Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1526


CHƯƠNG 1526

“Tuyệt lắm!” Phó Kình Hiên dựng ngón tay cái với cô, khen ngợi một câu.

Cô thật sự rất tài giỏi.

Từ một người mới bắt đầu không hiểu gì hết, dần dần bắt tay xử lý nghiệp vụ của tập đoàn, bây giờ còn có thể một mình nói chuyện với tổng giám đốc già đời của một xí nghiệp khác, còn hợp tác thành công với người ta nữa.

Mà cô làm tất cả những thứ này chỉ trong vòng vỏn vẹn vài tháng, bấy nhiêu cũng nói rõ ngoài việc có thiên phú ra thì cô còn cố gắng rất nhiều nữa, thật sự rất giỏi.

Hơn nữa anh tin tưởng cô sẽ càng ngày càng rực rỡ hơn trong tương lai.

Bạch Dương cười tươi rói: “Cảm ơn anh đã khích lệ, làm tôi cũng cảm thấy mình rất cừ đấy.”

Phó Kình Hiên thả ngón tay cái xuống, giọng điệu pha lẫn niềm vui: “Em thật sự không biết khiêm tốn gì cả.”

“Không phải tôi không biết, tôi chỉ thấy rằng lúc nên kiêu ngạo thì phải kiêu ngạo, chỉ cần trong lòng tự biết tiếp tục cố gắng, kiêu ngạo chút xíu cũng chẳng ảnh hưởng gì hết.” Bạch Dương xoắn xoắn tóc trả lời.

Ánh mắt của Phó Kình Hiên càng dịu dàng hơn: “Nói cũng đúng.”

Bạch Dương đối diện với tầm mắt dịu dàng của anh thì chợt ngẩn ngơ.

Cô bỗng phát hiện hình như trong khoảng thời gian này, anh càng ngày càng dịu dàng thì phải?

Phó Kinh Hiên như thế làm cho cô bỗng nhớ lại anh đã từng là thiếu niên áo trắng dịu dàng kia.

Thấy Bạch Dương sững sờ nhìn mình, Phó Kình Hiên giơ tay huơ huơ trước mặt cô: “Em đang nghĩ gì đấy?”

Bạch Dương chưa kịp lấy lại tinh thần, nghe anh hỏi thế thì vô thức trả lời: “Nhớ tới anh trong quá khứ.”

“Tôi trong quá khứ?” Phó Kình Hiên nheo mắt.

Bạch Dương khẽ nháy mắt một cái mới hoàn hồn trở lại, nhìn anh rồi vội vàng hỏi: “Ấy… tôi mới vừa nói gì thế?”

“Em nói, em đang nhớ lại tôi của quá khứ.”

Phó Kình Hiên khẽ hé đôi môi mỏng trả lời: “Bạch Dương, trong mắt em, tôi của quá khứ như thế nào?”

Như thế nào ư?

Bạch Dương hạ mắt xuống.

Cô đã từng gặp Phó Kình Hiên trong quá khứ, là thiếu niên tinh khiết và dịu dàng nhất, làm rung động trái tim của người ta nhất.

Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh thì đã bị vẻ đẹp của anh làm cho kinh ngạc, khi đó cô đã thầm suy nghĩ sao trên thế giới này lại có một đàn anh tốt đẹp đến thế.

Nhưng sau khi kết hôn cô mới biết được, anh đã sớm thay đổi từ thiếu niên áo trắng nhẹ nhàng vào dịu dàng như ngọc biến thành một gã khốn kiếp mặt liệt, lạnh lùng và không coi ai ra gì.

Bạch Dương nghĩ đến đây, lúc này cô không còn nhìn Phó Kình Hiên qua lăng kính màu hồng nữa, cô trừng mắt liếc anh rồi trả lời: “Dù sao cũng không giống anh bây giờ chút nào.”

Dứt lời, cô nhấc chân đi về phía sảnh lớn của buổi tiệc.

Phó Kình Hiên nhìn bóng lưng của cô, hai mắt tỏ vẻ nghỉ ngờ.

Chuyện gì thế này?

Sao cô lại giận rồi?
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1527


CHƯƠNG 1527

Hình như anh đâu có làm gì chọc tới cô đâu?

Phó Kình Hiên không nghĩ ra mình đã làm sai chuyện gì, nhấc chân đuổi theo.

Lúc quay lại sảnh lớn, bạn cô và chồng chưa cưới của cô ấy vừa đọc xong diễn văn.

Đáng lẽ đã kết thúc từ sớm rồi, nhưng vì trận động đất kia nên mớ kéo dài đến tận bây giờ.

Bạch Dương đứng ở trong góc, vỗ tay theo những tân khách khác, chúc mừng cô dâu và chú rể chính thức trở thành vợ chồng sắp cưới.

Tất nhiên những người khác chúc phúc nhưng cô thì không, cô chỉ làm cho có lệ thôi.

Bởi vì cô biết bạn của cô chẳng cần chúc phúc, dù sao cô ấy cũng không kết hôn với người mình yêu.

“Bạn của em không muốn hủy bỏ hôn ước với Lý Tân Vinh.” Phó Kình Hiên bưng ly rượu vang đi tới bên cạnh Bạch Dương, nhìn cô dâu và chú rể ở trên sân khấu rồi nói.

Cô nhìn ly rượu vang trong tay anh mà nhíu mày: “Tay với chân của anh còn chưa hồi phục, anh uống rượu làm gì đấy?”

Cô cướp ly rượu trong tay anh rồi đặt lên chiếc bàn dài bên cạnh, sau đó bưng ly nước trái cây đặt vào tay anh: “Uống cái này này.”

Phó Kình Hiên nhìn nước trái cây đỏ tươi †rong tay, khóe miệng khẽ nhếch lên, buồn cười không thôi.

Anh không cần uống nước trái cây này cũng biết nó rất ngọt.

Mà anh ghét nhất là đồ ngọt quá, vì vậy anh chưa từng uống nước trái cây.

Nhưng ly nước trái cây này lại khác, đó là do cô quan tâm anh nên đích thân bưng lại đây cho anh, dù anh không thích cũng phải uống hết, không thể phụ lòng tốt của cô được.

Phó Kình Hiên lắc lư ly nước trái cây trong †ay, nước trái cây màu đỏ càng sóng sánh đỏ hơn dưới ánh đèn trong sảnh lớn, nhìn rất đẹp.

Anh ngửa đầu nhấp một ngụm.

Rất ngọt, ngọt đến phát ớn, nhưng cũng ngọt đến tận tim.

Lúc này, Bạch Dương bưng ly rượu mới cướp từ tay anh, khẽ nhấp một miếng, trả lời câu anh vừa hỏi: “Ừm, Bội Như không muốn hủy bỏ hôn ước.”

“Cô ấy yêu anh ta à?” Phó Kình Hiên nhìn cô.

Anh ta chính là gã khốn Lý Tân Vinh kia.

Bạch Dương lắc đầu: “Tất nhiên không rồi, Bội Như nói người cô ấy muốn cưới đã mất rồi, thế nên nay vì gia tộc, kết hôn với ai cũng như nhau, dù kết hôn xong cũng chỉ gặp dịp thì chơi thôi.”

“Thì ra là vậy.” Phó Kình Hiên gật đầu, sau đó chuyển tầm mắt về phía trước.

Thấy cô dâu chú rể đã đi xuống, anh ngửa đầu uống cạn hết nước trái cây còn lại trong ly rồi để ly xuống dưới, nói với Bạch Dương: “Tôi định đi gặp ba của Lý Tân Vinh, em muốn đi cùng không?”

Bạch Dương khoát tay: “Tôi không đi, tôi cũng có quen gì người ta đâu.”

“Cũng được, vậy em ở đây chờ tôi rồi ăn chút gì đó đi, tôi sẽ về sớm thôi.” Phó Kình Hiên cầm lấy một cái đ ĩa, gắp hai miếng điểm tâm vị xoài rồi đưa đ ĩa cho cô.

Bạch Dương duỗi tay nhận lấy: “Đi đi, tôi chờ anh.”

“Tôi đi đây.” Phó Kình Hiên khẽ cười rồi xoay người rời đi.

Sau khi anh đi, Bạch Dương mới khẽ ngỡ ngàng.

Kỳ lạ, sao cô lại đồng ý chờ anh thế?
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1528


CHƯƠNG 1528

Đáp án mơ hồ chuyển động trong lòng Bạch Dương, nhưng nó lại nhanh chóng bị cô đ è xuống.

Cô cúi đầu, dùng chiếc dĩa bạc tỉnh xảo cắt điểm tâm ra, sau đó cắm một miếng và bỏ vào trong miệng, ôi ngọt quá.

. Kỳ quái hơn là, dù điểm tâm này ăn khá ngon nhưng tuyệt đối không thể so với bánh ngọt do đầu bếp cao cấp làm.

Có điều không hiểu tại sao, cô lại cảm thấy nó ăn ngon hơn cả những chiếc bánh ngọt do đầu bếp cao cấp làm ra kia.

Bạch Dương ngồi trên chiếc sô pha trong góc, vừa ăn điểm tâm vừa chờ Phó Kình Hiên trở lại.

Cô đợi được một lúc mới đặt đ ĩa xuống, đứng dậy đi vào toilet.

Sau khi bước vào toilet, Bạch Dương đứng trước bệ rửa tay, tiện thể trang điểm lại.

Rồi bỗng dưng cô chợt thấy cửa phòng đối diện mặt gương hé mở, Bạch Viện vừa chỉnh tóc vừa đi ra từ trong đó.

Bạch Dương lập tức thả thỏi son trong tay xuống, vội vàng xoay người sang chỗ khác, giương giọng nói: “Bạch Viện!”

Cánh tay đang sửa sang đầu tóc của Bạch Viện chợt khựng lại, sau đó ngẩng đầu: ‘Ai gọi… Bạch Dương?”

Giọng điệu kinh ngạc của cô ta quá mức chói tai, khi thấy Bạch Dương, ánh mắt cô †a tràn ngập khiếp sợ và không dám tin.

“Tại sao cô lại ở đây?” Bạch Viện nhanh chân bước lên trước hai bước, ngừng trước mặt Bạch Dương rồi lớn tiếng chất vấn.

Bạch Dương lấy thỏi son và đóng nắp lại, cất vào túi xách, trả lời bằng giọng thản nhiên: “Tôi tới dự lễ đính hôn của bạn tôi, sao lại không thể ở chỗ này?”

“Bạn?” Bạch Viện nhanh chóng hiểu ra, khuôn mặt lập tức vặn vẹo: “Cô là bạn của Tống Bội Như?”

Tống Bội Như chính là cô dâu của lễ đính hôn hôm nay.

Là vợ chưa cưới của Lý Tân Vinh.

Bạch Dương khoanh tay: “Đúng vậy, nhưng hình như cô có ý kiến với Bội Như thì phải, bởi vì chồng chưa cưới của Bội Như à?”

