Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1505


CHƯƠNG 1505

Nếu không sao anh không đi đến phòng chờ khác chứ?

“Nghe vệ sĩ nói em ở đây, nên tôi mới đến.”

Phó Kình Hiên buông vali ra, ngồi xuống trả lời.

Để đi cùng chuyến bay với cô mà anh đã bao hết cả khoang hạng nhất.

Nếu không anh đã kêu người ta chuẩn bị máy bay riêng rồi.

Bạch Dương bĩu môi: “Còn nói hai vệ sĩ đó của anh không theo dõi tôi, phòng chờ của †ôi ở đâu cũng nói cho anh biết.”

Mặc dù có chút không vui, nhưng bất ngờ à cô lại không thấy giận lắm.

Phó Kình Hiên rót cho mình một ly nước: “Là tôi chủ động hỏi bọn họ. Hết cách rồi, ai kêu tôi quá quan tâm tới em chứ, một phút không biết em ở đâu là tôi lại lo sốt vó cả lên.”

“.” Những lời này làm Bạch Dương đỏ mặt, tức giận trợn mắt nhìn anh.

Lúc cô định nói gì đó thì loa phát thanh ở sân bay bắt đầu báo thông tin chuyến bay.

Bạch Dương đứng lên: “Tôi phải đi rồi.”

Phó Kình Hiên bình tĩnh đặt ly nước xuống: “Đúng là nên đi rồi, đi thôi.”

Anh đứng dậy kéo vali của mình.

Bạch Dương bất ngờ nghĩ ra điều gì đó, nhìn chân của anh: “Chân của anh không bị gì sao?”

Phó Kình Hiên bỗng nhúc nhích mắt cá chân: “Còn chưa khỏi hoàn toàn, nhưng không ảnh hưởng đến việc đi lại.”

“Vậy thì tốt.” Bạch Dương gật đầu, xem như yên tâm.

Nếu chân của anh vẫn không thể đi, có lẽ cô phải ra sân bay mượn một chiếc xe lăn mất.

Đối với sân bay quốc tế quy mô khá lớn thế này, thông thường đều có dụng cụ cần thiết dành cho người khuyết tật.

Thế nên mượn được một chiếc xe lăn không phải quá khó.

Hai người ra khỏi phòng chờ, bước lên thang cuốn đi đến cửa soát vé.

Sau khi kiểm tra xong xuôi, hai người lên xe đưa đón, đi về phía sân bay để lên máy bay.

Rất nhanh, Bạch Dương và Phó Kình Hiên ở đằng sau tiến vào khoang hạng nhất.

Cô tìm thấy ghế của mình và ngồi xuống, sau đó lấy một viên thuốc say máy bay trong túi ra, chuẩn bị uống.

Phó Kình Hiên nhìn thấy thì nhíu mày: “Em bị say máy bay à?”

Bạch Dương ừ một tiếng: “Từ nhỏ tôi đã bị say máy bay rồi, nhưng cũng không nghiêm trọng lắm.”

“Sao tôi chưa từng nghe em nhắc đến?

Trước kia em cũng không nhắc đến ở trong thư.” Phó Kình Hiên ngồi cách cô một lối đi, anh nói.

Bạch Dương lấy thuốc ra, cứ thế nuốt vào: “Nói cái này làm gì. Chỉ một tật xấu nhỏ thôi mà, uống thuốc rồi ngủ một giấc là ổn ngay.”

Phó Kình Hiên mím môi.

Tuy nói thế không sai, nhưng anh hy vọng cô sẽ nói hết cho anh biết mà không che giấu chút gì, để anh hiểu rõ tất cả về cô.

Nhưng hiện tại xem ra, có rất nhiều chỗ anh vẫn chưa hiểu rõ về cô.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1506


CHƯƠNG 1506

Thôi, từ từ sẽ biết.

Nghe Trương Trình nói đã có tin tức về trái †im, nếu cuối cùng xác định quả tim đó thật sự phù hợp với mình.

Như thế anh sẽ có cả đời để khám phá về cô.

Thuốc say máy bay nhanh chóng phát huy tác dụng, chưa được bao lâu mà Bạch Dương đã choáng váng rồi ngủ thiếp đi.

Phó Kình Hiên thấy cô an ổn nhắm mắt, giơ tay ấn chuông ở trên đầu.

Một nữ tiếp viên hàng không nhanh chóng bước vào: “Thưa anh…”

“Nhỏ tiếng thôi.” Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương, giơ ngón trỏ đặt trên miệng và khẽ nói: “Đừng làm cô ấy thức giấc”

Nữ tiếp viên hàng không nghe nói thế bèn xoay người nhìn ra đằng sau.

Thấy Bạch Dương ngủ thiếp đi, đôi mắt của nữ tiếp viên hàng không không khỏi lộ vẻ hâm mộ.

Anh chàng này thật sự rất yêu cô gái kia, †ình yêu trong mắt sắp tràn ra đến nơi rồi.

Ban đầu cô ta còn định gửi cách thức liên lạc của mình cho anh chàng này.

Giờ xem ra, thôi bỏ đi vậy.

“Xin lỗi anh, xin hỏi anh có cần gì không?”

Nữ tiếp viên hàng không lịch sự cười, khẽ hỏi nhỏ.

Phó Kình Hiên thả ngón tay xuống: “Cô lấy giúp tôi hai cái chăn đến đây.”

“Được thưa anh.” Nữ tiếp viên trả lời và đi làm theo.

Chưa đến hai phút, chăn đã được mang đến.

Sau khi Phó Kình Hiên nhận lấy chăn xong bèn khoát tay để nữ tiếp viên đi ra ngoài.

Đợi khi nữ tiếp viên hàng không rời khỏi đây, anh mở dây an toàn trên người mình ra, đứng dậy đi vê phía Bạch Dương. Anh ngồi vào chiếc ghế ở phía trong cô, sau đó tung chiếc chăn ra và nhẹ nhàng đắp lên người cô.

Nhiêu đó còn chưa xong, Phó Kình Hiên hạ ghế của Bạch Dương xuống, làm ghế dựa duỗi thẳng ra để cho cô có thể nằm xuống, ngủ thoải mái hơn.

Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương, khẽ v**t v* mặt cô rồi lại vén tóc cô lên, sau đó lấy điện thoại di động ra, chụp một tấm hình rồi cũng hạ ghế của mình xuống, ôm eo cô và nhắm hai mắt lại.

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, Bạch Dương bị đánh thức bởi một trận rung lắc, trong lúc mơ màng cô còn nghe có người gọi mình.

Sau khi nhíu mày, cô từ từ mở mí mắt nặng nề lên, sau đó thấy được một khuôn mặt.

Nhưng cô vẫn chưa tỉnh lại hoàn toàn, tâm mắt còn mơ hồ, mất một lúc sau cô mới nhìn rõ gương mặt này là ai.

Phó Kình Hiên!

“Tổng giám đốc Phó?” Bạch Dương khẽ mở đôi môi đỏ mọng, gọi một tiếng.

Phó Kình Hiên rướn người dậy: “Tỉnh rồi à.”

Bạch Dương ừm một tiếng, nhấc tay lên xoa hai bên thái dương: “Có chuyện gì vậy?”

“Máy bay đã hạ cánh rồi.” Phó Kình Hiên trả lời, đồng thời vươn tay ra với cô.

Bạch Dương sững sờ: ‘Đã hạ cánh rồi ư?”

“Ừ”” Phó Kình Hiên gật đầu.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1507


CHƯƠNG 1507

Bạch Dương vỗ vào mặt, vỗ tan tác dụng phụ gây choáng váng còn sót lại của thuốc say máy bay, cuối cùng cùng đầu óc đã tỉnh táo hơn nhiều: “Xin lỗi, tôi không biết, thuốc say máy bay có hiệu quả tốt thật.”

Tốt đến mức nếu anh không gọi cô dậy, có lẽ cô vẫn còn ngủ tiếp.

Do không hoạt động quá lâu nên cơ thể của cô hơi lả đi, không còn sức lực nào.

Cho nên Bạch Dương không từ chối bàn †ay đang chìa ra của Phó Kình Hiên, đặt tay mình lên đó.

Phó Kình Hiên nắm chặt tay cô, khẽ dùng sức kéo cô ngồi dậy.

Sau khi ngồi dậy, Bạch Dương thấy tấm chăn trượt xuống trên người mình, không nhịn được mà hơi ngớ người: “Tấm chăn này… là anh đắp cho tôi sao?”

Cô nhớ trước khi cô uống thuốc ngủ, cô không hề gọi tiếp viên hàng không lấy chăn đến.

Vì vậy tấm chăn này rất có thể là do anh đắp cho cô.

Đúng như dự đoán, Phó Kình Hiên gật đầu: “Là tôi đấy. Sợ em bị cảm nên tôi bảo tiếp viên hàng không lấy chăn đến.”

Bạch Dương nghe anh nói vậy, trong lòng thấy rất ấm áp: “Cảm ơn anh.”

“Không có gì, em có thể đi được không?”

Phó Kình Hiên nhìn cô rồi hỏi.

Cô vừa mới thức dậy nên hơi mất sức.

Thế nên lúc này, anh mới bận tâm không biết cô có đi được không.

Bạch Dương giật giật hai chân: “Được rồi, †uy thuốc say máy bay làm tôi mất hết sức lực nhưng chỉ cần tỉnh táo càng lâu thì tác dụng còn lại của thuốc sẽ từ từ mất đi, thế nên không có gì đáng lo cả.”

“Vậy thì tốt, đi thôi.” Phó Kình Hiên xách ba lô của cô lên.

Bạch Dương để anh xách, như thế sẽ giúp cô mang nó lên vai một cách thuận tiện và nhanh chóng hơn.

Nhưng rồi một giây sau, cô đã thấy Phó Kình Hiên đặt ba lô của cô lên trên vai anh.

Người đàn ông thân cao khoảng một mét chín, ăn mặc cực kỳ điển trai, toát lên khí thể bá đạo mãnh liệt.

Vừa nhìn đã biết người đàn ông này chính là một tổng giám đốc bá đạo, nhưng lại vác một cái ba lô xinh xắn của phái nữ, làm cho toàn thân anh nháy mắt bớt đi vẻ ngang ngược, có thêm chút khôi hài.

