Ngôn Tình Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 100


Chương 100: Phụ thân rẻ mạt

Hành Nguyên Đế tức giận trợn mắt nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng cảnh cáo liếc về phía Vân thừa tướng.

Vân thừa tướng bước nhanh tới, ánh mắt hung ác nham hiểm chằm chằm vào Vân Nhược Linh: “Không phải vi phu đã nói với ngươi, ngươi phải thám thính tất cả bí mật của Ly Vương, ngươi thám thính lâu như vậy, biết được gì thì nói hết cho Hoàng Thượng.”

Vân Nhược Linh ra vẻ vô tội, tội nghiệp nói: “Vương gia không thích nữ nhi, không cho nữ nhỉ tới gần gian phòng của hắn. Cho nên, nữ nhi không điều tra được gì”

“Thật bất tài, sao vi phu lại có nữ nhi bất tài như ngươi chứ?” Vân thừa tướng tức giận nói.

100-thien-tai-doc-phi.jpg


Vân Nhược Linh khẽ giật mình, nhiệm vụ này có vẻ hơi nặng.

“Thế nhưng Vương gia không cho nô tỳ tới gần hắn…”

“Không sao, đấy là trước kia, bây giờ ngươi đã đẹp rồi, chỉ cần ngươi chịu sử thủ đoạn, trãm tin hắn nhất định sẽ mê đắm ngươi.” Hành Nguyên Đế gõ bàn.

Ông ta cần một người có thể tiếp cận gần với Sở Diệp Hàn, người này còn phải là người của ông ta. Thám tử của ông ta chỉ có thể giám sát Sở Diệp Hàn bên ngoài, hoàn toàn không thể tiếp cận được cốt lõi của Sở Diệp Hàn.

Sở Diệp Hàn này hết sức cẩn thận, lại rất thông minh, muốn tới gần hắn ta không phải chuyện dễ dàng gì.

Có thể tiếp cận hẳn, chỉ có nữ nhân trong vương phủ.

Sau khi Vân Nhược Linh gặp Hoàng Thượng xong, cùng đi ra ngoài với Vân thừa tướng.

Lúc đi đến ngự hoa viên không người, Vân thừa tướng lập tức lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nữ nhi, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Sao ngươi lại vô dụng như vậy? Bảo ngươi đến chỗ Ly Vương để thám thính tin tức, vậy mà lại không thám thính được chút tin tức nào.”

Còn hại hắn bị hoàng đế quở trách.

Vân Nhược Linh lạnh lùng nhìn phụ thân rẻ mạt này, nói: “Phụ thân, ta không rõ, lúc ấy trên mặt ta xấu như vậy, tại sao ngươi phải phái ta đi giám sát Ly Vương? Bộ dạng đấy của ta hắn nhất định sẽ không thích, sao ta có thể làm được việc?”

Vân thừa tướng lạnh lùng thở dài một hơi: “Còn không phải là vì ngươi, ai bảo ngươi thích hẳn như vậy? Suốt ngày ở trong phủ muốn chết muốn sống vì vậy ta mới gả ngươi cho hắn.

Hơn nữa, bởi vì mặt của ngươi, hắn có thể sẽ buông lỏng cảnh giác với ngươi, càng tiện cho ngươi làm việc, ai biết ngươi lại vô dụng như vậy.”

Vân Nhược Linh khẽ giật mình.

Xem ra phụ thân này cũng không hoàn toàn là một tên phụ thân cặn bã.

Vẫn có chút suy nghĩ cho nữ nhi.

100-1-thien-tai-doc-phi.jpg


“Ta không tin sẽ có một ngày như vậy” Vân Nhược Linh lắc đầu.

Chẳng qua phụ thân chỉ đang an ủi nàng, lừa gạt nàng mà thôi.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 101


Chương 101: Nghe trộm giãi bày

Muốn để con cờ nghe lời phải cho con cờ một chút hy vọng.

Nàng hiểu rõ vì sao Vân thừa tướng lại chọn trúng nàng rồi. Bởi vì chỉ có nàng là nổi tiếng ái mộ Sở Diệp Hàn.

