Ngôn Tình Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 20: Hò hét trợ oai cho vương gia


Dựa vào sự quan sát của nàng Sở Diệp.

Hàn và Nam Cung Nguyệt vẫn chưa thành công, nếu như bọn họ tiến thêm một bước, đặc biệt là lúc Sở Diệp Hàn quên hết tất cả, nàng lại tiến lên thêm lần nữa chắc chẳn có thể dọa được hẳn.

Hắn dám làm nhục nàng như thế, thì nàng sẽ khiến hắn có bóng ma suốt đời.

Chính vào lúc này, âm thanh của Nam Cung Nguyệt càng trở nên quyến rũ, Vân Nhược Linh đứng ở ngoài màn trướng nhìn thấy một cảnh cực kỳ nóng bỏng.

“Ah!” Nam Cung Nguyệt cũng bị Vân Nhược Linh đột nhiên xuất hiện mà dọa đến hết hồn, lúc này đây xiêm y trên người nàng ta sắp bị nàng ta cởi ra hết rồi, mà Vân Nhược Linh còn đang đánh giá nàng ta từ trên xuống dưới, điều này xấu hổ đến nỗi nàng ta nhanh chóng ôm chặt chui vào trong ngực của Sở Diệp Hàn.

“Đáng chết!” Sở Diệp Hàn hung hăng chửi thề một tiếng, nhanh chóng cầm xiêm y lên che đậy bản thân mình và Nam Cung Nguyệt, đồng thời ánh mắt giống như con dao mà đục khoét Vân Nhược Linh: “Vân Nhược Linh, ngươi tìm chết?”

Tiện nhân Vân Nhược Linh này, hôm này trước thì phá vỡ hôn lễ của nàng ta, bây giờ thì lại phá hủy phòng tân hôn của nàng ta, nàng ta hận không thể giết được nàng.

Sở Diệp Hàn nhìn lá cờ ở trong tay Vân Nhược Linh, hai mặt cờ còn dính vết máu nồng đậm, đó là máu mà các tướng sĩ đánh giặc với hắn.

Lá cờ này vốn được treo trên tường của vương phủ, dùng để tưởng niệm các tướng sĩ đã hy sinh vì quốc gia, lại bị Vân Nhược Linh lấy vẫy lúc hẳn động phòng.

Nhìn những vết máu đó, hắn nhớ đến các tướng sĩ chết thảm trên sa trường, vẻ mặt u ám đột nhiên trở nên khát máu: “Mạch Liên, còn không vào đây, bắt Vân Nhược Linh lại cho ta! Bổn vương muốn trừng phạt nàng ta thật nặng!”

Vẻ mặt Vân Nhược Linh trở nên căng thẳng ngay lập tức, nàng vẫy vẫy cờ với Sở Diệp Hàn: “Vương gia, ngài gọi ta đến đây hầu hạ các ngài, ta chỉ là nghe theo lời của ngài mà thôi, đến cổ vũ cho hai người, ngài không thể trừng phạt ta”

“Chết đến nơi rồi còn mồm mép, ai cho phép ngươi vào đây? Người đâu, kéo nàng ta ra ngoài, đánh mạnh hai mươi roil” Sở Diệp Hàn nghiến răng nghiến lợi nói.

Vẻ mặt bây giờ của hẳn muốn có bao nhiêu khó coi thì có bấy nhiêu khó coi.

Vừa nãy hắn đang vui vẻ, còn chưa bắt đầu làm chuyện người lớn đã bị Vân Nhược Linh phá hỏng. Quan trọng nhất lúc hẳn say sưa nhất thì nàng lại xông vào dọa một trận, bây giờ hắn không hề hứng thú tới chuyện người lớn nữa.

Một khi nhớ đến gương mặt phóng to của Vân Nhược Linh trong lòng hắn liền có bóng ma tâm lý.

Mạch Liên ở ngoài nghe thấy tiếng gọi thì biết vương phi nhất định là lại gặp rắc rối rồi, hẳn ta nhanh chóng dãn xông vào phòng, mấy tên thị vệ xông lên liền bắt được Vân Nhược Linh.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 21: Dọa ra bóng ma


Vân Nhược Linh muốn chống cự, nhưng lại phát hiện bản thân không chống cự được nàng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi: Diệp Hàn, tên cẩu vương gia nhà ngươi, ta đường đường là vương phi của ngươi, ngươi lại bảo ta đi làm nha hoàn thông phòng, ngươi làm nhục ta như thế thì có tư cách gì đánh ta chứ?”

“Bổn vương không muốn nhiều lời với ngươi, người đâu, mau lôi nàng ta ra ngoài, đánh hai mươi roi cho ta!” Đây là lần đầu tiên Sở Diệp Hàn nổi giận với Vân Nhược Linh.

Trước đây cho dù Vân Nhược Linh có làm chuyện gì không tốt đối với hắn, hắn cũng chưa từng ra lệnh đánh nàng.

Nhưng giờ phút này, hẳn thật sự không thể nhịn được nữa, hắn đúng là rất hận nữ nhân này, hận đến mức muốn dùng một đao g**t ch*t nàng.

Sỡ dĩ hắn giữ lại một mạng cho nàng, là vì muốn chậm rãi hành hạ nàng.

Nhưng nàng không biết còn dám phá hỏng phòng tân hôn của hẳn, hẳn nhất định phải dạy dỗ nàng một trận.

Nhìn thấy nhiều thị vệ chạy vào, Nam Cung Nguyệt xấu hổ trốn vào lòng ngực Sở Diệp Hàn, nước mắt rơi lã chã, hận không thể đập đầu vào vách tường: “Vương gia, chàng mau kêu bọn họ ra ngoài đi, ta sợ, ta sợ lắm”

“Nguyệt Nhi, nàng đừng sợ” Nhìn nữ nhân co rút trong lòng ngực mình, sắc mặt Sở Diệp.

Hàn càng trở nên khủng Mạch Liên, ngươi đi theo giám sát, lôi nàng ta ra ngoài mau!”

“Vâng, thưa vương gia” Mạch Liên lạnh lùng nói, sau đó ra lệnh thị vệ lôi Vân Nhược.

Linh ra ngoài ‘Vân Nhược Linh không ngờ người xưa nói đánh là đánh thật, nàng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, đây đúng là xã hội ăn thịt người mà Nàng oán hận nhìn chằm chăm Sở Diệp Hàn, lạnh lùng nói: “Tên cẩu vương gia, ngươi có bản lĩnh thì đánh chết ta đi, nếu không đánh chết ta, ta nhất định sẽ tìm ngươi báo thù!”

Đáng tiếc là Mạch Liên đã đóng cửa phòng lại nên Sở Diệp Hàn không nghe thấy lời này của Vân Nhược Linh.

Trong phòng tân hôn, Nam Cung Nguyệt điềm đạm đáng yêu nhìn Sở Diệp Hàn: “Vương gia, chàng đừng đánh tỷ tỷ được không, tỷ ấy thật sự rất đáng thương”

“Hàn, ta yêu chàng” Nam Cung Nguyệt nói xong, nhằm mắt lại và hôn lên môi Sở Diệp Hàn.

Cùng lúc này, đôi tay nhỏ nhần của nàng †a bắt đầu cởi xiêm y bên ngoài của hẳn, nghĩ muốn tiếp tục làm chuyện khi nãy bọn họ vẫn còn đang dang dở.

‘Vừa mới chạm vào người Nam Cung Nguyệt, Sở Diệp Hàn đột nhiên khựng lại, trong đầu hắn hiện ra khuôn mặt của Vân Nhược Linh, còn có lá cờ dính đầy máu tươi đang bay phấp phới như những linh hồn của những người lính đã ngã xuống, trái tim hắn đột nhiên trở nên lạnh lo.

Hắn cũng phát hiện ra bản thân đã không còn hứng thú như lúc nấy, vì khi hắn chạm vào người Nam Cung Nguyệt, sẽ không tự chủ mà nhớ tới khuôn mặt của Vân Nhược Linh, Cảnh tượng đó thật sự rất đáng sợ.

“Nguyệt Nhị, tối nay tâm trạng của bổn vương không tốt, chuyện này để sau đi” Sở Diệp Hàn nói xong, đẩy Nam Cung Nguyệt ra, mặc lại xiêm y, lạnh lùng bước xuống giường.

Sau đó hän dỗ dành Nam Cung Nguyệt vài câu, rồi bước ra ngoài Nam Cung Nguyệt sửng sốt không dám tin đêm động phòng hoa chúc, Sở Diệp Hàn thế mà lại bỏ nàng ta một mình ở đây mà rời đi!

Nàng ta tức giận đánh một quyên vào thành giường, hai mắt đỏ như máu: “Lại là con ả tiện nhân nhà ngươi!”

Tiện nhân Vân Nhược Linh lại một lần nữa phá hỏng chuyện tốt của nàng ta, nàng ta nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xé rách mặt của nữ nhân này!

Rõ ràng Sở Diệp Hàn rất yêu nàng ta, nhưng lại vì Vân Nhược Linh phá rối mà lạnh lùng rời đi, ngay cả phòng cũng không ở, khiến cho nàng ta tức đến trào phổi.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 22: Hai mươi roi


Mạch Liên phân phó thị vệ canh giữ ở bên ài Tinh Thần Các lôi Vân Nhược Linh ra Ngay khi lôi vào sân, vài tên thị vệ dùng dây thừng trói chặt tay và chân nàng vào băng ghế dài, sau đó dùng roi vọt, bắt đầu đánh Vân Nhược Linh.

Một tiếng “Chát” vang lên, cả người Vân Nhược Linh co quấp lại, da thịt bong tróc, nàng đau đớn hét lên.

“Các ngươi biết ta là ai không hả, ta là vương phi đấy, các ngươi còn không mau dừng tay?” Vân Nhược Linh đau đớn nhíu chặt lông mày, chỉ cảm thấy sau lưng giống như bị lửa thiêu đốt, vô cùng khó chịu Mạch Liên lạnh lùng liếc nàng một cái: “Đây là mệnh lệnh của vương gia, thứ lỗi cho thuộc hạ không thể cãi lời, tiếp tục đánh”

Mạch Liên vừa ra lệnh, bọn thị vệ cũng không thèm quan tâm người nằm trên băng ghế có phải vương phi nương nương hay không, cứ tiếp tục nâng roi đánh xuống.

“Mạch Liên, ta nhớ kỹ mặt ngươi, nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ tìm ngươi báo thù, a..

Vân Nhược Linh chưa kịp nói xong, cảm giác đau đớn lại ập đến.

Từng trận roi liên tiếp đánh vào lưng, đùi và mông của nàng, mỗi một roi đánh xuống đều mang theo sức lực mạnh mẽ, khiến cho máu thịt bay tứ tung, quần áo trên người nát vụn thành từng mảnh, để lộ tấm lưng trần chỉ chích đầy vết thương.

Đau quá…

Từ lúc sinh ra tới nay, đây là lần đầu tiên nàng bị người ta đánh thành ra như vậy, nàng đau đớn cắn chặt môi phun ra ngụm máu, loại đau đớn thấu tận xương tủy này khiến nàng hận không thể căn lưỡi tự tử, ngay cả sức lực chống cự cũng không có.

Mạch Liên mang theo thị vệ chạy đến, bẩm báo với nam nhân: “Hồi bẩm vương gia, đã đánh xong, vừa đúng hai mươi roi”

“Nàng ta chết chưa?” Sở Diệp Hàn chắp tay sau lưng, thân hình cao lớn giống như ngọn núi đi đến bên cạnh Vân Nhược Linh.

Vân Nhược Linh nheo mắt lại mơ màng nhìn thấy bóng đen thật lớn bao phủ lấy người nàng, nàng căn răng ngẩng đầu lên, hơi thở thoi thóp nói: “Nhờ phúc của ngươi, ta vẫn còn chưa chết!”

Sở Diệp Hàn, thù hận hôm nay, ngày sau ta nhất định sẽ trả lại gấp trăm gấp ngàn lần!

Bây giờ nàng mới biết được cuộc sống ở thời cổ đại này không hề hạnh phúc giống như tiểu thuyết hay phim ảnh mà ở nơi nào cũng đều đầy rẫy những mưu mô và hiểm ác.

Người ta xuyên qua thành vương phi, không những ăn ngon mặc đẹp, còn được phu quân yêu thương và săn sóc.

Mà nàng, thật sự là quá thê thảm, vừa mới xuyên qua đã bị người ta lôi ra đánh.

“Đến nước này mà vẫn còn cứng miệng được, Vân Nhược Linh, ta thật sự đã quá xem thường ngươi rồi” Sở Diệp Hàn đi tới, đưa tay siết chặt căm Vân Nhược Linh, mạnh đến mức thiếu chút nữa đã bóp nát cằm của nàng.

Khuôn mặt này quả thật rất tinh xảo, càng nhìn càng khiến ngươi ta mê muội, nhưng đáng tiếc. cho dù là thế hắn cũng muốn hủy hoại nàng.

Vân Nhược Linh đau đớn k** r*n một tiếng, nàng như cũ không chịu khuất phục mà ngẩng đầu lên nhìn chãm chằm Sở Diệp Hàn, dáng vẻ không sợ trời không sợ đất: “Đa tạ vương gia đã quá khen!”