Bạch Viện nghe thế xong, sắc mặt lập tức cứng đờ, sau đó siết chặt tay lại, ánh mắt hơi bối rối trả lời: “Cô… cô nói như vậy là có ýgì?

“Có ý gì cô không rõ sao?” Khuôn mặt của Bạch Dương trở nên u ám: “Bạch Viện, sáu năm không gặp, không ngờ cô tặng tôi một bất ngờ to lớn đến vậy, biến thành kẻ thứ ba luôn.”

Ba chữ kẻ thứ ba đã k1ch thích Bạch Viện.

Bạch Viện lập tức trừng mắt lên, nhìn Bạch Dương bằng đôi mắt đỏ ngầu: “Cô nói tôi là kẻ thứ ba? Rõ ràng Tống Bội Như mới là kẻ thứ ba. Tôi và Lý Tân Vinh yêu nhau, Lý Tân Vinh không yêu cô ta mà cô ta một hai phải đính hôn với Lý Tân Vinh, cho nên chẳng phải cô ta chính là kẻ thứ ba xen vào giữa tôi và Lý Tân Vinh sao?”

Nếu Tống Bội Như biết điều thì nên chủ động từ hôn với Lý Tân Vinh, nhường chỗ lại cho cô ta mới đúng.

Nghe thấy vậy, Bạch Dương giận quá hóa cười, cảm giác thế giới quan của mình bị va chạm nát bét: “Thì ra cô hiểu kẻ thứ ba như vậy. Do cô và Lý Tân Vinh yêu nhau, thế nên người vợ hợp pháp như Bội Như lại biến thành kẻ thứ ba trong mắt cô, ngăn cản cô lấy Lý Tân Vinh. Chậc, Bạch Viện à, . cô đúng là không biết xấu hổ, cô làm vậy có xứng đáng với ba không?”

Ba…
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1529


CHƯƠNG 1529

Hai mắt Bạch Viện thấp thoáng, gương mặt hiện lên vẻ chột dạ rồi nhanh chóng biến mất. Cô ta chống nạnh, nói với vẻ cực kỳ đúng lẽ hợp tình: “Ba đã mất từ lâu rồi, tôi cũng chẳng quan tâm có xứng với ông ấy hay không, cho nên cô đừng lấy ba ra mà áp chế tôi.”

“Cô!” Bạch Dương tức đến mức mặt đỏ bừng, giận dữ chĩa tay về phía cô ta: “Bạch Viện, cô cũng biết ba đã mất à, vậy cô có biết là do chính cô hại chết ba hay không!”

Hai con ngươi của Bạch Viện chuyển động không ngừng, ánh mắt né tránh: “Bạch Dương, cô đừng nói vậy, sao tôi có thể hại chết ba được?”

Cô ta không muốn cõng tội danh này đâu.

Mặc dù đây là sự thật.

“Không thể?” Bạch Dương liên tục cười mỉa: “Sáu năm trước, cô và mẹ cô cảm thấy Thiên Thịnh sắp xong đời nên đã cuỗm hết số tiền cuối cùng chạy trốn, để lại cho ba tình cảnh càng bết bát hơn. Ba vì nản lòng thoái chí nên đã nhảy lầu tự tử, chẳng lẽ nhiêu đó còn chưa nói rõ ba là do mẹ con hai người hại chết ư?”

“Cô ngừng lại ngay!” Bạch Viện siết chặt tay: “Cô cũng vừa nói rồi đấy, ba tự tử cơ mà, thế nên sao tôi và mẹ hại chết ông ấy được chứ? Cô đừng có vu oan giá họa cho tôi và mẹ, cái chết của ba không liên quan gì đến chúng tôi hết.”

Nghe những lời ngụy biện lươn lẹo không có tình người của cô ta, Bạch Dương lắc đầu một cách châm chọc: “Bạch Viện, cô thật đáng sợ, cô có còn là con gái của ba nữa hay không?”

“Không phải!” Bạch Viện nghển cổ lên, trả lời không chút do dự: “Ngay từ lúc mỗi lần ba đánh tôi vì bảo vệ cô, trong lòng tôi đã không còn coi ông ta là ba nữa rồi.”

Bạch Dương kinh hãi mở trừng hai mắt: “Chỉ vì thế mà cô căm hận ba, thậm chí không thừa nhận mình là con gái của ba nữa sao?”

. “Chẳng lẽ bấy nhiêu đó còn chưa đủ à?”

Bạch Viện châm biếm.

Bạch Dương nhắm chặt mắt lại và hít sâu một hơi, cố gắng đè lửa giận trong lòng, nói: “Bạch Viện, cô có biết tại sao ba lại đánh cô không? Đó là vì cô luôn ức h**p tôi, cô luôn kiếm chuyện thị phi, dù ba có dạy cô thế nào thì cô cũng không nghe, thế nên ba mới đánh mới mắng cô. Ông ấy làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho cô, hy vọng cô nhớ lâu, hy vọng cô sửa đổi, nhưng tôi không ngờ cô lại vì thế mà ghét ba, thậm chí còn muốn từ bai”

“Thế nào là vì muốn tốt cho tôi? Bạch Dương, cô bớt cái kiểu không hiểu chuyện của người khác mà cứ nói như đúng rồi vậy đi. Người bị đánh bị mắng chửi không phải là cô, tất nhiên cô sẽ nói vậy. Tôi chưa bao giờ nghĩ ông ấy làm vậy là vì tốt cho mình. Ở lòng lòng ông ấy, chỉ có cô mới là con gái ngoan của ông ta thôi, còn tôi chỉ là đứa con gái làm ông ta mất thể diện. E rằng ông ta còn hối hận vì đã sinh ra tôi nữa đấy?” Bạch Viện nhăn mặt quát lên.

“Đồ điên, cô đúng là điên thật rồi!” Hai mắt Bạch Dương tỏ vẻ khiếp sợ.

Bạch Viện tàn bạo nhìn cô: “Tôi không điên, tôi rất tỉnh táo, tôi từng tận tai nghe ông †a nói như vậy. Ông ta nói lúc đầu nên bóp ch ết tôi để tránh gây họa cho cả nhà. Nếu ông ta đã đối xử với tôi như vậy, tại sao tôi với mẹ không thể ôm tiền chạy mất? Cô có biết không? Từ lâu tôi đã ước gì ông ta chết nhanh đi rồi, thế nên khi nghe tin ông †a qua đời, tôi và mẹ đã vui sướng biết bao nhiêu.” Bạch Viện ôm bụng cười đắc chí.

Sắc mặt của Bạch Dương lạnh lùng, u ám đến tột cùng, cô không đè nén nỗi căm giận trong lòng nữa. Cô nắm tay rồi cởi bỏ bao tay ra, sau đó tiến tới túm lấy tóc Bạch Viện rồi kéo mạnh cô ta đến trước bệ rửa mặt.

Bạch Viện không ngờ Bạch Dương lại bất ngờ ra tay với mình, tuy Bạch Dương chỉ †úm tóc nhưng lại khiến cô ta cảm thấy da đầu của mình sắp bị kéo ra theo, cô ta đau đớn thét lên: “AI Buông tôi rai”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1530


CHƯƠNG 1530

Bạch Dương mắt điếc tai ngơ, vẫn túm chặt tóc của cô ta, tay còn lại mở vòi nước, sau đó chặn lỗ thoát nước lại.

Bạch Viện nghe tiếng nước chảy ào ào, †rong lòng thầm dâng lên cảm giác lo sợ cực độ: “Cô muốn làm gì?”

“Làm gì?” Bạch Dương khẽ cong đôi môi đỏ mọng lên: “Cô sẽ biết nhanh thôi, nhất định sẽ khiến cô cả đời khó quên.”

“Mẹ mày chứ cả đời khó quên, Bạch Dương, mày mau thả tao ra ngay!” Vẻ mặt của Bạch Viện dữ tợn, cô ta la lớn, đồng thời gỡ tay Bạch Dương hòng giải cứu mái tóc bị túm chặt trong tay Bạch Dương của mình.

Nhưng Bạch Viện kế thừa vóc người và chiều cao từ người mẹ Lý Tú Chi của cô ta, thế nên chỉ dựa vào sức lực của cô ta thì chẳng thể nào đả động được Bạch Dương.

Hơn nữa chưa kể lúc này Bạch Dương đã tức giận ngập trời, do đó sức lực càng lớn hơn.

Vì vậy Bạch Viện giãy dụa một trận chẳng những không thể kéo tóc trở lại mà còn ra đầy mồ hôi.

Bạch Viện miễn cưỡng ngước mắt lên, nhìn chòng chọc vào Bạch Dương, trong mắt tràn đầy độc ác: “Con khốn, buông tao ra, nếu không tao ọc ọc…”

Cô ta còn chưa kịp cảnh cáo xong, đầu đã bị Bạch Dương ấn vào trong bệ rửa tay.

Lập tức, dòng nước lạnh băng xâm nhập vào trong mũi miệng của cô ta, làm cho cô †a không thể hô hấp, cực kỳ đau khổ.

Bạch Viện khó chịu vùng vẫy hai tay, liên tục quơ loạn xạ trên không trung.

Bạch Dương nhìn cô ta đầy lạnh lùng: “Phải rửa sạch cái miệng bẩn thỉu này của mày mới được, xem xem sau này mày còn dám chửi người nữa hay không, còn dám nói về ba như vậy nữa hay không.”

Đầu của Bạch Viện bị ngâm trong nước, †uy không thể nói chuyện nhưng vẫn có thể nghe được.

Nghe lời Bạch Dương nói, cô ta tức giận vô thức há mồm, định bụng phản kích lại.

Nhưng cô ta vừa há miệng ra đã lập tức bị dòng nước tràn vào trong cổ họng như lũ dữ, khiến cô ta càng khó chịu hơn.

Bạch Dương nhìn chằm chằm Bạch Viện, lòng âm thầm nhẩm đếm thời gian để vớt cô ta lên.

Dù cô có ghét Bạch Viện đến mức nào cũng không thể thật sự giết người được.

Khi cảm thấy đã đến tầm, Bạch Dương kéo tóc tóc Bạch Viện, lôi đầu cô ta ra khỏi bể nước.

Bạch Viện nghển cao đầu, vừa ho khan kịch liệt vừa nhìn lên trần nhà, hô hấp từng hớp lớn, cả người nhếch nhác không chịu nổi, ngay cả đôi mắt cũng đỏ bừng, lông mi ướt đẫm không biết là nước mắt hay nước trong bể.

“Thế nào? Hiện giờ miệng đã sạch được chút nào chưa?” Bạch Dương nhìn cô ta bằng đôi mắt lạnh như băng, cất tiếng hỏi bằng chất giọng trong trẻo lạnh lùng.