Bạch Dương không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Phó Kình Hiên nhìn cô: “Sao vậy?”

“Không đâu… không có gì.’ Bạch Dương vội vàng khoát tay, bất ngờ vươn về phía ba lô của mình: “Tổng giám đốc Phó, đưa túi cho tôi đi”

“Không cần, tôi xách cho em, đi thôi.” Phó Kình Hiên từ chối.

Bạch Dương nhíu mày: “Đây là túi của tôi, sao có thể làm phiền anh được chứ. Thế nên tổng giám đốc Phó à, anh vẫn nên trả lại cho tôi đi.”

“Tôi muốn mang thay em.” Phó Kình Hiên nhìn cô: “Nghe nói bên ngoài đều là bạn trai đeo túi thay cho bạn gái, mặc dù quan hệ hiện tại của chúng ta không phải như thế, nhưng tôi không ngại làm chuyện này trước đâu.”

Bạch Dương đỏ mặt: “Anh cũng đã nói là bạn trai đeo ba lô dùm bạn gái người ta, bây giờ anh làm vậy là vì cảm thấy sao này chúng ta sẽ đến với nhau sao?”

“Đương nhiên!” Phó Kình Hiên khẽ nhếch môi mỏng: “Tôi rất có lòng tin, hơn nữa trực giác nói cho tôi biết, chỉ một khoảng thời gian nữa thì chúng ta cũng sẽ như thế”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1508


CHƯƠNG 1508

Dứt lời, anh bước ra khỏi cửa khoang trước.

Bạch Dương nhìn bóng lưng của anh thì bĩu môi: “Bớt nói nhảm đi, chuyện này không thể nào đâu!”

Nhưng không hiểu tại sao khi nói những lời này, cô lại không dám nói quá lớn, chỉ lầm bầm thôi, không hề có chút tự tin nào.

Ngoài sân bay, Phó Kình Hiên nhìn xe tới đón mình: “Em ở đâu?”

“Bạn tôi sắp xếp chỗ ở cho tôi rồi, còn anh thì sao?” Bạch Dương nhìn thoáng qua điện thoại di động rồi hỏi.

Phó Kình Hiên trả lời: “Ở khách sạn.”

Bạch Dương gật đầu: “Vậy à, thế chúng ta không chung đường rồi.”

Phó Kình Hiên im lặng.

Thì ra cô đã nhận chỗ ở do cặp vợ chồng mới cưới sắp xếp cho cô.

Sớm biết thế, anh đã không từ chối mà cũng nhận luôn rồi. Như vậy nói không chừng bọn họ sẽ ở cùng với nhau.

Phó Kình Hiên bỗng thấy hối hận muốn chết, sắc mặt có hơi khó coi.

Lúc này, Bạch Dương nhìn thấy đằng trước có người giơ tấm bảng viết tên mình lên, vội vàng quay đầu nói tạm biệt với anh: “Tổng giám đốc Phó, tôi đã thấy người tới đón mình rồi, tôi đi trước đây.”

Dứt lời, cô kéo hành lý và đi về phía người đón mình.

Phó Kình Hiên nhìn cô đến gần người nọ, sau khi nói với người nọ mấy câu thì lên xe, anh khẽ mím môi lại, lấy điện thoại di động ra và gọi điện: “Là tôi, sắp xếp cho tôi một chỗ ở đi.”

Người ở đầu điện thoại bên kia ngơ ngác: “Chỗ ở? Không phải trước đó anh đã nói không cần sao?”

“Bớt lải nhải đi, lập tức sắp xếp cho tôi, tôi muốn ở đối diện hoặc bên cạnh một người.”

“Là ai?”

Phó Kình Hiên nói tên Bạch Dương ra, hoàn toàn không cho người bên kia có cơ hội từ chối thì đã thẳng thừng cúp điện thoại rồi bước lên xe.

Mấy phút sau, Phó Kình Hiên nhận được một tin nhắn, bên trên có đính kèm địa chỉ cùng với số nhà.

Thấy mấy chữ đó, Phó Kình Hiên khẽ nhếch môi, đôi mắt hiện lên vẻ hài lòng.

Bên kia, Bạch Dương đã đến nơi mà bạn sắp xếp cho cô, đó là một căn biệt thự nhỏ, là chồng sắp cưới của cô ấy tặng cho.

Khi Bạch Dương dọn dẹp căn phòng xong, chuẩn bị ra ngoài mua thuốc giải rượu chuẩn bị cho buổi tiệc cưới tối nay thì chợt nhận được điện thoại của bạn.

Bạn nói cho cô biết, lát nữa có một người sẽ tới biệt thự này ở cùng với cô, hơn nữa còn là một người đàn ông.

Bạch Dương nghe vậy thì nhíu mày.

Ban đầu bạn cô đã nói chỉ có mình cô ở trong ngôi biệt thự này thôi, không sắp xếp ai vào ở nữa.

Nhưng bây giờ cô ấy lại nuốt lời, hơn nữa còn đưa một người đàn ông đến đây, khiến Bạch Dương cảm thấy hơi khó chịu.

Nhưng dù có khó chịu thế nào đi nữa, cô cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Dù sao thì đây cũng là biệt thự của người ta, dĩ nhiên người ta có quyền để người khác vào ở.

Mà điều duy nhất cô có thể làm đó là chịu đựng.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1509


CHƯƠNG 1509

Cũng may là cô chỉ ở lại đây hai đêm thôi, thế nên trong hai đêm này, cô chỉ cần bảo vệ bản thân thật tốt là được.

Bạch Dương nghĩ vậy xong, trong lòng khẽ thoải mái hơn, cất điện thoại di động rồi đi ra cửa.

Khi mua thuốc xong thì trời đã tối.

Bạch Dương xách thuốc định quay về biệt thự để đổi lễ phục tham dự tiệc cưới.

Mới vừa ra khỏi tiệm thuốc, cô đã đâm sầm vào một người đang đi tới.

“Ây da…” Bạch Dương nhướng mày, cú va chạm làm cô lùi về sau vài bước.

Mà người kia thì thê thảm hơn, bị cô đụng ngã xuống đất, cặp mông tiếp xúc thân mật với đất mẹ.

Thấy tình cảnh này, Bạch Dương vội vàng đứng vững người, sau khi v**t v* bả vai bị va chạm rồi mới nhanh chân bước qua, vươn tay với người kia rồi áy náy hỏi: “Xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý đâu, cô có sao không?”

Ban đầu người kia định nổi giận, nhưng vừa nghe thấy giọng nói của cô, con ngươi dưới vành nón chợt co lại, sau đó ngẩng phắt đầu lên.

Người kia nhìn thấy Bạch Dương, bàn tay dưới ống tay áo rộng rãi siết chặt, cơ thể hơi run rẩy.

Quả nhiên là cô!

Sao cô lại ở đây?

Bạch Dương thấy người đó ngồi im dưới đất, cứ nhìn lại mình thì không khỏi nghỉ ngờ.

Trên mặt cô có gì sao?

Tại sao người này cứ nhìn chằm chằm vào cô hoài vậy?

Bạch Dương nghĩ đến đây thì khẽ khom gối, đang muốn hỏi có phải trên mặt mình có gì hay không thì bất chợt thấy rõ gương mặt người nọ làm cô thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Người này… trên mặt quấn rất nhiều băng vải, giống hệt xác ướp.

Tất nhiên người này không phải là xác ướp, thời đại bây giờ cũng không có xác ướp.

Nhưng hiện tại người có thể quấn nhiều băng vải trên mặt như vậy chỉ có một loại thôi, đó là người phẫu thuật thẩm mỹ.

Bảo sao người này ăn mặc kín đáo đến vậy, quấn khăn quàng cổ rồi đội nón, bọc cả người lại như cái bánh chưng, thì ra là để che băng vải trên mặt.

Bạch Dương không hề kỳ thị với người phẫu thuật thẩm mỹ, suy cho cùng mỗi người đều có quyền lựa chọn để bản thân xinh đẹp hơn.

Cho nên cô nhanh chóng thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, khôi phục vẻ mặt bình thường, cười xin lỗi với người nọ: “Xin lỗi, vừa nãy tôi có đụng phải chỗ nào trên người cô không?”

Cô chỉ sợ mình đụng vào mặt của người ta.

Lỡ đâu va chạm hỏng chỗ nào đó, cô không đền bù nổi đâu.

Người kia cứ như thể không nghe thấy lời Bạch Dương nói, cúi gầm đầu xuống.

Bạch Dương thấy thế, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra mặt người này không sao rồi.

Nếu không người ta sẽ chẳng bình tĩnh như vậy.

“Ờm… cô có thể đứng lên không?” Bạch Dương lại vươn tay với người kia lần nữa, muốn kéo người đó lên.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1510


CHƯƠNG 1510

Nhưng người này nhìn thấy bàn tay của cô thì lại nghiến chặt răng một cái rồi giơ tay của mình lên, dùng sức hất tay của cô ra.

“AI” Mu bàn tay của Bạch Dương nhói đau, vội vàng rút tay về, cúi đầu nhìn nơi bị đập vào trên tay, bỗng hít sâu một hơi.

Trời ạ, đỏ hết rồi.

Có thể thấy vừa nãy người kia mạnh tay thế nào.

Ngoài điều đó ra, Bạch Dương còn có thể cảm nhận được sự căm hận lúc người này đánh vào tay cô.

Cô rất nghi ngờ, mình không biết người này là ai, tại sao người này lại hận mình như thế.

Lúc Bạch Dương định hỏi cho rõ ràng thì người này bất ngờ đứng dậy từ trên mặt đất, hung hăng trợn mắt liếc nhìn cô một cái rồi mới xoay người rồi nhanh chóng chạy đi.

Nhìn theo bóng lưng cô ta, Bạch Dương nghiêng đầu thắc mắc.

Người này thật kỳ lạ! Không chỉ hành động, cử chỉ kỳ lạ mà sự căm hận vô cớ với cô còn kỳ lạ hơn.

Nếu người này căm hận vì đụng phải cô thì có vẻ lòng dạ quá hẹp hòi rồi đấy.

Nhưng nếu như không phải thì mối hận này từ đâu mà ra?

