Ngôn Tình Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 80: Sự nghi vấn của hắn


“Ngươi cho rằng ta muốn làm cái chức.

Vương phi này? Chi bảng, xin ngươi rủ lòng thương, bỏ ta đi? Ta cũng thật sự không muốn làm Ly vương phi đâu.”

Vân Nhược Linh nhàn nhạt nói.

“Trừ khi ngươi chết thì mới không phải làm Ly vương phi”

Ý muốn nói ràng, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ nàng, nếu nàng không muốn làm Ly vương phi nữa, trừ phi nàng chết.

Vân Nhược Linh nổi cơn thịnh nộ, ngửa cổ lên: “Ngươi là đồ độc tài, ngươi có sủng thiếp của ngươi rồi, đến trêu chọc ta làm gì?”

“Bổn vương còn muốn hỏi ngươi đây, bên trong cái túi xách kia của ngươi là cái thứ gì?

Sao lại có thể biến lớn nhỏ? Bên trong cái túi xách nhỏ này sao lại có nhiều thứ kì quái như thế?”

Sở Diệp Hàn nhìn bao vải nhỏ trên cái bàn đẳng kia một chút.

Vân Nhược Linh nhìn một chút, phát hiện đồ bên trong bao vải hình như đã bị lục lọi qua.

Nàng nổi giận trừng mắt nhìn Sở Diệp Hàn: “Ngươi chưa được sự cho phép của ra mà đã dám lật túi của ta? Không được làm như thế”

“Bổn vương chỉ muốn biết ngươi có biết yêu thuật hay không? Biết biến ra nhiều thứ như thế”

“Ta mà biết yêu thuật thì ta đã ăn thịt ngươi từ lâu rồi, lại còn để ngươi đánh ta?”

Vân Nhược Linh lạnh giọng.

Sở Diệp Hàn giật mình một chút.

Nói cũng có lí, nếu nàng thật sự là do yêu quái biến thành thì sẽ không yếu ớt như thế.

Ánh mắt Sở Diệp Hàn sắc bén đánh giá ‘Vân Nhược Linh: “Dụng cụ? lại sẽ còn biết thu nhở? Ngươi thu nhỏ cho bổn vương xem”

Vân Nhược Linh sững sờ, lúc nàng đang không biết phải trả lời thế nào, bên ngoài đã truyền đến tiếng của Mạch Liên: “Vương Gia, ‘Vương phi, Trâm phó tướng có chuyện muốn tìm Vương phi”

“À? Ta đi xem một chút”

Vân Nhược Linh nói xong cũng xách túi vải lên, đi ra ngoài nhanh như chớp.

Sở Diệp Hàn lóe mắt, trong mắt hiện lên từng tầng phức tạp.

Hắn dám chắc chắn, nữ nhân này có chuyện giấu hẳn, còn không phải là chuyện nhỏ.

Nhưng không sao, hắn sẽ từ từ tìm hiểu rõ ràng.

Vân Nhược Linh ra được khỏi doanh trướng mới có thể thời dài một hơi.

Nàng đi vào lều chính, nhìn thấy Trâm phó tướng đã tỉnh lại, nhanh chóng đi về phía ông tạ “Mạt tướng bái kiến nương nương…”

Trầm phó tướng nói xong, lại muốn đứng lên hành lễ.

Vân Nhược Linh nhanh chóng phất tay: “Đừng nhúc nhích, cánh tay của ngươi mới vừa nối lại, bây giờ đang là thời điểm quan trọng để phục hồi, ngươi tuyệt đối đừng cử động, nếu không thì sẽ phí hoài công sức”

“Mạt tướng cảm tạ ơn cứu mạng của nương nương, mạt tướng hôm nay xem xét cả nửa ngày mới phát hiện cánh tay của mình không hề mục nát, cũng không sinh giòi bọ, cánh tay đứt này tựa như sống lại vậy, chỉ là càng về sau, mạt tướng càng cảm thấy đau nhức, rõ ràng trước đó không hề đau. Dám hỏi nương nương, nguyên nhân là do đâu?”

Trầm phó tướng đau đớn mà nói.

Vân Nhược Linh nghe xong những lời này của Trầm phó tướng, lập tức thở ra một hơi.

Nàng nói: “Trước đó ngươi không cảm thấy đau là vì ta đã tiêm thuốc tê vào cánh tay cho ngươi, thuốc tê này một khi hết tác dụng thì tay ngươi sẽ lại đau trở lại. Nhưng không sao, đây là chuyện bình thường, một lát nữa ta sẽ giúp ngươi treo bình thuốc giảm đau, ba ngày sau ngươi sẽ dần hết đau thôi, đến lúc đó thì có thể không cần treo nước giảm đau rồi”
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 81: Thật sự rất kỳ diệu


“Thật chứ? Đa tạ nương nương!” Thẩm phó tướng vui sướng nói, Ông ta không ngờ cánh tay gãy của mình vẫn có thể nối lại.

Hơn nữa… hình như rất khả quan.

Ông ta có thể cảm giác được, cánh tay này chẳng lâu nữa sẽ liền mọc tốt như củ sen vậy, khôi phục sức sống như ban đầu.

Vân Nhược Linh nói: “Ngươi yên tâm đi, chỉ cần ngươi không lộn xộn, yên tâm tĩnh dưỡng là có thể khỏi hẳn.”

Dứt lời, nàng lấy kim tiêm thuốc giảm đau để sẵn trong túi ra tiêm vào cánh tay Thẩm phó tướng.

Thẩm phó tướng thấy thứ kỳ quái mới mẻ này thị ngạc nhiên vô cùng, nhưng ông ta cũng không lên tiếng hỏi, vì một khi hỏi sẽ có vẻ thật ngu xuẩn, thật thiếu hiểu biết.

Sau khi Vân Nhược Linh tiêm cho Thẩm phó tướng một liều giảm đau, Thẩm phó tướng lập tức thấy tay mình không đau như vậy nữa.

Ông ta sợ hãi than: “Thật kỳ diệu, quá kỳ diệu, thứ này lại có thể ngừng đau. Vương phi nương nương, nếu Sở quốc ta có thể tạo ra thật nhiều thứ thế này thì chúng mạc tướng đánh giặc dù có bị thương cũng không thấy đau nữa rồi”

Vân Nhược Linh cười khúc khích: “Thứ này không tiện dùng khi đánh giặc. Cũng không thể tạo ra nhiều lắm, đánh giặc cần dùng thuốc giảm đau.”

Phòng thí nghiệm của cô cũng chỉ có mấy ống thôi, cô biến đâu ra số lượng lớn chứ.

Thẩm phó tướng “à” một tiếng, bỗng đỏ mặt hỏi: “Nương nương, mạc tướng tạm thời nằm không thể động đậy, vậy mà lâu lắm cũng không mắc tiểu, thật là kỳ lạ. Xin hỏi nếu mạc tướng muốn lên đi nhà xí thì phải giải quyết thế nào?”

Càng nói đến cuối giọng ông ta càng nhỏ như muỗi kêu, mặt cũng đỏ rực như ráng chiều.

Để một người nam tử như ông ta hỏi một nữ tử chuyện như vậy thật ngượng vô cùng.

Chỉ là việc này liên quan đến sinh lý của ông ta, không hỏi không được.

Vân Nhược Linh không nhịn được cười, nàng đáp: “Hôm nay.

Mạch Liên giúp ngươi cảm ống thông tiểu, có ống thông tiểu nước tiểu sẽ tự động đi ra, cho nên không cảm thấy mắc tiểu.

Chờ đến tối ta lại để Mạch Liên rút ống thông tiểu cho ngươi, sau đó tìm vài tướng sĩ đáng tin đến hầu ngươi đi nhà xí là được rồi”

Vân Nhược Linh nói rất hàm ý, nhưng Thẩm phó tướng cũng nghe hiếu được.

Ý của Vương phi là sẽ có người đến giúp ông ta giải quyết mấy vấn đề này, thế thì ông ta yên tâm rồi.

Mạch Liên đứng gần đấy cảm thấy thần kinh giật đùng đùng, sao hản ta lại biến thành người chuyên thông ống tiểu cho người ta rồi.

Ai…

Ai bảo Vương Phi chỉ dạy cho mình hẳn ta chứ.

Vương phi tôn quý như vậy, còn là nữ tử, hắn ta cũng không thể để Vương phi ra tay.

Xem ra nhiệm vụ quan trọng như vậy chỉ có thể dựa vào hẳn ta rồi.

Mạch Liên quay sang Thẩm phó tướng: “Thẩm phó tướng, ngài yên tâm đi, ta sẽ tìm vài người đáng tin đến hầu hạ ngài, chỉ cần ngài duy trì trạng thái lạc quan, yên tâm dưỡng thương là được.”

“Đa tạ Mạch thị vệ.” Thẩm phó tướng nói.

Tiếp đó, Vân Nhược Linh lại bắt mạch cho Thẩm phó tướng một lần, dặn dò vài việc cần lưu ý, sau đó mới rời khỏi doanh trướng.

Nàng vừa ra khỏi doanh trướng đã bắt gặp Sở Diệp Hàn lạnh lùng đứng bên ngoài.

Sở Diệp Hàn vẫn mặc bộ giáp màu bạc tối qua, hai tay chắp sau lưng, trông như đang nhìn ra nơi xa.

Từ nơi nàng đứng nhìn sang, bóng dáng hẳn có vẻ hiu quạnh, cô tịch.

Không thể phủ nhận, tuy Sở Diệp Hàn rất đáng ghét, nhưng dáng người có thể xếp hạng nhất.

Hắn cao lớn vĩ ngạn, gương mặt tuấn tú, khí chất tôn quý, đứng giữa đám người chính là tồn tại ưu tú nhất, là hạc trong bầy gà. Khí chất quý tộc lạnh lùng cao ngạo của hẳn vô cùng hấp dẫn, chẳng trách trước kia có thể khiến Vân Nhược Linh và thiếu nữ khắp Sở quốc say như điếu đổ.

