Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1140: Chương 1140


Diệp Ninh chờ ở bên ngoài cửa phòng bệnh, vài phút sau, Trịnh Hồng Xương từ bên trong đi ra.

Nhìn thấy cô, Trịnh Hồng Xương cũng không quá kinh ngạc. Nhưng mà khi nhìn thấy Giang Húc Đông cũng có mặt thì lại khá bất ngờ.

Hai bên chào hỏi lẫn nhau.

Trịnh Hồng Xương nói chuyện vài câu đơn giản với Giang Húc Đông.

Biết anh ấy là bạn của Cố Phong và Diệp Ninh, tuy rằng Trịnh Hồng Xương có chút kinh ngạc, nhưng mà cẩn thận ngẫm lại cũng cảm thấy hợp tình hợp lý.

Trịnh Hồng Xương cũng không ở lại, chỉ dặn dò Diệp Ninh một lúc rồi rời đi.

Lúc này Diệp Ninh, Giang Húc Đông và Giang Phong Lâm mới đi vào phòng bệnh.

Cố Phong nhìn thấy bọn họ, nhanh chóng thu hồi suy nghĩ.

Giang Húc Đông đầu tiên vẫn là thay mặt Ngô Hàm Nhu xin lỗi Cố Phong, sau đó hứa hẹn nhất định sẽ dẫn Ngô Hàm Nhu quay về.

Ngay lúc bọn họ đang thương lượng muốn đi đâu tìm Ngô Hàm Nhu thì không ngờ rằng Ngô Hàm Nhu lại tự dâng lên tận cửa.

Cô ta vẫn cứ xách theo hộp đồ ăn giống như bình thường, điểm khác nhau chính là lần này cô ta còn ôm theo một bó hoa hồng rực rỡ.

Lúc đi ngang qua trạm y tá, lập tức cảm nhận được vô số ánh mắt kinh ngạc và khinh bỉ, nhưng mà cô ta lại giống như hoàn toàn không nhìn thấy, bước nhanh hơn lập tức đi qua.

“Anh Cố, tôi...”

Cô ta cố ý phát ra âm thanh vui sướng, nhưng khi nhìn thấy Giang Húc Đông và Giang Phong Lâm ngồi trong phòng bệnh thì lập tức im bặt lại.

Hộp đồ ăn trong tay của cô ta trực tiếp rơi bịch xuống đất.

Toàn bộ biểu cảm trên mặt đều cứng lại, khiếp sợ nhìn về phía Giang Húc Đông, sau đó ánh mắt lập tức biến thành xấu hổ.

Nhưng mà gần như chỉ vài giây sau, cô ta lập tức nở một nụ cười có vẻ như cực kỳ tùy ý.

“Anh, anh họ, sao các anh lại đến đây?”

Bầu không khí trở nên áp lực không nói nên lời.

Diệp Đống đứng ở bên cạnh lộ ra vẻ mặt nhiều chuyện, rõ ràng là đang hóng chuyện xem trò hay.

Sắc mặt Giang Húc Đông vô cùng âm u, thậm chí không muốn nhìn Ngô Hàm Nhu thêm cái nào, lập tức đứng lên nói với Diệp Ninh và Cố Phong nói: “Chúng tôi đi về trước.”

Diệp Ninh biết lúc này anh ấy đang rất tức giận, phối hợp gật đầu.

Lúc Giang Húc Đông đi ngang qua người Ngô Hàm Nhu, lạnh lùng để lại một câu.

“Đi ra ngoài với anh.”

Ngô Hàm Nhu không dám thở mạnh, cúi đầu đi theo.

Một lúc sau, phòng bệnh lại yên lặng trở lại.

Diệp Đống hoan hô nói: “Cuối cùng thì con nhỏ mặt dày kia cũng chịu đi rồi.”

Tuy rằng Cố Phong cảm thấy cách dùng từ của cậu không được tốt cho lắm, nhưng mà thấy Ngô Hàm Nhu rời đi thì cũng cảm giác như trút được gánh nặng.

Anh liếc nhìn Diệp Ninh.

Xem ra tìm Giang Húc Đông đến đây là quyết định đúng đắn.

“Húc Đông, em bình tĩnh chút đi, nói chuyện đàng hoàng với em ấy.” Giang Phong Lâm nhìn gương mặt lạnh nhạt của Giang Húc Đông, không yên tâm dặn dò.

Lần này Ngô Hàm Nhu thật sự là rất quá đáng, ngay cả anh ta cũng cảm thấy có chút khó hiểu.

Giang Húc Đông không phát ra bất cứ âm thanh gì, chỉ lo đi lên xe một mình.

Ngô Hàm Nhu đứng trước cửa xe do dự.

Giang Phong Lâm thở dài, nói: “Em lên xe đi.”

Tuy rằng Ngô Hàm Nhu không ngờ rằng Giang Húc Đông sẽ đến, nhưng ngẫm lại cũng biết đây chắc chắn là Diệp Ninh làm gì đó.

Hơn nữa rất có khả năng anh ấy đã biết được hành vi mấy ngày nay của cô ta.

Cô ta do do dự dự lên xe, chột dạ không dám liếc nhìn Giang Húc Đông lần nào.

Giang Phong Lâm cũng không lên xe, để lại không gian riêng tư cho hai người bọn họ.

“Vì sao em lại muốn phá hư tình cảm của Diệp Ninh và Cố Phong?” Giang Húc Đông vừa mở miệng là lập tức chất vấn, bầu không khí trong xe đột nhiên trở nên trầm thấp.

Quả nhiên.

TBC

Đầu óc của Ngô Hàm Nhu nhanh chóng chuyển động, đối diện với ánh mắt sắc bén của Giang Húc Đông, trông có vẻ như bình tĩnh nói: “Em không có phá hư tình cảm của bọn họ...”

“Không có?” Giang Húc Đông cố nén lửa giận.

Ngô Hàm Nhu siết chặt nắm tay, biết là đã không thể nào tránh khỏi cuộc cãi vã này.

“Em thích Cố Phong.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1141: Chương 1141


“Em lặp lại lần nữa!” Bởi vì quá tức giận, trên trán Giang Húc Đông loáng thoáng nổi lên gân xanh.

Ngô Hàm Nhu căng thẳng đến mức miệng khô lưỡi khô, nhưng mà cô ta đã không còn đường lui nữa rồi.

“Thích một người là sai sao?”

Cô ta cắn răng hỏi lại.

Giang Húc Đông nghiến răng nghiến lợi nói: “Thích một người là không sai, nhưng người ta đã có người yêu, em lại muốn chen chân vào tình cảm của người khác thì đó là sao!”

Đầu óc Ngô Hàm Nhu nóng lên, hô to: “Không phải lúc trước anh cũng thích Diệp Ninh sao, anh cũng từng tranh giành Diệp Ninh với Cố Phong sao? Tại sao anh có thể, em lại không thể chứ?”

Giang Húc Đông đột nhiên ngơ ngẩn, rõ ràng không ngờ rằng cô ta sẽ nói một câu như thế.

Ngô Hàm Nhu cũng ngẩng người, nhưng mà vài giây sau lập tức hoảng loạn.

“Anh, em, em không phải có ý đó...”

Cô ta thật sự không hề có ý định chậm chọc, k*ch th*ch anh ấy.

Sâu trong đáy mắt Giang Húc Đông lộ ra một chút bi ai: “Thì ra là anh dạy hư em à.”

Ngô Hàm Nhu liên tục lắc đầu, hai mắt đỏ lên: “Anh, xin lỗi. Em thật sự không có ý đó, em theo đuổi Cố Phong hoàn toàn là vì em mà thôi...”

“Đừng nói nữa.” Giang Húc Đông ngắt ngang lời giải thích của cô ta, tất cả lửa giận cuối cùng đều biến thành một cậu: “Đi về nhà với anh.”

Ngô Hàm Nhu cố nén không để nước mắt rơi xuống, hình như cô ta làm anh trai tổn thương rồi.

Giờ phút này, tất cả mọi chuyện đều thua xa tâm trạng suy sút của Giang Húc Đông.

Cô ta gật đầu thật mạnh nói: “Được, em đồng ý. Em đi về với anh.”

Mười phút sau.

Diệp Ninh đến trạm y tá, nhận được điện thoại của Giang Phong Lâm gọi đến.

Giang Phong Lâm chỉ nói một câu, bọn họ dẫn Ngô Hàm Nhu quay về.

Diệp Ninh nói: “Cảm ơn”, sau đó kết thúc cuộc trò chuyện.

Quay về phòng bệnh, Cố Phong và Diệp Đống đều nhìn về phía cô.

“Ngô Hàm Nhu đi rồi.”

“Phù.”

Cố Phong thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như toàn bộ cơ thể đều trở nên nhẹ nhàng.

Diệp Ninh thấy phản ứng của anh lập tức dở khóc dở cười, xem ra mấy ngày nay anh thật sự bị Ngô Hàm Nhu “tra tấn” rất thảm.

“Tiểu Đống, em đi ra ngoài trước đi.”

Cô trực tiếp đuổi Diệp Đống đi, sau đó mới hỏi Cố Phong xem Trịnh Hồng Xương đến đây làm gì.

“Đoàn trưởng nói tổ chức muốn bồi thường chúng ta.”

“Bồi thường.” Diệp Ninh lộ ra vẻ mặt khó hiểu.

Cố Phong giải thích: “Bởi vì vụ án của Trịnh Toàn Cường liên lụy đến em.”

TBC

Diệp Ninh lập tức hiểu ra.

“Đoàn trưởng bảo anh hỏi em là em có muốn bồi thường gì không?” Tuy rằng Cố Phong đã từ chối thay cô rồi, nhưng mà nếu cô thật sự có yêu cầu, anh vẫn có thể nói cho Trịnh Hồng Xương biết.

Diệp Ninh suy nghĩ nói: “Có.”

Cố Phong có chút kinh ngạc: “Em nói xem.”

Diệp Ninh vô cùng nghiêm túc nói: “Sau này có thể đừng để anh đi chấp hành mấy nhiệm vụ nguy hiểm như thế nữa không?”

Hiện tại nguyện vọng lớn nhất của cô chính là anh có thể bình an.

Cố Phong hơi sửng sốt, sau đó lộ ra vẻ mặt dịu dàng.

“Sau này anh sẽ chú ý hơn. Lại đổi cái khác đi?”

Câu trả lời của anh chẳng khác nào từ chối “bồi thường” mà Diệp Ninh mong muốn.

Thân là một người quân nhân, điều này đã chú định cuộc đời của anh chắc chắn sẽ không thể nào an ổn và bình an.

Diệp Ninh thở dài thườn thượt: “Vậy không cần bồi thường gì nữa.”

“Em giận à?” Cố Phong dùng giọng điệu như đang dỗ dành nói.

Diệp Ninh lắc đầu, bắt đầu từ giây phút cô quyết định tái hợp lại với anh lần nữa, cô cũng đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý rồi.

Đương nhiên cũng bao gồm cả việc tất cả mọi chuyện phải thừa nhận sau khi trở thành quân tẩu.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1142: Chương 1142


Một tuần sau.

Diệp Ninh đi vào bệnh viện tháo thạch cao trên chân ra.

“Tuy rằng đã tháo thạch cao ra rồi, nhưng cũng không có nghĩa là xương mắt cá chân của cô đã hoàn toàn khôi phục, một đoạn thời gian dài sau đó vẫn đều phải chú ý. Không thể làm vận động kịch liệt, cũng không thể để chân trái phải chịu lực quá nhiều.”

Diệp Ninh nhớ kỹ những lời dặn dò của bác sĩ, thuận tiện hỏi thăm tình hình của Cố Phong.

Vết thương bên ngoài của Cố Phong cũng không có gì đáng ngạo, chẳng qua nội thương vẫn còn cần chậm rãi khôi phục, đến nỗi sau này có thể có hậu di chứng gì hay không, hiện tại đến cả bác sĩ cũng không thể hoàn toàn khẳng định được.

Nhưng mà anh cũng sắp đến thời gian xuất viện rồi.

TBC

Diệp Ninh rất vui vẻ, bọn họ đều còn sống khỏe mạnh, như vậy cũng đã rất hạnh phúc rồi.

Đã gỡ thạch cao ra, cũng không cần dùng nạng nữa, đã có thể hơi lảo đảo quay về phòng bệnh của Cố Phong.

Từ sau khi Cố Phong có thể xuống đất thì anh không thể nào ngồi yên được nữa, cho nên Diệp Ninh đi vào, lập tức nhìn thấy hai tay anh tựa lên cửa sổ, đang làm ra động tác hít đất đứng.

Diệp Ninh thấy mà sợ hết hồn, dù sao thì bác sĩ đã liên tục dặn đi dặn lại, toàn bộ nội tạng của anh đều đã bị cú nổ kia xung kích, hiện tại đang ở trong trạng thái yếu ớt, tuyệt đối không thể làm động tác quá kịch liệt.

“Mau dừng lại! Anh cảm thấy mình sống lâu quá rồi đúng không?”

Diệp Ninh quát lớn, thật sự lo lắng, cũng thật sự tức giận.

Sao anh lại không biết yêu quý cơ thể của mình như thế chứ?

Cố Phong nghe lời dừng lại, chóp mũi đã toát ra mồ hôi mỏng.

Ánh mắt đầu tiên anh đã để ý đến phần chân đang bó thạch cao của cô.

Nhìn thấy anh lại còn đang cười ngây ngô, Diệp Ninh xụ mặt, bước nhanh hơn, khập khiễng đi đến trước mặt anh.

“Còn cười! Anh không muốn sống nữa đúng không?” Diệp Ninh trừng mắt răn dạy.

Cố Phong không giải thích, trở tay muốn ôm cô vào lòng, tham lam ngửi lấy mùi hương trên tóc của cô.

