Cập nhật mới

Truyện Teen Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
thieu-gia-mau-lanh-va-tieu-thu-mau-nong.jpg

Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Tác giả: Kiti Tửng
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Truyện Teen,Truyện Tình Cảm,Truyện Tự Sáng Tác

Chuyện kể về tình yêu của một cô gái 17 tuổi vô cùng thông minh và xinh và anh chàng 18 tuổi rất cool boy. Hai người đều sinh ra trong những gia đình quyền thế bậc nhất.
Bên cạnh đó là những cặp đôi phụ vô cùng dễ thương. Mời các bạn đón đọc truyện để theo dõi chuyện tình cảm đáng yêu của các nhân vật nhé.​
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 1


****Tại Anh****Ở một ngôi biệt thự sang trọng với lối thiết kế hoàng gia,tại một căn phòng màu hồng kem,trên một chiếc giường với kiểu cách như mấy cô công chúa hoàng gia.Nó đang say giấc thì....

"Nhi....Nhi ơi...dậy đi..."Gia Lâm khều khều vai nó.

"Để bà yên..."Nó nói với cái giọng ngái ngủ.

"Dậy đi....chứ không mày chết đấy!!"Julia nói.

"Tụi mày mà giết được bà thì bà cho tụi mày hết tài sản bà mà có...."Nó cười khinh khỉnh.

Câu nói của nó vừa dứt hai cô bạn của nó liền quay lại nhìn người phụ nữ kia mà mồ hôi mẹ lẫn con tuông ra như nước.Người phụ nữ kia nhìn cái con đang ngủ ngon lành trên giường mà cái mặt bà đỏ bừng và run lên vì giận.

"NGUYỄN HOÀNG ÁI NHI!!!"Người phụ nữ kia hét.

Tiếng hét của bà làm cho chim muôn trên cành vội vã bay đi,Gia Lâm và Julia nuốt nước bọt cái "ực",còn nó thì vì tiếng hét đó mà mặt nhăn lại rồi bực dọc mở to.

"Con nào dám phá giấc ngủ của bà thế hả?"Nó quát.

"Con này nè.."Người phụ nữ gằn giọng.

Nó nghe cái tiếng nói quen thuộc vội vàng nuốt nước bọt mấy cái,quay đầu nhìn cái người phụ nữ trẻ trung kia mà tim muốn nhảy ra ngoài.

"M....mẹ..."Nó lắp bắp.

"Con còn nhớ tới cái bà này hả??"Mẹ nó nói.

"Sao mà không nhớ được!!"Nó nũng nịu cầm tay bà.

"Cái tính ngủ nướng đến cháy khéc của con vẫn chưa bỏ nhỉ??"Mẹ cô cười hiền.

Nó nhìn mẹ cười mà lòng không khỏi lo sợ.

"M...mẹ biết sao không vì con ngủ quả lộn vì con thức khuya lắm...nên giờ ngủ bù!!"Nó biện hộ.

"Thức khuya làm gì?"Mẹ nó hỏi.

"Cày game...ơ không,không phải con học...trời ơi mẹ không biết thôi chứ con học mà điên khùng luôn vì con học đại học khi chưa đủ tuổi mà...phải học ngày đêm mới đạt được kết quả tốt!!"Nó cười cười nói.

"Vậy à!"Mẹ nó cười đểu.

"Ủa...mới kết thúc lễ tốt nghiệp mà!!"Gia Lâm ngây thơ nói nhưng trong lòng thì đang cười gian xảo.

"Hả?"Mẹ nó nói.

"Đúng đó cô...vừa kết thúc....ưm...ưm..."Julia đang nói thì bị nói bịt miệng.

"Con Ju nó im chứ con Lâm này không à!!..."Gia Lâm cười đểu nhìn nó rồi quay ra mẹ nó "Cô biết không con Ái đây mất nết lắm....ưm....ưm..."Một lần nữa nó bịt miệng Gia Lâm.

Nó cười cười nhìn mẹ,tay thì bịt chặt miệng hai con bạn khốn nạn của mình.Gia Lâm và Julia "ú ớ" muốn nó thả miệng nhưng hai nàng lại nhận được cái nhìn cháy mắt của nó làm hai nàng im bặt.

"Con gái....chẳng lẽ chuyện con tốt nghiệp mà mẹ lại không biết à?"Mẹ nó trừng mắt.

"Dạ?"Nó không hiểu.

"MAU XUỐNG NHÀ CHO TA!!"Mẹ nó hét.

Rồi xong...nó hiểu được cái kết quả của nó thảm hại như thế nào rồi.Nó thả tay ra khỏi miệng hai nhỏ bạn và vào nhà vệ sinh để làm vệ sinh cá nhân.Mất 10 phút để làm xong,nó bước ra khỏi nhà vệ sinh mà vẫn nhìn thấy hai cái bản mặt khó ưa của hai nhỏ bạn.

"Sao không xuống dưới đi?"Nó hỏi.

"Theo mày biết đây....Cô ấy bảo chúng tao ở đây chăm sóc mày và giúp mày bỏ cái tật ngủ nướng mà tụi tao có làm được đâu...thế nên...."Julia đang nói thì bị Gia Lâm nhảy vào.

"Thế nên tụi này ở trên đây chờ mày xuống để nhận phạt cho công bằng..."Gia Lâm cười cười.

"Được...chúng mày khôn!!"Nó trừng mắt nói.

Cả ba nàng cùng bước xuống với tốc độ vô cùng nhanh của ốc sên.Mẹ nó nhìn ba đứa nó đi xuống mà không khỏi chau mày,ba nó đang đọc báo thì cũng bỏ tờ báo xuống mà nhìn chúng nó đi xuống với vận tốc cực nhanh.

"MAU ĐI XUỐNG COI!!"Mẹ nó quát.

Nghe xong câu đó cả ba lập tức chạy cái "vèo" xuống chỗ ba mẹ nó ngồi.

"Ái Nhi con về Việt Nam sống đi!!"Ba nó nói.

"Dạ?"Nó.

"Về Việt Nam...nghe rõ chưa??Ở đây thấy mà chướng mắt!!"Mẹ nó nói.

"Ơ sao lại về...."Nó nói.

"Chướng mắt!!"Mẹ nó nói.

"Mẹ...mẹ không thương con nữa à!!"Nó mếu.

"Chứ ở đây phá banh cái nhà tôi rồi!!Về đó mà tha hồ phá."Mẹ nó nói.

"Con có quyền đem theo hai nhỏ này không!"!Nó chỉ Gia Lâm và Julia.

"Ba mẹ hai đứa nó chắp tay van lạy chúng nó đi đấy."Ba nó nói.

"CÁI GÌ??"Julia và Gia Lâm đồng thanh.

"HAHA...Tỉ muội đồng cảnh ngộ.."Nó cười lớn.

---------------------------------------------------

Lần đầu viết truyện....mong chỉ giáo....
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 2


-------------Sáng Hôm Sau--------------"Ái...dậy!!"Julia lắc vai nó nói.

"Cho bà ngủ..."Nó nói với cái giọng ngái ngủ.

"Ju để tao!!"Gia Lâm hùng hổ nói.

"Được không??"Julia hỏi.

Gia Lâm gật đầu đi lại chỗ nó một cách hùng hổ hơn bao giờ hết và...

"Ái ơi Ái!!Dậy đi!!"Gia Lâm kéo tay nó.

"Ngủ!!"Nó nói.

"Ju mày vô nhà tắm lấy cho tao cái xô nước lạnh."Gia Lâm nói.

Mặc dù vẫn chưa hiểu được dụng ý của Gia Lâm là gì nhưng Julia vẫn ngoan ngoãn vào nhà tắm lấy cho Gia Lâm một xô nước lạnh.Julia bước ra cùng với một xô nước lạnh trên tay,Gia Lâm cười cười nhận lấy xô nước...

"Ái...mày không chịu dậy.Không phải tui tao không kêu mày mà là cái tính nướng của mày không bỏ thì đừng trách sao tụi tao ác!!"Gia Lâm cười đểu.

"Đừng nói mày tính đổ nguyên xô nước lạnh này lên nó nha Gia..."Julia nói.

"Tính gì mà tính đổ luôn đây!!"Gia Lâm cười đểu.

Mặc dù rất thương nó nhưng Julia không thể nào mà giúp nó được vì cái trò mà Gia Lâm nghĩ ra quá vui và hay đối với cô nên thay vì phản bác mà Julia lại đồng tình và nhiệt liệt ủng hộ.Gia Lâm cầm xô nước lạnh trên tay và...

"Àooo..."

"Á....MẸ ƠI CỨU CON!!!TRỜI ĐẤT SẬP RỒI!!MƯA BÃO KÉO TỚI RỒI!!LẠNH QUÁ!!"Nó hét thất thanh.

"HAHA...Giờ mới chịu dậy à??HAHA...mắc mắc cười quá!!"Julia cười sặc sụa.

"HAHA...Tại tụi tao kêu..HAHA..mày không dậy!!"Gia Lâm ôm bụng cười.

"Chúng mày được lắm!!"Nó gằn giọng.

Nó ấm ức đi lại tủ đồ lấy đồ rồi đi vô nhà tắm.Làm xong mọi thứ nó đi ra với một nụ cười tươi làm cho hai nhỏ bạn phải đứng hình suy nghĩ liệu nó có đang nghĩ ra cái trò gì trả thù hai nhỏ không nữa.

"Mấy cậu gọi tớ dậy để làm gì vậy?"Nó cười tươi rồi khoác vai hai con bạn hỏi.Nhưng thực chất là trong người nó muốn b*p ch*t hai con nhỏ chuyên phá rối đáng chết này.

"Tới giờ bay rồi đấy!!"Julia nhắc nó.

"Vì tụi này kêu tới mỏi cả cổ họng mà mày đâu có chịu dậy!!Giờ chỉ còn hai mươi phút nữa thôi!!"Gia Lâm nói.

--------------------

Tại sân bay quốc tế Anh,tụi nó đã có mặt tại sân bay.Sự xuất hiện của tụi nó khiến mọi người có mặt tại sân bay phải chú ý tới,không vì chúng nó đẹp mà họ chứ tâm tới mà là chúng nó khá là ồn ào nên bọn họ không thể nào không chú ý tới được.Ngồi hàng ghế chờ tới chuyến bay của mình tụi nó đứa thì lướt facebook,đứa thì fifa điện thoại còn đứa thì chụp selfie tự sướng.

"Xin mời các hành khách đi chuyến bay từ Anh sang Việt Nam vào 8 giờ chuẩn bị hành lí để bắt đầu chuyến bay.."

"Chuẩn bị lên đường!!Tắt hết chế độ chơi game,lướt web,tự sướng và bật chế độ máy bay!"Nó nói.

"Làm như tụi này ngu lắm không bằng!!"Julia và Gia Lâm xụ mặt đồng thanh.

"Ừ thì tụi mày không ngu...vì...có bao giờ tụi mày nhận tụi mày ngu đâu..haha.."Nó cười khoái chí.

Julia và Gia Lâm liếc nó cháy mắt rồi phủi mông đứng dậy vô máy bay.Nó đứng đó cười hồi lâu quay lại mà chả thấy hai con bạn của mình đâu liền xách dép chạy theo.Thế là cái "bái bai" tạm biệt nước Anh của tụi nó đến đây là kết thúc.

------------12 tiếng sau-----------

Tại sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất,chuyến bay từ Anh sang Việt Nam đã hạ cánh an toàn.Mọi hành khách đều bước xuống và trong đó có tụi nó.Tụi nó bước ra thì làm trung tâm vũ trụ được mọi người chú ý nên kiêu căng,ngạo mạn mà bước đi dưới những con mắt ngưỡng,ghen tị.

"Ay....đừng nói với tao là lướt bộ về biệt thự nhà mày nha??"Gia Lâm nói.

"Kíttt..."Tiếng xe thắng phanh mạnh.Tụi nó nhìn cái xe màu đen kia.Một người đàn ông lịch lãm bước ra với bộ vest đen lịch thiệp.

"Anh Trần!"Nó kêu.

"Mời mọi người lên xe!"Anh Trần nói.

Cả ba hớn hở leo lên xe.Cứ tưởng lướt bộ đi chứ?Chiếc xe dừng lại tại một ngôi biệt thự màu trắng.Bước xuống xe nó như muốn khóc.

"Cuối cùng cũng trở về!"Nó nói.

"Thôi tối rồi tôi về!"Anh Trần nói.

"Vâng...cũng cảm ơn anh đã giúp tụi em!"Nó cười.

"Không...đấy là việc em nên làm!"Anh Trần nói rồi lên xe đi.

"Ngủ thôi mấy nhỏ!"Gia Lâm tuyên bố.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 3


--------------Sáng Hôm Sau--------------"Ju...Gia...Dậy!!"Nó nói.

Nghe như có ai đang gọi mình.Julia và Gia Lâm liền mở mắt ti hí ra xem.Cái mặt nó hiện ra trước mắt cả hai làm cả hai giật mình bật dậy và kết quả là...

"Áaa.."

"Binh..."

"Bịch..."

Những tiếng động ngộ nghĩnh phát ra.Nó thì nằm bẹp dưới sàn gỗ một cách thân thương.Julia và Gia Lâm luống cuống đỡ nó dậy,hậu quả là cái trán nó đỏ chét chúa.

"Ui da...CHÚNG MÀY TÍNH g**t ch*t BÀ À?"Nó quát.

"Chỉ tại mày ngủ dậy sớm rồi còn tới gọi tụi tao dậy nữa nên....nên..."Gia Lâm nói.

"Nên khen tặng tao cái cú đau tới thốn,thốn tới tận rốn à?"Nó nói.

"Chỉ tại bất ngờ!"!Julia nói.

"Thôi tha cho chúng bay...Bây giờ đi tới khu sắm với tao!!"Nó đưa ra ý kiến.

"Làm gì?"Julia hỏi.

"Ba mẹ tao nói nên tỏ ra một tí thành kiến với hàng xóm xung quanh."Nó nói.

"Ở đây khá nhiều nhà mày tính tặng hết luôn hở?"Gia Lâm hỏi.

"Đúng là chửi tụi mày ngu quả thật không sai..."Nó thở dài ngán ngẩm.

"MÀY NÓI CÁI GÌ Ạ?"Cả hai lườm nó quát.

"Không không....tao nói tụi mày khôn...rất khôn...khôn hơn tao luôn..khôn từ dưới lên trên á!!"Nó vội vàng tỏ vẻ ngây thơ.

"Mày...."Gia Lâm ức chế nên đành cứng họng.

"Quá đáng!"Julia hậm hực.

Nó đẩy hai con bạn vào nhà tắm bảo làm vệ sinh cá nhân rồi cùng nhau đi.Nó là thế đấy luôn luôn chọc tức hai con bạn thân,và lúc nào cũng chửi mắng hai nhỏ đủ điều nhưng thực chất trong lòng nó rất làm thương và quan tâm đến hai nhỏ.