‘Vân Nhược Linh còn đang ngẩn người nhìn chảm chăm bóng lưng cao lớn kia thì đối phương lại bất ngờ xoay người lại.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 82: Đâm Vương gia


Sở Diệp Hàn nhìn Vân Nhược Linh, lạnh lùng nói: “Hồi phủ cùng bổn vương đi, chuẩn bị một chút rồi theo bổn vương tiến cung, Hoàng Thượng và Hoàng hậu muốn gặp ngươi.”

“Hoàng Thượng và hoàng hậu muốn gặp ta ư? Tại sao?”

Vân Nhược Linh giật mình. Trong trí nhớ, nguyên chủ thậm chí chưa từng gặp qua Hoàng đế.

Phụ thân của nguyên chủ nói nàng cần giám sát Sở Diệp Hàn, nói mọi hành vi cử chỉ của Sở Diệp Hàn lại cho hẳn ta, sau đó hẳn ta sẽ nói lại cho Hoàng Thượng, làm như vậy chính là cống hiến cho Hoàng thất.

Có nghĩa là, nàng chính là quân cờ được Hoàng đế và Vân Tương sắp đặt bên cạnh Sở Diệp Hàn để giám sát.

Giờ Hoàng đế bất ngờ truyền nàng vào cung, chẳng lế muốn hỏi bí mật của Sở Diệp Hàn sao?

Vậy nàng phải đối đáp thế nào bây giờ?

Tình huống bây giờ rất khó quyết định.

Nàng phản bội Sở Diệp Hàn chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.

Nhưng nếu dám không nghe lời Hoàng đế, càng chẳng tốt lành đi đâu được.

Sở Diệp Hàn nhìn Vân Nhược Linh chăm chú, giọng nói lạnh băng: “Mấy người Hoàng Hậu biết mặt ngươi khỏi rồi thì đều ngạc nhiên vô cùng, muốn gặp ngươi xem thử. Về phần Hoàng thượng vì sao muốn gặp… ngươi cần gì biết rõ cố hỏi đâu?”

Nói xong, hẳn lạnh nhạt đi trước, toàn thân tản ra sát khí mãnh liệt.

‘Vân Nhược Linh nhấc váy đuổi kịp: “Sao ta biết được Hoàng thượng triệu kiến ta làm gì chứ? Lúc trước ta cũng chưa từng gặp ngài ấy bao giờ. Nếu có nguyên nhân gì mà nói, chắc chắn là liên quan đến ngươi.”

Nàng không muốn Sở Diệp Hàn hiểu lầm mình.

Nếu nàng vẫn tiếp tục làm quân cờ của Hoàng đế thì Sở Diệp Hàn sẽ hận chết nàng, sớm muộn gì cũng sẽ diệt trừ nàng.

Bằng sự tàn nhẫn của người sẵn sàng thí huynh soán vị như Hoàng đế, nếu nàng giúp hẳn ta vặn ngã Sở Diệp Hàn thì hẳn cũng sế không để nàng sống yên. Dù sao nàng biết nhiều bí mật như vậy, lại là người bên cạnh Sở Diệp Hàn, sao Hoàng đế có thể thật sự tin tưởng nàng được.

Vậy nên nàng quyết định không nói bí mật của Sở Diệp Hàn cho Hoàng đế, tạm lừa dối một chút quá quan đi, được bước nào hay bước đó.

Thấy dáng vẻ Vân Nhược Linh như không biết gì cả, Sở Diệp Hàn quay phắt lại, nằm căm nàng lên, cười lạnh nói: “Đừng giả bộ ngây ngốc vô tội trước mặt bổn vương, bổn vương cảnh cáo ngươi, lát nữa gặp Hoàng đế nên nói cái gì, không nên nói cái gì phải hiểu cho rõ.”

Cảm Vân Nhược Linh bị siết phát đau.

Ngón tay Sở Hàn như kim châm, mạnh mẽ đâm vào cẵm nàng, lại như kìm kẹp muốn bóp nát cắm nàng. Nàng đau đến mức hai mắt phiếm lệ.

Vân Nhược Linh tức giận trợn trừng mắt, ánh mắt người trước mặt cuồng bạo vô cùng, lại lạnh như băng đá, trong mắt chỉ chứa đầy sự chán ghét với nàng.

Nàng hậm hực nghiến răng, tưởng nàng không ghét hẳn sao?

Hắn khinh người quá đáng, năm lần bảy lượt ra tay với nàng, lửa giận trong lồng ngực dâng trào, nàng dùng ánh mắt như thú hoang trừng hắn, thoáng cái, trong tay nàng đã xuất hiện một ống kim tiêm.

Nàng cầm kim tiêm nhảm thẳng đùi hắn, nhanh chuẩn đâm xuống, đồng thời bấm đẩy nước thuốc vào.

“AI” Sở Diệp Hàn bị đau kêu lên một tiếng, buông lỏng bàn tay đang siết cằm nàng ra.

Trong khoảnh khắc, Vân Nhược Linh chợt bắt lấy tay hẳn, hung hăng cắn mạnh!

“Đáng chết!” Lại một cơn đau buốt tận tâm can.

Sở Diệp Hàn cảm thấy mu bàn tay sắp bị Vân Nhược Linh cắn thủng rồi.

‘Đùi hắn vừa tê vừa ngứa, như có ngàn vạn con kiến đang gặm cần trên người hẳn vậy, đau đến mức gương mặt tuấn tú kia cứng đờ.

Mà Vân Nhược Linh vẫn cắn chặt mu bàn tay hẳn không chịu buông, hẳn bắt gặp ánh mắt của nàng, ánh mắt kia như nàng có thù giết cha với hẳn vậy. Cuồng bạo phẫn nộ, ánh lửa trong mắt hừng hực. Răng nanh của nàng vừa nhỏ vừa bén, hận không thể cắn tay hẳn thành mảnh nhỏ.

“To gan, ngươi cũng dám tập kích bổn vương ư!” Sở Diệp Hàn nổi giận gầm lên, phất tay tung một chưởng đánh bay Vân Nhược Linh đến trước mặt gã sai vặt dẫn ngựa, đồng thời dùng nội lực chấn văng ống kim tiêm trên đùi ra ngoài.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 83: Mưu sát phu quân


Một tiếng “Phịch” vang lên, Vân Nhược Linh đụng mạnh vào bụng ngựa, bắn ngược xuống mặt đất.

Con ngựa kia bị dọa giật mình, giơ vó điên cuồng hí ầm lên.

Gã sai vặt sợ ngựa không chịu khống chế sẽ giãm phải Vân Nhược Linh, vội vã dắt nó sang hướng khác.

May là có bụng ngựa mềm mại đỡ một chút, bằng không lần này Vân Nhược Linh không chết cũng sẽ bị thương nặng.

Nàng gian nan đứng lên, cơn đau trên cằm làm nàng không.

nói nên lời. Nàng hít sâu một hơi khí lạnh, cảm thấy căm mình như trật khớp rồi.

Bên khóe môi của nàng có vết máu, đó là máu từ mu bàn tay của Sở Diệp Hàn.

Nàng lạnh lùng ngước đầu lên, dùng tay áo lau sạch vết máu bên môi, có đau nữa nàng cũng vẫn cố gắng chống đỡ thân thể, phẫn hận lườm Sở Diệp Hàn, trong mắt có bão táp quay cuồng.

Bộ dáng của nàng lúc này chẳng khác gì ác quỷ đòi mạng tới từ âm phủ.

Nàng cắn răng quát lên: “Sở Diệp Hàn, ngươi đừng quá mức! Không bằng ngươi dứt khoát giết ta đi! Ngươi tra tấn ta như thế không xứng làm nam nhỉ, càng không xứng làm phu quân của ta”

Chân Sở Diệp Hàn đang run lên, mu bàn tay có một dấu răng đỏ tươi.

Nàng ta thật tàn nhẫn, nếu hẳn chậm tay một chút, không đẩy nàng ta ra thì có lẽ nàng ta sẽ cản thịt trên mu bàn tay hẳn xuống.

Nàng ta họ chó sao?

“Bổn vương trước giờ đều không muốn làm phu quân của ngươi, nếu không phải ngươi mặt dày quấn lấy thì bổn vương sao có thể thú ngươi?” Sở Diệp Hàn nói.

Vân Nhược Linh nghe xong cũng sửng sốt.

Theo lý thuyết thì đúng là do phụ thân của nguyên chủ mặt dày mày dạn cầu Hoàng Thượng tạo áp lực cho Sở Diệp Hàn, cho nên Sở Diệp Hàn mới bị bức thú nàng vào cửa.

Nàng nói: “Nếu ta biết ngươi là người thế này ta tuyệt đối sẽ không gả cho ngươi. Giờ ngươi xem như ta bị mù đi, ngươi có giỏi thì xin Hoàng Thượng hưu ta đi, hoặc cùng ly cũng được.

Ngươi coi thường ta, ta cũng không muốn ở lại vương phủ của.

ngươi, chúng ta một đao cắt đứt đi, hai bên không ai nợ ai, vĩnh viễn đừng cùng xuất hiện một chỗ nữa”

“Ngươi mơ tưởng!” Sở Diệp Hàn lạnh giọng.

Vân Nhược Linh càng muốn rời khỏi hắn càng không để nàng ta thực hiện được.

Hắn sao có thể trả tự do cho nàng ta.

Lúc này trên đùi đau nhói từng cơn, lại như tê dại đi. Hắn bước tới gần Vân Nhược Linh, trong mắt là lửa giận tận trời: “Vừa rồi ngươi dùng kim gì đâm bổn vương? Ngươi hạ độc gì với bổn vương? Mau giao thuốc giải ra đây, bổn vương có thể tha cho ngươi một mạng!”

‘Vân Nhược Linh oán hận trừng Sở Diệp Hàn, môi đỏ lạnh nhạt nói: “Vương gia tàn nhẫn như vậy, một khi ta đưa thuốc giải ngài còn không trở mặt, lập tức muốn mạng tôi sao?”

‘Vân Nhược Linh không ngu như vậy.

Nếu nàng đưa thuốc giải cho Sở Diệp Hàn, người này sẽ không bỏ qua cho nàng.

Trừ khi hẳn cam đoan không tổn thương tới nàng, nàng mới có thể cho hắn.

