Ngôn Tình Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 480


Chương 480

Trong lời của ông cụ Bạc mang theo sự vui sướng rất rõ ràng. Nhưng Bạc Minh Thành thì lại hoàn toàn chẳng vui gì cả. Chuyện có thể khiến ông cụ Bạc vui vẻ thì đa số đều khiến anh ta không vui.

“Chuyện gì vậy ạ?”

“Hôm nay ta đã ăn cơm với Thẩm Thanh Ngọc, thuận tiện đề cập đến chuyện tái hôn với cô ta rồi. Ta nói cô ta tổ chức tiệc cưới tái hôn với cháu trước rồi nhận giấy chứng nhận sau, cháu đoán xem cô ta nói thế nào?”

Bạc Minh Thành khó có lúc ngẩn ra. Ông cụ Bạc vẫn luôn muốn Thẩm Thanh Ngọc tái hôn với anh ta. Nếu Thẩm Thanh Ngọc từ chối thì ông cụ Bạc không thể nào vui vẻ như thế được.

Vậy thì đáp án cũng chỉ có một… Thẩm Thanh Ngọc đồng ý rồi!

Trong nháy mắt, Bạc Minh Thành cảm thấy trái tim của mình đập nhanh hơn một chút.

“Cô ấy đồng ý rồi sao?”

“Hôm nay cô ta chưa đồng ý nhưng cô ta nói sẽ suy nghĩ một chút. Nhưng ta cảm thấy hẳn là cô ta sẽ đồng ý đấy! Ta đã nói rồi mà. Đàn bà toàn cứ mạnh miệng mềm lòng thôi. Cháu đã thổ lộ với cô ta chưa? Nếu cháu chủ động thì cháu trai cháu gái nội của ta đều đã ra đời rồi đấy!”

“Được rồi, không thèm nghe cháu nói nữa. Hẳn là trong hai ngày này Thẩm Thanh Ngọc sẽ tìm cháu đấy. Cháu chuẩn bị một chút đi, để bộ phận truyền thông của công ty giải thích nhằm vào chuyện mấy ngày nay. Ta cũng muốn trở về bàn bạc với mẹ cháu một chút. Hôn lễ lần này nhất định phải có bao nhiêu hoành tráng thì làm bấy nhiêu!”

“Con biết rồi, ông nội,”

Cúp điện thoại xong, Bạc Minh Thành nhìn nhìn di động trên tay mình, khó có lúc khó phân biệt được cú điện thoại vừa rồi là thật hay giả.

Thẩm Thanh Ngọc đồng ý tái hôn với anh ta ư?

Nghĩ đến đây, Bạc Minh Thành lại có sự sung sướng không nói nên lời.

Chỉ là những lời đêm qua Thẩm Thanh Ngọc nói vẫn còn văng vẳng bên tai khiến Bạc Minh Thành bình tĩnh lại.

Đêm qua Thẩm Thanh Ngọc từ chối anh ta thật sự rất rõ ràng, chẳng qua chỉ mới qua mười mấy tiếng đồng hồ mà cô đã thay đổi suy nghĩ, chẳng lẽ thật sự là vì đêm qua anh ta thổ lộ với cô sao?

Bạc Minh Thành không rõ vấn đề này lắm. Đây là lần đầu tiên anh ta cảm thấy Châu Du Dân nói rất đúng. Phụ nữ là sinh vật khó đoán nhất trên thế giới này.

Thẩm Thanh Ngọc tốc chiến tốc chẳng, chỉ một tiếng đồng hồ đã giải quyết ông cụ Bạc

Cô trở lại Vạn Tượng, vẫn còn thời gian nghỉ trưa.

Thẩm Thanh Ngọc vừa mới thả túi xách xuống, chuẩn bị đi vào phòng trong nghỉ ngơi rong chốc lát thì cửa phòng làm việc bị gõ vang.

Thẩm Thanh Ngọc nhíu mày: “Vào đi.”

Phó Ngọc Lam ôm một tập tài liệu đẩy cửa bước vào: “Cô Thẩm.”

“Ừ?”

Thẩm Thanh Ngọc uống một ngụm nước.

“Em tra được ra một chuyện khác trong chuyện của Trần Nguyên Thảo.”

Phó Ngọc Lam nói xong thì cầm tài liệu đưa tới trước mặt cô.

Thẩm Thanh Ngọc đặt cốc nước trong tay xuống, cầm lấy tài liệu bắt đầu xem nhanh.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 481


Chương 481

Sau khi xem xong, cô bỗng khẽ cười một tiếng: “Thảo nào.”

Thảo nào Phó Ngọc Lam vẫn không điều tra được chuyện của Trần Nguyên Thảo, hóa ra là do Bạc Minh Thành cử người đi theo sau chùi đít.

Mấy tháng nay, Phó Ngọc Lam luôn bị người của Bạc Minh Thành nhìn chằm chằm.

Nhưng mấy ngày trước Thẩm Thanh Ngọc bảo Phó Ngọc Lam không cần tiếp tục điều tra chuyện của Trần Nguyên Thảo, có lẽ là người của Bạc Minh Thành cho rằng cuối cùng cô cũng không tra nữa, không ngờ Phó Ngọc Lam lại dùng chiêu Hồi mã thương, trái lại còn điều tra được người của Bạc Minh Thành.

Mấy tháng nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, tuy rằng Thẩm Thanh Ngọc ghét nhà họ Bạc nhưng cũng chưa từng nghĩ rằng những chuyện đó sẽ có liên quan đến Bạc Minh Thành.

Trong mắt cô, dù Bạc Minh Thành có không tốt cũng tuyệt đối không làm chuyện hèn hạ vô sỉ như vậy.

Nhưng mà sự thật chứng minh, hình như cô chưa từng nhìn đúng Bạc Minh Thành lần nào.

Vốn dĩ Thẩm Thanh Ngọc còn đang do dự chuyện tổ chức đám cưới, bây giờ thì tốt rồi, cô không cần do dự nữa.

“Thư ký Phó, em vất vả rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc đang nói thì dừng một lát: “Đã tra được chuyện bên Lâm Mai Chi chưa?”

“Đã tra được một phần chuyển khoản mà bọn họ mời người mua tài khoản ảo định hướng truyền thông rồi.”

Phó Ngọc Lam cũng muốn mau chóng điều tra ra, nhưng lần này hai người Lâm Mai Chi và Lâm Mai Phương đã thông minh hơn rất nhiều, lại còn biết cách “nặc danh”, vì vậy cô ấy phải tốn chút công sức mới thăm dò được phương thức giao dịch của hai người Lâm Mai Chi.

Thẩm Thanh Ngọc khẽ gật đầu, cúi đầu nhìn tài liệu trên tay, nụ cười trên mặt rất nhạt: “Thư ký Phó, chắc là mấy ngày nữa nhà họ Bạc sẽ tung tin tuyên bố chị tái hôn với Bạc Minh Thành, chúng ta cứ ngồi xem là được, không cần đáp lại.”

Phó Ngọc Lam có chút không hiểu, nhưng cô ấy tin rằng Thẩm Thanh Ngọc làm như vậy nhất định là có lý do của cô: “Vâng ạ, cô Thẩm.”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô ấy cười một tiếng: “Gần đây em vất vả rồi, chờ xong chuyện chị sẽ cho em nghỉ dài hạn, để em nghỉ ngơi thật tốt.”

“Cảm ơn cô Thẩm.”

Phó Ngọc Lam không từ chối, quả thật là cô ấy cần một kỳ nghỉ dài hạn để sắp xếp lại công việc cá nhân.

Thấy Thẩm Thanh Ngọc không có gì dặn dò, Phó Ngọc Lam biết điều xoay người đóng cửa lại và rời đi.

Thẩm Thanh Ngọc xem lại tài liệu mà Phó Ngọc Lam mang tới, sau khi xem xong, cô không khỏi cười một tiếng.

Bạc Minh Thành, anh đúng là giỏi thật.

Nếu anh ta đã bất nhân, vậy cũng đừng trách cô bất nghĩa.

Chuyện tổ chức đám cưới tái hôn với Bạc Minh Thành, Thẩm Thanh Ngọc “cân nhắc” không bao lâu, hơn bảy giờ tối, cô đi ra khỏi phòng họp rồi trực tiếp gọi điện thoại cho Bạc Minh Thành.

Sau khi ly hôn, Thẩm Thanh Ngọc đã cho thẳng số điện thoại của Bạc Minh Thành vào danh sách đen.

Cũng không ngờ rằng, thế mà còn có ngày bỏ ra lần nữa.

Có điều cuối cùng cũng vẫn chạy không khỏi số phận đi vào sổ đen.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 482


Chương 482

Người ở đầu bên kia điện thoại nghe máy rất nhanh: “Là tôi, Thẩm Thanh Ngọc.”

Thẩm Thanh Ngọc khẽ chậc một tiếng: “Cậu hai Bạc thật là khiến người ta được yêu thương mà lo sợ, không ngờ số điện thoại của tôi cũng có một vị trí ở trong danh bạ của anh cơ đấy.”

Bạc Minh Thành nghe thấy sự châm chọc trong lời nói của Thẩm, nhưng anh ta không muốn tranh chấp với cô: “Em gọi điện thoại cho tôi có chuyện gì?”

Thẩm Thanh Ngọc cũng không muốn nói nhảm với anh ta: “Chắc là ông nội anh đã nói với anh rồi, về chuyện chúng ta tái hôn, tôi đã cân nhắc xong, chúng ta có thể tổ chức đám cưới trước, còn giấy đăng ký kết hôn để sau hãy nói.”

“Em nghiêm túc thật không, Thẩm Thanh Ngọc?”

“Anh cũng có thể coi như tôi đang nói đùa.”

Vì sao?”

Bàn tay cầm di động của Bạc Minh Thành hơi siết chặt, đối với đáp án của câu hỏi này, anh ta có mấy phần chờ mong nhưng cũng có mấy phần sợ sệt.

Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy câu hỏi này của Bạc Minh Thành thì không khỏi bật cười, cô nhếch môi, vừa nghiêm túc lại tùy ý: “Đương nhiên là bởi vì, tôi muốn trả thù anh chứ sao.”

Bạc Minh Thành cảm thấy chắc là Thẩm Thanh Ngọc đang mạnh miệng, rõ ràng cô thích anh ta như vậy, cho dù đã ly hôn cũng chẳng qua là giả vờ không yêu anh ta mà thôi.

Cô muốn trả thù anh ta?

