Kiếm Hiệp Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 140: "Không nên hỏi thì đừng hỏi."


Tô Trường Phong nhìn xem cô, mặt hơi nghiêm túc: "Không nên gộp chung những minh tinh kia với Thương Long chiến thần, họ không xứng."

"Anh lại hung dữ với người ta." Lâm Mộng Kỳ hừ một tiếng, mặt mũi đầy không vui.

Tô Trường Phong nghiêm mặt nói: "Em không hiểu rõ Thương Long chiến thần, càng không biết về Bắc Cảnh. Bắc Cảnh là vùng đất nghèo nàn, quanh năm bão cát đầy trời, điều kiện rất gian khổ. Tướng sĩ trấn giữ ở nơi đó đều là anh hùng. Em so họ với minh tinh là đang sỉ nhục họ!"

Nghe Tô Trường Phong giải thích như vậy, Lâm Mộng Kỳ bớt giận không ít.

"Thật ra ở trường học có rất nhiều người theo đuổi em, nhưng em đều không thích. Em thích nhất là quân nhân, nhất là anh hùng bảo vệ tổ quốc trấn thủ biên cương, chinh chiến sa trường giống như Thương Long chiến thần! Nếu Thương Long chiến thần chịu cưới em thì em nhất định không chút do dự mà gả cho anh ấy."

Mặt Tô Trường Phong lập tức đen lại, cả ngày con bé này đang suy nghĩ cái gì vậy.

"Em mau ăn đi, ăn xong thì anh dẫn em đi tìm chị em."

Sau mười phút, Tô Trường Phong dẫn Lâm Mộng Kỳ rời đi.

Nửa giờ sau, bọn họ đi vào trung tâm Thịnh Hải Quốc Tế.

Lâm Mộng Kỳ ngửa đầu nhìn qua văn phòng cao lớn xa hoa trước mắt, tán thưởng: "Oa, công ty của chị em ở đây à, thật không tệ."

"Đi thôi, công ty ở lầu hai." Tô Trường Phong nói.

"Được."

Sau đó hai người đi về hướng cổng cao ốc.

Nhưng đúng lúc này, bốn chiếc xe MiniBus đột nhiên đậu lại ở cửa ra vào. Sau đó trong bốn chiếc xe xuất hiện hơn bốn mươi gã đàn ông cao to mặt đen. Bọn họ lập tức chặn ngang cổng.

Hai bảo vệ của cao ốc bị dọa đến khẽ run rẩy. Nhìn mười mấy gã đàn ông cao to kia là biết không dễ chọc.

"Tới đây!" Gã đàn ông cầm đầu chỉ vào một bảo vệ mà lạnh lùng quát.

Tên này phanh ngực áo ra để lộ một cái đầu sói dữ tợn.

Một bảo vệ cố lấy can đảm mà run rẩy đi tới.

"Anh trai, xin hỏi có dặn dò gì?"

Người đàn ông đầu sói nhìn anh ta, "Có phải công ty mậu dịch Trường Ca nằm trong tòa nhà này không?"

Bảo vệ không dám phủ nhận, vội gật đầu: "Đúng, đúng, công ty mậu dịch Trường Ca ở đây. Xin hỏi các anh là tới..."

Người đàn ông đầu sói lườm anh ta một cái: "Không nên hỏi thì đừng hỏi."

"Vâng..."

"Bọn họ ở lầu mấy?"

"Hai... Lầu hai."
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 141: "Mày muốn chết?"


Gã đàn ông phất phất tay ra sau lưng: "Đi, theo tao lên lầu hai."

"Đi!"

Mấy chục người đang muốn xuất phát thì Lâm Mộng Kỳ bỗng nói: "Các ngươi làm gì vậy? Là muốn đến công ty chị tôi gây sự sao?"

Xoát!

Mấy chục người đều quay đầu lại, nhìn về phía Lâm Mộng Kỳ.

Không thấy thì thôi, khi bọn chúng nhìn thấy Lâm Mộng Kỳ là một đại mỹ nữ thì lập tức lộ ra ánh mắt dâm tà.

"Đại ca, con nhỏ này không tệ." Tên đầu xanh bên cạnh gã đàn ông đầu sói nhíu mày.

Gã đàn ông đầu sói nhìn về phía Lâm Mộng Kỳ, ngạo nghễ nói: "Vừa rồi mày đang nói chuyện với tụi tao?"

Tính ra Lâm Mộng Kỳ cũng không sợ bọn họ, phải biết rằng nhà bà ngoại cô là đại gia tộc của tỉnh Kim Thành. Lâm Mộng Thật cũng không sợ đám tép riu trước mắt.

"Đúng vậy, là nói với các người đó, các người muốn lên công ty chị tôi gây sự đúng không? Được, tôi gọi ngay cho Tuần Bổ Thự."

Nói xong, cô cầm điện thoại lên, muốn gọi đi ngay.

Nhưng còn chưa bấm gọi thì điện thoại đã bị tên đầu xanh kia cướp đi.

Tên đầu xanh nhìn dáng vẻ mê người của Lâm Mộng Kỳ, thèm đến sắp c hảy nước miếng.

"Đại ca, hình như con nhỏ này là em của Tống Thanh Ca. Nếu không chúng ta bắt luôn em nó đi cùng chơi đi?"

Tên đầu sói phun ra một ngụm khói: "Vậy mang đi luôn cũng được, nhưng tụi mày không được đụng vào Tống Thanh Ca, Thiệu tổng đã sớm đặt trước rồi."

Tên đầu xanh cười khà khà: "Không thành vấn đề."

Sau đó, gã phất phất tay ra sau lưng: "Các anh em, dẫn nó theo luôn đi."

"Được!"

Hai người đàn ông vạm vỡ đi ra, sắp bắt được Lâm Mộng Kỳ.

Lâm Mộng Kỳ lập tức bị dọa sợ, vội trốn ra sau lưng Tô Trường Phong: "Anh rể, bọn họ ức h**p em!"

"Cút đi!" Hai tên kia đi đến trước mặt Tô Trường Phong, đưa tay muốn đẩy hắn ra.

Nhưng họ vừa định ra tay thì Tô Trường Phong đã đạp một chân ra!

Phanh phanh!

Hai tên kia lập tức bay ngược ra ngoài, đập vào bảy tám tên đàn ông ở phía sau.

"Oa, anh rể quá bảnh!" Mắt Lâm Mộng Kỳ đầy trái tim, hưng phấn quơ nắm tay nhỏ.

Xoát!

Gã đàn ông đầu sói nhìn về phía Tô Trường Phong, trên mặt tràn đầy sương lạnh: "Mày muốn chết?"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 142: Sao lại bị đám người này sỉ nhục! !


Tô Trường Phong nhìn về phía gã đàn ông đầu sói, đôi mắt chớp động: "Tại sao các người muốn tìm vợ tôi?"

Gã đàn ông đầu sói lặng lẽ nhìn về phía Tô Trường Phong: "Mày là chồng của Tống Thanh Ca?"

Tô Trường Phong gật gật đầu: "Đúng."

"Cho nên có một số việc cứ nói với tôi cũng giống vậy."

Gã đàn ông đầu sói cười lạnh một tiếng: "Mày là cọng hành gì?"

"Có điều nếu mày muốn biết thì tao cũng có thể nói ra." Gã rút ra một điếu thuốc, bên cạnh lập tức có đàn em châm lửa cho.

"Tống Thanh Ca không tuân theo quy tắc, không chỉ moi đi mấy thành viên trung tâm của công ty mậu dịch Hán Phong, còn cướp mất một nhóm khách lớn của họ. Cho nên Thiệu tổng của Hán Phong nhờ tao đến xử lý chuyện này, hiểu chưa?"

Tô Trường Phong xem như đã hiểu.

Vậy là do công ty Trường Ca thông báo tuyển dụng có xảy ra tranh chấp với công ty Hán Phong, tổng giám đốc của đối phương tức không nhịn nổi, cho nên muốn dùng bạo lực.

"Nghe nói trước kia mày từng đi lính?" Tên đầu sói híp mắt, nhìn lướt qua Tô Trường Phong.

Trước khi tới, bọn họ đã điều tra bối cảnh của Tô Trường Phong và Tống Thanh Ca, nhưng đó đều là một vài thông tin rất đơn giản.

Tô Trường Phong nhìn gã: "Đúng vậy, thế nào?"

"Làm binh ở đâu?" Tên đầu sói phun ra một ngụm khói, dường như rất hứng thú.

"Bắc Cảnh." Tô Trường Phong nói.

"Bắc Cảnh?" Tên đầu sói châm chọc nhìn hắn: "Ha ha, tao rất muốn biết có phải mấy tên lính Bắc Cảnh đều rác rưởi giống như mày, đều là thứ vô dụng ăn bám vợ hay không? Khó trách Bắc Cảnh luôn không yên bình, hóa ra là do một đám rác rưởi trông coi, ha ha!"

Lời này vừa nói ra, đám người sau lưng gã đều cười to theo.

"Ha ha, đại ca nói rất đúng, con mẹ nó đều là rác rưởi!"

"Một đám rác rưởi ở đó làm gì, còn không bằng chết đi cho xong."

"Kéo các anh em qua đó còn mạnh hơn bọn họ nhiều!"

Đám này không biết chết sống, mày một lời tao một câu, thành công làm Tô Trường Phong phát bực.

Hắn thân là chiến thần Bắc Cảnh, không muốn nghe nhất là người khác sỉ nhục binh sĩ dưới tay mình!

Trăm vạn tướng sĩ Bắc Cảnh trấn thủ biên cương bảo vệ đất nước, giữ gìn nơi cực hàn! Những năm này có sinh mệnh của mấy vạn tướng sĩ vĩnh viễn ở lại vùng đất kia.

Thương Long Quân Bắc Cảnh được nhiệt huyết đúc thành, sao lại bị đám người này sỉ nhục!!

