Cập nhật mới

Ngôn Tình [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 280


Phùng Tú Anh bị ông ta dọa đến rụt vai, chỉ rơi nước mắt, không nói gì.

Nguyễn Trường Phú tức giận lại dồn sức đập bàn, sức mạnh đấy thiếu điều đập cho bàn vỡ: “Rõ là tôi đã bảo em là nó có vấn đề. Em phát hiện sớm, giải quyết sớm thì có ra cơ sự này không? Có không?”

Phùng Tú Anh cúi đầu rụt vai không đáp, bà ta không biết nên nói gì.

Mà Nguyễn Trường Phú cũng không thể đánh Phùng Tú Anh. Ông ta ghìm cơn giận hồi lâu, lại quay sang Nguyễn Khê, quát: “Con nói đi, có phải con đã sớm biết chuyện con bé yêu đương rồi không? Hôm ba đi công tác, con nói dối phải không?”

Nguyễn Khê không sợ ông ta, đáp: “Bác gào cái gì mà gào. Con với cô ta đâu có thân thiết gì cho cam, mỗi ngày ngay cả nói chuyện cũng không nói một tiếng, sao con biết cô ta có yêu đương hay không? Hôm đấy đúng là Diệp Thu Văn nói dối, nhưng con nói thì bộ mấy người tin à? Biết rõ mấy người sẽ không tin, con mắc gì phải tự mình kiếm chuyện? Cô ta mà cắn ngược lại bảo con vu oan giá họa cho cô ta, rồi mấy người quay sang chửi con đương không kiếm chuyện, thì ai thiệt?”

DTV

Nguyễn Trường Phú bị Nguyễn Khê làm cho nghẹn họng.

Nguyễn Khê dừng một lát, rồi liếc nhìn Phùng Tú Anh, nói không mảy may khách khí: “Con trong lòng bà ta là thế nào chả lẽ bác không biết? Trong lòng bà ta, con mới là kẻ sẽ làm những chuyện như vậy, còn Diệp Thu Văn trong lòng bà ta là người trời, là mặt mũi của bà ta, là niềm kiêu ngạo của bà ta. Bác kêu bà ta để ý bà ta cũng không tin, con nói thì phỏng có tác dụng gì? Trong lòng bà ta, con có nói gì cũng là đố kỵ, là hãm hại.”

Phùng Tú Anh cúi gằm đầu xuống, ngón tay gần như bấm bật máu, chỉ hận đời này không thể đừng gặp người khác, đừng nói chuyện.

Nguyễn Trường Phú thật sự không nuốt nổi cơm, liền đứng thẳng dậy đi về phòng, không nói một câu.

Giờ ra cửa cũng phải nghĩ lại. Những ánh mắt ngoài kia, chưa chắc ông ta có thể chịu được.

Sau khi Nguyễn Trường Phú đi, Phùng Tú Anh cũng không ngồi tiếp nữa. Bà ta đứng dậy lẩn vào nhà vệ sinh, nhốt mình trong đó rồi bật khóc.

Hai người này đi rồi, không khí liền đỡ ngột ngạt hẳn đi. Nguyễn Khê không quan tâm hai người đấy nữa, mà tiếp tục cúi đầu ăn sủi cảo. Những người khác cũng không ai nói với ai câu gì, chỉ im lặng cúi đầu ăn, một miếng sủi cảo thịt heo rau cần, một miếng sủi cảo rau hẹ trứng.

Cơm nước xong, Nguyễn Thu Dương không dám lên lầu, mà đi tìm Tô Manh Manh. Hai người tới một chỗ không có ai rồi ngồi xuống, bấy giờ cô ta mới bảo: “Thôi xong, sau này ở trường mình sẽ không ngẩng mặt lên được mất. Không biết trường học sẽ xử lý chuyện này thế nào, mình cũng không muốn đi học nữa.”

Tô Manh Manh hít sâu một hơi: “Lần này mình cũng không biết nên an ủi cậu thế nào.”