Lửa giận của Diệp Ninh lập tức bớt đi hơn phân nửa, nhưng mà vẫn cố ý hạ thấp giọng xuống.

“Nếu anh mà còn như thế, em sẽ...”

“Sau này anh không dám nữa.” Cố Phong trầm thấp bảo đảm với cô, toàn thân đều thả lỏng lại.

Thật ra anh cũng có tư tâm, muốn nhanh chóng khôi phục lại trạng thái sức khỏe.

Diệp Ninh tránh thoát khỏi lòng n.g.ự.c của anh: “Anh đừng tưởng rằng anh nói thế em sẽ không tức giận.”

Đáy mắt của Cố Phong hiện ra một chút ý cười, theo bản năng nhìn về phía cửa.

Lúc nãy bác sĩ vừa mới kiểm tra phòng xong, tiếp theo đây có lẽ sẽ không có người vào nữa đúng không?

“Vậy anh phải làm thế nào thì em mới không tức giận đây?”

Cả ngày hôm qua cô đều không đến đây, tối anh đã lập tức mất ngủ, trong đầu toàn nghĩ đến cô.

Cảm giác tương tư này thật sự là quá khó chịu.

Hơn nữa càng ngày càng gần ngày anh được xuất viện, lần trước Trịnh Hồng Xương đến đây đã để lộ trong khoảng thời gian gần đây quân bộ sẽ tiến hành một cuộc diễn tập có quy mô cực kỳ lớn, mà anh đã nằm ở bệnh viện gần hai tháng, đã chậm trễ quá nhiều công việc.

Cho nên chờ đến khi anh xuất viện, chỉ e là phải nhanh chóng quay về đơn vị.

Anh thậm chí cũng không dám tưởng tượng đến lúc đó, suốt một hai tháng không thể gặp được cô thì tâm trạng của anh sẽ dày vò khó chịu đến mức nào.

Diệp Ninh gần như có thể lập tức cảm giác được biểu cảm của anh không đúng lắm, nhưng vẫn nghiêm trang nói: “Hiện tại anh đã có em, sau này không có em cho phép, anh không được tự ý chà đạp cơ thể của anh, đến cả việc bị thương cũng không được!”

Tuy rằng rất bá đạo, nhưng mà cô cũng thật sự không muốn thấy anh xảy ra chuyện gì!

Trong ánh mắt Cố Phong giống như lóe lên ánh sáng, trực tiếp nắm lấy tay cô, đặt ở trước n.g.ự.c của mình.

“Anh là của em.”

“...”

Lời tỏ tình đầy mập mờ làm nhịp tim của Diệp Ninh đập nhanh hơn một nhịp.

Những ngày qua, Cố Phong đều chỉ có thể nằm trên giường bệnh, vẫn luôn là do cô trêu chọc anh, hiện tại tình hình đột nhiên đảo ngược, trong khoảng thời gian ngắn cô ngược lại có chút không quen cho lắm.

“Khụ khụ, anh biết là được rồi.”

Cô cố ý dời ánh mắt đi, muốn che giấu gương mặt đang đỏ lên của mình.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1143: Chương 1143


Nhưng mà Cố Phong rõ ràng cũng không có ý định buông tha cô một cách dễ dàng như thế, chậm rãi nâng tay cô lên, đặt bên môi mình hôn nhẹ.

Diệp Ninh hoảng sợ trước hành động to gan của anh.

Từ sau đêm đó, bọn họ còn chưa từng có hành động thân mật gì.

Mấy ngày trước cô còn có chút chờ mong, nhưng mà Cố Phong lại là một người không hiểu chuyện tình cảm. Hơn nữa bình thường trong phòng bệnh cũng luôn là người đến người đi, cho nên cũng không tiện làm cái gì.

Hôm nay Diệp Ninh cảm thấy Cố Phong cực kỳ khác thường.

Môi anh rất mềm, nhưng mà râu lại rất cứng, liên tục v**t v* làn da trên mu bàn tay của cô.

Cô lập tức nổi da gà.

Theo bản năng muốn rụt tay về, nhưng mà không ngờ Cố Phong lại giống như đã đoán trước cô sẽ làm như thế, dừng động tác lại bá đạo kéo cô vào trong lòng.

“Anh nhớ em.”

Anh cúi người nhẹ nhàng nỉ non nỗi nhớ nhung đối với cô.

Thậm chí Diệp Ninh còn chưa kịp phản ứng lại, hai mắt đã tối sầm, cánh môi của Cố Phong đã hôn đến.

Bá đạo cạy ra khớp hàm của cô, công thành chiếm đất, tiến quân thần tốc.

Diệp Ninh hoàn toàn ngơ ngác, cảm giác tê dại thổi quét toàn thân.

Nụ hôn của Cố Phong kịch liệt giống như mưa rền gió dữ, làm đầu óc của cô trống rỗng.

Cô đã đánh mất toàn bộ cơ hội phản kháng, chỉ có thể tùy ý để anh chiếm cứ chủ đạo.

Hai người từ cửa sổ hôn môi đến giường bệnh, Cố Phong vẫn cứ không chịu dừng lại.

Lòng bàn tay thô ráp không thỏa mãn di chuyển tới lui trên lưng cô, sốt ruột muốn chui vào trong quần áo của cô.

Trong nháy mắt, anh lập tức cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Diệp Ninh cảm giác như sắp điên rồi, toàn thân giống như biến thành một vũng nước...

Không biết bao lâu sau, tiếng la hét ầm ĩ của Diệp Đống từ ngoài cửa truyền đến.

Cố Phong chợt mở to mắt, đáy mắt toàn là t.ì.n.h d.ụ.c dày đặc.

Phản ứng đầu tiên của anh chính là dùng đệm chăn che lấy Diệp Ninh đang quần áo không ngắn.

“Anh rể, chị của em...”

Diệp Đống đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Cố Phong đang thở hổn hển, mặt mày đỏ bừng, và Diệp Ninh đang bị Cố Phong che kín mít.

Cậu đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó lập tức hiểu ra.

“Ừm, anh rể, em đi ra ngoài trước, hai người cứ tiếp tục, tiếp tục đi!”

Nói xong lại mang theo vẻ mặt phấn khởi lại nhiều chuyện, dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi phòng bệnh.

Diệp Ninh thở hổn hển muốn lý đầu ra khỏi đệm chăn, mặt của cô còn đỏ hơn mặt Cố Phong gấp mấy lần.

“Đều tại anh, bị Tiểu Đống nhìn thấy rồi.”

Tuy rằng cô đang oán trách, nhưng mà trong giọng nói lại tràn ngập hờn dỗi.

Cố Phong không thể giấu được tâm trạng vui vẻ của mình, giọng nói cũng khàn khàn đầy gợi cảm: “Nhìn thấy thì cứ nhìn thấy đi, nó cũng đã có vợ rồi.”

Diệp Ninh đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh nói: “Đồ d* x*m.”

Hôn thì hôn đi, lại còn thích táy máy tay chân nữa.

Hiện tại quần áo của cô đã nhăn nheo bèo nhèo, có vuốt cũng không thể thẳng được.

Trước ngày hôm nay, cô còn tưởng rằng anh không có quá nhiều hứng thú đối với loại chuyện này nữa chứ.

Cố Phong thật sự quá yêu cái dáng vẻ ngượng ngùng này của cô, chỉ cần nghĩ đến cô như thế này chỉ thuộc về một mình anh, anh thật sự có được một cảm giác thỏa mãn không nói nên lời.

“Anh rất sẵn lòng làm tên d* x*m của em cả đời.”

Diệp Ninh bật cười thành tiếng, không ngờ anh không cảm thấy xấu hổ mà còn tự hào nữa chứ.

Cố Phong nhìn thấy nụ cười xinh đẹp của cô, trong lòng nổi lên vô số gợn sóng và cảm động.

“Tiểu Ninh, chúng ta kết hôn đi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1144: Chương 1144


Ngay từ đầu Cố Phong vốn định là chờ xuất viện rồi, lại tìm một cơ hội chính thức cầu hôn với cô.

Nhưng mà anh phát hiện hình như anh chờ không được nữa, hiện tại trong đầu óc toàn là suy nghĩ muốn có được cô.

Chờ đến kết hôn, anh không cần phải kiêng dè bất cứ chuyện nữa, có thể thật sự có được cô.

Trái tim Diệp Ninh run rẩy, không ngờ anh sẽ đột nhiên cầu hôn như thế.

Cố Phong đã căng thẳng đến mức trái tim muốn nhảy lên cổ họng, tuy rằng bọn họ đã xác nhận tình cảm của nhau, nhưng kết hôn và yêu đương vẫn có sự khác biệt.

Huống chi anh lại trực tiếp nhảy qua bước yêu đương, hơn nữa còn dưới tình huống không có bất cứ sự chuẩn bị gì như hiện tại, cho nên anh cũng hoàn toàn không thể xác định được Diệp Ninh có chấp nhận hay không?

Trong vài giây Diệp Ninh đang im lặng này, Cố Phong lại cảm thấy nó dài lâu giống như một thế kỷ vậy.

Cuối cùng dưới ánh nhìn chăm chú bất an lại sợ hãi của anh, Diệp Ninh mỉm cười.

“Được thôi, em đồng ý.”

TBC

Cố Phong nghe được âm thanh hạnh phúc nhất trên đời, mũi cay cay, mắt hơi đỏ lên.

Anh âm thầm thề trong lòng, nhất định phải dùng quãng đời còn lại để bảo vệ cô gái anh yêu nhất này.

Diệp Ninh nhìn thấy vẻ ướt át dưới đáy mắt của anh, cũng bị cảm động.

Cũng không phải người nào sau khi mất đi cũng đều có thể cơ cơ hội thứ hai để làm lại từ đầu.

Cố Phong chính là sự ban ân lớn nhất mà ông trời dành tặng cho cô!

“Ngốc, khóc gì chứ.”

Cố Phong cố gắng kiềm chế, nhưng mà tiếng nói có phần nghẹn ngào vẫn cứ để lộ ra tâm trạng kích động hiện tại của anh.

“Tiểu Ninh, cảm ơn em.”

Đã sẵn lòng chấp nhận tất cả mọi thứ của anh lần nữa.

Diệp Ninh đứng dậy, nâng mặt anh lên, dịu dàng hôn anh...

“Chị, sao chị đi ra nhanh thế?”

Diệp Đống nhìn thấy Diệp Ninh từ trong phòng bệnh đi ra,vô cùng kinh ngạc.

Cậu còn đang cố ý đứng ở ngoài này canh nữa đó, bảo đảm không có một con muỗi nào bay vào được.

Diệp Ninh lạnh nhạt nói: “Đi thôi.”

Chiều nay bên nhà xuất bản còn sẽ tổ chức phóng viên đến phỏng vấn, ngày hôm qua cô cũng đang bận rộn chuyện này.

Hôm nay cô đến đây tháo thạch cao, mới có thể mượn cơ hội đến thăm Cố Phong luôn.

Diệp Đống cẩn thận nhìn chằm chằm vào gương mặt của cô, hoàn toàn không tìm thấy chút vui vẻ nào.

Chuyện này quá không hợp lý.

Chắc chắn là anh rể bị yếu sinh lý, cho nên mới làm chị của cậu dục cầu bất mãn.

Nếu không thì chắc chắn sẽ không thể đi ra ngoài nhanh như thế được.

Diệp Ninh đương nhiên không biết rằng cô ra vẻ bình tĩnh sẽ làm Diệp Đống tổng kết ra kết luận như thế.

Hiện tại trong đầu của cô toàn nghĩ đến chuyện Cố Phong cầu hôn cô, không thể nào tập trung lực chú ý được nữa.

“Diệp Ninh! Là Diệp Ninh thật đó!”

Hai chị em vừa mới ra khỏi bệnh viện, cách đó không xa đột nhiên vang lên tiếng la hét đầy kích động.

Diệp Ninh lập tức ý thức được cô đã quên mất đeo khẩu trang, hiện tại muốn che giấu thân phận đương nhiên là không được nữa. Nhìn mấy người đang chạy như điên đến bên này, cô túm chặt lấy Diệp Đống, dùng tốc độ nhanh nhất lên xe.

“Mau lái xe!”

Cô còn chưa ngồi ổn đã lên tiếng thúc giục tài xế.

Tài xế phản ứng cũng khá nhanh, vài giây sau đã khởi động xe.

Cho dù là như thế thì đối phương cũng đã chạy đến trước cửa xe, kích động vỗ mạnh vào cửa sổ.

Tài xế nhanh chóng đưa ra quyết định, đạp mạnh chân ga, cắt đuôi mấy người ở bên ngoài.

Đây là lần đầu tiên Diệp Đống gặp phải tình huống như thế, từ đầu đến cuối vẫn cứ còn ngơ ngác.

“Chị, mấy người lúc nãy là có chuyện gì thế?”

Diệp Ninh âm thầm thở phào nhẹ nhõm nói: “Có lẽ là fans mê ca nhạc, hoặc là phóng viên của tòa soạn nhỏ nào đó.”

Diệp Đống vẫn còn chưa kịp phản ứng lại: “Vậy người đó đuổi theo chị làm gì?”

Diệp Ninh bất đắc dĩ nhìn đứa em trai ngốc nhà mình: “Có lẽ là vì muốn gặp chị, cũng có thể là vì muốn xin chữ ký.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1145: Chương 1145


Diệp Đống chớp chớp mắt: “Đây không phải là chuyện tốt sao?”

Được người ta yêu thích như thế, thật sự không nên bỏ đi.

Diệp Ninh cũng lười đi giải thích với cậu: “Chờ sau này em sẽ biết.”

Diệp Đống vẫn cứ không hiểu ra sao, dựa theo tính cách rêu rao của cậu thì cậu ước gì có càng nhiều người vây quanh mình càng tốt.