Lúc này, Sở Diệp Hàn cảm thấy đùi càng tê hơn, hai chân hẳn chợt nhũn ra, ngã bệt xuống đất.

Gã sai vặt bên cạnh thấy cảnh này thì sợ toát mồ hôi lạnh.

Trời ạ, Vương phi mưu sát phu quân đấy ư?

Nội lực của Sở Diệp Hàn rất cao, võ công không phải người thường có thể sánh được, là một cường giả hạng nhất.

Chỉ là lúc này hai chân hắn không nhịn được run lẩy bẩy, còn dần mất đi tri giác, cho nên hẳn mới không chống đỡ được mà ngã ngồi xuống đất.

Gương mặt tuấn tú của hắn cứng đờ, trong mắt che kín lửa giận, gân xanh trên cổ tay căng ra như muốn nứt, ánh mắt hừng hực giận dữ nhìn Vân Nhược Linh: “Bổn vương cảnh cáo ngươi, mau đưa thuốc giải cho bổn vương.”

Vừa rồi hẳn đã thử động đậy chân, nhưng lại phát hiện hai chân đã mất đi tri giác, hoàn toàn không nghe điều khiển.

Bình thường hắn đi lại nhanh như bay, sao chịu được cảm giác tàn phế thế này.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 84: Sở Diệp Hàn thỏa hiệp


Vân Nhược Linh kiêng kị nhìn Sở Diệp Hàn: “Trừ khi ngươi đồng ý không trách ta, ta mới đưa cho ngươi.”

“Ngươi mơ sao! Dám làm hại thân vương là tội tru cửu tộc, đủ để xét nhà diệt tộc ngươi!” Sở Diệp Hàn nghiến răng nghiến lợi.

‘Vân Nhược Linh nghe vậy thì sợ hãi vỗ võ ngực mình: “Thế ta càng không dám đưa thuốc giải cho ngươi. Dù sao ta có cho hay không ngươi cũng diệt tộc ta, còn không bằng đừng cho, để ngươi theo cả nhà ta xuống suối vàng cũng tốt!”

“Ngươi muốn chết à?” Sở Hàn lạnh giọng hỏi, cùng lúc.

đó, hẳn giơ tay hư không nằm về phía Vân Nhược Linh, bàn tay kia như có sức hút mạnh mẽ, lôi Vân Nhược Linh đến trước mặt hắn.

Người vừa đến gần, hẳn lập tức mạnh bạo nắm chặt cổ Vân Nhược Linh, hai mắt cháy hừng hực: “Ngươi thật cho rằng bổn vương không dám làm gì ngươi hay sao? Bổn vương đếm đến ba, nếu ngươi không giao thuốc giải ra đây, bổn vương lập tức b*p ch*t ngươi.”

Nói xong, hản bắt đầu đếm.

Vân Nhược Linh không ngờ đứng xa như vậy mà Sở Diệp Hàn vẫn có thể kéo nàng lại gần.

Biết thế đã gây tê toàn thân hắn rồi.

Cổ của nàng bị hắn siết không thở nổi, mặt nàng nghẹn đỏ bừng, hai mắt trừng lớn, ngay cả đầu lưỡi cũng lộ ra ngoài, trông như chết đến nơi.

“Vương… Vương gia b*p ch*t ta đi, có ngươi theo ta cùng…

xuống âm phủ, trên đường cũng có bạn, sẽ không buồn…” Dù cho sắp nghẹn chết, Vân Nhược Linh vẫn mạnh miệng nói.

Trong mắt nàng cũng đốt cháy lửa giận, để lộ sự bất khuất của nàng. Trong lòng nàng không ngừng tự nhủ, không thể sợ Sở Diệp Hàn, một khi sợ hãi, sau này vẫn sẽ bị hản bắt nạt.

Trong mắt nàng là sự quyết tuyệt, sẵn sàng cùng Sở Diệp Hàn ngọc đá cùng nát, hắn ức h**p nàng như vậy nàng cũng không muốn nhịn thêm nữa. Cùng lắm thì chết chung, còn hơn làm một Vương phi uất ức thế này.

Chẳng qua trong lòng nàng cũng không nhịn được tức hộc máu. Dùng một người bác sĩ cứu vớt thế nhân là nàng đổi lấy mạng của Vương gia khốn nạn này thật lỗ quá.

Sở Diệp Hàn vốn cho rằng bóp cổ Vân Nhược Linh sẽ có thể dọa sợ nàng ta, bức nàng ta giao thuốc giải ra, ai ngờ nữ nhân này lại không sợ chết.

Hản chưa bao giờ gặp người con gái nào mạnh mẽ như vậy.

Nếu là những người khác đã sớm cầu xin tha thứ rồi, mà nàng ta lại còn dám mạnh miệng, không màng sống chết.

Hản cười lạnh, ánh mắt đỏ sẫm khát máu: “Bổn vương hẳn là bội phục tinh thần không sợ chết của ngươi, hay là nên giúp ngươi một tay, đưa ngươi đi chết?”

“Nếu Vương gia không sợ theo ta xuống địa ngục thì cứ giết ta đi.” Nói xong, Vân Nhược Linh nhẳm hai mắt lại.

Không phải nàng không sợ chết, nàng chỉ muốn sống có tôn nghiêm.

Nếu một người sống mà không có tôn nghiêm thì còn không bằng chết quách đi cho xong.

Nàng nhắm hai mắt lại, cứ như toàn bộ hận thù và sát khí của Sở Diệp Hàn đều không mảy may ảnh hưởng đến nàng vậy.

Nàng bình tĩnh như thế, lạnh nhạt như thế, lại không chút để Sở Diệp Hàn vào mắt, toàn bộ đều khiến Sở Diệp Hàn sửng sốt.

Sở Diệp Hàn chợt buông lỏng tay ra, ném văng Vân Nhược Linh ra ngoài: “Ngươi muốn chết dễ dàng như thế? Nằm mơ đi thôi!”

Vừa rồi hản nhớ tới thù cha mẹ, hận không thể thật g**t ch*t Vân Nhược Linh. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc nàng ta chết là được giải thoát rồi, hản lại buông nàng ta ra.

Sao hẳn có thể để nàng ta chết dứt khoát thoải mái như vậy. Hẳn muốn nàng ta sống không bằng chết.

Sở Diệp Hàn vừa buông ra, Vân Nhược Linh như con cá giữa hạn gặp nước, điên cuồng hít thở, hô hấp không khí mới mẻ.

Trời ạ, cảm giác còn sống thật tốt quá, ban nãy nàng còn tưởng mình xong đời thật rồi chứ.

“Đưa thuốc giải cho bổn vương, bổn vương có thể không truy cứu chuyện ngươi tập kích bổn vương” Sở Diệp Hàn thỏa hiệp.

Hắn phát hiện không làm gì được nữ nhân này, chỉ có thể thỏa hiệp tạm thời.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 85


Chương 85: Thuốc giải

“Thật chứ? Giải độc xong ngươi sẽ không truy cứu ta?” Vân Nhược Linh suy yếu ho khan.

“Sẽ không! Bổn vương nói lời giữ lời, tuyệt không lật lọng”“

85-thien-tai-doc-phi.jpg


Thật ra nàng không hạ độc gì với Sở Diệp Hàn cả.

Nàng chỉ tiêm cho hắn một mũi gây tê mà thôi, chỉ có điều đây là thuốc gây tê đặc biệt hai ngày trước nàng tự chế để phòng thân.

Nàng bỏ thêm một loại thuốc khiến cơ thể phản ứng mẫn cảm ở bên trong, người bị tiêm vào sẽ cảm thấy vừa tê vừa ngữa.

Bị tiêm thuốc tê sẽ không có cảm giác gì, nhưng thuốc này được nàng gia công thay đổi, có thể khiến người dị ứng, ngứa ngáy, vô cùng khó chịu.

Nàng vốn muốn dùng để đối phó Trương mama ác độc kia, ai biết lại dùng trên người Sở Diệp Hàn trước.

Vân Nhược Linh lấy thuốc tiêm ra liện định vén ống quần trên đùi Sở Diệp Hàn lên.

Sở Diệp Hàn sửng sốt: “Ngươi muốn làm gì?”

Nữ nhân này lại cầm một ống tiêm ra, chẳng lẽ lại định mưu hại hắn.

85-1-thien-tai-doc-phi.jpg


“Có ý gì? Ngươi muốn tiêm lên người bổn vương kiểu gì?”

Sở Diệp Hàn cảnh giác nhìn chằm chằm Vân Nhược Linh, mặt cứng đờ, cứ như bị nàng trêu cợt vậy.

Dù sao lúc trước Vân Nhược Linh từng si mê hắn như vậy, còn nghĩ mọi biện pháp hiến thân cho hẳn, luôn thích s* s**ng hắn, sàm sỡ hắn.

Vân Nhược Linh câm nín: “Yên tâm, ta tuyệt đối không có hứng thú với ngươi, nhưng thuốc này phải tiêm ở thần kinh trên chân mới hiệu quả tốt được”

Bởi vì vừa rồi nàng tiêm thuốc gây tê cũng ở chỗ kia.

Sở Diệp Hàn lạnh băng nói: “Bổn vương tự làm”

Nói xong, hắn vươn tay định vén ống quần, lại phát hiện chân đã tê dại mất tri giác, không thể gấp khúc, cho nên tay cũng vươn không tới ống quần.

Mặt hắn đỏ lên, mà vì da hắn vốn trắng nõn nên đỏ ửng lên có vẻ khá đáng yêu.

Vân Nhược Linh thờ ơ nói: “Vẫn là để ta đi”

Nói xong, nàng ngồi xổm xuống, giúp hắn vén ống quần lên.

Vừa vén lên đã thấy được bắp chân mạnh mẽ, căng chặt của hắn, sau đó chính là bắp đùi trắng bóng.

Đại khái là vì cổ nhân chỉ mặc quần áo dài, cho nên cơ thể bọn họ đều rất trắng.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 86


Chương 86: Muốn nàng dìu hắn

Sở Diệp Hàn còn trắng hơn so với người bình thường, trắng kiểu sáng bóng mạnh khỏe, giàu sức co dãn. Đùi vừa rắn chắc lại thon dài, thẳng tắp gợi cảm, ngay cả lông trên chân cũng tăng thêm phần quyến rũ, làm Vân Nhược Linh lén nuốt nước miếng.

