Kiếm Hiệp Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 160


Người của Tống Gia và mọi người ở hiện trường đều cung kính chào hỏi Triệu Quan Sơn và Triệu Quan Nam.

Trong suy nghĩ của bọn họ, Triệu Gia là gia tộc hàng đầu của Hàng Thành, bọn họ không thể trêu vào.

Mà lúc này sắc mặt của gia đình Tống Thanh Ca đều hết sức phức tạp.

Lúc trước là vì Triệu Gia mới làm Tô Trường Phong và Tống Thanh Ca chia cắt sáu năm. Hơn nữa sau khi Tô Trường Phong trở về, bọn họ vẫn luôn nơm nớp lo sợ Triệu Gia biết chuyện này. Không nghĩ tới hôm nay lại đụng phải hai tên công tử Triệu Gia ở đây.

Tống Thế Minh hít sâu một hơi, xoay người cúi chào hai người: "Tống Thế Minh bái kiến hai vị công tử."

Triệu Quan Nam và Triệu Quan Sơn đều không để ý đến ông ta, trong mắt bọn họ, Tống Thế Minh căn bản không có tư cách nghe câu trả lời của họ.

Ánh mắt Triệu Quan Sơn dò xét nhiều lần trên người Tống Thanh Ca: "À, hiện tại Tống tiểu thư đã trở về Tống Gia rồi sao?"

Tất nhiên Triệu Gia biết rõ trước đó Tống Thanh Ca bị đuổi ra khỏi Tống Gia, Tô Trường Phong bị buộc rời đi Hàng Thành.

Không đợi Tống Thanh Ca nói chuyện, Tống Thế Ân lập tức phủi sạch quan hệ: "Cậu hai, ngài hiểu lầm. Gia đình Tống Thanh Ca sớm đã bị Tống Gia chúng ta đuổi ra, hôm nay con tôi đính hôn, là bọn họ mặt dày mày dạn muốn tới."

Gia đình Tống Thanh Ca suýt tức điên, rõ ràng là bọn họ bảo nhà họ đến, hiện tại sợ bị liên lụy nên lại nói như vậy.

Triệu Quan Sơn nhìn qua thân thể mềm mại nhanh nhẹn của Tống Thanh Ca, khóe miệng nhếch lên.

"Tống tiểu thư, cô còn xinh đẹp hơn lúc kết hôn."

Nói xong, anh ta bỗng nâng tay phải lên, sờ về phía mặt Tống Thanh Ca.

Sáu năm trước, anh hai của Triệu Quan Sơn - Triệu Quan Vân cũng đùa giỡn Tống Thanh Ca như thế...

Hôm nay, Triệu Quan Sơn lặp lại chiêu cũ, mục đích rất đơn giản, chính là muốn làm nhục Tô Trường Phong đang đứng bên cạnh!

Vợ mình bị người ta đùa giỡn ngay trước mặt mọi người, thân là chồng của Tống Thanh Ca, Tô Trường Phong không mất hết mặt mũi hay sao?

Hơn nữa theo Triệu Quan Sơn thấy, Tô Trường Phong căn bản không dám làm gì.

Nhưng anh ta không biết rằng rốt cuộc Tô Trường Phong sáu năm sau có thân phận gì!

Xoát!

Ngay khi tay Triệu Quan Sơn vừa rơi xuống thì đột nhiên bị người ta tóm lấy cổ tay.

"Mày muốn làm gì?" Tô Trường Phong ngăn cản trước mặt Tống Thanh Ca, lạnh nhạt nhìn về phía Triệu Quan Sơn.

Tô Trường Phong chặn ngang nửa đường làm Triệu Quan Sơn không khỏi ngẩn người, sau đó cười nham hiểm: "Thế nào, còn muốn trốn thêm sáu năm? Tô Trường Phong, sáu năm trước mày sợ vỡ mật rồi chạy trối chết. Sáu năm sau mày còn muốn lặp lại lần nữa? Cút đi!"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 161: Nằm mơ!"


Tô Trường Phong lạnh nhạt nhìn anh ta: "Còn dám đụng vào vợ tao thì tao lấy mạng mày."

Oanh!

Toàn trường chấn kinh.

Tô Trường Phong... dám ngông cuồng với cậu hai của Triệu Gia như thế?

"Tô Trường Phong, mày lớn mật!" Tống Thế Ân quát lớn.

Tống Thế Minh c*̃ng hoảng: "Trường Phong, đừng nói lung tung, mau xin lỗi cậu hai đi."

Triệu Quan Nam thâm trầm nói: "Anh hai, anh thấy hắn ngông cuồng đến mức nào chưa? Lúc đứng ở trạm tàu, hắn còn ngông cuồng hơn bây giờ nữa!"

Triệu Quan Sơn cười lạnh mấy tiếng: "Tô Trường Phong, mày giỏi lắm rồi. Dám uy h**p cả tao à? Có tin tao động một ngón tay cũng có thể bóp ch3t mày không!"

Tô Trường Phong không có hứng thú với lời uy h**p của Triệu Quan Sơn: "Mày còn có việc gì không? Không có chuyện thì đừng cản tạo và người nhà rời khỏi nơi này."

Triệu Quan Sơn cười lạnh: "Hôm nay mày còn muốn đi? Nằm mơ!"

Nói xong, anh ta bỗng vung tay lên.

Xoát!

Sau lưng đột nhiên xuất hiện tám cái bóng đen. Tám người này là cận vệ của Triệu Quan Sơn.

Người cầm đầu bước ra, người này có xương lông mày xếch lên, khuôn mặt đen thui, toàn thân là sát khí hết sức kinh người. Hơn nữa, gã còn không phải người Đại Hạ.

Hắc Hổ không phải là hộ vệ bình thường, gã từng đánh quyền anh ngầm ở Dạ Lang Quốc – một trong bảy nước biên cảnh, là một trong ba quyền vương của Dạ Lang Quốc!

Một năm trước Triệu Quan Sơn đến Dạ Lang Quốc đi công tác, gặp được gã ở sàn đấm bốc ngầm lân cận biên cảnh nên đã trả lương cao thuê gã ở lại bên cạnh mình.

"Hắc Hổ là cao thủ tuyệt đỉnh tao mang về từ sàn đấm bốc ngầm Dạ Lang Quốc." Triệu Quan Sơn nhìn về phía Hắc Hổ: "Đi, trừng trị hắn một trận đi."

Hắc Hổ nâng đầu lên, nhìn về phía Tô Trường Phong, hai mắt giống như mãnh thú, lộ ra sự khát máu tàn nhẫn...

Gã vặn vặn cổ, phát ra tiếng xương cốt ma sát lốp bốp.

"Mày chịu đòn giỏi không?" Gã toét miệng, nhìn Tô Trường Phong mà nói: "Tao sợ dùng một quyền đã đánh chết mày thì quá chán."

Tô Trường Phong lạnh nhạt nhìn gã: "Tao khuyên tốt nhất mày đừng tự tìm đường chết."

"..." Người của Tống Gia.

"..." Đám người ở hiện trường.

"Thằng ranh này sắp chết đến nơi mà còn giả vờ?" Tống Kiến Quân trong đám người châm chọc khiêu khích.

Hắc Hổ giận dữ: "Mười tám tuổi tao đã xưng bá ba mươi sáu sàn đấm bốc ngầm biên cảnh, mười năm đánh chết 105 người. Mày lại nói tao tự tìm đường chết?"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 162: Người này thật đáng sợ...


Tô Trường Phong cười lạnh: "Đừng nói là mày, dỳ là tổng giáo đầu Thiên Lang Quân của Dạ Lang Quốc tụi mày đến c*̃ng không tiếp nổi một chiêu của tao."

"Làm càn!" Đáy mắt Hắc Hổ tràn ngập sát khí: "Hồng tiên sinh là tín ngưỡng của võ giả Dạ Lang Quốc, mày dám sỉ nhục ngài ấy! Tự tìm cái chết!"

Nói xong, thân thể hắn bỗng phát ra một loạt tiếng lốp bốp, cơ bắp tăng vọt lên với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được!

Sau đó gã nhảy lên cao, giống như một con mãnh hổ, vung nắm đấm như chuông đồng đánh thẳng về hướng Tô Trường Phong.

Ồ - Đám người đồng loạt hít một hơi lạnh.

Người này thật đáng sợ...

Mặc dù bọn họ chỉ là người đứng xem, nhưng cũng bị khí tức kh ủng bố của gã hù sợ, vội lui về phía sau.

"Trường Phong, cẩn thận!"

"Anh rể, cẩn thận!"

Tống Thanh Ca và Lâm Mộng Kỳ cũng nhịn không được mà hô lên một tiếng.

Nhưng Tô Trường Phong vẫn đứng tại chỗ, căn bản không nhúc nhích.

Cái gì mà ba quyền vương chó má, trong mắt hắn còn không bằng cái rắm. Cho dù là tổng giáo đầu tam quân Dạ Lang Quốc thì hắn muốn giết vẫn cứ giết!

Trong chớp mắt, nắm đấm của Hắc Hổ đã đánh tới trước mắt của hắn.

Tất cả mọi người cứ nghĩ Tô Trường Phong chết chắc rồi...

Nhưng tay phải của Tô Trường Phong lại đột nhiên cong lên, lập tức bắt lấy cổ Hắc Hổ!

Oanh!

Hắn giơ Hắc Hổ lên, đập thật mạnh xuống mặt đất!

Răng rắc!

