Cập nhật mới

Truyện Teen Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng

Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 40


Hắn,Hoàng Minh,Hà Nam và Gia Bảo ngớ người bất động.Chỉ cần trọn vẹn sáu từ "Mau lại chỗ chị mày đi?" thôi đã khiến cho cả bốn con người được đưa vào khoảng lặng.""Cô tới đây làm gì?"Thúy Kiều chau mày nhìn Kiều Trinh.

Nó chau mày nhìn Thúy Kiều đầy giận dữ.

"Chị nói cái gì mà kì vậy?Kiều Trinh là em gái của chị mà chị lại tỏ ra thái độ đó à?"Nó nói.

"Tôi không có một đứa em như nó....tôi không phải đại tiểu thư của gia tộc họ Phạm...Cô mau đi đi!!"Thúy Kiều lạnh nhạt nói.

Kiều Trinh đứng hình khi nghe lời nói lạnh nhạt của chị gái mà mình một mực yêu thương.Như đang có ngàn mũi kim đâm sâu trong tim mình hình như chưa có lần nào mà cô phải nhận được nỗi đau đớn như ngày hôm nay.Kiều Trinh trước giờ luôn tưởng chị gái sẽ luôn nhớ mình cho nên đã luôn ấp ủ trong lòng một mong ước là "được gặp lại chị" cơ mà sao giờ đây chị đang đứng ngay trước mặt cô mà sao cô lại cảm thấy khoảng cách của hai người đang càng ngày một xa hơn vậy?Chị cô không thích cô.Là cô đã quá nghĩ sâu xa rồi!!Chị cô không vui khi cô tới tìm chị mà chị cô chỉ vui khi không một ai trong gia tộc nhà họ Phạm của cô đến tìm gặp mình.Nó thấy Kiều Trinh đứng như tượng tại nơi đó chí ít thì nó cũng thừa biết là cô đang đau khổ.

"Thúy Kiều....chị là đồ tồi chị có biết không hả?HẢ?"Nó quát lớn.

"Ái Nhi?"Hoàng Minh chau mày.

"IM NGAY!!"Nó quát.

"Ái Nhi...được rồi...dù gì tao cũng được gặp chị rồi.Tôi..."Kiều Trinh như đang có một thứ gì đó vướng ở cổ khiến cô có chút gì đó không nói nên lời được.

"Kiều Trinh..lúc đầu tôi thực sự rất hiếu kì với chuyện của cậu và Thúy Kiều cũng chỉ vì muốn xem chị ta sẽ phản ứng như thế nào thôi nhưng...hiện tại cái tôi đang thấy không phải cái mà tôi muốn thấy...Thúy Kiều chị quá là tàn nhẫn rồi!!Chị có biết vì chị mà Kiều Trinh-cô ấy đã phải cực khổ đến cỡ nào không?Cô ấy kể cho tôi nghe từ khi chị bỏ cô ấy đi để đi tìm kiếm tự do...chị có biết cô ấy khổ tới cỡ nào không?Nhiều năm tập luyện khổ sở cô ấy chỉ để mong một ngày gặp chị!!Mặc dù câu nói của tôi có phần hơi hơi khó hiểu là do tôi chỉ hiểu men men nhiêu đó thôi nhưng nói túm lại một câu thì Thúy Kiều à....Chị quá tàn nhẫn và độc ác rồi!!"Nó chán nản nói.

"ĐỦ RỒI...TẤT CẢ ĐỦ RỒI....ÁI NHI TÔI KHÔNG CẦN CẬU GIÚP NỮA...."Kiều Trinh hét lớn hốc mắt cô có một dòng nước chảy xuống,cô quay người chạy đi.

Gia Lâm và Julia gọi tên Kiều Trinh nhiều lần nhưng Kiều Trinh vẫn chạy đi.Nó nhìn Thúy Kiều,chị ta cố rướn người nhìn Kiều Trinh gương mặt lại không có một chút cảm xúc gì cả.

"Chị đuổi theo cậu ấy đi!!"Nó nói.

"Mớ gì chị phải đuổi theo!!Chị với cô ấy đâu có liên quan gì nhau!!"Thúy Kiều lạnh lùng nói.

"CHÁT..." cái tát vang thấu trời xanh được nó giáng cho Thúy Kiều.

"EM LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY?"Thúy Kiều tay đưa lên che vết đỏ ửng bên mặt trái của mình nhìn nó quát.

"Chị còn quát với tôi được à?Tôi với chị không có quan hệ gì mật thiết với nhau mà chị lại tỏ ra thân thiết với tôi...lúc tôi mắng chị lúc tôi nói đểu với chị thì chị lại coi như không gì!!Con Kiều Trinh và chị là chị em ruột là ruột là máu mủ với nhau mà chị lại đối xử lạnh nhạt với cậu ấy...lại gọi cậu ấy là cô...Chị nghĩ xem cảm giác khi mà bị chính người chị ruột mà mình yêu thương nhất đối xử lạnh nhạt với mình như thế thì chị nghĩ cậu ấy sẽ ra sao?Tôi với Hoàng Minh là anh em ruột mà tôi lại xưng hô "mày,tao" với nhau đã cho là quá rồi mà chị lại đối xử như thế với Kiều Trinh....Chị có biết là khi mà Kiều Trinh vừa tới đây tìm chị thì bị một bọn côn đồ của một bang phái trong giới ngầm truy đuổi để giết cậu ấy không?"Nó tuông một tràn vào thẳng mặt Thúy Kiều.

"Em nói cái gì?"Thúy Kiều chau mày hỏi.

"Cái lần mà tôi gặp cậu ấy là lúc cậu ấy đang đánh nhau với một đống xã hội đen..cũng may có tôi ra tay tương trợ nếu không thì cậu ấy đã mất mạng rồi!!"Nó nói.

"Kiều Trinh nó không phải tới đây để bắt chị về đó....mà là tới để gặp chị ư?"Thúy Kiều nghẹn ngào nói.

"Tới giờ này mà chị còn giả nai à?Cậu ấy rất muốn ở với chị đó!!"Nó quát.

Thúy Kiều vội vã chạy đi.Thật ra từ khi gặp Kiều Trinh ở trường thì cô đã rất mừng rồi!!Cô rất nhớ Kiều Trinh nha nhưng...nhưng cô sợ cô sợ gia tộc kia sai khiến Kiều Trinh tới để bắt cô về và giam cầm cô lại nơi đó.Khi biết được sự thật cô đã rất mừng cô thật vui khi Kiều Trinh-đứa em gái mà cô yêu quý nhất đã tới tìm cô nhưng cô thật có lỗi khi đã đối xử lạnh nhạt với cô em gái của mình.

-----------

Ra chương mới rồi...chương này có vẻ hơi cảm động nhỉ?Nhưng có phần lãng quá à!!

Đọc-Truyện-Vui-Vẻ!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 41


"Đúng là đáng khinh mà!!"Nó lắc đầu ngán ngẩm."Em nói cái gì thế?"Hoàng Minh gằn giọng.

"Tao chỉ là đang khinh cô bạn gái của mày thôi!!Em gái của mình mà còn không biết trân trọng....mày xem đấy....ráng mà trân trọng tao đi!!"Nó hếch cằm nói.

"Có một con em như em thì chắc anh chết."Hoàng Minh nói.

"Ơ cái thằng này!!Mày không thấy chị em người ta lạnh lùng còn xưng hô cả "cô với tôi" còn tao với mày chả phải tao với mày hạnh phúc hơn người ta sao??"Nó lườm Hoàng Minh.

"Hạnh phúc mà xưng hô mày tao!"Hoàng Minh bĩu môi.

"Xưng hô vậy vừa thân mật vừa vui mà mày còn chê à?"Nó chau mày.

"Thôi...đi về!!"Julia nói.

"Chuyện nhà người ta mày quan tâm làm gì?"Gia Lâm chau mày.

"Mày nói cái...."Nó chưa nói hết câu thì đã bị Gia Lâm Julia kéo đi.

Nó mặt ngu ra chả hiểu chuyện gì nữa nhìn về phía hắn thì hắn đang cười cười nhìn nó thật khiến nó tức điên mà!!

-------

*Nhà nó*

"Chúng mày khi nãy đã làm trò gì vậy??"Nó tay thì chống nạnh mặt thì đanh đá còn miệng thì quát lớn vào hai con bạn.

"Kiều Trinh đang ở đâu vậy?"Gia Lâm hỏi.

"MÀY CÒN HỎI À??TAO CHƯA KỊP NÓI LÀ CÙNG NHAU ĐI KIẾM NÓ MÀ TỤI MÀY ĐÃ LÔI TAO VỀ ĐÂY RỒI!!"Nó hét lớn.

Hai nhỏ tay bịt tai lại,mặt không khỏi nhăn mặt.

"TẠI MÀY NÓI QUÁ CHỚ BỘ!!"Hai nhỏ quát lại.

Nó bĩu môi,móc điện thoại ra tìm kiếm cái gì đó.

"Ở con hẻm ở đường a...mau tới đó!!"Nó vội vàng nói rồi chạy đi.

Gia Lâm và Julia mặc dù không hiểu chuyện gì nên cũng vội chạy theo nó.

Nó vội vàng chạy đi,tính hiệu từ định vụ GPS báo hiệu Kiều Trinh đang ở hẻm của đường a nhưng mà đường a thì nhiều hẻm lắm thật tình là nó chẳng biết là con hẻm ở chỗ nào cả chỉ biết theo định vị mà chạy theo.

*Trong khi đó*

Kiều Trinh thì bị bao vây bởi một đám côn đồ...chúng là người của Hoàng Long-một trong những bang phái đối thủ của Hắc Long của gia tộc cô.

"Lũ chó các người đừng nên dùng những chiêu hèn hạ như vậy!!"Kiều Trinh lạnh lùng nói.

"Chứ mày nghĩ Hắc Long của mày chơi tốt lắm hay sao?"

"Lũ khốn nạn.....chơi bẩn?Đáng khinh!"Kiều Trinh khinh bỉ nói.

"Chơi bẩn??Trong giới ngầm này ngoài mấy cô cậu ấm muốn thể hiện ra thì không một ai hoạt động ngầm mà không chơi bẩn cả!!"

"Lũ chó....hèn hạ đê tiện!!"Kiều Trinh quát.

"Phải chó mới sống được trong giới ngầm và phải đê tiện và hèn hạ thì mới có chỗ đứng trong đó mày hiểu chứ con oắt con??Thật tình thì tao chả hiểu sao mà một Hắc Long lớn mạnh của giới ngầm mà lại có thể cho một con oắt con hỉ mũi chưa sạch lên làm bang phó mà trong khi tao đây mà chỉ mỗi trọn một chức hèn mọn là đội trưởng cơ chứ!Nhưng nghe trong giới ngầm hay bảo là mày giỏi lắm để tao xem mày giỏi tới mức nào mà đáng để bọn kia ca tụng đến thế!!Tụi bây lên!!"

Đám người xông lên như những con thứ hung dữ đang vây bắt con mồi vậy.Kiều Trinh thì chỉ cười lạnh,mặt vẫn giữ nét bình thản mà chờ đám người kia xông lên.Trong gia tộc ai ai cũng đều khen Kiều Trinh là một người tài giỏi "võ công cao cường" và trải qua nhiều đợt "tập huấn đặc biệt" nên mới an tâm mà giao cương vị bang phó cho cô và cô cũng rất tự hào khi mình chỉ vừa mới 17 tuổi mà đã thông thạo nhiều loại võ của nhiều môn phái và thông thạo nhiều loại vũ khí và cũng như thành thạo việc giết người trở thành một con người máu lạnh ai ai cũng phải nể phục.Nhưng....dù có tài giỏi đến đâu thì Kiều Trinh cô cũng không thể xây xuể cùng một lúc nhiều người như thế được.....Kiều Trinh cô chỉ còn cách là trông chờ vào thực lực của mình và.....trông chờ vào vận may nhưng mà....vận may thì lâu lâu mới có một lần chứ đâu thể nào mà có liên tục được!!Nhưng Kiều Trinh cô vẫn luôn trông chờ vào vận may đó vì lần trước vận may đã mang nó đến để giúp cô và vận may đã cho cô có thêm nhiều người bạn tốt và còn tìm lại chị của mình nữa...Hiện giờ trong đầu cô lại hiện hữu cái lúc mà nó đến cứu cô....và người mà cô giờ rất muốn gặp là nó,là nó-người đã cứu sống cuộc đời cô,người mang tia ấm đến trái tim hiu quạnh và lạnh giá của cô,người mang bao nhiêu tiếng cười mà bấy lâu nay Kiều Trinh cô không bao giờ nghĩ là có thể hiện hữu trên cuộc đời của cô nữa..."Ái Nhi....tôi sợ lắm....cậu đang ở đâu đấy!!Có biết là hiện giờ tôi đang rất cần cậu không??Tôi sợ lần này tôi không qua khỏi nữa rồi....tôi muốn thấy nụ cười của cậu...ngay lúc này!!"

------

Chương mới có rồi!!Xin lỗi vì ra chương chậm trễ nha!!

Đọc-Truyện-Vui-Vẻ!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 42


Nó cứ chạy mắt thì không thể nào rời nổi cái màng hình điện thoại.Không hiểu sao lòng nó lại cảm thấy có gì đó bất an lắm!!Mặc dù nó với Kiều Trinh quen nhau chưa đầy một tháng nhưng với lòng nó đã thực coi Kiều Trinh là một người bạn là ột người thân của nó rồi!!"RẦM.."

"BỊCH..."Nó hình như va phải ai thì phải?Mà cũng đúng thôi...nó chạy mà có nhìn đường đâu nhưng mà nó thật không hiểu tại sao từ nãy giờ nó chạy mà không có tông phải ai nhưng sao giờ lại tông trúng nhỉ?(Thấy bà chạy mà như xe mô tô phóng mà hỏi sao người ta không né bà....họ đâu muốn vô nằm viện!!)

"Đi đường kiểu đó à?"

Cái giọng băng lãnh hòa lẫn chút gì đó bực dọc khiến nó không khỏi cảm thấy quen nha!!Ngước mặt lên nhìn...OH MY GOOD!!Đụng phải người quen rồi!!Dường như con người kia cũng nhận thức ra điều gì đó.

"Là anh/em??"

Nó hí hửng đứng dậy.Mặt nó giờ không thể nào mà không tươi được.

"Mạnh Tường Quân....anh đến đúng lúc lắm...em cần anh giúp đỡ đây!!"Nó cười nói.

"Nói đi!!"Người con trai mang tên Tường Quân kia nói.

"Cùng em đến nơi này để giúp một cô bạn của em.."Nó nói.

"Ở con hẻm...kia hình như anh thấy một cô gái đang đánh nhau với một bọn côn đồ..."Tường Quân nói.

"Chỗ nào vậy??"Nó hỏi.

"Đi theo anh!!"Tường Quân nói.

Nó chạy theo Tường Quân.

------

Dừng chân trước con hẻm lớn...dường như chỗ này không có nhà dân ở thì phải!Nó hình như nghe có tiếng đánh nhau thì phải...Tính chạy vô vì giờ lòng nó không khỏi lo lắng thì bị Tường Quân cầm tay níu lại.

"Không thể vào được...vì đám côn đồ đó thuộc người của tụi Hoàng Long.Chúng rất thâm độc nên chúng ta cần dè chừng...anh đi đến một chỗ trên cao nào đó quan sát rồi sẽ dùng súng ngắm rỉa từng tên một...em cầm súng lục có gì lo liệu để cứu cô gái kia!!"Tường Quân đưa nó cây súng lục giảm thanh nói rồi chạy đi.

Nó vội vã chạy vào con hẻm...

"Nhóc con...mày cũng trâu lắm đấy....đánh từ nãy giờ mà không bị hạ gục nhỉ??Xem ra đám người tinh nhuệ của tao không gây hề hấn gì đến mày nhỉ?"Tên cầm đầu đám kia nhếch môi khinh bỉ.

"Những bọn chơi chó như các ngươi thì võ công không hề mạnh..."Kiều Trinh lạnh lùng đáp.

"Mày mạnh miệng gớm..."Tên kia nhếch môi.

"Quá khen.."Kiều Trinh nói.

"Cho mày ăn đạn thì mới có thể dập tắt được cái bản mặt kiêu ngạo của mày phải không?"Tên kia móc khẩu súng ra giơ giơ lên cười đểu.

"Lũ hèn hạ.."Kiều Trinh khinh bỉ.

Tên cầm đầu cười đểu giơ súng ra chĩa về phía Kiều Trinh.Và....

"Không thể để mày chết ngày vào lúc này được....."Tên kia nhếch môi.

