Cập nhật mới

Truyện Teen Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng

Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 60


"Hai người nói nhiều như vậy có mỏi miệng không?"Nó cau mày nhìn hai cái con người kia hỏi.

Kiều Trinh và tên Trần Dương kia nhìn nó,thừa biết nó đang cảm thấy khó chịu và phẫn nộ về họ nhưng mà...cả hai người lại không ưa gì nhau.

"Ái Nhi này,tôi với tên này có chút chuyện không ưa nhau mấy nên vừa gặp là chửi mắng nhau tí xíu...."Kiều Trinh nhìn nó nói.

"Còn tôi thì lại không biết sao mình lại bị chửi mắng thậm tệ như vậy nữa!!"Trần Dương nhìn nó nhún vai nói.

"Anh nói cái quái gì vậy hả?? Chính anh mới là kẻ thừa biết vì sao tôi lại mắng anh khi mới vừa gặp anh chứ!!"Kiều Trinh cau mày nhìn Trần Dương khoanh tay nói.

"Ơ hay,cô nói lạ nhỉ?Tôi với cô chỉ vừa mới gặp nhau mà....à không nói đúng hơn là gặp ở hiệu sách và ngoài cửa hiệu sách mà?Mà hai lần gặp ấy cô đều chửi mắng tôi mà??Và cộng thêm cái chuyện này nữa là ba....Tôi chưa kiện cô tội vu khống và quấy rối là may cho cô lắm rồi....Giờ cô còn nói nữa à?"Trần Dương lạnh lùng nhìn Kiều Trinh nói,sức chịu đựng của con người có hạn huống chi anh lại chẳng phải là người thích kiên nhẫn...cô gái này là người đầu tiên khiến anh khó chịu.

Nó thấy tình hình này mà cứ tiếp diễn thì e là khó có thể giữ hoà bình được lâu.Nó quay sang nhìn Kiều Trinh,vẻ mặt cô có đôi chút tức giận còn cái tên Trần Dương kia thì lạnh lùng khó chịu.Nó cười trừ.

"Kiều Trinh này....tôi cảm thấy hơi đau nhức chỗ bị thương ở vùng bụng...chắc tại vừa lành mà cử động mạnh làm tổn thương nên có lẽ nó sẽ hở miệng.....Hay là ta về nhà đi?!!"Nó giả vờ nói.

Gương mặt cau có tỏ vẻ đau khổ của nó khiến Kiều Trinh lo lắng đỡ nó.Liếc nhìn cái tên khó ưa Trần Dương một cái.

"Tôi tha cho anh lần này...lần sau mà gặp tôi cho anh hay rõ sự tình ra sao để xem anh xin lỗi tôi hay là đòi kiện tôi đây."Kiều Trinh lạnh lùng nói rồi dìu nó đi.

Đi được quảng đường xa nó nghiêm túc trở lại,nhìn Kiều Trinh.

"Tôi hỏi cậu,cậu và cáitên Trần Dương kia có quan hệ gì à??"Nó nhìn Kiều Trinh hỏi.

"Cậu đang mệt để về nhà tôi kể cho cậu nghe."Kiều Trinh nói.

"Tôi ổn,cậu nói đi....cậu và tên đó quen biết như thế nào nà giờ gặp nhau thì gây lộn??"Nó cau mày hỏi.

"Chỉ là có một tí xích mích lớn thôi.. Mà tên của tên đó là Trần Dương à??"Kiều Trinh nhìn nó nói.

"Thôi thì bỏ chuyện đó sang một bên đi... Hôm nay phụ tôi làm bửa tối...coi như là mừng tôi khỏi bệnh."Nó nói.

"À mà khi nãy cậu bảo đau ở chỗ vết thương...có ổn không??"Kiều Trinh nhìn nó hỏi.

"Dẹp cái câu hỏi mất khôn đó đi!Tôi còn khoẻ lắm."Nó nói.

"Cơ mà khi nãy cậu bảo đau??"Kiềy Trinh cau mày nói.

"Cậu nhây lắm rồi đấy!!"Nó đá cho Kiều Trinh một cái ánh nhìn toét lửa khiến cô im bặt mà đi.

------------------Tối-------------------

"Cậu thái cái kiểu gì vậy??"Nó cau mày nhìn Kiều Trinh mắng.

"Tôi trước giờ có nấu ăn bao giờ đâu!!"Kiều Trinh mếu nói.

"Chứ không phải là cậu không biết nấu ăn sao?"Nó nhìn Kiều Trinh nói.

"Hai cái đó đồng nghĩa mà!!Cậu đâu cần phải nói như thế T_T"Kiều Trinh nhìn nó nói.

"Người làm thường ngày của nhà cậu ấy...sao không học nấu ăn từ bà ấy hả??Con gái như cậu ai thèm..."

"Đing...Đong..."Chuông củă vang lớn,nó ngưng không trách móc Kiều Trinh nữa mà đi một lèo ra ngoài.

"Tôi mà ngửi thấy mùi khéc trong này thì tôi giết cậu!!"Nó nói vọng vô làm cho Kiều Trinh bên trong run sợ.

Nó đi ra ngoài mở cổng,cổng mở nó cau mày đầy khó chịu.Hai cái tên ôn thần này đâu chui ra vậy??Chỉ nhìn hai cái bản mặt của hai tên Mạc Hạo Thiên và cái tên Trần Dương thì nó hết ham rồi.

"Tới làm quái gì vậy??"Nó cau mày hỏi.

"Đương nhiên là ăn tối rồi!!"Trần Dương nhìn nó cười.

"Lúc chiều chỉ là một lời nói đùa vậy mà hai anh tới đây thật à??"Nó hỏi.

"Bộ tụi này 19 tuổi đầu mà nói đùa à?"Trần Dương cau mày hỏi.

"Em cũng đã lên 18 rồi đấy!"Hạo Thiên nhìn nó cười.

"Cái chủ chốt ở đây là tôi ở nhờ nhà người ta..."Nó nói.

"Với trình độ đẹp trai của tôi thì có thể làm một cuộc trao đổi lớn.....Tôi trao sự đẹp trai lịch lãm và cái nhận lại là bữa cơm."Trần Dương nhún vai nói rồi đi vô.

Nó trợn mắt nhìn cáu tên hãm tài kia mà đầy căm phẫn.Hắn ta cứ cho rằng mình là đẹp lắm không bằng,có thể là do công nghệ tiên tiến thôi.(Cái gì bà cũng nói được -.-)

"Đừng chấp bọn con nít mà cứ cho mình là thanh niên hiểu chuyện...coi như lần này tụi tôi ăn nhờ đi."Hạo Thiên cười nói.

"Tôi chỉ e là anh ta và bạn tôi lại gây chiến."Nó thở dài nói.

Cả ba người bước vào trong nhà một mùi thơm nào đó khiến nó cau có,lửa giận bên trong nó bừng phát.Bước thẳng vô nhà bếp nó cau mày tắt bếp,nó cau mày nhìn qua bên Kiều Trinh....cô ả đang ngồi trên kệ bếp mà ngủ ngon lành!!Nó thì lại chả trách mắng gì cô cả...chỉ là cô quá hậu đậu mà thôi!!Trần Dương và Hạo Thiên đều bị cái mùi thơm kia cuốn hút mà đều có mặt ở gian bếp kia cả?Trần Dương vừa chán nản chưa có bắt đầu ăn mà đã ngửi cái mùi khéc này là hết hàm rồi....cơ mà....

"Cái con nhỏ đó chả phải là cái con nhỏ hồi chiều đấy sao?Sao nó lại ở đây?Hay là nó là ô-sin?"Trần Dương cau mày nhìn Kiều Trinh đang yên giấc hỏi.

"Anh đừng có mà nói cái kiểu đó..cậu ấy là chủ của cái nhà này đấy!!"Nó trừng mắt nhìn Trần Dương mà lạnh lùng nói.

Trần Dương nhún vai đi lại chỗ Kiều Trinh,nhìn cô thật rõ.Hắn ta đưa tay ra vuốt tóc Kiều Trinh còn tham lam hơn nữa đó là bồng cô lên trước sự khó chịu của nó.Nó nhăn mặt nhìn thái độ kì lạ của tên Trần Dương kia mà không khỏi muốn giết hắn.

"Anh làm cái quái gì vậy?"Nó cau mày nhìn Trần Dương lạnh lùng nói.

"Để cô ta ngủ ở đây luôn à??Bạn bè cái kiểu quái quỷ gì vậy?"Trần Dương hắn bốc hỏa trừng mắt nhìn nó nói rồi đi.

Nó giật mình mắt chớp chớp vài cái.Cái thái độ gì vậy trời?Cứ như thể bảo vệ cho người mình thương ý!!Hạo Thiên đi lại chỗ nó nở một nụ cười thân thiện.

"Tôi phụ em một tay nhé?"Hạo Thiên nói.

'Ừ..."Nó giật đầu.Thế là cuộc đối thoại ngắn ngủi kết thúc.

Hạo Thiên anh hơi hơi khó chịu với cái bầu không khí trầm lắng như thế này....Không thể nào chịu được cái bầu không khí như thế này...

"Nè....Trần Dương với cô gái kia quả thật là rất...."Hạo Thiên anh không thể nào chịu đựng được cái bầu không khí này nữa buộc anh phải lên tiếng nhưng chỉ được có nhiêu chữ đó!!

"Ừ....hai người họ nếu như không có gì xích mích với nhau thì quả thật rất là đẹp đôi...Hay là để tôi kể anh nghe một câu chuyện nhé?Có hai người một trai một gái.... hai người họ hai tính cách khác nhau nên gặp nhau tạo cho họ những cuộc cãi vãi và không thể nào ưa nổi lẫn nhau ấy vậy mà một thời gian sau cả hai lại bắt đầu nói chuyện ngày một ăn ý hơn..bắt đầu không còn ghét nhau nữa và....bắt đầu nhận ra được tình cảm của mình với đối phương và.....họ đến với nhau.Mà nghĩ cũng ngộ,ông trời thật biết trêu người khác,cho họ hạnh phúc không lâu thì sóng gió ập dến....người con gái vì người con trai mà buộc phải làm điều mà cô ấy không hề muốn làm dù cô ấy biết điều đó sẽ làm người cô yêu sữ đau khổ và hận cô vô cùng nhưng cô ấy không thể nào làm trái được thế là ấy thực hiện một kế hoạch....kế hoạch đã thành công một nữa và một nữa còn lại thì phụ thuộc vào một người khác.Anh ấy hận cô ấy...rất hận cô ấy và còn nói rằng cô ấy đừng có xuất hiện trước mặt anh ấy nếu không anh ấy sẽ cho cô ấy sống không bằng chết và có chết thì anh ấy cũng sẽ cho cô ấy một cái chết đau khổ nhất....Cô ấy đau lòng...rất đau...đau còn hơn anh ấy,vết thương lòng của cô ấy còn sâu và khó lành hơn anh ấy nhưng cô ấy ổn....vì cô ấy muốn sau này vào một ngày,vào một thời điểm nào đó anh ấy sẽ lại cười,sẽ lại hạnh phúc và những nỗi đau,những vết thương kia sẽ nhanh chóng lành lặng lại trong con người anh ấy...."
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 61


Hạo Thiên nghe nó nói anh biết...anh biết nó đang kể chuyện của nó....tim anh hơi đau nhói.Cô gái tưng tửng và đầy mạnh mẽ mà hắn gặp lúc trước đã không còn trong nó nữa,con người nó đã thay đổi rồi!!

"Em có cần phải đau đớn như vậy không?"Hạo Thiên nhìn nó đau lòng hỏi.

"Anh nói gì cơ?"Nó cau mày nhìn Hạo Thiên.Nó ghét ai quan tâm đến nó...đặc biệt là anh-Mạc Hạo Thiên.

"A..à tôi chỉ là muốn nói hà cớ gì mà hành hại củ cải thôi!!Em cứ việc nấu ăn đi tôi cần ra ngoài hưởng thụ gió mát."Hạo Thiên nói rồi quay người đi ra ngoài.Anh biết nó ghét anh thương nó.

Nó nhìn Hạo Thiên lắc đầu thở dài.Hạo Thiên tại sao cứ quan tâm nó chi vậy?Nó ghét được anh quan tâm mà!!

---

"Cậu nỡ lòng nào cho cái tên mất nhân tính này vô nhà tôi hả?"Kiều Trinh trừng mắt nhìn nó quát.

Nó gắp cho Kiều Trinh chút đồ ăn vào chén cô ấy thì thản nhiên nhìn cô.

"Chuyện đó thì tôi không biết nhưng...chuyện tôi biết thì cậu làm hỏng món hầm của tôi!!"Nó trừng mắt nhìn Kiều Trinh nói.

Cô gái mếu máo nhìn gương mặt đó liền sợ hãi.Đường đường là một trong những gương mặt quyền lực của nhà họ Phạm hàng đầu của Trung Quốc ấy vậy là giờ lại sợ một con nhỏ tóc đỏ giỏi ăn h**p cô như nó thật là bất lực thiệt mà....nếu mà để cho gia tộc họ Phạm biết tân bang chủ của Hắc Long lại sống khổ sở như thế này chắc là mất mặt hết cả dòng họ chỉ vì nó-một con nhỏ tóc đỏ....Ơ mà nhắc tới tóc đỏ Kiều Trinh cô mới nhớ...sao hôm nay nhìn nó hơi là lạ...cái mái tóc đỏ huyền thoại của nó đâu rồi??

"Tóc của cậu sao lại thành ra nông nổi này hả?"Kiều Trinh hơi đặt mạnh chén xuống bàn quát lớn.

"A..tôi chỉ là muốn thay đổi chút về bản thân thôi!!Nó hợp với tôi hơn mái tóc đỏ kia."Nó cầm loạn tóc nhìn rồi nói.

"Ừ...tóc đỏ không hợp với cậu chút nào như vậy đẹp lắm."Kiều Trinh cười nói.

Nó cười nhẹ im lặng mà ăn mặc kệ cái lũ chó mèo bên kia đang gây chiến,Hạo Thiên nhìn nó,anh dù sao cũng biết chút ít về nó mà.Bữa ăn kết thúc nó đứng dậy liếc nhìn hai con chó mèo kia.

"Hai người làm ồn,dọn dẹp."Nó lạnh lùng nhìn Trần Dương và Kiều Trinh nói.

"Cậu đừng đùa chứ?"Kiều Trinh run run nói.

"Tôi là khách mà?"Trần Dương cau mày.

"Ấy mà tôi cứ tưởng cậu là ông chủ của cái nhà này vậy...Ông chủ bà chủ nhà dọn dẹp giùm cái...tôi mệt rồi nên cần nghỉ ngơi."Nó mệt mỏi nói nhưng khí chất lạnh lẽo vẫn còn trong nó.

Câu nói vừa dứt không hiểu tại sao mặt của Trần Dương và Kiều Trinh đều đỏ.Nó lắc đầu,đi lên lầu.

"T..Tôi không biết rửa chén...mỗi lần vào bếp đều hậu đậu cả...lần nào rửa chén đều làm vỡ cả..tôi còn..."Kiều Trinh lúng túng nói.

"Cô không cần phải lo,tôi sẽ chỉ tập làm cho quen đi,sau này về nhà chồng thì ai rửa hộ cho cô nữa."Trần Dương nói.

"Không sao cả...nếu có lấy chồng thì chắc hẳn sẽ là một người giàu có và mọi việc nhà sẽ là do người hầu làm nên anh đừng quá lo xa."Kiều Trinh nhún vai nói.

"Tôi ghét vợ mình làm biếng,tôi thích vợ mình nấu ăn đảm đang việc nhà."Trần Dương nhìn Kiều Trinh nói.

Kiều Trinh hơi đơ người,Trần Dương hắn ta đang nói cái quái quỷ gì vậy?Cơ mà sao mặt cô lại hơi hơi ửng hồng nhỉ?

"A...Anh nói nói cái quái gì vậy??Đó là vợ của anh,vợ anh khác tôi,tôi có phải vợ anh đâu,đống chén bát này anh rửa đi....tôi tôi chỉ có thể giúp anh dọn thôi!!"Kiều Trinh tuôn ra một trang tay chân thì chỉ này chỉ nọ chứng tỏ rằng cô nàng đang cực kì lúng túng mà.

Trần Dương nhếch môi tiến lại rất gần Kiều Trinh đang dọn dẹp bàn ăn khẽ nói nhỏ "Ái Nhi nó đang tới đấy,gương mặt thì ôi thôi rồi...như ác ma."

Kiều Trinh giật mình,chỉ có trời mới biết cô sợ nó còn hơn cả cha mẹ mình.Kiều Trinh liền vội quay người qua và.....OMG...mặt cô vô tình chạm vào mặt Trần Dương và cái điều đáng để nói đến là...môi Kiều Trinh cô tình cờ chạm lên môi Trần Dương hắn.Mắt cô mở hết cỡ,vội vã đẩy người Trần Dương với gương mặt đỏ ửng.Trần Dương anh còn chưa kịp nhập hồn,cái quái gì vậy trời??Chỉ có một câu nói mà anh lại được lợi gấp ngàn lần ư??Thật sung sướng.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 62


"Ể...hai người...làm gì vậy?"Nó cau mày nhìn hai người họ hỏi.Cả hai giật mình quay ra nhìn nó với trạng thái sợ hãi còn nó thì rất...bình thản.

"Cô bảo hai tụi tôi dọn dẹp mà nên tụi tôi đang dọn dẹp thôi."Trần Dương thản nhiên nói.

"Đúng..đúng là tụi này đang dọn dẹp."Kiều Trinh hùa theo Trần Dương nói.

"Không,không phải cái chuyện đó mà là khi nãy hai người vì sao mà..Kiều Trinh quay về phía anh rồi mặt ửng đỏ quay lại vậy?Hay là.."Nó nheo mắt nghi hoặc hỏi.

