Kiếm Hiệp Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 180: Hàng Thành—— Tào Thụy


Tưởng Nam cười lạnh: "Bản lĩnh chẳng ra sao mà miệng lưỡi lại không nhỏ! Người như cậu cả đời cũng đừng muốn làm nên chuyện gì!"

Tống Thanh Ca giữ chặt Tưởng Nam: "Dì út, anh ấy luôn nói chuyện như vậy, dì đừng nóng giận. Nhưng cháu sẽ không đi theo dì vào trưa hôm nay."

Tô Trường Phong nhìn về phía Tống Thanh Ca: "Thanh Ca, không có việc gì, em cứ đi đi. Không cần vì anh mà làm dì út, cậu không vui."

Tưởng Nam hừ một tiếng: "Coi như cậu thức thời. Thanh Ca, chút nữa đi theo tụi dì đi."

Tống Thanh Ca thở dài, nếu cô lại kiên trì không đi thì sợ là Tưởng Nam và Lâm Diệu Tiên sẽ tức giận.

Được rồi, cứ đi ăn một bữa cơm đi.

"Em gái, em rể, mọi người đừng đứng ở bên ngoài, mau vào nhà ngồi đi." Tưởng Lệ nói với hai người.

Lâm Diệu Tiên nhìn lướt qua nhà tổ Tô Gia, cau mày: "Mộng Kỳ, con luôn ở nơi như vậy ở Hàng Thành sao? Cũ kỳ nhỏ xíu thì không nói, nhìn c*̃ng không quá sạch sẽ. Đêm nay ở khách sạn, ngày mai cùng cha mẹ trở về, nghe không?"

Lâm Mộng Kỳ bĩu môi: "Cha, cha có thể đừng mang thành kiến mà nói chuyện không?"

Lâm Diệu Tiên không để ý tới cô, mà nói với Tưởng Lệ: "Chị cả, em và Tưởng Nam không đi vào đâu. Khoảng mười một giờ, em sẽ cử người tới đón Thanh Ca."

Tưởng Nam c*̃ng kkhe4 gật đầu, sau đó đi theo Lâm Diệu Tiên cùng tiến lên Bentley rồi rời đi.

Lâm Mộng Kỳ đứng tại cổng, tức đến sắp ứa nước mắt.

"Mẹ và mẹ thật quá mức! Rốt cuộc hôm nay bọn họ đến làm gì, trước kia không thấy họ nói chuyện chanh chua như thế..."

Tô Trường Phong ở một bên cười cười: "Có thể là vì anh ở đây. Bọn họ không thích anh nên thấy bực bội."

Tưởng Lệ nhìn qua Tô Trường Phong, thở dài.

Thầm nghĩ tôi bảo cậu mua nhà cậu không mua, hiện tại chênh lệch càng lúc càng lớn, cậu thì chẳng có năng lực gì cả. Cậu xem hiện tại bị gia đình em gái tôi đả kích thảm thương chưa.

Hơn một giờ sau, Tống Thanh Ca được đón đi.

Sau khi cô rời đi, Tô Trường Phong gọi Phá Quân qua.

"Đại ca, anh nói cái gì? Trưa hôm nay chị dâu muốn hẹn hò với giám đốc chi nhánh công ty Kinh Đằng?" Phá Quân mở to hai mắt nhìn, đáy mắt ứa ra lửa.

Tô Trường Phong cười cười: "Cô ấy bị ép buộc. Giữa trưa tôi không đi, dì út và cậu của cô ấy c*̃ng không chào đón tôi. Cậu giúp tôi bảo hộ Thanh Ca là được."

Ánh mắt Phá Quân trầm xuống, "Được, giao cho tôi."

Khách sạn Thiên Dương, Lâm Diệu Tiên thu xếp địa điểm ở phòng số 1 nơi này.

Lúc này, Lâm Diệu Tiên và Tưởng Nam đang nói chuyện phiếm với một người đàn ông âu phục trẻ tuổi.

Người này chính là giám đốc chi nhánh tập đoàn Kinh Đằng ở Hàng Thành—— Tào Thụy.

"Lâm tổng, tôi đã hiểu ý của ngài. Thật ra tôi không để ý cô ấy có từng kết hôn không, thậm chí c*̃ng không để ý hiện tại cô ấy chưa ly hôn. Chỉ cần cô ấy làm tôi rung động thì tôi có thể chờ." Tào Thụy mỉm cười và nói.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 181: Tạm thời không cần trợ giúp."


Lâm Diệu Tiên và Tưởng Nam liếc nhau một cái, đều rất hài lòng với câu trả lời của anh ta.

Tưởng Nam cười nói: "Có câu nói này của cậu thì chúng tôi cũng yên tâm. Cậu yên tâm, Thanh Ca tuyệt đối đủ ưu tú, dù là bề ngoài hay năng lực đều không có gì để bắt bẻ. Cậu gặp thì nhất định sẽ thích."

Khi đang nói chuyện, Tống Thanh Ca mặc một bộ váy liền áo màu trắng đi đến.

"Dì út, cậu."

Nhìn thấy Tống Thanh Ca, ánh mắt Tào Thụy lập tức trở nên rất nóng bỏng.

Thật đẹp, anh ta cũng là người gặp qua việc đời, từng nhìn thấy nhiều dạng mỹ nữ. Nhưng thanh thuần lại xinh đẹp như Tống Thanh Ca thì lại là lần đầu tiên nhìn thấy.

Nhìn thấy ánh mắt lửa nóng của Tào Thụy, Tưởng Nam và Lâm Diệu Tiên đều âm thầm vui mừng, thầm nghĩ ổn rồi.

"Thanh Ca, đến, mau ngồi."

Tưởng Nam đẩy Tống Thanh Ca đến bên cạnh Tào Thụy, gần sát với anh ta.

Tống Thanh Ca không muốn ngồi ở đó, nhưng lại không có chỗ khác nên đành nhịn.

Lâm Diệu Tiên nói: "Thanh Ca, đây chính là Tào tổng. Cháu xem, có phải cậu ấy trẻ tuổi anh tuấn, phong lưu phóng khoáng không? Ha ha."

Tào Thụy đưa tay phải ra với Tống Thanh Ca: "Chào em, tôi là Tào Thụy. Rất hân hạnh được quen biết em."

Nhưng Tống Thanh Ca không nắm tay anh ta mà chỉ lạnh nhạt khẽ gật đầu.

Tào Thụy có chút mất hứng, sắc mặt c*̃ng âm u đi.

Tưởng Nam vội nói chen vào: "Thanh Ca, không phải công ty Trường Ca của cháu đang cần mở rộng nghiệp vụ sao? Tào Tổng là tổng giám đốc chi nhánh của tập đoàn Kinh Đằng Hàng Thành, năng lực rất lớn, ở phương diện này thì cậu ấy chính là quý nhân của cháu."

Tào Thụy tự tin cười cười.

"Quý nhân thì không dám nhận, nhưng nếu như công ty của Tống tiểu thư cần mở rộng nghiệp vụ thì chỉ một cú điện thoại của tôi là có thể giải quyết."

Chi nhánh của tập đoàn Kinh Đằng Hàng Thành thật sự có rất nhiều sự án hợp tác với công ty mậu dịch. Nhưng hợp tác với bọn họ phần lớn là công ty mậu dịch Đế Kinh.

Bọn họ chướng mắt công ty Hàng Thành, nhưng nếu coi đây là cái giá để ôm mỹ nhân về thì đương nhiên Tào Thụy có thể giao sự án cho Trường Ca làm.

Nhưng Tống Thanh Ca lại từ chối: "Cảm ơn Tào Tổng, chẳng qua hiện tại Trường Ca phát triển rất tốt, tạm thời không cần trợ giúp."

Mặt Tào Thụy xụ xuống, cười lạnh một tiếng: "Tống tiểu thư là đang xem thường tập đoàn Kinh Đằng?"

Lâm Diệu Tiên và Tưởng Nam đều cảm thấy nhức đầu, Lâm Diệu Tiên vội vàng nói: "Tào Tổng, cậu đừng nóng giận, Thanh Ca không có ý này. Nào, tôi và Tưởng Nam kính cậu một ly."

Nói xong, bà ta và Tưởng Nam cùng nâng ly rượu lên.

Lúc này sắc mặt của Tào Thụy mới tốt hơn một chút, nhưng bất mãn đối với Tống Thanh Ca lại càng mãnh liệt.

Trong lòng anh ta âm thầm quyết định, chờ trở về sẽ lợi dụng lực ảnh hưởng của công ty Kinh Đằng mà đả kích công ty của Tống Thanh Ca, cô chỉ có thể xin anh ta tha cho.

Đến lúc đó, anh ta nói vài câu thì Tống Thanh Ca sẽ khuất phục. Anh ta tin chắc, chỉ cần là người đàn bà mình coi trọng thì không thể chạy thoát!

Lúc này, mọi chuyện xảy ra trong phòng đều bị Phá Quân ngoài cửa sổ nhìn thấy.

Đáy mắt Phá Quân đầy lạnh lẽo.

Tiên sư nhà mày, muốn tán tỉnh người phụ nữa của Thương Long chiến thần?

20230511081416-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 182: "Bao gồm chồng tôi à?"


Nhưng Phá Quân cũng không đi vào, mà đứng ở bên ngoài quan sát động tĩnh trong phòng.

Tưởng Nam và Lâm Diệu Tiên cố ý sáng tạo cơ hội cho Tào Thụy, liếc nhìn nhau rồi đứng lên.

"Thanh Ca, cháu ngồi đây trò chuyện với Tào Tổng một lát. Dì và cậu cháu có chút việc nên ra ngoài một chuyến, rất nhanh sẽ trở lại."

Nói xong, bà ta không đợi Tống Thanh Ca đáp lời là kéo Lâm Diệu Tiên bước nhanh ra khỏi phòng.

Mặc dù Tống Thanh Ca không muốn ở chỗ này một mình, nhưng bây giờ không thể rời đi. Nếu như cô đi thì chẳng khác nào triệt để đắc tội Tào Thụy.

Nhìn thấy vợ chồng Tưởng Nam rời đi, khóe miệng Tào Thụy nhếch lên.

"Nghe nói gần đây Tân Hoa Thị bên cạnh có mở một làng du lịch khá đặc sắc. Nếu như Tống tiểu thư có thời gian thì tôi muốn mời cả nhà cô cùng đi nghỉ phép."