"Ha...chỉ là một phát bắn là kết thúc một cuộc đời...mày muốn bắn thì cứ bắn tao ở ngay đây mà?Còn đợi chờ vào lúc nào nữa?"Kiều Trinh khinh bỉ "hừ" lạnh một tiếng.

"Tụi tao còn muốn chơi mày nữa...."Tên kia nở một nụ cười đầy d*c v*ng nhìn về phía Kiều Trinh.

"Bọn chó...muốn giết thì cứ giết chứ d*c v*ng của chúng mày tao đây không rảnh để đáp ứng...nếu cần thì phố đèn đỏ sẽ đón chào mày nếu như mày đến đó!"Kiều Trinh lạnh lùng nói.

"Con chó...mày nghĩ mày là ai mà dám nói như vậy với tao hả?"Tên kia tức giận quát.

"Chứ mày nghĩ tao là ai mà đòi làm chuyện đồn bại với tao hả?"Kiều Trinh cũng tức không kém cạnh gì hắn ta nên cũng quát lớn.

Tên kia tức giận điên cuồng,nhìn đám đàn em đứa thì nằm la liệt dưới đất,đứa thì người bị thương nặng nhưng lại cố gắng đứng dậy,đứa thì cố gắng đánh trả những đòn của Kiều Trinh.Vừa có thể đánh mà vừa có thể nói chuyện mà không có chút gì đó hoảng sợ...Có lẽ hắn ta đã quá xem thường Kiều Trinh cô rồi....Thôi thì...

"Oắt con mày được lắm giờ tao cho mày đi gặp ông bà!!"Tên kia giơ súng chĩa về phía Kiều Trinh và....

"Đoàng...."Tiếng súng được vang lên và....

-------------

Ra chương muộn rồi xin lỗi mấy bạn nha!!Tính viết tiếp nhưng mà thôi thì khơi gợi trí tò mò của mọi người cho rồi!!

Đọc-Truyện-Vui-Vẻ!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 43


Tiếng súng vang lên....Kiều Trinh ngã xuống...máu bắt đầu chảy ra....mắt Kiều Trinh bắt đầu nhắm lại.Cô thật sự mệt mỏi lắm rồi.-------------

"Kiều Trinh...cậu tỉnh dậy đi!!"Nó nói rồi vỗ vỗ vào mặt Kiều Trinh.

"Cô đừng nói vội...cô ấy chỉ là rơi vào trạng thái hôn mê thôi!!"Vị bác sĩ nói.

"Em tôi có làm sao không?"Thúy Kiều hỏi.

"Mời mọi người ra ngoài để tôi cấp cứu lấy viên đạn của nạn nhân ra ạ!!"Vị bác sĩ nói.

Tất cả ra ngoài,nó khẽ nhìn về phía Thúy Kiều mặt cô tái nhợt và đầy nét lo lắng.Nó cảm thấy "kinh tởm" mà...

"Chị có đang thật sự lo lắng cho cậu ấy không?"Nó đột nhiên nhìn về phía Thúy Kiều hỏi.

"Em nói cái gì nghe kì vậy?"Hoàng Minh chau mày hỏi.

"MÀY NÍN ĐI....TẠI MÀY KHÔNG HIỂU.....CHỊ TRẢ LỜI TÔI MAU!!"Nó tức giận quát lớn.

"Chị....chị...chị không có ý nói nặng lời hay làm tổn thương nó...."Thúy Kiều giọng run run nói.

"Không có ư??Những hành động đã được mọi người nhận thấy như vậy mà chị còn nói không có ý à?"Nó trừng mắt gằn giọng nói.

"Chị chỉ nghĩ là gia tộc muốn bắt chị về......"Thúy Kiều run run nói.

Thúy Kiều chưa nói hết câu thì đã...

"CHÁT...."Nó tát Thúy Kiều một cái đau điếng.

"Chị nói ngó bộ chị thương cậu ấy quá hả??Cái tát này tôi dành cho cậu ấy!"Nó quát.

"Em..."Hoàng Minh đứng họng.

"Nếu như lúc đó mà tôi không kịp thời cứu cậu ấy thì chắc hẳn cậu ấy đã chết rồi chị có biết không?"Nó nói.

"Em nói cái gì?"Thúy Kiều hỏi.

"CHÁT...."Nó tiếp tục tát vào mặt Thúy Kiều.Mặt Thúy Kiều sau khi nhận được hai cái tát đau thấu trời mây mà nó ban tặng giờ đây một bên khóe miệng của cô chảy ra một dòng huyết đỏ tươi.

"Chị đừng có đưa cái bản mặt đó ra mà nhìn tôi hiểu không??Tôi thấy kinh tởm lắm....Tôi hận chị...chưa bao giờ tôi cảm thấy chị thật ghê tởm như bây giờ......"Nó trừng mắt gằn từng chữ.

"EM NÓI ĐI CHỊ LÀM GÌ EM....CHỊ KHÔNG LÀM GÌ SAI CẢ....CHỊ CHỈ MUỐN TỐT CHO MÌNH THÔI!!"Thúy Kiều hét lớn.

Nó tức không kiềm nổi cơn thịnh nộ giơ tay lên tính cho Thúy Kiều thêm một cái tát nữa nhưng.....nó cảm thấy có chút thương tiếc cho cô.

"Sao không đánh tiếp đi!!"Julia khó hiểu hỏi.

"Đánh...đánh đi!!"Gia Lâm cổ động.

"Đánh chị ta....chỉ phí bẩn tay....."Nó trừng mắt nói.

Nó quay người đi thì bị một cánh tay vươn ra nắm chặt.Quay mặt lại thì đã thấy Thúy Kiều,chị ta nắm tay nó....Để làm gì?

"Em...làm ơn nói cho chị biết tại sao Kiều Trinh nó ra nông nổi này..."Thúy Kiều hỏi.

"Chị còn hỏi à??Tại chị...tại chị mà cậu ấy ra nông nổi này....nếu chị chỉ dành một tí tình cảm cho cậu ấy đi thì giờ cậu ấy đã rất hạnh phúc rồi...nếu chị chỉ dành ra một chút sự quan tâm như chính chị đã dành cho tôi thì cậu ấy giờ đã đang rất vui sướng rồi....nhưng....tại sao...tại sao chị lại đối xử như vậy với cậu ấy?Chị cũng thừa biết gia tộc của chị có thế mạnh như thế nào ở giới ngầm rồi mà và chị cũng thừa sự lớn mạnh của nó có thể g**t ch*t một cô bang phó nhỏ tuổi như cậu ấy mà...chị cũng thừa biết là cậu ấy cũng có nhiều kẻ thù đang muốn truy lùng để giết cậu ấy mà!!!"Nó nói.

"Mày đang phán câu nói gì vậy?"Gia Lâm hỏi.

"Nói chung là Kiều Trinh cậu ấy bị kẻ thù truy sát may mà tôi cứu kịp đấy!!"Nó nói.

"Ting..."Cửa phòng cấp cứu mở ra.

"Đạn đã được lấy ra!!Tay phải tạm thời không cử động mạnh tránh tình trạng rỉ máu và bị liệt hoàn toàn."Bác sĩ nói xong rồi đi.

Nó thở phào nhẹ nhõm rồi toan bước vào trong nhưng....hình như chỉ mình nó có ý định vào thì phải!!

"Này không vào à??"Nó hỏi.

"Em đáng lí không vào đó được!!"Hoàng Minh nói.

"Nói kì nhỉ??"Nó chau mày.

"Em thì đi với tôi!!Để Thúy Kiều chuộc lỗi với em gái của mình...em xem bốn đứa kia đã đi hẹn hò từ lâu....Tôi và em cũng nên đi chơi và ăn uống đâu đó đi dù sao thì ngày mai tôi cũng đi rồi!!"Hắn nói.

"À...ờ cũng được!!"Nó nói rồi đi tới chỗ hắn.

Hắn và nó đi để lại Thúy Kiều và Hoàng Minh ở đó.

'Hoàng Minh....em làm sai rồi....em hại đứa em giá mà em trước giờ một mực luôn yêu thương xém chút nữa mất mạng....em không xứng đáng làm chị nó nữa...Không xứng đáng...."Thúy Kiều lặng người nói,nước mắt cô chảy ra từng đợt,cơ thể nhỏ bé đổ rầm xuống nền lạnh lẽo.

------------

Có chương rồi nè!!Dạo này thấy mấy bạn bơ Tửng quá huhu....cmt quan tâm Tửng xíu đi!!

Đọc-Truyện-Vui-Vẻ-Nha!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 44


"Thúy Kiều....Thúy Kiều..."-------------------

"Đi tới phố ăn vặt nha!!"Nó nũng nịu nói.

"không!!"Hắn nói.

"Hứ...!!"Nó bĩu môi bỏ đi một lèo.

Hắn lắc đầu đi theo nó.Nói thật thì hắn tởm cái phố ăn vặt lắm rồi....nhớ cái hồi mà bị nó lôi đi ăn mà nguyên cả buổi tối hắn nôn ra mà tới mặt xanh mặt đỏ luôn ý.

"Giờ em muốn ăn gì?"Hắn nói.

"Ăn gì cũng được!!"Nó nói.

"Ăn pizza được không?"Hắn hỏi.

"Thôi....ăn miết à chán lắm!!"Nó nói.

"Ăn gì?Nhà hàng Hàn Quốc nha??"Hắn hỏi.

"Không....trai Hàn Quốc thì đẹp trai nếu mà ăn thì ngon lắm nhưng.....món ăn Hàn Quốc thì cũng ngon nhưng cay lắm!!"Nó nói.

"Chứ giờ em thích ăn gì??"Hắn khó chịu hỏi.

Nó cười cười và....

"Ăn gì cũng được!!"Nó nói.

Hắn bực dọc nắm tay nó kéo đi.

--

Nó bị kéo bất ngờ vả lại nó thích hắn thể hiện điều này!!

"Lôi tôi tới chỗ này làm gì nè??"Nó hỏi.

"Ngồi đây hóng gió chút đi...chờ tôi đi mua nước!!"Hắn nói.

Nó cười cười rồi mở điện thoại ra....một cuộc gọi bị nhỡ..Nó nhấn vào số đó và...

"Alô??"Đầu dây bên kia hỏi.

"Khi nãy gọi làm gì vậy?"Nó hỏi.

"Thúy Kiều vừa ngất xỉu....Kiều Trinh đã tỉnh lại rồi!!"Đầu dây bên kia nói.

"Kiều Trinh tỉnh lại rồi ư??Cậu ấy có sao không?Còn Thúy Kiều chị ta có liên quan gì đến tao!!Mày bồ chị ta thì mày tự lo đi!!"Nó nói rồi cúp máy.

"Ai gọi đấy??"Không biết hắn đã về lúc nào nữa....

"Hết hồn!!Về rồi à?"Nó cười.

"Tôi hỏi ai gọi mà??"Hắn chau mày hỏi.

"Hoàng Minh...nó gọi chỉ để báo rằng Kiều Trinh đã tỉnh lại và....Thúy Kiều chị chị ta ngất xỉu rồi!!"Nó thản nhiên cướp lấy lon nước ngọt trên tay hắn nói một cách thản nhiên.

"Cậu ấy ngất xỉu ư?Có nặng lắm không??"Hắn hỏi.

"Anh làm gì mà rần rần vậy??Đồ đáng ghét như chị ta có chết thì cũng không thể nào rửa cái đáng ghét trong người chị ta được!!"Nó nhếch môi nói.

"Cậu ấy rất tốt...chỉ tại không biết thể hiện nó ra một cách như thế nào thôi!!"Hắn nói.

"Bỏ chuyện đó qua một bên đi!!Quốc Phong này...tôi có cảm giác anh đi chuyến này...anh...anh..."Nó ngập ngừng nói.

Hắn đưa tay lên che miệng nó.Hắn biết nó muốn nói gì mà!!Và ngay cả hắn cũng thừa biết chuyến đi này hắn cũng chưa chắc mạng hắn có thể giữ được hay không mà.

"Lòng tôi cảm thấy lo lắm."Nó cầm tay hắn lấy ra nói.

"Vậy đi...giờ em ôm tôi đi!!Ôm một cái thật lâu...tôi...tôi sẽ không sao nếu như em làm vậy!!"Hắn cười nói.

Nó vừa nghe xong thì đã vội ôm chầm lấy hắn.Hắn cũng phải thật phải công nhận một điều là nó thật khác lạ nha......Hồi mới gặp nhau thì trong mắt hắn nó là một con thú dữ vừa mới xổng chuồng nha...mà qua nhiều lần tiếp xúc và bắt đầu quen nhau thì nó lại biến thành một con cún nhỏ nhắn và rất nghe lời nha~~Thật khiến cho lòng hắn càng cảm thấy ấm áp nha...

"Tôi đi rồi...em ở nhà nhớ đừng có dại mà cắn người nha!!Mẹ tôi giao cho em..em nhớ chăm sóc bà ấy cho cẩn thận nha."Hắn nói.

Nó hơi đờ người...không phải vì nó đờ người là do hắn bảo nó là "đừng có dại mà cắn người" mà là vì hắn giao cho nó một trọng trách vô cùng lớn đó là "chăm sóc mẹ hắn".Nó sợ sau khi nó làm việc này thì hắn sẽ ghét nó,hắn sẽ căm thù nó và hắn...hắn sẽ không còn thương nó nữa nhưng.....lòng nó đã quyết hắn có căm thù hay ghét thậm chí là không còn thương nó nữa thì nó cũng đành chịu.

"Anh..anh cũng quá đáng lắm nha.....đừng cho tôi là cún con chứ!!Mà cún con nó cũng dễ thương lắm làm gì cắn người chứ!!Hay là anh cho tôi là cún hoang dữ hả?"Nó vờ dỗi nói.

"Ha....em mà là cún con á??Thôi...thôi...bỏ đi!!Nên về thôi khá trễ rồi!!"Hắn nói.

Lời nói vừa dứt hắn đứng dậy tính quay lưng đi nhưng...

"Ở lại với em....em muốn ở bên anh thêm một lúc nữa!!"Nó vội đưa tay lên nắm lấy tay hắn,gương mặt e thẹn nói.

------

E hèm....chương ra rồi nà!!Còn nhiều người bơ Tửng lắm luôn á TT.TT....Tửng cũng bận rộn trăm bề mà!!!À,còn nhiều người hơi hơi phê bình Tửng là viết chương ngắn làm đứt mạch đọc tới khúc hấp dẫn của mọi người thì cho Tửng xin bao che cho chính bản thân mình chút là.....Tửng học không được giỏi môn Văn nên....chỉ nghĩ tới nhiêu đó là cùng rồi TT.TT mấy bạn đừng cmt nói sao chương ngắn nữa nhen...đọc cmt bảo chương ngắn đọc đang hay làm Tửng LÒNG ĐAU NHƯ...NHƯ BỊ MẤT KẸO vậy...(tại Tửng thích ăn kẹo...đặc biệt là kẹo m*t)

Đọc-Truyện-Vui-Vẻ-Nha!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 45


Hắn hơi bất ngờ với cách nói vừa rồi của nó.Nó xưng hô là "anh...em" à?Có nhầm không vậy?Miệng dãn ra nở một nụ cười tươi...hắn ngồi xuống."Được rồi...ở cùng em cho tới khuya cũng không sao!"Hắn nói.

"Quốc Minh này!!Nếu....chỉ nếu thôi nha...em làm một việc gì đó rất rất có lỗi với anh thì anh có ghét em không?"Nó hỏi.

"Sao lại nói như vậy??"Hắn chau mày.

"Em...em...em chỉ nói là nếu thôi...là nếu đấy!!"Nó giật mình lắp bắp nói.

"Tôi biết....nếu như vậy thì tôi sẽ không ghét bỏ gì em đâu vì..tôi biết em làm chuyện gì thì cũng có cái lí do của nó!!"Hắn nói.

Nó từ lòng thấp thỏm lo âu biến thành nụ cười nhẹ nhỏm.

"Thật tốt quá!!"Nó thở phào.

"Bộ em sắp làm chuyện gì đó có lỗi với tôi à?"Hắn chau mày hỏi.

"KHÔNG....không...làm gì có chuyện đó chứ!"Nó giật bắn người vội nói.

"Mong là như vậy."Hắn nói.

Nó vội ôm hắn.Hiện tại nó cảm thấy thật là có lỗi với hắn...rất có lỗi....

"Nếu có chuyện gì đó xảy ra khiến chúng ta chia cách thì em mong...chúng ta sẽ cố gắng vượt qua được không?"Nó nói.

"Ừ....thôi trễ rồi..để tôi đưa em về!!À mà ngày mai tôi tính tới thăm Thúy Kiều...em muốn đi chung không?"Hắn nhìn nó hỏi.

"Muốn thì cứ anh hãy tự đi đi....có Hoàng Minh nó thay mặt cho tôi cũng được!!"Nó cáu gắt nói.