Oanh!

Trên người Tô Trường Phong ầm ầm tản ra một áp lực khổng lồ.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 143: "Oa, anh rể quá ngầu!"


"Các người lập tức xin lỗi tướng sĩ Bắc Cảnh ngay!"

Gã đàn ông đầu sói và đám người sau lưng nhìn hắn như một thằng đần.

"Ha ha, xin lỗi? Con mẹ nó đầu óc mày là bã đậu à?"

"Dựa vào cái gì tụi tao phải xin lỗi đám rác rưởi Bắc Cảnh kia? Hả?"

"Mày là cái thá gì, còn muốn tụi tao xin lỗi, cười chết người ta!"

Đáy mắt Tô Trường Phong bắ n ra tia sắc lạnh, gật gật đầu.

"Không xin lỗi đúng không?"

"Tốt!"

"Không phải các người cảm thấy mình rất lợi hại sao? Tốt, tôi đưa hết các người đến Bắc Cảnh lao dịch!"

Nói xong, hắn cầm điện thoại lên gọi cho Phá Quân.

"Phá Quân, thông báo chiến bộ phân bộ Hàng Thành, bảo họ dẫn thêm mấy chiếc xe đến trung tâm Thịnh Hải. Bên này có một đám rác rưởi thích ăn đòn, phải chở đến Bắc Cảnh cải tạo lại."

"Vâng!"

Phá Quân không hỏi vì cái gì, từ trước đến nay anh ta luôn chấp hành mệnh lệnh của Tô Trường Phong không chút nghi ngờ.

Bọn người kia nhìn Tô Trường Phong, cười rất khinh thường, rất xán lạn.

"Móa nó, diễn còn rất giống."

"Có điều ông mày muốn dẫn người tìm vợ mày. Thiệu tổng còn chờ nó kia kìa!"

Sau đó gã dẫn mấy chục người muốn đi về phía trước.

Nhưng Tô Trường Phong ở đây, làm sao có thể thả bọn chúng đi vào.

Ầm!

Hắn đạp bay người đi đầu, sau đó kéo một cái ghế qua, chặn ngang đường của bọn chúng.

"Muốn đi vào thì qua ải của tao trước đi."

Sau đó có mấy tên không tin mà vọt lên, nhưng đều bị Tô Trường Phong đạp bay.

Lâm Mộng Kỳ đứng bên cạnh nhìn đến ngơ ra.

"Oa, anh rể quá ngầu!"

Tô Trường Phong ngồi ở đó, có khí thế như một mình giữ ải vạn người không thể qua!

Bị Tô Trường Phong cản đường, bọn người kia lập tức bị chặn ở đó. Cứ như vậy, đôi bên giằng co gần mười phút đồng hồ...

"Đại ca, chúng ta cùng xông lên đi!" Thủ hạ của gã đàn ông đầu sói không chịu nổi nữa.

Gã đàn ông đầu sói gật gật đầu, vung tay lên: "Móa nó, cùng tiến lên!"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 144: Nhưng cái này có thể trách ai được?


Nhưng đúng lúc này!

Két!

Két!

Tiếng thắng xe dồn dập liên tục vang lên.

Chỉ thấy bảy tám chiếc xe tải quân đội màu xanh đột nhiên đậu ở trước trung tâm Thịnh Hải!

Sau đó, trên xe tải nhảy xuống một đội ngũ súng ống đầy đủ, chừng hơn trăm người!

Người mang đội chính là Phá Quân.

"Bắt bọn họ lại!" Phá Quân chỉ vào bọn người kia, quát lạnh một tiếng.

"Tuân lệnh!"

Các binh sĩ lập tức chỉa họng súng vào đầu bọn họ!

"Nằm xuống, không được nhúc nhích!"

"Nằm xuống!"

Gã đàn ông đầu sói còn không muốn nghe lời, bị Phá Quân giẫm một chân lên lưng, gã đau đến kêu thảm mấy tiếng.

Phá Quân cầm một cây súng lên, chỉa vào sau gáy gã: "Bảo mày nằm xuống thì nằm xuống cho ông, còn dám động đậy thì lập tức bắn nát đầu mày!"

Bị họng súng chỉa vào đầu, khí thế của gã đàn ông đầu sói lập tức tan biến.

Lúc này, thống lĩnh Đỗ Khuê của chiến bộ phân bộ Hàng Thành bước nhanh đi về hướng Tô Trường Phong.

Đáy mắt của anh ta lộ ra sự kích động.

Mặc dù anh ta biết Thương Long chiến thần đang ở Hàng Thành, nhưng vẫn không cơ hội nhìn thấy, không nghĩ tới hôm nay lại được toại nguyện.

Nhưng trước khi anh ta mở miệng, Tô Trường Phong đã đưa mắt liếc một cái, ra hiệu anh ta đừng làm lộ thân phận của mình.

"Thống lĩnh đại nhân, tôi muốn báo cáo là những người này sỉ nhục tướng sĩ Bắc Cảnh là rác ruổi, còn nói mình mạnh hơn các tướng sĩ đó. Cho nên tôi đề nghị đưa tất cả họ đến Bắc Cảnh rèn luyện." Tô Trường Phong nói với Đỗ Khuê.

Tất nhiên Đỗ Khuê không dám vi phạm mệnh lệnh của Tô Trường Phong, anh ta vung tay lên: "Giải hết bọn chúng lên xe, đợi chút nữa lập tức lên đường, dẫn đến Bắc Cảnh đi lao dịch!"

Bọn người gã đầu sói thấy thật sự làm thật thì lập tức hoảng loạn.

"... Đừng... Đừng đưa chúng tôi đi Bắc Cảnh..."

"Nơi đó không phải chỗ cho người sống... Chúng tôi sai, chúng tôi sai rồi..."

"Cầu xin ngài, đừng đưa chúng tôi đi Bắc Cảnh... Thả chúng tôi, thả chúng tôi đi..."

Nhưng bọn họ đắc tội tướng sĩ Bắc Cảnh, còn đắc tội Thương Long chiến thần!

Tự gây nghiệt, không thể sống!

Các binh sĩ lập tức áp giải đám người này lên xe, sau đó dẫn họ rời đi...

Nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì ngày mai họ sẽ được đưa đến Bắc Cảnh. Đến Bắc Cảnh, họ không có tư cách được gia nhập Thương Long Quân, mà được an bài làm tạp dịch.

Ở vùng đất nghèo nàn đó, đám người này chắc chắn sẽ bị phế bỏ.

Nhưng cái này có thể trách ai được?

20230504050748-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 145: "Mộng Kỳ, giờ em xinh đẹp thật


Tô Trường Phong phát hiện Lâm Mộng Kỳ này không đơn giản. Con bé này không phải bình hoa, cái đầu nhỏ thông minh thật.

Nhưng hắn chắc chắn sẽ không thừa nhận.

"Anh còn có thể có thân phận gì? Đương nhiên là người bình thường."

Lâm Mộng Kỳ lườm hắn một cái: "Ai mà tin? Anh nghĩ em ngốc sao? Nếu là người bình thường, bộ gọi một cú điện thoại là có thể đưa những người kia đến Bắc Cảnh sao?"

Ánh mắt Tô Trường Phong chớp động: "Em không hiểu rõ Bắc Cảnh. Bắc Cảnh không thể bị sỉ nhục. Hễ ai sỉ nhục tướng sĩ Bắc Cảnh đều có kết cục này!"

Nhìn thấy Tô Trường Phong không thừa nhận, Lâm Mộng Kỳ c*̃ng không có cách nào.

"Vậy được rồi, chúng ta mau đi tìm chị em đi. Em lạnh quá, chân đã chết cóng rồi này."

Tô Trường Phong nhìn thoáng qua đôi chân dài của cô, im lặng nói: "Giữa mùa đông mà em mặc ít như thế, có thể không lạnh sao?"

Tròng mắt Lâm Mộng Kỳ xoay lòng vòng: "Anh rể, vậy anh ủ ấm giúp em đi."

"..." Tô Trường Phong suýt hộc máu, vội quay người vọt đi.

Cái con bé này, không thể tiếp tục ở một mình với cô được, cứ như vậy là sẽ xảy ra chuyện...

Nhìn thấy Tô Trường Phong chật vật bỏ chạy, Lâm Mộng Kỳ cười khanh khách lên.

Công ty Trường Ca, trong văn phòng tổng giám đốc, Tống Thanh Ca đang xử lý hồ sơ.

"Chị họ, em tới rồi này." Lâm Mộng Kỳ đẩy cửa đi vào, nũng nịu ôm lấy Tống Thanh Ca.

"Mộng Kỳ, giờ em xinh đẹp thật." Tống Thanh Ca buông công việc trong tay xuống, trò chuyện với cô.

Sau khi trò chuyện một lát, Lâm Mộng Kỳ đã kể chuyện vừa rồi xảy ra ở dưới cho cô nghe. Tống Thanh Ca nghe xong mới biết thì ra vừa rồi Tô Trường Phong gánh giúp cô chuyện lớn như vậy...

Cô gọi Tô Trường Phong vào.

"Trường Phong, chuyện Mộng Kỳ vừa nói đều là thật sao?"

Tô Trường Phong cười cười, gật đầu: "Là thật, vừa rồi anh còn muốn hỏi em chuyện về công ty mậu dịch Hán Phong kia là như thế nào?"

Tống Thanh Ca kể lại mâu thuẫn hai bên cho Tô Trường Phong nghe.

Thì ra cũng không sai lệch với suy đoán của hắn lắm, gần đây công ty Trường Ca thông báo tuyển dụng ba nhân viên, hai quản lý. Mà năm người này đều từ chức từ Hán Phong.

Khi công ty Trường Ca thông báo tuyển dụng có nhận thông tin là lúc ấy họ đã làm xong thủ tục từ chức, rũ sạch quan hệ với công ty Hán Phong, cho nên công ty mới thu nhận.