Chuyện như này nếu xảy ra với bản thân, cô bé cũng không muốn đi học. Diệp Thu Văn vẫn luôn là tín ngưỡng của Nguyễn Thu Dương, Nguyễn Thu Dương quả thực xem cô ta như thần vậy. Nhưng ai mà ngờ Diệp Thu Văn lại làm ra chuyện thế này đâu.

Biết rõ trường học không cho phép yêu đương, cho dù tình cảm ngầm nảy nở thì cũng phải kiềm chế bản thân, cho dù không thể kiềm chế hẹn hò thì cũng nên khiêm tốn thuần khiết chút, sao mà ban ngày ban mặt lại dám làm loạn thế này.

Giờ chuyện Diệp Thu Văn và Lục Viễn Chinh làm trong công viên đã truyền đi rất khó nghe rồi, tuy Lục Viễn Chinh cũng chịu ảnh hưởng, nhưng chuyện thế này thường con gái sẽ thiệt thòi hơn, cũng sẽ chịu tổn thất danh dự lớn hơn.

Nguyễn Thu Dương ngồi bên bồn hoa, gác cằm lên cánh tay, trong ánh mắt hoàn toàn không có tự hào và ánh sáng.

Trong phòng trên lầu, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt ngồi bên bàn học, ánh sáng của đèn bàn chiếu vào trên sách, bọn họ có thể nghe thấy sát vách truyền tới tiếng khóc của Diệp Thu Văn, cô ta đã khóc hơn nửa tiếng rồi.

Nguyễn Thu Nguyệt nghe tới mức lỗ tai cũng tê luôn: “Sớm biết thì làm làm gì? Không lẽ chị ấy không biết hậu quả sao?”

Nguyễn Khê vẫn không đặt quá nhiều tâm tư vào việc này, cô dùng thái độ của kẻ bên lề, nói: “Không phải ai cũng có thể giữ vững lý trí, nhất là ở mấy chuyện tình cảm này, lúc tình nồng rồi thì cũng có người chả quan tâm gì nữa.”

Nguyễn Thu Nguyệt không hiểu được, chỉ nói: “Không hiểu lắm.”

Nguyễn Khê bảo: “Không cần hiểu, đọc sách đi!!!”

Cùng lúc đó, trên quảng trường đại viện đã kéo màn sân khấu, trước màn ảnh tập trung rất nhiều người.

Dù là kẻ không buổi chiếu phim nào vắng mặt như Nguyễn Hồng Quân thì tối nay cũng không lên quảng trường xem phim nữa, bởi vì cậu ấy sợ sẽ bị người khác túm lại hỏi chuyện của Diệp Thu Văn. Cho nên trước màn hình chiếu phim trên quảng trường, không hề thấy bóng dáng người nhà họ Nguyễn.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 281


Nhưng những người khác thì vẫn muốn tụm lại tám chuyện. Phim còn chưa chiếu, câu đầu tiên đã là: “Mấy người nghe chuyện con gái lớn của Phùng Tú Anh chưa, bị các cụ trong Ủy ban bắt được trong công viên với con trai nhà họ Lục, mất mặt ghê gớm!”

Có người không biết, bèn hỏi: “Con gái lớn nào? Là đứa dưới quê lên á hả?”

Người nọ vỗ đùi, nói: “Đâu có, đấy là đứa nhỏ, đứa lớn là Thu Văn.”

Nghe vậy, người không biết sự tình liền trừng mắt: “Thu Văn? Sao có thể như vậy được? Trong số rất nhiều các cô bé trong đại viên, ai cũng có thể, chỉ có Thu Văn là không thể nào. Bình thường con bé như thế nào mấy người không biết rồi, đó là cô bé mà đại viện chúng tôi bớt lo nhất, hiểu chuyện và chu toàn nhất, nhà ai mà lại không ngưỡng mộ Phùng Tú Anh có một cô con gái hiểu chuyện như vậy chứ!”