"Hoàng Minh là người yêu của cậu ấy nên bắt buộc phải có mặt ở đó rồi chứ làm có chuyện nó thay mặt chứ..Mà sao tôi thấy em cứ xưng hô với Hoàng Minh là mày tao vậy?Như vậy sẽ có phần hơi...."Hắn nói.

"Đã quen rồi....vả lại Hoàng Minh nó cũng không trách móc gì tôi chuyện này!!"Nó đầu gục xuống giọng có chút trầm xuống.

"Sao lại như vậy?"Hắn chau mày hỏi.

"Sao lại như vậy à?Sao lại như vậy à?Dễ hiểu thôi!!....Tôi từ nhỏ đã phải bị người ta cho là một cô tiểu thư kiêu căng,ngạo mạn và chảnh rồi và đặc biệt hơn họ càng khinh bỉ tôi hơn là khi họ nghe tôi gọi Hoàng Minh bằng hai từ "anh hai"....là "anh hai" đó!!Tôi nghe họ thì thầm bàn tán...họ nói tôi là nói không biết ngượng miệng....kiêu căng,chảnh chọe như mày mà còn giở cái thái độ lễ phép sao?Nghe mà phát tởm!!...họ khi miệt tôi....họ chế nhạo và nói xấu tôi trong khi họ chẳng hiểu tôi gì cả...dù chỉ mà là một chút xíu....khi đó tôi bị rơi vào tình trạng tự kỉ và hội chứng trầm cảm và người đó đã cứu tôi ra khỏi nó bằng cách bảo tôi phải dùng cách gọi đặc biệt đó...và nó đã được sử dụng tới bây giờ!!"Nó đôi mắt nó đỏ hoe giọng nói có phần hơi yếu đuối.

"Người đó là ai?"Hắn hỏi.

"Người đó à?Rất tuyệt vời...Sau này chắc chắn tôi sẽ cho anh gặp người đó....Tiết lộ cho anh biết là người đó cũng là người giúp tôi biết căn bệnh máu nóng điên khùng của tôi nha~"Nó cười.

"Bệnh của em thì ai mà chẳng biết cơ chứ!!Cơ mà không sao...bệnh của em cứ để tôi lo.Tôi sẽ giúp em khỏi bệnh!!"Hắn nói.

"Ha...anh tự cao quá rồi..."Nó cười nói.

"Về...Mà tôi mong em có cái nhìn khác đối với Thúy Kiều."Hắn nói.

"Cái đó không quan trọng...cái quan trọng ở đây là chỉ cần chị ta yêu thương Hoàng Minh thật lòng và quan tâm Kiều Trinh nhiều hơn là được.....Chỉ cần như vậy thôi đã đủ tôi có cái nhìn phát quan hơn về chị ta rồi!!"Nó cười nói.

"Tại sao lại ghét Thúy Kiều?"Hắn chau mày hỏi.

"Tại sao ư?Chỉ là chị ta ghét tôi thôi...với tính cách của tôi thì ai đó đã ghét và không ưa mình thì mình không nên cố tỏ ra thân thiện với người ghét mình cả!"Nó nói.

"Có thấy cậu ấy ghét em đâu!!"Hắn nhăn mặt.

"Xớ....kệ người ta...với lại con người như chị ta không đáng được Nguyễn Hoàng Ái Nhi như tôi kết thân nhá!!"Nó vênh mặt nói.

"Chứ..."Hắn vừa mở miệng chưa kịp nói thì đã.....

"Oái...buồn ngủ rồi..đi về!"Nó nói.

Hắn lắc đầu chán nản với nó rồi đấy.Cái con người gì mà kì cục vậy trời!!Ngay từ lần đầu tiên thì hắn đã cảm thấy nó có chút gì đó lỗi lỗi rồi....Con gái con lứa ai đời mà lại nhuộm đầu tóc đỏ rực mà cái tính tình còn điên điên nữa chứ!!

----------Sáng Hôm Sau-------

Sáng sớm tinh mơ nó lon ton bê nguyên một khay đồ ăn đặt xuống bàn và vừa mới đặt mông ngồi xuống thì....

"Nguyễn Hoàng Ái Nhi.....Chị dâu tương lai của em thì đang nằm trong bệnh viện mà em còn ngồi ở đây mà vừa ăn bánh vừa uống trà à?"Hoàng Minh chau mày nhìn nó.

"Còn lướt Facebook và có cả selfie tự sướng nữa....cơ mà chị ta chưa chắc đã làm chị dâu của tao!!Đồ ngốc như mày thì làm gì biết được con người thật của chị ta cơ chứ!!Mà khoan...ăn bánh uống trà!!Tao uống trà hồi nào?Bộ mắt mày bị mù hay sao mà mày biến ly sữa tươi của tao thành ly trà hồi nào vậy?"Nó xổ một tràn làm cho Hoàng Minh có chút gì đó hơi hơi nhăn mặt nha~

"Cơ....cơ mà chuyện đó không quan trọng...em hãy đi với anh đi!!"Hoàng Minh nói.

"Mày bồ chị ta hay tao làm bồ chị ta?Còn đứng đó mà lảm nhảm coi chừng tao cho nhà họ Nguyễn liệt tổ liệt tông bây giờ!!"Nó quát.

-----

Lâu rồi mới ra chương cho mấy bạn....tại Tửng bị mama cấm không cho vô máy tính nên không ra chương được....Hôm nay mạo mụi chạy qua nhà chị hàng xóm xin vô máy tính ké....thông cảm nha!!

Đọc-Truyện-Vui-Vẻ-Nha!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 46


Hoàng Minh thất kinh,gương mặt Hoàng Minh biến dạng liên hồi."Cấm em nói những câu nói..."Hoàng Minh chau mày nói."Ahaha...đùa mày thôi!!Cơ mà hôm nay khi nào thì Quốc Minh lên máy bay vậy?"Nó cười hỏi.

"Nó thì khoảng chừng 2 hay 3 giờ mới lên máy bay!!Em giờ có theo tôi đi tới bệnh viện không?"Hoàng Minh hỏi.

"Được rồi!!"Nó chán nản nói.

Nó đứng dậy đi lên phòng thay đồ.

-------------

Trèo vô xe thắt dây an toàn xong nó dường như nhớ ra chuyện gì đó liền vội hỏi.

"Mà nè...mày quen với Thúy Kiều từ khi nào vậy?"Nó hỏi.

"Từ khi nào à??Chắc là lúc anh tới Pháp để học thì đã quen biết cô ấy rồi!"Hoàng Minh nói.

"Một thời gian khá lâu nhỉ?Tao cảm thấy ở chị ta có cái gì đó thật không ổn chút nào!"Nó chán nản nói.

"Sao lại không ổn?"Hoàng Minh chau mày hỏi.

"Không sao....giờ....giờ thì...ổn rồi....Tao hiểu lí do tại sao chị ta lại không ổn rồi!!Tao hiểu rồi!!"Nó cười nhạt nói.

Hoàng Minh mày đang chau thì lại càng chau và nhăn hơn.Nó đang nói cái gì vậy?Thật khiến trí tò mò của Hoàng Minh nổi dậy mà.

"Đừng có mà khơi dậy trí tò mò của người ta mà lại lảng tránh sang chuyện khác nha!!"Hoàng Minh nói.

"Không có gì đáng tò mò đâu!!Lo mà chạy đi!"Nó cười nói.

Hoàng Minh chỉ biết lắc đầu nhìn cô em gái của mình và tập trung chuyên ngành của mình.

-----

Nó và Hoàng Minh lê bước trên con đường hành lang của bệnh viện.Đứng trước cửa phòng của Thúy Kiều,Hoàng Minh cầm tay nắm toan mở cửa ra nhưng lại bị nó níu lại.

"Hoàng Minh à?Thật sự thì tao chưa có đủ tự tin để gặp chị ta huống hồ khi nãy mày còn bảo là...là kết hôn với chị ta nữa...tao...tao chưa chuẩn bị tinh thần cho việc ấy...Thôi tao đến phòng mẹ của Quốc Minh để thăm bà ấy một lát....lâu rồi không tới thăm bà ấy!"Nó nói.

"À..ờ..."Hoàng Minh nói.

Nó quay người bước đi.Hoàng Minh ngó nhìn đứa em gái của mình mà lòng thật không khỏi khó hiểu.Đứa em gái máu nóng điên khùng của nó đâu rồi?

"Cạch...."

"Anh ở đây làm gì mà không vào?"Thúy Kiều hỏi.

Hoàng Minh giật mình liền quay lại thì....

"Bốp!!"Đầu của Hoàng Minh và Thúy Kiều đụng vào nhau...Cả hai ôm đầu nhìn nhau cười.

"Anh xin lỗi...tại anh hơi hậu đậu nên...."Hoàng Minh cười nói.

"Không phải lỗi của anh!!Mà là lỗi của cả hai tụi mình...tụi mình đều hậu đậu!!"Thúy Kiều cười nói.

---

Nó đi trên hành lang,mặt không khỏi buồn.Hôm nay hắn đi rồi!!Nó sẽ ra sao đây??

"Bịch..."

"Phịch..."Nó té xuống nền đất nhưng gương mặt lại không một chút biểu cảm.

"Té đau như vậy mà em lại không la mà còn ngồi im đó nữa chứ?Bộ mặt sàn nó có sức hút cực lớn đối với em à?"Hắn cười đều nhìn cái người con gái kia nói.

Nó giật mình đứng phắt dậy nhìn hắn mà không khỏi ngượng.

"Tôi...tôi..."Nó mặt ngượng không nói nên lời.

"Cứ tưởng là em không tới đây thăm Thúy Kiều chứ?Cơ mà phòng của Thúy Kiều đâu phải là hướng này!"Hắn nói.

"Tôi đi hướng này là để thăm bác gái...Lâu rồi tôi không tới thăm bác ấy."Nó nói.

"Tôi cũng mới từ đó đi ra..."Hắn nói.

"Thì mặc kệ anh chứ!!Cơ mà anh ngồi đây đợi tôi đi...Tôi vào rồi sẽ ra...Không lâu đâu!!"Nó nói.

*Phòng Mẹ Hắn*

"Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng?"Nó hỏi.

"Đã sẵn sàng!"

"Cô nghĩ việc cháu đang làm là đúng chứ?"Nó hỏi.

"Không sao đâu...ta bảo đảm điều đó!"Mẹ hắn nói.

-----------

Nó bước ra với tâm trạng không vui.Hắn thấy vậy liền chau mày.

"Có chuyện gì à?"Hắn hỏi.

"Hả?À...không có gì đâu...Dù gì hôm nay anh cũng đi rồi hay là.....ta đi đâu đó chơi đi!"Nó cười nói.

"Cũng được!"Hắn nói.

Vừa đi với hắn mà đầu nó vừa nghĩ ngợi liên tục.Nó thật có lỗi với hắn mà!!Bỗng dưng nó đưa mắt nhìn hắn "Quốc Minh à!Tha lỗi cho tôi!"

--------------------

Xin lỗi đã đăng chương trễ nha!!Ai nha~~Thật tình mà nói là đang viết tới 2 truyện rồi...mà bỏ bê nó miết à...tại do làm biếng viết á...mà giờ còn muốn viết thêm một truyện nữa chứ!!Mà tính viết về học đường có ai ủng hộ không??
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 47


*Công viên*"Sao hôm nay em có vẻ hơi trầm tính nhỉ?"Hắn nhìn nó không khỏi khó hiểu.

"Không...không có gì đâu chỉ là chỉ là anh đi rồi nên tôi có chút gì đó hơi buồn và....."Nói tới đây nó hơi hơi chạnh lòng...

"Và gì?"Hắn chau mày hỏi.

Nó tự nhiên im lặng lạ thường và......

"Tới giờ anh phải đi rồi...Tới sân bay mau không kẻo lại muộn giờ!"Nó nói rồi đứng dậy đi bỏ lại hắn với vẻ mặt không hiểu gì cả.

-----Sân Bay Quốc Tế------

Nó và hắn vừa vào tới sân bay thì đã bị bọn loi nhoi là Julia,Gia Lâm,Hà Nam,Gia Bảo,Thúy Kiều và Hoàng Minh ập tới.

"Làm gì mà tới giờ mới lếch xác tới đây vậy?"Gia Bảo hỏi.

"XIN MỜI HÀNH KHÁCH BAY CHUYẾN VIỆT-PHÁP XIN MỜI LÊN MÁY BAY ĐỂ ỔN ĐỊNH CHỖ NGỒI!!"

"Đã báo thông báo rồi!!Anh lên đi!!"Nó nói.

"Vậy thôi tụi này về nha!"Gia Lâm cười nói.

Cả bọn kéo nhau ra về để lại nó và hắn.Nó nhìn hắn và hắn cũng vậy...cả hai nhìn nhau.

"Anh đi mạnh khỏe....Tôi sẽ đợi anh trở về!"Mắt nó cay cổ nó cứng lại...Lòng nó tự nhiên nhói...

"Đừng như vậy!!Trông sến quá!!Tôi đi rồi về chứ có đi luôn đâu!Bye."Hắn nói rồi quay đi.

Nhìn bóng hắn khuất dần trong đám người đông đúc nó thơ thân ra về.Mới vừa ra tới cổng sân bay thì...

"Nói chuyện với chị một lát!"Thúy Kiều người tựa vào tường nói.

Nó quay người nhìn Thúy Kiều chau mày.

"Chị chờ tôi từ nãy tới giờ ư?Đợi lâu chưa?"Nó hỏi.

"Không lâu lắm!!Tới công viên với chị được không?"Thúy Kiều cười hỏi.

"Cũng được!"Nó gật đầu nói.

---

"Nước của em!"Thúy Kiều cười đưa lon nước ngọt cho nó.

Nó cầm lấy lon nước không ngại mà khui ra uống.

"Có phải trong thời gian qua chị đã làm gì sai không?"Thúy Kiều hỏi.

"Ừ...chị đã làm sai...làm sai rất nhiều là đằng khác!"Nó nói.

"Điều đó khiến em có thái độ khinh rẻ chị à?"Thúy Kiều hỏi.

"Không hẳn.....đó là do lòng tôi có thứ gì đó quá bảo thủ chăn!"Nó nói.

"Chị biết chuyện chị làm vừa qua là hơi quá đáng nhưng chị chỉ sợ về cái nơi đầy ám ảnh đó thôi!!"Thúy Kiều hạ giọng nói.

"Tôi biết....thật ra tôi chưa từng nghĩ chị lại là một con người như thế và chưa bao giờ đặt hoàn cảnh của chị vào mình cả....lớn lên từ một gia tộc có truyền thống hoạt động giới ngầm đầy quyền lực và chết chóc kia thì chắc hẳn một con người nào mà không ghê tởm nó...vì họ muốn họ là một con người bình thường như bao người khác chứ không nhất thiết phải giết người không thương tiếc!Tôi chưa hề hiểu cảm giác của chị cả tôi chỉ biết nghĩ cho mình..tôi thật sự là một đứa xấu xa và ích kỉ..."Nó nói.

"Chị..."Thúy Kiều chưa nói xong thì đã bị nó chen vào.

"Cơ mà tại sao chị lại hỏi chuyện này?"Nó chau mày hỏi.

"Chị với Hoàng Minh quyết định..."Thúy Kiều nói.

"Tôi hiểu rồi!!Chuyện đó thì đâu cần bày ra đủ chuyện để được tôi đồng ý chứ!!Hai người muốn kết hôn thì cứ việc nhưng....chưa phải là lúc này!!"Nó nói rồi quay người bước đi.

"Chị...."Thúy Kiều chưa kịp nói thì đã thấy nó đi thật xa rồi.

Nó trở về nhà với một tâm trạng cực kì nặng trĩu.

"Một con người từ nóng tính sang trầm lặng có phải người đó có vấn đề về thần kinh không?"Gia Lâm hỏi.

"Một con người nóng tính thì đã mắc phải bệnh thần kinh từ lâu rồi chế ạ!"Julia đánh vào đầu Gia Lâm một cái rõ đau.

"Chúng mày....điên!!"Nó nói rồi đi một lèo lên lầu.

Julia và Gia Lâm đờ người nhìn nhau mà chả hiểu cái gì cả!!

"Nó đang làm cái thái độ gì vậy?"Julia hỏi.

"Bình thản!!Hay là tại tụi mình bỏ bơ lơ là nó quá rồi nó đâm ra không còn muốn thân thiết với tụi mình nhở?"Gia Lâm hỏi.

"Làm gì có chuyện đó...tụi mình quen biết nhau cũng gần mười một năm rồi...mới bỏ bơ nó một tháng mà nó xem tụi mình là người xa lạ ư?Không đời nào!"Julia xua tay lia lịa.

