Ngôn Tình Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 560


Chương 560

Những ngày này, ông cụ Bạc đều vì chuyện hôn lễ mà vẫn còn tức thở, tới bây giờ bữa sáng đều phải để Bách Gia Tính đưa vào trong phòng sách của ông ta.

Mới sáng sớm ngày ra, trên bàn ăn chỉ có hai mẹ con Bạc Minh Tâm và Tần Minh Tú.

Lá gan của Bạc Minh Tâm tự nhiên cũng lớn hơn rất nhiều, không màng tới lễ nghi trên bàn ăn, dáng vẻ rất tức tối, cầm dao nĩa khua loạn xạ trên đĩa vang lên những tiếng lách cách.

Nhưng chuyện này cũng không đủ để cô ta có thể trút sạch mọi oán giận, Bạc Minh Tâm nhìn Tần Minh Tú đang ở bên cạnh, cố gắng tìm người than thở: “Mẹ, mẹ nhìn xem, mấy người này thật điên rồ! Đây chắc chắn là do Thẩm Thanh Ngọc cố ý bôi nhọ gia đình chúng ta trên mạng.”

Tần Minh Tú liếc cô một cái:” Nhà họ Bạc, vốn không cần đến Thẩm Thanh Ngọc bôi đen thêm nữa.”

Bạc Minh Tâm sửng sốt một hồi, không hiểu Tần Minh Tú nói gì:” Mẹ, mẹ nói vậy là có ý gì?”

“Không có gì.”

Dù cho Bạc Minh Tâm có ngốc đến mấy, cũng nhận ra thái độ của Tần Minh Tú không đúng lắm, cô ta cau mày than thở: “Mẹ, mẹ cũng là người nhà họ Bạc, mấy ngày nay nhà chúng ta bị mắng mỏ còn ít hay sao? Hôm đó trong hôn lễ, Thẩm Thanh Ngọc cố ý để cho Lâm Mai Chi nói ra chuyện bị c**ng b*c đã rất là quá đáng rồi, bây giờ cô ta lại còn bỏ đá xuống giếng với gia đình chúng ta, sao mẹ lại coi như không có chuyện gì thế?”

Tần Minh Tú liếc cô một cái: “Con nói đúng, mẹ cũng là người nhà họ Bạc.”

Vì vậy, bà ấy cũng là người ghê tởm.

Bạc Minh Tâm cảm thấy lời nói của Tần Minh Tú giống như đang mỉa mai điều gì đó, nhưng cô ta nghe không ra ẩn ý bên trong những lời nói đó, trong lòng càng cảm thấy thêm khó thở, lạnh lùng khịt mũi một tiếng, quăng nĩa trong tay đi, đứng dậy lê dép “xoèn xoẹt” quay vào phòng tìm cô bạn thân để than thở.

Cùng lúc đó, bên trong văn phòng chủ tịch của Tòa nhà công nghệ Vi Quang.

Lâm Nam Vũ nhìn Bạc Minh Thành vẫn luôn giữ im lặng, sau lưng đổ mồ hôi càng ngày càng nhiều.

Mấy ngày nay Bạc Minh Thành đều im hơi lặng tiếng, vốn dĩ chuyện hôn lễ đêm đó đã được lôi ra bàn tán không ngớt rồi, không ngờ ngày hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy, chuyện cưới xin lại được cư dân mạng đem ra mổ xẻ thêm lần nữa.

Bạc Minh Thành không nói gì, anh ta không biết mình phải nói cái gì.

Lâm Nam Vũ hỏi anh ta có muốn giải quyết chuyện này không, nhưng dù cho có giải quyết hay là không, hiện tại anh ta đều không khác gì một thằng hề cả…

Vấn đề là, anh ta vẫn không cam tâm trở thành một thằng hề.

Suốt cả đêm hôm qua anh ta không hề chợp mắt một chút nào, ngồi đây suy nghĩ cả đêm, Thẩm Thanh Ngọc đã thích anh ta mười một năm rồi, cho dù hồi đó cô có nhận nhầm người nhưng việc cô thích anh ta thật lòng cũng là sự thật, cô không thích người mà mình nhận nhầm, người mà cô thích chính là anh ta kia mà.

Nhưng tại sao, bây giờ đột nhiên cô lại nói rằng cô không còn yêu anh ta nữa rồi?

Tình cảm mười một năm, chỉ trong vòng chưa đầy một năm, cứ như vậy nói không còn là không còn hay sao?

Anh ta không tin, nhưng câu nói của Thẩm Thanh Ngọc vào ngày hôm đó cứ lặp đi lặp lại không ngừng trong đầu anh ta.

Bạc Minh Thành đã sống ba mươi mốt năm rồi, lần đầu tiên anh ta phát hiện ra rằng thì ra cũng có chuyện mà bản thân mình không thể giải quyết được.

Anh ta không thể giải quyết được chuyện Thẩm Thanh Ngọc không còn yêu anh ta nữa, cũng không có cách nào giải quyết được cảm giác đau thấu tim gan trong lòng mỗi khi nghĩ về những chuyện này.

Anh ta đành bó tay chịu trói, lực bất tòng tâm.

Nếu đã như thế, vậy thì anh ta còn có thể làm gì được nữa đây?
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 561


Chương 561

Những tin tức ùn ùn kéo đến đầy dữ dội vào sáng sớm dường như đã khiến cho mọi người trong nhà họ Bạc đều cảm thấy khó chịu đến mức sắp không thở nổi nữa, sau khi ông cụ Bạc biết chuyện đã phải uống thuốc hạ huyết áp ngay lập tức.

Ông ta tức đến mức đập phá mọi thứ trong phòng sách, có vài vật trang trí quý giá trị giá tới mấy chục triệu nhưng ông ta đều đập vỡ không chút thương tiếc.

“Là Thẩm Thanh Ngọc cố ý làm như vậy! Cô ta chính là muốn làm mọi chuyện thành ra nông nỗi này. Thật là quá quắt lắm rồi, vậy mà lại còn dám bỏ đá xuống giếng.”

Tuy nhiên, ông cụ Bạc không hề hay biết là, còn có chuyện quá đáng hơn đang chờ ông ta ở phía sau.

Hà Ngọc Nhung đột ngột đưa Bạc Tân Thành đến quỳ gối trước cửa biệt thự của nhà họ Bạc, nói rằng muốn Bạc Tân Thành nhận lại tổ tiên.

Ông cụ Bạc nghe đến đây, cả khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận: “Bảo bọn nó mau cút đi!”

Bách Gia Tính hơi nhíu mày, hơi khó xử nói: “Dưới lầu có không ít phóng viên đang đứng đợi ạ.”

Từ trước đến giờ ông cụ Bạc đều sẽ không bao giờ ngờ được rằng, ông ta đã sống đến từng tuổi này rồi, vậy mà vẫn có một ngày bị người khác tính kế.

Mới hơn một giờ trước, cả nhà họ Bạc mới bị người người trên mạng thi nhau phỉ nhổ, giờ đây lại xuất hiện thêm một Hà Ngọc Nhung dắt đứa con riêng của nhà họ Bạc đến quỳ trước cửa biệt thự của nhà họ Bạc, đòi nhận lại tổ tiên.

Từng chuyện từng chuyện nối đuôi nhau rơi xuống đầu nhà họ Bạc, chỉ có kẻ ngốc mới tin đây là ngẫu nhiên và là chuyện ngoài ý muốn.

Suy cho cùng thì Bạc Vĩnh Cơ cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn, ông ta nhanh chóng bình tĩnh lại: “Dẫn người đến đây.”

Thẩm Thanh Ngọc muốn nhà họ Bạc bọn họ mất mặt, vậy thì ông ta sẽ không để cho cô đạt được ý nguyện.

Nhà nào mà chẳng có con riêng, chuyện ngoại tình của Bo Xinzhi đã nổi tiếng trong giới từ lâu.

Chỉ cần ông ta nhận lại đứa nhỏ đó rồi đưa về nhà họ Bạc, người khác còn có thể nói cái gì được nữa!

Thẩm Thanh Ngọc ơi là Thẩm Thanh Ngọc, nói cho cùng thì cô vẫn còn quá trẻ người non dạ.

Cứ nghĩ chỉ dựa vào những chuyện này thì sẽ có thể khiến cho nhà họ Bạc mất hết mặt mũi sao?

Khi Thẩm Thanh Ngọc tỉnh lại, đồng hồ đã điểm gần mười một giờ.

Đêm hôm qua cô đã trằn trọc không ngủ được mãi cho đến 4 giờ sáng mới thiếp đi, trước khi đi ngủ, cô đã gửi cho Phó Ngọc Lam một tin nhắn.

Vừa chạm vào điện thoại thì đã thấy Trần Ánh Nguyệt gửi đến rất nhiều tin nhắn và hình ảnh.

Nhưng đó đều là chuyện của mấy tiếng trước, Thẩm Thanh Ngọc nhìn lướt qua toàn bộ tin nhắn.

Một là việc Phó Ngọc Hải ở lại nhà cô không biết làm sao mà bị chụp lại, bây giờ toàn bộ Internet đang hỏi về việc cưới hỏi của bọn họ, rồi thuận tiện mắng nhà họ Bạc thêm vài câu.

Thứ hai, cách đây hai tiếng, một người phụ nữ dẫn theo một chàng trai khoảng hai mươi tuổi quỳ trước cửa của nhà họ Bạc, nói rằng muốn nhận lại tổ tiên của mình, chuyện nhà họ Bạc có con riêng được phơi bày ra ánh sáng.

Mức độ quan tâm của chuyện hôn lễ đang giảm dần, nhà họ Bạc khó khăn lắm mới thoát khỏi vị trí đầu tiên về mức độ thảo luận, nay lại trở thành tâm điểm để mọi người bàn tán thêm một lần nữa.

Thẩm Thanh Ngọc vậy mà không biết được rằng thì ra sáng hôm nay đã xảy ra nhiều chuyện khiến cho con người ta cảm thấy dễ chịu đến như vậy.

Vừa đặt điện thoại xuống, chuông cửa bỗng nhiên vang lên.

Chậc chậc, tự nhiên cô lại quên mất rằng, Phó Ngọc Hải cũng đang ở trong căn hộ của cô.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 562


Chương 562

“Chào buổi sáng. Đánh thức em rồi sao?”

Thẩm Thanh Ngọc vừa mở cửa ra đã thấy cặp mắt hoa đào ngậm cười của Phó Ngọc Hải đang nhìn mình.

Qua một buổi tối, anh dường như đã khôi phục lại, thần sắc trên mặt đã tốt hơn rất nhiều, ít nhất bờ môi không trắng bệch như hôm qua nữa.

Thẩm Thanh Ngọc lắc đầu: “Không có, tôi đã tỉnh rồi.”

“Không còn sớm nữa, tôi lo em có chuyện gì cho nên mới gõ cửa.”

Thời gian đúng là không còn sớm, ngủ đến giờ này, Thẩm Thanh Ngọc cũng thấy hơi xấu hổ.

“Tôi bảo người ta mang bữa sáng lên.”

“Được, tôi đi rửa mặt, chờ lát nữa sẽ ra, em ăn sáng trước đi.”

