Ngôn Tình Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 20: 20: Bán Gạo 2


Có điều Lục Hạ không phản ứng: "Đây là gạo tinh đặc cấp của tôi, giá trị dinh dưỡng cao, đặc biệt người già với trẻ con ăn vào rất tốt cho cơ thể.

"Có điều bà chị kia hoàn toàn không tin lời này của cô:"Có ai mà chưa từng ăn gạo chứ, chả nghe nói ăn gạo còn bồi bổ cơ thể bao giờ, cô đang rao giá trên trời!"Lục Hạ cạn lời: "Chị không biết là chuyện của chị, nhưng gạo của tôi đúng là gạo ngon.

"Dứt lời cô vạch túi gạo ra rộng hơn để mọi người nhìn cho rõ hơn.

"Gạo của tôi đều dùng nước xịn trên núi tỉ mỉ nuôi trồng, ngon hơn gạo tinh bình thường rất nhiều.

Thứ này vốn không cần tem phiếu, vả lại cũng không nhiều, bán giá này đã là không cao rồi, nếu không phải vì đổi ít tiền, tôi còn không nỡ bán đâu.

"Những người khác cũng ghé sát vào nhìn cho rõ.

Nhưng nhìn cái là phát hiện gạo này trông ngon hơn gạo tinh bình thường rất nhiều.

Gạo ở chợ đen cao nhất ba hào một cân còn là cái giá trên trời, nên rất nhiều người ở đây đều rục rịch.

Bà chị sớm biết gạo của cô là gạo ngon, không thì đã không tới hỏi giá.

Con của chị ta kén ăn, không thích ăn gạo thô, may mà chị ta với chồng đều có công việc nên còn nuôi được.

Chỉ là chỉ tiêu gạo tinh hàng tháng quá ít, chị ta không còn cách nào khác mới phải lặng lẽ tới chợ đen để mua.

Chị ta vừa liếc mắt là chọn trúng gạo mà Lục Hạ bán, không ngờ lại đắt như vậy.

Chị ta vốn định thôi, nhưng ngửi mùi gạo thơm như vậy, chị ta chợt nghĩ chắc con trai mình sẽ thích lắm.

Lúc này thấy người khác cũng muốn mua, chị ta không thể nhịn nổi.

"Cho dù gạo này của cô ngon như vậy thì cũng không thể bán đắt như thế được, không thì cô để rẻ cho chị một chút, bốn hào, bốn hào một cân thì chị mua.

"Nhưng bất kể chị ta nói gì, Lục Hạ đều không phản ứng: "Không được, đúng năm hào, nếu không bán được thì tôi không bán nữa.

"Nghe cô kiên quyết như vậy, mọi người biết cô đang nói thật, cũng càng có thể khẳng định gạo của cô đáng cái giá này, không thì thà không bán cũng không muốn hạ giá chứ.

Thế là có không ít người mở miệng hỏi mua.

Người có thể tới chợ đen mua đồ hầu hết đều có gia cảnh khá giả, tới mua đồ cải thiện cuộc sống, cho nên năm hào một cân tuy đắt, nhưng bọn họ vẫn mua được.

Lục Hạ nhanh chóng bán được bốn mươi cân.

Thấy chỉ còn mười cân cuối cùng, bà chị kia không nhịn nổi nữa, bèn nhanh chóng nói:"Thôi được rồi em gái, số gạo còn lại bán cho chị đi, chị về ăn thử, nếu ngon thì sau này chị tới mua tiếp.

"Lục Hạ nghe xong, chỉ cười không đáp.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 21: 21: Đầu Cơ


Cô bán mười cân còn lại cho chị ta rồi trực tiếp rời khỏi chợ đen.

Lần này cô chỉ bán 50 cân, kiếm được 25 đồng.

Tuy không nhiều, nhưng sau khi biết giá hàng, cô đã rất hài lòng, bởi cô chỉ muốn thử xem sao.

Cô định chờ lát nữa vác một túi nữa đến bán xem thế nào.

Có điều cô còn chưa kịp đi ra khỏi chợ đen thì người canh gác lúc trước đã chặn cô lại.

"Em gái, gạo nãy em bán còn không?""Có chuyện gì không?" Lục Hạ vừa hỏi vừa cảnh giác, chuẩn bị bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Người nọ như nhìn ra sự đề phòng của cô, bèn nói thẳng: "Tôi chỉ hỏi thôi, nếu cô em có nhiều thì có thể bán thẳng cho đại ca của bọn tôi.

"Lục Hạ nhướng mày, hiểu ý của anh ta.

Cho nên bọn họ định làm đầu cơ phi pháp sao?Đương nhiên Lục Hạ sẽ đồng ý, nhưng nếu bán thẳng cho bọn họ thì cô có thể tiết kiệm được không ít công sức, nhưng không thể đồng ý ngay tắp lự được, bây giờ cô không có năng lực tự bảo vệ bản thân, nếu trúng bẫy thì không tốt.

Thế là cô cẩn thận lắng nghe anh ta kể chuyện đại ca của mình, biết người này hẳn là có không ít mối quan hệ, có thể mở chợ đen to như thế này hẳn là cũng nhờ mối quan hệ của anh ta.

Vả lại người này rất có nghĩa khí, giúp đỡ rất nhiều người các kiểu.

Lục Hạ cảm thấy rất hứng thú, cô suy nghĩ một chút rồi nói:"Có thì có, không chỉ gạo, còn có cả lúa mì với ngô, đều là hàng tuyển chọn, mùi vị cực kỳ ngon.

Tôi có thể lấy cho các anh một phần nhỏ về ăn thử.

Nếu đồng ý thì chúng ta sẽ bàn tiếp, nhưng điều kiện tiên quyết là không giảm giá.

"Người nọ nghe xong, ngẫm nghĩ rồi đáp: "Được, chuyện này tôi sẽ báo lại cho đại ca.

"Sau đó Lục Hạ kiếm cớ ra ngoài, tìm một chỗ vắng vẻ khuất người, chuyển mỗi loại lương thực ra một ít rồi mang về đưa cho người canh gác.

Anh ta cầm lấy, lắc lắc xác định khối lượng, chừng mỗi loại một cân, bèn móc ra hai đồng từ túi quần rồi đưa cho cô.

Lục Hạ cười nhận lấy.

Cô không ngờ anh ta lại đưa tiền, bởi cô vốn định đưa hàng mẫu cho anh ta miễn phí thôi.

Xem ra người này khá đáng tin, làm cho cô càng thêm tin tưởng vị đại ca trong miệng anh ta hơn đôi chút.

Chờ khi Lục Hạ rời đi, cô lại quan sát xung quanh cẩn thận, phát hiện không ai đi theo thì mới yên tâm.

Cô cực kỳ tin tưởng độ nhạy bén của mình.

Từ khi có không gian, có lẽ là do thần hồn thường hay ra vào không gian nên cô cảm thấy tinh thần lực được rèn luyện mạnh mẽ hơn.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 22: 22: Bữa Tối


Dù không có được dị năng có thể phóng tinh thần lực ra ngoài cơ thể như trong tiểu thuyết, nhưng cô cảm thấy độ nhạy bén của bản thân đã tăng lên không ít, cả trí nhớ cũng tốt hơn trước rất nhiều, cũng coi như là niềm vui bất ngờ.

Tuy tinh thần lực của cơ thể này không sánh bằng lúc trước, nhưng mạnh hơn người thường nhiều.

Nên cô yên tâm về nhà.

Lúc này ông bà Lục đã đi làm về, hai em cũng tan học, cả Lục Xuân vốn không biết đi đâu cũng đã trở lại.

Lục Hạ vừa vào nhà thì thấy bà Lục đang bê cơm bước vào.

Thấy cô, bà ta theo bản năng nhíu mày, rồi quở mắng: "Mày đi đâu? Sao cả trưa không về? Con gái con đứa chạy lung tung cái gì chứ?"Vừa vào cửa, Lục Hạ học nguyên thân giữ im lặng, lúc này nghe thấy thì cô đáp thẳng: "Con ra ngoài tản bộ giải sầu.

"Cô vừa dứt lời, bà Lục đã im bặt, há miệng muốn nói, nhưng nghĩ tới điều gì, bà ta lại không trách móc gì cô nữa, chỉ nói: "Mau ăn cơm đi, mày không ăn trưa, chắc giờ đói bụng rồi.

"Lục Hạ không từ chối, cô đúng là đang rất đói bụng.

Cô không có tem phiếu lương thực nên dù có tiền cũng không cách nào tới nhà hàng quốc doanh để ăn.

Thế là cô tới thẳng chỗ bàn ăn rồi ngồi xuống, chứ không kiểu bận tới bận lui, chờ mọi người ngồi rồi mới là người cuối cùng ngồi xuống như trước đây nữa.

