Ngôn Tình Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,269,171
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-70-xuyen-sach-vo-duoc-ong-xa-phao-hoi-toan-nang.jpg

Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Tác giả: Tĩnh Tự Kiêu Dương
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Điền Văn, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tĩnh Tự Kiêu Dương

Thể loại: Truyện Nữ Cường, Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh, Ngôn Tình, Truyện Khác, Xuyên Không

Giới thiệu:

Lục Hạ, một thanh niên trí thức bị bỏ rơi bởi bố mẹ, đành phải chấp nhận công việc bán thời gian để kiếm sống. Chỉ sao cho nhẹ lòng, anh ta quyết định trở thành diễn viên phụ trong câu chuyện của những người khác và xuyên vào một thế mới. Tuy nhiên, anh không ngờ rằng đó lại là thế giới trong sách, khiến anh giận dữ và bối rối.

Tại đây, Lục Hạ gặp một pháo hôi khác và cả hai quyết định cùng nhau sống một cuộc đời mới. Nhưng khi tiếp cận đến thực tế, Lục Hạ phát hiện rằng pháo hôi kia không giống như anh nghĩ và đối mặt với nhiều thử thách.

Sau khi sống lại, cô nữ phụ bị lôi kéo bởi sự chú ý của người dân địa phương và Lục Hạ không thể không tìm một người để kết hôn. Tình cờ, một pháo hôi khác lại gặp phải cùng tình huống và cả hai quyết định đồng cam cộng khổ và kết hôn.

Tuy nhiên, sau khi kết hôn, Lục Hạ phải đối mặt với sự thật đắng cay rằng pháo hôi này không giống như anh vẫn nghĩ. Liệu anh có thể vượt qua những thử thách này để sống hạnh phúc cùng với người mà anh yêu thương không?​
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 1: 1: Xuyên Không


Khi Lục Hạ tỉnh lại, bên ngoài im ắng không chút âm thanh, đoán chừng người nhà đều đã đi rồi.

Lúc này cô mới cẩn thận ngồi dậy, nhìn xung quanh căn phòng, rồi khe khẽ thở dài.

Phòng này vừa nhìn là thấy rất nhỏ, nhưng đồ đạc để kín phòng, khá chật chội.

Cũng phải, ba người ở thì sao không chật chội cho được!Bức tường hơi nứt nẻ, phía đối diện là một chiếc giường tầng khung sắt kê sát vào tường, đây là giường của chị cả và em út cô.

Đầu giường có để vài cái rương, mà tới đó cũng là hết phòng.

Còn bên này là giường của cô.

Nhưng cũng không hẳn là "giường", bởi nó chỉ do hai tấm ván gỗ nhỏ gác lên, dài chừng mét rưỡi, bảo sao ban nãy cô cứ cảm thấy chân lơ lửng.

Phía góc tường còn cố nhét một bàn trang điểm đơn sơ, là chỗ dành riêng cho chị cả của cô.

Còn lại thì hết chỗ trống, ở giữa chỉ còn một lối đi nhỏ, may là phòng này có cửa sổ, không thì sẽ tối om.

Lục Hạ nhìn chiếc giường sắt chắc chắn phía đối diện, lại nhìn chiếc "giường" đơn sơ dưới người, không biết nguyên thân chịu đựng thế nào.

Đúng vậy, là nguyên thân.

Lục Hạ của lúc này đã không còn là Lục Hạ nguyên bản nữa.

Lục Hạ bây giờ tới từ thế kỷ 21.

Cô cũng phải mất một buổi sáng mới nhận ra sự thật này.

Còn nguyên thân đi đâu?Chuyện này nói ra thì dài.

Lục Hạ thở dài một hơi.

Nghĩ tới nguyên thân làm cô có chút thổn thức, tâm tình cũng phức tạp.

Nguyên thân tên là Lục Hạ, là đứa con thứ hai của nhà họ Hạ này, bố mẹ đều là công nhân bình thường ở thủ đô những năm 1970.

Bố cô là Lục Kiến Hải làm công nhân bốc vác cho cho kho hàng xưởng dệt.

Theo lý thì chuyện bốc dỡ hàng này rất mệt, thường là công nhân trẻ tuổi hoặc người học nghề làm.

Mà ông Lục đã làm ở xưởng dệt may này được hơn hai mươi năm, dù thế nào thì cũng có thể đổi sang vị trí khác chứ.

Có điều ông Lục là người thành thật, không biết ăn nói, nên thường bị người ta ngầm bắt nạt, cứ có cơ hội đổi chỗ làm thì lãnh đạo đều nghĩ tới người khác, cho nên ông ta cứ làm việc này nhiều năm như vậy, cũng may sức khỏe tốt nên còn kiên trì được.

Về phần bà Lục là Tôn Quế Phương thì là công nhân xưởng dệt, chỉ làm dệt vải bình thường ở phân xưởng mà thôi.

Hai người đều là những công nhân đầu tiên khi xưởng dệt được thành lập sau khi kiến quốc, bởi vì cùng công xưởng nên đi xem mắt rồi kết hôn là chuyện bình thường.

Sau khi kết hôn, hai người sinh ba con gái một con trai.

Con gái cả Lục Xuân, vì là đứa con đầu, cho nên dù là con gái nhưng lại được bố mẹ yêu thích.

Mà khi sinh đứa thứ hai, lúc đó hai người mong chờ con trai, kết quả lại là con gái nên cả hai thất vọng, nên có vẻ không để ý cô.

Đứa con gái này chính là Lục Hạ.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 2: 2: Bất Công


Sau đó bọn họ lại sinh thai đôi, chính là đứa con thứ ba Lục Thu và Lục Đông.

Tuy rằng vì sinh đôi khiến Tôn Quế Phương không sinh được nữa, nhưng bà ta rất vui, vì dù sao đây là cặp sinh đôi đầu tiên ở nhà họ Lục.

Vả lại cuối cùng bà ta cũng sinh được con trai nối dõi tông đường, nên cực kỳ yêu thương đứa con này.

Cứ thế, trong mấy đứa con, con gái cả và con trai út là được bố mẹ yêu thương nhất, cô con gái thứ ba thì hưởng ké từ sinh đôi, nên đứa không được thích nhất trong cái nhà này chính là cô con gái thứ hai Lục Hạ.

Có lẽ từ nhỏ nguyên thân đã biết mình không được ba mẹ yêu thích, cho nên tính cách càng lúc càng hướng nội, ở nhà thì luôn cố gắng làm việc hòng mong bố mẹ sẽ yêu cô nhiều hơn.

Thế là dù tuổi còn nhỏ nhưng cô gần như ôm đồm toàn bộ việc nhà.

Nhưng tuy bố mẹ không thích cô, nhưng bọn họ không muốn thể hiện sự bất công với người ngoài, cho nên vẫn cho cô đi học như mọi người.

Tuy Lục Hạ nhỏ hơn chị cả Lục Xuân một tuổi, nhưng từ nhỏ tới lớn cô hiểu chuyện ngoan ngoãn hơn Lục Xuân nhiều, không chỉ như vậy, đến cả học tập cô cũng học giỏi hơn.

Năm đó Lục Xuân không thi đỗ cấp ba, vì không muốn xuống nông thôn, nên khăng khăng đòi học lại một năm, cùng cấp với nguyên thân.

Vì có thể đỗ cấp ba, cô ta bắt nguyên thân dạy kèm cho.

Mà nguyên thân cũng lợi hại, lại giúp cô ta thi đỗ thật.

Còn bản thân nguyên thân, vốn học giỏi nên thi đỗ là chuyện dễ dàng.

Thực ra người nhà không định cho cô đi học, muốn cho cô đi tìm việc trước để xem có kiếm thêm thu nhập cho gia đình không.

Chẳng qua chị cả đã đi học rồi, mà chính nguyên thân lại giúp cô ta thi đỗ, nếu không cho cô đi học thì đúng là không tài nào nói nổi.

Cứ vậy, nguyên thân và chị cả cùng lên cấp ba.

Mà mấy ngày trước cả hai vừa tốt nghiệp xong.

Sau khi tốt nghiệp, cả hai đều phải đi tìm việc, không thì phải hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia xuống nông thôn làm thanh niên trí thức.

Có điều hiện giờ nhà máy khó xin việc, rất nhiều nơi không tuyển công nhân, cho nên rất khó tìm việc.

Khu phố đã nhiều lần tới thúc giục, bây giờ quy định mỗi nhà ắt phải đưa một đứa con xuống nông thôn.

