Ngôn Tình Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 40: 40: Đêm Cuối Cùng


Lúc cô không ở nhà, bà Lục lén lút vào nhìn, đều là đồ có thể mua không cần tem phiếu, chẳng có gì tốt nên bà ta bĩu môi bỏ mặc cô.

Thái độ của mọi người trong nhà đối với cô vẫn như thể cô không tồn tại, mà Lục Hạ không thèm quan tâm.

Dù sao, tất cả họ đều đi làm việc, chỉ buổi tối mới có thể gặp nhau.

Lục Xuân ngược lại không biết có phải là chột dạ không dám gặp cô, hay là hẹn hò với người nào, dù sao thỉnh thoảng lúc Lục Hạ ở nhà ban ngày cũng không thấy cô ta đâu.

Thấy đã đến giờ hẹn, cô đến tiệm may quốc doanh để lấy áo bông.

Bác thợ may không hổ là nghệ nhân, quần áo may rất tốt, đoán chừng sau này cô còn lớn lên nên bác ta còn may rộng hơn một chút, Áo bông có cả mỏng và dày, đủ cho cô mặc.

Ngay cả giày bông cũng làm hai chiếc có dày mỏng, đế cũng dày, thích hợp đi bộ ở nông thôn.

Lục Hạ rất hài lòng, cô sảng khoái trả tiền rồi cầm áo bông rời đi.

Cô không mang những chiếc áo bông này về nhà mà đặt chúng vào không gian trước.

Từ đó, đồ đạc của cô gần như đã được chuẩn bị đầy đủ.

Mãi cho đến một ngày trước khi xuất phát, bà Lục mới nhớ ra cô sắp đi, nên mua hẳn một ít thịt về nấu.

Buổi tối lúc ăn cơm cuối cùng bà ta cũng không lạnh nhạt với cô nữa, còn ân cần dặn dò cô:"Sau khi xuống nông thôn thì con phải biết điều một chút, làm việc chăm chỉ, kiếm thêm nhiều công điểm vào.

Nghe nói vùng đông bắc có nhiều thổ sản, con nhớ phải gửi về nhà một ít, để cho nhà chúng ta cũng được cải thiện.

"Nghe xong, Lục Hạ chỉ cười chứ không nói gì.

Bà Lục cho rằng cô đang khó chịu vì sắp phải xa nhà, lại an ủi cô, rằng đợi cô qua vài năm nữa lớn tuổi rồi thì nhường công việc của bà ta cho cô, không để cô ở nông thôn mãi đâu.

Lời này Lục Hạ nghe chứ không coi là thật, đương nhiên cô cũng không phản bác, ngày cuối cùng rồi, cô cũng không muốn lại sinh chuyện.

Buổi tối, bà Lục bảo Lục Xuân tìm mấy bộ quần áo đưa cho Lục Hạ.

Lục Xuân không muốn cho, quăng quật tìm hai bộ quần áo giấu dưới đáy hòm.

Chắc là đồ mặc lúc mười hai mười ba tuổi, nhìn còn rất mới, cho Lục Thu còn tạm được, cho cô đoán chừng cũng không mặc được.

Lục Hạ cười lạnh, nhìn đi, cô ta từ nhỏ đến lớn đều là như vậy, quần áo không mặc được cũng thà để đó chứ không chịu cho cô, thật sự không được mới cho cô một món rách nhất, thế mà bây giờ lại lấy ra.

Có điều cô cũng không cần, chỉ thu dọn hai bộ quần áo của mình.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 41: 41: Rời Đi


Đúng vậy, trước khi cô đến nguyên thân chỉ có hai bộ quần áo để mặc, một bộ thường xuyên mặc đã vá chằng vá đụp, bộ kia vá ít hơn nên không nỡ mặc, cô dự định đều mang theo về nông thôn để mặc lúc làm việc.

Thực ra mấy ngày nay cô cũng dần chuẩn bị thêm một ít phiếu vải, lại mua thêm chút vải để ở trong không gian.

Ngoài ra cô còn mua vài món đồ lót, đồ lót thời đại này chính là áo ba lỗ, nhưng còn đỡ hơn là không có, chẳng qua cũng đều để trong không gian chứ không lấy ra.

Cuối cùng Lục Hạ thu dọn qua loa đồ đạc của mình, sau đó cũng bỏ cả hai cái chăn bông vào túi.

Bỏ tất cả vào rồi mà còn không đầy được một túi vải, đồ thực sự ít!Sống trong gia đình này gần mười tám năm, chỉ có một chút đồ như vậy.

Lục Hạ thở dài, suy nghĩ một chút lại cho cả sách thời trung học vào.

Đây là sách của Lục Xuân, nguyên thân vốn không có sách, trong nhà có thể cho cô đi học đã là tốt rồi, sách đều dùng một bộ với Lục Xuân, hiện tại Lục Xuân đã tốt nghiệp, có lẽ cũng không cần nữa.