Người khác lại nói: “Chỉ là bình thường con bé cư xử tốt cho nên mới thật sự làm cho người ta kinh ngạc! Phùng Tú Anh luôn miệng nói là con gái và cháu gái cô ta từ quê đến tệ đến mức nào, sợ là mấy con bé ấy chưa từng ở thành phố thì sẽ làm ra những chuyện ngu ngốc, có ai nghĩ rằng người làm ra loại chuyện khiến cô ta bôi do chát trấu vào mặt lại là Thu Văn chứ! Cô ta ấy mà, sợ là sau này không dám vác mặt ra đường nữa!”

“Việc này đối với ai mà lại không xấu hổ chứ? Mấy người nghĩ lại mà xem trước kia Phùng Tú Anh suốt ngày khoe khoang về Thu Văn như thế nào, gì mà mấy cô bé trong đại viên so với Thu Văn nhà cô ta đến cả ngón út cũng không bằng chứ? Bây giờ thì tốt rồi!”

“Vậy mới nói, Thư Văn chính là thể diện và sự kiêu ngạo của bà ta và Nguyễn Trường Phú đó!”

Ai biết thể diện cùng kiêu ngạo này vậy mà lại vụng trộm làm ra loại chuyện này!

Không thèm đếm xỉa đến sự tín nhiệm của cha mẹ, cũng không thèm quan tâm đến thể diện của cha mẹ!

Đây không phải là muốn mạng của cha mẹ, cố ý khiến họ không ngẩng nổi mặt lên làm người sao!

“Cho nên người này ấy mà, sẽ không thể ra ngoài khoe khoang được nữa rồi, cứ khoe khoang thì sớm muộn cũng bị ngã đau mà thôi!”

“Hơn nữa vừa ngã còn ngã một cú đau thấu trời!”

Phùng Tú Anh đúng là ngã xuống một cái mà không ngóc đầu lên nổi, bà ta thật sự không muốn làm người nữa, trong lòng như c.h.ế.t lặng. Nội tâm của bà ta còn sụp đổ nhiều hơn cả Nguyễn Thu Dương, đến mức cửa lớn cũng không dám ra, ở nhà cũng không ngẩng đầu lên nổi.

Bà ta khóc cả đêm trong nhà vệ sinh, rửa mặt xong trở lại phòng ngủ nằm, bà ta lại nghiêng người khóc suốt đêm, mắt đều sưng húp lên.

Nguyễn Trường Phú không lên tiếng răn dạy bà ta nữa, cũng không có tâm trạng nói chuyện với bà ta, cả đêm đều đưa lưng về phía bà ta.

Sáng hôm sau thức dậy ông ta cũng không ở nhà ăn cơm, rửa mặt xong trực tiếp đến cơ quan.

Phùng Tú Anh vậy mà vẫn thức dậy làm bữa sáng, dù sao bọn nhỏ còn phải ăn sáng để đi học.

Hôm nay, không khí giữa tất cả con cháu nhà họ Nguyễn đều rất kém, trên đường đến trường, Nguyễn Hồng Quân cũng không đùa giỡn ồn ào như thường ngày. Nguyễn Thu Dương cũng là lần đầu tiên chủ động xa lánh Diệp Thu Văn, cơm nước xong trực tiếp ra ngoài tìm Tô Manh Manh, cùng Tô Manh Manh đi học.

Thân là em gái của Diệp Thu Văn, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đương nhiên cũng phải chịu đựng những ánh mắt soi mói. Nhưng bởi vì bình thường tiếp xúc với Diệp Thu Văn không nhiều lắm, cho nên Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt không phải là không ngẩng đầu lên được như Nguyễn Thu Dương, bản thân các cô cũng không sao cả.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết vẫn giống như bình thường, mang theo cặp sách đến trường để đọc sách buổi sáng rồi lên lớp sau khi đọc sách xong.

DTV

Giữa các tiết học, lại tiếp tục đọc sách và tự học, dành mọi thời gian để ghi nhớ các bài văn và xem lại các đề.

