Baji Keisuke.

Trong trường hợp Touman thắng, hãy trả lại Baji."

-Draken

"Hả?

Baji tự đến với bọn tao mà?

Trả lại hay không bọn tao làm sao làm được."

-Kazutora

"Hãy trả lại Baji."

Draken kiêm định nói.

Kazutora nắm chặt nắm đấm.

"Khốn khiếp."

-Kazutora

"Này, có định đánh không vậy?"

Hansen chen vào thì bị Kazutora đấm thẳng vào mặt và thúc mạnh một cú vào bụng khiến hắn gục xuống.

"Phân định?

Điều kiện?

Bọn mày tới đây làm trò hả?

Ba Lưu Bá La tới đây để săn Mikey!"

Kazutora khiến Hanma vui sướng, hắn lập tức tiếp thêm nhuệ khí cho anh em.

"Bọn tao tới đây để đánh Touman tới chết!

Lên nào!"

Hanma vừa dứt lời, cả hai bên lao vào với khí thế hừng hực.

Takemichi thì tất nhiên là không quan tâm tới việc đó, việc em cần làm bây giờ là tìm Baji trước khi có chuyện xảy ra.

Mặc dù vậy, em vẫn quan sát xung quanh, không thể bàn cãi về sức mạnh các đội trưởng, đội phó phiên đội, em cảm thấy mình cần học hỏi nhiều hơn nữa để mạnh hơn.

Khi có kẻ cản đường, em tung đòn liên tục với tốc độ cực nhanh nên từ hai lại hóa ra bốn, năm cú đấm, uy thế mạnh mẽ đánh về phía trước, một cách rất điêu luyện, cực kỳ vững chắc của một người luyện võ lâu năm.

Trong khoảng khắc nhỏ bé va chạm, những kẻ không đủ trình đánh lại đều gục.

Mỗi một cú đánh vào đối thủ đều đổi chuyển, lướt nhẹ, khó nắm bắt.

"Bốp!"

Một đấm của Takemichi đánh mạnh vào mặt tên vừa xông ra khiêu khích, hắn lập tức ngã ngay xuống bất tỉnh.

"Chết tiệt!

Vẫn chưa thấy Baji ở đâu!"

-Takemichi
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 46


Kẻ địch vẫn rất đông trong khi Takemichi chua tìm thấy Baji.

Có mấy thằng chơi xấu còn cầm vũ khí tấn công, mấy tên to con thì cứ thích chơi lấy thịt đè người khiến em rất bực mình..

Trong những trường hợp như vậy, em thường đấm mạnh vào mạng sườn đối thủ cho dã tốn sức vì làm vậy sẽ gây đau kéo dài và khó hồi phục trong trận chiến hoặc một cú móc hàng để hạ gục kẻ đó.

Trong lúc đó, Draken cũng đã hạ gục Hanma, Mikey thì đang đuổi theo Kazutora đến đống ô tô cũ được chất đống lên nhau thành núi.

"Kazutora!

Mày chỉ biết chạy trốn thôi sao!?"

Khi Mikey sắp tới chỗ Kazutora thì có một tên xông ra, tung cúng đá vào cậu.

"Sao vậy hả Mikey?

Cú đá đẹp đấy chứ?"

-Kazutora.

"Cú đá như vậy mà cũng đỡ được, đúng là Mikey vô địch."

Một trong hai lãnh đạo của Ba Lưu Bá La là Chome và Chonbo lên tiếng.

"Quả nhiên là mạnh, cẩn thận vào."

-Chome

"Kazutora, mày không định chơi 1 vs 1 à?"

-Mikey

"1vs1?

Ai đã hứa như vậy?

Ở đây tao đã chuẩn bị cho mày những kẻ mạnh nhất trong trại cải tạo, những chuyên gia đánh nhau."

-Kazutora

Mikey dễ dàng khiến hai người đó khốn đốn, nhưng Kazutora đã chen vào, lấy thanh sắt đập mạnh vào đầu Mikey khiến cậu gục xuống.

"Ba Lưu Bá La thắng nhé."

-Kazutora

Mikey gượng dậy hỏi: "Tao muốn hỏi một điều.

Kazutora.

Tao là kẻ địch của mày sao?"

Kazutora chợt nhớ đến những ký ức rời rạc trong quá khứ.

"Tao...

đau khổ là vì mày.

Tao vào trại cải tạo hai năm là vì mày."

"Mày đang nói cái gì vậy?"

-Mikey

"Tao sẽ loại bỏ tất cả những thứ cản trở.

Mày biết không Mikey?

Giết người xấu nhưng giết kẻ địch là anh hùng."

Bên dưới Takemichi từ xa đang cố chạy đến chỗ Mikey, nhưng vẫn có rất nhiều tên cản trở, vì quân số của Ba Lưu Bá La là 300 người.

"Tao éo quan tâm mày đang nói cái gì!

Kazutora!

Trận này Touma mà thắng tao sẽ lôi mày đến bác sĩ tâm lý!"

-Takemichi

Trên đống ô tô cũ, Chome đang giữ chặt Mikey còn Kazutora đang đập mạnh thanh sắt vào đầu cậu.

Nhưng Mikey rất mạnh, cậu nhanh chóng thoát khỏi hai tên đang giữ chặt tay chân mình, rồi đá mạnh vào Kazutora.

Cả ba người đã gục xuống.

"Bọn tao sẽ lên đó!"

Bên dưới, một tên cầm baton hô lớn, Takemichi nhận ra đó là đàn em của Kisaki.

Hắn đã sắp xếp để gây ấn tượng với Mikey.

Và đúng như em dự đoán, Kisaki và tên đội phó đội ba là đàn em của hắn cùng thành viên dưới trướng đang bảo vệ Mikey.

"Tao đợi đúng lúc này đấy Kisaki!"

Baji từ đằng sau cầm ống sắt đập mạnh và Kisaki, các thành viên Ba Lưu Bá La phía dưới đang hô hào phấn kích.

Tên đội phó đội ba túm lấy Baji quật mạnh xuống và chạy đến chỗ đội trưởng.

Baji vẫn hăng máu muốn chiến với Kisaki thì Chifuyu từ đâu đứng ra chặn đường.

Takemichi từ xa cùng chạy đến, khi thấy Baji đánh Chifuyu bằng ống sắt thì em biết thời điểm đó cũng sắp đến rồi.

"Chifuyu!

Cùng ngăn Baji lại với tao!"

Em hét lớn, ôm chặt vào phần hông Baji để giữ cậu lại, nhưng Chifuyu lại do dự và rơi nước mắt.

"Tao không thể đánh Baji được."

"Mày nói gì vậy Chifuyu!?"

Baji nhân cơ hội em mất cảnh giác thúc mạnh khủy tay vào đầu em, nó khiến em hơi choáng một chút, nhưng em vẫn giữ chặt không buông.

/Không được mất cảnh giác, Kazutora sắp đâm Baji.../ -Takemichi cắn mạnh vào môi để giữ sự tỉnh táo.

Khoảnh khắc đó cũng đến, Kazutora đang lao đến đâm Baji.

Em vội buông Baji ra, bắt lấy lưỡi dao rồi xô Kazutora ra chỗ khác.

"Kazutora!

Mày đang làm cái quái gì vậy!?"
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 47


Takemichi xô Kazutora xuống, và khi em đang ôm chặt lấy Baji, em đã phát hiện có một con dao khác trong túi cậu ta, để phòng tránh trường hợp Baji tự sát, em đã lấy nó và dấu vào túi mình.

“Baji, mày có sao không!?”

“Takemichi, mày đã cứu mạng tao.”

“Không phải lúc để nói chuyện này.

Tao biết mày phát hiện kẻ giật dây phía sau là Kisaki.

Quay trở lại Touman đi, tao sẽ giúp mày."

Trong khi em đang nói với Baji thì Kazutora vẫn giữ ý định đâm Baji.

Nhưng lần này, người cậu ta đâm phải chính là Takemichi.

"Mày làm cái gì vậy!?"

-Baji

"Tao không sao.

Kazutora đâm trúng con dao tao lấy của mày đang cất trong túi."

-Takemichi

/Ghê thật, đây đúng là đẳng cấp của được các cụ gánh./ -Takemichi

"Vãi thật… mày lấy từ bao giờ, tao éo biết luôn."

"Chuyện đó để sau.

Hiện giờ chỉ cần hạ gục hết Ba Lưu Bá La là Touman thắng.

Mày đừng khích động mà đến đánh Kisaki, bây giờ hắn đang theo Touman, nếu mày làm như vậy, tất cả cố gắng của mày sẽ đổ sông đổ bể hết.

Bây giờ nghe tao, Ba Lưu Bá La toàn bộ là quân của Kisaki và các thành phần chống đối Touman, thằng cán bộ chùng mũ đeo rọ mõm đen kia là thằng đi theo Kisaki."

Takemichi vừa nói vừa đạp những đứa máu liều xông đến tấn công.

"Ý mày là thằng Chouji?"

"Chắc vậy."

"Ô kê, tao sẽ đập cho bố mẹ nó cũng không nhận ra nó.

Bây giờ bất cứ kẻ nào muốn đánh bại Touman phải bước qua xác tao!"

Baji hô lớn.

"Tuyệt!

Tình thế thay đổi rồi!

Bọn mày mau lên giúp đội trưởng đội một và Takemichi!"

-Draken

Touman được tiếp ý chí, toàn quân đã vực dậy tinh thần.

Kisaki hướng ánh mắt về Takemichi, đây chính là anh hùng mà hắn luôn dõi theo.

Và tất nhiên là Chouji bị Baji đập cho không thương tiếc.