Hành động của này của cô khiến mọi người sửng sốt, có điều bọn họ đều biết trong lòng cô đang tức giận nên không nói gì.

Bữa tối của nhà họ Lục có hai món, một món cải trắng hầm, một món khoai tây hầm.

Bà Lục nấu nướng bình thường, Lục Hạ ăn vào miệng thấy có mùi nước rửa nồi, nhưng vì quá đói nên cô cố chịu đựng ăn tiếp.

Bữa tối này có vẻ khá trầm lặng, không ai nói năng gì.

Em út Lục Đông nhanh chóng ăn xong bát cơm đầu tiên, như bình thường đưa bát không cho Lục Hạ.

"Chị hai, xới cho em bát nữa.

"Lục Hạ nhìn thái độ tự nhiên của nó, sau đó giả vờ như không nghe thấy mà cứ tiếp tục ăn cơm.

Lục Đông ngẩn ra, lại hô tiếng "chị hai", rồi bị bà Lục nhận lấy bát: "Được rồi, để mẹ xới cho, cơm còn một ít, xới cho con hết này.

"Lục Đông không quan tâm ai xới cơm cho mình, nó chỉ cần có đồ ăn là được.

Chỉ có Lục Xuân và Lục Thu lặng lẽ liếc nhìn Lục Hạ.

Nhưng Lục Hạ không quan tâm.

Cô biết nguyên thân là tiểu bảo mẫu của cái nhà này, nhưng cô thì không, bọn họ thích làm gì thì làm, cô không định chiều bọn họ.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 23: 23: Như Lẽ Hiển Nhiên


Ăn xong, Lục Hạ không dọn dẹp bàn ăn mà cầm chậu ra ngoài tắm rửa, sau đó về phòng leo lên giường nằm ngủ luôn.

Ngay cả Lục Xuân và Lục Thu vào phòng, cô cũng không "tỉnh giấc".

Lúc này đương nhiên Lục Hạ vẫn chưa ngủ, bây giờ đang tháng Sáu, mùa hè nóng nực, mới hơn bảy giờ, trời còn chưa tối.

Cô chỉ không muốn đối mặt với bọn họ.

Mà có lẽ người nhà cũng muốn cho cô thời gian chấp nhận hiện thực, nên cũng mặc kệ cô.

Đúng vậy, cô biết người nhà này luôn cảm thấy dù thế nào thì cô cũng sẽ bình tĩnh tiếp nhận.

Bởi vì trong lòng họ, từ nhỏ cô đã là một đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, chính là không tức giận bao giờ, cho nên dù có đối xử với cô thế nào thì cô cũng sẽ không nổi quạu.

Lúc trước Lục Xuân là chị cả có quần áo mới, em út là con trai nên cũng có đồ mới.

Cho nên từ lúc sinh ra tới giờ Lục Hạ vẫn luôn mặc đồ cũ của Lục Xuân.

Đến lượt Lục Thu, quần áo Lục Hạ mặc đã rách rưới không mặc được nữa, nên chỉ có thể mua đồ mới.

Cho nên trong nhà này chỉ có mình Lục Hạ là không có quần áo mới.

Hồi nhỏ cô cũng bất mãn, nhưng sự bất công và không để ý của bố mẹ khiến cô quen thuộc với điều này.

Cho nên cô chẳng thèm nghĩ, cũng chẳng thèm oán trách nữa, dẫn đến cô trở thành đứa con ngoan ngoãn trong miệng bố mẹ.

Cô nghĩ rằng dù có thế nào thì bố mẹ cũng yêu cô, nên cô bằng lòng chịu ấm ức, cũng chịu trả giá vì cái nhà này.

Chỉ là bây giờ xem ra ý nghĩ ấy thật sự quá buồn cười.

Bọn họ coi việc tạm nhân nhượng là gia đình thành điều theo lẽ hiển nhiên, nên cứ thỏa sức chà đạp cô.

Cho nên sau khi nguyên thân rời đi rồi, cô không định coi bọn họ làm người nhà của mình nữa, dù sao thời gian cô ở lại cái nhà này cũng không nhiều, nhẫn nhịn thêm vài ngày nữa rồi sau này coi nhau là người lạ vậy.

Buổi tối, Lục Xuân và Lục Thu vào phòng, cả hai không ai nói năng gì.

Lục Xuân thì chột dạ, cô ta biết lần này là vì mình khóc lóc cầu xin nên mẹ mới đồng ý đòi công việc của Lục Hạ cho cô ta.

Vì chuyện này mà mẹ còn báo danh đăng ký cho Lục Hạ xuống nông thôn.

Cho nên lúc này trong lòng cô ta có chút phức tạp, không biết nên đối mặt với Lục Hạ như thế nào.

Nhưng trong lòng cô ta lại thở phào nhẹ nhõm vì mình không cần phải xuống nông thôn.

Lại nghĩ tới việc mình có công việc bàn giấy ngồi trong văn phòng, cô ta cảm thấy vui vẻ.

Còn Lục Thu nhỏ tuổi, năm nay mới 13, cô bé biết chuyện xảy ra trong nhà, cũng biết chị hai luôn thành thật bị cả nhà bắt nạt.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 24: 24: Chuyển Nhượng Công Tác


Trong lòng con bé thầm nghĩ, sau này mình nhất định không được giống chị hai, có đồ gì là phải giấu kỹ, không thì cũng sẽ bị cướp mất.

Lục Hạ chẳng thèm để ý hai người bọn họ nghĩ gì.

Cô nằm xuống, giả vờ ngủ rồi tiến vào không gian, nhìn đống lương thực trước mặt.

Trong lòng cô thầm may mắn vì tiết kiệm tiền nên đã mua hai bao tải cũ đựng lương thực, nếu dùng túi vải dù thì có khi không cách nào mang ra ngoài vào thời này được.

Cô lại nhìn không ít rau củ đang gieo trồng, hái mấy quả chín xuống rồi đặt ở một bên.

Cô thầm nghĩ, mấy ngày nữa hái hết rau củ rồi trồng lương thực tiếp.

Chủ yếu là rau củ nhiều như vậy ăn mãi không hết, trồng cũng không lời.

Hôm nay cô hỏi rồi, rau củ mới có hai ba xu một cân, mà đây còn là giá ở chợ đen, nếu tới hợp tác xã cung tiêu còn rẻ hơn, nên thôi khỏi trồng nữa.

Sau này trồng nhiều lương thực hơn đi, chờ tới nông thôn rồi kiếm ít cây ăn trái trồng vào, dù sao giá của hoa quả cũng cao hơn.

Cô nghĩ nghĩ, rồi lại nghĩ tới chuyện ngày mai nên làm.

Trong lòng suy xét xong xuôi, cô mới ra khỏi không gian.

Cơ thể này của nguyên thân quá yếu, hôm nay đi bộ một ngày khá mệt mỏi, nên Lục Hạ ra khỏi không gian chưa được chốc lát thì đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Hôm sau khi tỉnh dậy, người nhà đã tỉnh hết rồi.

Lục Hạ không muốn nhìn mặt bọn họ, cũng sợ lòi, nên vẫn không đi ra ngoài.

Chờ khi bọn họ đi hết rồi, cô mới dậy.

Ra khỏi phòng, quả nhiên cô thấy trên bàn vẫn còn để phần cơm cho cô.

Ăn xong, cô bèn đi tới xưởng bóng đèn trước.

Lúc cô tới, chủ nhiệm Vương đã cho người chờ sẵn.

Đón được cô là dẫn tới thẳng chỗ làm thủ tục.

Vì có chủ nhiệm Vương nên việc chuyển nhượng công việc rất nhanh.

Vả lại vì Lục Hạ còn chưa chính thức báo danh đi làm, cho nên bớt khá nhiều quy trình, việc chuyển giao công việc được hoàn thành cực kỳ nhanh chóng.

Mà tên người trúng tuyển từ Lục Hạ đổi thành cháu gái Vương Tiểu Ngọc của chủ nhiệm Vương.

Sau khi xong xuôi, chủ nhiệm Vương đưa tiền và tem phiếu cho Lục Hạ.

Cô mở ra nhìn, tiền đủ, tem phiếu cũng không ít, cuối cùng cô mới hài lòng gật đầu rồi rời khỏi xưởng bóng đèn.

Về chuyện có lẽ nhà họ Lục sẽ tới làm loạn, cô không nhiều lời với ông ta, đoán chừng ông ta cũng hiểu.

Nhưng ông ta dám mua thì hẳn là có thể giải quyết được.

Cho nên cô không cần phải lo cho ông ta làm gì.

Sau khi ra khỏi xưởng bóng đèn, Lục Hạ bỏ tiền vào trong không gian, lòng kích động không thôi.

