Cập nhật mới

Truyện Teen Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng

Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 20


Tên cầm đầu của Hắc Long mà không những chỉ mình hắn nghe mà là cả ban lãnh đạo của tổ chức Hắc Long và hết thảy mọi người đều nghe những tiếng nói kia.Tên cầm đầu chỉ vừa cử động nhẹ một chút mà đã.....

"Khôn hồn thì đứng yên không được nhúc nhích!!Chứ mà nhúc nhích hay cử động thì ăn đạn đấy!!"Gia Lâm dúi dúi đầu súng vô cổ hắn ta.

"Dù gì bọn tao cũng có cái tiếng là lớn mạnh của giới ngầm.....Tuy hôm nay lại bị một lũ hỉ mũi chưa sạch như chúng mày tấn công.Khá bất ngờ đấy!Muốn bắn muốn chém thì tùy chúng mày!"Tên bang phó của Hắc Long dõng dạc tuyên bố.

"Tốt!!Nói hay lắm!!Chúng ta là người cùng một bang với nhau cùng lãnh đạo thì có chết cùng chết!"Một người nữa nói.

Những lời quả quyết từ phía đồng bọn làm cho tên cầm đầu thêm run sợ và đầy lo lắng.

"Nếu chúng mày không muốn chết coi như trận này Dark thắng và bước ra về!!"Julia máu lạnh cười khinh khỉnh.

"Được!!"Tên cầm đầu Hắc Long nói.

"TỐT!!"Nó cười phá lên.Đúng như nó nghĩ....lũ chó đó dù có lãnh khốc đến thế nào thì bọn chúng cũng "Ham sống sợ chết" cả thôi.

Tên cầm đầu ra hiệu cho lũ đàn em lui về.Mà hắn ta cũng phải công nhận đám đàn em tinh nhuệ nhất cũng bang Hắc Long đã được hắn cho đi đào tạo nghiêm ngặt đến thế mà cũng bị bọn hắn đánh muốn tơi tả nhưng không sao mất vài chục người thì vẫn tốt hơn là đâm đầu chết hết cả lũ.Nhìn bọn Hắc Long đi khuất trong cái bóng tối sâu thẳm xong thì nó thở phào nhẹ nhõm....Cuối cùng thì đã qua cơn "nguy kịch".

"Nè!!Sao mấy người đi đánh nhau với bọn chúng mà không báo cho bọn tôi biết?"Nó nhìn hắn gương mặt xinh đẹp khẽ chau mày,cáu gắt hỏi.

"Nói để làm gì?Mấy cô dù gì cũng không nên liên quan tới cái thế giới ngầm đầy nguy hiểm này!"Hắn nhìn nó ôn nhu nói.

"Ôi vợ tương lai của tôi khi nãy nhìn ngó bộ oai ra phếch nhỉ?Nhưng sao lại ăn mặc như thế này?"Hà Nam cười đểu nhìn mặt Julia nói.

Julia chẳng biết nói gì,gương mặt dễ thương xuất hiện một vùng đỏ ửng.Phải,Julia đang ngượng ngùng,cô gái nhỏ đang cảm thấy thật mắc cỡ khi vị hôn phu của mình lại chọc ghẹo mình như thế.Còn Gia Bảo và Gia Lâm vẫn thế chẳng thèm nhìn nhau lấy một cái,cứ coi nhau như không khí,mặc dù trong lòng Gia Lâm không muốn như vậy chút nào.Bỗng một vài tiếng động nhỏ ở phía sâu thẳm của rừng...Nó dường như đang cảm nhận điều gì bất ổn đang xảy ra.Cố gắng nghe những âm thanh phát ra rất nhỏ ở trong chỗ tối kia và.....nó ngửi thấy mùi thuốc súng.....nó còn phát hiện ra một tên đang chĩa súng về phía hắn...Lòng nó dâng lên một cảm xúc khó tả....Bỗng điện thoại hắn reo lên...có ai đó gọi hắn.

"Alô..."Hắn nhấc máy trả lời.

"..."Đầu dây bên trả lời khiến hắn phải sững người.

Cúp máy,tay bắt dường như bất lực.Mặt hắn không còn một chút cảm xúc.Lạnh lùng vô cảm là những từ có thể dùng để miêu tả hắn ngay lúc này.

"Có chuyện gì à?"Nó chau mày hỏi hắn.

"Mẹ tôi đang trong phòng phẩu thuật...tình trạng của bà đang.....rất nguy kịch..."Hắn yếu ớt nói.

Mọi người cũng gần như chết lặng khi nghe hắn nói.Nó cảm thấy có gì đó bất ổn,lập tức nhìn phía mà khi nãy nó đã nhìn thấy có người....Nghe tiếng cài súng,nó mở tròn mắt và.....

"Đùng..."Tiếng súng thất thanh vang to.Khiến cho cả bọn ngạc nhiên.

"COI CHỪNG!!"Nó hét lên và đẩy hắn ra nhưng không may bị bạn bắn xẹt qua tay.

Cũng may là không có ai đứng cạnh hắn nên viên đạn không làm ai bị thương.Như đã phát hiện được kẻ địch đang núp ở phía sau bóng tối....Gia Lâm và Julia không hẹn mà đồng loạt giơ súng về hướng đã phát ra tiếng súng kia và nổ súng.

"Cậu không sao chứ?"Julia lo lắng hỏi han nó.

"Không sao!!"Nó nói.

"Tay cậu bị chảy máu kìa?"Gia Lâm đau lòng nhìn nó.

"Không sao!!Chỉ là bị sướt nhẹ qua thôi!!Không đau lắm...Chuyện quan trọng bây giờ là đến bệnh viện để coi tình hình của mẹ Quốc Minh..."Nó ngồi dậy tay bịt chỗ bị thương nói.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 21


Hắn lúc này đây thật sự cảm kích nó vô cùng.....Nhưng sự cảm kích đó đã dần biến thành sự lo lắng khi hắn nhìn thấy cánh tay đang ra sức rỉ máu kia.Tim hắn bỗng dưng hơi "nhói" nhẹ.Dìu nó đi ra xe và cùng phóng nhanh hết sức có thể để tới được bệnh viện.-----------------Bệnh Viện---------------------

Những chiếc xế hộp thay nhau dừng lại ở sân bệnh viện làm cho nhiều người chú ý và thán phục.Những con người xinh đẹp bước ra từ trong xe kiêu ngạo bước đi.Hoàng Minh luôn thấp thỏm lo âu nhìn vào tay cô em gái nhỏ mà anh càng thêm đau lòng,Thúy Kiều nhìn người yêu của mình quan tâm lo lắng cho cô em gái của anh mà cô có chút nào nó ghen ghét nhưng lại không biểu lộ ra ngoài vì cô biết nó và Hoàng Minh chỉ dừng lại ở mức anh em thôi và Hoàng Minh là của cô chỉ của một mình cô....

Đứng trước phòng cấp cứu nhìn lên cái bảng hiệu đang phát ra màu đỏ cả bọn đều không khỏi lo lắng.Người lo lắng nhất là hắn,hắn sợ mẹ hắn bỏ hắn đi,hắn sợ cái cảm giác mất đi người thân của mình,hắn sợ....hắn sợ khi không còn mẹ hắn không biết mình có thật sự sống nổi không?

"Không sao....Cô ấy chắc chắn sẽ không sao!!"Ngồi cạnh ghế cùng hắn nó không khỏi đau lòng khi nhìn hắn đau khổ như thế chỉ biết đặt tay lên vai hắn vỗ về như đang động viên hắn...mặc dù nó còn chẳng hiểu tại sao mình lại kì lạ như thế nữa!!

Đang trong cảm giác tuyệt vọng và lo sợ vô cùng mà nó lại an ủi hắn lại được nó đặt tay lên vai hắn,hắn cứ như có thêm động lực và dường như lại có thêm một chỗ dựa vững chắc.Bỗng dưng cánh cửa phòng phẩu thuật mở ra,cả bọn vui mừng chạy lại về phía bác sĩ(trừ nó).

"Mẹ tôi sao rồi?"Hắn sốt ruột hỏi.

"Thiếu gia ngài phải thật thật bình tĩnh nghe tôi nói!!"Vị bác sĩ nhẹ nhàng nói.

Hắn bấn loạn khi nghe được câu nói không như mong đợi của bác sĩ.Người hắn dường như không còn một chút sức lực....

"Bác sĩ mong ông hãy nói rõ...."Thúy Kiều nói.

"Tình trạng và sức khỏe của phu nhân hiện giờ đang rất kém....vì bệnh của phu nhân càng ngày càng trở nên nghiêm trọng nên chúng tôi cần phải phẩu thuật gấp nhưng trong lúc phẩu thuật tình trạng của bà càng nghiêm trọng hơn....Hiện giờ phu nhân đang mất rất nhiều máu tôi e là nếu ca phẩu thuật kết thúc thì nguy cơ sống sót của bà rất kém và nhóm máu bà ấy thuộc nhóm máu O-là nhóm máu khá hiếm hiện giờ nhóm máu O dự trữ trong bệnh viện đã hết.....

"Ông bác sĩ nói.

"Không cần biết máu O trong bệnh viện này có hết hay không....tôi cho ông biết nếu mẹ tôi có mệnh hệ gì thì ông à không cả gia đình ông nội trong ngày hôm nay sẽ bị tống ra đường ở!!"Hắn điên cuồng túm lấy áo bác sĩ nghiến răng "ken két" nói.

"Thiếu gia...cậu làm khó cho bác sĩ chúng tôi rồi!!Cho dù cậu có tống gia đình hay giết chúng tôi đi chăng nữa tôi cũng không thể nào làm cho phu nhân khỏe lại được.....Hiện giờ tôi đang rất cần máu để giúp cho ca phẩu thuật này thành công...Cho hỏi ở đây có ai thuộc nhóm máu O không?"Bác sĩ hỏi.

"Cả bọn chúng tôi không có ai thuộc nhóm máu......"Hoàng Minh chưa nói hết câu đã bị người nào đó chặn họng.

"Có...Tôi thuộc nhóm máu O"Một âm thanh phát ra khiến cho cả bọn phải quay lại.

Cả bọn ngạc nhiên không xuể....Người đã phát câu nói đó chính là nó....Như sét đánh ngang tai Hoàng Minh thật sự không thể tin nổi những gì mà mình vừa nghe....Anh nhớ không nhầm là anh thuộc nhóm máu A cơ mà!!Nhưng tại sao nó lại thuộc nhóm máu O?

"Ái Nhi....Lúc này không phải là lúc chúng ta đùa!!"Hoàng Minh cố gượng cười nói.

"Hoàng Mình thuộc nhóm máu A cơ mà!!Sao em nó lại thuộc nhóm máu O?Không lẽ......"Gia Bảo như vừa nghĩ ra một chuyện gì đó.

"MÀY IM ĐI!!"Hoàng Minh quát.

"Chẳng lẽ không phải là anh em ruột??"Thúy Kiều hỏi bơ quơ.

"EM CÂM MIỆNG LẠI NGAY....KHÔNG ĐỜI NÀO CÓ CHUYỆN ĐÓ.....ÁI NHI LÀ EM GÁI CỦA ANH...LÀ EM GÁI RUỘT....ÁI NHI EM NÓI RÕ CHO CHÚNG NÓ BIẾT ĐI EM KHÔNG CÓ THUỘC NHÓM MÁU O MÀ EM THUỘC NHÓM MÁU A ĐI!!NÓI ĐI!!"Hoàng Minh mất bình tĩnh liên tục hét lớn

"Tao cần một lời giải thích!!"Julia nói.

Nó buông lỏng hai tay.Cơ thể nhỏ bé nhuốm đầy máu do vết thương gây ra,nó đứng dậy nhẹ bước tới chỗ bọn hắn.Gương mặt xinh đẹp khẽ hiện rõ nét buồn rời rợi.

"Không.....Hoàng Minh tao không phải thuộc nhóm A...mà là tao thuộc nhóm máu O..."Nó dõng dạc tuyên bố.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 22


Hoàng Minh như chết đứng khi nghe đứa em gái mà anh yêu thương hết mực lại trả lời anh một cách đau lòng như vậy.Không lẻ Hoàng Minh và nó phải là em ruột của mình.Tại sao?Tại sao ông trời lại ác với anh như vậy?"Hoàng Minh..xin lỗi có lẽ một vài ngày sau tao sẽ giải thích cho mày hiểu mọi chuyện!!Còn bây giờ không là lúc nói chuyện đó.....Bác sĩ tôi tình nguyện hiến máu!!"Nó buồn nói.

Bác sĩ thật vui khi có người hiến máu nhưng cô gái này lại đang bị thương ở cánh tay thì làm sao có thể hiến máu đây?

"Tôi e là cô thì không được!!"Bác sĩ e dè nói.

"Không cần biết tôi có bị thương hay không!!Tôi muốn ca phẩu thuật này thành công!"Nó trừng mắt gằn giọng nói.

"Cô đang bị thương!"Hắn chau mày.

"Điều đó không quan trọng....quan trọng là mẹ anh có thể phẩu thuật thành công và có thể sống được với anh!!"Nó nhìn hắn nói.

Bác sĩ gật đầu và cùng có vào phòng phẩu thuật.Bên trong y tá và nhiều bác sĩ đã nhanh chóng băng bó sơ cho nó.Nó nằm xuống giường,y tá đâm kim và tay nó.

-------------------------

Mọi người bên ngoài đang thấp thỏm lo âu.Ba mẹ nó và Hoàng Minh đã cũng có mặt tại đó vì khi nãy Hoàng Minh đã gọi và báo tình hình nó đang ở bệnh viện chứ không báo chuyện kia cho họ hay biết.Cũng may là họ đã về nước và đang trên đường tới gặp tụi nó ấy chứ không là bọn họ ở bên Anh lại lo lắng không yên.

"Liệu em con có bị làm sao không?Thấy vậy chứ nó yếu lắm!!"Mẹ nó lo lắng hỏi.

"Sẽ không sao đâu ạ!!"Hắn lịch sự an ủi.

"Mà khoan.....người đàn bà trong đó đang cần hiến máu như mấy đứa vừa nói bà ấy thuộc nhóm máu nào?"Ba nó hỏi,

"Mẹ cháu bà ấy thuộc nhóm máu O là nhóm máu hiếm...hiện nay trong bệnh viện lại không còn máu O nên cần người hiến máu gấp....."Hắn nói tới đây rồi ngưng lại không nói nữa nhưng hắn chắc rằng ba mẹ nó bọn họ sẽ hiểu.

"Ái Nhi-con bé nói nó thuộc nhóm máu O!!"Hoàng Minh nói.

"Hoàng Minh...con...."Mẹ nó ngập ngừng.

"Tại sao....tại sao ba mẹ lại không nói cho con biết trước??Tại sao..."Hoàng Minh thống khổ nói.Lúc này đây anh thật sự rất muốn khóc nhưng.....nó nói là nó rất ghét nhìn thấy một thằng con trai khóc và ngay cả anh cũng vậy.

"Ý con là chuyện gì?"Mẹ nó cố lấy lại bình tĩnh hỏi Hoàng Minh mặc dù bà biết trước được con trai của mình đang nói tới chuyện gì!

"Chuyện đã rành rành ra đó mà mẹ còn hỏi con là chuyện gì nữa sao?"Hoàng Minh nhìn mẹ đầy căn phẫn.

"Hoàng Minh,con không nên tỏ ra cái thái độ đó với mẹ của con!!"Ba nó nhìn Hoàng Minh trừng mắt.

"Tại sao hai người không nói cho con biết rằng Ái Nhi là con nuôi của hai người."Hoàng Minh giọng có chút nghẹn lòng nói.