"L..Làm gì có cơ chứ...Tôi đường đường tân bang chủ của Hắc Long và là người thừa kế duy nhất nhà họ Phạm.Một người lạnh lùng như tôi thì làm gì có khái niệm đỏ mặt cơ chứ!!Cậu đừng có ăn nói hàm hồ."Kiều Trinh nói.

"Ơ...ơ tôi..tôi có..."Nó chưa có nói xong thì bị người ta nhảy vào.

"Cô ta có quay đi đâu thì kệ nhau đi cô làm gì mà soi mói quá vậy?"Trần Dương cau mày hỏi.

"Hai người cứ cái thái độ này tôi khó mà không thể nói là..."

"Không có chuyện gì xảy ra đâu mà cậu làm ơn lên phòng đi."Lại một lần nữa nó bị người khác chặn lời nó nói.Kiều Trinh đi lại chỗ nó đẩy đẩy nó.

Nó hơi hơi đơ người,cái quái gì đang xảy ra trong cái nhà này vậy??

"Ê này...chả phải hai người lúc nào cũng như chó với mèo sao?Hồi nãy vẫn còn đang cãi nhau mà...hay là cái tôi mới thấy vừa rồi là..."

"CẬU/CÔ CÓ IM ĐI KHÔNG??"Cả hai đồng thanh quát khiến nó sợ hãi.

"Các người có gọi là quá đáng không?Cứ nhảy vô họng không cho tôi nói...hay là hai người trèo lên đầu lên cổ tôi mà ngồi luôn đi...Tôi hỏi lại khi nảy hai người làm cái trò gì??Có phải hai người đã......"Nó tức giận quát nhưng vẫn bị chặn lời nói.

"Ái Nhi à,cậu biết đấy trên đời này cái quái quỷ gì cũng có thể xảy ra nhưng cũng có vài cái là vô tình xảy ra mặc dù không muốn...tôi và cái tên này cũng vậy...chỉ là vô tình hôn môi thôi mà cũng không phải là hôn chỉ là môi chạm môi thôi...không không,chỉ là vô tình chạm nhẹ à...một chút xíu xíu à...cậu phải tin tưởng tôi chứ?Tôi và cậu là bạn mà."Kiều Trinh nói.

"Mất 7 giây chứ chả ít,thế cô còn bảo là chạm nhẹ à?"Trần Dương cau mày hỏi.

"7 giây?Ừ thì 7 giây đấy chí ít nó còn bé hơn ai kia tới hơn 1 phút còn lợi dụng ôm người ta."Kiều Trinh hếch cằm nói.

"Cái đó chỉ là hiểu lầm,tôi bị truy đuổi bởi đám người kia đó chỉ là phòng thủ thôi."Trần Dương nói.

"Phòng thủ?Anh có hiểu nhầm nghĩa của nó không vậy?Phòng thủ là dùng võ của anh đập chúng chứ anh hiểu nghĩa nó ra cái quái gì vậy?Đừng nói anh hiểu từ phòng thủ là chạy rồi sau đó thấy một cô gái xinh đẹp rồi đè đầu cô ấy ra mà hôn rồi ôm à?Có thấy b**n th** quá không?Nếu không thấy gái đẹp mà thấy trai gay thì sao?Anh nghĩ sao mà gọi đó là phòng thủ hả?Trời ơi...thật không thể hiểu nổi cái tên đần hết thuốc chữa như tên này...Mà anh có biết đó là nụ hôn đầu của tôi không hả?Cái nụ hôn mà tôi gìn giữ suốt 18 năm nay giờ lại bị một tên không quen biết cướp...anh nói sau này chồng tôi biết thì ấy gì mà ăn nói với anh ấy hả?Anh ấy sẽ nghĩ tôi như thế nào hả?Tôi mà kể chuyện này cho anh ấy nghe thì anh ấy sẽ nghĩ thế nào hả?Anh ấy sẽ nhìn tôi sẽ mắng tôi "ngu" hay "dại trai" hả?"Kiều Trinh tức giận tuôn một tràng dài khiến Trần Dương hắn không còn khả năng cãi lại.

Nó đờ người,đây là lần đầu tiên nó thấy Kiều Trinh cô nói một câu nói dài nhất mà cô từng thấy.OMG...hai người này đã...KISS nhau ư??

"Vậy là không phải hai người vô tình đụng nhau mà là vô tình hôn nhau ư?"Nó hỏi.

Trần Dương và Kiều Trinh đứng hình,cái ý mờ ám của nó từ khi nãy cho tới giờ là ám chỉ hai người họ vô tình đụng vào nhau ư?Không phải là hôn?Trời ơi,tại sao lại ngu tới mức "chưa đánh đã khai" thế trời!!

"Vậy là cậu nhìn thấy tôi với tên này chỉ đơn thuần là đụng nhau?"Kiều Trinh hỏi.

"Không..."Nó nói.

"Chứ cô mới nói."Trần Dương cau mày nói.

"Chả phải hai người vừa nói là hôn nhau đó sao??Thế nên ý kiến của tôi thay đổi."Nó nói.

"Cậu.."Kiều Trinh cứng họng.

"Hai người cứ tưởng là như chó với mèo ai ngờ cũng rất là thương nhau...chúc hai người hạnh phúc.."Nó cười nói rồi đi lên phòng.

Cả hai nhìn nó đi khuất rồi tiếp tục dọn dẹp nhưng lại nhớ cái quái gì đó....

"NGUYỄN HOÀNG ÁI NHI...CẬU/CÔ NÓI CÁI QUÁI GÌ VẬY HẢ??"Cả hai quát lớn rồi nhìn nhau và rồi lại "hứ" một cái rồi quay mặt đi và rồi....mặt cả hai xuất hiện chút gì đó ửng đỏ và cười mỉm.

"Ể...hờn yêu rồi à??Nhìn hai người có vẻ đáng yêu nhỉ?Ráng mà hạnh phúc đấy tôi đi tìm Ái Nhi.."Hạo Thiên không hiểu từ khi nào đã ở đó thản nhiên nói rồi đi lên lầu.

"ANH/CẬU BỊ HÂM À??HAI NGƯỜI MỚI LÀ MỘT CẶP ĐẤY!!"Cả hai lại đồng thanh quát.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 63


"Cốc..Cốc...""Tôi có thể vào không?"Hạo Thiên nói vọng vào hỏi.

Nó đứng dậy bước đi mở cửa nhưng lại dừng lại,đi về chỗ ngồi cũ của mình cầm lại ly rượu vang.

"Anh cứ việc vào,của phòng tôi không hề khóa."Nó nói.

Cửa mở,Hạo Thiên đi lại chỗ nó.Anh không tin vào mắt mình,nó khác lạ rất nhiều.

"Em thay đổi quá nhiều."Hạo Thiên nói.

"Tôi thay đổi?Không...chỉ là lòng tôi đã nguội lạnh,lòng tôi đã đóng băng,lòng tôi..đã chết rồi!!"Nó nhếch môi cười nhạt nói.

Hạo Thiên anh thở dài,ngồi xuống cái ghế cạnh nó.Vẫn còn một sở thích nó luôn luôn giữ đó là.....ở ban công của phòng nó lúc nào cũng có một cái bàn nhỏ và hai cái ghế hướng mặt ra ngoài.

"Em...hà cớ gì lại phải thay đổi bản thân cơ chứ??Chả phải lúc trước em nói mái tóc của em chứng tỏ tính cách của em ư?Lúc đó em đã khẳng định nó hợp với em và em cũng rất thích nó sao?Em đã nói có chết cũng không đổi mái tóc nó sao?Vậy tại sao giờ lại thay đổi nó?"Hạo Thiên nhìn nó hỏi.

"Tóc màu hạt dẻ chả phải rất hợp với khuôn mặt tôi ư??Ai cũng khen mà?Nó xấu lắm sao?"Nó cau mày hỏi.

"Em thay đổi nhiều lắm rồi."Hạo Thiên cáu gắt nói.

"Phải,tôi thay đổi rồi nhưng tôi ghét anh thì không bao giờ thay đổi."Nó quát.

Hạo Thiên sững người,lòng anh giờ khá đau.Dù sao anh yêu nó đã được nhiều năm rồi.Tại sao...tại sao nó lại luôn lạnh nhạt với anh như vậy??Năm anh 15 tuổi nhờ nó cứu mà mạng anh mới được an toàn,nó luôn theo anh,luôn luôn chơi đùa cùng anh vậy hà cớ gì nó lại ghét anh??

"Mà cũng gần tới sinh nhật lần thứ 19 của em rồi nhỉ?Nên chọn quà gì đây??"Hạo Thiên gượng cười lẫn tránh sang chủ đề khác.

"Sinh nhật tôi?Một tuần nữa là đến rồi!!Anh cũng biết lẫn trách chủ đề quá nhỉ."Nó nói.

"Tôi biết em ghét tôi.Tôi không hề phủ nhận chuyện đó....tôi luôn chờ em."Hạo Thiên nói.

Nó cười nhạt đưa ly rượu lên uống hết sạch.

"Lí do tôi phũ anh đã nói rõ từ lâu,tại sao anh cứ một mực chờ đợi?"Nó quát.

"Trái tim tôi đưa cho em giữ muốn ném muốn vứt thì tùy em vậy."Hạo Thiên cười nói.

Chỉ vừa nghe thấy câu nói đó,tim nó đột nhiên ấm áp lạ thường.Người con trai mà suốt 4 năm nó từ chối lại luôn theo dõi nó,luôn quan tâm nó.

"Anh tại sao cứ muốn nhận đau thương vậy?Tôi đã nói là không thích anh rồi mà!!Đối với tôi anh như là một người anh trai kết nghĩa không có ý định nào khác."Nó nhìn Hạo Thiên giọng trùng xuống nói.

"Tôi cam tâm tình nguyện..là tôi cam tâm tình nguyện nhận hết đau thương đó tôi sẽ nhận hết những đau đớn,những tổn thương những gì em đã chịu đựng tôi sẽ nhận hết nó..tôi nhận hết những niềm đau chỉ mong em được vui vẻ nhưng lúc trước....để em vui tôi thà chết cả trăm ngàn lần tôi cũng cam tâm...Tôi tình nguyện mà là tôi tình nguyện nhưng tại sao em lại không hề yêu tôi?Tôi chỉ cần em yêu tôi dù chỉ là một phần ngàn so với tên Quốc Minh đó."Hạo Thiên chua xót nhìn nó nói.

Lòng nó đau nhói,nó chỉ muốn anh là người anh trai tốt của nó chứ không phải là người yêu hay là gì đi nữa.Nhìn anh như thế này nó thật sự rất đau lòng.

"Là anh cam tâm tình nguyện tôi không ép anh phải làm như vậy vì tôi...Là anh cam tâm tình nguyện nên tôi sẽ lợi dụng anh sẽ thương hại anh.Vì thế anh nên tìm một người nào đó tốt hơn để yêu thương đi...Tuổi của tôi và anh còn quá trẻ so với việc anh lụy tình vì một người như tôi."Nó lạnh lùng nhìn Hạo Thiên nói.

"Tôi đã nói là tôi cam tâm tình nguyện....em không cần phải lên mặt dạy tôi...Em nói tôi còn quá trẻ so với việc lụy tình vì một người như em??Em lớn tuổi hơn tôi?Em không lụy tình?Em đang dối lừa ai chứ em đừng hòng qua mặt tôi."Hạo Thiên quát lớn.

"Tôi hà cớ gì phải lụy tình?Anh nghĩ anh ta có cửa sao?Tôi ghét anh,càng ghét anh thêm vì anh yêu tôi...tôi kinh tởm anh."Nó quát.

"Dù sao thì tôi có nói gì em cũng ghét tôi thôi."Hạo Thiên cười nhạt.

"Có thiếu gì con gái đeo đuổi anh,con nhà quyền quý cũng thích anh,gia cảnh nhà anh giàu có hàng tá người theo đuổi anh hà cớ gì anh lại chọn tôi??Tại sao lại không thể buông bỏ tôi??TẠI SAO??"Nó hét lớn người nó như điên lên,cái tên con trai này sao lại ngu ngốc đến như thế?

"Em hay thật...làm tổn thương tôi rồi lại nhẹ nhàng quan tâm tôi..em đang chơi chiêu "vừa đấm vừa xoa" à?"Hạo Thiên nhếch môi nói.

Nó cuối cùng đã không chịu nổi được nữa.Nó đứng dậy lao về phía Hạo Thiên mà ôm.Hạo Thiên anh quá bất ngờ trước hành động đó của nó nhưng chí ít lòng anh cũng cảm thấy được hạnh phúc phần nào.

"Là vì tôi không muốn anh tổn thương,là vì tôi không muốn anh thích tôi,là vì tôi không muốn mối quan hệ của tôi và anh chấm dứt chỉ vì chuyện đó,là tôi sợ tôi sẽ rung động trước tình cảm của anh và sẽ thương hại anh...tất cả những việc tôi làm đều là vì anh...."Nó dúi mặt vào ngực Hạo Thiên khóc...Nó thương anh lắm nhưng nó không thể nào đáp lại tình cảm của anh được chỉ vì một lí do....Nó còn yêu!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 64


"Rốt cuộc thì em có cho tôi vị trí nhỏ nhoi nào trong trái tim của em không?"Hạo Thiên vuốt tóc nó ôn nhu hỏi."Đương nhiên là có...tôi quen anh đến nay cũng gần 5 năm,anh là người mà tôi quý nhất và cũng là người khiến tôi lo lắng không ít."Nó nói.

"Em khóc là vì lo lắng cho tôi?"Hạo Thiên hỏi.

Nó gật đầu,kiềm nén nước mắt.Cái tên ngốc này bao giờ mới khôn lên một chút,bao giờ mới cho nó khỏi lo lắng về anh đây??

"Tại sao lại thích tôi??Tại sao tôi phũ anh đã rất nhiều lần nhưng anh lại không từ bỏ?"Nó rời khỏi người Hạo Thiên hỏi.

"Tôi từng nói với em tôi là người có ơn phải trả có nợ phải đòi,em là người cứu tôi năm đó tôi mang ơn em nhưng cái ơn này khiến lòng tôi tự dưng lại cảm thấy vị trí của em dần chiếm hết trái tim tôi.Không hiểu tại sao từ đi trả ơn thành đi trả trái tim cho em luôn."Hạo Thiên gãi gãi đầu nói.

"Uôi...sến quá đi...tôi nổi hết cả da gà rồi!!"Nó bĩu môi nói.

"Haha...nói thật thì ngay cả tôi còn không biết tại sao lại yêu em nhiều đến thế...Chỉ biết là em rất là có sức hút khí chất của em toát ra khiến con người ta bị lôi cuốn vào mà không thể nào thoát ra nổi."Hạo Thiên nói.

"Mà thôi...từ nay hứa sẽ không ghét anh nữa....dù sao người thân của tôi không còn mấy ai...ba mẹ hiện đang ở Việt Nam chuẩn bị hôn lễ cho Hoàng Minh,Julia và Gia Lâm thì tôi không biết mấy về hai người họ nữa còn...Quốc Minh thì......"Nó trầm mặc khi nhắc tới hắn,chỉ cần nói tên người con trai này thì tim nó lại đau nhói "Anh ta thì tôi đã không còn quan tâm mấy nữa.Giờ cạnh tôi chỉ có anh và Kiều Trinh à mà còn cả cái tên Trần Dương nữa,tôi không muốn mất thêm người thân nào nữa...Mệt mỏi lắm rồi."Nó thở dài nói.

"Tại em cả thôi...đang yên đang lành hại mẹ tên đó làm gì?Bộ em không biết mẹ hắn là người mà hắn thương nhất người trao cho hắn động lực để sống không?"Hạo Thiên cốc đầu nó nói.

"Ui...ui..đau..."Nó cau mày trừng mắt nhìn Hạo Thiên "Tôi biết nhưng mà....cái người không am hiểu gì trong chuyện này thì đừng có mà la lớn...đâu phải khi không mà tôi lại đi giết người khác...đều có cái lí do của nó cả...tất cả đều nằm trong kế hoạch của tôi."Nó hếch cằm cười.

"Chà chà....Ái Nhi lần này trở lại càng thấy em lợi hại nha....lúc trước cứ trông cậy và cái con ngốc Julia lại cộng thêm cái con Gia Lâm bá đạo nhưng lại chả mấy khôn kia nghĩ hộ em kế hoạch hay cái gì đó đều thực hiện thất bại thảm hại sao??Nay lại khôn ra chút xíu rồi,tự nghĩ một kế hoạch tốt hại bản thân mình thân tàn ma dại...Tôi bái phục em.."Hạo Thiên cười nói.

"Muốn mắng muốn chửi thì cứ việc chửi mắng thẳng vào cái bản mặt tôi đây này....cứ nói vòng vo khiến tôi khó chịu lắm.Vả lại anh nói cũng đúng,cái kế hoạch điên khùng này tôi cũng chưa từng nghĩ nó có thể thành công."Nó thở dài nói.

"Bị hâm à?Làm cái gì cũng phải nghĩ nó có thành công hay không chứ??Liên quan tới mạng người mà cái con kia."Hạo Thiên tức giận quát.

Nó giật mình,lần đầu...lần đầu cái tên ngốc này giận dữ mắng nó thậm tệ như thế này....xem ra cái tên ngốc này rất giận nó mà.

"Tôi sẽ sợ đó....đều tính toán cả nhưng phải dựa vào hai người nữa....nhưng họ phải bí mật không thể để anh biết được."Nó nói.

Hạo Thiên thở dài....cái con người vừa ngốc vừa điên như nó bao giờ mới thực sự tỉnh táo để giải quyết mọi chuyện cho thật nghiêm túc đây!!

"Này,một tuần nữa thì tới sinh nhật em rồi...có muốn tặng món quà gì không?"Hạo Thiên nhìn nó hỏi.

"Tôi đâu còn nhỏ mà đòi quà anh.Vả lại tôi đâu thiếu thứ gì."Nó nói.

