Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1364


Chương 1364

Cao Linh nhìn bóng lưng Bạch Dương, không ngăn cản cô rời đi, mà là ánh mắt lóe lên, không biết đang nghĩ gì.

Cùng lúc này, tập đoàn Phó thị.

Phó Kình Hiên đang phê duyệt văn kiện, trợ lý Trương gõ cửa bước vào: “Phó tổng, theo dõi người của Lương Triết, phát hiện hình như cậu ta tra được chút tung tích của Diệp Chí.”

“Cái gì?” Phó Kình Hiên bỗng dừng bút mực trong tay, ngẩng lên nhìn chằm chằm anh ta: “Ở đâu?”

“Ở bên cảng lớn nhất Tây Ban Nha, Lương Triết phái người đến đó, cho nên đoán rằng Diệp Chí hẳn là lén lên bờ ở đó.” Trợ lý Trương vội đáp.

Mắt Phó Kình Hiên lóe lên tinh quang: “Quả nhiên, kỹ thuật hacker của Lương Triết rất cao, nếu không thì không thể nào ngay cả Diệp Chí lén vượt biên cũng có thể tra được.”

Người vượt biên đều không dùng giấy tờ cá nhân của mình, đều dùng giấy tờ giả hoặc không sử dụng, thậm chí còn giả trang bản thân, càng sẽ không tiếp xúc với bất kỳ thiết bị điện tử nào, sợ bị hacker theo dõi.

Anh không tin Diệp Chí vượt biên không biết những điều này, Diệp Chí nhất định biết, nhưng vẫn bị Lương Triết bắt được, nghĩ là biết, Lương Triết đáng sợ cỡ nào.

“Vâng.’ Trợ lý Trương không nhịn được mà thở dài rồi gật đầu.

Năng lực hacker của Lương Triết rất đỉnh.

Hacker của tập đoàn Phó Thị đều là cao thủ hàng đầu thế giới.

Không phải Phó tổng không bảo hacker của công ty mình truy tìm Diệp Chí mà là †ìm rồi nhưng đến giờ vẫn chưa có kết quả.

Ngược lại, Lương Triết lại lùng ra manh mối.

Nên nếu đặt hai bên lên so sánh thì chúng †a sẽ nhận ra Lương Triệt lợi hại đến nhường nào.

“Nếu Lương Triết đã phái người tới đó rồi thì cậu cũng sai người qua bên đó đi. Nếu chậm chân thì Lương Triết sẽ bắt người đi mất.” Phó Kình Hiên khép mi lại rồi nói.

Diệp Chí đã dám đẩy Bạch Dương xuống vách đá thì anh phải đích thân xử lý hắn ta, ai cũng không được giành, dù là Lương Triết cũng không được.

“Vâng, tôi biết rồi ạ.” Trợ lý Trương gật đầu.

Phó Kình Hiên xua tay: “Cậu ra ngoài đi.”

“À…. thật ra còn một chuyện nữa” Trợ lý Trương đẩy kính lên chứ chưa đi ra.

Phó Kình Hiên cau mày: “Chuyện gì?”

“Là thế này ạ, chẳng phải tối hôm qua chúng ta đã bắt gặp cô Bạch và cậu Lục ôm nhau nên mới nghi ngờ hai người họ đang hẹn hò sao. Sau đó tôi đã sai người đi điều tra một chút thì phát hiện hai người họ không hề hẹn hò.” Trợ lý Trương nói.

Nghe thế, hai mắt Phó Kình Hiên sáng lên: “Cậu nói cái gì? Hai người họ không hẹn hò sao?”

“Vâng” Trợ lý Trương gật đầu.

Trong phút chốc, trái tim lạnh giá của Phó Kình Hiên liền ấm áp hơn rất nhiều, sắc mặt cũng nhẹ nhõm không ít: ‘Nếu không hẹn hò thì tại tối qua họ lại….”

“Cũng có thể là vì lý do khác, Phó tổng, hay là anh hỏi cô Bạch đi.” Trợ lý Trương gợi ý.

Phó Kình Hiên khẽ mấp môi: “Thôi khỏi, chúng ta cứ vờ không biết đi.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1365


Chương 1365

Chỉ cần cô và Lục Khởi không hẹn hò thì anh vui rồi.

“Vậy tôi đi trước đây.’ Trợ lý Trương nói xong liền cáo từ.

Phó Kình Hiên khẽ gật đầu: “Ừ”“

Trợ ký Trương quay người rời đi.

Hai ngày rất nhanh đã trôi qua, cuối cùng cũng tới tiệc mừng thọ 80 tuổi của bà Phó.

Tiệc mừng thọ sẽ được tổ chức ở trạch viên nhà họ Phó. Khi Bạch Dương tới nơi thì đã là tám giờ tối rồi.

Cô xuống xe rồi đưa chìa khoá cho nhân viên, sau đó cô lấy thiệp mời từ trong túi xách ra và đi về phía cửa chính.

Khi đến cửa chính, Bạch Dương đưa thiệp mời ra.

Sau khi bảo vệ xác nhận thiệp mời không có vấn đề xong thì anh ta liền mời cô vào.

Bạch Dương nhấc váy lên bước qua bậc cửa cao cao rồi đi vào đại sảnh.

Nhân viên bảo vệ kia nhìn theo bóng lưng yểu điệu của cô. Anh ta lấy bộ đàm trên thắt lưng ra rồi nói: “Trợ lý Trương, cô Bạch tới rồi ạ.”

Ở đầu bên kia, nghe bảo vệ nói thế, trợ lý Trương lập tức đáp lời: “Tôi biết rồi.”

Trợ lý Trương đặt bộ đàm xuống rồi đi về phía phòng nghỉ và gõ cửa phòng.

Cửa mở ra, má Phùng mỉm cười nhìn anh ta: ‘Là trợ lý Trương à.”

“Má Phùng, cháu tới tìm Phó tổng ạ-‘ Trợ lý Trương nói.

Má Phùng trả lời: “Cậu chủ đang nói chuyện với bà cụ, cậu cứ vào đi.”

“Cháu xin phép.” Trợ lý Trương gật đầu rồi bước vào phòng.

Khi thấy trợ lý Trương đi vào, anh liền ngừng nói chuyện với bà cụ. Phó Kình Hiên cầm ly trà lên, nhấp vài ngụm rồi bình tĩnh hỏi: “Có chuyện gì thế?”

“Cô Bạch tới rồi ạ” Trợ lý Trương trả lời.

Tay Phó Kình Hiên khựng lại một chút nhưng rất nhanh liền khôi phục dáng vẻ bình thường: “Tôi biết rồi.”

Nói xong, anh đứng dậy: ‘Bà nội, vậy cháu sang đó trước đây.”

“Đợi đã.” Bà cụ cầm lấy cây nạng mà má Phùng đưa sang rồi chống gậy đứng lên, bà cười haha: “Chúng ta đi cùng đi. Lâu lắm rồi bà không gặp Dương Dương, hôm nay lại là tiệc mừng thọ của bà, khách khứa cũng tới gần đủ rồi, bà cũng nên ra sảnh thôi.”

Phó Kình Hiên cười nhẹ: “Vâng, vậy chúng †a cùng đi thôi, để cháu đỡ bà.”

Bà cụ liếc nhìn cánh tay trái đang buông thõng của anh rồi ghét bỏ: “Cháu tự lo cho mình trước đi. Thật là, đã 30 tuổi rồi mà còn bất cẩn như vậy, có ra ngoài thôi mà cũng gấy tay.”

Phó Kình Hiên cắn rứt lương tâm, anh đưa mắt nhìn sang nơi khác.

Thậm chí trợ lý Trương còn quay đầu hẳn đi.

May mà bà cụ không quá chú ý đến bọn họ nên mới không phát hiện ra vẻ mặt quái dị của hai người. Sau đó, bà được má Phùng đỡ ra ngoài.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1366


Chương 1366

Phó Kình Hiên và trợ lý Trương đi theo Sau.

Trong đại sảnh tổ chức yến tiệc.

Bạch Dương vừa xuất hiện liền thu hút rất nhiều sự chú ý.

Dù gì việc cô từng là con dâu nhà họ Phó cũng là chuyện tất cả người trong vòng đều biết.

Bây giờ cô lại xuất hiện ở tiệc mừng thọ Phó gia, tất nhiên sẽ bị nhiều người chỉ trỏ bàn tán.

Bên kia, Vu Y Cơ đang mặc một bộ sườn xám màu đỏ, tóc búi cao, bà ta cầm một ly rượu vang đứng trò chuyện với vài vị phu nhân nhà giàu.

Đột nhiên, một trong số những những vị phu nhân kéo áo Vu Y Cơ rồi bĩu môi nhìn về phía Bạch Dương: “Này, đó không phải là con dâu trước của cô sao?”

“Cái gì?” Vu Y Cơ vốn đang nở nụ cười tươi rói, nhưng khi vừa nghe tới ba chữ “con dâu trước”, sắc mặt bà ta liền tối sầm hẳn đi. Sau đó bà ta quay người về phía đó, quả nhiên là Bạch Dương.

Trong phút chốc, nét mặt Vụ Y Cơ trở nên vô cùng xấu xí.

Vị phu nhân kia thấy thế liền mừng thầm trong lòng.

Thậm chí mấy vị phu nhân khác cũng liếc mắt nhìn nhau, trong mắt tràn ngập sự chế giễu.

Chỉ cần nhìn thấy Vu Y Cơ chịu thiệt thì bọn họ vui rồi.

Đừng thấy bình thường bọn họ thân thiết với Vụ Y Cơ, cùng Vu Y Cơ đi làm đẹp, mua sắm các kiểu, thực chất, bọn họ rất ghét bà ta, chỉ xem Vu Y Cơ là cây rút tiền.

