Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1180: Chương 1180


Đáy mắt Cố Phong tràn ngập vẻ âm u.

Diệp Ninh muốn nói cho rõ ràng, lại bị anh cản lại lần nữa.

“Đi ăn cơm đi.”

Tuy rằng Diệp Ninh rất tức giận, nhưng mà anh đã nói như thế, cô cũng chỉ đành xoay người.

TBC

Nhưng mà hai người chỉ mới đi được một bước, giọng nói không cam lòng của Tiêu Tùng lại vang lên lần nữa.

“Cố Phong, anh chỉ là một thằng hèn!”

Đến cả mối quan hệ với Diệp Ninh mà anh còn không dám thừa nhận, không phải là một thằng hèn thì là cái thứ gì?!

Bước chân của Cố Phong đột nhiên dừng lại.

Diệp Ninh rõ ràng nhìn thấy lửa giận bốc lên dưới đáy mắt của anh.

Tiêu Tùng đúng là rất quá đáng.

Cố Phong quay đầu nhìn về phía Tiêu Tùng, ánh mắt sắc bén.

“Được rồi. Vậy tôi để cho anh nhìn thấy rõ, rốt cuộc thì tôi và Tiểu Ninh có mối quan hệ gì!”

Anh nói xong, lập tức bá đạo trở tay ôm chặt lấy vòng eo của Diệp Ninh, ôm cô vào trong lòng mình.

Không chỉ có Tiêu Tùng không ngờ rằng anh sẽ đột nhiên bùng nổ, đến cả Diệp Ninh cũng không kịp phản ứng.

Cố Phong cũng không dừng lại, dưới ánh mắt đầy kinh ngạc không dám tin của Tiêu Tùng, anh cúi người hôn lên cánh môi của Diệp Ninh.

Nụ hôn này cũng không phải như chuồn chuồn lướt nước, chạm vào rồi thôi, nó vô cùng nóng bỏng, nóng bỏng tuyên thệ chủ quyền của mình.

Diệp Ninh hoàn toàn ngơ ngác, đợi đến khi cô ý thức được Cố Phong đang làm cái gì, đáy mắt của cô tràn ngập ý cười, lại còn phối hợp nhắm mắt lại.

Tiêu Tùng ngây ra như phỗng, vốn dĩ anh ấy còn cảm thấy hiện tại Diệp Ninh và Cố Phong còn đang trong giai đoạn mập mờ, còn chưa thật sự bắt đầu lại, không ngờ hai người lại trình diễn một màn hôn nhau kịch liệt ngay trước mặt anh ấy như thế!

Đúng lúc này ba người Lâm Nhiên, Diệp Đống và Thủy Du Vi lo lắng Cố Phong và Tiêu Tùng sẽ lại cãi nhau cũng vừa lúc đi đến cửa.

Thứ đầu tiên ba người nhìn thấy chính là cảnh Diệp Ninh và Cố Phong hôn môi nhau, bị chấn động cực lớn.

“Trời đất ơi! Chị với anh rể của tôi bị điên rồi hả?” Diệp Đống run giọng cảm thán.

Ban ngày ban mặt, trước mặt công chúng, trước mặt người ngoài, vậy mà bọn họ lại đi hôn nhau?!

Nếu là ở trong thôn, đây chẳng khác nào là một quả bom.

Nhưng mà anh rể làm tốt lắm, cái tên Tiêu Tùng kia bị chọc tức điên, mặt tái mét luôn rồi!

Lâm Nhiên đảo mắt nhìn về phía Tiêu Tùng cũng đang đứng yên không nhúc nhích ở đằng kia.

Anh ấy cần gì phải làm đến mức này chứ?

Thủy Du Vi ngược lại có chút hâm mộ Diệp Ninh.

Tuy rằng gương mặt hiện tại của Cố Phong đã không còn được như trước kia, nhưng mà một người đàn ông bá đạo như thế, muốn không rung động cũng khó!

Cố Phong và Diệp Ninh hôn nhau suốt một hai phút, cuối cùng Cố Phong mới chịu buông lỏng Diệp Ninh ra.

Mà lúc này gương mặt của Diệp Ninh đã ửng hồng, hô hấp hỗn loạn.

Cố Phong ngước mắt lên, nhìn về phía Tiêu Tùng đang đứng đờ ra đó như một khúc gỗ, hỏi: “Hiện tại mối quan hệ của chúng tôi đã đủ rõ ràng rồi chứ?”

Anh chỉ nói một câu đã như vả mạnh vào mặt Tiêu Tùng.

Chút tình cảm của Tiêu Tùng dành cho Diệp Ninh hoàn toàn bị bóp c.h.ế.t từ lúc còn trong nôi, chưa kịp bắt đầu đã kết thúc.

Hiện tại anh ấy không nói nên lời dù một chữ.

Lâm Nhiên nhanh chóng bước đến, đứng ở giữa ba người: “Biên kịch Diệp, đồng chí Cố, cũng muộn rồi, chúng tôi đã ăn trưa xong, xin phép về trước.”

Cô ấy chủ động tìm cơ hội cho Tiêu Tùng lùi bước, nói xong nhanh chóng kéo cổ tay Tiêu Tùng, đi lướt qua người Cố Phong và Diệp Ninh.

Thủy Du Vi cảm thấy hôm nay cô ta đến đây là quá đúng đắn, không ngờ lại có thể nhìn thấy hình ảnh xuất sắc như thế.

“Biên kịch Diệp, tôi hâm mộ cô thật đó.”

Cô ta mang theo hàm ý khác mà nói một câu, sau đó nghênh ngang rời đi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1181: Chương 1181


Trong nhà, ngoài sân, lại trở nên yên tĩnh trở lại.

Diệp Đống giơ ngón cái với Cố Phong nói: “Anh rể, anh quá trâu bò!”

Lúc nãy mặt của tên Tiêu Tùng kia còn khó coi hơn là bị ăn phân nữa.

Anh rể của cậu im lặng suốt một buổi sáng, thì ra là đang chờ chơi một chiêu mạnh.

Cố Phong không thèm nhìn cậu cái nào, chỉ rũ mắt nhìn Diệp Ninh vẫn đang được anh ôm lấy.

Gương mặt Diệp Ninh đỏ rực, hai mắt lại vô cùng sáng ngời, cô bảo Diệp Đống: “Em đi dọn dẹp bàn ăn đi, nhớ dọn cho sạch đó.”

“Hả? Một mình em hả?” Diệp Đống lập tức mếu máo.

Một đống chén đũa như thế, rửa hết sẽ rất mệt đó.

“Nếu không thì sao? Hay là để chị giúp em ha?” Diệp Ninh chỉ cảm thấy cái bóng đèn là cậu quá chói mắt, ước gì có thể giơ chân đá bay cậu đi ngay lập tức.

Diệp Đống cảm nhận được sát ý toát ra từ trên người chị mình, quay đầu bỏ chạy đi ngay, không dám dừng lại thêm một giây nào nữa.

Vài giây sau, toàn bộ phòng khách cũng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Cố Phong dùng giọng nói khàn khàn xin lỗi với Diệp Ninh: “Tiểu Ninh, xin lỗi, lúc nãy anh...”

“Lúc nãy anh làm tốt lắm.” Diệp Ninh không đợi anh nói hết câu, đã sốt ruột hấp tấp khen ngợi.

Nếu như anh thật sự thờ ơ từ đầu đến cuối thì cô mới tức giận đó.

Trong lòng Cố Phong đang căng thẳng, nghe thế cũng thả lỏng lại, trên mặt cũng có chút ý cười.

“Bọn họ là bạn của em, ngay từ đầu anh cũng không muốn làm cho bầu không khí quá căng cứng, hơn nữa anh cũng không muốn để người ngoài can thiệp vào chuyện tình cảm của đôi ta.”

Chỉ là anh không ngờ rằng Tiêu Tùng thật sự làm anh mất hết kiên nhẫn.

“Bọn họ không tính là bạn của em, cho dù thật sự là bạn thì em cũng không ngại anh làm như thế.” Diệp Ninh không chỉ không tức giận, ngược lại còn cảm thấy rất vui.

Cô thật sự yêu c.h.ế.t cái d*c v*ng chiếm hữu này của anh.

Điều này làm cô cảm thấy anh thật sự rất để ý cô.

Cố Phong giống như trút được gánh nặng, theo bản năng ôm chặt cô.

Không có ai nói gì, đều cẩn thận cảm nhận sự tồn tại của đối phương, hưởng thụ thời khắc yên lặng này.

Đêm khuya tĩnh lặng.

Diệp Đống ngủ một giấc tỉnh dậy muốn đi nhà vệ sinh, cảm thấy hình như ngoài sân có gì đó khác thường, phản ứng đầu tiên chính là có ăn trộm, cậu lập tức xách chổi, vô cùng căng thẳng đi đến trước cửa.

Sau đó cậu lập tức nhìn thấy Cố Phong và Diệp Ninh vốn đã nên đi ngủ từ lâu lại đang ở trong sân.

Hai người trải một tấm chiếu ở giữa sân, hai người rúc vào cùng nhau.

Diệp Đống nhìn theo tầm mắt của bọn họ, ngước nhìn lên không trung, nhìn chằm chằm hai phút, đến khi mắt mỏi nhừ cũng chẳng phát hiện ra có gì đặc biệt.

Trong lòng cậu chỉ cảm thấy buồn bực, đêm hôm khuya khoắt hai người này lại không chịu đi ngủ, ở trong sân làm cái gì thế?

TBC

Nhưng mà cậu cũng không dám lên tiếng quấy rầy, rón ra rón rén đi về.

Diệp Ninh dựa vào bên cạnh Cố Phong, cảm thán nói: “Ánh trăng đẹp như thế, cũng không biết lần sau đến bao giờ mới có thể được ngắm lần nữa.”

“Nếu em thích ngắm trăng thì sau này chúng ta có thể thường xuyên đi ngắm.” Cố Phong hứa hẹn, bọn họ còn có rất nhiều, rất nhiều thời gian.

“Chờ anh đi về rồi, còn không biết là sẽ bận đến lúc nào nữa, chỉ e là sau này em cũng sẽ càng lúc càng bận rộn.”

Con người luôn có rất nhiều chuyện không thể tự quyết định được.

Cố Phong an ủi: “Rồi cũng sẽ có thời gian thôi.”

Diệp Ninh thu hồi tầm mắt nhìn về phía anh: “Vậy chúng ta hứa rồi đó nha, chờ lần này anh kết thúc nhiệm vụ diễn tập sẽ lập tức đi kết hôn.”

Đáy mắt Cố Phong tràn ngập tình yêu dịu dàng không thể nào hòa tan được, cưng chiều nói: “Được. Đều nghe lời em.”

Diệp Ninh hơi cong khóe môi lên, nhanh chóng hôn nhẹ lên mặt cô.

“Đóng dấu, không được đổi ý.”

Cố Phong ôm chặt lấy tay cô, nói chuyện vô cùng dứt khoát hùng hồn.

“Không đổi ý. Chúng ta phải ở bên nhau cả đời!”

“Cả đời.” Diệp Ninh nỉ non, chờ mong cuộc sống có thể ở bên nhau.

“Cả đời.” Cố Phong cũng lặp lại một lần nữa hai chữ này trong lòng, đáy lòng tràn ngập hạnh phúc và thỏa mãn chưa từng có.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1182: Chương 1182


Ngày hôm sau.

Mới sáng sớm Diệp Ninh đã thức dậy giúp Cố Phong sửa soạn quần áo.

Tuy rằng sắp chia xa, nhưng mà hai người cũng không quá đau buồn, thỉnh thoảng còn nhìn nhau cười.

Mãi đến khi Diệp Ninh đã sửa soạn hai túi hành lý rồi mà vẫn định đi dọn thêm đồ, cuối cùng Cố Phong mới nhịn không được ngăn cản.

“Tiểu Ninh, anh chỉ là về bộ đội thôi, không phải đi đâu xa, nhiều đồ đạc như thế, anh thật sự cầm không được.”

Ở bộ đội cái gì đều có hết, có lẽ anh sẽ không có cơ hội mở hai cái túi hành lý này ra.

“Lo trước khỏi họa. Hơn nữa mỗi ngày anh đều phải uống thuốc, đồ bổ anh phải ăn mỗi ngày cũng ở trong này.” Diệp Ninh nói một cách đương nhiên, cô còn cảm thấy thiếu nữa đó.

Cố Phong biết suy nghĩ của cô, tuy rằng rất bất đắc dĩ, nhưng cũng rất cảm động.

Diệp Ninh nhì đồng hồ: “Chừng nào thì xe trong đoàn sẽ đến?”

Bởi vì lo lắng cho sức khỏe của anh, Trịnh Hồng Xương trực tiếp sắp xếp xe đến đây đưa anh quay về, như vậy cũng có thể tránh cho anh khỏi phải xóc nảy ngồi xe lửa và ô tô, cũng đỡ lãng phí thời gian hơn.

“Chắc còn khoảng nửa tiếng nữa.”

Diệp Ninh nghe thấy Cố Phong trả lời như thế, lại nhìn về phía túi hành lý, lo tự nói một mình: “Có còn sót cái gì không nhỉ.”

Cố Phong ngồi ở mép giường dở khóc dở cười, ngay lúc cô chuẩn bị tiếp tục nhét thêm thứ gì đó vào, Cố Phong túm chặt lấy cổ tay của cô, kéo cô ngồi lên đùi của mình.

Còn nửa tiếng nữa bọn họ đã phải chia xa, anh cũng không muốn cô lãng phí tinh lực vào mấy chuyện không quan trọng này.

Di chuyển đột ngột làm Diệp Ninh có hơi chóng mặt, chờ cô phản ứng lại, gương mặt của Cố Phong đã gần trong gang tấc.

Ánh mắt Cố Phong tràn ngập si mê nhìn tới nhìn lui trên mặt cô, cuối cùng dừng lại trên đôi môi đỏ của cô.

“Có còn chuyện gì muốn dặn dò anh nữa không?”

Gương mặt xinh đẹp của Diệp Ninh đỏ lên: “Em dặn dò thì anh sẽ nghe thật sao?”

Thật ra cô lo lắng chuyện gì, anh đều biết hết, chẳng qua anh làm không được mà thôi.

Cố Phong bất đắc dĩ cười cười: “Anh muốn nghe em nói.”

Diệp Ninh trở tay ôm lấy cổ của anh, nhìn thẳng vào hai mắt anh, trịnh trọng nói: “Anh đi về bộ đội rồi đừng làm việc quá mệt nhọc, đừng vận động kịch liệt. Mỗi ngày nhớ uống thuốc đúng giờ, còn nữa... Ừm...”

