Cập nhật mới

Truyện Teen Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng

Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 80


----1 Năm Sau-----

-Mọi thứ đều diễn ra rất tốt.Nó với Hạo Thiên cả hai đều rất vui vẻ bên nhau.Kiều Trinh, Julia,Gia Lâm cùng một nửa của họ đều đã kết hôn ở tuổi 21.Kết hôn sớm liệu có tốt không nhỉ?

"Hạo Thiên này,em và anh bay đến Việt Nam nha."Nó nhìn Hạo Thiên cười.

"Vì sao lại muốn về đó?"Hạo Thiên cau mày hỏi.

"Chỉ là đã đủ thời hạn 2 năm...em về đó để gặp Quốc Minh."Nó nói.

"Để làm gì?"Hạo Thiên hỏi.

"Anh biết là em từng nói với anh ta là cho em 2 năm để chứng tỏ mình trong sạch à?Hết thời hạn em phải cho mình trong sạch chứ!"Nó nhìn Hạo Thiên cười.

"Anh cũng chỉ là hỏi thế thôi!!Chỉ cần em muốn anh cái gì cũng làm được."Hạo Thiên xoa đầu nó cười nói.

"Hôm qua em đã đặt vé máy bay rồi.Hai tiếng nữa có thể cất cánh...À còn có một người đi cùng ta đấy!!"Nó nói.

"Em coi bộ là rất nhanh tay nhỉ??Mà người đi cùng ta là ai?"Hạo Thiên hỏi.

"Giờ em đưa anh đi gặp người đó."Nó cười nhìn Hạo Thiên nói.

----

Dừng xe ở ngôi nhà vị bác sĩ già Wiliam,nó mở cửa nhìn Hạo Thiên.

"Anh ở đây chờ em...Ở đây khó dùng xe lăng đẩy anh được.Cũng tại anh đấy...em bảo trị liệu để có thể đi lại được cơ mà cứ không chịu nghe."Nó bĩu môi nói.

"Ha...có trị liệu thì chả đi lại được đâu!!Tên john đó lừa em đấy!!"Hạo Thiên nhếch môi nhìn nó nói.

"Làm gì có việc bác sĩ đi lừa người được!!Em vô nha!"Nó bĩu môi nói rồi vẫy tay tạm biệt Hạo Thiên.

Nhìn nó đi vào trong mà Hạo Thiên anh không khỏi bật cười.Nếu nó mà biết được một bí mật động trời của này anh thì chắc sẽ giận anh đến chết mất.Mở cửa vô nhà ông Wiliam,nó không khỏi bất ngờ.Cái người tên John kia làm gì ở đây?

"Anh tại sao lại ở đây?Chả phải tôi bảo anh về bệnh viện làm à?"Nó cau mày hỏi.

"Cô có cần ra lệnh cho tôi không?Thầy tôi bảo tôi ở đây chuẩn bị hành lí cho cô ấy mà!"John nói.

"Mọi thứ đã xong,ta đi!"Người phụ nữ kia nói.

-------

Sau nhiều thời gian ngồi trên máy bay,cuối cùng cũng đã tới Việt Nam.Nó vừa đẩy Hạo Thiên vừa nhìn người phụ nữ kia nói chuyện rôm rả.

"Hiện tại thì chưa thể về nhà của em được...em đưa anh tới khách sạn ở tạm nha?"Nó cúi người nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Anh thì sao cũng được...Còn cô ấy thì sao?"Hạo Thiên nhìn nó hỏi.

"À,cô ấy và em đi có chút việc.Em đưa anh đến khách sạn."Nó cười nói.

Nó bắt taxi đưa Hạo Thiên đến khách sạn ở rồi cùng người phụ nữ kia đi.

------

Đứng trước nhà Quốc Minh nó thuận tay mở cửa bằng mật khẩu.Vẫn là mật khẩu cũ-là ngày sinh nhật của nó.Chắc là hắn quá bận nên không thể đổi mật khẩu được.

"Tại sao Julia và tên Hà Nam kia lại phải về Anh để sống nhỉ??Thật chán nản!!"Gia Lâm thở dài nói.

"Cậu cũng có thể về nhà cậu mà!!Gia thế của cậu ở Trung Hoa chả phải cũng khá lớn sao??"Kiều Trinh nhìn Gia Lâm hỏi.

"Vâng,theo như cậu biết đấy Gia Bảo là người Việt buộc tôi phải ở đây....Cơ mà kết hôn cũng được 1 tháng rồi anh ấy ở bên tôi chả được bao lâu."Gia Lâm thở dài nói.

"Chả phải là anh ấy phải đi công tác ở xa à??Trần Dương cũng vậy thôi!"Kiều Trinh nói.

"Quốc Minh này,Linh Nhi cô ta ngủ chưa dậy à??"Gia Lâm hỏi.

"Kệ cô ấy đi!!"Hắn cáu gắt nói.

"Sao lại phải...."

"Lâu rồi không gặp...Các người có khỏe không??"Nó bước vào nhà ngắt lời Gia Lâm.

Tất cả bất ngờ quay lại nhìn nó.Hắn liền vội ngồi dậy nhìn nó.Là nó phải không?Cũng đã 2 năm hắn chưa gặp nó...có phải nó trở về chứng minh nó trong sạch và về bên nó phải không?

"Ái Nhi,cậu về rồi à?"Kiều Trinh nhìn nó cười hỏi.

"Mày có biết là tụi này chờ mày về mà muốn mòn cả cổ không??"Gia Lâm nhìn nó mắng.

"Tôi về đây không phải nói chuyện với hai người các cậu...Tôi đến là để nói chuyện với Quốc Minh."Nó lạnh lùng nói.

Kiều Trinh và Gia Lâm nhìn nó liền im lặng.Có phải nó vì yêu quá mà hóa giận không??

"Em đến đây có phải là nói về chuyện của 2 năm về trước?"Quốc Minh nhìn nó hỏi.

"Phải,tôi xưa nay luôn phải sống trong cái mác kẻ sát nhân tôi thực rất chán nản.Cô Lâm vào đi!!"Nó nói.

Người phụ nữ kia bước vào trước sự kinh ngạc của mọi người.Người phụ nữ mà nó gọi là "Cô Lâm" kia chả khác nào là người kia cả.

---Lời tác giả---

Để cho có miếng kịch tính ta buộc phải giấu người kia ra chương sau tiết lộ.Các người thử đoán người phụ nữ bí ẩn kia là ai đi.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 81


"Mẹ?"Quốc Minh nhìn người phụ nữ kia kinh ngạc hỏi.

"Đó là câu trả lời của tôi!!"Nó nhìn hắn nói.

"Mọi chuyện là như thế nào??"Gia Lâm ngớ người hỏi.

"Chỉ là 2 năm trước tôi lừa anh chỉ vì muốn giúp mẹ anh chữa khỏi bệnh.Tôi không nói cho anh biết chỉ là do tôi còn không nắm chắc được phần thắng là bao nhiêu,tôi sợ anh khi đó đang tràn đầy hi vọng lại bị dập tắt nên muốn tự mình làm bất ngờ cho anh nhưng không ngờ mọi chuyện lại thành nông nổi này!!Giờ tôi trả mẹ lại cho anh còn chuyện tôi và anh coi như là chưa có gì...chúng ta nay có gặp nhau cứ coi như là người không quen biết,hai người xa lạ tránh chồng chưa cưới của tôi hiểu lầm!"Nó lạnh lùng nói rồi quay người bước đi.

"Ái Nhi,con nhất định ở với Mạc Hạo Thiên đó?Để Quốc Minh phải đau khổ sao?"Mẹ hắn nhìn nó hỏi.

"Cô Lâm,chuyện giữa con và anh ta từ đầu đã không có kết quả tốt đẹp.Người ta nói mối tình đầu tuy không mấy tốt đẹp nhưng lại để cho ta nhiều kỉ niệm,cháu và anh ta tuy không thể đến với nhau nhưng lại để cho nhau nhiều kỉ niệm đẹp.Coi như là có duyên không nợ và cũng nên đi tìm một nửa của mình.Nay cả hai đều tìm được nên chấm dứt tình cảm."Nó giọng tuy có chút hơi run rẩy nhưng lại rất kiên định nhìn mẹ hắn cười nhẹ nói rồi bước đi.

Nghe những lời nói đó lòng hắn đau nhói khó chịu.Thì ra trước giờ là hắn hiểu lầm nó?Nhưng tại sao nó với tên Mạc Hạo Thiên đó lại đến với nhau?Nhìn nó bước đi,hắn không thể nào hiểu được.

Đuổi theo nó hắn hung hăn ăn kéo tay nó lại.

"Em nói rõ cho tôi biết.Tại sao lại bảo tôi chờ trong khi em lại quen tên Mạc Hạo Thiên đó?"Hắn gằn giọng hỏi.

"Chỉ là bảo cho tôi thời gian 2 năm để mẹ anh hồi phục lại rồi về đây chứng minh tôi vô tội chứ tôi không hề nói là chờ tôi 2 năm để quay lại."Nó hất tay hắn ra nói.

"Những lời nói khi đó tôi nhớ rất rõ!!"Hắn quát.

"Anh đã đính hôn không lâu nữa sẽ kết hôn.Tôi chen chân vào để làm trò cười cho thiên hạ à?Đồng ý là tôi còn yêu anh nhưng...đó chỉ là quá khứ.Hiện tại tôi với Hạo Thiên sống rất tốt không lâu nữa sẽ đính hôn và kết hôn.Xin anh đừng có làm phiền chúng tôi được không?"Nó khó chịu nói.

"Em còn yêu tôi?Tôi vì yêu em nên mới chấp nhận chờ em thế mà thứ tôi nhận lại là gì?Là sự hụt hẫn à?"Hắn trừng mắt nhìn nó hỏi.

"Yêu tôi?Ha..anh nói thật dư thừa.Tại sao lúc đó anh lại lướt ngang qua vụ tai nạn đó?Anh có biết vì vụ tai nạn đó mà Ái Nhi tôi thành ra như thế này không?"Nó nhếch môi nhìn hắn đầy khinh bỉ rồi bước đi không chút nuối tiếc.

Hắn cau mày nhìn nó.Nó nói vậy là có nghĩa gì?Tai nạn?

------

Nó trở về khách sạn đưa Hạo Thiên về nhà.Dù sao căn nhà nó có những thứ mà Hạo Thiên anh không nên thấy cho nên nó đã dọn dẹp hết những thứ đó và đưa Hạo Thiên về đây ở.

"Anh ở nhà ngoan,em đi mua một ít đồ ăn về nấu."Nó nhìn Hạo Thiên cười nói.

"Đừng bận tâm về anh nhiều quá...Đừng có coi anh là gánh nặng được không."Hạo Thiên cau mày nói.

Nó gật đầu,nó lại quên rằng Hạo Thiên là một người không thích người khác coi mình là gánh nặng hay là lòng thương hại.Rời khỏi căn nhà nó bắt taxi đi đến siêu thị mua đồ.

Nó mải mê lựa chọn thực phẩm mà quên mất rằng có người lại theo dõi nó.

"Ái Nhi?"Linh Nhi gọi nó.

Nó quay đầu theo tiếng gọi liền cau mày khó chịu.Lại gặp con người này.

"Xin chào,không ngờ tôi với hai người lại gặp nhau."Nó nhìn Linh Nhi và hắn nói.

"Linh Nhi,anh và em đến chỗ kia mua đi."Hắn nắm tay Linh Nhi nói.

"Em muốn nói chuyện với cô ấy mà!!"Linh Nhi bĩu môi nhìn hắn nói.

"Đi."Hắn kéo Linh Nhi đi.

Nó hừ lạnh nhìn hai người họ.Là hắn chủ động tránh mặt nó.

---

Trở về nhà nó tay cầm rất nhiều đồ.Bước vào nhà thì lại không thấy Hạo Thiên đâu liền cau mày bước vào nhà bếp bỏ túi đồ lên bàn rồi đi kiếm anh.Nhưng vừa bước ra phòng khách thì lại thấy Hạo Thiên anh nằm ngủ trên ghế sô-pha.Nó liền đi lên lầu lấy một cái chăn mỏng đem xuống đắp cho anh.Liệu ở bên anh có phải là điều đúng đắn?

"Em đừng nên đắp chăn cho anh chứ!Thời tiết ở đây nóng lắm em biết không?"Hạo Thiên mở mắt cau mày nhìn nó nói.

"Ờ thì...em sợ anh lại thôi."Nó gãi đầu nói.

"Làm ơn đính chính lại việc em đang ở đâu đi."Hạo Thiên cốc vào đầu nó.

"Hì...anh ngồi đây.Em nấu bữa trưa."Nó nói rồi ngồi dậy đi.

"Khoảng một tuần nữa anh sẽ cho em thấy điều bất ngờ."Hạo Thiên nhìn theo nó nói.

Nó giơ tay lên ám hiệu "OK" rồi đi vào nhà bếp.

---Tối---

Nó đưa Hạo Thiên ra ngoài đi dạo ở công viên cũ.Gió mát phả vào,nó nhìn Hạo Thiên,thời gian không ngờ trôi nhanh thật.Lơ đãng nhìn khung cảnh xung quanh nó lại bắt gặp hai người đó.Có lẽ tối nào hai người họ cũng ở đây.Linh Nhi thấy nó liền đi lại chỗ nó.

"Hình như là ta rất có duyên với chỗ này....Cơ mà Hạo Thiên tại sao lại..."Linh Nhi tới chỗ nó nói nhưng rồi hơi e ngại nhìn về phía Hạo Thiên.

"Hơn một năm trước anh ấy bị tai nạn."Nó lạnh lùng nhìn Linh Nhi nói.

Hắn không may nghe được.Vẫn là hai từ "tai nạn".Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?Hắn nhất định phải điều tra cho rõ.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 82


"Cậu và Hạo Thiên nghe nói là sẽ kết hôn trong năm này à?"Linh Nhi hỏi.

"Động lực nào khiến miệng cô thốt ra những lời nói đó vậy?"Nó cau mày hỏi.

"Linh Nhi,trời cũng tối.Anh đưa em về...Hai người thật sự đẹp đôi.Chúc hạnh phúc."Hắn lạnh lùng nhìn nó rồi nắm tay Linh Nhi kéo đi.

Nó nhìn bọn họ đi khuất dòng người kia liền đẩy Hạo Thiên đi.

"Năm này chúng ta kết hôn à?"Nó khom người xuống hỏi Hạo Thiên.

"Không đâu,em còn nhỏ chúng ta nên đính hôn là được rồi đợi sau này em lớn rồi đưa em về gặp gia đình anh."Hạo Thiên cười nói.

"Em còn tưởng là anh rất muốn lấy em cơ đấy!"Nó nói.

"Đương nhiên rồi!Nhưng em còn quá nhỏ để đảm nhiệm vai trò Mạc phu nhân được.Về làm dâu nhà họ Mạc rất khó.Anh không muốn tuổi trẻ của em chết trong nơi đó đâu."Hạo Thiên nói.

"Tại sao nói tới nói lui,nói đi nói lại cái nhà họ Mạc của anh đều nhắc tới chuyện chết chóc vậy?"Nó bĩu môi hỏi.

"Cơ mà anh nhất định không để em phải chịu áp lực của gia đình anh đâu.Nếu chúng ta kết hôn anh sẽ ra ngoài sống,mỗi tháng đưa em đi du lịch,đi chơi...có chịu không?"Hạo Thiên hỏi.

"Chuẩn rồi!!"Nó cười.

---

Cũng đã gần một tuần nay,hắn gặp nó nhưng đều lảng tránh,tránh né nó,hắn làm vậy là có ý định gì?Cơ mà như vậy thật tốt.

"Ái Nhi này,em xem anh đã có thể đi lại được rồi!"Hạo Thiên từ xe lăng đứng dậy nhìn nó nói.

"Chân anh có thể tự hồi phục à?"Nó ngạc nhiên nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Cách đó vẫn có thể lành lại được nhưng phải cần thời gian rất lâu.Chỉ là mỗi lần không có em,anh tự luyện tập như lời bác sĩ John nói...chí ít cũng thành công."Hạo Thiên nói.

Nó thở dài nhìn Hạo Thiên,người con trai này thật khiến nó li lắng mà.

"Vậy những vết bần trên người anh là do cái luyện tập đó mà ra a??Anh vẫn có thể nhờ em mà!"Nó đi lại đỡ Hạo Thiên nói.

"Anh không muốn em phải bận tâm vì anh quá nhiều."Hạo Thiên nhìn nó cười hiền làm lòng nó trong giây lát ấm lại.

"Anh làm vậy để làm gì cơ chứ... mở miệng nhờ vả người khác khiến anh khó chịu lắm à?"Nó nhìn Hạo Thiên nói.

"Người anh yêu thương,anh ghét phải để cô ấy vì anh mà khổ sở."Hạo Thiên nói.