Vì bọn họ đều là phu nhân nhà giàu, hơn nữa là giàu từ trong trứng, xuất thân cao quý hơn hẳn một người thường như Vu Y GỠ: Nhưng điều khiến bọn họ tức giận nhất là, một người phụ nữ th* t*c như Vu Y Cơ lại may mắn được bước chân vào nhà họ Phó.

Người thua xa bọn họ trên mọi phương diện lại có thể một bước bay thẳng lên càng cao, trở thành phượng hoàng. Ngay lập tức, địa vị của bà ta liền cao hơn họ cả một cái đầu, khiến bọn họ phải nịnh nọt bà †a.

Nhưng cũng may là người phụ nữ quá ngu xuẩn, lại còn dễ bị lừa. Chỉ cần bọn họ cho bà ta nếm chút ngon ngọt thì bà ta liền tin răm rắp. Sau đó sẽ cho bọn họ rất nhiều đồ tốt, đi ăn đi chơi cũng do bà ta trả tiên.

Nếu không làm gì có chuyện bọn họ muốn dây dưa với loại người ngu xuẩn này.

Vu Y Cơ hoàn toàn không biết những vị phu nhân kia đang nghĩ gì. Bà ta chỉ siết chặt ly rượu trong tay, tức giận nhìn Bạch Dương, như thể muốn khoét hẳn vài lỗ trên người cô vậy.

Vị phu nhân khi nãy đảo mắt, cố tình khích Vu Y Cơ: “Y Cơ, cô nói thử xem con dâu cũ của cô đến đây vì mục đích gì? Đừng nói là để lấy lòng bà cụ, sau đó lại gả vào nhà họ Phó lần nữa nhé? Tôi nghe bảo bà cụ rất cô ta, không chừng cô có thể thành công đạt được mục đích đó. Dù gì Phó tổng luôn vô cùng hiếu thảo mà, cậu ấy sẽ không cãi lời bà cụ đâu…..”

Vu Y Cơ thật sự đã bị khiêu khích, bà ta đặt mạnh ly rượu xuống, mặt đỏ phừng phừng: “Cô ta còn muốn gả vào nhà họ Phó lần nữa? Nằm mơ đi!”

Nghe thế, mấy vị phu nhân đưa mắt nhìn nhau rồi nhanh chóng dời mắt.

Vị phu nhân vừa nói chuyện che miệng giấu đi nụ cười đắc ý.

Ả ngu này, đúng là bị lừa rồi.

Họ biết ả ngu này luôn ngứa mắt cô con dâu cũ, thường xuyên chỉnh cô ta.

Nên chỉ cần bọn họ cố tình nói vài lời khiêu khích là ả ngu này bị lừa ngay, sau đó chắc chẳn sẽ làm trò cười.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1367


Chương 1367

Bọn họ là những người có xuất thân cao quý, vừa sinh ra đã là thiên kim nhà giàu, kết hôn rồi lại trở thành phu nhân nhà giàu mà lại bị một người phụ nữ thua xa bọn họ cả về ngoại hình lẫn nhân phẩm đè đầu cưỡi cổ, họ không cam lòng!

Nhưng vì khoảng cách địa vị nên bọn họ không thể quang minh chính đại chỉnh bà †a mà chỉ có thể ra tay trên mấy phương diện này rồi khiến bà ta mất mặt. Nếu không, họ sẽ không thể dập tắt sự đố kị trong lòng.

Nghĩ rồi, vị phu nhân kia nhìn móng tay đỏ tươi của mình rồi nhếch môi: “Nếu vậy thì cô nhanh tới đó hỏi cô ta tới đây làm gì đi.

Nếu như tới lấy lòng bà cụ để được gả vào nhà họ Phó lần nữa thì không phải cô nên nhân lúc bà cụ chưa ra mà đuổi người ra đi à?

Hai mắt Vu Y Cơ sáng lên: “Đúng vậy, Uyển Nhu, cô nhắc tôi mới nhận ra.”

Bà ta thân thiết nắm lấy tay vị phu nhân kia.

Vị phu nhân kia nhìn xuống đôi bàn tay mập mạp đầy dầu mỡ của Vu Y Cơ, nụ cười trên mặt sượng hẳn đi nhưng để không lộ ra ngoài, vị phu nhân kia cố hít sâu một hơi và giữ nguyên tư thế, có thế, bà ấy mới không hất tay Vu Y Cơ ra.

Mấy vị phu nhân khác âm thầm giơ ngón cái khen ngợi, kính phục sự kiên trì và nỗ lực của bà ấy.

“Được rồi đó Y Cơ, cô nhanh đi đi” Vị phu nhân kia nhắc nhở: “Nếu còn không đi thì lát nữa bà cụ sẽ xuất hiện mất.”

“Cô nói đúng, tôi đi ngay đây.’ Vu Y Cơ thả tay vị phu nhân kia ra rồi khí thế bừng bừng đi đến chỗ Bạch Dương.

Vị phu nhân kia thấy bà ta rời đi liền vội lấy khăn tay trong túi ra rồi lau tay không ngừng. Bà ấy vừa lau vừa chán ghét: “Ghê †ởm, đúng là quá ghê tởm.”

“Được rồi, cô nói nhỏ chút, đừng để cô ta phát hiện ra. Cô ta mà biết thì chắc chắn sẽ làm ầm ï hết cả lên và truyền đến tai Phó tổng. Đến lúc đó, chuyện chúng ta thường tính kế cô ta, lại còn xem cô ra như máy rút tiền cũng giấu không nổi đâu.” Một vị phu nhân khác vội khuyên nhủ.

Nghe thế, vị phu nhân kia lập tức dừng tay.

Bà ấy cất khăn đi rồi đứng dậy: “Vậy tôi đi †oilet đây.”

Nói xong, bà liền rời khỏi đại sảnh.

Phía bên này, Bạch Dương đang nói chuyện với Trình Minh Viễn.

Mà cũng trùng hợp, cô chưa tới được bao lâu thì Trình Minh Viễn cũng tới, sau đó liền đến nói chuyện với cô.

Bà nội vẫn còn chưa xuất hiện, vợ chồng bác Lục và Lục Khởi cũng chưa tới, cô lại không muốn đi chào hỏi những người khác nên sự xuất hiện của Trình Minh Viễn đã khiến cô có người trò chuyện cho đỡ chán.

“Vu Y Cơ đang đến đây kìa.” Trình Minh Viễn nhìn thấy dáng vẻ của Vu Y Cơ liền cau mày nhắc nhở Bạch Dương: “Bà ta khí thế bừng bừng như vậy, chắc là không có ý tốt đâu.”

“Tôi thấy rồi.” Bạch Dương lắc lắc ly rượu vang đỏ rồi liếc nhìn Vu Y Cơ, sau đó cô bình tĩnh nhấp một ngụm rượu, không hề vì sự xuất hiện của Vu Y Cơ mà hoảng sợ.

Vu Y Cơ dừng lại trước mặt Bạch Dương, hai chân hơi dạng ra, còn hai tay thì bắt chéo trước ngực, cộng thêm thân hình tròn trịa, nhìn bà ta hệt như một cái compa, cực kỳ buồn cười.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1368


Chương 1368

Bạch Dương thấy một vài vị khách đã không nhịn cười nổi rồi.

Nhưng Vu Y Cơ vẫn không hề nhận ra, bà †a tức giận trừng mắt nhìn Bạch Dương: “Đây là yến tiệc của nhà họ Phó, sao cô lại vào được đây? Có phải cô lẻn vào không?”

Lên vào?

Bạch Dương cau mày, cô vừa định trả lời.

Thì Trình Minh Viễn đã lên tiếng: “Bác Phó, không phải lời này có chút quá đáng sao?

An ninh bên ngoài nghiêm ngặt như vậy, ai lại lẻn được vào đây? Hay bác Phó thử làm mẫu xem làm thế nào để lẻn vào?”

“Cậu….. Vu Y Cơ nhìn anh ra, không dám phản kháng.

Dù gì gia đình anh ta cũng toàn quan chức.

Đến cả những người có tiền trong cái giới này cũng không dám đối đầu với quan chức chứ đừng nói là một người có xuất thân bình thường như Vu Y Cơ. So với những người trong giới, bà ta càng sợ quan chức hơn. Dù đã gả vào nhà họ Phó mười mấy năm, hưởng thụ cuộc sống của người ở tầng lớp trên suốt mười mấy năm thì bà †a vẫn còn thói quen sợ quan chức.

Vậy nên dù lời của Trình Minh Viễn khiến bà ta phật lòng thì Vu Y Cơ vẫn cố nhịn.

Bà ta trút toàn bộ lửa giận lên người Bạch Dương: “Nói đi, rốt cuộc cô tới đây làm gì?

Nếu còn không nói, cô có tin là tôi gọi bảo vệ tới tống cô ra khỏi đây không?”

Bà ta chỉ thẳng vào mặt Bạch Dương.

“Đương nhiên là tôi được mời tới rồi.” Bạch Dương liếc nhìn ngón tay của Vu Y Cơ, âm thanh lạnh lùng vang lên: “Nếu không thì bà nghĩ tôi vào đây bằng cách nào?”

“Được mời tới?” Vu Y Cơ cười lạnh. “Chắc chắn cô đang nói dối, sao người nhà họ Phó có thể mời cô được, cô đã sớm không còn quan hệ gì với cái nhà này rồi?”

“Sao lại không thể?” Trình Minh Viễn gạt cánh tay đang chỉ vào Bạch Dương xuống.

“Bác đừng quên quan hệ của Bạch Dương và bà cụ rất rốt. Đây là tiệc mừng thọ của bà cụ, bác cảm thấy bà sẽ không mời Bạch Dương sao?”

Nghe thế, Vu Y Cơ lập tức sững người, giờ bà ta mới kịp phản ứng. Quả thật bà cụ đối xử với Bạch Dương rất tốt, có thể bà sẽ mời Bạch Dương.