Cô mang đi luôn, lúc dọn dẹp Lục Xuân có nhìn thấy nhưng cô ta cũng không nói gì.

Đêm cuối cùng ở nhà họ Lục cứ trôi đi như thế đó.

Ngày hôm sau, trong nhà người thì đi làm, người thì đi học.

Lục Xuân cũng đi ra ngoài từ sớm, giống như quên mất còn có một người phải xuống nông thôn, đến cả một lời dặn dò cũng không có chứđừng nói đến chuyện đưa tiễn cô.

Lục Hạ cười lạnh, cũng may mình cũng không còn kỳ vọng gì vào bọn họ nữa.

Xe lửa khởi hành vào buổi chiều, bây giờ vẫn còn thời gian.

Lúc này trong nhà chỉ có một mình cô, cho nên Lục Hạ lấy ra một cái túi vải bạt khác, đem một ít đồ đạc không quá nặng trong không gian ra, định mang theo bên ngoài.

Cô có thể đợi đến nơi rồi mới lấy ra, có điều cô còn chưa hiểu rõ tình hình ở nông thôn như thế nào, đến lúc đó ngộ nhỡ không tiện lấy ra, lại còn phải viện cớ.

Còn không bằng ngay từ đầu đã mang theo nhiều đồ đạc hơn một chút, người khác cũng không biết trong túi có những gì, đến lúc đó lấy ra cái gì cũng không kỳ lạ.

Chẳng qua dọc đường đi chắc là sẽ vất vả một chút.

Cũng may mấy ngày nay cô vẫn uống nước linh tuyền, sức lực lớn hơn không ít, ngay cả làn da cũng cảm giác không còn vàng như trước, tóc cũng sáng bóng lên nhiều.

Cũng may là thay đổi cũng không quá lớn, lại ngày ngày gặp nhau nên người nhà họ Lục đều không để ý.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 42: 42: Rời Đi 2


Sau khi mọi thứ đều được đóng gói xong xuôi, cô thay một bộ quần áo mới mua.

Ban đầu cô định mặc quần áo cũ một chút, giả vờ nghèo một chút, ngồi xe cũng có thể khiêm tốn một chút.

Nhưng cô lại nghĩ mình mang theo không ít đồ tốt, sau khi xuống nông thôn có lẽ khả năng cao sẽ ở cùng các thanh niên tri thức khác, thể nào cũng bị nhìn thấy một hai.

Nếu tỏ ra quá nghèo, những người khác sẽ bắt đầu cảm thấy tò mò nguồn gốc của đồ vật, còn không bằng ngay từ đầu biểu hiện dư dả một chút, dù sao cụ thể như thế nào thì đâu ai biết.

Hơn nữa quần áo cô mặc dù là đồ mới, nhưng cũng là kiểu bình thường nhất, rất phổ biến, cũng không quá cao cấp, thế này vừa vặn.

Sau đó cô lại mang theo đồng hồ đeo tay, lấy mấy cái bánh bao từ không gian ra làm cơm trưa, lại lấy ra mấy cái ra để nguội rồi lại cho vào trong không gian, giữ lại ăn trên xe.

Sau khi thu dọn xong xuôi, Lục Hạ mỗi tay xách túi vải lớn rời khỏi ngôi nhà nguyên thân đã ở mười mấy năm.

Bởi vì đang là buổi chiều, lúc này mặt trời bên ngoài lên cao, nắng khá gắt, cho nên cô một mạch ra khỏi sân khu nhà cũng không gặp được ai.

Sau khi ra khỏi nhà, cô lên thẳng xe công cộng.

Lúc đến ga xe lửa, từ xa cô đã thấy người phụ trách thanh niên trí thức đang cầm cờ hô to.

"Thanh niên trí thức xuống nông thôn tới đây nhận vé xe!"Lục Hạ vội vàng đi qua, cho cô ta xem phiếu thông báo xuống nông thôn của mình là nhận được vé xe.

Nơi này chắc là nhà ga đầu tiên, còn nửa giờ khởi hành nhưng xe lửa đã tới.

Trên sân ga đều là người đến đưa tiễn, ai nấy đều lưu luyến không rời, một mình Lục Hạ túi lớn túi nhỏ đến đây ngược lại rất kỳ quái.

Nhưng cô cũng không để ý, đi tìm đúng toa hành khách rồi lên xe.

Sau khi lên xe, Lục Hạ cầm vé đi tìm chỗ ngồi của mình.

Đó là một chỗ ngồi bốn người, nhưng lúc này mới chỉ có một mình cô.

Cô cố gắng nâng hành lý để lên giá trước.

Cũng may gần đây uống nước linh tuyền nên sức lực cô lớn hơn không ít, cộng thêm túi vải nhìn bên ngoài thì to, nhưng bên trong không có đồ nặng, cho nên cô mới đặt lên được.