Bạch Viện dời tầm mắt, dùng đôi mắt như muốn ăn thịt người nhìn Bạch Dương, lồ ng ngực nhấp nhô dữ dội, nghiến răng nghiến lợi trả lời: “Con khốn này, mẹ mày, mày lại dám ọc ọc…”

Bạch Dương nhíu chặt mày, lại ấn đầu cô †a vào trong nước: “Xem ra còn chưa súc miệng sạch sẽ xong, vậy thì tiếp tục thôi.”

Bạch Viện tức đến mức suýt đã hộc máu, cô ta nhắm mắt và miệng lại, điên cuồng lắc đầu trong nước, muốn hất tay của Bạch Dương ra.

Nhưng Bạch Dương cứ ghì chặt vào tóc của cô ta, dù cô ta có làm cách gì cũng không hất ra được.

Có lẽ Bạch Viện biết mình không thể hất tay của Bạch Dương ra, lòng nảy sinh tuyệt vọng.

Tất nhiên ngoài tuyệt vọng ra, còn cả sự căm hận tận xương nữa.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1531


CHƯƠNG 1531

Cảm giác căm hận xông thẳng l*n đ*nh đầu, làm cho cô ta không nhịn được mà mở miệng mắng chửi.

Nhưng miệng cô ta vẫn còn ở dưới nước, vừa mở miệng thì nước đã xông vào, vì thế âm thanh vang lên lại là những tiếng ọc ọc, làm người ta hoàn toàn không hiểu cô ta đang nói gì.

Nhưng dù Bạch Dương không hiểu thì vẫn có thể đoán được cô ta đang mắng chửi mình thông qua sự căm hận và sát khí mà †rong giọng nói của Bạch Viện, cô “a” lên một tiếng rồi nói: “Bạch Viện, mày đúng thật là học không ngoan chút nào hết.”

Dứt lời, cô lại kéo lấy tóc của Bạch Viện, lôi cô ta từ trong nước ra ngoài.

Ngay lúc Bạch Viện mở mắt chuẩn bị hít thở, Bạch Dương lại nhận đầu cô ta xuống.

Sau khi nhấn xuống, cô không giữ chặt như vừa rồi nữa mà là kéo lên nhấn xuống, rồi lại kéo lên nhấn xuống liên tục.

Lặp đi lặp lại chừng hơn mười lần, Bạch Viện sắp sụp đổ đến nơi.

Bạch Dương làm như thế còn hành hạ hơn so với nhấn chặt đầu cô ta xuống nước, bởi vì mỗi lần hít thở được một ít, cô ta còn chưa kịp điều chỉnh tiết tấu thì nhịp thở đã bị nước cướp đi.

Hơn nữa cách chừng vài giây lại được cảm nhận cảm giác ngộp thở do dòng nước lạnh băng xâm nhập, làm cho người ta cảm thấy sợ hãi và áp lực về cả tinh thần lẫn tâm lý.

Bạch Viện phải chịu đựng cảm giác giày vò từ thể xác đến tinh thần như thế, không sụp đổ mới là lạ.

Mà cô ta giãy dụa phản kháng cũng làm cho sức lực từ từ giảm bớt, cuối cùng sức giãy dụa của cô ta yếu dần đi.

Bạch Dương biết mình không thể tiếp tục nữa, nếu không cô ta sẽ xảy ra chuyện mất. Vậy là cô kéo đầu cô ta dậy rồi vứt cô †a về phía một gian phòng vệ sinh.

Tấm lưng của Bạch Viện đụng vào cánh cửa làm cô ta đau đớn đến mức la lên, dưới chân trơn trượt khiến cô ta ngã phịch mông ngồi trên mặt đất lạnh như băng, thở hổn hển từng hơi.

Lúc này cô ta đã không còn chút sức lực nào nữa, cả người yếu ớt vô cùng, ngồi dưới đất không thể nhúc nhích.

Tuy hiện giờ Bạch Viện không khác gì người tàn tật nhưng cô ta vẫn không quên ngẩng đầu trừng mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Dương: “Bạch Dương, mày chờ đó cho tao, tao nhất định sẽ trả lại nỗi nhục ngày hôm nay cho mày, nhất định sẽ để mày nếm thử một lần!”

Bạch Dương quay lưng lại với cô ta, đứng trước bệ rửa tay, vừa rửa tay vừa nhìn cô †a trong tấm gương, khóe miệng cong lên giễu cợt: “Vậy à? Thế tao chờ, muốn để tao nếm thử một lần thì phải xem mày có bản lĩnh đó không đã.”

Cô vừa nói vừa giật lấy một tờ khăn giấy ở thùng giấy bên cạnh, sau đó xoay người lại: “Nếu cuối cùng mày vẫn không có bản lĩnh đó, mày phải quỳ gối trước mộ ba và sám hối cho tốt.”

“Dựa vào cái gì?” Bạch Viện nghiến răng.

Bạch Dương vò giấy lau tay thành một cục rồi quăng vào thùng rác: “Dựa vào tội bất hiếu của mày đã đủ chưa?”

Bạch Viện nghiến chặt răng.

Bạch Dương không còn tâm trạng nói chuyện với cô ta nữa, cô cầm lấy túi xách ở bên cạnh, chân đeo giày cao gót, ưu nhã rời khỏi toilet.

“Bạch Dương!” Bạch Viện nghiến răng ken két, gần như rít ra hai chữ này qua kẽ răng.

Hai chữ này bị cô ta mài qua kẽ răng, hết nghiến rồi lại cắn, dường như muốn thông qua cái tên đó để cắn nát Bạch Dương ra từng mảnh nhỏ.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1532


CHƯƠNG 1532

Cô ta nhìn theo phương hướng Bạch Dương rời đi bằng cặp mắt oán độc nham hiểm tột độ, trong lòng thầm thề, đợi khi cô †a về nước, cô ta nhất định phải cướp lại †ất cả mọi thứ thuộc về Bạch Dương.

Không chỉ thế, cô ta còn muốn Bạch Dương phải nếm trải hết mọi đau khổ tuyệt vọng ở trên đời này.

Nếu không, cô ta khó có thể trút mối hận trong lòng!

Bên kia, Bạch Dương ra khỏi toilet và đi tới sảnh lớn của buổi tiệc.

Cô mới vừa tiến vào sảnh lớn thì đã thấy một bóng người vội vàng chạy ra.

“Phó Kình Hiên?” Bạch Dương nhìn thấy người đàn ông đang chạy tới thì vội vàng mở miệng gọi.

Nghe tiếng của cô, chân Phó Kình Hiên khựng lại.

Bạch Dương nhíu mày: “Anh chạy đi đâu thế? Anh đã quên chân của anh…”

Cô còn chưa nói xong thì một cánh tay đã vươn tới kéo cô vào trong ngực, ôm chặt lấy cô, hỏi cô bằng giọng khàn khàn: “Em đi đâu đấy?”

Bạch Dương nghe ra sự lo lắng và gấp gáp trong giọng điệu của anh, hai mắt hơi mở lớn, ngoan ngoãn trả lời: “Tôi đi toilet.”

“Sao lại đi lâu như vậy?” Phó Kình Hiên hơi buông lỏng cô ra một chút, cúi đầu nhìn cô: “Tôi quay lại tìm em, đợi em gần hai mươi phút, em thật sự chỉ đi toilet thôi sao?”

“Tất nhiên.” Bạch Dương gật đầu: “Anh cho rằng tôi đi đâu?”

“Tôi còn tưởng em biến mất bất ngờ như vậy là do đã xảy ra chuyện.” Vẻ mặt của Phó Kình Hiên vừa nghiêm túc vừa căng thẳng, anh nói: “Giống như mấy lần trước em bất ngờ biến mất, đợi khi tôi tìm thấy em thì em đã xảy ra chuyện rồi. Thế nên Bạch Dương, sau này đừng tự tiện rời đi, dù muốn đi cũng phải báo với tôi một tiếng được không? Em không biết lúc tôi không †ìm thấy em thì lòng lo lắng thế nào đâu, lo em gặp chuyện không may!”

Anh không thể chịu nổi khi nghe tin cô gặp nạn, trái tim của anh không chịu nổi k*ch th*ch lớn như vậy.

Vì vậy bây giờ anh rất sợ, mình chưa kịp thay tim thì đã bị k*ch th*ch mất mạng rồi.

Đến lúc đó, anh lại phải bỏ rơi cô một lần nữa.

Thế nên anh tuyệt đối sẽ không để cô xảy ra chuyện một lần nào nữa, trước khi anh thay trái tim, anh nhất định không thể bị k*ch th*ch, anh muốn sống tiếp, anh muốn sống cả đời với cô.

Nghe thấy sự lo lắng và nôn nóng trong giọng điệu của anh, Bạch Dương thấy như có dòng nước ấm chảy qua trong lòng, cô khẽ nở nụ cười: “Xin lỗi, đã làm anh lo lắng rÕi.

Cô giơ tay mình lên đưa ra sau lưng anh và vỗ nhẹ hai cái, trấn an cảm xúc của anh.

Phó Kình Hiên dần dần bình tĩnh lại: ‘Nếu sau này đi lâu như vậy thì nhất định phải nói với tôi một tiếng.”

Anh nhẹ nhàng thả cô ra, một tay v**t v* mặt cô, nhìn cô dặn dò.

Bạch Dương thấy biểu cảm nghiêm túc của anh thì vô thức gật đầu: “Được.”

Thấy cô đồng ý, lúc này Phó Kình Hiên mới hài lòng giãn đôi mày vẫn nhíu chặt ra: “Em còn làm gì nữa không?”

“Hết rồi.” Bạch Dương lắc đầu.

Cô đến đây, ngoài tham gia lễ đính hôn của bạn ra thì chính là vì bàn bạc quyền thu mua.

Giờ cô đã hoàn thành cả hai chuyện này rồi, nên tất nhiên không còn việc gì nữa.

“Vậy chúng ta về thôi.” Phó Kình Hiên nâng tay lên nhìn đồng hồ.

Hiện giờ đã sắp đến rạng sáng.

Bạch Dương đã muốn quay về từ sớm, nghe anh nói vậy thì tất nhiên gật đầu và đáp: ‘Được, về thôi.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1533


CHƯƠNG 1533

Hai người bước vào thang máy, nhanh chóng đi tới bãi đậu xe trong khách sạn.

Phó Kình Hiên lấy chìa khóa xe ra rồi ấn một cái, chiếc Bentley sang trọng kêu lên, đèn xe cũng khẽ sáng lên theo tiếng xe.

Phó Kình Hiên kéo cửa xe bên ghế phụ ra, ý bảo Bạch Dương lên xe.

Cô khép chặt áo khoác trên người lại, sau đó dùng một tay che ngực, khom lưng chuẩn bị lên xe.

Lúc Bạch Dương mới vừa bước một chân vào xe thì bỗng cảm thấy gì đó bèn thu chân về, đứng thẳng người và quay đầu nhìn về một phía.

Thấy hành động của cô, Phó Kình Hiên khẽ hé bờ môi mỏng hỏi cô: “Sao vậy?”