Nhưng Baji vẫn chưa từ bỏ ý định xử lý Kisaki, khi cậu cầm lấy một thanh sắt nhọn định tấn công thì tiếng còi cảnh sát từ xa vang tới.

"Chết tiệt.

Chạy thôi."

Baji tức tối quăng thanh sắt đi.

Bên phía những kẻ ngồi xem vẫn xôn xao hò nhau giải tán.

Các thành viên Touman cũng nhanh chóng rời.

Kazutora vẫn đang đứng im như thể đang cảm thấy tội lỗi thì cũng bị Baji xách đi luôn.

Ngày 31 tháng 10 năm 2005, cuộc chiến diễn ra với chiến thắng áp đảo thuộc về Touman.

Còn bây giờ, Takemichi đang ngồi trong bệnh viện.

Vì sau trận chiến, em đã đến bệnh viện khám xem mình có bị gãy xương hay tổn thương nội tạng không.

Và vì do bác sĩ phát hiện em bị suy nhược cơ thể nhẹ nên đã yêu cầu em ở lại bệnh viện vài ngày.

"Nào Micchi, nói a đi."

Hinata đang cầm nĩa xiên trái cây đút cho Takemichi ăn.

"Em cảm ơn."

"Ổn không Mikey?"

Draken ngồi trong phòng bất lực.

"Ổn lắm, tự dưng tao muốn đánh người.

Có vẻ hai người đó quên mất sự hiện diện của ba chúng ta rồi phải không Draken, Chifuyu?"

-Mikey

"Tên đó là ai vậy?"

-Chifuyu

"Tachibana Hinata, bạn trai của thứ nhất của Takemicchi."

-Mikey sắc mặt hầm hầm nãy giờ trả lời.

"Ý mày là sao?"

Chifuyu thắc mắc

"Takemichi xứng đáng có hơn một người yêu, tao đang muốn tranh vị trí đó."

-Mikey

Nghe đến đây, Chifuyu vẫn ngơ ngắc, từ lúc Takemichi kể chuyện dọa cậu thì cậu đã ấn tượng với em rồi, bây giờ thì lòi ra cả vụ kiếm xuất vào hậu cung nữa.

Lúc này, Hinata bê đĩa trái cây đã hết ra ngoài, lúc đi quay Mikey, cậu còn nói.

"Tôi không biết cậu muốn tranh gì nhưng tôi vẫn là chính cung."

Hinata không biết rằng vì câu nói đấy mà Draken phải vận công lực giữ Mikey ngồi yên.

Drama cung đấu suýt diễn ra, còn Takemichi thì em đang đeo tai nghe nghe nhạc nên em không nghe thấy.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 48


Sau khi đã nghe nhạc chán thì Takemichi lại bỏ tai nghe ra một chỗ.

Mikey, Draken và Chifuyu đều đã đi ra ngoài để em nghỉ ngơi.

Khi họ đi rồi thì Baji vào thăm em.

"Mày ổn không?"

-Baji

"Ổn.

À phải rồi, tao có thứ cần đưa cho mày."

Takemichi lấy ra một lá bùa màu tím từ trong túi.

"Tao nhặt được tại đền Musashi sau buổi tập trung."

"Cảm ơn mày.

Tao đã nghe từ Mikey.

Chúc mày mau khỏe."

Khi đã để quà trên bàn, cậu ấy cũng rời đi.

Tiếp sau đó là lần lượt các thành viên khác vào thăm em.

"Điều khiến em thắc mắc là tại sao mình bị suy nhược trong khi em ăn uống rất đầy đủ.

Ở trong bệnh viện rảnh rỗi, em đi mượn vài cuốn sách và đọc.

Nhưng ở viện đến ngày thứ hai là Takemichi đã chán tận cổ rồi.

Vì thế nên em đành thuyết phục các bác sĩ cho em xuất viện.

Sau khi ra khỏi bệnh viện, em đi hỏi thăm tình hình hiện tại từ chỗ Shinichirou.

"Mọi chuyện sao rồi?"

-Takemichi

"Sau trận chiến đó, Kazutora và Keisuke đã đến xin lỗi anh…"

Takemichi gật đầu, em cũng không muốn nói về vụ này nhiều.

Em còn nhiều vấn đề cần giải quyết nữa, vì hôm đó ở nhà Baji, em đã nhỡ hứa với mẹ cậu là sẽ kèm Baji học để cậu lên được lớp.

Với tiền công là được ăn trực thỏa mái.

Hôm sau, khi Baji về nhà thì đã thấy em chờ sẵn.

Người đang ngồi ở trong phòng khách nhà Baji không phải là một Takemichi đẹp trai nữa mà giờ là một Takemichi xinh gái với mái tóc dài.

Trên môi em nở một nụ cười, nhưng trong lòng là một tinh thần sẵn sàng bụp vào mặt đứa nào dám cản trở.

Em đặt balo đầy sách ở bên cạnh, tay thì liếc nhìn đồng hồ.

Hôm nay Baji về nhà cùng Chifuyu.

Ngay khi nhìn thấy Takemichi đang ngồi ở phòng khách thì Chifuyu đã cảm thấy có điềm.

Baji đang buộc tóc gọn gàng, đồng phục chỉnh chu, với cặp kính dày chẳng khác gì mọt sách.

"Sao mày vào được đây?

Mẹ tao đâu?"

-Baji

"Mẹ mày đi chợ rồi."

-Takemichi

"Mày đến nhà Baji làm gì?"

-Chifuyu

"Tao được trả thù lao để đến đây kèm mày học."

"Mày có gì để dạy tao học?

Tao từ Chifuyu là mày trốn học rất nhiều."

"Tao có sổ hộ nghèo, học bổng, học bạ full một trăm."

Takemichi giơ mấy bài kiểm tra mới được trả lên, từng tờ một với số điểm một trăm tỏa sáng lấp lánh.

"Cất đi, chói mắt tao.

Mày chọc vào nỗi đau của tao rồi."

-Baji đặt tay lên vai và lay Takemichi.

Nói chung thì nhìn từ xa chẳng khác gì hay đứa học sinh đáng thương do học nhiều quá mà ngộ kiến thức nên mới điên vậy.

"Này Baji, mày có đang nghe thấy nhạc nền vừa vang lên không?

Cúi đầu xuống trước khi quá muộn."

Baji khó hiểu nhìn em và kết quả là đã bị ăn một cước từ người mẹ vừa mới đi chợ về của cậu.

"Keisuke!

Sao lại lay bạn mạnh như thế!?"

Trước sự chứng kiến của em và Chifuyu, Baji đang quỳ xuống xin lỗi.

"Con xin lỗi mẹ ạ."

Uy lực đáng sợ đó khiến Chifuyu nấp sau lưng em.



Hiện giờ cả ba đang ngồi trong phòng Baji.

Takemichi cầm biết đỏ khoanh ra 7749 cái lỗi sai từ bài của Baji.

"Chifuyu, đưa tao luôn cái bài kiểm tra mày đang cất trong túi, tao chữa cho."

Khác với Baji, Chifuyu ngoan ngoãn đưa bài cho em vì từ vụ bị Takemichi dọa lần trước thì cậu nhận ra được một điều, Takemichi vô cùng nguy hiểm theo nhiều nghĩa.

"Chifuyu, Baji, bọn mày đừng nản lòng.

Thực sự thì tao cũng chán như bọn mày ấy.

Nhiều lúc tao muốn hỏi môn văn xem tao với nó có có thù oán gì không mà nó cứ bắt tao nhìn mặt chữ đoán cảm xúc của nó.

Rồi xong có vụ hãy viết theo cảm nghĩ của em nhưng chấm theo cảm nghĩa của cô."

Đến đây thì cả Baji và Chifuyu đều đồng ý.

Takemichi còn động viên thêm nữa là nếu thành tích của Baji tiến bộ, cậu sẽ mời cả đám đi ăn.

...

Nên cho Takemichi là chức vụ gì trong bang đây mọi người?
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 49


"Takemichi, Mikey có lời nhờ tao nói với mày."

-Draken

"Từ Mikey sao?"

-Takemichi

"Ừ.

Buổi tập hợp tới có chuyện quan trọng cần nói với mày.

Nhất định phải có mặt đó."

-Draken

"Ừ."

/Chuyện quan trọng?

Là chuyện gì đây?

Thực sự có chút lo sợ.

Baji không chết, Kazutora cũng không bị giết, Pachin thì lại được quay về chỗ này để học và tiếp tục đồng hành với Touman.

Vậy đã tránh được việc Kisaki thâu tóm chưa?

Mọi việc sẽ rõ khi đến buổi tập hợp./-Takemichi



"Mà này, đây là trung tâm Shibuya, chúng ta đang đi đâu thế?"

Takemichi cứ thế để Draken dẫn đường.

"Nhà tao."

Em tiếp tục đi theo Draken vào thang máy.

"Nhà mày đây sao?

Đẹp thế."

-Takemichi

"Không, chỉ thấy bầy hầy thôi.

Ấn tầng bốn đi."

-Draken

"Ok"

Cửa thang máy vừa mở ra, đập vào mắt em là quầy lễ tân với những tấm hình các cô gái trông rất quyến rũ khiến em còn tưởng mình đã ấn nhầm tầng cho đến khi Draken lên tiếng.

"Tôi về rồi đây."

"Ồ, về sớm quá nhỉ?"

Người đàn ông ở quầy lễ tân lên tiếng, em đoán đó là cha nuôi của Draken.

Vì mục tiêu ngăn Touman sa vào bóng tối, thì em đã tìm hiểu thông tin của những người liên quan.

"Takemichi, tao phải nói chuyện riêng nên mày đợi một chút."