Cùng hai nhỏ bạn đi tới khu mua sắm Royal.Mới vừa vào thôi thì tụi nó đã là trung tâm của cả khu mua sắm.Không vì cả ba sở hữu một khuôn mặt xinh hơn người mà họ còn diện những bộ đồ,bộ cánh hàng hiệu có số lượng ít và là thiết kế của những nhà thiết kế nổi tiếng.Julia trong hình ảnh dịu dàng,Gia Lâm trong hình ảnh năng động còn nó thì trong hình ảnh cá tính với một loạt hàng hiệu với số lượng ít khiến cho nhiều đứa con gái mơ đến.Vẫn là thái độ kiêu căng ngạo mạn tụi nó đi mua đồ rồi tới quầy thu phí.

Cầm ba giỏ đồ đã mua để trong xe tụi nó về nhà.

-----------------------------------

"Cho hỏi nè!!Mày nói nên tỏ ra một tí thành kiến với hàng xóm mà mày mua chỉ có ba giỏ quà thôi á hả?"Gia Lâm nói.

"Đúng đấy!!"Julia hùa theo Gia Lâm.

"Rất muốn không chửi tụi mày ngu nhưng không có cách nào mà không thể chửi được!!Tụi mày ngu cũng vừa thôi!!Mua ba giỏ là tặng cho nhà đối diện,hai nhà kế bên thôi mua tặng hết cho cả đống nhà này chắc tao sạc cả nghiệp."Nó mắng.

"Vậy hở!"Đồng thanh.

"Chúng mày cầm mỗi đứa một giỏ đi đi...tao cầm một giỏ tới nhà cạnh bên!!"Nó nói.

Mỗi đứa chia nhau đi tặng giỏ quà như đã định.Nó tung tăng tới nhà kế bên,mặt tươi như hoa.Nhấn chuông,một cô gái xinh đẹp ra mở cửa.

"Chào cô!Cô là..."Cô gái kia hỏi nó.

"Chào chị!!Tôi là Ái Nhi..không có quen gì với cái nhà này đâu??Tôi chỉ mới chuyển tới đây nên muốn tỏ ra một tí thành ý thôi!!"Nó cười.

Cô gái kia nhìn nó cười mà thấy có gì đó quen quen.

"Tôi tên là Thúy Kiều...mời vô nhà chơi!!"Thúy Kiều nói.

Nó cười rồi vô nhà.Nó nói chuyện khá tự nhiên làm cho Thúy Kiều có một tí gì đó gọi là thú vị với cô gái này.

"Ai ở ngoài đó mà em vô lâu vậy?"Hoàng Minh hỏi.

"Một cô gái khá xinh!"Thúy Kiều cười.

"Đâu!!"Hoàng Minh hỏi.

Nó cười nhìn vô Hoàng Minh.Một sự tức giận không hề nhẹ...

"NGUYỄN HOÀNG MINH!!"Nó hét.

Hoàng Minh giật mình nhìn cô gái đang tức giận kia.Là nó-Nguyễn Hoàng Ái Nhi con em yêu quái của anh.

"E...em..."Hoàng Minh lắp bắp.

"Cô gái này là sao?"Nó hỏi,

"Bạn...bạn gái anh."Hoàng Minh nói.

"BẠN GÁI??"Nó hét.

"D...dạ...là bạn gái."Hoàng Minh hoảng sợ nói.

Trong căn nhà gồm có bốn người con trai và hai người con gái trong đó có một trai một gái đang nói chuyện với nhau,một gái còn lại thì đầu nổi đốm xuất hiện mùi giấm chua,ba người con trai còn lại thì ngồi yên vị trên ghế sô-pha xem kịch vui.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 4


"Mày được lắm.....học hành ở bên Pháp thì không lo...mày về Việt Nam làm mẹ gì vậy?Còn bồ bịch,bạn bè bỏ bê tao!!"Nó vờ dỗi vờ khóc."Em...anh xin lỗi mà!!"Hoàng Minh dỗ nó.

"Mày nói cho bà xem ba cái thằng ngồi trên kia là ai?Có phải người ở trễn không?Còn..còn cái con này là ai??Mày nói cho ra không tôi tao chém mày!"Nó hung dữ gằn giọng như ông nội.

"D....dạ...tuân lệnh..."Hoàng Minh nói.

"NÓI MAU!!"Nó quát.

"Cái thằng mà đẹp trai tóc màu hạt dẻ kia á nó tên là Gia Bảo....Còn cái thằng đang cầm điện thoại và nhìn em đó nó tên Hà Nam....còn thằng tóc bạch kim kia nó tên Quốc Minh..!!Còn cái cô gái kia là Thúy Kiều...b...bạn gái anh!!"Hoang Minh giới thiệu.

"Tốt!!Bạn gái...nói nghe ngon lành ghê.."Nó cười đểu.

Hoàng Minh nhìn nó mà đầu toát mồ hôi mẹ con liên tục.Nó móc dế yêu của nó ra gọi với chế độ nhiều người.

"Alô.."Đầu dây.

"Ju...Gia..có chuyện hay tới cái nhà kế bên tay phải ý vô trong gặp tao!"Nó nói.

"Đừng nói mày làm ăn sao mà chủ nhà nhốt lại kêu người thân tới nhặt xác về nhá?"Gia Lâm cười đểu.

"Hay là làm gì cho người ta giận?"Julia hỏi.

"Bảo tới là tới đi nhiều quá à.."Nó đanh giọng.

Cúp máy,nó nhìn Hoàng Minh cười đểu rồi nhìn Thúy Kiều với con mắt nghi ngờ và dò xét.Cái ánh mắt của nó khiến cho Thúy Kiều nghĩ nó là người yêu của Hoàng Minh và cô là người tình nhỏ của anh.Cái cảm giác vừa đau vừa giận.

"Chị quen Hoàng Minh bao lâu rồi?"Nó khoanh tay nhìn Thúy Kiều với ánh mắt thách thức hỏi.

"Lâu rồi!!"Thúy Kiều nói.

"Đing...Đong..."Nghe có tiếng chuông cửa nó biết ngay là hai con bạn của mình.Nhìn tới chỗ ba cái con người đang xem kịch kia.

"Một trong ba người lếch xác ra mở cửa!!"Nó chỉ tay từng người nói với cái giọng ông nội.

"Bộ cô là bà nội của bọn tôi hả?"Hà Nam chau mày.

"Muốn coi thêm kịch hay thì khôn hồn mà lếch thân ra mà mở!!"Nó gằn giọng.

Cả ba cùng nhau đứng dậy bước ra không phải họ ra mở cửa đâu mà họ muốn tống khứ cái con nhỏ chẳng biết tự lượng sức mình thì Julia và Gia Lâm vào.

"Gọi tụi này tới đây làm gì?"Cả hai đồng thanh.

Cùng lúc này Hà Nam và Gia Bảo chú ý tới Julia và Gia Lâm và dường như hai người họ cũng vậy và....

"Là anh/cô/cậu...!!"Cả bốn người đồng thanh.

"Chuyện gì vậy?"Nó hỏi.

"Mày nhớ cái thằng mà mẹ tao bảo là đi coi mắt không??Là cái thằng cha này nè?"Julia chỉ vào Hà Nam tức tối nói.

"Mày có nhớ cái thằng mà đụng vào tao không thèm xin lỗi mà bữa tao kể không?Là cái ông nội này nè?"Gia Lâm chỉ vào mặt Gia Bảo.

"Nhớ chứ!!Tốt..tốt...hợp nhau lắm!!"Nó gật đầu lia lịa.

"Nè...Vô vấn đề chính!!"Hoàng Minh nhắc nó.

"À đúng rồi...này Ju,Gia...tụi mày nghĩ coi....nó thì con này con nọ...tính từ đó tới giờ cả mấy chục gần cả trăm con rồi!!Mày nghĩ tao sống sao đây!!"Nó ngồi ăn vạ,khóc sướt mướt(giả tạo)

"Hoàng Minh!!Em thật không ngờ anh là người như vậy?"Julia lắc đầu.

"Anh cũng phải nghĩ cho Ái chứ?Nó mệt vì anh lắm luôn đấy??Mà đừng nói là giờ anh có người mới hả?"Gia Lâm hỏi.

"Mày coi đấy...Nó hết con Anna rồi tới con Luci,hết con đó rồi tới con gì mà Vân Vân gì đó nhiều vô số kể....Giờ nó còn có con Thúy Kiều kia nữa!!"Nó chỉ vô Thúy Kiều nói.

"Hoàng Minh....tao thật không ngờ mày là cái thằng lầy cỡ đó!!"Gia Bảo lắc đầu nhìn Hoàng Minh.

"Đào hoa!!"Hắn b*n r* một câu băng lãnh.

"Mày làm khổ tình cảm của Thúy Kiều rồi!!"Hà Nam nói.

Hoàng Minh nghe Hà Nam nhắc tới Thúy Kiều,anh nhìn về phía cô và nhìn thấy cô đang khóc.Tim đau như ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim,người con gái anh thích tại sao lại vì anh mà đau khổ cơ chứ.

"Thúy Kiều!!"Hoàng Minh lại chỗ Thúy Kiều.

"Anh tránh ra!!Xin lỗi Ái Nhi vì đã cướp bạn trai của bạn...tôi thật tình xin lỗi...vì tôi không biết anh ta có bạn gái nên tôi mới làm quen với hắn...Hoàng Minh chúng ta đường ai nấy đi...anh hãy về với Ái Nhi đi!"Thúy Kiều cố gắng kiềm chế giọt nước mắt mạnh mẽ nói.

Nghe cái câu này Hoàng Minh và nó như sét đánh và đàn quạ bay ngang tai...

"CÁI GÌ??"Cả hai đồng thanh.

"Hoàng Mình về với cô rồi đấy cô còn la lối om sòm gì nữa?"Hắn chau mày.

"Hình như...tôi thấy cái gì đó sai sai!!"Nó nói.

"Sai gì?"Hà Nam hỏi.

"Đúng rồi,Ju này phải có cái gì đó sai sai không?"Gia Lâm nhìn Julia hỏi.

"Ừ...cái gì mà bạn gái chứ??Hai người họ đâu phải bồ bịch!!"Julia nói.

"Chẳng lẽ là vợ chồng??Hoàng Minh mày thật quá đáng!!"Gia Bảo đấm vào mặt Hoàng Minh một phát.

"Phịch..."Hoàng Minh té xuống đất,một dòng máu tươi chảy ra từ khóe miệng của anh,anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa và nó cũng như vậy...

"Nói thiệt có cái gì đó nó sai sai sao ý??"Nó xoa cằm nói.

"Cô nói thử xem cái gì đó sai sai đi?"Hắn nói.

"Tôi và Hoàng Minh đâu phải là bồ bịch!Cũng đâu có phải là vợ chồng..."Nó nói.

"CHỨ LÀ GÌ?"Đồng thanh.(hắn,Hà Nam,Gia Bảo,Thúy Kiều)

"Anh em ruột mà!!"Nó trả lời tỉnh bơ.

"HẢ?"Đồng thanh tập 2(trừ hắn)
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 5


"Sao...sao hai người!!"Thúy Kiều ngạc nhiên hỏi."Chị ngạc nhiên??Chị không hiểu cái thằng Hoàng Minh bằng tôi đâu?Nó á hả....đào hoa vô đối......còn nhớ khi nó ở Anh học với tôi nó cưa gái vô đối....con nào cũng ngã hết...khi quen được con nào mà hắn cảm thấy chán thì nó lôi cái con này*chỉ vào nó*ra mà chấm dứt này!!"Nó nói.

"Em đừng nói nữa....anh van xin em đấy!!"Hoàng Minh chắm tay lạy con em gái của mình.

"Mày còn ở đó mà nói nữa hả??Bà mày ế tới từng tuổi này là cũng một tay mày dàn dựng đấy!!"Nó quát.

"Cho hỏi cái nhà có phải là cái chợ không?"Hắn lạnh lùng nói.

"Đương nhiên là không rồi!!"Nó ngang nhiên đáp.

"Không phải mà sao hai người cứ cãi nhau miết đi?"Hắn nói.

"Này...này nhá....nãy giờ bà đây cũng không có ưa nổi anh đâu nên khôn hồn mà im cái miệng của anh đi...."Nó chỉ chỉ vào ngực hắn giọng đầy kiêu ngạo.

"Tôi có làm gì cô đâu mà cô nói là không ưa?"Hắn nhăn mặt.Thật chẳng hiểu đây là cái thể loại con gái như thế nào,hắn phải bó tay lạy trời.

"Rất không ưa luôn đấy....Anh nhìn xem..tóc anh là màu bạch kim này cộng thêm cái mặt băng ngàn năm không tan của anh coi,nhìn như là một con ma cà rồng ấy...còn tôi này tóc màu đỏ nâu cộng thêm cái khuôn mặt tươi không cần tưới thì hỏi có tôi và anh có trái ngược với nhau không?Đúng không ưa mà!!"Nó bực mình nói.

"Làm trò ở đây đủ rồi về!!"Julia nói.

"Nhục!!"Gia Lâm phán.

Đúng là cái bệnh "máu" của nó thì chỉ có hai cô mới chịu được nhưng lại không có cách nào trị được.Lần này đụng phải thằng anh hai của nó thì cái bệnh của nó lại bùng nổ thêm.Nhục!!đúng nhục mà.Nó bị hai con bạn lôi đi cũng ức chế lắm nhưng bụng kêu rồi nên phải về nhà chiến cho no.

"Con nhỏ hâm đó là em mày thật hả?"Gia Bảo hỏi.

"Chứ không lẽ giỡn!!"Hoàng Minh nói.

"Thấy hai người có giống cái gì đâu?Hà Nam nói.

"Nụ cười của hai người họ giống lắm luôn á?"Thúy Kiều nói.

"Nhưng sao nó lại xưng hô mày tao với mày?"Hắn hỏi.

"Tại chúng mày không biết cái tiểu sử của nó thôi...nghe xong rồi chúng mày mới hiểu!!"Hoàng Minh nói.

"Vậy kể nghe!!"Hắn hỏi.

"Cứ hỏi con đó chứ đừng hỏi tao!!"Hoàng Minh lắc đầu thở dài.

"Tội của mày bà đây chưa xử nhá!!"Thúy Kiều nghéo tai Hoàng Minh.

"Cho anh xin lỗi!!"Hoàng Minh tỏ vẻ đáng yêu.

"Bà đây chắc phải học hỏi cô em gái của mày nhiều!!"Tay vẫn giữ tai của Hoàng Minh Thúy Kiều vừa xoa cằm vừa nói.

"Số điện thoại con đó mày có không?"Hắn hỏi Hoàng Minh.

"Con nào??"Hoàng Minh ngớ người.

"Con em gái mày đấy!!"Hắn cáu.

"016********"Hoàng Minh nói.

Hoàng Minh vừa nói xong nhưng vừa chợt nhận ra việc gì đó.Hắn vừa xin số điện thoại của nó con em yêu quái của anh sao.Và dường như cả bọn đều hiểu ra điều gì đó.

"MÀY VỪA LÀM CÁI HÀNH ĐỘNG GÌ VẬY?"Đồng thanh.

"Làm gì?"Hắn chau mày.

"Mày vừa xin số điện thoại của em tao đấy!!"Hoàng Minh nói.

"Ừ."Hắn gật đầu.

"Đó là con gái đó!!"Hà Nam nói.

"Lại còn hung dữ nữa!!"Gia Bảo chen vào.

