Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1324


Chương 1324

Dáng vẻ thất thần của cô dừng lại trong mắt Lục Khởi, anh ta nhịn không được vươn tay vẫy vẫy trước mặt cô: “Bảo bối, suy nghĩ gì vậy?”

Bạch Dương giật mình lấy lại tinh thần, vội vàng rũ mí mắt xuống, để người khác không thấy rõ thần sắc nơi đáy mắt, cong khóe miệng cười trả lời: ‘Không có gì.”

Kỳ lạ, sao cô lại đột nhiên nhớ tới Phó Kình Hiên chứ?

Bạch Dương hơi hất hất đầu, nhanh chóng vứt Phó Kình Hiên ra khỏi tâm trí, sau đó cầm ly nước trên bàn lên, sau khi uống một hớp nước, nội tâm mới trở nên bình tĩnh.

Nhưng tất cả biểu cảm và hành động kì lạ của cô đã bị Lục Khởi thấy hết.

Lục Khởi nheo mắt, trong mắt hiện lên một †ia sáng làm người ta không hiểu, anh ta vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, nở nụ cười: “Đúng rồi bảo bối, giúp anh một chuyện.”

“Chuyện gì?” Bạch Dương đặt ly nước xuống, nghỉ ngờ nhìn anh.

Lục Khởi cười hì hì dí sát vào cô: ‘Làm bạn nữ của anh nha.”

“Phụt!” Bạch Dương không nhịn được phun một ngụm nước vào mặt anh ta.

Lục Khởi nhăn mũi, có thể cảm nhận được rõ ràng trên mặt mình đang ướt dầm dàề, còn có nước đang nhỏ giọt từ cằm xuống.

Bạch Dương tự biết mình gây hoạ, quẫn bách thè lưỡi, rồi nhanh chóng lấy khăn giấy lau nước trên mặt cho anh ta.

Thấy đã lau hết nước rồi, Bạch Dương mới xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, em không cố ý.”

“Bảo bối…” Vẻ mặt Lục Khởi u oán nhìn cô.

Bạch Dương ngượng ngùng cười cười: “Xin lỗi A Khởi, em thật sự không cố ý.”

Lục Khởi lau mặt mình rồi sờ lên đầu tóc của mình.

Vốn dĩ mái tóc của anh ta được chải ngược và vuốt keo, trông rất phong độ, chẳng khác gì nhân vật trong manga anime.

Kết quả sau khi được cô lau nước trên mặt và trên, bây giờ mái tóc của anh ta đã hoàn toàn rối loạn.

Anh ta không còn đẹp trai nữa.

Nhưng nhìn khuôn mặt hồng lên vì cười của cô, anh ta bất đắc dĩ mỉm cười.

Thôi, cô đáng yêu như vậy, anh ta có thể làm sao bây giờ? Đương nhiên là tha thứ cho cô rồi.

“Không sao, không phải chỉ bị phun chút nước thôi sao, lát nữa anh đi rửa là được rồi” Lục Khởi xua xua tay, không để ý nói.

Bạch Dương đứng dậy lấy một chiếc khăn lông sạch sẽ từ trong tủ để đồ ra đưa cho anh ta: “Đúng rồi, anh vừa nói muốn em làm bạn nữ của anh đúng không?”

“Đúng vậy.” Lục Khởi nhận lấy khăn lông, vừa lau vừa nói: “Ngày mai có mấy nhân vật lớn ở nước ngoài tới, trong đó một người có quen biết với ba anh, nên đưa cho ba anh một tấm thiệp mời, nhưng ba anh không muốn đi mà bảo anh đi, muốn anh mở mang tầm mắt, anh đã đồng ý rồi, nhưng mấy nhân vật lớn ở nước ngoài có tiếng thích chơi, nên yêu cầu người tham gia dẫn bạn nữ theo, em cũng biết bạn bè cạnh anh chỉ có mình em là phụ nữ…”

“Em từ chối.” Không đợi anh ta nói xong, Bạch Dương trực tiếp mở miệng từ chối.

“Tốt quá em đồng… Hả?” Lục Khởi trợn to đôi mắt, kinh ngạc nhìn cô: “Bảo bối, em nói gì, em từ chối?”

Vừa nãy anh ta còn tưởng rằng cô sẽ đồng ý, đang định vui mừng thì đột nhiên phản ứng lại, cô đã nói từ chối.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1325


Chương 1325

Làm một chút vui sướng vừa dâng lên trong lòng anh ta lập tức hóa thành băng.

Bạch Dương gật đầu, biểu cảm vô cùng nghiêm túc: “Đúng vậy, em từ chối.”

“Vì sao?” Lục Khởi nắm chặt tay cô.

Bạch Dương rút tay về: “Bởi vì em đã đồng ý với Phó Kình Hiên trước rồi, tuy cuối cùng Phó Kình Hiên nói không cần em nữa, nhưng nếu em vẫn đi, mặc dù là đi theo anh, em cũng sẽ xấu hổ, anh hiểu không?”

“Cái gì? Em đồng ý làm bạn nữ của Phó Kình Hiên?” Lục Khởi cất cao giọng hỏi.

Bạch Dương gật đầu: “Đúng vậy.”

“Em đồng ý từ bao giờ, sao không nói với anh?” Lục Khởi nắm lấy bả vai cô lay động.

Bạch Dương bị anh ta lung lay có hơi choáng váng, vội vàng né khỏi tay anh ta: “Chuyện này có gì tốt mà nói với anh, tóm lại em không thể đi theo anh đến bữa tiệc này được, anh tìm người khác đi.”

“Đừng mà bảo bối, anh không tìm người khác được.” Lục Khởi không muốn, kiên trì muốn cô làm bạn nữ.

Nhưng thái độ của Bạch Dương vô cùng kiên quyết: “A Khởi, nếu là bữa tiệc khác, em tuyệt đối sẽ không từ chối, nhưng lúc này thật sự không được, đầu tiên không nói đến chuyện em gặp Phó Kình Hiên có thể xấu hổ hay không, nhưng em đã đồng ý với Phó Kình Hiên sau này tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt anh ta nữa rồi, vậy nên nếu ngày mai em xuất hiện trước mặt anh ta, thì em sẽ nuốt lời, hơn nữa anh †a sẽ nhìn em như thế nào?”

“Hừm…” Lục Khởi há mồm không nói nên lời.

Bạch Dương vỗ vai anh ta: “A Khởi, anh nên †ìm bạn nữ cho mình đi.”

Lục Khởi thở dài: “Được rồi, em đã nói như vậy, anh còn có thể làm sao bây giờ.”

Bạch Dương cong khóe miệng, không nói gì.

Lúc này, điện thoại Lục Khởi vang lên.

Anh ta lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua, thấy trợ lý của mình gọi tới thì lập tức nghe máy: “Chuyện gì?”

“Lục tổng, chủ tịch Lục đến công ty, bảo anh trở về một chuyến.” Trợ lý nói trong điện thoại.

Lục Khởi nhíu mày: “Ba tôi đến công ty?

Ông ấy đến công ty làm gì?”

“Tôi không biết, chủ tịch Lục chưa nói, tóm lại anh mau về đi” Trợ lý trả lời.

Lục Khởi xoa xoa huyệt Thái Dương: “Được, †ôi sẽ về ngay.”

Buông điện thoại xuống, anh ta nhìn về phía Bạch Dương: “Bảo bối, anh phải về công ty, có lẽ có chuyện gì cần tìm anh, anh đi về đây.”

“Ừ, đi đường chú ý an toàn.” Bạch Dương ừ một tiếng, sau đó đứng dậy đưa anh ta ra ngoài văn phòng, cho đến khi thấy anh †a vào thang máy, cô mới xoay người đi về bàn làm việc.

Nhớ đến vừa nãy Lục Khởi cũng mời mình đi dự tiệc, Bạch Dương không khỏi cười khổ.

Chuyện này là như thế nào chứ.

May là mình đã từ chối, nếu không ngày mai Phó Kình Hiên nhìn thấy mình, e là sẽ cho rằng mình cố ý xuất hiện trước mặt anh.

Hừ, cô sẽ không cho Phó Kình Hiên có cơ hội coi thường mình đâu.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1326


Chương 1326

Chỉ là không biết vì sao, nghĩ đến việc Phó Kình Hiên mời Trương Lị Lị làm bạn nữ, trong lòng Bạch Dương lại vô cùng căng thẳng.

Cô kéo ghế dựa ra ngồi xuống, sau đó nắm lấy con chuột, nhấp vào trang cá nhân của Trương Lị LỊ.

Nhìn những chiếc túi hàng hiệu nổi tiếng, xe hơi, giày dép, mỹ phẩm Trương Lị Lị đăng lên, cô nhíu đôi đẹp mày lại.

Trang cá nhân của Trương Lị Lị tràn ngập mùi khoe khoang sự giàu có, làm cho người ta cảm thấy cực kỳ giống một người 2/1 nhà giàu mới nổi có quyền có thế.

Tóm lại người như Trương Lị Lị không hợp với Phó Kình Hiên.

Cho dù là ngoại hình, gia thế hay là tâm hồn bên trong cũng không phù hợp.

Hai người đều không hợp nhau chút nào!

Nếu cuối cùng Phó Kình Hiên thật sự muốn liên hôn với Trương Lị Lị, thì cô sẽ nghi ngờ mắt nhìn của anh.

“Bạch tổng!” Bỗng nhiên, tiếng đập cửa vang lên.

Bạch Dương hoảng sợ, nhanh chóng tắt trang web đi, sau đó nhìn về phía thư kí Đồng ở cửa văn phòng, nở một nụ cười hoảng loạn: “Sao… làm sao vậy?”

Đáng chết, cô chột dạ cái gì?

Không phải chỉ xem trang cá nhân của một người thôi sao, cần phải chột dạ như vậy sao?

Thư kí Đồng cũng không rõ Bạch Dương đang hoảng cái gì, cũng không nghĩ nhiều, buông tay khỏi tay nắm cửa trả lời: “Trợ lý của tổng giám đốc Đoàn bảo tôi đến đây thông báo cô đến văn phòng mở họp.”

“Tôi biết rồi, tôi đi ngay đây.’ Bạch Dương gật đầu đồng ý.

