Ngôn Tình Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 520


Chương 520

Vừa nãy anh ta có chạm mặt với Thẩm Thanh Ngọc, anh ta đứng ở một bên nhìn, thấy trên mặt Thẩm Thanh Ngọc hoàn toàn không có nửa phần hạnh phúc.

Châu Du Dân vẫn còn có chút chừng mực, biết rõ hôm nay là ngày gì, cho nên anh ta vẫn không nói ra chuyện đó.

Tạo hình chú rể làm nhanh hơn của cô dâu nhiều, Bạc Minh Thành làm xong thì ra ngoài đón khách với ông cụ Bạc.

Khách khứa tuy nhìn thấy mặt Bạc Minh Thành vẫn lạnh như băng, nhưng khi quay lại có thể nhìn ra được tâm trạng Bạc Minh Thành hôm nay rất tốt.

Bảy rưỡi tối, hôn lễ bắt đầu như dự kiến.

Bạc Minh Thành là chú rể, đã ra hậu đài từ sớm.

Sau khi MC nói bắt đầu buổi lễ, Bạc Minh Thành được mời lên sân khấu, kế đó MC làm theo quy trình, bắt đầu dẫn cho Bạc Minh Thành kể lại câu chuyện tình yêu của anh ta và Thẩm Thanh Ngọc.

Nhưng mọi người đều biết, cậu hai nhà họ Bạc trước giờ là một người ít nói, MC lúc bắt đầu có hơi lo lắng Bạc Minh Thành sẽ không tiếp lời mình.

Sự thật chứng minh, anh ta nghĩ hơi nhiều.

Tuy rằng câu trả lời của Bạc Minh Thành không được tính là đặc sắc nhưng cũng coi như là đã trả lời.

“Anh Bạc, trước khi đón cô dâu, tôi muốn hỏi anh vài câu, tin rằng những người có mặt ở đây đều tò mò với vấn đề này như tôi. Ai cũng biết, anh và cô dâu đã kết hôn một lần, lần này hai người tái hôn, rốt cuộc là vì điều gì?”

Chữ “rốt cuộc” này của MC rất thú vị, câu hỏi không tính là quá mức, cũng gợi lên sự tò mò của mọi người có mặt ở đây.

Ánh đèn chiếu lên người Bạc Minh Thành, hôm nay anh ta mặc một bộ vest đen, tóc cũng được tạo hình, gương mặt có lớp trang điểm nhẹ, đường nét trên gương mặt thêm phần nam tính.

Anh ta cầm micro, nhìn bóng người màu trắng ở cuối sân khấu hình chữ T, hé môi nói: “Tôi yêu cô ấy.”

Khi Bạc Minh Thành nói ra ba chữ này, giọng nói đều đều thế mà người bên dưới lại nhiệt liệt vỗ tay.

Người bình thường nói yêu rất dễ dàng nhưng được một lần nghe Bạc Minh Thành nói yêu thì đúng là lần đầu nghe thấy.

MC cũng sôi nổi, cầm micro tung hô: “Được, tiếp theo đây, xin mời người anh Bạc yêu nhất – Cô Thẩm Thanh Ngọc!”

Tiếng vỗ tay không ngớt, ánh đèn chầm chậm chiếu vào người cô dâu đang ở cuối sân khấu chữ T cách đó 50m.

Chiếc váy cưới màu trắng di chuyển theo từng bước đi của cô dâu, thật xinh đẹp.

Mọi người đều biết Thẩm Thanh Ngọc xinh đẹp, thế mà vẫn tò mò Thẩm Thanh Ngọc hôm nay trông như thế nào.

Nhưng đầu Thẩm Thanh Ngọc đội khăn trùm đầu trắng, dưới ánh đèn rực rỡ, khó mà nhìn thấy rõ được khuôn mặt dưới lớp khăn đó.

Nhưng người đã gặp qua Thẩm Thanh Ngọc đều biết, gương mặt của Thẩm Thanh Ngọc xinh đẹp biết bao.

Năm ấy, lần đầu tiên Thẩm Thanh Ngọc gả cho Bạc Minh Thành, phụ nữ thì chế giễu Thẩm Thanh Ngọc bay lên cành cao làm phượng hoàng, đàn ông lại âm thầm ngưỡng mộ Bạc Minh Thành có phúc.

Bây giờ, lần thứ hai Thẩm Thanh Ngọc gả cho Bạc Minh Thành, mà lần này, cô lại lấy thân phận con gái nhà họ Thẩm để gả.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 521


Chương 521

Nhất thời, khách mời phía dưới cũng không biết là nên ngưỡng mộ Bạc Minh Thành hay là ngưỡng mộ Thẩm Thanh Ngọc thì tốt đây.

Từ khi có ký ức đến nay, Bạc Minh Thành cứ cho rằng hôn nhân là một thứ vô dụng, anh ta chưa bao giờ cảm thấy kết hôn là một chuyện thần thánh, càng không thể hiểu nổi, tại sao lại có người hết lòng hết dạ chuẩn bị cho một buổi hôn lễ, làm cho bản thân mệt chết.

Nhưng bây giờ anh ta đột nhiên hiểu ra rồi.

Trước sau của buổi hôn lễ này, anh ta đã chuẩn bị hết nửa tháng trời, anh ta sửa hết 80% thiết kế từ cách bày trí, ánh đèn, chất liệu, những chuyện lớn nhỏ anh ta đều xem qua hết, chỉ vì để tổ chức một hôn lễ cả đời khó quên cho Thẩm Thanh Ngọc.

Vì đối mặt với tình sâu nghĩa nặng mười một năm của cô, anh ta chỉ có thể làm hết những thứ này để cảm ơn.

Anh ta nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc từng bước tiến đến mình thì bất chợt nhớ đến tin nhắn cuối cùng trong điện thoại: Tôi sắp gả cho anh ấy rồi.

Anh ta cũng đột nhiên nảy sinh ra ý nghĩ bốc đồng, muốn gửi một tin nhắn cho cô: Tôi sắp cưới em rồi.

Trong lúc mất hồn, Thẩm Thanh Ngọc đã đi đến trước mặt Bạc Minh Thành.

MC quan sát tâm trạng hôm nay của Bạc Minh Thành rất tốt, gan cũng lớn hơn, biết được anh ta đang mất hồn, anh ta cười trêu chọc một câu: “Chú rể nhìn ngây ngốc luôn rồi, là vì cô dâu xinh quá sao?”

Bạc Minh Thành không trả lời, chỉ giơ tay ra, nắm lấy Thẩm Thanh Ngọc đã đi đến trước mặt mình, sau đó nắm chặt lấy tay của Thẩm Thanh Ngọc.

Lần này, anh ta sẽ không buông ra nữa.

MC trêu chọc xong rồi khen Thẩm Thanh Ngọc: “Hôm nay cô dâu đẹp quá rồi, tôi làm MC cho biết bao đám cưới rồi, có thể nói chiếc váy cưới này là chiếc đẹp nhất tôi từng thấy, chẳng trách ban nãy chú rể nhìn ngây ngốc luôn!”

Váy cưới là Bạc Minh Thành bảo Lâm Nam Vũ mời người thiết kế, bản thảo có một số chỗ không vừa ý, anh ta cảm thấy không phù hợp với tính cách Thẩm Thanh Ngọc vì thế xem hết sách thiết kế căn bản cả đêm, rồi tự tay sửa hết những chỗ không vừa ý.

Bây giờ Thẩm Thanh Ngọc khoác lên chiếc váy cưới này, rất thích hợp, rất xinh đẹp nằm trong dự đoán của anh ta.

Đây là váy cưới mà anh ta thiết kế cho Thẩm Thanh Ngọc, cả thế giới sẽ không có chiếc thứ hai.

“Tôi nghe nhà thiết kế nói, chú rể không vừa ý với bản thảo chiếc váy cưới trên người cô dâu nên tự tay sửa lại hết những chỗ không vừa ý. Xem ra, chú rể thật sự rất yêu cô dâu!”

MC nói lời thoại khuấy động không khí, đây là chuyện không có ai biết, vừa nói ra đã khiến mọi người sửng sốt.

Dù sao thì ai cũng biết, ban đầu Bạc Minh Thành đối xử với Thẩm Thanh Ngọc thế nào.

Các cô gái bên dưới vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ, sớm biết trái tim Bạc Minh Thành có thể sưởi ấm được thì năm trước bọn họ đã thừa cơ hội lao vào rồi.

Nhưng thế giới này làm gì có chuyện biết trước được!

Hai người đứng dưới ánh đèn trên sân khấu, cho dù không nhìn rõ nhưng cũng khiến người khác cảm thấy đây là cặp đôi ông trời tác hợp.

Bỏ đi, vẫn nên chúc phúc thôi.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 522


Chương 522

“Chú rể, nhìn cô dâu trước mắt anh, anh có đồng ý dùng hết nửa đời sau này ở bên cô ấy, yêu thương bảo vệ cô ấy, trở thành cảng tránh gió cho cô ấy không? Nếu đồng ý, mời anh đeo nhẫn lên tay cô dâu.”

MC nói xong, Bạc Minh Thành nhìn Thẩm Thanh Ngọc trước mặt mình, lấy nhẫn ra, cầm tay Thẩm Thanh Ngọc lên, đeo vào ngón áp út của cô, khi đeo vào đến đốt thứ hai thì đột nhiên nhẫn bị kẹt lại.

Cùng lúc đó, một giọng nói của một người đàn ông bên dưới vang lên: “Thẩm Thanh Ngọc, đi theo tôi!”

Là Phó Ngọc Hải!

MC trên sân khấu vẫn chưa kịp phản ứng lại, Phó Ngọc Hải đã lao lên kéo Thẩm Thanh Ngọc, Bạc Minh Thành cũng giơ tay nắm Thẩm Thanh Ngọc lại, chiếc váy cưới trên người Thẩm Thanh Ngọc cồng kềnh, cô bị Phó Ngọc Kéo, rồi lại bị Bạc Minh Thành nắm, người loạng choạng mấy bước, khăn trùm trên đầu bung ra, trong lúc Bạc Minh Thành kéo thì rơi thẳng xuống đất.

“Đó không phải Thẩm Thanh Ngọc! Là Lâm Mai Chi!”

Khách khứa hàng đầu bên dưới, không biết ai đã hét lên một tiếng, nhất thời, có rất nhiều phản ứng lại, vội vàng lấy điện thoại mở camera phóng to hình trên sân khấu.

“Là Lâm Mai Chi, là tình đầu của cậu hai nhà họ Bạc! Chuyện gì vậy? Không phải nói là hôn lễ của Bạc Minh Thành và Thẩm Thanh Ngọc sao?”

