Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1100: Chương 1100


Cố Phong đã hiểu được ý mà bác sĩ muốn ám chỉ: “Có phải tôi sẽ bị phá tướng không?”

Bác sĩ không ngờ anh sẽ rối rắm vấn đề này như thế, lập tức nghiêm túc đính chính: “Nếu anh cẩn thận bảo dưỡng thì cho dù là những nơi bị thương khá sâu cũng sẽ chỉ để lại một ít vết sẹo, sẽ không quá nghiêm trọng.”

Bác sĩ cũng không dám nói quá tuyệt đối, dù sao thì thể chất của mỗi người đều không giống nhau, tình hình khôi phục của vết thương cũng sẽ khác nhau.

“Tôi biết rồi.” Cố Phong cũng không biểu hiện ra quá nhiều cảm xúc.

Bác sĩ vừa mới đi ra, Diệp Đống đã mang theo hai quầng thâm mắt đen thùi đi vào.

“Anh rể.”

Cố Phong nhìn thấy cậu, lập tức lên tinh thần.

“Ngày hôm qua có chuyện gì thế?”

Diệp Đống bĩu môi, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.

“Em phạm phải sai lầm.”

Cố Phong nhìn thấy phần xương hàm vẫn còn sưng đỏ của cậu hỏi: “Chị của em đánh em hả?”

Diệp Đống gật đầu: “Em bị đánh là đáng.”

Tuy rằng Cố Phong không biết rốt cuộc cậu đã phạm lỗi gì, nhưng mà thái độ hiện tại cũng coi như là khá tốt.

“Chị của em có làm sao không?”

“Chắc là không có việc gì, Ngô Hàm Nhu đang ở chung với chị ấy. Nhưng mà chị ấy không chịu gặp em, anh rể, anh nhất định phải nói đỡ thay cho em đó.” Diệp Đống biết Diệp Ninh nghe lời Cố Phong nhất, cho nên mới đặt hi vọng lên người Cố Phong.

Cố Phong nhíu mày hỏi: “Rốt cuộc em đã làm cái gì?”

Lại có thể làm Diệp Ninh tức giận như thế?

“Em chỉ là phạm phải một sai lầm.” Diệp Đống đỏ mặt, hiện tại cũng biết mất mặt.

Cố Phong khó hiểu hỏi: “Sai lầm gì?”

“Là cái loại sai lầm mà đàn ông nào cũng đều sẽ phạm phải đó.” Diệp Đống nói chuyện một cách hàm súc.

Cố Phong suy nghĩ vài giây, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, nhưng mà không bao lâu sau gương mặt lại trở nên căng thẳng.

“Em, thằng nhóc nhà em, em nói coi anh phải làm gì với em đây hả!”

Bất đắc dĩ, cạn lời, cũng rất tức giận.

Chẳng trách Diệp Ninh sẽ phát giận như thế, đây rõ ràng là vấn đề về tác phong.

Cảm xúc của Diệp Đống có chút kích động: “Anh rể, anh cũng là đàn ông mà, anh phải hiểu cho em chứ. Em cũng không phải cố ý, là con nhỏ kia chủ động quyến rũ em. Nếu như đổi thành anh, anh chắc chắn cũng sẽ nhịn không được...”

Nói nói rồi không còn tự tin gì nữa, nhưng mà cậu cảm thấy Cố Phong càng có thể hiểu cậu hơn Diệp Ninh.

Cố Phong nghe lời này, muốn tát cho cậu một cái.

“Sao em và người phụ nữ kia quen biết nhau? Hai đứa em có quan hệ gì?”

Nếu như cậu đi ra ngoài quen biết với người phụ nữ khác, phát triển trở thành mối quan hệ tình nhân, đây rõ ràng là tình huống cực kỳ ác liệt.

Có khả năng gia đình sẽ tan nát.

Diệp Đống nhanh chóng trả lời: “Em không quen biết cô ta. Là cái loại quan hệ giao dịch tiền bạc đó.”

Chờ xong việc rồi cậu cũng phản ứng lại, Mục Văn Hạo chắc chắn đã tìm loại phụ nữ đó cho cậu.

Sắc mặt Cố Phong vô cùng nghiêm túc, chuyện này đã xảy ra, có trách cứ thì cũng không làm nên chuyện gì.

Sau này phải xem xem Khổng Giai có thể chấp nhận được sai lầm lần này của cậu hay không.

“Sau này em không được phép làm chuyện này nữa!”

Anh lạnh lùng dặn dò.

“Em thề, em chắc chắn sẽ không làm thế nữa!” Diệp Đống vừa nói vừa giơ tay lên.

Cố Phong nghĩ đến Khổng Giai, tâm trạng cực kỳ nặng nề.

Chuyện này người ngoài không thể nào nhúng tay vào, nếu Khổng Giai cứ thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành, như vậy gia đình này sẽ sụp đổ.

Nhưng mà anh cũng không nói những lời này với Diệp Đống, để tránh hiện tại Diệp Đống cuống cuồng rối loạn.

“Anh rể, lát nữa anh khuyên chị của em giúp em với, chị ấy nghe lời của anh nhất.” Diệp Đống vô cùng mong đợi cầu xin.

Cố Phong thầm thở dài trong lòng, đến tận lúc này mà thằng nhóc ranh này vẫn còn chưa hiểu rõ tình hình.

Hiện tại người quan trọng nhất không phải Diệp Ninh, mà là Khổng Giai.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1101: Chương 1101


“Tiểu Đống đã nói hết cho anh nghe rồi, nó thật sự chỉ là tạm thời xúc động, hơn nữa hiện tại cũng đang rất hối hận. Anh cảm thấy cuối cùng việc này nên xử lý như thế nào thì cũng nên để chính Tiểu Đống đi lựa chọn.”

Trong phòng bệnh, Cố Phong vô cùng bình tĩnh phân tích với Diệp Ninh.

Diệp Đống là người trưởng thành, người trưởng thành thì nên chịu trách nhiệm với hành vi của mình.

“Nó chỉ biết coi như là chưa từng có chuyện gì xảy ra, chắc chắn sẽ không nói cho Khổng Giai biết.” Diệp Ninh vô cùng khẳng định về chuyện này.

“Vậy thì đó cũng là quyết định của nó, chuyện chúng ta có thể làm chính là cố gắng ngăn cản Diệp Đống sau này tiếp tục tái phạm sai lầm, và vô điều kiện ủng hộ Khổng Giai.”

Lời Cố Phong nói ra làm Diệp Ninh rơi vào trầm tư.

Cô thật sự đã rối rắm suốt một buổi tối, rốt cuộc có nên nói chuyện này cho Khổng Giai biết hay không?

Bản tính của Diệp Đống không xấu, lần này là vì bị Mục Văn Hạo tính kế.

TBC

Nếu vì chuyện này mà gia đình cậu bị phá hủy, sự trừng phạt này thật sự là quá nặng.

Nhưng mà nếu không nói, lương tâm của cô cũng không thể chấp nhận được.

Cố Phong tiếp tục nói: “Anh sẽ tìm cơ hội nói chuyện rõ ràng với Tiểu Đống, để nó cẩn trọng làm ra quyết định. Cho dù có nói thì cũng không nên là chúng ta nói chuyện này cho Khổng Giai biết.”

“Nếu là anh, anh sẽ làm như thế nào?” Vẻ mặt Diệp Ninh vô cùng nghiêm túc nhìn anh.

Cố Phong sửng sốt trong chốc lát, anh muốn nói anh tuyệt đối sẽ không làm chính mình phạm phải loại sai lầm này, nhưng mà có lẽ Diệp Ninh muốn nghe được câu trả lời chính diện của anh.

“Anh sẽ nói ra ngoài, gánh vác hậu quả.”

Ánh mắt Diệp Ninh hơi d.a.o động, trong lòng đã có quyết định.

Lúc này toàn thân Diệp Đống đang dính sát lên cửa phòng bệnh, muốn nghe lén cuộc nói chuyện của bọn họ.

Mãi đến khi Ngô Hàm Nhu xuất hiện ở phía sau người cậu, mới làm cậu phải đứng thẳng người lên.

Ngô Hàm Nhu xách theo hộp đồ ăn, vừa mới mua cơm sáng về.

“Anh rể với chị của tôi đang nói chuyện, cô ở đây chờ trước đi.”

Diệp Đống thấy cô muốn đi vào, cản trước cửa.

Ngô Hàm Nhu hoàn toàn không thèm để ý đến cậu, trực tiếp đẩy tay cậu ra.

“Anh Cố, Diệp Ninh, tôi mua bữa sáng về rồi đây.”

Ngô Hàm Nhu không hề cảm nhận được bầu không khí áp lực giữa hai người, cứ lo tự nói chuyện một mình.

Diệp Ninh nhìn thấy Ngô Hàm Nhu, cảm xúc nặng nề lập tức thay đổi.

Cô dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía cô ta.

Ngô Hàm Nhu lấy đồ ăn đi ra ngoài, đặt đồ ăn đến trước mặt Diệp Ninh, sau đó chủ động cầm muỗng đi về phía Cố Phong.

“Anh Cố, để tôi đút anh ăn sáng nha.”

Diệp Ninh nghe cô ta nói như thế, mày nhíu chặt lại như bánh quai chèo.

Cố Phong lập tức từ chối: “Gọi Tiểu Đống vào đây đi.”

Ngô Hàm Nhu lại vẫn muốn làm như thế: “Cậu ta tay chân vụng về, để tôi làm cho.”

Ngay lúc Diệp Ninh cho rằng Cố Phong chắc chắn sẽ tiếp tục từ chối, Cố Phong lại nói “Cảm ơn” với Ngô Hàm Nhu.

Cảm ơn?!!

Mặt Diệp Ninh lập tức đen kịt.

Sau đó trơ mắt nhìn Ngô Hàm Nhu dùng thìa, liên tục đút cháo cho Cố Phong ăn.

Nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người, hiện tại hai người Cố Phong và Ngô Hàm Nhu đã thành cái sàng từ lâu rồi.

“Diệp Đống! Đi vào đây!”

Cô hô to.

Diệp Đống hoàn toàn không biết đã xảy ra cái gì, nghe được tiếng la đầy phẫn nộ của Diệp Ninh, còn tưởng rằng lại sắp sửa bị mắng, cúi đầu rầu rĩ đi vào phòng bệnh.

Ngô Hàm Nhu cũng không ngờ rằng Diệp Ninh sẽ có phản ứng như thế, ngơ ngẩn.

Diệp Ninh vô cùng “bình tĩnh” nói với Diệp Đống: “Em đi chăm cho anh rể của em.”

“Hả?” Diệp Đống đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghe mắng rõ ràng đều hơi sửng sốt.

Diệp Ninh lặp lại lần nữa: “Em đi chăm sóc cho anh rể của em.”

Một câu nói đơn giản nhưng lại giống như rặn từ trong cổ họng ra.

Diệp Đống nhanh chóng hoàn hồn, nhìn thấy Ngô Hàm Nhu đang bưng chén cháo đứng trước giường bệnh, lập tức phản ứng lại.

“Cứ giao anh rể cho em đi.”

Nói xong không cho phép Ngô Hàm Nhu từ chối, cướp lấy chén cháo khỏi tay cô ta, cực kỳ có tính công kích.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1102: Chương 1102


Ngô Hàm Nhu đương nhiên là giành không lại cậu, nhíu chặt mày, châm chọc nói: “Cậu có chút tố chất được không vậy?”

Diệp Đống đang nghẹn một bụng lửa giận, mỉa mai nói móc ngược lại: “Tôi chỉ biết nam nữ thụ thụ bất thân thôi!”

Mặt Ngô Hàm Nhu vô cùng âm u: “Tư tưởng quá xấu xa, có đúng không, anh Cố?”

Cô ta nói ra những lời này, thành công kéo Cố Phong vào cuộc chiến tranh của hai người.

Sắc mặt Diệp Ninh cực kỳ khó coi, nhìn chằm chằm vào anh không chớp mắt.

Cố Phong cố tình lãng tránh ánh mắt của cô, lần lượt nói với Ngô Hàm Nhu và Diệp Đống: “Đồng chí Ngô Hàm Nhu, Tiểu Đống là người bộc tuệch, cô đừng để ý.”

“Tiểu Đống, xin lỗi cô ấy đi.”

Diệp Đống trừng to mắt, có vẻ cực kỳ khó tin, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Diệp Ninh ở bên cạnh.

Diệp Ninh cũng biết những lời Diệp Đống nói lúc nãy rất không thỏa đáng, dù sao thì Ngô Hàm Nhu cũng đang chăm sóc Cố Phong.

Nhưng mà hiện tại lý trí còn tính cái con khỉ khô gì nữa.

Cô dùng ánh mắt tràn ngập ghen tuông nhìn về phía Cố Phong, lạnh như băng nói: “Anh cũng đã nói là Tiểu Đống bộc tuệch, vậy không cần phải xin lỗi.”

Cố Phong còn chưa nói gì, Ngô Hàm Nhu đã giành trước một bước: “Anh Cố, Diệp Ninh, hai người không cần cãi nhau vì tôi, tôi cũng không cần cậu ta xin lỗi.”

Diệp Ninh đột nhiên rất muốn bật cười, thật sự rất muốn nói với Ngô Hàm Nhu, cô ta thật sự không phù hợp với vai diễn bạch liên hoa này.

Bầu không khí trở nên cực kỳ xấu hổ.

Ngô Hàm Nhu làm người khởi xướng lại giống như không có chuyện gì xảy ra, đi đến bên cạnh Diệp Ninh.

“Diệp Ninh, chúng ta cũng đi ăn cơm đi.”

Diệp Ninh cười “ha hả” hai tiếng, hiện tại cô chẳng muốn ăn chút nào nữa.

