Ngôn Tình Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 600


Chương 600

Thật ra ngày hôm qua vừa bảo Tô Nguyệt Lăng đi tìm người xong, cô ta đã cảm thấy hơi hối hận, nhưng trong hối hận đó lại có thêm mấy phần mong chờ.

Lần đầu tiên cô ta nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc đã cảm thấy chán ghét khuôn mặt của cô, nó quá đẹp, làm cho khi cô ta đứng cạnh Thẩm Thanh Ngọc giống như là một cây cỏ bên cạnh khóm hoa.

Bạc Minh Tâm tỉnh táo lại, đúng là cô ta cảm thấy hơi sợ Thẩm Thanh Ngọc sẽ tới tìm cô ta tính sổ, cho dù Thẩm Thanh Ngọc không tới có lẽ người anh trai đang bị ma xui quỷ khiến kia cũng về tìm cô ta.

Bạc Minh Tâm càng nghĩ càng thấy sợ, mới sáng sớm đã thu dọn đồ đạc tính đi tìm chỗ trốn.

Sáng sớm, Bạc Minh Tâm đã kéo hành lý đi xuống lầu.

Hà Ngọc Nhung nhìn thấy, cười khẽ một tiếng: “Chà, cô Hai Bạc, mới sáng sớm cô kéo va li đi đâu vậy?”

Bạc Minh Tâm nghe ra châm chọc trong giọng nói của Hà Ngọc Nhung, nếu là bình thường cô ta chắc chắn sẽ cất giọng mắng Hà Ngọc Nhung, nhưng hôm nay cô ta không có tâm trạng, chỉ trợn mắt nạt bà ta một câu: “Liên quan gì đến bà, nhiều chuyện!”

“Đúng là không liên quan đến tôi, hay là cô Hai Bạc lại làm ra chuyện gì trái lương tâm, cho nên bây giờ mới dọn đồ đi lánh nạn, để lại cái nồi to ập xuống đầu nhà họ Bạc?”

Sáng sớm Dương Vũ Phàm đã gửi tin nhắn nhờ bà ta trông chừng Bạc Minh Tâm, sau đó kể sơ lại “chuyện tốt” mà đêm qua Bạc Minh Tâm làm.

Hà Ngọc Nhung biết được ẩn tình, vừa cất lời đã làm Bạc Minh Tâm chột dạ, không dám lên giọng với Hà Ngọc Nhung, chỉ xách va li đi.

Ông cụ Bạc cũng nhìn ra sự bất thường: “Đứng lại!”

Bạc Minh Tâm bị quát như vậy, cả người khựng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại phản ứng: “Ông dữ với cháu như thế làm gì?”

“Cháu đã gây ra chuyện gì?”

“Cháu không có! Cháu hẹn với mấy người Nguyệt Lăng cùng ra nước ngoài chơi vài ngày, chuyện này cũng không được sao?”

Giọng nói Bạc Minh Tâm pha chút tủi thân, giống như sắp bật khóc, ông cụ Bạc nhìn cô ta một lúc: “Để tài xế trong nhà đưa cháu qua đó.”

“Vậy cháu đi trước, chào ông nội, mẹ.”

Ông cụ Bạc cũng phát phiền với Bạc Minh Tâm, mắt không thấy lòng không phiền, phất tay: “Ừ.”

Bạc Minh Tâm tính toán rất hay, nhưng không tính được mới sáng sớm Thẩm Thanh Ngọc đã đến cửa tính sổ.

Xe còn chưa chạy ra khỏi gara, Bạc Minh Tâm đang đứng bên cạnh gửi tin nhắn cho Tô Nguyệt Lăng, không ngờ Thẩm Thanh Ngọc đã dắt theo vài người đi vào.

Quản gia nhà họ Bạc thấy Thẩm Thanh Ngọc dắt theo người đi vào thì cũng hốt hoảng: “Cô Thẩm, cô đang…”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn Bạc Minh Tâm cười như không cười: “Không có gì, tôi có chút chuyện muốn tính sổ với cô hai Bạc nhà mấy người.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 601


Chương 601

Bạc Minh Tâm nghe thấy Thẩm Thanh Ngọc nói vậy, cả người đã cứng đờ, cô ta quay đầu chạy vào trong biệt thự theo bản năng, nhưng mà Thẩm Thanh Ngọc đã thấy cô ta: “Cô Bạc, đã lâu không gặp nhỉ.”

Có thể nói là Thẩm Thanh Ngọc dẫn người xông vào, bốn tên đàn ông dáng người cao lớn đứng sau cô, bên cạnh còn có Phó Ngọc Hải, quản gia nhà họ Bạc vừa thấy đã biết lần này Thẩm Thanh Ngọc tới gây chuyện.

Nhưng hôm nay Thẩm Thanh Ngọc đã không còn là mợ hai Bạc, ông ta không cản được người, cũng không dám ngăn cản, đành vội vàng chạy vào gọi người: “Ông cụ, ông cụ, cô Thẩm cô ta…”

Bây giờ ông cụ Bạc vừa nghe thấy tên Thẩm Thanh Ngọc đã nổi giận, mới sáng sớm đã nghe quản gia nhắc tên Thẩm Thanh Ngọc, ông sắc mặt cụ Bạc sầm xuống: “Ông đứng đó ồn ào cái gì?”

Quản gia lau lớp mồ hôi mỏng vừa rịn ra, chỉ xuống dưới lầu: “Ông cụ, cô Thẩm dắt theo vài người đến, nói muốn tìm cô Hai tính sổ!”

Nghe thấy lời quản gia, Hà Ngọc Nhung đứng bên cạnh khẽ cười một tiếng: “Đúng là quái lạ, đang yên đang lành sao cô Thẩm lại đến tìm cô Hai tính sổ chứ?”

Lời nói của Hà Ngọc Nhung không lớn không nhỏ, nhưng đúng lúc để ông cụ Bạc nghe rõ rành mạch.

Ông cụ Bạc nhớ đến mới sáng sớm Bạc Minh Tâm đã kéo va li đi ra ngoài, lập tức đoán ra phần lớn là Bạc Minh Tâm lại gây chuyện gì đó.

Trong lúc nghĩ ngợi, dưới lầu vang lên tiếng thét chói tai của Bạc Minh Tâm: “Á…”

Bạc Minh Tâm ném va li chạy thẳng vào nhà, nhưng còn chưa chạy được vài bước đã bị hai người đàn ông sau lưng Thẩm Thanh Ngọc đuổi theo đứng chặn trước mặt cô ta.