Chỉ có điều giờ này cũng không tính là ăn sáng nữa…

Thẩm Thanh Ngọc đóng cửa, xoay người đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, sau đó thay một bộ quần áo đơn giản ở nhà rồi cô mới ra ngoài.

Phó Ngọc Hải đã ngồi trên bàn ăn, đang ăn cháo, nhìn thấy cô tới, anh lấy bữa sáng trong túi ra để trước mặt cô.

Thẩm Thanh Ngọc ngồi vào rồi nói một tiếng cảm ơn.

Cô đưa tay muốn cầm thìa, không ngờ Phó Ngọc Hải đã đưa qua cho cô, tay người cùng lúc chạm vào phía trên cán thìa, động tác của cô chậm hơn nửa giây, bàn tay cứ để trên mù bàn tay Phó Ngọc Hải như vậy.

Nhiệt độ trên tay Phó Ngọc Hải giảm đi không ít so với ngày hôm qua, nhưng Thẩm Thanh Ngọc vẫn cảm thấy hơi ấm nơi lòng bàn tay.

Ngón trỏ cô khẽ run lên, vội thu tay lại: “Xin lỗi.”

Phó Ngọc Hải xem như chưa từng xảy ra chuyện gì, ung dung để thìa vào chén của cô: “Ăn đi.”

Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu vâng một tiếng, hai người bắt đầu húp cháo.

Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu, đương nhiên cũng bỏ lỡ cặp mắt hoa đào mang vài phần ý cười của Phó Ngọc Hải.

Ăn được một nửa, Thẩm Thanh Ngọc bỗng nghe Phó Ngọc Hải mở miệng: “Tin tức trên mạng, em xem chưa?”

Hơn một tiếng trước, Trần Ánh Nguyệt gửi ảnh chụp chuyện trên mạng cho cô, Thẩm Thanh Ngọc bật lên xem.

Chỉ nghĩ tới tin tức giả mình và Phó Ngọc Hải ở bên nhau, Thẩm Thanh Ngọc lập tức cảm thấy khá lúng túng: “Chuyện trên mạng luôn là thật giả bất phân.”

Phó Ngọc Hải không biết lúc nào đã ăn xong chén cháo, anh buông thìa ra, tay trái nhẹ nhàng để lên bàn ăn, ngón trỏ và ngón cái cầm bình thuốc ở đó từ từ di chuyển: “Tôi ngược lại rất mong đó là thật.”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, vừa định mở miệng nói gì, Phó Ngọc Hải lại nói tiếp: “Có phải quấy rầy em không?”

Rõ ràng một giây trước anh vẫn tùy tiện tiêu sái như chàng trai quý tộc phong lưu, một giây sau bỗng nhiên trở nên nhẹ nhàng lịch thiệu, giống như quý ông khiêm tốn, Thẩm Thanh Ngọc không biết phải trả lời anh vấn đề này thế nào.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 563


Chương 563

Trả lời đúng thì trông cô giống người đem chuyện lớn hóa nhỏ, không có tình người.

Trả lời không đúng, ai biết Phó Ngọc Hải sẽ lại nói tiếp câu gì.

Cô không khỏi lại nghĩ tới hai nụ hôn kia, lúc đánh úp còn bá đạo và không hề nói đạo lý.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, đổ vấn đề qua cho anh: “Phó Ngọc Hải, anh không sợ kết quả cuối cùng vẫn như cũ sao?”

Nghe lời lời nói mang hàm ý khác của cô, Phó Ngọc Hải khẽ nhấc cặp mắt hoa đào cười nói: “Vậy có muốn thử không, xem thử kết quả có phải vẫn giống nhau hay không?”

Thẩm Thanh Ngọc phát hiện mình đã vô tình mắc bẫy của chính mình, cô thu tầm mắt lại, dời chủ đề: “Hôm nay anh cảm thấy khá hơn chút nào không?”

Phó Ngọc Hải rất nghe lời: “Đỡ hơn nhiều rồi, tối qua nhờ có em đưa tôi đến bệnh viện, ơn cứu mạng, không cần báo đáp, không bằng…”

“Tôi lấy thân báo đáp?”

Thẩm Thanh Ngọc vừa húp một miếng cháo, nghe được lời Phó Ngọc Hải nói, bị sặc ho khan mấy tiếng mới trở lại bình thường.

Phó Ngọc Hải rót ly nước ấm cho cô: “Xin lỗi, đùa thôi.”

“Cảm ơn.”

Thẩm Thanh Ngọc nhận lấy cái ly, ngửa đầu uống một hớp nước, lúc này mới dịu lại.

Sau đó Phó Ngọc Hải không nhắc lại những vấn đề “mẫn cảm” này nữa, anh nói với cô tính toán của Hà Ngọc Nhung và nhà họ Bạc, nhà họ Bạc rất nhanh cũng sẽ bị lật tung lên.

Thẩm Thanh Ngọc nghe xong vẫn rất mong đợi, dù sao ông cụ Bạc cũng chính là quá rảnh rỗi mới có thể cho cô làm nhiều chuyện như vậy.

Thẩm Thanh Ngọc ăn cháo xong đã mười một giờ, thời gian này đến công ty cũng chẳng có nghĩa lý gì.

Nhưng Phó Ngọc Hải còn ở trong căn hộ của cô, cô nam quả nữ, cô muốn mở miệng đuổi Phó Ngọc Hải đi, nhưng tối qua đối phương mới sốt cao nhập viện, mở miệng đuổi người khó tránh khỏi hơi độc ác quá.

Thẩm Thanh Ngọc suy nghĩ một tí, quyết định cuối cùng vẫn đến công ty, dù sao tốt hơn cô nam quả nữ sống chung một phòng với Phó Ngọc Hải.

Con người Phó Ngọc Hải có lục rất thân sĩ quý ông, có lúc lại bá đạo lưu manh, Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy mình có phần không ứng phó được.

Đang lúc cô tính mở miệng nói mình phải đến công ty, Phó Ngọc Hải đã nói trước cô một bước: “Không quấy rầy em nữa, tôi đến công ty đây.”

Thẩm Thanh Ngọc cầu còn không được: “Được.”

Phó Ngọc Hải cười như không cười nhìn cô: “Có phải chờ tôi mở miệng nói rời đi lâu lắm rồi?”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, nở nụ cười: “Cậu Phó cần gì nói rõ như thế.”

Khiến cả hai đều lúng túng.

Phó Ngọc Hải nghe cô thừa nhận trực tiếp như vậy thì không nói tiếp nữa: “Chuyện của nhà họ Bạc, em không cần nhúng tay.”

Anh biết thật ra cô không muốn dây dưa với nhà họ Bạc bên kia nữa, chỉ là không nuốt trôi cục tức.

Chuyện ông cụ Bạc làm, không nói Thẩm Thanh Ngọc không nuốt trôi cục tức, ngay cả anh cũng không nuốt trôi.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 564


Chương 564

“Cảm ơn.”

“Em nói cảm ơn bọn họ, không bằng tặng tôi một nụ hôn.”

Anh quang minh chính đại giở thói lưu manh, ngược lại khiến Thảm Thanh Ngọc tức giận không thôi.

Cô trực tiếp phớt lờ lời của anh: “Tôi không tiễn anh nữa.”

“Được, trở về ngủ lát đi, tối qua chắc là nghỉ ngơi chưa tốt rồi.”

Mặc dù rất vui khi Thẩm Thanh Ngọc tới bệnh viện cùng anh, nhưng anh cũng rất đau lòng vì tối qua hơn ba giờ sáng cô mới về đến nhà trọ.

“Ừm.”

Thẩm Thanh Ngọc mỉm cười, nhấc chân đi về phía cửa trước định mở cửa tiễn khách.

“Woa, Tiểu Ngũ, chúng ta đúng là thần giao cách cảm, tớ còn chưa gõ cửa, cậu đã mở cửa cho tớ rồi.”

Cửa kéo ra, Trần Ánh Nguyệt đã đứng trước cửa.

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy đau đầu, một giây sau Trần Ánh Nguyệt nhìn thấy Phó Ngọc Hải đi ra từ trong căn hộ, cô ấy khó tin nhìn về phía Thẩm Thanh Ngọc: “Tiểu Ngũ, trên mạng nói…”

Thẩm Thanh Ngọc liếc mắt nhìn cô ấy: “Đừng nói lung tung.”

Trần Ánh Nguyệt đành phải nuốt xuống lời muốn nói, nhìn Phó Ngọc Hải đi từng bước một đến trước mặt mình.

“Cô Trần.”

Phó Ngọc Hải liếc nhìn Trần Ánh Nguyệt, mở miệng chào hỏi, sau đó quay đầu cười với Thẩm Thanh Ngọc: “Không cần tiễn.”

Thẩm Thanh Ngọc cũng không tính tiễn, nhưng Trần Ánh Ngọc còn ở đây, không tiện bắt bẻ Phó Ngọc Hải, đành phải mỉm cười gật đầu: “Trên đường cẩn thận.”

“Ừ.”

Phó Ngọc Hải nhìn cô, dịu dàng trả lời, lúc này mới sải bước đi về phía thang máy.

Nhìn thấy Phó Ngọc Hải biến mất ở ngã rẽ, Trần Ánh Nguyệt trực tiếp bổ nhào vào người Thẩm Tnanh Ngọc: “Tiểu Ngũ, thẳng thắng được khoan hồng, chống cự sẽ trừng phạt nghiêm khắc.”

Thẩm Thanh Ngọc tính tránh khỏi bức tường nhưng không tránh được, bị Trần Ánh Nguyệt ôm eo áp vào bức tường cạnh cửa.

Bức tường sau lưng có hơi lạnh, Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu nhìn Trần Ánh Nguyệt: “Thả lỏng.”

“Không buông, hu hu hu, đồ bạc tình nhà cậu, rõ ràng mới nói mình là bé cưng yêu dấu của cậu, bây giờ chẳng mấy chốc đã có niềm vui mới! Cậu nhất định…”

“Xin lỗi, làm phiền tí.”

Trần Ánh Nguyệt còn chưa tấu hài xong, sau lưng truyền tới giọng nói của Phó Ngọc Hải.

Cửa vẫn chưa đóng, Phó Ngọc Hải đột ngột quay trở lại đang đứng ở cửa, đôi mắt đào hoa như cười như không nhìn Thẩm Thanh Ngọc: “Tôi đột nhiên nhớ ra, hình như đồng hồ của tôi rơi ở đây rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc bị anh nhìn đến nỗi mặt bỗng dưng nóng lên, vội vàng đẩy Trần Ánh Nguyệt ra: “Vậy anh mau đi lấy đi.”

“Quấy rầy rồi.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 565


Chương 565

Phó Ngọc Hải lại đi vào trong căn hộ, Thẩm Thanh Ngọc liếc xéo Trần Ánh Nguyệt một cái, Trần Ánh Nguyệt cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

Cũng chỉ ở trước mặt Thẩm Thanh Ngọc thì cô ấy mới thần kinh rung rinh như vậy, bây giờ bị một người ngoài như Phó Ngọc Hải nhìn thấy, quả thật là muốn đội quần mà.