"Để em đưa anh vào nhà!"Nó nói.

Tại sân thượng của căn biệt thự kia,hắn đã nhìn thấy tất cả.Những hình ảnh rõ nét khắc sâu vào tim hắn...rất đau.Người hăn yêu thương cuối cùng cũng đã yêu một người khác,dù đau đớn nhưng hắn vẫn sẽ chúc hai người họ hạnh phúc.

---Tối---

Nó đi ra ngoài,lần này không có Hạo Thiên đi cùng.Tới công viên cũ,ngồi trên chiếc ghế gỗ tay cầm một lon bia.

"Nên dứt tình ở đây phải không?"Nó đôi mắt sâu thẳm nhìn lên bầu trời thở dài nói.

"Thì ra cậu ở đây à?"Linh Nhi ngồi cạnh nó hỏi.

"Có chuyện gì?"Nó quay đầu nhìn Linh Nhi lạnh lùng hỏi.

"Chỉ là muốn hỏi...Hạo Thiên vì sao mà thành ra như vậy?"Linh Nhi nhìn nó hỏi.

"Chả phải tôi đã nói rồi sao?Hơn một năm anh ấy bị tai nạn."Nó khó chịu nói.

"Vậy...nếu đã quyết định ở cạnh Hạo Thiên thì hà cớ gì lại quay về đây??Cậu về đây là có ý định gì?"Linh Nhi hỏi.

"Ha..Cô nghĩ là tôi về đây để cướp chồng chưa cưới của cô à?Cô lầm to rồi."Nó nhếch môi hừ lạnh nói.

"Vậy cậu và Hạo Thiên mau kết hôn đi."Linh Nhi sốt sắn nói.

"Cô là gì của tôi mà phải ra lệnh cho tôi?"Nó cau mày hỏi.

"Tôi thấy hai người rất hợp nên rất mong muốn hai người về một nhà."Linh Nhi nói.

"Chứ không phải là cô sợ Quốc Minh vì tôi mà hủy hôn ước với cô à?"Nó nhếch môi hỏi.

"Phải,là tôi sợ cậu cướp anh ấy từ tay tôi đấy..Vì thế cậu hãy tránh xa anh ấy ra."Linh Nhi quát.

"Cô nói xong chưa??Nói xong rồi thì biến!"Nó lạnh lùng nhìn Linh Nhi nói.Linh Nhi nắm tay thành quyền đứng dậy bước đi.Nếu nó cố gần người cô yêu thì đừng trách cô tàn nhẫn.

Sáng sớm nó đưa Hạo Thiên tập thể dục.Chân anh hồi phục rất tốt có thể đi lại bình thường được.

"Hạo Thiên này!Hay là em cùng anh sang Trung Quốc gặp ba mẹ anh nha?"Nó nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Em muốn gặp họ à?Để làm gì?"Hạo Thiên hỏi.

"Chỉ là muốn gặp họ thôi.Dù sao em và anh trước sau gì cũng kết hôn với nhau mà."Nó nói.

"Thôi vậy cũng được...Trước sau gì cũng gặp.Em dù sao cũng thông thạo tiếng Trung nên sẽ không sao đâu nhỉ?"Hạo Thiên hỏi.

"Anh lại lo em phá hoại hay nói gì bậy à?"Nó lườm Hạo Thiên hỏi.

"Anh chỉ muốn nhắc cho em biết những thứ liên quan đến gia tộc nhà họ Mạc chỉ có từ chết!"Hạo Thiên nói.

"Ừ thì...Ừ thì cứ kệ đi!"Nó nói rồi đi vào trong nhà.

Hạo Thiên lắc đầu,không hiểu sao nó lại đòi đến gặp ba mẹ anh.Nó thật sự hết yêu tên Quốc Minh đó thật à?
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 83


Nó mở cổng rời khỏi căn nhà,lén lút nhìn trộm vào nhà hắn.Vừa bước ra phố nó đã bị hắn không biết từ đâu ra đã nắm tay nó lôi đi.

"Anh làm trò gì vậy??Buông tôi ra!"Nó cau mày nhìn hắn nói.

"Tôi đưa em đi đến một nơi."Hắn nói.

"Tôi và anh có là gì của nhau đâu...anh buông tôi ra."Nó vùng vẫy khó chịu nhìn hắn nói.

"Em đừng nhiều lời."Hắn trừng mắt nhìn nó.

Nó đành im lặng mà để cho hắn dắt đi.

----

Một bãi biển đẹp,gió mát,nước xanh.Nó và hắn đứng trên bờ cát,nó ngơ ngác nhìn hắn.Hắn đưa nó đến đây là có chủ ý gì?

"Anh.."

"Em nói đi...tại sao lại không phải là tôi?Tai nạn mà em nói là như thế nào?"Hắn nhìn nó hỏi.

"Làm ơn đừng bắt tôi phải nói lại."Nó lạnh lùng nói.

"Vụ tai nạn mà em nói là như thế nào?"Hắn quát.

"Anh có thôi đi không?Là khi đó anh phớt lờ hiện trường giờ anh lại hỏi ngược lại tôi à?Anh có thấy mình quá trơ trẽn không?"Nó quát.

"Ý em là tai nạn năm đó ở Anh?"Hắn nheo mắt hỏi.

"Phải,anh có biết lúc đó tôi thê thảm đến mức nào không?Tại sao khi đó tôi cần anh trong khi anh lại tay trong tay với vợ chưa cưới của anh?"Nó đau khổ hỏi.

"Tôi không hề biết vụ tai nạn đó nạn nhân là em!!Em hãy tin tôi...tôi với Linh Nhi tới đó là chủ ý của ba tôi.Tôi không hề biết em là nạn nhân của vụ tai nạn đó."Hắn đặt tay lên vai nó nói.

"Có cãi nhau với anh cũng là dư thừa...Thôi thì cứ cho nó là vậy đi."Nó bất lực hất tay hắn ra quay lưng bước đi.

Hắn đưa tay mình cầm lấy tay nó kéo mạnh.Nó bất ngờ ngả vào lòng hắn.

"Làm ơn hãy cho tôi một cơ hội."Hắn ôm nó nói.

"Cơ hội?Nó đã mất cách đây 3 năm về trước rồi!!Tôi và anh hiện tại không còn mối quan hệ tình cảm nữa.Nếu anh còn làm vậy nữa thì đừng trách tôi đến tình bạn giữa tôi và anh còn không có."Nó mắt long lanh,giọng đầy buồn bã nói.

"Tôi biết em vì Mạc Hạo Thiên lấy tính mạng của hắn để cứu em nên em mới bằng lòng ở với hắn chứ thật chất em không có yêu hắn."Hắn nói.

"Không phải,tôi và Hạo Thiên tuy tình cảm chưa mặn nồng nhưng chí ít ở bên anh ấy tôi có cảm giác bình yên và hạnh phúc hơn là ở bên anh.Phải,tôi chưa bao giờ phũ nhận việc tôi còn tình cảm với anh nhưng...đó chỉ là quá khứ.Không một ai chỉ sống mà nghĩ về quá khứ cả họ chỉ sống và nghĩ đến hiện tại và tương lai.Làm ơn đừng khiến tôi phải đau lòng vì anh nữa,tim tôi không còn chỗ nào lành lặng mà để anh đâm một nhát dao sâu vào đó nữa đâu."Nó nói,mắt nó rơi lệ vô cảm nhìn về hướng biển xanh thẳm.

Hắn khó chịu,đưa tay lên nâng cằm nó mà hôn.Những hình ảnh hắn và Linh Nhi vui vẻ,tình tứ bỗng chốc hiện diện lên đầu nó,cứ như một cuốn phim dài lặp đi lặp lại trong đầu nó khiến nước mắt nó rơi càng nhiều hơn.Hắn như vậy chả khác nào là đang trêu đùa tình cảm của nó?Đau quá,tim nó đau nhói không thể nào kiềm chế được.Tại sao hắn lại tàn độc như vậy?Lúc nó không thể buông hắn thì hắn luôn lạnh lùng tàn nhẫn khiến nó đau đớn không ngừng,lúc nó đã có thể buông hắn thì hắn lại ấm áp ôn nhu nó khiến lòng nó dấy lên một cảm xúc khó tả?Tại sao cơ chứ!!

"Tại sao...tại sao lại không để tôi yên bình ở bên Hạo Thiên?Anh ấy có gì thua anh à?Chí ít thì tôi ở cạnh anh ấy rất hạnh phúc,tuy tình cảm tôi giành cho anh ấy không nhiều bằng anh nhưng anh ấy là người không bao giờ để tôi phải đau lòng vì anh ấy cả,anh ấy không bao giờ để tôi khóc,luôn quan tâm lo lắng cho tôi.Nói đúng hơn thì anh ấy tốt hơn anh gấp trăm ngàn lần.... Như vậy anh phải mừng và chúc phúc cho chúng tôi chứ?Tại sao lại phá hoại tình cảm của chúng tôi?"Nó đẩy hắn ra nói.

"Tôi sẽ không để em phải đau buồn nữa...Về với tôi được không?"Hắn nhìn nó với ánh mắt tha thiết khiến lòng nó khó lòng từ chối.

Nó ôm hắn,hôn lên cánh môi hắn một nụ hôn rất dịu dàng và thật đầy tình cảm.

----

"Mạc Hạo Thiên...anh có thấy không?Người anh yêu,người mà anh quyết định cưới làm vợ đang tình cảm mặn nồng với người yêu cũ đấy!!Vậy mà anh vẫn còn có thể đối xử tốt với cô ta tôi quả là khâm phục anh.Anh làm vậy chả phải là càng để cô ta cắm sừng lên đầu anh ngày một nhiều à?"Linh Nhi nhìn Hạo Thiên trơ trẽn nói.

Hạo Thiên không màn đến những nói đó của cô ta.Anh chỉ nhìn về phía hai người kia,lòng anh đau đớn khó chịu.Cuối cùng là nó vẫn không thể buông hắn được!!Thật sự anh yêu nó có phải là điều gì sai trái hay không?Tại sao ông trời lại không cho nó chọn anh.Tại sao ông trời lại cho anh phải hứng chịu những đau đớn tột cùng không cách nào có thể chữa lành cơ chứ!!

"Có phải là anh rất đau đớn không?Tôi có thể hiểu cảm giác của anh mà!!"Linh Nhi cười đều nói.

"Chả phải là người cô yêu cũng đang ở bên người khác sao?Có phải cô đang rất đau đớn không?Tôi cũng có thể hiểu cảm giác của cô mà!"Hạo Thiên lạnh lùng nhìn Linh Nhi nói.

Linh Nhi cứng họng,lời nói đó tại sao lại có thể nói ra kiên định như vậy?Tên này có trái tim thép à?

"Anh có muốn Ái Nhi thuộc về mình không?"Linh Nhi nhếch môi nhìn anh hỏi.

"Nếu cô có cách khiến cô ấy quên được Quốc Minh cho dù không có thuộc về tôi thì tôi cũng cam lòng."Hạo Thiên nói.

"Có nhiều cách có thể khiến cô ta quên Quốc Minh lắm.Chỉ cần anh làm ra một hiện trường tai nạn khiến cô ta mất trí nhớ thì có thể quên Quốc Minh rồi hoặc cũng có thể khiến cô ta trở thành người của anh bằng cách lên giường cùng cô ấy."Linh Nhi nói.

"Chát.." Hạo Thiên không thương tiếc giáng cho Linh Nhi một tát đau điếng.

"Tôi cảnh cáo cô.Nếu cô mà làm gì tổn hại đến cô ấy,tôi thề sẽ khiến cô sống không bằng chết!!Nếu cô muốn dùng một vụ tai nạn để khiến cô ấy mấy trí nhớ thì tôi sẽ tặng cho cô một tai nạn còn kinh hoàng hơn có thể khiến cô chết không toàn thây.Còn nếu muốn cô ấy ở bên tôi bằng cách tiểu nhân đó thì tôi sẽ ban cho cô một đống thằng đàn ông tồi lên giường cùng cô,chụp lại những cảnh cô dơ bẩn nhất để đăng lên báo để xem xem cái tập đoàn và cái gia đình của cô sẽ thê thảm như thế nào."Hạo Thiên bóp cổ Linh Nhi lạnh lùng tàn bạo nói.

"A..Anh.."Linh Nhi mặt mày tái nhợt đau đớn nhìn Hạo Thiên.

Hạo Thiên buông tay ra khinh bỉ nhìn Linh Nhi,cô ta trông thật ghê tởm.

"Anh thật không muốn hợp tác cùng tôi?"Linh Nhi quát.

"Hợp tác?Tôi và cô có thể hợp tác trong nhiều lĩnh vực khác nhưng trong tình cảm Mạc Hạo Thiên này không phải là loại tiểu nhân dùng những thủ đoạn hèn hạ để có được tình yêu như đồ đàn bà dơ bản như cô."Hạo Thiên lạnh lùng nói rồi quay người bước đi.

Linh Nhi tức giận nhìn Hạo Thiên,cô thật không ngờ trên đời này lại còn tồn tại một loại người như anh,không dùng thủ đoạn để có được tình yêu mà còn ra sức khiến nó quên hắn để không phải đau đớn,tổn thương?Thể loại như anh thật khiến cô càng muốn khám phá thêm!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 84


"Đây là lần cuối tôi thể hiện tình cảm của mình đối với anh.Tôi và anh từ nay không ai được làm phiền nhau nữa.Tôi yêu Hạo Thiên vì vậy hãy để tôi và anh ấy yên!"Nó nhẹ nhàng đẩy hắn ta nói.

"Em...Tại sao...Đến khi nào em mới hiểu được nỗi lòng của tôi??"Hắn quát lớn người khuya xuống cát.

Nó nhìn hắn,nước mắt chảy lời nói không thốt được.Hắn và nó...cả hai đang tự làm mình đau khổ.

"Quốc Minh,ngay từ đầu đã là em sai.Rời xa anh,làm anh đau cũng là do em...Chính vì em sai nên ngay từ đầu em chưa từng nghĩ đến việc quay lại.Anh cũng vậy..đối với em ngay từ đầu rời xa anh,dứt tình với anh em chưa từng nghĩ là mình có thể quay lại với nhau.Nên giờ em và anh hãy cùng nhau buông bỏ thứ tình cảm hiện tại đi...vì nó mà hai ta phải đau khổ như vậy không xứng đâu anh à!!"Nó nhìn hắn nhẹ nhàng nói.

"Chỉ cần chúng ta yêu nhau một lòng hướng về nhau thì vẫn có thể quay lại.Anh có thể vì em mà có thể chịu đựng tất cả.Cho dù cả thế giới quay lưng với em anh sẽ là người ở cạnh em mà!!"Hắn nhìn nó nói.

"Quốc Minh à!! Nếu anh nói những lời đó vào thời điểm 3 năm về trước thì em chắc sẽ đồng ý những khi đó anh lại lạnh lùng quay lưng với em thì anh nói nhưng lời đó vào thời điểm này có ý nghĩa gì?Em và anh sớm đã định không nên Thuộc về nhau!Nó cười nhạt nhìn hắn nói rồi quay đi.

Hắn ngồi đó nhìn người con gái hắn thương đang ngày càng xa hắn.Những lời nó nói quả thật không sai...Có lẽ Hạo Thiên tốt hơn hắn rất nhiều.Có lẽ hắn nên buông bỏ tình yêu này và chúc nó hạnh phúc!!

---

Nó quay về nhà,vừa vào trong nhà đã thấy Hạo Thiên ngồi đó.

"Em về rồi đây."Nó cười nhìn anh hỏi.

"À..Em về rồi à?"Hạo Thiên quay đầu nhìn nó cười hỏi.

"Hay là mai ta đi Trung Quốc luôn được không?"Nó hỏi.

"Anh nghĩ khi nào chúng ta kết hôn rồi hắn về gặp."Hạo Thiên nói.

"Vậy... tháng tới em và anh đính hôn đi!"Nó nói.

"Nếu em đã quyết định thì anh không có ý kiến."Hạo Thiên nói rồi đi lên lầu.

Nó khó hiểu,hôm nay anh sao vậy?

-----Tối-----

Nó đứng trước ban công,gió mát dịu nhẹ.Chỉ là vô tình nó lại thấy hắn ở ban công đối diện.Hắn nhìn nó không rời mắt.

"Ting.." tin nhắn điện thoại của nó vang lên.Nó mở ra xem là một số lạ với nội dung "Tại bar A tôi chờ cô?" Nó cau mày là ai cơ chứ?Nhưng chắc là phải có việc quan trọng lắm mới hẹn nó.

Thay đồ và tự lái xe đi.Nó theo địa chỉ đi tới quán bar mà người nhắn đã nói.Tới nơi,nó bước vào trong nhưng bên trong lại không một bóng người,chỉ có ánh đèn nhiều màu.Nơi này chắc đã được bao nguyên đêm nên không có người ở đây.

