[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tht200
C200
C200
Muwon lôi ra từ một bọc khác miếng thịt đã rã đông tự nhiên, rồi ném sang bên cạnh lò sưởi.
"Từ giờ chúng ta sẽ đến một nơi còn tệ hơn thế này, chứ chẳng kém hơn đâu."
Quả đúng là một Đại lục nơi man rợ và tự nhiên cùng tồn tại.(199)
Cheongyeon nhanh chóng tiến đến chỗ Tae Muwon, kẻ đang trải túi ngủ xuống nền đất.
Rồi anh áp sát đến mức chỉ cần nhích nhẹ thôi cũng đủ để bị sức mạnh của hắn hất ngã.
Tae Muwon nhìn Cheongyeon căng thẳng bám riết lấy mình sau khi thấy cái sọ, vừa thắc mắc không hiểu có gì mà phải sợ, vừa thấy cái dáng dính chặt ấy lại khá vừa lòng.
Ngay cả khi hắn lấy thịt sống ra bỏ vào nồi đã tráng mỡ bò để nướng, Cheongyeon vẫn cứ bám chặt.
"Kẻ thù."
Đột nhiên gã đàn ông kia nắm cái sọ trong tay và nói như vậy.
"Kẻ thù?"
Cheongyeon phản xạ hỏi lại, gã gật đầu rồi dùng cạnh tay chém ngang dưới cái sọ.
Sau đó, y đặt cái sọ có cắm dao xuống chiếc bàn cũ nơi có một chiếc nhẫn đồng.
Trông cứ như bày ra để trưng, khiến Cheongyeon thoáng nhíu mày.
"Đó là kẻ thù của ông ta sao?"
Cheongyeon khẽ hỏi Tae Muwon.
"Có lẽ là kẻ giết vợ hắn."
Tae Muwon đáp qua loa rồi trở miếng thịt bắt đầu rỉ máu.
Gã đàn ông không thêm lời nào, nhưng có lẽ chiếc nhẫn đồng kia chính là nhẫn cưới.
Gã đứng trước bàn, nhắm mắt mặc niệm một lúc rồi quay lại.
Sau đó, gã bưng chiếc bát đặt dưới đất lên, múc cho hai người nhiều cháo hơn trước.
Còn trong nồi của gã thì chỉ còn chút dính đáy để cạo vét.
"Mẹ kiếp, đến cả gan bọ chét cũng moi ăn."
("씨팔, 벼룩의 간을 떼어먹지.")
🌷 Nghĩa bóng: quá mức keo kiệt, bòn rút đến tận thứ bé nhỏ nhất; hoặc lấy đi chút ít vốn liếng, lòng tốt ít ỏi còn sót lại của ai đó.🌷
Tae Muwon ném cho gã một tảng thịt.
Gã giật mình nhưng miệng liên tục lặp lại những câu khó hiểu.
Có lẽ là lời cảm ơn.
Gã ngồi xuống đối diện Tae Muwon rồi bắt đầu nướng thịt.
May mà lò sưởi lớn giữ ấm cả căn phòng nên chỗ để gã nướng cũng đủ rộng.
Cheongyeon vẫn dính sát vào Muwon, thi thoảng lại lén nhìn gã.
Khi ánh mắt bất ngờ chạm nhau, gã liền nhe răng cười toe.
Dù hầu hết các hành tinh đều mang vẻ hung dữ, nhưng chẳng ai sánh bằng gã này.
Vết sẹo rạch từ môi đến tai, khoác bộ da sói, còn răng thì ngoài mấy chỗ sứt mẻ còn lại đa phần đã mục nát.
Cheongyeon từng nghĩ Cheonghwajin đã khắc nghiệt, nhưng nơi này thì không thể so.
Mùa đông chiếm nửa năm, hẳn ân huệ của thực vật cũng cực kỳ ít ỏi.
Khó mà tin nổi một nơi như thế lại tồn tại cội nguồn.
Tae Muwon xắt thịt đã chín hẳn, không còn máu, thành miếng vừa ăn rồi để vào bát.