Hai tiết đầu buổi sáng coi như tương đối an ổn, chỉ có vài tiếng bàn tán nho nhỏ. Nhưng đến khi tiết thứ hai kết thúc, trong trường đột nhiên trở nên sôi nổi, ồn ào. Nhiều học sinh chạy ra khỏi lớp học, chạy đến bảng thông báo xem thông báo, sau đó ghé tai nhau thì thầm to nhỏ.

Nguyễn Khiết bị tiếng ồn ào bên ngoài hấp dẫn lực chú ý, theo bản năng quay đầu nhìn ra ngoài. Thấy phía trước bảng thông báo xa xa chật ních người, cô lại quay đầu lại nhìn Nguyễn Khê, nhỏ giọng nói: “Đó là…chuyện của Diệp Thu Văn sao?”

Nguyễn Khê nghe vậy cũng quay đầu nhìn ra ngoài, lúc ánh mắt thu hồi lại chợt thấy mấy nam sinh đi vào phòng học. Sau khi họ tiến vào, ngồi xuống hai cái bàn trước mặt Nguyễn Thu Dương, cười hỏi Nguyễn Thu Dương: “Chị cả của cậu và Lục Viễn Chinh đã làm gì ở công viên vậy?”

Nguyễn Thu Dương trừng mắt nhìn bọn họ: “Liên quan quái gì đến mấy người?”

Nam sinh kia cười ầm ĩ: “Chị cả của cậu cũng thật là cởi mở đó.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 282


Nguyễn Thu Dương bị bọn họ cười đến đỏ mặt, trong lòng vừa tức vừa thẹn đến mức hoảng loạn, vừa định mở miệng lại, chợt nghe thấy ngoài cửa sau vang lên một tiếng gõ cửa. Cô ta quay đầu lại cùng mấy nam sinh kia nhìn qua, chỉ thấy là Hứa Chước và Trần Vệ Đông.

Hứa Chước đến tìm Nguyễn Khê, nhưng mấy nam sinh kia vẫn bị dọa chạy mất, không tiếp tục quấy rầy Nguyễn Thu Dương nữa.

Thấy Hứa Chước, Nguyễn Khê từ trên ghế đứng lên, từ cửa sau đi ra.

Đứng ở ngoài cửa, Hứa Chước quay đầu về phía phòng học một chút: “Không ai chê cười em, làm khó em chứ?”

Nguyễn Khê lắc đầu với hắn: “Không có.”

DTV

Hứa Chước nói: “Có chuyện gì thì nói với tôi một tiếng, tôi sẽ khiến bọn họ không ăn nổi cơm luôn.”

Nguyễn Khê cũng không muốn nói thêm gì khác, liền gật đầu với anh ấy: “Được.”

Bầu không khí này không thích hợp để nói thêm về những chuyện khác, Hứa Chước nói mấy câu xong liền dẫn Trần Vệ Đông đi, nhưng bởi vì anh ấy đã tới đây một lần, những học sinh khác đều thu liễm không ít, ngay cả Nguyễn Thu Dương cũng không dám chê cười nữa, nhiều lắm chỉ là túm tụm lại với nhau thì thầm bàn tán.

Tô Manh Manh từ bên ngoài phòng học trở về, sau khi ngồi xuống kéo một cái ghế, tiến đến trước mặt Nguyễn Thu Dương nhỏ giọng nói: “Trực tiếp dán bảng thông báo đến toàn trường thông báo phê bình, ghi lại lỗi nghiêm trọng này, không đuổi học. Mình nghe nói buổi chiều còn phải tổ chức hội nghị kiểm điểm, kiểm điểm trước mặt mọi người.”

Khuôn mặt của Nguyễn Thu Dương đỏ thành màu gan lợn, vùi sâu vào cánh tay.

Đợi đến trưa tan học, vẫn có học sinh vây quanh bảng thông báo của trường.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết mang cặp sách về nhà, không tham gia nào nhiệt xem thông báo này.

Trên bàn cơm trưa cũng không thấy bóng dáng Nguyễn Trường Phú và Diệp Thu Văn, cũng không có ai lên tiếng.