“Đừng tưởng ngươi trở nên xinh đẹp, là thích ở trong vương phủ này làm gì thì làm, nói, khuôn mặt của ngươi sao lại như vậy?”

Giọng nói của Sở Diệp Hàn u ám, mãnh liệt như mưa rền gió dữ.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 23: Sống chết có số


Trong mắt Vân Nhược Linh toàn là châm chọc: “Không phải vương gia vẫn luôn không quan tâm đến ta sao? Mặt ta có tốt hay không thì có liên quan gì đến ngài chứ?”

Nhìn thấy dáng vẻ châm chọc của Vân Nhược Linh thì Sở Diệp Hàn liền tức giận, ánh mắt của nàng giống như đang cười nhạo hắn vậy.

Sức lực của hẳn mạnh thêm, giống như muốn đem cäm của nàng bóp nát vậy, trong mắt cháy lên ngọn lửa giận: “Đừng cho rằng trở nên đẹp rồi thì có thể dùng chút tà đạo vớ vẩn đó quyến rũ bổn vương. Trong lòng bổn vương, đến một ngón tay của Nguyệt Nhi ngươi cũng không bằng, bổn vương chỉ muốn biết, mặt của ngươi rốt cuộc là chuyện gì?

Ngươi có phải là Vân Nhược Linh hay không?”

“Ta đương nhiên là Vân Nhược Linh, không thể giả được. Còn về độc tố trên mặt của ta, là ta dùng thuốc từ nhà mẹ đẻ của ta trị khỏi.

Sao vậy, vương gia, thế cũng không được sao?” Vân Nhược Linh khẳng định không thế bại lộ ra bí mật không gian hệ thống của mình.

Cho nên, nàng lấy nhà mẹ đẻ làm tấm lá chắn để dụ Sở Diệp Hàn.

“Thuốc nhà mẹ đẻ của ngươi? Thuốc gì?

Đưa bổn vương xem xem”

“Tiêu độc đan, trong phòng của ta vẫn còn thuốc này. Khi ta vẫn còn ở nhà mẹ đẻ, phụ thân của ta dùng tiêu độc đan để chữa trị cho ta, lúc đầu cả người của ta đều có độc. Sau khi dùng tiêu độc đan, độc trên người của ta đã loại bỏ hơn nửa rồi. Tối hôm qua ta dùng một liều lượng thuốc lớn nên chất độc trên mặt đều bị loại bỏ hết rồi. Nếu mà vương không tin thì có thể phái người đến nhà mẹ đẻ của ta hỏi thử”

Sở Diệp Hàn cười lạnh: “Tiêu độc đan này thần kỳ như vậy, trước đó không chữa mặt ngươi khỏi được, bây giờ qua một đêm là khỏi?”

“Đúng vậy, ta cũng không nghĩ răng nó thần kỳ như vậy, vương gia có muốn thử không?” Vân Nhược Linh cố nén đau, nhẹ nhàng nhìn Sở Diệp Hàn, đôi mắt chứa ý cười ma mi. Nguồn truyen.one nhé cả nhà! Mong cả nhà qua đọc khích lệ nhóm nhé!”

Cho dù nàng có đau đến chết thì cũng không lộ ra dáng vẻ đau khổ, sẽ càng không nhận tội với hắn.

Hơn nữa nam nhân này hận nàng như thế thì cho dù nàng có nhận tội với hắn, hãn cũng sẽ không buông tha cho nàng cho nên nàng mới không cần tự rước nhục vào thân.

Tự rước nhục vào thân không bằng đấu với hẳn một trận.

“Cút!’ Sở Diệp Hàn chán ghét gạt mặt Vân Nhược Linh sang một bên: “Đừng có dùng ánh mắt đó nhìn bổn vương, bổn vương không có hứng thú với ngươi”

Nữ nhân này, sắp chết đến nơi rồi còn nhìn hắn bằng ánh mắt quyến rũ đó, đúng là tật xấu không đổi mà.

“Vương gia nghĩ nhiều rồi, ngài không có hứng thú với ta, vậy ta làm sao có hứng thú gì với ngài? Trong lòng ngài ghét ta bao nhiêu thì †a chán ghét ngài bấy nhiêu, chúng ta như nhau cả thôi” Vân Nhược Linh cười rất lạnh nhạt, dần dần trong mắt không còn một chút tình ý nào cả.

Trong lòng Sở Diệp Hàn ngạc nhiên, nữ nhân này rốt cuộc là bị thế nào đây?

Trước đây nàng ta không phải vậy, trước đây nàng ta rất hèn mọn, nhỏ yếu, vừa nhìn thấy hắn đã sợ hãi đến nỗi cả người run rẩy.

Giống như một con nai con bị hoảng sợ vậy, mà hiện tại, hình như nàng ta không thèm đặt hắn vào mắt vậy.

“Đừng giở trò lạt mềm buộc chặt với bổn vương, hy vọng là ngươi nói lời giữ lời, sau này đừng đến dây dưa với bổn vương” Sở Diệp Hàn nói xong cũng không thèm để ý đến Vân Nhược Linh, quay người đi luôn.

“Vương gia cũng…đừng đến dây dưa với ta” Vân Nhược Linh cố giữ lấy một hơi, nói hết câu này xong thì ngất luôn.

Mạch Liên thấy thế liền nhanh chóng đuổi kịp Sở Diệp Hàn: “Vương gia, vương phi ngất rồi, có cần mời đại phu đến xem không?”

Trong mắt Sở Diệp Hàn hiện lên một mảnh âm u: “Nàng ta xứng sao? Không cần mời, đế nàng ta tự sinh tự diệt”

“Hai mươi roi đó quả thực là đánh rất nặng, nhỡ vương phi xảy ra chuyện gì thì đó là một mạng người. Hơn nữa, Vân Thịnh và hoàng thượng mà chất vấn thì chúng ta phải giải thích như thế nào?”

“Vân tướng không dạy được con gái của hắn ta, để cho con gái hắn ta làm xăng làm bậy trong vương phủ của bổn vương, bổn vương không trách hắn ta dạy không được con gái thì thôi, hắn ta có gì mà chất vấn bổn vương chứ?”

“Vâng, vậy bây giờ xử lý nương nương như thế nào?” Mạch Liên hỏi.

“Kéo về Phi Nguyệt Các, sống chết có số, các ngươi không được nhúng tay vào.”

Nhìn bóng lưng lạnh lùng của Sở Diệp Hàn, Mạch Liên đồng tình nhìn Vân Nhược Linh.

Thật ra vị vương phi này cũng không đáng ghét đến thế, chỉ là nàng cố tình lại là nữ nhi của Vân tướng.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 24: Tự mình trị thương


Phi Nguyệt Các.

Vân Nhược Linh bị vết thương trên người đau đến tỉnh.

Vừa tỉnh dậy nàng đã nhìn thấy Thu Nhi đang quỳ trước mặt mình, đau lòng khóc thút thít: “Nương nương, số mệnh của người thật khổ mà, tối hôm qua vừa rơi xuống hồ, không dễ dàng gì mới đỡ hơn một chút, bây giờ lại bị đánh thành thế này, huhuhu..”

“Thu Nhi..” Vân Nhược Linh yếu ớt lên tiếng: “Ta rất khát, ta muốn uống nước..”

“Nương nương, người tỉnh rồi? Tốt quá rồi, em đi rót nước cho người ngay” Thu Nhi nói xong thì nhanh chóng đi rót nước cho Vân Nhược Linh.

Thế à? Ta không cần đại phu, Thu Nhi chỗ ta có thuốc. em sắc giúp ta là được” Sở Diệp Hàn không mời đại phu cho nàng, không sao cả.

Nàng chính là đại phu, nàng có thể tự chữa trị.

“Nương nương, người có thuốc trị thương sao? Người biết trị thế nào sao?” Vẻ mặt Thu Nhi lo lắng hỏi: “Em đi lấy một chậu nước ấm đến đây trước, các bước ta sẽ nói cho em biết, em yên tâm, ta sẽ trị khỏi mà” Vân Nhược Linh ho khan một tiếng nói.

Mắt Thu Nhi ngập nước: “Vâng, nương nương, em đi ngay lập tức”

Đợi sau khi Thu Nhi đi ra, suy nghĩ Vân Nhược Linh vừa chuyển, ý thức đã đi vào không gian hệ thống của nàng.

Nàng nhìn không gian một lượt, lấy mấy bình thuốc kháng viêm, Amoxicillin và Cephalosporins, lại lấy một ít vải, băng gạc và thuốc nàng hay dùng khác.

Một lần lấy nhiều thuốc ra như thế, gặp phải chuyện gì thì cũng cấp cứu kịp.

Lấy được thuốc, nàng nuốt mấy viên thuốc.

kháng viêm trước.

Rất nhanh Thu Nhi đã đi lấy được nước quay lại rồi, nàng ấy vừa quay lại đã nhìn thấy đầu giường của Vân Nhược Linh để rất nhiều loại thuốc kỳ lạ Nàng ấy tò mò hỏi: “Nương nương, những loại thuốc này với những loại thuốc trước kia đều do người lấy từ nhà mẹ đẻ sao? Sao trước đây nô tỳ chưa từng thấy qua?”

“Đây là do một thần y đưa cho nương ta, nương ta lại lén lút đưa cho ta nên đương nhiên là em không biết rồi, đến cả cha ta còn không biết nữa là. Được rồi, em rửa sạch vết thương cho ta trước đã, dựa theo các bước ta nói cho em làm từng bước từng bước một”

‘Vân Nhược Linh nói xong thì ngoan ngoãn nắm sấp xuống giường.

Dáng vẻ này của nàng chỉ có thể năm sấp ngủ chứ không thể nằm ngửa được.

“Vâng thưa nương nương”

Vì thế Vân Nhược Linh phân phó Thu Nhi rửa sạch vết thương của nàng trước, rồi sau đó rắc thuốc cầm máu lên vết thương, sau khi cầm máu xong thì tiến hành tiêu độc vết thương của nàng, dùng Iodophor và thuốc kháng viêm khử trùng xong thì dùng vải băng bó vết thương lại.

May là vết thương của nàng đều là vết thương ngoài da, vết thương không sâu nên không cần khâu vết thương lại, nếu không thì khó xử lý rồi, bởi vì vết thương ở sau lưng, nàng không khâu được.

Đợi Thu Nhi xử lý vết thương cho nàng xong rồi nàng lấy nước dán hai miếng Amoxicillin vào miệng vết thương để vết thương không bị mưng mủ, nhiễm trùng.

Làm xong tất cả thì nàng phát hiện, nàng đói rồi.

Nàng nói với Thu Nhi: “Thu Nhi, có gì ăn không? Tốt nhất là có mấy loại canh bổ dinh dưỡng gì đó, như thế mới tốt cho vết thương”

Sau khi đắp thuốc lên vết thương, muốn hồi phục nhanh thì bản thân phải tăng thêm rất nhiều chất dinh dưỡng. Chỉ có sức đề kháng của cơ thể tăng lên thì vết thương mới khôi phục nhanh được.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 25: Chân giò thượng hạng


“Xin lỗi nương nương, chúng ta không có phòng bếp nhỏ, mà bây giờ phòng bếp lớn đã đóng rồi. Hơn nữa phòng bếp lớn là do Dung ma ma làm chưởng quản, bà ta sẽ không hầm canh bổ cho người đâu, hôm nay lúc em thu dọn yến tiệc đã lén lút gói mấy chân giò cho nương nương, nương nương có muốn ăn hay không?” Thu Nhi nói.

“Chân giò?” Vân Nhược Linh ghé nhíu mày, nàng mới không ăn mấy đồ như thế.

Nhưng bây giờ nàng bị bệnh rất nghiêm trọng, nếu như không bổ sung thêm dinh dưỡng thì vết thương sẽ chuyển biến xấu.

“Thôi bỏ đi, chân giò thì chân giò vậy, em chọn cho †a mấy miếng nạc đến đây” Vân Nhược Linh cố nhịn xúc động muốn nôn ra nói.

Rất nhanh Thu Nhi đã đem chân giò mà nàng ấy giấu đến, nàng ấy bưng bát giống như dâng hiến vật quý hiếm vậy, chân giò nóng hôi hổi được đặt trước mặt Vân Nhược Linh: “Nương nương, mấy cái này đều chưa có người ăn qua, là chân giò sạch sẽ, em đã hâm nóng lại rồi, nhân lúc còn nóng người mau ăn đi”

‘Vân Nhược Linh sửng sốt: “Là đồ yến tiệc còn thừa sao?”

“Vâng, đây là lúc nô tỳ thu dọn yến tiệc nhân cơ hội mà giấu đi, nương nương yên tâm, mấy vương tôn quý tộc và quan gia thái thái kia bình thường đều đã ăn quen mấy thứ này rồi, người nào cũng ghét chân giò vì quá dầu mỡ, đều chưa động qua chân giò nên nô tỳ mới lấy, đều rất sạch sẽ, người ăn đi”

Nghe thấy lời nói này của Thu Nhi, Vân Nhược Linh mới gật gật đầu, cắn một miếng thịt chân giò nạc nhỏ, thịt này được hấp rất mềm, vừa vào miệng đã tan, rất ngon.

