Cập nhật mới

Truyện Teen Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng

Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 100


Nó trở về nhà,Hạo Thiên ngồi đọc sách thấy nó về liền vội đứng dậy đi lại chổ nó.

"Ái Nhi,hôm nay có ai gọi cho em không?"Hạo Thiên nhìn nó hỏi.

"Quốc Minh có gọi...có chuyện gì không?"Nó hỏi.

"À,không có gì!!Em chắc mệt rồi,lên phòng thay đồ đi.Sau này có ai lạ gọi em đừng nên nghe máy."Hạo Thiên nói rồi đi lại chỗ cũ để đọc sách.

Nó khó hiểu nhìn anh nhưng rồi cũng đành kệ và lên phòng.

Sau khi thay đồ xong,nó bước xuống nhà,Hạo Thiên hôm nay có vẻ khác lạ.

"Anh đang cầm gì vậy?"Nó đi lại chỗ Hạo Thiên hỏi.

"À...Sợi dây chuyền này anh tặng cho em.Monhmg em đừng bao giờ tháo nó ra nhé!"Hạo Thiên giơ sợi dây chuyền lên cười nói.

"Đẹp vậy!Cảm ơn anh nha!"Nói cầm sợi dây chuyền cười nói.

"Để anh đeo cho em."Hạo Thiên nói.

Nó trả lại anh sợi dây chuyền,anh đeo lên cổ nó.Sợi dây chuyền bạch kim sáng chói nhìn rất đẹp.

"Nhớ là không được thái ra.Phải giữ nó ở bất kì thời điểm nào,em nghe chưa?"Hạo Thiên nói.

"Sợi dây chuyền đẹp như thế này có chết em cũng không nỡ tháo ra được."Nó nhìn anh cười nói.

"Em nghe cho kỹ đây....Trong thời gian này tuyệt đối không dược đi ra ngoài....Kể cả ai gọi bảo em có việc gấp đến mức nào cũng không được ra ngoài."Hạo Thiên đặt hai tay lên vai nó nghiêm nghị nói.

"Em cũng không có việc gì bận để đi ra ngoài cả."Nó nói.

"Vậy tốt!Anh có việc phải về nhà,chắc khoảng một hai ngày anh về.Nếu có việc gì nghiêm trọng phải gọi báo anh gấp."Hạo Thiên nói.

Nó gật đầu,Hạo Thiên thở dài buông tay ra rồi đi lên lầu.Nó nhìn theo bóng anh.Quả nhiên hôm nay Hạo Thiên có chuyện gì đó giấu nó.

---Sáng Hôm Sau---

Hạo Thiên anh đã đi về nhà,nó chán nản ở trong một căn nhà lớn.

"Đing...Đong..." tiếng chuông vang lên,nó đi ra ngoài mở cửa.Là Linh Nhi?

"Cô đến đây để làm gì?"Nó cau mày nhìn Linh Nhi hỏi.

"Đến tìm Hạo Thiên."Linh Chi nhìn nó lạnh lùng nói.

"Anh ấy bay về Trung Quốc sáng nay rồi.Có chuyện gì quan trọng không?Tôi giúp cô nói lại cho anh ấy."Nó khoanh tay nói.

"Tôi có thể tự tay gọi cho anh ấy được không mượn đến cô.Cô đừng làm như tôi và cô rất thân với nhau vậy.Tôi cảm thấy tởm cô lắm!"Linh Nhi cau mày nói rồi quay đi.

Nó trố mất nhìn Linh Nhi,quả là không thể không ghét được.

"Vừa sáng đã ăn chửi??Mình ăn ở có tốt không nhỉ?"Nó tự hỏi rồi nhún vai đi vào nhà.

Hạo Thiên đang ở trên máy bay không lúc nào không khỏi lo lắng cho nó.Anh sợ là không có anh Linh Nhi sẽ hại nó.

"Chu Bình,ả Linh Nhi đó liệu có tâm làm gì Ái Nhi không?"Anh nhìn người ngồi bên cạnh hỏi.

"Với tính cách của cô ta thì không gì không thể cả nhưng mà trong mấy ngày nay cô ta không dám làm gì cô ấy đâu."Người tên Chu Bình nói.

"Mong là vậy!"Anh thở dài nói.

"Nhưng mà cậu cứ yêu đơn phương cô ấy mãi sao?"Chu Bình hỏi.

"Bộ...Tôi con cách khác để lựa chọn sao?"Anh hỏi.

"Trương tiểu thư cố là người rất hoàn hảo và dù gì cũng có hôn ước với cậu..."Chu Bình nói.

"Nếu cậu đặt hết 3/4 mạng sống của mình cho người đó và dành hết 1 trái tim cho người đó thì không còn ai có thể khiến cậu yêu thêm ai khác cả.Dương San là cô gái rất tốt nhưng tình cảm cô ấy đặt không đúng chỗ...Tôi về nhà cũng chỉ vì chuyện này,tôi phải nhanh tay để cô ana không phải vướng vaò lụy tình như tôi hiện tại.Nó khá đau đớn để một cô gái yếu đuối như cô ấy chịu đựng."Anh nói.

--

Chương này có sàm lâm không vậy?Mọi người ơi lâu rồi không chen chân vào chương con ai còn nhớ con tác giả này không?
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 101


*Tối*

Nó đứng trước ban công của phòng,gió lạnh thổi vào mặt.Từ chiều nó đã nhận được một cuộc điện thoại từ Kiều Trinh,cô ấy hỏi nó giữa Hạo Thiên và Quốc Minh hắn thì nó cảm thấy ở bên ai an toàn hơn...một câu hỏi khó như vậy câu trả lời nó còn chưa có được thì cô ấy lại hỏi thêm tình cảm của nó và hắn đã mấy năm không hâm nóng thì trong lòng nó tình yêu nó dành cho hắn có dâng trào nữa không?Hay là ngày càng lắng xuống?Từng ấy thời gian nó ở bên cạnh Hạo Thiên liệu tình cảm của nó và anh có được gọi là tình cảm anh em không trong khi có lần nó từng nói đã cảm thấy rung động với anh?

"Kiều Trinh...cậu hỏi tôi những câu hỏi đó...để làm gì?"Nó nhìn lên trời thở dài hỏi.

---Ngày Hôm Sau---

Những câu hỏi mà Kiều Trinh đưa ra đã khiến nó suốt một đêm để tìm kiếm câu trả lời hại nó suốt đêm không ngủ.Cơ thể mệt mỏi và khó chịu vô cùng.

"Reng...Reng..." chuông điện thoại vang lên nó không khỏi cau mày khi nhìn thấy tên của người gọi.Ném xuống giường rồi nó đi thay đồ.Điện thoại vẫn không ngừng reo khí hỏa bốc lên.

"Linh Nhi hôm qua một mực bảo tôi mặt dày giờ thì cô xem mặt ai dày hơn?"Nó tức giận bắt máy quát.

"Cũng chỉ là muốn hỏi thăm dạo này tình hình giữa cô và Quốc Minh như thế nào."Linh Nhi nói.

"Ha...một người như cô thì tại sao lại hỏi tôi câu đó?Đương nhiên là rất hạnh phúc!"Nó cười mỉa nói và đương nhiên không quên nhấn mạnh ba chữ "rất hạnh phúc".

"Vậy sao?Hay là để tôi chen chân vào phá vỡ hạnh phúc của hai người nhé?"Linh Nhi cười hỏi.

"Cô vốn đã nhảy vào phá đám rồi!"Nó nói.

"Tính cách của tôi cô vốn đã hiểu rõ.Một khi đã không có được thứ mình cần thì tôi thề sẽ không ai có được nó.Hai người tình cảm mặn nồng như vậy thì hiện tại anh ấy đang gặp nạn cô có cứu?"Linh Nhi hỏi.

Nó cau mày,cô ta đang nói cái gì vậy?Gặp nạn?

"Có thể nói rõ?"Nó hỏi.

"Anh ấy hiện đang bị nhốt ở một ca nô tại cảng A.Nếu muốn tính mạng anh ấy an toàn thì cô nên tự mình đến đó liều mạng để cứu đi."Linh Nhi nói rồi cúp máy.

"Anh ấy có làm sao không?Nè...đừng cúp máy...trả lời tôi đi??"Nó mở to mắt lo lắng nói rồi nhấn gọi lại cho Linh Nhi nhưng vô hiệu.

Nhấn vào số của hắn gọi nhưng lại không được.Càng ngày càng thêm lo lắng.Nó đi lấy túi sách bỏ vào trong đó mấy dụng cụ y tế rồi nhanh chóng rời khỏi ngôi nhà.

*Bến cảng A*

Nó chạy đến đó tìm kiếm xung quanh nhưng lại không thấy gì.Đi tới chỗ có vài ca nô đang neo đậu thì có thấy đám người mặc bộ vest đen đứng đó.Chắc trong chiếc ca nô kia có hắn.Liền chạy lại đó,đám người kia thấy nó liền xông tới đánh.

"Tôi không tới đây để nhây với mấy người.Quốc Minh đâu?Thả anh ấy ra!!"Nó nói.

"Có gan tới thì có gan cứu."

Nó rút ở sau lưng ra một khẩu súng chìa tới chỗ bọn đó.

"Thật nhìn nhầm cô rồi.Tưởng là một tiểu thư ăn chơi không ngờ lại còn biết chơi cả súng!"

Nó quay người đi về phía ca nô tay vẫn không quên chìa đầu súng vào bọn họ.Đám người kia giơ tay lên rồi né ra cho nó đi vào.

"Quốc Minh?"Nó vào trong gọi lớn nhưng lại không có một ai liền nhận định rằng đã trúng kế.

Một cánh tay đặt lên vai nó khiến nó giật mình rồi đưa súng kê lên cổ người kia.

"Em tính giết luôn cả anh à?"Hắn cau mày nhìn nó hỏi.

"Quốc Minh?Anh có sao không?"Nó lo lắng hỏi.

"Giờ không phải là lúc để em hỏi thăm.Bị mắc bẫy mà lại không biết đúng thật là ngốc."Quốc Minh nói rồi lái ca nô đi.

Bọn người kia liền đuổi theo hai người họ.

"Linh Nhi cô ta thật biết lừa người mà!!"Nó bực mình nói.

Câu nói vừa dứt có hai người không biết từ đâu ra cầm dao muốn đâm nó nhưng không may nó phát hiện được nên con dao lướt ngang qua bụng nó làm chổ eo nó bị thương và chảy cũng khá nhiều máu.

"Ái Nhi...em có sao không?"Quốc Minh nhìn nó hỏi.

"Không sao."Nó nói rồi đạp hai người họ rơi xuống nước.

"Em bị chảy máu rồi kìa!!"Quốc Minh đi tới chỗ nó nói.

"Anh không lo tập trung lái à?"Nó hỏi.

"Nơi này bao la như vậy không sợ đụng chỗ nào đâu."Hắn nói.

"Đoàng...đoàng..." nhiều tiếng súng vang lên và đều nhắm về phía nó và hắn.Hắn ôm nó vào lòng che chắn nó.Có vài viên đạn đã trúng hắn.Nó mắt ướt nhìn hắn,khóe miệng hắn một dòng máu chảy xuống.

"Nhảy xuống!!"Hắn đau đớn nói.

"Nhưng mà nhảy xuống rồi biết làm sao?Đây dù sao cũng là giữa biển."Nó nói.

"Thà nhảy xuống còn có đường để sống.Chiếc ca nô này sắp nổ rồi mà nếu không thì cũng chết vì đạn."Hắn nói rồi ôm nó nhảy xuống biển.

Vừa nhảy xuống dưới thì chiếc ca nô liền nổ.Tiếng nổ rất lớn khiến hắn và nó vô thức ngất đi.

-----

"Đã chết??Tôi đã bảo các người ngừng lại rồi mà!!Tại sao lại không nghe hả?Đồ khốn các người là một đám rác rưởi!!CÚT!!"
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 102


"Huy động lực lượng tìm hai người họ về đây cho tôi.Sống phải thấy người,chết phải thấy xác."Hạo Thiên quát lớn.

Đám người đứng đó liền cúi đầu đi ra khỏi phòng.Hạo Thiên ngả người tựa đầu ra ghế mà thở dài.Lòng anh nóng như lửa đốt,không lúc nào được bình yên.

"Hai người đừng có xảy ra chuyện gì nếu không tôi sẽ g**t ch*t con khốn đó!!"Anh nói.

---

Tiếng sóng vỗ rì rào,gió mạnh thổi vào mặt.Nó nằm trên bờ biển,nước vỗ vào mặt làm nó lờ đờ mở mắt.Ngồi dậy và nhìn xung quanh.

"Đảo hoang?Phải rồi...Quốc Minh..."Nó vội đứng dậy hốt hoảng chạy đi tìm hắn.

Nó đi dọc bờ biển để tìm hắn nhưng lại k thấy.Lo lắng đột đỉnh vì trên người hán đang bị thương nặng.

Trong lúc tuyệt vọng thì ở phía đằng xa một người con trai đang nằm ở đó.Nó vui mừng chạy lại ôm người con trai lấy tay vỗ nhẹ mặt hắn.

"Quốc Minh....anh...Làm ơn tỉnh lại đi!!"Nó gương mặt ướt đẫm nước mắt nhìn hắn run sợ nói.

Trên người hắn người đầy máu,gương mặt tái nhợt,hơi thở yếu ớt.Nước mắt có rơi xuống gương mặt hắn,lòng nó đau nhói.

"A..Anh..chưa chết,đừng khóc!"Hắn mở mắt nhìn nó thều thào nói.

Nó nhìn hắn cười.

"Anh bị thương nặng quá...Hay là em giúp lấy đạn ra?"Nó hỏi.

"Tay nghề y thuật của em giúp anh có khi anh chầu diêm vương sớm."Hắn cười gượng nói.

"Dù sao em cũng học chú y thuật của ông William...đừng khinh thường em chứ!"Nó bĩu môi nói.

Hắn cười khẩy.Nó mở túi sách lấy DụNg cụ y tế mà nó đã chuẩn bị cũng may túi xách của nó được làm bằng da hạng A nên bên trong không thấm nước là bao.Hít một ngụm không khí rồi nó cầm cây kẹp cố gắng gắp viên đạn ở bả vai hắn ra rồi sau đó là ở ngực.Hắn tuy đau đớn nhưng cố gắn kiềm nén lại nổi đau chỉ vì sợ nó thêm lo lắng.

"Nếu đau thì anh hãy la hãy khóc đi!!Đừng có mà kiềm nén...em đau lòng lắm...nhìn gương mặt anh tái nhợt,mồ hôi túa ra như nước...Em chịu không nổi!!"Nó ôm hắn nói.

"Không sao...Không đau!"Hắn nói.

"Anh bớt đùa đi!!Không có thuốc gây mê cũng không có thuốc giảm đau anh chịu đựng gì nổi!!"Nó đau lòng nói.