"Đoàng..." như sét đánh qua tai của ông bà Nguyễn(ba mẹ nó).Điều hai người họ lo lắng nhất cũng đã tới mặc dù họ nghĩ trước sau gì Hoàng Minh cũng sẽ biết điều đó nhưng mà họ càng không ngờ rằng anh lại biết sớm đến như vậy.

"Con đang nói cái gì?Con nuôi?Không hề!!"Ba nó cứng nhắc nói.

"Vậy tại sao!!Tại sao nhóm máu của ba và con thuộc nhóm máu A mà tại sao nó lại thuộc nhóm máu O?Ấy vậy mà cả hai còn nói như vậy?Lừa con nít thì được chứ đừng có mà lừa con!"Hoàng Minh quát.

"Con..."Mẹ nó giận dữ nhìn đứa con trai đang định nói gì đó nhưng lại bị tiếng mở cửa làm cho quên mất.

Bác sĩ và vài y tá bước ra với chiếc xe đẩy có nó đang nằm trên nó.Gương mặt nó tái nhợt khiến người ta nhìn vào không khỏi đau lòng.Mọi người bắt đầu đứng dậy vây quanh chiếc xe đó nơi có nó nằm.Kêu gọi tên nó không ngừng nghỉ mà nó chẳng hề phản hồi lại cho tới khi....

"Hoàng.....Minh....tao...tao xin lỗi...nhưng hãy cứ biết một..một chuyện rằng..tao với mày...vẫn là anh em!!"Nó mở mắt nhìn về phía hướng Hoàng Minh giọng nói nhỏ bé thều thào phát ra khiến cho người nghe không khỏi chua xót.

-------------------

Chương này coi bộ hơi bị dở ha?Thấy kì kì sao ý!!Tại viết mau cho mọi người đọc mà không chỉnh sửa gì cả nên thông cả cho Tửng nhen🙂)
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 23


----------"Phòng V.I.P"------------Nó được đưa tới phòng để hồi sức.Cơ thể yếu ớt đang ngủ một giấc khá là ngon lành.Khi nãy bác sĩ đã nói rằng ca phẩu thuật của mẹ hắn khá thành công và nó cũng đã mất khá nhiều máu nhưng cũng khá may cho nó là chưa có gì nguy hiểm tới tính mạng.Ngồi trong phòng ai cũng lo lắng cho nó cả...Bỗng dưng Hoàng Minh như sực nhớ ra chuyện gì đó liền vội hỏi...

"Ba mẹ...bây giờ có thể giải thích cho con rõ ràng cái chuyện khi nãy được không?"Hoàng Minh hỏi.

"Hình như con rất muốn Ái Nhi không phải là em con thì phải?"Ba nó chau mày nhìn Hoàng Minh đầy căm phẫn.

"Không phải nhưng...con thật sự rất muốn biết....Tại con thật chẳng thể nào hiểu được con với Ái Nhi khác nhóm máu mà sao ba mẹ lại nói hai đứa con là anh em ruột cơ chứ?Thật không thể tin!"Hoàng Minh nói.

"Con..."Ba mẹ nó trợn mắt nhìn đứa con trai.

"Cậu thôi đi!"Hắn ngồi nhìn cả ba người bọn họ nói chuyện mà hắn cũng cảm thấy đau đầu.

Bỗng dưng mắt hắn không tự chủ được mà quay ra nhìn cái thân ảnh đang nằm yên vị ở trên giường kia.Thật sự hắn cũng không thể nào hiểu được chuyện của gia đình nó cả.Ba mẹ nó nói Hoàng Minh và nó là anh em ruột nhưng sao hai người họ lại không cùng nhóm máu với nhau?

Tự nhiên hắn cảm thấy khá ngạc nhiên khi nhìn nó,khóe mắt nó đang có một giọt lệ lăn xuống.Hắn thật chẳng hiểu tại sao nó lại như vậy?Chẳng lẽ nó nghe được cuộc đối giữa Hoàng Minh và ba mẹ nó ư?

"Ba mẹ nói cho con biết đi?"Hoàng Minh nói.

"Nếu con đã có lòng muốn biết chuyện đó thì mẹ cũng sẽ có tâm kể cho con nghe!!"Mẹ nó thở dài nói.

"Kìa em...."Ba nó đặt tay lên vai mẹ nó như biểu hiện cho bà rằng "Không được kể!" cho Hoàng Minh nghe.

"Trước sau gì nó cũng biết!!"Mẹ nó vỗ nhẹ lên tay ba nó,giọng nói nhẹ nhàng rồi gỡ tay ông ra khỏi vai của mình.

Ba nó thở dài chấp nhận cho số phận.

"Hai đứa đều là con của mẹ và ba nhưng tại sao nó lại không thuộc nhóm máu của ba con là vì nó...từ khi sinh ra đã là một đứa trẻ đặc biệt!!"Mẹ nó nói.

"Đặc biệt?"Hắn và Hoàng Minh đồng thanh.(à mà quên nói mấy người còn lại đi lo cho mẹ hắn rồi nên chỉ có mỗi ba mẹ nó,hắn và Hoàng Minh ở lại phòng nó thôi.Đáng lí ra hắn cũng đang ở phòng mẹ hắn nhưng hắn lại nghĩ là mình nên ở phòng nó hơn)

"Phải....từ khi nó lên 1 tuổi bà vú đẩy xe cho nó đi dạo xung quanh nhà không may đến hồ bơi thì bị trượt chân...cả bà ta và em con ngã xuống hồ...cũng khá lâu mọi người mới phát hiện được.Em con được đưa vào bệnh viện khi đang trong tình trạng nguy kịch vì bị ngâm nước quá lâu.Trong lúc đang cấp cứu thì tự nhiên máu từ mũi nó chảy ra không ngừng...bác sĩ bảo là cần phải hiến máu cho nó gấp.Nên ba con đã nóng ruột đi xét nghiệm thì bác sĩ lại bảo bảo nó thuộc nhóm máu hiếm là nhóm máu O...."Mẹ nó nói.

"Rồi sao nữa!!"Hoàng Minh sốt sắn hỏi.

"Thì nó thuộc nhóm máu của mẹ!"Mẹ nó nói.

--------------------------

Chương này có vẻ hơi lãng cho lắm nên mọi người thông cảm.À mà đừng có thắc mắc sao anh em nó lại mang khác nhóm máu nha.Tại vì trong con người ta thường mang hai dòng máu của ba và mẹ nhưng thường thì nhóm máu của ba lớn hơn nhóm máu của mẹ hoặc là bằng nhau nhưng rất hiếm những trường hợp nhóm máu của mẹ lớn hơn của ba cả và nó nằm trong top hiếm đó á!!

p/s:Không biết lí luận vậy có đúng không nhưng mình đã học hỏi lắm rồi chắc đúng hoặc sai🙂) và lâu lâu cũng xàm xí tại không biết viết nên nói cho vui để đủ chữ thôi à...
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 24


Nghe hết câu nói của mẹ...Hoàng Minh đơ người và cả hắn nữa.Tại sao chỉ có mỗi một lí do cỏn con như thế mà cả hai người lại nghĩ không ra cơ chứ?Cơ mà như vậy cũng tốt hơn là việc nó không phải em ruột của Hoàng Minh."Cứ tưởng bí mật gì khủng khiếp lắm mới bị hai người đem đi giấu chứ..."Hoàng Minh thở phào nhẹ nhõm.

"Cũng chỉ muốn thuận theo tự nhiên..."Mẹ nó nói rồi đi ra ngoài cùng ba nó.

Nhìn bọn họ ra khỏi cửa thì cái bọn kia vào.Julia và Gia Lâm không vì khi nãy bị hai tên Hà Nam và Gia Bảo chết tiệt lôi đầu tới phòng bệnh của mẹ hắn thì từ khi nãy hai nhỏ đã ở đây với nó rồi!!Nhìn sắc mặt tái nhợt của nó mà hai nhỏ không khỏi đau lòng...

"Mẹ tôi sao rồi?"Hắn hỏi.

"Cô ấy vẫn bình thường nhưng...."Thúy Kiều mở miệng nhưng chưa nói hết câu thì đã tỏ vẻ dè chừng.

"Nhưng sao?"Hắn chau mày hỏi.

"Nhưng...nhưng...."Thúy Kiều ngập ngừng.

"Nhưng cô ấy không có dấu hiệu hồi phục!!"Gia Bảo nói thay cho lời của Thúy Kiều.

"Là sao?"Mặc dù hắn cũng hiểu sơ ý của Gia Bảo nhưng hắn muốn biết rõ ràng hơn điều gì đang xảy ra với mẹ hắn chẳng phải bác sĩ bảo là ca phẩu thuật của mẹ hắn thành công sao?

"Là tuy ca phẩu thuật thành công nhưng hiện trạng của cô ấy cũng khá yếu và hình như cô ấy không muốn tỉnh lại...."Hà Nam nói.

"Rầm..." như sét đánh ngang tai,người hắn như đang chịu phải một gánh nặng lớn gì đó khiến cho cơ thể to lớn chao đảo.

"Cô ấy làm như vậy thì thật uổng công cho em gái tao rồi!!"Hoàng Minh nói.

"Anh nói cái gì vậy?"Thúy Kiều trừng mắt gằn giọng nhìn Hoàng Minh.

"Nói gì là nói cái gì hả?Con em tao nó không thiết cái tính mạng của mình mà bất chấp để đi hiến máu cho ca phẩu thuật của mẹ Quốc Minh khi đang trong tình trạng bị thương cũng khá nặng....tụi mày có biết con em tao nó đã phải lo lắng cho mẹ thằng Quốc như thế nào không hả?Truyền máu cho mẹ nó chỉ muốn mẹ nó được sống bình thường thôi mà cái tính mạng của em tao tí xíu nữa là mất...tụi mày nghĩ như vậy thì không bất công cho em tao à?"Hoàng Minh quát lớn.

Căn phòng bỗng nhiên im lặng bất thường.Chắc vì câu nói của Hoàng MInh khiến cho cả bọn phải lặng người suy ngẫm...cho đến khi...

"Mày nói đúng....thật bất công cho nó!!"Hắn nhìn nó nói.Bỗng chợt tim hắn hơi nhói....cái cảm giác này vừa đau vừa buồn nhưng cũng vừa hạnh phúc nữa....hạnh phúc vì nó vì hắn mà làm mọi chuyện.

"Cũng tại mày!!Nếu mày và em gái tao không gặp nhau....nếu nó không gặp mày thì chuyện cớ sự đã không ra nông nỗi như ngày hôm nay...."Hoàng Minh điên cuồng túm vạt áo hắn quát.

"Muốn đánh cho hả giận thì mày cứ việc!!"Hắn nói.

"Bốp..."Hoàng Minh đấm vào gương mặt mỹ nam của hắn một đúng đau.Hắn không né mà đứng yên chịu đánh,một dòng máu tươi chảy ra từ khóe miệng hắn.Nó tuy đã hôn mê nhưng mọi chuyện diễn ra xung quanh nó đều biết,nó đều nghe hết cả.Tim nó hơi nói và nước mắt nó chảy khi nghe Hoàng Minh và ba mẹ nó nói chuyện,lòng nó nóng và tim nó đau khi nghe thấy Hoàng Minh nói lớn tiếng với hắn và tim nó như đang bị ngàn mũi dao đâm khi nghe thấy tiếng đánh của Hoàng Minh.Nó cố gắng mở mắt ra nhưng lại không được cơ thể nó đang không nghe lời nó nữa rồi!!Và cứ thế nhiều tiếng đánh đấm vang lên và kèm theo những lời khuyên can của mọi người nhưng cũng nhận lại một câu nói đầy băng lãnh "CỨ MẶC NÓ!!".Tim nó đau tới mức không thể chịu nổi nữa,đau như muốn vỡ vụn từng mảnh ra nó thật không hiểu tại sao nó lại như thế tại sao khi biết hắn bị đánh thì tim nó đau tim nó nhói.Và...

"H...Hoàng...Minh...tao xin mày....đừng đánh...Quốc..Minh nữa!!"Nó yếu ớt nói.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 25


Tiếng nói nhỏ nhắn vang lên làm cho mọi người bất ngờ,Hoàng Minh thả hắn ra không đánh hắn nữa mà quay về phía em gái.Cuối cùng nó đã tỉnh..."Em tỉnh rồi à?"Hoàng Minh cười hiền nói.

"Không tỉnh chẳng lẽ tao hôn mê miết?"Nó nheo mắt khó hiểu nhìn Hoàng Minh.

"Cô tỉnh là mừng rồi!!"Hắn nhìn nó thở phào nhẹ nhõm.Chí ít hắn cũng bớt lo lắng cho nó hơn một tí.

Nó nhìn về phía hắn đột nhiên trong lòng lại cảm thấy hơi chạnh lòng.Gương mặt mỹ nam của hắn giờ đây chứa đầy vết bầm và máu.Nó lắc đầu ngán ngẩm trong lòng thì không khỏi đau lòng.

"Xuất viện đi!!"Nó nói.

"KHÔNG ĐƯỢC!!"Đồng thanh.

"Bệnh nhân nằm chần ần trước mặt mà mấy người lại không biết giữ im lặng để người khác còn nghỉ ngơi à?"Nó chau mày tay đưa lên bịt lỗ tai.

"Biết mình cần phải nghỉ ngơi mà đòi về nhà hả?Hả?"Gia Lâm quát.

"Ơ CON NÀY TAO CẦN PHẢI NGHỈ NGƠI ĐỂ KHỎI BỆNH MÀ?"Nó nhìn Gia Lâm quát.

"Chửi mắng người khác lớn tiếng thế kia là biết khỏi bệnh rồi!!"Hoàng Minh thở phào nhẹ nhõm.

Nó ức chế sẵn tay cầm cái gối mà "phóng" thẳng vào mặt Hoàng Minh làm tổ hại cho cái tay vừa mới băng bó của nó rỉ máu nhưng nó nào hay biết.Mọi người bấn loạn cứ đi qua đi lại,đụng nhau liên hồi vì nhìn cái tay đang rỉ máu của nó chỉ trừ những tên không lo chuyện thiên hạ như:Thúy Kiều,Hà Nam,Gia Bảo và hắn-Quốc Minh.Nó nhìn cái đám đang cuống cuồng kia

"Mấy người làm cái trò gì vậy?"Nó chau mày hỏi.

"Tay em/mày đang chảy máu kìa?"Julia,Gia Lâm và Hoàng Minh đồng thanh nói.

"Ừ thì kệ nó đi...chảy máu mà làm gì....làm gì??CÁI GÌ?CHẢY MÁU?"Nó chỉ thuận miệng trả lời mà chưa kịp suy nghĩ sâu của câu nói nên khi đã ăn được câu nói kia liền vội hét lớn.

"Giờ làm sao đây?"Julia lo lắng hỏi.

"ĐI KÊU BÁC SĨ TỚI CHỨ CÒN ĐỨNG ĐÓ NÓI NĂNG LẢM NHẢM...TÍNH CHỜ CHO BÀ CHẾT VÌ HẾT MÁU HAY SAO HẢ?"Nó tức giận quát.

Như kịp hiểu ra chuyện gì Gia Lâm và Julia đi gọi bác sĩ còn Hoàng Minh thì đơ người như một thằng ngố làm cho cả đám có một trận cười sảng khoái(vẫn trừ hắn)

Bác sĩ băng bó lại vết thương của nó rồi căn dặn với nó là không được kích động hay vận động chỗ bị thương nhiều để tránh tình trạng rỉ máu và tuyệt đối cấm nó tức giận hay la hét vì đó sẽ khiến nó đau đầu và choáng mặt.

"Mới có tỉnh dậy à mà đã làm cho cái phòng nó banh chành như vậy rồi!!"Mẹ nó trừng mắt nhìn nó.