Từ đêm qua đến giờ, tất cả mọi người trong nhà dường như đều mất đi năng lực nói chuyện, không có ai lên tiếng.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt cũng chỉ lên lầu vào phòng đóng cửa mới nói mấy câu.

Nguyễn Thu Nguyệt tuyệt đối không đồng tình với Diệp Thu Văn, chỉ nói: “Vấn đề không được nói chuyện yêu đương này, cha đã nói rất rõ ràng trên bàn cơm rồi mà. Ngày đi công tác, trước khi lên xe, cha cũng đã nhấn mạnh rằng chuyện gì không nên làm thì tuyệt đối không được làm. Diệp Thu Thư và Lục Viễn Chinh thân là những học sinh gương mẫu của trường, cái gì nên làm gì không nên làm chị ta rõ ràng hơn ai hết, bằng không bình thường sao chị ta lại cố gắng biểu hiện tốt như vậy chứ? Nếu trong lòng đã không thèm quan tâm gì mà liều lĩnh làm, hiện tại chấp nhận hậu quả cũng là chuyện nên làm. Diệp Thu Tĩnh có gan làm ra chuyện này, ba mẹ ‘bồi dưỡng’ chị ta nhiều năm như vậy cũng không thoát khỏi liên quan, bọn họ che chở chị ta như vậy, mù quáng tin tưởng chị ta, cùng chị ta gánh chịu hậu quả cũng là chuyện nên làm thôi.”

Buổi chiều trường không có lớp học, tất cả giáo viên và học sinh tổ chức hội nghị kiểm điểm.

Tất cả học sinh từ cấp hai đến cấp ba mang theo ghế ngồi, xếp hàng ở sân thể dục, ngồi nghe giáo dục.

Trước kia khi mở đầu hội nghị đều do Diệp Thu Văn và Lục Viễn Chinh lên sân khấu phát biểu cùng với đó là tiếng vỗ tay của mọi người. Lần này vẫn là hai người bọn họ lên sân khấu phát biểu, chỉ là không còn tiếng vỗ tay hay hoan hô, chỉ có ánh mắt xem thường của người khác.

Đặc biệt là loại người từ trên đỉnh cao được mọi người ngưỡng vọng mà ngã xuống này, có thể khơi dậy sự chán ghét sâu sắc nhất của người khác.

Bởi vì đã từng sùng bái thành tích học tập của bọn họ mà coi đó làm tấm gương học tập, sau khi xảy ra chuyện hình thành tương phản chênh lệch quá lớn, mọi người có loại cảm giác ghê tởm khi bị lừa gạt, cho nên trong lòng căm hận và khinh bỉ trong lòng họ đã trở nên lớn hơn vô hạn.

Diệp Thu Văn ở trên bục kiểm điểm, cô ta mới đọc được hai dòng trong tờ giấy ghi nội dung kiểm điểm, chợt có mấy hòn đá nhỏ từ dưới bục bay lên, toàn bộ đều nện lên mặt cô ta. Có một viên ném được ném mạnh hơn liền khiến trán cô ta tím bầm một mảng.

Không chỉ có những hòn đá nhỏ, mà còn có những lời nói khó nghe vang lên: “Không biết xấu hổ!”

Lục Viễn Chinh đứng ở phía sau muốn lên bục, bị người khác kéo lại.

Mà đợi đến khi Lục Viễn Chinh lên bục kiểm điểm cũng không tốt hơn Diệp Thu Văn là bao.

Dưới bục cũng có người ném đồ vặt linh tinh lên, hình như có người còn mắng anh ta là lưu manh giả danh trí thức.