"Còn thuộc cung sư tử đó!!"Hoàng Minh nói.

"Đừng nói mày thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên nha!!"Thúy Kiều nói.

"CÁI GÌ??"Hoàng Minh hét.

"Chứ mày nghĩ coi...Quốc Minh,nó có bao giờ xin số điện thoại của con gái không??Thậm chí trong danh bạ của nó cũng chỉ vài số được lưu..."Thúy Kiều nói.

"Cái gì kì vậy??"Hoàng Minh ngớ người,nếu như hắn thích nó thật thì không lẽ trong tương lai hắn sẽ là em rễ của anh sao??

"Sao mày im vậy??"Gia Bảo lay người hắn.

"Đửng nói là thật nhá!!"Hà Nam nói.

"Nói đủ chưa vậy?"

Một câu lạnh lùng được phát ra khiến cho cả bọn im bặt.Lạnh hết cả sống lưng,dường như họ đã hiểu ra bọn họ đã động tới cái gì vậy??Hắn từ từ bỏ cái điện thoại xuống,băng lãnh tiến về đám bạn.

"Con em của mày...tao bắt đầu kết nó!!"Hắn lạnh lùng nhìn Hoàng Minh nói.

"K...kết?"Hoàng Minh hỏi.

"Nói với nó....đời nó lên hương rồi!"Hắn lạnh lùng gằn từng chữ một.Một đứa con gái không thể nào có thể dám lên mặt với hắn như vậy.Nó thì khác xa với những đứa con gái mà hắn thấy ngay cả những đứa con gái ở trong bar,không một con gái nào có thể nói chuyện rất tự nhiên trước mặt hắn và đặc biệt hơn dám la lớn và chửi hắn thậm tệ như vậy.Cô gái này tạo cho hắn cảm giác "thú vị và mới lạ".
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 6


"Quốc Minh này!!Hay là tụi mình tâm sự nhỏ được không??Kiểu như hai thằng đàn ông ý!!"Hoàng Minh khoác vai hắn nói."Chứ trước giờ mày là con gái??"Hắn chau mày,băng lãnh nói.

"Thôi mày cứ theo tao!!"Hoàng Minh lôi hắn đi.

Hắn theo Hoàng Minh lên sân thượng.Hoàng Minh hôm nay lớn mật mới dám lôi hắn đi cũng may hắn cũng không phản ứng gì chứ nếu không thì anh chết chắc.

"Mày muốn nói chuyện như thế nào cho giống đàn ông?"Hắn băng lãnh nói khiến Hoàng Minh có chút lạnh người.

"Không...ý tao là tại sao mày lại có hứng thú với con Nhi-em tao!"Hoàng Minh nói.

"Tao không có rảnh hơi để đi hứng thú với con nhỏ đó mà tao khá thú vị với cái tính cách của nó và đặc biệt....cái tiểu sử của con nhỏ đó như mày đã nói.Tao thực sự lấy làm thú vị đấy."Hắn cười khẩy.

"Nếu đã có hứng thú về tiểu sử của nó như vậy thì tao có thể kể cho mày nghe!!"Hoàng Minh nói.

"Không....Việc đó phải chính miệng con đó nói ra thì mới gọi là thú vị và hay ho...."Hắn nhếch môi.

"Mày tính làm gì nó?"Hoàng Minh nói.Anh có cảm giác hắn rất ghét con em gái của anh và nếu đó là sự thật thì không phải em gái anh đang gặp nguy hiểm sao?

"Mày yên tâm!!Tao không làm gì nhỏ đó đâu vì chuyện vui còn dài!"Hắn cười khẩy và quay lưng lại đi về phòng.

Hoàng Minh nhìn hắn đi mà lòng thấy có một chút gì đó gọi là an tâm một chút.Hắn nói vậy là anh an tâm rồi vả lại tuy chất giọng hắn lạnh lùng vô cảm nhưng trong mắt của hắn thì có chút gì đó không phải giận dữ mà chính là thú vị và thích thú.Có vẻ hắn thích đứa em gái anh rồi.

--------------Tối-------------

"Tao có thể qua ngôi nhà đó chứ?"Nó hỏi.

"Mày tính làm ồn nhà họ à?"Julia hắt giọng.

"Không....không tao...sáng nay tao đã mất kiểm soát...."Nó ngập ngừng nói.

"Thôi được!!"Gia Lâm nói

Cả ba cùng đến nhà hắn.Nhấn chuông tới mấy lần thì mới thấy Thúy Kiều ra mở cửa.Điều này đã khiến cả ba ngạc nhiên tột độ.

"Các em đến đây làm gì?"Thúy Kiều nhàm chán nói.

"Chị đừng kiêu ngạo....chúng tôi đến không để gặp chị!!"Nó bực dọc quát.

"Ái....kiềm chế lại đi!!"Julia và Gia Lâm cầm tay nó nói.

Như vừa nhận thức được điều gì đó nó xoa xoa ngực nhìn Thúy Kiều.

"Xin lỗi chị!"Nó nói.

Thúy Kiều chẳng hiểu một tí xíu gì về chuyện này cả.Chỉ nghe Gia Lâm thì thầm vào tai là "Chị thông cảm,Ái Nhi nó bệnh khó kiểu soát được những hành động của nó!!"

Vô nhà thì tất cả đã nhìn vào tụi nó như "sinh vật lạ".Hắn cười đểu,Hà Nam thì nhìn Julia không chớp mắt,Gia Bảo thì xem phim,Hoàng Minh thì con em mình một cách đầy bí hiểm.

"Em tới đây làm gì?"Hoàng Minh hỏi.

"Hoàng Minh...cho em xin lỗi!!"Nó nói.

"Em đã điềm tĩnh lại rồi à?"Hoàng Minh xoa đầu cô em gái.

"Hồi sáng em đã không kiềm chế nổi bản thân!!"Nó nói.

"Thôi nào em gái...anh không tránh móc gì em đâu!!"Hoàng Minh cười.

"Cái anh tóc bạch kim...hồi sáng tôi cư xử thật khó coi nhưng anh cố chịu nhé vì tôi sẽ làm như thế dài dài đấy!!"Nó cười.

"Tôi chắc sẽ chờ cô cư xử thật thô lỗ đấy."Hắn khinh bỉ.

Nó cười nhạt,cái thằng cha này cho đến lúc nó thật bình tĩnh,bình tĩnh nhất có thể mà cũng không thể nào kiềm chế nổi.Tay nó nắm chặt thành quyền,người nó run run lên vì giận.

"Cái tên chết bầm...anh nghĩ anh là ai hả??ĐỪNG CÓ THÁCH THỨC CON ÁI NHI NÀY!!"Nó hét.

"Biết ngay là như vậy?"Hoàng Minh lắc đầu.

"MÀY NÍN CHO TAO!!"Nó quát Hoàng Minh.

"Cái máu nóng của mày thật đúng là khó kiềm chế được mà!!"Gia Lâm ngán ngẩm.

Thế là một lần nữa nó bị hai nhỏ bạn lôi cổ về nhà.Hắn thì lại cười lạnh,nó-một đứa con gái thật đúng là đáng yêu nhiều phương diện,tim hắn tự nhiên đập mạnh,một cái cảm giác gì đó khiến hắn thật khó có thể miêu tả cái cảm giác đó bằng một số từ đại loại được.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 7


-------------------Sáng Hôm Sau----------------Nó đang yên vị trên chiếc giường nệm cao cấp và đang mơ một giấc mơ cực đẹp thì.......

"Reng..."Tiếng chuông báo thức kêu lên vang dội,nó với tay lên cái hộp tủ cạnh giường và lần mò tìm cái đồng hồ báo thức quỷ quái."Bụp.."cái đồng hồ lập tức bị quăng ra một chỗ khác và đã an phận im lặng.Cứ tưởng đã được ngủ ngoan thì "Reng..."tiếng chuông báo thức lại vang lên,nó nhăn mặt,tay thì lần mò theo tiếng chuông để tìm ra cái chuông báo thức chết tiệt và "bụp..."một lần nữa chiếc đồng hồ tội nghiệp lại bị quẳng tới một nơi.Cứ liên tục như thế,đồng hồ thì cứ kêu mà nó lần mò miết mà chẳng thấy và cuối cùng là...

"Á...CÁI QUÁI GÌ MÀ KÊU QUÀI VẬY?"Nó bật dậy hét lớn.

"Mới sáng sớm mà la hét ầm ĩ...không tính để người khác ngủ à?"Julia giọng ngái ngủ hỏi.

"Cái gì mà kêu từ sáng giờ vậy?"Gia Lâm ngáp lên ngáp xuống.

"Sao mà phòng tao nhiều đồng hồ báo thức vậy?"Nó mắt nhắm mắt mở hỏi.

"Mày còn hỏi à??Còn ở đó mà giả nai à?Hôm qua con nào đi mua một mớ đồng hồ báo thức rồi gắn đủ chỗ ở trong phòng mày hả??Bộ ma làm à?"Gia Lâm cáu gắt.

Nó ngớ người suy nghĩ lại.Hình như là hôm qua nó có đi đến cửa hàng để mua một thứ gì đó,à phải rồi là đồng hồ báo thức thì phải.Về nhà thì nó phóng thẳng lên phòng rồi hì hục gắn đồng hồ báo thức khắp phòng.Nó làm thế để làm gì nhở?À,đúng rồi,nó làm thế để dậy sớm.

"Aaa...CUỐI CÙNG CŨNG DẬY SỚM!!"Nó nhảy cẩn lên.

"Chỉ dậy sớm có mỗi một bữa....à không hai bữa mà làm quá!!"Julia thở dài.

Nó hí hửng,tung tăng chạy lại tủ đồ lấy đồ và vào phòng tắm.Gia Lâm và Julia thì đi về phòng làm vệ sinh cá nhân.

**Nhà Bếp**

"Dậy sớm thật sảng khoái nhỉ?"Nó đi xuống cười nói.

"Giờ mày mới biết hả?Nếu biết như thế thì nên dậy sớm để tụi tao không phiền nữa!"Julia trừng mắt.

"Ju...hôm nay bị...bị gì vậy?Tao nhớ mày hiền lắm mà!!"Nó ngạc nhiên hỏi.

"Cũng tại một tay mày tạo ra đấy!!"Julia trách nó.

"Vậy thì hôm nay đi ăn ở ngoài đi,tao khao!OK?"Nó đề nghị.

"Tán thành!!"Gia Lâm và Julia đồng thanh.

Cả ba người mới vừa bước ra cửa thì lại gặp nhóm bọn hắn.

"Hoàng Minh,mày đi đâu đấy?"Nó lại chỗ Hoàng Minh hỏi.

"À,anh với tụi này đi học!"Hoàng Minh tự nhiên nói nhưng lại sực nhớ ra chuyện gì đó và nhìn nó anh nuốt nước bọt cái "ực".

"Đi học??Nguyễn Hoàng Minh!!"Nó trầm xuống người run lên vì giận.

"Em...em hiểu lầm rồi!"Hoàng Minh nói.

"Hiểu lầm?Mày nghĩ sao mà đi học hả?Bộ đại học Pháp đuổi mày vì mày chưa đủ tuổi hay là vì mày chưa có bằng trung học phổ thông?Mày nghĩ sao mà mày chuyển tới đó học mà mày không học hả?Mày nghĩ sao mà lại đi học?Mà học gì ở đây?Ba mẹ cho mày ăn học ở Pháp thì mày không học mà lại không muốn học...mày có biết là đại học Pháp rất nổi tiếng không?Còn đằng này mày đi học ở đây mà học trung học phổ thông mới khổ?Bộ mày quên hết kiến thức rồi hả?"Nó quát một tràn vào mặt Hoàng Minh.

"Cô nói đủ chưa?"Hắn ảm đạm hỏi.

"Cũng muốn chưa lắm mà hết chuyện để nói rồi...không thấy nãy giờ tôi nhai đi nhai lại mỗi một chủ đề à?"Nó nhìn hắn tự nhiên nói.

*Trong khi đó*

"Đúng là không ưa nổi!!"Julia nhìn Hà Nam nói.

"Nè...nè chí ít tôi đây cũng là CHỒNG tương lai của cô đấy!"Hà Nam nói và nhấn mạnh chữ "chồng" làm cho Julia tức muốn chết.

"Không cưới chồng đâu!"Julia con nít nói làm cho tin Hà Nam đập lệch một nhịp.

"Ju..đi!!"Nó lôi Julia đi.

Một cuộc nói chuyện khi không bắt đầu và kết thúc lảng xẹt.Hắn nhìn nó một cách đầy thú vị và ngoài hắn ra thì cả bọn cũng chẳng có gì để nói cả.Biết vì sao không?Vì cả đám đã ba lần chứng kiến cuộc nói chuyện khùng điên của nó nên đâm ra quen rồi nên cũng chẳng có gì để nói.

Trong khi đó,nó mặt mày hầm hầm,miệng thì liên tục chửi rủa hắn làm hắn ngồi trong xe mà cứ liên tục "hắc-xì".Còn Julia thì cứ mỗi một câu "Ứ chịu lấy chồng đâu!!".Chỉ mỗi có Gia Lâm là im lặng từ khi nãy cho tới giờ.

---------------

Tập này có vẻ lãng xẹt mọi người thông cảm!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 8


Tụi nó rảo bước trên đường,một mùi hương thơm phức từ một quán ăn ven đường làm tụi nó chú ý.Bụng cả ba chúng nó biểu tình,ba đứa ái ngại nhìn nhau rồi bước vô quán.Yên vị tại một cái bàn,một bà lão mỉm cười bước tới chỗ tụi nó ngồi."Các cháu dùng gì?Một bát hủ tiếu hay một tô phở?"Bà lão móm mém nói,khuôn mặt già đầy nết nhăn do lão hóa tạo thành luôn có một nụ cười.

"Nghe bà nói sao thấy hấp dẫn quá."Julia cười.

"Cháu quá khen!"Bà lão nói.

"Vậy có thể ăn cả hai chứ?"Nó hỏi.

"Được chứ nhưng nó sẽ rất khó cảm nhận được vị ngon của cả hai món này!"Bà lão nói.

"Vậy cho ba tô hủ tiếu!"Gia Lâm nhìn bà lão.

Bà lão nhìn tụi nó cười rồi vào trong làm hủ tiếu cho cả ba.Trong khi đó,hắn và đồng bọn đang chán chường ngồi sân sau của trường.

"Haizz...Giờ tao mới hiểu được cái câu của em tao!"Hoàng Minh chán nản thở dài.

"Hiểu gì.?"Gia Bảo hỏi.

"Đi học....khổ..."Hoàng Minh nói.

"Con đó nó có nói vậy đâu."Hắn gắt.

"Gì mà làm thấy căng...Hoàng Minh chỉ nói thế thôi mà mày làm gì phải cáu gắt với anh ấy như vậy!"Thúy Kiều nhăn mặt bênh vực người yêu.