Đúng lúc Bạch Dương đang cau mày ngẫm nghĩ gì đó thì điện thoại di động đột nhiên rung lên.

Cô tạm gác lại suy nghĩ, lấy điện thoại di động ra xem. Là một tin nhắn của thư ký Đồng, liên quan đến chuyện tu sửa nhà máy.

Bạch Dương bấm trả lời lại bằng một câu ‘đợi tôi về rồi nói xong, cất điện thoại di động đi, bắt xe trở về biệt thự.

Mở cửa biệt thự, Bạch Dương đến chỗ huyền quan.

Đang chuẩn bị thay giày thì cô chợt thốt . lên: “Đây là…

Chỉ thấy dưới bậc thềm chỗ huyền quan không biết từ bao giờ đã có một đôi dép của nam giới.

Mũi dép chĩa về phía cô, cũng tức là người đàn ông mà người bạn của cô sắp xếp đã dọn vào ở, nhưng giờ đã đi ra ngoài rồi.

Nhận ra điều này khiến Bạch Dương chau mày lại, trong thâm tâm ít nhiều thấy đôi chút phản cảm và mất tự nhiên.

Suy cho cùng, cô cũng chưa bao giờ ở riêng với một người đàn ông lạ mặt dưới cùng một mái nhà, nên cũng không biết người đàn ông lạ mặt này rốt cuộc là người như thế nào, tốt hay là xấu, có thân thiện hay không.

Bạch Dương day trán, cảm thấy hơi đau đầu.

Thôi vậy, nghĩ nhiều như vậy làm gì.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Bất kể người này có thế nào, tốt hay xấu đi chăng nữa thì mình cứ cố gắng tránh tiếp XÚC Vậy.

Dù gì thì sau này cũng không có dây mơ rễ má gì.

Nghĩ đến đây, Bạch Dương thở phào một hơi rồi thay dép và vào phòng khách.

Một tiếng sau, cô thay váy dạ tiệc, trang điểm xong xuôi, mang theo chiếc bóp cầm †ay tinh tế rồi lại đi ra ngoài.

Lễ đính hôn của người bạn tổ chức tại một sơn trang nghỉ dưỡng.

Lúc Bạch Dương tới, tiệc rượu buổi tối đang diễn ra.

May là nghi thức đính hôn chính thức của bạn cô bắt đầu lúc mười giờ, nên lúc này cũng chưa coi là đến muộn.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1511


CHƯƠNG 1511

Vào sơn trang, Bạch Dương lấy một viên thuốc giải rượu ra ngậm trước, sau đó bước tới bàn ăn dài bưng một ly rượu lên, rồi đến một góc yên tĩnh quan sát mọi người trong buổi tiệc.

Cô đang tìm ông trùm máy móc mà cô cần. Đây mới là mục đích thật sự khi cô nhận lời mời tham gia buổi lễ đính hôn này.

. Nếu không, chẳng đời nào cô đồng ý.

Ngay cả là bạn học cũ, nhưng đã nhiều năm như vậy không liên lạc, mối quan hệ cũng đã phai nhạt từ lâu.

Nên không nhận lời mời này thì cũng hợp tình hợp lý.

Uống một ngụm rượu, Bạch Dương nhìn chằm chằm cánh cửa lớn của sảnh tiệc.

Cô không thấy ông trùm máy móc ở trong này, nên chắc ông trùm máy móc đó vẫn chưa đến.

Vậy thì chỉ cần cô tập trung quan sát cửa ra vào là được, chắc sẽ không bỏ lỡ mất người ta.

Thế nhưng nhìn mãi, nhìn mãi mà chẳng thấy ông trùm máy móc Bạch Dương cần tìm tới. Trái lại, cô chợt thấy một bóng dáng cao lớn quen thuộc.

Phó Kình Hiên.

Tay Bạch Dương lắc lư, suýt sánh cả rượu trong ly ra ngoài, đôi môi đỏ mấp máy kinh ngạc.

Sao anh lại ở đây?

Bạch Dương vội vàng đặt ly rượu trong tay mình xuống và đi về phía Phó Kình Hiên.

Chớp mắt, cô đã xuất hiện phía sau Phó Kình Hiên, lên tiếng: “Tổng giám đốc Phó.”

Nghe thấy giọng nói của cô, Phó Kình Hiên cong cong bờ môi, sau đó xoay người lại, nhìn thấy biểu cảm sửng sốt trong mắt cô, ánh mắt anh hiện lên ý cười.

Tuy ngay từ đầu anh đã biết nếu gặp anh thì cô sẽ có phản ứng thế này, nhưng khi thật sự tận mắt chứng kiến, trong lòng vẫn thấy rất sung sướng.

“Chúng ta lại gặp nhau rồi.” Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương, bờ môi mỏng cất giọng nói.

Bạch Dương mím môi: ‘Phải. Lại gặp rồi.

Anh bảo anh đến nước H vì công việc cơ mà? Sao lại xuất hiện ở đây?”

Phó Kình Hiên cười khẽ: “Tham gia lễ đính hôn của bạn, cũng là công việc.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Dương đanh lại: “Công việc mà anh nói là đến tham gia buổi lễ đính hôn chứ gì?”

“Đại khái thế.” Phó Kình Hiên gật đầu.

Bạch Dương hít thở nặng nề, ngọn lửa giận bùng lên trong lòng, tức giận vì bị trêu đùa.

“Anh theo tôi qua đây!” Cô túm lấy cánh tay anh, kéo anh vào góc ban nãy.

Chỗ này ngay gần cửa ra vào, đông người qua lại, họ nói chuyện ở đây quá thu hút sự chú ý.

Nhìn điệu bộ tức giận kéo xênh xệch mình đi về phía trước của cô gái, nét cười trong mắt Phó Kình Hiên càng rõ rệt.

Anh biết sau khi nhìn thấy anh, chắc chắn cô sẽ tức giận.

Nhưng dáng vẻ tức giận này của cô khá dễ thương.

Vào đến góc, Bạch Dương dừng bước lại, †hả tay Phó Kình Hiên ra rồi xoay người, ngẩng đầu lên giận dữ nhìn anh: “Từ đầu anh đã biết là tôi đến đây để tham gia lễ đính hôn của bạn, nhưng lại cứ giấu tôi là . trò hề à?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1512


CHƯƠNG 1512

Phó Kình Hiên lắc đầu: ‘Không hề. Tôi chỉ muốn thấy dáng vẻ của em khi gặp tôi thôi.”

“Hả?” Khóe miệng Bạch Dương mấp máy, lấy làm khó hiểu: “Chuyện này có gì mà muốn thấy?”

“Đương nhiên là có chứ.” Phó Kình Hiên gật đầu: “Vì tôi muốn biết, liệu gặp tôi thì em có cảm thấy bất ngờ vui sướng không.”

Bạch Dương lườm anh: “Anh đùa gì thế?

Sao gặp anh mà tôi lại cảm thấy bất ngờ vui sướng được?”

“Không có thật à?” Phó Kình Hiên nhìn cô.

“Dĩ nhiên.” Ánh mắt Bạch Dương thoáng động, gật đầu trả lời chắc nịch.

Thế nhưng chỉ có trong thâm tâm cô biết, cô đã nói dối.

Khoảnh khắc khi thấy anh bước vào, ngoài sửng sốt ra, quả thực trong tim cô có một niềm vui sướng dâng lên.

Mặc dù cô cũng không biết tại sao.

Đâu có chuyện Phó Kình Hiên không biết là cô đang chột dạ, nhưng cũng không vạch trần. Anh chỉ cười khẽ: “Rồi rồi rồi. Không vui sướng gì hết.”

Bạch Dương chau mày.

Sao người này lại nói chuyện với cô bằng cái giọng nuông chiều ấy?

Làm cho… Làm cho cơn tức giận vì bị anh dối gạt trong lòng cô cũng tan dần.

Bạch Dương nắm chặt dây đeo chiếc bóp cầm tay, trừng mắt lên với anh rồi nói: “Tôi mặc xác anh.”

Dứt lời, cô băng qua người anh định đi.

Phó Kình Hiên níu cánh tay cô lại, hỏi giọng dịu dàng: “Đi đâu đấy?”

“Đi tìm người tôi cần tìm” Bạch Dương liếc nhìn bàn tay anh đang nắm cánh tay mình, cũng không giẳng ra.

Tất nhiên, cô không giằng ra tuyệt nhiên không vì lý do gì khác.

Cô chỉ cảm thấy cánh tay còn lại của anh chưa khỏi hẳn, giằng ra như vậy rất dễ động vào vết thương ở cánh tay kia mà thôi.

Phó Kình Hiên biết người mà Bạch Dương muốn tìm là ai, anh cười khẽ: “Ông trùm máy móc tức tổng giám đốc Hàn đang ở trong phòng nghỉ trên lầu.”

“Phòng nghỉ?” Bạch Dương ngơ ngác: “Sao anh biết?”

Phó Kình Hiên nhìn cô: “Trước khi đến tôi đã nghe ngóng giúp em cả rồi. Đi nào, tôi dẫn em tới đó.”

Nói rồi, anh buông cánh tay cô ra, đổi lại thành nắm bàn tay cô, dắt cô đi tới một lối ra khác, cầu thang ở lối ra đó có thể đi thẳng tới tầng có phòng nghỉ.

Bạch Dương cũng không ngờ Phó Kình Hiên lại nắm tay cô dắt đi, bần thần một lúc bèn rụt tay lại, muốn thoát khỏi bàn tay †o lớn của anh.

Thế nhưng dường như Phó Kình Hiên đã dự đoán được từ trước nên nắm tay cô rất chặt, khiến các ngón tay cô không sao cử động được.

Thấy mình không rút được tay ra, lại không dám giằng mạnh, Bạch Dương đành phải trừng mắt với gáy anh và nói: “Phó Kình Hiên, anh thả tôi ra!”

“Tôi dắt em sẽ đi nhanh hơn.” Phó Kình Hiên trả lời, không buồn ngoái đầu lại.

Bạch Dương mím môi: “Anh không dắt thì tôi cũng đi nhanh được.”

