Ngôn Tình Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 440


Chương 440

Cô thở hổn hển, nghiêng đầu nhìn ánh mặt trời qua khe hở rèm cửa sổ. Qua một lúc lâu sau, Thẩm Thanh Ngọc mới lấy lại tinh thần đứng dậy kéo rèm cửa sổ ra.

Ánh nắng mặt trời thoải mái chiếu vào, thời tiết hôm nay rất đẹp, lại bắt đầu một ngày mới.

Chẳng mấy chốc đã đến giữa tháng mười.

Lâm Mai Chi và Lâm Mai Phương không ngờ rằng Bách Gia Tính lại đích thân tới đây. Hai chị em thấy Bách Gia Tính đứng trước cửa, Lâm Mai Chi chủ động cười với Bách Gia Tính trước: “Chào thư ký Bách, đã lâu không gặp.”

Lâm Mai Chi vừa nói, vừa dẫn Bách Gia Tính đi vào căn hộ: “Mời thư ký Bách ngồi.”

Bách Gia Tính lấy ra tấm chi phiếu và lập tức nói thẳng vào vấn đề: “Cô Lâm, hôm nay tôi được lệnh của ông cụ Bạc tới đây. Cô Lâm là người thông minh, nên tôi sẽ không nói mấy lời sáo rỗng làm gì.”

Dứt lời, ông ta đẩy tấm chi phiếu năm mươi triệu đến trước mặt Lâm Mai Chi: “Cô Lâm, cậu hai sắp sửa tái hôn với cô Thẩm. Ông cụ Bạc nói, cô Lâm ở Lâm Thành sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa cậu hai và cô Thẩm. Nếu cô Lâm không ngại, ông cụ Bạc hy vọng cô Lâm sẽ chuyển đến sống ở một thành phố khác. Năm mươi triệu này coi như là chi phí đền bù cho cô Lâm từ nhà họ Bạc chúng tôi.”

Lúc nhìn thấy tấm chi phiếu, Lâm Mai Chi vô cùng mừng rỡ, nhưng nghe được những lời vừa rồi của Bách Gia Tính, sắc mặt của cô ta đột nhiên tái nhợt: “Bách Gia Tính, tôi không hiểu ông muốn nói gì?”

Bách Gia Tính đã gần năm mươi tuổi, nên đương nhiên từng trải và sõi đời hơn Lâm Mai Chi rất nhiều. Ông ta bình thản nhìn Lâm Mai Chi đang giả vờ giả vịt: “Cô Lâm à, tôi nói rất rõ ràng rồi, nếu các cô vẫn cố tình ở lại Lâm Thành thì đừng trách nhà họ Bạc chúng tôi không khách sáo.”

Lâm Mai Phương ở bên cạnh không nhịn được nữa: “Bọn tôi thích ở đâu là quyền của bọn tôi. Thư ký Bách, gia đình họ Bạc không để chúng tôi bước chân vào nhà của bọn họ cũng chả sao, nhưng cái đất Lâm Thành này không phải do mỗi mình nhà họ Bạc định đoạt. Các ông làm thế này chẳng phải là đang ức h**p người quá đáng sao?”

“Cô Mai Phương, cô hiểu lầm ý của ông cụ Bạc rồi. Lâu nay vốn dĩ cô và cô Mai Chi có thù hằn với cô Thẩm, đến lúc cậu hai và cô Thẩm tái hôn, các cô sẽ thường xuyên đụng mặt nhau. Cô Mai Phương thử nghĩ xem, khi đó cậu hai và nhà họ Bạc chúng tôi sẽ bênh vực cô, hay là đứng về phía mợ hai?”

Chỉ qua dăm ba câu, Bách Gia Tính đã phun ra những lời chói tai khó nghe nhất để đánh một đòn chí mạng vào Lâm Mai Chi và Lâm Mai Phương.

Lần này Lâm Mai Chi đã tức giận đến cực hạn: “Thư ký Bách, ông yên tâm đi, chúng tôi tự biết giới hạn của mình. Chỉ cần anh Minh Thành không gặp tôi, thì tôi cũng sẽ không chủ động chuốc thêm phiền phức vào người. Còn năm mươi triệu này, thư ký Bách hãy cầm về trả cho ông cụ Bạc đi. Tôi muốn vào nhà họ Bạc, chẳng qua là vì anh Minh Thành, chứ không phải vì tiền của nhà họ Bạc.”

Đã nói trắng ra như thế rồi mà Lâm Mai Chi vẫn ngoan cố diễn đến cùng. Bách Gia Tính không nhiều lời nữa, ông ta để lại tấm chi phiếu, dù sao sau này hai chị em Lâm Mai Chi cũng phải cần tiền để trang trải.

“Dù gì tôi cũng đã đem nó đến đây rồi. Tôi không quấy rầy cô Mai Chi và cô Mai Phương nữa.”

Bách Gia Tính vừa đi khỏi, Lâm Mai Phương đã cáu kỉnh đập đồ đạc: “Lão già đáng ghét này, chỉ bỏ ra năm mươi triệu mà muốn đuổi chúng ta đi ư?”

Lâm Mai Chi ở bên cạnh nhíu mày, mặt mũi cau có, nói: “Nhưng Thẩm Thanh Ngọc muốn tái hôn với anh Minh Thành rồi…”

Nghĩ đến đây, cơn giận của Lâm Mai Phương cũng dịu lại đôi chút: “Vậy chúng ta phải làm sao đây Mai Chi?”

Trước đây vì muốn tiền nên hai người đã an phận hơn nửa năm, nhưng điều đó không có nghĩa là chị em họ thật sự buông tha cho nhà họ Bạc. Bước vào nhà họ Bạc, đâu chỉ dừng lại ở con số năm mươi triệu!

Lâm Mai Chi nhất thời không nghĩ ra được cách gì, cô ta nhìn tờ chi phiếu năm mươi triệu ở trên bàn, cũng cảm thấy không cam tâm bị nhà họ Bạc đuổi đi như thế.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 441


Chương 441

Tuy nhiên, một cơ hội bất thình lình từ trên trời rơi xuống ngay trước mặt họ.

Lâm Mai Phương lại đến tòa nhà công nghệ Vi Quang tìm Bạc Minh Thành, lần trước cô ta cũng nói với Bạc Minh Thành, Lâm Mai Chi bị trầm cảm nặng, mặc dù Bạc Minh Thành không đến thăm Lâm Mai Chi, nhưng cũng cho cô ta một khoản tiền, để cô ta tìm cho Lâm Mai Chi một bác sĩ tâm lý uy tín.

Lần này Lâm Mai Phương lại đến là vì nghĩ đến sự cứng lòng của Bạc Minh Thành, lần trước đã gặp phải ở cửa hàng một lần, lần này Lâm Mai Chi “tự sát”, hẳn anh sẽ không tiếp tục thấy chết mà không cứu nhỉ?

Nhưng Lâm Mai Phương còn chưa gặp Bạc Minh Thành, đã nghe lén được một vài chuyện liên quan tới Thẩm Thanh Ngọc ngay trong nhà vệ sinh.

“Haiz, vợ cũ của tổng giám đốc Bạc của chúng ta, cô có biết bà chủ Bạc trước không?”

“Tôi nghe nói cô ta đang mang thai! Đứa bé lại không phải con của tổng giám đốc Bạc chúng ta! Đúng là biết chơi, rõ ràng nửa tháng trước Thẩm Thanh Ngọc vừa quay lại với tổng giám đốc Bạc, không ngờ lại một chân đạp hai thuyền!”

“Cô nói thật hay nói giỡn đấy?”

“Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, thế thì đúng là đẹp mặt!”

“Dù sao việc Thẩm Thanh Ngọc mang thai là sự thật, còn về phần đứa trẻ có phải con của Phó Ngọc Hải hay không, khó mà nói được. Điểm mấu chốt chính là người ta không thừa nhận, chúng ta cũng chẳng thể làm gì được!”

“Cũng không thể nói như thế! Cách đây không lâu, vào đêm khuya cậu Phó đã qua đêm ở căn hộ của Thẩm Thanh Ngọc đấy, hơn năm mươi phần trăm đứa bé này là con của cậu Phó! Nếu không ban đầu Thẩm Thanh Ngọc mặt dày mày dặn muốn kết hôn với tổng giám đốc Bạc, sau đó lại ly hôn vì thể diện, chẳng phải vẫn quay lại với tổng giám đốc Bạc sao?”

“Nếu như đứa bé là con của tổng giám đốc Bạc, Thẩm Thanh Ngọc còn không nói ra sớm, nói ra để nhà họ Bạc lập tức sắp xếp hôn sự!”

“Nói cũng phải! Nhưng chuyện Thẩm Thanh Ngọc mang thai cũng vô cùng náo động, người có tiền đúng là biết chơi, bố của con mình là ai cũng không biết, ha ha ha!”

Tiếng hai người phụ nữ kia càng lúc càng xa, cuối cùng khi không còn nghe được nữa, Lâm Mai Phương mới bước ra khỏi phòng vệ sinh.

Cô ta nghĩ tới những lời hai người phụ nữ kia vừa nói, Lâm Mai Phương cảm thấy chuyện tìm Bạc Minh Thành cũng không còn quan trọng nữa.

Thẩm Thanh Ngọc mang thai, đây đúng là một tin tức lớn!

Nói không chừng đây là cơ hội tốt đấy!

Lâm Mai Phương nghĩ như thế, vội vàng rời khỏi toà nhà công nghệ Vi Quang.

Nhưng cô ta quá hưng phấn, cả đường chỉ muốn trở về nói cho Lâm Mai Chi biết chuyện này, để Thẩm Thanh Ngọc không thể gả vào nhà họ Bạc, cũng không chú ý, khi cô ta vừa rời khỏi toà nhà công nghệ Vi Quang, hai người phụ nữ vừa nói chuyện ở phòng vệ sinh ban nãy đang nhìn cô ta.

Càng không ngờ, tất cả những chuyện này đều do Bạc Vĩnh Cơ bày cho bọn họ làm.

Biệt thự nhà họ Bạc!

Bách Gia Tính cúp máy, nhìn Bạc Vĩnh Cơ đang cho cá ăn cách đó không xa, nhấc chân đi tới: “Ông chủ.”

Bạc Vĩnh Cơ vẫn nhìn hồ cá: ‘Sao?”

“Hai người kia trả lời, cô cả Lâm đã nghe được, tin chắc rằng hai cô Lâm hẳn sẽ có hành động nhanh thôi.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 442


Chương 442

Nghe thấy lời này của ông ta, cuối cùng Bạc Vĩnh Cơ cũng cười lên: “Được, tốt, tốt lắm! Vậy chúng ta chờ xem, ngồi một chỗ ngư ông đắc lợi!”

Ông ta không tin lần này nhà họ Thẩm còn có thể nói với ông ta bọn họ không quan tâm đến danh tiếng.

Bách Gia Tính nhìn Bạc Vĩnh Cơ, chần chừ một lúc: “Chuyện này, nếu cậu hai biết…”

Bạc Vĩnh Cơ hơi híp mắt lại, nhìn con cá vàng đang đuổi theo thức ăn trong bể cá, cười lạnh một tiếng: “Vậy thì không nên để cho nó biết,”

“Vâng thưa ông chủ.”

Bách Gia Tính nhìn Bạc Vĩnh Cơ, sau khi về hưu, Bạc Vĩnh Cơ đã tu thân dưỡng tính rất lâu.

Thế nhưng tính tình nhiều năm sao có thể không sinh sôi bởi vì nghỉ ngơi chứ?

Muốn trách cũng chỉ có thể trách, ban đầu chính bản thân Thẩm Thanh Ngọc không hiểu lòng người, vào cửa nhà họ Bạc lại hết lần này tới lần khách gánh nặng gia đình lớn như thế, bây giờ cô chỉ muốn thoải khỏi nhà họ Bạc thôi sao, vẫn thật sự có hơi khó khăn đấy.