Xương cổ của Hắc Hổ lập tức bị bẻ gãy, mắt trợn trắng lên, ngất đi...

Ồ...

Tất cả mọi người bị dọa sợ...

Bị dọa sợ triệt triệt để để.

Tô Trường Phong... chỉ dùng một chiêu đã đánh bại Hắc Hổ đáng sợ này?

Hai người Triệu Gia đứng ở đó, sắc mặt đều vô cùng âm trầm, giống như bị Tô Trường Phong hung hăng tát cho một bạt tai!

Tống Thanh Ca đứng bên cạnh thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Mộng Kỳ thì hai mắt bắn ánh sao, "Ông trời ơi, anh rể quá bảnh, quá ngầu!"

Tô Trường Phong nhìn về phía Triệu Quan Sơn, thản nhiên nói: "Đưa hắn đi bệnh viện đi, hiện tại còn có thể cứu. Nếu mày còn muốn tìm tao thì tao tiếp mọi lúc."

Triệu Quan Sơn không nói ra được một câu. Hắc Hổ là chiến tướng mạnh nhất dưới tay anh ta, lại bị Tô Trường Phong dùng một chiêu đánh bại, hiện tại anh ta tiếp tục đe dọa c*̃ng không có ý nghĩa gì.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 163: "Rác rưởi!"


Tô Trường Phong ôm lấy Tô Tô: "Chúng ta đi."

Sau đó bọn người Tống Thanh Ca đi theo sau lưng Tô Trường Phong, nghênh ngang rời đi...

Sau khi Tô Trường Phong dẫn người nhà rời đi, Triệu Quan Sơn đứng tại đó, sắc mặt tái xanh.

"Tô Trường Phong, đừng tưởng rằng mày có chút bản lĩnh thì tao sẽ sợ ngươi. Đấu với Triệu Gia, mày còn chưa xứng!"

Anh ta để lại một câu đe doạ rồi coi như hai bên đã hoà nhau, lạnh mặt rời đi.

Triệu Quan Nam nhìn thoáng qua Hắc Hổ ngã dưới đất, trầm giọng nói: "Đưa hắn đến bệnh viện."

Nói xong, anh ta c*̃ng cụp đuôi bỏ đi.

Sau khi hai công tử Triệu Gia rời đi, đám thân thích Tống Gia như sợ bị liên lụy, đều nhao nhao bỏ về, cả Tống Kiến Quân trước đó nhảy nhót dữ dội nhất c*̃ng không dám ở lại, tìm cái cớ rồi bỏ trốn mất dạng.

"Tống Gia chúng ta vất vả sáu năm mới làm Triệu Gia quên đi chuyện này. Nhưng hôm nay, Tô Trường Phong lại triệt để đắc tội Triệu Gia!" Tống Khải hừ lạnh một tiếng.

Tống Thế Ân đứng bên cạnh nhanh chóng động não. Sau khi trầm tư một lát, ông ta nhìn về phía lão phu nhân: "Mẹ, mẹ xem chuyện này nên giải quyết như thế nào? Hôm nay Tô Trường Phong đã làm cậu hai của Triệu Gia mất mặt, sợ là cậu hai sẽ phải giận chó đánh mèo lên chúng ta."

Lão phu nhân trầm giọng mà nói: "Đừng hốt hoảng, hai vị công tử Triệu Gia có thù với Tô Trường Phong, không liên quan gì đến Tống Gia cả."

"Tạm thời như vậy đi, chúng ta yên lặng theo dõi."

Nhà tổ Tô Gia, Tống Thanh Ca ôm lấy Tô Tô ngồi trên băng ghế đá trong sân mà ngơ người.

Nghĩ đến công ty Trường Ca mình cực khổ sáng lập lại bị người ta cướp đi như vậy, nước mắt của cô không nén được mà tràn ra khỏi mi.

"Ma ma... Ma ma không khóc, Tô Tô sẽ luôn ở bên ma ma..." Tô Tô nhìn thấy Tống Thanh Ca khóc thì nâng tay nhỏ lên, đau lòng chùi nước mắt cho cô.

Lần này Tống Thanh Ca khóc dữ dội hơn, không có Trường Ca thì cô lấy gì nuôi sống Tô Tô?

Tống Thế Minh ngồi bên cạnh than thở, Tưởng Lệ thì chống nạnh, sắp nổ tung đến nơi.

"Tống Thế Minh bọn họ quá ức h**p người khác! Đó là tâm huyết của Thanh Ca nhà ta, tôi không thể để nó kết thúc như vậy! Tôi phải đến Tuần Bổ Thự tố giác bọn họ!"

Tống Thế Minh giữ bà lại: "Mình à, mình đừng đi thêm phiền! Thanh Ca đã ký tên trên hợp đồng rồi, cho dù là Tuần Bổ Thự c*̃ng không làm gì được bọn họ."

Tưởng Lệ tức đến một chân đá ghế ngã xuống đất: "Vậy chúng ta cứ chịu thua như vậy sao? Tô Trường Phong, Tô Trường Phong đi đâu rồi? Làm chồng của Thanh Ca, ba ba của Tô Tô, chẳng lẽ nó không chủ động nghĩ cách sao!"

"Rác rưởi!"

Tưởng Lệ không tìm thấy người trút giận nên đổ hết oán hận lên người Tô Trường Phong.

Nhưng lúc này Tô Trường Phong cũng không có ở nhà tổ.

Tống Thế Minh ngẩng đầu, hiếu kỳ hỏi: "Trường Phong đâu? Nó đi đâu rồi?"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 164: "Cậu... Nghĩ ra cách rồi?"


Tưởng Lệ nổi giận đùng đùng mà nói: "Ai biết! Thời khắc mấu chốt thì không thấy đâu, chẳng có tác dụng gì! Thanh Ca lấy nó làm chồng thật sự là gặp vận đen tám đời!"

Mà đúng lúc này, Tô Trường Phong vừa vặn đi đến. Trong tay hắn còn xách theo rau quả, thịt bò, thịt heo vừa mua.

"Mọi người làm gì vậy?" Hắn nhìn ba người Tống Gia, cười cười.

Tưởng Lệ nhìn thấy hắn còn đi mua đồ ăn thì lửa giận trong lòng lập tức cháy bừng lên.

"Tô Trường Phong, cậu còn có tâm tình đi mua thức ăn! Cậu cũng không biết nghĩ cách sao? Công ty đã bị người khác cướp đi rồi!"

Tô Trường Phong buông đồ ăn xuống, đi đến trước mặt Tống Thanh Ca mà dịu dàng nói: "Thanh Ca, yên tâm đi, bọn họ sẽ chủ động trả công ty lại."

Hai mắt Tống Thanh Ca đẫm lệ mông lung mà nhìn hắn: "Không có khả năng, hiện tại Trường Ca đang lúc phát triển mạnh, chỉ cần kinh doanh không kém thì một năm chí ít cũng kiếm 7,8 triệu. Sao bọn họ nỡ trả lại."

"Tô Trường Phong, cậu nghĩ gì thế, còn trông cậy vào họ chủ động trả công ty lại, cậu đang nằm mơ sao!" Tưởng Lệ thở phì phò mà nói.

Tô Trường Phong cười khổ một tiếng: "Mẹ, vừa rồi Thanh Ca c*̃ng nói, nếu như công ty kinh doanh tốt có thể kiếm rất nhiều tiền. Nhưng nếu công ty xảy ra chuyện, mẹ cảm thấy họ sẽ giữ lại sao?"

"Cậu... Nghĩ ra cách rồi?" Ánh mắt Tưởng Lệ sáng lên.

Tô Trường Phong cười cười: "Được rồi, nấu cơm trước đi, chuyện này sẽ được giải quyết, tin con đi."

Ba người Tống Gia nhìn nhau một cái, mặc dù rất hoài nghi, nhưng c*̃ng không còn cách nào khác, chỉ có thể buông xuôi bỏ mặc...

Ăn cơm xong, Tô Trường Phong lấy cớ đi ra khỏi cửa, hắn bấm số điện thoại của Bắc Thiên Vương Khâu Thiên Giang: "Có chuyện cần anh xử lý một chút."

Sau đó hắn thuật lại vấn đề cần xử lý cho Khâu Thiên Giang nghe rồi trở về nhà.

Công ty mậu dịch Trường Ca.

Mọi người đều biết chuyệnn công ty đổi chủ, lúc này là đi hay ở, trong lòng họ còn chưa quyết định chắc chắn được.

Dù sao bây giờ công việc không dễ tìm, hơn nữa đãi ngộ trước đó Tống Thanh Ca cho bọn họ rất hậu hĩnh, công ty bình thường rất khó đạt tới.

"Anh Đào, anh nghĩ như thế nào?" Trương Lan - Quản lý bộ nghiệp vụ của công ty nhíu mày mà nói.

Mấy quản lí chi nhánh và trung tâm nghiệp vụ cũng nhìn về phía Vương Đào. Vương Đào là người từng trải, kinh nghiệm nhiều, bọn họ đều tin tưởng anh ta.

"Nói thật, tôi rất không muốn tổng giám đốc rời đi. Nhưng chuyện đã đến nước này thì chúng ta không có cách nào thay đổi. Đầu tiên là chờ xem, quan sát một chút rồi nói sau. Nói không chừng tổng giám đốc còn có cơ hội trở về thì sao."

Nếu Vương Đào đã nói như vậy, những người khác cũng trở về cương vị của mình.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 165: Có rắm thì mau thả."