"Bạn lâu năm là vậy chứ hở lơ là một phát thì BÙM tình bạn tiêu tan!!"Gia Lâm nói.

Julia và Gia Lâm rơi vào trạng thái im lặng để tĩnh tâm suy nghĩ....và....

"Á...KHÔNG ĐƯỢC....ÁI NHI ƠI....ĐỪNG LƠ TỤI TAO NỮA HÃY CHỬI TỤI TAO ĐI!!"Julia và Gia Lâm vờ khóc mà la.

Nó ở trên phòng nghe tụi kia rên là đủ chuyện mà không khỏi đau đầu!Móc điện thoại ra và...

"Alô?Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng..ngày mai tiến hành mọi chuyện theo dự kiến!"Nó nói rồi cúp máy ngay.

---
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 48


-----Sáng Hôm Sau-----Tiếng chim hót vang trên bầu trời trong xanh mát rượi.....nó một mình "nó với nó" trơ trọi trong một cái nhà bự chảng....trong đầu thì không khỏi đang xịt khói và có khi có thể cho là có đàn quạ bay ngang qua kêu "quạc....quạc..." ấy chứ!!Tại sao mới sáng sớm nó đã bưng cái vẻ mặt đó ra mà dọa người ta nhỉ?Tại sao ta?Tại vì là......

*5 Phút Trước*

Nó tươi vui từ trên lầu bước xuống với ý định là "Cũng đã lâu rồi chưa được đi chơi hay cùng làm chuyện gì đó với hai nhỏ bạn điên của mình nên hôm nay phải vui chơi cho đã!!".....Vừa hạ cánh xuống mặt đất trước mặt nó là một khung cảnh rất đặc sắc và rất thu hút với nó nha~~ Sắc mặt nó xuất hiện một vài vạch đen xì,đầu bốc khói và....

"Chúng mày đang làm gì đấy?"Giữ thái độ thật bình tĩnh nó nói với giọng cực kì dễ mến.

"Chỉ là đang tìm cách để mày chửi thôi!!"Gia Lâm nói,tay còn cầm gối ném đi một góc thật xa..nơi mà "em gối cần thuộc về!!"

"Vậy hả?Ơ....còn Ju...mày đang làm cái gì đấy!!"Nó nói giọng vẫn giữ thái độ bình thường.

"Còn làm gì nữa...chẳng phải khi trước mày mắng tao là không nên vừa ăn vừa vứt bánh lung tung ra sàn đó....giờ tao vứt đầy nhà để muốn mày mắng!"Julia tay vừa nói vừa vứt bánh ra sàn nhà còn miệng thì....haizz...vừa nhai vừa nói.

*Trở về hiện thực*

Đấy...biết sao nó lại có thái độ kia chưa!!

"Chúng mày....làm những chuyện để tao tức điên lên để mắng để chửi tụi mày để làm gì vậy?"Nó cười hỏi.

"Vì mày bỏ bạn tụi tao nên tụi tao mới làm cái trò này.HIỂU CHƯA!!!"Julia và Gia Lâm hét lớn.

Nó ngớ người....lũ bạn của nó bị hâm à?Làm gì có cái vụ nó "bỏ bạn" hai nhỏ chứ!!Thật ra thì là hai nhỏ "bỏ bạn" nó cơ mà!!

"Rồi sao?Không phải chúng mày bỏ bê tao để đi chơi với cái lũ hot dog kia à?"Nó hếch mặt nói.

"Hồi nào cơ chứ?"Gia Lâm nói.

"Chúng mày đừng có nói nữa tao......."

"Lâu rồi không được đi chơi cùng đàn em!!"Không hiểu từ đâu lại có tiếng của tên Hà Nam khiến nó hận tận xương tủy.....Nó chưa kịp nói xong hết câu mà!!

"Tôi không còn một chút hứng thú nào để đi chơi với mấy người!"Nó nói rồi toan tính lên lầu nhưng lại bị Julia giữ lại.

"Khôn hồn thì đi đi...nếu không thì....ahihi...chuyện gì đó khi lần đầu tiên mày uống rượu tao sẽ nói cho toàn thể nhân loại biết đấy!!"Julia vừa cười vừa nói không khỏi khiến người ta tò mò nhưng đối với nó thì không.

Vừa kịp tiêu hóa hết câu nói của Julia thì mặt nó tự nhiên đỏ bừng lên.

"Chỉ cần đi là được!!"Nó chán nản nói.

-------

"Đến cái nơi này có mục đích gì vậy?"Nó hỏi.

"Chỉ là đi chơi đâu đó cho khuây khỏa thôi!"Hà Nam nói.

"CÓ HÂM HAY KHÔNG MÀ TỚI CÁI NƠI NGOẠI THÀNH NÀY VẬY?Mà còn là núi mới ghê chứ!"Nó quát.

"Núi non gì ở đây!!Mà ngoại thành gì chứ!!Chỉ là một nơi nghỉ dưỡng mà nhà Quốc Minh xây thôi!!Vì đã gọi là nghỉ dưỡng nên nơi này có vẻ ảm đạm và bình yên hơn ở thành thị thôi!!"Hoàng Minh nói.

"Chỉ là nó biết mà nó giả làm một con điên để làm trò ngây thơ ấy mà!"Gia Lâm nói.

"Thanh niên cứng không chấp mấy bọn con nít ranh!!Bà đang cần đi tham quan nên chả thèm nói chuyện điên khùng với mấy người nữa!"Nó hất tóc rồi đi.

Nó đi vào vườn hoa nơi mà nó cảm thấy có cái gì đó rất quen thuộc!!Tuy không đẹp bằng cái nơi kia cơ mà lại khiến nó nhớ lại cái khoảng khắc đó...Cái khoảng khắc đưa nó và hắn đến lại gần nhau hơn!

"Reng....Reng...."Tiếng chuông điện thoại vang lên,nó giật mình đưa điện thoại lên nhìn vào màn hình xem xem ai gọi thì nhận ra số quen thuộc!Không phải là số của hắn....vậy thì là số của ai?Số của ai mà khiến nó xem xong thì lại cười nhẹ?

"Alô?Chuyện tôi nhờ đã làm tới đâu rồi?"Nó hỏi.

".........."Người đầu dây bên kia trả lời thật khiến lòng nó nhẹ nhõm.

"Vậy đi!!Thời gian thật rõ là không còn nhiều...nếu được thì ngay ngày hôm nay thực hiện!"Nó nói.

".........."

"Đừng lo về Quốc Minh...tôi đảm bảo anh ấy sẽ không sao đâu!Vì đây là việc rất quan trọng nên cứ mặc kệ anh ta đi!Nếu muốn thì tôi sẽ cho anh ta hận tôi đến tận xương tủy cũng được!"Nó nói.

"........"

"Được rồi!Tôi cúp máy...mọi chuyện tôi nhờ anh và mọi người!"Nói rồi cúp máy.

Nó vừa cúp máy thì không hiểu từ đâu lại có tiếng động nhỏ.Giật mình theo phản xạ nó quay theo hướng phát ra tiếng động nhìn mà lại không thấy một ai cả.Lòng nó tự nhiên nóng nó có cảm giác không lành....Ai đã vừa nghe lén cuộc nói chuyện của nó cơ chứ?Liệu người đó có biết là kế hoạch đang sắp thành công của nó hay không?

"ÁI NHI....KHÔNG XONG RỒI!!MẸ QUỐC MÌNH ĐANG TRONG CƠN NGUY KỊCH RỒI!!"

Tiếng của Hoàng Minh vang lên khiến cơ thể giật mình.Mẹ hắn đang trong cơn nguy kịch?Tốt lắm....kế hoạch của nó đã hoàn thiện được bước khởi đầu!!Nó vội cười mỉm rồi trở về trạng thái lo lắng phút đầu mà chạy ra!

-----------

Chương mới có rồi nè!!Đáng lẽ ra là vào ngày hôm qua đăng rồi....chương ngày hôm qua dài lắm cơ mà ngặt cái chưa kịp đăng thì lại cúp điện nên hôm nay cố nặn óc ra mà viết chương mới cơ mà chương này ngắn và ít kịch tính quá hà.Mọi người cho cái nhận xét hay cmt miếng đi..để cho Tửng còn biết là mọi người còn theo dõi truyện nữa chứ!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 49


Cả bọn cùng nhau đến bệnh viện nơi mẹ hắn đang trong tình trạng "thập tử nhất sinh".Đứng trước cửa phòng phẫu thuật lòng ai cũng phập phồng lo sợ vì trước khi đi hắn đã luôn nhớ bọn họ chăm sóc tốt cho mình."Sao đây..... không biết bác gái có làm sao không?"Thúy Kiều sốt ruột nói.

"Đang yên đang lành tại sao lại trở nên như vậy cơ chứ!!!"Hoàng Minh nói.

"Bệnh mà muốn tái phát khi nào thì tùy nó à!"Gia Lâm nhún vai nói.

"Em nói cái gì vậy?"Gia Bảo chau mày tay nắm chặt tay Gia Lâm.

"Chắc kháng thuốc rồi chứ gì!!"Julia nói.

"Có nên báo cho Quốc Minh không?"Hà Nam hỏi.

Nó vừa nghe câu này liền giật bắn người....Nếu mà bọn họ báo cho hắn biết thì nó phải làm sao đây!!Hắn mà về thì mọi thứ nó gầy dựng lâu nay sẽ bị phá vỡ hoàn toàn...Không thể được!!

"A...à...nếu ta...ta báo cho Quốc Minh biết chuyện thì....thì anh ấy sẽ rất lo lắng đấy!!"Nó ngập ngừng nói.

"Mẹ nó đang trong tình trạng nguy hiểm nếu nó không biết thì nó sẽ rất đau lòng đấy!"Gia Bảo nói.

"Nhưng...nhưng...tôi..."Nó ngập ngừng tay bấu vào nhau liền tục.

Nó lúng túng vì không biết làm thế nào cả.Nó cũng biết bác gái có tầm ảnh hưởng lớn như thế nào đối với hắn mà!!Nhưng...nó không thể làm như vậy được....làm vậy sẽ đổ bể kế hoạch của nó hết!!

"Có việc gì khó nói sao?"Thúy Kiều chau mày hỏi.

"Thôi tụi này về nha!!"Julia nói.

"Cho theo với!!"Hà Nam cười nói.

"Mọi người cứ về đi ở đây để tôi lo!"Nó cười cười nói.

Mọi người mệt mỏi đứng dậy đi về để lại nó,Thúy Kiều và Hoàng Minh ở đó.Nó chán nản ngồi xuống ghế.

"Hoàng Minh này!!Chắc chuyện này cũng không to tát gì lắm cứ để em và Ái Nhi ở đây là được rồi!!"Thúy Kiều nhìn Hoàng Minh nói.

"À...ờ...đ..đúng rồi mày cứ về đi!!Ở đâu cứ để tao với Thúy Kiều lo liệu...Khi nào gặp bất trắc gì sẽ gọi mày sau!"Nó đứng lên nhanh chóng nói rồi đẩy Hoàng Minh đi.

Hoàng Minh nhún vai chào tạm biệt hai người rồi đi về.Nó chán nản tiếp tục ngồi xuống ghế.Thúy Kiều khinh bỉ nhìn nó,cô thật không thể ngờ nó lại như vậy!

"Diễn xuất của em thật sự không tệ!"Thúy Kiều cười nhạt nói.

Nó hơi hơi giật mình trước câu nói của Thúy Kiều nhưng cũng chỉ là hơi hơi thôi!!

"Chị thật nực cười...trước giờ mới thật là chị diễn xuất giỏi đấy chứ!!Tôi nào lật mặt bằng chị!"Nó nhếch môi lạnh nhạt nhìn Thúy Kiều đầy khinh miệt.

Thúy Kiều tức giận túm cổ áo nó.Cơn thịnh nộ càng bộ phát hơn khi cô nhìn thấy gương mặt hờ hững của nó.

"Câu đó để tôi nói mới đúng!!Tại sao....tại sao mày lại đối xử như vậy với Quốc Minh hả?TẠI SAO HẢ?"Thúy Kiều mắt hằn lên tia máu đỏ tức giận quát.

"Chị buông tôi ra!!"Nó lạnh lùng nói tay mạnh mẽ cầm tay Thúy Kiều hung hăng ném xuống.

"Mày có biết Quốc Minh yêu thương mày tới mức nào không??Mày biết vì mày mà ngay cả ba nó cũng dám cãi lệch hay không?Đối với nó mày và bác Lâm gái là tất cả không hả?Mày còn không biết trân trọng tình cảm của nó....mày dám hại bác gái ư?"Thúy Kiều hét lớn.

"Chị lấy cái lí do gì nói tôi hại bác gái?...Ha...có phải ghét tôi quá chị hóa dại rồi không?"Nó nhếch môi khinh bỉ hỏi.

"Chát!!" Thúy Kiều không kiềm chế nổi cơn tức vung tay lên tát nó.Nó không phản kháng chỉ biết nhận lấy cái tát đó.

"Ở khu nghỉ dưỡng...tao nghe hết rồi!!"Thúy Kiều nói.

Nó hơi đơ người....Thì ra tiếng động đó là do chị ta nghe lén ư?Thật vô sỉ!!Nhưng lòng nó lại thấy nhẹ nhàng hơn.

"Tôi biết!"Nó nói.

"Tại sao lại như vậy!!Bác Lâm có làm gì em đâu!!"Thúy Kiều nói.

"Kế hoạch của tôi đã gần thành công rồi...chỉ chờ cái chết đến với bác ấy thôi!!Không thể lùi lại được nữa rồi!!"Nó nói.

"Tại sao lại làm như vậy với họ!!Họ đâu làm gì em!"Thúy Kiều hỏi.

"Tôi....đã quá muộn rồi!!Sau này chị sẽ hiểu lí do tại sa tôi lại làm như vậy!!"Nó lạnh lùng nói rồi đi lại của phòng phẩu thuật đứng.

Cửa phòng phẩu thuật mở ra vị bác sĩ bước ra.

"Bác gái có sao không?Có ảnh hưởng đến tính mạng hay không?"Thúy Kiều chạy đến hỏi.

"Hiện tôi lại không thể giải đáp những câu hỏi đó của cô được....Tình trạng hiện giờ của phu nhân quá kém không thể dám chắc phần thắng được bao nhiêu....Tôi ra đây chỉ muốn thực hiện điều mà phu nhân muốn là muốn gặp cô Ái Nhi!!"Vị bác sĩ nói mắt đưa về hướng nó.

Ái Nhi gật đầu cùng vị bác sĩ bước vào trong.

"ĐÚNG LÀ VÔ SỈ....CÔ CÒN DÁM NHÌN MẶT BÁC GÁI Ư?"Thúy Kiều tức giận quát lớn.

Nó nghe câu đó cũng chỉ biết cười lạnh.

"Có vẻ..."Vị bác sĩ chưa kịp nói hết câu liền bị nó cướp lời.

"Khi nào thì bác ấy đi?"Nó lạnh nhạt hỏi.

"Ngay bây giờ!"Vị bác sĩ trả lời.

"Kế hoạch thành công viên mãn!!Mong bác ấy tới đó sẽ được an lành!!"Nó nói.

------------

Xin lỗi mọi người nha!!Dạo này máy tính nhà bị hỏng mới sửa hôm nay thì Tửng lập tức viết truyện cho mọi người đấy!!Đừng giận Tửng nha!!Cho miếng bình luận xíu coi!!

Đọc-Truyện-Vui-Vẻ!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 50


Thúy Kiều ở ngoài không khỏi lo lắng hồi hộp.Tay cầm điện thoại không biết có nên gọi cho hắn hay không!!Hắn nên biết nhưng...sao cô lại....

Quyết định cuối cùng vẫn nên gọi báo tình hình cho hắn không nên để hắn yêu loại người như nó được!Vừa mới mở máy ra thì cửa mở nó bước ra nhanh tay cầm lấy điện thoại của Thúy Kiều....nhếch môi đầy khinh rẻ.

“Chị định gọi cho Quốc Minh à???Thật đáng tiếc cho chị rồi!!Chị biết bác gái nói gì không?”Nó cười đểu rồi ánh mắt sắc lạnh nhìn Thúy Kiều “Bác ấy nói....chuyện bà ấy thành ra như vậy không ai được quyền nói cho Quốc Minh biết...vì đó là tâm nguyện của bà ấy!! Bộ chị nỡ lòng nào tâm nguyện cuối cùng của bác ấy mà không thực hiện hả?”Nó nhếch môi nói.

“Cô...”Thúy Kiều cứng họng chỉ biết nhìn nó với mắt tức giận.