Thư kí Đồng xoay người rời đi.

Bạch Dương thu dọn bàn làm việc sau đó bê laptop của mình lên đi ra khỏi cửa.

Đến khi họp xong đã là hai tiếng sau.

Cô vừa trở lại văn phòng của mình đã nhận được cuộc điện thoại Lục Khởi gọi tới.

“Bảo bối, anh thật sự không tìm được bạn nữ, cho anh mượn Đồng Khê một chút được không?” Lục Khởi hỏi.

Bạch Dương ngẩng đầu nhìn thoáng qua †hư kí Đồng ngồi ở bàn làm việc đối diện đang sửa sang lại tài liệu, cười nói: “Thật ra em thì không thành vấn đề, dù sao lúc đầu thư kí Đồng cũng là thư kí của anh, do anh điều đến đây giúp em, em sẽ hỏi Thư kí Đồng giúp anh xem cô ấy có đồng ý không.”

Nghe Bạch Dương nhắc tới mình, thư kí Đồng dừng hành động trên tay, ngẩng đầu lên: “Bạch tổng, là Lục tổng sao?”

Bạch Dương cười: “Đúng rồi, ngày mai anh ấy phải tham gia một bữa tiệc, đang tìm bạn nữ, nên định kêu cô đi làm bạn nữ của anh ấy”

“Tôi á?” Thư kí Đồng chỉ vào mũi của mình, †rong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Bạch Dương gật đầu: “Đúng vậy.”

“Không không không, tôi không thể!” Thư kí Đồng đứng bật dậy như bị hoảng sợ, vội vàng chắp tay tỏ vẻ mình không phù hợp.

Sao cô ta có thể làm bạn nữ của Lục tổng chứ.

Phải biết rằng, có thể làm bạn nữ, không phải bạn gái thì cũng là người có quan hệ thân mật.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1327


Chương 1327

Mà cô ta vừa không phải bạn gái của Lục tổng, cũng không phải người có quan hệ thân mật với Lục Khởi, vậy nên sao cô ta có thể làm bạn nữ của Lục tổng được.

“Sao lại không thể?” Bạch Dương khó hiểu nhìn Thư kí Đồng.

“Tôi… Tôi… Thư kí Đồng cúi đầu, hai tay khẩn trương nắm lấy vạt chiếc váy chữ A cổ điển màu đen của mình, ấp úng không nói nên lời.

Cô ta có thể nói rằng cô ta sợ sau khi làm bạn nữ của Lục tổng, cô ta sẽ càng thêm say mê Lục tổng sao?

Bạch Dương không biết trong lòng thư kí Đồng đang nghĩ gì, cho rằng cô ta chưa từng làm bạn nữ nên mới khẩn trương mà thôi, cô cười an ủi cô ta: “Không sao đâu, chỉ đi ăn bữa cơm cùng A Khởi rồi gặp một vài nhân vật lớn mà thôi, đừng sợ.”

“Vậy sao Bạch tổng không đi?” Thư kí Đồng đột nhiên nhìn cô hỏi: “Người Lục tổng muốn mời nhất là Bạch tổng mới đúng chứ?”

Bạch Dương mỉm cười, cũng không giấu giếm: “Tôi không thể đi, bởi vì ngày mai Phó Kình Hiên cũng ở đó.”

Nghe được lời này, thư kí Đồng lập tức không còn gì để nói.

Bảo sao Bạch tổng không đi, hoá ra Phó †ổng cũng tham gia.

Cũng đúng, vợ chồng cũ xuất hiện cùng lúc thật sự rất xấu hổ.

“Vậy nên ngày mai cô đi cùng A Khởi đi, nếu cô không đi, A Khởi chỉ có thể đi một mình, anh ấy không muốn tìm những người phụ nữ không quen, bởi vậy ngoài tôi thì chỉ có cô là người phụ nữ anh ấy quen.”

Bạch Dương nhìn thư kí Đồng, nghiêm túc nói.

Thư kí Đồng bị câu ngoài tôi thì chỉ có cô là người phụ nữ anh ấy quen’ hoàn toàn đả động.

Có phải câu này có nghĩa cô ta cũng có một chút vị trí trong lòng Lục tổng không?

Mặc dù vị trí này không phải tình yêu, ít ra cũng là cảm tình khác.

Cuối cùng, thư kí Đồng vẫn gật đầu đồng ý: “Được, ngày mai tôi sẽ đi cùng Lục tổng.”

Hai tay cô ta nắm chặt váy, khẩn trương đến nỗi lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Không chỉ vậy, trái tim cũng không ngừng nhảy lên thình thịch.

Bởi vì cuối cùng cô ta cũng có cơ hội tiếp xúc thân mật với Lục tổng.

Có lẽ chỉ có lúc này cũng đủ khiến cô ta vui vẻ, đủ để cho cô ta hồi tưởng cả đời.

Nghĩ đến đây, thư kí Đồng cúi đầu, vui vẻ nở nụ cười.

Bạch Dương đặt điện thoại lên tai một lần nữa, nói kết quả thư kí Đồng đã đồng ý cho Lục Khởi.

Không biết Lục Khởi nói gì thêm với cô rồi cúp điện thoại.

Bạch Dương buông điện thoại xuống, nói với thư kí Đồng: “Sáng mai anh ấy sẽ dẫn cô đi tạo hình.”

“Vâng.” Thư kí Đồng yếu ớt lên tiếng, sau đó cúi đầu, tiếp tục sửa sang lại tài liệu.

Nhưng nhìn kỹ lại, tay cô ta đang hơi run, chứng tỏ lúc này cô ta vẫn chưa thể bình Tĩnh được.

Ai có thể đi dự tiệc cùng với người mình yêu thâm bằng quan hệ nam nữ thân mật mà trong lòng sẽ bình tính được chứ.

Cùng lúc đó, ở tập đoàn Phó Thị.

Phó Kình Hiên nghe Trợ lý Trương trả lời, đôi mắt hơi hơi nheo lại: “Cậu nói ngày mai Lục Khởi cũng đi dự tiệc à?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1328


Chương 1328

“Đúng vậy.” Trợ lý Trương đẩy gọng kính: “Vừa rồi tôi đang xem danh sách những người được mời tham gia bữa tiệc thì nhìn thấy tên của Lục Khởi, vậy ngày mai chắc chắn Lục Khởi sẽ dẫn cô Dung theo.”

Lục Khởi thích cô Bạch, đương nhiên sẽ mời cô Bạch làm bạn nữ.

Đây là điều không cần suy nghĩ nhiều.

Phó Kình Hiên nghe nói ngày mai Lục Khởi sẽ dự tiệc cùng Bạch Dương, môi mỏng mím chặt, trên mặt đầy vẻ không vui, nhưng lời nói ngoài miệng lại trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt của anh: “Anh ta muốn dẫn theo thì để ang ta dẫn theo đi.”

Anh đã nói sẽ không ngăn cản Trình Minh Viễn theo đuổi Bạch Dương.

Vậy thì anh cũng sẽ không ngăn cản Lục Khởi.

Anh muốn xem một trong hai người, ai hợp với Bạch Dương hơn.

Anh muốn mở đường cho Bạch Dương trong ba năm mình còn sống.

Còn Lương Triết…

Sắc mặt Phó Kình Hiên chợt sửng sốt.

Cho dù là trước kia hay bây giờ, anh đều cho rằng Lương Triết không hợp với Bạch Dương.

Lương Triết là một người tâm tư âm trầm, hơn nữa còn có bệnh tâm lý nghiêm trọng, hiện giờ còn bị đa nhân cách.

Người như vậy rất nguy hiểm.

Nếu Bạch Dương nếu ở bên một người như vậy thì sẽ ra sao chứ, hoàn toàn không thể tưởng tượng được.

Hôm sau.

Phó Kình Hiên dẫn theo con gái nhà họ Trương đi đến phòng tiệc trong khách sạn.

Lúc đi vào người bên trong đã đến gần đông đủ.

Phó Kình Hiên nhìn mọi người trong phòng một vòng, cuối cùng đặt tầm mắt tại chỗ Lục Khởi và bạn nữ bên cạnh Lục Khởi.

Thấy bạn nữ của Lục Khởi không phải Bạch Dương mà là một người phụ nữ xa lạ, Phó Kình Hiên hơi nhíu mày.

Sao lại như vậy?

Sao bạn nữ của Lục Khởi không phải Bạch Dương?

Thấy Phó Kình Hiên đứng yên không đi, Trương Lị Lị kéo cánh tay anh, đỏ mặt, nhìn anh bằng đôi mắt ngập nước, hỏi bằng giọng nói dính nhớp: “Phó tổng, anh làm sao vậy?”

Phó Kình Hiên nhíu mày càng sâu, đáy mắt loé lên một tia chán ghét, rồi tan biến trong giây lát, nói bằng giọng nói lạnh băng: “Không sao.”

Anh nhấc chân tiếp tục đi về phía trước.

Trương Lị Lị ôm chặt cánh tay anh, còn cố 1 ý vô tình cọ b* ng*c no đủ của mình lên cánh tay anh, ý dụ dỗ vô cùng rõ ràng.

Sau khi nhìn thấy thế, Lục Khởi nhếch môi rồi lớn tiếng mỉa mai: “Ồ, Phó tổng đổi khẩu vị rồi hả? Không phải hồi đó anh bảo không thích những cô gái ngây thơ, mềm yếu như Cố Tử Yên à, sao bây giờ lại thích lolita nóng bỏng thế này? Không những là thế mà còn thích biểu diễn tình cảm trước đám đông kia đấy”

Nghe Lục Khởi nói thế, Phó Kình Hiên sầm mặt xuống, anh ta quay sang nhìn Trương Lị Lị: ‘Buông tay.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1329


Chương 1329

Vì cô ta đang mặc bộ lễ phục cúp ngực nên nếu anh rút mạnh tay ra thì có thể sẽ khiến chiếc váy của cô ta tụt xuống.

Chứ bằng không anh chẳng thèm lên tiếng nhắc nhở mà hất tay cô ta ra luôn rồi.

Trương Lị Lị không nhận ra sự bất mãn của Phó Kình Hiên, nghe anh kêu mình buông tay, rõ ràng cô ta không nỡ, bèn bĩu môi mà nói: “Phó tổng, em là bạn nữ của anh mà, vịn…

“Tôi nói buông ra tay!” Phó Cảnh Tình ngắt lời, anh lặp lại một lần nữa.

