Ngôn Tình Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 540


Chương 540

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy Bạc Minh Thành thật buồn cười, đến lúc này rồi mà anh ta vẫn nghĩ cô yêu anh ta, rốt cuộc là dũng khí của anh ta từ đâu ra?

Cô nghĩ vậy, trên thực tế, Thẩm Thanh Ngọc cũng nói ra vậy: “Bạc Minh Thành, anh có thể nói cho tôi, dũng khí của anh từ đâu ra mà khiến anh cảm thấy, giờ phút này hôm nay, tôi vẫn còn yêu anh?”

Thẩm Thanh Ngọc vừa dứt lời, giây sau, điện thoại quen thuộc được đặt trước mặt cô.

Nhìn thấy điện thoại, sắc mặt của Thẩm Thanh Ngọc thay đổi: “Bạc Minh Thành, điện thoại này anh có từ đâu?”

Cô giấu rất kỹ, sao anh ta lại đào nó ra?

Trong điện thoại đó có hơn hai trăm tin nhắn, tâm trạng thay đổi từ lúc cô thích Bạc Minh Thành đều ở trong đó.

Cho dù không phải ghi chép tinh tế, nhưng đó cũng ghi lại tình cảm của cô trong tám năm đó.

Đó là mỗi lần cô gặp Bạc Minh Thành đều sẽ gửi một tin nhắn cho mình, cô vốn nghĩ sau này có một ngày sẽ cho anh ta coi, kết quả ra sao cũng có một câu trả lời cho tám năm tình cảm tuổi trẻ mơ hồ của mình. Đam Mỹ Sắc

Nhưng chuyện xảy ra ngoài dự đoán của cô, bốn năm trước cô gả cho Bạc Minh Thành.

Cô biết anh ta không thích cô, vì thế lúc đó cô cũng không nghĩ đưa tin nhắn trong điện thoại cho anh ta xem.

Năm đó sinh nhật anh ta, cô tổ chức một buổi tiệc sinh nhật cho anh ta, thật ra không có nhiều người, cô chút muốn đưa điện thoại cho anh ta xem, nói với anh ta, cô thích anh ta, là thích con người anh ta chứ không phải tất cả mọi thứ phía sau anh ta.

Nhưng đêm đó, cô đợi trong phòng bao từ tám giờ tối đến tám giờ tối hôm sau.

Anh ta không đến, cũng không nói với cô tại sao không đến.

Vào khoảnh khắc nhân viên phục vụ bước vào hỏi cô phải xử lý bánh kem như thế nào, Thẩm Thanh Ngọc đột nhiên biết mình phải làm thế nào để xử lý điện thoại rồi.

Vứt đi.

Nhưng rốt cuộc cô vẫn không nỡ, cuối cùng chôn ở một góc trong vườn nhà họ Bạc.

Cô cũng không nhớ rõ là góc nào, vườn nhà họ Bạc lớn như vậy, đến sau này cô và Bạc Minh Thành li hôn, Thẩm Thanh Ngọc nhớ ra điện thoại, cũng không có chút nào muốn quay lại lấy.

Cô không hề cảm thấy nó sẽ bị phát hiện, cũng không cảm thấy Bạc Minh Thành sẽ quan tâm.

Nhưng hôm nay anh ta phát hiện ra rồi, thậm chí anh ta còn đem nó ra chất vấn cô tại sao.

Thẩm Thanh Ngọc chỉ thấy mỉm mai và khó xử, lúc cô từng yêu anh ta, đây là vật chứng nhận cho ngọt ngào lãng mạn.

Nhưng bây giờ cô không muốn yêu anh ta nữa, cô muốn rời xa anh ta, mọi thứ trong điện thoại chính là sự châm biếm vô tình và chí mạng đối với cô.

“Em yêu tôi mười một năm rồi Thẩm Thanh Ngọc.”

Bạc Minh Thành cúi đầu nhìn cô, dường như cảm khái, dường như châm biếm.

Thẩm Thanh Ngọc tức đến run người, giơ tay định giật điện thoại lại, nhưng tốc độ của đối phương cũng rất nhanh ta, tay cô vừa đưa qua, năm ngón tay Bạc Minh Thành thu lại, đặt ra sau lưng, Thẩm Thanh Ngọc không giật được điện thoại, người còn bị anh ta ôm vào lòng.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 541


Chương 541

Nam nữ quá chênh lệch nhau, Thẩm Thanh Ngọc bị tay anh ta giữ rất chặt, không vùng ra được, chỉ đành ngước mắt lạnh lùng nhìn anh ta: “Anh nói đúng, tôi đúng là yêu anh mười một năm, tôi không phủ nhận.”

Cô nói, ngừng một chút, cố gắng đè nén cảm xúc sắp tan vỡ của mình: “Nhưng bây giờ tôi không yêu anh nữa, cũng là thật.”

Cô chưa từng khó xử như vậy, tâm trạng thích anh ta bao năm đều ở trong điện thoại đó.

Một người phụ nữ có bao nhiêu mười một năm?

Từ mười lăm tuổi đến hai mươi sáu tuổi, từ non trẻ đến trưởng thành, từ cố chấp đến buông tay.

Đắng cay khi yêu thầm, khát vọng kết hôn, cuối cùng đến tuyệt vọng li hôn.

Cô không còn yêu anh ta, cũng là thật.

Thẩm Thanh Ngọc nói rất bình tĩnh, sắc mặt Bạc Minh Thành khó coi vô cùng: “Tôi không tin.”

Anh ta ta nhìn cô, lần đầu tiên nói chuyện mà giọng mang theo vài phần cảm xúc.

Không biết Bạc Minh Thành đứng ở đó bao lâu, điện thoại trong túi vang lên anh ta mới quay về thực tại.

Cảm xúc trong mắt chưa kịp thu về, khi cúi đầu vẫn còn vài phần đau đớn kìm nén.

Điện thoại trong túi vẫn vang vẫn run, Bạc Minh Thành chỉ thấy phiền phức.

Anh ta không muốn bắt máy, nhưng là Bách Gia Tính gọi đến.

Bạc Minh Thành nhìn màn hình hiển thị, lúc sau anh ta mới bắt máy, mắt cúi xuống thu lại tất cả cảm xúc, khôi phục lại gương mặt lạnh lùng, vừa quay người rời đi vừa bắt điện thoại: “Thư ký Bách?”

“Cậu hai, ông cụ muốn gặp cậu.”

Tại sao ông cụ Bạc muốn gặp anh ta, Bạc Minh Thành biết rõ.

“Tôi biết rồi.”

Anh ta đáp một tiếng rồi cúp điện thoại.

Thẩm Quốc Vinh lên tiếng, trên mạng vừa đăng tải, cả giới đều nháo nhào cả lên, nhà họ Bạc lại trở thành câu chuyện cười sau giờ rảnh rỗi.

Khi Bách Gia Tính nhìn thấy tin tức, theo bản năng giấu tin này đi.

Nhưng y tá của bệnh viện lại lỡ miệng, Bách Gia Tính phòng được người khác, không phòng được người của bệnh viện.

Qua một đêm, ông cụ Bạc đã bình tĩnh hơn rất nhiều, ăn xong bữa sáng còn biết bảo Bách Gia Tính chuẩn bị xuất viện.

Chỉ trong khoảng thời gian Bách Gia Tính đi làm thủ tục, quay về thấy ông cụ Bạc lạnh mặt ngồi trên giường bệnh.

Thấy ông ta về, ông cụ Bạc giơ tay vứt cây gậy trên tay cho ông ta: “Bách Gia Tính, gan ông lớn rồi, bây giờ còn biết giấu tôi nữa!”

Bách Gia Tính vừa nghe đã biết ông cụ Bạc đã biết, ông ta cũng không cần biện bạch: “Ông cụ, đêm qua ông mới vào phòng cấp cứu, bác sĩ nói ông cần nghỉ ngơi.”

“Nghỉ ngơi? Bây giờ tình hình này, ông cảm thấy tôi còn nghỉ ngơi được hay không?”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 542


Chương 542

Ông cụ Bạc vào phòng cấp cứu, Bách Gia Tính làm thủ tục xuất viện cho ông ta, cũng vì trong nhà có bác sĩ gia đình, môi trường tốt hơn chút.

Nhưng không ngờ tin tức lại truyền đến chỗ ông cụ Bạc, Bách Gia Tính chỉ lo ông cụ Bạc lại bị chọc tức, cũng không dám phản bác, chỉ đành khuyên: “Ông cụ, sức khỏe ông quan trọng.”

Đúng là ông cụ Bạc rất tức giận, nhưng đêm qua ông ta đã vào phòng cấp cứu một lần, ông ta cũng biết rõ, mình tức giận nữa, vậy thì toi đời.

Tức đương nhiên tức, chỉ là ông cụ Bạc biết khống chế cảm xúc, lạnh mặt bảo Bách Gia Tính đưa ông ta về nhà họ Bạc.

Vừa đến nhà họ Bạc, ông ta đã bảo Bách Gia Tính gọi cho Bạc Minh Thành.

Thẩm Quốc Vinh ngang nhiên nói mấy lời đó với truyền thông, ông cụ Bạc cũng không phải ngốc, sao mà nghe không ra, Thẩm Quốc Vinh đang chế nhạo hôn lễ đó từ đầu đến cuối đều là nhà họ Bạc tự mình đa tình.

Ông ta nghĩ lại thái độ trước sau của nhà họ Thẩm ngày trước, mới phản ứng lai đó chẳng qua chỉ là vở kịch do Thẩm Thanh Ngọc và nhà họ Thẩm cố ý diễn cho ông ta xem.

Ông cụ Bạc đã sống hơn tám chục năm, lần đầu bị người khác cắn ngược lại một cái.

Cục tức này ông ta nuốt không trôi!

Mới sáng sớm Bạc Minh Tâm nhìn thấy bố Thẩm Thanh Ngọc nói với truyền thông đã tức đến tím tái, nhìn thấy ông cụ Bạc từ bệnh viện về, cô ta nghĩ cũng không nghĩ nói với ông cụ Bạc.

“Ông nội! Thẩm Thanh Ngọc này quá đáng quá rồi! Rõ ràng là cô ta coi cả nhà họ Bạc là đồ ngốc!”

“Bây giờ cả Lâm Thành, thậm chí là cả nước đều đang mắng nhà họ Bạc chúng ta không biết xấu hổ! Ông nội, ông không thể bỏ qua cho nhà họ Thẩm như vậy được!”

Ông cụ Bạc trên đường về còn đang tức, lời của Bạc Minh Tâm như châm dầu vào lửa.