"Em nghĩ anh sống qua nổi đến ngày mai không?"Hắn hỏi.

"Nơi này hoang vu vắng vẻ.Nếu anh có chết thì em chắc cũng không qua nổi."Nó cười nói.

Hắn nhìn nó cười,cô gái này thật khiến hắn không thể nào không yêu.

"Ái Nhi...cũng không chắc là có thể sống được bao lâu nên anh muốn nói với em một chuyện."Hắn nói.

"Anh nói đi!"Nó nói.

"Chuyện của 5 năm về trước...thật sự thì anh cảm thấy rất có lỗi.Thừa biết mẹ anh sống không được bao lâu nữa vậy mà sau khi nghe Thúy Kiều nói vì em nên mẹ anh mới chết...Lúc đó anh luôn cho rằng em hại mẹ anh,khiến anh hận em vô cùng.Nhớ lúc đó anh uống say đã đẩy em xuống đống mảng thủy tinh kia thật sự anh đã quá tàn nhẫn mà anh lại không hề biết.Sáng hôm sau cũng nhờ Hoàng Minh mà anh mới thấy được lúc đó anh tàn độc đến nhường nào...tim anh đau lắm nhưng vì chuyện em hại mẹ anh khiến anh càng đau càng hận em hơn..."Hắn nói.

"Anh dừng lại đây đi!Chuyện này là lỗi do em gây ra nếu như em nói anh nghe tất cả thì đã không xảy ra cớ sự này."Nõ rũ mi nói.

"Linh Nhi là do chính tay ba anh chọn vợ cho anh.Anh buộc phải giả vờ đố xử tốt với cô ta cũng là do có người theo dõi.Khi đó gặp em lại để em đau lòng.."Hắn nói.

"Lúc đó cũng do em quá hồ đồ chọn cách lạnh nhạt vô tình mà đố xử với anh...em lại đưa bác gái ra để trả thù anh làm anh phải đau đớn vì đã phản bội em,làm anh sống không bằng chết.Đem tình cảm anh ra mà lợi dụng cho việc trả thù anh...Cũng là em có lỗi."Nói vừa dứt câu tự nhiên mắt nó ngấm lệ mũi cay cay.

"Em từng nói anh chưa hề quan tâm hay lo lắng cho em và Hạo Thiên hơn anh rất nhiều.Phải,anh thua cậu ra rất nhiều điểm ngay cả tình cảm ang dành cho em cũng không bằng với cậu ta nhưng mà...những lần nhìn em tay chung tay với cậu ta tim anh đau nhói.Lúc nghe em nói sẽ đính hôn với cậu ta tim anh dường như tan nát..."Hắn chưa kịp nói hết lời thì nó liền đưa tay che miệng hắn lại.

"Cái đồ ngốc ạ...Anh đang bị thương nó nhiều sẽ khiến anh mệt hơn đó."Nó nói.

"Vậy đây coi như là lờ nói cuối cùng anh muốn nói với em...Đó là với anh em là tất cả và không chỉ có mỗi mình Hạo Thiên mới có thể đem cả mạng sống của mình ra để cứu em...anh cũng làm được vì nếu em không còn nữa thì anh sống cũng chả có ích gì cả...Ái Nhi,anh yêu em!!...Tự nhiên giờ anh cảm thấy rất buồn ngủ.Em cho anh chứ?Thật sự giờ anh cảm thấy rất mêt.."Hắn nhìn nó cười nói rồi từ từ nhắm mắt lại.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 103


Tối*

Xung quanh hoang vu và lạnh lẽo vô cùng.Tiếng sóng vỗ thật khó chịu.Ban đêm trên hòn đảo này quả thật lạnh đến thấu xương.

"Quốc Minh,bầu trời ở đây có ánh sao...rất đẹp nhưng mà lạnh lẽo vô cùng...Anh mau tỉnh lại đi.Ngủ nhiều như vậy không tốt đâu.Dậy mà ngắm trời đầy sao với em...Sao anh im lặng vậy?Nói lời nào đi chứ?Để em nói một mình em từ sáng đến giờ anh không thấy thương tiếc cho em sao?"Nó vô cảm nhìn lên trời rồi nhìn hắn nói.

Hắn dù sao cũng đã ngất từ sáng đến giờ,hơi thở rất yếu còn đang ở ngoài biển gió lại rất lạnh e là cơ hội hắn sống sót rất thấp.Chỉ vừa nghĩ đến đây lòng tự nhiên thắt lại,nước mắt không chủ động lại rơi.

"Nếu như lúc đó em chỉ cần nói rõ sự việc thì chuyện này liệu có xảy ra không?Nếu như lúc đó em không vì chút ghen tị với Linh Nhi,lấy Hạo Thiên ra lợi dụng và trêu đùa trước tình cảm của anh thì liệu chúng ta có xảy ra nông nổi này không?Anh cho rằng hai ta xa nhau cũng do khi đó anh lạnh nhạt với em nhưng mà anh ơi....mọi chuyện có được như hôm nay cũng đều chính tay em tạo.Em có quá ngu ngốc không?"Nó đưa tay sờ mặt hắn cười gượng hỏi.

"Hai ta lần đầu gặp nhau ra sao nhỉ?Hình như là khi đó ta cãi nhau và không hề ưa nhau cũng chỉ vì màu tóc khác biệt nhỉ?Khi đó quả thật em không hề nghĩ là mình lại có tình cảm nhanh đến như vậy.Có lẽ là tình yêu sét đánh chăng?Lần thứ 3 sau khi hai ta gặp nhau thật sự...thật sự em đã bị đổ anh mất rồi!!Em thích cái tính cách lạnh nhạt nhưng lại rất quan tâm người khác của anh,thích cái ánh nhìn của anh dành cho em khi anh nhìn em cái ánh nhìn đó...tuy lạnh lùng nhưng lại rất trìu mến rất cuốn hút ánh nhìn từ người khác.Và em yêu cái quan tâm em khi em gặp nạn của anh...em yêu anh vì anh tốt mọi mặt và tất nhiên mặt xấu của anh lại rất đáng yêu..."Nó vừa nói vừa cười nhưng nước mắt nó lại vừa rơi."Là do em không trân trọng thứ tình cảm này...Tình cảm giữa em và anh...anh cố hàng gắn còn em thì cố gắng phá vỡ...Tại sao vậy chứ?Tại sao em lại ngốc đến vậy?Anh ơi,bây giờ tim em đau nhói...nó thật khó chịu!!"Nó đưa tay lên ngực mà bóp mạnh.

Ông trời thật biết trêu đùa người khác.

"Tất cả lỗi không phải của riêng em!!Làm ơn đừng khóc và cũng đừng đau lòng nữa...Anh thật sự không thể qua nổi nếu như nhìn thấy em như vậy!!Bây anh cảm thấy ổn hơn nhiều rồi!!Đừng lo lắng!"Hắn cầm tay nó,đôi mắt hắn nhắm nghiền,hơi thở thều thào và lời nói rất nhỏ.

"Vậy thì bây giờ em không nên nói và cũng không nên khóc nữa.Và anh cũng đừng nên nói nhiều.Chúng ta chỉ cần im lặng mà ở bên nhau thôi!!"Nó cười nói.

Hắn cười gượng.Bàn tay hắn nắm lấy bàn tay nó nhưng lại rất yếu ớt.Nó biết hắn hắn không thể nắm chặt tay nó được nên nó đã chủ động nắm tay nó thật chặt.Tay hắn rất nóng?Điều này khiến nó lo lắng.Đưa tay lên sờ trán hắn quả đúng như nó nghĩ...Hắn đã bị ốm và chắc hẳn là vết thương kia đã nhiễm trùng!!

Nó nhìn gương mặt tái nhợt của hắn mà đau lòng.Làm ơn...làm ơn đi..Ông trời ơi!!Đừng cướp hắn khỏi tay nó!!

---Sáng Hôm Sau---

Có lẽ là do một ngày không ăn uống nên nó và hắn thật sự đã rất mệt.Chiếc thuyền từ phía đằng xa đang tiến gần về phía họ.Người con trai đứng trước mui thuyền vẻ mặt đầy lo lắng.

"Bọn họ kìa!!"

"Nhanh đi lại cứu họ,mau!!"Hạo Thiên đứng trước mui thuyền quát.

Nó tuy nửa tỉnh nửa mê nhưng bên tai nghe nhiều tiếng độ liền mở nhẹ mắt ra nhìn.Có người?!Chỉ vừa kịp nhận thức ra rằng có người ở nơi đây thì người nó liền bị nhấc bổng lên.Cũng vì quá mệt mỏi nên nó cũng không phản kháng gì nhưng mà cái mùi thơm này..rất quen!!

"Ngủ đi!!Chắc em quá mệt mỏi rồi phải không?Xin lỗi vì đã không đến kịp để cứu em!!Là anh quá lơ đãng không nên để em trước nguy hiểm.Linh Nhi cô ta quả thật bị tình cảm biến thành một người khác rồi!!"Hạo Thiên nhẹ nhàng nói nhưng trong câu nói lại chứa đầy sự căm phẫn.

"Hạo Thiên....Quốc Minh..."Quả đúng như nó nghĩ người đó là Hạo Thiên,quả thật những lúc nó gặp nguy thì anh luôn là người xuất hiện giúp nó/

"Mạng em không lo lại đi lo cho cậu ta.Em muốn quan tâm cậu ta thì cũng nên nghĩ đến cảm nhận của anh chứ?Em cũng nên nghĩ rằng trong chuyện ba người chúng ta những điều đau khổ nhất cũng một mình anh gánh chịu...."Hạo Thiên cười nhạt nói nhưng rồi vừa nghiệm ra chuyện gì đó "Anh sẽ lập tức đưa hai người vào đất liền rồi nhanh chóng đưa đến bệnh viện.Trong thuyền có đầy đủ bác sĩ nên giờ ta cũng chỉ có thể trông chờ vào nghị lực sống của cậu ta thôi!!"
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 104


Nó lờ đờ mở mắt."Đây là đâu?" chính là câu hỏi mà nó muốn đặt ra nhưng vì cơ thể quá mệt mỏi khiến cơ miệng nó một chữ cũng không thể nói được.Cánh cửa mở ra y tá bước vào và nó đã nhận được câu trả lời cho câu hỏi của mình.

Nó rướn người ngồi dậy.Y tá đi vội lại đỡ nó ngồi dậy.

"Cô bị kiệt sức.Hãy ăn cháo để lấy lại sức khỏe."Y tá đưa bát cháo đêm cho nó nói.

Nó gật đầu cầm bát cháo và ăn.Sau khi ăn xong dù gì cũng có chút sức lực.

"Người con trai đi cùng tôi anh ấy ở đâu?"Nó nhìn y tá hỏi.

"Anh ấy rời khỏi đây khoảng lâu rồi và dặn tôi sau khi cô tỉnh cho cô ăn."Y tá nói.

"Anh ấy đang bị thương thì có thể đi đâu được?"Nó cau mày hỏi.

"Bị thương?Không,anh ấy rất khỏe mạnh."Y tá nhún vai nói.

"Khỏe mạnh và không bị thương?"Nó nheo mắt ngờ vực nhìn y tá hỏi.

Y tá gật đầu.Nếu đã vậy thì chắc có lẽ người đó là Hạo Thiên.

"Vậy nhập viện cùng tôi có người con trai nào bị thương không?"Nó hỏi.

"Có một chàng trai nhập viện cùng thời điểm với cô...Anh ta bị thương rất nặng đang trong phòng phẫu thuật. Ca phẫu thuật kéo dài gần một giờ đồng hồ nhưng nghe nói vẫn không có chuyển biến gì vì được đưa vào viện quá trễ...Sợ sẽ không giữ mạng được!"Y tá nói với giọng buồn bã khiến nó thất kinh như không tin vào những gì mình đã nghe.

Đưa tay dựt ống truyền nước từ tay ra khiến chỗ đó bật ra máu nó nhăn mặt vì đau nhưng rồi bước xuống giường.Vừa bước xuống giường khiến đầu nó khó chịu và trước mắt nó là một mảng màu tối nó vô thức ngã xuống sàn.Y tá hoảng loạng lại đỡ nó đứng dậy.

"Cô không thể đi được,cô còn quá yếu!"Y tá nói.

Mọi hình ảnh bắt đầu lờ mờ có lại nó vội đẩy y tá ra.

"Người tôi yêu không biết sống chết cô đừng ở đó mà ngăn cản tôi!!"Nó nói rồi mở cửa ra chạy đi nhưng mà...Hạo Thiên đang đứng trước cửa chặn nó lại.

"Hết muốn mạng nữa rồi à?"Anh hỏi.

"Quốc Minh đang gặp nguy hiểm anh còn nói với em những lời này à?"Nó quát.

Hạo Thiên thở dài nhìn nó,nó lúc nào cũng khiến mọi người xung quanh đau lòng vì nó thì nó mới vừa lòng?

Nó lánh qua người Hạo Thiên rồi đi nhưng lại bị hoa mắt khiến người nó ngả vào tường.Hạo Thiên thở dài đi lại chỗ nó rồi bế nó lên.

"Anh làm cái quái gì vậy?"Nó cau mày hỏi

"Ngay cả đi em còn đi không nổi thì liệu có đi được đến chỗ cậu ta hay không?Chưa kể em còn không biết phòng mổ ở đâu em tính tự tìm nó à??"Hạo Thiên hỏi.

"Còn hơn ở đây bị anh quản trong căn phòng này."Nó bực bội nói rồi dãy dụa để rời khỏi vòng tay anh.

"Để anh đưa em đi!"

Câu nói vừa dứt khiến nó không còn làm loạn nữa.Anh bế nó từ từ bước đi trên dãy hành lang.

-----

Đến phòng phẫu thuật nó bảo Họa Thiên đặt nó xuống.Đi lại căn phòng kia không hiểu sao lòng ngực nó khó chịu.Hắn nằm ở bên trong liệu có làm sao không?

"Ba mẹ của Quốc Minh hiện không biết chuyện này à?"Nó nhìn Họa Thiên hỏi.

"Chỉ là nói với họ cậu ta đang bận nên không tiện về nhà vả lại tính cách của cậu ta ít khi về nhà nên bọn họ không hỏi gì thêm."Anh nói.

Nó không hiểu sao trong lòng lại thấy đôi phần áy náy với ba mẹ của hắn.Nếu..chỉ là nếu hắn không còn nữa thì liệu nó ăn nói thế nào với bác gái đây!!

Cách của mở ra bác sĩ bước ra nó cùng Hạo Thiên đi lại đó.

"Quốc Minh có sao không?"Nó hỏi.

Bác sĩ thở dài lắc đầu.