"Con...con..."Nó ấp úng.

"Cứ tưởng bay về Việt Nam là có một chuyến du lịch vui vẻ lắm chứ ai dè đâu mới vừa bước chân vô xe là đã nghe điện thoại của thằng Minh báo con đang trong bệnh viện thì ông bà này đã cuống nhào chạy nhanh tới đây....mới vừa bước ra ngoài một xíu mà đã ra cớ sự như vậy rồi!!"Mẹ nó lắc đầu ngán ngẩm.

"Thôi giờ ba mẹ bay về Anh nha....Ái Nhi con nhớ giữ gìn sức khỏe!"Ba nó cười hiền nhìn nó.

Nó mặt chẳng biết phải biểu cảm như thế nào chỉ biết cười gượng để ba mẹ ra về.

"Thôi mấy người về hết đi!!"Nó nói.

"Ừm..."

Tất cả mọi người bước ra về chỉ còn mỗi một mình hắn ở lại.Tuy có phần hơi hơi bất ngờ nhưng nó cảm thấy cũng khá vui.

"Sao không về đi!!"Nó hỏi.

"Tôi ở lại với cô một tí rồi qua phòng của mẹ."Hắn nói.

"Ờ...ngồi đi!!"Nó nói.

Hắn ngồi xuống cạnh giường bệnh của nó,cầm đĩa táo ở trên bàn hắn lấy dao gọt vỏ táo cho nó ăn.Nó cảm thấy hôm nay hắn có chút gì đó hơi khác lạ..nếu như thường ngày thì không châm chĩa nó vài câu thì cũng làm nó cứng họng vài phút ấy cơ mà giờ sao hắn lại dịu dàng ngồi gọt trái cây cho nó ăn.

"Ăn đi...!!"Hắn đưa nó miếng táo nhỏ.

"Ừm.."Nó đưa tay đón nhận nhưng...

"Hả miệng ra...tôi đút!!"Hắn dịu dàng nói.

Nó hơi bất ngờ trước hành động của hắn.Hắn bây giờ thật làm cho nó thích nha!!Ân cần và dịu dàng thật khác với hắn trước đây lạnh lùng và lãnh khốc.Nó cười nhẹ rồi mở miệng ra và đón nhận miếng táo do chính hắn đút.

"Tại sao lại giúp cho mẹ tôi??"Hắn hỏi.

Nó hơi khựng lại...Vì chính nó cũng chẳng biết cái lí do là gì cả thì làm sao nó trả lời cho hắn đây?

"Tại vì...tại vì...vì khi đó nhìn anh buồn và lo lắng cho mẹ tim tôi tự dưng đau lắm..tôi không muốn nhìn anh buồn và không muốn cho tim tôi đau nên tôi mới giúp mẹ anh!!Vả lại tôi thật sự không muốn mẹ anh mất!!"Nó nói lí nhí trong miệng làm hắn chẳng nghe gì cả.

"Cô nói cái gì?"Hắn chau mày hỏi.

"H..Hả?À không có gì....chỉ tại anh là cậu chủ của tôi và tôi là ô-sin của anh nên việc cứu mẹ của chủ nhân của mình cũng là điều hiển nhiên!!"Nó giật mình nói.

"Ừm.."Hắn nói.

"O...Đút cho ăn tôi tiếp đi!!Tôi muốn ăn tiếp......O...!!"Nó hả miệng rộng hết cỡ để chờ miếng táo mà hắn đút.

Hắn cười tươi vì cái hành động vừa trẻ con vừa dễ thương của nó liền vội đút cho nó ăn.Còn nó thì nhận miếng táo với vẻ hơi đơ người...vì khi hắn cười thật sự....thật sự rất đẹp.....đẹp tới mức đã làm cho con tim nó thổn thức.

-----------------------------

AAAA....Sao mà Tửng thấy cái mẹ Thúy Kiều bả thờ ở với nó dữ vậy trời??Hà Nam với Gia Bảo thờ ơ với nó thì không nói còn đằng này bả là chị dâu tương lai của nó mà chẳng thể hiện một chút quan tâm nào đối với em rể cả!!Còn hắn nữa thấy tay nó bị rỉ máu mà cũng làm thinh may mà khúc cuối ổng chuộc tội chứ không chừng mấy chương sau tui cho ổng yêu nó đến chết mê chết mệt rồi tui gả nó cho thằng đẹp trai kia là ổng xong rầu!!(Lâu lâu cho tác giả xàm xí hen ^^Có gì không phải bỏ qua:*)
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 26


-------------Sáng Hôm Sau-------------Nó đang yên giấc thì nắng chiếu rọi vô mặt đáng lí ra là nó có thể bỏ qua mà ngủ tiếp nhưng mà lại có mùi thuốc sát trùng và ồn ào nên nó dậy luôn.Nói dậy cho oai chứ thật chất nó đã phải rất mệt mỏi mới mở nổi con mắt nhưng vừa mới mở ra thì đã phải nheo nhoe con mắt lại vì nắng chiếu thẳng vô mặt.

"Đúng là ghét nhất cái thể loại ở bệnh viện mà!!"Nó chau mày nói khẽ.

Nó rướn người ngồi dậy thì một bên có cái gì đó đang đè lên chăn của nó thì phải.Quay đầu nhìn thử thì đập vô mặt nó là một kẻ lạnh lùng mà nó từng ghét cay ghét đắng nhưng.....nó cũng phải công nhận hắn ngủ thật đẹp nha!!Đúng là mỹ nam ngủ mà cũng đẹp....Nó cười nhẹ rồi len lén bước xuống giường để cho hắn ngủ.

"Ở với người ta cả đêm mà bảo là "tôi chỉ ở đây với cô một tí rồi sẽ qua phòng của mẹ!!".Đúng là cái con người khó hiểu mà!!Muốn chăm sóc thì cứ nói thẳng một câu thì không phải là tốt hơn sao??"Nó cười nói khẽ để hắn không tỉnh dậy.

Bước được xuống giường nó đi về phía tủ đồ lấy một cái chăn đắp nhẹ nhàng lên cho hắn.Nhìn hắn ngủ mà nó cảm thấy bình yên làm sao....thật sự bình yên và ấm áp....Tim nó lại bấn loạn đập mạnh...

"Aizz....Lại đập mạnh!!"Nó đưa tay lên ôm ngực thở dài nói.

Nó lại đưa đôi mắt của mình nhìn ngắm hắn đang ngủ tiếp.Quả thật nó cũng chẳng hiểu tại sao nó lại như vậy nữa!!Nó điên rồi!!Điên thật rồi!!

Tự nhiên nó khom người xuống và càng ngày gương mặt của nó vào sát gần gương mặt của hắn và........

"Không được....không được!!"Tim nó càng ngày càng đập mạnh.Nó tính làm gì hắn vậy??Nó đang tính hôn hắn??Ôi không....thật là ngại chết mà!!

Nó vội chạy ra ngoài thì tông phải vào Thúy Kiều...Còn ai kia đang ngủ ở bên trong thì đang tức cảm thấy khá hụt hẫn nha!!Xém xíu là bị nó hôn rồi!!

**Trong Khi Đó**

"Em làm gì chạy ra ngoài này?"Thúy Kiều chau mày nhìn nó.

"Tôi làm gì thì mắc gì chị phải biết?"Nó nheo nheo con mắt hỏi.

"Em có cần lúc nào cũng tỏ ra cái thái độ đó với chị không?"Thúy Kiều hỏi.

"Tôi thì lúc nào chả vậy!!"Nó nói.

"Rốt cuộc thì chị đã phạm tội gì với em mà em ghét chị đến vậy?"Thúy Kiều hỏi.

"Chị không có phạm tội gì với tôi cả!!Chẳng qua là tôi không thể làm thân được với chị!!"Nói nói rồi bước lại vô phòng.

Nó bước vào và đóng "Rầm" cửa lại,Thúy Kiều ở ngoài ấm ức vô cùng.Cô đã làm gì sai hay là đã đắc tội gì với nó mà để giờ nó phải ghét cô như thế hả trời!!Còn nó thì chán nản đi vào thì....

"Đang nói chuyện với ai vậy?"Hắn nhìn nó hỏi.

"MÁ ƠI GIẬT MÌNH!!"Nó ôm ngực hét lớn.

"Có sao không?"Hắn hỏi.

"Không sao à?Nhìn mà không thấy à?Muốn rụng hết cả tim!!"Nó thở dài nói.

"Tay cô lại bị rỉ máu kìa!!Để tôi kêu bác sĩ."Hắn nói rồi bước đi.

"Đừng!!"Nó nắm tay hắn kéo lại. "Tôi muốn anh băng bó cho tôi!!"

Hắn nghe xong câu nói đó mặt co lại rồi giãn ra.Kéo nó ngồi xuống ghế sô-pha còn hắn thì đi lại lấy tủ sơ cứu thương,tháo băng cũ trên tay nó ra và sát trùng rồi thay băng mới cho nó.

"Này!"Nó hỏi.

"Cái gì?"Hắn chau mày.

"Tôi không làm ô-sin cho anh có được không?"Nó mắt long lanh hỏi hắn.

"K-H-Ô-N-G"Hắn gằn từng chữ một.

Nó mặt bí xị,bĩu môi.Hắn giơ nắm đấm lên hắn dọa nó làm nó càng hếch mặt thách thức hơn.Thế là....."Tốc" hắn búng lên trán nó một cái khá thấm.

"Ui ta!!"Nó lấy tay che đầu nhăn mặt.

"Cho đáng!!"Hắn khinh khỉnh.

Nó cáu nên liền khom người tới chụp lấy vạt áo hắn dúi người tới thế là cả hai cùng ngã xuống trên ghế sô-pha.Mặt của cả hai chỉ còn có cách nhau khoảng 6 hay 7cm gì nữa là hai mặt chạm nhau.Mặt nó và hắn bắt đầu ửng đỏ,tim cả hai bắt đầu đập mạnh.

"Này..."Nó nói.

"Nói!"Hắn nói.

"Anh.....Anh có thương tôi không?"Nó mặt ửng đỏ hỏi.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 27


Chỉ cần một câu nói "Anh có thương tôi không?" đã khiến cho hắn tim đập mạnh,mặt đỏ ửng."Cứ cho là vậy!!"Hắn nói.

"Vậy thì tốt!"Nó cười.

Nó càng tiến gần với hắn hơn....càng ngày khoảng cách của cả hai người càng gần hơn....Khoảng cách hiện tại của hai người bây giờ là 3cm....khoảng cách quá gần rồi và họ ngày càng gần hơn và...Môi gần chạm môi nhưng mắt thì đã chạm rồi và thế là.......

"Hai đứa chúng mày đàng làm gì vậy?"Hoàng Minh không biết chui từ đâu ra nói.

Tiếng động phát ra khiến cho nó và hắn giật mình liền vội đứng dậy.Mặt nó thì đỏ hết chỗ nói còn hắn thì vẫn vậy chỉ ửng đỏ.Hoàng Minh mặt đỏ hết chỗ nói nếu chỉ cần có một chỗ hở nào đó ở trên đầu thì chắc hẳn đã có khói bay ra nghi ngút rồi.

"Tới đây là để làm gì?"Nó hỏi.

"Thăm em....nhưng sao hai người..."Hoàng Minh nhìn nó và hắn hỏi.

"Làm gì không cần mày quan tâm!"Nó trừng mắt.

"SAO LẠI KHÔNG HẢ?"Hoàng Minh quát.

"Tụi tao nếu có yêu đương thì cũng đâu liên quan đến mày...tụi tao có hôn nhau thì cũng chẳng có gì cả...hay là mày ghen?Đừng nói với tao là mày quen Thúy Kiều rồi mà cũng muốn quen tao nữa à?Tính chơi bắt cá hai tay hả?Đừng quên tao với mày là anh em ruột.....mày tính loạn luân sao?"Nó khinh khỉnh nhìn Hoàng Minh.

"KHÔNG HỀ À NHA!!"Hoàng Minh vừa nghe hết câu liền vội phản bác.

"Vậy mày vô trong ngồi đi sẵn kêu cả Thúy Kiều nữa!!"Nó nói.

"Thúy Kiều?Cô ấy có đến sao?"Hoàng Minh hỏi.

"Lúc nãy thì có đến đấy....tụi tao đã nói chuyện ở ngoài cửa rồi!!Chứ bộ mày vào đây không thấy chị ta ở ngoài sao?"Nó chau mày hỏi.

"Vậy là lúc nãy cô nói chuyện với Thúy Kiều?"Hắn hỏi.

"Nhưng sao khi anh đến thì cô ấy đâu ở đây!!"Hoàng Minh nói.

"Ừ,lúc nãy thì tôi có nói chuyện với chị ta.....Còn chị ta không có ở đây thì kệ chị ta chứ đâu liên quan gì đến tôi!!Đúng là bản chất của chị ta vẫn luôn như vậy thiếu kiên nhẫn!!"Nó nói.

"Em nói vậy là có ý gì?"Hoàng Minh nheo mắt hỏi.

Nó đứng dậy đi ra ngoài và để lại cho bọn họ một câu.......

"Đi về đi!!Tao không cần chúng mày đến thăm hỏi!"Nó nói đóng sầm cửa lại.

Nó bước đi quanh hành lang của bệnh viện....cứ bước.....cứ bước....và nó dừng lại trước phòng bệnh của mẹ hắn.Bước vô và....vẫn là cảnh cũ,phòng của mẹ hắn vẫn có nhiều bác sĩ và y tá túc trực.Như những lần trước mọi bác sĩ và y tá cúi đầu chào nó vào bước ra ngoài.Nó bước lại gần chỗ mẹ hắn,nhìn mặt bà vẫn xanh xao tái nhợt.

"Hình như cô vẫn vậy nhỉ?Cô mà cứ như vậy thì thật tội cho Quốc Minh-con trai cô đấy!!Cô mà cứ nằm đó chực chờ chết thì chẳng phải anh ta là người đau lòng nhất sao?Cô có biết là khi cô đang ở trong phòng phẩu thuật thì anh ta đã đau lòng tới mức nào không?......Con biết cô vẫn có thể nghe thấy những lời con nói nên vì thế cô hãy tỉnh dậy đi!!Xin cô đấy!!"Nó cầu khẩn nói.Quả thật ngay cả nó còn không biết tại sao lại vì tên đó mà nó lại xuống nước đi năn nỉ người khác cầu xin người khác mà trong lòng thừa biết người đó không hề hay biết.

Nó tự nhiên cảm thấy mình thật nực cười,tự nhiên tới đây làm gì và mớ gì nó phải vì hắn cơ chứ,nó và hắn có là gì của nhau đâu....Đang quay lưng đi thì...

"Cháu nói đúng.....ta đã làm nhiều người đau khổ rồi!!Đáng lí ra là ta không nên bỏ mặt số phận!!Ta đáng ra không nên từ bỏ cuộc đời mình và ta đáng ra không nên làm cho con trai ta phải đau lòng!!"Giọng một người phụ nữ yếu ớt lên tiếng.

----------------

Đáng lí ra là ngày hôm qua Tửng đăng hai chương luôn mà làm biếng nên sáng nay cố gắng hoàn thành cho mấy bạn đọc nà!!Dạo này không đăng thường xuyên được mong mấy bạn đừng bơ truyện của Tửng nhen!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 28


Nó sững người khi nghe được câu nói đó mặc dù rất nhỏ nhưng từng lời từng chữ nó đều nghe hết.Cảm xúc vỡ òa,nó vội quay lưng lại nhìn người phụ nữ kia...Cuối cùng cô ấy-mẹ của hắn cũng đã tỉnh!!"Cô đã tỉnh rồi à?"Nó cười nói.

Đáp trả lại nó là một nụ cười và một cái gật đầu từ mẹ hắn.Nó thở phào nhẹ nhõm.