“Không ăn. Tiểu Đống, lại đây đẩy chị về phòng bệnh.”

Hiện tại cô không chỉ nhìn thấy Ngô Hàm Nhu phiền lòng, mà đến cả Cố Phong cô cũng không muốn nhìn thêm cái nào nữa.

Trên mặt Diệp Đống lộ ra vẻ bực bội, buông chén cháo xuống.

Hai chị em bọn họ nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh.

TBC

Phòng bệnh vốn dĩ còn đang rất “náo nhiệt” lập tức trở nên yên tĩnh.

Ngô Hàm Nhu vẫn cứ ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra: “Anh Cố, anh có còn muốn ăn gì nữa không?”

Cố Phong lắc đầu, chậm rãi thu hồi tầm mắt đang nhìn về phía cửa.

“Chị, lúc nãy anh rể làm thế là có ý gì hả? Anh ấy vậy mà lại đi giúp đỡ con nhỏ Ngô Hàm Nhu kia?!”

Vừa mới về đến phòng bệnh của Diệp Ninh, Diệp Đống lập tức mất bình tĩnh, cảm thấy khó có thể chấp nhận được.

Diệp Ninh không nói tiếng nào.

“Chị, không lẽ chị còn chưa nhận ra sao? Em đã nói là con nhỏ Ngô Hàm Nhu kia có động cơ không thuần khiết với anh rể từ lâu rồi mà, rõ ràng là anh rể cũng sắp bị con nhỏ đó rù quến đi rồi.” Diệp Đống càng nói càng cảm giác được tính nghiêm trọng của sự việc, phản ứng còn kịch liệt hơn Diệp Ninh rất nhiều.

Diệp Ninh vốn dĩ cũng không quá phiền lòng rối não, hiện tại nghe Diệp Đống ồn ào như thế, rõ ràng cảm thấy có nơi nào đó không thích hợp, nhưng lại không phân tích ra được.

“Chị, sao chị lại có thể bình tĩnh như thế? Anh rể sắp sửa bị người khác cướp mất rồi đó!”

Cái gì gọi là hoàng thượng không vội thái giám sốt ruột, hiện tại Diệp Đống đã cảm nhận được vô cùng sâu sắc.

“Em ồn quá.” Giọng nói của Diệp Ninh có chút bực bội.

Diệp Đống hậm hực ngậm miệng lại.

Một lúc sau, Diệp Ninh lại mở miệng lần nữa: “Em không tin tưởng chị, hay là cảm thấy anh rể của em cũng sẽ giống em, gặp đứa con gái nào cũng đều sẽ động lòng sao?”

Vấn đề này rõ ràng là đang phản bác lại nỗi lo của Diệp Đống, nhưng mà lại càng giống như cô đang tự an ủi chính mình.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1103: Chương 1103


“Em chỉ là cảm thấy anh rể đối xử với Ngô Hàm Nhu rất khác thường...” Diệp Đống không dám nói lớn, chỉ dám lẩm bẩm lầm bầm.

Nhưng mà bao nhiêu đây cũng đã đủ làm Diệp Ninh bực bội rồi.

TBC

Cô không biết có phải cô đã bị Diệp Đống tẩy não rồi hay không, không ngờ thật sự lại bắt đầu đi để ý đến sự tồn tại của Ngô Hàm Nhu.

Cả buổi sáng hôm nay tâm trạng của Diệp Ninh cứ không thể nào bình tĩnh được, nhưng mà Diệp Đống cứ ra ra vào vào liên tục, trong miệng cứ luôn nói mãi một câu.

“Chị, Ngô Hàm Nhu vẫn còn chưa đi ra ngoài nữa.”

Cảm xúc của Diệp Ninh rõ ràng là dần dần trở nên bực bội.

Việc này thật sự là cực kỳ không bình thường.

Cho dù Cố Phong cần có người chăm sóc thì Ngô Hàm Nhu cũng không cần thiết phải ở trong đó lâu như thế.

Trai đơn gái chiếc, lại không phải là người quá thân thiết quen biết gì, không lẽ bọn họ không cảm thấy xấu hổ sao?

“Chị, hay là để em đi qua đó xem thử ha?” Diệp Đống thật sự là mất kiên nhẫn.

“Không cần thiết.” Diệp Ninh tiếp tục mạnh miệng.

Lần này Diệp Đống không nghe lời, vẫn cứ đi ra ngoài.

Diệp Ninh gióng lỗ tai lên lắng nghe động tĩnh ở bên ngoài.

Một lúc sau, cửa phòng bệnh của phòng bệnh kế bên vang lên tiếng động, ngay sau đó bóng dáng của Ngô Hàm Nhu xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ.

“Diệp Ninh, tôi đi mua cơm trưa, cô muốn ăn cái gì?”

Sắc mặt Ngô Hàm Nhu hoàn toàn không có chút khác thường nào cả.

“Không cần gấp, tôi có chuyện cần nói với cô.” Giọng của Diệp Ninh có chút trầm thấp: “Cô đi vào đây, đóng cửa lại.”

“Được rồi.” Ngô Hàm Nhu đồng ý, làm theo đúng yêu cầu của cô.

Diệp Ninh cũng không có ý định lãng phí thời gian, trực tiếp hỏi: “Cô cố ý tiếp cận Cố Phong là vì mục đích gì?”

Ngô Hàm Nhu rõ ràng là không ngờ rằng cô sẽ hỏi thẳng thừng như thế, nhưng mà cũng chỉ tích tắc sau đã bình tĩnh trở lại.

Cô cũng không phủ nhận, bởi vì cô ta và Diệp Ninh đều là người thông minh, rõ ràng biết những chuyện mà cô ta đang làm hiện tại Diệp Ninh chắc chắn đã phát hiện ra.

“Là những gì như cô nghĩ đó.”

Cô ta vô cùng sảng khoái thừa nhận.

Diệp Ninh cảm giác cực kỳ khó chịu: “Như tôi nghĩ? Cô biết tôi nghĩ cái gì sao?”

Ngô Hàm Nhu bình tĩnh nói: “Tôi đang theo đuổi Cố Phong.”

Hơi thở của Diệp Ninh hơi rối loạn, đáy mắt lộ ra vẻ cực kỳ âm u.

“Cô có biết cô đang nói cái gì không?”

Tuy rằng cô đang cực lực khống chế cảm xúc, nhưng dù sao thì cũng không thể nào che giấu được vẻ khiếp sợ và phẫn nộ.

Không ngờ Diệp Đống đã đoán đúng rồi?!

“Cố Phong là một người đàn ông rất tốt, có trách nhiệm, có tài năng, hơn nữa tiền đồ còn rất sáng sủa, cho nên tôi muốn hẹn hò với anh ấy.” Ngô Hàm Nhu không hề gợn sóng bày tỏ ra sự yêu thích của mình dành cho Cố Phong, vẻ mặt giống hệt như lúc cô ta nói cô ta thích Diệp Ninh hồi lúc trước vậy.

Diệp Ninh giận quá hóa cười, đầu óc nhanh chóng vận chuyển.

Cô chắc chắn sẽ không tin tưởng Ngô Hàm Nhu muốn theo đuổi Cố Phong, chỉ là bởi vì muốn tìm một chỗ dựa tốt.

Cho nên vì sao lại là Cố Phong chứ?

“Tôi đã nói là tôi muốn bắt đầu lại lần nữa với Cố Phong rồi.”

Ngô Hàm Nhu gật đầu: “Chúng ta có thể cạnh tranh công bằng. Nếu cuối cùng Cố Phong vẫn cứ lựa chọn cô, tôi sẽ chúc phúc cho cô. Nhưng nếu Cố Phong thích tôi, tôi cũng hi vọng cô có thể dứt khoát buông tay.”

Diệp Ninh suýt chút nữa đã chửi tục.

“Người cô thích là Giang Húc Đông, hiện tại lại nói muốn theo đuổi Cố Phong, cô không cảm thấy chuyện này rất hoang đường sao?”

“Không thấy. Bởi vì mối quan hệ giữa tôi và anh tôi tuyệt đối không thể vượt rào tình cảm anh em. Ngược lại là cô, nếu cô và Cố Phong đã từng có kinh nghiệm thất bại một lần rồi, vì sao còn muốn thắt cổ c.h.ế.t trên một thân cây chứ?”

Hai người đều đang thử lẫn nhau, khuyên nhủ đối phương bỏ cuộc.

Nhưng mà cuối cùng chắc chắn sẽ không có ai nghe ai.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1104: Chương 1104


Diệp Ninh chưa bao giờ ngờ rằng mọi chuyện sẽ biến thành cục diện này, tự nhiên lại lòi đâu ra một tình địch như Ngô Hàm Nhu.

“Tùy cô, thích làm cái gì thì làm đi.”

Cô cản không được người khác, chỉ cần đẩy nhanh tiến độ giữa cô với Cố Phong là được rồi.

“Được rồi. Vậy tôi đi mua cơm trưa.” Ngô Hàm Nhu cũng chấm dứt đề tài này một cách dễ dàng, hoàn toàn không thèm để tâm đến.

Chờ đến khi trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Diệp Ninh, cô lại bắt đầu nhức đầu.

Tuy rằng cô có lòng tin với Cố Phong và tình cảm giữa hai người bọn họ, nhưng cũng biết Ngô Hàm Nhu là một người không đạt được mục đích tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Lúc nãy khi đối mặt với Ngô Hàm Nhu cô nói chuyện rất nhẹ nhàng, hiện tại trong lòng lại vẫn tràn ngập cảm giác nguy cơ.

Ngô Hàm Nhu mua cơm trưa về, Diệp Ninh cũng thuận thế quay về phòng bệnh của Cố Phong.

Lần này Diệp Đống giành trước một bước, giúp Cố Phong ăn cơm.

Diệp Ninh và Ngô Hàm Nhu cũng đang ăn cơm, nhưng mà hai người bọn họ không có ai chủ động nói chuyện, bầu không khí cực kỳ áp lực và xấu hổ khó nói nên lời.

Trong khoảng thời gian này, Diệp Ninh vẫn luôn để ý đến Cố Phong, hôm nay Cố Phong rất khác thường, toàn bộ quá trình đều không thèm giao tiếp bằng ánh mắt với cô.

Ngày hôm qua vẫn chưa phải như thế.

Điều này làm Diệp Ninh cảm nhận được sự khác thường, cho nên chờ đến khi ăn cơm trưa xong, cô chủ động nói với Diệp Đống và Ngô Hàm Nhu: “Chiều nay hai người thay tôi đến bệnh viện Kinh Đại đi.”

Nếu như trước ngày hôm nay, cô chắc chắn sẽ không để cho hai người bọn họ đi làm việc cùng nhau, nhưng mà hiện tại cô lại muốn đuổi khéo Ngô Hàm Nhu đi ra ngoài, để mượn cơ hội nói chuyện riêng với Cố Phong một chút.

Cố Phong biết Vương Kim đang ở bệnh viện Kinh Đại, cho nên cũng dặn dò Diệp Đống một chút, cuối cùng lại nhìn về phía Ngô Hàm Nhu.

“Nếu Tiểu Đống đi qua đó có cái gì không hiểu thì làm phiền cô.”

Hôm qua Diệp Đống vừa mới phạm sai lầm, hiện tại có Ngô Hàm Nhu đi theo, cũng có thể làm anh yên tâm một chút.

Ngô Hàm Nhu nghe được anh nói như thế, cho nên cũng không từ chối.

Diệp Đống thì lại lải nha lải nhải nói không muốn đi chung với cô ta, nhưng mà Diệp Ninh và Cố Phong đều đã lên tiếng, cậu cũng không có cơ hội thương lượng.

Chờ đến khi hai người bọn họ rời đi, Diệp Ninh trực tiếp nhìn về phía Cố Phong.

Không biết là vô tình hay là cố ý, Cố Phong cảm nhận được ánh mắt của cô, không ngờ lại xoay mặt đi.

Điều này làm Diệp Ninh lập tức nhíu mày.

Cô di chuyển xe lăn, đi đến trước giường bệnh.

“Anh đang cố ý không nhìn em sao?”

Thay vì đoán tới đoán lui, còn không bằng hỏi thẳng cho rõ luôn cho rồi.

Cố Phong rầu rĩ nói: “Không phải.”

“Vậy vì sao bây giờ anh lại không nhìn em?” Diệp Ninh càng ngày càng có thể khẳng định anh có vấn đề.

Cố Phong thầm thở dài trong lòng, sau đó nhanh chóng nhìn cô, rồi lại cố ý nhắm mắt lại.

“Anh có hơi mệt rồi, muốn ngủ một lúc. Hay là em về phòng bệnh nghỉ ngơi trước đi?”

TBC

Anh thật sự không muốn để cô tiếp tục nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của anh.

“Cố Phong, có phải anh có chuyện gì giấu em không?” Diệp Ninh tăng thêm âm lượng.

Chuyện đầu tiên cô nghĩ đến chính là có phải vết thương của anh có chuyển biến xấu hay không?”

“Không có.” Bàn tay giấu ở dưới chăn của Cố Phong đã siết chặt thành nắm đấm.

“Nói dối.” Giọng điệu của Diệp Ninh vô cùng chắc chắn: “Chúng ta đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện như thế, còn có cái gì là em không thể thừa nhận được chứ. Nói đi, rốt cuộc là lại xảy ra chuyện gì?”

Sau khi hỏi xong, cô cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho tình huống xấu nhất.

Mặc kệ anh bị tàn, hay là phế, cô đều sẽ không buông bỏ anh.

“Thật sự không có.” Cố Phong thật đúng là có khổ mà không nói nên lời.