"Bệnh nhân được đưa đến đây quá trễ.Vết thương bị nhiễm trùng nặng,máu mất rất nhiều,hơi thở yếu....Chúng tôi thật sự đã cố gắng rất nhiều!!"Bác sĩ nói.

"Điều tôi muốn nghe không phải là những lời nói đó!!"Nó quát.

"Em có hét lớn đến đâu cũng không làm cho cậu ta khỏe lại được chỉ tổn hại sức khỏe của em thôi!Có trách thì chúng ta nên trách Linh Nhi cô ta bị tình yêu làm cho mù quáng hại mọi chuyện trở nên như thế này!!"Hạo Thiên nhìn nói nói có chút hơi lớn tiếng.

"Thời gian của cậu ta không nhiều nữa...Hai người ở đây cãi nhau liệu có cứu vãn tình thế được hay không?Mau vào gặp cậu ta lần cuối đi!!"Bác sĩ cau mày nói.

Nó vội chạy vào bên trong.Nó dừng lại nhìn người con trai đang nằm trên giường kia.Gương mặt hắn nhợt nhạt,có lẽ vì hơi thở hắn quá yếu để có thể thở không khí bình thường nên bác sĩ cho hắn thở bằng ống.Chỉ cần nhìn cảnh tượng đó tự nhiên tim hắn đau nhói.

"Quốc Minh..."Giọng nó run run đi về phía hắn nói.

Hắn mở mắt ra nhìn nó cười.Hạo Thiên bước vào nhìn thấy hắn cũng hơi chạnh lòng.

"Hạo Thiên..."Hắn thều thào nhìn Hạo Thiên nói.

Hạo Thiên đi lại chỗ hắn.

"Ái Nhi...tôi nhờ cậu chăm non và bảo vệ cô ấy!!Làm ơn đừng từ chối tôi..."Hắn nói.

"Làm sao tôi có thể từ chối cậu được...Đừng lo cứ giao cô ấy cho tôi."Hạo Thiên nói.

"Ở bên cậu cô ấy sẽ an toàn hơn là ở bên tôi..."Hắn nói rồi nhìn nó.

Nó chân tay rã rời cố đi lại gần chỗ hắn.Gương mặt hắn vẫn vậy vẫn nhìn nó và cười.Hắn đưa tay lên ý muốn nắm tay nó và nó cũng hiểu ý của hắn.Nó đưa tay nhanh về hướng hắn để cầm tay hắn nhưng mà nó chỉ vừa kịp đưa tới thì tay hắn tự động hạ xuống khiến cái nắm tay của nó chỉ cầm được không khí.

Tiếng "tít" kéo dài khiến nó như phải chịu một cú sốc lớn.Nó nhìn người nó yêu thương nước mắt nó chảy dài.

"Quốc Minh...đừng đùa mà...Tỉnh lại nhìn em đi!!Làm ơn em xin anh đấy!!Tỉnh lại nhìn em đi...chả phải lúc còn ở trên đảo hoang đó anh đã hứa với em những gì rồi hay sao...Anh nói chỉ cần lên bờ thì anh sẽ cưới em mà!!...Em biết anh không phải là kẻ thất hứa mà!!Quốc Minh...em không cho anh ngủ...anh đừng có ngủ nữa mà!!Anh dậy đi!!Anh chưa nói với em một lời nào mà...."Nó rung người hắn chỉ mong hắn sẽ dậy nhìn nó nhưng mọi hành động của nó đều vô ích rồi!!

Cơ thể nó tự nhiên ngã xuống sàn rồi nó ngất đi với gương mặt đầy nước mắt và đau thương.Khóe mắt nhắm nghiền của hắn đột nhiên lại chảy xuống một giọt lệ hẳn là không chỉ nó đau khổ mà hắn cũng đau khổ gấp nó cả trăm lần.

---

Ái Nhi à!!Không phải là anh không muốn nói với em những lời nói cuối đời mà là anh sợ..sợ khi anh nói với em rồi anh khó lòng mà chịu nổi...Anh sợ khi đang nói với em mà mình ngủ sâu thì em sẽ càng đau lòng hơn...Anh sợ anh chưa nói xong những lời anh muốn nói mà lại ra đi...Anh sợ tất cả.Chính vì thế nên anh mới chọn cách im lặng và chỉ cần nhìn em thôi là đủ rồi!!Làm ơn đi người anh yêu...anh không còn nữa thì mong em có đau buồn quá nhiều như vậy anh sẽ không vui đâu!!Hạo Thiên sẽ là người thay anh chăm sóc em hết quảng đường còn lại....Ái Nhi à...tha lỗi cho anh vì đã bỏ em đi trước một bước!!Câu nói cuối cùng muốn dành tặng em vẫn là câu nói cũ "Ái Nhi...Anh yêu em!!"

--

Ta da...chương dài chưa??Cho hỏi miếng cảm xúc của mấy bạn đi!!Đọc hết chương này có ai chảy ra một giọt nước mắt nào không vậy?Chứ tác giả cũng rơi vài giọt rồi ý!!

Nếu anh đọc hết chương này mà lại thấy cảm động sắp khóc hay là đã khóc mà khi đọc mấy câu điên khùng này của mị làm tụt nguồn cảm xúc thì cho mị xin lỗi nha!!

Đọc truyện vui vẻ!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 105


Sáng hôm sau khi nó mở mắt tỉnh dậy...có rất nhiều xung quanh nó,có anh nó,ba mẹ nó và cả Họa Thiên nữa.

"Ba người tới đây khi nào vậy?"Nó cau mày nhìn anh trai và ba mẹ nó hỏi.

"Bị thê thảm tới mức này còn muốn ba mẹ không quan tâm sao?"Mẹ nó rưng rưng nước mắt nhìn nó đầy quở trách.

"Em hôn mê liên tiếp 3 ngày rồi."Hạo Thiên nói.

Nó trầm ngâm suy nghĩ,đã hôn mê 3 ngày?Vậy những chuyện đó là mơ có phải không?

"Quốc Minh đâu?Anh ấy vẫn chưa chết phải không?"Nó hỏi.

Hạo Thiên nhìn nó mà không khỏi xót xa.Là nó đang ngộ nhận chuyện ngày đó là ảo tưởng à?

"Cậu ta chết rồi..chết đã 3 ngày rồi!!"Hạo Thiên nói rồi đi ra ngoài.

Nó nghe như sét đánh ngang tai.Vậy là hôm đó không phải là mơ?Những chuyện đau lòng ngày hôm đó không phải là nó do hôn mê mà mơ bậy bạ?Là thật?Không thể nào!!

"Hoàng Minh...anh nói cho em biết đi...Tất cả là đùa thôi phải không?Mấy người đùa em phải không?"Nó cần cánh tay Hoàng Minh mắt ngấn lệ nhìn anh hỏi.

Hoàng Minh nhìn em gái mình không khỏi lắc đầu ngán ngẩm,anh thừa biết đây là một cú sốc lớn đối với nó.Anh quay người ra hiệu cho ba mẹ cùng ra ngoài.Anh nghĩ nó cần thời gian để suy nghĩ cũng như để nguôi ngoai cú sốc lớn này!

Sau khi nhìn ba mẹ đi ra ngoài anh cười nhẹ xoa đầu nó.

"Ái Nhi à!!Em cần có thời gian để quên đi mọi việc!!Anh thật không muốn đứng nhìn em gái mình phải đau khổ như vậy nhưng mà.....Quốc Minh cậu ta thật sự không còn nữa nên em đừng tự làm khổ bản thân nữa.Cậu ta thật sự đã mất rồi nên đừng vấn vương nữa!!"Hoàng Minh gỡ tay nó ra rồi đi ra ngoài.

Nó ngồi dậy với gương mặt thẩn thờ.Tại sao...tại sao điều nó không hề muốn xảy ra thì lại xảy ra?Nó biết phải làm sao đây...Mất hắn rồi nó biết thế nào đây!!

"Đây không phải là sự thật...Không phải..KHÔNG PHẢI!!"Nó đưa tay lên ôm đầu hét lớn.

----

Nó đứng trước biển,nơi nó đang đứng chính là bến cảng A-nơi khiến nó mất hắn.Gió biển thổi vào lạnh buốt cơ thể,nó khoanh tay lại nhìn hướng biển xa xăm.

"Xuất viện rồi không muốn đến thăm nơi cậu ta an nghỉ à?"Hạo Thiên khoác cho nó chiếc áo khoác rồi hỏi.

"Tới rồi biết nói gì với mẹ anh ấy?Nói là "cho con xin lỗi vì con mà Quốc Minh chết" à?"Nó hừ lại hỏi.

"Tại sao khi đó anh biết em ở đảo đó mà tới cứu?"Nó hỏi.

"Sợi dây chuyền mà em đang em có gắn con chíp định vị."Hạo Thiên nói.

"Chíp định vị?Chuyện này là anh dự đoán được à?"Nó cau mày hỏi.

"Không!Từ đầu đến cuối mọi kế hoạch của Linh Nhi anh đều biết cả!"Hạo Thiên nói.

"Anh và cô ta thông đồng?"Nó hỏi.

"Không.Cô ta quả thật rất cố chấp ngay từ kế hoạch đầu cô ta đã ngỏ ý muốn anh cùng thực hiện nhưng em biết tính cách của anh mà anh không muốn chơi những trò đê tiện đó.Nhưng những kế hoạch sau của cô ta,cô ta vẫn luôn muốn anh cùng thực hiện nên anh có thể dễ dàng giúp em trách nó.Cơ mà cô ta thật nực cười anh vẫn luôn đe dọa có khi khiến cô ta chút nữa mất mạng mà lại ngoan cố muốn cùng anh thực hiện kế hoạch hãm hại em với Quốc Minh...."

"Vậy kế hoạch cuối cùng cô ta muốn trừ khử em?"Nó hỏi.

"Chính vì điều đó nên anh mới mua tặng sợi dây chuyền đó và dặn không được tháo nó ra.Quốc Minh là do khi đó anh nghĩ mình về không kịp nên đã báo cho cậu ta biết để đến cứu em nhưng anh thật không ngờ tới ngay cả cậu ta mà cô ta cũng muốn hại."Hạo Thiên nói.

"Thật không thể ngờ được tình yêu lại đáng sợ đến vậy...nó có thể biến một con người hiền lành thở thành một kẻ tàn độc.Hạo Thiên cảm ơn anh vì đã không bao giờ làm hại Quốc Minh."Nó nói.

"Anh không như em nghĩ đâu."Hạo Thiên nói.

"Chí ít anh trong mắt em là người tốt!"Nó nói.

"Thật sao?"Hạo Thiên cau mày hỏi.

"Em không rảnh để tán gẫu với anh!Em đi trước!"Nó nói rồi quay người đi.

Hạo Thiên quay lại nhìn nó mà lắc đầu.Liệu nó đã vơi được một chút nào của cú sốc này chưa?Tại sao anh nhìn sâu trong mắt nó vẫn có một nỗi buồn rất lớn vậy?

Nó trở về nhà và giam mình trong phòng.Mối tình đầu đầy đau khổ này của nó liệu trong tương lai nó có thể yêu thêm một ai khác không?Trong khi mối tình này đã để lại cho nó một nổi đau vô cùng lớn?

"Quốc Minh nếu anh còn sống thì tốt rồi!!"
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 106


Cũng đã 3 năm trôi qua kể từ khi sự việc hắn mất.Tuy tâm tình của nó có vẻ trông khá hẳn lên nhưng mà vết thương bên trong nó vẫn còn chỉ là nó cố giấu để người khác không lo lắng thôi.Anh hai và chị dâu của nó đã có một cậu nhóc nhìn chung rất đáng yêu,thằng bé lúc nào cũng lẻo đẻo bên nó.Lũ bạn của nó giờ đây đã yên bề gia thất chuyên tâm cho gia đình hơn.Nhìn chung cũng chỉ còn nó và Hạo Thiên.Hạo Thiên dạo này rất bận rộn vì dù sao cũng là tổng tài nhưng anh vẫn luôn dành một khoảng thời gian cho nó,nó biết anh vẫn chờ đợi nó mặc dù anh không nói nhưng nó biết là anh không muốn nó khó xử mới không tỏ tình nó.

Lần sinh nhật thứ 25 của nó,nó cùng gia đình nhỏ của anh mình trở về Việt Nam định cư.Chỉ vừa ra khỏi máy bay là nó đã bị làm phiền.

"Cô nhỏ này,về đến nhà cô dẫn Ken đi ăn nhé?"Nhóc Ken-con trai của Hoàng Minh.

"Ken bớt đòi hỏi thì cô vui lắm rồi!!Sao mới 3 tuổi mà nói lắm thế?Ở Việt Nam trẻ em 3 tuổi nói không nhiều bằng Ken đâu."Nó cau mày nhìn Ken nói.

"Trẻ em sống ở nước ngoài như Ken phát triển nhanh lắm cơ mà năm nay Ken chuẩn bị lên 4 tuổi rồi."Ken nói.

"Ken từ nhỏ sống ở Anh sao Ken nói nhanh tiếng Việt vậy?"Nó hỏi.

"Ken sống ở Anh nhưng gia đình Ken biết nói tiếng Việt.Ông bà dạy cho Ken đấy!"Ken cười nói.

Quả là lời nói ngây thơ của một đứa trẻ ranh.Bé Ken thật khiến nó muốn điên lên.

"Ken còn nói một câu nữa thôi thì cô không dẫn đi chơi đâu nhé!!Ba mẹ thì ra xe đợi còn Ken sao cứ bám theo cô hoài vậy?"Cô nói.

"Là cô bám theo Ken đấy chứ!!"Ken nhún vai nói rồi đi ra chỗ ba mẹ của mình.

Nó đơ người thằng nhóc nó đang troll nó à??Nhưng thôi dù gì nó cũng phận là cô đành nhường nhịn cháu trai mình vậy!!

--

Vừa về đến nhà nó đã đi ngay lên phòng vì đã thấm mệt sau chuyến bay chưa kể là bị cháu trai quấy phá.

"Cô nhỏ mở cửa cho Ken!!"Ken đập cửa nói.

"Cô bận."Nó nói.

"Cô cho Ken vào Ken hứa sẽ ngoan."Ken vờ khóc nói.

Nó chán nản đi lại mở cửa vì nếu nhóc đó khóc thì coi như trời sập!!Thế nhưng mà...

"Ken gạt cô?"Nó cau mày hỏi.

Ken nhún vai rồi bước vào trong.Nhóc ngồi yên vị trên giường nó đóng cửa lại rồi lại ngồi gần Ken.

"Cô nhỏ cô còn thương chú đó?"Ken hỏi.

"Ken nói chú Hạo Thiên à?"Nó hỏi.

"Không cái chú mà cô yêu bỏ cô đi đấy!"Ken nói.

"Không,cô không yêu chú đó nữa.Chú đó không tốt!"Nó cười nói rồi xoa đầu Ken nói.