"Khi đó tôi đưa em về Việt Nam quê hương của em để du lịch được không??Hạo Thiên hỏi.

"Cũng được hiếm khi được Mạc thiếu ga lăng như vậy tôi đành chấp nhận vậy."Nó cười.

"Sau đó sẽ đưa em sang Trung Quốc gặp cha mẹ tôi."Hạo Thiên cười nói.

"Để làm gì?"Nó cau mày hỏi.

"Cưới em."Hạo Thiên nói.

"Bốp.."

"Mơ...có chết cũng không bao giờ cưới anh...Hứ"Nó đánh Hạo Thiên một cái rồi nói.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 65


-----5 ngày sau-------

"Cuối cùng đã đến được nơi này."Nó cười nhìn ánh nắng nóng nói.

"Lần đầu tôi đến nơi này nó quả là một nơi thật đẹp."Hạo Thiên khoác vai nó nói.

"Nói bừa,tìm một khách sạn nào đó ở."Nó gạt tay Hạo Thiên ra mà trừng mắt nhìn anh nói.

---------

Chọn hai phòng cấp của một khách sạn 5 sao.Nó và Hạo Thiên kéo vali vào phòng nhưng trước khi vô phòng thì nó để lại một câu.

"Để tôi bình yên trong những ngày này.Anh làm ơn đừng có nói những câu bá đạo khiến tôi tức điên lên."Nó nói.

"Chỉ là hết kì du lịch này sẽ dắt em về làm vợ tôi thôi."Hạo Thiên nhếch môi nói.,

"Ha...anh đùa quá chớn rồi."Nó lạnh lùng nói.

"Rồi rồi...chỉ là dạo này chả phải em đang buồn sao?Chỉ là muốn làm em bực tức chút thôi."Hạo Thiên nói.

"Đùa quá lố thì cũng không tốt...Anh phải ở trong phòng đấy....cấm ra ngoài đó là phạt."Nó nói rồi vô phòng đóng cửa lại.

Hạo Thiên nhìn nó vào phòng rồi mặt anh trở nên lạnh lẽo.Gương mặt đó chỉ là dành cho nó...độc nhất cho nó còn gương mặt lạnh lẽo này là dành cho bọn họ.

Rời khỏi khách sạn,nó dạo bước trên những con đường mà lòng hơi chút vui vẻ.Nơi đây lúc nào cũng thay đổi,nó cũng dần thay đổi.

Tới công viên cạnh bờ sông mà lúc trước nó và người ấy rất thích nhưng giờ có lẽ chỉ có mình nó thích nơi này.

"Nơi này vẫn vậy...không mấy thay đổi vậy mà mình đã thay đổi rồi sao?Chỉ trong thời gian ngắn không biết anh ở đây có thay đổi?À quên chả phải vài tháng trước đã gặp anh rồi sao??Đến cả mọi thứ em đều thay đổi liệu anh có giống với em??"Nó ngồi xuống đám cỏ nói nhảm.

"Ngồi nói lảm nhảm gì vậy hả cái con điên kia?"Hạo Thiên không hiểu tại sao lại ở đây ngồi gần nó nói.

Nụ cười trên môi nó bị dập tắt,cái tên ngốc này đến hồi nào mà hay vậy??Cái tên này đúng là bám dai như sam mà!!Tại sao khi ở Anh nó lại gặp cái tên này được chứ.

"Anh tới đây từ khi nào vậy?Chả phải tôi bảo anh ở trong phòng sao?"Nó quay sang hỏi.

"Ha...từ khi nào mà em dám quản Mạc thiếu vậy?Lúc trước biết em ghét tôi đến mức nào nên đã không dám ở cạnh em chỉ biết theo dõi em ở phía bóng tôi giờ nay đã biết em vì tôi nên mới dối lòng ghét tôi nên phải tận dụng cơ hội ở cạnh em."Hạo Thiên nói.

"Văn chương đủ kiểu."Nó bĩu môi.

"Thời trang của em có chút tiến bộ rồi nhỉ??Cứ tưởng là cái váy trắng mỏng dính kia chứ."Hạo Thiên nói.

"Chỉ là ở trong nhà Kiều Trinh có được ra ngoài đâu nên chỉ mặc nhiêu đó còn giờ đã được tự do rồi style của tôi dù sao cũng đáng ngưỡng mộ mà."Nó đứng dậy xoay người nói.

"Cơ mà vẫn luôn thấy em thích mặc mấy cái thứ đơn giản này nhỉ?"Hạo Thiên nói.

"Không phải...chỉ là làm biếng lựa đồ để mặc thôi.Tôi đi mua chút đồ uống anh ở đây chờ tôi."Nó nói rồi đi.

Nó đi tới một quán nước mua hai lon nước ngọt,trả tiền xong xuôi nó quay đi....Thấy trời cũng hơi về chiều tình tới chỗ cũ mà ngắm hoàng hôn.Cũng hơi lâu rồi chưa tới nơi đó nên nó quyết định tới một xíu rồi quay lại rước tên Hạo Thiên về khách sạn.Mở lon nước ngọt đưa lên miệng uống,cảm giác hiện tại của nó hạnh phúc làm sao.

"Linh Nhi,chuyện hôm qua em còn thấy đau nữa không?"

"Không sao..chỉ là trầy xước nhỏ."

Nó nghe giọng nói quen quen liền nhìn về phía có giọng nói hơi quen kia phát ra.Tim nó đau thắt,kia chẳng phải là Quốc Minh-hắn sao??Không thể nhầm lẫn vào đâu được...là hắn..chính là hắn nhưng mà ở cạnh hắn là một người con gái nhìn chung khá xinh đẹp...Trong phút chốc người nó đứng hình,nó nghĩ hắn sẽ không quên được nó...nó cứ nghĩ hắn còn yêu nó...nhưng không chỉ là nó nghĩ xa quá mà thôi!!Nước mắt nó rơi xuống,tay nó như không còn chút lực nào cả...nó làm rơi lon nước ngọt..nó không thể chịu đựng nổi cảnh tượng này liền đưa tay lên che miệng mà chạy...vừa chạy vừa khóc!!

"Ái Nhi??Đi đâu vậy??"Hạo Thiên thấy nó chạy liền nói lớn đuổi theo.

Hắn nghe hai từ "Ái Nhi" theo phản xạ mà quay lại nhìn xung quanh...không thấy nó chỉ thấy một cô gái có mái tóc màu hạt dẻ vừa chạy vừa khóc và một chàng trai đuổi theo sau cô ấy.Trong phút chốc tim hắn hơi nhói.

"Quốc Minh?Có chuyện gì à?"Cô gái tên Linh Nhi nhìn hắn hỏi.

"À...Không có gì,chỉ là vừa nãy có người hơi giống một người tôi từng quen...Cũng đã trễ rồi,hai ta về thôi...Dù sao ngày mai cũng là ngày trọng đại của Hoàng Minh và Thúy Kiều,về chuẩn bị quà cho họ.."Hắn nhìn Linh Nhi ôn nhu nói.

"Biết quà gì mà tặng bây giờ!!Anh xem hai cái con người kia gia cảnh giàu như vậy tặng gì cho hợp tình hợp lí đây!!Khó nghĩ quá...em nghĩ ngày mai hai ta mặt dày tới buổi lễ là tốt nhất."Linh Nhi nhìn hắn cười nói.

"Cái cô gái này...em chỉ biết có mỗi nhiêu đó thôi à??Tôi và hai người họ dù sao cũng là bạn thân mà."Hắn cốc vào trán Linh Nhi nói.

"Anh thì chỉ biết đánh em..."Linh Nhi bĩu môi.

"Ai bảo em ngốc cho lắm...Ta về."Hắn nhún vai nói.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 66


Anh đã quên tôi thật rồi sao?Anh bỏ rơi tôi nhanh như vậy sao?Tôi vẫn ở đó chờ anh còn anh lại đi xa khỏi tôi.Anh nói tôi là người rất quan trọng với anh,anh nói anh yêu tôi hơn hết,anh nói đủ lời đường mật thực chất chỉ là lời nói "gió thoảng bên tai" thôi hay sao?Những gì tôi làm là vì anh,những thứ tôi cho anh là những cái niềm đau của tôi không thể nào lành lại ấy vậy mà anh lại có người yêu mới?Anh xem...rồi một ngày nào đó tôi sẽ cho anh thấy anh sẽ phải thống khổ thế nào.Tôi hận anh đến tận xương tủy,đợi đi một ngày không xa tôi sẽ phải cho anh cảm thấy hối hận!!

-------Ngày Hôm Sau--------

"Có thể nào làm cách khác không?Tại sao lại mặc nó?"Nó chán nản nhìn cái bộ đồ kia nói.

"Có thể vì cái bản mặt của Mạc thiếu anh mà mặc nó được không?Em tính mặc cái kiểu style điên rồ của mình à?"Hạo Thiên hỏi.

"Nè nè,tôi đương nhiên biết như thế nào là ăn mặc hợp với lễ đường chứ.Tuy tôi chưa từng đi dự hôn lễ nhưng cái này quá đơn giản."Nó chống nạnh nói.

"Đây là bổn thiếu chuẩn bị cho em thì em phải mặc vào cho tôi."Hạo Thiên trừng mắt nói.

"Cho nói lại đấy...đó chả phải là đồ của tôi sao?Anh tự tiện lục đồ của tôi mà còn nói được cái câu "chuẩn bị" được ư?Mạc thiếu cái đầu anh đấy...Cút ra ngoài cho tôi thay đồ."Nó nói.

Hạo Thiên nhún vai đứng dậy đi ra ngoài.Nó cầm bộ đồ giơ lên,đây chả phải là cái đầm nó chuẩn bị để tham dự hôn lễ của anh trai nó sao?Cái tên Hạo Thiên đúng là hết nói nổi.

Đứng trước gương trang điểm,nó đã hoàn tất mọi thủ tục để biến thành một người con gái xinh đẹp.Mở cửa phòng ra nó vẫn gặp Hạo Thiên cơ mà cái tên này sao hôm nay lại mặc bộ vest đen trông đẹp trai thế kia?

"Lần đầu thấy anh mặc vest đấy."Nó đờ người nói.

"Đẹp không?Cái này ở Trung Quốc gọi là "Soái ca" đấy"Hạo Thiên cười.

"Đừng nói với tôi là anh cũng đòi theo à?"Nó lườm anh hỏi.

"Ừ."Hạo Thiên gật đầu.

Nó lắc đầu thở dài,đúng là người xưa có câu "dai như đỉa" quả không sai.

"Dù sao hôm nay nhìn em rất xinh đẹp."Hạo Thiên nói.

"Tôi thừa biết rồi!"Nó nói.

---

Tại một bãi biển đẹp,mọi người đều có mặt đầy đủ cả.Chỉ cần vài chục phút nữa nơi này sẽ chính là nơi đưa Hoàng Minh và Thúy Kiều về một nhà.(ôi sến!!)

"Kiều Trinh,chả lẽ suốt thời gian qua cậu không gặp Ái Nhi sao?"Gia Lâm hỏi Kiều Trinh.

"Cũng có nhưng chỉ thoáng qua thôi...cậu ấy tôi còn không rõ tung tích nữa."Kiều Trinh nói.

"Cô cũng biết nói gớm..."Trần Dương chưa kịp nói hết câu thì đã bị Kiều Trinh lạnh lùng trừng mắt khiến anh giật mình "Cô..cô chả phải nói là thoáng qua sao??Cô và cô ta có trò chuyện vài câu mà."Trần Dương lúng túng sửa lại lời nói.

Kiều Trinh hài lòng nhìn Trần Dương mà cười nhẹ một cái coi như thể hiện lời nói "Tốt...cứ tưởng nói bậy là chết với tôi!!"

"Kể từ ngày đó nó bỏ đi,tôi và Gia Lâm tìm nói không ngừng nghỉ nhưng lại chả có chút manh mối nào."Julia thở dài.

"Bỏ qua chuyện đó đi,người phụ bạc kẻ phụ tình nếu nó không phải kẻ coi nhẹ tình bạn thì sẽ tìm đến hai người tôi."Hà Nam nói.

Buổi lễ bắt đầu,hai nhân vật chính bước vào lễ đường.Nó và Hạo Thiên đứng nhìn ở con đường đối diện biển.Nó khẽ cười hai người họ đúng thật rất đẹp đôi.

"Cái tham dự của em là đứng đây ngắm nhìn họ từ xa hả?"Hạo Thiên hỏi.

"Tới gặp họ?Mặt mũi đâu mà gặp."Nó nói.

"Vậy tới đây để làm gì?"Hạo Thiên cau mày.

"Chỉ để coi anh trai tôi kết hôn thôi...dù sao cũng là ngày trọng đại mà,phận làm em gái thì cũng phải đi chứ."Nó nhìn Hạo Thiên nói.

Hạo Thiên nhún vai,nó bĩu môi quay ra thì sắc mặt nó trở nên lạnh lùng hẳn.Hắn cùng Linh Nhi gì đó tới buổi lễ.Nhìn họ tay trông tay,tình nồng thắm thiết khiến lòng nó nhức nhối.Tay nó nắm chặt thành quyền,gương mặt lạnh lẽo của nó xuất hiện.

"Tôi nghĩ nên gặp lại bọn họ rồi."Nó nhếch môi lạnh lùng nói rồi sải bước đi.

Hạo Thiên anh đương nhiên biết nó vì thấy hắn mà mới chịu xuống đó.Suốt thời gian qua người trong trái tim nó cũng chỉ có mỗi mình Quốc Minh hắn,Hạo Thiên anh thật sự sinh lòng ghen tị với hắn.

"Hai con có chịu đồng cam cộng khổ với nhau trọn đời không??"Vị linh mục hỏi.(thứ lỗi cho ta vì ta không biết nói mấy câu đó T_T)

"Con đồng ý."Cả hai nhìn nhau nói.

"Vậy được...ta tuyên bố kể từ ngày hôm nay hai con sẽ chính thức là vợ chồng."Vị linh mục nói.

"Woa....chúng mừng,chúc mừng hai người!!"

"Rất đẹp đôi,tuyệt!"

"Bla..Bla.."Nhiều lời khen ngợi về đôi vợ chồng trẻ làm cho cặp vợ chồng này đỏ mặt vì ngượng.

"Xin lỗi hai người vì buổi lễ kết thúc mà tôi mới đến góp vui."Nó vừa đi vừa nói,gió biển thổi vào người nó làm tóc nó bay càng tôn lên vẻ lạnh lùng của nó hơn.

Mọi người ở lễ đường liền quay đầu nhìn nó.Ai ai cũng ngỡ ngàng..chính là nó?Người mà đã gần một năm không rõ tung tích giờ lại xuất hiện với gương mặt giống nó nhưng tính cách lại không giống nó.Hắn đờ người,rất giống với người mà hôm qua hắn nhìn thấy,có khi nào nó và người đó là một người?

"Ái Nhi,cuối cùng cậu cũng về."Julia chạy lại chỗ nó vui mừng nói.

"Đương nhiên rồi!!Phải về mới có thể chứng kiến cảnh vui mắt ở đây chứ?"Nó nhếch môi lạnh lùng nói.Nó nhìn hắn ánh mắt lạnh lùng,câu nói mang hai ẩn ý chắc có lẽ hắn hiểu.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 67


"Cái đứa con này...con đi đâu mà ba mẹ tìm hoài không ra."Mẹ nó ôm nó khóc."Ơ kìa...mẹ sao lại khóc vậy?Ngày vui của Hoàng Minh không nên khóc,kết thúc hôn lễ con sẽ đến gặp hai người nói chuyện sau."Nó lau nước mắt cho mẹ nó rồi đi vào lễ đường.

Nó đi lại chỗ Hoàng Minh và Thúy Kiều,nhìn hai người họ hồi lâu.

"Em có điều gì để nói à?"Hoàng Minh hỏi.

"Hai người cuối cùng cũng về chung một nhà rồi nhỉ?Tôi mong chị sẽ sớm có tin vui để tôi còn được bế cháu."Nó nói.

"Cũng nên gọi chị em cho thân mật đi chứ?"Hoàng Minh nói.

"Gọi chị em?Không thích....Mà tôi vốn không có quan tâm mấy cái chuyện này."Nó nhún vai nói.

"Đừng làm ngày vui của anh chị phải thất vọng chứ."Hoàng Minh lườm nó,anh thật sự rất vui khi nó tham dự,rất lâu rồi anh chưa gặp cái bản mặt của nó...nó thay đổi nhiều quá.

Nó nhún vai,mở túi xách ra thấy một lá thư đưa cho Hoàng Minh.

"Cái này...anh không thể nhận."Hoàng Minh nhìn nó nói.

"Ha...anh nghĩ tôi rảnh hơi lắm mà đưa anh tiền mừng....đó là thư của một người vô danh,sau này có dịp sẽ gặp."Nó nói.

Hoàng Minh cầm lấy lá thư nhìn nó khó hiểu.Nó bước tới chỗ hắn nhìn hắn hồi lâu,cầm điện thoại trên tay nó rất muốn bóp nát cái điện thoại mà.

"Có người nhờ tôi chụp hình cùng anh nhưng mà anh đã có người đi cùng tôi chụp cùng sẽ không tiện cho lắm nên hai người tạo một dáng nào đó thân thiết một chút."Nó nhìn hắn nói.

"Để làm gì?"Hắn cau mày hỏi.

"Cho một người nhìn thôi."Nó nói.

Linh Nhi nghe vậy liền khoác tay hắn mỉm cười.Nó đưa điện thoại lên chụp một tấm rồi quay người đi.

"Tôi ở đây không tiện,thứ lỗi phải đi trước."Nó nói rồi quay người đi.

"Ái Nhi...con định đi đâu?Về nhà với bọn ta đi."Mẹ nó nói.

"Con....con hiện không thể quay về được..Ba mẹ và mọi người cứ đợi con 2 hay 3 năm sau con sẽ về với mọi người và sẽ có điều bất ngờ dành cho mọi người và một người."Nó nói rồi bước đi.