Câu nói tiếp theo cô còn chưa nói xong, đã bị Cố Phong hôn lên.

Nụ hôn lúc sắp chia tay, khó bỏ khó phân.

Cuối cùng tiếng kèn xe vang lên bên ngoài cổng chính, ngay sau đó lại là tiếng la của Diệp Đống từ trong sân vọng vào.

“Anh rể, xe đến đón anh đến rồi kìa.”

Cố Phong lưu luyến không rời buông cô ra: “Anh phải đi rồi.”

TBC

Mắt Diệp Ninh hơi đỏ lên, nhưng mà vẫn mỉm cười nói: “Được rồi. Để em tiễn anh đi ra ngoài.”

Lúc này Diệp Đống đã chạy vào: “Anh rể, tài xế đến rồi.”

Cậu vừa nói còn vừa chủ động đi xách hành lý cho anh.

Nhìn thấy có đến tận hai túi hành lý, cậu thoáng do dự trong chớp mắt, một tay xách một cái, bao thầu hết cả hai cái luôn.

Ừm, có hơi nặng.

Diệp Ninh và Cố Phong hoàn toàn không hề để ý đến tình hình của cậu, lập tức đi ra ngoài.

“Doanh trưởng Cố, đoàn trưởng bảo tôi đến đón anh.” Tài xế chủ động mở cửa xe ra.

Cố Phong lại nhìn về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh nhào vào trong lòng n.g.ự.c của anh: “Nhớ kỹ lời hứa của chúng ta đó, chuyện lần này kết thúc rồi, anh sẽ cưới em.”

“Được!” Cố Phong đồng ý vô cùng dứt khoát.

Diệp Ninh và Diệp Đống nhìn theo Cố Phong rời đi, mãi đế khi xe hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt rồi, Diệp Ninh vẫn cứ đứng yên không hề nhúc nhích.

Mới vừa chia xa, cô đã bắt đầu nhớ anh rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1183: Chương 1183


Tiễn Cố Phong đi, trong nhà giống như cũng trở nên yên tĩnh trở lại.

Suốt cả buổi sáng Diệp Ninh đều đang ngẩn người, không có hứng thú để làm bất cứ chuyện gì hết.

Cô gọi điện thoại cho cha mẹ, nói cho bọn họ biết cô và Diệp Đống sẽ nhanh chóng quay về.

Diệp Đống nghe thấy cuối cùng cũng được về nhà, vừa vui vẻ lại căng thẳng.

Vui vẻ chính là có thể nhìn thấy con trai, căng thẳng là nếu cậu thật sự thành thật khai báo cho Khổng Giai biết chuyện kia, rốt cuộc thì Khổng Giai có thể tha thứ cho cậu hay không?

Chờ đến buổi chiều, Diệp Ninh nhận được điện thoại do Cố Phong gọi đến.

Anh đã an toàn về đến bộ đội, hơn nữa ngày mai sẽ bắt đầu tiến hành nhiệm vụ diễn tập.

Tuy rằng Diệp Ninh biết dặn dò chẳng có tác dụng gì, nhưng vẫn không nhịn được nói lại lần nữa.

Cố Phong kiên nhẫn lắng nghe, trò chuyện hơn mười phút, hai người mới có chút lưu luyến cúp máy.

Diệp Ninh lên tinh thần, sau đó cùng Diệp Đống đi thăm Vương Kim.

Vương Kim nhìn thấy Diệp Ninh đến, đương nhiên là rất vui vẻ.

Nhưng mà sau khi biết Cố Phong đã xuất viện, lại không kịp đến thăm anh ấy thì nhịn không được oán trách.

Đương nhiên cũng chỉ là bực bội ngoài miệng mà thôi

Diệp Ninh nói cho Vương Kim, cô dự định về quê thăm người thân, bảo Vương Kim xuất viện rồi cũng nghỉ ngơi một đoạn thời gian.

Dựa theo tình hình hiện tại của Vương Kim, cho dù không muốn nghỉ ngơi thì nhất định cũng phải nghỉ ngơi.

Trước khi đi Diệp Ninh để lại một lá thư cho Vương Kim, bên trong có không ít tiền.

Số tiền này là để cho Vương Kim điều dưỡng cơ thể.

Chờ đến khi ra khỏi bệnh viện về đến nhà, Diệp Ninh lại lần lượt gọi điện thoại cho Trương Quốc Trụ và Lý Tử Hằng.

“Cô cứ yên tâm về nhà thăm người thân, cứ chờ tin tức tốt khi điện ảnh công chiếu đi!”

“Nghỉ ngơi cho tốt, fans mê ca nhạc đều đang chờ đợi cô về nhà đó!”

Hai người đều vô cùng chờ mong vào cô, chờ mong đến ngày cô lại quay trở về lần nữa.

Diệp Ninh cúp điện thoại, thong thả ung dung đi đến trong sân, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

“Chị, chị đang nhìn cái gì đó?”

Diệp Đống nhìn theo tầm mắt của cô, chỉ cảm thấy ánh mắt trời vô cùng chói mắt.

Khóe môi Diệp Ninh hơi cong lên, nhẹ nhàng nỉ non nói ra ba chữ.

“Xem tương lai.”

Một tuần sau.

Thôn Đại Liễu Thụ.

“Đừng chen lấn, chen nữa là sẽ ngã đó!”

“Tránh ra tránh ra, cho tôi xem với, xem một cái thôi!”

Đầu tường phía tây của nhà họ Diệp, ba người đàn ông đang lén lén lút lút, tranh trước giành sau đứng lên trên mấy hòn đá vừa mới chồng chất xong.

Ba người chỉ có một mục đích, đó chính là muốn lú đầu vào xem trong sân của nhà họ Diệp.

Lúc này Diệp Ninh đang nhàn nhã nằm trên ghế phơi nắng, cô nhắm mắt lại, hình như là đã ngủ rồi.

Mãi đến khi tiếng la hét của Diệp Đống từ bên ngoài vang lên: “Vương Bình, Giả Phấn, Lý Thiết, ba người mau biến xuống đây cho tôi!”

“Mấy người dám rình coi chị của tôi, coi tôi có đánh c.h.ế.t mấy người hay không!”

“Diệp Đống, cậu đánh nhẹ thôi, chúng tôi không dám nữa!”

“Ui da đau, m.ô.n.g của tôi! Diệp Đống, cậu đánh thật à!”

Tiếng ồn ào của Diệp Đống và ba người đàn ông kia vang vọng khắp toàn bộ ngõ nhỏ.

Diệp Ninh chậm rãi mở mắt ra, cô đã quá quen thuộc với chuyện này rồi.

Từ sau khi cô và Diệp Đống quay về nhà, mỗi ngày trong nhà đều có vô số bà con hàng xóm viện đủ mọi lý do để đến đây nhìn cô.

Trong thôn tin tức bế tắc, bà con hàng xóm đều không biết hiện tại cô đã là ngôi sao ca nhạc nổi tiếng, chỉ là vì cảm thấy cô giảm cân thành công, từ trong ra ngoài đều giống như thay đổi thành một người hoàn toàn khác, cảm thấy mới lạ cho nên mới đến đây nhiều chuyện.

Một lúc sau, Diệp Đống thở hổn hển quay về, ngoài miệng hùng hùng hổ hổ, gương mặt lại lộ ra một chút vẻ đắc ý.

“Chị, bọn họ đều bị em đánh chạy hết rồi! Mấy tên này đúng là đồ d* x*m, lúc trước khi chị béo thì đều hờ hững với chị, hiện tại thấy chị giảm cân thành công thì lại chạy đến nhìn lén chị. Sau này em nhìn thấy bọn họ một lần thì sẽ đánh bọn họ một lần!”

Nói xong lời cuối cùng, cậu đã bắt đầu xoa nắm đấm, trông vô cùng có khí thế.

Từ sau khi đi qua kinh thành rồi, cậu đã không thèm để mấy người này vào mắt.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1184: Chương 1184


Diệp Ninh còn chưa kịp mở miệng nói gì, Khổng Giai đã từ trong phòng đi ra, xụ mặt trách mắng: “Đúng rồi, có mình anh giỏi mà thôi! Anh cứ đuổi bọn họ đi là được rồi, nếu thật sự đánh nhau với bọn họ, một mình anh sao có thể đánh thắng được một đám bọn họ chứ?”

Cuối cùng cô ấy cũng đã phát hiện ra, hiện tại Diệp Đống còn thích khoe khoang hơn trước kia rất nhiều.

Nhưng mà làm người thì không thể quá khoe khoang, nhất là khi sự tự tin này cũng không phải xuất phát từ chính bản thân cậu.

Khổng Giai vừa mới mở miệng, Diệp Đống lập tức im lặng không nói gì nữa.

Bọn họ đã về nhà được vài ngày rồi, nhưng cậu vẫn cứ không dám thẳng thắn với Khổng Giai về vấn đề kia, cho nên hiện tại khi đối diện với Khổng Giai, cậu lập tức có chút chột dạ.

Diệp Ninh nhìn thấy Khổng Giai đi ra, từ trên ghế đứng dậy.

“Khiêm Khiêm đâu rồi?”

Cả gia đình đều đồng lòng phủ quyết cái tên “Diệp Bá” mà Diệp Đống đặt cho con trai, cuối cùng quyết định đặt tên gọi là Diệp Khiêm.

Hi vọng sau này bé con có thể trở thành một vị quân tử khiêm tốn, mà không phải trở thành một người không học vấn, không nghề nghiệp giống như Diệp Đống.

Khổng Giai cười nói: “Ngủ rồi, mẹ đang canh chừng.”

Mặc dù đã sinh sống với Diệp Ninh được vài ngày rồi, nhưng mà khi Khổng Giai nhìn thấy Diệp Ninh, cô ấy vẫn cứ cảm thấy nhìn mãi không đủ.

TBC

Hiện tại Diệp Ninh vừa xinh đẹp lại ưu nhã, mỗi một lần giơ tay nhấc chân đều toát ra sức quyến rũ không nói nên lời.

Ngay cả cô ấy thỉnh thoảng cũng sẽ nhìn đến mê mệt, càng miễn bàn đến mấy người đàn ông trong thôn.

“Chị, mấy người này đều là vì từ trước đến nay chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp như chị thôi, chị đừng chấp nhặt với bọn họ.”

Gương mặt Diệp Ninh có vẻ vô cùng nhẹ nhàng: “Đương nhiên là không rồi.”

Tuy rằng những người này đều rất phiền, nhưng mà nếu so với những fans mê ca nhạc điên cuồng ở bên ngoài thì bọn họ đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Cô còn cảm thấy có chút may mắn, may mà người trong thôn còn chưa từng biết đến tên tuổi của cô, hoặc là chưa từng nghe qua ca khúc của cô, nếu không thì cô nhất định cũng không thể thường trú trong nhà được nữa.

“Chị, tối nay chị muốn ăn cái gì, em nấu cho chị.”

Khổng Giai biết cơ thể của Diệp Ninh cần phải điều dưỡng, cho nên mấy ngày nay cô ấy đều chăm sóc Diệp Ninh vô cùng chu đáo.

Diệp Ninh không quá kén chọn trong việc ăn uống, nhưng mà đối mặt với lòng tốt của Khổng Giai, cô cũng không hề có lệ tùy tiện trả lời mà lại kể ra tên vài món ăn.

“Được rồi, chị chờ một chút, em đi chuẩn bị ngay.” Khổng Giai vui vẻ đồng ý.

Diệp Ninh càng nhìn cô ấy lại càng thấy thích, lại nhìn về phía thằng em trai chơi bời lêu lỏng đứng ở bên cạnh, thật sự chẳng xứng với người ta chút nào.

Diệp Đống thấy Diệp Ninh liếc mắt nhìn mình, có chút chột dạ, tìm cớ chuồn đi: “Chị, em đi ra ngoài chơi một chút.”

Diệp Ninh không thèm để ý đến cậu, Khổng Giai lại dặn dò cậu buổi tối đừng về trễ giờ ăn cơm.

Diệp Đống đi ra ngoài, sống lưng lập tức thẳng thắn, đi đường cũng mang theo gió.

Bên dưới gốc cây liễu lớn ngoài cửa thôn, mấy người rảnh rỗi vừa cắn hạt dưa vừa ngồi đó trò chuyện.

Diệp Đống còn cách rất xa cũng đã nghe thấy bọn họ nói đến tên của Diệp Ninh.

Hai lỗ tai của cậu lập tức dựng thẳng lên, muốn nghe thử xem những người này khen ngợi Diệp Ninh như thế nào.

Dù sao thì hiện tại chị của cậu chính là người nổi tiếng nhất trong thôn.

“Tục ngữ nói đúng lắm, người không thể đánh giá qua tướng mạo, nước biển không thể dùng đấu để đong đếm. Cô con gái vừa mập vừa xấu của nhà họ Diệp trước kia ai nhìn mà không lắc đầu, hiện tại đột nhiên biến thành một người xinh đẹp như thế, viết tiểu thuyết cũng không dám viết như thế nữa.”

Diệp Đống trốn ở bên kia gốc cây đồng ý gật đầu, nhưng mà chờ đến khi phản ứng lại, lập tức cảm thấy sao cái câu này nghe có vẻ quái quái.

Rốt cuộc thì người này đang khen chị của cậu, hay là đang mắng chị của cậu vậy hả?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1185: Chương 1185


“Con bé ấy đẹp thì chỉ là thứ yếu mà thôi, quan trọng nhất là nó có tiền. Tuy rằng hiện tại Cố Phong là doanh trưởng, nhưng mà tiền trợ cấp của doanh trưởng có bao nhiêu đâu chứ? Mấy người ngẫm lại xem từ sau khi Diệp Ninh quay về đến bây giờ, xe vận tải trong thành mỗi ngày đều chạy đến đây một chuyến đó. Ngày hôm qua tôi còn cố ý đi hóng chuyện, nhà họ Diệp bây giờ ngoại trừ mấy căn nhà còn y nguyên ra, đồ đạc ở bên trong đều đã được thay đổi hoàn toàn hết rồi.”

“Đúng đó đúng đó đúng đó, còn lắp đặt điện thoại, gắn tivi luôn nữa chứ! Nguyên cái thôn Đại Liễu Thụ chúng ta ngoại trừ gia đình Lưu Mãn nhà giàu mới nổi ra, chắc cũng chỉ có mình nhà họ Diệp được như thế.”