“Ngươi đang nhìn cái gì? Còn không nhanh giải độc cho.

bổn vương?” Sở Diệp Hàn ghét bỏ lườm Vân Nhược Linh.

Nữ nhân này lại bắt đầu si mê hắn, tính xấu chết không đổi, nhìn chằm chằm chân nam tử như vậy quá không biết thẹn.

86-thien-tai-doc-phi.jpg


Không ngờ nữ nhân này lại lừa hắn, còn nói thuốc này sẽ chết người.

Hắn tức giận đến mức mặt xám mày tro, trong mắt cuồn cuộn bão táp: “Vân Nhược Linh, thuốc vừa rồi ngươi tiêm cho.

bổn vương là thuốc gây tê, không phải độc dược đúng không?”

Vân Nhược Linh giật thót: “Ngươi… sao ngươi biết?”

“Ngươi dám lừa bổn vương? Ngươi không hề hạ độc bổn vương, chỉ tiêm thuốc gây tê cho bổn vương thôi phải không?”

Nói cách khác, nữ nhân này vừa rồi đe dọa hắn.

Mà hắn thật bị nàng ta dọa tới rồi.

Thấy lửa giận trong mắt Sở Diệp Hàn, Vân Nhược Linh nhanh chóng lùi lại vài bước, cười gượng nói: “Thật ra trong đó không phải chỉ có thuốc tê, còn có vài dược liệu ta thêm vào, nếu không có giải dược ngươi cũng sẽ không khỏi”

“Ngươi câm miệng cho bổn vương!” Sở Diệp Hàn rống lên.

Mà lúc này, hắn chợt phát hiện hai chân dần dần có cảm giác, hình như có thể động đậy.

Nhưng hắn còn chưa thể đứng lên ngay được.

Hắn nhìn cửa quân danh, chỗ này chỉ có gã sai vặt dẫn ngựa kia thôi, trông còn ngây ngốc ngơ ngác, hắn không muốn gọi gã sai vặt đến đỡ mình.

Hẳn đành quay qua nhìn Vân Nhược Linh: “Lại đây, đỡ bổn vương đứng dậy.”

“Ngươi muốn ta đỡ ngươi?” Vân Nhược Linh chỉ chỉ chính mình, không phải người này thực ghét nàng sao?

“Đúng, chính là ngươi, lại đây đỡ bổn vương” Sở Diệp Hàn nghiến răng, trầm giọng nói.

“Được, nếu ngươi cảm thấy không thành vấn đề thì ta đỡ ngươi” Vân Nhược Linh cũng không hẹp hòi mà không đỡ hắn, nàng bước tới nhẹ tay nâng hắn, từ từ đỡ hắn đứng lên.

86-1-thien-tai-doc-phi.jpg


ra vẻ khổ sở lại miễn cưỡng tỏ ra kiên cường.

Nàng ta không ngờ, mới một đêm ngắn ngủi Sở Diệp Hàn lại có thể ôm nhau với Vân Nhược Linh.

Tốc độ cũng quá nhanh đi.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 87


Chương 87: Tiểu thiếp đến

Khoảnh khắc nhìn thấy người tới là Nam Cung Nguyệt, Sở Diệp Hàn rất muốn đẩy Vân Nhược Linh ra, nhưng giờ chân hắn vẫn rất mềm, chỉ có thể tiếp tục dựa lên người Vân Nhược.

Linh, gương mặt lại trầm xuống thấy rõ.

Hắn nghĩ Nhu nhi chắc chản hiểu lầm rồi, chờ về đến hắn thích với nàng cẩn thận sau.

Hắn đau lòng nhìn Nam Cung Nguyệt: “Nhu nhi, sao nàng đến đây? Nàng đang nhiễm lạnh cơ mà? Còn không mau lên xe ngựa đi”

87-thien-tai-doc-phi.jpg


Vân Nhược Linh lúc này mới phản ứng lại.

Con bà nó chứ!

Nàng cùng là thê tử của Sở Diệp Hàn, dìu hắn cũng là chuyện bình thường nha.

Vừa rồi nàng chỉ nghĩ Sở Diệp Hàn là nam nhân của Nam Cung Nguyệt, sợ đến mức vội vã đẩy hắn ra, sợ bị người hiểu lầm dính líu đến hắn.

Mà Sở Diệp Hàn sau khi bị Vân Nhược Linh ghét bỏ cộng thêm vô tình đẩy ra thì mặt càng thêm cứng đờ.

Nữ nhân này ghét bỏ hắn như thế sao?

Nóng lòng đẩy hắn ra như vậy?

Mậệt hắn vừa rồi còn cho rằng nàng muốn nhân cơ hội sàm sỡ mình, thì ra là hắn nghĩ nhiều.

Vân Nhược Linh nói: “Vừa rồi Vương gia ngồi xổm lâu, chân tê rần nên mới mất cảm giác”

Sở Diệp Hàn lạnh lùng trừng nàng một cái, không giải thích thêm gì, chỉ quay sang nói với Nam Cung Nguyệt: “Nhu nhi, dìu bổn vương lên xe ngựa, bổn vương cần vào cung, nàng cũng đi cùng, bổn vương đưa nàng đi gặp Trưởng công chúa”

87-1-thien-tai-doc-phi.jpg


Vân Nhược Linh nghe xong trợn trắng mắt với hai người này: “Tranh đến tranh đi làm cái gì? Ba người chúng ta đều ngồi xe không phải được rồi à?”

Nàng thật rất mệt, còn lâu mới cưỡi ngựa về.

Cưỡi ngựa làm sao thoải mái bằng ngồi xe ngựa được.

Nam Cung Nguyệt sửng sốt như trúng một đòn, vội vàng nói: “Tỷ tỷ nói không sai, là do muội suy nghĩ không thấu đáo.

Mời tỷ tỷ”

Dứt lời, nàng ta đưa tay ý mời Vân Nhược Linh.

Vân Nhược Linh lười cùng người này nguyệt giả dối, nếu nàng ta đã thỉnh nàng lên xe trước, nàng cũng không cần nhường nhịn gì ai, tùy ý xốc màn lên xe ngồi. Nhưng nàng rất tự giác, ngồi ở đối diện Sở Diệp Hàn.

“Nhu nhi, bên ngoài lạnh lẽo, mau lên đây đi, đừng bị đông lạnh” Sở Diệp Hàn đau lòng kéo Nam Cung Nguyệt lên xe, nhanh chóng cởi áo choàng khoác lên vai nàng ta, ôm nàng ta vào lòng, yêu thương nhìn nàng ta chăm chú.

Ánh mắt kia thật dịu dàng, thương tiếc, chuyên tình, yêu say đắm, đúng là thế gian hiếm thấy.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 88


Chương 88: Cùng tiến cung

“Vương gia, ta không sao, chàng xem tỷ tỷ ăn mặc mỏng manh như vậy kìa, vẫn là để ta đưa áo choàng cho tỷ ấy đi?”

Nam Cung Nguyệt sợ sệt nhìn sang Vân Nhược Linh.

“Không cần, nàng có bị phong hàn đâu, mà nàng cũng không sợ lạnh” Sở Diệp Hàn lạnh nhạt nói.

Chỉ cần đối mặt Vân Nhược Linh, hắn liền đổi thành giọng điệu khắc nghiệt, ghét bỏ.

88-thien-tai-doc-phi.jpg


Xe ngựa nhanh chóng đến cửa phủ Ly Vương.

Vừa đến cửa, Sở Diệp Hàn liền phát hiện chân đã khôi phục như thường, có thể tự do hoạt động.

Xem ra giải dược còn rất có tác dụng.

Hắn dẫn đầu nhảy xuống xe, vươn tay với Nam Cung Nguyệt: “Nhu nhỉ, đến đây, bổn vương ôm nàng”

Nam Cung Nguyệt e lệ nhìn Vân Nhược Linh một cái: “Ta không sao, chàng ôm tỷ tỷ xuống đi, tỷ ấy trông hơi mệt mỏi.”

“Ta không cần, ta tự đi được, cảm ơn” Vân Nhược Linh lạnh nhạt nói.

“Bổn vương cũng không muốn ôm ngươi” Sở Diệp Hàn nói xong tức giận tiến lên, một tay ôm Nam Cung Nguyệt vào.

ngực, còn dùng tư thế bế công chúa.

Cơ thể hắn cao lớn, mạnh mẽ vô cùng, gương mặt lại tuấn tú, ôm Nam Cung Nguyệt như vậy khiến đám người hầu trong vương phủ đều hâm mộ không thôi.

Có thể được Vương gia tuấn mý ôm, Nam Cung phu nhân thật hạnh phúc.

Nam Cung Nguyệt thẹn thùng nhìn mọi người một cái, sau đó xấu hổ vùi đầu vào lòng ngực Sở Diệp Hàn, gương mặt nhỏ đỏ như táo, xinh đẹp vô cùng.

So với nàng ta, Vương phi phải tự mình xuống xe ngựa có vẻ lẻ loi cô đơn, tội nghiệp vô cùng.

Ai… nữ nhân không được sủng so với nữ nhân được sủng thật là bi ai.

Vân Nhược Linh xuống xe, lười nhìn đôi nam nữ kia thêm một cái, lắc lắc tay áo thản nhiên bước vào Phi Nguyệt Các.

Sở Diệp Hàn liếc nàng một cái, phát hiện nàng không ghen tị, cũng không khó chịu, càng không hậm hực không yên.

Dáng vẻ nàng thật bình tĩnh, hơn nữa có một loại cảm giác nhẹ như mây gió, không bận tâm vinh sủng, phiêu dật như không để bọn họ vào mắt vậy. Hắn hơi ngẩn ra.

Chợt, hắn ma xui quỷ khiến gọi giật nàng lại: “Vân Nhược.

Linh, nhớ rõ đổi bộ quần áo đường hoàng một chút, chuẩn bị cho tốt, theo bổn vương tiến cung. Đừng có ham chơi mà quên mất, bằng không bổn vương duy ngươi là hỏi.”