Tống Thanh Ca khó chịu mà nhìn anh ta một cái.

Tào Thụy nói vậy là có ý gì? Mới quen đã muốn cùng mình đi nghỉ phép?

Cô thản nhiên nói: "Bao gồm chồng tôi à?"

Xoát!

Mặt Tào Thụy lạnh xuống.

Tống Thanh Ca, ông đây cho cô mặt mũi thì cô nghĩ mình là tiên nữ thật sao?

Hơn nữa Tào Thụy chưa tới ba mươi tuổi mà đã làm giám đốc chi nhánh công ty Kinh Đằng, trừ trình độ và năng lực cao siêu ra thì còn có một nhân tố rất quan trọng - Sau lưng anh ta có Tào gia của Đế Kinh.

Tào gia là đại gia tộc của Đế Kinh, sức ảnh hưởng ở Đế Kinh rất đáng kể. Thật ra Tào Thụy đến Hàng Thành chỉ vì mạ vàng, về sau còn phải trở về Đế Kinh.

Cho nên có Tào gia làm chỗ dựa sau lưng, Tào Thụy sẽ không để kẻ nào vào mắt, cho dù là nhân vật đứng đầu Hàng Thành này.

Liên tục bị Tống Thanh Ca vả mặt, lửa giận trong lòng Tào Thụy đã bắt đầu cháy hừng hực lên. Nhưng anh ta không lập tức bộc phát.

"Ngại quá tôi vào phòng vệ sinh một chút." Tống Thanh Ca đi ra khỏi phòng.

Nhìn thấy Tống Thanh Ca rời đi, đáy mắt Tào Thụy xẹt qua một tia âm u.

Tống Thanh Ca, nếu cô đã không biết điều thì đừng trách tôi.

Tào Thụy móc ra một viên thuốc màu bạc nhỏ chừng đầu ngón tay từ trong túi rồi vội bỏ vào ly của Tống Thanh Ca.

Loại thuốc này tên là "Hồng nhan loạn", thật ra là thuốc kích d*c, nhưng dược hiệu mạnh hơn loại bình thường rất nhiều.

Nếu Tống Thanh Ca không nể mặt thì anh ta phải trừng phạt Tống Thanh Ca.

Con cháu Tào gia của Đế Kinh đâu phải hạng người bình thường, làm việc luôn hung ác như thế!

Mấy phút sau, Tống Thanh Ca trở lại phòng.

Tào Thụy nhìn vào cái ly trước mặt Tống Thanh Ca, cười cười: "Tống tiểu thư, thật ra cô không nên hiểu lầm, tôi chỉ ngưỡng mộ cô thôi, không có ý gì khác. Nào, tôi mời cô một ly, coi như xin lỗi vì đã làm cô hiểu lầm."

Tống Thanh Ca không uống rượu, chỉ nâng ly nước lên rồi uống một hớp lớn. Nhìn thấy Tống Thanh Ca uống nước, Tào Thụy bắt đầu thầm mong đợi.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 183: Anh muốn làm gì Tào Tổng!"


Không đến hai phút sau, dược hiệu bắt đầu phát tác, sắc mặt Tống Thanh Ca đỏ thắm, thân thể nóng lên, chỉ cảm thấy trên người như có mấy vạn con kiến đang ngọ nguậy...

"Tôi thật khó chịu... Thật khó chịu..."

Tào Thụy nơi nới lỏng cà vạt, lộ ra nụ cười tà ác: "Tống tiểu thư, để tôi tới giúp cô đi."

Nói xong, anh ta muốn nhào về phía Tống Thanh Ca.

Nhưng đúng lúc này!

Soạt!

Một bóng người đánh vỡ tường kính mà nhanh chân lao đến.

Ánh mắt của Phá Quân sắc như đao, sát khí ngút trời!

Thằng chó chết này dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu như thế để xâm phạm chị dâu, làm sao Phá Quân nhịn được?

"Mày muốn chết!" Phá Quân bước nhanh đến phía trước, bắt lấy cổ áo Tào Thụy, rầm một tiếng mà nện xuống mặt bàn!

Oanh.

Bàn ăn lập tức vỡ thành mảnh vụn.

Tào Thụy ngã xuống đất, cái trán máu me đầm đìa. Anh ta cắn răng mà lạnh lùng nhìn Phá Quân: "... Mày là ai?"

Phá Quân lạnh lùng nói: "Tao là người đến giết mày!"

Xoát!

Anh ta giơ Thương Long Thứ ra!

Thương Long Thứ chuyên giết kẻ địch của Bắc Cảnh, Tào Thụy muốn xâm phạm vợ của Thương Long chiến thần thì chính là đại địch của Bắc Cảnh!

Nhưng ngay khi anh ta muốn ra tay thì một đám người đột nhiên xông vào phòng.

Chỉ thấy vợ chồng Tưởng Nam và đám nhân viên của quán rượu Thiên Dương xuất hiện trước mắt Phá Quân.

"Đây là chuyện gì? Anh muốn làm gì Tào Tổng!"

Lâm Diệu Tiên nhìn về phía Phá Quân, chặn trước mặt Tào Thụy, kéo anh ta đứng dậy từ dưới đất, giao cho nhân viên quán rượu.

Tào Thụy nhìn qua vợ chồng Tưởng Nam, lạnh lùng nói: "Vừa rồi tôi đang dùng cơm nói chuyện phiếm với Tống tiểu thư, người này không phân tốt xấu xông vào, còn ra tay đánh tôi! Tôi muốn các người giải thích rõ ràng rốt cuộc hắn và Tống Thanh Ca có quan hệ gì?"

Tưởng Nam cũng hết sức tức giận, nhìn về phía Phá Quân: "Cậu quen biết Thanh Ca?"

Phá Quân nhìn Tưởng Nam một cái: "Cô ấy là vợ của đại ca tôi, đương nhiên tôi biết."

Nghe Phá Quân nói thế, vợ chồng Tưởng Nam và Tào Thụy lập tức lộ ra ánh mắt miệt thị. Hóa ra là đàn em của Tô Trường Phong, chắc là chiến hữu trước kia của hắn, khẳng định c*̃ng không có bản lãnh gì, nhiều lắm chỉ biết chút công phu quyền cước thôi.

"Các người còn đứng ngây ra đó làm gì, gọi điện thoại cho Tuần Bổ Thự tới bắt người!" Tào Thụy phủi phủi quần áo trên người, khôi phục phách lối.

Tưởng Nam và Lâm Diệu Tiên c*̃ng rối rít nói: "Đúng, gọi cho Tuần Bổ Thự tới bắt người!"

"Người này dám cố ý tổn thương Tào Tổng, nhất định phải nghiêm trị!"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 184: Đợi chút nữa cho cậu biết mùi!"


Phá Quân căn bản không quan tâm bọn họ kêu ai tới, mà nhìn về phía Tào Thụy: "Lấy thuốc giải ra đây."

Đôi mắt Tào Thụy chớp động: "Thuốc giải gì? Tôi không biết anh đang nói gì."

Phá Quân bước một bước về phía trước, bắt lấy Tào Thụy, giơ lên giữa không trung rồi dùng sức run lên, một cái bao màu hồng rớt xuống.

Anh ta nhặt lên, đặt ở mũi ngửi ngửi, xác định đây chính là thuốc giải thì đưa cho Tống Thanh Ca uống vào.

Sau khi nuốt thuốc giải vào, cần khoảng hai mươi phút mới có hiệu quả. Tống Thanh Ca uống thuốc xong, cảm giác toàn thân nóng rực vừa rồi dần dần biến mất, nhưng đầu của cô vẫn choáng váng, rất nhanh đã mơ mơ màng màng ngủ mất.

"Nếu như chị dâu xảy ra chuyện gì thì tao sẽ chém mày thành muôn mảnh!" Ánh mắt Phá Quân như đao.

Tào Thụy khinh thường hừ một tiếng: "Anh cho rằng mình là ai? Nếu anh là anh em của chồng cô ấy thì tôi nghĩ anh c*̃ng không phải nhân vật lớn gì. Tào Thụy thân là con cháu của Tào gia Đế Kinh, muốn bóp ch3t anh còn đơn giản hơn bóp ch3t một con kiến!"

Phá Quân nhướng mày lên.

"Tào gia của Đế Kinh?"

"Đúng, Tào gia của Đế Kinh!" Tào Thụy cao ngạo nhìn về phía Phá Quân: "Nhưng loại rác rưởi tầng dưới chót xã hội như anh sao lại biết được uy danh của Tào gia bọn ta!"

Đáy mắt Phá Quân xẹt qua một tia lạnh lẽo.

Chỉ là Tào gia của Đế Kinh mà muốn một tay che trời sao?

Đừng nói là Tào gia của Đế Kinh, dù là đám con cháu hào môn đỉnh cấp của Đế Kinh, dám động vào Tống Thanh Ca thì hôm nay c*̃ng phải trả giá đắt!

Phá Quân đi qua một bên, gọi điện thoại cho thống lĩnh Đỗ Khuê của chiến bộ Hàng Thành.

"Đỗ Thống lĩnh, có người muốn làm chuyện bất chính với vợ của chiến thần ở quán rượu Thiên Dương, ông nghĩ chuyện này nên xử lý thế nào?"

Đỗ Khuê đầu bên kia điện thoại lập tức chấn động.

"Chờ một lát, tôi lập tức tới ngay!"

Phá Quân để điện thoại xuống, nhìn về phía Tào Thụy: "Hôm nay tao muốn mày biết, có một số người, mày không thể trêu chọc, c*̃ng không thể động vào."

Nghe Phá Quân nói thế, mọi người đều khinh thường cười.

Chỉ là một người làm công cũng dám kêu gào với công tử nhà họ Tào là mình không thể động vào? Đầu óc chứa bã đậu à?

Tưởng Nam nhìn Phá Quân, cau mày nói: "Ranh con, bây giờ cậu mau xin lỗi Tào Tổng, nói không chừng Tào Tổng có thể tha thứ cho cậu."

Phá Quân cười lạnh: "Tôi xin lỗi hắn? Hắn là cái thá gì!"

Tưởng Nam bất đắc dĩ.

Lâm Diệu Tiên thì đầy khinh thường: "Không biết điều! Đợi chút nữa cho cậu biết mùi!"

