Ngôn Tình Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 60: Ngươi bị trúng gió sao?


Vân Nhược Linh làm bộ đáng thương, bĩu bĩu môi nói: “Người ta không có trúng gió, người ta chỉ là nhớ Vương gia, muốn mời ‘Vương gia ăn một bữa cơm mà thôi”

“Không cần, ngươi tránh xa bổn vương một chút!”

Sở Diệp Hàn nói xong, nhanh chóng cách xa Vân Nhược Linh.

Sau đó, hắn đi về phía Vũ Nguyệt Các, không thèm quay đầu nhìn lại.

Hản còn tưởng rằng Vân Nhược Linh thay đổi, không ngờ vẫn là như vậy.

Hóa ra tất cả những chuyện nàng ta làm đều vì muốn câu dẫn hẳn, còn lâu hắn mới trúng kế của nàng ta.

Vân Nhược Linh nhìn bóng lưng tức giận của hản, cười lạnh nhếch nhếch môi.

Ly vương chẳng qua cũng chỉ có vậy.

Nàng mới tùy tiện dùng vài mánh nhỏ này đã khiến hẳn tức giận bỏ đi Lần này, khẳng định là hắn sẽ cho rằng nàng chưa hề thay đổi, vẫn là như cũ, sẽ không nghĩ nàng là yêu quái.

Vừa rồi trong phủ có thích khách, Lam Nhi bị g**t ch*t, Sở Diệp Hàn sợ Nam Cung Nguyệt bị hù dọa, nhanh chóng đi tới Vũ Nguyệt Các để an ủi nàng.

Đến Vũ Nguyệt Các, hắn nghe Đàm Nhi nói lại rằng Nam Cung phu nhân bị nhiễm phong hàn, đang năm nghỉ ngơi trên giường.

Ngay tức khắc, nét mặt Sở Diệp Hàn trở.

nên cuống cưồng, hẳn đi tới trước giường.

Nam Cung Nguyệt thì thấy thân hình nàng ta gầy yếu, mặt tái nhợt năm ở trên giường.

Hản liền nóng nảy, mặt đầy lo lắng, nằm chặt bàn tay nhỏ bé của nàng ta: “Nguyệt Nhi, sao nàng nhiễm phong hàn mà không nói cho bổn vương?”

Nam Cung Nguyệt thấy Sở Diệp Hàn tới, mắt ngấn lệ, nhu nhu nhược nhược nhìn hắn: “Ta không sao đâu Vương gia, chàng bận rộn quân vụ, ta sợ quấy rầy Vương gia nên mới không cho Đàm Nhi nói với chàng”“

“Nguyệt Nhi, sao nàng lại ngốc như vậy?

Đàm Nhi, ngươi đã truyền đại phu xem bệnh cho phu nhân chưa?”

Sở Diệp Hàn ôm Nam Cung Nguyệt trong ngực, dịu dàng an ủi nàng Đàm Nhỉ vội vàng trả lời: “Đã cho truyền rồi ạ. Đại phu đã kê cho phu nhân mấy thang thuốc, nô tỳ đã sắc cho phu nhân uống”

“Rõ ràng bệnh của phu nhân r: nhưng người không cho nô tỳ báo với Vương gia. Nàng sợ ảnh hưởng đến việc Vương gia đi xử lý quân vụ. Một mình phu nhân ở trong phòng trống rất đáng thương”

Hẳn cưới Nam Cung Nguyệt nhưng lại không thường xuyên gặp mặt, đây là tổn thương lớn nhất đối với nàng, hắn cảm thấy rất có lỗi với nàng.”

Hắn phân phó Đàm Nhi: “Ngươi đi xuống trước đi. Tối nay bổn vương sẽ chăm sóc cho.

phu nhân thật tốt.”

Đàm Nhi nhất thời vui vẻ nói: “Dạ, Vương gia”

Chờ Đàm Nhi lui xuống đi, nước mắt Nam Cung Nguyệt rơi xuống thành từng dòng, nàng dựa vào ngực Sở Diệp Hàn: “Vương gia, chỉ cần trong lòng chàng có Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi liền hài lòng”“

Sở Diệp Hàn vỗ nhẹ bả vai nàng: “Yên tâm, tối nay bổn vương sẽ chăm sóc cho ngươi.”

“Vương gia, ban nấy chàng ở chỗ tỷ tỷ sao?”

Nam Cung Nguyệt thận trọng hỏi.

“Bổn vương ở Thanh Trúc Viên xem Mạch Lan, nàng ta là đại phu, dĩ nhiên cũng phải ở nơi đó.”

Sở Diệp Hàn nói xong thần sắc ngưng trọng nói: “Đúng rồi, độc Mạch Lan là Lục nhi hạ, sau lưng Lục nhỉ tựa hồ có người xúi giục”

“Thời điểm nàng ta muốn khai ra người đã xúi giục thì lại đột nhiên trúng châm độc mà chết. Bổn vương không nghĩ tới trong vương phủ lại có thích khách. Ta đã phái người gấp rút lục soát, mấy ngày tiếp theo nàng không nên đi ra ngoài, tránh cho gặp nguy hiểm”

Sau khi nghe xong mặt Nam Cung Nguyệt vẻ kinh hoàng: “Có thích khách sao Vương gia? Sao những người đó lại xấu xa như vậy, đã tra được chủ mưu là ai chưa?”

Sở Diệp Hàn lắc đầu: “Sau khi giết người, đối phương trốn thoát rất nhanh, chưa tra ra là ai. Hẳn ta hết sức quen thuộc địa hình vương phủ. Bổn vương đoán người nọ rất có thể là người trong vương phủ. Bốn vương nhất định phải bắt hắn.”

Nam Cung Nguyệt nghe vậy thì hết sức sợ hãi, rúc vào trong ngực Sở Diệp Hàn: “Vương gia, ta nghe người khác nói, vương phủ chúng ta luôn luôn thái bình, sẽ không có thích khách. Nói không chừng là thích khách từ bên ài tới, hẳn ta đã sớm thăm dò địa hình rồi mới đến ám sát”

“Nếu như hoài nghỉ trong vương phủ có thích khách, sợ rằng sẽ làm lòng người bàng hoàng, mọi người nghỉ ky lẫn nhau, sinh lòng hiềm khích. Như vậy sẽ không tốt lắm đâu”
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 61: Lại rời đi


“Nguyệt Nhi nói được là được, cho dù thích khách từ đâu tới, chỉ cần để bổn vương bắt được, bổn vương đều sẽ không tha cho hắn”

Sở Diệp Hàn lạnh lùng nói “Được, Vương gia, tối nay chàng sẽ ở cạnh ta thật sao, chàng sẽ không đi đúng chứ?”

Nam Cung Nguyệt sợ Sở Diệp Hàn lại đi, vì thế ôm chặt hẳn lại.

Hai người đã thành thân được mười ngày, nhưng hẳn chưa chạm vào nàng ta, nếu tiếp tục thế này thì đến khi nào nàng ta mới mang thai con nối dõi cho hắn đây.

Trong lòng Sở Diệp Hàn thoáng chùng xuống, nhưng trên mặt vẫn gật đầu: “Yên tâm, bổn vương sẽ không đi, bổn vương không đi đâu cả, chỉ ở cạnh nàng”

Nam Cung Nguyệt dịu dàng gật đầu, đột nhiên tay nàng ta duỗi đến trước ngực hắn, bàn tay mềm mại giống như không xương.

v**t v* trên lồng ngực rắn chắc cường tráng của hn, nàng ta liếc mắt đưa tình nhìn hẳn, âm thanh mềm nhẹ: “Vương gia, cho ta hầu hạ chàng được chứ?”

Người đẹp nằm trong lòng, hiện trước mắt, tất cả đều quyến rũ đến hồn tan phách nát, nhưng mà Sở Diệp Hàn lại nhớ đến Vân Nhược Linh dưới trăng đêm đó.

Lúc ấy hắn rất phẫn nộ, tàn độc muốn Vân Nhược Linh, rõ ràng người nữ nhân đó xấu đến vậy, thế nhưng lại mang đến cho hẳn cảm giác rất k*ch th*ch, làm hản muốn ngừng mà không được, trong đầu hản chỉ quẩn quanh một cảnh này.

Mặt nàng xấu như thế nhưng cả người lại trắng nõn nà, phập phồng quyến rũ, cảm giác giống tơ lụa, cực kỳ dụ dỗ, đẹp đến say lòng người.

“Vương gia, chàng làm sao vậy?”

Trong lúc ngẩn người, Sở Diệp Hàn nghe.

thấy Nam Cung Nguyệt nói.

Hãn hơi xấu hổ thu lại suy nghĩ.

Nam Cung Nguyệt đang mời gọi hẳn, nhưng trong lòng lại hãn lại đang nhớ tới một nữ nhân khác, giờ khắc này, hắn cảm thấy mình rất có lỗi với nữ nhân trước mặt.

“Nguyệt Nhi…”

Sở Diệp Hàn còn chưa nói xong, bên ngoài đột nhiên vang liên giọng nói của Mạch Liên: “Vương gia, trong quân có chuyện quan trọng, Trầm Phó Tướng muốn ngài đi một chuyến”

“Chuyện gì?”

Sở Diệp Hàn đứng dậy, nhanh chóng mặc thêm quần áo lên người.

“Người chúng ta đã đánh nhau với người của Tấn Vương, Tấn Vương dẫn Vương Phó Tướng đến tìm người của chúng ta đánh một trận, vì ngài không ở đây nên bọn họ kiêng kị Tấn Vương, đám người Trầm Phó Tướng bọn họ không dám chống lại Tấn Vương cho nên đã bị đánh”

“Sở Thiên Minh đánh người của Trầm Phó Tướng?”

Sở Diệp Hàn nắm được trọng điểm.

“Đúng vậy, không chỉ đánh các tướng sĩ, mà còn đánh Trầm Phó Tướng, Trầm Phó.

Tướng bị thương, còn người của Tấn Vương lại rất tốt, ngài xem chuyện này nên giải quyết sao đây?”

Mạch Liên ở ngoài cửa lo lẳng nói.

“Chuẩn bị đến quân doanh”

Vừa rồi đã sắp được việc, Mạch Liên chạy tới làm gì?

Chuyện quân doanh kia xảy ra lúc nào không xảy, cố tình xảy ra ngay đêm nay?

Thật là xui xẻo!

Sau khi Sở Diệp Hàn đi ra Vũ Nguyệt Các thì về Tinh Thần Các của hắn.

Tinh Thần Các ở gần Phi Nguyệt Các, ngay khi hắn chuẩn bị vào phòng đã nghe thấy cách vách vang lên những tiếng cười đùa vui vẻ.

Hắn đi đến ven tường, nhìn xuyên qua khe hở trên tường, nhìn thấy Vân Nhược Linh và đám nha hoàn của nàng đang đánh đàn, ca hát, và nhảy múa ở trong sân.

Một đám nữ tử giống như vừa uống rượu say khướt, hát múa nhảy nhót, nhìn trông không chút phiền não nào.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 62: Nhìn trộm qua khe tường


Từ trước đến giờ hắn chưa từng nghe thấy những âm thanh này.

Trước kia Vân Nhược Linh rất yên lặng, yên lặng đến mức vô hình, đâu ồn ào giống bây giờ đâu.

Hắn lạnh lùng phất tay áo, khi vừa định xoay người trở về phòng lấy kiếm thì đột nhiên nghe phía bên kia truyền đến tiếng nhạc vô cùng dễ nghe.

Thanh âm ấy triền miên du dương, lãng mạn tuyệt giai điệu bắt tai không khỏi khiến hẳn dừng chân đứng lại Hắn nhìn sang bên kia bờ tường, thấy Vân Nhược Linh đang ngồi dưới tàng hoa mai, trước mặt nàng bày một cây đàn tranh, nàng đang ngồi đó đánh đàn tranh Không phải nữ nhân xấu xí đó không biết gì sao?

Tại sao bây giờ lại đánh đàn tranh, hơn nữa giai điệu còn dễ nghe đến vậy.

Chỉ thấy Vân Nhược Linh mặc một áo lông chồn tuyết trắng, tóc chải búi tóc phi tiên, trên mặt trang điểm hóa tinh, trên trán điểm một bông hồng mai, nàng trang điểm trông rất giống tiên nữ trên trời.

