[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tht200
C120
C120
Muwon không buồn nghe thêm nữa, hắn đứng dậy ngay.
Điếu thuốc đỏ rực trong tay bị hắn dí thẳng xuống chiếc mũ phớt của Cheong Oeseon trên bàn, để lại vết cháy xém.
"Ê, đàm phán kết thúc."(chương 119)
Mùi vải cháy khét lẹt len vào mũi Cheong Oeseon.
Y nhìn Muwon với vẻ bối rối, nhưng hắn không ra ngoài mà đứng sừng sững ngay trước mặt Hajin.
Bị ép quỳ gối, chỉ còn hở mũi và miệng, Hajin lại bật cười khe khẽ.
"Hyung-nim!"
Mokseong nhanh nhạy gọi khẽ Muwon, nhưng động tác của hắn còn nhanh hơn.
Từ túi áo khoác, Muwon rút ra một con dao gấp và tự rạch vào bàn tay mình.
Sau đó hắn đá mạnh, hất ngã Hajin ra phía sau, rồi siết chặt nắm tay để máu nhỏ xuống.
Từng giọt, từng giọt đỏ thẫm rơi vào miệng Hajin, khiến răng gã nhuộm màu máu.
Hajin vội ọc ra, nhưng lập tức bị gót giày của Muwon giẫm thẳng lên mặt.
Bị ép từ chính diện, Hajin chỉ còn cách nuốt ngược dòng máu đang sôi sục trong cổ họng.
"Ngươi đang... làm cái gì vậy...."
Cheong Oeseon hoảng hốt bật dậy, nhưng Muwon chỉ lạnh lùng cúi xuống nhìn Hajin.
Trong lòng hắn lặng lẽ đếm nhẩm, đến khi chạm con số hai mươi thì-
Tên từng cười hềnh hệch kể cả lúc bị chọc mù mắt, nay lại vặn vẹo thân mình, gào thét thảm thiết.
Khi Muwon rút chân ra, Hajin ho sặc sụa, phun cả máu cục.
Ầm ầm, rắc rắc- những sợi rễ trói chặt cơ thể gã liên tục gãy nát, vặn xoắn theo cơn quẫy giãy dữ dội.
Hajin xoắn vặn thắt lưng, giãy giụa trong một tư thế dị hợm, như thể toàn bộ lục phủ ngũ tạng đang bị thiêu đốt.
"Thủ lĩnh."
Hwaseong đưa khăn tay tới, định băng vết thương trên bàn tay Muwon.
Nhưng hắn chỉ hất ra, máu đã tự ngừng chảy.
Dù sao thì nhờ huyết thống Kwon tộc, vết thương chẳng mấy chốc sẽ tự liền lại.
Với Cheongyeon thì không hề tác dụng, nhưng với một Hoa Tộc như Hajin, máu hắn chính là độc dược.
Muwon nhìn cảnh tượng trước mắt và càng thêm chắc chắn- chính thứ máu này đã giết chết mẹ hắn.
"Ngươi điên rồi sao!
Hắn là con trai thủ lĩnh Hwangju đấy!"
"Cái xác đàn bà đó... chẳng phải mày à?"
"Xác nào?
Ngài đang nói cái gì vậy?"
Muwon ngó bàn tay mình, máu đã gần khô, bèn hất bỏ nốt.
Hắn từng nghĩ Cheong Oeseon giấu xác Ha-ro, nhưng xem ra gã còn chẳng biết chuyện người đàn bà đó đã chết.
"Con chị hay em gái gì đó của mày... ta cũng chính tay giết rồi."
Hắn nhếch miệng cười.
"Định khai chiến toàn diện với Hwangju thật sao?"
Cheong Oeseon sững sờ, vội chạy tới Hajin, tháo bỏ những sợi rễ quấn quanh cơ thể hắn.
Y chỉ cần áp tay lên ngực Hajin, rễ cây liền lùi ngược, co rút về thành hạt giống, tựa như sợi dây chão được quấn ngược lại.
Thu nhặt hạt giống xong, Cheong Oeseon cúi xuống xem xét tình trạng Hajin.
Trên toàn thân gã, mạch máu xanh tím nổi cộm, máu chảy ra từ mọi lỗ trên gương mặt.