Nhưng…

Vu Y Cơ nghiến răng: “Dù có thế thì tôi cũng không chấp nhận. bà cụ đã hồ đồ rồi, cứ một lòng một dạ muốn cô và Kình Hiên tái hợp, bây giờ chắc bà vẫn chưa từ bỏ.

Chắc chắn bà mời cô tới vì cô đã nói lời gì đó dụ dỗ bà. Vì cô vẫn còn mơ tưởng tới Kình Hiên nên mới cố ý bảo bà mời cô tới để cô có cơ hội tiếp túc với Kình Hiên. Loại người như cô căn bản không có tư cách tới đây, người đâu, mau vứt con ả này ra ngoài.

Lời vừa dứt, thật sự có bảo vệ bước tới.

Bạch Dương sầm mặt.

Sắc mặt của Trình Minh Viễn cũng không tốt, anh ta ngăn Bạch Dương lại rồi tức giận nhìn Vu Y Cơ: “Bác Phó, bác quá…..’ Anh ta còn chưa nói xong thì một giọng nói lạnh lùng, còn mang theo chút tức giận truyền đến: “Dừng tay!”

“Ai dám!” Đồng thời, giọng nói của một người lớn tuổi, tuy trầm thấp nhưng lại đầy nguy hiểm vang lên.

Người nói là Phó Kình Hiên và bà cụ.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1369


Chương 1369

Nhìn thấy hai người đi tới, sắc mặt Vu Y Cơ lập tức tái mét, trong mắt bà ta tràn ngập sự lo lắng: “Mẹ, Kình Hiên, sao hai người ra sớm thế? Mẹ, vẫn chưa tới giờ mà….”

“Nếu tôi đợi tới lúc đó rồi mới ra thì e rằng khách khứa đều bị cô đuổi đi hết, một vị khách cũng không thấy bóng dáng rồi!” Bà cụ lạnh lùng nhìn Vu Y Cơ.

Vu Y Cơ rụt cổ: “Con…con không có, sao con lại làm thế được….”

“Cô không làm thế được?” Bà cụ tức giận gõ mạnh cây nạng xuống. “Chẳng phải cô đang đuổi Dương Dương ra ngoài sao?”

“Chuyện này khác, cô ta có ý xấu.” Vụ Y Cơ †rừng mắt nhìn Bạch Dương.

Bạch Dương không thèm để ý đến bà ta mà lại hướng mắt về phía Phó Kình Hiên.

Mấy ngày không gặp, hình như anh lại gầy đi rồi.

Hơn nữa tinh thần cũng không tốt lắm.

Chẳng phải anh đang dưỡng thương sao?

Sao càng dưỡng càng tệ vậy?

Bạch Dương cau mày, trong lòng có chút không vui.

Như cảm nhận được ánh mắt của cô, Phó Kình Hiên cúi đầu nhìn xuống.

Bạch Dương không ngờ anh lại nhìn mình.

Cô sững người rồi nhanh chóng quay đầu mình.

Cô vẫn chưa quên việc anh từng nói với cô rằng, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa.

Nhưng hôm nay là sinh thần của bà nội, cô trốn không nổi, chỉ có thể đứng trước mặt anh.

Nhưng cô có thể không chạm mắt với anh.

Chỉ cần làm thế, cô có thể tự lừa bản thân rằng, mình chưa hề gặp anh.

Thấy Bạch Dương tránh mặt mình, sắc mặt của Phó Kình Hiên hơi tối lại, anh thâm thở dài.

Phó Kình Hiên cũng biết tại sao cô lại tránh anh.

Đây đều là anh tự làm tự chịu.

Hành động nho nhỏ của hai người đều lọt vào mắt Trình Minh Viễn. Hai mắt anh ta loé lên, không biết đang suy nghĩ điều gì.

“Dương Dương có ý xấu gì cơ?” Bà cụ tức giận hỏi.

Vu Y Cơ nhìn Phó Kình Hiên: “Còn phải nói sao, tất nhiên là vì Kình Hiên rồi. Cô ta vẫn còn si tâm vọng tưởng với Kình Hiên. Hôm nay cô ta tới đây chắc chắn không phải là vì chúc thọ mẹ mà là vì Kình Hiên…”

“Đủ rồi!” Phó Kình Hiên đen mặt. ‘Mẹ, hôm nay là sinh thần của bà nội chứ không phải là dịp để mẹ gây rắc rối. Mẹ làm thế là muốn phá hỏng tiệc mừng thọ của bà, khiến nhà họ Phó chúng ta trở thành trò cười hay sao?”

“Mẹ…. mẹ không….” Vu Y Cơ thấy anh nghiêm túc như thế liền vội lắc đầu xua tay.

Phó Kình Hiên nheo mắt: “Mẹ không thế sao? Vậy mẹ quay đầu nhìn xem khách khứa phản ứng như thế nào!”

Nghe vậy, Vu Y Cơ quay đầu nhìn xung quanh. Những ánh mắt kinh thường và giễu cợt hướng về phía bà ta khiến toàn thân Vu Y Cơ lạnh toát.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1370


Chương 1370

Sau đó bà ta mới kịp nhận ra mình đã làm những gì?

Không ngờ bà ta lại quên mất đây là tiệc mừng thọ bà cụ rồi làm trò cười trước toàn thể khách khứa.

Chắc bọn họ đang thầm chế nhạo bà ta ngu ngốc, thích làm trò hề đây!

Vu Y Cơ xấu hổ cúi đầu, cả mặt và tai đều đỏ bừng. Bà ta cảm thấy xấu hổ chết đi được.

Rõ ràng trước khi xuất hiện, bà ta đã tự nhủ với lòng mình rằng đêm nay phải thể hiện thật tốt chứ đừng gây chuyện.

Bởi vì lúc trước, Vu Y Cơ không hiểu quy tắc hào môn nên đã mắc lỗi và khiến người khác chê cười không ít lần.

Vu Y Cơ tự nhận thức được rằng trong suốt bao năm gả vào nhà họ Phó, bà ta đã khiến gia đình mất mặt rất nhiều lần. Vậy nên lần này bà ta muốn thể hiện thật tốt để những người đó ngưỡng mộ, để bọn họ biết, bà ta cũng là một quý phụ hào môn tao nhã.

Nhưng khi vừa nhìn thấy Bạch Dương, đầu óc bà ta liền trống rỗng, gì mà tao nhã với biểu hiện, gì mà yến tiệc chứ. Bà ta chỉ biết hẳng về phía xông thẳng về phía Bạch Dương, không ngờ lại khiến nhà họ Phó mất mặt thêm lần nữa.

Nghĩ tới đây, Vu Y Cơ liền tức giận, chỉ hận không thể tự cho mình một tát.

Bà ta hận mình không biết kìm nén. Chỉ cần đợi đến khi bữa tiệc kết thúc, hoặc đợi Bạch Dương ở một mình rồi tới xử lý cô †a là được mà. Sao cứ phải gấp gáp như thế……

“Mẹ, con xin lỗi, con sai rồi, con….”

Bà cụ giơ tay ngắt lời bà ta: “Người cô cần phải xin lỗi không phải là tôi mà là Dương Dương, ai bảo cô đi gây sự với Dương Dương?”

Bà cụ sâm mặt, ngữ khí mang chút uy h**p: “Mau xin lỗi Dương Dương!”

“Xin lỗi cô ta?” Vu Y Cơ khó tin chỉ thẳng vào mặt Bạch Dương.

Bạch Dương không thèm nhìn bà ta, cô quay đầu sang chỗ khác.

Trình Minh Viễn xoay chiếc đồng hồ trên tay, nhàn nhạt nói: ‘Bác Phó, bây giờ Bạch Dương không phải là cô con dâu mà bác có thể vô duyên vô cớ bắt nạt như khi trước nữa, hiện giờ cô ấy chẳng còn chút quan hệ gì với nhà họ Phó hết. Ngược lại, cô ấy còn là khách do nhà họ Phó mời tới.

Thế mà lại bị chủ nhà nhục mạ như thế.

Chẳng lẽ bác không nên xin lỗi hay sao?

Hay lễ nghi và gia giáo của nhà họ Phó vốn là như thế?”

“Đương nhiên là không.” Phó Kình Hiên khẽ trả lời, sau đó anh nhìn Bạch Dương: “Lễ nghỉ và gia giáo của nhà họ Phó chúng tôi không phải như thế.”

“Cô đã nghe thấy chưa hả? Xin lỗi đi!” Bà cụ gõ mạnh cây nạng xuống, chờ Vu Y Cơ thực hiện.

Từ trước đến nay, Vu Y Cơ luôn sợ bà cụ.

Lần này bà cụ mắng khiến cả người bà ta run bần bật. Vu Y Cơ không tình nguyện nhìn về phía Bạch Dương rồi vứt một câu: “Xin lỗi!”

Bạch Dương khẽ bật móng tay, giọng điệu lạnh nhạt: “Nếu Phó phu nhân không muốn xin lỗi thì thôi đừng xin lỗi. Lời xin lỗi không chút thành ý thế này, nếu người khác không rõ tình tình thì có khi còn tưởng tôi đè đầu bà hoặc kề dao vào cổ bà ép bà xin lỗi đấy. Tôi không dám nhận lời xin lỗi kiểu này đâu. Lỡ như bị bà ghi hận thì sau này lại gây rắc rối cho tôi mất.”

“Cô… Vu Y Cơ tái mặt vì bị nói trúng tim đen. Sự xấu hổ chuyển hoá thành lửa giận.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1371


Chương 1371

Khi bà ta đang định nổi điên với Bạch Dương thì chạm phải ánh mắt lạnh lùng không chút cảm xúc của bà cụ.

Thậm chí Phó Kình Hiên cũng đang cau mày nhìn Vu Y Cơ.