Bàn tay trắng nõn của nàng nhẹ đàn, ngón tay nhẹ nhàng gảy đàn tranh, tiếng nhạc uyển chuyển lập tức vang lên, giống như núi cao nước chảy, suối vang róc rách, thanh thúy như ngọc, làm tâm trạng người nghe lập tức trở nên thư thái, sung sướng, nhẹ nhàng.

Khúc nhạc tươi đẹp, hoa mai vương vấn, cảnh tượng này làm cho Sở Diệp Hàn không rời mắt được, đứng ngây ra ở đó.

Đánh xong một khúc nhạc, Vân Nhược Linh xoa bàn tay nhức mỏi.

Đã lâu không đánh đàn tranh, nàng không khỏi cảm thấy hơi không quen.

Nàng biết chơi một chút đàn tranh, dương cầm vả cả sáo, đây là khi nàng còn nhỏ cha mẹ đã mời thầy đến dạy, trí nhớ nàng rất tốt, đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ cách đàn, cho nên đàn rất nhẹ nhàng.

Ngay khi đám người Thu Nhi đang nghe như sỉ như say, âm nhạc đột nhiên dừng lại, các nàng nhịn không được hỏi: “Nương nương đàn thật là hay, khúc nhạc này tên gì vậy ạ, nương nương có thể đàn lại không ạ?”

“Khúc này tên “Hán Cung Thu Nguyệt”, nhưng mà ta mỏi tay, không muốn đàn nữa, dù sao ta không có bán nghệ”

Vân Nhược Linh cười nói.

“Nương nương biết đàn đàn tranh lúc nào, người lợi hại quá, người học lúc nào vậy ạ?

Sao nô tỳ lại không biết?”

Thu Nhi hỏi.

Thu Nhi cảm thấy rất bất ngờ vì nương nương đột nhiên phô bày tài nghệ.

Nhưng mà nàng ấy cảm thấy rất tò mò, trước kia nương nương chưa từng học đàn tranh, nhưng mà người biết đàn từ khi nào.

‘Vân Nhược Linh có hơi chột dạ nói: “Hồi ta còn nhỏ đã từng học, em quên rồi sao? Mẹ đã mời danh sư đến dạy cho ta”

“Có sao? Nô tỳ không nhớ rõ”

Thu Nhi nghi ngờ sờ đầu, nhưng mà nàng ấy vẫn chưa nhớ ra.

“Đó là do em ngốc, dù sao ta đã học rồi, nhưng mấy năm nay chưa từng tập luyện, tất cả đều mới mẻ, nhưng mà đàn một hai khúc thì không thành vấn đề”

“A, nô tỳ nhớ rồi, khi nương nương còn nhỏ.

phu nhân mời danh sư đến dạy cho người, còn dạy người rất nhiều tài nghệ, nô tỳ còn cho.

rằng người đã quên rồi đó”

Thu Nhi đột nhiên nói.

“Không quên, chỉ là trước kia tâm trạng ta không tốt, không muốn đàn mà thôi”

“Thì ra là thế, nô tỳ đã biết, bây giờ nương nương đã xinh đẹp lại, tâm tình cũng tốt hơn, cho nên muốn đàn đúng không ạ?”

Bây giờ Thu Nhi cảm thấy mình có thể hiểu nương nương.

Trước kia trên mặt nương nương có độc tố, nàng làm sao có tâm trạng đánh đàn ca hát.

Bây giờ mặt đã đẹp lại, đương nhiên sẽ có hứng thú.

Thì ra trước kia không phải nương nương không biết, mà là do nàng không muốn làm Bây giờ tâm trạng tốt hơn, nàng đã bắt đầu nhớ lại các tài nghệ trước kia, điều này chứng minh nương nương rất thông minh, đã nhiều năm rồi mà vẫn chưa từng quên Lúc này nàng ấy lại nói: “Nương nương, có phải người còn thích ‘Vương gia hay không? Vừa rồi nô tỳ nhìn thấy Vương gia, người có muốn mời ngài ấy đến đây dùng bữa không”

Đặc biệt là cách nói chuyện, vẻ mặt, tư thái, giọng nói vừa rồi của nương nương.

Thật sự khiến người nghe cảm thấy nổi da gà.

Rõ ràng nương nương đã nói với nàng ấy, nói người không thích Vương gia nữa.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 63: Trêu đùa


Không ngờ rằng nương nương lại chủ động đi mời Vương gia, nàng ấy sợ sự chủ động của nương nương sẽ lại bị Vương gia ghét bỏ, cuối cùng lại quay lại kết cục lúc trước, vậy sẽ không tốt.

Vân Nhược Linh sửng sốt, lúc này nàng mới nhớ lại những lời mình đã nói với Sở Diệp.

Hàn.

Nhớ lại cảnh ấy, cả người nàng nổi toàn da gà.

“Thu Nhi, nương nương nhà em ngu như vậy sao? Nếu hắn không thích ta thì ta nhào.

lên để làm gì? Ta chỉ đùa hẳn mà thôi!”

‘Vân Nhược Linh nói.

Dù sao nàng cũng không thể nói nàng lo Sở Diệp Hàn cảm thấy nàng thay đổi quá nhiều, cho rằng nàng bị yêu quái nhập cố ý khôi phục dáng vẻ.

“Đùa hẳn?”

Thu Nhi nghẹn họng nhìn chäm chăm nương nương nhà mình, đầu lưỡi đã sắp líu lại Lá gan của nương nương cũng quá lớn rồi, thế mà dám đùa Vương gia “Đúng vậy là ta giả vờ, ta không thấy hứng thú với hắn ta chút nào, ta chỉ đùa giốn hắn thôi, thế mà hẳn thật sự… Thật buồn cười”

“Vân… Nhược… Linh!”

Sở Diệp Hàn đứng bên kia vách tường nghe tới đây, trong ánh mắt bùng lên lửa giận ngập trời, hẳn hận không thể b*p ch*t nàng.

Hắn xoay người một cách tiêu sái, bay qua bên kia tường, quần áo tung nhẹ lên, khuôn mặt lạnh tanh nhìn chằm chăm người phía dưới “Vân Nhược Linh, ngươi dám trêu chọc bổn vương, ngươi muốn chết ư?”

Trong giọng nói Sở Diệp Hàn nồng nặc sát ý, áo choàng hản bị gió thổi bay lất phất, ánh mắt hắn lạnh lẽo giống như ác ma đòi mạng tới từ địa ngục.

“Vương… Vương gia”

Tất cả mọi người bị dọa sợ, bọn nha hoàn sợ tới mức tất cả đều trốn ra phía sau Vân Nhược Linh.

Thật đẹp.

Sau khi Sở Diệp Hàn đáp xuống đất, hän đặt một tay ra sau lưng, dáng người cao lớn bước từng bước về phía Vân Nhược Linh.

Mỗi một bước đi đều đâm thẳng vào lòng.

Vân Nhược Linh.

Khi thân hình cao lớn, đĩnh đạc đi đến trước mặt Vân Nhược Linh, bóng người giống như một con chim ưng thật lớn bao phủ lấy cô, không khí xung quanh lập tức đông lại, áp suất dần hạ xuống thấp, thấp đến mức làm cho người khác hít thở không nổi.

“Vừa rồi ngươi nói ngươi đùa giỡn bổn vương ư?”

Sở Diệp Hàn nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Vân Nhược Linh nhanh lùi về sau một bước, nuốt nước miếng: “Chuyện… đùa… giốn này, Vương gia, bởi vì 1a thích chàng nên mới trêu chàng, chàng nghĩ đi, chàng sẽ trêu đùa người mình không thích sao? Giống như nhìn thấy đứa trẻ trên đường, nếu thật sự cảm thấy đáng yêu thì mới muốn chọc nó, nếu nó không đáng yêu thì ai muốn chọc nó chứ? Cho nên ta cảm thấy Vương gia vô cùng đáng yêu, cho nên ta đùa chàng là vì muốn biểu hiện tình cảm của mình!”

Vân Nhược Linh cảm thấy lời giải thích của mình rất là hoàn mỹ.

Nàng cảm thấy đắc chí, trong lòng thầm khen ngợi bản thân.

“Phải không? Mấy kẻ ác trên đường nhìn thấy đứa bé đáng thương cũng muốn chọc nó cho vui, bọn họ l*t s*ch quần áo của nó, chọc nó chạy vòng vòng. Trong mắt bổn vương, ngươi cũng không khác mấy kẻ đó đâu, đều muốn chọc bổn vương thôi Sở Diệp Hàn lạnh lùng nói “Vương gia nghĩ nhiều rồi, ta không phải những kẻ ác đó, làm sao người biết ta giống với bọn họ? Thể giới này rất tốt đẹp, xin Vương gia đừng nghĩ lòng người ai cũng xấu như vậy”

Vân Nhược Linh lạnh giọng.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 64: Tự tiện xông vào tẩm điện


“Còn dám mạnh miệng! Vậy vừa rồi ngươi nói “Đó là ta giả vờ, ta chẳng có chút hứng thú nào với hắn, ta chỉ muốn trêu hắn, thế mà hắn cho là thật, thật là buồn cười” là có ý gì?”

Sở Diệp Hàn hừ lạnh một tiếng.

Tới câu này thì Vân Nhược Linh không cách nào cãi chày cãi cối được nữa rồi.

Tên Vương gia ngày thật khó chơi, Vân Nhược Linh thầm nghiến răng: “Vương gia, ta chỉ thuận miệng nói, giống như nam nhân các chàng thích khoác lác, ta chỉ mạnh miệng hai ba câu, chàng đại nhân rộng lượng, nhất định đừng để trong lòng.

Chàng đói bụng à? Chỗ chúng ta có rượu và thức ăn, chàng có muốn dùng một chút không?”

Sở Diệp Hàn lạnh lùng nghiến răng: “Miệng lưỡi sắc bén, nếu ngươi rảnh như vậy thì giúp bổn vương làm vài chuyện, đi chung với bổn vương đi”

“Đi đâu chứ?”

Cả người Vân Nhược Linh thoáng run.

Chẳng lẽ tên nam nhân này sẽ lại kêu người đánh nàng ư.

“Không phải ngươi là thầy thuốc sao?

Trong quân doanh có người bị thương, ngươi đi theo bổn vương đến đó xem thử, đỡ cho cả ngày ngươi rảnh rỗi quấy trong nhà mịt mù chướng khí”

Lúc nàng đến Tinh Thần Các, Mạch Liên đang đứng ở bên ngoài.

Mạch Liên thấy Vương phi đến, vội vàng chạy đến hành lễ với nàng: “Nương nương, người đã chuẩn bị xong?”

Vừa rồi hắn ta nghe Vương gia nói Vương gia muốn đưa nương nương đến quân doanh để trị thương cho các tướng sĩ.

“Ừ, Vương gia đâu?”

‘Vân Nhược Linh lạnh nhạt nói.

“Đang thay quần áo bên trong, có lẽ cần chờ thêm một lúc”

Mạch Liên cung kính nói.

“Chữa trị không thể kéo dài, người bị thương không thể chờ lâu, sao chàng ấy lại chậm chạp như thế?”

Vân Nhược Linh cần răng, một nữ nhân như nàng còn chuẩn bị đồ nhanh hơn cả Sở Diệp Hàn.

“T¡ chức cũng không biết”

Mạch Liên nói.

Hắn ta cảm thấy lúc trước hắn ta giúp Vương phi đưa nha hoàn đi, Vương phi còn có chút khách sáo với hẳn ta.

Nhưng bây giờ Vương phi thật sự không thèm để ý hắn ta, có phải hắn ta đã đắc tội gì với nàng rồi?

Ước chừng chờ thêm mười lăm phút nữa, vẫn chưa nhìn thấy Sở Diệp Hàn ra Vân Nhược Linh nóng nảy, đột nhiên nàng đi thẳng vào trong tẩm điện của Sở Diệp Hàn.

“Vương phi..”

Mạch Liên sửng sốt, không lẽ là Vương phi muốn vào gọi Vương gia đó chứ?

Ngộ nhất gặp phải Vương gia, nhất định Vương gia sẽ tức giận “Ta đi gọi ngài”

Vân Nhược Linh bỏ lại một câu, sao đó kiên cường bất khuất đi vào Tinh Thần Các.