Hạo Thiên dừng xe trước mặt nó,nó mở cửa bước vào,chiếc xe lập tới lao đi.Nó cầm điện thoại nhìn đi nhìn lại bức hình tình tứ giữa hắn và người con gái tên Linh Nhi kia.

"Có vẻ em phá hỏng cuộc vui của họ rồi!!"Hạo Thiên thở dài nói.

"Vui có buồn có thế mới đúng là cuộc sống chứ."Nó nhún vai.

"Hai ngày nữa đến sinh nhật em rồi nhỉ?"Hạo Thiên hỏi.

"Nhanh thật."Nó thở dài nói.

"Sắp 19 tuổi rồi...tôi cũng gần tới tuổi 21..Đúng là thời gian không chừa một ai nhỉ?"Hạo Thiên nói.

"Phải,không ngắn cũng không dài nó vừa đủ để g**t ch*t mọi thứ.Ngày 10 tháng 8,chính ngày đó tôi sẽ lại thay đổi."Nó nói.

"Thôi đi cô,lạnh lùng như vậy mà còn muốn thêm nữa à?Phải nghĩ đến người xung quanh chứ.Sắp bị em làm cho thành người băng hết cả rồi!!:Hạo Thiên nói.

Nó phớt lờ câu nói của Hạo Thiên mà nhìn phong cảnh qua kính.

Tối đến nó đứng trước phòng Hạo Thiên mà ngại gõ của chỉ là đứng trước đó đi qua rồi lại đi lại.Cuối cùng nó quyết định gõ cửa thì...

"Cạch..."

"Cốc.." tay nó đưa tới gõ cửa nhưng mà cửa lại mở tay nó vô tình cốc vào đầu Hạo Thiên,Hạo Thiên anh chỉ biết đứng hình vì khi không lại bị đập.

"Gì mà vừa mới mở cửa ra lại đánh tôi thế kia?"Hạo Thiên cau mày đưa tay xoa xoa chỗ bị đánh.

Nó ngại ngùng...cũng chỉ là vô tình thôi mà!!

"Đi dạo với tôi không?"Nó đề nghị.

"Duyệt."Hạo Thiên nói.

Nó cùng Hạo Thiên rời khỏi khách sạn,dạo phố đi bộ.Vẫn là công viên cũ là điểm đến cuối cùng.

"Lại là nơi này sao?"Hạo Thiên chán nản hỏi.

"Tôi ngày trước khi ở nơi đây rất thích công viên này."Nó nói.

"Lại kia mua nước rồi tới kia ngồi."Hạo Thiên nói.

Nó cùng anh tới quầy b*n n**c mua vài lon nước ngọt và ít bịch snack đi tới đám cỏ cạnh bờ sông ngồi xuống.

"Nơi này buổi tối cũng khá đẹp lại rất yên tĩnh,anh thấy sao?"Nó hỏi.

"Hay là lại chỗ kia đứng hóng gió chút rồi về."Hạo Thiên nói.

"Vậy cũng được cơ mà chỗ này thì không tốt để hóng gió sao?"Nó hỏi.

"Nói thì nghe giùm một cái."Hạo Thiên lườm nó.

Nó bĩu môi cùng anh tới chỗ leng keng bờ sông đứng.Gió thổi cảnh đẹp đúng là rất thơ mộng mà..Thật thoải mái làm sao!!

"Ơ..kia chả phải là cô gái hồi sáng ở lễ đường của Hoàng Minh và là em gái của anh ấy sao?"Linh Nhin chỉ tay về phía nó nói.

Hắn theo phản xạ nhìn theo hướng mà Linh Nhi chỉ,lại gặp phải nó.

"Rồi sao?"Hắn hỏi.

"Ta lại chỗ của họ đi."Linh Nhi cười nói.

Hắn im lặng cùng Linh Nhi tới chỗ của nó và Hạo Thiên.Nó cũng vô tình nhìn thấy hắn,nó lại nhức nhối khi nhìn thấy hai người họ thân thiết với nhau.

"Lại gặp nhau nữa rồi...Quốc Minh!"Nó cười lạnh nói.

------

Ta da...trong hai tiếng rưỡu ta đã hoàn thành 2 chương...phá vỡ kỉ lục ngày hôm qua rồi!! Thưởng cho ta tràn pháo hoa á lộn tràn pháo tay đi *vỗ tay*

Không biết ngày mai có ra chương được hay không tại này mai ta bận nguyên ngày rồi!!Thứ lỗi nhoe...các ngươi hãy thương ta miếng đi nè🙂)

Đọc truyện vui vẻ!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 68


"Còn nhớ những câu tôi đã nói với cô lúc đó chứ?"Hắn lạnh lùng nói.

"Rất nhớ....nên anh xem chả phải tôi không hề muốn gặp anh đấy sao?Chỉ là tại anh cứ luôn ám theo tôi."Nó cười đểu nói.

"Hai người lúc trước từng rất thân à?"Linh Nhi ngây thơ hỏi.

Nó lạnh nhạt liếc nhìn Linh Nhi,cô ta...đang giả vờ hay là thật lòng vậy?Nó ngớ ngẩn không hiểu tại sao mình lại lo chuyện người khác chỉ biết hừ lạnh.

"Thân??Phải....tôi và anh ta từng rất là thân thiết đấy.Cô và anh ta hiện giờ tuy đã thân nhưng chưa chắc đã thân bằng tôi khi trước đâu."Nó nói,ánh mắt nó có chút khinh miệt nhìn Linh Nhi.

"Cô đang nói gì vậy?"Linh Nhi giọng run run nhìn nó hỏi.

"Cô còn quá ngây thơ để nói chuyện với tôi...Tạm biệt!!"Nó nhếch môi tay nó nâng cằm của Linh Nhi đểu kén nói.

Nó vuốt nhẹ tóc Linh Nhi quay người đi nhưng lại bị hắn nắm tay kéo mạnh lại khiến tay nó đập mạnh vào leng keng bờ sông.Nó đau đớn khẽ nhăn mặt trừng mắt nhìn hắn.

"Xin lỗi cô ấy!"Hắn cau mày gằn giọng nhìn nó một cách rất....đáng sợ.

"Xin lỗi?Tôi có đánh cô ta à?Tôi có chửi mắng cô ta à?Tôi có làm cô ta sợ hãi à?Tôi có đe dọa cô ta à?Tôi có nói là sẽ cướp người của cô ta à?"Nó cau mày hỏi.

"Quốc Minh..không có gì đâu!Để cô ấy đi đi."Linh Nhi nói.

"Cô xin lỗi cô ấy cho tôi."Hắn quát.

"Anh là ai mà bắt tôi phải làm theo ý của mình hả?Tôi không phải con rối của anh."Nó nói.

"Cô..."Hắn tức giận đưa tay lên tát nó.

Hạo Thiên khó chịu giơ tay lên chặn tay hắn không khỏi cau mày.Anh từ nãy đến giờ chỉ muốn đứng im cho bọn họ nói chuyện không muốn dính dáng gì vào chuyện này nhưng mà hắn quá đáng lắm rồi.

"Hạo Thiên,anh làm trò gì vậy?Cứ để anh ta muốn làm gì thì làm đi."Nó quát.

Hạo Thiên cắn răng chịu đựng buông tay hắn xuống.

"Tát tôi đi?"Nó nhìn hắn nói.

Hắn im lặng,tránh ánh mắt của nó.

"Nếu muốn đánh thì cứ dùng tất cả võ thuật và sức bình sinh của mình mà đánh tôi cho đến chết chứ đừng có dùng những cái trò tiểu nhân đó.Anh hãy nhớ mình là nam nhi trai tráng sử dụng trò đó tôi khinh lắm.Tôi cứ tưởng chỉ có mấy cô gái mới dùng nó đó chứ..."Nó khinh bỉ nói rồi quay người đi.

Đi được khoảng xa nó dừng lại nhìn Hạo Thiên mà chống nạnh.Hạo Thiên cau mày nhìn nó.

"Làm cái quái gì vậy?"Hạo Thiên hỏi.

"Nay chuyện gì của tôi anh đừng nên xen vào.Nó nói.

"Em không nên nói thế với tôi vì dù sao em có nói bao nhiêu thì tôi cũng không nghe lời em đâu."Hạo Thiên nói.

Nó nhún vai cùng Hạo Thiên bước đi.

"Ngày mai tôi nấu bữa ăn cho anh được không?"Nó hỏi.

"Ở khách sạn à"Hạo Thiên hỏi.

"Không....nhà tôi."Nó cười nói.

Hạo Thiên cười nhìn nó,nó nhìn anh rồi cũng bật cười.Dù sao thì nó ở bên Hạo Thiên thì cũng được cái cảm giác bình yên và vui vẻ hơn nhiều.

----Sáng hôm sau----

Hôm nay tâm trạng nó có vẻ rất tốt.Lục lục trong đống đồ kia lấy một cái đầm đi thay.Thay đồ xong nó lại có nhã hứng lại bàn trang điểm mà trang điểm nhẹ còn thắt tóc xương cá nữa.Hôm nay tâm trạng nó đúng là cực tốt rồi.Tới phòng Hạo Thiên nhấn chuông.

"Có chuyện gì mà...."Hạo Thiên cau mày mở cửa nhưng vừa nhìn thấy nó lại đờ người.

"Anh quên rồi à?Tôi nấu anh một bữa ăn."Nó nói.

"Vậy à?Đợi tôi thay đồ."Hạo Thiên nói.

----

Bước vào siêu thị,nó kéo hắn đi lấy xe đẩy rồi bắt đầu mua thực phẩm.Cẩn thận lựa chọn thực phẩm mà nó lại không hề để ý rằng có ai đó đang chăm chú ngắm nhìn nó.

"Anh thích ăn gì nhỉ?"Nó mắt thì chăm chú lựa chọn thức ăn mở miệng hỏi.

"Miễn là đồ em nấu tôi ăn gì cũng được cả."Hạo Thiên cười nói.

"Hình như là anh ghét ăn cà rốt thì phải...tôi mua cà rốt nấu cho anh ăn nhé?"Nó nhìn Hạo Thiên cười trên tay còn cầm củ cà rốt.

Hạo Thiên cau mày,nó biết trêu đùa người khác mà.

"Chả phải em thừa biết tôi ghét nó à?"Hạo Thiên nói.

"Thì biết anh ghét nên mới cho anh tập ăn dần."Nó nhún vai nói.

"Tùy em vậy nhưng tôi nói trước là tôi không ăn nó đau."Hạo Thiên nói,

Nó cười rồi bỏ vào củ và rốt và xe đẩy.Nó vừa với tay tính lấy một chai tương ớt thì cùng lúc đó cũng có một cánh tay vương tới lấy chai tương ớt.Nó cầm tay người đó vẫn mặt dày mà giữ nguyên hiện trường quay mặt nhìn cái người dám cướp đồ từ tay nó...Lại nữa...lại gặp hắn!!Ông trời thật biết trêu đùa nó mà.

"Ô kìa...lại gặp nữa rồi!!"Nó nhếch môi nói.

"Xem ra trời muốn tôi trả thù cô là thât."Hắn lạnh lùng nói.

"Vâng...tôi cũng vậy."Nó cười rồi trở lại bộ mặt lạnh lùng của mình.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 69


"Quốc Minh...anh lấy chai tương ớt thôi mà làm gì lâu vậy??"Linh Nhi đi tới chỗ Quốc Minh vờ dỗi nhưng lại gặp nó liền hơi đờ người "Ái...Ái Nhi??"

"Cô gọi tôi?"Nó cau mày nhìn Linh Nhi.

"Ừm...nếu chỉ vì chai tương ớt mà hai người phải tranh nhau như thế thì Quốc Minh này anh nhường cho cậu ấy đi!"Linh Nhi nói.

"Nhường??Ở đây không phải chỉ có mỗi mình một chai tương đó...tôi có thể lấy chai khác."Nó nói rồi cầm chai tương khác cho vào xe đẩy.

"Ái Nhi này...chúng ta đã tình cờ gặp nhau nhiều lần rồi cho thấy ta rất có duyên với nhau hay là cùng ăn một bữa cơm?"Linh Nhi nói.

"Được."Nó nhếch môi.

"Chả phải em nấu tôi bữa trưa sao?"Hạo Thiên cau mày.

"Bữa khác tôi nấu anh ăn....ăn cùng bọn họ một bữa bộ chết anh à?"Nó khoác tay Hạo Thiên nói.

"Xem ra hai người phát triển rất tốt nhỉ?"Linh Nhi cười.

Nó nhìn hắn,biểu cảm hắn hiện tại có vẻ không mấy quan tâm chuyện đó.Nó tay nắm chặt thành quyền rồi lại buông lỏng ra,kéo tay Hạo Thiên xuống khiến người anh không mấy giữ vững thăng bằng mà cuối người xuống và....

Hạo Thiên trợn mắt,người con gái anh theo đuổi biết bao năm nay giờ lại hôn anh giữa thanh thiên bạch nhật khiến lòng anh thật ấm áp mặc dù anh hiểu rõ nụ hôn nó chỉ là thoáng qua nhưng lại khiến anh rất hạnh phúc.Hắn khẽ nhếch môi xem nó diễn xuất,thật quả có thể trở thành diễn viên xuất sắc.

"Tuy cách xưng hô không khác gì người lạ nhưng cô thấy đấy....chủ chốt là ở trong tim mặc dù chúng tôi có giận hờn hay căm thù gì đó khiến chúng tôi không thể thân thiết nhưng tim chúng tôi luôn hướng về nhau.Vì những chuyện trên trời dưới đất này đều có thể xảy ra mọi thứ bất kì không kể được chuyện người này ở bên người này mà lòng luôn nghĩ về người kia."Nó nhếch môi nhìn Linh Nhi nói.

Hạo Thiên cười nhạt,thì ra nụ hôn đó chỉ là cái thứ gì đó chỉ để động lực nó làm hắn khó chịu thôi,có lẽ anh mơ mộng ảo huyền rồi...người con gái này trước kia và hiện giờ chưa từng đặt anh vào lòng nó dù chỉ là một lần,nó chỉ coi anh là thứ gì đó để lấp đầy nỗi trống trãi khi hắn rời khỏi nó thôi....Tại sao...tại sao nó không hiểu cảm giác của anh lấy một lần?Nó có biết những lần nó cứ đem anh ra làm bù nhìn để chọc tức hắn khiến tim anh đau đớn đến mức nào không??Hạo Thiên thở dài bước đi,nó thấy vậy liền cau mày nhìn anh.

"Anh đi đâu vậy?"Nó hỏi.

Hạo Thiên đứng lại cười nhạt quay về phía nó.Nếu là nó muốn chọc tức hắn,nếu muốn đem anh làm bù hay làm bất cứ cái gì thì anh sẽ "cam tâm tình nguyện" vì nó anh có thể làm tất cả cho dù anh biết điều đó khiến anh đau lòng tới nhường nào.

"Con ngốc kia,bộ chả phải là muốn ăn cơm cùng họ sao?Mau đi thôi...tôi đói."Hạo Thiên cười nói.

Nó bĩu môi cứ tưởng hờn nó vì cái vụ nó hôn bất tử chứ!!Nó đẩy xe đi tới chỗ Hạo Thiên.

*Nhà nó*

"Cậu biết nấu ăn à?"Linh Nhi cười hỏi.

"Cô có cần phải giở một bộ mặt giả nhân giả nghĩa không vậy?"Nó liếc nhìn Linh Nhi đầy khinh bỉ.

"Cậu có cần phải nói nặng với tớ không?"Linh Nhi mếu máo.

Nó cười hờ..cô ta đang nói cái quái gì vậy?Nó bộ nói gì sao sao?Trước mặt hắn thì nó có thể cho cô ta diễn chứ trước mặt nó thì đừng có diễn những cái sến súa nó...khiến nó phát tởm.

"Cô..."Nó khoanh tay nhìn Linh Nhi chưa kịp nói gì cả mà đã bị người ta nổi hứng cắt ngang rồi.

"Từ một người tính tình nóng nảy...sau khi không thương tiếc g**t ch*t mẹ tôi thì trở thành người thảm thương.Sau khi mất tích ở Anh thì biến thành một con người máu lạnh...Cô ấy là vợ tương lai của tôi,nếu có muốn đụng vào cô ấy dù chỉ một sợi tóc thì cô phải xin phép tôi vì...cô ấy là người của tôi..Làm cô ấy khóc cũng như là đụng vào một chút đau lòng của tôi....Cô xin lỗi cô ấy?"Hắn dựa người vào tủ lạnh lạnh nhạt nhìn nó nói.

"Vợ Tương lai" sao?Chỉ cần ba chữ này đã đủ khiến lòng nó đau nhói tột cùng.Tại sao hắn không hiểu cho lòng nó?Nó mặt dày về đây cũng vì hai chữ "còn yêu" vậy mà hắn lại đành lòng làm tổn thương nó hết lần này đến lần khác ư?

"Vậy thì thiếu gia Quốc Minh....Mạc Thiếu tôi đây trước giờ lại chưa từng xen vào chuyện này đó là phép lịch sự mà bổn thiếu gia tôi khiêm nhường anh lắm rồi!!Nay anh lại làm nữ nhân của tôi tổn thương thì anh nghĩ Mạc thiếu tôi sẽ tha cho anh à?"Hạo Thiên nhìn hắn cau mày hỏi.

"Mạc thiếu...tôi biết gia thế của anh cũng có tầm ảnh hưởng lớn đối với nền kinh tế của thế giới nhưng anh xem cho dù nhà anh có lớn mạnh đến nhường nào thì cũng chả nhằm nhò gì cả.Nền kinh tế của thế giới đâu phải phụ thuộc chỉ riêng nhà họ Mạc của anh?Còn rất nhiều tập đoàn khác có tầm ảnh hưởng hơn cả nhà họ Mạc anh nhiều...Ba chữ "ảnh hưởng lớn" của anh chỉ ứng dụng với nền kinh tế của Trung Quốc mà thôi chứ nó không hề làm khó được tập đoàn Royal."Hắn nhếch môi nhìn Hạo Thiên nói.