"Ai?Ra đây mau...đừng chơi trò tiểu nhân!!"Nó nhìn xung quay nói.

Vẫn không ai hồi âm,nó càng đề phòng hơn.

"Ra mau đi...trốn như vậy không hèn hạ à?"Nó quát.

Câu nói vừa dứt một đống người khoảng 7,8 tên hung tàn đi ra.Nó phòng thủ.Nó chưa từng đắt tội với ai hà cớ gì phải giở thủ đoạn trơ trẽn như vậy?

"Các người là ai??Ai sai các người đến đây?"Nó lạnh lùng hỏi.

"Người nó cũng có mặt ở đây nhưng muốn gặp mặt người đó thì mày phải đánh bại tụi này đã...Nhìn mày xinh đẹp thế kia đánh mày cũng hơi uổng phí nhưng biết sao được...Người đó lại muốn tụi này đánh mày đến chết cũng được!!"
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 85


"Đông như thế này đánh một đứa con gái không cảm thấy hèn hạ à?"Nó khinh bỉ nhìn đám người đó nói.

"Chỉ cần có tiền ngay cả đánh người già bọn này vẫn đánh."

Câu nói vừa dứt bọn đó xông lên đánh nó.Nó cho dù có là siêu sao về võ thuật đi chăng nữa thì chắc chắn sẽ không đánh lại bọn chúng.Thôi thì cũng chơi tấp vậy!

Sau năm phút cầm cự.Nó bị đánh tơi tả,cơ mà cũng hạ được vài thằng.Đến lúc không thể nào chống đỡ được nữa,nó đành chịu chết.

"Bao vậy bọn chúng không để một tên nào sống sót.Người nào dám động vào Ái Nhi tiểu thư g**t ch*t không tha."Một người đàn ông nói.

Nó ngớ người,từ khi nào mà nó lại có người đồng phe vậy?Tên điều khiển này rất quen.Hình như là đã gặp rồi thì phải!

"Anh là trợ lý của Hạo Thiên?"Nó hỏi.

"Tiểu thư không cần để ý Mạc thiếu luôn cho người theo dõi cô và bảo vệ cô.Giờ tôi đưa đám này đi xử tội.Tạm biệt!"

Đám người mấy chốc không còn một ai.Nó phủi bụi bám trên người,gương mặt lạnh lùng nhìn xung quanh.

"Cô ra đi Linh Nhi."Nó lạnh lùng nói.

Linh Nhi từ trong bóng tối bước ra.Gương mặt của cô từ khi nào đã không còn thánh thiện nhầm thay vào đó là bộ mặt ác độc.Nó cau mày...đây là bộ mặt thật của cô ta?

"Cô đoán ra tôi được coi như cũng có một chút thông minh."Linh Nhi nhếch môi nhìn nó nói.

"Trên thế giới này Ái Nhi tôi chưa từng đắt tội với ai.Riêng chỉ có cô là trường hợp ngoại lệ.Cơ mà tôi cảm thấy vai phản diện thích hợp với cô hơn là vai chính diện đó!"Nó nhìn Linh Nhi nói.

"Tại cô nên tôi mới thành ra như vậy!!Đều là do cô mà ra nên tôi thề sẽ khiến cô sống không bằng chết!"Linh Nhi trừng mắt nhìn nó nói.

"Ơ hay...câu nói đó là tôi nói cho cô mới phải.Chả phải tại cô mướn đống côn đồ kia nên tôi mới thành ra thế này à?"Nó hỏi.

"Đến mức này mà cô còn có thể đùa giỡn?"Linh Nhi quát.

"Chứ tới mức này mà còn cô muốn hại tôi ra sao nữa đây!!"Nó trừng mắt nhìn Linh Nhi quát lớn.

"Phải là trước giờ tôi hại cô...Nhưng đó cũng chỉ là tôi yêu Quốc Minh mà thôi!!"Linh Nhi nói.

"Ể...thế ra tôi nói chơi mà cũng đúng à?"Nó ngây thơ nhìn Linh Nhi hỏi nhưng thực sâu bên trong nó,nó đã rất rõ con người của Linh Nhi này rồi!!Chỉ là muốn vởn gái miếng thôi.

"Hóa ra chất xám trong đầu cô có hạn.Sau nhiều lần bị tổn thương đó mà cô lại không hề nghĩ thông ra à?Mà cũng phải...tôi nhập vai quá xuất sắc mà!!Cô thấy thế nào...kế hoạch tôi đặt ra đều rất giống với hai chữ "tình cờ" phải không?"Linh Nhi nhìn nó đầy khinh bỉ nói.

"Cô nói vậy là sao?"Nó lạnh lùng hỏi.

"Nói chuyện với một người như cô thật tốn nước bọt cơ mà tôi đây lại rất thích nói chuyện với cô.Hay là để tôi kể cho cô nghe toàn bộ những kế hoạch mà tôi đã sắp đặt nha?"Linh Nhi khoanh tay lại nhìn nó đầy trơ trẽn hỏi.

Nó đứng đờ ở đó,im lặng không nói lời nào.Hóa ra bấy lâu nay là lí trí của nó đúng?Thảo nào mỗi lần nhìn hay nói chuyện với cô ta nó đều có cảm giác con người này lại không tầm thường.Thời gian qua lâu nó còn tưởng là lí trí của nó sai rất muốn đối xử với cô ta tốt lên một chút ai ngờ chưa chi mà cô ta đã lòi đuôi cáo.Thấy nó không có phản hồi Linh Nhi nhếch môi.

"Cô nhớ cái lần đầu tiên khi cô về Việt Nam và gặp Quốc Minh ở công viên đó không?Là tôi đã cố tình điều tra từng bước chuyển động của cô và để rồi trong lúc đó tôi thể hiện tình cảm thân mật giữa mình với Quốc Minh.Cô có nhớ lúc ta làm quen với nhau không?Cũng là tôi cố tình rủ Quốc Minh đi siêu thị để gặp cô.Lúc ở ta cùng nhau nấu ăn cô nói tôi trơ trẽn mặt dày không?Cũng là tôi quá mặt dày giả làm thánh thiện để Quốc Minh ghét cô.Những gì liên quan tới Ái Nhi cô tôi đều nắm rõ trong tay để từng bước từng bước tách cô ra xa Quốc Minh hơn,để Quốc Minh thêm phần chán ghét cô hơn và khiến cô phải đau khổ hơn.À..phải rồi,cô có nhớ lúc đó cô ở Anh gặp phải một tai nạn không?Cũng là do một tay tôi gây ra...Tôi cho người theo dõi cô xem cô ra ngoài mà ra tay g**t ch*t cô bằng nhiều thủ đoạn...Lúc đó ông trời hình như rất ủng hộ tôi để kế hoạch của tôi vừa vạch ra là cô đã lọt vào lưới.Nhưng ông trời lại biết trêu người để tên Hạo Thiên ra tay cứu cô nhưng cũng cảm ơn anh ta đã giúp tôi một tay khiến cô tự động bỏ cuộc và về bên anh ta.Tôi cứ tưởng mọi chuyện đã dừng lại ở đó nhưng không ngờ cô lại đưa mẹ Quốc Minh về phá vỡ tất cả các kế hoạch của tôi khiến tôi trở nên bị động không làm được việc gì cả.Để rồi tôi phải lột đi cái bộ mặt giả nhân giả nghĩa này đây mà nói chuyện với cô thật khiến tôi cảm ấy xấu hổ."Linh Nhi nói.

Nó run người,những chuyện đó đều là do một tay cô ta sắp đặt?Quá tài tình...

"Thì ra vụ tai nạn đó là do một tay cô làm ra!!"Nó trừng mắt nhìn Linh Nhi tức giận nói.

"Đến mức này mà cô vẫn còn ngây thơ à?Việc một vụ tai nạn xảy ra ở Anh rất là khó.Cô nghĩ xem tại sao vào thời điểm đó lại không một ai truy cứu nó hết vậy?Là do tôi làm cả thôi."Linh Nhi nhún vai nói.

"Cô...cô thật trơ trẽn!!"Nó quát.

"Chính cô mới là đồ trơ trẽn.Tại sao cô cứ xuất hiện trong đầu anh ấy?Khiến anh ấy có ngủ,có say hay có làm gì đi nữa cũng kêu gọi tên cô?Cô nói đi..Tại sao?"Linh Nhi quát.

"Linh Nhi,cô có thôi đi hay không?Thì ra trước giờ là cô lừa tôi??"Hắn không hiểu từ đâu xuất hiện nhìn Linh Nhi đầy tức giận quát lớn.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 86


Linh Nhi nhìn hắn đầy nét sợ hãi.Hắn sao lại ở đây?

"Q..Quốc Minh..."Linh Nhi chột dạ lùi xuống vài bước.

"Con người cô quả đúng là hai mặt.Tôi thật không thể ngờ bao lâu nay là cô lừa tôi?"Hắn khinh bỉ nhìn Linh Nhi.

"Phải,là bao lâu nay em lừa anh nhưng những lời em nói cho anh nghe,nhưng cái quan tâm của em là thật.Em chỉ là lợi dụng anh để làm cho cô ta rời bỏ anh mà thôi!!"Linh Nhi nói.

"Cô quả là giỏi biện hộ."Hắn nhếch môi nói.

"Anh đến đây để làm cái gì?"Nó nhìn hắn hỏi.

"Nếu tôi không tới đây thì liệu em có toàn thây đi về?Nếu như tôi không tới đây thì làm sao tôi có thể nghe được những chuyện động trời đó!!"Hắn nhìn nó quát.

"Vậy là từ đầu anh đã ở đây?"Nó hỏi.

"Ừ,tôi từ đầu đã ở đây."Hắn nói.

"Ha...Linh Nhi,giờ thì ba mặt một lời.Cô nói gì thì cứ nói."Nó nhìn hắn khinh bỉ rồi nhìn Linh Nhi nói.

"Chỉ cần cô rời khỏi Quốc Minh để hai chúng tôi yên thì mọi chuyện sẽ rơi vào quỹ đạo cũ."Linh Nhi nói.

"Cô còn tư cách để nói?"Hắn quát.

"Không có tư cách?Chí ít em là vợ chưa cưới của anh.Em lấy tư cách một người vợ chưa cưới để nói với kẻ cướp đoạt tình yêu của em.Em làm vậy chỉ là muốn bảo vệ mối quan hệ này,bảo vệ tình yêu này,bảo vệ những gì em đang có thì liệu đó là sai à?"Linh Nhi quát lớn.

"Nhưng những việc cô rất quá đáng.Tại sao lại muốn cô ấy chết hả?"Hắn quát.

"Cô ta biến mất thì không ai có thể quấy rầy ta nữa.Anh xem lúc nào trong đầu anh đều hiện diện khuôn mặt cô ta cả.Anh nói xem anh cứ như vậy thì mẹ con em phải sống sao?"Linh Nhi quát lớn nước mắt chảy xuống.

Nó chỉ vừa nghe tới đây liền đứng hình.Linh Nhi có con với hắn?Cứ như sét đánh ngang tai,lòng nó đau nhói.Người luôn miệng nói yêu nó mà giờ lại có con với người khác...thật đáng khinh bỉ.

"Tin cô mạng thai quả thật là điều đáng mừng."Nó gương mặt không hồn lạnh lẽo nói.

"Ái Nhi em không thể nào tin được những lời nói dối đó của cô ta được."Hắn cầm tay nó giọng cứng đờ nói.

"Anh có thể nói được từ đó?Nếu anh không ăn nằm với cô ấy thì tại sao cô ấy có thể nói được câu đó?Anh nghĩ việc đó có thể nói đùa được à?"Nó trừng mắt nhìn hắn quát.

"Quốc Minh...em không ngờ anh lại nói được những từ đó!!ANH NGHĨ EM CÓ THỂ ĐÙA ĐƯỢC VỚI CHUYỆN ĐÓ À?"Linh Nhi đau lòng nói.

Hắn đờ người,chỉ là lầm lỗi lúc say rượu mà lại để lại một hậu quả lớn như thế này sao?Hắn nhìn nó,gương mặt nó lạnh lùng vô cảm.

"Linh Nhi là tôi không đúng tôi hứa với cô đứa bé sinh ra tôi sẽ nuôi nó."Hắn nói.

"Chỉ cần chúng ta cùng nhau nuôi con..."

"Tôi chỉ có trách nhiệm nuôi nó chứ không phải là cùng cô nuôi nó."Hắn nói.

"Anh..."Linh Nhi mếu máy nhìn hắn.

"Quốc Minh anh quá đáng lắm rồi!!Dù sao thì cũng là vợ chưa cưới của anh,tôi nghĩa hai người mau chóng kết hôn với nhau đi."Nó gượng cười nói rồi quay đi.

Hắn vội nắm tay nó.

"Ái Nhi.."

"Tôi và anh dù không có tình huống này xảy ra thì tôi và anh cũng không thể nào quay lại như thời điểm đầu...Vả lại tôi và Hạo Thiên cũng sắp đính hôn.Chúc hai người hạnh phúc...Tạm biệt!!"Nó rút tay về nói rồi quay lưng đi.Hiện tại không một ai có thể hiểu được lòng nó đang đau đớn đến mức nào.Tại sao lại đau như vậy?Thứ tình yêu này sao mà trái ngang đến thế??

----

Bước vào nhà đã thấy Hạo Thiên đứng đó.Anh thấy nó liền đi lại chỗ nó ôm nó vào lòng.

"Có phải là em đau khổ lắm không??Anh có thể hiểu được lòng em mà!!Khóc đi...khóc đi cho nhẹ lòng."Hạo Thiên ôn nhu vuốt tóc nó nói.

"Tại sao anh lại biết lòng em đang đau?"Nó hỏi.

"Anh thấy hết rồi.?"Anh nói.

"Anh cũng ở đó à?"Nó hỏi.

"K..Không chỉ là người của anh nói lại cho anh sơ lược mọi chuyện.?"Hạo Thiên nói.

"Em không đau khổ chỉ là hơi bất ngờ thôi.Mỗi khi em buồn anh luôn ở bên cạnh em còn em lại không thể biết được khi nào anh đau khổ.Mình kết hôn luôn được không anh?"Nó ngước mặt nhìn Hạo Thiên hỏi.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 87


Hạo Thiên ngớ người,câu nói này nếu trong tình trạng khác thì chắc anh sẽ vui vẻ chấp nhận nhưng mà....trong hoàn cảnh này...

"Ái Nhi,chỉ có thể là đính hôn không thể là kết hôn được!!Trong thời điểm này anh và em chỉ có thể dừng ở mức độ đó!"Hạo Thiên cười nhạt xoa đầu nó nói.

"Có thể đi xa hơn mà anh!"Nó nói.

"Ngoài miệng em nói như vậy nhưng trong lòng em thì sao?Nó có muốn vậy không?Hay là chỉ muốn trốn tránh hiện tại?Ái Nhi em nên suy nghĩ kĩ lưỡng rồi mới quyết định anh không muốn em chỉ vì mấy cái suy nghĩ tạm thời mà đánh đổi cả một cuộc đời!Trời tối rồi em lên phòng ngủ đi!"Hạo Thiên nói rồi cười nhẹ vuốt nhẹ má nó rồi quay người bước đi.Cuối cùng anh cũng chỉ là một con búp bê để người đó vui chơi mà thôi!!Cũng chỉ là người đến sau!!

Nó nhìn Hạo Thiên,nhưng lời anh ấy nói có vẻ rất đúng.Nhưng những lời đó chả phải là chính anh tự làm anh đau hay sao?Hà cớ gì phải chịu khổ như vậy..Con người này tại sao cứ thích làm mình khổ!!

---Sáng---

Nó xuống lầu đã thấy Hạo Thiên ngồi trong nhà bếp.

"Hạo Thiên,hôm nay mình đi chơi rồi bay sang Pháp du lịch nhé?"Nó đi lại chỗ Hạo Thiên đặt hai tay lên vai anh cười hỏi.

"Chỉ cần nơi nào có thể làm em vui vẻ cho dù là nơi nào tôi cũng đi!!"Hạo Thiên đưa tay đặt nó cười nhẹ nói.

"Ngày mai cùng đi nhé?"Nó khom đầu xuống hỏi.

"Không cần vội,ở lại đây vài ngày rồi đi cũng được!Chả phải em quên hôm qua anh đã nói những gì à?"Hạo Thiên nhìn nó xoa đầu hỏi.

Nó đơ người nhìn Hạo Thiên gượng gạo gật đầu.Rời khỏi người anh nó bước đến nhà bếp nấu đồ ăn sáng.Hạo Thiên nhìn nói,nó muốn trốn tránh bản thân đến khi nào nữa đây??Ha..anh tự cảm thấy mình thật đáng nực cười....người con gái trước mặt dường như có thể với tới trong tầm tay nhưng sao với anh đó lại là một khoảng cách dài đằng đẳng,người con gái đó dường như có thể sở hữu trong chốc lát nhưng sao anh lại không cảm thấy cái sở hữu đó đặc biệt gì cả.Tại sao ngày đính hôn của anh và nó không lâu sẽ đến nhưng anh lại cảm thấy điều đó lại vô vị đến vậy?