Lục Xuân không muốn đi, cho nên khoảng thời gian trước ngày nào cô ta cũng ra ngoài đi hỏi han xem nhà máy có tuyển công nhân không.

Mà dạo gần đây bố mẹ của nguyên thân cũng tìm họ hàng thân thích tặng quà hỏi han giúp cô ta.

Còn nguyên thân thì bọn họ hoàn toàn không quan tâm, không biết là quên hay chẳng để ý nữa.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 3: 3: Công Việc


Có điều nguyên thân học giỏi nên được thầy cô yêu thích, cho nên khi tốt nghiệp, thầy cô có nhắc nhở khiến cô biết dạo này xưởng bóng điện đang tuyển nhân viên, vì không tuyển nhiều cho nên không loan báo tin này.

Nguyên thân nghe xong thì vui mừng khôn xiết, nhưng lại không nói cho người nhà biết.

Tuy nguyên thân là người hướng nội, nhưng cô không ngu ngốc mà còn rất thông minh.

Cô biết nếu mình nói cho người nhà, như vậy có lẽ cô không đi được, bọn họ sẽ để chị cả của cô đi trước.

Cô thì không muốn bỏ qua cơ hội này, cho nên nhẫn nhịn không kể cho ai, chờ tới ngày thì lặng lẽ đi thi tuyển.

Cho tới khi thi đỗ, nhận được tin trúng tuyển vào nhà máy bóng điện, cô mới vui mừng nói cho người nhà.

Sau đó cả nhà liền bùng nổ!Lục Xuân gây sự, ông bà Lục thì cảm thấy thất vọng mắng cô là kẻ chỉ biết bản thân, máu lạnh không biết nghĩ cho người nhà.

Còn hai đứa em vừa học xong tiểu học thì ngồi ngoài xem trò hay.

Nguyên thân không ngờ bọn họ lại phản ứng như vậy.

Cô dựa vào bản thân tìm được việc không phải chuyện tốt ư, tại sao bọn họ lại tức giận như thế?Chẳng lẽ vì người có công tác không phải chị cả ư? Chẳng phải cô cũng là con gái của bọn họ sao?Cuối cùng tan rã trong không vui.

Ông Lục về phòng, bà Lục thì đi an ủi chị cả.

Không ai vui mừng thay cô.

Mà bị đối xử như vậy, nguyên thân cũng thấy trong lòng nguội lạnh.

Có điều cô cũng nghĩ thoáng, dù sao đã xác định được công việc rồi, sau này cứ lo sống tốt đời mình là được.

Sau đó cô hạ quyết tâm không để ý thái độ của người nhà, bọn họ thích thế nào thì thế đó, chỉ cần không ảnh hưởng tới cô là được.

Có điều nguyên thân vẫn nghĩ quá tốt cho bọn họ.

Cô không ngờ rằng mẹ và chị cả lại lừa cô đi báo danh cho cô xuống nông thôn làm thanh niên trí thức.

Chờ khi cô biết, thông báo đã đưa xuống, hoàn toàn không được.

Hôm qua khi biết việc này, cô như bị sét đánh giữa trời quang, mà bà Lục thì còn giả vờ giả vịt khuyên cô hãy nghĩ thoáng ra.

Cô nghĩ thoáng thế nào được? Xuống nông thôn làm thanh niên trí thức là như thế nào, chẳng lẽ cô không biết?Mấy năm trước trong viện cũng có thanh niên trí thức xuống nông thôn thăm người thân, một cô gái trẻ trung như vậy mà trở lại trông già nua tang thương tới mức khiến bọn họ suýt nữa không nhận ra.

Nguyên thân không ngờ mẹ cô lại ác độc đến mức đó!Mà điều càng ác độc hơn là bà ta lại còn nói thẳng nguyên nhân tại sao bà ta lại làm như vậy!.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 4: 4: Trao Đổi


Đó chính là để cô nhường công việc cho chị cả, còn đường hoàng nói: "Dù sao con cũng xuống nông thôn rồi, thôi nhường cho người nhà đi.

"Nghe vậy, nguyên thân không chỉ lạnh trong lòng, mà toàn thân tức tới mức run rẩy.

Cô cố nén tâm tình không đánh người, chỉ đẩy bà ta một cái rồi về phòng.

Nhưng có thế nào thì cũng không thể nén cơn tức này được, cô không chấp nhận người nhà lại đối xử với mình như thế, nên buổi tối cô càng nghĩ càng giận, cứ thế uất nghẹn rồi không tỉnh lại nữa! Còn Lục Hạ của bây giờ là người mới xuyên tới.

Cô cũng tên là Lục Hạ, một nhân viên văn phòng vừa tốt nghiệp của thế kỷ 21.

Tối hôm qua tan làm về nhà, sếp lại nhắn vào nhóm bắt cô sửa phương án.

Cô sửa đi sửa lại mấy chục làn rồi mà vẫn không được duyệt.

Cuối cùng cô thức tới nửa đêm, mơ màng cảm thấy đau ngực, rồi mắt tối sầm lại.

Khi tỉnh lại thì cô đã thành Lục Hạ của thời 1970.

Cô tiếp nhận trí nhớ của nguyên thân, lúc mới mở mắt, cô tưởng mình đang nằm mơ, sau đó mệt quá lại chìm vào giấc ngủ.

Không ngờ lúc ngủ rồi lại nằm mơ! Trong giấc mơ ấy, "cô" của thế kỷ 21 tỉnh lại, rồi kinh ngạc, hoặc như không quen, rồi cẩn thận hồi ức, cẩn thận thích ứng cuộc sống, cũng thay cô tiếp tục sống! Khi tỉnh dậy, cô nhận ra mình xuyên không rồi, mới hiểu hẳn là nguyên thân đã trở thành cô rồi! Hai Lục Hạ của hai thời đại khác biệt đã tráo đổi thân phận với nhau.

Nghĩ tới đây, Lục Hạ thầm cảm thán trong lòng, thực ra tình cảnh của hai thì không thể nói rõ được ai tốt ai xấu, chỉ có thể nói là ai cũng có nỗi khó xử riêng.

Lục Hạ của thế kỷ 21 là cô nhi, không có người thân, vừa tốt nghiệp đại học nên không có tiền, còn phải tích cóp để trả tiền vay lúc đi học, cuộc sống khá túng quẫn.

Mà Lục Hạ của những năm 70 thì dù có bố mẹ, nhưng có cũng như không, bảo sao Lục Hạ ở trong mơ nhanh chóng tiếp nhận thân phận mới như vậy, đoán chừng là đã hoàn toàn thất vọng rồi.

Nhưng bây giờ cô đã thành Lục Hạ của năm 70, như vậy cũng chỉ có thể nhận lấy cục diện rối rắm này.

Mà cô có dự cảm, cô sẽ không thể quay về thế kỷ 21 được nữa, cho nên cô phải nghĩ cho rõ sau này nên làm gì.

Nghĩ tới đây, Lục Hạ đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Cô cúi đầu nhìn cổ tay phải, quả nhiên thấy trên đó có chiếc bớt có hình dạng lá cây.

Trong trí nhớ thì nguyên thân không có thứ này, cho nên đây là thứ theo cô tới thế giới này.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 5: 5: Không Gian


Cô dùng tay trái chạm vào chiếc bớt, cẩn thận cảm nhận, quả nhiên có một không gian lớn hiện lên trong đầu.

Lục Hạ thế mới thở phào một hơi, may quá, không gian vẫn đi theo mình.

Đúng vậy, Lục Hạ có một không gian, là thứ cô mua ở một quầy hàng trên phố đi bộ ở gần trường khi vừa tốt nghiệp.

Lúc ấy cô tiêu hẳn 25 tệ, một khoản tiền lớn.

Với người luôn tiết kiệm như cô thì đây đã tầm tiền ăn cho một ngày rồi.

Khi đó cô không biết mình nghĩ thế nào.

Rõ ràng đây là một món trang sức hình lá cây từ nhựa, tuy trông cũng không tệ, nhưng không đáng từng đó tiền, thế mà cô cứ u mê chi tiền ra mua.

Tối về nhà cô hối hận mãi không thôi, có điều là đã muộn.

Cô thầm nghĩ, thôi đã mua rồi, bèn tìm một sợi dây treo vào rồi đeo trên cổ.