Khi Draken rời đi, Takemichi không dám đi lung tung, chỉ ngồi yên một chỗ.

Khác với mọi người nhìn xung quanh, em nhìn xung quanh để xem có ma không.

Mấy chị gái xinh đẹp trong những bộ quần áo quyến rũ lấp ló sau những cánh cửa đang xì xào bàn tán.

"Đẹp trai thật đấy?"

"Không biết đây là trai lạnh lùng hay ấm áp đây?"

Takemichi mắt không thấy, tai không nghe ngồi ngoài chờ Draken.

Một lúc sau cậu mới quay lại dẫn em vào phòng.

"Tao ko có bố mẹ, những người ở đây đã nuôi tao.

Ha ha, khó tin lắm đúng không?

Ngoài Mikey ra thì mày là khách đầu tiên.”

-Draken

"Xung quanh là âm thanh ấy ấy, đây là phòng hành sự sao?"

-Takemichi

"Ừ, sống động lắm đúng không?:

/Vậy là mình biết lý do tại sao Draken lại trưởng hành vậy rồi./ -Takemichi

Em nhìn vào những bức ảnh, đó là ảnh mị người trong Touman và có cả ảnh của Ema nữa.

"Tao cũng đã muốn giết Kazutora.

Tao hiểu đó là chuyện không nên, chỉ vậy thôi.

Cảm ơn mày vì đã cứu Baji.

Tao đã không thể ngăn được."

Sau khi nói chuyện xong, Takemichi rời khỏi chỗ đó, mấy chị gái ở đó cứ nhìn em suốt làm em chỉ muốn nhanh chóng chạy khỏi đó thôi.



Tại một ngôi trường, các thiếu nữ tuổi mới lớn đang dồn hết sự chú ý của mình vào một cậu con trai đang đứng trước cổng trường.

Đó chính là Takemichi, bộ đồng phục kiểu hiện đại cùng với khuôn mặt sáng sủa, nét đẹp mềm mại pha trộn giữa nam và nữ khiến bao thiếu nữ mất liêm sỉ.

Em được Mitsuya gọi đến để lấy bang phục.

" Này!

Takemichi!

Đi thôi, Mitsuya đang không rảnh tay chút nào, tao tới thay.

Dù sao thì chúng ta cũng cùng đội mà."

-Peyan

Trên đường đến chỗ Mitsuya, không biết bao nhiêu cô gái quay lại nhìn em, Peyan dẫn em tới phòng nữ công gia chánh.

Cánh cửa được mở ra mạnh bởi một cô gái.

"Khoan đã!

Hayashi-kun!

Lại tới lôi kéo chủ tịch đi đâu hả!?

Chủ tịch bây giờ đang bận lắm nên về đi!"

Mitsuya thấy ầm ĩ nên ra đó.

"Có chuyện gì vậy?"

"Chủ tịch!"

"À, Takemichi.

Không cần giận giữ vậy đâu Yasuda-san.

Tôi có chuyện cần nhờ Peyan."

"Ngoài hội trưởng ra thì những tên bất lương khác đều đáng ghét!"

"Mày là chủ tịch clb?"

-Takemichi

"Ừ, mày vào đi.

Đợi tao một chút nhé, tao xong ngay."

"Ừ."

/Ở băng đảng đua xe thế mà vẫn duy trì hoạt động clb ở trường, Mitsuya giỏi ghê./ -Takemichi

"Đây, bang phục của mày xong rồi."

Mitsuya đưa bộ bang phục hoàn chỉnh cho em.

"Mitsuya đã chuẩn bị nó cho mày, Mitsuya đã là người may bang phục cho các thành viên đời đầu rồi."

-Peyan

"Với bọn tao thì chính thức nhất là bang phục.

Đây là sự cảm tạ của bọn tao với mày, Draken.

Cứu Draken vào giao chiến 83.

Làm mọi người hiểu ra vào Huyết Chiến Halloween.

Chính vì vậy, mày nhất định phải có bang phục.

Tao muốn chuẩn bị nó cho mày."

"Cảm ơn mày."

"Ngốc, tự tao muốn làm thôi.

Xong rồi.

Mặc thử đi Takemichi."

"Ok."

"Hãy tận hưởng buổi tập hợp ngày mai nhé."
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 50


Rất nhanh, buổi tập hợp đã đến.

Mikey vẫn đứng trên trên bục cao phát biểu như bình thường, nhưng hôm nay lại có cả Chifuyu và Hanma theo sau.

Nội dung buổi tập hợp này là tổng kết huyết chiến Halloween.

"Huyết chiến Halloween, 300 người của Ba Lưu Bá La với 100 người của Touman.

Chúng ta đã ở tình huống bất lợi hoàn toàn.

Mỗi người đều rất cố gắng và chúng ta đã giành được chiến thắng này.

Phó tổng trưởng của Ba Lưu Bá La, Hanma Shuji sẽ có lời chào hỏi.”

-Mikey

“Tôi là Hanma Shuji của Ba Lưu Bá La.

Ba Lưu Bá La không có người đứng đầu, chính vì vậy trận chiến này đã thua Touman.

Ba Lưu Bá La sẽ nằm dưới sự bảo hộ của Touman!”

-Hanma

Những thành viên bên dưới hô lên phấn khích cùng với rất nhiều tiếng xì xào bàn tán.

Nhưng Takemichi lại khá căng thẳng.

/Về dưới trưởng chẳng phải là sát nhập Touman hay sao?

Pachin về rồi thì đội ba hiện tại sẽ ra sao?/ -Takemichi

“Lần này tôi và Mikey có nói chuyện với nhau là nhờ một người đứng ra kết nối!

Xin hãy bước lên phía trước!

Kisaki Tetta!”

-Hanma

Phía bên dưới, các thành viên vẫn đang hô hào phấn khích, còn Takemichi thì vô cùng căng thẳng vì nếu Kisaki càng chiếm được vị thế thì ngày Touman trở nên tà ác sẽ không còn xa.

“Còn một chuyện nữa.”

Mikey lên tiếng, không gian một lần nữa rơi vào im lặng.

“Trong trận huyết chiến Halloween, chúng ta đã có được nhiều thứ.

Hiện giờ, Baji, Kazutora và Pachi đã trở lại, thế nên chúng ta sẽ có sự thay đổi về các phiên đội.

Pachin sẽ trở lại vị trí đội trưởng tam phiên đội, Kisaki sẽ là đội trưởng lục phiên đội, Kazutora sẽ phụ trách thất phiên đội.

Ngoài ra, còn một người nữa!

Hanagaki Takemicchi!

Tao muốn giao chức vụ cố vấn cho mày!”

-Mikey

“Hả?

Mày nói gì…”

-Takemichi

“Takemicchi!

Mau lên đây đi!”

-Mikey

Takemichi bước bên bậc đá, rõng rạc nói.

“Mong được mọi người giúp đỡ!”

Sau trận chiến đó, danh tiếng của Touman ngày càng vang xa.

Nhưng người làm các băng đảng lớn khác tò mò chính là Takemichi vì thông tin về em ít ỏi đến nỗi gần như không có.

Hôm nay là ngày 18 tháng 11, em trở về tương lai.

Khi tỉnh lại, em thấy mình đang ở một nơi trên khá tôi và lạnh.

Một nơi xa lạ như vậy, như em lại có một cảm giác biết chính xác mình đang ở đâu, vì chỉ nhà xác mới mang cho em cảm giác như vậy.

Em đang nằm trên một cái giường inox có bốn chân giường được buộc những tấm giấy trắng tinh.

Trên chiếc bàn cũ ở đầu giường ngổn ngang chân nhang, vài nén nhang mới được thắp lên như muốn an ủi đôi chút phần tâm linh cho những mảnh đời bất hạnh.

Em gượng dậy, nhìn xung quanh không có ai cả.

Em mở cửa đi ra ngoài, em thấy Chifuyu đang đứng nhìn mình.

Em bật khóc.

"Chifuyu, tại sao mày lại nhìn tao như vậy?

Chuyện gì đã xảy ra?

Nói cho tao biết đi.

Tại sao mày lại chết?"

"Mày…

Sao mày lại…?"

Chifuyu kinh ngạc, rõ ràng cậu đã bị Kisaki cho một phát súng vào thái dương rồi.

Còn Takemichi, người đang đứng trước mặt lại như vừa bật dậy sống lại.

Em lau nước mắt.

"Chifuyu, tao nhìn thấy người đã chết.

Tao biết nghe rất khó tin.

Nhưng mày có thể nói cho tao tình hình được không?"

"Ừ được.

Buổi họp mặt năm nay được tổ chức sớm hơn một ngày.

Mày gặp tai nạn và bây giờ mày được coi như đã chết.

Tao bị Kisaki bắn, các thành viên khác cũng bị trừ khử, người ra lệnh là Mikey.

Còn tai nạn của mày do Kisaki sắp xếp lí do là mày đã từ chối hắn."

"Từ chối gì?"

"Tao không biết."

"Vậy bây giờ tao đang ở khu vực nào?"

-Takemichi

"Nhà xác bệnh viện Shibuya."

-Chifuyu
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 51


"Mày xem bên ngoài có quân của Touman không?

Bây giờ tao cần ra khỏi chỗ này"

Takemichi hỏi thêm, việc em nghĩ đến bây giờ chính là tìm Naoto.

"Không có, sau khi xong việc Kisaki sai bọn chúng đi hết rồi.

Với cả bây giờ đã gần một giờ đêm rồi, chỉ có vài người trực đêm."

"Ừ.

Vậy chắc tao cần đi mượn tạm ít đồ thôi."