"Thế sao còn đặt hình chú đó trên bàn kia?"Ken bĩu môi đưa tay chỉ về phía tấm hình hắn.

"Ken còn nhỏ Ken không hiểu được đâu..Giờ Ken ra ngoài chơi với ba mẹ để cô nhỏ nghỉ ngơi nha?Cô nhỏ mệt rồi!"Nó cười gượng nói.

Ken gật đầu rồi đi ra ngoài.Nó nằm xuống giường thở dài.Ngay cả con nít cũng khiến nó đau lòng!!

----

Buổi tối đầy chán nản cùng với gia đình nhỏ của Hoàng Minh nó nhân lúc Ken tắm thì chạy ra ngoài để đi dạo.Buổi tối ở đây không có gì thay đổi so với những năm trước tất cả vẫn vậy.

"Mọi thứ vẫn vậy...tại sao nó lại không thay đổi?"Nó ngồi xuống ghế thở dài hỏi.

Tin nhắn đến từ điện thoại nó...là một dãy số lạ.

"Hãy chờ đợi vì hạnh phúc sẽ vỡ òa không xa?"Nó miệng lẩm nhẩm dòng tin nhắn gương mặt tỏ vẻ khó hiểu.Nhắn tin nhầm chăng?

"Cô ơi có chú kia nhờ con đưa cô bó hoa này."Một bé gái dễ thương cầm một bó hoa màu tím rất đẹp đưa đến cho nó.

"Cảm ơn nhóc nha!!Nhưng mà nhóc có biết người đó ở đâu không?"Nó cầm bó hoa nhìn bé gái hỏi.

"Chú ấy đi rồi!!Chào cô ạ!"Bé gái nói rồi chạy đi.

Nó cau mày nhìn bó hoa tím.Cái người đàn ông mà bé gái đó nói là ai?Sao lại biết nó thích hoa oải hương mà tặng vậy?
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 107


Nó cũng chỉ biết cười trừ nhìn bó hoa kia.Chắc có lẽ là Hạo Thiên bày trò đây mà!!Trời cũng còn khá sớm để về nhà nhưng mà ở đây thì nó cũng chẳng biết làm gì nên nó đành ghé vào một quán rượu nào đó nhâm nhi vài ly rồi về.

Ngồi yên vị lên ghế rồi đặt bó hoa lên bàn.Nó nhìn người đàn ông kia chắc là nhân viên cười nhẹ.

"Cho tôi một ly rượu...rượu nào cũng được."Nó nói.

Người nhân viên nhìn cô cười rồi rót rượu cho cô.

"Hầu như những người đến quán của tôi đều là những kẻ thất tình hoặc đau buồn vì tình.Cô là một trong những người đó?"Người đó hỏi.

"Viên sài phòng chỉ có thể tiêu diệt được 99% vi khuẩn và còn 1% vi khuẩn không thể diệt được và chuyện mà anh đang nói cũng vậy.Hầu như chứ không phải hầu hết.Tôi có thể nằm trong trường hợp ngoại lệ."Nó nhấp một ngụm rượu nói.

"Chỉ là có thể chứ không phải là chắc chắn."Người đó cười nói.

"Anh nói chuyện rất vui nhỉ?"Nó cười hỏi.

"Quán của tôi mở ra nhằm tâm sự cho những người hay thích buồn bã.Nhìn sâu trong ánh mắt cô tôi thừa biết cô đang phải chịu một nỗi đau rất lớn."Người đó nói.

Nó chỉ biết nhún vai rồi uống cạn ly rượu cay nồng kia.

"Anh không nên xem vào chuyện của người khác như vậy.Rót?"Nó nói rồi đưa ly rượu ra nói.

"Vì tôi đồng cảm với họ.Tôi cũng từng trải qua nỗi đau như họ."Người đó rót rượu cho nó nói.

"Vậy anh từng thất tình?"Nó nhìn người đó cười rồi húp một ngụm rượu.

"Không,cô ấy mất cách đây khoảng 5 năm rồi!"Người đó nói.

"Tôi và anh là hai kẻ đồng cảnh ngộ rồi!!Anh ấy mấy cũng gần 3 năm rồi..Anh ấy mất trước mặt tôi.Tiếng tít kéo dài khiến tim tôi đau nhói.Cái khoảng khắc đó đầu óc tôi trống rỗng khung cảnh xung quanh cứ như một màn đêm u tối vậy.Cũng đều do tôi mà ra cả!!"Nó cười gượng nhắc lại nỗi đau.Cái khoảng khắc lúc này...cơn đau lại một lần nữa sống dậy...Rất đau!!

"Thời điểm cô ấy mất là vào ngày cưới của chúng tôi.Cô ấy mắc phải bệnh ung thư máu giai đoạn cuối...Tôi vì phải lao đầu vào công việc mà không hề lo lắng về cô ấy,thấy cô ấy ngày càng xanh xao tôi cũng chỉ nghĩ rằng là cô ấy bệnh rồi vài ngày sẽ khỏi nhưng mà....cái ngày cô ấy báo tin cô ấy đã mang thai tôi vui biết chừng nào lúc đó tôi đã nghĩ đã đến lúc quan tâm cho cô ấy vào đứa con chưa chào đời của mình rồi!!Nhưng mà...niềm vui chưa được bao lâu.Tôi thấy mũi cô ấy chảy máu rồi sau đó ngất trong lòng tôi.Đến bệnh viện thì được tin cô ấy mắc phải bệnh ung thư vào thời kì cuối và thời gian sống của cô ấy không còn nhiều nữa.Tôi cứ như không tin vào những gì mình đã nghe thấy.Lúc đó tôi hối hận...tại sao lúc trước thấy cô ấy xanh xao tôi lại không đưa cô ấy đi khám?Tại sao tôi không dành thời gian cho cô ấy nhiều hơn?Để giờ tôi thật sự mất cả cô ấy và đứa con thở chưa chào đời!!Cái ngày mà tôi cùng cô ấy tổ chức hôn lễ,cô ấy lại không đủ sức khỏe để cùng tôi đi vào lễ đường.Cô ấy ngồi trên xe lăn thở bằng bình khí ô xi và tôi đẩy cô ấy vào lễ đường.Cái khúc tôi đem nhẫn cưới cho cô ấy,cô ấy nhìn tôi cười một cách đầy ấm áp.Đến lúc cô ấy đeo nhẫn cưới cho tôi,tay cô ấy run lẩy bẩy nên tôi đã giúp cô ấy đeo nhưng chỉ vừa kịp nhẫn vào tay cô ấy lại nhìn tôi cười rồi sau đó tay cô ấy rơi xuống mắt cô ấy nhắm lại...Lúc đó mặc dù lòng tôi đau thắt nhưng chí ít tôi vẫn khiến cô ấy hạnh phúc tới phút cuối đời."Người đó cười gượng khi nhắc lại câu chuyện đầy đau lòng của mình.Lòng anh lại quặn thắt cho tới thời điểm hiện tại người vợ đó vẫn còn để lại vết thương lòng sâu sắc.

"Tôi còn nghĩ trên thế giới này chỉ có mỗi mình tôi là kẻ đau khổ nhất nhưng lại không hề biết người xung quanh có người còn chịu nỗi đau còn hơn tôi...Hôm nay tôi và anh cùng nhau uống và tâm sự?"Nó nhướng mày hỏi.

"Trong lúc tôi kể về mối tình của mình chả phải cô cũng đã uống kha khá rượu rồi sao?Nếu còn uống nữa thì cô sẽ say đấy."Người đó cười nói.

"Tôi và anh là hai người đồng cảnh ngộ...Hay là ta đến với nhau luôn đi."Nó cười nói.

"Cô thật vui tính.Nào vậy tôi và cô tâm sự thâu đêm,đêm nay tôi khao."Người đó cười nói.

Nó cười rồi cùng người đó uống và cùng tâm sự.Nó thật sự không ngờ người đàn ông này lại chịu phải đau khổ hơn nó,thật khiến nó nghĩ lại nỗi đau mà nó từng chịu đựng.Liệu nỗi đau của nó có bằng người đàn ông đó không?Người đàn ông này nó quả thật rất khâm phục.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 108


Nó cùng người đàn ông đó uống rượu không biết đến thời gian và rồi nó cũng gục xuống bàn.Tửu lượng của nó thật không đáng để so sánh với người đàn ông kia,anh ta uống rất giỏi và nó không hề thấy anh ta say cả.

Sáng ngày hôm sau nó lờ đờ mở mắt,ngồi dậy nhìn xung quanh,đã sáng rồi à?Cơ mà...cái áo khoái trên người nó là của ai vậy?Xoa đầu vài cái nó lơ đễnh nhìn thấy một tờ giấy nhỏ trên bàn.Nó cầm lên nhìn liền không khỏi cau mày."Để rồi xem tôi xử em như thế nào?" nội dung trong tờ giấy khiến nó không khỏi nãy sinh mâu thuẫn.Bộ lúc nó say đã làm gì người đàn ông đó hay sao mà để giờ anh ta lại giận dữ thế kia?Nhưng mà cái mùi hương còn vương trên cái ái khoác rất quen thuộc.

Chuông điện thoại vang lên,nó cầm lên xem là số lạ!

"Alô?"Nó nhấc máy hỏi.

Đầu dây bên kia không trả lời khiến nó có phần hơi không được vui.

"Cho hỏi ai vậy?"Nó cau mày hỏi nhưng đáp lại câu hỏi của nó là một sự im lặng khiến nó lòng bực tức cúp máy và đi về nhà.

---

Vừa vào tới nhà nó đã gặp ngay nhóc Ken đang đứng trước mặt mình.Khuôn mặt của nhóc bí sị nhìn thật là dễ thương nhưng đối với nó gương mặt đó thật đúng là ác mộng.

"Sao lại đứng đó?"Nó cởi giày ra nhìn Ken hỏi.

"Ba mẹ phạt Ken chứ Ken không có chờ cô về đâu."Ken bĩu môi nói.

"À..thì ra là vậy.Ken đứng ở đó cho ngoan đi,cô đi lên phòng đây!"Nó nói rồi đi lên lầu.

Ken nhìn nó với gương mặt tức giận,Ken đứng ở đây dù gì cũng mong cô nhỏ của mình nói ba mẹ Ken một tiếng để ba mẹ không phạt Ken nữa mà!!

Nó về phòng thay đồ nằm xuống giường.Nó đang nhớ đến cái mùi hương trên cái áo khoác đó.Người đàn ông kia sao lại có mùi hương giống với hắn đến như vậy?

Chuông điện thoại rung lên,nó đưa lên nhìn vẫn là số di động đó.

"Alô?Cho hỏi ai ở đầu dây bên kia vậy?"Nó hỏi.

Bên đó vẫn không trả lời khiến nó không mấy hứng thú liền vội cúp máy.

Lại một lần nữa điện thoại nó rung lên.

"Là ai vậy?"Nói bắt máy lớn tiếng hỏi.

"Số di động của anh bị em ném vào thùng rác rồi à?"Hạo Thiên ở đầu dây bên kia hỏi.

Nó liền vội đưa điện thoại ra mà nhìn thì ra là Hạo Thiên gọi.

"À,anh gọi có chuyện gì không?"Nó hỏi.

"Công việc của anh sắp xong rồi.Ngày mai có thể bay đến gặp em rồi."Hạo Thiên cười nói.

"Anh bận nhiều việc chưa gì ngày một ngày hai đã xong...đừng nói với em là anh làm việc không ngừng nghỉ nha?"Nó hỏi.

"Dù sao thì đó là nguyên lí làm việc của anh mà...Lần này về gặp em,anh đã thật sự quyết định việc này."Hạo Thiên nói.

"Việc gì?"Nó hỏi.

"Đợi anh về gặp em rồi hẵng nói.À nhớ là báo với nhóc Ken lần này anh về sẽ có một món quà to dành cho nó."Hạo Thiên nói.

"Không cần dành thời gian chọn quà cho nó đâu.Anh nên dành thời gian nghỉ ngơi."Nó nói.

"Anh không mệt...Thôi,giờ anh có một cuộc họp quan trọng.À...em nhớ là không được lười nấu ăn và phải ăn uống cho nhiều vào,không được đi đêm và càng không được uống rượu.Nhớ là phải thật tươi để khi anh về gặp đấy,anh không muốn nhìn thấy bộ dạng bất cần đời của em đâu.Bye em!!"Hạo Thiên nói rồi cúp máy.

Nó ngồi dậy thở dài,Hạo Thiên lúc nào cũng luôn dành thời gian cho nó dù anh trong thời gian làm việc.Một người luôn quan tâm nó bất kể giờ giấc này khiến nó cảm thấy rung động.

"Hôm nay coi bộ sẽ là một đêm khó ngủ rồi đây!!"Nó thở dài nói.

---Lời tác giả---

Bị bí ý tưởng rồi nên tạm dừng ở đây vậy!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 109


Vài ngày nhạt nhẽo lại trôi qua.Số di động lạ đó vẫn luôn gọi cho nó mà không hề thấy phản hồi luôn muốn chặn và không thèm nhấc máy nhưng mà trong lòng nó có một cái cảm giác gì đó rất lạ nên cũng dần tập thích nghi với việc ngày nào cũng phải nghe một cuộc gọi đặc biệt đó.

Hôm nay là ngày Hạo Thiên về nên nó đã đến sân bay từ sớm để đón anh cùng với...nhỏ Ken.Hình ảnh Hạo Thiên đẩy xe hành lí bước ra nó vui mừng chạy lại.

"Lâu rồi chưa gặp lại anh nhỉ?"Nó cười ôm hờ Hạo Thiên nói.

"Ừm...hình như cũng gần 1 năm rồi!!"Anh nói.

"Chú Hạo Thiên này...chừng nào chú mới lấy cô nhỏ của cháu vậy?"Ken đi lại chỗ Hạo Thiên cầm vạt áo anh hỏi.

Hạo Thiên cười gượng nhìn nhóc Ken còn nó thì chỉ biết cười trừ và hơi ngượng ngùng.

"À..ờm...Ken này!Nhóc còn nhỏ thì không nên hỏi về chuyện của người lớn nếu nhóc không muốn nhận quà và được chú dẫn đi ăn."Hạo Thiên cuối đầu nhìn Ken nói.

"Chú mà không nhanh tay cưới cô nhỏ của Ken thì chú không còn cơ hội đâu!!Vì ngày nào cũng có người nào đó gọi cho cô nhỏ để tán cô nhỏ đấy!!"Ken nói.

Hạo Thiên cứng đờ nụ cười nhìn nó,nó nhìn anh vội lắc đầu vì sợ anh hiểu lầm.

"A..Anh đừng hiểu lầm...người ta chỉ gọi tới và không hề hồi âm lại."Nó nói.

"Tại sao em lại nghe trong khi đã biết người ta không nói gì cả?"Hạo Thiên hỏi.