Nếu như tái hôn với anh ta là kế hoạch trả thù của cô, vậy anh ta cũng có chút mỏi mắt mong chờ kế hoạch trả thù của cô.

“Tôi biết rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc hoàn toàn không biết Bạc Minh Thành biết cái gì, nhưng bây giờ cô cũng không có lòng tò mò để đi tìm hiểu xem Bạc Minh Thành đang suy nghĩ gì.

Lời mà cô muốn nói đã nói xong, còn những chuyện khác, Thẩm Thanh Ngọc không muốn nói thêm nữa: “Không có việc gì thì tôi cúp trước đây.”

Nói xong, Thẩm Thanh Ngọc bèn cúp điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Thanh Ngọc nghĩ một lát rồi đứng dậy ra khỏi phòng làm việc, tìm tới Phó Ngọc Lam: “Thư ký Phó, đặt giúp chị một tấm vé máy bay trở về Nam Thành vào ngày mai đi.”

Phó Ngọc Lam sửng sốt: “Cô Thẩm, có phải bên Nam Thành xảy ra chuyện gì rồi không?”

Thẩm Thanh Ngọc mỉm cười lắc đầu: “Không phải, chỉ là hơi nhớ bố mẹ thôi.”

“Vậy em lập tức đi đặt vé máy bay!”

Phó Ngọc Lam nghe xong lời này bèn vội vàng đi tìm người sắp xếp.

Thẩm Thanh Ngọc cười một tiếng, xoay người trở lại phòng làm việc thu dọn đồ đạc tan làm.

Cửa thang máy kêu một tiếng rồi mở ra, Thẩm Thanh Ngọc từ chối lời mời hẹn cô buổi tối ra ngoài chơi của Trần Ánh Nguyệt.

Nghe thấy tiếng kêu, Thẩm Thanh Ngọc vội vàng cất điện thoại di động, nhấc chân bước ra khỏi thang máy.

Vừa ra khỏi thang máy không bao lâu, Thẩm Thanh Ngọc đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Người đàn ông mặc đồ vest đi giày da, trên tay còn ôm một cái gối ôm hình cá heo nhỏ, vừa không hài hòa lại còn buồn cười.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 483


Chương 483

Thẩm Thanh Ngọc nhìn thấy Phó Ngọc Hải như vậy thì không nhịn được cười: “Cậu Phó mới từ khu vui chơi ra à?”

Phó Ngọc Hải cúi đầu nhìn cô, cặp mắt đào hoa hơi xếch lên một chút: “Món quà này được chứ?”

Hôm nay anh đi tham quan một dự án về thủy cung, lần đầu tiên nhìn thấy cái gối ôm nhỏ này đã cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc sẽ thích.

Vậy nên trong lời giới thiệu vô cùng phấn khởi của quản lý thủy cung, Phó Ngọc Hải bỗng mở miệng hỏi một câu: “Có thể tặng tôi cái gối ôm này được không?”

Lúc ấy, câu hỏi này của Phó Ngọc Hải khiến cho mấy người ở đó đều sửng sốt không kịp phản ứng, cuối cùng vẫn là Dương Vũ Phàm đã đi theo anh bảy tám năm thông minh, nhắc nhở một câu: “Tổng giám đốc Phó muốn tặng cho bạn gái.”

Lời này vừa nói ra, những người khác lập tức phản ứng lại, thi nhau khen bạn gái của Phó Ngọc Hải.

Phó Ngọc Hải nhận hết, trước khi đi đương nhiên cũng lấy luôn cái gối ôm nhỏ này.

Gối ôm này là quà kỷ niệm đặc biệt do thủy cung tự thiết kế, dự định sang năm lúc kỷ niệm tròn mười năm mới đưa ra bán, bây giờ trên thị trường vẫn chưa có. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mà cái gối ôm trên tay Phó Ngọc Hải kia, trước mắt có thể nói là có một không hai.

Chuyện Thẩm Thanh Ngọc thích cá heo không phải là bí mật, năm năm tuổi cô được Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà dẫn đi thủy cung, sau khi được một con cá heo hôn, Thẩm Thanh Ngọc bèn vô cùng có hảo cảm và yêu thích cá heo.

Trong biệt thự nhà họ Thẩm có một căn phòng, bên trong chất đầy các loại quà lưu niệm có liên quan đến cá heo do Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà sưu tầm, do chính cô sưu tầm và do mấy người Trần Ánh Nguyệt tặng.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn Phó Ngọc Hải một cái, nhếch môi và vươn tay ra: “Cảm ơn.”

Phó Ngọc Hải mỉm cười đưa gối ôm sang, tiện thể hỏi luôn: “Buổi tối muốn ăn gì?”

Nể mặt cá heo nhỏ, Thẩm Thanh Ngọc không từ chối: “Gần đây trời hơi mát rồi, ăn lẩu được không?”

“Rất được.”

Phó Ngọc Hải cúi đầu liếc nhìn cánh tay ở bên người Thẩm Thanh Ngọc, cuối cùng vẫn không giơ tay sang nắm lấy.

Không sao, ngày sau còn dài.

Vài ngày trước Thẩm Thanh Ngọc đến kỳ kinh nguyệt đau đến không chịu được, khẩu vị cũng không tốt, hôm nay hết rồi, người không còn khó chịu nữa, tâm trạng cũng tốt, cả khẩu vị cũng tốt hơn chút.

Lâm Thành vào cuối tháng mười cũng không coi là lạnh, nhưng vào đêm thì bắt đầu lạnh, đúng là ăn lẩu là một lựa chọn không tệ.

Phó Ngọc Hải dứt khoát bảo thư ký thả anh ở dưới tòa nhà Vạn Tượng, không có xe, vì thế Thẩm Thanh Ngọc trở thành tài xế chở anh về.

Quán lẩu là Phó Ngọc Hải đề xuất, không gian rất tốt, trong một con phố cũ ở Tam Hoàn, ông chủ đã mở rộng bốn căn nhà dân trước sau trái phải, bốn phía đều thông gió, khi ăn lẩu bên trong sẽ có cảm giác mới mẻ.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Thanh Ngọc đến quá lẩu như này, náo nhiệt lại không quá ồn ào, gió đêm thổi qua, nồi lẩu trước mặt nóng hổi, khi ăn có cảm giác như đang vào đông.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 484


Chương 484

Khi thanh toán, Thẩm Thanh Ngọc ngăn cản hành động của Phó Ngọc Hải: “Tôi vẫn còn nợ anh rất nhiều ân tình.”

Phó Ngọc Hải nhướng mày, thu tay về, nhường cơ hội thanh toán cho cô.

Thẩm Thanh Ngọc ăn hơi no, hai người đi từ trong quán ra đến bãi đỗ xe, vừa khéo gặp ngay học sinh đang làm nhiệm vụ khảo sát, Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải bị chặn lại: “Anh chị ơi, chúng em đang làm khảo sát, hai người có thể giúp bọn em điều một chút không?”

“Được.”

Hôm nay tâm trạng của Thẩm Thanh Ngọc rất tốt, chuyện ngày thường không thích làm, bây giờ lại trông cũng thuận mắt.

Cô nhận bút giấy rồi qua một bên điền vào.

Phó Ngọc Hải thấy vậy cũng nhận bút giấy.

Mười phút sau, Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải điền xong, vừa chuẩn bị rời đi, không ngờ trong đó có một cô gái cầm một chiếc túi ra: “Anh chị ơi, cảm ơn anh chị đã giúp bọn em, đây là một món quà nhỏ tặng anh chị.”

Dưới ánh đèn đường, cặp móc khóa điện thoại hình búp bê hoạt hình màu xanh và đỏ trên tay cô gái vô cùng dễ thương.

Thẩm Thanh Ngọc không nhận: “Không cần đâu.”

Cô gái có vẻ hơi thất vọng, Phó Ngọc Hải đứng bên cạnh cũng bất chợt lên tiếng: “Các em hiểu lầm rồi, chị xinh đẹp này vẫn chưa phải bạn gái của tôi, còn món quà khác không?”

Cô gái nghe Phó Ngọc Hải nói vậy thì vui vẻ trở lại, chỉ là lúc nhìn Thẩm Thanh Ngọc có hơi lúng túng, nhưng cô ấy vẫn vui vẻ đưa một chiếc túi nhỏ trước mặt Thẩm Thanh Ngọc: “Xin lỗi chị, là do em hiểu lầm, bọn em còn có món quà khác, chị có thể lựa thoải mái.”

Thẩm Thanh Ngọc sững người một lúc, cô không ngờ Phó Ngọc Hải sẽ giải thích, dù sao thì ba học sinh trước mặt cũng chỉ là người lạ mà thôi.

Hơn nữa, Phó Ngọc Hải cũng đã theo đuổi cô lâu rồi, khi bị hiểu lầm thành tình nhân, anh phải vui mới đúng chứ, thật ra bị người lạ hiểu lầm cũng không phải chuyện to tát, rõ ràng anh có thể không cần lên tiếng giải thích, để bản thân mình tiếp tục vui vẻ, nhưng anh lại bất chợt lên tiếng nói rõ mối quan hệ của hai người.

Dường như là đang giải vây giúp cô gái đó, lại dường như là đang giải vây giúp cô.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, có một cảm giác kỳ lạ.

“Không có món nào chị thích sao?”

Thẩm Thanh Ngọc nghe cô gái đó nói vậy, mới trở lại bình thường, cười chọn một cái móc khóa dễ thương: “Cái này rất dễ thương, cảm ơn.”

“Không có gì, là chị giúp bọn em trước.”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô gái có gương mặt bầu bĩnh trước mặt, không kìm được mà nhướng mày.

Chậc, đúng là một cô gái ngây thơ đáng yêu.

Cô gái nói rồi lại đưa chiếc túi cho Phó Ngọc Hải.

Phó Ngọc Hải nhìn móc khóa trên tay Thẩm Thanh Ngọc cũng chọn một cái: “Cảm ơn.”

Anh nói xong, cầm móc khóa trên tay mình so với móc khóa của Thẩm Thanh Ngọc: “Chậc, hình như cũng hợp nhau đó.”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, mỉm cười: “Đúng thật là giống kiểu dáng của bạn thân.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 485


Chương 485

Ánh mắt Phó Ngọc Hải dao động, rồi phì cười: “Bạn thân nam đúng là rất dễ lên chức.”

Thẩm Thanh Ngọc bối rối, không ngờ là lời này mà anh cũng có thể tiếp được.

Thất sách.

Thẩm Thanh Ngọc không tiếp được câu này, chỉ có thể im lặng.