“Chuyện này, ông nhất định sẽ khiến cho nhà họ Thẩm cho ông một câu trả lời!”

Bạc Minh Thành chạy về nhà họ Bạc đã là chuyện nửa tiếng sau đó, Bạc Minh Tâm trong phòng khách đang mắng Thẩm Thanh Ngọc và nhà họ Thẩm với bạn thân.

Nhìn thấy Bạc Minh Thành, Bạc Minh Tâm phẫn nộ chạy lên trước: “Anh, chuyện này anh nhìn rõ bộ mặt của Thẩm Thanh Ngọc chưa? Lần này, anh sẽ không còn…”

“Mềm lòng” hai chữ này vẫn chưa nói ra, Bạc Minh Tâm đã nhìn thấy ánh mắt của Bạc Minh Thành, sự lạnh lẽo trong đó khiến cô ta cứng người, phút chốc sắc mặt cũng trắng bệch.

Bạc Minh Thành không biểu cảm nhìn cô ta: “Em nên nghĩ xem, Thẩm Thanh Ngọc tìm em tính món nợ của Trần Nguyên Thảo thì em phải làm sao!”

Bạc Minh Tâm nghe vậy ngã thẳng xuống sofa.

Thẩm Thanh Ngọc biết rồi?

Đột nhiên cô ta nhớ lại năm trước, Thẩm Thanh Ngọc vừa li hôn với Bạc Minh Thành, trên mạng đăng những lời Lâm Mai Phương bình thường vu khống đe doạ cô, khiến cho người trong giới đều cười nhạo nhà họ Bạc.

Cô ta rất tức, muốn cho Thẩm Thanh Ngọc một bài học, tìm người chuốc thuốc cô, nhưng sau này, Thẩm Thanh Ngọc làm theo cách đó còn đích thân bón thuốc đó cho cô ta.

Đêm đó, nếu như không phải Bạc Minh Thành đến kịp, Bạc Minh Tâm thậm chí còn không dám tưởng tượng…

Sắp một năm rồi, Bạc Minh Tâm nhớ lại Thẩm Thanh Ngọc đêm đó đến giờ vẫn còn ám ảnh.

Cô ta cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc là một tên điên, chỉ có tên điên mới làm ra chuyện b**n th** như vậy!
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 543


Chương 543

Bây giờ Thẩm Thanh Ngọc biết chuyện đêm đó, cô nhất định sẽ không tha cho cô ta!

Nghĩ đến đây, Bạc Minh Tâm toát mồ hôi lạnh.

Bạc Minh Thành đi đến trước cửa phòng ông cụ Bạc, không gõ cửa, đẩy cửa đi thẳng vào trong.

Nhìn thấy Bạc Minh Thành đột nhiên đẩy cửa bước vào, Bách Gia Tính sững sờ một lúc rồi phản ứng lại, vội vàng gọi một tiếng: “Cậu hai.”

Lúc nhìn thấy mặt Bạc Minh Thành, Bách Gia Tính giật mình.

“Tôi muốn nói chuyện với ông nội một lát.”

Bạc Minh Thành trực tiếp lên tiếng đuổi khách, Bách Gia Tính gật đầu, quay người ra ngoài.

Ông cụ Bạc thấy vẻ mặt này của Bạc Minh Thành, nghĩ anh ta tức giận vì chuyện hôn lễ: “Hôm nay Thẩm Quốc Vinh nói với truyền thông những lời đó cháu đã thấy rồi nhỉ, chuyện hôn lễ đêm qua chính là cái bẫy Thẩm Thanh Ngọc gài cháu! Nhà họ Bạc chúng ta lần đầu tiên bị người ta gài bẫy, Minh Thành, ta không cần biết cháu đối với Thẩm Thanh Ngọc thế nào, nhưng chuyện này, đã làm mất mặt nhà họ Bạc chúng ta rồi. Chuyện này không thể qua dễ dàng như vậy được!”

Bạc Minh Thành nghe vậy, mím môi cười một tiếng, anh ta nhìn ông cụ Bạc, đáy mắt không có ý cười nào: “Ông nói đúng, chuyện này, đúng thật không qua dễ dàng vậy được.”

Anh ta nói, ngừng một lúc, mặt lạnh hơn: “Dù sao những chuyện ông từng làm, Thẩm Thanh Ngọc và nhà họ Thẩm đều biết rất rõ!”

Ông cụ Bạc vốn rất hài lòng với phản ứng của Bạc Minh Thành, nhưng nghe những lời Bạc Minh Thành nói xong, sững người một lúc, có chút không thể tin: “Cháu nói gì?”

Nhưng Bạc Minh Thành không có ý muốn lặp lại, anh ta nhìn ông cụ Bạc, ánh mắt không chút nhiệt độ: “Hôm nay con về đây, là để nói ông biết, chuyện hôn lễ, có lẽ chỉ là bắt đầu.”

Phút chốc, ông cụ Bạc phản ứng lại, mặt ông ta sững sờ trách mắng một tiếng: “Khốn nạn! Bây giờ cháu đang uy h**p ta?”

“Ông nghĩ nhiều rồi.”

Bạc Minh Thành nhìn ông ta: “Con biết tại sao ông kêu con về, nhưng nếu ông thấy nhà họ Bạc đấu lại nhà họ Thẩm thì ông cứ việc trút cục tức này.”

Nói xong, Bạc Minh Thành quay người rời đi.

Chỉ là đi được nửa đường, anh ta đột nhiên ngừng lại rồi lên tiếng nói: “Đúng rồi ông nội, Thẩm Thanh Ngọc nói rất đúng, nhà họ Bạc và con, đúng thật khiến người khác ghê tởm.”

“Mày, mày…”

Lời nói của Bạc Minh Thành khiến ông cụ Bạc tức giận đến nỗi cả người run rẩy. Bách Gia Tính đứng ở cửa thấy thế bèn vội vàng chạy vào, lấy thuốc giảm áp ra: “Cụ à, ngài phải chú ý giữ gìn sức khỏe!”

Ông cụ Bạc còn chưa muốn chết, giận thì giận thế thôi nhưng ông ta cũng không muốn vào phòng cấp cứu một lần nữa.

Nhìn thuốc trên tay Bách Gia Tính, ông ta run rẩy giơ tay nhận lấy rồi cho vào miệng mình.

Một bàn tay khác không quên vơ đại những thứ có thể vơ được rồi ném đi. Trong phòng vang lên tiếng “loảng xoảng rầm rầm” không ngừng.

“Rốt cuộc trong mắt nó có còn coi tôi là ông nội nữa không! Anh trai nó đi rồi, nó cho rằng chắc chắn nhà họ Bạc sẽ vào tay nó đấy à. Bây giờ quả thật là xem tôi như chết rồi vậy!”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 544


Chương 544

“Cụ à, đã xảy ra chuyện như vậy rồi, chắc chắn là cậu hai cũng rất khó chịu. Cụ đừng tính toán với cậu ấy nữa, cơ thể mình quan trọng hơn.”

Ông cụ Bạc không nói gì. Bây giờ ông ta bớt giận rồi mới bắt đầu nghĩ đến lời vừa rồi của Bạc Minh Thành.

Giận thì giận nhưng ông cụ Bạc cứ nghĩ đến những lời đó của Bạc Minh Thành là lại lo lắng.

Ông ta không ngờ rằng chuyện mà mình làm ra lại bị nhà họ Thẩm và Thẩm Thanh Ngọc biết nhanh như vậy. Chuyện không giấu được nữa, Bạc Vĩnh Cơ hiểu rằng ông ta không thể lừa dối nhà họ Thẩm được nữa rồi.

Thứ ông ta muốn chẳng qua là chờ hôn lễ xong xuôi rồi, Thẩm Thanh Ngọc đã trở thành người nhà họ Bạc rồi thì cho dù mọi việc có bại lộ, nhà họ Thẩm cũng không thể bất hòa với ông ta được.

Nhưng hôm nay mọi chuyện lại bại lộ trước.

Không cần nghĩ cũng biết chuyện ở hôn lễ đêm qua chắc chắn là do Thẩm Thanh Ngọc cố ý.

Mặc dù nhà họ Bạc và nhà họ Thẩm ngang sức ngang tài, nhưng Thẩm Quốc Vinh và bà cụ nhà họ Lương bên kia cũng không đơn giản.

Nếu nhà họ Thẩm thật sự muốn truy xét đến cùng thì ông cụ Bạc biết nhà họ Bạc sẽ chẳng có chút lợi ích nào.

Ông cụ Bạc cũng không muốn trở mặt hoàn toàn với nhà họ Thẩm. Thế nhưng hôm nay nhà họ Thẩm đã biết chuyện này rồi.

Bây giờ đến tức giận mà ông ta cũng chẳng tức giận nổi nữa. Dù sao thì so với hôn lễ đêm qua, những thứ mà nhà họ Thẩm sắp làm với nhà họ Bạc còn khiến Bạc Vĩnh Cơ lo lắng hơn.

Ông cụ Bạc càng nghĩ càng bình tĩnh. Ông ta liếc nhìn Bách Gia Tính: “Nó nói nhà họ Thẩm đã biết chuyện này rồi.”

Bách Gia Tính cũng không ngạc nhiên. Thật ra trong hôn lễ đêm qua phát sinh chuyện như vậy cũng là trong dự đoán của ông ta.

“Ngài có tính toán gì không?”

“Bây giờ không phải là tôi có tính toán gì không mà là nhà họ Thẩm có tính toán gì không mới đúng.”

“Vậy ý của ngài là…”

“Liên hệ với Lâm Mai Chi một chút.”

Trong hôn lễ đêm qua, cô dâu đột nhiên biến thành Lâm Mai Chi, ông ta không thể tính sổ với nhà họ Thẩm, thế nhưng tính sổ với Lâm Mai Chi thì vẫn có thể.

Nếu được thì ông ta còn muốn đổ hết mọi chuyện lên người hai chị em nhà Lâm Mai Chi nữa kìa.

Thẩm Thanh Ngọc cũng không biết đến giờ phút này rồi mà ông cụ Bạc vẫn còn có tâm trạng muốn đùa giỡn.

Nhưng cô cũng không để ý lắm. Bây giờ tất cả dư luận đều đang mắng nhà họ Bạc. Ông cụ Bạc chỉ cần không phải là đồ ngu thì sau này cũng sẽ không ảo tưởng muốn cô vào cửa nhà họ Bạc nữa.

Cuối cùng cô cũng thoát khỏi nhà họ Bạc rồi.