Chỉ là tìm mãi không được dây nào, chỉ được sợi dây ngũ sắc bạn cùng phòng tặng cho đợt đoan ngọ, không đủ dài lắm, nên cô bèn đeo luôn lên cổ tay.

Ai ngờ hôm sau thức dậy, cô không thấy bóng dáng món đồ trang sức hình lá cây đâu nữa, mà trên cổ tay lại có thêm một chiếc bớt.

Lúc ấy Lục Hạ hoảng lắm, khi hoàn hồn thì cô khá kích động.

Cô cũng hay đọc tiểu thuyết, nên đương nhiên biết có lẽ mình gặp được kỳ ngộ rồi.

Chờ sau khi nghiên cứu xong thì Lục Hạ mới phát hiện chiếc bớt này là một không gian gieo trồng.

Diện tích trong không gian không lớn, chỉ chừng khoảng năm mẫu đất.

Ở giữa có một giếng nước, nước trong giếng hẳn là linh tuyền trong truyền thuyết, chỉ là công dụng của nó không nghịch thiên như trong tiểu thuyết, không thể tẩy gân tủy, cũng không thể thay đổi thời gian thu hoạch của thực vật.

Có điều uống thứ nước này thì đúng là có lợi cho cơ thể, nhưng cùng lắm chỉ là nuôi dưỡng và cường kiện thân thể, nhưng không phải uống một lần là được, mà phải dùng lâu dài mới có tác dụng.

Nếu dùng nước này tưới cây cũng được, nhưng chỉ khiến chúng tươi tốt không dễ bị sâu bệnh mà thôi.

Sau khi hiểu về không gian này, Lục Hạ thất vọng.

Cô vốn tưởng sau khi tốt nghiệp thì có thể dựa vào không gian để phát tài, ai ngờ lại chẳng có tác dụng gì.

Cho dù trồng lương thực trong không gian thì chúng cũng không chín trước hạn, vẫn tuân theo thời gian sinh trưởng của lương thực bình thường.

Tối đa là trồng trong không gian thì không cần làm cỏ trừ sâu, tưới nước linh tuyền cho lương thực thì khiến vị của chúng rất ngon, ăn cũng có lợi cho cơ thể, đây là những điều cô nghiên cứu ra sau khi có không gian.

Bán lương thực là không làm được rồi, nên cô định trồng ít hoa cỏ quý giá.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 6: 6: Không Gian 2


Kết quả phát hiện cô không biết mấy thứ này, kiểm tra ra thì mới biết cây non của hoa quý giá là rất đắt, cô mua không nổi, đoán chừng trong thời gian ngắn không thể thực hiện phương pháp này.

Cô có chút thất vọng, nhưng chỉ vậy mà thôi.

Lục Hạ cũng từng nghĩ rằng cô nhận được không gian như thế này thì liệu có phải là tận thế sắp giáng xuống không, có nên dồn tiền mua hàng về chất trong đó không.

Nhưng đây cũng chỉ là nghĩ mà thôi, bởi dù có muốn thì cô cũng không có tiền!Cho nên vừa tốt nghiệp, còn nợ tiền vay học tập nên cô chỉ có thể đi tìm việc trước, sau đó thích ứng với công việc bận rộn, ngày ngày bận bịu sáng tối, không còn để ý không gian như trước nữa.

Nhưng không phải là cô không thèm để ý, mà cô nghĩ rằng nếu sau này thật sự xảy ra chuyện gì, cô có một không gian như vậy coi như cũng có đảm bảo.

Còn bây giờ không gian này chính là hậu thuẫn lớn nhất cho cô vào thập niên 70 này.

Nghĩ tới đây, Lục Hạ nằm xuống rồi tiến vào trong không gian.

Thực ra vào trong không gian thì cơ thể sẽ không vào theo, lúc trước cô dùng điện thoại quay rồi, sau khi cô vào không gian thì bên ngoài trông như cô đang ngủ, nên coi như giảm bớt không ít việc cho cô.

Có điều lần này đi vào, Lục Hạ phát hiện trong không gian có chút khác biệt.

Mặc dù lúc trước cô không để ý không gian cho lắm, hơn nữa vì sợ bị phát hiện nên không sử dụng mấy, nhưng vẫn thầm để lại ít đồ trên bãi đất trống.

Ví dụ như mấy thứ có vẻ quan trọng với cô như chi phiếu, học vị chứng nhận vân vân.

Nhưng bây giờ không thấy chúng đâu nữa!Không, phải nói là tất cả những gì của thế kỷ 21 đều không còn nữa!Không biết là biến mất hay trở về với thế kỷ 21 rồi.

Nếu về đó còn tốt, nguyên thân tiếp nhận thân phận của cô còn có thể sử dụng, tuy rằng cô không tiết kiệm được mấy đồng.

Nhưng nếu biến mất, không biết nguyên thân phải làm sao đây, có biết cách đi làm lại không.

Đương nhiên đây là những điều nguyên thân phải tự lo.

Sau đó cô nhìn những thứ còn lại trong không gian.

Trước mắt thứ duy nhất không biến mất khỏi không gian là lương thực và hạt giống.

Lúc trước khi có được không gian, cô có nghiên cứu qua, phát hiện đất trong không gian kiêm cả cạn và nước, cho nên trồng thứ gì cũng được.

Cô không nghiên cứu rõ được nguyên lý, nhưng có thử trồng ít lúa nước, lúc mạch và ngô thì đều thu hoạch không ít.

Nhưng bởi vì không đưa ra được nguồn gốc nên cô không dám tùy tiện mang đi bán, cứ chất đống ở đó.

Cũng không nhiều lắm, vì chỉ trồng một vụ, lại không trồng nhiều nên chỉ có chừng 2 nghìn cân mà thôi.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 7: 7: Sửa Soạn Vật Tư


Không ít chủng loại, cứ thế này thì cô không cần mua đồ ăn, như vậy có thể tiết kiệm được không ít tiền.

Vả lại rau củ trong không gian này cực kỳ ngon, ăn vào khiến cơ thể cảm thấy rất thoải mái, nên cô khá hài lòng.

Cho nên cô cũng tích trữ chút hạt giống rau củ.

Ngoài ra còn ít rau củ đã chín mà chưa ăn hết thì cũng hái nhặt gom lại một chỗ.

Trong không gian này có thể giữ đồ tươi, để bao lâu cũng không bị sao, cho nên cô không lo lắng gì cả.

Bên cạnh đất trồng này còn có ba cây ăn quả, phân biệt là hai cây táo và một cây lê.

Mặc dù mới trồng được một năm, cây không lớn lắm, nhưng đã kết quả.

Bởi vì lúc mua cô cố chọn cây sắp có quả mà.

Còn tại sao cô chỉ mua hai giống cây này, đó không phải là vì cô không muốn mua loại khác, mà thực sự là do không tiện.

Lúc đó cô đang thuê chung nhà với người khác, mua hàng trên mạng thực sự khá bất tiện.

Ba cây này vốn là cuối tuần cô đi chợ hoa cỏ một chuyến, bất ngờ phát hiện người ta có bán, bèn lén mua, mất nhiều công sức mới tìm được chỗ không có camera theo dõi để chuyển vào trong không gian trồng xuống, chính là dạng lo lắng đề phòng như thế đấy.

Còn một nguyên nhân khác chính là cô không có tiền, hàng tháng đều phải trả khoản vay đi học thời sinh viên, vừa ra trường lương thì thấp, còn phải trả tiền nhà tiền ăn uống các kiểu, gần như không tích cóp được đồng nào.

Cô vốn định chờ tới kỳ nghỉ về quê xem thế nào, không ngờ còn chưa kịp đi thì đã xuyên không, chỉ có thể chờ sau này rồi tính.

Mà hiện tại ba cây ăn trái này đang năm đầu kết quả, có lẽ là do được cô tưới nước linh tuyền nên khá nhiều trái, đều được cô hái xuống cất cẩn thận, hiện tại chưa ăn hết, đều gom thành đống ở cạnh lương thực.

Điều cô nuối tiếc duy nhất chính là không thể cho vật sống vào trong không gian, không thì cô đã mua mấy con gà vịt bỏ vào, sau này không lo thiếu thịt với trứng nữa.

Nghĩ hơi xa rồi, đúng thật là, có những thứ này đã không sai rồi, nên biết thế nào là đủ!Cho nên hiện giờ, ngoài mấy thứ này thì không còn gì khác trong không gian nữa.

Lục Hạ thở dài một hơi, may còn để lại cho cô vài thứ.