Bầu không khí xung quanh trở nên lạnh toát, sắc mặt của anh càng thêm khó chịu, giọng nói càng lúc càng trở nên lạnh lùng.

Sự lạnh lùng của anh khiến cho Trương Lị Lị không khỏi run rẩy, sắc mặt cô ta trắng bệch, thả lỏng cánh tay mà mình đang ôm chặt trong vô thức.

Phó Kình Hiên nói một cách vô tình: “Trước khi đến đây tôi đã nói với cô rồi, chỉ cần làm bình hoa di động mà thôi, đừng gây thêm chuyện cho tôi, chứ bằng không tôi sẽ ngừng hợp tác với nhà họ Trương ngay, thế mà cô lại coi lời tôi nói như gió thổi bên tai.

“Xin lỗi Phó tổng, tôi…tôi biết sai rồi.”

Trương Lị Lị vừa nghe anh đòi ngừng hợp tác thì lập tức cảm thấy hoang mang, cô ta vội vàng xin tha: “Phó tổng, tôi thật sự biết Sai rồi, sau này tôi sẽ không dám nữa, anh có thể đừng ngừng hợp tác hay không, chứ bằng không ba tôi sẽ đánh chết tôi mất.”

Cô ta căng thẳng đến mức suýt bật khóc, trong lòng vô cùng hối hận về hành động ban nãy.

Người đàn ông này là người mà cô ta hằng ngưỡng mộ nhưng mãi không chạm đến được.

Bây giờ người đàn ông mà cô ta vốn ngưỡng mộ lại chọn cô ta làm bạn đồng hành, thậm chí còn có thể sẽ liên hôn với cô ta, bởi thế cô ta kích động đến nỗi hồ đồ nên mới làm như thế.

Cô ta những tưởng cho dù anh nhận thấy ý đồ của cô ta thì cũng sẽ không vạch trần trước mặt mọi người, dù gì ở đây đông đúc như vậy, chắc hẳn anh ta vẫn chừa lại cho cô †a chút mặt mũi.

Kết quả cô ta đã nghĩ sai rồi, anh ta chẳng màng mặt mũi của cô ta một chút nào mà lại khiến cho cô ta không có đường lui.

Suốt từ hai mươi năm nay, chưa từng có lúc nào cô ta cảm thấy mất mặt như hôm nay.

Trương Lị Lị không khỏi bưng mặt, chỉ để lộ ra vành tai và cần đỏ au như sắp chảy máu.

Lục Khởi âm thầm xem kịch hay, nhìn thấy Trương Lị Lị bị như thế, anh ta cũng cảm thấy hơi chột dạ và đuối lý.

Dù gì cũng là do anh ta khiêu khích Phó Kình Hiên nên Phó Kình Hiên mới trút giật vào người phụ nữ này, khiến cho cô ta lúng túng đến như vậy.

Bởi thế nói cho dù cũng là lỗi của anh ta, anh ta cũng không chống tay thảnh thơi xem kịch nữa mà ngồi thẳng dậy, đằng hắng một tiếng rồi nói: “À này, Phó Kình Hiên, mặc dù ban nãy cô ta làm sai nhưng có thế thôi mà anh cũng đòi ngừng hợp tác, hơi vô tình quá nhỉ?”

Phó Kình Hiên liếc nhìn anh ta: “Tự lo cho bản thân mình đi, việc của tôi không mượn anh nhúng tay vào.”

Sau khi nói dứt lời, Phó Kình Hiên kéo ghế ra rồi ngồi xuống.

Trương Lị Lị cúi đầu, cũng nhanh chóng bước đến ngồi bên cạnh anh ta.

Người đàn ông này vẫn không mở miệng nói đến chuyện ngừng hợp tác.

Xem ra chỉ có thể chờ đến khi bữa tiệc kết thúc rồi cầu xin anh ta vậy.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1330


Chương 1330

Buổi tiệc chính thức bắt đầu.

Các vị lãnh đạo lớn trong buổi tiệc ngày hôm nay đều đến vì Phó Kình Hiên, bọn họ muốn liên kết với Phó Kình Hiên trong dự án sắp tới.

Còn Lục Khởi chỉ đến tham dự vì ba mình mà thôi.

Nhưng anh ta nhận ra mình hoàn toàn không hiểu hạng mục mới mà bọn họ đang bàn luận là gì, bởi vì Lục Khởi không am hiểu ngành nghề này, từ trước đến nay anh †a chưa từng tìm hiểu.

Đồng thời anh ta cũng biết buổi tiệc này vốn chẳng liên quan gì đến mình cả, cho dù có nghe hiểu thì cũng không đến lượt anh ta tham gia.

Bởi thế trước mắt nhà họ Lục chẳng thể lấy ra được số tiền lớn đến thế để đầu tư vào hạng mục này, chứ bằng không nhà họ sẽ phá sản mất.

Bởi thế, Lục Khởi càng nghe càng cảm thấy buồn ngủ, nhưng để tránh bản thân mình ngủ gật, anh ta lấy điện thoại ra, đặt dưới gầm bàn rồi âm thầm nhắn tin cho Bạch Dương, kể cho cô ta chuyện vừa xảy ra giữa Phó Kình Hiên và Trương Lị Lị hồi ban nấy.

Bạch Dương đang xử lý giấy tờ trong phòng làm việc, thấy nội dung mà Lục Khởi gửi, cô không khỏi ngồi thẳng dậy.

Trương Lị Lị quyến rũ Phó Kình Hiên, bị Phó Kình Hiên làm mất mặt giữa đám đông.

Bạch Dương trợn mắt, gương mặt trở nên nghiêm túc.

Xem ra Phó Kình Hiên và Trương Lị Lị sẽ không liên hôn.

Nếu như hai người bọn họ thật sự liên hôn thì Phó Kình Hiên cũng sẽ không làm vợ chưa cưới của mình mất mặt giữa đám đông.

Bởi thế chắc hẳn đám cưới này sẽ không diễn ra.

Bạch Dương càng nghĩ càng cảm thấy nhẹ nhõm, đến bản thân cô cũng không biết khóe môi mình đang cong lên.

7/1 Lúc trợ lý của thư ký Đồng bước vào phòng, vừa nhìn thấy cô đã biết cô đang rất vui, cô ta không khỏi cất tiếng nói: ‘”Rốt cuộc tâm trạng của giám đốc Bạch cũng tốt hơn rồi.”

“Cuối cùng?” Bạch Dương ngẩn người, cô xoa mặt: “Trước kia tâm trạng của tôi tệ lắm sao?”

“Dạ đúng.” Trợ lý gật đầu: “Hôm nay lúc Bạch tổng vào văn phòng thì tôi thấy tâm trạng của cô đã tệ lắm rồi, lông mày nhíu chặt, trông cô có vẻ như đang lo lắng điều gì đó mà cũng có thể là đang căng thẳng, cho đến tận ban nãy thì tâm trạng của cô mới khá hơn một chút, vẻ mặt cô nom nhẹ nhõm hơn nhiều.”

Cô ta là trợ lý của thư ký Đồng, hôm nay thư ký Đồng vắng mặt nên cô ta làm thay phần việc của thư ký Đồng, đến giải quyết công việc theo chỉ đạo của Bạch Dương.

Bởi thế tất nhiên một người luôn theo sát Bạch Dương như cô ta sẽ hiểu rõ nhất tâm trạng của Bạch tổng trong ngày hôm nay như thế nào.

Bạch Dương nghe cô ta nói tâm trạng ban nãy của mình như thế, cô hơi ngẩn ngơ.

Theo như lời cô trợ lý này, hôm nay cô luôn không vui, đến bây giờ mới khá hơn, trông thoải mái hơn nhiều.

Mà lý do làm cô nhẹ nhõm là nhìn thấy tin nhắn ban nãy của A Khởi, biết Phó Kình Hiên không liên hôn với Trương Lị Lị nên mới nhẹ nhõm.

Cũng có nghĩa là, cô đang vui mừng vì Phó Kình Hiên không liên hôn với Trương Lị LịI Sau khi ý thức được điều này, gương mặt Bạch Dương trở nên hết sức phức tạp.

Tại sao cô lại vui vẻ khi biết hai người bọn họ không liên hôn?
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1331


Chương 1331

Rốt cuộc cô đang vui mừng vì điều gì?

Càng nghĩ càng loạn, càng cảm thấy khó chịu.

Bạch Dương đặt cây bút trong tay xuống, day day má, cố ép mình bình tĩnh rồi mới lên tiếng: “Cô vào lấy tài liệu à?”

“Đúng rồi ạ” Trợ lý gật đầu.

Bạch Dương nhắm mắt: ‘Vậy cô lấy đi đi, †ôi muốn yên tĩnh một lúc.”

“Dạ.” Trợ lý không hiểu cô bị làm sao, sao đột nhiên lại trở nên kỳ lạ như thế, sau khi nhìn cô với ánh mắt thắc mắc một lúc, trợ lý bèn ôm tập tư liệu trên bàn rồi đi ra ngoài.

Bạch Dương nghe thấy tiếng đóng cửa mới mở mắt ra, cô vò tóc: “Bạch Dương ơi Bạch Dương, rốt cuộc mày đang làm gì thết”

Cô cứ cảm thấy gần đây mình kỳ lạ lắm, một vài cảm xúc cứ hiện mãi trong đầu óc và trong lòng.

Không tài nào khống chế được.

Nếu cứ tiếp tục như thế, cô cũng không biết bản thân mình sẽ trở nên thế nào!

Vào lúc này, đột nhiên tiếng chuông điện thoại cô reo vang, tạm thời cắt ngang tâm trạng rối bời của Bạch Dương.

Cô hít sâu một hơi, đặt tay xuống, cầm điện thoại lên nhìn thử, nhìn thấy số điện thoại trinh thám mà Lục Khởi gửi cho cô sau khi anh ta đi về không bao lâu, gương mặt cô trở nên nghiêm túc, lập tức bắt máy ngay.

“Alo? Cô Bạch đúng không?” Giọng nói của một người đàn ông vang lên ở đầu dây bên kia.