Takemichi ra ngoài, ngó xung quanh và đi "mượn tạm" bộ quần áo, cùng với một cái ví sau khi .

lấy tiền thì em bỏ tạm nó lên nắp thùng rác.

/Đành vậy thôi, dù biết là sai./ -Takemichi

Rồi em phi thẳng vào nhà tắm bệnh viện.

“Chifuyu, mày ra chỗ khác một lúc.

Tao không thể ra ngoài mà người dính đầy máu với thuốc súng được.”



Takemichi ra ngoài với một cái áo hoodie và quần dài.

Em bắt đầu đi ra khỏi bệnh viện và đi theo những kí ức bị ngắt đoạn vừa mới xuất hiện trong đầu.

“Mày định đi đâu?”

-Chifuyu

“Đi đến chỗ Kisaki không biết.”

Takemichi đi đến nơi từng là cửa hàng xe của Shinichirou, vì ở tương lai này Shinichirou và Ema đã chết.

Đó là một nơi hoang vu, cả dãy nhà bị bỏ hoang trên những cánh cửa là rất nhiều hình vẽ graffiti.

Em đi vòng ra cửa sau.

“Nơi này từng là cửa hàng xe của của Shinichirou.

Hiện giờ tao không cầm chìa khóa nên dành mở cửa bằng cách này thôi.”

Takemichi nhặt hai thanh sắt bị vút gần, đặt chúng lên khóa như một cái kìm rồi bẻ khóa.

“Xong rồi.”

Em ném hai thanh sắt lẫn cái khóa vừa bị bẻ sang một chỗ rồi vào trong.

Bên trong là không gian bụi bặm, tối, mạng nhện kín góc.

Cầm đèn pin bật lên, Takemichi đi đến góc phòng, gạt đống bụi và mạng trên sàn sang một bên.

Em lấy xà beng trong phòng cậy sàn nhà lên.

Bên dưới đó là một cái hòm sắt.

Trong hòm là một cái usb, một xấp tiền, găng tay, một khẩu súng, băng đạn, bật lửa và bình xăng.

Em đeo găng tay rồi thay băng đạn cho khẩu súng.

"Khẩu gì đấy?"

-Chifuyu

"Gyurza 9×21mm."

"Lí do mày chọn khẩu này là gì?"

"Nhẹ, khi không có đạn nặng 995g.

Nhưng có thể xuyên thủng áo chống đạn trong phạm vi 50m."

"Chifuyu, tao đã gặp tai nạn gì?

Tao không thấy tao bị thương."

-Takemichi

"Tao chết trước mày, nhưng khi tao nhận thức được việc mình đã chết và trở thành ma thì tao đã thấy mày rơi xuống.

Cảnh sát kết luận mày nhảy lầu tự tử không thành vì mày đã rơi vào lưới an toàn xây dựng được phủ trên một tòa nhà đang xây tầng cao nhất."

"Thế chắc là tao bị đánh thuốc xong ném xuống rồi."

"Lúc Kisaki mời rượu, mày không uống.

Hắn đã làm gì mày sau đó!?"

"Tao chẳng nhớ."

Bỏ lại mỗi bình xăng, Takemichi bỏ tất cả vào cái túi kiếm được và đến nhà Naoto.

Đến nơi, em bấm chuông cửa nhà Naoto, cậu vẫn ở chỗ đó dù có ở một tương lai khác.

Nghe tiếng bước chân, Takemichi đoán là Naoto đang rất khó chịu vì bị đánh thức, vì làm gì có ai hai giờ sáng đi gõ cửa nhà người ta.

Naoto vừa mở cửa, Takemichi đã bịt miệng cậu và đẩy cậu vào trong nhà.

"Naoto, là chị đây."

Takemichi thả tay ra, em lấy usb đưa cho Naoto.

"Nó chứa thông tin rất quan trọng về Touman, cầm lấy và nhanh chóng tóm gọn tình hình cho chị nghe.

Chị khi tỉnh dậy ở nhà xác chị biết chị cần đến đây ngay.

"Vâng.

Để em lấy ít đồ ăn cho chị."

Naoto nhanh chóng vào bếp lấy đồ ăn ra.

Chifuyu đang đứng cạnh em hỏi.

"Cậu ta là ai?"

"Tachibana Naoto, một cảnh sát."

"Chị đang nói chuyện với ai vậy?"

Naoto bê bát mì nóng và bánh đặt lên bàn, khó hiểu nhìn em.

"Ngoài du hành thời gian thì chị còn cả thể nói chuyện và nhìn thấy ma.

Người đang đứng sau chị là Chifuyu, cộng sự của chị.

Chết do bị Kisaki bắn."

Cả Naoto và Chifuyu đều kinh ngạc nhìn em, người thì thắc mắc về khả năng nhìn thấy ma, người thì thắc mắc về du hành thời gian.

"Dù biết chuyện này nghe nó phi logic nhưng chị có thể nhìn thấy ma từ rất lâu rồi.

Còn Chifuyu, Naoto là điểm kích hoạt để tao quay về quá khứ và tương lai.

Tao sẽ quay lại đó và cố gắng để Touma không trở thành một tổ chức tội phạm như bây giờ.

Naoto, em có điều gì muốn hỏi Chifuyu không?"

"Bây giờ việc chị quay về quá khứ là cần thiết nhất, em sẽ không hỏi gì thêm.

Em đã tìm hiểu được là kí ức của chị sẽ tự phục hồi qua các giấc mơ khi chị ngủ sâu.

Chúc chị may mắn.

Chúng ta bắt tay nào."

"Naoto, Chifuyu.

Hai người bảo trọng."
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 52


Khi Takemichi bắt tay sau khi ăn xong chỗ đồ ăn.

Em ngất đi, Naoto đỡ em rồi đặt em lên ghế sofa.

Cậu phát hiện ra, một mảnh giấy trong tay em không biết em đã lấy giấy và viết từ lúc nào.

Trong giấy ghi: "Nếu em đã thấy tờ giấy này thì nhanh chóng đưa chị lại nhà xác bệnh viện Shibuya càng sớm càng tốt.

Nếu có người của Touman phát hiện chị ở đây, em và những người xung quanh khu vực này sẽ gặp nguy hiểm.

Đồ trong túi của chị, cho em.

Chi tiết được viết ở mặt sau."

Naoto giật mình, cậu nhận ra nhịp tim của Takemichi đang rất yếu và yếu dần.

"Chị đừng dọa em!"

Naoto nắm chặt lấy tay em lần nữa, cậu đau buồn hét lên khi cảm thấy nhịp tim của Takemichi đang dần mất đi.

"Em sẽ làm theo lời chị nói."

Sau khi Naoto đưa thân xác em trở lại, cậu âm thầm theo dõi tại bệnh viện.

Kisaki đã đích thân xuất hiện giám sát quá trình đưa thi thể của em đi.

Một tang lễ long trọng được tổ chức, những kẻ máu mặt của thế giới ngầm đều có mặt, hàng chục chiếc xe màu đen diễu hành, tất cả những người tham dự đều mặc đồ đen, cài một bông hoa trắng trên áo.

Lý do cho việc này là do ở tương lai này Takemichi buôn ma túy như bán rau ngoài chợ, hàng nóng, hàng lạnh thì bán ý như đồ chơi.

Nói chính xác thì Takemichi là một nhân vật cực kì máu mặt.



Lúc này ở quá khứ, Takemichi đang tiếp nhận dần các thông tin từ tương lai.

Thực sự phản ứng của em khi biết mình buôn mai thúy và hàng nóng ở tương lai.

Vào buổi tối những cơn gió thoảng đưa, đem đến cho thành phố không khí mát mẻ.

Đứng nhìn từ căn Penthouse cao cấp em tận hưởng làn gió mát mẻ.

Tô điểm thêm cho bộ mặt thành phố bởi những sắc màu khác nhau, qua các ngọn đèn, những tiệm bán đồ bày bán các mặt hàng càng đẹp hơn lên trong ánh điện lung linh.

Đường phố thêm sôi động.

Takemichi cầm ly rượu vang đỏ lên uống, em đã uống khá nhiều rồi.

"Takemichi… tao yêu mày."

Em quay đầu lại, người đang đứng đó là Kisaki, đại diện tổng trưởng của Touman.

"Mày muốn gì?"

-Takemichi

Kisaki giơ chiến nhẫn ra và quỳ xuống cầu hôn.

"Tao yêu mày.

Hãy kết hôn với tao."

"Không.

Trời lạnh rồi, mày quay về đi."

Takemichi đã từ chối lời cầu hôn đó.



Em tỉnh lại tại nhà, tất cả kí ức đã quay lại với em.

Có vẻ như cả em ở một tương lai khác sau này cũng đã truyền lại kí ức.

"Oh shit.

Tôi đã là gì với cuộc đời mình thế này?

Bây giờ nếu Mikey hỏi tương gì đen nhất thì tôi sẽ trả lời rằng đó là tương lai mày."

Touman bị tha hóa là do Kisaki và tiền của Hắc Long.

Thiên tài kiếm tiền Kokonoi Hajime, người lén đến thăm Akane khi chị ấy chưa được em cứu.Việc em nghĩ đến đầu tiên sau khi biết được đó chính là vác vài bao tiền đến thuyết phục Taiju.

Không dùng lý lẽ được thì dùng tiền.

Cái đầu của em lại tiếp tục nảy số, khi nào ngăn được Hakkai xong và lấy được Hắc Long, em sẽ dùng tiền để tát cho Kokonoi tỉnh ngộ, đơn giản vì em giàu hơn nó.