Về phần Bạc Minh Thành…

Nghĩ đến chuyện hồi sáng nay, vẻ mặt Thẩm Thanh Ngọc cũng không quá tốt.

Chiếc di động kia ở trên tay Bạc Minh Thành chuyện khiến cô bất ngờ nhất. Cô không ngờ rằng chiếc di động đó thế mà lại nằm trên tay Bạc Minh Thành.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 545


Chương 545

Thích anh ta nhiều năm như vậy cô chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã, cũng chưa bao giờ cảm thấy mình đã sai.

Cô chỉ đơn giản là cảm thấy Bạc Minh Thành không có tư cách biết những chuyện đó. Anh ta càng không có tư cách đứng trước mặt cô để nói về những chuyện đó.

Anh ta dựa vào đâu chứ?

Phó Ngọc Lam hiếm khi thấy vẻ mặt Thẩm Thanh Ngọc như thế, do dự hai giây, cô ấy mới để cái hộp trong tay lên bàn làm việc: “Cô Thẩm, đây là của cậu Phó cho người tới tặng cô.”

Tâm trạng của Thẩm Thanh Ngọc cũng không quá tốt, nghe thấy ba chữ “Phó Ngọc Hải”, cô lại càng cảm thấy bực bội.

Cô nhìn cái hộp trên bàn làm việc, không khỏi nhíu mày lại.

Một lát sau cô mới liếc mắt nhìn Phó Ngọc Lam một cái: “Được, tôi biết rồi.”

Phó Ngọc Lam cũng cảm nhận được rằng tâm trạng của Thẩm Thanh Ngọc đang không quá tốt nên cô ấy không nói gì nữa, chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng sau đó xoay người rời khỏi văn phòng.

Sau khi Phó Ngọc Lam đi ra khỏi phòng, cả văn phòng to lớn chỉ còn lại mỗi Thẩm Thanh Ngọc.

Nhớ tới Phó Ngọc Hải, Thẩm Thanh Ngọc không khỏi nghĩ đến cái hôn đêm qua.

Phó Ngọc Hải này, đúng là… bám riết không tha! Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Một lúc lâu sau, cuối cùng Thẩm Thanh Ngọc cũng vươn tay ra mở cái hộp kia.

Sau khi nhìn thấy thứ trong hộp, Thẩm Thanh Ngọc hiếm khi lại trở nên sợ hãi.

Đó là một sợi dây chuyền. Năm trước sau khi cô và Bạc Minh Thành ly hôn, đột nhiên Phó Ngọc Hải lớn tiếng rằng phải theo đuổi cô.

Thẩm Thanh Ngọc cũng qua loa vài lần, cuối cùng trong một buổi tối, Thẩm Thanh Ngọc hết kiên nhẫn, cô bèn nói thẳng với Phó Ngọc Hải luôn, để anh đừng đến tìm cô nữa.

Nhưng Phó Ngọc Hải lại tháo sợi dây chuyền trên người cô ra rồi lấy đi luôn. Tối ngày đó, sau khi tháo sợi dây chuyền trên cổ cô, Phó Ngọc Hải còn hôi môi cô một cái.

Chỉ là nụ hôn kia rất nhẹ, chỉ chạm lên môi cô một cái rồi lui ra.

Sau này, thỉnh thoảng Thẩm Thanh Ngọc cũng nghĩ đến sợi dây chuyền kia, nghĩ đến nụ hôn kia, nghĩ đến câu nói “còn chưa rõ” kia của Phó Ngọc Hải.

Rồi lại sau này nữa, cô để Phó Ngọc Lam đi điều tra chuyện bốn năm trước, thế nhưng không tra được gì cả. Cô cũng chỉ cho rằng chuyện buổi tối hôm đó chỉ là một chuyện cười của Phó Ngọc Hải mà thôi.

Nhưng mà mấy ngày hôm trước, Phó Ngọc Hải lại đem chứng cứ tới trước mặt cô, nói với cô rằng đó không phải là trò cười.

Mà bây giờ, anh lại còn trả sợi dây chuyền về cho cô.

Thẩm Thanh Ngọc cũng không ngu. Cô hiểu ý của Phó Ngọc Hải.

Quên đi, vẫn là đừng nên nghĩ đến việc này nữa, kiếm tiền đi, một đống tiền còn đang chờ cô kiếm ra kia kìa!

Thẩm Thanh Ngọc dừng suy nghĩ, chuyển sự chú ý lên tài liệu trước mặt một lần nữa.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 546


Chương 546

Cái dự án ở Thành Bắc kia, bên phía B2 đã sắp đến hồi kết thúc rồi, còn B3 và B4 thì đại khái là còn nửa năm nữa là có thể nghiệm thu. Trước năm mới, bên kia có thể thu bộn tiền mỗi ngày rồi.

Thẩm Thanh Ngọc vừa mới xem tài liệu xong, Thẩm Quốc Vinh đã gọi điện tới.

Sáng sớm hôm nay Thẩm Quốc Vinh đã đi máy bay trở về Thành Nam cùng Lương Thanh Hà. Ở sân bay, ông ấy bị phóng viên chặn lại phỏng vấn khiến bây giờ nhà họ Bạc rơi vào hoàn cảnh bị dư luận công kích.

Người trong cái vòng luẩn quẩn này đều đang thảo luận về vụ gièm pha của nhà họ Bạc đêm qua. Thẩm Quốc Vinh còn cố ý để thư ký làm cho tin tức trên mạng càng lan rộng ra hơn nữa.

Nhưng dù là như vậy thì Thẩm Quốc Vinh vẫn không nuốt trôi cục tức này.

Tất cả mọi người đều biết ông già Bạc Vĩnh Cơ kia chẳng phải người tốt lành gì. Chuyện hôn lễ không khiến nhà họ Thẩm bị dính vào nhưng cũng không có nghĩa là Thẩm Quốc Vinh dễ dàng bỏ qua cho chuyện trước đó.

Thẩm Thanh Ngọc tưởng là có thể lừa gạt ông ấy cho qua chuyện. Thẩm Quốc Vinh cũng làm như không biết thật. Chẳng qua là ông ấy sợ con gái cưng của mình khó chịu nên mới không đề cập đến đó thôi.

Nhưng trong hôn lễ đêm qua, Thẩm Quốc Vinh cũng đã nhìn ra quyết tâm của Thẩm Thanh Ngọc. Bây giờ tất nhiên là đến lúc ông ấy bắt đầu tính sổ với người nhà họ Bạc rồi!

“Tiểu Ngũ, bố mẹ về đến nhà rồi, không làm phiền con đấy chứ?”

Thẩm Thanh Ngọc cười một cái: “Vất cả cho hai người rồi. Bố à, bố với mẹ đi nghỉ đi, chuyện ở nhà họ Bạc bên này con sẽ xử lý.”

Thẩm Quốc Vinh cũng không định vòng vèo: “Tiểu Ngũ, việc mà ông cụ Bạc làm ra bố đều biết cả rồi.”

Nghe thấy lời này của Thẩm Quốc Vinh, Thẩm Thanh Ngọc không khỏi sợ run lên một lúc. Sau khi lấy lại phản ứng, cô hơi cảm động: “Bố…”

Cô cho rằng mình giấu diếm rất tốt, không ngờ rằng vẫn để Thẩm Quốc Vinh biết được.

“Con đó, từ nhỏ bố đã dạy con rằng không thể để yên cho người ta bắt nạt mình được. Người khác không chọc giận con con cũng đừng đi trêu chọc người khác. Nhưng nếu có người dám chọc giận con thì con cũng đừng lo lắng, cứ về đây, xảy ra chuyện gì cũng vẫn có bố ở đây.”

Thẩm Quốc Vinh nói xong thì hơi dừng lại một chút: “Bọn họ nhẫn tâm thì chúng ta cũng không cần phải khách khí với bọn họ nữa. Nếu con không muốn dây dưa thêm với đám người đó nữa thì chuyện tiếp theo cứ để bố làm.”

Dám bắt nạt con gái cưng của ông ấy à, phải trả giá đắt đấy!

Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy lời này của Thẩm Quốc Vinh thì viền mắt nóng lên. Cô không ngờ rằng mình đã lớn vậy rồi còn để bố mẹ phải quan tâm như thế.

Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu che khuất mặt, che giấu tâm trạng bên dưới: “Bố, ngài cứ yên tâm đi, những chuyện mà người nhà họ Bạc đã làm với con, con sẽ đòi lại từng chút một.”

Bạc Minh Tâm cũng được, Bạc Minh Thành cũng tốt, mà ông cụ Bạc cũng ổn luôn. Cô sẽ để bọn họ nếm thử cảm giác ghê tởm đó.

Thẩm Quốc Vinh vui mừng cười một tiếng: “Được, Tiểu Ngũ, dù là khi nào thì con cũng đều phải nhớ kỹ rằng con vĩnh viền là con gái cưng của bố mẹ.”

“Bố mẹ, hai người cũng là cục cưng của con.”

Áo bông nhỏ tri kỷ nói ra những lời tri kỷ vô cùng. Người hơn năm mươi tuổi như Thẩm Quốc Vinh nghe thấy cũng phải đỏ ửng mắt.

Càng ngày ông ấy càng hối hận. Lúc trước sao ông có thể nhẫn tâm vậy chứ. Nói mặc kệ Thẩm Thanh Ngọc là thật sự không thèm quan tâm đến Thẩm Thanh Ngọc nữa.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 547


Chương 547

Nếu không thì con gái cưng của ông ấy cũng không đến nỗi phải chịu khổ hơn ba năm ở cái nơi khiến người ta ghê tởm như nhà họ Bạc kia!

Cúp điện thoại, Thẩm Thanh Ngọc nhìn di động rồi thất thần.

Từ trước đến nay cô luôn là người có thù tất báo, có ân báo ân. Từ nhỏ đến lớn, việc của cô bố mẹ rất ít khi hỏi đến.

Nhưng vừa rồi trong những lời nói của Thẩm Quốc Vinh, sự đau lòng và phẫn nộ lại rõ ràng vô cùng, còn vì quan tâm đến tâm trạng của cô mà làm cho lời nói trở nên uyển chuyển hơn.

Có phải cô thật sự đã quá mức nhân từ rồi không?

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy có thể là bản thân mình đã quá mức nhân từ thật rồi. Nếu không phải vậy thì vì sao người nhà họ Bạc lại có thể lặp đi lặp lại nhiều lần được một tấc lại muốn tiến thêm một thước như vậy được chứ?

Nếu đã trở mặt hoàn toàn trong hôn lễ đêm qua rồi thì cô cũng không cần phải nương tay nữa.