Tay nghề đầu bếp của vương phủ rất tốt.

Ăn mấy cục thịt xong, nàng phát hiện mình ăn no rồi nên quyết định không ăn nữa Bởi vì bây giờ nàng bị thương rồi, đồ ăn thức uống thanh đạm là chính, không được ăn quá nhiều chân giò.

Nàng ấy cầm chân giò ở trong tay liên tục.

gật đầu: “Tạ ơn nương nương, nô tỳ ăn ngay, đây là chân giò không dễ dàng gì mới có được, không thể lãng phí”

“Nhà mẹ đẻ ta không cho ta bạc làm của hồi môn sao? Sao đến cả một bữa cơm ta cũng không ăn nổi thế?” Vân Nhược Linh thuận miệng nói.

Nếu như có bạc thì mua một đầu bếp, như vậy sẽ không đói bụng nữa rồi.

Thu Nhi ngẩng đầu: “Nương nương, người quên rồi sao, bạc phu nhân cho người đều bị người dùng hết rồi”

“Hả? Ta dùng hết rồi?” Vân Nhược Linh nhanh chóng lục lại trí nhớ.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 26: Có ngưò¡ bệnh


Mẫu thân của nguyên chủ Hoàng thị, là chủ mẫu quản lý việc nhà của phủ Thừa tướng, kết quả nhiều năm trước bị một trận bệnh nặng.

Sau khi bà bị bệnh, quyên chưởng quản biến thành rơi vào tay thiếp thất Lưu thị, Lưu thị là nhị phu nhân của phủ Thừa tướng, bây.

giờ do bà ta chưởng quản.

Lúc Vân Nhược Linh gả đi, của hồi môn đều do nhị phu nhân chuẩn bị, mẫu thân của nàng vốn dĩ là không có quyền chưởng quản, lại suốt ngày bị bệnh ở trên giường nên không có cách mua của hồi môn cho nàng.

Lưu thị chuẩn bị của hồi môn cho nàng thực sự là rất tồi, chỉ có mấy rương gỗ, một số đồ có kiểu mẫu bình thường, đến bạc cũng chẳng được bao nhiêu. Cuối cùng Hoàng thị không nhìn được nữa, kéo thân thể bệnh tật đi cho nàng mấy túi bạc, một đống vật liệu may mặc và trang sức tốt nhất.

Kết quả, số bạc và trang sức này tất cả đều bị nguyên chủ dùng hết để mua sắm đồ lấy lòng hạ nhân của vương phủ.

Lúc đầu nàng có bạc lấy lòng người thì một ngày trôi qua khá tốt, nhưng hết bạc thì đám người này liên không thèm để ý đến nàng.

Nói đi cũng phải nói lại, đây đều là lỗi của Sở Diệp Hàn, nếu không phải Sở Diệp Hàn dẫn đầu coi thường nàng, dung túng cho bọn ác nô ức h**p nàng thì đám nô tài cũng không dám trèo lên đầu nàng mà ngồi như thế.

Trong vương phủ có bạc nhưng bây giờ là do Sở Diệp Hàn chưởng quản, nghe khẩu khí của Dung ma ma thì có lẽ hắn muốn Nam Cung Nguyệt chưởng quản, sau này sẽ do.

Nam Cung Nguyệt quản lý việc trong phủ này.

Nếu như để Nam Cung Nguyệt quản lý tiền của vương phủ thì chẳng phải nàng sẽ ngày tháng sau này của nàng trôi qua sẽ không được yên ổn đâu Xem ra nàng phải giành lấy quyền chưởng quản vương phủ thì mới có bạc để dùng.

‘Vân Nhược Linh cứ năm sấp thế ba ngày liền Ba ngày này, nàng đều bảo Thu Nhi chịu khó thay thuốc cho nàng, phải chăm thay thuốc thì vết thương mới nhanh khỏi được.

Bây giờ, vết thương của nàng đã đóng vảy rồi, đang dần dần khép miệng lại, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày nữa thì chắc là không sao nữa.

Còn phải cảm tạ thuốc chữa trị trong hệ thống rất nhiều, nếu như không có đống thuốc này thì vết thương có khả năng sẽ bị nhiễm trùng, đến lúc đó có khi còn muốn mạng người luôn nữa chứ.

Hôm nay, nàng và Thu Nhi đang gặm bánh bao thì bên ngoài có tiếng của Dung ma ma.

“Mấy người các ngươi mau quét dọn nhanh lên, Mạch Lan sắp đi rồi, hắn ta đã cứu vương gia, bây giờ chết rồi, vương gia rất đau buồn. Các người có lòng thì đến tiễn Mạch Lan đoạn đường cuối cùng đi” Đây là tiếng của Dung ma ma.

Mấy nha hoàn phụ trách vẩy nước quét nhà ở sân trong nghe thấy thế liền vứt thẳng cái chối trong tay.

“Mạch Lan thật sự không chống đỡ nổi nữa sao? Tên thích khách đáng chết đó, chúng ta đến thăm ngài ấy đi”

Mấy nha hoàn nói xong vứt đồ xuống rồi đi luôn.

‘Vân Nhược Linh nghe thấy câu này, nhịn không được mà hỏi Thu Nhi: “Mạch Lan là ai?

Hắn ta bị sao vậy?”

“Nương nương người quên rồi sao? Mạch Lan là đệ đệ ruột của thống lĩnh thị vệ Mạch Liên, hồi trước có thích khách ám sát vương gia ở trên đường, là Mạch Lan chẵn giúp vương gia một mũi tên mới cứu được mạng của vương gia. Mấy ngày nay vết thương của Mạch Lan càng ngày càng trở nên nghiêm trọng, ngài ấy đã rơi vào tình trạng hôn mê ba ngày nay rồi. Vừa nấy em đi đến phòng bếp lấy.

bánh bao thì nghe thấy có người nói, đại phu tuyên bố Mạch Lan không qua nổi tối ngày hôm nay. Cho nên Dung ma ma mới bảo mọi người đến tiễn Mạch Lan một đoạn đường, dù sao thì trước đây quan hệ của Mạch Lan với mọi người đều rất tốt”

Nghe Thu Nhi nói Vân Nhược Linh mới nhớ ra trong vương phủ có một Mạch Lan như thế.

Hắn ta là đệ đệ của Mạch Liên, là phó thống lĩnh thị vệ của vương phủ, trông rất thanh tú, là một chàng trai rất đẹp trai “Hắn ta bị thương như thế nào mà phải chết?” Vân Nhược Linh cắn một miếng bánh bao thuận miệng hỏi.

“Đùi của ngài ấy bị trúng tên, kết quả đầu mũi tên bị gãy ở trong thịt, đại phu không tìm được đầu mũi tên, không có cách nào rút ra được nên thành như ra như thế”

Vân Nhược Linh hiểu ngay ra.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 27: Chuẩn bị hậu sự


Điều kiện chữa trị ở cổ đại rất kém, vết thương rất dễ bị nhiễm trùng, lại không có mấy thuốc kháng sinh như Penicilin hay là thuốc kháng viêm, đại phu lại càng không biết làm sạch khâu vết thương, bình thường đều chữa trị bằng cách châm cứu và uống thuốc thì sao có thể chữa khỏi được chứ.

Đừng coi thường vết thương nho nhỏ như: trúng tên, ở thời xưa đã cướp đi rất nhiều mạng của các tướng sĩ.

Đến cả Hán cao tổ Lưu Bang, Tống thái tông Triệu Quang Nghĩa ở thời xưa đều chết vì trúng tên, nói chỉ là người bình thường.

Trong hệ thống điều trị của nàng có các loại thuốc, còn có túi máu và các loại dao.

phẫu thuật, nếu như nàng ra mặt thì Mạch Lan có khi còn có khả năng cứu.

Nhưng vừa nghĩ đến Mạch Lan là đệ đệ của Mạch Liên thì nàng lại không muốn cứu hẳn ta nữa.

Nàng vẫn chưa quên khi nàng bị đánh, Mạch Liên đứng bên cạnh giám sát.

Nhưng cứ nghĩ đến đây là một mạng người thì trong lòng của nàng lại ẩn ẩn cảm giác đau đớn Nàng là bá.

mệnh cứu ngư: trời sinh là đã ¡, từ trước đến bao giờ thấy chết mà không cứu cả. Vừa thấy người bị bệnh thì nàng lại muốn chữa khỏi cho.

người ta, nếu không thì lương tâm của nàng sẽ không yên ổn.

Nghĩ đến đây, nàng nói với Thu Nhi: “Thu Nhi, em đỡ ta dậy, ta muốn đi xem Mạch Lan một chút”

“Nương nương, vương gia hạ lệnh cấm túc.

với người, không cho phép người ra khỏi Phi Nguyệt Các, nếu như người đi thì ngài ấy sẽ rất tức giận” Thu Nhi hơi lo lắng nói.

Nếu như ra ngoài không chạm mặt với vương gia thì tốt, nhưng nếu chạm mặt thì phải làm sao?

Vân Nhược Linh híp mắt lại: “Không sao, em cứ đỡ ta đi qua đó đi, ta tự có cách”

“Được rồi, trước đây Mạch Lan cũng rất lương thiện, là một trong số ít người không ức h**p nương nương, chúng ta đi tiễn ngài ấy một đoạn cũng là điều nên làm” Thu Nhi nói xong thì đỡ Vân Nhược Linh xuống giường.

Ngoài Thanh Trúc Viên, lúc này có rất nhiều gia nô và thị vệ đến.

Mạch Liên dẫn một đám thị vệ đứng ở đó, lòng như lửa đốt đợi kết quả của đại phu.

Trong phòng của Mạch Lan, Vương thái y ở trong cung đang bắt mạch cho Mạch Lan, Vương thái y một bên bắt mạch một bên lắc đầu thở dài.

Cuối cùng ông ta chắp tay sau lưng, bất lực đi ra.

“Thái y, đệ đệ của ta thế nào rồi, hắn còn cứu được không?” Mạch Liên sốt sắng đi đến.

Vương thái y thở một hơi thật mạnh nói “Uống thuốc và châm cứu đều không có hiệu quả, uống thuốc và châm cứu đều không có.

hiệu quả, hazz, lão phu đã tận lực rồi, đầu mũi tên trong người hẳn không nhổ ra được, cho dù là hoa đà tái thế thì cũng không cứu nổi.

Lão phu thấy, hắn không chống nối qua tối ngày hôm nay, các người đều đi thăm hẳn đi rồi chuẩn bị hậu sự cho hắn đi”

“Thái y, ta chỉ có một đệ đệ mà thôi, từ nhỏ chúng ta đã không cha không mẹ, sống nương tựa vào nhau, ta cầu xin ngài hãy cứu hắn đi, chỉ cần ngài có thể cứu được hắn thì ngài bảo ta làm gì cũng được” Hốc mắt Mạch Liên đỏ ửng, đau giống như bị dao đâm đến tim đến ruột.

“Không có tác dụng đâu, nhiều đại phu đến xem như thế đều không có tác dụng. Các người đừng có cứng đầu nữa, được rồi, ta hồi cung đây”

“Thái y, ngài thật sự không xem đệ đệ ta lại một lần nữa sao?” Mạch Liên bước lên trước một bước, nảm lấy xiêm y của Vương thái y, tất cả hy vọng của hẳn ta đều đặt lên trên người thái y. Một khi thái y đi chính là đại biểu Mạch Lan thật sự không cứu nổi nữa rồi.

Hắn ta sợ hãi phải mất đi Mạch Lan, sợ hãi đến nỗi cả người run rẩy, vỡ nát.

Vương thái y mất kiên nhẫn gạt tay của Mạch Liên ra: “Mạch thị vệ, xin tự trọng, đừng có gây phiền phức cho lão phu”

“Vương thái y, ta biết ngài là danh y trong cung, ngài cũng là nể mặt vương gia cho nên mới đến chữa bệnh cho Mạch Lan. Ta không tin Mạch Lan sẽ chết, ngài có thể xem lại một lần nữa không? Nói không chừng còn có thể cứu” Mạch Liên nói đến đây đột nhiên quỳ mạnh xuống trước mặt Vương thái y.

Hắn ta quỳ thẳng tắp, bóng lưng lạnh lẽo, khuôn mặt căng chặt lại, đôi mắt đỏ rực tràn đầy đau lòng và khổ sở. Nước mắt nam nhi không dễ rơi chỉ bởi vì chưa đụng đến chỗ đau lòng, đầu gối nam nhỉ như vàng chỉ quỳ trước trời đất và cha mẹ, vì Mạch Lan, cái gì hắn ta cũng chịu làm.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 28: Vương phi có thể cứu


Nhìn thấy Mạch Liên quỳ trước mặt mình, ‘Vương thái y nhanh chóng đỡ hẳn ta dậy nói “Mạch thị vệ, không thể, không thế, lão phu không thể cứu nổi đệ đệ ngài, lão phu không nhận nổi”

Lúc này một bóng dáng màu đỏ đi ra, Vân Nhược Linh nhìn Mạch Liên trầm giọng nói: “Ta có thể cứu hắn, để ta thử”

“Người? Vương phi, người đừng nói chuyện cười, người không hại đệ đệ ta là ta đã đội ơn người rất nhiều rồi!” Mạch Liên mới không tin tưởng Vân Nhược Linh.