Hội nghị kiểm điểm kết thúc, Lục Viễn Chinh và Diệp Thu Văn từ hai học sinh gương mẫu trong trường học mà mọi người đều đua nhau học tập, biến thành chuột qua đường, biến thành ruồi nhặng. Một khi hình tượng hoàn hảo hoàn toàn bị phá vỡ, danh tiếng không còn, bọn họ sẽ rơi xuống vực thẳm.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 283


Tiếp theo đó Diệp Thu Văn xin nghỉ một tuần không đi học, bởi vì nửa khuôn mặt của cô ta đã bị Nguyễn Trường Phú đánh sưng lên, trán cũng bị mấy hòn đá nhỏ làm bị thương, cũng không biết phải mang bộ dạng gì ra ngoài gặp người khác.

Cô ta ở nhà cũng hầu như không ra khỏi phòng, mỗi lần đều chờ người nhà ăn cơm xong, xuống dưới lầu tùy tiện ăn vài miếng rồi lại trở về phòng. Cô ta cố gắng không gặp bất cứ ai, đặc biệt là Phùng Tú Anh, người đã từng tin tưởng cô ta nhất.

Mặc dù cô ta đã kiểm điểm trước tất cả mọi người ở trường nhưng cô ta không hề nói lời xin lỗi với bất kỳ ai ở nhà.

Cô ta ở trong phòng chỉ dựa vào giường nhìn cửa sổ ngẩn người, rất nhiều lúc mắt cũng không chớp một cái.

Mấy ngày qua đi, khi vết thương trên trán tiêu sưng rồi kết vẩy, tinh thần cô ta mới có vẻ trở nên bình thường lại.

Cô ta lấy cặp sách của mình để sắp xếp liền thấy có một bức thư màu đỏ trong cặp sách.

Cô ta mở tờ giấy màu đỏ ra, chỉ thấy trên đó viết sáu chữ —— không hối hận, không bỏ cuộc.

Chỉ cần một cái liếc mắt cô ta cũng có thể nhận ra là chữ của ai, là của Lục Viễn Chinh.

Cô ta không nhịn được, bịt miệng, mắt thoáng cái lại ướt đẫm, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống làm nhòe đi những dòng chữ đó.

Một lúc lâu sau, cô ta hít mũi, run giọng khàn khàn nói: “Không hối tiếc, không bỏ cuộc.”

Chuyện xảy ra với Diệp Thu Văn, Nguyễn Khiết, Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Hồng Quân quả thật có ảnh hưởng nhưng ảnh hưởng không lớn lắm, chủ yếu là quan hệ của bọn họ và Diệp Thu Tĩnh vốn bình thường, trong lòng nhanh chóng không quan tâm đến nữa.

DTV

Là em trai ruột của Diệp Thu Văn, Diệp Phàm chịu ảnh hưởng lớn hơn một chút, nhưng cậu ấy không tỏ bất cứ thái độ gì đối với việc này.

Ảnh hưởng lớn nhất là Nguyễn Trường Phú, Phùng Tú Anh và Nguyễn Thu Dương, Nguyễn Trường Phú không thể không bị Diệp Thu Văn liên lụy, ở đơn vị phải chịu ánh mắt và áp lực khác thường, cùng với một số ảnh hưởng vô hình hoặc lâu dài khác.

Phùng Tú Anh đương nhiên bị Diệp Thu Văn làm mất mặt nghiêm trọng nhất. Sau khi xảy ra chuyện cũng không dám ra ngoài gặp người khác, càng không dám nói chuyện với ai khác. Ngay cả lúc mua đồ ăn cũng chọn lúc ít người, vội vàng đi ra ngoài lại vội vã trở về, sợ người khác dùng ánh mắt mà chì chiết bà ta.

Nguyễn Thu Dương thì chủ động xa lánh Diệp Thu Văn, tâm tình bị ảnh hưởng nghiêm trọng, ở trường cũng luôn cúi đầu không nhìn ai.

Mà tố chất tâm lý của Diệp Thu Văn so với tưởng tượng của mấy người Nguyễn Khê tốt hơn rất nhiều, thậm chí còn tốt hơn Phùng Tú Anh rất nhiều. Sau khi khuôn mặt cô ta bớt sưng và vết thương trên trán kết vẩy, cô ta trở lại trường học tiếp tục đi học, chỉ là từ đó trở thành một kẻ độc lai độc vãng.