Không ngờ chuyện công việc lại được giải quyết dễ dàng như vậy, mà bây giờ cuối cùng trong tay cô cũng có tiền rồi.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 25: 25: Giao Dịch


Cô bình phục tâm tình đôi chút rồi lại đi tới chợ đen.

Tới nơi, cô không vào trong chợ, mà đi dạo xung quanh một chút.

Cô lượn lờ hai vòng, thấy được một ngõ nhỏ khá khuất, bên cạnh hẳn là một ngôi nhà bỏ hoang, nhìn thì hẳn là lâu rồi không có người ở, ngay cả tường bao quanh sân cũng nứt đổ một nửa.

Nhưng Lục Hạ lại thấy nơi này phù hợp, khuất nẻo ít người, xung quanh cũng phù hợp để giấu người.

Chỉ là bây giờ đang là ban ngày, không tiện cho lắm, nhưng buổi tối thì cô cũng không tiện ra ngoài.

Thôi, cứ ban ngày đi, cô cẩn thận hơn là được.

Thấy xung quanh không có ai, Lục Hạ chuyển lương thực trong không gian vào trong sân, nhưng không để ở chỗ trống, mà đặt sau bức tường còn nguyên vẹn, ở bên ngoài nhìn không thấy.

Chờ để xong, cô lập tức đi tới chợ đen.

Lần này từ xa đã thấy người hôm qua đang ngón trông, thấy Lục Hạ vẫn ăn vận như hôm qua, anh ta lập tức nhận ra, bèn chạy tới.

"Ui cô em, cô đã tới rồi, làm anh chờ mãi.

"Lục Hạ nghe xong, trong đầu hiện lên một ý nghĩ: "Sao vậy? Đại ca của các anh quyết định rồi à?"Người nọ nói thẳng: "Đương nhiên, hôm qua đại ca của bọn anh đã cho người nấu lên nếm thử lương thực của em rồi, đúng là gạo tinh siêu ngon, cái giá mà em đưa ra đại ca cũng chấp nhận, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.

"Lục Hạ nghe xong thì nở nụ cười: "Được, gạo và bột mì mỗi loại tôi có 750 cân, ngô 500 cân, nếu bên anh phù hợp thì có thể giao dịch ngay, tôi đã bảo người ta chở tới rồi, đang chờ ở đằng kia.

""Cái gì, đã chở tới rồi, ở đâu? Anh anh sẽ đi tìm đại ca ngay bây giờ!"Lục Hạ nói vị trí, rồi nhìn thấy anh ta chào cô một tiếng, sau đó nhanh chóng chạy đi tìm đại ca.

Lục Hạ thấy thế, bèn men theo đường cũ trở về chỗ để lương thực.

Khi tới nơi, thấy mình đi một lát mà đồ không bị động vào, cô thầm thở phào một hơi.

Cô thấy có ít tảng đá rơi từ trên tường xuống sân, bèn chuyển không ít vào trong không gian để phòng ngừa chuyện bất trắc.

Một lát sau, một đám người đi tới.

Đi đầu là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, trông nho nhã như giáo sư đại học, nhưng thấy người mà Lục Hạ gặp được cung kính đi theo bên cạnh, cô biết anh ta chính là đại ca của bọn họ.

Đại ca tới đây, thấy ba mươi mấy túi lương thực chất đống trong sân, hài lòng nở nụ cười rồi mới chào hỏi Lục Hạ.

"Đây chính là em gái đấy hả, tên nhóc Phong Tử nói với anh rồi, vậy anh đây không lãng phí thời gian nữa, ban ngày thế này không tiện lắm, nên chúng ta tốc chiến tốc thắng đi, kiểm tra hàng trước nhé?".
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 26: 26: Nghiệm Hàng


Lời này rất hợp ý Lục Hạ.

Cô cũng biết ban ngày không tiện, nhưng đành chịu thôi, ai bảo buổi tối cô không ra ngoài được chứ.

Sắp phải đi rồi, cô không thể thay đổi quá nhiều, nếu bị người nhà họ Lục phát hiện thì sẽ không ổn.

Nên cô nói thẳng: "Được, em nghe đại ca, bên em chủ yếu mấy người giao hàng chờ sốt ruột, thu tiền hàng xong bọn họ còn phải đi nơi khác, không thể chờ tới tối.

"Đại ca nghe xong thì nhìn cô một cái với ánh mắt đầy thâm ý, sau đó quay đầu nói với người phía sau: "Bắt đầu đi.

"Nghe đại ca ra lệnh, đoàn người lập tức lấy những chiếc bao tải mà bọn họ chuẩn bị từ trước rồi bắt đầu nghiệm hàng.

Vả lại vì sợ gian lận nên bọn họ cũng kiểm tra kỹ càng cả đáy túi.

Điều này khiến Lục Hạ vui vẻ, bởi vì bọn họ đổ thẳng lương thực vào trong bao mà bọn họ mang tới, như vậy bản thân bao tải đựng gạo ban đầu sẽ để lại cho cô.

Lục Hạ vui vẻ không thôi, lúc trước cô còn sầu lo vì trong không gian cô chỉ có chừng trăm cái bao tải, nếu dùng hết rồi thì đi đâu mua cho được, nay làm thế này khiến cô tiết kiệm được không ít.

Còn bên này, đại ca nhìn chất lượng túi gạo đầu tiên, cuối cùng hài lòng gật đầu.

Số lương thực này đúng là hiếm có khó tìm, hôm qua anh ta đã hưởng qua chút lương thực do người kia mang về, quả thực là chất lượng cao, vị cũng ngon.

Nấu cháo mà còn nếm ra vị ngọt, cao hơn gạo bán trên thị trường hiện giờ phải mấy đẳng cấp, thậm chí so với gạo đặc cung mà anh ta từng thấy thì còn ngon hơn nhiều.

Mà sở dĩ gọi là đặc cung, đó là vì số lượng cực kỳ ít, nên mới cung cấp riêng cho lãnh đạo.

Bây giờ chỗ cô nàng này có thể lấy ra được nhiều lương thực còn ngon hơn cả hàng đặc cung, không khỏi làm cho anh ta tò mò lai lịch của thứ này.

Có điều cũng chỉ là tò mò mà thôi.

Anh ta là người làm ăn, biết cái gì nên hỏi cái gì không.

Huống hồ ban nãy anh ta nghe ý của Lục Hạ thì còn có người đang chờ cô, đoán chừng là ở quanh đây.

Không thì cũng không yên tâm để một đứa con gái là cô ra giao dịch, mà một lần còn mang nhiều thứ tốt như vậy, hẳn là có chỗ dựa nào đấy.

Cho nên anh ta chỉ giao dịch xong là tốt rồi, dù sao nếu đống lương thực này đều có chất lượng cao như vậy, đoán chừng sẽ mang về cho anh ta không ít lợi ích.

Nghĩ tới đây, đại ca không kìm được dò hỏi Lục Hạ: "Này em gái, trong tay còn hàng không?".
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 27: 27: Thanh Toán


Nghe anh ta hỏi như vậy, Lục Hạ rùng mình: "Không, sao vậy?"Đại ca thất vọng trong giây lát: "Không có gì, chỉ là hàng này của cô em rất tốt, nếu sau này còn nữa thì nhớ tới tìm anh, anh là Kim Minh, chợ đen quanh đây do anh thầu, cô em cứ yên tâm, có nhiêu anh mua được hết.

"Lục Hạ gật đầu: "Được, nếu lần sau có hàng, chắc chắn em sẽ tới tìm anh.

"Tuy nói vậy, nhưng trong lòng Lục Hạ biết rõ có lẽ không có lần sau.

Cô thầm nghĩ sau này bán lương thực trong không gian ít thôi, chất lượng cao quá dễ khiến người ta nhìn ra sự khác biệt, cũng dễ bị theo dõi, quá mạo hiểm.

Người bên Kim Minh nhanh chóng kiểm hàng xong.

Không có vấn đề gì, nên Kim Minh cực kỳ hài lòng.

Lúc nãy kiểm hàng thì đã nói rõ, nên lúc này cũng tính xong tiền.

Dựa theo giá cả Lục Hạ ra lúc trước, gạo là năm hào một cân, bột mì là bốn hào, còn ngô với lương thực thô là ba hào một cân, đắt hơn gạo tinh trong chợ đen không ít.

Nhưng chất lượng của những lương thực này đáng giá con số đó, cho nên Kim Minh cũng trả tiền nhanh gọn.

Tất cả là 1650 đồng.

Không ngờ bán nhiều lương thực như vậy chỉ được chừng này tiền, Lục Hạ thấy đau lòng.

Nhưng cô không còn cách nào khác, vào thời đại lương một công nhân một tháng mới được có mấy chục đồng, đây đã là một khoản tiền lớn rồi.