Bạch Dương không trả lời mà chỉ mím môi, vẻ mặt sắc lạnh, nhìn sang bên đó không hề chớp mắt.

Cô nhìn gì mà nghiêm mặt như vậy?

Phó Kình Hiên quay đầu nhìn theo cô, sau đó nhìn thấy một cặp nam nữ đứng bên cạnh chiếc xe con ở đối diện cách đó không xa.

Anh biết người đàn ông, là Lý Tân Vinh.

Còn người nữ thì anh không quen, nhưng cô ta đứng bên cạnh Lý Tân Vinh, còn Bạch Dương lại lộ vẻ mặt này, anh tức khắc đoán được thân phận của người phụ nữ đó.

Cô ta là em gái của Bạch Dương, Bạch Viện.

Bên kia, Bạch Viện đi theo Lý Tân Vinh tới bãi đậu xe, chuẩn bị rời khỏi khách sạn, quay về căn hộ để chiến đấu.

Kết quả không ngờ lại trùng hợp gặp Bạch Dương ở đây.

Vừa nhìn thấy Bạch Dương, Bạch Viện lập tức nhớ lại Bạch Dương đã sỉ nhục mình ở trong toilet, sự tức giận và căm hận trào lên không thể kiềm chế. Cô ta trừng mắt với Bạch Dương, ánh mắt vô cùng hung ác, cứ như muốn trừng ra hai cái lỗ trên người cô vậy.

Sau đó, cô ta nhìn thấy người đàn ông không rõ mặt bên cạnh Bạch Dương mở khóa chiếc xe Bentley xong còn mở cửa xe cho Bạch Dương, cô ta không chỉ thấy căm hận mà còn cả ghen tức.

Tuy Bạch Dương đã vực dậy Thiên Thịnh, nhưng dựa vào tài lực của Thiên Thịnh hôm nay không thể giúp Bạch Dương mua được chiếc siêu xe đó, vì thế chắc chắn chiếc xe là của người đàn ông bên cạnh cô.

Người đàn ông đó đúng là đồ mắt mù, giàu có đến thế mà lại coi trọng một người đàn bà tệ hại đã ly dị như Bạch Dương.

Bạch Viện đang suy nghĩ thì chợt thấy người đàn ông kia xoay người qua, gương mặt điển trai xuất sắc làm cho Bạch Viện sửng sốt, sau đó kinh ngạc đến mức há to miệng.

Đẹp trai quái Cô ta dám thề, người đàn ông này là người đẹp nhất trong số đàn ông mà cô ta đã từng gặp.

Người đàn ông như thế nên đứng trên bệ cao xa vời không thể chạm tới, nhưng bây giờ anh lại đứng bên cạnh Bạch Dương!

Tại sao lại như vậy?

Bạch Dương tốt ở chỗ nào? Chỉ là một chiếc rẻ rách từng có một đời chồng thôi, tại sao người đàn ông ưu tú, giàu có và khí chất như vậy lại nhìn trúng Bạch Dương?

Bạch Viện càng nghĩ càng ghen lồng lộn, hai mắt đỏ ngầu, gương mặt trở nên vặn vẹo.

. Lý Tân Vinh ở bên cạnh phát hiện dáng vẻ của cô ta bèn nhướng mày, sau đó nhìn †heo tâm mắt của cô ta.

Không ngờ vừa nhìn đã thấy Phó Kình Hiên.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1534


CHƯƠNG 1534

Tức khắc sự chột dạ nhoáng hiện lên trong mắt Lý Tân Vinh, nhưng lại nhanh chóng biến mất. Anh ta sửa sang lại cổ áo và cà vạt xong, bèn nhấc chân đi về phía Bạch Dương và Phó Kình Hiên.

Đã gặp nhau thì không chào hỏi sao được.

Dù sao thân phận của đối phương cũng cao hơn mình quá nhiều.

Bạch Viện thấy Lý Tân Vinh đi qua thì hai mắt sáng lên, sau đó vội vàng đuổi theo anh ta: “Anh Vinh, chờ em với.”

Hình như Lý Tân Vinh quen biết người đàn ông ấy.

Nếu vậy, cô ta đi cùng sang đó thì cũng có thể làm quen với anh rồi.

Hơn nữa cô ta nhất định sẽ nhắc nhở với người đàn ông đó rằng Bạch Dương không phải hạng tốt lành gì.

Để anh nhanh chóng rời xa Bạch Dương.

Phó Kình Hiên ở đối diện thấy Lý Tân Vinh dẫn Bạch Viện qua đây bèn quay đầu nói với cô gái bên cạnh: “Chúng ta có đi không?”

Bạch Dương lắc đầu: “Không vội, nếu bọn họ đã đến mà chúng ta chưa chào hỏi gì đã đi thì chẳng phải chúng ta mất lịch sự quá à?”

Hơn nữa, ánh mắt khiêu khích và đắc ý của Bạch Viện kia cho thấy cô ta muốn đến gây chuyện.

Cô cũng rất muốn thử xem rốt cuộc cô ta định làm gì.

Phó Kình Hiên nghe cô nói vậy thì cười khẽ: “Em nói đúng, không thể mất lịch sự được.”

Dứt lời, anh thả bàn tay trên cửa xe xuống rồi đứng bên cạnh cô.

Lý Tân Vinh dẫn Bạch Viện đến trước mặt hai người, khi cách nhau chừng hai mét thì họ mới ngừng lại.

Đầu tiên, anh ta hất văng cánh tay của Bạch Viện đang khoát tay mình ra, sau đó vươn tay với Phó Kình Hiên, trên mặt nở nụ cười nịnh hót và lấy lòng, nói với Phó Kình Hiên: “Tổng giám đốc Phó, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Nếu như thường ngày, hành động hất tay cô ta ra của Lý Tân Vinh đã khiến cô ta thấy bực từ lâu rồi.

Nhưng lúc này, cô ta lại cực kỳ hài lòng với hành động đó.

Ở trước mặt người đàn ông này, cô ta hoàn †oàn không muốn tiếp xúc gần gũi với Lý Tân Vinh.

Lúc đứng đẳng xa, cô ta đã thấy người đàn ông này cực kỳ đẹp trai, bây giờ nhìn ở cự ly gần lại càng thấy đẹp mắt hơn, đẹp đến mức làm trái tim của cô ta đập liên hồi.

Hơn nữa trông dáng người và khí chất của anh chàng này, tất cả đều vượt xa Lý Tân Vinh.

Lúc trước cô ta luôn cho rằng Lý Tân Vinh đã là cực phẩm trong đám đàn ông, nên cô ta mới bằng lòng bỏ chút tình cảm ở bên cạnh anh ta. Nắm chặt Lý Tân Vinh trong lòng bàn tay thì cô ta sẽ không lo cơm ăn áo mặc nữa, sau này dùng tiếp chút mưu kế, không chừng còn được bước vào nhà họ Lý.

Nhưng hiện tại sau khi thấy người đàn ông này, Bạch Viện bỗng phát hiện Lý Tân Vinh cũng chỉ được đến thế thôi.

Bạch Viện nghĩ đến đây bèn ngẩng đầu nhìn Lý Tân Vinh một cái, đúng lúc nhìn thấy nụ cười lấy lòng trên mặt anh ta, cô ta chợt cảm thấy chút chán ghét thoáng qua rồi biến mất, sau đó vội vàng chuyển tầm mắt sang Phó Kình Hiên, đôi mắt lập tức phát ra ánh sáng rực rỡ.

Từ thái độ của Lý Tân Vinh cho thấy thân phận của người đàn ông này không hề đơn giản, ít nhất là cao hơn Lý Tân Vinh.

Quả nhiên, người đàn ông mà Bạch Viện cô †a thật sự cần tìm kiếm chắc phải là anh tổng giám đốc Phó này mới đúng.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1535


CHƯƠNG 1535

Lý Tân Vinh… đã là quá khứ rồi.

Ánh mắt nóng rực của Bạch Viện nhìn Phó Kình Hiên quá mức rõ ràng, rõ ràng đến mức cả Bạch Dương, Phó Kình Hiên và Lý Tân Vinh đều thấy.

Sắc mặt Lý Tân Vinh cứng đờ, nhưng lại nhanh chóng khôi phục vẻ thản nhiên, anh †a cụp mắt xuống, giấu ý lạnh trong mắt.

Giỏi lắm, lúc trước ả đàn bà này còn luôn miệng nói yêu mình.

Bây giờ cô ta lại nhìn người đàn ông khác không thể dời mắt nổi.

Xem xem lát nữa anh ta dạy dỗ cô ta thế nào!

Lý Tân Vinh thấy Phó Kình Hiên không có ý định bắt tay với mình bèn khẽ cười lúng túng, sau đó rút tay về tỏ vẻ chưa có gì xảy ra, rồi lại nhìn sang Bạch Dương: “Cô gái này là?”

“Xin chào, tôi là Bạch Dương.” Bạch Dương cười trả lời.

Nụ cười của cô rất nhạt, thậm chí còn có hơi qua loa lấy lệ.

Bởi vì cô thật sự không muốn niềm nở gì với loại người ngoại tình này cả.

“Bạch Dương?” Lý Tân Vinh nghe cái tên này hơi quen tai, anh ta suy nghĩ một lúc bèn tức khắc nhớ ra gì đó, bỗng bừng tỉnh vỗ tay một cái: “Thì ra cô chính là người bạn mà vợ chưa cưới của tôi luôn miệng nhắc tới, cũng chính là cô gái mà tổng giám đốc Phó đã nhắc đới, hân hạnh được gặp mặt.”

Anh ta vươn tay về phía Bạch Dương.

Bạch Dương nhíu mày nhìn tay của anh ta, không muốn bắt tay cho lắm.

Nhưng cô không phải Phó Kình Hiên mà có thể phớt lờ không thèm quan tâm tới đối phương.

Thế nên dù cô không muốn cái bắt tay này thì cũng phải bắt. Nếu đắc tội với anh ta, lỡ đâu anh ta ngáng chân gây phiên phức cho cô thì sao? Nhất là nơi này không phải †rong nước mà là địa bàn của người ta.

Không còn cách nào khác, Bạch Dương đánh phải nhếch môi, gắng gượng mỉm cười rồi đưa tay ra, chuẩn bị bắt tay với Lý Tân Vinh.

Nhưng đúng lúc này, Phó Kình Hiên đột ngột vươn tay rồi nhẹ nhàng kéo tay cô lại, không cho cô nắm lấy tay anh ta.

Bạch Dương nhìn anh với vẻ kinh ngạc.

Anh lắc đầu với cô, sau đó nhìn Lý Tân Vinh: “Không cần bắt tay đâu”“

Thấy dáng vẻ độc đoán đó của Phó Kình Hiên, Lý Tân Vinh chợt sực nhận ra, bèn cười nói: “Xin lỗi xin lỗi, là do tôi quá đáng, quên mất quan hệ giữa tổng giám đốc Phó và cô Bạch, mong tổng giám đốc Phó đừng để bụng.”