Lâm Mai Phương cũng không biết bọn họ đã hoàn toàn bị Bạc Vĩnh Cơ tính kế, lúc Lâm Mai Chi biết tin Thẩm Thanh Ngọc mang thai, mặt cũng lộ vẻ vui mừng.

Thẩm Thanh Ngọc mang thai, đứa bé không phải của Bạc Minh Thành.

Còn về phần đứa bé là ai không quan trọng, chỉ cần không phải của Bạc Minh Thành là được.

Không phải Bách Gia Tính nói Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành sắp phục hôn sao?

Không phải nhà họ Bạc xem trọng thể diện nhất sao?

Trái lại cô ta muốn nhìn một chút, Thẩm Thanh Ngọc như thế, nhà họ Bạc còn dám cưới vào nhà hay không!

“Chị, chị phải mau chóng liên lạc với phía truyền thông, truyền tin tức Thẩm Thanh Ngọc mang thai ra ngoài đi, chuyện náo động càng lớn càng tốt!”

“Chỉ tung chuyện Thẩm Thanh Ngọc mang thai thôi sao? Không tung chuyện đứa bé là con của Phó Ngọc Hải à?”

Lâm Mai Chi nhẹ nhàng nở nụ cười thâm hiểm: “Đúng, chỉ tung chuyện Thẩm Thanh Ngọc mang thai! Chúng ta không nói rõ việc đứa bé là ai, chì cần tung tin Thẩm Thanh Ngọc một chân đạp hai thuyền và việc không biết đứa bé của ai là được, người xem sẽ có suy nghĩ của riêng mình! Hơn nữa em không chỉ muốn Thẩm Thanh Ngọc không thể gả vào nhà họ Bạc, em còn phải khiến cô ta không thể gả vào nhà họ Phó! Ha ha ha!”

“Đây thật sự là một cơ hội lớn đấy chị! Chỉ cần lần này chúng ta bôi xấu Thẩm Thanh Ngọc, Thẩm Thanh Ngọc cũng không thể bước vào cửa nhà họ Bạc được!”

Lâm Mai Phương biết cô em gái này của mình luôn luôn thông minh, Lâm Mai Chi bảo cô ta làm gì, cô ta chỉ cần làm theo, chắc chắn kết quả sẽ tốt.

Mặc dù không hiểu, tại sao không nói thẳng Thẩm Thanh Ngọc mang thai con của Phó Ngọc Hải, như thế càng có thể khiến cơ hội được gả cho Bạc Minh Thành của Thẩm Thanh Ngọc bay mất, nhưng nếu Lâm Mai Chi đã nói như thế, Lâm Mai Phương cũng không nghĩ gì nữa.

Quản nhiều như thế, chỉ cần cuối cùng bọn họ có thể bước vào nhà họ Bạc làm mợ chủ hưởng phúc là được!

“Được, thế chị sẽ liên lạc ngay!”

Lâm Mai Chi kéo Lâm Mai Phương một cái, mở miệng nói thêm một câu: “Chờ một chút, phải làm bí mật một chút.”

Mặc dù cô ta muốn kéo Thẩm Thanh Ngọc xuống bùn, nhưng không thể bắn tung toé cả người mình được.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 443


Chương 443

“Yên tâm đi, lần này chị sẽ cho người khác đi tìm, không lộ mặt, sẽ không thể điều ra tra chúng ta.”

Lâm Mai Chi gật đầu một cái: “Như thế cũng tốt, cực cho chị rồi.”

“Mai Chi, sau này em trở thành vợ của cậu hai, đừng quên chị là được.”

Lâm Mai Chi thích cách gọi vợ cậu hai này, nghe thấy thoả mãn: “Chị nói cái gì thế, chúng ta là hai chị em!”

Lâm Mai Phương tin tưởng Lâm Mai Chi, dù sao nếu ban đầu không nhờ Lâm Mai Chi nghĩ kế cho cô ta, cô ta cũng không thể hoà hợp với Bạc Minh Hoàng.

Không lâu sau, tin tức Thẩm Thanh Ngọc mang thai dần dần truyền ra ngoài.

Ban đầu chỉ tung ra trong vòng bạn bè của giới thượng lưu nào đó, ngay sau đó không biết vì sao chuyện này lại bị ai đó chụp màn hình đăng lên internet. Có người tò mò cô chủ nào trong giới thượng lưu biết chơi như thế, lại lần lượt chơi hết mấy cậu chủ con nhà giàu, bây giờ mang thai còn không biết rốt cuộc đứa bé là con của ai.

Không lâu sau đó, có người lập tức đoán được là Thẩm Thanh Ngọc.

Bởi vì người vừa mới ly hôn một năm, con gái một, gia đình kinh doanh bất động sản, nhìn thấy ba thông tin này, người có thể như thế cũng chỉ có Thẩm Thanh Ngọc mà thôi.

Hai tháng trước chuyện Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành nối lại tình xưa vừa gây ồn ào náo nhiệt trên mạng, không ngờ hai tháng sau lại có tin tức náo động hơn: Thẩm Thanh Ngọc mang thai.

Còn về phần đứa bé là của ai, có người nói của Bạc Minh Thành, có người nói là của Phó Ngọc Hải, có người còn nói là của Lâm Thành, cũng có người nói là của Cao Ngọc.

Cuối cùng cư dân mạng phát hiện, rất tốt, người bố đáng nghi của con Thẩm Thanh Ngọc đều không phải người thường, hơn nữa Thẩm Thanh Ngọc tung hoành giữa bốn người đàn ông cũng vô cùng lợi hại.

Lúc Trần Ánh Nguyệt nhìn thấy hotsearch đã thấy bối rối.

Vì sao bạn thân của cô ấy mang thai mà cô ấy lại không hề biết?

Trần Ánh Nguyệt gọi điện thẳng cho Thẩm Thanh Ngọc, Thẩm Thanh Ngọc vừa xuống khỏi máy bay, còn chưa biết mình đã mang thai, thấy tên người gọi đến là Trần Ánh Nguyệt, cô cho rằng Trần Ánh Nguyệt lại thấy cô đơn, muốn tìm người chia sẻ, cười nhấn nghe, mở miệng nói: “Không có thời gian đi cùng cậu đâu, nhưng tối nay có thể đi ăn tối với cậu.”

“Ăn cơm cái gì mà ăn hả Tiểu Ngũ! Sao tớ lại là người cuối cùng biết việc cậu mang thai?”

Thẩm Thanh Ngọc ngẩn ra, cô cảm thấy dường như Trần Ánh Nguyệt đã uống rượu, thế nên đầu óc không tỉnh táo: “Cậu đang nói tiếng người à, Trần Ánh Nguyệt?”

“Không phải, sao tớ lại không nói tiếng người? Tin tức trên mạng đều toàn là tin cậu mang thai, sao đến lúc này cậu vẫn còn muốn lừa gạt tớ sao? Nói đi, bố của con cậu là Bạc Minh Thành hay Phó Ngọc Hải?”

Nếu như là Bạc Minh Thành, Trần Ánh Nguyệt đã chuẩn bị sẵn sàng được một bữa ăn miễn phí.

Giới hạn đáng kinh ngạc đổi một lần cô ấy cũng phải mang cái tên cặn bã Bạc Minh Thành này đi, đỡ gieo hẹo cho Thẩm Thanh Ngọc!

Một lần là đùa giỡn, hai lần vẫn nói như thế, Thẩm Thanh Ngọc ý thức được chuyện nghiêm trọng: “Mặc dù tớ không biết cậu nghe được chuyện tớ mang thai từ đâu, nhưng tớ phải nói cho cậu biết, ngày hôm qua tớ vừa tới kỳ kinh nguyệt.”

“…”

Nghe thấy lời này của Thẩm Thanh Ngọc, Trần Ánh Nguyệt cầm điện thoại sửng sốt mất giây mới phản ứng lại được: “Không phải, ở trên mạng đều là tin tức cậu mang thai. Còn có một đám người phân tích con của cậu là ai, Lâm Thành và Cao Ngọc nằm không cũng trúng đạn!”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 444


Chương 444

Thẩm Thanh Ngọc nhanh chóng hiểu ra, trên mạng đều đang nói cô mang thai?

“Tớ mới vừa xuống máy bay, còn chưa kịp xem tin tức, để tớ hiểu rõ mọi chuyện sẽ gọi lại cho cậu.”

Thẩm Thanh Ngọc nói xong, cúp điện thoại, nhìn về phía Phó Ngọc Lam ở bên cạnh mình.

Vô cùng hiển nhiên, từ vẻ mặt khiếp sợ của Phó Ngọc Lam, Thẩm Thanh Ngọc đoán được hẳn là cô ấy đã nghe nói cô mang thai.

Phó Ngọc Lam thấy Thẩm Thanh Ngọc nhìn mình, thế là vội vàng cúp điện thoại: “Cô Thẩm…”

Thẩm Thanh Ngọc nhẹ nhàng mỉm cười: “Thư ký Phó, mấy ngày nay chị vẫn luôn ở nước F cùng em, tối hôm qua chị bị đau bụng đến kỳ, em còn mua thuốc giảm đau cho chị đúng không? Chị có thai hay không, chị nghĩ hẳn là em biết rõ.”. Tìm truyện hay tại # TгùмT ruyệЛ. VИ #

Đương nhiên Phó Ngọc Lam biết rõ, cô ấy là người phát hiện Thẩm Thanh Ngọc tới kỳ kinh nguyệt.

“Em sẽ lập tức làm rõ.”

Thẩm Thanh Ngọc gật đầu một cái: “Ừ, để chị lên internet xem tình hình một chút.”

Thẩm Thanh Ngọc vừa nói vừa vào weibo, đúng như dự đoán, giống như Trần Ánh Nguyệt nói, độ hot của đề tài liên quan tới việc cô mang thai đã lên đến mấy trăm triệu, hơn ba mươi triệu bài phát biểu, một số bài phát biểu phổ biến đều là phân tích bố của con cô là ai.

Đừng nói, phân tích có lý lẽ có chứng cứ, nếu như Thẩm Thanh Ngọc không phải người trong cuộc, đoán chừng cô cũng tin rồi.

Mới vừa trở về nước đã mang thai, Thẩm Thanh Ngọc giận tới mức bật cười.

Cô không phải ngôi sao cũng không phải streamer, chưa nói tới việc cô không mang thai, cho dù cô có mang thai thật, truyền thông chú ý tới cô để làm gì?

Thẩm Thư Ngọc đọc tin mình mang thai trên mạng hơn nửa tiếng, Phó Ngọc Lam cũng giải quyết vấn đề này, lời ít ý nhiều, ban đầu nó được lan truyền trong giới.

Thẩm Thanh Ngọc nhíu mày: “Điều tra một chút xem ai tung chuyện này.”

Phó Ngọc Lam cũng đã cho người đi thăm dò, chuyện này náo động quá lớn, e rằng Thẩm Quốc Vinh cũng đã biết: “Em đã cho người đi thăm dò, có cần đè ép một chút độ hot trên mạng không, cô Thẩm?”

“Chèn áp chẳng phải sẽ để người đứng sau được như ý sao? Thế chẳng phải thừa nhận chị mang thai thật?”

Chuyện thế này, làm sáng tỏ hay không làm sáng tỏ, trong lòng người xem đã có đáp án từ lâu rồi.

Cho dù cô đăng kết quả xét nghiệm lên mạng cũng sẽ có người nói cô nguỵ tạo.

Chỉ có khi biết kẻ đầu sỏ, mới có thể đánh thẳng vào trung tâm.

Một chuyện lớn như thế, không nói đến việc Trần Ánh Nguyệt nghi ngờ, ngay cả hai vợ chồng Thẩm Quốc Vinh sau khi nghe xong cũng thấy khiếp sợ và lo lắng.