Lục Hạ nhận tiền xong, lại đổi ít tem phiếu với anh ta, thuận tiện đặt mua ít đồ với bọn họ và hẹn mai tới lấy, là cô vội vã đeo bao tải rời đi.

Nhìn theo bóng cô nhanh chóng biến mất khỏi ngõ nhỏ, Kim Minh nhìn bốn phía xung quanh, loáng thoáng nghe như có tiếng bước chân rời đi, ánh mắt chớp lóe.

Anh ta đoán đấy là đồng đội của cô, trong lòng thầm thở phào một hơi, may là mình không có ý nghĩ khác.

Sau đó anh ta gọi người nhanh chóng cẩn thận vận chuyển lương thực đi.

Còn Lục Hạ thì không biết cái cớ mình thuận miệng bịa ra lại dọa Kim Minh.

Sau khi rời khỏi bên này, cô tìm một chỗ vắng vẻ không người theo dõi thì mới thở phào một hơi, xem ra không cần dùng đến mấy cục đá để trong không gian rồi.

Lúc này Lục Hạ nghĩ mà vẫn thấy sợ.

Cô tự bội phục cái gan của mình lúc trước.

Nếu bọn họ mà có ý xấu gì thì có khi cô muốn thoát thân cũng không dễ, may là mọi chuyện đều thuận lợi.

Có điều cô nghĩ, về sau vẫn phải tăng giá trị vũ lực của mình lên một chút, không thì con gái con đứa một mình quá nguy hiểm, đặc biệt là khi xuống nông thông lại càng phải chú ý hơn.

Chỉ là khi nghĩ tới cơ thể mình thì cô lại phải thở dài một hơi.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 28: 28: Tòa Nhà Bách Hóa


Vì quanh năm ăn không đủ no nên cơ thể nguyên thân gầy yếu, không có sức lực gì, cảm giác có chút hư nhược yếu ớt.

Cũng may từ hôm qua cô bắt đầu uống nước linh tuyền trong không gian, hôm nay cảm thấy có sức lực hơn không ít.

Đoán chừng sau này sẽ từ từ dưỡng cho khỏe hẳn.

Cô nghĩ hơi xa rồi.

Lục Hạ cất bao tải rồi nhanh chóng rời đi.

Vừa tới ngã rẽ, Lục Hạ thấy mấy người nhanh chóng đi qua bên người cô.

Nhìn kỹ thì thấy bọn họ còn mang một người, theo sau không ít người khác, đoán chừng là vội vã đưa đi bệnh viện.

Lục Hạ không để ý lắm.

Thấy lúc này đã là buổi trưa, cô không muốn về nhà nên đi tới quán cơm quốc doanh gần đó.

Chỗ chủ nhiệm Vương cho cô mấy tem phiếu, phần lớn là phiếu lương thực, phiếu công nghiệp và phiếu vải mà cô có thể dùng đến.

Ban nãy cô lại đổi với Kim Minh không ít phiếu xà phòng, phiếu bánh ngọt, phiếu đường vân vân khá hiếm thấy.

Cô dự định cố gắng mua tất cả những gì có thể sử dụng ở thủ đô, không thì xuống nông thôn rồi chưa chắc đã có thể mua được.

Sau khi tới quán cơm quốc doanh, đúng lúc giờ cơm nên trong đây có không ít người.

Vừa bước vào là thấy một tấm bảng đen, bên trên viết thực đơn ngày hôm nay.

Lục Hạ nhìn kỹ, còn chưa xác định được mình muốn ăn gì thì nhân viên phục vụ đã giục: "Chưa chọn món thì nhanh lên, thịt sắp hết rồi, rau cũng sắp hết rồi!"Lục Hạ quýnh lên, cô vốn định chọn ít thịt kho tàu, kết quả không còn, đành vội nói: "Chào đồng chí, cho tôi một phần bánh sủi cảo thịt lợn cải trắng!"Nhân viên phục vụ nhìn cô một cái, thực ra không phải vì cách ăn mặc của cô mà cảm thấy cô không mua được, mà nói với mặt lạnh tanh không chút thay đổi: "Phiếu thịt hai lạng, tiền sáu hào.

"Đắt ghê!Có điều Lục Hạ vẫn thanh toán, sau đó tìm chỗ ngồi xuống.

Sủi cảo nhanh chóng ra là, một mâm đầy sủi cảo đúng là không ít!Đồ ăn có mùi nước rửa nồi hai ngày rồi khiến cô ăn mà khó chịu, nên lúc này thấy sủi cảo là cô không nhịn được, trực tiếp cầm đũa gắp ăn liền.

Ôi ~Bỏ một chiếc sủi cảo vào trong miệng, Lục Hạ suýt thì khóc.

Ngon quá!Tay nghề đầu bếp đúng là quá xịn, bảo sao thời này đầu bếp cực kỳ nổi tiếng, không có chút tay nghề thì đúng là không làm được.

Lục Hạ ăn liền không ngừng nghỉ, mãi tới khi ăn hết sủi cảo, bụng phồng lên, cô mới cảm thấy hài lòng bước ra ngoài.

Cuối cùng đã được ăn no, thật tốt!Sau đó cô đi thẳng tới tòa nhà bách hóa.

Trong tay có tiền có tem phiếu, cô định bắt đầu gom hàng, chuẩn bị vật tư xuống nông thôn.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 29: 29: Mua Đồ


Tòa nhà bách hóa này được coi như kiến trúc mang tính biểu tượng của thủ đô, có tất cả là năm tầng.

Lục Hạ đeo chiếc sọt cô mua hôm qua tới đây.

Vừa vào cái là cô bắt đầu đi càn quét đồ.

Ngoài lương thực, cái gì cô cũng thiếu.

Đầu tiên cô dùng phiếu vải trong tay trước đã, cô mua ba mươi thước vải, đều là loại vải bông bình thường nhất, màu sắc cũng phổ biến.

Tuy nhìn có vẻ không ít, nhưng thực ra cũng chỉ làm được ba bộ quần áo người lớn mà thôi.

Cô còn muốn mua thêm ít nữa, nhưng trong tay không còn phiếu vải nào cả, chỉ có thể chờ sau này tính sau.

Cô tới chỗ bán giày, mua vài đôi giày Hoàng Bang mặc làm việc.

Thấy có ủng đi mưa, nhưng một đôi tận mười đồng, có điều cô vân xmua.

Cô cũng mua hai bộ đồ may sẵn trông khá quê mùa, lúc này thứ cô suy xét không phải là đẹp, mà là cố gắng để không quá nổi bật.

Cô lại dùng phiếu công nghiệp mua một phíc nước nóng, một siêu nước, một ấm trà, một cặp lồ ng bằng nhôm, còn cả hai chiếc khóa một to một nhỏ.

Cô còn mua thêm hai chậu rửa mặt, một cái dùng để rửa mặt, một cái để rửa chân.

Mua một loạt xong, cô gần như dùng hết phiếu công nghiệp.

Thực ra cô còn muốn mua cả bếp lò và nồi để xem lúc xuống nông thôn có thể tự nấu cơm được không.

Nhưng cô hết vé công nghiệp rồi, nên chỉ có thể chờ tới lúc đó tính sau.

Mấy thứ này không cần gấp, chờ xuống nông thôn mua sau cũng được.

Mấy món đồ to thì không có phiếu, cô không mua.

Thực ra cô muốn mua một chiếc đồng hồ đeo tay, không xem được thời gian thật sự quá bất tiện, mai phải tới chỗ Kim Minh hỏi mới được.

Còn phiếu bánh ngọt, phiếu đường các kiểu thì cô cũng mua hết, đổi thành bánh đậu xanh và kẹo sữa thỏ trắng, dù sao bỏ vào không gian cũng không sợ bị hỏng.

Sau đó cô mua một ít đồ dùng hàng ngày, ví dụ như xà phòng, kem đánh răng rồi khăn mặt.

Chờ tới khi tiêu hết tem phiếu đang có, Lục Hạ cõng một sọt đầy đồ rời đi.

Tuy còn nhiều thứ muốn mua, nhưng cô không còn tem phiếu, đành chờ sau này rồi tính.

Có điều lúc xuống lầu, khi đi ngang qua quầy đồ trang điểm thì cô mua vài chai kem dưỡng da, nhưng không mua loại tốt nhất.

Ở thời đại này, kem dưỡng da được coi như đồ trang điểm giá cao, người thường đến cả sáp dưỡng da Dát Lạp còn không nỡ mua cơ mà.

Cô định mua về để đó chờ tới mùa đông bôi dưỡng da.