Cũng không thể nói cho cô biết hiện tại anh chỉ là đang tự ti mà thôi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1105: Chương 1105


Diệp Ninh không ngờ Cố Phong sẽ không chịu phối hợp như thế, dứt khoát không tiếp tục đề tài này nữa.

Rốt cuộc thì anh như thế nào, chỉ cần hỏi bác sĩ là biết ngay thôi.

“Vậy đổi một đề tài khác đi. Anh có biết Ngô Hàm Nhu muốn theo đuổi anh không?”

Cố Phong rõ ràng đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ không mở mắt ra, để Diệp Ninh nhanh chóng rời đi, nhưng nghe xong câu hỏi này của cô cũng giật mình hoảng sợ, không thể không mở mắt ra, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Sao em lại nói như thế?”

Đáy mắt Diệp Ninh vô cùng âm u, cô cho rằng Cố Phong sẽ nói không thể nào có chuyện đó, nhưng không ngờ rằng anh lại không nói như thế.

“Cho nên anh biết rồi?”

Sắc mặt của cô vô cùng âm u, tâm trạng cũng càng lúc càng bực bội.

Cố Phong không biết, nhưng mà lúc trước Lôi Vĩnh Minh cũng từng nói như thế, hơn nữa mấy ngày nay đúng là Ngô Hàm Nhu cũng quan tâm chú ý đến anh quá mức bình thường.

Sự im lặng của anh rõ ràng là đã đưa cho Diệp Ninh câu trả lời khẳng định

Đầu óc Diệp Ninh lung tung rối loạn, cảm thấy cô sắp nổi điên rồi.

Ngay từ đầu cô còn đang cực kỳ tự tin, bày mưu lập kế, tất cả lập tức đều biến thành một trò hề.

“Hai người bắt đầu từ lúc nào?”

Trong lời chất vấn tràn ngập ghen tuông.

Cố Phong dở khóc dở cười: “Anh và cô ấy chưa từng bắt đầu, không hề quen thuộc nhau.”

Anh đang nói thật, không muốn cô hiểu lầm vì loại chuyện này.

“Vậy vì sao tự nhiên cô ta lại có hứng thú với anh chứ?” Diệp Ninh tức giận hỏi.

Rốt cuộc thì một cây làm chẳng nên non.

Cố Phong cũng rất là nhức đầu: “Anh không biết. Là cô ấy nói muốn theo đuổi anh sao?”

“Anh muốn cô ta nói hay là không nói đây?”

Diệp Ninh nói ra những lời này rõ ràng là cực kỳ ngang ngược, nhưng hiện tại cô cũng chẳng muốn nói đạo lý gì hết.

Khóe môi Cố Phong hơi run rẩy, chuyện này thì liên quan gì đến anh chứ?

“Anh cảm thấy có phải chuyện này có hiểu lầm gì rồi không?”

“Có hiểu lầm gì thì cũng là anh đã tạo hiểu lầm cho cô ta. Em thật sự không biết hai người các anh đã phát triển đến mức độ như thế rồi đó.” Diệp Ninh vừa tức, vừa ấm ức lại vừa bất đắc dĩ.

Cố Phong thấy cô như thế đau lòng muốn chết, căng thẳng giải thích: “Em hiểu lầm rồi...”

“Em có hiểu lầm hay không thì trong lòng anh rõ ràng nhất. Hôm nay anh cố ý liếc mắt đưa tình với cô ta ngay trước mặt em. Còn vì bảo vệ cô ta mà trách mắng Tiểu Đống.” Diệp Ninh phát tiết cơn bất mãn trong lòng mình.

“Anh với cô ấy liếc mắt đưa tình hồi nào chứ? Anh trách Tiểu Đống chỉ là bởi vì lúc đó nó nói như thế là không ổn.”

Cố Phong đã quăng ý tưởng xa cách Diệp Ninh ra sau đầu, chỉ nghĩ phải nhanh chóng giải thích cho rõ ràng mới được.

Diệp Ninh nhìn thấy vẻ mặt sốt ruột của anh, vẻ bất ăn và âm u trong lòng cũng biến mất không ít.

Nhưng mà cô vẫn cứ cố ý xụ mặt: “Hiện tại em chỉ hỏi anh một câu, rốt cuộc thì anh có ý đồ gì với Ngô Hàm Nhu hay không?”

Cố Phong chỉ cảm thấy cực kỳ hoang đường, vô cùng nghiêm túc trả lời nói: “Không có. Anh và cô ấy không có khả năng.”

“Vậy nếu cô ta chủ động tỏ tình với anh thì sao?” Diệp Ninh nhìn chằm chằm vào anh, không buông thả bất cứ biểu cảm nhỏ nhặt nhất nào trên mặt của anh.

“Đương nhiên là từ chối rồi.” Cố Phong vẫn cứ không chút do dự nói.

Hiện tại trong lòng của Diệp Ninh đã thoải mái, nhưng mà vẫn không yên tâm, cố ý cảm thán nói: “Thật ra Ngô Hàm Nhu cũng tốt lắm, anh thật sự bỏ lỡ cơ hội tốt như thế sao?”

TBC

Cố Phong bất đắc dĩ nói: “Người ta có tốt hay không thì liên quan gì đến anh chứ, anh không có bất cứ hứng thú gì với cô ấy hết.”

Người anh thật sự để ý chỉ có một mình cô!

Đáy mắt Diệp Ninh đã lộ ra một chút ý cười, ho khan nói.

“Vậy anh thích ai?”

“...”

Cố Phong không ngờ cô sẽ đột nhiên thay đổi đề tài, thấy ánh mắt sáng quắc của cô, câu trả lời đã đến bên miệng lại bị anh nuốt ngược trở lại vào trong.

“Hiện tại anh đã không nghĩ đến vấn đề này nữa.”

“Không nghĩ vấn đề này?”

Diệp Ninh nhướng mày, hình như hai người bọn họ luôn ở không ở cùng một tần số.

Lúc Cố Phong muốn bắt đầu, cô lùi bước.

Lúc cô khắc phục được khúc mắc, lấy hết can đảm thì anh lại không suy xét đến vấn đề này?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1106: Chương 1106


Nếu vĩnh viễn đều là như thế này, vậy rốt cuộc phải đến lúc nào bọn họ mới có thể thật sự ở bên nhau đây?

“Vậy nếu em muốn nghĩ thì sao?”

Dù sao thì cũng phải có người bước ra một bước này, mà lần này Diệp Ninh quyết định cô sẽ là người chủ động.

Cố Phong rõ ràng là ngơ ngẩn, bình tĩnh nhìn cô, hình như hoàn toàn không thể nào hiểu được những lời này của cô là có ý gì.

Diệp Ninh hít một hơi thật sâu, dùng giọng điệu vô cùng trịnh trọng nghiêm túc nói: “Cố Phong, anh còn nhớ rõ lúc chúng ta ở trong núi, em có nói là em có lời muốn nói với anh không? Lúc đó anh bảo em chờ lần sau lại nói, hiện tại em đã có thể nói ra chưa?”

Hình như Cố Phong đã ý thức được gì đó, trái tim chợt đập nhanh hơn, đến cả hô hấp cũng dồn dập hơn vài lần.

Là những gì như anh nghĩ sao?

Diệp Ninh tăng thêm âm lượng, thả chậm tốc độ nói chuyện, gần như là gằn từng chữ một nói: “Chúng ta lại bắt đầu lần nữa đi được không?”

Chúng ta bắt đầu lần nữa đi!

Một câu nói vô cùng đơn giản, lại đánh thẳng vào nơi sâu nhất trong đáy lòng của Cố Phong!

Máu trong toàn cơ thể anh giống như sôi trào.

Anh cực kỳ hi vọng có thể bắt đầu lại lần nữa với cô, nếu không phải hiện tại, anh sẽ là người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế giới này.

Nhưng mà hiện tại...

Lý trí và tình cảm giao chiến, cuối cùng vẫn là điều thứ nhất chiếm cứ thượng phong.

Anh dùng hết toàn lực mới có thể làm bản thân bình tĩnh lại.

Diệp Ninh cũng đang chờ đợi Cố Phong trả lời, chỉ cần anh gật đầu.

Anh sẽ gật đầu đúng không?

Cố Phong gian nan mở miệng: “Tiểu Ninh, cảm ơn em đã đồng ý cho anh cơ hội này. Anh biết là bởi vì anh cứu em, cho nên em mới sẽ thay đổi suy nghĩ.”

Tâm trạng hồi hộp và chờ mong của Diệp Ninh lập tức bị đánh gãy, cho dù suy nghĩ như thế nào thì cô cũng không ngờ rằng anh cũng sẽ có suy nghĩ như thế.

“Không phải như thế...”

“Tiểu Ninh, em không cần giải thích. Giữa hai chúng ta thật sự tồn tại rất nhiều vấn đề, em thật sự không cần thiết phải bởi vì cảm xúc nhất thời mà xúc động đưa ra loại quyết định này.”

Cố Phong không đợi cô giải thích xong, đã lo tự ngắt lời của cô.

Thật ra anh cũng có thể hiểu được tâm trạng của Diệp Ninh, nhưng anh cũng không muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, hơn nữa chờ đến sau này khi cô phản ứng lại thì chắc chắn sẽ hối hận.

Diệp Ninh cực kỳ bất đắc dĩ, cố ý nhấn mạnh nói: “Em không có xúc động, em rất bình tĩnh, từ trước đến nay em chưa bao giờ bình tĩnh như thế này.”

Cố Phong thở dài thườn thượt, cũng không muốn tiếp tục thảo luận đề tài này với cô nữa, lại cố ý nhắm mắt lại.

“Tiểu Ninh, anh thật sự có hơi mệt rồi.”

TBC

Ánh mắt Diệp Ninh lập lòe kịch liệt, tình huống hiện tại chính là cho dù cô có nói thế nào thì anh cũng đều sẽ không tin tưởng.

Nếu nói không được, vậy dứt khoát làm đi.

Giây tiếp theo cô cúi người xuống, nâng mặt của Cố Phong lên, hôn anh.

Cố Phong thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại xem đã xảy ra chuyện gì thì môi đã dán môi với Diệp Ninh rồi.

Diệp Ninh có chút vụng về lại trúc trắc chủ động hôn anh, thậm chí còn to gan cạy môi của anh ra.

Trong lòng Cố Phong đột nhiên run lên, mở to mắt, con ngươi giật mình co rút lại.

Đầu óc của anh chóng mặt, không thể nào suy nghĩ một cách bình thường được.

Diệp Ninh không rảnh quan tâm nhiều chuyện như thế, giờ phút này cô hoàn toàn biểu lộ ra tình yêu dành cho anh, không chút kiêng dè gì nữa.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1107: Chương 1107


“Hồng hộc! Hồng hộc!”

Diệp Ninh mặt đỏ tai hồng, há to miệng thở hổn hển.

Nụ hôn này là do cô bắt đầu, nhưng đến cuối cùng lại hoàn toàn do Cố Phong chủ đạo.

Chờ hai người lại kéo dãn khoảng cách, cô suýt chút nữa đã tắt thở luôn rồi.

Mặt Cố Phong ửng hồng, đôi mắt sâu thẳm, hiển nhiên cũng đang đ*ng t*nh.

Diệp Ninh nghĩ đến lúc nãy anh đã nhập tâm như thế, cố ý nhịn cười.

Cố Phong lại dùng giọng nói khàn khàn mở miệng nói: “Tiểu Ninh, em điên thật rồi.”

Diệp Ninh nhẹ nhàng kề sát gương mặt lên n.g.ự.c của anh, cảm nhận được tiếng tim đập lộn xộn lại tràn ngập sức mạnh của anh.

“Đúng vậy, em điên rồi. Hiện tại em chỉ muốn yêu anh, vĩnh viễn đều không rời xa nhau.”

Cố Phong cảm thấy anh mới là người sắp nổi điên thì có, bởi vì nụ hôn của cô, càng là bởi vì lời tỏ tình đột ngột của cô.

“Em sẽ không hối hận sao?”

Anh thật sự đang sợ hãi, nếu Diệp Ninh chỉ là đột nhiên xúc động, chờ đến tương lai cô muốn đổi ý, sao anh có thể chịu đựng được đây?

Diệp Ninh hỏi ngược lại: “Anh có hối hận không?”

“Không!” Cố Phong dùng hết toàn bộ sức lực để trả lời.

Diệp Ninh cười cười, cười đến mỹ mãn.

Cô ngẩng đầu, lại nhanh chóng hôn môi của anh.

“Hiện tại anh sẽ không nghi ngờ tình cảm của em đối với anh nữa rồi đúng không?”

Cố Phong không chỉ đỏ mặt mà đến cả cổ, lỗ tai cũng đều đỏ bừng.

Sao anh có thể nỡ nghi ngờ được chứ?

Hiện tại ngoại trừ hạnh phúc ra, anh không bao giờ muốn nghĩ đến chuyện khác.

“Tiểu Ninh, hiện tại anh như thế này có phải rất xấu không?”

Càng quan tâm thì lại sẽ càng để ý.

Diệp Ninh đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại anh đang muốn chỉ cái gì.

“Anh chỉ là bị thương mà thôi, với lại cho dù anh thật sự biến thành một người xấu xí, thì em cũng sẽ không chê anh.”

Cô nửa đùa nửa nghiêm túc trêu chọc.

Những nỗi lo âu vì vết thương của Cố Phong đã biến mất hơn phân nửa.

Diệp Ninh lập tức nghĩ đến cái gì đó: “Đừng có nói với em là anh bởi vì vết thương trên mặt cho nên hôm nay mới khác thường như thế đó nha?”

Nếu không thì sao anh lại đột nhiên hỏi ra vấn đề này chứ?