Đương nhiên bọn họ tin tưởng Thẩm Thanh Ngọc không phải người như thế, thế nhưng chuyện của Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành đêm đó, Thẩm Quốc Vinh nghe ngóng từ chỗ của Phó Ngọc Lam, đúng là cả đêm Thẩm Thanh Ngọc không trở về căn hộ.

Người trưởng thành, mặc dù khiến bố mẹ đau lòng thế nhưng nếu tối hôm đó thật sự xảy ra chuyện gì cũng dễ hiểu thôi.

Điều khiến hai người họ lo lắng chính là, mấy việc khác Thẩm Thanh Ngọc cũng khá tốt, thế nhưng trên phương diện tình cảm, nhiều năm như thế, cũng chỉ nghe cô nói thích một mình Bạc Minh Thanh. Kết hôn ba năm trời cũng không có thai, Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà không cần nghĩ cũng biết chắc chắn bọn họ không trải qua chuyện vợ chồng.

Có thể nói Thẩm Thanh Ngọc không có kinh nghiệm gì trên phương diện này, đương nhiên cũng không hề biết chuyện ngừa thai này.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 445


Chương 445

Đêm hôm đó, nếu như xảy ra chuyện gì, Thẩm Thanh Ngọc quên uống thuốc, nói không chừng đã thật sự mang thai.

Mấy lời đồn đãi trên internet kia cũng là ván đã đóng thuyền, hai người Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà không khỏi có hơi lo lắng và hoang mang.

Thế nhưng hai người cũng sợ khiến Thẩm Thanh Ngọc khó chịu, cho nên lúc gọi điện thoại tới, lúc lên tiếng vẫn hơi mơ màng một chút: “Tiểu Ngũ, hôm nay bố đọc báo trên mạng, lại thấy tin đồn nói con mang thai!”

Thẩm Thanh Ngọc nghe ra sợ dè dặt trong lời của Thẩm Quốc Vinh, cô có hơi không biết làm sao: “Bố, bố và mẹ cứ yên tâm, con không có thai.”

Ngày hôm trước cô vừa mới tới kỳ kinh nguyệt, sao lại mang thai, hơn nữa cô cũng chưa trải qua việc gì đó.

Thẩm Quốc Vinh nghe thấy lời khẳng định của Thẩm Thanh Ngọc, cũng thở phào nhẹ nhõm: “Bố biết, cho nên nói, rốt cuộc ai đứng sau tung tin đồn thất thiệt về con, đúng là quá đáng! Nhất định phải điều tra rõ chuyện này!”

“Con biết rồi bố, con sẽ bảo thư ký Phó điều tra rõ chuyện này. Bố à, bố và mẹ phải giữ gìn sức khoẻ, con ở đây rất tốt, bố và mẹ không cần lo lắng cho con.”

“Được, được, được.”

Nghe tiếng nói của con gái không hề có chuyện gì, sự lo lắng của Thẩm Quốc Vinh cuối cùng cũng biến mất.

“Thế bố không làm phiền con nữa, con vừa xuống máy bay, đừng quá bận rộn, chú ý nghỉ ngơi. Bố còn trẻ, không cần Tiểu Ngũ con phải liều mạng đâu.”

Thẩm Thanh Ngọc hơi xong môi cười: “Thế con cúp máy trước nhé, bố.”

“Được.”

Cúp máy, nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Ngọc dần nhạt đi rất nhiều.

Cô nghiêng đầu nhìn cảnh trí vội vàng lướt qua bên ngoài cửa xe, một hồi lâu, Thẩm Thanh Ngọc mới thu hồi tầm mắt, gọi Phó Ngọc Lam: “Thư ký Phó, gần đây Trần Nguyên Thảo có động tĩnh gì không?”

Phó Ngọc Lam ngẩn ra, phản ứng kịp, nhìn Thẩm Thanh Ngọc lắc đầu một cái”: “Người bên kia nói Trần Nguyên Thảo không có gì bất thường, chỉ là gần đây dường như cô ta vừa ký với một công ty mới.”

Thẩm Thanh Ngọc gật đầu một cái: “Ừ.”

Chẳng lẽ thật sự là lỗi của cô ta sao?

Những chuyện lần trước, còn cả chuyện “mang thai” bất thình lình lình, Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy dường như chân tướng được miêu tả sinh động.

Cô luôn cảm thấy dường như mình đã bỏ sót chuyện gì, nghĩ một lèo những chuyện đã xảy ra trong một tháng trở lại đây, nhưng lại không nghĩ ra chuyện gì đặc biệt.

Thôi quên đi, trước tiên không nghĩ đến.

Rốt cuộc những chuyện này là thế nào, sớm muộn gì cô cũng sẽ điều tra ra được.

Thu hồi suy nghĩ, Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu xem điện thoại, Trần Ánh Nguyệt chụp ảnh màn hình cho cô.

Người đứng sau đúng là lợi hại, dùng mối quan hệ của cô, Bạc Minh Thành và Phó Ngọc Hải cũng được đi, thậm chí ngay cả Lâm Thành và Cao Ngọc cũng không buông tha.

Thẩm Thanh Ngọc cùng Lâm Thành và Cao Ngọc cũng chỉ gặp nhau một lần trong buổi tụ tập sinh nhật của Cao Ngọc tháng trước.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 446


Chương 446

Hôm đó có Đàm Anh Phương, Trần Ánh Nguyệt, rõ ràng là năm người cùng nhau tụ họp, tại sao cũng chỉ có ảnh chụp đơn của cô và Lâm Thành, còn có cô và Cao Ngọc.

Ha, có thể.

Cũng xem như một vai “nam chính” khác trong sự kiện “Thẩm Thanh Ngọc mang thai”, Bạc Minh Thành biết được chuyện này từ miệng Châu Du Dân.

Sau bữa cơm lần trước, anh và Thẩm Thanh Ngọc đã gần hai mươi ngày không gặp nhau.

Hai người thật sự giống như Thẩm Thanh Ngọc nói, sau khi ly hôn cứ coi như người xa lạ là được.

Người xa lạ.

Thẩm Thanh Ngọc làm được, anh cũng làm được.

Chỉ vào lúc đêm khuya vắng người, anh nhìn tấm ảnh chụp trong điện thoại, còn có cả hơn hai trăm tin nhắn ngắn trong chiếc điện thoại nokia bấm phím kia, Bạc Minh Thành lại cảm thấy, giữa mình và Thẩm Thanh Ngọc không nên trở thành người xa lạ.

“Rốt cuộc con của Thẩm Thanh Ngọc có phải con của cậu không, Minh Thành?”

Ở đầu bên kia, tiếng nói om sòm của Châu Du Dân truyền tới, Bạc Minh Thành khôi phục tinh thần: “Cậu đúng là nhiều chuyện.”

Nói xong, anh cúp máy luôn.

Thẩm Thanh Ngọc có thai?

Đứa bé không phải con của anh, Bạc Minh Thành vô cùng chắc chắn.

Nhưng anh cũng biết, đứa bé cũng không thể là của Phó Ngọc Hải.

Nếu Thẩm Thanh Ngọc thật sự muốn ở bên Phó Ngọc Hải, bọn họ đã ở bên nhau từ lâu, cần gì phải chờ đến bây giờ.

Bạc Minh Thành cũng không biết sự tự tin của mình là từ đâu tới, thế nhưng anh cứ cho là như thế.

Thẩm Thanh Ngọc không thể mang thai, thế thì chân tướng cũng chỉ có một: Mấy lời bàn tán trên internet đều là tin vịt!

Mà người được lợi lớn nhất trong mấy tin đồn này là ai, Bạc Minh Thành lập tức nghĩ ra.

Lần đầu tiên anh có suy nghĩ không muốn đối mặt với chuyện này, nhưng Bạc Minh Thành tỉnh táo hiểu rõ, Bạc Vĩnh Cơ thật sự là một người có thể vì lợi ích mà không từ thủ đoạn nào. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nghĩ tới những thứ này, sắc mặt Bạc Minh Thành nhanh chóng lạnh xuống.

Lâm Nam Vũ vừa chuẩn bị gõ cửa nhắc nhở Bạc Minh Thành, nửa tiếng sau, người bên phía Phục Dược sẽ tới.

Nhưng trên mạng tung ra chuyện “Thẩm Thanh Ngọc mang thai”, Lâm Nam Vũ đứng ở cửa có hơi không dám gõ cửa.

Nhưng không đợi cậu ta nghĩ mình nên nói gì trước, cửa phòng làm việc đã bị kéo ra từ bên trong.

Lâm Nam Vũ ngẩn ra, nhìn về phía sắc mặt vô cùng u ám của Bạc Minh Thành, hơi cứng một chút: “Tổng giám đốc Bạc…”

Bạc Minh Thành chỉ nhìn cậu ta một cái: “Tôi về nhà họ Bạc một chuyến.”

“Thế nhưng, nửa tiếng nữa, tổng giám đốc Triệu của Phục Dược sẽ tới…”

Nhưng Bạc Minh Thành chỉ để lại cho Lâm Nam Vũ một bóng lưng, Lâm Nam Vũ đuổi theo mấy bước, nghĩ đến vẻ mặt vừa rồi của Bạc Minh Thành, đến trước của thang máy, cậu ta vẫn ngừng lại.

Thôi bỏ đi, cậu ta cũng không cản được.

Lúc này, tại nhà họ Bạc.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 447


Chương 447

Ông cụ Bạc nghe Bách Gia Tính nói tới phản ứng của cư dân mạng hiện giờ, đúng như dự đoán, trên cơ bản dư luận đều đang đồn đoán về việc con của Thẩm Thanh Ngọc là của ai, tin nóng thứ hai chính là Thẩm Thanh Ngọc biết chơi.

Bạc Vĩnh Cơ rất hài lòng, không ngờ hai chị em Lâm Mai Chi vẫn có tác dụng.

“Xem ra chuyện này sẽ nhanh chóng có thể có một kết quả viên mãn.”

Bạc Vĩnh Cơ ngẩng đầu, nhìn trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ, híp mắt cười lên.

Bách Gia Tính phụ hoạ một câu: “Đúng thế thưa ông chủ.”

Hai chủ tớ đang nói chuyện, dưới lầu truyền tới một tiếng thắng xe chói tai.

Bạc Vĩnh Cơ nhíu mày một cái: “Ai về đấy?”

Bách Gia Tính đi lên sân thượng, vừa vặn nhìn thấy Bạc Minh Thành vừa xuống xe, sắc mặt anh hơi thay đổi, quay trở lại nói cho Bạc Vĩnh Cơ: “Ông chủ, là cậu hai về.”

Bạc Vĩnh Cơ ngờ thấy lời của Bách Gia Tính, nụ cười trên mặt dần nhạt đi.

Bạc Vĩnh Cơ biết, Bạc Minh Thành cũng không dễ gạt như Lâm Mai Phương.

Chuyện lần này, xem ra không thể lừa gạt được nữa.

Nhưng trên thực tế, ông ta thật sự chẳng làm gì cả.

Bạc Minh Thành có thể nói gì được ông ta chứ?

Cùng lắm ông ta cho một khoản tiền, để Lâm Mai Phương và Lâm Mai Chi rời khỏi đây thôi.

Bạc Minh Thành đi thẳng một mạch đến phòng làm việc ở lầu ba, khi ngang qua lầu hai thì đúng lúc Tần Minh Tú đang chuẩn bị ra ngoài, nhìn thấy Bạc Minh Thành, bà ấy mở miệng định hỏi tin tức Thẩm Thanh Ngọc mang thai đang lan truyền trên mạng là như thế nào, nhưng chỉ kịp gọi một tiếng “Minh Thành” thì anh đã bước lên cầu thang lầu ba rồi.