Lúc nàng vào tới chính điện thì nhận ra bên trong không đốt đèn, không có một bóng người, nàng nghi ngờ nhìn thoáng qua, sau đó đi thẳng vào trong điện.

Lúc này, Sở Diệp Hàn đang tắm gội trong hồ nước nóng, một ngày không tắm gội hắn sẽ cảm thấy không thoải mái Bởi vì vội đến quân doanh, nên hẳn chỉ tắm gội qua loa, sau đó quấn một cái khăn tắm đi ra.

Trong phòng ngủ của hẳn không để cho nha hoàn hầu hạ, cho nên hẳn quấn khăn đi lại rất là tùy ý.

Nga khi hẳn chuẩn bị ra sau bình phong thay quần áo thì đột nhiên có một bóng người màu đỏ vọt vào: “Sở Diệp Hàn, chàng còn sống không vậy?

Chúng ta chờ chàng lâu lắm… ÁI”

Vân Nhược Linh còn chưa nói xong, đã nhìn thấy một dáng người đầy chắc khỏe đi về phía mình.

Hơn nữa, trên người người nọ chỉ quấn một cái khăn tắm lỏng lẻo, nhưng mà cái khăn tắm đó quá ngắn, quấn mà như không quấn, nàng liếc mắt nhìn lên trên.

Trời ạ!
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 65: Liếc nhìn một lần


Cái mông cong, cơ bụng tám múi, đường nhân ngư, ngực rằn chắc, hai chân thẳng tắp thon dài, đường cong hoàn mỹ, bọt nước vương trên da thịt đầy gợi cảm, dáng người kiên cường lực lưỡng, khiến Vân Nhược Linh nhìn đến nóng cả máu, suýt nữa thì chảy máu mũi.

Ngay khi Vân Nhược Linh thét chói tai thì Sở Diệp Hàn cũng cảm thấy giật mình hoảng Sợ.

Hắn nhanh dùng khăn tắm che người mình lại, gương mặt tuấn tú của hẳn đen như đáy nồi, giận dữ hét: “Đáng chết, ai cho ngươi vào đây, còn không nhanh đi ra ngoài?”

Nữ nhân này, nhất định chạy vào đây lúc này là vì muốn rình xem hắn, đồng thời muốn quyến rũ hẳn.

“Ta không cố ý, ta sẽ đi ra ngoài ngay lập tức Ngay Vân Nhược Linh nói xong chuẩn bị xoay người bỏ chạy.

Đột nhiên nàng dẫm phải vũng nước nhỏ từ trên người Sở Diệp Hàn, trượt chân, cả người ngã nhào về phía trước.

Chỉ nghe một tiếng thét chói tai “Aaa”, cả người Vân Nhược Linh nhào về phía Sở Diệp Hàn, nàng tìm không thấy điểm tựa, đôi tay theo phản xạ tính ôm lấy Sở Diệp Hàn.

Đáng tiếc, nàng không ôm lấy người hắn được, mà ngược lại bắt được cái khăn tắm quấn trên eo hắn.

Sau đó tay nàng giật một phát đã kéo.

khăn tắm hần rớt xuống, đồng thời mặt nàng đã vùi thật sâu vào trong lòng ngực nam nhân.

Nhất thời, mọi âm thanh trở nên lặng ngắt như tờ, khắp xung quanh bốc lên không khí đầy xấu hổ.

“Ừm..”

Mặt Vân Nhược Linh vùi trên người Sở Diệp Hàn, nàng muốn nói chuyện, nhưng lại sợ đến nói không nên lời Mà khuôn mặt tuấn tú của Sở Diệp Hàn đã thay đổi, hản phẫn nộ nhìn chãm chăm Vân Nhược Linh, khuôn mặt giận dữ, gân xanh trên trán nổi rõ, con ngươi đen nhánh ngập tràn lửa giận không khỏi làm người ta thấy sợ hãi “Ngươi cố ý đúng không Vân Nhược Linh?

Ngươi muốn chết sao?”

Ngực Sở Diệp Hàn tức đến phập phồng, tức giận hét lên, bàn tay đột nhiên vung lên đẩy Vân Nhược Linh ra.

‘Vân Nhược Linh bị hắn đột ngột đẩy ra, nàng lùi về sau hai mét rồi ngã ngồi trên sàn nh đau quá!”

‘Vân Nhược Linh xoa cái mông bị đập mạnh xuống đất, xanh mặt, từ từ bò dậy.

Người nam nhân này cũng thật độc ác.

Còn chưa kịp nhìn kỹ hắn, thế mà hản đã ác đến vậy sao?

Có điều dáng người hẳn rất được, Nam.

Cung Nguyệt được ở cạnh hắn nhất định rất có “tính phúc”.

“Cút đi!”

Sở Diệp Hàn rống giận xong thì đi nhanh ra sau bình phong, nhanh chóng mặc áo gấm của mình vào.

Sau đó hắn mặc một áo giáp màu bạc bên ngoài áo gấm, đầu đội mũ giáp lông vũ, trên hông đeo bảo kiếm huyền thiết, uy phong lãm liệt bước ra ngoài Lúc này, Vân Nhược Linh đã xoa cái eo nhức mỏi khập khiễng đi ra ngoài Mạch Liên nhìn thấy thế, khóe môi hơi giật giật: Nương nương bị làm sao vậy?”

“Đừng biết mà còn giả vờ hỏi!”

‘Vân Nhược Linh không muốn nói, lạnh lùng đi xuống bậc thang.

Hứ, thù hôm nay nàng nhớ kỹ, nhất định sau này nàng sẽ nghĩ cách báo thù.

Mạch Liên cảm thấy khó hiểu, nhất định là nương nương đã bị Vương gia dạy dỗ, vậy nên mới bước đi khập khiễng như vậy.

Lúc này, Sở Diệp Hàn sa sầm mặt bước ra.

Hắn vừa xuất hiện, Vân Nhược Linh đã lạnh lùng liếc nhìn.

Chỉ nhìn thấy trên người Sở Diệp Hàn mặc một bộ áo giáp màu bạc, trong bóng đêm áo giáp phát tia sáng bạc, phía sau hẳn là một cái áo choàng đỏ thắm, trên đầu là mũ giáp màu.

bạc phát ra tia sáng lạnh lẽo, trên mũ giáp có một chuỗi ngọc đỏ thảm có tua rua năm phía sau đầu hắn.

Trên cổ áo màu trắng có thêu hoa văn chìm màu xám.

Hắn hơi ngẩng đầu, cần cổ thon dài, mày kiếm nhíu lại, ánh mắt rét lạnh, đôi mắt phượng hẹp dài lạnh lùng hơi nheo lại, bên trong tỏa ra hơi lạnh bức người.

“Vương gia, ngài đã chuẩn bị xong rồi?”

Mạch Liên nhanh đi lên hỏi.

“Chuẩn bị xong, xuất phát”

Sở Diệp Hàn lạnh lùng liếc nhìn Vân Nhược Linh, trong mắt hắn tràn đầy ghét bỏ.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 66: Nàng không dễ chọc


‘Vân Nhược Linh lạnh lùng liếc hắn, chẳng lẽ nàng không chê hắn?

Sở Diệp Hàn không ngờ rắng mình nhìn thấy vẻ chán ghét từ trong mắt Vân Nhược Linh, đây là chuyện mà trước kia hẳn chưa từng nhìn thấy.

Hắn lạnh lùng: “Thời gian có hạn, chúng ta cưỡi ngựa đi”

Vân Nhược Linh hung dữ trợn mắt, nếu không phải hắn kéo dài thời gian, ngồi xe ngựa cũng đã tới nơi rồi.

Mạch Liên nói: “Nhưng mà Vương phi không biết cưỡi ngựa, Vương phi phải đi thế nào?”

“Ngươi dẫn nàng”

Sở Diệp Hàn lạnh giọng.

“Ti chức dẫn người ư? Nhưng mà ty chức là một nam nhân…”

Mạch Liên không biết phải nói sao.

Hắn ta là một nam nhân, lại còn là một nam nhân chưa lập gia đình.

Huống hồ, một đại nam nhân như hẳn ta làm sao có thể dẫn theo Vương phi, nếu chuyện này truyền ra thì thể diện Vương gia phải để ở đâu?

“Vậy không còn cách nào, nếu ngươi không dẫn nàng ta theo thì nàng ta cứ chạy sau lưng ngựa đi.”

Sở Diệp Hàn lạnh lùng nói, sau đó đi ra sân.

Lúc này, người gác cổng đã dắt mấy con tuấn mã cực đẹp đến chờ trước cửa vương phủ, mấy con ngựa đang dậm chân, trông vô cùng sôi nổi.

Sở Diệp Hàn vừa ra cửa vương phủ, đã đi về phía con ngựa có màu đỏ đậm hí lớn nhất.

Con ngựa này là ngựa nổi tiếng của Tây Vực, da lông bóng mượt, nhìn oai phong lẫm liệt, tên khoa học là “Hãn huyết bảo mã”.

Sở Diệp Hàn nhảy nhẹ lên, dáng người định đạc lập tức ngồi trên lưng ngựa, sau đó nắm lấy dây cương, khống chế được con ngựa này, con ngựa đỏ lập tức trở nên ngoan ngoãn, tỏ vẻ thuần phục chủ nhân.

Mạch Liên cũng tiến lên, chọn một con tuấn mã màu đen mạnh mặ, leo lên trên.

‘Vân Nhược Linh lạnh lùng đi đến bên cạnh Sở Diệp Hàn, liếc mắt nhìn người ngựa “Vương gia, chàng bảo thần thiếp chạy sau ngựa? Thần thiếp không biết cưỡi ngựa, nếu không có ai đưa thần thiếp đi thì thần thiếp không đi nữa”

Nói xong, nàng kiêu ngạo ngẩng đầu.

Từ giờ trở đi, nàng muốn nói cho Sở Diệp Hàn biết nàng không phải đứa ngốc mặc cho người khác xâu xé.

Nàng cũng có tính tình, có tính cách, tuyệt đối không chịu tủi nhục như trước kia.

Ánh mắt Sở Diệp Hàn lạnh lẽo nhìn chăm chằm Vân Nhược Linh: “Ai cho ngươi lá gan dám nói vậy với bổn vương? Bổn vương bảo ngươi đi, hôm nay ngươi dù có lết cũng phải lết đi, nếu không, xử trí theo gia pháp”

“Sở Diệp Hàn, chàng đừng khinh người quá đáng!”

‘Vừa rồi Vân Nhược Linh mới bị Sở Diệp Hàn đẩy một cái ngã trên mặt đất, bây giờ eo và chân còn rất đau.

Mà tên khốn này lại bảo nếu Mạch Liên không dẫn theo nàng thì để nàng chạy bộ theo ngựa đến quân doanh trị thương, chuyện này thật quá đáng.

Mạch Liên là gia nhân, là nam nhân, nàng sẽ không ngồi chung một con ngựa với hắn ta.

Nếu truyền ra ngoài thì nàng đừng mong làm Vương phi nữa, nàng không ngốc như thế.

Còn chạy theo ngựa, nàng không đồng ý.

Nàng không bảo thích chịu ngược đãi, không có khuynh hướng thì bị ngược đãi “Đúng, bổn vương bắt nạt ngươi, ngươi có thể làm gì được ta?”

Trong con ngươi Sở Diệp Hàn lóe lên tia nham hiểm, lạnh lùng nhìn chäm chm Vân Nhược Linh.

Vân Nhược Linh bị hắn nói kích, người nam nhân này không biết tôn trọng nữ nhân, nàng đã tức đến sắp không thở nổi Đột nhiên, nàng nhìn thấy trong tay thị vệ bên cạnh cầm một cây đuốc, nàng tức giận đi qua giành lấy cây đuốc trong tay thị vệ, sao đó đột ngột ném cây đuốc về phía ngựa cửa Sở Diệp Hàn: “Sở Diệp Hàn, ta nói cho chàng biết, ta không phải người dễ chọc!”

Con ngựa sợ lửa.

‘Vừa thấy cây đuốc phóng về phía nó thì lập tức hoảng sợ hí vang, đồng thời nhấc bốn vó kinh hoàng phi nhanh chạy trốn, con ngựa trở nên lồng lộn điên cuồng chạy như bay về phía trước.