Quả nhiên Cố Phong dùng sự im lặng để thay cho câu trả lời.

Đáy mắt Diệp Ninh lộ ra một chút đau lòng, lần này cô quyết định hôn nhẹ lên phần mặt bị thương của anh.

Cố Phong cảm nhận được động tác nhẹ nhàng của cô.

Giống như anh chính là báu vật quý giá nhất của cô, vô cùng cẩn thận.

Trong lòng anh nổi lên một chút gợn sóng.

Chờ Diệp Ninh hôn xong mới dịu dàng nói: “Ngốc, anh là vì cứu em cho nên mới bị thương, em đau lòng với biết ơn anh còn không kịp nữa là.”

Cố Phong thật sự bình thường trở lại, thậm chí cảm thấy cả ngày hôm nay anh rối rắm và để ý, thật sự có chút buồn cười.

“Xin lỗi.”

Anh để ý quá nhiều, suy nghĩ quá nhiều.

“Hiện tại chúng ta có thể bắt đầu lại lần nữa rồi sao?” Ánh mắt của Diệp Ninh khi nhìn về phía anh bắt đầu tỏa sáng.

TBC

Trong giọng nói của Cố Phong mang theo một chút nghẹn ngào: “Những lời này phải để anh nói mới đúng, chúng ta có thể bắt đầu lại lần nữa hay không?”

Diệp Ninh mỉm cười ngọt ngào, trong mắt chỉ còn lại một mình anh: “Được rồi, em đồng ý.”

Bệnh viện Kinh Đại.

Diệp Đống và Ngô Hàm Nhu được y tá dẫn đường, đi đến phòng bệnh của Vương Kim.

Khi nhìn thấy được Vương Kim, hai người lần đầu tiên có ăn ý nhìn lẫn nhau.

Bọn họ thật sự rất khó có thể tưởng tượng rằng người đàn ông mập mạp đang há to miệng gặm móng heo, miệng dính đầy dầu mỡ và ân nhân cứu mạng mà Diệp Ninh từng nói đến là cùng một người.

“Đồng chí Vương Kim?” Ngô Hàm Nhu mở miệng xác nhận thân phận của anh ấy đầu tiên.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1108: Chương 1108


Vương Kim nhìn thấy có người đi vào, bỏ cái móng heo mới gặm được một nửa vào trong túi để cạnh tủ, tiện tay cầm lấy giấy vệ sinh lau miệng.

“Hai người là ai thế?”

Ngô Hàm Nhu cũng không có định giới thiệu chính mình, chỉ trả lời: “Là anh Cố và Diệp Ninh bảo chúng tôi đến đây thăm anh.”

Vương Kim lập tức hưng phấn hơn một chút, vươn bàn tay vẫn cứ dính đầy mỡ đi ra vẫy tay gọi.

“Mau mời ngồi.”

Bên cạnh giường bệnh cũng chỉ có một cái ghế dựa.

Ngô Hàm Nhu đương nhiên là sẽ không ngồi.

Diệp Đống thấy cô ta không ngồi, cậu cũng không ngồi luôn, chỉ đứng ở bên cạnh.

Vương Kim cũng không ngại, lập tức quan tâm tình hình hiện tại của Diệp Ninh và Cố Phong.

Mấy ngày trước anh ấy đã nghe Lý Khoa nói, Cố Phong đã thoát ly nguy hiểm, nhưng cụ thể bị thương nghiêm trọng đến mức nào thì cũng không rõ lắm.

Ngô Hàm Nhu đơn giản trả lời cho có lệ.

“Xem ra cả ba chúng tôi đều là người đại nạn không c.h.ế.t nhất định sẽ có hạnh phúc cuối đời.” Vương Kim không khỏi cảm thán.

Từ nãy đến giờ vẫn luôn là Ngô Hàm Nhu nói chuyện, Diệp Đống cũng không cam lòng yếu thế xen lời: “Chị của tôi nói anh cứ việc dưỡng thương cho tốt, còn dặn dò chúng tôi phải tìm điều dưỡng chăm sóc tốt cho anh. Anh có yêu cầu gì thì cứ việc nói với tôi.”

“Chị của cậu là ai?” Đây là lần đầu tiên Vương Kim nhìn thấy Diệp Đống, đương nhiên là không quen biết rồi.

Lúc này Diệp Đống mới sực nhớ ra cậu còn chưa tự giới thiệu, vô cùng tự tin nói: “Diệp Ninh là chị của tôi, tôi tên Diệp Đống.”

Vương Kim giật mình hiểu ra: “Tôi còn đang nói nhìn thấy cậu đẹp trai lịch sự, khí chất không tầm thường, thì ra cậu là em trai của Diệp Ninh à.”

Diệp Đống vui vẻ ra mặt, lồng n.g.ự.c ưỡn cao lên.

Cái tên mập này cũng coi như là còn có chút ánh mắt đó.

“Cậu đi về nói với chị của cậu, tôi chắc chắn sẽ không để bản thân phải chịu thiệt thòi đâu!” Vương Kim tùy tiện nói, cũng không từ chối chuyện cậu tìm điều dưỡng cho mình.

Anh ấy biết rất rõ điều kiện kinh tế của Diệp Ninh, không thèm ngượng ngùng xoắn xít gì hết.

Khóe miệng Diệp Đống co giật, đột nhiên có một loại cảm giác, có phải chị của cậu đang coi tiền như rác không?!

“Anh thế này chắc là sắp xuất viện được rồi đúng không?” Ngô Hàm Nhu vào thẳng chủ đề, bọn họ lại đây chính là vì xác định tình hình của Vương Kim.

Nhìn thấy mặt mày anh ấy hồng hào, lại có thể ăn có thể uống như thế, thật sự không giống như là người bị trọng thương chút nào.

“Tôi cũng muốn lắm, nhưng mà bác sĩ lại không chịu đồng ý. Mỗi ngày ở lại nơi này ngoại trừ ăn ăn uống uống thì cũng là ngủ, phiền muốn chết.”

Vương Kim ngoài miệng nói như thế, nhưng mà Ngô Hàm Nhu cảm thấy lời này lại không thật chút nào, nhưng mà cô ta cũng không biểu hiện ra quá nhiều cảm xúc ở trước mặt Vương Kim.

Dù sao thì đôi bên cũng không quá quen thuộc, dứt khoát trò chuyện đơn giản vài câu, Ngô Hàm Nhu chủ động nói muốn ra về.

Hai người đều ra khỏi phòng bệnh, còn có thể nghe được tiếng Vương Kim chào tạm biệt: “Sau này có rảnh lại đến.”

Ngô Hàm Nhu có ấn tượng không tốt lắm đối với Vương Kim, sau khi đi ra khỏi phòng bệnh thì đi thẳng đến văn phòng của bác sĩ.

Diệp Đống không biết cô ta muốn làm cái gì, nhưng vẫn đi theo sát cô ta không rời một tấc.

“Bác sĩ, đồng chí Vương Kim ở giường bệnh số ba mươi hai đã khôi phục như thế nào rồi? Nếu không phải quá nghiêm trọng thì có phải đã có thể xuất viện rồi hay không?”

Ngô Hàm Nhu hỏi bác sĩ, cũng lập tức làm Diệp Đống phản ứng lại, nhanh chóng phụ họa nói: “Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy trạng thái của đồng chí Vương Kim khá tốt đó.”

Nằm viện thì phải tốn tiền, ăn uống cũng tốn tiền, tìm điều dưỡng lại càng phải tốn tiền.

Tính thời gian thì Vương Kim cũng đã nhập viện mười ngày rồi.

Hơn nữa chuyện quan trọng nhất chính là Vương Kim trông có vẻ tràn đầy sức sống, làm gì có vẻ suy yếu bệnh tật gì chứ.

Hiện tại Ngô Hàm Nhu và Diệp Đống gần như đều thống nhất ý kiến, đó chính là Vương Kim đang cố ý kéo dài thời gian xuất viện.

TBC

Nhưng mà những lời nói tiếp theo của bác sĩ trực tiếp làm cho hai người bọn họ vô cùng kinh ngạc.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1109: Chương 1109


“Xuất viện? Hai người đang nói đùa đó hả? Đồng chí Vương Kim bị thương vô cùng nghiêm trọng, dựa theo tốc độ khôi phục hiện tại mà xem, nếu đến cuối tháng này mà có thể đạt đến tiêu chuẩn xuất viện cũng đã tốt lắm rồi.” Bác sĩ vô cùng nghiêm túc nói.

Ngô Hàm Nhu và Diệp Đống đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Bác sĩ, ông xác định mình không lầm sao? Anh ấy trông chẳng nghiêm trọng chút nào hết.”

Ngược lại còn gặm móng heo đầy dầu mỡ ngon lành.

Bác sĩ nhìn về phía Ngô Hàm Nhu đang nghi ngờ, cực kỳ khẳng định nói: “Ngực của anh ấy bị trúng đạn, băng đạn cách trái tim chỉ có không phẩy mấy milimet, toàn thân trên dưới có rất nhiều chỗ bị gãy xương. Cũng không phải là không hề nghiêm trọng như hai người nhìn thấy.”

TBC

Ngô Hàm Nhu nghẹn họng nhìn trân trối.

Diệp Đống cũng phản ứng lại, bác sĩ đương nhiên không có lý do gì để lừa bọn họ.

Chờ ra khỏi văn phòng bác sĩ rồi, Ngô Hàm Nhu trực tiếp ra lệnh cho Diệp Đống: “Đi thuê điều dưỡng đi.”

Xem ra là bọn họ nghĩ sai rồi.

Buổi chiều Ngô Hàm Nhu và Diệp Đống quay về bệnh viện tổng hợp quân khu.

Diệp Đống báo cáo tình hình của Vương Kim cho Diệp Ninh nghe, cũng kể lại cho Cố Phong biết.

Diệp Ninh biết Vương Kim trúng đạn, cũng biết anh ấy bị thương rất nặng, nhưng nghe nói Vương Kim mặt mày hồng hào lại ăn ngon uống tốt, cũng coi như là yên tâm.

“Chờ lần này Vương Kim xuất viện rồi, chúng ta phải đi cảm ơn anh ấy cho đàng hoàng mới được.”

Cố Phong gật đầu: “Em nói làm thế nào thì làm thế đấy.”

Rõ ràng chỉ là một cuộc trò chuyện đơn giản, nhưng ánh mắt của bọn họ khi nhìn đối phương lại vô cùng mập mờ.

Đến cả Diệp Đống cũng cảm nhận được bầu không khí giữa hai người bọn họ trở nên tốt đẹp hơn, Ngô Hàm Nhu lại càng nhận rõ hơn nữa.

Người trước vui vẻ, người sau lại nhíu mày.

Diệp Ninh ở phòng bệnh của Cố Phong đến tối, vẫn cứ không muốn quay về.

“Hay là tối nay em ở lại đây ha?”

Cô đột nhiên nói một câu, làm cho Cố Phong đang uống nước trực tiếp “phun” ra, sau đó lại ho khan kịch liệt.

Ngô Hàm Nhu đứng ở bên cạnh nhíu mày, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ.

Lúc này cũng chỉ mới một buổi chiều mà thôi, hình như đã có cái gì đó trở nên khác biệt hẳn rồi thì phải?

Diệp Ninh săn sóc vỗ lưng cho Cố Phong, không hề cảm thấy động tác này có phải đã quá thân mật rồi hay không.

“Anh đã lớn như thế rồi, vậy mà uống nước còn bị sặc nữa.”

Ngoài miệng thì oán trách, trong mắt lại đầy ý cười.

“Khụ khụ khụ...” Cố Phong ho đến mặt đỏ tai hồng.

Ngô Hàm Nhu đúng lúc lấy khăn tay ra, muốn lau miệng cho anh.

Nhưng mà lần này thì Diệp Ninh đã nhanh tay lẹ mắt cầm lấy.

“Để tôi làm là được.”

Không đợi Ngô Hàm Nhu phản ứng lại, khăn tay đã rơi vào trong tay Diệp Ninh, hơn nữa Diệp Ninh đã bắt đầu lau vết nước ở khóe miệng cho Cố Phong.

Cố Phong khó khăn lắm mới ổn định lại, nhưng mà anh vẫn rất để ý câu nói lúc nãy của Diệp Ninh.

“Lúc nãy em nói...”

Diệp Ninh cười nói: “Sao nào, anh không muốn hả?”

Cố Phong đỏ mặt: “Muốn thì cũng muốn đó, nhưng mà hình như không được ổn cho lắm.”

Ngô Hàm Nhu nhìn thấy phản ứng hiện tại của anh và câu trả lời này, trong lòng hoàn toàn trầm xuống.

Cô ta đã hoàn toàn xác định, buổi chiều lúc cô ta và Diệp Đống đi ra ngoài, giữa Diệp Ninh và Cố Phong đã có tiến triển gì rồi.

Mà đây cũng là chuyện cô ta không muốn nhìn thấy nhất.

“Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy không ổn.”

Cô ta lập tức nghiêm túc phụ họa.

Diệp Ninh vô cùng bình tĩnh nói: “Hiện tại chúng tôi là người bệnh, người bệnh ở chung một gian phòng là chuyện rất bình thường, hơn nữa như thế cũng tiện chăm sóc cho cả đôi bên.”

Lúc này Diệp Đống đi ra ngoài múc nước quay về, vừa nghe được Diệp Ninh nói những lời này, mắt lập tức sáng lên.

“Em cảm thấy được đó!”

Khóe miệng Ngô Hàm Nhu liên tục run rẩy, hung dữ trừng mắt nhìn Diệp Đống.

Diệp Ninh muốn ở lại trong phòng bệnh, vậy mà còn nói là bình thường.

Cô ta cũng ngại không dám vạch trần, không phải cô ta cũng đang có ý đồ với Cố Phong sao?