“Thẩm Thanh Ngọc, nơi này là nhà họ Bạc! Cô dám động vào tôi thử xem!”

Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy cô ta nói vậy không nhịn được cười: “Xem ra cô hai Bạc cũng biết chột dạ, lúc nói chuyện còn run lên đây này.”

Cô nói xong nhấc chân đi đến trước mặt Bạc Minh Tâm: “Bạc Minh Tâm, tôi đã cảnh cáo cô đừng chọc vào tôi nữa rồi mà đúng không?”

“Rõ ràng là cô chọc vào tôi trước! Cô đi khắp nơi rêu rao với người khác chuyện tôi tỏ tình với Trần Minh Quang!”

Thẩm Thanh Ngọc tức đến bật cười: “Cô Bạc đúng là rất thích đổ tội cho tôi.”

“Tối hôm đó chỉ có một mình cô ở đó, không phải cô thì còn ai?”

Bạc Minh Tâm nhìn Thẩm Thanh Ngọc, vừa tức vừa sợ, mấy ngày nay cô ta đi đâu cũng nghe người ta bàn tán chuyện cô ta tỏ tình với Trần Minh Quang.

Thẩm Thanh Ngọc có chuẩn bị mà đến, đối mặt với sự chất vận của Bạc Minh Tâm, cô chẳng hề hốt hoảng: “Vậy cô Bạc nên hỏi chị em tốt của cô một chút đi.”

Ngay khi tin tức vừa bị truyền ra, Thẩm Thanh Ngọc đã cho người đi điều tra.

Không phải là vì cô tò mò chuyện của Bạc Minh Tâm, chỉ là rõ ràng người đó muốn cô gánh tội thay trong chuyện này.

Bạc Minh Tâm không ra tay với cô thì thôi, nếu Bạc Minh Tâm nghĩ quẩn đổ hết chuyện này lên đầu cô, vậy đừng trách cô không khách sáo.

Nói đến đây cũng thật nực cười, chuyện Bạc Minh Tâm tỏ tình bị truyền ra ngoài, ít nhiều là vì Bạc Minh Tâm không biết chọn bạn mà chơi.

“Cô nói vậy là có ý gì?”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 602


Chương 602

Thẩm Thanh Ngọc không muốn nói nhiều với cô ta: “Ý trên mặt chữ, nhưng hôm nay tôi đến đây không phải vì muốn thảo luận với cô Bạc ai mới là người lan truyền chuyện tỏ tình ra ngoài!”

Cô nói rồi im lặng một lúc: “Bạc Minh Tâm, chúng ta nói đến chuyện đêm qua cô tìm người xì lốp xe của tôi, còn muốn phá hủy khuôn mặt của tôi đi!”

Làm sao Bạc Minh Tâm chịu thừa nhận: “Tôi không biết cô đang nói chuyện gì, gì mà xì lốp xe, phá hủy khuôn mặt cô chứ, cô đổ chuyện người khác làm lên đầu tôi làm gì?”

Thẩm Thanh Ngọc đã biết Bạc Minh Tâm là một người thích bắt nạt kẻ yếu từ lâu: “Cô mạnh miệng không nhận cũng không sao, tối qua mấy người kia đã bị bắt, cô nói xem chờ cảnh sát tra ra cô mất bao lâu? Một ngày hay hai ngày? Có điều tôi không phải người kiên nhẫn chờ đợi, cho nên tự đến tính sổ với cô trước.”

Thẩm Thanh Ngọc nói rồi nhìn hai người đứng bên cạnh Bạc Minh Tâm: “Đè cô ta xuống cho tôi.”

Hai người đàn ông nghe thấy Thẩm Thanh Ngọc nói, giơ tay đè Bạc Minh Tâm xuống.

Đôi tay Bạc Minh Tâm bị hai người đàn ông giữ chặt, cả người bị đè chặt muốn chạy cũng không chạy được, cô ta thấy Thẩm Thanh Ngọc đi tới đã cảm thấy sợ hãi: “Á… Cô điên rồi à Thẩm Thanh Ngọc!”

“Thẩm Thanh Ngọc!”

Thẩm Thanh Ngọc mới vừa đi đến trước mặt Bạc Minh Tâm, ông cụ Bạc đã được Bách Gia Tính đỡ ra.

Từ sau lễ cưới, Thẩm Thanh Ngọc chưa từng gặp lại ông già độc ác này lần nào.

Bị ông ta quát to một tiếng, bước chân Thẩm Thanh Ngọc có hơi khựng lại, xoay con dao cầm trong tay, nghiêng đầu nhìn về phía ông cụ Bạc: “Đã lâu không gặp nhỉ ông Bạc, ông đúng là càng già càng dẻo dai đó.”

Thật ra khoảng thời gian này tình trạng sức khỏe của ông cụ Bạc không quá tốt, trong nhà họ Bạc xảy ra chuyện xào xáo không yên, bên ngoài cũng bất ổn, đúng là một đám chẳng bớt lo được chút nào.

Nếu không phải Thẩm Thanh Ngọc đến tận nhà họ Bạc quấy rối, ông ta cũng chẳng muốn quản chuyện của Bạc Minh Tâm.

Nhưng dù sao đây cũng là địa bàn nhà họ Bạc, Thẩm Thanh Ngọc dắt người xông vào như thế đúng là chẳng để nhà họ Bạc vào trong mắt.

Làm sao ông cụ Bạc chịu được sự khinh thường của Thẩm Thanh Ngọc: “Thẩm Thanh Ngọc, bố mẹ cô không dạy cô phải biết lễ phép khi đến nhà người khác sao?”

Đây là trắng trợn mắng Thẩm Thanh Ngọc không được dạy bảo.

Thẩm Thanh Ngọc cũng không tức giận, cô khẽ cười một tiếng: “Đương nhiên bố mẹ tôi có dạy tôi khi đến nhà người khác phải biết lịch sử, nhưng nhà họ Bạc ông không đáng để tôi lấy phép lịch sự ra đối đãi.”

“Bậy bạ! Cô cho rằng đây là đâu, cô mang dao dắt người xông vào đây, cô thật sự cho rằng nhà họ Bạc chúng tôi là quả hồng mềm dễ bóp sao?”