“Mấy người nói coi, con bé đó đi đâu mà kiếm được nhiều tiền như thế?”



Mấy người bọn họ ríu rít, càng nói càng hăng say, tràn ngập hâm mộ và ghen tị đối với nhà họ Diệp.

Diệp Đống nghe đến đây, cảm thấy đã đến lúc mình nên “lên sân khấu” rồi, cậu cố ý ho khan, hấp dẫn lực chú ý của mọi người.

“Ui cha, Diệp Đống, con đến đây từ lúc nào thế?”

Lý Thải Nguyệt cũng là một người lúc nãy nói chuyện hăng say, nhìn thấy Diệp Đống thì lập tức giật mình hoảng sợ.

Bà ấy ngẫm lại, may mà lúc nãy bà ấy không có nói xấu gì Diệp Ninh.

Diệp Đống chắp tay sau lưng, làm dáng chậm rãi đi đến.

“Chú, thím, hình như con nghe thấy hồi nãy chú thím nhắc đến tên của chị con đúng không?”

Lý Thải Nguyệt và những người khác liếc nhìn nhau, cũng không phủ nhận.

“Tụi thím đang khen ngợi chii của con tài giỏi đó.”

Diệp Đống nâng cằm lên thật cao, khoe khoang nói: “Thím nói không sai, hiện tại chị của con chính là phượng hoàng vàng của cả nhà đó.”

Mấy người này đã quá hiểu biết tính cách của Diệp Đống, lập tức bắt đầu tính kế lên người của cậu.

“Không phải lúc trước nói chị của con làm việc ở đoàn văn công sao? Kiếm được nhiều tiền thế à?”

“Đoàn văn công thì đã là gì chứ, hiện tại chị của con giỏi hơn nhiều lắm.” Diệp Đống bắt đầu khoe khoang.

Mọi người lập tức dạt dào hứng thú hỏi tiếp: “Giỏi hơn là giỏi thế nào?”

“Chị của con là…”

Bốn chữ siêu sao nổi tiếng đã đến bên miệng Diệp Đống, cậu lại đột nhiên sực nhớ lúc trước Diệp Ninh đã dặn dò cậu không được phép nói cho người trong thôn biết chuyện cô đi ca hát.

Hơn nữa không phải chỉ dặn dò một lần thôi đâu.

TBC

Lý Thải Nguyệt nhiều chuyện nhìn chằm chằm vào cậu, sốt ruột muốn biết: “Là cái gì?”

Diệp Đống hít một hơi thật sâu, cố ý ra dáng úp úp mở mở.

“Dù sao thì chị của con đi ra ngoài kiếm được nhiều tiền lắm, nhiều đến mức mấy chú thím cũng không tưởng tượng ra được!”

Lý Thải Nguyệt nhiều chuyện cố ý nói kích: “Chị của con giỏi, không lẽ còn có thể kiếm được nhiều tiền hơn nhà Lưu Mãn sao? Nhà người ta còn lái xe hơi luôn rồi đó.”

Trước kia khi nhắc đến nhà Lưu Mãn, có lẽ Diệp Đống còn sẽ kiêng dè vài phần, nhưng mà cậu ở kinh thành gặp qua nhiều người như thế, cũng coi như gặp qua được việc đời, đã hoàn toàn không thèm để nhà họ Lưu vào trong mắt.

“Xe hơi thì tính là gì chứ, chị của con còn mua nhà ở kinh thành nữa kìa, hơn nữa còn là tứ hợp viện, hai dãy nhà phụ ở hai hướng đông tây cộng lại có thể đến mười mấy căn phòng!”

Mấy người có mặt ở đây đều lộ ra vẻ mặt khó tin.

Đi ra ngoài mua nhà cũng không có gì, nhưng mà mua tứ hợp viện ở kinh thành, đây thật sự chính là chuyện mà bọn họ nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.

“Con lại nói khoác lác nữa rồi!”

Không có ai tin cả.

Bộ đội của Cố Phong ở đông bắc, cho dù Diệp Ninh có tiền mua nhà thì cũng nên mua ở đông bắc, không thể nào dính líu gì đến kinh thành hết.

Chuyện này rất không phù hợp với lẽ thường.

“Con nói thật mà! Hơn nữa chờ mấy ngày nữa con cũng sẽ đi chung với chị của con, đến kinh thành làm ăn!” Diệp Đống tăng thêm âm lượng, thề thốt khẳng định.

“Dựa theo lời con nói thì chị của con cũng thành nhà giàu mới nổi rồi hả?” Trong giọng nói của Lý Thải Nguyệt tràn ngập nghi ngờ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1186: Chương 1186


Diệp Đống chỉ lo khoe khoang, hoàn toàn không thèm để ý đến sắc mặt của mấy người bọn họ dần trở nên khác lạ, tiếp tục nói không lựa lời: “Nhà giàu mới nổi sao có thể so được với chị của con chứ? Chị của con chỉ cần tùy tiện động một ngón tay là kiếm được số tiền người khác phải phấn đấu cả đời.”

Lý Thải Nguyệt vui vẻ cười trên nỗi đau của người khác, sau đó mới nhìn ra sau lưng Diệp Đống.

“Lưu Mỹ Lệ, con nghe thấy chứ? Diệp Đống nói chị của nó chỉ cần tùy tiện nhúc nhích ngón tay là sẽ kiếm được nhiều tiền hơn nhà con nữa đó!”

Hơi thở của Diệp Đống hơi gián đoạn, cứng đờ xoay người nhìn.

Quả nhiên cách đó không xa có một cô gái đứng ở nói đó.

Lưu Mỹ Lệ là em gái của Lưu Mãn, năm nay hai mươi ba tuổi, vẫn cứ còn là một cô gái chưa chồng.

Nhà họ Lưu có tiền, Lưu Mỹ Lệ ở trong thôn cũng coi như là kiêu ngạo ngang ngược, số người cô ta từng đi xem mắt không có một trăm cũng có tám mươi.

Diệp Đống nhìn thấy Lưu Mỹ Lệ, cơ bắp trên mặt hơi run rẩy.

Mấy mụ thím già trong thôn này chơi ác thiệt, rõ ràng là cố ý dụ dỗ cậu đắc tội nhà họ Lưu.

Nhưng mà lời nói đi như nước hắt ra ngoài, hơn nữa cậu cũng nói không sai.

Lưu Mỹ Lệ hùng hổ đi đến trước mặt Diệp Đống, hừ lạnh.

“Vậy cậu nói tôi nghe thử xem, rốt cuộc thì chị của cậu ở bên ngoài làm chuyện xấu xa không dám để người ngoài biết gì mà lại có thể kiếm được nhiều tiền như thế? Chẳng trách hiện tại có thể dụ dỗ toàn bộ đàn ông trong thôn đều mê đến c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt!”

Mấy ngày nay Diệp Ninh về nhà thăm người thân đã trở nên cực kỳ nổi tiếng trong thôn.

Cô không chỉ trở nên xinh đẹp, làm cho toàn bộ đàn ông đều đi nhìn ngắm cô.

Mà cô còn giống như phát tài, tiêu tiền như nước chảy, liên tục chuyển một đống lớn đồ đạc vào trong nhà.

Nhà họ Lưu bọn họ phất nhanh, là đối tượng được toàn bộ người trong thôn nịnh bợ, hiện tại tự nhiên Diệp Ninh lại từ đâu chui ra.

Lưu Mỹ Lệ vốn dĩ đã oán hận Diệp Ninh từ lâu rồi, hiện tại vừa lúc cơ cơ hội, đương nhiên phải mượn cơ hội này để phát tiết ra ngoài.

Hơn nữa vừa lúc để cho mấy người trong thôn nhìn xem, rốt cuộc thì ai mới là người tài giỏi nhất , ai mới là người kiếm tiền giỏi nhất thôn Đại Liễu Thụ này!

Diệp Đống nghe cô ta nói như thế lập tức nổi giận, không chịu thua kém cãi ngược trở lại: “Cô bớt nói khùng nói điên đi! Chị của tôi dựa vào bản lĩnh kiếm tiền, không giống như nhà họ Lưu mấy người, phải dựa vào đầu cơ trục lợi mới thành nhà giàu mới nổi!”

Lưu Mỹ Lệ đã ngang ngược quen rồi, sao có thể chịu nổi sự nhục nhã này, nâng tay lên định tát Diệp Đống.

“Bốp!”, tiếng vang vô cùng chói tai nhức óc.

Má phải của Diệp Đống lập tức xuất hiện một dấu bàn tay sưng đỏ.

Không chỉ có cậu không ngờ rằng Lưu Mỹ Lệ nói chuyện không hợp ý là sẽ đánh nhau, đến cả những người khác cũng ngơ ngác.

Chờ đến khi Diệp Đống phản ứng lại, Lưu Mỹ Lệ lại càng đắc ý, hai tay ôm trước ngực, lộ ra vẻ chẳng coi ai ra gì.

“Tôi cứ nói chị của cậu đó, sao nào? Cậu có giỏi thì cũng đánh tôi đi?”

Ở trong cái thôn này, còn chưa có người nào dám đụng vào một cọng lông của cô ta.

Gương mặt Diệp Đống vặn vẹo, giây tiếp theo trực tiếp giơ tay túm lấy tóc của cô ta.

Từ nhỏ đến lớn cậu thường xuyên đánh nhau ẩu đả, ghẹo mèo chọc chó, chuyện gì cũng đều làm. Hiện tại đương nhiên cũng sẽ không bởi vì thấy Lưu Mỹ Lệ là nữ mà sẽ nương tay.

Huống chi cậu cũng đã bị người ta leo lên đầu ăn h.i.ế.p rồi.

Hai người la hét đánh nhau.

Dù sao thì Lưu Mỹ Lệ cũng là con gái, về phương diện thể lực thua xa Diệp Đống, cho dù liều mạng đánh trả thì vẫn cứ bị Diệp Đống đánh không nhẹ.

Chờ đến khi mấy người đứng hóng chuyện bên cạnh phản ứng lại, Lưu Mỹ Lệ đã biến thành “mắt bầm tím”, đau đến kêu la inh ỏi.

Mọi người nhanh chóng chạy lên cản Diệp Đống, khó khăn lắm mới có thể tách hai người ra.

Trên má trái của Diệp Đống có dấu bàn tay, má phải xuất hiện vài vết cào rướm máu.

Lưu Mỹ Lệ thì lại khá thảm, mắt bị đ.ấ.m một phát, biến thành màu xanh xanh tím tím, nhìn thôi cũng thấy đau rồi. Tóc cũng bị Diệp Đống kéo rụng không ít, còn bị cậu đạp vài phát.

“Diệp Đống, cậu, cậu c.h.ế.t chắc rồi! Tôi sẽ đi nói cho anh của tôi, cậu c.h.ế.t chắc rồi!”

Cô ta thật sự đã giận điên rồi, cơn đau đớn trên người và lửa giận trong lòng, làm cho cô ta trông có vẻ vô cùng đáng sợ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1187: Chương 1187


Diệp Đống thở hồng hộc, khí thế trên người cũng chẳng yếu đi chút nào: “Anh của cô là cái thá gì chứ! Nếu nó dám đến, ông đây cũng đánh cho nó một trận!”

Cậu nói ra những lời này, mấy người khác đều kinh ngạc suýt xoa, ánh mắt khi nhìn về phía cậu cũng liên tục thay đổi.

Tuy rằng trước kia thằng nhóc này cũng rất ngông cuồng, nhưng ít nhiều gì cũng có thể phân biệt ra được ai có thể đắc tội, ai có thể không đắc tội.

Hiện tại cậu đi ra ngoài một chuyến, đã ngông cuồng đến mức dám khiêu khích Lưu Mãn luôn rồi hả?!!

Đến gần chiều tối, Diệp Đống đã quay về.

Diệp Ninh đang ở trong phòng nói chuyện với Diệp Quốc Sinh, sau đó mới nghe được tiếng chất vấn của Khổng Giai từ ngoài sân vọng vào.

“Anh lại đi đánh nhau với người ta? Sao em nói mà anh không biết nghe lời gì hết vậy!”

Hai cha con liếc nhìn nhau, Diệp Quốc Sinh hít một hơi thật sâu, sau đó gương mặt trở nên vô cùng căng thẳng.

Không đợi Diệp Quốc Sinh làm gì, Diệp Đống đã cúi đầu ủ rũ đi vào trong phòng.

Khổng Giai và Triệu Thu Phân cũng theo sát phía sau.

Diệp Đống gần như đã gục đầu dán sát đến ngực: “Cha, chị, con về rồi đây.”

Diệp Quốc Sinh tức giận ra lệnh: “Ngẩng đầu lên!”

“Cha...” Diệp Đống tủi thân gọi, không tình nguyện ngẩng đầu lên.

Diệp Ninh nhìn thấy vết thương trên mặt cậu, tuy rằng cô không nói gì, nhưng mà sắc mặt lại nghiêm túc hơn rất nhiều.

Tiếp theo đó chính là sự chất vấn của Diệp Quốc Sinh, Triệu Thu Phân đau lòng, mà Diệp Ninh thì đã quá quen thuộc với cảnh này rồi.

Hai mươi năm qua, chỉ cần cô và Diệp Đống đi ra ngoài gây họa, cha mẹ gần như đều có phản ứng như thế.

Cha trách mắng, mẹ bảo vệ, cuối cùng cứ như vậy không đau không ngứa mà kết thúc.

Cũng chính là vì thế, cho nên hai chị em bọn họ mới có thể càng ngày càng không biết sợ hãi, không thèm kiêng dè bất cứ thứ gì.

“Cha, cha bớt giận.” Khổng Giai ở bên cạnh trấn an cảm xúc của Diệp Quốc Sinh, lại hung dữ trừng mắt liếc nhìn Diệp Đống.

Diệp Đống trông thì có vẻ rất nghe lời đứng ở nơi đó, nhưng suy nghĩ trong lòng không biết đã chạy đến nơi nào rồi.

Chờ đến khi Diệp Quốc Sinh không nói nữa, Diệp Đống rõ ràng thả lỏng lại rất nhiều.

Lúc này Diệp Ninh mới mở miệng hỏi: “Em đánh nhau với ai?”

Hơi thở của Diệp Đống hơi gián đoạn, thái độ lập tức thay đổi ngay.

So với Diệp Quốc Sinh và Khổng Giai thì hiện tại cậu càng sợ Diệp Ninh hơn.

Diệp Ninh vừa mở miệng, cậu thậm chí còn hít phải hít thở cẩn thận hơn.