“Ồ? Thế à?” Vẻ ranh mãnh chợt hiện trong mắt Phó Kình Hiên. Anh rảo bước đi nhanh hơn.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1513


CHƯƠNG 1513

Lúc này Bạch Dương phải lon ton chạy theo mới bắt kịp tốc độ của anh.

Phó Kình Hiên quay đầu lại nhìn cô: “Thế nào? Nếu đi với tốc độ bây giờ mà tôi không dắt thì em đã bị tôi bỏ xa rồi.”

Khóe miệng Bạch Dương run rẩy: “Phó Kình Hiên, rõ ràng là anh đang cãi chày cãi cối.

Chúng ta đi gặp người ta chứ có phải đi đầu thai đâu, anh đi nhanh như thế làm gì?

Phó Kình Hiên nhoẻn cười, đang định nói gì đó thì bỗng nhiên nghe thấy có tiếng động.

Anh khẽ nheo mắt lại, kéo Bạch Dương đột ngột chuyển hướng, nấp vào sau cánh cửa dẫn đến cầu thang thoát hiểm.

Do Bạch Dương đang mặc bộ váy dạ hội mỏng manh nên Phó Kình Hiên sợ cô áp sát vào tường sẽ bị lạnh.

Nên ra đến sau cửa, anh ôm lấy eo cô, đưa cô xoay một vòng rồi tựa lưng của mình vào tường.

Còn Bạch Dương thì giơ nửa cánh tay lên, dựa vào ngực Phó Kình Hiên, vùi cả người vào vòng tay anh.

“Anh…” Bạch Dương trợn tròn mắt, đang định hỏi anh làm gì vậy.

Phó Kình Hiên đột nhiên ra dấu im lặng, hạ thấp giọng nói: ‘Đứng yên, cũng đừng nói gì cả”

Thấy vẻ mặt anh nghiêm túc như vậy, Bạch Dương gật đầu theo phản xạ. Dù trong lòng chất chứa rất nhiều nghi vấn nhưng cũng vẫn ngậm miệng lại.

Đúng vào khoảnh khắc khi Bạch Dương vừa im tiếng, cô chợt nghe thấy tiếng động.

Là tiếng cười mờ ám của một cặp nam nữ đang trêu đùa.

Qua khe cửa, Bạch Dương có thể thấy thấp thoáng một đôi nam nữ đang ôm ấp nhau đi về phía họ. Vừa đi còn vừa s* s**ng nhau, Bạch Dương nhìn mà thấy gớm, không nhịn được mà run lên.

“Lạnh à?” Phó Kình Hiên hỏi nhỏ.

Bạch Dương lắc đầu, chỉ vào khe cửa.

Phó Kình Hiên bỗng hiểu được ý của cô.

Tuy ở vị trí của anh không nhìn được qua khe cửa, không biết cô đang thấy những gì, nhưng nhìn cô tỏ ra ghê tởm, cộng thêm âm thanh mà đôi nam nữ kia phát ra, anh cũng phần nào đoán được.

“Đừng nhìn, bẩn mắt ra.” Phó Kình Hiên nói khẽ.

Bạch Dương gật đầu, cảm thấy cũng đúng.

Bạch Dương đang chuẩn bị quay đi, không nhìn cho sạch mắt thì đôi nam nữ kia bất chợt đi đến gần, gương mặt của người nam cũng phản chiếu qua khe cửa.

Thấy gương mặt của người nam, Bạch Dương sửng sốt há hốc miệng: “Đó là…

chồng chưa cưới của bạn tôi. Tôi đã thấy ảnh của anh ta trên thiệp mời, nhưng cô gái thì không phải bạn tôi!”

Mặc dù cô gái kia vùi mặt vào ngực người đàn ông, cô không hề nhìn thấy.

Nhưng cô biết đó không phải bạn của mình.

Bạn của cô là người mẫu, cao một mét bảy mươi tám, hoàn toàn không khớp với cô gái này.

Vậy tức là, chồng chưa cưới của bạn cô ngoại tình vào đúng buổi tối diễn ra lễ đính hôn?

Nghe những lời Bạch Dương nói, Phó Kình Hiên lại không mấy tỏ ra kinh ngạc.

Ngay từ đầu khi nghe thấy tiếng, qua giọng nói anh đã biết người đàn ông là ai.

Dù sao anh cũng có quen biết với nam chính của buổi lễ đính hôn tối nay.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1514


CHƯƠNG 1514

Còn về cô gái thì anh không biết.

“Có mang điện thoại di động theo không?”

Phó Kình Hiên cúi đầu nhìn Bạch Dương và hỏi.

Bạch Dương gật đầu: “Có đây.”

“Ghi âm lại, lát nữa đưa cho bạn em.” Phó Kình Hiên nhắc nhở.

Anh đến tham gia buổi lễ đính hôn tối nay hoàn toàn là vì đi cùng cô. Không thì chẳng đời nào anh tới.

Và mặc dù có quen biết với nam chính của lễ đính hôn tối nay nhưng mối quan hệ không mấy thân thiết. Cho nên cũng không hề cảm thấy áy náy vì lời nhắc nhở của mình có khả năng sẽ hủy hoại buổi lễ đính hôn của người này.

Miễn Bạch Dương thấy vui là được.

Bạch Dương nghe thấy Phó Kình Hiên nói vậy, mới chợt bừng tỉnh, gật đầu, vội lấy điện thoại di động ra: “Anh nói đúng, tôi phải lưu lại bằng chứng, cho bạn tôi nghe.

Nhưng cũng không biết liệu nghe xong cô ấy có suy sụp không nữa.”

“Em có thể chọn tiết lộ một ít thôi, thăm dò phản ứng của cô ấy trước đã. Nếu cô ấy đủ mạnh mẽ, không chấp nhận được lỗi lầm dù là nhỏ nhặt thì em có thể nói cho cô ấy biết hết. Nếu khả năng chịu đựng của cô ấy yếu, sẵn lòng tha thứ cho chồng sắp cưới của mình lăng nhăng bên ngoài thì em xóa file ghi âm đi.” Phó Kình Hiên nói.

Bạch Dương gật gù: “Anh nói phải. Tôi sẽ làm như vậy.”

Sở dĩ cô muốn ghi âm lại bằng chứng chồng chưa cưới của bạn ngoại tình cũng là vì nể tình bạn bè trước kia, không muốn thấy bạn mình bị chồng chưa cưới lừa dối.

Nhưng nếu người bạn đó không đón nhận lòng tốt của cô thì cô sẽ xóa file ghi âm, coi như chưa phát hiện ra chuyện gì.

Dù sao thì sau này cô ấy có sống hạnh phúc hay không cũng không liên quan gì đến cô cả.

Lúc này, không biết người đàn ông bên ngoài nhéo vào chỗ nào mà cô gái đột nhiên ré lên, giọng nũng nịu giả tạo: “Đáng ghét”!

Giọng nói này!

Mặt Bạch Dương biến sắc, chợt siết mạnh chiếc điện thoại di động.

Phó Kình Hiên nhận ra người cô cứng đờ lại, khẽ hỏi: “Sao thế?”

Bạch Dương không trả lời, con ngươi rưng rưng nhìn qua khe cửa.

Đôi nam nữ kia tình cờ dừng đúng chỗ của họ, chỉ cách họ một bức tường ngăn.

Một tay người đàn ông ôm eo cô gái, tay kia nâng cằm cô gái lên, cười gian manh: “Ghét thật à? Anh thấy em thích lắm cơ mà?”

“Anh nói điêu. Ai mà thèm? Anh chỉ giỏi bắt nạt người ta thôi.” Mặt cô gái ửng hồng, giả bộ tức giận, nhưng thực chất lại ngượng ngùng, nũng nịu đập khế vào ngực người đàn ông.

Người đàn ông bật cười phá lên.

Bạch Dương đã nhìn rõ gương mặt của cô gái, răng cắn chặt lên môi.

Đúng thật là cô ta, Bạch Viện!

Vừa rồi Bạch Viện cười, cô vẫn chưa nhận ra đó là giọng nói của cô ta.

Nhưng Bạch Viện vừa lên tiếng là cô lập tức nhận ra ngay.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1515


CHƯƠNG 1515

Tuy giọng nói có hơi khác so với sáu năm về trước, nhưng chất giọng điệu đà, nhõng nhẽo, làm bộ làm tịch ấy thì chẳng hề thay đổi, vẫn khiến người ta mắc ói.

Nhưng cô lại thấy kinh ngạc. Tại sao Bạch Viện lại ở đây?

Lần trước Bạch Viện trở về Hải Thành, ở lại Hải Thành hai ngày rồi lại sang nước M, sau đó thì biệt tăm.

Cô còn tưởng sau này Bạch Viện sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, nhưng nào ngờ chẳng những Bạch Viện lại xuất hiện lần nữa, mà còn chạy sang nước H, còn cặp kè với chồng chưa cưới của bạn côi Nghĩ đến đây, sắc mặt Bạch Dương vô cùng khó coi, mặt mày xầm xì, đầy phân nộ.

Cô tức giận, tức Bạch Viện mất hết liêm sỉ, lại đi làm con giáp thứ mười ba.

Tất nhiên không phải cô quan tâm đến Bạch Viện mà là bận lòng vì ba mình.

Lúc còn sống, ba đối xử với cô và Bạch Viện như nhau, từ việc dạy dỗ cho đến vật chất, ba chưa bao giờ thiên vị.

Còn Bạch Viện thì đối xử với ba thế nào?

Thiên Thịnh vừa có dấu hiệu phá sản đã cùng Lý Tú Chi vét sạch số tiền còn lại rồi bỏ trốn, khiến ba tay trắng, phải nhảy lầu trong nỗi tuyệt vọng. Thậm chí sau khi ba mất, cô ta cũng không hề xuất hiện ở lễ †ang của ba.

Rồi giờ đây lại đi làm con giáp thứ mười ba. Bạch Viện làm thế này sao có thể xứng đáng với ba được?

Bạch Dương siết chặt tay, tức run cả người.

Nếu không phải vì sợ sẽ làm ầm lên rồi kéo đám đông tới quây xem, phá hỏng buổi lễ đính hôn của bạn tối nay, thì ngay bây giờ cô chỉ muốn xông ra tát cho Bạch Viện mấy cái bạt tai, lôi Bạch Viện về nước, bắt cô ta quỳ trước mộ của ba.