Nào biết sau đó công ty Hán Phong phát hiện khách hàng hao hụt không nhỏ, liền kết luận là công ty Trường Ca giở trò quỷ sau lưng, cho nên giám đốc của họ là Thiệu Minh Dương bảo gã đàn ông đầu sói kia dẫn người đến gây sự.

"Nhưng chuyện đã được giải quyết, Trường Phong, cám ơn anh." Tống Thanh Ca cảm thán.

Đôi mắt Tô Trường Phong lấp lóe: "Sợ là chuyện này không dễ giải quyết như vậy. Hiện tại Thiệu Minh Dương nhận định là em giở trò, hẳn sẽ không dễ dàng thu tay lại. Như vầy đi, em đưa số của anh ta cho anh, anh nói chuyện."

Tống Thanh Ca trầm tư một lát: "Anh đi tìm anh ta nói chuyện à? Có làm anh ta càng tức giận không?"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 146: Cưỡng ép đòi lấy một mớ tiền!


Dù sao Tô Trường Phong chỉ là tài xế của công ty, Trường Ca phái tài xế qua nói rõ là không coi Thiệu Minh Dương ra gì.

Còn Lâm Mộng Kỳ bên cạnh lại yêu kiều hừ một tiếng: "Chị, anh rể đi gặp anh ta là nể mặt lắm rồi. Chị cứ yên tâm để anh rể đi đi, anh rể nhất định có thể làm tốt. Đúng không, anh rể?"

Cô chớp chớp đôi mắt đẹp với Tô Trường Phong.

Tô Trường Phong ngượng ngùng ho khan hai tiếng: "Được, quyết định như vậy đi. Anh lập tức đi tìm anh ta."

Nói xong, hắn lấy số điện thoại của Thiệu Minh Dương rồi vội vàng rời đi.

"Ha ha, anh rể chơi thật vui." Lâm Mộng Kỳ ôm lấy cánh tay Tống Thanh Ca, cười khanh khách lên.

Sau khi đi ra văn phòng giám đốc, Tô Trường Phong đi vào ga ra tầng ngầm, ngồi vào một chiếc xe Buick. Đây mới là xe bình thường hắn hay lái ở công ty.

Hắn ngẫm nghĩ rồi cầm điện thoại lên bấm số của Thiệu Minh Dương. Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng chà mạt chược.

"Ai vậy?" Giọng Thiệu Minh Dương vang lên.

Tô Trường Phong nói: "Thiệu tổng, tôi là người của công ty Trường Ca, muốn tìm anh tâm sự."

Nghe là người của công ty Trường Ca, Thiệu Minh Dương hừ một tiếng. Nhưng trong lòng anh ta lại mừng thầm, xem ra công ty Trường Ca định đến để xin tha.

"Các người muốn xin tha? Sao Tống Thanh Ca không gọi điện thoại cho tôi?"

Tô Trường Phong cười lạnh một tiếng: "Tôi đến là đủ. Sau mười phút, chờ anh ở quán cà phê dưới lầu."

Nói xong, hắn liền cúp điện thoại.

Thứ không biết chết sống này còn dám thèm muốn vợ hắn. Đợi chút nữa phải cho anh biết tay.

Công ty Hán Phong mậu dịch nằm trên đường phố Thắng Lợi. Công ty này đã mở mười mấy năm, nhưng quy mô lại không phải lớn, trong tất cả các công ty mậu dịch Hàng Thành, nó chỉ miễn cưỡng chen lên hàng top10.

Nếu như không phải Thiệu Minh Dương có quan hệ khá rộng thì sợ là công ty Hán Phong đã sớm không còn.

Quán cà phê Thanh Nặc.

Tô Trường Phong gọi hai ly cà phê, lẳng lặng chờ đợi Thiệu Minh Dương. Nhưng qua thời gian hẹn hơn nửa giờ mà tên kia vẫn chưa tới.

Tô Trường Phong biết Thiệu Minh Dương đang ra oai phủ đầu, anh ta thật sự nghĩ hắn đến để cầu xin.

Nhưng hắn cũng không gọi cho Thiệu Minh Dương, cứ tiếp tục chờ như vậy.

Thẳng đến một tiếng rưỡi sau, Thiệu Minh Dương mới xuất hiện trong quán cà phê. Đi cùng anh ta còn có hai cô gái vóc dáng rất khá.

Một người là quản lý bộ pháp vụ, một người là quản lý bộ tài vụ của công ty Hán Phong. Hai người này mặt ngoài là quản lý, nhưng thật ra đều là bồ nhí của Thiệu Minh Dương.

Lần này dẫn hai người này đến là muốn tạo áp lực cho công ty Trường Ca, cưỡng ép đòi lấy một mớ tiền!
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 147: "Là anh tố cáo họ?"


Tô Trường Phong nhìn thấy Thiệu Minh Dương thì đứng lên, đưa tay phải ra.

"Chào anh Thiệu tổng, tôi là đại diện cho công ty Trường Ca, Tô Trường Phong."

Nhưng Thiệu Minh Dương chỉ nhìn lướt qua hắn một cái, căn bản không bắt tay, nghênh ngang ngồi vào chiếc ghế sa lon đối diện.

Hai nữ quản lý thì đứng hai bên trái phải, ngồi sát rạt vào anh ta, ánh mắt nhìn về phía Tô Trường Phong đều lộ ra một tia trào phúng.

"Tại sao công ty Trường Ca phái anh đến? Anh là phó tổng của Trường Ca?" Thiệu Minh Dương nhìn quét qua Tô Trường Phong.

Tô Trường Phong cười cười: "Thiệu tổng xem trọng tôi rồi, tôi không phải phó tổng, chỉ là tài xế của Trường Ca."

"Cái gì?" Đáy mắt Thiệu Minh Dương b ắn ra hai tia lửa: "Trường Ca có ý gì? Phái một tài xế tới tìm tôi đàm phán? Đây là không coi Thiệu Minh Dương này ra gì đúng không? Người mà anh em của tôi dẫn đến còn chưa đủ đông hả!"

Tô Trường Phong cười ha ha hai tiếng.

Thiệu Minh Dương thẹn quá hoá giận: "Anh cười cái gì hà!"

Khóe miệng Tô Trường Phong khẽ nhếch lên: "Thiệu tổng, anh không gọi điện thoại cho anh em mình thử xem? Hiện tại anh ta cũng sắp ngồi lên xe lửa Bắc Cảnh rồi."

"... Bắc Cảnh? Tại sao phải đi Bắc Cảnh?"

Thiệu Minh Dương ngơ ra, sau đó vội gọi điện thoại cho tên đầu sói. Nhưng điện thoại đã sớm tắt máy, căn bản gọi không được.

Anh ta lại liên tục gọi mấy cú, nhưng đều tắt máy.

Trong lòng Thiệu Minh Dương dâng lên một dự cảm không lành...

Lúc này, điện thoại của anh ta reo lên. Nhìn thấy dãy số hiện trên màn hình, anh ta lập tức bấm nghe: "Lão Lý, bọn Dã Lang trở về chưa?"

Đối diện trầm mặc một lát, sau đó chậm rãi nói: "Thiệu tổng, vừa rồi nhận được tin tức, Dã Lang và hơn bốn mươi anh em hắn dẫn theo bị người ta tố cáo. Hiện tại họ đều bị áp giải đi Bắc Cảnh, đã xuất phát rồi..."

Thiệu Minh Dương lập tức ngây người...

Tô Trường Phong nhìn về phía Thiệu Minh Dương, cười cười.

"Thiệu tổng, thế nào, tôi nói không sai chứ? Đám anh em của anh đều được đưa đi Bắc Cảnh.”

Đáy mắt Thiệu Minh Dương bắ n ra lửa giận.

"Là anh tố cáo họ?"

Tô Trường Phong gật gật đầu: "Đúng vậy, là tôi. Bọn họ sỉ nhục tướng sĩ Bắc Cảnh, cho nên tôi tố cáo.”

"..: “ Thiệu Minh Dương hận không thể dùng một đao làm thịt hắn. "Con mẹ nó anh là đến đàm phán hay là đến gây chuyện?"

Tô Trường Phong rất nghiêm túc mà nói: "Đương nhiên là đến đàm phán.”

"Vậy anh nói xem Trường Ca muốn bồi thường thế nào?" Thiệu Minh Dương lạnh lùng nói: "Tôi nói cho anh biết, nếu như bồi thường không đủ thì tôi sẽ không từ bỏ ý đồ!"

Tô Trường Phong nhìn anh ta, "Bồi thường? Bồi thường cái gì? Anh suy nghĩ nhiều rồi, Thiệu tổng.”

"..: “ Thiệu Minh Dương: “Rốt cuộc anh có ý gì?"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 148: "Nhốn nháo cái gì, im miệng hết cho tôi!"


Tô Trường Phong nói: "Thiệu tổng, vậy tôi nói rõ. Từ giờ trở đi, công ty Hán Phong các người lập tức rời khỏi thị trường Hàng Thành, trước hừng đông ngày mai phải cút ra khỏi Hàng Thành. Đây chính là điều kiện tôi đến bàn với anh.”

"Cái gì?" Thiệu Minh Dương cho là mình nghe lầm: "Anh lặp lại lần nữa?"

Tô Trường Phong cười cười: "Lời hữu ích không nói hai lần. Anh có thể không nghe, nhưng hậu quả thì chưa chắc anh chịu nổi.”

Nói đến đây, nét mặt của hắn rất nghiêm túc.

"Tôi để lại công ty, chỉ bảo anh cút ra khỏi Hàng Thành, chừa đường lui cho anh. Nếu không chỉ dựa vào chuyện anh cấu kết với người khác, mưu đồ quấy rối Thanh Ca thì tôi có thể giết anh rồi!"

Toàn thân Thiệu Minh Dương chấn động.