Thật ra cho dù Diệp Ninh không hỏi, cậu chắc chắn cũng sẽ nói.

Bởi vì cậu biết lần này mình chắc chắn đã lại gây họa rồi.

Cậu đắc tội những người khác thì cũng không có việc gì, nhưng mà từ sau khi Lưu Mãn làm giàu đã trở nên cực kỳ kiêu căng, lần này Lưu Mỹ Lệ bị cậu đánh, Lưu Mãn chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.

“Chị, em sai rồi...”

Trước khi giải thích thì cứ nhận lỗi trước, chuyện này bảo đảm là sẽ không sai.

Cậu còn đang định rặn ra vài giọt nước mắt, lại bị giọng nói sắc bén của Diệp Ninh ngắt ngang.

“Hỏi cái gì thì trả lời cái đó, đừng có nói mấy thứ vô dụng kia.”

Cô chỉ nói một câu làm cảm xúc mà Diệp Đống đã ấp ủ từ lâu lập tức nghẹn trở về, hoảng sợ hết hồn nhìn về phía cô.

Diệp Quốc Sinh, Triệu Thu Phân, Khổng Giai đều không dám nói lời nào, im lặng nhìn về phía hai chị em.

Diệp Đống hậm hực nói: “Em đi đánh nhau với Lưu Mỹ Lệ.”

“Em đúng là giỏi ghê ha, đi đánh nhau với con gái, lại còn bị đánh bầm dập như thế.” Diệp Ninh châm chọc.

Khác với phản ứng của Diệp Ninh, ba người Diệp Quốc Sinh, Triệu Thu Phân và Khổng Giai đều đồng loạt thay đổi sắc mặt.

Cái bọn họ để ý không phải là Diệp Đống đánh nhau với con gái, mà là cậu đánh nhau với Lưu Mỹ Lệ.

“Con đánh nhau với Lưu Mỹ Lệ?” Cảm xúc của Diệp Quốc Sinh rõ ràng kích động hơn lúc nãy rất nhiều.

Diệp Đống cứng đờ gật đầu, chột dạ muốn chết.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1188: Chương 1188


Diệp Quốc Sinh giận đến phát run, chỉ vào mũi cậu bắt đầu mắng.

“Con đắc tội ai không được, tại sao cứ phải chọc con bé đó hả? Cha, cha phải đánh c.h.ế.t con mới được!”

Nói đến lời cuối cùng, ông còn thật sự nâng bàn tay lên.

Triệu Thu Phân và Khổng Giai nhanh tay lẹ mắt, một trái một phải kéo ông lại.

“Ông à...”

“Cha...”

Diệp Ninh không ngờ cha sẽ có phản ứng lớn như thế, lập tức cảm thấy có chút khác thường.

Diệp Đống lại gục đầu xuống, không dám nói thêm gì nữa.

Diệp Quốc Sinh thở hồng hộc, khó khăn lắm mới ổn định lại cảm xúc.

Sau đó ông quay đầu nhìn về phía Diệp Ninh.

“Tiểu Ninh, con cũng về nhà được mấy ngày rồi, hay là ngày mai con về nhà cha mẹ chồng con ở vài hôm đi.”

Ông đột nhiên thay đổi đề tài làm Diệp Ninh hơi nhướng mày.

Cô cũng không trả lời Diệp Quốc Sinh, chỉ hỏi Khổng Giai và Diệp Đống: “Lưu Mỹ Lệ thì có vấn đề gì à?”

Rõ ràng cha đang cố ý vội vàng muốn làm cô rời đi, cũng càng làm cô khẳng định nhà họ Lưu khác thường.

Theo lý thuyết thì cho dù Diệp Đống và Lưu Mỹ Lệ đánh nhau, cùng lắm thì cũng chỉ là hai gia đình ngồi lại một chỗ nói chuyện, xin lỗi lẫn nhau thôi.

Nhưng mà hiện tại biểu hiện của cha cực kỳ khác thường.

Cô dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía Triệu Thu Phân.

Triệu Thu Phân cũng lộ ra vẻ mặt lo sợ bất an.

“Hiện tại nhà họ Lưu...”

“Khổng Giai, con đi chăm Khiêm Khiêm đi, nơi này không có chuyện của con.”

Khổng Giai mới vừa mở miệng, đã bị Diệp Quốc Sinh lên tiếng ngắt lời.

Ông rõ ràng là không muốn để cô ấy nói chuyện.

Lời nói đã đến bên miệng lại bị Khổng Giai nuốt ngược vào trong, bực bội khó chịu trừng mắt nhìn Diệp Đống, vén rèm cửa lên đi ra ngoài.

Diệp Đống thì lại ngậm chặt miệng lại.

Diệp Ninh đang định hỏi tiếp, hẻm nhỏ bên ngoài đã vang lên tiếng động tạp nham hỗn loạn.

Vài giây sau, một tiếng quát đầy sắc bén hòa toàn phá hủy bầu không khí của nhà họ Diệp.

“Diệp Đống, mày lăn ra đây cho bố!”

Chỉ một tiếng la này cũng làm cho Diệp Đống đột nhiên thay đổi sắc mặt, thậm chí còn hơi run nhẹ.

Mà Diệp Ninh cũng nhìn thấy rõ ràng phản ứng này của cậu, làm ánh mắt của Diệp Ninh cũng trở nên sâu hơn rất nhiều.

Diệp Quốc Sinh tức giận trừng to mắt, bực bội vì thằng con trai không nên thân này lại kiếm chuyện rắc rối cho gia đình.

Triệu Thu Phân thì lại lộ ra vẻ mặt bất an, hai chân run rẩy.

“Là... Là Lưu Mãn.” Diệp Đống lắp bắp nói, hoàn toàn không ngờ rằng Lưu Mãn lại đến nhanh như thế, toàn bộ vẻ kiêu ngạo lúc trước đều biến mất hoàn toàn.

Cậu nhìn Diệp Ninh cầu cứu.

Tuy rằng Diệp Ninh còn chưa làm rõ rốt cuộc mọi chuyện là thế nào, nhưng mà đối phương đã tìm đến trước cửa nhà, đương nhiên là không thể tránh né được.

Không đợi mấy người Diệp Quốc Sinh, Triệu Thu Phân phản ứng lại, cô đã đi ra ngoài cửa.

Cô vừa đi vừa nói với Diệp Đống đang cứng đờ đứng ở một bên nói: “Em đi ra đây chung với chị.”

Diệp Đống đã căng thẳng đến mức nuốt nước bọt, đã không thể làm ra bất cứ biểu cảm gì.

Diệp Ninh lạnh lùng liếc nhìn cậu: “Nhìn lại em bây giờ mà xem, có gan đi đánh nhau với người ta, lại không có gan đi đối mặt đúng không?”

Diệp Đống muốn giải thích, nhưng mà cơ bắp khóe miệng đều đã cứng đờ, chỉ dám đi theo phía sau Diệp Ninh.

Diệp Quốc Sinh lập tức nói với Triệu Thu Phân: “Bà đi chăm sóc Khổng Giai và Khiêm Khiêm đi, tôi đi ra ngoài với Tiểu Ninh.”

Ông dặn dò xong cũng nhanh chóng đuổi theo, sợ con trai con gái đi ra ngoài sẽ bị người ta ăn h**p.

Diệp Ninh nhìn thấy tình hình bên ngoài, có chút kinh ngạc.

Trong sân có không ít người đang đứng, không chỉ có hai anh em Lưu Mãn và Lưu Mỹ Lệ đến, đến cả thôn trưởng cũng theo sát phía sau.

Ngoại trừ bọn họ ra, đằng sau còn có không ít gương mặt quen thuộc, đều là bà con hàng xóm trong thôn.

Diệp Ninh chỉ mất một giây đã nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc của mình.

Nếu thôn trưởng cũng đến đây, vậy chuyện này dễ giải quyết hơn rất nhiều.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1189: Chương 1189


Suy nghĩ của Diệp Ninh rất đơn giản, hỏi rõ ràng đầu đuôi mọi chuyện, cùng lắm thì bồi thường cho đối phương một ít thuốc men là được rồi.

Nhìn về phía Lưu Mỹ Lệ đang vênh váo đắc ý đứng ở bên cạnh Lưu Mãn.

Mắt cô ta bị bầm tím có chút nghiêm trọng, nhưng mà nếu cô ta có thể đi theo mọi người đến đây, rõ ràng cũng chẳng bị thương gân động cốt gì cả.

Cô muốn một sự nhịn chín sự lành, nhưng hiển nhiên đối phương lại không nghĩ như thế.

“Diệp Đống, đi ra đây nhận lấy cái chết!”

Lưu Mãn nhìn về phía Diệp Đống gầm nhẹ.

Trái tim Diệp Đống hơi run lên, không chỉ không dám bước lên phía trước, ngược lại còn cẩn thận rụt người trốn ra phía sau Diệp Ninh.

Gương mặt Diệp Ninh vô cùng lạnh lùng, nhìn về phía Lưu Mãn quan sát.

Đều là người cùng một thôn, cô đương nhiên là biết Lưu Mãn rồi.

Năm nay Lưu Mãn hơn ba mươi tuổi, trước kia ở trong thôn chẳng có bất cứ cảm giác tồn tại nào cả.

Trong trí nhớ của cô, cha của hai anh em nhà họ Lưu vì một lần ngoài ý muốn mất sớm, bọn họ là do mẹ nuôi nâng lớn lên.

Gia đình mất đi trụ cột, cuộc sống đương nhiên chẳng tốt lành gì, trong giai đoạn nhà họ Lưu nghèo nhất thậm chí trong nhà còn không có cái gì để ăn.

Bình thường khi gặp mọi người trong thôn, Lưu Mãn luôn lộ ra vẻ mặt nịnh bợ, lấy lòng.

Nhưng mà hiện tại nhìn Lưu Mãn, anh ta không chỉ mập lên gấp đôi so với lúc trước, hơn nữa quần áo mặc trên người anh ta cũng không phải đồ rẻ tiền.

Thứ chói mắt nhất chính là sợi dây xích vàng đeo trên cổ của anh ta và cái nhẫn vàng vô cùng lố lăng trên tay, mọi thứ đều đang thể hiện rõ hiện tại anh ta đã phát đạt rồi.

Trong lúc Diệp Ninh quan sát Lưu Mãn, Diệp Quốc Sinh cũng đã nhanh chóng đi ra, chủ động xin lỗi.

“Lưu Mãn, chuyện ngày hôm nay là Diệp Đống sai, lúc nãy chú đã mắng nó rồi. Con coi như nể tình Tiểu Đống còn nhỏ không hiểu chuyện, đừng chấp nhặt với nó.”

Thái độ của Diệp Quốc Sinh vô cùng thành khẩn, cho dù nói thế nào thì Diệp Đống đánh nhau với Lưu Mỹ Lệ cũng là cậu không đúng.

Vốn dĩ còn tưởng rằng Diệp Quốc Sinh là bậc cha chú, ông đã chủ động đứng ra xin lỗi trước, như thế là có thể xoa dịu lửa giận của hai anh em Lưu Mãn, nhưng mà lại không ngờ rằng Lưu Mãn thậm chí còn không thèm liếc nhìn Diệp Quốc Sinh cái nào.

Anh ta khinh thường cười lạnh nói: “Hôm nay tôi chỉ muốn tìm Diệp Đống thôi. Nếu nó dám đánh em gái của tôi, còn dám ngông cuồng nói muốn đánh nhau với tôi. Hôm nay hai anh em tôi đứng ở chỗ này, tôi cũng muốn xem thử nó có dám đụng đến một cọng lông tơ của hai anh em chúng tôi hay không!”

Thái độ kiêu ngạo của anh ta làm Diệp Quốc Sinh cảm thấy vô cùng mất mặt, càng làm cho đáy mắt Diệp Ninh lộ ra vẻ âm u.

Lưu Mãn đang đứng trước mặt bọn họ và người của quá khứ giống như hai người hoàn toàn khác, xem ra tiền đúng là một thứ tốt!

TBC

“Tiểu Đống nó chỉ ăn nói không lựa lời mà thôi, chú sẽ bảo nó xin lỗi Mỹ Lệ.”

Diệp Quốc Sinh tự biết bản thân đuối lý, hơn nữa cũng không muốn làm lớn chuyện, nói xong lập tức quát lớn với Diệp Đống: “Đi ra đây, đi xin lỗi Mỹ Lệ!”

Bàn tay rũ ở bên người của Diệp Đống siết chặt lại thành nắm đấm, chần chừ do dự di chuyển bước chân.

Hai anh em Lưu Mãn và Lưu Mỹ Lệ liếc nhìn nhau, đều đã ngầm hiểu rõ.

Các thôn dân đứng trong sân nhiều chuyện thì đều lộ ra vẻ mặt vô cùng xuất sắc.

Hiện tại nhà họ Lưu và nhà họ Diệp đều là tâm điểm chú ý của người dân trong thôn, lúc trước mọi người còn đang lén lút nghị luận, rốt cuộc là nhà họ Lưu lợi hại hay là nhà họ Diệp lợi hại hơn?

Lúc này xem ra, cho dù nhà họ Diệp có một người là Diệp Ninh thì bọn họ cũng không dám đắc tội người nhà họ Lưu.

Cuối cùng Diệp Đống cũng từ phía sau Diệp Ninh đi ra, lầm bầm nói một câu với Lưu Mỹ Lệ: “Xin lỗi.”

Diệp Quốc Sinh giống như trút được gánh nặng, vừa định tiếp tục mở miệng, tiếng nói chanh chua của Lưu Mỹ Lệ đã giành trước.

“Không phải lúc nãy cậu kiêu ngạo lắm sao? Sao bây giờ hèn vậy? Đừng tưởng rằng câu xin lỗi với tôi là tôi sẽ tha thứ cho cậu!”

Cô ta chỉ nói một câu đã làm mâu thuẫn càng thêm gay gắt.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1190: Chương 1190


Sắc mặt Diệp Quốc Sinh trở nên vô cùng khó coi, ông đã sớm biết nhà họ Lưu không dễ chọc, chỉ có thể căng da đầu hỏi: “Vậy con muốn thế nào? Chú bảo Tiểu Đống làm cho con.”

Dù sao cũng là bà con ở cùng một thôn, không cần thiết vì loại chuyện này mà trở mặt với nhau.

Lưu Mỹ Lệ nhếch mép: “Đơn giản lắm. Chỉ cần cậu ta quỳ xuống xin lỗi tôi, tôi sẽ tha thứ cho cậu ta.”

TBC

Không đợi cô ta nói cho hết lời, xung quanh lập tức vang lên tiếng hít hà.