"Hạo Thiên chuyện của tôi anh không cần nhúng chân vào...chỉ cần ngồi xem kịch với tôi là được."Nó nhếch môi nhìn Hạo Thiên nói.

Hạo Thiên cau mày,cái người con gái này chả phải là đã rõ ràng lắm rồi còn gì...nó có thể mạnh mẽ ở bất cứ thời điểm nào nhưng nó lại dễ bị nhũ lòng khi nhắc đến hắn mà!!

"Quốc Minh này,anh lấy bằng chứng gì chứng minh tôi giết mẹ anh đi?Lấy bằng chứng gì để chứng minh tôi ăn h**p người của anh đi!!Nếu có thì tôi chắc chắn sẽ xin lỗi vô điều kiện.."Nó cười nhẹ nhìn hắn rồi nói tiếp "Nếu không thì đừng trách sao tôi ra tay tàn độc."Mắt nó lạnh lùng cực độ nhìn hắn gằng giọng nói.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 70


"Cô nói xong chưa?"Hắn quát."Ế..chưa gì đã giận rồi à?Xem ra cái tính lạnh lùng của anh biến mất rồi chắc thay vào đó là cái tính nóng nảy của tôi chứ gì?"Nó nhếch môi nói.

"Câm miệng....việc xảy ra cũng đã gần một năm rồi cô giờ lại nói là không làm??Mẹ tôi bị cô hại chết như vậy chắc bà cảm thấy mình thật ngu ngốc khi đã coi trọng cô."Hắn trừng mắt nhìn nó nói.

"Anh dạo này đã lãng tai rồi...Hay là để tôi nhắc lại cho anh nhớ!!!Tôi không phải loại người muốn giết ai thì giết,tôi rất quý mạng sống của người khác đấy...là do mẹ anh đồng ý...bà đồng ý thực hiện kế hoạch mà tôi lập ra..là bà ấy tự nguyện,tôi đâu có phải là giết bà ấy không không như vậy....Chả phải lúc trước tôi đã nói là chỉ vì muốn tốt cho anh thôi sao?Cơ mà giờ nói ra cũng vô nghiệm....anh coi tôi là kẻ thù,tôi cũng xem anh là kẻ thù.Anh hận tôi vì tôi hại mẹ anh,tôi hận anh vì anh phụ tình tôi.Một ngày nào đó anh tàn nhẫn trả thù tôi còn tôi thì sẽ khiến anh phải sống trong đau khổ,khiến anh phải sống trong địa ngục."Nó nhìn hắn cười nói.

"Nói cho lắm rồi lại chả hiểu gì."Hạo Thiên thở dài nói.

"Cấm anh chế giễu tôi."Nó trừng mắt nhìn Hạo Thiên.

"Về nhà mà suy nghĩ kĩ lại những lời mà tôi nói trước đây và bây giờ...tiếp tục nấu bữa cơm."Nó nhìn hắn cười đểu.

Hắn tay nắm thành quyền bực dọc rời khỏi nơi đó.Hắn còn chưa hồi phục lại những tổn thương nó gây ra cho hắn mà tại sao nó lại xuất hiện trước mặt hắn vậy?Nó còn tính cướp mất cái gì của hắn đây?Cơ mà hắn còn gì để mất nữa chứ...trên đời này hắn chỉ có hai thứ tồn tại song song mà hắn luôn muốn bảo vệ,một là mạng sống mẹ hắn,hai là tình cảm giữa nó và hắn...Mẹ hắn bị nó hại đồng nghĩa việc hắn mất nó...vì hai thứ đó tồn tại song song với nhau khiến hắn khó có thể giữ một trong hai lại nay nó trở về là có ý nghĩa gì?Làm hắn tiếp tục đau khổ vì nó sao?

----

Bữa cơm hoàn thành,bốn người đối mặt cùng nhau.Nó nhìn hắn,hắn thì thờ ơ thật mệt mỏi vô cùng.

"Hạo Thiên,anh ăn món này đi."Nó gắp thức ăn vào bát Hạo Thiên nói.

"Tôi ghét cà rốt mà!!Em có cần phải ép tôi không?"Hạo Thiên cau mày.

Nó gắp mớ cà rốt bỏ vào bát của mình nhưng lại gắp một vài sợi cà rốt đưa lên miệng Hạo Thiên.

"A...."Nó đưa thức ăn lên miệng Hạo Thiên nói.

"Tôi đã nói là không ăn....ưm...."Hạo Thiên cau mày nói nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị nó nhân lúc anh nói mà cho thức ăn vào miệng anh khiến mặt anh tối sầm lại.

"Nó có rất nhiều chất dinh dưỡng..tôi không muốn bạn trai mình thiếu chất dinh dưỡng nào cả."Nó nhìn Hạo Thiên nhún vai nói.

Hắn đang ăn bỗng dừng lại.Nghe những lời nói kia dù không có chút gì gọi là tình cảm nhưng lại khiến lòng anh nhức nhối.Người con gái này rốt cuộc là về đây vì mục đích gì?

Tối đến,hắn một mình trong phòng lạnh,ngẫm nghĩ một số chuyện mà hồi sáng nó nói.Nó nói là mẹ hắn tình nguyện thực hiện kế hoạch của nó và tình nguyện để nó hại chết?Mà kế hoạch nó đề cập đến là kế hoạch gì?Kế hoạch gì liên quan đến tính mạng mẹ hắn?Hắn chưa từng làm chuyện gì xấu với nó thì làm sao nó lại lập ra một kế hoạch để trả thù hắn?Trừ khi.....là nó muốn giúp mẹ hắn nhưng không thành?

"Rốt cuộc thì em muốn nói đến kế hoạch gì??Bao năm qua mọi tin tức về em không bao giờ tôi không quan tâm đến..Tôi trong phút chốc mà quá bồng bột.Một câu chia tay tôi còn chưa mở lời mà lại đồng ý hôn sự với Linh Nhi....nhưng em về đây là để làm gì??Em muốn làm tôi đau khổ tới mức nào nữa??"Hắn nhìn trời lạnh tay cầm thật chặt cái hộp nhỏ nói.

---------

Nó ngồi trong phòng,lòng đầy khó chịu.Cứ nghĩ đến việc hắn sắp kết hôn cùng người khác là tim nó đau nhói.Nó quá lạ...chính nó cũng cảm thấy mình quá nực cười..đã quyết bỏ tình yêu của mình chỉ để cứu một người quan trọng mà giờ nó lại níu kéo mối tình đầu..thật đáng buồn cười mà!!Cầm điện thoại lên nó nhấn gọi cho một người.

"Ông già...cô ấy sao rồi!!"Nó chán nản hỏi.

"Khoảng bao lâu có thể hồi phục?"Nó hỏi.

"Haizz,ông lúc nào cũng châm chĩa trình độ ngữ pháp của con!!Thời gian đó dài quá con sắp chết rồi đây!!"Nó thở dài nói.

"Cô nghe nói rồi ư??"Nó đứng phắt dậy hỏi.

"Mà cũng không có gì...người lạ rồi mà.Chỉ cần cô nhanh chóng khỏe cho dù là tình yêu ngay cả tính mạng con cũng đánh đổi."Nó cười nhạt.

"Chỉ cần cô được sống...g**t ch*t bao nhiêu người con cũng giết."Nó gằng giọng nói.

-----

Dạo này không rảnh chỉ có thể ra một chương à...có giận ta không??Mà có giận thì làm gì được nhau đâu😛 cái khúc cuối ta không muốn ghi lời thoại cho nhân vật này là do nhân vật này vài chương sau xuất hiện cho nó hấp...người này rất quan trọng với nó nha...nó cắt đứt tình cảm và hại mẹ hắn(sau vài chương sẽ rõ) cũng là vì nhân vật này T.T

Mà kết thúc ngược lắm....Hạo Thiên cưới nó,hắn cưới Linh Nhi,nói toẹt ra vậy rồi còn ai có muốn đọc truyện ta nữa không T.T mà không đọc thì làm gì được nhau:V ta đâu thể nào tới nhà từng người các ngươi mà bảo đọc truyện ta và các ngươi cũng đâu có biết nhà ta mà đến đòi giết ta vì cái kết thúc hết sức lãng xẹt!!Mà cứ đọc đi rồi biết🙂)

Nhiều chuyện nhiêu đây là quá dài rồi..ta thăng!!

Ai muốn kết bạn "phây-búc" với ta thì link đây https://www.facebook.com/profile.php?id=100011355025997 có gì tám típ nhóe🙂)

Đọc vui vẻ!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 71


---Sáng hôm sau----"Ái Nhi...em có trong đó không?"Hạo Thiên đứng trước cửa phòng nó hỏi.

"Chết rồi nên không có."Nó nói vọng ra.

"Sao mà em giỡn nhây quá vậy?"Hạo Thiên cau mày nói.

"Nhây lắm anh biến cho người khác yên bình chút."Nó nói.

"Dù gì hôm nay cũng là sinh nhật em mà!!Ra đây tôi bảo."Hạo Thiên nói.

Nó cau mày,sao mà cái tên này "dai như đĩa" ý!!Hôm nay nó thật sự mệt mà!!

"Kệ nó đi."Nó nói lớn.

"Giờ tự động ra hay là muốn tôi phá cửa?"Hạo Thiên tức giận quát.

"Cạch.."

Nó mở cửa nhìn Hạo Thiên,mặc dù nó hơi hóng hách và không mấy xem trọng Hạo Thiên cơ mà lúc Hạo Thiên anh mà giận thì chỉ có đường chết.Nó nhìn Hạo Thiên cười cười.

"Giờ ta đi được chưa?"Nó cười cười nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Mặc đồ này đi à?"Hạo Thiên cau mày hỏi.

Nó nhìn đồ trên người nó...chả phải là cái đầm ngủ sao??Ra đường với cái bộ đồ ngủ này làm trò cười cho thiên hạ à?

------

Nó cùng Hạo Thiên rảo bước trên đường...mới sáng đã bị dắt đi dạo..sao mà nó thấy mình giống cún nhỏ quá nhỉ??Chủ-Mạc Hạo Thiên...cún-Nguyễn Hoàng Ái Nhi?

"Dắt đi lòng vòng làm gì vậy?"Nó cau mày nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Chỉ là quên đường."Hạo Thiên nói.

Nó như có tảng đá nặng đè lên...quả là bị tên ngốc này chơi một cú khá đau.

"Anh muốn đi đâu?"Nó hỏi.

"Dạo."Hạo Thiên nói.

"Đi dạo vậy sao nói là lạc đường?"Nó hỏi.

"Chọc em thôi!"Hạo Thiên nói.

"Tôi đói rồi!!"Nó nhìn Hạo Thiên nói.

" Vậy tìm quán nào mà ăn..chứ tôi làm gì biết đường mà dẫn em đi ăn...tôi là người Trung mà!!"Hạo Thiên nói.

"Người Trung mà biết tiếng Việt anh hay rồi đấy!!"Nó liếc nhìn Hạo Thiên nói.

"Có một người đã dạy anh nói tiếng Việt giúp anh có cái nhìn khác hơn về nơi này."Hạo Thiên nói.

"Có gì mà khác...dù sao cũng hết ngày hôm nay là tôi về Anh lại rồi!!"Nó nói.

"Nghe Kiều Trinh nói em có một chuyện quan trọng ở đó..là chuyện gì vậy?"Hạo Thiên hỏi.

"Không có gì...chỉ là một người quan trọng với người ta bị bệnh em buộc phải chăm sóc hộ."Nó nói.

"Thì ra là vậy."Hạo Thiên gật gù nói.

"Chỉ cần anh muốn tôi có thể ở bên anh vô điều kiện!!"Nó nhìn Hạo Thiên cười nói.

"Chỉ cần câu nói đó là thật lòng vì tôi thì tôi sẽ hạnh phúc biết mấy!!"Hạo Thiên cười nhạt.

"Chúng ta thật sự là có duyên!!"Linh Nhi nhìn nó cười.

Nó nhếch môi nhìn Linh Nhi...Hạo Thiên hiểu lầm nó chỗ này thì phải!!

"Có duyên??Cứ tưởng cô cố tình đến đây chứ!"Nó cười đểu nói.

"Quá đáng thái quá rồi đấy."Hắn nhìn nó nói.

"Phải rồi!!Quá đáng...đã là kẻ thù thì hai chữ đó cũng dư thừa rồi!!"Nó nhếch môi nhìn hắn.

Hạo Thiên nhìn nó,là nó còn yêu hắn mà tại sao lại nói những từ này với hắn?Chả phải làm thế nó sẽ rất đau lòng sao?Nó hà cớ gì phải làm vậy?

"Quốc Minh...tôi lại không hiểu tại sao hai người lại cứ thích nói chuyện với chúng tôi.Hai người không thấy là phiền đến chúng tôi à?Tôi biết anh và Ái Nhi từng yêu nhau nhưng đó là quá khứ,hiện tại tôi và cô ấy rất tốt...nên bỏ chuyện cũ qua đi.Sau này còn gặp lại thì đừng trách sao Mạc Hạo Thiên tôi đây ra tay tàn độc."Hạo Thiên lạnh lùng nhìn hắn nói.

Nó nhìn Hạo Thiên,anh biết nó chỉ coi anh là bù nhìn hà cớ gì lại ra tay giúp đỡ nó?Làm vậy anh có được lợi gì à?

"Em còn nhìn??Chả phải em nói với anh là đói bụng sao?Đi ăn."Hạo Thiên nhìn nó nói rồi nắm tay nó kéo đi.

"Ơ..."Nó đờ người nhìn Hạo Thiên mặc anh kéo đi.

Hắn khó chịu..mới đây đã thân thiết như thế này rồi.Giờ hắn cảm thấy "kinh tởm" con người nó còn nói hắn phụ tình hận hắn mà giờ lại cùng người yêu tay trong tay tình tứ..Còn tưởng nó vẫn còn tình cảm nên mới hận hắn ai ngờ nó cũng là loại chả ra gì...

-----

Người em yêu không còn là tôi thì hà cớ gì nói lời hận tôi?Nhìn em như vậy tôi lòng càng đau....thà em đừng đến nơi đây,đừng cố mở cửa con tim tôi làm gì để giờ hai đứa ta không thuộc về nhau.Thời gian trôi con tim tôi vì em là khóa một lần nữa!Em giờ quay về khiến con tim tôi xao xuyến không nguôi...tôi xin em đừng khiến cánh cửa lòng tôi một lần mở nửa...cái cảm giác đau nhói kia tôi không chịu đựng được nữa!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 72


Nó hất tay Hạo Thiên ra,mặt nó tối sầm lại.

"Sao lại giúp tôi?"Nó cúi mặt xuống hỏi.

"Em nói cái gì vậy?"Hạo Thiên không hiểu nhìn nó hỏi.

"Anh nói những câu đó là có ý gì?Giúp tôi có ích lợi gì cho anh không??Anh làm thế có biết lòng tôi áy náy biết bao nhiêu không?"Nó trừng mắt nhìn Hạo Thiên quát.

"Chứ nhìn em tự làm đau bản thân tôi làm không được!"Hạo Thiên nói.

"Tôi đâu có làm bản thân tôi đau??Anh hâm à?"Nó nhìn Hạo Thiên nói.

"Ha..tự lừa dối bản thân....em nghĩ em lừa nổi ai à?"Hạo Thiên nhếch môi nhìn nó.

"Anh làm vậy có ích gì không??Anh làm vậy ở đây của tôi nó cảm thấy khó chịu lắm...Có biết là tôi áy náy thế nào không hả??"Nó cau mày quát lớn,tay nó đưa lên vỗ mạnh ở ngực mình nhìn Hạo Thiên.

"Còn em có biết cái cảm giác bị một người mình yêu tới mức sức tàn lực kiệt rũ bỏ mình,quên sự tồn tại của mình,hờ hững như một người dưng,coi mình không tồn tại thì nó đau đớn đến mức nào không??Tôi đã phải chịu đựng cái cảm giác đó mấy năm nay chỉ vì hai chữ "tôn trọng"...Em biết nhìn em như vậy tim tôi nó thống khổ như thế nào không??Em chỉ lo bản thân em có lỗi,áy náy...có đặt em vào hoàng cảm tôi lần nào chưa?"Hạo Thiên quát lớn.Cuối cùng cũng đã nói...cuối cùng anh cũng đã nói hết những điều không nên nói đó..tại sao giữ nó ở trong lòng thì đau nói ra rồi lòng lại như "ngàn tên xuyên tâm" như vậy chứ?

Nó nhìn Hạo Thiên,đáy mắt khẽ động,nước mắt khẽ rơi.Phải,nó chưa từng đặt mình vào hoàn cảnh của Hạo Thiên cả vì nó cứ nghĩ chính nó và chỉ riêng nó mới là kẻ đau khổ nhất thế gian,cứ cho nó là kẻ đáng thương nhất không ai giống nó cả nhưng nó lại không bao giờ nhìn lại cái cách nó đã làm tổn thương đến anh cả...nó thật tồi tệ!!

"Xin lỗi....em xin lỗi!!"Nó bật khóc ôm chầm lấy Hạo Thiên nói.

Hạo Thiên nhận lấy cái ôm đó,người anh cứng đờ...Đây là thật lòng hay là giả tạo?Nhưng sao lòng anh khẽ ấm áp vậy?Nhẹ nhàng ôm lấy nó...có lẽ chỉ cần như thế này anh cũng cam tâm nhận đau khổ.

"Em không có lỗi..chỉ tại tôi quá cố chấp."Hạo Thiên nhẹ nhàng nói.

"Sao anh lại cố chấp quá vậy...em không yêu anh..."Nó chưa nói xong liền bị Hạo Thiên đưa tay che miệng lại.