“Trời ạ! Lẽ nào hôn lễ hôm nay thật ra vốn là của Bạc Minh Thành và Lâm Mai Chi sao? Tôi thấy dường như người nhà họ Thẩm không ai đến hết!”

Cô dâu trên sân khấu không phải Thẩm Thanh Ngọc, khách bên dưới vừa tò mò vừa ngạc nhiên.

Cô dâu trên sân khấu không phải Thẩm Thanh Ngọc!

Chuyện này không chỉ khiến khác bên dưới ngạc nhiên mà cả Bạc Minh Thành và Phó Ngọc Hải cũng sững sờ.

Thẩm Thanh Ngọc không ngờ đến Phó Ngọc Hải sẽ lên sân khấu, hôm đó cô nói với anh rồi, cô nghĩ hôm nay anh sẽ không bốc đồng, không ngờ Phó Ngọc Hải vẫn lao lên sân khấu.

Đây là chuyện của cô và nhà họ Bạc, Thẩm Thanh Ngọc không muốn dính líu đến Phó Ngọc Hải.

Thấy anh lên sân khấu, Thẩm Thanh Ngọc lên tiếng gọi anh trong hỗn loạn: “Phó Ngọc Hải.”

Giọng cô không lớn, hôm nay nơi tổ chức hôn lễ rất lớn nhưng Thẩm Thanh Ngọc đứng dưới sân khấu, cô vẫn chưa lên tiếng, Phó Ngọc Hải đã nhìn thấy cô.

Hôm nay Thẩm Thanh Ngọc mặc chiếc đầm dài đơn giản, tóc cột lên, đeo kính đen trên mặt.

Chẳng trách không ai phát hiện Thẩm Thanh Ngọc bên dưới, cô ăn mặc như vậy, khách khứa cứ nghĩ là ngôi sao nào đó đến tham dự cho vui.

Phó Ngọc Hải phản ứng rất nhanh, quay người xuống sân khấu, đi đến bên Thẩm Thanh Ngọc.

Còn Bạc Minh Thành trên sân khấu cũng đã nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc bên dưới.

Thẩm Thanh Ngọc thấy ánh mắt của anh ta thì không còn che giấu nữa, cô gỡ chiếc kính đen xuống để lộ ra gương mặt tinh tế nhỏ gọn của mình.

Người bên cạnh nhanh chóng nhận ra cô: “Là Thẩm Thanh Ngọc.”

“Đây mới là Thẩm Thanh Ngọc! Người trên sân khấu không phải Thẩm Thanh Ngọc thật! Cô dâu hôm nay không phải Thẩm Thanh Ngọc!”

Xung quanh xì xầm bàn tán, Thẩm Thanh Ngọc nhìn vào mắt Bạc Minh Thành hai giây rồi nhếch môi lên, đôi môi đỏ khẽ động, thốt ra hai chữ không tiếng: “Đáng đời.”

Dưới ánh đèn, sắc mặt Bạc Minh Thành trắng bệch, anh ta nghiêng đầu nhìn Lâm Mai Chi mặc váy cưới nói: “Sao em lại ở đây!”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 523


Chương 523

Lâm Mai Chi nhìn Bạc Minh Thành, tầm mắt rơi vào đôi mắt đỏ lên của anh ta, nụ cười trên gương mặt bất chợt cứng đờ: “Là, là Thẩm Thanh Ngọc.”

Nửa tháng trước, Thẩm Thanh Ngọc đến tìm cô ta “hợp tác”, Lâm Mai Chi còn tưởng Thẩm Thanh Ngọc đùa.

Lâm Mai Chi cũng không dám tin lắm.

Cho dù ban đầu Thẩm Thanh Ngọc nói với cô ta, cô ta và Thẩm Thanh Ngọc đều là con cờ của ông cụ Bạc, mỗi bước đi của bọn họ đều nằm trong sắp xếp của ông cụ Bạc, cô ta vẫn không dám tin.

Dù sao Lâm Mai Chi biết rõ, ân oán giữa mình và Thẩm Thanh Ngọc cũng không tốt đến đâu.

Ngay vào hôm qua, Thẩm Thanh Ngọc đột nhiên gọi điện thoại cho cô ta, hỏi cô ta suy nghĩ xong chưa.

Sáng sớm hôm nay ra ngoài, Lâm Mai Phương còn không ngừng khuyên cô ta nói có lẽ đây là cái bẫy của Thẩm Thanh Ngọc.

Nếu như nửa đường Thẩm Thanh Ngọc xuất hiện chỉ trích Lâm Mai Chi giả mạo cô, cô ta sẽ chết không đối chứng, đến lúc đó không chỉ bị dư luận chỉ trích mà còn bị ông cụ Bạc hành chết.

Nhưng khi thấy Thẩm Thanh Ngọc, Lâm Mai Chi đột nhiên tin cô.

Cô ta cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc không phải đùa.

Vì thế thay váy cưới của Thẩm Thanh Ngọc, đội khăn trùm lên, chỉ cần hôn lễ kết thúc, cô ta bước vào nhà họ Bạc, cho dù bọn họ phát hiện cô ta không phải Thẩm Thanh Ngọc, hôn lễ hôm nay lớn như vậy, cô ta chỉ cần quậy lên, nhà họ Bạc vẫn muốn giữ chút mặt mũi, chỉ đành nhận người nửa đường bị đánh tráo là cô ta làm bà hai thôi.

Đáng tiếc, vận may của Lâm Mai Chi hơi kém chút, chỉ cần kiên trì thêm mười phút nữa là được rồi, chỉ cần mười phút.

Bây giờ khăn trùm đầu rơi rồi, người có mặt ở đây đều biết cô ta không phải Thẩm Thanh Ngọc.

Ánh mắt Bạc Minh Thành nhìn cô ta như muốn giết cô ta vậy.

Lâm Mai Chi hơi thất vọng nhưng cô ta còn sợ hơn, cô ta chỉ đành lên tiếng đổ hết tội lên người Thẩm Thanh Ngọc.

Mà trên thực tế, những thứ này, cũng đúng thật là Thẩm Thanh Ngọc bày ra.

Cô ta không làm gì hết, cô ta chẳng qua chỉ nghe lời Thẩm Thanh Ngọc, hôm nay đến đây thế cô mà thôi.

Thế nhưng Bạc Minh Thành không nghĩ vậy, anh ta u ám nhìn Lâm Mai Chi.

Anh ta không tin, chắc chắn những thứ này là kế hoạch của Lâm Mai Chi!

Đã nói cô dâu là Thẩm Thanh Ngọc, bây giờ lại thành Lâm Mai Chi.

Nhà họ Bạc tổ chức hôn lễ rất lớn, nhưng lại xảy ra chuyện như vậy, đây không chỉ là trò cười nữa rồi.

Khách bên dưới bàn tán và suy đoán ngày càng kịch liệt, ngoại trừ Thẩm Thanh Ngọc, không có ai biết rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.

Sau khi Phó Ngọc Hải xuống sân khấu thì đi thẳng đến trước mặt Thẩm Thanh Ngọc.

“Thẩm Thanh Ngọc.”

Xung quanh đều là người, anh dừng cách Thẩm Thanh Ngọc nửa mét, đôi mắt đào hoa mang nét cười, tầm mắt rơi trên người Thẩm Thanh Ngọc, cứ như vậy mà nhìn cô.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 524


Chương 524

Anh không nói gì cả nhưng hình như đã nói hết rồi.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn ánh mắt anh, cũng không biết tại sao, chỉ là nhìn vào đôi mắt đào hoa đó, cô đã biết anh muốn nói gì.

Lúc này, cách đó không xa, không biết là ai gọi một tiếng.

Thẩm Thanh Ngọc quay về thực tại, nghiêng đầu nhìn về phía tiếng nói phát ra.

Ông cụ Bạc xỉu, Bách Gia Tính đang gọi bác sĩ.

MC trên sân khấu đối mặt với tình huống chưa từng xảy ra này cũng sững sờ, hôn lễ mới tiến hành một nửa, phát hiện cô dâu đã đổi thành người khác, phải làm sao đây?

Vấn đề này, đổi lại là người khác có lẽ cũng không biết làm sao.

Sau khi ông cụ Bạc xỉu, hiện trường hỗn loạn lên.

Bạc Minh Thành nhảy trên sân khấu xuống đi đến trước mặt Thẩm Thanh Ngọc: “Chuyện này tôi sẽ điều tra rõ.”

Nói xong, anh ta quay đầu vội vàng chạy qua bên ông cụ Bạc.

Không biết lo lắng cho ông cụ Bạc thật hay sợ nghe những lời Thẩm Thanh Ngọc sẽ nói ra.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn bóng lưng của Bạc Minh Thành, khóe môi nhàn nhạt cười.

Trần Ánh Nguyệt không kìm được đi qua, giơ hai ngón cái lên với Thẩm Thanh Ngọc: “Ghê nha tiểu Ngũ, chiêu này của cậu đúng là khiến tớ mở mang tầm mắt!”

Trần Ánh Nguyệt có ngốc hơn nữa, đến nước này cũng biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

Thẩm Thanh Ngọc liếc cô ấy một cái: “Ra ngoài trước đi.”

Hôm nay nơi này có hơn năm ngàn người, Thẩm Thanh Ngọc không muốn chút nữa bị vây lấy không có đường ra.

Cô nói xong nhìn Phó Ngọc Hải một cái: “Có gì ra ngoài rồi nói.”

Phó Ngọc Hải kìm chế lại tâm trạng vui mừng của mình, gật đầu, dắt theo Thẩm Thanh Ngọc rời khỏi hiện trường hôn lễ.

Trên đường đi có rất nhiều người phát hiện ra Thẩm Thanh Ngọc nhưng không ai dám cản Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Quốc Vinh đích thân nhìn thấy ông cụ Bạc xỉu, ông ấy rất hả giận, nếu như không phải sợ chút nữa phóng viên đến không rời đi được, ông ấy còn muốn lên sân khấu nói mấy lời thừa nước đục thả câu nữa.

Mấy người Thẩm Thanh Ngọc ra khỏi cổng khách sạn đã có những phóng viên tin tức nhạy bén chạy đến, nhìn thấy người đi ra là Thẩm Thanh Ngọc, mấy phóng viên đó như uống thuốc k*ch th*ch vậy, chen nhau chạy đến trước mặt Thẩm Thanh Ngọc.

“Cô Thẩm, xin hỏi tại sao cô dâu tối hôm nay không phải là cô?”

“Cô Thẩm, chuyện tối hôm nay là vì cô Lâm sao?”

“Cô Thẩm, có có cảm nghĩ gì với chuyện xảy ra vào tối hôm nay?”