Nhìn bộ dạng Bạch Dương tức đến đỏ con mắt, Phó Kình Hiên nhích bàn tay chậm rãi đang đặt ở eo cô lên trên, khẽ khàng võ lưng cô, ra hiệu cho cô bình tĩnh lại trước đã.

Tuy anh không biết tại sao cô lại tức giận đến như thế, nhưng anh có thể chắc chắn, có lẽ là liên quan đến cô gái ngoài kia.

Khi nhìn thấy người đàn ông, cảm xúc của cô vẫn bình thường. Nên cô tức giận đến mức này chắc chắn là do cô gái kia.

Đôi nam nữ bên kia cánh cửa lại cất tiếng.

Ngón tay Bạch Viện xoay vòng tròn trên ngực người đàn ông, u oán nhìn anh ta: “Chúc mừng anh nhé! Tối nay đính hôn rồi.

Sau này chúng mình có gặp lại cũng phải lén lén lút lút như hôm nay thôi. Cũng k*ch th*ch đấy, nhưng dù thế nào cũng làm em thấy chẳng cam lòng.”

“Ai bảo em không có gia thế tốt. Em mà có gia thế tốt thì chưa biết chừng người mà anh đính hôn tối nay đã là em rồi.” Người đàn ông túm chặt ngón tay nghịch ngợm của cô ta.

Bạch Viện trừng mắt nhìn anh ta: “Anh nói thẳng quá nhỉ”

Người đàn ông bật cười: “Anh đính hôn với cô ta vốn dĩ là vì gia thế thích hợp thôi mà, có phải vì anh yêu cô ta đâu.”

“Thế em thì sao? Anh có chút ít tình cảm nào với em không?” Bạch Viện nhìn anh ta.

Ngón tay cái của người đàn ông m*n tr*n làn môi của cô ta: “Nếu nói không có tình cảm với em thì là giả. Không thì anh đã chẳng đập bao nhiêu tiền vào người em, còn giúp em vớt người nữa. Nên biết là chuyện anh làm mà bị phát hiện thì anh không gánh nổi đâu. Dù gì anh cũng không phải đối thủ của anh ta, bất kể là gia thế hay năng lực cá nhân, anh cũng không so được với anh ta.”

Vớt người?
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1516


CHƯƠNG 1516

Bạch Dương cau mày.

Người đàn ông này đã giúp Bạch Viện vớt ai?

Đang ngẫm nghĩ thì Bạch Dương nghe thấy Bạch Viện lại cất giọng.

Cô ta tựa đầu lên vai người đàn ông, giọng nói điệu chảy rớt: “Em biết là anh tốt với em mà. Đợi sau này em cướp lại được tài sản, anh hãy cắt đứt với cô vợ chưa cưới này đi rồi cưới em có được không?

“Vậy thì cứ đợi em cướp lại được tài sản đi đã rồi tính.” Người đàn ông nghịch một lọn †óc của cô ta.

Mặt Bạch Dương hằm hằm, biểu cảm cực kì khó coi.

Được lắm. Bạch Viện còn muốn cướp tài sản cơ đấy!

Sáu năm trước, Bạch Viện cướp đi tất cả của Bạch Dương, hại ba nhảy lầu tự sát.

Món nợ này cô còn chưa tính đâu. Bây giờ cô ta lại còn nhòm ngó Thiên Thịnh vừa mới bắt đầu phát triển.

Đừng có hòng!

Phó Kình Hiên thả tay khỏi eo của Bạch Dương, đưa lên day trán cô, khẽ bảo: “Đừng cau mày, không đẹp đâu.”

“Kệ xác tôi!” Bạch Dương đáp lại anh.

Tuy ngoài miệng thì cãi anh nhem nhẻm nhưng cơ thể thì rất ngoan ngoãn, nghe lời anh mà giãn mày ra.

Phó Kình Hiên khẽ cười.

Không biết từ bao giờ, tính cách của cô lại trở nên đanh đá hơn, nhưng cũng khá dễ thương đấy.

Nhất là mỗi lần tỏ ra đanh đá, dáng vẻ đỏ mặt trừng mắt của cô khiến người ta không nhịn được mà muốn véo má cô, chắc hẳn phải mềm lắm.

Nghĩ vậy, ánh mắt đang nhìn gương mặt Bạch Dương của Phó Kình Hiên trở nên †ăm tối, yết hầu quyến rũ cũng khẽ chuyển động lên xuống mấy lần, như đang nhẫn nhịn gì đó.

Bạch Dương không phát hiện ra biểu hiện bất thường của anh, đặt toàn bộ sự chú ý vào phía bên kia cánh cửa.

Lúc này, Bạch Viện đang đáp lại lời người đàn ông kia vừa nói: “Anh yên tâm. Sau hai tháng nữa, em sắp xếp ổn thỏa mọi thứ xong sẽ về nước, đấu đá với bà chị cùng cha khác mẹ kia một trận. Em đã nghe ngóng kỹ càng rồi, chị ta hiện đang là cổ đông lớn nhất của tập đoàn. Em và chị ta đều là con gái của ba. Vậy thì số cổ phần trong tay chị ta cũng có một nửa là của em mới phải.”

“Ha ha, được. Vậy anh đợi em thành công.”

Người đàn ông phá lên cười, rồi nâng cằm cô ta lên, đặt nụ hôn lên môi cô ta.

Bạch Viện cũng mặt dạn mày dày, không biết thế nào là xấu hổ. Khoảnh khắc người đàn ông nâng cằm cô ta lên, Bạch Viện cũng vươn hai cánh tay ra ôm cổ người đàn ông, đáp trả lại bằng nụ hôn mãnh liệt.

Hai người này như củi khô gặp lửa cháy, bốc lên là không dập đi được, hôn nhau thôi mà cũng ồn ào cả lên.

Người đàn ông đè Bạch Viện vào tường.

Gáy của Bạch Viện vừa đập lên cửa, cánh cửa đã đập vào lưng Bạch Dương.

Cả người Bạch Dương bị đập lại ngã nhào về phía trước.

Vốn dĩ cô đang dựa vào vòng tay Phó Kình Hiên, lúc này bị cánh cửa và đôi uyên ương hoang dã lén lút vụng trộm kia đụng phải, làm cô dính sát vào người Phó Kình Hiên, sát đến mức không một kẽ hở.

Thậm chí, Bạch Dương còn có thể cảm nhận được g* b*ng đ** nhô cao của mình bị ngực Phó Kình Hiên san phẳng.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1517


CHƯƠNG 1517

Bỗng chốc, Bạch Dương ngượng chín cả mặt, như sắp chảy máu đến nơi, đầu cô cúi gằm, không dám nhìn người đàn ông.

Người đàn ông cũng không phải gỗ đá, dĩ nhiên cũng cảm nhận được phần mềm mại chèn dưới ngực mình là gì.

Anh hơi nhướng mi, nhìn cô gái trong vòng Tay.

Nhưng cô gái lại cúi gầm, anh không nhìn thấy mặt cô, chỉ thấy được đỉnh đầu đen láy cùng chóp tai đỏ lừ như phát sáng, vậy thôi là biết biểu cảm trên gương mặt cô lúc này trông như thế nào rồi.

Nghĩ vậy, Phó Kình Hiên hơi cong môi, ánh mắt càng tối tăm hơn.

Lúc này, đôi uyên ương hoang dã phía bên kia cánh cửa đã đến bước mấu chốt. Bạch Viện đột nhiên rú lên sung sướng.

Sau đó, Bạch Dương cảm thấy cánh cửa bỗng đập mạnh về phía mình. Một cú đập cực mạnh bất thình lình ập thẳng vào lưng cô, khiến cho linh hồn cô suýt bay cả ra ngoài, ngẩng đầu lên, mặt đầy kinh hãi.

Mà cú ngẩng đầu ấy lại làm đôi môi đỏ của cô vô tình chạm trúng bờ môi mỏng của Phó Kình Hiên.

Vì nấy giờ anh vẫn cúi đầu nhìn cô, nên khi Bạch Dương ngẩng lên, hiển nhiên sẽ hôn trúng anh.

Bạch Dương trợn trừng mắt, toàn thân sững sờ.

Phó Kình Hiên cũng hơi ngẩn ngơ, rõ ràng là không ngờ chuyện sẽ xảy ra biến cố thế này.

Nhưng mà, anh rất vừa ý!

Ánh mắt anh thoáng động, Phó Kình Hiên tỉnh táo lại, nhấc bàn tay to lớn giữ chắc gáy của Bạch Dương. Trước khi cô kịp hoàn hồn, anh đã cạy mở răng cô, biến nụ hôn bất ngờ này trở nên thật hơn, sâu hơn.

Một lúc sau, cuối cùng Bạch Dương cũng đã qua khỏi cơn mê, lấy lại tỉnh táo. Sau khi chút hoảng loạn xẹt qua mắt, cô định đẩy Phó Kình Hiên ra.

Phát giác thấy hành động của cô, Phó Kình Hiên thả đôi môi đỏ của cô ra, ghé sát vào †ai cô, nói nhỏ: “Yên nào, bị phát hiện đấy.”

Anh vừa nhắc nhở như vậy, Bạch Dương lập tức bình tĩnh lại, không nhúc nhích nữa.

Phó Kình Hiên cũng không tiếp tục nụ hôn sâu vừa rồi.

Vừa rồi nhân lúc cô mất hồn mất vía nên anh mới có thể chớp thời cơ, hôn lên đôi môi đỏ mọng mà anh hằng mơ.

Nhưng giờ đây cô đã hoàn hồn lại, anh không thể tiếp tục được nữa.

Nếu không, sẽ hoàn toàn chọc tức cô.

Có được một bất ngờ thế này, anh đã hạnh phúc lắm rồi.

Phó Kình Hiên đưa tay lên, dùng ngón tay cái lau đi vệt nước bên khóe miệng Bạch Dương.

Sau khi nhận ra anh đang làm gì, Bạch Dương lập tức quay ngoắt sang một bên, không muốn anh tiếp tục, còn mình thì đưa tay lau khóe miệng loạn xạ.