Tôi khuyên trước tiên ông Bạc hãy hỏi cháu gái cưng của ông đã làm gì tôi, cho dù hôm nay tôi không tới, thì cảnh sát cũng tới đây áp giải người đi. Chuyện mướn người đánh tôi muốn phá hỏng khuôn mặt tôi, không biết cô Bạc có nuốt trôi ba bốn năm cơm tù không!”

“Cháu không làm! Cháu không làm đâu ông nội!”

Đương nhiên Bạc Minh Tâm biết rõ có chết cũng không thể thừa nhận chuyện này, nhưng cô ta thật sự quá ngu xuẩn, làm việc l* m*ng không có đầu óc thì thôi không nói, còn chột dạ giấu đầu lòi đuôi.

Mới sáng sớm đã kéo va li đi ra ngoài, điều này chẳng phải chứng minh câu nói “Có tật giật mình”?
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 603


Chương 603

Ông cụ Bạc nghe thấy Thẩm Thanh Ngọc nói, tức giận đến sa sầm mặt mày xuống, nhưng nơi này là nhà họ Bạc, không phải nơi Thẩm Thanh Ngọc để làm xằng làm bậy: “Cô không có bằng chứng, ngậm máu phun người! Nhà họ Thẩm dạy dỗ cô như thế sao?”

“Cách giáo dục của nhà tôi không đến lượt ông Bạc nhọc lòng, nhưng thật ra cách giáo dục của nhà họ Bạc khiến tôi thấy đủ rồi, chẳng trách mọi người thường nói, trên không nghiêm dưới ắt loạn! Ông làm những chuyện gì trong lòng ông tự rõ, ép tôi đến đường cùng tôi không ngại làm cho nhà họ Bạc nổi tiếng một phen đâu!”

Những lời của Thẩm Thanh Ngọc đều chọc thẳng vào tim ông cụ Bạc, làm ông ta tức giận đến phát run.

“Đuổi bọn họ ra ngoài cho tôi!”

“Để tôi xem ai dám?”

Người mở miệng chính là Phó Ngọc Hải luôn im thin thít đứng cạnh Thẩm Thanh Ngọc, ngày thường anh là người hay mỉm cười, khiến cho người khác không nhận ra thực chất anh cũng là một con sói.

Bây giờ anh nhìn ông cụ Bạc, trong mắt là ý cười nhạt nhòa: “Ông Bạc, tôi không dễ bắt nạt như Thẩm Thanh Ngọc, nếu hôm nay ông dám đụng vào Thẩm Thanh Ngọc, vậy tôi sẽ không khách sáo với ông, món nợ này tôi sẽ bắt nhà họ Bạc phải trả.”

Ông cụ Bạc nhìn Phó Ngọc Hải, không biết nhớ ra chuyện gì mà sắc mặt dần trở nên trắng bệch.

Thẩm Thanh Ngọc nhíu mày, không ngờ rằng Phó Ngọc Hải có thể trấn áp được ông già thối tha này.

Cô cũng không muốn tốn thêm thời gian, nhấc chân đi đến trước mặt Bạc Minh Tâm, đè con dao găm lên trên mặt cô ta: “Muốn phá hủy khuôn mặt của tôi phải không? Vậy hôm nay tôi cho cô nếm thử cảm giác bị phá hủy khuôn mặt thế nào!”

Bạc Minh Tâm rất sợ, cả cơ thể mềm oặt đi, hai người đàn ông bên cạnh xách cô ta lên làm cô ta không thể ngã xuống, nhưng hai chân đã run lẩy bẩy, nhìn thấy Tần Minh Tú, cô ta như bắt được cọng rơm cứu mạng: “Mẹ ơi cứu con! Hu hu hu, Thẩm Thanh Ngọc điên rồi! Mẹ mau cứu con!”

Tần Minh Tú từ đầu đến giờ không hề mở miệng đột nhiên đi lên, nhìn thoáng qua Thẩm Thanh Ngọc, sắc mặt hơi trắng bệch: “Cô Thẩm, con bé Minh Tâm chỉ nhất thời kích động hành xử theo cảm tính, con bé biết sai rồi, cô, cô đừng vì xả cơn giận này mà làm bản thân mình liên lụy vào chuyện này!”

Bạc Minh Tâm cũng không dám cứng họng nữa: “Tôi sai rồi! Tôi thật sự biết sai rồi Thẩm Thanh Ngọc! Cô tha cho tôi đi! Hu hu hu, tôi thật sự biết sai rồi! Cô phá hủy khuôn mặt tôi là chuyện phạm pháp, cô không cần làm thế, cô không cần vì tôi…”

“Bà Bạc, bà không thèm quan tâm dạy bảo con gái bà, vậy tôi chỉ đành thay bà quan tâm dạy bảo thôi!”

Thẩm Thanh Ngọc nói rồi cầm con dao nhỏ quay vài vòng trên ngón tay, Bạc Minh Tâm sợ tới mức liên tục hét chói tai.

Thẩm Thanh Ngọc thấy không vui, giơ tay ném con dao xuống mặt đất: “Lúc làm chuyện xấu ra tay rất tàn nhẫn độc ác, bây giờ không dám gánh trách nhiệm, Bạc Minh Tâm, cô đúng là khiến người khác phải coi thường!”

Thẩm Thanh Ngọc vươn tay về phía Phó Ngọc Hải đứng bên cạnh, Phó Ngọc Hải nhanh đưa bút đánh dấu đã chuẩn bị sẵn sàng cho Thẩm Thanh Ngọc.

“Cảm ơn.”

Thấy Thẩm Thanh Ngọc ném dao, Tần Minh Tú hơi thở phào, nhớ lại lời Thẩm Thanh Ngọc vừa nói, bà ta đành phải cố nuốt lời nói đã lên đến miệng xuống.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 604


Chương 604

Ông cụ Bạc đã bị một câu như có như không của Phó Ngọc Hải ngăn chặn, ông ta biết Phó Ngọc Hải không dễ nói chuyện như Thẩm Thanh Ngọc, ông cụ Bạc đã từng ăn trái đắng trong tay Phó Ngọc Hải, bây giờ đối mặt với Phó Ngọc Hải, ông ta không tránh khỏi sợ hãi.

“Chỉ vậy mà muốn phá hủy khuôn mặt tôi?”

Thẩm Thanh Ngọc mở nắp bút ra, lập tức vẽ ba dấu hoa thị trên mặt Bạc Minh Tâm.