Đôi môi đỏ thắm của Bạch Dương mấp máy, cô lên tiếng đáp: “Là tôi.”

“Chào cô Bạch, là thế này, hôm qua có vị khách nam nhờ tôi điều tra một người, bảo là chừng nào có kết quả thì nói cho cô hay.

“Đúng thế, bởi thế kết quả thế nào?” Bạch Dương híp mắt, hỏi một cách nghiêm túc.

“Tôi đã điều tra rồi, cô Bạch Viện đến Hải thành vào mấy ngày trước, sau đó luôn ở trong khách sạn Tân Hải suốt một ngày, đến hôm qua mới ra khỏi khách sạn, đến tập đoàn Thiên Thịnh, dạo một vòng quanh khu vực Giang Tân rồi mới về lại khách sạn, sau đó cô ta chưa từng đặt chân ra ngoài lần nào nữa.” Trinh thám nói rõ kết quả điều tra cho cô biết.

Sau khi nghe thấy thế, Bạch Dương nhíu mày: “Không ra khỏi khách sạn à?”

“Đúng thế?” Trinh thám gật đầu.

Bạch Dương rũ mắt, gương mặt trở nên xa xăm.

Không đúng, tính cách của Bạch Viện không giống như thế.

Bạch Viện ấy à, nói dễ nghe một chút là hiếu động hoạt bát, còn nói khó nghe hơn lại chính là chỉ biết gây chuyện, không ở yên trong nhà được.

Bởi thế với những gì cô biết về Bạch Viện, chắc chắn Bạch Viện không đời nào chịu ở trong khách sạn lâu như thế mà chẳng 2/1 bước chân ra ngoài.

Ngoại trừ điều ấy ra, những nơi Bạch Viện đã đi ngày hôm nay chính là tập đoàn Thiên Thịnh và biệt thự khi trước của nhà họ Bạch.

Không thể nào có chuyện Bạch Viện về Hải Thành mà chỉ đi đến hai chỗ này thôi được.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1332


Chương 1332

Bạch Dương vừa ngẫm nghĩ vừa híp mắt mà hỏi: “Anh có thể điều tra xem cô ta làm gì trong khách sạn được không?”

“Sợ rằng không thể, tính bảo mật của khách sạn Tân Hải khá cao, nếu như cô ta không ra ngoài thì tôi cũng không tài nào nắm rõ cô ta đang làm gì.” Trinh thám lắc đầu đáp lại.

Bạch Dương không hề tỏ ra thất vọng, bởi vì cô đã đoán được kết quả này rồi.

Chỉ hỏi thử cược vận may mà thôi, lỡ như có thể thì sao?

Cho dù thật sự không tài nào biết nổi thì cô cũng đâu có tổn thất gì đâu.

“Không điều tra được cô ta đang làm gì nhưng chắc anh cũng điều tra được hành trình lưu trú của cô ta nhỉ?” Bạch Dương nói.

Trình thám đáp: “Hiển nhiên là có thể.”

“Thế thì tốt, tôi muốn biết cô ấy ở một mình hay là hai người ở chung?”

“Ở một mình, tôi đã điều tra nhật ký lưu trú của cô ấy, chỉ có một mình mà thôi, hơn nữa mấy ngày nay, ngoại trừ nhân viên khách sạn cũng không thấy bất kỳ ai đi vào trong phòng của cô ấy.” Trinh thám đáp.

Ánh mắt của Bạch Dương toát ra vẻ bất ngờ.

Sao lại thế?

Lý Tú Chi không đi chung hay sao?

Lúc Bạch Dương cảm thấy ngờ vực, trinh thám lại lên tiếng: “Cô Bạch, ngoài việc đó ra, tôi còn điều tra được một việc, sáng ngày hôm nay Bạch Viện nhờ nhân viên khách sạn mua vé máy bay cho mình.”

“Mua vé?” Bạch Dương nghiêng người về trước: “Cô ta muốn rời khỏi Hải thành ư?”

“Đúng thế.” Trinh thám đáp: “Lúc nhân viên trở lại, tôi cố ý đến hỏi thăm thông †in, Bạch Viện nhờ canh ta mua vé bốn giờ chiều nay đến nước M”“

“Nước M..” Đôi môi đỏ của Bạch Dương mấp máy, cô thầm thì hai chữ này rồi mới ngẩng đầu lên: “Tôi biết rồi, anh vất vả quá, lát nữa tôi sẽ thanh toán số tiền còn lại cho anh.”

“Cảm ơn cô Bạch.”

Bạch Dương ngắt máy, bỏ điện thoại xuống bàn làm việc rồi dựa lưng vào ghế, cô khép hờ mắt, bắt đầu suy ngHĩ.

Cô đang nghĩ, Bạch Viện làm như thế để làm gì?

Đột nhiên quay về, chỉ ở khách sạn ba ngày, giữa chừng ra ngoài một lần nhưng cũng quanh quẩn ở gần Thiên Thịnh thôi, còn trở về nhà họ Bạch nữa.

Bạch Viện không có chìa khóa của căn biệt thự nên chắc chẳn chẳng vào trong được, bởi thế cùng lắm là đi loanh quanh bên ngoài, sau khi ở đó một lúc bèn trở về khsch sạn, hôm nay lại chuẩn bị xuất ngoại.

Nghe có vẻ như Bạch Viện nhớ nhà, nhớ quê hương nên mới về thăm, có điều cô biết, chắc chắn Bạch Viện không phải người như vậy.

Bởi thế Bạch Viện về đây là có mục đích gì đó.

Nhưng Bạch Viện giữ kín mục đích ấy, khiến cho cô chẳng tài nào đoán nổi.

Nhưng cho dù mục đích của cô ta là gì đi chăng nữa thì cô cũng không thể lơ là cảnh giác được.

Bạch Dương lại cầm điện thoại lên nhắn tin cho Lục Khởi, được rồi, tôi biết rồi, anh đừng kể cho em nghe chuyện cúa Phó Kình Hiên nữa, em không muốn biết, thế nhé, em đang bận.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1333


Chương 1333

Trong phòng riêng, Lục Khởi nhìn thấy tin nhắn của Bạch Dương, anh ta nhếch miệng cười, bắt đầu gõ tin nhắn đáp lại: Rồi rồi rồi, anh không gửi nữa, em làm việc đi.

Sau khi nhắn xong, anh ta bèn bấm gửi.

Đợi đến khi gửi tin thành công rồi, anh ta mới cất điện thoại đi, ngẩng đầu quan sát tất cả mọi người trong phòng.

Nhìn thấy Phó Kình Hiên bàn luận sôi nổi với các vị lãnh đạo cao cấp, anh ta bĩu môi.

Mặc dù rất ghét người này nhưng anh ta không thể không thừa nhận Phó Kình Hiên là một người hết sức ưu tú, anh ta có cố đến đâu cũng không thể bằng được.

Bọn họ là người trong cùng một giới, không bàn đến gia thế, chỉ đọ năng lực thôi thì Phó Kình Hiên cũng là người đứng trên đỉnh kim tự tháp.

Có thể nói rằng, những người như bọn họ đã bị Phó Kình Hiên đả kích từ nhỏ đến lớn.

Bởi vì Phó Kình Hiên quá tài ba nên bọn họ luôn bị ba mẹ mình đem ra so sánh với anh †a, nhưng lần nào cũng thất bại thảm bại, không chiếm được thế thượng phong bao giờ.

Cũng chính vì thế, những người như bọn họ, ngoại trừ Trình Minh Viễn và Lâm Diệc Hàng ra, đều chẳng có ai thích Phó Kình Hiên.

Nhưng không thích thì vẫn phải thừa nhận sự tài ba của Phó Kình Hiên, anh ta cũng như thế Bởi thế sáu năm trước, lúc biết tin Phó Kình Hiên và Bạch Dương kết hôn, mặc dù anh ta cảm thấy hơi khó chịu nhưng không phải là không thể chấp nhận, anh ta yêu cô nhưng càng hy vọng cô được hạnh phúc.

Bởi vì anh ta cảm thấy Phó Kình Hiên giỏi giang hơn mình, thích hợp với cô hơn, càng xứng làm chồng cô hơn.

Nhưng kết quả cái tên Phó Kình Hiên thối tha này lại phụ lòng kỳ vọng của anh ta, về phương diện tình cảm, Phó Kình Hiên lại là một tên mù, không biết tốt xấu, làm lỡ làng người trong lòng của anh ta suốt sáu năm ròng.

Càng nghĩ càng tức, Lục Khởi không khởi trừng mắt nhìn Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên cũng cảm nhận được, anh khẽ nhíu mày, quay đầu sang nhìn Lục Khởi.

Lục Khởi liếc xéo: “Nhìn gì mà nhìn?”

Phó Kình Hiên nhíu mày càng sâu hơn, rồi sau đó mới quay đầu lại nhìn người đàn ông nước ngoài ở trước mặt mình: “Mời nói tiếp”

Người ở phía đối diện nhận được tín hiệu từ phía anh, tất nhiên lại tiếp tục đề tài ban nãy.

Chừng một tiếng sau, buổi tiệc cuối cùng cũng kết thúc.

Phó Kình Hiên và những vị lãnh đạo cao cấp người nước ngoài này bàn xong vấn đề đầu tư hạng mục mới, hai bên đều rất hài lòng, bèn mở tiệc rượu chúc mừng.

Đến khi cơm no rượu say thì trời đã tối.

Những vị lãnh đạo người nước ngoài đều lưu trú ở khách sạn này, chỉ có bốn người Phó Kình Hiên và Lục Khởi đi về mà thôi.

Phó Kình Hiên không quan tâm đến Trương Lị Lị, anh đi thẳng ra ngoài.

Lục Khởi dẫn thư ký Đồng theo sau, nhìn thấy cảnh tượng này, anh ta đằng hắng hai tiếng: “Phó Kình Hiên đối xử lạnh nhạt với bạn nữ của mình thật, nếu không muốn cô Trương Lị Lị làm bạn đồng hành của mình thì mời cô ta theo làm gì?”

“Tôi cũng không hiểu nổi.” Thư ký Đồng lắc đầu.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1334


Chương 1334

Trương Lị Lị nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người họ, cô ta cắn môi rồi xách †úi lên, giãm trên đôi giày cao gót, nhanh chóng đuổi theo Phó Kình Hiên: “Phó tổng, đợi tôi với!”