Mấy phút sau, Tống Khải dẫn theo bốn năm người đi vào công ty mậu dịch Trường Ca.

"Đui hết rồi hay sao mà không nhìn thấy Khải thiếu đến?" Một người bên cạnh Tống Khải quát lớn.

Nhìn thấy Tống Khải, mọi người trong công ty đều đứng lên. Bọn họ cũng biết hiện tại Tống Khải là tổng giám đốc của công ty.

Tống Khải nhìn qua đám người trong văn phòng, ánh mắt lấp lóe, "Các vị, chắc các người đã biết về sau công ty Trường Ca do tôi quản lý."

"Tôi không nói nhiều, hiện tại tuyên bố công ty thay đổi nhân sự một chút."

"Liêu Minh, anh đảm nhiệm chức chủ nhiệm phòng làm việc của công ty."

"Vâng, Khải thiếu." Một người đàn ông mặt dài sau lưng Tống Khải đi ra.

"Kỳ Na, cô đảm nhiệm quản lý bộ nghiệp vụ của Trường Ca." Tống Khải tuyên bố biến động nhân sự thứ hai.

"Vâng, Khải thiếu."

"Phùng Chu, anh đảm nhiệm quản lý bộ tài vụ."

"Lý Kiệt, anh đảm nhiệm quản lý bộ phận nhân sự."

"..."

Tống Khải liên tục tuyên bố sáu vị trí thay đổi, gần như đổi tất cả cương vị quan trọng đi. Những người quản lý ban đầu đều bị hạ xuống thành phó quản lý.

"Tất cả mọi người có ý kiến gì với chuyện tôi bổ nhiệm nhân sự không?" Anh ta ngẩng đầu, ngạo nghễ nhìn về phía bọn người Vương Đào.

Nói cách khác, ngày đầu tiên Tống Khải đến đã để người của mình thay thế cựu thần của Trường Ca.

Lúc này, sắc mặt những nhân viên trước kia đều rất khó coi, có người nắm chặt nắm đấm, nhưng không dám lên tiếng.

"Được rồi, nếu đã không có ý kiến thì đừng đúng đơ ra nữa, đi làm việc đi."

Tống Khải phất phất tay, sau đó nhìn về phía Vương Đào: "Vương Đào, lát nữa anh dẫn mấy người quét dọn sạch sẽ phòng làm việc của tôi."

Vương Đào không nói gì.

Tống Khải lại nói: "Còn nữa, phòng làm việc của tôi phải do đích thân anh quét. Nếu còn chút bụi nào thì anh cút ra khỏi chức Phó chủ nhiệm đi."

Nói xong, anh ta sải bước đi về hướng văn phòng Tổng giám đốc.

Nhưng lúc này Vương Đào lại đứng lên: "Tống tổng, chờ một chút."

Tống Khải không kiên nhẫn nhìn về phía anh ta: "Có chuyện gì thì mau nói, có rắm thì mau thả."

20230508072252-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 166: "Tôi cũng từ chức!"


Sau khi Vương Đào tuyên bố từ chức, trong văn phòng như xảy ra phản ứng domino.

"Tôi c*̃ng từ chức!"

"Ông đây không làm nữa!"

"Người nào thích hầu hạ anh thì hầu hạ đi!"

Trong nhất thời, những người vô tội bị giáng chức thành phó phòng trước đó đều từ chức. Vậy còn chưa tính, chỉ trong một giờ ngắn ngủi tiếp theo, hơn phân nửa cán bộ cốt cán của công ty đều vứt thẻ nhân viên xuống.

Mọi người vốn rất khinh thường hành vi Tống Gia đánh cắp công ty Trường Ca, hiện tại Tống Khải vừa lên đã tiến hành điều chỉnh nhân sự quy mô lớn, tùy ý xếp người của mình vào, thật sự đã khiến rất nhiều người tức giận.

Tống Khải tức đến mức suýt đánh nát cái bàn.

"Móa nó, khiêu chiến tao à? Được, các người đều từ chức đi. Cùng lắm ông đây lại thuê người mới!"

Trợ lý của Tống Khải lo lắng nói: "Tống Tổng, những người Trương Lan nắm giữ rất nhiều tài nguyên khách hàng trong tay. Họ cùng từ chức thì sợ là công ty Trường Ca không chịu được..."

Tống Khải trừng anh ta một cái, trợ lý lập tức không dám không nói lời nào.

"Sợ cái gì? Cùng lắm thì làm lại từ đâu. Đám từ chức kia chờ đó cho tao. Tống Khải này phải cho các người vào danh sách đen của toàn ngành!"

Nói xong anh ta liền cầm điện thoại lên, bắt đầu liên lạc với đối tác làm ăn, triển khai phong sát đại quy mô nhằm vào bọn người Vương Đào...

Nhưng tình hình thực tế lại là, ngày thứ ba sau khi bọn người Vương Đào từ chức, dự án của công ty Trường Ca bỗng giảm xuống bốn mươi phần trăm!

Hơn nữa những người Tống Khải dẫn tới căn bản không có thực lực, chỉ biết ép nhân viên làm việc, trong nhất thời làm công ty oán than dậy trời...

Nhà tổ Tô Gia, Tô Trường Phong và Tống Thanh Ca, Lâm Mộng Kỳ đang chơi với Tô Tô.

Mặc dù tâm tình của Tống Thanh Ca vẫn không tốt, nhưng sau khi được Tô Trường Phong khuyên bảo cũng đã đỡ hơn nhiều.

Lúc này, điện thoại của Tô Trường Phong vang lên.

Nhìn thấy cái tên hiện lên trên màn hình, Tô Trường Phong đi qua một bên rồi bắt máy.

"Tô tiên sinh, chuyện ngài sai bảo đã được giải quyết. Bọn Tạ Đại Hải đã lên đường đi đến công ty Trường Ca rồi." Khâu Thiên Giang thận trọng nói trong điện thoại.

Tô Trường Phong gật gật đầu: "Được, tôi biết rồi."

Sau khi cúp điện thoại, hắn trở lại bên cạnh Tô Tô và Tống Thanh Ca.

"Anh rể, sao gọi điện thoại còn tránh tụi em, có phải lén quen bạn gái hay không?" Lâm Mộng Kỳ nhìn Tô Trường Phong mà trêu cợt.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 167: Cút ra ngoài!"


Mặt Tô Trường Phong lập tức đen đi.

"Đừng nói bậy đúng không? Nếu làm chị em hiểu lầm thì anh không để yên cho em."

Lâm Mộng Kỳ lại phồng má, cười nhẹ nhàng mà nhìn hắn: "Anh rể, anh không để em yên thế nào? Có phải về sau muốn quấn lấy em không?"

Tô Trường Phong im lặng.

"..."

Tống Thanh Ca nhìn Tô Trường Phong: "Có phải anh có chuyện gì không? Có việc thì đi mau, có Mộng Kỳ và Tô Tô ở bên em là được rồi."

Tô Trường Phong cười nói: "Anh không có gì. Nhưng không có bất ngờ gì xảy ra thì chẳng mấy chốc em sẽ có việc."

"... Có ý gì?" Tống Thanh Ca ngơ ra.

"Tạm thời không nói, rất nhanh em sẽ biết thôi." Tô Trường Phong ra vẻ thần bí.

Công ty Trường Ca, văn phòng tổng giám đốc.

Tống Khải đang ngồi trên ghế da rộng lớn, si mê nhìn cô gái dáng người xinh đẹp đang ngồi trên bàn.

Cô gái này tên là Trần Hàm, là bạn cấp ba của Tống Khải, cũng là hoa khôi của trường lúc đó, hiện tại là chủ quản tiêu thụ của một công ty bất động sản Hàng Thành.

Tống Khải theo đuổi cô ta hai năm, nhưng Trần Hàm không đồng ý. Nhưng hôm nay anh ta nói với Trần Hàm mình lên làm tổng giám đốc của công ty Trường Ca nên đã hẹn được Trần Hàm ra.

"Trần Hàm, làm bạn gái của anh được không?" Tống Khải lấy ra một chiếc nhẫn kim cương giá trị năm mươi vạn.

Năm mươi vạn này là anh ta tự động lấy ra từ ngân sách công ty, không nói với kẻ nào cả.

Ban đầu Trần Hàm muốn từ chối, nhưng nhìn thấy cái trứng này bồ câu thì lập tức đồng ý.

"Nể mặt anh thành tâm như thế, vậy được rồi, tôi chấp nhận."

Tống Khải mừng húm, đeo nhẫn kim cương lên tay cô ta, sau đó thuận theo tự nhiên mà áp sát đến gần.

Nhưng đúng lúc này, cửa ban công đột nhiên bị người ta đẩy ra. Trợ lý mặt tái nhợt đi nhanh đến. Tống Khải bị người ta làm hỏng chuyện tốt nên cảm thấy rất giận dữ.

"Mày mù à? Không nhìn thấy tao đang bận sao! Cút ra ngoài!"

Trần Hàm lại không xấu hổ, chỉ chậm rãi chỉnh sửa lại váy ngắn rồi đứng lên.

Trợ lý cúi đầu, gấp gáp nói: "Tống tổng, không hay rồi, xảy ra chuyện lớn!"

"Tạ tổng của công ty thiết bị y tế Tân Phong, Bành tổng của công ty thực phẩm Hải Phàm và tổng giám đốc ba công ty khác đều tới tìm chúng ta đòi bồi thường!"

Tống Khải nhíu mày: "Bồi thường? Bồi thường gì?"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 168: "Nghe nói các người đến gây chuyện?"