Thẩm Thanh Ngọc vốn đang đi thẳng về phía trước, nghe câu hỏi này thì cả người đột nhiên dừng lại, Phó Ngọc Hải cũng dừng lại theo, chỉ là từ đầu đến cuối vẫn bảo vệ xung quanh cô, không để cho đám phóng viên chen đến chỗ Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc gỡ kính đen xuống, chậm rãi nở nụ cười: “Tâm trạng tối hôm nay của tôi rất tốt.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 525


Chương 525

Trần Ánh Nguyệt đi phía trước Thẩm Thanh Ngọc thấy cô dừng lại thì cũng dừng lại, quay đầu nhìn đám phóng viên vây lấy Thẩm Thanh Ngọc, ngay khi cô ấy nghĩ Thẩm Thanh Ngọc bị đám phóng viên vây chặt thì nghe thấy tiếng của Thẩm Thanh Ngọc.

Trần Ánh Nguyệt nghe Thẩm Thanh Ngọc nói mà sững người một lát, sau khi phản ứng lại thì suýt vỗ tay cho Thẩm Thanh Ngọc.

Nói về giết người diệt tâm, vẫn là Thẩm Thanh Ngọc ghê gớm!

Thẩm Thanh Ngọc nói xong, cô không còn dừng lại nữa, vượt quá đám phóng viên, lên xe của Trần Ánh Nguyệt.

Trần Ánh Nguyệt vừa đóng cửa xe, ngay khi định lái xe đi lại phát hiện ra một vấn đề.

Phó Ngọc Hải còn đang đứng bên cạnh xe, tuy anh lùi lại vài bước, không ảnh hưởng đến cô ấy lái xe rời đi nhưng ánh mắt đó từ đầu đến cuối vẫn nhìn chăm chú vào Thẩm Thanh Ngọc ở ghế phụ.

Trần Ánh Nguyệt hắng giọng một tiếng, cảm giác trong miệng hơi chua, nghiêng đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc: “Tiểu Ngũ, hay là cậu ngồi xe của cậu Phó đi?”

Thẩm Thanh Ngọc cười: “Sao cậu không dứt khoát xuống xe bảo Phó Ngọc Hải lái xe của cậu đi?”

“…”

Trần Ánh Nguyệt định nói gì nhưng đám phóng viên đó lại đến nhiều hơn.

Xe rời khỏi khách sạn chưa lâu, Trần Ánh Nguyệt nhìn kính chiếu hậu, không kìm được mà hắng giọng: “Tiểu Ngũ, cậu giỏi đó, tớ thấy cậu Phó si tình với cậu lắm đấy.”

Thẩm Thanh Ngọc cũng nhìn lên kính chiếu hậu thấy xe của Phó Ngọc Hải đang theo sát phía sau, cô ngước mắt lên: “Nghiêm túc lái xe, tớ nhớ không sai thì bằng lái xe của cậu không còn bao nhiêu điểm để trừ nữa rồi.”

“…”

Quá đáng rồi, cứ chọc ngoáy vào nỗi đau của người ta!

Trần Ánh Nguyệt cũng không dám chọc Thẩm Thanh Ngọc nữa, vừa hay phía trước đèn xanh sáng lên, cô ấy lại khởi động xe đi.

Mười lăm phút sau, xe dừng bên dưới chung cư của Thẩm Thanh Ngọc.

Trần Ánh Nguyệt nhếch khóe miệng: “Được rồi, tớ không làm phiền hai người nữa.”

Cô ấy rất biết điều, không làm bóng đèn nữa.

Thẩm Thanh Ngọc cũng liếc cô ấy một cái: “Được rồi, quay về ăn dưa đi.”

Chắc chắn chuyện tối hôm nay đã truyền ra ngoài rồi, cũng không biết lan truyền thành gì rồi.

Nói thật, Thẩm Thanh Ngọc cũng mong chờ lắm.

Thẩm Thanh Ngọc vừa bước xuống xe đã thấy Phó Ngọc Hải.

Trước khi hôn lễ tối hôm nay bắt đầu, cô có để ý, không hề thấy Phó Ngọc Hải xuất hiện, Thẩm Thanh Ngọc còn nghĩ tối nay Phó Ngọc Hải sẽ không đến, không ngờ vào lúc đeo nhẫn, anh lại đột nhiên xuất hiện.

Thật ra Thẩm Thanh Ngọc cũng chưa từng nghĩ sẽ làm ra chuyện này vào tối hôm nay, ông cụ Bạc gài bẫy cô, cô cũng muốn gài lại ông cụ Bạc một lần.

Chỉ cần Lâm Mai Chi bước vào nhà họ Bạc, sẽ có rất nhiều chuyện để nói, ông cụ Bạc muốn đuổi Lâm Mai Chi đi, chắc chắn dư luận sẽ khiến huyết áp của ông cụ Bạc tăng lên vùn vụt.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 526


Chương 526

Nhưng hôm nay như vậy cũng tốt, bùng nổ trước, dư luận sẽ chuyện bé xé to, cũng chả trách ông cụ Bạc lại xỉu ngay đó.

Thẩm Thanh Ngọc nghĩ đến đây thì tâm trạng càng tốt hơn.

“Anh không tin tôi sao?”

Thẩm Thanh Ngọc thấy anh im lặng thì chủ động lên tiếng.

“Không phải.”

Phó Ngọc Hải cười lắc đầu, đôi mắt đào hoa là ý cười dịu dàng, cảm giác như muốn đắm chìm cô trong đó.

Thẩm Thanh Ngọc chỉ nhìn một cái đã không chịu nổi.

Khi đôi mắt này tràn ngập tình ý nhìn người khác, cô tin rằng đổi lại là người khác cũng sẽ không chịu nổi.

Phó Ngọc Hải ngừng một chút rồi bổ sung thêm một câu: “Cho dù biết là giả, nhưng tôi cũng vẫn không kìm được.”

Anh tin Thẩm Thanh Ngọc, tin cô không phải muốn tái hôn với Bạc Minh Thành.

Nhưng cho dù như vậy, cho dù anh biết cô đang diễn kịch, anh đứng nhìn dưới sân khấu vẫn sẽ không có cách nào nhìn cô và Bạc Minh Thành tiến hành hôn lễ.

Năm đó anh không dám xông lên sân khấu vì anh cảm thấy mình chẳng qua chỉ là một người yêu thầm không biết nặng nhẹ.

Anh không có tư cách, cũng không có thân phận nào để nói không.

Cho dù bây giờ cũng vậy, nhưng chuyện giống nhau, anh không thể nhịn thêm lần nữa.

Thẩm Thanh Ngọc không ngờ là như vậy, cô nhìn Phó Ngọc Hải một cái, muốn lên tiếng nhưng nghe thấy anh hỏi trước: “Thẩm Thanh Ngọc, đừng yêu anh ta nữa, được không?”

Tối hôm nay, tâm trạng Thẩm Thanh Ngọc rất tốt, nghe câu hỏi của Phó Ngọc Hải, hiếm khi không cảm thấy áp lực, cô còn cười trêu chọc một câu: “Không yêu anh ta, yêu anh à?”

Phó Ngọc Hải không ngờ Thẩm Thanh Ngọc sẽ nói như vậy, anh ngỡ ngàng sững người một lát rồi sau khi phản ứng lại, cúi đầu mỉm cười: “Vậy thì tốt quá rồi.”

Khi anh cười lên, đôi mắt đào hoa chứa đựng ánh sáng, mà trong ánh sáng lại có cô.

Thẩm Thanh Ngọc bị anh nhìn mà mặt hơi nóng lên, cô mỉm cười nghiêng đầu: “Không còn sớm nữa, tôi lên nghỉ ngơi đây.”

“Tám giờ mười hai phút.”

Thật ra thời gian vẫn còn sớm, cái cớ của Thẩm Thanh Ngọc đúng là hơi vụng về.

Cô có hơi ngại ngùng nhìn Phó Ngọc Hải một cái: “Hay là, lên uống ly trà?”

Phó Ngọc Hải cụp mắt mỉm cười: “Được.”

Tối uống trà không tốt lắm, cuối cùng Thẩm Thanh Ngọc vẫn không pha trà cho Phó Ngọc Hải, cô làm cho anh một ly nước ép: “Tối không thích hợp uống trà.”

Phó Ngọc Hải nhìn cô: “Nước ép cũng rất tốt.”

Váy của Thẩm Thanh Ngọc ôm dáng nên sau khi ngồi xuống chỉ có thể thẳng lưng.

Điện thoại cô đặt trên bàn kêu liên hồi, là tin nhắn của Trần Ánh Nguyệt gửi cho cô.

Nhưng Phó Ngọc Hải đang ở đây, Thẩm Thanh Ngọc định muộn chút nữa mới trả lời.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 527


Chương 527

Phó Ngọc Hải uống hai ngụm nước ép rồi lên tiếng phá tan sự im lặng: “Đêm đó em nói với tôi, thật ra chuyện xảy ra vào đêm đó của bốn năm trước không phải là nguyên nhân em gả cho Bạc Minh Thành. Bây giờ em và Bạc Minh Thành cũng ly hôn rồi, chuyện tối hôm đó, em còn muốn biết không?”

Phó Ngọc Hải không nhắc, thật ra Thẩm Thanh Ngọc cũng quên mất rồi, cô bảo Phó Ngọc Lam điều tra qua chuyện đêm đó, chỉ là không tra được gì cả.

Sau đó cô cũng dần dần quên đi, đối với cô mà nói, chuyện đêm đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn.

Nhưng người có tính tò mò, khi không ai nhắc chuyện này bên tai cô, Thẩm Thanh Ngọc sẽ không thấy tò mò.

Bây giờ Phó Ngọc Hải nhắc lại, tính tò mò của cô lại trỗi dậy: “Tôi từng bảo thư ký của tôi điều tra nhưng không tra được gì hết, không có gì khác lạ.”

Phó Ngọc Hải nhìn cô, cảm xúc nơi đáy mắt hơi phức tạp: “Tôi điều tra ra rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc nháy mày, cười: “Vậy đêm đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Đêm đó ý thức của cô rất loạn, sau khi bước vào phòng thì mơ hồ, nhớ không rõ, nếu như không phải hôm sau tỉnh dậy thấy Bạc Minh Thành khỏa thân nằm trên giường mình, thật ra cô cũng không hề biết mình đã xảy ra chuyện gì.

“Nếu như tôi nói với em, người đàn ông đêm đó không phải Bạc Minh Thành, em…”

Thẩm Thanh Ngọc nghe anh nói vậy thì hơi biến sắc: “Vì thế, là ai?”

Không phải Bạc Minh Thành, là ai?

Nếu như không phải Bạc Minh Thành, vậy chuyện đêm đó là một âm mưu.

Thẩm Thanh Ngọc cô lớn vậy rồi, đó là lần đầu tiên bị người ta hại, cô không điều tra được gì thì còn tốt, nhưng bây giờ Phó Ngọc Hải tra ra rồi, cô buộc phải khiến cho người đó sống không bằng chết!