Sau mười phút, ba chiếc xe tuần bổ lao tới nhanh như chớp, một đám người xuống xe rồi vọt vào.

Tào Thụy chỉ vào Phá Quân, lập tức nói với tuần bổ rằng: "Chính là hắn vừa ra tay đánh ta, các người mau bắt lấy hắn!"

Lần này người dẫn đội là một đội trưởng tên là Bao Soái của Tuần Bổ Thự.

Trên đường Bao Soái đã nắm rõ tình hình hiện trường, đồng thời còn biết được thân phận của Tào Thụy. Ông ta không thể trêu vào con cháu của Tào gia Đế Kinh.

Bao Soái lập tức gật đầu, chỉ vào Phá Quân mà lớn tiếng quát: "Người đâu, giải hắn đi!"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 185: Tào gia của Đế Kinh?


Nhưng ngay lúc tuần bổ vừa muốn bắt người thì bảy tám chiếc xe tải lớn màu xanh đột nhiên đậu ngoài cửa quán rượu. Sau đó trên trăm quân sĩ súng ống đầy đủ, vô cùng lo lắng xông vào.

Bảo vệ gác cổng còn muốn hỏi vài câu, vừa bước lên đã bị mười mấy khẩu súng chăn miệng lại.

Người dẫn đội chính là thống lĩnh phân bộ chiến bộ Hàng Thành —— Đỗ Khuê!

"Chưa điều tra rõ mà dám bắt người sao!" Đỗ Khuê dẫn một đám quân sĩ dưới trướng sải bước đi vào phòng.

Toàn thân Bao Soái khẽ run rẩy.

Cái con mẹ nó, tình huống gì thế này?

Đây không phải Đỗ Thống lĩnh của Hàng Thành à...

"Đỗ... Đỗ Thống lĩnh? Sao ngài lại tới đây?" Bao Soái run run rẩy rẩy mà nói.

Đỗ Khuê không để ý tới ông ta, chỉ là một tiểu đội trưởng, ông căn bản chướng mắt.

Ông bước nhanh đi đến trước mặt Phá Quân, "Tôi không tới trễ đó chứ?"

Phá Quân nói: "Tới thật đúng lúc."

"Chính là hắn, vừa rồi suýt đã xâm phạm chị dâu nhà tôi." Anh ta chỉ về hướng Tào Thụy.

Đỗ Khuê vung tay lên: "Bắt hắn lại!"

Rầm rầm.

Một đám quân sĩ sau lưng cùng tiến lên, trong chớp mắt đã trói gô Tào Thụy lại.

Tào Thụy không cam lòng mà nói: "Ngu xuẩn, ông biết tôi là ai không! Tôi là con cháu của Tào gia Đế Kinh! Ông chọc nổi Tào gia hay sao!"

Tào gia của Đế Kinh?

Ánh mắt Đỗ Khuê hơi trầm xuống. Tất nhiên ông biết Tào gia, lấy thân phận thống lĩnh chiến bộ Hàng Thành mà muốn chống lại Tào gia thật sự hơi phí sức.

Dù sao Tào gia cũng là đại tộc của Đế Kinh, gốc rễ thâm hậu, năng lực kinh người...

Nhìn thấy Đỗ Khuê có vẻ sợ hãi, Tào Thụy lập tức phấn chấn: "Biết sợ là đúng rồi. Tào gia không phải thống lĩnh nho nhỏ như ông có thể chọc được. Dẫn theo người của ông đi nhanh lên. Đừng kiếm chuyện ở chỗ này, nghe thấy không?"

Phá Quân nhìn về phía Tào Thụy, lạnh lùng nói: "Tao nói rồi, hôm nay mày không đi được. Dù cha mày đến cũng không đi được!"

Đỗ Khuê cắn răng một cái: "Dẫn hắn đi!"

Tào Thụy bị các quân sĩ kéo đi, vừa đi vừa không cam lòng gào lên: "Đỗ Khuê, ông chờ đó cho ta, tôi thề Tào gia nhất định sẽ chơi chết ông! Nhất định!"

Sau khi Tào Thụy bị dẫn đi, Phá Quân nhìn về phía Đỗ Khuê: "Tất cả trách nhiệm hôm nay để tôi gánh vác. Ông không cần lo lắng."

Trong lòng Đỗ Khuê có chút hổ thẹn.

"Ngài yên tâm, dù Tào gia thật sự tới gây chuyện thì tôi c*̃ng có thể gánh được."

Phá Quân cười lạnh: "Chỉ là Tào gia đã là thứ gì. Tôi giao cho ông hai nhiệm vụ, ông lập tức đi làm. Ông nghĩ cách liên hệ với gia chủ Tào gia, bảo ông ta trong vòng một giờ phải chạy tới cho tôi. Còn nữa, bảo người phụ trách tập đoàn Kinh Đằng tới luôn, bọn họ mắt mù hay sao mà để thứ cặn bã như vậy đến Hàng Thành!"

Đỗ Khuê gật gật đầu: "Vâng, tôi lập tức đi làm."

Sau đó Đỗ Khuê mang người nhanh chóng rời đi.

Nhưng không ai nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi của ông ta và Phá Quân. Vợ chồng Tưởng Nam còn tưởng rằng Đỗ Khuê đang hỏi thăm tình huống hiện trường từ Phá Quân.

"Gì thế này, sao chiến bộ c*̃ng dính vào?" Tưởng Nam hơi nghi hoặc mà nói.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 186: Ông chết chắc rồi!"


Lâm Diệu Tiên nhìn thoáng qua Phá Quân, lên tiếng phân tích: "Có thể là vì Tô Trường Phong và hắn từng là người của chiến bộ, cho nên chiến bộ mới tham dự vào."

Tưởng Nam ngẫm nghĩ, sau đó gật gật đầu, cảm thấy có lý.

Lâm Diệu Tiên lại nói: "Nhưng chắc chắn Tào Tổng sẽ được thả ra. Cậu ta là con cháu của Tào gia Đế Kinh, chiến bộ địa phương căn bản không thể trêu vào."

Phá Quân đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng: "Các người không quan tâm chị dâu tôi chút nào sao? Cô ấy là do các người dẫn đến, nếu xảy ra chuyện gì thì các người chịu trách nhiệm nổi không?"

Lâm Diệu Tiên tức giận: "Cậu tên là gì, chúng tôi làm việc cần cậu dạy sao? Đúng là anh em của Tô Trường Phong, đều chẳng có tố chất giống như hắn!"

Tưởng Nam khoát tay áo: "Đừng nói mấy lời này, chúng ta đưa Thanh Ca trở về đi."

"Ừm."

Sau đó Lâm Diệu Tiên bảo một nữ phục vụ cõng Tống Thanh Ca, dẫn theo Tưởng Nam cùng rời đi.

Sau khi Phá Quân rời khỏi quán rượu thì đi thẳng đến nhà tổ Tô Gia.

"Đại ca, chuyện là như vậy. Tôi đã bảo Đỗ Khuê thông báo cho gia chủ Tào gia Đế Kinh và người phụ trách tập đoàn Kinh Đằng đến." Phá Quân nói.

Đáy mắt Tô Trường Phong b ắn ra hai luồng sát khí sắc bén.

"Dẫn tôi đi gặp Tào Thụy kia."

"Tuân lệnh!"

Ngục giam chiến bộ Hàng Thành.

"Cho tôi ra ngoài! Các người thật to gan, dám tự ý giam giữ tôi! Đỗ Khuê, có tin tôi ra tới thì chơi chết ông hay không!"

Tào Thụy bị giam trong một phòng đơn, lúc này anh ta đã nôn nóng bất an, như muốn bùng nổ.

Hai quân sĩ nhìn thoáng qua Tào Thụy, đáy mắt có lửa giận, nhưng đều không nhúc nhích. Bởi vì Đỗ Khuê đã cảnh cáo bọn họ, không có lệnh của ông thì không thể với Tào Thụy.

Nhìn thấy hai người không dám động, Tào Thụy càng tin chắc Đỗ Khuê không dám làm gì mình.

"Đỗ Khuê, làm rùa đen rút đầu cái gì, cút ra đây!"

Tào Thụy tiếp tục la to, đồng thời c*̃ng đang mong mỏi Tào gia mau đến để trừng trị Đỗ Khuê và Phá Quân dám đánh mình một trận.

Vừa rồi trên đường tới, Đỗ Khuê cũng không cho người tịch thu điện thoại của anh ta, cho nên anh ta đã dùng di động liên hệ với chú hai của mình, kể lại mọi chuyện cho ông. Bởi vì những mối quan hệ ở Giang Tỉnh đều là chú hai anh ta quản lý.

Chú hai nghe xong thì giận tím mặt, nói sẽ lập tức phái người tới s9o1n người.

Quả nhiên, nửa giờ sau có người tìm đến Đỗ Khuê.

Người đến có lai lịch không nhỏ, chính là phó hội trưởng Thương Hội Giang Tỉnh —— Đoạn Chấn.

Có thể nói Thương Hội Giang Tỉnh là một tay che trời trong giới kinh doanh, quyền lực cực lớn. Đoạn Chấn thân là phó hội trưởng, địa vị tương đương với thủ lĩnh một thành phố.

"Đỗ Thống lĩnh, tôi nói thẳng, tôi được ông hai của Tào gia phái tới rước người. Ông hai dặn dò là trong nửa giờ muốn gặp được cháu mình. Nếu không chức vị của Đỗ Thống lĩnh sẽ được xem xét lại lần nữa."

Ý uy h**p trong lời nói của Đoạn Chấn hết sức rõ ràng.

Nhưng Đỗ Khuê đâu để mình bị ông ta uy h**p: "Đoàn hội trưởng, ông đang uy h**p ta? Mặc dù Đỗ Khuê này không phải Đại tướng nơi biên cương, nhưng cũng không phải người mà ông có thể uy h**p!"

Nếu nghiêm túc thật thì Đỗ Khuê căn bản không cần nể măt ông ta, huống chi ông ta dã ăn nói khó nghe như vậy.

20230512032210-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 187: Chiến bộ Hàng Thành


"Cái gì?" Nghe Đỗ Khuê nói gia chủ Tào gia đang trên đường tới, Đoạn Chấn sững sờ.

Nếu như đích thân gia chủ Tào gia đến đây thì còn cần ông ta tới làm gì?

Ông ta trầm tư một lát, sau đó kết luận Đỗ Khuê đang nói dối.