Vì Cheongyeon vốn dính sát ngay bên nên chẳng cần nói cũng với tay lấy được.
Cheongyeon ngồi trên nền nhà trải da thú, vừa nhai thịt.
Khác với phần của anh, thịt của Tae Muwon nhỏ từng giọt máu xuống.
Anh không khỏi thấy lạ lùng khi hắn nhớ được mình ghét thịt tái mà chuẩn bị riêng.
"Cho cái tên ăn mày ăn nhiều vào."
Tae Muwon hất mắt về phía bụng Cheongyeon.
Dù sao đi nữa, số ngày còn có thể ăn thịt tươi sống chỉ độ một hai ngày.
Khi hết số thịt mang theo thì bữa ăn sẽ chỉ còn thịt khô hoặc thịt hun khói.
"Tae Muwon-nim cũng ăn nhiều vào."
Không biết từ khi nào, mỗi lần dùng kính ngữ, Tae Muwon lại bật cười khẩy.
Cheongyeon biết rõ hắn nhỏ hơn mình, nhưng đã quen miệng nên khó mà gọi thẳng tên.
"Anh muốn tôi gọi thoải mái hơn sao?"
("제가 편하게 불렀으면 좋겠어요?"
Cheongyeon khẽ hỏi kẻ vừa nướng thịt kỹ cho anh.
Đã chăm lo như vậy thì nếu hắn muốn, chuyện nhỏ ấy anh cũng làm được.
"Thích thì làm."
"...Tae Muwon?"
"Sao."
Cheongyeon khẽ rùng mình, mắt mở to.
Anh chỉ định hỏi có thể gọi như vậy không, nhưng không ngờ hắn lại đáp lại.
"Thế... gọi vậy được à?"
"Đã gọi rồi còn hỏi gì nữa."
Đã lâu Tae Muwon mới bắt chước giọng anh.
Dù hơi trêu chọc nhưng hắn vẫn gắp thêm thịt bỏ vào bát anh, nên Cheongyeon không tỏ vẻ gì.
Anh thoáng nghĩ: "Cảm ơn, Tae Muwon." nhưng miệng lại chẳng thể bật ra.
Không khí bỗng trở nên gượng gạo, nên anh chỉ tập trung ăn.
Bụng rỗng nhanh chóng được lấp đầy, và khi dọn xong cháo gạo thì Tae Muwon cũng vừa ăn xong.
Cheongyeon định dọn dẹp, nhưng gã đàn ông ngồi bên lại ra hiệu cứ để đấy.
Ở nhà người khác, anh cũng không biết nên thu xếp thế nào, chỉ cúi đầu.
Trời đã tối, anh chuẩn bị nằm xuống chăn đệm Tae Muwon trải sẵn thì-
"Mày nhìn cái răng của thằng chó kia mà vẫn ngủ được à?"
("넌 저 새끼 이빨 보고도 그냥 잠이 오냐?")
Hắn lấy trong túi ra bàn chải ném qua.
Bị đối xử như kẻ bẩn thỉu, Cheongyeon nhăn mũi, nhưng nghĩ nhờ vậy sẽ được ngủ sạch sẽ thì lại thấy biết ơn.
Thấy bàn chải, gã đàn ông kia đưa ra một bát gốm đầy muối lấy từ dưới bếp lửa.
Tae Muwon bốc một nắm muối rồi cùng Cheongyeon bước ra ngoài.
Trên nền đêm đen đặc nuốt trọn đường chân trời, bầu trời chi chít những vì sao - ngọn đèn dẫn đường muôn đời của loài người.
Cheongyeon đứng bên Tae Muwon, vừa đánh răng vừa ngước nhìn trời.
Dù trên biển từng thấy vô số lần, nhưng bầu trời nhìn từ mặt đất lại đặc biệt hơn hẳn.
Một ngôi sao băng, với chiếc đuôi dài, xé ngang bầu trời giữa dải sao tĩnh lặng.
Rút bàn chải khỏi miệng, Cheongyeon vội quay sang Tae Muwon.
Định hỏi hắn có thấy sao băng không, nhưng ánh mắt đã chạm nhau.