“Vương gia cẩn thận!”

Nhóm người Mạch Liên nhìn thấy thế sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Lá gan Vương phi cũng quá lớn, dám hại Vương gia như vậy, sau này nhất định sống không bằng chết.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 67: Cưỡi chung một con ngựa


Con ngựa hoảng sợ, vẻ Sở Diệp Hàn đanh lại, hẳn nhanh chóng thả lỏng dây cương, con tuấn mã chạy như điên trên đường, hẳn dùng chân kẹp chặt bụng ngựa, ánh mắt sắc bén nhìn phía trước, vẻ mặt lạnh lùng, nhanh chóng thổi lên một tiếng còi.

Tiếng còi du dương dai dẳng, giống như một khúc an hồn, lại còn tỏa ra vẻ uy nghiêm của chủ nhân ra lệnh cho con ngựa dừng lại, sau đó đứng yên tại chỗ hí vang.

Khống chế con ngựa xong, Sở Diệp Hàn tập tức siết chặt dây cương, kẹp chặt bụng ngựa, thét ra lệnh con ngựa quay đầu trở về.

Lúc này, vẻ mặt Vân Nhược Linh cũng đầy kinh ngạc và hoảng sợ, tay nàng run lên, không ngờ vừa rồi nàng dám dùng cây đuốc k*ch th*ch ngựa của Sở Diệp Hàn, nếu ngã chết Sở Diệp Hàn thì tốt, cùng lắm thì nàng chôn cùng thôi.

Nhưng nếu hẳn không chết, chắc chắn hắn sẽ tra tấn nàng sống không băng chết rồi?

Lo lắng chuyện gì chuyện đó tới.

Cách đó không xa, Sở Diệp Hàn mặc bộ giáp lấp lánh ánh bạc cưỡi ngựa oai phong về phía này, áo choàng hắn phấp phới trong gió, cả người hắn toát lên vẻ bá đạo lạnh lẽo, trầm ổn bản lĩnh.

Mạch Liên lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Bọn họ đã sớm đoán được kết quả.

Vương gia là chiến thần tiếng tăm lừng lẫy, đã từng cưỡi qua vô số ngựa, chuyện con ngựa kinh hoàng vụn vặt này sẽ không làm khó được hẳn.

Vương gia đã từng giục ngựa xông vào trung tâm quân giặc, bụng ngựa trở thành bia ngắm của địch, toàn thân bị bản thành cái sàng, trước khi chết vì kiệt sức đã đưa Vương gia an toàn thoát thân thì chút việc nhỏ này sao làm khó được hẳn.

“A, Sở Diệp Hàn, chàng định làm gì? Chàng thả ta xuống”

‘Vân Nhược Linh không ngờ rằng Sở Diệp Hàn kéo nàng lên trên lưng ngựa.

Nhưng mà gì sao hản không ôm nàng vào trong ngực, để nàng ngồi ngay ngắn?

Mà lại để nàng nằm trên lưng ngựa, bị một tay hẳn nắm lấy.

Nàng cảm thấy mình giống như động vật, bị Sở Diệp Hàn bắt lấy, nếu hän buông tay, nàng sẽ ngã xuống.

“Đi quân doanh, ít nói nhảm”

Sở Diệp Hàn lạnh giọng, nhanh chóng thúc ngựa tiến về phía trước.

Con ngựa kia phi nước đại, xóc nảy vô cùng, làm cho Vân Nhược Linh hét lên đầy chói tai, yên ngựa cứng rắn làm cho nàng đau nhức “Tên khốn, chàng muốn đưa ta đến quân doanh, chàng không thể để ta ngồi đàng hoàng được sao? Chàng thả ra xuống, hoặc là để ta ngồi, chàng chọn một đi”

Vân Nhược Linh bị xóc đến sắp nôn mửa, cảm giác này còn đáng sợ hơn ngồi tàu lượn siêu tốc, dù sao tàu lượn siêu tốc còn tạm dừng vài giây.

“Ngươi không có tư cách lựa chọn!”

Sở Diệp Hàn nói xong, nhìn thấy phía trước có một chiến hào ước chừng một mét, hẳn đột nhiên thúc ngựa.

Con ngựa nhấc bốn vó lên, thân mình mạnh mẽ nhảy lên một cái đã phóng qua được chiến hào.

“Cứu mạng mà!”

Ngay khi lướt qua chiến hào, Vân Nhược.

Linh bị xóc đến vẻ mặt nhăn nhúm, cả người run Sợ.

Chuyện này giống như đột nhiên mất đi trọng lực vậy, đột nhiên phi lên cao, dọa cô sợ đến mặt trắng bệch Đoạn đường đi cưồng này làm cho Vân Nhược Linh sợ mờ cả mắt, đến sức r*n r* cũng không còn, trực giác nói cho nàng, đây là trả thù nàng Sở Diệp Hàn bởi vì đã chọc ngựa hoảng sợ.

Trên mặt Sở Diệp Hàn không có chút thương hoa tiếc ngọc nào, hẳn lạnh lùng đánh ngựa, nhanh chóng đi tới quân doanh.

Lúc này, cuối cùng con ngựa cũng dừng lại, Vân Nhược Linh sợ đến nằm liệt như một con cún, khó chịu nằm trên lưng ngựa.

Trong lòng nàng thề, Sở Diệp Hàn có một ngày bà đây sẽ tìm ngươi báo thù
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 68: Đến quân doanh


Vương Thủ Tướng chờ trước cửa Quân doanh thấy Ly Vương đến thì nhanh tiến lên nghênh đón.

“Tham kiến Vương gia”

“Đứng lên đi.”

Sở Diệp Hàn xoay người đã nhẹ nhàng xuống ngựa, chỉ để một mình Vân Nhược Linh nằm trên đó.

Vương thủ tướng nhịn không được giật khóe môi, nói: “Vương gia, xin hỏi vị này chính là?”

“Ly Vương phi, đến trị thương cho các tướng sĩ, đám người Trầm Phó Tướng đâu?”

Sở Diệp Hàn lập tức hỏi.

“Ở trong doanh địa, Tấn Vương cũng ở đó, bên đó không có bị thương, nhưng toàn bộ người của chúng ta đều bị thương, Trầm Phó Tướng còn bị trọng thương”

Vương thủ tướng phãn nộ nói.

“Đi dẫn đường”

Sở Diệp Hàn lạnh lùng ra lệnh.

Vương thủ tướng tò mò nhìn Vân Nhược Linh, say đó nhanh chóng đi trước dẫn đường.

Bọn họ chưa từng nghe thấy Ly Vương phi biết trị thương, hơn nữa không ngờ Ly vương lại đưa Vương phi đến đây, ngài ấy đúng là không biết tiếc thương phu nhân của mình.

Lúc này, đám người Mạch Liên cũng nhanh chóng đuổi tới.

Hắn ta vừa đuổi tới đã đỡ Vân Nhược Linh xuống ngựa, Vân Nhược Linh bị xóc đến đầu váng mắt hoa, vừa xuống ngựa, nàng còn chưa kịp nhìn thấy rõ tình huống của quân doanh thì đã khom người nôn mửa.

May là lúc nấy nàng chưa ăn gì, chỉ mới uống chút rượu, cho nên đều chỉ nôn ra rượu.

Tuy rằng mùi hương rất ba chấm, nhưng dù sao cũng không quá khó coi “Vương phi, nào, lau đi”

Mạch Liên nhận một tấm khăn từ Vương thủ tướng đưa cho Vân Nhược Linh.

“Đa tạ”

Vân Nhược Linh nhận khăn xoa khóe miệng.

Qua chuyện này nàng đã không còn chán ghét Mạch Liên nữa.

Nàng là một nữ nhân vô cùng dễ mềm lòng, chỉ cần người khác đối tốt với nàng, nàng sẽ dễ dàng tha thứ cho họ.

Ai bảo nàng là một nữ nhân có tấm lòng lương thiện chứ.

Một câu “Đa tạ” của nàng khiến cho Mạch Liên cảm thấy nàng đã tha thứ cho hẳn ta.

Tuy rằng hắn ta không biết rốt cuộc hẳn ta đã làm chuyện gì chọc giận Vương phi.

Sau khi Vân Nhược Linh nôn mửa xong, Mạch Liên nhanh chân dân đường cho nàng: “Vương phi, có lẽ chút nữa người sẽ nhìn thấy rất nhiều cảnh đố máu, ví dụ như miệng vết thương, gấy chân tay gì đó, người nhất định đừng sợ. Nếu người không điều trị cho những người đo được thì đứng cố, quân doanh có thầy thuốc”

‘Vân Nhược Linh nhìn Mạch Liên một cái Tính ra hẳn ta còn có chút lương tâm.

“Ngươi nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

‘Vân Nhược Linh vừa đi, vừa quan sát quân doanh.

Quân doanh ban đêm, lá cờ tung bay, ở phía xa có thể thấy rõ quân trường thao luyện, khắp nơi đốt đuốc cháy rực, nơi nơi là binh lính đứng theo đội nhóm, bọn họ đang canh gác, cũng có tuần tra, trên mặt ai ai đều lộ vẻ kinh hoảng và mệt mỏi, hẳn là vì trận đánh vừa rồi.

Khắp quanh nơi này nồng mùi máu tươi khiến người ta không thể hít thở nổi, cũng làm cho Vân Nhược Linh không khỏi nhíu mày.

Rốt cuộc các tướng sĩ trong quân doanh bị sao vậy?

Thế mà lại nội đấu, đây chính là điều tối ky trong quân trại.

Ngửi mùi hương này cũng đủ để nàng đoán được những người này bị đánh không nhẹ.

Mạch Liên nói: “Vương phi, Vương gia chúng ta là Đại tướng quân bảo vệ Sở Quốc, những tướng sĩ này vốn dưới trướng ngài ấy, một tay ngài ấy dẫn dắt. Mấy năm nay Vương gia lập được nhiều chiến công hiển hách trên chiến trường, thẳng rất nhiều trận lớn bảo vệ Sở Quốc thái bình, rất được lòng người dân thiên hạ”

“Sau đó Hoàng Thượng cảm thấy một mình Vương gia quản lý quân doanh quá mệt nhọc, nên đã phái Tấn Vương Sở Thiên Minh tới nhậm chức Tả Tướng Quân Hộ Quốc giúp đỡ Vương gia quản lý quân doanh.”

“Tấn vương lấy mất một nửa binh lực của Vương gia, còn mang theo rất nhiều người nhà đến. Mà trong quân doanh dần dần chia làm hai phái, hai phái này rất căm thù nhau, đánh nhau. Người của Tấn Vương luôn ngáng chân trong quân, muốn diệt trừ phe của Vương gia, thuộc hạ biết sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện, không ngờ rằng đêm nay thật sự đã xảy ra chuyện”
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 69: Vào doanh trướng


Mạch Liên không nói rõ được ân oán giữa hai phe phái.

Hắn ta ngắn gọn giới thiệu cho Vương phi một chút tình huống của quân doanh.

Hắn ta và Vương gia đều biết rõ, Vương phi là do Hoàng thượng và Vân thừa tướng sắp xếp vào vương phủ làm thám tử, cho nên hẳn ta chỉ tùy tiện nói vài thứ chứ không nhiều lời.

Hắn ta tin với năng lực của Vương phi, nàng sẽ hiếu những điều này.

Đáng tiếc là hắn ta đã đánh giá cao Vân Nhược Linh rồi.

Trước kia Vân Nhược Linh là cơ sở ngầm được Vân thừa tướng cài căn bên người Sở Diệp Hàn, nàng chính là một kẻ vô dụng không biết cái gì.

Huống hồ bây giờ nàng đã đổi hồn rồi Vân Nhược Linh cố gắng hồi tưởng, kết nối ký ức và lời của Mạch Liên, đại khái hiểu được một chút chuyện.

Ấy là, Sở Diệp Hàn là con trai trưởng duy nhất của tiên đế, phía trên hắn có một vị tỷ tỷ, là trưởng công chúa Sở Khiết Vũ hiện tại.

Tiên đế băng hà, lại không truyền ngôi cho con trai mình là Sở Diệp Hàn, mà lại truyền cho đệ đệ Sở Dao.