Nếu Vu Y Cơ không phải là mẹ ruột của anh, là người có công dưỡng dục anh suốt bao năm.

Thì anh đã không thèm khách khí với Vu Y Cơ rồi.

Vu Y Cơ đối mặt với ánh mắt của hai người, bà ta mấp môi, lập tức ngừng công kích Bạch Dương.

“Cút đi, cái đồ không biết xấu hổ.” Bà cụ không chút khách khí mà mắng.

Vu Y Cơ cảm thấy xấu hổ đến cực điểm, cũng không còn mặt mũi nào ở lại đây nữa. Bây giờ bà ta không nhìn cũng biết khách khứa trong bữa tiệc đang nhìn bà ta với ánh mắt như thế nào.

Vu Y Cơ xấu hổ che mặt rồi cúi đầu chạy về phía trước.

Nhưng trước mặt bà ta là Bạch Dương.

Không biết cố ý hay vô tình mà khi đi ngang qua người Bạch Dương, Vu Y Gơ liền đụng vào vai cô.

“ÁI” Bạch Dương vô thức hét lên. Cơ thể bỗng chốc mất đi trọng tâm, giày cao gót gõ cộp cộp cộp lên sàn, cô lảo đảo lùi về sau.

Có thể vì lùi quá gấp nên ly rượu trong tay cô không vững. Miệng ly nghiêng qua một bên khiến toàn bộ rượu vang bên trong trào ra, đổ thẳng lên ngực Bạch Dương.

Rượu rất lạnh khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nhưng chuyện đó không quan trọng. Quan trọng là cơ thể của cô đã hoàn toàn mất thăng bằng, cô hoảng sợ ngã nhào xuống đấy.

Thấy vậy, bà cụ, Phó Kình Hiên và cả Trình Minh Viễn đều biến sắc.

“Dương Dương!” Bà cụ hét lên.

Phó Kình Hiên và Trình Minh Viễn hoàn hồn, cả hai đồng thời vươn tay kéo Bạch Dương.

Cuối cùng, người bắt được cô là Phó Kình Hiên. Trình Minh Viễn đã chậm một bước.

Sau khi Phó Kình Hiên nắm được cổ tay Bạch Dương, anh liền kéo mạnh một phát.

Cơ thể sắp ngã của Bạch Dương bị anh kéo lại. Cô lao thẳng vào ngực anh.

Nhưng vì bị đập vào quá mạnh nên một cơn đau truyền thẳng lên lồng ngực của Phó Kình Hiên. Anh không nhịn được mà rên một tiếng, hai hàng lông mày cũng nhíu lại, trán anh lấm tấm mồ hôi, hai chân cũng phải lùi về sau vài bước. Cuối cùng, đến khi eo anh đụng trúng bàn ăn phía sau thì mới đứng vững lại được.

Nhưng cả quá trình này, Phó Kình Hiên không hề buông Bạch Dương ra. Dù ngực có đau thế nào anh vẫn ôm chặt lấy cô.

Cứ như chỉ cần anh buông cô ra thì cô liền ngã ngay xuống đất vậy.

Bà cụ và Trình Minh Viễn đứng cạnh thấy Bạch Dương không sao rồi mới thở phào một hơi.

Dù Trình Minh Viễn hối hận vì đã chậm một bước nên mới không kéo được tay Bạch Dương nhưng khi nhìn thấy Bạch Dương không có chuyện gì, anh ta cũng nhẹ nhõm phần nào.

Trình Minh Viễn khẽ cười rồi đút tay vào túi quần.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1372


Chương 1372

Trước bàn ăn, Phó Kình Hiên buông Bạch Dương ra rồi cúi đầu nhìn cô. Đôi môi anh khẽ động như muốn nói điều gì đó.

Nhưng anh còn chưa kịp mở lời thì Bạch Dương đã năm lấy cánh tay anh, nhìn một lượt từ trên xuống dưới rồi sốt sắng nói: “Phó Kình Hiên, có phải anh bị đập vào đâu không? Lúc nấy tôi nghe anh rên lên một tiếng, bị thương rồi sao?”

Thấy Bạch Dương lo lắng cho Phó Kình Hiên như thế, bà cụ sững người một lúc, bàn tay cầm nạng run lên vì kích động: “Dương Dương…

Trình Minh Viễn cũng vậy.

Anh ta vốn đang uống rượu. Nhưng khi nhìn thấy Bạch Dương đối xử với Phó Kình Hiên như thế, cánh tay cầm rượu khẽ run lên khiến rượu trong ly suýt chút nữa là đổ ra ngoài.

Cô ấy…

Có phải tình cảm của cô ấy dành cho Phó Kình Hiên…..

Ánh mắt Trình Minh Viễn hơi tối đi, anh ta siết chặt ly rượu, không nói lời nào.

Ngược lại, Phó Kình Hiên chỉ cúi đầu nhìn cô chằm chằm. Trong mắt loé lên ánh sáng rõ ràng.

Bạch Dương không hề nhận thấy phản ứng của ba người. Cô chỉ tập trung kiểm tra cơ thể Phó Kình Hiên có vết thương nào không.

Thấy Phó Kình Hiên không đáp mà chỉ nhìn mình, Bạch Dương hơi giận, cô mím môi: “Anh trả lời đi chứ, rốt cuộc là bị đập vào đâu rồi?”

Phó Kình Hiên bị cô mắng, không chỉ không tức giận mà còn cười, chất giọng khàn khàn êm tai truyền đến: “Tôi không sao, không bị đập vào đâu cả.”

“Không sao thật chứ?” Bạch Dương cau mày, cô vẫn không yên tâm: “Rõ ràng lúc nãy tôi nghe…”

“Không sao thật mà, tôi đảm bảo!” Phó Kình Hiên dịu dàng trả lời.

Bạch Dương thấy anh chân thành như thế nên cô tạm thời bỏ qua cho anh.

Như đột nhiên, Phó Kình Hiên lại hỏi: “Còn em thì sao? Có bị thương không?”

Bạch Dương khẽ xoay mắt cá chân vừa bị trật, cô lắc đầu: “Tôi cũng không sao.”

Nhưng hành động nhỏ đó không thoát khỏi mắt Phó Kình Hiên.

Ánh mắt anh hơi trầm xuống: “Chân của Tôi/.”

“Dương Dương.” Anh còn chưa nói xong thì bị bà cụ cắt ngang.

Bà cụ chống gậy đến trước mặt Bạch Dương, sốt sắng hỏi: “Dương Dương, con với Kình Hiên…..”

“Bà nội!” Phó Kình Hiên nhận ra bà cụ muốn hỏi gì, anh sững người rồi vội ngắt lời bà.

.

Bà cụ khó hiểu nhìn anh: “Sao thế?”

Phó Kình Hiên không trả lời câu hỏi của bà mà chỉ nói: ‘Lễ phục của cô ấy bị bẩn rồi, để cháu đưa cô ấy đi thay.”

Lúc này bà cụ mới nhìn thấy bộ váy ướt sũng dính hẳn vào da của Bạch Dương. Bà vội vàng gật đầu: “Đúng đúng đúng, nhanh đi thay quần áo đi, nếu không sẽ bị cảm lạnh mất.”

“Đi thôi.” Phó Kình Hiên khẽ hất cằm với Bạch Dương.

Bạch Dương cũng không từ chối. Cô ừ một tiếng rồi theo anh quay người rời đi.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1373


Chương 1373

Quả thật là cô cần thay quần áo.

Bộ đồ trên người đều đã dính vào da. Đã lạnh còn dính dính, lại nồng nặc mùi rượu khiến cô vô cùng khó chịu.

Hai người đi về phía phòng nghỉ.

Trình Minh Viễn không đi theo. Anh ta chỉ cầm rượu đứng yên tại chỗ, nhìn theo hai bóng lưng một cao một thấp đi cạnh nhau vô cùng hoà hợp. Lúc này sắc mặt Trình Minh Viễn không được tốt cho lắm.

2/1 Bây giờ anh đã có thể xác định.

Bạch Dương đã có cảm tình với Phó Kình Hiên một lần nữa!

Chỉ là cô vẫn chưa nhận ra thôi.

Xem ra anh ta đã thắng ván cược này rồi.

Nhưng Trình Minh Viễn lại không hề vui vẻ.

Khi đến phòng nghỉ, Phó Kình Hiên mở cửa ra: “Em vào tắm trước đi, tôi đem lễ phục sang cho em.”

“Được, phiền anh rồi.” Bạch Dương nở một nụ cười khách sáo.

Phó Kình Hiên khẽ đáp: “Không cần khách khí.”

Nói xong, anh xoay người đi về phía trước.

Đến khi bóng dáng của Phó Kình Hiên biến mắt rơi ngã rẽ thì Bạch Dương mới quay người bước vào phòng. Cô khoá cửa lại rồi đi vào phòng tắm để rửa sạch mùi rượu.

Bạch Dương tắm được giữa chừng thì Phó Kình Hiên quay lại.

Anh mở cửa phòng nghỉ ra. Vừa mới bước vào, anh đã nghe tiếng nước róc rách †ruyền đến.

Phó Kình Hiên nhìn sang. Thông qua cánh cửa mờ, anh có thể nhìn thấy đại khái một thân ảnh yểu điệu đang đứng dưới vòi sen.

Mắt anh tối lại, yết hầu khẽ động. Sau đó anh khàn giọng nói: ‘Bạch Dương, quần áo tới rồi”

Bạch Dương không hề biết Phó Kình Hiên có thể nhìn thấy bóng cô. Cô vừa lấy dầu gội vừa trả lời: “Được, anh cứ để bên ngoài đi”

“Ừ, vậy tôi đi ra ngoài trước đây.” Phó Kình Hiên đặt hộp qùa xuống rồi xoay người bước ra ngoài.

Anh không nhìn về phía phòng tắm thêm một lần nào nữa.