Vương gia để vương phi tự sinh tự diệt, không ngờ là vương phi thế mà không có chuyện gì, còn có thể hoạt động đi lại, vết thương của nàng dường như lành lại rất nhanh.

Trước đây hẳn ta nghe theo mệnh lệnh của vương gia, lệnh cho người đánh vương phi, lúc đó vương phi đã từng thề muốn tìm hẳn ta báo thù.

Hắn ta và vương phi có thù thì làm sao hẳn ta có thể giao tính mạng đệ đệ mình cho nàng được chứ.

Còn nữa, vương phi là nữ nhân, vốn dĩ là không biết y thuật, nàng chạy ra đây như thế này chẳng phải báo thù hẳn ta thì là gì.

“Không thử sao ngươi biết là ta không được?” Vân Nhược Linh vốn không muốn nói mạnh miệng như vậy. Nhưng bây giờ mạng người liên quan đến trời, mọi người đều không tin tưởng nàng, nàng chỉ có thể nói như vậy.

‘Không cần, ta thật sự không nhận n‹ tốt” của vương phi” Mạch Liên nghiến răng nghiến lợi nói.

Vương thái y thấy Vân Nhược Linh đi ra, lại nghe thấy Mạch Liên gọi nàng là vương phi liền biết nàng là Ly Vương phi. Ông ta biết một số việc xấu của vương phi, như chủ động theo đuổi vương gia, tính cách thất thường, người lại xấu xí, là loại người rất không biết xấu hổ.

Nhưng khí nhìn thấy gương mặt nghiêng nước nghiêng thành của Vân Nhược Linh, ông.

†a không khỏi sửng sốt, sao mặt vương phi không xấu nữa?

Ly Vương phi chớ có nói gin, người đời đều biết người bị chứng bệnh điên khùng, không phải người lại phát bệnh chứ?” Vương thái y cười lạnh một tiếng, ông ta mới không tin nữ nhân trước mắt này có thể chữa bệnh.

Cho dù biết thì cũng chỉ là một chút ít mà thôi.

Nếu như là trước đây, có người nói Vân Nhược Linh như thế thì nàng đã sớm điên lên rồi, hơn nữa còn khùng lên luôn chứ.

Nhưng hiện tại vẻ mặt nàng bình tĩnh nhìn ‘Vương thái y, khoé miệng làm gợi lên ánh sáng tự tin: “Đường đường là một thái y, vậy mà lại kiêu ngạo và tự đại như thế, chẳng trách y thuật kém như thế, đến cả trúng tên cũng không chữa được”

“Ly Vương phi, người, người đừng có vu tội cho người khác! Lão phu đã nhận định Mạch Lan không qua nổi tối nay, bây giờ người nghi ngờ y thuật của ta?” Vương thái y tức đến nỗi đỏ mặt, nước miếng sắp sặc ra ngoài luôn rồi Mạch Liên thấy thế cũng cáu giận trừng Vân Nhược Linh một cái: “Vương phi nương nương, người đừng có gây rối ở đây nữa, ở đây không cần người, xin người rời đi cho”

Nếu như để vương phí lại nói xàm nói bậy, chọc giận Vương thái y, vậy Vương thái y không cứu Mạch Lan nữa thì phải làm sao.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 29: Lén lút trị thương


“Đúng vậy, Vương phi nương nương làm sao mà biết được y thuật chứ, đừng để ngài ấy gây rối, nhanh bài ngài ấy đi đi, đừng làm phiền Mạch Lan thanh tịnh” Những người khác thấy thế cũng phụ hoạ theo.

Thu Nhi thấy thế cũng nhanh chóng túm Vân Nhược Linh đi: “Nương nương chúng ta đi thôi, nhỡ đâu vương gia nổi trận lôi đình thì phải làm sao?”

“Nhưng ta thật sự có thể cứu hãn..”

Vân Nhược Linh còn chưa nói xong đã bị mấy tên thị vệ xách đi rồi Thị vệ xách nàng đến cửa viện liên lạnh lùng ném nàng xuống đất, ai ai cũng chán ghét nhìn nàng.

‘Vân Nhược Linh buồn bực, cho dù là một mỹ nhân, nếu như không có thanh danh tốt thì ai cũng sẽ ghét bỏ.

Vân Nhược Linh nghĩ, những người này càng coi thường nàng thì nàng càng muốn cứu Mạch Lan cho bọn họ coi Nàng tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn một sinh mệnh cứ chết đi như thế, nàng phải nghĩ cách để vào được phòng Mạch Lan, kiểm tra thương thế của hắn ta.

Trải qua chuyện vừa nấy, nàng phát hiện nàng chỉ có thể lén lút xem bệnh cho Mạch Lan, nếu như chữa khỏi thì dễ nói, nhưng nhỡ không chữa khỏi thì đám người này sợ là sẽ giết nàng.

Sau khi bị đuổi ra khỏi Thanh Trúc Viên, Vân Nhược Linh thì thầm với Thu Nhi hai câu, Thu Nhi nghe thấy cả mặt trắng bệch: “Nương nương, người muốn nấp ở hậu viện đi vào.

chữa bệnh cho Mạch Lan?”

“Đúng vậy, chút nữa ta chuồn từ hậu viện vào phòng của Mạch Lan, em ở ngoài cửa chính canh trừng, nếu như có người đi vào thì hét to lên thu hút sự chú ý của mọi người, kéo dài thời gian cho ta”

“Nhưng thế có ổn không? Người thật sự có thể chữa cho Mạch Lan sao?” Vẻ mặt của Thu Nhi khó hiểu.

“Em xem, vết thương do roi đánh của ta đã đỡ hơn rất nhiều, chứng minh y thuật của ta rất tốt, Thu Nhi, em nhất định phải tin tưởng ta” Vân Nhược Linh kiên định nhìn Thu Nhi Nàng nhận được sự hỗ trợ của Thu Nhi thì mới có thể dễ dàng hành động.

“Y thuật..?” Thu Nhi hơi sứng sốt, chớp mắt một cái nương nương đã biết y thuật rồi?

Sau khi bàn bạc với Thu Nhi xong, Vân Nhược Linh liền chuồn đến hậu viện của Thanh Trúc Viên.

Lúc này, sự chú ý của mọi người đều ở tiền viện, ở hậu viện một người cũng không có, vừa hay cho Vân Nhược Linh hành động.

‘Vân Nhược Linh thấy bốn bề vắng lặng, nhanh chóng nấp vào hậu viện. Nàng đẩy cửa hậu viện, phát hiện cái cửa đó vốn dĩ là không có đóng chặt, vừa hay cho nàng lén chuồn vào.

‘Vừa chuồn vào nàng đã ngửi thấy mùi thuốc bắc nồng nặc.

Lại nhìn chiếc giường lớn ở trong gian phòng có một người trẻ nhắm chặt hai mắt nằm nằm trên đó.

Người trẻ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, tướng mạo thanh tú, nước da trắng bệch, bờ môi nhợt nhạt, đang trong tình trạng hôn mê Trong phòng ngoài hẳn ta ra thì không có ai khác, vừa vặn cho nàng thuận tiện hành động.

Vân Nhược Linh đi về phía hắn ta, cẩn thẩn mở mắt của hẳn ta ra xem, mí mắt của hắn ta trở nên trắng, không có phắn ứng.

Hôn mê được chia thành mức nhẹ, mức vừa và mức nặng. Nếu như hôn mê mức nhẹ thì mở mí mắt hoặc gọi một tiếng người sẽ tỉnh lại, xem ra Mạch Lan hôn mê ở mức độ trên mức vừa rồi.

Trong phòng quá tối, nhìn không rõ vết thương trên người Mạch Lan, Vân Nhược Linh đi đến trước cửa sổ, kéo mành cửa ra một chút để ánh sáng có thể chiếu vào đủ sáng.

Cũng may cửa sổ ở bên cạnh, không phải ở mặt chính, cho dù nàng kéo mành cửa lên thì người ngoài cửa chính cũng sẽ không biết, nếu không thì nàng đã bị người phát hiện rồi.

Vừa kéo mành cửa lên, ánh sáng mạnh chiếu lên mặt Mạch Lan, k*ch th*ch mắt của hẳn ta, hắn ta khó chịu nhíu nhíu mày, từ từ mở mắt ra.

Hẳn ta vừa mở mắt ra thì nhìn thấy một bóng dáng màu đỏ ở trước giường của hắn ta dọa cho hẳn ta “A” một tiếng: “Có ma, có ma…”

“Ngươi đừng kêu” Vân Nhược Linh nghe thấy tiếng, vội vàng quay người, đưa tay lên che miệng của Mạch Lan.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 30: Vương phi trị thương


May là thân thể Mạch Lan suy yếu, miệng khô lưỡi khô nên tiếng kêu ra rất nhỏ, mà hoàn cảnh ngoài kia rất ồn ào nên mọi người không nghe thấy tiếng của hẳn ta.

Gương mặt của hẳn ta hoảng sợ nhìn Vân Nhược Linh, thật sự xem nàng như ma.

Chỉ là con ma này nhìn rất xinh đẹp, lại rất quen thuộc.

Hắn ta nghĩ, đây có phải là loại chuyên quyến rũ nam nhân trong lời kịch không, mỹ nhân quỷ hồn muốn hút máu của nam nhân.

“Ngươi đừng kêu. Ta đến trị thương cho.

ngươi. Có phải đùi người bị trúng tên rồi đúng không? Ngươi phải phối hợp với ta, ta giúp ngươi nhổ đầu mũi tên ra ngoài.”

Vân Nhược Linh nhìn Mạch Lan một cái.

Mạch Lan bị ánh sáng mạnh k*ch th*ch tỉnh dậy thì chắc là hôn mê ở mức độ vừa, như: thế vẫn còn cứu được.

‘Vẻ mặt Mạch Lan nghỉ ngờ nhìn nàng: “Ngươi có phải là ma không?”

“Ban ngày ban mặt ma ở đâu ra? Ta là đại phụ, là vương gia mời ta đến chữa trị cho ngươi, ngươi uống nước cho thông họng trước đã” Vân Nhược Linh nói xong, rót một ly nước đưa đến trước mặt Mạch Lan.

“Nhưng ta không dậy nổi” Mạch Lan suy yếu nói Hắn ta có thể cảm nhận được hắn ta đã ngủ rất nhiều ngày, vừa nấy tỉnh lại là do ánh sáng mạnh k*ch th*ch tỉnh dậy.

“Ta đỡ ngươi” Vân Nhược Linh thở dài, lúc.

nàng ở hiện đại chữa bệnh đều có trợ lý và y tá ở bên cạnh giúp đỡ. Bây giờ những chuyện như thế này nàng cũng đều phải tự thân mình làm, còn có chút phiền phức.

“Đa tạ.. Mạch Lan vốn muốn nói, được một đại mỹ nữ yếu đuối đỡ hẳn ta, thật là xấu hổ.

Nhưng đại mỹ nhân đã đi đến gần rồi, ngay lập tức hắn ta ngửi được một cỗ mùi thơm khiến cho mắt hắn ta đỏ lên ngay tức khắc.

Đây có lẽ là ảo giác, ổng trời thương hại hắn ta sắp chết, ngay lúc hẳn ta sắp chết phái một mỹ nữ đến cứu hẳn ta.

Thân hình Mạch Lan cao lớn, lại bị bệnh nẫm trên giường, cơ thể rất nặng, Vân Nhược.

Linh phải phí sức ba bò chín trâu mới đỡ được. Nguồn truyen.one nhé cả nhà! Mong cả nhà luôn đọc tại truyen.one khích lệ nhóm lên chương tốt nhé!

đầu hắn ta dậy.

Sau đó, nàng giúp hẳn ta uống một ly nước.

Lúc giúp hẳn ta uống nước, nàng lấy mấy viên thuốc kháng viêm cho Mạch Lan uống.

Mạch Lan ngơ ngác nhìn mỹ nữ giống như: tiên nữ, làm gì còn quan tâm đây là thuốc giải hay là thuốc độc chứ, ngoan ngoãn nuốt xuống.

Thậm chí hắn ta nuốt thuốc xuống như thế nào hắn ta cũng không biết.

Sau khi uống nước xong, Mạch Lan cảm thấy mình đỡ hơn rất nhiều, nếu như là trước.

kia hắn ta tỉnh dậy được một lúc lại hôn mê tiếp thì lần này lại không thế. Có thể là nữ nhân trước mặt này quá đẹp, hấp dẫn ánh mắt của hắn ta, hẳn ta rất không muốn ngủ tiếp.

Hắn ta sợ nếu như ngủ thì sẽ không thấy mỹ nhân nữa.

Tiếp đó, Vân Nhược Linh bắt đầu kiểm tra thân thể cho Mạch Lan, nàng hỏi hẳn ta: “Trên người của ngươi có mấy chỗ bị thương?”

“Chỉ có một chỗ trúng tên ở trên đùi, chỉ là đầu mũi tên bị gãy ở trong thịt” Mạch Lan thành thật trả lời, đôi mắt vẫn si ngốc nhìn chăm chằm vào Vân Nhược Linh, trong mắt toàn là mến mộ.