Phó Ngọc Hải bất chợt im lặng, anh nhìn cô, cảm xúc trong đôi mắt đào hoa vô cùng phức tạp.

Sắc mặt Thẩm Thanh Ngọc không tốt lắm, tuy nói cô đồng ý gả cho Bạc Minh Thành, không liên quan nhiều đến chuyện hôm đó, nhưng nếu như người đó không phải Bạc Minh Thành thì chứng minh là có người khác, mà người khác đó là ai, sẽ không là một người đàn ông rất ghê tởm hoặc là một người đàn ông rất già.

Thẩm Thanh Ngọc nghĩ đến đây đột nhiên buồn nôn, nôn khan một tiếng.

Phó Ngọc Hải thấy vậy vội vàng đưa khăn giấy cho cô: “Em…”

Thẩm Thanh Ngọc lắc tay, ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt hạnh đỏ lên, tay chống lên sofa nổi gân xanh: “Phó Ngọc Hải, nói tôi biết, là ai?”

“Là tôi.”

“Tôi muốn khiến anh ta…”

Thẩm Thanh Ngọc nói một nửa mới ý thức được Phó Ngọc Hải đang nói gì.

Cô sững người, nhìn Phó Ngọc Hải không thể tin được: “Sao có thể, anh, tôi…”

Sự thật này khiến Thẩm Thanh Ngọc không phản ứng kịp, thậm chí cô còn nghĩ Phó Ngọc Hải đang đùa: “Anh đang đùa tôi đúng không, Phó Ngọc Hải?”

Phó Ngọc Hải không nói, chỉ nhìn cô.

Anh nhìn cô như vậy, Thẩm Thanh Ngọc đã biết đáp án rồi.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 528


Chương 528

Cô giơ tay che trước mắt mình, thấy vừa máu chó vừa không thể tin được.

Sự thật này vừa gượng gạo vừa bất ngờ, nhất thời, Thẩm Thanh Ngọc không biết làm sao đối mặt.

Cô cảm thấy ông trời như đang đùa cô!

Im lặng một hồi, Thẩm Thanh Ngọc bất chợt cười: “Người cứu tôi vào mười một năm trước là anh, buổi tối bốn năm trước cũng là anh.”

Phó Ngọc Hải nhìn thấy cô như vậy thì không nhịn được: “Tôi không có ý ép em.”

Anh nói rồi ngừng lại một chút: “Tôi biết, nói với em chuyện đêm đó vào lúc này, thật ra rất đê tiện.”

Phó Ngọc Hải nói đến đây thì thẳng người đi đến bên cạnh Thẩm Thanh Ngọc, giơ tay rút tờ khăn giấy khẽ đặt lên khóe mắt cô: “Nhưng tôi vẫn muốn đê tiện vào lúc này, thừa nước đục thả câu.”

Anh ngang nhiên thừa nhận, Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, có chút dở khóc dở cười: “Nhưng anh thật là quá đáng, Phó Ngọc Hải.”

Đêm nay cô mới làm được một chuyện lớn, cuối cùng cô cũng quyết định và cuối cùng cũng cắt đứt chuyện mười một năm qua giữa mình và Bạc Minh Thành, Phó Ngọc Hải lại ném cho cô một quả bom.

Thẩm Thanh Ngọc thật sự cảm thấy anh rất quá đáng, nhưng anh rất chân thành, cô lại thấy dường như anh không chút quá đáng nào.

Hazz, đúng là mâu thuẫn.

Thẩm Thanh Ngọc động đậy, không ngờ lúc này, Phó Ngọc Hải lại nghiêng người qua, muốn giúp cô lấy một cọng lông mi dính trên mặt cô.

Đôi môi đỏ lướt qua má, đầu ngón tay của Phó Ngọc Hải khẽ run, yết hầu anh động đậy nhìn Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc lúc này mới phản ứng lại, động tác của hai người hơi gần gũi rồi.

Cô vô thức lùi lại nhưng vết son môi trên má Phó Ngọc Hải đang nhắc nhở cô vừa nãy mới xảy ra chuyện gì.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn vết son môi, thấy rất ngượng ngùng, tim đập rất nhanh, cô không còn dám nhìn Phó Ngọc Hải: “Anh có thể quay về trước không?”

Cô muốn yên tĩnh một mình.

Phó Ngọc hải nhìn cô một lúc: “Được.”

Nói xong, anh đứng dậy, cúi đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc trên sofa một cái, thấy cô cụp mắt xuống, mất hồn, Phó Ngọc Hải không kìm được mà giơ tay sờ lên má ban nãy bị đôi môi đỏ lướt qua.

Cho dù chỉ là khẽ thôi nhưng anh vẫn cảm nhận được cảm giác mềm mại đó.

Anh nghiêng tầm mắt, nhìn đôi môi đỏ đó, trong lòng hơi khát khao, ánh mắt cũng trở nên gian xảo.

Anh muốn hôn xuống.

Cuối cùng lý trí vẫn thắng cảm xúc, Phó Ngọc Hải thu tầm mắt lại, ấm giọng nói một câu: “Tôi đi đây, Thẩm Thanh Ngọc.”

Thật ra Thẩm Thanh Ngọc không phải hoàn toàn mất hồn, ban nãy khi Phó Ngọc Hải nhìn cô, cô cảm nhận được ánh mắt của anh càng lúc càng nồng cháy, khiến cho cô không dám ngẩng đầu lên nhìn anh.

Thẩm Thanh Ngọc thấy bước chân của Phó Ngọc Hải càng đi càng xa, mới đột nhiên nhớ ra gì đó: “Phó Ngọc Hải!”

Cô từ sofa đứng dậy, ngẩng đầu bất giác nhìn thấy vết son trên mặt Phó Ngọc Hải.

Tuy không có in hình đôi môi, chỉ là chút màu đỏ nhưng làm sao trên mặt một người đàn ông lại có vết đỏ được chứ, ra ngoài người khác vừa nhìn đã biết có chuyện gì rồi.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 529


Chương 529

Vết đỏ bằng đốt ngón tay trên gương mặt Phó Ngọc Hải khiến cho gương mặt anh còn hấp dẫn hơn ngày thường.

Tim Thẩm Thanh Ngọc đập rất nhanh, cánh tay giơ lên hơi run: “Trên mặt anh có dính một chút.”

Mày của Phó Ngọc Hải khẽ động, giơ tay sờ lên mặt, nhìn thấy vết son trên đầu ngón tay thì nhất thời hiểu ra: “Tôi có thể dùng nhà vệ sinh của em một lát không?”

Thẩm Thanh Ngọc gật đầu: “Không sao, anh cứ tự nhiên.”

Nói xong, Thẩm Thanh Ngọc không ở đây được nữa, quay người về phòng.

Khi tiếng gõ cửa vang lên, tâm trạng Thẩm Thanh Ngọc đã bình tĩnh hơn nhiều.

Cô nhìn mình trong gương, lớp trang điểm trên mặt vẫn còn tinh tế, thật ra là không nhìn ra được mặt cô đang đỏ.

Thẩm Thanh Ngọc thu lại tầm mắt, đi ra mở cửa phòng.

“Có việc.”

“Sao vậy?”

Phó Ngọc Hải bước vào trong một bước, Thẩm Thanh Ngọc vô thức lùi về sau.

“Tuy biết em sẽ tức giận nhưng rất xin lỗi, tôi vẫn không kìm được.”

Anh nói xong, nâng cằm Thẩm Thanh Ngọc lên, cúi đầu hôn xuống đôi môi đó.

Môi của người đàn ông rơi xuống mang theo hơi thở của Phó Ngọc Hải, nhất thời, đầu óc của Thẩm Thanh Ngọc trống rỗng, đợi khi cô hoàn hồn lại giơ tay đẩy anh ra thì tay của Phó Ngọc Hải đã giữ chặt lấy tay cô trước.

Khi đối mạnh với sức mạnh tuyệt đối, nam nữ khác xa nhau.

Thẩm Thanh Ngọc bị anh ép vào tường, đôi chân bị anh tì vào, đôi tay bị anh giữ lấy, cô không phản kháng được.

Anh ngậm môi cô như đang thưởng thức, đến đến đi đi, không tiến không lùi.

Phó Ngọc Hải lưu luyến trên môi cô một chút, chỉ vài giây sau, anh buông cô ra.

Chỉ là người vẫn còn ở trước mặt cô, cúi đầu tì vào trán cô, nhìn cô vô tội và đáng thương: “Xin lỗi, Thẩm Thanh Ngọc.”

Lòng bàn tay Thẩm Thanh Ngọc đã đổ mồ hôi, tim bên ngực trái đập liên hồi.

Hơi thở Phó Ngọc Hải nóng như thiêu đốt, phả vào mặt cô, hai tai của Thẩm Thanh Ngọc đỏ lên.

Cô nghiêng đầu, nhắm mắt lại: “Cút.”

“Được.”

Phó Ngọc Hải còn muốn giơ tay sờ mặt Thẩm Thanh Ngọc nhưng lần này anh kìm lại được.

Con người có lúc không nên tham lam quá.

Tiếng đóng cửa khẽ vang lên, Phó Ngọc Hải đi rồi, trong phòng chỉ còn một mình Thẩm Thanh Ngọc.

Hồi lâu sau, Thẩm Thanh Ngọc mới từ từ mở mắt.

Cô sững sờ nhìn bức tường đối diện, nhớ lại nụ hôn vừa nãy, không kìm được mà giơ tay sờ lên môi mình, khi ngón tay chạm vào môi còn run lên một chút.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 530


Chương 530

Thẩm Thanh Ngọc vội rút tay lại, cô cảm thấy Phó Ngọc Hải đúng là…

Sao anh lại như vậy chứ?

Nhưng khiến Thẩm Thanh Ngọc đau khổ hơn là cô phát hiện thật ra mình không có tức giận đến vậy.

Cô chỉ là buồn phiền, buồn phiền rõ ràng trước kia là một người đàn ông lịch thiệp, sao bây giờ đột nhiên lại động một chút là ôm cô, hôn cô.

Thẩm Thanh Ngọc vô cùng buồn bực, vừa hay lúc này, Trần Ánh Nguyệt gọi tới.

Điện thoại ở phòng khách, tiếng chuông vang lên liên hồi.

Thẩm Thanh Ngọc nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn đi ra bắt máy: “Chuyện gì?”

“Này, sao hình như cậu không vui thế?”