Hai người yên lặng đi hơn mười giây, qua một ngã tư đi tiếp một trăm mét là đến bãi đỗ xe.

Phó Ngọc Hải cúi đầu nhìn xuống móc khóa trên tay mình: “Ăn hơi no, chúng ta đi dạo một lát được không?”

Nói xong, anh mới ngẩng đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc, đôi mắt đào hoa mang vẻ dịu dàng và vài phần mong đợi.

Thẩm Thanh Ngọc trước giờ đều ăn mềm không ăn cứng, anh hỏi cô như vậy, cô muốn nói không cũng không nói ra được.

Hơn nữa, cô cũng ăn hơi no: “Được.”

Con phố cũ bên này vào đêm có rất ít người qua lại.

Hai người đi men theo những con đường nhỏ trong nhà dân, mặt trăng đêm nay rất đẹp.

“Dường như hướng đi của câu chuyện không được tốt, cần tôi giúp gì không?”

Phó Ngọc Hải đi bên cạnh bất chợt lên tiếng, Thẩm Thanh Ngọc sững người một lúc rồi nghiêng đầu nhìn anh cười: “Anh Phó có niềm vui giúp người từ nhỏ sao?”

“Nếu như tôi nói tôi lòng dạ sắt đá với người khác, em tin không?”

Thẩm Thanh Ngọc nhướng mày: “Không tin.”

Phó Ngọc Hải cong môi, dường như cũng không để ý: “Ồ, sau này em sẽ tin thôi.”

Anh vốn không phải người tốt, mọi sự tốt đẹp của anh chỉ cho một mình cô thôi.

Nhưng cô không tin.

Nhưng mà Phó Ngọc Hải tin, rồi sẽ có một ngày, Thẩm Thanh Ngọc tin thôi.

Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy lời của Phó Ngọc Hải có ẩn ý, nhưng ngoại trừ giả ngốc, cô không còn cách nào đáp lại lời tỏ tình biến tướng đó mà không để cả hai ngượng nghịu: “Vậy xem ra anh cũng không phải người tốt gì.”

Phó Ngọc Hải nghe cô nói vậy thì cười: “Thẩm Thanh Ngọc, tôi không hề nói tôi là một người tốt.”

Khi anh nói câu này, đôi mắt đào hoa có ý cười, cũng có cô.

Thẩm Thanh Ngọc lại nhớ về đêm đó, anh cho cô xem người được chứa đựng trong đôi mắt của anh.

Có một khoảnh khắc, Thẩm Thanh Ngọc thấy lòng mình có một cảm giác khó nói xẹt qua.

Cô biết rõ cảm giác đó là gì, nhưng cô vừa bước ra khỏi cái hố là Bạch Minh Thành, bây giờ cô xin từ chối với chuyện tình cảm.

Phó Ngọc Hải im lặng hồi lâu mới lên tiếng gỡ lại: “Nhưng em không cần lo lắng, tôi mãi mãi sẽ không làm tổn thương em đâu.”. ngôn tình ngược

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy hai từ mãi mãi là một tính từ không thành thật, cô không tiếp lời anh, mỉm cười chuyển chủ đề: “Tối nay tôi muốn về sớm nghỉ ngơi, chúng ta về đi.”

“Được.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 486


Chương 486

Phó Ngọc Hải nhìn cô một cái rồi dắt cô quay về đường cũ.

Lúc này đã là chín giờ hơn, nói sớm không sớm, nói muộn không muộn.

Khi quay về là Phó Ngọc Hải lái xe, Thẩm Thanh Ngọc gần đây ngủ không được, không ngờ trên đường về lại ngủ ngon lành trên xe.

Khi xe đột nhiên “Ầm” một tiếng rồi dừng lại, Thẩm Thanh Ngọc mới bị đánh thức.

Thẩm Thanh Ngọc mở đôi mắt mơ màng ra, nửa tỉnh nửa mê nhìn Phó Ngọc Hải: “Sau vậy, đụng vào đuôi xe rồi sao?”

“Chuyện nhỏ thôi, em đừng xuống.”

Phó Ngọc Hải vừa nói, vừa gỡ dây an toàn, xuống xe.

Gió thổi vào khi Phó Ngọc Hải đột nhiên mở cửa xe, phút chốc Thẩm Thanh Ngọc đã tỉnh táo lại.

Cô nhìn hai người đàn ông phía trước, tài xế bước đi loạng choạng, người đi đến trước Phó Ngọc Hải còn giơ tay muốn đẩy Phó Ngọc Hải, nhưng bị Phó Ngọc Hải né được.

Giọng của tài xế đó rất lớn: “Không có mắt sao? Không biết lái xe à? Đền tiền! Tối nay không có năm vạn, ai cũng đừng hòng đi được!”

Người đàn ông đó vừa nói, vừa chuẩn bị cầm một cây gậy sắt trong cốp sau ra, chống lên vai Phó Ngọc Hải: “Nhanh lên, bớt lề mề, đem tiền ra đây!”

Thẩm Thanh Ngọc nhíu mày, móc điện thoại chuẩn bị báo cảnh sát.

Lúc này, có ba người đàn ông bước xuống từ ghế sau của chiếc xe đó, vây lấy Phó Ngọc Hải.

Phó Ngọc Hải bị ép đến bên xe, Thẩm Thanh Ngọc chuẩn bị báo cảnh sát thì kính chắn gió trước mặt bị đập vỡ.

“Mày lấy điện thoại ra làm gì? Xuống xe, xuống xe cho tao!”

Người đàn ông đó cầm gậy sắt đi đến bên cửa xe nơi Thẩm Thanh Ngọc đang ngồi, Phó Ngọc Hải nhíu mày: “Các người muốn năm vạn đúng không? Tôi đưa các người.”

Tuy nhiên người đàn ông đó nhìn Thẩm Thanh Ngọc, uống rượu vào nên lớn gan, lòng tham sắc nổi lên, lại không vui nói: “Năm vạn? Ông đây không thèm nữa! Bảo bạn gái mày xuống xe! Mau lên, nếu không thứ trên tay tao sẽ không khách sáo đâu!”

Người bên cạnh kéo người đàn ông đó một cái: “Được rồi, chúng ta cầm tiền đi là được, đừng gây chuyện nữa!”

“Bây giờ là vấn đề của tiền sao? Con đàn bà đó báo cảnh sát rồi, không được, bảo cô ta xuống đây! Bảo cô ta báo cảnh sát! Hôm nay tao không dạy dỗ cô ta, tao không phải là Vương Tề Hùng!”

Phó Ngọc Hải quay đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc: “Đừng xuống.”

Anh vừa dứt lời thì cây gậy sắt trong tay Vương Tề Hùng đã đập vỡ cửa sổ.

Thẩm Thanh Ngọc lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên đụng phải người hống hách như vậy.

Cô dứt khoát mở cửa bước xuống xe, vừa bước xuống, Phó Ngọc Hải đã kéo cô ra sau lưng: “Báo cảnh sát chưa?”

Anh thấp giọng, dùng tiếng pháp nói với Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc bất chợt nhận ra và dùng tiếng pháp trả lời: “Không kịp gọi.”

Phó Ngọc Hải quay đầu nhìn cô cười: “Được thôi, chút nữa bảo vệ bản thân cho tốt, biết chưa?”

Anh nói rồi, giơ tay xoa đầu cô.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 487


Chương 487

Thẩm Thanh Ngọc cũng ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”

Vương Tề Hùng nghe không hiểu hai người nói gì, mất kiên nhẫn cầm gậy sắt gõ lên đầu xe: “Tụi bây nói gì đó? Đưa điện thoại đây!”

Thẩm Thanh Ngọc chỉ vào xe: “Trong đó.”

Vương Tề Hùng cho người vào lấy điện thoại của Thẩm Thanh Ngọc, nhìn thấy không có cuộc gọi cho cảnh sát thì dường như lá gan của năm người lớn hơn nhiều.

Xe cộ qua lại không ít, ban đầu những xe đó nghĩ là xảy ra sự cố giao thông, hai xe đang tự giải quyết nên không ai dừng sẽ lại giúp.

Ban nãy, Vương Tề Hùng nhìn Thẩm Thanh Ngọc qua một lớp kính, nhìn không được rõ, chỉ thấy đây là một người phụ nữ xinh đẹp, lúc này Thẩm Thanh Ngọc xuống xe rồi, dưới ánh đèn đường, ngũ quan người phụ nữ tinh tế, đường cong mềm mại.

Ông ta l**m môi: “Chậc, bạn gái của mày trông cũng xinh đấy! Bảo bạn gái mày hôn bọn tao mỗi người một cái, năm vạn đó không cần đền nữa.”

Năm vạn không phải con số ít, năm nụ hôn đổi lấy năm vạn, Vương Tề Hùng cảm thấy mình không quá đáng.

Ánh mắt Phó Ngọc Hải lạnh lùng: “Tôi đền cho các người năm vạn.”

“Ôi, người có tiền! Không được, hôm nay bọn tao không muốn tiền, muốn bạn gái mày hôn bọn tao mỗi người một cái.”

Thẩm Thanh Ngọc vẫn không nói gì, vì Phó Ngọc Hải đang bảo vệ cô ở phía trước, khi người đàn ông đó giơ tay qua định kéo cô, Phó Ngọc hải đã giơ chân đạp người đó.

Cứ như vậy mà đánh nhau, Thẩm Thanh Ngọc mặc váy đi giày cao gót, khi đánh người trực tiếp dùng chân, nhanh chuẩn mạnh, đánh xong còn dùng giày đánh tiếp, người nằm dưới đất đau đến mức r*n r*.

Khi cảnh sát đến, Phó Ngọc Hải vừa cầm gậy sắt đánh Vương Tề Hùng, từng cái một đều đánh vào chân của đối phương, Vương Tề Hùng ban nãy kiêu căng bây giờ kêu lên như heo chọc tiết vậy.

Nghe tiếng còi của cảnh sát, Thẩm Thanh Ngọc vội chạy qua kéo Phó Ngọc Hải: “Phó Ngọc Hải.”

Phó Ngọc Hải nghe thấy tiếng cô, mới dừng lại.

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng dọa cô khiếp sợ, đuôi mắt của đôi mắt đào hoa ngày thường mang nét cười đỏ lên, sự nham hiểm ánh lên trong đôi mắt đó khiến Thẩm Thanh Ngọc giật mình.

Phó Ngọc Hải ý thức được mình đã dọa đến cô nên vội vàng buông tay.

Anh vứt gậy sắt trên tay xuống đất, giơ tay cởi áo khoác trên người xuống, khoác lên người cô: “Buổi đêm lạnh, đừng để cảm lạnh.”