"Em cũng chỉ muốn làm người ta tốn tiền điện thoại thôi!"Nó nói.

"Anh cũng chỉ đùa em thôi!!Không có ý gì khác đâu!!"Hạo Thiên cười nói.

Nó cười rồi cùng anh và Ken đi chơi đâu đó và cuối cùng là đưa anh đến khách sạn đặt phòng ở.Xong tất cả nó cùng Ken về nhà.

---Tối---

Nó lại đến khách sạn và cùng Hạo Thiên đi dạo.Bước vào quán nước,cả hai lại ngại ngùng vì không biết nói gì.

"Ái Nhi này...Suốt một năm qua em có vẻ hơi gầy!!"Hạo Thiên cuối cùng cũng đã chịu mở miệng.

"Anh cũng biết con gái cũng cần phải giữ dáng mà."Nó nói.

"Thật ra thì suốt một năm qua...không vì chuyện của công ty mà cũng có một vài lý do nên anh mới không thể nào bay sang đây thăm em được."Hạo Thiên nói.

"Em biết là công ty anh thật sự có rất nhiều việc nên em không có trách gì anh đâu!"Nó cười nói.

"Chỉ là anh đang trốn tránh em thôi!!Công việc của anh tuy bận rộn nhưng mà anh vẫn dư sức sắp xếp thời gian để về thăm em nhưng mà....suốt quãng thời gian đó anh chỉ là đang suy nghĩ một chuyện này không biết là có nên nói với em hay không..."Hạo Thiên thở dài nói.

"Anh nói đi."Nó cười.

"Hôm nay thì chưa phải là lúc...Ngày mai là ngày tròn mười hai năm anh và em quen nhau,anh muốn nói vào ngày mai."Anh nói.

"Thời gian trôi qua nhanh nhỉ?Mới đó mà em cũng đã được 25 tuổi."Nó thở dài nói.

"Không nhanh đâu...chỉ là do ta không quan tâm đến thời gian nên mới có cảm giác như vậy.Anh mệt rồi nên ta về thôi!"Hạo Thiên nói.

Nó chỉ biết "à ừ" rồi đi về.Dù gì nó cũng không có chuyện gì đó muốn nói với Hạo Thiên cả.

------Tối Hôm Sau-----

Tối ngày hôm qua cũng như sáng ngày hôm nay,nó không hề nhận được cuộc gọi từ số lạ kia nữa nên lòng nó cũng có chút cảm giác hụt hẫn.

Đi đến quán cà phê mà ngày hôm qua nó hẹn với Hạo Thiên.Vì trời có mưa nên nó đành tới trễ.Cứ nghĩ nó là người tới trễ nhưng mà nó lại là kẻ đến sớm...Trong quán cũng chẳng có một ai ngồi có thể là do vì trời đang mưa nên không có ai tới uống nước chăng?Tới bàn và ngồi xuống,nó bắt đầu chờ Hạo Thiên.

Chờ hơn 30 phút ngoài trời thì mưa mà trong quán thì còn mở nhạc nhẹ khiến lòng nó buồn ngủ không ngừng nên nó đành gục xuống bàn và ngủ.

Cho tới 30 phút sau Hạo Thiên tới,anh đi lại chỗ nó ngồi.Nó lờ đờ mở mắt cảm nhận như có gì đó ở trên vai.

"Áo của ai vậy?"Nó hỏi.

"À..Áo của anh đấy!!Thấy em ngủ ngon vả lại sợ em lạnh nên mới choàng áo khoác lên.Xin lỗi em khi anh tới trễ!"Hạo Thiên cười gượng nói.

"À...không có gì!!Anh có chuyện gì muốn nói thì nói đi!!"Nó dụi dụi mắt rồi nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Ừm...Anh và em quen nhau được 12 năm rồi nhỉ?Thời gian trôi nhanh quá...thật sự thì...anh cũng chỉ muốn hỏi em là...làm em gái của anh lâu như vậy...em cảm thấy ra sao?"Hạo Thiên hỏi.

Nó nhìn anh đôi chút e ngại.

"Bên anh em cảm thấy rất vui!"Nó nói.

"Đã ba năm kể từ khi Quốc Minh mất...em không có ý định đến với anh à?"Anh hỏi.

"Em với Quốc Minh....ừm..em cần thời gian..."Nó cười gượng nói nhưng lại bị Hạo Thiên chặn lời.

"Ba năm không phải là con số nhỏ...Anh có thể chờ em nhưng lúc này anh thật sự không thể chờ được nữa...Chỉ cần em chấp nhận làm người yêu anh thì chuyện kết hôn bao lâu anh cũng chờ!!"Hạo Thiên đứng dậy nói.

"Cho em thời gian suy nghĩ!!"Nó nói.

Hạo Thiên đi lại chỗ nó,cầm tay nó.Anh quỳ xuống sàn lạnh khiến nó đầy bất ngờ...Tại sao anh lại quỳ gối trước mặt nó?

"Anh làm gì vậy??"Nó hỏi.

"Ái Nhi...anh thật sự rất cần câu trả lời của em ngay lúc này!!Anh sợ sau này anh thật sự không thể nào có được cơ hội này!!"Hạo Thiên giọng hơi run nói.

"Hạo Thiên à...Thật sự là tình cảm giữa em với anh...em chỉ xem nó như là tình anh em thôi...nhưng vì Quốc Minh mất nên em cũng không muốn quen thêm một ai khác và cũng không có muốn phụ lại tình cảm của anh!!Chính vì vậy nên anh cần phải cho em thời gian suy nghĩ...Bây giờ thì xin lỗi anh,em về!"Nó nói rồi vỗ nhẹ lên tay Hạo Thiên và bước ra khỏi quán.

Hạo Thiên nhếch môi cười nhạt,anh biết là nó sẽ nói như vậy nhưng mà anh thật không ngờ nó chỉ xem anh là anh trai...Chẳng lẽ chừng đó thời gian mà nó cũng chỉ xem anh là anh trai thôi sao?Không hề cao hơn một tí nào sao?Có lẽ anh đã quá ngộ nhận về những chuyện này rồi!!

---Lời Tác Giả---

Xin lỗi vì lâu ngày không đăng truyện....Do tác giả không có thời gian rảnh và cũng đang bí ý tưởng nên tới giờ mới đăng...Xin hứa sẽ cố gắng viết truyện vì dù sao truyện cũng gần hết rồi!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 110


Trở về nhà với gương mặt buồn bã... nó quả thật là chưa đủ tự tin để đến bên Hạo Thiên!!Con người nó thật sự quá nực cười...

---Sáng---

Một buổi tối nó không thể nào ngủ được nên vừa mới sáng nó đã vậy thay đồ ra ngoài đi dạo.Đứng cây cầu hóng gió,nó giang hai tay hưởng trọn cơn gió lạnh không hiểu sao nơi đáy tim lại có cái gì đó ấm áp đến lạ thường.Tâm trạng đột nhiên ổn hơn rất nhiều.Điện thoại reo vẫn là dãy số lạ quen thuộc đó.

"Alô?Cũng đã một tuần bạn quấy phá tôi rồi!!Ta gặp nhau được không?"Nó vui vẻ bắt máy cười hỏi.

"Tút..Tút.." người đó cúp máy khiến nó hơi cau mày.Từ trước tới nay đều là nó cúp máy trước nhưng bây giờ sao người đó lại...Tin nhắn đến nó mở ra với dòng nội dung "Có duyên chắc sẽ gặp...Hôm nay nên đi đâu đó để gợi lại kỉ niệm đi!!".

Nó cau mày,"gợi lại kỉ niệm" ư?Hôm nay là ngày gì chăng?À phải rồi...là ngày nó mất hắn.Năm nào nó cũng nhớ nhưng cớ sao năm này nó lại quên?Không lẽ nó quên hắn rồi sao?

"Có thật là mình quên anh ấy rồi không??"Nó đưa tay lên ngực thở dài nói.

Về nhà đã thấy nhà trống không,có lẽ gia đình nhỏ kia đi đâu đó chơi rồi!!Lên phòng thay đồ rồi nó quyết định đi đến một nơi.

----

Đứng trước nơi đó-nơi mà nhiều năm trước hắn tỏ tính nó trông thật sến súa.Mùi hoa oải hương lại phản phất xung quanh nơi cánh mũi,một màu tím san bằng một khoảng đất,ở giữa màu tím kia là một cây hoa anh đào đang nở hoa....Lạ thật vẫn chưa mùa nở hoa tại sao cây anh đào lại nở?Nó đi qua vùng hoa màu tím đứng trước cây anh đào ngắm nhìn cánh hoa rơi.

"Reng..Reng.." chuông điện thoại vang lên,là dãy số lạ đó.

"Alô?"Nó bắt máy.

"Thời cơ đã đến!"Âm thanh trầm vang lên khiến nó không khỏi cau mày.

"Là sao?Cơ mà tôi và bạn đã từng gặp nhau?"Nó hỏi.

"Đã từng..."Người đó bảo.

"Tôi muốn gặp bạn."Nó nói.

"Hãy chờ tôi trước hoàng hôn nơi mà em đang đứng."Người đó nói.

"Anh biết nơi này?"Nó cau mày hỏi.

"Em không cần biết...Miễn là đến đúng như lời hẹn."Người đó nói.

Nó chưa kịp nói gì thêm thì bên kia đã cúp máy.Người đó là ai vậy?Sao lại biết được nơi này?Nhìn ra phía xa nó nhìn thấy được một chiếc xe đang bắt đầu chuyển động.Tin nhắn đến nó vội mở ra.

"Ta gặp nhau lần đầu tại quán rượu đó?"Nó đọc dòng tin nhắn rồi nhếch môi thì ra là chủ quán rượu...

Nó lái xe trở về nhà,quả thật là mệt mỏi.Nhưng mà cái nên vừa lãng mạn và vừa sến súa đó nó thật không nỡ về!

Vừa bước vào nhà nó đã khó thở khi ba mẹ nó đã ngồi trước mặt nó.Hai người đó về đây chỉ có nước là hối thúc nó đi lấy chồng!!

"Hai người mới về?"Nó hỏi.

"Giờ mẹ có mối này...Con không cần phải bàn cãi nữa.Đã lớn lắm rồi!Không muốn ế thì phải đi."Mẹ nó nói.

"Ế đang là xu thế!!"Nó nhún vai nói rồi đi lên lầu.

"Con mà bỏ qua mối này,mẹ thề là con sẽ ân hận suốt đời!!"Mẹ nó nói.

"Con chưa muốn lấy chồng!!"Nó nói.

"Ba nghe nói Hạo Thiên tỏ tình với con?Con đã đồng ý chưa?"Ba nó nhìn nó hỏi.

"Việc này sao ba lại biết?"Nó cau mày hỏi.

"Việc đó không quan trọng...quan trọng là con đã đồng ý lấy cậu ta chưa?"Ba nó hỏi.

"Thà lấy Hạo Thiên còn hơn phải lấy kẻ con không biết."Nó nói rồi đi lên phòng.

Ba mẹ nó nhìn nó đi lên phòng rồi quay lại nhìn nhau.

"Có thật là nó không biết không?"Mẹ nó hỏi.

"Thôi thì lát nữa có gì viết địa chỉ nơi gặp cho nó còn nó muốn đi hay k thì tùy!!"Ba nó nói.

Nó trở lại phòng và khóa trái cửa lại.Thật mệt mỏi!!

---

Đã đúng giờ hẹn với người lạ mặt nói đúng hơn là theo cách nghĩ của nó người đó chính là chủ quán rượu đó.Xuống nhà bếp toan mở cửa tủ lạnh ra thì lại thấy tờ giấy ghi chú,trên giấy ghi rõ địa chỉ nơi gặp người mẹ nó mai mối nhưng mà thật kì lạ.

"Địa chỉ mai mối???"Nó chỉ vừa kịp đọc tới đó rồi nó liền quẳng tờ giấy đó sang một bên rồi uống nước.

Lái xe đi dạo phố để giết thời gian thế mà lại cũng xế chiều.Trời dần tối nó đi lại nơi có màu tím kia.Vừa đến nơi đó trời cũng đã sầm tối và nơi đó có ánh đèn nhìn rất đẹp.Tuy không hiểu tại sao ai lại mở đèn nhưng dù sao nó cũng chả quan tâm...miễn đẹp là được!!

Ngồi dưới gốc cây anh đào nó ngắm nhìn trời sao.

"Quốc Minh...nếu anh còn sống thì tôi với anh chắc đã đám cưới rồi nhỉ?"Nó đưa tay lên trời thở dài nói.

Chuông điện thoại vang lên lại là dãy số lạ.

"Alô?"Nó hỏi.

"Tôi chờ chỗ cũ cớ sao lại không ra?"Người đó hỏi.

"Tôi không hề quen biết anh tôi đến làm gì?Không phải anh bảo hẹn ở đây à?"Nó hỏi.

"Mẹ em đã đưa ra địa chỉ rồi tại sao lại không đến?"Người kia nói.

"Anh là người mà mẹ tôi giới thiệu?"Nó cau mày hỏi.

"Mẹ em bảo em thà lấy Hạo Thiên còn hơn là gả cho tôi..có đúng không?"Người đó hỏi.

"Tôi thà gả cho anh ấy còn hơn là lấy kẻ không quen như anh!"Nó nói.

"Em quên tôi thật rồi!!Tôi còn tưởng sau khoảng thời gian lâu như vậy em vẫn còn nhận ra giọng nói của tôi nhưng mà...tôi lầm rồi!!Ngay đến giọng nói,hơi thở hay từng nhất cử nhất động của tôi em cũng không thể nào nhớ được!!Em làm tôi thất vọng quá...!!"Người đó nói.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 111


Nó khựng người lại.Câu nói đó có hàm ý gì?Sóng mũi hơi cay.Người đó nói mới để ý...giọng nói đó...là giọng nói đó...

"Là anh phải không..??"Giọng nó run lên hỏi.

"Tút...Tút.." đầu dây tắt máy khiến nó đầy hụt hẫn.Nhưng mà cái giọng nói quen thuộc đấy tại sao hôm đó nó lại không cảm thấy quen thuộc?Không lẽ 3 năm qua nó dần quên đi tiếng nói của hắn rồi sao?

"Quay lưng lại!"Lời nói cất lên khiến nó giật mình quay người lại.

Đập vào ánh mắt nó là gương mặt đó,thân hình đó...Khóe mắt ướt nhẹp.Là hắn!!Trên tay nó cầm hờ điện thoại rồi lại buông lỏng khiến chiếc điện thoại rơi xuống không thương tiếc.

"Sao vậy?Lâu quá không gặp em quên tôi rồi à?"Hắn nhìn nó nhếch môi hỏi.

Nó vẫn đứng đó nhìn hắn mà không hề nói gì.Hắn cau mày nhìn nó rồi bắt đầu tiến lại phía nó.