Mười phút sau, xe dừng lại trước cửa nhà xuất bản ảnh âm kinh thành.

Trước khi xuống xe, Diệp Ninh còn cẩn thận quan sát tình hình xung quanh một chút, xác định không có vấn đề gì thì mới mang khẩu trang lên xuống xe.

Diệp Đống đi sát theo phía sau.

Lý Tử Hằng đã ở trong đại sảnh chờ sẵn.

Nhìn thấy bóng dáng của Diệp Ninh, vội cười đi lên đón.

“Chủ nhiệm Lý, tôi có đến muộn không?” Diệp Ninh chủ động xác nhận lại với anh ta.

“Không có. Khoảng nửa tiếng nữa thì phóng viên mới đến, tôi dẫn cô đến phòng nghỉ trước.” Lý Tử Hằng vừa nói vừa đi ở phía trước dẫn đường.

Đây là lần đầu tiên Diệp Đống đi đến nơi này, cực kỳ tò mò với tất cả mọi thứ.

Ba người nhanh chóng đi đến phòng nghỉ, Lý Tử Hằng theo bản năng quan sát cách ăn mặc của Diệp Ninh, sau đó ánh mắt có chút d.a.o động.

Trạng thái của Diệp Ninh không có vấn đề gì, nhưng mà sao quần áo lại nhăn nheo bèo nhèo như thế?

Tuy rằng cuộc phỏng vấn lần này cũng không có công khai, nhưng dù sao cũng phải gặp phóng viên, còn sẽ chụp ảnh, đây lại là lần đầu tiên cô xuất hiện sau khi xảy ra chuyện, đương nhiên cần phải chú ý về phương diện hình tượng.

“Diệp Ninh, quần áo của cô?”

Anh ta không tiện nói thẳng, nhưng mà Diệp Ninh cũng đã hiểu.

Gương mặt xinh đẹp của cô lập tức đỏ lên, nói ngay: “Chỗ này có quần áo dự phòng không?”

Lý Tử Hằng đương nhiên sẽ không ngờ rằng trước khi đến nơi này cô và Cố Phong còn tình chàng ý thiếp trong phòng bệnh, còn tưởng rằng cô đang xấu hổ vì quần áo quá nhăn nheo.

“Để tôi đi hỏi thử.”

Chờ đến khi anh ta đi ra ngoài, Diệp Ninh nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc lại.

Diệp Đống nhích lại đến gần cô, hạ thấp giọng hỏi thăm: “Chị, đây là nơi phát hành băng từ cho chị đó hả?”

Diệp Ninh “ừ” một tiếng.

Diệp Đống đảo mắt liên tục, rõ ràng là đang toan tính gì đó.

“Chị, chị thân với chủ nhiệm Lý đó lắm hả?”

“Cũng không tính là thân thiết gì, chỉ là mối quan hệ hợp tác.” Diệp Ninh hơi mất hồn mất vía đáp.

Trên mặt Diệp Đống càng thêm hưng phấn hơn: “Chị, vậy chị có thể nói với chủ nhiệm Lý, nhờ anh ấy tìm công việc cho em làm ở chỗ này được không?”

Nếu cậu có thể đến nhà xuất bản đi làm, cho sau này quay về thôn, vậy chẳng khác nào áo gấm về làng.

Xem xem mấy người Nhị Cẩu Tử, Tam Mập Mạp còn dám khinh thường cậu nữa hay không!!

Diệp Ninh lạnh nhạt không chút biểu cảm gì liếc mắt nhìn cậu, sau đó dưới ánh mắt chờ mong của cậu, cho cậu một cái tất.

Hơn nữa cái tát này rõ ràng là dùng rất nhiều sức, làm Diệp Đống đau đến hít hà.

“Chị, sao tự nhiên chị lại đánh em?"

Cậu vừa bụm mặt, vừa tủi thân hỏi.

Diệp Ninh lạnh nhạt hỏi: “Bây giờ đã tỉnh lại chưa?”

Diệp Đống lộ ra vẻ mặt ngơ ngác.

Diệp Ninh không chút hoang mang tiếp tục nói: “Nếu tỉnh rồi thì đừng có mơ mộng viển vông nữa.”

Giờ thì Diệp Đống hiểu rồi, mếu máo.

TBC

Ý của chị cậu là chuyện cậu muốn đến nhà xuất bản làm việc là đang nằm mơ giữa ban ngày đúng không?!

“Chị, sau này em không dám nữa.”

Cậu ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi, cũng biết suy nghĩ lúc nãy của mình có chút hoang đường.

Diệp Ninh hơi tăng thêm âm lượng: “Em cũng nên sửa cái tính đua đòi, không làm mà hưởng này của mình lại đi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1146: Chương 1146


Mười mấy phút sau, Lý Tử Hằng cầm một bộ quần áo đi đến.

Áo sơ mi sợi tổng hợp màu trắng, quần jean màu lam nhạt.

Quần áo kiểu dáng đơn giản, nhưng mặc lên người Diệp Ninh có vẻ thoải mái trẻ trung lại hào phóng.

Đến cả Diệp Đống khi nhìn thấy Diệp Ninh đã thay đồ rồi cũng không khỏi cảm thán.

Quả nhiên là người gầy thì mặc gì cũng đẹp.

“Láy nữa có lẽ các vấn đề mà phóng viên phỏng vấn sẽ có chút nhạy cảm, đến lúc đó cô cũng đừng quá để ý, cứ trả lời theo đúng sự thật là được rồi.” Lý Tử Hằng không quá yên tâm dặn dò.

Đến tận lúc này anh ta còn chưa nói cho Diệp Ninh biết mục đích thật sự của lần phỏng vấn này.

Diệp Ninh thì đã biết rõ từ lâu, bình tĩnh đáp: “Được rồi.”

Một lúc sau, Diệp Ninh và phóng viên, máy quay phim ngồi cùng nhau.

Lý Tử Hằng hồi hộp đứng thẳng ở một bên.

Lần đầu tiên Diệp Đống nhìn thấy cảnh này, chỉ cảm thấy rất mới lạ.

Đầu tiên phóng viên hỏi một ít về vấn đề tình hình sức khỏe của Diệp Ninh.

Diệp Ninh trả lời rất lưu loát.

“Thật ra fans mê ca nhạc đều vô cùng quan tâm những chuyện cô Diệp đã gặp phải sau khi bị bắt cóc. Không biết cô Diệp có thể nói kỹ hơn một chút không?”

Phóng viên có vẻ khá tùy ý hỏi, nhưng mà bầu không khí trong hiện trường lại trở nên cực kỳ nặng nề.

Đối với người bị hại, đương nhiên chẳng có ai muốn đi nhớ lại những ký ức đau khổ mà mình đã trải qua.

“Sao cô ta lại hỏi vấn đề này chứ?” Diệp Đống nhíu chặt mày lại thành hình bánh quai chèo, gân cổ lên chất vấn.

Lý Tử Hằng vội vàng kéo cánh tay của cậu, ra hiệu cho cậu yên lặng lại.

Diệp Đống vẫn cứ cảm thấy không ổn lắm, nhưng mà vẻ mặt nghiêm túc của Lý Tử Hằng làm cậu đành phải ngậm miệng lại.

Nhưng mà cậu vẫn cứ nhìn chằm chằm quan sát phản ứng của Diệp Ninh, nếu Diệp Ninh biểu hiện ra một chút vẻ không muốn nào, cậu sẽ lập tức bước lên ngay.

Nhưng sắc mặt của Diệp Ninh vẫn cứ bình tĩnh như lúc ban đầu: “Đầu tiên xin cảm ơn fans mê ca nhạc đã quan tâm, tôi biết mọi người đang lo lắng cái gì. Nhưng mà mọi người cứ việc yên tâm, tất cả những chuyện được đồn đãi ở bên ngoài đều chưa từng phát sinh.”

Lý Tử Hằng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, cho nên cô đều đã biết hết rồi sao?

Phóng viên lập tức bắt được trọng điểm trong lời nói của cô: “Những chuyện được đồn đãi ở bên ngoài mà cô nói là đang chỉ chuyện gì?”

Không ngờ Diệp Ninh còn mỉm cười, thản nhiên đáp lại: “Như mọi người đã chứng kiến, hiện tại tôi đang êm đẹp ở lại chỗ này. Không bị hủy dung, cũng không bị xâm phạm. Đúng là cũng bị thương một chút, nhưng mà đã không có vấn đề gì quan trọng.”

TBC

Lần này thì đến cả phóng viên cũng hơi sửng sốt, trước khi phỏng vấn thì nhà xuất bản đã thảo luận trước với tòa soạn rồi, mục đích chủ yếu là vì muốn làm sáng tỏ thay Diệp Ninh.

Nhưng mà khi hỏi ra vấn đề này, bọn họ cũng phải cố gắng để ý đến cảm xúc của Diệp Ninh, cho nên không dám hỏi quá trực tiếp, nhưng cũng không thể không hỏi.

Nhưng mà bọn họ lại không ngờ rằng Diệp Ninh lại hoàn toàn không hề kiêng dè chút nào, cứ như thế thoải mái hào phóng nói ra, ngược lại càng có thể tấn công vào những lời đồn xấu xa kia tốt hơn.

Dù sao thì nếu thật sự đã xảy ra chuyện giống như trong lời đồn đãi thì không có ai có thể trò chuyện vui vẻ đối mặt như thế.

Phóng viên phản ứng cực nhanh, giọng điệu cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

“Tôi tin chắc rằng các fans mê ca nhạc của cô Diệp nhìn thấy trạng thái hiện tại của cô đều sẽ yên tâm.”

“Phù!”

Lý Tử Hằng thở phào nhẹ nhõm, cũng trút được gánh nặng, lặng lẽ lau sạch mồ hôi trong lòng bàn tay.

Anh ta thật sự không ngờ rằng Diệp Ninh sẽ có biểu hiện tốt như thế.

Phỏng vấn tiến hành đến nơi này cũng coi như hoàn thành một cách viên mãn.

Tiếp theo đó phóng viên lại hỏi Diệp Ninh một ít vấn đề về công việc và kế hoạch phát triển tiếp theo đó, Diệp Ninh cũng đều lần lượt trả lời.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1147: Chương 1147


Phỏng vấn kết thúc một cách thuận lợi.

Phóng viên chủ động bắt tay với Diệp Ninh, hiển nhiên cũng cực kỳ hài lòng với lần phỏng vấn này.

Lý Tử Hằng đích thân đưa người của tòa soạn rời đi.

Diệp Đống thì nâng Diệp Ninh quay về phòng nghỉ.

“Chị, chị có sao không?”

Cậu vẫn có chút lo lắng cho cảm xúc của Diệp Ninh, không biết cô có bị ảnh hưởng bởi những câu hỏi không tốt đó hay không?

Hơn nữa cậu cũng không thể hiểu nổi, vì sao phóng viên lại không lễ phép như thế?

“Đương nhiên là không có gì rồi.”

Diệp Ninh trả lời làm Diệp Đống yên tâm hơn rất nhiều.

Lý Tử Hằng nhanh chóng quay về, trên mặt cũng xuất hiện nụ cười.

“Lần phỏng vấn này sẽ nhanh chóng được đăng báo, cũng coi như là giải quyết xong một chuyện lớn.”

Diệp Ninh gật đầu, không có ý kiến gì.

Nếu như có thể thông qua một lần phỏng vấn này là có thể hoàn toàn giải quyết lời đồn đãi vớ vẩn ở bên ngoài, vậy đương nhiên là chuyện tốt.

Nhưng mà chỉ e là sẽ không dễ dàng như thế.

Người tin tưởng đương nhiên sẽ tin, nhưng những người bịa đặt kia sẽ không thích nhìn thấy cô được bình yên, chỉ sẽ làm càng trầm trọng hơn mà thôi.

Lý Tử Hằng nghiêm túc nhìn cô: “Cô đã biết từ lâu rồi hả?”

Diệp Ninh khẳng định nói: “Bên ngoài đồn đãi rầm rộ như thế, muốn không biết cũng khó.”

Lý Tử Hằng thở dài, xem ra là bọn họ tự lừa mình dối người mà thôi.

“Tôi vẫn luôn không dám nói cho cô chính là vì sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của cô. Nhưng mà cô cũng đừng để ý quá nhiều, thanh giả tự thanh.”

Anh ta chủ động an ủi.

Diệp Ninh mới vừa nổi tiếng đã gặp phải tình hình như thế, nếu tâm thái không tốt thì rất dễ bị cuốn vào trong cảm xúc phẫn nộ và tiêu cực.

Mà đây cũng là chuyện bọn họ không muốn phát sinh nhất.

Diệp Ninh cũng không có ý định nói thêm cái gì nữa, cũng không quá để tâm đến những lời đồn đãi vớ vẩn ngoài kia.

Dù sao thì người nổi tiếng sẽ nhiều thị phi.

Huống chi cô lại là người tự nhiên nổi tiếng, chạm đến ích lợi của người khác, đương nhiên sẽ phát sinh tình huống như thế.

Diệp Đống đứng ở bên cạnh, hoàn toàn không hiểu bọn họ đang nói cái gì.

“Mấy ngày sau đó cô có dự tính gì hay không?" Lý Tử Hằng chủ động chuyển sang đề tài khác.

Trước khi cơ thể của cô hoàn toàn khôi phục thì bên phía nhà xuất bản cũng không có ý định sắp xếp công việc gì mới cho cô.

Tuy rằng hiện tại đã có vô số người gọi điện thoại đến nhà xuất bản muốn mời cô sáng tác ca khúc cho bọn họ.

“Tôi muốn nghỉ ngơi một đoạn thời gian.” Diệp Ninh lười biếng nói.

Hơn một năm trở lại đây, cô giống như con rối bị lên dây cót, liên tục làm việc.

