[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tht200
C80
C80
Tae Muwon quay lưng về phía cửa nên hình như chưa để ý có người vào.
Cheongyeon thì lo hắn sẽ nổi điên, giống như ở quán rượu Mindulle, lôi mấy gã say ra đánh nhừ tử hoặc nửa sống nửa chết.
Anh vốn ghét nhìn thấy máu vào sáng sớm, càng ghét bạo lực.
"Này, cái thứ này có chữa được liệt không hả?"
Thế nhưng Muwon lại chỉ cười nhếch mép, rồi thả cánh sen khô vào ly nước suối trong tay.(chương 79)
Cheongyeon nhìn chằm chằm vào những cánh sen đang nổi lềnh bềnh rồi lại ngẩn người hướng ánh mắt về phía Muwon.
Hai gã say rượu ngồi vào chỗ trống giữa phòng, vừa chửi thề vừa gọi nhân viên.
Vậy mà vẫn không ngừng rủa xả Tae Muwon, trong khi hắn chỉ hờ hững cúi xuống nhìn tách trà.
Cứ như thể hắn chỉ đang chờ đợi những cánh sen bung nở trong làn nước lạnh kia.
Trong lúc đó, nhân viên lén thì thầm bên tai hai gã say, khiến khuôn mặt đỏ gay gắt vì men rượu của chúng lập tức tái nhợt.
Chúng liếc sang chiếc áo khoác sặc sỡ của Tae Muwon bên cửa sổ rồi luống cuống đứng bật dậy.
Một tên lảo đảo ngã dúi dụi, còn tên kia thì chẳng buồn ngoái đầu lại, co giò bỏ chạy ra khỏi nhà hàng.
Gã ngã sấp thì ú ớ phát ra vài âm thanh ngớ ngẩn, rồi cũng gượng gạo bò lê trên sàn để tìm đường thoát thân.
Cheongyeon thoáng lo Muwon sẽ đứng dậy đuổi theo để đánh cho chúng một trận nhừ tử, nhưng hóa ra chỉ là lo hão.
Giữa cơn hỗn loạn, hắn vẫn chẳng buồn động đậy.
Tất cả sự chú tâm của hắn chỉ dồn cả vào chén trà.
Chẳng lẽ hắn cần đến trà hoa sen để kiềm chế tính khí của mình sao?
Hoặc có lẽ hắn đã tuyệt vọng đến mức phải tìm đến trà hoa sen mà anh từng bán cho Toseong.
"Đồ giả à?"
Câu hỏi đột ngột khiến Cheongyeon chau mày.
Tae Muwon đưa ngón trỏ chỉ vào những cánh hoa sen khô đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Những cánh hoa khô héo lặng lẽ trôi theo sóng nước.
"Trà hoa phải hãm bằng nước nóng mới đúng."
"Thế có tác dụng với thằng bất lực không."
"......Tôi chưa từng bán cho người bất lực bao giờ, nên cũng không biết."
Bất lực, cái con mẹ nó.
Muwon bật cười khùng khục.
"Uống thử là biết thôi, đúng không?"
Nói rồi hắn nhấc chén trà, cả hoa lẫn nước mà nốc một hơi.
Nụ sen chưa kịp nở bung, dài chừng một đốt tay, bị hắn nhai rau ráu như thể ăn miếng steak.
Nhai nát cánh hoa, hắn cùng lúc nuốt xuống cả phần trà còn lại, yết hầu rung mạnh.
Một kẻ uống trà hoa sen một cách thô lỗ như thế này sao...
Nhưng điều khiến anh vướng bận hơn là hai chữ bất lực.
Rõ ràng chỉ mới vài ngày trước, hắn còn bắn tinh dịch lên mặt anh.
Vậy mà sao bây giờ lại đột nhiên thành kẻ bất lực được chứ?
Tae Muwon chăm chú nhìn khuôn mặt Cheongyeon đầy hoang mang.
"Chẳng phải mấy thứ anh đã bán đi đều là trò lừa bịp sao?"
Cứ liên tục chụp mũ anh là kẻ lừa đảo khiến Cheongyeon không thể che giấu sự khó chịu.