"Đó là vì Mạc Hạo Thiên tôi quá yêu em..không có cách nào buông bỏ.."Hạo Thiên cười nhẹ nói.Gương mặt anh dần dần tiến gần nó,nhẹ nhàng hôn lên giọt nước mắt đang rơi trên gò má kia của nó. "Chính vì không buông bỏ nên tôi chọn cách lẳng lặng giúp em ở phía đằng sau...chọn cách theo đuổi em dù biết kết quả chỉ là con số 0."Hạo Thiên nói.

-----Tối----

Hạo Thiên dù sao đã lên máy bay về Trung Quốc cũng được vài giờ trước vậy mà nó lại cảm thấy anh đã đi lâu lắm rồi.Có lẽ là trước giờ nó quá phụ thuộc vào Hạo Thiên anh quá rồi!!

"Ái Nhi??"Kiều Trinh nhìn nó hỏi.

Nó đưa mắt nhìn Kiều Trinh à khoan còn có cả Trần Dương nữa...Xem ra bọn họ thật sự là một đôi rồi!!

"Hai người rất đẹp rất hợp với nhau."Nó gượng cười nhìn hai người họ nói.

"Thời gian khá nhanh...tên này cuối cùng cũng chịu trách nhiệm với tôi...tôi đã ra quyết định năm sau sẽ cưới!!"Kiều Trinh nói.

"Lúc đó cô nhớ đến?"Trần Dương nhìn nó hỏi.

"Tôi không biết....có thể là giữa năm tới tôi rất bận!!Hai người nên nhớ...tìm được nhau không khó và cũng không dễ...hãy cố gắng giữ vững tình yêu đó.Đừng vô cớ mà lạc mất nhau."Nó nói rồi bước đi.

"Anh rể và chị tôi...rất mong cậu trở về và cái tên...."Kiều Trinh chưa nói xong bị nó chặn.

"Đừng có coi tôi là trẻ con...Đúng thời điểm tự khắc tôi trở về."Nó nói rồi quay lưng đi.

Nó đứng trước khu vườn hoa oải hương của hắn ngày trước.Nơi này lúc trước chả phải là nơi bắt đầu chuyện tình cảm của nó sao?

"Mặt dày đến đây..cô nực cười thật nhỉ?"Hắn đứng ở phía sau nó nói.

Nó quay lại nhìn hắn,khẽ cười.

"Tôi đến là để kết thúc."Nó nhìn hắn nói.

Hắn cau mày,người con gái này đang nói cái gì vậy?

---

Nó và hắn ngồi dưới gốc cây anh đào năm nào...tại sao...lúc này không phải mùa hoa anh đào mà cây hoa này lại vẫn nở hoa?

"Chưa vào mùa nở mà nó đã nở rồi ư?"Nó hỏi.

"Chỉ cần tôi muốn nó nở thì không cần phải nở đúng mùa."Hắn nói.

"Có lẽ anh và Linh Nhi thực sự đã rất hạnh phúc...tôi về đây là vì lầm tưởng tình yêu anh vẫn còn nhưng mà tôi lại lầm.Có phải tôi thật sự ích kỉ không?Có phải anh rất coi thường tôi không??Tôi mặt dày đến nơi này là chỉ muốn nói với anh là...Đừng kết hôn với ai khác trong vòng 2 năm không??Trong vòng hai năm đó nếu tôi không trở về và mang bất ngờ về thì hãy kết hôn có được không??"Nó nhìn hắn hỏi.

"Nực cười...hà cớ gì tôi phải nghe lời cô."Hắn nhếch môi nhìn nó hỏi.

"Là vì tôi còn yêu anh!!"Nó hét lớn.

Hắn đờ người,nhịp tim phút chốc đập loạn."Còn yêu"?Chỉ cần vỏn vẹn hai chữ này cũng đã khiến hắn mềm lòng.

"Điều đó không quan trọng gì với tôi lắm."Hắn nói.

Nó cười nhạt nhìn hắn.

"Có vẻ tôi đã quá mơ mộng hảo huyền rồi!!Tạm biệt...cứ coi như tôi chưa từng nói những câu nói kia...Trả thù...tôi chắc chắn sẽ khiến anh đau khổ nhất nếu như anh kết hôn với một người khác..Có lẽ tôi hơi tâm thần nhưng những gì tôi đã nói tôi nhất định sẽ làm được vì tôi không dễ buông bỏ tình yêu này!!"Nó lạnh lùng nhìn hắn nói rồi lướt nhẹ qua hắn rời khỏi khu vườn màu tím này.

Hắn quay đầu nhìn nó..

"Chỉ cần là em muốn chứng minh mình trong sạch..cho dù cả đời không cưới một ai khác tôi vẫn chấp nhận chỉ cần em có bằng chứng xác thực...tôi chờ em!!"

----
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 73


----Sáng Hôm Sau----

Nó có mặt tại sân bay quốc tế,quay đầu nhìn lại có nơi này một hồi lâu....Không biết trong vòng 2 năm ở đây có cái đám cưới của ai đó không??

Máy bay cất cánh nó tắt điện thoại nhìn qua gương cảm thấy có chút gì đó quen thuộc nhưng lại không thể nghĩ ra cái quen thuộc đó là gì...Hà hơi vô kính máy bay,nó đưa tay ghi ghi lên ô kính chỉ vỏn vẹn bốn 4 "Chờ em 2 năm!!"

Hắn chạy vào nơi sân bay cất cánh,chỉ biết đứng trơ trơ nhìn chiếc máy bay kia bay trên bầu trời mà không thể nào làm gì được.Hắn nhìn lên trời...trong đầu hiện lên một câu nói "2 năm...anh chờ!!"

----8 tháng sau----

"Mạc Hạo Thiên!!Lại mặt dày ăn đồ của tôi à?"Nó cau mày nhìn Hạo Thiên.

"Nhà là của tôi...mọi thứ trong nhà đều là của tôi kể cả em."Hạo Thiên nhún vai nói.

"Được...tôi ra đường ở cho anh vừa lòng."Nó nói rồi đi ra ngoài để lại con người kia trố mắt nhìn.

Hạo Thiên chán nản...suốt ngày cứ muốn rời khỏi anh!!Đuổi theo nó ra ngoài anh dường như nhìn thấy một người rất quen....LÀ HẮN??

Hạo Thiên chạy đi tìm nó....suốt mấy tháng qua tình cảm giữa anh và nó khá lên đáng kể không thể để nó gặp lại hắn...càng không thể để nó rung động vì hắn nữa.

"Hạo Thiên anh làm gì vậy??"Nó cau mày nhìn Hạo Thiên hỏi.

Hạo Thiên ôm nó..cái ôm rất chặt.Nó cau mày khó hiểu hôm nay Hạo Thiên anh bị làm sao vậy nhỉ??Đẩy anh ra nó trừng mắt nhìn anh.

"Anh..bị sao vậy?"Nó hỏi.

"K..Không có gì..cứ tưởng em bỏ nhà đi thiệt!!"Hạo Thiên cười trừ nhìn nó nói,

"Đâu có ngốc đến mức mà bỏ nhà đi bụi.."Nó nói rồi quay đầu đi cơ mà nó lại vừa gặp một người gì đó rất quen "Quốc Minh??.."

Nó đi theo con người kia khiến Hạo Thiên nóng lòng.Nó cố chen qua đám người đông đúc kia...thoát khỏi đám người kia nó lại chẳng phát giác được rằng mình đã đứng gần giữa đường.Lúc nó đã phát giác được thì một chiếc xe lao tới...nó đứng trơ mắt nhìn mà không hề phản ứng..

"Cẩn thận!!"Hạo Thiên chạy bổ về phía nó hét lớn.

"Rầm.."

"Phịch.."

Nó lờ đờ mở mắt...chuyện gì vừa xảy ra vậy??Tại sao nó lại không hề bị sao?

"Hạo Thiên..."Nó lo lắng ngồi dậy nhìn người con trai đang nằm trên đường máu không ngừng chảy.Lòng nó nóng lên,tim nó nhức nhối không ngừng "HẠO THIÊN!!"Nó đi lại chỗ Hạo Thiên hét lớn,nước mắt vì thế mà rơi.

---

"Có chuyện gì à?"Hắn nhìn Linh Nhi hỏi.

"L...Làm gì có chuyện gì."Linh Nhi nhìn hắn cười.

"Đằng kia có chuyện gì mà lại đông người vậy?Tai nạn?"Hắn cau mày hỏi.

"Chắc là vậy rồi!!Mình đi thôi kẻo trễ giờ hẹn."Linh Nhi cười kéo hắn đi.

Hắn cau mày bước đi...Không hiểu lòng hắn tại sao lại khó chịu như vậy.

*

"Hạo Thiên anh hãy cố gắng lên!!Đừng có xảy ra chuyện gì!!Tôi xin anh đấy!"

----

Này này....chỉ mới nói cái kết thế thôi mà các ngươi có cần ném đá ta thế không??Ta nói sao thì kệ ta đi...đọc truyện rồi tính tiếp chớ!!HUHU...tội nghiệp ta quá mà!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 74


Nó ngồi trước phòng cấp cứu,cơ thể run rẩy,lòng nó hoảng loạn.Người con trai này là vì nó mà nằm ở trong căn phòng kia.Nếu Hạo Thiên anh không cứu nó thì có lẽ người nằm trong đó chính là Ái Nhi nó chứ không phải là anh!Hà cớ gì nó lại vì một người không xem nó là gì mà lại điên cuồng tìm kiếm để cớ sự xảy ra thật đau lòng này.

Sau vài giờ đồng hồ cánh cửa kia vẫn không một chút động tĩnh khiến nó càng nóng lòng hơn.Giờ nó nghiệm ra được một điều "Thời gian quả thật rất tàn độc...Chỉ trong một thời gian ngắn..vừa đủ để có thể khiến một con người đau khổ đến tuyệt vọng,vừa đủ để có thể khiến mạng sống của một con người đứng trước vạch sinh tử".Cánh cửa mở,rất nhiều bác sĩ bước ra,ai nấy đều nhìn nhau mà lắc đầu.Nó vội vàng đứng dậy chạy lại phía bọn họ,gương mặt ướt nhẹp đầy nước mắt,cơ thể đầy máu rất dễ dọa người.

"Anh ấy có sao không?"Nó nhìn vị bác sĩ hỏi.

"Bệnh nhân tạm thời đã qua cơn nguy kịch nhưng mà...e là khó có thể tỉnh lại."Vị bác sĩ nhìn nó nói.

Nó nghe như sét đánh ngang tai."Khó có thể tỉnh lại"?Chả phải mấy từ đó đồng nghĩa với việc Hạo Thiên anh phải sống một cuộc sống thực vật sao?

"Không thể nào!!Anh ấy còn rất trẻ không thể nào sống một cuộc sống thực vật được!!"Nó cau mày nhìn vị bác sĩ nói.

"Điều đó chỉ là suy đoán.Quan trọng là ở bệnh nhân...nếu có ý chí sống chắc hẳn là sẽ tỉnh lại."Vị bác sĩ nói rồi bước đi.

Nó dường như không tin vào những gì mà mình vừa nghe được...Điều đó quả thực mà nói là rất "khó để tiêu hóa" nổi.Cơ thể nó như không trọng lượng mà ngã xuống đất,gương mặt thất thần nhìn về phía căn phòng kia,nước mắt không tự chủ rơi xuống.Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến nó khó lòng mà chấp nhận được.

----

Nó đứng đó nhìn gương mặt Hạo Thiên đầy tái nhợt,cơ thể anh đều được băng bó.Chỉ cần nhìn anh như vậy tim nó nhức nhói,anh như vậy chắc hẳn là rất đau đớn.Nó đưa tay nắm bàn tay lạnh của anh,nước mắt không kiềm chế được lại một lần nữa rơi.

"Đã hơn một giờ đồng hồ rồi anh vẫn chưa tỉnh lại.Chắc là anh mệt mỏi lắm phải không?Chính vì mệt mỏi nên anh chỉ là đang ngủ thôi phải không?Anh có thể tỉnh lại mà nói cho tôi biết anh ngủ trong thời gian bao lâu không?Vài giờ?Vài ngày?Vài tháng?Hay là vài năm?Anh có thể cho tôi biết một con số cụ thể để tôi có thể chờ anh không?Anh biết đấy...Gương mặt đẹp trai của anh thật không hợp với ngủ hoài đâu,nó sẽ khiến anh trở nên xấu xí lắm!Tôi từng hứa sẽ nấu ăn cho anh ăn mà tôi vẫn chưa thực hiện được...Anh mau tỉnh lại mà ăn những món tôi nấu đi!!Anh ngủ vậy giấc mơ của anh là gì?Có đẹp không??Nếu đó là giấc mơ đẹp thì anh chỉ nên ngủ một vài giờ rồi mau chóng tỉnh lại kể cho tôi nghe đi!!Tôi xin anh đấy!!Mau tỉnh lại đi!!"Nó nhìn Hạo Thiên nhẹ nhàng nói.

*Trong khi đó*

"Hai đứa dự định sẽ tổ chức hôn lễ vào ngày nào?"Ông Lâm nhìn hắn và Linh Nhi hỏi.

"Chú Lâm,con và Quốc Minh dự định sẽ tổ chức hôn lễ vào...."Linh Nhi chưa kịp nói hết câu hắn đã chặn.

"Năm tới chúng con sẽ tổ chức lễ đính hôn còn về phần tổ chức hôn lễ thì con chưa dự tính tới."Hắn lạnh lùng nói.

"Chưa dự tính tới??Con nói vậy là có ý gì?Không muốn lấy Linh Nhi à?"Ông Lâm cau mày nhìn hắn gằn giọng nói.

"Chú Lâm,con cũng chưa dự tính đến việc kết hôn.Vì dù sao hai đứa con vẫn còn trẻ."Linh Nhi cười gượng nói.

"Lão già ta rất mong có cháu."Ông Lâm nói.

"Chuyện đó thì ông đừng hòng mong."Hắn lạnh lùng nói rồi đứng dậy bước đi.

Ông Lâm trừng mắt nhìn đứa con trai,Linh Nhi vội vã đuổi theo hắn.Hắn nói vậy là có ý gì?Không lẽ Linh Nhi cô không đủ tư cách kết hôn với hắn?Và càng không đủ tư cách có con với hắn à?Nếu Linh Nhi cô không có đủ những tư cách đó thì Ái Nhi-nó càng không đủ tư cách để hắn yêu thương.

-----3 tháng sau-----

Nó đứng trước cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật mà suốt ba tháng qua nó đều ngắm nhìn.Đã ba tháng trôi qua,Hạo Thiên anh vẫn không một chút tiến triển.Những vết thương trên người anh đã bình phục hoàn toàn nhưng sao anh vẫn chưa tỉnh lại?

"Trời cũng đã vào tháng 11 rồi,còn một tháng nữa là tuyết rơi...Anh còn nhớ lời hứa gì mà nhiều tháng trước từng hứa với tôi không?Là anh cùng tôi ngắm tuyết rơi đấy!!Anh mà còn ngủ nữa là anh sẽ thất hứa với tôi...theo tôi được biết Mạc thiếu anh là một người vốn đã ghét thất hứa mà!!Thế nên đừng làm con sâu lười ngủ nữa,dậy đi.Mà tôi hỏi này,bộ giấc mơ của anh đẹp đẽ đến mức anh ngủ tới ba tháng liền sao??Hay là anh mộng cô nào đẹp hơn tôi,yêu anh hơn tôi hả?Đừng nói anh vì sắc mà chết luôn trong mơ nha!Chí ít sao tôi là người đẹp nhất thế gian này rồi không có ai đẹp hơn tôi đâu...Mà anh nói là chỉ yêu mình tôi thôi mà chắc anh không vì lí do nào đó mà vờ ngủ để đùa giỡn với tôi đó chứ??Hạo Thiên,tôi chịu thua anh rồi!!Làm ơn tỉnh lại đi!!Nếu anh tỉnh lại tôi nguyện làm bạn gái của anh!!"Nó nhìn Hạo Thiên nước mắt lại không tự chủ một lần nữa rơi xuống.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 75


Hạo Thiên anh vẫn im đó,không một tiếng động...có lẽ nó tốn công quá rồi!!Không lẽ anh buộc phải chịu đựng cảnh sống một cuộc sống như mấy cái cây kia??Không nói,không cười,không khóc,không chút cử động,...một cuộc sống như vậy chả khác nào là địa ngục??

Nhiều ngày trôi qua,nó cứ như một con ngốc ngày ngày ngồi trước giường Hạo Thiên mà nói chuyện rôm rả một mình không một lời nào đáp trả.Nhiều người nhìn qua đều cảm thấy tội nghiệp cho nó.

"Ting..ting.." tiếng chuông tin nhắn kêu nó chán nản mở điện thoại ra đọc nhưng vừa đọc lại ngồi bật dậy,nét mặt trở nên tối sầm lại.Truy cập vào internet nó đứng sững người...Hắn và Linh Nhi sẽ tổ chức lễ đính hôn vào tháng 4 năm tới!!Hắn...Hắn sao,sao lại có thể như vậy??Lòng nó đau nói,tay nắm chặt thành quyền,môi mím chặt đến bật máu.

"Rốt cuộc thì anh vẫn không xem tôi là gì với anh sao??Rốt cuộc thì người anh chọn vẫn là cô ta??Vậy được để Ái Nhi tôi chống mắt lên coi,xem hai người hạnh phúc đuợc bao lâu."Nó gằn giọng lạnh lùng nói.

----

Hắn đứng trước cửa sổ,gió lạnh thổi vào.Dù sao hắn vẫn không thể hiểu được nó rốt cuộc là trốn ở xó nào.Mọi tin tức về nó một chút cũng không có,hắn đã cho người điều tra mà một chút mang mối cũng không...con người nó từ lúc nào đã trở thành một kẻ Bạn vô âm tính vậy??