Trần Ánh Nguyệt vốn đang cực kỳ phấn khởi, bị Phó Ngọc Hải đột ngột quay trở lại nhìn thấy cảnh lúc nãy cô ấy thần kinh rung rinh ôm lấy Thẩm Thanh Ngọc, bây giờ cô ấy chỉ hận không thể làm một người tàng hình.

Sau khi Phó Ngọc Hải đi vào, cô ấy tự chạy đến phòng khách ngồi ngay ngắn, thậm chí còn không dám nói chuyện với Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc đóng cửa lại, đi vào thì nhìn thấy Trần Ánh Nguyệt đang ngồi ngay ngắn ở trên ghế sô pha trong phòng khách, cô vui vẻ khẽ cười một tiếng, rót một cốc nước ấm tựa vào bàn ăn cúi đầu khoan thai uống.

“Thẩm Thanh Ngọc.”

Nghe thấy Phó Ngọc Hải gọi mình, Thẩm Thanh Ngọc lập tức bị sặc.

Cô liếc nhìn Trần Ánh Nguyệt, lúc này Trần Ánh Nguyệt mới nghiêm chỉnh chưa được mấy giây, đôi mắt bắt đầu nhìn cô như hai cái đèn laser cỡ lớn.

Thẩm Thanh Ngọc liếc xéo cô ấy một cái: “Bớt suy nghĩ lung tung đi!”

Trần Ánh Nguyệt nhìn sang phòng ngủ cho khách một cái, chậc mấy tiếng liền: “Tình hình hai người như vậy, thế tớ đi nhé?”

Thẩm Thanh Ngọc bị tức đến bật cười, đi qua túm lấy một cái gối ném lên người cô ấy: “Cậu im miệng đi.”

Cô không biết Phó Ngọc Hải gọi mình làm gì, nhưng Trần Ánh Nguyệt vẫn còn ở đây, chắc Phó Ngọc Hải cũng không đến mức nhàm chán như vậy.

Thẩm Thanh Ngọc nhấc chân đi về phía phòng ngủ cho khách, mới đi vào đã nhìn thấy Phó Ngọc Hải đứng ở mép giường.

Thấy cô đi vào, Phó Ngọc Hải lùi về sau một bước: “Thẩm Thanh Ngọc, có lẽ phải làm phiền em rồi.”

“Sao vậy?”

Thẩm Thanh Ngọc đi qua đó, vừa hỏi xong cô đã hiểu ý của Phó Ngọc Hải.

Đồng hồ rơi xuống khe hở đầu giường, đã dời tủ đầu giường đi, nhưng giường lại không dễ di chuyển, tay của đàn ông khá lớn, không nhỏ nhắn bằng tay phụ nữ, chuyện này đúng là phải làm phiền cô.

Thẩm Thanh Ngọc quan sát một lát, ước lượng chiều dài, sau đó bèn cúi người móc đồng hồ đeo tay ra.

Thẩm Thanh Ngọc quỳ một chân ở trên mặt đất, vốn đã không dễ đứng dậy, trên tay còn cầm chiếc đồng hồ hơn một triệu, sợ ngã nên cô đặt đồng hồ lên giường ở bên cạnh trước, đang định chống vào giường để đứng dậy, bên hông đột nhiên có thêm một đôi tay.

Là Phó Ngọc Hải!

Bàn tay lớn đặt trên hông của cô, cô được Phó Ngọc Hải ôm eo đứng dậy dễ dàng.

Cả người Thẩm Thanh Ngọc cứng đờ, vừa đứng vững cô đã vô thức muốn đưa tay đẩy Phó Ngọc Hải ra, đối phương đã nới lỏng tay trước cô một bước.

Anh cầm lấy chiếc đồng hồ ở trên giường, nhìn cô một cái: “Cảm ơn.”

Anh ung dung như vậy, như thể lúc nãy không có chuyện gì xảy ra.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 566


Chương 566

Nhưng Thẩm Thanh Ngọc lại cảm thấy bên hông mình nóng lên, là nhiệt độ từ lòng bàn tay của Phó Ngọc Hải.

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy là Phó Ngọc Hải cố ý!

Nhưng cô không có chứng cứ!

Lúc này, Phó Ngọc Hải đã đeo đồng hồ xong: “Thẩm Thanh Ngọc, em nhìn tôi như vậy là muốn tôi hôn em à?”

Giọng của người đàn ông có chút trầm thấp, như đang đè nén gì đó, Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh một cái, trong cặp mắt đào hoa kia còn mang theo ý cười, dịu dàng vô hại, nhưng khi nhìn cô như vậy lại tựa như một cạm bẫy dịu dàng.

Thẩm Thanh Ngọc lùi về sau một bước, chẳng ngờ rằng bắp chân lại đụng phải tủ đầu giường bị dời ra, cô bị đau, xuýt xoa một hơi.

Phó Ngọc Hải kéo cô một cái, hơi xót xa: “Bị đụng đau rồi hả?”

“Không đau, chẳng phải anh còn có việc phải về công ty gấp hay sao?”

Nghe thấy lời này của cô, anh ngẩng đầu lên nhìn về phía cô: “Em quan trọng hơn một chút.”

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy, Phó Ngọc Hải khiến cô cảm thấy mình cũng là kiểu phụ nữ không chịu được công kích của viên đạn bọc đường và những lời ngon tiếng ngọt.

Không thể không thừa nhận, tuy rằng biết câu nói này của anh chỉ là thuận miệng nói ra, nhưng trái tim của Thẩm Thanh Ngọc vẫn không kiềm chế được mà hơi rung động.

“Thẩm Thanh Ngọc, tôi không nói đùa với em.”

Nói xong, người anh cũng đã ngồi xuống.

Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu nhìn anh kéo ống quần của mình lên, lòng bàn tay ấm áp ấn ở trên bắp chân cô, mỗi khi anh ấn một chỗ lại hỏi cô có đau hay không.

Thẩm Thanh Ngọc lắc đầu, nhất thời lại có chút sa vào trong cảnh được yêu thương này.

Phó Ngọc Hải ấn mấy chỗ, cho đến khi Thẩm Thanh Ngọc đều nói không đau, anh mới đứng lên: “Lần sau đừng làm chuyện như vậy nữa, nếu như muốn để tôi cách xa em ra một chút, em cứ nói thẳng với tôi là được.”

Anh thu lại nụ cười hơi ngạo mạn thường ngày, vẻ mặt khi nhìn cô rất nghiêm túc.

Thẩm Thanh Ngọc lấy lại tinh thần: “Phó Ngọc Hải, anh về công ty đi.”

Thấy cảm xúc của cô hình như không được bình thường, Phó Ngọc Hải không nói thêm gì nữa, tay hơi giơ lên, dường như muốn xoa đầu cô, nhưng nghĩ tới chuyện vừa nãy, anh lại thu tay của mình lại: “Không cần tiễn.”

Nói xong, Phó Ngọc Hải quay người đi ra khỏi phòng ngủ dành cho khách, đi thẳng ra cửa.

Tiếng đóng cửa vang lên, sau khi Phó Ngọc Hải đi, Trần Ánh Nguyệt ngồi ở trên ghế sô pha lập tức có chút ngồi không yên.

Nhưng sợ chuyện lúng túng như lúc nãy lại xảy ra lần nữa nên bèn vội vàng đứng dậy đi mở cửa nhìn ngó, chờ một lát, phát hiện Phó Ngọc Hải thật sự không trở lại nữa, cô ấy mới xoay người đi tìm Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc đã đi ra khỏi phòng ngủ cho khách, nhìn thấy Trần Ánh Nguyệt vốn ngồi ở trên ghế sô pha đã mất dạng, cô cho rằng Trần Ánh Nguyệt cũng đã đi rồi, không ngờ mới chớp mắt đã thấy cô ấy đi ra từ chỗ huyền quan.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 567


Chương 567

“Cậu ở bên Phó Ngọc Hải thật hả?”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô ấy, khẽ chậc một tiếng: “Chẳng phải trước đây cậu nói Phó Ngọc Hải tốt hơn Bạc Minh Thành hay sao?”

“Nói thì nói như vậy, nhưng ngẫm lại vẫn cảm thấy có chút thiệt thòi.”

Thẩm Thanh Ngọc bị cô ấy chọc cười: “Cậu qua đây là để tìm tớ tám chuyện này à?”

Trần Ánh Nguyệt cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng nhất thời lại không phản ứng kịp, đành phải tiếp lời Thẩm Thanh Ngọc: “Tất nhiên không phải rồi, tớ tìm cậu đương nhiên là có chuyện quan trọng!”

Trần Ánh Nguyệt nói rồi vội vàng đi đến trước mặt Thẩm Thanh Ngọc nịnh hót, sau đó lấy bản kế hoạch đã chuẩn bị sẵn từ trong túi xách ra: “Chuyện là tớ đây cảm thấy ngày tháng trôi qua quá nhàn nhã, cậu thì ngày ngày kiếm tiền khiến tớ giống như một đứa vô dụng ấy. Thế là tớ rút kinh nghiệm xương máu, cảm thấy vẫn nên chấn chỉnh lại hào quang ngày xưa của tớ.”

“Nói tiếng người.”

“Tức là muốn mở công ty nhưng không có đối tác.”

Chuyện này khiến Thẩm Thanh Ngọc có chút bất ngờ: “Trước đây cậu chưa từng nghĩ tới chuyện mở công ty, tại sao lại đột nhiên có giác ngộ cao thế?”

Trần Ánh Nguyệt cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc đang sỉ nhục mình, nhưng cô ấy không có chứng cứ: “Đó là vì tuổi còn nhỏ chưa chín chắn thôi, bây giờ chín chắn rồi mà!”

Thật ra cũng không phải Trần Ánh Nguyệt không làm được gì ra hồn, tuy rằng trước đây studio của cô ấy không phải là quá tốt, nhưng cũng có chút danh tiếng ở trong giới, sau đó cô ấy cho đóng cửa, Thẩm Thanh Ngọc vẫn cảm thấy rất đáng tiếc.

Hiếm thấy bây giờ Trần Ánh Nguyệt muốn làm lại từ đầu, Thẩm Thanh Ngọc cũng không ngại làm đối tác của cô ấy: “Tớ không xem bản kế hoạch nữa, làm hợp đồng xong mang tới cho tớ ký là được.”

“Huhuhu, Tiểu Ngũ, tớ rất cảm động, quả nhiên là cậu yêu tớ! Ôi đù má, cuối cùng tớ cũng biết là sai ở đâu rồi!”

Trần Ánh Nguyệt nói được một nửa thì đột nhiên đập mình một cái, ngay sau đó bèn nói: “Trước đây lúc tớ hỏi cậu chuyện với Phó Ngọc Hải, lần nào cậu cũng nói là không thể nào, tại sao hôm nay cậu lại hỏi lại tớ?”

Hiếm khi Thẩm Thanh Ngọc ngẩn ra, nửa giây sau mới phản ứng được chuyện mà Trần Ánh Nguyệt nói là chuyện lúc nãy cô ấy hỏi có thật là cô ở bên Phó Ngọc Hải hay không.

Trái lại Thẩm Thanh Ngọc không ngờ rằng, Trần Ánh Nguyệt cũng có một ngày thông minh như vậy.