Dù không có tiền, nhưng ít nhất anh cũng có chút tự hào về hiệu thuốc mình gầy dựng bằng chính cái tên.
"Không phải đồ giả.
Hwangran ngài ấy thì-"
"Cái thằng khốn ấy mà cũng 'ngài' với chả gì."
"Dù sao thì Hwangran... người ấy nói đã thấy hiệu quả rồi.
Chính Muwon-nim cũng từng nghe rồi còn gì."
Tae Muwon đưa tay xuống hạ thân rồi nắm chặt lấy.
Không, không phải giả vờ, mà là thật sự nắm chặt.
Cheongyeon hoảng hốt liếc quanh, may thay chẳng có ai ở gần.
Dù sao thì, ai lại dám bén mảng gần Tae Muwon để rồi rước lấy tai họa chứ.
"Tôi chẳng thấy có hiệu quả gì cả, thì giờ tính sao?
Hả?"
"......Hiệu quả không thể xuất hiện ngay được đâu."
Cheongyeon khẽ cắn lấy đôi môi đỏ, phần bị cắn lập tức nhợt đi, mất hết máu.
Nhưng ngay khi buông ra, màu đỏ ấy lại lan tỏa như vệt mực, trở về vẻ quyến rũ vốn có.
"Tùy từng người mà thời gian hiệu quả khác nhau."
"Thế mới là đồ giả, còn gì."
"......."
Trong mắt Cheongyeon ánh lên sắc nâu xám như ngọn lửa.
"Vậy thì đừng tin.
Với lại, nếu thật sự có vấn đề ở đó thì anh phải đến gặp thầy thuốc mới đúng."
Cái miệng cứ bướng bỉnh mà cãi lại, vậy mà lại khiến hắn thấy vừa mắt.
Tae Muwon đẩy ghế ra sau, bắt chéo một chân lên đùi bên kia.
Hắn theo thói quen mò vào trong áo khoác tìm thuốc lá, rồi lại tặc lưỡi.
Vì Cheongyeon vẫn còn đang cầm thìa trong tay.
"Cho đến lúc anb ăn xong mà không có hiệu quả gì, thì coi như chắc chắn là đồ giả."
"Đó là trà mà anh lấy từ ngài To-seong, đúng không?"
"Coi kìa, ai cũng 'ngài' hết chắc?"
"Không phải giả đâu.
Nếu vậy thì tôi sẽ hoàn tiền cho anh."
Tae Muwon bật cười, như thể bắt trúng được nhược điểm.
"Có tiền mà trả lại à?"
"Tôi đã bán trà hoa sen ấy với giá 300 hoàn.
Lúc bán thì vẫn nguyên vẹn, nhưng nhiều cái đã vỡ nát, với cả cái anh vừa uống nữa......."
Cheongyeon định nói chỉ cần hoàn lại 250 hoàn thôi, nhưng nghĩ lại thì thấy mình quá trơ trẽn, nên im bặt.
"Với cả......?"
Hắn chờ anh nói tiếp, nhởn nhơ như thể đang rảnh rỗi.
Nếu không có Tae Muwon cứu, chẳng biết trong cái container ấy anh sẽ phải chịu kết cục gì.
Dù dưới bất kỳ nghĩa nào đi nữa, hắn vẫn là kẻ đã cứu anh.
Cân đo thiệt hơn thì, cả anh và người dân Cheonghwajin đều đang mắc nợ mạng sống với Tae Muwon.
"Vậy thì....... tôi sẽ hoàn lại đủ 300 hoàn cho anh."
Chỉ cần bán rẻ vài loại dược liệu quý trong tiệm, cũng có thể nhanh chóng gom được 300 hoàn.
"Ồ, hóa ra không chỉ là đồ giả mà còn tính cả lừa đảo nữa à."
"Thật sự là tôi đã bán với giá 300 hoàn.
Nếu anh muốn kiểm chứng-"
Rầm!
Tae Muwon đập mạnh xuống bàn, ngay sau đó từ phía trong nhà hàng vang lên tiếng ly thủy tinh vỡ loảng xoảng.