"Đừng lại đây!"Nó lùi về phía sau vài bước nói.

Hắn khựng lại,nó làm sao vậy?

"Em sao vậy?"Hắn hỏi.

"Sao bây giờ lại đứng trước mặt tôi?"Nó hỏi.

"Em hỏi sao kì vậy?Vì em nên tôi mới đứng trước đây."Hắn nói.

"Anh còn sống mà tại sao bấy lâu nay anh không tìm tôi?Không gọi cho tôi dù chỉ một cuộc?"Nó quát.

"Lúc đó tôi còn chưa biết tôi đã sống hay chết thì làm sao mà dám liên lạc với em?Em đừng có mà bướng bỉnh nữa được không?"Hắn cầm chặt bả vai nó lớn tiếng.

"Anh có biết là thời gian qua...tim tôi đau thế nào không?Có biết là mỗi đêm tôi ngủ là cái ký ức kinh khủng luôn ám ảnh tôi suốt 3 năm qua không?"Nó gạt tay hắn ra nói nước mắt nó chảy dài.

Hắn nhìn nó đầy đau lòng,dù gì hắn cũng có cố ý đâu đều là kế hoạch cả mà.

"Anh có biết là ở đây nó khó chịu lắm không?Tại sao lại không cho nó có thời gian chữa lành mà ngày càng khiến nó tổn thương vậy?"Nó ngồi bệch xuống đất,vừa nói vừa vỗ ngực.

"Cho tôi xin lỗi...bây giờ tôi về bên em rồi!!Tôi thề là không bỏ rơi em nữa đâu!!Tin tôi đi...tôi không để em rời khỏi vòng tay tôi một giây phút nào nữa vì cho em rời khỏi tôi 3 năm...tôi cảm thấy sợ lắm rồi!!"Hắn ngồi xuống ôm nó nói.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 112


Nó đẩy hắn ra lau nước mắt rồi đứng dậy phủi bụi bám trên người.

"Tôi về em không vui à?"Hắn ngồi dậy nhìn nó hỏi.

"Tôi đau đớn đến thế nào anh biết không?Đêm nào tôi cũng đều mơ thấy cái cảnh anh chết trước mặt tôi....Không ngày nào tôi cũng cảm thấy dằn vặt trước cái chết của anh.Và giờ tôi nhận lại được gì?"Nó nhìn hắn hỏi.

"Tôi..."Hắn nói nhưng liền im lặng lại rồi hắn lại ôm chầm lấy nó.

"Nếu biết anh còn sống thì bao nhiêu tôi cũng chờ đợi được nhưng mà....thanh xuân của tôi...nó không thể đợi chờ được nữa!Cái tuổi 28,29 này của tôi thật sự chờ không nổi!"Nó ôm hắn rồi nói.

Hắn cười rồi rời khỏi nó.Hắn đưa tay vào túi rồi lấy một chiếc hộp nhỏ ra nhìn nó cười.

"Thật ra tôi đã chờ cái khoảng khắc này lâu lắm rồi.Tôi đã chờ từ 6,7 năm về trước rồi!"Hắn nói.

"Anh nói vậy là sao?"Nó cau mày hỏi.

"Chiếc nhẫn này tôi đã tự tay thiết kế từ 8 năm trước.Cái lúc mà tôi đã thật sự ghi nhận em là người trong lòng tôi.Nhưng chỉ tiếc là thời điểm tôi muốn nói lời cầu hôn thật khó.Từ đó về sau tôi và em luôn gặp phải nhiều sóng gió nên tôi luôn không thể nói được...Bây giờ thì sóng yên biển lặng rồi nhỉ?Ái Nhi à,em có thể nào cho tôi chuộc lỗi với em trong những thời gian qua hay không?Có thể nào cùng tôi ngủ chung giường,ở chung một nhà,cùng ăn chung một bửa cơm và cùng nhau lo chăm lũ trẻ con của chúng ta....Và điều đặc biệt là vị trí chồng tương lai của em có thể giao lại cho tôi không?"Hắn cầm chiếc nhẫn giơ ra nói rồi nhìn lên mặt nó nói.

"Là do tôi đã lớn tuổi quá rồi giờ có muốn cưới thì cũng có ai chịu làm chồng của tôi cả...Nên tôi cho anh nhận việc làm chồng của tôi với lương tháng miễn phí 100%....Còn ngây đó làm gì đeo vào cho em đi!Chồng tương lai!"Nó cười nói rồi giơ tay của mình ra.

Hắn cười rồi đeo nhẫn vào tay nó rồi sau đó ôm nó.Thật cảm ơn trời khi cuối cùng mối tình giữa hắn và nó lại kết thúc có hậu!

-----Lời tác giả-----

Cái kết có đôi chút lãng xẹt nhưng các bạn à...Có chương đặc biệt và chương ngoại truyện nên mong các bạn vẫn luôn theo dõi và ủng hộ tác giả nha!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 113


Chương này tôi xin dành tặng cho các nhân vật phụ-những người mà góp phần làm tăng sức hấp dẫn cho bộ truyện của tôi.

Trong truyện,ngoài nhân vật chính ra thì có nhân vật nào bạn yêu thích và ghét không?Có phải là Hạo Thiên và Linh Nhi không?

Ta cùng tìm hiểu rõ con người của bọn họ!

-----Về Linh Nhi---

Trong truyện có lẽ cô gái tên Linh Nhi kia đã làm cho các bạn thật sự rất ghét phải không?Cô ấy có lẽ là kẻ đáng ghét và độc ác nhất truyện nhưng mà lại ít người biết rằng thật ra cô ấy lại rất đáng thương...

Từ nhỏ Linh Nhi đã bị gia đình làm hôn ước với gia đình Quốc Minh hắn,điều đó làm cô rất không thích nhưng mà lâu dần khi tiếp xúc với hắn cô nảy sinh tình cảm.Người con gái luôn là người dễ nảy sinh tình cảm và cô cũng vậy cô,hắn càng lạnh lùng thì cô càng có cảm giác thích hắn hơn.Nếu bạn là con gái chắc chắn bạn sẽ hiểu một khi tình yêu của mình từ chối mình,coi mình là kẻ thế thân thì chắc là các bạn sẽ tức điên rồi nhỉ?Linh Nhi cũng vậy,cô cũng đã biết là hắn và nó quen nhau đương nhiên là cô cũng rất tức giận nhưng mà cô không thể nào phá họ được vì cô biết rằng rồi hắn cũng sẽ là của cô vì cô và hắn đã có hôn ước.Sau khi nghe tin hắn và nó đã không còn là gì của nhau thì cô rất vui,khi hắn bay đến Anh để chuẩn bị lễ đính hôn với cô thì lúc đó cô thật sự rất hạnh phúc.Cô và hắn cùng nhau đi chơi,cùng nhau nấu ăn,...khiến cô thật sự rất vui.Nhưng mà sóng gió lại đến,nó lại một lần nữa xuất hiện trước mặt hắn khiến mối quan hệ giữa cô và hắn rạng nức,hắn không còn quan tâm cô nữa,hắn đem cô ra chọc tức nó.Thế là một chút ghen tị giữa tình cảm của hắn và nó sinh ra,cô bắt đầu lập ra kế hoạch để cho hắn hiểu lầm nó và từ đó cô trở thành kẻ ác.

Trước ngày đính hôn của cô,hắn đã hủy hôn và nói rằng hắn chỉ xem cô là em gái.Hắn khiến cô mất mặt trước nhiều người,khiến tim cô đau đớn,khiến tình yêu của cô dần biến thành hận thù.Cô bắt đầu lập ra nhiều kế hoạch để phá hủy tình cảm của bọn họ và cô từng rất nhiều lần muốn hợp tác với Hạo Thiên và cô thừa biết là anh sẽ không hề giúp cô mà còn giúp ngược lại bọn họ nhưng đó là cách mà cô tỏ ra chút lòng nhân đạo còn sót lại trong bản thân mình.

Những kế hoạch đó của cô đều không hề thành công cho tới khi hắn đứng trước mặt cô nói rằng cô là cô không xứng đáng nhận được cái tình cảm anh em mà hắn dành cho cô và nói rằng cô là một kẻ độc ác.Tim cô đau chứ!Và khi đó cô đã lên kế hoạch "thủ tiêu" nó và đương nhiên cô vẫn báo cho Hạo Thiên biết nhưng mà điều cô không thể ngờ hơn là người cứu nó không phải là Hạo Thiên mà là...Quốc Minh hắn.Lúc đó tâm trạng cô thật hỗn loạn,cô đã gọi điện thoại cho lũ sát thủ đó bảo bọn họ không được hại nó và hắn nhưng mà bọn họ không nghe cô.Nghe tin con tàu của hắn và nó phát nổ và không hề thấy xác của 2 người họ cô dường như suy sụp hoàn toàn và khi đó...cô thật sự rất hối hận.

Và sau khi nghe tin hai người họ đang cấp cứu ở bệnh viện và hắn đang bị thương nặng.Cô đứng ở phía xa nhìn vào trong lòng đầy lo lắng và khi nghe tin tim hắn ngừng đập cô như kẻ mất hồn.Trở về nhà cô luôn tự dằn vặt với cái chết của hắn.Cô không tin rằng kế hoạch giết nó lại biến thành kế hoạch hãm hại người cô yêu.Tâm trí rối bời cô dần trở thành một kẻ lúc điên loạn lúc tự kỉ.

Cô được đưa vào bệnh viện điều trị.Vì gia đình giàu có và không muốn chuyện cô mắc bệnh thần kinh ra bên ngoài nên học đã cho lan tin cô bệnh ra bên ngoài.Và điều đặc biệt John chính là người điều trị cho cô và anh cũng đã nắm được mấy phần của câu chuyện khiến cô thành như vậy.Mỗi ngày anh đều tâm sự với cô và cô luôn bảo rằng cái chết đó của hắn là cô gây ra và điều đó khiến cô thật sự không thể sống nổi.Tiếp xúc với cô lâu ngày John nhận ra rằng bản thân của cô không phải là kẻ xấu xa mà là cô vì yêu mà hóa hận,John nảy sinh tình cảm với cô qua cái sự đáng thương kia.John báo tin rằng hắn chưa chết để khiến tâm trạng cô ổn hơn và đúng như anh dự đoán tâm trạng cô đã nhẹ nhõm.Cái sự ám ảnh về những chuyện của cô làm,cái sự dằn vặt và điên loạn kia ngày dần biến mất.Cô dường như trở lại là chính mình và điều đáng vui là cô đã chấp nhận lời tỏ tình của John-người khiến cô thật sự hiểu ra bản thân cô có thể quay đầu lại và bắt đầu một cuộc sống mới,một tình yêu mới.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 114


Có phải các bạn đọc truyện có lẽ các bạn cũng khác có cảm tình với cậu bạn Hạo Thiên phải không?Sau đây sẽ là một số chi tiết về con người thật của cậu ta.

---

Hạo Thiên năm 13 tuổi từng bị truy sát bởi một đám người bịt mặt và được nó giúp trốn mấy tên đó.Kể từ ngày đó anh và nó có nảy sinh ra một mối quan hệ mới đó là anh em.Và Hạo Thiên đã nảy sinh tình cảm với nó.Anh thích nó vì tính cách hoạt bát và vui vẻ nhưng vì không muốn mất đi mối quan hệ này nên anh không dám ngỏ lời.Năm anh 15 tuổi anh đã trở về Trung để học tập.

Sau nhiều năm không gặp,anh và nó gặp lại nhau khi cả hai đã trưởng thành ở độ tuổi 18,19.Nghe tin nó có người yêu,anh thật sự rất phẫn nộ và muốn giết tên nó ngay lập tức.

Ông trời đã giúp anh,tình cảm giữa nó và hắn rạng nức nó về bên anh vì lí do anh đã cứu nó trong vụ tai nạn xe.Trong thời gian đó anh thật sự rất hạnh phúc,anh thừa biết việc nó làm với anh chỉ là sự thương hại không hơn không kém nhưng anh thật sự rất cần sự thương hại đó.

Thời điểm anh và nó chuẩn bị đính hôn...cái khoảng thời gian đó anh thật sự cảm thấy rất hạnh phúc cho đến khi buổi lễ chuẩn bị bắt đầu cái hạnh phúc đó dường như đã chuyển hóa thành đau khổ.Nó đã nói rằng lòng nó có hắn và hắn cũng vậy!Mặc dù nó không nói cho anh biết nhưng thực chất anh đã hiểu ra.Cuộc đối thoại đó..cho dù là vô tình nghe được nhưng anh lại cảm thấy bản thân mình nên tác hợp cho hai người đó vì dù sao một mối quan hệ có sự đồng lòng giữa hai người sẽ luôn phát triển hơn là mối quan hệ chỉ có sự đồng lòng của một người nhỉ?

Có vẻ như mọi chuyện đã kết thúc nhưng anh thật sự không cam tâm.Anh thật sự không chấp nhận điều đó...Anh muốn nó...muốn nó cho riêng mình!!Nhưng có lẽ....tất cả chỉ là...

--

"Hạo Thiên này.."Tác giả nhìn anh hỏi.

"Hửm?"Anh nhìn tác giả nói.

"Tôi cảm thấy rất có lỗi với anh!!"Tác giả cúi đầu nói.

"Tửng...cho anh hỏi."Anh nhìn tác giả nói.

Tác giả ngẩn đầu lên nhìn anh.Ôi...cái gương mặt đẹp trai hết phần thiên hạ...làm trái tim tác giả xao xuyến!!

"Tại sao mới có tí tuổi đầu mà tập viết truyện tình cảm chi vậy?Chưa kể còn viết nam phụ lụy tình và bất hạnh nữa?Giải thích cho anh đi?"Anh nhìn tác giả hỏi.

"Dù gì em cũng đã 16 tuổi rồi không có phải tí tuổi nhé!!Còn việc em viết sao thì tùy em...em tác giả hay anh tác giả?Hỏi kì!"Tác giả bĩu môi nói.

"Tại sao lại cho anh làm nam phụ?Anh muốn làm nhân vật qua đường!!"Anh nói.

"Anh muốn gì thì kệ anh chứ!!Em viết sao thì quyền của em...ai bảo mỗi lần viết truyện xong anh lại luôn cho em cái cảm giác muốn biến anh thành kẻ lụy tình nhất quả đất làm gì."Tác giả nhún vai nói.

"Con khốn chó!!"Anh quát.

"Người của công chúng sao lại chửi bậy??Lượn chỗ khác cho em viết nốt phần bi còn lại!"Tác giả nói rồi đá anh sang một bên.

--

Những năm hắn mất,anh thật sự rất muốn có mối quan hệ tốt hơn với nó nhưng nó lại luôn lảng tránh.Đến lúc đó dường như nó đã thật sự muốn chấp nhận anh thì hắn lại xuất hiện...