“Tôi đùa đấy...bà ấy chỉ vì không muốn Quốc Minh vì bà mà đau khổ.Tôi tuy có ác đến mấy cũng vì kế hoạch của tôi thôi...dù sao bác gái cũng là người thương tôi mà...”Nó nhếch môi nói mắt nó tự nhiên hơi cay nhưng rồi cũng kiềm chế được cảm xúc.

Thúy Kiều tuy có phần tức giận nhưng ngẫm nghĩ lại dù sao nó đối xử rất tốt với Quốc Minh và bác Lâm gái nhưng cô lại không hiểu tại sao nó lại có thể thay đổi thành con người như vậy được.

“Thôi được rồi!!”Thúy Kiều gật đầu bất đắc dĩ nói.

Nó nghe được câu này mỉm cười rồi quay lưng bước đi.Cầm điện thoại lên và gọi cho một người nào đó.

“Hỏa táng làm sao đừng để cho bọn họ biết rồi đem bột gỗ mịn tới cho tôi!! Nhớ là bỏ vào hủ sứ đàng hoàng!”Nó nói rồi cúp máy.

Rời khỏi bệnh viện,bắt taxi và đi thẳng tới công viên cạnh sông.Chọn một cái ghế cạnh bờ sông nó ngồi xuống.Nó nay bị sao ý....nó điên rồi...nó không còn là nó nữa rồi!!Lòng nó tự nhiên sao mà nặng nề quá vậy?Nó rất muốn bọn họ hiểu lòng nó...cho dù một chút cũng được miễn sao bọn họ hiểu lòng nó nặng nề và buồn bã đến mức nào.

“Reng....Reng...”Điện thoại nó reo lên,nó đưa lên nhìn tên người gọi mà nó chỉ biết cười nhạt.

“Tôi nghe!!”Nó bắt máy cố điều chỉnh giọng lại.

“Em đang làm gì đấy?”Giọng nói ấm áp mà nó rất muốn nghe....giờ khi đã được nghe rồi nó cảm thấy thật có lỗi!

“Tôi...tôi chỉ là đang ngồi ở công viên thôi!!”Nó nói.

“Ừm.”

“Hỏi này!!Anh từng nói nếu tôi làm chuyện có lỗi với anh thì dù cách mấy anh cũng không buông tay tôi phải không?”Nó tay nắm chặt thành quyền hỏi.

“Đương nhiên...tôi và em dù sao cũng vượt qua nhiều chuyện mới hiểu được tình cảm của nhau...tôi thề sẽ không buông tay em đâu!”Hắn nói vậy lòng nó tự nhiên ấm lại nhưng...tim nó lại đau như dao đâm.

Mắt nó tự nhiên ươn ướt,cổ họng nó nghẹn lại....Nó đau lòng quá.

“À Quốc Minh này....bác gái,mẹ anh...bà ấy mất rồi!!”Nó cắn răng nói ra thật lòng thì nó thật không muốn nói ra nhưng...nó không muốn dấu hắn gì nữa...nó đã có lỗi với hắn quá nhiều rồi!!

Quốc Minh hắn nghe được tin mẹ mất liền đơ người vài giây.Mẹ hắn mất ư?Hắn có nghe nhầm không?

“Ừm...tôi biết nhưng tôi thật không ngờ nó lại tới sớm đến vậy!!”

“Ờ...tôi xin lỗi!!Cũng chỉ tại tôi!”Nó nói.

“Em không có lỗi...”

“Xin lỗi...tôi khó có thể nói anh biết mọi chuyện được vì ngay chính bản thân tôi cũng không hề biết nó sẽ ra sao...Tôi xin lỗi!”Nó nói rồi cúp máy.Mắt nó thật sự không kiềm chế nổi nữa rồi,vài giọt lệ rơi xuống.Lòng nó đớn đau tột cùng...lòng luôn mong muốn “Quốc Minh!Hãy tha lỗi cho em!!“.

-------2 Ngày Sau--------

Nó đang yên vị ở ghế xích đu và đang hưởng thụ ly cà phê đắng,gương mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc.Từ khi nào nó lại thay đổi nhiều mặt quá vậy?Cổng lớn mở ra,người con trai mà nó đang cảm thấy có lỗi đi vào.Người con trai nhìn nó đôi mắt có chút chua xót và xen lẫn căm phẫn nhưng lại mong chóng đổi thay,người con gái mà hắn luôn mong.

“Quốc Minh,anh về?”Nó tay cầm một bộ hồ sơ nào đó nhìn hắn miệng hơi gượng cười đứng lên nhìn hắn.

“Trời khá lạnh.Em từ khi nào thích cái lạnh vậy?Chỉ mặc mỗi cái váy màu trắng mỏng manh này liệu có đủ giữ ấm?Tôi ở bên đó lại biết một chuyện nực cười lắm.Một cô người yêu của một tên kia phản bội hắn khiến hắn trong vài ngày đau đớn vô cùng trong lòng luôn nghĩ cô ta thật vô sỉ và độc ác vì hắn ta đâu làm gì cô ta thì hà cớ gì lại hại hắn ta thê thảm đến vậy!”Hắn nhìn nó có đôi chút tuyệt vọng,giọng nói hắn vừa lạnh vừa chua xót khiến nó lúng túng.Có thể là hắn đang nói về nó.

Hắn nhếch môi nhìn nó ánh mắt vẫn như cũ.

“Em tỏ vẻ gì vậy?Tôi có nói chuyện đó liên quan đến em sao?Đừng giật mình như thế chứ!Em tốt đến thế mà!!”
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 51


Nó nhìn hắn,giọng điệu cứ như cả hai người xa lạ vậy.Nó cười nhạt nhìn hắn lòng đôi chút hơi nhoi nhói.

“Điều đó phụ thuộc vào cái đầu mà anh suy nghĩ...biết đâu tôi lại vừa nghĩ ra việc gì đó sao?”Nó nhìn hắn nhếch môi nói.

“Tôi cần ra ngoài....em muốn làm gì thì tùy em vậy!”Hắn nói rồi quay lưng đi.

Nó cười nhạt hắn đôi lúc thật tàn nhẫn nhưng thật tội nghiệp mà!

----------Tối----------

Nó vẫn ngồi trên xích đu đó,vẫn là chiếc váy mỏng và vẫn đang chờ hắn.Cổng lại mở ra nó lại nhìn về phía người đó không nháy mắt.Quốc Minh hắn dáng đi của hắn có vẻ hơi khập khểnh thì phải?Hắn là đánh nhau hay là do một lí do nào đó mới như vậy?

“Anh về rồi à?”Nó đứng dậy đi tới dìu hắn giọng ôn nhu nói.

Hắn hỏi bất ngờ nhìn nó.Gương mặt nó có chút ngây thơ nhỉ?Nhưng mà hắn lại cảm thấy “tởm” nó.

“Bỏ tôi ra!”Hắn tay cầm tay nó nắm chặt,ánh mắt hắn đáng sợ khiến “tim” đau nhói.

Nó buông tay hắn ra,hắn tặng nó cái ánh mắt khinh bỉ và lạnh lùng vô cùng rồi bước vào nhà.Nó đứng đó,ánh mắt có chút nào đó tràn đầy sự thất vọng.Bước vào nhà thấy hắn đang ngồi đó tay đang rót ly rượu vang đỏ,nó tiến lại gần hắn,hắn biết nó đang tới chỗ hắn nhưng hắn vẫn làm ngơ coi như không có chuyện gì xảy ra cả!

“Đừng uống rượu nữa được không?Anh say rồi!”Nó ôn nhu nói.

“Là gì của tôi mà có quyền quản?”Hắn nhìn nó giọng nói lạnh lùng hỏi.

“Ờ...phải rồi!Tôi và anh...cả hai đâu có quan hệ nhưng...tôi chỉ lo lắng cho anh thôi!”Nó cười nhạt nói.

“Nếu đã không quan hệ thì biến khỏi mắt tôi đi!”Hắn quát.

Mắt nó vì câu nói đó mà sương mù vây đến,tim nó lại bị tổn thương.Cắn chặt môi,nó đưa tay lên cướp ly rượu từ tay hắn mà uống cạn mà nhẹ nhàng để ly rơi tự do xuống đất.

“Xoảng..” Tiếng động lớn cũng không nhỏ,một âm lượng vừa đủ để chứng tỏ mối tình của nó và hắn từ đó mà chấm dứt.Hắn nhìn nó ánh mắt khó hiểu,còn nó thì vẫn thái độ hờ hững đó tay nó đưa ra cầm lấy chai rượu mà điên cuồng uống.Rượu chảy ra khắp cơ thể nó và sau đó nó vẫn dùng biện pháp cũ nhưng mà là mạnh tay hơn.

“XOẢNG...” Tiếng vỡ của chai rượu như khiến hắn bừng tỉnh và đang hiểu ra điều gì đó.Hắn nhìn nó như vậy lòng đột nhiên thắt lại nhưng lòng càng đau hắn lại càng căm hận nó hơn.

“Hà cớ gì cô hãm hại mẹ tôi?”Âm thanh khàn khàn chứa đầy đau đớn phát ra khiến nó hơi khựng người.Hắn đã biết?!

“Anh biết rồi thì tôi không cần phải giải thích dài dòng vì dù sao Thúy Kiều cũng đã kể tường tận cho anh rồi!”Nó cười nhạt nhìn hắn.

“TÔI MUỐN CÂU TRẢ LỜI TỪ EM!!”Hắn đứng dậy hung hăng nắm tay nó mà quát lớn.

“Phải...là tôi hại mẹ anh đấy!!Nhưng cũng chỉ vì tình thế bắt buộc tôi phải làm như vậy!Tin tôi đi!”Nó nói.

Hắn như người mất hồn khi nghe câu nói của nó.Tay hắn từ từ buông tay nó ra.

“Tôi đã làm gì tổn hại đến cô để cô trả thù tôi một cách đau đớn đến thế hả?CÔ NÓI ĐI TẠI SAO KHÔNG PHẢI LÀ TÔI MÀ LÀ MẸ TÔI!!”Hắn quát lớn,lòng hắn đau,tim hắn khó chịu cứ như là ai đang bóp mạnh vào tim hắn vậy.

“Anh không làm gì tôi cả...đó là tôi tự làm thôi!Anh không thể hiểu được đâu.Sau này anh sẽ hiểu....Tôi từng hỏi anh nhiều lần rồi rằng “nếu tôi làm điều gì sai trái khiến anh hận tôi thì liệu anh còn yêu tôi không?Có buông tay tôi ra không” anh trả lời là không mà!!Tại sao giờ anh lại vậy??...Ha ha...lời nói đúng là không thể tin và tình yêu càng không thể tin được!!KHÔNG THỂ TIN MÀ!!....hahaha.”Nó mắt đã rơi lệ đau khổ nói rồi lại quát lớn và cười đầy khinh bỉ.

“Tôi kinh tởm cô!!”Hắn lạnh lùng gằn từng chữ một dù biết rằng thân ảnh nhỏ kia tỏ ra như vậy thật khiến hắn đau lòng nhưng....việc nó làm đối với hắn có chết hắn cũng không thể tha cho nó được!

Nhìn hắn quay lưng nó không nỡ buông đành ôm hắn lại.Hắn người khựng lại.

“Hãy hiểu cho tôi!!Vì việc tôi làm là không hề sai và là vì anh!Tôi làm như vậy là đang tốt cho anh...”Nó nói chưa hết câu thì đã bị hắn tàn bạo gỡ tay nó ra và đẩy mạnh nó ra qua khiến nó mất đà mà ngã xuống dưới sàn đầy đau đớn.

Nó nói cái gì cơ?Là tốt cho hắn ư?Nó đang g**t ch*t hắn thì có!!Nó hại mẹ hắn là tốt cho hắn ư?Người mẹ mà hắn bao năm qua rất mực yêu thương mà nó nỡ lòng mà hại bà ấy vậy mà là muốn “tốt” cho hắn ư?

“NGUYỄN HOÀNG ÁI NHI!!TÔI THỀ SẼ HẬN CÔ MÃI MÃI!!ĐỪNG ĐỂ TÔI GẶP LẠI CÔ NẾU KHÔNG TÔI SẼ GIẾT CÔ ĐỂ CÔ QUA BÊN ĐÓ MÀ NHẬN TỘI VỚI MẸ TÔI!!”Hắn hét lớn rồi ung dung lên lầu mà không thèm nhìn nó lấy một cái.Hắn làm vậy khiến lòng nó quặn đau.

Cơ thể nó đang rỉ máu....rất nhiều....Máu chảy bên ngoài là chuyện nhỏ nó có thể chịu đựng được nhưng...máu chảy trong cơ thể mới là đau đớn.Tim nó đang rỉ máu vì đang chịu bởi hàng ngàn mũi kim đâm sâu vào bên trong mà không cách nào rút ra được.Nước mắt của nó tự động rơi nhưng rồi cũng ngưng lại vì nước mắt lại chuyển hướng mà lại chảy vào tim nó nơi mà nó đang bị tổn thương rất trầm trọng khiến tim nó càng đau hơn.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 52


Nó vẫn ngồi đó,máu từ cơ thể nó cứ chảy.Nó cười nhạt là hắn biết dưới sàn có mảnh vỡ của ly và chai rượu hay là hắn không biết nhỉ? Mà thôi cứ cho đó là lần cuối nó bị hắn làm bị thương đi!Cái lúc mà hắn đẩy mạnh nó khiến nó té xuống đống mảnh sứ kia nó đã sự thù hận của hắn với nó lớn tới mức nào rồi.Máu dần đông lại gương mặt nó lạnh nhạt đứng dậy.

Nó đứng dậy khập khễnh bước đi lên lầu.Mở cửa phòng hắn ra,nó đi lại gần chỗ hắn ngủ,nó biết hắn đã ngủ say rồi vì dù sao hắn đã uống quá nhiều rượu.Quỳ xuống sàn nhà cạnh giường nơi hắn ngủ,nó nhìn hắn,một tay nó đặt lên tay hắn,tay còn nó đặt lên ngực hắn mặt nó áp lên ngực hắn.

"Quốc Minh à,em xin lỗi,vì chuyện em làm em còn chưa chắc tỉ lệ thắng thua là bao nhiêu nên em không thể nói cho anh và mọi người nghe được...Tin em đi!! Chắc giờ anh sẽ rất ghét em nên em sẽ tạm thời xa nơi này một thời gian dài... Anh ở lại mạnh khỏe và bình an...Tạm biệt!!"Nó ôn nhu nói rồi nhẹ nhàng đặt lên đôi môi hắn một nụ hôn nhẹ.

-----Sáng Hôm Sau-----

"Quốc Minh,chuyện gì đang xảy ra với nhà của mày vậy?"Gia Bảo quát lớn.

"Mày nói cái gì vậy?"Hắn từ trên lầu đi xuống vừa nghe câu nói của Gia Bảo không khỏi cau mày.

"Tại sao lại có mảnh vỡ của rượu và ly rượu?Lại còn có máu nữa chứ!!Tối qua có ai tới nhà mày gây chiến à?"Hoàng Minh không khỏi ngạc nhiên hỏi.

Nghe được câu nói kia của Hoàng Minh hắn tự nhiên cau mày nhớ lại những gì của tối hôm qua.Chẳng lẽ khi đó hắn đẩy nó khá mạnh khiến nó té xuống đống mảnh vỡ kia ư?

"Hình như nhà anh có lắp đặt camera phải không?"Gia Lâm hỏi.

"Đúng rồi.Chỉ cần mở video mà tối qua ghi lại coi thì biết chuyện gì xảy ra thôi!"Gia Bảo vỗ tay nói.

"Cậu với Ái Nhi gây lộn à?"Thúy Kiều nhìn hắn hỏi.

"Đừng nhắc tên cô ta trước mặt tôi!!"Hắn quát lớn.

"Có chuyện gì vậy?"Hoàng Minh cau mày hỏi.

"Không có gì....lên coi camera trước đã!!"Thúy Kiều nhìn Hoàng Minh nói rồi đi lên lầu.

Hoàng Minh cau mày đứng đó,tâm trạng rất rối bời.

----

"Quốc Minh,tôi thật không ngờ cậu lại...."Thúy Kiều ngồi đó mắt mở to hết cỡ nhìn cái video camera nói.

"Tại sao mày lại đối xử với em tao tàn nhẫn đến như vậy hả?HẢ?"Hoàng Minh tức giận nhào tới túm cổ áo hắn quát lớn.Người mà anh từng cho là sẽ cho em gái anh hạnh phúc thế mà giờ lại....thật khiến anh thất vọng.

Hắn đứng im đó,hắn không thể ngờ ngày hôm qua hắn lại làm vậy với nó và càng không thể ngờ hơn là hậu quả lại nghiêm trọng đến vậy!! Lúc trước việc nhìn thấy những vết máu như thấy này đối với hắn mà nói rất sảng khoái nhưng sao giờ lại khiến hắn đau đớn đến vậy? Nó bị mất máu nhiều như vậy liệu nó có sao sao? Hắn rất muốn quan tâm nó nhưng nó....thật là không đáng để hắn phải quan tâm!!