Lựa chọn nàng, tìm một ái nữ có tình ý, cầu tình từ phía Hoàng thượng để ông ta tạo áp lực mới có lý do khiến Sở Diệp Hàn chấp nhận.

Nếu như chọn người khác, không có lý do gì thì Sở Diệp Hàn sẽ không bao giờ đồng ý.

Hơn nữa, đối với những người đa mưu túc trí như hắn mà nói thì từ trước đến nay đều sẽ không đặt trứng gà vào trong một rổ.

Trong triều này mỗi một hoàng tử đều có sức mạnh, bao gồm cả Sở Diệp Hàn, ai cũng đều có cơ hội trở thành Hoàng đế trong tương lai.

101-thien-tai-doc-phi.jpg


Sau khi Vân thừa tướng nói xong thì lạnh lùng phất tay áo rồi quay đầu rời đi.

Vân Nhược Linh biết người cha này hoàn toàn không yêu thương nàng, ông ta chỉ coi nàng là một con cờ có ích đối với Vân gia mà thôi.

Dĩ nhiên nàng cũng chưa từng hy vọng vào tình thân của ông ta, chỉ là vẫn luôn bị lợi dụng nên trong lòng nàng có chút cảm xúc đang quấy nhiễu, những cảm xúc này hẳn là do nguyên chủ để lại.

Vân Nhược Linh buồn rầu đi dạo một mình, đi mãi đi mãi, đột nhiên nàng nhìn thấy bên cạnh cái hồ kia có hai người đang đứng, quần áo trên người phấp phới tung bay.

Từ xa nhìn lại, nam khôi ngô tuấn tú, nữ xinh đẹp mỹ lệ, quả thực là một đôi thần tiên hiệp lữ.

Đi tới gần hơn, nàng mới nhìn rõ hình như hai người đang quay lưng về phía nàng một người là trượng phu của nàng, còn một người làTô Thường Tiếu, chị em dâu của nàng.

Nàng vội vàng trốn vào phía sau một núi giả, nghe trộm xem hai người này đang nói chuyện gì.

Giọng nói mềm mại, dịu dàng của Tô Thường Tiếu truyền tới từ đăng xa: “Diệp Hàn, chàng biết là ta có nỗi khổ trong lòng mà. Lúc đó nếu như ta không gả cho Tấn Vương, phụ thân của ta sẽ không bỏ qua cho ta. Trước đêm thành thân, ta đã hạ quyết tâm phải phá hủy mối hôn sự này, bất kể sống hay chết đều muốn bỏ trốn cùng chàng. Nhưng khi tới chỗ của chàng, ta lại nhìn thấy chàng và Nam Cung Nguyệt đang ở cùng nhau, lúc đó cả thế gian của ta như muốn sụp đổ, cho rằng chàng có niềm vui mới, ta đau lòng khổ sở chạy về nhà, trong cơn giận dữ nên đã quyết định gả đi”

“Cho nên nguyên nhân ngươi gả cho Tấn Vương vẫn là bởi vì bổn vương?” Sở Diệp Hàn lạnh lùng nói.

101-1-thien-tai-doc-phi.jpg


việc giữ tính mạng cũng trở thành vấn đề.

Bốn phía của hắn đều là kẻ địch, không giống như Tấn Vương, xung quanh đều có người giúp đỡ hắn ta. Chỉ có gả cho Tấn Vương thì nàng ta mới có thể nhòm ngó ngôi vị Hoàng hậu. Cho nên, nàng ta nhẫn tâm vứt bỏ hắn, lựa chọn gả cho Tấn Vương.

Sở Diệp Hàn nhìn Tô Thường Tiếu thật kỹ, giọng nói nụ cười của nữ tử trước mặt này đã tồn tại trong tâm trí hắn mười mấy năm rồi, hôm nay lại chỉ có thể đứng từ xa nhìn nàng ta khiến hắn cảm thấy hô hấp ngừng trệ, lồng ngực kìm nén.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 102


Chương 102: Tình nhân cũ yếu đuối

“Diệp Hàn, ta không ngờ Ly Vương phi lại trở nên xinh đẹp như vậy. Chàng có nàng rồi, thật sự là phúc phận của chàng, bây giờ nàng trở nên xuất sắc như vậy, chàng chắc chắn rất thích nàng đúng không?” Tô Thường Tiếu chua xót nói.