Khi cánh tay đó đặt lên người cô, Thẩm Thanh Ngọc sững người, trong phút chốc, cô cảm thấy người cứu cô năm đó là Phó Ngọc Hải.

Thế nhưng, suy nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu, cảnh sát đã đến, năm người đàn ông dưới đất bị cảnh sát kéo dậy, trong đó có hai cảnh sát bước đến trước mặt Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải: “Hai người tên gì? Xảy ra chuyện gì?”

Thẩm Thanh Ngọc vô thức nhìn Phó Ngọc Hải, Phó Ngọc Hải mỉm cười với cô rồi giải thích với cảnh sát: “Tôi họ Phó, Phó Ngọc Hải. Nửa tiếng trước, chúng tôi đang lái xe thì xe phía trước đột nhiên phanh lại, tôi chỉ đành phanh lại, xe đụng đuôi xe phía trước, tài xế Vương của xe phía trước xuống xe yêu cầu chúng tôi đòi năm vạn, tôi ngửi thấy mùi rượu trên người ông Vương, biết đối phương uống rượu, vì thế không muốn tranh chấp với đối phương, vì thế giả vờ đồng ý bồi thường, để bạn tôi – Thẩm Thanh Ngọc gọi cảnh sát, nhưng bạn tôi vẫn chưa kịp gọi, ông Vương đã đi ra phía sau xe lấy cây gậy sắt từ trong cốp ra…”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 488


Chương 488

“…Yêu cầu của đối phương quá vô lý, tôi là một người đàn ông, không thể nhìn bạn khác giới của mình bị sỉ nhục như vậy, vì thế giơ tay ngăn lại, nhưng ông Vương rất giận dữ, giơ gậy sắt đánh tôi, những người khác cũng động tay với tôi và bạn tôi.”

Từng câu từng chữ của Phó Ngọc Hải đều rõ ràng rành mạch tường thuật lại chuyện đã xảy ra, nói đến cuối cùng, anh nghiêng đầu cười và chỉ vào chiếc xe bị Vương Tề Hùng đập: “Anh cảnh sát, xe của chúng tôi có camera hành trình, có lưu lại hết tất cả, tôi nghĩ, đây có thể dùng làm chứng cứ được.”

Lúc này, những cảnh sát khác nói với cảnh sát trước mặt hai người Thẩm Thanh Ngọc một câu: “Đội trưởng Vương, kiểm tra ra rồi, hàm lượng rượu của năm người này đều vượt mức.”

Đội trưởng Vương nhíu mày: “Bắt người về hết!”

Nói xong, đội trưởng Vương quay đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải, thái đội tốt hơn trước rất nhiều: “Anh Phó, cô Thẩm, làm phiền hai người đến đồn cảnh sát hỗ trợ điều tra.”

“Vô cùng sẵn lòng.”

Phó Ngọc Hải cười, cúi đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc: “Rất nhanh sẽ xong thôi.”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, bất chợt nghi ngờ Phó Ngọc Hải ban nãy mà mình vừa nhìn thấy là một ảo giác.

Rõ ràng ban nãy rất hung hăng, bây giờ cả người đều dịu dàng trở lại.

Gió đêm hơi lạnh, hơi lớn, Thẩm Thanh Ngọc nhìn Phó Ngọc Hải bên cạnh, trên người anh chỉ có một chiếc áo sơ mi mỏng, gió thổi qua, áo sơ mi dính vào người anh, hiện ra cơ bắp săn chắc trên người anh.

Thẩm Thanh Ngọc dời tầm mắt đi, Dương Vũ Phàm – thư ký Phó Ngọc Hải đang đứng đợi trước đồn cảnh sát

Dương Vũ Phàm nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc thì sững người, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bộ dáng ban đầu: “Tổng giám đốc Phó, cô Thẩm.”

Thẩm Thanh Ngọc mỉm cười: “Thư ký Dương.”

Phó Ngọc Hải liếc Dương Vũ Phàm một cái: “Chúng tôi vẫn chưa ghi chép lời khai.”

Dương Vũ Phàm vội gật đầu: “Vâng, vậy tôi đợi trước.”

Thẩm Thanh Ngọc thấy thư ký Dương của Phó Ngọc Hải cũng thú vị lắm, cô cong môi, quay lưng đi ghi chép lời khai.

Ghi chép lời khai xong cũng mất gần một tiếng, xe của Thẩm Thanh Ngọc bị đập thành như vậy nên không lái được nữa, bị kéo đi kiểm tra tổn thất rồi.

Phó Ngọc Hải dùng xe của thư ký Dương đưa Thẩm Thanh Ngọc về, còn về thư ký Dương về làm sao thì Thẩm Thanh Ngọc không biết rồi.

Làm ầm ĩ một trận xong, khi xe dừng bên dưới căn hộ của Thẩm Thanh Ngọc thì đã là hơn mười hai giờ tối.

Thẩm Thanh Ngọc cởi áo khoác trên người xuống trả lại cho Phó Ngọc Hải: “Cảm ơn.”

Phó Ngọc Hải liếc cô, không nhận lại áo khoác: “Tôi đưa em lên.”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh một cái, không từ chối.

Khi xuống xe, Phó Ngọc Hải cầm áo khoác lên, đi vòng qua khoác lại lên người Thẩm Thanh Ngọc: “Lên đó rồi hãy trả.”

Thẩm Thanh Ngọc bối rối: “Được thôi.”

Giờ này, thang máy không còn người, đi thẳng lên tầng lầu của Thẩm Thanh Ngọc.

“Chắc là ngày mai cô Thẩm không để ý việc tôi đưa em đi làm chứ?”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 489


Chương 489

“Thẩm Thanh Ngọc.”

Hai giọng đàn ông vang lên cùng lúc, cả hai cùng sững người.

Thẩm Thanh Ngọc phản ứng rất nhanh, cô nhìn Bạc Minh Thành trước rồi không nhanh không chậm cởi áo khoác ngoài trả lại cho Phó Ngọc Hải: “Tôi đến nhà rồi, cảm ơn.”

Thái độ cô ung dung, nụ cười trên mặt không thay đổi.

Bạc Minh Thành nhìn thấy, lại không bới móc lỗi sai.

Nhưng anh ta nhìn qua Phó Ngọc Hải bên cạnh Thẩm Thanh Ngọc, khó chịu trong lòng, không ngờ Phó Ngọc Hải lại mỉm cười với anh ta.

Truyện đề cử: Giam Cầm Một Bông Tuyết Nhỏ

Bất chợt Bạc Minh Thành đen lại, tuy nhiên anh ta lại nhìn về Thẩm Thanh Ngọc, đối phương ngay thẳng đến nỗi anh ta không tìm được cơ hội trách mắng.

Anh ta không phải đến tìm Thẩm Thanh Ngọc để cãi nhau.

Cuối cùng, Bạc Minh Thành nhẫn nhịn nhìn Phó Ngọc Hải nói tạm biệt Thẩm Thanh Ngọc, hai người chia tay nhau, người sắp tái hôn với Thẩm Thanh Ngọc là anh, vào lúc này lại dư thừa một cách rõ ràng.

Sau khi Phó Ngọc Hải đi, Thẩm Thanh Ngọc mới nhìn Bạc Minh Thành: “Có chuyện sao?”

Bạc Minh Thành cúi đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc, nhíu mày, muốn hỏi cô sao tối vậy rồi mà còn ở đi cùng Phó Ngọc Hải, nhưng cuối cùng lại nhịn xuống: “Ông nội muốn nhanh chóng tổ chức hôn lễ.”

“Ồ, được thôi.”

Thẩm Thanh Ngọc không hề bất ngờ, dù sao cô cũng lên tiếng rồi, đương nhiên ông cụ Bạc muốn nhanh chóng bắt cô về lại nhà họ Bạc.

Thái độ của cô rất bình thản, Bạc Minh Thành cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc không có chút nào giống với muốn tái hôn với mình: “Thẩm Thanh Ngọc, em thật sự muốn tái hôn với tôi sao?”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh ta, nụ cười trên mặt nhàn nhạt: “Tôi nói rồi, tôi muốn trả thù anh.” Đáp án y hệt như lần trước.

Bạc Minh Thành mím môi: “Nếu như em thấy vội vàng quá thì tôi có thể nói với ông nội, tổ chức muộn chút cũng không có vấn đề gì, chúng ta…”

Lời “Sống cùng với nhau một thời gian” vẫn chưa kịp nói ra, Thẩm Thanh Ngọc đã lên tiếng: “Ông cụ vội như vậy thì cứ nhanh làm thôi.”

Cô cũng muốn nhanh kết thúc chuyện này, cắt đứt hoàn toàn với Bạc Minh Thành, với cả nhà họ Bạc, không muốn dây dưa tiếp nữa.

Bạc Minh Thành nghe cô nói vậy thì trong lòng vui mừng.

Xem ra, ông cụ Bạc nói không sai, Thẩm Thanh Ngọc chỉ cứng miệng mềm lòng, thật ra cô cũng cần một cái bậc để bước xuống.

Anh ta nhớ lại hơn hai trăm tin nhắn trong điện thoại, đây là lần đầu tiên anh mềm lòng trong mấy năm qua: “Được.”

Anh nói rồi, dừng lại một chút: “Tôi sẽ bảo thư ký Lâm gửi những thông báo có liên quan, em không muốn trả lời thì không cần trả lời.”

Cô theo đuổi anh ta nhiều năm rồi, lần này, đổi lại anh ta chủ động đi.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 490


Chương 490

Không thể không nói, lời này của Bạc Minh Thành rất đúng ý Thẩm Thanh Ngọc, nghe lời “Am hiểu lòng người” này của anh, Thẩm Thanh Ngọc có hơi ngạc nhiên: “Cảm ơn.”

Bạc Minh Thành thấy ánh mắt ngạc nhiên của Thẩm Thanh Ngọc thì thấy mình đoán không sai.

Chắc là Thẩm Thanh Ngọc vẫn còn giận, cơn tức của cô vẫn chưa hết, vì thế mới lạnh nhạt giả vờ không sao.

Có lẽ là trước đây anh ta đã tổn thương cô quá nhiều, vì thế lần này cô muốn cố gắng giả vờ thành dáng vẻ không quan tâm anh.

Đúng là trước đây là anh ta sai, cao ngạo tự phụ cố chấp bướng bỉnh, chưa từng tìm hiểu cô đã vội vàng kết luận, sau đó còn dung túng cho nhà họ Bạc ức h**p cô.