Những người khác trong toa xe lại không biết điều đó.

Trong toa xe lúc này đã có không ít người, có người nhìn thấy một cô bé như cô mà khí lực lớn như vậy, đều hơi kinh ngạc, còn tới nói chuyện với cô.

Tán gẫu vài câu mới phát hiện tất cả mọi người đều là thanh niên trí thức, phỏng chừng cả toa xe này đều vậy, cho nên thái độ cũng thân thiết hơn.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 43: 43: Cố Hướng Nam


Lục Hạ sau khi cất hành lý xong thì ngồi xuống, chỗ ngồi là bốn người đối diện với nhau, vị trí của cô ngay cạnh cửa sổ.

Cửa sổ của toa xe màu xanh lá cây có thể mở ra.

Lúc này, cô ngồi hóng gió mát nhìn cảnh tượng bịn rịn lưu luyến trên sân ga bên ngoài, trong lòng rất bình tĩnh, rốt cục sắp đi rồi!Không biết khi người nhà họ Lục biết công việc bị cô bán đi rồi thì bọn họ sẽ như thế nào, có lẽ sẽ rất tức giận, tiếc là cô không được tận mắt chứng kiến! Lục Hạ ngồi trên xe lửa một lát, gần mười phút trước khi xe chạy, cuối cùng cũng có một người đàn ông tới ngồi ở ghế đối diện.

Người này cao ráo đẹp trai, khuôn mặt tuấn tú, đường nét góc cạnh như điêu khắc, sống mũi cao thẳng, trông tuổi không lớn, nhưng vóc dáng lại không thấp, dáng người cũng rất cân xứng, đúng là một anh chàng đẹp trai!Lục Hạ không ngờ thời đại này lại nhiều anh đẹp trai như vậy, vừa tới có chục ngày mà đã gặp được hai anh rồi.

Vả lại trông cách ăn mặc của anh ta không tồi, tốt hơn người bình thường rất nhiều, rương hành lý trong tay cũng là hàng cao cấp mà lúc trước Lục Hạ không mua, trông giống đi công tác hơn là xuống nông thôn nhiều.

Anh chàng đẹp trai lên xe, cũng cất hành lý trước, sau đó mới ngồi xuống.

Khi nhìn thấy Lục Hạ ở phía đối diện, anh ta bèn nở nụ cười với cô, để lộ hàm răng trắng sáng trông như đang tỏa nắng vậy.

"Chào đồng chí, tôi là Cố Hướng Nam, là thanh niên trí thức xuống nông thôn đi Liêu Ninh.

"Hóa ra đúng là thanh niên trí thức thật.

Có điều nghe anh ta giới thiệu tên mình, Lục Hạ nhíu mày, thầm nghĩ thời này người tên Hướng Nam đúng là nhiều thật.

Nam chính trong cuốn tiểu thuyết cô đọc lúc trước cũng tên là Cố Hướng Nam.

Cô bèn gật đầu với anh ta, cũng giới thiệu bản thân: "Chào anh, tôi là Lục Hạ, cũng là thanh niên trí thức đi tỉnh Liêu Ninh.

"Cố Hướng Nam trông khá sáng sủa, nghe cô nói cũng là thanh niên trí thức xuống nông thôn ở tỉnh Liêu Ninh, anh ta bèn nhiệt tình hỏi địa chỉ cụ thể, phát hiện bọn họ lại đi tới cùng một thị trấn.

Đây không phải là trùng hợp sao!Đến cả Lục Hạ cũng cảm thấy hơi kinh ngạc, không biết sau này liệu bọn họ có được phân tới cùng một thôn không.

Nếu là như vậy, sau này bọn họ còn phải ở cùng một chỗ mấy năm trời nữa.

Cô nhìn khuôn mặt tuấn tú của Cố Hướng Nam, trong lòng thầm cảm thán, với khuôn mặt này, phỏng chừng đến lúc đó hẳn là sẽ gây họa nhiều lắm đây.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 44: 44: Giang Quân Mạc


Hai người nói chuyện, xe lửa thì sắp chạy, mà ngay sau đó lại có một người đi tới bên cạnh Lục Hạ.

Người này không phải một mình lên đây, mà có hai người đàn ông xách hành lý lên giúp anh ta, còn cất cho anh ta nữa.

Sau đó bọn họ còn dặn dò vài câu rồi mới đi.

Lúc này ở sân ga bên ngoài cửa sổ nơi Lục Hạ ngồi cũng có vài người phụ nữ chừng hai ba mươi tuổi đang đứng, bọn họ vươn người hô lên với anh ta:"Tiểu Mạc, đi rồi có thiếu gì thì nhớ gửi thư cho bọn chị, có chuyện gì thì nhớ gọi điện nhé.