Trần Ánh Nguyệt nói rồi tặc lưỡi một tiếng: “Vậy tớ sẽ kể cho cậu một số chuyện vui, chuyện hôn lễ đêm nay đã nổi khắp các trang web rồi, lần này nhà họ Bạc nổi tiếng cả nước rồi, đương nhiên cũng là mất mặt cả nước luôn! Ha ha ha, ông già đó tỉnh dậy biết được chuyện này, sẽ tức chết không? Ha ha ha! Vui quá!”

Thẩm Thanh Ngọc lơ là: “Ồ, tớ biết rồi, không có gì tớ cúp máy trước.”

Trần Ánh Nguyệt cảm thấy không đúng: “Cậu sao vậy, cãi nhau với cậu Phó rồi à, hai người…”

Lời còn chưa nói hết, Thẩm Thanh Ngọc đã cúp máy.

Bây giờ cô không muốn nghe chuyện gì liên quan đến Phó Ngọc Hải nữa, tên của anh cũng không được.

Trần Ánh Nguyệt cảm thấy kỳ lạ, vội vàng gọi lại, nhưng lần này, Thẩm Thanh Ngọc trực tiếp tắt nguồn luôn.

Trần Ánh Nguyệt nghe lời nhắc nhở trong điện thoại thì bất giác hứ một tiếng: “Con nhỏ này, tính nóng vậy, xem ra là cãi nhau thật rồi!”

Bởi vì một nụ hôn của Phó Ngọc Hải mà Thẩm Thanh Ngọc gần như mất ngủ, mãi cho đến hai giờ sáng, cô mới đi vào giấc ngủ.

Hơn hai giờ sáng, có người ngủ say, có người khó ngủ.

Chuyện đám cưới của nhà họ Bạc đã nhanh chóng truyền ra ngoài, chưa đến mười phút đã leo lên đầu bảng hot search.

Người của nhà họ Bạc không ai ngờ rằng cô dâu không phải là Thẩm Thanh Ngọc, mà còn biến thành Lâm Mai Chi.

Lúc ấy khách khứa có mặt hơn năm ngàn người, tất cả những nhân vật có máu mặt ở Lâm Thành đều tới, vốn cho rằng nhà họ Bạc có một đám cưới vẻ vang, không ngờ vì đám cưới này mà nhà họ Bạc trở thành chuyện cười lớn trong giới.

Trước khi đám cưới này bắt đầu, người đắc ý nhất vui vẻ nhất không ai qua được ông cụ Bạc.

Hai nhà Thẩm Bạc làm thông gia, sau này nhà họ Bạc sẽ chỉ tiến thêm một bước.

Nhưng mà mong muốn thất bại, ông cụ Bạc tức giận đến nỗi ngất xỉu tại chỗ, được đưa đến bệnh viện cấp cứu hơn nửa giờ mới thoát khỏi nguy hiểm.

Lần này ông cụ Bạc nhập viện cấp cứu thật, sau khi xảy ra chuyện, người của nhà họ Bạc đều đến bệnh viện chờ, thư ký của Bạc Minh Thành ở lại giải quyết hậu quả.

Trong phòng bệnh VIP cao cấp, Bạc Minh Thành, Bạc Minh Tâm và Tần Minh Tú, thậm chí cả Bạc Nhật Nhã đã có gia đình riêng ở bên ngoài cũng đều có mặt.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 531


Chương 531

Phòng bệnh hơn năm mươi mét vuông, ngoài một chiếc giường bệnh còn có ghế sô pha cho ba người ngồi, bên cạnh còn có một chiếc giường nhỏ một mét hai, bốn người Bạc Minh Thành ở trong phòng bệnh mà cũng không hề có vẻ chật chội.

Bạc Nhật Nhã tưởng rằng ông cụ Bạc sắp đi đời nên mới trở về chờ chia tài sản, không ngờ chờ ở bên ngoài phòng cấp cứu hơn nửa giờ, ấy thế mà ông cụ Bạc lại được cứu trở về.

Hai anh em Bạc Minh Thành và Bạc Minh Tâm luôn không chào đón ông ta, ông ta cũng không muốn nhìn thấy Tần Minh Tú, thấy ông cụ Bạc ung dung tỉnh lại ở trên giường bệnh, Bạc Nhật Nhã hừ một tiếng, quay người ra khỏi phòng bệnh.

Ông cụ Bạc ở trên giường bệnh tỉnh lại, con ngươi đục ngầu đảo vòng quanh, cuối cùng dừng lại ở trên người Bạc Minh Thành: “Minh Thành ở lại.”

Vừa mới được cấp cứu trở về, ông ta vẫn còn băn khoăn chuyện đám cưới.

Bạc Minh Tâm bĩu môi một cái, đã sớm dự đoán được sẽ là như vậy, kéo cánh tay Tần Minh Tú đi ra khỏi phòng bệnh.

Bách Gia Tính cũng đi ra theo rồi đóng cửa phòng bệnh lại, rất nhanh trong phòng bệnh chỉ còn lại Bạc Minh Thành và ông cụ Bạc.

“Thẩm Thanh Ngọc cố ý.”

Câu nói của ông cụ Bạc là câu khẳng định, không phải là câu hỏi.

Bạc Minh Thành không nói gì, anh ta ngồi ở trên ghế sô pha, hơi cúi đầu, nhìn kỹ mới phát hiện trên tay anh ta cầm một chiếc điện thoại.

Chiếc điện thoại kia là kiểu dáng của hơn mười năm trước, vẫn còn là loại bấm phím.

Ông cụ Bạc thấy anh ta không nói lời nào, chỉ cúi đầu nhìn chiếc điện thoại kia thì càng giận dữ hơn: “Cháu nhìn cái điện thoại nát kia thì có tác dụng gì! Bây giờ thể diện của nhà họ Bạc chúng ta bị mất sạch rồi!”

Lần này, Bạc Minh Thành lại đứng lên từ ghế sô pha, anh ta nhìn ông cụ Bạc vẫn còn đang cắm ống khí oxi ở trên giường bệnh: “Ông nội, thể diện của nhà họ Bạc là bị ông làm mất hết.”

Nói xong, anh ta nhấc chân trực tiếp rời khỏi phòng bệnh.

Máy đo huyết áp nhịp tim ở bên cạnh ông cụ Bạc đột nhiên vang lên “Tích tích tích”, Bách Gia Tính vọt vào: “Ông chủ, ông sao rồi? Ông vừa ra khỏi phòng cấp cứu, không thể tức giận nữa đâu!”

Ông cụ Bạc vẫn tiếc mạng sống nên từ từ nhắm mắt cắn răng bình tĩnh lại.

Một hồi lâu sau, ông ta mới mở mắt ra, nhìn vách tường ở phía trước: “Tại sao Thẩm Thanh Ngọc phải làm như vậy?”

Ông ta nghĩ không ra, cho dù đã biết ông ta làm những chuyện kia, tại sao cô ta lại không nể tình chút nào, trực tiếp làm mất hết mặt mũi của nhà họ Bạc bọn họ ở ngay trường hợp như vậy.

Ông cụ Bạc nghĩ mãi không rõ, ông ta cũng không thể nào nghĩ được rõ ràng.

Bách Gia Tính ở bên cạnh không dám mở miệng, ông ta biết tại sao nhưng ông ta không dám nói.

Có gì mà tại sao chứ, chỉ đơn giản là vì muốn hoàn toàn thoát khỏi nhà họ Bạc mà thôi.

Bạc Minh Thành lạnh mặt đi ra từ phòng bệnh, Tần Minh Tú nhìn thấy, muốn hỏi có chuyện gì nhưng nhìn đến sắc mặt của con trai, bà ấy há miệng, cuối cùng vẫn không lên tiếng.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 532


Chương 532

Bạc Minh Tâm hừ lạnh: “Anh, chuyện tối hôm nay chắc chắn là Thẩm Thanh Ngọc cố ý!”

Cô ta không có chứng cứ, nhưng cô ta vẫn cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc cố ý!

Bạc Minh Tâm vừa dứt lời, Bạc Minh Thành bèn nghiêng đầu nhìn cô ta một cái.

Sự lạnh lẽo trong tròng mắt đen kia khiến Bạc Minh Tâm sợ đến nỗi sắc mặt tái đi, cô ta lùi về phía sau hai bước theo bản năng, vốn dĩ còn muốn nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng đều bị cô ta nuốt trở vào.

Nhìn bóng lưng dần dần đi xa của Bạc Minh Thành, cho đến khi người biến mất ở chỗ rẽ, Bạc Minh Tâm mới nhúc nhích một cái.

Sắc mặt trắng bệch của cô ta cũng mới khôi phục vẻ hồng hào, nhưng mà phía sau lưng bộ váy toàn là mồ hôi lạnh.

Ánh mắt vừa rồi của Bạc Minh Thành tựa như dã thú lạnh lùng vô tình, như thể nếu như cô ta nói thêm một câu nữa, anh ta có thể xé xác cô ta ra.

Quá đáng sợ.

Bạc Minh Tâm quay đầu liếc nhìn ông cụ Bạc ở bên trong phòng bệnh, cuối cùng chỉ có thể dừng ánh mắt ở trên người Tần Minh Tú: “Mẹ, ông nội tỉnh rồi, chúng ta về nhà thôi.”

Bất kể là Bạc Minh Thành hay là ông cụ Bạc, tất cả đều không phải là người dễ chọc vào.

Hiếm khi Bạc Minh Tâm sáng suốt.

Tần Minh Tú cau mày: “Anh trai con, nhất định là nó rất buồn.”

Bạc Minh Tâm không tiếp lời, Bạc Minh Thành có buồn hay không thì cô ta không biết, nhưng tiếp theo nhà họ Bạc sẽ rất chật vật là sự thật.

Bạc Minh Thành bước nhanh ra khỏi bệnh viện, sau khi lên xe bèn đạp chân ga phóng nhanh về phía khu nhà ở của Thẩm Thanh Ngọc.

Nhưng khi xe dừng lại ở dưới chung cư của Thẩm Thanh Ngọc, anh ta lại không xuống xe.

Bạc Minh Thành đã lớn từng này, nhưng đây là lần đầu tiên sinh ta mấy phần sợ hãi không dám đối mặt.

Anh ta chưa từng sợ hãi điều gì, không sợ chết, cũng không sợ bất cứ chuyện gì.

Nhưng bây giờ, khi đứng trước chân tướng của đám cưới tối nay, anh ta lại sợ hãi.

Anh ta nhớ đến hơn nửa tháng trước, có hai lần Thẩm Thanh Ngọc nói đến câu “Đương nhiên là trả thù anh rồi”, tay Bạc Minh Thành run rẩy một cái, điếu thuốc lá vừa cầm lấy cứ thế rơi xuống dưới chân.

Anh ta cúi đầu liếc nhìn, cũng không đưa tay xuống nhặt, cứ nhìn như vậy.

Một lát sau, Bạc Minh Thành mới rút tiếp một điếu thuốc từ trong hộp thuốc lá ra.