Cô ta đề nghị: “Nơi này chỉ có một cái phòng bệnh, không lẽ Diệp Ninh muốn ngồi xe lăn ở chỗ này suốt một buổi tối sao?”

Tâm trạng của Cố Phong lập tức bình tĩnh lại, dịu dàng nói với Diệp Ninh: “Em đi về đi, nghe lời.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1110: Chương 1110


Hai chữ “nghe lời” cuối cùng làm Ngô Hàm Nhu và Diệp Đống đều nổi da gà.

Diệp Ninh thở dài thườn thượt: “Vậy được rồi. Tiểu Đống, đẩy chị về phòng bệnh đi.”

Cố Phong nhìn theo bóng dáng hai chị em ra khỏi phòng bệnh, khóe mắt đuôi mày đều là ý cười.

Ngô Hàm Nhu nhìn thấy rõ toàn bộ phản ứng của anh, bàn tay rũ ở bên người chậm rãi siết chặt lại.

“Chị, chị với anh rể làm hòa rồi hả?!” Diệp Đống hưng phấn muốn chết.

Nhìn cái cảnh nhão nhão dính dính của Cố Phong và Diệp Ninh lúc nãy, rõ ràng quá rồi.

Quả nhiên Diệp Ninh gật đầu.

“Tốt quá! Chị cả quả nhiên vẫn cứ là chị cả, chỉ cần chị ra tay thì không có người đàn ông nào mà chị không bắt được!” Diệp Đống gân cổ lên khen ngợi, hoàn toàn không thèm để ý cậu nói thế có ồn ào làm ảnh hưởng đến những bệnh nhân trong phòng bệnh khác hay không.

Nhưng mà Diệp Ninh biểu hiện cực kỳ bình tĩnh.

Diệp Đống vui vẻ, nhưng lại đột nhiên thay đổi sắc mặt, nghiêm túc nói: “Có phải hiện tại em nên đi gọi Ngô Hàm Nhu nhanh chóng đi ra ngoài không? Cũng không thể để cô ta tiếp cận anh rể của em nữa!”

TBC

“Không cần.” Diệp Ninh viết rõ hai chữ tự tin lên trên mặt.

Lúc trước khi cô và Cố Phong còn chưa xác nhận tâm ý của nhau, có lẽ cô còn sẽ kiêng dè Ngô Hàm Nhu.

Nhưng mà hiện tại đã hoàn toàn không cần thiết phải làm như thế, bởi vì cô có lòng tin tuyệt đối, ở phương diện này, Cố Phong có được định lực và chừng mực của anh.

Diệp Đống lại không hiểu cho lắm: “Chị, chị thật sự không sợ anh rể và Ngô Hàm Nhu phát sinh ra chuyện gì sao?”

Diệp Ninh không chút để ý nhìn cậu: “Em tưởng tất cả mọi người đều sẽ giống như em, vừa gặp được con gái là không khống chế được sao?”

Không nhắc đến đề tài này thì Diệp Đống vẫn sẽ là một thanh niên vui vẻ. Nhắc đến đề tài này, cậu lập tức giống như một quả bóng xì hơi, héo queo.

Diệp Ninh thật sự không muốn phá hư tâm trạng tốt đẹp của ngày hôm nay, cho nên cũng không tiếp tục nói tiếp.

Hiện tại cô chỉ cần nghĩ đến Cố Phong thì trong lòng sẽ cảm thấy ngọt ngào giống như ăn mật đường vậy.

Hơn nữa lại càng thêm chờ mong về cuộc sống của tương lai.

Mười ngày sau.

Tiền Siêu và Lý Tử Hằng cùng nhau đến bệnh viện.

Vết thương ngoài da của Diệp Ninh đã kết vảy, xương mắt cá chân bị dập nát thì vẫn phải bó thạch cao.

“Tôi có quen biết với một bác sĩ trị liệu vết sẹo khá tốt, chờ hai người khôi phục lại một ít rồi, tôi có thể giới thiệu cho hai người biết.”

Tiền Siêu chủ động nói, đồng thời cũng có chút may mắn, tuy rằng Diệp Ninh bị thương không nhẹ, nhưng đều xuất hiện ở trên người và hai chân, trên mặt lại hoàn toàn không hề bị thương chút nào.

Dù sao hiện tại cô cũng là nhân vật của công chúng, nếu thật sự bị thương ở mặt thì hình tượng vẫn sẽ bị ảnh hưởng một chút.

“Cảm ơn giám đốc Tiền.” Sắc mặt của Diệp Ninh đã hoàn toàn khôi phục, bởi vì mỗi ngày đều ở bệnh viện dưỡng thương, lại không thể vận động, gương mặt thậm chí còn tròn hơn lúc trước một chút.

“Bác sĩ có nói chừng nào thì cô có thể xuất viện hay không?”

Diệp Ninh trả lời: “Chắc trong máy ngày nay thôi.”

Thật ra tình hình của cô đã có thể xuất viện từ lâu rồi, nhưng mà bởi vì Cố Phong ở chỗ này, cho nên mới kiên quyết không chịu xuất viện.

Tiền Siêu nhìn về phía Lý Tử Hằng, Lý Tử Hằng lập tức hiểu ý, mở cặp táp lấy một cái chìa khóa ra đưa qua.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1111: Chương 1111


“Diệp Ninh, không phải lúc trước chúng ta đã từng nói đến chuyện mua một căn nhà ở kinh thành cho cô sao. Vừa vặn mấy ngày trước tôi gặp được một nơi khá tốt, chúng tôi đã tự chủ trương mua nó giúp cô. Vị trí của căn nhà này không tệ, tuy rằng không nằm ở vị trí đường xá phồn hoa nhất ở kinh thành, nhưng ưu điểm là hoàn cảnh thanh nhã, xung quanh cũng rất yên tĩnh.”

Lý Tử Hằng chủ động giới thiệu.

“Đương nhiên nếu cô đi xem xong cảm thấy không hài lòng thì cũng có thể nói với chúng tôi.”

Diệp Ninh hoàn toàn không nghi ngờ gì về năng lực chọn lựa nhà cửa của Tiền Siêu và Lý Tử Hằng, điều này cũng có nghĩa là cô đã có được bất động sản đầu tiên ở kinh thành.

Giá nhà ở kinh thành trong tương lai sẽ cao đến mức nào, cô biết rõ hơn bất kỳ ai.

Hiện tại đừng nói là một căn nhà, cho dù lại thêm vài căn nữa thì cô cũng sẽ không từ chối.

“Không cần đi xem, các anh đã chọn thì chắc chắn sẽ phù hợp với tôi. Tiền mua nhà cứ trừ trực tiếp từ phần tiền lợi nhuận của băng từ là được.”

Tuy rằng mấy ngày nay Diệp Ninh không đi hỏi thăm doanh số của băng từ, nhưng cũng có lòng tin chắc chắn sẽ không ít.

TBC

Quả nhiên Tiền Siêu và Lý Tử Hằng đều cùng nhau gật đầu.

“Thật ra lần này chúng tôi đến đây còn có một việc khác, tuy rằng trong nhà xuất bản đã hoãn lại toàn bộ công việc của cô rồi, nhưng mà để làm cho các fans mê ca nhạc chú ý cô yên tâm, tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên sắp xếp một cuộc phỏng vấn cho các tòa soạn.”

Có thể nói cả nước đều biết đến vụ án Diệp Ninh bị bắt cóc cũng chẳng quá đáng chút nào, đương nhiên có rất nhiều người đều đang chú ý tình hình của cô.

Cũng có rất nhiều fans mê ca nhạc lo lắng cho cô, cho nên lời đề nghị này của Tiền Siêu là rất cần thiết.

“Được thôi.” Diệp Ninh đồng ý rất dứt khoát, hiện tại ngoại trừ việc đi lại của cô bị hạn chế ra thì còn lại đã không còn vấn đề gì nữa.

“Vậy chờ cô xuất viện rồi, nhà xuất bản sẽ sắp xếp thời gian, địa điểm cho cô.”

“Được.”

Tiền Siêu và Lý Tử Hằng bàn xong chuyện công việc với Diệp Ninh thì rời đi.

Diệp Ninh đã đồng ý tiếp nhận phỏng vấn của các phóng viên, cũng làm cho hai người bọn họ đều thở phào nhẹ nhõm.

Chờ đến khi ra khỏi cửa bệnh viện rồi, Tiền Siêu mới ra lệnh cho Lý Tử Hằng: “Cuộc phỏng vấn lần này nhất định phải an bài cho cẩn thận, tuyệt đối không thể xuất hiện bất cứ sơ sót nào.”

Lúc nãy còn có một việc bọn họ chưa dám nói thẳng cho Diệp Ninh biết.

Sở dĩ bọn họ muốn bảo Diệp Ninh tiếp thu phỏng vấn ngoại trừ là vì làm các fans mê ca nhạc yên tâm ra, còn muốn xóa sạch một ít dư luận không hay.

Cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, bên ngoài đột nhiên bắt đầu lan truyền một ít lời đồn cực kỳ hoang đường.

Đại khái chính là Diệp Ninh bị bọn bắt cóc bắt đi lâu như thế, trong lúc đó còn bị bọn bắt cóc tra tấn rất nhiều, mà loại tra tấn này đương nhiên cũng bao gồm cả việc mất đi sự trong sạch.

Tuy rằng đây đều chỉ là ăn nói lung tung bậy bạ, nhưng mà một khi có nhiều người nói, giả cũng sẽ biến thành thật.

Diệp Ninh làm người bị hại, lại còn phải chịu đựng tổn thương từ những ngôn luận này mang đến, điều này làm mấy người Tiền Siêu và Lý Tử Hằng không thể nào chấp nhận được.

Cho nên sau khi nhà xuất bản mở cuộc họp thảo luận xong, cảm thấy để Diệp Ninh xuất hiện tiếp thu phỏng vấn chính là cách tốt nhất để đánh đổ lời đồn đải.

Nhưng mà hiện tại bọn họ cũng không nói những lời này cho Diệp Ninh biết, cũng là vì lo lắng sau khi cô biết xong sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.

“Giám đốc Tiền, ông cứ yên tâm đi. Diệp Ninh là một người thông minh như thế, chắc chắn có thể giải quyết được lời đồn đãi vớ vẩn này.” Lý Tử Hằng vẫn rất có lòng tin đối với Diệp Ninh.

Giống như cho dù Diệp Ninh làm chuyện gì thì cũng đều có thể làm cho người ta có cảm giác kiên định và yên tâm.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1112: Chương 1112


Lúc này Diệp Ninh đang chống nạng, không chút hoang mang đi vào phòng bệnh của Cố Phong.

Trải qua hơn mười ngày, cơ thể của Cố Phong cũng đang dần dần khôi phục với tốc độ vô cùng đáng sợ.

Vết thương trên mặt đã kết vảy hoàn toàn, không còn cần phải băng bó nữa.

Nội tạng ngoại trừ bị b.o.m xung kích xong không thể làm các động tác quá kịch liệt thì cũng đã có thể hoạt động đơn giản rồi.

Nhìn thấy Diệp Ninh đi vào, Cố Phong buông quyển sách trong tay xuống.

“Người của nhà xuất bản đã đi rồi sao?”

Diệp Ninh lập tức đi đến bên cạnh giường bệnh, ngồi xuống.

“Mới vừa đi.”

“Em có muốn ăn trái cây không?” Cố Phong chủ động hỏi, cũng không hỏi thăm quá nhiều về chuyện công việc của cô.

Bởi vì anh biết rõ năng lực của Diệp Ninh, cũng không cần một người ngoài nghề là anh nhúng tay vào.

Diệp Ninh nhìn lướt qua đĩa trái cây ở bên cạnh.

“Ăn quýt đi.”

Cố Phong tiện tay cầm lấy một quả quýt bắt đầu lột vỏ.

Diệp Ninh nhìn chằm chằm vào anh không chớp mắt, sau đó vô cùng tự nhiên mở miệng ra.

Cố Phong cười nhét quả quýt vào trong miệng của cô.

Diệp Ninh hơi nhíu mày: “Không ngọt. Anh nếm thử đi.”

Cố Phong cảm thấy quýt không thể nào không ngọt được, bởi vì bọn họ đã ăn vài trái rồi, trái nào cũng đều ngọt, nhưng vẫn cứ nghe lời bẻ một múi bỏ vào trong miệng của mình.

Nước sốt ngọt ngào lập tức tràn ngập đầu lưỡi.

“Lại lừa anh nữa.”

Diệp Ninh cười “ ha hả”: “Em muốn cho anh ăn nhiều thêm một chút trái cây, bổ sung vitamin.”

Cố Phong cưng chiều nhìn cô: “Chừng nào thì em xuất viện?”

Diệp Ninh khó chịu bĩu môi: “Anh muốn em xuất viện nhanh như thế sao? Không lẽ anh muốn ở riêng với ai hả?”

Cố Phong thật đúng là dở khóc dở cười: “Em nói ai là ai chứ?”

Diệp Ninh nâng mặt của anh lên, để anh đối diện với cô.

“Đương nhiên là cái người vẫn luôn bám dính lấy anh không chịu rời đó.”

Trong mười ngày qua, cho dù Ngô Hàm Nhu đã biết bọn họ đã quyết định bắt đầu lại lần nữa rồi, nhưng cô ta vẫn không hề thay đổi suy nghĩ và cách làm của mình.

Chẳng qua Cố Phong vẫn luôn giữ vững thái độ lạnh nhạt với Ngô Hàm Nhu, muốn làm cô ta biết khó mà lui.

Hiện tại Diệp Ninh vậy mà lại còn chủ động trêu chọc, điều này làm Cố Phong cực kỳ bất đắc dĩ.