Mà ngoài những thứ này, trong không gian còn một căn nhà nhỏ.

Căn nhà này không lớn, nói là nhà cũng không đúng, vì còn chẳng cao bằng cô nữa, thoạt trông giống một hình khối lập phương dài rộng cao đều mét rưỡi, có điều tác dụng của nó lại khá thần kỳ.

Đây là thứ Lục Hạ phát hiện được từ trước.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 8: 8: Nhà Nhỏ


Người không thể vào trong nhà này, cũng không thể để đồ vào trong, tác dụng duy nhất của nó chính là xát vỏ lương thực.

Đúng vậy, tác dụng của căn nhà nhỏ này rất thần kỳ, bỏ thóc vào trong, sau đó lại đi ra từ một cửa nhỏ bên cạnh, số thóc đó lại thành gạo luôn.

Nếu bỏ lúa mạch vào, thứ ra không chỉ là đã xát vỏ, mà còn biến thành bột mì.

Ngô cũng vậy, trực tiếp biến thành bán thành phẩm có thể bỏ vào nồi nấu.

Có điều công dụng của nhà nhỏ này chỉ giới hạn trong lương thực mà thôi.

Lục Hạ từng thử bỏ táo với rau củ vào xem có thể biến thành nước trái cây và rau khô không.

Nhưng cô đã phải thất vọng.

Khi bỏ lương thực vào trong, nhà nhỏ này sẽ tự động đóng cửa lại, sau đó không biết bên trong làm thế nào mà chỉ cần để bao tải ở cửa ra ở bên cạnh, lương thực được xử lý xong sẽ đổ vào trong bao.

Mà bỏ mấy thứ rau củ quả vào thì cửa của nhà nhỏ hoàn toàn không đóng lại, cũng chính là không chạy, cho nên lấy ra thì táo vẫn là quả táo, rau củ cũng không có gì thay đổi.

Cô còn thí nghiệm mua lương thực bên ngoài bỏ vào sơ chế, kết quả cũng vô dụng, thứ nào không sinh trưởng trong không gian thì không cho vào trong nhà nhỏ này được.

Tóm lại nhà nhỏ này chính là một nơi chế biến lương thực trồng trong không gian.

Nhưng dù vậy thì cũng làm cô bớt đi không ít phiền não.

Dù sao có nhiều lương thực để xay xát như vậy thực sự khá phiền toái, có nhà nhỏ khiến cô dễ dàng hơn không ít.

Vả lại phần vỏ sau khi xát xong chỉ cần thả xuống đất là đất đai sẽ tự động hấp thu chúng thành chất dinh dưỡng, không cần cô phải xử lý, rất thuận tiện.

Nghĩ tới đây, Lục Hạ đột nhiên nhớ tới máy tuốt lúa loại nhỏ mà cô mua lúc trước.

Thôi xong, thứ kia cũng không còn rồi.

Lục Hạ xót của không chịu nổi.

Cô mua thứ đó là để bỏ vào trong không gian để sử dụng, nên còn mua thêm cả bình ắc quy nạp điện cho riêng nó, giá không hề thấp chút nào.

Có điều mua xong cô lập tức hối hận, vì sau đó cô lại phát hiện không phải là cứ tuốt hạt xong mới có thể bỏ vào nhà nhỏ kia được.

Cứ cho cả cây vào cũng chẳng sao, nó có thể tự động tách hạt với thân ra, xử lý xong sẽ tự đưa phần thân lá ra ngoài, cô tự dọn ra bãi đất là được.

Cho nên cô rất hối hận, đang định bán lại cho người ta, nào ngờ còn chưa kịp thì đã mất rồi.

Đau lòng quá!.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 9: 9: Vẻ Bề Ngoài


Nhưng giờ có đau lòng cũng vô dụng, Lục Hạ cố gắng quên đi chuyện này, sau đó xem xét toàn bộ không gian, trong lòng dần yên tâm, có không gian thì coi như cô cũng có chỗ dựa rồi.

Sau khi ra khỏi không gian, cô ngồi dậy xuống "giường".

Chiếc giường ghép đơn sơ vang lên âm thanh kẽo kẹt, trông như thể sắp tan tành tới nơi.

Có điều Lục Hạ biết là sẽ chẳng sao hết, vì nguyên thân ngủ trên chiếc giường này nhiều năm trời mà nó vẫn như vậy, cũng đã quen.

Xuống giường xong, cô đi tới trước bàn trang điểm ở góc tường.

Đây là chỗ dành riêng cho chị cả Lục Xuân, bình thường nguyên thân không tới đây, mà cô ta cũng không cho cô dùng.

Nếu để cô ta biết, e là sẽ nổi giận mất.

Có điều Lục Hạ chẳng quan tâm được nhiều như vậy, cô ngồi xuống, lấy gương ra soi thì thấy dáng vẻ của nguyên thân.

Người trong gương trông gầy gò ốm yếu, sắc mặt không tốt lắm, trông hơi vàng vọt, tóc thì càng khỏi phải nói, không chỉ xơ xác mà còn vàng khè đi.

Chỉ nhìn cũng biết đây là do không đủ dinh dưỡng.

Lẽ ra cho dù nguyên thân không được yêu thương, thì cũng không đến mức trông như thể không được cho ăn no như vậy, dù sao bố mẹ của nhà bọn họ đều làm công nhân, hẳn là nuôi được bốn đứa con.

Nhưng nhà Lục Hạ lại khác biệt, bố mẹ cô đều cực kỳ "hiếu thuận".

Hơn nữa bọn họ đều hiếu thuận nhà bố mẹ đẻ của riêng mình.

Ông Lục là con thứ hai trong nhà, cảnh ngộ của ông ta cũng giống Lục Hạ vậy.

Vì muốn giành được sự chú ý của bố mẹ nên ông ta cực kỳ hiếu thuận.

Tuy đã tách hộ ở riêng, nhưng bà nội Lục Hạ thường kiếm cớ đòi tiền ông ta, mà ông ta cũng thường không từ chối.

Mà mẹ của Lục Hạ cũng rất hiếu thuận, có điều hiếu thuận nhà mẹ đẻ của mình, cứ hai ba ngày lại về nhà một chuyến, lần nào cũng không có chuyện di tay không.

Vả lại bà ta làm ở xưởng dệt, cho nên mấy năm nay những mảnh vải có chút khuyết điểm mà bà ta nhận được thì phần lớn đều mang về hiếu kính nhà mẹ đẻ hết.

Vì vậy dù nhà bọn họ có vợ chồng đều làm công nhân, nhưng cuộc sống cũng khá túng quẫn.

Đương nhiên hai người bọn họ đều sẽ chăm sóc những đứa con khác, không đến mức đói, chỉ riêng cô bé vô hình Lục Hạ này là bị bọn họ mặc kệ, dù có thế nào cũng không chết đói được.

Nghĩ tới đây, Lục Hạ thở dài.

Cô lại nhìn dáng vẻ của nguyên thân, mặc dù hơi gầy, nhưng vẫn có thể nhìn ra vóc dáng thanh tú.

Vả lại điều khiến cô càng chú ý là dáng vẻ của nguyên thân trông có vẻ giống cô.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 10: 10: Nhà


Lục Hạ của thế kỷ 21 hồi trước cũng khá gầy, sau này có không gian, ăn rau củ và uống nước linh tuyền trong này thời gian dài nên dần cũng có da có thịt, làn da cũng trở nên trắng nõn, thành một tiểu mỹ nhân.

Số người theo đuổi cô là không ít, có điều trong lòng cô chỉ nghĩ tới chuyện kiếm tiền mà thôi.

Cho nên lúc này Lục Hạ không lo lắng lắm, dù sao cũng dưỡng lại được như trước, huống hồ nguyên thân còn chưa tới 18 tuổi.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, cô quay lại tìm quần áo của nguyên thân, mặc một bộ đồ bị Lục Xuân mặc chán không cần nữa rồi bước ra khỏi phòng.

Lúc này trong phòng khách không có ai, đoán chừng bọn họ đều biết tâm trạng cô không tốt, cho nên cố ý chừa cho cô chút không gian riêng để cô suy nghĩ cẩn thận.

Lục Hạ nhìn quanh nhà.

Nhà bọn họ không lớn, chỉ chừng năm mươi mét vuông, là do xưởng dệt phân cho.

Đây là một tòa nhà ngang, đám công nhân và nhân viên xưởng dệt đều sinh sống ở đây cả.