"Đỗ thống lĩnh, ông đang nói đùa gì vậy? Gia chủ Tào gia có thân phận như thế nào, sao lại tuỳ tiện rời khỏi Đế Kinh! Nơi nhỏ bé như Hàng Thành không đáng để ông ta đích thân tới."

Đỗ Khuê cười lạnh hai tiếng: "Vậy ông cứ chờ ở đây đi. Trong vòng nửa giờ, ông ta nhất định sẽ đến."

Nhà tổ Tô Gia.

Vợ chồng Tưởng Nam đưa Tống Thanh Ca về nhà tổ, Lâm Mộng Kỳ dẫn theo Tô Tô để chiếu cố Tống Thanh Ca ở phòng ngủ.

Ngoài phòng ngủ, nhìn thấy Tống Thanh Ca đang mê man, Tưởng Lệ và Tống Thế Minh đều hơi bất ngờ.

"Em rể, Thanh Ca làm sao vậy?" Tưởng Lệ hỏi.

Đôi mắt Lâm Diệu Tiên lấp lóe, không nói thật: "Thanh Ca uống rượu không giỏi nên ngủ rồi."

Tưởng Lệ nghe vậy mới yên tâm: "Đứa nhỏ này không biết uống rượu."

Lâm Diệu Tiên nói: "Có thể là gặp được Tào tổng, tâm tình tương đối tốt nên uống nhiều chút."

Nói xong, ông ta liếc nhìn một vòng trong phòng, ánh mắt hơi lạnh lẽo: "Tô Trường Phong đâu? Đi đâu rồi?"

Tống Thế Minh nói: "A, nó ra ngoài rồi. Em rể tìm nó có chuyện gì không?"

Lâm Diệu Tiên hừ lạnh một tiếng: "Đương nhiên là có chuyện. Một tên đàn em của hắn đánh Tào công tử mà chúng tôi giới thiệu cho Thanh Ca, tôi đang muốn tìm Tô Trường Phong tính sổ đây!"

"Cái gì?" Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều sửng sốt.

Bọn họ căn bản cũng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng phán đoán từ lời nói một phía của Lâm Diệu Tiên thì có vẻ chuyện này rất nghiêm trọng.

"Có muốn... Tôi gọi bảo nó trở về không?" Tống Thế Minh thận trọng nói.

Lâm Diệu Tiên và Tưởng Nam liếc nhau một cái.

Tưởng Nam nói: "Chị cả, Tào công tử bị tên đàn em của Tô Trường Phong đánh bị thương có thân phận rất đáng sợ. Cậu ta là người của đại tộc Tào gia Đế Kinh."

"Bây giờ Tào công tử bị chiến bộ Hàng Thành mang đi điều tra, em cảm thấy chúng ta cần đi một chuyến. Đương nhiên, càng cần Tô Trường Phong đi qua đó."

"Đến lúc đó, bảo hắn nói xin lỗi Tào tổng thay tên đàn em kia, hi vọng Tào tổng không giận chó đánh mèo lên Thanh Ca."

Tưởng Lệ và Tống Thế Minh liếc nhìn nhau, trong lòng đều kêu oan thay cho Tô Trường Phong. Rõ ràng không phải hắn đánh người, lại muốn hắn nói xin lỗi.

Nhưng với tình huống bây giờ thì chỉ có thể cúi đầu trước lại nói.

Thế là Tưởng Lệ và Tống Thế Minh đi theo vợ chồng Tưởng Nam, vừa chạy tới chiến bộ Hàng Thành, vừa gọi điện thoại cho Tô Trường Phong trên đường đi.

Chỉ là, điện thoại luôn không thể kết nối...

Chiến bộ Hàng Thành.

Chiếc Bentley của vợ chồng Tưởng Nam đậu trước cổng chiến bộ, bởi vì phía trước là vùng cấm của chiến bộ nên không cho các loại xe dân dụng chạy vào.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 188: Có phải tôi nhìn lầm không?


"Gọi được cho Tô Trường Phong chưa?" Lâm Diệu Tiên nhíu mày thúc giục.

Tống Thế Minh ngượng ngùng nói: "... Nó không nghe máy, có lẽ là có việc rồi."

"Hừ, hắn có thể có việc gì!" Lâm Diệu Tiên lạnh mặt: "Nếu vì chuyện này mà Tào công tử ghi hận nhà các người thì đừng trách sao tôi không nói sớm."

Bọn họ vừa nói, vừa đi về phía trước.

Mà lúc này phía trước đã có một đám người bao vây, những người này đến từ chi nhánh tập đoàn Kinh Đằng, kẻ dẫn đầu là vị hôn phu của Tống Thanh Mạn - Vưu Hạo Trạch.

Khi Vưu Hạo Trạch biết Tào Thụy bị chiến bộ mang đi, anh ta lập tức dẫn mười mấy quản lý cao cấp của công ty chạy tới.

Nhưng lấy thân phận của bọn họ căn bản không bước vào chiến bộ được, cho nên chỉ có thể chờ ở đây.

Nhìn thấy Tưởng Lệ và Tống Thế Minh, Vưu Hạo Trạch híp mắt, nhưng cũng không tiến lên chào hỏi bọn họ. Anh ta căn bản không nhìn hai người này.

Thời gian, từng giây từng phút trôi qua.

Sau mười phút, trên con đường phía trước bỗng xuất hiện một đội xe khổng lồ, tới chừng mười mấy chiếc xe, cầm đầu là một chiếc Maybach dài.

Người ngồi trong xe không phải ai khác, chính là gia chủ Tào gia Đế Kinh —— Tào Thái.

Nhưng đội xe chạy đến cổng chiến bộ cũng bị ngăn lại. Tào Thái xuống xe, dẫn theo một đám người vội vàng đi vào.

Sau ba phút, lại xuất hiện một đội xe khác.

Đội xe này còn khí thế hơn đội xe Tào gia vừa rồi, tất cả đều là Mercedes Benz S thuần một màu.

Trong chiếc xe đi đằng trước là tổng giám đốc tập đoàn Kinh Đằng Đại Hạ đang ngồi —— Chu Khải Minh.

Lúc này, sắc mặt ông ta rất nghiêm túc, hình như có chút khẩn trương, đáy mắt tràn đầy lo âu.

Người quen với Chu Khải Minh đều biết rất ít ai có thể làm ông ta khẩn trương như vậy...

Đến cổng chiến bộ, Chu Khải Minh hoả tốc xuống xe, dẫn theo mấy tâm phúc bước nhanh vào trong. Lúc đầu Vưu Hạo Trạch tiến lên muốn chào hỏi, nhưng Chu Khải Minh nhìn cũng chưa từng nhìn một cái, còn suýt bị đẩy ngã.

Lúc này, vợ chồng Tưởng Nam đều hơi kinh sợ.

"Có phải tôi nhìn lầm không? Hình như hai vị vừa rồi một là gia chủ Tào gia Đế Kinh, người còn lại là tổng giám đốc tập đoàn Kinh Đằng..." Tưởng Nam giật mình mà nói.

Thân là một thành viên của gia tộc quyền thế tỉnh thành, những gia tộc Hàng Thành không có khả năng hiểu biết được như Tưởng Nam và Lâm Diệu Tiên.

Bình thường bọn họ đều chú ý đến tin tức của Đế Kinh, hiểu rất sâu về những nhân vật tai to mặt bự của Đế Kinh, cho nên lập tức nhận ra hai người này.

Lâm Diệu Tiên nghiêm túc nói: "Ngươi không nhìn lầm, đúng là như thế. Xem ra chuyện này rất nghiêm trọng, đã kinh động đến hai đại nhân vật của Đế Kinh."

"Tô Trường Phong ơi Tô Trường Phong, chẳng làm nên tích sự gì cả!"

Vưu Hạo Trạch đứng gần đó c*̃ng nghiêm túc nói: "Cả tổng giám đốc Chu cũng đến, xem ra chuyện này còn nghiêm trọng hơn chúng ta nghĩ."
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 189: Bọn họ đang nghênh đón ai vậy?"


Bên cạnh có người nói: "Vưu tổng, nghe nói người đánh Tào tổng bị thương có liên quan đến cô em họ của vị hôn thê của anh đấy."

Ánh mắt Vưu Hạo Trạch lấp lóe, đáy mắt xẹt qua một tia cười trên nỗi đau của người khác: "Tôi biết. Lần này Tống Thanh Ca chết chắc."

Trong văn phòng thống lĩnh chiến bộ

Lúc này tất cả mọi người đều đến đông đủ.

Phó hội trưởng Đoạn Chấn của Thương Hội Giang Tỉnh đang đứng một bên, đã sợ đến nói không ra lời. Ông ta đâu nghĩ đến gia chủ Tào gia sẽ thật sự đến.

Lúc này, Tào Thái nhìn Đỗ Khuê, chùi chùi mồ hôi trên trán: "Đỗ Thống lĩnh, tôi vừa nhận được điện thoại đã lập tức đón máy bay tới. Vị kia... Hẳn còn chưa tới đúng không?"

Chu Khải Minh bên cạnh thì khẩn trương hỏi: "Vị kia... Sẽ đích thân tới sao?"

Hai ông lớn đến từ Đế Kinh còn không dám gọi thẳng danh hiệu Thương Long chiến thần.

Đỗ Khuê nghiêm túc nhìn về phía Tào Thái: "Vị kia lát nữa sẽ tới. Tôi muốn các người biết lần này con cháu nhà họ Tào đã phạm vào tội ác nghiêm trọng, hắn suýt xâm phạm vợ của vị kia."

Xoát!

Tào Thái chỉ cảm thấy như bị sét đánh, một luồng hơi lạnh xộc thẳng từ lòng bàn chân lên đ ỉnh đầu.

Khi ông ta nhận được điện thoại, chỉ biết Tào Thụy đắc tội Thương Long chiến thần, nhưng cũng không biết vì chuyện gì. Bây giờ nghe Đỗ Khuê nói xong, ông ta gần như tuyệt vọng!

"Nghịch tử! Nghịch tử!" Lúc này ông ta hận không thể giết Tào Thụy.

"Được rồi, thời gian không còn sớm, chúng ta tới cửa nghênh đón ngài ấy đi." Đỗ Khuê xoay người, nhanh chân đi ra khỏi văn phòng.

Tào Thái chùi chùi mồ hôi lạnh trên mặt, đi cùng Chu Khải Minh bước nhanh theo.