Trợ lý nói: "Bọn họ nói, công ty Trường Ca đột nhiên thay đổi tổng giám đốc, làm trái hợp đồng nghiêm trọng, bọn họ muốn bắt chúng ta đền ba triệu!"

Xoát!

Mặt Tống Khải lập tức trầm xuống.

"Bọn họ là cố ý gây chuyện! Nghĩ Tống Khải này dễ ức h**p à? Muốn chết!"

Trần Hàm bên cạnh nghe trợ lý nói xong thì sắc mặt cũng trở nên rất lạnh nhạt.

"Tống Khải, anh cứ xử lý chuyện đi, tôi còn có việc phải đi trước."

Nói xong, cô ta muốn rời đi.

Nhưng Tống Khải vừa tốn năm mươi vạn, sao lại nỡ để cô ta đi: "Em đừng đi, chờ một chút, anh lập tức xử lý xong thôi."

Trần Hàm tháo chiếc trên tay xuống rồi ném lên bàn.

"Anh nên chùi mông cho sạch trước đi rồi nghĩ đến chuyện khác."

Sau đó cô ta lắc mông rời đi.

Tống Khải thấy con vịt đến bên miệng rồi còn bay thì trong lòng rất nổi nóng: "Móa nó, sắp xếp thêm vài bảo vệ, dẫn tôi đi gặp bọn họ!"

Trong phòng họp công ty, năm người Tạ Đại Hải đang hút thuốc.

Tống Khải dẫn mấy quản lí chi nhánh đi đến, ngẩng đầu nhìn bọn họ: "Nghe nói các người đến gây chuyện?"

Tạ Đại Hải nghiêng đầu, nhìn Tống Khải rồi liếc mấy người khác một cái, sau đó đều cười.

Mặc dù bọn họ không làm gì được Tô Trường Phong, nhưng cấp bậc như Tống Khải còn chưa đủ lọt vào mắt của bọn họ.

Tạ Đại Hải phun ra một ngụm khói, quăng hợp đồng mang theo bên người lên trên bàn.

"Anh nói không sai, chúng ta đến đòi bòi thường. Mỗi người ba triệu, nếu không chuyện này không xong đâu."

Tống Khải cười lạnh: "Muốn ba triệu? Vậy ông nói thử xem chúng tôi làm trái hợp đồng cái gì."

Trợ lý do Tạ Đại Hải dẫn theo lật ra trang thứ ba của hợp đồng, chỉ vào dòng mười lăm mà nói: "Dòng thứ mười lăm trong hợp đồng đã quy định rõ ràng, nếu công ty Trường Ca xuất hiện thay đổi nhân sự quy mô lớn thì nhất định phải sớm thông báo cho công ty tôi. Nhưng các người không thương lượng gì, tự tiện thay đổi tổng giám đốc, mang đến nguy cơ rất lớn cho công ty."

"Các vị tổng giám đốc đều cho rằng, lấy thực lực của anh thì căn bản không xứng đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc của công ty mậu dịch Trường Ca. Cho nên Trường Ca đã làm trái hợp đồng nghiêm trọng!"

Sau khi Tống Khải cầm hợp đồng qua xem xong thì sắc mặt tái xanh.

Hoàn toàn chính xác, dòng mười lăm của hợp đồng có viết như vậy. Nhưng anh ta sẽ không dễ dàng chấp nhận.

"Tôi hoài nghi hợp đồng này là giả, Lai Nhân, đuổi bọn họ đi ra!"

Tống Khải vung tay lên, những bảo vệ đã chuẩn bị sẵn bên ngoài trước đó đều tràn vào.

Bọn Tạ Đại Hải lại cười, cười càng ngày càng lớn tiếng.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 169: Không nghĩ tới thật sự có đất dụng võ


"Tính chơi chiêu với bọn tôi? Anh còn non lắm."

Nói xong, ông ta lấy điện thoại ra gọi: "Đều đến đây đi."

Nửa phút sau, ngoài cửa công ty Trường Caxuất hiện một mảnh đầu người đen nghịt, lên tới chừng hai trăm người!

Hai trăm người này đều cắt đầu đinh, săm trổ rồng hổ, đằng đằng sát khí, làm hai bảo vệ canh cổng suýt tiểu trong quần...

Lại nói đến hơn hai trăm người đàn ông to cao kia đều là người của Khâu Thiên Giang.

Vì đàn áp Tống Khải, Khâu Thiên Giang đã cho hơn hai trăm người đi theo Tạ Đại Hải.

Không nghĩ tới thật sự có đất dụng võ.

Tạ Đại Hải phất phất tay với đám đàn ông to cao trong phòng họp: "Lai Nhân, cho Khải Thiếu biết mùi chút đi."

Hai người đàn ông mặt đen đi ra. Một người kiềm lấy Tống Khải, người còn lại thì móc dao găm ra đâm quơ quơ trước mặt Tống Khải.

Lúc này hai chân Tống Khải đã mềm nhũn, bịch một tiếng mà quỳ xuống đất.

"Tôi sai! Tôi sai rồi... Tha cho tôi... Tôi lập tức gọi điện thoại cho cha..."

Tống Thế Ân nhận điện thoại của Tống Khải, lập tức bị dọa đến sau lưng ướt đẫm, ông ta vội vàng chạy tới.

Phải nói hết lời thì Tạ Đại Hải mới đồng ý thả Tống Khải, cũng bảo bọn họ trong ba ngày phải xoay sở cho đủ ba triệu phí bồi thường vi phạm hợp đồng, nếu không lúc đó sẽ bắt Tống Khải đi.

Trở lại Tống Gia, Tống Thế Ân lập tức kể lại chuyện này cho lão phu nhân.

Lão phu nhân đâu nghĩ tới sẽ xuất hiện vấn đề này, c*̃ng ngơ ra.

"Tống Thanh Ca thật đáng ghét, lại để lại chuẩn bị trong hợp đồng!" Lão phu nhân tức giận bất bình mà nói.

Tống Khải lại nói: "Bà nội, bà mau nghĩ cách đi... Nếu bà không giúp cháu thì bọn Tạ Đại Hải sẽ không tha cho cháu..."

Lão phu nhân trừng anh ta một cái: "Vô dụng! Xảy ra chuyện thì hoảng thành như vậy, về sau làm sao đảm đương chức trách lớn!"

Tống Khải thật sự bị dọa sợ.

"Bà nội... Cháu không làm tổng giám đốc Trường Ca... Cháu không làm... Chỉ cần bà đảm bảo cháu không bị bọn Tạ Đại Hải mang đi là được..."

Lão phu nhân tức đến suýt lên cơn đau tim!

"Đồ chết tiệt! Cút ra ngoài!"

Bà ta vung cây gậy long đầu lên gõ thật mạnh đùng đùng xuống đất.

Nhưng vào lúc này, điện thoại của Tống Khải đột nhiên reo lên.

"Làm gì?"

Là trợ lý gọi điện thoại tới.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 170: Công ty bị người ta cướp đi à?


"Tống tổng, không ổn rồi, trừ bọn Tạ Đại Hải ra thì những công ty khác cũng tới đòi phí bồi thường vi phạm hợp đồng! Có tất cả mười lăm công ty phái người tới, hiện tại bọn họ đang trong phòng họp, la hét muốn gặp ngài. Tôi tính một chút thì phí bồi thường của bọn họ cộng lại đã lên tới mười triệu..."

"..." Tống Khải mắt đều thẳng.

"Mười... Mười triệu!!"

Giờ phút này, cả lão phu nhân Tống Gia cũng bị dọa ngơ ra...

Mười triệu!

Bán hết gia tài của Tống Gia c*̃ng không góp được nhiều tiền như vậy.

"Mẹ... Chúng ta làm sao bây giờ?" Tống Thế Minh sắp khóc.

Lão phu nhân trầm mặc hồi lâu, cắn răng nói: "... Gọi Tống Thanh Ca tới, chỉ có nó có thể thu dọn cục diện rối rắm hiện tại."

"Vâng..."

Nhà tổ Tô Gia.

Ở cổng xuất hiện một đám người, họ không phải tới gây chuyện, mà là đến tìm Tống Thanh Ca để tạm biệt.

Tống Thanh Ca nhìn vào bọn người Vương Đào và Trương Lan trước mắt, trong lòng hết sức cảm động.

"Thật ra mọi người không cần từ chức. Mặc dù tôi không ở Trường Ca, nhưng Trường Ca vẫn cần mọi người."

Vương Đào cười cười: "Tổng giám đốc, công ty không có cô thì có chúng tôi không cũng chẳng sao. Hơn nữa có mặt Tống Khải kia, chúng tôi c*̃ng không tiếp tục nổi nữa."

Trương Lan c*̃ng nói theo: "Anh Đào nói rất đúng. Tống Khải mới lên được bao lâu mà đã quậy cho công ty chướng khí mù mịt, hiện tại hơn phân nửa công nhân cũ đều đã từ chức."

Tống Thanh Ca muốn giữ họ lại vì Trường Ca, nhưng bây giờ cô đã không còn khả năng nữa.

"Tổng giám đốc, chúng tôi đến tạm biệt cô. Hi vọng cô phấn chấn lên, bắt đầu lại lần nữa. Về sau mở công ty mới thì kêu lên một tiếng, chúng tôi sẽ lập tức trở về."

Vương Đào nhìn Tống Thanh Ca, cười cười, sau đó dẫn đám người rời đi.