“Ta biết rồi, không khiến ngươi nhắc.” Vân Nhược Linh khoát khoát tay áo với hắn, nhanh như chớp bỏ chạy vào Phi Nguyệt Các, không để ý đến hắn.

Nam Cung Nguyệt nghe xong thì gương mặt nhỏ e lệ cứng đờ ra, trong lòng như bị tưới một chậu nước đá: “Vương gia, tỷ tỷ cũng muốn tiến cung sao?”

Nàng còn cho rằng Vương gia mang nàng tiến cung là muốn dẫn nàng tới cho Trưởng công chúa xem, tương đương mang tân nương tử đi xem trưởng bối vậy, là chuyện nghiêm tÚC.

Lại không ngờ hắn còn muốn mang cả Vân Nhược Linh theo cùng.

Sở Diệp Hàn đáp: “Đúng vậy, Hoàng hậu nghe nói mặt nàng ta khỏi hẳn thì muốn gặp nàng ta, còn nói thuận tiện muốn thấy nàng, yêu cầu bổn vương mang hai người tiến cung. Ngươi cũng về chuẩn bị chút đi, chiều nay cùng ta vào cung”

“Ồ, thì ra là vậy, ta đã biết” Nam Cung Nguyệt cười cứng đờ lại xấu hổ.

Nàng ta còn cho răng mình là người duy nhất.

Không ngờ nàng ta mới là làm nền, là tiện thể.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 89


Chương 89: Muốn dùng vẻ đẹp rực rỡ để áp chế nàng

Khi bóng chiều đã ngả về tây.

Vân Nhược Linh và Nam Cung Nguyệt đều đã mặc trang phục, trang điểm xong xuôi, hiện giờ đang cùng xuất hiện bên à lệp Hàn.

Khi Vân Nhược Linh thấy Nam Cung Nguyệt còn tưởng là mình nhìn thấy nương nương ở trong cung.

89-thien-tai-doc-phi.jpg


mộc lan, khiến nàng vừa thanh lệ thoát tục, lại đơn giản hào phóng.

Trang phục của nàng không đắt tiền và lộng lẫy như Nam Cung Nguyệt, trang phục của Nam Cung Nguyệt được làm bằng chỉ vàng và gấm vân, trên bề mặt thêu hoa vừa nhiều vừa phức tạp. Cái áo choàng lớn bằng da cáo đỏ rực bên ngoài cũng có giá trị xa xỉ, vô cùng đắt giá Còn Vân Nhược Linh chỉ mặc một chiếc váy nhung trắng đơn giản, phối với áo choàng nhung trắng ở bên ngoài, trên người không đeo bất kỳ trang sức gì, nhưng khi nàng đứng đó lại mang tới cảm giác sắc trắng vờn bay, thanh lệ thoát tục vô cùng, như một vị tiên tử không ngấm khói lửa của nhân gian.

Nam Cung Nguyệt nhìn thấy bộ dạng giản dị này của Vân Nhược Linh thì trong mắt hiện lên vẻ đắc ý.

Nàng ta đi về phía Vân Nhược Linh, nhiệt tình cầm tay nàng: “Tỷ tỷ, mùa đông lạnh thế này sao tỷ lại ăn mặc mỏng manh vậy? Cẩn thận không lại bị phong hàn”“

“Không sao, tỷ không sợ lạnh” Vân Nhược Linh lặng im không tiếng động bỏ bàn tay của Nam Cung Nguyệt ra.

Đừng nói là Sở Diệp Hàn không hề phái người làm xiêm y cho nàng, dù hẳn có phái người làm nàng cũng sẽ không ăn mặc như Nam Cung Nguyệt để tiến cung .

Mặc trang phục phải phù hợp với thân phận và địa vị của mình.

Nàng là Ly vương phi không sai, nhưng lại là một nữ tử xấu xí có tiếng, tiếng tăm của nàng luôn rất kém, luôn bị người khác xem thường.

Nếu bỗng nhiên trở nên xinh đẹp, mặc lên người mình một đống trang phục hoa lệ, cao sang thì nhất định sẽ chỉ bị người khác ghen ty và nhằm vào mà thôi.

Cho nên nàng phải ăn mặc thật khiêm tốn, tránh cho bản thân trở thành bia ngắm của đám đông.

Dù sao thì bây giờ cũng đang có một đống người chờ xem trò hề của nàng.

Mà Nam Cung Nguyệt thì lại cố ý ăn mặc hoa lệ và long trọng như vậy, nhất định là vì muốn lấy vẻ đẹp rực rỡ để áp chế nàng, cướp sự nổi bật của nàng.

89-1-thien-tai-doc-phi.jpg


Làm sao nàng ta có thể để Vương gia và Vương Phi có không gian riêng với nhau chứ.

Họ còn ở chung với nhau nữa thì địa vị của nàng ta sẽ đây nguy cơ.

Cho nên, cho dù bệnh” thì cũng phải đi theo.

Trên xe ngựa vẫn là Nam Cung Nguyệt ngồi cùng một bên với Sở Diệp Hàn, Vân Nhược Linh ngồi phía đối diện họ như cũ.

Nam Cung Nguyệt tựa người vào Sở Diệp Hàn bên cạnh, bày ra dáng vẻ dịu dàng mềm yếu vô cùng.

Vân Nhược Linh căn bản không thèm nhìn đến bọn họ, nàng nhấc màn xe lên, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 90


Chương 90: Vạch trần tại chỗ

Ngoài trời mùa đông tuyết phủ trắng xóa, không gian được.

bao bọc bởi một màu trắng bạc, phía trên những căn nhà gạch nhỏ thấp le te như được phủ bằng những tấm thảm nhung màu trắng, tinh thể băng dài nhỏ chảy xuống từ trên những cành cây và mái hiên, sắc nhọn như mũi đao.

Lúc này, đột nhiên Nam Cung Nguyệt hắt xì ra tiếng.

Sở Diệp Hàn thấy thế liền ôm nàng ta vào lòng, dùng giọng điệu lạnh lùng nói với Vân Nhược Linh : “Kéo rèm xe xuống, đừng làm Nguyệt nhí bị lạnh”

Nam Cung Nguyệt mau chóng túm lấy tay áo Sở Diệp Hàn: “Vương gia, không sao đâu ạ, ta không lạnh, tỷ tỷ muốn nhìn phong cảnh thì để tỷ ấy xem đi”

“Nhưng sẽ làm nàng bị phong hàn.”

“Ta đã không có gì đáng ngại nữa, đã khỏe hơn nhiều rồi”

90-thien-tai-doc-phi.jpg


Nam Cung Nguyệt bị Vân Nhược Linh nói trúng suy nghĩ thì khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức suy sụp xuống, đôi mắt lợi hại của Sở Diệp Hàn ở bên cạnh quét về phía Vân Nhược Linh: “Ngươi không nói lời nào cũng không có ai nói ngươi là người câm đâu”

Vân Nhược Linh hờ hững xòe hai tay ra: “Ta không muốn nói chuyện làm cho ngươi nổi nóng, nhưng sao ngươi lại keo kiệt thế để làm gì, bắt ta phải đi chung một xe, không sắp xếp cho ta một chiếc xe ngựa khác được à?”

“Bổn vương thích thế” Sở Diệp Hàn lười giải thích.

Hắn đang cố ý, cố ý nuông chiều Nam Cung Nguyệt để làm Vân Nhược Linh tức giận.

Hắn muốn khiến cho Vân Nhược Linh phải sống trong trạng thái âm u khó chịu, mà không phải bộ dạng nhàn nhã cưỡi ngựa xem hoa, không bị ràng buộc, câu thúc gì như thế này.

Đáng tiếc dường như Vân Nhược Linh không hề cảm thấy chút khổ sở nào, hắn không thể tin nổi.

Rõ ràng trước kia nữ nhân này để ý đến hắn như vậy, sao bỗng nhiên lại đổi tính rồi, nhất định là nàng ta đang giả bộ.

Lúc này, Nam Cung Nguyệt đột nhiên nói: “Nghe nói tối hôm qua tỷ tỷ cứu Thẩm phó tướng, tỷ tỷ lợi hại quá, Vương gia, tối hôm qua chàng vẫn luôn ở cùng tỷ tỷ chứ?”

Vân Nhược Linh vểnh tai lên nghe.

Rốt cuộc nàng đã hiểu được thâm ý của Nam Cung Nguyệt khi hỏi điều này.

Nam Cung Nguyệt đang ghen tị, nàng ta đang thử Sở Diệp Hàn, muốn nhìn xem tối hôm qua hắn ta và nàng có phát sinh chuyện gì không.

Sở Diệp Hàn lạnh giọng: “Không, tối hôm qua bổn vương ở trong cung.”

Nam Cung Nguyệt nghe vậy mới yên lòng trở lại, hóa ra bọn họ không qua đêm với nhau.

Rất nhanh sau đó, xe ngựa đã dừng lại ở cửa cung.

90-1-thien-tai-doc-phi.jpg


Hoàng cung tọa lạc tại trung tâm thành Thịnh kinh, chiếm một khoảng đất rộng lớn, khắp các cung điện nơi nơi đều là mái ngói lưu ly, cửa đỏ sơn son, lộ vẻ trang nghiêm, cổ kính.

Trên hàng mái vàng cong cong khắc hình rồng vàng uốn lượn vờn bay, bộ dáng giương nanh múa vuốt hết sức sống động, dưới ánh mặt trời lóe lên những tia sáng chói mắt.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 91


Chương 91: Gặp gỡ Hoàng hậu

Nơi họ đi qua, hàng cây rợp bóng, tuyết trắng phủ đầy, hoa mận nở đỏ rực, tỏa hương thơm nức mũi trong không gian, dòng nước trong lành tinh khiết, mặt hồ trong xanh như tấm gương tĩnh lặng, khung cảnh đẹp như tranh vẽ khiến lòng người tưởng như lạc vào tiên cảnh.

Chẳng bao lâu, chiếc kiệu đã đến Dung Hoa Cung.

Vân Nhược Linh và Nam Cung Nguyệt bước xuống khỏi kiệu, theo sự chỉ dẫn của các cung nhân mà tiến vào tẩm điện.