Bạc Vĩnh Cơ đã dặn Bách Gia Tính mở cửa sẵn đợi Bạc Minh Thành, anh vừa đi vào thì Bách Gia Tính cũng tinh ý lui ra ngoài.

Trong căn phòng làm việc rộng bốn mươi lăm mét vuông, Bạc Vĩnh Cơ ngồi trên chiếu tatami, cất tiếng hỏi: “Lúc nãy ông ở ban công nhìn thấy cháu vừa về đến nhà, dạo này công ty bận lắm à? Cháu ngồi xuống đi.”

Ông ấy hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện mang thai của Thẩm Thanh Ngọc. Dứt lời, ông ta ngẩng đầu liếc Bạc Minh Thành một cái: “Sao vậy, cháu muốn đứng cao như thế để nói chuyện với ông à?”

Ánh mắt của Bạc Minh Thành chợt thay đổi, nhưng rốt cuộc anh vẫn ngồi vào vị trí ở đối diện ông cụ Bạc: “Bận ạ.”

Bạc Minh Thành trả lời câu hỏi trước của ông nội mình, sau đó nói tiếp: “Cho nên cháu hy vọng ông có thể không gây thêm phiền toái cho cháu.”

“Ý của cháu là gì hả Minh Thành?” Nghe anh nói như vậy, biểu cảm trên gương mặt của ông cụ Bạc lập tức đanh lại.

Bạc Minh Thành vẫn bình thản nhìn ông ấy: “Ý của cháu là gì, cháu nghĩ ông nội hiểu rõ hơn ai hết mà. Thẩm Thanh Ngọc đã điều tra sự việc lần trước rồi, bây giờ ông lại làm ra chuyện như vậy nữa, ông cho rằng làm như thế này thì cô ấy sẽ chịu tái hôn với cháu sao?”

Ông cụ Bạc đùng đùng nổi giận, hừ lạnh một tiếng, hung hăng vung tay ném hết toàn bộ sách ở trên bàn xuống đất: “Cháu không có bằng chứng mà dám đem chuyện ở trên mạng đổ hết lên đầu ông sao? Bạc Minh Thành, trong mắt cháu còn có người ông nội này không hả?”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 448


Chương 448

Bạc Minh Thành im lặng, anh đã là cháu nội của Bạc Vĩnh Cơ hơn ba mươi năm, cho nên anh cực kỳ hiểu con người của Bạc Vĩnh Cơ.

Bạc Minh Thành không nói gì, ông cụ Bạc tức giận đến trắng bệch cả mặt. Hai ông cháu căng thẳng khoảng gần một phút, cuối cùng Bạc Vĩnh Cơ nhắm mắt lại, thái độ cũng từ từ dịu lại: “Minh Thành, ông nội biết cháu đang nghĩ gì, quả thật trong lòng ông rất hy vọng cháu và Thẩm Thanh Ngọc có thể tái hợp với nhau. Thứ nhất, là vì hai đứa đều dành tình cảm cho đối phương, chuyện ly hôn lần trước cũng là do có hiểu lầm. Thứ hai, nếu cháu và Thẩm Thanh Ngọc quay về bên nhau, thì chỉ có lợi chứ không có hại cho nhà họ Bạc chúng ta. Nhưng thực sự lần này ông không làm gì cả!”

“Hai tháng trước, ông có đến nhà họ Thẩm thay cháu đề nghị kết thông gia, nhà bên đấy tuy rằng không nói thẳng ra, nhưng ông cũng hiểu ý của Thẩm Quốc Vinh. Bọn họ không can thiệp vào quyết định của Thẩm Thanh Ngọc, chỉ cần cháu theo đuổi được con bé, mọi mâu thuẫn hiểu lầm trước đây của hai gia đình đều có thể xóa sạch hết!”

“Năm nay ông cũng đã tám mươi tư tuổi rồi, cũng không biết có thể sống được đến bao giờ. Số phận của anh trai cháu không may mắn, còn trẻ mà đã phải lìa đời, Lâm Minh Phương thì vô dụng, không thể sinh được con nối dõi cho Minh Hoàng. Sau này ông chết rồi, nhà họ Bạc chỉ có thể trông cậy hết vào cháu, toàn bộ cũng chỉ có thể giao lại cho cháu mà thôi!”

“Hiện giờ nhà họ Bạc chỉ còn lại mỗi mình cháu, con cái của cháu sau này cũng không phải chịu cảnh tranh đoạt tài sản của nhà họ Bạc với người khác. Cho dù cháu không nghĩ cho cháu, không nghĩ cho nhà họ Bạc, thì cũng phải nghĩ cho con của mình chứ!”

Suy cho cùng, Bạc Vĩnh Cơ chẳng qua là đang để mắt đến nhà họ Thẩm của Thẩm Thanh Ngọc. Thoạt nhìn thì Thẩm Quốc Vinh gầy dựng nên sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, nhưng ông bà ngoại của Thẩm Thanh Ngọc, tức nhà mẹ đẻ của Lương Thanh Hà, là một gia tộc rất đồ sộ. Mấy năm qua, nhà họ Thẩm có thể khuếch trương thuận lợi như vậy đều không thể thiếu sự nâng đỡ của nhà họ Lương ở phía sau.

Vốn dĩ ban đầu Bạc Vĩnh Cơ dự định để hai anh em Bạc Minh Thành một người quản lý kinh doanh, một người phụ trách phát triển về mảng chính trị, nhưng không ngờ tính một đằng ra một nẻo, Bạc Minh Hoàng lại lấy phải Lâm Minh Phương chẳng làm được trò trống gì nên hồn, Bạc Minh Thành cưới Thẩm Thanh Ngọc nhưng hiện tại hai người không phải là đang ly hôn sao?

Cái Bạc Vĩnh Cơ nhắm đến không phải là Thẩm Thanh Ngọc, mà là nhà họ Thẩm và nhà họ Lương chống lưng đằng sau cho Thẩm Thanh Ngọc.

“Thưa ông nội, cháu biết tại sao ông muốn cháu và Thẩm Thanh Ngọc tái hôn.” Bạc Minh Thành trực tiếp cắt ngang lời của Bạc Vĩnh Cơ, anh không đồng ý với những điều Bạc Vĩnh Cơ vừa nói.

Bạc Vĩnh Cơ thấy thái độ lạnh lùng và cứng rắn của Bạc Minh Thành, chẳng những không khuyên nhủ anh, mà còn nổi nóng thẳng tay đập vỡ bình sứ: “Ông đã nói ông không làm thì chính xác là không phải do ông làm! Nếu cháu cứ khăng khăng nói là ông làm, cũng được thôi, thế thì ông sẽ nhận chuyện này là do mình làm!”

“Nhưng nếu đã thế thì sao nào? Chẳng lẽ cháu còn muốn bắt ông nội của mình phải đi châm trà xin lỗi Thẩm Thanh Ngọc ư?”

Bạc Vĩnh Cơ càng nói càng giận: “Hơn nữa, sự việc đến nước này rồi, cháu không cuống cuồng đi tới trước mặt Thẩm Thanh Ngọc xum xoe bợ đỡ, mà lại chạy đến đây cao giọng truy hỏi ông nội của mình, cháu cảm thấy hỏi ra được kết quả, thì Thẩm Thanh Ngọc sẽ chấp nhận tái hôn với cháu sao?”

“Cháu đừng nói với ông là cháu không thích Thẩm Thanh Ngọc nhá, ông ăn muối nhiều hơn cháu ăn cơm đấy! Nếu cháu thật sự không thích Thẩm Thanh ngọc, thì lúc trước cháu đã không bỏ ra nhiều tiền như vậy để khiến Từ Việt Quốc nhượng lại đất cho con bé đâu nhỉ? Nếu không phải cháu thích Thẩm Thanh Ngọc, thì ngày hôm đó cháu đã không tự tay trách phạt em gái của mình, ông nói đúng chứ? Cháu không thích nó, thì tại sao cháu lại bực tức chạy đến đây tìm ông hả?”

“Từ bé đến lớn cháu luôn là đứa thờ ơ lạnh nhạt, ông chưa từng thấy cháu dễ chịu với bất kỳ ai. Cháu ngẫm lại xem, cháu đã vì Thẩm Thanh Ngọc mà chất vấn ông bao nhiêu lần rồi! Em gái của cháu từng nói, tâm trí của cháu bây giờ đều đặt hết vào chỗ của Thẩm Thanh Ngọc! Thế mà cháu còn ở đây cãi chày cãi cối, chối bay chối biến sao!”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 449


Chương 449

“Nếu cháu đã khăng khăng không chịu thừa nhận như vậy thì ông cũng chẳng thể cản được cháu! Nhưng, cháu đừng trách ông không nhắc nhở cháu, nhân tình của bố cháu đang mang thai, chỉ cần là con trai, ông chắc chắn sẽ đón thằng bé về nhà họ Bạc! Nếu như cháu thực sự không muốn tiếp nhận nhà họ Bạc, thì cho dù ông có hấp hối chút hơi tàn, thì cũng sẽ đợi đến khi đứa bé ấy trưởng thành nên người rồi mới chết!”

“Điều gì cần nói ông đều nói hết rồi. Nếu cháu vẫn không hạ thấp cái tôi của mình xuống, thì cháu hãy mau mau cút xéo khỏi nhà họ Bạc!”

Bạc Vĩnh Cơ thực sự rất tức giận, bồ nhí của Bạc Nhật Nhã đúng là đang mang bầu, nếu đứa trẻ trong bụng ả ta là con trai thì ông cụ Bạc cũng sẽ đón nó về nhà họ Bạc thật. Nhưng ông ta từ trước đến nay luôn xem thường người đàn bà đó, nhà họ Bạc kiên quyết sẽ không giao lại sản nghiệp cho đứa con của ả ta.

Nhưng hôm nay Bạc Minh Thành thật sự đã khiến ông cụ Bạc quá giận, nếu không thì ông ta cũng sẽ không có suy nghĩ này. Một khi đã nghĩ tới, thì sẽ không có cách gì thu hồi được nữa.

Bạc Vĩnh Cơ lại liếc Bạc Minh Thành, ánh mắt có hơi thay đổi: “Cháu trách ông tàn nhẫn cũng được, trách ông đê tiện cũng được, miễn là ông còn sống một ngày, thì toàn bộ mọi thứ của nhà họ Bạc này đều là của ông, cháu muốn lấy cái gì từ tay ông, thì cháu phải ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của ông, đồng ý tái hợp với Thẩm Thanh Ngọc!”

Nói đến đây, Bạc Vĩnh Cơ hừ lạnh một tiếng: “Bằng không đến lúc đó, cháu đừng trách ông nhẫn tâm!”

Sau khi nghe Bạc Vĩnh Cơ nói những lời này, vẻ mặt của Bạc Minh Thành cuối cùng cũng hơi thay đổi. Nhưng anh phản ứng không phải là vì nghe thấy ông nội nói muốn giao cơ ngơi của nhà họ Bạc cho người khác. Sắc mặt anh biến đổi, là vì Bạc Vĩnh Cơ đã thẳng thừng và trắng trợn bóc trần việc anh thích Thẩm Thanh Ngọc, khiến anh không thể không đối mặt và không cách gì lừa mình dối người nữa, thậm chí còn khiến anh không thể mở miệng phản bác lấy nửa lời.

Bởi vì Bạc Vĩnh Cơ nói đúng, anh thích Thẩm Thanh Ngọc, có lẽ từ “thích” này vẫn chưa diễn tả đúng mức độ tình cảm của anh dành cho cô.

Anh cũng không biết bắt đầu từ khi nào, cũng không biết bắt đầu ra làm sao. Nhưng đến khi anh ý thức được mình yêu Thẩm Thanh Ngọc thì đã muộn rồi.

Bởi vì anh kiêu ngạo, nên anh luôn không chịu thừa nhận chuyện này. Nhưng hôm nay, ông cụ Bạc đã phơi bày sự thật này ra trước mặt anh.