Không biết vì sao, lúc này Tô Trường Phong làm anh ta cảm thấy rất hoảng sợ...

"Anh cho rằng mình là ai? Chỉ là tài xế của công ty Trường Ca thôi mà dám uy h**p Thiệu tổng của chúng tôi?" Quản lý bộ tài vụ bên cạnh Thiệu Minh Dương lạnh giọng châm chọc.

"Đúng thế, anh nghĩ rằng Thiệu tổng sẽ bị dọa sao? Trường Ca các người thật là chán sống, phải cút ra Hàng Thành chính là các người, không phải chúng tôi!" Quản lý bộ pháp vụ c*̃ng phụ họa theo.

Tô Trường Phong không muốn để ý tới họ, chỉ nhìn về phía Thiệu Minh Dương trầm mặc không nói câu nào.

"Thiệu tổng, cho anh năm phút, suy nghĩ thật kỹ đi.”

Nói xong, hắn đứng lên, đi ra bên ngoài quán cà phê, rút ra một điếu thuốc rồi châm lên.

Sáu năm trước Tô Trường Phong không dính đến rượu thuốc lá. Nhưng ở Bắc Cảnh nhiều năm, trải qua nhiều sinh ly tử biệt và chém giết thảm thiết, khói và rượu đã trở thành hai loại linh dược để tế cho anh em, an ủi tâm linh.

"Thiệu tổng, anh nghĩ gì thế? Chúng ta không cần khách sáo với công ty Trường Ca, cứ tung ra chiêu át chủ bài đi.” Hai cô gái một trái một phải ôm lấy cánh tay Thiệu Minh Dương, lên tiếng thúc giục.

Theo kế hoạch của Thiệu Minh Dương, bảo tên đầu sói dẫn người đi tìm Tống Thanh Ca chỉ là bước đầu tiên. Nếu như Tống Thanh Ca vẫn cứng đầu thì họ còn chiêu ghê gớm hơn nữa.

"Nhốn nháo cái gì, im miệng hết cho tôi!" Thiệu Minh Dương tâm phiền ý loạn, gầm lên một tiếng.

Hai cô gái lập tức không dám nói nữa.

Thiệu Minh Dương cứ cảm thấy chuyện này có gì đó là lạ.

Tên đầu sói và những người gã dẫn theo thật sự bị Tô Trường Phong tố cáo nên bị mang đến Bắc Cảnh sao? Trong đó còn có ẩn tình gì khác không?

Lăn lộn trong giới kinh doanh nhiều năm như vậy, Thiệu Minh Dương vẫn tương đối mẫn cảm với nguy cơ tiềm tàng, đây cũng là nguyên nhân anh ta còn sinh tồn được đến nay.

Anh ta cầm điện thoại lên, bấm số điện thoại vừa rồi của Lão Lý.

Lão Lý này là người trong Thương Hội Hàng Thành, rất có năng lực.

"Lão Lý, giúp tôi điều tra thêm hậu trường của công ty mậu dịch Trường Ca.”

Lão Lý nói: "Được, chờ tôi một lát.”

Sau chừng ba phút, Lão Lý trả lời điện thoại, trong giọng nói lộ ra một tia phức tạp: "Thiệu tổng... công ty Trường Ca này không tầm thường.”

"... Sao không tầm thường? Không phải chỉ là một công ty mới sao?" Thiệu Minh Dương cảm thấy khó hiểu. Nếu Trường Ca không phải công ty mới thì anh ta cũng không dám đối phó trắng trợn như thế.

Lão Lý trầm mặc một lát, sau đó nói: "Thiệu tổng, chỉ sợ anh không biết, khi công ty Trường Ca khánh thành có những ai tham gia tiệc không?"

"Ai...”
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 149: Đây là chuyện gì?"


"Thủ lĩnh Lâm Thanh Hải của Hàng Thành dẫn theo một đám đại lão đi đến đó... Càng chết người chính là, chỉ huy sứ Cung Đằng của Chiến Vực đông bộ c*̃ng đích thân trình diện! Công ty như vậy có bối cảnh đáng sợ đến mức nào, không cần tôi nói ra đúng không? Anh mau thu tay lại đi!"

Nói xong những lời này, Lão Lý vội vàng cúp điện thoại, cứ như sợ liên lụy cả mình vào.

Thiệu Minh Dương đứng ở đó, đã hoàn toàn ngây ngốc.

Mẹ nó...

Hai chân Thiệu Minh Dương đã run rẩy.

Khó trách... Khó trách bọn đầu sói bị dẫn đến Bắc Cảnh...

Khó trách, tài xế công ty Trường Ca cũng dám ngông cuồng như thế...

Đúng rồi, người ta có tư cách ngông cuồng mà!

Lúc này, anh ta không để ý cái gì nữa, lập tức xông ra quán cà phê, bước nhanh đi đến trước mặt Tô Trường Phong: "Anh Tô... anh Tô, tôi hoàn toàn chấp nhận điều kiện vừa rồi anh đưa ra.”

"Đêm nay tôi lập tức cút ra khỏi Hàng Thành! Mặt khác, tôi có thể giới thiệu tất cả khách hàng của mình ở Hàng Thành cho quý công ty. Coi như là... Là chút đền bù đối với quý công ty đi.”

Nói xong, anh ta cong lưng chào Tô Trường Phong, sau đó chạy ngay đi.

Quả nhiên, vào đêm hôm đó, Thiệu Minh Dương đã rời khỏi Hàng Thành.

Trước khi rời đi, anh ta đã giới thiệu tất cả khách hàng cho công ty Trường Ca. Dự án của công ty Trường Ca lập tức tăng lên hơn gấp đôi...

Chuyện này làm Tống Thanh Ca cảm thấy khó hiểu.

Ngày hôm sau, Tống Thanh Ca gọi Tô Trường Phong vào văn phòng, lo lắng nói: "Trường Phong, sao khách hàng bên công ty Hán Phong đều chạy qua công ty chúng ta vậy? Như vậy không được. Nếu như bị Thiệu tổng biết thì anh ta sẽ liều mạng với chúng ta.”

Tô Trường Phong cười cười: "Không sao, Thiệu Minh Dương đã rời khỏi Hàng Thành. Tối hôm qua đi rồi.”

"Cái gì? Anh ta... Anh ta rời khỏi Hàng Thành rồi? Đi công tác sao?" Tống Thanh Ca còn không biết chuyện gì xảy ra.

"Không phải đi công tác, mà là dẫn theo công ty của anh ta vĩnh viễn rời khỏi Hàng Thành.” Tô Trường Phong nói.

"Cái này... Đây là chuyện gì?"

"A, hôm qua khi anh đi tìm Thiệu tổng, Thiệu tổng nói cảm thấy Hàng Thành quá nhỏ, bất lợi cho sự phát triển của công ty. Cho nên chuẩn bị dời công ty đến thành phố càng lớn, vì thế đi rồi.” Tô Trường Phong giải thích.

"…” Tống Thanh Ca im lặng, mặc dù cảm thấy không hiểu ra sao, nhưng cũng chỉ có thể tạm thời tiếp nhận cách giải thích này.

Sau khi công ty Hán Phong rời đi, không chỉ giới thiệu tất cả khách hàng cho Trường Ca, còn chuyển toàn bộ nhân viên tới.

Công ty Trường Ca tương đương như thâu tóm Hán Phong, trong nhất thời quy mô đã được mở rộng không chỉ gấp hai, số lượng dự án c*̃ng rơi vào trạng thái tăng trưởng tăng vọt.

Rốt cục Tống Thanh Ca không cần tự làm dự án nữa, hiện tại nhân viên trong tay đã đủ, hơn nữa đều là tinh binh cường tướng.

Nhưng Tô Trường Phong vẫn an tâm làm tài xế ở công ty.

20230505051051-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 150: "Anh tới làm gì?"


Buổi sáng thứ bảy, nhà tổ Tô Gia.

Lâm Mộng Kỳ đang chơi trốn tìm với Tô Tô, một lớn một nhỏ cười khanh khách không ngừng, chơi rất vui. Tới đây mấy ngày, Tô Tô đã không thể rời khỏi cô bé này, đi đến đâu cũng theo tới đó.

Tô Trường Phong đứng trong sân, duỗi cái lưng mỏi ra.

Bởi vì nhà tổ có hai phòng ngủ một phòng khách, Lâm Mộng Kỳ đến nên hắn chỉ có thể ngủ trên ghế sa lon trong phòng khách. Ghế sa lon là loại tấm gỗ cứng, ngủ cộm muốn chết.

"Anh rể, cảm giác ngủ ghế sa lon thế nào?" Lâm Mộng Kỳ cười hì hì đi tới: "Không thì đêm nay bốn người chúng ta cùng ngủ chung đi?"

"...” Tô Trường Phong lại đen mặt: "Đừng nói bậy, bị chị của em nghe thấy sẽ tức giận.”

Lâm Mộng Kỳ hừ một tiếng: "Thôi đi, em có nói gì đâu, chị ấy tức giận làm gì.”

Đúng lúc này, một bóng người đi đến.

"À, đều ở nhà à, rất rảnh đúng không.”

Hả?

Những người trong phòng nhìn về phía trước, chỉ thấy Tống Khải dẫn một thủ hạ đang đứng ở cửa ra vào.

"Anh tới làm gì?" Tô Trường Phong nhìn thấy Tống Khải, cau mày mà nói.

Lúc này, Tống Thanh Ca và cha mẹ c*̃ng đi tới.

"Tôi đến không phải tìm anh, anh nói nhiều làm gì?" Tống Khải trợn mắt nhìn Tô Trường Phong, sau đó nhìn về phía ba người Tống gia.

"Tống Thanh Ca, bà nội bảo tôi mang phần hợp đồng này đến để các người ký tên.”

"Hợp đồng? Hợp đồng gì?" Tống Thanh Ca nói.