Phó Kình Hiên không hề dừng bước, cứ như anh không nghe thấy gì cả vậy.

Cho đến khi ra đến cánh cửa xoay của khách sạn, anh mới đứng lại, câm điện thoại chuẩn bị gọi trợ lý lái xe đến đón.

Sau khi đuổi kịp anh, Trương Lị Lị thấy anh ngừng bước mới thở phào, cô ta đứng cách anh tầm hai mét, bắt đầu vuốt lại tóc †ai, tính chải cho gọn gàng rồi mới tới bắt chuyện với anh, thuyết phục anh thay đổi quyết định, đừng hủy bỏ việc hợp tác nữa.

Nhưng vào lúc này, cánh cửa lớn xoay một vòng, vì Trương Lị Lị đứng quá gần nên cánh cửa đập thẳng vào lưng cô ta.

Trương Lị Lị ngã dúi về phía trước, gương mặt toát lên vẻ hoảng sợ.

Nhưng nhìn thấy người đứng trước mặt mình là Phó Kình Hiên, vẻ hoảng sợ trên gương mặt cô ta tan biết mà thay vào đó là sự khấp khởi hy vọng.

Đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn, không phải cô ta chủ động bổ nhào vào anh.

Cho nên thân là đàn ông, chắc chắn anh sẽ đỡ cô ta.

Trước khi tham gia buổi tiệc xã giao, cô ta đã muốn tiếp xúc thân mật với anh, do vậy đã âm thầm lên kế hoạch.

Nhưng không ngờ lúc ở trong phòng bao, cô ta nhất thời ngu xuẩn chọc giận anh, khiến sau đó có muốn tiếp xúc thân mật với anh cũng không thể.

Nhưng không ngờ ông trời lại đứng về phía cô ta, còn tạo cơ hội cho cô ta nữa.

Điều này chứng minh ông trời cũng ủng hộ bọn họ ở bên nhau, bọn họ chính là trời sinh một cặp?

Kế hoạch cô ta chuẩn bị lúc đầu cũng có thể tiếp tục thực hiện.

Nghĩ vậy, Trương Lị Lị nhanh chóng thu lại vẻ mặt phấn khích, thay vào đó là vẻ hoang mang hoảng sợ lúc nấy, tránh để anh nhìn ra gì đó khác thường khiến kế hoạch của cô ta thất bại trong gang tấc.

“Phó tổng, cứu tôi với!” Trương Lị Lị hét lên với Phó Kình Hiên, giọng nói run run, dường như đang rất sợ hãi.

Nhưng Phó Kình Hiên không nghe ra bất kỳ vẻ sợ hãi nào mà chỉ nghe thấy sự thúc giục trong lời nói của cô ta.

Hối thúc anh nhanh chóng đỡ cô ta.

Ánh mắt Phó Kình Hiên hiện lên vẻ chán ghét, anh nhấc chân né qua một bên.

Trương Lị Lị nhìn thấy ý đồ của anh thì đồng tử hơi giãn ra, vẻ mặt lộ ra vẻ không dám tin.

Cô ta không dám tin anh lại lạnh lùng, thấy chết không cứu, không hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào cả.

Đây… đây mà là đàn ông sao?

Nhưng ngay cả như vậy, Trương Lị Lị cũng không có ý định buông tha cho Phó Kình Hiên.

Cô ta phải giữ chặt anh và ngã lên trên người anh.

Nếu không, thứ chờ đợi cô ta chính là mặt đất lạnh lẽo.

Cắm thẳng mặt xuống đất như vậy thì sụn mũi không rớt ra mới lạ, còn có silicone †rong ngực nói không chừng cũng có thể bị vỡ.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1335


Chương 1335

Nghĩ đến tình huống đó, sắc mặt Trương Ly lập tức tái nhợt, sau đó không biết lấy tốc độ ở đâu, ngay lúc Phó Kình Hiên né tránh, cô ta bắt lấy cánh tay phải của anh rồi ngã người vào lồng ngực anh.

Tách!

Cùng lúc đó, sau lùm cây cách đó không xa, một tay săn ảnh đang nhấn nút chụp lại khoảnh khắc này.

Sau đó người đàn ông nhìn tấm ảnh trong máy ảnh, cười híp mắt lộ ra hàm răng ố vàng, sau đó nhanh chóng giấu máy ảnh vào trong người rồi cúi người lén lút chuồn đi.

Cảm nhận được điện thoại trong tay rung lên, Trương Lị Lị liếc mắt nhìn về phía lùm cây kia, sau đó buông tay Phó Kình Hiên ra trước khi anh tức giận hất tay cô ra. Cô †a lùi lại hai bước rồi đứng vững, bộ dạng như bị dọa sợ, hai mắt đỏ hoe, cúi đầu nói với Phó Kình Hiên: “Tôi xin lỗi Phó tổng, tôi không cố ý, tôi thực sự xin lỗi…”

Phó Kình Hiên không nói gì, chỉ nheo mắt lạnh lùng nhìn cô ta.

Trương Lị Lị cảm nhận được ánh mắt từ trên đỉnh đầu, da đầu bỗng trở nên tê dại, trái tim co thắt dữ dội.

Phó tổng… lẽ nào anh muốn đánh người?

Nghĩ đến đây, Trương Lị Lị đứng thẳng dậy, vô thức lùi lại hai bước, thận trọng nhìn anh: “Phó tổng…

“Cô quay về nói với Trương Thắng Quốc không cần tiếp tục hợp tác nữa, bảo ông ta ngày mai đến Phó Thị ký biên bản vi phạm hợp đồng.” Phó Kình Hiên nhìn ống tay áo nhăn nhúm của mình, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc.

Nếu không phải tay trái anh bị thương thì anh đã cởi áo khoác vứt đi rồi.

Thật khiến người ta kinh tởm.

Đừng tưởng vừa rồi anh không biết ý đồ của cô ta, anh đã tránh đi rồi nhưng người phụ nữ này vẫn bắt được anh, rõ ràng là cố ý.

Anh không thể đánh phụ nữ, nhưng Trương Thắng Quốc đương nhiên có thể.

Nghe Phó Kình Hiên nói muốn kết thúc hợp †ác, sắc mặt Trương Lị Lị bỗng tái xanh.

Cô ta biết bây giờ mình có cầu xin thế nào cũng vô ích.

Bởi vì anh đã nói ký biên bản vi phạm hợp đồng, nghĩa là mọi chuyện đã không thể cứu vãn được nữa.

Cô ta lại làm hỏng chuyện lần nữa.

Vừa nãy cầu xin, có thể anh sẽ đổi ý.

Nhưng cô ta lại kéo tay anh khiến mọi chuyện không thể cứu vãn, cũng cắt đứt mối quan hệ hợp tác giữa nhà họ Trương và nhà họ Phó, nếu ba cô ta biết được nhất định sẽ đánh chết cô ta mất!

Nghĩ đến người ba hung hãn y như côn đồ kia, Trương Lị Lị không khỏi run rẩy.

Nhưng không lâu sao, cô ta lại nghĩ đến gì đó, trong mắt lóe lên một tia sáng, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Cô ta nhìn Phó Kình Hiên, sợ hãi nói: “Tôi biết rồi Phó tổng.”

Phó Kình Hiên phớt lờ cô ta, rồi lại nhìn ống †ay áo nhăn nhúm của mình, nhíu mày đi tới xe Maybach.

Trương Lị Lị đến đây cùng anh, nhưng bây giờ cô ta không dám về cùng anh.

Cô ta sợ dù cô ta có đi theo cũng sẽ bị anh đuổi xuống xe.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1336


Chương 1336

Cho nên Trương Lị Lị biết điều đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, nhìn anh lên xe rời đi.

Sau khi chiếc Maybach biến mất, cô ta lấy điện thoại ra gọi điện.

Một giọng nam trung niên thô lỗ vang lên từ đầu bên kia: “Lị Lị, con với Phó tổng thế nào rồi?”

Trương Lị Lị chống lại nỗi sợ trong lòng, cắn chặt môi dưới trả lời: “Ba, con làm hỏng việc hợp tác giữa công ty chúng ta với tập đoàn Phó Thị rồi. Phó tổng bảo ba mai đến Phó Thị ký biên bản vi phạm hợp đồng…

“Cái gì?” Đầu dây bên kia bỗng cao giọng, giọng nói trở nên hung ác thô bạo: “Trương Lị Lị, con đ* này, mày dám phá hỏng mối hợp tác mà không dễ gì tao mới có được sao, mày có tin tao lột da mày không hả?”

Trương Lị Lị mặt cắt không còn giọt máu, cô ta rất sợ, nhưng vì mục đích tiếp theo, cô ta hít thật sâu một hơi, cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, giọng nói run rẩy: “Ba, con biết là con sai, nhưng con có biện pháp bù đắp.”

“Mày có cách gì?” Người ở đầu dây bên kia hiển nhiên không tin.

Trương Lị Lị siết chặt lòng bàn tay rồi nói: “Con đã thuê người chụp ảnh con và Phó †ổng tiếp xúc thân mật với nhau. Chúng ta có thể đăng bức ảnh này lên mạng và nhân tiện tạo scandal. Có thể con và Phó tổng thật sự có thể ở bên nhau.”

Trương Thắng Quốc nghe xong thì hai mắt lập tức sáng lên, cơn thịnh nộ trong lòng cũng lập tức được dập tắt. Ông ta trở về dáng vẻ của một người cha hiền từ: ‘Được được, biện pháp không tồi, Lị Lị, con làm tốt lắm.”

Trương Lị Lị biết ông ta không tính toán chuyện mình hỏng việc hợp tác nữa thì mới thở phào nhẹ nhõm, trái tim treo lơ lũng cuối cùng cũng buông xuống, cô ta cũng khôi phục lại tỉnh thần: “Cảm ơn ba.”

“Được rồi, bây giờ con đang ở đâu, mau trở về bàn bạc kế sách.”

“Vâng.”

Trương Lị Lị đặt điện thoại xuống, hít một hơi dài, bước xuống bậc thềm đi ra đường lớn.

Ngày hôm sau, ở công ty.