Khi nàng bước vào bên trong, một cảnh tượng đập vào mắt, trời ơi, rất nhiều mỹ nhân đang ngồi trong tẩm điện. Tất cả các mỹ nhân ai nấy cũng đều mặc lễ phục thật lộng lẫy, như thể muốn treo hết kim ngân châu báu lên người.

Đám nữ nhân đó ai cũng háo hứng mong chờ, trông như những người hóng hớt ăn dưa, nôn nóng được xem vở tuồng kịch lớn.

91-thien-tai-doc-phi.jpg


“Vào đi, phải rồi, Ly Vương đâu? Sao không tới cùng?”

Hoàng hậu hỏi với giọng điệu lạnh lùng, trên mặt lộ rõ vẻ uy nghiêm.

Với tư cách là một Hoàng Hậu, bà ta muốn gặp cháu trai của mình, hẳn là Ly Vương đã hộ tống họ đến đây.

Kết quả là Ly Vương không tới, chứng tỏ hắn cũng không để mắt tới nàng.

Nhắc đến Ly Vương tính tình luôn luôn ngang ngược, không bao giờ tỏ ra quan tâm người khác, nàng cũng không phải người duy nhất, nghĩ đến đây tâm tình của nàng cũng thấy tốt hơn.

Tuy nhiên, mục của bà ta khi triệu kiến Ly Vương phi vào cung hôm nay để thỏa sự tò mò, muốn xem mặt, nhân tiện lăng mạ nàng, việc Ly Vương vắng mặt cũng làm suôn sẻ kế hoạch của bà ta hơn.

Lúc này, Vân Nhược Nguyệt bước vào đại sảnh, cung kính bái kiến Hoàng hậu: “Thần thiếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương. Hồi bẩm Nương nương, Vương gia có việc đến chổ Trưởng Công chúa, lát nữa ngài ấy sẽ đến sau”

Sắc mặt Hoàng hậu đột nhiên trở nên lạnh hơn, bà ta là đệ nhất lục cung, vậy mà Sở Huyền Thần không thèm để mắt đến.

Sau khi tiến cung, Sở Huyền Thần chỉ đến thăm em gái mình, hoàn toàn không quan tâm đến bà.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 92


Chương 92: Người người đều mỉa mai

Bất quá, biểu hiện của Vân Nhược Nguyệt vô cùng bình tĩnh,Vinh Sủng không khỏi kinh ngạc, nàng ăn mặc không có gì phạm quy, làm cho Hoàng hậu bức bối vì không có điểm nào khiển trách mỉa mai.

Hoàng hậu nói: “Ly Vương Phi, ta nghe trong cung đồn thổi, da mặt người chỉ qua một đêm đã có thay đổi tốt hơn, tất cả các độc tố trên mặt đều đã được loại bỏ, đây là phương thuốc riêng của ngươi?”

Vân Nhược Nguyệt trả lời: “Hồi bẩm Nương nương, thật ra đêm qua sắc mặt thần thiếp cũng không được tốt, là do thần thiếp đã dùng thuốc lưu truyền của sư phụ, mãi đến nửa tháng trước độc tố trên mặt thần thiếp mới hoàn toàn được loại bỏ”

Hoàng hậu hỏi chuyện này hẳn bà đã biết Mộ Chỉ Dao và Phó tổng Thần đã chữa trị vết thương cho nàng.

Đã như vậy, nàng không cần phải giấu diếm gì nữa, nàng chỉ cần một cái cớ chính đáng cho y thuật của mình.

Nói xong, Vân Nhược Linh đột nhiên nghe thấy tiếng nhai rất nhanh.

Nàng ngẩng đầu nhìn ra xa thì thấy một người phụ nữ mặc trang phục Vương phi, đang ngồi trong góc và nhanh chóng đập hạt dẻ xuống bàn.

Đôi tay trần của nàng ta thoăn thoát, hai ba lần hạt dẻ đều bị bóc trần, rồi cho miếng hạt dẻ nóng hổi vào miệng nhai ngấu nghiến.

Nàng nhớ ra, đây là Triệu Vương phi.

Trong trí nhớ, Triệu Vương phi luôn là một người có tâm hồn ăn uống.

Nàng ta không bao giờ gây sự nàng với người khác, thậm chí không quan tâm đến người khác, trong lòng chỉ có ăn.

Hơn nữa, cho dù nàng ta ăn như thế nào thì cơ thể vẫn không bị béo, nhưng nàng ta cứ gầy như vậy khiến người ta vừa ghen tị vừa ghét bỏ.

Khi Hoàng hậu nghe tiếng Triệu Vương phi gõ hạt dẻ, bà ta cau mày không hài lòng: “Triệu Vương phi Nương nương, trật tự đi”.

“thật xin lỗi, Hoàng hậu” Triệu Vương phi nuốt nước bọt thành tiếng, trong miệng ngậm hạt dẻ còn hai tay thì nắm đống hạt dẻ sắp bóc.

Hoàng hậu nhìn tà không nói nên lời, sau đó dùng ánh mắt sắc bén nhìn chầm chầm vào Vân Nhược Linh.

“Ly Vương phi, sư phụ ngươi thật tuyệt vời, sao bản cung lại chưa nghe nói trước đây? Bản cung nghe Tấn Vương nói ngươi tiếp quản doanh trai thai cho Thẩm phó tướng, thật đúng là tiếp tay cho hản,vốn dĩ, ngươi cũng không sai, ngươi vậy mà giỏi y thuật” Hoàng hậu nghỉ hoặc.

Nếu không được bận tai nghe Tấn Vương nói, bà ta sẽ không tin rằng Ly Vương phi hèn nhát và xấu xí thật sự có thể khỏi bệnh.

Vân Nhược Linh cung kính đáp: “Thần thiếp chỉ là người vô danh trong thiên hạ, sao dám để Hoàng hậu biết. Vê phần tay của Phó Tướng quân, thần thiếp chỉ học từ sư phụ, thần thiếp chỉ là lông tơ bé nhỏ thôi”.

Khi bị người khác nghe thấy, bọn họ đều phá lên cười nàng như đã hẹn trước.

92-thien-tai-doc-phi.jpg


“Người ta mà gánh những trách nhiệm gì? Người ta chỉ muốn danh vọng và tài sản, muốn khoe khoang trước mặt Ly Vương, dùng chuyện này để tranh giành sủng ái. Người này đã khá hơn một chút, bày mưu tính kế. Thẩm Phó Tướng gặp tai nạn cô ấy đau khổ”

Nghe những lời mỉa mai cay nghiệt này, Vân Nhược Linh đã biết được đây là mục đích thật sự của việc Hoàng hậu mời nàng vào cung.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 93


Chương 93: Triệu Vương Phi bị mắc họng

Ngày trước bọn họ cũng thường xuyên để thuộc hạ của mình bắt nạt nàng, mang nàng ra làm trò cười, giờ vẫn vậy.

Ai bảo nàng là Vương phi của Sở Diệp Hàn chứ.

93-thien-tai-doc-phi.jpg


Thấy Vân Nhược Linh không điên lên như mọi khi, Hoàng Hậu thất kinh, nàng giả vờ nghiêm mặt ngăn lại các vị phi tần: “Được rồi, Ly Vương phi sao có thể là người như vậy được?

Bản cung tin tưởng, nàng đã dám chữa trị cho Thẩm phó tướng, thì chắc chắn có thể khỏi tay của hắn. Chúng ta chỉ cần chờ tin tốt từ Ly Vương phi thôi.”

Vân Nhược Linh thầm nghĩ, Hoàng Hậu chèn ép nàng như vậy, chắc Hoàng Hậu không biết Hoàng đế lệnh cho nàng theo dõi Sở Diệp Hàn.

Hoàng Hậu muốn nâng nàng lên tận trời, để sau này rơi xuống ngã càng đau.

Nàng nói: “Nương nương, thần thiếp không dám bảo đảm, thần thiếp chỉ cố gắng hết sức, việc cánh tay của phó tướng có thể khôi phục hay không thì Phó tướng cũng cần phối hợp chăm sóc cánh tay sau khi chữa trị xong.”

“Nói đi nói lại, ngươi vẫn chỉ kiếm cớ cho mình thôi, ta đảm bảo, tay của Thẩm phó tướng mà để ngươi chữa thì lợn lành không khéo thành lợn què.”

“Ta cũng thấy vậy, Ly Vương phi làm vậy chẳng khác nào xem mạng người như cỏ rác, lấy mạng người ra làm trò đùa.”

“Chẳng may Thẩm phó tướng có chuyện gì, vậy Ly Vương phi chắc chắn phải chịu tội giết người!”

“Nàng không biết y thuật, mà dám đi chữa trị cho người khác, thật ngu ngốc.”

Các phi tần bàn tán sôi nổi.

Hoàng Hậu cười lạnh nhìn Vân Nhược Linh, vui vẻ nhìn nàng bị cười nhạo.

Ngày trước cũng có rất nhiều chuyện cười xoay quanh Vân Nhược Linh. Những chuyện này chủ yếu lan truyền giữa các công tử, tiểu thư nhà quan.

Còn hôm nay, những người bàn tán đổi thành Hoàng Hậu và các phi tần.

Đúng lúc này, một tiếng hét sợ hãi vang lên: “Vương phi, người sao vậy? Người bị nghẹn à?”

93-1-thien-tai-doc-phi.jpg


Lúc này, Hoàng Hậu chỉ tay về phía Triệu Vương Phi nói: “Mau, lấy tay móc ra, mau móc hạt dẻ trong cổ nàng ra”

Sau đó, có người định đưa tay vào miệng Triệu Vương phi định moi hạt dẻ ra.

Vân Nhược Linh bỗng nhiên n hạt dẻ sẽ vào càng sâu, để ta thử”

Nàng lại gần Triệu Vương Phi.

Hoàng Hậu thấy Vân Nhược Linh dám cãi lời mình, lạnh lùng hỏi: “Ly Vương phi, ngươi cũng không phải thái y, ngươi nói linh tinh gì đấy? Móc, tiếp tục móc ra cho bản cung, bản cung không tin móc không ra.”
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 94


Chương 94: nàng muốn cứu người :

“Không thể moi, càng moi”

Nghe lệnh Hoàng Hậu, cung nữ cho tay vào trong miệng Triệu Vương Phi.