Mỗi ngày đều bận bận rộn rộn, công việc cứ nối tiếp nhau, thậm chí không có thời gian để về nhà thăm người thân.

Hiếm khi có thể rảnh rỗi, cho bản thân một ít kỳ nghỉ.

Hoặc cũng có thể tranh thủ thời gian này để kết hôn.

“Như vậy cũng tốt.” Lý Tử Hằng đã có dự cảm, chờ đến khi Diệp Ninh lại tái nhậm chức lần nữa, thời tiết của toàn bộ giới ca hát đều sẽ hoàn toàn thay đổi.

Ra khỏi nhà xuất bản, Diệp Ninh trực tiếp bảo tài xế đi thẳng đến xưởng sản xuất điện ảnh.

Trương Quốc Trụ đã nhờ cô sáng tác ca khúc chủ đề của điện ảnh được một tuần rồi, cô cũng nên xuất hiện.

Mà lúc này, Ngô Á Thu và Trương Quốc Trụ vừa mới nhận được tin tức, ca khúc chủ đề do Nghiêm Hân sáng tác từng bị Ngô Á Thu từ chối kia đã bị Đan Thăng mua đi rồi.

“Sao cái tên Đan Thăng này cứ đi nhặt đồ thừa khắp nơi thế?”

Kịch bản của Lý Hiểu và Xà Hoành Minh là do Ngô Á Thu bỏ đi không cần, hiện tại ca khúc chủ đề điện ảnh cũng như thế.

Nếu như nói là trùng hợp, chỉ sợ sẽ không có ai tin tưởng.

Ngô Á Thu lại không thèm để ý: “Cứ kệ ông ta đi.”

Chuyện này cũng không phải là bọn họ có thể khống chế được.

Trương Quốc Trụ cũng không tỏ ý kiến: “Nhưng mà thật ra bài hát do Nghiêm Hân sáng tác vẫn khá ổn, có lẽ lần này chúng ta đã đắc tội với ông ấy rồi.”

Nếu như là các nhà soạn nhạc khác thì có lẽ không đến mức đó, nhưng mà Nghiêm Hân lại là người có tiếng là lòng dạ hẹp hòi trong giới.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1148: Chương 1148


“Ca khúc không đạt đến kỳ vọng của tôi, đương nhiên chỉ có thể từ chối.” Ngô Á Thu cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.

Ông ấy hoàn toàn không để tâm đến chuyện này, đây chỉ là quy trình hợp tác bình thường mà thôi.

Trương Quốc Trụ bất đắc dĩ cười cười: “Ông đó, ông yêu cầu quá hoàn mỹ. Thật sự không biết đến cuối cùng rốt cuộc có người nào có thể sáng tác ra ca khúc chủ đề hoàn mỹ trong cảm nhận của ông không nữa.”

Ánh mắt của Ngô Á Thu đảo tới đảo lui, thật ra ông ấy cũng biết yêu cầu của mình rất cao.

Nhưng mà ông ấy đã dốc hết toàn bộ tâm huyết vào bộ điện ảnh này, nếu không phải tốt nhất, ông ấy tuyệt đối sẽ không chịu đựng.

“Không biết bên phía Diệp Ninh như thế nào rồi nữa.”

Lúc trước khi Trương Quốc Trụ đề nghị đi tìm Diệp Ninh thử xem, ông ấy cũng không ôm quá nhiều hi vọng, nhưng mà không ngờ rằng Diệp Ninh lại đồng ý dứt khoát như thế, điều này ngược lại làm ông ấy cũng có chút để ý.

Diệp Ninh đã đồng ý sẽ sáng tác ca khúc chủ đề cho điện ảnh được một tuần rồi, bọn họ cũng không tiện thúc giục quá nhiều.

Trương Quốc Trụ vừa định nói có cần anh ấy đi hỏi thử hay không, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

“Mời vào.”

Cửa phòng mở ra, Diệp Ninh xuất hiện ở trong tầm mắt của hai người.

Trong lòng Trương Quốc Trụ vô cùng vui mừng, nhắc tào tháo là tào tháo đến ngay.

“Mau vào, cô đã tháo thạch cao ra rồi hả?”

Nhìn thấy trạng thái hiện tại của Diệp Ninh, hai người đều vô cùng vui vẻ.

TBC

“Tháo rồi.” Diệp Ninh chậm rãi đi đến, cố gắng làm cho bước chân trở nên vững vàng.

Ngô Á Thu đích thân pha trà cho cô.

Ba người nói đến chuyện tiến độ chế tác điện ảnh.

Diệp Ninh thuận tế đưa ca khúc chủ đề đã sáng tác ra.

“Đạo diễn Ngô, đạo diễn Trương, đây là ca khúc tôi sáng tác cho điện ảnh, hai người xem xem có ổn không?”

“Nhanh vậy sao?”

Hai mắt Ngô Á Thu sáng lên, nhanh chóng cầm lấy.

Tuy rằng bọn họ đều rất sốt ruột, nhưng khi thấy Diệp Ninh thật sự chỉ mất một tuần đã sáng tác xong ca khúc chủ đề, tốc độ này vẫn làm cho bọn họ cảm thấy vô cùng bất ngờ và vui vẻ.

Ông ấy và Trương Quốc Trụ đều không rành về nhạc phổ, nhưng mà khi nhìn thấy lời bài hát thì trực tiếp đã bị chấn động.

Hai người nhìn lẫn nhau, đều nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt của đối phương.

“Đi đến phòng âm nhạc đi.”

Trên mặt Ngô Á Thu mang theo vẻ sốt ruột khó có thể che giấu được.

Trương Quốc Trụ, Diệp Ninh và Diệp Đống đuổi sát theo phía sau.

Ngô Á Thu giao khúc phổ và lời bài hát cho người phụ trách của tổ âm nhạc, để bọn họ tiến hành diễn tấu, đàn hát đơn giản.

Diệp Ninh bình tĩnh ngồi ở một bên.

Khi nhạc dạo của ca khúc vừa mới vang lên, tất cả mọi người ở đây đều nổi da gà.

Mọi người có mặt ở đây giống như đều bị kéo vào bên trong giang hồ trường kiếm thiên nhai.

Giai điệu rung động đến tâm can, ca từ nhiệt huyết phóng khoáng rộng rãi, hợp thành một ca khúc võ hiệp làm người ta vô cùng chấn động.

Ngô Á Thu hoàn toàn đắm chìm trong đó, lộ ra vẻ mặt say mê.

Tuy rằng Trương Quốc Trụ đã tin tưởng vào tài hoa trong việc sáng tác của Diệp Ninh từ lâu, nhưng mà giờ phút này anh ấy vẫn cứ phục sát đất.

Diệp Đống thì lại ngây ra như phỗng, hoàn toàn không dám tin rằng bài hát này là do Diệp Ninh sáng tác ra.

Người biểu diễn cũng tình cảm mãnh liệt mênh mông, nhiệt huyết sôi trào.

Mãi đến khi nốt nhạc cuối cùng kết thúc, xung quanh lập tức rơi vào bên trong sự im lặng giống như c.h.ế.t chóc.

“Bốp! Bốp bốp!”

Mười mấy giây sau, Ngô Á Thu là người vỗ tay đầu tiên.

“Tốt! Thật sự quá tốt! Đây chính là ca khúc mà tôi muốn!”

Ông ấy rõ ràng cực kỳ kích động, tinh thần vô cùng phấn chấn.

Trương Quốc Trụ cũng tặng cho Diệp Ninh một ánh mắt khen ngợi, đồng thời cũng không khỏi cảm thán trong lòng.

Tài năng của cô ở lĩnh vực âm nhạc đã đạt đến trình độ sâu không lường được rồi.

Diệp Ninh biểu hiện vô cùng bình tĩnh, cũng không phải cô cố ý giả ngây, mà là cô đã sớm đoán được ca khúc này sẽ mang đến hiệu quả như thế.

Dù sao thì trong tương lai, bài hát này đã dùng mười mấy năm thời gian để chứng minh sự kinh điển của nó.

“Hai người hài lòng là tốt rồi.”

“Hài lòng! Thật sự là quá hài lòng! Diệp Ninh, rốt cuộc thì cô còn giấu diếm bao nhiêu tài năng nữa vậy?”

Hiện tại ở trong mắt Ngô Á Thu, Diệp Ninh thật sự là một bảo tàng cực lớn.

Diệp Ninh chỉ cười mà không nói.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1149: Chương 1149


Tiếp theo đó, Ngô Á Thu, Trương Quốc Trụ kéo lấy cô, bắt đầu xác định xem ai sẽ là người biểu diễn bài hát này.

Ngô Á Thu lập tức viết xuống tên của mấy người.

Trong mấy cái tên này, có tên Diệp Ninh biết, có cái lại không.

Nhưng mà nghe cuộc nói chuyện của ông ấy và Trương Quốc Trụ, cũng có thể biết những người này tuyệt đối đều là thái sơn bắc đẩu trong giới ca hát hiện tại.

Trương Quốc Trụ nhìn chằm chằm vào một cái tên trong số đó, sững sờ.

“Á Thu, ông có viết nhầm không đó?”

Anh ấy nhìn thấy cái tên “Thường Hậu Phát” ở trên giấy.

Ngô Á Thu nhìn theo ánh mắt của anh ấy, sau đó lập tức hiểu ra.

“Cậu cũng cảm thấy ông Thường rất thích hợp đúng không?”

Trương Quốc Trụ nuốt nước miếng, đè ép cảm xúc dưới đáy lòng xuống.

“Thích hợp thì thích hợp đó, nhưng mà ông Thường đã rời khỏi giới ca hát từ lâu rồi, chỉ e là chúng ta mời không nổi người ta đâu.”

Thường Hậu Phát chính là biểu diễn gia cấp quốc bảo, những trường hợp có thể mời ông ấy đi biểu diễn gần như đều là những sân khấu cực kỳ quan trọng, càng miễn bàn đến việc từ trước đến nay ông ấy chưa bao giờ thu ca khúc chủ đề cho điện ảnh lần nào.

Ngô Á Thu cũng biết muốn mời Thường Hậu Phát là rất khó, cho nên mới cố ý liệt kê ra một vài người khác, chứ không phải chỉ có một mình tên của ông ấy.

TBC

Nếu như không thể mời được Thường Hậu Phát thì còn có các ca sĩ dự tuyển khác.

“Tôi đi thử một lần xem sao.”

Hiện tại ông ấy cũng không phải có lòng tin với bản thân, mà là có lòng tin với ca khúc của Diệp Ninh, chỉ e đây cũng chính là hi vọng duy nhất để có thể thuyết phục Thường Hậu Phát.

Trương Quốc Trụ cảm thán nói: “Ông điên rồi, điên thật rồi.”

Ngô Á Thu lại rất vui vẻ, có thể vì điện ảnh của mình, điên một lần cũng đáng.

Diệp Ninh cũng bị sự quyết tâm hết mình của Ngô Á Thu ảnh hưởng, cô đương nhiên cũng hi vọng rằng ca khúc này sẽ được một người nghệ thuật gia như thế biểu diễn.

Nhưng mà loại chuyện này cô chắc chắn là không giúp được gì, chỉ có thể yên lặng cầu nguyện Ngô Á Thu và Trương Quốc Trụ có thể tiến hành thuận lợi mà thôi.

Sau đó Trương Quốc Trụ lại gọi riêng Diệp Ninh đến một căn phòng khác, đưa hợp đồng ca khúc chủ đề đến trước mặt cô.

“Tiền công thì cứ dựa theo giá cả thị trường, nếu cô không hài lòng thì cũng có thể nói với tôi.”

Dựa theo chất lượng bài hát này của Diệp Ninh, cho dù là giá cao hơn mức quy định trong hợp đồng thì anh ấy cũng có thể chấp nhận được.

Diệp Ninh chỉ nhìn sơ qua một chút, không nói thêm gì nữa, trực tiếp ký tên.

Trương Quốc Trụ đã sớm đoán được cô sẽ không để ý mấy thứ này: “Chờ đến trong tổ xét duyệt xong, tôi sẽ đi đưa tiền công cho cô ngay.”

Diệp Ninh nói: “Vậy làm phiền đạo diễn Trương rồi.”

“Cái này thì có gì mà phiền chứ. Mấy ngày nay cô cứ yên tâm nghỉ ngơi, chờ điện ảnh của chúng ta công chiếu đi!” Trương Quốc Trụ đã vô cùng sốt ruột chờ ngày đó đến.

Diệp Ninh và Diệp Đống từ trong xưởng sản xuất điện ảnh đi ra, trời cũng đã tối om rồi.

Diệp Đống liên tục nhìn chằm chằm vào cô, giống như là không hề quen biết cô vậy.

“Nhìn cái gì thế?” Diệp Ninh không biết cậu lại phát bệnh gì nữa đây.

“Chị, bài hát kia thật sự là do chị sáng tác đó hả?” Đến tận lúc này, Diệp Đống vẫn cứ cảm thấy rất khó tin.

Diệp Ninh “ừ” một tiếng.

Diệp Đống trợn trừng to mắt: “Chị thật sự là chị của em đó hả?”

Tuy rằng trước kia cậu cũng đã từng chấn động một lần rồi, nhưng mà lần này sau khi đích thân tham dự vào sự nghiệp của cô rồi, lại càng cảm thấy chấn động nhiều hơn nữa.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1150: Chương 1150


Hai chị em bọn họ đã sống cùng nhau từ nhỏ đến lớn, từ lúc Diệp Đống bắt đầu có ký ức, Diệp Ninh có bản lĩnh gì, cậu cũng đều biết rõ.

Cũng chính là vì thế, cho nên khi thấy Diệp Ninh trở thành ngôi sao ca nhạc, cậu mới không dám tin.

Sau đó sự thật bày ra trước mặt, không dám tin cũng phải tin.