"Là hợp đồng mua đứt tuổi nghề của chú thím hai.” Tống Khải cười lạnh và nói.

Tống Thanh Ca lật hợp đồng ra, nhìn mấy lần, đáy lòng dâng lên lửa giận.

Thì ra bởi vì cha mẹ luôn làm công trong nhà máy Tống Gia, trước đó đã ký hợp đồng lao động không kỳ hạn với nhà máy. Theo pháp luật quy định, loại hợp đồng này hưởng rất nhiều quyền lợi, hơn nữa có thể lấy lương hưu từ nhà máy.

Hiện tại, Tống Gia thấy tiếc lương hưu, cho nên muốn cha mẹ ký tên, tính mua đứt tuổi nghề của bọn họ một lần.

Nhưng càng làm Tống Thanh Ca tức giận chính là, Tống Gia chỉ chịu đưa ra hai vạn để mua đứt tuổi nghề của Tống Thế Minh và Tưởng Lệ.

Chỉ có hai vạn! Đây là coi thường bọn họ đến mức nào?

Dựa theo pháp luật quy định, Tống Gia phải lấy ra ít nhất hai mươi vạn mới có thể mua đứt được.

"Đừng đọc hoài, mau ký tên đi.” Tống Khải đứng một bên thúc giục.

Tống Thanh Ca nói: "Tôi không ký. Các người đừng hà h**p người khác.”

"Thanh Ca, chuyện gì vậy?" Tống Thế Minh hỏi.

Tống Thanh Ca đưa hợp đồng cho ông ta, "Tự cha xem đi.”

Tống Thế Minh xem hết rồi thở dài một tiếng.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 151: "Anh họ của chị.”


"Được rồi, bây giờ cha mẹ c*̃ng không làm công ở nhà máy Tống Gia, bà con không đuổi ba mẹ đã không tệ rồi. Hợp đồng này, cha ký.”

Sau đó ông ta ký tên, lại bảo Tưởng Lệ ký tên luôn.

Tống Khải cười cười: "Vẫn là chú hai giác ngộ cao. Tống Thanh Ca, cô c*̃ng ký tên đi.”

"Tôi ký tên làm gì? Cha mẹ tôi ký là được.” Tất nhiên Tống Thanh Ca không muốn ký tên.

Đôi mắt Tống Khải lấp lóe, "Trên hợp đồng cần một nhân chứng ký tên, cô là con gái của họ, cô không ký ai ký.”

Tống Thanh Ca im lặng, nhưng cũng chỉ có thể ký.

Nhưng khi ký tên, cô không chú ý tới mình ký nhiều hơn Tống Thế Minh và Tưởng Lệ một tờ giấy.

Tống Khải cầm hợp đồng bọn họ đã ký, trên mặt là nụ cười bỡn cợt, sâu trong đáy mắt tràn đầy vẻ đắc ý khi âm mưu được thực hiện được, có vẻ rất vui vẻ.

"Có chuyện phải thông báo cho các người.” Tống Khải nói với mọi người: "Mười hai giờ trưa hôm nay, Thanh Mạn đính hôn, bà nội bảo các người đến đúng giờ.”

"Thanh Mạn muốn đính hôn à?" Tống Thế Minh gật gật đầu: "Được, chúng tôi nhất định sẽ đến đúng giờ.”

Khóe miệng Tống Khải khẽ nhếch lên, đặt một tấm thiệp mời trên bàn đá: "Nhất định phải đến đúng giờ, chúng tôi đều chờ các người đến dự. Ha ha.”

Nói xong, anh ta cười đắc ý, sau đó quay người rời đi.

"Chị, người này là ai vậy, sao lại chán ghét như vậy?" Lâm Mộng Kỳ cau mày nói.

Tống Thanh Ca thở dài, "Anh họ của chị.”

"Dáng vẻ thật thiếu ăn đòn, nếu là ở Kim Thành thì chị đây đã không tha cho hắn.” Lâm Mộng Kỳ khẽ nói.

Tống Thanh Ca nói: "Chị quen rồi. Qua nhiều năm như vậy, bọn họ vẫn khi dễ nhà tụi chị như vậy.”

"Được rồi, không nói chuyện này nữa.” Tống Thế Minh trầm tư một lát, "Thanh Mạn đính hôn là chuyện lớn của Tống Gia. Mặc dù quan hệ của chúng ta và gia đình bác cả không tốt, nhưng vẫn phải giữ lễ phép.”

"Thanh Ca, con đi chuẩn bị quà đi, cố gắng chuẩn bị kỹ một chút.”

Tống Thanh Ca gật gật đầu: "Được rồi, con biết rồi.”

Sau đó cô và Lâm Mộng Kỳ đi ra ngoài một chuyến, tốn năm vạn, chọn một vòng cổ thủy tinh cực phẩm, chuẩn bị trưa nay tặng cho Tống Thanh Mạn.

"Chị, bọn họ đối xử với mọi người như vậy, cần gì tặng món quà quý giá như vậy?" Lâm Mộng Kỳ cảm thấy khó hiểu.

Tống Thanh Ca cười cười: "Được rồi, chỉ một sợi dây chuyền thôi, chỉ hơi đắt một chút.”

"Nếu là em thì dù cho chó c*̃ng không cho bọn họ!" Lâm Mộng Kỳ tức đến bĩu môi.

Nhà hàng Thiên Dương Đại.

Đây là một nhà hàng năm sao mới mở, nghi thức đính hôn hôm nay của Tống Thanh Mạn được cử hành ở chỗ này.

Lúc này, trong phòng nghỉ nhà hàng, Tống Khải đang đứng đó báo cáo tình hình cho lão phu nhân.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 152: Quý như vậy sao?"


"Bà nội, mọi chuyện rất thuận lợi, Tống Thanh Ca ký tên rồi.” Khóe miệng anh ta nhếch ra, cười rất đắc ý.

Mắt lão phu nhân và Tống Thế Ân sáng lên, đều rất kích động.

"Thật à? Tống Thanh Ca ký thật rồi?" Tống Thế Ân lại không tin mọi chuyện sẽ thuận lợi như vậy.

"Thật mà. Không tin mọi người xem đi.” Tống Khải đưa hợp đồng qua, sau đó rút ra một trang giấy đã ký tên từ bản hợp đồng thật dày.

Chân tướng là trang ký tên này chẳng liên quan gì đến hợp đồng mua đứt tuổi nghề, mà là một phần hợp đồng khác.

Mà đó là hợp đồng ghi nhận Tống Thanh Ca chuyển nhượng công ty không ràng buộc điều kiện cho Tống Gia!

Nói cách khác, Tống Gia dùng thủ đoạn hèn hạ để Tống Thanh Ca ký tên trên hợp đồng chuyển nhượng công ty Trường Ca vô điều kiện. Từ giờ trở đi, công ty mậu dịch Trường Ca là của Tống Gia...

Lão phu nhân nhìn hợp đồng, hết sức hài lòng.

"Tiểu Khải, bà nội không nhìn lầm cháu, cháu làm không tệ.”

Tống Thế Ân cũng vui vẻ: "Mẹ, hôm nay thật là song hỉ lâm môn. Thanh Mạn đính hôn, công ty Trường Ca bị chúng ta chiếm lấy! Hôm nay con muốn uống thêm hai ly, ha ha!"

"Không sai, thật sự phải uống thêm hai ly.” Đôi mắt lão phu nhân chớp động, "Đợi chút nữa mẹ sẽ tuyên bố chuyện này trước mặt mọi người trên buổi tiệc.”

"Cháu đã có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của gia đình chú hai khi nghe thấy tin này.” Tống Khải cười trên nỗi đau của người khác: "Sợ là bọn họ còn khó chịu hơn ăn phải chuột chết, ha ha! Ha ha!"

"Anh, chuyện gì mà vui vẻ vậy?"

Tống Thanh Mạn kéo vị hôn phu Vưu Hạo Trạch đi đến.

Hôm nay hai người đều ăn mặc rất tinh xảo vừa vặn. Tống Thanh Mạn mặc một bộ lễ phục màu đỏ, dáng người uyển chuyển được phơi bày hết ra. Còn Vưu Hạo Trạch thì khoác lên người một bộ âu phục màu trắng, nhìn như bạch mã hoàng tử.

Tống Khải kể lại chuyện kế hoạch đã thành công cho Tống Thanh Mạn, nghe xong, Tống Thanh Mạn cũng vui vẻ ra mặt.

"Quá tốt, mất đi Trường Ca, em xem Tống Thanh Ca còn đắc ý cái gì!" Nói xong, cô nhìn về phía Vưu Hạo Trạch bên cạnh: "Hạo Trạch, mau tới ra mắt bà nội."

Đây là lần đầu tiên Vưu Hạo Trạch gặp lão phu nhân, trước đó mặc dù anh ta từng tới Tống Gia, nhưng chưa lần nào gặp được.

"Chào bà nội, đây là quà cháu tặng bà, hi vọng bà thích." Vưu Hạo Trạch đưa một Cửu Nhãn Thiên Châu cho lão phu nhân.

Tống Thanh Mạn vội vàng nói: "Bà nội, Cửu Nhãn Thiên Châu này rất quý, là Hạo Trạch mua ở tiệm đồ cổ, nghe nói có pháp lực có thể kéo dài tuổi thọ, Hạo Trạch tốn hết hai mươi vạn đó."

"Ồ? Quý như vậy sao?" Trên mặt Lão phu nhân tràn đầy yêu thích, nhận lấy quà rồi lập tức đeo lên cổ.

Bà nhìn Vưu Hạo Trạch, càng nhìn càng thuận mắt.

"Vẫn là Thanh Mạn biết cách tìm chồng, công việc tốt, gia thế cao, còn hiếu thuận, mạnh hơn thứ rác rưởi Tống Thanh Ca tìm nhiều!"