Anh ta vội vàng thả tay xuống.

Bạch Dương nghe Lý Tân Vinh nói vậy bèn mím môi dưới.

Hình như người này đã hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Phó Kình Hiên rồi, cho rằng cô và anh là một cặp.

Thế nhưng Bạch Dương lại không giải thích.

Dù sao Phó Kình Hiên cũng vừa giúp cô tránh khỏi việc phải bắt tay với người ta, cho nên cô không thể không giữ thể diện cho anh được.

“Được rồi, anh còn chuyện gì không?” Phó Kình Hiên thả bàn tay đang nắm trên cổ tay Bạch Dương ra, nhìn Lý Tân Vinh và lạnh nhạt hỏi.

Lý Tân Vinh khoát tay: “Không có gì, chẳng qua thấy tổng giám đốc Phó ở nơi này nên †ôi mới đến đây chào hỏi anh một tiếng thôi.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1536


CHƯƠNG 1536

“Đã chào hỏi xong rồi, chúng tôi cần phải đi.”

Dứt lời, Phó Kình Hiên muốn kéo cửa xe.

Thấy hai người Bạch Dương định đi, Bạch Viện từ đầu luôn im lặng không nói gì, duy trì nụ cười đúng mực trên môi đã không thể đứng yên được nữa, vội vàng mở miệng: “Đợi đã.”

Bạch Dương và Phó Kình Hiên dừng bước.

Khuôn mặt của Lý Tân Vinh xanh mét, anh †a quát lớn: “Em định làm gì?”

Bạch Viện làm như không nghe thấy, thậm chí còn không thèm nhìn anh ta lấy một cái.

Cô ta hít sâu một hơi rồi bước lên trước một bước, bày ra nụ cười mà cô ta tự cho là đẹp nhất rồi nhìn Phó Kình Hiên, giọng nói vừa mềm vừa nũng nịu: “Sao hai người lại đi như vậy? Tôi còn chưa kịp giới thiệu bản thân nữa mà, tôi tên là…

“Khỏi, không có hứng thú.” Bạch Viện còn chưa tự giới thiệu xong thì đã bị Phó Kình Hiên thẳng thừng ngắt lời, giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn.

Nụ cười trên mặt Bạch Viện cứng đờ, không ngờ rằng anh lại không cho cô chút thể diện nào như thế.

Bạch Viện bỗng thấy vừa lúng túng vừa †ức giận, đứng ở nơi đó không biết nên làm gì.

Thấy Bạch Viện như vậy, Bạch Dương khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, rõ ràng tâm trạng rất tốt.

Cô nhìn Phó Kình Hiên, len lén giơ ngón tay cái với anh, khẽ hé đôi môi đỏ mọng làm khẩu hình miệng nói: “Làm tốt lắm.”

Phó Kình Hiên không ngờ cô còn khen mình nữa, anh thấp giọng bật cười.

Bạch Viện thấy sự tương tác qua lại giữa hai người họ thì càng ghen tức hơn, cô ta siết chặt tay rồi tiếp tục mở miệng: “Chị, chị không giới thiệu em với anh chàng này hay sao?”

“Chị?” Lý Tân Vinh sửng sốt nhìn cô ta một lát, rồi lại nhìn Bạch Dương: “Hai người… là chị em của nhau ư?”

“Đúng vậy đó anh Văn, em với chị Bạch Dương là chị em ruột.” Bạch Viện nhìn khuôn mặt biến thành màu đen của Bạch Dương thì khẽ vuốt tóc, cười đắc chí.

Nếu người đàn ông này không muốn nghe cô ta tự giới thiệu về mình thì cô ta sẽ kéo cả Bạch Dương vào, thế nào anh cũng phải nghe đúng không?

Bất kể ra sao, hôm nay cô ta nhất định phải khiến người đàn ông này nhớ kỹ tên của mình!

“Đúng rồi.” Lý Tân Vinh kinh ngạc nói: “Cô gái này tên là Bạch Dương, em là Bạch Viện, tên tương tự như thế, xem ra hai người thật sự là chị em ruột rồi.”

“Tất nhiên chúng em là chị em ruột, chị em ruột cùng cha khác mẹ.”

“Xin lỗi, tôi và cô ta không phải chị em, loại người không thèm nhận mặt ba mình như thế này, tôi không dám nhận làm chị em đâu.” Bạch Dương nhíu chặt mày, lạnh lùng nói.

Lúc này Lý Tân Vinh mới nhận ra từ lúc hai chị em họ nhìn thấy nhau đến giờ chưa từng nói chuyện với nhau, cả hai đều vờ như không quen biết, xem ra tình cảm giữa đôi bên không tốt lắm.

“Chị, sao chị lại nói như vậy?” Bạch Viện trợn to hai mắt, tỏ vẻ tủi thân nói: “Em không nhận ba khi nào? Tại sao chị lại vu oan cho em như thế?”

“Tôi vu oan cho cô?” Bạch Dương chỉ vào mình, tức giận bật cười.

Phó Kình Hiên đặt tay lên vai cô và khẽ vỗ nhẹ, ý bảo cô đừng tức giận, sau đó cúi đầu từ trên cao nhìn xuống Bạch Viện như nhìn một con kiến hôi: “Trước giờ Bạch Dương chưa từng nói dối, cô ấy nói cô không nhận thì cô chính là như vậy.”

“Anh à, sao anh chỉ dựa vào lời một phía của chị tôi mà đã hiểu lầm tôi như vậy?
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1537


CHƯƠNG 1537

Tôi là con gái ruột của ba, sao không nhận ba cho được? Nhất định hai người đã hiểu lầm tôi rồi. Có thể do ba đã mất nhiều năm rồi mà tôi chưa về thắp cho ba một nén nhanh, nên hai người mới…

Cô ta vừa nói vừa cúi đầu, dáng vẻ rưng rưng sắp khóc đến nơi.

Thái dương của Bạch Dương giật giật: “Đủ rồi đấy, cô tem tém lại cái thói trà xanh của cô đi. Tôi không nuốt trôi nổi cái dáng vẻ đó đâu, trông phát tởm. Chúng ta đi thôi.”

Cô đánh mắt nhìn Phó Kình Hiên một cái.

Phó Kình Hiên khẽ gật đầu, lại mở cửa xe ra.

Bạch Viện thấy thế thì âm thầm nghiến răng.

Muốn đi ư?

Không có cửa đâu!

Cô ta còn chưa tạo mối quan hệ với người đàn ông này, còn chưa châm ngòi giữa Bạch Dương và anh, sao cô ta có thể thả hai người đi được chứ?

“Chị.” Bạch Viện vội vàng mở miệng: “Chúng ta đã lâu không gặp, hay là tìm một chỗ để trò chuyện một lát được không?”

Cô ta đi đến gần Bạch Dương, vươn tay muốn kéo cánh tay của cô.

Bạch Dương đã đoán được ý đồ của cô ta, cô giơ tay lên hất bàn tay của cô ta ra.

Đúng lúc này, Bạch Viện bất ngờ la á một tiếng, cả người thoáng cái đã ngã trên mặt đất, cánh tay hơi xây xước nhẹ.

“Chị, sao chị lại đẩy em?” Cô ta che cánh †ay của mình lại và ngẩng đầu, nhìn Bạch Dương bằng vẻ mặt không dám tin, hai mắt tràn ngập đau khổ.

Cứ như thể Bạch Dương là kẻ độc ác đã phạm phải tội ác tày trời vậy.

Khóe miệng của Bạch Dương hơi run rẩy: “Tôi nói tôi chưa chạm vào cô ta, anh có tin không?”

Cô nhìn người đàn ông ở bên cạnh.

Người đàn ông khẽ nhếch đôi môi mỏng, gật đầu nói: “Tin chứ.”

Anh trả lời không hề do dự, khiến Bạch Dương hết sức hài lòng.

Sau đó cô quay đầu nhìn Bạch Viện: “Cô nói tôi đẩy cô chứ gì?”

Bạch Viện cúi đầu: “Em cũng đâu thể tự ngã được.”

Ý nói thừa nhận Bạch Dương đã đẩy cô ta.

Bạch Dương tức đến mức thấy nực cười, cô nheo mắt lại: “Nếu cô đã nói thế, tôi mà không đẩy cô, biến tội danh này thành thật thì chẳng phải có lỗi với cô rồi ư?”

“Chị… chị muốn làm gì?” Trong lòng Bạch Viện khẽ giật thót, dâng lên dự cảm bất thường.

Nhất là giọng điệu và ánh mắt của Bạch Dương làm cô ta có ảo tưởng như quay về †oilet.

“Tôi muốn làm gì ấy hả? Tất nhiên là đẩy cô rồi!” Bạch Dương vừa nói vừa cúi người, một tay kéo Bạch Viện đứng dậy khỏi mặt đất, sau đó mượn lực đẩy vào bả vai cô ta.

Bạch Viện lập tức ngã sõng soài ra ngoài, †é mạnh xuống đất, cô ta ngơ ngác đến mức quên cả la đau.

Mất một lúc lâu, cô ta mới phản ứng lại, đau đến mức méo mặt: “Chị…

Cô ta không ngờ Bạch Dương thật sự dám đẩy cô tat “Tôi làm sao?” Bạch Dương cúi đầu đứng trước mặt cô ta, học ánh mắt nhìn con kiến hôi của Phó Kình Hiên vừa rồi để nhìn cô ta: ‘Bạch Viện, cô nhìn lại cô đi kìa, người bình thường ai cũng biết nên tránh xa người không thích mình ra cơ mà? Nhưng cô thì cứ thích một mình một thói, biết rõ †ôi ghét cô nhưng cô một hai phải nhào tới. Cô nói xem, có phải cô nhục nhã không chút tự trọng nào không?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1538


CHƯƠNG 1538

“Cô…” Bạch Viện tức xanh cả mặt.

Lý Tân Vinh đứng bên cạnh nhìn Bạch Dương nghiêm nghị bức người, không nhịn được mà nuốt khan một cái.

Hay thật, cô gái này bề ngoài giống hệt gái ngoan mà không ngờ lại hung dữ như thế.

Sao tổng giám đốc Phó lại thích phụ nữ dữ dẫn như vậy?

Lý Tân Vinh nhìn Phó Kình Hiên nhưng chỉ thấy anh đang nhìn Bạch Dương bằng vẻ mặt rất tự hào, khóe miệng lập tức run rẩy.

Thôi được rồi, khẩu vị của tổng giám đốc Phó đặc biệt, thích kiểu thế này.

Hơn nữa nhìn tổng giám đốc Phó ủng hộ người phụ nữ này ra tay như thế, sợ rằng dù cô có giết người thì tổng giám đốc Phó còn nhặt xác giúp cô luôn đấy?