Anh chợt nhận ra hắn không nhìn trời mà đang nhìn mình.
Giữa bóng đêm chẳng thấy nổi một tấc trước mặt, rốt cuộc hắn nhìn thấy gì ở anh.
Cheongyeon bối rối lấy tay áp má, khẽ quệt một cái.
Tae Muwon múc nước trong thùng đặt cạnh cửa súc miệng, Cheongyeon cũng nhận bát nước mà hắn đưa để rửa trôi vị mặn trong miệng.
Anh thoáng nghĩ có lẽ cũng giống như Cheonghwajin, nơi người ta hứng nước mưa để dùng, nhưng vì thời tiết lạnh đến mức răng như sắp đông cứng.
Đơn giản rửa mặt qua loa rồi bước vào trong thì gã chủ nhà đã nằm dài trên nền nhà.
Tae Muwon cũng chui vào túi ngủ đã mở sẵn khóa kéo, Cheongyeon tự nhiên đến nằm ngay bên cạnh hắn.
"Trời sáng là khởi hành ngay, đừng có bày trò, ngủ đi."
"Sẽ làm thế."
Tae Muwon quay lưng lại rồi kéo sát cơ thể Cheongyeon về phía mình ôm chặt.
Hơi nóng từ lò sưởi chưa lan tỏa nhưng rạng sáng thì cái rét sẽ lại ập đến.
Vì vừa tắm nước lạnh nên cơ thể vẫn còn run rẩy, nhưng nhiệt lượng từ người Tae Muwon đã xoa dịu anh.
Cheongyeon nhắm mắt lại, nghe nói sẽ lên đường từ sáng sớm nên anh cố gắng tiết kiệm từng khắc.
Suốt cả ngày cưỡi ngựa, thân thể quả thật mệt mỏi.
Thậm chí đã có lúc nghĩ rằng xuống đi bộ còn đỡ hơn.
"Này."
"...
Sao vậy."
"Chịu đựng đi."
"......"
Cheongyeon bất ngờ trước lời trách vô cớ, môi mấp máy.
"Chịu đựng gì chứ.
Em đâu có nghĩ lung tung gì đâu mà?"
Ngực Tae Muwon áp vào lưng anh khẽ rung động, đó là hắn bật cười khẽ.
"Gì, tính mẹ kiếp làm tình à?"
Ngay lập tức, cơ thể đang lạnh buốt của Cheongyeon nóng bừng.
Anh đã hiểu nhầm, cứ ngỡ đó là câu nói mang ý tình dục, nhưng thực chất Tae Muwon chỉ bảo phải chịu đựng khó khăn trên hành trình này.
"Không phải!
Em chưa từng nghĩ sẽ bỏ cuộc giữa chừng đâu...
Dù có vất vả thì em cũng sẽ chịu đựng."
Toàn là lời biện hộ, khiến Tae Muwon bật cười khúc khích.
Cheongyeon cố gắng chịu đựng cảm giác nhột khi hơi thở nóng bỏng của hắn phả vào gáy mình.
Anh nhắm nghiền mắt thêm lần nữa thì bên kia lò sưởi gã chủ nhà ngáy vang rung cả căn phòng.
Tae Muwon vươn tay vớ lấy vật gì gần đó ném về phía gã.
Nghe keng một tiếng như kim loại rơi, rồi im bặt.
"C-chẳng lẽ chết rồi sao?"
"Nếu sọ vỡ thì đâu phát ra tiếng dễ thương như thế được."
Quả nhiên sau đó chỉ còn tiếng thở dài nặng nề và tiếng trở mình.
Có lẽ gã cũng đoán được rằng nếu còn ngáy thêm lần nữa thì tính mạng sẽ gặp nguy hiểm, nên chẳng còn tiếng ngáy nào nữa.
Cheongyeon gối đầu lên cánh tay Tae Muwon, lấy tiếng củi cháy lách tách trong lò làm khúc ru ngủ.
Áp lực rằng trời sáng phải dậy ngay khiến tâm trí thêm nặng nề, cứ ngỡ với thân thể mệt mỏi thế này sẽ khó mà ngủ được.