Nghĩ đến Tô Trường Phong, lão phu nhân hận không thể chụp chết hắn.

Tống Khải đứng một bên hừ và nói: "Bà nội, sao bà lại gộp chung em rể với tên vô dụng kia? Em rể là phó tổng của công ty lớn, lương một năm mấy triệu, thứ rác rưởi ăn bám như hắn ta có thể so được sao?"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 153: Chẳng qua là thứ vô dụng thôi."


"Có điều cháu nghe nói trước đó Tô Trường Phong được Tống Thanh Ca gọi đến công ty làm tài xế. Nếu không đợi chút nữa chúng ta tuyên bố đuổi hắn khỏi công ty ngay trước mặt mọi người, làm hắn không còn mặt mũi gì. Bà nội cảm thấy thế nào?"

Lão phu nhân gật gật đầu.

"Được, cứ làm như thế!"

"Được rồi, chúng ta đều ra ngoài đi, không ít thân thích đều đến rồi." Lão phu nhân chống gậy đứng lên.

Tống Thanh Mạn và Tống Khải mỗi người đỡ một bên, cả nhà đi ra khỏi phòng nghỉ.

Lúc này, ở cổng của nhà hàng Thiên Dương Đại, Tô Trường Phong lái xe chở cả nhà đến. Lâm Mộng Kỳ và Tô Tô c*̃ng tới.

"Xem ra hôm nay cấp bậc rất cao, khách sạn năm sao luôn." Tô Trường Phong nhìn bảng hiệu nhà hàng ánh vàng lóng lánh trước mắt, châm chọc mà nói.

Tống Thế Minh gật gật đầu: "Đúng vậy, chắc chắn người chồng Thanh Mạn tìm là rồng phượng trong loài người rồi."

Tô Trường Phong cười: "Cái gì mà rồng phượng trong loài người, chẳng qua là thứ vô dụng thôi."

Lần đó lúc Tống Thanh Ca họp lớp, hắn từng gặp qua Vưu Hạo Trạch, cảm nhận đối với Vưu Hạo Trạch rất kém.

Tống Thế Minh nhìn hắn một cái, dặn dò: "Trường Phong, đợi lát nữa đừng nói như vậy. Dù con không thích cậu ta cũng phải nhịn, đừng làm hỏng bầu không khí vui mừng."

Tô Trường Phong bất đắc dĩ mà gật gật đầu: "Được rồi, con cố gắng."

Sau đó Tô Trường Phong và nhóm người cùng đi vào nhà hàng Thiên Dương Đại.

Mà lúc này, một bóng người đang đứng trong văn phòng tầng cao nhất nhà hàng c*̃ng chú ý tới bọn họ.

"Anh hai, anh đoán em nhìn thấy ai?" Triệu Quan Nam đứng trước cửa sổ sát đất, híp mắt nói.

Triệu Quan Sơn phun ra một ngụm khói, "Ai vậy?"

"Em nhìn thấy Lâm Mộng Kỳ và Tô Trường Phong kia!" Ánh mắt Triệu Quan Nam lạnh như băng.

"Ồ?" Mắt Triệu Quan Sơn sáng lên: "Xem ra hôm nay có thể trút giận cho em rồi."

Nhà hàng Thiên Dương Đại là sản nghiệp mới mở của Triệu Gia, Triệu Quan Sơn được gia tộc cho làm giám đốc, cũng vừa mới nhậm chức.

Triệu Quan Sơn cầm lấy điện thoại trên bàn, bấm gọi cho phòng thư ký, "Tra xem mấy người vừa rồi tiến vào là tới làm gì."

"Vâng, Triệu tổng."

Sảnh số sáu của nhà hàng, thân thích của Tống Gia đều đến, có chừng bảy mươi, tám mươi người.

Lúc này bọn họ đang vây quanh gia đình Tống Thanh Mạn mà nịnh nọt.

Mặc dù Tống Gia chỉ là gia tộc nhỏ hạng ba ở Hàng Thành, nhưng trong mắt những thân thích và chi thứ Tống Gia thì lại hơn người ta một bậc, tiền của dồi dào.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 154: Ở đây cô có tư cách lên tiếng à?"


"Vị hôn phu của Thanh Mạn thật quá bảnh bao."

"Vừa có tài hoa lại đẹp trai, thật là thanh niên tài giỏi."

Bọn họ đang khen ngợi Vưu Hạo Trạch thì gia đình Tống Thanh Ca đi đến. Đám người trong sảnh lập tức ăn ý trầm mặc, tất cả đều nhìn về phía bọn họ.

Lúc này có người mở miệng.

"À, đây không phải nhà chú hai sao, sao tới trễ như vậy?" Người nói chuyện tên là Tống Kiến Quân, là chi thứ của Tống Gia, lớn tuổi hơn Tống Thế Ân và Tống Thế Minh một chút. Hai người cũng phải gọi anh ta một tiếng anh họ.

Quan hệ giữa Tống Kiến Quân và gia đình Tống Thế Ân không tệ, hiện tại để con mình có thể đi vào công ty Tống Gia làm việc nên càng muốn nịnh bợ, vì thế tất nhiên là chướng mắt nhà Tống Thế Minh.

"Ngại quá vừa rồi trên đường hơi kẹt xe." Tống Thế Minh cười cười.

Tống Kiến Quân cười lạnh một tiếng, ánh mắt lại quét qua bọn người Tống Thế Minh một vòng, cuối cùng rơi xuống Tô Trường Phong.

"Ồ? Tôi không nhìn lầm đó chứ? Đây là con rể chạy trốn trước kia của chú đó à?"

Tống Thế Minh có chút xấu hổ: "Trường Phong, mau gọi bác trai."

Tô Trường Phong vâng một tiếng, chuẩn bị mở miệng, nhưng còn chưa lên tiếng thì đã bị Tống Kiến Quân cự tuyệt.

"Đừng đừng, đừng gọi tôi là bác trai, tôi không có loại cháu rể như cậu."

Nói xong, ông ta nhìn về phía đám người trong sảnh, chỉ vào Tô Trường Phong mà cười cười châm chọc: "Các vị, các người đều nhận ra thằng nhãi này đúng không?"

Trong sảnh có vài người đều cười thâm sâu.

Tống Kiến Quân nói: "Sáu năm trước nó đắc tội Triệu Gia, bị Triệu Gia dọa đến mức chạy trốn trong đêm. Chạy một cái là sáu năm, mọi người cho là nó chết ở bên ngoài rồi, ai biết giờ người ta lại trở về."

Tống Khải cười lạnh một tiếng: "Bác, đừng nói người ta như vậy, nói không chừng người ta làm ăn ở bên ngoài cũng không tệ, là áo gấm về quê thì sao."

Tống Kiến Quân nhíu mày: "Chú hai, con rể chú thăng quan tiến chức ở nơi nào?"

Tống Thế Minh có chút xấu hổ.

Tô Trường Phong đứng dậy, ngẩng đầu nhìn Tống Kiến Quân: "Tôi làm tài xế trong công ty Thanh Ca, có vấn đề gì sao?"

Nghe Tô Trường Phong nói thế, Tống Kiến Quân và mọi người cười ra tiếng.

"Rác rưởi vẫn là rác rưởi, sáu năm đã qua, không thay đổi chút nào cả, ha ha." Tống Kiến Quân châm chọc nói.

Đôi mắt Tống Thế Ân chớp động, ra vẻ rộng lượng mà nói: "Anh họ, chúng ta phải nhìn nhận vấn đề bằng ánh mắt tiến bộ, hiện tại người ta là rác, không có nghĩa là về sau cũng là rác. Nói không chừng ngày nào đó sẽ trở thành anh hùng giống như Thương Long chiến thần thì sao."

"Ha ha..." Đám người lại cười to một trận.

Tống Thanh Ca nghe không vô, sắc mặt hết sức khó coi.

Lâm Mộng Kỳ đứng bên cạnh càng nghe không được, cô nhìn thoáng qua Tống Kiến Quân, lạnh lùng nói: "Các người có bị bệnh không? Nói ai là rác rưởi?"

Cô vốn là công chúa nhỏ của Tưởng gia Kim Thành, không biết sợ ai, lúc tức giận càng không sợ trời không sợ đất.

"Làm càn!" Tống Kiến Quân trừng cô một cái: "Cô là ai? Ở đây cô có tư cách lên tiếng à?"

Lâm Mộng Kỳ hừ một tiếng, "Tôi là ai mặc kệ, tôi cho ông biết, các người đừng xem thường anh rể tôi. Anh rể từng đi qua Bắc Cảnh, là anh hùng Bắc Cảnh! Các người căn bản không biết sự lợi hại của anh ấy!"

20230506050347-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 155: Các người cảm thấy tôi không biết hàng giả à?"


Lúc này Tống Thanh Mạn và Vưu Hạo Trạch đi đến trước mặt gia đình Tống Thanh Ca.

"Chú hai, thím hai, cám ơn chú thím tới tham gia tiệc đính hôn của cháu." Tống Thanh Mạn làm bộ làm tịch mà nói.

Tống Thế Minh nhìn Tưởng Lệ một cái, "Lão bà, lấy quà đã chuẩn bị ra cho Thanh Mạn đi."

Vừa rồi trên đường đến, Tống Thanh Ca đã đưa quà cho Tưởng Lệ. Dù sao cũng đi theo gia đình, Tưởng Lệ tặng cho Tống Thanh Mạn thì thích hợp hơn.

Tưởng Lệ lấy sợi dây chuyền Tống Thanh Ca đã chuẩn bị kỹ rồi đưa cho Tống Thanh Mạn.

"Thanh Mạn, đây là tâm ý của gia đình thím, nhận lấy đi."

Tống Thanh Mạn nhếch tay lên, nhận lấy món quà từ trong tay cô.

"Thím hai tặng quà cho cháu nên cháu chờ không nổi, muốn lập tức nhìn thấy."