Nghĩ vậy, Lý Tân Vinh lui về sau một bước, kéo dài khoảng cách với những người này.

Anh ta đã nhìn thấu rồi, Bạch Viện này chính là một ả đàn bà đê tiện, mấy lời yêu suốt ngày treo bên miệng đều là giả hết, thứ cô ta yêu chỉ là gương mặt này của anh ta và tiền của anh ta thôi.

Hôm nay gặp được tổng giám đốc Phó đẹp hơn anh ta, có tiền hơn anh ta, người phụ nữ này lập tức không thèm để ý tới anh ta nữa, ánh mắt luôn nhìn chằm chằm †ổng giám đốc Phó, chỉ ước gì có thể dán mắt vào người tổng giám đốc Phó luôn.

Chỉ tiếc người phụ nữ này vẫn chưa biết, tổng giám đốc Phó ghét nhất là loại phụ nữ giống như cô ta.

Anh ta đang chờ người phụ nữ này bị tổng giám đốc Phó và cô Bạch kia trừng trị đây.

Bên kia, sau khi đẩy Bạch Viện xong, Bạch Dương lui về bên cạnh Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên nắm lấy tay cô, đặt trước mặt rồi quan sát cẩn thận.

Vẻ mặt Bạch Dương khó hiểu: “Sao vậy?”

“Tôi nhìn xem tay em có bị thương không.”

Phó Kình Hiên vừa lật tay cô vừa trả lời.

Bạch Dương dở khóc dở cười: “Sao có thể bị thương được chứ.”

Cũng có phải cô chạm vào dao đâu.

Bạch Dương định rút tay về.

“Đừng nhúc nhích!” Phó Kình Hiên nắm lấy tay cô không chịu buông: “Dù không bị thương thì cũng phải lau qua đi, vừa đụng phải thứ bẩn thỉu, có vi khuẩn đấy.”

Nói xong, anh kéo chiếc khăn tay trang trí †ừ trong túi ngực trái của mình rồi lau tay cho cô.

Thấy hành động này của anh, Bạch Dương cực kỳ buồn cười, nhưng lại không rút tay về mà cứ để mặc anh làm vậy.

Còn Bạch Viện trên mặt đất lại sắp bị tức chết đến nơi, móng tay đâm chặt vào lòng bàn tay như muốn đâm xuyên vào thịt.

Tức chết cô ta mất thôi.

Người đàn ông này lại có thể nói cô ta là thứ bẩn thỉu, là vi khuẩn!

Mà Lý Tân Vinh ở kia lại buồn cười gần chết.

Đó! Anh ta biết ngay người phụ nữ Bạch Viện này sẽ bị tổng giám đốc Phó và cô Bạch kia trừng trị mà.

“Anh này.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1539


CHƯƠNG 1539

Bạch Viện hít sâu một hơi, tạm thời ép lửa giận trong lòng xuống, cô ta mấp máy khóe miệng, lộ ra vẻ mặt thương tâm nhìn Phó Kình Hiên: “Sao anh có thể nói như vậy chứ? Tôi bị chị gái đẩy ngã xuống đất, anh không nói được một câu công bằng giúp tôi thì thôi đi, còn nói tôi là… Là vi khuẩn.

Làm vậy cũng quá đáng quá rồi đấy…”

“Cô là gì của tôi?” Sau khi lau tay cho Bạch Dương xong, Phó Kình Hiên buông tay cô ra, nhìn Bạch Viện với ánh mắt lạnh lùng, †rong giọng nói cũng không thèm che giấu sự chán ghét: “Tại sao tôi phải nói giúp cô?”

“Tôi… Bạch Viện nghẹn lại, đột nhiên không nói lên lời, sắc mặt hết xanh lại đỏ, †rông vô cùng buồn cười.

Nhưng chỉ nhoáng cái cô ta đã chỉnh đốn lại cảm xúc, che chỗ bị thương lại rồi đứng lên, cúi đầu uất ức nói: “Tôi biết, tôi và anh không có quan hệ gì. Nhưng dù là người xa lạ, nếu nhìn thấy loại chuyện này thì cũng nên ra mặt nói vài câu công bằng chứ. Vậy nên anh à, anh không thể vì hai người ở bên nhau mà bảo vệ chị ấy một cách bất chấp như vậy được.”

Phó Kình Hiên cạn lời cùng cực.

Người phụ nữ này đang nói gì vậy?

Bạch Dương và anh ở bên nhau, anh không bảo vệ Bạch Dương thì bảo vệ ai?

Anh mà đi bảo vệ người phụ nữ này thì mới là đầu óc chập mạch đấy!

Nghĩ vậy, Phó Kình Hiên mím chặt môi mỏng, giọng nói lạnh nhạt nói: “Chị của cô là người của tôi, tôi bảo vệ cô ấy có gì mà không được!”

Câu nói “người của tôi” khiến Bạch Dương lập tức ngẩng phát đầu lên nhìn anh: “Anh…”

“Sao thế?” Phó Kình Hiên nhìn qua, biểu cảm và giọng nói cũng dịu xuống.

Bạch Dương cụp mắt xuống tránh tầm mắt của anh đi rồi lắc đầu: “Không sao.”

Người của anh thì người của anh vậy.

Cô không thể đốp trả khiến anh bị mất mặt trước Bạch Viện được.

Hơn nữa anh nói vậy cũng là vì giúp cô mà.

“Anh như vậy là không được đâu.” Bạch Viện ngẩng đầu nhìn Phó Kình Hiên, vẻ mặt vô cùng chính nghĩa: “Tôi biết chị gái tôi là người của anh, anh bảo vệ chị ấy là đúng, nhưng tính cách của chị ấy quá…”

Cô ta dè dặt nhìn Bạch Dương một cái, cứ như thể sợ Bạch Dương tức giận nên lại vội vàng đánh mắt đi, sau đó cúi đầu nói: “Tính cách của chị ấy quá cường thế, thích bắt nạt người khác. Vậy nên anh không thể bất chấp bảo vệ chị ấy như thế được, làm vậy sẽ chỉ càng dung túng cho sự kiêu căng của chị ấy thôi, khiến tính cách của chị ấy càng ngày càng ác nghiệt, đến lúc đó chắc chắn sẽ gây ra tai họa lớn.”

Nghe những lời bịa đặt bôi nhọ này của cô †a xong, Bạch Dương tức giận tới bùng nổ.

Cô nhéo lòng bàn tay, định tiến lên tranh luận.

Nhưng rồi đột nhiên Phó Kình Hiên vươn cánh tay chặn trước người cô rồi lắc đầu, ý bảo cô bình tĩnh trước đã.

“Giao cho anh.” Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương.

Bạch Dương nhìn ánh mắt nghiêm túc của anh, không hiểu sao trong lòng lập tức tỉnh †áo lại, gật đầu: “Được.”

Phó Kình Hiên buông tay xuống, sau đó dời mắt về phía Bạch Viện, ánh mắt lạnh lẽo không hề có một chút tình cảm nào: “Cô nói Bạch Dương có tính cách cường thế, thích bắt nạt người khác. Vậy cô nói cho nói cho tôi biết, cô ấy bắt nạt ai?”

Bạch Viện kéo góc áo trả lời: “Chị gái… Từ nhỏ chị ấy đã thích bắt nạt tôi, tôi lớn lên dưới sự đánh chửi của chị ấy, vậy nên sáu năm trước tôi mới không nhịn được mà chạy trốn khỏi nhà họ Bạch. Hôm nay tôi tình cờ nhìn thấy chị gái ở trong nhà vệ sinh, tôi rất vui mừng mà chào hỏi chị ấy, cứ nghĩ hai chúng tôi không gặp nhau sáu năm, chắc chắn chị ấy sẽ rất vui mừng khi nhìn thấy tôi. Nhưng không ngờ chị ấy vẫn bắt nạt tôi, ấn tôi vào bồn nước, khiến tôi suýt nữa thì chết đuối.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1540


CHƯƠNG 1540

Nói đến đây, cô ta lau nước mắt, thế mà lại bật khóc.

Phó Kình Hiên kinh ngạc nhìn về phía Bạch Dương, dường như đang hỏi, em còn làm chuyện này sao?

Đôi môi đỏ mọng của Bạch Dương mấp máy, không nói gì, thừa nhận mình quả thật đã ấn Bạch Viện vào bồn nước.

Lần này cuối cùng Phó Kình Hiên cũng hiểu tại sao cô lại ở trong nhà vệ sinh lâu như vậy.

Hóa ra là đi thu dọn rác rưởi à.

Phó Kình Hiên thu mắt về rồi lại nhìn về phía Bạch Viện: “Nếu Bạch Dương đã đối xử với cô như vậy thì nhất định là cô đã làm sai chuyện gì chọc giận cô ấy. Chứ cô ấy tốt bụng như vậy, sao có thể làm thế được?”

Khóe môi Bạch Dương nhếch lên, bị lời này của anh chọc cười.

“Hả?” Nghe vậy, tiếng khóc của Bạch Viện khựng lại, khó hiểu thốt lên.

Cô ta nhìn Phó Kình Hiên với vẻ khó tin.

Trông cô ta rõ ràng là không thể tin nổi anh lại có thể bảo vệ Bạch Dương tới trình độ này.

Người bình thường nghe thấy bạn gái của mình phách lối như thế, còn ấn người khác vào bồn nước thì đều sẽ cảm thấy bạn gái mình ác độc, sinh ra cảm giác không hài lòng.

Ví dụ như Lý Tân Vinh vậy.

Tại sao đến lượt người đàn ông này thì lại khác chứ?

Anh dị biệt khác người quá vậy?

Nhưng cũng chính vì sự bao che khuyết điểm, bảo vệ không hề có giới hạn này của Phó Kình Hiên lại càng khiến Bạch Viện động lòng, trong lòng cũng càng kiên định hơn, nhất định phải ly gián quan hệ giữa anh và Bạch Dương rồi đoạt lấy anh cho bằng được.

Tóm lại, chỉ cần là đồ của Bạch Dương thì cô ta đều phải cướp hết!

Nghĩ đến đây, Bạch Viện lại mở miệng: “Không phải đâu anh à, tôi không làm gì sai cả, tôi chỉ…”

“Đủ rồi!” Phó Kình Hiên không kiên nhẫn quát khẽ: “Cô khỏi cần nói với tôi điều gì khác. Tôi cũng đâu quen biết cô, cô dựa vào đâu mà cho rằng tôi sẽ tin lời cô nói chứ không phải tin vào hai mắt của mình?

Bạch Dương là người thế nào, chẳng lẽ tôi không nhìn ra được chắc? Cần cô tới nói à? Cô nói Bạch Dương bắt nạt cô từ nhỏ, nhưng sao tôi lại nghe nói, cô mới là người bắt nạt cô ấy từ nhỏ vậy?”

“Không phải, tôi không như thế!” Mặt Bạch Viện biến sắc, vội vàng lắc đầu phủ nhận.