Nhìn theo bóng lưng bọn họ, trong lòng Tống Thanh Ca cực kỳ khó chịu.

Thời gian gầy dựng công ty cũng không ngắn, mỗi ngày sớm chiều ở chung, cô cũng có tình cảm với bọn họ...

Không đợi Tống Thanh Ca trở về, Trương Tứ Hoa xem náo nhiệt sát vách đã kích hoạt hình thức châm chọc khiêu khích: "À, đây là làm sao vậy? Công ty bị người ta cướp đi à? Ha ha."

Vừa rồi bà ta đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa Tống Thanh Ca và đám người Vương Đào.

"Không phải tôi nói chứ, chỉ dựa vào gia đình các người mà có thể mở công ty mới là lạ. Sao không soi vũng nước đái coi nhà các người có cái thá gì."

Từ lần Trương Tứ Hoa và cháu trai bị Tô Trường Phong vả mặt trước mặt mọi người, bà ta vẫn luôn ghi hận gia đình Tô Trường Phong. Nhìn thấy được ai trong bọn họ cũng phải châm chọc một trận.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 171: "Cậu điên à!"


Thậm chí đôi khi gặp Tô Tô, bà ta cũng không chịu để yên mà mắng vật nhỏ vật nhỏ.

Tống Thanh Ca không muốn để ý tới bà ta, nhưng ai ngờ Tưởng Lệ vừa vặn đi ra. Nghe Trương Tứ Hoa móc họng thì hai người lập tức kích hoạt hình thức đối đầu.

"Trương Tứ Hoa, bà không nói lời nào không ai nói bà câm. Chuyện nhà tôi không đến phiên bà quản!" Tưởng Lệ chỉ vào Trương Tứ Hoa mà lạnh lùng nói.

Trương Tứ Hoa thì cười lạnh vài tiếng: "Tưởng Lệ, làm sao vậy, tôi đâm trúng chỗ đau của nhà bà đúng không? Chỉ dựa vào khả năng của nhà các người, nếu có thể giành lại công ty lần nữa thì tôi sẽ ăn phân chó ngay trước mặt các người!"

Vì đả kích gia đình Tưởng Lệ, Trương Tứ Hoa không quan tâm gì nữa. Dù sao theo cái nhìn của bà ta thì Tống Thanh Ca tuyệt đối không có khả năng lấy lại quyền khống chế công ty.

"À, là bà tự nói ra đấy, nếu Thanh Ca giành lại được công ty thì bà đừng có chối."

Đúng lúc này, Tô Trường Phong ôm lấy con gái xuất hiện sau lưng Tưởng Lệ.

Trương Tứ Hoa liếc nhìn Tô Trường Phong: "Vậy nếu Tống Thanh Ca không giành lại được công ty thì tôi muốn cậu ăn phân chó ngay trước mặt bà con hàng xóm!"

Tô Trường Phong gật gật đầu: "Không thành vấn đề."

Trương Tứ Hoa thấy Tô Trường Phong có vẻ rất tự tin thì trong lòng không khỏi hơi e dè. Ngẫm nghĩ một hồi thì bà ta lại thêm điều kiện.

"Thời gian là trong hôm nay!"

Tưởng Lệ nghe xong thì lập tức không vui: "Trương Tứ Hoa, bà nói cái gì vậy? Trong vòng một ngày làm sao có thể thực hiện?"

Trương Tứ Hoa cười đắc ý: "Tưởng Lệ, không chơi nổi thì đừng chơi. Bây giờ nếu bà quỳ xuống trước mặt tôi nhận thua thì sẽ không bảo con rể bà ăn phân chó."

Tưởng Lệ tức đến mắt trợn trắng: "Bà...!"

Tô Trường Phong cười cười: "Được, tôi chấp nhận. Thời gian trong vào hôm nay."

"Cậu điên à!" Tưởng Lệ tức hổn hển trừng Tô Trường Phong một cái.

Tô Trường Phong cười ha ha hai tiếng: "Mẹ, con không điên, được rồi. Mẹ đi chuẩn bị "Nguyên liệu nấu ăn" lát nữa phải dùng đến đi, ghi nhớ, nhất định phải "nóng hổi mới ra lò" đó."

Tưởng Lệ im lặng, thầm nghĩ đến lúc đó xấu mặt là cậu chứ ai.

Trương Tứ Hoa thì gióng trống khua chiêng mà gọi hàng xóm chung quanh tới vây xem. Dù sao theo bà ta thấy thì lần này Tô Trường Phong nhất định sẽ thua.

Có thể làm Tô Trường Phong trở thành trò cười trước mặt hàng xóm cũng coi như báo thù cho mình và cháu trai.

Rất nhanh đã trôi qua nửa giờ, mắt thấy trời sắp tối, hàng xóm xem náo nhiệt chung quanh cũng chờ không kiên nhẫn.

"Trương Tứ Hoa, chúng tôi còn phải đợi bao lâu?"

20230509085229-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 172: .. Sao anh tắt máy? ..."


Nghe Trương Tứ Hoa nói muốn bao, người la hét muốn trở về đều không làm ầm ĩ.

Trương Tứ Hoa không kiên nhẫn mà thúc giục: "Tô Trường Phong, cậu dứt khoát nhận thua đi."

Tô Trường Phong cười cười: "Tại sao phải nhận thua, thời gian còn chưa tới. Đừng nóng vội, sắp rồi."

Lâm Mộng Kỳ và Tống Thanh Ca bên cạnh đều lo lắng nhìn hắn.

Lâm Mộng Kỳ lôi kéo Tô Trường Phong, ghé vào lỗ tai hắn, nhỏ giọng nói: "Anh rể, anh đã chuẩn bị phân chó ăn ngon rồi à?"

Tô Trường Phong đn mặt mà nhìn cô: "... Vì sao em cảm thấy nhất định là anh thua?"

Lâm Mộng Kỳ bĩu môi: "Người ta không phải quan tâm anh. Chẳng qua anh rể, anh c*̃ng đừng lo lắng. Cùng lắm đợi lát nữa chờ anh ăn phân chó, em không quay lại là được rồi."

Tô Trường Phong: "..."

Lâm Mộng Kỳ vừa dứt lời không lâu thì điện thoại của Tống Thanh Ca đã reo lên dồn dập.

"Tống Thanh Ca, trong vòng 20 phút, cô lập tức tới Tống Gia." Điện thoại là Tống Thế Ân gọi tới.

Tô Trường Phong nghe thấy tiếng của Tống Thế Ân thì nhếch miệng lên cười. Sau đó, hắn cầm lấy điện thoại của Tống Thanh Ca, không nói gì mà trực tiếp cúp máy.

Tống Thanh Ca kinh ngạc nhìn hắn: "... Sao anh tắt máy?..."

Tút tút tút tút!

Điện thoại lại reo lên dữ dội.

Quả nhiên vẫn là Tống Thế Ân gọi tới.

Tống Thanh Ca nghe điện thoại, thản nhiên nói: "Bác cả, bác gọi có chuyện gì?"

Tống Thế Ân vừa vội lại tức: "Tống Thanh Ca, cô có chút lễ phép nào không hả? Ai cho cô cúp điện thoại của tôi!"

Xoạch.

Ông ta còn chưa nói hết lại bị Tô Trường Phong cúp máy.

"..." Tống Thanh Ca liếc nhìn hắn: "Sao anh lại tắt nữa?"

Tô Trường Phong cười nói: "Ông ta sẽ tiếp tục gọi đến. Nhưng em nhớ, mặc kệ ông ta nói gì cũng không cần quan tâm. Em chỉ cần nói một câu, nếu như muốn trả công ty cho em thì bảo lão phu nhân tự đến cầu xin."

"..." Tống Thanh Ca hơi ngơ ra, tình huống này là thế nào?

Không phải công ty bị gia đình bác cả cướp đi sao, vì sao đột nhiên muốn trả cho mình? Hơn nữa còn muốn lão phu nhân tự đến cầu xin? Nhưng cô ta vẫn làm theo lời Tô Trường Phong.

Sau đó quả nhiên Tống Thanh Ca lại thấy Tống Thế Ân gọi đến, cô nói lại lời Tô Trường Phong rồi cúp điện thoại.

Tống Thế Ân và lão phu nhân đầu bên kia điện thoại dù tức giận, nhưng bây giờ đang lúc nguy cấp, bọn họ đã cùng đường, chỉ có thể để lão phu nhân đích thân ra trận.

Sau mười lăm phút, lão phu nhân lao vụt đến, xuất hiện ở cổng nhà tổ Tô Gia.

Tống Thanh Mạn và Tống Khải đỡ lấy lão phu nhân đi xuống xe.

Tống Thế Ân nhìn về phía Tống Thanh Ca, oán giận nói: "Tống Thanh Ca, cô có ý gì? Nhất quyết bắt bà mình đến, bà cô tuổi tác lớn cô cần gì phải giày vò như vậy? Hiện tại bà đến rồi, lần này cô hài lòng chưa?"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 173: Đây là chuyện gì?"


Tống Thanh Ca còn chưa mở miệng thì Tô Trường Phong đã đi tới.

"Bác cả, nếu bác còn làm điệu bộ đó thì trở về đi. Thanh Ca bận lắm, không có thời gian nói nhảm với ông."

"Tô Trường Phong!" Tống Thế Ân bị hắn đáp trả cứng họng, mặt đỏ bừng.

Lão phu nhân khoát tay áo, ra hiệu mọi người đừng nói nữa.