Hắn lắc đầu đứng dậy bỏ đi.Thúy Kiều là một người rất sẵn lòng vì người cô yêu mà bất chấp tất cả và vì cô là đứa con gái duy nhất trong băng nên cả bọn luôn nhường nhịn cô.Hắn cũng công nhận Hoàng Minh có được bạn gái như Thúy Kiều đã thật,luôn được bênh vực còn chưa kể anh còn có em gái là nó nữa chứ.Mà nhắc tới nó thì tim hắn lại đập mạnh.Tuy nó có cái tính nóng nảy thất thường nhưng đổi lại nó rất đẹp lại còn nói chuyện một cách tự nhiên khiến cho con người ta cảm thấy thật hạnh phúc và vui vẻ.

"Mình bị sao thế nhỉ?Có lên cơn thì cũng không nên nhớ đến cái con hâm đó chứ...chắc nói chuyện khùng điên với con đó vài lần mà mình bị nó lây bệnh luôn hả trời!!"Hắn nói nhảm.

**Trong khi đó**

"Hắc-xì!!Mẹ ơi,thằng nào rảnh hơi mà ngồi nhắc con trong khi con đang ăn vậy trời!!"Nó ức chế.

"Chắc mày bị cảm chứ có tên nào rỗi hơi lại nhắc tên mày!!"Julia nói.

"Mà nếu có thằng nào nhắc thì chắc thằng đó cũng không phải dạng vừa...toàn lũ b*nh h**n!"Gia Lâm nói.

"Tổ cha thằng nào nhắc tên bà....bà mà biết thì bà giết,bà giết."Nó nghiến răng "ken két" và mỗi câu "bà giết" thì nó đâm mạnh đôi đũa vào tô hủ tiếu.

Gia Lâm và Julia nhìn nó vậy liền lắc đầu,trong đầu thì có câu "Con nào,thằng nào đụng tới con yêu quái này nếu nó mà biết chắc khổ cả dòng họ!!".

-------------------Tối-----------------

Nó đang ngồi xem ti vi miệng thì đang nhai một hộp khoai tây chiên thì từ ngoài cửa Julia và Gia Lâm không hẹn mà đùng đùng đi rầm rầm vô.Nó theo phản xạ mà quay lại với vẻ mặt đầy ngây thơ vô tội thì lập tức phải nuốt nước bột vài cái.Theo nó được biết thì thường ngày Gia Lâm và Julia hiền lắm mà nói hiền cũng không phải,hằng ngày thì hai con bạn của nó thì chẳng có chuyện gì mà phải nổi điên cả.Nó đang suy nghĩ thì tự nhiên giật bắn người....đừng nói là nó mà hai nhỏ bực nha!!Nếu vậy thì nó chết rồi...Đang chìm trong suy nghĩ thì...

"NGUYỄN HOÀNG ÁI NHI!!"Cả hai đồng thanh.

"HẢ??Có chuyện,chuyện gì?"Nó giật mình hỏi.

"Đi bar uống rượu đi!!"Julia nói.

"Hả??"Nó như không nghe rõ những gì mình đã nghe.

"Thì đi bar uống rượu!!"Gia Lâm nhắc lại câu của Julia.

"Tụi mày có bao giờ đi bar đâu!!"Nó nói.

"Ai bảo là chưa bao giờ?"Julia quát.

"Mày thì biết cái gì à nói hả?HẢ?"Gia Lâm hét.

Nó có đang mơ không vậy?Bộ có tên nào khùng điên hay sao mà đụng vào hai cái núi lửa chỉ chờ ngày hoạt động vậy trời.Nó chỉ biết im lặng đi theo hai con bạn của mình mà không lời phản bác vì lúc này nó sợ hai con bạn của nó hơn hết.

*Bar*

Ngồi trong phòng vip,tụi nó cùng nhau nhăm nhi ly rượu và cùng nhau nói chuyện phiến.Và cũng vì ngồi tám dóc mà nó biết được lí do vì sao mà hai con bạn của nó tức giận hầm hầm đến thế kia rồi.Là vì khi nãy cả hai ra ngoài thì chạm mặt hai tên ôn thần là Gia Bảo và Hà Nam của nhà kế bên,hai bên cãi nhau chí chóe mà nói cãi nhau thì cũng không phải vì hai tên kia chọc hai nàng nên hai nàng đỏ mặt đâm ra giận đó mà.

"Thì ra là hai tên Hà Nam và Gia Bảo chọc cho tụi mày giận mà làm tao cứ tưởng chúng mày giận tao!"Nó nói giọng có chút hơi men.

"Cái tên Hà Nam ấy....Hắn quá đáng lắm!!Cứ đem chuyện hôn ước của hai nhà ra mà chọc tớ hoài."Julia đã say nên giọng của cô có đôi chút biến đổi nhưng lại vô cùng dễ thương làm nó cười một phen đã luôn.

"Haha...Ju mày đáng yêu thế này thì hỏi Hà Nam làm sao mà không thích không chọc mà được đến tao đây còn phải thích mà.....Còn mày Gia...sao bị tên Gia Bảo..."Nó đang nói thì bị Gia Lâm nhảy vào.

"Cái tên đó cứ lôi cái chuyện đáng xấu hổ của tao ra mà hăm dọa hoài à....lần trước là xin số điện thoại giờ thì kêu đi chơi...Hỏi ức chế không!!"Gia Lâm nói.

Nó dường như đã hiểu một phần gì đó trong chuyện của hai con bạn.Tụi nó thì sướng rồi...được hai hotboy theo đuổi còn nó chẳng có ai cả.Ngồi uống hồi lâu thì Gia Lâm và Julia say bất cần đời nó kêu người dìu hai đứa nó ra xe taxi đang đợi ở ngoài cửa.Dìu hai con bạn ra và bảo tài xế đưa chúng nó về nhà còn nó thì nó chưa có muốn về.

Rời bar và đi dạo.Phố về đêm vẫn ồn ào tấp nập người qua lại,nó đi không vững cộng thêm còn có hơi men trong người đã bị lọt vào tầm nhắm của một bọn côn đồ.Bọn chúng bắt đầu chặn nó lại.Có người chặn lại nó dừng lại và nhìn lên.

"Trách ra!"Hai từ lạnh như băng đã được thốt ra bởi cái miệng xinh đẹp của nó càng làm cho bọn côn đồ cảm thấy hứng thú với nó hơn.

"Đẹp,lạnh!Anh đây thích cô em đấy!"Tên cầm đầu chạm lên mặt nó vẻ thích thú và d*m đ*ng lộ rõ trên khuôn mặt của hắn.

"Bỏ ra!"Nó cáu và gạt tay của tên kia ra.

Bọn côn đồ thừa nước đục thả câu,chúng nhân cơ hội nó say đi không vững mà giở trò d*m t*c.Nó bực mình xô chúng ra nhưng không được vì giờ nó đang say không thể phản bác gì được vả lại nó còn là con gái,sức con gái sao sánh bằng một thằng đàn ông được.Nó bắt đầu hoảng sợ,tay chân vùng vẫy loạn xạ.

"B...BỎ RA...TỤI MÀY LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY?"Nó hét.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 9


"Cô em la lớn lên....lớn nữa lên...sẽ không có ai rỗi hơi lại làm anh hùng cứu mỹ nhân đâu!"Tên cầm đầu cười đểu."haha...."Những tiếng cười ghê rợn vang lên.Nó dường như cũng đã tỉnh rượu hơn một tí.Hoảng sợ và bấn loạn tinh thần nó hét lên mong nhận được một sự giúp đỡ.Nó rất muốn đánh bọn này nhưng nó biết chắc phần thắng sẽ thuộc về bọn chúng vì giờ nó cũng cạn sức và mất bình tĩnh vì hoảng sợ.Bọn đó bắt đầu giữa chặt lấy nó,nó thì sức biết chúng đang làm gì và chúng muốn gì....

"Cứu tôi!!Làm ơn...hức cứu tôi!"Dùng sức lực cuối cùng nó yếu ớt van xin.Giờ nó ước có người nào đó cứu nó thoát khỏi đám háo sắc và đầy d*m d*c này.

Cố dùng sức đẩy bọn chúng ra nhưng sức người có hạn,nó bắt đầu cảm thấy bất lực và tuyệt vọng nó mặc cho bọn côn đồ làm gì thì làm...

"BỎ CÔ ẤY RA!"Một giọng nói băng lãnh chứa đầy sự tức giận nhìn vẻ phía đám côn đồ.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc mà nhận được một câu nói này nó như được tiếp thêm sức mạnh.Nó nhìn về phía chủ nhân của giọng nói kia....Là hắn-Quốc Minh.

"Thằng nhãi con....mày tính làm anh hùng cứu mỹ nhân à?"Tên cầm đầu nhìn hắn đầy khinh bỉ.

"Chỉ là người qua đường nhưng....cũng có thể cho là vậy."Hắn nhếch môi.

"Tụi bay.....cho thằng nhãi con đòi làm anh hùng cứu mỹ nhân một bài học đi....LÊN.."Tên cầm đầu ra lệnh cho đám đàn em lên đánh hắn.

Hắn nhếch môi chờ đám người ngu xuẩn lao đến.Những cú quyền cước được hắn nhanh nhẹn tung ra.Trong vòng chưa đầy mười phút hắn đã hạ gục hết đám đàn em của tên kia.Tên cầm đầu hoảng sợ vội vã chạy đi.Hắn đi lại chỗ nó.

"Cô có sao không?"Hắn hỏi.

"Bộ nhìn mà không thấy hay sao còn hỏi!"Nó chau mày.

"Bị tới nông nổi này mà cô còn mạnh mồm mạnh miệng nhỉ?"Hắn đỡ nó dậy và không quên nói xéo nó một câu.

"Anh nói cũng đúng..."Nó hạ giọng.

Hắn và nó đi lại một cái ghế ngồi.Nó bây giờ thảm lắm,mặt mày thì mè nhem vì khóc còn quần áo thì sộc sệch vì đôi co với bọn côn đồ.

"Tôi nghe nói cô cũng biết võ mà sao không đánh bọn đó?"Hắn hỏi.

"Thằng Hoàng Minh nói phải không?"Nó hỏi.

"Ừ."Hắn nói.

"Võ thuật thì tôi biết...tôi đam mê nó từ nhỏ.Nếu nói so sánh giữa tôi và Hoàng Minh thì tôi hơn nó đấy!"Nó vỗ ngực tỏ vẻ ta đây.

"Nó có vẻ ta đây gớm...giỏi võ mà bị bọn kia làm cho tơi tả như vầy à?"Hắn quát.

"Làm gì căng vậy...tại tôi say mà...Không tin thì ngửi thử đi!"Nó nói.

"Ngồi cạnh cô mà mùi rượu nồng nặc...nên tôi thừa biết rồi."Hắn nói.

"Mà cũng cảm ơn anh đã cứu tôi!!"Nó nói.

"Tôi ghét người khác phải mang ơn mình lắm..."Hắn nó.

"Thật không?"Nghe được câu đó của hắn mắt nó long lanh lên.Nó ngưỡng mộ hắn và nó bắt đầu có một cách nhìn khác về hắn rồi đấy.

"Chính vì ghét người khác phải mang ơn mình nên tôi thích người trả ơn hơn là mang ơn."Hắn ảm đạm nói.

"Rầm.."nghe như sét đánh ngang tai,khóe miệng nó co giật liên hồi.Nó còn tưởng hắn tuy lạnh lùng lắm nhưng bên trong lại ẩn chứa một tấm lòng nghĩa hiệp lắm chứ,chưa kể nó còn bắt đầu nghĩ về hắn một cách phát quan hơn...ấy vậy mà....chỉ cần một câu,một câu nói của hắn thôi mà những thứ suy nghĩ của nó về hắn liền bị sụp đổ.

"Vậy muốn trả ơn như thế nào?"Nó xụ mặt.

"Làm ô-sin cho tôi!"Hắn nói.

"Chuyện nhỏ....Ô-sin chứ gì!!....CÁI GÌ???"ANH ĐÙA À?"Nó ngán ngẩm nói nhưng rồi chợt nghĩ ra điều gì đó.Hắn có bị hâm không??Ô-sin á?Không đời nào nó làm đâu.

"Cô đã đồng ý!!?Hắn băng lãnh nói.

"Không...không đời nào con này lại đi làm ô-sin cho cái tên lạnh lùng như anh!"Nó trừng mắt nhìn hắn quát.

"Tôi đã ghi âm rồi!!Cô có nói không cũng vô ích!!"Hắn giơ giơ cái điện thoại lên giọng nói đầy sự khiêu khích.

"A...anh...anh cái đồ..đồ..."Nó ấp úng nói.Không phải vì nó sợ hắn mà là nó...nó tức giận,giận đến phát điên phát khùng.

"Đi về thôi!!"Hắn nói.

Nó gật đầu và bắt đầu hạ hỏa nhưng hỏa lực trong người nó cũng chỉ chờ hắn nói móc một phát thì có thể khai quật và phóng lửa.Trên đường đi về hắn và nó không lời nào,cứ im lặng mà đi.Thật khó chịu!!

"Á..."Nó bị vấp đá té xuống đất.Nó thật không thể hiểu nổi mà....thảm như thế còn chưa đủ hay sao nữa trời!!

"Bị sao vậy?"Hắn hỏi.

"KHÔNG THẤY HAY SAO MÀ CÒN HỎI??CÓ ĐUÔI THÌ CŨNG PHẢI NHÌN MỜ MỜ CHỨ!!"Nó quát.

"Thảm như vậy mà còn la lối om sòm nhỉ?"Hắn nhếch môi rồi đở nó dậy.

"Á.."Nó té xuống lần hai.

"Chân cô bị sao vậy?"Hắn lo lắng hỏi.

"Chân tôi bị trầy rồi còn bị đau nữa."Nó mếu.

"Để xem!!"Hắn nhìn xuống chân nó.Đầu gối và chân bị trầy khá nặng có vẻ chân trái nặng hơn chân phải nhỉ!

"Đau quá à!"Nó nói.

Hắn lắc đầu và ngồi xuống,hắn thật không ngờ Lâm Quốc Minh-hắn đây lại phải có một ngày thật tệ hại như vậy.

"Anh làm gì đấy?"Nó hỏi.

"Cõng cô về!"Hắn nỏi.

"Anh có bị hâm không mà đòi cõng tôi về hả thằng b**n th**!!"Nó hét.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 10


"b**n th**?"Hắn chau mày."Chứ gì nữa...Anh đòi cõng tôi.Không phải biển thái thì là gì?"Nó nói.

Hắn khó hiểu nhìn nó,cái gì mà b**n th**.Cái con này nó bị hâm đến level mấy trời!!Chỉ có cõng thôi mà nó la hắn là tên b**n th** rồi!!

"Có bị hâm thì cũng vừa vừa thôi!!Cái gì mà cõng cũng cho là b**n th**....Ai đặt ra cái cớ sự vô duyên vậy??"Hắn chau mày.

"Không...cõng là b**n th**....CÕNG LÀ b**n th**!!"Nó kích động hét.

Hắn nắm tay nó kéo về phía lưng hắn.Nó bị kéo bất ngờ nên chúi người về phía trước.Khi biết nó đã yên vị trên lưng hắn bắt đầu cõng nó.Nó đỏ mặt,không phải vì giận mà đỏ mà là vì ngại mới đỏ.

"Giờ cô đang trên lưng của tôi.....Vậy hãy cho tôi thấy b**n th** chỗ nào?"Hắn hỏi.