Cô khẽ hừ một tiếng: “Chỉ là cảm thấy, hình như Phó Ngọc Hải cũng rất tốt.”

Trần Ánh Nguyệt quen biết Thẩm Thanh Ngọc nhiều năm như vậy, tuy rằng không dám nói hiểu Thẩm Thanh Ngọc một trăm phần trăm, nhưng chuyện này cô ấy lại vô cùng chắc chắn, hiển nhiên là Thẩm Thanh Ngọc cũng không phải là không có chút cảm giác nào với Phó Ngọc Hải giống như lời cô nói!

Bây giờ trong căn hộ không có người khác, Trần Ánh Nguyệt cũng không khách khí nữa, giống như lúc nãy, trực tiếp bổ nhào qua muốn ôm lấy Thẩm Thanh Ngọc, có điều lần này lại bị Thẩm Thanh Ngọc né tránh, cô ấy vồ hụt ngã ở trên ghế sô pha.

“Cậu xem cậu đi, bây giờ đã bắt đầu ghét bỏ việc tiếp xúc với tớ rồi!”

Thẩm Thanh Ngọc ghét bỏ nhìn cô ấy một cái: “Cậu thích diễn như vậy, hay là nói với anh trai cậu một tiếng, để cậu bước vào giới diễn viên luôn nhé.”

Trần Ánh Nguyệt bĩu môi: “Quay lại chuyện chính, cậu ở bên Phó Ngọc Hải rồi à?”

“Không có.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 568


Chương 568

Trần Ánh Nguyệt ngẩng đầu nhìn cô: “Cậu thề đi.”

Thẩm Thanh Ngọc bị cô ấy chọc cười, giơ ngón tay lên: “Tớ thề, nếu như tớ nói dối, sau này tớ uống nước cũng sẽ bị béo.”

Lời thề này thật sự có chút ác!

Trần Ánh Nguyệt hừ một tiếng: “Vậy thì miễn cưỡng tin cậu một lần.”

Cô ấy còn muốn hỏi gì đó, Thẩm Thanh Ngọc đã mở miệng đổi chủ đề: “Cậu và cậu Châu có chuyện gì vậy?”

Hôm qua Trần Ánh Nguyệt đăng một trạng thái mắng chửi người khác ở trong vòng bạn bè, gần như là chỉ mặt gọi tên mắng Châu Du Dân.

Vừa nghĩ đến chuyện Châu Du Dân là Trần Ánh Nguyệt lại tức, cô ấy cũng không chú ý đến chuyện Thẩm Thanh Ngọc đổi chủ đề, trực tiếp tiếp lời Thẩm Thanh Ngọc: “Còn không phải là vì tên đàn ông cặn bã Châu Du Dân kia hay sao! Ăn xong lau sạch không nhận nợ, quả nhiên những người bên cạnh đàn ông cặn bã cũng đều là đàn ông cặn bã! Bạc Minh Thành là đàn ông chó má, tên Châu Du Dân này cũng là đàn ông chó má!”

Thẩm Thanh Ngọc nhíu mày: “Cậu và Châu Du Dân…”

“Phì! Tớ và anh ta chả có gì hết! Không phải tớ! Là một em gái ở trong giới, tháng trước ngủ với anh ta, kết quả là ngày hôm sau Châu Du Dân đã trở mặt không nhận nợ, bây giờ em gái đó mang thai, Châu Du Dân vẫn không thừa nhận chuyện tốt mà anh ta làm! Còn nói gì mà sinh con ra, nếu như là của anh ta, anh ta sẽ lập tức quỳ gối trước mặt cô ấy nhận sai!”

“Em gái đó tức giận đến nỗi nghĩ quẩn, đêm qua cắt cổ tay ở nhà, có điều đã được cứu.”

Tuy rằng Thẩm Thanh Ngọc không có hảo cảm gì với Châu Du Dân, nhưng cũng cảm thấy Châu Du Dân không phải là người như vậy: “Em gái đó là ai?”

“Chính là đứa con gái mà nhà họ Lục mới nhận về ấy, tên là Lục An Nhiên.”

Thẩm Thanh Ngọc cười một tiếng: “Là cô ta à, chẳng phải cậu nói không thích Lục An Nhiên còn gì?”

Trần Ánh Nguyệt thở dài: “Haiz, tớ không thích cô ta là một chuyện, nhưng trong giới xảy ra chuyện như vậy, đêm qua còn ầm ĩ đến tận trước mặt tớ, khiến người ta rất buồn nôn đúng không?”

Thẩm Thanh Ngọc ngẫm nghĩ: “Cũng phải.”

Cô thấy sự chú ý của Trần Ánh Nguyệt đã hoàn toàn bị phân tán, bèn vội vàng nhân cơ hội mở miệng: “Tối hôm qua tớ ngủ không ngon, muốn ngủ bù, nếu không có chuyện gì thì cậu tự đi lượn đi.”

Thẩm Thanh Ngọc vừa nói xong đã há miệng ngáp một cái.

Trần Ánh Nguyệt thấy quả thật là tinh thần của cô không được tốt cho lắm, cũng không mặt dày ở lại nữa: “Vậy tớ đi nhé?”

Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu uống một ngụm nước: “Đi thong thả không tiễn.”

Trần Ánh Nguyệt giả vờ khóc mấy tiếng: “Hu hu hu, cậu cũng là một người phụ nữ nhẫn tâm! Được, tớ đi, tớ đi là không trở lại nữa đâu!”

Cô ấy vừa diễn vừa cầm lấy túi xách rời đi.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn bóng lưng của Trần Ánh Nguyệt, nhếch môi nở một nụ cười.

Trần Ánh Nguyệt đi vào thang máy mới chợt nhận ra lúc nãy Thẩm Thanh Ngọc lại nói lảng sang chuyện khác!

Aaa, tại sao cô ấy lại trúng bẫy của cô nữa rồi!

Quá đáng thật đấy!
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 569


Chương 569

Quen biết Thẩm Thanh Ngọc bao nhiêu năm nay, cô nói lảng sang chuyện khác như vậy chứng tỏ cô cũng đang chột dạ!

Xem ra, cậu Phó thăng cấp thành công thật rồi.

Thật ra cũng không phải là Thẩm Thanh Ngọc chột dạ, mà là chính cô cũng đang rất hoang mang.

Cô vẫn luôn cảm thấy mình là một người có tình cảm dài lâu, bằng không cũng sẽ không thích Bạc Minh Thành lâu như vậy vẫn không từ bỏ.

Thế nhưng nửa tiếng trước, bởi vì né tránh Phó Ngọc Hải mà cô kéo dài khoảng cách giữa hai người rồi đụng phải bắp chân, lúc Phó Ngọc Hải nói với cô là “Em quan trọng hơn”, cô phát hiện mình đã động lòng.

Mặc dù chỉ là một thoáng qua, một thoáng rất nhẹ, nhưng Thẩm Thanh Ngọc vẫn bắt được sự thay đổi trong tình cảm của mình.

Cô và Bạc Minh Thành đã ly hôn hơn một năm, hơn một năm có vẻ rất dài, nhưng nếu tính ra thì cũng không phải là quá dài.

Mà dường như cô vẫn chưa thực sự bước ra từ trong đoạn tình cảm theo kiểu tự mình cảm động kia, mãi cho đến trước đây không lâu, cô nhìn thấy sự hèn hạ và dơ bẩn của nhà họ Bạc, cô mới xem như là thật sự dứt bỏ khỏi đoạn tình cảm này.

Nếu thật sự phải tính xem cô không yêu Bạc Minh Thành từ lúc nào, Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy, cũng chỉ là chuyện của một tháng trước.

Một tháng trước cô mới không yêu Bạc Minh Thành nữa, bây giờ lại động lòng với Phó Ngọc Hải.

Nhất thời Thẩm Thanh Ngọc có chút không phân biệt được, rốt cuộc sự rung động của mình là cảm động hay là thật sự muốn tìm kiếm một phần tình cảm khác để gửi gắm.

Nhưng Phó Ngọc Hải lại không phải, từ trước tới nay, anh luôn biết rõ ràng tình cảm dành cho cô.

Anh đáng được cô đáp lại một cách rõ ràng và nồng nhiệt, chứ không phải chỉ là một phần tình cảm gửi gắm thay thế.

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy, mình vẫn cần một chút thời gian nữa để điều chỉnh lại cảm xúc.

Lời đồn đại cũng chỉ là đề tài để quần chúng ăn dưa lấy ra thảo luận lúc rảnh rỗi mà thôi, thời gian lâu dài đương nhiên sẽ phai nhạt.

Nhưng địa vị của nhà họ Bạc ở Lâm Thành này lại không thể coi thường, tuy rằng chuyện đám cưới và con riêng đã trôi qua được một thời gian, nhưng người trong giới vẫn đang bàn tán say sưa.

Trái lại là chuyện của Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải, ngoài chuyện ngày đó Phó Ngọc Hải bị chụp qua đêm ở nhà Thẩm Thanh Ngọc ra, sau đó cơ bản là không đi chung với nhau nữa, những lời bàn tán về chuyện hai người Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải ở bên nhau cũng dần dần ngừng lại.

Sau ngày đó, đã mấy ngày Thẩm Thanh Ngọc không gặp Phó Ngọc Hải.

Thế mà hôm nay, cô vừa làm tạo hình xong bước xuống tầng đã thấy Phó Ngọc Hải không biết đến đây từ lúc nào đang nhìn cô: “Có để ý chuyện tối nay tôi đi ké tiệc tối không?”

Tối hôm nay nhà họ Giang tổ chức một buổi tiệc tối, Giang Tuấn Lâm có quan hệ tốt với Bạc Minh Thành, nhưng ở trong giới thương nghiệp, nhà họ Thẩm có quan hệ hợp tác với nhà họ Giang, thế nên thiếp mời vẫn đến tay Thẩm Thanh Ngọc, đương nhiên Thẩm Thanh Ngọc cũng phải nể mặt đi đến đó một chuyến.

Mặc kệ thế nào, sau khi Thẩm Thanh Ngọc ly hôn, chuyện Phó Ngọc Hải công khai theo đuổi là sự thật, Giang Tuấn Lâm là bạn tốt của Bạc Minh Thành, tiệc tối hôm nay tất nhiên Bạc Minh Thành sẽ đi, còn chuyện tên tình địch Phó Ngọc Hải này, quá nửa là Giang Tuấn Lâm sẽ không mời đến đó để Bạc Minh Thành thêm ngột ngạt.

Phó Ngọc Hải không nhận được thiếp mời, Thẩm Thanh Ngọc cũng không ngạc nhiên.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 570


Chương 570

Cô chỉ khá bất ngờ là Phó Ngọc Hải làm thế nào để nắm bắt mỗi một lần hai người gặp mặt và cơ hội gặp lại nhau đến mức chuẩn như vậy.

Anh luôn có cách cho cô không gian để suy nghĩ khi tâm trạng của cô rối loạn, sau đó lại có thể xuất hiện ngay lúc tâm trạng của cô hoàn toàn bình tĩnh trở lại và tự nhủ với mình rằng những cảm xúc chập chờn đó chỉ là ảo giác, tâm trạng của cô cứ thế bị anh kiểm soát chặt chẽ.