"Người bên cạnh cô cũng đáp lại bọn họ qua Lục Hạ: "Em biết rồi, chị cả, chị hai, chị ba và chị tư, các chị mau theo anh rể về đi, em không sao đâu!"Lúc này Lục Hạ hoàn toàn ngây ngẩn toàn thân!Bởi vì cô từng gặp người ngồi bên cạnh mình rồi, không chỉ gặp qua mà còn có ấn tượng rất sâu sắc.

Đây không phải anh chàng định bám váy vợ ở cuộc xem mắt mà cô gặp được lúc vào công viên khi trước sao?Sao anh ta cũng xuống nông thôn vậy?"Nếu đã xuống nông thôn, vậy tại sao lúc trước còn đi xem mắt?Trong lúc Lục Hạ ngây người, xe lửa chậm rãi rời đi.

Người trong xe vẫy tay từ biệt người bên ngoài, thi thoảng còn có thể nghe thấy có tiếng la to và tiếng khóc nghẹn ngào.

Cố Hướng Nam ở phía đối diện vẫy tay chào người bên ngoài rồi mới ngồi xuống, sau đó nhiệt tình chào hỏi người ngồi bên cạnh Lục Hạ.

"Chào đồng chí, tôi là Cố Hướng Nam, là thanh niên trí thức xuống nông thôn tỉnh Liêu Ninh, còn anh thì sao?"Người bên cạnh cô liếc nhìn anh ta một cái, cũng đáp lời: "Giang Quân Mạc, cũng là thanh niên trí thức xuống nông thôn!""Vậy à? Không biết đồng chí Giang đi nơi nào? Tôi và đồng chí Lục Hạ ngồi bên cạnh anh đều đi Liêu Ninh.

"Trong lúc Cố Hướng Nam và Giang Quân Mạc ngồi nói chuyện với nhau, Lục Hạ đã hoàn toàn ngơ ngác!Cái gì cơ, Giang Quân Mạc?Sao cái tên này nghe quen tai vậy nhỉ?Đây không phải nhân vật trong cuốn tiểu thuyết thập niên có nam chính tên là Cố Hướng Nam mà cô đã đọc lúc trước ư?Bây giờ có Cố Hướng Nam rồi, có cả Giang Quân Mạc nữa, chẳng lẽ lại trùng hợp vậy ư?Chẳng lẽ thật ra là cô! xuyên vào trong sách?Lục Hạ hồi tưởng lại, cuốn tiểu thuyết mà cô đọc kia là quyển nữ chính xuyên không, tên là "Xuyên qua 70 thành cục cưng dấu yêu".

Nữ chính Tô Mạn là con nhà giàu ở thời hiện đại, vốn thông minh lanh lợi, bỗng bất ngờ xuyên không tới thời thập niên 70, thành con gái của vợ cũ, bố đẻ không yêu mẹ kế không thương.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 45: 45: Xuyên Sách Ư


Vừa tốt nghiệp cấp ba thì nữ chính đã bị mẹ kế bày kế phải xuống nông thôn.

Tô Mạn xuyên không tới, nhanh chóng trả thù bố mẹ, trực tiếp khiến mẹ kế mất việc, còn khiến em kế vốn cướp vị hôn phu của cô bị ép không thể không lấy một gã đàn ông sắp bốn mươi đã qua một đời vợ làm mẹ kế.

Đương nhiên, vị hôn phu thay lòng đổi dạ cũng không có kết cục tốt đẹp, đi chơi gái bị bắt.

Sau đó cô ấy còn nắm được nhược điểm của ông bố, làm cho ông ta không thể không táng gia bại sản chuẩn bị không ít tiền và vật tư cho cô.

Cuối cùng nữ chính mang theo không ít tiền và đồ xuống nông thôn.

Nữ chính trong sách dù không có bàn tay vàng, nhưng lại có hào quang nữ chính siêu to khổng lồ.

Cô ta không chỉ làm quen với nam chính có gia thế khủng lúc còn trên xe lửa, mà còn khiến nam chính yêu mình từ cái nhìn đầu tiên, chung thủy một lòng, xuống nông thôn luôn giúp đỡ cô ta.

Không chỉ như vậy, nữ chính cũng cực kỳ may mắn, đi dạo lung tung trên núi cũng có thể bắt được gà rừng thỏ hoang.

Tùy ý cứu người, mà người đó sau này thành đại lão, giúp đỡ bọn họ không ít trên con đường gây dựng sự nghiệp sau khi cải cách mở cửa.

Tóm lại, người khác xuống nông thôn thì khổ sở đủ bề, còn nữ chính lại sống cực kỳ thoải mái dễ chịu.

Cốt truyện sau đó là nữ chính và nam chính cùng thi đại học rời khỏi nông thôn, sau đó gây dựng sự nghiệp trở thành nhà giàu số một, sống một đời hạnh phúc.