Thẩm Thanh Ngọc ngẩng đầu, cong môi nở một nụ cười. Cô nhanh chóng cầm di động lên gọi một cuộc nội bộ cho Phó Ngọc Lam.

Phó Ngọc Lam đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc trước bàn làm việc thì hơi ngạc nhiên.

Chỉ mới nửa tiếng đồng hồ trôi qua mà sao hình như tâm trạng của Thẩm Thanh Ngọc lại thay đổi rồi vậy?

“Thư ký Phó.”

Chỉ là tâm trạng của Thẩm Thanh Ngọc đang rất tốt, đây là chuyện tốt, tâm trạng của Phó Ngọc Lam cũng tốt hơn chút. Cô ấy cười cười với Thẩm Thanh Ngọc: “Cô Thẩm?”

“Người nhà họ Bạc biết đến đứa con riêng kia của Bạc Nhật Nhã chưa?”

Phó Ngọc Lam gật gật đầu: “Biết rồi ạ, ông cụ Bạc cũng định mang đứa nhỏ kia về nhà họ Bạc.”

Đứa nhỏ kia cũng không còn nhỏ nữa, năm nay cũng đã hai mươi rồi. Mẹ đứa nhỏ đó cũng rất có bản lĩnh, thế mà lại có thể trốn đến bây giờ, chẳng phải cũng là vì muốn chia tài sản của nhà họ Bạc sao?

Trước kia chẳng phải Bạc Minh Tâm luôn nói cô thèm muốn nhà họ Bạc gì đó à?

Không dưng tự nhiên phải gánh một cái tội như vậy cũng không tốt lắm. Từ trước đến nay Thẩm Thanh Ngọc luôn là người không thích gánh những chuyện oan uổng.

Nếu đã vậy thì cô cứ theo như mong muốn của Bạc Minh Tâm là được rồi.

Thẩm Thanh Ngọc nhíu mày: “Vậy giúp tôi liên hệ với Hà Ngọc Nhung một chút.”

Nếu dã tâm của Hà Ngọc Nhung đã lớn như vậy thì cô sẽ giúp bà ta một tay vậy.

Phó Ngọc Lam gật gật đầu: “Vâng thưa cô Thẩm.”

“Vất vả rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc cười một cái rồi không nói gì nữa.

Phó Ngọc Lam lại liếc nhìn Thẩm Thanh Ngọc một cái, vẫn cảm thấy có vẻ như Thẩm Thanh Ngọc đã thay đổi, lại có vẻ như không hề thay đổi.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì Thẩm Thanh Ngọc muốn trả thù nhà họ Bạc, Phó Ngọc Lam vẫn tán thành cả hai tay hai chân. Dù sao thì bọn họ cũng khiến Thẩm Thanh Ngọc phải buồn nôn quá nhiều lần rồi.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 548


Chương 548

Thư ký Phó làm việc trước giờ rất nhanh chóng, Thẩm Thanh Ngọc bảo cô ấy liên lạc với Hà Ngọc Nhung, ngày hôm sau đã nói với Thẩm Thanh Ngọc, cô ấy đã hẹn gặp Hà Ngọc Nhung vào buổi trưa.

“Được, chị biết rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc nhếch môi, tay lật sang trang kế của tài liệu.

Đó là tài liệu của Hà Ngọc Nhung, Bạc Nhật Nhã và Bạc Tân Thành – con trai của họ, lúc thư ký Phó cẩn thận giúp cô hẹn Hà Ngọc Nhung, còn giúp điều tra giúp cô Bạc Tân Thành và Hà Ngọc Nhung.

Chả trách những năm nay nhà họ Bạc vẫn luôn không biết Hà Ngọc Nhung và Bạc Nhật Nhã còn có một đứa con trai, thì ra Hà Ngọc Nhung nuôi con ở nước ngoài, cuối năm trước mới đón về nước.

Không thể không nói, dã tâm người phụ nữ Hà Ngọc Nhung này rất lớn.

Ban đầu bà ta chỉ là giám đốc bộ phận bình thường, một lần ngoài ý muốn phát hiện mối quan hệ của Bạc Nhật Nhã và Tần Minh Tú không hoà hợp, bà ta nhân tiện lợi của công việc đã diễn hết mấy vở kịch trước mặt Bạc Nhật Nhã.

Bạc Nhật Nhã lăng nhăng nổi tiếng khắp Lâm Thành, Hà Ngọc Nhung rất thông minh, rõ ràng biết phụ nữ bên cạnh Bạc Nhật Nhã rất nhiều, bà ta không cam tâm làm một trong số đó, nhiều năm qua như vậy vẫn luôn giả vờ là một con thỏ trắng.

Kìa, bây giờ bà ta đã thành công rồi, mấy năm nay tuổi tác Bạc Nhật Nhã đã cao, sức khỏe không còn tốt, đại khái là lực bất tòng tâm, muốn yên ổn một chút, người đầu tiên nghĩ đến chính là Hà Ngọc Nhung.

Năm trước Hà Ngọc Nhung còn khóc lóc trước mặt ông ta, nói bà ta muốn sinh cho ông ta một đứa con trai, Bạc Nhật Nhã không những không trách bà ta, còn tặng Hà Ngọc Nhung căn biệt thự hơn hai ngàn vạn ngay.

Lúc đó chuyện này còn dấy lên màn tranh luận, nhưng đối với cách làm của Bạc Nhật Nhã, mọi người đã không còn lạ lẫm gì, giờ rảnh rỗi nói chuyện phiếm thôi, nguyên nhân trong đó lại không có ai quan tâm.

Người phụ nữ như vậy, chậc, đúng là đối tượng hợp tác thích hợp.

Mười hai giờ trưa, Thẩm Thanh Ngọc vừa bước vào phòng bao đã thấy Hà Ngọc Nhung ngồi trong đó.

Không thể không nói, người phụ nữ Hà Ngọc Nhung này ngoài thông minh ra, bà ta đúng là có vốn để nắm chắc đàn ông.

Người đã ngoài bốn mươi, còn bảo dưỡng như hơn ba mươi tuổi, người ngồi nghiêm chỉnh ở đó, người mặc một chiếc váy dài xanh nước biển, lớp trang điểm trên mặt vừa phải, hoa tai và dây chuyền trên người đều có giá trị không nhỏ.

Nếu như không phải đã biết trước, Thẩm Thanh Ngọc còn nghĩ là bà vợ của nhà giàu nào đó.

Thu lại suy nghĩ, Thẩm Thanh Ngọc cười với Hà Ngọc Nhung: “Bà Hà, nghe danh đã lâu.”

“Cô Thẩm muốn gặp tôi, đúng là khiến tôi vừa mừng vừa lo.”

Phụ nữ đã ngoài bốn mươi rồi, vừa lên tiếng là giọng điệu mềm mại của vùng sông nước Giang Nam, hơi nhão nhưng không đến mức khiến người khác phản cảm.

Thẩm Thanh Ngọc nhếch môi: “Xem ra bà Hà đã biết tôi tìm bà về việc gì.”

Hà Ngọc Nhung nhìn Thẩm Thanh Ngọc, khẽ giơ tay che miệng cười: “Quả thực là đúng lúc, không giấu gì cô Thẩm, chiều hôm qua, cậu Phó vừa gặp tôi.”

Bà ta nói, ngừng một lúc, tầm mắt rơi trên mặt Thẩm Thanh Ngọc, mỉm cười phong tình: “Một nhân vật xuất sắc như cô Thẩm, tên ngốc Bạc Minh Thành lại không biết thưởng thức, người khác đương nhiên biết thưởng thức. Như nhà họ Bạc vừa xảy ra chuyện, cậu Phó đã đến gặp tôi bàn về một mối làm ăn, bảo tôi giúp cậu ta đối phó nhà họ Bạc. Tôi nghĩ hôm nay cô Thẩm đến đây, chắc là cũng có ý nghĩ này?”

Thẩm Thanh Ngọc sững người một lúc, cô không ngờ đến Phó Ngọc Hải cũng tìm Hà Ngọc Nhung, hơn nữa nghe ý của Hà Ngọc Nhung, có lẽ chuyện Phó Ngọc Hải muốn Hà Ngọc Nhung làm cũng chính là chuyện cô muốn Hà Ngọc Nhung làm.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 549


Chương 549

Thẩm Thanh Ngọc nhướng mày: “Nếu bà Hà đã đồng ý hợp tác với cậu Phó, vậy hôm nay bà còn đến gặp tôi?”

Hà Ngọc Nhung rót một ly trà, đưa đến trước mặt Thẩm Thanh Ngọc: “Không có gì, tôi chỉ muốn xem xem, bảo vật đi ra từ nhà họ Bạc trông như thế nào.”

Nghe Hà Ngọc Nhung nói, Thẩm Thanh Ngọc cười, không thể không nói, chiếc miệng này của Hà Ngọc Nhung thật biết lấy lòng người khác.

Chậc, cũng chả trách Bạc Nhật Nhã cuối cùng lại trồng bà ta trên tay.

Thẩm Thanh Ngọc làm việc trước giờ đều dứt khoát, nếu Phó Ngọc Hải đã tìm Hà Ngọc Nhung rồi, cô cũng không cần phí tâm nữa: “Nếu cậu Phó đã tìm bà hợp tác thành công rồi, vậy hôm nay cứ coi như mời bà ăn bữa cơm.”

“Xem ra cô Thẩm rất tin tưởng cậu Phó.”

Hà Ngọc Nhung vừa nói, vừa lật thẻ món ăn, lời như dò thám lại không giống như dò thám.

Thẩm Thanh Ngọc cười như không cười nhìn bà ta: “Dường như lời bà Hà có ẩn ý.”

Hà Ngọc Nhung chọn hai món ăn trên màn hình điện tử bên cạnh, rồi mới lên tiếng với Thẩm Thanh Ngọc: “Cô Thẩm quả nhiên là một người thông minh.”

Thẩm Thanh Ngọc cười một cái, chỉ là ý cười chưa đến đáy mắt: “Tôi thích thẳng thắn một chút, bà Hà có gì muốn nói cứ nói thẳng ra đi.”

Chiêu muốn nói nhưng lại thôi này dùng trên người Bạc Nhật Nhã có lẽ thích hợp hơn, nhưng dùng lên người cô, Thẩm Thanh Ngọc không hề hấn gì.