Nhìn cô đỏ mặt, tức tối lau khóe miệng, Phó Kình Hiên cười khẽ, buông tay xuống.

Bên kia cánh cửa, đôi uyên ương hoang dã đã tạm dừng. Cánh cửa cũng thôi không lung lay, thỉnh thoảng lại đập vào Bạch Dương nữa.

Cuối cùng Bạch Dương đã có thể thở phào nhẹ nhõm, cô lùi khẽ về phía sau, nới rộng khoảng cách với Phó Kình Hiên.

Tuy cô vẫn dựa vào vòng tay anh, nhưng chí ít là cơ thể họ đã không còn dính chặt vào nhau khiến người ta ngượng ngùng nữa.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1518


CHƯƠNG 1518

“Cậu Lý, cậu ghê thật đấy, làm người ta đau ơi là đau.” Xong việc, Bạch Viện thở hổn hển dựa vào lòng người đàn ông, nhõng nhẽo nhìn anh ta.

Người đàn ông bị lời nói của cô ta làm cho lâng lâng, cảm giác vượt trội choáng ngợp, cười rõ †o.

Nghe đôi mèo mả gà đồng này đối đáp, mắt Phó Kình Hiên thoáng hiện lên vẻ khinh miệt.

Thế thôi mà đã ghê gớm?

Mới vài phút đã xong chuyện rồi.

Rõ ràng là không ổn mà.

Bất thình lình, chợt có tiếng chuông điện thoại vang lên.

Bạch Dương còn tưởng đâu là của mình, giật mình sợ hãi, cuống quýt thò tay vào lấy điện thoại di động ra kiểm tra.

Thấy màn hình vẫn đang là giao diện ghi âm, cô mới yên tâm. Tiếp đó thì nghe thấy giọng người đàn ông kia vang lên, cũng chính là giọng của cậu Lý theo lời Bạch Viện nói: “Con biết rồi, con về ngay đây.”

Nói xong, người đàn ông bỏ điện thoại xuống, x** n*n khuôn mặt Bạch Viện: “Được rồi, đến tiết mục hai bên đọc lời thề rồi, ba mẹ anh gọi anh qua đó. Chúng ta mau đi thôi. Không lát nữa có người đến tìm anh, phát hiện chúng ta ở chung với nhau thì phiền lắm.”

“Vâng.” Bạch Viện miễn cưỡng gật đầu.

Chớp mắt, hai người đã rời khỏi nơi vừa vụng trộm, đi ngược lại hướng họ đi tới.

Nghe tiếng bước chân mỗi lúc một xa dần, cuối cùng biến mất hẳn, Bạch Dương mới thả lỏng hoàn toàn cơ thể đang cứng đờ, thở phào nhẹ nhõm.

Tiếp đó, cô vội vàng lùi về sau hai bước, đứng cách xa Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên nhìn điệu bộ coi anh như mãnh thú, trốn cho nhanh còn kịp này của cô, làn môi mỏng không nhịn được mím lại: “Xin lỗi vì ban nấy.”

Bạch Dương ngẩn người, ngẩng đầu lên trừng mắt với anh: “Đúng là anh nên xin lỗi †ôi đấy. Không ngờ anh lại vô liêm sỉ, giậu đổ bìm leo như thế”

Nhớ đến nụ hôn vừa nấy.

Mặt Bạch Dương lại một lần nữa đỏ lựng cả lên.

Trước đó bị Bạch Viện và cậu Lý kia dồn ép vào chỗ tối, tuy Phó Kình Hiên biết cô đỏ mặt nhưng không trông thấy mặt cô đỏ thế nào.

Bây giờ nhìn thấy mới nhận ra đẹp đến ngỡ ngàng.

Phó Kình Hiên cụp mắt xuống, che đi vẻ †ăm tối trong ánh mắt, giọng nói trở nên khàn khàn: “Tôi không cố ý. Lý Tân Vinh và cô gái kia đang làm chuyện ấy, rất dễ lây nhiễm cho người khác. Huống chỉ em lại đang trong vòng tay tôi, làm sao mà tôi nhịn được.”

“Anh…. Rõ là anh cãi chày cãi cối!” Bạch Dương tức tối, tay run run chỉ vào anh.

Nói cái gì mà chuyện đó rất dễ lây nhiễm đến người khác chứ.

Không phải cô cũng có mặt ở đó sao?

Cũng đã nghe tường tận từ đầu tới cuối cơ mà?

Sao cô lại không bị lây nhiễm? Ngược lại còn cảm thấy buồn nôn kìa.

Cho nên, chẳng qua anh chỉ đang mượn một cái cớ, một cái… Một cái cớ để dễ dàng đụng chạm vào cô thôi.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1519


CHƯƠNG 1519

Nhìn thấy Bạch Dương tức đến đỏ mắt, Phó Kình Hiên rút tay ra khỏi túi quần, nhẹ nhàng đặt lên đầu cô: “Được rồi, tôi thừa nhận, tôi không bị ảnh hưởng bởi bọn họ, nhưng những lời tôi nói trước đó đều là sự thật. Người mình yêu đang nép vào lòng mình, còn chủ động dâng lên một nụ hôn.

Em nói xem, làm sao tôi chịu nổi đây.”

Vốn dĩ Bạch Dương muốn gạt bàn tay của người đàn ông đang đặt trên đầu mình ra, nhưng nghe anh nói như vậy, cánh tay đột nhiên khựng lại, sau đó từ từ buông xuống.

Mặt đã đỏ nay lại càng đỏ hơn, vội vàng ngó lơ sang nơi khác, yếu ớt nói: “Lúc… Lúc nãy tôi chủ động hôn anh là vì hai người kia phát ra tiếng động lớn quá, cứ đụng vào cánh cửa, cửa lại đụng vào tôi, cho nên tôi mới sơ ý hôn phải anh”

“Tôi biết chứ.’ Phó Kình Hiên gật đầu, sau đó lại hỏi: “Có bị đụng vào đâu không?”

“Không có.” Bạch Dương lắc đầu.

Lúc cánh cửa đập vào cũng không cách quá xa mà ở ngay sau lưng cô.

Cho nên khi bị cánh cửa đụng vào người cũng không tạo quá nhiều lực đẩy, chẳng đau đớn gì mấy.

“Vậy là tốt rồi.” Phó Kình Hiên khẽ gật đầu, sắc mặt cũng dịu đi phần nào.

Lát sau, dường như anh nhớ ra điều gì đó, lại hỏi cô: “Đúng rồi, em quen cô gái đó à?”

Nghe anh hỏi như vậy, Bạch Dương tạm thời đè nén cảm giác ngại ngùng xuống, nhẹ nhàng gật đầu với anh: “Ừ”“

“Ai vậy?” Phó Kình Hiên nhìn cô.

Bạch Dương hít sâu một hơi, gương mặt nhỏ vô cùng bình tĩnh, trả lời anh: “Là Bạch Viện đó.”

“Bạch Viện ư?” Phó Kình Hiên nhíu mày, phản ứng đầu tiên của anh với cái tên này là nghe rất quen tai.

Nhưng rất nhanh sau đó, anh đã nhớ ra cô ta là ai. Xưa nay anh rất ít khi biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài, nhưng giờ phút này không khỏi có chút kinh ngạc: “Là con riêng của ba em?”

Anh không nói thẳng ra là em gái của cô.

Vì anh biết, cô và Bạch Viện hoàn toàn không xem nhau là chị em.

Huống hồ anh còn nhớ là trong bức thư cô viết từng kể rằng, không ít lần cô bị mẹ kế và con của mẹ kế bắt nạt.

Cho nên anh cũng không thừa nhận Bạch Viên là em gái của cô, nói đó là đứa con riêng của Bạch Hạo thì nghe có vẻ hợp lý hơn.

“Là cô ta.” Bạch Dương siết chặt tay, trong đáy mắt tràn ngập phẫn nộ: “Sáu năm trước, cô ta và Lý Tú Chi đã cuỗm đi toàn bộ số vốn lưu động còn sót lại của Thiên Thịnh để chạy trốn, tiền tiết kiệm và những đồ vật có giá trị trong gia đình cũng bị bọn họ lấy đi hết. Tôi còn nghĩ rằng sau khi bọn họ chiếm được số của cải đó sẽ sống trong sung sướng, nào ngờ Bạch Viện lại dựa vào việc làm kẻ thứ ba để kiếm sống, nếu ba tôi mà biết được, chắc sẽ tức đến mức đội mồ sống dậy mất.”

Nói đến đây, đột nhiên cô vỗ trán một cái: “Đúng rồi, suýt nữa quên mất, đoạn ghi âm đó tôi chưa đưa cho bạn của tôi, bọn họ sắp kêu cô dâu chú rể lên tuyên thệ rồi, nếu cô dâu chú rể đọc xong bài tuyên thệ thì sẽ chính thức trở thành vợ chồng sắp cưới, lúc đó e là muộn mất.”

Đến lúc đó, bạn cô cũng khó mà từ hôn.

“Vậy em đi nhanh đi.” Sau khi Phó Kình Hiên chỉnh lại tóc tai cho cô xong bèn thu †ay về rồi nói: “Tôi đứng trước cửa thang máy chờ em, đợi em quay lại, tôi sẽ đưa em đi tìm người.”

Nghe được lời này, Bạch Dương ngẩng đầu lên nhìn anh, dưới ánh mắt cỗ vũ của anh, cô mím nhẹ môi rồi gật đầu: “Được, vậy tôi đi trước đây.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1520


CHƯƠNG 1520

Bạch Dương nắm chắc điện thoại, sau đó dẫm lên giày cao gót rời đi.

Phó Kình Hiên nhìn theo bóng lưng cô, đợi sau khi cô đã đi khuất, nét dịu dàng trên khuôn mặt dần dần biến mất, sau đó anh lấy điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại.

“Chủ tịch Lý, là tôi đây, sau khi buổi tiệc đính hôn của con trai ông kết thúc, tôi có một số chuyện cần nói với ông.”

Cùng lúc đó, Bạch Dương cũng tìm thấy bạn của mình.

Đã nhiều năm không gặp, cho dù là Bạch Dương hay người bạn đó cũng đều rất phấn khích khi gặp lại nhau.