Mỗi một dấu hoa thị đều có màu sắc khác nhau, sau khi làm xong những cái này thì Thẩm Thanh Ngọc mới cho người thả lỏng Bạc Minh Tâm ra.

Hai người đàn ông kia mới vừa thả Bạc Minh Tâm ra, cả người cô ta đã lập tức ngã khuỵu xuống đất.

Tần Minh Tú bước đến đỡ cô ta lên: “Minh Tâm …”

Có vẻ như lúc này Bạc Minh Tâm mới lấy lại tinh thần, giơ tay bụm mặt: “Mẹ, mặt con, mặt con, hu hu hu…”

Vừa rồi trong cảm xúc sợ hãi cực đoan, cô ta vẫn cảm nhận được có thứ gì đó lướt qua mặt cô ta.

Bạc Minh Tâm cho rằng Thẩm Thanh Ngọc thật sự cầm dao cắt trên mặt mình, cả người gần như sụp đổ.

Thẩm Thanh Ngọc liếc nhìn cô ta, ngay sau đó nhìn về phía ông cụ Bạc: “Thích lựa quả hồng mềm mà bóp, ông cụ Bạc cũng nên nhìn lại xem tôi có phải quả hồng mềm không! Chuyện lần này coi như một lời cảnh cáo, nếu lần sau Bạc Minh Tâm còn không quản được bản thân, vậy tôi sẽ không dễ cho qua như vậy đâu.”

Thẩm Thanh Ngọc nói rồi cúi người nhặt con dao lên, sau đó giơ tay, con dao nhỏ kia lập tức lao thẳng về phía Bạc Minh Tâm.

Có điều con dao nhỏ không hề đâm lên trên người Bạc Minh Tâm, mà hoàn toàn cắm phập vào bùn đất sát người cô ta.

Chỉ như thế, nhưng Bạc Minh Tâm vẫn bị dọa ngất xỉu.

Thẩm Thanh Ngọc không nhìn nữa: “Chúng ta đi thôi.”

Phó Ngọc Hải gật đầu, xoay người đi theo cô ra khỏi nhà họ Bạc.

nàng ra nhà họ Bạc.

Cùng lúc đó, Bạc Minh Thành gấp gáp trở về, hai người oan gia ngõ hẹp đụng mặt ngay trước cửa nhà họ Bạc.

Thẩm Thanh Ngọc liếc nhìn anh ta một cái, sau đó nhanh chóng nhìn sang nơi khác, đi lướt qua anh ta bước lên xe.

Bạc Minh Thành sầm mặt không cười, chỉ nghe thấy tiếng nổi giận đùng đùng của ông cụ Bạc trong sân nhà.

Phó Ngọc Hải cười nhạo một câu: “Bạc Minh Thành, sau này tốt nhất anh nên quản lý chó nhà anh cẩn thận một chút, nếu còn có lần nữa, Thẩm Thanh Ngọc không ra tay tôi cũng tự ra tay.”1

Nói xong, Phó Ngọc Hải mới lên xe.

Thẩm Thanh Ngọc nghiêng đầu nhìn anh, cười khẽ một cái: “Anh nói với anh ta cái gì vậy?”

“Không có gì, bảo anh ta cột chó nhà họ Bạc cẩn thận vào.”

Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy anh nói vậy lập tức cười thành tiếng: “Anh nói đúng quá.”

Bạc Minh Thành gấp gáp trở về, thật ra anh ta chẳng muốn quản chuyện nhà họ Bạc, nếu không phải bọn họ nói người tới là Thẩm Thanh Ngọc, anh ta sẽ chẳng tốn công chạy về một chuyến.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 605


Chương 605

Anh ta quay đầu nhìn thoáng qua Thẩm Thanh Ngọc ngồi trong xe, cô đang nghiên đầu nói chuyện với Phó Ngọc Hải, trên mặt nở nụ cười nhẹ rất hài hòa, hoàn toàn không giống với vẻ lạnh nhạt khi đối diện với anh ta.

Trái tim Bạc Minh Thành như bị thứ gì đó cắt qua, anh ta không nhìn nữa, quay người đi vào biệt thự nhà họ Bạc.

Bên trong hỗn loạn vô cùng, ông cụ Bạc tức giận mắng chửi, Bạc Minh Tâm che mặt la to nói khuôn mặt mình đã bị hủy, còn cả Hà Ngọc Nhung đứng bên cạnh xem kịch.

Sắc mặt Bạc Minh Thành vốn đã không tốt, nhìn thấy cảnh tượng này càng cảm thấy phản cảm hơn.

Anh ta lập tức đi đến trước mặt ông cụ Bạc: “Ông bảo con trở về là có chuyện gì sao?”

Ông cụ Bạc bị Thẩm Thanh Ngọc chọc tức đến điên lên, nhìn thấy Bạc Minh Thành cũng thấy giận, lập tức giơ tay tát anh ta một cái: “Đều do mày! Mày xem người mày thích kia kìa! Thẩm Thanh Ngọc thật sự chẳng hề để tôn trọng nhà họ Bạc chúng ta!”1

Bạc Minh Thành từ từ nhếch môi, cười lạnh: “Tôn trọng là tự mình kiếm, không phải người khác cho, lúc trước ông trách mắng Thẩm Thanh Ngọc, sao ông không nhìn lại bản thân mình trước!”

Anh ta nói rồi dừng lại một chút: “Đừng trách tôi không nhắc nhở ông, bây giờ trong nước Vi Quang đã không còn là bá chủ nữa rồi.”

Cuối cùng ông cụ Bạc cũng không phải người tức giận đến mất hết lý trí: “Gần đây công ty gặp phải khó khăn sao?”

“Cũng không có gì, chỉ là là gần đây những mặt hàng xuất khẩu đều bị giữ lại kiểm tra mà thôi.”

Bạc Minh Thành nói, rồi như vô tình thốt ra một câu: “Mấy năm nay ông không hề hỏi đến chuyện công ty, có lẽ là đã quên Lương Trung Tín hiện đang là phó tổng giám đốc cục Hải Quan.”

Đúng là mấy năm nay ông cụ Bạc không hề quan tâm chuyện công ty, giao toàn quyền cho Bạc Minh Thành, cũng đúng thật sự không biết phó tổng giám đốc cục Hải Quan là ai.