Nhưng trong lòng cô ta lại đang vô cùng nghỉ ngờ, làm sao anh biết được?

Là Bạch Dương nói cho anh biết ư?

Không đúng, anh nói anh không biết cô ta, vậy nên sao Bạch Dương có thể nói với anh về chuyện có liên quan tới cô ta được chứ?

“Trong lòng cô tự rõ bản thân có hay không.” Phó Kình Hiên trấn an nhéo tay Bạch Dương, sau đó nói: “Trước kia cô ức h**p Bạch Dương, tôi không giúp được cô ấy, nhưng nếu sau này cô còn dám ức h**p cô ấy, vậy cô tự cân nhắc xem thủ đoạn của mình có đủ cứng hay không đi. Còn nữa, cô luôn miệng nói xấu Bạch Dương, miêu tả Bạch Dương thành một người phụ nữ độc ác. Nhưng chắc cô đã quên, cô và Bạch Dương là chị em, cắt đứt xương cốt còn nối liền gân mà, một người bịa đặt bôi nhọ chị ruột của mình trước mặt người ngoài, cô thật sự nghĩ người ta không nhìn ra cô là loại người gì ư?”

“Anh… anh…”

“Tôi thế nào?” Phó Kình Hiên lại ngắt lời cô ta lần nữa: “Cô cho là tôi không biết cô nói những lời này bôi đen Bạch Dương là vì nguyên nhân gì ư? Đơn giản chỉ muốn bôi đen hình tượng của Bạch Dương trong lòng tôi, làm vị trí của cô ấy trong lòng tôi †uột dốc không phanh đúng không? Ha, người đàn ông nào có thể nhìn trúng loại phụ nữ vừa ngu dốt vừa độc mồm như cô đều bị chập mạch hết.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1541


CHƯƠNG 1541

Anh vừa nói vừa đánh mắt nhìn Lý Tân Vinh đứng ở một bên.

Lý Tân Vinh lúng túng ho khan một tiếng, vội vàng quay đầu sang chỗ khác.

Bạch Viện không ngờ Phó Kình Hiên lại thẳng thừng như vậy, thẳng tay l*t s*ch tấm màn che của cô ta xuống, làm cho dã †âm của cô ta hoàn toàn phơi bày ra ngoài.

Bỗng chốc, cô ta vừa chột dạ lại vừa lúng †úng và tức giận, cơ thể run rẩy.

Ngay cả Bạch Dương cũng không ngờ Phó Kình Hiên lại có một mặt độc miệng như vậy.

Nhưng cảm giác cũng tuyệt phết đấy.

Nhất là khi anh vì bảo vệ cô mà sỉ vả Bạch Viện không đáng một xu, cô cảm thấy rất hài lòng.

“Đi thôi.” Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương.

Không cần dây dưa với cô ả Bạch Viện này nữa, chỉ tổ lãng phí thời gian.

Lúc này Bạch Viện đã bị anh mắng tới mức không chỗ dung thân luôn rồi, không dám ngăn cản họ nữa.

Bạch Dương khẽ ừ một tiếng: “Được, đi thôi.”

Cô xoay người, không nhìn Bạch Viện lấy một cái, khom lưng ngồi vào ghế lái phụ.

Phó Kình Hiên đóng kín cửa xe bên ghế phụ, sau đó vòng qua đầu xe và đi đến bên ghế lái, mở cửa xe ra bước vào rồi nổ máy xe, cứ thế rời đi.

Khi xe chạy ra khỏi bãi xe được một khoảng, Bạch Dương tình cờ nhìn thoáng qua kính chiếu hậu thì thấy cảnh Bạch Viện bị Lý Tân Vinh tát một cái ngã xuống đất.

Bạch Dương la lên.

Phó Kình Hiên cũng thấy cảnh ấy, anh nói bằng giọng thản nhiên: “Bạch Viện là Tình nhân của Lý Tân Vinh, lúc nấy Bạch Viện chỉ một lòng muốn bám lấy tôi nên đã khiến người nhỏ nhen như Lý Tân Vinh căm hận. Anh ta không dám ra tay với tôi, nhưng đối với Bạch Viện lại không như thế, hơn nữa em lại chẳng có tình cảm gì với cô ta, vì vậy chúng ta vừa đi thì tất nhiên Lý Tân Vinh sẽ tính sổ với cô ta rồi.”

Bạch Dương bĩu môi: “Đúng vậy đó, một lòng muốn bám lấy anh”

“Hửm?” Phó Kình Hiên nhíu mày: “Sao giọng điệu của em nghe lạ thế?”

“Còn lâu nhé.” Bạch Dương cúi đầu nhìn móng tay của mình, cô gõ gõ, giọng điệu nghe hơi “mùi chua”: “Hoa đào của ai đó tốt thật, vừa mới xong một Cố Tử Yên, bây giờ lại đến thêm một Bạch Viện.”

“Em ghen à?” Phó Kình Hiên nheo mắt lại.

Bạch Dương thẳng lưng phản bác lại ngay: “Làm gì có chuyện đó? Tôi ghen gì mà ghen, anh đừng có nói bậy.”

Sao Phó Kình Hiên lại không biết cô đang nói một đằng nghĩ một nẻo, anh khẽ cười: “Rồi rồi rồi, em không ghen.”

“Tất nhiên là tôi không ghen rồi.” Bạch Dương lẩm bẩm.

Phó Kình Hiên chuyển tay lái, mặc dù ánh mắt vẫn nhìn con đường phía trước nhưng lại cực kỳ tình cảm và dịu dàng: “Yên tâm đi, cho dù người phụ nữ nào có tình cảm với tôi thì tôi cũng không để ý đâu, tôi chỉ yêu một mình em thôi.”

Nói xong câu đó, anh đánh mắt nhìn Bạch Dương.

Trái tim của cô bắt đầu đồn dập, khuôn mặt nhỏ nhắn từ từ nóng rực lên.

Cũng may ánh đèn trong xe khá tối nên Phó Kình Hiên không thấy gương mặt đỏ bừng của cô, nếu không cô phải tìm chỗ trốn đi mất.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1542


CHƯƠNG 1542

Có phải dạo gần đây người đàn ông này càng lúc càng biết nói những lời khiến người đỏ mặt tim đập như vậy hay không?

Chẳng hiểu tại sao, Bạch Dương bỗng nhớ lại những lời Tống Bội Như đã nói với mình ở phòng trang điểm khi trước.

Tống Bội Như nói nếu như gặp được người cực kỳ yêu mình thì nên tiến tới với người đó, tránh cho sau này hối hận.

Thế nên, có phải cô cũng nên suy nghĩ những gì Tống Bội Như đã nói, tiến tới với Phó Kình Hiên hay không?

Dù sao bây giờ anh thật sự không còn giống lúc trước nữa, nếu như hai người yêu nhau, cô sẽ không phải trải qua những điều mà mình đã gặp phải vào sáu năm trước.

Bạch Dương nghĩ đến đây chợt ngơ ngác nhìn anh.

Phó Kình Hiên thấy cô đang ngẩn ngơ, nhân lúc đèn đỏ, anh quay sang nhìn cô: “Em sao vậy?”

Ánh mắt của Bạch Dương thoáng động, sau đó hạ mí mắt xuống rồi cười nói: “Không có gì, chỉ đang nghĩ xem có nên đồng ý một việc hay không.”

“Việc gì thế?” Phó Kình Hiên tò mò hỏi.

Bạch Dương lắc đầu: “Tạm thời không thể nói được, có lẽ tôi vẫn chưa suy nghĩ kỹ.”

Chuyện quay lại với Phó Kình Hiên không phải chuyện nhỏ.

Sáu năm đau khổ khi xưa đã khắc sâu trong trí nhớ của cô, tạo thành bóng ma †âm lý trong lòng cô, khiến cô nảy sinh sợ hãi ở mức độ nào đó đối với tình yêu, với hôn nhân.

Vì vậy cô cần phải suy nghĩ cẩn thận có nên quay lại hay không.

Nếu cô xúc động quay lại với anh, lỡ đâu sau này bị tổn thương, cô sẽ sụp đổ mất.

Phó Kình Hiên thấy cô không muốn nói nên không ép buộc. Sau đó dường như anh nghĩ tới điều gì, nổ máy xe rồi hỏi: “Đúng rồi, lúc trước Bạch Viện đó nói em ấn cô †a vào bồn nước khi ở toilet, rốt cuộc là chuyện gì thế?”

Bạch Dương nghe anh hỏi vậy, khuôn mặt xinh đẹp lập tức lộ vẻ hơi tức giận, sau đó kể lại mọi chuyện xảy ra ở trong toilet.

“Thì ra là vậy, cô ta đáng bị dạy dỗ.” Phó Kình Hiên gật đầu.

Bạch Dương xoa xoa thái dương: “Tôi thật sự cảm thấy đau lòng thay ba khi có người con gái như vậy.”

“Nhưng còn em nữa mà.”

“Tôi á?”

Phó Kình Hiên ừ một tiếng: ‘Mặc dù Bạch Viện không ra làm sao, nhưng em vấn là niềm kiêu ngạo của ba em, tôi tin rằng ba em ở dưới đó biết em làm tất cả vì gia đình và Thiên Thịnh, chắc chắn sẽ rất vui mừng.”

Bạch Dương cười đáp: “Chỉ mong là thế.”

“Mặc dù em dạy dỗ Bạch Viện là đúng, nhưng sau này đừng làm vậy nữa.” Phó Kình Hiên lại nói.

Bạch Dương nhìn anh: “Tại sao?”

“Tôi sợ em sẽ bị thương.” Phó Kình Hiên khẽ hé đôi môi mỏng trả lời: ‘Mặc dù Bạch Viện không đánh lại được em nhưng cũng khó tránh được sẽ có chuyện ngoài ý muốn, đến lúc đó em phải làm sao?”

Bạch Dương im lặng.

Một lát sau cô khẽ gật đầu: “Anh nói đúng, sau này tôi sẽ chú ý hơn.”

“Vậy thì tốt, cần phải bảo vệ bản thân.” Phó Kình Hiên cười khẽ.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1543


CHƯƠNG 1543

Bạch Dương gật đầu: “Tôi biết rồi.”

Chẳng mấy chốc, Phó Kình Hiên đã dừng xe, kéo phanh tay: “Tới rồi.”

“Hả?” Bạch Dương hơi sửng sốt, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khi thấy căn biệt thự trước mặt, cô bỗng kinh ngạc mở to mắt: “Đợi đã, sao anh biết tôi ở đây?”

Hèn gì cô cứ cảm thấy từ lúc lên xe đến giờ hình như cô đã quên chuyện gì đó, nhưng vẫn không nhớ ra nổi.

Cuối cùng bây giờ cô mới nhớ ra là mình đã quên nói địa chỉ nơi ở của mình với Phó Kình Hiên.

Vậy mà dù cô chưa nói địa chỉ nhưng anh vẫn chở cô tới đúng nơi.