"Tao sẽ dùng những tờ 100 đô gấp một nghìn con hạc giấy gửi đến nhà mày nếu mày dám nói ở Touman không kiếm được tiền ở trận Thiên Trúc, Kokonoi."

Takemichi tức giận, em đấm bùm bụp vào cái bao cát trong phòng.

"Cái nhà Shiba này lắm chuyện quá!

Cả cái thằng Taiju nữa, mày mua nhầm sách đéo nào chứ có mua sách dạy chăm em đâu!?

Chả lẽ tao lại phải đi lôi bố của mày từ nước ngoài về rồi bảo ổng thông não cho mày à!?

Đm!

Đường về tương lai giống như tiền đồ tao vậy.

Bóng tối cũng chỉ là sự thiếu hụt Photon mà thôi, làm sao đen được bằng tương lai."
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 53


Sau khi đấm hỏng cái bao cát tội nghiệm, Takemichi ngồi xuống tĩnh tâm.

Em quyết định sẽ đến nhà thờ tìm Taiju, không thì sẽ đến thẳng nhà.

Vừa đi ra ngoài thì đã có đứa phang gây rồi trùm kín mặt em bắt đi.

/Bọn Ba Lưu Bá La cũ à?

Để xem mục đích của bọn nó là gì./-Takemichi

Một khi Takemichi đã thích thú như vậy thì chúc mừng bọn mày đã quay vào ô ăn l*n.

Các đồng chí, chúc bình an.

"Ê, bọn mày đã vác tao thì chạy chậm lại chút."

Takemichi được vác đến một nhà xưởng bỏ hoang, ở đó có khá nhiềuthanhf viên cũ của Ba Lưu Bá La.

Em bình tĩnh đứng dậy đi đến chỗ ghế ngồi như đúng rồi.

"Sao mày bình tĩnh thế?"

-Chouji

"Thế là tao phải hoảng loạn à?"

-Takemichi

"Không, mày trông bình tĩnh quá."

"Mày éo biết tao đã trả qua những gì đâu.

Sủa lý do đưa tao đến đây nhanh."

-Takemichi

"Bọn tao muốn thử xem cố vấn Touman là người thế nào."

"Lý do xàm chó."

-Takemichi

/Mình sẽ nhân cơ hội này lôi kéo vài đứa về phe mình./-Takemichi

"Bọn mày có biết nguyên nhân sâu xa về nguyên nhân Huyết chiến Halloween không?"

Cả đám lắc đầu.

"Vậy tao kể cho…

Tao đã phát hiện ra khá nhiều điều hay ho.

Hanma Shuji, cựu phó tổng trưởng Ba Lưu Bá La… thương thầm Kisaki, vậy nên đã tập hợp lực lượng đi đánh ghen nhằm cướp đội trưởng lục phiên đội Kisaki Tetta.

Khi Kisaki tiếp cận Mikey, tao đã phát hiện thấy mùi gian tình.

Lúc đó Hanma đã nghĩ Kisaki bỏ mình và đi theo Mikey, nên mới xảy ra một vụ đánh ghen trá hình như vậy.

Khoan!

Tao có ba bích!

Để tao đi trước!"

Takemichi giơ tay ngăn cái đứa đang chơi bài cùng phe với mình.

Chán quá nên lấy bài ra chơi.

Bọn nó bị em đánh bài cho sắp chẳng còn cả cái nịt.

Cả đám bắt cóc em gật gù.

"Thảo nào Hanma cứ hay đến chỗ Kisaki."

Một thằng trong số đó cảm thán.

"Không chỉ vậy đâu, mày nhớ lúc có đứa định đấm Kisaki không?

Hanma đã chạy ra che chắn."

-Takemichi

"Ồ!"

"Hắn đã quên Kisaki từ hồi còn ở Mobius, bà mối bất đắc dĩ chính là tên Osanai.

Tình yêu bị ngăn cấm…"

Cả đám lại nín thở nhìn Takemichi đang ngồi chễm chệ trên ghế.

"Tao vẫn chưa kể hết chuyện.

Nói về Baji, đội hai trước khi có đội phó Chifuyu thì từng có một phó đội trưởng tên là Ryusei Sato.

Đội một hồi đó vô cùng bất ổn, đội phó tìm cách giết đội, đội trưởng thì dọa giết đội phó.

Rồi cho đến khi Chifuyu xuất hiện với ngưỡng mộ to lớn dành cho Baji…"

-Takemichi

"Thì ra là vậy, bọn nó choảng nhau à?"

"Không.

Lúc đầu Baji không đồng ý để Chifuyu vào Touman, nhưng Chifuyu đã bám theo, từ lớp, đến nhà đấm lưng cho phu nhân Baji, đi vệ sinh cũng không tha.

Chifuyu quyết tâm lấy được vị trí đội phó đội 1, nhưng mọi chuyện sau đó là khi Ryusei gặp Chifuyu thì tao không rõ.

Ryusei khi gặp Chifuyu đã chấm cậu ta vào đội 1, còn khen cậu ta ngoan, dễ thương,...

Nghe đến đây bọn mày hiểu ý tao không?

Rất mập mờ, hơn nữ Chifuyu và Ryusei Sato còn học cùng trường, cùng khối."

Takemichi đã thành công đẩy trí tưởng tượng của Mấy đứa đang nghe bay xa trong khi tay vẫn vừa đánh bài, vừa thu tiền.

"Vấn đề là Baji còn là bạn từ thời cởi truồng tắm mưa của Mikey.

Sau đó một thời gian thì gặp Kazutora."

"Tình tay ba à?"

-Chouji

"Có thể là tay bốn tay năm, tao chưa rõ.

Việc Baji rời Touman đến Ba Lưu Bá La liên quan tới việc người yêu cũ Kazutora ra trại.

Khi Baji biết Mikey cắm sừng mình mà đi với đứa khác chính là tên Kisaki, bình thường mày có thấy đứa nào dám ngồi trước mặt tổng trưởng trong lễ sắc phong không?

Không rồi, vậy bọn mày nghĩ ra lý do Mikey bỏ qua cho Kisaki chưa?"

Cả đám bên dưới ngồi nghiêm túc như nghe cô giáo kể chuyện.

Em lại hắng giọng nói tiếp.

"Việc Hanma muốn đánh bại Touman và Mikey là do Hanma nghi ngờ Mikey đã thu hút sự chú ý của Kisaki và bỏ Hanma."
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 54


"Đứa nào đưa tao chai nước rồi tao kể tiếp."

Takemichi ngồi rất chi là thục nữ, em lại tiếp tục hành trình kể chuyện.

"Kazutora và Baji quen nhau tại một quán game, anh hùng cứu mỹ nhân.

Bọn mày cũng biết là Kazutora đẹp trai tới độ cả nam lẫn nữ đều khen.

Thì tao nghĩ anh hùng khó qua ải mỹ nhân.

Kazutora phải vào trại cải tạo, tình yêu giữa hai bọn nó đã bị chia cắt.

Chỉ có thể hàng ngày truyền chút tình cảm cho nhau qua những lá thư.

Nhưng Baji đã viết sai tên Kazutora.

Đó là vấn đề.

Và trong khi ở trong trại, một nguồn thông tin từ đâu đã cho Kazutora biết rằng Baji đang ngoại tình với Mikey.

Cái cảm giác tù đọng khi thức giấc với bốn bức tường câm lặng, hé cửa ra là không gian lặng lẽ im ắng của trại cải tạo.

Bình minh lặp đi lặp lại, không nhìn thấy bóng dáng người yêu.

Tao cảm động và đồng cảm lắm bọn mày biết không."

Đám xung quanh bị cuốn theo cảm xúc, mấy đứa bị từ chối, thất tình, cắm sừng đều thông cảm.

"Bọn mà cũng bị cắm sừng à?

Hay bị đá?

Tao thấy bọn mày có vẻ đồng cảm sâu sắc."

-Takemichi

"Cả hai.

Người yêu tao vừa cắm sừng tao rồi đá tao."

"Tội nghiệp mày, người anh em.

Đen tình đỏ bạc.

Mày đang đỏ lắm vì mày đang chơi bài ở phe tao.

Tao sẽ chia tiền cho mày."

Takemichi vỗ vai người anh em đang chơi bài cùng mình, uy tín với cấp dưới thế mà tăng lên không tưởng.

"Nói chung là Touman cũng lắm drama, đội phó đội hai là Shiba Hakkai.

Bọn mày biết anh nó không?"

-Takemichi

"Có, bọn tao biết.

Tổng trưởng đời thứ mười của Hắc Long."

"Tình yêu giữa đội trưởng và đội phó bị ngăn cấm bởi anh trai."

Một thằng đang nghe lên tiếng.

"Tao thấy mày nói đúng, thằng Hakkai để hình nền điện thoại là Mitsuya."

"Ok, tao tiếp nhận thông tin này.

Tao cũng từng nghe có đứa kể cho tao chuyện từ thời Hắc Long đời đầu.

Tổng trưởng Loa Ngu Na Lục Arashi Keizou với tổng trưởng Hoàng Đạo Liên Hợp, Bạch Báo Imaushi Wakasa từng có drama tranh crush tổng trưởng Hắc Long đời đầu Shinichirou"

Cả đám ở đang nghe như vừa được khai sáng bằng ánh sáng phiên bản hắc ám.

/Tao nhớ nhớ hồi nhỏ tôi hiền lắm mà sao bây giờ tao lại khốn nạn thế này…

Hôm nay khẩu nghiệp hơi nhiều rồi./-Takemichi cười nham hiểm.

Sau khi đọc vô số loại sách, em rút ra một chân lý nữa.

Thông tin có thể thao túng.

"Ê bọn mày, tao phải đi học thêm nữa tí tao nhờ bọn mày chở tao về."