Tuy cô biết uống nước linh tuyền cũng có thể khiến làn da mịn màng, nhưng gió mùa đông bắc rất mạnh, cũng rất lạnh, nếu bất cẩn sẽ khiến da nứt nẻ, cô phải đề phòng trước mới được.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 30: 30: Đòi Đổi Người


Cuối cùng cô nhìn những đồ trang điểm đặc hữu của thời đại này.

Có cả bút kẻ lông mày, kem dưỡng trắng, phấn hồng, nối mi rồi son môi các kiểu.

Không ngờ nơi đây bán đầy đủ thể loại.

Tuy cô hoàn toàn không dùng đến chúng, nhưng cô vẫn mua một bộ về để làm kỷ niệm.

Cuối cùng thấy không còn chỗ để đồ nữa, Lục Hạ mới tạm dừng công cuộc càn quét, rồi rời khỏi tòa nhà bách hóa.

Sau khi ra ngoài, cô tìm một chỗ vắng vẻ rồi cất đồ vào trong không gian.

Thời này chưa có camera theo dõi nên thuận tiện hơn thể kỷ 21 rất nhiều, làm cho cô giảm bớt bao nhiêu công sức.

Lục Hạ về tới nhà bằng đúng giờ ngày hôm qua.

Lần này người nhà cũng không hỏi nhiều chuyện cô lại ra ngoài cả ngày trời, dù sao bọn họ biết bất kể thế nào, cô cũng không thay đổi được chuyện gì, nên cũng kệ cô.

Có điều tới lúc ăn tối, bà Lục đoán là qua hai ngày rồi nên cô hẳn là không tức giận nữa, bèn mở miệng:"Tiểu Hạ, mấy ngày nữa con phải xuống nông thông rồi, cũng phải bắt đầu chuẩn bị đồ đạc đi thôi.

Mẹ biết lần này con phải chịu ấm ức, bốn chiếc chăn đồ cưới mẹ chuẩn bị lúc trước ấy, lần này cho con mang đi hai cái.

Nghe nói bên phía đông bắc kia mùa đông rất lạnh, con đắp cả hai cái chăn thì còn đủ ấm.

Lần này cho con trước, chờ em con trưởng thành thì mẹ sẽ chuẩn bị sau.

"Nghe xong những lời này, Lục Hạ thầm cười lạnh trong lòng.

Bốn chiếc chăn kia thì cô biết, là đồ bà Lục chuẩn bị từ nhiều năm trước, vốn định cho Lục Xuân làm đồ cưới, mà lúc trước bà ta đã nói chuyện này với người nhà không chỉ một lần.

Không ngờ lần này lại chủ động lấy ra cho cô, xem ra là có thỉnh cầu nên vậy.

Cô lại thấy Lục Xuân không nói gì, biết là cô ta cũng biết chuyện này.

Như vậy Lục Hạ cũng biết bọn họ muốn gì, chắc chắn vẫn là chuyện công việc.

Bằng không cô mà dùng đồ của Lục Xuân, đoán chừng cô ta sẽ nổi điên mất.

Quả nhiên sau khi nói xong thấy Lục Hạ cúi đầu không đáp, bà Lục cho rằng cô vui mừng nên ngại ngùng, bèn nói tiếp:"Hai ngày tới con đừng ra ngoài nhiều, nhân lúc trước khi đi thì tới xưởng bóng đèn chuyển công việc cho chị con đi, kẻo tới lúc đó lại không kịp.

"Nghe tới đây, Lục Hạ cúi đầu không kìm được nở nụ cười trào phúng.

Quả nhiên là vội vã không chờ được rồi.

Có điều cô đã nghĩ sẵn phương pháp đối ứng.

Cô bèn ngẩng đầu nhìn bà Lục, học nguyên thân nhỏ giọng nói: "Bên xưởng con còn chưa đi báo danh mà đã đổi người, liệu có không ổn không?".
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 31: 31: Kế Sách Của Lục Hạ


"Có gì mà không ổn chứ? Đổi người làm việc không phải là rất bình thường sao? Có phải con bán việc đâu, mà còn đổi cho chị gái ruột cơ mà.

"Nói tới đây, bà Lục sầm mặt xuống, cả giận nói: "Không phải là con không định nhường cho chị gái mình đấy chứ?""Không phải.

"Lục Hạ lắc đầu:"Là do con nghe nói lần này xưởng bóng đèn đổi một vị phó xưởng trưởng mới, có yêu cầu rất nghiêm khắc với công nhân viên mới của xưởng, tất cả công nhân viên phải được tuyển dụng theo thành tích cuộc thi, cho nên con mới thi đỗ.

"Nghe tới đây, người nhà họ Lục mới biết.

Bọn họ nói rồi mà, nếu ở xưởng khác, công việc tốt như vậy sớm đã dành sẵn cho con cháu của lãnh đạo rồi, làm sao đến lượt Lục Hạ nhà bọn họ, hóa ra là nguyên nhân này.

"Cho dù như vậy, lãnh đạo cũng không thể quản lý việc đổi công việc chứ? Người thân thay thế là chuyện mà quốc gia cho phép cơ mà!" Bà Lục nói thẳng.

Lục Hạ cũng gật đầu:"Đúng là được, nhưng không phải là con còn chưa báo danh chính thức sao, con sợ người ta thấy con còn chưa đi làm đã nhường công việc cho người khác.

Tới lúc đó ngộ nhỡ bọn họ không cần con nữa thì làm sao? Dù sao người ta cần người có thành tích tốt, có khi sẽ cho người đứng dưới lên thay ấy chứ.

"Nghe cô nói vậy, người nhà họ Lục cũng sửng sốt.

Tính ra thì đúng là có khả năng này thật.

Còn chưa báo danh đã nói lên việc công việc còn chưa xác định hẳn, lúc này quả thực có nguy cơ bị đổi người.

Người nhà họ Lục lập tức sốt ruột.

Đặc biệt là Lục Xuân, vất vả lắm mới không cần phải xuống nông thôn, còn có việc tốt như vậy, làm sao cô ta chịu bỏ qua.

"Vậy phải làm sao đây? Có thể để em hai đi báo danh trước được không? Không thì đến lúc báo danh rồi em ấy đã xuống nông thôn mất rồi!"Cô ta thực sự sốt ruột, chỉ sợ xảy ra điều gì, không chỉ không có công việc mà cô ta còn phải xuống nông thôn nữa.

Bà Lục lắc đầu, an ủi: "Con đừng gấp, chúng ta nghĩ cách đã.

Con yên tâm, công việc này là của con, không ai lấy đi được!"Nghe mẹ nói như vậy, Lục Xuân mới bình tĩnh trở lại.

Còn Lục Hạ thì có chút châm chọc, đã tới lúc này rồi mà bà Lục còn đang nhắc nhở cô.

Đừng nói cô vốn không có ý định ở lại, cho dù có thể ở lại, cô cũng phải nghĩ cách chủ động đi.

Thời này chú trọng chữ hiếu, cô là con của nhà họ Lục, nếu không xuống nông thôn thì đoán chừng không cách nào thoát khỏi sự khống chế của bọn họ, còn không bằng xuống nông thôn cho thanh tịnh.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 32: 32: Kế Sách Của Lục Hạ 2


Thế là cô không thừa nước đục thả câu, bèn nói thẳng:"Con cũng nghĩ như vậy, để chị cả lấy tên con đi báo danh.

Dù sao hai người bọn con tuổi tác không cách mấy, có khi bọn họ cũng không nhận ra.

Chờ chị báo danh xong, công tác ổn định rồi thì sửa tên lại không phải cũng được sao.

"Những người khác nghĩ, cảm thấy biện pháp này cũng được.

Dù sao lúc đó Lục Hạ đã xuống nông thôn rồi, cho dù có bị phát hiện thì cũng có thể nói là đi gấp quá, muốn nhường công việc cho chị cả nhưng chưa kịp làm thủ tục.

Nghĩ tới đây, bà Lục mới thở phào một hơi: "Mẹ thấy cứ làm như vậy đi, Tiểu Xuân và Tiểu Lục trông giống nhau, có lẽ không bị phát hiện đâu.

"Lục Hạ nghe bà ta nói thế thì khóe miệng hơi giật giật.

Bà Lục đúng là trợn to mắt nói lời bịa đặt mà.

Tuy cô và Lục Xuân là chị em ruột, nhưng vẻ bề ngoài hoàn toàn không giống nhau chút nào.

Lục Xuân có khung xương to, lại không kế thừa được chút ưu điểm nào của bố mẹ.

Nói thật thì dáng vẻ cô ta khá bình thường, nhưng thường thì cô ta biết ăn mặc, lại có không ít quần áo mới, cho nên trông xinh đẹp hơn không ít.

Còn Lục Hạ thì hoàn toàn trái ngược.