Thật ra anh ta không thích hút thuốc, thỉnh thoảng sẽ hút xì gà, một năm trước sau khi ly hôn với Thẩm Thanh Ngọc, có một lần anh ta đi tụ tập với mấy người Châu Du Dân.

Châu Du Dân nói cho anh ta biết, hình như Thẩm Thanh Ngọc ở bên Phó Ngọc Hải rồi.

Sau khi anh ta nghe vậy thì cảm thấy buồn bực trong lòng, nhìn thấy thuốc lá trên bàn bèn cầm lên hút.

Hương vị của nicotin rất sặc, thật ra hút thuốc lá chẳng ngon lành gì, nhưng mà vào miệng vào phổi lại có thể cho người ta một loại tê liệt vô hình, như thể như vậy mới có thể khiến bản thân hoàn toàn lơ lửng, hoàn toàn thoát khỏi hiện thực.

Giống như anh ta bây giờ, không cần nghĩ xem đám cưới hôm nay rốt cuộc có phải do Thẩm Thanh Ngọc cố ý sắp xếp hay không, cũng không cần nghĩ xem rốt cuộc Thẩm Thanh Ngọc có yêu anh ta hay không.

Rốt cuộc Thẩm Thanh Ngọc có yêu anh ta hay không đây?
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 533


Chương 533

Bạc Minh Thành thả một ngụm khói, phát hiện vấn đề này còn khiến anh ta không thể kháng cự hơn bất cứ chuyện gì.

Thuốc lá cũng không đè nổi suy nghĩ, nhưng anh ta không có câu trả lời.

Anh ta lại lấy chiếc điện thoại kiểu cũ kia ra, nhìn lại từng tin nhắn trong hơn hai trăm tin nhắn đó.

Tám năm.

Trong này lưu giữ sự yêu thích và tình yêu của Thẩm Thanh Ngọc đối với anh ta trong hơn tám năm, dừng lại ở ngày cô làm vợ anh ta vào bốn năm trước.

Tính cả ba năm mà cô làm vợ anh ta, tổng cộng mười một năm.

Trong cuộc đời của một con người có bao nhiêu cái mười một năm?

Không có bao nhiêu cả.

Anh ta chiếm cứ một phần mười trong toàn bộ cuộc đời của Thẩm Thanh Ngọc, một phần mười đó, tại sao cô lại nói không yêu là không yêu nữa một cách dễ dàng như vậy chứ?

Anh ta không tin cô không yêu anh ta.

Đêm qua Thẩm Thanh Ngọc ngủ rất không ngon, đã ngủ muộn thì thôi, lại còn ngủ không ngon.1

Lời của Phó Ngọc Hải tối hôm qua khiến cô khiếp sợ, lúc trước sau khi cô ly hôn với Bạc Minh Thành không lâu, Phó Ngọc Hải đã từng cướp một chiếc vòng tay trên tay cô đi, nói đó là của anh.

Thẩm Thanh Ngọc từng nghi ngờ người tối hôm đó có lẽ là Phó Ngọc Hải, thế là cô từng bảo Phó Ngọc Lam đi điều tra, nhưng chuyện tra ra được cũng không có gì khác với bốn năm trước.

Thẩm Thanh Ngọc cũng không biết tại sao chiếc vòng tay đó lại xuất hiện ở trên tay cô, có lẽ là trước khi cô đi vào phòng của Bạc Minh Thành đã từng gặp Phó Ngọc Hải.

Lúc ấy cô nghĩ như vậy, hơn nữa cũng chỉ có đáp án này là giải thích được, bằng không, làm sao để giải thích ngày hôm sau khi cô tỉnh lại thì phát hiện người nằm ở bên cạnh mình là Bạc Minh Thành.

Tối hôm đó cô bị người ta bỏ thuốc, tinh thần không tỉnh táo, nhưng ngày hôm sau lúc cô thức dậy thì đã hoàn toàn tỉnh táo, người nằm bên cạnh đúng là Bạc Minh Thành.

Hiển nhiên là Bạc Minh Thành cũng nhớ được tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì, nếu không anh ta cũng sẽ không hiểu lầm là cô bỏ thuốc.

Sau khi Phó Ngọc Lam không điều tra được gì, Thẩm Thanh Ngọc không tiếp tục nghĩ về chuyện này nữa.

Vả lại, nếu như tối hôm đó thật sự là Phó Ngọc Hải, vậy tại sao ngày hôm sau Phó Ngọc Hải không tìm cô, cũng không xuất hiện.

Thẩm Thanh Ngọc đã phủ định khả năng này từ đầu, nhưng hôm nay, Phó Ngọc Hải lại chính miệng nói cho cô biết, người tối hôm đó là anh.

Hơn nữa, nói cho cô biết sự thật khiếp sợ này thì cũng thôi, trước khi đi anh còn hôn cô lại là chuyện gì thế?

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy tức giận, nhưng lại không biết nên tức cái gì, giơ tay túm lấy cái gối ở bên cạnh đập mấy phát.

Sau khi trút giận, tâm trạng của cô đã đỡ hơn rất nhiều.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 534


Chương 534

Tối hôm qua Phó Ngọc Hải nói đã điều tra rõ chuyện của buổi tối bốn năm trước, nhưng anh chỉ nói với cô rằng người tối đó làm chuyện ấy với cô là anh, lại không nói rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Thẩm Thanh Ngọc muốn biết đáp án, nhưng bây giờ cô cũng không muốn nhìn thấy Phó Ngọc Hải.

Trên điện thoại di động, số điện thoại của Phó Ngọc Hải đã bị cô giở ra, nhưng cuối cùng cô vẫn thoát khỏi giao diện gọi điện thoại.

Ngủ một giấc đến mười giờ hơn, chuyện đám cưới tối hôm qua lên men càng lúc càng lớn.

Có truyền thông không ngại cực khổ mà ngồi chờ ở khách sạn mà mấy người Thẩm Quốc Vinh ngủ lại, sáng sớm hôm nay, lúc Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà ở sân bay, cuối cùng cũng gặp được người.

Mấy phóng viên xông tới hỏi Thẩm Quốc Vinh cảm thấy thế nào về đám cưới hôm qua, rõ ràng đã nói cô dâu là Thẩm Thanh Ngọc, nhưng cuối cùng lại đổi người khác.

Thẩm Quốc Vinh kìm nén cục tức với ông cụ Bạc đã lâu, bây giờ có cơ hội, ông ấy không khách khí chút nào: “Mọi người đều hiểu lầm rồi, thật ra đám cưới tối hôm qua vốn chính là của cậu Bạc và cô Lâm.”

“Vậy tại sao ông lại xuất hiện ở hiện trường đám cưới?”

“Chuyện này các anh nên đi hỏi ông cụ Bạc tại sao lại gửi thiệp mời cho tôi, thật ra tôi vẫn luôn cảm thấy, Thẩm Thanh Ngọc nhà tôi đã ly hôn với cậu Bạc rồi, bây giờ cậu ta tái hôn, chúng tôi xuất hiện ở trong đám cưới của cậu ta quả thật cũng có chút không ổn.”

Phóng viên càng hỏi càng kích động: “Nhưng mà trước đám cưới, rõ ràng nhà họ Bạc đã công khai nói rõ, cô Thẩm và cậu Bạc chuẩn bị tái hôn, đám cưới được tổ chức vào tối hôm qua, nếu như không phải thì tại sao ông lại không làm sáng tỏ chứ?”

“Có sao? Thật ngại quá, dạo trước tôi khá bận rộn, không để ý mấy chuyện trên mạng. Nhưng bên nhà họ Thẩm chúng tôi cũng chưa từng lên tiếng gì, tôi nghĩ như vậy đã đủ để chứng tỏ, đám cưới tối hôm qua, quả thật nhà họ Thẩm chúng tôi không biết chuyện.”

Những lời nói này của Thẩm Quốc Vinh vừa ra, trên mạng càng bùng nổ hơn, khó khăn lắm ông cụ Bạc mới đỡ hơn một chút, Bách Gia Tính vốn không dám cho ông ta xem đoạn video phỏng vấn này.

Nhà họ Bạc lúc này đã thật sự trở thành một trò cười từ đầu đến đuôi.

Thẩm Quốc Vinh lên tiếng là điều không ai dự đoán trước được, Thẩm Quốc Vinh vừa nói như vậy, đã hoàn toàn chứng minh, chuyện Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành tái hôn chẳng qua chỉ là một tin vịt mà thôi.

Như vậy còn chưa hết, có một phóng viên thông minh, nghĩ tới lời đồn Thẩm Thanh Ngọc trước đây không lâu, thấy tâm trạng Thẩm Quốc Vinh có vẻ khá tốt, lại đồng ý trả lời câu hỏi, cho nên cũng mở miệng thuận tiện lôi ra hỏi: “Tổng giám đốc Thẩm, xin hỏi lời đồn một tháng trước rằng cô Thẩm mang thai, hơn nữa đứa bé còn là của cậu hai nhà họ Bạc, ông có ý kiến gì không?”

Phóng viên vừa hỏi xong lời này, sắc mặt Thẩm Quốc Vinh lập tức liền thay đổi, “Là ai nói như vậy? Nếu để tôi tra ra được là ai ở sau lưng tung tin đồn này ra, họ Thẩm tôi sẽ kiện kẻ đó đến táng gia bại sản!”

Vốn tưởng rằng đám cưới đã là trò cười lớn nhất của nhà họ Bạc, không ngờ đây mới chính là trò cười lớn nhất của nhà họ Bạc!

Trong nửa giờ ngắn ngủi, cuộc nói chuyện của Thẩm Quốc Vinh đã lan truyền khắp ở trên mạng, người của cả trong lẫn ngoài giới đều biết, lúc này cái gọi là hai nhà Thẩm Bạc nối lại tình xưa, đám cưới của Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành tái kết hôn, hóa ra nhà họ Thẩm chưa từng đồng ý.

Châu Du Dân vốn cho rằng chuyện đám cưới đêm qua đã đủ vớ vẩn, không ngờ mới sáng sớm lại có thêm chuyện còn giật mình hơn, trong WeChat của anh ta gần như tất cả mọi người đều đang hỏi bóng hỏi gió anh ta chuyện này là thật hay giả.

Là bạn thân hơn hai mươi năm của Bạc Minh Thành, người lúc nào cũng luôn mở miệng nói đùa như Châu Du Dân lúc này lại nghiêm túc lên: “Thuốc có thể uống bậy, lời nói không thể nói bậy! Những lời này của anh, có giỏi thì nói trước mặt Bạc Minh Thành đi!”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 535


Chương 535

Người hỏi chuyện coi như cũng có quen biết với Châu Du Dân, tuy rằng hoàn cảnh gia đình kém hơn nhà họ Chu với nhà họ Bạc, nhưng ở Lâm Thành này cũng là người có uy tín danh dự có tên tuổi.