Bởi vì vừa nãy, chỉ nhìn một chút thôi đã khiến anh nổi d*c v*ng.

Anh là một người đàn ông bình thường.

Người phụ nữ anh yêu ở đang cách anh một cánh cửa mờ mà tắm rửa. Anh không thể không có một chút phản ứng sinh lý nào được.

Vậy nên, nếu còn không ra ngoài mà quay đầu nhìn thì đến bản thân anh cũng không biết mình có thể làm ra loại chuyện gì nữa.

Phó Kình Hiên mở cửa bước ra.

Khoảng 10ph sau, Bạch Dương cũng tắm xong. Cô tắt nước rồi quấn khăn bước ra khỏi phòng tắm.

Trong phòng nghỉ không chút bóng người.

Bạch Dương không biết Phó Kình Hiên đặt quần áo ở đâu nên cô đứng giữa phòng và đưa mắt tìm kiếm tứ phía.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1374


Chương 1374

Cuối cùng, cô nhìn thấy một chiếc hộp được đóng gói rất đẹp mắt đang đặt trên sofa.

Cô nhớ lại khi vừa bước vào đây, trên sofa không hề có chiếc hộp này.

Nên, chiếc hộp này chính là lễ phục Phó Kình Hiên mang tới cho cô?

Bạch Dương bước tới cẩn thận quan sát cái hộp.

Trên hộp không có logo nên nhìn không ra là đồ của hãng nào. Nhưng cô có thể chắc chắc, thứ mà dùng một chiếc hộp đẹp như vậy để đựng chỉ có thể là lễ phục mà thôi.

Bạch Dương cúi người mở hộp ra.

Bên trong quả nhiên là lễ phục, là một bộ lễ phục hai dây màu đen.

Chất vải vô cùng mềm mại, lại lấp lánh như thể đang chứa đựng cả một dải ngân hà.

Một chiếc váy vô cùng lộng lẫy.

Bạch Dương ngạc nhiên cầm chiếc váy lên, sau đó cô phát hiện chiếc váy này vừa đúng kích cỡ của cô.

Phó Kình Hiên không thể sai người mua một bộ lễ phục trong thời gian ngắn như vậy được.

Cũng có nghĩa, anh đã sớm chuẩn bị cho cô bộ lễ phục này?

Nhưng, tại sao anh lại chuẩn bị cho cô?

Cô không nghĩ anh biết trước rằng Vu Y Cơ sẽ tông vào cô nên chuẩn bị bộ lễ phục này….

“Ách xì!” Đang trong mạch suy nghĩ cuồn cuộn, Bạch Dương bỗng cảm thấy lạnh, cô không nhịn mà hắt hơi, sau đó vội vàng mặc quần áo vào.

Khi vừa mở xửa ra, mùi khói thuốc nồng nặc liền xộc vào mũi cô.

Bạch Dương nhíu mày, cô nhìn sang bên cạnh thì thấy Phó Kình Hiên đang đứng tựa vào tường cúi đầu hút thuốc.

Làn khỏi che khuất gương mặt anh, khiến cô không thể nhìn rõ anh đang có biểu cảm gì.

Có vẻ như anh đang suy nghĩ gì đó, cả người không hề nhúc nhích.

Đến Bạch Dương đóng cửa lại, tiếng đóng cửa lọt vào tai thì Phó Kình Hiên mới hoàn hồn. Anh quay đầu nhìn cô: “Xong rồi à?”

Bạch Dương ừ một tiếng rồi không hài lòng nói: “Anh còn chưa khoẻ mà, sao lại hút thuốc?”

“Đang suy nghĩ vài việc.’ Phó Kình Hiên bước tới.

Bạch Dương cúi đầu nhìn điếu thuốc đang còn cháy trên tay anh, cô duỗi tay nắm lấy rồi dập thuốc: “Suy nghĩ cũng không nên hút thuốc, anh không cần cơ thể này nữa rồi sao?”

Thấy dáng vẻ vợ cằn nhằn chồng của cô, Phó Kình Hiên khẽ cười.

Tiếng cười này như phát ra từ lồng ngực, rất hay và quyến rũ.

Tai Bạch Dương đỏ ửng lên: “Anh cười cái gì?”

“Không có gì, tôi đang rất vui thôi.” Phó Kình Hiên thâm tình nhìn cô.

Bạch Dương sững người một chút rồi hỏi: “Có cái gì mà vui?”

Phó Kình Hiên không trả lời. Anh nhìn bộ váy trên người cô, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc: “Em mặc bộ váy này rất đẹp.

Bộ váy này là do đích thân anh chọn.

Khi đó nhà thiết kế đã gửi nhất nhiều mẫu cho anh. Vừa nhìn thoáng qua, anh đã chọn ngay mẫu này. Anh cảm thấy rất hợp với cô.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1375


Chương 1375

Đúng là rất hợp.

Nghe Phó Kình Hiên khen mình, Bạch Dương hơi cúi đầu, lỗ tai càng lúc càng đỏ: “Cũng….. cũng tạm thôi. Chủ yếu là vì bộ váy anh đưa khá ổn, à đúng rồi, anh chuẩn bị bộ lễ phục này từ khi nào thế?”

“Từ rất lâu rồi.” Phó Kình Hiên trả lời.

Bạch Dương hơi bất ngời: “Từ rất lâu rồi?

Tại sao?”

“Vì tôi muốn tặng em thứ tốt đẹp nhất.”

Phó Kình Hiên nói.

Môi Bạch Dương run lên.

Muốn tặng cô thứ tốt đẹp nhất nên mới chuẩn bị cho cô bộ váy này.

Nhưng tại sao sau đó anh lại buông tay, còn bảo cô đừng xuất hiện trước mặt mình nữa?

Bạch Dương nhìn khuôn mặt tuấn tú của Phó Kình Hiên. Anh đã gầy đi không ít. Mắt cô hơi đỏ lên, cô muốn hỏi anh hai câu hỏi này.

Nhưng cuối cùng vẫn kìm lại không hỏi.

Cô cúi đầu nắm lấy chiếc váy: “Sau khi bữa tiệc kết thúc, anh gửi giá của chiếc váy cho tôi đi, tôi trả lại tiền cho anh.”

Nghe thế, sắc mặt Phó Kình Hiên liền tối sầm lại. Rõ ràng anh hơi tức giận vì cô muốn rạch rõ ranh giới với anh như thế, vì cô không muốn thiếu nợ anh bất cứ thứ gì.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn đè nén cơn giận trong lòng xuống.

Vì anh biết mình không có tư cách gì để nổi giận với cô.

Thái độ bây giờ của cô là do chính anh gây ra.

Là anh đã đẩy cô ra xa.

“Nói sau đi, chúng ta quay lại trước đã. Tôi dẫn em đi giới thiệu với vài người có thể giúp ích cho sự phát triển của Thiên Thịnh.”

Phó Kình Hiên đưa tay về phía cô.

Bạch Dương nhìn một lúc rồi đưa tay lên: “Cảm ơn.”

Cô thật sự không thể từ chối.

Vì cô cần một người trung gian giới thiệu đưa cô đi gặp mặt mấy vị đại lão kia.

Nếu không có người trung gian mà tự đi tiếp xúc thì bọn họ căn bản sẽ không thèm để ý đến cô.

Phó Kình Hiên đưa Bạch Dương quay về đại sảnh. Hai người chào bà cụ một tiếng rồi mới bắt đầu đi chào hỏi mấy nhân vật quan trọng.

Bà cụ ngồi trên sofa ở khu vực nghỉ ngơi, vừa nhìn hai người vừa cười haha.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1376


Chương 1376

Má Phùng gắp ít thức ăn cho bà. Nhìn ấy bà cụ cười tới không khép miệng nổi, má cũng cười theo: “Bà chủ đang cười gì đấy a?”

“Tôi đang cười Dương Dương và Kình Hiên. A Lệ à, cô có phát hiện không, có phải thái độ của Dương Dương đối với Kình Hiên đã thay đổi rồi không?” Bà cụ chỉ về phía Bạch Dương đang ở đẳng xa.

Má Phùng nhìn theo, má lập tức hiểu ra ý của bà cụ, cười cười gật đầu: “Đúng ạ, thái độ của mợ chủ đối với cậu chủ đúng là đã khác rồi ạ. Lúc nấy tôi thấy mợ chủ sốt ruột, lo cậu chủ bị thương. Thái độ đó hệt như thái độ dành cho cậu chủ thì mợ chủ mới gả vào nhà họ Phó 6 năm trước. Vậy nên bà chủ, ý người là mợ chủ có thể…..”

Bà cụ ăn một miếng bánh kem: “Không Sai, ý của tôi chính là thế. Tôi không biết Dương Dương và Kình Hiên đã nảy sinh chuyện gì trong khoảng thời gian này nhưng tôi có thể xác định, Dương Dương đã có tình cảm với Kình Hiên lần nữa rồi.”

“Đúng là việc tốt.” Má Phùng kích động võ tay. “Xem ra mợ chủ và cậu chủ sắp tái hợp thật rồi.

“Đúng vậy, quả thật là việc tốt. Đây chính là phần quà lớn nhất đêm nay dành cho tôi rồi. Nhưng tại sao Kình Hiên lại không để tôi hỏi Dương Dương việc đó.” Bà cụ khó hiểu.

Má Phùng cười cười: “Còn sao nữa ạ, lát nữa người gọi cậu chủ đến rồi hỏi thẳng thì biết thôi.”

“Cô nói đúng.” Bà cụ gật đầu.

Sau đó, bà cụ hình như nghĩ tới chuyện gì đó, nụ cười trên mặt biến mất, thay vào đó là dáng vẻ lạnh lùng: “Bây giờ Kình Hiên và Dương Dương đã có dấu hiệu tái hợp nên chắc chắn tôi sẽ không để ai phá hỏng chuyện này đâu. Người phụ nữ Vu Y Cơ kia luôn ghét Dương Dương. Nếu như bây giờ không đè đầu Vu Y Cơ xuống thì sau này, khi Dương Dương quay về, cô ta sẽ lại nhắm vào con bé.”