"Cảm ơn cháu rất nhiều!!Vì đã ở bên cạnh con trai ta!"Mẹ hắn cười nhìn nó.

"Dạ?À...vâng!"Mặc dù không hiểu rõ ý của câu nói mẹ hắn cho lắm nhưng nó vẫn "dạ..vâng" cho qua chuyện.

"Cháu là người đã đến thăm ta vào những lần trước?"Mẹ hắn hỏi.

"À...vâng!!Nhưng sao cô lại biết được?"Nó khó hiểu hỏi.

"Mặc dù tao bị rơi vào trạng thái hôn mê sâu nhưng mọi chuyện xảy ra ở xung quanh ta,ta có thể nhận thức được!!"Mẹ hắn nói.

"Thì ra là vậy."Nó gật đầu tỏ vẻ hiểu rồi.

"Cảm ơn vì đã hiến máu cho ta."Mẹ hắn nói.

"Sao..sao..."Nó lắp bắp nói.

"Quốc Minh đã nói cho ta biết vào tối hôm qua!!Tay cháu bị thương à?"Mẹ hắn hỏi.

"Là vậy!!Cô đừng quan tâm quá nó cũng sắp hồi phục rồi ạ!!"Nó cười.

"Mong là thế!"Mẹ hắn cười nhẹ.

Nó ngồi xuống ghế cạnh mẹ hắn,lấy trái cây gọt cho mẹ hắn ăn.

"Cô này...cô bị bệnh gì thế ạ?"Nó hỏi.

"Bệnh của cô là một căn bệnh hiểm nghèo...bệnh này không có cách chữa trị chỉ có thể trông chờ vào thuốc giảm đường đi di căn của nó thôi!!"Mẹ hắn buồn nói.

"Bệnh hiểm nghèo không có thuốc hay cách chữa trị là bệnh hiếm hả cô?"Nó khó hiểu hỏi.

"Có thể cho là như vậy!"Mẹ hắn trả lời.

"Vậy bệnh của cháu cũng cho là hiểm nghèo hả?"Nó ngồi phắt dậy hỏi.

"Cháu bị bệnh hiểm nghèo hả?Còn nhỏ mà đã phải gặp những bệnh này rồi!!"Mẹ hắn thấy thật thương cảm cho nó.

"Vâng!!Bệnh của cháu cũng không có thuốc đặc trị được."Nó nói.

"Vậy máu mắc phải bệnh gì?"Mẹ hắn lo lắng hỏi.

"Cháu mắc bệnh máu nóng ạ!"Nó trả lời.

-----------------

Trong khi đó,hắn và Hoàng Minh đang nói chuyện phiến với nhau chực chờ nó trở lại.Hắn thì có vẻ chán nản vì thằng bạn này cứ nói chuyện trên trời dưới đất làm hắn chẳng hiểu cái gì cả...

"Mày nghĩ có được gì không?"Hoàng Minh hỏi.

"Không!!"Hắn nói.

"Sao không được....Nó ghét Thúy Kiều như thế...thì làm sao tao cưới cô ấy được!!"Hoàng Minh mếu.

"Không phải là không mà là không biết."Hắn nói.

Nghe xong câu nói của anh bạn mà Hoàng Minh muốn té ghế.

"Nếu mày giúp được tao vụ em của tao với vợ chưa cưới của tao thì tao hứa sẽ gả em tao cho mày!!OK?"Hoàng Minh nói.

"Nếu không giúp mày thì tao cũng sẽ cưới em mày!"Hắn nói.

"Á chà chà...mày thừa nhận là mày thích em tao rồi nha!!"Hoàng Minh nhảy cẩn lên nói.

"Có chữ nếu trong đó mà?"Hắn chau mày nhìn Hoàng Minh.

"Ờ vậy thôi!!À mà mày không tới thăm mẹ mày à?"Hoàng Minh hỏi.

Hắn nghe Hoàng Minh nói xong thì liền đứng dậy bước ra tới cửa và kịp để lại cho anh một câu.

"Không mượn mày nhắc thì tao cũng biết rồi chỉ tại muốn xem thử mày giở trò đã đủ chưa thôi!"Nói rồi hắn đóng "RẦM" của lại để cái mặt hắc ám của ai đó đang khùng lên.

Hắn lê bước đi tới căn phòng nơi mà mẹ hắn đang nằm nghỉ.Chưa kịp mở cửa bước vô thì ở bên trong đã có tiếng vọng ra.

"Cháu thật sự.....thật sự rất thích....rất thích Quốc Minh-con trai cô...Không phải cái thích của mấy đứa bạn hay anh em mà là theo kiểu con gái với con trai ấy!!Thật sự ngay cả cháu còn không biết rằng mình tại sao lại thích hắn đến như vậy...Cháu rất muốn hắn cũng thích cháu không cần như kiểu con trai,con gái đây chỉ cần thích như kiểu bạn bè hay anh em thì cháu cũng rất vui rồi!!"

--------------------

Xin lỗi vì mấy bữa nay không ra chương kịp cho mấy bạn đọc nha!!Tửng thành thật xin lỗi tại do mấy bữa nay làm biếng lắm luôn ý với lịa còn phải đi tập nhảy nhót nên không có thời gian...huhu thật tình mà nói Tửng viết truyện không hay mà hôm nay ra chương này lại càng cảm thấy dở vô cùng....mọi người thông cảm mà ráng được nhăn...
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 29


Câu nói vừa dứt tim hắn đập mạnh,một cảm xúc phức tạp len lỏi vào tim hắn vừa vui vừa hạnh phúc.Tại sao hắn lại bị như vậy?Nhưng..."Tại sao cháu không nói với nó??"

"Cháu ngại và sợ!!"

"Lí do?"

"Cháu...."

*Cạch*

"Mẹ??"Hắn nói.

Nó và mẹ hắn bất ngờ nhìn về phía hắn....nhìn như thể hắn là sinh vật lạ không bằng ý.

"Con/anh tới đây làm gì?"Mẹ hắn và nó đồng thanh.

"Mẹ tỉnh dậy từ khi nào vậy?"Hắn mừng rỡ chạy lại bên mẹ.

"Khi nào thì con không cần biết!!"Mẹ hắn cười.

"Thôi....cô cứ nói chuyện với hắn ta đi!!Cháu xin phép về!!"Nó lịch sự nói.

"Ừ...Lần sau nhớ ghé thăm cô nha!!"Mẹ hắn cười.

"Cô ở chơi thêm tí nữa hẳn về!!"Hắn nói.

"Không cảm ơn...."Nó nói.

Nó mở cửa bước về phòng.Vô phòng lại trống không,Hoàng Minh chắc là đã về rồi!!Nó đi làm thủ tục xuất viện rồi cũng về nhà.

-----------Tối-----------

Nó mệt mỏi lếch xác xuống nhà vì ngủ mới dậy.Mới vừa xuống thôi thì....

"Làm gì mà khi đang ở bệnh viện mà lại về đây vậy?"Hắn nhìn nó hỏi.

"Kệ tôi chứ?"Nó nói.

Hắn tự nhiên thấy nó có cái gì đó hơi kì kì.Tóc nó....sao lại có một đúm tóc ở trước mặt nó thế kia??

"Ai bảo là đi cắt tóc thế hả?"Hắn chau mày tay cầm tóc mái bằng thưa của nó kéo kéo.

"Anh làm cái gì vậy?"Nó chau mày quát.

"Ai bảo đi cắt tóc hả?"Hắn trừng mắt.

"Trước giờ vẫn vậy mà!!Chỉ tại tôi vuốt nó qua bên này nên anh không thấy thôi!!"Nó nói.

"Thôi bỏ qua đi!!Đi theo tôi!!"Hắn lôi nó đi.

Nó mặc dù chẳng biết hắn kéo nó đi làm gì nhưng nó vẫn đi theo hắn.

Hắn lôi nó lên xe rồi phóng thẳng tới vùng ngoại ô thành.Dừng xe tại một nơi khá là vắng vẻ nó lại bị hắn kéo đi tiếp.Sau một hồi bị hắn lôi đi thì cuối cùng hắn cũng dừng lại.Nó khom người thở hổn hển.

"Tới chưa?"Nó hỏi hắn.

"Tới rồi!!"Hắn dịu dàng trả lời.

"Đi đâu...hộc....mà..."Nó vừa nhăn mặt vừa nói vừa đứng dậy thì....

Nó sững người trước mặt nó là một vườn hoa oải hương không phải một vườn đâu mà là một rừng hoa oải hương mới đúng.Hèn gì khi nãy nó cảm thấy cái mùi oải hương văng vẳng đâu đây mà nó cứ nghĩ là mùi phát thoảng từ người nó chứ.

"Đẹp...đẹp quá!!"Nó trầm trồ khen ngợi.

"Biết cô thích oải hương nên tôi mới đưa cô tới đây!!"Hắn nói.

"Cảm ơn anh!!"Nó cảm kích nói.

"Mẹ tôi thích hoa này lắm nên lúc bà bị bệnh tôi thuê người trồng vườn hoa này để khi tới đây tôi có thể nhớ lại cái mùi hương khi xưa của mẹ..."Hắn nói.

"Vậy giờ bà ấy không còn thích hoa oải hương nữa à?"Nó hỏi.

"Không..bà còn thích lắm nhưng..vì bệnh của bà không ưa với loài hoa này!!"Hắn nói.

"Vậy à!!Đẹp quá à!!"Nó cười nói.

"Hãy cảm thấy vinh dự đi!!"Hắn nói.

"Mớ gì phải cảm thấy vinh dự?"Nó chau mày.

"Vì chỉ có người mà tôi cảm thấy quan trọng thì mới được tôi dẫn tới đây đấy!!Ngay cả đám bạn tôi mà tôi còn chưa dẫn tới đấy!!Nói chung thì cái vườn hoa này cô là người đầu tiên được tôi dẫn tới đây đó!!"Hắn khoác vai nó nói.

------

Chương mới có rồi đây!!Có vẻ chương này hơi nhảm xí....mấy bạn đọc vui nhăn.....Chương nó chưa có được đủ cho nên mình chèn vô bài hát nha!!

----------Lời Từ Trái Tim Anh--------------

Anh đã thấy nhớ, dẫu ít phút trước,

Mới bước với em trên 1 con đường quen đầy lá gió.

Sương đêm buông rơi, anh nghe chơi vơi như là ko gặp nhau rất lâu rồi.

Nghĩ đến lúc ấy, hoa tươi trên tay,

Bối rối đắn đo anh chạy đến làm quen rồi lo lắng,

Chẳng biết em vui hay em chẳng thích sẽ phải nói ra sao??

Rồi em cười…

Kể từ đó 2 ta luôn bên nhau cho tim anh vui như chưa buồn phiền,

Rồi đêm anh hay nghĩ

Giá như ngày nào anh cũng được bên em

Thế thôi cuộc đời anh sẽ thật nhiều niềm vui,

Lắng nghe nhịp đập ngay từ tim này em nhé,

Để thấy tình yêu để thấy rằng phút giây bên nhau quý đến nhường nào

Xin luôn ở bên đừng xa anh,

Bởi em sẽ là người anh cần những vòng tay khi buồn,

Tháng năm còn dài và đời không như mơ,

Hãy bước cùng anh, giữ lấy từng chút yêu thương và ta luôn có nhau.

Có lúc ánh nắng mang ai ngang qua,

Khiến trái tim anh mang một 1 chút gì đó bâng khuâng,

Nhưng tin anh đi, sẽ chóng qua những lúc ấy

Và anh lại tìm về nơi em. yên bình

Bởi vì khi anh đã nói yêu em anh luôn mong muốn em không buồn phiền,

Dặn lòng không đổi thay.

Giá như ngày nào anh cũng được bên em

Thế thôi cuộc đời anh sẽ thật nhiều niềm vui,

Lắng nghe nhịp đập ngay từ tim này em nhé,

Để thấy tình yêu để thấy rằng phút giây bên nhau quý đến nhường nào

Xin luôn ở bên đừng xa anh,

Bởi em sẽ là người anh cần những vòng tay khi buồn,

Tháng năm còn dài và đời không như mơ,

Hãy bước cùng anh, giữ lấy từng chút yêu thương và ta luôn có nhau.

Đôi khi anh chưa giành nhiều quan tâm đến em,

Chỉ là vì anh mang bao nỗi lo cho cuộc sống khi đã lớn khôn, em hiểu mà!

Nhưng anh tin ta sinh ra là để cho nhau, này người ơi, yêu em mãi mãi

Lời từ trái tim anh
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 30


Nó đơ người trước lời nói và hành động của hắn.Hắn đang làm cái gì vậy?Hắn đang nói cái gì vậy?Có phải nó nghe nhầm không?Nó là người được hắn đưa đến nói này đầu tiên á!Lòng nó tự nhiên cảm thấy có hạnh phúc xen lẫn niềm vui.Nhưng trái với trong lòng nó lại tỏ thái độ ngược....."Xạo à?"Nó hất tay hắn ra lườm hắn nói.

"Bộ nhìn tôi giống đang nói láo cô lắm hả?"Hắn chau mà nhìn nó nói.

"Không có...nhưng mà..."Nó ngập ngừng.

"Nhưng gì?"Hắn hỏi.

"Nhưng sao lại anh dẫn tôi đến đây?"Nó hỏi.

"Tôi biết cô thích hoa oải hương!!"Hắn nói.

"Sao anh lại biết...vả lại anh nói chỉ có người quan trọng với anh,anh mới đưa tới đây mà!Với lại tôi với anh cũng đâu có thân mấy!!"Nó thẹn nói.

"Người cô lúc nào không có mùi oải hương!!Tôi thật sự rất thích mùi oải hương của cô...nó khác với các mùi oải hương mà tôi được biết...nó rất đặc biệt đặc biệt như là người chủ của nó.."Hắn nói.

"Là sao?"Nó nhăn mặt khó hiểu.

Hắn nhăn mặt nhìn nó,kéo nó đi vào sâu bên trong vườn hoa.Ở giữa vườn có một cây hoa anh đào lớn,hắn bảo nó ngồi xuống.Khung cảnh bây giờ thật tuyệt,cây anh đào cũng đang vào mùa nở hoa nên cánh hoa nở rộ rụng đầy xuống nên đất trống tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp chưa kể khoảng xung quanh được bao quanh bởi hoa oải hương....khung cảnh bây giờ thật đẹp,thật thơ mông và thật lãng mạn nha!!

"Ngồi xuống đây chỉ để ngắm cảnh thôi hả?"Nó hỏi,.

"Hôm nay tôi và cô tâm sự đi!!"Hắn đề nghị.

"Anh nói trước đi!!"Nó nói.

"Tiểu sử của cô là gì?"Hắn hỏi.

"Tiểu sử?Tôi tưởng anh biết rồi chứ?Tôi tên Nguyễn Hoàng Ái Nhi...."Nó chưa nói hết câu thì bị hắn chui vào.

"Không phải cái đó...thằng Hoàng Minh nói cái tiểu sử gì gì đó!!"Hắn chau mày nói.

"Thì đó tôi tên...."Nó nói chưa hết câu thì lại bị hắn nhảy vô tiếp.

"Không...cái lí do vì sao cô máu nóng!"Hắn nhăn mặt nói.

"Thì cái gì chẳng có nguyên do của nó....anh máu lạnh thì cũng có nguyên do tôi máu nóng cũng có nguyên do thôi!"Nó nói,.

"Nhưng sao cô lại vậy?"Hắn thật muốn điên với nó nha!!