"b**n th** ở chỗ nào ư??"Nó ngây thơ hỏi.

"Không có đúng không!"Hắn nói.

"C....có.....Ng....ngực....ngực của tôi đang.....đang dí vô lưng anh kìa!!"Nó thẹn thùng nói,mặt nó càng đỏ hơn.

Hắn đứng hình!!Chỉ là vậy thôi mà nó cho là hắn b**n th** ư?Nó đang nghĩ cái gì vậy trời!!Cái đó mà nó nói ra được đành ư?Mặt hắn bắt đầu ửng đỏ.Bước đi tiếp hắn chẳng biết trả lời nó như thế nào cả.

"Cô cho là tôi b**n th** thì tôi b**n th**!!"Hắn nói.

"Không...không..."Nó chối.

"Vậy khi nãy cô cho là tôi b**n th** cơ mà!!"Hắn nói.

"Lúc nãy là như vậy!!Nhưng giờ thì khác...cái cảm giác....được người khác cõng....thật thích!!"Nó nói rồi úp mặt vào tấm lưng của hắn.Thật ấm áp và an toàn làm sao.

"Thình...thịnh...."Hắn nghe nó nói hết câu tim hắn bắt đập đập rộn ràng.Mặt hắn càng lúc càng đỏ.

"Nói cô biết nhé...Đây là lần đầu tôi cõng người khác đấy!!"Hắn nói.

"Thế anh nói tôi làm gì!!"Nó trả lời tự nhiên.

"Nói thế mà nghe được à??Người đầu tiên được tôi cõng là cô đấy!"Hắn chau mày.

"Kệ anh!!"Nó nói.

"Thôi bỏ đi!!"Hắn nói.

Nó cúi xuống ôm cổ hắn mặt thì tựa trên vai hắn.Một cảm giác gì đó khiến nó an tâm và thoải mái.Không phải là cái cảm giác khó chịu như những lần nó tranh cãi với hắn mà là một thứ cảm giác gì đó khiến nó thật hạnh phúc.Hắn đã khiến nó phát cáu trong những lần nói chuyện trước kia,hắn là cái thằng mà nó cảm thấy cực ghét khi những lần nó nói chuyện với anh hai-Hoàng Minh của nó thì hắn luôn nhảy vô họng và khiến nó không thể kiềm chế nổi cơn thịnh nộ của mình và hắn cũng là người khác giới đầu tiên cho nó một cái cảm giác thật hạnh phúc.Cả hai lại rơi vào trạng thái im lặng không một lời nói nào phát ra nữa,đường về nhà hôm nay thật xa đối với họ.

"Mẹ tôi...bà ấy nói tôi sẽ là cái thằng không bao giờ có bạn và người yêu cô có tin không?"Hắn lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

"Tôi không tin đâu!Vì anh có Hà Nam,Gia Bảo,Thúy Kiều và cả Hoàng Minh nữa nhưng.....mẹ anh sao tôi không thấy bà ấy ở nhà anh.Hay là bà ấy định cư ở nước ngoài""Nó hỏi.

Nhắc tới mẹ hắn đột nhiên dừng lại.Tại sao nó lại nhắc tới mẹ của hắn chứ?Có hàng tá câu hỏi cơ mà sao nó lại hỏi câu đó?Nó thấy hắn dừng lại và im lặng làm nó nghĩ mẹ hắn đã không còn.

"Xin lỗi vì đã hỏi anh....nhưng bà ấy không lẽ....."Nó ngập ngừng.

"Không phải như cô nghĩ đâu....mẹ tôi bà ấy không có chết mà là chỉ ngủ một thời gian khá dài thôi!!"Hắn quát.

"Xin lỗi!!"Nó trùng xuống.Hắn nói như vậy không phải đã thể hiện ra ra rồi sao!!

"Cô không có lỗi!!Nếu như cô muốn mai tôi sẽ đưa cô đi gặp bà ấy."Hắn nói rồi bước đi tiếp.

"Ừm....nếu tôi đã nói gì đó làm tổn thương anh thì cho tôi xin lỗi nhé!"Nó nói.

"Không có gì....bỏ chuyện đó qua một bên đi!!Hoàng Minh nói với tôi là cô có tính tình nóng nảy bất thường..."Hắn nói.

"Không phải tôi muốn nó như vậy đâu mà là có một nguyên do khác....Không phải anh cũng lạnh lùng sao??Anh lạnh lùng cũng có nguyên do vì sao anh lạnh lùng.Và tôi cũng vậy tôi cũng có nguyên do vì sao tôi nóng nảy...nhưng nguyên do đó tôi thật sự không cho bất cứ ai biết cả!!"Nó hạ giọng.

Cả hai lại rơi vào trạng thái im lặng.Cho đến khi về đến nhà hắn.

"Nè đến nhà tôi rồi!Cô xuống và về nhà đi!"Hắn nói.

"....."Đáp trả hắn bằng một sự im lặng của nó.

Hắn cảm thấy có gì đó bất thường nên quay ra nhìn nó,nó đã ngủ.Nhìn nó ngủ thật đẹp,đẹp đến động lòng người.Hắn mỉm cười rồi mở cửa vô nhà.Hắn nghĩ dù sao nó cũng là ô-sin của hắn thì nó ăn ở và ngủ nhà hắn cũng là một việc thường tình thôi không có gì đặc biệt đâu.

Cõng nó lên phòng của hắn,đặt nó nằm yên vị trên giường của hắn.Nhìn nó ngủ một chút rồi hắn cũng bước ra tới phòng khách cạnh phòng hắn ngủ.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 11


--------------Sáng Hôm Sau--------------"Đi học??Tụi mày thích thì cứ đi!!Hôm nay tao bận nên nghỉ!!"Hắn nói xong rồi cúp máy cái rụp.

Đầu dây bên kia chưa kịp mở miệng thì đã nghe ba tiếng "Tút...Tút....Tút..." lên chán nản lắc đầu.Hắn đi lại chỗ nó ngồi xuống nhìn nó ngủ.Mà hắn cũng phải công nhận nó ngủ cũng khá xinh đấy nhưng người nó dơ đến thế kia thì làm sao nó có thể ngủ ngon đến như thế.Nó đang ngủ thì nghe như có ai đó đang nói chuyện tính làm ngơ và ngủ tiếp thì tự nhiên nệm lún xuống.Nó mở mắt thì........

"Áaaa....CÁI TÊN KIA,ANH LÀM CÁI QUÁI GÌ Ở PHÒNG TÔI THẾ HẢ??"Nó bật dậy hét lớn.

"Cô làm cái trò gì vậy??Đây là phòng của tôi mà!!"Hắn chau mày băng lãnh nói.

Nó ngớ người nhìn cái phòng,phòng này có màu chủ đạo là màu đen chủ yếu cũng có chỗ là màu trắng.Đây không phải là phòng của nó....phòng của nó là màu trắng mà...

"Đây không phải phòng của tôi!!Vậy....có nghĩa...ANH CÓ LÀM GÌ TÔI CHƯA VẬY CÁI THẰNG b**n th**!!"Nó quát rồi nhìn vào người coi thử nó còn nguyên không.

"Cô nói cái gì vậy??Cô nhớ kỹ mọi chuyện của ngày hôm qua coi!!"Hắn chau mày.

Nó làm theo lời hắn ráng nhớ kĩ mọi chuyên được diễn ra vào ngày hôm qua.Tại vì nó uống rượu chứ không là nhớ nhanh lắm.Khoảng chờ năm phút nó đã nhớ ra mọi chuyện và...

"Nhưng sao tôi lại ở đây?"Nó hỏi.

"Có ngu thì cũng ngu vừa thôi!!Cô không ở đây chứ cô muốn cô ở đâu!"Hắn mắng nó.

"ĐÂY KHÔNG PHẢI NHÀ CỦA TÔI THÌ HÀ CỚ GÌ TÔI PHẢI Ở LẠI HẢ?"Nó hét.

"Cô là ô-sin của tôi!!"Hắn trừng mắt.

"Ô-sin thì ô-sin chứ cũng cho người ta về nhà chứ không lẽ ô-sin là bắt người ta ở đây à?"Nó quát.

"Thiệt hết nói nổi cô!!Nếu vậy cô hãy về nhà và thay đồ rồi đến nhà tôi,tôi sẽ đưa cô đến gặp mẹ tôi theo lời tôi hứa!!"Hắn nói.

"Mẹ anh??À phải rồi!!Thật xin lỗi vì đã nghĩ rằng mẹ anh đã....đã..."Nó nói đến đây ngập ngừng ấp úng không dám nói tiếp.

""Đã sao??"Hắn nhăn mặt.Dù biết ý nó muốn nói gì nhưng hắn muốn chính miệng nó nói ra chứ không phải sự biết trước của hắn.

"Đã....mất!!Tôi...xin lỗi...tôi không nên nói như vậy..."Nó nói xong rồi bặm chặt cánh môi cố ngăn dòng cảm xúc.

"Thôi nào đừng nói làm cô khóc nhá!!"Hắn nói.

Nó rướn người và ôm hắn,hắn bất ngờ khi bị nó ôm liền đơ người.Nó cũng thật sự không hiểu tại sao con người hắn lại có thể che giấu cảm xúc hay đến như vậy.Ngay cả nó cũng phải cảm thấy đáng thương cho hắn.

"Đồ ngốc!!Đồ ngốc!!!ĐỒ NGỐC!!"Nó hét,nước mắt nó lại một lần nữa rơi.

"Sao lại mắng tôi là đồ ngốc?"Hắn hỏi.

"Vì...vì...BỔN TIỂU THƯ ĐỂ Ý TỚI NGƯƠI-CÁI ĐỒ LẠNH LÙNG!!"Nó đỏ mặt hét rồi chạy vèo ra ngoài.

Nghe nó nói vậy hắn cảm thấy vui lắm.Hắn đứng dậy vào bước đến tủ đồ lấy đồ để thay vì đồ hắn đang mặc đã bị nó làm cho bẩn rồi!!Hắn sực nhớ lại lời nó nói "BỔN TIỂU THƯ ĐỂ Ý TỚI NGƯƠI!!" nó cứ lặp đi lại trong đầu hắn.

"Vậy bổn thiếu gia cũng để đến bổn tiểu thư máu nóng nhà ngươi!"Hắn cười.

**Trong khi đó ở nhà nó**

"MÀY ĐI ĐÂU MÀ MẤT BIỆT SÁNG NAY VẬY??"Julia quát nó.

"Julia của ngày xưa...mình thích thế hơn!!"Nó xụ mặt.

"Mày nay lạ lắm!!"Gia Lâm nói.

Nghe Gia Lâm nói như vậy,nó cũng cảm nhận được mình đang dần thay đổi.Vì sao nhỉ?Nó bỏ qua chuyện đó và đến nhà hắn.Thấy hắn đã đứng ngoài cửa với chiếc Lamborghini màu đen láy.

"Thích làm màu!!"Nó phán xong rồi leo lên xe.

Hắn nhếch môi rồi leo lên xe.Nó đã ở trong lo ăn bánh ngọt rồi.Hắn ngán ngẩm lắc đầu.....Đúng là con nhỏ máu nóng vô tư!!'

---------------Bệnh Viện----------------

Chiếc Lamborghini màu đen dừng lạnh tại bệnh viện.Hắn bước ra với bộ dạng lạnh lùng băng lãnh,trái ngược với trạng thái băng lãnh kia nó bước ra với trạng thái tươi tắn và máu nóng chực chờ phát tán.

Cả hai cùng bước đi trong hành lang bệnh viện.Đến một phòng lớn bảng ghi chữ "V.I.P" thì nó biết chắc đây là phòng của mẹ hắn.

"Đây....là..."Nó ngập ngừng.

"Phải mẹ tôi bà ấy ở đây!!"Hắn nhẹ giọng nói.

Nghe hắn nói vậy nó có cảm giác hắn không còn là hắn nữa.Cái băng lãnh của hắn đã tan biến hẳn khi đứng trước căn phòng này.Hắn mở cửa ra,nó thật bất ngờ vì vì ở trong đó có rất nhiều bác sĩ và y tá.Không lẽ mẹ hắn bệnh nặng lắm sao?

"Chào cậu chủ?"Tất cả bác sĩ và y tá đồng thanh.

"Mọi người cứ ra đi...."Hắn nói.

Mọi người trong phòng lần lượt ra hết.Bây giờ trong phòng chỉ còn lại mỗi nó và hắn và một người phụ nữ đang nằm trên chiếc giường bệnh kia nữa.

"Mẹ...con đến thăm mẹ đây!!"Hắn đi lại chỗ người phụ nữ kia,giọng có chút gì đó buồn bã và đau lòng làm sao.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 12


"Cháu chào bác ạ!!"Nó lễ phép cuối chào người phụ nữ kia mặc dù nó biết nó sẽ chẳng nhận lại được một câu trả lời nào từ người phụ nữ đó.Hắn bất ngờ trước thái độ của nó.Nó có một thái độ rất chân thành và vô cùng lễ phép,nó bây giờ thật khác với nó trước đây.

"Cô..."Hắn nói.

"Cái gì??"Nó nhăn mặt.

"Không có gì!!"Hắn nói.

"Đồ chết bầm!!"Nó rủa hắn.

"Ô-sin mà thích mắng chủ quá nhỉ??"Hắn trêu.

"Anh..."Nó cứng họng.

Hắn nhếch môi đi ra ngoài để nó một mình ở bên trong với mẹ hắn.Nó thật chẳng hiểu sao hắn lại có thể để cho một người lạ vô tư ở trong phòng người bệnh nữa.

"Anh đi là tôi rút ống thở của mẹ anh á!!"Nó đe dọa hắn.

"Có gan thì làm đi!!"Hắn ở bên ngoài vọng vô.

"Tôi nói là làm đấy!"Nó đe dọa.

"Thì có gan làm đi!"Hắn chau mày.

"Anh không sợ mẹ anh chết à?"Nó quát.

Hắn khựng lại khi nghe lời nó nói.Sao hắn lại không sợ được cơ chứ?Hắn sợ lắm,sợ cái ngày mà mẹ hắn bỏ hắn đi.Hắn sợ một ngày nào đó hắn không còn ai ở bên cạnh,hắn ghét cái cảnh cô đơn lắm.Tim hắn co thắt lại, "nhói" hắn nhói ở nơi tim mình.Nó ở trong không nghe thấy hắn nói liền đâm ra lo lắng.Nó biết nó cũng hơi quá lời nhưng nó cũng chỉ muốn hắn vô trong với nó thôi mà.Nó mở cửa ra ngoài.

"Xin lỗi tôi không cố ý!!"Nó nói.

"Tôi đói!!"Hắn băng lãnh nói.

"Ừm..."Nó gật đầu.Hắn lại trở về với trạng thái lạnh lùng rồi...thật sự nó cực ghét hắn lạnh lùng vì hắn lạnh lùng khiến nó có cảm giác gì đó không thích và thoải mái cho lắm.

Nó và hắn rời khỏi bệnh viện và đến siêu thị.Hắn vẫn vậy vẫn băng lãnh khiến nó có vẻ không hài lòng cho lắm.