Hà Ngọc Nhung không đoán được có phải Thẩm Thanh Ngọc tức giận hay không, không dám dò thám nữa: “Cô Thẩm là một người thẳng thắn, vậy tôi cũng không vòng vo với cô Thẩm nữa. Tôi nghe nói ông cụ Bạc có ý đón Bạc Tân Thành nhà chúng tôi, như vậy xem ra, Tân Thành muốn phân chia gia sản cũng không phải chuyện gì khó. Chúng tôi ngồi đợi ông cụ Bạc chết thì có thể chia tài sản nhà họ Bạc, lần này giúp cô Thẩm và cậu Phó, nguy hiểm rất lớn.”

“Cô Thẩm nói không sai, tôi cũng không hề muốn đưa ra yêu cầu cao, nhưng là một người mẹ, bây giờ có cơ hội rồi, đương nhiên tôi muốn mưu cầu tương lai cho con trai tôi.”

Thẩm Thanh Ngọc liếc nhìn bà ta, hỏi thẳng: “Bà muốn gì?”

Cậu Phó đã đồng ý cho một món tiền, nhưng thứ như tiền này, dùng rất nhanh hết, tôi thích thực tế một chút hơn. Vạn Tượng là công ty tốt, nếu như tôi có cơ hội gia nhập vào Vạn Tượng thì tôi nghĩ tôi sẽ tận tâm làm việc cho cô Thẩm hơn.

Thẩm Thanh Ngọc lớn bằng này, đúng thật là hiếm khi bị người khác uy h**p.

Cô nghe xong, đột nhiên cười: “Bà Hà, dạ dày lớn là chuyện tốt, nhưng có lúc dạ dày quá lớn, dễ bị no chết. Bà là một người mẹ muốn mưu cầu tương lai cho con mình tôi có thể hiểu, nhưng tôi nghĩ, ông Bạc Nhật Nhã làm một người bố nên bảo vệ con trai mình đúng không?”

Thẩm Thanh Ngọc có chuẩn bị mà đến, nói xong, cô vứt thẳng tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn đến trước mặt Hà Ngọc Nhung: “Vụ tai nạn xe sáu năm trước, tôi nghĩ bà Hà không lạ đúng không?”

Hà Ngọc Nhung đúng là lợi hại, sáu năm trước muốn đụng chết Bạc Minh Thành, bà ta làm ổn thoả hết chuyện, nhiều năm như vậy rồi, Bạc Minh Thành cũng không tra ra được rốt cuộc chuyện năm đó là ai làm.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 550


Chương 550

Nếu như không phải mấy năm nay Hà Ngọc Nhung lơ là, Phó cũng không dễ tra ra.

“Bà nói, nếu tôi đưa những bức ảnh này đến nhà họ Bạc, thì bà Hà sẽ như thế nào?”

Hà Ngọc Nhung nhìn những bức ảnh trên bàn, phút chốc mặt trắng bệch.

Nho nhã, khí chất của bà ta biến mất trong phút chốc.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn bà ta một cái: “Bà Hà là một người thông minh, người thông minh nên biết ra lựa chọn thông minh.”

Nói xong, Thẩm Thanh Ngọc đứng dậy rời đi.

Thẩm Thanh Ngọc đi đến cửa, cười một cái, quay đầu nhìn Hà Ngọc Nhung: “Đúng rồi, bà Hà, giám định bố con của Bạc Nhật Nhã và Bạc Tân Thành là bà làm, đúng không?”

Khi Thẩm Thanh Ngọc về đến công ty còn chưa đến một giờ, Phó Ngọc Lam nhìn thấy cô về nhanh vậy thì hơi ngạc nhiên: “Cô Thẩm, bàn xong rồi?”

Thẩm Thanh Ngọc cười nhẹ một cái: “Có người nhanh chân đến trước rồi.”

Phó Ngọc Lam sững người một lát: “Là… Cậu Phó?”

Thẩm Thanh Ngọc hắng giọng: “Ừm.”

Phó Ngọc Lam nhìn Thẩm Thanh Ngọc, hơi cảm khái, đột nhiên cảm thấy cậu Phó này cũng được lắm, ít nhất cũng tốt hơn Bạc Minh Thành nhiều.

Thẩm Thanh Ngọc không ăn trưa đã về, bây giờ hơi đói: “Chị còn chưa ăn trưa, thư ký Phó đặt một phần cho chị đi.”

Phó Ngọc Lam nghe vậy, hoàn hồn lại, vội vàng gật đầu: “Được, cô Thẩm, em đi ngay.”

“Ừm.”

Thẩm Thanh Ngọc nhẹ đáp một tiếng, về phòng làm việc, đặt túi xuống, tầm mắt rơi trên một chiếc ở góc của bàn làm việc, cô khẽ nhíu mày, giơ tay cầm hộp đó lên, mở ra lấy sợi dây chuyền trong đó ra.

Sợi dây chuyền cô đeo hơn ba năm, cứ luôn nghĩ là Bạc Minh Thành, không ngờ là của Phó Ngọc Hải.

Chiều Thẩm Thanh Ngọc có cuộc họp, cuộc họp ba giờ đến năm giờ chiều, tối còn có bữa tiệc.

Chuyện hôn lễ nhà họ Bạc rất rùm beng, cho đến bây giờ, cho dù đã qua hai ngày rồi, nhiệt độ vẫn không giảm.

Thẩm Thanh Ngọc uống vài ngụm rượu, trước khi đi đã vào nhà vệ sinh.

Cô ở trong một gian phòng, không biết ai dừng bên ngoài đang nói về chuyện hôn lễ nhà họ Bạc.

Giọng ba cô gái càng lúc càng xa, Thẩm Thanh Ngọc đi ra từ gian phòng, đi đến trước bồn rửa tay, nhìn mình trong gương, nhớ lại một trong những câu nói của các cô gái ban nãy: “Cậu Phó đối với cô Thẩm mới là tình yêu thật đúng không, đêm đó là nơi nào, cậu ta xông lên như vậy, nếu cô dâu đó là cô Thẩm thì cậu Phó làm sao đi xuống đây?”

Đúng thật, đêm hôm đó, dưới sân khấu có hơn năm ngàn người nhìn, Phó Ngọc Hải xông lên như vậy, nếu như cô dâu là cô thật, vậy thì Phó Ngọc Hải sẽ thành trò cười mất.”

Điện thoại trong túi rung lên, Thẩm Thanh Ngọc hoàn hồn lại, rút khăn giấy bên cạnh, lấy điện thoại đi ra ngoài.

Trần Ánh Nguyệt gửi một video cho cô, Thẩm Thanh Ngọc không mở ra, cứ nhìn như vậy nhìn hơn mười mét mới phát hiện người trong video lại là Bạc Minh Tâm.

Trong video Bạc Minh Tâm đang đánh người, giơ tay lên tát vài tát, đánh rất dữ.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 551


Chương 551

Vừa xem đến đây, Thẩm Thanh Ngọc đã nhận được mấy tin nhắn của Trần Ánh Nguyệt gửi đến.

Thì ra Bạc Minh Tâm nghe thấy người đó nói nhà họ Bạc quá mất mặt, tức quá nên đánh người, bây giờ quậy vào cục cảnh sát luôn rồi.

Trần Ánh Nguyệt hỏi cô đã không.

Thẩm Thanh Ngọc trả lời câu “Nhàm chán”, tên ngốc Bạc Minh Tâm đó, không cần quan tâm tới cô ta, cô ta sớm muộn gì cũng tự hại chết mình.

Xe đã đến trước cửa khách sạn từ lâu, Thẩm Thanh Ngọc lên xe, xe từ từ di chuyển, đèn neon nhấp nháy bên ngoài cửa sổ, Thẩm Thanh Ngọc thấy hơi buồn ngủ.

Rất nhanh, xe đã đến dưới chung cư của Thẩm Thanh Ngọc, tài xế mở cửa thay cô, Phó bên cạnh nhìn cô: “Cô Thẩm, cần em lên đó với chị không?”

Thẩm Thanh Ngọc bị chọc cười: “Thư kí Phó coi tôi là đứa trẻ lên ba sao?”

Phó Ngọc Lam cũng cười: “Vậy chị nghỉ ngơi sớm đi.”

Thẩm Thanh Ngọc gật đầu: “Ngủ ngon, em cũng nghỉ ngơi sớm đi.”

Nói xong, cô xách túi, sải bước vào chung cư.

Vừa rẽ qua, Thẩm Thanh Ngọc đã thấy Phó Ngọc Hải đứng phía trước.

Anh thì hay rồi, nhìn thấy cô còn cười được: “Thẩm Thanh Ngọc.”

Ý cười trên mặt Thẩm Thanh Ngọc nhàn nhạt: “Có phải cậu Phó là quý nhân hay quên không?”

Mới có mấy ngày, đã quên chuyện khốn nạn anh làm rồi?

Cô nói rồi dùng vân tay mở cửa, đẩy cửa đi vào, không muốn nói thêm câu nào với Phó Ngọc Hải.

Chỉ là người phía sau rất nhanh tay, Thẩm Thanh Ngọc vừa kéo cửa, tay của anh đã giơ qua, cánh cửa đã kẹp thẳng tay anh.

Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy tiếng hút không khí, cô quay người, lạnh lùng nhìn người đàn ông đứng trước nhà mình giở thôi lưu manh: “Phó Ngọc Hải, tôi không muốn nói lời khó nghe, nhưng không có nghĩa là tôi không biết nói.”

“Hôm nay là lễ Tạ Ơn, chỉ muốn đến cảm ơn em đã mang lại cho tôi cảm nhận tuyệt vời trong mười một năm trước đây.”

Thẩm Thanh Ngọc vẫn còn nhớ đến nụ hôn đêm đó, Thẩm Thanh Ngọc nghĩ mình nên tức giận, nhưng không biết tại sao, cô đột nhiên trong một lúc không còn giận nữa.

Phó Ngọc Hải này, nắm chắc chừng mực quá tốt.

Mỗi lần cô cảm thấy mối quan hệ của hai người dừng ở mức vừa phải thì anh sẽ đột ngột phá đi cân bằng, mạo phạm và xung đột của anh sẽ khiến người khác cảm thấy tức giận nhưng lại không đến mức tức giận quá.

Thậm chí có lúc Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy cô không biết đang giận Phó Ngọc Hải hay là giận bản thân mình.

Rồi mỗi khi cô buông hết những cảm xúc rối bời kia xuống, anh lại đột ngột xuất hiện, mạnh mẽ nhưng nhường nhịn, khiến người khác cảm giác vừa đáng thương lại bất lực.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, không nói gì, anh cũng không nói gì, chỉ là không để ý nhìn cánh tay của mình vừa bị cửa kẹp một cái.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 552


Chương 552

Thẩm Thanh Ngọc vô thức nhìn theo tầm mắt anh, vừa nhìn đã thấy vết tích trên mu bàn tay trắng muốt của người đàn ông, cô bất giác cau mày.