Vừa ra khỏi thang máy đã thấy mấy thư ký đứng tụ tập trước cửa văn phòng, ai cũng cầm điện thoại bàn luận chuyện gì đó rất Sôi nổi.

Bạch Dương mơ hồ nghe thấy một vài chữ, đại loại như ‘Phó tổng, đính hôn,…

Mấy chữ này khiến Bạch Dương cảm thấy căng thẳng lạ kỳ, cô bước nhanh tới nghiêm giọng nói: “Trong giờ làm việc, các người không về văn phòng làm việc mà đứng đây làm gì?”

Những người này đều là thư ký của cô, hoặc là trợ lý của thư ký.

Văn phòng của họ ở ngay bên cạnh cô, là một văn phòng lớn, Đồng Khê là lãnh đạo của họ.

Mấy người kia nghe thấy giọng nói của Bạch Dương, sắc mặt bỗng thay đổi, lập tức bỏ điện thoại xuống, không còn xúm lại nữa mà vội vàng xếp thành một hàng, thấp thỏm chào hỏi cô: “Chào Bạch tổng, chúng tôi đi làm việc ngay đây.”

Nói xong, bọn họ bắt đầu tản ra, chạy lon †on về văn phòng.

Bạch Dương thấy bọn họ đi gần hết, liền vươn tay túm lấy cô trợ lý cuối cùng: “Vừa rồi các người đang nói chuyện gì vậy?”

Lúc cô trợ lý bị kéo lại, cô ta cứ tưởng mình sẽ bị phê bình, đang lúc sợ hãi thì cô ta nghe thấy câu hỏi này của Bạch Dương, sửng sốt nói: “Hả? Bạch tổng, cô muốn phê bình tôi sao?”

Khóe miệng Bạch Dương giật giật: “Nếu tôi muốn phê bình thì sẽ phê bình lãnh đạo của các người, chứ phê bình một trợ lý nhỏ như cô làm gì.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1337


Chương 1337

Cô trợ lý nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói: “Bạch tổng, cô thật tốt bụng.”

“Được rồi, bớt nịt hót đi, cô nói tôi nghe xem vừa rồi các người đang nói gì đi?”

Bạch Dương nhìn cô ta rồi hỏi lại lân nữa.

Cô trợ lý dạ hai tiếng rồi nhanh chóng trả lời: “Vừa nãy chúng tôi đang thảo luận về chuyện Phó tổng có khả năng sẽ đính hôn một lần nữa.”

“Cái gì?” Đồng tử Bạch Dương co rút, người cứng đờ: “Phó Kình Hiên sắp… đính hôn?”

Cô trợ lý này là người mới nên không biết mối quan hệ giữa Bạch Dương và Phó Kình Hiên trước đây.

Cô ta cảm thấy lúc Bạch Dương nhắc tới Phó Kình Hiên thì có hơi là lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ gật đầu nói: ‘”Đúng vậy, trên mạng nói như vậy.”

“Trên mạng?”

“Đúng vậy, hôm nay các phương tiện truyền thông đều đưa tin này. Trên đó đăng một bức ảnh chụp cảnh Phó tổng tập đoàn Phó Thị đang ôm một người phụ nữ. Giới truyền thông suy đoán rằng Phó tổng sắp có chuyện mừng…”

Trợ lý tiếp tục nói, nhưng Bạch Dương không nghe lọt tai, trong đầu cô hiện giờ toàn là mấy từ Phó Kình Hiên sắp đính hôn.

Cô mơ màng xoay người đi vào văn phòng mình.

Trợ lý còn chưa nói xong đã thấy cô rời đi, cô ta nghiêng đầu tự hỏi: “Bạch tổng thật kỳ lạ, sao cứ như người mất hồn thế nhỉ?”

Nghĩ không ra, trợ lý nhún vai quay về vị trí của mình.

Bạch Dương bước vào văn phòng, đi đến trước bàn làm việc, hai tay bắt lấy không khí mấy lần mới nắm được cái ghế, cô kéo ghế ra ngồi xuống.

Sau khi ngồi xuống, cô như mất hồn mất vía, ngồi phịch trên ghế, ngơ ngác nhìn máy tính, lông ngực tắc nghẽn, khó chịu, đau nhói không thể giải thích được.

Ngay cả khuôn mặt cũng cảm thấy đau rát.

Bởi vì ngày hôm qua, cô còn nghĩ Phó Kình Hiên không có khả năng đính hôn, nhưng hiện thực lại vả cô bôm bốp.

Anh sắp đính hôn!

Còn về đối tượng đính hôn…

Bạch Dương siết chặt lòng bàn tay, sau đó đột nhiên nhào tới trước máy tính, mở máy tính lên tìm kiếm tin tức trợ lý vừa nói.

Do có liên quan đến Phó Kình Hiên nên tin †ức này chắc chắn sẽ đứng trang đầu.

Quả nhiên, Bạch Dương vừa bật máy tính lên, còn chưa nhấp vào trình duyệt web, cửa sổ tin tức ở góc dưới bên phải máy – _ #1 tính đã hiện lên tin tức Phó Kình Hiên sắp đính hôn.

Cô nhanh chóng nhấp chuột vào, sau đó nhìn thấy một kênh truyền thông có tên “Tiên phong giải trí đăng trạng thái mới: Theo tin đồn, nghe nói tập đoàn Phó Thị và tập đoàn Trương Thị sắp liên hôn. Biên †ập viên cứ tưởng đó là tin vịt, không ngờ vừa nãy biên tập viên đã xác nhận tính xác thực của tin tức này, đây không phải là tin vịt mà là sự thật. Tập đoàn Phó Thị và tập đoàn Trương Thị sắp liên hôn với nhau.

Chúc mừng Phó tổng và cô Trương.

Dưới hàng chữ này là một tấm ảnh.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1338


Chương 1338

Bạch Dương run tay nhấp chuột mở bức ảnh kia ra, trong hình là cảnh Phó Kình Hiên và một người phụ nữ đang đứng trước cửa khách sạn.

Người phụ nữ khoác tay anh và dựa vào lồng ngực anh.

Còn anh thì đang cuối đầu nhìn người phụ nữ kia, ánh mắt nhìn cô ta rất trìu mến.

Nói tóm lại, tấm ảnh này tràn ngập không khí mờ ám, khiến người ta vừa nhìn vào liền cảm thấy đó là một đôi nam nữ đang yêu.

Cô Trương, Trương Lị LỊ…

Bạch Dương thả chuột ra, ngả người dựa vào lưng ghế, cô cắn chặt môi dưới.

Quả nhiên, người anh muốn đính hôn là Trương Lị LỊ.

Cuối cùng cô cũng biết tại sao anh lại đột nhiên nói rằng anh sẽ buông tay cô, đồng thời cũng hiểu tại sao anh đột nhiên không muốn cô chăm sóc anh nữa.

Bởi vì anh yêu Trương Lị Lị và sắp đính hôn với cô ta, cho nên đương nhiên phải buông †ay cô và không cần cô chăm sóc nữa.

Bằng không thì sao xứng với Trương Lị Lị?

Mặc dù Bạch Dương không cảm thấy Phó Kình Hiên làm gì sai, nhưng cô cảm thấy rất khó chịu, trái tim cô đau nhói.

Nhất là khi nhìn thấy tấm ảnh Phó Kình Hiên và Trương Lị Lị ôm nhau, trông vô cùng nhức mắt.

Cuối cùng, cô ngồi thẳng dậy, đóng trang web lại.

Vốn tưởng không thấy thì tim sẽ không đau.

Nhưng sau khi đóng trang web lại, cô mới nhận ra không có tác dụng gì cả, ngược lại thấy buồn bực hơn.

Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên.

Bạch Dương cầm lấy điện thoại, cũng không nhìn ID người gọi, trực tiếp bắt máy, giọng nói không có chút sức sống: “Ai đấy?”

“Là anh đây bảo bối, em thấy tin Phó Kình Hiên sắp đính hôn với Trương Lị Lị chưa?”

Giọng nói phấn khích của Lục Khởi truyền đến qua điện thoại.

Bạch Dương lại nghe thấy câu này lần nữa, bàn tay đang cầm điện thoại đột nhiên siết chặt, giọng cứng nhắc: “Em thấy rồi.”

“Em bị sốc à?” Lục Khởi không nghe thấy cô có gì khác thường, anh ta nhìn máy tính †rước mặt, hưng phấn nói: “Bảo bối này, em không biết đâu, trong buổi tiệc xã giao ngày hôm qua, Phó Kình Hiên đã có thái độ rất gay gắt với Trương Lị Lị, kết quả hôm nay lại lòi ra tin sắp đính hôn”

Anh ta tặc lưỡi hai tiếng, rồi nói: “Bảo bối, em nói xem rốt cuộc anh ta đang nghĩ gì?

Anh ta không yêu Trương Lị Lị thì sao phải đính hôn với cô ta? Việc đính hôn này có đâu có lợi cho anh ta đâu? Nhà họ Trương là một gia tộc nghèo, đâu có đáng để anh †a xem trọng. Nhà họ Phó thì mạnh đến mức không cần phải liên hôn từ lâu rồi, liên hôn sẽ chỉ gây trở ngại cho nhà họ Phó thôi, nên anh ta…”

“Ai nói liên hôn chỉ vì lợi ích của gia tộc, lỡ như bọn họ yêu nhau thật lòng thì sao?”

Khóe miệng Bạch Dương nhếch lên một vòng cung châm biếm.

Lục Khởi cười: “Yêu nhau thật lòng? Bảo bối à, em đừng đùa nữa, hai người đó sao có thể yêu nhau thật lòng được.”

“Ai nói là không thể?” Bạch Dương cụp mắt, khiến người ta không nhìn thấy được cảm xúc trong mắt: ‘Vừa rồi anh cũng nói nhà họ Trương là một gia tộc nghèo, không đáng để nhà họ Phó xem trọng và liên hôn.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1339


Chương 1339

Bởi vì nhà họ Trương không thể giúp đỡ nhà họ Phó mà ngược lại phải dựa vào nhà họ Phó để tồn tại. Phó Kình Hiên không phải là người làm ăn lỗ vốn, càng không phải là người sẽ bị người ta ép buộc, cho nên anh ta bằng lòng đính hôn với Trương Lị Lị nhất định không phải là do bị ép buộc, cũng không phải vì lợi ích gia tộc, lý do duy nhất chính là bọn họ yêu nhau thật lòng.”