"Ái Nhi...anh ra ngoài...em ở nhà ngoan đi!!"Hạo Thiên đứng dậy nhìn nó nói rồi quay người bước đi.

"Ơ..anh không ăn à?"Nó quay đầu nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Thôi...anh không đói và càng không có hứng thú để ăn."Hạo Thiên nói.

Nhìn anh đi khuất nó tắt bếp,anh không ăn thì nó nấu làm gì?Vốn dĩ nó đâu muốn ăn!

---

Mới vừa bước ra khỏi nhà nó đã chạm mặt với hắn.Gương mặt hắn nhìn nó khiến nó nhói đau trong lòng.Hình ảnh hắn cùng Linh Nhi tay chung tay đi có vẻ thật hạnh phúc.

"Ái Nhi.."Linh Nhi nhìn nó cười.

"Chả phải là đã lòi mặt cáo của cô rồi sao?Hà cớ gì lại tỏ ra thân thiết?Rốt cuộc thì mặt cô dày tới mức nào?"Nó khinh bỉ nói rồi mở cửa bước vào nhà.

Hắn nhìn nó rồi nhìn Linh Nhi.

"Tôi bận việc,em tự đi một mình đi."Hắn gỡ tay Linh Nhi ra bước vào xe rồi chạy đi.

Linh Nhi đứng đó nhìn xe hắn đi lòng khó chịu vô cùng.

Nó bước vào nhà,lòng man mác buồn.Con người đó vốn dĩ đã không còn là gì nhưng tại sao lại khiến nó đau đớn đến như vậy?

"Giả tạo....giả tạo...GIẢ TẠO!!"Nó ôm đầu quát lớn.Tất cả đều đang lừa dối nó.Thật nực cười cái cảm giác này cứ như là đang bị cả thế giới quay lưng với mình vậy!!

"Đing..đong.." chuông cửa kêu,nó lấy lại bình tĩnh mà ra mở cửa.

"Là hai người à?"Nó nhìn Kiều Trinh cùng Trần Dương hỏi.

"Chỉ là tới để nói chuyện với vậy thôi!"Kiều Trinh nói.

"Vô nhà đi!"Nó cười nói.

Nó lấy nước mời hai người họ.Kể từ khi lấy nhau về trông cả hai ra dáng trưởng thành hơn thì phải.

"Nghe nói cậu và Hạo Thiên sắp đính hôn?Tổ chức ở Trung Quốc à?"Kiều Trinh hỏi.

"Không,tụi tôi sẽ tổ chức ở Pháp..Khi đó mong hai người đến tham dự!"Nó cười nói.

"Chúc hai người hạnh phúc!"Trần Dương nhìn nó nói.

"Tụi tôi chuyển bị sẽ bay về Trung Quốc để sinh sống.Cậu ở lại nhớ phải giữ gìn sức khỏe nhé!"Kiều Trinh nói.

"Tôi khuyên cô là đừng nên vì những thứ gì đó mà khiến người xung quanh mình đau khổ.Đừng có đem nỗi đau của mình giáng lên đầu của người khác.Tôi cũng chỉ nói vậy thôi không có ý gì khác vì dù sao nỗi đau của cô cũng đã làm tới ba người phải đau khổ!!"Trần Dương nhìn nó nói.

"Anh nói vậy là sao?"Nó cau mày hỏi.

"Anh ấy không có gì đâu!!Chỉ là muốn nhắc nhở cậu hãy nên nghĩ cho kĩ về quyết định của mình!!Thôi đã đến giờ ra sân bay rồi.Tụi tôi đi!!"Kiều Trinh nói rồi đứng dậy.

"Tôi đi tiễn hai người!"Nó đứng dậy nói.

"Không cần đâu!"Kiều Trinh nói.

Nó đứng nhìn hai người họ.Bọn họ bị sao vậy?"Ba người đau khổ" là có ý gì?

---Lời tác giả---

Dạo này mị bận thi và ôn thi nên không có thời gian mà viết được thông cảm xíu đi!!Mong các ngươi đừng vì thế mà bơ truyện mị...Hứa sẽ cố gắng ra chương nhanh nhất có thể!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 88


Đã rất tối rồi,Hạo Thiên vẫn chưa về nhà,nó nhìn ra cửa....Khi nào mới hết lo lắng về người con trai này đây?

---

Tại một quán rượu,Hạo Thiên ngồi đó nhâm nhi ly rượu.Đã 7 năm rồi tại sao trong thâm tâm anh vẫn hiện rõ hình bóng đó?

"Mạc Hạo Thiên...lụy tình quá nên tìm đến rượu để giải sầu à?Anh quả giàu thật..bao quán rượu này không cho ai vào nhỉ?"Linh Nhi ngồi xuống cạnh Hạo Thiên nhếch môi hỏi.

"Vậy mà vẫn có một con ruồi bay vào...xem ra đám người của tôi còn quá sơ suất."Hạo Thiên nhếch môi nói.

Linh Nhi tay nắm chặt thành quyền nhìn Hạo Thiên.

"Hay là tôi và anh cùng nhau hợp tác đi?Xem ra sẽ rất có lợi cho anh đấy!"Linh Nhi cười đểu nói.

"Lần trước xém chết một vài lần mà cô còn muốn hợp tác cùng tôi sao?Xem ra chỉ có mình cô có cái gan đó thôi!!"Hạo Thiên nhếch môi nhìn Linh Nhi đầy khi bỉ nói.

"Ai cũng vậy...Mắc lỗi không đến ba lần sẽ sửa đổi.Chỉ là muốn Ái Nhi thuộc về anh thôi!!Lên giường với cô ta đi!"Linh Nhi nói.

"Cô có phải là đã dùng hết lá gan để có bản lĩnh nói câu đó không?"Hạo Thiên lạnh lùng nhìn cô ta đầy đáng sợ nói.

"Anh biết mà!!Dù sao gia đình tôi cũng chuyên về ngành dược...tôi đã nghiên cứu loại thuốc này...À mà cũng chỉ là cải tiến một chút thôi!!Thuốc k*ch t*nh này rất có hiệu quả vả lại còn có thuốc giải nữa.Chỉ cần anh cho cô ta uống thì cô ta trong chốc lát sẽ thuộc về anh...Sau khi làm xong chuyện đó chỉ cần anh cho cô ta uống thuốc giải là cô ta sẽ mau chóng trở lại bình thường và kí ức về chuyện đó sẽ mau chóng quên sạch.Nếu có hỏi về chuyện đó chỉ cần anh nói cô ta tự nguyện làm vậy với anh thì xong xuôi!!"Linh Nhi cười đểu nhìn Hạo Thiên nói.

Loại thuốc này quả thật sẽ giúp anh có được nó?Đưa tay cầm lo nước đó.Linh Nhi nhếch môi cho dù có cao thượng tới mức nào nhưng nếu d*c v*ng và tình cảm quá mức thì cũng sẽ bộc phát thôi!!

"Sẽ rất hiệu nghiệm...chúc hai người hạnh phúc!!"Linh Nhi đứng dậy bước đi nói.

"Những chuyện của cô tôi đều biết...chỉ cần cô có một chút ngu ngốc thì đừng hòng sống sót!!Cái thai vẫn tốt nhỉ?"Hạo Thiên nhếch môi hỏi.

Linh Nhi nụ cười dập tắt,chân dừng lại quay người nhìn Hạo Thiên.

"Làm sao anh biết?"Linh Nhi quát.

"Mạc Hạo Thiên này chuyện gì trên trời dưới đất mà tôi lại không biết?Cô nghĩ có thể dấu tôi à?Giờ thì cô yên tâm mà ra về."Hạo Thiên nói.

Linh Nhi lạnh người...người con trai này quả thật rất đáng sợ...

----

Hạo Thiên bước vào nhà,những bước đi không vững.Nó thấy vậy liền chạy lại đỡ anh,trên người anh nồng nặc mùi rượu có lẽ là đã uống quá chén!!

"Anh...sao lại uống nhiều như vậy?"Nó hỏi.

"Em hỏi tôi?Chính vì em nên Mạc Hạo Thiên tôi một ngày cũng không được hạnh phúc...Luôn luôn sống trong nỗi sợ hãi một ngày tôi mất em...luôn phải chịu đựng những nỗi đau do chính em ban tặng..em nghĩ tôi chỉ là đang tự an ủi mình thôi mà em đã như vậy rồi sao?"Hạo Thiên giọng nói không rõ ràng nhìn nó hỏi.

"Em xin lỗi...em không có ý đó..Em đưa anh lên phòng!!"Nó nói.

"Tôi không cần lòng thương hại từ em!!Tôi tự mình có thể đi!!"Hạo Thiên đẩy nó ra rồi tự đi.

Nó nhìn anh không khỏi lắc đầu,người con trai này quả thật là....

----Sáng Hôm Sau----

Nó qua phòng Hạo Thiên mở cửa bước vào.Hạo Thiên đang ngủ,trong phòng vẫn nồng nặc mùi rượu.Đi lại ngồi xuống giường nó khẽ vuốt nhẹ tóc anh.Có lẽ những gì anh đang chịu đựng đã vượt xa giới hạn của anh rồi!!

"Em làm anh khổ nhiều rồi...Hà cớ gì anh cứ yêu mình em?Thiếu gì người tốt hơn em xứng đáng hơn em cơ chứ?Chả phải em lúc nào cũng làm anh đau khổ đấy sao?Anh luôn miệng bảo em là đồ ngốc..tại sao lại không nhìn lại bản thân anh xem...anh còn ngốc hơn em nữa đấy!"Nó cười nhẹ nói rồi đứng dậy bước ra ngoài nhưng lại thấy cái thứ gì đó rồi khựng lại.Nụ cười trên môi vụt tắt.

-----

Hạo Thiên tỉnh dậy,cơ thể mệt mỏi đi xuống nhà nhìn nó đang cặm cụi ở nhà bếp liền cười nhẹ rồi đi lại chỗ nó.

"Em đang làm gì vậy?"Hạo Thiên hỏi.

"Anh còn hỏi em à?Ngày hôm qua ai uống say khướt?Không phải anh à?Em đang nấu canh giải rượu cho anh đấy!!"Nó nói.

"Anh xin lỗi!!"Hạo Thiên gãi đầu nói.

"Em không có lỗi nên đừng xin em...em không để cho anh xin đâu!"Nó cười nói.

"Ngày hôm qua anh cứ như bị quỷ nhập vậy!!Đáng ra anh không nên làm vậy!!"Hạo Thiên rũ mi nói.

"Anh đang nói cái gì cơ?"Nó quay đầu nhìn anh hỏi.

"À..không có gì!!"Hạo Thiên lắc đầu nhìn nó cười nói.Có lẽ việc ngày hôm qua anh không nên làm nữa...nên chấm dứt chuyện đó và quẳng nó ra một xó nào đi!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 89


"Hạo Thiên này...ừm...em và anh lát nữa tới nhà Quốc Minh được không?"Nó đặt tô canh xuống bàn rồi ngồi xuống nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Anh sao cũng được!"Hạo Thiên nhìn nó cười nói.Nhưng thực chất thì lại hoàn toàn trái ngược với những gì anh đã nói cơ mà biết sao được anh chỉ là một kẻ...

"Em không phải là có ý gì khác đâu chỉ là em đã không liên lạc với gia đình cũng đã lâu rồi chỉ muốn hỏi anh ta số điện thoại để liên lạc với bọn họ thôi!!"Nó biết anh sẽ hiểu lầm và sẽ buồn nên vội lên tiếng minh bạch.

"Anh không có ý kiến.Những chuyện em là anh không hề cấm cản."Hạo Thiên đứng dậy xoa đầu nó rồi quay người đi lên lầu.

Nó nghiêng đầu nhìn Hạo Thiên...cái thái độ gì thế này?Ghen à?Môi mỉm cười nhẹ...ấy vậy mà trước giờ bảo anh không hề ghen tuông với người mình yêu cả rồi còn cái gì mà anh luôn tin tưởng người ở bên cạnh mình.

"Anh không đi với em à?"Nó nhìn lên lầu nói lớn.

"Anh lên thay đồ!"Hạo Thiên nói vọng xuống.

Nó cau mày,đi có một chút thôi có cần phải thay đồ không?

---

Khoảng 5 phút sau,Hạo Thiên bước xuống nó cau mày.Cái con người này....

"Anh đã thay đồ rồi hay là chưa thay đồ vậy?"Nó cau mày hỏi.

"Không có gì!!"Hạo Thiên nói rồi bước đi.

Nó cau mày cái tên này....thiệt là!!

Đến nhà hắn nó có vẻ e ngại vì dù sao thì...

"Đing..đong" Hạo Thiên nhấn chuông cửa rồi nhìn nó.

"Anh chỉ là giúp em thôi!!Đừng có ngượng ngùng như vậy dù sao em vẫn còn yêu hắn mà...em cứ tự nhiên giống như lúc trước em đã làm vậy."Hạo Thiên cười xoa đầu nó nói.

"Nhưng dù sao thì giờ em và anh ta không có là gì."Nó đưa tay cầm lấy bàn tay anh đưa xuống nhìn anh nói."Hãy sống vì hiện tại...em và anh ta là của quá khú rồi...em và anh mới là hiện tại,hiện tại và tương lai."Nó nói.

Hạo Thiên anh gượng cười nhìn nó.Cửa mở ra gương mặt hắn lạnh lùng đến đáng sợ...hai người bọn họ tại sao có thể ở trước nhà hắn mà tình tứ như vậy chứ!Có biết lòng hắn đang đau đớn lắm không?

"Tới là có chuyện gì?"Hắn lạnh lùng nhìn nó hỏi.

"Có chuyện thì tôi mới tới tìm anh được chứ!Anh cũng vậy mà..phải không?"Nó nhìn hắn hỏi.

Hắn nhếch môi quay người bước vào,nó nhìn Hạo Thiên ra hiệu bảo anh vào trong.Nó đóng cửa lại bước vào nhà.Nhà hắn vẫn vậy không mấy gì thay đổi.

"Nói."Hắn nhìn nó nói.

"Không có chuyện gì quan trọng mấy...Linh Nhi cô ta không có ở đây à?"Nớ hỏi.

"Cô ta đi mua sắm rồi.Em có nói hay không?"Hắn cau mày khó chịu hỏi.

"Tôi lúc trước đã không còn liên lạc với người nhà và bạn bè nên tôi tới đây chỉ là muốn hỏi số điện thoại để tiện liên lạc."Nó nói.

"Đó là do em tự động hủy liện lạc với họ thì em tự mà tìm đi tôi không rảnh tới mức đó đâu."Hắn lạnh nhạt nhìn nó nói.

"Tôi không muốn cãi nhau với anh..."Nó nói.

"Tôi cũng không muốn cãi nhau với em nữa...đưa điện thoại em đây."Hắn nói.

Nó cười nhẹ,hắn cũng không phải hạng người nhờ vả mà không giúp.Hắn cầm điện thoại của nó ghi điện thoại tất cả những người mà nó cần.Mặc dù anh tuy có thái độ lạnh nhạt nhưng cũng chỉ vì hắn hơi có chút bực mình vì chuyện của Linh Nhi thôi.

"Rồi...em có thể về!!"Hắn nói.

"Hạo Thiên này anh ra ngoài kia đợi em,em có chuyện muốn nói với Quốc Minh."Nó nhìn Hạo Thiên nói.

Hạo Thiên gật đầu rồi đi ra ngoài.Nó nhìn hắn hồi lâu.

"Tôi và anh chia tay vì lí do gì?"Nó hỏi.

"Mẹ tôi."Hăn nói.

"Vậy khi mẹ anh về thì tại sao tôi và anh lại không thể quay lại?"Nó hỏi.

"Là do tôi lạnh lùng với em."Hắn nói.

"Tại sao khi anh hết lạnh lùng với tôi nhưng tôi và anh vẫn không thể đến với nhau?"Nó hỏi.

"Là do tôi có Linh Nhi em có Hạo Thiên."Hắn nói.

"Tôi ở bên Hạo Thiên là do ai làm ra?"Nó hỏi.

"Linh Nhi hại.Từ đó đến nay mọi chuyện đều là cô ta hại."Hắn nói.

"Lỗi lầm không phải ở một mình chỗ Linh Nhi mà là do tôi và anh không hiểu được nhau mà có rất nhiều mâu thuẫn với nhau.Tôi đến đây không phải là muốn tìm số điện thoại của gia đình mà là đến để gặp anh và nói về chuyện này."Nó nói.

"Chả phải là em không muốn về lại bên tôi sao?"Hắn hỏi.