Takemichi được đưa về tận nhà, nhờ cái tình huống bất đắc dĩ kia mà em phải lùi kế hoạch của mình lại.

Takemichi tìm đến nhà thờ Taiju thường đến, thời tiết bây giờ cũng đã trở lạnh.

Để tránh bị nhận ra thì em mặc đồ con gái.

Không gian ở nhà thờ vô cùng yên tĩnh, chỉ có mỗi Taiju đang ngồi đó cầu nguyện.

Em đi đến dãy ghế cách đó một hàng để đề phòng trường hợp Taiju nổi điên lên và định đấm em.

"Lạy Chúa nhân từ, dù cả đời này chìm trong bóng tối đi nữa, con cũng biết rằng ngày mai bình minh sẽ tới, và Chúa là mặt trời công bình sẽ soi sáng đời con.

Xin hãy giữ hồn trí con luôn ngưỡng vọng nơi Ngài…

Shiba Taiju, nếu mày còn đang như thế này, người mẹ đã mất trên thiên đàng của mày sẽ rất buồn."

"Mày có ý gì?"

-Taiju

"Tao muốn thỏa thuận với mày."

"Mày có gì để thỏa thuận với tao."

"Tao có tiền."

-Takemichi

"Tao không thiếu."

"Tao kiếm được nhiều hơn Kokonoi."

"Được, ra ngoài nói chuyện."



Takemichi đi theo Taiju đến một quán cafe.

"Mày muốn thỏa thuận gì?"

-Taiju

"Tao muốn mày không sử dụng các hành động bạo lực gia đình."

"Mày đùa với tao à"

Taiju nghe xong câu nói đó thì vô cùng khó chịu.

Người trước mặt cậu ta là một cô gái trông không có gì là nguy hiểm cả.

"Không, ra giá đi."

"Mày được lắm.

Bốn mươi triệu yên."

"Lý do cho con số này là gì?"

-Takemichi

"Kokonoi hay nhắc đến con số đó."

"Tiền mặt hay chuyển khoản?"

Taiju bất ngờ, người ngồi trước mặt vẫn vô cùng bình tĩnh dù cậu ta có nói ra một con số rất lớn.

"Năm mươi triệu yên."

-Taiju

"Được.

Cứ thỏa mái đưa ra con số mày muốn đi."

-Takemichi

"Mày là ai?"

Taiju nghiêm túc nhìn em, số tiền lớn như vậy mà em đồng ý rất dễ dàng khiến Taiju thêm tò mò và cảnh giác.

"Ha ha, tao tưởng mày không thèm quan tâm tao tên là gì.

Tao là Micchi."
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 55


"Nếu mày không nghĩ ra mức giá thích hợp, tao sẽ đưa ra cho mày một lựa chọn khác.

Tao sẽ tài trợ tiền cho Hắc Long.

Tao sẽ thỏa thuận chính thức với mày sau giáng sinh."

Takemichi đưa ra thêm một điều kiện nữa.

Sao với số tiền kia thì thỏa thuận này tốt hơn nhiều.

"Được, mày có gì để chứng minh mày sẽ giữ lời?"

-Taiju

"Mày không tin tao nhỉ?

Cầm tạm ít tiền trước nhé."

Takemichi bỏ lên bàn một cái túi, bên trong là mấy xấp tiền.

"Nếu tao thất hứa thì tao sẽ đưa mày tiền bồi thường.

Mày tính sao nếu mày không giữ lời?

Tao sẽ nghe câu trả lời sau.

Bây giờ tao có việc phải đi."

Takemichi đứng dậy, em đi đến quầy thanh toán.

"Chị ơi, cho em thanh toán."

"Cậu bạn đi cùng em đã thanh toán hết rồi."

"Vậy ạ."

Takemichi đi khỏi quán cafe tgif có điện thoại của Shinichirou gọi đến.

"Takemicchi, anh gặp chuyện rồi."

"Vậy em đến chỗ anh ngay."

Em đi đến tiệm SS Motors thì thấy một Shinichirou đang ngồi trầm kảm.

"Như vậy là hết rồi Takemichi…"

"Chuyện gì đã xảy ra với anh."

Takemichi nhẹ nhàng hỏi.

"Đứa nào mất dạy đồn là Wakasa đánh nhau với Benkei vào thời Kanto đang bị chia ra thành hai vùng đông tây để tranh giành crush là anh.

Đời trai của anh coi như chấm hết."

-Shinichirou

Takemichi tự nhiên ngồi lên ghế sofa rót nước uống như nhà của mình.

Em chia cho cái đám bắt cóc em một ít tiền để bọn nó không nói tên em ra thôi, chứ thông tin cần được phát tán để làm hoang mang dư luận.

"Ồ thì ra là từng có vụ đánh ghen hoàng trangs như vậy."

Takemichi vẫn đang muốn trêu Shinichirou.

"Takemicchi!

Đừng nghĩ như vậy mà.

Em phải an ủi anh chứ…"

Shinichirou ôm lấy Takemichi đang ngồi trên ghế từ đằng sau, em cũng không phản đối việc bị người khác ôm, nhưng mà nhây quá thì vẫn bị ăn đạp.

"Bỏ qua chuyện đó đi.

Em vừa nghe được tin mới liên quan đến Izana."

Sau khi Takemichi tiếp nhận kí ức từ tương lai đến Biến Có vùng Kanto thì em có thêm vô số thông tin.

"Nghe nói Izana đang để mắt đến Mikey."

"Vậy thằng bé định làm gì?"

-Shinichirou

"Izana có vẻ như đang muốn biến Mikey thành thế thân của anh."

"Ý em là sao?"

Takemichi phì cười nhìn biểu cảm hoang mang của Shinichirou, tất cả là tại tên Izana ở tương lai đã nói: "Mày đã giết Mikey của tao."

Nhất mạnh chữ "của tao" khiến trí tưởng tượng của em lại bay cao bay xa một lần nữa.

"Em nghĩ là do cậu ta vỡ mộng vì anh còn có em trai.

Không khéo hai đứa nó chơi loạn luân đam mỹ nữa cũng nên."

Lời Takemichi nói như sét đánh ngang tai Shinichirou.

Lời Takemichi nói thường rất thiêng, khiến anh vô cùng hoang mang.

Nếu có cái kính ở đây, Takemichi sẽ đẩy kính một cách đầy tri thức và phân tích tình hình.

Em bình thản cầm miếng bánh quy lên ăn rồi nói tiếp.

"Izana cũng đã mười tám tuổi rồi, cậu ta chắc chắn sẽ nghĩ đến chuyện tương lai."

Cái từ chuyện tương lai của Takemichi càng khiến Shinichirou hoang mang hơn, hai thằng em trai vàng bạc của anh định làm gì với nhau?

"Mọi chuyện chưa hết đâu anh, Izana ở trong trại cải tạo đã đấm xã giao cả thế hệ S62 lẫn cán bộ trại.

Không ít người ngưỡng mộ Izana đâu.

Nghe đâu Kaku-chan, phó tổng trưởng Thiên Trúc còn coi Izana như một vị vua và vụ này khiến em thấy rất là có mùi."

-Takemichi

Nếu Kakuchou mà biết việc mình bị Takemichi - người mình thích từ nhỏ nghĩ vậy thì chắc sẽ đau lòng lắm.

"Shinichirou, khi em móc nối các chi tiết lại với nhau thì em nhận ra một điều đó chính là Kakuchou chính là em út của Tứ Thiên Vương, rất được đàn anh cưng chiều.

Không biết có Izana không.

Những thông tin trên là những gì em tìm hiểu được."
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 56


Sau một hồi làm Shinichirou hoang mang cực độ, em còn bồi thêm một câu nữa.

"Anh cũng phải cẩn thận đấy Shinichirou, vì anh cũng là người liên quan nên việc bị kéo vào cũng có thể xảy ra.

Lại nói đến chuyện của Mikey, anh cũng nên coi chừng những đối tượng như Baji và Haruchiyo."

Shinichirou ngoài mặt căng thẳng như bên trong lại mở cờ trong bụng.

/Tội nghiệp Mikey, bị crush hiểu lầm thế này thì chết.

Takemicchi bây giờ là của anh./

Shinichirou đã quá tự tin rồi, có khi một ngày nào đó, Hinata sẽ xuất hiện và vả vào mặt anh một sự thật rằng cậu mới là chủ hậu cung.

Hinata sẽ bảo vệ Takemichi.

Nhưng anh cũng đâu biết, Takemichi đang tung tin làm hoang mang dư luận.

Thấy đã muộn, em đành đi về.

Về đến nhà thì em thấy một bóng người đang lấp ló định trèo tường vào nhà em, theo phản xạ, em hét lên.

"Bớ làng nước ơi!

Trộm chó!

Có trộm chó!"

Ở rất nhiều chỗ người ta nuôi chó để giữ nhà, nhưng cũng có rất nhiều nơi, chủ nhà phải giữ chó.

Thấy người ta đó vẫn chưa đi, Takemichi lại hét lên.

"Không chỉ trộm chó!

Đm có cả thằng trộm mèo!"

Đến lúc này thì mấy hàng xóm liền cầm hết hàng nóng như chảo, chổi, roi, gậy,... không cần biết là trộm mèo hay chó, quyết bảo vệ con boss nhà mình.

Khi tới gần, Takemichi nhận ra đó là đội phó đội năm.

Em đành tung hỏa mù để hàng xóm hạ vũ khí quay lại hậu phương chính là ngôi nhà thân yêu.

"Mọi người ơi!

Tên trộm chạy rồi!"