Nói xong, cô ta mở hộp quà ra, để lộ sợi dây thủy tinh kia. Nhưng một giây sau, cô ta lại ném sợi dây chuyền hơn năm vạn mua vào thùng rác.

"Thím hai, gia đình các người có ý gì?

"Thanh Mạn, cháu làm cái gì vậy?" Tưởng Lệ ngơ ra.

Tống Thanh Mạn lạnh lùng nói: "Thím hai, cháu biết điều kiện của nhà các người chẳng ra sao. Nhưng các người cũng không thể dùng một sợi dây chuyền giả làm quà. Các người cảm thấy tôi không biết hàng giả à?"

"... Hàng giả?" Tưởng Lệ xin giúp đỡ mà nhìn về phía Tống Thanh Ca.

Tống Thanh Ca có chút nóng nảy: "Tống Thanh Mạn, cô đừng quá đáng! Sợi dây chuyền này không thể là giả, tôi tốn năm vạn mua đó! Hiện tại tôi có thể dẫn cô đến cửa hàng kiểm tra!"

Vưu Hạo Trạch đứng bên cạnh cười lạnh một tiếng: "Chỉ vì năm vạn còn phải đến cửa hàng kiểm tra, phiền như vậy thì thôi bỏ đi. Nếu như cô cảm thấy tiếc thì tự nhặt lên, mang về là được."

"Anh...!" Tống Thanh Ca tức đến thân thể phát run.

Tống Thanh Mạn ngạo nghễ nhìn Tống Thanh Ca: "Tống Thanh Ca, đừng nói quà của cô là giả, dù là thật chúng tôi c*̃ng chướng mắt. Viên Thiên Châu mà Hạo Trạch tặng cho bà nội có giá lên tới hai mươi vạn, ai để ý đến món quà mộc mạc nhà cô tặng kia chứ?"

Lão phu nhân không tự chủ được mà ưỡn miệng, viên Thiên Châu kia đang treo trước ngực bà ta, càng làm người ta chú ý.

Nhưng Tô Trường Phong đứng bên cạnh lại cười.

"Tô Trường Phong, anh cười cái gì?" Tống Thanh Mạn bất mãn mà nói.

Tô Trường Phong nhìn cô ta và Vưu Hạo Trạch: "Tống Thanh Mạn, Thiên Châu mà các người đưa cho bà nội còn không đến mười đồng, vậy mà cô còn mạnh miệng nói trị giá hai mươi vạn?"

Xoát!

Ánh mắt Vưu Hạo Trạch lóe lên, đáy mắt như xẹt qua một tia kinh hoảng khi bị người chọc thủng, nhưng không ai chú ý tới vẻ mặt của anh ta.

"Tô Trường Phong, anh nói Thiên Châu tôi tặng bà nội không đáng mười đồng? Anh có chứng cớ gì không? Nếu không có thì anh đang vu khống tôi! Tôi sẽ bảo bà nội đuổi hết nhà các người khỏi nơi này!"

Tống Thanh Mạn lập tức tỏ thái độ: "Đúng, đuổi cả nhà họ đi ra!"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 156: Vưu Hạo Trạch lập tức sợ hãi!


Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều khẩn trương mà nhìn Tô Trường Phong.

Tống Thế Minh nói: "Trường Phong, chớ nói lung tung, nếu như bị đuổi ra thì nhà chúng ta mất hết mặt mũi đấy..."

Tô Trường Phong cười cười: "Cha, không có chứng cứ thì sao con lại nói lung tung. Thật ra muốn nghiệm chứng Cửu Nhãn Thiên Châu trên cổ bà nội là thật hay giả cũng rất dễ. Nhưng không biết bà nội có chịu phối hợp không thôi."

Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng: "Tô Trường Phong, cậu muốn làm trò xiếc gì?"

Tô Trường Phong nói: "Bà nội, tôi muốn mượn dùng cái gọi là Cửu Nhãn Thiên Châu trên cổ bà một chút, không biết bà chịu không?"

"Mượn dùng? Cậu muốn làm gì? Đây chính là Thiên Châu giá hai mươi vạn, làm hư cậu đền nổi sao!" Lão phu nhân lạnh lùng nói.

Tô Trường Phong nói: "Nếu là thật, bà nói như vậy tôi không có ý kiến. Nhưng nếu là giả thì thứ này đeo trên cổ bà không có chỗ tốt gì, ngược lại còn nguy hại đến khỏe mạnh. Bà cứ nói đi?"

Đôi mắt lão phu nhân chớp động.

Tô Trường Phong nói như vậy làm bà ta có chút dao động.

Bà ta cũng không biết thứ này là thật hay giả, thôi thì cứ cho Tô Trường Phong kiểm tra một chút, nếu là giả thì bà cũng không đến nỗi bị lừa bịp.

"Vậy cho cậu xem một chút. Cẩn thận đi, đừng làm hư." Lão phu nhân tháo Thiên Châu trên cổ xuống rồi đưa cho Tô Trường Phong.

Tô Trường Phong nhận lấy Thiên Châu.

"Tô Trường Phong, rốt cuộc anh muốn làm gì?" Vưu Hạo Trạch lạnh mặt, nhíu mày hỏi, trong giọng nói như ẩn hiện một tia bất an.

Khóe miệng Tô Trường Phong khẽ nhếch lên: "Tôi muốn vạch trần lời nói dối của anh. Xem cho kỹ."

Nói xong, hắn móc ra một cái bật lửa rất bình thường từ trong túi, sau đó châm lửa đốt Cửu Nhãn Thiên Châu trong tay...

Vưu Hạo Trạch lập tức sợ hãi!

Nhưng muốn ngăn cản Tô Trường Phong đã tới không kịp.

Chỉ thấy sau một lát, cái gọi là Cửu Nhãn Thiên Châu lại toả ra một mùi cháy khét khó ngửi như nhựa bị đốt, cũng bay lên một làn khói đen...

Sau đó, "Thiên Châu" bị đốt thành một đống tro tàn.

Lúc này, tất cả mọi người đã hiểu ra, đâu ra Thiên Châu giá trị hai mươi vạn gì, rõ ràng là đổ giả bằng nhựa, còn là loại một đồng mấy viên trên sạp hàng.

Tô Trường Phong nhìn về phía Vưu Hạo Trạch, cười cười: "Hình như Thiên Châu của anh không bền nhiệt lắm."

Sắc mặt Vưu Hạo Trạch tái xanh, trên mặt nóng rát, giống như bị người ta tát mạnh một bạt tai.

Mất mặt, thật mất mặt.

Nếu biết mình bị vạch trần thì cần gì vẽ vời thêm chuyện tặng quà cho lão phu nhân!

Nhưng nếu không phải Tô Trường Phong này thì lão phu nhân căn bản không phát hiện được, đều là bị Tô Trường Phong làm xấu chuyện!

Lúc này, bọn người Tống Thanh Ca đều nhìn về lão phu nhân.

"Bà nội, em rể là không coi bà ra gì à? Lần đầu gặp mặt đã tặng bà Thiên Châu giả, nếu chuyện này truyền ra thì chắc bị người ta cười đến rụng răng rồi?" Tống Thanh Ca phản kích.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 157: Cũng không phải em không thấy."


Sắc mặt lão phu nhân cũng không đẹp hơn Vưu Hạo Trạch bao nhiêu.

Trầm mặc một lát, bà chợt nói: "Tô Trường Phong, cậu đừng cho là tôi không biết, vừa rồi là cậu động tay chân với Thiên Châu. Thiên Châu mà Hạo Trạch tặng cho tôi không có vấn đề gì, là cậu lấy đi Thiên Châu rồi đổi thành đồ giả! Cậu thật to gan!"

"..." Tô Trường Phong im lặng.

"..." Bọn người Tống Thanh Ca cũng câm nín.

Lão phu nhân này rõ ràng đang trợn mắt nói dối.

Nhưng rất nhanh Tô Trường Phong đã hiểu ra, không phải lão phu nhân không tin Thiên Châu là giả, mà không muốn làm Vưu Hạo Trạch và Tống Gia mất mặt.

Bà ta tat nước bẩn lên người mình thì có thể tránh đi một cách hoàn mỹ.

Thật sự là tuyệt diệu.

"Tô Trường Phong, nhìn không ra tay của anh cũng rất nhanh." Tống Thanh Mạn phản ứng lại, vội chỉ trích theo: "Bà nội, cháu gọi bảo vệ đến, đuổi nhà bọn họ ra ngoài!"

Nhưng lúc này, lão phu nhân lại nói: "Tô Trường Phong, tôi sẽ tính sổ chuyện cậu lén đổi Thiên Châu sau buổi lễ đính hôn hôm nay!"

Sau đó, bà ta nhìn về phía các khách khứa ở đây: "Làm mọi người chế giễu, chờ lễ đính hôn kết thúc tôi sẽ đích thân giáo dục thứ chẳng ra gì Tô Trường Phong này. Chẳng qua bây giờ mọi người đến đông đủ, tranh thủ ngồi xuống đi."

"Lễ đính hôn của Thanh Mạn lập tức bắt đầu."

Lão phu nhân đã lên tiếng thì tất nhiên đám người không dám không nghe. Thế là đám người trong sảnh lại ngồi vào vị trí của mình.

Sau đó lễ đính hôn chính thức bắt đầu.

Sau khi buổi lễ bắt đầu, bầu không khí dần dần nóng lên.

Mồm mép của Vưu Hạo Trạch vẫn rất lợi hại, lên đài thâm tình tỏ lòng "Từ thâm tâm" một hồi đã khiến khách khứa dưới đài phát ra một loạt tiếng hoan hô.

Một giờ trôi qua rất nhanh.

Bởi vì Tống Thanh Ca đi đến phòng vệ sinh, Tô Trường Phong ngồi ở phía dưới, có chút buồn bực ngán ngẩm.