94-thien-doc-phi.jpg


Hoàng Hậu nghe xong, mặt nàng vàng như đất.

Nàng khó chịu lườm vị phi tần lớn tuổi kia, nói thế khác nào đang nói bóng gió Hoàng Hậu nàng là nguyên nhân hại chết đem Triệu Vương Phi?

Nếu biết vậy, lúc nãy nàng đã không lệnh cho cung nữ móc họng Triệu Vương phi.

Nếu Triệu Vương phi chết trong này, chắc chắn Hoàng thượng, Triệu vương và mẫu phi của Triệu vương – Đức Phi sẽ tìm nàng tính sổ.

94-1-thien-tai-doc-phi.jpg


Nàng vừa định cứu người, thì bị Hoàng Hậu cản lại.

Hoàng Hậu nghe xong, con ngươi dưới làn mi hơi chuyển Nàng nói: ” Được, Bản cung cho ngươi cứu. Nếu như ngươi không cứu được Triệu Vương Phi, bản cung hỏi tội ngươi!”

94-2-thien-tai-doc-phi.jpg


Vân Nhược Linh tự nhiên xung phong đi cứu người, lần này nàng ta xong thật rồi.

Hoàng Hậu đã lên tiếng, không ai dám ngăn cản Vân Nhược Linh nữa.

Vân Nhược Linh ôm chặt Triệu Vương phi, dùng tay phải đánh lên vào nắm đấm của tay trái, tay trái đè lên vị trí giữa hai ngực, di chuyển tay dần về phía trên.

Mọi người ngạc nhiên nhìn.

“Ly Vương phi dùng phương pháp gì vậy? Phương pháp này có thể cứu người không đấy?”

“Nàng ấy không đập lưng, không cho Triệu Vương phi uống thuốc? Nàng ấy chỉ ôm như vậy mà có thể cứu sống Triệu ‘Vương phi? Ta không tin.”

“Ly Vương phi bị điên à? Có ai cứu người như thế đâu? Các ngươi nhìn kìa, mặt Triệu Vương Phi giờ còn tái hơn lúc nấy, khéo Triệu Vương phi đang tức giận đấy”
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 95


Chương 95: Cứu được rồi

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một giọng nói: “Hoàng Thượng giá đáo”. Sau đó lập tức xuất hiện một đoàn người vây quanh đương kim Thánh Thượng Hành Nguyên Đế tiến vào Dung Hoa Cung.

95-thien-tai-doc-phi.jpg


“Hoàng Thượng, lúc nãy Triệu Vương Phi đang ăn hạt dẻ thì không cẩn thận bị nghẹn. Ly Vương Phi đang giúp ta chữa trị cho nàng ta. Đó là cách trị, nhưng có vẻ các nô tì cũng không hiểu được cách chữa trị này” Hoàng Hậu âm thầm bỏ qua quá trình cung nữ móc họng Triệu Vương Phi đồng thời ám chỉ Vân Nhược Linh không chuyên nghiệp.

Sở Diệp Hàn cũng nhìn thấy Vân Nhược Linh đang vội vàng cứu người. Ánh mắt sắc bén của hắn nheo lại, bàn tay nắm chặt, sắc mặt dần trở nên u ám.

Có phải nữ nhân này đang cố ý không vậy? Ả ta không nên gây chuyện ở Ly Vương Phủ. Chẳng lẽ nàng ta muốn liên lụy đến hắn sao?

Mà Triệu Vương Sở Diệp đi vào theo đã vọt đến trước mặt Triệu Vương Phi. Lòng nóng như lửa đốt nhìn nàng ta, sắc mặt tái nhợt.

Hành Nguyên Đế tò mò liếc nhìn Vân Nhược Linh một cái, ánh mắt hung ác nham hiểm quét về phía Sở Diệp Hàn: “Ly ‘Vương, Ly Vương Phi biết y thuật sao?”

Sở Diệp Hàn lạnh lùng, chán ghét liếc nhìn Vân Nhược Linh nhưng hắn lại không thể không thừa nhận câu hỏi của Hành Nguyên Đế. Nếu không để một người không biết y thuật đến cứu người thì chẳng phải muốn giết người sao?

“Đúng vậy, nàng ta có biết sơ sơ một chút. Lúc trước còn ở trong phủ, mẫu thân nàng ta đã mời một vị sư phụ tới dạy cho nàng” Sở Diệp Hàn nói.

Hắn nói nàng chỉ biết sơ sơ một chút là muốn chừa đường lùi cho Vân Nhược Linh.

Nếu không thể cứu sống người là do y thuật nàng không tốt, chứ không phải nàng giả mạo đại phu hành động liều lĩnh.

“Chỉ biết sơ sơ một chút mà dám cứu người sao? Ngộ nhỡ Vương Phi không thể cứu được thì nàng ta có thể gánh vác trách nhiệm không hả?” Triệu Vương tức giận nhìn chằm chằm Vân Nhược Linh, trong mắt tràn đầy oán hận.

Bên cạnh Tấn Vương. Tấn Vương Phi Tô Thường Tiếu vừa mới bước vào, cũng ngạc nhiên nhìn một màn này.

Sở Diệp Hàn đi qua, nhìn thấy Vân Nhược Linh.

95-1-thien-tai-doc-phi.jpg


Bây giờ nàng mới buông Triệu Vương Phi ra, quan sát vẻ mặt của nàng ta.

Khi nàng thấy sắc mặt trắng bệch của Triệu Vương Phi dân dần chuyển đỏ, không còn khó thở như lúc nãy mới lên tiếng nói: “Nàng ấy không sao rồi. Các người yên tâm đi”

Mọi người nhìn thấy hạt dẻ trên mặt đất, nhất thời không thể tin được nhìn chăm chằm Vân Nhược Linh.

Sắc mặt của bọn họ dần trở nên tốt hơn.

Đặc biệt là Hành Nguyên Đế, ông ta kinh ngạc nói: “Vậy mà ngươi có thể lấy được hạt dẻ mắc trong họng của Triệu Vương Phi ra. Vừa rồi ngươi dùng phương pháp gì vậy? Sao ta chưa từng thấy bao giờ?”
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 96


Chương 96: Thật kỳ diệu

“Bẩm báo Hoàng Thượng, phương pháp này là do sư phụ nô tì dạy. Phương pháp cứu bệnh này có tên là Hải Mẫu Lập Khắc” Vân Nhược Linh nói.

“Hải cái gì Pháp này cũng quá thần kỳ, có thể lấy ra những thứ mắc kẹt trong khí quản. Trẫm nghĩ nên gọi mấy cái đó là nghiên cứu y học” Hành Nguyên Đế nói.

Bây giờ, Triệu Vương Phi mới có thể hít thở lại bình thường, yếu ớt tỉnh lại. Nàng ta vừa tỉnh, nhìn mọi người xung quanh rồi nhìn hạt dẻ trên mặt đất kia. Nhất thời cảm thấy sợ hãi, cả người toát mồ hôi lạnh.

Vừa rồi nàng ta suýt nữa thì chết sao?

Nàng ta có thể cảm thấy hạt dẻ mắc kẹt ở khí quản, không thể thở được, khó chịu muốn chết. Nhưng nàng ta không nghĩ tới Ly Vương Phi này lại cứu nàng ta.

Triệu Vương ở bên cạnh nhìn thấy Triệu Vương Phi tỉnh lại, vội hỏi: “Vương Phi, nàng thế nào rồi? Có chỗ nào không khỏe không?”

“Ta tốt hơn rồi, cảm ơn Ly Vương Phi” Triệu Vương Phi từ từ đứng dậy, hành lễ với Vân Nhược Linh.

Ly Vương Phi là người đã cứu mạng nàng ta lúc nguy cấp.

96-thien-tai-doc-phi.jpg


Đương nhiên, Hoàng Hậu vẫn cho rằng, lần này là do Vân Nhược Linh có vận khí tốt. Nàng ta chỉ cần ôm lấy Triệu Vương Phi xóc xóc vài cái là hạt dẻ bị phun ra ngoài. Nếu đổi lại thành người khác, nói không chừng cũng có thể lấy được hạt dẻ ra.

Nói đi nói lại, đều do Ly Vương Phi có vận khí tốt.

Triệu Vương thấy Vương Phi nhà mình đã khỏe hẳn lên, lúc này mới thu lại ý thù địch với Vân Nhược Linh, đỡ Triệu Vương Phi ngồi xuống, cũng không nói lời cảm ơn với Vân Nhược Linh.

Dù sao, ở trong lòng hắn ta, Vân Nhược Linh vẫn luôn là nữ nhân mà hắn ta chán ghét, hắn ta tạm thời không thể thay đổi cách nhìn về nàng được.

Lúc này, các thái y trong cung vội vàng chạy tới, tiếc là Triệu Vương Phi không sao cả, không có chỗ nào để bọn họ trổ tài.

96-1-thien-tai-doc-phi.jpg


“Đa tạ Ly Vương Phi, người thật sự là có tấm lòng rộng lượng, nguyện ý đem biện pháp này dạy cho tất cả mọi người.”

Triệu Vương Phi nghe xong, dẫn đầu nói ra.

Những người khác cũng hùa theo nói: “Cái tên hải gì đó quá khó nhớ rồi. Không thì gọi là phương pháp cứu người của Ly Vương Phi đi? Rất dễ nhớ”

“Đúng vậy đúng vậy, ta tán thành.” Có người phụ hoạ nói.

Hành Nguyên Đế và Hoàng Hậu nghe bọn họ nói như thế thì sắc mặt đột nhiên trở nên u ám.

Bọn họ đương nhiên không vui khi thấy Vân Nhược Vân có thể lấy lòng được một số người rồi. Sao bọn họ có thể để danh tiếng của Ly Vương Phi tăng lên chứ?
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 97


Chương 97: Người yêu cũ

P/S: Team truyện mong các bạn về hình ảnh trong nội dung!