"Câu đó là dành cho tao nói thẳng vào mặt đứa em gái của mày mới đúng...Cô ta hại chết mẹ tao đấy!!"Hắn lạnh lùng nhìn về Hoàng Minh giọng điệu lạnh giá cực độ.

"Mày đang nói cái gì vậy? Nó sao có thể làm vậy!" Hoàng Minh cau mày nhìn hắn,hắn đang nói cái quái gì vậy?

"Tin người quá cũng là một cái tội... Tội của mày là quá tin tưởng vào cô ta! Tao nhờ mày nhắn lại với cô ta là đừng để tao gặp lại cô ta nếu không tao sẽ cho cô sống không bằng chết hoặc chết một cách thê thảm nhất!!"Hắn lạnh giá nhìn Hoàng Minh rồi quay đi.

Hoàng Minh đứng đó,hắn ta đang nói cái gì vậy?Nó không thể nào là một người như thế được.Nhìn ề phía Thúy Kiều mong muốn một câu trả lời tốt hơn từ người anh yêu,Thúy Kiều nhìn anh và đương nhiên cô biết anh muốn gì ở cô.

"Hoàng Minh à,em muốn cũng điều anh nghĩ là không phải sự thật nhưng mà.....nó...nó là sự thật!!"Thúy Kiều ái ngại nhìn Hoàng Minh nói.

"Làm sao có thể!!"Hoàng Minh chau mày quát.

Thúy Kiều đưa tay lên vỗ vai Hoàng Minh.

"Em hiểu cảm giác của anh nhưng.....em ấy không giống với em ấy của trước kia em ấy lạnh lùng vô cảm đến mức em không thể ngờ...Lúc mẹ Quốc Minh đang nằm ở phòng phẩu thuật em ấy đã nói hết tất cả kế hoạch của em ấy đó là....đó là...là..g**t ch*t mẹ của Quốc Minh."Thúy Kiều nhìn anh nói.

"Thôi đủ rồi!!Em gái anh tính cách của nó anh biết,anh hiểu!!Không đời nào nó có thể làm vậy mà không có lý do cả!!Anh tin nó vì anh biết chắc nó không đời nào làm vậy!!"Hoàng Minh quát lớn tay đưa vào túi lấy điện thoại ra nhấn vào số di động của nó.

------------

"Sân Bay Quốc TẾ Heathrow Kính Chào Quý Khách!!"

"Alo?Gọi có chuyện gì không?"Nó vừa đặt chân xuống London thì lại bị thằng anh trai yêu quỷ lại đến đúng là đời nó hên hết chỗ nói.

"......"

"Tao...là con người vậy đấy!! Mày không thấy trước đây nhiều lần tao đối xử tệ với mày à? Vả lại còn coi mà không khác mấy thằng bạn cùng trang lứa.. Đừng hỏi nhiều nữa!! Cúp máy!"Nói nói rồi gác máy.Miệng thở phào nhẹ nhõm nhưng...tim nó hơi nhói.Đúng ra với Hoàng Minh nó thật sự có lỗi rất lớn!!Nó nhất định không bao giờ quên được nó đối xử với anh nó như thế nào!!

"Nguyễn Hoàng Minh...đứa em này thật hổn láo...nhất định sau này sẽ thay đổi!!"
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 53


Nó cúp máy cầm điện thoại trên tay mà đi thẳng ra cổng sân bay.Bắt một chiếc taxi vào đi tới vùng ngoại ô thành phố.

“Dừng ở đây!”Nó bảo tài xế dừng lại,trả tiền rồi tự thân đi bộ.

Vì nơi mà nó muốn tới là một ngôi nhà của một người bạn già của nó và có lẽ người bạn già của nó cũng được cho là một nhân vật nổi tiếng cơ mà người bạn già này của nó lại không muốn ai biết đến nơi ở của ông cả!!

Cuối cùng nó cũng lếch xác tới nhà người bạn già này của nó.Một ngôi nhà nhỏ và vô cùng đơn giản,xung quanh ngôi nhà được trồng nhiều loài hoa quý và thảo dược.Nó cười nhẹ mỗi lần nó bị thương chả phải đều tìm đến ông hay sao? Vậy mà mùi của mấy cái bông cái cây thảo dược này nó lại chả ưa nổi!! TT

“Lão già,lâu rồi mới gặp lão...cháu nhớ lão đến chết mất!!”Nó mở cửa bước vào với giọng nói không thể nào bá đạo hơn.

“Nhiều năm vẫn vậy.....Trình độ ngoại ngữ của cháu thật chả tiến bộ!!”Ông lão ngồi trên ghế gỗ tay nhâm nhi tách cà phê cười nhìn nó.

Miệng còn đang cười của nó chỉ vì câu nói móc đó mà co giật liên hồi.

“Vâng trình độ của cháu không tiến bộ mấy nhưng chí ít ông còn hiểu những lời con nói mà!!”Nó bĩu môi hờn dỗi nhìn ông lão.

“Haha...đứa nhóc này....trong nhà có người bệnh vậy mà cháu cứ la lớn vậy?”Ông lão trách nó.

“Vâng thưa ông William cao quý!!Con biết rồi ạ!!”Nó cuối đầu lịch sự nói.

“Lucky...người của con hà cớ gì lại có nhiều vết thương đến vậy?”Ông William nhìn nó không khỏi cau mày.

“Không có chuyện gì?Cô ấy có sao không?”Nó nhìn người phụ nữ ngồi trên giường bệnh kia hỏi.

“Trước đây ta từng thử chữa căn bệnh này nhưng không được!!”Ông William thở dài nói.

“Câu trả lời không khớp với câu hỏi!! Mà lão cứ lo cho bệnh nhân của lão đi!! Con thì có chen vô cũng chỉ là vật thừa,lão cố mà chữa trị cho cô ấy.Cháu đi!!”Nó nói rồi kéo vali đi ra ngoài.

“Nhóc con...Này,không phải là....”Ông William còn chưa nói hết lời thì nó đã đi xa rồi!!

------

Nó cố lếch bộ ra đường lớn rồi bắt xe trở lại thành phố.Quay lại trung tâm thành phố,nó không thể nào quay về nhà nó được vì thế nào cũng sẽ bị ba mẹ nó làm to chuyện với vết thương vả lại nó sẽ không yên thân với tên anh trai hách dịch của nó được!! Nên đành phải đặt phòng ở khách sạn vậy!!

“ÁI NHI À?” Một chiếc xe thể thao màu đỏ dừng trước mặt nó nói lớn.

Nó chau mày,chả phải là tên huynh đệ hách dịch của nó sao?

“Cái con người nhà họ Mạc mang tên Hạo Thiên kia... chả phải anh ở London sao? Hà cớ gì lại lạc trôi ở chỗ này?”Nó nhìn Hạo Nhiên khó hiểu hỏi.

“Ơ này,em bị hâm à?Về Việt Nam khí hậu nóng bức quá nên thần kinh bị nóng mạch chỗ nào à?Hay là mới đi du lịch ở hành tinh nào?Nơi em đang đứng chả phải là thủ đô London sao?”Hạo Nhiên cau mày nói.

Nó ngớ người,dạo này nó sao vậy chứ!!Ở London mà cứ tưởng mình ở Việt Nam không bằng =.=

Mở cửa xe và ngồi vào vị trí.Nó nhìn Hạo Nhiên mà cười.

“Tôi vừa du lịch ở vũ trụ đấy,tại nghèo quá nên bị trụ sở ngoài hành tinh tống về Trái Đất mà không có đĩa bay nên mấy cái dây thần kinh bị rối vào nhau rồi!!”Nó nói.

“Về nhà hay khách sạn?Mồ...chắc là khách sạn rồi chứ gì!!Thân xác thảm hại thế mà!”Hạo Nhiên nhìn nó cười đểu nói.

Cơ miệng nó co giật liên hồi.Cái tên khốn này!!Không thể nào nói chuyện tử tế với nó à?

“Vâng....tôi sẽ ở khách sạn!!Anh làm ơn đừng có khiến thân nhiệt trong người tôi nóng lên được không?Hiện tại nó đã là 38,99 độ rồi đấy!!”Nó trừng mắt nhìn Hạo Nhiên nói.

“Haha...tôi thừa biết em vì tên Lâm Quốc Minh mà thân tàn ma dại rồi!!”Hạo Nhiên mắt đượm buồn nói.

Nó giật mình,biểu hiện thái độ của nó dừng lại.Cũng phải nó thành như ra như vậy không phải là do hắn sao?

------

*Phòng 109*

*Cạch*

“Cái quái gì vậy trời!!Ở với tên Hạo Nhiên có chút xíu mà vết thương rỉ máu rồi!!”Nó thở dài chán nảo.

Nó mở vali ra lấy hộp cứu thương lễ giường ngồi mà sơ cứu lại vết thương.

“Chán quá!!Lâm Quốc Minh,anh khá lắm...làm em đau lẫn bên trong bên ngoài mà tâm tư em vẫn còn nhớ đến anh nhỉ??”Nó sát trùng vết thương ở trên người nó mà khinh miệt nói.

“Ai da đau chết....mà cũng đáng trách mà ha? Em hại anh mất mẹ,anh hại em thế thảm!! Coi như lần này chúng ta hòa nhau.... Lần sau có gặp lại em và anh là kẻ thù của nhau nhưng chỉ là đối với riêng anh còn em thì chỉ xem anh là người quan trọng....Không biết anh đang làm gì ấy nhỉ?Nếu theo giờ Việt Nam thì đang là buổi sáng nhỉ?Kẻ thù của ành trong vài năm sẽ gặp thôi!!”Nó nhếch môi đểu kén nói.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 54


"Ui da...cái quái...đau quá...CÁI TÊN LÂM QUỐC MINH CHẾT TIỆT!!EM HẬN YÊU ANH GHÊ Á!! Hại người ta làm gì cũng đauTT"Nó quát lớn."Tại anh mà em có nhà cũng không dám lếch xác về nhà nên mới bị cái tên Hạo Nhiên...."Nó vừa nói đến đây nó liền im lại mà nhớ về khoảng khắc đó.

------cho 1 phút tưởng niệm á lộn tưởng nhớ----

"Haha...tôi thừa biết em vì tên Lâm Quốc Minh mà thân tàn ma dại rồi!"Hạo Nhiên nói.

"Tôi cấm anh nói như vậy vì anh không biết thứ gì trong chuyện này cả!!"Nó nhìn Hạo Nhiên lạnh lùng nói.

"Không,tôi biết chứ!!Từ cái việc em giết mẹ hắn cho đến cái việc hắn khiến em thành ra nông nổi này...Tôi đều biết hết."Hạo Nhiên nhắm mắt thư giản nói.

Nó sững người..làm thế nào anh ta biết được mọi chuyện?Sao có thể chứ!!

"Làm thế nào anh biết được mọi chuyện nhanh đến như vậy?"Nó nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Đơn giản lắm....cho người theo dõi mọi động tĩnh của em nhưng phải thật kín đáo!"Hạo Thiên nhìn nó cười.

"Anh...hà cớ gì cứ quan tâm lo lắng cho tôi?"Nó hỏi.

Hạo Nhiên nhìn nó mà cười nhếch môi.

"Em cũng thừa biết tôi là thiếu gia nhà họ Mạc mà?Nhưng cuộc sống của tôi không khác gì bị giam cầm.Mẹ tôi là người Việt sang Trung để lao động,cha tôi là người Trung Hoa là con trai trưởng gia tộc họ Mạc.Cha mẹ tôi thương yêu nhau nhưng lại bị bà nội cấm không thể đến với nhau,lúc đó....mẹ tôi mang thai tôi...Lúc tôi tròn 5 tuổi,bà nội cướp tôi ra khỏi mẹ tôi,ba tôi đã đi tìm bà ấy rất nhiều nhưng bà nội đã giam cầm bà ở một nơi và đến giờ bà ấy đã mất được 6 năm rồi!!Cuộc sống tôi từ khi còn nhỏ đã rất lạnh nhạt cho đến khi em đến!!"Hạo Nhiên chua xót nhìn nó nói.

"Câu chuyện của anh đúng thật cảm động nhưng trong chuyện này thì nó trở nên nực cười rồi!"Nó cười nhạt nói.

"Tôi đã từng nói với tôi em là tất cả phải không?"Hạo Nhiên hỏi.

"Chỉ là một suy nghĩ đầy nông cạn của anh thôi!!"Nó nhếch môi.

"Tôi không đùa.....em đã giúp tôi thoát khỏi cái nơi lạnh lẽo kia...Chính vì em mà tôi đã dần thay đổi....chính em đã cho tôi biết thế nào là thương yêu một người thật lòng....Chính em cho tôi biết thế nào là quan tâm lo lắng một người nào đó và chính em cũng cho ôi biết thế nào là đau."Hạo Nhiên hạ giọng nói.

Nó nhìn Hạo Nhiên,có phải là lời thật lòng?Hay lại là lời gian xảo như hắn?Thật lòng thì nó đã bị mất niềm tin vào tình yêu của một ai đó rồi!

"Nếu tôi đã dạy anh những điều đó thì có lẽ tôi thật vô dụng.Nếu tôi đã dạy cho anh những điều đó nhưng tôi lại bị một người khác dạy những điều tương tự.Anh ta dạy tôi cách yêu,dạy tôi cách quan tâm ai đó,dạy tôi nhiều thứ và đặc biệt anh ta đã dạy cho tôi một điều tôi không thể nào quên đó chính là không nên tin người quá mức."Nó cười nhạt nói.

Hạo Nhiên cau mày ôm nó,một cái ôm chứa nhiều điều mới lạ.

"Đồ ngốc,sao lại hại chết mẹ người em yêu là gì để gánh hậu quả nặng đến vậy?Nếu không làm thì giờ chắc là đã rất hạnh phúc ha?"Hạo Nhiên nói.

"Cũng đều có một cái lí đó thôi!!Tôi làm vậy là tốt cho hắn..nếu thành công thì tương lai tôi sẽ cho anh ta biết hà cớ gì tôi lại làm vậy....nếu không thì....coi như tôi đã g**t ch*t tình cảm của tôi và anh ta."Nó đẩy Hạo Nhiên ra nói.

"Người đã chết thì làm gì có khái niệm thành công hay thất bại?"Hạo Nhiên hỏi.

Nó giật mình và nhớ thứ gì đó.

"Mà cũng phải ha?Đã chết rồi thì làm gì có khái niệm thành công hay thất bại!!"Nó nói.

"Tôi đưa em đến khách sạn...nếu có chuyện gì buồn thì cứ tìm đến tôi vì....tôi vẫn là người bạn tốt của em!"Hạo Nhiên cười nói.

---------Kết thúc hồi tưởng---------

---------Tối hôm sau--------

"Lão già...khôn hồn mà lo cho bệnh nhân đi....người đó mà bị làm sao thì con cho lão chết đấy!!"Nó quát lớn rồi cúp máy.

Chỉnh chu trang phục nó thẳng tiến vào quán bar.

"Ái Nhi?Là Ái Nhi phải không?"

Nó dừng lại quay đầu lại coi xem ai gọi mình thì...mắt nó to tròn hết cỡ.Người bạn lâu ngày mới gặp.

"Tiểu Kiều là cô hả?"Nó cười rồi chạy lại chỗ Kiều Trinh.

"Này này,kiếm đâu ra cái tên tiểu Kiều vậy?"Kiều Trinh ôm nó chau mày hỏi.

"Haha....là nhân vật ngôn tình Trung Quốc...ưm..thấy cũng hay nên muốn gọi cô là vậy!!"Nó cười nói.

"Thì ra là vậy!!Tôi rất thích nó....mà Julia và Gia Lâm không đi cùng cô à?"Kiều Trinh hỏi.

Nó khựng lại,Julia và Gia Lâm liệu họ còn tin tưởng nó không?Liệu họ có còn coi nó là bạn thân nữa không?Nó sợ hai người họ sẽ coi thường nó,sẽ xa lánh nó.Thấy nó im lặng,Kiều Trinh không khỏi cau mày.

"Nhi Nhi?Cô sao vậy?Có chuyện gì khó nói à?"Kiều Trinh lắc người nó hỏi.

"Ơ..hả...à..à không có gì nghiêm trọng đâu..."Nó giật mình quơ tay liên lịa.

"Tôi thừa biết cậu có gì đó khó nói cứ nói đi!!"Kiều Trinh nói.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 55


Nó nhìn Kiều Trinh thở dài,nó biết cô đang lo lắng cho nó nhưng mà...chuyện này thật khó lòng mà nói được."Không có chuyện gì đáng phải bận tâm."Nó nhắm mắt nói.