Hai người hỏi thăm về nhau, sau đó Bạch Dương lấy điện thoại ra, nói rõ mục đích mà cô đến đây, rồi bật đoạn ghi âm trong điện thoại lên cho bạn mình nghe.

Kỳ lạ là, sau khi người bạn đó nghe xong cũng không hề tỏ ra kinh ngạc, biểu cảm giống như đã biết trước được việc này.

Bạch Dương kinh ngạc nhìn cô ấy: “Hình như cậu đã biết trước chồng sắp cưới của cậu có tình nhân bên ngoài rồi đúng không?”

Người bạn đó lắc ly rượu vang đỏ trong †ay, cười nhạt nói: “Đúng vậy, cái dáng vẻ phong lưu đó của anh ta làm sao qua mắt được tớ.”

“Thế sao cậu còn đính hôn với anh ta?”

Bạch Dương thấy hơi không hiểu.

Cô bạn cụp mắt xuống, trên khuôn mặt thoáng hiện nét buồn: “Tớ đính hôn với anh †a không phải vì tình yêu, cơ bản chỉ vì môn đăng hộ đối thôi, còn người mà tớ muốn ở bên cả đời, anh ấy chết rồi.”

“Chết rồi?” Bạch Dương ngây cả người.

Gô bạn gật đầu: “Ừ, mấy năm nay tớ có gặp được một người đàn ông, anh ấy rất yêu tớ, vẫn luôn theo đuổi tớ. Nhưng anh ấy không phải là mẫu hình lý tưởng của tớ nên tớ không nhận lời yêu. Sau đó anh ấy suốt ngày bám lấy tớ, khiến tớ cảm thấy rất phiền phức. Thế là tớ nghĩ hay là cứ thử hẹn hò với anh ấy xem sao. Dù gì thì lúc đó tớ cũng chẳng thích ai, vậy thì thử ở bên một người thích mình yêu mình, có lẽ tớ sẽ hạnh phúc hơn, nhưng rồi…

Khóe mắt cô bạn ầng ậng nước: “Bọn tớ ở bên cạnh nhau chưa được bao lâu thì anh ấy đột ngột ra đi. Cho đến thời khắc này, tớ chợt nhận ra tớ đã vuột mất người mà tớ yêu thương nhất trên đời. Có lẽ sau này tớ cũng chẳng thể hạnh phúc được nữa, sẽ chẳng có ai yêu thương tớ bằng anh ấy, chấp nhận cái tính cáu bản của tớ, bảo vệ tớ, Bạch Dương à.”

Đột nhiên cô bạn ấy kéo lấy tay của Bạch Dương: “Cậu có người mà mình thích chưa?”

Bạch Dương có hơi trốn tránh: “Không có…

đâu…

Nhận ra sự ngập ngừng trong đáp án của cô, người bạn ấy lại hỏi: “Vậy, có ai đang thích cậu không?”

“Có.” Trong đầu Bạch Dương đột nhiên hiện ra hình dáng của Phó Kình Hiên.

Nhưng rất nhanh liền bị cô gạt ra khỏi đầu.

Thật lạ, anh thích cô, nhưng người thích cô đâu chỉ có một mình anh, còn cả A Khởi và Tiểu Triết kia mà.

Cho nên tại sao người đầu tiên cô nghĩ đến lại là anh.

Cô bạn đó nghiêm túc nói với cô: ‘Bạch Dương, với tư cách là một người từng trải, †ớ chân thành khuyên cậu, nếu như cậu có người mình thích, mà người kia cũng thích cậu thì hai người nhất định phải ở bên nhau đi. Còn nếu cậu không thích ai thì hãy chọn ở bên người thích mình. Cho dù cậu không thích người đó, nhưng tình cảm mà người đó dành cho cậu sẽ khiến cậu hạnh phúc hơn. Đừng như tớ, mất đi rồi mới biết trân trọng, bây giờ có hối hận cũng đã muộn màng.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1521-1522


CHƯƠNG 1521

Ở bên một người thích mình sao…

Trong mắt Bạch Dương thoáng hiện lên vẻ bối rối, đôi môi đỏ mọng mấp máy: “Tớ sẽ cân nhắc.”

“Vậy là tốt rồi, vì là bạn của nhau nên tớ thật lòng mong cậu sẽ hạnh phúc. Còn nữa, cảm ơn cậu đã đưa cho tớ đoạn ghi âm này. Thôi, đã đến lúc đọc lời tuyên thệ rồi, cậu đi với tớ đến đại sảnh chứ?” Cô bạn buông tay Bạch Dương ra rồi đứng lên.

Bạch Dương lắc đầu: “Không được rồi, tớ còn phải đi tìm một người nữa.”

“Vậy tớ đi trước đây.”

FT Cô bạn lau khóe mắt, hít vào một hơi thật sâu để ổn định cảm xúc, lại tiếp tục nở nụ cười đúng mực, nâng váy cưới lên cất bước rời đi.

Sau khi cô bạn đi rồi, Bạch Dương cũng không ngồi ngây ngốc ở đó nữa. Cô nhìn điện thoại một lát, sau đó ra ngoài tìm Phó Kình Hiên.

Ngay khi Bạch Dương bước ra khỏi phòng trang điểm, đột nhiên mặt sàn rung lên.

Bởi vì Bạch Dương mang giày cao gót nên không đứng vững, ngay lập tức ngã xuống sàn.

May mà ở dưới sàn cũng có lót thảm đỏ mềm nên Bạch Dương có té cũng không bị thương, không bị trẹo chân. Nhưng cô lại không thể đứng dậy ngay được, chỉ có thể chống đỡ nửa người nằm dưới sàn như vậy. Cơn động đất vẫn chưa ngừng hẳn, nếu cô tiếp tục đứng dậy thì sẽ bị ngã thêm một lần nữa mà thôi.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Động đất sao?

Bạch Dương nhìn chiếc đèn đang đung đưa trên đầu, bên ngoài vang lên tiếng hét kinh hoàng, xác nhận động đất thật sự đã xảy ra, mức độ rung chuyển cũng không nhỏ.

“Có động đất, mau chạy đi.”

“Ôi, ai thế hả? Giãm phải tôi rồi đây này”

“Đau quá, đừng đụng vào tôi nữa.”

Lúc này, ở một tháng máy cách đó không xa, mọi người ồ ạt chạy ra ngoài, vội vàng †ìm đường thoát thân.

Bạch Dương thấy mọi người hoảng sợ như vậy, đột nhiên nhớ đến Phó Kình Hiên, mặt cô lập tức biến sắc.

Bây giờ một mình Phó Kình Hiên đang đứng ở chỗ thang máy chờ cô.

Hơn nữa chân của anh vẫn chưa lành hẳn, nếu như động đất xảy ra với cường độ mạnh, chắc chắn anh sẽ đứng không vững, nói không chừng vết thương ở chân sẽ nặng hơn nữa.

Nghĩ vậy, vẻ lo lắng và bất án thoáng hiện trong đôi mắt Bạch Dương, sau đó cô nhanh chóng chống tay xuống tấm thảm để đứng dậy.

Nhưng mặt đất chuyển động quá mạnh, cô mới đứng lên được một lúc thì suýt chút nữa lại ngã xuống tiếp.

May mà cô kịp thời bám vào bức tường bên cạnh mới miễn cưỡng ổn định cơ thể.

Nhưng nếu muốn đến bên kia với Phó Kình Hiên mà mang đôi giày cao gót này thì chắc chắn là không được, trên đường đi không biết phải ngã bao nhiêu lần mới đủ.

Hít vào một hơi sâu, Bạch Dương không ngần ngại hất tung đôi giày cao gót đang mang trên chân, vội vàng men theo bức tường chạy đến chỗ Phó Kình Hiên đang đứng.

CHƯƠNG 1522

Nguồn thiếu chương.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1523


CHƯƠNG 1523

“Đúng rồi, sao anh lại chạy đến đây?” Bạch Dương ngồi bên cạnh anh hỏi.

Phó Kình Hiên sửa sang lại quần áo một chút, lúc này mới trả lời: “Tôi lo cho em nên mới qua đây tìm em.”

Bạch Dương ngơ ngác, “Anh cũng vì lo cho tôi nên mới…”

“Cũng?” Phó Kình Hiên nhanh chóng nắm bắt từ khóa quan trọng này, nhíu đôi hàng lông mày tuấn tú rồi nhìn chăm chú vào cô: “Nếu nói như vậy, em cũng vì lo cho tôi nên đến tìm tôi, còn quăng cả giày đang mang trên chân à?”

Anh nhìn chằm chằm vào đôi chân trần của cô, anh mắt thâm sâu.

Bạch Dương bị anh nhìn chằm chằm như vậy, cô không khỏi rụt chân lại, sau đó kéo váy phủ lên, che dấu đôi chân dưới tán váy, ánh mắt né tránh nhìn sang nơi khác rồi nói: “Còn lâu nhé! Anh đừng nói bậy, tôi sợ lúc có động đất mang giày cao gót đứng không vững sẽ bị ngã hoặc trật chân thôi.

Vì vậy mới tháo giày ra, chứ nếu không thì tháo ra làm gì.”

Phó Kình Hiên mỉm cười: ‘Em chỉ không thừa nhận việc tháo giày, chứ em không hề phủ định việc em lo lắng chạy đi tìm tôi.

Vậy là, Bạch Dương à, tôi có thể chắc chắn rằng em thật sự lo lắng cho tôi nên mới đến tìm tôi, đúng chứ?”

Bạch Dương chột dạ cúi thấp đầu, không nói gì cả.

Phó Kình Hiên đưa tay ra, xoa nhẹ lên mái tóc của cô: “Như vậy là đủ rồi, Bạch Dương à, tôi thật sự rất vui”

“Có gì mà vui chứ, chẳng phải chỉ là lo lắng thôi sao.” Đôi môi đỏ mọng của Bạch Dương mím lại, làu bàu trong miệng.

Phó Kình Hiên thu tay lại: “Tất nhiên là vui rồi, bởi vì em lo lắng cho tôi, chứng tỏ trong lòng em vẫn để ý đến tôi.”

“Không có đâu nhé! Ai thèm để ý đến anh chứ.” Dáng vẻ Bạch Dương hệt như chú mèo nhỏ bị dẫm phải đuôi, mở to mắt trừng anh, kiên quyết phủ nhận mình quan tâm anh.