Mái tóc vốn đen nhánh giờ đỏ lòm, dính bết trong thứ máu đặc quánh.
Hajin đang quằn quại, vặn vẹo khớp xương trong cơn đau đớn thì bất chợt mọi cử động khựng lại.
Đôi mắt đờ đẫn mở trừng, toàn bộ tơ máu đều vỡ nát.
Thay vì nước mắt, máu tuôn ra từ đôi mắt đã mất đi tiêu cự ấy.
Cheong Oeseon hốt hoảng bắt mạch Hajin, nhưng sinh khí đã hoàn toàn biến mất.
"......Chết rồi."
Trước thi thể Hajin, Cheong Oeseon ngồi phịch xuống, ngẩng nhìn Muwon.
Không tin được vẻ thản nhiên đến lạnh lùng của hắn, y đảo mắt nhìn quanh.
Nhưng những hành tinh khác cũng chỉ lặng lẽ dõi mắt về phía y với gương mặt vô cảm.
Cheong Oeseon trông như không thể tin vào tình cảnh này.
Dẫu Peira có liều lĩnh đến đâu, rốt cuộc hắn cũng chỉ là kẻ làm chủ Cheonghwajin mà thôi.
Đối địch với Hwangju của Đại Lục Thứ Nhất ắt là điều không thể.
Hơn nữa, việc Hajin mất tích hẳn đã đến tai của thủ lĩnh Hwangju rồi.
"Peira các người chưa từng nếm trải sự tàn nhẫn của bọn đó nên mới chẳng hiểu gì cả."
Cheong Oeseon thở dài trong vô vọng.
Nguyên lai, Thiên Địa Hoa của Đại Lục Thứ Nhất vốn được sáng tạo bởi gia tộc thủ lĩnh Cheongju, và cũng do Cheongju quản lý suốt từ đó.
Nhưng vài chục năm trước, kể từ khi Hwang Honui trở thành thủ lĩnh Hwangju, quyền quản lý Thiên Địa Hoa đã bị cướp đoạt.
Bởi lẽ kẻ mạnh nhất trong Hoa Tộc mới xứng làm kẻ quản lý Thiên Địa Hoa, Cheongju không thể kháng cự.
Mọi thực vật trên Đại Lục Thứ Nhất đều nằm dưới sự khống chế của Hwang Honui.
"Công tử Cheongju lớn lên trong yên ổn nên nhát gan cũng phải."
Muwon kéo Cheong Oeseon, nửa hồn nửa vía, lên rồi ấn y ngồi xuống ghế.
Hắn hất tay hất phăng chiếc mũ phớt trên bàn, rồi ngồi gác lên cạnh bàn sắt.
"Ngài nói... thất bại trong đàm phán rồi còn gì."
"Peira vốn dĩ không bao giờ đàm phán cả.
Chỉ biết uy hiếp thôi."
Muwon xòe bàn tay ra trước mắt y.
Hajin chết bất ngờ ngay sau khi hắn cho uống máu.
Cheong Oeseon không biết máu hắn có gì, nhưng vẫn cố nuốt nỗi sợ xuống.
"Ra ngoài hết đi."
Khi hắn đảo mắt nhìn quanh, những hành tinh đồng loạt hướng mắt đáp lại.
Chỉ trừ Hwaseong còn đứng đó, chăm chăm nhìn thi thể Hajin với vẻ rờn rợn.
Theo mệnh lệnh của Muwon, những hành tinh còn lại lặng lẽ rời khỏi khoang.
Muwon khoanh tay, quét ánh nhìn sắc lạnh lên người Cheong Oeseon.
"Cheongyeon là... người nhà Cheongju."
Cheong Oeseon không rõ trong máu Muwon ẩn chứa điều gì, song vẫn cố lấy dũng khí để nói ra.
Bởi y vẫn còn chỗ dựa để tin tưởng.
"Vậy tại sao người của Cheongju lại cắm rễ ở Cheonghwajin chứ?"
Muwon lại rút điếu thuốc, bật mở rồi đóng nắp Zippo liên hồi mà chẳng châm lửa.