Cheongyeon còn giật mình bởi âm thanh chói tai ấy hơn là cú đập tay của hắn.
Cảm giác thật lạ.
Bình thường thì từng hành động của Tae Muwon cũng đủ khiến Cheongyeon khiếp sợ, nhưng lúc này lại không còn đáng sợ như trước nữa.
Không, vẫn sợ đấy, nhưng anh lại có một niềm tin mơ hồ rằng đôi bàn tay từng phát ra những âm thanh dữ dội ấy sẽ không làm hại mình.
"Này, anh không biết à?
Đã lừa thì phải đền gấp bội, đấy là luật của cái giới này."
Tae Muwon mỉa mai.
Thế mà lại chẳng thấy sợ hãi.
Vậy thì khác nhau thế nào giữa "sợ hãi" và "khiếp đảm"?
Khiếp đảm là sự chối bỏ bản năng đối với đối phương, còn sợ hãi thì là cảm xúc có thể vượt qua.
"Vậy cậu muốn bao nhiêu?"
"Không biết anh có khả năng trả nổi không nữa."
Bị hắn xem như kẻ rách rưới, chỉ thấy khó chịu chứ Cheongyeon cũng chẳng nổi giận mấy.
Chẳng lẽ đây là cái gọi là lòng biết ơn đối với ân nhân cứu mạng sao?
Dù hắn đã từng cho anh uống máu, bóp cổ, trói bụng, thậm chí còn làm những chuyện ô nhục trên mặt anh.
Bao nhiêu lần xấu xa, nhưng chính hắn lại là kẻ đã cứu mạng anh đến hai lần.
Một lần ở dòng nước ngầm Cheonghwajin, và một lần ở Noksu này.
Nhưng mà chủ tiệm sắt cũng từng ngày đêm hành hạ anh, vậy mà thỉnh thoảng lại dúi cho anh chút bánh ngọt.
Những chiếc bánh đã bỏ quên đến ỉu xìu, vậy mà anh vẫn mừng rỡ khôn xiết khi được nhận.
Chỉ trong khoảnh khắc đó thôi, hắn cũng trông giống như một người tốt.
Oh Jisam, người từng thân thiết thuở nhỏ, sau này cũng hành hạ anh chẳng kém.
Vậy mà anh vẫn cố nhìn hắn bằng ký ức xưa cũ.
Oh Jisam cũng là người từng nói với anh rằng Peira đang giám sát mình.
Thế nhưng, sau này hắn lại buông ra những lời lẽ ấy.
"Đm, tao lo cho mày mà còn bị đối xử thế này hả!
Rồi sau này đừng có mà hối hận.
Mày nghĩ Tae Muwon sẽ để ý đến mày mãi chắc?
Mày đẹp đến mức khiến người ta hoa mắt, tao biết.
Chính vì vậy tao mới đối tốt với mày hồi nhỏ đấy.
Thế mày có biết vì sao sau đó tao lại coi mày như cỏ rác không?"
"Mày cũng chỉ cần nhìn lâu là chán thôi.
Ha!
Người yêu á?!
Đến tao còn thế thì mày nghĩ Tae Muwon nó sẽ chịu được bao lâu?"
Khi tin đồn anh là "người yêu giả" lan ra, mới xảy ra chuyện này.
Mà sau này, Tae Muwon còn từng nói anh hãy làm người yêu thật cơ mà.
"Nhìn mắt kìa."
"Mắt tôi thì sao chứ."
"Dù anh có nheo lại thế nào thì đôi mắt mày vẫn to khủng khiếp, biết không?"
Không rõ đôi mắt mình trông thế nào, nhưng anh chỉ cố gắng nhắc bản thân rằng không nên dễ dàng rung động với một kẻ chẳng tốt đẹp gì.
Một kẻ gây ác cả trăm lần, chỉ cần một lần tỏ ra tốt lành thôi thì người ta sẽ thấy nó to lớn gấp bội.
Cheongyeon cố tình mở to mắt, dồn thêm sức mạnh vào ánh nhìn.
Ngay khi đó, Tae Muwon giơ ba ngón tay ra.
"Ba vạn hoàn."
"......Cái gì cơ?"
