Kiếm Hiệp Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 120: Tống thị giành khách của con sao?"


"Đường đường là hàng hiệu cao cấp, bị thím mặc ra khí chất dân công, cũng hiếm thấy thật. Ha ha, ha ha." Tống Thanh Mạn cười đến sắp c hảy nước mắt.

Những nhân viên công ty Tống Gia bên cạnh c*̃ng cười theo.

"Đại tiểu thư nói không sai, MUMU lại bị bà ta mặc thành cảm giác như dân công, ha ha."

"Khí chất của bà ta sao xứng với loại hàng hiệu này được. Thật sự là cười chết người ta, ha ha."

"Má ơi, về sau tôi không mua hiệu quần áo này đâu. Bà ta mặc như thế kéo thấp đẳng cấp MUMU xuống rồi."

Tưởng Lệ bị đám người đả kích trêu chọc, không thể nổi giận, trong lòng lại vô cùng uất ức.

"Đủ rồi!" Tống Thanh Ca nhìn không được, sắc mặt lạnh như băng.

Những người trong công ty Tống Gia bị cô quát một tiếng thì không khỏi ngậm miệng, không dám nói nữa.

Mặc dù Tống Thanh Ca là phụ nữ, nhưng trải qua rèn luyện trong khoảng thời gian này, khí thế đã dần dần lộ ra.

"Bác cả, chẳng lẽ bác gọi chúng tôi đến là vì coi nhà tôi như việc vui?" Tống Thanh Ca nhìn qua Tống Thế Ân, lạnh lùng nói.

"Làm càn!" Lão phu nhân nhìn cô một cái: "Tống Thanh Ca, sao lại nói chuyện với bác cả của cô như vậy?"

Tống Thanh Ca ổn định cảm xúc, "Bà nội, cháu biết bà không thích nhà cháu, nhưng cha mẹ chú cũng là con và con dâu của bà. Bọn họ bị giễu cợt, chẳng lẽ bà nở mặt nở mày lắm sao?"

"Cô...!" Lão phu nhân bị Tống Thanh Ca nói cho không biết trả lời thế nào, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng.

Đôi mắt Tống Thế Ân lấp lóe, "Được rồi, không được ầm ĩ."

Ông ta chỉ chỉ mấy chỗ ngồi xếp sau ở hiện trường: "Các người đến ghế sau ngồi đi. Nghi thức ký kết sẽ lập tức bắt đầu."

Hiện trường có mười mấy chỗ ngồi, nhưng bọn Tống Thanh Ca chỉ có thể ngồi ở phía sau.

Sau khi ngồi xuống, Tống Thế Minh cau mày nói: "Thanh Ca, con biết hôm nay bà con gọi chúng ta đến là muốn làm gì không?"

Tống Thanh Ca đã đoán được vài thứ, trong lòng có chút tức giận.

"Bà nội thật quá đáng, cướp khách của Trường Ca rồi còn muốn gọi chúng ta đến xem bọn họ ký kết!"

"Cái gì? Tống thị giành khách của con sao?" Tưởng Lệ nghe xong thì tức giận đến đứng bật lên: "Mẹ tìm Tống Thế Ân tính sổ!"

Vừa rồi nà bị bọn người Tống Thanh Mạn sỉ nhục, đã tức sôi ruột, bây giờ nghe Tống Thanh Ca bị Tống Gia cướp khách thì càng nổi giận.

Nhưng Tưởng Lệ vừa muốn bão nổi thì bị Tô Trường Phong giữ chặt.

"Mẹ, chờ một chút."

20230430125226-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 121: Tình huống như thế nào?


Tưởng Lệ bất đắc dĩ, chỉ có thể thở phì phì ngồi xuống.

Rất nhanh, thời gian đã đến hơn mười một giờ trưa, nhưng nghi thức ký kết mà Tống Thế Ân nói còn chưa bắt đầu.

Vì công ty có việc nên Tống Thanh Ca chờ có chút nóng nảy.

Cô đứng lên, nói với Tống Thế Ân: "Bác cả, thời gian không còn sớm, công ty của tôi còn có việc, đi trước."

Nhưng sao gia đình Tống Thế Ân lại bỏ qua cho Tống Thanh Ca.

"Tống Thanh Ca, gấp làm gì. Biết bây giờ cô mở công ty, nhưng cô bận rộn đến như vậy à?" Tống Khải lạnh lùng nói.

Tống Thanh Mạn châm chọc cười hai tiếng: "Tống Thanh Ca, ai cũng là người quen cả, không cần diễn kịch. Cô bận bịu thế à, không phải dự án mấy ngày trước cũng bay rồi sao? Ha ha."

Lão phu nhân nhìn thoáng qua Tống Thanh Ca: "Tống Thanh Ca, bảo cô qua đây c*̃ng vì tốt cho cô. Cho cô cơ hội học hỏi bác cả nói chuyện làm ăn thế nào, chẳng lẽ không tốt cho cô sao?"

Tống Thanh Ca bị tức không nói ra lời, chỉ có thể ngồi xuống lần nữa.

Cô biết rõ phu nhân gọi mình đến là vì sỉ nhục, nhưng lại không cách nào rời đi. Cảm giác này vô cùng uất ức.

Tô Trường Phong ngồi bên cạnh lại nhếch miệng lộ ra nụ cười lạnh.

"Để bọn họ đắc ý thêm vài phút đi. Xem chút nữa rốt cuộc là ai khóc!"

Bên ngoài Phượng Tường Viên, bọn người Tạ Đại Hải và Bành Vạn Lý đang đầu đầy mồ hôi chạy tới.

Lúc đầu, sáng sớm bọn họ đã đến cổng công ty Trường Ca chờ đợi. Nhưng đợi tới đợi lui cũng không nhìn thấy Tống Thanh Ca đến công ty. Sau khi nghe ngóng, họ mới biết được hôm nay Tống Thanh Ca không đến.

Bọn người Tạ Đại Hải sốt ruột, nhưng lại không dám gọi điện thoại cho Tống Thanh Ca, chỉ có thể nhiều mặt nghe ngóng, mới biết được hôm nay cô đến Phượng Tường Viên.

Cho nên, bọn họ lại không dám chậm trễ, vô cùng lo lắng chạy tới Phượng Tường Viên, hiện tại đã đến cổng.

Tút tút tút.

Vừa tới cổng, điện thoại của Tạ Đại Hải đã bắt đầu reo lên dồn dập, là Tống Thế Ân gọi tới.

Tạ Đại Hải không vui mà bắt máy: "Làm gì, đang vội đây này!"

Nếu không phải vì Tống Thế Ân thì bọn họ cũng không bị Bắc Thiên Vương bức thành như vậy. Đều là tại Tống Thế Ân, bọn họ không chỉ đắc tội Tống Thanh Ca, còn bị Bắc Thiên Vương nhớ thương.

Tống Thế Ân đầu bên kia điện thoại sững sờ.

Tình huống như thế nào?

Thái độ của Tạ Đại Hải là sao thế? Đêm qua không phải còn mở miệng kêu một tiếng Tống tổng sao? Thoải mái xong là không quen biết à?

Chẳng qua mặc dù Tống Thế Ân nổi nóng trong lòng, nhưng lại không dám nổi giận với Tạ Đại Hải, chỉ có thể chịu đựng.

"Tạ tổng, nghi thức ký kết đã chuẩn bị sẵn sàng. Ngài xem, các ngài khi nào đến, tôi và toàn thể nhân viên Tống gia cùng đi ra cổng nghênh đón các vị."
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 122: "Tôi không đi đâu cả!"


Tạ Đại Hải nghe xong thì đôi mắt lập tức sáng lên: "Tống Thanh Ca c*̃ng ở đó sao?"

Tống Thế Ân không nghĩ nhiều, còn tưởng rằng ông ta nhớ thương thân thể Tống Thanh Ca, lập tức nói: "Đúng vậy, nhà bọn họ c*̃ng có mặt."

"Được, lập tức đến!" Tạ Đại Hải vui vẻ đến bay lên, lập tức cúp điện thoại.

"Các vị lão tổng, Tống Thanh Ca ở chỗ Tống Thế Ân, chúng ta mau tới đó đi!"

"Thật tốt!"

"Nhanh đi nhanh đi, thời gian sắp không kịp rồi!"

Phải biết rằng, tối hôm qua Lão Thất giới hạn thời gian cho bọn họ là không qua giữa trưa, nếu không sẽ chặt năm người bọn họ ra cho chó ăn.

Năm người vội vàng chạy nhanh như chớp vào Phượng Tường Viên.

Trong sảnh số 2, Tống Thế Ân chỉnh sửa lại quần áo, phấn chấn tinh thần mà nói: "Các vị, năm vị lão tổng Tạ Đại Hải lập tức tới ngay, tất cả mọi người lên tinh thần đi. Dùng diện mạo tốt nhất nghênh đón năm vị lão tổng."

"Tống Thanh Ca, Tô Trường Phong, sao hai người vẫn ngồi ở đó, mau tới chuẩn bị nghênh đón cho tốt với tôi."