"Nè....khi nãy tôi làm anh buồn hả?"Nó đang chọn rau thì bất giác hỏi.

"Không..."Hắn băng lãnh nói.

"Vậy thì sao...."Nó chưa nói hết câu thì đã bị hắn chặn.

"Một ô-sin thì không nên biết quá nhiều về chủ!!"Hắn lạnh lùng nói.

Nó rùng mình,hắn có cần phải lạnh nhạt với nó không?Khi nãy còn vui vẻ cơ mà!!

------------------------------

Bước ra từ chiếc Lamborghini,nó vẫn trạng thái ung dung bước vào trong nhà hắn,hắn phía sau lo đống đồ ăn.Vừa đặt chân vào nhà thì....

"Cậu về rồi à??"Hà Nam quay lại nhìn thì...

"EM/CÔ LÀM GÌ Ở ĐÂY VẬY?"Đồng thanh.

"Tụi mày về rồi à?"Hắn bước vô giọng băng lãnh vô cùng.

"Mày và em tao..."Hoàng Minh khó hiểu hỏi.

"Con em mày....kể từ ngày hôm nay nó sẽ là ô-sin của tao!!"Hắn ảm đạm nói.

"Ừ...thì kệ nó chứ có liên quan.....CÁI GÌ??"Hoàng Minh hét.

"Chỉ vì hắn cứu tao nên tao mới chịu làm...coi như là trả ơn!!"Nó nói.

"Em mà cũng có lúc được người khác cứu sao???"Hoàng Mình cười đểu.

"MÀY VỪA LÀM CÁI TRÒ GÌ VẬY??CƯỜI ĐỂU TRƯỚC MẶT BÀ À??MÀY CÓ BIẾT BÀ LÀ EM GÁI MÀY KHÔNG?BỘ BÀ LÀ THẦN THÁNH HAY SAO MÀ KHÔNG ĐƯỢC NGƯỜI KHÁC CỨU HẢ?MÀY CŨNG ĐƯỢC NGƯỜI KHÁC CỨU ĐẤY!!"Nó tức giận điên người quát thẳng vào mặt Hoàng Minh.(Em gái mà như thế sao trời!!)

"Em nghĩ anh hai em là loại gì hả?Anh như thế này thì liệu có thể gặp nạn mà để cho người khác cứu hay không?Còn anh là anh hai của em thì chí ít anh cũng có quyền quát mắng em có quyền cười đểu hay làm gì đó vì anh là anh hai của em đấy!!"Hoàng Minh quát.

Mọi người ai nấy đều bất ngờ cả.Lần đầu tiên bọn họ mới thấy Hoàng Minh quát mắng người khác nặng đến thế.Còn nó,nó thật sự không thể ngờ thằng anh hai của mình lại dám quát mình.Nó run người...

"Mày....đang nói cái quái gì vậy?"Nó gằn từng chữ một.

"Câu này anh hỏi em mới đúng!!"Hoàng Minh trừng mắt nhìn nó.

"ĐÚNG....MÀY LÀM ANH THÌ MÀY CÓ QUYỀN MẮNG TAO CÓ QUYỀN HẠN NHIỀU VÔ KỂ ĐỐI VỚI TAO NHƯNG.....MÀY NÊN NHỚ CÁI MẠNG CỦA MÀY CỦA MỘT TAY BÀ ĐÂY CỨU!!"Nó trừng mắt quát lớn.

-------------------

Xin lỗi vì ra chương trễ nha!!Tại bữa giờ bệnh nằm liệt giường nên không đăng chương mới được..hì hì..thông cảm!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 13


"Chát..."Tiếng động phát vang phát vỡ khoảng không gian tĩnh lặng.Nó bất ngờ té xuống sàn nhà.Tay nó vô thức chạm vào chỗ ửng đỏ ở má phải,đôi mắt vô hồn nhìn về phía Hoàng Minh.Hoàng Minh dám đánh nó?Nó không hề tin được...Không thể nào tin được....Còn về Hoàng Mình thì bấn loạn và tức giận về đứa em gái quá mà đã lỡ tay đánh đứa em của mình,anh thật sự cảm thấy có lỗi."Mày cũng được đấy....Đánh cả tao luôn à??"Nó kích động nói.

"Ái Nhi!!Anh...anh không cố ý!!"Hoàng Minh nói.

"MÀY THÔI ĐI!!!TRÊN ĐỜI NÀY...NGAY CẢ BA MẸ CŨNG KHÔNG BAO GIỜ ĐÁNH TAO...hức...Không bao giờ...Không bao giờ...KHÔNG BAO GIỜ!!"Nó hét.Mắt nó đã bị nhòe đi do bị màng sương nước bao quanh.

"Anh xin...."Hoàng Minh chưa nói hết câu thì đã bị nó nhảy vào.

"Mày đừng nói câu xin lỗi!!Tao kinh tởm nó....Kinh tởm...KINH TỞM!!"Nói rồi nó chạy một nạch ra ngoài.

Hoàng Minh tuyệt vọng khi nghe đứa em gái của mình nói lời cay nghiệt như thế.Cả bọn như chết đứng vì cuộc nói chuyện của hai anh em nhà nó.Nó chạy ra ngoài thì tông phải hai nhỏ bạn.Hai nhỏ cũng bất ngờ vì chơi với nó bao lâu nay rồi hiếm khi mới thấy nó khóc chắc là bị hắn chọc tới mức đầu óc bấn loạn rồi cãi không lại rồi bật khóc và bỏ chạy đây mà.

"Ấy chà...ấy chà!!Bị tên Quốc Minh chọc tới mức thảm hại đến vậy à?Ngó bộ mày chỉ có mình hắn ta là trị được!!"Gia Lâm cười đểu.

"Nhưng mà tao thật không ngờ nha...Thể loại con gái bạo động như mày mà lại bị một thằng con trai chọc đến nổi phát khóc như thế kia chắc hẳn là phải kinh-khủng-khiếp lắm nhở?Nếu mà là tụi tao chắc xách dép ra về từ vòng giữ xe rồi!!"Julia nói.

Nó nghe hai nhỏ bạn của mình nói thế thì càng kích động hơn.Mắt nhòe cả đi chạy một lèo.Hai nhỏ bạn nó đứng đó ngây ngô cười ha hả.Julia và Gia Lâm bước vào trong nhà hắn mà miệng vẫn luôn cười làm cho không khí trong nhà càng nặng nề hơn.Như hiểu biết được chuyện gì đó cả hai ngưng việc cười lại.

"Ủa bộ có chuyện gì à?"Julia hỏi.

"Có...chuyện nội bộ gia đình rất rất nghiêm trọng ấy thế mà em còn cười!!Bộ không quan tâm gì đến bạn em à?"Hà Nam chau mày nói.

"Nội bộ gia đình??"Julia ngớ người "NÈ ANH CHO ANH KÊU TÔI LÀ EM HẢ?"

"Không em thì là vợ tương lai!!"Hà Nam cười gian.

"Cái..cái gì?"Julia đỏ mặt.

"Nguyễn Hoàng Minh!!Nội bộ gia đình?Là anh với con Ái cãi nhau đúng không?"Gia Lâm trừng mắt nhìn Hoàng Minh một cách tức giận.

Hoàng Minh cúi mặt xuống,nhìn anh như thế càng khiến cho Gia Lâm điên hơn.

"NÈ!!BỘ CÂM RỒI HAY SAO MÀ ANH NÍN NHƯ HẾN VẬY?"Gia Lâm quát.

"Đừng có nói nặng với Hoàng Minh!!Để chị kể cho nghe."Thúy Kiều lên tiếng.

Nghe vậy Gia Lâm và Julia lại chỗ Thúy Kiều.Kể lại hết tất cả đầu đuôi cho Gia Lâm và Julia xong mà Thúy Kiều đổ hết cả mồ hôi lẫn con và mẹ.Gia Lâm tiến lại gần với Hoàng Minh và...

"CHÁT...."Cái tát đau thấu trời xanh đã được Gia Lâm dành cho Hoàng Minh.

"ANH CÓ BIẾT LÀ ÁI NHI NÓ THƯƠNG ANH NHIỀU TỚI MỨC NÀO KHÔNG?"Gia Lâm hét lớn.

"Một thằng như anh mà không ngờ cũng chẳng nhận ra!!Đúng là thiểu năng!!"Julia mắng.

"GIỜ THÌ ĐẾN LƯỢT HAI ĐỨA MẮNG ANH PHẢI KHÔNG?"Hoàng Minh quát.

"PHẢI!!ANH NÓI LÀ ANH CHƯA TỪNG BỊ AI CỨU CHỨ GÌ?GIỜ TÔI SẼ CHO ANH BIẾT NHƯ THẾ NÀO VÀ ĐẦU ĐUÔI RA SAO!"Gia Lâm hét.

"Anh còn nhớ khi băng Dark các anh cử anh đến Anh để giao chiến với Black chứ?Họ cử anh đi cơ mà!!"Julia hỏi.

"Chưa hết....trong lúc sơ xuất anh đã bị thủ lĩnh của Black bắn.Cú bắn đó có thể lấy mạng của anh đấy vì nó là cú bắn thẳng vào tim nhưng.....anh thật sự không nhớ là có ai đó cứu anh sao??Thật sự không nhớ sao?"Gia Lâm khinh khỉnh.

"Hay là tôi đây nhắc cho nhớ!!Người cứu anh...."Julia chưa kịp nói xong thì bị Hà Nam chen vào.

"Này...đửng nói là cái cô máu nóng tính tình thất thường Ái Nhi đó nha!!"Hà Nam hỏi.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 14


Vừa nghe Hà Nam dứt câu thì không khí trong nhà lại rộn ràng hẳn lên."Vậy mà có ai kia nói là không có đấy!"Thúy Kiều nói đểu.

"Ai mà chẳng được người khác cứu....thế mà có người "sĩ diện" bảo là không đấy!!Giờ bị vạch mặt là con em gái của mình cứu mới đau!"Gia Bảo nói.

"CÁC NGƯỜI CÓ THỂ IM LẶNG CHO NGƯỜI KHÁC CÒN KỂ TIẾP CHUYỆN KHÔNG HẢ?"Gia Lâm quát.

Mọi người im bặt khi nghe được câu nói đầy cáu gắt của Gia Lâm.Gia Lâm liếc Julia ra hiệu "kể tiếp đi".

"Kể tới đâu rồi??"Julia hỏi.

"Tới cái khúc gì mà....gì mà...à cái chỗ mà "anh không nhớ là ai cứu anh sao" đó tới chỗ đó rồi!!"Gia Lâm nói.

"À..à..cái lúc mà thập tử nhất sinh của anh con Ái đã cứu anh còn gì....Nó mà không nhanh tay phóng tiêu phi vô tay tên kia thì giờ anh đang ở cemetery rồi đấy!!"Julia nói.

"Chưa hết...nó còn giúp anh đánh tụi kia kết quả nó tanh bành luôn đấy!!"Gia Lâm hếch mặt.

"Nhưng mà khoan khoan...cái gì mà tiêu phi?"Gia Bảo hỏi.

"Chứ cái tiêu phi mà ninja Nhật Bản hay sử dụng ấy!"Julia ngây thơ nói.

"Cái đó gọi là cái phi tiêu!!"Hắn nói.

Một tràn cười đột phá vang lên.Julia đỏ hết cả mặt lên vì ngại.Gia Lâm cũng đỏ hết mặt lên vì tức gì mất mặt.

"Đã dặn bao nhiêu lần rồi!!CÁI ĐÓ LÀ PHI TIÊU SAO MÀ MÀY CỨ KÊU LÀ TIÊU PHI QUÀI VẬY HẢ?"Gia Lâm quát.

"X..xin...lỗi!!"Julia mếu.

"Mất hết cả cái bản mặt!!"Gia Lâm lắc đầu.

"Lúc đó Ái Nhi nó có nói gì anh không?"Hoàng Minh lên tiếng.

Nghe Hoàng Minh lên tiếng.Gia Lâm và Julia như sực nhớ chuyện quan trọng.

"Nói gì..chửi tụi mày như chửi dog hiểu không?"Gia Lâm quát.

"Nó nói là:"tưởng vui ai dè mới vừa vô trận mà muốn lên tăng xông chết đứng,thằng anh ôn dịch lại là phó bang của Dark,tiếp đến mà bị tụi Black đánh tan nát.Đang ngồi coi thiệt hấp dẫn thì buộc ra đánh lộn hại cái váy mới mua giờ phải cho vô thùng rác." nó nói vậy đó!"Julia tường thuật.

"Vậy thường nó giận thì làm gì?"Hắn hỏi.

"Thường thì khi nó giận:Một là đi giải tỏa hết sự giận dữ của mình,hai là câm như hến chờ thời cơ trả thù cực thốn,ba là bao gồm những thứ đó và cộng thêm gì đó tao không biết!"Hoàng Minh nói.

------------------------------------

Nó về nhà và nhốt mình trong phòng.Khóc....nó khóc,nó chưa bao giờ đau lòng như thế này.Anh hai nó luôn yêu thương nó,luôn cưng chiều nó đâu rồi!!

"Thằng chó chết tiệt,thằng chó khốn nạn,ai biểu mày đối xử tốt với bà,luôn yêu thương bà làm gì?Mày chửi mắng bà còn đánh bà nữa...mày biết bà buồn lắm không?"Nó nói trong tiếng nấc.

Nó tức giận đánh liên tục lên giường rồi hậm hực đứng dậy đi lại tủ quần áo lấy đồ rồi bước vô nhà tắm.Nó tắm xong bước ra với chiếc quần short và chiếc áo sơ mi trắng có thắt lưng màu nâu.Đeo túi xách và mang đôi giày thể thao được độn cao vài phân.

Bước ra đường nó được mọi người chọn làm trung tâm vì nó sở hữu vẻ đẹp nữ thần cộng thêm cái mái tóc màu đỏ đô tạo cho nó thêm phần cá tính và phá cách,chưa kể nó diện đồ một cách khá tao nhã làm cho nó thêm phần duyên dáng.Chính vì điều đó đã khiến cho mọi người xung quanh có một cách nhìn hơi kì lạ về gu thời trang "độc và lạ"của nó.

-----------Bệnh viện----------

Tại một phòng bệnh đặc biệt,nó mở cửa bước vào.Các bác sĩ và y tá khác hơi bất ngờ vì có người lạ vào.

"Cô là..."

"Cháu là người mà lần trước được Hoàng Minh đưa tới!!"Nó cười hiền.

"À...cháu tới đây có chuyện gì?"

"Cháu chỉ tới để thăm bác gái..Phiền mọi người có thể ra ngoài được không ạ?"Nó nói.

Mọi người cúi đầu chào nó rồi bước ra ngoài.Nó tới cái ghế cạnh giường bệnh mà ngồi xuống.Nhìn cái người phụ nữ xinh đẹp nhưng lại có làn da hơi bị tái đang nhắm nghiền đôi mắt mà nó cảm thấy chạnh lòng,Mẹ hắn đây sao?Thật đẹp nhưng nhìn bà có vẻ đau đớn quá.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 15


"Cháu chào cô!!Lần trước cháu cũng có đến thăm cô một lần nhưng cháu lại xử sự thật khó coi mong cô thông cảm!!"Nó cúi đầu nói."........."Người phụ nữ đáp trả nó bằng một khoảng không gian yên tĩnh.Mặc dù nó cảm thấy thật khó chịu nhưng nó thừa biết một người bệnh đang rơi vào trạng thái hôn mê sâu thì làm sao mà có thể nói chuyện được cơ chứ!