"Không...là do hai ta khó có thể về bên nhau được.Tôi mắc nợ Hạo Thiên quá nhiều và anh cũng cần phải có trách nhiệm với Linh Nhi.Cả hai không nên trách ai về điều gì cả có trách thì trách ông trời thật biết trêu đùa trên nỗi đau và tình cảm của người khác.Tôi và anh tuy không thể đến với nhau nhưng không có nghĩa là không thể nói chuyện và làm bạn với nhau.Tôi và anh dù sao vẫn có thể làm bạn thân của nhau phải không?"Nó chìa tay ra nhìn hắn hỏi.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 90


Hắn nhìn tay nó rồi nhìn nó,đúng là cuộc tình giữa nó và hắn thật nhiều sóng gió.Nhếch môi cười nhạt,đúng là hắn và nó khó có thể quay lại.

"Tôi và em thật sự là không còn gì nữa...bạn thân?Ừ thì đành chịu vậy nhưng tôi không từ bỏ vì tôi còn yêu em nhiều lắm."Hắn chìa tay ra bắt tay với nó nói.

"Phải rồi...nếu như tôi không vì Hạo Thiên thì có lẽ tôi sẽ còn theo đuổi anh."Nó cười nói.

"Chỉ là mắc nợ em có cần phải giao phó cả đời cho tên đó không?"Hắn nhìn nó hỏi.

"Mắc nợ?Nhưng với tôi giờ nó đã không còn mắt nợ nữa rồi...nó như là một thứ gì đó cao hơn mắc ợ một chứ.."Nó rút tay về nói.

Hắn cười nhạt,chắc có lẽ nó đã bắt đầu yêu Hạo Thiên rồi.

"Không sao..chúc em hạnh phúc."Hắn nói.

Nó cười rồi quay người đi.Hắn vội kéo nó lại và đặt một nụ hôn lên môi nó.Nó mở to mắt hết mức có thể nhưng rồi lại biến thành vũng sương mù dày đặc.Nó còn yêu hắn!!

"Quốc Minh này....tôi còn yêu anh lắm nhưng tôi bây giờ thì khác bắt đầu yêu Hạo Thiên rồi!!"Nó đẩy hắn ra nói rồi bước đi.

Hắn đơ người nhìn nó."Tôi yêu Hạo Thiên" bốn từ đó rất êm dịu nhưng lại khiến hắn đau đớn thế này!!Đưa tay đặt lên trước ngực mình hắn bóp mạnh,hắn không tự chủ mà khuỵu xuống đất.Ở nơi đó....nơi đó của hắn rất đau,đau đến tột cùng.Không biết là nó có đang hiểu được lòng hắn hay không??

Nó nước mắt rơi xuống.Đã biết đau mà lại cứ đâm sâu vào....

"Cô..hài lòng chưa?"Nó nhìn Linh Nhi hỏi.

"Thật đáng buồn khi tôi vừa mới về tới nhà nhưng cũng thật vui khi nhìn thấy cô trong bộ dạng này?Sao...tim cô đau đớn chứ?"Linh Nhi khoanh tay lại nhìn nó nhếch môi hỏi.

"Tôi đau nhưng...chí ít đủ làm cô hạnh phúc."Nó nhìn Linh Nhi nói.

"Đủ làm tôi hạnh phúc?Cô nghĩ thừa rồi!!"Linh Nhi nhếch môi nói.

"Có lẽ là cô quá ảo tưởng rồi!!Dù sao thì tôi cũng chỉ vì đứa bé trong bụng cô thôi!"Nó ghé sát mặt mình vào mặt của Linh Nhi nói tay đưa lên xoa xoa bụng cô ta.

Linh Nhi sững người nhìn nó.Những lời nói đó...là vì đứa bé?Nó lạnh lùng lướt qua người Linh Nhi mà bước đi.

"Nên nhớ hành động của tôi ngày hôm nay là do cô ngày hôm qua đã cầu xin tôi và một phần tôi vì thương hại đứa bé đó nhưng nếu...cô dám lừa gạt tôi thì đừng trách sao tôi ra tay tàn nhẫn!"Nó lạnh lùng nhìn cô ta rồi bước đi.

"Hạo Thiên đang ở ngoài cổng cô mau lau nước mắt đi kẻo lại để anh ta đau khổ!"Linh Nhi nhìn nó nói rồi đi vào nhà.

Nó lau nước mắt.Thật đáng nực cười...Mở cổng nó đã thấy Hạo Thiên ở đó.

"Anh chờ em có lâu không?"Nó nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Không lâu."Hạo Thiên lắc đầu rồi bước đi.

Nó nhìn Hạo Thiên,anh thật khó hiểu.

*Tối*

"Anh,hôm nay bị sao vậy?Cả một ngày nay anh không hề nói chuyện với em!"Nó nhìn Hạo Thiên nói.

Hạo Thiên anh ngồi trên giường vẫn im lặng.Mọi chuyện của hiện tại đã thật sự khiến anh rất mệt mỏi....Nó nhìn anh...đành phải như vậy...

"À,lúc nãy khi dọn dẹp phòng anh em có thấy một cái lọ gì đó...*Mở lọ* ừm..kẹo?Cho em nhé?"Nó cầm viên tròn cho vào miệng nói.

Hạo Thiên giật mình,đứng dậy đưa tay nắm chặt bả vai nó.

"Em nhả ra mau!!"Hạo Thiên quát.

"Ực"

"Ơ..em xin lỗi...em lỡ nuốt nó rồi!"Nó cười gượng nhìn Hạo Thiên chớp chớp đôi mắt.

"Có một cái lọ nước cạnh cái lọ này...em để ở đâu?Mau uống nó vào!"Hạo Thiên nói.

"Em chỉ thấy mỗi lọ đựng kẹo này thôi!!"Nó giơ cái lọ kia lên nói.

"Đó không phải kẹo mà là một lọ thuốc đấy!"Hạo Thiên quát.

"Thuốc?Anh bị bệnh gì à?Sao lại phải cần đến thuốc?Anh nói cho em nghe đi?"Nó nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Anh không bệnh nhưng mà em sẽ bị bệnh!"Hạo Thiên cau mày nói.

"Em thì làm gì có bệnh!!Cơ mà...trong người em hình như là đang nóng lên thì phải?"Nó đưa tay lên gãi gãi đầu hỏi.

Hạo Thiên mặt biến sắc...Thứ thuốc này quả thật rất lợi hại nhưng mà...lọ thuốc giải đang ở đâu??

Nó ngã xuống giường,quằn quại trong cơn nóng đầy khó chịu.Hạo Thiên nhìn nó đầy lo lắng.

"Em có sao không?"Hạo Thiên khom người xuống hỏi nó.

"Em...trong em..khó chịu.."Nó giọng nói bực dọc kèm theo hơi thở gấp khiến anh càng thêm phần nóng lòng.

Bỗng nó đưa tay kéo Hạo Thiên xuống,anh theo phản xạ mà đưa tay chống lên giường.Nhìn người con gái kia mà không khỏi xót xa.Có lẽ khi sáng anh nên quẳng cái thứ thuốc này!!Nó đưa tay choàng qua cổ anh kéo xuống kề sát mặt nó.

"Hạo Thiên..em muốn.."Nó nói.

"Em chắc chắn chứ?Không lo về hậu quả à?"Hạo Thiên hỏi.

"Không...em muốn anh!!"Nó nói rồi hôn lên môi anh.

Hạo Thiên anh không hề phản kháng mà cũng không hề đáp trả.Nếu đó không phải thứ thuốc k*ch t*nh này làm ra thì có lẽ câu nói đó đã khiến anh hạnh phúc biết bao!!Nhưng dù sao thì có lẽ ông trời muốn chuyện này xảy ra.Hạo Thiên nhìn nó cuối cùng vẫn phải đáp trả nụ hôn đó.

Nó đưa tay lên cởi những chiếc nút áo của anh ra,Hạo Thiên vẫn không phản kháng vì ngay lúc này đây... ANH MUỐN NÓ!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 91


Hạo Thiên nhìn nó,có chút e dè.Áo của anh của đã bị nó cởi hết dãy nút áo.Hạo Thiên nhìn nó,gương mặt nó rất đẹp.Anh cuối đầu hôn nó..một cái thật sâu!

"Nếu tôi chiếm hữu em thì em cũng không thể thuộc về tôi phải không?Tôi từng nghĩ nếu tôi làm chuyện đó với em thì em sẽ hoàn toàn thuộc về tôi nhưng không...cái suy nghĩ đó của tôi thật đúng là chưa thông suốt.Ở nơi đó của em...chỉ có hình ảnh của tên đó không hề có tôi.Với em tôi chỉ là một người anh trai thôi sao?Ha...nếu vậy thì tôi làm chuyện đó với em liệu nó còn có ý nghĩa?Với tôi chỉ cần một nụ hôn của em...đủ là tôi hạnh phúc rồi!"Hạo Thiên cười nhạt,đưa tay vuốt gương mặt nó nói rồi đứng dậy.

Hạo Thiên cài nút áo lại,nhìn nó cười rồi quay đi.

"Tôi biết linh cảm tôi không bao giờ sai.Tôi biết anh không phải loại người đó.Nhưng có điều anh lại làm tôi thất vọng!"Nó ngồi dậy nhìn Hạo Thiên nói.

Hạo Thiên giật mình quay đầu lại nhìn nó.Lòng anh nóng rực,là do nó làm?

"Em....là em đã lên kế hoạch cho việc này?"Hạo Thiên hỏi.

"Phải,chính là vào ngày hôm qua.Anh uống say nói năng lung tung và kể cho tôi về chuyện Linh Nhi đưa anh cái lọ thuốc t*nh d*c này.Tôi thật sự nghĩ anh là người như vậy sao?Nhưng lí trí tôi mách bảo anh lại không phải loại người đó nên tôi đã đặt ra một kế hoạch để thử xem suy nghĩ của tôi đúng hay là lí trí của tôi đúng nhưng quả thật thì lí trí của tôi không sao vì dù sao tôi thừa biết anh không phải hạng người dơ bẩn đó."Nó nói.

"Nhưng dù sao tôi cũng có ý định đó.Em nên rời xa tôi đi,càng xa càng tốt."Hạo Thiên nói.

"Rời xa?Tôi không vì thế mà bỏ anh được."Nó nói.

"Không,tôi sẽ không làm vậy.Từ giờ cho đến khi tôi và em làm lễ đính hôn nếu em không nói câu chia tay với tôi thì tôi càng không thể nói câu đó với em.Lý do gì bản thân em là người hiểu rõ!"Hạo Thiên nhếch môi nói.

Nó trầm ngâm,nếu nó rời khỏi Hạo Thiên thì đường nào hắn cũng sẽ bám theo nó và bỏ rơi cô ta.Nó lại không muốn hắn lại bỏ rơi mẹ con cô ta.

"Đương nhiên,tôi sẽ không rời bỏ anh.Chúng ta hãy xem như chuyện ngày hôm nay không hề xảy ra nha Hạo Thiên."Nó ôm Hạo Thiên nói.

Hạo Thiên rung động,người con gái này tại sao năm lần bảy lượt lại cứ thích dày vò anh?Tại sao lại không để anh một ngày vui vẻ.Thà nó cứ lạnh lùng với anh như trước đây còn hơn là nó mềm yếu cứ luôn bên cạnh anh ngay lúc này.Nhưng cho dù nó có làm anh đau tới mức nào đi chăng nữa thì anh vẫn luôn yêu nó.Ai nói anh nhu nhược hay là một kẻ si tình đi chăng nữa anh cũng chịu.

----

Sáng sớm,tại sân bay quốc tế.Nó và Hạo Thiên ngồi ở ghế hàng chờ.Cuối cùng nó cũng phải vẫy tay tạm biệt nơi này.Thật là không nỡ!!

"Em thật sự muốn đính hôn với tôi?Hãy suy nghĩ cho thật kĩ để sau này không phải hối hận!""Hạo Thiên nhìn nó nói.

"Không hối hận!"Nó nói.

"Em thật sự muốn vậy?"Hạo Thiên hỏi.

"Dù sao ở cạnh anh em mới hạnh phúc.Người đó dù sao cũng nên quên em."Nó nói.

"Mọi chuyện không như em nghĩ,Linh Nhi ả ta..."Hạo Thiên chưa kịp nói xong thì nó đã đưa tay lên che miệng anh lại.

"Đừng...anh đừng nói nữa."Nó lắc đầu nói.

Hạo Thiên im lặng,tay đưa lên cầm tay nó đưa xuống.Chính là nó không muốn nghe sự thật của mọi chuyện,là chính nó muốn mọi chuyện chuyển theo chiều hướng xấu.Là do nó chứ không phải anh!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 92


Cuối cùng cũng đã đặt chân lên đất nước Pháp.Nơi này đối với nó quá xa lạ.Liệu rằng một cuộc sống mới,một con người mới có thể được yên bình?Liệu nó có thể quên một người mà đáng lí ra nó không nên cho người ta quá nhiều tình cảm.Nhìn người đàn ông bên cạnh,tại sao nó không nhận thức ra con người yêu này yêu nó còn hơn bản thân?Tại sao nhiều năm về trước nó lại làm lơ và đáp trả thật lạnh lùng với thứ tình cảm đó!

"Anh!"Nó nhìn Hạo Thiên kêu.

Hạo Thiên quay lại nhìn nó.Mày anh nhún lên ra hiệu "Chuyện gì?"

"Cảm ơn anh vì đã hơn 10 năm qua vẫn luôn dành cho em thứ tình cảm cao thượng đó! Em hứa với lòng sẽ thương anh,thương mãi về sau!"Nó nói.

"Chả phải là em thương thằng đó hơn bản thân sao?Cơ mà cũng chỉ là thương thôi!!"Hạo Thiên nhếch môi nói.

"Đừng tự làm mình đau nữa,đồ ngốc!"Nó đưa tay lên cốc đầu anh.

Hạo Thiên cười nhẹ nhìn nó,tay anh vòng ra sau lưng nó khoác vai nó.

"Nếu có người thứ ba chen chân vào chuyện tình cảm này...cho dù có là ai đi chăng nữa anh hứa sẽ không từ bỏ."Hạo Thiên nói.

"Chỉ mong kẻ thứ 3 đó sẽ không phải là người tên Lâm Quốc Minh đó!"Nó nhìn trời thở dài nói.

Hạo Thiên nhìn nó,ánh mắt của nó hiện rõ sự luyến tiếc.Anh biết tất cả nhưng anh lại vờ như không biết.Có lẽ mọi người sẽ cho là anh ngốc nhưng những việc anh làm đều là vì anh muốn cho nó có một cơ hội để rút lui trong chuyện này.Anh thừa biết nó không muốn anh.

Tình cảm con người thật đáng nực cười.Một người ở bên cạnh người đó với khoảng thời gian rất lâu,làm mọi thứ nhưng lại không có được tình cảm của người đó!Còn người kia chỉ vừa mới gặp trong khoảng thời gian rất ngắn nhưng lại được người đó trao cho thứ tình cảm rất to lớn.Thật là nực cười!!

------

"Thật bỉ ổi...tại sao lại làm trò đểu kén đó chỉ để níu giữ tôi hả?"Hắn nhìn Linh Nhi quát.

"Quốc Minh!Anh đừng hiểu lầm...là em bị sẩy thai...em sợ anh sẽ bỏ rơi em nên em mới mặt dày tiếp tục nó!"Linh Nhi nhìn hắn nước mắt đầm đìa nói.

"Sẩy thai?Cô còn ở đó mà tiếp tục nói dối tôi đến bao giờ nữa đây hả?"Hắn tức giận quát.

"Nhưng....làm sao anh có thể biết được chuyện đó?"Linh Nhi nhìn hắn hỏi.

"Ai cho tôi biết không quan trọng,quan trọng là tại sao cô lại hèn hạ tới mức dùng thủ đoạn đáng nguyền rủa này!"Hắn lạnh lùng nhìn Linh Nhi quát.

"Là do tôi yêu anh,yêu anh đến điên cuồng,yêu anh đến đau đớn cõi lòng.Chính vì tôi yêu anh nên tôi mới tìm đủ mọi cách để anh thuộc về tôi nhưng tại sao...Tại sao anh lại yêu mỗi mình cô ta?Anh và cô ta chỉ là quen nhau trong một thời gian ngắn ngủi thì hà cớ gì lại yêu cô ta sâu đậm đến vậy?Anh luôn đem hình bóng cô ta gắn sâu trong tim anh,tại sao anh lại không để ý bên cạnh anh còn có tôi hả?Anh có bao giờ suy nghĩ đến cảm nhận của tôi chưa?"Linh Nhi cười nhạt nhìn hắn nói.

"Ngay từ đầu tôi đã nói cho cô rồi nhưng cô lại cứ cắm đầu sâu vào."Hắn nói rồi bước đi.