"Tôi bị mắc hội chứng rối loạn cảm xúc,ngay từ nhỏ tôi đã là một đứa trẻ khá đặc biệt!!Máu trong người tôi có nhiệt độ không giống như người bình thường...nó nóng một cách khá khác thường vả lại khi nhỏ tôi bị té xuống nước và ngâm hồi lâu ở đó và bị cảm nặng xém chút mất mạng nên máu nó nóng hơn...nên tính tình có một tí khác người bình thường một tí!!Hội chứng này không có thuốc đặc trị.....chỉ trông chờ vào chế độ thất thường của tôi thôi...nếu tôi không kiểm soát được tính nóng thì sau này tôi sẽ trở thành một người hay nóng nảy...sẽ bị nhiều người ghét....tôi không muốn ai ghét mình cả...."Nó buồn nói.

"Nhưng mà tôi có nghe nhiều người mắc nhiều hội chứng khác cơ mà chưa nghe tới hội chứng của cô bao giờ nha!!"Hắn nói,.

"Cũng phải hội chứng hiếm mà!!Ông bạn bác sĩ già bảo tôi như thế!!"Nó nói.

"Bác sĩ già?"Hắn chau mày thắc mắc hỏi.

"Ừ...tại khi tôi còn nhỏ tôi tình cờ gặp ông ấy và tôi với ông ấy khá hợp với nhau nên kết thân."Nó nói.

"Giờ bỏ qua chuyện đó đi!!Tôi hỏi cô này!!"Hắn nhìn vào mắt nó hỏi.

"Cứ hỏi!"Nó nói.

"Cô thích tôi phải không?"Hắn nói.

Nó đơ người nhìn hắn.Mắc mớ gì đang yên đang lành mà hắn lôi chuyện này ra hỏi vậy trời!!

"A..Ai nói tôi thích anh chứ?"Nó mặt ửng đỏ nói.

"Lúc mà cô nói chuyện với mẹ tôi đấy....tôi đã nghe hết rồi!!Lúc cô nói thích tôi ý!"Hắn nhẹ nhàng nhìn nó nói.

Nó giật mình,mặt càng ngày càng đỏ.Hắn cười nhẹ,ôm nó.

"Cô....Tôi cũng thích em!!"Hắn cười nói.

-------------------------

Xin lỗi mấy bạn nha....bởi bữa giờ không đăng chương cho mọi người đọc được...chương này có nhiều chỗ nói xạo nha...bệnh tật,máu me đều do Tửng nói xạo á nha....Với lại chương này hơi bị dở một tí....mong mấy bạn thông cảm nha!!

Đọc Truyện Vui Vẻ Nha!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 31


Nó hiện giờ chẳng biết nên khóc hay nên cười nữa.Hắn cũng thích nó ấy thế mà nó cứ nghĩ rằng hắn không thích nó mà chỉ muốn trêu đùa nó thôi chứ!!

"Tôi cũng vậy nhưng.......lời anh nói có phải là sự thật?"Nó hỏi.(không hề ôm lại hắn nha!!)

"Nhìn mặt tôi bộ có hiện hai chữ "nói láo" lắm hả?"Hắn buông nó ra chau mày nói.

"Nhưng....tôi...."Nó ấp úng.

"Nếu em không tin tôi thì cũng không sao!!'Hắn nói.

"Không phải...."Nó vội chối.

"Chứ sao?"Hắn hỏi.

"Tôi sợ..."Nó nói.

Hắn chau mày nhìn nó,hắn nói thích nó mà mắc mớ gì nó phải sợ.

"Sao phải sợ?"Hắn hỏi.

"Tôi sợ sau này tính máu nóng của tôi không kiềm chế được sẽ khiến anh ghét tôi!!"Nó buồn nói.

"Ngốc ạ!!Từ ngày tôi quen biết em tôi chỉ thấy mấy ngày đầu hơi thấy em hơi hơi kì lạ một chút thôi nhưng kể từ khi tôi cứu em khỏi đám côn đồ thì tôi đã thấy em không còn tính máu nóng nữa....theo tôi nghĩ em đã không còn tính đó nữa rồi!"Hắn nhẹ nhàng nói.

"Thật không?"Nó ngây thơ hỏi.

Hắn không nói gì chỉ cười nhẹ và lấy tay xoa xoa đầu nó làm mái tóc màu đỏ của nó xù hết cả lên.

"Xù tóc tôi hết rồi!!"Nó ngượng đẩy tay hắn ra vuốt vuốt lại mái tóc.

"Mà sao lại cắt tóc vậy?"Hắn hỏi.

"Nói bao nhiêu lần rồi!!Đó là tóc tôi cắt từ lâu rồi mà!!"Nó nói.

"Hứa với tôi!!Em hãy để cho nó dài ra không cắt nữa!!"Hắn nói.

"Không thích..."Nó hếch mặt.

"Thôi cũng đã muộn rồi!!Về thôi!"Hắn kéo nó đứng lên.

----------------Sáng Hôm Sau--------------------

Nó hí hửng dậy sớm làm bữa sáng.Sau một chuẩn bị lục đục ở bếp nó cởi tập dề ra,bước ra thì.....

"Hello..."Julia nhìn nó cười.

"Chuẩn bị đi nhở?"Gia Lâm kéo tay Julia.

"TỤI-MÀY-ĐỨNG-LẠI!!"Nó hét lớn.

Gia Lâm và Julia khó hiểu đứng lại.

"Chuyện gì vậy?"Đồng thanh.

"Chúng mày đang mặc đồ gì ở trên người chúng mày vậy?"Nó gằn từng chữ tay chỉ về phía bộ đồ của cả hai.

"Thì là đồ đi học!!"Đồng thanh tập hai.

"Ai bảo chúng mày đi học?"Nó hỏi.

"Thì tự thân tụi tao thích thôi!!"Julia nói.

"Rồi...chúng mày đi đi!!"Nó xua tay nói.

Julia và Gia Lâm cũng chẳng hiểu tại sao mà nó lại tỏ ra thái độ như vậy nữa nhưng mà phải đi học vì nói đó có ai đó.Nó chán nản lên phòng thay đồ rồi lại đi ra ngoài.

Lê bước trên đường đầy tấp nập người qua lại,sao lòng nó cảm thấy hụt hẫn vậy trời!!Nhớ hồi trước hai nhỏ bạn nó một mực nhất quyết không đi học mà giờ lại đòi đi...Julia thì nó không nói gì nó biết nhỏ đi học là để ngắm nghía cái thằng "chồng tương lai" của nhỏ-Hà Nam thôi còn Gia Lâm thì hà có gì phải đi học mà bỏ nó một mình cơ chứ?

"Ai nha...đừng nói là con nhỏ Gia Lâm thích cái thằng Gia Bảo nha?Hay là nó thích tên Quốc Minh?Không được..không được ngày mai phải đi học...phải đi tìm hiểu rõ mọi chuyện!!Không thể để con Gia thích hắn ta được!!"Nó lẩm bẩm một mình như tự kỉ.

----------Bệnh Viện--------

Nó đến bệnh viện để thăm mẹ hắn....Chắc là bà sẽ vui khi nó đến thăm.

*Cạch*

"Cháu chào cô!!"Nó cúi chào nói.

"Mừng cháu đến!!"Mẹ hắn cười.

"Cô này...cô biết hắn ta à không Quốc Minh-con trai cô ý...thích cái gì không?"Nó không đầu không đuôi hỏi mẹ hắn làm bà phải chau mày khó hiểu.

"Cháu nói như vậy là có ý gì?"Mẹ hắn hỏi.

"Thì là....như hắn có tâm sự với cô cái người mà hắn thích không?Hay là cô có biết mẫu người của hắn là gì không?Cô có bao giờ thấy hắn nhắc tới cái tên Gia Lam không?Hay là có nói gì với cô chuyện hắn thích cô gái đó không?"Nó tuông ra một tràn.

"Ta chưa bao giờ nghe nó nhắc đến người con gái nào tên Gia Lâm cả vả lại nó nhắc mỗi mình con thôi!!Mà con hỏi nhiều như vậy....đừng nói...con...con đang ghen với cô gái mang tên Gia Lâm đó??"Mẹ hắn nhìn nó cười nói.

----------------------

Chương mới có rồi nè mọi người!!Giỏi không?Mà có vẻ hơi nhàm nhỉ??Mà kệ mọi người ráng đọc hen!!

Đọc Truyện Vui Vẻ Nha!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 32


Nó đơ người...mẹ hắn bà ấy đang nói cái gì vậy?Ghen á?Nó là cái gì vậy?"Cô nói cái gì vậy?"Nó chau mày khó hiểu.

"Cháu không hiểu à?Cháu...là cháu đang ghen với cô gái tên Gia Lâm đó!!"Mẹ hắn cười.

"Ghen?Nó là gì ạ?"Nó hỏi.

"Ơ...Cháu không biết à??"Mẹ hắn ngạc nhiên hỏi.

Nó lắc đầu xem như câu trả lời.

"Đó là cảm giác khi con thấy người con thương đi chung hay nói chuyện thân mật với một người khác giới..."Mẹ hắn nói.

"Gia Lâm là bạn của cháu,cháu nghĩ chắc không chuyện gì xảy ra giữa hắn ta với cậu ấy đâu vả lại cháu chỉ muốn làm rõ một số chuyện thôi!"Nó nói.

"Vậy à!"Mẹ hắn nói.

"Nhưng mà....cô nói như vậy như thể cô từng trải vậy....chẳng lẽ cô từng ghen à?"Nó hỏi.

Mẹ hắn nghe nó nói xong liền giật bắn người.

"Ừ.....từng ghen...nhưng chuyện cũng qua rồi."Mẹ hắn cười.

"Vậy à!!Cháu thì chưa từng đấy!"Nó cười.

Tự nhiên của mở,bác sĩ và y tá bước vào.Mẹ hắn nhìn thấy họ liền thở dài.

"Phu nhân tới giờ uống thuốc rồi à!!"Vị bác sĩ kính cẩn nói.

"Được rồi!!"Bà nói.

"Bác sĩ này..có thật là không có cách đặc trị nó ư?"Nó hỏi.

"Con ngốc quá...đã là bệnh hiểm nghèo thì ít có căn bệnh nào có thể chữa trị cả....chỉ có thuốc để cầm cự sự sống thôi....và thuốc nó chỉ cầm cự được một mức độ nhất định....khi cơ thể đã quá quen thuộc với thuốc thì khi đó chẳng còn cách nào để cứu nổi cả."Mẹ hắn nói.

"Nhưng nếu có thể chữa trị được thì sao?Bác sĩ chẳng lẽ thật không còn cách chữa trị sao?"Nó hỏi.

"Bệnh gì thì chắc cũng có một cách gì đó có thể chữa được nhưng phải tìm người có thể nghiêm cứu cách chữa trị này....cũng đã từng có một vị giáo sư trẻ tuổi đã tìm ra cách chữa trị căn bệnh này nhưng ông đã thất bại khi một bệnh nhân được ông điều trị chết...từ đó ông đã rời bỏ ngành y và hiện nay không một ai còn biết đang ở đâu cả!"Vị bác sĩ nói.

"Ông ta tên gì?"Nó hỏi.

"Wiliam...."Vị bác sĩ nói.

Nó nghe xong chỉ "à" lên một tiếng.Cúi đầu chào mẹ hắn nó bước ra về.

---------Tối--------

Nó lê bước trên đường....chẳng hiểu sao mà nó chẳng muốn về nhà cả.Mặc dù bị lũ bạn gọi mắng cho một trận nhưng thực nó không muốn gặp ai.Đi ngang con hẻm nhỏ nó nghe hình như có tiếng đánh nhau.....Sự tò mò trỗi dậy nó bước vô con hẻm và nhìn thấy một hiện tượng thật đẹp mắt.Một đứa con gái đang đánh nhau với một đám đàn ông cao to lực lưỡng.

"Chà..chị này có vẻ hổ báo nhỉ!!Một mình cân nguyên bầy kia á?"Nó nói nhỏ để trách tình trạng bị mấy người kia biết được rồi lại tự chuốt vạ vào thân.

Nó chú ý nhìn nhưng không một lời nào được nói ra từ họ ngoài những tiếng "Binh" "Bốp" "Bịch".Trong lúc sơ xảy người gái kia bị một tên đánh trúng đầu gối nên khuỵu người xuống.Nó thấy không ổn cho người con gái kia liền vội chạy ra cứu giúp.

"Nguyên đám bự con mà đi ăn h**p một đứa con gái có chút xíu liệu còn chút nam nhi nào không?"Nó quát.

"Mày từ đâu chui ra vậy?Hay là cùng đồng bọn với Hắc Long à?"

"Hắc Long hay Hắc Lòng gì đi chăng nữa tôi không quan tâm nhưng....có cần phải đi ăn h**p một đứa con gái yếu đuối như vậy không?"Nó nói.

"Cô ta mà là đứa con gái yếu đuối ư?Chắc mày cũng là đứa cao thâm rồi!!Tụi bay lên!!"

Bọn kia xông lên đánh nó,nó nhanh tay rút một cây súng cách âm từ trong túi xách nó ra.Bắn vào bọn họ,từng người bọn họ ngã xuống.Nhân cơ hội nó kéo người con gái kia đi.Tới một nơi mà nó cho là khá an toàn.

"Cô không sao chứ?"Nó hỏi.

"Không sao...cảm ơn!!"Người con gái kia nhìn nó đầy cảm kích.

Nó nhìn vào người con gái kia cứ như không tin vào mắt của mình.

"Thúy Kiều?Chị làm gì ở đây?"Nó ngạc nhiên hỏi.

-----------------

Lại không đủ chữ rồi chèn bài hát vào nha!!Có một bạn đề nghị với mình nên chèn bài Vì anh là của em của chị Hòa Minzy và bài Anh đang nơi đâu của chị Miu Lê nên mình chọn bà của chị Hòa nhen.

--------Vì Anh Là Của Em--------

Verse 1:

Em chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ yêu

Và sẽ yêu ai đó thật nhiều

Em chưa bao giờ nghĩ cuộc đời có anh

Làm trái tim này thật mong manh

Em luôn tin rằng cứ một mình cũng vui

Và có khi cho đến trọn đời

Nhưng đâu ai ngờ bỗng một ngày mới hay

Tình yêu khiến cho lòng mê say

Có những lúc em vu vơ suy nghĩ

Có những lúc em lại thẫn thờ

Những bối rối cứ đong đầy trong trái tim em từng ngày

Chỉ cần anh biết rằng từ tận sâu trong đáy lòng

Bao nhiêu nhớ thương dành trao riêng mỗi anh

Người đã đến trong đời, và làm cuộc đời em tựa như chơi vơi

Và từng đêm nhớ thương lòng còn bao nhiêu vấn vương

Bao nhiêu ước mơ ngày đôi ta có nhau

Dù cho đến bao giờ, lòng còn chờ đợi những bất ngờ

Vì anh là của em

Verse 2:

Bao nhiêu lâu lòng cứ bồi hồi nhớ thương

Liệu trái tim anh có hiểu được

Em luôn mong rằng đến một ngày chúng ta

Được đi giữa cuộc đời bao la

Chắc có lẽ em đang ngây ngô quá

Cứ giấu kín không thể cất lời

Những bối rối cứ đong đầy trong trái tim em từng ngày

Chỉ cần anh biết rằng từ tận sâu trong đáy lòng

Bao nhiêu nhớ thương dành trao riêng mỗi anh

Người đã đến trong đời, và làm cuộc đời em tựa như chơi vơi

Và từng đêm nhớ thương lòng còn bao nhiêu vấn vương

Bao nhiêu ước mơ ngày đôi ta có nhau

Dù cho đến bao giờ, lòng còn chờ đợi những bất ngờ

Vì anh là của em
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 33


Người con gái kia đột nhiên giật mình.Thúy Kiều?Cái tên ấy chẳng phải là tên của người chị của cô hay sao.Tay nắm chặt nó."Thúy Kiều....cô biết chị tôi sao?Vậy cô có biết hiện giờ chị ấy đang ở đâu không?"Người con gái kia vội hỏi nó.