Vân Nhược Linh ngồi xổm xuống xắn ống quần của hẳn ta lên, ngay lập tức Mạch Lan cảm thấy ngượng ngùng buông mắt xuống, thật là ngại mà.

‘Vân Nhược Linh vốn dĩ không chú ý đến biểu cảm của Mạch Lan, nàng là bác sĩ, đã nhìn cơ thể của người bệnh quen rồi nên không có chút cảm giác gì.

Nàng dựa vào ánh sáng nhìn thấy vết thương trên đùi của Mạch Lan.

Vừa nhìn thấy nàng đã phải hít một ngụm khí lạnh: “Vết thương của ngươi đã bị mưng mủ rồi, bên trong có khả năng bị nhiễm trùng rồi, nếu như không làm phẫu thuật loại bỏ mô.

hoại tử thì chân của ngươi phải cắt đi. Nếu như không lấy đầu mũi tên ra thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng của ngươi”

Thấy vết thương của Mạch Lan nghiêm trọng như thế, Vân Nhược Linh tin tưởng lời của Vương thái y là thật, vết thương này mà không làm phẫu thuật thì hãn ta không qua nổi tối nay.

Nàng nghe nói Mạch Lan hôn mê ba ngày, ở cổ đại không có dịch dinh dưỡng, hôn mê nhiều ngày như thế không nói bị bệnh, đói cũng bị đói chết.

Nàng là một bác sĩ, tuyệt đối không giống với Vương thái y kia, ở trước mắt bệnh nhân nói người ta không sống được mấy ngày.

Chữa bệnh quan trọng nhất là để bệnh nhân có niềm tin, chỉ cần có niềm tin thì bệnh nặng đến đâu cũng khỏi được.

Một khi mất đi niềm tin thì lúc đó mới xong rồi “Cái gì là loại bỏ mô hoại tử?” Mạch Lan không hiểu ý của Vân Nhược Linh, nhưng từ vẻ mặt của nàng có thể nhìn ra vết thương của hắn ta rất nghiêm trọng, nghiêm trọng đến nỗi sắp chết rồi.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 31: Vương phi lợi hại quá


Thật ra, hẳn ta đã biết đáp án này từ lâu rồi, mấy ngày hôm nay, mặc dù hẳn ta hôn mê, nhưng bên đầu giường cứ luôn có những đại phu khác nhau nói hết lần này đến lần khác, nói là hẳn ta chống đỡ không nổi vài ngày nữa, bảo ca ca phải chuẩn bị hậu sự cho hắn.

Nhưng theo lời mỹ nhân, hình như hắn ta vẫn còn có thể cứu.

“Ngươi không cần biết đây là ý gì, ngươi chỉ cần tin ta, ngươi vẫn còn có thể cứu được, vết thương của ngươi có thể trị khỏi, ngươi nhất định phải kiên cường. Bây giờ, ta sẽ gây tê đùi trái cho ngươi, ta sẽ dùng dao để phẫu thuật cho ngươi, lát nữa ngươi thấy được cái gì thì cũng tuyệt đối không được hét lên, hiểu chưa?

Vốn dĩ Vân Nhược Linh định làm phẫu thuật gây tê toàn thân cho Mạch Lan, nhưng mà gây tê toàn thân tương đối phiền phức, muốn gây tê cục bộ phải đặt ống nội khí quản cho bệnh nhân, như thế bệnh nhân mới hít thở được, mà gây tê cục bộ lại không cần phải phiền phức như vậy.

Khuyết điểm của gây tê cục bộ chính là người bệnh có thể nhìn thấy nàng phẫu thuật, có thể sẽ sinh ra tâm lý hoảng sợ, sẽ hét lớn Nhưng mà, nàng có thể che mắt Mạch Lan đi, không để hẳn ta nhìn thấy nàng phẫu thuật.

Không ngờ rằng Mạch Lan chẳng hề sợ hãi, trái lại, hắn ta nói một cách vô cùng có sức lực: “Đại phu, chỉ cần ngươi có thể trị khỏi vết thương của ta, ta không sợ gì hết, trước đây ta cùng vương gia lên chiến trường, không có gì là ta chưa từng thấy, ngươi yên tâm, ta sẽ không sợ hãi, ta cũng muốn tận mắt nhìn thấy ngươi lấy mũi tên ra.”

“Được, có gan thì rất đáng khen”

Vân Nhược Linh nói xong bèn đi ra bên cạnh, ý thức của nàng vừa động, lập tức lấy ra một ống tiêm gây tê và kháng sinh Penicillin trong hệ thống điều trị ra, còn cả vài cái dao phẩu thuật dùng một lần, kim khâu và chỉ ruột cá, băng gạc và găng tay dùng một lần.

Chỗ thuốc này đều có trong phòng thí nghiệm của nàng, số lượng cũng nhiều, tạm thời dùng không hết, nàng không cần lo.

Nàng chỉ lo sau này thuốc hết hạn, hoặc là không có thì phải làm sao.

Sau khi chuẩn bị xong tất cả mọi thứ, Vân Nhược Linh tiêm thuốc gây tê vào đùi trái của Mạch Lan, vài phút sau, nàng đeo găng tay lên, ấn lên vết thương của Mạch Lan một chút, hỏi hẳn ta: “Đau không, ngươi có cảm giác không?”

“Không đâu, không đau chút nào hết, giống như đùi ta đã mất đi cảm giác vậy, đây là thứ đồ thần kỳ gì thế?” Mạch Lan tò mò hỏi “Đây là mũi tiêm gây mê, có tác dụng tương tự như Ma Phi Tán, sau khi gây tê cho.

ngươi xong, ngươi sẽ không thấy đau, ta có thể lấy mũi tên ra.”

“Cái này tốt hơn Ma Phi Tán nhiều, trước đây ta bị thương, khi họ dùng Ma Phi Tán cho 1a, ta thấy đau hơn cái này nhiều”

“Được rồi, ta xem xem mũi tên ở đâu trước.” Vân Nhược Linh dùng tay sờ lên vết thương của Mạch Lan một lát, nàng ấn nhẹ, ấn được một vật lạ hình tam giác, nàng dám khẳng định, đây chính là mũi tên.

màu đen hình tam giác, hai bên còn có giảm.

Nếu như rút thẳng mũi tên như này ra, giảm sẽ kéo theo máu thịt của hẳn ta, sẽ khiến hắn ta đau đến nỗi sống không bằng chết.

May thay nàng đã gây tê, nàng lấy ra một cái nhíp nhỏ, chậm rãi kẹp mũi tên ra ngoài, đặt lên trên khay.

Mạch Lan thấy thế, không khỏi thở nhẹ nhõm: “Đại phu, ngươi giỏi quá.”
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 32: Bắt quả tang


Mũi tên này cũng quá dọa người rồi, hắn ta không dám tưởng tượng mấy ngày hôm nay hắn ta làm thế nào mới chống đỡ nổi.

Sau khi rút mũi tên sắt ra, Vân Nhược Linh kiểm tra lại đùi của hắn ta thêm một lần nữa, sau khi phát hiện không còn vật lạ nào, lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Vừa rồi nàng nhìn qua một lát, may thay mũi tên sắt này không bị rỉ, thế nên cho dù Mạch Lan đã lỡ mất thời gian tiêm phòng uốn ván, hắn ta cũng không sao.

“Được rồi, ta lập tức loại bỏ mô hoại tử rồi khâu lại vết thương cho ngươi, đợi đến lúc.

khâu xong vết thương sẽ bôi thuốc.”

“Đại phu, con dao mà vừa nãy người dùng, hình như chưa hơ qua lửa để khử trùng…” Mặc dù đối phương là đại mỹ nữ, nhưng Mạch Lan vẫn nói nghỉ ngờ trong lòng ra.

‘Vân Nhược Linh bình tĩnh cười: “Yên tâm, đây là dao phẫu thuật dùng một lần, đã tiệt trùng bằng nồi hấp từ lâu rồi, sẽ không bị nhiễm khuẩn đâu”

Nói xong, nàng đặt dao phẫu thuật xuống cái bàn bên cạnh.

“Ngại quá… Mạch Lan xấu hổ xoa xoa đầu, hẳn ta tự trách mình, sao hẳn ta có thể nghi ngờ tiên nữ tốt bụng chứ.

Xoa đầu xong hẳn ta mới phát hiện, thế mà hẳn ta lại có thể xoa đầu rồi, liệu có phải là tiên nữ này quá đỗi quyến rũ nên mới khiến hẳn ta sinh ta phắn ứng hồi quang phắn chiếu không?

Rất nhanh, Vân Nhược Linh nhanh chóng khâu lại vết thương cho Mạch Lan, lại rắc Penicillin vào bên ngoài để tiêu viêm sát trùng, cuối cùng dùng băng gạc quấn quanh đùi hắn ta để phòng nhiễm trùng, làm xong tất cả, trán nàng đã đổ đầy mồ hôi.

Nàng lén lút vào đây, đương nhiên không thể để người khác phát hiện ra chuyện trị bệnh, sau khi làm xong hết mọi thứ, nàng nhanh chóng thu chỗ thuốc vào trong hệ thống, kéo ống quần của Mạch Lan xuống, dùng quần để che đi đùi của hẳn ta, lại bọc mũi tên sắt kia vào trong vải.

Khi nàng chuẩn bị đưa mũi tên sắt cho.

Mạch Lan xem, vừa quay đầu đã phát hiện ra Mạch Lan đã hôn mê mất rồi.

‘Vừa nấy Mạch Lan mất máu quá nhiều, bây giờ tạm thời hôn mê là bình thường, nàng tin không quá bao lâu, hắn ta sẽ lại tỉnh dậy.

Chỉ cần hắn ta vừa tỉnh dậy, đút cho hắn ta ăn ít cháo gạo, vết thương của hẳn ta có thể từ từ hồi phục.

Dựa vào tính cách của Mạch Lan, hẳn ta nhất định rất muốn xem mũi tên sắt đã làm hại hắn, nghĩ đến đây, Vân Nhược Linh đặt mũi tên sắt đã bọc kín trong vải xuống bên dưới gối của Mạch Lan.

Cuối cùng, nàng cầm dao phẫu thuật ở trên bàn lên, dùng vải lau sạch sẽ, chuẩn bị tìm nơi để vứt đi.

Đúng khi nàng cầm con dao phẫu thuật, chỉ nghe thấy rầm một tiếng, cánh cửa kia người ta dùng sức đá văng, ngay sau đó, một đám người khí thế hùng hổ tiến vào.

Trong đó, đứng đầu là Mạch Liên, hắn ta vừa xông vào đã nhìn thấy con dao sáng loáng trong tay Vân Nhược Linh, ngay lúc này, hẳn ta nổi giận đùng đùng, trong mắt là đốm lửa hận thù: “Vương phi, ngươi muốn làm gì đệ đệ của ta?”

Nói xong, hẳn ta sải bước xông lên, mạnh mẽ đoạt lấy con dao trong tay Vân Nhược Linh.

“Ta không làm gì cả, ngươi hiểu lầm rồi”

‘Vân Nhược Linh không ngờ được đám người Mạch Liên sẽ xông vào, nàng liền sững sờ ở đó.

“Ngươi đã cầm dao ám sát đệ đệ của ta mà còn dám nói dối? Vương phi, có phải ngươi ghi hận ta sai người dùng roi đánh ngươi, thế nên ngươi mới muốn giết đệ đệ ta để báo thù?

Nữ nhân độc địa! Nếu như đệ đệ ta xảy ra chuyện không may, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!” Mạch Liên nói xong, xông thẳng đến trước giường, cẩn thận nhìn Mạch Lan trên giường một cái, kiểm tra thân thể của Mạch Lan.

Hắn ta xốc chăn lên, quan sát cơ thể Mạch Lan từ trên xuống dưới một lượt, không phát hiện ra nơi nào chảy máu, lúc này hẳn ta mới thở phào.

Hãn không hề biết, dưới ống quần của Mạch Lan, đã quấn băng gạc lên.

Lúc này, bên ngoài vọng đến tiếng: “Tham kiến Ly Vương”

Ngay sau đó, một người đàn ông mặc áo gấm màu đen, cả người mạnh mẽ đi vào, người đàn ông đó uy phong như một kẻ mạnh, ánh mắt lạnh lùng như bão tố ập đến, đó chính là Sở Diệp Hàn.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 33: Giam lại


Sở Diệp Hàn vừa tới đã thấy được cảnh tượng bên trong. Hãn lạnh lùng nhìn về phía Vân Nhược Linh. Sau đó hắn đột nhiên đi qua bên đó dùng tay bóp lấy cổ nàng: “Ngay cả người nằm liệt một chỗ mà ngươi cũng giết.

Sao ngươi có thể ác độc đến như vậy?”

Nói xong, hẳn bóp mạnh lấy cổ Vân Nhược Linh như đang bóp một con gà con.

Vân Nhược Linh vừa bị bóp cổ vừa bị xách lên. Giờ phút này, nàng bắt đầu cảm thấy hô hấp vô cùng khó khăn, toàn thân lạnh ngắt. Đó.

giờ nàng chưa từng trải qua giây phút cận kê cái chết như thế này nên chỉ đành lắc đầu một cách bất lực. Ngay cả nói nửa câu cũng chẳng nên lời.