Quỳ xuống xin lỗi, đây rõ ràng là đang làm nhục người khác.

Tuy rằng thằng ranh Diệp Đống này không có tôn nghiêm gì hết, nhưng dù sao hiện tại cũng đang trước mặt rất nhiều người.

Nếu cậu thật sự quỳ xuống trước mặt Lưu Mỹ Lệ, sau này cũng đừng hòng ngẩng đầu lên ở trong thôn này nữa.

Diệp Đống nổi giận chửi tục: “Mẹ nó cô nói khùng nói điên gì thế!”

Hôm nay cho dù cậu có bị Lưu Mãn đánh c.h.ế.t thì cũng tuyệt đối sẽ không quỳ xuống.

Không cần Lưu Mỹ Lệ nổi giận, Lưu Mãn đã lập tức trừng mắt, hung dữ hăm dọa: “Tôi bảo cậu quỳ xuống xin lỗi đã là nể mặt cậu lắm rồi, nếu như đã nể mặt mà không cần, vậy cũng đừng trách tôi không khách sáo.”

Anh ta xoa nắm đ.ấ.m hăm dọa, ngoại trừ anh ta ra, mấy người đàn ông đứng ở phía sau anh ta cũng có động tác giống hệt như thế.

Hiển nhiên những người này cũng giống như anh ta.

Huyết áp của Diệp Quốc Sinh nhanh chóng tăng lên cao, cho dù như thế nào cũng không ngờ đến mọi chuyện sẽ tiến triển như thế này.

Tuy rằng ông biết rõ con mình có đức hạnh như thế nào, cho dù bị người khác đánh chửi thì ông cũng đều sẽ không che chở. Nhưng mà quỳ xuống thì ông sẽ không thể nào chấp nhận được.

Nhưng mà nếu như không nghe theo lời Lưu Mỹ Lệ, bọn họ chắc chắn sẽ đánh nhau.

Diệp Đống cũng coi như gieo gió gặt bão, nhưng Diệp Ninh vẫn còn ở nơi này.

Ông không thể để con gái bị thương được.

Ngay lúc ông đang khó xử, không biết phải làm cái gì mới tốt thì Diệp Ninh đã không chút hoang mang đi về phía Lưu Mãn.

Từ nãy đến giờ cô vẫn chưa nói gì, chủ yếu là muốn xem thử, rốt cuộc là vì sao mà cha và em trai của cô lại kiêng dè sợ hãi người nhà họ Lưu như thế?

Hiện tại cuối cùng cũng đã biết rõ rồi.

“Chuyện này thì hai người nói chuyện với tôi đi.”

Cô đi đến trước mặt Lưu Mãn, bình tĩnh nói.

Diệp Quốc Sinh không muốn để Diệp Ninh bị liên lụy kéo vào việc này: “Tiểu Ninh...”

Diệp Ninh cho ông một ánh mắt cứ yên tâm: “Cha, cứ giao cho con xử lý.”

Lồng n.g.ự.c Diệp Quốc Sinh phập phồng kịch liệt, ông không biết Diệp Ninh định xử lý như thế nào, vừa lo sợ vừa tính toán cho tình huống xấu nhất.

So với sự bất an của Diệp Quốc Sinh thì khi Diệp Đống nhìn thấy Diệp Ninh ra mặt, giống như đột nhiên tìm thấy chỗ dựa, cũng tự tin hơn hẳn.

Trong lòng cậu, cho dù là trời có sập xuống thì Diệp Ninh cũng có thể khiêng lên giúp cậu.

Lưu Mãn biết hiện tại Diệp Ninh đã rất tài giỏi, nhìn thấy Diệp Quốc Sinh cũng đã ngầm đồng ý cho Diệp Ninh ra mặt, lập tức nhắm thẳng đầu mâu về phía cô.

“Diệp Ninh, tôi không quan tâm cô ở bên ngoài lăn lộn như thế nào, nhưng mà ngày hôm nay, cô nhất định phải cho tôi một lời giải thích rõ ràng về chuyện này!”

Diệp Ninh cũng không trả lời anh ta, mà lại nhìn về phía thôn trưởng đứng ở bên cạnh nhưng từ nãy đến giờ vẫn chưa nói gì.

“Thôn trưởng, bác cảm thấy thế nào?”

Ở chỗ này, đương nhiên không có ai có quyền lên tiếng hơn thôn trưởng.

Cho nên chuyện đầu tiên Diệp Ninh phải làm chính là xác nhận rõ thái độ của thôn trưởng và người nhà họ Lưu về chuyện này.

Thôn trưởng không ngờ rằng mình sẽ đột nhiên bị hỏi đến, đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó âm thầm thở dài trong lòng.

Thật ra ông ấy không cần thiết phải đến đây, là Lưu Mãn dẫn người đến đại đội tìm ông ấy, cho nên ông ấy mới đành phải đến.

Ông ấy thì cảm thấy Diệp Đống và Lưu Mỹ Lệ cãi nhau rồi đánh nhau, hai bên đều không bị thường nặng gì, không tính là chuyện lớn. Huống chi bên phía nhà họ Diệp cũng đã chủ động xin lỗi trước rồi, chuyện này đã có thể kết thúc.

Nhưng mà suy nghĩ của ông ấy cũng không thể đại biểu cho hai anh em nhà họ Lưu này được.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1191: Chương 1191


Thôn trưởng bị Diệp Ninh hỏi đến, không muốn ra mặt cũng đành phải ra mặt.

Ông ấy trực tiếp nhìn về phía Lưu Mãn: “Nếu không thì thế này đi, đi kiểm tra vết thương của Mỹ Lệ trước, tiền thuốc men sẽ do nhà họ Diệp chi trả...”

“Không lẽ nhà họ Lưu chúng tôi còn thiếu ba cái đồng tiền thuốc men kia sao?”

Thôn trưởng còn chưa kịp nói hết lời thì đã bị Lưu Mãn ngang ngược lại sặc mùi tiền ngắt ngang.

Anh ta rõ ràng là không thèm nể mặt mũi của thôn trưởng, trong giọng nói lộ rõ vẻ không vui.

Lần này thì đến cả mấy thôn dân đến hóng chuyện cũng nhịn không được.

Từ sau khi Lưu Mãn cá mặn xoay người, giống như đã biến thành một người khác, kiêu căng ngạo mạn đối với người trong thôn, nói một câu khiến anh ta không vừa ý là lập tức đi kiếm chuyện.

Hiện tại thậm chí còn không thèm nể nang thôn trưởng chút nào.

Nhưng mà cho dù là thế thì mọi người cũng chỉ thầm tức giận chứ không dám nói gì anh ta.

Bởi vì anh ta giàu rồi, đầu tiên là sửa nhà trong đại đội, lại còn hứa là sẽ bỏ ra một số tiền lớn để sửa đường cho thôn.

Đường đất trong thôn đã gồ ghề lồi lõm mấy chúc năm, mãi vẫn không có năng lực để sửa chữa, hiện tại khó khăn lắm mới có người chủ động bỏ tiền, người trong cả thôn đương nhiên đều rất vui mừng.

Hơn nữa có không ít người trong thôn đều đã bắt đầu nịnh bợ anh ta, giống như mấy người đang đứng phía sau anh ta lúc này, tất cả đều là chó săn của anh ta, người trong thôn đương nhiên là không dám trêu chọc.

Gương mặt già của thôn trưởng đỏ lên, miễn cưỡng nuốt cục tức này vào bụng.

“Nhưng mà con bảo Diệp Đống quỳ xuống, hình như cũng không ổn lắm thì phải?”

“Lúc cậu ta đánh em gái của tôi thì cũng nên nghĩ đến hậu quả này rồi. Hôm nay một là cậu ta quỳ xuống xin lỗi, hai là cả nhà họ Lưu chúng tôi dọn ra khỏi thôn Đại Liễu Thụ. Thôn trưởng, ông tự suy xét đi.”

Lưu Mãn đã biểu hiện ý tứ quá rõ ràng rồi, nếu nhà họ Lưu dọn ra khỏi thôn, như vậy chuyện sửa đường cũng coi như hủy bỏ.

Trong lòng thôn trưởng trầm xuống,tuy rằng biết rõ hai anh em bọn họ muốn sỉ nhục người nhà họ Diệp, nhưng mà vì suy xét cho cả thôn, bọn họ không thể không đứng ở phe Lưu Mãn.

Nếu không có cơ hội lần này, chỉ sợ lại thêm mười năm nữa, con đường trong thôn vẫn cứ không thể sửa chữa được.

“Haizz.” Ông ấy thở dài thườn thượt, ngược lại nhìn về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh có thể cảm nhận được sự khó xử của thôn trưởng, nhưng mà cô cũng không biết chuyện Lưu Mãn sẽ sửa đường cho thôn, chỉ loáng thoáng cảm thấy khi thôn trưởng đối mặt với Lưu Mãn thì rất cẩn thận dè dặt, giống như là có việc phải nhờ vả anh ta.

“Diệp Ninh, cô cũng nghe thấy rồi đó, Lưu Mãn không cần tiền thuốc men, Mỹ Lệ cũng bị thương thật, nếu không thì...”

“Lưu Mỹ Lệ bị thương, Diệp Đống cũng bị thương. Thôn trưởng ít nhất cũng nên hỏi rõ đầu đuôi mọi chuyện, nếu thật sự là lỗi của Diệp Đống, con bảo đảm sẽ không thiên vị cho nó.” Diệp Ninh bệnh vực người mình, nhưng cô cũng biết nói lý.

Cho nên trước khi giải quyết chuyện này thì nhất định phải điều tra đầu đuôi tất cả mọi chuyện cho rõ ràng.

Lời này nói ra cho dù là ai cũng đều cảm thấy rất có lý.

Lần này không đợi thôn trưởng mở miệng, Lưu Mỹ Lệ đã sốt ruột nói: “Là Diệp Đống khiêu khích trước. Cậu ta nói nhà họ Lưu chúng tôi là nhà giàu mới nổi, dựa vào đầu cơ trục lợi mới phát tài, còn nói anh của tôi không bằng một đầu ngón tay của Diệp Ninh!”

Cô ta thêm mắm dặm muối vào những lời Diệp Đống đã từng nói, sợ chuyện này còn chưa đủ lớn.

TBC

Tất cả mọi người có mặt ở đây đều lộ ra vẻ mặt trách cứ nhìn Diệp Đống.

Thằng nhóc này đúng là cái gì cũng dám nói hết mà!

Diệp Ninh cũng không tin vào lời nói phiến diện của Lưu Mỹ Lệ, nhìn về phía Diệp Đống dò hỏi.

Diệp Đống chột dạ giải thích: “Em chỉ là đứng ở bên kia nói chuyện phiếm thôi...”

“Mọi người nghe chưa, cậu ta thừa nhận rồi đó!” Lưu Mỹ Lệ vô cùng hưng phấn.

Lưu Mãn cũng cong khóe môi, giống như mình đang chiếm lý vậy.

Đến cả Diệp Quốc Sinh cũng giận muốn chết, thằng nhóc ranh này đúng là làm cái gì cũng không nên thân, chỉ có gây họa là giỏi nhất.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1192: Chương 1192


Diệp Ninh lại có suy nghĩ khác với mọi người, tục ngữ nói rất đúng, một cây làm chẳng nên non.

Cho dù Diệp Đống thật sự nói ra những lời này, nhưng mà nhà giàu mới nổi và đầu cơ trục lợi có lẽ đều là sự thật.

Quả nhiên, không đợi cô tiếp tục hỏi thăm thì Diệp Đống đã gân cổ lên tự kêu oan cho bản thân.

“Đúng là tôi có nói những lời này, nhưng mà Lưu Mỹ Lệ mở miệng đã vu khống nói chị của tôi quyến rũ mấy người đàn ông trong thôn, còn nói chị của tôi đi ra ngoài làm mấy hoạt động không chính đáng để kiếm tiền!”

Cậu nói ra những lời này, bầu không khí lại trở nên sự thay đổi vô cùng vi diệu.

Bà con chòm xóm đều ngơ ngác nhìn nhau, một giây trước bọn họ còn cảm thấy Diệp Đống không đúng, một giây sau đã cảm thấy Lưu Mỹ Lệ cũng rất quá đáng.

Chẳng trách hai người bọn họ sẽ đánh nhau.

Thôn trưởng nhíu mày, tạm thời không bàn đến việc Diệp Ninh đang làm việc ở đoàn văn công, hơn nữa người ta còn là quân tẩu. Cho dù không phải thì cũng không nên tùy tiện vu khống loại chuyện này cho một người phụ nữ.

Như vậy xem ra, đúng là Lưu Mỹ Lệ sai lầm nhiều hơn.

Lưu Mãn cảm nhận được sự thay đổi của các ánh mắt ở xung quanh, gương mặt lập tức xụ xuống đến muốn chạm đất.

“Mặc kệ là vì nguyên nhân gì, em gái của tôi bị đánh là sự thật!”

Đây rõ ràng là đang không nói lý.

Nhưng mà hiện tại anh ta không muốn nói lý đó.

Anh ta đã bỏ ra rất nhiều tiền cho trong thôn, nếu đến cả việc em gái bị ăn h.i.ế.p cũng không thể xả giận, vậy còn lăn lộn làm cái gì nữa.

Diệp Đống bực bội tiếp tục la làng: “Là em của anh bảo tôi đánh cô ta, đời này tôi chưa bao giờ nghe được yêu cầu nào quá lạ như thế, tôi đương nhiên là phải thỏa mãn cô ta rồi. Nếu anh không tin thì anh có thể hỏi mấy người thím Lý Thải Nguyệt đó!”

Hiếm khi cậu mới có thể thông minh đột xuất ở thời khắc quan trọng, vừa nói vừa nhìn về phía mấy người Lý Thải Nguyệt đang đứng ở bên trong đám đông.

Cũng chính là vì tại Lý Thải Nguyệt hướng dẫn, cho nên cậu mới nó ra những lời đó, hiện tại ai cũng đừng mơ được yên.

Lý Thải Nguyệt đột nhiên bị chỉ đích danh lập tức lộ ra vẻ mặt xấu hổ.

Bà ta không muốn đắc tội nhà họ Lưu, cũng không muốn kết thù với người nhà họ Diệp.

“Cái này... Chuyện này không liên quan gì đến chúng tôi hết, không phải chúng tôi bảo bọn họ đánh nhau.”

Bà ta ngập ngừng giải thích, vô cùng hối hận, bà ta không nên đến nơi này.