Sanzu thấy vậy cũng không chịu nổi nữa, xông ra bịt miệng Takemichi và ấn em vào tường mà không để ý, Takemichi đang nắm chặt chiếc kìm chích điện trong túi mà nhanh chóng vung ra dí vào cổ Sanzu.

Takemichi mệt mỏi nhìn cái tên đang ngất, để hắn ở ngoài thì cũng không ổn, vậy nên dành vác vào nhà.

Khi tỉnh dậy, Sanzu thấy mình đang bị trói bằng băng dính trên ghế trong một căn phòng màu trắng không có bất cứ đồ đạc gì..

Trong khi Sanzu đang bất tỉnh, Takemichi đã kiểm tra xem cậu ta có mang vũ khí hay không.

Với băng dính, Takemichi đã cuốn nhiều lớp em dùng bật lửa hơ qua để chúng dính chặt với nhau hơn và khó trong việc xé băng dính thoát ra.

Cậu ta cũng cảm thấy việc mình thập thò trước cửa nhà người ta rồi bị hiểu lầm thành trộm thì cũng đúng.

"Tôi đến để tìm Hanagaki Takemichi."

Sanzu mở lời với em, cậu ta còn chưa biết em là con gái.

"Mày đến tìm tao làm gì?"

Takemichi nhìn Sanzu, cái thằng mà em đánh giá là rất điên, vì theo thông tin em biết được, Sanzu đã cạo đầu mấy đứa Mucho ghét rồi mang tóc của tụi nó đi tặng Mucho.

Là đứa đã chém Mucho, chém cả Kakuchou, rồi ngựa ngựa chém thêm một nhát vào lưng Taiju,...

Với đống ký ức đứt đoạn đó thì vẫn khó xác định xem tên này rốt cuộc có mục đích gì.

"Mày là Hanagaki Takemichi thật à?"

Sanzu nghi hoặc nhìn em.

"Ừ."

-Takemichi

"Mày cởi trói cho tao đi."

-Sanzu

"Nhỡ đâu sau khi tao cởi trói mày nhân cơ hội tấn công tao thì sao?"

"Tao sẽ không làm vậy."

"Có chó nó tin mày."

"Sao mày láo thế?"

"Sao láo được bằng mày?"

"Tao đã chửi mày đâu."

"Mày định đột nhập nhà tao thì tức là mày láo rồi."

"Lý lẽ gì vậy?

Tao đã làm gì đâu."

"Mày dẫm lên hoa của tao, dưới đế giày của mày còn dính đầy đất.

Tao bỏ qua chuyện đó.

Nhưng tao vẫn cần biết lí do mày trèo tường vào nhà tao.

Đây là mày tự hành động hay chỉ thị của đội trưởng."

"Tao tự đến."

"Rồi sao?

Trả lời nhanh lên để tao tiễn mày ra khỏi nhà tao.

Mày không thể dùng cách này để thực hiện được mục đích của mày đâu."

Takemichi cười đầy ẩn ít, em lấy thêm dây thừng để trói Sanzu chặt hơn.

Em biết thằng này mắc chứng sạch sẽ nên lần này hắn biết tay em.

Takemichi ra ngoài rồi đi vào với một cái túi zip có chuột chết với gián chết.
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 57


Takemichi đeo găng tay, giơ con gián chết trước mặt Sanzu.

"Mày định làm gì!?"

Sanzu nổi hết cả da gà, còn Takemichi đang giơ con gián càng lúc càng gần cậu.

"Đm mày!

Để nói tránh xa tao ra!"

Sanzu

"Mày không thích gián à?

Vậy tao đổi sang con chuột nhé."

Takemichi nở một nụ cười tươi như hoa.

"Đéo!

Tao mà thoát được tao sẽ cho mày biết tay."

"Ầu, tao sợ quá.

Mày trả lời câu hỏi của tao đi.

Mày đến đây làm gì?"

"Mày là một mối đe dọa với Mikey."

"Mày đánh giá tao quá cao rồi.

Tao vô hại cực kì."

"Có chó nó tin mày."

"Nhiều người tin tao hơn mày và đến cả con chó nó cũng tin tao hơn mày."

"Mày…!"

Sanzu tức lắm, chỉ tiếc là đang bị trói chặt trên ghế, hận không thể bụp cho em một phát dù luật của Touman là không được đánh con gái.

"Đồ cống rãnh!

Mày có thả tao ra không!?"

"Ok, để tao nghĩ xem nên quẳng mày xuống cống hoặc là tao sẽ bế mày lên đồn.

Nhưng tao nghĩ lại rồi, tao sẽ gọi điện cho Mucho."

"Đệt!

Dừng!

Tao sẽ nói tại sao tao đến đây."

"Vậy nói đi."

"Nhiệm vụ của đội năm là phiên đội đặc biệt.

Bọn tao được phép trừng phạt những kẻ phản bội mà không thông qua tổng trưởng.

Tao đến để điều tra về mày."

"Tao vô hại."

Takemichi khẳng định một lần nữa, nhưng làm thế thì ai tin.

"Chẳng có đứa nào vô hại trói người thế này."

Sanzu

"Có tao."

-Takemichi

"Cãi nhau với mày mệt quá.

Tao đéo thèm nói chuyện nữa."

-Sanzu

"Vậy mày không cần nhờ tao cởi trói à?"

"Không, tao sai rồi.

Hanagaki, mày có thể cởi trói cho tao được không?"

Sanzu tức tối nói từng chữ một.

"Được chứ, mày nên nói lịch sự ngay từ đầu."

Takemichi bắt đầu tháo dây thừng.

"Hình như tao để quên cái kéo ở ngoài rồi, mày chịu khó chờ tí vậy."

"Mày đùa tao đấy à!?"

Takemichi đi ra khỏi căn phòng đó và lấy kéo.

Nhưng khi quay lại thì cửa lại không mở được.

"Sanzu!

Hình như tao nhỡ bấm chốt bấm trước khi ra khỏi phòng rồi, giờ tao không mở được cửa, mày chịu khó đợi tao đi tìm chìa khóa trong nhà nhé."

"Đm mày!"

Một lúc sau, em quay lại với chìa khóa và cái kéo.

Sau khi được cởi trói xong thì Sanzu định đấm em đấy.

"Từ từ bình tĩnh đừng nóng, mày có biết là tao vừa cầm gián với chuột chết không?

Dù có đeo găng tay rồi, nhưng nó vẫn có vô số vi khuẩn không?

Chỗ gián đấy, tao vừa xin được từ hàng xóm.

Thế nên muốn đánh nhau gì thì đợi tao đi vứt rác, rửa tay và xịt thuốc khử trùng đã."

Sanzu tức lắm nhưng không làm gì được nên ra phòng khách ngồi.

Takemichi thì vẫn vui vẻ như vậy, bê hoa quả và nước ra cho vị khách không mời mà đến này.

Nhưng em sao để yên cho Sanzu được, mục đích là chọc vào nỗi đau của cái tên này.

Em tiến lại gần, đưa tay sờ lên tóc Sanzu.

"Mày định làm gì?"

Sanzu bất ngờ vì hành động đó.

"Mày gội đầu bằng xà phòng à?"

-Takemichi

Sanzu gạt tay em ra, tức tối nhìn mái tóc ngắn đang tỏa hiệu ứng lấp la lấp lánh của em.

Thấy Sanzu đang tức tối, em tiếp lời.

"Hì, đúng là Baji gội đầu bằng xà phòng nhưng cậu ta gội đầu bằng xà phòng bồ kết."

"Mày nói cái gì?

Thật không?"

"Thật."

"Mày biết dùng nó đúng không?

Chỉ cho tao."

Sanzu như tìm được vị cứu tinh cho mái tóc của mình, người đó đang ở ngay trước mặt.

Mặc dù cái nết của em có hơi nhây, nhưng em sẵn lòng giúp đỡ người khác.

"Mày có thể đến cửa hàng để mua nó.

Cũng muộn rồi, mày nên về đi."

"Ừ."

Sanzu đi ra cửa thì Takemichi nói một câu.

"Cẩn thận phải quay lại nhé."

"Có mời tao cũng éo thèm quay lại."

-Sanzu



Một lúc sau, tiếng chuông cửa nhà em vang lên, lại là Sanzu.

"Cho tao ở lại.

Ngoài kia người ta tưởng tao là trộm chó."

-Sanzu
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 58


Lời của Takemichi thiêng vô cùng, vừa mới nhắc Sanzu cẩn thận phải quay lại thì cái tên này đã bị mấy chú cảnh sát dễ mến hiểu lầm.

Em nhìn Sanzu, quần áo màu đen kèm theo cái khẩu trang, bị hiểu nhầm là trộm chó thì đúng rồi.

Thấy người ta còn chưa ăn tối, Takemichi mang cốc mì ra đưa cho Sanzu, còn mình thì ăn cơm với thịt bò áp chảo, tôm chiên giòn cùng với salad.

Điều này càng làm Sanzu bị chọc điên thêm.

"Mày có muốn ăn gì nữa không?

Trong tủ có nước ngọt và nước hoa quả, mày cứ lấy."

Nói xong, Takemichi đi lên phòng đứng từ ban công ngó ra xem tình hình bên ngoài.

Còn đống bát bẩn thì đã có Sanzu rửa.

Chuyện con người uy tín nhất cái xóm là Takemichi hét có trộm chó nên các bác hàng xóm mời cảnh sát đến đi tuần quanh khu vực đó luôn.

Tội nghiệp Sanzu, đi điều tra không xem ngày.

Takemichi ngó xuống phòng khách, Sanzu đang ngồi yên trên sofa cosplay mỹ nam an tĩnh.