Hiện tại Diệp Ninh lại tùy tiện dễ dàng sáng tác ra một ca khúc hay như thế, đương nhiên sẽ làm cậu cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Tạm thời không nói đến người chỉ có trình độ văn hóa tốt nghiệp tiểu học có thể viết ra lời bài hát hay đến thế hay không.

Chỉ nói chuyện khúc phổ cũng không thể nào là tự nhiên học được ngay thế được.

Đối mặt với sự nghi ngờ của Diệp Đống, Diệp Ninh vẫn có chút chột dạ.

Dù sao thì cô cũng không phải nguyên chủ.

Nhưng mà chỉ cần cô không chính miệng thừa nhận thì cũng sẽ không có ai nghĩ đến chuyện cô đã bị thay tim.

“Chị không phải chị của em, em nhận nhầm người rồi.”

Cô cố ý khẳng định cách nói của Diệp Đống.

Diệp Đống ngược lại bắt đầu nịnh nọt: “Hì hì, chị không phải chị của em thì còn có thể là ai nữa. Chị, rốt cuộc làm sao mà tự nhiên chị giỏi đến thế vậy, có thể dạy cho em không?”

Cậu tận mắt nhìn thấy có rất nhiều có chức quyền cao đều trở thành bạn của Diệp Ninh, thật lòng vô cùng hâm mộ.

Cho dù có cậu có thể học được một nửa bản lĩnh của cô thôi cũng đã đủ trở nên nổi bật rồi.

Lời từ chỗ của Diệp Ninh đã đến bên miệng, nhưng mà cô đột nhiên lại thay đổi ý kiến.

“Em muốn học bản lĩnh sao?”

Diệp Đống gật đầu như giã gạo, cậu cũng không muốn sống mơ mơ màng màng như thế mãi.

TBC

“Được. Chị có thể tìm thầy dạy cho em.” Diệp Ninh đồng ý ngay.

Nếu thằng nhóc này ở trong thôn cả đời, vậy chắc cũng chỉ có thể xuống đất làm ruộng kiếm ăn thôi.

Tục ngữ nói rất hay, tặng cá cho người không bằng dạy người bắt cá.

Cậu phải có một cái nghề trong tay thì mới có thể dừng chân trong thành phố này.

Diệp Đống vui vẻ quơ tay múa chân, đã bắt đầu ảo tưởng đến cảnh cậu cũng giống như Diệp Ninh, trở thành một siêu sao nổi tiếng rồi.

Ngày hôm sau.

Ngô Á Thu xách theo quà tặng chạy đến nhà của Thường Hậu Phát.

Ông ấy cũng gặp được Thường Hậu Phát, chỉ gặp được Trần Bích Lan – vợ của Thường Hậu Phát.

Trần Bích Lan nói với ông ấy, Thường Hậu Phát đã đi ra ngoài câu cá từ sáng sớm rồi, không có ở nhà.

Ngô Á Thu nói ngắn gọn mục đích của mình, để lại quà tặng rồi rời đi.

Ngày hôm sau, Ngô Á Thu đổi một thời gian khác, người tiếp đãi ông ấy vẫn cứ là Trần Bích Lan.

Lần này Trần Bích Lan lại nói Thường Hậu Phát đã hẹn bạn bè đi uống trà rồi, không thể xác định được chừng nào mới về nhà.

Hơn nữa còn uyển chuyển truyền đạt ý tứ của Thường Hậu Phát, dạo gần đây ông ấy không có ý định nhận lời mời biểu diễn nào hết.

Ngô Á Thu vẫn cứ muốn gặp Thường Hậu Phát một lần, cắn răng ở lại nhà họ Thường chờ một tiếng đồng hồ.

Đương nhiên cuối cùng cũng là bất lực quay về.

Xưởng sản xuất điện ảnh, Trương Quốc Trụ nhìn thấy Ngô Á Thu bực bội quay về, lập tức biết ông ấy chắc chắn vẫn không thể thuyết phục được Thường Hậu Phát.

“Gì mà không thể thuyết phục chứ, tôi còn chưa gặp được ông Thường nữa đó.”

Lúc nói ra những lời này, Ngô Á Thu cực kỳ bất đắc dĩ và không cam lòng.

Trương Quốc Trụ thở dài nói: “Tôi cảm thấy người ta cố ý không gặp ông đó, nếu không được thì chỉ có thể thay đổi người khác thôi.”

Ngày hôm qua ông ấy đi ra ngoài thì có lẽ chỉ là trùng hợp, nhưng mà hôm nay vẫn cứ không ở nhà, vậy ý tứ đã quá rõ ràng rồi.

Tuy rằng Thường Hậu Phát là người được chọn thích hợp nhất, nhưng mà bọn họ lại mời không được người ta.

Thật ra ngoại trừ Thường Hậu Phát ra, những người còn lại thì bọn họ vẫn bảo đảm có thể mời được.

“Không được! Ngày mai tôi sẽ đi tiếp!” Ngô Á Thu vô cùng kiên định nói, rõ ràng là đã hạ quyết tâm rồi.

Lưu Bị có thể đến mời ba lần, Ngô Á Thu ông ấy đương nhiên cũng có thể.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1151: Chương 1151


Trương Quốc Trụ đã quá hiểu biết tính cách cứng đầu của ông ấy nói: “Vậy ngày mai tôi đi chung với ông.”

Ít nhất hai người đi chung thì sẽ không xấu hổ như thế.

Ngày thứ ba, Ngô Á Thu và Trương Quốc Trụ cùng nhau ngồi ở phòng khách của nhà họ Thường.

Trần Bích Lan rõ ràng cũng không ngờ rằng Ngô Á Thu sẽ chấp nhất như thế, dứt khoát nói thẳng ra luôn.

“Đạo diễn Ngô, chắc hai người cũng biết lão Thường nhà tôi đã rời khỏi giới ca hát rất lâu rồi, bên ngoài còn có rất nhiều ca sĩ trẻ có thực lực, hai người đi tìm người khác đi, không cần lãng phí thời gian trên người lão Thường nữa.”

“Chị Trần, đúng là giống như chị nói, bên ngoài có rất nhiều ca sĩ có thực lực, nhưng mà chúng tôi chỉ muốn có ông Thường thôi. Hơn nữa chúng tôi có thể bảo đảm,nếu ông Thường nhìn thấy ca khúc mới này, chắc chắn cũng sẽ rất thích.” Ngô Á Thu nói xong lời cuối cùng, giọng điệu vô cùng chắc chắn.

Trần Bích Lan vẫn cứ từ chối nói: “Không cần thiết phải làm thế. Từ trước đến nay ông Thường nhà tôi nói một không hai, ông ấy không muốn ra mặt, cho dù ông có kề d.a.o lên cổ ông ấy thì ông ấy chắc chắn sẽ không đồng ý.”

Đã nói đến mức này rồi, cho dù da mặt Ngô Á Thu có dày hơn nữa thì cũng không thể nào tiếp tục ở lại đây nữa.

Trương Quốc Trụ chỉ có thể đúng lúc đứng lên giảng hòa: “Nếu là như thế, vậy chúng tôi sẽ không quấy rầy nữa.”

Nếu còn không đi thì người ta sẽ đuổi mình mất.

Trần Bích Lan đứng lên, tiễn khách.

Ngô Á Thu vẫn chưa từ bỏ ý định, nhanh chóng mở cặp táp ra lấy khúc phổ và lời bài hát đặt lên bàn trà trước mặt.

“Chị Trần, phiền chị đưa bài hát này cho ông Thường xem thử. Nếu ông Thường thay đổi ý kiến, có thể liên lạc với chúng tôi bất cứ lúc nào.”

“Có cần thiết phải làm như thế không?” Trên mặt Trần Bích Lan lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.

Ngô Á Thu lại cứ kiên quyết muốn làm như thế: “Làm phiền chị Trần rồi.”

Trần Bích Lan cũng không nói thêm gì nữa.

Ngô Á Thu và Trương Quốc Trụ ra khỏi nhà họ Thường, tâm trạng của cả hai người đều vô cùng nặng nề.

Đến ba lần, nhưng vẫn chưa thể nhìn thấy Thường Hậu Phát.

“Á Thu, tôi cảm thấy chúng ta đi liên lạc với ca sĩ khác đi thôi.”

Trương Quốc Trụ nhìn thấy tình hình ngày hôm nay, đã hoàn toàn không ôm hi vọng gì nữa.

Huống chi thời gian của bọn họ cũng rất gấp gáp, thay vì cứ lề mà lề mề như thế, còn không bằng nhanh chóng tranh thủ thời gian lựa chọn ca sĩ khác, tỉ mỉ thu âm.

“Lại chờ thêm vài ngày nữa đi, nếu bên này còn không có động tĩnh gì thì.” Ngô Á Thu không nói ra câu nói tiếp theo, hiển nhiên cũng hoàn toàn không có cách gì với Thường Hậu Phát.

Lúc này Nghiêm Hân cũng đang nghe điện thoại.

“Ai? Cậu nói ai?”

...

“Xác định là Diệp Ninh sao?”

...

“Được, tôi biết rồi.”

Ngay khoảnh khắc cúp điện thoại, sắc mặt của ông ta đã trở nên vô cùng tối tăm.

Ông ta thật sự không thể nào ngờ rằng Ngô Á Thu từ chối ca khúc chủ đề do ông ta sáng tác, cuối cùng lại đi lựa chọn ca khúc của Diệp Ninh!

“Diệp Ninh!!”

Ông ta nghiến răng nghiến lợi lầm bầm tên của Diệp Ninh.

Không phải cô bị bắt cóc suýt chút nữa đã c.h.ế.t mất rồi sao?

Tại sao bây giờ lại nhảy ra nữa!

Hành vi lần này của Ngô Á Thu, nếu bị người trong giới biết được, chỉ e là tất cả mọi người đều sẽ cười nhạo ông ta, thật sự là quá đáng ghét!

Ông ta tuyệt đối không muốn tin tưởng rằng ca khúc mà Diệp Ninh sáng tác ra sẽ tốt hơn ca khúc của ông ta, nơi này rõ ràng là có tấm màn đen!

Cố tình hiện tại ông ta lại không có chỗ phát tiết, dù sao thì mấy người bên ngoài đều không biết được chuyện ông ta được Ngô Á Thu mời sáng tác sau đó từ chối.

Một lúc sau ông ta lại cầm ống nghe điện thoại lên, gọi điện thoại cho Đan Thăng

“Đạo diễn Đan, ca khúc chủ đề đã thu âm đến đâu rồi? Tôi muốn đích thân đến hiện trường quan sát.”

Lần này ông ta muốn đích thân tham dự, bảo đảm thu âm sẽ đạt đến hiệu quả hoàn mỹ nhất.

Cho dù đã thu âm hoàn thành rồi thì ông ấy cũng muốn đích thân đến đó theo dõi mới được.

Nhất định phải nghiền áp ca khúc của Diệp Ninh xuống mới được!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1152: Chương 1152


Sáng sớm.

Diệp Ninh đã đến bệnh viện từ sớm.

Đối với cô mà nói, ngày hôm nay là một ngày lành, bởi vì Cố Phong có thể xuất viện.

Diệp Đống đi làm thủ tục xuất viện, cô và Cố Phong cùng nhau dọn dẹp hành lý.

Ở bệnh viện hơn hai tháng, Cố Phong đã ở đây đến phát chán từ lâu rồi.

Không có bao nhiêu thứ cần phải mang đi: “Còn lại để em dọn dẹp cho, anh đi thay quần áo đi.”

Diệp Ninh vừa nói vừa đưa túi đến trước mặt anh.

Cố Phong cầm lấy, mở ra, bên trong là một bộ quần áo mới tinh.

“Đồ mới hả?”

Diệp Ninh cười gật đầu: “Từ trong ra ngoài đều là mới.”

Cố Phong biết cô muốn nghĩ cái gì, đương nhiên sẽ không từ chối, xách theo túi đi vào nhà vệ sinh.

“Chị, anh rể, em xử lý xong hết rồi!”

Diệp Đống xử lý xong thủ tục, hấp tấp chạy về phòng bệnh.

Diệp Ninh đã ngồi trên giường bệnh, nhãn nhã chờ Cố Phong đi ra ngoài.

“Anh rể của em đâu?” Không đợi Diệp Đống hỏi xong, cửa phòng vệ sinh mở ra.

Cố Phong đã thay quần áo xong từ bên trong đi ra.

Hai mắt Diệp Ninh lập tức sáng lên.

Cô chọn cho Cố Phong một bộ đồ vest màu xanh biển, phối hợp với áo sơ mi màu đen, số đo cực kỳ vừa người làm nổi bật hoàn toàn dáng người tuyệt đẹp anh ra ngoài.

Vai rộng, eo thon, đôi chân thon dài lại thẳng tắp.

Đúng là một cái giá treo quần áo hoàn mỹ nhất.

Người đàn ông của cô quả nhiên là mặc quần áo đẹp, không mặc quần áo lại càng đẹp.

“Chậc chậc, anh rể, anh mặc áo vest vào đẹp trai ghê đó, thậm chí có thể bỏ qua vết thương trên mặt anh luôn!” Diệp Đống khen ngợi, nhưng mà lời cậu nói ra thật sự làm người ta cảm thấy rất khó chịu.

Diệp Ninh trừng mắt nhìn cậu: “Không biết nói chuyện thì đừng có nói!”

Trên mặt có vết thương thì làm sao chứ?

Không phải sẽ càng có khí thế đàn ông hơn sao.

Huống chi ở trong mắt cô, đây không phải là vết thương, mà là huy chương quân công bắt mắt nhất.

Diệp Đống cũng ý thức được mình nói phải lời không nên nói, hậm hực ngậm miệng lại.