Lúc này, Thu Nhi đang bị thị vệ áp giải phía sau bắt đầu kêu gào: “Vương gia tha mạng. Nương nương có giết người mà tới đây để cứu người. Người đến đây để trị thương cho Mạch Lan”

“Nàng ta trị thương sao? Nếu không phải bổn vương phát hiện ngươi đang lén lén lút lút ở hậu viện thì sao có thể biết được âm mưu của các ngươi. Người đâu, mau áp giải Vương Phi và Thu Nhi giam vào kho củi, đợi bản vương xử lý!” Sở Diệp Hàn trầm giọng phân phó.

Vừa nãy khi hẳn đi từ Tinh Thần Các sang Thanh Trúc Viên đã nhìn thấy hình ảnh Thu Nhi lén lút núp phía sau viện khiến trong lòng Sở Diệp Hàn nổi lên dự cảm không lành.

Lúc ấy hắn kêu người bắt lấy Thu Nhi, sau một hồi thẩm vấn cuối cùng vẫn chẳng có thông tin nào nên hắn vội vã đi đến cửa chính rồi ra lệnh cho Mạch Liên phá cửa để xem rốt cuộc Vương Phi đang làm gì trong phòng Mạch Lan.

Cuối cùng vừa bước vào đã thấy con dao.

sáng bóng trong tay Vân Nhược Linh.

Nữ nhân này còn ác độc hơn cả trong tưởng tượng của hẳn Sở Diệp Hàn vừa nói xong thì ném Vân Nhược Linh xuống đất ngay. Vân Nhược Linh vội vàng hít thở căng cả lồng ngực, vừa nấy nàng thật sự được dạo quanh một vòng Quỷ Môn Quan.

Nàng đang muốn thanh minh cho bản thân thì mấy tên thị vệ đã tiến vào kéo nàng với Thu Nhi ra ngoài. Nên Vân Nhược Linh chưa kịp giải thích câu nào với Sở Diệp Hàn đã bị kéo tới giam vào trong kho củi.

Đợi đến khi thị vệ kéo Vân Nhược Linh đi, Sở Diệp Hàn mới quay sang hỏi Mạch Liên: “Nàng ta có làm Mạch Lan bị thương không?”

“Hồi bẩm vương gia, không có ạ. May mắn vương gia phát hiện kịp thời nếu chậm thêm chút nữa thì không dám chắc” Mạch Liên chấp tay bẩm báo.

“Xem ra lần trước bổn vương trừng phạt nàng ta vẫn còn nhẹ lắm!” Nếu biết trước chuyện này, hẳn nên đánh nàng năm mươi roi, đánh đến khi tắt thở luôn mới thôi.

“Thuộc hạ cũng không ngờ Vương phi lại có thù tất báo như vậy. Nếu người muốn báo.

thù thì cứ nhằm vào thuộc hạ là được rồi, sao.

phải nhắm vào một bệnh nhân. Vương phi thật sự quá nhẫn tâm” Mạch Liên nói, hốc mắt hẳn ta đỏ lên vì tức.

“Ngươi cứ yên tâm, bản vương nhất định sẽ đòi lại công đạo cho ngươi. Vương thái y nói thế nào?” Sở Diệp Hàn ân cần hỏi Mạch Liên khổ sở nhắm mắt, vẻ mặt tràn đầy buồn bã: “Cũng như những đại phu khác, Vương thái y nói Mạch Lan không thể cứu nổi nữa. Ngài ấy bảo ta chuẩn bị hậu sự cho hắn, chỉ sợ hắn sẽ không vượt qua đêm nay”

Hốc mắt Sở Diệp Hàn cũng ửng đỏ, bàn tay cứng ngắc đặt lên vai Mạch Liên: “Ngươi cứ yên tâm, bổn vương sẽ không bỏ rơi hắn.

Bổn Vương sẽ phái người đi tìm thần y, nhất định phải cứu sống Mạch Lan cho bằng được”

“Như vậy là đủ rồi Vương gia. Ngài đã mời mười đại phu cho Mạch Lan rồi. Vương thái y nói nếu không rút mũi tên ra thì cho dù Bồ Tát có tái thế cũng vô dụng thôi. Bọn ta vẫn luôn biết Vương gia rất quan tâm đến Mạch Lan. Ta thiết nghĩ, hắn cũng không thể cứu nổi nữa rồi.

‘Vương gia không nên tiếp tục lãng phí sức.

người sức của nữa” Mạch Liên xót xa cúi đầu.

“không được. Chỉ cần chưa đến phút chót giây nào, bổn vương chắc chẳn sẽ không buông tha giây đó. Nếu phải dùng hết tất cả tài sản để đối lấy tính mạng của Mạch Lan thì bổn vương cũng nguyện ý” Hai huynh đệ Mạch Liên và Mạch Lan là cô nhỉ, đã đi theo.

hắn từ nhỏ đến lớn. Tình cảm giữa ba người bọn hẳn thậm chí còn khắn khít hơn huynh đệ ruột thịt.

Sở Diệp Hàn không chịu nhìn Mạch Lan cứ như thế mà chết đi.

Mạch Liên vừa nghe xong thì nói ngay: “Vương gia, không thể như vậy được. Ngài phải giữ sức mình vì trong tương lai, ngài còn phải đối mặt với nhiều gian nan hiểm trở lảm.

Nếu ngài có lòng như vậy, ta nghĩ, Mạch Lan ở dưới suối vàng cũng sẽ yên lòng”
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 34: Tiểu thiếp kiêu căng


Ngay sau khi Vân Nhược Linh và Thu Nhi bị ném vào phòng chứa củi xong, nàng lập tức nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng chìa khoá khoá cửa lại.

Nàng tức giận đến mức bật dậy, đi đến đập cửa: “Mở cửa, thả ta ra. Ta là Vương phi, các ngươi không có tư cách nhốt ta lại”

“Ngươi dám ám sát Mạch Lan, cho dù là Hoàng Thái Hậu, thì hôm nay ngươi chắc chắn phải chết! Ngươi ở đó đợi Vương gia đến xử lý đi!” Bên ngoài truyền đến tiếng cười đắc ý của Dung ma ma.

‘Vân Nhược Linh tức giận đá mạnh vào cánh cửa một cú: “Ta không ám sát Mạch Lan.

Ta đây là đang cứu hắn ta, không tin thì các ngươi…”

Nói đến đây, nàng đột nhiên không muốn nói nữa. Coi như nàng giúp Mạch Lan rút mũi tên ra, nhưng mà Mạch Lan vẫn chưa tỉnh lại, Sở Diệp Hàn nhất định sẽ không tin nàng.

Chừng nào vết thương của Mạch Lan còn chưa lành thì sẽ không có một người nào tin tưởng nàng hết. Nàng nói nhiều nữa cũng vô ích.

‘Vừa rồi nàng bị Sở Diệp Hàn ném xuống đất khiến cho vết thương trên lưng nàng lại rướm máu. Nàng đau đớn đến mức cau mày, hàm răng khẽ run lên Thu Nhi thấy vậy thì bị doạ cho bật khóc: “Nương nương, người sao rồi, người có đâu không? Nô †ì xem qua giúp người”

“không sao đâu, chỉ là vết thương lúc trước bị bung ra. Em mở túi vải của ta ra, lấy một gói thuốc của ta lại đây” Để tiện mang theo thuốc men, Vân Nhược Linh đã nhờ Thu Nhi làm cho nàng một cái túi vải nhỏ. Bất cứ lúc nào nàng cũng đeo nó trên người.

“Vâng thưa nương nương, em làm cho.

người ngay đây”

Thoáng một cái trời đã tối.

Giữa mùa đông thế này, vào lúc trời tối, phòng nào không đốt lửa than thì tức là phải chịu cái lạnh thấu xương Vân Nhược Linh vừa lạnh vừa đói, vết thương trên người từ từ nứt ra, còn rất đau đớn.

Lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói cung kính của Dung ma ma: “Nam Cung phu nhân, người đến rồi sao?”

“Đúng, ta đến thăm tỷ tỷ, tiện tay chuẩn bị cho nàng mấy món ăn” Giọng nói của Nam Cung Nguyệt mềm mại. Đúng là người cũng như tên.

quay người phân phó nha hoàn Đàm Nhi đứng bên cạnh: “Nhanh lên, mang đến cho Vương phi một chiếc đèn. Còn những người khác, may đem thức ăn cho tỷ tỷ vào đây”

Có thêm một chiếc đèn, bên trong phòng chứa củi lập tức sáng lên.

Vân Nhược Linh liếc nhìn người của Nam Cung Nguyệt. Thấy Nam Cung Nguyệt khoác lên người một bộ hoa phục màu đỏ. Bên ngoài khoác thêm một bộ áo khoác làm bằng lông hồ ly trắng. Trên chân lộ ra một đoạn váy màu đỏ. Nhẹ nhàng cử động, ánh sáng lượn quanh.

‘Vạt váy tung bay, phát ra tiếng ngọc bội va chạm vào nhau Tóc của nàng ta búi thành kiểu mây trôi, trên búi tóc đeo đầy ngọc trai. Khí chất và đồ trang sức trên cổ tay kéo dài trên đất. Mặt mày cong cong, da thịt trắng trẻo hơn tuyết.

Trong mắt chứa đầy ánh tuyết bồng bềnh. Một bộ trang phục này càng làm nổi bật lên nét cao quý đoan trang, ung dung đẹp đẽ của nàng ta.

Phía sau nàng ta còn có năm, sáu tên nô bộc đi theo, vô cùng có khí thế. Thế trận to lớn này thể hiện vô cùng phách lối. Giống như nàng ta mới chính là Vương phi của Vương phủ vậy.

Lúc này, Đàm Nhi đã sai bảo bọn nha hoàn dọn đồ ăn lên. Thức ăn là năm món mặn một món canh. Nhìn qua thấy hết sức tinh tế lại phong phú. Chỉ đáng tiếc, lại có mùi.

“Tỷ mệt mỏi cả ngày, chắc hẳn là rất đói bụng. Đây là một chút tâm ý của muội, tỷ mau ăn đi” Nam Cung Nguyệt nói xong, cầm đũa đưa cho Vân Nhược Linh.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 35: Bài học cho nàng tiểu thiếp


Vân Nhược Linh còn chưa kịp đến gần, nàng đã ngửi thấy mùi đồ ăn ôi thiu, cơm trắng đầy côn trùng, đàn kiến bò đầy trên đùi gà, nàng lạnh lùng nói: “Muội muội à, cơm này thiu rồi, nếu không tin thì nếm thử đi?”

Nam Cung Nguyệt giả vờ ngửi một chút, rồi giận dữ nói: “Sao có thế như vậy được chứ? Các món ăn này là do muội đã đặc biệt căn dặn phòng bếp làm cho tỷ đấy, nó vẫn còn ấm đây này, sao lại có thế nói đó là cơm thiu chứt”

Nam Cung Nguyệt nói xong cảm thấy rất không vui, cứ như thể Vân Nhược Linh không tiếp nhận tâm ý của nàng ta là một sai lầm lớn vậy! Vân Nhược Linh là người không bao giờ chủ động gây chuyện, nhưng cũng không phải là một người nhát gan Nàng liếc nhìn đàn kiến trên đùi gà, đột nhiên nói: “Bổn Vương Phi hình như nhớ ra, đây mới chỉ là ngày thứ hai sau đêm động phòng của ngươi và Vương Gia, sao không thấy ngươi đến thỉnh an bổn Vương phi, cũng không mang theo khăn trinh tiết đến để cho ta kiểm tra vậy?”

Khuôn mặt của Nam Cung Nguyệt tái đi khi Vân Nhược Linh hỏi, câu hỏi của Vân Nhược Linh cứ như đâm trúng tim đen của nàng ta.

Đêm hôm đó, sau khi Vân Nhược Linh đại náo đêm động phòng của nàng ta và Vương Gia, thì Vương Gia không hề động đến nàng ta, ba ngày sau đó chỉ đến thăm hỏi và cũng không viên phòng.

Bọn họ không hề viên phòng, vậy làm sao.

nàng ta có thể có khăn trinh tiết được.

‘Vân Nhược Linh rõ ràng biết những điều này, nhưng vẫn cố ý hỏi.

Sắc mặt của Nam Cung Nguyệ chốc tái xanh, nàng ta lạnh lùng nói: lỗi, mấy ngày nay ta đang đến tháng, cho nên ta không thể viên phòng với Vương Gia được”

Một người sĩ diện như nàng ta sẽ không bao giờ thừa nhận răng mấy ngày nay Vương Gia không hề động vào nàng ta.

Nếu Vân Nhược Linh biết thì chắc chắn sẽ cười nhạo nàng ta.

“Thì ra là như vậy, sau vài ngày nữa hết đến tháng thì ngươi nhớ phải mang khăn trinh tiết đến cho ta kiểm tra đấy, đây là quy tắc không thể bỏ qua” Vân Nhược Linh sớm đã được Thu Nhi báo tin, Sở Diệp Hàn không hề viên phòng với Nam Cung Nguyệt.