Tiếng động trong phòng làm việc rất lớn, Bách Gia Tính ở bên ngoài nghe rõ mười mươi.

Tất nhiên Tần Minh Tú đi lên theo Bạc Minh Thành cũng nghe thấy những lời vừa rồi của Bạc Vĩnh Cơ.

Bách Gia Tính không có quyền bảo Tần Minh Tú rời đi, lúc đầu Tần Minh Tú bảo ở cửa đợi, bà ấy có vài lời muốn nói với Bạc Minh Thành.

Lúc đầu trong phòng làm việc không có động tĩnh gì, Bách Gia Tính cũng không ngờ sẽ ầm ĩ lớn như vậy, thế nên không khuyên Tần Minh Tú rời đi.

Nhưng không ngờ, chỉ vài phút mà bên trong đã cãi nhau.

Có điều, nói một cách chính xác thì phải là ông cụ Bạc đang mắng Bạc Minh Thành mới đúng.

Người lớn mắng người nhỏ, thực ra cũng không phải chuyện gì to tát.

Nhưng điều khá lúng túng đó là ông cụ Bạc lại nhắc đến chuyện Bạc Nhật Nhã với người phụ nữ bên ngoài kia.

Tần Minh Tú là người vợ cưới hỏi đàng hoàng của Bạc Nhật Nhã, bây giờ ở bên ngoài nghe những lời này, nghĩ cũng biết lúng túng cỡ nào.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 450


Chương 450

Rõ ràng lúc này ông cụ Bạc vô cùng tức giận, Bách Gia Tính cũng không dám gõ cửa, chỉ có thể đứng đó với vẻ mặt không cảm xúc.

Tần Minh Tú kết hôn với Bạc Nhật Nhã nhiều năm như vậy, sớm đã hết tình cảm với Bạc Nhật Nhã rồi, nghe thấy người phụ nữ bên ngoài có thai với Bạc Nhật Nhã, bà ấy cũng chẳng có cảm giác gì.

Nhưng nghe ông cụ Bạc nói sau này chưa chắc sẽ giao nhà họ Bạc cho Bạc Minh Thành, sắc mặt Tần Minh Tú lập tức trắng bệch.

Nói thế nào thì năm đó nhà họ Tần cũng là dòng họ lớn, năm đó bà ấy kết hôn với Bạc Nhật Nhã xem như là hạ mình rồi. Mặc dù mười mấy năm qua nhà họ Tần đã không bằng trước đây nữa, nhưng lạc đà có gầy thì vẫn lớn hơn ngựa. Tần Minh Tú có thể nhịn việc Bạc Nhật Nhã luôn gái gú bên ngoài, không phải chỉ vì tính cách của bà ấy nhu nhược.

Bà ấy biết đời này mình cứ thế này rồi, nhưng tương lai của con trai và con gái vẫn còn dài, bà ấy chỉ muốn một ngày chưa rời khỏi nhà họ Bạc này thì mọi thứ của nhà họ Bạc đều là của con trai con gái bà ấy.

Nhưng bây giờ ông cụ Bạc lại nói không hẳn, sắc mặt Tần Minh Tú có thể tốt được sao.

Tần Minh Tú nhìn Bách Gia Tính: “Thư ký Bách, bố biết người phụ nữ kia mang thai khi nào vậy?”

Bách Gia Tính nhìn Tần Minh Tú, vô cùng lúng túng nói: “Ông cụ cũng mới biết chưa lâu.

Bà yên tâm, những lời ông cụ nói chẳng qua là dọa cậu chủ thôi, thương cho roi cho vọt, ông cụ cũng muốn để cậu hai sớm nhìn rõ lòng mình nên mới nói những lời nhẫn tâm như vậy.”

Ông ta an ủi qua loa vài câu, nhưng Tần Minh Tú không nói gì nữa, hai người đứng ngoài cửa, Bách Gia Tính nhìn cửa phòng làm việc, chỉ hi vọng Bạc Minh Thành và Bạc Vĩnh Cơ ở bên trong nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện.

Bạc Vĩnh Cơ nói xong, ngồi đó thở hổn hển.

Bạc Minh Thành thất thần một lúc, một lúc sau anh nhìn Bạc Vĩnh Cơ: “Vi Quang và mọi thứ của nhà họ Bạc đều là một tay ông nội gầy dựng, ông thích cho ai cháu cũng không có ý kiến.

Nhưng chuyện của Thẩm Thanh Ngọc, cháu hi vọng ông đừng tự làm theo ý mình nữa.”

Anh lạnh lùng nói xong, sau đó đứng dậy dứt khoát rời đi khiến Bạc Vĩnh Cơ tức đến nỗi lên tăng xông.

Bạc Minh Thành mở cửa, thấy Bách Gia Tính và Tần Minh Tú ở ngoài cửa, anh cau mày, mặt không cảm xúc lướt qua hai người đi ra ngoài.

Bách Gia Tính lo lắng Bạc Vĩnh Cơ cao huyết áp, vội đi vào trong thì thấy ông cụ bạc thật sự bị chọc giận đến nỗi cao huyết áp, ông ta biến sắc, vội lấy thuốc hạ huyết áp đút cho Bạc Vĩnh Cơ.

Tần Minh Tú đứng ở cửa phòng làm việc, nhìn Bạc Vĩnh Cơ nằm bò trên bàn làm việc ở bên trong, nghĩ đến những lời ông ta nói, không ngờ người trước giờ luôn yếu đuối lại lóe lên một suy nghĩ u ám.

Nhưng ngay sau đó, Bạc Vĩnh Cơ uống thuốc xong, thấy bà ấy đứng ở cửa, ánh mắt đục ngầu đột nhiên trở nên rõ ràng.

Tần Minh Tú bị nhìn mà chột dạ, vội xoay người đuổi theo Bạc Minh Thành: “Minh Thành, đợi đã, mẹ muốn nói với con vài câu!”

Ông cụ Bạc uống thuốc hạ huyết áp xong thì dần bình tĩnh lại, ông ta cau mày nói: “Tần Minh Tú đến lúc nào?”

Bách Gia Tính hơi lúng túng: “Bà chủ ở cửa đợi cậu hai được một lúc rồi.”

Ông cụ Bạc nghe hiểu ý của Bách Gia Tính, sắc mặt sầm xuống: “Nói vậy là những lời ban nãy tôi nói nó nghe hết rồi?”

Trước đây Bạc Nhật Nhã kết hôn với Tần Minh Tú là trèo cao, ông cụ Bạc cũng rất hài lòng cuộc hôn nhân này của con trai.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 451


Chương 451

Nhưng Tần Minh Tú về đây chưa được mấy năm, sau khi Bạc Minh Hoàng ra đời, nhà họ Tần bắt đầu hơi sa sút, nhưng Bạc Vĩnh Cơ vẫn rất hài lòng với đứa con dâu này, chỉ là dần dà, nhà họ Tần ngày càng sa sút, tính cách của Tần Minh Tú lại không kiểm soát được Bạc Nhật Nhã, ông cụ Bạc cũng dần bất mãn với đứa con dâu này.

Cái khác Tần Minh Tú không ổn, nhưng tốt xấu gì thì bụng vẫn ‘hăng hái’, sinh cho nhà họ Bạc hai con trai và một con gái.

Mặc dù Bạc Vĩnh Cơ đặt lợi ích lên trên hết, nhưng tiếng tăm của Bạc Nhật Nhã quá tệ hại, cho dù có ly hôn với Tần Minh Tú thì cũng không lấy được ai tốt hơn Tần Minh Tú.

Nhưng Tần Minh Tú quá nhu nhược, không giữ được chồng, con trai cũng không thân với bà ấy, con gái thì dạy không tốt.

Nếu Bạc Minh Hoàng vẫn còn, ông cụ Bạc vẫn sẽ quan tâm đến đứa con dâu này, nhưng Bạc Minh Hoàng mất rồi, Bạc Minh Thành trước giờ không thân với ông ta, ông cụ Bạc đổ hết oán hận về phía Tần Minh Tú.

Nói xong, ông ta ngừng lại rồi nói: “Nghe thì nghe vậy.”

Ông ta thật sự muốn đón người phụ nữ kia vào nhà họ Bạc, Tần Minh Tú chắc cũng chẳng dám hó hé gì.

Bách Gia Tính nhìn ông cụ Bạc, do dự chốc lát rồi vẫn không kiềm được nói: “Ông cụ, thực ra cậu hai vẫn rất kính trọng bà chủ.”

Ông cụ Bạc cau mày: “Bỏ đi bỏ đi, lát nữa ông bảo nó lên đây một chuyến.”

Cho dù nói thế nào thì Tần Minh Tú cũng là mẹ ruột của Bạc Minh Thành.

Lúc này, Tần Minh Tú đuổi đến tầng một mới đuổi kịp Bạc Minh Thành.

Bạc Minh Thành vừa cãi nhau với ông cụ Bạc một trận, bây giờ sắc mặt cực kỳ không tốt.

Nhưng Tần Minh Tú quả thực có chuyện muốn nói với anh: “Minh Thành.”

Tâm trạng Bạc Minh Thành cực kỳ không tốt, nhưng Tần Minh Tú là mẹ anh. Anh ngoảnh đầu nhìn bà ấy, cuối cùng vẫn nén vẻ mất kiên nhẫn: “Mẹ có việc gì à?”

Hai người đứng ở cầu thang lầu một, không phải nơi thích hợp để nói chuyện.

“Chúng ta đến vườn hoa, mẹ có vài câu muốn nói với con.”. ngôn tình ngược

Tần Minh Tú nói xong thì nhấc chân đi thẳng xuống lầu, như thể sợ Bạc Minh Thành không đồng ý.

Bạc Minh Thành cau mày, cuối cùng vẫn đi theo Tần Minh Tú.

Hai mẹ con đi đến một góc vườn hoa, người giúp việc sớm đã cắt tỉa vườn hoa xong, lúc này trong vườn không có ai, yên tĩnh nhưng cũng đủ kín đáo, thích hợp để nói chuyện.

Tần Minh Tú ngảng đầu nhìn Bạc Minh Thành, từ nhỏ đến lớn Bạc Minh Thành luôn rất lạnh lùng, bà ấy chưa từng thẳng thắn vô tư với đứa con trai này.

Tần Minh Tú cân nhắc một lúc mới cẩn thận dè dặt lên tiếng: “Hôm nay mẹ thấy tin tức trên mạng, bảo Thẩm Thanh Ngọc mang thai rồi…”

Bạc Minh Thành cau mày: “Mẹ muốn nói gì?”

Tần Minh Tú thấy Bạc Minh Thành cau mày thì càng luống cuống: “Minh Thành, con đừng hiểu lầm, mẹ chỉ muốn con vui.

Thẩm Thanh Ngọc đã có thai rồi, hai đứa vẫn nên kết hôn sớm một chút thì tốt hơn.

Lần này kết hôn xong, con với Thẩm Thanh Ngọc dọn ra ngoài ở, như vậy sẽ bớt đi rất nhiều mâu thuẫn.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 452


Chương 452

Tất nhiên, thanh niên các con có suy nghĩ của mình, mẹ cũng chỉ đưa ra kiến nghị thôi.”

Bạc Minh Thành nhìn Tần Minh TÚ, nhớ đến những lời Bạc Vĩnh Cơ nói ban nãy.

Thực ra Tần Minh Tú cũng rất thảm, bước chân vào nhà họ Bạc bốn mươi năm, không giữ được chồng, bố chồng cũng không thích bà ấy.

Có đôi khi anh cũng không biết Tần Minh Tú kiên trì ở lại đây làm gì, nếu Tần Minh Tú có một nửa sự kiêu ngạo của Thẩm Thanh Ngọc, ít nhất cái lồng nhà họ Bạc này sẽ không khiến người ta ngạt thở đến vậy.