Lương Trung Tín kia chẳng phải là anh em bạn dì với Thẩm Thanh Ngọc sao, những mặt hàng xuất khẩu của Vi Quang bị giữ lại kiểm tra, về tình về lý đều đều chẳng tìm ra được lỗi, nhưng nếu cẩn thận nghĩ lại, đây chẳng phải là cảnh cáo nhà họ Bạc bọn họ sao.

Sắc mặt ông cụ Bạc càng thêm xấu: “Đây là hai chuyện khác nhau! Sáng sớm Thẩm Thanh Ngọc dắt người xông vào, đây là coi nhà họ Bạc chúng ta là gì?”

Bạc Minh Thành nhìn thoáng qua Bạc Minh Tâm đứng bên cạnh: “Em làm gì trong lòng tự biết, nếu đã dọn dẹp đồ xong xuôi thì đi rửa mặt, không chịu an phận học hành trong nước thì em ra nước ngoài để bình tĩnh lại một chút!”

Bạc Minh Tâm đang khóc lóc muốn tố cáo với Bạc Minh Thành, nghe thấy Bạc Minh Thành nói thế, cô ta lập tức suy sụp: “Em không muốn! Em không muốn ra nước ngoài! Em không muốn đi!”

“Không phải do em quyết!”

Bạc Minh Thành nói xong, lạnh lùng liếc nhìn Hà Ngọc Nhung đứng cạnh xem kịch.

Hà Ngọc Nhung vốn đang cười, nhưng bị Bạc Minh Thành nhìn lướt qua, nụ cười trên mặt đã cứng đờ: “Chuyện này không liên quan gì đến tôi.”

Bạc Minh Thành không nhìn nữa, quay người đi ra khỏi biệt thựnhà họ Bạc.

Thẩm Thanh Ngọc nói đúng, nhà họ Bạc chính là một đầm lầy, biết nuốt người.

Nhớ đến cảnh tượng vừa rồi Thẩm Thanh Ngọc ngồi trong xe nghiêng đầu cười đùa với Phó Ngọc Hải, Bạc Minh Thành chỉ cảm thấy trong lòng ghen tức, anh ta giơ tay đập mạnh tay lái, chỉ cảm thấy không thể nào xả được cơn ghen tức trong lòng.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 606


Chương 606

Bên trong biệt thự, Bạc Minh Tâm kêu khóc om sòm, ông cụ Bạc đang mắng cô ta, mắng chưa đã còn muốn ra tay, Tần Minh Tú lên tiếng xin tha, Hà Ngọc Nhung đứng bên cạnh vui vẻ thấy người khác gặp họa, thêm mắm dặm muối.

Sáng sớm, nhà họ Bạc ầm ỹ như gà bay chó sủa.

Cuối cùng Bạc Minh Thành không ngồi nổi nữa, hung hăng châm một điếu thuốc, ngậm và miệng, rồi lập tức dẫm chân ga chạy đi.

Thẩm Thanh Ngọc dẫn người đến nhà họ Bạc gây chuyện sao lại truyền ra ngoài, những người truyền tin đi nói rất đầy đủ, bảo Bạc Minh Tâm tìm người phá hỏng khuôn mặt Thẩm Thanh Ngọc, kết quả mặt Thẩm Thanh Ngọc không bị hủy, trái lại Bạc Minh Tâm lại bị Thẩm Thanh Ngọc phá hỏng khuôn mặt.

Chuyện thật giả thế nào không ai biết, còn người biết thì một người lười nói, một người đã bị tống ra nước ngoài.

Còn Lương Thanh Hà nghe mọi người đồn đãi như thế, vừa tức vừa sợ, vội vàng gọi điện cho Thẩm Thanh Ngọc, nghe thấy con gái cưng của mình vui vẻ kể lại ngọn ngành chuyện này một cách nhẹ nhàng, lúc này bà ấy mới thở phào: “Đúng là nên tỏ chút thái độ cho cô ta xem, lòng dạ Bạc Minh Tâm thật sự rất xấu xa, không ngờ lại nảy sinh suy nghĩ độc ác đến thế!”

Nhà họ Bạc đã hết thuốc chữa rồi, trên không nghiêm dưới ắt loạn, một mình Bạc Minh Thành vừa có năng lực vừa mạnh thì có ích gì, nhìn cũng biết không phải người tốt lành gì.

Nề nếp nhà họ Bạc như vậy, sau này còn nhà tốt lành nào dám gả con gái vào!

Đương nhiên, Lương Thanh Hà sẽ không nói những lời này với Thẩm Thanh Ngọc, bà ấy ước gì Thẩm Thanh Ngọc cách xa đám người nhà họ Bạc ra.

Trần Ánh Nguyệt nghe xong chuyện này cũng sợ hãi: “Được lắm đó Tiểu Ngũ, cậu thật sự cắt mặt Bạc Minh Tâm sao?”

Đây là chuyện vui khiến ai nấy đều vui mừng!

Thẩm Thanh Ngọc liếc cô ấy một cái: “Gì mà cắt, chỉ dùng bút đánh dấu vẽ vài đường thôi!”

Thẩm Thanh Ngọc nói rồi dừng một chút, cười khẽ một cái: “Tớ không làm chuyện phạm pháp đâu.”

Trần Ánh Nguyệt nhìn nụ cười trên mặt cô, biết rõ Thẩm Thanh Ngọc nói vậy không hề có ý gì, khẽ ừ một tiếng: “Nếu Bạc Minh Tâm còn dám tái phạm, sợ là con dao nhỏ của cậu thật sự sẽ cắt xuống.”

Thẩm Thanh Ngọc mỉm cười, không lên tiếng.

Trần Ánh Nguyệt nói không sai, nếu tối đó thật sự xảy ra chuyện, cô sẽ không đơn giản là dùng bút đánh dấu vẽ lên mặt Bạc Minh Tâm đâu. Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Có điều Bạc Minh Tâm bị Bạc Minh Thành đưa ra nước ngoài, nghe nói buổi chiều ngày hôm qua đã bị người của Bạc Minh Thành vừa lôi vừa kéo đẩy lên máy bay, trước khi đi Bạc Minh Tâm khóc đến đứt ruột đứt gan, thiếu điều ôm chân Bạc Minh Thành cầu xin anh ta ngay tại sân bay.

Nhưng dù vậy Bạc Minh Thành chẳng hề chớp mắt lấy một cái, thẳng thừng cho người đưa cô ta lên máy bay.