Từ trước đến nay những chuyện này trong ‘Vương phủ bao giờ là bí mật.

Nam Cung Nguyệt có đến tháng hay không, thì những người phụ trách việc hầu hạ nàng ta đều sẽ biết, hơn nữa họ cũng biết là Vương Gia có chạm vào nàng ta hay không.

Thu Nhi nghe thấy điều đó từ tiểu nha đầu hầu hạ trong phòng Nam Cung Nguyệt, vì vậy nàng đã sử dụng khăn trinh tiết để công kích Nam Cung Nguyệt, cũng biết được ai là người để cho Nam Cung Nguyệt mang cơm và đồ ăn thiu đến đây.

Chỉ là nàng hơi tò mò, Sở Diệp Hàn yêu Nam Cung Nguyệt nhiều như vậy, tại sao đã ba ngày không chạm vào nàng ta?

Không lẽ hắn sợ hãi trước bộ mặt thật của nàng ta sao?

Nếu thật sự là vậy thì đúng là đáng đời!

Đúng lúc này, Thu Nhi ở bên cạnh đột nhiên chen vào: “Nương nương, nô tỳ nghe nha đầu hầu hạ trong phòng của Nhị phu nhân nói rằng Nhị phu nhân hoàn toàn không hề đến tháng, không biết rốt cuộc là có chuyện gì”

Nghe thấy lời của Thu Nhi, Nam Cung Nguyệt đột nhiên đứng dậy tát vào mặt Thu Nhỉ một cái: “Tiện tì to gan, ta đang nói chuyện với Vương Phi nương nương, đến lượt ngươi xen vào à?”

Thu Nhi bị một cái tát ngã xuống đất, đau đớn đến mức mắt nổ đom đóm, nước mắt lưng tròng.

“Ngươi dám đánh người của ta?” Vân Nhược Linh vừa nhìn thấy đã tức giận đứng lên, nàng nảm lấy cơm thiu trên bàn, kéo cổ áo.

Nam Cung Nguyệt lại, nhét cơm vào miệng: “Nếu như ngươi thích đánh người như vậy, thì †a sẽ cho ngươi nếm thử cơm thiu này có vị như thế nào, ngươi chẳng phải thích ăn cơm thiu này lắm mà, ăn cho no vào!”

“AI Cứu ta với!” Miệng Nam Cung Nguyệt bị nhét đầy cơm ôi thiu, khiến nàng ta sợ hãi hét lên.

Nhưng Vân Nhược Linh vẫn không buông tha, nàng cứ nhét đầy côn trùng vào miệng, nàng không bao giờ cho phép ai bắt nạt mình!

“Dừng tay lại!”

Đúng lúc này, một bóng đen từ xa lao tới, hẳn lo lắng gọi to: “Nguyệt Nhi”, ngay sau đó bóng dáng của hắn lao vào phòng và lập tức.

ôm Nam Cung Nguyệt vào lòng.

Đồng thời, ánh mắt của hắn như muốn ăn tươi nuốt sống Vân Nhược Linh: “Ngươi đã làm gì nàng ấy vậy? Đúng là loại nữ nhân độc ác”
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 36: Một chút động lòng


Nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Sở Diệp Hàn, Vân Nhược Linh lạnh lùng chỉ vào thức ăn trên bàn: “Muội ấy cho ta đồ ăn ôi thiu, lại còn ra tay đánh Thu Nhi, muội ấy đáng bị như vậy!”

“Vương gia, chàng đừng nghe tỷ ấy nói bậy, ta sợ tỷ ấy đói bụng, nên có lòng tốt căn dặn phòng bếp chuẩn bị bữa ăn nhỏ cho tỷ ấy, vậy mà tỷ ấy lại vu oan cho ta là đánh Thu Nhi..” Sau khi Nam Cung Nguyệt nói xong, liền chạy đến bên Sở Diệp Hàn khóc lóc đau khổ trong vòng tay hẳn.

“Nguyệt Nhi, nàng đừng sợ, có bổn Vương ở đây rồi” Sở Diệp Hàn vừa nói vừa lấy hạt cơm trên mặt Nam Cung Nguyệt xuống.

Sau khi lấy hạt cơm xuống, hẳn nhìn Vân Nhược Linh bằng ánh mắt căm ghét, nói với Dung ma ma: “Người đâu, nhốt Vương Phi vào trong, bổn Vương sẽ đích thân trừng trị sau!”

“Vâng, thưa Vương Gia” Dung ma ma trả lời xong liền vội vàng căn dặn nha hoàn bên cạnh dọn hết đồ ăn ôi thiu ra ngoài, có vài nha đầu vô cùng lanh lợi nhanh chóng lấy đồ ăn ra ngoài ném đi, kịp thời tiêu hủy chứng cứ.

Khi Nam Cung Nguyệt nhìn thấy điều này, nàng ta thở phào nhẹ nhõm, đồng thời siết vòng tay của Sở Diệp Hàn, khóc lóc thảm đến nổi kiệt sức..

Nhìn thấy có người sắp khóa tay chân của mình, Vân Nhược Linh liền tức giận nói với Sở Diệp Hàn: “Sở Diệp Hàn, ngươi có mắt không.

vậy? Tim của ngươi có phải đặt nhầm chỗ rồi không? Rõ ràng là ả đã cho ta cơm ôi thiu, ngươi không nhìn thấy sao? Sao ngươi cứ mãi bảo vệ ả ta chứ!”

“Tỷ tỷ, nếu tỷ không muốn nhận lòng tốt của muội thì thôi vậy, nhưng tại sao tỷ lại hãm Tỷ thật quá đáng” Nam Cung Nguyệt nói xong lại ngã vào vòng tay ấm áp mạnh mẽ của Sở Diệp Hàn.

Sở Diệp Hàn nhìn về phía Vân Nhược Linh bằng ánh mắt sắc như dao găm: “Chết đến nơi rồi mà còn ngoan cố, Dung ma ma, nếu như ‘Vương Phi đã không thích ăn cơm như vậy thì đừng cho ăn nữa, đừng nói là cơm, một giọt nước cũng không được cho uống!”

Nói xong, hắn ôm Nam Cung Nguyệt lên và đưa nàng ta về lại Vũ Nguyệt Các.

nàng ta vì đã không viên phòng được với Vương Gia, đêm nay nhất định nàng ta phải làm cho.

Vương Gia ở lại, nhất định phải để Vân Nhược Linh tức chết.

Nàng †a nhẹ nhàng nhìn Sở Diệp Hàn: “Hàn, đêm nay chàng nghỉ ngơi ở đây với ta có được không?” Sở Diệp Hàn suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Được”

“Thật không? Vậy thì thật là tốt quá rồi, ta đi tắm trước đây, chờ ta nhé.” Nói xong, Nam Cung Nguyệt chạy vào phòng tắm một cách quyến rũ.

Lúc nàng ta rời đi, Sở Diệp Hàn đưa tay lên, nhìn hạt cơm trong lòng bàn tay, trong lòng bỗng nhiên chùng xuống. Ngay từ đầu hẳn đã nhìn thấy cơm rất ít lại còn ôi thiu, đồng thời ngửi thấy thức ăn cũng có mùi hôi thối.

Nếu như mới nấu từ phòng bếp, thì chắc chắn sẽ không như thế này.

Hắn nhìn chäm chẩm sau bóng lưng của Nam Cung Nguyệt, đầu ngón tay run lên, hắn không muốn tin rằng Nguyệt Nhi hoàn toàn không giống với những gì hẳn nghĩ.

Dù là vậy, hắn cũng không cảm thấy có lỗi với Vân Nhược Linh, nữ nhân này đáng bị như vậy.

Một lúc lâu sau, Nam Cung Nguyệt đã tắm và súc miệng sạch sẽ, nàng ta khoác lên một người một mảnh lụa mỏng, tiến về phía của Sở Diệp Hàn.

“Hàn, ta đã tắm xong rồi” Giọng Nam Cung Nguyệt quyến rũ và dịu dàng, đồng thời còn nháy mắt với Sở Diệp Hàn, ngầm ra hiệu bằng đôi mắt đầy d*c v*ng.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 37: Không có hứng thú với việc này


Quần áo, hành động và biểu cảm đều nói lên d*c v*ng của nàng ta.

Nói xong, nàng ta cười nhẹ nhàng, thân thể mềm mại tựa vào trong vòng tay của Sở Diệp Hàn: “Hàn, đêm nay để ta chăm sóc cho.

chàng có được không?”

Mỹ nhân trong lòng nhưng Sở Diệp Hàn.

vẫn không có cảm giác.

Trong lòng chợt lóe lên một câu.

“Sở Diệp Hàn, ngươi có mắt không vậy?

Tim của ngươi có phải đặt nhầm chỗ rồi không? Rõ ràng là ả đã cho ta cơm ôi thiu, ngươi không nhìn thấy sao? Sao ngươi cứ luôn bảo vệ ả ta chứ!”

Hãn có mắt không vậy?

Rõ ràng là hẳn đã nhìn thấy sự thật, nhưng hắn sẽ không bao giờ trả lại công bãng cho.

‘Vân Nhược Linh, bởi vì nàng là con gái của kẻ thù giết cha hẳn.

Nhưng tại sao ánh mắt ngang ngược của ‘Vân Nhược Linh cứ luôn hiện lên trong tâm trí hẳn Ngoài ra, vào đêm động phòng, Vân Nhược Linh đột nhiên xuất hiện.

Nghĩ đến điều này, hãn liền không còn cảm giác gì với Nam Cung Nguyệt nữa.

Hắn liếc nhìn nữ nhân trong vòng tay mình, nghĩ đến người nữ nhân bản tính dịu dàng và lương thiện, nhưng lại có vẻ mặt khác, trái tim hắn như đông cứng lại.

“Nguyệt Nhi, bổn Vương nhớ ra vẫn còn có.

một số việc quân chưa xử lý xong, bổn Vương về xử lý công việc trước, đêm nay sợ rằng không thể ở cùng nàng rồi” Sở Diệp Hàn nói xong, nhẹ nhàng đứng dậy và đẩy Nam Cung Nguyệt ra.

Đôi mắt của Nam Cung Nguyệt rưng rưng.

như bị đóng băng: “Vương gia, đêm nay chàng lại bận sao?”

“Đúng vậy, nàng ngủ trước đi, bổn Vương sau khi làm xong việc sẽ đến với nàng” Sở Diệp Hàn đứng dậy, nhẹ nhàng đi ra ngoài.

“Vương gia…” Nam Cung Nguyệt khóc lóc khổ sở bám theo sau, thế nhưng Sở Diệp Hàn vẫn cứ thế rời đi. Bóng dáng của hẳn có phần hờ hững.

Cả người Nam Cung Nguyệt lạnh lẽo, thân thể cứ như mềm nhữn gục trên đất, nước mắt lặng lẽ rơi khỏi khóe mắt.

“Tiểu thư, người làm sao vậy? Người đừng buồn, có lẽ Vương Gia thực sự có phải làm, đợi khi nào làm xong việc, ngài ấy sẽ đến đây với người” Đàm Nhi cũng cảm thấy buồn khi nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của tiểu thư.

Nam Cung Nguyệt đau khổ, bàn tay nắm chặt lại và nghiến răng thật mạnh: “Không phải đâu, từ trước tới nay chàng ấy chưa bao.

giờ đối xử với ta như thế, dù bận rộn đến đâu, chàng cũng sẽ dành thời gian để đến với ta, nhưng mấy hôm nay, chàng đều dùng lý do công việc bận rộn để né tránh việc viên phòng với ta, chuyện gì đã xảy ra với chàng vậy? Có phải chàng đã thay lòng đối dạ rồi không?”

“Tiểu thư, người nghĩ nhiều quá rồi, nô tỳ có thể nhìn ra người được Vương Gia yêu nhất, đối xử tận tâm nhất chính là người, làm sao ngài có thể thay lòng đổi dạ được?” Đàm Nhi an ủi.

“Không phải đâu, ngươi không phải là ta, làm sao biết được cảm giác này. Ta có thể cảm nhận được chàng có vẻ miễn cưỡng khi chạm vào ta, nhưng trước đây, đối với chàng, †a cũng có chút k*ch th*ch, lúc trước chàng còn nói ước gì chàng lấy ta sớm hơn và hứa sẽ đưa ta đi sớm. Nhưng bây giờ, cơ hội đã ở ngay trước mắt, nhưng chàng ấy lại không chạm vào ta” Nam Cung Nguyệt vừa nói, nước.

mắt vừa như vỡ òa rơi xuống.

Đàm Nhi đột nhiên cũng cảm thấy đau lòng: “Tiểu thư, Vương Gia yêu người như vậy, không thể thay lòng đổi dạ nhanh như vậy được, nói không chừng còn có việc bận thật, hay là người tìm cơ hội hỏi ngài ấy thử xem?”

“Làm sao †a có thể hỏi về chuyện này được chứ? Em nói xem, chàng ấy có phải bị ‘Vân Nhược Linh hấp dẫn rồi nên mới không còn hứng thú với ta nữa đúng không?” Suy cho cùng thì bây Vân Nhược Linh đã trở nên xinh đẹp hơn rồi, thậm chí còn có thể đẹp hơn cả nàng ta.