Hắn chẳng có cảm giác gì với lời tỏ tình của Vưu Hạo Trạch, ngược lại cả người nổi hết da gà lên.

"Anh rể, là nói của người kia giả dối quá, những người này c*̃ng tin à?" Mặc dù tuổi tác của Lâm Mộng Kỳ không lớn, nhưng cũng là cao thủ tình trường, liếc một cái đã nhìn ra Vưu Hạo Trạch này giả dối, ở phương diện này thì Tống Thanh Ca cũng không bằng cô được.

Tô Trường Phong cười lạnh một tiếng: "Người của Tống gia đều thích đồ giả, cũng không phải em không thấy."

Hắn dùng một câu nói ra hai ý nghĩa.

Lâm Mộng Kỳ hừ một tiếng: "Đám người Tống Gia này thật là vô sỉ, đã vô sỉ đến tình trạng chẳng cần chút mặt mũi nào. Anh rể, em không muốn tiếp tục chờ ở đây, em muốn ói quáhả. Chúng ta gọi dì hai, dượng và chị em cùng đi thôi."

Nói xong, cô dắt cánh tay Tô Trường Phong rời khỏi chỗ ngồi.

Nhưng lúc này, Tống Khải lại ngăn lại trước mặt Tô Trường Phong.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 158: "Nói chuyện xà lơ, nói cho rõ ràng chút."


"Tô Trường Phong, anh có ý gì? Lễ đính hôn của em gái tôi còn chưa kết thúc, anh muốn đi?"

Lâm Mộng Kỳ đứng bên cạnh lườm anh ta một cái: "Là tôi bảo anh rể đi cùng, thế nào?"

Tống Khải cười rất thâm sâu.

"Thế nào, em vợ mà lôi kéo anh rể, đây là chuẩn bị bỏ trốn sao?"

Mặt Lâm Mộng Kỳ đỏ lên: "Anh nói bậy bạ gì đó! Muốn chết à."

Tống Khải không tranh cãi với Lâm Mộng Kỳ, mà nhìn về phía Tô Trường Phong, cười nghiền ngẫm một tiếng: "Tô Trường Phong, người nhà các người đều khoan hãy đi. Đợi chút nữa còn có kịch phải lên diễn. Nếu các người đi thì vở kịch này không còn nhân vật chính."

"Nói chuyện xà lơ, nói cho rõ ràng chút." Lâm Mộng Kỳ rất khó chịu trước cách ăn nói của Tống Khải.

Tống Khải lại cười ha ha hai tiếng rồi rời đi.

"Anh rể, chúng ta đừng nghe hắn, hắn chỉ cố ý km mình buồn nôn. Chúng ta đi." Lâm Mộng Kỳ nói với Tô Trường Phong.

Tô Trường Phong trầm tư một lát, "Khoan hãy đi, anh có dự cảm lát nữa thật sự sẽ có chuyện xảy ra, chờ một chút."

Hắn nhìn ra có gì đó không giống bình thường từ ánh mắt vừa rồi của Tống Khải.

Tống Khải đã nói như vậy chứng tỏ lát nữa thật sự có chuyện, mà chuyện này chắc chắn có liên quan đến gia đình Tống Thanh Ca, hơn nữa tuyệt đối không phải chuyện gì tốt.

Nếu Tô Trường Phong không muốn đi thì Lâm Mộng Kỳ từ bỏ ý định, chỉ có thể ngồi xuống tiếp tục chịu.

Rất nhanh, Tống Thanh Ca c*̃ng trở về, nhưng Tô Trường Phong không nói lại lời vừa rồi của Tống Khải cho cô nghe. Nếu là chuyện xấu thì để cô biết trễ một chút cũng tốt...

Rất nhanh, tiệc đính hôn đã chuẩn bị kết thúc. Lúc này Tống Thế Ân lên đài.

"Các vị, hôm nay trừ chuyện Thanh Mạn và Hạo Trạch đính hôn ra thì còn một đại sự khác cần tuyên bố."

"Còn có đại sự? Chuyện gì?" Mọi người dưới đài đều hết sức tò mò.

Tống Thế Ân nói: "Sau đây mời lão phu nhân tuyên bố."

Lúc này, Tống Thanh Mạn và Tống Khải đỡ lấy lão phu nhân đi lên đài.

Dưới đài hoàn toàn yên tĩnh, cũng không biết rốt cuộc lão phu nhân muốn tuyên bố chuyện gì, gia đình Tống Thế Minh cũng như thế.

Lão phu nhân nhìn xuống dưới đài, ánh mắt rơi vào trên người Tống Thanh Ca.

"Sau đây tôi tuyên bố, từ hôm nay trở đi, công ty mậu dịch Trường Ca thuộc sở hữu của Tống Gia chúng tôi! Tiểu Khải sẽ thay thế Tống Thanh Ca làm tổng giám đốc của công ty mậu dịch Trường Ca."

Tống Khải đứng ở bên cạnh, đắc ý nhìn về phía Tống Thanh Ca, đáy mắt đầy sự kiêu ngạo của người chiến thắng.

"Cái gì?!" Lời này vừa nói ra, bọn người Tống Thanh Ca sửng sốt.

Tống Thế Minh lập tức đứng lên.

"Mẹ, mẹ nói vậy là có ý gì? công ty Trường Ca và Tống Gia vốn không có quan hệ gì mà? Nếu đã không phải công ty của Tống Gia thì mẹ không có quyền lợi tiến hành bổ nhiệm tổng giám đốc công ty."

Tống Khải trên đài cười.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 159: "Rất đắc ý phải không?"


"Chú hai, ai nói công ty Trường Ca và Tống Gia không có liên quan? Hiện tại công ty Trường Ca chính là sản nghiệp của chúng tôi! Hồi sáng các người đã ký tên trên hợp đồng chuyển nhượng công ty, sao, hiện tại không thừa nhận à?"

Nói xong, anh ta lấy hợp đồng ra.

Đây là phần hợp đồng Tống Gia đã sớm mô phỏng sẵn, chỉ cần đổi trang cuối cùng thành trang có chữ ký của Tống Thanh Ca là được.

Tống Thế Minh không thể tin được mọi chuyện trước mắt, bước nhanh đi tới, đoạt lấy hợp đồng.

Khi ông ta nhìn thấy chữ ký của Tống Thanh Ca trên hợp đồng, cả người đều ngơ ra...

"Cái này... Chuyện này rốt cuộc là thế nào... Không có khả năng... Không có khả năng! Thanh Ca sẽ không ký tên..."

Tống Thanh Ca cũng sốt ruột, cô cầm hợp đồng qua nhìn hai lần, như bị sét đánh.

Chẳng qua vài giây sau cô đã hiểu ra mọi chuyện.

"Tống Khải, các người quá hèn hạ! Buổi sáng anh cố ý cầm một phần hợp đồng không quan trọng đến để chúng tôi ký tên, thật ra mục đích chính là muốn trộm lấy chữ ký của tôi! Là như vậy đúng không?"

Tống Thanh Mạn đứng bên cạnh cười lạnh không thôi: "Tống Thanh Ca, nói chuyện phải có chứng cớ. Dựa vào cái gì cô nói như vậy, rõ ràng là cô cam tâm tình nguyện chuyển nhường công ty cho bọn tôi. Hơn nữa chúng tôi c*̃ng thanh toán phí chuyển nhượng rồi."

Phí chuyển nhượng cô ta nói tới thật ra chỉ là hai vạn mua đứt tuổi nghề của vợ chồng Tống Thế Minh...

"Vô sỉ... Vô sỉ! Các người vô sỉ!"

Tống Thanh Ca sụp đổ, Trường Ca là tâm huyết của cô, là mạng của cô! Thế mà lại bị người ta vô sỉ cướp đi, sao cô có thể chịu được.

Lúc này Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều ngẩn ra ở đây, hoang mang lo sợ.

"Ba ba mau giúp đỡ ma ma... Ma ma khóc." Tô Tô dưới đài nhìn thấy Tống Thanh Ca khóc c*̃ng khóc nấc theo.

"Anh rể, sao lại như vậy..." Lâm Mộng Kỳ cũng không biết làm sao làm sao bây giờ.

Tô Trường Phong nói: "Đừng vội, anh đến xử lý."

Hắn đi lên đài, lặng lẽ nhìn về phía Tống Khải: "Rất đắc ý phải không?"

Tống Khải cười lạnh: "Tô Trường Phong, hiện tại tôi dùng thân phận tổng giám đốc công ty Trường Ca tuyên bố, tài xế là anh cũng bị công ty đuổi việc."

"Ha ha." Dưới đài cười rộ lên.

Tô Trường Phong gật gật đầu: "Tôi đảm bảo hôm nay các người đánh cắp cái gì thì ngày sau sẽ phun ra gấp bội."

Nói xong, hắn lôi kéo cánh tay Tống Thanh Ca: "Thanh Ca, chúng ta đi thôi."

Sau đó Tô Trường Phong dẫn bọn người Tống Thanh Ca chuẩn bị rời đi.

Mặc dù Tô Trường Phong cũng cảm thấy cách làm của Tống Gia rất vô sỉ, nhưng bây giờ ở phương diện pháp luật, công ty Trường Ca thật sự đã là sản nghiệp của Tống Gia. Bởi vì phần hợp đồng kia đã có hiệu lực, dù xé bỏ thì bọn họ cũng đã lưu trữ lại rồi.

Cho nên tiếp tục chờ đợi ở đây không có ý nghĩa gì.

Nhưng bọn họ vừa đi đến cổng thì lại bị mười bảo vệ ngăn lại.

"Dừng lại!"

Tô Trường Phong ngẩng đầu, sau đó nhìn thấy hai người đàn ông mặc âu phục đứng đằng trước đám bảo vệ, đang cao ngạo mà nhìn hắn.

20230507022211-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Bottom