Tống Thanh Ca lườm ông ta một cái, không để ý đến.

Sự vô sỉ của Tống Thế Ân vượt qua tưởng tượng của cô. Năm người Tạ Đại Hải làm trái với hứa hẹn trước đó, vậy mà còn muốn cô đi nghênh đón bọn họ?

"Tôi không đi đâu cả!" Cô hừ lạnh một tiếng.

Nhìn thấy Tống Thanh Ca không nhúc nhích, Tống Thanh Mạn đi tới.

"Tống Thanh Ca, lỗ tai cô điếc à? Cha tôi bảo cô đi qua đó." Tống Thanh Mạn mặt lạnh thúc giục.

Tô Trường Phong nhìn lướt qua cô: "Cả nha các người đều có bị bệnh à?"

"Tô Trường Phong, anh mắng ai đó!" Tống Thanh Mạn chỉ vào Tô Trường Phong mà quát.

Tô Trường Phong cười cười, "Chẳng lẽ không đúng sao? Bọn Tạ Đại Hải là thứ gì, cũng xứng để chúng ta đi nghênh đón bọn họ?"

Tống Thanh Mạn giận quá thành cười: "Tô Trường Phong, đầu óc anh có vấn đề à? Anh nói Tạ tổng bọn họ là thứ gì? Tôi nói cho anh biết, dù họ là người nào thì cũng không phải công ty Trường Ca các ngươi có thể chọc vào. Người ta muốn hất đổ các người dễ như trở bàn tay!"

Tô Trường Phong cười lạnh: "Ồ? Thật sao? Tôi cho bọn họ lá gan, bọn họ dám ra tay không?"

"Theo tôi thì bọn họ không chỉ không dám ra tay, nói không chừng đợi chút nữa còn quỳ xuống trước mặt tôi và Thanh Ca, cầu xin ký kết với Trường Ca nữa."

Lời này vừa nói ra thì hiện trường xôn xao một mảnh.

"Ngậm miệng!" Lão phu nhân giận dữ, dùng sức gõ gõ cây gậy: "Đồ hỗn hào, nếu không phải Tạ tổng bọn họ sắp tới ngay thì tôi đã lập tức đuổi các người ra!"

Tô Trường Phong bất đắc dĩ, thầm nghĩ con mẹ nó ai muốn đến nơi này, còn không phải là các người buộc chúng tôi tới.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 123: Thật sự là đầu óc có bệnh!"


Đúng lúc này, năm bóng người vội vàng xuất hiện ở cửa phòng.

Chỉ thấy năm người Tạ Đại Hải đều đầu đầy mồ hôi, ánh mắt nóng vội.

"Tạ tổng bọn họ đến rồi!" Có người reo lên.

Gia đình Tống Thế Ân không dám thất lễ, lập tức đi ra nghênh đón, bao gồm cả lão phu nhân cũng chủ động đi tới.

"Tạ tổng, Vạn tổng, các vị lão tổng, hoan nghênh hoan nghênh." Lão phu nhân cười thật tươi, chủ động chào hỏi năm người.

Nhưng năm người Tạ Đại Hải lại trực tiếp xem lão phu nhân như không khí, trực tiếp đi ngang qua bên cạnh bà ta.

Tống Thế Ân lập tức nhíu mày, bước nhanh ngăn bọn họ lại.

"Tạ tổng, nếu các vị đã đến, vậy chúng ta không cần chậm trễ thời gian nữa, bắt đầu nghi thức ký kết ngay đi."

Năm người Tạ Đại Hải nhìn sang ông ta, nhưng ánh mắt nghiền ngẫm của bọn họ lại làm Tống Thế Ân không hiểu gì.

"Tống tổng, cám ơn anh chuẩn bị nghi thức ký kết cho chúng tôi." Tạ Đại Hải nói.

Tống Thế Ân nhẹ nhàng thở ra trong lòng.

Đủ loại phản ứng vừa rồi của Tạ Đại Hải làm ông ta cứ nghĩ mấy người này định lật lọng.

"Tạ tổng và các lão tổng đều quá khách khí. Đây không phải chuyện tôi phải làm sao?"

Tạ Đại Hải gật gật đầu, "Vậy thì cám ơn Tống tổng."

Sau đó ông ta xoay người, nhìn về phía Tống Thanh Ca, ánh mắt trở nên cung kính, sau đó bước nhanh tới. Những người khác c*̃ng theo sát phía sau!

Mọi người ở đây lập tức có chút buồn bực, Tạ Đại Hải bọn họ muốn làm gì vậy?

"Cha, Tạ tổng bọn họ đây là...?" Tống Thanh Mạn khó hiểu mà nói.

Tống Thế Ân cười lạnh một tiếng: "Còn có thể làm gì, đương nhiên đi sỉ nhục Tống Thanh Ca giúp cha. Mục đích cha bảo Tống Thanh Ca tới không phải là vì làm gia đình bọn họ bị nhục nhã à."

Tống Khải cười lạnh theo: "Thằng ngu Tô Trường Phong, vừa rồi còn nói Tạ tổng bọn họ sẽ quỳ xuống xin ký hợp đồng, thật sự là đầu óc có bệnh!"

Nhưng anh ta vừa dứt lời thì hình ảnh ở hiện trường làm tất cả mọi người như bị sét đánh...

Chỉ thấy năm người Tạ Đại Hải và Bành Vạn Lý đi đến trước mặt Tống Thanh Ca, bỗng bịch một tiếng, tất cả đều quỳ xuống!

Cái này...

Tất cả mọi người đều sững sờ.

"Tạ tổng, các ngươi... Các ngươi làm cái gì vậy!" Tống Thế Ân vội vàng đi tới.

"Cút đi!" Tạ Đại Hải chỉ vào Tống Thế Ân, chửi ầm lên: "Tên cặn bã, bại hoại Tống Thế Ân này! Đều là ông dụ hoặc chúng tôi, buộc chúng ta làm trái điều ước với Trường Ca. Là ông đâm đao phía sau Trường Ca! Chúng ta đều bị ông mê hoặc!"

"Đúng, chính là tên chết tiệt này làm chuyện tốt!" Bành Vạn Lý c*̃ng tức giận nói.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 124: "Chúng ta có thể ký kết tám năm!"


"Đánh hắn, đánh hắn!"

Có thể là do năm người Tạ Đại Hải đã kiềm chế đến cực hạn, tất cả đều nhảy dựng lên, giơ quả đấm lên đánh về hướng Tống Thế Ân.

Lốp bốp một trận, Tống Thế Ân bị đánh kêu thảm không thôi, nhưng hiện trường lại không ai dám đi lên ngăn cản.

"Nhìn về sau ông còn dám đào góc tường của Trường Ca hay không!"

Tạ Đại Hải lại đạp một chân trên người Tống Thế Ân, sau đó nhìn về phía Tống Thanh Ca, khom người, cười rạng rỡ: "Tống tổng, trước đó là chúng tôi sai, hiện tại xin ngài cho chúng tôi một cơ hội."

"Công ty thiết bị y tế Tân Phong chúng tôi nguyện ý ký hai năm với công ty Trường Ca, a không, hợp đồng hợp tác bốn năm!"

"Tống tổng, thực phẩm Hải Phàm nguyện ý ký kết hợp đồng năm năm với quý công ty!" Bành Vạn Lý nói theo.

"Chúng ta có thể ký kết tám năm!"

"Chúng ta mười năm!"

Năm người tranh nhau chen lấn tỏ thái độ, sợ Tống Thanh Ca từ chối.

Mà lúc này Tống Thanh Ca đã cảm thấy mơ hồ.

"..." Cô sững sờ nửa ngày không nói gì.

"Các vị lão tổng, tôi muốn biết nguyên nhân." Tống Thanh Ca nói.

Tạ Đại Hải và bốn người liếc nhau một cái, tròng mắt xoay lòng vòng.

"Là như vậy, Tống tổng, trải qua điều tra, chúng ta phát hiện mặc dù công ty Trường Ca chỉ mới thành lập, nhưng có tiềm lực to lớn. Năm công ty chúng tôi đều muốn hợp tác với Trường Ca!"

"Đúng đúng, chính là như vậy!"

"Không sai không sai..."

Tạ Đại Hải nhìn thấy Tống Thanh Ca còn đang do dự thì gấp đến ứa ra mồ hôi.

"Tống tổng, tuyệt đối đừng từ chối chúng tôi, chúng tôi thật sự xem trọng tiềm năng của Trường Ca..."

"Cầu xin ngài..."

Mặc dù Tống Thanh Ca cảm thấy lý do này có chút gượng ép, nhưng có vẻ không còn nguyên nhân nào khác có thể giải thích.

"Vậy... Vậy được rồi."

Nghe Tống Thanh Ca đồng ý, năm người Tạ Đại Hải đều thở phào nhẹ nhõm.

"Tống tổng, vậy chúng ta ký kết bây giờ đi. Tống Thế Ân đã chuẩn bị nghi thức ký kết luôn còn gì." Tạ Đại Hải nói với Tống Thanh Ca.