Cái gọi là giơ tay không đánh người tươi cười, Thẩm Thanh Ngọc nhìn ánh sáng lóe lên trong đôi mắt màu đen kia, càng không có cách nào từ chối đề nghị của anh: “Không ngại.”

Hôm nay Phó Ngọc Hải mặc một bộ âu phục màu trắng, đứng bên cạnh bộ lễ phục màu trắng trên người Thẩm Thanh Ngọc không phải là đẹp đôi bình thường đâu.

Cái cảm giác CP hoàn hảo này, ngay cả nhà tạo hình ở bên cạnh đang trang điểm cho Thẩm Thanh Ngọc cũng không nhịn được mà cảm thán một câu: “Cô Thẩm, hôm nay cô và cậu Phó giống như mặc đồ đôi ấy.”

Thẩm Thanh Ngọc ngẩng đầu nhìn về phía Phó Ngọc Hải, ánh mắt trực tiếp chạm phải sự dịu dàng dưới đáy mắt anh, cô ngẩn ra một lát, Phó Ngọc Hải đã đi tới, cúi người thấp giọng nói một câu ở bên tai cô: “Tiện thể, chiếm một chút hời của cô Thẩm.”

Thẩm Thanh Ngọc ngồi trong xe, đầu óc toàn là những lời vừa rồi Phó Ngọc Hải nói trong câu lạc bộ.

“Tiện tay chiếm lợi của cô Thẩm một cái.”

“Chiếm lợi ai cơ?”

“Bạn gái tin đồn.”

Anh cứ vậy mà trắng trợn thừa nhận đúng là anh cố ý khiến người ta hiểu nhầm mối quan hệ giữa hai người bọn họ. Lời nói thản nhiên như vậy nên sau khi nghe xong Thẩm Thanh Ngọc cũng không thể tức giận nổi.

“Có phải cảm thấy bản thân mệt quá không?”

Trong xe im ắng đột nhiên vang lên giọng nói của Phó Ngọc Hải. Thẩm Thanh Ngọc lấy lại tinh thần rồi nghiêng đầu nhìn về phía anh.

Khuôn mặt đẹp trai quá đáng của Phó Ngọc Hải gần trong gang tấc. Ánh đèn ngoài cửa sổ xe chiếu vào mặt anh khiến Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy tim mình đập hơi nhanh.

Cô giật nảy mình, cười yếu ớt hỏi một câu: “Vì sao?”

“Em xem tối nay anh đã cố ý mặc một bộ vest tương tự với em này, lại còn cố ý cùng tiến vào với em nữa Người khác nhìn thấy chúng ta đại khái đều sẽ cảm thấy tôi và em đã thật sự ở bên nhau rồi. Tôi chiếm của em một món hời lớn như vậy chẳng phải em sẽ mệt sao?”

Thẩm Thanh Ngọc rất thích ánh mắt của Phó Ngọc Hải. Đôi mắt hoa đào kia của anh sâu thẳm, đuôi mắt còn hơi nhếch lên, vừa đa tình vừa quyến rũ, lúc nhìn cô chằm chằm, đôi mắt kia như đặt cô vào lòng mà nhìn vậy.

Bây giờ anh đang nhìn cô bằng ánh mắt đó khiến cảm xúc của Thẩm Thanh Ngọc bất ổn: “Tôi trở thành bạn gái tin đồn của anh, chẳng phải anh cũng thành bạn trai tin đồn của tôi sao?”

Cô nói xong thì hơi cúi đầu cười một cái rồi nhẹ nhàng nói: “Đứng lên đi, Phó Ngọc Hải, ai mệt chứ, còn chưa chắc đâu.”

Phó Ngọc Hải sợ run lên hai giây. Sau khi lấy lại tinh thần, anh nhìn Thẩm Thanh Ngọc, hầu kết hơi di chuyển một cái, sự vui vẻ trong đáy mắt phai nhạt đi rất nhiều, biến thành loại tình cảm càng nóng hơn: “Thẩm Thanh Ngọc, em nói vậy tôi sẽ không nhịn được mà muốn thân mật với em đấy.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 571


Chương 571

Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy lời này của anh thì không dám đùa tiếp nữa.

Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không nói thêm gì nữa.

Một lát sau, bàn tay đang đặt cạnh người của cô đột nhiên bị nắm lên. Lúc Thẩm Thanh Ngọc đang khó hiểu thì bỗng trên mu bàn tay truyền tới một cảm xúc ấm áp mềm mại.

Cô quay đầu lại thì thấy Phó Ngọc Hải đang khép hờ hai mắt, hôn nhẹ lên mu bàn tay cô như tín đồ thành kính vậy.

Anh chỉ hôn một cái rồi buông tay cô ra: “Xin lỗi em, tôi không nhịn nổi.”

Đột nhiên Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy Lâm Thành tháng mười hai này cũng không còn lạnh quá nữa, nếu không thì tại sao ngồi trong xe thế này mà tự nhiên cô lại đổ mồ hôi chưa?

Cô rút tay mình lại đặt trước người. Thế nhưng mu bàn tay vừa bị Phó Ngọc Hải hôn lên cứ như bị đốt vậy. Cô cố gắng muốn vứt bỏ cảnh tưởng Phó Ngọc Hải hôn mu bàn tay mình vừa rồi đi, nhưng càng muốn vứt thì nó lại càng hiện lên rõ ràng.

Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu nhìn tay mình, ngón trỏ hơi rụt lại một chút. Cô nhếch môi một cái, chết rồi, cô cảm thấy mình cũng muốn hôn Phó Ngọc Hải.

Đại khái là ở chung với Phó Ngọc Hải lâu nên cô bị anh đồng hóa rồi.

May mà chiếc xe đã nhanh chóng đi tới cửa khách sạn rồi từ từ dừng lại.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn các thiên kim ăn mặc chỉnh tề ngoài cửa sổ xe, cuối cùng lực chú ý cũng không còn tập trung trên mu bàn tay nữa.

Lái xe đi qua mở cửa. Cửa vừa mở ra, Phó Ngọc Hải cũng đã mò tới, lịch sự vươn tay ý bảo cô đặt tay lên.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh một cái rồi nâng tay đặt vào lòng bàn tay anh.

Giây tiếp theo, tay cô đã bị bàn tay to rộng của người đàn ông bao lấy. Anh nhanh chóng dắt cô đi thẳng vào bên trong.

Thẩm Thanh Ngọc tránh ra một chút nhưng không tránh được, đành phải tùy ý anh cứ nắm tay mình như vậy mà đi vào bên trong.

Tiệc rượu đêm nay là do nhà họ Giang tổ chức. Người tới tham dự cũng toàn là người trong cái vòng tròn quan hệ ở Giang Thành.

Vốn dĩ Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải là hai nhân vật đang hot trong những câu chuyện gần đây của mọi người. Bây giờ Phó Ngọc Hải còn nắm tay Thẩm Thanh Ngọc đi vào. Hai người vừa mới bước qua cửa, không ít người đã vô thức nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc đang bị Phó Ngọc Hải nắm tay.

“Bọn họ thật sự ở bên nhau, tay cũng nắm rồi kìa!”

“Hóa ra tin đồn mấy ngày hôm trước không phải là giả. Cậu Phó và Thẩm Thanh Ngọc thật sự ở bên nhau!”

“Có một nói một, tôi cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải đứng cùng nhau còn xứng đôi hơn khi đứng với cậu Bạc đấy!”

“Cô đừng nói nữa, tôi cũng có cảm giác đó! Chủ yếu là do Thẩm Thanh Ngọc nhìn cũng lạnh lùng cao ngạo. Mặc dù mặt đang cười nhưng cảm giác bất hòa lại vô cùng rõ ràng. Cậu Bạc thì càng không cần phải nói, mỗi lần xuất hiện thì dù là trường hợp nào mặt cũng không thay đổi! Hai người lạnh lùng cao ngạo đứng cùng nhau quả thật là không hợp!”

Người phụ nữ lắc lắc chén rượu đỏ rồi nói tiếp: “Thẩm Thanh Ngọc và cậu Phó thì không giống vậy. Trông cậu Phó như một cậu ấm trăng hoa giàu có vậy thôi chứ đứng bên cạnh Thẩm Thanh Ngọc, hai người họ lại hòa hợp một cách bất ngờ!”

Một thiên kim đứng cạnh người phụ nữ nghe xong cũng đồng ý gật đầu: “Cô đừng nói nữa, đó là thật rồi!”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 572


Chương 572



Bạc Minh Thành nhìn thấy Phó Ngọc Hải và Thẩm Thanh Ngọc đi vào, lời nói của người phụ nữ kia như đâm vào tai khiến anh ta nghe không được thoải mái cho lắm.

Châu Du Dân cũng nghe thấy đoạn đối thoại của mấy người phụ nữ vừa rồi, bèn vô thức nhìn về phía Bạc Minh Thành: “Cậu có cảm nhận gì?”

Bạc Minh Thành không nói gì, chỉ nghiêng đầu lạnh lùng nhìn anh ta một cái, vẻ mặt trở nên u ám một cách rõ ràng.

Châu Du Dân nhấp một ngụm rượu vang, hừ nhẹ một tiếng: “Tức giận cũng vô dụng thôi nhé, Minh Thành. Bây giờ rõ ràng là Thẩm Thanh Ngọc không muốn liếc mắt nhìn cậu cái nào nữa.”

Không thể không nói rằng lời này của Châu Du Dân đã đâm thẳng vào trái tim Bạc Minh Thành.

Anh ta dừng bước, thu tầm mắt lại rồi quay đầu liếc mắt nhìn Châu Du Dân một cái: “Cậu không nói gì không ai bảo cậu câm đâu.”

Châu Du Dân thấy phản ứng của anh ta thì càng vui vẻ hơn: “Hối hận đi, tiếc là có hối hận cũng vô dụng thôi!”

Anh ta đã khuyên Bạc Minh Thành nhiều thứ như vậy từ lâu rồi. Thế mà Bạc Minh Thành chẳng nghe anh ta lần nào. Bây giờ thì hay rồi.

Châu Du Dân vừa cười trên nỗi đau của người khác vừa hơi không đành lòng, đang định mở miệng an ủi vài câu, nhân tiện cho Bạc Minh Thành mấy chiêu. Ai ngờ còn chưa đợi anh ta mở miệng, Bạc Minh Thành đã nói trước: “Hay là tôi gọi Lục An Nhiên tới đây nhé, đỡ sau này cậu lại hối hận?”

Nghe thấy Bạc Minh Thành nhắc tới Lục An Nhiên, vẻ mặt Châu Du Dân sụp đổ trong nháy mắt: “Cậu đừng tàn nhẫn như vậy chứ, Minh Thành!”

Bạc Minh Thành không để ý đến anh ta nữa, ngửa đầu nốc một hơi cạn sạch rượu trong cái ly đế cao trên tay, sau đó nhấc chân đi về phía Giang Tuấn Lâm.

Thẩm Thanh Ngọc bị Phó Ngọc Hải nắm tay suốt một đường đi vào trong. Khi có người quay đầu hoặc hướng ánh mắt khi thì suy đoán khi thì chắc chắn về phía bọn họ, cô biết rõ những người đó đang nghĩ cái gì.