Thẩm Thanh Ngọc tức giận, không cam tâm là bình thường.

Đây là lần đầu tiên trong mấy năm qua mà Bạc Minh Thành học được cách đứng ở vị trí của người khác suy nghĩ, đến chuyện Phó Ngọc Hải ban nãy cũng không chấp nhặt, cúi đầu nhìn đồng hồ: “Trời tối rồi, nghỉ ngơi sớm, tôi đi trước đây.”

Thật ra anh vẫn còn muốn hỏi Thẩm Thanh Ngọc chuyện nhẫn cưới, nhưng thấy cô như vậy, nghĩ chắc cô cũng không thành thật nói với anh ta.

Bỏ đi, vẫn là tìm người làm đi, sau này đợi cô hết giận, anh ta lại dẫn cô đi làm kiểu dáng mà cô thích.

“Ừm, ngủ ngon.”

Thẩm Thanh Ngọc đáp lời, quay người đi vào căn hộ.

Đêm nay Bạc Minh Thành rất khác thường, Thẩm Thanh Ngọc hơi nghi ngờ anh ta trúng tà.

Chậc, người cao ngạo tự phụ như Bạc Minh Thành mà lại nói ra câu: “Em không muốn trả lời thì không cần trả lời” với cô, cô còn nghĩ anh ta sẽ ra lệnh cho cô: “Em cũng phải ra một bản thanh minh.”

Gặp ma rồi.

Nhưng Thẩm Thanh Ngọc không có tâm trạng nghĩ đến nguyên nhân bất thường của Bạc Minh Thành, so với việc này, cô tò mò với người cứu cô vào mười một năm trước hơn, có phải là cô nhận nhầm rồi không?

Chuyện này rất hiếm hoi, cô cũng không ngốc, năm đó sau khi tỉnh lại đã bảo Lâm Thành đi nghe ngóng những người xuất hiện gần con hẻm vào lúc cô xảy ra chuyện là ai, đúng là Bạc Minh Thành.

Chính xác mà nói thì năm đó thì năm đó mỗi ngày Bạc Minh Thành tan học cũng đi vào quán net gần đó để lên mạng, bộ đồng phục đó đúng là của Bạc Minh Thành, càng đừng nói đến trong túi của bộ đồng phục đó còn có một cái bảng tên có thể chứng minh.

Hôm đó, cô định đi trả đồng phục thì bắt gặp Bạc Minh Thành không mặc đồng phục bị sao đỏ trực nhật ghi lại trừ điểm.

Khi đó Thẩm Thanh Ngọc cầm đồng phục, vốn định bước vào trả cho anh ta nhưng Bạc Minh Thành đã đi rồi, cô không phải học sinh trường họ nên không vào được.

Sau đó, cô nhờ người mang đồng phục vào đó trả, nhưng nghe nói bộ đồng phục đó đã bị Bạc Minh Thành vứt đi.

Bỏ đi, có thể là cô gặp ảo giác.

Bạc Minh Thành và cô trước giờ chưa từng có liên quan gì.

Bạc Minh Thành vừa đi khỏi căn hộ thì thấy Phó Ngọc Hải vẫn chưa đi.

Chiếc áo khoác ban nãy mà Thẩm Thanh Ngọc mặc đang trên người Phó Ngọc Hải, Bạc Minh Thành thấy vậy thì thấy chướng mắt vô cùng.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 491


Chương 491

Anh ta lạnh lùng bước qua: “Gần đây, cậu Phó rất rảnh rỗi.”

Phó Ngọc Hải nhìn Bạc Minh Thành khẽ cười một cái: “Việc này thì có liên quan gì đến cậu hai Bạc sao?”

Bạc Minh Thành không muốn nhiều lời với anh: “Phó Ngọc Hải, cậu tránh xa Thẩm Thanh Ngọc một chút, nếu không đừng trách tôi không khách sáo.”

“Cậu hai Bạc cũng không phải lần đầu tiên không khách sáo với tôi rồi.”

Phó Ngọc Hải cười khinh bỉ: “Tôi cách Thẩm Thanh Ngọc gần hay xa, tôi nghĩ là cũng không tới lượt anh quản chứ?”

Bạc Minh Thành chề môi nhìn ánh mắt hiếm khi có chút đắc ý của Phó Ngọc Hải: “Thẩm Thanh Ngọc sắp tái hôn với tôi, vợ tôi, tôi nghĩ, tôi có tư cách yêu cầu cậu cách xa cô ấy một chút!”

Phó Ngọc Hải nghe Bạc Minh Thành nói vậy thì nụ cười hơi thay đổi nhưng rất nhanh sau đó đã khôi phục lại: “Vậy thì đợi hai người tái hôn rồi nói! Chỉ cần một ngày hai người chưa tái hôn thì tôi vẫn còn quyền theo đuổi cô ấy! Hay là, Bạc Minh Thành anh cũng thấy anh không bằng tôi?”

“Phó Ngọc Hải!”

Bạc Minh Thành cao giọng, anh ta vô cùng tức giận với hành vi bám chặt Thẩm Thanh Ngọc của Phó Ngọc Hải: “Cậu không còn là mười bảy, mười tám tuổi nữa, đã nhiều năm trôi qua rồi mà tại sao cậu vẫn trẻ con như vậy?”

“Trẻ con? Bạc Minh Thành, thì ra trong mắt anh, thích một người là chuyện trẻ con sao?”

“Cậu có thích Thẩm Thanh Ngọc hay không, tại sao lại thích Thẩm Thanh Ngọc, tôi nghĩ cậu hiểu rõ mình hơn ai hết! Thẩm Thanh Ngọc cô ấy không phải món đồ, không nên trở thành đối tượng trêu đùa của cậu dùng để đối đầu với tôi.”

Phó Ngọc Hải bật cười, anh không ngờ nhiều năm như vậy rồi mà từ đầu đến cuối Bạc Minh Thành vẫn nghĩ anh thích Thẩm Thanh Ngọc là xảy ra tâm lý phản nghịch với anh ta?

Bạc Minh Thành cũng tự phụ quá rồi!

Phó Ngọc Hải xùy một tiếng: “Bạc Minh Thành, anh nên biết, là tôi đã gặp cô ấy trước anh!”

Phó Ngọc Hải không muốn tranh chấp với Bạc Minh Thành, anh sợ lại giống như lần trước, Thẩm Thanh Ngọc đến đây sau đó lại nhìn thấy cảnh anh và Bạc Minh Thành đánh nhau không mấy vẻ vang gì.

Sau khi nói xong, Phó Ngọc Hải lạnh lùng nhìn Bạc Minh Thành một cái rồi xoay người rời khỏi đó.

Nhìn bóng lưng Phó Ngọc Hải, Bạc Minh Thành trầm mặt. Anh ta nhớ đến câu nói cuối cùng của Phó Ngọc Hải: Bạc Minh Thành, anh nên biết người gặp cô ấy trước là tôi chứ không phải anh!

Quả thật buồn cười, rõ ràng anh ta là người gặp Thẩm Thanh Ngọc trước. Hơn nữa giữa anh và Thẩm Thanh Ngọc còn có đoạn hôn nhân ba năm, mà lúc đó Phó Ngọc Hải anh ở đâu?

Cho dù như thế, nhưng tận sâu trong lòng Bạc Minh Thành vẫn vô cùng khó chịu.

Bởi vì anh ta phát hiện ra Phó Ngọc Hải thật sự thích Thẩm Thanh Ngọc.

Không phải vì muốn đối nghịch với anh ta, cũng không phải vì tức giận với anh ta, mà chỉ đơn giản là vì anh thích Thẩm Thanh Ngọc mà thôi.

Nhận ra được điều này, sắc mặt Bạc Minh Thành lập tức trầm xuống.

Anh ta ngẩng đầu, Phó Ngọc Hải đã biến mất trong tầm mắt.

Đêm khuya, dưới căn hộ không có một người.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 492


Chương 492

Bạc Minh Thành khẽ nhíu mày, cũng cất bước quay về xe của anh ta sau đó lái xe về căn hộ.

Tối nay chắc chắn sẽ có người mất ngủ và người khó ngủ.

Gió trên núi rất lớn, Phó Ngọc Hải gần như đạp hết chân ga.

Sau vài khúc cua, không bất ngờ khi anh đạt được vị trí thứ nhất. Vừa lái xe tới gần, Phó Ngọc Hải đã nghe thấy một đám người vây quanh xe của anh hoan hô.

Thế nhưng Phó Ngọc Hải lại không có chút vui vẻ nào, câu nói của Bạc Minh Thành giống như một tảng đá lớn, đè ép khiến cho anh có chút không thở nổi.

“Anh Phó, tối nay anh xảy ra chuyện gì vậy?”

Đổng Bác Văn nhận lấy mũ bảo hiểm trên tay Phó Ngọc Hải, anh ta vừa giương mắt lên nhìn đã thấy bên trong đôi mắt hoa đào kia tràn đầy lạnh lẽo.

Anh ta có chút sợ hãi, đã lâu Đổng Bác Văn chưa thấy Phó Ngọc Hải như vậy nên đã sắp quên mất, nhưng thật ra, đây mới là thái độ bình thường của Phó Ngọc Hải.

Phó Ngọc Hải cũng không thèm liếc mắt nhìn Đổng Bác Văn một cái. Anh lấy điếu thuốc ra, sau đó dựa vào sườn xe cúi đầu hút.

Đổng Bác Văn cẩn thận đặt một trăm vạn mà anh vừa thắng được tới trước mặt anh: “Anh Phó, số tiền tối nay anh thắng được.”

Phó Ngọc Hải rít một hơi, giữa sương khói lượn lờ anh ngẩng đầu lên nhìn Đổng Bác Văn qua màn khói kia, anh nói: “Mấy cậu cứ chia cho nhau.”

Đổng Bác Văn nhìn gương mặt đẹp trai của Phó Ngọc Hải, nếu không phải anh ta biết Phó Ngọc Hải là kiểu người bên ngoài ngây thơ nhưng bên trong lại là một người tàn nhẫn thì anh ta cũng đã rung động với anh.

Một trăm vạn này không tính là quá nhiều, nhưng cũng không hề ít. Phó Ngọc Hải nói không cần thì chính là không cần, Đổng Bác Văn có chút xót của: “Anh Phó, anh không cần thật sao?”

“Lắm lời.”

Phó Ngọc Hải có chút không kiên nhẫn, anh lập tức lấy chiếc vali đựng tiền kia qua, anh lấy xấp tiền được xếp gọn gàng bên trong ra tính rải nhưng đột nhiên anh lại thay đổi. Anh đóng chiếc vali lại rồi cầm về xe mình.