"Ưm...lần trước cháu có lỡ lời là nói cô chết này nọ...cho cháu xin lỗi!!Chỉ tại cháu không muốn Quốc Minh bỏ cháu đi!!Cháu thành thật xin lỗi!!"Nó nói.

"Có người tự kỉ đang gây rối nơi công cộng à?"Hắn nói.

Tiếng nói phát lên nó chẳng màng là ai nên trả lời ngay và luôn vì nãy giờ nói chuyện một mình đúng nhàm.

"Một câu hỏi cực khôn!!Không có một đứa tự kỉ nào mà lại đi phá rối nơi công cộng được!!"Nó nói.

"Bị nói đến như vậy mà cũng chẳng thèm quay lại nhìn một cái thì tôi biết cô tự mãn đến thế nào rồi đấy!!"Hắn băng lãnh.

Nó nghe vậy liền tức giận quay lại.Đập vào cái con mắt của nó là cái bản mặt "tảng băng di động" của hắn thì mặt nhăn lại.Tên khốn này đến đây làm cái quái gì vậy?

"Tới làm cái quái gì?"Nó hỏi.

"Đây là phòng bệnh của mẹ tôi!!Bộ tôi không có quyền đến thăm à?"Hắn chau mày.

Nghe hắn nói vậy nó liền nhận ra điều gì.Mặt đỏ lên vì ngại.

"Ừ thì...ừ...hột..hột vịt hột gà còn có thể lộn được thì tôi là người thì cũng phải lộn chứ."Nó nói.

"Mà tới đây làm gì?"Hắn hỏi.

"Hỏi..hỏi nhiều."Nó nói.

"Đi chơi với tôi không?"Hắn nắm tay nó kéo đi.

Nó hơi bất ngờ vì hành động của hắn đấy.Người gì mà kì dữ vậy trời!!Hỏi cho đã rồi không đợi người ta trả lời mà kéo con người ta đi vậy hỏi làm gì cho mỏi miệng tốn nước bọt vậy?

----------------------------------

*Khu mua sắm*

"Dẫn tới đây làm gì?"Nó hỏi.

"Không thích à??Con gái thường thích mua sắm!"Hắn băng lãnh trả lời.

"Đồ ngốc!!Đúng là ngốc hết chỗ nói....Anh không biết mười người con gái hết chín người thích mua sắm và một người không thích à?"Nó cười.

"Hả?"Hắn cháu mày.

"Tôi không thích đi mua sắm!!Chỉ có lâu lâu thì mới đi thôi!!Lâu lâu mới đi mà đồ đã nhiều mặc không hết rồi mà ngày nào cũng đi thì đồ chất ở đâu?"Nó nói.

"Vậy mà tôi cứ tưởng con gái...."Hắn chưa nói hết câu thì bị nó chen vô.

"Anh có thể thuộc về tôi không?Chỉ ngày hôm nay thôi!!"Nó nói.

"Tùy cô!!"Hắn nói.

----------------------------------

"Tada!!Nghe nói đây là phố ăn vặt nổi tiếng của Sài Gòn đó!!"Nó nói.

"Này...đồ ăn ở đây rất bẩn đó!!"Hắn nói.

"Bị hâm à?Hay là mắc bệnh công tử?Nếu đồ ăn ở đây bị bẩn thì người ta có ăn không?"Nó chau mày quát.

"Cô nói gì?"Hắn nhăn mặt băng lãnh nói.

"Vứt cái bản mặt tảng băng ngàn năm đi!!Đã là người của tôi thì lúc nào cũng phải vui vẻ!"Nói rồi nó cười tươi một phát.

"Cô nên nhớ cô là ô-sin của tôi!!Ô-sin suốt đời của tôi."Hắn gằn giọng.

"Rầm.."như sét đánh ngang tai,nó đơ người vài phút.Hắn nói cái gì??Ô-sin cho hắn suốt đời á!!Có điên không trời....được hắn cứu có mỗi một lần mà nó phải làm ô-sin cho người suốt cả một đời sao?

"Không phải chứ!!"Nó mếu.

"Tôi đùa!"Hắn nói.

"Đùa chả vui một tẹo nào!"Nó nói.

Hắn nhún vai làm nó tức gần chết.Cái tên ôn thần chất tiệt!

Nó dẫn hắn đi ăn đủ thứ món.Hắn thì nhăn mặt,chau mày,nó thì hí ha hí hởn.

-------------Tối-------------

"Ngồi ở đây!!"Nó nói.

"Cô đúng là ác ma!"Hắn chau mày nói.

"ÁC MA MÀ DẪN ANH ĐI ĂN KHÔNG À?CẢ MẤY TRĂM NGÀN GẦN CẢ TRIỆU BẠC CỦA BÀ ĐẤY"Nó quát.

"Tôi nhớ nhà cô cũng đâu phải nghèo tới nỗi!!"Hắn nói.

"Lần này bà tha cho mày!!"Nó nói.

Hắn lườm nó,đáng lí ra câu đó là hắn nói chứ đâu phải nó nói.

"Nè!!Uống đi...nước ép cam đó!"Nó đưa cho hắn lon nước.

"Ác ma mà cũng có lúc tốt bụng nhỉ??"Hắn cầm lon nước cười nhẹ.

"Đương nhiên...Cảm ơn anh nhé..."Nó nói.

"Vì điều gì??"Hắn hỏi.

"Hôm nay tâm trạng tôi rơi vào mức báo động đỏ!!Nhờ anh mà nó trở lại bình thường rồi!"Nó cười.

"Không dám nhận lời cảm ơn của cô!!"Hắn nói.

"Sao vậy??Đừng nói là không thích người khác mang ơn mà thích người khác trả ơn à?"Nó hỏi.

"Hẹn hò!!Hôm nay tôi và cô thật sự đã rất vui và nó gọi là hẹn hò!"Hắn dịu dàng nói.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 16


"Hẹn hò?Đại kị hai từ đó!!"Nó chán nản lắc đầu."Tưởng chửi tôi tan tành rồi chớ."Hắn nói.

"Không phải lúc nào tôi cũng hay chửi người khác đâu!!Nghĩ một cách lạc quan hơn đi ông tướng."Nó lườm hắn.

"Mà sao cô lại đại kị từ đó?"Hắn hỏi.

"Đáng lí ra thì tôi cũng chẳng thèm mà ghét cái từ đó đâu!Chỉ tại cái tên Hoàng Minh kia cứ thích đào hoa...quen cho lắm con cứ đem tôi ra mà làm cái cớ để chia tay với mấy ẻm...Tôi là em gái của nó mà nó cứ lôi tôi ra bắt tôi phải giả làm bạn gái chính thức của nó để nó chia tay với mấy mẹ đó!!Nghĩ tới mà tởm....càng ngày càng làm quá khiến tôi phải sợ hai chữ "hẹn hò"....Đấy như anh thấy đấy chính vì sợ vì ghét nó mà đến tôi vẫn ép-ây đó."Nó lắc đầu ngán ngẩm.

Hắn lắc đầu đưa tay lên và "Bốp".Hắn đánh đầu nó một cái rõ đau.Nó trợn mắt,cái tên khốn này vừa làm trò gì vậy?

"LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY?BIẾT ĐAU LẮM KHÔNG?"Nó quát lớn,tay xoa xoa chỗ bị hắn đánh.

"Mới có tí xíu tuổi đầu mà học đòi yêu đương hả?Tôi đã tuần tuổi này rồi còn chưa có mà cô nói này nói nọ....Mới có tí tuổi đầu mà muốn rập rà rập rậm rồi!"Hắn nói.

"Nhỡ lớn rồi mà không có bồ thì tính làm sao....Chưa nói lớn mà không có bồ thì ngay cả chồng con cũng không có thì phải làm thế nào!!Giờ phải lo trước chứ!!"Nó con nít nói.

"Thì hãy đợi lớn lên mới biết!!Nếu lớn lên mà cũng chưa có bồ thì cứ tìm đến tôi!!OK"Hắn trừng mắt.Cái con tiểu quỷ này mới có chút xíu mà muốn có bạn trai....Được hắn đây sẽ làm cho nó hết đường muốn lấy chồng sớm cho coi.

"Liên hệ đến anh làm gì?"Nó hỏi.

"Thì liên hệ đến tôi tôi sẽ cưới cô về làm ô-sin cho tôi....vậy ổn thỏa đôi đường!"Hắn nhún vai.

"Cái gì mà ổn thỏa đôi đường!!"Nó chau mày hỏi.

"Thì lớn cô sợ ế thì tới tìm tới tôi,tôi sẽ lấy cô làm vợ....Vậy cô không sợ cô ế nữa và tôi cũng không lo phải tuyển ô-sin làm việc cho tôi suốt đời..."Hắn nói.

"Bị hâm à?Anh nên nhớ một điều...Tôi-thà-bị-ế-suốt-đời-cũng-không-thèm-lấy-cái-loại-tảng-băng-di-động-như-anh-đâu!!"Nó gằn từng chữ một.

"Tôi nghe người ta nói "ghét của nào trời trao của đó" đấy"Hắn nói.

"Đồ hâm!!"Nó trừng mắt.

"Về!"Hắn nói.

----------------Sáng Hôm Sau--------------

Nó đang yên vị trên giường thì.......

"NGUYỄN HOÀNG ÁI NHI!!"Gia Lâm hét.

"Bụp..."Nó chau mày tiện tay cầm cái gối bắn thẳng vô mặt Gia Lâm.

"ÁAAA...CÁI CON NÀY!!"Gia Lâm vứt cái gối quát.

"CÂU ĐÓ LÀ TAO DÀNH CHO MÀY MỚI ĐÚNG!!"Nó bật dậy quát.

"Ngủ gì mà ngủ dữ vậy!Mày có biết là cái tên Quốc Minh đang làm loạn ở dưới đó không?"Julia quát.

"Quốc Minh?Hắn làm gì ở đây?"Nó hỏi.

"Nói cái gì mà muốn gặp mày!!"Gia Lâm nói.

Nó buồn bực đứng dậy và vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân.Làm xong nó đi xuống nhà.Vừa mới bước xuống thì lại nghe cái giọng của Hoàng Minh.

"Mày có hâm không?Tự nhiên đi kêu con em tao làm ô-sin.....nhìn tính cách thất thường của nó cộng thêm cái hậu đậu của nó.....vả lại nó đâu có biết nấu nướng!!"Hoàng Minh nói.

"Ái Nhi làm ô-sin của tao không cần phải nấu nướng..."Hắn băng lãnh nói.

"Mày tính cua nó hả?"Hoàng Minh hỏi.

"NGUYỄN HOÀNG MINH!!"Nó hét.

Hoàng Minh nghe vậy liền giật mình.

"Em gái??"Hoàng Minh cười.

"Nói xấu em gái là một tội vô cùng nặng,chê em gái là một tội nặng vô cùng,khinh thường em gái là một tội cực kì nặng và cuối cùng bênh vực em gái là một tội nặng cực kì!"Nó nói.

"Mấy cái kia còn nghe được chứ cái câu cuối hơi sai sai....bộ bênh vực nhau cũng là có tội à?"Hoàng MInh nói.

"Không biết!!Giận nên nói đại."Nó nói.

"Cho anh xin lỗi chuyện hôm qua nha?"Hoàng Minh cười.

"Vậy làm tao vui đi!"Nó nói.

"Làm gì cho em vui!"Hoàng Minh hỏi.

"Vô bếp mở cái tủ lạnh lấy mấy quả táo ra đứng ra đây....ừm....lấy táo bỏ trên đầu chờ tao xíu!"Nó nói.

"Làm gì?"Hoàng Minh hỏi.

"Phóng dao!"Nó bình thản nói.

---------------------

Chương hơi nhàm mong mọi người thông cảm hen....Sẵn tiện vô nhận xét hộ mình truyện TÌNH YÊU TUỔI HỌC TRÒ giùm mình nha....Có tác giả là Kiti tửng ý tại có nhiều truyện trùng tên quá à!!Bạn mình mượn nick viết nên ủng hộ dùm nha mơn nhiều!!
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 17


Nó cười đểu rồi lên phòng.Lần này nó phải cho thằng anh hai của nó một trận phát sợ cho hết đường hay khinh thường em gái.Còn phần Hoàng Minh thì lo lắng móc cái điện thoại ra gọi cho ai đó."Alô..Thúy Kiều hả?Đến nhà Ái Nhi cứu anh!!"Hoàng MInh nói.

"Lại là chuyện gì sai với cô em gái cả anh hả?"Thúy Kiều ở đầu dây bên kia quát.

"Tới mau đi!!Nó sắp g**t ch*t bạn trai em đây!"Hoàng Minh hối.

"Gọi cho ai vậy?"Nó bước xuống hỏi.

"Không có gì!!"Hoàng Minh cười.

"Anh cầm quả táo để trên đầu đi!!"Nó ra lệnh.

Nó cười nhìn Hoàng Minh còn Hoàng Minh thì lắc đầu ngán ngẩm.Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi Hoàng Minh đặt trái táo trên đầu.

"Dáng đứng đẹp...để tao chụp một tấm úp lên facebook hen!"Nó cười.

Nó lấy điện thoại chụp một tấm rồi nhanh tay úp Facebook.Hoàng Minh tức lộn ruột nhưng vì thương em gái mà anh phải cố chịu.

"Quốc Minh này anh vô bếp lấy cho tôi cái dao đi?"Nó nhìn hắn nói.

"Sai ai vậy?Ô-sin mà lại dám sai ngược lại chủ à?"Hắn nói.

Nó lườm hắn rồi đứng dậy đi lấy dao.Lấy dao xong nó ra rồi ngồi xuống.Cùng lúc đó Thúy Kiều chạy vô.

"Chị làm gì ở đây vậy?"Nó chau mày hỏi.

"Em bắt Hoàng Minh là cái trò gì vậy?"Thúy Kiều quát lớn.

"Chị tới nhà này là để nói chuyện hay là phá?"Nó hỏi.

"Em..."Thúy Kiều cứng họng.

Nó cười đểu,cỡ như Thúy Kiều mà đòi chơi tay đôi với nó hả "còn khuya" à.Hoàng Minh đứng chứng kiến hết cuộc cãi nhau của nó và Thúy Kiều mà lắc đầu chán nản.

"Cứng họng thì xin chị về cho!!"Nó nói.

"Chị không về thì em làm gì chị?"Thúy Kiều thách thức.

"Làm gì là làm gì?May cho chị là khi nãy hai con Ju đi chơi với chồng chưa cưới của nó còn con Gia đi ăn với tên Gia Bảo kia chứ không thì giờ chị bầm mình với tụi tôi rồi đấy!"Nó bình thản nói.

Thúy Kiều điên tiết lên.Nếu nó không phải là em gái của người yêu cô thì chắc giờ cô không g**t ch*t nó thì cô không còn là Thúy Kiều nữa.