Linh Nhi vội chạy lại cầm tay hắn.Gương mặt đầy nước mắt của cô ta thật tội nghiệp.Hắn hừ lạnh hất tay cô tay ra rồi bước đi.

Linh Nhi ngồi đó,gương mặt mất sắc,nước mắt cứ chảy.Sau bao cố gắng của cô cuối cùng thì cô nhận lại được gì?Cô thua rồi...cô đã thua thật rồi!Thua về mọi mặt.

"Ái Nhi,tôi sẽ khiến cô sống dở chết dở!!Mạc Hạo Thiên...mọi chuyện ngày hôm nay là do anh gây ra tôi sẽ khiến anh phải chịu đựng cái nỗi đau thấu trời này của tôi.Quốc Minh,người em yêu...anh dám phản bội em?Được...em sẽ cho anh thấy cái cảm giác khi anh mất đi người mà anh yêu thương nhất.Khiến anh sẽ thuộc về em một lần nữa!!Haha..."Linh Nhi cười lớn.Thật điên cuồng!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 93


Tình yêu không hề có lỗi mà lỗi là ở định mệnh và ông trời!!

-----

Đứng trước sân bay quốc tế,hắn cuối cùng cũng đã đến được nước Pháp.Hoàng Minh nói nó và Hạo Thiên chỉ còn một tuần nữa là đính hôn và không lâu sau sẽ tổ chức đám cưới.Phải nhanh chóng kéo nó về lại bên cạnh hắn.

"Quốc Minh!Anh đến đây có chuyện gì à?"Kiều Trinh nhìn hắn hỏi.

"Hai người tới để du lịch à?"Hắn quay lại nhìn vợ chồng Kiều Trinh hỏi.

"Không!Chúng tôi đến chỉ để dự lễ đính hôn và kết hôn của Ái Nhi với Hạo Thiên."Trần Dương nhìn hắn lạnh lùng nói.

"Du lịch là trên hết!"Kiều Trinh kéo tay Trần Dương nói,ánh mắt của cô đanh lại như ám chỉ "Anh đừng nói nữa!"

Hắn im lặng,người hắn lạnh lẽo.Nơi này đúng hơn là nơi hắn không nên tới sao?

"Các người cứ vui vẻ! Tôi đi trước!"Hắn nói rồi quay lưng lại bỏ đi.

"Không phải muốn từ bỏ là được.Ái Nhi cô ấy cũng chưa từ bỏ!"Kiều Trinh nhìn tấm lưng hắn nói.Quay sang người chồng của mình "Chả phải là em đã nói với anh rất nhiều lần sao?Hai người họ trao nhau quá nhiều tình cảm nên cũng cần một thời gian dài để quên được thứ tình cảm đó.Riêng em thì không hề muốn Hạo Thiên với Ái Nhi về chung một nhà đâu!Lí do gì thì em nghĩ anh chắc chắn hiểu rõ hơn ai hết!Mình đi thôi!"Kiều Trinh nói.

---

"Cuối cùng cũng xong...Thật sự em mặc bộ váy đó có đẹp không?"Nó nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Rất đẹp!Ta về!"Hạo Thiên cười nhìn nó nói.

"Vậy thì anh về trước đi!Em có việc phải đi một chút!"Nó nói rồi bước đi không quên vẫy tay chào Hạo Thiên.

Hạo Thiên cười và không quên vẫy tay lại.Nó đi đến siêu thị.Tìm mua một vài món đồ.Thời gian trôi qua đúng thật rất nhanh...mới đó thôi mà giờ đã!!

"Nên mua thịt không nhỉ?"Nó nghiêng đầu hỏi nhưng rồi cũng cầm hộp thịt bỏ vào giỏ.

Vừa mới quay người nó hình như đã va phải vào một ai đó.Lùi lại vào bước.

"Cho tôi xin..."Nó quay nhìn người vừa đụng mình.Gương mặt cứng đờ nó lại không thể nói thêm một từ nào nữa.

"Là em?"Hắn hỏi.

"Sao anh lại ở đây?"Nó cau mày nhìn hắn hỏi.

"Chúng ta cùng nói chuyện."Hắn nói.

-----

"Cô ta dám làm chuyện đó?"Nó cau mày hỏi.

"Tôi đã dùng hết niềm tin của mình để có gắn bảo lòng là phải tin cô ta nhưng kết quả lại nhận được một cú đắng như thế này!"Hắn nói.

Nó nhìn hắn,tự nhiên lòng nó nhẹ nhõm hẳn lên.

"Sao anh lại biết được điều đó?"Nó hỏi.

"Một người vô danh đã nói cho tôi biết!"Hắn nói.

"Anh dự định sẽ như thế nào?"Nó hỏi.

"Hiện tại tôi chưa rảnh rỗi đến nỗi phải suy nghĩ sau này tôi sẽ ra sao.Tôi chỉ kịp dự tính hiện tôi sẽ sẽ như thế nào!"Hắn nói.

"Ha...Vậy tốt thôi! Ba ngày nữa là lễ đính hôn của tôi.Tôi mong anh sẽ đi dự và càng mong anh sẽ tham dự lễ kết hôn của tôi.Tuy tôi không có dự định là sẽ mời anh nhưng giờ nghĩ lại thì biết sao được tôi và anh chí ít cũng là "người yêu cũ" mà!"Nó nhếch môi nhìn hắn cười nói.

"Em.."Hắn khó chịu nói không nên lời chỉ biết nhìn nó một cách đầy khó hiểu.

"Cũng trễ,tôi cần phải về nhà.Hôm đấy anh không cần đến cũng được vẫn không sao.Chào!"Nó nói rồi ngồi dậy cầm túi đồ lạnh lùng lướt ngang qua người hắn.

Khoảng khắc nó lướt ngang qua người hắn,cái cảm giác rất gần nhưng lại không thể với tới...cái cảm giác đó thật sự rất khó chịu.Đi được vài bước nó dừng lại,thở dài đầy mệt mỏi,tay đưa lên ngược bấu mạnh....Nơi đó vẫn còn đau?Nơi đó vẫn còn vương vấn tình cũ?
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 94


Hắn nhìn nó,gương mặt đó thật xấu xa...

Nó bước vào nhà,Hạo Thiên không có ở đây!Đặt đồ ăn lên bàn nó mở tủ lạnh để lấy nước uống thì lại thấy một mẩu giấy dán lên cửa tủ lạnh có nội dung "Ở nhà anh có việc gấp buộc anh phải về nhà để giải quyết.Em ở nhà ngoan,anh về sẽ mua quà.Sẽ không lâu đâu,anh hứa sẽ về đúng ngày chúng ta đính hôn!"

"Việc gấp ư?"Nó cầm tờ giấy nghiêng đầu hỏi nhưng rồi nhún vai bỏ chuyện đó sang một bên đi!

"Reng.." điện thoại vang lên,nó mở túi lấy điện thoại ra.

"Alô?"Nó bắt máy hỏi.

"Tôi với tổng giám đốc Trần vừa tới Pháp và đang ở khách sạn.Cậu rảnh chứ? Ta cùng đi ăn?"Kiều Trinh hỏi.

"Tôi không đói.Nếu được thì tối có thể."Nó nói.

"Vậy đi!À mà cậu biết vừa mới tới thì tôi đã gặp ai không?Quốc Minh đấy!"Kiều Trinh nói.

"Tôi đã gặp anh ấy rồi!Không có gì quan trọng để nói với nhau cả.Cậu với tổng giám đốc Trần cũng đã về chung nhà khá lâu rồi..sao khi nào mới có baby đây?"Nó cười hỏi.

"Cậu đừng có chuyển nội dung sang bọn tôi được chứ?À mà,vợ chồng chị tôi cũng sắp đến đây đấy..chắc khoảng ngày mai."Kiều Trinh nói.

"Vợ chồng chị tôi?Này,bộ Hoàng Minh là người dưng của tôi à?Cậu nói sao cho được đấy!! Dù gì tôi cũng sắp có cháu rồi!"Nó nói.

"Gia Lâm cũng sẽ đến.Ừm...Julia cậu ấy có đến không?"Kiều Trinh hỏi.

"Đương nhiên là bọn họ sẽ đến!Thời gian cũng trôi nhanh nhỉ?Lâu lắm rồi tôi chưa gặp bọn họ!"Nó nói.

"Còn chưa đi tắm à?"Trần Dương hỏi.

"Em đang bận mà!"Kiều Trinh cau mày nói.

"Em gọi cho ai đấy?"Trần Dương hỏi.

"Ái Nhi."Kiều Trinh cười nói.

"Bộ tới đây là không gặp cô ấy hay sao mà vừa đến đã gọi vậy?Tắt máy và đi tắm rửa mau!"Trần Dương nghiêm giọng nói.

"Tổng giám đốc Trần,anh ăn gan hùm à?"Kiều Trinh quát.

"Chị đại Phạm,em mà ngoan cố,con anh có bị gì thì anh giết em đấy!!"Trần Dương quát.

Nó cúp máy,vợ chồng họ đã có em bé?Thật đáng mừng!!

*Tối*

Nó ngồi trong một quán cafe và nhâm nhi một ly capuchino ngắm nhìn dòng người đi lại ở ngoài kia.Một hình ảnh nào đó ở trong dòng người kia khiến nó chú ý đến.Đứng dậy và tính tiền,nó vội chạy theo hình ảnh thân quen kia.

Hình ảnh này,con người này,tại sao khiến nó nhớ nhung đến vậy?

"Cô Lâm?"Nó đuổi kịp người kia nói.

Người kia quay lại nhìn nó và nở một nụ cười thân thiện.

"Ái Nhi?Là cháu à?Dạo này cháu khỏe không?"Mẹ hắn nhìn nó cười hỏi.

"Vẫn khỏe!Cô ở đây à?"Nó hỏi.

"Ừ,nghe nói cháu sắp tổ chức đính hôn?"Mẹ hắn hỏi.

"Hay là ta đi ăn tối rồi cùng nhau trò chuyện đi!Lần đó cô đi cháu không tiễn được cháu cảm thấy rất áy náy."Nó nói.

"Được thôi!"Mẹ hắn cười.

Nó đưa mẹ hắn đến một nhà hàng gần đó.Gọi món xong xuôi,nó nhìn mẹ hắn,bà một dịu dàng.

"Cháu quả thật càng ngày càng xinh xắn.Rất đẹp!"Mẹ hắn nhìn nó cười nói.

"Cô quá khen.À,dạo này sức khỏe cô tốt chứ?Những cơn đau lần đó có còn tái phát không?"Nó hỏi.

"Khỏe hoàn toàn.Mà nghe nói cháu sắp đính hôn à?"Mẹ hắn hỏi.

Nó e ngại mà gật đầu.Dù gì người này cũng là mẹ mà người nó từng yêu.Nay lại hỏi nó về chuyện này quả thật lòng nó rất ngại.

"Cháu không cần phải e ngại làm gì.Nếu cháu thành đôi với Quốc Minh thì chúng ta là mẹ chồng nàng dâu tốt với nhau còn nếu không thành thì ta và cháu sẽ là mẹ con với nhau.Từ lâu ta luôn rất muốn con là con ta rồi!"Mẹ hắn nhìn nó cười nói.

"Mẹ?"Không hiểu từ đâu hắn đã có mặt ở đây.

Nó nhìn hắn,nụ cười dập tắt.

"Ơ,con cũng đến đây ăn tối à?Hay là ngồi chung với mẹ."Mẹ hắn nói rồi quay lại nhìn nó "Chúng ta cho nó ngồi chung có được không?"

"A...à được chứ!Cháu và anh ấy dù gì cũng là bạn mà!"Nó gượng gạo cười nhìn mẹ hắn nói.

Hắn ngồi xuống,đối diện nó.Hắn nhìn nó nhưng nó chỉ biết né tránh ánh mắt của hắn.Đồ ăn được dọn lên,nó chỉ biết ăn,không khí thật gượng gạo và mất tự nhiên.Nếu cứ tiếp tục như thế này có lẽ nó là người phá hoại bầu không khí.

"Cô Lâm,cháu có việc nên đành đi trước...hai người ăn uống vui vẻ."Nó đứng dậy nói rồi bước đi.

Nhìn nó bước đi,mẹ hắn nhìn hắn.

"Nếu còn yêu thì con nên đưa nó về đi.Thật tình,một người như vậy mà con lại dám bỏ qua đúng thật là ngu xuẩn."Mẹ hắn nhìn hắn nói.

Hắn đứng dậy nhìn mẹ hắn nhưng rồi đuổi theo nó.Vừa đuổi kịp hắn đã đưa tay lên cầm lấy bàn tay nó kéo nó quay lại.

"Ái Nhi."Hắn nói.

"Có chuyện gì à?"Nó hỏi.

"Có thể nói chuyện?"Hắn hỏi.

"Tôi và anh không có gì để nói với nhau cả.Đừng có mà xuất hiện trước mặt tôi mà thể hiện tình cảm nữa...quá muộn để anh làm như vậy!"Nó nhìn hắn nói.

"Không có gì là quá muộn nếu tôi và em vẫn còn yêu nhau."Hắn nói.

"Tiếc thật...tôi không còn yêu anh nữa rồi!!Tôi mong anh từ này đừng nói những câu nói xến xúa đó nữa.Thật tởm!"Nó gạt tay hắn ra nói rồi quay người bước đi.

Hắn nhìn nó,thật đau lòng.Rõ ràng vẫn còn luyến tiếc nhưng sao lại lạnh lùng và thờ ơ đến như vậy?Vậy được,hắn sẽ thực hiện nguyện vọng kia của nó!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 95


Anh và em,cả hai chưa từng thuộc về nhau?Không!Đã từng và mãi mãi thuộc về nhau nhưng chỉ là tạm thời xa nhau.Thời gian sau chúng ta sẽ quay lại.Sẽ không có gì ngăn cản chúng ta yêu nhau cả!!

---

Chỉ vỏn vẹn một ngày nữa,thời gian thấm thoát trôi qua thật nhanh.Nó cuối cũng đã không thấy hắn quấy nhiễu cuộc sống của nó nữa,rất đúng như ước nguyện của nó nhưng mà...sao lòng nó cảm thấy trống vắng quá vậy?

Bạn bè,anh trai,tất cả đều ở đây,thật vui vẻ nhưng sao vẫn còn trống vắng ở đâu đó?

"Hạo Thiên,cậu ta vẫn chưa về?"Hoàng Minh nhìn nó hỏi.

"Không liên lạc được."Nó thở dài nói.

"Tên này!!Mà này em dạo này trông hơi buồn nhỉ?Thằng Quốc Minh chả phải là tốt hơn Hạo Thiên sao?"Hoàng Minh nhìn nó hỏi.

"Anh đừng có nhắc Quốc Minh trước mặt em.Người khiến em thay đổi 360 độ chả phải là anh ta à?"Nó nhìn Hoàng Minh cau mày nói.

"Phải rồi nhờ nó mà em thay đổi cách xưng hô với anh đấy!"Hoàng Minh nói.

"Anh đừng nói nữa ai bảo hồi nhỏ anh cứ cho em nói năng hổn xược chi!Tại anh nuông chiều em thôi!"Nó bĩu môi.

"Hôm qua anh có vào bar,anh đã gặp Quốc Minh cậu ấy uống rất nhiều.Nếu tính không vì mẹ cậu ấy thì có lẽ chỉ có 2 người làm cậu ấy thành ra như vậy."Hoàng Minh nhìn nó nói.

"Anh nói như vậy có nghĩa lí gì với em à?Hôm nay dù sao cũng chỉ có hai anh em ta là ở nhà em không thích nói chuyện về người khác."Nó bực dọc nói.

"EM MUỐN NGHE CŨNG PHẢI NGHE!"Hoàng Minh quát lớn.

Nó bất ngờ nhìn anh hai nó.Hoàng Minh thật sự rất quan tâm cho Quốc Minh à?

"Rồi rồi!!Cứ nói đi!"Nó gật đầu lia lịa nhìn anh nó nói.

"Thái độ của em như vậy là có ý gì?Có biết là cậu ấy vì em mà nhập viện không biết bao nhiêu lần không?"Hoàng Minh quát.

Nhập viện?Bộ hắn bị gì à?Lòng nó dấy lên nỗi lo lắng.

"Anh mau nói anh ta bị sao?"Nó nhìn anh hai nó nôn nóng hỏi.

"Còn quan tâm là còn thương.Chỉ là uống nhiều rượu quá thôi!"Hoàng Minh thở dài nói.

"Hiện tại anh ấy đang ở đâu?"Nó hỏi.

"Em đừng nên hỏi nhiều.Nếu như quyết định là sẽ có ngày hôm nay thì lúc trước em đừng nên yêu cậu ấy.Lúc trước cậu ấy cũng yêu một người cô ấy tên là Sam,cô ấy rất đẹp.Cô ấy chết trong vòng tay của cậu ta khiến cậu ta ngày đêm lâm vào tình trạng uống rượu bia không ngừng nghỉ."Hoàng Minh nói.