“Thật là… Khóe miệng Lục Khởi giật giật, nghẹn họng hồi lâu, mãi một lúc sau mới †ìm lại được giọng nói: “Bảo bối, anh đột nhiên cảm thấy em nói rất có lý, anh cũng không thể phản bác được.”

“Đó là sự thật.”

“Anh biết, nhưng anh vẫn không thể tin Phó Kình Hiên yêu Trương Lị Lị. Nên biết là hôm qua anh cũng có mặt ở đó, ánh mắt Phó Kình Hiên nhìn Trương Lị Lị phải nói là rất chán ghét. Cho nên anh có chút nghi ngờ về cuộc đính hôn này, không biết là thật hay giả.” Lục Khởi vuốt cằm suy ngHĩ.

Bạch Dương vô cảm nói: “Chắc chắn là thật. Nếu là giả, anh nghĩ anh ta sẽ không làm sáng tỏ sao? Đã gần mười giờ rồi mà anh ta vẫn không có động tĩnh gì, chứng minh chuyện đó là thật.”

“Chắc là thật rồi” Lục Khởi gật đầu.

Bạch Dương hít sâu một hơi: “Được rồi, anh Khởi, còn gì muốn nói nữa không? Nếu không thì em sẽ cúp máy nhé. Em hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát.”

Cô không những cảm thấy khó chịu mà bây giờ còn bắt đầu cảm thấy chóng mặt.

Cô cần nằm xuống, bình tĩnh lại và điều chỉnh cảm xúc của mình.

Nhân tiện suy nghĩ một chút xem tại sao †âm trạng cô lại bất ổn khi thấy tin Phó Kình Hiên đính hôn.

Lục Khởi nghe thấy giọng điệu của Bạch Dương có gì đó không ổn, anh ta khẽ cau mày, đang định hỏi gì đó thì đột nhiên phát hiện trong điện thoại không có động tĩnh gì cả.

Anh đưa điện thoại ra trước mặt thì thấy màn hình đã sáng lên, hiển thị giao diện nhật ký cuộc gọi, lúc này anh ta mới biết cô đã dập máy rồi.

Cùng lúc đó ở nhà họ Trình, Trình Minh Viễn cũng nhìn thấy tin tức trên mạng, hai mắt trừng to, lập tức liên lạc với Phó Kình Hiên: “Đệch, Kình Hiên, anh điên rồi à, anh sắp đính hôn với Trương Lị Lị sao?”

“Cậu nói ai sắp đính hôn?” Hôm nay Phó Kình Hiên không đến tập đoàn Phó Thị mà nghỉ ngơi trong căn hộ cao cấp anh thường nghỉ lại.

Lúc này, anh ta đang mặc một bộ đồ ngủ màu đen, ngồi trên ghế sô pha ngoài ban công đọc tạp chí tài chính, nghe Trình Minh Viễn nói như vậy, cảm giác thoải mái yên tĩnh ban đầu đột nhiên tan biến, anh nhíu mày.

Trình Minh Viễn nhìn chiếc TV lớn trước mặt, nhanh chóng trả lời: “Đương nhiên là anh rồi, anh và Trương Lị Lị.”

“Sao tôi lại không biết mình sắp đính hôn nhỉ?” Phó Kình Hiên tối sâm mặt, sắc mặt rất khó coi, không khí quanh người giảm mạnh.

Chuyện này là sao? Không những tung tin đồn anh đính hôn mà còn với người phụ nữ đêm qua nữa.

Mắt nhìn của anh kém đến vậy sao!

Trình Minh Viễn nghe Phó Kình Hiên nói vậy thì dừng lại giây lát, bình tĩnh lại rồi nói: “Kình Hiên, ý của anh là anh không liên hôn với nhà họ Trương, tin đính hôn kia là giả đúng không?”

“Tôi chưa từng nói muốn liên hôn với nhà họ Trương, nên tin đính hôn ở đâu ra?” Phó Kình Hiên mím môi, lạnh lùng hỏi: “Cậu nghe tin tôi sắp đính hôn ở đâu?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1340


Chương 1340

“Trên mạng.” Trình Minh Viễn trả lời: “Trên mạng lan truyền tin anh và Trương Lị Lị sắp đính hôn. Em thấy tin này xong là gọi ngay cho anh, không ngờ đó là giả. Đệch, mấy kênh truyền thông kia thật to gan, dám tung tin đồn thất thiệt”

Nghe anh ta lải nhải không ngừng, Phó Kình Hiên hơi nheo mắt lại, trong mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.

Trên mạng nói anh sắp liên hôn với nhà họ Trương?

Rốt cuộc là tại sao tin tức giả này lại lan †ruyền trên mạng?

Gương mặt tuấn tú của Phó Kình Hiên bỗng chốc u ám, anh cúp điện thoại của Trình Minh Viễn, đứng dậy rời khỏi ban công đi vào phòng làm việc.

Anh bật máy tính lên bắt đầu tìm kiếm tin †ức đính hôn của mình trên mạng.

Anh search tin, một lượng lớn nội dung liên quan bất ngờ nhảy ra, anh lăn nhẹ con chuột, mỗi một tin có liên quan đến tin tức liên hôn của anh với nhà họ Trương đều có hàng chục nghìn lượt bình luận và chia sẻ, độ hót không thua kém gì ngôi sao nổi tiếng giới giải trí.

Phó Kình Hiên nhíu mày, toàn thân phát ra hơi thở lạnh lẽo.

Anh không phải là người thích phô trương, cho nên xem các bình luận về bản thân trên mạng, anh chỉ cảm thấy phiền chán.

Nhưng bây giờ đã lên hot search, không thể áp chế ngay lập tức, cho nên chỉ có thể chịu đựng.

Phó Kình Hiên nhắm mắt, đè xuống cảm giác khó chịu trong lòng, sau đó mở mắt ra, tạm thời khôi phục lại trạng thái bình Tĩnh, nhấp vào bài đăng, sau đó mới hiểu ra †ại sao trên mạng đồn anh liên hôn với nhà họ Trương.

Bởi vì góc chụp của bức ảnh đó rất kỳ quái, như thể anh đang ôm Trương Lị Lị, đang ‘dịu dàng’ nhìn Trương Lị Lị, bất ngờ bị thợ săn ảnh chụp lại. Thợ săn ảnh tưởng mối quan hệ của anh với Trương Lị Lị không đơn giản, do vậy kết luận anh sắp đính hôn với Trương Ly Ly.

Nghĩ đến đây, Phó Kình Hiên cảm thấy rất †ức giận, sau khi ghi nhớ tên kênh truyền thông kia, anh cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi cho trợ lý Trương.

Anh còn chưa kịp gọi thì đã có người gọi tới trước.

Là bà cụ gọi.

Bà cụ nghiêm giọng tra hỏi: “Kình Hiên, trên mạng nói cháu và cô gái nhà họ Trương sắp đính hôn, có thật hay không?”

Phó Kình Hiên chưa kịp trả lời, giọng nói khẩn thiết của Vu Y Cơ lại vang lên trong điện thoại: “Kình Hiên, tin này là giả đúng không? Mẹ nói với con này, con không được liên hôn với nhà họ Trương, nhà họ Trương đã sa cơ thất thế, con liên hôn với nhà họ Trương chỉ có…”

Bà ta còn chưa nói xong, âm thanh đột nhiên đứt đoạn.

Ngay sau đó, giọng nói của bà cụ lại vang lên: “Kình Hiên, đừng để ý đến mẹ cháu, cháu nói thật với bà đi, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”

“Là giả.” Phó Kình Hiên xoa xoa thái dương, đáp một câu.

Ở đầu dây bên kia, vẻ mặt bà cụ không chút thay đổi, dáng vẻ bà cụ vẫn nghiêm nghị như cũ, nhưng bàn tay đang nắm chặt gậy đầu rồng dần dần thả lỏng.

Sau khi biết tin trên mạng là giả, bà cụ cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Cho nên, cháu không liên hôn với nhà họ Trương phải không?” Giọng điệu của bà cụ không còn nghiêm túc nữa mà dịu đi rất nhiều.

Phó Kình Hiên ừm một tiếng: “Đúng vậy.”

Bà cụ cuối cùng cũng mỉm cười: “Vậy thì tốt.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1341


Chương 1341

Bà biết ngay mà, cháu trai cả của bà sao có thể nhìn trúng con nhóc nhà họ Trương được.

Nhà họ Trương tuy không đê tiện bằng nhà họ Cố nhưng cũng không tốt lành hơn nhà họ Cố là bao.

Cho nên nếu Kình Hiên thực sự liên hôn với nhà họ Trương, bà cụ sẽ hoài nghi không biết đầu óc anh có vấn đề rồi không Vu Y Cơ ngồi bên cạnh nghe trộm điện thoại của bà cụ, nghe được Phó Kình Hiên không liên hôn với nhà họ Trương, bà ta cũng thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực nói: “Tốt rồi, may mà là giả, nếu nhà họ Trương thật sự kết thông gia với nhà chúng ta thì có thể mang lại lợi ích cho nhà họ Phó?”

Nghe vậy, bà cụ tức giận trừng mắt nhìn bà †a một cái, trong mắt tràn đầy chán ghét: “Trong mắt cô chỉ có lợi ích thôi sao? Cút đi cho tôi nhời”

Bà cụ đập mạnh cây gậy tạo ra âm thanh vang dội.

Vu Y Cơ rất sợ bà mẹ chồng này, thấy mẹ chồng tức giận, bà ta rụt cổ bỏ chạy thật nhanh.

Thấy bà ta đi khuất, bà cụ mới đặt sự chú ý vào chiếc điện thoại: “Nếu là giả, vậy tấm ảnh kia là sao? Cháu ôm con gái nhà người ta làm gì?”

“Tấm ảnh không phải là giả, nhưng cũng không phải là thật. Bức ảnh được chụp từ một góc khác nên mới có hiệu ứng như vậy. Thực tế là Trương Lị Lị bị ngã và kéo áo cháu, cháu không hề chạm vào cô ta”

Phó Kình Hiên lạnh lùng nhìn chằm chằm †ấm ảnh rồi lạnh lùng nói.