"Ái Nhi...em rốt cuộc thì em đang muốn làm cái quái gì vậy?Sao một chút tin tức về em tôi có cố cũng không tìm được??"Hắn trở dài nhìn trời đêm nói.

"Cậu ấy là người rất biết cư xử sao cho phải lí...Nếu muốn trốn chúng ta thì chắc chắn ta sẽ không tìm được...theo em nghĩ nếu muốn về thì tự động sẽ về thôi."Linh Nhi không biết từ khi nào đã ở cạnh hắn nói.

Hắn lạnh lùng nhìn Linh Nhi mà hừ lạnh.

"Cô nói cứ như là cô hiểu rõ con người cô ấy vậy nhỉ??Ai cho phép cô tự động vào phòng của tôi mà không được sự đồng ý của tôi??Từ khi nào mà lá gan của cô lớn đến vậy??"Hắn nhìn Linh Nhi lạnh lùng nói.

"Dù sao em cũng là vợ chưa cưới của anh..."Linh Nhi giọng run run nhìn hắn nói.

"Vợ chưa cưới??Tôi và cô ngay cả đính hôn còn chưa có mà đòi làm vợ chưa cưới của tôi ư??Cô nghĩ cô có tư cách để làm vợ tôi à??"Hắn nhếch môi nhìn Linh Nhi khinh thường nói.

Linh Nhi run người,mắt cô đỏ hoe.Người con trai này cố chấp hơn cô nghĩ.

"Là Ái Nhi phải không??Người mà anh muốn cưới làm vợ là cô ta phải không??Em...em có gì không bằng cô ta??Điểm gì ở em mà anh nghĩ là em không xứng với anh??"Linh Nhi đau đớn nhìn hắn hỏi.

"Không có điểm gì mà cô không xứng với tôi cả...chỉ là tôi không có yêu cô!"Hắn nhìn Linh Nhi nói.

"Vậy tại sao lại không yêu em??Tại sao không chọn em mà lại chọn cô ta??Em thua cô ta ở điểm nào??Anh nói đi...Anh nói đi!!"Linh Nhi quát lớn,nước mắt rơi xuống nhìn hắn với ánh mắt đầy đau khổ.

"Cô rất hoàn hảo...Cô hơn cô ấy rất nhiều điểm.Cô dịu dàng hơn cô ấy,cô biết quan tâm người khác hơn cô ấy,...nhưng chính vì những cái không hoàn hảo đó của cô ấy mới khiến tôi rung động.Cho dù cô có làm gì đi chăn nữa thì tôi vẫn yêu cô ấy...sau này và mãi mãi."Hắn nói.

"Cho dù là anh có yêu cô ta đi chăng nữa thì sau này người cưới anh là em,người chung chăn chung gối với anh cũng là em,người cùng anh đi hết cuộc đời cũng là em không phải là cô ta."Linh Nhi trừng mắt nhìn hắn nói.

"Biến..."Hắn thở dài nói.

"Anh không có quyền đuổi em đi."Linh Nhi nói.

"Biến ngay cho tôi nếu không thì đừng trách tôi tàn nhẫn."Hắn trừng mắt nhìn Linh Nhi lạnh lẽo nói.

Linh Nhi đau lòng,đưa tay che miệng khóc lóc rồi chạy đi.Hắn chán nản nhìn Linh Nhi mà lắc đầu.

---

Nó mở cửa bước vào,vẫn là một người con trai nằm ngủ...không gì thay đổi.Nó chịu đựng cái cảm này cũng đã được ba tháng rồi....liệu nó có thể chịu đựng cảnh như thế này được bao lâu??

"Mấy tháng qua tôi cứ phải ngắm đi ngắm lại cái cảnh anh ngủ đã quá nhàm chán rồi!!Cơ thể tôi đã quá tiều tụy vì chăm sóc cho anh...Nhiều người trong bệnh viện bảo tôi là ngốc hà cớ gì phải chăm sóc anh quá mức mà không lo chăm sóc bản thân để bản thân tiều tụy,nhợt nhạt...tôi cảm thấy rất đúng,anh chỉ ngủ thì sao tôi lại lo lắng,lại túc trực hàng giờ để chăm sóc anh??Tôi...mệt mỏi lắm rồi.Rất muốn ngủ nhưng lại sợ khi mình ngủ,anh tỉnh lại thì không ai bên cạnh...tôi..."Nó nhìn Hạo Thiên hờn dỗi nói nhưng rồi...chắc tại nó đã không thể chịu đựng được nữa mà ngã xuống sàn lạnh--
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 76


Các bác sĩ bước vào phòng nhìn thấy nó ngất liền vội chạy lại.

"Cô gái trẻ?Cô ổn chứ?"Y tá khẽ lắc nhẹ người nó hỏi nhưng nó lại không hề trả lời.

"Có vẻ là ngất do quá sức và vô cùng mệt mỏi..."Vị bác sĩ nói.

"Cũng phải...vì người con trai này mà cô ấy đã tốn rất nhiều thời gian chăm sóc ngay cả bản thân cũng không màng đến.Hai cô đưa cô ấy nghỉ ngơi và truyền nước biển đi!!"Vị bác sĩ nói.

Hai y tế đỡ nó dậy và dìu đi.Bàn tay người con trai đang nằm trên giường khẽ động đậy,đó là điều đáng mừng đối với các bác sĩ.

"John,anh xem cậu ta có chút tiến triển rồi!!"Vị bác sĩ nói.

"Có lẽ là vì có một động lực nào đó đã khiến cậu ta tiến triển tốt hơn."Người tên Jonh nói.

"Cô gái đó...Có lẽ cậu ta vì lo lắng cho cô gái đó ngất nên mới cố gắng cử động."Vị bác sĩ cười nói.

"Hai người này gia thế không phải hạng tầm thường...nên cố gắng chăm sóc tốt cho họ.Tôi đi chút việc,anh ở đây khám sơ lược tình trạng hiện tại của cậu ta rồi báo lại cho tôi."John nhìn vị bác sĩ nói.

"Ok..."

John bước ra ngoài đóng cửa lại,nó hiện tại là người mà anh tìm kiếm bao lâu nay cho nên những gì liên quan đến nó đều phải được chu toàn thì anh mới mong có thể gặp lại một người.

Hạo Thiên anh suốt bao lâu nay vẫn đều nghe thấy tiếng nói của nó,vẫn nghe thấy tiếng khóc của nó,...Anh vẫn nghe tất cả những gì đang xảy tra nhưng....cơ thể anh có cố đến mấy cũng không thể nào cử động hay mở mắt được.Phải!Đúng như nó nói,anh đang ngủ và anh đang mơ một giấc mơ đẹp.Trong giấc mơ ấy anh gặp một con gái...không giống như nó nói vì người anh gặp trong giấc mơ đẹp ấy "Chính-là-nó".Khi nãy vừa nghe có người bảo nó vì chăm lo cho anh mà ngất,anh rất đau lòng.Không hiểu tại sao trong người anh như có một động lực nào đó thúc đẩy các hệ thần kinh hoạt động làm tay anh cử động...chắc có lẽ đúng như lời vị bác sĩ tên John ấy,chính nó là động lực giúp anh tỉnh lại!!

----

Nó nằm đó,gương mặt nhợt nhạt dễ khiến người nhìn không khỏi đau lòng.Lờ mờ mở mắt nó cau mày,nó bất tỉnh từ khi nào vậy??Gắn gượng ngồi dậy,nó đưa tay lên đầu,đầu nó đau nhức kinh khủng!!Hung hăng tháo gỡ kim truyền nước ra,nó rời khỏi phòng.

Mở cửa phòng Hạo Thiên,nó bước vào với cái đầu đau nhức khiến nó không khỏi cau mày.Ngước nhìn chàng trai đang nằm trên giường kia.....Nó mở to mắt nhìn,nước mắt tuôn trào như nước,miệng nở nụ cười.

"Hạo Thiên!!Anh tỉnh rồi à?"Nó nhìn Hạo Thiên xúc động nói.

"Theo em biết đấy....nằm ngủ một chỗ lâu dần sẽ trở nên nhàm chán nên tôi tỉnh ngủ để ngắm nhìn em cho đỡ nhàm đây cơ mà chưa gì em đã bất tỉnh nhân sự rồi.Em có sao không??"Hạo Thiên nhìn nó hỏi.

"Nhờ phước của anh...Ái Nhi tôi còn sống."Nó nhìn Hạo Thiên mỉm cười nói.

"Cậu không chịu..."John bước vào phòng nói nhưng vừa nhìn thấy nó liền im bặt.

Nó quay lưng nhìn John liền nhớ điều gì đó.

"Vị bác sĩ này có thể nói chuyện với tôi một lát không?"Nó hỏi.

"Được chứ!!"John gật đầu nói.

"Tôi và vị bác sĩ này ra ngoài chút việc anh ở trong đây ngoan ngoãn một chút."Nó nhìn Hạo Thiên nói.

Anh nhìn nó cười gật đầu.Nhìn nó và vị bác sĩ tên John kia ra ngoài gương mặt Hạo Thiên liền trở nên buồn bã.Ông trời thật biết trêu đùa người khác mà!!

"Hạo Thiên.. anh ấy có sao không??"Nó nhìn John hỏi.

"Rất khó nói...tình trạng cậu ta bây giờ không mấy lo nhưng có điều có thể cậu ta sẽ không đi lại được."John nhìn nó e ngại nói.

Nó sững người,"không thể đi lại" là có ý gì?

"Anh nói gì vậy?Chả phải nói là không mấy lo sao?"Nó cau mày hỏi.

"Tai nạn phá nghiêm trọng việc cậu ta bị liệt chân có thể cho là khá may mắn lắm rồi nhưng cô yên tâm chân cậu ta theo kiểm tra tôi thấy vẫn có thể điều trị được."John nhìn nó nói.

"Là sao?"Nó khó hiểu hỏi.

"Theo kiểm tra của tôi cho thấy chân cậu ta không phải là bị liệt hoàn toàn,vẫn còn có phản xạ.Chỉ cần điều trị là có thể đi lại được hoặc có thể tự động bình phục nhưng mà điều này rất khó xảy ra!"John nói.

"Anh quả là một bác sĩ giỏi nhưng chuyện này đừng nói cho anh ấy biết được không??Tôi sợ anh ấy khó lòng chịu nổi."Nó nhìn John nói.

John nghe xong câu nói đó liền giật mình.Gượng cười nhìn nó.

"Nếu khi nãy không có cô ở đó thì tôi có lẽ đã nói ra hết rồi...Được,tôi cũng không muốn bệnh nhân đau lòng."John nhìn nó nói.

"Bác sĩ có thể cho tôi biết danh tính của anh không??"Nó hỏi.

"Tôi tên John...sau này tôi chắc sẽ còn tìm đến cô nhiều."John nhìn nó nói rồi quay đi.

Nó quay lại phòng,nhìn Hạo Thiên cười bá đạo nói.

"Giờ thì kể tôi nghe...Mấy tháng nay anh mong được mấy ẩm rồi??Có kết con nào chưa??"

---

Tg sửa chương này là do nó có nhiều lỗi.Hôm nay tg không ra chương tại đang học🙂)Nếu rảnh tốt ta sẽ ra..hì hì
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 77


"Em nghĩ tôi có thể mộng được ai trong khi em ngày nào cũng quấy rầy tôi?"Hạo Thiên cau mày nhìn nó nói.

"Tôi làm gì có!!"Nó vội lắc đầu nhìn Hạo Thiên nói.

"Vậy tôi hỏi,con nào cứ suốt ngày ngồi cạnh tôi nói chuyện rôm rả không khác gì tự kỉ?Con nào khóc sướt mướt năn nỉ tôi dậy?Con nào lợi dụng tôi?Con nào đòi làm người yêu tôi?"Hạo Thiên nhìn nó hỏi.

"Ơ...ờ thì...là tôi cơ mà tôi hỏi là anh ngủ mộng con nào đẹp không à mà!!Có liên quan gì đến mấy cái đó đâu."Nó nói.

"Không liên quan?Em nói nghe hay nhỉ?Hay là em ngủ đi tôi ngày nào cũng quấy rầy em thử em có ngủ được không huống chi là mộng con nào."Hạo Thiên đưa tay lên cốc đầu nó nói.

"Đau đấy!!Ai bảo anh ngủ cho lắm."Nó rướn cổ cãi.

"Có ai ngủ mà tới những mấy tháng không hả con ngu?"Hạo Thiên cười nhẹ nhìn nó mắng.

"Ờ..ờ thì...tuy anh bất tỉnh cơ mà tôi bảo anh ngủ là anh ngủ!!"Nó nói.

"Ha...nực cười!!Cơ mà nói làm người yêu tôi là thật à?"Hạo Thiên nhìn nó hỏi.

"Đ...Đương nhiên là không rồi!!Chứ anh nghĩ anh có đủ tư cách để trở thành bạn trai tôi à?"Nó hếch cằm kiêu ngạo nói.

"Vậy à??Tôi còn tưởng em đang nói cái quái gì ấy chứ!!Người như em làm gì đủ tư cách làm bạn gái tôi."Hạo Thiên nhìn nó cười nói.

"Nè..cái tên hách dịch kia!!Chả phải trước kia anh từng nói là rất muốn tôi làm bạn gái anh à?"Nó nhìn Hạo Thiên cau mày hỏi.

"Tôi nhớ không lầm hình như là tôi chưa từng nói là muốn em làm bạn gái tôi cả?"Hạo Thiên xoa cằm nói.

"Còn ở đó mà biện hộ nữa à?"Nó bặm môi trừng mắt nhìn Hạo Thiên nói.

"Không hề nha!!Tôi chưa từng nói là muốn em về làm bạn gái cả.Vả lại cái thể loại như em chỉ được tôi dắt về làm vợ chứ không phải để làm nhân tình của tôi."Hạo Thiên xoa đầu nó nói.

"Dắt về làm vợ?Tôi và anh chưa hề hẹn hò với nhau mà anh đã đòi dắt về làm vợ rồi!Anh rút gọn các bước trong tình yêu phải có rồi đấy!!"Nó lườm Hạo Thiên nói.

Hạo Thiên nhún vai tỏ ra không biết.Đối với nó mà cần gì phải hẹn hò chi bằng xích lại và dắt về làm vợ anh không phải là tốt hơn sao?Đỡ phải tốn công giành lấy.

"Mà khoan..."dắt cún con đi dạo" với "dắt tôi về làm vợ" có khác gì không nhỉ?" Nó ngớ người gãi gãi đầu hỏi "NÈ!!AI CHO CÁI TÊN HÁCH DỊCH NHÀ ANH DÁM VÍ TÔI NHƯ LÀ CÚN CON HẢ??BỘ NHÌN TÔI GIỐNG NÓ LẮM À?"Như đã nghiệm ra được điều gì nó đứng dậy chống nạnh hung hăng quát.

"Đó chỉ là do sức tưởng tượng của em quá phong phú."Hạo Thiên nói.

"Phong phú cái quái gì!!Anh rõ ràng là ám chỉ tôi với nó."Nó nói.

"Nhà tôi nuôi rất nhìn cún con bởi vì tôi rất thích nó.Hay là để tôi xích em lại rồi dắt em về nhà để em làm mẹ của cún con nhé?"Hạo Thiên cười nhìn nó nói.

Nó bĩu môi nhìn Hạo Thiên đầy hờn dỗi.

"Mà nè,anh tính không cho gia đình anh biết về chuyện này sao?"Như sực nhớ ra chuyện gì nó ngồi xuống nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Chuyện gì?Chuyện dắt em về làm vợ hay là dắt em về làm mẹ con tôi?"Hạo Thiên hỏi.

"Tới giờ mà vẫn còn lầy!!Chuyện về tình trạng hiện giờ của anh ý!"Nó lườm Hạo Thiên nói.

"À...tôi vốn là người thừa kế sản nghiệp nhà họ Mạc nên việc thành ra nông nổi này sẽ khiến dư luận bàn tán,gia đình tôi sẽ vô cùng phẫn nộ họ sẽ cho người điều tra ra tên nào khiến tôi thành ra thế này và sẽ giết không thương tiếc."Hạo Thiên nhìn nó nói.

"Uôi...cái gì mà ghê vậy!!Tôi còn rất yêu đời chưa muốn chết trẻ đâu!!Nó nhăn mặt nói.

"Mà nếu thấy tôi lâu rồi không về nhà thì họ vẫn sẽ cho người điều tra và em cũng sẽ chết."Hạo Thiên nói.

"Cơ mà làm gì có liên quan đến tôi cơ chứ!!Ai bảo anh dại gái làm gì!!"Nó hếch cằm nói.

"Chỉ cần làm hại đến tôi cho dù là người cùng dòng họ thì gia đình tôi vẫn xử không tha."Hạo Thiên nói.

"Vậy làm sao bây giờ!!"Nó thở dài ỉu xìu nói.

"Ở cạnh tôi 24/24 về làm dâu nhà họ Mạc làm vợ Hạo Thiên tôi."Hạo Thiên nhún vai nói.

"Đừng-có-mơ."Nó gằng từng chữ nhìn Hạo Thiên nói.

"Vậy thì tôi hết cách!!Thôi thì nhìn em chết chắc cũng là sở thích của tôi."Hạo Thiên nói.

"Anh..."Nó ức chế đưa tay chỉ Hạo Thiên nói.

"Cái gì?"Hạo Thiên cau mày hỏi.

"Anh..anh ăn gì để tôi về nhà nấu cho anh ăn."Nó rút tay lại đưa lên đầu gãi gãi nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Miễn là đồ em nấu tôi ăn gì cũng được."Hạo Thiên nói.

"Bị một lần rồi còn chưa tởm à?Vậy thì tôi nấu nhiều món có cà rốt nhé?"Nó nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Em thừa biết tôi ghét cà rốt mà còn dám nấu cho tôi ăn à?"Hạo Thiên trừng mắt nhìn nó nói.