Có cùng hoàn cảnh với cô ta tất nhiên còn có Lục Viễn Chinh.

Như vậy thoạt nhìn bọn họ hình như cũng không cô đơn, đại khái trong lòng còn tràn đầy lực lượng.

Tình yêu đối đầu với thế giới, tự nhiên có vẻ đẹp tráng lệ của nó.

Sóng gió lớn đến đâu cũng có một ngày bình yên trở lại.

Từ sau khi Diệp Thu Thư tiếp tục đi học, mấy người Nguyễn Khê dần dần không chú ý đến chuyện này nữa. Họ vẫn tiếp tục sống trong thế giới nhỏ bé của họ, sống trong góc mà không có nhiều ánh đèn sân khấu, làm những điều lặp đi lặp lại.

Cuộc sống của họ không có gì thay đổi, nhưng gia đình nhà họ Nguyễn đã thay đổi rất nhiều.

Diệp Thu Văn đương nhiên không còn là cô con gái đáng tự hào của gia đình nữa, cô ta thậm chí còn trở thành người không có địa vị và tiếng nói nhất trong nhà.

Phùng Tú Anh bởi vì chuyện này mỗi ngày đều cúi đầu khom lưng, ngoại trừ nấu cơm lo liệu việc nhà, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, chăm sóc mấy đứa nhỏ chu oàn cũng không mở miệng nói thêm lời nào, như mất đi năng lực ngôn ngữ vậy.

Hiện tại người trong gia đình mà bà ta gần gũi nhất, bình thường cùng bà ta nói chuyện nhiều hơn một chút là Nguyễn Thu Dương. Nguyễn Thu Dương ở bên ngoài với Tô Manh Manh, về đến nhà liền ở cùng Phùng Tú Anh, hai mẹ con thân thiết hơn người khác một chút.

Hai người phụ nữ bị Diệp Thu Văn tổn thương, khi ở nhà sẽ giúp nhau trải qua nỗi đau, phần lớn thời gian đều trầm mặc.

Diệp Thu Tĩnh từng là sức mạnh của bọn họ, bây giờ là cái gai trên mặt bọn họ.

Mà quan hệ giữa Diệp Thu Văn và Nguyễn Trường Phú lại càng tệ hơn đến mức đóng băng. Một cái tát của Nguyễn Trường Phú quá tàn nhẫn, đánh sưng mặt Diệp Thu Văn, cũng chính là đánh vào trong lòng cô ta. Đương nhiên Diệp Thu Văn cũng khiến Nguyễn Trường Phú vô cùng thất vọng.

Kỳ vọng cao bao nhiêu thì cũng sẽ thất vọng bấy nhiêu, lời này quả thực không sai chút nào.

Khi thất vọng với một người đến cực điểm thì chỉ có thể xem người đó như không tồn tại mà thôi.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 284


Trong lòng ông tạ, Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương không giống nhau, mấy người Nguyễn Thu Dương phạm sai lầm bởi vì tuổi còn nhỏ hoặc nhất thời miệng nhanh hơn não, cần giáo dục. Nhưng Diệp Thu Văn cái gì cũng hiểu, đây là việc khiến Nguyễn Trường Phú không thể tha thứ nhất.

Cho dù Phùng Tú Anh vô dụng, đầu óc mơ hồ, không thể nhận ra vấn đề của cô ta để ngăn cản cô ta, nhưng rõ ràng ông ta đã nói không được yêu đương, không được vi phạm kỷ luật trường học. Mấy người Nguyễn Thu Dương đều nghe hiểu, lẽ nào Diệp Thu Văn không nghe hiểu sao?

Cái gì cô ta cũng hiểu, thậm chí cô ta có thể dễ dàng làm hài lòng Phùng Tú Anh, chỉ là không để người cha này vào mắt mà thôi.