Quán cà phê mà anh chọn làm địa điểm cầu hôn nó...lúc đó anh đã để nó phải đợi lâu và khi anh đến nó đã ngủ thiếp đi và điều anh đáng ghét nhất là...hắn ngồi cạnh nó lấy áo khoác của hắn đắp lên người nó rồi dịu dàng hôn má nó và đi ra ngoài....Thời khắc quan trọng của anh lại một lần nữa bị hắn phá vỡ.

Thời điểm hắn cầu hôn nó tại vườn hoa oải hương kia hắn đâu có ngờ được anh đã đứng ở phía xa nhìn.Mặc dù lòng anh đau nhói nhưng anh lại muốn chúc phúc cho họ.Trong tay anh cầm chiếc nhẫn mà bấy lâu anh rất muốn trao cho nó vứt thẳng xuống biển coi như là vứt đi cả mối tình đầu đầy đau khổ kia của anh.

Cuối cùng thì kết cục của anh cũng chỉ là một kẻ lụy tình và là một kẻ bại trận trong chuyện tình cảm!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 115: Ngoại truyện


-5 năm sau--

Kể từ ngày mà hắn tỏ tình nó và cho đến nay đã được 5 năm rồi.Hiện tại mối quan hệ giữa nó và hắn rất tốt.Hai người bọn họ đã có với nhau hai đứa con,tụi trẻ là anh em sinh đôi và hai đứa nó rất là khác biệt nhau.

"Mẹ này...King muốn ăn bimbim."Đứa bé trai tầm cỡ 3 tuổi rưỡi níu áo nó nói.

"Anh làm nũng bằng cái mặt lạnh tanh đó à?"Đứa bé gái bằng tuổi thằng bé kia hỏi.

"Không phải là đang đu bám ba à?Lại đây ám anh với mẹ làm gì?"King hỏi.

"Queen không đu hay ám mà là Queen với ba rất thân!"Queen nói.

"Queen hẹn hò ba rồi giờ là đến mẹ à??Anh với mẹ đang hẹn hò đấy!"King ôm tay mẹ nói.

Nó nhìn hai đứa con của nó mà không biết nói gì.Tụi nhỏ đang nói cái gì vậy?

"Tụi mày là trẻ con lên 3,lên 4 tuổi à?"Nó hỏi.

"Chứ mẹ muốn tụi con bao nhiêu tuổi?"Hai đứa nhỏ hỏi.

"Bọn trẻ con bằng tuổi hai đứa rất ngây thơ và đáng yêu.Sao hai đứa lại khác tụi nó quá vậy?Mới có tuổi đã có ý nghĩ như người lớn.Bọn mày là con nít ranh à?"Nó chống nạnh nhìn hai đứa nhỏ hỏi.

"Thân làm mẹ lại xưng hô mày ta với con...em tính dạy hư tụi trẻ à?"Hắn từ xa bước đến đứng trước mặt nó hỏi.

Nó nhìn hắn cười.Dù gì cũng lên chức làm bố tại sao nét đẹp của hắn vẫn không thay đổi vậy...

"Anh đến thì hay quá rồi...Đem hai cái đứa yêu tinh này ra khỏi cái siêu thị hộ em!"Nó nhìn hắn cười rồi nhanh chóng thay đổi bộ mặt nghiến răng nói.

"Đưa đi đâu??Chẳng phải đã hứa cùng nhau đi siêu thị rồi cùng nhau đi đón Hạo Thiên à?"Hắn hỏi.

"Chú Hạo Thiên á??Đi đón chú liền đi!!Queen nhớ chú!!"Queen ôm nó nũng nịu nói.

"Chú chắc chắn sẽ mua quà cho King!"King khoanh tay lại hếch cằm nói.

"Chứ anh làm như chú không mua cho em vậy!!"Queen bĩu môi nói.

Nó hơi hơi khó chịu,hai anh em tụi nó đang chuẩn bị cãi nhau nữa à??

"Này...hai đứa mà còn ở đây gây lộn là chú Hạo Thiên sẽ ngồi chờ chúng ta ở sân bay đấy.Mấy con muốn chú ngồi thật lâu để đợi chúng ta chỉ vì hai con luôn cãi nhau??Chưa kể chú còn rất dễ bị mất cô chú ý có khi còn cướp chú luôn đấy!"Nó ngồi xuống nhìn hai đứa trẻ dịu dàng nói.

Hai đứa trẻ im lặng nhìn nhau rồi bắt tay làm hòa.Nó thở dài đứng dậy nhìn hắn rồi cười.Hắn cười rồi cầm tay nó.Ra quầy tính tiền rồi gia đình nó đi thẳng đến sân bay.

"Cũng gần 5 năm chưa gặp Hạo Thiên nhỉ?"Hắn vuốt tóc Queen đang nằm ngủ hỏi.

"Sao anh lại quan tâm chuyện này??Lần nào anh ấy về anh cũng bận rộn ở nước ngoài mà bây giờ lại nói vậy làm như anh mến anh ấy lắm không bằng."Nó ôm King nói và thằng nhỏ cũng đang ngủ.

"Anh nợ cậu ta một lời cảm ơn..."Hắn nói.

"Về chuyện gì?"Nói cau mày nhìn hắn hỏi.

"Chỉ có anh và cậu ta biết!!Mà Ái Nhi này...hay là chúng ta lại làm thêm một thiên thần nhỉ?"Hắn nhìn nó cười đểu hỏi.

"Bà đã thề với trời rằng muôn đời cũng không muốn chịu đau đớn trong quá trình sinh và mệt mỏi trong thời kì mang thai.Với lại hai cái cục nợ này đã đủ làm bà khổ lắm rồi!"Nó lườm hắn nói.

"Có thêm thành viên thì càng vui..."Hắn nói.

"Dù gái hay trai chỉ hai là đủ.Anh chưa nghe câu đó à?"Nó hỏi.

"À..dạ...tổng giám đốc...còn có cả người lạ trên xe mong hai người có thể để về nhà rồi nói ạ!"Tài xế lái xe của hắn ngượng ngùng nói.

Hắn im lặng và nó cũng vậy.Quả thật là mất hết cả cái bản mặt.Mang tiếng là kẻ lãnh đạo mà lại để nhân viên nhắc nhở việc này...

---Sân bay---

Máy bay vừa hạ cánh,Hạo Thiên từ từ bước ra.Anh lại vui khi được đến đây,không biết hai đứa nhóc kia có nhớ anh không nhỉ?

"Chú Hạo Thiên!!"Hai đứa nhóc chạy lại chỗ anh,quấn quít bên anh.

"Bé King và Queen ở nhà có ngoan không??Chú có mua quà cho hai đứa đây!"Hạo Thiên ngồi xuống ôm hai đứa nhỏ cười nói.

"Anh cứ mua quà rồi cưng chiều tụi nó riết rồi dạy hư tụi nó!"Nó đi lại chỗ anh nói.

"Không sao...dù gì cũng là lâu ngày không gặp tụi nhỏ.Em dạo này sao rồi,khỏe chứ?"Hạo Thiên nhìn nó cười hỏi.

"Vẫn vậy...À Quốc Minh đợi ta ở ngoài xe."Nó nói.

"Cậu ta không bận việc à?"Anh hỏi.

"Dạo này rất rảnh và ở nhà chăm con.Còn anh đến năm nay vẫn không thể tìm được cô nào à?"Nó hỏi.

"Chuyện tình cảm khó có thể nói được.Tình còn chưa vơi làm sao duyên dám tới!"Anh cười nói.

"Dù gì thì anh cũng sắp lên 30 rồi."Nó lo lắng nói.

"Đàn ông thành đạt mấy ai sợ không có vợ."Anh nói.

Hai đứa trẻ con kia ngước nhìn hai người lớn nói chuyện mà gương mặt đáng yêu luôn phụng phịu vì Hạo Thiên là của tụi nó tại sao mẹ lại cướp chú của tụi nó vậy?

"Mẹ muốn cướp chứ từ tay Queen à??"Queen bĩu môi hỏi.

"Ơ hay...lúc có ba thì la sao mẹ cướp ba giờ ba của tụi mày ở ngoài đó ra mà giành đi còn chú với mẹ đang nói chuyện mà lại xen vào.Mày muốn cướp hết đàn ông của mẹ à?"Nó mắng yêu Queen rồi cười nhẹ.

"Thôi nào!!Chú về là để chơi với hai đứa.Ngoan đi rồi chứ sẽ dẫn đi ăn và đi chơi."Hạo Thiên bế Queen lên nói.

"King cũng muốn bế!"King giơ hai tay ra nhìn Hạo Thiên nói.

"King ngoan nào...chú bế em rồi một lát chú sẽ bế con,được không?"Nó xoa đầu King nói.

King ngậm ngùi gật đầu rồi bọn họ bước ra xe cùng trở về nhà.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 116: Ngoại truyện


Trở về nhà và cùng nhau chào đón Hạo Thiên nhưng vẫn có một kẻ không mấy vui vẻ gì cả và kẻ đó là hắn.Hắn còn tưởng bản thân rất được lòng các con nhưng lại không thể ngờ được lũ nhóc đó quý Hạo Thiên còn hơn hắn.Trong lòng dấy lên một cục ghen nhẹ.

"King,Queen này,ba và con cùng đi chơi nhé?Chú Hạo Thiên vừa về nên rất mệt hay là để chú nghỉ ngơi lấy sức rồi mới chơi với chú được không?"Hắn nhìn hai nhóc con hỏi.

"Không...tôi rất vui khi được gặp và chơi đùa với lũ trẻ."Hạo Thiên nhìn hắn nói rồi quay ra đùa giỡn với tụi nó.

"Chú bảo là rất muốn chơi với tụi con.Ba đi đi!"Hai đứa nhỏ nhìn hắn đồng thanh nói.

Hắn như bị tảng đá to đè lên người.Hạo Thiên anh nói thế đã đành đằng này đến đám con "ruột" của hắn cũng phũ phàng với hắn.

"Thường ngày anh có bao giờ đề nghị con đi chơi đâu sao giờ đột nhiên đòi đưa tụi nó đi chơi vậy?À...thấy tụi nhỏ chơi với Hạo Thiên nên anh đâm ra ghen à?"Nó khoanh tay nhìn hắn cười đểu hỏi.

Hắn hơi lúng túng trước câu nói kia của vợ,ngay cả người chung chăn gối với hắn cũng lật đổ hắn vậy còn ai bên hắn nữa không?

"Đứng đó nghĩ gì vậy??Anh không tính đi đến công ty à?Không phải anh nói cần đến đó vì có việc sao?"Nó nhìn hắn hỏi.

"Không còn hứng để đến đó.Cơ mà phải đến để gặp đối tác!"Hắn nói rồi đi ra ngoài.

Nó thật không biết nói gì hơn là nhìn hắn cười.Cũng may là hắn vẫn chưa kịp thay bộ vest lịch lãm kia ra nếu không thì vác mặt lên công ty để thiên hạ cười.Tính tình hắn trở nên trẻ con từ khi nào vậy?Nhưng mà nhìn vào Hạo Thiên nó lại có chút buồn.Mấy năm nay anh một mực không quen cô gái nào,mở miệng hỏi tại sao từng tuổi này lại chưa có vợ nhưng anh vẫn cứ cười và nói là duyên chưa tới,câu nói đó thật sự khiến nó rất buồn vì nó sợ anh vẫn còn lưu luyến nó cứ như mấy năm trước vậy.

"Mẹ ơi King buồn ngủ."King chạy lại chỗ nó dụi dụi đôi mắt nói.

"Cả Queen nữa!"Queen nói.

"Vậy thì mau chạy lên phòng ngủ thôi!!"Nó cười nói.

Hai đứa nhỏ cùng chạy lên phòng.Nó nhìn con rồi toan đi vào bếp để làm bánh.

"Ái Nhi,lâu rồi không gặp.Nói chuyện cùng anh một lát chứ?"Hạo Thiên nhìn nó hỏi.

"Đã lâu rồi chúng ta không nói chuyện nhỉ?"Nó nhìn anh cười hỏi.

Hạo Thiên đứng dậy nhìn nó cười.Nụ cười này anh đã luôn muốn nhìn đấy lâu nay và cả chủ nhân của nó nữa....

--

Nó và Hạo Thiên ngồi đối diện nhau,không khí có đôi phần khó thở.

"Dạo này anh khỏe chứ?Công việc có bận rộn như trước không?"Nó nhìn anh hỏi.

"Lần nào anh về cũng hỏi câu đó nhỉ?"Hạo Thiên nhìn nó cười hỏi ngược lại nó.

"Thật ra trong đầu em có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi anh nhưng mà lại ngại mở lời."Nó rũ mi gương mặt thoáng nét buồn nói.

"Quen biết nhau cũng đã được mười mấy năm rồi sao lại có câu hỏi nào mà em khó hỏi nhỉ?Chắc câu hỏi đó cũng khó trả lời lắm."Anh nhìn nó và miệng vẫn cười nói.

"Thế nếu em hỏi thì anh có trả lời thật lòng không?"Nó hỏi.

"Có bao giờ anh nói dối em chưa?"Anh cười hỏi.

"Cho đến tận bây giờ em luôn cảm thấy áy náy việc năm đó và cho đến tận bây giờ anh lại không hề quen lấy một cô gái...Có phải anh còn vương vấn gì đó với em không?"Nó hỏi.

"Thế là bấy lâu nay vẫn còn e ngại việc này à?"Anh nhìn nó hỏi.

Nó im lặng và khẽ gật đầu.

"Ừm...lâu nay anh vẫn còn nặng tình với em lắm.Đơn phương em đã được mười mấy năm thì em đã hiểu tình cảm anh dành cho em nhiều đến mức nào rồi nhỉ?Và với tình cảm mười mấy năm kia thì khó lòng mà phai nhòa được.Nhưng mỗi ngày anh vẫn cố tập quên em cũng như quên mối tình đơn phương kia.Và anh cũng cố gắng tiếp xúc và xem mắt rất nhiều cô gái nhưng mà lại không có cảm giác gì đó với bọn họ...Có lẽ là do duyên số anh chưa tới hoặc là tình duyên anh đã tận.Đừng bận tâm việc đó nữa vì dù sao bây giờ em đã có chồng,có con rồi.Anh cũng chỉ xem em như đứa em gái và hai đứa nhóc tì kia anh xem chúng như con nuôi của mình.Với anh như vậy đã đủ lắm rồi!"Hạo Thiên nhìn nó cười nói.

"Anh luôn nở nụ cười trong mọi thời điểm.Sao lại làm được hay vậy?"Nó hỏi.