Lúc này Tống Thế Ân bò dậy từ dưới đất, tức đến sắp hộc máu.

Con mẹ nó ông đây vất vả vài ngày, sao lại thành phông nền cho các người!
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 125: "Cô muốn chết thật đúng không?"


Nhưng lúc này ông ta lại giận mà không dám nói gì.

Chỉ có công ty thiết bị y tế Tân Phong của Tạ Đại Hải cũng có thể chèn ép công ty mậu dịch Tống thị không thở nổi, chớ nói chi là bốn công ty khác cộng lại.

Nếu đều đắc tội năm công ty này thì công ty Tống gia nhất định sẽ hộc máu.

Tống Thanh Ca có chút im lặng, nhìn lướt qua Tống Thế Ân, sau đó nhìn về phía bọn người Tạ Đại Hải: "Như vậy... Như vậy không tốt lắm đâu."

Tạ Đại Hải hừ một tiếng, nhìn về phía Tống Thế Ân, "Không có gì không tốt, tôi nghĩ Tống tổng cũng bằng lòng. Đúng không, Tống tổng?"

Tống Thế Ân cắn răng, lại không dám từ chối.

"... Vâng..."

"Ngài nhìn xem, Tống tổng đồng ý tồi." Tạ Đại Hải cười.

"Bành tổng, Vạn tổng, Từ tổng, Kim tổng, đều đừng lo lắng, mau lấy hợp đồng ra đi."

"Đúng đúng, hợp đồng kia."

Sau đó năm người đồng loạt lấy hợp đồng tối hôm qua đã chuẩn bị kỹ ra, ký kết hiệp nghị hợp tác với công ty Trường Ca của Tống Thanh Ca trong vòng năm năm.

Ký xong hiệp nghị, bọn người Tạ Đại Hải như trút được gánh nặng, cầm hợp đồng mà vừa lòng thỏa ý rời đi.

Mà lúc này Tống Thanh Ca giống như đang nằm mơ.

"... Trường Phong, không phải em đang nằm mơ đó chứ?"

Tô Trường Phong cười ha ha hai tiếng: "Không có, không tin thì em thử xem có đau hay không?"

Nói xong, hắn nhéo một cái lên mặt Tống Thanh Ca.

"Đau!" Tống Thanh Ca vung nắm đấm nhỏ nhắn lên ngực hắn một cái: "Đáng ghét."

Hai người liếc mắt đưa tình trước mặt mọi người, làm bọn người lão phu nhân tức đến ứa ra khói.

"Tống Thanh Ca, hôm nay là cô cố ý an bài đúng không!" Tống Thanh Mạn chỉ vào Tống Thanh Ca, lạnh lùng nói: "Cô mau nói, làm sao cô cướp được đám người Tạ tổng đi? Có phải đi quyến rũ bọn họ hay không?"

Xoát!

Sắc mặt Tô Trường Phong phát lạnh.

"Cô muốn chết thật đúng không?"

Tống Thanh Mạn vốn còn muốn mắng vài câu, nhưng cô từng thua nặng trong tay Tô Trường Phong, không dám nói nữa.

"Tống Thanh Ca, cô chờ đi, chuyện này chưa xong đâu!" Tống Thế Ân chỉ vào Tống Thanh Ca, tức đến nghiến răng.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 126: "Không được phép ăn, sẽ ăn xấu bụng."


Lão phu nhân dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn Tống Thanh Ca một cái, hừ lạnh rồi dẫn đám người Tống gia quay đầu rời đi.

Chờ bọn họ bỏ đi, Tưởng Lệ và Tống Thế Minh mới dám nói chuyện.

"Thanh Ca, thật sự quá tốt. Mẹ like cho con!" Tưởng Lệ vui không ngậm miệng được.

Tống Thế Minh c*̃ng gật gật đầu: "Thanh Ca, nhìn ra được để giành lấy năm công ty này, con đã cố gắng rất nhiều. Cha cũng like cho con."

Tống Thanh Ca cười khổ.

Năm công ty này thật sự coi trọng tiềm lực của Trường Ca mới hồi tâm chuyển ý sao?

Có điều dù cô rất hoài nghi, nhưng tâm tình cũng không tệ.

Dù sao hôm nay mới ký hợp đồng với năm công ty, còn vả mặt một nhà Tống Thế Minh trước mặt mọi người.

"Thanh Ca, chuyện hôm nay thật sự đáng mừng. Anh đề nghị giữa trưa chúng ta đi ăn tiệc đi, thế nào?" Tô Trường Phong đứng bên cạnh cười ha hả nói.

"Tốt, cha c*̃ng đồng ý." Tống Thế Minh c*̃ng tỏ thái độ.

Nếu tất cả mọi người đều không có ý kiến, đương nhiên Tống Thanh Ca sẽ không phản đối.

"Được, vậy chúng ta đi quảng trường Đức Long ăn Haidilao đi."

"Được, lập tức lên đường đi." Tô Trường Phong ôm lấy Tô Tô, sau đó dẫn theo bọn Tống Thanh Ca vui vẻ rời đi.

Sau khi bọn họ rời đi, trên mái nhà văn phòng đối diện Phượng Tường Viên, một người đàn ông nước ngoài mặt đầy râu cũng nhanh chóng cất kính viễn vọng. Trên cánh tay gã có một vết săm con cua màu đen.

Người này chính là sát thủ cấp A của tổ chức Vô Ảnh nước ngoài —— Độc Hạt!

Bóng dáng gã lóe lên, nháy mắt biến mất như ma quỷ.

Quảng trường Đức Long.

Đây là cửa hàng đẳng cấp cao nhất ở trung tâm thành phố Hàng thành, bởi vì đang là giữa trưa nên biển người cuồn cuộn.

Tô Trường Phong ôm lấy Tô Tô, đi cùng mấy người Tống Thanh Ca bước vào cửa hàng. Bọn họ muốn ăn Haidilao, nằm ngay lầu năm của cửa hàng.

"Mẹ, con muốn ăn kem ly..." Tô Tô vểnh lên miệng nhỏ nhắn lên mà nói.

Tống Thanh Ca giả bộ tức giận: "Không được phép ăn, sẽ ăn xấu bụng."

Tô Tô tủi thân chớp chớp đôi mắt to, muốn khóc.

"Tô Tô muốn ăn kem ly, đã một năm Tô Tô chưa ăn kem ly... Hu hu hu..."

Không đợi Tống Thanh Ca lên tiếng, Tưởng Lệ đã mềm lòng.

"Được rồi, bà ngoại dẫn cháu đi mua kem."

"Mẹ, không được nuông chiều nó." Tống Thanh Ca nói nhỏ.

Tưởng Lệ liếc cô một cái: "Khi còn bé con c*̃ng không ăn ít. Chúng ta không để ý tới mẹ cháu, đi, Tô Tô."

"Khách khách khách, bà ngoại tốt nhất, mua~" Tô Tô tươi cười như hoa, Tống Thanh Ca tức đến mắt trợn trắng.

20230430235001-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 127: Không tốt cho dạ dày."


Ở lối nhỏ trên lầu bốn, vị trí cửa vào một quán bán kem ly nhập khẩu, Tưởng Lệ ôm lấy Tô Tô, đang đứng trước tủ chọn kem.

"Bà ngoại, cháu muốn ăn vị dâu tây." Tô Tô chỉ vào hàng mẫu trong ngăn tủ, li3m li3m môi nhỏ.

Tưởng Lệ nói với nhân viên: "Cho cháu tôi một cây kem dâu."

"Được rồi." Phục vụ viên gật gật đầu.

Tô Trường Phong đi tới, cười cười: "Mẹ, đừng cho Tô Tô ăn quá đồ lạnh, không tốt cho dạ dày."

Tưởng Lệ lườm hắn một cái: "Tôi có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con hơn cậu đấy, không cần cậu dạy tôi. Cậu nên ngẫm lại làm sao mua được nhà trước đi."

Tô Trường Phong cười khổ.

Nhưng đúng lúc này!

Đôi mắt Tô Trường Phong chớp động, vẻ mặt đột nhiên đanh lại!

Bởi vì vừa rồi trong lúc vô tình hắn liếc nhìn, dường như có một cái bóng đen chợt lóe lên từ phía sau hắn.

Mà khí tức trên người đối phương cực kỳ nguy hiểm!

Cường giả trên cảnh giới chiến thần đều rất mẫn cảm với khí tức nguy hiểm, cho nên đối phương vừa xuất hiện liền bị Tô Trường Phong phát hiện.

"Mẹ, mẹ ôm lấy Tô Tô đừng đi loạn, con đi một chuyến."

Tô Trường Phong dặn dò Tưởng Lệ hai câu, sau đó vội vàng rời đi.

Tưởng Lệ lắc đầu, trong lòng thở dài một tiếng.