Mặc dù bọn họ cũng là nhân vật nổi tiếng ở Đế Kinh, nhưng đối mặt với Tô Trường Phong, họ chỉ có thể gập lưng cúi đầu.

Cửa chính Chiến bộ, bọn người Tưởng Nam đang lo lắng chờ đợi.

Lúc này, cánh cổng bỗng nhiên mở ra. Sau đó cảnh tượng bên trong khiến bọn họ khiếp sợ!

Rầm rầm rầm!

Rầm rầm rầm!

Từng nhóm người xuất hiện ở trước mắt. Chỉ thấy hàng trăm hàng ngàn quân sĩ được võ trang đầy đủ, khí thế kinh người xuất hiện tại trong cánh cửa. Bọn họ chia ra thành hai bên, ở giữa chừa lại một con đường rộng rãi.

Kinh người hơn chính là, lúc này ba nhân vật có sức nặng như Đỗ Khuê, Chu Khải Minh và Tào Thái c*̃ng ra tới.

Bọn họ đứng trước đội ngũ, vẻ mặt nghiêm túc, không nói một lời, dường như đang chờ đợi một nhân vật càng cao hơn xuất hiện...

"Ông trời... Cả Tào tiên sinh và Chu tiên sinh đều đi ra... Bọn họ đang nghênh đón ai vậy?" Tưởng Nam vô cùng kinh ngạc.

Lâm Diệu Tiên c*̃ng ngây ngốc, ông ta c*̃ng lần đầu nhìn thấy thế trận như vậy.

Chiến bộ Hàng Thành lại xuất động hơn ngàn quân sĩ, xếp hàng hoan nghênh, có thể thấy được thân phận của đối phương, nhất định cực kỳ kinh người!
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 190: "Cúi chào trước Thương Long chiến thần!


"Xem ra có ông lớn thân phận càng kinh người nhúng tay vào chuyện này." Lâm Diệu Tiên cảm thán một tiếng, có chút đồng tình mà nhìn về phía vợ chồng Tống Thế Minh: "Chị cả, nhà chị bị Tô Trường Phong hại thảm rồi."

Mà đúng lúc này, chỉ thấy một chiếc xe Jeep màu xanh chạy đến từ nơi xa.

Xe Jeep treo biển số 001 của chiến bộ Hàng Thành, trong xe có ba người ngồi. Hai người phía trước, một người ở phía sau.

Chiếc xe này là Đỗ Khuê phái đi đón Tô Trường Phong. Cho nên vừa nhìn thấy nó, Đỗ Khuê và ngàn tên tướng sĩ sau lưng lập tức đứng thẳng người dậy.

"Cúi chào trước Thương Long chiến thần!" Đỗ Khuê lập tức hét lớn.

Xoát! Xoát xoát!

Đỗ Khuê nâng cánh tay phải lên, chào theo kiểu nhà binh. Cả ngàn quân sĩ sau lưng cũng đồng loạt giơ tay phải lên.

Bọn họ nhìn chằm chằm chiếc xe Jeep đang chạy tới, trong mắt có khâm phục, có kích động, còn có sự cuồng nhiệt không cách nào nói rõ.

Bởi vì bọn họ biết, Thương Long chiến thần đang ở ngay trong xe!

Thương Long chiến thần là thần thoại của Bắc Cảnh, cũng là thần thoại của Đại Hạ. Hắn là thần tượng mà tất cả tướng sĩ muốn quỳ lạy!

Lúc này, Tô Trường Phong ngồi trong xe nhìn về phía trước. Hắn đã nhìn thấy Tào Thái và Chu Khải Minh.

Phá Quân ngồi hàng trước nói: "Phong Ca, muốn dừng lại không? Tào Thái và Chu Khải Minh đến."

Tô Trường Phong thản nhiên nói: "Tiến vào trước đi, đóng cổng lại rồi mới ngừng."

"Vâng!"

Sau đó chiếc Jeep chạy vào cổng, sau khi cổng đóng lại thì Tô Trường Phong mới sãi bước ra ngoài.

Mặc dù mặc đồ thường, nhưng lúc này hắn oai hùng ngút trời, khí thế bùng nổ, dáng vẻ chiến thần được phơi bày triệt để!

"Bái kiến Thương Long chiến thần!"

"Bái kiến Phá Quân Chiến Vương!"

Đỗ Khuê là người đầu tiên khuỵu một gối xuống.

"Bái kiến Thương Long chiến thần!"

"Bái kiến Phá Quân Chiến Vương!"

Cả ngàn quân sĩ kích động run rẩy mà nói, c*̃ng quỳ xuống.

Tô Trường Phong phất phất tay: "Mọi người đều đứng lên đi, không cần khách sáo."

Đám người nhao nhao đứng lên, ánh mắt nhìn về phía hắn vẫn tràn đầy cuồng nhiệt.

Tào Thái và Chu Khải Minh bước nhanh đi đến trước mặt Tô Trường Phong.

"Bái kiến chiến thần đại nhân!"

"Bái kiến Phá Quân Chiến Vương!"

Tô Trường Phong nhìn về phía Tào Thái và Chu Khải Minh: "Biết vì sao tôi gọi các ông tới không?"

Hai người lập tức ứa ra mồ hôi lạnh.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 191: "Mày đến nhận lỗi à?"


"Bẩm đại nhân, chúng tôi... Biết."

Tô Trường Phong gật gật đầu: "Biết là được, tôi nói thẳng trước, Tào Thụy có ý đồ làm chuyện bất chính với vợ tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho hắn."

Hai chân Tào Thái mềm nhũn, suýt đã té ngã xuống đất.

"... Con tôi gây ra đại họa, mặc cho chiến thần trách phạt!"

"Tốt!" Tô Trường Phong gật gật đầu, "Tào Thụy ở đâu? Dẫn tôi đến đó."

"Vâng!"

Trong ngục giam chiến bộ, Tào Thụy đang sốt ruột chờ đợi trong đó.

"Đỗ Khuê, mau thả tôi ra ngoài! Ông ta chờ đi, xem tôi ra được rồi thì làm sao trừng trị ông!"

Anh ta thầm nói trong lòng, chắc người của chú hai cũng đã đến, sao còn chưa tới đón chứ. Đang nghĩ ngợi thì chợt thấy một đám người đi ra.

Khi nhìn thấy Tào Thái và Chu Khải Minh đều đến, trong lòng anh ta lập tức mừng rỡ.

"Cha, chú Chu, sao mọi người đều đến rồi?"

Lúc này Tào Thái và Chu Khải Minh hận không thể đâm một dao giết quách anh ta cho xong, thằng ranh này thật là sắp chết đến nơi còn chưa biết...

Đỗ Khuê phất phất tay: "Mở cửa ra."

Hai tên quân sĩ mở cửa, Tào Thụy vui vẻ đi ra.

Anh ta nhìn về phía Đỗ Khuê, đáy mắt tràn đầy đắc ý: "Đỗ Khuê, tôi đã nói với ông rồi đúng không? Tôi là người mà ông không thể trêu vào, bây giờ ông biết chưa hả?"

Nói xong, ánh mắt anh ta lại chuyển sang Phá Quân.

Anh ta không quen Tô Trường Phong, nhưng lại biết Phá Quân, bởi vì chính là Phá Quân đánh mình.

"Mày đến nhận lỗi à?"

Phá Quân lạnh nhạt nhìn anh ta, không nói gì.

Tào Thụy cười lạnh một tiếng: "Hiện tại biết tội rồi à? Tao cho mày biết, muộn rồi! Muốn tao tha thứ, quỳ xuống trước, dập đầu ba cái cho tao!"

Phá Quân cười, nụ cười rất lạnh lẽo.

"Mày cũng xứng?"

Ánh mắt Tào Thụy thật lạnh lẽo: "Tao không xứng? Thật là sắp chết đến nơi còn không biết!"

Nhưng tiếng nói của anh ta vừa dứt thì bỗng nhiên - Chát chát!

Hai cái bạt tai thật mạnh tát vào mặt Tào Thụy!

Tào Thái chỉ vào Tào Thụy, tức đến thân thể phát run.

"Nghịch tử, Nghịch tử!"

Tào Thụy ngây ra, bụm mặt oan ức nói: "Cha, cha đánh con làm gì?"

Tào Thái nghiêm nghị nói: "Mày biết người trước mặt mình là ai không?"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 192: Tôi tha cho hắn một mạng."


"Bọn họ... Không phải bọn họ là người bình thường sao?" Trên mặt Tào Thụy đầy vẻ nghi hoặc.

Tào Thái thở hổn hển: "Thứ dốt nát vô học! Để tao nói cho mày biết rốt cuộc hai đại nhân vật tôn quý này là ai."

Nói xong, ông ta nhìn về phía Tô Trường Phong và Phá Quân, trên mặt tràn đầy cung kính.

"Vị này là Thương Long chiến thần của Bắc Cảnh!"

"Vị này là Phá Quân Chiến Vương của Bắc Cảnh!"

"Bây giờ mày đã biết mình phạm phải hoạ lớn ngập trời gì chưa!!"

Oanh!

Lời này vừa nói ra, Tào Thụy như biến thành pho tượng, sững sờ đứng ở đó.

"Thương... Long Chiến thần?"

"Phá... Quân Chiến Vương?"

Mặc dù anh ta vẫn không dám tin, nhưng cũng biết Tào Thái sẽ không lừa mình. Nếu không ông ta c*̃ng không tức giận đến mức này.

Nói vậy thì lúc nãy anh ta còn có ý đồ xâm phạm vợ của Thương Long chiến thần...

Bịch!

Hai chân anh ta mềm nhũn, quỳ xuống đất.

"Tào Thụy... Bái kiến chiến thần đại nhân, bái kiến Chiến Vương đại nhân..."

Tô Trường Phong cúi người, xách cổ áo anh ta lên.

"Là anh hạ đọc vợ tôi phải không?"

Toàn thân Tào Thụy run rẩy, "... Tôi không biết đó là vợ của ngài... Tôi thật sự không biết... Nếu không cho tôi một trăm lá gan cũng không dám..."

Đáy mắt Tô Trường Phong xẹt qua một tia lạnh lẽo.

Ầm!

Hắn tung một quyền đánh bay Tào Thụy ra ngoài.

"Một quyền này là anh nợ vợ của tôi."

