[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 180: Tà Phương Lộ Bại, Nữ Quan Tương Kế
Chương 180: Tà Phương Lộ Bại, Nữ Quan Tương Kế
Nhìn những dòng chữ trên mảnh giấy lạ, Diệp Hạ Thanh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Từng chữ, từng câu đều là những lời lẽ ngon ngọt, ra vẻ chỉ điểm một cách đầy thiện ý, nhưng lại ẩn chứa một cái bẫy chết người.
"Long Vĩ Thảo" – loại thảo dược mà nàng biết rõ có liên quan đến vụ án của Thục phi, lại được kẻ giấu mặt này "gợi ý" như một vị thuốc giải cho "Tử Vong Tán".
Sự thâm độc và xảo quyệt của đối phương quả thực vượt xa những gì nàng có thể tưởng tượng.
Nàng biết, đây không chỉ đơn thuần là một sự hãm hại, mà còn là một phép thử.
Kẻ địch đang muốn xem thử kiến thức y dược của nàng nông sâu đến đâu, liệu nàng có đủ ngây thơ để tin vào một phương thuốc vô căn cứ như vậy không.
Đồng thời, đây cũng chính là bằng chứng không thể chối cãi, là chiếc đuôi cáo mà kẻ địch đã vô tình để lộ ra.
Không một chút chần chừ, Hạ Thanh cẩn thận gói lại cuốn sách và mảnh giấy ghi chép kia, rồi lập tức xin được diện kiến Phùng Thượng Thiện Nữ Quan.
Nàng biết, kế hoạch "đả thảo kinh xà" của Phùng Nữ quan đã thực sự có kết quả, và giờ là lúc họ phải có những bước đi tiếp theo.
Cuộc gặp diễn ra tại Chính Vụ Đường, Lương Viện Phán cũng được mời đến.
Khi Hạ Thanh trình bày lại toàn bộ sự việc, từ việc tiểu thái giám lạ mặt đưa sách, cho đến những ghi chép đầy ác ý trên mảnh giấy, gương mặt của Phùng Nữ quan và Lương Viện Phán đều trở nên vô cùng nghiêm trọng.
"Long Vĩ Thảo dùng để trung hòa độc tính của một loại nấm kịch độc sao?"
Lương Viện Phán cầm lấy mảnh giấy, đọc kỹ rồi lắc đầu ngao ngán.
"Hoang đường!
Quá mức hoang đường!
Theo y lý, 'Long Vĩ Thảo' có tính ấm, vị cay, có tác dụng hoạt huyết nhẹ, nhưng nếu dùng không đúng cách có thể gây hao tổn chân âm.
Còn 'Tử Vong Tán' kia, qua thẩm định sơ bộ của chúng ta, có hàn độc rất mạnh.
Dùng một thứ có tính ấm, hoạt huyết để 'trung hòa' hàn độc mạnh chẳng khác nào lấy lửa dập dầu, chỉ khiến cho độc tính phát tác nhanh hơn, công phá tâm mạch một cách dữ dội hơn mà thôi.
Kẻ viết ra phương thuốc này, tâm địa của hắn còn độc hơn cả kịch độc."
Phùng Nữ quan siết chặt tay vịn ghế, trong mắt ánh lên một ngọn lửa giận.
"Tốt lắm!
Tốt lắm!
Chúng đã cắn câu rồi!
Chúng không chỉ muốn giết Diệp Hạ Thanh, mà còn muốn tạo ra một cái chết thảm khốc, rồi đổ hết tội lỗi lên đầu con bé và cả Thượng Thiện Phòng này."
Bà nhìn sang Hạ Thanh, ánh mắt vừa có sự lo lắng, lại vừa có sự tin tưởng.
"Hạ Thanh, lần này ngươi lại lập một công lớn nữa rồi.
Nếu không có sự cẩn trọng và kiến thức của ngươi, hậu quả sẽ khôn lường."
Hạ Thanh cúi đầu: "Đây là bổn phận của nô tỳ ạ."
"Đã đến lúc chúng ta phải giăng một mẻ lưới lớn hơn," Phùng Nữ quan nói, giọng quả quyết.
"Chúng đã muốn 'dẫn dắt' chúng ta đi theo con đường chúng vạch ra, vậy thì chúng ta sẽ giả vờ đi theo con đường đó, để xem ai mới là kẻ đi săn, ai mới là con mồi."
Một kế hoạch "tương kế tựu kế" mới được vạch ra một cách nhanh chóng.
Phùng Nữ quan ra lệnh cho người của mình bí mật điều tra và bắt giữ tiểu thái giám đã đưa cuốn sách, nhưng phải hành động thật kín đáo, không để lộ ra bên ngoài.