Nó nghe xong câu nói kia mà người ngu ra trông thấy.Nó thật không hiểu bà chị dâu của nó chẳng lẽ vì chuyện của nó mà đâm ra rối loạn thần kinh rồi à?

"Chị bị hâm à?Tự nhiên hỏi tôi chị ở đâu là sao?Chị ở đâu mà chị còn không biết thì đi hỏi tôi làm gì vậy?"Nó ngớ người nói.

"Không....tôi không phải là Thúy Kiều...Thúy Kiều là chị gái của tôi...Tôi là Kiều Trinh."Kiều Trinh nói.

Nó đơ người,thiệt là nó chẳng hiểu một chút gì trong chuyện này cả.Tự nhiên đi dạo thì chui vô hẻm coi đánh nhau rồi cứu người rồi cái người này nói này nói nọ thiệt lòng làm nó chẳng hiểu một tí nào cả.

"Này cô bạn...Hay là vầy...Cô có thể kể rõ đầu đuôi một tí không chứ cô cứ kể đoạn giữa giữa thật tình là tôi đây chẳng hiểu cái gì cả!"Nó cười nói.

"Chuyện là như thế này.....tôi và chị Thúy Kiều là tiểu thư của gia tộc nhà họ Phạm nói là gia tộc thì cũng hơi quá đáng.....gia tộc tôi vốn dĩ là một băng đảng lớn trong giới ngầm và mở nhiều công ty làm ăn phi pháp...Tôi và chị ấy từ nhỏ đã bị bọn họ huấn luyện thành những kẻ máu lạnh để phục vụ lợi ích cho họ.Năm tôi lên 6 chị ấy lên 7,đã có lần chị bảo việc huấn luyện một đứa trẻ con thành một kẻ hung tàn như vậy chị ấy có chút gì đó hận gia tộc và căm thù gia đồ và chị từng khát khao được bay khỏi cái gia tộc này.Khi chị lên 10 chị đã can đảm thực hiện được niềm khát khao của mình....thế là chỉ còn mình tôi chỉ còn mỗi mình tôi cô đơn ở cái nơi đầy lạnh lẽo đó cùng với đám trẻ con cũng cùng được huấn luyện...."Kiều Trinh buồn nói.

Nó thì cố lấy hết sự kiên nhẫn của mình để nghe câu chuyện của chị em Thúy Kiều nhưng.....nó quá dài khiến nó có chút gì đó không nhẫn nại được thêm bèn nói.

"Như vậy là Thúy Kiều bỏ trốn cô ở lại."Nó nói.

Kiều Trinh gật đầu,nó nói tiếp.

"Vậy hà cớ gì cô đi kiếm chị ta??"Nó chau mày hỏi.

"Vì mong muốn một ngày nào đó được gặp lại chị nên tôi đã luôn cố gắng học tập để trở thành một lãnh đạo tốt...."Kiều Trinh nói chưa hết cô thì bị nó chui vào.

"Vậy là cô là chủ được bang báng gì đó rồi giờ cô muốn tìm lại người chị của mình?"Nó nói.

"Không phải bang báng gì đâu....mà là Hắc Long..."Kiều Trinh nói.

"Aizz...cái gì không được mà!"Nó nhăn mặt.

"Mà cô tên gì??Cô biết chị tôi ở đâu không?"Kiều Trinh hỏi.

"À...tôi là Ái Nhi...Chị của cô là chị dâu tương lai của tôi...Hay là vầy đi,từ nay tôi và cô sẽ là bạn thân.Được không?"Nó đề nghị.

"Bạn thân??Tôi có thể ư?Nhưng nó là cái gì?"Kiều Trinh hỏi.

Nó đơ người nhìn Kiều Trinh.Có phải cô ta là loài người không vậy?Ngay cả bạn bè cũng không biết ư?

"Bạn thân là cô kết giao thân thiết với một người khác....Bộ trước giờ cô không có bạn à?"Nó hỏi.

"Không....từ nhỏ cho tới lớn tôi chỉ biết học võ và học sử dụng nhiều loại vũ khí để giết người thôi!!"Kiều Trinh nói.

"Thì bây giờ tôi là bạn của cô....không chỉ có mỗi mình tôi mà hai nhỏ bạn thân của tôi cũng sẽ là bạn của cô."Nó nói.

"Vậy được..."Kiều Trinh cười.

Nó cười rồi cùng Kiều Trinh đi về nhà.Mà nó cũng phải công nhận giữa Thúy Kiều với Kiều Trinh thì cả hai có vẻ khá giống nhau nha!!Nhìn kĩ thì sẽ nhận ra hai người khác chứ nhìn sơ lượt thì giống nhau như hai giọt nước nhưng Thúy Kiều có vẻ thân thiện hơn Kiều Trinh nhưng nó lại muốn thân với Kiều Trinh hơn là Thúy Kiều.

-----------------------

Nó vừa mở cửa bước vào nhà thì đã bị hai nhỏ bạn chửi thậm tệ rồi.

"Mày nghĩ sao mà đi từ sáng cho tới tối...Bộ mày xem tụi tao chết rồi hả?"Gia Lâm quát.

"Chưa kể còn không báo là đi đâu nữa chứ...Mà sao đồ mày bẩn hết cả vậy?"Julia chau mày nhìn nó.

"Tụi mày đừng có ở suốt ngày mà mắng tao được không?Mà nhà tao mà tao muốn đi đâu thì đi chứ?Sao lúc trước nhìn chúng mày hiền lắm mà sao giờ chúng mày nóng dữ vậy?Mà tao có dẫn một người bạn mới của chúng ta về này!!"Nó cười nói.

Nói rồi nó bảo Kiều Trinh đi vô còn hai nhỏ bạn của nó thì trầm tư suy nghĩ không biết người bạn mà nó đưa về là ai.Kiều Trinh bước vô thì........

"Thúy Kiều chị à gì ở đây?"Gia Lâm hỏi.

"Chị dâu Thúy Kiều của mày mà mày kêu là bạn hả con hâm!!Vả lại theo tao nhớ không nhầm là mày ghét chị ta lắm mà??"Julia khó hiểu hỏi.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 34


"Ghét?Cô ghét chị gái tôi à?"Kiều Trinh chau mày nhìn nó."Có thể là vậy...nhưng cũng có thể không là vậy!!"Nó nhún vai nói.

"Cả hai đang nói cái quái gì vậy?"Julia khó hiểu nói.

"Đừng nói là thời tiết dạo này hơi nóng nên mấy người bị chạm dây thần kinh rồi hả?"Gia Lâm nhăn mặt.

"Tao chưa nói chúng mày à?Đây là Kiều Trinh em gái của Thúy Kiều!"Nó nói.

1s...

2s...

3s...

"CÁI GÌ??"Cả hai cùng đồng thanh.

"Làm gì mà la toán lên thế?"Nó chau mày.

"Nghe Hà Nam nói là Thúy Kiều mồ côi cơ mà..."Julia khó hiểu nói.

"Hả?"Nó nhăn mặt khó hiểu.

"Mà tại sao chị ta lại phải che dấu thân phận chứ!!"Gia Lâm xoa cằm đăm chiêu hỏi.

Nó nhìn về phía Kiều Trinh,hình như cô đang buồn thì phải.

"Cậu sao vậy?"Nó đặt tay lên vai Kiều Trinh hỏi.

"Tôi hiểu sao chị ấy lại như vậy rồi!!"Kiều Trinh buồn nói.

"Nói..."Nó nói.

"Chắc vì gia tộc làm ăn phi pháp,chắc vì chị ấy xấu hổ vì mình xuất thân từ nơi đó nên chị ấy cảm thấy kinh tởm..."Kiều Trinh nói.

"Mà Hắc Long là cậu làm chủ à?"Nó hỏi.

"Tôi chỉ là phó bang chủ thôi!!!Còn bang chủ thì ba tôi nắm giữ...."Kiều Trinh nói.

"Cô lên phòng nghỉ đi!!"Gia Lâm nói.

"À mà từ nay Kiều Trinh sẽ ở đây với chúng ta!!"Nó nói.

"Vì trời cũng tối nên ngày mai tao mới xử mày!!"Gia Lâm trừng mắt nhìn nó.

---------------Sáng Hôm Sau-------------

"Ái Nhi??"Kiều Trinh gọi nó.

"Ưm..ưm..."Nó kéo chăn chùm kín cả đầu.

"Cô có dậy không thì bảo??"Kiều Trinh chau mày hỏi.

"Cho tao ngủ tí....tụi mày đừng có mà kêu ca nữa mà!!"Nó nói.

"Cô có dậy không thì bảo??"Kiều Trinh nhăn mặt đưa súng lên đầu nó.

Nó nhăn mặt đưa tay lên tính là cầm cái vật gì kia để vứt nó đi một xó nào đó nhưng........vừa mới chạm vào thôi thì nó đã mò mẫn vật đó rồi.Sờ ngang,sờ dọc,sờ trên,sờ dưới thì nó bỗng dưng phát hiện ra.....

"TỤI MÀY VỪA MỚI PHÁT MINH RA CÁCH GỌI TAO DẬY BẰNG SÚNG À??"Nó bật dậy quát.

"Cô cuối cùng cũng đã dậy!!"Kiều Trinh nói.

Nó quay nhìn Kiều Trinh mặt hiện lên vài vệch đen.

"Cậu có cần thiết kêu tôi bằng súng không?Chết người như chơi đấy."Nó quát.

"Tại trên bàn cạnh giường cô có cây súng giảm thanh nên tôi lấy...."Kiều Trinh ngây thơ nói.

Nó gãi đầu bức tóc,lếch xác vào nhà vệ sinh với tâm trạng không thể nào tốt hơn được....

-------------------------------------------

Nó bước xuống nhà với vẻ mệt mỏi vừa mới nhìn xuống dưới thôi.....

"Kiều Trinh...cậu làm cái gì vậy?"Nó hỏi.

"Tôi chỉ là muốn dọn dẹp nhà cửa thôi!!"Kiều Trinh ngây thơ nói.

"Thôi...cậu không cần dọn đâu....cậu mà dọn thì nhà tôi nó sẽ bị loạn..."Nó nói.

"Ờ...."Kiều Trinh nói.

"Cậu lên thay đồ rồi theo tôi!!"Nó nói.

"Đồ đâu tôi thay...."Kiều Trinh thơ ngây nói.

"Chứ đồ này đâu ra??"Nó chau mày cầm kéo kéo cái áo của Kiều Trinh.

"Đây là đồ của Gia Lâm...."Kiều Trinh nói.

Nó lắc đầu kéo Kiều Trinh lên phòng.Nó thật không hiểu....mới ngày hôm qua nhìn Kiều Trinh đánh nhau với bọn kia ngó bộ máu lạnh lắm mà nhưng sao giờ ngó cô ngây thơ dữ vậy trời!!

Đưa cho Kiều Trinh bộ váy,túi xách,đôi giày độn của mình,nó đi lại ngồi xuống ghế chơi game.Kiều Trinh bước ra với bộ dạng dễ thương vô cùng nha!!Nó cười nhẹ bước lại chỗ Kiều Trinh.

"Cậu đẹp lắm!"Nó cười.

"Cô có thể gọi tôi mà "mày" "tao" giống như cái cách mà cô gọi với Gia Lâm và cô bạn nước ngoài ấy!!"Kiều Trinh nói.

"Vậy cậu....à không mày cũng vậy!!"Nó cười.

"Mà mày đưa tao bộ đồ này làm gì?"Kiều Trinh hỏi.

"Muốn tìm chị thì theo tao!!"Nó cười nói.

----------------

Chương này có vẻ.......hơi bị dở nhỉ??Mọi người có thể...cho Tửng miếng nhận xét đi!!!Sẵn đọc rồi cho nhận xét truyện [TFBOYS] Thiên Tỉ....Cậu Là Của Tôi!! hộ Tửng nhen...!!

Đọc Truyện Vui Vẻ Nha!!

Lại không đủ chữ chèn nhạc vô tiếp.....

-------Anh cứ đi đi--------

Tình yêu là thế..

Đôi khi làm mình say mê, đôi khi làm mình ngô nghê

Tin một người đến nỗi rơi lệ

Là thế...

Khi yêu ai chẳng cần biết nữa, khi thương ai thì dù trong mưa

Vẫn cảm thấy ấm áp dư thừa...

Rồi khi em thấy

Anh trong tay cùng người khác ấy, sao em quên được khoảnh khắc đấy

Anh bên ai hạnh phúc như vậy?

Thì thôi....

Buông đôi tay và để anh đi

Xem như ta lần đầu chia ly

Cũng là lần cuối nghĩ suy..

ĐK:

Thì anh.. cứ đi đi hãy cứ xa em và đừng ngẫm nghĩ

Hạnh phúc ra sao yêu thương nhường nào chỉ thêm thời gian lãng phí.

Ừ thì anh cứ đi đi và đừng nhớ nhung chi

Về đâu khi ta đã lạc mất nhau??

Mình buồn vì tim mình đau

Mình buồn thì ai thấu đâu?

Từng lời buông chưa hết câu, nước mắt đã dâng khóe sầu.

Đừng bên nhau nếu không vui, em muốn thấy anh cười.

Vì yêu nên em xin anh cứ đi...

Bỏ mặc em!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 35


"À...ừ!!"Kiều Trinh gật gù.Nó cười dẫn Kiều Trinh vào gala xe lái chiếc xế hộp của nó ra.

"Lên xe..."Nó nói.

Kiều Trinh lên xe,nó phóng ga chạy đi.

---------Trường King World----------

Chiếc Audi mui trần dừng lại ngôi trường khá đẹp và lộng lẫy.Ngôi trường liên thông từ cấp 1 đến cấp 3 còn đại học thì có một ngôi trường riêng cũng mang tên King World.Kiều Trinh cùng nó bước xuống xe với nhiều.....thường thì sẽ có rất nhiều ánh mắt chiếu vô chúng nó nhưng trường lại trống không...chỉ có vài bóng thầy cô chứ một bóng của học sinh thì..NO NEVER...

"Kiều Trinh này...sao không giống không khí như trong mấy cái truyện teen mà tao hay đọc nhỉ??"Nó chau mày..

"Là sao?"Kiều Trinh nhăn mặt hỏi nó.

"Là khi mình sang chảnh tới trường thì sẽ có rất nhiều người nhìn mình với ánh mắt ghen tị ý!!"Nó nói.

"Trong truyện và đời sống thực sự mà nói thì chúng hoàn toàn khác nhau!!"Kiều Trinh nói.

"RẦM...."Như có cục đá bự rớt xuống đầu mình,nó miệng co giật phối hợp cùng mắt biểu cảm.Đã làm cho Kiều Trinh có một sự sảng khoái vô cùng lớn.

"Bớt làm nhục bạn bè đi!!"Nó lườm Kiều Trinh rồi kéo cô đi.

Mặc dù nó có nghe qua ngôi trường này nhưng thực là nó không thể ngờ trường này nó lại rộng lớn đến thế...hại nó đi mà muốn mỏi cả chân.

"Rốt cuộc thì cái phòng để xin đăng kí nhập học là ở đâu?Đi nãy giờ mỏi hết cả chân!!"Nó mệt mỏi ngồi xuống.

"Vậy là mày bỏ cuộc à?"Kiều Trinh hỏi nó.

"Ừ...chứ không có bỏ cuộc thì có tìm ra đâu!!"Nó nhăn mặt.