“Đúng vậy” Má Phùng thở dài. “Không hiểu tại sao bà ta luôn không thích đại mợ chủ.

Bà ta luôn cho rằng đại mợ chủ không xứng với cậu chủ nhưng bà ta có nghĩ tới chuyện. Luận xuất thân, ngoại hình, tài hoa, nhân phẩm, bà ta đều thua kém mợ cả.

Chẳng phải bà ta cũng được gả cho cậu chủ đó sao. Lúc đó, bà chủ không hề thích bà ta nhưng cũng không hề gây khó dễ, còn bà thì ngược lại…. haiz….’ Bà cụ cười lạnh: “6 năm trước, tôi cứ mềm lòng, Dương Dương bảo tôi đừng xử lý Vụ Y Cơ nên ta mới nể mặt Dương Dương mà tha cho cô ta. Kết quả là dẫn tới chuyện Dương Dương bị cô ta đối xử càng tệ bạc hơn, cuối cùng phải li hôn với Kình Hiên.

Tôi đã làm sai một lần rồi, nên lần này, dù có chuyện gì thì tôi cũng không thể làm sai lần nữa. Vu Y Cơ đừng có mơ mà bắt nạt Dương Dương, đi, đi tìm ả Vụ Y Cơ kia cảnh cáo một chút.

“Vâng ạ.” Má Phùng nhận lấy cái đĩa từ tay bà cụ rồi đặt xuống, sau đó liền đỡ bà cụ đứng dậy và rời khỏi đại sảnh.

Một bên khác, Phó Kình Hiên đã dẫn Bạch Dương đi chào hỏi những người cần quan hệ rồi.

Sau một vòng, Bạch Dương nhận được một xấp danh thiếp. Thậm chí còn có hai người muốn đến Thiên Thịnh tham quan vào ngày mai.

Nếu mô hình sản xuất và vận hành của Thiên Thịnh đủ khiến họ quan tâm thì họ đồng ý hợp tác với Thiên Thịnh.

Tuy vẫn còn cách xa mục đích hợp tác của Bạch Dương nhưng thu hút được hai người này đã đủ khiến cô hưng phấn rồi.

Thấy người con gái bên cạnh cười không khép được miệng, Phó Kình Hiên cưng chiều hỏi cô: “Vui lắm sao?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1377


Chương 1377

“Đương nhiên!” Bạch Dương liên tục gật đầu, cô ôm chặt cánh tay anh rồi phấn khích: “Cuối cùng Thiên Thịnh cũng có hợp đồng mới rồi, đương nhiên tôi sẽ vui rồi.

Tôi mong rằng Thiên Thịnh có thể quay về thời kỳ huy hoàng, thậm chí vượt cả thời kỳ đỉnh cao. Nếu vậy, ba tôi ở dưới đó chắc chắn sẽ rất vui.”

Thấy cô nói thế, đôi mắt Phó Kình Hiên hơi sáng lên, trong mắt có chút phức tạp: “Ừm, chắc chắn ba em sẽ rất vui.”

“Cảm ơn.” Bạch Dương rút tay ra. “Tôi đi vệ sinh.”

“Đi đi.” Phó Kình Hiên gật đầu.

Bạch Dương đi về phía nhà vệ sinh.

Khi cô đi vệ sinh xong rồi đứng trước bồn rửa tay thì thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện qua tấm gương.

Bạch Dương nhìn lên rồi kinh ngạc quay người: “Dì Trương?”

Dì Trương vốn định đi thẳng vào phòng bên cạnh chứ không để ý người đang rửa tay là ai. Khi nghe thấy có người gọi bà, Dì Trương liền dừng bước quay đầu sang rồi chạm mắt với Bạch Dương.

Lúc này, Dì Trương hơi sững người một chút rồi lập tức che mặt xoay người đi, bà quay lưng ra sau rồi hoảng hốt nói với Bạch Dương: “Cô nhận nhầm người rồi, tôi không phải là Dì Trương.”

Bạch Dương cười haha.

Nhận nhầm?

Sao cô nhận nhầm người được.

Khi mắt không nhìn thấy, cô đã thực sự không biết dì Trương trông như thế nào.

Nhưng sau khi hồi phục, cô đã nhìn ảnh của dì Trương vì muốn biết người bảo mẫu đã chăm sóc mình trong khoảng thời gian cô bị mù trông như thế này.

Gương mặt này giống hệt tấm ảnh cô đã từng xem nên sao có thể nhận nhầm được?

Hơn nữa, thái độ hoảng hốt của dì Trương không phải đã giải thích tất cả rồi hay sao?

“Được rồi, dì Trương đừng giả vờ nữa, chúng ta nói thật đi, sao dì lại ở đây? Nhà họ Phó sẽ không mời nhân viên bên ngoài đến chuẩn bị bữa tiệc tối nay, bởi vì khách khứa đêm này đều có thân phận không đơn giản. Lỡ như mời người làm bên ngoài rồi có chuyện gì xảy ra thì sao. Vậy nên tất cả nhân viên đêm này đều là người do nhà họ Phó bồi dưỡng. Vậy nên Dì Trương à, dì không phải là người của công ty bảo mẫu đúng không, ngay từ đầu, dì đã là người giúp việc ở nhà họ Phó phải không?” Bạch Dương nhìn bà chằm chằm.

Dì Trương mở miệng định phản bác.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1378


Chương 1378

Nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Bạch Dương, bà mới chấp nhận số phận, gật đầu cười bất lực đáp: “Cô Bạch thật sự rất thông minh, đúng vậy, tôi không phải là người của công ty bảo mẫu mà đã luôn là người giúp việc của nhà họ Phó. Chỉ là vì tôi làm việc ở hậu viện nên mỗi khi cô Bạch tới đều không gặp được tôi thôi.”

“Thì ra là như vậy.” Bỗng Bạch Dương ngẩng đầu lên, cô như nhận ra điều gì đó, lưng vươn thẳng lên: “Chờ đã, dì nói mình †ừ trước đến nay vẫn là người giúp việc trong nhà họ Phó. Sau đó dì làm bảo mẫu chăm sóc cho tôi, là do bà nội sắp xếp sao? Không không không, chắc bà nội không biết chuyện tôi từng bị mù, nếu không đã sớm hỏi tôi rồi. Vậy nên dì là do Phó Kình Hiên…”

Dì Trương mỉm cười gật đầu: “Đúng như cô Bạch nghĩ, là do cậu chủ sắp xếp. Cậu chủ không yên tâm để cho người của công ty bảo mẫu chăm sóc cho cô vì sợ bọn họ không chu đáo, cũng sợ bọn họ thấy cô không nhìn thấy đường nên sẽ làm chuyện gì đó với cô nên mới gọi tôi đến chăm sóc.

Nghe vậy, lòng Bạch Dương bỗng trào lên một cảm xúc khó tả, Có hơi đắng, lại có chút ngọt.

Lại là Phó Kình Hiên.

Rốt cuộc anh còn vì cô làm những việc gì nữa?

Ngoài chuyện này ra, còn chuyện gì mà cô không biết nữa không?

“Tại sao anh ấy không nói thẳng.” Bạch Dương cụp mắt xuống thì thào.

Mặc dù âm thanh rất nhỏ nhưng dì Trương vẫn nghe thấy, bà mỉm cười nói: “Bởi vì cậu chủ sợ cô biết tôi là người do cậu ấy sắp xếp thì sẽ không chấp nhận, nên mới giấu cô. Cô Bạch, cậu chủ thật sự rất yêu cô.”

Bạch Dương cắn môi: “Nếu vậy thì tại sao anh ấy lại buông…buông…”

Cô không thể nói ra từ cuối cùng.

Dì Trương nghỉ hoặc: “Cô Bạch, buông cái gì ạ?

“Không có gì.” Bạch Dương xua tay. “Cảm ơn dì Trương đã nói với tôi chuyện này. Tôi trở lại đại sảnh trước đây, tôi phải cảm ơn anh ấy.”

“Không có gì, cô Bạch, mau quay lại đi, màn khiêu vũ sắp bắt đầu rồi.” Dì Trương nói.

Bạch Dương gật đầu: “Vâng.”

Cô cầm chiếc túi xách nhỏ trên bồn rửa tay lên rồi bước ra khỏi phòng vệ sinh.

Trên đường trở lại đại sảnh, cô đi rất chậm, vì trong lòng đang cuồn cuồn sóng.

Nếu lúc nãy cô không gặp dì Trương thì cô sẽ không bao giờ biết được Phó Kình Hiên đã từng vì cô mà làm ra việc như thế.

Không được, cô phải tìm anh rồi hỏi anh ta cho rõ ràng rốt cuộc anh còn vì cô mà làm gì nữa.

Nếu thật sự còn những việc khác thì cô không biết mình đã nợ anh biết bao nhiêu điều.

Nếu cứ tiếp tục như thế này, cô sẽ không thể trả nổi nữa.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1379


Chương 1379

Nghĩ đến đây, Bạch Dương bước chân nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã đến đại sảnh yến hội.

Xuyên qua đám đông, Bạch Dương nhìn trái nhìn phải, tìm kiếm bóng dáng Phó Kình Hiên.

Sau khi nhìn quanh một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy anh trong một góc khuất ở đối diện.

Nhưng không phải một mình anh, mà anh đang đứng mặt đối mặt với một cô gái khác.

Mặc dù vẻ ngoài của cô gái đó không quá mức xinh đẹp nhưng chiều cao lại vượt trội, khí chất cũng rất nổi trội, có lẽ là con gái gia đình giàu có nào đó.