Cũng chính là Hành Nguyên đế hiện giờ.

Hành Nguyên đế sinh rất nhiều con trai con gái, ông ta hẳn rất muốn để con mình là người thừa kế, lập làm thái tử.

Đáng tiếc thay, hiện tại trong triều có quá nhiều ánh mắt dõi theo ông ta, ông †a không dám lập con mình làm thái tử, cũng không dám ngang nhiên chèn ép Sở Diệp Hàn, chỉ có thể bí mật ngáng đường.

Ông ta là thúc thúc của Sở Diệp Hàn, lại không muốn để Sở Diệp Hàn ngồi yên, nghĩ ra đủ loại biện pháp chèn ép Sở Diệp Hàn.

Cho nên, ông ta đưa con trai mình là Tấn vương Sở Thiên Minh đến phân tán quân quyền của Sở Diệp Hàn.

Ở ngoài nói muốn Tấn vương san sẻ gánh nặng với Sở Diệp Hàn, kỳ thật là muốn làm suy yếu binh quyền của hắn Khi Tấn vương tới, người của Sở Diệp Hàn đương nhiên không phục, hai bên thường xuyên tranh đấu gay gắt, ầm ï đến hỗn loạn.

Rốt cuộc đêm nay đã nổ ra cuộc chiết nghe nói đánh nhau rất nghiêm trọng, đợi đến khi nàng tới doanh trướng thì e là sẽ phải chịu đựng một hồi đấu tranh giương cung bạt kiếm.

Đột nhiên, Vân Nhược Linh phát hiện ra.

Nàng là Ly vương phi, Ly vương là con trai của tiên đế, chắc chăn sẽ bị một nhà hoàng đế hiện giờ cô lập, lại thêm bốn phương là địch, tám hướng là thù.

Thân phận của nàng có phải rất nguy hiểm hay không?

Có phải tùy tiện đi trên đường sẽ gặp phải kẻ thù, sớm muộn gì cũng bị người ta g**t ch*t không?

Vân Nhược Linh nhanh chóng đi theo Mạch Liên vào trong doanh trước.

Vừa mở tấm mành ra, một mùi máu tươi xộc lên, Vân Nhược Linh bước vào, trông thấy một đám người nằm gục trên mặt đất Hai người lính mặc quần áo khác màu nằm trên đất thở dài.

Hầu hết mọi người đều bị thương, còn là bị đao chém thương, mấy thứ vũ khí dính máu nằm bừa bãi trên đất.

Có một tướng sĩ mặc đồ màu cam nhìn qua bị thăng nặng hơn cả, còn những người mặc đồ màu xanh chỉ bị thương nhẹ, đều là vết thương ngoài da không có gì nghiêm trọng.

Nang thấy Sở Diệp Hàn đứng bên cạnh các tướng sĩ mặc màu cam, liên kết luận người bị thương nghiêm trọng kia là thuộc hạ của Sở Diệp Hàn.

Lúc này, Sở Diệp Hàn đang đứng trước một nam nhân trung niên khoác áo giáp màu bạc. Người đàn ông chừng bốn mươi tuổi, Vân Nhược Linh nhìn thoáng qua ông ta.

Trời ạt Cánh tay của nam nhân này đã bị chặt đứt, tay ông ta chảy máu đầm đìa, đang hấp hối rồi.

Mà bên cạnh bàn chân của ông ta là một cánh tay đã bị đao chém đứt.

Trông thấy cảnh tượng ấy, Vân Nhược Linh không sợ đến mức biến sắc, cũng không nôn mửa kinh tởm.

Bởi vì trước đây nàng là bác sĩ ngoại khoa, cảnh tượng thế này đã gặp nhiều rồi.

“Ly vương, đây là chốn của nam nhân, ngươi dẫn theo một nữ nhân tiến vào đây làm gì? Mà nữ nhân này nhan sắc xinh đẹp, không phải là ngươi đã mê muội đến mấy cả ý chí, đưa nữ nhân vào trong quân doanh đấy chứ?”

Đối diện Sở Diệp Hàn là một nam nhân tuấn tú, mặc cẩm bào màu đen, thắt lưng dùng ngọc đái khảm ngọc bích, đầu đội ngọc quan màu trắng bạc.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 70: Mọi người chế nhạo Lời này, là tên nào nói ra


Vân Nhược Linh nghe tiếng nhìn qua, thấy một nam nhân cao lớn, vẻ mặt âm trâm đứng ở đối diện.

Nhìn qua quần áo, cách ăn mặc của nam nhân, lại thấy ngọc quan trên đầu, Vân Nhược.

Linh đoan rằng người này chính là Tấn vương Sở Thiên Minh.

“Tấn vương, mở to ánh mắt của ngươi mà nhìn cho rõ ràng, đây là vương phi của bổn Vương.”

Sở Diệp Hàn lạnh lùng nói, ẩn trong thần hình cao lớn là khí thế nắm quyền sinh sát trong tay.

Tấn Vương lại liếc qua Vân Nhược Linh một cái, vô cùng ngạc nhiên: ‘Đây là Ly vương phi? Nàng ta không phải là một kẻ xấu xí à? Sao có thể trở nên xinh đẹp như vậy? Ly vương, không phải là ngươi đổi vị vương phi khác đấy chứ?”

“Có liên quan gì tới ngươi?”

Sở Diệp Hàn lạnh lùng, vẻ mặt thản nhiên nói: “Tấn vương, tướng sĩ của bổn vương đều là do người của ngươi làm bị thương phải không?”

Tấn vương vừa nghe xong lại tỏ vẻ giận dữ: “Ly vương, là do người của Trầm phó tướng động thủ trước, người của bổn vương không nhịn nổi mới phải ra tay. Ngươi muốn trách, thì chỉ có thể trách Trầm phó tướng.

không chiếu cố thủ hạ, còn có tướng sĩ của người không mạnh bằng người khác.”

Sắc mặt của Sở Diệp Hàn càng lạnh xuống, ánh mắt trở nên tàn nhẫn, nham hiểm, lộ ra lửa giận hừng hực: “Tay của Trâm phó tướng là ai chém đứt?”

“Là trong lúc Tê phó tướng và Trầm phó tướng đánh nhau, lỡ tay làm bị thương người khác”

Tấn vương nói Hắn ta vừa dứt lời, một nam nhân chừng bốn mươi tuổi đứng bên cạnh hẳn ta hừ nhẹ một tiếng, dùng ánh mắt khinh thường nhìn Trầm phó tướng, rồi nói với Sở Diệp Hàn: “Ly vương, thật xin lỗi, đao kiếm không có mắt, Trầm phó tướng tấn công tới tấp, mạt tướng vì tự bảo vệ mình, đã rất chú ý nhưng vẫn không cẩn thận làm ông ta bị thương”

Ngụ ý chính là, muốn trách chỉ có thể trách Trầm phó tướng tự mình không tránh được.

Trầm phó tướng vừa bị chặt đứt tay, nghe vậy tức đến nôn ra một ngụm máu, tay phải ông ta che trước ngực, tức giận nói: “Tê phó tướng, nếu không phải trong lúc ta cứu các tướng sĩ, ngươi đánh lén ta, thì sao ta có thể bại được? Ngươi không thắng vì dùng võ, mà dùng kế đánh lén hiểm độc!”

“Đánh nhau không phân biệt tập kích hay không, chỉ xét mạnh yếu, Trầm phó tướng là do bản tướng quân đánh bại, một tay còn bị chặt đứt, đã là một phế nhân, khuyên ngươi mau chóng cáo lão hồi hương đi”

Tê phó tướng miệt thị nói.

“Ngươi, ngươi khinh người quá đáng…”

Trâm phó tướng tức giận rống lên, lại nôn ra máu.

Người của Tấn vương đứng phía đối diện vừa nghe thấy cũng cười nhạo nhìn Trầm phó tướng, có kẻ cười lớn: “Trầm phó tướng, người thắng làm vua, kẻ thua làm giặc, ngươi đã là phế nhân rồi, không còn tác dụng gì đối với Ly vương nữa, không cần nhẫn nhịn làm gì, nhịn nữa cũng chỉ là một phế nhân thôi.”

“Đúng đúng, ngươi đã là phế nhân, không xứng làm phó tướng, vô dụng rồi thì ngươi đi quản hậu cần đi thôi”

Mấy kẻ quân sĩ thô bỉ, đã châm chọc người ta thì sẽ không chữa lại lối thoát.

Trâm phó tướng bị những người này chọc tức đến sắc mặt trằng bệnh, một ngụm khí cứ thế nuốt xuống.

Đúng lúc này, Vân Nhược Linh đột nhiên bước lên, cầm cánh tay bị chặt đứt của ông ta lên, bình tĩnh nói: “Vương gia, tay của Trầm phó tướng còn cứu được, có thể nối lại được. Cho người bố trí cho ta một chỗ yên tĩnh, ta có thể phẫu thuật cho ông ta”

Mọi người vừa nghe liền kinh ngạc nhìn Vân Nhược Linh.

Bọn họ nhìn nàng như nhìn cuốn sách từ trên trời rơi xuống. Nghe được lời nàng nói, mọi người còn cười lớn hơn.

“Không thể nào? Tay bị chặt đứt còn có thể nối lại được, cho dù ngài có là Ly vương phi thì cũng không thể mạnh miệng vậy được?

“Đừng nói là Ly vương phi chẳng phải thầy thuốc, cho dù có là thần y lợi hại nhất thiên hạ, tôi cũng chưa từng nghe qua việc có thể nố lại cánh tay bị chặt đứt. Tôi không thèm tin chuyện ma quỷ này đâu”

“Đừng ở đây khoe khoang chứ, hy vọng hão huyền”
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 71: Nàng có thể trị thương


Trên mặt Tấn vương cũng có ý cười nhạo, hắn ta giả bộ trừng mắt nhìn thuộc hạ, thấp giọng quát: “Đều im miệng cho bổn vương. Nếu Ly vương phi đã nói nàng có thể làm được thì sao chúng ta không để nàng ấy thử xem? Nếu có thể nối được cánh tay bị đứt này thì nàng chính là nữ thần y đệ nhất thiên hạ rồi.”

Lời này nói ra lại tạo nên một trận cười vang Rõ ràng là mọi người không hề tin lời Vân Nhược Linh nói, một đám người đều xem thường nàng, đều chờ nàng làm trò cười dọa người.

Tiếc là trong mắt Vân Nhược Linh chỉ có tỉa sáng lạnh lẽo sắc bán, nàng nói với Sở Diệp Hàn: “Vương gia, thời gian không còn nhiều lắm, mau gọi người chuẩn bị đi, ta có thể cứu được Trầm phó tướng”

Vân Nhược Linh tính toán từ lúc đánh nhau đến giờ, cùng lắm chỉ mất hơn nửa canh giờ.

Cánh tay bị đứt trong sáu canh giờ có thể nối lại được, nàng vẫn còn thời gian.

“Thật sao?”

Sở Diệp Hàn nghỉ hoặc híp mắt.

Hắn biết Vân Nhược Linh biết chút y thuật mèo cào*, nhưng không tin nàng có thể nối được tay bị đứt.

Nếu nàng mạnh miệng nói ra để Ly vương phủ chịu mất mặt thì hãn sẽ không cho phép.

Trầm phó tướng nghe xong, biết Ly vương phi có tâm muốn cứu ông ta, nhưng ông ta cũng không tin được cánh tay này có thể nối lại.

Vì sợ Vương gia mất mặt, ông ta vội nói: “Vương phi, mạt tướng đa tạ ý tốt của người, nhưng mạt tướng biết rõ cánh tay đã đứt này không thể nối lại được, từ xưa đến giờ chưa có trường hợp nào cứu được. Thôi thì bỏ qua đi, để người đem tay của ta đi tìm nơi chôn cất thôi”

Vân Nhược Linh nói: “Người khác không nối được đó là việc của người khác. Ta nói nối được, là có thể nối được.

Nói tới đây, vẻ mặt nàng trịnh trọng nhìn về phía Sở Diệp Hàn: “Vương gia, chàng có muốn cứu Trầm phó tướng không? Cầu chàng tin tưởng cho ta một cơ hội, ta nhất định có thể cứu ông ấy. Trong sáu canh giờ nếu đứt tay nhưng bàn tay bị đứt không vỡ vụn hay không có máu đọng như hạt cát, miệng vết thương vẫn sạch sẽ thì có thể nối lại được. Nếu chậm thêm chút nữa thì sẽ không nối được đâu.”