Cố Phong thì lại không quá để ý, chỉ cần Diệp Ninh không để bụng, sao anh có thể đi để ý loại chuyện này chứ.

Diệp Ninh đi đến trước mặt anh, giúp anh chỉnh lại cổ áo sơ mi khen: “Đẹp trai quá đi!”

Cố Phong cố nén ý cười: “Là em tinh mắt đó.”

Diệp Ninh trêu chọc nói: “Anh đang nói quần áo hay là nói anh vậy?”

Cố Phong cưng chiều xoa bóp gương mặt của cô: “Em nói cái gì thì là cái đó.”

Lúc này Diệp Ninh đã biến thành một người phụ nữ đang đắm chìm trong tình yêu, vui vẻ đến mức mắt đều cong thành hình trăng non, không hề bủn xỉn lời khen dành cho Cố Phong.

“Vậy thì là anh đẹp trai.”

Nếu không phải Diệp Đống đang đứng ở bên cạnh, Cố Phong chắc chắn sẽ không nhịn được hôn cô.

Diệp Đống đột nhiên cảm thấy bản thân cậu giống như một cái bóng đèn trăm watt, cực kỳ chói mắt.

“Chúng ta có thể đi chưa?”

Tuy rằng cậu cũng không muốn quấy rầy bọn họ, nhưng dù sao nơi này là bệnh viện, chờ về nhà rồi dính lấy nhau không được sao?

Diệp Ninh và Cố Phong đều thu hồi ánh mắt lại.

“Đi thôi!”

Bọn họ thật sự không muốn ở lại nơi này nữa.

Hai mươi phút sau, xe dừng lại trước cửa nhà.

“Anh rể, chúng ta về đến nhà rồi!”

Diệp Đống la lối um sùm nói, xuống xe đi lấy hành lý.

TBC

Cố Phong cũng không sốt ruột, chậm rãi cùng Diệp Ninh xuống xe.

Sau khi xuống xe, đầu tiên anh quan sát hoàn cảnh xung quanh.

“Nơi này cũng khá tốt đó.”

Ở bên ngoài không xa là đình canh gác tuần tra, có thể bảo đảm an toàn.

Diệp Ninh phụ họa nói: “Em cũng cảm thấy như thế.”

Khung cảnh bên trong còn rộng rãi, khí thế hơn trong tưởng tượng của Cố Phong rất nhiều.

Cho dù không cần hỏi, anh cũng biết một căn nhà như thế này, lại còn là ở kinh thành, giá cả chắc chắn sẽ rất đắt.

“Để em dẫn anh đi tham quan ha?” Diệp Ninh cười khanh khách ngắt ngang suy nghĩ của anh.

Cố Phong nói: “Được thôi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1153: Chương 1153


“Bên này là phòng bếp. Nhưng mà mấy ngày nay em và Tiểu Đống cũng không nấu nướng gì nhiều, cho nên cũng chỉ chuẩn bị một ít chén đũa thôi.” Diệp Ninh vừa đi vừa nói với anh.

“Nơi này là nhà vệ sinh, rất rộng rãi, xả nước cũng thuận tiện.”

Đây cũng là nơi làm cô hài lòng nhất.

Quan sát xong hai nơi này rồi, Diệp Ninh lại dẫn theo Cố Phong đi đến dãy nhà phía tây.

“Mấy ngày nay Tiểu Đống vẫn luôn đều ở trong phòng này.”

Cố Phong gật đầu, nơi này có không ít phòng, đừng nói là chỉ có Diệp Đống, cho dù là tất cả mọi người trong nhà đều dọn lại đây ở thì cũng đủ chỗ ở.

Diệp Ninh đè ép ý cười dưới đáy mắt xuống, lại ra hiệu bảo anh đi đến phòng ngủ chính ở dãy phía đông.

“Nơi này là phòng của em.”

Diện tích của căn phòng này rất lớn, ở giữa bày một cái giường lớn hai mét, tủ quần áo, bàn trang điểm đều có đủ hết.

Hoàn cảnh cư trú như thế này khá thoải mái.

“Nơi này khá tốt.” Cố Phong khẳng định.

Diệp Ninh hơi tăng thêm âm lượng, mập mờ nói: “Nơi này cũng là phòng của anh.”

Cố Phong đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó phản ứng lại, mặt hơi đỏ lên.

Tuy rằng anh cũng rất muốn, nhưng hiện tại dù sao bọn họ vẫn còn chưa kết hôn, ngủ chung với nhau hình như không được ổn cho lắm.

“Anh ngủ ở phòng cho khách là được rồi.”

Diệp Ninh cố ý xụ mặt nói: “Anh thà ngủ phòng cho khách cũng không muốn ngủ với em đúng không?”

“Anh đương nhiên là muốn ở cùng với em rồi!” Cố Phong có chút sốt ruột phản bác, mãi đến khi nhìn thấy ý cười như có như không dưới đáy mắt của cô, mới ý thức được mình bị lừa.

Cảm giác căng thẳng bị vẻ mềm mại thay thế, nhưng mà vẫn cứ kiên quyết nói: “Anh ngủ phòng cho khách là được.”

Cô là bảo bối mà anh trân trọng nhất, anh muốn giữ lại đêm đầu tiên tốt nhất của bọn họ vào đêm tân hôn.

Tuy rằng đối với anh mà nói, việc này quá khó khăn.

Thật ra Diệp Ninh cũng không để ý có danh phận hay không, huống chi chuyện bọn họ tái hôn cũng chỉ là chuyện sớm muộn gì mà thôi.

Cô suy xét đến việc cơ thể của Cố Phong còn chưa thể vận động quá kịch liệt, nếu thật sự ở bên nhau, chuyện này thì ai cũng không có biện pháp bảo đảm được.

Tục ngữ nói rất hay, cơm ngon không sợ trễ, chờ một chút là được.

“Được rồi, em dẫn anh đến phòng cho khách.”

Cố Phong đi theo phía sau cô, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Anh thật sự sợ Diệp Ninh cứ khăng khăng muốn như thế, anh rất có khả năng sẽ thỏa hiệp.

“Nơi này chính là phòng cho khách.”

Phòng cho khách sạch sẽ ngăn nắp, đệm chăn trên giường đều mới tinh, trên tủ đầu giường còn bày một bó hoa mới mẻ, rõ ràng là đã chuẩn bị sẵn từ trước rồi.

“Còn có một bất ngờ khác cho anh.”

Diệp Ninh nói xong lập tức đi đến bên cạnh tủ quần áo, ra hiệu cho anh mau mở ra xem.

Cố Phong hoàn toàn phối hợp cô, không ngờ trong tủ lại toàn là quần áo nam.

“Mấy cái này đều... cho anh hả?”

Bình thường anh ở bộ đội, thứ mặc nhiều nhất chính là quân trang, hoặc là trang phục thoải mái bình thường, một tủ quần áo đầy ắp thế này còn nhiều hơn số quần áo trong mấy năm qua của anh.

Diệp Ninh gật đầu khẳng định: “Đều là em cố ý lựa mẫu cho anh đó, sau này có cơ hội thì anh mặc cho em xem đi.”

Cố Phong dở khóc dở cười, anh sẽ không ở lại kinh thành trong thời gian quá lâu, nhiều quần áo như thế chắc chắn là phải hít bụi rồi.

TBC

“Nhiều quá rồi.”

“Nhiều hả? Em còn cảm thấy ít đó.” Diệp Ninh tài đại khí thô nói.

Tuy rằng anh mặc quân trang cũng rất đẹp, nhưng mà cô vẫn thích nhìn thấy anh mặc nhiều phong cách khác nhau.

“Anh rể, em hâm mộ anh thật đó. Một người phụ nữ có thể kiếm tiền như chị của em, anh nhất định phải nhanh chóng cưới về đó.” Tiếng nói đầy hâm mộ của Diệp Đống từ ngoài cửa truyền đến.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1154: Chương 1154


Diệp Đống nói như thế rõ ràng là đang nhắc nhở Cố Phong.

Tuy rằng hiện tại tình cảm của Cố Phong và Diệp Ninh càng ngày càng tốt, nhưng mà không có hôn nhân bảo đảm, tóm lại thì bọn họ vẫn là trạng thái độc thân.

Cậu tận mắt nhìn thấy Diệp Ninh có bao nhiêu người theo đuổi, cho nên chừng nào hai người bọn họ nhanh chóng đi lãnh giấy đăng ký kết hôn thì mọi chuyện mới coi như hoàn toàn xác định.

Cố Phong cũng không kiêng dè đề tài này, chỉ cười đồng ý nói: “Được. Anh sẽ cố gắng.”

Trong lòng Diệp Đống thầm vui mừng, khi nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của Diệp Ninh, ý thức được chuyện này chắc cũng đã sắp không hoàn thành rồi.

“Cho nên, tại sao lúc trước anh chị lại ly hôn thế?”

Rõ ràng là đang c** q**n đánh rắm mà.

Diệp Ninh lười đi nghe cậu nói nhảm, tùy tiện tìm đại một lý do đuổi cậu đi.

“Đi mua đồ ăn đi. Nhớ mua đồ ăn mà anh rể của em thích đó.”

“Dạ biết rồi.” Diệp Đống đồng ý vô cùng dứt khoát.

Chờ đến khi bóng dáng của Diệp Đống biến mất ở cổng lớn, Diệp Ninh cười hả hả nhìn Cố Phong.

“Hiện tại trong nhà chỉ còn lại hai người chúng ta, có thể bắt đầu rồi.”

Cố Phong ngơ ngẩn, không hiểu cô nói thế là có ý gì?

Giây tiếp theo, Diệp Ninh đã túm lấy cổ tay của anh.

Mặt của anh lập tức đỏ bừng lên: “Tiểu Ninh, hiện tại là ban ngày, hơn nữa không phải lúc nãy chúng ta đã nói rồi sao...”

Anh lắp bắp, ăn nói không quá trôi chảy.

Diệp Ninh nghiêm trang nói: “Ban ngày thì làm sao?”

“Không tốt lắm.” Trong miệng Cố Phong nói không được, nhưng mà tim đã bắt đầu đập thình thịch rồi.

Diệp Ninh đột nhiên ghé sát lên người anh: “Sao mặt của anh tự nhiên lại đỏ như thế?”

Cô vừa hỏi vừa dùng tay xoa n.g.ự.c của anh.

“Sao tim anh đập nhanh dữ vậy?”

Cố Phong chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô, sắp không thể khống chế được d*c v*ng dưới đáy lòng của mình.

Thật đúng là muốn mạng già của anh mà!

“Hay là chờ một chút đi?”

Anh cẩn thận thương lượng, mỗi một cơ bắp trên cơ thể đều căng cứng.

Diệp Ninh vô cùng nghiêm túc lắc đầu: “Không thể đợi được.”

Hơi thở của Cố Phong hơi rối loạn: “Không, không được. Em thật sự, thật sự muốn như thế sao? Em nghĩ kỹ rồi hả?”

Lý trí và d*c v*ng đang chiến đấu kịch liệt với nhau.

“Nghĩ kỹ rồi.” Diệp Ninh cho anh một câu trả lời vô cùng khẳng định.

Trong đầu Cố Phong có một trăm âm thanh kêu không được, nhưng mà anh lại trực tiếp nhắm hai mắt lại, chờ cô hôn anh.

Một giây.

Hai giây.

Quá trình thân thiết trong dự kiến cũng không phát sinh, Diệp Ninh kéo chặt lấy cổ tay của anh.

“Đi thôi.”

TBC

Cố Phong đột nhiên mở bừng mắt, không hiểu ra sao: “Đi đâu?”

Đi đâu chứ?

Diệp Ninh kéo anh trực tiếp đi đến phòng khách.

Không lẽ cô muốn ở phòng khách hả?

Suy nghĩ này vừa xuất hiện đã làm Cố Phong hoảng sợ.

Ánh mắt anh cứng đờ nhìn về phía ghế sofa bọc da kia, vừa kháng cự, đồng thời lại còn loáng thoáng có chút... chờ mong?!

Quả nhiên, Diệp Ninh thật sự bảo anh ngồi xuống ghế sofa.

Ừng ực!

Cố Phong theo bản năng nuốt nước miếng, giảm bớt căng thẳng.

Anh thật sự không có quá nhiều kinh nghiệm ở phương diện này...

“Anh gọi hay là em gọi trước?” Diệp Ninh hỏi.

“Hả?” Cố Phong không rõ ý của cô cho lắm.

Mãi đến khi nhìn thấy Diệp Ninh cầm lấy ống nghe điện thoại đặt trên tủ lùn bên cạnh ghế sofa, đầu óc của Cố Phong lập tức bừng tỉnh trong sáng ngay.

Tất cả những hình ảnh lung tung lộn xộn, không phù hợp với trẻ em cũng đều biến mất sạch sẽ.

“Em, em nói gọi điện thoại hả?”

Diệp Ninh gật đầu nói: “Đúng vậy. Cha mẹ luôn rất lo lắng cho tình hình của anh, hiện tại anh cũng xuất viện rồi, mau báo bình an với bọn họ đi. Đúng rồi, lúc trước em nói với bọn họ là anh đi chấp hành nhiệm vụ.”

Chuyện này thì bọn họ phải thống nhất khẩu cung trước, không thể nói lỡ miệng được.

Cơ bắp khóe môi Cố Phong có hơi run rẩy, rất muốn tát cho bản thân một cái.

Cho nên tại sao trong đầu của anh lại có nhiều suy nghĩ bậy bạ như thế chứ?!

May mà anh không chủ động làm gì, nếu không thì sẽ thành d* x*m thật rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1155: Chương 1155


Trong lúc anh đang ngẩn người, Diệp Ninh đã gọi điện thoại đến đại đội thôn Hạnh Hoa rồi.

Người nghe điện thoại là thôn trưởng, thôn trưởng vừa nghe là cô, lập tức đồng ý sẽ đi gọi Cố Kiến Quốc ngay.