Hiển nhiên trong chuyện này có vấn đề.

Phó Kình Hiên mở cửa xe, khi xuống khỏi xe, anh mới trả lời câu hỏi của Bạch Dương: “Bởi vì tôi cũng ở đây”

“Anh cũng ở đây?” Bạch Dương kinh ngạc há to miệng: “Anh chính là người đàn ông mà Bội Như đưa đến sao?”

Cô chỉ vào Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên hất cằm lên: “Đúng.”

“Chuyện này… Bạch Dương ngơ ngác, sau khi xuống xe cô lại hỏi tiếp: “Chẳng phải anh ở khách sạn à?”

“Đồ dùng trong khách sạn bị hỏng nên tôi bảo Lý Tân Vinh sắp xếp chỗ ở cho tôi, nhưng những bất động sản được Lý Tân Vinh và vợ anh ta đứng tên đều đã sắp xếp cho khách ở hết rồi, chỉ còn căn biệt thự này có một người ở. Thông qua Lý Tân Vinh, tôi biết người ở biệt thự này chính là em nên đã chuyển qua, lúc chiều khi đến đây tôi định tạo bất ngờ cho em, nhưng mà em đã ra ngoài mất rồi.”

Tuy Phó Kình Hiên nói rất nhẹ nhàng, nhưng trong lòng Bạch Dương lại không cách nào bĩnh tĩnh nổi.

Thiết bị trong khách sạn bị hỏng?

Anh có thể kiếm lý do nào đáng tin cậy hơn được không.

Thiết bị trong căn phòng đó bị hỏng, thế còn những căn phòng khác thì sao?

Chẳng lẽ một khách sạn tầm cỡ bảy sao lại chỉ có một phòng tổng thống?

Thế nên rõ ràng là anh cố tình dò hỏi nơi cô ở từ Lý Tân Vinh kia, sau đó đặc biệt chuyển tới đây thì có!

Bạch Dương nghĩ tới đây liền khinh bỉ liếc Phó Kình Hiên một cái, hừ một tiếng với anh, sau đó rảo bước đi tới cửa biệt thự.

Phó Kình Hiên đứng khựng ở đó, mặt tràn đầy vẻ khó hiểu, nhìn theo bóng lưng của cô.

Sao cô lại giận nữa rồi?

Hình như anh cũng có làm gì đâu?

Phó Kình Hiên suy nghĩ một hồi, sau khi phát hiện mình thật sự không làm gì, bèn nhấc đôi chân dài đuổi theo: “Bạch Dương, em chờ đã.”

Bạch Dương giả bộ không nghe, tiếp tục đi Vào trong.

Phó Kình Hiên thấy vậy bèn tăng tốc, bám sát theo sau cô đi vào cửa.

Giây phút đóng cửa lại, anh bắt lấy cổ tay của Bạch Dương, nhẹ nhàng đẩy cô vào tường, đứng đó cúi đầu nhìn cô và hỏi: “Nói cho tôi biết rốt cuộc em làm sao thế? Em giận chuyện gì?”

Bạch Dương thầm khinh bỉ trong lòng.

Anh lại còn hỏi cô giận chuyện gì ư?
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1544


CHƯƠNG 1544

Bạch Dương đưa tay lên đẩy ngực của Phó Kình Hiên, muốn đẩy anh ra: “Không có gì hết, anh tránh ra đi, tôi phải đi rồi.”

Phó Kình Hiên không nhường, lồng ngực cứng rắn như bức tường kín mít: “Em phải nói rõ rốt cuộc là sao, nếu không tôi không thể yên tâm được.”

Bạch Dương hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Anh thật sự muốn biết à?”

“Dĩ nhiên, nếu không tôi cũng chẳng kéo em lại để hỏi.”

Bạch Dương mím đôi môi đỏ, cuối cùng trả lời: “Phó Kình Hiên, anh cố tình đuổi theo tôi tới đây ở đúng không?”

“..” Phó Kình Hiên bỗng không nói nên lời.

Không ngờ cô lại đoán ra.

Có vẻ lúc nấy những lời anh nói đã lộ ra sơ hở nào đó.

Thấy anh im lặng, Bạch Dương thở dài: “Quả nhiên là thế. Anh đúng thật là… đồ mặt dày!”

Lần này Phó Kình Hiên đã hiểu rồi, nhướng đôi mày kiếm: “Cho nên nguyên nhân em tức giận chính là vì tôi theo em vào đây ở ư?

Bạch Dương không phủ nhận: “Anh làm thế khiến tôi cảm thấy anh đang theo dõi tôi.”

Phó Kình Hiên lên tiếng đáp: “Xin lỗi, dọa đến em rồi. Nhưng Bạch Dương, tôi muốn nói với em rằng rồi muốn đi theo em suốt đời này!”

Gương mặt của Bạch Dương đỏ bừng, cúi thấp đầu: “Ai muốn anh theo tôi cả đời chứ? Tôi còn chê phiền kia kìa. Tránh ra đi!”

Cô dồn sức đẩy anh ra, tháo giày cao gót dưới chân, thay đôi dép lê đi vào trong phòng khách.

Phó Kình Hiên khẽ mỉm cười, cũng cởi giày đi vào.

Bạch Dương đang ngồi trên sofa nghỉ ngơi.

Buổi sáng ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ, buổi chiều lại ra ngoài mua thuốc, buổi tối lại tham gia tiệc đính hôn, cả ngày nay mật rã rời.

Nhất là hai vai, vô cùng nhức mỏi.

Thấy cô đấm lên vai mình, Phó Kình Hiên thoáng ngẫm nghĩ một lát rồi đi vào bếp pha tách trà ra đưa cho cô: “Buổi tối em đã uống không ít rượu, uống cái này vào để tỉnh rượu chút đi, nếu không lát nữa sẽ đau đầu đấy”

Bạch Dương nhìn tách trà anh bưng ra, ban đầu thấy hơi ngỡ ngàng, sau đó lại thấy ấm lòng. Cô đưa tay ra nhận lấy: “Cảm ơn.”

Phó Kình Hiên ngồi xuống bên cạnh: “Giờ em không giận nữa rồi à?”

Nghe thấy câu này, Bạch Dương đang uống trà chợt khựng người lại, sau đó hừ nhẹ một tiếng: “Nể mặt tách trà này của anh, chuyện đó coi như xí xóa đi.”

Phó Kình Hiên khẽ cười: ‘Được.”

Bạch Dương cúi đầu, tiếp tục uống trà.

Phó Kình Hiên ngồi bên cạnh nhìn cô chăm chú.

Ánh mắt anh vừa chăm chú vừa nóng bỏng, Bạch Dương bị anh nhìn tới mức hơi mất tự nhiên. Cô đặt tách trà xuống rồi đứng lên: “Ờm… cũng đã trễ rồi, tôi phải lên lầu nghỉ ngơi đây.”

“Ừm, ngủ sớm chút.” Phó Kình Hiên gật đầu.

Bạch Dương cầm túi xách trên sofa lên: “Anh cũng vậy.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1545


CHƯƠNG 1545

“Chút nữa tôi còn một cuộc họp video ngắn.”

“Được, vậy tôi lên trên trước đây.”

“Ngủ ngon.” Phó Kình Hiên nhìn cô.

Bạch Dương mỉm cười: “Ngủ ngon.”

Sau đó, cô quay người đi lên lầu.

Cô trở về phòng mình, ngồi bên giường một lúc. Đợi hai phút sau mới lấy đồ ngủ đi vào phòng tắm rửa.

Sau khi ngâm mình trong bồn tắm, cơ thể dần dần ấm lên theo nhiệt độ của nước.

Chất cồn trong người Bạch Dương cũng từ từ bị k*ch th*ch, dẫn đến cô bắt đầu hơi chóng mặt, mặt đỏ như sắp rỉ máu.

Cô biết mình không thể ngâm tiếp nữa, nếu không sẽ rất có thể say đến mức ngã chết đuối trong bồn tắm.

Cái chết kiểu này thật sự quá mất mặt.

Bạch Dương day huyệt thái dương, vịn thành bồn tắm đứng lên, sau đó lấy khăn †ắm bên cạnh lau khô người, mặc đồ ngủ vào rồi bước ra phòng tắm, định nhanh chóng nằm xuống ngủ một giấc.

Nhưng rồi, cô còn chưa kịp đi tới trước giường thì hai chân cô bỗng nhữn ra khiến cô lập tức ngã sóng soài dưới đất.

Dưới sàn có thảm, cộng thêm say rượu nên Bạch Dương bị té cũng không thấy đau.

Cô ngửa mặt lên nhìn đèn treo trên trần nhà, thỉnh thoảng chớp mắt, cuối cùng thật sự không trụ nổi nữa, nhắm mắt ngủ thiếp mất dưới ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ chiếc đèn chùm.

Dưới lầu, Phó Kình Hiên đã kết thúc cuộc họp video, cũng chuẩn bị lên lầu nghỉ ngơi.

Lúc này, chuông cửa vang lên.

Anh nhíu mày, đặt laptop trong tay xuống, đi về phía cửa.

Anh mở cửa ra, người phụ nữ có dáng người rất cao đứng bên ngoài.

Cô ấy thấy Phó Kình Hiên, mỉm cười lịch sự với anh: “Anh Phó.”

“Là cô à.” Anh nhìn người phụ nữ, thản nhiên hỏi: “Cô có việc gì không?”

Tống Bội Như nhìn phía sau anh, hình như đang tìm gì đó.

Nhưng cô ấy không nhìn thấy người mình muốn gặp, lại thu hồi tâm mắt, khẽ mỉm cười trả lời: “Tôi tới tìm Bạch Dương, có vài chuyện muốn nói với cô ấy, cô ấy ngủ rồi à?”

“Cô ấy ngủ rồi.” Phó Kình Hiên khó chịu nhìn cô ta: “Có chuyện gì không thể chờ ngày mai hãng nói được à?”

Cứ phải quấy rầy Bạch Dương nghỉ ngơi vào lúc này.

Tống Bội Như biết mình tới vào thời điểm này có vẻ không thích hợp lắm.

Nhưng cô ấy chỉ muốn nhanh chóng báo cho Bạch Dương biết.

“Xin lỗi anh Phó, là tôi không suy nghĩ chu đáo. Nhưng tôi phải nói chuyện này với cô ấy, là một chuyện rất quan trọng. Một tiếng trước tôi biết người tình bên ngoài của Lý Tân Vinh là em gái Bạch Dương rồi mới bỗng dưng nhớ tới chuyện này, cho nên lập tức đi qua đây.’ Tống Bội Như ái ngại cười nói.

“Có liên quan đến Bạch Viện?” Phó Kình Hiên híp mắt: “Rốt cuộc là chuyện gì? Tôi sẽ chuyển lời cho Bạch Dương.”

“Chuyện này..” Tống Bội Như hơi chần chừ.
 
Back
Top Dưới