Đương nhiên Thẩm Thanh Ngọc cũng biết Phó Ngọc Hải đang muốn cái gì.

Chỉ là thôi đi, tâm trạng của cô gần đây coi như không tệ lắm.

Giang Tuấn Lâm là bạn của Bạc Minh Thành. Nếu không phải vì nhà họ Thẩm và nhà họ Giang có hợp tác qua lại thì Thẩm Thanh Ngọc cũng không muốn chào hỏi với Giang Tuấn Lâm.

“Cậu Giang, đã lâu không gặp.”

Giang Tuấn Lâm xoay người thấy người đi tới là Thẩm Thanh Ngọc thì cười khẽ một tiếng: “Cô Thẩm, đã lâu không gặp.”

Nói xong, tầm mắt anh ta bèn rơi xuống người Phó Ngọc Hải, sau đó nhanh chóng đảo qua bàn tay đang bị nắm của Thẩm Thanh Ngọc. Vẻ mặt Giang Tuấn Lâm hơi thay đổi một chút, nhưng cũng chỉ ngắn ngủi trong một chốc mà thôi: “Cậu Phó.”

Anh ta cố ý dặn dò người không phát thiệp mời cho Phó Ngọc Hải, không ngờ rằng Phó Ngọc Hải lại cùng đến với Thẩm Thanh Ngọc.

Giang Tuấn Lâm nghĩ tới Bạc Minh Thành, thở dài một tiếng dưới đáy lòng, thế nhưng trên mặt vẫn tràn ngập ý cười như trước.

Phó Ngọc Hải cười khẩy nhìn Giang Tuấn Lâm: “Tối nay có vẻ cậu Giang rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi nhỉ?”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 573


Chương 573

Nhưng thật ra Giang Tuấn Lâm không hề chột dạ: “Cậu Phó, đã lâu không gặp. Cậu Phó là người bận rộn, đêm nay có thể nhìn thấy cậu Phó ở đây tôi đúng thật là thấy được cưng mà sợ đấy.”

Phó Ngọc Hải cong đôi mắt hoa đào lên, tầm mắt hơi lệch sang đã nhìn thấy Bạc Minh Thành đi tới từ phía sau Giang Tuấn Lâm. Bàn tay đang nắm tay Thẩm Thanh Ngọc của anh hơi siết lại, kéo Thẩm Thanh Ngọc tới gần mình hơn một chút nữa: “Bàn về bận rộn thì hẳn là tôi vẫn còn kém cậu Bạc mới đúng.”

Giang Tuấn Lâm nghe ra sự khiêu khích trong lời Phó Ngọc Hải, lại nhìn thấy Bạc Minh Thành đang đi tới thì ý cười trong mắt lại giảm đi một chút: “Cậu Phó đúng là khiêm tốn.”

Giang Tuấn Lâm chủ động lùi về phía sau. Dù sao thì có nói tiếp phần sau cũng chỉ khiến Bạc Minh Thành khó xử mà thôi.

“Minh Thành.”

Giang Tuấn Lâm gọi Bạc Minh Thành một tiếng nhưng Bạc Minh Thành lại không mở miệng.

Anh ta cúi đầu, tầm mắt dừng trên bàn tay Thẩm Thanh Ngọc đang bị Phó Ngọc Hải nắm lấy. Bàn tay Phó Ngọc Hải còn như cố ý mà đung đưa một cái.

Bạc Minh Thành cảm thấy như có một cây kim đâm thẳng vào ngực mình. Lúc bình thường thì không phát hiện ra, thế nhưng có người gảy một cái, anh mới cảm nhận được cơn đau.

Giống như sau khi tay Phó Ngọc Hải nhẹ nhàng đung đưa vậy. Anh cảm thấy cái kim trong lòng mình lại bị đẩy vào bên trong sâu hơn một chút.

Bạc Minh Thành không nhìn bàn tay nữa mà nhìn về phía Thẩm Thanh Ngọc.

Nhưng Thẩm Thanh Ngọc lại cứ như không nhìn thấy anh vậy, tầm mắt của cô không hề rơi trên người anh lần nào.

Phó Ngọc Hải để ý tới tầm mắt của Bạc Minh Thành. Anh hơi khó chịu, bèn đi lên phía trước nửa bước, chặn phần lớn cơ thể Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc thấy Phó Ngọc Hải che vai trước mặt mình thì hơi cong môi cười một cái rồi ngẩng đầu nhìn Giang Tuấn Lâm: “Đêm nay cậu Giang là chủ, chúng tôi sẽ không quấy rầy cậu Giang nữa.”

Cô nói xong thì nghiêng đầu liếc nhìn Phó Ngọc Hải một cái: “Tôi muốn ăn chút gì đó, anh thì sao?”

“Vừa lúc, tôi cũng vậy.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nói xong, Phó Ngọc Hải nắm tay Thẩm Thanh Ngọc rời đi.

Từ đầu tới cuối Thẩm Thanh Ngọc đều không hề liếc mắt nhìn Bạc Minh Thành lần nào.

Bây giờ cô đã xem anh ta như một người trong suốt rồi.

Giang Tuấn Lâm cảm nhận được sự thay đổi của Bạc Minh Thành bên cạnh, bèn nghiêng đầu nhìn về phía anh ta, lại thấy anh ta đứng yên nhìn theo bóng dáng Thẩm Thanh Ngọc.

Đây là lần đầu tiên Giang Tuấn Lâm bắt gặp một Bạc Minh Thành như vậy. Anh ta cứ đứng trơ ra nhìn Thẩm Thanh Ngọc đi xa như thế, biểu cảm trên mặt vẫn không hề thay đổi như trước, thế nhưng cả người cứ như vừa rơi vào vực sâu, tỏa ra hơi thở suy sụp.

“Minh Thành, cậu và Thẩm Thanh Ngọc đã là quá khứ rồi.”

Làm bạn, anh ta cũng khó mà nói được gì.

Là đúng hay sai thì trong chuyện tình cảm cũng không phân chia được rõ ràng như vậy.

Nhưng Giang Tuấn Lâm biết Thẩm Thanh Ngọc sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa. Mà hiển nhiên là Bạc Minh Thành cũng không cam lòng cứ vậy mà buông tay.

Anh ta muốn khuyên bảo nhưng biết mình có khuyên cũng vô dụng thôi.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 574


Chương 574

Nghe thấy lời của Giang Tuấn Lâm, Bạc Minh Thành mới thu tầm mắt về.

Anh ta nghiêng đầu thấy một ly nước chanh trên bàn, là ly nước vừa rồi Thẩm Thanh Ngọc đã uống. Cứ như ma xui quỷ khiến, anh ta cũng cầm ly nhấp một ngụm. Vị chua lan nhanh khắp khoang miệng nhưng anh ta không hề nhăn mày lấy một cái mà cứ vậy uống hết hơn nửa ly sau đó mới nói với Giang Tuấn Lâm: “Nước chanh đêm nay không tồi.”

Anh ta và Thẩm Thanh Ngọc không thể là quá khứ được. Anh ta không cho phép cứ vậy mà trở thành quá khứ!

Bạc Minh Thành nói xong thì nhấc đi chân thẳng về hướng Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải vừa rời đi.

Giang Tuấn Lâm vô thức gọi anh ta một tiếng: “Minh Thành…”

Nhưng mà Bạc Minh Thành đã hòa vào đám người. Giang Tuấn Lâm nhíu mày, bả vai lại bị người khác vỗ một cái. Anh ta vừa quay đầu lại thì phát hiện đó là Châu Du Dân.

Châu Du Dân cúi đầu liếc nhìn Giang Tuấn Lâm một cái: “Đừng khuyên, có khuyên cũng vô dụng.”

Người khác có thể không biết Bạc Minh Thành là ai nhưng những người đã làm bạn với anh ta hơn hai mươi năm như bọn họ sao có thể không biết được chứ.

Tối nay có rất nhiều người mà cả Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải đều quen biết.

Dọc đường đi, có nhiều người tới chào hỏi hai người bọn họ.

Thẩm Thanh Ngọc đáp lại cho có lệ rồi đi qua một bên. Cô nghiêng đầu nhìn Phó Ngọc Hải rồi vẫy cái tay bị nắm của mình: “Nếu cứ nắm như vậy nữa thì sẽ quá trớn đấy.”

Sau khi Phó Ngọc Hải được đằng chân lân đằng đầu thì cũng bớt bớt hơn nhiều rồi. Anh cong môi cười rồi thả lỏng tay Thẩm Thanh Ngọc ra.

Có người qua lại với nhà họ Phó đi tới chào hỏi với Phó Ngọc Hải, Thẩm Thanh Ngọc bèn nhân cơ hội này mà bưng nước trái cây của mình đi qua một bên.

Nhưng độ nổi tiếng của nhà họ Thẩm cũng không nhỏ. Thẩm Thanh Ngọc vừa tách riêng ra, người đi tới chào hỏi cũng không hề ít.

Có người là vì chuyện buôn bán làm ăn, có thiên kim thì là cố ý muốn móc nối quan hệ với nhà họ Thẩm.

Thẩm Thanh Ngọc thản nhiên qua lại mấy hồi, sau đó thật sự cảm thấy không thú vị lắm nên cô bèn đổi một ly nước nho rồi ra bên ngoài vườn hoa của tiệc rượu.

Lâm Thành tháng mười hai, gió buổi đêm thật sự rất lạnh.

Đêm nay Thẩm Thanh Ngọc mặc một bộ lễ phục, mặc dù có áo choàng bên ngoài nhưng vẫn rất lạnh.

Chẳng qua trong vườn hoa rất thanh tịnh. Cô đã đối phó với người bên trong hơn nửa tiếng rồi, lúc này muốn được yên tĩnh một lát nên cô định đứng đây chốc lát rồi đi vào.

Ngày lạnh như này nên không được mấy ai muốn chạy ra ngoài đón gió lạnh. Thẩm Thanh Ngọc cũng không muốn đợi lâu.

Chẳng qua vận may của cô thật sự chẳng tốt chút nào. Thẩm Thanh Ngọc đi ra từ cửa hông, đang đứng ở vị trí cách cửa chính vào vườn hoa chừng mười mét, ở giữa có mấy cái cột La Mã, cô vừa lúc đứng bên cạnh một cái cột nên cả người bị che đi.

Thế nên hai người đi từ cửa chính bên kia tới không phát hiện ra phía sau cây cột có người.

Thẩm Thanh Ngọc cũng không có suy nghĩ muốn nghe chuyện phiếm, nhưng vừa mới xoay người chuẩn bị quay về thì chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 575


Chương 575

“Cô Bạc muốn nói cái gì?”

Giọng nói này khá quen thuộc. Thẩm Thanh Ngọc chỉ tốn một giây đồng hồ đã nhận ra đây là giọng của anh họ Trần Minh Quang của Trần Ánh Nguyệt.

Mà người họ Bạc ở Lâm Thành này, còn có năng lực xuất hiện trong trường hợp đêm nay, trừ Bạc Minh Tâm ra thì quả thật là cô không nghĩ được bất kỳ ai khác nữa.