Sở Diệp Hàn nhìn vào đôi mắt đen như mực của Vân Nhược Linh, ánh mắt ấy bao hàm nỗi lo lắng, trái tim hắn bỗng đập mạnh Hắn vốn không tin nàng.

Nhưng không biết vì sao, giờ khắc này, hắn lại có chút tin tưởng nàng.

Trong mắt hắn có hận ý đối với nàng, song thanh âm lại vô thức nói: “Được, Mạch Liên, hỗ trợ Vương phi cứu Trầm phó tướng”

“Vâng, thưa Vương gia.”

Mạch Liên nói xong, liền chạy nhanh đi sai người nâng Trầm phó tướng vào lều bên cạnh.

Đó là doanh trướng của Ly vương, không ai dám tới gần, là nơi thích hợp nhất để trị thương.

Vân Nhược Linh thấy vậy liền ôm cánh tay kia nhanh chóng theo sau.

Một đám nam nhân nhìn đại mỹ nhân mảnh mai, trong lòng lại cầm theo một cánh tay đã bị chặt đứt, đều cảm thấy hoảng sợ vô cùng.

Lá gan của Ly Vương phi quá lớn rồi, nàng không sợ sao?

Nếu đổi thành nữ nhân khác đã sớm bị dọa sững người, sao còn dám ôm tay bị chặt đứt của kẻ khác nữa.

Lá gan của nữ nhân này so ra còn lớn hơn rất nhiều nam nhân khác!

Đợi khi Vân Nhược Linh tiến vào trong trướng, Sở Diệp Hàn đột nhiên nhìn về phía Tấn vương. Hắn phất mạnh tay áo, ánh mắt lạnh lùng, trên người tỏa ra từng lưồng sát khí: “Tấn vương, là Tề phó tướng làm Trầm phó tướng bị thương, đúng không?”

“Thế thì sao? Ly vương, bổn vương đã nói đây là chuyện ngoài ý muốn. Là Trâm phó tướng không có năng lực băng người khác, không thể trách Tề phó tướng được”

Tấn vương ngẩng đầu, dáng vẻ cao ngạo.

“Được, tốt thôi. Nếu là Tê phó tướng không tuân thủ kỷ luật trong quân, ở trong quân làm làm đồng đội mình bị thương, vậy bản vương là chủ tướng, phải xét theo luật mà xử ông ta”

Sở Diệp Hàn bình tĩnh nói hết câu, lớn tiếng ra lệnh: “Người đâu, kéo Tề phó tướng xuống, xét theo quân kỷ, phạt đánh một trăm quân côn!”

Tê phó tướng nghe xong, thân mình gần như mềm nhũn.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 72: Một trăm quân côn


Ông ta nhanh chóng nhìn về phía Tấn vương, mong Tấn vương giúp xin tha Bình thường ông ta không dám kiêu ngạo trước mặt Sở Diệp Hàn, lần này nếu không phải có Tấn vương làm chỗ dựa, ông ta cũng không dám làm Trầm phó tướng bị thương, không dám đánh người của hẳn.

Nghĩ đến có Tấn vương che chở, gan của ông ta mới lớn như thế.

Sắc mặt của Tấn vương lạnh xuống, hẳn ta ngăn cản: “Ly vương, việc này là do người của ngươi bắt đầu, động thủ trước cũng là người của ngươi, Tê phó tướng chỉ là tự bảo vệ mình, ngươi không thể xử lý Tê phó tướng được.”

“Bổn vương mặc kệ là ai bắt đầu trước, bổn vương chỉ nhìn vào kết quả. Vừa rồi khi bổn vương không ở đây, người lấy tư cách là phó tướng lại không ngăn hai bên đánh nhau, ngươi cũng có phần trách nhiệm. Nếu ngươi còn tiếp tục chống chế, ngay cả ngươi bổn vương cũng sẽ đánh!”

Sở Diệp Hàn bá đạo lên tiếng, trên người lộ ra khí thế cao ngạo.

“Ly vương, ngươi dám! Nếu ngươi dám động đến người của bổn vương, người nghĩ bổn vương không dám đem việc này trình báo với phụ hoàng à.”

Tấn vương uy h**p.

“Ngươi muốn đi thì biến nhanh lên, đi chậm thì cửa cung sẽ khóa đấy”

Sở Diệp Hàn lạnh lùng nói.

Lẽ nào hắn lại để Tấn vương một mình đi cáo trạng, hắn cũng sẽ đi Tấn vương tức giận, phất tay áo, lạnh giọng: “Ly vương, ngươi đừng quá kiêu ngạo. Phụ hoàng ta từ trước đến nay vẫn là nể tiên hoàng mới tha cho ngươi, ngươi cứ chờ xem, sớm muộn gì ngươi cũng có ngày rớt đài.”

Mấy năm qua Sở Diệp Hàn vẫn ỷ vào việc phụ hoàng kiêng ky hẳn, liền làm việc quái đản, hiểm độc tàn nhẫn, còn khoa trương làm việc, cứ thế làm theo ý mình.

Huynh đệ bọn họ đã sớm không nhìn nổi hẳn, phụ hoàng bất đắc dĩ vẫn phải để ý ánh mắt của người trong thiên hạ, bảo hộ hắn, bênh vực hẳn khiến các hoàng tử cũng không dám đối phó với hắn Hãn ta biết, phụ hoàng kiêng kị binh quyền của Sở Diệp Hàn, đồng thời cũng cố ý tâng bốc hẳn lên, để cho hẳn kiêu ngạo tùy hứng, tùy ý làm bậy, bị người trong thiên hạ oán hận, cuối cùng mới diệt trừ hắn.

Hắn ta tin tưởng, ngày này sẽ nhanh tới thôi.

Sở Diệp Hàn căn bản không có phản ứng với Tấn vương, chỉ phân phó với Vương thị vệ: “Vương thị vệ, đem Tê phó tướng xuống, không đánh gãy hai chân của ông ta thì không cần dừng lại!”

Tề phó tướng dám giết Trâm phó tướng, hắn sẽ trả lại gấp mười gấp trăm lần.

Ông ta dám chặt một tay của Trầm phó tướng, hắn sẽ đoạt tứ chi của ông ta.

Hắn muốn cho kẻ khác biết, người của Sở Diệp Hàn hắn không dễ động đến.

Hắn cứ làm theo ý mình như thế, bất luận người trong thiên hạ nói như thế nào, hoàng đế nghĩ ra sao, hắn chỉ cần bảo vệ người của chính mình.

Vương thị vệ nhận được lệnh, liền triệu tập các tướng sĩ, một đám người xông đến lôi Tè phó tướng ra bên ngoài.

Sau đó, một cây quân côn thô to đánh lên người của Tê phó tướng, đau đến mức ông ta liên tục kêu khóc xin tha.

Chỉ chốc lát sau, trên lưng ông ta đã chăng chịt vết thương, máu thịt lẫn lộn, một cây quân côn đánh vào người có thể đánh nát lục phủ ngũ tạng của ông ta.

Một trăm quân côn đánh xuống, người khác chắc chắn sẽ hết hơi.

Thậm chí, cơ thể có khi không còn nguyên vẹn Bình thường chỉ cần không phạm lỗi quá lớn thì sẽ không phải chịu cực hình một trăm quân côn.

Ly vương làm vậy với ông ta, đủ thấy Ly vương hận ông ta đến mức nào.

Mọi người đều sợ Sở Diệp Hàn, kiêng ky hắn nên không ai dám thay Tê phó tướng cầu xin Ngay cả Tấn vương nhìn thấy Tê phó.

tướng bị đánh đến mức cơ thể như hóa bùn cũng thấy người không khỏe, muốn nôn mửa, không còn mở miệng với Sở Diệp Hàn nữ: Hắn ta hung hăng phất tay áo, lớn tiếng uy.

h**p Sở Diệp Hàn: “Sở Diệp Hàn, chúng ta gặp nhau trong cung!”

Nói xong, hắn ta hừ mạnh một tiếng rồi xoay người rời doanh.

“Ngươi đi trước, bổn vương theo sau bồi người.”

Sở Diệp Hàn lạnh lùng nói. Dứt lời, mặc kệ Tê phó tướng đã đau đến chết đi, tay phải nắm chặt kiếm, xoay người đi về phía lều của chủ tướng, dáng người sinh động, rạng rỡ lóa mắt.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 73: Chuẩn bị nối xương


Phủ Ly vương, Vũ Nguyệt các.

Khi Nam Cung Nguyệt nghe Đàm Nhi bẩm báo nói Vương gia đã đưa Vương phi đến quân doanh cứu người, còn cùng nàng cưỡi chung một con ngựa, sắc mặt nàng ta trở nên xám xịt như không còn chút máu.

Đàm Nhi nói: “Vương gia tuy không xử trí Vương phi, nhưng không có ôm nàng ấy, Vương gia đặt Vương phi nằm úp sấp trên lưng ngựa, không hề chạm đến Vương phi. Có thể thấy được ngài ấy chán ghét Vương phi thế nào. Phu nhân, người đừng khổ sở. Vương gia vẫn chỉ có một mình người mà”

Đúng thế.

Vân gia và Sở gia có thù sâu hận hớn.

Cho dù Sở Diệp Hàn thích Vân Nhược Linh thì cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài, nói không chừng vì để bản thân không phân tâm việc báo thù, hắn sẽ giết Vân Nhược Linh cũng nên.

Hiện tại việc nàng ta phải làm là giữ chặt Sở Diệp Hàn, sinh cho hắn một nam một nữ, diệt trừ Vân Nhược Linh, về sau vương phù chính là thiên hạ của nàng ta.

Trong lều chủ tướng.

Vân Nhược Linh vừa vào đã phân phó Mạch Liên bảo vệ bốn phía doanh trước thật tốt.

Lúc nàng dùng y thuật nhất định phải giữ yên tĩnh, không thể có người khác quấy rây làm gián đoạn.

Mạch Liên biết tâm quan trọng của việc trị thương, liền nhanh chóng phái trọng binh bảo hộ bốn phía lều chủ tướng.

Bảo đảm ngay đến một con muỗi cũng không thể bay vào.

Vân Nhược Linh đi về phía sau bình phong, thần thức vừa chuyển động, ý thức liền tiến vào trong phòng thí nghiệm, tìm kiếm một vòng trong đó.

Nàng phát hiện, thuốc mà nàng lấy đi lúc trước thì trong phòng thí nghiệm tự động bổ sung đầy đủ, hơn nữa còn có thêm rất nhiều loại thuốc mới Rốt cuộc là vì sao nhỉ?

Chẳng lẽ phòng thí nghiệm hiện đại này còn có người nào khác sử dụng?

Ai đó sẽ tự bổ sung dược phẩm bên trong, đem thuốc mới bỏ thêm vào.

Nếu thật như vậy thì sau này nàng sẽ không thiếu thuốc nữa.

Thật tốt quá.

Lúc này thời gian cấp bách, Vân Nhược Linh không có nhiều thì giờ tự hỏi vấn đề này.

Nàng chạy nhanh đi tìm thuốc gây mê, thuốc chống viêm, đỉnh thép, tấm thép, kim phẫu thuật, chỉ khâu, dây Kirschner, kính hiển vi và các dụng cụ khác, đây đều là những dụng cụ cần thiết cho ca phẫu thuật cấy lại cánh tay.

Để cấy lại cánh tay, khó nhất là tìm tất cả các động mạch, tĩnh mạch, gân và dây thần kinh của bệnh nhân, sau đó tìm từng cái một tương thích với nhau, rồi giải phẫu dưới kính hiển vi.

Bình thường loại phẫu thuật này cần từ hai đến bốn bác sĩ làm trong mười hai giờ mới có thể hoàn thành.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 74: Cực kỳ mê hoặc


Vì thế, đối với Vân Nhược Linh, đây là một nhiệm vụ rất phức tạp và khổ cực.

Mặc dù kỹ thuật của nàng tốt hơn so với các bác sĩ bình thường, ca mổ này có thể do một người thực hiện, nhưng nó sẽ tốn rất nhiều thời gian.