Tần Minh Tú đợi một lúc, thấy Bạc Minh Thành vẫn không lên tiếng, mặc dù anh không lên tiếng nhưng lại đang nhìn bà ấy.

Tần Minh Tú bị con trai mình nhìn, không hiểu sao lại thất chột dạ, hơi lúng túng cười nói: “Minh Thành, mẹ chỉ muốn làm con vui.”

“Vậy bao năm qua ở nhà họ Bạc mẹ có vui không?”

Tần Minh Tú không ngờ Bạc Minh Thành lại đột nhiên hỏi một câu như vậy, bà ấy sững người, nhớ đến những lời Bạc Vĩnh Cơ nói ban nãy, sắc mặt tái nhợt: “Minh Thành, ông nội con…”

“Thay vì lo lắng cho chuyện của con và Thẩm Thanh Ngọc, chi bằng mẹ nghĩ đến người phụ nữ ở bên ngoài của Bạc Nhật Nhã đi. Nếu sinh con trai, mẹ còn có thể yên ổn sống trong nhà họ Bạc nữa hay không?”

Bạc Minh Thành không muốn quan tâm đến chuyện của Tần Minh Tú và Bạc Nhật Nhã, tất nhiên anh cũng không muốn Tần Minh Tú lo chuyện của anh.

Đương nhiên, là con trai, điều anh càng hi vọng hơn đó là Tần Minh Tú có thể có khí phách một lần.

Cho dù nhà họ Tần sa sút, thuyền rách thì vẫn còn ba cân sắt, năm đó của hồi môn của Tần Minh Tú rất nhiều, mấy năm qua bà ấy sống giản dị, bây giờ còn lễ phật. Rời nhà họ Bạc cũng vẫn sống tốt được, cớ gì còn ở nhà họ Bạc để chịu tội chứ.

Song, Tần Minh Tú lại không nghĩ như vậy, bà ấy nghe những lời Bạc Minh Thành nói, chỉ cảm thấy con trai đang chê bà ấy vô dụng.

Sắc mặt Tần Minh Tú lập tức trắng bệch, bà ấy cúi đầu, không dám nhìn Bạc Minh Thành: “Minh Thành, là mẹ vô dụng.”

Bạc Minh Thành khinh thường nhất là dáng vẻ này của Tần Minh Tú, anh cũng không biết tại sao, đường đưỡng là cô chủ nhà họ Tần, sao lại biến thành thế này. Cho dù là Bạc Minh Tâm thì tính cách vẫn đỡ hơn cái tính này của Tần Minh Tú nhiều.

Bạc Minh Thành cảm thấy đau đầu: “Mẹ đừng hiểu lầm, con không có ý gì cả, con chỉ cảm thấy mẹ ở nhà họ Bạc nhiều năm như vậy, bây giờ cũng đã nhiều tuổi rồi, không cần phải tiếp tục ở đây nữa.”

Đây là lần đầu tiên Tần Minh Tú nghe thấy Bạc Minh Thành nói với bà ấy những lời quan tâm thế này, mặt Tần Minh Tú bỗng đỏ lên: “Minh Thành, không cần lo cho mẹ, mẹ sống rất tốt.”

Trái tim bà ấy sớm đã chết rồi, bây giờ chỉ cần con trai con gái sống tốt là được rồi.

Bạc Minh Thành biết Tần Minh Tú cố chấp nên cũng lười nói thêm: “Mẹ giữ gìn sức khỏe, chuyện của con con sẽ giải quyết ổn thỏa.”

“Được, vậy con có thời gian thì về nhà ăn cơm.”

“Vâng.”

Bạc Minh Thành đáp lại rồi xoay người rời đi.

Cho dù anh có thời gian thì anh cũng không muốn về nhiều.

Không phải không muốn gặp Tần Minh Tú, chỉ là không muốn về cái lồng này nữa.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 453


Chương 453

Đè nén, ngạt thở.

Tần Minh Tú nhìn bóng lưng Bạc Minh Thành, một lúc lâu sau mới đưa tay lau nước mặt trên khóe mắt.

Tần Minh Tú đi ra ngoài, Bách Gia Tính đi tới: “Bà chủ, ông cụ muốn nói với bà vài câu.”

Trái tim Tần Minh Tú hẫng một nhịp: “Tôi biết rồi.”

Muốn nói gì thì Tần Minh Tú cũng đoán được rồi, nhưng trước nay bà ấy nhu nhược, cho dù ông cụ Bạc thật sự muốn đón người phụ nữ và đứa bé kia về nhà họ Bạc thì Tần Minh Tú cũng không dám nói chữ ‘không’.

“Con biết rồi, bố.”

Cho dù ông ta có nói gì thì Tần Minh Tú cũng sẽ trả lời một câu như vậy.

Ông cụ Bạc hơi chán ghét, đưa tay day huyệt thái dương: “Thôi, con bận đi.”

Đứa nào đứa nấy cũng không khiến ông ta bớt nhọc lòng.

Tần Minh Tú gật đầu, xoay người ra khỏi phòng làm việc.

Song, những lời ông cụ Bạc nói lại luôn quanh quẩn trong đầu bà ấy: Tần Minh Tú, con vào nhà này cũng đã bốn mươi năm rồi, trước giờ bố đối xử với con không tệ, những lời vừa nãy cũng chỉ là những lời trong lúc tức giận thôi. Nhà họ Bạc này, cuối cũng vẫn giao cho Minh Thành thôi, con là mẹ nó, thỉnh thoảng con khuyên nhủ nó.

Những lời này câu nào thật câu nào giả, Tần Minh Tú không đoán ra.

Chỉ là suy nghĩ ác độc trước đó đột nhiên lại xuất hiện.

Thẩm Thanh Ngọc không biết chuyện mình ‘mang thai’ lại dấy lên hỗn loạn như vậy, tất nhiên cô cũng không nghĩ đến việc quan tâm nhà họ Bạc thế nào.

Bây giờ điều cô quan tâm hơn cả là rốt cuộc ai là người đứng sau bịa đặt tin đồn về cô.

Phó Ngọc Lam đã cho người đi điều tra, có lẽ sẽ nhanh chóng điều tra ra được.

Dư luận trên mạng đã ngày càng sôi nổi, những lời mắng nhiếc cô ngày càng nhiều.

Trần Ánh Nguyệt vô cùng tức giận: “Tiểu Ngũ, có cần tớ tìm anh tớ đè hotsearch xuống không?

Cậu xem bọn họ mắng cái gì thế này?

Quá đáng quá đi mất! Ai cũng nói cứ như sống dưới gầm giường nhà cậu ấy, một ngày cậu ăn mấy món cũng biết, nói như có chuyện đó thật.”

Thẩm Thanh Ngọc mở chế độ rảnh tay trên điện thoại, đặt sang một bên bàn, cô ở một bên pha nước gừng đường đỏ.

Thời gian này giấc ngủ không ngon, đi công tác cũng giữ ấm không tốt, vừa khéo lại đến kỳ sinh lý, sức đề kháng giảm nhiều không nói, lại còn bị cảm cúm, kỳ kinh tháng này vô cùng khó chịu.

Ở nước ngoài không tiện làm nước gừng đường đỏ, nửa đêm hôm qua là Phó Ngọc Lam mang nước nóng đến cho cô.

Vừa rồi trên đường về cô hơi khó chịu, nhưng đang trên xe nên Thẩm Thanh Ngọc không nói.

Giờ về rồi, chuyện đầu tiên Thẩm Thanh Ngọc làm đó là một ly nước gừng đường đỏ.

Nước gừng đường đỏ này là lần trước Phó Ngọc Hải từng nấu cho cô, sau đó cô mới tự mua để phòng.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 454


Chương 454

Đột nhiên nhớ đến Phó Ngọc Hải, Thẩm Thanh Ngọc nhìn đường đỏ trước mặt đang chầm chậm tan ra, không khỏi cong môi cười.

Trần Ánh Nguyệt ở đầu kia điện thoại mắng một tràng, miệng cũng khô khan, nhận ra Thẩm Thanh Ngọc không nói câu nào, cô ấy không khỏi lo lắng: “Tiểu Ngũ, chắc không phải cậu tức quá mà ngất rồi đấy chứ?”

Nghe thấy Trần Ánh Nguyệt gọi mình, Thẩm Thanh Ngọc hoàn hồn: “… Cảm xúc của đương sự là tớ hình như cũng không kích động bằng một nửa cậu.”

Trần Ánh Nguyệt nghe ra ý trêu chọc của Thẩm Thanh Ngọc, ‘hừ’ một tiếng: “Tớ nói chuyện nghiêm chỉnh với cậu đấy! Bọn họ mắng đúng là khó nghe, cậu thật sự không đè hot search xuống à?”

“Không cần, bây giờ bọn họ mắng khó nghe bao nhiêu thì sau này sẽ càng thảm bấy nhiêu.”

Nói chuyện trên mạng không mất phí đúng không?

Vậy Thẩm Thanh Ngọc sẽ khiến bọn họ trả giá!

Dù sao, nếu cái thật không thể thành cái thật, vậy thì cái giả cũng không thành cái giả được.

Nghe Thẩm Thanh Ngọc nói vậy, Trần Ánh Nguyệt chậc một tiếng: “Lần trước lúc tớ nghe cậu nói câu này là hồi năm hai đại học, mấy người đó bị cậu xử thể thảm, lần này cậu muốn xử bọn họ thế nào?”

Thẩm Thanh Ngọc cười: “Không có gì, tớ là công dân tốt tuân thủ pháp luật, tất nhiên cái chuyện lấy bạo lực khống chế bạo lực tớ sẽ không làm. Nhưng hôm nay cổ phiếu Vạn Tượng hình như rớt không ít, mất mấy chục tỉ, cậu nói xem tớ có nên lấy vũ khí pháp luật ra để bảo vệ quyền công dân của tớ không?”

Mặc dù nhà họ Thẩm không thiếu tiền, nhưng ‘tai tiếng’ của Thẩm Thanh Ngọc khiến giá cổ phiếu của Vạn Tượng tụt dốc, khoản tiền này không tính với mấy người dắt mũi dư luận kia thì tính cho ai?

Mấy người hò hét hăng nhất trong đám đông đó, cuối cùng Thẩm Thanh Ngọc sẽ không bỏ qua cho một người nào hết.

Trần Ánh Nguyệt cảm thấy chiêu này không tồi, nhưng vẫn hơi đau ví: “Vốn này cũng cao quá.”

“Đúng là hơi cao.”

Thế nên tốt nhất là đừng để cô tra được kẻ đứng sau là ai, nếu không Thẩm Thanh Ngọc cô không lột da người đó thì cô không mang họ Thẩm nữa!

Hai người vừa nói xong câu này, Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy tiếng chuông cửa, cô không khỏi khựng lại: “Không nói nữa, có khách.”

“Lúc này mà ai đến tìm cậu nữa?

Chắc không phải Bạc Minh Thành đấy chứ?

Ôi Tiểu Ngũ, ngay lúc này cậu đừng có…” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Trần Ánh Nguyệt còn chưa nói xong thì Thẩm Thanh Ngọc đã cúp điện thoại.

Thẩm Thanh Ngọc cúp điện thoại, mang dép lê đi ra mở cửa.

Lúc nhìn thấy Phó Ngọc Hải, Thẩm Thanh Ngọc cười nói: “Anh Phó hôm nay trốn việc à?”

“Ừm, cố ý trốn việc đến thăm em.”

Phó Ngọc Hải nhìn cô, đôi mắt đào hoa toát ý cười, dứt khoát hùa theo lời của Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc không tiếp lời được, chỉ đành đổi đề tài: “Chắc không phải anh thật sự cho rằng tôi mang thai đấy chứ?”

“Không phải, tôi điều tra được vài chuyện, liên quan đến Trần Nguyên Thảo.”