"Tôi có thể gọi cô bằng cậu?"Kiều Trinh hỏi.

"Đương nhiên vì chúng ta là bạn tốt."Nó nói.

"Bạn tốt?Phải...tôi và cậu là bạn tốt và bạn tốt thì không nên che giấu chuyện buồn."Kiều Trinh nói.

"Tôi không có chuyện gì phải bận tâm đâu."Nó cau mày.

"Cậu nói dối...ánh mắt,giọng nói và gương mặt của cậu đã cho tôi thấy điều đó...Cậu có thể che giấu được với người khác nhưng với tôi thì cậu không thể làm vậy!"Kiều Trinh quát lớn.

Nó giật mình,chẳng phải nó diễn xuất rất tốt sao?Nó có thể lừa bọn họ một cách dễ dàng như vậy nhưng tại sao....

"Không có điều gì đáng bận tâm đâu chỉ là nhiều đêm tôi khó ngủ nên người hơi mệt mỏi thôi!!"Lời nói lạnh lùng nó quay người đi.

"Lời nói của cậu....khiến lòng tôi hơi nhói đấy!!Tôi ngay từ nhỏ ngoài võ thuật và vũ khí ra thì không có một ai làm bạn.Cuộc sống tôi chỉ gắn liền với năm chữ "Trung thành với Hắc Long".Cho tới bây giờ tôi chỉ có cậu là bạn tốt...ấy vậy mà cậu lại coi nhẹ tình bạn của tôi..."Kiều Trinh đau lòng nói.

Nó khựng lại và quay nhìn Kiều Trinh.Nó biết cô đang rất lo lắng cho nó nhưng nó....

"Tôi biết cậu lo lắng cho tôi vì tôi là người bạn đầu tiên của cậu nhưng....chuyện này tôi khó có thể cho một ai biết nó thêm nữa.....đau đớn lắm rồi!Tôi đã chịu đủ rồi."Nó nhìn Kiều Trinh cười nhạt.

"Cậu nghĩ vậy thì tôi không nói gì nữa....coi như....coi như tôi và cậu chưa hề nhắc tới chuyện này và chưa từng....là bạn."Kiều Trinh lạnh lùng nói rồi quay đi.

Nó sững người,mắt mở to hết mức thể.Kiều Trinh....không còn muốn làm bạn với nó?Chắc nó đã làm tổn thương cô ấy rồi!

"Không phải tôi không muốn nói mà là....tôi sợ khi tôi nói ra tim tôi đau đớn chịu không nổi!"Nó chạy lại cầm tay Kiều Trinh giọng có chút run run.

"Đồ ngốc...tôi với cậu là bạn tốt mà.....cậu đau tôi sẽ đau với cậu...bởi vì..cậu là người đầu tiên cho tôi biết thế nào là cảm giác bạn bè."Kiều Trinh ôm nó vào nó nói.

"Chà...không ngờ cậu cao hơn tôi nhỉ??Tôi chỉ 165cm thôi!!"Nó nói.

"170cm...cậu có thể kể?"Kiều Trinh hỏi.

Nó thở dài và kể lại toàn bộ câu chuyện cho Kiều Trinh nghe.Mà lạ thật,tại sao nó kể chuyện đau lòng đó mà nó lại cảm thấy thư giản hơn chút nhỉ?

"Cậu điên nên mới làm chuyện đó."Kiều Trinh nói.

"Ờ...tôi điên thật rồi! Mà sao cậu lại ở đây?"Nó hỏi.

"Tôi đến đây cùng Hắc Long thể hiện thực lực để cùng hợp tác với Royal."Kiều Trinh nói.

"Royal?Là gì?"Nó hỏi.

"À....Royal là một tập đoàn lớn và cũng hoạt động ở giới ngầm.Nếu Phạm Văn nhà tôi kết hợp với Royal thì có lẽ sẽ rất có lợi cho hai bên nhưng để được như vậy thì trước hết hai bang phải giao đấu để phân định thắng thua lựa chọn người cầm đầu."Kiều Trinh nói.

"Là làm ăn phi pháp à?"Nó hỏi.

"Không....cái đó chỉ là...."Kiều Trinh ngập ngừng.

"Tôi biết mà...không cần phải nói vậy."Nó nói.

"Cậu có thể giúp tôi không?Võ thuật và cách sử dụng vũ khí của cậu quả thật rất tốt nên hãy giúp tôi."Kiều Trinh nói.

"Vì tôi với cậu là bạn thì tất nhiên tôi sẽ giúp cậu cho dù có khó khăn đến đâu vì đôi khi....tình bạn còn lãng mạn hơn tình yêu mà..."Nó cười nói.

"Mồ...tởm quá...Cơ mà...có thật là cậu giúp tôi không?"Kiều Trinh nhìn nó hỏi.

"Đương nhiên là có rồi."Nó cười nhìn Kiều Trinh.

"Nếu có chuyện gì thì cũng phải mạnh mẽ lên."Kiều Trinh nhìn nó tay đưa lên vai nó vỗ vỗ vài cái coi như là trấn an tinh thần.

"ừm."Nó gật đầu.

Kiều Trinh nhìn nó.Cô thật tàn nhẫn mà!!Vì muốn chiến thắng trận chiến mà quên mất một điều rất rất quan trọng đó là.....người lãnh đạo Royal là...là....là Lâm Quốc Minh-hắn.Kiều Trinh nhìn nó với một ánh nhìn ái ngại,phải làm sao đây??

"Nhi Nhi...cậu mà gặp tên đó thì tôi biết làm sao đây!!Cậu sẽ đờ người và sẽ không tập trung vào trận chiến....sau đó..sau đó tôi sẽ thua!!Không thể nào!!Tên kia ngươi mà tới thì ta giết ngươi!!"Kiều Trinh nói thầm trong lòng tay nắm chặt thành quyền nhưng miệng nở một nụ cười gượng gạo.

------

Thấy cái bà Kiều Trinh có chút gì đó lạnh lùng nhưng khi ở gần nó thì trẻ con hết mức ít🙂)

Tết đến Tửng hứa sẽ thường xuyên ra chương nha!!

Mọi người đón TẾT vui vẻ.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 56


"Lão đại..bọn họ đến rồi!!"

Kiều Trinh giật bắn người nhìn nó rồi nhìn đám đàn em.Nó nhìn đám đàn em của Kiều Trinh mà bình thản.

"Ta đi thôi!!"Nó nói.

"Ờ."Kiều Trinh thở dài nói.

---

"Hắc Long đã đến rồi thưa bang chủ."

"Kiều Trinh nè....Lâu rồi mới gặp cô nhỉ?"Nam nhân nhìn về phía Kiều Trinh khinh khỉnh nói nhưng ánh mắt có đôi chút khó chịu khi nhìn về nó,một tia nhói lòng lại chợt đến với nam nhân kia.

Nó chỉ vừa nghe câu nói kia thì nó đã nhận ra người đó là ai rồi.Tại sao...tại sao...tại sao đối thủ của Kiều Trinh lần này là hắn?Tại sao cơ chứ?Tim nó nhức nhối quá.

"Quốc Minh...rất vui khi đối thủ lần này của tôi là anh.Mong hợp tác tốt."Kiều Trinh tuy lần này hơi hoang mang tột đỉnh nhưng khí chất lạnh lẽo của một bậc cấp cao vẫn tỏa ra nồng nặc.

"Chậc...thì ra cô là thuộc hạ của cô ấy sao?Tôi hiểu sao cô lại hại chết mẹ tôi rồi!!"Hắn nhìn nó khinh bỉ nói.

"Anh..."Kiều Trinh tức giận nhìn hắn quát nhưng lại bị nó nắm chặt cổ tay lại.Kiều Trinh ngừng lại nhìn nó đầy khó hiểu nhưng cái đáp lại cái khó hiểu từ nó là một cái lắc đầu như đang thể hiện câu nói "Đừng nói...tôi van xin cậu đấy!!" vậy.

"Chà...kẻ đáng thương kia....anh giờ mới có thể hiểu ra mọi chuyện rồi!! Phải...tôi hại mẹ anh là để giúp cậu ấy đấy...tôi giúp cô ấy bằng cách làm tổn thương tinh thần anh một cách đầy đau đớn nhưng xem ra anh vẫn vậy....Kiều Trinh à...kế hoạch của tôi với cậu không thành rồi!!"Nó nhìn hắn đầy khinh rẻ lạnh n=lùng nói.

"Phập..." lại có thêm một mũi dao đâm sâu vào tim hắn,hắn đau đớn quá,người con gái này lúc đầu hắn không nên thương cô ta mới phải.

"Lên và g**t ch*t hết bọn đó cho tôi."Hắn nhẹ nhàng nói nhưng lời nói đó lại lạnh lùng vô đối.

-------Trận Chiến Bắt Đầu--------(Lão bà Tửng không rành miêu tả mấy cảnh đánh nhau nên chỉ nói qua loa thôi nha!)

Hai bên xông lên đánh,Kiều Trinh cũng không ngại mà chơi với lũ gà bọn họ vài chiêu duy nhất chỉ có nó và hắn thì không đánh.Nó chỉ nhìn hắn giữa bầy người kia còn hắn thì chỉ nhìn nó với ánh mắt đầy sự hận thù và khinh bỉ.

"Kiều Trinh nè....Tôi có thể giết hết bọn chúng?"Nó nhìn Kiều Trinh hỏi.

"Được chứ..."Kiều Trinh nhảy lên đá tên kia xong nói tay cô vứt về phía nó một thành kiếm "Nó có thể giúp một đỡ tốn sức phần nào...đừng lo phần tôi tôi có súng mà!"Kiều Trinh nói.

Nó chụp lấy thanh kiếm của Kiều Trinh,nó như là trở thành một người khác vậy,mở bao kiếm nó lạnh lùng vô cảm mà giết người kia,áo nó dính đầy máu,máu của bọn người kia và của nó.Hắn nhếch môi nhìn nó,đứng dậy và tiến về phía nó,nó như nhận thức được điềugì đó mà chĩa kiếm về phía hắn.

"Tránh ra nếu anh không muốn chết."Nó nhìn hắn lạnh nhạt nói.

"Ha..nực cười...nếu cô không muốn giết tôi thì tôi sẽ cho cô chết.."Hắn nhếch môi nói.

Nó vẫn nhìn hắn,hắn thì lại dùng sức khá nhẹ hất tay nó lên cây kiếm từ trong tay nó văng ra và đương nhiên là hắn chụp lại thanh kiếm đó.Hắn khá bất ngờ trong trường hợp này thanh kiếm đó đang ra vẫn phải nằm trong tay nó chứ hà cớ nào hắn chỉ dùng lực rất nhẹ mà....là nó cố tình?

"Mạng sống của tôi nằm trong tay anh...muốn chém muốn giết thì tùy anh vậy nhưng...bây giờ thì chưa phải lúc."Nó cười nhẹ xoay người bước đi nhưng.....

"Phập..."

"Đoàng.."

Vùng bụng nó chảy máu,rất nhiều màu và kẻ trước mặt nó cũng vậy.Hắn ta dùng dao đâm nó,hắn ta bị Kiều Trinh dùng súng bắn chết.

"Nhi Nhi...Cậu không sao chứ?"Kiều Trinh chạy lại chỗ nó lo lắng hỏi.

Nó cười nhạt tay rút con dao ra mà vứt xuống đất.

"Trò chơi lần này tôi thua rồi!!Tôi về trước....Tiểu Kiều,cậu ở lại nhớ bảo trọng."Nó khó nhọc nói chân hơi run mà bước đi ra khỏi nơi máu me đó.

Hắn nhìn nó không khỏi ngạc nhiên.Nó đang bị thương?Dù hắn hận nó nhưng tận sâu trong con tim vẫn có một nơi đang rất lo lắng cho nó.Hắn bước theo nó,đi theo người con gái hắn thương..à không đi theo con hắn từng..thương.

--------

Nó khó nhọc đi về khách sạn cũng may khách sạn nó ở cũng khá gần chỗ này.Bước vào trong nó bị nhiều người nhìn chằm chằm và đem ra bàn tán,nó mặc kệ vì họ không hiểu một góc nhỏ trong chuyện này.

"Cạch.."Nó mở cửa phòng cố lếch vào bên trong,chân nó dường như đã chịu không nổi nữa mà khuỵu xuống.Cố gắn thở để cầm cự cuộc sống nhưng mắt nó lại phản nó rồi.

"Quốc Minh...có thể....lần này em khó qua khỏi rồi!!Người e....em hiện tại rất...rất muốn gặp là....là anh...Hãy...tha lỗi cho em....em yêu anh...nhiều lắm..."Nó cố gắng nói ra những lời mà khi nảy nó rất muốn nói cho hắn biết.Nước mắt nó lại rơi....nhưng miệng nó lại cười...và cuối cùng "Phịch" nó đã rơi và một giấc ngủ sâu.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 57


"G..Giả tạo...giả tạo...cô còn dám mở miệng ra để nói yêu tôi ư?? ĐỪNG GIEO CHO TÔI HẠNH PHÚC RỒI LẠI DẬP TẮT NÓ...TÔI ĐAU VÌ CÔ LẮM RỒI!!"Hắn đứng ngay cửa ra vào lạnh lẽo nói,tay nắm thành quyền,đôi mắt xám tro hằng lên những tia máu,lòng hắn nhói.Hắn quay người bước đi,những bước đi nặng trĩu,tay đút vào túi quần lấy ra một cái hộp nhỏ,"Nếu cô không phản bội thì có lẽ....ta đã thành một đôi rồi.".

------Sáng Hôm Sau-------

Nó yên vị trên giường, vết thương có vẻ đã được băng bó lại, cạnh bên nó có một nam nhân nằm ngủ.Mắt nam nhân khẽ động,liền nhìn về phía nữ nhân kia.Vẫn chưa tỉnh lại.Hắn ta kéo chăn ra nhìn về vết thương ở bụng kia,nó vẫn đang từng giây,từng phút,từng giờ rỉ máu mặc dù ít nhưng lại làm ai kia nhói lòng.Cười lạnh mà quay người bước đi.

"Quốc...Minh....lòng em...đau quá.....hệt như đang có ngàn....dao nhọn đâm xuyên qua mà khó có thể lại được vậy."

Hắn khựng lại,quay sang nhìn nó,mắt nó vẫn đang nhắm...Thì ra là nói mớ.Hắn không thể đành lòng mà đi được.Quay lại chỗ nó,hắn chạm nhẹ tay nó,tay nó......Cái gì....TAY NÓ RẤT NÓNG.....Hắn cau mày đưa tay đặt lên trán nó..QUẢ THẬT RẤT NÓNG!!

Hắn tìm chung quanh phòng nó nhưng lại chẳng có hộp cứu thương.Có một điều gì đó thì phải....kia chẳng phải là vali của nó sao?Đồ của nó vẫn còn ở trong nhà hắn....Mở vali ra....Oh my good!!Một đứa con gái thà không mang vali thì thôi chứ mang rồi mà bên trong chỉ đựng mỗi....vài cuốn sách....vũ khí....hộp cứu thương.

"Hộp cứu thương?Trong vali chỉ vỏn vẹn nhiêu đây thôi sao?"Hắn cầm hộp cứu thương nói.

Lấy cây nhiệt kế để vào nách nó để đo nhiệt độ cơ thể mà lòng hắn có chút nóng lòng.Khoảng 3 phút ra,lấy nhiệt kế ra....

"40 độ rưỡi??Chỉ trong vòng một đến mà thân nhiệt của cô ấy cao đến vậy ư?"Hắn cau mày nhìn cây nhiệt kế nói.

"Ưm...ưm...đau..."Nó nhăn mặt có mở mắt ra nhưng không được.

Nó cố gắng mở mắt ra nhưng mà..mắt nó lì quá cơ,cố mãi mà chỉ được một tí nhưng mà chỉ trong khoảng sáng mờ và nó....

"Quốc...Minh??Tôi..nhìn nhầm...à?"Nó nhẹ nhàng nói.

"Không,là tôi."Hắn nhìn nó lạnh lùng nói.

Nó cố gắn ngồi dậy nhưng vô ích nhưng mà nhờ sự giúp đỡ của hắn thì nó cũng ngồi được.

"Vết thương của tôi..."Nó đưa tay sờ nhẹ ở vùng bụng hỏi.

"Là to băng bó,kể cả mớ vết thương kia."Hắn lạnh lùng nói.

"Mồ...thế kia à?Anh còn thương tôi sao??"Nó cúi đầu nói nhẹ,tay nó nắm chặt giường.Lòng nó tự nhiên ấm hơn,nó muốn câu trả lời là có.