Bạc Minh Tâm bị đưa ra nước ngoài, nhưng đầu sỏ gây tội vẫn còn trốn trong tối cười trộm.

Thẩm Thanh Ngọc không phải người để mặc người khác tính kế, chuyện này, tên ngốc Bạc Minh Tâm bị bán đứng, nhưng cô lại không ngu.

Trần Ánh Nguyệt đổ hai viên kẹo cao su ra ném vào trong miệng, nhai nhóp nhép vài cái, cảm thấy tò mò tại sao hôm nay Thẩm Thanh Ngọc lại chủ động hẹn cô ấy ra ngoài: “Tiểu Ngũ, sao đêm nay cậu lại có lòng rảnh rỗi vậy?”

Thẩm Thanh Ngọc nghiêng đầu liếc cô ấy một cái: “Thỉnh thoảng tớ cũng phải sinh hoạt chứ.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 607


Chương 607

Trần Ánh Nguyệt không thèm tin lời cô: “Cuộc sống về đêm của cậu rất phong phú mà, tớ nghe nói mấy hôm trước Phó Ngọc Hải đã ngủ lại chung cư của cậu.”

Lời Trần Ánh Nguyệt ẩn chứa mập mờ ám muội, trên mặt Thẩm Thanh Ngọc không khỏi đỏ ửng lên, nhưng lại không thể hiện ra nét mặt, vẫn bình tĩnh thong thả: “Đúng lúc có chút việc mà thôi.”

Trần Ánh Nguyệt nhìn Thẩm Thanh Ngọc, nhíu mày: “Cậu đoán tớ tin hay không?”

Phía trước là đèn đỏ, Thẩm Thanh Ngọc dừng xe, nghiêng đầu nhìn Trần Ánh Nguyệt, nhướng khuôn mặt xinh đẹp, nói: “Cậu có tin hay không thì cũng là thật.”.

Truyện đề cử: Vợ Ngọt

“Cậu cứ mạnh miệng đi!”

Trần Ánh Nguyệt biết Thẩm Thanh Ngọc sẽ không thừa nhận, nên không hỏi nữa, nhìn thoáng qua con đường phía trước, cảm thấy có hơi quen thuộc: “Đang đi đâu vậy?”

Thẩm Thanh Ngọc mím môi mỉm cười: “Hội sở Minh Nguyệt, không phải cậu có thẻ hội viên sao?”

Đột nhiên Trần Ánh Nguyệt đã hiểu tại sao Thẩm Thanh Ngọc gọi mình đến, thật ra là đang nhắm vào thẻ hội viên của cô ấy.

Hội sở Minh Nguyệt này là nơi các cô chủ nhà giàu ở Lâm Thành thích tới nhất, có lẽ bởi vì bên trong rất hay gặp được những ngươi đàn ông có gia cảnh giàu có.

Trần Ánh Nguyệt là khách quen của hội sở Minh Nguyệt, đương nhiên không phải bởi vì cô ấy muốn đi câu con rùa vàng, mà chủ yếu là vì vừa mắt một nhân viên phục vụ trong hội sở Minh Nguyệt, nửa năm qua chỉ cần rảnh rỗi là sẽ chạy tới đó, không chỉ vậy mà cô ấy còn làm cả thẻ hội viên.

Thẻ hội viên hội sở Minh Nguyệt không dễ lấy, có tiền không mua được, nửa năm ít nhất phải tới mười lần, mỗi lần tiêu pha không dưới mười mười vạn.

Không thể không nói Trần Ánh Nguyệt theo đuổi một người đàn ông đúng là không dễ dàng, nhưng mà người đó như cục xương cứng, khó gặm.

Thẩm Thanh Ngọc rất ít khi đi hội sở Minh Nguyệt, tổng cộng chỉ đi ba bốn lần, lần nào cũng để bàn chuyện hợp tác.

Tối hôm nay cô muốn đến hội sở Minh Nguyệt bắt người, cần phải có thẻ hội viên mới tiện tìm.

Trần Ánh Nguyệt nghe thấy ý trêu ghẹo trong lời Thẩm Thanh Ngọc, chột dạ lảng sang chuyện khác: “Đột nhiên cậu đến hội sở Minh Nguyệt làm gì?”

Thẩm Thanh Ngọc khẽ nhíu mày: “Tìm người.”

“Tìm ai thế?”

Trần Ánh Nguyệt thấy hơi tò mò.

“Hạ Tú Trinh.”

Trần Ánh Nguyệt khẽ nhíu mày: “Đây không phải chị em tốt của Bạc Minh Tâm sao, cậu tìm cô ta làm gì?”

Thẩm Thanh Ngọc hừ hừ: “Cô ta coi tớ như mũi tên, cậu nói tớ tìm cô ta làm gì?”

“Hạ Tú Trinh làm cái gì hả?”

“Cũng không làm gì, chỉ là mượn tay của tôi xử lý Bạc Minh Tâm thôi.”

Trần Ánh Nguyệt ngẩn ra một chút: “Ý của cậu là chuyện Bạc Minh Tâm tỏ tình với anh họ tớ là do cô ta lan truyền?
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 608


Chương 608

Thẩm Thanh Ngọc nhìn Trần Ánh Nguyệt bằng ánh mắt tán thưởng: “Không tệ.”

Trần Ánh Nguyệt cũng không ngu ngốc, cô ấy lập tức hiểu ra: “Má ôi, Bạc Minh Tâm qua lại với chị em plastic gì thế này!”

Thẩm Thanh Ngọc chỉ cười, không phủ nhận.

Rất nhanh xe đã đỗ trước cửa hội sở Minh Nguyệt, Thẩm Thanh Ngọc ném chìa khóa xe cho nhân viên giữ xe: “Dẫn đường đi.”

Trần Ánh Nguyệt thuần thục lấy thẻ hội viên ra tìm một người dò hỏi, rất nhanh đã biết đám người Hạ Tú Trinh đang ngồi trong phòng riêng nào.

Nhân viên phục vụ đưa các cô đến cửa phòng riêng, còn rất tri kỷ gõ cửa giúp các cô.

Bạc Minh Tâm đã bị đưa ra nước ngoài, Hạ Tú Trinh hẹn chị em tốt của cô ta đến ăn mừng, bên trong phòng riêng ngập tràn tiếng cười đùa vui vẻ, tất cả đều cười nhạo Bạc Minh Tâm ngốc nghếch, không ngờ cô ta cả gan ra tay với Thẩm Thanh Ngọc thật.