Lưu Mỹ Lệ tức muốn méo mũi, ý của bà ta là cái gì?

Cuối cùng Diệp Ninh cũng biết rõ đầu đuôi mọi chuyện, tuy rằng Diệp Đống cũng có chỗ sai, nhưng tóm lại cũng là vì muốn bảo vệ cô.

Cô lạnh nhạt đối diện với ánh mắt tức giận của Lưu Mãn.

“Cho nên chuyện này không phải lỗi của một mình Diệp Đống, hơn nữa cả hai người bọn họ đều bị đánh, không chỉ có một mình Lưu Mỹ Lệ bị thương. Nếu các anh thật sự không hài lòng với lời xin lỗi lúc nãy của Diệp Đống, vậy cứ trực tiếp báo công an đi.”

Đầu tiên, hai người bọn họ đều không bị thương nặng, tiếp theo đó, nguyên nhân dẫn đến đánh nhau cũng chỉ là cãi nhau, cho dù công an có đến đây thì cũng chỉ phê bình giáo dục hai bên một chút mà thôi.

Nếu Diệp Ninh muốn truy cứu, vậy thì Lưu Mỹ Lệ bịa đặt vu khống danh dự của cô, đây chính là hành vi phạm tội.

Diệp Quốc Sinh cưỡng ép đè lửa giận trong lòng xuống, thậm chí có chút hối hận vì lúc nãy đã bảo Diệp Đống đi xin lỗi trước.

Nếu ông biết trước mọi chuyện là thế này, cho dù có thật sự trở mặt với Lưu Mãn thì ông cũng sẽ không để con gái bị bôi nhọ như thế.

Thôn trưởng lộ ra vẻ mặt khó xử, muốn giúp bên nào cũng không được, ngoại trừ bất đắc dĩ thì vẫn cứ là bất đắc dĩ.

Nhưng mà ông ấy cũng biết rõ mấu chốt của vấn đề vẫn nằm trên người của Lưu Mãn.

Dù sao thì bên phía nhà họ Diệp rõ ràng là không muốn làm lớn chuyện.

“Lưu Mãn, con coi như nể mặt bác, bỏ qua lần này đi. Nếu thật sự không được thì bác thay mặt Diệp Đống xin lỗi Mỹ Lệ, Mỹ Lệ cũng nguôi giận đi.”

Vì một sự nhịn chín sự lành, ông ấy chủ động xuống nước, ôm việc này vào người.

Nếu thật sự báo công an, nói không chừng cuối cùng việc này không thể kết thúc êm xuôi được.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1193: Chương 1193


Thôn trưởng đã cho hai anh em Lưu Mãn đủ mặt mũi rồi.

Trò hề này cũng nên kết thúc rồi.

Lưu Mãn nhướng mày, hiển nhiên cũng không quá hài lòng với kết quả này.

“Thôn trưởng, ông che chở nhà họ Diệp như thế, hình như không được công bằng lắm thì phải?”

Anh ta trực tiếp đưa ra lời nghi ngờ ngay trước mặt mọi người.

Thôn trưởng rõ ràng là hơi ngẩn ra, vài giây sau sắc mặt lại càng thêm khó coi.

“Bác không có bao che cho nhà họ Diệp.”

Từ đầu đến cuối, có rất nhiều người đều đang nhìn.

Ông ấy chỉ muốn giải quyết vấn đề mà thôi.

“Hừ! Nhưng mà sao tôi lại cảm thấy ông đang bao che cho nhà họ Diệp vậy nhỉ? Em gái tôi chịu ấm ức lớn như thế, chỉ cần nói một câu xin lỗi nhẹ nhàng là định bỏ qua à? Ông làm thế, sau này sao nhà họ Lưu chúng tôi có thể ngẩng đầu ở trong thôn được nữa?”

Lưu Mãn cực kỳ có khí thế, chẳng qua chỉ là một người thôn trưởng mà thôi, nếu đổi thành trấn trưởng, có lẽ anh ta còn sẽ suy xét lại một chút.

Thôn trưởng bị anh ta chọc tức đến nghẹn họng.

Lưu Mãn nói một cách đương nhiên: “Nếu thôn trưởng không thể công bằng công chính, vậy thì đừng có xía vào nữa. Cứ để hai gia đình chúng tôi tự giải quyết với nhau là được rồi.”

Hiện tại anh ta đã không thèm để nhà họ Diệp vào mắt, dù sao thì bọn họ chỉ có thể dựa vào thôn trưởng ra mặt, vậy thì có bản lĩnh gì đâu chứ.

Mặt thôn trưởng lúc xanh lúc trắng lúc đỏ.

Ông ấy đúng là không thể nhúng tay vào việc này được.

Diệp Đống không ngờ Lưu Mãn đã kiêu ngạo đến mức này rồi, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh.

Cậu chắc chắn sẽ không quỳ xuống, nhưng mà nếu thật sự muốn đánh nhau, cậu bị đánh cũng không có việc gì, nhưng lại còn có chị và cha nữa.

“Chị, phải làm sao đây?”

Cậu hạ thấp giọng, bất an hỏi Diệp Ninh.

Mặt Diệp Ninh lạnh tanh nói: “Đừng sáng một bên đợi đi.”

Diệp Đống nhanh chóng ngậm miệng, không biết rốt cuộc cô có cách giải quyết hay không?

Lưu Mãn chặn họng thôn trưởng xong, sau đó mới lại quay về nhìn về phía Diệp Ninh.

Cô đã không còn chỗ dựa, xem xem cô còn có thể có bản lĩnh gì nữa.

“Diệp Ninh, cô biết điều thì mau bảo Diệp Đống đi ra đây, nếu không thì cũng đừng trách tôi không khách sáo.”

Suy nghĩ của Lưu Mãn rất đơn giản, nếu Diệp Đống không chịu quỳ xuống nhận sai, vậy thì đánh đến cha mẹ cậu cũng nhận không ra, coi như là trút giận được rồi.

Diệp Ninh lại không hề lùi bước: “Anh định không khách sáo kiểu gì đây?”

Lưu Mãn cười âm u, hoàn toàn không coi ai ra gì.

“Cô đừng ép tôi phải ra tay!”

Diệp Ninh cũng mỉm cười, không chỉ không lùi bước, ngược lại còn tiến lên trước một bước.

“Tôi đứng ở đây, cũng muốn xem thử ai dám bước đến.”

Cô không nói quá lớn, nhưng lại mang theo vẻ khí phách không nói nên lời.

Lưu Mãn không ngờ rằng cô cũng dám đối đầu trực diện với anh ta, hơn nữa còn lộ ra dáng vẻ không chút sợ hãi này, rõ ràng là đã có nắm chắc.

Ngay sau đó anh ta lại nghĩ đến thân phận hiện tại của Cố Phong.

Nếu thật sự đánh cô bị thương, chỉ e là sẽ làm lớn chuyện.

TBC

Tốt nhất là bọn họ chọc giận cho người nhà họ Diệp ra tay trước, sau đó hai bên mới đánh nhau, như vậy cũng coi như là có lý do chính đáng.

“Diệp Đống, nếu cậu là đàn ông thì đừng có tránh sau m.ô.n.g phụ nữ nữa!”

Lúc Diệp Đống ngông cuồng thì đúng là rất ngông cuồng, nhưng đến khi nhát gan rồi thì cũng rất sợ hãi.

Cậu biết rõ nếu hiện tại cậu nhảy qua đó, chắc chắn sẽ tránh không được đòn hiểm của đám người này.

Cậu sẽ không ngu ngốc như thế.

Huống chi chị của cậu còn chưa lên tiếng nữa kìa.

“Tôi cứ không đi ra đó! Tôi cảnh cáo mấy người, nếu mấy người dám đụng đến đầu ngón tay của chị tôi, đó chính là đánh quân tẩu, anh rể của tôi sẽ không tha cho mấy người!”

Diệp Ninh hiếm khi mà cho cậu một ánh mắt khen ngợi, cậu nói ra lời cảnh cáo này rất đúng lúc.

Trong mắt Lưu Mãn tràn ngập âm u.

Đám người đứng ở sau lưng anh ta cũng đều đứng yên tại chỗ, không dám tùy tiện tiến lên.

Bọn họ đều chỉ là vì nịnh bợ Lưu Mãn, nhưng nếu thật sự bị gắn cho cái tội đánh quân tẩu, như vậy sẽ mất nhiều hơn được.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1194: Chương 1194


Lưu Mỹ Lệ nổi trận lôi đình, mất kiên nhẫn.

Anh của cô ta không dám đánh Diệp Ninh, cô ta dám!

Cô ta nhanh chóng xông đến, nhào thẳng về phía Diệp Ninh.

Lưu Mãn rõ ràng có thể ngăn cản, lại cố tình không thèm lên tiếng.

Chỉ cần Diệp Ninh đánh trả, anh ta sẽ có thể mượn đề tài.

Đương nhiên nếu Lưu Mỹ Lệ trực tiếp đánh Diệp Ninh, không cần anh ta ra tay, vậy đương nhiên là càng tốt hơn.

Dù sao cũng chỉ là phụ nữ đánh nhau với nhau, chỉ cần không xảy ra án mạng, cho dù chuyện lớn thế nào thì cũng chỉ thành việc nhỏ.

Lưu Mãn tính toán rất nhiều thứ, nhưng cũng chỉ hưng phấn được vài giây, không đợi anh ta nhìn thấy rõ đã xảy ra chuyện gì, Lưu Mỹ Lệ còn đang hùng hổ cũng đã bị cô đánh ngã quỳ rạp dưới đất.

“...”

Anh ta thậm chí còn không nhìn thấy rõ Diệp Ninh ra tay kiểu gì.

Lưu Mỹ Lệ bị ngã đến mắt đầy sao xẹt, đau nhe răng trợn mắt.

Sự việc phát triển quá nhanh chóng, từ lúc Lưu Mỹ Lệ đi ra đánh nhau với Diệp Ninh, đến lúc cô ta bị đánh ngã xuống đất, toàn bộ quá trình cũng chỉ kéo dài vài giây.

Tất cả mọi người đứng trong sân đều ngơ ngác nhìn nhau, ngây ra như phỗng.

Không có ai ngờ rằng Diệp Ninh sẽ lợi hại như thế!

Đến cả Diệp Quốc Sinh và Diệp Đống cũng đều sợ ngây người.

Tuy rằng trước kia lúc còn ở trong thôn Diệp Ninh cũng thường hay đánh nhau, nhưng mà từ trước đến nay chưa bao giờ “nhanh nhẹn” như thế, huống chi trên người của cô còn đang có vết thương.

Mặt Diệp Ninh lạnh tanh đứng yên tại chỗ, cô không ngờ rằng Lưu Mỹ Lệ lại yếu như thế.

Cô chỉ mới dùng một chiêu mà thôi.

Nhưng mà chiêu này là do Cố Phong dạy cho cô lúc trước, không ngờ lại xài tốt như thế.

“Anh ơi, hu hu hu...” Lưu Mỹ Lệ vừa đau vừa tủi thân lại vừa cảm thấy mất mặt, giãy dụa từ trên mặt đất bò dậy, gân cổ lên kêu khóc.

Lưu Mãn cảm thấy mặt nóng như lửa đốt, anh ta đến đây vốn dĩ là vì muốn trút giận thay cho em gái, không ngờ em gái lại bị đánh ngay trước mặt anh ta như thế.

Người bị thương là Lưu Mỹ Lệ, nhưng người bị vả mặt chính là anh ta!

Anh ta vứt hết toàn bộ mọi điều kiêng dè ra sau đầu, gương mặt vặn vẹo, quay đầu ra lệnh cho mấy người đứng ở phía sau.

“Đánh c.h.ế.t con nhỏ này cho tôi!”

Anh ta nói xong, một giây.

Hai giây.

Những người kia đứng yên tại chỗ, mọi người đều lộ ra vẻ vô cùng rối rắm.

Diệp Ninh khinh thường lắc đầu, tiếp tục thêm dầu vào lửa với Lưu Mãn.

“Đánh quân tẩu sẽ phải chịu hình phạt, tôi cũng muốn xem thử ai muốn đi ăn cơm tù?”

Cô dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn lướt qua những người đó.

Chỉ cần là người bị cô nhìn thoáng qua hai mắt đều theo bản năng co rụt lại, cán cân trong lòng bắt đầu nghiêng.

Hiện tại Diệp Ninh đã xưa đâu bằng nay, cũng không dễ chọc chút nào.

Lưu Mãn không ngờ rằng mấy người này lại vô dụng như thế, không ngờ Diệp Ninh chỉ nói đôi ba câu đã bị dọa sợ, sắc mặt trở nên cực kỳ hung dữ.

Nếu người ngoài đã không xài được, vậy anh ta tự ra tay!

Anh ta lập tức xắn tay áo lên, muốn đánh nhau với Diệp Ninh.

Nhưng mà lần này cũng không đợi Diệp Ninh phản ứng, Diệp Đống đã đột nhiên đứng lên.

“Chị, cứ để đó cho em!”

Lúc nãy cậu sợ là bởi vì sợ bị đánh hội đồng.

Nhưng hiện tại rõ ràng chỉ còn lại một mình Lưu Mãn, chuyện này lại là do cậu gây ra, cậu rất sẵn lòng tự đi đối mặt.

Diệp Ninh gật đầu, đồng ý.

Nếu không thể nói đạo lý, vậy chỉ có thể dùng vũ lực để giải quyết.

Cho dù tiếp theo đây Diệp Đống bị đánh ra nông nỗi nào thì nhà họ Diệp bọn họ cũng đều sẽ nhận.

Diệp Quốc Sinh cũng không ngăn trở, đây là phiền phức do Diệp Đống chọc, cậu cũng nên tự gánh vác.

Tất cả mọi người trong sân đều theo bản năng lui ra sau, nhường cho bọn họ có đủ không gian.

Lưu Mãn nhìn thấy Diệp Đống cuối cùng cũng chịu đi ra, không thể đè nén lửa giận xuống được nữa, gầm nhẹ ra tay với Diệp Đống.

TBC

Anh ta muốn làm cho tất cả thôn dân ở đây tận mặt nhìn xem, rốt cuộc ai mới là người không thể trêu chọc nhất trong thôn Đại Liễu Thụ này!

Diệp Đống cũng không cam lòng yếu thế, trực tiếp đánh trả.

Hai người lao vào nhau đánh đấm, tình hình dần dần trở nên hỗn loạn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1195: Chương 1195


Về mặt hình thể và sức lực thì Diệp Đống rõ ràng thua xa Lưu Mãn.