Nhà Lục Hạ nằm ở tầng hai, tuy diện tích chỉ năm mươi mét vuông, nhưng đã không phải là nhỏ.

Lúc này chưa có diện tích phần phụ gì hết, năm mươi mét vuông là đúng năm mươi mét vuông.

Có điều nhà họ Lục nhiều con, sáu người ở cùng một nhà nên khá chật chội.

Nhà này có hai phòng ngủ một phòng khách.

Bố mẹ ở một phòng, ba đứa con gái ở một phòng khác, còn phòng khách thì ngăn một ô ra cho con trai út ở.

Tuy cảm thấy như vậy thì có lỗi với cậu con trai vàng bạc, nhưng ông bà Lục biết rằng con gái sớm muộn gì cũng gả cho nhà người ta, căn phòng còn lại sớm muộn gì cũng để cho con trai, nên mới bố trí như vậy.

Mà phần còn lại của phòng khách cũng rất nhỏ, chỉ bày một chiếc bàn, chính là nhà ăn.

Về phần nhà bếp rồi phòng vệ sinh thì đều ở ngoài, tầng nào cũng có.

Bên trái cầu thang là nhà bếp, bên phải là nhà vệ sinh.

Nhà ngang của thời này đều có cấu tạo như thế hết.

Mỗi lần ra ngoài đi vệ sinh hoặc nấu nướng thì đều gặp được hàng xóm, nhà mình mà làm chút món ngon là y rằng cả tầng đều biết, không có chút riêng tư nào.

Cho nên nhà bình thường thì đều để sẵn một bếp lò nhỏ trong nhà, như vậy có thể làm vài món đơn giản ngay trong nhà mình luôn.

Sau khi xem xong cấu tạo của căn nhà, lúc này Lục Hạ mới nhìn thấy trên bàn ăn phòng khách có để lại cơm cho cô.

Đây đúng là lần đầu tiên trong cuộc đời!Đoán chừng bọn họ chơi trò tát một cái thì cho chút ngon ngọt, tưởng rằng tốt với cô một chút để cô cam tâm tình nguyện tặng công việc cho Lục Xuân, sau đó vui vẻ phấn chấn xuống nông thôn ấy mà.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 11: 11: Cảm Nhận Thập Niên 70


Lục Hạ cảm thấy buồn cười, chẳng lẽ bọn họ cho rằng cô sẽ chấp nhận số phận ngoan ngoãn xuống nông thôn ư?Tưởng bở rồi, cứ chờ lấy mà xem.

Có điều Lục Hạ sẽ không khách sáo, cô ngồi xuống bắt đầu ăn uống.

Cơm cũng không tệ, còn nấu riêng canh trứng gà cho cô.

Cô không khách sáo, đúng lúc đang đói bụng nên ăn hết.

Sau đó cô về phòng, tìm thấy tiền tiết kiệm của nguyên thân, sáu hào ba xu, bỏ túi rồi ra ngoài.

Sau khi ra khỏi nhà, Lục Hạ học dáng vẻ nguyên thân, cúi đầu bước đi thật nhanh, thấy ai là sẽ ngại ngùng cười.

Ánh mắt những người khác nhìn cô đều toát lên vẻ thương hại, hiển nhiên cũng nghe nói cô sắp phải xuống nông thôn.

Nhưng bọn họ hẳn là không biết chuyện công việc của cô, đoán chừng cho rằng nhà cô bỏ qua con cả, để đứa thứ hai là cô đi thay mà thôi.

Lục Hạ coi như không nhìn ra những sự thương hại ấy, cô ra khỏi sân của tòa nhà, đi dạo ở thủ đô của những năm 70 này.

Cô vừa xuyên không tới đây, lại gặp phải cục diện rối rắm mà nguyên thân để lại, nên khá bối rối không biết làm sao.

Cô cần phải chỉnh lý lại rồi mới nghĩ xem tiếp theo nên làm thế nào.

Lục Hạ chầm chậm dạo bước trên con phố của thủ đô năm 70, nhìn những tòa kiến trúc mang phong cách thời thập niên này, chẳng hiểu sao mà trong lòng lại có chút thuộc về.

Lúc này cô cũng nhận ra rằng sau này cô sẽ phải sinh sống ở thời đại này.

Cô đi một lát, nhìn thấy xe công cộng đỗ bên đường, Lục Hạ bèn lấy một xu ra rồi lên xe.

Lúc này trên xe không có mấy người, cô tìm một chỗ ngồi xuống, ngay gần cửa sổ.

Gió man mát thổi tới, làm cô cảm nhận được hơi thở nhân văn khác biệt hẳn thế kỷ 21, hít thở bầu không khí tươi mát hãy còn chưa bị ô nhiễm, trong lòng lại có chút mong chờ cuộc sống mới.

Chờ khi lơ xe nói đã tới công viên Bắc Hải, Lục Hạ xuống xe.

Cô định tìm một chỗ để suy nghĩ cho kỹ xem sau này nên làm thế nào.

Ở trong căn nhà kia, cô thực sự không thể thả lỏng nổi.

Lục Hạ bước vào công viên, tìm một chiếc ghế dài bên hồ rồi ngồi xuống.

Cô nhìn vào rừng cây xanh mát xa xa, với mặt hồ lăn tăn gợn sóng, trong lòng thả lỏng hơn không ít.

Cô bắt đầu suy nghĩ lối đi mai sau.

Đầu tiên là việc xuống nông thôn đã thành chuyện không thể sửa đổi, như vậy điều cô có thể làm là chuẩn bị trước khi đi.

Bây giờ là năm 1973, còn bốn năm nữa mới khôi phục thi đại học, điều đó cũng có nghĩa cô phải ở lại nông thôn ít nhất bốn năm nữa.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 12: 12: Tính Toán Cho Sau Này


Lục Hạ chưa xuống nông thôn bao giờ, nhưng cô nhi viện mà cô sinh sống lúc trước thực ra cũng nằm ở một thị trấn nhỏ nghèo khó, toàn là nhà cấp bốn cả.

Mà ngày trước vì quá nghèo nên viện trưởng cô nhi viện cũng dẫn đám trẻ con bọn họ khai hoang vùng đất xung quanh để tự cung tự cấp.

Tuy mảnh đất không lớn, nhưng mỗi lần gieo trồng thì bọn họ cũng bận rộn cả năm trời mới thu hoạch được.

Cho nên cô biết nông dân rất vất vả.

Bây giờ còn là thời những năm 70, lúc này sự vất vả ở nông thôn chắc chắn chỉ có hơn chứ không có kém.

Cho nên cô bắt buộc phải chuẩn bị sẵn sàng cho bốn năm sống ở nông thôn sắp tới.

Đầu tiên thứ không thể thiếu được chính là tiền.

Tuy rằng lúc này muốn mua gì cũng cần phải có tem phiếu, nhưng dù thế nào thì không có tiền là hoàn toàn không được.

Cho nên cô cần phải suy nghĩ xem làm sao kiếm được tiền trước đã.

Xin người nhà thì thôi khỏi cần nghĩ, với thái độ của bọn họ dành cho cô, đoán chừng sẽ chẳng chuẩn bị gì cho cô hết.

Cô phải tự lo cho bản thân thôi.

Biện pháp kiếm tiền cô có thể nghĩ tới lúc này chỉ có hai cách.

Cách thứ nhất là lấy lương thực cô tích trữ trong không gian mang ra tìm cơ hội đem đi bán ở chợ đen một ít.

Nhưng cô không biết hình thái chợ đen của thời này là như thế nào, nguy cơ khá lớn, cô cần phải chờ cơ hội phù hợp rồi hãy hành động.

Cách thứ hai chính là công việc của cô.

Cô không định nhượng lại cho Lục Xuân mà tính tìm cơ hội bán đi.

Nhưng phải nhanh, không chờ người nhà họ Lục hao hết kiên nhẫn, ép cô dẫn Lục Xuân đi làm thủ tục chuyển nhượng thì đã muộn rồi.

Cho nên hiện giờ xem ra cô phải giải quyết chuyện công việc trước.

Cũng may tuy đã trúng tuyển nhưng đơn vị không yêu cầu phải đi báo danh ngay lập tức, mà cho bọn họ mười ngày chuẩn bị, coi như để bắt đầu đi làm từ đầu tháng luôn, như vậy khi vào làm ở nhà xưởng cũng thuận tiện, cho nên đầu tháng tới bọn họ mới phải tới báo danh.