Ban nãy cô vào nhanh, đóng cửa cùng dùng sức, có lẽ kẹp không nhẹ.

“Món quà đêm qua tặng em, em còn thích không?”

Trong lúc Thẩm Thanh Ngọc thất thần, Phó Ngọc Hải lên tiếng.

Thẩm Thanh Ngọc nghe vậy, nhớ lại sợi dây chuyền đó, đôi mắt hạnh chớp chớp: “Nếu như tôi nói không thích thì sao?”

Con người này có hơi được nước làm tới.

“Vậy cái này thì sao?”

Anh nói rồi giơ cánh tay không bị thương lên, một sợi dây chuyền bạc rơi trên lòng bàn tay anh xuống.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn kỹ một cái, mới phát hiện mặt dây chuyền là chữ Ngũ.

“Không thích?”

Anh nói rồi giơ cánh tay còn lại lên, mở dây chuyền ra rồi tự đeo lên cổ mình: “Tôi thích lắm.”

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy Phó Ngọc Hải cố ý, dây chuyền nữ đeo làm sao dài đến vậy, anh đeo lên lại vừa khéo.

Mặt dây chuyền bị anh gẩy một cái, kẹt ngay trên túi trái của áo sơ mi đen, vừa hay dính trên vị trí tim anh.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn chỉ thấy tim run lên một cái, vừa ngẩng lên đã đụng ngay ánh mắt đào hoa cười như không cười ấy.

Cô có hơi không dám đối mắt với Phó Ngọc Hải, vội vàng né tránh ánh mắt: “Nhà tôi có dầu gió.”

Thẩm Thanh Ngọc nói xong đẩy cửa ra, quay người đi vào chung cư.

Cô đặt túi trên tủ ngay sảnh, thay giày, đi thẳng tới nhà kho tìm hộp y tế, lấy ra một chai dầu gió.

Khi đi ra phòng khách, Phó Ngọc Hải đã thấy giày ngồi trên sofa đợi cô.

Sợi dây chuyền bạc đó trên chiếc áo sơ mi đen của anh quá rõ ràng, Thẩm Thanh Ngọc vừa quét mắt qua đã vô tình nhìn thấy.

Mặt dây chuyền đó vừa hay kẹt trên viền túi áo, cho dù Phó Ngọc Hải động đậy làm sao, nó cũng đều dừng trên tim.

Dưới ánh đèn, mặt dây chuyền hơi sáng.

“Chậc.”

Phó Ngọc Hải đột nhiên khẽ chậc một tiếng, Thẩm Thanh Ngọc hoàn hồn lại nhìn anh một cái, mặt hơi nóng.

Phó Ngọc Hải liếc nhìn cô, ngón tay đặt trên mặt dây chuyền, nhẹ xoa một cái: “Đúng là trùng hợp thật, vừa hay rơi ở đây.”

Thẩm Thanh Ngọc thu lại tầm mắt, đặt dầu gió trước mặt anh: “Cậu Phó tự thoa đi.”

“Cảm ơn.”

Anh khẽ ngước mắt lên, mỉm cười nhìn cô, không hề quá đáng nhờ cô thoa giúp.

Thẩm Thanh Ngọc rót hai ly nước, đặt một ly trước mặt anh.

Phó Ngọc Hải đang ngồi trên sofa thoa dầu, phút chốc trong phòng đều là mùi này.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 553


Chương 553

Hai người không ai nói chuyện, phòng khách hơi yên lặng.

Thẩm Thanh Ngọc uống được nửa ly nước, ấn sáng màn hình điện thoại: “Chín rưỡi rồi, cậu Phó.”

Bữa tiệc tối nay, Thẩm Thanh Ngọc uống chút rượu, không đến nỗi say, nhưng hơi buồn ngủ.

Phó Ngọc Hải đóng nắp rồi đặt dầu gió trên bàn, nhìn Thẩm Thanh Ngọc một cái: “Vậy… Ngủ ngon.”

Nói xong, anh đứng dậy đi thật.

Chỉ là trước khi đi, anh đột nhiên ngừng lại bên người Thẩm Thanh Ngọc, cúi người đặt trán lên trán của Thẩm Thanh Ngọc.

Anh giơ tay đặt lên trán mình: “Xin lỗi, tôi chỉ cảm thấy mình hơi nóng, vì thế muốn xem xem có phải sốt rồi không?”

Thẩm Thanh Ngọc bị chọc cười, đứng dậy làm ra động tác tiễn khách: “Vậy cách cậu Phó xem mình có bị sốt hay không thật đặc biệt đó.”

“Không còn sớm nữa, cậu Phó, mời về cho.”

Thẩm Thanh Ngọc vừa dứt lời, cổ tay đã bị bàn tay lớn của người đàn ông nắm lấy.

Giây sau, lòng bàn tay cô bị đặt lên trán anh.

“Phó Ngọc Hải!”

“Sốt rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc vốn đã tức giận, bỗng dưng nghe thấy anh đột nhiên trầm giọng xuống kéo dài âm đuôi, sững người một lát, sau khi phản ứng lại thì giơ tay đặt lên trán Phó Ngọc Hải lần nữa.

Nhiệt độ nóng hổi trong lòng bàn tay, đúng là như phát sốt.

“Anh…”

Phát sốt rồi không đến bệnh viện, chạy đến chỗ cô làm gì?

Thẩm Thanh Ngọc ngẩng đầu nhìn anh, ban nãy hai người đứng trước cửa, đèn ở sảnh vàng mờ, Phó Ngọc Hải đón ánh đèn, ánh đèn vàng ấm áp tìm thấy mặt anh, Thẩm Thanh Ngọc chỉ thấy màu của ánh đèn, không thấy rõ sắc mặt của anh, vì thế không phát hiện sắc mặt anh hơi tái nhợt.

Bây giờ trong phòng khách, ánh sáng trong veo trên đỉnh đầu chiếu xuống, chiếu rõ sắc mặt tái nhợt của anh, cả môi cũng hơi yếu ớt tái nhợt.

Trông cũng… Hơi đáng thương.

“Tôi giúp anh liên lạc với trợ lý một chút?”

“Bạn gái của thư ký Dương bệnh rồi, chiều anh ta xin nghỉ về chăm sóc bạn gái rồi.”

Anh nói rồi nhìn Thẩm Thanh Ngọc: “Bây giờ đầu hơi chóng mặt, không cần lo cho tôi, tôi nghỉ ở đây một chút, đỡ hơn thì tôi sẽ tự đi.”

Thẩm Thanh Ngọc khẽ cắn môi, cảm thấy Phó Ngọc Hải cố ý, cô không mềm lòng nữa, thuận theo lời anh nói: “Được, cậu Phó nghỉ ngơi xong rồi đi đi.”

Dù sao trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, không tốt cho danh tiếng của cô.

“Được.”

Anh đáp rất dứt khoát, quay người ngồi lên sofa.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 554


Chương 554

Chỉ là lần này, anh dựa thẳng ra sau sofa, giơ tay ôm trán mình, khẽ nhắm mắt lại, dường như đang chợp mắt.

Đôi môi lộ ra không chút sắc, dưới ánh đèn trông rất nhợt nhạt.

Thẩm Thanh Ngọc quét mắt một cái, đè sự đồng cảm hiếm hoi của mình xuống, sải bước về phòng ngủ, khoá trái cửa lại.

Tiếng đóng cửa trong căn nhà yên tĩnh vang lên rõ ràng, nghe thấy tiếng khoá cửa của phòng chính, Phó Ngọc Hải trên sofa khẽ động đậy.

Anh buông tay xuống, nghiêng đầu nhìn sang vị trí phòng chính của Thẩm Thanh Ngọc, giơ tay sờ sợi dây chuyền vừa đeo không lâu, hơi bất lực nhếch môi: “Nhẫn tâm vậy thật sao?”

Thẩm Thanh Ngọc trước giờ không phải người có sự đồng cảm bừa bãi, cô về phòng xong thì đi tắm.

Chỉ là ngồi trên giường mười phút sau, cô không kìm được mà mở đèn xuống giường.

Hazz, cô đúng là không phải người có sự đồng cảm bừa bãi nhưng không phải nói cô không phải người.

Sắc mặt của Phó Ngọc Hải trông đúng thật là nhợt nhạt.

Gần một tiếng trôi qua rồi, cũng không biết Phó Ngọc Hải đi chưa.

Thẩm Thanh Ngọc mở cửa phòng, đèn phòng khách vẫn sáng, cô đến bên sofa, Phó Ngọc Hải vẫn ngồi trên sofa.

Anh vẫn duy trì tư thế trước khi cô vào phòng ngủ, Thẩm Thanh Ngọc lên tiếng gọi anh: “Phó Ngọc Hải.”

Nhưng người trên sofa không trả lời cô.

Thẩm Thanh Ngọc cau mày, đi qua đó vỗ nhẹ anh một cái: “Phó Ngọc Hải?”

Vẫn không trả lời.

Ngủ rồi hay ngất rồi?

Thẩm Thanh Ngọc không phán đoán được, chỉ đành cẩn thận kéo tay anh ra, tay đặt lên trán anh đo nhiệt.

Nóng quá!

Thẩm Thanh Ngọc khẽ hít vào một hơi, muốn quay người trở về phòng lấy điện thoại để gọi điện thoại cho thư ký của Phó Ngọc Hải, nhưng chợt nghĩ đến lời anh nói, bạn gái của thư ký của anh bị ốm, buổi chiều thư ký xin nghỉ.

Nghĩ tới đây, Thẩm Thanh Ngọc nhìn người đàn ông với sắc mặt tái nhợt, toàn thân nóng lên ở trên ghế sô pha, im lặng một hồi lâu, cô phát hiện lương tâm của mình vẫn chưa mất đi.

Thẩm Thanh Ngọc quay người trở về phòng thay một bộ quần áo, cầm lấy điện thoại, dự định đưa Phó Ngọc Hải đi bệnh viện.

“Phó Ngọc Hải?”

Cô thay quần áo đi ra, bước đến bên cạnh ghế sô pha, khẽ đẩy Phó Ngọc Hải một cái, muốn đánh thức anh.

Lần này sức lực của Thẩm Thanh Ngọc đã lớn hơn rất nhiều, hình như người đàn ông đang ngủ mê man đã tỉnh lại, người bỗng nhúc nhích, nhưng chỉ là hơi nghiêng người, hơn nửa người đều đè lên trên người cô.