Phó Ngọc Hải vội vàng tới đây một chuyến, nhưng mới đấu được một trận đã lập tức rời khỏi. Mấy người có mặt ở đây đều không biết lý do, thậm chí ngay cả Đổng Bác Văn bình thường thân thiết nhất với Phó Ngọc Hải nhất cũng cảm thấy có chút khó hiểu.

Từ ngoại ô đến căn hộ của Thẩm Thanh Ngọc hơn 30 cây, ban đêm trên đường không có nhiều xe, Phó Ngọc Hải lái xe với tốc độ 120 km/h, chỉ hơn 30 phút đã lái xe dừng ở dưới lầu căn hộ của Thẩm Thanh Ngọc.

Anh cầm theo một trăm vạn vừa thắng được đi thẳng vào thang máy.

Trên đường đến đây, trong lòng Phó Ngọc Hải có rất nhiều suy nghĩ. Nhưng khi đến trước cửa nhà Thẩm Thanh Ngọc, anh cúi đầu nhìn giờ một chút rồi lại chỉ muốn để cô có một giấc ngủ ngon trước đã.

Đêm dài đằng đẵng, người đàn ông cứ đứng ở đó như vậy, anh tựa vào tường, cầm một chiếc vali trong tay, cúi đầu hút từng điếu thuốc.

Chưa đến hai tiếng anh đã hút hết tám điếu thuốc trong hộp. Hơn năm giờ sáng, trời vẫn còn tối.

Phó Ngọc Hải ném hộp thuốc đựng toàn đầu thuốc và tàn thuốc vào thùng rác ở hành lang, anh xuống lầu mua một chai nước và một hộp kẹo cao su, sau đó mới cầm một trăm vạn kia lên lầu lần nữa.

Rất nhanh anh đã biết được, phía sau cánh cửa kia là tín ngưỡng hay là vực sâu.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 493


Chương 493

Thẩm Thanh Ngọc mơ một giấc mơ, cô mơ về năm mình 15 tuổi. Sau khi cô bị người ta vây đánh ngất xỉu trong ngõ nhỏ, là Phó Ngọc Hải đưa cô đến bệnh viện, nhưng khi đến bệnh viện, lúc cô mở mắt ra lại phát hiện người đứng cạnh giường bệnh cô là Bạc Minh Thành.

Chuông báo thức của điện thoại đang đặt bên cạnh reo rất lớn, Thẩm Thanh Ngọc bừng tỉnh lại, cô mở mắt ra mới phát hiện bản thân đang mơ.

Cô ngồi trên giường lại một lát, sau đó mới đứng dậy đi rửa mặt.

Đêm qua hơn một giờ sáng mới ngủ, ngủ chưa đến 6 tiếng cho nên lúc này Thẩm Thanh Ngọc vẫn rất buồn ngủ, vừa trang điểm vừa ngáp.

Xong xuôi cũng đã 8 giờ 15 phút. Vừa mở cửa ra, Thẩm Thanh Ngọc đã thấy Phó Ngọc Hải đứng tựa vào tường, tay cầm một cái vali đứng trước cửa nhà cô.

Anh vẫn đang mặc bộ quần áo đêm qua lúc hai người tách ra. Mùi thuốc lá trên người anh rất nồng, nhưng khi anh mở miệng lại có mùi bạc hà tươi mát: “Thẩm Thanh Ngọc.”

Anh gọi tên cô, giọng nói có chút khàn. Bên trong đôi mắt hoa đào tràn đầy tơ máu, cả người vô cùng tiều tụy không, nhìn anh giống như cả đêm không ngủ.

Thẩm Thanh Ngọc ngẩn ra một chút: “Anh đứng đây cả đêm hôm qua sao?”

Phó Ngọc Hải không trả lời câu hỏi của cô, anh ngẩng đầu nhìn cô. Lần đầu tiên, là lần đầu tiên bên trong đôi mắt hoa đào ấy không có ánh sáng cũng không có ý cười, chỉ xám xịt giống như bị bao phủ bởi màn sương mù không nhìn thấy đường phía trước.

Ngực Thẩm Thanh Ngọc giống như bị cái gì đó nhéo nhẹ, cô không thích nhìn thấy Phó Ngọc Hải như vậy.

“Cầm lấy.”

Phó Ngọc Hải đưa chiếc vali trên tay cho cô, Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu nhìn thoáng qua, cô có chút khó hiểu: “Đây là gì?”

“Tiền mừng.”

Nói xong, anh cầm lấy tay cô đặt ngón tay cô cầm lên quai vali.

Sau đó Phó Ngọc Hải buông tay, Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy có chút nặng cho nên cầm chặt chiếc vali theo bản năng, cô hỏi anh: “Tiền mừng gì vậy? Sao tự dưng khi không anh đưa tôi…”

Nói được nửa lời, Thẩm Thanh Ngọc lập tức phản ứng lại: “Bạc Minh Thành nói với anh rồi à?”

Phó Ngọc Hải không mở miệng hỏi, thật ra chỉ là anh không muốn nghe được đáp án mình không muốn nghe.

Nhưng lời này của Thẩm Thanh Ngọc đã gián tiếp nói ra đáp án. Sắc mặt khẽ anh cứng đờ, nhưng rất nhanh Phó Ngọc Hải đã khôi phục trở lại, nhưng trên mặt không có chút ý cười nào, đôi mắt đào hoa nhìn cô cũng chỉ có sâu không thấy đáy: “Ừm.”

Anh trả lời một tiếng sau đó quay rời khỏi.

Anh đi rất chậm, giống như mỗi một bước đều đi rất khổ sở, nhưng lại giống như anh đang chờ mong cái gì đó.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh như vậy, cô cảm thấy đôi mắt có chút nóng lên. Chưa đợi cô kịp phản ứng lại thì bản thân cô đã mở miệng: “Phó Ngọc Hải.”

Nghe thấy giọng cô, người đàn ông đã đi đến lối rẽ dừng bước.

Lần đầu tiên anh không quay đầu lại nhìn cô, mà cứ quay lưng về phía cô như vậy: “Nếu em muốn gửi thiệp mời cho tôi, vậy thì không cần.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 494


Chương 494

“Thật ra tôi…”

Thẩm Thanh Ngọc muốn nói gì đó, cô muốn nói thật ra cô không thật sự muốn tái hôn với Bạc Minh Thành. Nhưng lời đến bên miệng cô lại cảm thấy giữa hai người cô và Phó Ngọc Hải, nói ra lời này thì mập mờ biết bao nhiêu.

Phó Ngọc Hải nói xong, anh đợi một lát, nhưng lại không đợi được lời giải thích của Thẩm Thanh Ngọc.

Anh nhíu mày, cất bước đi tới lối rẽ.

Thì ra, anh chỉ là người đến sau.

Đúng vậy, người đến sau thì sao có thể tiến lên đây?

Thật buồn cười.

Là chính anh hy vọng hão huyền mà thôi, Phó Ngọc Hải à.

Nhưng anh không muốn làm nam thứ của Thẩm Thanh Ngọc, anh chỉ muốn làm nam chính của Thẩm Thanh Ngọc mà thôi!

Anh vốn không phải là người lương thiện gì, nhưng sao phải giả vờ rộng lượng, muốn giả vờ làm thân sĩ?

À, nếu đã như vậy, vậy anh còn làm quân tử gì nữa!

Thẩm Thanh Ngọc không ngờ tới Phó Ngọc Hải sẽ quay về đây, lúc cô nhìn thấy người đàn ông đi ra từ lối rẽ, cô không khỏi có chút giật mình: “Phó Ngọc Hải?”

Nhưng giờ đây, người đàn ông đấy giống như không nghe thấy cô nói. Anh chỉ nhìn thẳng vào cô, anh đi thẳng đến trước mặt cô, sải bước ép sát cô.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Thanh Ngọc thấy Phó Ngọc Hải như vậy, cô lùi về sau theo bản năng. Lúc lưng đụng vào cánh cửa, cô không khỏi nhíu mày: “Phó Ngọc Hải, anh… ưm!”

Anh bước tới sau đó nâng cằm cô lên rồi hôn lên môi cô.

Phó Ngọc Hải dùng tay phải kéo tay trái cô đặt lên cửa, tay trái giữ chặt tay phải của cô. Trước người cô là người đàn ông thân hình rắn chắc, còn sau lưng cô lại là cửa khiến cho Thẩm Thanh Ngọc tiến không được mà lùi cũng không được. Cô vừa mới nhấc chân lên, nhưng đã bị anh đoán được mà chặn lại.

Anh giống như mãnh thú kìm nén đã lâu, anh hôn cô, càn quét tất cả mọi thứ giống như muốn xé rách cô, nuốt xương cô vào bụng.

Thẩm Thanh Ngọc run bần bật, ngoại trừ vào cái đêm đó ý thức không tỉnh táo ngoài ý muốn đó ra, từ trước đến nay cô chưa từng hôn môi với bất kỳ người khác phái nào.

Nụ hôn của Phó Ngọc Hải vừa bá đạo lại vừa dịu dàng, sự mâu thuẫn này khiến cô có chút đắm chìm khó hiểu.

Vị thuốc lá mạnh mẽ và mùi bạc hà hoà lẫn với nhau, dù không có sự khó chịu như tưởng tượng nhưng cũng không phải là thích.

Tim cô đập rất nhanh, trong lỗ tai giống như có người cầm trống gõ “bụp bụp” trong đó.

Thẩm Thanh Ngọc bị anh giam trong ngực, không có sức lực phản kháng, cô chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn.

Giày cao gót dưới chân đột nhiên nghiêng khiến cô khẽ lảo đảo, cả người tựa hẳn lên người Phó Ngọc Hải.

Nhưng dù có như thế, Phó Ngọc Hải vẫn không buông cô ra.

Anh chỉ chậm rãi lui khỏi miệng cô, đôi môi mỏng dán lên cánh môi cô, từng nụ hôn nhẹ rơi xuống môi cô giống như đang an ủi, nhưng cũng giống như đang đòi hỏi.

Đột nhiên phía xa truyền đến tiếng mở cửa, Thẩm Thanh Ngọc khẽ cứng người.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 495


Chương 495

Lúc này, Phó Ngọc Hải vẫn chưa thỏa mãn rời khỏi môi cô: “Thẩm Thanh Ngọc em tàn nhẫn vậy sao?”.

Anh buông tay cô ra, vòng tay qua đỡ eo cô.