"Tô Trường Phong, tôi thật sợ chênh lệch giữa cậu và con gái tôi càng lúc càng lớn. Cho nên mới thúc giục cậu tranh thủ mua nhà. Mua nhà thì chênh lệch đó có thể nhỏ lại, biết chưa?"

Đây quả thật là một trong những nguyên nhân bà thúc giục Tô Trường Phong mua nhà. Chỉ có điều bà chưa bao giờ nói phần tâm ý này với người khác.

Ồ.

Lúc Tưởng Lệ ôm lấy Tô Tô chuẩn bị trở về, bà bỗng cảm thấy bụng mình đau đớn.

"Bà ngoại, bà làm sao vậy?" Tô Tô nhìn thấy Tưởng Lệ nhíu mày thì chớp chớp đôi mắt to, hiếu kỳ hỏi.

Tưởng Lệ buông Tô Tô xuống, "Tô Tô, bụng bà ngoại hơi đau. Cháu chờ bà ở chỗ này, đừng đi đâu cả, bà ngoại đi phòng vệ sinh một lát, nghe không?"

Tô Tô cầm cây kem, nghiêm túc gật đầu: "Biết rồi bà ngoại, bà đi đi, cẩn thận đừng ị trong quần."

"..." Tưởng Lệ đỏ mặt, thiếu chút nữa đã hộc máu, đứa nhỏ này học ai vậy..

Sau đó bà vội vàng đi vào phòng vệ sinh. Nhưng bà vừa vào thì một cái bóng đen đột nhiên xuất hiện ở bên ngoài.

Chỉ thấy một người đàn ông đội nón đen đi đến trước mặt Tô Tô, khóe miệng xẹt qua một nụ cười lạnh.

"Bạn nhỏ, chú dẫn cháu đi mua kem có được hay không?" Người đàn ông râu ria tua tủa nói bằng tiếng Đại Hạ hơi cứng đờ.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 128: "Kẻ trái lệnh —— giết không tha!"


Tô Tô cảnh giác nhìn gã, vội vàng lắc đầu: "Không, Tô Tô không đi mua kem với người xa lạ."

Đáy mắt người đàn ông xẹt qua một tia hung ác, cười lạnh một tiếng, thân thể lóe lên, gã ôm lấy Tô Tô, trong chớp mắt đã biến mất không thấy đâu nữa...

Tầng cao nhất cửa hàng, Tô Trường Phong đứng trên mái nhà, thản nhiên nói: "Ra đi."

Xoát!

Một cái bóng đen đột nhiên xuất hiện, trên cánh tay gã có săm một con bọ cạp màu đen.

"Không ngờ lại bị anh phát hiện." Độc Hạt cười âm u hai tiếng.

Tô Trường Phong nhìn về phía hắn, thản nhiên nói: "Sát thủ đến từ ngoại cảnh?"

Thân là cường giả tuyệt đỉnh trên cấp chiến thần, hắn càng ngày càng nhạy cảm với sát khí. Sát thủ giết rất nhiều người, người bình thường không thể có được sát khí như vậy.

Huống chi Độc Hạt này là sát thủ vương bài cấp A của Vô Ảnh, mạng người gánh trên thân không dưới hàng trăm!

Độc Hạt có chút bất ngờ.

"Sao anh biết tôi là sát thủ?"

Tô Trường Phong cười lạnh: "Làm sao tôi biết, có liên quan đến anh sao? AQnh chỉ cần ngoan ngoãn nói ra người sai khiến phía sau là được."

Độc Hạt c*̃ng cười: "Anh Tô, anh nói chuyện cũng thật buồn cười. Nếu anh biết tôi là sát thủ, vậy anh phải biết tôi sẽ không bán đứng người thuê. Huống chi anh biết thì đã sao? Hôm nay anh nhất định phải chết dưới đao của tôi."

Xoát!

Lòng bàn tay của gã đột nhiên xuất hiện một thanh đoản đao màu đen. Trên chuôi đao có khắc một con bò cạp màu đen.

"Tự giới thiệu một chút, Vô Ảnh, Độc Hạt!"

Ánh mắt Tô Trường Phong rất lạnh lẽo!

"Anh đến từ Hắc Ưng quốc?"

Tô Trường Phong cũng không lạ lẫm gì với sát thủ của tổ chức Vô Ảnh, bởi vì một trong những thủ lĩnh Vô Ảnh lúc trước đã từng làm thuê cho chiến bộ của Hắc Ưng quốc, từng đi ám sát Tô Trường Phong!

Chỉ có điều thủ lĩnh Vô Ảnh bị Tô Trường Phong dùng một quyền đánh thành bã vụn ngay tại chỗ, không để lại một khúc xương hoàn chỉnh.

Độc Hạt nhún vai: "Không sai, xem ra anh Tô khá hiểu biết về giới sát thủ quốc tế."

Trên người Tô Trường Phong đột nhiên tràn ra một luồng uy áp kinh khủng!

"Tôi từng lập lời thề, chỉ cần tôi còn ở Đại Hạ một ngày thì dù là võ giả nào của bảy nước biên cảnh đều cấm bước vào Đại Hạ một bước!"

"Kẻ trái lệnh —— giết không tha!"

Hắc Ưng quốc là một trong bảy nước biên cảnh! Độc Hạt thân là võ giả, tất nhiên đã xúc phạm thiết luật mà Tô Trường Phong ban ra.

Độc Hạt bị uy áp và lời nói của Tô Trường Phong làm giật mình.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 129: Thật mạnh!


"Anh... Rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ thân phận của anh không chỉ là một binh sĩ xuất ngũ?"

Trước khi động thủ, gã đã từng điều tra tư liệu của Tô Trường Phong. Nhưng hồ sơ của Tô Trường Phong là tuyệt mật, gã chỉ có thể tra được tin tức giả Tô Trường Phong giải ngũ về nhà mà thôi.

Tô Trường Phong lạnh lùng nhìn hắn: "Muốn biết tôi là ai?"

"Được, tôi cho anh biết! Ta chính là ——Thương Long chi chủ Bắc Cảnh! Thương Long chiến thần!"

Oanh!

Độc Hạt như bị sét đánh, đóng đinh ngay ở đó!

"Anh... Anh nói mình là Thương Long chiến thần?"

"Không có khả năng! Không có khả năng!"

"Thương Long chiến thần trấn giữ Bắc Cảnh, làm sao có thể ở đây?"

Tô Trường Phong không thèm phí lời với hắn, đột nhiên nâng tay phải lên, đánh một chưởng xuống!

Oanh!

Một sức mạnh vô cùng bá đạo từ trên trời giáng xuống!

Nếu không phải Độc Hạt phản ứng cực nhanh thì chỉ sợ đã biến thành một bãi thịt nát.

Thật mạnh!

Đây là phản ứng đầu tiên sâu trong lòng Độc Hạt.

Hiện tại xem ra, hắn thật sự là cường giả chí tôn một mình ép cho bảy nước biên cảnh không ngẩng đầu lên được —— Thương Long chiến thần của Đại Hạ quốc!

Có điều Độc Hạt cũng không run lẩy bẩy, ngược lại còn cười.

"Thật không nghĩ tới, vốn cho rằng tôi cần ám sát một người bình thường, nhưng ai ngờ lại là Thương Long chiến thần. Có điều dù anh là Thương Long chiến thần, hôm nay c*̃ng phải chết ở chỗ này."

Nói xong, gã vung tay về phía sau lưng.

"Thương Long chiến thần, anh nhìn xem ai đang nằm trên tay chúng tôi?"

Tô Trường Phong nhìn lại phía sau gã.

Khi nhìn thấy Tô Tô xuất hiện trước mắt, máu của hắn lập tức sôi trào!

Bọn chúng dám bắt cóc con gái mình.

"Tô Trường Phong, chúng tôi biết anh rất mạnh." Độc Hạt nhìn về phía Tô Trường Phong, cười rất âm u: "Nhưng hôm nay tôi muốn anh chết. Coi như Độc Hạt này lập đại công trừ bỏ đại họa cho Hắc Ưng quốc đi!"

Nói xong, gã giơ đoản đao lên, vắt ngang trên cổ Tô Tô.

"Bây giờ anh tự sát thì tôi sẽ thả con anh ra. Nếu không trong mười giây, tôi đảm bảo sẽ cắt mất đầu nó."

"Ba ba... Ba ba!!" Tô Tô bị thủ hạ của Độc Hạt bóp cổ, giống như một con mèo con yếu ớt.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 130: Bà ngoại lo muốn chết!"


"Ba ba... Tô Tô sợ quá... Ba ba... Mau tới cứu Tô Tô..." Tô Tô chỉ là một đứa bé, lúc này đã bị dọa đến oa oa khóc rống.

Tiếng Tô Tô cầu cứu làm Tô Trường Phong đỏ mắt.

"Mày dám uy h**p tao?"

Lúc này Tô Trường Phong đã sát khí đầy trời!

Độc Hạt cười lạnh: "Tô Trường Phong, mày đang lấy mạng con gái mình ra đùa đấy."

Thời khắc này, sát khí của Tô Trường Phong như hoá thành thực chất, tràn ra mãnh liệt!