Thẩm Thanh Ngọc vừa nghe anh ta nói vậy thì vội lùi lại một bước: “Vào rồi nói.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 455


Chương 455

Phó Ngọc Hải đi vào, lúc này Thẩm Thanh Ngọc mới nhìn thấy tay anh ta xách hai cái túi.

Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu, nhìn rau trong một túi lộ ra ngoài, sửng sốt hỏi: “Anh… chắc không phải là muốn nấu bữa trưa đấy chứ?”

Đây không phải lần đầu Phó Ngọc Hải đến, anh ta xách túi đi thẳng vào bếp, vừa lấy đồ ra vừa nói: “Chẳng phải em vừa xuống máy bay à?”

Thẩm Thanh Ngọc đi đến bên cạnh anh ta: “Gọi đồ ăn ngoài là được rồi.”

Phó Ngọc Hải nhìn cô một lúc: “Đến tháng mà ăn đồ ăn ngoài không tốt lắm đâu nhỉ?”

Thẩm Thanh Ngọc sững sờ, lúc phản ứng lại thì không hỏi thêm gì nữa.

“Có ngại giúp tôi một việc không?”

Lúc thất thần, Phó Ngọc Hải bỗng nói một câu.

Thẩm Thanh Ngọc hoàn hồn, nhìn anh ta với vẻ khó hiểu: “Hả?”

“Đeo tạp dề giúp tôi, cảm ơn.”

Nghe anh ta nói vậy, Thẩm Thanh Ngọc nhìn tạp dề treo bên cạnh Phó Ngọc Hải rồi lại nhìn Phó Ngọc Hải mặc áo sơ mi trắng và quần đen, cô không nhịn được cười: “Cứ thấy hơi trái ngược.”

Cô nói xong thì cầm tạp dề đeo vào giúp Phó Ngọc Hải.

Tạp dề là kiểu trung tính, không phiên biệt nam nữ, nhưng rõ ràng Phó Ngọc Hải từ công ty đến, vẫn đang ăn vận như người thượng lưu, đeo tạp dề vào trông có hơi trái ngược.

“Em có thể nghỉ ngơi, nấu xong tôi gọi em.”

Thấy cô đứng đó, Phó Ngọc Hải bỗng quay đầu nhìn cô.

Lúc nói câu này, trên tay anh ta cầm dao, điệu bộ hơi gây cười.

Thẩm Thanh Ngọc khẽ cười một tiếng: “Anh thật sự biết nấu cơm à?”

Phó Ngọc Hải nhìn cô, đôi mắt đào hoa cong lên, tràn đầy ý cười: “Nấu cơm khó lắm sao?”

Thẩm Thanh Ngọc bật cười: “Vậy tôi không quấy rầy anh nữa.”

Quả thực nấu cơm không phải việc khó, nhưng đây là lần đầu tiên có người mua thức ăn đến nhà cô, đích thân nấu cho cô.

Có đôi khi Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy con người Phó Ngọc Hải không chỉ biết quyến rũ tâm hồn mà còn biết quyến rũ trái tim.

Bụng dưới của cô âm ỉ đau, người không thoải mái cho lắm, Thẩm Thanh Ngọc nói xong thì đi ra uống hết nước đường đỏ còn lại.

Trong điện thoại có mấy chục tin nhắn chưa đọc của Trần Ánh Nguyệt, cơ bản đều hỏi là ai đến, đến làm gì, nếu là Bạc Minh Thành thì bảo cô dứt khoát đuổi người đi là được, v.v.

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy ba năm kết hôn với Bạc Minh Thành không chỉ tạo thành ám ảnh nhất định cho cô mà còn tạo ám ảnh cho người bên cạnh cô nữa.

Thẩm Thanh Ngọc đặt ly xuống, đi đến sô pha trả lời lại tin nhắn của Trần Ánh Nguyệt: Không phải Bạc Minh Thành.

Trần Ánh Nguyệt hệt như ngồi canh điện thoại, tin nhắn Thẩm Thanh Ngọc vừa đến thì Trần Ánh Nguyệt lập tức trả lời lại: Không phải Bạc Minh Thành, vậy lẽ nào là Phó Ngọc Hải à?

Có phải anh ta đến chất vấn cậu bố đứa bé là ai không?
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 456


Chương 456

Nếu anh ta chất vấn cậu bố đứa bé là ai, vậy thì cậu cũng dứt khoát đuổi anh ta đi! Người lúc này chất vấn cậu thì quá nửa đều là thứ đàn ông cặn bã!

Thẩm Thanh Ngọc đọc những lời này mà bật cười, sự thật hoàn toàn không như những gì Trần Ánh Nguyệt nói: Không phải, anh ấy xách một túi thức ăn đến, bảo là nấu bữa trưa cho tớ.

Trần Ánh Nguyệt đọc tin nhắn xong: “… Thì ra là cơm chó, chào tạm biệt!”

Tính nhầm rồi.

Thẩm Thanh Ngọc đặt điện thoại xuống, Phó Ngọc Hải ở trong bếp, cô cũng không tiện về phòng nghỉ ngơi, chỉ đành cầm laptop ở bên cạnh lên, xem báo cáo dự án ở Thành Bắc.

Thẩm Thanh Ngọc đi công tác một tuần, tài liệu và báo cáo chưa đọc tồn trong một tuần không hề ít, cô xem nhập tâm, quên luôn cả chuyện bụng dưới của mình khó chịu, mãi cho đến khi trong bếp truyền đến tiếng xào rau Thẩm Thanh Ngọc mới hoàn hồn.

Cô nhìn thời gian trên góc phải màn hình máy tính, phát hiện đã nửa tiếng trôi qua rồi.

Thẩm Thanh Ngọc đặt máy tính sang một bên, cầm ly đến bên bình nước ấm bên bàn ăn, lúc xoay người, cô nhìn thấy Phó Ngọc Hải đang xào rau.

Không ngờ Phó Ngọc Hải thật sự biết xào rau.

Thẩm Thanh Ngọc nhướng mày, nhấc chân đi đến cửa bếp, nhìn bóng lưng Phó Ngọc Hải, hơi thất thần.

Cô nhớ lúc nhỏ, vào cuối tuần, Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà sẽ cho người giúp việc trong nhà nghỉ phép, một này ba bữa của một nhà ba người họ đều do Thẩm Quốc Vinh phụ trách.

Trong ấn tượng của cô, dù Thẩm Quốc Vinh có bận cỡ nào đi nữa thì vẫn sẽ về nhà trước chín giờ tối, cuối tuần nhất định sẽ có một ngày ở nhà, chỉ cần ông ấy ở nhà thì việc nấu cơm đều do ông ấy đảm nhiệm.

Trước đây Lương Thanh Hà còn ở nhà họ Lương được chiều mà sinh kiêu đã nhiều năm, sau khi kết hôn với Thẩm Quốc Vinh thì mười ngón tay vẫn không đụng nước, thỉnh thoảng lúc tâm huyết dâng trào, Lương Thanh Hà sẽ đeo bao tay làm đồ ngọt.

Lúc học lớp ba, trường tổ chức hoạt động gia đình, đi dã ngoại mùa xuân, nhà các bạn khác trong lớp đều do mẹ nấu cơm, chỉ có nhà họ là do bố cô nấu.

Các bạn trong lớp đều hỏi cô, có phải ở nhà mẹ cô không nấu cơm hay không, mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng Thẩm Thanh Ngọc là người thông minh, nghe được sự kiêu căng trong giọng điệu của bạn học, cô còn nhỏ nhưng lại nói như người lớn: “Các cậu không hiểu, bố tớ nói rồi, bình thường mẹ tớ chăm sóc tớ đã mệt lắm rồi, ông ấy làm một số việc trong nhà là điều nên làm, đây là vì ông ấy yêu mẹ tớ.”

Đúng là Thẩm Quốc Vinh từng nói câu này, lúc đó Thẩm Quốc Vinh nghe thấy cô nói xong còn tự hào hùa theo: “Cục cưng Tiểu Ngũ của bố nói đúng lắm!” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sau đó dã ngoại mùa xuân về, Thẩm Quốc Vinh vừa nấu bữa tối vừa nói với cô: “Tiểu Ngũ, con nhớ kỹ, sau này chưa chắc con sẽ tìm được một người chồng ngày ngày nấu cơm cho con, nhưng nhất định phải tìm một người chồng bằng lòng vì con mà xuống bếp nấu cơm.”

Lương Thanh Hà nghe thấy câu này thì cười mắng Thẩm Quốc Vinh: “Tiểu Ngũ còn nhỏ như vậy, đâu có hiểu, anh bớt nói những chuyện này với con bé đi!”

Lúc đó Thẩm Thanh Ngọc đúng là không hiểu, thậm chí cô cũng không rõ, tại sao chưa chắc sẽ tìm được một người chồng ngày ngày nấu cơm cho cô mà nhất định phải tìm một người chồng bằng lòng xuống bếp nấu cơm cho cô.

Vậy người ngày ngày nấu cơm cho cô chẳng phải đã nấu cơm cho cô rồi sao?

Cho đến hôm nay Thẩm Thanh Ngọc mới hiểu câu này của Thẩm Quốc Vinh cuối cùng là có ý gì.

Cô và Phó Ngọc Hải đều không phải người bình thường, xuất thân của hai người như vậy, cho dù hai người ngày ngày không động tay thì cũng chẳng thiếu ăn.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 457


Chương 457

Nhưng Phó Ngọc Hải sẵn sàng tự mình ra tay vì một bữa cơm như vậy, từ tận đáy lòng, Thẩm Thanh Ngọc vẫn có cảm động.

Người phía sau mãi nhìn mình, Phó Ngọc Hải tắt lửa, đổ rau vừa xào xong ra đĩa, sau đó quay đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc đứng ở cửa, đôi mắt đào hoa chớp chớp: “Có phải cảm động không?”

Nghe câu này của anh ta, Thẩm Thanh Ngọc hoàn hồn, cười nhưng không trả lời câu hỏi của anh ta: “Thơm quá, xem ra tay nghề của anh Phó không tồi.”

Nhìn ánh mắt né tránh của Thẩm Thanh Ngọc, Phó Ngọc Hải vừa bất lực lại vừa buồn cười: “Còn kỹ năng đánh trống lảng của em không ổn lắm đâu.”

Thẩm Thanh Ngọc không chịu được khi Phó Ngọc Hải nhìn mình như vậy, cô lướt qua anh ta đi thẳng vào trong, rửa tay rồi đeo bao tay cách nhiệt, bê hai đĩa thức ăn Phó Ngọc Hải nấu xong ra ngoài.

Phó Ngọc Hải nhìn bóng lưng cô, đôi mắt đào hoa cong lên, anh ta xoay người tiếp tục nấu món thứ ba.

Tài bếp núc của Phó Ngọc Hải tốt hơn tưởng tượng của Thẩm Thanh Ngọc, ba món nấu bữa trưa đều là món tốt cho kỳ kinh của cô.

Tất nhiên Thẩm Thanh Ngọc cũng trải qua rồi thì mới biết đến sự chu đáo của Phó Ngọc Hải.

Thẩm Thanh Ngọc vừa xuống máy bay nên không có khẩu vị cho lắm, cô ăn không nhiều, miễn cưỡng ăn được một bát rồi thôi. Cô nhìn Phó Ngọc Hải ngồi ở đối diện: “Trong tủ lạnh có nước ép và rượu vang, anh cần không?”

Phó Ngọc Hải lắc đầu: “Không cần, không có khẩu vị à?”

Thẩm Thanh Ngọc sợ anh ta hiểu lầm nên gật đầu xong rồi lại giải thích: “Vừa xuống máy bay.”

Phó Ngọc Hải cũng ăn xong, dọn bát đũa lại: “Có máy rửa chén không?”