"Ở trên lầu có phòng hiệu trưởng...khi nãy tao đã thấy rồi nhưng không dám nói...."Kiều Trinh nói chưa hết câu thì quay ra nhìn nó...mặt nó hiện giờ đang đen hết cả lên....nó đang tức giận thì..phải.

"M..Mày...Mày...Mày biết sao mày không nói hả??HẢ??"Nó quát lớn.

"Tại thấy mày hăng hái quá...."Kiều Trinh mếu.

Nó thấy Kiều Trinh mặt mếu máo liền vội luống cuống vỗ đầu bức tóc.

"Nín đi..có ai làm gì bà đâu!!"Nó nói.

"Mày có giận tao không??"Kiều Trinh mắt long lanh hỏi nó.

"Không...nhưng sao giờ nhìn mày có vẻ hơi khác với hôm bữa à!!"Nó xoa cằm nói.

"Khác ư?"Kiều Trinh hơi nghiêng đầu hỏi.

Nó gật đầu xuống,Kiều Trinh thì suy nghĩ cô thì có khác cái gì đâu chứ!!A...à thì ra là chuyện này...

"À...Cái đó là do trong giới ngầm tao có nhiều kẻ thù lắm..nên phải lạnh lùng và đầy khát máu để lấy chỗ đứng trong đó!!"Kiều Trinh nói.

"Cái này gọi là hai mặt này!!"Nó nói.

"Thôi...ta đi thôi!!"Kiều Trinh nói.

Nó lắc đầu chán nản đi theo Kiều Trinh.

----------Phòng Hiệu Trưởng------------

*Cốc....cốc....cốc*

"Mời vào!!"

*Cạch*

"Cho hỏi...."Nó mở cửa ra và nói chưa hết câu đã bị Kiều Trinh nhảy vô họng.

"Chú Nhỏ?"Kiều Trinh chau mày hỏi.

Người đàn ông đang chăm chú viết cái gì đó thì khi nghe câu nói đó đã vội ngẩn đầu lên nhìn.

"Tiểu yêu nghiệt??"Hiệu trưởng nhìn Kiều Trinh nói.

"Chú nhỏ....thì ra là bao lâu nay chú ở đây."Kiều Trinh nói.

"Ừ...chú ghét cái thế giới đó nên tới đây để lập nghiệp thôi.....còn cháu...sao không chạy khỏi cái nơi tù túm đó....nó sẽ giết tuổi thanh xuân của con đó!!"Hiệu trưởng nhìn Kiều Trinh nói.

"Thanh xuân của cháu nó đã mất từ khi cháu bắt đầu nhúng chân vô giới ngầm và nó đã chết từ khi cháu bắt đầu giết người không chớp mắt rồi!!"Kiều Trinh nói.

"Ta đã từng khuyên cháu rồi mà cháu lại không nghe....."Hiệu trưởng thở dài nói.

"Coi như là cháu trả ơn gia tộc đã nuôi dạy cháu!!"Kiều Trinh nói.

"Cháu..."Hiệu trưởng chưa nói hết câu thì bị nó nhảy vô.

"KHOAN!!"Nó hét.

Cả hai người Kiều Trinh và hiệu trưởng liền vội quay đầu lại nhìn nó.

"Ai vậy?"Hiệu trưởng hỏi.

"Bạn cháu!"Kiều Trinh trả lời.

"Nè nãy giờ thấy im là nghĩ tôi đây hiền à??Nghĩ sao tụi tôi cùng đi chung với nhau chẳng lẽ tụi tôi là kẻ thù với nhau à?"Nó quát.

"Cứ tưởng là vệ sĩ đi để bảo vệ Kiều Trinh chứ!!Mà cháu có biết Thúy Kiều-chị gái cháu đang ở đây không?"Hiệu trưởng hỏi.

--------------------

Xin lỗi vì bữa giờ không đăng cho mọi người đọc nha....Hình như chương này hơi lảng thông cảm nha!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 36


"Không cần lão nhắc thì Kiều Trinh cũng biết rồi."Nó hếch cằm nói."Có mượn cháu trả lời không?"Hiệu trưởng lườm nó nói.

"Ơ cái lão này!!!Cháu đây cũng chả rãnh rỗi gì đâu...Cứ sắp xếp cho tụi cháu học chung lớp với Thúy Kiều đi!!"Nó nói.

"Sao cháu lại biết Thúy Kiều?"Hiệu Trưởng chau mày nhìn nó hỏi.

"Dạ thưa lão....chị ta là chị dâu của con đấy!!"Nó nói.

"Vậy đi ngày mai chúng con lại đến!!"Kiều Trinh nói rồi kéo nó ra ngoài.

Cả hai người đi về bỏ lại lão hiệu trưởng mặt mày ngớ người vì chả hiểu cái chuyện gì cả!!Nó bị Kiều Trinh lôi ra mà không kịp "ú ớ" gì cả....

"Sao mày lại lôi tao ra đây??"Nó chau mày hỏi.

"Chú Nhỏ...rất lợi về võ công nha!!Mày mà chọc chú nhỏ một hồi thì chú cho mày nhừ tử!!"Kiều Trinh nói.

"Bà đây cũng giỏi vậy."Nó ưỡn ngực ra vẻ ta đây.

"Thôi đi....ngực của mày không có được như người khác nên đừng có khoe!!"Kiều Trinh tay chỉ vào ngực của nó thản nhiên nói.

Nó đơ người vài giây,mặt bắt đầu đỏ lên.Nó thực không hiểu tại sao Kiều Trinh lại chạm vào nỗi tự ái của nó như thế....Ừ thì nó biết ngực của nó hơi hơi nhỏ thôi chứ thực nó cũng cho là đủ dùng mà.....Mắt nó vô thức nhìn vô ngực của Kiều Trinh.....OH MY GOOD!!Của Kiều Trinh sao lại to thế này!!!

"Về thôi!!"Nó quay lưng đi.

Kiều Trinh ngớ người chẳng hiểu cái gì cả.

-------------Tối-----------

"Ju...Gia...lâu ngày không nói chuyện với chúng bây....."Nó vừa nhìn thấy Julia và Gia Lâm thì vừa mới mở miệng nói nhưng.....

"Tao đang có việc bận....Mày rảnh thì nói chuyện với Kiều Trinh đi!!"Cả hai đồng thanh nói và làm lơ nó khiến nó ức chế tột cùng.

"CHÚNG MÀY THÌ LÚC NÀO CŨNG CHẢ BẬN VIỆC!!!BIẾN ĐI BÀ GHÉT CHÚNG MÀY!!"Nó hét lớn.Nó biết thế nào nó phán câu này thì Julia và Gia Lâm không chạy lại mà xin lỗi nó và bỏ công việc qua một bên để chơi với nó chứ.(bà y chang con nít!!)

Cả hai người khựng lại.Trong lòng lại sợ nó ghét hai nhỏ thiệt nhưng.....nó đã dùng cái chiêu này không biết bao nhiêu lần rồi nên......

"Cho ghét chuyện của tao quan trọng hơn!!"Đồng thanh tập hai.

Nó ngớ người...đầu của nó y như rằng đang có một đàn quạ vừa mới bay ngang qua.Cả hai con nhỏ đó bị gì vậy trời!!

"Để họ đi đi!!Tao ở với mày cũng có cái gọi là nói chuyện rồi."Kiều Trinh nói.

Julia và Gia Lâm như đang rơi vào tuyệt vọng thì được Kiều Trinh cứu với nên liền vội giơ tay lên và ghét lại hình trái tim đưa về phía Kiều Trinh.Kiều Trinh nhìn vậy liền cười cười cho qua rồi nhẹ quơ tay ra hiệu cho hai người đó đi đi.

"Mày cũng nên đi đâu đó cho vui đi...giờ tao có việc bận!!"Kiều Trinh nói.

"Ừ..."Nó gật đầu rồi cũng lẳng lặng bước ra ngoài.

Nó bước ra ngoài với cái bộ mặt không thể nào tệ hơn nữa.

"Mặt đã xấu rồi mà còn đưa cái bộ mặt như đưa đám ra chi vậy??Người ta nhìn sẽ thấy khiếp đấy!!"

Một âm thanh quen thuộc phát ra khiến nó vừa vui lại vừa tức.Quay về phía người kia...

"Lâm Quốc Minh...anh có thể gặp tôi mà khen tôi một câu hay không trêu tôi một bữa được không?"Nó bĩu môi nhìn hắn đầy hờn dỗi.

"Sao buồn vậy??Đi dạo với tôi không??Mà hôm nay nhìn em có vẻ hơi hơi kì nha!!"Hắn nói.

"Dẫn tôi đi??"Nó giơ tay ra nói.

Hắn cười khẽ đi lại chỗ nó nắm tay nó dắt đi.

*Công Viên*

"Bác gái khỏe không??"Nó hỏi.

"Cũng được....mà tôi sắp tới phải đi xa một thời gian rồi!!Em có nhớ tôi không?"Hắn hỏi.

Mặt nó càng ngày càng đỏ...chẳng biết phải trả lời sao đây!!

"A...Anh đi thì mặc anh chứ tôi có là gì của anh đâu!!Mắc mớ gì phải nhớ!!"Nó nói.

"Tôi đi rồi...mẹ tôi nhờ em chăm sóc nhé!!Đợi khi nào tôi về tôi sẽ có một món quà bất ngờ dành cho em!!"Hắn cười nhìn nó nói.

"Mà anh đi bao lâu??"Nó hỏi.

"Không biết...xong việc rồi về."Hắn nói.

"Ờ.."Nó gật đầu nói.

"Mà hôm nay nhìn vòng một của em có gì đó hỏi kì nha!!Lâu nay không để ý thì ra em thuộc hàng léo nhỉ?"Hắn trêu nó.

----------------------

Ra chương rồi đấy!!

Đọc-Truyện-Vui-Vẻ-Nha!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 37


Nó đơ người,mặt càng ngày càng đỏ lên.Hắn đang nói cái quái gì vậy??Hắn chê ngực của nó ư?Nỗi tức giận bùng nổi.Sau tự nhiên hôm ăn ăn phải cái giống gì mà nhiều người chê ngực nó nhỏ vậy??Hết Kiều Trinh rồi tới hắn."Anh ăn nhầm gan hùm à?"Nó gằn từng chữ.

"Ha...tôi chỉ nói sự thật!!"Hắn cười.

"Hứ...tôi giận!!"Nó con nít nói.

"Thôi nào!!Chỉ còn hai ba ngày nữa là tôi đi rồi!!Em cũng nên làm cái gì đó cho tôi trước khi tôi đi chứ?"Hắn hỏi.

"Nhất thiết phải đi?"Nó chau mày hỏi.

"Nhất thiết!"Hắn dịu dàng nói.

Nó rơi vào trạng thái im lặng và trầm tư suy nghĩ...Tại sao hắn lại phải đi cơ chứ?Mà hắn đi đâu?Mẹ hắn...

"Thôi...tôi về!!"Nó đứng dậy nói.

Thấy nó đứng dậy toan bỏ đi hắn vội nắm bắt lấy bàn tay nhỏ nhắn của nó.Nó khựng người trước hành động kia...Tim nó lại rung động.

"Có chuyện gì à?"Nó hỏi nhưng lại không hề quay lại nhìn hắn.

"Tôi cũng không muốn đi nhưng là vì tôi bị ép phải đi!!Nếu như tôi có thể quay lại được thì người đầu tiên tôi muốn gặp đó chính là em!!"Hắn nói.

Chỉ cần mười chữ "người đầu tiên tôi muốn gặp đó chính là em" đã khiến lòng nó tự nhiên ấm áp đến lại thường.Nó quay người lại nhìn hắn,gương mặt hắn lúc này thật ôn nhu và dịu dàng.

"Cái gì mà không quay lại??Anh đã hứa là sẽ tìm tôi khi trở về thì nhất định phải thực hiện!"Nó cười nói.

------------Sáng Hôm Sau-------------

Nó và Kiều Trinh chờ hai con nhỏ chết tiệc kia ra ngoài rồi miệng cười nham nhở chạy theo sau.

"Phen này cho chúng phải ngạc nhiên mới thôi!!"Nó cười nói.

"Chỉ là đến trường,sẽ không khiến người khác phải ngạc nhiên đâu."Kiều Trinh phán ra một câu xanh rờn khiến nó miệng hơi hơi co giật.

Nó cùng Kiều Trinh tiến thẳng tới trường King World,vừa mới vào thôi đã làm trung tâm vũ trụ.Nó mừng như hết lớn vì chí ít cái hoàn cảnh này cũng hơi hơi giống cái hoàn cảnh mà nhiều truyện teen mà nó đọc cũng có,nhưng...

"Gương mặt này hình như chưa từng thấy qua trong sổ hotgirl của trường thì phải!!"

"Chắc là học sinh mới chuyển tới!!"

"Dạo này trường nhiều hotgirl nhỉ??"

"Có lẽ phải đề nghị nhà trường hôm nào mở cuộc hoa khôi để chọn hoa khôi no.1 của trường rồi!!"

"Bla...bla"

"Nhiều lời bàn tán xôn xao khi bọn nó bước vào....Sao lại không giống như trong truyện teen của nó nhỉ!!Đáng lí ra khi mà mấy thằng nam sinh trong trường thấy vẻ đẹp "nghiêng nước nghiêng thành" của nó thì phải trầm trồ khen ngợi như vầy nè chứ "Oa...gái đẹp quá tụi bây ơi!!" hay "Ôi nữ thần....làm người yêu anh nha!!" không thôi thì cũng "Người đẹp lòng tôi!!",..vv...còn mấy mẹ nữ sinh khi nhìn thấy nó thì cũng phải "Ghen tị với sắc đẹp của bạn ấy quá đi!!" hay "Mình ngưỡng mộ nhan sắc của bạn ý quá." không thôi thì cũng "Mặt không make up mà đã đẹp như vầy rồi nếu như còn make up nữa thì sao đây!!",..vv..Haizz đời thực đúng là trái với trong truyện tưởng tượng một cách trắng trợn mà!

Nó chán nản kéo Kiều Trinh lên phòng hiệu trưởng gặp lão tiên sinh hôm nào!

*Cốc...Cốc..*

"Mời vào!!"Hiệu trưởng nói vọng vô.

*Cạch*

"Chú nhỏ!!Cho tụi cháu đi nhận lớp ạ!!"Kiều Trinh nói.

"Ta đợi hai đứa từ khi nãy rồi!!Đây là cô Liên-chủ nhiệm lớp 12A..cháu hãy theo cô ấy đi!!"Hiệu trưởng nói.

Tụi nó lại theo chân cô Liên-chủ nhiệm lớp nó.

*Lớp 12A*

Những tiếng ồn ào được cái lớp kia phát ra không khiến người khác phải thật thận trọng khi muốn bước vào cái lớp đó.

"Mấy em ở ngoài của đợi cô khi nào bảo vào rồi vào..chứ không thì lại bị chúng nó phá rối đấy!!"Cô Liên từ tốn nói.

Tụi nó gật gật đầu vì tụi nó cũng đâu có ngu tới mức tự chuốc họa vào thân.Cô Liên bước vào.

"Mấy em im lặng!!Lớp ta có học sinh mới!!"

Lớp bỏ mặc lời cô nói mà lại tiếp tục với tiết mục quậy phá của mình.

"LỚP TA CÓ HỌC SINH MỚI!!"

Cô Liên ức chế hét lớn cả lên làm cho tụi học trò giật mình mà im lặng.Cô Liên quay ra nhìn tụi nó cười hiền ý bảo chúng nó vô.Chúng nó bước vào lớp.

"Các em giới thiệu đi!"!Cô Liên nói.

"Băng Nhi với Kiều Trinh!"Nó nói.

Cô Liên cười cười rồi chọn bọn nó chỗ ngồi.

"Cô này..chỗ nào là chỗ của Quốc Minh?"Nó hỏi.