"Dám lấy con gái uy h**p tao là quyết định sai lầm nhất cả đời mày!"

Xoát!

Một tàn ảnh hiện lên, tốc độ quá nhanh, vượt qua cực hạn mắt thường có thể quan sát!

Sau một lát, Độc Hạt và thủ hạ của gã đã đầu một đằng, thân một nẻo, chậm rãi ngã xuống đất...

Bọn họ quá coi thường Thương Long chiến thần.

Đứng trước mặt Tô Trường Phong, bọn chúng không mạnh hơn sâu kiến bao nhiêu. Cho dù dùng đứa con gái Tô Trường Phong yêu thương đe doạ thì phần thắng vẫn bằng không!

Cửa hàng ở lầu bốn, Tưởng Lệ sắp điên rồi. Sau khi đi ra từ phòng vệ sinh, bà phát hiện không cách nào tìm được Tô Tô. Tô Tô sớm đã như miếng thịt trong tim bà, cũng là cục cưng của cả nhà, nếu bị mất thì cả nhà sẽ điên mất!

"Anh thấy cháu gái của tôi đâu không? Nó cao đến đây, rất nhỏ rất đáng yêu..."

Tưởng Lệ hoang mang lo sợ, gặp ai cũng hỏi.

Thế nhưng không ai nói nhìn thấy cả.

"Cầu xin các người, nói cho tôi biết được không? Cháu tôi tên là Tô Tô, vừa rồi nó còn chờ tôi ở đây..."

Tưởng Lệ sốt ruột đến sắp điên rồi, nước mắt không kiềm được mà ào ào rơi xuống.

"Bà ngoại."

Lúc bà đã sắp tuyệt vọng, Tô Trường Phong ôm lấy Tô Tô, xuất hiện phía sau bà.

Nhìn thấy Tô Tô, Tưởng Lệ như sống sót sau tai nạn, vui đến phát khóc!

"Tô Tô, chái đi đâu vậy? Bà ngoại lo muốn chết!"

Tô Tô lộ ra nụ cười ngọt ngào đáng yêu: "Vừa rồi ba ba trở về, ba dẫn cháu đi bên kia mua đồ chơi."

Nói xong, cô bé khoe cây gậy tiên nữ mà Tô Trường Phong vừa mua cho Tưởng Lệ xem.

Tưởng Lệ thở phào nhẹ nhõm, nhận lấy Tô Tô từ trong ngực Tô Trường Phong, ôm thật chặt vào lòng: "Thối Tô Tô, vừa rồi hù chết bà ngoại biết không? Nếu cháu bị bắt mất thì bà ngoại thành tội nhân rồi..."

Tô Tô chu cái miệng nhỏ lên, hôn cái chốc lên mặt Tưởng Lệ: "Bà ngoại đừng nóng giận, Tô Tô thưởng cho bà một nụ hôn."
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 131: "Cặn bã, lưu manh!"


Nhìn dáng vẻ đáng yêu của Tô Tô, Tưởng Lệ đâu còn giận nổi, vui vẻ đến mức trên mặt nở hoa.

Tô Trường Phong đứng một bên, vui mừng cười cười.

Vừa rồi trên đường trở về, hắn đã dặn dò Tô Tô nhiều lần, bảo cô bé không nên nói cho những người khác trong nhà chuyện xảy ra lúc nãy, tránh để bọn họ lo lắng.

Tô Tô c*̃ng rất ngoan, hoàn toàn làm theo lời Tô Trường Phong nói.

Trong Haidilao, cha con Tống Thanh Ca sốt ruột chờ đợi. Tống Thanh Ca vừa muốn gọi điện thoại thì Tưởng Lệ đã ôm lấy Tô Tô, Tô Trường Phong đi theo đằng sau.

"Mọi người làm gì đi lâu vậy mới trở về?" Tống Thanh Ca hiếu kỳ hỏi.

Tô Trường Phong cười cười: "Anh và mẹ dẫn Tô Tô mua kem xong, lại đi mua đồ chơi."

Tống Thanh Ca không hỏi đến cùng, "Mau ngồi xuống ăn cơm đi, đồ ăn đều lên cả rồi."

"Vâng, bà xã." Tô Trường Phong cười cười.

Sau đó người một nhà vây quanh nồi lẩu, bắt đầu vui vẻ ăn.

Ăn được một nửa, Tô Trường Phong đi ra ngoài, đến một chỗ không người rồi bấm điện thoại của Mặc Ảnh.

"Giúp tôi tra xem là ai thuê Vô Ảnh đến ám sát tôi?"

Mặc Ảnh kinh hãi: "Anh Phong, Hắc Ưng quốc phái sát thủ đến ám sát anh sao? Chết tiệt, bọn chúng muốn khai chiến sao!"

Tô Trường Phong nói: "Cô hiểu lầm rồi, không phải cấp trên của Hắc Ưng quốc phái tới."

Lúc này Mặc Ảnh mới thả lỏng lông mày: "Anh Phong chờ một lát, tôi lên Deep web tra một chút."

Mặc dù Vô Ảnh thiết lập hơn mười mật mã mã hóa trên tài khoản Deep web, nhưng Mặc Ảnh muốn phá giải cũng chỉ tốn hai mươi giây.

Một phút sau, Mặc Ảnh nói: "Anh Phong, tra được. Ngay hôm qua, Vô Ảnh thu được năm triệu tiền đặt cọc, khoản tiền này đến từ thư ký của chủ tịch Trần Tây Hoa tập đoàn Tây Hoa của Hàng Thành!"

Đáy mắt Tô Trường Phong hiển lên sát ý.

"Trần Tây Hoa, tôi thực sự xem thường anh. Đúng lúc thời gian hai ngày đã đến, cũng nên giải quyết anh!"

Hai ngày trước, hắn đã từng cảnh cáo Trần Tây Hoa, nhưng Trần Tây Hoa không chỉ không nghe, còn thuê sát thủ đến ám sát hắn. Tô Trường Phong há có thể tha cho anh ta.

"Mặc Ảnh, ngày mai trước hừng đông, tôi muốn hắn thân bại danh liệt, không còn gì cả!"

"Không thành vấn đề, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ." Mặc Ảnh cúp điện thoại, lập tức xâm nhập Server của tập đoàn Tây Hoa, lục soát scandal về Trần Tây Hoa.

Muốn anh ta không còn gì cả thì có rất nhiều cách, nhưng mau lẹ nhất bớt việc nhất vẫn là ra tay từ nội bộ công ty...

Rất nhanh, Mặc Ảnh đã lục soát ra một đống tin xấu về tập đoàn Tây Hoa: Trốn thuế, phê chuẩn cho số lượng lớn sản phẩm không đạt chất lượng vào thị trường...

Mặt khác, Mặc Ảnh còn tìm được một vài tấm ảnh của anh ta và những người phụ nữ khác thân mật trong máy tính.

Những hình ảnh này rất quá đà, rất nóng mắt, vượt quá tưởng tượng, Mặc Ảnh nhìn thôi mà mặt đã đỏ tới mang tai.

Mà những cô gái trong hình cũng không có vợ anh ta là Lý Thanh Thanh.

"Cặn bã, lưu manh!"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 132: "Lại là thư rác."


Mặc Ảnh đỏ mặt, vừa mắng, vừa gửi ảnh cho các tạp chí và trang web lớn của Hàng Thành...

Mặt khác, rất nhanh cô đã định vị được vị trí Trần Tây Hoa kim ốc tàng kiều, cũng gửi định vị cho các toà soạn.

Báo chiều Hàng Thành, trung tâm truyền thông, chủ biên Trần Phóng đang lướt Weibo. Đột nhiên nhìn thấy trong hộp thư xuất hiện một thư mới.

"Lại là thư rác."

Nhưng sau khi mở tin nhắn ra, Trần Phóng sửng sốt, sau đó hai mắt tỏa sáng, cả người kích động đều run rẩy!

Anh ta đứng bật dậy, "Nhanh, đều đừng làm việc, dẫn người đi tung tin nóng với tôi!"

Trong nhất thời, báo chiều Hàng Thành bị tin nóng đột nhiên xuất hiện này làm nổ tung...

Mà cùng lúc đó, các trang web truyền thông lớn khác cũng nhận được tin nhắn của Mặc Ảnh. Bọn họ cũng phản ứng như Trần Phóng, nhao nhao tung ra đội ngũ cực mạnh của mình...

Bên bờ sông Hàng Thành, trong một biệt thự.

Trên giường có hai bóng người đang quần nhau, thật lâu sau trong phòng mới ngừng lại.

Trần Tây Hoa châm một điếu thuốc, tựa vào đầu giường như đang suy nghĩ cái gì đó.

Anh ta cầm điện thoại lên gọi cho thư ký, trầm giọng mà nói: "Tên nhãi kia chết chưa?"

Thư ký nói: "Còn chưa nhận được tin, nhưng Vô Ảnh phái sát thủ kim bài tới, Tô Trường Phong chắp cánh cũng khó thoát."