Quả nhiên, giây tiếp theo, Thẩm Thanh Ngọc chợt nghe thấy giọng nói ngang ngược kiêu ngạo của Bạc Minh Tâm truyền tới từ phía trước: “Tổng giám đốc Trần, rất xin lỗi anh về chuyện lần trước. Tôi không cố ý đâu. Tôi đã cho người đi mua một chiếc đồng hồ đeo tay khác rồi, hy vọng anh không để bụng.”

Chậc chậc chậc, Thẩm Thanh Ngọc vào nhà họ Bạc ba năm chưa từng nghe thấy Bạc Minh Tâm đối xử dịu dàng với ai như vậy.

“Cô Bạc khách khí quá, chuyện nhỏ mà thôi, đồng hồ tôi nhận, nếu không còn việc gì thì tôi đi vào trước.”

“Ôi, từ từ, tổng giám đốc Trần…”

“Cô Bạc còn chuyện gì nữa sao?”

“Tôi nghe nói gần đây có vẻ như tổng giám đốc Trần đang đi xem mắt…”

“Kẻ hèn họ Trần này ngu dốt, không biết cô Bạc có ý gì?”

“Anh đang đi xem mắt, chúng ta cũng coi như là đánh nhau xong mới thành bạn. Gần đây mẹ tôi cũng đã sắp xếp xem mắt cho tôi. Quả thật là rất khó từ chối người lớn trong nhà. Hay là hai người chúng ta hợp tác với nhau nhỉ?”

Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy lời của Bạc Minh Tâm thì suýt nữa không nhịn được mà phì cười.

Muốn bẫy được người ta thì bẫy đi, còn nói năng đàng hoàng như vậy, hợp tác với nhau cơ đấy, nghĩ mà buồn cười.

“Kẻ hèn họ Trần này xin nhận ý tốt của cô Bạc, nhưng làm người hai nhà hiểu nhầm thì không tốt lắm.”

“Thật ra thì hiểu nhầm cũng không sao. Nếu đến lúc đó anh còn chưa có người mình thích, tôi cũng không có người mình thích thì chúng ta chấp nhận cũng… cũng rất tốt.”

“Rất xin lỗi, cô Bạc.”

Trần Minh Quang nói xong bèn quay người bước đi, để lại một mình Bạc Minh Tâm đứng đó hung hăng dậm chân.

Thẩm Thanh Ngọc nghe xong một câu chuyện buồn cười như vậy thì tâm trạng phiền não vì bị ruồi bọ vây quanh cũng đỡ hơn không ít.

Cô nhấp một ngụm nước nho rồi xoay người định quay về tiệc rượu, không ngờ vừa bước một bước bỗng nghe thấy giọng nói khó chịu của Bạc Minh Tâm: “Ai đó?”

Bạc Minh Tâm tiến nhanh thêm mấy bước tới trước mặt Thẩm Thanh Ngọc. Khi thấy rõ người, vẻ mặt cô ta hết trắng rồi lại xanh, xanh rồi lại trắng: “Cô, cô nghe lén chúng tôi nói chuyện!”

Thẩm Thanh Ngọc không chịu nổi một nỗi oan lớn như vậy. Cô quay đầu lại liếc mắt nhìn Bạc Minh Tâm một cái: “Cô Bạc đừng nên nói lung tung. Tôi đã đứng ở nơi này hơn mười phút rồi.”

Sao Bạc Minh Tâm có thể để ý nhiều đạo lý như vậy được nữa chứ. Tưởng tượng đến việc mình tỏ tình với Trần Minh Quang vừa rồi đã bị Thẩm Thanh Ngọc nghe hết toàn bộ, cô ta có cảm giác muốn chết quách đi cho xong.

Cái chuyện tỏ tình này vốn dĩ đã rất xấu hổ và tức giận rồi, cố tình cô ta còn bị Trần Minh Quang từ chối!

Mà tất cả chuyện này đều bị Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy hết!
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 576


Chương 576

Mấy ngày nay chuyện hôn lễ và chuyện con riêng của nhà họ Bạc vẫn bị người trong cái vòng tròn này rảnh rỗi đem ra bàn luận. Đi đến chỗ nào Bạc Minh Tâm cũng đều có thể nghe thấy những người đó đang nói đến chuyện của nhà họ Bạc.

Trong mắt cô ta thì tất cả mọi chuyện đều là do Thẩm Thanh Ngọc mà ra!

Trước khi chuyện hôn lễ bị làm ầm lên, Bạc Minh Tâm đã khó chịu rồi, vài lần còn muốn ra tay với Thẩm Thanh Ngọc nhưng cô ta đều nhịn xuống hết. Hôm nay bị Thẩm Thanh Ngọc phá vỡ chuyện mất mặt như vậy, sao Bạc Minh Tâm nhịn nổi nữa chứ.

Trong cái vòng quan hệ này, cô ta vẫn luôn nổi tiếng vì cái thói điêu ngoa kiêu ngạo ngang ngược. E ngại địa vị của nhà họ Bạc nên cũng không ai dám làm gì Bạc Minh Tâm.

Cơn tức giận dâng lên trong lòng Bạc Minh Tâm. Cô ta giơ cái túi xách vỏ sò trên tay lên đập thẳng về phía Thẩm Thanh Ngọc: “Thẩm Thanh Ngọc, cái đồ hèn hạ này!”

Nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Ngọc tắt lịm ngay tức khắc. Cô nghiêng đầu tránh khỏi cái túi kia. Cái túi không đập được lên người Thẩm Thanh Ngọc nhưng lại đập thẳng vào mặt Bạc Minh Thành vừa đi ra từ trong sảnh lớn tiệc rượu.

Chất liệu gỗ cứng rắn của túi vỏ sò khiến mặt của Bạc Minh Thành bị đập ra một vệt máu

Bạc Minh Tâm nhìn thấy tình huống này thì cứng đờ cả người: “Anh…”

Thẩm Thanh Ngọc cũng ngạc nhiên khi thấy Bạc Minh Thành xông ra từ phía sau một cách trùng hợp như vậy. Cô liếc mắt nhìn vết thương rướm máu trên mặt Bạc Minh Thành rồi lại liếc nhìn Bạc Minh Tâm, sau đó lạnh lùng cười nói: “Thật đúng lúc. Các người có thể giải quyết nội bộ đi nhé.”

Nói xong, cô xoay người đi qua bên cạnh Bạc Minh Thành muốn rời đi. Chỉ là vừa đi được mấy bước, Thẩm Thanh Ngọc chợt nhớ tới gì đó nên lại quay đầu liếc nhìn Bạc Minh Tâm: “Cô Bạc, hẳn là cô nên cảm thấy may mắn vì cái túi của cô không đánh trúng tôi đi. Nếu không có thể tôi sẽ cho cô bò từ nơi này ra ngoài đấy.”

Lúc nói ra lời này Thẩm Thanh Ngọc rất lạnh nhạt nhưng Bạc Minh Tâm lại nghe ra sự lạnh lùng trong đó.

Cô ta run lên một cái, nhìn theo bóng dáng Thẩm Thanh Ngọc, lần đầu tiên cô ta có suy nghĩ người phụ nữ Thẩm Thanh Ngọc này thật đáng sợ.

Nhưng bây giờ việc càng đáng sợ hơn lại là việc khác. Cô ta dùng túi đập cho mặt Bạc Minh Thành chảy máu!

Bạc Minh Tâm khóc òa lên: “Anh, em không cố ý đâu.”

Vất vả lắm Bạc Minh Thành mới tìm được Thẩm Thanh Ngọc, không ngờ lại bị Bạc Minh Tâm đập cho một cái túi.

Máu chảy xuống sườn mặt nên anh ta nâng tay lên quệt qua một cái. Nhìn thấy máu đỏ tươi, vẻ mặt Bạc Minh Thành trở nên u ám.

Nếu vừa rồi Thẩm Thanh Ngọc không né ra thì cái túi này sẽ đập thẳng lên mặt Thẩm Thanh Ngọc.

Anh ta nhìn Bạc Minh Tâm, trong con ngươi đen láy phủ đầy áp lực: “Có phải gia pháp lần trước còn chưa đủ không?”

Vừa nghe thấy hai chữ “gia pháp”, cả người Bạc Minh Tâm đã mềm nhũn ra, dựa luôn vào cột La Mã phía sau: “Em, em không biết anh đi tới…”

“Bạc Minh Tâm, quả nhiên em chỉ nhớ ăn chứ không nhớ đòn. Theo anh về nhà!”

“Em không muốn, em không muốn!”

“Em có giỏi thì cả đời này đừng về nữa!”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 577


Chương 577

Buổi tối hôm đó, mỗi khi người giúp việc của nhà họ Bạc nhớ lại đều cảm thấy sợ hãi. Bạc Minh Thành kéo Bạc Minh Tâm vào từ đường như con quỷ từ địa ngục bước ra. Dù cho Bạc Minh Tâm có cầu xin thế nào, biểu cảm trên mặt anh ta cũng vẫn không hề thả lỏng.

Bạc Minh Tâm lại bị đánh, sau khi đánh xong còn bị phạt quỳ ở từ đường nhà họ Bạc cả một buổi tối.

Ông cụ Bạc nghe thấy chuyện này nhưng cũng lười quan tâm. Gần đây nhà họ Bạc xảy ra hết chuyện này đến chuyện khác. Bạc Minh Tâm dạy mãi không sửa, muốn dùng gia pháp thì cứ dùng đi.

Về chuyện Bạc Minh Tâm bị đánh, rất nhanh đã truyền tới chỗ của Thẩm Thanh Ngọc.

Sau khi cô nghe xong, cũng chỉ cười nhạt.

Nhưng Trần Ánh Nguyệt thì lại vui vẻ cực kỳ, còn hận không thể tới chỗ nhà họ Bạc mà lắp cái camera, trích lại cảnh Bạc Minh Tâm bị đánh kia xuống.

“Mà này, sao Bạc Minh Thành đột nhiên lại nỡ lòng đánh cô em gái yêu quý kia của anh ta nhỉ.”

Thẩm Thanh Ngọc khẽ nhún vai: “Ai biết được.”

Chuyện buổi tối hôm đó, Thẩm Thanh Ngọc không có ý định muốn nói ra ngoài.

Cô không thích Bạc Minh Tâm là một chuyện, nhưng kể chuyện một người tỏ tình thất bại ra ngoài để cho cô ta bị cười nhạo lại là một chuyện khác.

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy tình cảm của mỗi người đều đáng được tôn trọng, tuy rằng Bạc Minh Tâm đúng là có chút không biết tự lượng sức mình, lại đi thích Trần Minh Quang.

Nhưng cô ta dám chủ động tỏ tình với Trần Minh Quang, không thể không nói, sự can đảm này, Thẩm Thanh Ngọc cũng có có vài phần nể phục.

Trần Ánh Nguyệt hừ lạnh: “Xem ra người anh ruột này của Bạc Minh Tâm, cũng không thương cô ta tới như vậy rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc hơi cong môi, không đáp lời.

Hai người đang nói chuyện, người phục vụ bưng hai ly cocktail tới: “Cô Trần, cô Thẩm, đây là do quý ông bên kia mời hai cô.”