Mùi nước hoa dễ ngửi trên người người đàn ông lập tức chiếm cứ hô hấp của Thẩm Thanh Ngọc, trán của anh đụng phải cổ của cô, Thẩm Thanh Ngọc chỉ cảm thấy một hồi nóng bỏng, trái tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 555


Chương 555

“Phó Ngọc Hải?”

Thẩm Thanh Ngọc đưa tay nâng người lên một chút, lại gọi anh một tiếng.

Lần này, hình như Phó Ngọc Hải đã tỉnh, hơi híp mắt mà nhìn cô: “Thẩm Thanh Ngọc.”

Anh mở miệng gọi cô một tiếng, không biết là vì mới tỉnh lại hay là do cơ thể anh không thoải mái, giọng nói ra khàn khàn trầm thấp.

Thẩm Thanh Ngọc đưa nước ấm trên bàn cho anh: “Anh bị sốt, tôi đưa anh đi bệnh viện.”

Động tác của Phó Ngọc Hải hơi chậm chạp, một lát sau mới nhận lấy cái cốc, ngửa đầu uống nửa cốc nước.

Sau khi uống nước xong, có lẽ là anh đã hoàn toàn tỉnh táo lại: “Xin lỗi, em đi nghỉ ngơi đi, tôi tự đi bệnh viện là được.”

Nói xong, anh giơ tay vịn vào ghế sô pha ở sau lưng, một tay khác cầm lấy chiếc áo vest vắt ở bên cạnh.

Nhưng vừa đứng dậy đi một bước, người đã lảo đảo một cái.

Cũng không đến mức ngã nhưng nhìn như thể sắp ngã xuống vậy.

Thẩm Thanh Ngọc nhớ đến lần trước khi mình bị sốt, là Phó Ngọc Hải cưỡng ép bế cô đi bệnh viện.

Thôi được rồi, coi như là báo đáp vậy.

“Tình trạng của anh, có lẽ không kiên trì đến bệnh viện được.”

Thẩm Thanh Ngọc đứng dậy, mỉm cười liếc nhìn anh một cái, sau đó đưa tay dìu anh: “Đi được chứ?”

Người đàn ông cao gần một mét chín, cô cõng không nổi.

Phó Ngọc Hải cụp mí mắt, mí mắt cụp xuống che hơn một nửa con mắt, cũng che đi tất cả mọi cảm xúc: “Được.”

Nhưng nhìn sang từ góc độ của Thẩm Thanh Ngọc thì Phó Ngọc Hải như đang ủ rũ, trông rất là đáng thương.

Thẩm Thanh Ngọc buông lỏng tay: “Vậy chúng ta đi bệnh viện thôi.”

“Được.”

Anh mở miệng đáp một tiếng, sau đó im lặng đi theo sau lưng cô.

Thẩm Thanh Ngọc phát hiện sau khi bị ốm thì Phó Ngọc Hải cực kỳ ngoan, trên đường đi anh không mở miệng nói câu nào, chỉ thỉnh thoảng nhìn cô một hai cái. Lúc đến bệnh viện, cô đi xếp hàng lấy số, anh ở khu chờ khám nhìn cô.

Viêm amidan dẫn đến sốt nhẹ, còn hơi cảm cúm, bác sĩ lo lắng Phó Ngọc Hải sẽ còn sốt nên kê cho bọn họ truyền dịch hai bình.

Thẩm Thanh Ngọc thanh toán phí, vừa quay đầu đã nhìn thấy Phó Ngọc Hải đang nhìn cô: “Đi thôi, đi phòng truyền dịch.”

“Ừ.”

Lúc y tá đến chọc kim có nhìn Phó Ngọc Hải mấy lần liền, Thẩm Thanh Ngọc ở bên cạnh mỉm cười mà nhìn, không ngờ Phó Ngọc Hải đột nhiên nhìn về phía cô, mở miệng nói một câu với y tá: “Xin lỗi, nếu cô còn nhìn tôi như vậy, có thể bạn gái tương lai của tôi sẽ tức giận đó.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 556


Chương 556

Người đứng bên cạnh Phó Ngọc Hải chính là cô, “Bạn gái tương lai” mà anh nói là ai, chỉ cần y tá không phải đồ ngốc thì sẽ biết.

Một câu của Phó Ngọc Hải thành công khiến ba người, à, không phải ba người, là hai người, dù sao bản thân anh cũng không cảm thấy xấu hổ.

Y tá điều chỉnh tốc độ truyền dịch xong bèn lúng túng nhìn Thẩm Thanh Ngọc một cái, muốn nói lại thôi, đặt sổ ghi chép trong tay lên xe đẩy rồi lại cầm lên, sau khi lặp lại mấy lần như vậy, y tá không nhịn được mà nói với Thẩm Thanh Ngọc: “Cô à, cô đừng để bụng nhé, tôi chỉ đơn thuần thưởng thức vẻ đẹp trai của bạn trai cô mà thôi.”

Thẩm Thanh Ngọc đột nhiên có thêm một anh bạn trai: “…”

Y tá nói xong bèn đi mất, không cho Thẩm Thanh Ngọc có cơ hội giải thích nào cả.

Thẩm Thanh Ngọc ngước mắt nhìn Phó Ngọc Hải bên cạnh, muốn nói anh đừng có mà được đằng chân thì lân đằng đầu, khi ánh mắt chạm đến đôi mắt đào hoa kia, rõ ràng cả người đều không có chút sức sống nào cả, nhưng lúc nhìn thấy cô, vẻ mặt của anh vẫn rực rỡ không khác gì lúc trước.

Thẩm Thanh Ngọc mím môi, cuối cùng thì vẫn mở miệng: “Tôi đi rót cho anh ly nước ấm để uống thuốc.”

Thôi vậy, như vậy cũng đã đủ lạnh nhạt rồi.

Truyền hai chai nước cũng phải mất ít nhất một tiếng rưỡi, so với lần cô phải trực tiếp nhập viện lúc trước thì đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Vốn dĩ Thẩm Thanh Ngọc nghĩ rằng như vậy là đã tận tình tận nghĩa rồi, muốn rời khỏi bệnh viện để bạn của Phó Ngọc Hải đến chăm sóc anh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì hay là thôi đi vậy.

Một tiếng rưỡi cũng không lâu lắm.

Bệnh viện vào rạng sáng rất yên tĩnh, người ở trong phòng truyền dịch không đông lắm.

Bầu không khí yên bình rất dễ làm cho người khác chìm vào giấc ngủ, lúc tối Thẩm Thanh Ngọc có uống chút rượu, vừa ra tới cửa thì đã cảm thấy buồn ngủ rồi, bây giờ lại đang chăm sóc cho Phó Ngọc Hải nằm viện, không cần phải nói cả người có bao nhiêu mệt mỏi, ngay cả vẻ mệt mỏi trên mặt cũng ngày càng lộ rõ.

Cô ngồi được một lúc thì hai mí mắt đã bắt đầu mở không nổi nữa rồi, bèn lôi điện thoại ra bấm để dời đi cơn buồn ngủ, cứ thế mà ngồi nói chuyện với Trần Ánh Nguyệt, nói chuyện được một lúc thì bất giác ngủ thiếp đi mất.

Ánh mắt của Phó Ngọc Hải vẫn luôn dõi theo cô, Thẩm Thanh Ngọc vừa mới thiếp đi, anh liền nhanh chóng đưa tay giúp cô lấy điện thoại đang nắm trong tay bỏ qua một bên, sau đó kéo người ngả lên vai mình.

Động tác của anh rất nhẹ nhàng cẩn thận như sợ đánh thức Thẩm Thanh Ngọc.

Khi y tá đến kiểm tra phòng, lúc vừa vào thì không chú ý đến, cứ nghĩ rằng người truyền nước biển là Thẩm Thanh Ngọc, mãi cho đến khi nhìn thấy vệt máu rõ ràng dính trên miếng băng gạc bên tay trái của Phó Ngọc Hải, lúc này ý tá mới nhận ra.

“Này anh…”

Ý tá vừa mới mở miệng thì thấy người đàn ông đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu “im lặng”.

Phó Ngọc Hải ra hiệu với y tá xong rồi mới hạ giọng nói: “Giúp tôi đổi một mũi kim khác đi, làm phiền nhẹ nhàng một chút, bạn gái tôi vừa mới ngủ.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 557


Chương 557

Y tá trực ca đêm không thể hiểu được tại sao chỉ đi kiểm tra phòng thôi mà cô lại có thể ăn một tô cơm chó to như vậy, nhưng cô vẫn nhẹ giọng nói: “Được rồi, anh chờ một chút.”

Y tá lấy một mũi kim mới giúp Phó Ngọc Hải xỏ kim lần nữa, trước khi rời khỏi phòng, y tá không khỏi liếc nhìn người phụ nữ đang dựa vào vai người đàn ông.

Dù mái tóc che gần hết khuôn mặt nhưng đầu mũi tròn trịa, đôi môi nhỏ nhắn đỏ mọng và làn da trắng như ngọc cũng đủ cho thấy người đó đẹp đến nhường nào.

Ôi, người đẹp bây giờ đều quen người đẹp hết rồi!

Nhận ra y tá đang nhìn Thẩm Thanh Ngọc, Phó Ngọc Hải có chút không vui, anh khẽ nhúc nhích, nhẹ nhàng ấn đầu Thẩm Thanh Ngọc, giấu mặt Thẩm Thanh Ngọc vào trong vòng tay của mình, rồi lại giơ tay kéo áo khoác của mình, đem Thẩm Thanh Ngọc bọc lại kín kẽ không chút sơ hở.

Y tá lúng túng cầm lấy tăm bông khử trùng rời khỏi, nhưng vừa bước ra cửa lại không khỏi quay đầu nhìn lại một lần nữa.

Ngoại hình của hai người này quá đỉnh rồi, không lẽ là một cặp người nổi tiếng nào đó?

Mặc kệ đi, chụp lại một tấm đã rồi tính tiếp!

Thẩm Thanh Ngọc đã hoàn toàn ngủ say, không hề biết rằng còn có những chuyện như thế này.

Đêm mùa thu ở Lâm Thành lạnh lẽo, phòng truyền dịch không có chút hơi ấm nào cả, Phó Ngọc Hải cởi áo khoác đắp lên người Thẩm Thanh Ngọc, tay còn lại nhẹ nhàng đưa ra ôm lấy người vào lòng.