"Được, nhận được tin thì lập tức nói cho tôi biết."

Trần Tây Hoa ném điện thoại sang một bên, hít sâu một ngụm khói.

"Là ai làm anh Hoa tức giận như vậy?" Một cánh tay trắng nõn duỗi tới, ôm lấy cổ Trần Tây Hoa.

Người phụ nữ này là một trong vô số tình nhân của anh ta.

Trần Tây Hoa nói: "Có một tên không có mắt nói muốn anh quỳ xuống xin lỗi hắn."

Cô gái xinh đẹp kia cười khanh khách hai tiếng, cả người đều treo trên người anh ta.

"Thật là không có mắt, anh Hoa lợi hại như vậy, dùng một ngón tay cũng có thể đè chết hắn rồi."

Trên mặt Trần Tây Hoa lộ ra một nụ cười tà dâm, "Thật sao? Anh rất lợi hại phải không? Vậy để em xem cái anh lợi hại hơn nữa."

Nói xong, anh ta lại nhào về phía nữ nhân.

Nhưng vào lúc này, ngoài cửa sổ bốn phía biệt thự đồng loạt có đèn flash sáng lên...

Răng rắc.

Răng rắc.

Răng rắc...

Cửa sổ biệt thự bị đập nát, từng cái máy ảnh duỗi vào, đèn flash điên cuồng sáng lên.

Lúc này Trần Tây Hoa vừa bắt đầu thân mật với tình nhân, hành vi thân mật của hai người lập tức bị mấy chục máy ảnh chụp lại...

"Gì... Tình huống gì vậy?"

Trần Tây Hoa bị dọa đến khẽ run rẩy, vội đắp chăn lên cho hai người.

"Bảo an, bảo an đang làm gì!"

20230502102225-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 133: "Trần Tây Hoa ở đâu?"


Không đợi Trần Tây Hoa nói gì, đã có mấy nam phóng viên bò vào từ cửa sổ. Bởi vì phòng ngủ nằm ở lầu một, cho nên muốn bò vào cũng không khó.

Nam phóng viên bò vào được thì mở hết mấy cửa sổ ra, sau đó, mười mấy phóng viên đều bò vào theo...

Vì tin nóng, những ký giả này lên núi đao xuống biển lửa cũng không sợ.

Răng rắc.

Xoạt xoạt.

Răng rắc.

Đèn flash lại sáng loá cả lên, làm mắt Trần Tây Hoa sắp chói mù đến nơi...

"Trần Đổng, xin hỏi cô gái này là ai? Hình như cô ta không phải vợ của anh thì phải?"

"Đúng rồi Trần Đổng, xin hỏi đây là tình nhân của anh sao? Vợ anh biết chuyện này không?"

"Trần Đổng, xin hỏi có phải anh và vợ muốn ly hôn, các người đang làm thủ tục ly hôn sao?"

Nam phóng viên giơ máy ảnh và camera lên, các nữ phóng viên thì bắt đầu điên cuồng đặt câu hỏi.

Lúc này Trần Tây Hoa đâu còn tâm tình trả lời phóng viên, anh ta bọc lấy chăn, đẩy phóng viên ra rồi hốt hoảng chạy trốn...

Biệt thự Trần gia, Lý Thanh Thanh vừa làm SPA xong, xuống xe, đi vào phòng khách.

Cô ta ngồi trên ghế sa lon, mở ti vi rồi lười biếng nằm xuống.

Nhưng hình ảnh xuất hiện tiếp theo lại làm máu cô ta lập tức đóng băng...

Lúc này, đài truyền hình Hàng Thành đang phát sóng tin sự kiện Trần Tây Hoa vượt quá giới hạn.

Trong ti vi, hình anh Trần Tây Hoa và những cô gái khác lăn trên giường bị lộ ra, mặc dù đã làm mờ, nhưng cũng chẳng khác gì để nguyên cả.

Soạt - Lý Thanh Thanh tức đến hất hết mọi thứ trên mặt xuống đất.

Cô ta cầm điện thoại di động lên, bấm Trần Tây Hoa điện thoại, phẫn nộ gào thét: "Trần Tây Hoa, anh ở đâu? Anh lập tức cút trở về cho tôi!"

Gọi cho Trần Tây Hoa xong, Lý gia của Hàng Thành c*̃ng gọi tới, là cụ Lý tự mình liên hệ.

"Trần Tây Hoa ở đâu?" Giọng Lý Đạo Sơn vẫn bình tĩnh, nhưng lại lộ ra sự phẫn nộ đang kiềm chế.

Không có Lý Gia thì Trần Tây Hoa chẳng là cái rắm gì. Nhưng hôm nay anh ta đã làm Lý gia mất hết mặt mũi, để Lý Gia trở thành trò cười cho Hàng Thành!

Sao Lý Đạo Sơn lại tha cho anh ta!

"Bảo hắn chờ tôi ở nhà, chúng tôi lập tức đến." Lý Đạo Sơn cúp điện thoại, dẫn người trong nhà xuất phát.

Trần Tây Hoa làm Lý Gia nhục nhã như vậy, đêm nay Lý Gia phải đuổi anh ta ra ngoài!

Sau hai mươi phút, Trần Tây Hoa trở về nhà, nhưng vừa về tới đã bị vệ sĩ của Lý gia đè ngã xuống đất.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 134: Nghe nói anh ta có rất nhiều tình nhân."


Sau đó Lý Gia bắt Trần Tây Hoa quỳ xuống tại chỗ, cho vệ sĩ đánh gãy tứ chi của anh ta. Đêm đó họ tuyên bố với bên ngoài rằng trước đó Trần Tây Hoa đã ly hôn với Lý Thanh Thanh, chỉ là chưa công bố.

Nhưng công chúng đâu dễ lừa gạt như vậy, ngày hôm sau Trần Tây Hoa và Lý Gia vẫn bị xì xầm bàn tán khắp phố lớn ngõ nhỏ Hàng Thành.

Đồng thời, những tin tức xấu của tập đoàn Tây Hoa cũng bị cố ý phơi bày, các bộ ngành liên hợp xuất động, niêm phong tập đoàn Tây Hoa, cũng truy nã Trần Tây Hoa toàn thành phố.

Cùng ngày, giá cổ phiếu tập đoàn Tây Hoa giảm mạnh.

Vài ngày sau, tập đoàn Tây Hoa tuyên bố phá sản...

Còn Trần Tây Hoa thì thành vật hi sinh để Lý Gia giữ gìn mặt mũi gia tộc, đêm đó đã bị diệt khẩu, dìm xuống nước cho ăn cá...

Công ty mậu dịch Trường Ca.

Trong văn phòng, Tô Trường Phong xem bài báo liên quan tới tập đoàn Tây Hoa phá sản trong điện thoại rồi cười cười.

Quả nhiên, Mặc Ảnh ra ngựa thì một người có thể chống lại hai, cái con bé này rất tuyệt.

Tống Thanh Ca lườm hắn một cái: "Anh cười gì vậy?"

Tô Trường Phong nói: "Tin tức lớn gần đây, em có biết mấy chuyện về tập đoàn Tây Hoa không?"

Tống Thanh Ca khẽ nói: "Biết, làm sao, anh rất hâm mộ Trần Tây Hoa phải không? Nghe nói anh ta có rất nhiều tình nhân."

Tô Trường Phong ngượng ngùng ho khan hai tiếng: "Ai nói anh hâm mộ, anh có em là đủ rồi, cho một trăm tiên nữ cũng không đổi."

"Cái rắm, đàn ông đều không phải thứ tốt lành gì." Tống Thanh Ca lườm hắn một cái, tiếp tục làm việc của mình.

Chuyện tập đoàn Tây Hoa xôn xao cả Hàng Thành nửa tháng, nhưng theo thời gian trôi qua, cuối cùng c*̃ng dần dần trở nên yên lặng.

Đáng thương cho Trần Tây Hoa, thế nhân đều tưởng rằng anh ta dẫn một đám tình nhân chạy trốn hưởng phúc...

Theo thời gian trôi qua, dự án của công ty Trường Ca dần dần nhiều hơn, công thêm năm công ty bọn Tạ Đại Hải, Tống Thanh Ca sắp bận đến nổ tung.

Tống Thanh Ca bảo Vương Đào thông báo tuyển dụng, mở rộng nhân viên công ty. Bởi vì không đủ người nên hiện tại Tô Trường Phong cũng trổ thành một thành viên của công ty —— Tài xế.

Dù sao hắn ở nhà c*̃ng không có chuyện gì làm, còn không bằng đến công ty giúp đỡ Tống Thanh Ca.

Thứ sáu, Tống Thanh Ca gọi Tô Trường Phong vào văn phòng.

"Anh lái xe của em đi đón người giúp em." Tống Thanh Ca cúi đầu xem tư liệu, đặt chìa khóa trên bàn.

"Tuân mệnh, nhưng đi đón ai vậy?" Tô Trường Phong hỏi.

"Em họ con dì út của em, sinh viên đại học Kim Lăng, được nghỉ đông nên tới tìm em chơi." Tống Thanh Ca nói.