Có thể nói đây là một câu chuyện sảng khoái.

Trong truyện này, bất kể ai mà chỉ cần đối đầu với nữ chính thì đều không có kết cục tốt đẹp.

Cái tên Giang Quân Mạc có vẻ quen tai, đó là vì giai đoạn đầu cuốn truyện anh ta từng xuất hiện, tuy thời lượng rất ít, nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc cho độc giả.

Cô nhớ rõ Giang Quân Mạc trong sách vì diện mạo xuất sắc hơn người nên ngay lần đầu gặp gỡ anh ta đã thu hút ánh nhìn của nữ chính.

Nhưng sau khi tìm hiểu, nữ chính phát hiện sức khỏe Giang Quân Mạc không tốt, lại là người lạnh nhạt, cũng không nhìn ra gia cảnh như thế nào.

Không giống Cố Hướng Nam, vừa nhìn đã biết là con nhà có gia thế tốt, lúc nói chuyện với cô ta thì cũng lộ ra anh ta có chỗ dựa không nhỏ.

Mà điều quan trọng nhất là Cố Hướng Nam dường như có ý với cô ta.

Cho nên nữ chính mới dành tâm tư cho Cố Hướng Nam.

Trong truyện này, Giang Quân Mạc gần như người vô hình, chỉ biết là sức khỏe yếu ớt không làm việc được, lại không chịu nổi nhiệt độ rét lạnh vùng đông bắc, xuống nông thôn mấy tháng mà tình hình không quá ổn.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 46: 46: Cuộc Đời Nguyên Thân


Chờ tới mùa đông anh ta bị lạnh sinh bệnh, cuối cùng không vượt qua được mà qua đời.

Còn nữ chính thì rơi nước mắt thổn thức, rồi cùng nam chính giúp thu xếp hậu sự cho anh ta.

Nhờ vậy mà lúc trở về thủ đô, bọn họ đã nhận được trợ giúp của nhà họ Giang, sự nghiệp cũng thuận lợi không ít.

Có thể nói, nhân vật chính mỗi khi làm một việc gì đều sẽ không uổng công.

Nghĩ tới đây, Lục Hạ lại liếc mắt nhìn Giang Quân Mạc một cái, nghĩ đến người có khuôn mặt đẹp trai rạng ngời như thế này cứ ra đi như vậy thì thật đáng tiếc.

Giang Quân Mạc dường như thấy được tầm mắt của cô, cũng nhìn lại.

Lục Hạ không biết anh ta có nhận ra cô không, nhưng cô làm bộ không biết anh, dù sao chuyện ở công viên hôm đó cũng rất xấu hổ.

Vì thế cô gật đầu, anh ta cũng gật đầu đáp lại.

Sau đó Lục Hạ tiếp tục cúi đầu suy nghĩ.

Bây giờ cô chỉ cầu nguyện rằng mình sẽ không được phân về cùng một thôn với bọn họ, vì ai ai cũng biết, nơi nào có nhân vật chính thì nơi đó không thể thiếu tai nạn rủi ro được.

Cô không muốn gây chuyện, chỉ muốn yên ổn vượt qua mấy năm này.

Chỉ có điều cô đột nhiên có dự cảm không tốt, giờ phút này cô cùng hai vị nhân vật trong sách ngồi cùng một chỗ, có khi nào sau này cũng bị phân về cùng một thôn không.

Lục Hạ cẩn thận nhớ lại.

Cô không nhớ rõ tên của những nhân vật không phải là nhân vật chính trong cuốn sách cô, nhưng dường như có chút ấn tượng.

Trong trí nhớ, nam nữ chính cùng nhau xuống nông thôn, tình tiết quả thật có một nữ sinh e thẹn, hướng nội.

Người này hình như là lúc ở trên xe từng ăn cơm của nam chính cho, cho nên nảy sinh ra hảo cảm với anh ta.

Về sau khi xuống nông thôn, cô ấy lại được nam chính trợ giúp và chăm sóc, nên cũng dần dần thích anh ta.

Nhưng tính cách cô ấy hướng nội, thích cũng không dám nói, chỉ yên lặng giúp anh ta làm việc.

Nhưng dù sao cô ấy còn trẻ, nên cũng nhanh chóng bị nữ chính phát hiện.

Sau đó còn chưa đợi nữ chính có động tác gì, cô ấy đã bị một tay lưu manh vô lại trong thôn quấn lấy, thanh danh trở nên xấu đi.

Vả lại, ở nông thôn thì mấy thứ như lời đồn lan truyền rất nhanh, lời nói đáng sợ, không lâu sau cô ấy đã biến thành nữ thanh niên trí thức tác phong không đứng đắn trong miệng người khác.

Mà cọng rơm cuối cùng đè sập cô ấy chính là nam chính cùng nữ chính chính thức bên nhau.