Thẩm Thanh Ngọc đưa tiền tip cho nhân viên phục vụ, đẩy cửa bước vào: “Thật là náo nhiệt nhỉ cô Hạ.”

Nghe thấy giọng nói này, vẻ mặt Hạ Tú Trinh thay đổi một chút, ngẩng đầu nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc, sắc mặt càng thêm cứng đờ: “Thẩm Thanh Ngọc?”

Ánh đèn trong phòng riêng quá tối, Thẩm Thanh Ngọc mở đèn sáng lên.

Ánh đèn sáng ngời bất ngờ bật lên, mấy người Hạ Tú Trinh cảm thấy chói mắt, giơ tay che lại.

Đầu óc Hạ Tú Trinh thông minh hơn Bạc Minh Tâm, nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc nhưng vẫn rất bình tĩnh: “Tôi không biết mình đã mời cô Thẩm đến lúc nào?”

Thẩm Thanh Ngọc cong môi, dưới ánh đèn sáng ngời, khuôn mặt cô yêu kiều quyến rũ: “Đương nhiên cô Hạ không có mời tôi, mà tôi nghĩ cô Hạ cũng chẳng dám mời tôi.”

Dù đã nói đến nước này nhưng Hạ Tú Trinh vẫn rất bình tĩnh: “Tôi không biết cô Thẩm nói vậy là có ý gì! Hôm nay tôi và các bạn mở party ở đây, đột nhiên cô Thẩm xông vào làm mất vui, không khỏi có hơi quá đáng!”

“Chị em tốt của cô Hạ mới vừa bị đưa ra nước ngoài, cô Hạ đã mở party ở đây, tình cảm của cô với cô Bạc đúng là tốt ghê!”

“Nếu cô Hạ vẫn không hiểu, thì mời xem cái này.”

Thẩm Thanh Ngọc cười khẽ cầm điện thoại kết nối với màn hình trong phòng riêng, rất nhanh, trong màn hình nhanh chóng xuất hiện một hình ảnh.

Khuôn mặt xuất hiện trong video không phải ai khác, mà là Hạ Tú Trinh.

Bên trong video, Hạ Tú Trinh đang cầm một lá thư đưa cho người phụ nữ đối diện, nhưng phong thư được gói quá kín kẽ, khiến ai liếc mắt cũng đoán ra được bên trong chứa tiền.

Rất nhanh, hình ảnh thay đổi, chuyến sang người phụ nữ nhận tiền của Hạ Tú Trinh, lúc này trong video chỉ có hình ảnh người phụ nữ kia, người đó ngồi trên một cái ghế, sắc mặt hơi trắng, đối diện cô ta hiển nhiên có người, đang thẩm tra cô ta: “Cô Hạ cho cô tiền làm gì?”

“Cô… cô ta bảo tôi lan truyền một đoạn video ra ngoài.”

“Video gì?”

“Video Bạc Minh Tâm tỏ tình với người khác.”

“Hạ Tú Trinh cho cô bao nhiêu tiền?”

“Mười vạn.”

Video đến đây đột nhiên ngừng lại, Thẩm Thanh Ngọc nhìn sắc mặt trắng bệch của Hạ Tú Trinh: “Cô Hạ còn chưa rõ tôi đang nói đến chuyện gì à?”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 609


Chương 609

Hạ Tú Trinh không ngờ rằng Thẩm Thanh Ngọc đã điều tra đến cô ta, cô ta nhớ lại chuyện mấy hôm trước Thẩm Thanh Ngọc xông vào nhà họ Bạc tìm Bạc Minh Tâm tính sổ, cả người sợ hãi run rẩy, nhưng cô ta vẫn mạnh miệng: “Không phải cô Thẩm luôn đối phó với Bạc Minh Tâm sao? Tôi làm như thế, người tìm tôi tính sổ dù thế nào cũng không đến lượt cô Thẩm đâu.”

Cô ta tuyệt đối không thể nhận chuyện này, nếu nhận chẳng phải chứng minh rằng cô ta coi Thẩm Thanh Ngọc như mũi tên sao?

Hạ Tú Trinh vừa dứt lời, cửa phòng riêng lại bị ai đó đẩy ra lần nữa.

Bạc Minh Thành lạnh lùng bước vào: “Cô Hạ nói đúng.”

Nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc, ánh mắt Bạc Minh Thành hơi thay đổi một chút.

Thẩm Thanh Ngọc không ngờ rằng hôm nay lại trùng hợp như thế, côi tới tìm Hạ Tú Trinh tính sổ, Bạc Minh Thành cũng tới tìm Hạ Tú Trinh tính sổ.

Nhìn thấy Bạc Minh Thành, Hạ Tú Trinh đã bị dọa đến mềm nhũn cả người, hai chân run lên, ngã khuỵu xuống sô pha.

Bạc Minh Thành vừa xuất hiện, người sợ hãi không chỉ có Hạ Tú Trinh, dù sao hôm nay các cô ta đến đây là để ăn mừng Bạc Minh Tâm bị đưa ra nước ngoài.

Tuy Hạ Tú Trinh và Bạc Minh Tâm quen biết hơn hai mươi năm, tình cảm ngoài mặt chính là chị em tốt, nhưng thực tế hoàn cảnh nhà họ Hạ thua xa nhà họ Bạc, còn Bạc Minh Tâm lại có tính cách cô chủ nhà giàu, Hạ Tú Trinh làm bạn với Bạc Minh Tâm, nhưng chỉ cần Bạc Minh Tâm không vui sẽ trút giận lên đầu bọn họ.

Hôm nay có mặt ở đây, không có ai là chưa từng a dua nịnh hót Bạc Minh Tâm, rồi lại bị Bạc Minh Tâm trút giận lên đầu.

Bây giờ Bạc Minh Thành tìm tới tính sổ, cho dù mọi chuyện đều do Hạ Tú Trinh làm nhưng bọn họ vẫn thấy chột dạ, dù sao ngày thường đạm người họ không ít lần xúi bậy Bạc Minh Tâm.

Con người mà, làm việc trái lương tâm, sẽ sợ nửa đêm bị quỷ đến gõ cửa.