"Sao lại không??Chuyện gì đến cũng sẽ đến,đau buồn nào rồi cũng qua nếu đã biết trước nó sẽ xảy ra thì tại sao ta phải buồn??Buồn đau rồi ta có thể níu kéo được gì không?Hay càng làm mọi việc tệ hơn?Chả thà ta nở một nụ cười thật tươi để biến mọi việc có chiều hướng khá hơn và dù sao một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ mà!"Hạo Thiên nhìn nó cười nói.

"Am hiểu tường tận quá nhỉ?"Nó bật cười hỏi.

"À,từ này đừng có e ngại việc gì với anh.Nếu em làm vậy anh khó xử lắm đặc biệt với Quốc Minh!Giờ thì có lẽ anh nên lên nằm ngủ cùng bọn nhỏ rồi!"Anh đứng dậy thở mạnh nói rồi đi lên lầu.

Nó nhìn Hạo Thiên chỉ biết lắc đầu.Cái con người này thật là không thể nào lo lắng được cả.Mọi lời nói của anh thật khiến người nghe an lòng.

---Tối---

"Ba đang làm cái gì vậy??Để chú chơi với tụi con...ba đừng có xen vào được không?"Hai đứa nhỏ nhăn mặt đồng thanh nhìn hắn hỏi.

"Tụi mày có phải là con ba không hả??Sao đu bám chú hoài vậy?"Hắn nhìn hai con hỏi.

"Mẹ...con muốn chú làm ba của tụi con hơn...Mẹ ly hôn với ba cưới chú về đi!!"Hai đứa nhỏ nũng nịu nhìn nó hỏi.

"Phản vừa thôi!!Ba mà mất vợ là tụi mày xong đời đấy nhé!"Hắn nói.

"Cậu ăn ở sao mà lũ trẻ không thèm chơi vậy?"Hạo Thiên nhìn hắn cười hỏi.

"Do tụi nó tiếp xúc với tôi nhiều quá nên chán thôi!"Hắn nói....

"Chứ không phải anh hay dùng quyền lực để đe dọa tụi nhỏ rồi tụi nó bỏ bạn không thèm chơi à?"Nó nhìn hắn hỏi.

"Anh làm gì có!"Hắn nhướng mi nói.

"Rồi,rồi...Dừng diễn tại đây!!Ngủ nghỉ đi!!"Tác giả chen vào nói.

"Tửng!Dạo này mày siêng chen chân vô truyện rồi nhỉ?"Hắn nhìn tác giả hỏi.

"Dù gì cũng là chương cuối rồi cho nhoi xíu để người đọc còn nhớ bản mặt Tửng để còn ủng hộ truyện của Tửng!"Tác giả hếch cằm nói.

"Người đọc mà biết mày trẻ trâu như thế này thì tụi nó không bao giờ ủng hộ mày nữa đâu vì bọn họ lỡ dại đọc truyện này rồi nên theo tới cùng đấy chứ mà ủng hộ truyện của mày sau này thì không bao giờ họ ủng hộ mày đâu vì tao chắc mấy truyện đó của mày cũng sẽ trẻ trâu như truyện này!"Nó nói.

"Chị bớt nói bậy đi...Đây là truyện đầu tay nên em mới nhoi và trẻ trâu chứ mấy truyện kia em nghiêm túc lắm à!"Tác giả nói.

"Thiết nghĩ em nên nhường chỗ cho nhân vật tránh tình trạng tác giả quá nhạt nhòa!"Hạo Thiên nói.

Tác giả mếu máo bỏ chạy.Bị bọn nhân vật trong truyện hội đồng lòng tác giả đau nhói...
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 117: Ngoại Truyện


Sáng Hôm Sau----

"Chú Hạo Thiên.....chú vừa mới về sao lại đòi đi nữa vậy...Queen không cho chú đi đâu!"Vừa mới sáng ra cô bé Queen đã vội la om sòm rồi bu bám lấy Hạo Thiên thật khiến anh mệt mỏi.

"Queen à...chú tới chiều mới lên máy bay mà,cháu cứ bám theo chú như vậy không ngoan đâu!"Hạo Thiên thở dài nhìn Queen nói.

"Cơ mà chú vừa mới tới đây sao lại vội về vậy?"King nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Công việc bắt buộc,chú đâu muốn thế."Hạo Thiên nhìn King nói.

"Hai đứa đừng có mà bu lấy chứ như thế chứ!Chú đi làm rồi khi nào chú rảnh sẽ lại đến chơi nữa.Ngoan nào!Lại chỗ mẹ!"Nó nhìn hai đứa nhỏ nói.

Hai anh em chúng nó nhìn nhau rồi đi lại chỗ mẹ.Nó cười nhẹ rồi xoa đầu chúng.

"Anh định là mấy giờ bay?"Nó nhìn anh hỏi.

"Khoảng 3 giờ.Hợp đồng này vừa quan trọng lại vừa gấp gáp quá nên anh xin lỗi nhé!"Hạo Thiên nhìn nó nói.

"Có gì phải xin lỗi.Công việc của anh mà!"Nó cười nói.

"Lần này anh về lại phải đi gặp mặt một ai đó nữa rồi!"Hạo Thiên thở dài nói.

Nó nhìn anh rồi nhìn lũ nhóc.

"Mấy đứa lên phòng chơi.Mẹ có chuyện còn nói với chú Thiên!"Nó nhìn con nói.

Hai đứa trẻ gật đầu rồi chạy lên lầu chơi.Nó ngồi xuống ghế nhìn anh với ý bảo anh ngồi xuống.

"Nếu được thì cho người ta một cơ hội.Anh không thể sống như vậy hoài được."Nó nhìn anh nói.

"Bây giờ thì vẫn chưa được."Anh nói.

"Quên được thì quên đi.Ôm mấy thứ đó có ích lợi gì không?"Nó thở dài hỏi.

"Mười mấy năm theo đuổi đâu phải nói quên là quên được nhưng mà duyên số không ai nói trước được.Nếu sau này anh gặp được một cô gái cho anh cảm giác lạ thì chắc chắn rằng anh sẽ không từ bỏ cô ta."Anh cười nói.

"Mong là cô gái ấy sẽ xuất hiện sớm nhỉ?"Nó cười hỏi.

"Đing..đong..." chuông cửa vang lên nó đứng dậy đi ra mở cửa.Điều đáng ngạc nhiên ở đây là người nhấn chuông nhà nó không ai khác chính là....

"Đã lâu rồi không gặp nhỉ?"Linh Nhi nhìn nó cười hỏi.

"Sao cô lại ở đây??Còn John?Sao anh lại ở đây?"Nó nhìn Linh Nhi rồi lại nhìn John bất ngờ hỏi.

"Tôi ở đây cũng chỉ muốn vứt bỏ gánh nặng bao lâu nay."Linh Nhi nhìn nó nói.

"Còn tôi chỉ đưa cô ấy đến nơi cô ấy muốn vứt bỏ gánh nặng."John nhìn nó cười nói.

"Hai người vào nhà đi!"Nó nói.

Cả hai gật đầu rồi bước vào trong.Nó đóng cửa lại rồi nhìn hai người họ một cách rất khó hiểu.Hai người đó sao lại đi chung với nhau??

---

"Linh Nhi cô đến đây có chuyện gì quan trọng không?"Nó ngồi xuống ghế nhìn Linh Nhi hỏi.

"Đáng lí ra tôi nên đến đây sớm hơn...vào thời điểm mấy năm về trước.Tôi nợ cô và Quốc Minh à còn có cả Hạo Thiên một lời xin lỗi."Linh Nhi nhìn nó rồi nhìn Hạo Thiên nói.

"Lâu nay không nghe tin ông ta nhắc con gái với báo chí cứ tưởng cô đã chết rồi chứ?"Hắn không hiểu từ khi nào đã có mặt ở đó nhìn Linh Nhi hỏi.

Linh Nhi nghe được câu nói đầy hờ hững kia liền cảm thấy hơi nhói.Tay cô nắm chặt tay John và John cũng cảm nhận được bàn tay kia đang run,nhìn vẻ mặt đầy nét gắng gượng kia cũng đủ hiểu tâm trạng của cô hiện tại.

"Tôi không có ý gì cả vì lúc trước có hay tin cô tự tử nên...."Hắn ngồi xuống cạnh nó nhìn Linh Nhi nói.

"Tôi biết mà...thời gian qua tôi được điều trị tại khoa thần kinh ở bệnh viện John làm và John là người điều trị cho tôi."Linh Nhi nói.

Mọi người đều ngạc nhiên.Lời cô ta nói có phải sự thật?

"Lần đầu tôi gặp cô ấy là lúc Quốc Minh đang bị thương nặng và đang phẫu thuật.Thấy cô ấy chỉ đứng ở xa quan sát phòng phẫu thuật và khóc nên tôi mới lại bắt chuyện nhưng tôi có hỏi bao nhiêu câu thì cũng chỉ nhận được câu trả lời là "Đây không phải là sự thật!" sau đó cô ấy chạy đi.Lần thứ hai gặp cô ấy và thời điểm tin Quốc Minh mất khoảng một ngày,cô ấy nhập viện trong tình trạng cổ tay bị vật bén cắt đứt và mất máu nghiêm trọng.Sau khi đã cầm được máu và trong thời gian trị thương thì cô ấy muốn tự tử bằng cách uống thuốc ngủ quá liều nhưng vừa kịp thời phát hiện và rửa ruột.Tình trạng của cô ấy lúc đó rất nghiêm trọng.Trong thời gian tôi quan sát bệnh tình của cô ấy thì có phát hiện ra cô ấy dần chuyển sang thần kinh không ổn định suốt ngày cứ nói những câu như "Tôi không có làm chuyện đó","Tất cả chỉ là giấc mơ?","Tôi và anh ấy sắp kết hôn rồi!!",...Tôi quyết định chuyển cô ấy sang khoa thần kinh kết hợp tâm lí để điều trị và bản thân tôi lại có cảm giác gì đó rất tội nghiệp cô gái này nên đã theo cô ấy trị liệu đến cùng.Sau nhiều năm điều trị cuối cùng cô ấy cũng đã đỡ lên rất nhiều nhưng mà có lẽ gia đình cô đã không ai còn muốn nuôi dưỡng hay đến thăm để an ủi động viên cô ấy cả,bọn họ đẩy trách nhiệm sang những người làm bác sĩ như tôi điều đó khiến cô ấy khá tổn thương.Và thời điểm bây giờ sau khi tình trạng cô ấy đã hoàn toàn hồi phục cô ấy nói là muốn đến đây để vứt bỏ gánh nặng cũng như vứt bỏ tảng đá lớn bấy lâu nay đã đè nặng lên người."John kể lại toàn bộ câu chuyện về hoàn cảnh lúc đó của Linh Nhi khiến tất cả đều rơi vào im lặng.

Thật ra cô ta không hề xấu xa mà là do tình yêu của cô quá mù quáng.Suy xét cho cùng thì Linh Nhi cũng chỉ là nạn nhân trong chuyện tình cảm đầy sóng gió này.

"Tôi có được ngày hôm nay cũng nhờ John luôn nhiệt tình chăm sóc.Tôi về đây lần này cũng là John động viên và khuyên nhủ.Người cứu tôi khỏi vũng lầy đen tối đó chính là anh ấy!"Linh Nhi nhìn John nói.

"Cô không sao là mừng rồi....Không ngờ bản thân cô lại phải trải qua những ngày tháng khó khăn như vậy."Nó nhìn Linh Nhi đầy thương cảm nói.

Linh Nhi đứng dậy đi lại đứng trước mặt nó,hắn và Hạo Thiên quỳ gối.

"Đừng ai đỡ tôi dậy.Hãy xem như đây là cách tôi chuộc lại tội lỗi của mấy năm về trước.Thời điểm đó có lẽ tôi đã quá mù quáng và đã nhiều lần lên kế hoạch hại mọi người...thành thật xin lỗi!!Không biết phải kể tội bao nhiêu lần cho hết nhưng mà...làm ơn hãy tha thứ lỗi lầm của tôi!!"Linh Nhi nói.

"Thật ra là chúng tôi đã tha thứ cho cô từ lâu lắm rồi!!Dù sao cô cũng đã biết lỗi.Đánh người chạy đi chứ không ai đánh kẻ chạy lại.Chuyện đã qua lâu rồi thì đừng nhắc lại nữa!"Hạo Thiên nói.

"Đứng lên đi!"Hắn nói.

"Xem ra cô và John khá hợp nhau nhỉ?Có phải hai người đã có tình ý gì rồi không?"Nó cười hỏi.

"Chúng tôi định tuần sau tổ chức đám cưới và đây là nguyện vọng trước khi cưới của cô ấy đó là mong mọi người bỏ qua những chuyện cô ấy đã làm trước đó."John nói.

"Được rồi!Vậy chúc hai người thật hạnh phúc.À hai người ở lại đây chơi rồi sẵn tiện dùng bữa cùng chúng tôi."Nó nói.

"À,chúng tôi xin phép đi vì trước đám cưới cần phải làm rất nhiều việc.Mong mọi người đến dự!"John nói.

"Chắc chắn rồi!"Nó cười nói.

---

Đã được 2 giờ 30 phút.Gia đình nó và Hạo Thiên đã có mặt tại sân bay để tiễn anh.Hai đứa trẻ buồn vì chú Hạo Thiên đi.Nó thì cố gắng dỗ chúng.

"Hạo Thiên,tôi và cậu ra chỗ đó nói chuyện đi."Hắn nhìn Hạo Thiên nói.

Hạo Thiên gật đầu cùng hắn đi xa chỗ mẹ con nó.

"Hạo Thiên này..lâu nay tôi vẫn nợ cậu một lời cảm ơn."Hắn nói.

"Lần đầu tôi nghe cậu cảm ơn tôi đó."Hạo Thiên cười nói.

"Cảm ơn vì đã nhường cô ấy cho tôi.Tôi thừa biết cậu có thể kết hôn với cô ấy từ nhiều năm trước nhưng mà cậu lại luôn tác hợp cho chúng tôi....tôi biết là hôm nay lời lẽ tôi nói có phần khó hiểu nhưng mà...."Hắn ngập ngừng nói.

"Thứ gì của tôi thì sẽ là của tôi,thứ gì không phải là của tôi thì cho dù có làm gì đi nữa thì cũng không là của tôi.Tôi không phải là nhường cô ấy cho cậu mà là vốn dĩ ngay từ đầu cô ấy đã không thuộc về tôi mà là thuộc về cậu.Chỉ là do có quá nhiều chuyện xảy ra nên cậu cứ tưởng tôi nhường cô ấy cho cậu thôi....Mối tình đầu kéo dài mười mấy năm không phải là chuyện tầm thường nhưng dù sao thì một mối tình đơn phương như tôi lại nhận được những ngày tháng hạnh phúc dù không phải nhiều nhưng ít ra tôi còn may mắn hơn những người khác...Phải không??"Hạo Thiên nhìn hắn cười hỏi.

----Hết----
 
Back
Top Bottom