Tào Thụy nằm trên mặt đất, máu me đầy mặt, xương mũi đã gãy, xương mặt c*̃ng sụp xuống hai phần ba, dáng vẻ rất đáng sợ.

Bịch!

Tào Thái c*̃ng quỳ xuống, cắn răng nói: "Xin chiến thần để lại một mạng cho nó! Chỉ cần ngài tha cho nó, tôi bằng lòng lấy mạng đền mạng!"

Tô Trường Phong nhìn về phía Tào Thái, trầm mặc hồi lâu.

Trong lúc hắn trầm mặc, không ai dám nói chuyện, nghe thấy được cả tiếng cây kim rơi.

"Lúc đầu tôi thật sự muốn giết hắn. Nhưng nể mặt ông, tôi tha cho hắn một mạng."

"Tạ ơn chiến thần! Tạ ơn chiến thần!" Tào Thái dập đầu tạ ơn.

Nhưng Tô Trường Phong lại nói: "Có điều tội chết có thể miễn, tội sống khó tha."

"Đỗ Khuê!"

"Có thuộc hạ!" Đỗ Khuê quỳ một chân trên đất, chuẩn bị nhận lệnh.

20230513051849-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 193: "Cũng không thấy có nhân vật lớn xuất hiện."


Sau khi Tào Thụy bị áp giải đi, Tào Thái lại thể hiện thái độ kiên quyết ủng hộ xử phạt nặng với Tô Trường Phong, sau đó vội vàng rời đi.

Ông ta không có mặt mũi tiếp tục ở lại Hàng Thành.

Chu Khải Minh lại không rời đi sớm, ông ta tán gẫu với Tô Trường Phong không ít, đồng thời c*̃ng cho thấy thái độ trung thành tuyệt đối của mình.

Mặc dù tập đoàn Kinh Đằng rất mạnh, nhưng lại dựa vào Bắc Cảnh. Nếu không có Bắc Cảnh thì tập đoàn Kinh Đằng không chịu nổi được dù chỉ ba ngày.

Nhìn thấy thái độ của Tô Trường Phong có vẻ dịu lại không ít, ông ta mới yên lòng.

Nhưng trước lúc rời đi, ông ta đặc biệt đi đến chi nhánh Hàng Thành một chuyến, tuyên bố Tào Thụy bị cách chức trước mặt mọi người, đồng thời sẽ phái người mới từ Đế Kinh tới đảm nhiệm giám đốc chi nhánh.

Sau đó ông ta rời khỏi Hàng Thành.

Sau khi tuyên bố quyết định này, chi nhánh Hàng Thành như vỡ tổ. Ai mà ngờ được Tào Thụy lại bị cách chức...

Đương nhiên, buồn bực nhất vẫn là Vưu Hạo Trạch, lúc đầu anh ta trông cậy vào Tào Thụy rời đi thì đến phiên mình leo lên, nhưng bây giờ chỗ dựa này đã tan biến.

Nhưng đây là chuyệns sau đó.

Ở cổng chiến bộ.

Lâm Diệu Tiên nhíu mày, nhìn về phía Tưởng Nam: "Vừa rồi bà có thấy ai ngồi trong chiếc xe kia không?"

Tưởng Nam c*̃ng đang trầm tư: "Vừa rồi hình như tôi nhìn thấy trong xe là Tô Trường Phong."

"Đúng! Còn có thằng ranh đánh người kia!" Vừa rồi Lâm Diệu Tiên nhìn xuyên qua cửa sổ xe, thật sự đã nhìn thấy hai người nọ.

Lúc ấy ông ta còn không tin được, nhưng Tưởng Nam c*̃ng nhìn thấy, chứng minh ông ta không nhìn lầm.

"Bọn họ tới đây làm gì?" Tưởng Nam nghi ngờ nói.

Lâm Diệu Tiên trầm tư một lát, "Hôm nay họ sẽ không bước ra được khỏi chiến bộ. Các người nghĩ xem, gia chủ Tào gia và tổng giám đốc tập đoàn Kinh Đằng đều đến, chứng minh chuyện này rất nghiêm trọng. Tô Trường Phong và thằng ranh kia nhất định bị phạt."

"Nhưng như vậy c*̃ng tốt, Tô Trường Phong vào tù thì Thanh Ca có thể thuận lợi ly hôn với hắn."

Tưởng Lệ và Tống Thế Minh đứng bên cạnh nghe Lâm Diệu Tiên phân tích thì lập tức sửng sốt.

"... Chuyện này thật sự nghiêm trọng như vậy sao? Trường Phong... Sẽ bị giam trong đó cả đời?" Tống Thế Minh vội hỏi.

Tưởng Nam thở dài: "Anh rể, hai người chuẩn bị tâm lý đi. Nhưng nếu Thanh Ca chịu đi cầu xin Tào công tử thì có lẽ Tô Trường Phong sẽ bị phán nhẹ một chút."

Sắc mặt Tưởng Lệ và Tống Thế Minh âm trầm, tâm tình rất nặng nề. Mặc dù bọn họ cũng không quá hài lòng với Tô Trường Phong, nhưng trong khoảng thời gian ở chung này, họ vẫn có chút tình cảm.

Vợ chồng Tưởng Nam lại không quan tâm Tô Trường Phong chết hay sống.

"Thật kỳ quái, hình như vừa rồi sau khi bọn Tô Trường Phong ngồi xe đi vào thì bên trong không có động tĩnh gì nữa." Lâm Diệu cau mày nói.

"c*̃ng không thấy có nhân vật lớn xuất hiện."

Tưởng Nam c*̃ng rất buồn bực: "Có thể ông lớn kia đổi ý hoặc là ngồi máy bay trực thăng đến."

"Có lý." Lâm Diệu Tiên gật gật đầu.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 194: "Cậu đang nói tới ai?"


Vưu Hạo Trạch cách đó không xa nghe bọn họ nói vậy thì vẻ mặt cười trên nỗi đau của người khác càng đậm.

Anh ta cầm điện thoại lên, bấm gọi cho Tống Thanh Mạn: "Thanh Mạn, nói cho em biết một tin tốt, Tô Trường Phong tiêu rồi."

"Thật sao? Quá tốt! Cụ thể là chuyện gì?" Tống Thanh Mạn nghe Tô Trường Phong tiêu đời thì lập tức vui mừng nhướng mày.

Vưu Hạo Trạch kể mọi chuyện lại cho Tống Thanh Mạn nghe, Tống Thanh Mạn cười một tiếng.

"Thật là vui, đêm nay chúng ta ra ngoài uống một ly đi anh yêu."

"Được, đêm nay anh đi đón em." Vưu Hạo Trạch cúp điện thoại, mỉm cười nhìn về phía cửa lớn, lẳng lặng chờ đợi Tào Thụy đi ra.

Nhưng đúng lúc này, cổng của nơi chiến bộ đóng quân bỗng mở ra.

Ánh mắt mọi người đều bị hấp dẫn, mọi người ở hiện trường đều nghĩ rằng các ông lớn dẫn Tào Thụy ra tới.

Nhưng người đi ra lại không phải người bọn họ chờ mong nhìn thấy, mà là —— Tô Trường Phong và Phá Quân.

Tất cả mọi người sửng sốt.

"Tô Trường Phong?"

"Cậu... sao cậu lại ra được?" Lâm Diệu Tiên nhìn Tô Trường Phong, lông mày cau chặt lại.

Tô Trường Phong nhìn về phía hắn, thản nhiên nói: "Cậu, lời này của cậu có vấn đề. Tôi không phạm tội, sao lại không thể đi ra? Ngược lại có một số người không thể đi ra trong thời gian ngắn."

Lâm Diệu Tiên vội hỏi: "Cậu đang nói tới ai?"

Phá Quân nhìn ông ta một cái: "Còn có thể là ai? Đương nhiên là Tào Thụy. Hắn suýt hà h**p chị dâu, sao chiến bộ có thể để hắn trở ra."

Lâm Diệu Tiên không cam tâm: "Cậu nói bậy!"

"Vừa rồi rõ ràng tôi nhìn thấy gia chủ Tào gia và tổng giám đốc công ty Kinh Đằng đều đến. Bọn họ đều là đại nhân vật của Đế Kinh, chẳng lẽ còn không bảo vệ nổi một Tào Thụy? Chiến bộ Hàng Thành có lá gan này sao?"

Phá Quân cười lạnh một tiếng: "Bọn họ là thứ gì? Dù ông trời có đến cũng vô dụng! Tào Thụy còn sống đã là Tào gia bọn họ thắp nhang cầu nguyện."

Tô Trường Phong khoát tay áo, ra hiệu Phá Quân đừng nói nhảm với bọn họ.

Hắn đi đến trước mặt Tưởng Lệ và Tống Thế Minh, khẽ cười cười: "Cha mẹ, sao hai người cũng tới?"

Tống Thế Minh và Tưởng Lệ nhìn thấy Tô Trường Phong, nỗi lòng vốn lo lắng cuối cùng cũng an ổn lại, tâm tình đã đỡ hơn nhiều.

"Trường Phong, con không sao chứ?" Tống Thế Minh quan tâm hỏi.

Tô Trường Phong cười cười: "Con không sao, con có thể có chuyện gì. Cha mẹ, con dẫn cha mẹ về nhà."

"Được." Vợ chồng Tưởng Lệ đi theo Tô Trường Phong và Phá Quân leo lên xe Jeep, sau đó rời đi.

Vợ chồng Tưởng Nam đứng ở đó, không biết trong lòng có mùi vị thế nào.

"Chị cả và anh rể... Sao không chào một tiếng mà đã đi rồi?" Lâm Diệu Tiên có chút bất mãn mà nói.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 195: "Chỉ đã ngủ mấy giờ rồi."


Tưởng Nam thở dài, "Diệu Tiên, về sau chúng ta không nên nói Tô Trường Phong không tốt trước mặt bọn họ. Có vẻ họ khá tán thành đứa con rể này."

Lâm Diệu Tiên hừ một tiếng: "Hắn vốn không tốt, chúng ta nói đều là sự thật."

"Đi thôi, chúng ta về khách sạn đi."

Sau đó hai người leo lên Bentley và rời đi.

Vưu Hạo Trạch đứng tại đó, cũng lộ ra vẻ mặt ngây ngốc và phiền muộn.

Con mẹ nó, sao Tô Trường Phong lại ra được?