"RẦM..."như sét đánh ngang tai của đám con gái cũng như mấy đứa con trai (bị gay).Hotboy nổi tiếng là cool boy nhất lớp cũng như nhất trường rất ghét ai lại ngồi gần hắn và cũng như ngồi làm quen hay nói chuyện với hắn....mà giờ này lại có một con nhỏ chả biết trời cao đất rộng mà lại đòi ngồi cùng chỗ với hotboy.

"Chỗ cuối cùng của dãy bên này!!"Cô Liên nói.

Nó kéo Kiều Trinh đi xuống nó ngồi xuống cùng chỗ với Quốc Minh nhưng lại chẳng thấy người đâu,còn Kiều Trinh nó bảo ngồi bàn trống phía trên.Nhưng nó lại thắc mắc tại sao cái đám kia lại không có mặt tại đây???

------------

Mấy bạn ủng hộ truyện Cô Vợ Ngốc Của Tổng Tài Hắc Ma hộ Tửng nha!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 38


*Trong Khi Đó*"Quốc Minh,nghe nói chuẩn bị đi nước ngoài à?Làm gì vậy?"Gia Bảo hỏi.

"Ừm....không có gì đâu!!Chỉ là đi du lịch thôi!"Hắn nói.

"Mẹ mày ai lo?Không lẽ là bọn tao phải chăm à?"Thúy Kiều hỏi.

"Chúng mày làm bạn của tao bao lâu nay mà giờ tao bảo chăm sóc mẹ của tao giùm thôi mà chúng mày lại phũ như thế à?Mẹ tao có Ái Nhi lo!!"Hắn nói.

1s...

2s...

3s...

4s...

5s...Cả bọn ngơ ngác nhìn nhau rồi nhìn về phía hắn.Hắn cái gì thế??Mẹ hắn mà hắn bảo cho nó chăm sóc á?Mấy cái con người kia chả phải là bạn thân thiết của hắn sao?Cớ sao hắn lại không nhờ bọn họ?Còn nó chỉ là một đứa mà hắn chỉ vừa mới quen trọn vẹn đầy một tháng cớ sao hắn lại giao một trọng trách to lớn như vậy?A...à hay là....Bọn người kia mặt mày đểu kén đầy nham nhở nhìn nhau rồi lập tức cười đểu mà nhìn về phía hắn.

"Mày nói vậy....Haha,hay là mày với Ái Nhi có..."Hà Nam cười để nhìn hắn mà mặt đầy nguy hiểm.

"Thật không ngờ.....một tên máu lạnh như mày mà lại quen một con nhỏ máu nóng như nó....mà tao thật không ngờ....."Gia Bảo chưa nói hết câu thì bị Hoàng Minh nhảy vào.

"Ấy vậy mà khi xưa mày bảo là có chết cũng không thích em tao và còn nhấn mạnh là có chết cũng không thèm làm "em-rể" của tao."Hoàng Minh cười đểu nói và không quên nhấn mạnh hai chữ "em rễ".

Gia Lâm và Julia im lặng ngồi nhìn bọn kia giở trò.Còn hắn thì thật chẳng biết làm sao vì đám này hách dịch quá.

"Mấy anh có im hay không?"Gia Lâm và Julia đồng thanh mà hướng mặt vào Hà Nam và Gia Bảo hét.

"Có chuyện gì à?Bạn em có bạn trai thì em không vui à?"Gia Bảo chau mày.

"Mấy người đừng có quá đáng....Gia Lâm tôi đây sống từng tuổi này mà còn chưa biết yêu thì làm sao nó lại có bạn trai được hả?"Gia Lâm quát và đương nhiên câu phán của cô chẳng bao giờ là có liên quan đến vấn đề cả.

"Em nói cái gì mà nghe không được vậy?"Gia Bảo chau mày nhìn Gia Lâm.

"Chả phải Gia Bảo với mày bữa giờ tình tình tứ tứ đi chơi với nhau à?Không chỉ đi chơi không mà còn ôm ôm hôn hôn thắm thiết mà bảo là không à?Còn tao thì bạn trai mới đúng thật là không có!!"Julia nói.

"Hai người nói vậy là có ý gì?"Hắn hỏi.

"Chính là không muốn con Nguyễn Hoàng Ái Nhi có người yêu!!"Cả hai đồng thanh.

Mặt hắn bắt đầu đen lại,trên đầu hắn bỗng chốc muốn xịt khói nhìn Gia Lâm và Julia.

"Đều là bạn bè mà sao hai người đều có người yêu nhưng sao lại không muốn nó có?"Hắn chau mày hỏi.

"Vì là thích nó làm gái ế!"Đồng thanh tập hai.

Vừa mới dứt hết lời thì cả hai liền bị một thứ gì đó khiến cho người hai nhỏ giật bắn mình mà nhìn về phía hắn.

"Mấy cô..."Hắn chưa nói hết câu thì.

"Reng....Reng...Reng....."Tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ giải lao và cũng báo hiệu cho hai nhỏ được thoát nạn.

"Ơ..ơ...ta đi tới căn-tin đi!!"Julia ấp úng nói.

"Chưa có..."Lại một lần nữa hắn chưa nói hết câu thì đã bị Hà Nam nhảy nói.

"Kệ mày...tụi này đói rồi!!"Hà Nam nói giải vây cho cô "vợ tương lai" của mình.

*Cùng Lúc Đó*

"Đúng là đến trường thật chán!!"Nó vừa đi vừa nói.

"Nếu được gặp lại chị...tao sẽ nghỉ học ngay!"Kiều Trinh cũng thở dài nói.

"Ấy vậy mà cái đám đó lại muốn đi học....mà đi học thì lại chẳng nằm trong lớp mới hay!"Nó nói.

Vừa đi nó cùng Kiều Trinh chán nản nói chuyện với nhau.Vừa tới căn-tin của trường thì không hiểu tại sao lại tắt nghẽn...

"Giờ tao mới biết...không chỉ ở ngoài đường có tắt nghẽn giao thông mà ngay ở trong trường học cũng có tắt nghẽn học sinh nha!!"Nó ngớ người nói.

"Nghe đâu là nhóm hotboy với hotgirl của trường có mặt tại căn-tin nha!!"

"Uôi...nghe đâu mấy anh chị này đẹp trai với xinh gái lắm"

"Có cả anh Quốc Minh ộp-pa của tao nữa...."

"Bla...bla..."Nhiều lời nói khác nhau được nó và Kiều Trinh tiêu hóa thì biết ngay là cái nhóm của hắn mà!!

--------Căn-tin------

Nó và Kiều Trinh cố gắng lắm mới có thể chen qua mấy cái con người kia.Khi đã thấy tụi hắn đang yên vị tại một cái bàn cùng với hai nhỏ bạn của nó nhưng sao lại có ba,bốn con nhỏ gì kia??

Nó và Kiều Trinh bước lại chỗ tụi hắn.Thì nghe...

"Hà Nam à?Có vẻ dạo này anh hơi bơ em nhỉ?Còn mày nữa cái con nhỏ người nước ngoài kia!!Ăn phải cái giống gì mà dụ dỗ chồng tao?"

"Hoàng Minh à...Bỏ chị ta đi mà theo em nà!!Em chả phải là xinh hơn chị ta sao?"

"Quốc Minh...anh bơ vợ anh nhiều rồi nhé!"

"Gia Bảo...con nhỏ đó là con nào vậy?Hồ ly tinh dám dụ dỗ chồng bà!!"

---------------

Chương này có vẻ hơi lảng và xàm chút xíu....À mà nay cũng gần vô học rồi nên không thể đăng đều cho mấy bạn đọc được....Có mấy bạn hỏi Tửng "có lịch đăng chương không" hay "chừng nào mới ra chap mới" thì mình cũng trả lời luôn nhé!!Tửng không có lịch đăng hay có thể biết chính xác khi nào mình mới có thể ra chương mới được vì viết truyện cũng phải cần suy nghĩ sâu xa và tích cực lắm...mà cũng hứa là sẽ cố gắng ra chương mới...Có gì mấy bạn vẫn ủng hộ Tửng hen!!À mà Tửng xin cam đoan là dù Tửng có lâu ra chương đi chăn nữa thì Tửng cũng sẽ "KHÔNG-BAO-GIỜ" bỏ truyện đâu!!

Đọc-Truyện-Vui-Vẻ!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 39


Nó với Kiều Trinh đơ người trước mấy cái hành động thể hiện sự "sửu nhi" của mấy con nhỏ đó.Tiến lại gần hơn với bọn hắn,nó vẫn thể hiện sự điềm tĩnh.Nữ sinh thời nay có vẻ hơi hơi thích sặc sỡ nhỉ?Bốn con mà một con thì nhuộm tóc màu xanh chuối,một con thì màu vàng,một con thì màu tím còn một con thì màu xám,mặt mày thì ôi thôi sặc sỡ đủ loại.Nó chỉ nhìn vào môi của bốn con thôi đủ kinh tởm rồi!!"Người khôn ngoan chắc sẽ không nói được ra những lời thể hiện sự điên rồ như thế đâu!!"Nó nói.

Cả bọn quay nhìn nó và cái người bên cạnh.Cả bọn bất ngờ hết sức vì người kia thật giống Thúy Kiều nha~~Còn Thúy Kiều thì sững người....Kia chẳng phải là Kiều Trinh-em gái cô sao?

"Sao lại có mặt ở đây?"Hắn nhìn nó chau mày.

"Chỉ là đi học thôi!!"Nó hếch mặt.

"Mà ai đây?Trông bộ giống Thúy Kiều phếch nhỉ?"Hoàng Minh hỏi.

"Mày không cần biết!!Quốc Minh này...có cả vợ nữa cơ đấy!"Nó nhìn hắn cười cười nói.

"Em đừng hiểu nhầm..."Hắn nói.

"Bạn bè mới gặp làm quen xíu đi!!'Nó cười.

Bốn cái con nhỏ kia chau mày nhìn nó,ngó bộ mặt nó "tỉnh" dữ vậy?Dù gì thì bốn nhỏ cũng mang danh là chị đại của cái trường này mà!!

"Mắc mớ gì phải làm quen với tụi mày chứ?"Thái Trinh hết mặt nói.(con nhỏ tóc vàng)

"Chứ mắc mớ gì mà bạn lại bu bám Quốc Minh vậy?"Nó chau mày nhìn Thái Trinh.

"Mày nói lạ nhỉ?Quốc Minh là chồng tao cơ mà?"Thái Trinh nhìn mặt nó quát.

"Ngay cả phép lịch sự tối thiểu mà bạn lại không có thì lấy có lí do gì đòi làm vợ Quốc Minh hả??À mà cái câu đó tuy không liên quan một tí nhưng mà cũng nhắc cũng không có vấn đề gì!!"Nó cười cười nói.

Cả đám đứng hình...nó nói cái gì vậy?Hay là hôm nay ăn phải cái giống gì mà nó lại nói lịch sự như thế kia?Còn nói cái gì mà "phép lịch sự tối thiểu" nữa chứ...

"Còn mày là cái con khốn nào mà dám lên mặt với tao hả?Còn lởn vởn bên chồng tao?"Thái Trinh điên người trừng mắt nhìn nó.

"Này...bạn không thấy là ba con bạn của bạn nó im ru như thế kia mà sao bạn lại nói hoài vậy?"Nó mặt vẫn tỉnh bơ nhìn con nhỏ kia nói.

"MÀY KHÔNG BIẾT TAO LÀ AI À?CÒN TỤI MÀY NỮA THƯỜNG NGÀY HỔ BÁO LẮM MÀ....SAO GIỜ IM PHĂNG PHẮT VẬY?"Thái Trinh hét lớn.

"Hổ báo hả?Hổ báo nhất trường mẫu giáo hả bạn?Nó vênh mặt hỏi.

Thái Trinh đứng họng,trong người thì tức điên.Nhìn về phía ba con bạn là Tú Linh,Thu Hoa và Hồng Phấn(tóc tím-tóc xanh chuối-tóc xám)

"Tụi mày còn đứng đó làm gì?Lên đánh nó?"Thái Trinh quát.

"Ai dám đụng vô Ái Nhi bạn tôi thì hãy bước qua xác của tôi!!"Kiều Trinh lạnh lùng nói ra.

Mấy đứa kia đứng lại,cả căn-tin đều rơi vào tĩnh lặng.Từ nãy giờ nhiều lời bàn tán đã xôn xao trở lên khi đã bắt đầu rộn ràng rồi....nhưng sau khi nghe lời Kiều Trinh xong thì im bặt.

"Mày là con khốn nào vậy?"Thu Hoa nhìn Kiều Trinh đầy khinh bỉ.

"Mấy cô làm ồn đủ chưa?"Hắn lạnh lùng nói.

"Quốc Minh!"Thái Trinh nũng nịu nói.

"Mấy cô đúng là không biết mặt của mình dày tới cỡ nào hay sao mà cứ bám theo tụi tôi vậy?"Thúy Kiều chau mày bực dọc.

"Đi thôi!"Hắn lạnh lùng nói.

Cả bọn lạnh nhạt hờ hững đứng đậy đi một lèo.Nó và Kiều Trinh đứng lại tay đôi trừng mắt nhìn đám người kia.

"Đúng là loại người mặt dày quá mà..."Nó chưa kịp nói hết câu thì.

"Đi thôi!"Hắn chán nản kéo tay nó đi.

Thái Trinh nhận thấy điều đó liền tức điên muốn lại chỗ nó cho nó một trận nhưng lại bị Kiều Trinh giơ tay cản lại.

"Đừng mặt dày mà phá hủy hạnh phúc của họ!"Kiều Trinh lạnh lùng trừng mắt nhìn Thái Trinh.

Thái Trinh căm phẫn giơ tay tính "tát" cho Kiều Trinh một cái nhưng lại bị Kiều Trinh nắm lại,tay của Kiều Trinh bóp chặt cổ tay của ả khiến cho Thái Trinh mặt mày méo mó đến mức thật khó coi.

"Tôi cảnh cáo cô còn động vào người ở bên cạnh Kiều Trinh tôi thì đừng trách sao một ngày nào đó mình chết mà không biết nguyên do!"Kiều Trinh lạnh lùng bá đạo nói.

Thả tay của ả Thái Trinh ra Kiều Trinh còn tặng cho ả một cái ánh mắt lạnh lùng rồi quay người đi.

-----------

*Nhà Hắn*

"ĐÃ BẢO NGAY TỪ ĐẦU RỒI...HỌC HÀNH CHẢ CÓ GÌ THÚ VỊ CẢ MÀ LẠI KHÔNG NGHE!!"Nó quát lớn.

"Thôi mà....người nhỏ con mà sau cái miệng lại không hề nhỏ chút nào vậy?"Hà Nam chau mày bịt tai lại nói.

"Hại tôi đây phải khổ sở nói chuyện tử tế với một đứa mặt dày hơn đường như ả ta...thật là tốn nước bọn mà!!"Nó thở dài.

"Giờ không phải là lúc bàn tán về chuyện đó nếu em muốn thì tụi anh sẽ không đi học nữa.....còn cô gái kia sao lại có thân hình giống với Thúy Kiều vậy?"Hoàng Minh hỏi.

"Nhắc mới nhớ....Thúy Kiều sao chị cứ im hoài vậy?Chả lẽ chị không biết cô gái này ư?"Nó chau mày nhìn Thúy Kiều.

"Biết!"Thúy Kiều phát ra một câu nói lạnh lùng hơn bao giờ hết khiến lòng Kiều Trinh có chút gì đó chưa xót.

"Vậy tốt!"Nó cười rồi nhìn về phía Kiều Trinh "Kiều Trinh mau lại chỗ chị mày đi?"

---------------
 
Back
Top Bottom