Thẩm Thanh Ngọc thở hổn hển, đối với hành vi mạo phạm của Phó Ngọc Hải, Thẩm Thanh Ngọc có chút tức giận. Nhưng lúc đối mặt với đôi mắt đào hoa kia, Thẩm Thanh Ngọc lại ngây ngẩn cả người.

Bên trong ánh mắt đó là sự nóng bỏng cô chưa từng nhìn thấy, anh không chút dè dặt để cô cho thấy, đôi mắt đầy tơ máu phản chiếu rõ gương mặt cô.

Cô lại nhớ đến những lời anh nói đêm đó.

Thẩm Thanh Ngọc bị anh ôm lấy, trong mũi tràn đầy hơi thở của Phó Ngọc Hải.

Cô cảm thấy đầu óc mình có chút đau, suy nghĩ và nhịp tim của cô vô cùng rối loạn.

Cô nghĩ có lẽ bản thân sẽ rất tức giận, nhưng cô lại không hề có suy nghĩ muốn ra tay dạy dỗ Phó Ngọc Hải.

Thẩm Thanh Ngọc chỉ đứng đó không nhúc nhích. Cô vừa thở hổn hển vừa nghe tiếng tim đập loạn xạ của mình.

Chẳng biết qua bao lâu, Phó Ngọc Hải khẽ cử động, anh mở lời phá vỡ bầu không khí yên lặng giữa hai người: “Em thật sự thích Bạc Minh Thành đến vậy sao?”

Anh cúi đầu nhìn thẳng cô, hỏi thêm một câu nữa.

Lời nói của anh vừa lạnh lùng lại vừa châm chọc, Thẩm Thanh Ngọc nghe được ý tứ châm biếm trong lời nói của anh.

Thế nhưng, lời nói đó là đang châm biếm hay là châm biếm chính bản thân anh, thì có lẽ cũng chỉ mình Phó Ngọc Hải anh biết mà thôi.

Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu, vẫn giữ im lặng. Phó Ngọc Hải cười nhạo một tiếng: “Tức giận đến vậy sao?”

Thẩm Thanh Ngọc ngẩng đầu lên nhìn anh, cô không trả lời câu hỏi của anh mà lại mở miệng hỏi ngược lại một câu: “Phó Ngọc Hải, có phải chúng ta đã gặp nhau từ rất lâu rồi không?”

“Năm tôi mười lăm tuổi thì bị tên côn đồ ngoài trường chặn đánh ngất xỉu trong một con hẻm nhỏ, trước khi chìm vào hôn mê, tôi lờ mờ cảm giác được có một học sinh nam cõng tôi đến bệnh viện.”

Thẩm Thanh Ngọc nói đến đây thì dừng một chút: “Sau khi tôi tỉnh lại, bên cạnh giường bệnh chỉ có bố mẹ tôi. Nhưng chiếc áo đồng phục lúc học sinh nam đó đưa tôi đến bệnh viện có khoác cho tôi thì vẫn còn người tôi, bên trong có thẻ học sinh viết là ‘Bạc Minh Thành’. Tôi nghĩ rằng người đó là Bạc Minh Thành, sau đó tôi thường hay để ý đến anh ta, sau đó thì tôi cảm thấy mình đã thích anh ta.”

“Tôi vẫn cho rằng Bạc Minh Thành là một người dịu dàng, chỉ là anh là kiểu người ngoài lạnh trong nóng mà thôi. Thế nhưng nhiều năm như vậy, ngoại trừ ngày đó anh ta ôm tôi đến bệnh viện, cho tôi chút dịu dàng thì tôi đã không còn gặp lại sự dịu dàng của anh ta nữa.”

“Mấy tháng nay tôi ở cùng với anh, tôi vẫn luôn cảm thấy năm đó tôi đã nhận nhầm người. Anh là người cứu tôi đúng không?”

Cô không phải yêu Bạc Minh Thành từ cái nhìn đầu tiên, mà chính là vì lúc trước Bạc Minh Thành “anh hùng cứu mỹ nhân”, ra tay cứu cô nên cô mới thích anh ta.

Thẩm Thanh Ngọc thích Bạc Minh Thành không phải là chuyện trong nháy mắt, bỏ qua chuyện khác mà nói thì Bạc Minh Thành quả thật là một học sinh nam, một người đàn ông rất ưu tú.

Anh ta có gương mặt khiến cho mấy cô học sinh nữ mê mẩn. Bạc Minh Thành thời thiếu niên là người lạnh lùng tẻ nhạt, nhưng không ai có thể phủ nhận sự thông minh và năng lực của anh ta.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 496


Chương 496

Anh ta có thể dễ dàng giành được giải nhất olympic quốc gia, hoặc anh cũng có thể xoay chuyển tình thế trên sân bóng dễ như trở bàn tay.

Thật ra, ngoại trừ tính cách không tốt, nhưng tất cả mọi thứ của Bạc Minh Thành đều đáp ứng đầy đủ các ảo tưởng của học sinh nữ dành cho nam thần.

Trong đoạn cuộc sống “đền ơn” đơn thuần kia, Thẩm Thanh Ngọc cũng không thể tránh được việc giống như những học sinh nữ khác mà thích Bạc Minh Thành.

Chỉ là con người cô khá cố chấp, vừa thích đã thích nhiều năm như vậy.

Nhưng nếu như theo đuổi gốc rễ, Thẩm Thanh Ngọc thích Bạc Minh Thành chính là vì năm đó khi cô được cứu, thiếu niên ôm cô lên và dịu dàng nói với cô một câu: “Đừng sợ”.

Nhiều lần nửa đêm nhớ lại, Thẩm Thanh Ngọc đều có cảm giác giống như cô được yêu chiều vô tận.

Nếu không phải vì sự dịu dàng kia, chắc Thẩm Thanh Ngọc cũng sẽ không để ý đến Bạc Minh Thành nhiều vậy, cũng sẽ không cố chấp cho rằng thiếu niên này chỉ là bên ngoài lạnh lùng, bên trong dịu dàng.

Cô thích Bạc Minh Thành là thật, nhưng cô thích Bạc Minh Thành vì sự dịu dàng của cậu thiếu kia cũng là thật.

Nếu như người lúc đó không phải là Bạc Minh Thành…

Thẩm Thanh Ngọc chưa từng nghĩ đến điều nếu như đó, nhưng hôm nay, cảm giác mãnh liệt không thể bỏ qua kia khiến cô không thể không đối mặt với nó.

Phó Ngọc Hải mới là người đó.

Phó Ngọc Hải có chút ngạc nhiên, anh nhìn Thẩm Thanh Ngọc với biểu cảm vô cùng phức tạp: “Cho nên ý em là, nếu như người cứu em năm đó không phải là Bạc Minh Thành thì em đã không thích anh ta sao?”

“Tôi sẽ không có cơ hội thích anh ta.”

Phó Ngọc Hải chưa từng nghĩ tới, thì ra là như vậy.

Đột nhiên anh cảm thấy bản thân mình thật sự nực cười, đã nhiều năm như vậy mà anh cứ cho rằng Thẩm Thanh Ngọc là vừa gặp đã yêu Bạc Minh Thành, cho nên cho đến tận bây giờ anh cũng chỉ dám đứng nhìn từ xa.

Nếu như không phải lần này hai người họ ly hôn, anh không cam lòng thì vĩnh viễn anh vĩnh sẽ không biết được rằng, bản thân anh lại tự tay đẩy Thẩm Thanh Ngọc đến trước mặt Bạc Minh Thành.

Anh tự tay đẩy cô gái mình đã thích nhiều năm như vậy đến trước mặt Bạc Minh Thành.

Đôi mắt Phó Ngọc Hải lập tức đỏ lên: “Là tôi.”

Mặc dù đã đoán được đáp án, nhưng thật sự nghe được hai từ này từ trong miệng Phó Ngọc Hải thì sắc mặt Thẩm Thanh Ngọc vẫn có chút thay đổi.

Tay cô buông lỏng, túi xách đang cầm trên tay trượt xuống đất đập vào chân hai người.

Nhưng mà hai người không hề để ý, Thẩm Thanh Ngọc nhìn đôi mắt đào hoa ưng đỏ của Phó Ngọc Hải cũng cảm thấy tim thắt lại: “Phó Ngọc Hải, tôi muốn bình tĩnh một chút.”

Thẩm Thanh Ngọc đã không còn tâm trạng gì để đến công ty nữa, cô nhặt túi xách lên, mở cánh cửa ở sau lưng.

Nhìn thấy Phó Ngọc Hải đưa vali cho cô, Thẩm Thanh Ngọc do dự một chút nhưng vẫn xách vali vào.

Người đàn ông vừa nãy vẫn còn tràn đầy hơi thở xâm lược, bây giờ đứng ở cửa, anh nhìn đôi mắt phiếm hồng của cô vừa luống cuống lại vừa thống khổ, giống như một đứa nhóc làm sai đang bối rối không biết phải làm sao.

Thẩm Thanh Ngọc không đành lòng, nhưng trong lòng cô quả thật rất hỗn loạn.

Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu, cô cắn răng đóng cửa lại.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 497


Chương 497

Thẩm Thanh Ngọc ngồi trên sô pha thật lâu, cô cảm thấy tình yêu nhiều năm mà cô dành cho Bạc Minh Thành giống như một trò đùa vậy.

Chỉ bởi vì một chút dịu dàng kia của Bạc Minh Thành mà cô có cái nhìn khác đối với anh ta. Nhưng hôm nay, sự thật lại nói cho cô biết, người đó không phải là Bạc Minh Thành, mà chính là Phó Ngọc Hải.

Trong lúc nhất thời, Thẩm Thanh Ngọc không biết bản thân nên vui vẻ mới đúng, hay nên khó chịu mới phải.

Người cứu cô năm đó không phải là Bạc Minh Thành, rốt cuộc cô cũng có đủ lý do để thuyết phục chính mình buông bỏ Bạc Minh Thành.

Ma xui quỷ khiến thích anh ta nhiều năm như vậy là thật, sau khi ly hôn cô chưa từng nghĩ sẽ hối hận cũng là thật.

Nhưng bản thân cô còn trẻ phải trả giá nhiều tình cảm như vậy, thời thanh xuân ngây thơ thầm mến mà không hay, tất cả đều gói gọn trong mười một năm đó.

Hơn một năm nay, cô buộc bản thân phải buông bỏ, buộc bản thân phải quên được.

Nhưng từ đầu đến cuối vẫn là không cam lòng. Cô giống như đang bị nhốt ở trong một tình huống tiến cũng không được mà lùi cũng không xong.