Diệp Ninh lại cúp máy, nói với Cố Phong: “Em dự định chờ lần sau em về nhà sẽ trang bị điện thoại cho cả hai gia đình, như vậy thì sau này liên lạc cũng tiện hơn.”

Hiện tại gọi điện thoại chỉ có thể gọi đến thôn, sau đó trong thôn sẽ đi gọi người đến, chạy tới chạy lui ít nhất phải đợi hơn mười phút.

Cố Phong nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng của mình, cũng cảm thấy lời đề nghị này rất cần thiết: “Ừ, được đó.”

TBC

Diệp Ninh lại suy nghĩ nói: “Mấy ngày trước em đã nói chuyện với Tiểu Đống rồi, Tiếu Đống muốn đón cha mẹ em đến kinh thành dưỡng lão. Nếu bọn họ đồng ý đến thì sẽ ở lại nơi này. Nếu như không muốn đến thì em cảm thấy nhà cửa ở dưới quê cũng nên sửa chữa lại.”

Cố Phong phân tích: “Điều kiện cư trú, điều kiện chữa bệnh ở kinh thành đều là tốt nhất, chuyển đến nơi này thì chất lượng cuộc sống sau này sẽ có bảo đảm hơn.”

“Anh cũng đồng ý sao?” Diệp Ninh vốn dĩ còn chưa quyết định, nhưng mà Cố Phong nói thế, cô cũng bắt đầu động lòng.

“Hiện tại em có khả năng làm điều này, có thể cung cấp cho người nhà một cuộc sống tốt hơn. Cũng không muốn cha mẹ có đồng ý rời xa quê hương hay không.”

Tuy rằng từ trước đến nay Cố Phong chưa từng hỏi Diệp Ninh có thể kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng anh biết cô phát triển còn tốt hơn trong tưởng tượng của anh rất nhiều.

“Em sẽ thương lượng kỹ càng với bọn họ.” Diệp Ninh nói xong chuyện của mình, sau đó lại thử nói: “Không chỉ cha mẹ em mà còn có cha mẹ anh nữa, nếu bọn họ đồng ý thì có thể dọn đến ở cùng luôn. Anh cũng thấy rồi đó, số phòng ở nơi này đủ để bọn họ ở. Đương nhiên nếu bọn họ không thích cả hai gia đình ở chung một nhà thì cũng có thể mua một căn nhà khác ở riêng.”

Nói đến lời cuối cùng, cô cố ý để ý đến biểu cảm trên mặt Cố Phong.

Sau khi kết hôn thì cha mẹ hai bên đều là cha mẹ, mà bọn họ làm con cái, đương nhiên có trách nhiệm và nghĩa vụ chăm sóc con cái, làm cho bọn họ có cuộc sống càng tốt hơn.

Cố Phong là con một, toàn bộ tinh lực đều dồn vào bộ đội. Cô là vợ anh, lại có đủ khả năng, đương nhiên phải chia sẻ thay anh rồi.

Nhưng mà cô cũng không quá xác định, không biết Cố Phong có để ý đến chuyện này hay không?

Mặt Cố Phong không có biểu cảm gì nói: “Câu nói lúc nãy Tiểu Đống nói rất đúng.”

Trong lòng Diệp Ninh có chút căng thẳng,có một vài người đàn ông sẽ cảm thấy xài tiền của phụ nữ sẽ ảnh hưởng đến lòng tự tôn của mình, không lẽ anh cũng có suy nghĩ như thế sao?

Nếu thật sự là như thế, vậy sau này cô phải để ý hơn về phương diện này mới được.

Cố Phong nhìn thấy sắc mặt nhăn nhó của cô, tiếp tục bổ sung thêm nửa câu sau: “Gặp được một người phụ nữ tài giỏi lại biết cách kiếm tiền như em, đúng là phải nhanh chóng cưới về nhà mới được.”

Diệp Ninh bình tĩnh nhìn anh.

Cuối cùng Cố Phong cũng không nhịn được nữa, mỉm cười.

Tâm trạng của Diệp Ninh giống như ngồi tàu lượn siêu tốc, lúc lên lúc xuống.

“Anh làm em sợ muốn chết! Em còn tưởng là anh...”

“Tưởng là anh sẽ vì tiền mà tự ti, nhạy cảm sao?” Cố Phong cố ý nói ra suy nghĩ trong lòng cô.

Diệp Ninh gật đầu.

Trong mắt Cố Phong tràn ngập tình yêu dịu dàng: “Là anh phải cảm ơn em mới đúng. Em làm anh không cần phải lo nghĩ gì, thay anh làm những chuyện mà anh không làm được.”

Sự nghiệp của cô phát triển rực rỡ, đây cũng là niềm kiêu ngạo của anh.

Mà anh cũng sẽ gánh vác trách nhiệm và sứ mệnh của mình.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1156: Chương 1156


Thái độ của Cố Phong làm Diệp Ninh cảm thấy như trút được gánh nặng, nhịn không được trêu chọc: “Anh biết em tốt như thế thì nhanh chóng cưới em về đi.”

Cố Phong mỉm cười thay cho câu trả lời.

Lần đầu tiên bọn họ kết hôn, bởi vì anh cần phải về đơn vị gấp, cho nên chỉ chụp ảnh kết hôn, lãnh giấy đăng ký kết hôn, sau đó đã lập tức chạy về quân khu.

Lần này anh cầu hôn cũng không chuẩn bị trước gì cả, cho nên lúc kết hôn anh nhất định phải làm cô nở mày nở mặt mà cưới cô về nhà.

“Chắc cũng đến giờ rồi đó.” Hai người nói nói cười cười, cũng đã mười phút trôi qua.

Cố Phong cầm lấy ống nghe, bấm số.

Chỉ mới đổ một tiếng chuông, giọng nói sốt ruột của Cố Kiến Quốc đã truyền đến...

“Nhà soạn nhạc Nghiêm, ông cảm thấy thế nào? Có hài lòng không?”

Trong phòng làm việc của Đan Thăng không chỉ có Lý Hiểu, Xa Hoành Minh, Nghiêm Hân có mặt mà đến cả Phó Trạch Minh cũng có mặt.

Nghiêm Hân nghe ca khúc chủ đề vừa mới phát xong, lộ ra vẻ mặt hài lòng.

Bài hát này được thể hiện tốt hơn trong tưởng tưởng của ông ta rất nhiều, ông ta thậm chí đã không giấu được vẻ kích động.

“Trạch Minh đích thân biểu diễn, tôi đương nhiên là hài lòng rồi.”

Danh tiếng của Phó Trạch Minh không hề thua kém gì ông ta, hiện tại đối mặt với Phó Trạch Minh, thái độ của Nghiêm Hân cực kỳ thân thiện.

Được ông ta khẳng định, Đan Thăng cũng rất vui vẻ.

Ngày hôm qua trạng thái lúc gọi điện thoại của Nghiêm Hân làm ông ta cứ tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, hôm nay thậm chí còn cố ý đi tìm Phó Trạch Minh đến luôn.

Mục đích chính là vì nếu Nghiêm Hân có yêu cầu gì, đôi bên có thể trò chuyện trực tiếp với nhau.

Phó Trạch Minh khen ngợi Nghiêm Hân: “Là nhờ ca khúc của nhà soạn nhạc Nghiêm quá hay.”

Bọn họ là đôi bên thành tựu cho nhau mà thôi.

Nghiêm Hân mỉm cười, vô cùng tin tưởng: “Tôi cũng không tin ca khúc của Diệp Ninh có thể tốt hơn chúng ta.”

Không đợi ông ta nói xong, bầu không khí trong phòng lập tức thay đổi.

Đan Thăng, Xa Hoành Minh và Lý Hiểu gần như đều có phản ứng ngay lập tức.

Nhất là Lý Hiểu, cô ta lập tức hỏi: “Ca khúc của Diệp Ninh là có ý gì?”

Nghiêm Hân chỉ cho rằng bọn họ biết đến Diệp Ninh: “Tôi cũng chỉ nghe nói mà thôi, hình như ca khúc chủ đề điện ảnh mới của Ngô Á Thu là do Diệp Ninh sáng tác.

Đáy mắt Lý Hiểu lộ ra vẻ âm u, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Đan Thăng và Xa Hoành Minh liếc nhìn nhau, rõ ràng là cũng không ngờ đến chuyện này.

Nhưng mà Phó Trạch Minh lại có chút tò mò: “Là cái cô Diệp Ninh đang rất nổi tiếng dạo gần đây đó hả? Không phải cô ấy vừa mới gặp chuyện không may, còn đang ở trong bệnh viện điều trị sao?”

Hiện tại có lẽ toàn bộ giới giải trí này chắc không có ai là không biết đến tên của Diệp Ninh.

“Là cô ta.” Nghiêm Hân chỉ cần nhắc đến tên của Diệp Ninh, trong giọng nói tràn ngập vẻ khinh thường.

Phó Trạch Minh không khỏi cảm thán: “Quả nhiên thiên hạ rộng lớn lúc nào cũng có người tài. Cô ấy có thể soạn nhạc cho điện ảnh của đạo diễn Ngô, đúng là rất tài giỏi. Nhà soạn nhạc Nghiêm, ông và Diệp Ninh đã từng hợp tác rồi, ông cảm thấy cô ấy là người như thế nào?”

Phó Trạch Minh là tiền bối trong giới ca hát, rất có hứng thú với người mới đang vô cùng nổi tiếng là Diệp Ninh.

TBC

Nghiêm Hân mở miệng, đầu tiên là hừ lạnh đầy mỉa mai, sau đó mới nói: “Chẳng ra gì. Cái cô Diệp Ninh kia không chỉ kiêu ngạo mà còn chẳng thèm coi ai ra gì. Ỷ vào bản thân có một chút thành tích, hoàn toàn không thèm để ai vào mắt.”

Phó Trạch Minh nghe thế nhíu mày lại: “Là vậy sao?”

Giống như là vì muốn chứng minh lời Nghiêm Hân nói, Lý Hiểu cũng thuận thế tiếp lời: “Nhà soạn nhạc Nghiêm nói rất đúng, Diệp Ninh không chỉ có nhân phẩm tố chất cực kém, mà còn giỏi luồn lách quan hệ, đi cửa sau nữa.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1157: Chương 1157


Hai mắt Nghiêm Hân sáng lên, không ngờ còn có người cũng chán ghét Diệp Ninh giống như ông ta.

“Biên kịch Lý, cô cũng quen với Diệp Ninh à?”

Lý Hiểu tăng thêm âm lượng: “Không chỉ quen thôi đâu. Nhà soạn nhạc Nghiêm có biết vì sao Ngô Á Thu sẽ sử dụng ca khúc chủ đề điện ảnh do Diệp Ninh sáng tác hay không?”

Trong lòng Nghiêm Hân còn giấu chuyện khác, theo bản năng hơi hồi hộp.

“Vì sao chứ?”

“Bởi vì Diệp Ninh chính là biên kịch của bộ điện ảnh mà Ngô Á Thu mới quay xong.”

Lý Hiểu nói, Nghiêm Hân giật mình suýt xoa, chờ đến khi phản ứng lại thì lập tức vô cùng nghi ngờ và không muốn chấp nhận.

“Sao lại thế được chứ?”

Ông ta biết Diệp Ninh cũng có một ít trò khôn vặt, nhưng việc sáng tác ca khúc và viết kịch bản là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Diệp Ninh làm gì có bản lĩnh lớn như thế chứ!

Không chỉ có Nghiêm Hân giật mình mà đến cả Phó Trạch Minh cũng ngạc nhiên há to miệng.

Trên mặt Lý Hiểu lại tràn ngập vẻ khinh bỏ: “Sao lại không thể được chứ. Bởi vì cô ta đã ăn cắp kịch bản của tôi và Hoành Minh, sau đó không biết đã dùng cách nào mà thu phục được đạo diễn Ngô Á Thu.”

Lượng tin tức trong mấy lời này quá lớn, trong khoảng thời gian ngắn hai người đều phản ứng không kịp.

Tuy rằng Đan Thăng không ngăn cản Lý Hiểu, nhưng trong lòng ông ta thật sự rất bất đắc dĩ.

Ông ta đã biết Lý Hiểu có địch ý rất lớn với Diệp Ninh, hai bộ điện ảnh đều sắp công chiếu, cô ta ước gì để cho cả thế giới này đều biết kịch bản của Diệp Ninh là đồ sao chép.

Nếu đối phương thật sự sao chép thì còn đỡ, nhưng lỡ như không phải, cô ta nói xấu người ta như thế, sẽ phải lãnh hậu quả cực lớn.

“Thì ra là thế!” Toàn bộ sự âm u trong lòng Nghiêm Hân đều biến mất sạch sẽ, thậm chí còn cảm thấy vô cùng vui vẻ nói: “Dựa theo những gì tôi hiểu biết về cô gái kia thì đúng là cô ta có thể làm ra được loại chuyện này.”

Ông ta cảm thấy may mắn vì ca khúc của mình không bị Ngô Á Thu lựa chọn, nếu không chờ đến khi hai bộ điện ảnh công chiếu, Ngô Á Thu sẽ bởi vì chuyện sao chép này mà mất sạch danh tiếng.

Ngay giây phút này, Lý Hiểu và Nghiêm Hân giống như tìm được tri kỷ của đời mình, lải nha lải nhải nói mãi không ngừng.

Phó Trạch Minh lại thông minh chọn cách im lặng, trước khi sự việc được xác nhận rõ ràng, ông ấy quyết định lựa chọn trung lập.

Không bao lâu sau, lòng tin và sự khẳng định của Lý Hiểu và Nghiêm Hân sẽ nghênh đón lần vả mặt đầu tiên.

Nhà họ Thường.