"Sam?Là người yêu đầu tiên của anh ấy?Tại sao cô ấy chết?"Nó cau mày hỏi.Hắn,thì ra nó không phải mối tình đầu!!

"Ngày đó...thật không hiểu vì cô ấy lại đến nơi mà cậu ta đánh nhau với một đám dân ngầm.Em biết mà đụng vào dân ngầm chỉ có đường chết,Sam đỡ cho cậu ta một viên đạn,cô ấy mất máu quá nhiều dẫn đến tử vong."Hoàng Minh nói.

Nó trầm ngâm,hắn đã từng yêu?Hắn chưa hề nói cho nó biết về chuyện đó.Cô gái hắn từng yêu chết trong vòng tay hắn?Chắc hắn đau lòng lắm.

"Có phải là anh ấy rất đau lòng?"Nó cúi đầu hỏi.

"Hả?A..à..Có chứ,rất đau là đằng khác.Đau lòng tới mức suốt ngày cứ tìm kiếm đến rượu bia để giải sầu và đã thề sẽ không yêu một ai cả cho nên Quốc Minh mới lạnh lùng như vậy.Em biết là tại sao không?Là do cậu ta không muốn một cô gái nào khi quen hắn cũng phải đau khổ và có kết cục như Sam cả.Nhưng mà khi Quốc Minh gặp em,thật ra thì anh vẫn không hiểu cho lắm,một con nhỏ tính tình nóng nảy như em thì làm sao có thể để cậu ấy chú ý được cơ chứ!Nhưng sau một buổi trò chuyện anh đã tình cờ hiểu rằng,con người của em có điểm gì đó rất giống với con người của Sam và một phần nữa là lửa gần băng lâu ngày thì cho dù có là băng vĩnh cửu thì cũng tan chảy mà thôi!"Hoàng Minh nói.

Tim nó đập mạnh,không hiểu tại sao lúc này đây nó lại cảm thấy thật tội cho hắn và cảm thấy mình thật có lỗi.Hắn lạnh lùng chỉ để không muốn quen một ai khác chỉ để không muốn người hắn yêu phải đau lòng....Ấy vậy mà...vậy mà nó lại làm hắn đau lòng đến như vậy!!Cảm xúc dâng trào,khóe mắt nó cay cay.

"Em gái ngoan nào!!Sao phải khóc?Chả phải em nói mọi chuyện như ngày hôm nay là do em tình nguyện sao?"Hoàng Minh ôm nó vỗ về an ủi.

"Em không biết,thật sự em không hề biết những quyết định đó sẽ làm anh ấy đau lòng đến như vậy!!Em thật ngu ngốc!!"Nó ôm Hoàng Minh khóc nói.

"Em muốn quay lại không?"Hoàng Minh hỏi.

"Không kịp...Thật sự không còn kịp nữa rồi!Vả lại Quốc Minh anh ấy đã không còn xuất hiện trước mặt em nữa."Nó nói.

"Vậy ngày mai em hãy đi tìm cậu ấy.Anh sẽ cho em địa chỉ nhà cậu ta."Hoàng Minh hỏi.

"Em..."Nó ngập ngừng nói,nó vẫn còn chưa đủ tự tin để gặp hắn.

"Không sao ngày mai rồi tính.Hiện tại đã tối lắm rồi!"Hoàng Minh vuốt tóc nó cười nói.

---Sáng Hôm Sau----

"Hạo Thiên,tên đó vẫn chưa về?"Gia Lâm hỏi.

"Sáng sớm ngày mai,cậu ấy sẽ kịp về trước thời gian diễn ra buổi lễ."Trần Dương nói.

"Thật không thể hiểu nổi con người đó chả có gì đặc sắc."Julia bĩu môi nói.

"Julia,chí ít thì cậu cũng đang ở nhà anh ấy đấy!"Nó cau mày nói.

Julia nhún vai,nó thở dài.Nhà có nhiều người ở thật sự rất phiền phức!!

"Chúng tôi đi ra ngoài,tối sẽ về."Gia Lâm nói.

Bọn họ đều đi cả,chỉ có mỗi nó và anh trai nó.Mấy chốc căn nhà lại trở về yên bình hẳn ra.

"Em cần lấy tờ giấy này đi.Địa chỉ nhà của Quốc Minh anh đã ghi vào đó hết rồi và cũng có vài nơi mà cậu ta thường lui đến.Hãy mạnh mẽ mà đi tìm tình yêu của mình đi cô gái nhỏ."Hoàng Minh nhìn nó cười nói.

Nó cầm tờ giấy mà Hoàng Minh đưa mở ra nhìn.

"Hoàng Minh...Liệu em có làm được không?Trong khi đó ngày mai em đã đính hôn rồi?"Nó hỏi.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 96


"Chỉ cần em có niềm tin thì mọi chuyện đều được!"Hoàng Minh đặt tay lên vai nó nói.

Nó gật đầu rồi lại thở dài.

Bước ra ngoài với vẻ mặt đầy lo lắng,tâm trạng nó hiện giờ thật hỗn độn.Đi đến địa chỉ nhà hắn thì lại không có,đến những nơi hắn hay lui đến thì vẫn không.Thật sự thì hắn đang trốn ở xó nào vậy?

"Không lẽ..."Nó mở to mắt,trong đầu nó hiện ra một nơi có lẽ hắn sẽ đến.

Nhìn vào tờ giấy rõ có địa chỉ của một quán rượu.Nhanh chân tìm đến nơi quán rượu đó.

Sau 20 phút chạy bộ,đôi chân thật sự đã mỏi nhừ nhưng không hiểu tại sao nó vẫn có thể chạy được.Đứng trước quán rượu mà trong tờ giấy đã ghi nó mở cửa bước vào.Bên trong quán hiện tại không có nổi một bóng người cũng như người phục vụ nên nó đã rất dễ phát hiện hắn đã ngồi ở đâu.Nó tiến lại gần hắn,người nó như chết lặng khi nhìn thấy bộ dạng của hắn bây giờ.Lòng ngực nó đau nhói.

"Q..Quốc Minh à!!"Giọng nó hơi run,nó nhìn hắn gọi.

Hắn ngẩn đầu dậy quay lại nhìn nó,đầu hắn choáng váng lại là ảo tưởng à?

"Lại ảo tưởng nữa rồi!!"Giọng hắn đầy men rượu cười khẩy nói.

Mắt nó lại nhòe đi bởi câu nói của hắn,thật sự mà nói nhìn hắn như thế này nó kìm lòng không nổi.

"Không đâu...Anh không ảo tưởng...Là em!!"Nó cố gắng nói thành câu nhưng thật sự thì cổ họng như có cái gì đó ứ nghẹn lại chỗ đó khiến nó không tài nào nói nổi nên lời.

"Là thật?"Hắn hỏi.

Vậy là cuối cùng nước mắt nó lại rơi xuống.Thật lòng thì nó không biết làm gì hơn chỉ biết ôm lấy hắn vào lòng.a

"Phải rồi!!Là em đây..."Nó nói.

"Em đến đây làm gì?Để xem xem tôi thê thảm thế nào à?"Hắn hỏi.

"Anh say lắm rồi!!Mới sáng ra anh đã uống rượu thật sự anh không muốn sống nữa à?"Nó hít một ngụm không khí rồi lại thở ra nhìn hắn hỏi.

"Tôi say hay tôi có chán sống thì cũng đâu có liên quan gì đến em!!Chả phải ngày mai em cũng người ta đính hôn rồi à?Hay là em muốn đến đây để nhắc nhở ngày mai tôi đến tham dự?Được rồi em về đi!!Tôi thề là sẽ đến để xem em và Hạo Thiên hạnh phúc như thế nào!!"Hắn nói.

"Quốc Minh à!!Em xin lỗi!!Để em đưa anh về!"Nó đỡ hắn dậy nói.

"Buông tôi ra!!Em nghĩ sao mà lại dám đưa tôi về?Không sợ chồng em ghen à?"Hắn đẩy nó ra nói.

Nó đau lòng chỉ biết nhìn hắn,nước mắt nó lại rơi.Đây là hình phạt mà ông trời dành tặng nó à?Lúc trước nó thật ngu xuẩn!!

"Em biết lỗi rồi!!Em không ngờ những gì em làm lúc trước khiến lòng anh đau đến như vậy....Cũng vì em chỉ nhìn bề ngoài bộ dạng thờ ơ của anh mà không nhìn kĩ vào sâu bên trong anh nên mới để cớ sự ngày hôm nay...Chúng ta quay lại được chứ?"Nó nói.

"Quay lại?Nếu như thời gian trước em nói câu nói đó thì chắc hẳn mọi chuyện giờ đã khác rồi!!Giờ tôi không còn yêu em nữa em thì cứ tiếp tục như trước giờ em đã quyết định đi.Đừng có mà lại đây để thương hại tôi!!"Hắn nói.

"Có lẽ...mọi chuyện sai đều là lỗi của em!!Em về trước,anh cũng về đi đừng uống rượu nữa.Người ngoài nhìn vào cũng đau lòng chứ không riêng gì em!!"Nó nói.

"Đều là lòng thương hại em đừng nói nhiều!!"Hắn nhếch môi nói.

"Đã là người xấu trong mắt anh thì em sẽ làm người xấu cho tới cùng!!"Nó nói rồi bước ra quán.

Hắn nhìn nó mỉm cười,dù sao thì hắn cũng được nghe nó nói những lời yêu thương kia.

----Ngày Hôm Sau----

Hạo Thiên đã về như đúng lời hẹn,ngày hôm nay trông thật đẹp đẽ làm sao.Nó ngồi trong phòng,trên người nó đã mặc sẵn một bộ sa rê trắng.Gương mặt nó không buồn cũng không vui nhìn vào cứ như một con búp bê không có cảm xúc.

"Cậu nhìn như thế này rất đẹp!"Kiều Trinh nói.

"Đã đến giờ rồi!!Đưa tôi đến lễ đường!"Nó nhìn Kiều Trinh cười nói.

Đã đến lễ đường,nó kiêu hãnh bước vào bên trong.Bên trong nhà thờ rất ít người đến tham dự,đa phần chỉ là bạn bè của nó từ đầu truyện tới giờ.

Hạo Thiên bên trong nhìn nó cười,nó cũng nhìn anh cười.Bước đến bục nó quay người lại,đập vào mắt nó là hình ảnh của hắn.Nó mỉm cười và hắn cũng vậy.Coi như nó và hắn có duyên nhưng không nợ!

"Hình như là người chủ trì buổi lễ ngày hôm nay không thể tới được...Tôi có thể nhờ một người nào đó trong đây để lên chủ trì buổi lễ được không?"Hạo Thiên hỏi.

"Để tôi!Dù sao tôi là anh trai của Ái Nhi!"Hoàng Minh đứng dậy nói.

"Không,tôi muốn tự mình quyết định."Hạo Thiên nói.

Hoàng Minh khó hiểu ngồi xuống.Anh thì không được không?Dù gì anh cũng là anh hai nó có mà??

"Quốc Minh,tôi có thể mời anh lên đây được chứ?"Hạo Thiên nhìn hắn hỏi.

Nó quay đầu lại nhìn Họa Thiên.Anh đang nói cái gì vậy?Tại sao không phải là ai khác?Hắn cau mày nhìn Hạo Thiên,tên này đang muốn bày mưu tính kế gì nữa đây?

"Có cần nhắc lại không?"Hạo Thiên hỏi "Quốc Minh,tôi có thể mời anh lên đây giúp tôi duy trì buổi lễ?"Hạo Thiên hỏi.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 97


Hắn cau mày nhìn Hạo Thiên,tên này rốt cuộc thì đang tính bày trò gì vậy?Hạo Thiên nhướn mày nhìn hắn.Hắn hừ lạnh rồi đứng dậy bước lên chỗ nó.

Nó nhìn hắn rồi lại nhìn Hạo Thiên,nó thật không ngờ Hạo Thiên anh lại chơi nó cú này thật thấm.

"Tôi đã lên rồi đây.Không ngờ nhìn anh như vậy mà lại chơi chiêu này nhỉ?"Hắn nhìn Hạo Thiên nhếch môi nói.

"Người ta có câu "đừng nhìn mặt mà bắt hình dong".Anh đã quá xem thường tôi rồi."Hạo Thiên nhìn hắn cười nói.

"Hạo Thiên..."Nó thật không thể tin vào những gì mà mình đã nghe.

Hạo Thiên nhìn nó cười,lòng anh tự nhiên đau thắt lại.

"Anh tới đây...không phải vì anh là nhân vật chính ở đây.Anh tới đây chỉ với nhiệm vụ làm chủ trì buổi lễ!"Hạo Thiên cười nói.

Cả hội trường rơi vào tình trạng im lặng.Nó nhìn Hạo Thiên,thật sự thì anh đang nói cái quái gì vậy?

"Có lẽ em và mọi người ở đây không hiểu.Tôi tới đây không phải cũng Ái Nhi đính hôn mà chỉ là làm chủ trì buổi lễ thôi."Hạo Thiên nói.

"Ngốc nghếch và ngu xuẩn."Trần Dương lạnh lùng nói rồi đứng dậy đi.

Kiều Trinh nhìn chồng mình,anh biết tất cả sao?Tại sao anh lại không nói cho cô biết?

"Anh nói cái gì vậy?"Nó cau mày hỏi.

"Thật ra thì anh đã từng muốn ngày hôm nay xảy ra nhưng mà em biết không...tình cảm giữa anh và em không tồn tại.Tình cảm chúng ta chỉ dừng lại ở mức tình bạn hoặc là tình anh em chứ không thể nào cao hơn được nữa nếu đã như vậy thì kết hôn liệu có ý nghĩa?Anh thừa biết,anh biết chuyện đó từ lâu rồi nhưng mà anh lại không muốn mọi chuyện dừng lại ở đó,anh muốn nó cao hơn những gì anh tưởng tượng.Mấy ngày qua chuyện anh đi công tác là giả,nó chỉ là anh tự bịa ra.Em biết anh làm gì không?Là theo dõi em đấy.Theo dõi em để xem em qua lại với Quốc Minh như thế nào để anh biết đường mà còn có thể dừng lại.Quả đúng như những gì anh dự đoán...cuối cùng anh cũng nên rút lui rồi!"Hạo Thiên nhìn nó cười nói.

Nó và hắn đều im lặng nhìn Họa Thiên.Những gì anh nói hai người họ khó lòng mà tiêu hóa cho kịp.Hạo Thiên cầm tay nó rồi lại cầm tay hắn đặt chồng lên nhau.Tay anh bỏ ra rồi đút vào túi.

"Tôi là người hay dùng thủ đoạn nhưng thủ đoạn mà tôi dùng đều là tốt cho mọi người chứ không chuộc lợi cho bản thân.Em có biết trước giờ là toàn em thương hại tôi không?Tôi biết nhưng tôi lại làm ngơ đấy vì tôi muốn em thương hại tôi."Hạo Thiên nói.

"Anh làm vậy chả phải là làm lòng anh rất đau sao?"Nó hỏi.

"Chả phải em từng nói là "đừng yêu một người không yêu mình.Cảm giác sau này nhận được sẽ rất đau" và luôn miệng bảo anh đừng có bám theo em sao?Giờ thì anh không bám theo em nữa.Em nói rất phải yêu một người không thương yêu mình...cảm giác đơn phương thật đau.Nhưng theo anh nghĩ...em khi đã một mực muốn chung sống với anh nhưng trong khi em lại không hề yêu thương gì anh cả,cái cảm giác đó mới chính là "đau tận xương tủy".Nhưng không sao,dù em mục đích của em chỉ là "trả ơn" anh biết là con người em luôn tìm đủ mọi cách để trả ơn đối phương mà.Nhưng còn với anh thì chỉ cần người anh thương hạnh phúc thì anh cũng hạnh phúc lắm rồi.Hôm nay có vẻ những lời anh nói thật là sến súa nhỉ?Cứ tưởng là đã có đủ dũng cảm để hoàn thành buổi lễ này nhưng xem ra lòng anh còn quá yếu mềm mà.Anh đi trước!!"Hạo Thiên xoa đầu nó nói.

"Lâm Quốc Minh,Ái Nhi tôi trông cậy cậu chăm nom nếu em ấy có xảy ra mệnh hệ gì thì đừng trách sao Mạc Hạo Thiên tôi giết cậu!"Hạo Thiên nhìn hắn nói rồi bước đi.

Hạo Thiên bước đi,trong lòng anh thật sự đau đớn.Quả là ngoài sức anh tưởng tượng...cảm giác mà anh đang hứng chịu ngay lúc này thật sự...thật sự rất đau!!Từ khuôn mặt tuấn tú kia một giọt lệ đã rơi xuống.Một người đàn ông cho dù có đứng trước núi đao biển lửa,sóng gió trùng phùng vẫn không thể rơi một giọt lệ nào nhưng lại dễ rơi lệ trước chuyện tình cảm trắc trở."Ái Nhi,em hạnh phúc nhé!!"