Anh ta tức giận xoay người lên xe: "Tài xế, về công ty!"

Nhà tổ Tô Gia.

Tống Thanh Ca trên giường suy yếu tỉnh lại.

"Chị, rốt cục chị cũng tỉnh." Lâm Mộng Kỳ rót cho cô một ly nước, "Chỉ đã ngủ mấy giờ rồi."

"Mẹ, ma ma dậy rồi!" Tô Tô vui vẻ ôm lấy Tống Thanh Ca.

Tống Thanh Ca giãy dụa ngồi dậy, vuốt vuốt cái đầu hơi đau, cô cẩn thận nhớ lại, nhưng vẫn không biết chuyện gì xảy ra.

"Chị làm sao vậy?"

Lâm Mộng Kỳ kể lại chuyện Tào Thụy bỏ thuốc cô lại, mặc dù cha mẹ không nói với cô, nhưng vừa rồi cô có lén nghe bọn họ trò chuyện.

Tống Thanh Ca không khỏi hoảng sợ, nếu cô thật sự xảy ra chuyện thì người cô có lỗi nhất chính là Tô Trường Phong.

"Những người còn lại trong nhà thì sao, đều đi đâu rồi?"

Lâm Mộng Kỳ nói: "Bọn họ ra ngoài, sẽ mau chóng trở lại thôi."

Đúng lúc này, Tô Trường Phong và vợ chồng Tống Thế Minh đi đến. Nhìn thấy bọn họ, Tống Thanh Ca lập tức yên tâm.

"Trường Phong, anh với cha mẹ ra ngoài làm gì?" Tống Thanh Ca nói.

Tô Trường Phong cười cười: "Không có gì, dẫn họ ra ngoài hóng gió, xử lý chút việc nhỏ."

"Thanh Ca, em đói bụng không, anh đi làm món ăn ngon cho em ăn..."

Hắn không kể lại chuyện xảy ra hôm nay cho Tống Thanh Ca nghe, vợ chồng Tống Thế Minh cũng không nói. Bởi vì nếu Tống Thanh Ca biết thì không tránh khỏi lại suy nghĩ lung tung...

Ngày hôm sau, Lâm Mộng Kỳ bị vợ chồng Tưởng Nam dẫn đi.

Mặc dù cô không muốn, nhưng c*̃ng không có cách nào khác. Nhưng cũng may vài ngày sau gia đình Tống Thanh Ca sẽ đi tỉnh thành, đến lúc đó bọn họ còn có thể gặp mặt.

Sau khi vợ chồng Tưởng Nam rời đi, gia đình Tống Thanh Ca bắt đầu cẩn thận chuẩn bị cho cuộc hành trình đi đến Kim Thành.

Đối với gia đình Tưởng Lệ thì đây tuyệt đối là chuyện lớn.

Nhưng chọn quà đại thọ cho lão phu nhân Tưởng gia đã trở thành chuyện làm cả nhà Tống Thanh Ca phải nhức đầu.

"Sầu người chết, rốt cuộc tặng cho mẹ cái gì mới được đây?" Tưởng Lệ mặt mày ủ rũ mà suy nghĩ.

Lỡ lão phu nhân Tưởng gia không thích quà mình tặng, đến lúc đó tuyệt đối sẽ không có sắc mặt tốt đối với nhà họ.

Tống Thanh Ca c*̃ng cảm thấy khó khăn, có vật gì tốt mà loại đại tộc tỉnh thành giống như Tưởng gia chưa thấy qua, quà cáp bình thường căn bản không lọt được vào mắt xanh của bọn họ.

Nếu muốn lão phu nhân Tưởng gia vui vẻ thì phải đưa thứ đặc biệt.

Tô Trường Phong trầm tư một lát, sau đó nói: "Cha mẹ, Thanh Ca, giao chuyện tặng quà cho bà ngoại cho con đi, con nhất định sẽ làm tốt."
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 196: "Có chuyện cần làm phiền ngài một chút."


Cả nhà Tống Thanh Ca đều nhìn về phía hắn.

Tưởng Lệ hiếu kỳ hỏi: "Con chuẩn bị tặng quà gì?"

Tô Trường Phong nói: "Bà ngoại tuổi đã lớn, chắc chắn khí huyết không đủ. Con biết Bắc Cảnh có một loại ngọc kỳ diệu, đeo lên người có thể kéo dài tuổi thọ, bổ sung khí huyết, rất có lợi cho sức khoẻ. Con sẽ nghĩ cách tìm một khối cho bà ngoại, vậy chẳng phải được rồi sao?"

Tưởng Lệ nghe xong thì lập tức vui mừng ra mặt.

"Có phải loại ngọc này rất quý không?"

Tô Trường Phong cười cười, "Chuẩn bị quà cho trưởng bối thì quý đến mấy c*̃ng không quan trọng. Loại ngọc này chỉ có ở Bắc Cảnh, hơn nữa còn rất hiếm, ít khi bán trên thị trường, mỗi gram giá trăm vạn."

Ồ, mọi người đều giật mình.

"Nếu quý như vậy thì con tìm được không?" Tưởng Lệ hoài nghi nhìn hắn.

Tô Trường Phong cười cười: "Chắc được, con bảo đám chiến hữu tìm giúp con."

Tưởng Lệ gật gật đầu: "Vậy được, con tìm thử xem."

"Được."

Tô Trường Phong đi đến ngoài sân, gọi điện thoại cho Mặc Ảnh, thuật lại chuyện này cho cô.

"Không thành vấn đề, nhiều nhất ba ngày, tôi có thể tìm được cho ngài." Mặc Ảnh rất tự tin mà nói.

Mặc dù loại ngọc này rất quý giá, nhưng Thương Long Quân Bắc Cảnh muốn tìm cũng không khó.

"Được, cô đi thu xếp đi." Tô Trường Phong không quan tâm chuyện này nữa, có Mặc Ảnh ra mặt làm việc thì hắn rất yên tâm.

Chỉ hai ngày sau, Mặc Ảnh đã tìm được cho hắn một viên ngọc lớn chừng quả trứng gà. Viên ngọc này có giá trị năm ngàn vạn.

Tô Trường Phong cầm lấy viên ngọc, chuẩn bị đi tìm Tống Thanh Ca thì bỗng nhận được một cú điện thoại.

Người gọi đến là chỉ huy sứ Cung Đằng của Chiến Vực đông bộ.

"Đại ca, bây giờ ngài còn ở Giang Tỉnh không?" Cung Đằng cười hì hì trong điện thoại rồi nói: "Có chuyện cần làm phiền ngài một chút."

Tô Trường Phong nói: "Nói đi, chuyện gì?"

Cung Đằng cười cười: "Là như vậy, diễn quân mỗi năm một lần của đông bộ sắp sửa bắt đầu. Trước mỗi lần diễn quân sẽ tổ chức một đại hội tuyên thệ trước khi xuất quân. Vừa vặn bây giờ đại ca đang ở Giang Tỉnh, tôi muốn mời đại ca đến đó phát biểu, giảng đạo cho đám anh em. Ngài xem có thời gian không?"

Tô Trường Phong là Thương Long chiến thần độc nhất vô nhị của Đại Hạ, được tất cả quân nhân sùng bái. Nếu để hắn đi phát biểu cho họ thì tuyệt đối có thể gia tăng sĩ khí và sức chiến đấu của đội ngũ cực lớn.

Tô Trường Phong không có lý do từ chối.

"Không thành vấn đề, tôi có thể đi."

Cung Đằng mừng rỡ.

"Vậy tôi phái người đi đón ngài."

Tô Trường Phong nói: "Không cần, gần đây đúng lúc tôi cũng muốn đi Kim Thành, khi qua đó sẽ cho anh biết."

"Vâng!"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 197: "Bộ tây trang này của cậu mua bao nhiêu tiền?"


Rất nhanh đã đến thứ bảy.

Buổi sáng thứ bảy, gia đình Tống Thanh Ca đã sớm chuẩn bị kỹ càng lái xe xuất phát.

Từ Hàng Thành đến tỉnh thành phải lái xe hơn ba giờ. Tô Trường Phong lao đi vùn vụt, chỉ phí hơn hai giờ là đến.

Khi bọn họ đậu lại trước một toà nhà ở Kim Thành, Tưởng Lệ ngồi trong xe thật lâu không xuống.

Bà đã rời khỏi nơi này hơn hai mươi năm, hơn hai mươi năm không trở về, muốn bước vào toà nhà này lần nữa cũng không phải dễ dàng.

"Mẹ, đi vào đi." Tống Thanh Ca ngồi một bên nói khẽ.

Tưởng Lệ lau lau nước mắt, xuống xe, cùng người nhà đi đến cổng, nói với bảo vệ gác cổng rằng: "Làm phiền anh thông báo một tiếng, cứ nói gia đình Tưởng Lệ ở Hàng Thành đến."

Bảo vệ dò xét Tưởng Lệ vài lần, không nói gì mà cầm lấy bộ đàm, chuẩn bị báo cáo.

Nhưng lúc này, một người phụ nữ trung niên quần áo lộng lẫy đi tới: "À, đây không phải chị cả sao?"

Người này tên là Đổng Oánh, là vợ em trai của Tưởng Lệ. Lão phu nhân và lão gia của Tưởng gia có bốn đứa con, hai trai, hai gái.

Tưởng Lệ đứng thứ hai, trên có anh cả tên là Tưởng Ôn Võ, có em trai là Tưởng Ôn Thư, Tưởng Nam là nhỏ nhất.

Anh cả Tưởng Ôn Võ ngồi vị trí cao ở Chiến Vực đông bộ, bây giờ cũng là gia chủ Tưởng gia.

Thằng ba Tưởng Ôn Thư kinh doanh tập đoàn Tưởng thị, khống chế kinh tế của Tưởng gia.

Tưởng Nam thì nâng đỡ Lâm Diệu Tiên thành lập tập đoàn Lâm thị, cũng coi như có sự nghiệp.

Cho nên kém cỏi nhất chính là Tưởng Lệ.

Hơn hai mươi năm trước, Tưởng Lệ tình cờ quen biết Tống Thế Minh, rất nhanh đã thích người đàn ông trung thực này, sau đó không để ý người nhà phản đối mà chạy từ Kim Thành đến Hàng Thành.

Chỉ là sau khi gả cho Tống Thế Minh, bà sống cũng không tốt, thậm chí về sau còn bị lão phu nhân Tống Gia cho vào nhà máy làm công.