Nhưng mà cậu đã đánh nhau từ nhỏ đến lớn, có được rất nhiều kinh nghiệm, hơn nữa cậu cũng khá linh hoạt, trong khoảng thời gian ngắn không ngờ lại có thể đánh ngang tay với Lưu Mãn.

Diệp Ninh, Diệp Quốc Sinh đứng ở cách đó không xa.

Diệp Ninh vô cùng bình tĩnh.

Diệp Đống đã bị Lưu Mãn đ.ấ.m cho vài phát, vết thương trên mặt càng ngày càng nặng.

Nhưng mà Lưu Mãn cũng bị Diệp Đống đạp cho mấy cái, cũng chẳng khá hơn là bao.

“Anh, đánh mạnh lên! Đánh c.h.ế.t nó! Đánh mạnh lên cho em!” Lưu Mỹ Lệ gân cổ lên hò hét, sợ hai người bọn họ đánh chưa đủ kịch liệt.

Thôn trưởng nhìn thấy cô ta kiêu ngạo như thế, ước gì có thể cho cô ta hai bạt tay.

“Mỹ Lệ, đừng có la nữa. Nếu anh của con đánh Diệp Đống bị thương nặng thì cũng mệt lắm đó.”

Ông ấy quát mắng nhắc nhở.

Nhưng mà Lưu Mỹ Lệ lại không chút kiêng dè nói một câu: “Nhà tôi có rất nhiều tiền, dùng tiền mua mệnh, có gì đâu chứ!”

Cô ta cũng không hạ giọng xuống, cho nên tất cả mọi người ở xung quanh đều nghe được rõ ràng, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt nghiêm túc và khiếp sợ.

Thôn trưởng cũng không ngờ rằng cô ta còn dám nói ra mấy lời nói khốn nạn như thế, hai anh em này thật sự quá ngông cuồng rồi.

Ông ấy nuốt hết những lời khuyên nhủ còn lại vào bụng, bởi vì ông ấy biết có nói cũng không có tác dụng gì.

Ánh mắt của Diệp Ninh khi nhìn về phía cô ta đã trở nên sâu thẳm hơn một ít.

Dùng tiền mua mạng, nói hay ghê.

Lưu Mãn và Diệp Đống đánh nhau kịch liệt, hai người cũng bị thương càng lúc càng nặng.

Đến cả mấy người thôn dân đang nhiều chuyện cũng thu hồi vẻ mặt tò mò, lộ ra vẻ lo lắng.

Nếu cứ đánh tiếp nữa, kiểu gì cũng sẽ có án mạng.

“Thôn trưởng, chúng ta mau nhanh chóng nghĩ cách để bọn họ dừng lại đi.”

Thôn trưởng cũng muốn lắm chứ, ông ấy đã la vài lần rồi, nhưng mà hai người không chỉ không dừng tay, ngược lại còn đánh nhau kịch liệt hơn nữa.

Cuối cùng ông ấy bất đắc dĩ đi đến bên cạnh Diệp Quốc Sinh.

“Quốc Sinh, ông mau bảo Tiểu Đống dừng tay lại đi, nếu nó với Lưu Mãn xảy ra chuyện gì thì cũng không được ổn đâu!”

Tuy rằng sắc mặt của Diệp Quốc Sinh rất nghiêm túc, nhưng thật ra trong lòng cũng sợ muốn chết.

Nhưng mà ông ấy cũng không đồng ý với lời của thôn trưởng, mà chỉ nhìn về phía Diệp Ninh.

“Tiểu Ninh, con nói xem?”

Mặt Diệp Ninh vô cùng bình tĩnh: “Đừng có gấp. Kiểu gì thì bọn họ cũng sẽ dừng lại thôi.”

Thôn trưởng bất đắc dĩ muốn chết, sao mấy người này không có ai chịu nghe lời hết vậy?

“Nếu Tiểu Đống bị đánh tàn phế thì phải làm sao đây?”

Ông ấy cũng không phải cố ý nói chuyện giật gân đâu, hiện tại Diệp Đống rõ ràng là đang bị đè đánh.

TBC

Diệp Ninh nói: “Vậy thì cũng do nó tự lựa chọn.”

Không phải cô không đau lòng, mà là vì muốn mượn cơ hội lần này để cho Diệp Đống một bài học, như thế cũng khá tốt.

Chỉ khi cậu bị đánh đau thì sau này mới biết cẩn thận.

Thôn trưởng đã cạn lời thật rồi, cố tình Diệp Quốc Sinh là chủ gia đình nhưng cũng nghe theo lời của Diệp Ninh.

Lưu Mãn muốn đánh cho cậu tàn phế, nhưng không ngờ rằng Diệp Đống lại khó chơi đến thế.

Nếu không phải anh ta dựa vào ưu thế chiều cao cân nặng, nói không chừng anh ta cũng không phải là đối thủ của Diệp Đống.

Tuy rằng hiện tại Diệp Đống bị thương nặng hơn anh ta, nhưng mà anh ta vẫn cứ cảm thấy vô cùng mất mặt.

Hai người rõ ràng đã thấm mệt rồi, anh ta muốn bùng nổ cũng không có sức.

Bọn họ lại đánh nhau thêm bốn năm phút nữa, Lưu Mãn cho Diệp Đống một quyền, Diệp Đống dùng đầu đụng mạnh vào đầu Lưu Mãn, sau đó hai người đồng loạt thở hổn hển ngã xuống đất.

Diệp Ninh híp mắt lại, xem ra đã kết thúc rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1196: Chương 1196


Lưu Mỹ Lệ là người xông đến bên cạnh Lưu Mãn đầu tiên: “Anh, anh có sao không?”

Cô ta định kéo Lưu Mãn từ trên đất đứng lên, tiếp tục đánh nhau với Diệp Đống.

Hiện tại Lưu Mãn đã tóc tai rối bời, quần áo rách rưới, trên người toàn là bụi đất, dây xích vàng đeo trên cổ cũng bị giật đứt quăng sang một bên, có vẻ vô cùng chật vật.

Quan trọng nhất chính là anh ta thật sự không có bất cứ sức lực nào, toàn thân chỗ nào cũng đều đau.

Nhất là khóe miệng đã bị đánh rách còn đang chảy m.á.u ròng ròng.

Tình hình của Diệp Đống nghiêm trọng hơn anh ta rất nhiều, hai mắt bị đánh đến mức sắp không mở ra được, một cánh tay hình như cũng đã bị trật khớp, hoàn toàn không thể nhúc nhích. Ngực cũng đau muốn chết, đến cả việc hít thở cũng vô cùng khó khăn.

“Em còn ổn không đó?” Diệp Ninh cũng đi đến trước mặt cậu hỏi thăm.

Diệp Đống mệt đến nằm liệt trên mặt đất, muốn cười, nhưng mà vừa hé miệng đã đụng trúng vết thương trên mặt, làm cậu đau đến suýt xoa.

“Chị, em chưa làm chị mất mặt đúng không?”

Câu nói đầu tiên khi cậu mở miệng nói ra cũng không phải nói tình hình của mình, mà lại đi quan tâm cảm xúc của Diệp Ninh.

Ánh mắt Diệp Ninh lập tức trở nên hiền hòa hơn nhiều: “Không có.”

Diệp Đống hoàn toàn thả lỏng lại, tuy rằng cậu bị đánh rất thê thảm, nhưng trong lòng lại sảng khoái không nói nên lời.

“Em còn đứng dậy được không?” Diệp Ninh thử nâng Diệp Đống đứng dậy.

Diệp Đống chỉ hơi nhúc nhích một tí đã bỏ cuộc.

“Để em nằm lên một lúc nữa đi.”

Diệp Ninh nhanh chóng quyết định, nói với Diệp Quốc Sinh: “Cha, cha đi gọi điện thoại đến bệnh viện, gọi xe cứu thương đến đây đi.”

TBC

Diệp Quốc Sinh không dám chậm trễ, lập tức đi vào phòng.

Lúc này Lưu Mãn lại chậm rãi đứng lên, tuy rằng anh ta đã đứng lên, nhưng nếu không có Lưu Mỹ Lệ nâng thì anh ta có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

“Diệp Ninh, Diệp Đống, chuyện này chúng tôi sẽ không để yên!”

Anh ta nghiến răng nghiến lợi đe dọa, sau đó ra hiệu bảo Lưu Mỹ Lệ đỡ anh ta rời đi.

Hai anh em nhà Lưu Mãn rời đi, bà con chòm xóm đứng trong sân cũng không ở lại được nữa.

Cả đám đều yên lặng rời đi.

Không ai có thể tưởng tượng được kết quả cuối cùng sẽ lại như thế.

Chờ đến khi người đều đi hết, thôn trưởng mới lộ ra vẻ mặt khó coi nhắc nhở Diệp Ninh: “Lần này Diệp Đống thật sự đã gây họa lớn rồi, cái tên Lưu Mãn kia không dễ chọc dâu.”

Hôm nay anh ta chịu thiệt thòi to như thế, lại còn đe dọa, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này.

“Cảm ơn thôn trưởng đã nhắc nhở.” Giọng nói của Diệp Ninh ngược lại còn lạnh nhạt hơn trước đó, hình như còn hỗn loạn theo cảm xúc nào đó.

Bốn mươi phút sau, xe cứu thương trong bệnh viện ở trấn chạy vào thôn, Diệp Đống nằm trên cán, được nâng vào xe.

Triệu Thu Phân khóc không thành tiếng, Khổng Giai cũng lo lắng muốn đi cùng, nhưng mà cô ấy còn phải chăm sóc cho đứa con còn chưa cai sữa.

Cuối cùng là Diệp Ninh đi theo cậu đến bệnh viện, trước khi đi còn cố ý nhờ thôn trưởng chăm sóc cho gia đình cậu, để phòng ngừa Lưu Mãn lại quay về kiếm chuyện.

Thôn trưởng đồng ý rất dứt khoát, hiện tại cậu đã bị đưa vào bệnh viện, sự việc này cuối cùng cũng không thể kết thúc bằng án mạng được.

Sau khi đến bệnh viện, Diệp Ninh lập tức bảo bác sĩ kiểm tra toàn thân cho Diệp Đống.

Lăn lộn bận rộn đến hơn nửa đêm mới có được kết quả kiểm tra cuối cùng.

Cũng may đều chỉ là một ít vết thương ngoài da, ngoại trừ cánh tay trái bị trật khớp và não bị chấn động nhẹ ra, cơ thể không còn vấn đề gì khác nữa.

Diệp Ninh cũng yên tâm, dựa theo lời đề nghị của bác sĩ, để Diệp Đống nhập viện quan sát một đêm.

“Chị, chuyện lần này thật sự không thể trách em được, đều là tại con nhỏ Lưu Mỹ Lệ kia ăn nói bậy bạ, miệng toàn phun phân, cho nên em mới đánh cô ta.”

Đêm khuya tĩnh lặng, trong phòng bệnh, Diệp Đống vẫn cứ lo lắng giải thích cho Diệp Ninh.

Nghĩ đến câu nói Lưu Mãn để lại trước khi rời đi, trong lòng cậu cũng không yên tâm được.

Hai anh em kia quậy đã quậy rồi, đánh cũng đánh rồi, vậy mà vẫn còn chưa chịu thôi, đúng là phiền muốn chết.

Nói xong, cậu cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, lo sợ bất an chờ bị Diệp Ninh mắng.

“Có đau không?” Diệp Ninh nhìn chằm chằm vết thương trên mặt cậu, hỏi.

Diệp Đống ngơ ngác, tại sao cô lại không trách mắng cậu vậy?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1197: Chương 1197


“Đau, nhưng mà đỡ hơn phải quỳ xuống trước mặt người ta.” Diệp Đống ăn ngay nói thật.

“Còn có tự tôn, em còn chưa đến mức hết thuốc chữa.”

Lời nói của Diệp Ninh làm Diệp Đống có chút dở khóc dở cười.

Cậu cũng không phải là chuyện gì cũng không hiểu.

TBC

“Em phải nhớ kỹ cảm giác đau đớn hiện tại, sau này gặp lại chuyện như thế, cũng biết phải làm cái gì.” Diệp Ninh cảm thấy bài học lần này đối với Diệp Đống cũng đã đủ rồi.

Tuy rằng đúng là Lưu Mỹ Lệ cố ý đến khiêu khích kiếm chuyện, nhưng nếu cậu không cho đối phương cơ hội thì chuyện sau đó cũng đã không xảy ra.

Diệp Đống gật đầu như giã gạo: “Vậy nếu tiếp theo đó Lưu Mãn lại tiếp tục kiếm chuyện thì phải làm sao đây? Chúng ta có cần nói cho anh rể biết hay không?”

Xảy ra chuyện, chuyện đầu tiên cậu nghĩ đến chính là Cố Phong.

Diệp Ninh lắc đầu nói: “Không cần.”

Chuyện này bọn họ tự giải quyết là được.

Ngày hôm sau, hai chị em Diệp Ninh Diệp Đống quay về thôn.

Người trong thôn nhìn thấy bọn họ đều rất xấu hổ, chào cũng không được, không chào cũng không xong.

Hiện tại nhà họ Diệp và nhà họ Lưu đã kết thù với nhau, thân thiện với nhà này thì sẽ đắc tội với nhà còn lại.

Hơn nữa ngày hôm qua sau khi hai anh em Lưu Mãn về nhà đã công khai lên tiếng, nhà nào dám để ý đến nhà họ Diệp thì chẳng khác nào đang chống đối với hai anh em nhà bọn họ.

Hiện tại Lưu Mãn có tiền có thế, chuyện làm ăn ở bên ngoài phát triển rất tốt, không có ai muốn đắc tội cả.

Mãi đến khi bọn họ quẹo vào ngõ nhỏ, gặp được mẹ của Lý Cẩu Tử, bà ấy chủ động chào hỏi với Diệp Ninh: “Diệp Ninh, hai đứa về rồi đó hả, Diệp Đống có bị làm sao không?”

Diệp Ninh trả lời: “Dạ không có vấn đề gì nghiêm trọng hết.”

Ánh mắt mẹ của Lý Cẩu Tử đảo tới đảo lui giữa hai chị em bọn họ, sau đó cố ý nhích lại gần Diệp Ninh, hạ thấp giọng nói.

“Lưu Mãn đã lên tiếng, bảo người trong thôn không được để ý đến nhà mấy đứa. Thím thấy cậu ta chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này đâu, nhà của con nhớ phải cẩn thận đó.”