Trong tai Cheong Oeseon, âm thanh ấy chẳng khác gì tiếng tích tắc của một quả bom nổ chậm.
"Ta từng nghi ngờ rằng Leehwa bị gia tộc Hoàng Chủ bắt cóc, nhưng không có chứng cứ."
"Bắt cóc?"
"Hwang Honui nói rằng mình đang tìm người kế vị, nhưng thực chất thì khác.
Chỉ cần nhìn việc lão ta đã gần trăm tuổi mà vẫn giữ được thanh xuân thì rõ.
Người ta đều đoán rằng hắn đang hấp thụ năng lực của huyết thống thuần khiết.
Có tin đồn đến mức rằng ngay cả con ruột cũng bị hắn nuốt chửng."
Muwon lúc ấy mới châm lửa điếu thuốc.
"Vậy tức là bọn chúng đã bắt cóc Cheong Leehwa, một Thuần huyết, để làm tế phẩm, nhưng Cheong Leehwa đã chạy thoát và định cư ở Cheonghwajin?"
Cheong Oeseon nhăn mặt vì khói thuốc, song vẫn gật đầu.
"Bỏ nhà mình mà đi thì vì sao?"
"......Chuyện đó thì."
"Không trốn về Cheongju mà lại chạy đến Cheonghwajin thì kỳ quặc lắm, đúng không?"
"Leehwa noona khi đó đang mang thai.
Có lẽ chị ấy nghĩ rời khỏi Đại Lục Thứ Nhất mới là an toàn."
Cheong Oeseon mân mê hạt giống dài vừa thu lại khi nãy.
Lời ấy đồng nghĩa với việc vào lúc trốn chạy, trong bụng bà đã mang theo Cheongyeon.
"Vậy nên, vì Cheongyeon, chuyện này nhất định phải được truyền đạt."
"Vì thằng dược thương ấy ư?
Không phải.
Mà là muốn biến nó thành quản lý Thiên Địa Hoa của Đại Lục Thứ Nhất thì đúng hơn."
"Cheonghwajin vốn nhỏ, chỉ cần bảo dưỡng định kỳ thì sẽ ổn thôi.
Cheongyeon có thể ở Đại Lục Thứ Nhất rồi đi lại giữa hai nơi cũng đủ.
Và...... một Đại Lục đã chìm xuống thì cho dù có là Thuần huyết cũng không thể làm nó nổi lên được đâu."
Chuyện đó hẳn nhiên Cheong Oeseon phải biết.
Ông ta giấu đi thân phận Hoa Tộc nên mới không nói, nhưng chính vì hiểu mà Cheongju đã nhận ra Kwon tộc sống sót.
Ông ta cũng biết rằng Kwon tộc đang điên cuồng tìm kiếm Hoa Tộc.
Huống chi, mạng lưới tin tức vươn ra biển của Peira còn mạnh hơn cả gia tộc Cheongju.
Rốt cuộc, người tìm ra Cheongyeon lại chính là Tae Muwon của Peira.
"Một người đã lớn khôn sao lại kêu ca mà chưa từng thử qua.
Trong khi thằng đúng là 'hoa cỏ' ấy thì lại hát ca suốt ngày đòi tìm cách."
Một kẻ nửa vời như hắn cũng nhanh chóng buông lỏng cảnh giác mà tíu tít với Cheongyeon.
Nếu anh ta gặp được huyết mạch thật sự, có khi toàn bộ Cheonghwajin sẽ hóa thành cánh đồng hoa.
Muwon dí mạnh điếu thuốc xuống bàn sắt, đầu tàn cháy xém còn lại bốc lên một làn khói mảnh, rồi tắt lịm.
"Ông nghĩ rằng mình đang giữ con tin là đám Kwon tộc ở Cheongju, đúng không?"
Muwon lấy kẹo cao su nhai.
Vị bạc hà mát lạnh lan khắp miệng, xa lạ nhưng không hẳn khó chịu.
"Thế thì làm sao đây.
Ta đâu có bị bắt làm con tin, mà tự bước chân vào đây cơ mà."
Hắn giằng hạt giống khỏi tay Cheong Oeseon.
Ông ta thoáng siết lại, rồi cuối cùng cũng ngoan ngoãn buông ra.