Cô kế thừa ưu điểm của bố mẹ, tuy gầy gò yếu ớt nhưng cũng có thể thấy được dáng vẻ không tệ.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Lục Xuân không thích cô, luôn chướng mắt cô mà lại ghen tị với cô.

Lục Thu thì tuy còn nhỏ nhưng trông không hề xấu, đoán chừng sau này lớn lên cũng thành một tiểu mỹ nhân.

Cho nên trong ba chị em nhà họ Lục thì Lục Xuân là người xấu nhất, đến cả Lục Đông là con trai mà còn thanh tú hơn cô ta.

Quả nhiên nghe bà Lục nói vậy, Lục Xuân theo bản năng lạnh mặt, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Lúc này Lục Hạ thấy chuyện đã được quyết định, cô không muốn ở cùng với bọn họ thêm nữa, bèn đặt bát đũa xuống rồi vào phòng.

Bà Lục thấy cô vẫn không làm việc, định nói gì đó, nhưng suy nghĩ một chút thì bà ta lại thôi, quay sang bảo Lục Xuân và Lục Thu cùng dọn.

Trên mặt Lục Xuân từ chối không muốn làm, nhưng cuối cũng vẫn phải dọn.

Lục Thu thì chẳng có cảm giác gì, dù sao bình thường con bé cũng sẽ phụ giúp việc nhà rồi.

Theo thường lệ Lục Hạ vào không gian trước khi ngủ.

Lương thực trong không gian gần như bán sắp hết, chỉ còn hai ba trăm cân, cô định giữ lại để bản thân ăn.

Sau khi hái vặt rau củ trong ruộng xong xuôi, để lại rau hẹ cho tiếp tục mọc, cành lá rau củ khác cô chôn vào trong đất làm phân bón, rồi lại bắt đầu tiếp tục trồng lương thực, vẫn là ba loại lúc trước.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 33: 33: Phát Hiện Mới Của Lục Thu


Bởi vì thời gian sinh trưởng giống với bên ngoài, cần mấy tháng mới thu hoạch được, cho nên cô phải nhanh chóng gieo hạt.

Ưu điểm duy nhất chính là trong không gian không phân ra bốn mùa, thu hoạch xong là có thể tiếp tục gieo trồng, như vậy một năm có thể trồng được hai ba mùa vụ.

Vì có năm mẫu đất, tuy cô khoanh một phần ra để trồng rau, bộ phận còn lại cũng không nhỏ, nên có dành cả đêm ra trồng cũng không xong.

Cô định cố gắng gieo trồng trước khi xuống nông thôn là được.

Chờ bận rộn trong chốc lát, thấy thời gian không còn sớm sủa, Lục Hạ bèn ra ngoài đi ngủ.

Ngày hôm sau khi cô tỉnh giấc, trong nhà vẫn còn người ở.

Lúc này Lục Thu đang ngồi trước đài trang điểm của Lục Xuân soi gương.

Thấy cô dậy, con bé nói thẳng: "Chị hai dậy rồi à? Chị cũng tài thật, tối ngủ sớm như vậy, sáng còn ngủ say như chết, mọi người đi ra đi vào mà chị vẫn không tỉnh.

"Lục Hạ: ! Tuy cô nằm sớm, nhưng ngủ muộn, lại lao động cả đêm nên khá mệt, dậy muộn cũng là bình thường.

Có điều không thể nói như vậy được, cô không đáp lại lời này mà hỏi: "Hôm nay em không đi học à?"Lục Thu kinh ngạc: "Hôm nay cuối tuần mà, được nghỉ.

""À!" Lục Hạ gật đầu rồi không nói gì thêm.

Nhưng Lục Thu lại có lời muốn nói với cô: "Chị Hai có biết chị cả đi đâu không?""Không biết.

" Cô không hứng thú.

Lục Thu cũng biết như vậy, nhưng vẫn hăng hái kể cho cô nghe: "Hình như chị cả có đối tượng rồi!"Nghe vậy, Lục Hạ mới ngẩng đầu lên nhìn con bé, nhướng mày, nhưng vẫn không nói gì.

Có điều Lục Thu thấy cô như vậy thì cũng biết cô đã cảm thấy hứng thú: "Hôm qua tan học về em thấy có một anh trai tới đưa chị ấy, lúc chia tay chị cả còn lưu luyến không thôi.

""À!" Vậy đoán chừng là có chuyện.

"Chị nói xem mẹ có biết không?"Lục Hạ đáp: "Không biết.

""Em cảm thấy có khi là không biết thật.

Nếu mẹ mà biết, không lý nào lại không làm gì, chắc chắn mẹ sẽ đào xới tổ tông mười tám đời của anh chàng kia cho rõ, nếu điều kiện tốt thì sẽ đồng ý, sau đó giục kết hôn.

Còn điều kiện không tốt thì trực tiếp chia rẽ luôn.

" Lục Thu vừa nói vừa phân tích.

Lục Hạ: "! "Thực ra cô cũng chẳng rõ bà Lục có biết chuyện này hay không.

Có điều Lục Thu nói đúng, bà Lục đúng là con người như vậy, một kẻ chỉ biết lợi ích, tuy không nói rõ, nhưng bà ta có yêu cầu khá cao với con rể tương lai, đoán chừng muốn nương nhờ con rể đây mà.

Không ngờ Lục Thu còn nhỏ mà lại nhìn người chuẩn như vậy, chẳng phải là đứa thông minh nhất trong lứa con cháu nhà họ Lục sao.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 34: 34: Mua Đồng Hồ


Không nghe thấy con bé nói tiếp, Lục Thu dọn dẹp ăn uống xong thì định ra ngoài.

Lục Thu chạy theo sau tò mò hỏi: "Chị hai đi đâu thế? Em có thể đi theo được không? Tiểu Đông chạy ra ngoài chơi rồi, một mình em ở nhà chán lắm.

"Lục Hạ lắc đầu: "Không được, em đi tìm bạn bè mình chơi đi.

"Lục Thu có chút thất vọng, nhưng không đòi đi theo: "Vậy thì thôi, trưa chị có về không?""Không về.

"Lục Hạ để lại câu nói đó rồi bước đi.

Còn Lục Thu trong phòng thì có chút tò mò.

Con bé luôn cảm thấy hai ngày nay chị hai thay đổi rất nhiều, không còn dễ nói chuyện như trước nữa, có lẽ là đã nhìn rõ mọi chuyện rồi.

Lục Hạ ra khỏi nhà là đi thẳng tới chợ đen.

Đến nơi thì quả nhiên thấy có người quen đang chờ sẵn, vẫn là người lúc trước.

Theo lời đại ca Kim Minh thì cô biết được anh ta tên là Phàm Tử.

Phàm Tử thấy cô đến thì rất vui mừng, bèn nhỏ giọng nói: "Em gái tới rồi, đồ chuẩn bị xong cho em rồi đấy.

"Dứt lời, anh ta dẫn Lục Hạ tới ngõ nhỏ bên cạnh, lấy hai gói đồ lớn đã chuẩn bị sẵn từ trước.

"Năm lon sữa mạch nha, năm cân đường phên, mười cân bông.

"Sữa mạch nha và đường phên thì còn tạm, Lục Hạ nhìn thấy nhiều bông như vậy, mới thở phào một hơi.

Hôm qua cô thử dò hỏi thôi, không ngờ bọn họ thật sự chuẩn bị nhiều như vậy!Khi biết nông thôn mà mình phải tới nằm ở đông bắc, cô đã quyết định phải chuẩn bị nhiều bông để làm quần áo dầy.

Chuyện này đoán chừng bà Lục sẽ không chuẩn bị thay cô, chính bản thân cô phải tự nghĩ cách.

Giờ có đủ bông rồi, cuối cùng cô đã có thể thở phào nhẹ nhõm.

Có điều bông thì nhiều thật, nhưng giá cũng khá đắt, lại thêm sữa mạch nha với đường phên làm tốn của cô không ít tiền.

Nhưng cô vẫn rất vui vẻ.

Chờ đưa tiền cho Phàm Tử xong, Lục Hạ lại lặng lẽ hỏi: "Đúng rồi, các anh có kiếm được đồng hồ đeo tay không?"Nghe cô hỏi vậy, Phàm Tử trực tiếp đáp: "Được, nếu muốn đồng hồ thì phải chờ vài ngày, còn phiếu đồng hồ thì chỗ đại ca đang có sẵn.

"Lục Hạ gật đầu: "Vậy cho em một phiếu đồng hồ đi, mai em tới lấy.

""Được!"Sau khi hẹn thời gian xong với Phàm Tử, Lục Hạ xách đồ rời đi.

Cô bỏ sữa mạch nha và đường phèn vào trong không gian, còn bông thì mang tới cửa hàng may quốc doanh mà cô đi mua vải hôm qua.

Bản thân cô không biết làm quần áo, theo lý thuyết thì xuống nông thôn rồi làm cũng được.