Tình cảm của họ với Hạ Tú Trinh cũng chẳng tốt tới đâu, có điều vì ghét Bạc Minh Tâm nên mới tụ tập lại.

Nhưng với tình hình bây giờ, đương nhiên thoát thân trước sẽ tốt hơn.

“Tôi nhớ tôi còn có việc, đi trước nhé.”

Có người mở lời đầu tiên, những người khác cũng sôi nổi nói muốn về.

Mặt Hạ Tú Trinh tức đến trắng bệch, nghiến răng, trong lòng không ngừng mắng các cô ta là đồ đê tiện.

Trần Ánh Nguyệt đứng bên cạnh Thẩm Thanh Ngọc thấy thế lập tức bật cười: “Chậc chậc chậc, đám mấy người đúng là chị em tốt, tai vạ đến nơi tự ai nấy bay.”

Nghe Trần Ánh Nguyệt châm chọc như thế, sắc mặt mấy người kia vô cùng lúng túng, nhưng so với mặt mũi thì họ sợ Bạc Minh Thành giận chó đánh mèo lên người bọn họ hơn.

Nhưng mà họ đi ra ngoài cửa phòng riêng xong lại quay ngược trở vào, bởi vì Bạc Minh Thành cho người canh giữ ngoài cửa.

Thẩm Thanh Ngọc liếc nhìn Bạc Minh Thành, không có ý định khách sáo với anh ta: “Cậu hai Bạc, mọi chuyện đều phải chú ý đến thứ tự trước sau, tôi đến trước, thì tôi sẽ tính sổ trước.”

Bạc Minh Thành nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Thanh Ngọc, lúc cô nói đến đây, tuy trên mặt mỉm cười nhưng ánh mắt nhìn anh ta vô cùng lạnh nhạt.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 610


Chương 610

Hiển nhiên Thẩm Thanh Ngọc không muốn nói nhiều với anh ta dù chỉ một câu, nói xong, cô lập tức đi về phía Hạ Tú Trinh, sau đó lấy một tờ giấy ra khỏi túi xách: “Cô Hạ, làm sáng tỏ chuyện này chắc không quá đáng lắm đâu nhỉ?”

Hạ Tú Trinh nhìn thoáng qua, bây giờ làm sao cô ta còn dám mạnh miệng: “Tôi sẽ đăng.”

“Vậy là tốt rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc mỉm cười, lướt mắt sang rượu vang đỏ trên bàn, hơi nhíu mày, sau đó cúi người cầm lấy một chai, rồi cầm dụng cụ mở chai, đứng bên cạnh thong thả mở nắp rượu vang vừa nói: “Có điều con người tôi ghét nhất là bị người ta coi thành tấm bia, cô Hạ à.”

Nói xong, chai rượu vang đỏ trong tay cô đã mở ra, Thẩm Thanh Ngọc lập tức cầm chai rượu đổ từ trên đầu Hạ Tú Trinh đổ xuống.

“Á…”

Rượu vang đỏ lạnh băng tưới xuống đầu Hạ Tú Trinh, cô ta kêu lên sợ hãi.

Nhưng khi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Thẩm Thanh Ngọc. Cả người cô ta cứng lại.

Thẩm Thanh Ngọc cầm chai rượu vang giơ lên trên đầu cô ta, khóe môi cong lên như có như không, ánh mắt cô nhìn cô ta mang theo khinh thường và vài phần tàn nhẫn.

Hạ Tú Trinh chưa từng thấy Thẩm Thanh Ngọc như thế, lập tức bị dọa sợ ngây người.

Những người khác nhìn thấy dáng vẻ này của Thẩm Thanh Ngọc, cũng hoảng sợ trong lòng.

Cái cô Thẩm Thanh Ngọc này cũng chẳng hiền hơn Bạc Minh Thành chút nào!

Xối hết một chai rượu vang đỏ, Thẩm Thanh Ngọc giơ tay lên, tát thẳng xuống bên má của Hạ Tú Trinh.

Một tiếng “Choang”, chai rượu vang đỏ bị đập chia năm xẻ bảy, miểng bể văng khắp nơi, có một ít bắn lên trên người Hạ Tú Trinh, mặt cô ta càng thêm trắng.

“Cô Hạ, thông minh là chuyện tốt, nhưng thông minh dùng sai chỗ thì không phải chuyện tốt đâu.”

Thẩm Thanh Ngọc nói rồi cất tiếng cười nhạo: “Nếu còn lần sau tôi không dám chắc chai rượu này có thể trượt tay văng ra ngoài, đập trúng đầu cô Hạ không.” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Trần Ánh Nguyệt nhớ tới cũng thấy tức, nhìn Hạ Tú Trinh “phì” một tiếng: “Dựa vào chút kỹ xảo của cô mà dám đến trước mặt chúng tôi múa rìu qua mắt thợ, lúc Tiểu Ngũ nhà chúng tôi xử cô có lẽ cô còn đang tè dầm kìa! Lần sau muốn chọc ai thì phải biết ước lượng, xem đó có phải người mình có thể chọc vào hay không!”

Hạ Tú Trinh bị Thẩm Thanh Ngọc đổ cả một chai rượu vang đỏ xuống, cả người vô cùng chật vật, bây giờ Thẩm Thanh Ngọc đã hoàn toàn đánh tan cô ta, cô ta ngồi xuống vừa khóc vừa nói biết sai rồi.

Thẩm Thanh Ngọc rút khăn giấy lau tay của mình, quay người đi ra khỏi phòng riêng.

Lúc đi ngang qua người Bạc Minh Thành, đuôi mắt của cô chẳng thèm liếc nhìn anh ta lấy một cái.

Cơ trên mặt Bạc Minh Thành giật giật, quay đầu lại nhìn thoáng qua Lâm Nam Vũ: “Cậu xử lý trước đi.”

Nói xong, anh xoay người đuổi theo Thẩm Thanh Ngọc: “Thẩm Thanh Ngọc.”

Bước chân Thẩm Thanh Ngọc không tính là nhanh, nhưng cũng không chậm, dù vậy cô không hề có ý định nói chuyện với Bạc Minh Thành.

Trần Ánh Nguyệt đứng bên cạnh trợn mắt: “Người này đúng là âm hồn không tan mà.”

Thẩm Thanh Ngọc rũ mi mắt, cảm thấy Trần Ánh Nguyệt nói không sai.

Chẳng phải là âm hồn không tan sao.
 
Back
Top Bottom