---

Từ lúc Hạo Thiên đi,buổi lễ cũng được khép lại.Mọi người anh nấy đều thật sự không thể ngờ được Hạo Thiên lại làm như vậy.Con người anh đúng là biết hi sinh bản thân mình cho tình yêu.

"Alô?Em à?Nếu mà em có mặt tại đây thì được xem kịch hay rồi!!Em biết không....Mạc Hạo Thiên đó đúng là rất đáng nể phục,buổi hôn lễ này cậu ta chỉ làm chủ trì thôi.Quốc Minh với Ái Nhi đã được cho là đính hôn rồi đấy."Hoàng Minh gọi cho Thúy Kiều nói.

"Tính tình anh ta trước giờ không như vậy đâu.Có lẽ là quá yêu em gái anh thôi!Chứ nếu về lĩnh vực kinh doanh thì thôi giết không tha nhé!"Thúy Kiều nói.

"Nhưng mà con người cậu ta thật sự rất tốt.À em sao rồi??Hay là giờ anh bay về nhà thăm mẹ con em nhé?Xa mới có vài hôm mà nhớ đến phát điên rồi!Anh cúp máy đây!"Hoàng Minh nói rồi cúp máy lên xe đi.

Kiều Trinh đi đến chỗ xe của Trần Dương,anh đang đứng ở đó.

"Anh biết hết mọi chuyện phải không?"Cô hỏi.

"Ừ,anh biết hết tất cả."Trần Dương nói.

"Sao anh lại không nói với em?"Kiều Trinh hỏi.

"Cậu ấy không cho anh nói.Tên ngốc đó quá lụy rồi!"Trần Dương nói.

"Chả phải là rất cao cả sao?"Cô nói.

"Ừ...rất cao cả.Cậu ta đau đến mức nào thì em đâu có hiểu thấu được.Lên xe anh đưa về!"Trần Dương bước vào xe nói.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 98


Sẽ không sao nếu một tình yêu và một nỗi buồn vô tận đi đôi với nhau chứ?Chắc chắn rằng mọi thứ sẽ về quỹ đạo cũ ngay thôi!Vì sẽ không có gì đi một theo một đường như đường thẳng cả nó chỉ là do ta tự tạo ra thôi.Hãy cố gắng hòa lẫn với nhau thì tất cả sẽ ổn thôi!!

-------

"Em còn đứng làm gì?Không về à?"Hắn hỏi.

"Chúng ta như vậy đã cho là đính hôn chưa?"Nó hỏi.

"Chả phải Hạo Thiên bảo đó là buổi lễ đính hôn của chúng ta?"Hắn hỏi.

"Đưa em đi thay bộ váy."Nó nói.

*Biển*

Nó đứng trước biển,gió biển thổi vào vừa mát vừa lạnh.Hắn đứng cạnh nó.

"Hôm nay trông em thật sự buồn nhỉ?"Hắn hỏi.

Nó không trả lời mà chỉ thở dài.Tâm trạng nó hiện giờ...thật sự phức tạp,ngay chính bản thân nó mà nó cũng chẳng biết là nó đang vui hay là đang buồn nữa là!!

"Tôi và em...hai chúng ta kết hôn đi!"Hắn hỏi.

"Kết hôn?Em xin lỗi!!Nếu vào thời điểm khác chắc có lẽ em đã đồng ý nhưng vào thời điểm này em không thể."Nó nhìn hắn nói.

"Tại sao?"Hắn cau mày hỏi.

"Giờ anh còn hỏi ngược lại em lí do vì sao à?"Nó quát.

"Là vì Hạo Thiên?"Hắn hỏi.

"Một người như anh thì làm sao hiểu được một người yêu đơn phương suốt hơn 10 năm và sau khi cô ấy đang trong bàn tay của mình mà lại nhường cho người khác.Anh có hiểu cảm giác đó đau đớn đến mức nào không?Một người như anh thì làm sao mà hiểu được cảm giác đó!!"Nó tức giận quát.

"Tôi không hiểu?"Hắn cau mày hỏi.

"Phải,anh không hiểu được cảm giác đó thì đừng có buộc miệng nói yêu tôi!!Tạm biệt!"Nó quát lớn rồi quay người toan bước đi "À khoan,những chuyện hôm nay xảy ra hãy quên nó đi.Buổi lễ đó cứ coi là một buổi tiệc buồn!!"Nó nói rồi đi.

Hắn nhìn nó,làm sao hắn không biết cảm giác của Hạo Thiên cơ chứ!!Hắn thật sự rất khâm phục anh nhưng mà hắn....

--Tối--

Nó bước vào nhà,ngôi nhà Hạo Thiên thật trống rỗng và anh chưa mở điện.Với tay bật công tắc đèn của phòng khách.Đèn sáng đập vào mắt nó là một thân ảnh người con trai đang uống rượu,tâm trạng của anh ấy...có lẽ rất buồn bã.Vì đèn sáng nên người con trai kia theo phản xạ tự nhiên đưa mắt nhìn nó.

"Em về rồi à?À sao lại về đây?Nhà Quốc Minh mới đúng là nơi em nên đến."Hạo Thiên nhìn nó hỏi.Giọng anh có vẻ hơi nhòe đi do men rượu.

"Anh uống nhiều rượu rồi!!Nó không tốt!"Nó đi lại chỗ anh ngồi xuống nói.

"Không sao!Có uống nhiều đến mấy thì anh cũng chẳng thể say được."Hạo Thiên nhìn nó cười nói.

"Anh nói gì vậy...Anh đã say rồi!"Nó nói.

"Từ chiều đến giờ anh đã uống không biết bao nhiêu rượu rồi nhưng anh không thể say được.Anh muốn mình say để có thể ngủ một giấc thật sâu để ngày mai không còn phải đau lòng như hôm nay nữa."Hạo Thiên nói rồi đưa ly rượu đưa lên miệng uống.

"Anh đừng uống nữa!!Anh đã uống từ chiều đến giờ đã say lắm rồi!!"Nó cướp ly rượu từ tay Hạo Thiên nói.

"Em đừng có cấm cản anh nữa,có được không?Lòng anh nó đau lắm rồi!"Hạo Thiên nhìn nó,giọng anh run rẩy nói.

"Xoảng" nó buôn chiếc ly xuống tạo nên một tiếng động lớn vang khắp căn nhà,nó ôm anh,mắt nó nhòe đi bởi lớp sương mù.Người con trai ngu ngốc nhất thế giới,sao anh lại tự làm đau mình như thế này cơ chứ!!

"Em...phải làm thế nào?Phải làm thế nào để làm lành vết thương trên người anh đây?"Giọng nó nghẹn lại hỏi.

"Vết thương bên ngoài chỉ cần thuốc sát trùng thì có thể lành lại nhưng còn vết thương bên trong thì lấy gì để sát trùng đây?Người ta nói tình đậm sâu đến mấy thì chỉ cần thời gian vẫn có thể quên được.Nhưng mà...tình yêu của anh nó kéo dài hơn 10 năm...em liệu làm sao để không đau đây?"Hạo Thiên cười nhạt nói.

"Biết mình đau thì tại sao khi sáng anh lại làm một việc dại dột quá vậy?Anh làm vậy có nghĩ tim anh nó có thể chịu đựng nổi không?Liệu nó có thể lành đi một phần nào đó hay là càng bị tổn thương hơn?"Nó quát.

Hạo Thiên đẩy nó ra.Gương mặt nó lúc này đã gần như ướt nhèm.Môi mỉm cười nhẹ rồi đưa tay lau nước mắt cho nó.

"Anh biết chứ!Tâm trạng của một người yêu đơn phương nhưng sau khi đang nắm chắc cô ấy trong tay lại buông bỏ cho người khác cái cảm giác nó thống khổ thế nào thì anh thừa biết rồi.Nhưng Ái Nhi à...em nên hiểu rằng ba từ "yêu đơn phương"-nó không thể nào đến với người mình yêu thương được.Huống hồ tình cảm em không có anh làm vậy cứ như là chiếm được thể xác mà không chiếm được linh hồn vậy làm như thế anh có lẽ sẽ còn đau hơn!!"Hạo Thiên nói.

Nó mím chặt môi lại,tim nó lại đau vì những lời nói của anh.Tại sao cứ phải tự làm mình đau!!Rốt cuộc thì anh ngốc đến mức nào đây!!

"Hạo Thiên...anh hãy nói cho em biết...nơi này của anh...đã chịu bao nhiêu nỗi đau rồi??"Nó đưa tay mình đặt lên ngực trái của anh hỏi.

"Không sao đâu.Em đừng cảm thấy áy náy nữa.Thế giới rộng lớn chắc gì anh không thể gặp được người tốt hơn em,phải không nào?"Hạo Thiên cầm lấy tay nó xuống cười nói.

"Anh đừng nói những câu nói đó có được không?Ngay chính bản thân em cũng bị những lời đó của anh làm cho đau lòng đây huống hồ là anh..."Nó nói.

"Cuộc sống mà không ai biết được ngày mai ta sẽ ra sao cả!!Huống hồ năm xưa em từng nói với anh là đối với em anh không gì một người anh trai và không thể nào cao hơn nữa và còn nói là trên đời này không thiếu gì con gái tốt chỉ là anh không muốn tìm thôi.Giờ thì anh sẽ tìm mà!!"Hạo Thiên cười nói.

"Phải rồi!!Thế giới này con gái tốt hơn em có rất nhiều."Nó cười nói.

"Ừ.Em phải sống cho thật hạnh phúc vào,để anh còn cảm thấy được sự hi sinh của mình to lớn đến mức nào!!"Hạo Thiên nhìn nó cười nó.

"Em và Quốc Minh sẽ cố gắng hạnh phúc nhưng chưa phải là lúc này."Nó nói.

"Lễ kết hôn của hai người chắc chắn anh sẽ đi!Anh muốn nhìn em kết hôn và sống hạnh phúc với người em yêu!"Hạo Thiên nói.

-------

Tình yêu thật sự không có lỗi,lỗi là chỗ đặt không đúng chỗ mà thôi!!Yêu em hơn 10 năm,anh nhận được rất nhiều...."Đắng cay-vui-buồn-đau đớn-sự tuyệt vọng" cái gì cũng có.Tìm kiếm một người con gái khác có thể sẽ không kịp nữa rồi!!Vì anh đã trao cho em hết tình cảm cả đời của mình rồi!Có lẽ anh chỉ đứng đó nhìn em hạnh phúc vì tình yêu là thứ biết chia sẻ mà!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 99


-Sáng Hôm Sau---

Hạo Thiên bước xuống nhà đã nhìn thấy nó,mày cau lại.Tại sao nó lại ở đây?

"Em không về à?"Hạo Thiên hỏi.

"Anh không hề muốn em ở lại?"Nó cau mày hỏi.

"Không...chỉ là anh sợ Quốc Minh ghen thôi!!"Hạo Thiên nói.

"Chúng ta vào ăn sáng!"Nó ngồi dậy nói.

Hạo Thiên cười nhẹ.Nếu như đã cố gắng nhưng chỉ dừng lại ở mức độ này thì anh tại sao cứ thích cố vậy!!

"Hôm qua anh uống hơi nhiều nên hôm nay em nấu cháo cho anh ăn."Nó ngồi xuống nói.

Hạo Thiên gượng cười ngồi xuống.

"Hôm nay..nhìn anh thật nhợt nhạt!!Anh bệnh à?"Nó nhìn anh lo lắng hỏi.

"K..Không,chỉ là cảm thấy hơi đau đầu.Chắc do hôm qua uống rượu thôi."Hạo Thiên nói.

"Hôm qua...Trần Dương có gọi cho em.Anh ấy bảo là nhờ em chuyển tới anh một câu nói mà em không biết là có nên nói có anh không."Nó nói.

"Câu gì?"Hạo Thiên hỏi.

"Những câu nói khiến anh đau lòng...ngay cả bản thân em cũng cảm thấy đau lòng!!"Nó nói.

Hạo Thiên dừng việc ăn lại,nếu đã là những câu nói đau lòng thì hà cớ gì nó lại nhắc đến??Làm vậy thì anh có bớt đau lòng không?Hay là khiến anh nhớ lại rồi đau lòng thêm?

"Hạo Thiên à,Trần Dương nói em là nói hộ cho người bạn thân của mình một câu "Mấy khi có được tình nhưng lại không biết giữ tình...Quả là tên đại ngốc!!".Hôm nay em bận nên có việc ra ngoài."Nó nói.

"Bạn tốt!!Quả là bạn tốt!!"Hạo Thiên nói rồi bước đi.

Nó nhìn anh đi mà miệng thoáng ý cười.Trần Dương đúng là tốt những lời cô muốn nói với Hạo Thiên thì anh đã nói giúp hết rồi!!

"Reng...Reng" điện thoại nó vang lên.Nó chán nản bắt máy.

"Alô?"Nó hỏi.

"Em đến nhà anh được không?Mẹ anh cần gặp em."Hắn nói.

"Em nghĩ chúng ta cần thời gian để nói chuyện."Nó thở dài nói.

"Anh biết là hôm qua anh sai nhưng mà anh mong em sẽ đến.Vài phút nữa anh đến đón em."Hắn nói.

"Em mệt mỏi lắm rồi!!"Nó nói rồi cúp máy.

Tại sao bao nhiêu sóng gió cứ ùa vào cuộc tình giữa nó và hắn nhỉ?Chả phải tình yêu của Hạo Thiên là chân thành hơn bất cứ ai sao?Bước lên phòng thay đồ rồi bước xuống nhà.Lấy điện thoại ra gọi cho ai đó.

"Quốc Minh à?Em đợi anh ngoài cổng.Có chuyện này em muốn nói."Nó nói rồi cúp máy.

----

Đứng trước leng keng của bãi biển,nó dang tay hứng gió.

"Chỉ muốn hóng gió như thế này thôi à?"Hắn hỏi.

"Có lẽ như thế này em sẽ ổn hơn nhiều."Nó nói.

"Chả phải em bảo có chuyện để nói với anh sao?"Hắn đi lại gần nó hỏi.

"Chúng ta...có thể không gặp nhau được không?Chỉ một thời gian thôi."Nó nói.

"Lí do?"Hắn cau mày hỏi.Nó thật nực cười,khi quen Hạo Thiên thì lại đòi về bên hắn còn khi về bên hắn lại không muốn nữa.

"Không phải em không muốn ở bên anh nhưng mà chúng ta hiện tại chưa thể ở bên nhau."Nó nói.

"Là vì Hạo Thiên?Em sợ cậu ta đau?"Hắn hỏi.

"Hãy để anh ấy lặng nỗi đau xuống.Em không muốn anh ấy chịu liên tiếp nhiều nỗi đau."Nó nói.

Hắn thở dài,vậy cũng phải Hạo Thiên đã hi sinh nhiều rồi.

"Vậy được...Dù gì tình yêu của Hạo Thiên dành cho em cũng nhiều hơn là anh."Hắn cười nhạt nói.

"Đôi khi dành ít tình cảm nhưng lại bền lâu!!"Nó cười nói rồi ôm hắn.

"Phải rồi,anh thì không nên cho em quá nhiều."Hắn nói rồi đặt lên cánh môi nó một nụ hôn.

----

"Tôi không thể chờ đợi hơn được nữa.Nên thực hiện kế hoạch đi."

"Dựa vào đâu mà cô dám ra lệnh cho tôi?Cô nghĩ tôi sẽ giúp cô à?"

"Tôi biết anh sẽ giúp!!Vì dù sao đôi bên cùng có lợi!!"

"Lợi?Ha...cô tính lừa con nít lên 3?"

"Phải!!Ngày mai 8 giờ tôi sẽ thực hiện kế hoạch khi nãy đã nói cho anh!Chỉ cần ả đến bến cảng là được.Người tôi bố trí ở đó sẵn rồi."

"Để tôi coi thử cô có dám thực hiện không?Để xem gan của cô lớn tới đâu!!"

"Anh...không phải khi nãy đã đồng ý?"

"Tôi không đồng ý!!Ả tiện nhân như cô thì làm sao tôi tin tưởng được!Có khi giúp cô rồi cô lại quay lưng cắn tôi thì sao?"

"Anh được lắm!!Đồ khốn!!"

"Cô hình như đã chán sống rồi thì phải?Bảo tôi là đồ khốn?Cô nghĩ cô sống tốt đẹp hơn ai à?Cô cũng chỉ là một con ngu ngốc và bỉ ổi thôi!!Đừng tự làm mình thêm dơ bẩn nữa dù sao cũng chỉ là kẻ nằm dưới bọn đàn ông thì không có khái niệm yêu.Thật ghê tởm!!"
 
Back
Top Bottom