Cuộc sống của cô ấy mất đi ánh nắng mặt trời, cuối cùng vì không muốn kết hôn với tên lưu manh kia mà cô ấy đã nhảy sông tự sát.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 47: 47: Tô Mạn


Một sinh mệnh còn trẻ cứ thế lụi tàn, ngay cả thi thể cũng không vớt lên được.

Mà chuyện này cũng chỉ là một khúc nhạc đệm trong cuốn truyện, cô ta thậm chí không được coi là vai phụ, cùng lắm chỉ là pháo hôi.

Nhưng Lục Hạ càng nghĩ càng cảm thấy tính cách của người này rất giống với nguyên thân!Cho nên cô ấy thật sự từng xuất hiện trong cuốn sách, mà còn chỉ là một pháo hôi thôi ư?Lục Hạ xém nữa chửi thành tiếng!Vừa rồi cô còn thông cảm với Giang Quân Mạc, không ngờ tới chính cô cũng vậy!Có điều đây rốt cuộc có phải xuyên sách hay không còn chưa chắc, dù sao không phải cô còn chưa thấy nữ chính sao?Chỉ có hai cái tên giống trong sách mà thôi, không thể nói lên điều gì.

Lục Hạ cầu nguyện trong lòng.

Nhưng mà mọi chuyện không như mong muốn.

Chờ khi xe lửa dừng lại ở ga tiếp theo, một nữ sinh xinh đẹp hào phóng lên tàu, hẳn là cũng mười tám mười chín tuổi.

Nhưng cô ta mặc váy liền áo và đi giày da, xách rương hành lý, trông không giống xuống nông thôn, ngược lại giống như đi du ngoạn vậy.

Cô ta vừa lên đã ngồi bên cạnh Cố Hướng Nam, cười giới thiệu bản thân với mọi người.

"Xin chào mọi người, tôi tên là Tô Mạn, Mạn trong phương thảo mạn mạn, là thanh niên trí thức xuống nông thôn ở Liêu Ninh.

"Cố Hướng Nam ngồi bên cạnh vừa nhìn thấy Tô Mạn là ánh mắt trở nên kinh diễm, nhưng nhanh chóng tự nhiên trở lại.

Anh ta cười giới thiệu: "Tôi là Cố Hướng Nam, bốn người chúng ta ngồi đây đều là thanh niên trí thức đi Liêu Ninh.

"Tô Mạn liếc mắt nhìn Cố Hướng Nam, dường như không ngờ anh ta lại đẹp trai như vậy, ánh mắt toát lên vẻ thưởng thức.

Khi cô ta đưa mắt nhìn về phía Giang Quân Mạc đối diện, trong mắt hiện lên vẻ kinh diễm.

Giang Quân Mạc gật gật đầu với cô ta, "Giang Quân Mạc.

"Mà Lục Hạ ngồi bên cạnh cũng làm bộ thẹn thùng nói: "Xin chào đồng chí, tôi tên là Lục Hạ.

"Tô Mạn gật gật đầu với bọn họ, lại nhìn Lục Hạ một cái.

Phát hiện cô có khuôn mặt bình thường, ăn mặc cũng rất quê mùa, thoạt nhìn không có uy h**p gì, cô ta bèn cười cười với cô, sau đó bắt đầu nói chuyện phiếm với hai nam sinh.

Đương nhiên người nói nhiều nhất chính là Cố Hướng Nam, còn Giang Quân Mạc không thèm đáp lời.

Tô Mạn cũng không muốn mặt nóng dán mông lạnh, dần dà chỉ còn lại tiếng nói chuyện giữa cô ta và Cố Hướng Nam.

Mà lúc này Lục Hạ cũng xác định, không cần nhìn nhiều, người này hẳn là Tô Mạn xuyên không tới đây.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 48: 48: Từ Chối


Trong tiểu thuyết, mẹ Tô Mạn vốn là tiểu thư nhà tư bản, cha vốn là một thanh niên xuống nông thôn, bởi vì cưới mẹ cô ta mới có việc làm trong thành phố.

Sau đó mẹ qua đời, cha cưới mẹ kế, nhà ông ngoại cô ta cũng xảy ra chuyện, cho nên cô ta liền trở thành đứa nhỏ không ai quan tâm.

Cô ta sống còn không tốt bằng nguyên thân Lục Hạ.

Nhưng mẹ nữ chính thật ra có để lại cho cô một ít đồ vật đáng giá, lúc trước đều ở trong tay mẹ kế, sau khi xuyên không tới đây, Tô Mạn bày kế đòi lại hết.

Cho nên khi xuống nông thôn cô ta mang theo không ít tiền, cuộc sống rất thoải mái.

Giống như lúc này cô ta ăn mặc cao cấp nổi bật như vậy, vừa nhìn đã biết là không thiếu tiền.