Nhưng tới lúc đó lấy ra nhiều bông và vải như vậy thì không nên, còn không bằng làm luôn trước cho xong.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 35: 35: Làm Áo Bông


Tới cửa hàng may rồi, bác thợ may nhìn đồ cô mang tới, lắng nghe yêu cầu của cô xong thì nhìn cô một cái, có lẽ là đang cảm thấy kỳ quái vì cô lại đi đòi may áo bông giữa mùa hè nóng nực thế này.

Lục Hạ cười giải thích: "Cháu phải xuống vùng nông thôn ở đông bắc, nơi đó mùa đông trời rất lạnh, cho nên phiền bác làm dày giúp cháu một chút.

"Bác thợ may hiểu: "Số bông này của cháu có thể làm được ba bốn bộ áo bông rồi!"Lục Hạ ngẫm nghĩ: "Vậy làm ba bộ, một bộ dầy nhất, một bộ dày vừa, bộ còn lại kẹp áo là được, quần bông cũng vậy.

Nếu còn thừa thì bác xem có làm được giày vải bông không?"Bác thợ may liếc nhìn cô: "Được, chỉ là mất chút thời gian.

"Lục Hạ gật đầu: "Vậy được, làm thêm một đôi giày vải bông nữa ạ.

Nếu còn bông thì làm hai đôi đi, chỉ cần xong trong mười ngày là được ạ.

"Nghe là còn nhiều thời gian như vậy, bác thợ may tức thì đồng ý.

Sau đó bác ta dẫn cô đi đo các vòng, rồi nộp tiền cọc, mới hẹn thời gian lấy hàng với cô.

Ra khỏi cửa hàng may quốc doanh, Lục Hạ không khỏi may mắn.

May là cô nghĩ tới điều này, làm nhiều như vậy mà phí thủ công chỉ có mười hai đồng, quá rẻ!Có điều lần này toàn bộ số bông và vải trong tay cô cũng coi như hết sạch.

Bông thì không cần thêm nữa, nếu bà Lục hứa cho cô hai chiếc chăn, vậy cô không cần mua chăn khác, cho không tội gì không lấy.

Nhưng vải làm quần áo thì không có, cũng may cô đã mua hai bộ may sẵn rồi.

Còn phiếu vải thì tạm thời không cần tới.

Sau đó cô lại tới hợp tác xã cung tiêu xem còn thiếu gì.

Rồi cô thấy giấy vệ sinh, chợt nghĩ ra cô đang thiếu gì.

Đúng vậy, cô còn chưa mua giấy vệ sinh nữa.

Thời này băng vệ sinh khá hiếm, cần phải tới cửa hàng hoa kiều mới mua được, nhưng lại cần tem phiếu ngoại hối.

Cô không có thứ đó, nên chỉ có thể mua giấy vệ sinh nhiều hơn chút.

Theo trí nhớ thì mặc dù nguyên thân sắp tròn 18 tuổi, nhưng kỳ kinh nguyệt mới tới có một năm, có lẽ là có liên quan tới đến việc dinh dưỡng không đủ.

Vả lại kỳ kinh nguyệt của cô cũng không đúng ngày, có khi hai ba tháng mới có một lần, mà lần nào cũng đau muốn chết.

Gia đình thì không nỡ cho cô dùng đồ tốt, toàn cho dùng giấy vệ sinh loại kém nhất, hoàn toàn không thấm chút nào.

Vả lại cô cũng không dám dùng nhiều, vì có dùng nhiều sẽ bị bà Lục mắng là lãng phí, cho nên lần nào cô cảm thấy sắp rỉ rồi mới đi thay cái khác.

Nghĩ tới đây, cô cảm thấy mình nhất định phải chuẩn bị nhiều hơn chút.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 36: 36: Đòi Tiền


Cô đi loanh quang hỏi han người bán.

Lúc này mua giấy vệ sinh tuy không cần tem phiếu, nhưng có giới hạn, số lượng mỗi người được mua cực kỳ ít.

Cho nên cô chỉ có thể đi dạo quanh một vòng hợp tác xã cung tiêu ở các khu vực, mua tất cả những cái có thể mua được.

Lúc này sắc trời đã không còn sớm sủa, cô không mua nữa, định ngày mai tới tòa nhà bách hoa xem sao.

Lần này cô về, người nhà đều có mặt đủ.

Bà Lục dường như rất vui, có lẽ là do cuối cùng cô con gái cả yêu dấu đã có công việc ổn định.

Bà ta còn vừa ăn uống vừa nói muốn giới thiệu đối tượng cho cô ta, bà ta cũng chuẩn bị chọn vài mối ngon cho cô ta gặp gỡ.

Ông Lục cũng gật đầu.

Lục Hạ nhớ tới lời Lục Thu nói, bèn ngẩng đầu liếc nhìn Lục Xuân, phát hiện vẻ mặt cô ta không đúng, nhưng vẫn không dám mở miệng phản đối, không rõ đối tượng kia của cô ta là như thế nào.

Có điều nhìn người nhà họ Lục cười nói vui vẻ như vậy, cô lại cảm thấy có chút chói mắt, có lẽ bọn họ đã quên việc cô sắp phải xuống nông thôn rồi.

Lục Hạ chợt cảm thấy tức giận thay cho nguyên thân.

Cô chợt nghĩ tới một điều, bèn nói thẳng: "Mẹ, con sắp xuống nông thôn rồi, không phải mẹ nói sẽ chuẩn bị đồ cho con sao? Mẹ chuẩn bị xong chưa?Đúng rồi, hôm qua mẹ còn bảo phía đông bắc lạnh lắm, có phải cũng chuẩn bị quần áo bông dày ấm áp cho con rồi không?Mà từ nhỏ tới lớn con chưa từng được mặc quần áo mới, lần này xuống nông thôn không biết có thể trở về hay không.

Dù thế nào mẹ cũng phải sắm cho con một bộ đồ mới chứ?"Cô vừa dứt lời, trong nhà lập tức yên tĩnh, sự náo nhiệt ban nãy cũng không còn.

Bà Lục há hốc miệng, không biết nói gì cho phải.

Cuối cùng bà ta nói: "Không phải đã bảo là sẽ cho con hai cái chăn rồi sao? Đều là đồ mới hết đấy.

"Lục Hạ gật đầu: "Vâng, con biết, ngoài chăn ra thì sao?"Thấy bà Lục không nói gì, Lục Hạ giả vờ ngạc nhiên: "Không phải ngoại trừ chăn, bố mẹ không chuẩn bị thứ gì khác cho con đấy chứ?"Bà Lục nghe cô nói vậy, sắc mặt sa sầm xuống: "Vậy con còn muốn cái gì? Con xem có ai xuống nông thôn mang theo hẳn hai cái chăn tốt như vậy không!"Nghe xong, Lục Hạ nở nụ cười châm chọc:"Vâng, chăn kia đúng là không tệ, nhưng con cũng thiếu những thứ khác nữa mà.

Từng ấy năm con đều dùng lại đồ cũ của chị cả.

Chiếc áo bông của con đã mặc mấy năm trời, bây giờ bông bên trong đã vón cục lại hết, không giữ ấm được nữa.

Mặc ở đây còn lạnh, nếu tới vùng đông bắc có khi chết lạnh mất.

”.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 37: 37: Đòi Tiền 2


“Quần áo thì cũng vá chằng vá đụp, dù sao quần áo chỉ vá một xíu chị cả thà để đó phơi bụi chứ không chịu cho con cơ mà.

Còn cả bàn chải, kem đánh răng, xà phòng rồi chậu rửa mặt nữa, đều không có gì cả, vậy mẹ bảo con xuống nông thôn kiểu gì? Đi chạy nạn sao?"Nghe cô nói như vậy, sắc mặt bà Lục đen sì.

Bà ta đang định nói gì thì lại nghe Lục Hạ nói tiếp:"Con nhớ lúc ấy sau khi có thông báo xuống nông thôn, làm thanh niên trí thức là sẽ được cho phí an trí, hình như hơn hai trăm lận, nếu mẹ không rảnh thì đưa tiền cho con đi, con tự chuẩn bị.

"Nghe Lục Hạ đòi tiền, bà Lục bắt đầu nóng nảy:"Sao mà con tầm mắt thiển cận như vậy, nhiều tiền như vậy con giữ được sao? Mẹ có bảo là không chuẩn bị cho con đâu, không phải còn vài ngày nữa sao?Vả lại con nói thì dễ, muốn làm áo bông thì phải mua vải với bông, chúng ta làm gì có tem phiếu?Có điều mẹ nói với chị cả con rồi, tới lúc đó để con bé chọn vài bộ quần áo còn tốt đưa cho con.