Tưởng Lệ không nghĩ tới sẽ gặp phải em dâu ở đây, xấu hổ cười cười: "Đổng Oánh, đã lâu không gặp, em vẫn xinh đẹp như vậy."

Đổng Oánh đã sớm biết Tưởng Lệ sẽ cùng người nhà trở về, cho nên cũng không giật mình trước sự xuất hiện của bà.

Nhưng ánh mắt lúc này của bà ta nhìn về phía gia đình Tưởng Lệ lại không thân thiện gì, mà lộ ra sự miệt thị không để mắt đến.

"Chị cả, bộ đồ chị mặc nhìn thế nào cũng già như bà cụ. Tôi cho chị biết, đợi chút nữa có rất nhiều nhân vật nổi tiếng của Kim Thành xuất hiện, chị ăn mặc như vậy không phải cố ý làm Tưởng gia mất mặt sao."

Tưởng Lệ có chút xấu hổ: "... Đây là bộ quần áo tốt nhất của chị... Nếu không... Chị lập tức đi mua một bộ mới?"

Đổng Oánh châm chọc cười hai tiếng: "Chị cả, chị đừng đi mua. Chị mặc đồ gì cũng giống vậy thôi."

Nói xong, bà ta nhìn về phía bọn người Tống Thế Minh: "Hơn nữa cách ăn mặc của cả nhà chị đều quê mùa giống nhau."

Trong lòng Tống Thanh Ca có chút không vui, nhưng cũng không phát tác.

Đổng Oánh lướt nhìn qua mọi người một vòng, ánh mắt lại rơi xuống người Tô Trường Phong. Hôm nay Tô Trường Phong mặc khá trang trọng, một bộ âu phục màu xám cộng với áo sơ mi trắng, trông vẫn bảnh trai.

Nhưng Đổng Oánh lại cười lạnh hai tiếng: "Bộ tây trang này của cậu mua bao nhiêu tiền?"

Tô Trường Phong nhìn bà ta, thản nhiên nói: "Năm trăm, làm sao, có vấn đề gì?"

20230514043607-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 198: Chờ tôi xong chuyện sẽ nói cho anh biết."


Tô Trường Phong bất đắc dĩ nhìn Đổng Oánh một cái, không so đo với bà ta.

Đúng lúc này, một chiếc Rolls-Royce chạy tới.

Nhìn thấy Rolls-Royce, bảo vệ lập tức mở cửa ra, cũng chào một cái. Nhưng chiếc Rolls-Royce lại đậu lại ở cửa ra vào, một bóng người rất có khí chất đi xuống.

Người này không phải ai khác, chính là cậu ba của Tưởng gia - Tưởng Ôn Thư.

"Chị cả, chị đến rồi." Tưởng Ôn Thư nhìn về phía Tưởng Nam, đồng thời ánh mắt cũng quét về phía người nhà của bà.

Khi ông ta nhìn thấy Tống Thế Minh thì hơi nhíu mày. Không nghi ngờ gì nữa, trong lòng ông ta xem thường người anh rể này, chỉ là không lộ rõ ra, nhưng c*̃ng không gọi ông một tiếng anh rể.

"Ôn Thư..." Tưởng Lệ nhìn thấy ông ta thì hơi kích động, dù sao đây cũng là em trai của bà.

Tưởng Ôn Thư gật gật đầu, vẻ mặt lại bình thản như nước.

"Đã đến rồi vào phòng tiếp khách đi. Đừng để mọi người chờ các người."

Nói xong, ông ta xoay người, cùng Đổng Oánh bước lên Rolls-Royce.

Tưởng Lệ không nghĩ tới em trai mình lại lạnh nhạt như vậy, trong lòng khó tránh khỏi hơi mất mát.

Tống Thanh Ca nhìn ra bà đang buồn, đi lên phía trước nói: "Mẹ, đừng suy nghĩ quá nhiều, chúng ta mai vào phòng tiếp khách đi."

Tưởng Lệ gật gật đầu: "Được, đi thôi."

Trên đường đi đến phòng khách, gia đình Tống Thanh Ca đều rất trầm mặc. Người đến từ "Xó xỉnh nào đó" như bọn họ có vẻ không hợp với toà trang viên tráng lệ này.

Lúc này, điện thoại của Tô Trường Phong vang lên.

"Thanh Ca, anh đi nghe điện thoại. Mọi người đi qua trước đi."

Sau đó hắn đi qua một bên nhận máy.

Điện thoại là Cung Đằng gọi tới.

"Anh cả, ngài đến Kim Thành rồi sao?"

Hôm nay trước khi lên đường, Tô Trường Phong đã gửi tin nhắn cho Cung Đằng, nói với anh ta hôm nay hắn sẽ đến Kim Thành.

Tô Trường Phong nói: "Đến rồi, bây giờ tôi đang ở trang viên Tưởng gia Kim Thành chúc thọ cho bà ngoại của vợ tôi. Chờ tôi xong chuyện sẽ nói cho anh biết."

Nói xong hắn liền cúp điện thoại, đuổi theo Tống Thanh Ca.

Người nói vô tâm, nhưng người nghe hữu ý, Cung Đằng bên kia điện thoại lập tức nói với người bên cạnh: "Mau mau, giúp tôi chuẩn bị một phần quà lớn!"

Ở phía trước, Tống Thanh Ca và cha mẹ đi vào phòng tiếp khách. Lúc này, trong phòng khách đã có không ít người.

Khi ba người bọn họ đi vào, mọi ánh mắt trong phòng khách lập tức tập trung trên người bọn họ.

"Dì cả, cậu, chị!" Lâm Mộng Kỳ vui vẻ chạy tới, kéo lấy cánh tay Tống Thanh Ca.

Cả nhà họ đều tại Kim Thành, tất nhiên đã đến từ sớm.

"Dì cả, mẹ con với cậu đã sớm đến, chờ mọi người nửa ngày rồi đấ."

Tưởng Lệ nhìn về phía một người đàn ông trung niên mày kiếm mắt sáng, vẻ mặt có chút kích động.

Người này chính là anh trai của bà —— Tưởng Ôn Võ.

"Anh cả!"

Tưởng Ôn Võ nhìn thấy Tưởng Lệ thì đi tới, trong mắt lộ ra chút dịu dàng: "Tiểu Lệ, đã hơn hai mươi năm anh không gặp em. Em còn khoẻ chứ?"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 199: "Có lẽ ông nói đúng."


Khác với Tưởng Ôn Thư, tình cảm của Tưởng Ôn Võ đối với Tưởng Lệ sâu đậm không ít, điều này là do ông ta là anh cả.

Tưởng Lệ rơi nước mắt như mưa, dùng sức gật đầu: "Anh cả... Em rất khoẻ."

"Thanh Ca, mau gọi cậu hai đi!"

Tống Thanh Ca gọi cậu hai, Tưởng Ôn Võ rất hài lòng đối với Tống Thanh Ca duyên dáng yêu kiều.

"Dáng vẻ con bé rất xinh đẹp, để cậu giới thiệu cho cháu một đối tượng."

Tống Thanh Ca có chút xấu hổ, cô vừa định giải thích thì Lâm Diệu Tiên đứng bên cạnh lại chanh chua nói: "Anh cả, em khuyên anh đừng lãng phí thời gian, người ta đã kết hôn."

Tưởng Ôn Võ sửng sốt một chút, chẳng qua lại cười cười: "Vậy anh đoán chồng của Thanh Ca là một thanh niên tài giỏi đúng không."

Lâm Diệu Tiên cười châm chọc hai tiếng: "Vấn đề này để tự nó trả lời đi."

Tống Thanh Ca cắn môi và nói: "Chồng chái rất bình thường, chỉ là một quân sĩ giải ngũ thôi."

"Ồ?" Tưởng Ôn Võ thân là cao tầng Chiến Vực đông bộ, lập tức lên tinh thần: "Trước kia cậu ta nhập ngũ ở đâu?"

Không đợi Tống Thanh Ca trả lời, Tô Trường Phong đã nhanh chân đi đến: "Tôi từng phục dịch ở Bắc Cảnh."

"Cậu là chồng của Thanh Ca?" Tưởng Ôn Võ nhìn hắn, đôi mắt lấp lóe.

"Đúng thế." Tô Trường Phong không kiêu ngạo không tự ti.

"Cậu từng đảm nhiệm chức vụ gì ở Bắc Cảnh? Phụ trách làm gì?" Tưởng Ôn Võ phóng thích chút khí thế, hình như có cái nhìn khác trước thái độ không kiêu ngạo không tự ti của Tô Trường Phong.

Theo ông ta, một quân sĩ giải ngũ bình thường đối mặt với người ngồi ở vị trí cao như ông thì nên cung kính mới đúng. Nhưng ông ta đã xem thường Tô Trường Phong.

Người thật sự phải run rẩy không phải Tô Trường Phong, mà là ông ta.

Tô Trường Phong lạnh nhạt nhìn ông ta một cái: "Mặc dù tôi giải ngũ, nhưng chuyện ở Bắc Cảnh vẫn là bí mật, không thể trả lời."

Xoát!

Lời này vừa nói ra, toàn trường chấn kinh.

Tô Trường Phong dám nói chuyện với Tưởng Ôn Võ như thế?!

Lâm Diệu Tiên giận: "Tô Trường Phong, cậu nói cái gì? Được anh cả hỏi chuyện là vinh quang của cậu!"

Sắc mặt Tưởng Ôn Võ cũng có chút âm trầm.

Nói thật, ông ta c*̃ng không coi trọng Tô Trường Phong, chỉ vì hắn từng là người của chiến bộ nên mới nhìn hắn một cái. Nhưng không nghĩ tới thằng ranh này lại không biết điều.

Tưởng Ôn Võ hừ lạnh một tiếng: "Cậu chỉ là một quân sĩ bình thường, có thể liên quan đến bí mật gì kia chứ? Chẳng lẽ cậu còn lợi hại hơn mấy vị chiến thần Bắc Cảnh kia?"

Tô Trường Phong cười, thản nhiên nói: "Có lẽ ông nói đúng."

Câu này vừa mới ra, sắc mặt Tưởng Ôn Võ lập tức càng khó coi.

"Cậu thật dám nói, ha ha! Sao Bắc Cảnh lại có tên da mặt dày như cậu!"
 
Back
Top Bottom