Sở Diệp Hàn chán ghét nghiêng mắt đi: “Đừng nhắc đến nàng ta, bổn vương không thích nàng ta, trong lòng bổn vương chỉ có Nguyệt Nhi”

102-thien-tai-doc-phi.jpg


Đây đúng là kỹ nữ trong kỹ nữ, liên hoa chiến đấu trong Bạch Liên Hoa.

Sở Diệp Hàn không hề đáp lại mà chỉ nghiêm mặt, nhìn bên hồ bằng ánh mắt lạnh lùng.

Tô Thường Tiếu lại nói: “Năm đó thật sự là ta quá bất đắc dĩ, bị ép không có cách nào khác mới phải gả. Nếu như chàng bằng lòng đến tìm ta, đưa ta đi, nói không chừng mọi chuyện sẽ không như thế này rồi.”

“Đừng nói nữa, bổn vương không muốn nhắc đến những chuyện này” Sở Diệp Hàn lạnh giọng nói.

Tô Thường Tiếu lại khóc ròng nói: “Có phải chàng vẫn còn hận ta không? Chàng biết rõ là ta muốn nhưng lực bất tòng tâm, ta không hề phản bội chàng, trái tim ta vẫn luôn hướng về phía chàng.”

Sở Diệp Hàn cười khẩy: “Không có yêu thì lấy đâu ra hận?

Tấn Vương phi, ngươi suy nghĩ nhiều rồi. Bây giờ chúng ta đều đã có gia thất của riêng mình, cũng không còn quan hệ gì với nhau nữa. Ngươi không cần đến tìm bổn vương, bổn vương…đã sớm quên ngươi rồi”

Nghe hắn nói vậy, Tô Thường Tiếu chỉ cảm thấy trái tim như bị dao cứa, nàng ta khó chịu đến mức suýt chút nữa không thở nổi.

“Không, sao chàng có thể quên ta được chứ? Sao chàng có thể quên đi những lời thề non hẹn biển trước kia của chúng ta? Ta vẫn luôn yêu chàng, chưa bao giờ thay đổi. Chỉ là ta là con cháu của Tô gia, không thể quyết định việc hôn sự của bản thân, chỉ được coi là một con cờ mưu cầu lợi ích cho gia tộc. Ta yêu chàng, ta chỉ hy vọng chàng sống tốt, chàng đừng quên ta có được không?”

Nghe được lời nói này của Tô Thường Tiếu, Vân Nhược Linh thầm nghĩ một chút. Những gì Tô Thường Tiếu nói cũng là hiện trạng hôn nhân của thế giới này.

102-1-thien-tai-doc-phi.jpg


Ông ta là một người lòng đây dã tâm như vậy thì sao có thể gả nữ nhi ưu tú của mình cho một hoàng tử không nơi nương tựa như Sở Diệp Hàn cơ chứ?

Mà dù có gả nữ nhi cho bất kỳ một nhi tử không nên thân nào của Hành Nguyên đế thì ông ta cũng sẽ không gả cho Sở Diệp Hàn. Bởi vì ông ta tin răng một mình Sở Diệp Hàn không thể lật đổ được bầu trời của Hành Nguyên đế. Thế nên ông ta mới chia rẽ đôi uyên ương, gả Tô Thường Tiếu cho Tấn Vương danh tiếng vang trời.

Đúng lúc này, đột nhiên Vân Nhược Linh không cẩn thận, giãm vào một cành cây gãy trên mặt đất.

Một tiếng “rắc” vang lên, trái tim nhỏ bé của nàng cũng theo đó mà treo lên.

“Ai đó?” Tô Thường Tiếu dè dặt lên tiếng, khuôn mặt đã trắng thành mặt quỷ rồi.
 
Back
Top Bottom