Cô không thèm để ý đến Phó Kình Hiên đâu.

Sao Phó Kình Hiên lại không hiểu kia chứ, cô chỉ đang kiêu ngạo thôi. Anh bật cười lắc đầu, cưng chiều nói: “Rồi rồi rồi, không để ý, không thèm quan tâm đ ến tôi, được chưa?”

Bạch Dương hừ nhẹ một tiếng, không thèm đáp lời, mặc kệ anh luôn.

Không biết phải mất bao lâu thì cơn động đất mới dần dần ngừng lại, mãi cho đến khi mọi thứ đã ổn định.

Bạch Dương ngẩng đầu nhìn bóng đèn trên đầu đã ngừng rung chuyển, thở phào một hơi: “Xem ra cơn động đất đã ngừng rồi.”

Phó Kình Hiên nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng vậy.

Bạch Dương đứng lên, sau đó đưa tay ra năm lấy cổ tay của anh, kéo anh đứng dậy khỏi mặt đất: “Cũng may mà toà nhà này áp dụng các biện pháp chống động đất tốt, ngoài việc rung lắc khiến mọi người sợ hãi ra thì không có hiện tượng sụp đổ, nếu không thì chúng ta đã…”

Nghĩ đến việc mình và Phó Kình Hiên có thể bị chôn vùi dưới đống phế tích này, cô không nhịn được mà rùng mình một cái.

Phó Kình Hiên nhẹ nhàng gõ vào trán cô: “Đừng nghĩ nhiều nữa, nơi này gần biển nên thường xuyên xảy ra tình trạng động đất dưới biển, kéo theo tình trạng động đất thành phố này đều áp dụng biện pháp phòng chống động đất hiện đại nhất, có thể phòng chống động đất ở cấp độ mười hai trở lên, tuyệt đối không có chuyện sụp đổ đâu, đừng tự dọa sợ mình.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1524


CHƯƠNG 1524

“Tôi biết rồi, đừng gõ tôi thế chứ.” Bạch Dương đẩy tay anh ra, cau có nói.

Phó Kình Hiên bật cười, đưa tay đút vào túi quần: “Được rồi, giày của em quăng đi đâu rồi?”

“Ở trong phòng trang điểm.” Bạch Dương chỉ về phía mình đã đi qua đây.

Phó Kình Hiên đưa tay ra nắm lấy tay cô, muốn dắt cô đi tìm giày: “Đi nào, chúng ta đi tìm giày.”

Nói xong, anh kéo cô đi về phía trước.

Bạch Dương ngây ngốc nhìn bàn tay đang nắm tay mình, bàn tay ấy rộng lớn và ấm áp, bỗng nhiên khiến cô không nỡ buông ra.

Mà cô cũng không hất tay anh ra thật, cứ mặc cho anh nắm lấy.

Chẳng mấy chốc, hai người đã đến bên ngoài phòng trang điểm.

Từ xa Phó Kình Hiên đã nhìn thấy đôi giày cao gót lấp ló trên tấm thảm.

Anh buông tay cô đi nhặt lại giày cao gót.

Bạch Dương nhìn bàn tay mình đã trở về như cũ, khẽ mím đôi môi đỏ mọng lại.

Đáng lý ra, anh buông tay cô ra thì cô nên thở phào nhẹ nhõm mới đúng chứ.

Nhưng bây giờ cô lại không thấy nhẹ nhõm chút nào, ngược lại chỉ cảm thấy trống rỗng mất mát cứ như bị vứt bỏ vậy.

“Đang nghĩ gì vậy?” Phó Kình Hiên cầm theo đôi giày cao gót quay trở lại, thấy cô nhìn chằm chằm tay mình, anh khẽ hỏi.

Ánh mắt Bạch Dương thoáng động, bỏ tay xuống thu dòng suy nghĩ về, giấu đi những cảm xúc kỳ lạ trong lòng mình, nhoẻn miệng cười nói: ‘Không có gì.”

“Thế à?” Phó Kình Hiên nhếch cằm lên, không hỏi dồn tiếp nữa, anh ngồi xổm xuống rồi đưa giày cao gót tới gót chân cô: “Mang vào đi.”

“Ừm”” Bạch Dương đáp một tiếng, chuẩn bị mang giày.

Đúng lúc này, Phó Kình Hiên bất ngờ đứng bật dậy, nắm lấy tay cô rồi đặt lên vai mình.

Bạch Dương kinh ngạc nhìn anh: “Anh làm gì vậy?”

“Đỡ vai tôi mà mang giày vào.” Phó Kình Hiên trả lời.

“Không cần, tôi đỡ tường cũng như nhau mà” Bạch Dương vừa nói vừa muốn rút tay về.

Nhưng Phó Kình Hiên vẫn đè chặt tay của cô không thả: “Tường rất lạnh sẽ làm lạnh †ay, vai của tôi rất ấm, không lạnh đâu.”

Bạch Dương nghe anh nói thế thì hơi buồn cười: “Anh đúng thật là… thôi quên đi vậy, anh đã tình nguyện làm bức tường, tôi ngu sao mà không dựa.”

Dứt lời, cô không rút tay về nữa, cứ thế nắm chặt lấy vai anh và nhấc chân mang giày vào.

Sau khi mang xong, Bạch Dương mới thu tay lại: “Cảm ơn nhiều nhé, anh Tường.”

Cách xưng hô ấy khiến Phó Kình Hiên không khỏi nhướng mày: “Anh Tường?”

“Đúng vậy, chẳng phải anh tình nguyện làm bức tường cho tôi ư? Thế nên tôi gọi anh một tiếng anh tường là đúng mà.” Bạch Dương nhìn anh với vẻ đùa giỡn.

Phó Kình Hiên nhếch môi: “Em thích là được, nhưng em gọi tên tôi thì tôi càng vui hơn, thế nên Bạch Dương à, sau này đừng gọi tôi là tổng giám đốc Phó nữa được không?”

Trong đôi mắt sâu thẳm của anh chợt nhoáng lên một tia hy vọng, làm cho người †a không nỡ, cũng chẳng cách nào từ chối.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1525


CHƯƠNG 1525

Bạch Dương quay đầu đi, tránh né tâm mắt của anh: “Vậy sau này tôi sẽ gọi anh là Phó Kình Hiên” “Được.” Phó Kình Hiên gật đầu đồng ý.

Mặc dù cô gọi cả tên lẫn họ nghe vẫn rất xa cách.

Nhưng cô không còn gọi anh là tổng giám đốc Phó nữa đã tiến bộ lắm rồi.

Một ngày nào đó, anh sẽ khiến cô gọi anh một cách thân thiết hơn.

“Đi thôi, tôi dẫn em đi gặp tổng giám đốc Hàn.” Phó Kình Hiên nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ khuya.

Nếu còn không qua đó, có lẽ lát nữa người †a sẽ đi mất.

Bạch Dương tới đây chủ yếu vì gặp mặt †ổng giám đốc Hàn, nghe anh nói vậy liền nghiêm túc gật đầu: “Được.”

Hai người đi đến thang máy, di chuyển lên phòng nghỉ ở lầu trên.

Khi đến ngoài cửa căn phòng nghỉ ngơi của tổng giám đốc Hàn, Phó Kình Hiên dừng bước, bỗng không đi nữa.

Bạch Dương thấy anh làm vậy thì chợt thấy rất buồn bực.

Lúc cô định hỏi rõ ràng anh làm sao thế.

Phó Kình Hiên đã lên tiếng: “Em vào một mình đi, tôi ở ngoài chờ em. Em nói muốn dựa vào bản thân để giành lại quyền thu mua cơ mà? Vậy tôi sẽ không vào đâu.”

Anh mà vào đó, tổng giám đốc Hàn thấy anh và cô đi chung với nhau thì chắc chắn sẽ chẳng nói chẳng rằng đã nhượng quyền thu mua lại cho cô ngay.

Làm thế thì việc cô giành được quyền thu mua cũng không phải dựa vào năng lực của mình, mà là do anh.

Vì vậy, anh sẽ không vào làm ảnh hưởng đến cô.

Bạch Dương nhanh chóng hiểu ý của anh, vẻ mặt cô trở nên nghiêm túc: “Được, tôi sẽ nhanh chóng quay lại.”

Anh nói rất đúng, cô muốn dựa vào năng lực của mình để giành quyền thu mua.

Anh không vào mới tốt.

Khi nấy cô cũng quên mất chuyện này, may là anh đã nhắc nhở cô.

“Đi đi, cố gắng lên.” Phó Kình Hiên gật đầu, mỉm cười khích lệ cô một câu.

Bạch Dương cũng cười đáp lại anh: “Tôi biết rồi, tôi vào đây.”

Phó Kình Hiên ừ một tiếng.

Bạch Dương hít sâu một hơi, sau khi sửa sang lại quần áo và đầu tóc trên người, cô giơ tay gõ cửa rồi vặn tay nắm cửa bước Vào trong.

Phó Kình Hiên đứng ngoài cửa chờ đợi, trông hệt như pho tượng thần thủ hộ.

Đợi chừng nửa tiếng, bên kia cửa có động Tĩnh.

Phó Kình Hiên đứng thẳng người dậy nhìn cánh cửa trước mắt, cửa mở ra, Bạch Dương bước từ trong ra ngoài với vẻ mặt đầy kích động.

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì phấn khởi của cô, hai mắt anh trở nên dịu dàng, trên mặt cũng hiện nét cười: “Trông có vẻ thành công rồi đúng không?”

“Thành công rồi.” Bạch Dương phấn khởi siết chặt hai bàn tay thành quả đấm, miệng nói không ngừng: “Lúc mới gặp mặt, vốn dĩ tổng giám đốc Hàn còn cảm thấy Thiên Thịnh quá nhỏ nên không định nhượng quyền thu mua cho tôi. Nhưng nhờ †ôi không ngừng nỗ lực, cuối cùng cũng đả động được ông ấy, ông ấy đã nhượng quyền thu mua cho tôi rồi, còn kêu tôi ngày mai đến công ty của ông ấy ký hợp đồng nữa.
 
Back
Top Dưới