"Lục Hạ nghe xong, trào phúng:"Cho nên nói tới nói lui chính là không định mua sắm chuẩn bị cho con chứ gì? Dưới nông thôn có hoàn cảnh như nào mọi người có phải không biết đâu.

Mấy năm nay có lúc nào con được ăn no bữa, trên người không có sức lực gì, đến lúc đó có khi chẳng kiếm được mấy công điểm để đổi lương thực, khi đó số tiền này chính là phí ăn uống cho con.

Con chưa tới nông thôn bao giờ, nhưng cũng biết cuộc sống ở đó là không dễ.

Vả lại mùa đông lạnh như vậy, nếu bất cẩn là sẽ mất mạng, bố mẹ cầm tiền mua mạng sống của con mà có thể yên tâm sao?"Dường như bọn họ không ngờ cô con gái thứ hai luôn nghe lời lại đột nhiên có thể nói lời sắc bén như vậy, mà lại còn ăn nói khó nghe như thế.

Bà Lục tức giận giơ tay chỉ vào cô, cả người run lên bần bật, nhưng bà ta chưa kịp nói gì thì ông Lục đã ném đôi đũa xuống bàn.

"Cho nó!"Bà Lục nghe vậy thì khựng lại, trên mặt có chút không tình nguyện, nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của ông Lục, bà ta đành vào trong phòng lấy tiền ra.

Lục Hạ nhận lấy chút không khách sáo, nhưng chỉ lấy hai trăm, "Số còn lại coi như mua chăn bông của mẹ.

"Bà Lục tức giận muốn nói lại điều gì đó, nhưng thấy ông Lục đã đặt bát đũa xuống bàn, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Sau một hồi ầm ĩ như vậy, những người khác ăn không nổi, nhưng Lục Hạ không quan tâm họ có vui hay không.

Chính bản thân cô thì lại rất vui, và đồ ăn hôm nay rất ngon, mà lại còn không có mùi nước cọ nồi như mọi khi nữa.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 38: 38: Đồng Hồ


Những người khác thấy cô như vậy cũng không muốn nói thêm.

Lục Hạ ăn xong, để luôn bát xuống rồi đi thẳng vào trong phòng.

Vào đến phòng rồi cô vẫn có thể nghe thấy tiếng bà Lục chửi rủa bên ngoài.

Lục Hạ nghe xong cũng không để ý, nhưng cô cười lạnh khi nghĩ đến thái độ của ông Lục vừa rồi.

Người cha này của cô tuy rằng bình thường ít nói, còn hiếu thảo một cách ngu xuẩn, trong mắt người ngoài thì là người thành thật cù lần, thế nên làm công nhân bốc vác nhiều năm như vậy cũng không thể chuyển sang cương vị khác được.

Nhưng ở nhà này thì ông ta là người nói một không nói hai, bà Lục bình thường có vẻ rất ồn ào như thể rất lợi hại, nhưng trên thực tế có chuyện hệ trọng gì thì bà ta vẫn nghe lời ông Lục.

Có điều ông Lục cũng có điểm tốt, đó là số tiền nbản thân bà Lục kiếm được, ngoài mỗi tháng để một phần lo cho gia đình, phầncòn lại bà ta có thể gửi về lo cho nhà mẹ đẻ, nhưng tiền của nhà họ Lục thì tiêu xài như nào là phải nghe theo ông Lục.

Cũng chính vì vậy, cho nên mới vừa rồi ông Lục lạnh mặt cái là bà ta ngoan ngoãn nghe lời ngay.

Có điều cô biết sau lần này coi như cô cùng người trong nhà đã làm căng rồi, nhưng cô không quan tâm.

Buổi tối cô tiếp tục làm ruộng, hôm sau tỉnh lại quả nhiên trên bàn không có cơm của cô, cô cùng không để ý.

Sau khi ra ngoài, cô đến tiệm cơm quốc doanh để ăn, nhân tiện mua thêm không ít bánh bao.

Để tránh bị để ý, cô vẫn như hôm qua đi nhiều tiệm cơm quốc doanh mua không ít bánh màn thầu và bánh bao để lúc về nông thôn đói thì ăn.

Đồng thời, hôm nay cô tiếp tục mua thêm giấy vệ sinh.

Tất nhiên cô không quên tìm Phàm Tử lấy phiếu mua đồng hồ đeo tay.

Có điều phiếu này đắt thật đấy, một phiếu những 100 đồng, thêm chút nữa là mua được đồng hồ rồi, nhưng không có cách nào, ai bảo là thứ này hiếm có khó mua như vậy chứ.

Sau khi mua phiếu đồng hồ, cô đến tòa nhà bách hóa, bỏ ra 150 đồng mua một chiếc đồng hồ hoa mai.

Nhưng cô không đeo nó trên tay, mà định sau khi rời khỏi nhà họ Lục thì mới đeo sau.

Sau đó, cô đi dạo một vòng quanh tòa nhà bách hóa và mua một số đồ tiện ích nhỏ không cần tem phiếu.

Không ngờ đang đi thì cô thấy một chỗ bán hòm đựng đồ.

Không ngờ lúc này đã có bán vali hành lý rồi, tuy không thấy có bánh xe nhưng rất thích hợp để đi xa nhà.

Nhưng cô xem giá chứ không có ý định mua, mặc dù có thể mua được nhưng không cần thiết.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 39: 39: Những Ngày Cuối Ở Thủ Đô


Cô sắp về nông thôn chứ không phải đi công tác, nên chỉ cần mua thứ đựng được đồ là được.

Vì vậy, cô đã hỏi người bán hàng rồi mua hai chiếc túi vải lớn, có thể đựng được rất nhiều đồ, cô lại mua thêm một chiếc túi đeo chéo cỡ lớn đeo trên người.

Bây giờ nguyên thân còn chẳng có nổi cặp sách, vốn dĩ cô ấy có một chiếc, nhưng sau này Lục Thu đến tuổi đi học thì đưa cho con bé rồi, còn cô đến trường đều cầm sách trên tay cả.

Bây giờ cô đã có một chiếc túi quai chéo, sau này ra ngoài muốn mang theo đồ cũng thuận tiện hơn.

Ba chiếc túi cộng lại không quá đắt, cô rất hài lòng.

Mua sắm cả một ngày, chuẩn bị được không ít thứ, Lục Hạ mang theo túi vải lớn trở về nhà.

Người nhà họ Lục thấy cô về, không ai nói lời nào, cô cũng vui vẻ yên lặng.

Ngược lại, Lục Thu và Lục Đông có chút tò mò muốn xem cô mang về thứ gì, nhưng nhìn sắc mặt lạnh tanh không chút biểu cảm của cô nên hai đứa không dám hỏi.

Có điều bà Lục và những người khác biết rằng có lẽ cô không mua được thứ gì tốt, dù sao thì cô cũng không có tem phiếu.

Mặc dù người nhà họ Lục không nói chuyện với cô, nhưng cũng không đến mức không cho cô ăn cơm.

Với tâm lý cho không thì ngu gì mà không ăn, Lục Hạ thoải mái ngồi vào bàn ăn cơm.

Cơm nước xong xuôi cô trở về phòng như thường lệ, sau khi đóng cửa lại còn vẫn nghe được tiếng Lục Xuân oán trách.

"Có cốt khí như vậy, tại sao còn ăn cơm ở nhà làm gì? Cầm nhiều tiền như vậy, tại sao không tự mình đi mua đồ ăn đi chứ!"Sau đó thì nghe thấy bà Lục nói: “Được rồi, nó cũng không ở nhà được mấy ngày nữa đâu mà.

”Về sau, Lục Xuân không nói gì.

Lục Hạ cười lạnh một tiếng, cứ chờ đi, "quà" cho các người còn ở phía sau kìa.

Mấy ngày kế tiếp, Lục Hạ ra ngoài chuẩn bị đồ dùng như thường lệ.

Cô lại đi chợ đen đổi một ít tem phiếu, nhìn thấy người ta bán thịt thì cũng mua một ít, sau đó bí mật bỏ vào trong không gian chờ sau này lén nấu ăn.

Lại nghĩ tới mấy năm nữa sẽ tổ chức thi đại học, cô còn đến hiệu sách một chuyến, mua một vài cuốn sách về toán học, vật lý và hóa học…Đồng thời cô còn tò mò đi một chuyến đến trạm thu mua phế liệu.

Không thấy đồ cổ nhưng cô mua được một cái bếp cũ gãy chân, sửa xong là có thể dùng được, bỏ vào không gian, dự định giữ lại để sử dụng trong tương lai.

Mắt thấy đã gần đến ngày xuống nông thôn rồi.

Mấy hôm nay ngày nào cô cũng ra ngoài, lần nào trở về cũng mang theo vài thứ.

.
 
Back
Top Bottom