Trong khoang thuyền Peira, Cheong Oeseon chẳng dám chắc mình có thể thắng Tae Muwon.
Nhưng điều khiến ông ta bận tâm hơn cả là cái chết của Hwang Hajin sau khi uống máu hắn.
"Ngài không định nói sự thật cho Cheongyeon, đúng không?"
Muwon không đáp.
Hắn rời khỏi khoang, chỉ để lại lệnh cho đám hành tinh ngoài cửa phải trông coi khoang thuyền.
Thấy vậy, Cheong Oeseon càng tin chắc suy đoán của mình là đúng.
Ông ta khẽ bật cười khan.
Trong lịch sử Hoa Tộc, chưa từng có trường hợp nào khiến một Đại Lục đã chìm lại nổi lên.
Trong mắt Cheong Oeseon, Kwon tộc chỉ là những hồn ma khát vọng, đuổi theo một ảo ảnh mà thôi.
Cheong Oeseon lại gọi Muwon một lần nữa, nhưng hắn chỉ rời khỏi khoang chứa, nhét hạt giống với bề mặt thô ráp vào túi áo.
Tuy không biết cách giở trò gì với nó, nhưng từ hạt giống trông như đã chết kia lại toát ra sức sống không hề nhỏ.
Hạt giống mà lại có sinh lực ư.
Nghĩ đến chuyện nực cười ấy, hắn suýt nữa bật cười.
Ngay sau đó, khi vừa từ tầng hầm 2 bước lên tầng 1.
Cheongyeon, vốn nói sẽ ở lại trong vòm kính, lại xuống khoang tàu, dáo dác nhìn quanh.
Dù sự thật Cheong Oeseon đang bị giam ở đây không thể nào lọt ra tai Cheongyeon, Muwon cũng định bụng sẽ không để anh ta xuống tầng hầm 2.
Hắn bước nhanh hơn một chút, và ngay khi Cheongyeon bắt được tiếng bước chân, ánh mắt lập tức hướng về hắn.
Vừa chạm mắt nhau, Cheongyeon liền chạy đến, nụ cười rạng rỡ nở trên môi, đôi má ửng hồng, còn đôi mắt nâu hổ phách thì chan chứa niềm vui.
Khoảnh khắc đó, Muwon bất giác có cảm giác như cả một cánh đồng hoa nở rộ đang lao về phía mình.
Nhưng hắn đâu có làm chuyện gì để đáng được nhìn bằng ánh mắt rạng ngời như thế.
Trong dáng vẻ Cheongyeon chạy đến, chẳng khác nào một người yêu xa lâu ngày nay mới được đoàn tụ, khiến hai chân Muwon nặng trĩu.
Không, thật ra là hắn cố tình dồn thêm sức nặng vào bước chân.
Bằng không, hắn e rằng chính mình sẽ lao đến trước để ôm chặt lấy Cheongyeon.
Muwon ngẩng mắt nhìn, nhưng thứ đập vào tầm mắt chỉ là trần khoang tàu.
Nghĩ rằng ngước nhìn bầu trời sẽ khá hơn, song rốt cuộc cảm giác quay cuồng lại trỗi dậy.
Khi hắn hạ ánh nhìn xuống, Cheongyeon đã ở ngay trước mặt, hơi thở gấp gáp.
Cheongyeon cất tiếng ríu rít, đầy hứng khởi:
"Ha..., vừa nãy ở trên vòm kính ấy."
Muwon bất thình lình vươn tay, kéo mạnh anh vào lòng.
Bị bàn tay bất ngờ túm lấy, Cheongyeon nhào vào ngực hắn, gương mặt đập vào lồng ngực rắn chắc.
Chỉ là va chạm như một bông hoa vụt ném vào, thế nhưng cơn chấn động ùa đến nơi trái tim Muwon lại dữ dội vô cùng.
'Giờ thì thật sự kẻ tiêu đời là mình rồi.'
Cheongyeon tựa như hạt bồ công anh, đáp xuống và cắm rễ sâu đến mức chẳng thể nhổ bỏ.
Rễ ăn lan khắp nơi-trái tim, đầu óc, từng ngóc ngách trong hắn không chừa sót một chỗ nào.