Rõ ràng cô có thể trực tiếp bảo Ngô Hàm Nhu rời đi, mỗi ngày cũng đều sẽ bớt phiền phức hơn rất nhiều, nhưng mà cô lại không chịu làm như thế.

“Không nói đùa nữa. Tiểu Ninh, em có thể nói cho anh biết, rốt cuộc em nghĩ như thế nào về Ngô Hàm Nhu hay không?”

Cho dù là muốn kiểm tra anh thì cũng nên kết thúc rồi đúng không?

Diệp Ninh vô cùng nghiêm túc nói: “Em nghĩ như thế nào không quan trọng, quan trọng chính là người ta nghĩ như thế nào. Anh không hiểu cô ta, chỉ cần không phải cô ta chủ động bỏ cuộc thì cho dù em có bảo cô ta rời đi cũng chẳng có tác dụng gì đâu.”

Cố Phong nghe mà nhíu chặt mày, hình như anh đã chọc đến phiền phức lớn rồi thì phải?!

“Cũng không biết vì sao cô ta lại cứ khăng khăng một mực với anh như thế chứ.” Diệp Ninh cố ý thở dài.

Tuy rằng thái độ của cô trông không đàng hoàng cho lắm, nhưng thật ra cô cũng biết ít nhất phải biết trước được nguyên nhân thì mới có thể giải quyết tận gốc rễ được.

Cố Phong thì lại càng không rõ ràng lắm, chắc không thể là bởi vì lần trước lúc ở trong rừng anh đã giúp đỡ cô ta đâu nhỉ?

Nhưng mà người giúp cô ta cũng có phải là anh đâu.

Diệp Ninh thấy Cố Phong bắt đầu chìm trong suy nghĩ, hơi híp mắt lại.

“Cho nên có phải anh và cô ta còn có chuyện gì giấu em hay không?”

Cố Phong lập tức hoàn hồn nói: “Không có.”

Hiện tại anh không muốn để cho bất cứ người nào ảnh hưởng đến tình cảm của hai người bọn họ.

TBC

Diệp Ninh hơi nhíu mày, nhẹ giọng nỉ non: “Vậy thì chuyện này đúng là lạ thật.”

Đối với con người Ngô Hàm Nhu, từ đầu đến cuối cô vẫn chưa thể nào hiểu rõ được.

Phong cách làm việc, các suy nghĩ của Ngô Hàm Nhu hoàn toàn không giống như người bình thường chút nào.

Cố Phong cũng đang động não, nếu tạm thời không thể quăng Ngô Hàm Nhu đi được, vậy thì nhất định phải giữ khoảng cách với cô ta hơn mới được.

Chờ đến khi anh xuất viện, cho dù Ngô Hàm Nhu muốn tiếp tục dây dưa nữa thì cũng sẽ không tìm được cơ hội thích hợp.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1113: Chương 1113


“Anh Cố, đây là canh gà do chính tôi hầm, anh nếm thử xem như thế nào?”

Buổi trưa, Ngô Hàm Nhu xách theo hộp giữ ấm đi vào phòng bệnh của Cố Phong.

Cô ta giống như hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của Diệp Ninh, chỉ lo tự nói chuyện với Cố Phong.

Diệp Ninh vô cùng bình tĩnh nhìn cô ta mở ra hộp giữ ấm.

Mùi thơm canh gà lập tức lan tỏa khắp phòng bệnh.

Cố Phong dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh thì lại cứ nhàn nhã như một người đứng ngoài cuộc.

Cố Phong chỉ đành bất đắc dĩ tự tìm lý do, từ chối nói: “Tôi đã ăn rồi.”

Ngô Hàm Nhu đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó nói ngay: “Vậy chỉ ăn canh thôi, không ăn thịt gà. Khó khăn lắm mới có thể mua được gà đen để hầm canh, hơn nữa tôi còn cố ý bỏ thêm không ít thuốc Đông Y bổ dưỡng trong nồi, cũng có chỗ tốt đối với cơ thể của anh.”

Cô ta vừa nói vừa săn sóc đưa nước canh vừa mới múc ra đến trước mặt Cố Phong.

Cố Phong nhìn thấy trên mu bàn tay của cánh tay đang vươn ra của cô ta có một vết phỏng vô cùng rõ ràng.

Nếu đã nhìn thấy thì cũng không thể không hỏi được.

“Cô bị thương à?”

Ngô Hàm Nhu ra vẻ nhẹ nhàng cười nói: “Lúc nấu ăn không thành thạo lắm, cho nên mới bị phỏng một chút, nhưng mà đã xử lý vết thương rồi, anh không cần lo lắng.”

“...”

Cố Phong còn muốn nói anh cũng không lo lắng, mà lại cảm thấy cô ta thật sự không cần thiết phải làm mấy chuyện này cho anh.

“Anh Cố, anh tranh thủ lúc còn nóng uống đi.”

Ngô Hàm Nhu vô cùng tự nhiên chuẩn bị đi đút cho anh.

Cố Phong rất kháng cự, quyết đoán cầm lấy chén canh kia.

“Để tôi tự ăn được.”

Anh đã có thể hoạt động đơn giản được rồi.

Ngô Hàm Nhu đứng ở nơi đó, nhìn chằm chằm vào anh không chớp mắt.

Cố Phong vẫn luôn dùng khóe mắt để ý đến phản ứng của Diệp Ninh, chén canh gà này anh uống mà cứ cảm giác bị mắc nghẹn ở cổ họng.

Cố tình Ngô Hàm Nhu còn lộ ra vẻ mặt chờ mong hỏi: “Có ngon không?”

Cố Phong cũng không trả lời ngay, mà lại buông chén canh xuống, sau đó mới nghiêm túc nói với Ngô Hàm Nhu: “Đồng chí Ngô Hàm Nhu, cảm ơn cô vì đã chăm sóc tôi trong mấy ngày qua, hiện tại tôi đã khôi phục rất khỏe rồi, cô không cần phải lãng phí thời gian với tôi nữa.”

Anh cảm thấy anh nói như thế đã bày tỏ ý tưởng của mình quá rõ ràng rồi.

TBC

Vẻ mặt của Ngô Hàm Nhu c**ng c*ng lại trong chớp mắt, sau đó cuối cùng mới nhìn về phía Diệp Ninh.

“Diệp Ninh, cô cũng nếm thử tay nghề của tôi đi.”

“Còn có phần của tôi nữa hả?” Diệp Ninh nửa đùa nửa nghiêm túc trêu chọc.

Ngô Hàm Nhu lại múc ra một chén nữa nói: “Tôi vốn dĩ làm phần của hai người mà.”

“Tôi cảm thấy chắc chắn là tôi hưởng ké phúc của Cố Phong.” Giọng điệu của Diệp Ninh vô cùng khẳng định.

Ngô Hàm Nhu cũng không nói gì nữa, giống như cô ta hoàn toàn không nghe được những gì Cố Phong vừa mới nói lúc nãy.

Hai cô gái nói chuyện với nhau, ngược lại làm anh lập tức trở thành người ngoài cuộc.

“Ngon đấy. Không ngờ cô còn có tay nghề này nữa, sau này nếu ai cưới được cô, vậy đúng là quá có phúc rồi.” Diệp Ninh ăn canh gà xong, thật sự cảm thấy như thế.

Ngô Hàm Nhu liếc mắt đưa tình nhìn về phía Cố Phong.

Diệp Ninh thì lại nhìn theo tầm mắt của cô ta.

Cố Phong chỉ cảm thấy sởn tóc gáy.

Diệp Ninh ngoài cười nhưng trong không cười tiếp tục trêu chọc: “Nhưng mà em thì không có tay nghề như thế, sau này chỉ có thể làm anh thiệt thòi ăn mấy thứ em làm mà thôi.”

Cố Phong đổ mồ hôi lạnh ròng ròng: “Không có gì tủi thân cả, anh đồng ý ăn cơm em làm cả đời. Nếu em không muốn nấu ăn thì anh sẽ nấu ăn cả đời cho em.”

Diệp Ninh cười cười.

Ngô Hàm Nhu rũ mắt xuống, yên lặng cất phần canh gà còn sót lại.

Mấy ngày nay cô ta đã quá quen thuộc với cảnh v* v*n đánh yêu giữa Diệp Ninh và Cố Phong rồi.

Cô ta cũng không phải thật sự thích Cố Phong, cho nên cho dù có nhìn thấy mấy thứ này thì cũng không cảm thấy đau lòng khổ sở gì hết.

Cứ việc trực tiếp coi như không thấy là được, hoàn toàn sẽ không ảnh hưởng đến quyết định theo đuổi Cố Phong của cô ta.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1114: Chương 1114


Lúc này Diệp Đống cũng đã xách theo hộp cơm quay về, cũng có nghĩa là lúc nãy Cố Phong nói anh đã ăn, là đang nói dối với Ngô Hàm Nhu.

Bầu không khí có chút xấu hổ.

Diệp Đống đương nhiên không biết những chuyện đã diễn ra trước khi cậu đến đây, hiện tại Diệp Ninh và Cố Phong đã không còn cần người chăm sóc nữa, cho nên cậu cũng hoàn toàn rảnh rỗi.

Nhưng mà bởi vì có bài học lần trước, cậu cũng không dám đi ra ngoài dạo phố nữa, chỉ có thể đi dạo xung quanh bệnh viện, mỗi ngày đều rất nhàm chán.

“Chị, lúc nãy khi em về có gặp được bác sĩ, ông ấy lại hỏi chị định chừng nào xuất viện đó?”

Diệp Ninh cũng không có phản ứng quá lớn, ngược lại Ngô Hàm Nhu vô cùng chờ mong cô nhanh chóng đưa ra quyết định.

Nếu Diệp Ninh xuất viện, vậy nơi này sẽ chỉ còn lại một mình cô ta và Cố Phong, có rất nhiều chuyện sẽ càng tiện hơn.

“Nếu tôi nhớ không lầm thì đây đã là lần thứ ba bác sĩ giục cô xuất viện rồi đúng không?”

Cô ta cố ý nhắc nhở.

Diệp Ninh đương nhiên biết rõ trong lòng cô ta đang tính toán điều gì, cũng không vạch trần: “Đúng vậy. Bác sĩ bảo tôi xuất viện, cứ ăn vạ ở chỗ này mãi cũng không tốt, xem ra cũng đã đến lúc phải đi ra ngoài rồi.”

Cố Phong nghe cô nói như thế, gương mặt rõ ràng càng thêm căng thẳng.

Tuy rằng anh cũng biết Diệp Ninh đúng là đã nên xuất viện rồi, nhưng anh thật sự cũng không nỡ để cô rời đi.

Đáy mắt Ngô Hàm Nhu lộ rõ ý cười: “Vậy tôi đi làm thủ tục xuất viện cho cô nha?”

“Chị của tôi xuất viện, cô hào hứng như thế làm gì?” Diệp Đống lộ ra vẻ mặt khó chịu.

Ngô Hàm Nhu cũng không thèm để ý đến cậu, chỉ chờ Diệp Ninh đưa ra quyết định.

“Ngày mai đi. Sáng mai Tiểu Đống đi xử lý thủ tục xuất viện.” Diệp Ninh quyết định ngày mai sẽ xuất viện.

Lúc trước cô đã hỏi bác sĩ rồi, dựa theo tốc độ khôi phục hiện tại của Cố Phong mà nói, để bảo đảm sau khi xuất viện việc khôi phục cũng không có vấn đề thì anh ít nhất còn phải tiếp tục quan sát thêm mười ngày nửa tháng nữa.

Mà cho dù như thế nào thì cô cũng không thể ở lại trong bệnh viện lâu như thế.

Diệp Đống không muốn làm Ngô Hàm Nhu quá đắc ý, lập tức nói: “Xuất viện rồi thì mỗi ngày chị của tôi cũng sẽ đến đây thăm anh rể!”

Ngô Hàm Nhu trợn trắng mắt.

Cố Phong thuận thế nói: “Tiểu Ninh, em và Tiểu Đống, đồng chí Ngô Hàm Nhu đều đi về hết luôn đi.”

Diệp Ninh đương nhiên cũng muốn như thế, nhưng mà cô còn chưa kịp nói chuyện thì Ngô Hàm Nhu đã dùng thái độ kiên quyết bày tỏ: “Tôi muốn ở lại đây.”

Cố Phong nhíu chặt mày lại như bánh quai chèo, mặc dù không mở miệng thì tất cả mọi người cũng đều biết anh đang rất kháng cự.

“Không được. Tôi và cô không thân cũng chẳng quen, cho dù cần có người ở lại chăm sóc thì cũng nên là Tiểu Đống ở lại.”

Chuyện này không thể thương lượng.

Diệp Đống kiêu ngạo ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c nói: “Đúng đó. Tôi và anh rể mới là người một nhà, không giống như người nào đó, không có thân phận lại cứ muốn cho không.”

Ngô Hàm Nhu cười lạnh nói: “Cậu cũng không cần cố ý mỉa mai nhắc đi nhắc lại những lời này mãi.”

Diệp Ninh nhíu mày, nhưng mà cô cũng không có ý định dây dưa với Ngô Hàm Nhu.

Cô cho rằng cô ta sẽ tiếp tục tìm lý do, nhưng mà không ngờ rằng cô ta lại im lặng, vài giây sau mới gật đầu đồng ý.

“Được rồi. Tôi đi.”

Việc này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Diệp Ninh, ngược lại làm cô cảm thấy có chút bất an.

Tục ngữ nói rất hay, không sợ tên b.ắ.n chính diện, chỉ sợ tên b.ắ.n lén!