Em cũng lên phòng tránh xa cái tên này ra vì nhỡ đâu lại hắn lại lên cơn thì sao?

Em lên phòng, chốt cửa bấm điện thoại, cần tìm khóa chống trộm gấp.

Sanzu lên tầng gõ cửa phòng em.

"Lại làm phiền mày rồi tao nghe lén được mấy bà hàng xóm bảo cảnh sát sẽ đi tuần đêm ở khu này.

Tao mà ra ngoài là tao bị tóm ngay.

Tao sẽ ở lại đây tối nay."

"Không, để tao gọi xe đưa mày về."

Takemichi mở cửa phòng đi xuống nhà, Sanzu cũng đi theo.

"Nhà mày có xa đây không?

Tao gọi xe đưa mày về.

Mày có trộm chó đâu mà sợ bị người ta tóm."

"Tao không mang tiền."

-Sanzu

"Tao có."

"Nhưng tao không muốn đi về bây giờ.

Tối muộn rồi, trời lạnh, nguy hiểm lắm."

-Sanzu

"Nguy hiểm cái gì?

Mày mới là thành phần nguy hiểm.

Thế mày muốn gì?"

-Takemichi

"Ở lại tối nay."

"Tao được gì?"

-Takemichi

"Tao sẽ giúp mày lúc mày cần."

"Được rồi.

Lên tầng, tao lấy chăm gối và đệm cho mày."

"Không biết tại sao tao lại dính vào một đứa như mày."

-Sanzu



Sáng sớm hôm sau, Takemichi đã gọi Sanzu dậy và đuổi hắn đi sớm vì em có cảm giác cứ để hắn ở đây thì sẽ nguy hiểm tới em.

"Dậy và phắn mẹ nó đi!"

-Takemichi

Hôm đó, Hinata rủ em đi chơi bowling.

"Striker!

Tuyệt ghê, em giỏi quá Micchi."

Hinata đập tay với em.

/Vậy là sau bao ngày căng thẳng, hết chạy từ nhà xác ra khỏi bệnh viện đến suýt bị chôn sống.

Bị bắt cóc, đi giao kèo với Taiju, có kẻ nhăm nhe đột nhập vào nhà thì cuối cùng hôm nay được đi chơi./

Takemichi khóc thầm trong lòng.

"Micchi giỏi quá, anh thì chơi dở tệ.

Đến lượt em rồi đó."

Hinata

Takemichi cầm quả bowling lên và ném.

Bên cạnh cũng Strike cùng lúc.

"Ồ, cùng lúc à?

Thật hoàn hảo nhỉ?"

Cậu con trai đứng gần đó vừa lên tiếng.

Em nhận ra đó là đội phó đội hai.

"Ủa, mày là Hanagaki Takemichi nhỉ?

Cố vấn của Touman.

Tao là Shiba Hakkai, đội phó nhị phiên đội.

Tao đã nghe chuyện của mày từ đội trưởng rồi."

Khi đi ra ngoài, Hakkai liền khoác vai em vui vẻ nói.

"Chúng ta giờ là anh em kết nghĩa rồi nhỉ Takemichi?

Từ giờ là một gia đình rồi."

"Nếu mày và Hakkai là anh em kết nghĩa thì cũng là em trai của chị mày rồi.

Chúng ta đi mua nước hoa quả nhé."

"Vậy chị là chị gái cậu ấy?"

-Takemichi

"Ừ."

"Hakkai có vẻ dễ gần nhỉ?"

"Nhưng nó là một đứa nhát gái khác thường, ngoài chị ra, nó khó mà nói chuyện với cô gái nào."

-Yuzuha

"Phó đội trưởng nhị phiên đội thân với Mitsuya lắm phải không?"

-Takemichi

"Là oan gia ngõ hẹp đó.

Mà tao với mày bằng tuổi, nên không cần dùng kính ngữ đâu."

-Hakkai

"Mitsuya giống anh trai kết nghĩa của Hakkai vậy."

-Yuzuha

"Take-chan giống như là cái gai trong mắt vậy.

Bất lương tốt hay xấu đều có cả.

Hắn ta hay lắm lời đúng không?

Thật giống một người anh trai."

-Hakkai
 
(Tokyo Revengers/Alltakemichi) Nữ Anh Hùng Trở Lại
Chap 59


“Tình yêu của nó dành cho Mitsuya thật dị thường mà.

Xem điện thoại của nó đi.”

Yuzuha không biết từ bao giờ đã cầm điện thoại của Hakkai, cô ấy giơ điện thoại lên.

"Hình nền là Mitsuya đó.

Tiện thể thì của tôi là hình Hakkai."

-Yuzuha

"Mà kệ đi Takemichi, sắp đến nhà tao rồi, ở bên kia."

-Hakkai

Nhung khi đến gần nhà Hakkai và Yuzuha, họ thấy rất nhiều người mặc bang phục trắng của Hắc Long đời thứ 11 đang đứng xung quanh.

"Hakkai, không hay rồi.

Anh hai trở về rồi."

-Yuzuha

Thấy vậy, Hakkai vội quay sang nói với em và Hinata.

"Hanagaki, xin lỗi nhưng hôm nay đến đây thôi.

Mày về đi."

Đang yên đang lành thì có một người đi đến.

"Chà chà.

Đây không phải là cậu ấm hay sao?"

"Koko…"

-Hakkai

/Cậu ta là Kokonoi Hajime…

Thiên tài kiếm tiền…/-Takemichi

"Bọn nào đây?"

-Kokonoi

"Tao từng thấy hắn rồi.

Hắn là Hanagaki cố vấn của Touman."

"Touman dám vào lãnh địa của Hắc Long sao?

Không phải là coi thường chúng ta sao?

Mày không có đường sống ra khỏi lãnh địa của bọn tao đâu?"

-Kokonoi

Takemichi đi lên đứng trước Hinata, mấy tên thuộc Hắc Long càng đến gần em hơn.

"Toàn vùng này là lãnh địa của bọn tao.

Nếu có kẻ từ bang khác tới đây thì sẽ bị giết và thông báo tới boss.

Mày có hiểu chuyện này không Hanagaki?

Là mày sẽ bị giết đó."

-Kokonoi

"Bọn tao sẽ xử lý hết bọn mày."

-Inui

Takemichi nhìn Inui, em cảm thấy cậu trông rất giống Akane.

Thời gian qua em có nhiều mối lo nên em không tìm kiếm em trai của chị ấy.

"Dừng lại đi, Takemichi là bạn của tao."

-Hakkai

"Cậu ấm à~ Dù có là bạn của cậu ấm thì cũng phải dạy dỗ chứ.

Nếu không thì làm sao nói được với các anh em đây?"

-Kokonoi

"Hắn là Hanagaki?"

"Trông có vẻ yếu hơn lời đồn nhỉ?"

Đám xung quanh bắt đầu xì xào.

"Tao đã nói đừng có động vào bạn tao rồi cơ mà."

-Hakkai

"Hakkai, mày nghe rồi chứ?

Bọn tao sẽ đánh tất cả đứa nào từ bang khác dám đặt chân vào lãnh địa của Hắc Long."

Bọn xung quanh cười cợt lên tiếng, thì bất ngờ, một thằng trong số đó bị Hakkai đấm thẳng vào mặt.

"Bọn rác giữa chúng mày cút về đi.

Takemichi, xin vì đã kéo mày vào chuyện này."

-Hakkai

"Hả?"

-Takemichi

"Boss của Hắc Long là Shiba Taiju."

-Hakkai

"Đúng vậy, Taiju là anh cả của hai đứa."

-Yuzuha

"Bọn tao là ba anh em."

-Hakkai

"Ừ."

-Takemichi

"Anh tao ở đâu?"

-Hakkai

"Ở cửa hàng tiện lợi."

-Kokonoi

"Sáu giờ rồi mà vẫn chưa về thế này…thật phiền phức…"

-Hakkai

"Này nếu mày coi thường tao dư tao sẽ giết mày."

Inui cầm dao kề vào cổ Hakkai.

"Mày dễ mất bình tĩnh nhỉ?"

-Hakkai

"Mày nghĩ tao không thể giết mày sao?"

-Inui

Yuzuha thấy vậy liền tung cú đá vào thẳng Inui.

Khiến cậu ngã ra đất, con dao cũng rơi xuống.

"Bỏ cái tay bẩn thỉu ra khỏi em trai tao."

"Thôi đủ rồi Inupi anh em của boss mà."

-Kokonoi

"Tao đã thề sẽ trung thành với Taiju, nhưng mà bọn mày không có tư cách mà lên mặt đâu.

Con gái thì cũng liên quan hết, ta sẽ chỉ cho bọn mày biết trên dưới.

Tao sẽ giết hết tất cả bọn mày.

-Inui

"Takemichi, Hinata chỗ này cứ giao cho bọn chị mau đi đi."

-Yuzuha

"Vâng, Hinata, chúng ta đi thôi."

"Micchi!

Phía sau!"

Hinata hét lên, khi thấy có người đang lao về phía em.

Takemichi vội đưa tay chéo nhau chặn đòn đánh nhắm vào cổ mình và bật lùi lại để giảm sát thương của đòn đánh.

"Mày khá đấy!"

-Taiju càng phấn khích hơn khi có người đã được cú đánh đó.

Những kẻ xung quanh vừa nãy còn vênh váo lập tức cúi đầu chào vị tổng trưởng Hắc Long đời thứ 10 vừa mới đến.

"Đánh nhau nào!

Xin lỗi đã đến muộn!

Có vẻ vui lắm nhỉ!?

Vậy tao cũng sẽ tham gia!"

-Taiju
 
Back
Top Dưới