"Chứ anh bảo ăn gì cũng được..."Nó nói.

"Chí ít thì em cũng phải động não miếng chứ!!"Hạo Thiên thở dài.

"Rồi rồi!!"Nó gật đầu nói.

"Về nhanh đi.Tối có gì đưa tôi đi dạo."Hạo Thiên nói.

"Bằng gì?Chân anh bị..à không chân anh chưa hoàn toàn bình phục mà!!"Nó giật mình nói.

"Dùng xe lăng mà đẩy!!Đi mau đi."Hạo Thiên hối nó.

Nó đi ra ngoài,gương mặt anh lại thoát nét buồn.

"Từ khi nào mày lại trở nên vô dụng đến thế này hả?Người mà mày muốn bảo vệ và chăm sóc suốt đời giờ lại đang chăm sóc quan tâm mày!!Mày từ khi nào lại trở thành một gánh nặng cho cô ấy vậy hả Mạc Hạo Thiên!!"
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 78


Sau vài tiếng đồng hồ,nó mang đồ ăn đến bệnh viện.Vừa đặt túi đồ trên bàn,Hạo Thiên lại lườm nó làm nó khó lòng mà vui vẻ.

"Nè...anh làm quái gì mà lườm tôi ghê vậy?"Nó cau mày nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Chỉ mới có mấy tiếng,em vừa nấu ăn rồi còn thay đồ...Thời gian đâu mà em làm được đôi ba công việc vậy?"Hạo Thiên nhìn nó hỏi.

"Hả??Thời gian là 3 tiếng đồng hồ vậy mà anh chỉ có thể nghĩ tôi làm mỗi một việc thôi sao?Anh khinh thường tôi vừa phải thôi chứ!!"Nó nhăn mặt bĩu môi nhìn Hạo Thiên nói.

"Chắc là vậy!!"Hạo Thiên nhún vai thản nhiên nói.

----Tối----

Nó dùng xe lăng đưa Hạo Thiên ra khuôn viên bệnh viện đi dạo.Dừng trước một chiếc ghế gỗ,nó ngồi xuống,ngắm nhìn trời đêm.

"Gần cuối tháng 11 mà trời vẫn còn có sao à?"Nó khó hiểu nhìn lên trời hỏi.

"Chỉ cần trời đẹp thì không cần nghĩ đến mùa nào cả...Trời cũng sắp sang đông rồi nhỉ??"Hạo Thiên nhìn nó hỏi.

"Ừ..chỉ còn vài tuần nữa thôi!!Tôi lại được ngắm tuyết rơi rồi."Nó nói.

"Không ngờ tôi trong tình trạng này mà còn có thể giữ lời hứa với em được...Cứ tưởng tôi không thể tỉnh lại mà cùng em ngắm tuyết rơi chứ!!"Hạo Thiên nói.

"Tôi biết anh sẽ luôn giữ lời hứa mà!!Chả phải với anh chữ tín là quan trọng nhất sao?"Nó nhìn Hạo Thiên cười.

"Không...cái đó chỉ là trước kia..hiện tại thứ quan trọng nhất với Mạc Hạo Thiên tôi đó chính là em-Ái Nhi à!!"Hạo Thiên dịu dàng nhìn nó nói.

Nó mặt ửng đỏ,tim đập mạnh.Tại sao đến giờ nó lại chưa thể thích nghi được với cái cảnh "sống cùng người yêu mình" cơ chứ!!

"Hạo Thiên này,có vẻ tôi chưa thể nào thích ứng được với hoàn cảnh hiện tại.Tôi biết anh thích tôi nhưng tôi chưa thể nào buông bỏ tình cảm kia của tôi được!!Đối với tôi anh ấy là người cho tôi cảm giác yêu rất lớn..cho dù là đau đớn đến thế nào tôi cuối cùng vẫn không tài nào buông được.Tôi..."Nó nhìn Hạo Thiên buồn bã nói.

"Tôi hiểu mà!!Tôi chỉ là nói những điều muốn nói thôi.Đâu nhất thiết em phải chấp nhận nó chứ!!Tôi đau đớn trong lòng thì đâu cần em hiểu."Hạo Thiên cười nhạt nhìn nó nói.

"Gió thổi lạnh quá!!Tôi đưa anh vào phòng."Nó lảng tránh ánh mắt của Hạo Thiên nói.

Hạo Thiên cười nhạt.Nó thì bao giờ hiểu nó đã làm anh đau đớn tới mức nào?Đối với anh nó là cả một thế giới lớn.Còn đối với nó...anh chỉ là một kẻ bám đuôi?Đến khi nào nó mới hiểu thấu được nỗi lòng của anh đây?

-----

Thời gian trôi nhanh,mùa đông đến.Nó cũng không còn đến thăm Hạo Thiên nữa.Vị bác sĩ tên John kia thì điên loạn làm việc và tìm kiếm nó.Còn nó thì chẳng mấy tung tích.

"Hạo Thiên,cậu thật sự không có chút tin tức gì của cô gái kia à?"John nhìn Hạo Thiên hỏi.

"Anh đi lại được mà còn không kiếm ra em ấy tại sao lại hỏi một kẻ đi lại không được như tôi?"Hạo Thiên cau mày nói.

"Công sức bao lâu nay của tôi cuối cùng cũng đã đổ sông đổ biển rồi sao?"John nói.

"Là sao?"Hạo Thiên cau mày hỏi.

"Chỉ là cô ấy biết được một ít tung tích của một người quan trọng đối với tôi.Ông ấy vì thất bại với sự nghiệp mà giải nghệ và chỉ cô ấy mới biết được tung tích của ông ấy."John nói.

"Vậy anh là học trò của Lão già đó à??"Nó không biết từ đâu mà đã có mặt ở đó hỏi.

Hạo Thiên nhìn nó cười nhẹ,anh biết thể nào nó cũng về với anh mà!!

"Cuối cùng cô cũng về!!Làm ơn cho tôi biết tung tích của ông ấy được không?"John hỏi.

"Anh không tìm ông ấy suốt mấy năm nay mà giờ lại hỏi tôi à?"Nó cau mày hỏi.

"Sao lại không??Tôi luôn tìm ông ấy!!"John nói.

"Ông ấy ở ngoại ô thành phố tại một nơi rất hẻo lánh anh có tìm không?"Nó hỏi.

"Cái đó tôi nghĩ là ông ấy sẽ không ở đó."John nói.

"Thế mà bảo tìm à?"Nó cau mày hỏi.

"Vậy cảm ơn cô!!Tôi đi gặp ông ấy...hai người nói chuyện với nhau đi!!"John cười nói rồi rời khỏi phòng.

Nó cười nhẹ đi lại chỗ Hạo Thiên.Cũng hơn một tuần rồi,nó thật cảm thấy có lỗi với Hạo Thiên vì dù sao nó hại anh ra thế này mà nó đi không báo trước.

"Em đi đâu trong thời gian qua?"Hạo Thiên quát nó.

"Tôi đi thăm thầy của John-ông Wiliam đấy!!Ông ấy nói là có việc gấp nên bảo tôi phải đến đó mà quên báo với anh!!"Nó e thẹn nói.

"Em không sao thì tốt!!"Hạo Thiên xoa đầu nó nói.

"Tuyết có cũng được vài hôm rồi nhỉ??Đành phải ở bệnh viện cùng anh rồi!!"Nó cười nói.

"Kiều Trinh...khi nãy đã gọi cho tôi bảo...người em yêu 1 tháng nữa là đính hôn."Hạo Thiên nói.

Nó nghe như sét đánh ngang tai.Không ngờ lại nhanh đến vậy!!Thì ra hắn đã chưa từng có ý định chờ nó,thì ra hắn đã không còn tình cảm với nó nữa rồi!!

"T..Tôi biết rồi!"Nó hạ giọng nói.

"Tôi cũng sốc lắm chứ!!Cơ mà...em cũng đừng quá đau lòng,chỉ là đính hôn thôi mà!!Em chắc sẽ còn cơ hội."Hạo Thiên nở một nụ cười gượng gạo nói.

"Tôi buông rồi!!Yêu anh ta khổ quá,đau đớn quá!!"Nó khóc nói.

Hạo Thiên ôm nó,nếu biết nó đau lòng tới mức này thì khi nãy anh đã không nói cho nó rồi!!Anh biết cho dù anh có an ủi tới mức nào thì nó vẫn sẽ không màng đến nhưng mà...nhìn nó như vậy anh thật không nỡ...

"Em cứ việc khóc đi!!Khóc lớn lên đi!!Còn có tôi ở bên em mà."Hạo Thiên vuốt tóc nó nói.

"Tôi hận anh ta!"Nó quát lớn.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 79


Nó c*̃ng đã buồn mấy tuần rồi,Hạo Thiên anh thừa biết nó vì ai mà ra nông nổi này.Anh nhìn nó ngồi cạnh cửa sổ.Nó nhìn trời,mùa đông năm nay trời hiếm khi có tuyết.Lí do là gì nhỉ??Là do Trái Đất ngày một nóng lên? Hay là do "tâm-sinh-lý" c*̉a mùa đông không ổn định?

"Reng...reng..." chuông điện thoại vang lên,nó chán nản cầm lên nhìn.

"Alô??Gọi tôi có chuyện gì à?"Nó bắt máy hỏi.

"Quốc Minh sắp đính hôn với Linh Nhi rồi...Cậu không về ngăn lại à?"Kiều Trinh hỏi.

"Tôi...có về cũng chẳng làm được gì...thà là ở đây còn hơn.Nếu không có chuyện gì thì tôi cúp máy.."Nó rũ mi buồn nói rồi cúp máy.

*Trong khi đó*

"Tút...tút..tút"

"Ơ...con này?"Kiều Trinh đen mặt đưa điện thoại ra mà nhìn.

"Cậu ấy nói gì?Có về không?"Julia nhìn Kiều Trinh hỏi.

"Con này,nói vậy thì phải về chứ!! Tình yêu của người ta mà!"Gia Lâm đánh Julia nói.

"Không đau...Ái Nhi cô ấy sẽ không về đâu!"Kiều Trinh nói rồi đứng dậy đi lên lầu.

Julia và Gia Lâm ngơ ngác,khó hiểu nhìn Kiều Trinh,cô ấy nói vậy là có nghĩa gì?Nó buông hắn thật rồi ư?

------

Nó cúp máy,gương mặt hơi buồn nhìn vào điện thoại.Hạo Thiên tuy không mấy nghe rõ người trong điện thoại nói gì nhưng chí ít cũng hiểu được chuyện gì.Nó phải làm sao đây?Nó thật không thể nào ngồi yên một chỗ nhìn người nó yêu làm lễ đính hôn với người khác được... Tuy biết đó chỉ là một buổi lễ đính hôn không đáng bận tâm nhưng nó nghe vậy lòng đau thắt lại rất khó chịu.Không!! Nó không thể nào chịu được,nó càng không thể nào đứng trơ mắt ra mà nhìn người nó yêu thương sánh bước cùng người khác.

"Tôi phải về nước để ngăn cản lễ đính hôn của Quốc Minh."Nó đứng dậy nói.

"Chả phải là em nói buông bỏ hẳn ta rồi sao?"Hạo Thiên hỏi nhưng thực chất lòng anh thừa biết được câu trả lời.

"Không,tôi không muốn tình cảm của mình trước giờ biến thành bọt biển.Tôi còn rất yêu anh ấy... Tôi phải về,cho dù có bị anh ấy phũ thì nhất cũng nhất định về để ngăn cản chuyện đó xảy ra.Chỉ cần Ái Nhi tôi còn sống thì chắc chắn sẽ không ai ở cạnh anh ấy."Nó tay nắm thành quyền,nghiến răng nói.

"Em yêu hắn ta nhiều đến vậy sao?Nhiều đến mức đã mấy năm rồi vẫn không thể buông bỏ?"Hạo Thiên cúi gầm mặt xuống,giọng nói run rẩy hỏi.

"Phải,tôi không thể nào buông được."Nó nói.

"Vậy tình cảm của tôi bao nhiêu lâu nay em coi là không khí là hư vô à?Em nói tôi tại sao lại cứ cắm đầu cắm cổ đi yêu một người không yêu mình,còn em,em có khác gì tôi không?Em không ít lần bảo tôi buông bỏ em,buông bỏ thứ tình cảm mà tôi dành cho em 6,7 năm qua...còn em?Em còn không thể nào buông được hắn ta mà em lại lên mặt khuyên bảo tôi sao?Những câu nói trước kia là nên để tôi hỏi em mới đúng."Hạo Thiên quát lớn.Lòng anh đau đớn tột cùng,người con gái này tại sao đến mức này vẫn luôn khiến anh đau khổ?Tại sao ngay một chút ấm áp,một chút hạnh phúc lại không thể dành cho anh?Tại sao?

"Tôi không yêu đơn phương như anh..."Nó quát rồi bước đi.

"Tôi vì em mà trở thành kẻ tàn phế,tôi vì em mà phải nằm một chỗ không thể đi lại,tôi vì em mà tương lai chỉ còn là bóng tối.Em nghĩ em giấu tôi chuyện th*n d*** tôi bị bại liệt sao?Em nghĩ có thể giấu nỗi một người như tôi à?Tôi chính là sợ em xem mình là gánh nặng nên hằng ngày cố gắng nở một nụ cười,nói những lời trêu chọc thực chất chỉ là để cho em vui...Chứ tận sâu bên trong tôi,em có biết là nó đau đớn như thế nào không?Có biết tim tôi đã phải chịu đựng bao nhiêu vết thương do em gây ra không?Tại sao em lại luôn coi thường tình cảm của tôi?Em coi nó là trò đùa mà mặc sức khinh miệt.Có bao giờ em chịu lắng tai nghe những lời nói xuất phát từ tận đáy lòng của tôi chưa?Có bao giờ em thử mặt em vào hoàn cảnh của tôi để xem xem em đã làm tôi đau đớn tới mức nào chưa?Chưa,em chưa hề làm vậy!!Em luôn ích kỉ,em luôn muốn mọi thứ tốt cho bản thân mình mà không nghĩ đến những kẻ xung quanh em vì sự ích kỉ đó của em mà bị tổn thương trầm trọng cả."Hạo Thiên run rẩy nói.Nó thật độc ác,thật tàn nhẫn....Tại sao nó lại đối xử với anh như vậy?

Nó khựng người,nhói lòng khi nghe những lời nói kia.Quả thật nó chính là con người như vậy!!Nó thật không tài nào hiểu nổi,Hạo Thiên anh hà cớ vì nó mà phải chịu nhiều tổn thương.

"Chân của anh chỉ là bị liệt tạm thời..còn có thể chữa trị."Nó quay lại nhìn Hạo Thiên nói.

"Đến nước này mà em vẫn muốn rời xa tôi??TẠI SAO..TẠI SAO KHÔNG PHẢI LÀ TÔI MÀ LẠI LÀ TÊN ĐÓ??TẠI SAO?HẢ??"Hạo Thiên quát lớn.

"Tôi xin lỗi."Nó nhìn Hạo Thiên nói.

"Anh hãy nhìn những tấm hình này đi!!Trong lúc em gặp nạn hắn ta đã làm gì?Tay chung tay với vợ chưa cưới...lướt qua hiện trường một cách lạnh nhạt...người em yêu đã đối xử với em như vậy mà em còn đâm đầu yêu hắn ta à?"Hạo Thiên giơ những tấm hình có hắn và Linh Nhi "tay chung tay" đi ngang qua tai nạn ngày hôm đó.

Nó như không tin vào mắt mình.Hắn quả thật là một người như vậy sao?Nó..là nó yêu nhầm người vô tâm?Tim nó đau nhói..rất khó chịu.

"Qua những chuyện tôi làm cho em thì em lại không thể nào cho tôi một chút tình cảm à?? CHẢ LẼ TÔI VÌ EM MÀ THÀNH RA NHƯ THẾ NÀY CŨNG KHÔNG KHIẾN EM YÊU TÔI À?TÔI KHÔNG CẦN EM YÊU TÔI TÔI CHỈ CẦN EM BỐ THÍ CHO TÔI MỘT CHÚT TÌNH CẢM CỦA EM THÔI MÀ LẠI KHÓ ĐẾN MỨC ĐÓ SAO?"Hạo Thiên quát lớn.Ngay chính lúc này đây anh cảm thấy anh thật đáng khinh bỉ.Anh thừa biết khi anh nói những lời đó thì chắc hẳn nó sẽ rung động...Không,anh không sai!! Anh là vì tình yêu của anh..là vì thứ tình yêu anh nung nấu suốt mấy năm nay.Cho dù có đáng khinh thường tới mức nào thì cũng chỉ là do "anh quá yêu nó" mà thôi.

"E..Em xin lỗi..Hắn ta quả thật không phải là Quốc Minh của trước kia nữa.Em đã không còn yêu hắn nữa...Em biết anh vì em mà thành ra như vậy...Không cần anh phải cầu xin em bố thí cho anh tình cảm đâu...Em nguyện ở bên cạnh anh chăm sóc anh mà!!Chỉ mong anh đừng đau buồn vì em nữa...mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đó.Em tình nguyện cho anh dắt về làm vợ anh mà!!"Nó không chịu đựng nổi bật khóc,ôm chầm lấy Hạo Thiên nức nở nói.Tại sao trước giờ ở ngay cạnh nó có một người luôn yêu thương nó,luôn quan tâm chăm sóc cho nó,luôn làm mọi việc vì nó mà nó lại vô tâm vờ như không biết!! Không,nay nó sẽ can đảm mà đối mặt...Người con trai này nó không nên lạnh lùng từ chối nữa.Vì dù sao ở bên người yêu mình thì mình sẽ hạnh phúc còn ở bên người không yêu mình thì cho dù mình có cố làm gì đi chăng nữa cũng chỉ là dư thừa."Quốc Minh...em và anh kể từ ngày hôm nay không là gì của nhau!!"
 
Back
Top Bottom