Có lẽ Phó Kình Hiên rất thân với cô gái kia, hai người đang thảo luận gì đó, cứ chốc chốc lại cụng ly.

Thậm chí Bạch Dương còn thấy Phó Kình Hiên cười với cô gái đó.

Mà cô gái đó còn giúp anh chỉnh lại kim băng cài áo…

Bạch Dương lập tức dừng chân, hai tay siết chặt vào nhau, trong lòng bùng lên ngọn lửa giận không tên và cảm giác chua chát khôn tả, vô cùng khó chịu.

Trình Minh Viễn đứng sau cô, anh ta nhìn về phía Phó Kình Hiên rồi lại nhìn cơ thể đang run nhè nhẹ của cô, thở dài đây chua chát.

Quả nhiên cô lại yêu Kình Hiên nữa rồi.

Nếu không cô sẽ không có phản ứng như thế khi thấy Kình Hiên đứng cạnh cô gái khác. Phản ứng rõ đến mức anh ta đứng cách xa vài mét cũng có thể cảm giác được sự ghen tuông của cô.

Nhưng mà, anh ta sẽ không từ bỏ.

Bây giờ cô vẫn chưa ý thức được mình đã yêu Kình Hiên lại, vậy nên anh ta vẫn còn cơ hội.

Anh ta nhất định phải trở thành người yêu của cô nhân lúc cô chưa phát hiện tình cảm mình dành cho Kình Hiên.

Nếu không, tất cả sẽ muộn mất.

Nghĩ thế, Trình Minh Viễn hít một hơi thật sâu, đè lại suy nghĩ không thể cho ai biết trong lòng mình. Anh ta mỉm cười đi tới, biết rõ còn cố hỏi: “Bạch Dương, em nhìn gì thế?”

Bạch Dương nghe thấy tiếng anh ta thì liền cắn môi: “Không có gì.”

Trình Minh Viễn giả bộ không biết gì, nhìn theo tầm mắt cô: “Ồ, kia không phải là chị Lệ Na đó sao?”

“Chị Lệ Na á?”

“Đúng thế, người đang nói chuyện với Kình Hiên ấy.” Trình Minh Viễn gật đầu đáp.

Bạch Dương cụp mắt: “Chị Lệ Na mà anh nói với Phó Kình Hiên…”

Dường như ý thức được phản ứng của mình bất thường, cô vội vàng lắc đầu xua tay: ‘Không phải đâu, ý em là hình như em chưa từng nhìn thấy cô ấy trong giới, cũng chưa từng nghe nói về cô ấy. Nhưng cô ấy lại có thể giao tiếp với Phó Kình Hiên tự nhiên như vậy, nhất định thân phận cũng không đơn giản đúng không?”

Đương nhiên là Trình Minh Viễn biết Bạch Dương muốn hỏi gì, cô muốn hỏi mối quan hệ giữa chị Lệ Na và Phó Kình Hiên.

Nhưng dù có hiểu rõ, anh ta cũng sẽ giả vờ như không hiểu gì.

“Cũng không phải, nhà chị Lệ Na chỉ là một gia tộc hạng ba thôi, hơn nữa cũng không ở Hải Thành, em chưa từng nghe tới cũng là chuyện bình thường thôi. Nhưng gia đình chị Lệ Na và Kình Hiên quan hệ không đến nỗi nào, quan hệ của chị Lệ Na và Kình Hiên cũng rất tốt.” Trình Minh Viễn trộm quan sát Bạch Dương.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1380


Chương 1380

“Quan hệ rất tốt… Nghe thấy bốn chữ này, trong lòng Bạch Dương càng khó chịu hơn.

Cô nhìn hai người vẫn còn đang cười nói vui vẻ ở trong góc ở nơi xa, khóe miệng run rẩy, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Em nhìn ra được mà. Thái độ của Phó Kình Hiên với chị Lệ Na không giống những cô gái khác. Anh ấy kiên nhẫn nghe cô ấy nói chuyện, còn cười với cô ấy nữa, có thể nhìn ra được quan hệ của hai người không tầm thường.”

Trình Minh Viễn thấy nụ cười miễn cưỡng của cô, biết cô đã hiểu sai quan hệ giữa Kình Hiên và chị Lệ Na, trong lòng thoáng áy náy.

Nhưng rất nhanh, chút áy náy đó đã biến mất không còn.

Anh ta ngửa cổ uống rượu, không cảm thấy việc mình cố ý không nói rõ quan hệ giữa Kình Hiên và chị Lệ Na thì có gì sai.

Con người ai cũng đều ích kỷ cả thôi, anh †a cũng thế.

Để có được người trong lòng, đùa giỡn tâm cơ gì đó là chuyện bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn được nữa.

“Đúng rồi Bạch Dương, vũ hội sắp bắt đầu rồi, anh vẫn chưa có bạn nhảy. Cho nên anh có thể mời em làm bạn nhảy của mình, cùng nhảy với anh một bài được không?”

Trình Minh Viễn nhìn Bạch Dương, chân thành mời cô nhảy cùng.

Phản ứng đầu tiên của Bạch Dương là từ chối.

Nhưng cô còn chưa kịp nói lời từ chối thì thấy ở đằng xa, Phó Kình Hiên và chị Lệ Na kia đã ôm nhau.

Con ngươi Bạch Dương co rụt lại, lửa giận trong lòng lại phực cháy, hai tay càng siết chặt hơn nữa.

“Được!” Cô gật đầu đồng ý với Trình Minh Viễn.

Sao Trình Minh Viễn lại không biết vì bị Kình Hiên và chị Lệ Na k*ch th*ch nên cô mới đồng ý làm bạn nhảy với anh ta chứ.

Nhưng thế thì có sao đâu?

Ít nhất cô cũng đã đồng ý làm bạn nhảy với anh ta thật rồi.

Trình Minh Viễn mỉm cười làm động tác mời đầy nhã nhặn: “Xin mời quý cô xinh đẹp.

Bạch Dương nhìn hai người vẫn chưa tách nhau ra kia, ánh mắt tối sâm lại. Sau đó cô hít một hơi thật sâu, nhấc váy lên, sau khi thực hiện động tác đồng ý mời nhảy, cô đặt tay mình lên tay Trình Minh Viễn.

Trình Minh Viễn nhìn tay cô, nụ cười trên mặt sáng lạn vô cùng, sau đó anh ta khép †ay, nhẹ nhàng nắm tay cô, dẫn cô đi về phía sàn nhảy phía trước.

Hai người vừa đi, Phó Kình Hiên ở đằng kia đã nghiêng đầu. Nhìn thấy bóng lưng hai người tay trong tay, mặt anh lập tức biến sắc Bạch Dương và Trình Minh Viễn…

Hai người họ nắm tay nhau, còn đi về phía sàn nhảy nữa, họ muốn khiêu vũ sao?

Nhận ra được điều này, Phó Kình Hiên lập tức siết chặt ly rượu trong tay.

Vì dùng sức quá lớn nên tay anh khẽ run lên, khiến rượu trong ly cũng sóng sánh lên xuống.

Mà áp suất thấp quanh người anh lại càng khiến người khác cảm thấy sợ hãi.

Chị Lệ Na cảm nhận được cảm xúc của anh thay đổi nên cũng thu lại nụ cười trên mặt, thân thiết hỏi: “Em họ, em sao thế?”

Phó Kình Hiên không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm hai người đã lên sàn nhảy, đang đứng đợi âm nhạc vang lên.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1381


Chương 1381

Chị Lệ Na nhìn theo tâm mắt anh thì thấy hai người đã chuẩn bị tư thế nhảy xong xuôi đang đợi trên sàn nhảy. Cô ấy lập tức hiểu ngay có chuyện gì, che miệng cười khúc khích: “Đó chính là cô gái em yêu đúng không?”

Phó Kình Hiên không phủ nhận mà chỉ mím môi.

Chị Lệ Na lắc lư ly rượu trong tay: “Em cũng thật là. Sớm biết bây giờ sẽ yêu cô bé ấy thì lúc trước còn đòi ly hôn với người ta làm gì?”

“Chị họ, chị không hiểu đâu.” Phó Kình Hiên cụp mắt, khẽ giọng đáp lại.

Chị Lệ Na nhún vai: “Được rồi, chị không hiểu. Nhưng giờ cô gái em yêu đã sắp làm bạn nhảy với Minh Viễn rồi kìa, em cứ khoanh tay đứng nhìn thế à?”

Thân là chị họ, đương nhiên cô ấy sẽ đứng về phía Phó Kình Hiên.

Nếu kia là cô gái Phó Kình Hiên yêu, đương nhiên cô ấy hy vọng Phó Kình Hiên sẽ làm gì đó để cướp người lại.

Phó Kình Hiên mím môi không nói gì.

Mấy giây sau, anh đột nhiên uống một ngụm rượu, sau đó để ly rượu lên khay rượu người phục vụ bê ngang qua. Anh nhìn chị Lệ Na, nói: “Chị họ, nhảy với em một bài đi.”

“Nhảy với em á?” Chị Lệ Na nhìn cánh tay trái còn đang bó bột của anh, hơi nhíu mày nói: “Em họ, không phải chị ghét bỏ em đâu, nhưng cánh tay này của em…”

“Được mà, đi thôi.” Phó Kình Hiên chìa tay ra với cô ấy.

Chị Lệ Na thở dài đầy bất đắc dĩ: ‘Được thôi, nếu em đã thành tâm muốn mời, vậy chị sẽ nhảy với em một bài vậy.”

Nói xong, cô ấy cũng để ly rượu xuống, đặt tay lên tay anh.

Phó Kình Hiên nắm tay cô ấy, dắt cô ấy đi về phía sàn nhảy.

Lúc này, trên sàn nhảy đã có rất nhiều cặp bạn nhảy liên tục lên sàn. Họ đều đã đứng vào vị trị, chuẩn bị tốt tư thế, chỉ đợi tiếng nhạc vang lên.