Một khi khả năng chữa bệnh của Ly Vương phi lan truyền rộng ra, vậy thì tình hình phát triển của nàng chắc chắn có thể sẽ vượt qua cả Hoàng Hậu.

Tuy nhiên Hoàng Hậu cũng không có cách nào để ngăn chặn được điều đó, vậy nếu như có người muốn nói thì cứ để họ nói vậy, dù sao chuyện này cũng không phải phạm pháp.

Bà ta không ngờ được rằng bà gọi Ly Vương phi đến chỉ vì muốn làm nàng bẽ mặt, nhưng không nghĩ được rằng nàng lại khiến bà kinh ngạc một hồi.

Lúc đó Hành Nguyên Đế nói với Vân Nhược Linh: “Ly Vương phi, đi đến thư phòng cùng trãm, trẫm có chút chuyện muốn hỏi ngươi.”

Nói xong Hoàng đế dẫn đầu rời đi.

Vân Nhược Linh cảm thấy kì lạ, Hoàng đế muốn hỏi nàng cái gì?

Nàng nhớ rằng chưa từng gặp Hoàng đế trước đây, hay là Hoàng đế muốn hỏi nàng về chuyện của Sở Diệp Hàn?

97-thien-tai-doc-phi.jpg


Thường Tiếu Thường Tiếu, người cũng giống như cái tên vậy, luôn luôn mỉm cười ôn nhu, mang đến cho người khác cảm giác như là một làn gió xuân thổi đến.

Hơn nữa nàng ta còn có danh là mỹ nhân số một, xuất thân cao quý, gia thế hiển hách, là cô gái mà tất cả nam nhân Sở quốc đều mong cưới được về nhà.

Nàng thân thiện đi đến chỗ Vân Nhược Linh, nhẹ cười ôn nhu: “Ly Vương phi, ngươi thật là giỏi, phương pháp cứu người này của ngươi ta cũng đã ghi nhớ được rồi, cảm ơn ngươi.”

Nói xong nàng ta nhìn về phía Sở Diệp Hàn.

Đôi mắt nàng ta trông ngây thơ, điềm đạm, dịu dàng và thoáng hiện lên một chút ưu tư.

Còn Sở Diệp Hàn khi nhìn thấy Tô Thường Tiếu thì trái tim đau như bị ai đó đâm một nhát, hắn nắm chặt tay, ánh mắt sâu thẩm nhìn về phía Tô Thường Tiếu, lông mi và cả cơ thể hắn run lên, trái tim như bị người nắm chặt, lồng ngực ngột ngạt đến không thở nổi, cổ họng như bị tắc nghẽn.

97-1-thien-tai-doc-phi.jpg


Về tình cảm, Tô Thường Tiếu mới là người vẫn luôn trong trái tim Sở Diệp Hàn, còn Nam Cung Nguyệt vì có dáng vẻ giống với Tô Thường Tiếu mà làm thế thân cho nàng ta mà thôi.

Vân Nhược Linh không ngờ rằng vận đào hoa của Sở Diệp Hàn cũng rất lớn.

Đẹp trai chính là vân luôn được phụ nữ yêu thích.

Những người đàn ông bình thường không có gia thế muốn tìm cũng là khó rồi, kết quả đâu những người con cháu của hoàng gia này nhân cách không tốt nhưng lại vẫn có rất nhiều người phụ nữ nguyện ý theo.

Đúng là đã khó rồi lại càng khó hơn.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 98


Chương 98: Gặp Hoàng Đế

Thấy Tô Thường Tiếu chủ động chào hỏi với mình như vậy, Vân Nhược Linh cũng đáp lời: “Không sao, ta cũng là học được từ sư phụ, mọi người nếu đều học được thì cũng là có thể cứu được người khá: Lúc này, Sở Diệp Hàn bỗng nhìn về phía Vân Nhược Linh, âm thanh lạnh lùng: “Không phải Hoàng thượng muốn gặp.

ngươi hay sao? Còn ngây ra đấy làm gì? Không mau đi đi?”

“ồ Ồ” Vân Nhược Linh đáp một tiếng sau đó liền vội vàng rời đi.

Mọi người nhìn thấy vậy thì đều mỉa mai nàng.

Vị Ly Vương phi này còn đúng thật không được yêu thích đâu.

Mà Vân Nhược Linh lại không hề quan tâm đến việc người khác có cười nhạo nàng hay không, ngay lúc này nàng thấy rất lo lắng bởi vì Hoàng đế muốn một mình gặp nàng, đây không phải chuyện tốt gì.

Đợi mọi người đều rời đi hết, Sở Diệp Hàn cùng với Nam Cung Nguyệt ra khỏi Hoa Dung cung đi đến Ngự Hoa viên.

Lúc này Sở Diệp Hàn muốn yên tĩnh một mình, hắn đã rất lâu không gặp lại người đó nên tâm trạng thấy rất rối loạn.

Hắn ta liền nói với Nam Cung Nguyệt: “Nguyệt Nhi, nàng hãy đến chỗ của Trưởng Công chúa, tỷ ấy muốn gặp nàng”

Nói xong hắn lạnh lùng quay người lại nhìn vào tuyết trắng phía xa và mặt hồ phẳng lặng mênh mông.

Nam Cung Nguyệt muốn ở bên cạnh Sở Diệp Hàn, nhưng khi nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của hắn không nói lời nào, nàng ta không dám quấy rầy hản, chỉ có thể theo cung nữ dẫn đường đi đến chỗ của Trưởng Công chúa.

Mỗi một bước đi nàng ta đều quay lại nhìn hẳn, nàng ta lặng lẽ nhìn Sở Diệp Hàn, cũng biết hắn đang vì người phụ nữ đó mà phiền lòng.

98-thien-tai-doc-phi.jpg


Hoàng đế lại chỉ ngồi ở đó nhìn hai con hổ lớn đo stranh đấu, lợi dụng sức mạnh của chúng để trấn áp lẫn nhau, còn hoàng đế lại chỉ cần ngồi đó làm ngư ông đắc lợi.

Vừa mới gặp vị Tô Thường Tiếu đó chính là con gái của Tô Minh.

98-1-thien-tai-doc-phi.jpg


Vân Thịnh đang ở bên cạnh nghe được những lời này sắc mặt liền biến đen.

Hắn nhìn chằm chằm vào Vân Nhược Linh, hắn vì sao lại không biết con gái của hắn từ khi nào lại có một bị sư phụ thần bí đâu, càng không biết con gái từng học y thuật.

Vân Nhược Linh cúi đầu nói: “Đúng vậy”

“Nghe nói ngươi đã chữa khỏi cánh tay của Thẩm phó tướng, cũng là sư phụ ngươi dạy à, sư phụ ngươi là ai?” Hoàng đế liếc mắt nghỉ ngờ.

“Bà là một vị nữ y sư, bà ấy tên Như Nguyệt, thật ra bà chỉ là biết một chút y thuật, cũng không phải là một đại phu chuyên nghiệp. Bà ấy chỉ là một ma ma khi thần vẫn còn ở nhà mẹ” Vân Nhược Linh đáp.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 99


Chương 99: Sự nghi ngờ của Hoàng đế

Đây là đáp án mà nàng đã nghĩ kỹ từ lâu.

Nàng phải nói thành nữ sư phụ, còn sắp xếp cho nàng ta một vai trò làm ma ma, như thế sẽ hợp lý hơn.

Nếu như nói thành nam sư phụ, trong phủ đột nhiên nhiều hơn một nam nhân biết y thuật, mà mọi người lại không biết, như vậy sẽ có sơ hở.

Dù sao đây cũng là thời đại nam nữ thụ thụ bất thân, nói nữ sư phụ mới không đưa tới mấy lời đàm tiếu phiền toái cho mẫu thân.

“Nàng đâu rồi?” Hành Nguyên Đế hỏi.

“Nàng đã qua đời.” Vân Nhược Linh đáp: “Nàng đã qua đời nhiều năm trước vì bạo bệnh”

“Vân thừa tướng, có đúng vậy không?” Hành Nguyên Đế nheo mắt lại, nhìn chằm chằm về phía Vân Thịnh.

Vân Thịnh dùng ánh mắt sắc bén liếc về phía Vân Nhược Linh, ánh mắt lộ ra đa mưu túc trí, hung ác nham hiểm thâm trầm.

Hắn hoàn toàn không biết nữ sư phụ tên Như Nguyệt này.

99-thien-tai-doc-phi.jpg


Vân Nhược Linh đã sớm ngờ tới ông ta sẽ nói như vậy, cho nên mới nói sư phụ mất sớm.

Nếu như nói sư phụ còn sống, với tính cách của Hành Nguyên Đế, ông ta nhất định sẽ gọi sư phụ nàng ra, đến lúc đấy nàng tìm đâu ra một sư phụ lợi hại để báo cáo lại đây?

Cho nên, chỉ có người mất, mới có thể giải quyết hết mọi chuyện.

“Tuy sư phụ ngươi mất, nhưng y thuật của nàng lại truyền cho ngươi. Sau này ngươi cần phải cống hiến nhiều hơn vì Sở quốc” Hành Nguyên Đế nói như thể đương nhiên.

“Nô tỳ chỉ học được chút da lông mà thôi, không dám nói cống hiến, nhưng nếu sau này Hoàng Thượng có việc cần đến nô tỳ, nô tỳ nhất định sẽ dốc hết sức ứng phó.” Vân Nhược Linh nói.

Hành Nguyên Đế vuốt râu, cười nói với Vân Thịnh: “Vân thừa tướng, ngươi nuôi được một nữ nhỉ rất tốt”’ “Đa tạ Hoàng Thượng ưu ái, sau này lão thần sẽ đốc thúc nàng nghiên cứu y thuật nhiều hơn” Vân thừa tướng đáp.

99-2-thien-tai-doc-phi.jpg


Nếu như nguyên chủ đã nhận nhiệm vụ này, nàng nhất định phải tiếp tục.

Nhưng tiếp tục thế nào lại là Một mặt không thể đắc tội Sở Diệp Hàn, một mặt vẫn không thể đắc tội hoàng đế, nàng y như nhân bánh bích quy bị kẹp ở giữa, không chịu nổi.
 
Back
Top Bottom