Như vậy cũng phù hợp, ngày đấy cũng đúng thời gian cô phải xuống nông thôn, nếu giải quyết tốt thì có thể lừa gạt được.

Chờ khi có tiền mua sắm chuẩn bị thêm mấy thứ cần dùng khi xuống nông thôn mới được.

Hình như nơi mà cô chuẩn bị tới nằm ở phía đông bắc?Lục Hạ hơi yên tâm, vì đời trước thực ra cô sinh trưởng ở một nơi thuộc vùng đông bắc, mãi sau này lên đại học đi làm mới tới thủ đô.

Cho nên cô khá hiểu về khí hậu đông bác, mùa đông ở đó rất lạnh, vì vậy quần áo ấm và chăn dày là phải chuẩn bị nhiều một chút.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 13: 13: Cuộc Xem Mắt Kỳ Quái 1


Ngoài ra còn nhiều vật tư rồi đồ dùng hàng ngày khác như bát đũa các kiểu là cũng không thể thiếu.

Nghĩ tới đây, Lục Hạ có chút sầu lo.

Cô cảm thấy mình cần chuẩn bị rất nhiều, nhưng thời gian lại chẳng có mấy.

Cô cần phải làm xong xuôi mọi việc trong vòng mười ngày, đây cũng coi như một thử thách cho mình rồi.

Có điều cho dù thế nào, cô cũng phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng.

Cứ thế Lục Hạ cố gắng nghĩ xem sau này nên làm thế nào, cần chuẩn bị cái gì.

Đột nhiên cô nghe thấy bên cạnh có giọng nói vang lên, đoán chừng cách cô không xa, cho nên cô có thể nghe rõ bọn họ nói gì.

Là giọng của một nam một nữ, nghe thì có vẻ như hai người họ đang xem mắt.

Có thể nghe ra được bên nữ khá hài lòng với bên nam.

Giọng của bên nữ còn có chút thẹn thùng.

"Nghe nói bình thường anh thích vẽ tranh?"Rồi chợt nghe giọng nam đáp lại có vẻ khá bình tĩnh: "Đúng vậy.

"Giọng nam nghe có vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng, lại toát lên chút yếu ớt, nhưng có thể nghe ra là giọng nói êm tai của một thiếu niên.

Bên nữ lập tức sùng bái: "Vậy học vấn của anh chắc cũng không tệ, tôi thích người có tài hoa nhất đấy!"Sau đó cô lại nghe thấy bên nam lạnh lùng đáp: "Vậy thì khiến cô thất vọng rồi, tôi không có tài văn chương gì cả, chỉ là một kẻ thường thích vẽ tranh để giết thời gian thôi.

""Ặc! " Bên nữ nghe xong thì sửng sốt, sau đó vội nói: "Vậy thì cũng rất tài giỏi rồi, tôi cũng thích vẽ tranh, chỉ là không vẽ đẹp được, sau này anh có thể dạy tôi được không?"Nghe lời này là biết bên nữ có ý muốn tiến thêm bước nữa.

Quả nhiên nghe bên nam hài lòng mỉm cười: "Cô thích là tốt rồi, nếu cô đã cảm thấy phù hợp, vậy tôi cũng nói rõ tình hình bên tôi nhé.

"Dứt lời, còn chưa chờ bên nữ phản ứng, anh ta đã nói thẳng:"Tôi vừa tốt nghiệp cấp ba, vì lý do sức khỏe nên hiện giờ chưa có công việc gì cả.

Hẳn là người làm mai đã nói qua với cô rồi nhỉ? Bố mẹ tôi đã qua đời, tôi được các chị gái nuôi lớn, hiện giờ các chị đã lấy chồng, bản thân tôi thì có một căn nhà nhỏ do bố mẹ để lại.

Sau này nếu kết hôn, nhà thì do tôi lo, tiền thuốc bổ dưỡng cơ thể hàng tháng thì ông nội tôi sẽ giúp đỡ, nhưng về mặt nuôi gia đình thì không được, có lẽ cân nhờ cô phụ trách.

Đương nhiên, tôi cũng sẽ nỗ lực góp sức cho gia đình này.

Từ nhỏ tôi theo các chị học giặt giũ nấu nướng chăm con, chắc chắn sẽ lo tốt việc nhà, còn chuyện khác thì giao cho cô vậy!".
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 14: 14: Cuộc Xem Mắt Kỳ Quái 2


"Hả? ! Gì cơ?"Cả một tràng dài như thế này không chỉ khiến cô gái kia không kịp phản ứng, đến cả Lục Hạ quang minh chính đại nghe lén cũng phải mắt chữ A mồm chữ O.

Mà anh chàng kia như không cảm thấy gì lạ, vẫn còn tiếp tục.

"Thực ra lúc trước người nhà có tìm cho tôi một công việc khá thoải mái, nhưng tôi không thích lắm, nên đã từ chối rồi.

Có điều cô yên tâm, tôi sẽ chăm lo việc nhà hẳn hoi, để cô không phải lo lắng.

Nhưng nếu như vậy thì hàng tháng cô cũng phải trả lương cho tôi, dù sao làm như tôi coi như cũng làm việc tại nhà rồi.

"Nghe đến đây, cô gái kia mới kịp phản ứng, bèn hỏi với vẻ khó tin:"Nên anh từ chối công việc, sau đó đi xem mắt với tôi chính là để tìm một kẻ tiêu tiền như nước nuôi anh? Chính anh định để người ta bao nuôi sao?"Lại thấy bên nam bình tĩnh nói:"Sao có thể gọi là bao nuôi được? Đâu có ai quy định trong hai vợ chồng, người chồng bắt buộc phải đi làm kiếm tiền chứ? Tôi thì thích tìm được cô vợ có thể nuôi nổi tôi.

"Cô gái nghe được lời nói với ngữ khí hiển nhiên đó của anh ta thì nghẹn lời, chút cảm giác yêu thích lúc trước hoàn toàn tan biến, sắc mặt cũng cực kỳ khó coi.

Sau đó cô ta mắng một câu "Đồ thần kinh" rồi bỏ đi.

Lục Hạ nhanh chóng thấy một cô gái mặc chiếc váy liền thân màu vàng bước nhanh qua trước người mình, trên khuôn mặt xinh đẹp còn hằn rõ vẻ tức giận.

Rồi sau đó, nhân vật chính còn lại cũng đi tới trước mặt cô.

Lục Hạ ngẩng đầu lên nhìn, trực tiếp ngơ ngác tại chỗ!Trời ạ! Người này thật là người của thập niên 70 ư? Chẳng lẽ không phải mấy anh sao trẻ thời hiện đại ư?Không, anh ta còn đẹp trai hơn mấy sao nam trẻ trung nhiều!Làn da trắng nõn nà, đôi mắt xếch, sống mũi cao, đôi môi hồng hào tự nhiên như thoa son, nhìn kỹ thì còn thấy có má lúm đồng tiền nho nhỏ nữa chứ.

Ông trời của tôi ơi! Nhan sắc này hoàn toàn hợp gu thẩm mỹ của cô từng tiểu tiết một, khiến cô không khỏi nhìn thêm lần nữa.

Vóc dáng anh ta cũng thật cao, phải tới mét 80 ấy chứ, cũng thuộc dạng hiếm có khó tìm ở thời này!Điều đáng tiếc duy nhất là có lẽ do tình hình sức khỏe không tốt nên sắc mặt anh ta có vẻ tái nhợt không được tự nhiên, bảo sao tháng nào cũng phải uống thuốc.

Có điều nhìn cách ăn mặc này thì đoán chừng gia đình anh ta cũng có điều kiện, nên mới nuôi nổi anh ta.

Nghĩ như vậy thì cũng có thể hiểu được tại sao ban nãy anh ta lại nói không muốn đi làm.

Phi! Nghĩ nhiều quá rồi, đúng là sắc đẹp hại người mà.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 15: 15: Nghe Ngóng


Trong thời đại lao động là vinh quang này, ý tưởng này của anh ta đúng là kỳ quặc, đến cả linh hồn của thế kỷ 21 của Lục Hạ cũng chưa chắc có thể tiếp nhận được.

Hầy, không phù hợp với cô rồi!Người quý giá như vậy cô nuôi không nổi, cứ đứng xa ngắm cho vui mắt là được rồi!Lúc này người đàn ông dường như cũng chú ý tới tầm mắt của Lục Hạ nên quay sang nhìn.