Em họ của Tống Thanh Ca tên là Lâm Mộng Kỳ, từ nhỏ đã rất thân với cô, trước kia năm nào nghỉ cũng đến tìm cô chơi.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 135: Không ai dám trêu chọc!"


Chỉ là sau này vì Tống Thanh Ca bị đuổi ra khỏi Tống Gia, Lâm Mộng Kỳ không tìm đến nữa, nhưng không phải cô sợ bị liên luỵ, mà vì biết tình hình của Tống Thanh Ca không tốt, sợ đến sẽ làm phiền thêm.

Hiện tại sinh hoạt của Tống Thanh Ca trở lại quỹ đạo, Lâm Mộng Kỳ mới đến tìm cô.

"Đợi lát nữa đón con bé, dẫn nó đi dạo ở Hàng Thành trước rồi ăn một bữa cơm. Em đang bận quá, chắc tan việc xong mới có thời gian đi với con bé." Tống Thanh Ca nói.

Tô Trường Phong gật gật đầu: "Không thành vấn đề, giao cho anh."

Sau đó hắn lái chiếc Mercedes-Benz E-Class Tống Thanh Ca vừa mua ra khỏi công ty.

Hàng Thành, trạm đường sắt cao tốc.

Ở cổng có một cô gái kéo vali chậm rãi đi tới, cô ấy chừng mười tám mười chín tuổi, đeo kính đen, tóc xanh xoả dài, thanh xuân xinh đẹp.

Mặc dù đang trong mùa đông khắc nghiệt, nhưng cô vẫn mặc một chiếc váy ngắn nhỏ, lộ ra đôi chân dài, hấp dẫn vô số ánh mắt khác phái.

Có điều sau lưng cô còn có một anh chàng đi theo, đó rõ ràng là người theo đuổi, nhưng hình như cô không có hứng thú gì với anh ta.

"Triệu Quan Nam, anh muốn theo tôi tới khi nào?" Lâm Mộng Kỳ quay đầu lại, không vui nói.

Triệu Quan Nam chính là anh chàng kia, anh ta cười cười, "Mộng Kỳ, nơi này là Hàng Thành, em không quên nhà anh ở Hàng Thành đó chứ?"

Lâm Mộng Kỳ trợn mắt: "Có liên quan gì đến tôi."

Triệu Quan Nam cũng không thèm để ý đến sự lạnh lùng của Lâm Mộng Kỳ. Dù sao cô là hoa khôi đứng đầu được cả đại học Kim Thành công nhận, không dễ theo đuổi như vậy.

Có điều Triệu Quan Nam nhất định phải có được Lâm Mộng Kỳ, đã sớm xem cô như bạn gái tương lai.

"Mộng Kỳ, ngồi tàu lâu như vậy chắc em đói bụng rồi đúng không. Đi thôi, anh dẫn em đi ăn tiệc. Gần nhà anh vừa mở một nhà ăn kiểu Oháp, chỉ cần tồn chừng hai ngàn, mùi vị rất khá."

Lâm Mộng Kỳ bước nhanh hơn: "Triệu Quan Nam, tôi không có hứng thú với anh, anh có thể đừng quấn lấy tôi hay không?"

Đáy mắt Triệu Quan Nam xẹt qua một tia sắc lạnh, "Lâm Mộng Kỳ, anh biết tầm mắt em cao. Nhưng anh tự nhận mình xứng đáng với em. Triệu Gia là gia tộc đệ nhất Hàng Thành! Cho dù là những đại gia tộc Kim Thành, Triệu Gia cũng không sợ!"

"Nếu em là bạn gái của anh, em có thể đi ngang ở Hàng Thành, không ai dám trêu chọc!"

Mặc dù Triệu Quan Nam ăn nói rất ngông cuồng, nhưng cũng là sự thật.

Nhưng Lâm Mộng Kỳ lại không thích: "Triệu Quan Nam, tôi không quan tâm nhà anh thế nào, c*̃ng không thèm để ý. Hi vọng anh đừng quấn lấy tôi nữa."

"Người đến đón tôi đến rồi."

Nói xong, cô bước nhanh đi về phía trước.

Bị Lâm Mộng Kỳ nhiều lần cự tuyệt, đáy lòng Triệu Quan Nam dâng lên một luồng khí nóng. Anh ta đuổi kịp Lâm Mộng Kỳ, nắm lấy cánh tay cô mà quát: "Em đừng đi, anh còn chưa nói hết."
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 136: Triệu Quan Nam cho là hắn sợ


"Thả tôi ra!" Lâm Mộng Kỳ muốn bỏ tay anh ta ra, nhưng lại không thể.

"Anh làm tôi đau!" Lâm Mộng Kỳ bị Triệu Quan Nam bắt lấy thật chặt, cánh tay đỏ lên.

"Theo anh đi." Triệu Quan Nam lôi kéo cô, vẫy vẫy tay về phía trước. Phía trước chạy tới một chiếc Bentley, là xe do Triệu gia phái tới đón anh ta.

Nhưng vào lúc này, một bóng người cản lại trước mặt Triệu Quan Nam.

"Buông cô ấy ra." Tô Trường Phong nhìn về phía Triệu Quan Nam, thản nhiên nói.

Lâm Mộng Kỳ sững sờ, nhìn về phía Tô Trường Phong: "Anh là anh rể ạ?"

Tô Trường Phong gật gật đầu. "Vâng, Thanh Ca bảo anh tới đón em."

Lâm Mộng Kỳ mừng rỡ, vội vàng nói: "Anh rể, người này quấn lấy em, anh cản anh ta đi."

"Cút đi!" Không đợi Tô Trường Phong nói chuyện, Triệu Quan Nam đã mở miệng.

Nơi này là Hàng Thành, Triệu Quan Nam thân là cậu ba của Triệu gia, tất nhiên không cần e ngại một "Người bình thường".

Tô Trường Phong nhìn hắn, nhíu mày: "Xin anh buông cô ấy ra."

Triệu Quan Nam giận dữ: "Tôi bảo anh cút, anh điếc sao?"

"Tôi cũng bảo anh buông cô ấy ra." Tô Trường Phong thản nhiên nói.

Triệu Quan Nam giận quá thành cười.

"Khiêu chiến tôi đúng không? Anh biết tôi là ai không? Tôi là Triệu Quan Nam od Triệu gia Hàng Thành! Không muốn phiền phức thì mau cút cho tôi!"

A?

Triệu gia?

Đây là lần đầu tiên Tô Trường Phong đụng phải con cháu Triệu gia từ khi trở về Hàng Thành.

Lúc trước là anh của Triệu Quan Nam - Triệu Quan Vân gây sự đùa giỡn Tống Thanh Ca trong hôn lễ, vì bảo vệ vợ mình mà Tô Trường Phong đắc tội Triệu gia, bị buộc dấn thân vào nghề binh, chia ly với người vợ mới cưới, đi một cái đã là sáu năm.

Nhìn thấy Tô Trường Phong sửng sốt, Triệu Quan Nam cho là hắn sợ.

"Cút qua một bên, tôi có lời muốn nói với Mộng Kỳ!"

Tô Trường Phong nhìn về phía Triệu Quan Nam, không nói nhảm nữa mà bắt lấy cánh tay anh ta, nhẹ nhàng dùng lực.

"A!!!" Triệu Quan Nam kêu lên như giết heo, theo bản năng buông tay ra.

Tô Trường Phong lập tức giữ chặt cánh tay Lâm Mộng Kỳ, nói: "Đói bụng không? Chị họ em dặn anh dẫn em đi ăn cơm, đi thôi."

Lâm Mộng Kỳ nhìn qua Tô Trường Phong, chớp chớp đôi mắt đẹp. Anh rễ quá ngầu, rất đàn ông luôn.

"Được, em cũng đói rồi, anh rể, em muốn ăn điểm tâm Phúc Ký, anh dẫn em đi đi." Lâm Mộng Kỳ nói xong thì thân mật kéo cánh tay Tô Trường Phong.

Tô Trường Phong lập tức cảm thấy nhức đầu.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 137: Tôi tên là Tô Trường Phong!"


Con bé này... Khụ khụ, không tốt lắm đâu.

Hắn muốn rút tay ra, lại bị Lâm Mộng Kỳ ôm chặt lấy.

Khụ khụ.

Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể kiên trì, chuẩn bị dẫn cô cùng rời đi.

Nhưng vừa đi được hai bước thì Triệu Quan Nam sau lưng bỗng nói: "Chờ một chút."

Tô Trường Phong quay đầu lại, nhìn về phía hắn: "Anh còn có việc à?"

Triệu Quan Nam lạnh lùng nói: "Có Ngon lắm, nói cho tôi biết tên anh là gì!"

Tô Trường Phong thản nhiên nói: "Nói cho anh thì đã sao? Tôi tên là Tô Trường Phong!"

Sau đó, hắn kéo Lâm Mộng Kỳ nhanh chân rời đi.