TBC

Cố Phong thì lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm, từ nay về sau anh thật sự không muốn gặp lại Ngô Hàm Nhu nữa.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1115: Chương 1115


Chiều tối, Diệp Đống ở một bên dọn dẹp phòng bệnh, lại vừa lèm bèm nói chuyện với Diệp Ninh.

Trong khoảng thời gian này, bọn họ chắc chắn sẽ ở lại kinh thành, chờ ngày mai đương nhiên cần phải tìm chỗ ở khác.

Mấy ngày nay Diệp Đống cũng coi như có chút quen thuộc đối với kinh thành, luôn muốn tìm kiếm một nơi nào đó náo nhiệt để ở lại.

Mãi đến khi Diệp Ninh đưa một cái chìa khóa đến trước mặt cậu, mới làm cậu ngậm cái miệng lải nhải lại.

“Đây là cái gì?” Diệp Đống nhìn chằm chằm vào chìa khóa hỏi.

“Chị đã mua một căn nhà ở kinh thành rồi, chờ ngày mai xuất viện chúng ta lại dọn qua đó ở.”

Ngày hôm qua Lý Tử Hằng đã nói với cô, trong phòng đã có đủ mấy thứ cơ bản cần thiết trong cuộc sống hằng ngày, có thể xách giỏ vào ở.

“Hả?” Diệp Đống ngơ ngác, vài giây sau mới trừng to mắt lặp lại nói: “Chị mua... nhà ở chỗ này hả?”

Diệp Ninh ngẩn ngơ gật đầu, chỉ nghĩ chờ ngày mai phải liên lạc với Trương Quốc Trụ một lúc, nhờ anh ấy sắp xếp người và xe đến đây đón.

Tuy là nói có thể xách giỏ vào ở, nhưng chắc chắn vẫn cần phải mua thêm đồ đạc sinh hoạt ngày thường, đến lúc đó dù sao cũng cần phải có người dẫn Diệp Đống đi mua sắm mới được.

“Chị thật sự mua nhà ở chỗ này hả?!” Diệp Đống hoàn toàn phản ứng lại đây, tiếng nói càng lúc càng lớn.

Diệp Ninh không thể không hoàn hồn: “Em nghe không rõ lời chị nói sao?”

TBC

Giây tiếp theo, Diệp Đống chợt kích động múa may tay chân.

Nơi này chính là kinh thành, dưới chân thiên tử, có thể sinh sống ở chỗ này cũng không phải là người thường.

Hiện tại cô lại nói cho cậu, cô mua nhà ở nơi này rồi, chuyện này sao có thể làm cậu không kích động được chứ!

“Chị, chị làm chuyện lớn này lúc nào vậy chứ? Nhà ở kinh thành cũng không rẻ đâu, chị kiếm đâu ra nhiều tiền như thế? Anh rể có biết chuyện chị mua nhà ở kinh thành không? Sao tới bây giờ chị mới nói cho em biết vậy?”

Cậu đã vui sướng đến mức ăn nói lộn xộn.

Diệp Ninh bị sự vui vẻ của cậu lây nhiễm, giọng nói cũng thả lỏng hơn rất nhiều: “Rốt cuộc căn nhà kia như thế nào chị cũng còn chưa đi xem nữa. Chờ ngày mai đi qua đó rồi sẽ biết.”

Diệp Đống đã hoàn toàn không nghe được những lời này của cô, trong đầu đều đang tưởng tượng đến ngôi nhà kia.

Diệp Ninh liếc mắt nhìn bóng đêm càng lúc càng tối, ngày mai cô phải xuất viện rồi, tuy rằng mỗi ngày cô vẫn có thể đến đây thăm Cố Phong, nhưng vẫn cứ có cảm giác lưu luyến.

“Tiểu Dống, chị sang phòng bệnh của anh rể em.”

Diệp Đống giống như bệnh nhân tâm thần, liên tục nhảy cẫng lên, nghe được Diệp Ninh nói cũng không để ý mà vẫy vẫy tay.

Diệp Ninh cũng không quan tâm đến cậu, chống nạng chậm rãi đi ra ngoài.

Bên này Cố Phong cũng chưa đi ngủ, ngày mai Diệp Ninh phải xuất viện rồi, hiện tại anh lại không thể giúp đỡ được gì hết.

Nói không quan tâm thì là giả.

Răng rắc.

Cửa phòng bệnh mở ra, trong đêm đen yên lặng có vẻ cực kỳ vang dội.

Cố Phong nhìn qua ngoài cửa.

Chờ đến khi nhìn thấy Diệp Ninh đi vào, đáy mắt của anh lộ ra chút ý cười nhàn nhạt.

Hình như anh đã đoán trước được rồi.

“Em đã dọn dẹp đồ đạc hết chưa?”

Anh chậm rãi từ trên giường bệnh ngồi dậy.

“Tiểu Đống còn đang dọn dẹp đó.” Diệp Ninh nhìn lướt qua phòng bệnh, mang theo hàm ý sâu xa.

Cố Phong cũng không phát hiện ra sự “khác thường” của cô, tiếp tục nói: “Phải chờ thêm một đoạn thời gian nữa anh mới có thể xuất viện, nếu em cảm thấy ở kinh thành không tiện thì cũng có thể đi về trước.”

“Anh đang ở chỗ này, em không đi đâu hết. Chờ đến khi anh có thể xuất viện thì chúng ta cùng nhau đi về nhà.”

Diệp Ninh đã dự định như thế từ trước rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1116: Chương 1116


Cố Phong vừa vui vẻ lại cảm động: “Vậy mấy ngày nay lại phải để em vất vả tiếp rồi.”

“Giữa hai chúng ta nói cái gì mà vất vả hay không vất vả chứ.” Diệp Ninh bình tĩnh ngồi ở mép giường.

“Tuy rằng hiện tại em đã có thể xuất viện, nhưng mà vết thương ở chân cũng cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt, nhất định phải chú ý, đừng để lại di chứng gì đó.” Cố Phong không yên tâm dặn dò.

Diệp Ninh ngẩn ngơ nói: “Yên tâm đi, em biết rồi.”

“Ừ. Còn nữa, hiện tại thân phận của em đặc biệt, chỉ e là ở bên ngoài sẽ có rất nhiều fans mê ca nhạc. Em phải bảo Tiểu Đống cẩn thận một chút, tốt nhất không cần tiết lộ địa chỉ nơi ở của em.” Cố Phong nghĩ đủ mọi chuyện cho cô.

Trước kia có Vương Kim đi theo bên cạnh Diệp Ninh, anh vẫn còn có thể yên tâm được.

Hiện tại tuy rằng có Diệp Đống, nhưng nếu thật sự gặp được chuyện gì, Diệp Đống chắc chắn sẽ không thể nào ứng phó được.

“Được.” Diệp Ninh thuận miệng trả lời.

TBC

“Hoặc là em có thể liên lạc với chiến hữu của anh, để anh ấy giới thiệu giúp em...”

“Được rồi, mấy chuyện này anh đừng lo lắng, em đều chuẩn bị hết rồi.” Diệp Ninh ngắt ngang lời đề nghị của Cố Phong.

Ngày mai cô đã phải xuất viện rồi, tối nay coi như buổi tối cuối cùng bọn họ ở bên nhau, cô cũng không muốn lãng phí thời gian ở loại chuyện này.

Cố Phong cũng nhận ra hình như cô cũng không muốn nói đến những đề tài này: “Vậy em có cái gì muốn nói với anh không?”

Làm anh bất ngờ chính là, Diệp Ninh lại lắc đầu.

Cố Phong sửng sốt một chút, đoán không ra cô suy nghĩ cái gì.

Hai người bọn họ cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ.

“Cũng đã trễ rồi, em cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Lần này Diệp Ninh lại gật đầu giống như phụ họa, tự nói chuyện một mình: “Đúng là nên nghỉ ngơi rồi.”

Ngay lúc Cố Phong cho rằng cô sẽ rời đi, không ngờ cô lại trực tiếp leo lên giường bệnh.

“...”

Cố Phong ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào cô, ngơ ngác đờ ra.

Diệp Ninh nghiêm trang nói: “Giường bệnh có hơi nhỏ, nhưng mà nằm chen chúc một chút thì cũng không có vấn đề gì.

Cố Phong nín thở, đại khái đã hiểu được ý của cô, gương mặt lập tức đỏ bừng lên.

“Tiểu Ninh, như thế không ổn lắm đâu.”

Anh khẩu thị tâm phi nói.

Diệp Ninh không thèm để ý anh nói không ổn hay không, cô đã mưu đồ việc này từ lâu rồi.

“Em chỉ là muốn nằm chung với anh tâm sự mà thôi, có cái gì mà không ổn chứ? Hay là anh còn muốn làm chuyện gì khác nữa?”

Cố Phong bị hỏi đến á khẩu không trả lời được, mặt đỏ tai hồng.

Không phải anh muốn làm chuyện gì, mà là sẽ không thể khống chế được suy nghĩ trong lòng mình.

“Vậy thì cũng không ổn. Nếu bị y tá nhìn thấy, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của em.”

Diệp Ninh lại không cảm thấy như thế: “Em còn không sợ, anh sợ cái gì chứ?”

Cố Phong còn muốn thuyết phục cô tiếp, cô đã dán sát vào bên người anh nằm xuống.

Cái giường bệnh vốn dĩ chỉ có thể vừa cho một người nằm, sau khi có thêm một người, thật sự là không còn bất cứ khe hở nào nữa.

Diệp Ninh thậm chí còn chọn một tư thế thoải mái cho mình nằm.

Nhưng mà hiện tại Cố Phong vẫn còn đang ngồi, điều này làm cho cô cảm thấy có chút không hài lòng.

“Cũng không biết lúc trước ai đã nói em muốn làm cái gì cũng được.”

Khóe miệng Cố Phong hơi co giật, không ngờ cô lại “chờ” sẵn anh ở chỗ này.

Nhưng mà những lời này thật sự cũng là do anh nói ra.

Diệp Ninh vỗ nhẹ vào đệm chăn: “Anh thật sự không định nằm xuống sao?”

Ánh mắt của Cố Phong liên tục d.a.o động, lý trí nói cho anh, làm như thế thật sự không ổn.

Nhưng mà tình cảm lại chiếm cơ trên.

“Vậy chờ lát nữa nếu y tá đến, em sẽ về sao?”

Anh đồng ý, cũng đã đưa ra quyết định mà anh chờ mong nhất từ tận đáy lòng.

Diệp Ninh cũng đồng ý: “Được rồi.”

Cô cũng sẽ không nói cho Cố Phong biết, lúc nãy trước khi cô đi vào phòng cũng đã đi chào hỏi trước với y tá rồi.

Tối nay y tá tuyệt đối sẽ không đến phòng bệnh.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1117: Chương 1117


Cố Phong chưa bao giờ cảm nhận được thì ra giường bệnh lại nhỏ hẹp như thế, tận lục rụt lại cơ thể chen chúc ở bên cạnh.

Dù vậy, khoảng cách giữa anh và Diệp Ninh vẫn cứ là số âm.

Chóp mũi tràn ngập mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ trên sợi tóc Diệp Ninh.

Anh cũng không dám nhúc nhích tí nào.

TBC

Ngoại trừ việc sợ hãi anh sẽ mất không chế ra, cũng lo lắng mình sẽ chạm vào xương mắt cá chân đang khôi phục của Diệp Ninh.

Diệp Ninh nhìn Cố Phong đang cực lực kéo dãn khoảng cách với mình, chỉ cảm thấy vô cùng buồn cười.

Đúng là một tên ngốc.

“Cố phong?”

"Ừm."

“Cố phong?”

"Ừm?"

“Cố phong?”

Diệp Ninh liên tục kêu tên của anh, sau đó lại không nói thêm gì nữa.

“Sao thế?” Giọng nói rầu rĩ của Cố Phong từ trên đỉnh đầu cô truyền đến.

Khóe miệng của Diệp Ninh hơi cong lên: “Không có việc gì, chỉ là muốn kêu tên của anh thôi.”

Cố Phong lại im lặng, cố gắng khống chế nhịp tim đang dần đập nhanh hơn của mình.

Giờ phút này, anh thật sự cảm thấy chuyện này quá không chân thật.

Mấy thứ này đều là những cảnh chỉ có thể xuất hiện ở trong mơ.

“Sao anh không nói tiếng nào thế?” Diệp Ninh cảm nhận được tiếng tim đập đầy sức sống của anh, đột nhiên muốn nghe anh nói gì đó.

“Anh không biết nên nói cái gì hết.” Cố Phong thật sự không biết, sợ anh sẽ nói sai cái gì đó, làm cảnh trong mơ xinh đẹp này sẽ kết thúc.

“Vậy thì anh nói xem, anh bắt đầu thích em từ lúc nào?”

Câu hỏi này của Diệp Ninh làm anh bắt đầu chìm vào trong suy nghĩ.

Một giây.

Hai giây.

Diệp Ninh hơi nhíu mày: “Câu hỏi này khó trả lời lắm à?”

Cố Phong lạnh nhạt “Ừm” một tiếng nói: “Bởi vì anh cũng không biết rốt cuộc là bắt đầu từ ngày nào, từ khoảnh khắc nào. Khi anh ý thức được anh thích em thì cũng đã rất thích rồi.”

Nếu cứ nhất quyết bắt anh phải nói là bắt đầu từ khi nào, có lẽ thì đó là lúc cô hạ quyết tâm sẽ thay đổi đi.

Diệp Ninh thả lỏng mày: “Vậy anh thích em ở điểm nào?”

Tuy rằng vấn đề này rất tục, nhưng cô cảm thấy cô chính là một tục nhân như thế.

Muốn xác định lại vô số lần với người mình thích.