Đột nhiên đối mặt khiến Lục Hạ có chút xấu hổ, dù sao vừa rồi cô không cố ý nhưng vẫn nghe thấy những gì họ nói chuyện với nhau.

Có điều anh ta dường như không để ý, chỉ gật đầu với cô rồi chậm rãi bước đi.

Chờ khi không thấy bóng dáng anh ta đâu nữa, Lục Hạ mới thở phào một hơi.

Sau đó cô lại tự cười bản thân, đúng là, có phải chưa từng thấy trai đẹp ở thế kỷ 21 đâu mà còn mê trai như vậy chứ.

Có điều ai mà chẳng thích cái đẹp chứ, cô như vậy cũng là bình thường mà.

Chờ khi chút chuyện vặt này qua đi, cô không thèm nghĩ nữa, dù sao cũng chẳng liên quan tới cô.

Tiếp theo là chuẩn bị đi hỏi dò chuyện công việc.

Nghĩ vậy, Lục Hạ ra khỏi công viên, đi thẳng tới xưởng bóng đèn.

Lúc này xưởng còn đang làm việc.

Lục Hạ tới đây, đi lòng vòng ngoài cổng.

Bác bảo vệ thấy vậy thì tới hỏi cô đến đây làm gì.

Lục Hạ nở nụ cười ngại ngùng với ông ta: "Cháu chào bác, cháu là công nhân mới, thời gian tới sẽ đến đây làm ạ, tại vất vả mới kiếm được việc nên cháu hơi kích động, nên mới tới xem trước thế nào.

"Bác bảo vệ gác cổng nhìn cô, sau đó cười nói: "Giỏi đấy, bác nghe mấy hôm trước nhà máy tuyển nhân viên, mặc dù không thông báo cho mọi người, nhưng cũng có tới hơn trăm người tới báo danh, cuối cùng chỉ tuyển có năm, không chờ cô bé này lại giành được một suất.

"Lục Hạ nghe xong thì cười ngại ngùng: "Do cháu may mắn thôi ạ.

"Bác bảo vệ nghe xong thì gật đầu, trong lòng thầm nói, không phải là may mắn ư, lúc trước cơ hội như thế này làm sao tới lượt người ngoài được.

Lần này còn không phải do phó xưởng trưởng mới tới là cựu bộ đội mới chuyển nghề tới đây, đấy là một người công bằng chính trực, nên mới bắt phải chọn người có thực lực, thế nên mới khiến cô bé này có cơ hội.

Dù sao nhìn thì có thể thấy cô bé này có gia cảnh bình thường, đoán chừng không có mối quan hệ nào, nhưng triển lộ được tài năng cũng là năng lực của cô rồi.

Nên ông ta cười nói: "Là do cháu có năng lực nữa, nghe nói lần tuyển dụng này đến cả cháu gái của chủ nhiệm sản xuất cũng không thi đỗ nữa mà!".
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 16: 16: Tìm Chủ Nhiệm Vương


"Vậy ạ?"Nghe tới đây, trong mắt Lục Hạ lóe lên tia sáng.

Sau đó cô hàn huyên vài câu với bác bảo vệ, rồi lại vòng vo hỏi chuyện nhà chủ nhiệm sản xuất, sau này thấy sắp tan làm thì cô mới rời đi.

Có điều cô không đi xa, mà đi lòng vòng ở gần đó.

Thấy xương sắp nghỉ trưa, người bắt đầu lục tục đi ra, Lục Hạ mới chậm rãi đi tới khu ký túc xá của xưởng bóng đèn.

Ban nãy cô hỏi qua thì biết được vị trí của ký túc xá của xưởng này.

Khi tới đây rồi, cô lại dò hỏi người ta nhà của chủ nhiệm sản xuất rồi đi tới gõ cửa.

Người mở cửa là một người phụ nữ trung niên trông khá uy nghiêm.

Lục Hạ lập tức đoán được thân phận của bà ta, nghe nói vợ của chủ nhiệm sản xuất làm ở hội Liên hiệp Phụ nữ.

Bà ta mở cửa ra, thấy Lục Hạ thì nghi ngờ hỏi: "Cô bé, cháu tìm ai thế?"Lục Hạ cười chào bà ta: "Cháu chào bác, cháu tới tìm chủ nhiệm Vương ạ.

"Nãy cô hỏi rồi, chủ nhiệm sản xuất họ Vương.

Vợ của chủ nhiệm Vương nghe xong thì nhíu mày nhìn cô một cái, nhưng không hỏi nhiều, mà nghiêng người nhường đường: "Vào đi.

"Sau đó bà ta quay đầu hô với vào trong phòng: "Lão Vương, có người tìm ông này.

"Lục Hạ bước vào nhà mới phát hiện mình đến không phải lúc, nhà họ đang ăn cơm, có điều trong phòng không có người khác, chỉ có vợ chồng chủ nhiệm Vương.

Chủ Nhiệm Vương nghe lời vợ, bèn liếc nhìn Lục Hạ ở phía sau một cái, phát hiện mình không biết cô thì nhíu mày.

Nhưng ông ta vẫn hỏi: "Cô gái, cháu tìm bác à? Có chuyện gì vậy?"Nghe chủ nhiệm Vương hỏi, Lục Hạ biết cơ hội chỉ có một lần, nên cô không dám chậm trễ mà lập tức nói thẳng:"Cháu chào chủ nhiệm Vương, cháu là Lục Hạ, là một trong những người trúng tuyển đợt tuyển dụng lần này của xưởng bóng đèn ạ.

""Ồ?" Chủ nhiệm Vương nghe xong thì nhíu mày.

Lần này các vị trí việc làm trong đợt tuyển dụng đều rất tốt, nhưng vì đủ loại nguyên nhân mà yêu cầu tuyển dụng rất nghiêm ngặt, cháu gái của ông ta cũng không trúng tuyển được.

Không ngờ cô bé trông gia cảnh không tốt lắm trước mặt ông ta bây giờ lại được nhận.

Nhưng ông ta vẫn không rõ ý đồ của cô gái này, chẳng qua vẫn nở nụ cười với cô: "Chào đồng chí Lục nhé, nên cháu tới tìm bác có chuyện gì không?"Lục Hạ không thừa nước đục thả câu, mà hít vào một hơi thật sâu rồi đáp: "Cháu nghe nói cháu gái của chủ nhiệm Vương vẫn chưa có công việc, không biết cô ấy có cần công việc này không?""Ồ?" Nghe cô nói vậy, chủ nhiệm Vương lập tức hiểu được ý đồ của cô khi đến đây.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 17: 17: Nguyên Do


Ông ta nhíu mày lại.

Mặc dù xưởng bóng đèn bọn họ không được chào đón như xưởng sắt thép hoặc chế đồ, nhưng cũng là một xưởng lớn, vả lại công việc lần này là ngồi trong văn phòng, không ngờ lại có người không muốn làm?Vả lại nhìn cô gái trước mặt này thì có vẻ gia cảnh không tốt, có được công việc tốt như vậy đoán chừng phải vui mừng muốn chết rồi chứ.

Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì mà cô lại muốn nhượng nó cho người khác?Ý nghĩ đầu tiên nảy sinh trong đầu chủ nhiệm Vương là cô đang đùa ôn ta.

Nhưng nhìn thấy sự chân thành trong mắt cô, ông ta biết cô đã quyết định rồi.

Cho nên ông ta bắt đầu thấy hứng thú.

Cô cháu gái kia của ông ta là cô gái duy nhất của nhà họ Vương, nhà họ nhiều công nhân, tìm việc không khó, nhưng muốn tìm việc bàn giấy thì lại không dễ.

Dù sao công việc hiện giờ gần như đều là con cái thay thế bố mẹ, hoặc người thân, rất ít ai bán ra ngoài, cho nên ông ta muốn hỏi thật kỹ nguyên do, không thì ông ta không dám mua.

Ông ta đứng dậy dẫn Lục Hạ tới ghế sô pha phòng khách ngồi nói cho rõ.

Chủ nhiệm Vương có vị trí cao nên nhà cũng rộng hơn nhà Lục Hạ rất nhiều, trong phòng khá thoáng, cho dù bày một bộ sô pha thì phòng khách vẫn còn chỗ.

Có điều lúc này Lục Hạ chẳng lòng dạ nào chú ý những điều đó.