"Thanh Ca, chúng ta đều là người một nhà, có mấy lời bà nói thẳng. Hiện tại công ty Trường Ca gặp chút chuyện khó giải quyết, bà nội cảm thấy chỉ có cháu mới giải quyết được. Cho nên bà nội quyết định trả công ty cho cháu. Bà nội tin tưởng công ty trở lại trên tay cháu thì tiền đồ sẽ càng sáng lạn."

Đối với lão phu nhân và Tống Thế Ân, hiện tại công ty Trường Ca đang bị bắt bồi thường mười ba triệu, hoàn toàn là khoai lang bỏng tay, lập tức có người nhận dùm là tốt nhất.

Nghe lão phu nhân nói thế, Tống Thanh Ca rất kinh ngạc.

Không nghĩ tới lời Tô Trường Phong nói lại ứng nghiệm.

Cô ta thăm dò mà nhìn Tô Trường Phong, Tô Trường Phong cười cười, nhìn về phía lão phu nhân: "Bà nội, nếu tôi không đoán sai thì hiện tại công ty Trường Ca đang bị nợ kếch xù mười ba triệu đúng không. Nếu không bà cũng không gấp gáp muốn Thanh Ca chống đỡ dùm như vậy."

Mặt lão phu nhân đanh lại, làm sao hắn biết?

Tống Thanh Ca đứng bên cạnh nghe Tô Trường Phong nói thế cũng giật mình.

"Bồi thường mười ba triệu? Đây... Đây là chuyện gì?"

"Chuyện này không lộ ra gì đến cậu, tốt nhất cậu ngậm miệng đi!" Lão phu nhân quát Tô Trường Phong.

Tô Trường Phong cười cười: "Thanh Ca là vợ tôi, chuyện của cô ấy chính là chuyện của tôi. Sao lại không liên quan? Không phải bà muốn Thanh Ca gánh dùm à, được, tôi có thể thay mặt cô ấy nói đồng ý."

Hai mắt bọn người lão phu nhân và Tống Thế Ân đều tỏa sáng! Nhưng cùng lúc đó, trong lòng cũng hơi nghi hoặc.

Nếu thằng ranh này biết món nợ mười ba triệu thì sao lại đồng ý dứt khoát như vậy?

Nhưng hiện tại chuyện quan trọng nhất là ném nồi, cái khác đều không quan trọng.

"Vậy được, hiện tại chúng ta ký hợp đồng!" Tống Thế Ân lập tức lấy hợp đồng ra, soạt soạt mà ký tên mình lên.

Nhưng Tô Trường Phong không nhận lấy hợp đồng.

"Muốn Thanh Ca tiếp nhận công ty còn có một điều kiện." Tô Trường Phong nhìn về phía lão phu nhân và Tống Thế Ân.

Tống Khải lạnh lùng nói: "Tống Thanh Ca còn chưa mở miệng, sao vẫn là anh đưa ra điều kiện? Anh thích chõ mũi vào lắm à."

Tô Trường Phong nhìn thoáng qua anh ta, "Nếu các người không kiên nhẫn như thế, vậy mời trở về đi."

Lão phu nhân cùng Tống Thế Ân lập tức luống cuống, thật vất vả Tống Thanh Ca mới chịu, sao có thể trở về như thế được.

"Tiểu Khải, nói cái gì đó, mau xin lỗi Trường Phong và Thanh Ca!" Tống Thế Ân ra lệnh.

Tống Khải ngẩn người, nhưng anh ta cũng biết nếu chuyện hôm nay thất bại thì sẽ rất nghiêm trọng.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 174: Bà nội xin lỗi cháu!"


"Thật xin lỗi, vừa rồi là thái độ của tôi không đúng!"

Tô Trường Phong không thèm phí lời với anh ta, chỉ nhìn về phía lão phu nhân và Tống Thế Ân: "Bà nội, bác cả, hai người c*̃ng nợ Thanh Ca một lời xin lỗi đúng không? Tôi hi vọng hai người xin lỗi, không phải qua loa như Tống Khải."

Mặc dù lão phu nhân và Tống Thế Ân rất khó chịu, nhưng không có lựa chọn nào khác.

"Thanh Ca, là bà nội có lỗi với cháu, bà nội xin lỗi cháu!" Lão phu nhân cúi người trước Tống Thanh Ca.

"Thanh Ca, là mọi người làm không đúng!" Tống Thế Ân cắn răng, c*̃ng cúi người xuống.

Tô Trường Phong gật gật đầu, "Được rồi, rất có thành ý."

Hắn nhìn về phía Tống Thanh Ca, "Thanh Ca, nhận lấy hợp đồng đi, từ giờ trở đi, công ty Trường Ca lại là của em."

Nhìn thấy Tống Thanh Ca đã ký tên trên hợp đồng, rốt cục mấy người lão phu nhân và Tống Gia cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tống Khải cười lạnh: "Tống Thanh Ca, trả Trường Ca lại cho cô, cô giữ lại hưởng thụ cho đã đi, ha ha."

Sau đó đám người Tống Gia rời khỏi nhà tổ.

Tô Trường Phong cầm hợp đồng, đi đến trước mặt những người đang xem náo nhiệt đối diện, giơ hợp đồng trong tay lên mà cười ha ha hai tiếng.

"Trương Tứ Hoa, còn có gì muốn nói không? Nếu không có thì bắt đầu biểu diễn đi."

Lúc này, sắc mặt Trương Tứ Hoa còn khó nhìn hơn ăn phân chó gấp trăm lần...

"Mẹ, mẹ giám sát thực hiện chuyện trước đó bà ta hứa hẹn đi." Tô Trường Phong nói với Tưởng Lệ.

Sở dĩ Tô Trường Phong để Tưởng Lệ giám sát là vì muốn bà hả giận.

Tưởng Lệ lạnh lùng nhìn Trương Tứ Hoa, trầm mặc hồi lâu rồi lạnh lùng nói: "Trương Tứ Hoa, lần này tôi không so đo với bà, nhưng hi vọng lần sau bà đừng dùng mắt chó coi thường người khác. Công ty Trường Ca là do con gái tôi dốc hết tâm huyết kinh doanh, về sau nó sẽ không bị người khác cướp đi nữa!"

Nói xong câu đó, bà ta quay đầu đi vào sân.

Trương Tứ Hoa đứng ở đó, mặt lúc đỏ lúc trắng.

Mặc dù người ta không có ép bà ta hoàn thành hứa hẹn, nhưng trong mắt đám hàng xóm, bà ta không khác gì đã ăn phân chó.

Trong phòng khách, Tống Thanh Ca và Tống Thế Minh đang nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc.

Tống Thế Minh ngồi một bên, nói với Tô Trường Phong: "Trường Phong, con bảo Thanh Ca nhận lại công ty, có nghĩ tới chuyện sau đó nên xử lý thế nào không? Hiện tại công ty đã bị người ta bắt đền bù mười ba triệu kìa."

Tống Thanh Ca thở dài: "Không được thì cho công ty phá sản đi. Cái gì bán được cứ bán đi, để trả nợ."

Lâm Mộng Kỳ cau mày nói: "Chị, công ty là tâm huyết của chị, không thể bán như vậy được, nếu thật sự không được thì em xin mẹ giúp đỡ."

Nghe thấy lời nói của Lâm Mộng Kỳ, toàn thân Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều chấn động.

Tưởng gia Kim Thành thật sự có thực lực này, nhưng lão gia và lão phu nhân Tưởng gia sẽ không chịu ra tay. Lúc trước Tưởng Lệ làm trái ý người lớn, quyết tâm ở bên cạnh Tống Thế Minh nên đã đắc tội Tưởng gia triệt để. Cho nên qua nhiều năm như vậy, Tưởng Lệ chưa từng trở lại Kim Thành.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 175: "Hoan nghênh giám đốc trở về!"


"Mộng Kỳ... Đừng, đừng xin Tưởng gia giúp đỡ." Giọng Tưởng Lệ có chút run rẩy.

Lúc này, Tô Trường Phong cười.

"Anh rể, anh đang cười đấy à, thật muốn đánh anh." Lâm Mộng Kỳ trừng Tô Trường Phong một cái.

Tô Trường Phong lúng túng ho khan hai tiếng: "Khụ khụ, em vợ, cha mẹ, Thanh Ca, mọi người không cần lo lắng. Con tin ngày mai những công ty kia sẽ rút lại việc đòi bồi thường."

"..."

"..."

"..."

Đám người không còn gì để nói, anh nói bọn họ rút lại là rút lại à? Anh suy nghĩ gì thế...

"Cha, chuyện này con sẽ nghĩ cách, mọi người đừng lo lắng." Tống Thanh Ca đứng lên, mỏi mệt mà đi về phòng ngủ.

Những người khác chỉ có thể bất đắc dĩ về phòng của mình, chỉ còn lại Lâm Mộng Kỳ và Tô Trường Phong ở phòng khách.

Lâm Mộng Kỳ nghiêng đầu, nhìn Tô Trường Phong, chớp chớp đôi mắt to: "Anh rể, thành thật nói cho em biết, có phải anh đã sớm nghĩ ra cách giải quyết không?"

Tô Trường Phong cười cười: "Chắc chị em có thể giải quyết."

"Thôi đi, gạt người." Lâm Mộng Kỳ hừ một tiếng, "Em lập tức gọi điện thoại về nhà."

Sau đó cô cầm điện thoại lên, bấm số của nhà mình.