“Làm sao có khả năng đó được, Vương.

Gia vô cùng ghét Vương Phi, làm sao có thể bị hấp dẫn được. Tiểu thư à, người là mỹ nhân số một của nước Sở, bản thân người phải có lòng tin, cho dù Vương Phi có trở nên xinh đẹp hay không thì cũng không thể đẹp bằng người, ‘Vương Phi vốn dĩ là không thể so sánh người, ‘Vương Gia còn không thèm nhìn Vương Phi lấy một cái, người thật sự là nghĩ quá nhiều tồi!

“Hy vọng là như vậy” Nam Cung Nguyệt chán nản nói.

Nàng ta phải tìm ra lý do tại sao Vương Gia lại đột nhiên trở nên lạnh nhạt.

Nàng ta có linh cảm rằng chuyện này ít nhiều gì cũng có liên quan đến Vân Nhược Linh.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 38: Bài học của Vương Gia


Sau khi rời khỏi Vũ Nguyệt các, Sở Diệp Hàn đi thẳng đến phòng chứa củi Hắn muốn gây rắc rối với Vân Nhược Linh.

Đều là do nữ nhân đáng chết này hại nên bây giờ khi đối mặt với Nam Cung Nguyệt, hắn không còn cảm thấy có một chút hứng thú nào nữa, trong lòng hẳn chỉ toàn là nỗi ám ảnh.

Hắn đã cố gảng suốt bốn đêm liền, đêm nào cũng muốn ở bên cạnh Nam Cung Nguyệt, nhưng hình ảnh của Vân Nhược Linh cứ lởn vởn trong tâm trí hắn như một bóng ma, khiến hắn không còn hứng thú với chuyện tình cảm nữa.

Khi Sở Diệp Hàn bước đến trước phòng chứa củi, Vân Nhược Linh đã bị Dung ma ma trói lại Lúc này, Dung ma ma cầm một cây roi da trong tay và ra hiệu về phía khuôn mặt như hoa như ngọc của Vân Nhược Linh, có vẻ như sắp dùng hình để tra tấn nàng, “Dung ma ma, để đó cho Bổn Vương” Sở Diệp Hàn lạnh lùng nói rồi bước ra khỏi bóng cây.

Ngay khi Vân Nhược Linh ngẩng đầu lên, nàng bị bóng dáng cao lớn của Sở Diệp Hàn che phủ, cơ thể hẳn toát lên vẻ lạnh lùng tàn bạo, ánh mắt sắc như dao găm nhìn Vân Nhược Linh.

“Vương Gia, ngài muốn tự mình dạy dỗ Vương Phi sao? Vậy thì tốt quá, Vương Phi dám ám sát Mạch Lan, vì Mạch Lan, Vương Gia nhất định phải dạy cho Vương Phi một bài học!” Dung ma ma đắc ý nói.

“Lúc Bổn Vương hành sự, cần ngươi dạy bảo sao? Cút ra ngoài!” Sở Diệp Hàn tức giận quát.

Hắn căm ghét Vân Nhược Linh, hẳn cũng ghét cái kiểu chó cậy thế chủ của Dung ma ma Dung ma ma sợ hãi đến tái mặt, bà ta liền quay người bỏ chạy.

Sở Diệp Hàn cầm roi da nhấp thử trong tay, rồi đột nhiên quất xuống, tiếng roi da như xé tan không gian yên tĩnh làm Vân Nhược Linh giật mình.

Chỉ là dường như nàng không cảm thấy đau.

Nàng bình tĩnh lại thì phát hiện, Sở Diệp Hàn chỉ vừa mới quất roi da xuống tạo một vết sâu trên mặt đất, nhưng không đánh trúng nàng.

Sức lực vô cùng mạnh mẽ.

Nếu cây roi da này đánh trúng da thịt nàng thì chắc chẳn phải rất sâu Thu Nhi đứng bên cạnh sợ hãi liền cầu xin sự thương xót: “Vương Gia, cầu xin người hãy tha cho nương nương, người thật sự không hề ám sát Mạch Lan, người chỉ vào để chữa trị vết thương cho Mạch Lan thôi”

“Thu Nhi, đừng cầu xin hắn, ta dù có chết, cũng sẽ không bao giờ cầu xin hẳn!” Vân Nhược Linh không biết lấy can đảm từ đâu, mà lại có thế lạnh lùng nhìn thẳng vào khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lẽo của Sở Diệp Hàn, nàng cười một cách mỉa mai.

“Ngươi cười cái gì?” Sở Diệp Hàn không chịu nổi nụ cười mỉa mai của Vân Nhược Linh.

Hắn muốn biết lý do tại sao nàng lại cười mỉa mai hẳn.

“Ta cười vì sự kém hiểu biết của bản thân trước đây, vì đã yêu một kẻ cặn bã trong nhiều năm như vậy, ta thực sự cảm thấy hổ thẹn”

Vân Nhược Linh cười mỉa mai “Ngươi dám mắng Bổn Vương?” Trong đôi mắt của Sở Diệp Hàn tràn ngập hận thù và sự tức giận khủng khiếp.

‘Vân Nhược Linh quay đầu lại nói: “Tại sao 1a lại không dám? Ngươi không phân biệt đúng sai, đảo ngược trắng đen, không tìm hiểu nguyên do, không bảo vệ được thê tử mà còn làm tổn thương thê tử, ngươi không xứng làm đấng trượng phu”

công nên muốn đi tìm nam nhân khác đúng không?” Sở Diệp Hàn cười mia mai.

“Đúng vậy, ta không còn hứng thú với ngươi nữa, ta chỉ muốn tìm một nam nhân khác để quyến rũ đấy, thì sao?” Vân Nhược Linh cảm thấy nực cười, nàng nhìn hẳn bằng ánh mắt đầy châm chọc.

Cảm thấy tình cảm trước đây của nguyên chủ thật sự là không đáng, Sở Diệp Hàn đối với nguyên chủ tệ như vậy, tại sao nàng có thể yêu hắn lâu như vậy chứ, thật sự ngu ngốc.

Nàng không cần một người nam nhân như vậy.

Sở Diệp Hàn bị lời nói của Vân Nhược Linh làm cho nổi giận, ngón tay véo mạnh hơn, ánh mắt hắn hiện lên sự điên cuồng: “Đừng có giở trò lạt mềm buộc chặt với Bổn Vương, Bổn ‘Vương không dễ trúng kế này đâu, cho dù là ngươi có tìm mười người hay tám người nam nhân thì cũng không liên quan gì đến Bổn Vương, chỉ cần ngươi tránh xa khỏi tâm mắt của Bổn Vương là được”

“Được thôi, chỉ cần ngươi đưa hưu thư cho.

ta, hoặc là chúng †a vào cung tìm hoàng thượng hòa li, sau này nhất định ta sẽ không bao giờ xuất hiện ở trước mặt ngươi nữa, càng không đến gần ngươi nửa bước, ta nhất định sẽ mãi mãi tránh xa ngươi, biến mất khỏi thế giới của ngươi” Vân Nhược Linh mỉm cười.

Sở Diệp Hàn ngẩn người Từ trước tới nay Vân Nhược Linh chưa bao giờ nói những điều như thế này.
 
Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 39: Mối huyết thù năm đó


Không ngờ bây giờ nàng lại năm lần bảy lượt đòi hẳn bỏ nàng, có vẻ như nàng đang quyết tâm tìm một người nam nhân khác.

Nữ nhân này sao lại muốn tìm chỗ dựa tiếp theo nhanh như vậy?

Hay là nàng lại dùng kế lạt mềm buộc chặt với hãn?

Hắn thật sự muốn bỏ nàng ngay lập tức.

Tuy nhiên, nói được nhưng làm được hay không lại là chuyện khác.

“Ngươi nghĩ rằng phủ Ly Vương là nhà của ngươi sao? Ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à? Bổn Vương sẽ không bao giờ để ngươi đi dễ dàng như vậy, cho dù ngươi có chết cũng sẽ phải chết trong Ly Vương Phủ này” Hắn sẽ không để nàng được tự do.

Nàng càng muốn rời đi, hẳn lại càng muốn nàng khổ sở ở trong đây, hắn sẽ không bao giờ để nữ nhi của Vân gia có cuộc sống sung túc.

“Ly Vương, ngươi thật là nhẫn tâm!” Vân Nhược Linh nghiến răng.

“Nếu không có mối thù với cha ngươi, năm đó ông ta là người cầm đầu trong đội quân tiên phong tạo phắn của Sở Dao, là hung thủ đã hại chết phụ hoàng và mẫu hậu của ta, làm sao Bổn Vương không hận được” Nghĩ đến chuyện xảy ra năm đó, trong lòng Sở Diệp Hàn lại đầy căm hận.

Hắn tận mắt nhìn thấy Vân Thịnh dùng kiếm đâm vào ngực mẫu thân mình, nhìn mẫu thân chết trong đau đớn, bà chết không nhắm mắt, hắn làm sao có thể tha thứ cho những người này.

Bởi vì trong lòng có mối hận không thể báo thù, nhiều năm trôi qua như vậy hắn chưa bao giờ ngủ yên giấc, cũng chưa từng cảm thấy hạnh phúc.

Hắn ăn không ngon ngủ không yên như vậy, thì làm sao hắn có thể để cho người nhà Sở Dao và Vân gia yên ổn được?

‘Vân Nhược Linh biết rằng Sở Dao là tên thật của hoàng đế Hành Nguyên Đế đương triều.

Trước đây, nàng đã tình cờ nghe được từ.

nha hoàn lý do tại sao Sở Diệp Hàn ghét nàng rồi, nhưng hình như là cha nàng rất tiếc cho cái chết của tiên đế và tiên hậu, nhưng những chuyện đã xảy ra năm đó, mọi người đều không ai biết và toàn bộ sự thật đều được giữ kín như bưng, Suy cho cùng thì bây giờ là thời đại của Hành Nguyên Đế, không ai dám tìm hiểu về nguyên nhân cái chết bí ẩn của tiên đế và tiên hậu, Vân Nhược Linh nói: “Ta không biết năm đó đã xảy ra chuyện gì, cho dù cha ta có lỗi với gia đình ngươi, cũng không liên quan gì đến ta, ta vô tội, ngươi tại sao lại hận ta?”

Người nam nhân này bị hận thù làm cho mù quáng, nàng rất muốn làm hẳn thức tỉnh.

“Ngươi vô tội sao? Không ai trong Vân gia của ngươi là vô tội, bởi vì trên người ngươi chảy dòng máu của Vân Thịnh. Chính hắn khi đó đã dùng kiếm giết mẫu thân ta” Sở Diệp Hàn nói đến đây thì ngừng lại không nói tiếp.

Vẻ mặt của hän lộ rõ vẻ đau khổ và bi thương.

‘Vân Nhược Linh sững sờ, liệu có phải như vậy không?

Nàng cảm thấy kinh ngạc, thật không ngờ Vân Thịnh lại g**t ch*t tiên hậu.

Hăn còn liên hợp với Hành Nguyên đế để hại tiên đế.

Chẳng trách thiên hạ đồn rằng tiên đế và tiên hậu lần lượt qua đời một cách kỳ lạ, điều kỳ lạ nhất là sau khi tiên đế qua đời vì bệnh tật, ông không truyền ngôi cho con trai duy nhất của mình là Sở Diệp Hàn mà lại truyền cho đệ đệ Sở Dao.

Một số người đoán rãng trong chuyện này có âm mưu, nghỉ ngờ rằng Hành Nguyên đế đã giết hại tiên đế và tiên hậu, sau đó làm giả di chiếu, thông qua di chiếu giả để chiếm đoạt ngai vàng của Sở Diệp Hàn.

Tuy nhiên, người ta chỉ dám lén lút nói riêng với nhau về chuyện này, không ai dám bàn tán khắp nơi.

Vân Nhược Linh cũng nghe thấy một số tin đồn bịa đặt trong Vương phủ.

Nhưng bây giờ tận tai nghe Sở Diệp Hàn nói, nàng cũng phần nào tin vào lời đồn đại, dù sao Sở Diệp Hàn cũng là người bị hại.

Sở Diệp Hàn nhìn Vân Nhược Linh: “Cho nên ngươi biết đấy, Bổn Vương ghét ngươi như: thế nào? Bổn Vương nhất định sẽ không để ngươi đi, nếu ngươi muốn chết, thì ngươi phải chết ở phủ Ly Vương”

Vân Nhược Linh nói: “Ta không hề ám sát Mạch Lan, trước giờ ta chưa hại ai, tại sao ngươi lại không buông tha ta?”

“Lúc trước ngươi tận tâm tận lực ở bên cạnh Bổn Vương, thường xuyên quyến rũ Bổn Vương, nhưng đáng tiếc Bổn Vương không có hứng thú với ngươi. Sao vậy, quyến rũ không được Bổn Vương, người cảm thấy bản thân xinh đẹp, cho nên ngươi muốn đi ra ngoài để dụ dỗ nam nhân khác à? Muốn thu hút ong bướm bên ngoài để làm tổn hại danh tiếng của Bổn Vương sao?” Mỗi lời nói Sở Diệp Hàn đều rất cay độc.
 
Back
Top Bottom