Sau khi ngồi xuống, cô chợt nghe thấy chủ nhiệm Vương mở miệng hỏi: "Bác có thể hỏi đồng chí Lục về nguyên nhân được không?"Lục Hạ gật đầu: "Không có gì không nói được ạ, sau khi được nhận, cháu bị người nhà báo danh cho đi làm thanh niên trí thức, mấy ngày tới sẽ phải xuống nông thôn.

"Chủ nhiệm Vương nghe xong thì kinh ngạc nhướng mày, sau đó cũng hiểu ra, có vẻ tình cảnh gia đình đồng chí này có chút phức tạp.

Có điều chuyện này không liên quan tới ông ta, ông ta chỉ cần xác định việc này là thật là được.

Thế là ông ta nói thẳng: "Không biết công việc này của đồng chí Lục cần bao nhiêu tiền?"Lục Hạ nói thẳng con số mà cô đã nghĩ kỹ trong lòng: "800 đồng.

""Hả?" Chủ nhiệm Vương lại nhíu mày: "Đồng chí Lục nói thật ư? Hay là cháu không biết giá thị trường? Nên biết rằng công việc của cháu là ngồi văn phòng làm bàn giấy, cao hơn công nhân bình thường không ít.

"Lục Hạ nghe xong thì chỉ biết gượng cười.

Cô đương nhiên biết, đây chính là thủ đô, công nhân của phân xưởng bình thường đã phải hơn tám trăm rồi, nhưng cô không còn cách nào khác.

"Cháu thực sự không dám giấu diếm, nhà cháu vốn muốn cháu nhường công việc này cho chị cả, cho nên sau này sẽ hơi rắc rối một chút! ".
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 18: 18: Chợ Đen


Nói tới đây cô có chút do dự.

Đương nhiên công việc là không thể tùy tiện mua bán, người ta thường tìm người nhà hoặc họ hàng thay mình.

Bất kể hai bên có biết không, nói ra ngoài đều sẽ tìm lý do.

Nhưng đoán chừng khó mà làm bà Lục và Lục Xuân từ bỏ ý đồ.

Nếu bọn họ biết cô bán công việc, đoán chừng sẽ đi nhà xưởng làm ầm lên, cho nên trách nhiệm cần gách vác sau đó cũng không hề nhỏ.

Nghe xong, chủ nhiệm Vương cũng hiểu, ông ta mỉm cười: "Yên tâm, chỉ cần cháu đồng ý bán, những chuyện tiếp sau không cần phải lo, để bác giải quyết.

"Nghe ông ta nói như vậy, Lục Hạ mới yên tâm.

Đây chính là nguyên nhân Lục Hạ tìm chủ nhiệm Vương, nghe nói ông ta có nhiều mối quan hệ, phỏng chừng có thể quản thúc được nhà họ Hạ.

Cuối cùng chủ nhiệm Vương vẫn tăng giá lên 1200 đồng, mà Lục Hạ chỉ lấy 1000 đồng, cộng thêm ít tem phiếu.

Sau đó cả hai hẹn nhau ngày mai tới nhà xưởng để chuyển nhượng công việc rồi cô mới đi về.

Sau khi ra khỏi ký túc xá của xưởng bóng đèn, Lục Hạ mới thở phào một hơi.

Thấy thời gian còn sớm, cô quyết định đi dạo xung quanh xem có tìm được chợ đen hay không.

Cô đi chừng hai tiếng đồng hồ mới thấy có bóng người lén lút đeo vác đồ ra vào một con hẻm gần bệnh viện.

Cô khẳng định nơi đây chính là chợ đen.

Nhưng tạo hình hiện giờ của cô không phù hợp để tới đó, nên cải trang đi chút thì tốt hơn.

Có điều lúc này trong tay cô không có gì, nên cô bèn lấy bao tải đựng gạo trong không gian ra làm khăn trùm đầu, che khuất nửa khuôn mặt chỉ để lộ đôi mắt, rồi lặng lẽ đi vào trong.

Kết quả còn chưa bước vào thì đã bị chặn lại.

Lục Hạ hoảng sợ tưởng người ta định bắt mình, đang định chạy thì nghe người nọ nhỏ giọng hỏi: "Tới làm gì?"Lục Hạ nhìn kỹ anh ta, trông không giống tới bắt người, mới yên tâm: "Tới mua ít đồ.

""Ừ.

" Người nọ đáp lại: "Năm xu.

""Hả?" Lục Hạ sửng sốt, nhìn thấy anh ta chìa tay ra thì mới hiểu, cô bèn móc ra năm xu đưa cho anh ta.

Người nọ nhận được tiền thì nhường đường.

Lúc này Lục Hạ mới hiểu người này hẳn là canh gác, xem ra chợ đen này hẳn là an toàn.

Có điều sau đó cô lại thấy xót của.

Những năm xu lận!Toàn bộ tiền tiết kiệm của nguyên thân mới có sáu hào ba xu, mà chỉ vào chợ đen thôi đã mất năm xu rồi.

Có điều người ta cũng có quy tắc của người ta, chí ít như vậy khiến cô cảm thấy an toàn, nên cô không nói gì cả.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 19: 19: Bán Gạo


Vào rồi cô mới phát hiện nơi này đúng là không nhỏ, đồ bán ở đây cũng khá đầy đủ, vả lại cũng không cần cẩn thận chắp nối này nọ như cô tưởng.

Đồ đạc được bày bán ngang nhiên, mặc dù mọi người không ồn ào nói to, nhưng trông cũng khá náo nhiệt.

Nghĩ tới có người canh gác bên ngoài, Lục Hạ đoán là nơi đây có chống lưng, nên trong lòng cũng yên tâm hơn không ít.

Sau đó cô lần lượt hỏi thăm giá hàng hóa, có hiểu biết bước đầu về giá thị trường ở đây.

Giá cả phổ biến là không cao, nhưng so với thế kỷ 21, ở thời đại này thì đồ ở chợ đen có vẻ đắt hơn hàng hóa ở hợp tác xã cung tiêu rất nhiều.

Lục Hạ nhìn một vòng, trong lòng năm chắc, thế là cô mua một cái sọt to của người vừa thu quán rồi ra ngoài.

Chờ khi cô trở lại, trong sọt đã đựng nửa túi gạo to.

Lần này vẫn là người đàn ông canh gác kia: "Tới làm gì?""Bán đồ!" Lục Hạ đáp.

"Một hào.

"Lục Hạ: "! "Tăng giá ngay tại chỗ này là thế nào.

Có điều cô cũng đoán được giá của việc tới mua và bán đồ là khác nhau.

Nên cô không rối rắm cho lắm, xót xa cho một hào xong cô bèn bước vào trong chợ tìm một chỗ ngồi xuống, để sọt kia bên người.

Lúc trước cô che sọt lại nên người khác không biết bên trong có gì.

Cô cất kỹ sọt, sau đó mở túi lương thực bên trong ra một góc để người ta có thể nhìn thấy trong đó đựng gì.

Gạo mà Lục Hạ lấy ra không giống với gạo của người khác.

Gạo của người khác có màu hơi ố vàng, nhưng gạo của cô thì lại hoàn toàn khác, gạo này có màu trắng, tới gần còn có thể ngửi thấy mùi gạo thơm, vừa nhìn đã biết đây là gạo ngon rồi.

Người tới đây đều tinh mắt, lập tức nhìn ra gạo ngon.

Chốc lát sau có một bà chị tới đây nhỏ giọng hỏi: "Em gái, gạo này của em bán thế nào đấy?"Lục Hạ cũng hạ nhỏ giọng đáp: "Năm hào một cân.

""Cái gì? Năm hào một cân?! Sao cô không đi ăn cướp luôn cho nhanh! Ở hợp tác xã cung tiêu cao nhất mới có một hào, chợ đen này cao nhất cũng hai hào, mà cô thì tăng giá gấp mấy lần rồi!"Lục Hạ rất bình tĩnh trước dáng vẻ kích động của chị ta, trong lòng cô còn xót của muốn chết.

Đây toàn là gạo tưới nước linh tuyền hết, bán có năm hào một cân thực sự chẳng khác gì cho không, nếu không phải vì kiếm tiền thì cô còn không muốn bán kìa.

Tuy bà chị kiêng dè đây là chợ đen nên không kêu to, nhưng cũng không nhỏ.

Không ít người xung quanh nghe thấy động tĩnh thì sáp tới, có người nghe thấy giá cả thì ngạc nhiên, cũng tham gia trả giá.

.
 
Back
Top Bottom