Tô Trường Phong không tiếp tục ở tại phòng khách mà đi ra bên ngoài. Hắn gọi cho Khâu Thiên Giang: "Chuyện này nên kết thúc."

"Đã rõ!"

Sáng sớm hôm sau, Tống Thanh Ca thức dậy với đôi mắt gấu mèo, có vẻ rất mệt mỏi. Tối hôm qua cô đau khổ suy nghĩ một đêm, cuối cùng quyết định đến từng công ty lần lượt cầu xin bọn họ.

Sau khi cơm nước xong xuôi, Tống Thanh Ca đi đến công ty.

Lúc đầu cô còn tưởng rằng công ty sẽ lạnh lẽo vắng tanh. Nhưng khi cô ta bước vào liền nhìn thấy những bóng dáng quen thuộc kia đều đang đứng ở cổng...

"Hoan nghênh giám đốc trở về!" Vương Đào giơ cánh tay phải lên.

"Hoan nghênh giám đốc trở về!"

"Hoan nghênh giám đốc trở về!"

Đám người nhìn Tống Thanh Ca, hô hào khẩu hiệu hoan nghênh trở về, nhiệt huyết trong lòng c*̃ng chậm rãi cháy lên.

Tống Thanh Ca lập tức ứa nước mắt.

"Cảm ơn mọi người..."

Đương nhiên cô không nghĩ tới bọn Vương Đào sẽ xuất hiện ở công ty.

Tính ra bọn Vương Đào có thể trở về cũng là do tối hôm qua Tô Trường Phong đã thông báo cho bọn họ. Mà Vương Đào nhận được tin thì lập tức liên hệ với cấp dưới cũ, hôm nay đều chạy về không thiếu ai.

"Mọi người trở về làm tôi thật cảm động. Nhưng hiện tại công ty đứng trước vấn để đền bù cho mười mấy công ty, tình thế rất nghiêm trọng. Tôi hi vọng mọi người suy nghĩ rõ ràng, rốt cuộc có muốn ở lại công ty hay không." Tống Thanh Ca trầm giọng mà nói.

Vương Đào cười.

Những người khác cũng cười theo.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 176: "Tức chết tôi, tức chết tôi! !"


"Tổng giám đốc, tôi đang muốn báo tin vui này cho cô hay. Hôm nay khi đi làm, chúng tôi đã nhận được thông báo. Những công ty bắp chúng ta đền bù, bao gồm thiết bị Tân Phong đều đã rút đơn. Hơn nữa bọn họ còn hứa hẹn sẽ tiếp tục hợp tác với Trường Ca." Vương Đào có chút kích động mà nói.

"... Thật sao?" Hiển nhiên Tống Thanh Ca cũng không thể tin được.

Đây không phải phép màu đó chứ?

Vương Đào và đám người đều nghiêm túc gật gật đầu: "Tổng giám đốc, là thật. Trường Ca đã giành được cuộc sống mới!"

"Trường Ca vạn tuế!"

"Trường Ca vạn tuế!"

Đám người hoan hô lên, tình cảm sục sôi.

Hốc mắt Tống Thanh Ca lại ẩm ướt...

Tống Gia, trong sân, lão phu nhân đang tưới hoa.

Sau khi nhiệt độ lên cao, hoa trong sân đã nở không ít, xinh đẹp rực rỡ, trông rất chói mắt.

Sau khi thành công vứt cái nồi Trường Ca này cho Tống Thanh Ca, tâm tình của lão phu nhân thật tốt.

Nhưng lúc này, cha con Tống Thế Ân bước nhanh tới, trông có vẻ rất vội vã.

"Mẹ, mẹ đoán xem con thăm dò được tin gì?"

Lão phu nhân không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên nói: "Có thể là tin tức gì, cho dù có người chịu giúp Tống Thanh Ca, c*̃ng không ngăn được nhiều khoản bồi thường như vậy."

Theo bà ta thì Trường Ca chết chắc rồi.

Tống Khải tức giận bất bình mà nói: "Bà nội, tụi cháu nhận được tin tức là những công ty buộc Trường Ca bồi thườn vào sáng hôm nay đã rút lại đơn hết rồi. Hơn nữa bọn họ còn ngỏ ý sẽ tiếp tục hợp tác ổn định với Trường Ca!"

"Cái gì!" Nghe Tống Khải nói thế, lão phu nhân suýt đã hộc máu.

"Tin này từ đâu ra? Có tin được không?"

Tống Thế Ân gật gật đầu: "Mẹ... Tin này tuyệt đối đáng tin, là nội bộ của Trường Ca truyền tới."

"Tại sao lại như vậy!" Lão phu nhân tức đến ném bình nước xuất hiện đất, "Bọn họ đang đùa bỡn Tống Gia chúng ta sao!"

"Tống Gia tiếp nhận công ty, bọn họ lập tức buộc bồi thường! Tống Thanh Ca trở về thì họ lại rút lại!"

"Tức chết tôi, tức chết tôi!!"

Lão phu nhân vừa vội vừa tức, ngực bỗng truyền đến cảm giác đau nhức kịch liệt, thở gấp lên từng cơn, thân thể lảo đảo mà ngã xuống đất.

"Bà nội! Bà nội!"

"Mẹ!"

"Mau mau, mau gọi xe cứu thương!"

Tống Gia loạn cào cào cả lên, rất nhanh lão phu nhân đã được đưa đến bệnh viện, cũng may đưa đến kịp thời nên đã cứu giúp kịp. Nhưng lần trúng gió này gần như giày vò mất nửa cái mạng của bà ta.

Lão phu nhân bị di chứng nghiêm trọng, đi đường run run rẩy rẩy, một bước run ba cái, nhất định phải có người đặc biệt hầu hạ trong hai mươi bốn giờ...

Trong lúc lão phu nhân nằm viện, gia đình Tống Thế Minh có đến thăm, nhưng lại bị bà ta đuổi đi.

Hiện tại lão phu nhân căn bản không muốn nhìn thấy nhà bọn họ. Vừa thấy họ sẽ nhớ tới chuyện vô điều kiện mà giao Trường Ca cho bọn họ, giống như lại bị đâm một đao...

20230510034427-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 177: "Dì cả, không tốt rồi, xảy ra chuyện lớn!"


Nhoáng một cái, nửa tháng lại trôi qua.

Bởi vì trong khoảng thời gian này công ty có rất nhiều dự án, Tống Thanh Ca thường xuyên tăng ca không trở về nhà. Cũng may có Lâm Mộng Kỳ chơi với Tô Tô mỗi ngày nên Tô Tô cũng rất vui vẻ.

Ngày hôm đó, Lâm Mộng Kỳ nghe một cú điện thoại, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm túc, như gặp đại địch mà chạy đến phòng khách.

"Dì cả, không tốt rồi, xảy ra chuyện lớn!"

"... Làm sao vậy?" Tưởng Lệ kinh ngạc nói.

Lâm Mộng Kỳ lộ ra vẻ mặt đau khổ mà nói: "Vừa rồi mẹ cháu gọi điện thoại đến, nói sáng hôm nay mẹ với cha sẽ cùng tới."

"Cái gì?" Lần này Tưởng Lệ thật sự bị hù dọa.

"... Cha và mẹ cháu đều muốn đến?" Tống Thế Minh cũng cảm thấy khẩn trương.

Mặc dù đã qua nhiều năm, Tưởng Lệ và gia đình Lâm Mộng Kỳ chưa từng cắt đứt liên lạc, nhưng xưa nay cha mẹ Lâm Mộng Kỳ cũng không tới Hàng Thành.

Nói cách khác, bà và mẹ của Lâm Mộng Kỳ đã hơn hai mươi năm không gặp mặt.

Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều không đoán được vì sao cha mẹ Lâm Mộng Kỳ đột nhiên muốn tới.

"Mộng Kỳ, bọn họ có nói tại sao muốn tới hay không?" Tưởng Lệ cẩn thận hỏi.

Lâm Mộng Kỳ lắc đầu: "Dì cả, cháu cũng không biết, mẹ không nói."

"... Được rồi." Tưởng Lệ bất đắc dĩ, chỉ có thể tranh thủ chuẩn bị.

Mười giờ sáng, một chiếc xe Bentley màu đen đậu lại ở cổng nhà tổ Tô Gia, biển số xe của chiếc Bentley này đến từ Kim Thành.

Một đôi vợ chồng trung niên bước xuống xe.

Người đàn ông khoác âu phục, khí thế bất phàm, người phụ nữ mặc chiếc áo khoác dài màu vàng nhạt, ung dung cao quý. Hai người đều mang theo khí chất khiến những người trong phạm vi trăm mét không khỏi tự ti mặc cảm.

Họ chính là cha mẹ của Lâm Mộng Kỳ —— Lâm Diệu Tiên và Tưởng Nam.

Lúc này, gia đình Tưởng Lệ đã chờ ở cửa, bao gồm cả Tống Thanh Ca c*̃ng chạy về từ công ty.

Mọi người cùng nghênh đón bọn họ.

"Chị cả, hai mươi năm rồi chị không về Kim Thành, tụi em đều rất nhớ chị." Tưởng Nam đã nhiều năm không gặp lại Tưởng Lệ, lần này gặp nhau khó tránh khỏi kích động rơi lệ.

Tưởng Lệ c*̃ng không ngừng lau nước mắt.

"Chị không còn mặt mũi trở về, cha mẹ c*̃ng không muốn gặp chị."