Thẩm Thanh Ngọc sững người, lúc này mới ý thức được Phó Ngọc Hải muốn làm gì.

Cô hơi ngại, dù sao thì người ta cũng đến làm khách mà, cô để khách xuống bếp nấu bữa trưa thì thôi đi, giờ ăn xong còn để khách rửa bát, Thẩm Thanh Ngọc có mặt dày cỡ nào đi nữa thì cũng không làm được chuyện như vậy.

“Không sao, lát nữa tôi bảo dì thu dọn là được rồi.”

“Tiện tay thôi mà.”

Phó Ngọc Hải không bận tâm, đứng dậy dọn thức ăn thừa đi vào bếp.

Thẩm Thanh Ngọc chỉ đành đứng lên đi theo, nhưng còn chưa kịp chạm vào bát đũa thì đã bị Phó Ngọc Hải ngăn lại: “Phụ nữ đến tháng ít đụng vào nước lạnh thì tốt hơn.”

Thẩm Thanh Ngọc hơi bất lực, chỉ đành đi ra.

Chẳng lâu sau Phó Ngọc Hải cũng đi ra, anh ta đã cởi tạp dề, đang chậm rãi cởi cúc áo sơ mi.

Lúc anh ta nấu cơm đã xắn tay áo lên quá nửa, cài chặt khuy lại, tránh để tay áo trượt xuống.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn đường nét cánh ta rõ ràng của anh ta, không ngờ Phó Ngọc Hải lại có một mặt quyến rũ như vậy.

Đường nét cánh tay Phó Ngọc Hải còn đẹp và rắn chắc hơn cả cơ tay của một số huấn luyện viên trong phòng gym.

Cứ nhìn chòng chọc cánh tay của một người đàn ông, nghĩ thế nào cũng thấy không phải phép cho lắm.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn vài giây rồi dời mắt đi, Phó Ngọc Hải cũng đi tới, mở tập tài liệu lúc đầu anh ta cầm tới đặt trước mặt cô: “Đây là tài liệu tôi cho người điều tra được.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 458


Chương 458

Thẩm Thanh Ngọc nhìn Phó Ngọc Hải, cầm tập tài liệu lên mở ra, vừa mở ra đã nhìn thấy một dòng chữ viết rất rõ ràng: Ngày mười sáu tháng tám, Trần Nguyên Thảo đã gửi một triệu rưỡi không xác định vào tài khoản của mình, một tháng sau khi gửi khoản tiền này, ngày mười bảy tháng chín được rút ra, không biết đi đâu.

Điều này quả thực rất đáng nghi, một kết quả điều tra khác ở bên dưới còn khả nghi hơn: Theo nguồn tin, Phạm Hoài Diễm – bạn cấp ba của Trần Nguyên Thảo đã nhận được số tiền một triệu rưỡi được chuyển đến vào ngày mười ba tháng tám, nhưng ba giờ chiều ngày mười lăm tháng tám, Phạm Hoài Diễm và Trần Nguyên Thảo uống trà chiều ở Sweet House hai tiếng đồng hồ.

Theo điều trà, một triệu rưỡi trong tài khoản của Phạm Hoài Diễm là do tài khoản nước ngoài chuyển vào, chủ tài khoản tên Diệp Hữu Vi. Diệp Hữu Vi là bạn học cấp hai và cấp ba của cô hai nhà họ Bạc.

Thẩm Thanh Ngọc đọc đến đây, nụ cười trên mặt đã nhạt hẳn.

Cô ngẩng đầu nhìn Phó Ngọc Hải: “Thế nên chuyện đó có liên quan đến Bạc Minh Tâm?”

Phó Ngọc Hải cười: “Chuyện đó chắc chắn có liên quan đến Bạc Minh Tâm, dù sao thì thuốc trong tay Trần Nguyên Thảo là thuốc mua được thông qua Diệp Hữu Vi.”

Phó Ngọc Hải nói xong, dừng lại chốc lát rồi nói tiếp: “Nhưng tôi cho rằng chuyện tối hôm đó, nói một cách chính xác thì chắc là có liên quan đến nhà họ Bạc.

Dù sao thì cách đây không lâu Bạc Minh Tâm bị ông cụ Bạc dùng gia pháp, tôi nghĩ chắc cô ta không lớn gan như vậy, dám tự ý động đến em.”

Thật ra cho dù Phó Ngọc Hải không nói thì Thẩm Thanh Ngọc cũng đoán được.

Chuyện xảy ra đêm đó chắc chắn có quan hệ với nhà họ Bạc.

Dù là trực tiếp hay gián tiếp, Bạc Minh Tâm mới bị Bạc Vĩnh Cơ dùng gia pháp chưa được bao lâu, thậm chí còn bị chính tay Bạc Minh Thành đánh, cho dù da cô ta có dày đến đâu thì trong khoảng thời gian này, cô ta cũng không dám trêu chọc đến cô.

Thẩm Thanh Ngọc đã nghĩ tới điều này ngay khi cô hỏi câu đó.

Khi Thẩm Quốc Vinh đến Lâm Thành để đòi lại công bằng cho Thẩm Thanh Ngọc từ nhà họ Bạc, ông ấy đã nói với Thẩm Thanh Ngọc, ông cụ Bạc Vĩnh Cơ không phải là người dễ trêu chọc, không phải nói nhà họ Thẩm không thể động đến ông ta, mà là người tên Bạc Vĩnh Cơ này khi còn trẻ đã nổi tiếng thích chơi trò đâm sau lưng người khác.

Thẩm Quốc Vinh đã ở trong giới kinh doanh nhiều năm, tất nhiên ông cũng không phải là người chính trực, dù sao trong giới kinh doanh thăng trầm này, nếu ông ấy không mưu trí thì đã bị người khác nuốt trọn từ lâu rồi.

Nhưng khi nhắc đến Bạc Vĩnh Cơ, Thẩm Quốc Vinh vẫn cảm thấy người này thật hèn hạ, không từ một thủ đoạn nào.

Thế hệ trẻ có thể không biết nhiều về chuyện này, dù sao thì cũng đã gần mười năm kể từ khi Bạc Vĩnh Cơ rút lui khỏi Vi Quang, sau khi nghỉ hưu, ông ta vẫn luôn ở nhà họ Bạc tu thân dưỡng tính, ngày càng chú trọng đến danh tiếng của nhà họ Bạc, hơn nữa cộng với địa vị nổi bật của nhà họ Bạc, có rất nhiều người không muốn nhắc đến những chuyện không vui trong quá khứ, vì vậy có lẽ hầu hết thế hệ trẻ chưa được trải nghiệm thủ đoạn của Bạc Vĩnh Cơ.

Nhưng Thẩm Quốc Vinh thì khác, mặc dù ông ấy nhỏ hơn ông cụ Bạc gần bốn mươi tuổi nhưng Bạc Nhật Nhã không thể thay thế Bạc Vĩnh Cơ, cho nên dù đã hơn sáu mươi tuổi nhưng Bạc Vĩnh Cơ vẫn phải chống đỡ.

Khi Thẩm Quốc Vinh mới phát tài, ông ấy đã từng va chạm với Bạc Vĩnh Cơ, ông ấy không muốn nhắc đến chuyện quá khứ, chỉ nói với Thẩm Thanh Ngọc rằng một người như Bạc Vĩnh Cơ chỉ quan tâm đến lợi ích, không quan tâm đến quá trình, nếu như có thể, vẫn nên để lại một chút lợi ích cho ông ta, kẻo ông ta lại quay đầu như con chó điên cắn lấy cô không chịu buông ra.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 459


Chương 459

Thẩm Thanh Ngọc đã ở nhà họ Bạc nhiều năm như vậy, mặc dù cô không hiểu biết nhiều về Bạc Vĩnh Cơ nhưng cô đã từng tiếp xúc với ông ta rất nhiều lần, cho nên cô cũng có chút đồng ý với những lời Thẩm Quốc Vinh nói, đây cũng là lý do tại sao Bạc Minh Tâm ba lần bốn lượt trêu chọc cô nhưng cô vẫn chịu đựng, chỉ cảnh cáo.

Thẩm Thanh Ngọc không muốn hoàn toàn xé rách thể diện với nhà họ Bạc, dù sao trên đời này không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.

Hiện tại coi như nhà họ Thẩm và nhà họ Bạc không có bất kỳ việc làm ăn nào với nhau, nhưng năm năm nữa, hoặc mười năm nữa, chuyện này lại khó nói.

Nếu thật sự náo loạn đến mức trở mặt với nhau, một người coi trọng thể diện như Bạc Vĩnh Cơ, ai mà biết được sẽ xảy ra chuyện gì.

Hiện tại nhìn lại, Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy chính mình vẫn còn đánh giá thấp ông già hèn hạ kia.

Trước đây khi cô và Bạc Minh Thành ly hôn, đã gây ra tin tức xấu lớn như vậy cho nhà họ Bạc, vì lợi nhuận, Bạc Vĩnh Cơ thậm chí còn tìm mọi cách để cô phải gả vào nhà họ Bạc một lần nữa.

Không thể không nói Thẩm Thanh Ngọc thực sự cảm thấy chán ghét Bạc Vĩnh Cơ.

Chuyện xảy ra đêm đó đã lộ chân tướng, hiện tại cô bị tung tin đồn có thai, trong lòng Thẩm Thanh Ngọc đã hiểu rõ.

Âm mưu của Bạc Vĩnh Cơ thực sự rất thâm độc, Thẩm Thanh Ngọc biết, nếu ông ta đã có thể làm ra những chuyện này, vậy thì chắc chắn ông ta đã tẩy sạch cho mình trước rồi.

Cho dù bây giờ cô có biết sự thật thì cũng vô dụng, dù cô có cầm chứng cứ này tới chỗ ông già xấu xa đó, thì ông ta cũng có thể dễ dàng ném chuyện này lên người Bạc Minh Tâm.

Lần này Thẩm Thanh Ngọc bị tung tin đồn có thai, không cần chờ kết quả điều tra thì cô cũng có thể đoán được, người thực sự đứng sau chuyện này nhất định không phải người nhà họ Bạc.

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy giống như mình đã giẫm phải đống phân chó, dù là gì thì cô cũng cảm thấy ghê tởm.

Nhìn thấy cô không nói lời nào, ý cười trên mặt Phó Ngọc Hải nhạt dần: “Chưa chắc Bạc Minh Thành đã biết những chuyện này.”

Nghe thấy lời Phó Ngọc Hải nói, Thẩm Thanh Ngọc thu hồi suy nghĩ, nhưng vẻ mặt vẫn có chút lạnh lùng: “Anh ta có biết hay không cũng không quan trọng.”

Dù Bạc Minh Thành có biết hay không thì anh ta vẫn họ Bạc.

Hơn nữa, Bạc Minh Thành không phải là một kẻ ngốc, Bạc Vĩnh Cơ đã làm nhiều chuyện sau lưng anh ta như vậy, ngay cả Phó Ngọc Hải và cô đều nhận ra có điều gì đó không ổn, là cháu trai của Bạc Vĩnh Cơ, lẽ nào anh ta không nhận ra một chút nào sao?

Điều đó là không thể nào.

Không thể nào Bạc Minh Thành không biết.

Trái tim đang lo lắng của Phó Ngọc Hải lập tức nhẹ nhõm khi nghe được những lời này của Thẩm Thanh Ngọc.

Anh hơi mím đôi môi mỏng, trong đôi mắt hoa đào ẩn chứa một loại mong đợi nào đó, có chút kiềm chế nhìn về phía cô: “Cần giúp đỡ không?”

Thẩm Thanh Ngọc đóng văn kiện lại, nở nụ cười với Phó Ngọc Hải: “Phó Ngọc Hải, cảm ơn anh, nếu như không phải là anh, tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ phải mất rất nhiều thời gian mới có thể điều tra được những chuyện này.”
 
Back
Top Bottom