Thẩm Thanh Ngọc không cảm nhận được một chút lạnh lẽo, chỉ cảm thấy rất ấm áp, cô co người lại trong vô thức, nghiêng người dựa vào nơi ấm áp hơn.

Người trong lòng đột nhiên giơ tay chủ động ôm lấy, Phó Ngọc Hải sững người một lúc, cúi đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc với ánh mắt càng ngày càng tăm tối.

Thực sự… là quá tin tưởng anh rồi!

Khi Thẩm Thanh Ngọc tỉnh dậy, cô mới nhận ra mình đang dựa vào người của Phó Ngọc Hải.

Phó Ngọc Hải ở bên cạnh cũng đã ngủ say, chai nước biển đã được truyền xong từ lâu rồi, chắc là y tá lúc đi kiểm tra phòng đã thấy được và rút kim tiêm ra.

Cả người cô dựa vào ngực Phó Ngọc Hải, hơi thở của người đàn ông rất rõ ràng.

Thẩm Thanh Ngọc tỉnh dậy, nhận ra điều này, cả người trở nên sững sờ.

Chuyện này thật là làm cô ngại ngùng muốn chết!

Trên người cô vẫn còn đang mặc áo khoác của Phó Ngọc Hải, chẳng trách vừa rồi khi cô ngủ thiếp đi mà lại cảm thấy ấm áp.

Lúc này, Thẩm Thanh Ngọc không muốn đánh thức Phó Ngọc Hải, ít nhất là trước khi cô rời khỏi người anh, cô không muốn đánh thức Phó Ngọc Hải.

Thẩm Thanh Ngọc hơi ngẩng đầu liếc nhìn Phó Ngọc Hải, thấy hai mắt anh đang nhắm chặt, có vẻ như ngủ rất say, liền cởi áo khoác trên người ra, đứng dậy khỏi lồng ngực của anh.

Nhưng khi vừa mới đứng lên, không biết thứ gì rơi xuống đất vang lên một tiếng “cạch”.

Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu nhìn xuống, phát hiện đó là điện thoại di động của mình.

Cô nhặt điện thoại lên, ngẩng đầu lên nhìn Phó Ngọc Hải trong vô thức, thấy đôi mắt vốn dĩ nhắm nghiền từ từ mở ra, đôi mắt đào hoa mang theo cơn ngái ngủ nhìn cô.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 558


Chương 558

Có lẽ là vừa mới tỉnh dậy, ánh mắt Phó Ngọc Hải còn chưa tỉnh táo, nhìn cô có chút khó hiểu.

Trong phòng truyền dịch chỉ còn lại có hai người bọn họ, mấy ngọn đèn đã tắt, trong phòng truyền dịch chỉ còn lại hai cái đèn tường, ánh đèn không quá sáng hắt lên gương mặt của Phó Ngọc Hải, càng hiện rõ ánh nhìn ngờ vực bên trong đôi mắt đào hoa kia.

Trong chốc lát, Phó Ngọc Hải dường như mới kịp nhận ra: “Em tỉnh rồi à?”

Thẩm Thanh Ngọc liếc nhìn xuống điện thoại của mình, đã hơn ba giờ sáng rồi.

Cô ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, tôi ngủ quên mất.”

Phó Ngọc Hải nhìn cô cười: “Ngủ có ngon không?”

“Cũng tàm tạm.”

Làm sao có thể ngủ không ngon được, Phó Ngọc Hải đã làm một chiếc gối bằng người cho cô, còn làm máy sưởi nhân tạo cho cô, nếu không phải vì cơn khát bất chợt, Thẩm Thanh Ngọc cũng không biết khi nào mình sẽ tỉnh lại.

Nếu cô ngủ đến rạng sáng ngày hôm sau, phòng khám của bệnh viện bắt đầu mở cửa làm việc, thì cô thực sự không biết phải đối mặt với Phó Ngọc Hải như thế nào.

Thẩm Thanh Ngọc không muốn tiếp tục vấn đề nan giải này, cô cầm chiếc áo khoác vừa cởi ra vắt lên cổ tay, tay còn lại thì đặt lên trán Phó Ngọc Hải: “Hạ sốt chưa?”

Phó Ngọc Hải dựa vào ghế ngẩng đầu lên nhìn cô khẽ nhếch môi cười: “Hết sốt chưa?”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn vào đôi mắt đào hoa kia, tim bỗng lệch một nhịp, cô nhanh chóng thu tay về: “Không nóng lắm, có muốn uống nước không?”

“Có.”

Giọng nói của Phó Ngọc Hải vẫn còn hơi khàn, nhưng giọng nói của anh dường như càng ngày càng trở nên êm dịu và trầm ấm.

Thẩm Thanh Ngọc liếc anh một cái: “Chờ một chút.”

Nói xong Thẩm Thanh Ngọc rót hai ly nước ấm, một ly cho Phó Ngọc Hải, một ly cho mình.

Khi hai người rời khỏi bệnh viện đã là 3 giờ rưỡi sáng, dù cho là thư ký của Phó Ngọc Hải hay thư ký của cô thì cũng không nên làm phiền vào lúc này.

Thẩm Thanh Ngọc không còn cách nào khác đành phải đưa Phó Ngọc Hải trở về căn hộ của mình: “Trong phòng ngủ cho khách có áo choàng tắm mới còn chưa dùng đến, anh đành chịu thiệt thòi một chút vậy.”

Trên người Phó Ngọc Hải vẫn còn nồng nặc mùi rượu, Thẩm Thanh Ngọc đoán rằng anh dự định tham gia tiệc tối xong thì sẽ đi tìm mình.

Mặc dù người ta nói rằng khi cảm lạnh hay sốt cao thì không nên tắm rửa, nhưng cô cảm thấy Phó Ngọc Hải sẽ không quan tâm đến điều này.

Phó Ngọc Hải dựa người vào cánh cửa nhìn cô: “Đã muộn rồi, em cũng nên đi ngủ đi, đêm nay vất vả cho em rồi, cô Thẩm.”

Thẩm Thanh Ngọc ngáp một cái: “Anh Phó không cần phải khách sáo, anh cũng giúp đỡ tôi không ít lần rồi.”

Cô nói rồi để lại một câu chúc ngủ ngon, sau đó quay người trở về phòng.

Nhìn bóng lưng của Thẩm Thanh Ngọc biến mất sau cánh cửa, Phó Ngọc Hải lấy điện thoại di động ra gửi một tin nhắn cho Dương Vũ Phàm.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 559


Chương 559

Thẩm Thanh Ngọc bôi đen thêm nữa

Dương Vũ Phàm tỉnh dậy, mở điện thoại di động của mình theo thói quen thì phát hiện ra rằng Phó Ngọc Hải đã gửi một tin nhắn vào lúc bốn giờ sáng nay.

Sau khi đọc tin nhắn, Dương Vũ Phàm thở phào nhẹ nhõm.

Tối hôm qua Phó Ngọc Hải bị sốt, Thẩm Thanh Ngọc đưa anh đến bệnh viện tiêm thuốc, sau đó mới trở về căn hộ của Thẩm Thanh Ngọc.

Phó Ngọc Hải gửi cho anh ấy một câu ngắn gọn như vậy, câu thứ hai là để cho anh ấy phao tin về chuyện này, ngày hôm sau lúc tỉnh dậy anh muốn nhìn thấy hot search.

Chuyện này đối với Dương Vũ Phàm không khó, cũng không phải lần đầu tiên anh ấy làm, trước đây anh cũng đã từng làm rồi.

Chỉ là với tình huống đang ở đầu sóng ngọn gió hiện giờ, nếu những tin tức này được truyền ra ngoài, phía nhà họ Bạc cũng sẽ biết được chuyện này, e là sẽ làm cho bọn họ tức chết.

Thật lòng mà nói thì Dương Vũ Phàm không thể không khâm phục ông chủ của mình.

Bạc Minh Thành muốn giành cô Thẩm với anh, thực sự không thể dùng sự chênh lệch một cấp hay hai cấp giữa hai người để so sánh được nữa rồi.

Hiểu được suy nghĩ của sếp, Dương Vũ Phàm lập tức nhờ người lập ra một hot search.

Dư âm về buổi hôn lễ của nhà họ Bạc vẫn còn chưa nguội hẳn, không ngờ mới sáng sớm hôm nay đã truyền ra tin tức Phó Ngọc Hải qua đêm ở căn hộ của Thẩm Thanh Ngọc.

Chuyện này có vẻ càng chứng thực việc Thẩm Thanh Ngọc chưa bao giờ có ý định tái hôn với Bạc Minh Thành, dù sao thì bây giờ cô cũng đã “có” Phó Ngọc Hải rồi.

Không lâu sau khi tin tức được đưa ra, một người khác đã đứng ra kể chi tiết về việc Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải hợp nhau hơn so với Bạc Minh Thành.

Suy cho cùng thì Bạc Minh Thành đã thua Phó Ngọc Hải khá nhiều về tính cách, chưa kể anh còn có một cô em gái không dễ đối phó.

Với một cô em dâu thượng đẳng như vậy, chắc là không có nhiều phụ nữ trên thế gian này có thể chịu đựng được, chưa kể đến Thẩm Thanh Ngọc cũng là đứa con được nhà họ Thẩm nuôi nấng chiều chuộng mà lớn lên, với tính cách của Bạc Minh Tâm, mối quan hệ giữa hai người đã định sẵn là sẽ như nước với lửa.

Đương nhiên, những chuyện này đã truyền đến tai của người nhà họ Bạc từ lâu, Tần Minh Tú cũng đành bó tay.

Thậm chí bà ấy còn cho rằng đây có lẽ là sự trả thù của Thẩm Thanh Ngọc đối với nhà họ Bạc, dù sao thì Thẩm Thanh Ngọc cũng không hèn nhát như bà ấy, cả đời này đều đã quen với việc chịu đựng trong nhà họ Bạc này.

Thực lòng mà nói thì khi nhìn thấy những tin tức này, trông thấy những người trong giới lẫn ngoài giới cười nhạo gia đình họ Bạc, trong lòng Tần Minh Tú vẫn còn có chút hả dạ.

Bao nhiêu năm qua, bà ấy đã chịu đựng đủ rồi.

Nhưng Bạc Minh Tâm thì lại không như vậy, cô ta sẽ không thể nào chịu đựng được, bởi vì chỉ có một mình cô ta bị người khác lôi ra đàm tiếu.

Nào là hầu hạ cô em chồng khó tính nhất, cô em chồng có tính cách tồi tệ nhất, ai có cô em chồng thượng đẳng thì người đó xui xẻo…
 
Back
Top Bottom