Người đó lập tức có chút không phục: “Cậu Châu, tuy câu hỏi của tôi có hơi thọc mạch, nhưng đây đều là lời nói ra từ miệng của bố Thẩm Thanh Ngọc mà!”

Lời này khiến cho Châu Du Dân không thể phản bác, nhưng anh ta cũng không thể để yên cho người khác đàm tiếu Bạc Minh Thành: “Có cái rắm! Nếu như việc này không có sự gật đầu của nhà họ Thẩm, thì anh cho rằng đám cưới ngày hôm qua sẽ được tổ chức lớn như vậy sao?”

“Vậy thì cũng chưa chắc, theo tôi được biết, từ lúc tin đồn Thẩm Thanh Ngọc và cậu Bạc sẽ tái kết hôn truyền ra cho tới bây giờ, thời gian đã hơn một tháng, tôi cũng chỉ thấy nhà họ Bạc bày tỏ thái độ, mà nhà họ Thẩm lại chưa từng bày tỏ bất kỳ thái độ nào ra bên ngoài đối với chuyện này! Như vậy, thấy thế nào cũng là nhà họ Bạc đang ép hôn với nhà họ Thẩm!”

“Sao anh lại không nói là nhà họ Thẩm cố ý hãm hại nhà họ Bạc?”

Châu Du Dân cũng thấy khó thở, lời nói cứ thế buột ra khỏi miệng, nhưng người bạn của anh ta lại cũng khá tỉnh táo: “Lời này của anh cũng không phải là không có khả năng.”

Nghe thấy lời này của người bạn, Châu Du Dân bình tĩnh hơn nhiều, ngắt điện thoại, anh ta nhớ lại tất cả mọi chuyện hơn một tháng nay một lần.

Lời của Thiệu An Hà đúng là không sai, từ lúc tin tức Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành muốn tái kết hôn truyền ra, cho tới lúc làm đám cưới đêm qua, bất kể là Thẩm Thanh Ngọc hay là người của nhà họ Thẩm, đều không hề phát biểu ra bất kỳ câu nào cho thấy cái nhìn với hai chuyện này.

Nghĩ đến đây, Châu Du Dân không khỏi hít sâu một hơi: “Thẩm Thanh Ngọc thật là quá to gan!”

Châu Du Dân cảm thấy mình có nghĩa vụ phải đi nhắc nhở Bạc Minh Thành một chút, Thẩm Thanh Ngọc này và nhà họ Thẩm rõ ràng là đang cố ý muốn cho nhà họ Bạc với Bạc Minh Thành xấu mặt!

Mà lúc này, cửa văn phòng Tổng Giám đốc của công nghệ Vi Quang, Lâm Nam Vũ đứng ở chỗ đó, lại mãi mà không có can đảm gõ cửa đi vào.

Chuyện đám cưới ầm ĩ đến bây giờ, đã càng lúc càng thêm nghiêm trọng, nhà họ Bạc mất hết mặt mũi còn chưa nói, thậm chí ở trên mạng bắt đầu có người đào lại tin đồn Thẩm Thanh Ngọc mang thai lúc trước liệu có phải là nhà họ Bạc cố ý tung ra ngoài, muốn ép Thẩm Thanh Ngọc tái kết hôn với Bạc Minh Thành hay không. Ngôn Tình Ngược

Đây cũng chưa là gì, loại chuyện đồn thổi bóng gió kiểu này, thuê mấy người luật sư làm là có thể giải quyết xong.

Chuyện thật sự khiến cho Lâm Nam Vũ cảm thấy đau đầu mà cũng không biết nên nhắc tới với Bạc Minh Thành như thế nào, là hơn nửa giờ trước, Thẩm Quốc Vinh ở sân bay nói với phóng viên những lời đó!

Lâm Nam Vũ do dự hai phút, cuối cùng cũng đành giơ tay gõ lên cửa lớn trước mắt.

Buổi sáng hôm nay lúc anh ta trở về, bảo vệ ngoài cổng đã nói, Bạc Minh Thành cũng đã trở về công ty từ bảy giờ hơn.

Lâm Nam Vũ không cần nhìn thấy Bạc Minh Thành cũng biết bây giờ tâm trạng của anh ta chắc chắn rất không ổn, họng súng này đáng lẽ anh ta nên tránh đi, nhưng mà bây giờ tình hình đã thành thế này, anh ta mà tránh khỏi họng súng, chờ Bạc Minh Thành hết giận, thì chuyện này chỉ biết là sẽ càng thêm không ổn.

Lâm Nam Vũ đã làm tốt chuẩn bị cho việc Bạc Minh Thành tức giận, nhưng mà gõ cửa hai lần, người bên trong lại vẫn không có một chút động tĩnh.

Anh ta có chút nghi ngờ, có phải chú bảo vệ ngoài cổng nhìn nhầm người rồi không, Bạc Minh Thành thật ra vẫn chưa về.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 536


Chương 536

Đang lúc anh còn đang chần chừ, gõ cửa lần thứ ba, bên trong cuối cùng cũng truyền tới giọng nói trầm thấp của Bạc Minh Thành: “Vào đi.”

Lâm Nam Vũ hít sâu một hơi, giơ tay đẩy cửa ra, một mùi thuốc lá truyền đến, cách đó bảy tám mét, anh ta liếc mắt một cái đã nhìn thấy Bạc Minh Thành đang ngồi trước bàn làm việc kia.

Cả người Bạc Minh Thành dựa vào ghế làm việc, trong gạt tàn ở trên mặt bàn phủ đầy tàn thuốc, một tay anh ta rũ xuống ở một bên còn kẹp một cây thuốc lá, trên khuôn mặt lạnh lùng thường ngày lúc này càng là lạnh lẽo.

Lâm Nam Vũ trước giờ chưa từng thấy Bạc Minh Thành như vậy, anh ta thật cẩn thận mà gọi một tiếng: “Tổng giám đốc Bạc?”

Bạc Minh Thành hơi giật giật, đưa tay hút một hơi thuốc, vừa nhả khói vừa lạnh lùng nói: “Nói.”

Chỉ có mỗi một chữ, nhưng lại lạnh đến nỗi làm người ta phát lạnh.

Lâm Nam Vũ rùng mình một cái, nơm nớp lo sợ mà nói chuyện nửa giờ trước ra: “… Hiện tại trên mạng đều đang bàn tán sôi nổi chuyện này, tối hôm qua ông cụ Bạc mới vào cấp cứu ở trong bệnh viện, chúng ta có cần thử dìm hot search xuống không?”

Nghe thấy lời anh ta: Bạc Minh Thành đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Cậu nói dìm cái gì?”

Anh ta đột nhiên ngẩng đầu, bên trong đôi mắt đen kia lạnh lẽo giống như hàn băng.

Lâm Nam Vũ cứng đờ, không dám đối diện với Bạc Minh Thành: “Dìm hot search xuống.”

“Không dìm.”

Lâm Nam Vũ hơi ngạc nhiên, có chút không thể tin nổi: “Chỉ là nếu vậy, ông cụ Bạc sẽ…”

“Bây giờ cậu là là thư ký của ông nội tôi, hay là thư ký của tôi?”

Tuy rằng Bạc Minh Thành thường hay tâm trạng thất thường, nhưng mà những câu nghiêm trọng kiểu này, anh ta cũng rất ít khi nói.

Lâm Nam Vũ đã ở bên cạnh Bạc Minh Thành bảy tám năm, đây là lần thứ hai anh ta nghe thấy Bạc Minh Thành nói lời như vậy.

Sắc mặt anh ta hơi trắng đi: “Xin lỗi, Tổng giám đốc Bạc, tôi sai rồi.”

Bạc Minh Thành khảy thuốc: “Đi ra ngoài.”

Lâm Nam Vũ giống như được tha mạng, vội vàng xoay người ra khỏi văn phòng.

Lâm Nam Vũ cả người mồ hôi lạnh đi ra ngoài văn phòng, vừa mới đóng cửa lại, quay đầu lại nhìn thấy Châu Du Dân đi tới.

“Cậu Châu.”

Tâm trạng Châu Du Dân bực bội, không vui đùa như bình thường, khẽ gật đầu: “Minh Thành ở bên trong?”

Lâm Nam Vũ nhẹ gật đầu: “Tổng giám đốc Bạc anh ấy…”

Nói còn chưa dứt lời, Châu Du Dân đã lập tức đẩy cửa ra đi vào.

Châu Du Dân vào cửa, mở miệng liền cao giọng nói với Bạc Minh Thành: “Minh Thành, cậu bị Thẩm Thanh Ngọc chơi rồi, cậu có biết không?”

Châu Du Dân vừa mới dứt lời, vừa cúi đầu, liền chống lại đôi mắt không có chút cảm xúc kia của Bạc Minh Thành.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 537


Chương 537

Đã lâu rồi anh ta chưa thấy Bạc Minh Thành như vậy, mặc dù quen biết với Bạc Minh Thành nhiều năm như vậy, nhưng lúc Bạc Minh Thành lạnh buốt mà nhìn anh ta, Châu Du Dân vẫn cảm thấy đáy lòng phát lạnh: “Hôm nay, buổi sáng Thẩm Quốc Vinh nói những lời đó cậu có thấy không? Thẩm Thanh Ngọc vốn dĩ không muốn tái kết hôn với cậu, cô ta chỉ…”

“Rầm…”

Bạc Minh Thành vẫn luôn không mở miệng đột nhiên giơ tay ném một vật trang trí ở trên mặt bàn lên giá sách bên cạnh, tủ kính của giá sách kia lập tức bị ném vỡ, tiếng vang thật lớn dọa cho Châu Du Dân im bặt luôn tại chỗ.

Anh ta lấy lại tinh thần, đang định nói gì đó, lại nghe thấy giọng nói lạnh băng của Bạc Minh Thành truyền tới: “Cút!”

Nhưng hôm nay, anh ta lại hoàn toàn không dám nói gì.

Nhìn thoáng qua cửa kính giá sách bị ném vỡ kia, Châu Du Dân khẽ mím môi, xoay người liền rời khỏi văn phòng.

Lúc nãy Lâm Nam Vũ cũng nghe thấy tiếng động bên trong, Châu Du Dân vội vã đi vào, cửa văn phòng cũng không đóng lại, anh ta định đi tới đóng cửa giúp, không ngờ Bạc Minh Thành lại đột nhiên hành động như vậy, Lâm Nam Vũ sợ tới mức tay cũng khe khẽ run lên.

Sắc mặt của Châu Du Dân cũng không tốt hơn là bao, thật ra không phải anh ta tức giận Bạc Minh Thành, anh chỉ bị hành động bộc phát vừa rồi kia của Bạc Minh Thành dọa sợ mà thôi.