"Còn ngươi," bà nhìn Hạ Thanh, "hãy làm đúng theo những gì kẻ địch mong muốn.
Hãy tỏ ra ngươi đã hoàn toàn tin vào phương thuốc trên mảnh giấy đó."
"Ý của Nữ quan là..."
Hạ Thanh có chút ngạc nhiên.
"Đúng vậy," Phùng Nữ quan gật đầu.
"Ngươi hãy chính thức soạn một bản 'phương thuốc sơ bộ' để bào chế 'Tử Vong Tán', trong đó ghi rõ rằng ngươi sẽ dùng 'Long Vĩ Thảo' làm vị thuốc dẫn và trung hòa quan trọng nhất.
Sau đó, hãy trình bản phương thuốc đó lên cho Trần Nữ quan theo đúng quy trình.
Cứ nói rằng đây là kết quả sau nhiều ngày ngươi miệt mài nghiên cứu từ các cổ thư.
Chúng ta cần phải xem, khi yêu cầu sử dụng một loại dược liệu có vấn đề như 'Long Vĩ Thảo' được đưa ra một cách chính thức, ai trong Thượng Thiện Phòng này, hoặc các cơ quan liên quan, sẽ là người bật đèn xanh, sẽ là người tạo điều kiện cho ngươi có được nó."
Đây là một nước cờ vô cùng mạo hiểm, nhưng cũng vô cùng cao tay.
Nó sẽ buộc những kẻ giấu mặt phải lộ diện, phải có những hành động cụ thể để giúp "kế hoạch" của chúng được thực thi.
Hạ Thanh hiểu ý, nàng lập tức tuân mệnh.
Nàng trở về Bếp Nội Phục, cẩn thận viết ra một bản phương thuốc chi tiết, trong đó mô tả một cách rất "hợp lý" về vai trò của "Long Vĩ Thảo" theo như những gì mảnh giấy kia đã viết.
Sau đó, nàng mang bản phương thuốc đến trình cho Trần Nữ quan.
Đúng như dự đoán, khi nhìn thấy cái tên "Long Vĩ Thảo", sắc mặt Trần Nữ quan lập tức biến đổi.
"Diệp Nữ Tú Tài!
Ngươi điên rồi sao?" bà không khỏi kinh ngạc.
"'Long Vĩ Thảo'?
Ngươi không nhớ chuyện của Thục phi nương nương và Hứa y sĩ hay sao?
Sao lại có thể đề xuất dùng một loại dược liệu có nhiều tai tiếng như vậy cho món ăn dâng Hoàng thượng?"
Hạ Thanh giả vờ tỏ ra rất tự tin và có chút ngây thơ: "Bẩm Trần Nữ quan, đây là một cổ phương rất đặc biệt mà nô tỳ may mắn tìm được.
Theo ghi chép, chỉ có 'Long Vĩ Thảo' mới có thể chế ngự được độc tính của 'Tử Vong Tán'.
Nô tỳ cũng đã suy nghĩ rất kỹ, đây là nhiệm vụ của Phùng Nữ quan giao phó, nô tỳ phải trình lên phương án mà mình cho là tốt nhất.
Việc có được phê duyệt hay không, còn phải chờ ý của bề trên và sự thẩm định của Nội Y Viện ạ."
Trần Nữ quan bán tín bán nghi, nhưng thấy thái độ quả quyết của Hạ Thanh và biết đây là nhiệm vụ do chính Phùng Nữ quan giao, bà cũng không thể làm gì khác ngoài việc nhận lấy bản phương thuốc.
"Thôi được rồi, ta sẽ trình việc này lên cho Phùng Nữ quan xem xét.
Nhưng ta nói trước, việc này rất khó được chấp thuận."
Bản yêu cầu sử dụng "Long Vĩ Thảo" để bào chế "Tử Vong Tán" của Diệp Nữ Tú Tài đã chính thức được đưa vào guồng máy giấy tờ của Thượng Thiện Phòng.
Phùng Nữ quan ngồi trong Chính Vụ Đường, cầm trên tay bản phương thuốc mà Hạ Thanh vừa trình lên thông qua Trần Nữ quan, một nụ cười lạnh lùng và đầy tính toán hiện trên môi.
Mẻ lưới đã được giăng ra.
Giờ là lúc chờ xem những con cá nào sẽ tự mình lao vào.
Trong khi đó, cuộc thẩm vấn tiểu thái giám mang sách cũng đã có kết quả ban đầu.
Hắn ta sợ hãi khai rằng, người sai hắn làm việc này là một vị thái giám quản sự cấp cao hơn ở Ty Thiện – bộ phận chuyên lo về việc cung ứng, phân phát thực phẩm và các vật dụng cho nhà bếp.
Kẻ chủ mưu đang dần lộ diện.