Thẩm Thanh Ngọc và Trần Ánh Nguyệt nhìn qua đó theo hướng người phục vụ nhắc nhở, cách đó không xa có một người đàn ông mặc áo sơ mi màu rượu đỏ đang nâng ly về phía bọn họ.

Trần Ánh Nguyệt lui tới quán bar nhiều năm, mấy trò mèo này cô ấy đã sớm nhìn nhàm rồi, có điều dáng vẻ của đối phương cũng không tệ lắm: “Được, anh đưa giúp tôi mâm đựng trái cây qua đó đi, cứ nói là quà cảm ơn.”

Thẩm Thanh Ngọc liếc Trần Ánh Nguyệt một cái: “Cậu cũng vẻ thành thạo ghê nhỉ.”

“Ừa, đàn ông tới nơi này muốn cái gì, tớ liếc mắt một cái là đã nhìn ra.”

Trần Ánh Nguyệt dừng một lát, nhấp một ngụm cocktail vừa mới được đưa tới: “Cậu cứ chờ mà xem, đợi lát nữa anh ta sẽ lại đây hỏi cậu rượu uống có ngon hay không.”

Hôm nay Thẩm Thanh Ngọc khó có khi được rảnh, tới đây để thư giãn.

Hôm nay cô mặc một bộ váy dài bó sát người với đai đeo tơ lụa màu rượu đỏ, bên ngoài khoác một chiếc áo da màu đen, cả người vừa phóng khoáng vừa thành thục.

Mà cô lại còn ngồi ở trên ghế dài kia, vẻ mặt lạnh nhạt, lại có vài phần cao quý.

Nghe Trần Ánh Nguyệt nói, Thẩm Thanh Ngọc hơi nhướng mày, thong thả ung dung mà bưng nước trái cây lên không nhanh không chậm mà uống vào.

Cô không thích uống rượu giống như Trần Ánh Nguyệt.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 578


Chương 578

Ly rượu vừa mới buông xuống, người đàn ông đã đi tới: “Ly rượu này, không hợp ý của quý cô chăng?”

Đến gần, Thẩm Thanh Ngọc nhìn rõ mặt của người đàn ông, đúng là trông cũng không tệ lắm, có điều so với Phó Ngọc Hải, vẫn còn kém xa.

Thẩm Thanh Ngọc cười nhạt: “Tôi không thích uống rượu.”

Người đàn ông dường như có chút kinh ngạc, anh ta cúi đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc, dưới ánh đèn mờ sáng mờ tối kia, người phụ nữ trên ghế dài xinh đẹp rực rỡ, giọng nói chuyện mềm nhẹ dịu dàng, giống như cái móc câu nhỏ, câu lấy lòng người ngứa ngáy.

Người đàn ông hơi động lòng: “Tôi ngồi xuống có được không?”

Trần Ánh Nguyệt ở bên cạnh xem trò hay, bên dưới ngầm đá Thẩm Thanh Ngọc vài cái, nháy mắt mà xúi giục cô chơi chút k*ch th*ch.

Thẩm Thanh Ngọc cười như không cười liếc mắt nhìn Trần Ánh Nguyệt một cái, ngay sau đó giơ tay chỉ vào Trần Ánh Nguyệt, “Có lẽ là anh có vấn đề rồi, đây là chỗ của cô ấy.”

Thẩm Thanh Ngọc nói xong, cầm lấy túi xách ở bên cạnh lên: “Về thôi.”

Lời này là nói với Trần Ánh Nguyệt, nói dứt lời thì người đã đứng dậy đi luôn, ánh mắt quét đến người đàn ông, cũng chỉ lịch sự mà hơi gật đầu một cái.

Thẩm Thanh Ngọc không có ý định tìm kiếm tình yêu, ra ngoài tán gẫu với Trần Ánh Nguyệt một hồi, bây giờ cô chỉ muốn trở về ngủ một giấc thật ngon mà thôi.

Người đàn ông vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn luôn đuổi theo Thẩm Thanh Ngọc đi ra ngoài: “Quý cô, thời gian vẫn còn sớm, không ăn một bữa ăn khuya sao?”

Trần Ánh Nguyệt cũng ra ngoài theo, ở bên cạnh xúi giục: “Không phải vừa rồi cậu nói đói bụng à?”

“Bây giờ tớ không đói bụng.”

Cô vừa mới dứt lời, một chiếc Maserati màu lam phong cách trang nhã đột nhiên dừng ở trước mặt Thẩm Thanh Ngọc.

Cách kính chắn gió, tầm mắt của Thẩm Thanh Ngọc liền nhìn thấy Phó Ngọc Hải ở bên trong.

Anh đanh nhìn cô cười, mắt đào hoa cong lên tươi sáng rực rỡ.

Thẩm Thanh Ngọc mới chỉ hơi thất thần một chút, người kia đã xuống xe vòng qua: “Tôi chỉ đi công tác mấy hôm mà thôi, hẳn là không đến mức bị chen ngang đâu nhỉ?”

Người khác nghe không hiểu ý của Phó Ngọc Hải, nhưng Thẩm Thanh Ngọc lại nghe ra rất rõ.

Buổi tối hôm đó Phó Ngọc Hải với cô đến tiệc tối của nhà họ Giang, trên đường đi không phải nắm tay cô thì cũng là dắt cô, gần như chứng minh sự thật hai người đã ở bên nhau.

Tiệc tối chưa kết thúc hai người đã rời đi trước tiên, Phó Ngọc Hải tự mình đưa cô đến cửa chung cư.

Thẩm Thanh Ngọc vốn tưởng là anh muốn làm gì đó, kết quả anh lại chỉ nói với cô hôm sau phải đi công tác mấy ngày.

Sau đó mãi đến hôm nay, thời gian gần một tuần, Thẩm Thanh Ngọc mới gặp lại Phó Ngọc Hải.

Không thể không nói, chiêu lạt mềm buộc chặt của Phó Ngọc Hải, dùng cũng quá giỏi.

Thẩm Thanh Ngọc không nói gì, chỉ là cười như không cười mà liếc anh.

Phó Ngọc Hải hơi nhướng mi, đi đến bên cạnh cô, nhìn người đàn ông đuổi theo kia, giống như biểu thị công khai chủ quyền: “Ngại quá, theo đuổi con gái, cũng có thứ tự đến trước và sau, tôi theo đuổi cô ấy, gần một năm rồi.”

Người đàn ông hơi tặc lưỡi, anh ta cũng chỉ là muốn ngắt hoa hồng, thấy đêm nay gặp được một người như vậy, cho nên mới đuổi theo ra ngoài.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 579


Chương 579

Nhưng đùa hay thật vậy?

Cũng chịu thôi, hoa hồng dù đẹp, cũng không so được hoa dại nhỏ lòe loẹt.

Người đàn ông mỉm cười, cũng bày ra vẻ phóng khoáng lịch thiệp: “Xin lỗi, là tôi làm phiền rồi.”

Trần Ánh Nguyệt thấy người đàn ông đã đi rồi, nhìn sang Phó Ngọc Hải, hàm ý sâu xa mà nói: “Thật ra anh Phó tới rất đúng lúc đấy chứ.”

Ý ở ngoài lời đơn giản chính là Phó Ngọc Hải sai người theo dõi Thẩm Thanh Ngọc.

Người ở tầng lớp này của bọn họ, chuyện theo dõi người trong vòng như vậy cũng không hiếm thấy.

Nhưng Trần Ánh Nguyệt và Thẩm Thanh Ngọc từ trước đến giờ đều thấy phản cảm, bọn họ không phải con mồi cũng không phải là thú cưng, bị người khác theo dõi như vậy, người bình thường đều sẽ không vui.

Phó Ngọc Hải nghe ra ý bên trong lời nói của Trần Ánh Nguyệt, cúi đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc: “Tôi vừa mới xuống máy bay, là bạn của em họ tôi chụp ảnh có em, tôi mới biết em ở đây.”

Sự thật cùng so với lời Phó Ngọc Hải nói cũng có chút ăn nhập.

Thật ra anh cũng không nói dối, mỗi một câu đều là lời nói thật, chỉ là quá trình đã được lược bớt đi này, rõ ràng cũng không phải đơn giản như vậy.

Phó Ngọc Hải đúng là mới xuống máy bay, cũng chính xác là nhìn thấy ảnh của Tống Quý Danh mới biết Thẩm Thanh Ngọc ở đây.

Anh đi công tác năm ngày, hôm nay trở về Lâm Thành, Tống Quý Danh chủ động xuất trận đi đón anh, trên đường về, điện thoại của Tống Quý Danh liên tục có thông báo tin nhắn, ồn ào đến nỗi Phó Ngọc Hải đang nhắm mắt nghỉ ngơi có chút không kiên nhẫn.

Tống Quý Danh cũng nhận ra điều này, nhưng đang ở trên cao tốc, anh ta không tiện cầm điện thoại, bèn bảo Phó Ngọc Hải cầm lấy: “Anh, mật khẩu điện thoại của em là sinh nhật em, anh chuyển sang chế độ im lặng đi.”

Phó Ngọc Hải vừa mới cầm lấy điện thoại của Tống Quý Danh, đã nhìn thấy tin nhắn mà bạn Tống Quý Danh gửi tới: “Sắc đẹp nhân gian, Vân Thượng, tới nhanh lên!”

Bên dưới tin nhắn chính là một tấm ảnh, ánh đèn lờ mờ bên trong quán bar, nhưng người chụp ảnh cách khá gần, mặt của Thẩm Thanh Ngọc chụp cũng khá rõ, Phó Ngọc Hải liếc mắt một cái đã nhận ra.

Biết Thẩm Thanh Ngọc ở Vân Thượng, xe vừa mới xuống khỏi cao tốc sân bay, Phó Ngọc Hải bèn bảo Tống Quý Danh ngừng xe sang bên.

Tống Quý Danh vẫn còn vẻ mặt mờ mịt: “Có chuyện gì vậy, anh, kiểm tra xe à? Em đâu có uống rượu…”

Phó Ngọc Hải không trả lời câu hỏi của anh ta: “Em xuống xe trước đi.”

Tống Quý Danh vẫn luôn sùng bái Phó Ngọc Hải, nghe vậy thì nghe lời mà xuống xe, chỉ là không nghĩ tới, người vừa mới xuống xe, Phó Ngọc Hải đã lập tức ngồi lên trên ghế lái, cậu chủ nhà họ Tống còn chưa kịp phản ứng lại, trong ngực đã bị ném tới một cái điện thoại, Maserati nghênh ngang mà đi, anh ta bị bỏ lại ở giữa đường.

Dĩ nhiên, những chuyện này không hẳn được coi là quá trình, đương nhiên Phó Ngọc Hải sẽ không nói.

Phó Ngọc Hải nói xong, dừng một lát: “Nếu như em không tin, tôi có thể bảo em họ tôi tới đây một chuyến.”

Phó Ngọc Hải nói xong, thật sự lấy điện thoại ra.

Thẩm Thanh Ngọc liếc mắt nhìn anh một cái: “Cũng không đến mức như vậy.”

Nói xong, cô liếc mắt Trần Ánh Nguyệt một cái.
 
Back
Top Bottom