Quen biết Bạc Minh Thành nhiều năm như vậy, lần đầu tiên anh ta mới thấy Bạc Minh Thành nổi giận lớn tới như vậy.

Bạc Minh Thành là người tính tình lạnh nhạt, tuy rằng tính tình của anh ta đúng là không quá tốt, nhưng số lần thật sự phát giận cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nhìn thấy Lâm Nam Vũ, lúc này Châu Du Dân mới lấy lại tinh thần, muốn nói gì đó với Lâm Nam Vũ, nhưng ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn đành thôi.

Tình hình hiện giờ của Bạc Minh Thành, dù có là lão Thiên Vương tới, thì anh ta cũng sẽ nổi giận mà thôi.

Bỏ đi, vẫn nên chờ anh ta tự bình tĩnh lại thì hơn.

Dù gì Bạc Minh Thành kiêu ngạo nhiều năm như vậy, lần đầu tiên bị một người con gái chơi thành thế này, đây đúng là cần một sức mạnh tâm lý chịu đựng rất lớn.

Lâm Nam Vũ thấy Châu Du Dân rời đi, vội vàng nhìn thoáng qua Bạc Minh Thành ở trong văn phòng, anh ta ngồi ở chỗ đó, không rên một tiếng, vẫn không nhúc nhích, mặt mày trầm xuống, nhưng quanh thân đều là hơi thở u ám.

Lâm Nam Vũ chỉ nhìn thoáng qua đã thấy sợ, thật cẩn thận mà đóng cửa lại.

Văn phòng chỉ còn lại một mình Bạc Minh Thành, anh ta cứ như vậy ngồi ở chỗ đó, không động đậy.

Tối qua anh ta lái xe đến dưới lầu chung cư của Thẩm Thanh Ngọc, vốn muốn hỏi cô có phải là bị Lâm Mai Chi hãm hại hay không.

Nhưng mà xe dừng ở dưới lầu nhà cô, anh ta lại không có can đảm đi lên.

Anh ta ngồi ở trong xe, ngồi suốt tận năm tiếng, từ đêm khuya ngồi tới hừng đông, thuốc hút từ điếu nọ đến điếu kia.

Nicotine khiến cho anh ta tỉnh táo mà cũng khiến cho anh ta u mê, trong năm tiếng ấy, thật ra anh ta đã đoán được, đây là do Thẩm Thanh Ngọc cố tình dựng nên.

Cô đã nói, cô muốn trả thù anh ta.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 538


Chương 538

Nhưng mà anh ta nghĩ không ra, rõ ràng cô yêu anh ta như vậy, vì sao còn muốn làm như thế?

Bạc Minh Thành không nghĩ ra, đến cùng là giai đoạn nào xảy ra vấn đề.

Anh ta hút thuốc, xem hơn hai trăm tin nhắn kia trong trong điện thoại hết lần này đến lần khác.

Anh ta tin rằng Thẩm Thanh Ngọc yêu anh ta.

Nhưng mà buổi sáng hôm nay, giống như cả thế giới đều đang nhắc nhở và nói với anh ta, Thẩm Thanh Ngọc không yêu anh ta.

Lâm Nam Vũ, rồi cả Châu Du Dân.

Anh ta không tin, tình cảm mười một năm, sao có thể nói không có là không có.

Anh ta thà tin rằng, Thẩm Thanh Ngọc chỉ là đang cáu kỉnh, cô chỉ đang giận dỗi mà thôi.

Nhưng mà sự thật lại luôn rất tàn nhẫn, sau khi sắp xếp tất cả mọi chuyện lại với nhau, lần lượt nhìn kỹ lại, đáp án luôn khiến cho người ta không muốn chấp nhận.

Lúc trước Thẩm Thanh Ngọc rất yêu anh ta, nhưng cô bây giờ, đã không còn yêu anh ta nữa.

Sự nhận thức này khiến cho anh ta đau khổ và hoảng hốt, anh ta phát hiện mình không có cách nào chấp nhận được sự thật này.

Nhưng mà đối với Thẩm Thanh Ngọc mà nói, chuyện lúc sáng ngày hôm nay, rõ ràng sẽ là khởi đầu cho tâm trạng tốt đẹp cả một ngày của cô.

Dĩ nhiên, tâm trạng tốt đẹp này đã hoàn toàn bị phá tan vào lúc nhìn thấy Bạc Minh Thành.

Nhưng Thẩm Thanh Ngọc rất nhanh đã điều chỉnh lại, bây giờ mà nói, người khó nhất không phải là cô, người thất bại nhất cũng không phải là cô.

Cô cười một tiếng, chủ động đi tới trước mặt Bạc Minh Thành: “Buổi sáng tốt lành nha cậu Bạc, vừa mới tân hôn, sao lại không ở trong nhà ở bên cô Bạc vậy?”

Lời nói đã đến bên miệng của Bạc Minh Thành cứ như thế bị Thẩm Thanh Ngọc chặn lại, anh ta nhìn nụ cười ở trên mặt cô, cùng với mấy phần sung sướng và đắc ý ở trong đáy mắt, trong lòng đột nhiên giật mạnh một cái.

“Vì sao?”

Thẩm Thanh Ngọc cười một tiếng: “Vì sao gì cơ?”

Cô đang giả ngu với anh ta.

Ánh mặt trời hôm nay rất đẹp, chiếu lên trên mặt Thẩm Thanh Ngọc, khiến cho khuôn mặt cô càng thêm tùy ý xinh đẹp, đồng thời tôn lên nụ cười trên mặt cô càng thêm rực rỡ.

“Vì sao lại muốn hủy bỏ đám cưới?”

Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy anh ta hỏi lại lần nữa, khóe miệng khẽ nhếch, nhìn anh ta mà nói từng câu từng chữ: “Dĩ nhiên là, cố ý rồi.”

Lời của Thẩm Thanh Ngọc giống như là một lưỡi dao, đâm thẳng về phía anh ta, theo từng câu từng chữ của cô, lưỡi dao kia cũng đâm sâu vào bên trong từng chút một.

Bạc Minh Thành dần dần thấy khó chịu, buổi kết hôn này, là anh ta tốn thời gian hơn nửa tháng, tự mình giám sát thiết kế, cẩn thận làm ra, váy cưới cũng là anh ta cố ý sửa lại cho xứng với vẻ đẹp của Thẩm Thanh Ngọc…

Tất cả những gì anh ta làm, đều là vì muốn cho cô một lễ cưới vừa hoành tráng vừa khó quên.

Nhưng mà cô lại hủy bỏ dễ như trở bàn tay, thậm chí còn hủy bỏ đến vui vẻ như vậy.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 539


Chương 539

Bên ngoài nói về lễ cưới này như thế nào, thật ra Bạc Minh Thành cũng không quá để ý, anh ta không phải là ông cụ nhà họ Bạc, với những ánh mắt của đám nhân viên không liên quan đó anh ta hoàn toàn không hề để bụng.

Nhưng Thẩm Thanh Ngọc hủy bỏ lễ cưới mà anh ta cẩn thận chuẩn bị, nhìn anh ta, không hề có sự áy náy cũng không hề có đau khổ, cô chỉ có vui vẻ.

Nếu cô muốn trả thù anh ta, không thể không nói, Thẩm Thanh Ngọc đã hoàn toàn thành công.

Anh ta đột nhiên nhớ tới năm đầu tiên Thẩm Thanh Ngọc mới gả cho anh ta, chuẩn bị cho anh ta một bữa tiệc sinh nhật, nhưng mà anh ta không tới, cô ngồi một mình ở trong phòng bao đến tận hừng đông, ngày hôm sau lúc cô chạy tới hỏi anh ta, có phải thật sự ghét cô tới như vậy hay không.

Anh ta nói phải.

Nhớ tới chuyện cũ, cảm xúc trong đáy mắt của Bạc Minh Thành càng thêm phức tạp: “Em đã thành công.”

Lúc Bạc Minh Thành nói lời này, bình tĩnh đến khó hiểu, không hề tức giận giống như trong tưởng tượng của Thẩm Thanh Ngọc, cũng không có sự giễu cợt mà anh ta hay dùng.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh ta, thu lại vài phần ý cười: “Tôi biết tôi thành công rồi, không cần cậu Bạc anh tới nhắc nhở tôi.”

“So với việc anh có thời gian tới hỏi tôi mấy vấn đề không quan trọng không liên quan như vậy, tôi đề nghị cậu Bạc vẫn nên nghĩ xem danh tiếng của nhà họ Bạc nên làm sao đi thì hơn.”

Thẩm Thanh Ngọc không muốn nói tiếp, cô đã không muốn có bất kỳ giao thoa gì với Bạc Minh Thành nữa.

Lễ cưới tối hôm qua chính là quyết tâm của cô, cô làm lớn đến mức như vậy, có là ai cũng không quay đầu lại được nữa, cô cũng không muốn quay đầu lại.

Sau khi nói xong, Thẩm Thanh Ngọc dứt khoát xoay người tiếp tục đi vào bên trong Vạn Tượng.

Nhưng mà chưa đi được mấy bước, Bạc Minh Thành phía sau đột nhiên mở miệng gọi cô một tiếng: “Thẩm Thanh Ngọc.”

Thẩm Thanh Ngọc ngừng bước chân, cô không xoay người, chỉ đứng yên tại chỗ.

“Em cảm thấy tôi sẽ để ý mấy chuyện đó sao?”

Nghe thấy lời này của anh ta, Thẩm Thanh Ngọc hơi nhíu mày: “Sẽ không.”

Cô quay đầu lại nhìn anh ta một cái, khẽ cười nói: “Nhưng mà anh mang họ Bạc đấy, Bạc Minh Thành.”

Lời này của Thẩm Thanh Ngọc vừa nói ra, sắc mặt của Bạc Minh Thành lập tức thay đổi: “Em sẽ không tái kết hôn với tôi nữa, có đúng không?”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh ta một lát, mới mở miệng nói: “Tôi tưởng là lấy trí thông minh của cậu Bạc, phải sớm nhìn ra rồi chứ.”

Mặc dù trước đó đã đoán ra, Thẩm Thanh Ngọc hủy bỏ lễ cưới tối hôm qua, đẩy nhà họ Bạc vào hoàn cảnh như vậy, hiển nhiên là cô không hề muốn giữ lại một đường lui nào.

Bởi vì cô không cần đường lui, cô hoàn toàn không nghĩ tới chuyện sẽ tái kết hôn với anh ta.

Nhưng đoán được là một chuyện, nghe chính miệng cô nói ra lại là một chuyện khác.

Anh ta không cam lòng: “Em không yêu tôi ư?”
 
Back
Top Bottom