Thế nhưng không biết từ lúc nào, ý thức vụt tắt.
Đến khi tỉnh lại sau một giấc ngủ sâu đến mức chẳng hay biết mình đã thiếp đi lúc nào, ngoài kia đã vang lên tiếng hí dữ dội của ngựa.
Tuy nhiên, lý do khiến anh tỉnh giấc không phải là vì tiếng kêu của thú vật.
Chính Tae Muwon đã cưỡng ép kéo cơ thể yếu ớt, chưa có chút sức lực nào sau giấc ngủ, của Cheongyeon ngồi dậy.
Ở gần đó, cùng với tiếng vó ngựa dồn dập là tiếng gào thét của hàng chục gã đàn ông khiến cả mặt đất rung chuyển.
"Tegur!Tegur!"
("테구르! 테구르!")
Người đàn ông kia cũng chẳng kém phần dữ tợn, mắt đầy tia máu khi gào lên theo đám đông bên ngoài.
Cheongyeon vừa tỉnh dậy, gương mặt vẫn còn hoảng loạn, vội nhìn về phía Tae Muwon.
Hắn nhanh chóng đội mũ lông lên đầu anh, rồi khoác thêm áo choàng lông thú.
Ngay sau đó, hắn giật lấy cây rìu treo trên vách, mở cửa và bước ra ngoài, đồng thời huýt một tiếng sáo bằng miệng.
Mọi việc diễn ra quá nhanh khiến Cheongyeon không kịp định thần.
Con ngựa đen ở gần đó bắt đầu phi nước đại lao tới.
Từ phía đối diện, bụi đất tung mù mịt khi một toán người vũ trang xông đến.
Bọn chúng mang theo những thanh đại đao, giáo, và cả cung với mũi tên đã lắp sẵn.
Trong khi ngựa đen vẫn lao tới không hề giảm tốc, Tae Muwon nhấc bổng Cheongyeon đặt lên vai.
Ngay khoảnh khắc đó, Cheongyeon nghẹn thở khi mũi tên xé gió lướt qua ngay trên cơ thể mình.
Tae Muwon liền vung mạnh cánh tay, phóng cây rìu về phía kẻ vừa bắn.
Chát!
Một tiếng nứt gãy vang lên.
Gã đàn ông bị rìu cắm thẳng vào trán, loạng choạng trên lưng ngựa rồi rơi phịch xuống đất.
Tae Muwon tiếp tục lao tới, rút ngắn khoảng cách với con ngựa đen đang xông về phía họ.
Khi nó áp sát, hắn chớp thời cơ nắm lấy tay cầm của yên và một hơi nhấc bổng Cheongyeon lên.
"Đừng dừng lại, cứ phi đi!"
Trước cú nảy dữ dội, Cheongyeon nghiến chặt răng, cảm giác như toàn bộ nội tạng đều dồn hết sang một phía.
Anh gồng hết sức, siết chặt vòng tay vào quai yên ngựa.
Tên bắn tới tấp từ bốn phương tám hướng, buộc anh phải cúi thấp người rồi ngoái nhìn ra sau.
Con ngựa thồ theo sau đã gục xuống, máu loang đỏ đất vì trúng tên và nhát rìu.
Ngay lúc Cheongyeon định thúc đẩy sức mạnh của thực vật để bảo vệ hắn, mặt đất bỗng rung chuyển như thể có trận động đất đang dâng lên từ dưới chân.
Những loài thực vật đang say ngủ trong mùa đông đột ngột thì thầm, mỗi loài cất lên âm thanh riêng biệt.
Cùng lúc ấy, cây cối từ mặt đất khô cằn vươn thẳng lên trời, ầm ầm lan ra theo hướng địch quân.
Cheongyeon không thể rời mắt khỏi cảnh tượng ấy.
Điều này... không phải là ý chí của anh.
Kẻ đã đánh thức thực vật khỏi giấc ngủ đông... chính là-
"Tae Muwon!"
Theo tiếng gọi của Cheongyeon, những loài thực vật còn đang ngủ yên cũng đồng loạt bừng tỉnh.