Hơn nữa, kiểu phẫu thuật này không phải một trăm phần trăm thành công.

Vậy nên, áp lực tâm lý mà nàng đang gặp phải lúc này cũng rất lớn.

Kính hiển vi và các dụng cụ phẫu thuật khác chiếm một diện tích lớn, Vân Nhược Linh liền gọi Mạch Liên đưa hết tướng sĩ ra bên ngoài.

Trong doanh trướng nàng chỉ để lại một mình Mạch Liên như một người nhàn rỗi.

Nàng vốn không muốn Mạch Liên biết nàng dùng dụng cụ y tế gì, nhưng nàng cần một người hỗ trợ nên đành để hãn ta ở trong này.

Sau khi suy nghĩ thật tốt, nàng đi ra khỏi bình phong, trong tay cầm theo rất nhiều đồ vật.

Mạch Liên kinh ngạc không thôi.

“Nương nương, những thứ này ở đâu ra?”

Mạch Liên tò mò hỏi.

Vân Nhược Linh ngượng ngùng cười: “Lấy từ trong túi vải của ta”

Mạch Liên ngẩn ra.

Túi vải của vương phí nhỏ như vậy, làm sao có thể đựng được thứ lớn như thế?

Hơn nữa, cho dù giả sử túi vải của nàng phồng căng lên, nhưng trước kia hắn ta trông thấy túi vải của Vương phi không phồng lên như thế.

Thấu Mạch Liên vẫn còn hoài nghỉ, Vân Ninh Nhược vội nói: “Được rồi, đừng nói nhiều lời, cứu người quan trọng hơn”

“Đúng đúng, Nương nương cần thuộc hạ làm gì?”

Mạch Liên hỏi.

“Ngươi làm trợ thủ cho ta, chúng ta bắt đầu phẫu thuật.’ Vân Nhược Ninh nói xong, trên mặt đã khôi phục vẻ nghiêm trang.

Nàng nghiêm túc cầm cánh tay của Trâm phó tướng lên, cẩn thận quan sát xem cánh tay của ông ta có bị dập nát hay không. Lúc này, Trầm phó tướng vì mất máu quá nhiều. Điều này càng tiện cho Vân Nhược Ninh làm việc.

Nàng lấy phần dưới bị chặt đứt của cánh tay ra để quan sát, phát hiện mặt cắt rát phẳng, có thể thấy Tề phó tướng xuống tay độc ác, đao kia chém nhanh đến mức nào.

Vương phi thực lợi hại.

Nàng đột nhiên biến ra mấy thứ này cũng quá thần kỳ.

Hiện tại hản ta như đang thấy sách trời, khó có thể tưởng tượng mình đang tận mắt thấy mọi chuyện.

Tiếp sau đó, Vân Nhược Ninh bắt đầu tiến hành phẫu thuật.

‘Diệp Hàn đã đi tới bên cạnh doanh trướng.

Tướng sĩ quanh doanh đã chuẩn bị cất lời, Sở Diệp Hàn liên làm một động tác “im lặng”

Các tướng sĩ lập tức im lặng, ngẩng đầu ưỡn ngực, đứng thẳng tắp.

Sở Diệp Hàn đi đến ngoài bức rèm, tay ngọc nhẹ nhàng nhấc tấm rèm lên, liền thấy ‘Vân Nhược Ninh đang bận rộn ở bên trong Giờ phút này, trên trán Vân Nhược Ninh đều là những giọt mồ hôi lớn, nhưng nàng không quan tâm, mà thật cẩn thận lau sạch vết thương cho Trầm phó tưởng.

Thỉnh thoảng, nàng sẽ lấy tay áo lau qua mồ hôi của mình.

Sở Diệp Hàn chưa từng nhìn thấy Vân Nhược Ninh nghiêm túc như vậy bao giờ. Lúc nàng thật nghiêm túc thì cực kỳ hấp dẫn.

Cùng lúc, hắn cũng nhìn thấy rất nhiều thứ kỳ quái để trên bàn.

Mấy thứ này ở đâu ra?

Hăn tin chắc lúc trước không hề thấy Vân Nhược Ninh mang chúng tới.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 75: Tấn Vương cáo trạng


Chẳng lẽ Vân Nhược Linh xuất hiện từ trong hư vô?

Hắn ta chợt nhớ đến câu chuyện về yêu quái mà Mạch Liên nói.

Thế nhưng, hẳn ta cũng không chất vấn nàng, mà chỉ yên lặng buông rèm xuống, nhẹ giọng dặn dò Vương thị vệ ngoài cổng: “Nhớ cho kĩ, không được cho bất kì ai vào, ngay cả Thiên vương lão tử đến thì cũng phải ngăn ở bên ngoài cho bổn vương”

“Vâng, mạt tướng tuân lệnh”

Vương thị vệ chắp tay.

Dặn dò xong, Sở Diệp Hàn mới lạnh lùng quay đi.

Trong lều chính, Vân Nhược Linh đã xử lí xong miệng vết thương, lấy ra vài sợi dây nối xương, nàng đâm kim vào cánh tay của Trầm phó tướng, nối xương cánh tay và đoạn xương gãy của ông ta lại, sau đó cố định hai đoạn xương, Mạch Liên cũng ở bên cạnh hỗ trợ.

Có điều, việc mà hắn ta hỗ trợ cũng chỉ là đưa dụng cụ.

Sau đó, Vân Nhược Linh bắt đầu phần việc quan trọng nhất.

Nàng nhanh chóng lấy một túi máu ra, cắm kim tiêm vào, truyền cho Trầm phó tướng một chút.

Lúc này động mạch mới bắt đầu lưu thông máu.

Vân Nhược Linh thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Mạch Liên nhìn một loạt động tác của Vân Nhược Linh, ngay tức khắc đã bội phục nàng.

Hẳn đi vào hành lễ với Hoàng Đế: “

Tham kiến Hoàng Thượng”

“Diệp Hàn, ngươi đến rồi”

Hành Nguyên Để vừa thấy là Sở Diệp Hàn đến, ông ta nheo mắt lại, sâu trong lòng ông ta vô cùng kiêng kị hän, hận đến gần chết.

Nhưng ngoài mặt vẫn phải duy trì dáng vẻ hiền lành của thúc thúc, hết sức khách sáo với Sở Diệp Hàn, miễn cho việc bị quần thân và thiên hạ dị nghị.

Sở Diệp Hàn nói: “Hoàng Thượng, về chuyện ân oán giữa Trầm phó tướng và Tề phó tướng, cháu trai có điều muốn nói”

Hành Nguyên Đế nhìn thật sâu vào hắn, nói: “Ồ, có ân oán gì trong chuyện này, ngươi cứ nói: “Theo Vương thị vệ nói, là do Tê phó tướng nhục mạ Trầm phó tướng trước, Trầm phó tướng tức giận quá mức mới xảy ra đánh nhau. Cuối cùng, người của Tề phó tướng đông, lại ỷ vào việc có Tân Vương chống lưng, đánh Trần phó tướng đến mức tàn phế. Đặc biệt là cánh tay của Trầm phó tướng, bị Tê phó tướng dùng kiếm chém đứt, Tề phó tướng thân làm phó tướng trong quân, biết phép tắc nhưng vẫn vi phạm, ra tay độc ác với đồng đội của mình như thế, nên phạt!”

Sở Diệp Hàn nói như thế.

Tân Vương vừa nghe xong, sắc mặt lập tức hung ác nham hiểm, chen vào nói: “Ta không cần biết, là Trầm phó tướng động thủ trước, hắn ta không bằng được người ta, bị đánh thua, đây là kết quả đáng phải nhận”

“Theo đạo lí, hẳn ta cũng là phó tướng trong quân doanh, phẩm cấp ngang hàng với Tê phó tướng, hẳn ta cũng nên duy trì trật tự trong doanh, chứ không nên động thủ với Tê phó tướng”

“Là hắn ta không biết giữ kỉ cương, dẫn đầu động thủ, cho nên hắn phải chịu trách nhiệm”
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 76: Hoàng đế thiên vị


“Lúc đó Tấn Vương cũng đang có mặt, tại sao không kịp thời ngăn chặn hai bên ẩu đả? Khiến tình thế chuyển biến xấu đến mức nghiêm trọng như thế này. Nếu bổn vương ở đó, tuyệt đối sẽ không xảy ra việc ẩu đả như thế này”

Sở Diệp Hàn lạnh giọng.

“Sao ngươi biết bổn vương không ngăn cản? Bổn vương có ngăn cản, nhưng bọn họ đều là quân nhân, quân nhân mà đã gây gổ, thì bổn vương cũng không thể nào ngăn được”

Tấn Vương ra vẻ buồn bực phất tay áo.

“Thật sao? Vậy tại sao bổn vương ngăn được mà ngươi thì lại không?”

Sở Diệp Hàn bình tĩnh nhướng mày.

“Sao ngươi biết chắc rằng ngươi có thể ngăn cản? Biết đâu được ngươi cũng chẳng ngăn nổi thì sao?”

Tấn Vương nói.

“Được rồi, các ngươi đừng gây nữa, Tấn Vương, trẫm hỏi ngươi, lúc ấy người của Tề phó tướng mảng Trầm phó tướng cái gì?”

Hành Nguyên Đế xoa xoa mi tâm, gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, ông ta nghe cãi nhau nghe đến nhức đầu.

“Bổn vương… bổn vương sẽ xem trường hợp, nếu là trường hợp quan trọng, bổn vương.

sẽ không làm ra chuyện không biết coi trọng đại cuộc, dám đánh nhau ở quân doanh như’ Trầm phó tướng”

Tấn Vương vuốt cổ.

“Vậy ngươi thân là nam nhân, là một hoàng tử, thật đúng là không có một chút cố khí nào! Ai cũng biết người chiến sĩ có thể chết nhưng không thể làm nhục. Một người quân nhân bảo vệ quốc gia, hăng hái chiến đấu, tắm máu sa trường, nếu ngay cả khi cha mẹ mình bị người ta sỉ nhục mà vẫn không ra tay, chỉ biết để yên cho người ta nhạo báng xem thường, thì chẳng khác nào rùa đen rút đầu.

“Nếu đổi lại là bổn vương, bổn vương chắc chăn sẽ đánh hản rớt răng, xé nát miệng của hắn. Trầm phó tướng vì quốc gia, nhiều năm nay vẫn luôn chinh chiến bên ngoài, người nhà của hắn lại không được che chở thì chớ, lại còn bị nhục mạ và bôi nhọ, nếu hắn không phản kháng, bổn vương không xử phạt Tê phó tướng, há chẳng phải là khiến lòng quân lạnh lẽo? Về sau ai còn dám vì quốc gia mà bất chấp tính mạng, xả thân mạo hiểm?”

Sở Diệp Hàn lạnh lùng nói.

Hành Nguyên Đế nghe đến đó, tức khắc nói: “Ly Vương nói có lý. Trãm không ngờ rằng Tê phó tướng lại có thể nhục mạ Trâm phó.

tướng như thế, nói như thế, Trầm phó tướng đánh hắn, cũng là lẽ đương nhiên. Không ngờ rằng hẵn còn bị Tê phó tướng chặt mất một tay, Tề phó tướng này thật sự đáng giận, đúng là nên xử trí theo quân pháp.”

“Đủ rồi, trẫm không muốn nghe đến ba chữ Tê phó tướng nữa, nếu như người phạm lỗi trước là hắn, thì Ly Vương xử hắn là đúng tội Hành Nguyên Đế tức giận nói.

Thấy Hành Nguyên Đế nói như thế, ‘Vương cũng đành phải ngậm miệng.

Hoàng đế phát hỏa, hắn đương nhiên không dám dài dòng thêm nữa.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 77: Ly vương phi biết y thuật?


Đột nhiên, giọng hắn trở nên lạnh lùng: “Phụ hoàng, khẩu vị của Ly Vương và Ly vương phi cũng thật nặng, hơn nửa đêm Ly Vương đi đến quân, lại còn mang Ly vương phi theo, quân doanh là khu vực quan trọng của quốc gia, Ly Vương muốn hẹn hò thì xin mời đi đến nơi khác mà hẹn hò, đừng làm ô uế quân doanh của quốc gia”

Hành Nguyên Đế sững sờ, nhìn chăm chằm Sở Diệp Hàn.