Khi d9i đến trước Mercedes trong bãi đỗ xe, Tô Trường Phong kéo cửa xe ra cho Lâm Mộng Kỳ: "Đi thôi, lên xe."

"Oa, chọ họ mua xe mới à? Còn là Mercedes nữa chứ." Lâm Mộng Kỳ cảm thán, sau đó nhìn qua Tô Trường Phong: "Anh rể, là anh mua cho chị à?"

Tô Trường Phong cười cười: "Không phải, anh đâu có tiền, là chị em tự mua."

Lâm Mộng Kỳ dò xét hắn vài lần: "Nhưng em cảm thấy anh không giống người nghèo, dáng vẻ vừa rồi anh nói chuyện với Triệu Quan Nam còn bảnh hơn cả tổng tài bá đạo."

Tô Trường Phong im lặng, không giải thích gì.

"Được rồi, không nói cái này. Em đói rồi, mau dẫn em đi ăn."

"Được, ngồi vững."

Tô Trường Phong đạp cần ga một cái, xe lao vùn vụt đi.

Ở cổng ra, Triệu Quan Nam đứng tại kia, đáy mắt như muốn phun lửa. Đường đường là cậu ba của Triệu gia, có bao giờ bị coi thường như thế đâu!

Lúc này, chiếc Bentley ngừng lại.

"Cậu ba, ngài đây là... Là ai chọc ngài sao?" Một người của Triệu gia tiến đến hỏi.

Đôi mắt Triệu Quan Nam lấp lóe, trầm mặc một lát rồi lắc đầu.

"Không có gì, về nhà đi."

"Vâng, cậu ba." đám người Triệu gia cầm hành lý của anh ta lên, sau đó cùng tiến lên xe rồi rời đi.

Thật ra không phải Triệu Quan Nam không muốn trừng trị Tô Trường Phong, nhưng dù sao anh ta cũng vừa về Hàng Thành, không muốn làm trưởng bối trong nhà cảm thấy mình là người thích gây chuyện.

Tiềm Long Sơn trang, nơi Triệu gia của Hàng Thành tọa lạc.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 138: Người này rất lợi hại phải không?"


Ở Hàng Thành chỉ có Triệu gia có tư cách xây sơn trang coi như phủ đệ, hào môn khác không đủ tư cách.

Trong phòng khách, ba anh em Triệu gia đang nói chuyện phiếm.

Mặc dù Triệu gia là hào môn đỉnh cao, nhưng tình cảm của ba anh em cũng không tệ lắm.

"Quan Nam, học ở đại học Kim Thành được không? Tìm mấy cô bạn gái?" Cậu hai Triệu gia - Triệu Quan Sơn cười hỏi.

Sắc mặt Triệu Quan Nam hơi âm trầm, "Em không tìm bạn gái."

Anh cả của Triệu Quan Nam - Triệu Quan Vân có chút hiếu kỳ, "Quan Nam, lần trước lúc gọi cho em, không phải em nói thích một cô gái sao?"

"Cô gái kia tên là gì... Lâm... Lâm Mộng Kỳ, nghe nói còn là hoa khôi trường học các em đúng không?"

Nhắc đến Lâm Mộng Kỳ, sắc mặt Triệu Quan Nam càng khó coi hơn: "Anh cả, em không muốn nhắc đến cô ấy."

Hai anh em lập tức Triệu gia nhìn ra Triệu Quan Nam có tâm sự.

"Em trai, làm sao vậy, nói cho các anh nghe."

"Đúng rồi, kể tụi anh nghe xem, chẳng lẽ con cháu Triệu gia chúng ta lại bị đàn bà khi dễ?"

Triệu Quan Nam kể lại chuyện lúc nãy ở trạm tàu cho hai người nghe.

Đôi mắt Triệu Quan Sơn lấp lóe, "Biết người kia tên là gì không?"

Triệu Quan Nam gật gật đầu: "Hắn nói, hắn tên là Tô Trường Phong!"

Nghĩ đến Tô Trường Phong làm mình mất mặt, anh ta vẫn khó giữ bình tĩnh, tràn đầy hận thù.

Tô Trường Phong?

Triệu Quan Vân và Triệu Quan Sơn đều sững sờ.

Đáy mắt họ đều b ắn ra tia sắc lạnh!

Khi chuyện lúc trước xảy ra, Triệu Quan Nam còn đang đi học, cho nên anh ta không biết. Nhưng những người khác của Triệu gia đều biết đến.

"Thằng ba, em xác định đối phương tên là Tô Trường Phong?" Triệu Quan Vân trầm giọng mà nói.

Triệu Quan Nam gật gật đầu: "Xác định, không sai. Anh cả, anh biết hắn à? Người này rất lợi hại phải không?"

Triệu Quan Vân cười, nụ cười rất khinh thường.

"Anh biết hắn. Nhưng hắn không chỉ không lợi hại, ngược lại là thứ rác rưởi! Lúc trước hắn bị anh hù chạy trốn trong đêm, vừa đi đã là sáu năm. Không ngờ sáu năm sau hắn còn dám trở về."

20230503133540-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 139: Không có tư cách gặp anh ta."


Nhà ăn Phúc Ký.

Lâm Mộng Kỳ vừa ăn điểm tâm ngọt, vừa nghiêng đầu nhìn Tô Trường Phong trầm mặc không nói gì ở đối diện.

Lúc này Tô Trường Phong đang nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Cô không khỏi có chút tức giận, cô đường đường là hoa khôi đứng đầu của đại học Kim Thành, chẳng lẽ không có chút hấp dẫn nào với hắn hay sao? Cái này không khoa học!

"Anh rể, anh quay mặt qua đi." Lâm Mộng Kỳ bĩu môi, không vui nói: "Em xấu đến mức làm anh không muốn nhìn em à."

Tô Trường Phong cười: "Anh đang suy nghĩ một chuyện, ai nói em xấu."

Lâm Mộng Kỳ nghiêng đầu, nở nụ cười xinh đẹp: "Vậy anh thừa nhận người ta xinh đẹp đúng không?"

Nụ cười này thật rung động lòng người. Nếu là người đàn ông bình thường thì thật sự chịu không nổi.

Tô Trường Phong bất đắc dĩ nói: "Rốt cuộc em muốn nói cái gì?"

Lâm Mộng Kỳ yêu kiều hừ một tiếng: "Anh làm gì dữ vậy? Người ta không thể hỏi một chút sao? Đáng ghét."

Sau khi dừng lại một lát, đôi mắt lấp lóe của Lâm Mộng Kỳ nhìn vào hắn: "Anh rể, vừa rồi dáng vẻ anh ra tay với Triệu Quan Nam rất đẹp trai nha."

"..." Tô Trường Phong lập tức đen mặt lại.

"Anh rể, sáu năm nay anh đã đi đâu vậy? Chị em một mình chăm sóc Tô Tô chịu không ít khổ. Em thấy mà đau lòng." Lâm Mộng Kỳ lại nói.

Sáu năm nay, mặc dù Lâm Mộng Kỳ và Tống Thanh Ca không liên lạc được nhiều, nhưng cô lại luôn chú ý đến mẹ con Tống Thanh Ca, còn gửi tiền cho Tống Thanh Ca mấy lần.

Nhưng đều bị Tống Thanh Ca cứng đầu trả lại.

Tô Trường Phong than nhẹ một tiếng: "Là anh có lỗi với mẹ con họ. Sáu năm nay anh tham gia quân ngũ ở chiến bộ, mang nhiệm vụ nên không thể kịp thời trở về."

Ánh mắt Lâm Mộng Kỳ sáng lên.

"Anh rể, anh nhập ngũ ở đâu?"

"Bắc Cảnh." Tô Trường Phong nói.

Ánh mắt Lâm Mộng Kỳ càng sáng hơn, thậm chí còn có chút kích động.

"Bắc Cảnh? Chính là Bắc Cảnh do Thương Long chiến thần trấn giữ sao? Vậy anh có từng gặp được Thương Long chiến thần hay không?"

Tô Trường Phong nhìn cô, lắc đầu: "Không có, Thương Long chiến thần là đứng đầu Bắc Cảnh, anh chỉ là binh lính bình thường, không có tư cách gặp anh ta."

Hắn không cố ý lừa cô, chỉ không muốn tùy ý nói cho người khác biết thân phận chân thật của mình. Nếu như có quá nhiều người biết, bị nước thù địch và những thế lực hắc ám kia biết, đây không phải chuyện tốt đối với Bắc Cảnh, Đại Hạ và cả vợ con hắn.

Nghe Tô Trường Phong nói thế, Lâm Mộng Kỳ có chút thất vọng.

"Vậy à... Nếu như anh từng gặp Thương Long chiến thần thì tốt rồi, em còn muốn tìm ngài ấy xin chữ ký. Nghe nói anh ấy rất trẻ trung, dáng dấp còn rất đẹp trai, không thua kém minh tinh chút nào." Lâm Mộng Kỳ dùng tay nâng má, mắt đầy hình trái tim.
 
Back
Top Bottom