Bà cụ gật đầu: “Hóa ra là như vậy, nếu đã là giả, vậy cháu nên làm sáng tỏ càng sớm càng tốt, càng trì hoãn lâu thì càng không tốt cho cháu, thậm chí còn khiến người khác cho rằng đây là sự thật. Cháu còn muốn theo đuổi Bạch Dương không? Bạch Dương mà thấy thì cháu càng khó thành công hơn.”

Nghe bà nội nhắc đến Bạch Dương, mặt Phó Kình Hiên bỗng cứng ngắc.

Phải rồi ha, vẫn còn Bạch Dương nữa.

E rằng Bạch Dương đã thấy tin đính hôn lan truyền trên mạng rồi.

Cô sẽ phản ứng như thế nào?

Cô sẽ không vui sao?

Sẽ không thoải mái?

E là không phải.

Cô nên vui mới phải, cô vui vì cuối cùng anh cũng sắp đính hôn, cuối cùng cũng thoát khỏi anh phải không?

“Kình Hiên? Kình Hiên?” Thấy đầu dây bên kia không lên tiếng, bà cụ gọi hai lần: “Cháu còn ở đó không?”

Phó Kình Hiên đang ngẩn ngơ, anh hoàn hồn, rũ mắt khàn giọng đáp: “Vâng, cháu đây.

“Nhớ kỹ lời bà vừa nói, mau chóng làm sáng tỏ, cháu có nghe thấy không?” Bà cụ nhấn mạnh lần nữa.

Phó Kình Hiên khẽ gật đầu: “Vâng.”

“Được rồi, không có việc gì nữa, cứ như vậy nhé. Tối về nhà một chuyến, bà nghe Vu Y Cơ nói lâu rồi cháu chưa về nhà họ Phó mà cứ ngủ bên ngoài, tối nay về đây ăn cơm cùng bà. “Bà cụ nói.

Phó Kình Hiên đồng ý.

Cuộc gọi kết thúc, anh đặt điện thoại xuống, đang định gọi cho trợ lý Trương thì phát hiện Phó Kình Duy gửi đến một tin nhắn. Anh mở ra xem, là một đoạn tin nhắn thoại kéo dài hơn 20 giây.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1342


Chương 1342

Phó Kình Hiên kìm nén ý nghĩ không muốn nghe, anh nhấn chạy tin nhắn thoại, giọng nói gấp gáp của Phó Kình Duy truyền đến: “Đệch mợ, anh, anh à, anh bị sao vậy, sao anh lại đính hôn với Trương Lị Lị, anh không yêu chị Bạch Dương nữa sao, anh không theo đuổi chị Bạch Dương nữa hả?

Anh thay lòng nhanh như vậy sao?”

Phó Kình Hiên đột nhiên tối sầm mặt.

Anh sẽ thay lòng đổi dạ với Bạch Dương sao?

Không thể nào!

Anh yêu Bạch Dương hơn mười năm, tình cảm của anh chưa bao giờ thay đổi. Thời gian càng dài, anh càng yêu sâu đậm hơn.

Cho nên anh chưa từng nghĩ mình sẽ có lúc thay lòng.

Phó Kình Hiên cúi đầu gõ chữ: Không có gì, hiểu lầm thôi.

Sau khi gửi đi, Phó Kình Hiên nhanh chóng gửi lại tin nhắn thoại: “Hiểu lầm? Anh à, rốt cuộc chuyện này là sao?”

Phó Kình Hiên mím môi gõ chữ lần nữa: Đây là việc của anh, đừng hỏi nhiều, em cứ lo thi đấu đi, sau khi trận đấu bóng rổ kết thúc, phải về nước ngay lập tức, anh có chuyện cho em làm đây.”

“Chuyện gì vậy anh?” Phó Kình Duy khó hiểu hỏi.

Lần này, Phó Kình Hiên không trả lời lại, 2/1 sau khi đăng xuất khỏi Zalo, anh gọi cho trợ lý Trương.

“Phó tổng.” Trợ lý Trương nhanh chóng trả lời.

Phó Kình Hiên hé môi, lạnh lùng nói: ‘Cậu biết chuyện trên mạng rồi đúng không?”

“Tôi có biết, vừa nấy tôi có gọi cho anh, nhưng điện thoại báo bận.’ Trợ lý Trương nói.

Phó Kình Hiên ừm một tiếng: “Cậu bảo bộ phận quan hệ công chúng đẩy tin này xuống rồi sử dụng tài khoản chính thức của Phó Thị làm sáng tỏ sự việc, sau đó điều tra xem thợ săn ảnh nào đã chụp tấm ảnh đó.”

“Vâng, Phó tổng.” Trợ lý Trương gật đầu.

Phó Kình Hiên không nói gì nữa, anh bỏ điện thoại xuống.

Khoảng nửa tiếng sau, tin tức Phó Thị liên hôn với Trương Thị xôn xao trên mạng bỗng giảm đi rất nhiều, bắt đầu thay thế bằng những tin tức khác.

Cùng lúc đó, tài khoản chính thức của tập đoàn Phó Thị cũng phát thông báo lên Facebook.

Liên quan đến bài đăng của các kênh †ruyền thông lớn như ‘Tiên phong giải trí và ‘Tuyệt đỉnh giải trí về việc ông Phó Kình Hiên, tổng giám đốc tập đoàn Phó Thị sắp đính hôn. Nay tập đoàn chúng tôi xin tuyên bố đây không phải sự thật, ông Phó Kình Hiên, tổng giám đốc tập đoàn Phó Thị trước mắt không có kế hoạch đính hôn với cô gái kia. Cho nên tất cả đều là tin vịt, hy vọng dân cư mạng lấy đó làm gương, chấm dứt phát tán tin đồn. Ngoài ra, các kênh truyền thông lớn như ‘Tuyệt đỉnh giải trí đưa tin không chính xác, gây tổn hại đến danh dự của ông Phó Kình Hiên, tổng giám đốc tập đoàn Phó Thị chúng tôi. Do vậy, tập đoàn Phó Thị chúng tôi đã gửi đơn khởi kiện đến các kênh truyền thông kia.

Cảm ơn mọi người đã theo dõi.

Bên dưới đoạn thông báo này là hai tấm ảnh.

Một cái là thư của luật sư, cái còn lại là đơn khởi kiện có hiệu lực tới tòa án.

Cư dân mạng nhìn thấy hai tấm ảnh này thì lập tức sửng sốt, đồng thời cũng hiểu rằng tập đoàn Phó Thị thực sự đã làm tới rồi.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1343


Chương 1343

Bọn họ muốn kiện những kênh truyền thông kia.

Đã có đơn khởi kiện đến tòa án, đủ thấy tập đoàn Phó Thị hạ quyết tâm kiện các kênh truyền thông kia.

Trong chốc lát, tin tức tập đoàn Phó Thị khởi kiện một số kênh truyền thông tung †in đồn thất thiệt nhanh chóng lan truyền khắp Internet.

Thế là cho dù không biết mình có tên trong danh sách khởi kiện hay không, chỉ cần kênh truyền thông nào đưa tin Phó Kình Hiên đính hôn cũng bắt đầu xóa hết tin.

Ngay cả một số cư dân mạng có để lại bình luận cũng bắt đầu xóa hết bình luận và bỏ lượt thích, sợ mình ngồi hóng drama không cũng bị bỏ tù.

Chẳng mấy chốc, trên mạng hầu như không còn tin tức đính hôn của Phó Kình Hiên nữa, như được chổi quét qua một lượt, trở nên sạch sẽ.

Rất nhiều người gửi lời xin lỗi suýt nữa nổ tung khu vực bình luận trên trang chính thức của tập đoàn Phó Thị, đặc biệt là những lời xin lỗi đẫm nước mắt từ các kênh truyền thông.

Hết cách rồi, nếu có thể, bọn họ cũng không muốn xin lỗi.

Nhưng họ không thể đấu lại tập đoàn Phó Thị giàu có này.

Tập đoàn Thiên Thịnh.

Bạch Dương họp xong thì đi ra, lúc này đã đến giờ nghỉ trưa.

Thư ký Đồng ngồi sau cô đóng tập tài liệu lại hỏi: “Bạch tổng, cô muốn ăn gì, tôi đặt món giúp cô.”

Bạch Dương xoa cái cổ đau nhức: “Mua đồ ăn thanh đạm nhé, tôi không muốn ăn thứ khác.”

“Vâng, vậy cô về văn phòng nghỉ ngơi một lát, chút nữa tôi sẽ mang đồ ăn trưa tới.”

Thư ký Đồng lấy điện thoại ra, vừa nói vừa đặt đồ ăn.

Bạch Dương gật đầu: “Được!”

Nửa tiếng sau, đồ ăn đã được ship đến.

Thư ký Đồng mang bữa tối của Bạch Dương vào văn phòng cho cô.

Bạch Dương tách đũa, vừa ăn vừa lướt điện thoại.

Trên màn hình chợt hiện lên một tin tức, cô liếc mắt nhìn, tâm mắt bỗng cố định lại.

Tin Phó Kình Hiên đính hôn là giả?

Sao có thểi Bạch Dương ngồi thẳng dậy, bỏ đũa trong †ay xuống, hai tay cầm điện thoại, mở cửa Sổ tin tức ra.

Sau khi click vào, Bạch Dương thấy kênh truyền thông đưa tin tin tức liên hôn giữa Phó Kình Hiên và nhà họ Trương là tin đồn thất thiệt, Phó Kình Hiên trước mắt chưa có đối tượng đính hôn.

Bên dưới còn có một ảnh chụp màn hình, đó là ảnh chụp màn hình làm sáng tỏ tin đồn Phó Kình Hiên đính hôn được công bố trên trang chính thức của tập đoàn Phó Thị.

Cho nên, Phó Kình Hiên không có ý đính hôn với Trương Lị Lị?

Nhận ra điều này, Bạch Dương cảm thấy vui không thể tả, tim cô đập nhanh hơn.

Cô nhanh chóng thoát khỏi trang web này và nhấp vào trang web chính thức của tập đoàn Phó Thị, muốn xác nhận lại lần nữa.
 
Back
Top Dưới