Vị trí của Bạch Dương và Trình Minh Viễn là ở trong cùng.

Cô nhìn những đôi nam nữ sắp khiêu vũ xung quanh, trong lòng rất hối hận lúc đó mình nhất thời xúc động đã đồng ý nhảy với Trình Minh Viễn.

Nhưng giờ có hối hận thì cũng đã muộn, đồng ý cũng đã đồng ý rồi, không thể đổi ý được.

Nếu cô đổi ý, Trình Minh Viễn sẽ bị những người khác cười nhạo, cô cũng có lỗi với anh ta.

Vậy nên cô chỉ có thể căng da đầu nhảy cho xong.

Bạch Dương đang suy nghĩ thì có người tới cạnh cô, còn mang theo hương bạc hà tươi mát.

Mùi hương đó khiến Bạch Dương lập tức ngẩn ngơ, cô quay đầu nhìn sang.

Chỉ thấy Phó Kình Hiên và chị Lệ Na kia cũng tới khiêu vũ, vị trí họ chọn ngay sát bên cô và Trình Minh Viễn.

Bạch Dương cắn môi, thấy hơi bực bội trong lòng.

Tại sao thế?

Họ muốn nhảy thì cứ nhảy đi, sao lại phải đứng gần cô như thế làm gì?
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1382


Chương 1382

Đứng gần cô thì cô sẽ nhìn thấy hai người họ mãi, sau đó…

Bạch Dương cúi đầu, hiển nhiên tâm trạng cực kỳ khó chịu.

Trình Minh Viễn cảm nhận được, anh ta nhìn Phó Kình Hiên và chị Lệ Na, đương nhiên biết được tại sao tâm trạng cô không tốt.

Cũng phải thôi, cô lại yêu Phó Kình Hiên lần nữa rồi. Nhìn thấy Phó Kình Hiên nhảy cặp với cô gái khác, hơn nữa còn nhảy ngay trước mặt cô, sao tâm trạng có thể vui vẻ cho nổi.

Trình Minh Viễn thầm thở dài, anh ta mỉm cười chào hỏi Phó Kình Hiên và chị Lệ Na: “Kình Hiên, chị Lệ Na, hai người cũng tới nhảy sao.”

“Đúng thế, người nào đó muốn nhảy.” Chị Lệ Na vỗ vai Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên liếc cô ấy một cái, ra hiệu cô ấy đừng đánh lung tung, sau đó dời mắt nhìn Bạch Dương.

Đương nhiên Bạch Dương cũng cảm nhận được có người đang nhìn mình, nhưng cô không biết đó là ai.

Cô không ngẩng đầu lên nhìn, cũng không muốn nhìn.

Vì trong lòng cô hiểu rõ, nhìn thấy Phó Kình Hiên và chị Lệ Na kia, tâm trạng cô sẽ chỉ xấu hơn mà thôi.

Thấy Bạch Dương không đoái hoài gì tới mình, Phó Kình Hiên mím môi, không khí xung quanh cũng trầm hơn hẳn.

Hai mắt chị Lệ Na xoay tròn, sau đó che miệng cười, biết rõ còn cố hỏi: “Minh Viễn, bạn nhảy của em là con gái nhà ai vậy?”

“..” Trình Minh Viễn không biết nên trả lời thế nào nữa.

Nếu nói là nhà họ Bạch, chắc chắn chị Lệ Na sẽ đoán được Bạch Dương là vợ cũ của Kình Hiên ngay.

Vợ cũ của Kình Hiên lại nhảy cặp với bạn thân anh, chuyện này dù thế nào cũng thấy rất kỳ quái.

Bạch Dương nhận ra Trình Minh Viễn đang khó xử. Hơn nữa chị Lệ Na này cũng đã hỏi tới cô rồi, dù xuất phát từ phép lịch sự hay vì muốn giải vây cho Trình Minh Viễn, Bạch Dương đều biết mình không thể tiếp tục im lặng, giả vờ như không nhìn thấy gì được nữa.

Cô khẽ thở dài, sau đó ngẩng đầu, ánh mắt thẳng thừng ngó lơ Phó Kình Hiên, nhìn thẳng vào chị Lệ Na: “Chào cô, tôi là Bạch Dương.”

“Cô là Bạch Dương ư, vậy không phải là…”

Chị Lệ Na ra vẻ kinh ngạc nhìn về phía Phó Kình Hiên.

Bạch Dương ừ một tiếng: ‘Đúng thế, tôi là vợ cũ của người đàn ông bên cạnh cô.

Nhưng cô cứ yên tâm, tôi và tổng giám đốc Phó đã không còn quan hệ gì nữa rồi.”

Nghe thấy lời này, Phó Kình Hiên nhíu mày thật chặt.

Cô nói thế là ý gì?

Có phải cô đã hiểu lầm gì rồi không?

Chị Lệ Na cũng hơi sửng sốt, sau khi phản ứng lại thì liền bật cười khanh khách: “Cô Bạch à, cô thú vị thật đấy, tôi và Kình Hiên không phải như cô…”

“Chị Lệ Na.” Cô ấy còn chưa nói xong thì đã bị Trình Minh Viễn cảm nhận được nguy hiểm cắt ngang: “Chị Lệ Na, Kình Hiên, sắp lên nhạc rồi, để lúc khác rồi hãng hàn huyên đi. Ở đây hơi nhiều người, em và Bạch Dương nhường vị trí này cho hai người, bọn em đi sang kia vậy, không thì lát nữa nhảy dễ đụng vào nhau lắm.”

Nói xong, anh ta kéo Bạch Dương đi sang nơi khác.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1383


Chương 1383

Chị Lệ Na nhìn theo bóng lưng họ, vuốt cằm nói: “Kình Hiên, Minh Viễn cố ý cắt ngang lời chị, hình như không muốn để vợ cũ của em biết rốt cuộc chúng ta có quan hệ gì “Em biết.” Phó Kình Hiên gật đầu: “Vì cậu ấy thích Bạch Dương.”

Chắc chắn bây giờ Trình Minh Viễn cũng đã cảm nhận được Bạch Dương lại có tình cảm với anh rồi.

Vậy nên mới muốn để Bạch Dương hiểu lầm quan hệ giữa anh và chị họ.

Vì chỉ có như thế thì Bạch Dương mới cách anh thật xa.

Đúng là không nhìn ra, bây giờ Trình Minh Viễn cũng sẽ giở trò này.

Phó Kình Hiên nhìn Trình Minh Viễn, híp mắt nhìn anh ta đầy nguy hiểm.

“Cái gì? Minh Viễn thích Bạch Dương á?”

Chị Lệ Na bị câu trả lời của Phó Kình Hiên làm kinh ngạc không thôi: ‘Sao nó… sao nó lại thích Bạch Dương được. Nó là bạn em mà, lẽ nào nó không biết…”

“Không sao.” Phó Kình Hiên khẽ mấp máy đôi môi mỏng, lạnh giọng nói: “Dù cậu ấy thích Bạch Dương thì em cũng không thể để hai người yêu nhau.”

Bạch Dương chỉ có thể là của anh thôi!

“Vậy em tính làm thế nào?” Chị Lệ Na tò mò hỏi.

Phó Kình Hiên không trả lời ngay mà chỉ nhắc cô ấy: “Chị họ, lên nhạc rồi.”

Nhạc Waltz vang lên, các đôi nam nữ trên sàn nhảy bắt đầu lắc lư khiêu vũ, nhón gót, xoay vòng, tiến trước, lùi sau.

Vũ điệu Waltz không quấn quít nồng say như những vũ đạo khác, nó đằm thắm mà ưu nhã, mỗi một động tác đều rất đáng thưởng thức.

Mặc dù Bạch Dương đang nhảy với Trình Minh Viễn, nhưng mọi tâm tư và sự chú ý đều không đặt trên người Trình Minh Viễn mà đều đổ dồn sang phía Phó Kình Hiên.

Cô nhìn Phó Kình Hiên nhảy cùng chị Lệ Na kia, trong lòng ghen tuông vô cùng.

Anh chỉ có thể dùng một tay nhưng vẫn muốn nhảy với chị Lệ Na kia.

Nghĩ thôi cũng biết chị Lệ Na đó có địa vị thế nào trong lòng anh.

Đương nhiên Trình Minh Viễn cũng chú tới ánh mắt của Bạch Dương. Ánh mắt anh ta trầm xuống, bàn tay đang đặt trên eo cô bất giác siết chặt, dùng sức kéo cô vào gần mình hơn.

Bạch Dương không ngờ anh ta sẽ làm thế, xém chút nữa cô đã ngã nhào vào lòng anh ta.

“Anh làm gì thế?” Bạch Dương ngẩng đầu nhìn Trình Minh Viễn, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, hiển nhiên cô có hơi không vui.

Trình Minh Viễn cười đáp: “Bạch Dương, em là bạn nhảy của anh nhưng luôn chú ý người khác là sao thế? Tốt xấu gì em cũng phải tôn trọng anh một chút chứ.”

Bạch Dương nghe anh ta nói như thế thì cũng phản ứng lại, quả thật là cô không đúng trước, cô cụp mắt nói: ‘Xin lỗi, em…”

“Được rồi, đừng nói nữa, xoay nào.” Trình Minh Viễn thả lỏng bàn tay đang đặt hờ trên eo cô, sau đó giơ cao tay phải lên.

Bạch Dương và những bạn nhảy nữ khác trên sàn nhảy đều nương theo tay bạn nhảy của mình, đứng tại chỗ xoay tròn một vòng.

Sau khi xoay xong, tay Trình Minh Viễn lại đặt lên eo Bạch Dương lần nữa, hai người mặt đối mặt, tiếp tục khiêu vũ.
 
Back
Top Dưới