"Đấy là giá tôi đã trả cho thằng To-seong gấp đúng trăm lần."
Đôi môi nhỏ nhắn của Cheongyeon há ra to đến ngạc nhiên.
Tae Muwon liền múc một thìa cơm rang, thản nhiên đưa vào miệng anh.
Khi ấy Cheongyeon mới chịu ngậm miệng, nuốt xuống những hạt cơm chưa kịp nhai kỹ.
"À, tôi cũng chẳng định đòi tiền lại đâu.
Nhưng vì người bán là anh đã tự ngỏ ý muốn trả lại, thì tôi phải nhận chứ còn gì."
Số tiền trước đó Tae Muwon đã đưa là 20.000 hoàn, mà số tiền Cheongyeon làm mất cũng khoảng 20.000 hoàn.
Thế mà giờ hắn lại đòi số tiền nhiều hơn tận 10.000 hoàn nữa.
"Lấy đâu ra chuyện đó chứ!
Tôi chỉ hoàn trả cho anh 300 hoàn thôi!"
Cheongyeon hiếm hoi lớn tiếng quát lại.
"Hễ dính đến tiền bạc là..."
"Có muốn chết cũng chẳng có số tiền đó đâu."
"Chết cái gì.
Chỉ cần chứng minh không phải hàng dỏm là được rồi."
Muwon chìa ra cái túi vải vẫn chưa buộc chặt miệng.
"Thương nhân Hwangran đã chứng minh rồi, sao cứ..."
"Tôi chưa thấy thì sao biết.
Tôi chỉ tin vào những gì tận mắt nhìn thấy thôi."
Anh tin vào trực giác còn hơn...
Cheongyeon lại nheo mắt.
"300 hoàn, tôi sẽ trả lại cho ngài ngay khi về đến Cheonghwajin."
"Đến lúc đó mà có tin đồn Cheongyeon dược thương bán đồ dỏm lan khắp Cheonghwajin thì cũng đừng có than phiền."
Dỏm, dỏm, lặp đi lặp lại đến mức tai anh muốn mọc kén, Cheongyeon thở hổn hển.
"Ngài bảo tôi là kẻ rách rưới, vậy thì tôi lấy đâu ra 30.000 hoàn để trả lại cho ngài."
"Chứng minh."
Muwon gác cánh tay lên bàn theo tư thế lưu manh, lắc lắc cái túi trong tay.
"Cho dù không chữa được kẻ bất lực, chỉ cần cương lên được thì ta sẽ công nhận là thật."
Nói trắng ra, hắn bắt Cheongyeon phải uống rồi chứng minh hiệu quả ngay tại chỗ.
"Cậu cũng biết mình đang ép người quá đáng đấy chứ?"
Muwon nhún vai.
Qua những gì quan sát đến giờ, hắn biết Cheongyeon cứ bị chọc tức thì lại dễ kích động.
Có lẽ vì thế mà hắn càng muốn trêu ác hơn.
"Nói thẳng nhé, giả sử tôi chỉ chịu bỏ ra 0,3 thôi mà hàng lại có vấn đề thì ai gánh?
Tất nhiên là thằng trung gian như tôi phải chịu trách nhiệm.
Vậy kiểm tra hàng không phải là lẽ hiển nhiên sao?"
Cheongyeon cố gắng lắm mới cãi lại được kẻ toàn nói những lời đáng ghét nhưng lại hợp lý đến mức không thể chối.
"Tôi chưa từng nói sẽ giao dịch."
"Đồ anh làm, tôi chỉ bảo anh uống thử chứng minh, thế mà cũng sợ à."
Cheongyeon vội đưa tay chộp lấy cái túi, nhưng Muwon lại nhanh tay chộp lấy cổ tay anh.
Hắn bất ngờ bật dậy, kéo anh đứng lên theo.
"Cái... cái gì!
Cậu định đi đâu vậy!"
"Ra ngoài tụt quần chứ đâu?"
Muwon nắm chặt cổ tay Cheongyeon, sải bước mạnh mẽ.
Nếu có ai dám chặn đường, trông hắn sẵn sàng vung rìu chém ngay lập tức.