"Em khuyên chị nên về đi kẻo hồi lên tăng xông hay bị đột quỵ thì có người ta nghĩ xấu cho em thì mắc công em lại mang tội là em gái hại chị dâu tương-lai nữa?"Nó nói đểu và nhấn mạnh hai chữ "tương-lai".

"Em đừng có quá đáng!!Nếu không vì nỡ Hoàng Minh thì không chị đã đánh em rồi!!"Thúy Kiều quát.

"Vậy giờ mình vứt thằng Hoàng Minh đến một xó nào đi.Vậy giờ nó mất rồi thì chị làm gì em?"Nó thách thức.

"Em...."Thúy Kiều đã quá sức chịu đựng vội giơ tay lên đánh nó.

"Cậu mà đụng tới ô-sin của tớ,tớ chắc sẽ không tha cho cậu!"Hắn băng lãnh bình thản nói.

Thúy Kiều sững người,hắn vừa nói câu gì vậy?Hắn bênh vực nó ư?Cô không ngờ bạn bè lâu nay mà giờ chỉ vì một con oắt con mà hắn lại nói nặng với cô.Thúy Kiều hạ tay xuống,dù sao thì hắn cũng là bang chủ của cô nên cô phải hạ cơn giận xuống.Nó thấy vậy thì cười nhạt.

"Hoàng Minh,mày đưa chị ấy về đi......và cả anh ta nữa!"Nó hạ giọng nói.

Hoàng Minh đơ người trước thái độ của nó.Đáng lí ra là nó phải kiêu ngạo và thách thức lại Thúy Kiều và càng tức giận với hắn chứ!Làm gì có chuyện mà dỡ dàng thoát nạn vậy trời!!

---------------------Tối----------------------

"Hai nhỏ.....bar đi!!"Nó đề nghị.

"Bộ có chuyện gì không vui hả?"Julia hỏi.

"Không....chỉ là ngứa tay muốn đánh nhau!!"Nó nói.

"Mày hâm à?Muốn thì ra đường thấy mặt thằng nào ngáo thì đánh chứ vô bar trai võ không vô cho nó giết à?"Gia Lâm nói.

"Thì mày muốn thì mang súng,dao,cái gì mà giết người được thì giết lại nó!!"Nó nói.

"Hàng cấm đấy nhá!!"Gia Lâm nói khẽ.

"Chưa kể giết người là vô tù á!!"Julia nói.

"Nói làm gớm chứ vô đó uống rượu cho vui chứ làm gì căng vậy mấy mẹ!"Nó nhún vai nói.

"Tại mày nói quá chứ tại ai!!"Julia bĩu môi.

Nó tối sầm mặt,mắt liếc nhìn hai con bạn rồi quay lưng đi lên phòng.Còn Julia và Gia Lâm thì nín thở nhìn nó rồi lại thở phào nhẹ nhõm.Mà hai nhỏ cũng phải công nhận dạo này nó lạ lắm,tính cách khác hơn trước.Hồi trước thì nó nóng nảy nên nói sối xả mà giờ cứ im im nhìn ngó bộ nguy hiểm lắm.
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 18


Nó lên phòng thay đồ rồi đi xuống nhà mà vẫn thấy hai nhỏ bạn ngồi đó mà tám dóc chuyện đời thì mặt liền tối sầm lại.Hai con nhỏ này hình như đang vỡn với nó thì phải."Chúng mày làm gì mà nói chuyện vui ạ!!"Nó nở nụ cười tươi nhìn hai con bạn.

Gia Lâm và Julia giật mình nhìn nó,cả hai thay nhau nuốt nước bọt từng đợt.Nãy giờ mãi mê nói chuyện "tình cảm" mà quên mất việc phải thay đồ để đi bar với nó.

"À...ừm....Ju này mình chờ con Ái mà sao nó chưa xuống nhở?"Gia Lâm đổ mồ hôi hột hỏi Julia.

"Hả??"Julia ngơ ngác khó hiểu nhìn Gia Lâm.

Gia Lâm thì muốn té xỉu trước cái hành động ngây thơ của cô bạn,cô giả bộ ám hiệu đủ kiểu để cho Julia biết rằng "Con Ái đang điên lên kìa!!Diễn cho nhập tâm xíu đi không thì chết hết cả đám!!".Dường như đã hiểu được những ám chỉ của Gia Lâm,Julia cười gượng gạo.

"Ơ..hơ...Tại tụi mình nói chuyện nhiều quá nên nên không màng tới thời gian đó mà!!G...giờ nó xuống rồi kìa....Á...Ái Nhi!!Ta ta đi thôi!!"Julia lắp bắp gượng gạo nhìn nói.

"Diễn hay lắm!!May cho chúng mày là bà đây không tính đến mấy chuyện cỏn con đó đấy!!"Nó cười nham hiểm.

"Mà cho tao hỏi sao mà mày đi bar mà lúc nào mày cũng mặc chân váy xòe với áo dài tay hết vậy!!"Julia nhăn mặt.

"Mày hỏi nhiều!!Chúng mày nên cầm mỗi đứa một khẩu súng đi!!"Nó nói.

"LÀM GÌ VẬY?"Cả hai đồng thanh quát.

"Cái gì mà la to vậy??"Nó chau mày.

"Hàng cấm đấy!!"Gia Lâm nhắc nhở.

"Bốp!!"Julia đánh vào đầu Gia Lâm.

"Bà làm như bà hiền quá không bằng!!Bộ chưa sử dụng hay cầm nó lần nào à?"Julia lườm Gia Lâm.

"Tao có linh cảm xấu lắm nên việc đến bar lần này tụi mình nên cẩn thận thì vẫn hơn!!"Nó đưa hai khẩu súng giảm thanh cho Julia và Gia Lâm.

"Có linh cảm xấu thì đến bar làm gì mẹ!!"Gia Lâm quát.

"Nếu mày đã có linh cảm thì tụi mình đến bar làm gì?Nhỡ đến đó rồi chết cả lũ thì sao?"Julia hỏi.

"Không....nhưng tao có linh cảm xấu lắm cứ đến đó rồi hẵn hay!!"Nó nói.

Julia và Gia Lâm khó hiểu nhìn nó.Đã biết là đến nơi đó không tốt thì sao nó lại đòi tới đó.Mà dù sao cũng là bạn thân ngay từ khi còn nhỏ nên Gia Lâm và Julia sẽ "đồng cam cộng khổ" với nó.

-----------------Bar Night------------------------

Chiếc Audi a7 mui trần màu trắng thanh lịch dừng lại trước một quán bar lớn ở trung tâm thành phố.Cả ba tụi nó kiêu ngạo bước ra.Khi bước vào bar cả ba chúng nó được mọi người trong bar chú ý.Biết vì sao không?Là vì cách ăn mặc của tụi nó rất trẻ con.Nó thì chân váy xòe kết hợp với áo thun dài tay,Julia thì quần yếm và áo thun ngắn tay còn Gia Lâm thì quần sooc bò cạp cao với áo croptop.Bảo vệ của bar đi lại chỗ chúng nó.

"Con nít không nên đến đây!"Hắn ta lạnh lùng nói.

"Chỉ nhìn cách ăn mặc mà nói người khác!!"Nó cười nham hiểm.

"Gọi quản lí ra đây cho bọn tôi gặp!!"Julia nói.

Mặc dù không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng anh chàng bảo vệ của quán rất nghe lời đi gọi quản lí.Sau vài phút một chàng thanh niên tầm khoảng 20 tuổi ra nhìn tụi nó cười niềm nở.

"Con nít đi đâu đây?"Anh quản lý cười nhìn chúng nó.

"Đến cả anh vẫn nói vậy hả?"Julia nhăn mặt.

"Dạ thưa chú!!Tụi cháu học đòi nên mới tới đây để uống rượu ạ!!"Nó vòng tay lễ phép nói.

"Thôi..thôi!!Anh đây chỉ lớn hơn mấy đứa chỉ có 3 tuổi thôi mà kêu là chú hả?"Anh quản lý xua tay lia lịa.

Cả ba cười lớn rồi bước vô.Ngồi lên quầy phục vụ.Phục vụ rót ba ly rượu vang hạng mạnh.

"Nghe nói Dark với Hắc Long chiến ở rừng hoang thuộc vùng ngoại ô thành phố đấy!!"

"Chưa hết nha nghe đâu....Hắc Long chơi chó...đã nói là chỉ có ban lãnh đạo trong bang mới được tham gia trận chiến vậy mà Hắc Long lại dẫn theo cả 100 đàn em tới đấy"

"Còn tao nghe đâu Dark cũng có một cô em không thuộc bang lãnh đạo của Dark mà cũng theo đấy!!"

"À con nhỏ đó được bang chủ và bang phó Dark chiều chuộng và mọi người trong bang cũng coi con đó là thủ lĩnh mà!!"

"Vậy theo tao lần này Dark chết chắc!"

Những lời nói bàn tán đã được cả ba thu lại trong bộ nhớ.Lòng Julia và Gia Lâm nóng rực lên,hai nhỏ lo sợ Hà Nam và Gia Bảo có mệnh hệ gì không?Còn nó là người lo lắng nhất,nó sợ anh hai nó bị thương,nó sợ hắn sẽ bỏ nó mặc dù hắn coi nó không là gì nhưng trong lòng nó đã đặt hắn ở một vị trí tương đối quan trọng rồi.Có lẽ điều mà nó làm nó cảm thấy bất an từ khi nãy cho đến giờ là chuyện này chăng?

"Đi mau!!"Nó nói.

Cả ba nhanh chân ra xe.Nó là người lái nên nóng lòng phóng ga nhanh nhất có thể.Chiếc xế hộp phóng như điên trên con đường cao tốc làm cho những chiếc xe khác phải mau chóng dừng lại và tránh xa chiếc xe đang điên cuồng lao tới kia vì họ sợ sẽ gặp "lão Vương" sớm.

--------------

Uôi!!Cho em cái nhận xét đi!!Nay mọi người bơ truyện em rồi à:'(
 
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
Chương 19


Tại một khu rừng hoang ở vùng ngoại ô thành phố,ở đó đang có một trận chiến kịch liệt ở một bãi đất trống nằm sâu trong rừng.Hai bang Dark và Hắc Long đang giao chiến kịch liệt.Trong thế giới ngầm Dark cũng được cho là một bang mạnh nhưng lần này liệu họ có thể thắng lại Hắc Long-một trong những bang cũng khá mạnh trong giới ngầm đầy cám dỗ và nguy hiểm?Cách đây khoảng mấy ngày trước Dark và Hắc Long đụng độ với nhau hai bên giao chiến với một thỏa hiệp là chỉ có người thuộc trong ban lãnh đạo mới được tham chiến vậy mà giờ đây Hắc Long chơi xỏ,chúng đem theo gần 100 tên đàn em và cho bao quanh khu rừng rồi lập tức ào tới bao quanh Dark.Dark cũng không ngờ Hắc Long lại chơi xỏ một cú khá thấm như thế này.Cả hai bên cùng nhau xông lên đánh."Liệu có đánh lại chúng không?"Thúy Kiều hỏi.Mặc dù đang cố gắng hết sức để hạ gục đàn em của Hắc Long nhưng số lượng quá nhiều và chưa kể chúng còn là một đội quân tinh anh nữa chứ!!

"Cứ mặc đi!!"Hà Nam vừa đánh vừa nói.

"Cẩn thận vẫn hơn!"Hoàng Minh nói.

"Nhớ dõi theo hành động của bọn lãnh đạo Hắc Long."Hắn băng lãnh nói.

Cuộc đối thoại nhanh chóng kết thúc.Cả bọn lại lao đầu vào đánh nhau.Tên bang chủ của Hắc Long chỉ biết nhìn hắn mà cười một cách đểu kén.Tay hắn ta lấy cái khẩu súng từ lưng quần ở phía sau ra,cài nòng súng xong hắn ta chĩa súng thẳng về phía hắn.Gương mặt khá điển trai của hắn ta cười nham nhở và....

"Đùng...."Tiếng súng phát ra nghe chói tai đã làm tâm điểm của cuộc bạo loạn.Bọn hắn nhìn về phía mấy tên lãnh đạo của Hắc Long đầy tức giận....cả bọn cứ nghĩ chúng đã chơi đểu như thế mà giờ còn muốn g**t ch*t luôn hết cả bọn hắn sao?Nhưng bọn họ ngạc nhiên thay vì tiếng súng đó không phải là của tên bang chủ Hắc Long mà là của một người khác vì bọn hắn thấy máu chảy ra từ cánh tay đang cầm súng của tên cầm đầm Hắc Long.Vậy thì tiếng súng là của ai?Và nó được phát ra từ đâu.

Đang lẫn trong những dòng suy nghĩ thì từ trong bóng tối có những động nhưng đang có ai đang đi tới và....

"Đúng là đáng lo mà!!"Nó bước ra trong bóng tối nhẹ nhàng nói.

"EM/CÔ TỚI ĐÂY LÀM GÌ THẾ?"Đồng thanh.

"Nếu như tụi này không tới kịp thời và kịp lúc thì tên chó đó*chỉ tay vào tên bang chủ Hắc Long*nó đã g**t ch*t anh rồi*chỉ vào hắn*"Nó nói.

"Ở đây nguy hiểm lắm em tới đây làm gì?"Hoàng Minh chau mày.

"BIẾT NƠI NÀY NGUY HIỂM THÌ MÀY TỚI ĐỂ LÀM GÌ HẢ?"Nó quát.

"Tụi mày tính đóng phim tình cảm trước mặt tụi tao hả?TỤI MÀY ĐÁNH CHÚNG!!"Tên bang chủ Hắc Long hét lớn.

Nghe lệnh bọn đàn em Hắc Long xông lên đánh nhưng.....

"AI MÀ ĐỘNG TAY ĐỘNG CHÂN THÌ TÊN ĐÓ SẼ CHẾT!!"Nó chĩa súng hướng thẳng về phía bang chủ Hắc Long.

Đám đàn em của Hắc Long dừng lại vì không muốn chủ của mình có mệnh hệ gì.

"Chúng mày sao mà ngu dữ vậy?Với khoảng cách đó thì nó làm sao bắn chết được tao?"Tên bang chủ của Hắc Long quát lớn.

Nó cười đểu rồi đi lại chỗ bọn hắn tay vẫn chĩa súng về phía hắn ta.

"Mày nghĩ sao mà tao không có thể bắn mày với khoảng cách này hả?Chỉ sợ bắn mà mày tránh thôi chứ nhưng mày lầm rồi!!Trước khi tới đây nói chính xác hơn trước khi tham gia trận chiến này tao đã chuẩn bị và lên sẵn kế hoạch rồi!!"Nó cười nham hiểm nói.

"Mày nói vậy là có ý gì?"Tên bang chủ Hắc Long chau mày nhìn nó một cách khó hiểu.

"Đã mang danh là một lãnh đạo cấp cao của một bang mạnh trong giới ngầm mà ngày cả một động tĩnh nhỏ nhặt cũng không biết....Có nước cho mày là tên chó điên thì được!!"Gia Lâm nhếch môi.

"Mày nói quá!!Con chó còn biết được động tĩnh xung quanh cơ mà!"Julia cười nham hiểm.
 
Back
Top Bottom