Hắn im lặng hồi lâu,tim hắn đập mạnh khi nó hỏi hắn câu hỏi kia và dĩ nhiên hắn còn thương nó nhiều lắm.

"C...Không...không đời nào tôi lại đi thương kẻ thù của mình cả.Việc tôi đến đây giúp cô mấy việc vô bổ này chỉ là do phòng của tôi đối diện phòng của cô..."Hắn nói.

"Lí do ủa anh vô bỏ thật....đối diện phòng thì đâu liên quan."Nó nói.

"Ha...cô ngây thơ thật đấy....từ vị trí là người yêu của tôi nay trở thành một kẻ thù của tôi mà cô còn muốn tôi thương cô ư?Chỉ là do tôi thấy có máu ở trước cửa phòng nên mới tò mò nhìn vào thì lại thấy cô nằm đó....sợ người ta dị nghị tôi hại cô nên tôi mới giúp cô mà vả lại....tôi cũng thương cô mà từ thương ấy không phải thương yêu mà là....thương hại."Hắn nhếch môi khinh bỉ nói.

Tay nó nắm chặt thành quyền,từng lời từng chữ của câu nói kia dường như đã khắc sâu vào lòng nó và trở thành vật nhọn mà đâm sâu thẳng tim gan nó.

"Chát.."

"Ha....anh cũng thật ngây thơ....tôi hỏi vậy cũng chỉ là muốn xem xem anh còn thương tôi không để biết tôi còn lợi dụng anh cơ mà....thì ra chỉ là sự thương hại...Mồ...Thất bại rồi...."Nó lạnh lùng nhìn hắn nói.

"Tôi biết....kẻ như cô thì làm gì có một lời nói từ tận đáy lòng."Hắn nhếch môi nói.

"Phải...tôi không có lời nào là tận sâu đáy lòng cả....vì...tất cả đều là giả dối."Nó lạnh lùng quát lớn.

"Phịch.."Câu nói của nó vừa dứt thì thân thể nhỏ bé của nó ngã tự do xuống sàn.Hắn đơ người vì hoảng hốt.

"Này...này..NGUYỄN HOÀNG ÁI NHI....EM TỈNH LẠI ĐI!!"

-------
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 58


Ái Nhi....cô đừng có chuyện gì...tôi van xin cô đấy.Cô đã gây cho tôi một sự mất mát và tổn thương lớn chính vì thế cô phải sống để trả nợ cho tôi....Tôi chưa trả thù thì tôi cấm cô chết...Ái Nhi...hãy tỉnh lại đi...tôi biết tôi sai rồi...tôi xin em...đừng rời khỏi tầm mắt của tôi!!Tôi hận em vì những chuyện mà em đã làm với tôi nhưng mà tôi thương em vì trái tim tôi nó bị em giam cầm rồi!!Xin em đấy!!----------3 ngày sau-----------

"Ưm...Đau..."Nó mở mắt nhăn mặt nói.

"Cậu tỉnh rồi à?"Kiều Trinh nhìn nó hỏi.

"Một câu hỏi thừa!"Nó phồng má vờ dỗi.

"Haha..."Kiều Trinh nhìn cái biểu hiện con nít của nó mà không thể nhịn cười.

"Cậu thật là...tôi chỉ là đùa thôi mà!"Nó cười nhẹ nói cơ mà giọng nói nó còn yếu nhỉ?

"Cậu làm tôi lo lắm đấy!!Hôn mê tới 3 ngày rồi."Kiều Trinh cau mày nói.

"Không sao....sốt cao nên chỉ là ngất trong vòng 3 ngày thôi mà...Ể...3 ngày....3 ngày là bao nhiêu nhỉ?Ưm....CÁI GÌ??LÂU ĐẾN VẬY Á?"Nó kinh hãi hét lớn khiến Kiều Trinh nhìn nó đầy e ngại và bịt chặt tai.

"Cậu không biết hay sao mà hỏi tôi?? Cũng may là có Quốc....A..a không phải là do tôi cảm thấy lo cho cậu nên....nên mới tìm tới đây và thấy cậu đang ngất dưới sàn....." Kiều Trinh nhìn nó cười gượng nói.

Nó cau mày nhìn Kiều Trinh đầy ngờ vực,từ "Quốc" trong câu nói của Kiều Trinh là ai?Không lẽ....

"Cái người tên Quốc của cậu nói là ai?Hay là..."Nó nhìn Kiều Trinh hỏi.

"K...Không phải là Quốc Minh đâu nha....Đúng rồi không phải hắn ta đâu....Không phải hắn ta gọi tôi đến đâu..cậu đừng có mà hiểu lầm...là tôi tự tìm đến à...không phải hắn ta đâu..Không phải đâu..."Kiều Trinh bấn loạn nói năng lung tung càng khiến nó nghi ngờ hơn.

"Tôi có nói gì cậu đâu.Chỉ thấy là lạ nên mới hỏi.Bộ cậu đang giấu tôi chuyện gì à?"Nó nhìn Kiều Trinh hỏi.

"L..Làm...làm gì mà có chuyện gì để tôi giấu cơ chứ!!"Kiều Trinh đứng dậy nói lớn.

"Có gì to tác mấy để cậu la lớn như vậy??Đau hết cả tai tôi rồi!!Dù sao tôi cũng là người bệnh mà!!"Nó đưa tay lên bịt tai lại cau mày nhìn Kiều Trinh nói.

"Tôi sợ cậu hiểu lầm tôi thôi! Chỉ là thanh minh cho bản thân thôi mà!"Kiều Trinh nói.

"Có tật giật mình...tôi chỉ muốn nói với cậu vậy thôi!!Vì nếu muốn hỏi cung cậu mà nếu cậu không muốn trả lời thì dù tôi có ép cũng không nhận được câu trả lời.À mà từ nay tôi có thể coi là thuộc hạ của cậu hay cái gì bất kì cũng được vì dù đối với tôi lúc này cậu là người thân của tôi."Nó nói.

"Hay là cậu dọn về biệt thự của tôi ở ngoài thành phố đi...Tuy không lớn bằng biệt thự của cậu nhưng nó sẽ khiến tâm hồn cậu thanh thản hơn và có thể quên tên đó sớm hơn."Kiều Trinh cầm tay nó nói.

"Ừ."

--------4 tháng sau--------

"Oa...cuối cùng cũng được tự do!"Nó đứng trước ban công giơ tay lên hạnh phúc nói.

"Nè,nè,vết thương của cậu dù sao cũng còn chưa lành đấy!! Lo liệu mà tĩnh dưỡng."Kiều Trinh đưa tay lên cốc đầu nó mắng.

"Ui da!! Đã 3 tháng mấy tuần tịnh dưỡng rồi đấy!! Đã khỏi từ mấy tuần trước mà đến giờ mà cậu còn muốn tôi dưỡng thương nữa ư?"Nó trừng mắt nhìn Kiều Trinh nói.

"Khi nào người cậu không còn sẹo thì khi đó cậu đã khỏi hẳn."Kiều Trinh nói.

"Cậu quá đáng vừa thôi!!Biết chừng nào mới không còn sẹo??Nhỡ nó để lại sẹo tới già luôn thì sao?"Nó cau mày quát.

"Thì khi đó cậu chưa khỏi...vậy thôi mà còn hỏi."Kiều Trinh nhún vai bình thản nói.

"Cậu quá đáng..."Nó cứng họng nhìn Kiều Trinh.

Kiều Trinh cười nhẹ nhìn nó,quả thật nó như là một phép màu mà thượng đế đã đưa đến để cứu giúp cuộc đời cô vậy,chọc nó cũng là một thói quen của cô rồi.Người bạn này!!Có lẽ nó không thể nào đánh mất được.

"À mà Ái Nhi này...một tuần nữa là đám cưới của chị gái tôi với anh trai cậu đấy!"Kiều Trinh nhìn nó nói.

Nó rũ mi,thời gian trôi qua nhanh thật.....khi đó nó cũng chỉ nghe thoáng qua từ lão bạn già của nó thôi còn vì sao ông ấy lại biết thì nó không hiểu mấy.

"Ừ."Nó gật đầu thở dài đầy chán nản.

"Cậu có về đó để tham dự lễ cưới không?Cả hai người nói với tôi rất mong là cậu sẽ đến đấy...Tôi thì nói là không biết cậu ở chỗ nào cả vì cậu bỏ đi từ khi còn ở khách sạn....Vậy lần này cậu quyết định sao?Đi hay là không?"Kiều Trinh nhìn nó hỏi.

Nó trầm lại,nó rất muốn về nước để tham dự lễ cưới của anh trai nó,ba mẹ nó cũng đều có mặt ở đó và bọn họ rất lo lắng cho nó nhưng.....nó sợ,nó sợ người đó.

"A..a tự nhiên cảm thấy đói bụng quá hà...tôi xuống bếp nấu bữa ăn nha."Nó cười gượng lảng tránh vấn đề quay lưng đi.

"Cậu làm vậy có được lợi ích gì không?Hãy đối mặt với sự thật đi."Kiều Trinh quát lớn.

Nó khựng người,nó phải đối mặt với sự thật như thế nào đây?Về đó gặp hắn mà nói hết tất cả?Không...nó không thể nào làm vậy....chỉ cần người đó cố gắng thì nó và hắn sẽ lại vui cười thôi!!

"Tôi....không nên về nó thì tốt hơn!!"Nó nói rồi chạy đi.Lúc đó nó đã khóc,nó khóc vì nó không thể nào làm tốt hơn cả,lúc nó nó ngu dại nên mới làm vậy giờ nó hối hận cũng đã quá muộn rồi!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 59


"Cậu thật sự muốn mọi chuyện qua đi một cách đau đớn như vậy sao?"-----------

Nó ngồi trong nhà bếp,nhâm nhi tách cà phê đắng một cách mệt mỏi.Từ khi nào nó lại thích cà phê đắng nhỉ?Khó hiểu thật mà!!

"Ể...có cái gì đó sai sai trong chuyện này?Mắc mớ gì mình phải ngồi ở trong này?KIỀU TRINH NÀY!!.............?Đi đâu rồi à?"Nó thở dài gục đầu xuống bàn.

1s...

2s...

3s...

"Đúng rồi....nấu bửa ăn trong khi đã ăn trưa khi nảy!! Cơ mà...đồ ăn trong tủ lạnh có vẻ hết rồi nhỉ?Thôi thì hôm nay ra ngoài xả steet mới được."Nó nói.

Nó đi lên phòng thay đồ.Lấy chìa khóa xe của Kiều Trinh lấy một chiếc ô tô trong ga-ra của biệt thự mà đi thẳng vào thành phố.

Vứt xe vào chi nhánh bang Hắc Long,nó thanh thản mà đi bộ để tham quan thành phố.Dừng trước một sa-lon làm tóc nó tự nhiên đưa tay lên cầm tóc mình ra mà nhìn.

"Có lẽ nên đổi kiểu tóc rồi nhỉ?Cắt ngắn hay Duỗi thẳng nhỉ?"Nó cười nói.

Bước vào sa-lon nó mỉm cười nhìn chị quản lí.

"Giúp tôi thay đổi nó với cái này được không?"Nó cầm một cái lọ nhỏ đưa lên nhìn chị quản lí cười.

Quản lí nhìn nó cười nhẹ rồi cầm cái lọ trong tay nó.

Sau 10 phút làm tóc của nó đã bị thay đổi.

"Cảm ơn chị!!"Nó nhìn về người quản lí nói.

"Không có gì....cũng lâu rồi tôi không làm tóc cho người khác....Phải công nhận em khi nhuộm màu này có vẻ nữ tính hơn rất hợp với gương mặt em hơn là màu đỏ đó."

"Tôi không quan trọng việc nhuộm tóc nào hợp với mình nó chỉ là cách để người khác biết tính cách của tôi như thế nào thôi....Hiện tại tính cách của tôi đã thay đổi vì thế kiểu tóc của tôi cũng sẽ thay đổi."Nó nói rồi tính tiền đi.

Tâm trạng của nó hiện giờ có vẻ ổn hơn lúc nãy thì phải.Chuẩn bị bước vào siêu thị mua đồ thì nó lại bắt gặp một hình ảnh nào đó....rất quen thuộc thì phải.Tính đi lại gần nhưng mà......không hiểu tại sao lại có một đống người đi ngang qua làm mất hết tầm nhìn của nó,khi dòng người đó đi qua thì nó lại không thấy ai cả.Nó cũng khẽ lắc đầu rồi bước vào siêu thị.

"Cá hồi có thể nấu với gì nhỉ?Thịt bò làm gì nhỉ?Rau cải nấu gì nhỉ?"Nó cầm những gói đồ ăn lên lẩm bẩm nhưng rồi cũng cho vào xe đẩy hết mặc dù nó lại không biết nấu món gì cả.

"Thịt cừu cũng là một món ăn bổ....."Nó vừa lẩm bẩm vừa cầm gói thịt cừu thì lại có thêm một bàn nữa.

Nó ngây thơ đưa mắt lên nhìn chủ nhân của cái tay kia....

"Ơ..chả phải cô là Ái Nhi bạn của Hạo Thiên sao?"Nam nhân đó hỏi.

"Anh chả phải là Trần Dương sao?Anh bộ không thân với tôi à?"Nó cau mày nhìn nam nhân hỏi.

"Lâu nay không gặp lại cô thì đương nhiên không thân rồi!!"Trần Dương nhìn nó nói.

Vẫn là cái thói hách dịch ngày nào."Nó lườm Trần Dương gằng giọng.

"Mà cô làm gì ở đây?Còn cả gan dám cướp thức ăn từ tay thiếu gia ta!!"Trần Dương nhìn nó hỏi.

"Anh thôi cái câu thiếu gia đầy ghê gớm kia đi...Tôi chỉ là đang mua đồ chuẩn bị bữa tối."Nó nói.

"Vậy tốt...tôi có thể cho cô hộp thịt này tối nay tôi cùng Hạo Thiên đến đó được chứ."Trần Dương quẳng hộp thịt cừu vào xe đẩy của nó.

"Tôi chỉ là ở nhờ nhà người khác nên không có quyền quyết định."Nó nói.

"Cứ đưa địa chỉ đi....nếu được tôi và nó sẽ đến còn không cho thì về."Trần Dương nói.

Nó đưa địa chỉ cho Trần Dương rồi đi tới quầy thu tiền,tính tiền và ra về.Mới bước ra khỏi siêu thị nó thấy Kiều Tinh đang đứng trước đó và đang nói chuyện điện thoại với ai đó.

"Kiều Trinh cậu đến đây làm gì?"Nó hỏi.

Kiều Trinh theo phản xạ mà nhìn về phía nó liền vội cúp máy.

"Cậu tới đây mua đồ à?"Kiều Trinh tới chỗ nó hỏi.

"Tôi thấy không còn gì trong tủ lạnh nên cần phải mua đồ để nấu bữa tối."Nó nói.

"Này....cô không cho tôi số điện thoại à??"Trần Dương từ trong siêu thị chạy ra nói.

"Anh/Cô....Làm cái quái gì ở chỗ này vậy?"Kiều Trinh và Trần Dương vừa thấy nhau đồng thanh nói.

"Ai cho anh nói cùng lúc với tôi?"Kiều Trinh trừng mắt nhìn Trần Dương.

"Chứ tôi có mượn cô nói cùng với tôi không?"Trần Dương nhìn Kiều Trinh nói.

"Nè,nè...Hai người có thể....."Nó đổ mồ hôi hột nhìn hai người họ.

"CẬU/CÔ IM!"Nó còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị Kiều Trinh và Trần Dương quát lớn.

Nó im bặt nhưng mà....hai cái con người kia lại chẳng im chút nào!!

"Lại nữa...ai cho nói cùng hả?"Kiều Trinh cau mày nhìn Trần Dương.

"Ai bảo cô cứ nói cùng với tôi làm gì??"Trần Dương nói.

"Ya....cái tên khốn này!!"Kiều Trinh quát lớn.

"Cái mụ la sát như cô la lớn làm gì?Chói hết cả tai."Trần Dương đưa tay bịt tay nói.

"Bla...Bla..."

Nó run sợ nhìn hai cái con người kia mà sợ hãi vô cùng.Kiều Trinh trước giờ có hay nói nhiều như vậy đâu vả lại có bao giờ nóng nảy như thế này!!Còn cái tên Trần Dương kia theo như nó được biết đời nào hắn chịu nói chuyện với người khác không công như vậy?Ngay cả nó từng cứu gips hắn mà mỗi lần nói chuyện với hắn nó toàn thua lỗi còn hắn ta thì lời lớn.Bây giờ hai cái người này lại thể hiện nhiều cái khác lạ khiến nó lo sợ điên luôn ấy!!
 
Back
Top Bottom