Lục Hạ yên lặng suy nghĩ sau này nên làm như thế nào.

Hiện tại đã xác định được là xuyên sách, như vậy thì nên suy tính xem làm thế nào để tránh cốt truyện.

Cô không có khả năng thích nam chính, cũng không muốn có giao thiệp gì với bọn họ, nhưng nếu là ở cùng một thôn, chắc chắn cũng sẽ phải gặp nhau.

Cho nên đến lúc đó chỉ có thể tận lực khiêm tốn, giảm bớt cảm giác tồn tại, sau đó lại nghĩ biện pháp khác vậy.

Về phần chuyện cô sẽ gặp phải trong tiểu thuyết, ánh mắt Lục Hạ trầm xuống.

Xem ra xuống nông thôn rồi vẫn không an toàn, cô vẫn phải nhanh chóng tăng võ lực của mình lên mới được.

Trong lúc Lục Hạ nghĩ đến chuyện xuống nông thôn, thời gian nhanh chóng đến buổi tối, tất cả mọi người đều lấy thức ăn mình chuẩn bị ra.

Đồ của Cố Hướng Nam là ngon nhất, hẳn một con vịt quay nổi tiếng ở thủ đô.

Sau khi anh ta mở nắp ra, mùi vịt quay tức thì tràn ngập cả toa xe.

Cố Hướng Nam cười cười mời bọn họ cùng ăn, nhưng Lục Hạ và Giang Quân Mạc đều từ chối, đây chính là thịt đó, lần đầu tiên gặp mặt sao có thể không biết xấu hổ mà ăn cho được.

Tô Mạn cũng từ chối giống vậy, nhưng cô ta cũng lấy ra một hộp cơm thịt kho tàu, không kém Cố Hướng Nam, mùi rất thơm.

Cô ta cũng ý tứ hỏi bọn họ có muốn ăn cùng hay không, chẳng qua bọn họ cũng từ chối như trước.

Lục Hạ bên này lấy từ trong túi (trên thực tế là không gian) ra hai cái bánh bao đã để nguội trước đó, mà Giang Quân Mạc lấy ra là bánh ngọt, ăn qua loa cho xong.

Chẳng mấy chốc trời đã tối, bọn họ còn cần phải ở trên xe lửa cả đêm nên chuyện nghỉ ngơi cũng là vấn đề, ngồi thế này hoàn toàn không cách nào ngủ được.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 49: 49: Sắp Đến


Lục Hạ và Cố Hướng Nam còn đỡ, hai người bọn họ ngồi gần cửa sổ, có một cái bàn nhỏ có thể nằm sấp.

Nhưng Cố Hướng Nam nhường chỗ cho Tô Mạn, như vậy hai cô gái có thể nằm sấp ngủ, hai nam sinh thì đành ngồi ngủ vậy.

Có điều cho dù như vậy Lục Hạ cũng ngủ không yên, trong xe lửa rất nhiều mùi, buổi tối cũng có đủ loại âm thanh, cô chỉ ngủ được hơn một tiếng đồng hồ.

Buổi sáng thức dậy còn mơ mơ màng màng.

Tô Mạn ở đối diện cũng giống vậy, cau mày rửa mặt, lúc quay lại còn thay quần áo khác.

Lần này không phải váy liền, là áo dài quần dài, nhìn mộc mạc hơn không ít, nhưng khí chất tự tin cùng diện mạo tươi đẹp kia vẫn không hợp với thời đại này.

Lục Hạ cũng đi rửa mặt qua loa, sau đó lại ăn bánh bao.

Đang ăn thì chợt nghe loa phát thanh nói bọn họ đã đến thành phố Vọng Khê, nơi này là tỉnh lị của Liêu Ninh, đoán chừng sắp tới nơi rồi.

Quả nhiên hơn mười giờ sáng, bọn họ đã đến huyện Kim Hoài.

Sau khi đến đây, phần lớn thanh niên trí thức trong toa xe này đều xuống tàu.

Lục Hạ cũng cố gắng mang theo hai túi vải chen chúc xuống xe.

Cô quay đầu lại thì thấy Cố Hướng Nam ngoài lấy hành lý của mình còn cầm giúp Tô Mạn, mà Giang Quân Mạc cũng đang cố hết sức đi xuống, cảm giác sức lực anh ta còn không khỏe bằng cô.

Vất vả lắm mới chen xuống được, Lục Hạ cảm giác như sắp mất nửa cái mạng rồi.

Sau khi vừa xuống xe lửa, cô chợt nghe thấy cách đó không xa có người đang gọi thanh niên trí thức gì đó.

Bọn Lục Hạ tiến lại gần mới biết, là người của các thôn trấn phái tới đây đón bọn họ.

Cô vội vàng tìm được người của trấn Sa Nguyên, sau đó nhìn Cố Hướng Nam và Tô Mạn cũng đến.