Hai người bắt đầu trò chuyện, Tưởng Nam nói: "Chị hai, thật ra lần này em và Diệu Tiên tới, một là vì muốn thăm chị và anh rể, mặt khác còn có một việc muốn nói với chị."

"Chuyện gì?"

"Thứ bảy tới là đại thọ tám mươi tuổi của lão phu nhân. Em và anh cả cầu xin rất lâu, rốt cục lão phu nhân và lão gia cũng buông lỏng, đồng ý cho chị dẫn người nhà cùng về Kim Thành." Tưởng Nam nói.

Tưởng Lệ bịt miệng lại, suýt nữa đã khóc thành tiếng.

Hơn hai mươi năm, cuối cùng lão gia và lão phu nhân cũng đồng ý cho bà trở về Kim Thành.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 178: Tụi cháu sống rất hạnh phúc."


"Được, thứ bảy tới chị nhất định sẽ trở về."

Tưởng Nam rất vui mừng: "Đến lúc đó cả nhà chị nhớ sửa soạn một chút, đừng làm cha mẹ mất mặt. Kim Thành sẽ có rất nhiều nhân vật nổi tiếng đến dự hôm đại thọ."

Tưởng Lệ gật gật đầu: "Được, chị biết rồi."

Hai người lại tay cầm tay trò chuyện môt lát, nói chuyện nhà mình.

"Chào dì út, chào cậu." Tống Thanh Ca nghênh đón, chào hỏi bọn họ.

Tô Trường Phong c*̃ng nói theo: " Chào dì út, chào cậu."

Tưởng Nam và Lâm Diệu Tiên nhìn thấy Tống Thanh Ca trổ mã duyên dáng yêu kiều thì hai mắt tỏa sáng. Nhưng khi nhìn Tô Trường Phong thì ánh mắt lại lạnh nhạt rất nhiều. Bọn họ không để ý đến Tô Trường Phong, chỉ gật gật đầu với Tống Thanh Ca.

"Thanh Ca, nghe Mộng Kỳ nói cháu mở công ty?" Tưởng Nam mỉm cười nhìn Tống Thanh Ca.

"Đúng vậy, dì út."

Tưởng Nam gật gật đầu: "Không sai. Kỳ thật lấy năng lực của cháu đã sớm nên đi ra lập nghiệp. Về sau nếu công ty có khó khăn gì có thể nói với dì."

"Cảm ơn dì út."

Tống Thanh Ca thật vui vẻ, nếu như được Tưởng Nam trợ giúp thì thật sự là chuyện tốt đối với công ty Trường Ca.

Mà lúc này, cha của Lâm Mộng Kỳ là Lâm Diệu Tiên bỗng nói: "Thanh Ca, lần này cậu và dì út tới cũng muốn tiện thể giúp cháu giải quyết nhân sinh đại sự."

"... Cậu, cậu nói vậy là có ý gì?" Trong lòng Tống Thanh Ca có một dự cảm không tốt.

Lâm Diệu Tiên ngẩng đầu nói: "Ý cậu là cậu và dì út của cháu muốn giới thiệu một thanh niên tài giỏi cho cháu quen biết. Mặt nào của cậu ta cũng rất ưu tú, cậu và dì út cháu đều cảm thấy nhân tài như vậy mới xứng đáng với cháu."

Lời này vừa nói ra, toàn trường đều an tĩnh.

Tô Trường Phong đang đứng ngay trước mắt bọn họ! Nhưng Lâm Diệu Tiên lại xem hắn như không khí, nói muốn giới thiệu một người ưu tú cho Tống Thanh Ca quen biết...

Bầu không khí trở nên hết sức khó xử.

Tống Thanh Ca vội nói: "Cậu, không cần. Cháu đã sớm kết hôn, tụi cháu sống rất hạnh phúc."

Lâm Diệu Tiên cười lạnh một tiếng."Thanh Ca, cháu đừng lừa mình dối người. Trước khi đến Hàng Thành, cậu và dì út đã điều tra cái tên được gọi là chồng cháu rồi."

"Sáu năm trước, hắn bị Triệu Gia Hàng Thành dọa đến chạy trốn trong đêm, sáu năm sau trở về vẫn không có gì cả. Trừ từng đi lính ở Bắc Cảnh thì không có điểm nào nổi bật. Nói một câu không dễ nghe, người như hắn sau này chỉ có thể sống ở tầng dưới chót nhất xã hội. Cháu và hắn ở bên nhau tiếp không chỉ không giúp được cháu mà còn liên lụy cháu nữa, hiểu chưa?"

Lúc này, Tưởng Nam c*̃ng mở miệng: "Thanh Ca, cậu của cháu nói không sai. Mặc dù lời nói không dễ nghe, nhưng lý lẽ cũng không sai. Sau này Tô Trường Phong sẽ liên lụy cháu, dì út không hi vọng cuộc đời vốn nên huy hoàng của cháu lại trở nên ảm đạm như vậy."

Không đợi người khác nói chuyện, Lâm Mộng Kỳ đã nhìn không được: "Cha mẹ, cha mẹ không thể nói anh rể như vậy. Anh rể không hèn nhát như mọi người nói!"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 179: Lại là công ty Kinh Đằng?


Tưởng Nam hừ lạnh một tiếng: "Con thì biết cái gì? Được, vậy con nói xem rốt cuộc hắn có gì lợi hại?"

Lâm Mộng Kỳ ngẩng đầu, thở phì phì mà hừ một tiếng: "Anh rể đánh nhau rất lợi hại, mọi người đều tận mắt nhìn thấy ảnh đánh gục một sợ vệ sĩ rất đáng của Triệu Gia Hàng Thành!"

Cô vừa nói xong thì Tưởng Nam và Lâm Diệu Tiên đều khinh thường cười.

"Đánh nhau rất lợi hại? Ha ha, chẳng lẽ đánh nhau có thể ăn cơm?" Lâm Diệu Tiên cười lạnh và nói.

Lâm Mộng Kỳ lập tức không biết nên nói cái gì, hình như trừ đánh nhau lợi hại ra thì cô cũng không biết Tô Trường Phong có gì nổi bật.

"Em, thật ra Trường Phong cũng không tệ, làm việc nhà rất giỏi." Tống Thế Minh nhìn về phía Lâm Diệu Tiên, ngượng ngùng nói: "Vậy không làm phiền các em giới thiệu người khác cho Thanh Ca quen."

Lâm Diệu Tiên nhìn thoáng qua Tống Thế Minh, trong mắt lộ ra vẻ xem thường không chút che giấu: "Anh rể, chẳng lẽ anh muốn Thanh Ca giống như chị cả, phải ôm một tên hèn sống hết cả đời?"

"..." Tống Thế Minh lập tức xấu hổ, cúi đầu không nói gì.

Đứng trước mặt Lâm Diệu Tiên với thân phận tổng giám đốc một công ty, ông ta thật sự không có năng lực gì.

Tưởng Nam nhíu mày, "Diệu Tiên, tại sao anh lại nói anh rể như vậy. Mau xin lỗi đi."

Tống Thế Minh cười khổ và nói: "Không có việc gì, không cần."

Lâm Diệu Tiên nhún vai, không hề gì mà cười cười: "Em xem, anh ta c*̃ng thừa nhận, vậy anh không cần nói xin lỗi đúng không."

Tưởng Nam liếc nhìn Lâm Diệu Tiên một cái, đi đến bên cạnh Tống Thanh Ca.

"Thanh Ca, nghe dì đi không sai đâu. Trưa nay cháu đi theo mọi người ra ngoài một chuyến, dì giới thiệu cậu ta cho cháu."

Sau đó, bà ta quay đầu, nhìn về phía Tô Trường Phong.

"Tôi biết cậu sẽ không vui, nhưng tôi thật sự không muốn Thanh Ca bị cậu liên lụy. Cuộc đời của nó vừa mới bắt đầu, về sau sẽ càng đặc sắc. Nhưng nếu không ly hôn với cậu thì đời này của nó xong rồi, hiểu không?"

Tô Trường Phong đứng ở đó, cười cười phức tạp.

"Cậu cười cái gì? Chẳng lẽ tôi nói không đúng?" Tưởng Nam không mấy vui vẻ.

Tô Trường Phong thản nhiên nói: "Không có gì, nếu như các người thật sự muốn giới thiệu người khác cho Thanh Ca thì cứ giới thiệu đi. Nhưng có thể nói cho tôi biết là ai không?"

Tưởng Nam hừ một tiếng: "Thế nào, chẳng lẽ cậu cho rằng người do chúng tôi giới thiệu cho Thanh Ca lại kém hơn cậu?"

"Được, nói cho cậu cũng chẳng sao. Cậu ta tên là Tào Thụy, tốt nghiệp trường đại học Yale nổi tiếng nhất ở Mỹ, hiện tại đang làm giám đốc chi nhánh của tập đoàn Kinh Đằng ở Hàng Thành. Bởi vì tập đoàn Kinh Đằng và Tưởng gia có quan hệ làm ăn, cho nên chúng tôi cũng tương đối quen thuộc."

"Chắc cậu cũng phải biết tập đoàn Kinh Đằng đúng không? Chẳng lẽ người như vậy không hơn cậu mấy trăm lần?"

Lại là công ty Kinh Đằng?

Không phải vị hôn phu của Tống Thanh Mạn cũng là phó tổng của Kinh Đằng sao.

Tô Trường Phong thản nhiên nói: "Tập đoàn Kinh Đằng mà thôi, không gì hơn cái này."
 
Back
Top Bottom