“Ly vương phi biết y thuật?”

Hành Nguyên Đế nheo mắt lại, vô cùng nghi hoặc.

Tấn Vương xen lời: “Phụ hoàng, nghe khẩu khí của Ly vương phi, nàng không chỉ biết y thuật, mà còn rất lợi hại, nàng đã nói với tất cả mọi người rằng nàng có thể nối tay đã đứt, nói răng nàng có thể nối lại tay của Trầm phó tướng, giúp tay hắn có thể lành lặn như cũ”

“Còn có loại chuyện này?”

Vẻ mặt của Hành Nguyên Đế vô cùng kinh ngạc.

Theo như ông ta biết, đứa con gái xấu xí của Vân thừa tướng là một phế vật, không biết làm gì cả.

Nàng ta sao lại biết y thuật được?

Thứ y thuật này, nếu không nghiên cứu học tập tám đến mười năm, thì sẽ không thể nào biết được.

Sở Diệp Hàn biết Tấn Vương muốn hại Vân Nhược Linh, nhưng hắn cũng không muốn bảo vệ nàng.

Nàng không chỉ là con gái của Vân Thịnh, mà còn là tai mắt của Vân Thịnh và Hoàng đế sắp xếp đến bên cạnh hần, hẳn sao lại có thể bênh vực nàng cơ chứ.

Nếu Hoàng thượng muốn trách tội, muốn giết nàng, thì cũng chẳng liên quan gì đến hẳn.

Thế nhưng hắn tin chắc rằng, nếu đã là một quân cờ, trước khi còn chưa hết giá trị lợi dụng, Hoàng đế chắc chẳn sẽ không g**t ch*t nàng.

Cho nên hẳn nói: “Vân Nhược Linh là nói như thế, nhưng có nối lại được hay không thì thần không dám nói chắc”

Trực tiếp gọi tên Vân Nhược Linh là vì hẳn muốn phủi sạch quan hệ với nàng.

Nàng trị thương có hậu quả thế nào cũng không liên quan gì đến hắn.

Hắn tin rằng, bây giờ Hành Nguyên Đế sẽ không làm gì Vân Nhược Linh, ông †a còn phải nể mặt Vân thừa tướng.

Quả nhiên, Hành Nguyên Đế suy nghĩ một lát, vuốt vuốt chòm râu ngắn, nói: “Nếu Ly vương phi đã có lòng tốt vì dân, vậy thì cứ để nàng ta thử một chút, Liêu công công, ngươi lại chọn thêm vài thái y đưa đến quân doanh, xem xét thương thế giúp Trầm phó tướng và các vị tướng sĩ khác”

“Vâng, thưa Hoàng thượng.”

Liễu công công đứng bên cạnh nói.

Sở Diệp Hàn lạnh lùng nheo mắt lại Hắn cũng không phải muốn bảo vệ Vân Nhược Linh, chỉ là bây giờ nàng vẫn còn đang mang danh Ly vương phi, nếu như nàng gây ra rắc rối gì thì sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Ly vương phủ.

Tấn Vương nghe đến kết quả như thế, tức giận đến phẫn uất.

Phụ hoàng thật sự là, ông ấy sợ người ta nói mình hà khắc với con trai của anh mình, lần nào cũng thiên vị Sở Diệp Hàn.

Thế nhưng hắn cũng biết, phụ hoàng đây là cố ý phủng sát Sở Diệp Hàn.

Được, hắn nhịn.

Đợi đến một ngày Sở Diệp Hàn đắc ý quên mình, cuồng vọng tuỳ ý, đến lúc đó sẽ phế hắn cũng không muộn.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 78: Cánh tay nối lành


Lầu chính trong doanh trại.

Vân Nhược Linh sau khi nối xong động mạch cho Trầm phó tướng, lại tiếp tục nối đến cơ bắp, nối xong cơ bắp lại đến tĩnh mạch, cuối cùng là nối các dây thần kinh.

Phần phẫu thuật này vừa phức tạp lại có độ khó rất cao, hơn nữa sẽ khiến tỉnh thần của y sư luôn căng thẳng cao độ.

Nói tóm lại, khi Vân Nhược Linh hoàn thành việc này, thì đã qua sáu tiếng đồng hồ.

Khi Vân Nhược Linh sờ lên cánh tay đã có nhiệt độ của Trầm phó tướng, nàng thở ra một hơi thật dài, xoay người, nói với Mạch Liên: “Tốt quá rồi, phẫu thuật thành công rồi, mau gọi người đến chăm sóc Trầm phó tướng, còn nữa, tuyệt đối không thể cho ông ấy rời giường, cũng không thể cử động tay.

Nói xong, trước mắt nàng đột nhiên tối sầm, ngất đi.

Mạch Liên bị doạ, nhanh chóng chạy đến xem, hẳn nhìn thấy tóc của Vương phi nương nương bị mồ hôi thấm ướt sũng, sắc mặt của nàng lúc này trắng bệch, mệt mỏi vô cùng, khiến người ta đau lòng.

Lúc này, Sở Diệp Hàn mặc một thân áo giáp bước đến.

“Vương Phi ngất rồi?”

Sở Diệp Hàn lạnh giọng, ghét bỏ quét mắt nhìn nữ nhân trên đất một chút.

Mạch Liên nhìn thấy Vương Gia đột nhiên xuất hiện, kinh ngạc nói: “Vương Gia, ngài đến từ khi nào vậy?”

“Vừa đến”

Sở Diệp Hàn nhướn mày, hắn sẽ không nói cho Mạch Liên biết, sau khi hắn trở về từ trong cung là đã đi thẳng đến quân doanh.

Chỉ là, trong mấy tiếng này, hắn vẫn luôn đứng ngoài lều xem xét, xem được một lúc thì hắn lại đi, qua được một lúc, hắn lại quay về nhìn xem.

Hẳn rất hiếu kì, Vân Nhược Linh nối tay bãng cách nào.

Ban đầu, hắn cho rằng Vân Nhược Linh chỉ đang nói khoác, cũng chỉ khịt mũi khinh thường nàng Cho đến lúc hẳn thấy được một loại hành động cẩn thận tỉ mỉ của nàng, thì mới bắt đầu tin tưởng.

Nàng thật sự biết y thuật, hơn nữa y thuật của nàng dường như rất cao.

Hắn đương nhiên cũng nhìn thấy cảnh ‘Vân Nhược Linh yếu ớt đến độ đổ mồ hôi ròng ròng, những vẫn cứ kiên cường cứu người, nhưng hắn sẽ không đau lòng nàng.

“Dìu Vương phi đi nghỉ ngơi đi, chuẩn bị cho nàng một ít thức ăn.”

Sở Diệp Hàn lạnh giọng phân phó.

“Vâng thưa Vương Gia”

Đợi đến khi Mạch Liên dìu Vân Nhược Linh đi rồi, Sở Diệp Hàn mới đi đến chỗ Trầm phó tướng, nhìn qua cánh tay của ông ta, mới phát hiện cánh tay trước đó trắng bệch lạnh lẽo, lúc này đã hồng hào lên, bên trong mạch máu như có máu đang lưu chuyển.

Hắn có hơi chút kích động, điều này có phải mang ý nghĩa, Vân Nhược Linh thật sự đã nối được cánh tay cho Trầm phó tướng rồi?

Ngay lúc này, Trầm phó tướng đã dần dần tỉnh lại Vừa tỉnh lại, ông ta đã nhìn thấy Sở Diệp Hàn đứng trước giường mình, ông ta gấp gáp muốn đứng lên hành lễ với Sở Diệp Hàn: “Vương Gia”

“Ngươi đừng nhúc nhích”

Sở Diệp Hàn kịp thời đè lại cơ thể của ông tạ “Vương Phi đã nối được cánh tay cho ngươi, có điều nàng nói rằng trong nửa tháng này ngươi không thể xuống giường, càng không thể cử động cánh tay, nếu không sẽ không thể hồi phục được”

“Thật sao?”

Thẩm phó tướng nhìn về phía cánh tay của mình bằng ánh mắt không thể tin được, phát hiện cánh tay trái được tấm thép cố định, không nhìn rõ được tình huống Thế nhưng ông ta có thể cảm nhận được cánh tay của ông ta đã sống lại rồi, cũng không còn đau như trước.

“Đương nhiên, bổn vương chưa từng lừa gạt ngươi.”

Sở Diệp Hàn nói.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 79: Sờ gương mặt nàng


Trầm phó tướng rũ mắt xuống, bởi vì ông †a chưa từng thấy cánh tay ai đã đứt mất mà còn có thể nối lại được.

Ông ta vẫn có chút nghỉ ngại, tâm trạng cũng rất buồn bực: “Vương Gia, mạt tướng biết ngài là vì muốn tốt cho mạt tướng, thế nhưng mạt tướng cũng biết, cánh tay này đã đứt mất rồi, đã đứt rồi thì làm sao có thể nối lại được, càng không có tiền lệ có thể nối lại. Trước kia có một vị đại phụ, vì để có thể nối liên lại chỉ bị đứt đoạn nên đã khâu đoạn chỉ đó vào, thế nhưng qua một thời gian, phần chỉ bị đứt kia bắt đâu mục nát, căn bản là không thể liền lại được.

Nhưng lúc hẳn nhìn lén bên ngoài lều, nghe thấy được Vân Nhược Linh giải thích cho Mạch Liên.

Hắn tự nhiên cũng học được một chút.

Trầm phó tướng nghe được cũng chỉ biết mờ mịt gật đầu, thế nhưng nhìn Vuong Gia nói nghiêm túc như thế, ông ta cũng đã có được một tia hi vọng.

Ông ta thật sự hi vọng rằng, nếu như thế thì ông ta sẽ không phải trở thành phế nhân.

Vân Nhược Linh tối hôm trước không hề ngủ một chút nào, cho nên một khi đã ngủ là ngủ thẳng đến mặt trời lên cao.

“Ngươi có ý gì? Da mặt có dày cũng không dày băng da mặt người, đã nói nước sông không phạm nước giếng, ngươi chọt mặt ta làm gì?”

Vân Nhược Linh tức giận nói.

Sở Diệp Hàn nhíu mày, thực ra hẳn chỉ là muốn nhìn một chút, gương mặt xấu xí của ‘Vân Nhược Linh lúc trước, trở nên xinh đẹp bằng cách nào.

Hắn muốn kiểm tra da của nàng thử xem có phải dịch dung hay không.

Kết quả phát hiện, da của nàng vô cùng mềm mại, trằng trẻo hồng hào, căn bản không phải dịch dung Nhìn bộ dạng này thì nàng ta vẫn là chính bản thân nàng ta, chỉ là gương mặt thay đổi cũng quá nhanh, khiến hẳn sinh nghĩ ngờ.

“Ngươi nói qua nước sông không phạm nước giếng khi nào?”

Sở Diệp Hàn lạnh giọng.

Vân Nhược Linh chột dạ suy nghĩ, nàng quả thực là không hề nói qua lời này.

Thế nhưng nàng nghĩ qua trong lòng, chỉ là không nói ra miệng thôi.

Có điều nàng cũng không muốn nói ra câu nói này, bởi vì Sở Diệp Hàn trước kia sai người đánh nàng, nàng còn phải tìm hắn báo thù nữa chứ.

Cho nên, cái giếng này của nàng, chắc chắn phải phạm vào con sông lớn kia của hẳn.

“Ngươi mặc kệ ta có nói qua hay không, dù sao, về sau ta sẽ không quan tâm chuyện của ngươi, ngươi cũng đừng quản chuyện của ta”

Vân Nhược Linh cắn răng.

Tên nam nhân này ban nấy chọt mặt nàng làm gì?

Có khi nào là đang kiểm tra nàng có phải là yêu quái không?

Thấy thái độ của Vân Nhược Linh ương ngạnh, ánh mắt ngạo khí, không giống với Vân Nhược Linh trước kia chỉ biết một dạ hai vâng, Sở Diệp Hàn lập tức nổi giận: “Ngươi ngày nào còn là Ly vương phi, thì ngày đó ngươi vẫn phải bị bổn vương quản chế, trừ khi ngươi không còn là Ly vương phi nữa”
 
Back
Top Bottom