Cô vừa quay đầu lại, thì thấy sắc mặt Giang Quân Mạc trắng bệch, có chút dọa người.

Cố Hướng Nam nhìn thấy cũng lo lắng hỏi: "Đồng chí Giang, anh không sao chứ?"Trên mặt Giang Quân Mạc đều là mồ hôi lạnh, nhưng anh ta vẫn lắc đầu, "Tôi không sao.

"Cố Hướng Nam gật gật đầu, sau đó giúp mọi người đưa hành lý lên chiếc xe máy kéo đến đón bọn họ.

Thanh niên trí thức tới đây lần này không ít, chỉ riêng trấn bọn họ đã có hơn ba mươi người, tới hai cái xe máy kéo mới đưa cả người và hành lý cùng nhau về được.

Đường về rất khó đi, hầu như đều là đường núi.

Nghe người lái xe máy kéo nói, chỗ bọn họ có xe đò, nhưng thời gian khởi hành cố định hàng ngày, sáu giờ sáng xuất phát từ thị trấn, năm giờ tối xuất phát từ huyện.

.
 
Thập Niên 70 Xuyên Sách Vớ Được Ông Xã Pháo Hôi Toàn Năng
Chương 50: 50: Đi Bộ


Đường đều là đường đất, xe máy kéo đi qua làm dấy lên bụi mù mịt.

Lục Hạ cảm thấy hối hận vì không chuẩn bị khẩu trang, chỉ có thể dùng tay che mũi.

Nhìn phía Tô Mạn, cô ta lấy một chiếc khăn tay làm khẩu trang đơn giản, nhưng hiệu quả cũng không tốt lắm, mặt mũi cũng đầy bụi đất.

Xe máy kéo chạy gần hai tiếng đồng hồ, cuối cùng bọn họ cũng đến trấn.

Sau khi xuống xe, Lục Hạ cảm thấy cả người ê âm, chiếc xe đầu kéo này cũng xóc quá.

Cô nhìn Giang Quân Mạc, cả quãng đường anh ta cứ lắc lư, trông càng dọa người.

Nhưng lúc này họ vẫn chưa đến địa điểm cuối cùng.

Đến thị trấn cũng có người đang đợi, bọn họ sẽ được phân đến các thôn khác nhau.

Lục Hạ, Tô Mạn, Cố Hướng Nam, Giang Quân Mạc, còn có một nữ sinh tên Trang Hồng Mai và nam sinh Lý Nghĩa được phân đến thôn Đại Ảnh Sơn.

Người đến đón họ là một chàng trai khoảng hai mươi tuổi, cậu ta yêu cầu bọn họ đặt hành lý lên xe thô sơ do trâu kéo, sau đó đi bộ theo.

Được rồi, lần này ngay cả xe cũng không được ngồi.

Lục Hạ có thể chấp nhận, đang lúc cô đau ê ẩm cả người vì ngồi xe, đi một chút cũng tốt.

Nhưng nữ sinh tên Trang Hồng Mai kia có chút không chịu được, mở miệng hỏi thẳng: "Xe trâu còn chỗ trống, vì sao không cho người ngồi.

"Chàng trai đến đón bọn họ tên là Lý Hồng Quân, nghe cô ta nói như vậy thì cậu ta ngay tức khắc lạnh mặt.

"Cô cũng không nhìn xem mọi người mang theo bao nhiêu hành lý, vốn đã nặng, người lại ngồi lên là muốn trâu mệt chết à? Thôn chúng tôi chỉ có một con trâu này, còn muốn giữ lại cày ruộng chứ!"Trang Hồng Mai nghe xong bĩu môi, "Trâu quan trọng hay là người quan trọng?""Đương nhiên là trâu quan trọng!" Lý Hồng Quân thản nhiên đáp: "Trâu có thể kéo cày trồng lương thực, cô làm được không?"Nói xong cậu ta liếc mắt nhìn Trang Hồng Mai với ánh mắt đầy giễu cợt.

Trong lòng cậu ta càng xem thường những thanh niên trí thức này.

Nếu không phải yêu cầu của trưởng thôn, cậu ta thật sự không muốn tới đón những người này.

Đám thanh niên trí thức này tay không thể gánh, vai không thể vác, còn đòi hỏi này nọ, thật sự là lãng phí tài nguyên.

Lúc này đáng lẽ cậu ta còn có thể kiếm được thêm mấy công điểm.

Sau khi nói xong cậu ta không quan tâm tới bọn họ nữa, trực tiếp vung một roi, thúc cho trâu đi nhanh hơn.

Lần này đám người Lục Hạ cũng phải cố hết sức đuổi kịp.

Đặc biệt là Giang Quân Mạc, anh ta bước đi lắc lư, cảm giác như sắp té ngã đến nơi rồi.

.
 
Back
Top Bottom