Lý trí bảo cô đừng quay đầu lại, nhưng cảm xúc lại khiến cho cô đau đớn.

Bây giờ thì tốt rồi, ngay cả một chút chấp niệm cuối cùng cô cũng không còn.

Thẩm Thanh Ngọc đột nhiên nở nụ cười, cô cười đến nỗi nước mắt cũng tràn ra.

Cô giơ tay che mắt, cứ tựa vào sô pha như vậy không nhúc nhích hồi lâu.

Cũng không biết qua bao lâu, mãi cho đến khi điện thoại di động vang lên, Thẩm Thanh Ngọc mới gác lại những suy nghĩ.

Cô khẽ giật mình, cô đứng dậy khỏi sô pha, nhìn thoáng qua màn hình hiển thị tên người gọi đến là Phó Ngọc Lam, Thẩm Thanh Ngọc mới nhớ tới hồi ức của mình.

Cô giơ tay xoa huyệt thái dương một chút, nhận điện thoại: “Thư ký Phó, xin lỗi, tôi có chút việc riêng, dời cuộc họp lại vào buổi chiều nhé.”

Phó Ngọc Lam nghe thấy giọng nói của Thẩm Thanh Ngọc dù có chút sa sút, nhưng hình như cũng không có gì đáng ngại, cô ấy cũng thở phào nhẹ nhõm: “Vâng.”

Cúp điện thoại, Thẩm Thanh Ngọc ném điện thoại sang một bên, chân không cẩn thận đụng phải chiếc vali bên cạnh.

Đó là tiền mừng kết hôn Phó Ngọc Hải gửi cho cô và Bạc Minh Thành, Thẩm Thanh Ngọc khẽ nhíu mày, kéo chiếc vali qua rồi mở nó ra.

Mở chiếc vali ra, bên trong là mấy xấp tờ 100 tệ chỉnh tề nằm trong tay cô.

Thẩm Thanh Ngọc có chút sửng sốt, đến khi cô phản ứng lại thì không khỏi nở nụ cười.

Phó Ngọc Hải quả thật hào phóng!

Mà lúc này, Phó Ngọc Hải cũng không dễ chịu hơn Thẩm Thanh Ngọc là bao.

Anh tức giận và không cam lòng, trong câu nói của Thẩm Thanh Ngọc: “Tôi cho rằng người đó là Bạc Minh Thành, sau đó tôi thường xuyên để ý tới anh ta, sau đó thì tôi nhận ra mình đã thích anh ta”, tất cả đều biến thành niềm đau.

Anh dùng sự dịu dàng và trân trọng của mình dành cho cô gái mình thích để làm nền cho Thẩm Thanh Ngọc thích Bạc Minh Thành.

Trên đời này không có ai ngu ngốc hơn anh cả, đúng chứ?

Đã không còn nữa.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 498


Chương 498

Thẩm Thanh Ngọc dành một buổi sáng để điều chỉnh lại cảm xúc của mình, thật ra nói là điều chỉnh nhưng cũng chẳng có kết quả gì.

Dù sao thì ai gặp phải chuyện này cũng đều cảm thấy mông lung không biết phải làm gì.

Có điều cô may mắn hơn một chút.

Dù thế nào cũng được, sau lần này giữa cô và Bạc Minh Thành không còn có “Sau này” nữa.

Trước đây chưa buông bỏ được, bây giờ cũng đến lúc nên buông bỏ.

Giờ đây suy nghĩ cố chấp tận sâu trong trái tim cô cũng được xóa bỏ, cô không còn lý do để tiếp tục cố chấp.

Cô thích nhầm người, chịu khổ ba năm cũng là đáng đời.

Buổi chiều khi Thẩm Thanh Ngọc vừa đến công ty, Phó Ngọc Lam gõ cửa bước vào, nhìn cô muốn nói lại thôi: “Cô Thẩm?”

Nhà họ Bạc và phía Công nghệ Vi Quang đã công bố tin tức Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành tái hôn, còn chuyện Thẩm Thanh Ngọc có thai thì vẫn chưa có phản hồi.

Nhưng công bố của nhà họ Bạc và Công nghệ Vi Quang vừa ra đã có rất nhiều người tự động xác nhận chuyện Thẩm Thanh Ngọc có thai và chuyện đứa bé là con của Bạc Minh Thành.

Trên đường tới đây Thẩm Thanh Ngọc đã nhìn thấy tin tức, Trần Ánh Nguyệt đứng đầu hội hóng hớt vừa nhìn thấy đã gửi công bố của Công nghệ Vi Quang và nhà họ Bạc cho cô.

Ban đầu Trần Ánh Nguyệt còn tưởng là giả, cô ấy tức tới nỗi ngồi chửi Bạc Minh Thành và nhà họ Bạc mấy phút trên Wechat, cho đến khi Thẩm Thanh Ngọc nhìn thấy công bố, cô trả lời một câu: “Là thật đó”, Trần Ánh Nguyệt mới ngẩn ra.

Thẩm Thanh Ngọc không muốn giải thích, chuyện này quá phức tạp, mà cô không tin cái miệng của Trần Ánh Nguyệt lắm, nên cô không nói rõ mình muốn làm gì, chỉ bảo cô ấy cứ đợi đi.

Bây giờ giọng điệu của Phó Ngọc Lam giống hệt giọng điệu của Trần Ánh Nguyệt khi biết chuyện là thật, không cần nghĩ kĩ cũng biết Phó Ngọc Lam muốn hỏi gì.

Cô cười một chút rồi nói: “Là thật đó, nhưng em không cần để tâm.”

Nghe Thẩm Thanh Ngọc nói vậy, Phó Ngọc Lam kinh ngạc không thôi: “Cô Thẩm, chị…”

Thẩm Thanh Ngọc gõ gõ bút máy lên mặt bàn, không nói tiếp chủ đề này nữa: “Đặt xong vé máy bay chưa?”

Phó Ngọc Lam hơi ngẩn ra, phản ứng xong mới gật đầu: “Đặt xong rồi, là chuyến bốn giờ chiều ngày mai.”

“Được, vất vả rồi.”

“Cô Thẩm…”

Phó Ngọc Lam cảm thấy ngạc nhiên, cô ấy không tin Thẩm Thanh Ngọc muốn tái hôn với Bạc Minh Thành!

Thẩm Thanh Ngọc liếc cô ấy: “Có phải em cảm thấy chị không nên tái hôn với Bạc Minh Thành không?”

Phó Ngọc Lam bị nói trúng tim đen, cô ấy không phủ nhận: “Cô Thẩm, nhà họ Bạc không phải gia đình tốt đẹp gì.”

“Chị biết chứ.”

Thẩm Thanh Ngọc cười, cô nói vô cùng thản nhiên.

Bỗng chốc Phó Ngọc Lam không thể hiểu nổi: “Vậy tại sao?”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 499


Chương 499

Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô ấy, cô hừ một tiếng: “Thư ký Phó, em đã theo chị hơn tám tháng rồi, chị là người như thế nào em còn chưa rõ sao? Phải rồi, chuyện bên Lâm Mai Chi và Lâm Mai Phương đã điều tra rõ chưa?”

Lời Thẩm Thanh Ngọc nói, phía trước là một chuyện, phía sau lại là một chuyện, suýt chút nữa Phó Ngọc Lam không phản ứng kịp.

Cô ấy đưa tài liệu trên tay mình cho Thẩm Thanh Ngọc: “Điều tra rõ rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc nhận lấy tài liệu, cô lật ra xem, hài lòng gật đầu: “Vất vả rồi.”

Ngẩng đầu lên, Thẩm Thanh Ngọc thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của Phó Ngọc Lam, cô không khỏi bật cười: “Em yên tâm đi, chị không phải người ngốc đến vậy, giẫm phải vết xe đổ một lần, chị không muốn giẫm thêm lần nữa.”

Phó Ngọc Lam nghe Thẩm Thanh Ngọc nói vậy mới hơi nhẹ nhõm: “Cô Thẩm, chị xứng đáng với người tốt hơn.”

Thẩm Thanh Ngọc cười một tiếng: “Người tốt hơn là ai? Phó Ngọc Hải sao?”

Phó Ngọc Lâm thầm thở phào, cô ấy nở nụ cười hiếm hoi: “Xem ra cô Thẩm rất hài lòng về cậu Phó.”

Thẩm Thanh Ngọc không ngờ lại bị Phó Ngọc Lam bật lại một câu, cô bối rối: “Em đến phòng họp trước đi.”

“Vâng thưa cô Thẩm.”

Sau khi Phó Ngọc Lam biết Thẩm Thanh Ngọc sẽ không tái hôn với Bạc Minh Thành, cô ấy cũng không khó chịu nữa.

Chỉ là tin tức lan đi quá nhanh, người trong công ty đều đã biết, không ít người đang âm thầm bàn tán chuyện tái hôn của Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành.

Ông cụ Bạc thấy Thẩm Thanh Ngọc mặc kệ nên khoe khoang bừa bãi chuyện Thẩm Thanh Ngọc tái hôn với Bạc Minh Thành.

Để tránh đêm dài lắm mộng, ông ta thậm chí còn thông báo mang tính tượng trưng rằng Bạc Minh Thành đã đích thân đặt lễ cưới vào giữa tháng sau, đồng thời cho người mau chóng chuẩn bị mọi mặt về lễ cưới và thiệp mời.

Chuyện Thẩm Thanh Ngọc sắp tái hôn với Bạc Minh Thành không chỉ nhanh chóng lan truyền khắp Lâm Thành, cả giới đều biết Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành sắp tái hôn.

Khi Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà biết tin, phản ứng đầu tiên của hai người là: “Có phải lại là mưu kế của lão già Bạc đó không?” Thật không ngờ khi gọi cho Thẩm Thanh Ngọc, câu trả lời nhận được lại là: “Là thật ạ.”

Phút chốc, tâm trạng của Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà bỗng trở nên vô cùng phức tạp và đau khổ.

Đương nhiên, người đau khổ hơn là Phó Ngọc Hải.

Thậm chí anh còn chưa hết sốc sau khi Thẩm Thanh Ngọc nói chuyện này vào sáng nay, mọi tin tức ngày hôm nay đều là tin tái hôn của Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành.

Nếu mọi khi nghe được tin này, Phó Ngọc Hải chỉ coi đó là giả.

Nhưng tối qua chính miệng Bạc Minh Thành nói anh ta không nhất thiết phải nói dối chuyện như thế này, anh biết chứ.
 
Back
Top Bottom