Thường Hậu Phát mời bạn thân Lý Giang đến chơi cờ.

“Nghe nói mấy ngày trước đạo diễn Ngô đến nhà ông mời tận ba lần đúng không?”

Lý Giang nhìn Thường Hậu Phát đang nghiên cứu nước cờ, cố ý nhắc đến đề tài này, muốn phân tán lực chú ý của ông ấy.

“Đúng là có đến mấy lần, nhưng mà đều bị tôi đuổi đi rồi.” Thường Hậu Phát có lệ đáp, nhìn chằm chằm vào bàn cờ.

“Xem ra muốn mời ông xuống núi đúng là không dễ dàng gì. Đuổi đi thì cũng tốt, danh tiếng của bộ điện ảnh do Ngô Á Thu quay chụp cũng không được tốt lắm.”

Những lời Lý Giang nói ra lại làm Thường Hậu Phát có chút kinh ngạc.

“Điện ảnh còn chưa công chiếu mà danh tiếng đã không tốt rồi à?”

Chuyện này rất hiếm thấy.

Huống chi ở trong ngành Ngô Á Thu cũng coi như một đạo diễn có tầm ảnh hưởng lớn.

“Đúng vậy. Hiện tại bên ngoài đều đồn rằng bộ điện ảnh lần này của ông ấy có nghi ngờ liên quan đến việc sao chép kịch bản.”

“Ồ?” Thường Hậu Phát tìm được nước cờ đúng đắn, đặt cờ xuống, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Lý Giang: “Sao lại nói thế?”

“Tôi cũng không biết rõ tình hình cụ thể cho lắm, nhưng mà bên ngoài đều đang truyền điện ảnh của đạo diễn Ngô sao chép điện ảnh của đạo diễn Đan.” Lý Giang tùy ý đặt một quân cờ trắng xuống.

“Đạo diễn Đan nào thế?” Sau khi Thường Hậu Phát rời khỏi giới ca hát thì rất hiếm khi để ý đến chuyện trong giới, cho nên cũng không quen biết với các đạo diễn mới xuất hiện.

TBC

Lý Giang giải thích: “Đan Thăng, cũng là một đạo diễn mới khá tốt, lúc trước đã quay chụp hai bộ phim cũng không tệ lắm. Lần này đạo diễn Đan và đạo diễn Ngô cùng nhau quay chụp điện ảnh đề tài võ thuật cùng một lúc, hơn nữa còn là đạo diễn Đan bấm máy trước, hơn nữa cũng hoàn thành quay chụp sớm hơn. Tôi đoán thời gian công chiếu của hai bộ điện ảnh này sẽ không chênh lệch quá hai tháng đâu.”

Nghe đến đây, Thường Hậu Phát lại có chút hứng thú: “Đề tài giống nhau thì là sao chép hả?”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1158: Chương 1158


“Cái này thì cũng không hẳn. Nhưng mà bên ngoài đồn thổi dữ lắm, ai cũng đang chờ nhìn trò hề của đạo diễn Ngô. Cố tình đạo diễn Ngô lại không thèm làm sáng tỏ lời đồn đãi này, người ta không muốn nghĩ nhiều cũng khó.” Lý Giang nói đến đây, cán cân trong lòng cũng nghiêng về phía Đan Thăng.

Thường Hậu Phát lại không thèm để ý lắc đầu: “Không làm sáng tỏ có lẽ là vì cảm thấy không cần thiết. Nếu ông nói Ngô Á Thu thanh cao, không hiểu cách đối nhân xử thế thì tôi đồng ý. Nhưng mà nếu nói ông ấy sao chép điện ảnh của người khác thì việc này còn cần phải nghiệm chứng lại mới được.”

Lý Giang không ngờ ông ấy sẽ có cái nhìn như thế: “Ông đánh giá đạo diễn Ngô cao thật đấy, vậy tại sao còn từ chối người ta nữa?”

“Hai việc này khác nhau mà. Chúng ta phải chuyện nào ra chuyện đó, tôi từ chối ông ấy là bởi vì hiện tại tôi không có hứng thú với chuyện ca hát.” Thường Hậu Phát ăn ngay nói thật.

Hiện tại trong giới ca hát số người có thể sáng tác cũng chỉ có vài người như thế, viết tới viết lui, đều là bình mới rượu cũ.

Người như ông ấy cũng không cần thiết đi tranh đoạt thị trường với bọn tiểu bối.

Lý Giang bất đắc dĩ mỉm cười: “Ông đó, yêu cầu của ông quá cao rồi. Nhưng mà chuyện của đạo diễn Ngô là thật hay giả thì cứ chờ hai bộ điện ảnh công chiếu là sẽ biết được thôi. Lâu lắm rồi trong giới không náo nhiệt như thế.”

Thường Hậu Phát mặc kệ cái tính nhiều chuyện của ông ấy, lúc đặt quân đen xuống, ván này đã thắng chắc rồi.

“Tôi thắng!”

Lý Giang không cho rằng mình sẽ thua, nhìn bàn cờ một lúc, không thể chấp nhận được.

“Không chơi nữa, nhàm chán!”

Chơi tổng cộng ba ván, thua sạch cả ba, ông ấy vui không nổi.

Thường Hậu Phát thì lại rất vui vẻ, kéo ông ấy lại không cho đi, nhưng mà cuối cùng vẫn không thể cản lại được.

ống ấy chưa đã thèm quay về phòng sách, dự định viết thư pháp một chút để bày tỏ cảm xúc hiện tạo.

Lúc chỉnh sửa lại bút mực, ông ấy nhìn thoáng qua trên bàn còn đặt một tờ giấy, thuận tay cầm lên.

Không ngờ đó lại là một tờ khúc phổ.

Ngay từ đầu lúc mới nhìn thoáng qua, ông ấy cũng không quá để ý, nhưng mà chờ đến khi nhìn đến khúc sau, sắc mặt dần dần trở nên nghiêm túc, cuối cùng thậm chí nhịn không được ngâm nga ra thành tiếng.

Ca khúc này... hay thật đó!

Lúc này Trần Bích Lan cũng bưng nước trà vừa mới pha xong lên.

Thường Hậu Phát lập tức hỏi: “Khúc phổ này là của ai mang đến thế?”

Trần Bích Lan đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó nhìn về phía tờ giấy trong tay ông ấy.

“Là của đạo diễn Ngô để lại hồi hôm qua.”

Thường Hậu Phát nhíu chặt mày, ý thức được gì đó: “Đây là ca khúc mới mà đạo diễn Ngô muốn mời tôi hát đó hả?”

Lâu lắm rồi Trần Bích Lan mới thấy ông ấy để ý một việc đến thế, đáp: “Chắc là thế.”

“Sao chỉ có khúc phổ thôi vậy, không có lời bài hát sao?” Thường Hậu Phát đã vô cùng sốt ruột muốn biết lời bài hát có thể xứng đôi với làn điệu này hay không.

Trần Bích Lan buông chén trà xuống, nhìn thấy Thường Hậu Phát chỉ cầm một tờ giấy, nhịn không được nỉ non nói: “Tôi nhớ là có đến hai tờ.”

Bởi vì Thường Hậu Phát đã nói là sẽ không nhận lời mời của Ngô Á Thu, cho nên bà ấy cũng không quá để ý đến mấy thứ này, chỉ tiện tay đặt ở đó.

Thường Hậu Phát nghe bà ấy nói có đến hai tờ giấy, lập tức khom lưng đi tìm.

Quả nhiên ông ấy đã tìm được ca khúc viết lời bài hát rơi ở bên dưới.

Lúc cầm lấy, ông ấy cũng hiếm khi có chút chờ mong và căng thẳng.

Trần Bích Lan đứng thẳng ở bên cạnh không dám quấy rầu.

Trong phòng sách lặng ngắt như tờ.

“Tốt! Tốt! Tốt!”

Thường Hậu Phát đột nhiên kích động, nói ba chữ tốt liên tiếp, sau đó nhanh chóng bước đi.

Trần Bích Lan sợ ông ấy xảy ra chuyện gì, lập tức đuổi sát theo sau.

Mãi đến khi nhìn thấy ông ấy đi vào phòng luyện hát, biết là ông ấy muốn làm gì rồi, lúc này mới dừng chân lại, thở phào nhẹ nhõm.

Bắt đầu từ cái ngày ông ấy quyết định nghỉ ngơi đến bây giờ cũng đã hai năm ba tháng, ông ấy chưa bao giờ bước chân vào căn phòng luyện hát này lần nào.

Thật sự không biết rốt cuộc thì ca khúc mà Ngô Á Thu để lại có ma lực gì, lại có thể làm ông ấy phá lệ như thế?!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1159: Chương 1159


Màn đêm buông xuống.

Cố Phong, Diệp Ninh và Diệp Đống ăn cơm chiều xong, Diệp Ninh liên tục thúc giục đuổi Diệp Đống quay về phòng của cậu.

Diệp Ninh như có hàm ý gì đó mà mời Cố Phong: “Anh có muốn đến phòng em ngồi chơi không?”

Chữ “được” đã đến bên miệng Cố Phong, lại bị anh nuốt ngược vào trong.

Diệp Ninh thấy anh im lặng, lập tức đổi thành cách nói khác.

“Hay là em đến phòng của anh chơi?”

Mỗi một chữ đều đánh sâu vào lòng tự chủ yếu ớt của Cố Phong.

“Chúng ta cứ ngồi thế này tâm sự là được.”

TBC

“Ồ.” Diệp Ninh cố ý bày ra vẻ mặt thất vọng.

Cố Phong suýt chút nữa đã sửa miệng, cuối cùng vẫn miễn cưỡng nhịn xuống.

Nhìn thấy anh rối rắm như thế, Diệp Ninh bật cười thành tiếng, thái độ thay đổi cực nhanh, làm anh không thể nào theo kịp.

“Em đùa anh thôi. Hôm nay anh cũng mệt rồi đúng không? Anh mau đi tắm rửa sau đó nghỉ ngơi sớm đi.”

Cố Phong thật sự không thể phân biệt ra được rốt cuộc cô nói câu nào là thật, câu nào là giả.

Nhưng mà trái tim nhỏ đáng thương của anh thì lại bị cô trêu chọc đến lúc lên lúc xuống

“Ừm.”

Diệp Ninh nói: “Để em đi lấy quần áo để thay cho anh, sau đó bảo Tiểu Đống đi đưa sang.”

“Được.”

Giống như khi ở trước mặt cô, Cố Phong chỉ biết nói mỗi một chữ này thôi vậy.

Một lúc sau, Diệp Ninh đi đến phòng của anh, mở tủ quần áo ra.

“Áo ngủ, q**n l*t.”

Cô xách theo q**n l*t, đáy mắt lộ ra vẻ tà ác.

Cô biết Cố Phong muốn giữ lần đầu tiên của bọn họ lại đến ngày kết hôn, nhưng mà thân thiết một chút chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?

Hơn nữa cô cũng nhận ra trạng thái hiện tại của Cố Phong rõ ràng là đang cố chống cự, chẳng khác nào hổ giấy, chỉ cần cô chọt nhẹ vào...

Một phút sau, cô ôm áo ngủ của Cố Phong, gõ cửa phòng Diệp Đống.

Cô phải đi nhắc nhở thằng ranh này, đừng có phá hư chuyện tốt của cô vào thời khắc quan trọng mới được.

Diệp Đống lập tức ngầm hiểu, hơn nữa trên mặt lộ ra nụ cười vô cùng xấu xa.

“Chị, đừng có nói với em là chị định mặc thế này đi quyến rũ anh rể đó nha?”

Cậu vừa nói vừa nhìn quần áo của Diệp Ninh với ánh mắt ghét bỏ.

Diệp Ninh nhìn theo tầm mắt của cậu, nhìn thoáng qua bản thân, cảm thấy không có vấn đề gì hết.

Diệp Đống có chút tiếc hận nhắc nhở: “Đương nhiên là phải ăn mặc càng gợi cảm càng tốt rồi.”

Thật đúng là quá lãng phí dáng người xinh đẹp này của cô.

Diệp Ninh giống như đột nhiên bừng tỉnh thông suốt.

Đúng vậy, như thế mới làm ít công to được!

“Cái gì mà gợi cảm với không gợi cảm chứ, chị như thế này là được.”

Ngoài miệng thì phản bác, nhưng trong lòng cô đã bắt đầu suy nghĩ xem lát nữa nên đi thay bộ áo ngủ nào.

Diệp Đống cho cô một tư thế cố lên: “Tối nay chúc chị có thể thuận lợi bắt lấy anh rể!”

Diệp Ninh ra vẻ nghiêm trang nói: “Chị với anh rể của em đã là vợ chồng lâu năm rồi, cần gì phải bày vẽ nhiều thứ như em nói chứ.”

Cái chuyện bọn họ làm vợ chồng lâu như thế mà vẫn chưa động phòng tuyệt đối không thể để bất cứ kẻ nào biết được.

Diệp Đống đương nhiên cũng không thể nào nghĩ đến việc này, trực tiếp tặng cho Diệp Ninh một ánh mắt “em hiểu mà”, sau đó trực tiếp khóa cửa phòng lại, hơn nữa còn khóa trái ở bên trong, dùng hành động này để bày tỏ, cậu chắc chắn sẽ không phá hư chuyện tốt của cô.

Diệp Ninh bước nhanh hơn quay về phòng của mình, tìm kiếm một lúc lâu cũng không tìm được bộ quần áo nào gợi cảm, cuối cùng miễn cưỡng thay một bộ áo ngủ tơ tằm, còn cố ý kéo cổ áo xuống thấp hơn rất nhiều.

Chuẩn bị xong xuôi tất cả mọi thứ rồi, cô mới có chút hồi hộp và chờ mong đi về phía chỗ Cố Phong đang tắm rửa.
 
Back
Top Dưới