Cố Phong cũng không trả lời ngay lập tức, nghiêm túc suy nghĩ vài giây, sau đó mới nói ra hai chữ: “Toàn bộ.”

Thích toàn bộ mọi thứ về cô.

Tốt, xấu, tất cả mọi thứ.

Khóe miệng Diệp Ninh bắt đầu điên cuồng cong lên.

“Tại sao trước kia em lại không phát hiện ra anh biết nói lời ngon tiếng ngọt như thế chứ?”

Hai câu nói vô cùng đơn giản cũng đã làm cô cảm thấy vô cùng ngọt ngào rồi.

Cố Phong phủ nhận: “Không có. Anh chỉ đang trả lời câu hỏi của em thôi.”

Thật ra anh cũng có một vấn đề muốn hỏi cô.

“Tiểu Ninh, vậy vì sao em sẽ lại chấp nhận anh lần nữa thế?”

Tuy rằng trước kia Diệp Ninh cũng đã bày tỏ thái độ vô cùng kiên quyết, nhưng mà trong lòng anh vẫn cứ hoàn toàn không thể nào yên ổn được.

Dù sao thì trước khi chuyện lần này xảy ra, Diệp Ninh vẫn luôn giữ thái độ từ chối anh.

Diệp Ninh cũng không hề ậm ừ cho qua chuyện, đưa ra câu trả lời vô cùng khẳng định: “Bởi vì em thích anh!”

Cố Phong đối diện với lời tỏ tình trực tiếp như thế, tim đập điên cuồng.

Trên đời này không có chuyện gì vui sướng hơn việc người mình thích cũng thích mình.

“Trước kia chúng ta đã đi qua rất nhiều đường vòng, cũng lãng phí rất nhiều thời gian, sau này chúng ta phải ở bên nhau thật hạnh phúc mới được.” Lúc nói ra những lời này, Diệp Ninh cố ý nhấn mạnh.

Cho dù tương lai thật sự còn có thứ gì đó cản trở, nhưng chỉ cần bọn họ cứ kiên định không thay đổi tình cảm dành cho nhau, chắc chắn có thể hạnh phúc đi với nhau đến cuối cùng.

“Được rồi.” Tiếng đồng ý của Cố Phong hùng hồn vang dội.

Sau này anh sẽ không bao giờ buông tay nữa.

Anh nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo của Diệp Ninh, giống như có được bảo bối quý giá nhất.

Diệp Ninh âm thầm kéo gần khoảng cách với hai người, không biết bao lâu sau, cũng không biết ai là người bắt đầu trước.

Hai người hôn đến mức khó bỏ khó phân.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1118: Chương 1118


Lần này Cố Phong không hề bị động, hoàn toàn phóng thích tình cảm đã đè nén từ lâu của mình.

Nụ hôn ngọt ngào, làm đầu người ta như muốn ngất đi, muốn ngừng lại không được.

Diệp Ninh cũng bị nụ hôn kịch liệt của anh làm cho không thể nào suy nghĩ như bình thường được, từng luồn cảm giác sung sướng tê dại thổi quét toàn thân, rên khẽ thành tiếng.

Cố Phong giống như nghe được âm thanh êm tai nhất trên thế giới này, toàn bộ lý trí đều tan rã, nụ hôn dọc theo cánh môi của Diệp Ninh rậm rạp rơi xuống, nơi đi qua để lại vô số vệt đỏ đầy mập mờ.

Nóng.

Ngoại trừ nóng thì vẫn là nóng.

Diệp Ninh thở gấp, toàn bộ cúc áo của đồ bệnh nhân đều bị mở bung ra.

Cố Phong hoàn toàn điên cuồng, giống như tín đồ thành kính hôn môi thần mình của mình.

“Anh Cố, tôi...”

Ngô Hàm Nhu đẩy cửa đi vào.

Khi cô ta nhìn thấy dưới đệm chăn của giường bệnh lại có đến hai bóng người, lập tức ngơ ngẩn.

Cố Phong và Diệp Ninh càng không ngờ đến sẽ có người đột nhiên đi vào, Cố Phong gần như chỉ dùng một giây đã che kín mít Diệp Ninh rồi.

Nhưng mà cho dù là như thế, trong toàn bộ phòng bệnh đều đã tràn ngập bầu không khí vô cùng mập mờ.

Mà hơi thở của Cố Phong cũng rất năng, sắc mặt không biết đỏ hơn bình thường bao nhiêu lần.

“Đi ra ngoài!”

Giọng nói khàn khàn hỗn loạn t*nh d*c, bá đạo lại lạnh nhạt quát lớn Ngô Hàm Nhu.

Tuy rằng Ngô Hàm Nhu không nhìn thấy người đang nằm dưới chăn là ai, nhưng cũng đã đoán được nơi này đang xảy ra chuyện gì.

Mắt cô ta đảo tới đảo lui nhìn về phía Cố Phong.

Khi nhìn thấy Cố Phong còn đang mặc quần áo, cô ta miễn cưỡng làm bản thân bình tĩnh lại.

Cố Phong và Diệp Ninh đều đang bị thương, cho nên hiện tại dù đang ở cùng một chỗ thì cũng không có khả năng thật sự phát sinh chuyện gì.

Cố Phong nhìn thấy Ngô Hàm Nhu vẫn cứ đứng yên tại chỗ, lại tăng thêm âm lượng lần nữa: “Đi ra ngoài! Đừng để tôi phải lặp lại lần nữa!”

Cuối cùng Ngô Hàm Nhu cũng hoàn hồn, sắc mặt khó coi, không nói tiếng nào, xoay người rời đi.

Diệp Ninh trốn ở trong chăn cũng thở phào nhẹ nhõm, cũng có chút bực bội vì bị người ta phá hư.

Cô đã dặn dò y tá, dặn dò Diệp Đống, nhưng lại không đoán được cuối cùng người đến đây phá rối sẽ lại là Ngô Hàm Nhu.

Tuy rằng quần áo trên người Cố Phong cũng xem như còn nguyên vẹn, nhưng mà cô đã bị cởi hơn phân nửa, nơi nơi đều là hơi thở mà Cố Phong để lại.

Ngô Hàm Nhu xuất hiện làm Cố Phong khôi phục lại một chút lý trí, xác định cửa phòng bệnh đã đóng lại, anh lập tức đi kiểm tra Diệp Ninh đang giấu dưới chăn.

Nhưng mà anh cũng chỉ mới nhìn thấy phần xương quai xanh trắng nõn lại xinh đẹp của Diệp Ninh, sóng gió mới bị đè ép xuống trong lòng anh lại bắt đầu ngo ngoe rục rịch.

Thật đúng là muốn c.h.ế.t mà!

“Xin lỗi.”

Rõ ràng bọn họ chỉ muốn nằm cùng nhau trò chuyện, nhưng mà anh lại mạo phạm cô.

Trên mặt Diệp Ninh cũng nóng hôi hổi, đến tận lúc này thứ cô muốn không phải là lời xin lỗi.

TBC

“Anh xin lỗi em là bởi vì chuyện lúc nãy còn chưa làm xong sao?”

Cố Phong chỉ cảm thấy đầu óc của mình vang lên một tiếng “ong”, m.á.u toàn thân đều sôi trào.

Ý của cô là...

“Không, không được.”

Tuy rằng anh sắp nổi điên rồi, nhưng cũng không thể thật sự muốn cô dưới tình huống như thế.

“Vì sao lại không được chứ?” Diệp Ninh nhìn anh, hai mắt sáng lấp lánh, hình như đang chờ mong gì đó.

Bọn họ đã xác định mối quan hệ yêu đương, hiện tại là là anh tình em nguyện, cô không cảm thấy có cái gì không được.

Huống chi ngoại trừ bước cuối cùng ra, những gì bọn họ nên làm hay là không nên làm cũng đều đã làm hết rồi.

Tình cảm đạt đến giới hạn nào đó, muốn được đến lẫn nhau, đó chính là sự việc tốt đẹp nhất.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1119: Chương 1119


Những gì Diệp Ninh nói chẳng khác nào là một lời mời gọi đối với Cố Phong, liên tục đánh sâu vào phòng tuyến tâm lý vốn dĩ đã vô cùng yếu ớt của Cố Phong.

Nhưng mà đến thời khắc quan trọng, anh vẫn cố gắng nhịn xuống.

Tuy rằng cả đời này anh chỉ yêu một mình Diệp Ninh, nhưng mà trên người bọn họ toàn là vết thương, cho dù là vì suy nghĩ cho sự khôi phục của cơ thể Diệp Ninh thì cũng không thể là ngay lúc này.

Anh hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại tâm trạng.

“Tiểu Ninh, em là bảo bối mà anh trân quý nhất, anh cũng muốn cho em cảm giác tốt đẹp nhất.”

Giọng của anh đã cực kỳ khàn khàn.

Diệp Ninh đại khái có thể đoán ra được suy nghĩ của anh, nghĩ đến mắt cá chân còn đang bó thạch cao của mình, cùng với cơ thể còn chưa hoàn toàn khôi phục của anh, hiện tại thật sự không phải cơ hội quá tốt.

“Được rồi, vậy chúng ta lại chờ thêm một chút.”

Nói xong cô ngoan ngoãn nằm trong lòng n.g.ự.c của Cố Phong, cảm nhận được sự tốt đẹp yên lặng này.

Người đẹp nằm trong lòng ngực, hơn nữa lại còn là người mà anh thích, đối với Cố Phong mà nói, đây thật sự là dày vò lớn nhất.

Tuy rằng anh đã dùng hết toàn bộ sự tự chủ để khống chế, nhưng mà có một vài thứ vẫn không thể nào che giấu được.

TBC

Đau cũng vui sướng.

Diệp Ninh lại đỏ mặt, thậm chí còn có chút sợ hãi.

Không ai trong hai người bọn họ lên tiếng, đều tự ngầm hiểu với nhau.

Hơi thở của Cố Phong hỗn loạn dồn dập, trong đầu nghĩ đến kế hoạch huấn luyện, nghĩ đến cách bố trí trên chiến trường, nghĩ đến hết tất cả mọi thứ có thể làm bản thân bình tĩnh lại.

Thình thịch! Thình thịch!

Diệp Ninh nghe tiếng tim đập càng lúc càng nhanh của anh, tâm trạng cũng không thể nào bình ổn được.

Tuy rằng lúc nãy hai người bọn họ đã thống nhất ý kiến, nhưng mà hình như muốn giữ vững ý kiến này cũng sẽ là một bài kiểm tra cực kỳ khó khăn.

Không biết bao lâu sau, Diệp Ninh giống như đã quyết định gì đó.

“Cố Phong....”

“Ừm.” Cố Phong lên tiếng đáp, trên trán đã đổ mồ hôi lạnh.

“Em... Có thể giúp anh.”

Lúc nói ra những lời này, gương mặt Diệp Ninh đã giống như nổi lửa.

Có lẽ có thể dùng biện pháp kia, cô cũng không muốn làm anh quá khó chịu.

Toàn bộ trái tim Cố Phong đều đang run rẩy, t.ì.n.h d.ụ.c ở sâu trong đáy mắt quay cuồng.

Tất cả mọi thứ lại mất khống chế lần nữa, trong tiếng th* d*c đan chéo của hai người, anh bắt được bàn tay mềm mại của Diệp Ninh, chậm rãi dời xuống bên dưới...

“Tiểu Ninh, anh yêu em...”

Trong bóng đêm, cùng với tiếng gầm nhẹ của Cố Phong, phát tiết ra tình yêu cực nóng đối với Diệp Ninh.

Sáng sớm hôm sau.

Diệp Đống tính toán thời gian, đi mua bữa sáng về, vào phòng bệnh của Cố Phong.

Trước khi đi vào, cậu còn vô cùng lễ phép mà gõ cửa hỏi.

“Anh rể, anh với chị đã tỉnh ngủ chưa?”

Tối hôm qua chị của cậu đến phòng bệnh của anh rể ngủ, hiện tại cậu tuyệt đối không dám trực tiếp đi vào.

“Vào đi.” Tiếng nói lười biếng của Diệp Ninh từ bên trong truyền ra.

Lúc này Diệp Đống mới đẩy cửa mà vào.

Diệp Ninh và Cố Phong đều đã ăn mặc quần áo ngay ngắn.

Diệp Đống nhiều chuyện đảo tới đảo lui giữa hai người bọn họ.

Cậu cũng biết dựa theo trạng thái cơ thể hiện tại của Cố Phong, chỉ e là anh cũng không thể vận động quá kịch liệt.

Nhưng mà hiện tại nhìn Cố Phong mặt mày sáng sủa tinh thần hăng hái, sắc mặt cực kỳ tốt đẹp.

Ngay lúc cậu quan sát hai người bọn họ thì Ngô Hàm Nhu cũng đã đi đến phòng bệnh.

Cô ta và Diệp Đống cũng có phản ứng giống hệt như nhau, thậm chí còn quan sát cẩn thận hơn Diệp Đống rất nhiều.

Trạng thái của Diệp Ninh không có gì khác với ngày hôm qua, hơn nữa trên chân của cô còn đang bó thạch cao, tuyệt đối là không phương tiện.

Còn Cố Phong, ngoại thương của anh đúng là không có vấn đề gì quá lớn, nhưng mà nội thương lại rất nghiêm trọng, cũng không có năng lực phát sinh chuyện gì đó.

Xem ra cô ta nhất định phải đẩy nhanh tiến độ, nếu không chờ đến khi Cố Phong xuất viện, chỉ sợ cô ta sẽ thật sự không thể nào ngăn cản việc anh và Diệp Ninh yêu nhau.

Lúc này trong mắt Cố Phong chỉ có Diệp Ninh, ánh mắt khi nhìn về cô toàn là tình yêu nồng cháy.
 
Back
Top Dưới