Diệp Ninh cũng không lộ ra chút sợ hãi hay bất ngờ gì: “Cảm ơn thím đã nhắc nhở, tụi con đi về trước.”

Mẹ của Lý Cẩu Tử nhanh chóng gật đầu.

Hai chị em vừa mới đặt chân vào sân, Lý Thải Nguyệt đột nhiên từ đầu hẻm xông ra, vội vàng bước nhanh đến trước mặt mẹ của Lý Cẩu Tử.

“Mẹ thằng Cẩu Tử à, chị bị điên rồi à, sao chị còn dám nói chuyện với hai chị em nhà này nữa?”

Lưu Mãn lòng dạ hẹp hòi, đắc tội anh ta, sau này ở trong thôn sẽ không được yên ổn nữa rồi.

Mẹ của Lý Cẩu Tử lại khinh thường: “Nhà họ Diệp với nhà họ Lưu có mâu thuẫn, có liên quan gì đến tôi đâu chứ, đều là bà con họ hàng với nhau, sao tôi lại không thể nói chuyện chứ?”

Lý Thải Nguyệt cảm thấy bà ấy vẫn còn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, tiếp tục nhắc nhở: “Ngày hôm qua xảy ra chuyện như thế, chị còn chưa nhìn thấy rõ ràng sao? Đến cả thôn trưởng cũng không dám đắc tội Lưu Mãn, sau này Lưu Mãn chính là ông vua không ngai trong thôn chúng ta. Lúc này cho dù chị còn không tỏ rõ thái độ thì cũng không nên để ý đến người của nhà họ Diệp chứ.”

Mẹ của Lý Cẩu Tử nghe cảm thấy lời này rất chói tai, nhíu mày nói: “Lưu Mãn cũng chỉ là ỷ mình có tiền thôi, Diệp Ninh cũng chẳng thua kém gì đâu.”

Lý Thải Nguyệt trợn mắt, con ngươi như sắp lọt ra ngoài, trực tiếp cãi lại: “Cho dù Diệp Ninh không tệ thì cũng thua xa Lưu Mãn! Cô ta cũng chỉ là một người đi làm công ăn lương mà thôi, cho dù làm việc ở đoàn văn công cũng khá tốt đó, nhưng cũng chỉ cầm tiền lương cố định thôi. Chị không thấy sao, nhà Lưu Mãn đã mua xe hơi rồi đó, Diệp Ninh có thể mua nổi sao?”

Không chỉ có một mình bà ta có suy nghĩ như thế, mà ý tưởng này đại diện cho suy nghĩ của đại đa số người dân trong thôn.

Nếu không thì cục diện hiện tại cũng không phải như thế.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1198: Chương 1198


Mẹ của Lý Cẩu Tử cũng không tiếp tục cãi nhau với bà ta, chỉ lộ ra một nụ cười mang theo rất nhiều hàm ý.

Người khác không biết tình hình của Diệp Ninh, nhưng bà ấy lại biết rất rõ.

Lúc trước Lý Cẩu Tử vào thành phố nhìn thấy báo chí đăng tin Diệp Ninh bị bắt cóc, lúc ấy bà ấy đã quay về báo cho nhà họ Diệp.

Người nhà họ Diệp cứ khăng khăng cho rằng nhận lầm người rồi, chỉ là trùng tên trùng họ mà thôi.

Bà ấy cũng tin là thật.

Mãi đến lần này Diệp Ninh đã trở về, Lý Cẩu Tử nhìn thấy Diệp Ninh, giật mình hoảng sợ suốt một buổi sáng.

Hiện tại nhìn thấy Diệp Ninh trông giống hệt như ngôi sao ca nhạc bị bắt cóc được lên báo lần trước, rõ ràng chính là một người.

Bọn họ hoàn toàn có thể khẳng định Diệp Ninh đã trở thành siêu sao ca nhạc, cô gặp chuyện, khắp các báo chí đều đăng tin, đủ có thể tưởng tượng được cô nổi tiếng đến mức nào.

Hôm trước lúc Lý Cẩu Tử vào thành, lại còn cố ý đi ra bên ngoài hỏi thăm tình hình của Diệp Ninh.

Vừa hỏi thăm, lập tức giật mình chấn động.

Mẹ của Lý Cẩu Tử không biết Lưu Mãn có bao nhiêu tiền, nhưng lại có thể khẳng định hiện tại số tiền mà Diệp Ninh kiếm được, giá trị con người và độ nổi tiếng của cô chắc chắn sẽ không thua kém Lưu Mãn chút nào.

TBC

Nhưng mà bà ấy cũng không lắm miệng trước mặt hàng xóm, dù sao thì từ đầu đến cuối nhà họ Diệp đều luôn rất khiêm tốn, những việc này chỉ một mình bà ấy biết là được rồi.

Lúc này Lưu Mãn và Diệp Ninh đối đầu với nhau, còn chưa biết được cuối cùng ai mới là người xui xẻo đâu.

Lý Thải Nguyệt nhìn bóng dáng mẹ của Lý Cẩu Tử rời đi, cứ có cảm giác có chỗ nào đó sai sai thì phải?

Nhưng mà cho dù có suy nghĩ như thế nào thì cũng không thể nào hiểu rõ được.

Bên này, Diệp Ninh và Diệp Đống đã về đến nhà.

Diệp Quốc Sinh vừa đau lòng cho con trai, lại vẫn nhịn không được dạy dỗ cậu một trận.

Khổng Giai nhìn Diệp Đống, hai mắt đỏ rực, không nói một lời.

“Cái tính của con như thế này, sau này cho dù có đến kinh thành thì cũng chỉ biết chọc thêm phiền phức cho chị của con thôi, con cứ ngoan ngoãn ở lại trong nhà đi!” Diệp Quốc Sinh giận dỗi nói.

Diệp Đống vẫn luôn ngoan ngoãn lập tức kích động: “Không được, con nhất định phải đi ra ngoài! Nếu cha mẹ không yên tâm về con thì cha mẹ cũng đi theo cùng đi!”

Diệp Ninh đã nói cho cha mẹ biết chuyện Diệp Đống muốn đến kinh thành phát triển, hơn nữa cô đã mua nhà ở kinh thành, cũng nhắc đến chuyện bảo bọn họ cùng nhau dọn qua đó.

Nhưng mà Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân vẫn cứ không chịu đồng ý.

Cho dù kinh thành có tốt đến mức nào thì đó cũng chỉ là một thành phố xa lạ đối với bọn họ mà thôi.

Hơn nữa bọn họ cũng lo lắng sau khi mình đến thành phố lớn như thế sẽ ở không quen.

Diệp Quốc Sinh chủ động nhắc đến chuyện này, Diệp Đống lập tức dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh thuận thế nói: “Cha, Tiểu Đống nói cũng đúng. Nếu cha mẹ thật sự không yên tâm về em ấy thì cùng nhau dọn qua đó luôn đi.”

Một giây trước Diệp Quốc Sinh còn tức giận trừng mắt nhìn Diệp Đống, vậy mà chờ đến khi nhìn về phía Diệp Ninh, ánh mắt lập tức trở nên hiền hòa hơn rất nhiều.

“Cha với mẹ của con già đầu rồi, thật sự không muốn rời khỏi cái nhà này.”

Nhà có nghèo cũng khó mà bỏ được.

Diệp Ninh đã nghĩ đến, nhưng nếu Diệp Đống cũng rời đi, chỉ để lại cha mẹ ở nhà một mình, cô cũng không yên tâm được.

Cũng may là còn có thời gian, có thể chậm rãi làm công tác tư tưởng cho bọn họ.

Khổng Giai đỡ Diệp Đống về phòng.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân vẫn cứ lộ ra vẻ mặt u sầu.

“Tiểu Ninh, lần này nhà của ta đắc tội nhà họ Lưu rồi, con dẫn theo Tiểu Đống, Khổng Giai và Khiêm Khiêm đi trước đi.”

Chỉ cần mấy đứa nhỏ đi rồi, hai ông bà già bọn họ cũng không cần phải sợ hãi gì nữa.

“Cha mẹ, chuyện này cha mẹ đừng có lo, cứ để cho con xử lý.” Diệp Ninh tăng thêm âm lượng, muốn cho bọn họ có đủ cảm giác an toàn.

Diệp Quốc Sinh thở dài, đây là một nút thắt chết, sao có thể gỡ ra được chứ.

Diệp Ninh lại hỏi lại lần nữa: “Cha, rốt cuộc nhà họ Lưu có chuyện gì thế? Con cảm thấy hình như người trong thôn đều rất sợ nhà bọn họ, đến cả thôn trưởng cũng không ngoại lệ.”

Diệp Quốc Sinh không muốn nói, nhưng cũng không thể không nói, nghiêm túc mở miệng nói.

“Con cảm giác đúng lắm. Trong thôn đúng là khá kiêng dè Lưu Mãn, nhưng cũng là vì có chuyện cần phải nhờ Lưu Mãn...”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1199: Chương 1199


Hai ngày sau, Diệp Ninh dự định rút chút thời gian rảnh đi đến nhà Cố Phong thăm hỏi, mẹ của Lý Cẩu Tử đã thở hổn hển đi vào sân.

“Diệp Ninh, con có ở nhà không?”

Diệp Ninh nhìn qua cửa sổ, nhìn thấy bà ấy, sau đó đi ra ngoài.

Hai ngày nay người trong thôn đều cố ý trốn tránh nhà cô, chỉ có gia đình Lý Cẩu Tử là vẫn như bình thường mà thôi.

Chỉ riêng thái độ “không giống người thường” này cũng đã cực kỳ đáng quý rồi.

“Thím, có chuyện gì không?”

Mẹ của Lý Cẩu Tử nhìn thấy Diệp Ninh, tức muốn hộc m.á.u nói: “Con mau chạy đến đại đội đi, Lưu Mãn đang ở bên đó kiếm chuyện đó!”

Diệp Ninh nghe được tên của Lưu Mãn, toàn bộ đường nét trên cơ thể cũng đều trở nên căng thẳng hơn rất nhiều.

Mới ngừng nghỉ được hai ngày, quả nhiên anh ta lại đến kiếm chuyện tiếp.

Mấy người Diệp Quốc Sinh, Diệp Đống cũng nghe được tiếng động đi ra ngoài, cũng sốt ruột từ trong nhà đi ra.

“Mẹ thằng Cẩu Tử, chị nói rõ ràng xem, rốt cuộc là có chuyện gì?” Diệp Quốc Sinh căng thẳng dò hỏi.

Mẹ của Lý Cẩu Tử chạy đến đây là vì muốn bí mật báo tin, đương nhiên sẽ không giấu diếm.

“Mới sáng sớm trong thôn đã có người đến thông báo phải đi họp, hiện tại hơn phân nửa người trong thôn đều đã đến đại đội rồi. Chúng tôi đi đến đó mới biết thì ra là do Lưu Mãn triệu tập, thằng đó gọi bà con hàng xóm đến chỉ có một mục đích duy nhất, đó chính là muốn người trong thôn đuổi nhà anh chị đi, nếu không thì nó không sửa đường cho thôn chúng ta nữa!”

Diệp Quốc Sinh nghe được lời này lập tức hít ngược một ngụm khí lạnh, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

“Cái tên Lưu Mãn này thật sự quá đê tiện!”

Không ngờ lại dám uy h.i.ế.p người trong thôn như thế!

Bởi vì quá tức giận, bàn tay đang siết chặt của ông cũng khẽ run lên.

Diệp Ninh đã biết được chuyện Lưu Mãn dự định sửa đường cho thôn, hiện tại anh ta làm như thế thì cũng nằm trong dự kiến của cô.

Nếu nội tâm của một người trở nên xấu xa, đương nhiên chuyện thiếu đạo đức gì cũng có thể làm được.

“Thôn trưởng vẫn luôn không chịu đồng ý, bà con chòm xóm cũng chia làm hai phe. Tôi lại đây báo cho anh chị biết một tiếng, hai anh chị nhanh nghĩ cách đi!” Mẹ của Lý Cẩu Tử cũng rất khinh thường loại thủ đoạn dùng tiền chèn ép người khác của Lưu Mãn.

Diệp Quốc Sinh nổi giận nói: “Để tôi đi tìm nó!”

Nơi này là nơi ông sinh sống cả đời, là gốc rễ của ông. Cho dù ông liều mạng với Lưu Mãn thì cũng sẽ không để cho loại tiểu nhân này đuổi ông đi ra ngoài.

Triệu Thu Phân hoảng sợ hết hồn kéo tay ông lại, run run rẩy rẩy nói: “Ông à, ông đừng có xúc động!”

Diệp Ninh cũng lập tức mở miệng nói: “Cha, việc này không cần cha phải ra mặt, để con đi một chuyến là được rồi.”

Tuy rằng vẻ mặt của cô rất nghiêm túc, nhưng nếu so với Diệp Quốc Sinh thì cô bình tĩnh hơn rất nhiều.

Diệp Quốc Sinh thở hổn hển, mặt lộ ra vẻ kháng cự: “Không được, để cha đi với con!”

Cô là con gái, đối mặt với loại người đê tiện vô sỉ như Lưu Mãn, chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi.

“Thật sự không cần, cha mẹ dfi cùng ngược lại sẽ càng khó giải quyết hơn.” Thái độ của Diệp Ninh vô cùng kiên quyết, nói xong lại quay đầu nhìn về phía Diệp Đống nói: “Em ở lại trong nhà chăm sóc cho cha mẹ.”

“Chị, chị đi một mình có được không?”

Diệp Đống cũng không sợ nhà mình sẽ bị đuổi ra khỏi thôn, dù sao vừa lúc cậu cũng muốn dẫn theo cha mẹ đến kinh thành hưởng phúc. Chẳng qua nếu cứ như thế mà rời đi, thật sự là có chút mất mặt.

Diệp Ninh hỏi ngược lại: “Em cảm thấy chị có được không?”

Mọi lo lắng trong lòng Diệp Đống đều biến mất sạch sẽ, giọng nói cũng trở nên thoải mái hơn rất nhiều: “Chị, chị cứ yên tâm đi đi, em với cha mẹ ở nhà chờ tin tức tốt của chị!”

Diệp Ninh không hề lãng phí thời gian, cùng mẹ của Lý Cẩu Tử cùng nhau chạy đến đại đội.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân vẫn cứ lo lắng muốn chết.

“Tiểu Ninh đi qua đó một mình, lỡ như lại đánh nhau với Lưu Mãn nữa thì phải làm sao đây?”

Triệu Thu Phân chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đã cảm thấy toát mồ hôi lạnh.
 
Back
Top Dưới