Ông ta đối với cô ta còn thân thiết hơn con gái ruột, trong nhà ai cũng chịu ủy khuất chỉ có Diệp Thu Văn là không hề. Từ nhỏ đến lớn vì sợ tâm tư cô ta nhạy cảm nhớ cha mẹ ruột của mình, sợ cô ta mang theo em trai của mình là Diệp Phàm cùng chịu ủy khuất, cho nên bọn họ dốc hết toàn lực đối tốt với cô ta.

Vì cô ta, ông ta để cho những đứa con của mình chịu ủy khuất, để Nguyễn Thu Dương, Nguyễn Thu Nguyệt không tranh giành với cô ta, thậm chí ngay từ đầu còn ném Nguyễn Khê về nông thôn để ông bà nội nuôi dưỡng, kết quả thì sao, cô ta báo đáp người cha như ông ta như vậy đó.

Trong ngôi nhà này, với ai ông ta cũng mang nợ, nhưng đối với Diệp Thu Văn, ông ta không thẹn với lòng!

Nếu gia đình không cho cô ta đủ cảm giác an toàn và tình yêu thương, cô ta đi ra ngoài để tìm kiếm sự ấm áp và tình yêu thương của người khác thì đây là điều ông ta đáng phải chịu. Nhưng ở nhà bọn họ, bất kể là vật chất hay tinh thần, Diệp Thu Văn đều là người có được nhiều nhất. Tám đứa con trong nhà, người không nên làm chuyện này nhất chính là cô ta!

Có đôi khi ông ta nghĩ, có lẽ đây chính là báo ứng.

Lúc trước ông ta vì Diệp Thu Văn mà đưa Nguyễn Khê về nông thôn, một năm kéo một năm không trở về đón, kéo dài mười mấy năm, từ thời khắc Nguyễn Khê trở về thành phố vào năm ngoái, báo ứng của ông ta cũng đã bắt đầu.

Cho đến bây giờ, ông ta đã trở thành một người cha thất bại đến cực điểm, đối với con gái lớn cẩn thận dốc hết toàn lực nhưng không nuôi dạy tốt, ném con gái thứ hai ở nông thôn chịu mười mấy năm khổ sở, đến bây giờ căn bản cũng không thèm nhận người cha như ông ta.

Người làm cha như ông ta thất bại vô cùng!

Bên đường, cây ngô đồng và bạch quả đã rụng hết lá chỉ còn lại những cành cây trơ trụi.

Mùa đông đã đến.

Ngày cuối cùng trước khi kỳ nghỉ đông bắt đầu, lớp học chỉ còn lại một vài học sinh thưa thớt.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đến trường lấy đề thi cuối kỳ, sau khi lấy được cũng không vội vàng đi, ngồi lại trong lớp học một lúc. Đợi đến giờ tan học, hai người mới thu dọn sách vở về nhà.

Hoàng hôn buổi chạng vạng đỏ rực rỡ, bóng của hai người kéo dài bên đường.

Nguyễn Khiết hỏi Nguyễn Khê: “Năm nay có về ăn Tết không?”

Nguyễn Khê không chút nghĩ ngợi nói: “Đương nhiên phải về chứ, tối nay khi về chị sẽ nói với Nguyễn Trường Phú một tiếng, bảo ngày mai ông ta chuẩn bị giấy tờ thông hành cho chúng ta rồi sắp xếp một chút, sáng sớm ngày kia chúng ta sẽ trở về.”

Nguyễn Khiết cười rộ lên: “Lại sắp được về thăm ông bà nội rồi.”

Cả năm không gặp, bình thường hai nơi liên lạc tương đối khó khăn, mấy tháng mới có thể qua lại một phong thư, hơn nữa trong thư cũng không nói gì nhiều, mỗi lần đều chỉ viết một vài lời báo bình an cùng mấy chuyện vặt vãnh, căn bản không xua đi được cảm giác nhớ nhà.

Hai người nói xong chuyện về nhà ăn tết thì cũng về đến nhà, lúc định vào cửa, Nguyễn Khê chợt quay lại, đến bên hòm thư xem có lá thư nào gửi cho mình hay không. Bình thường cô không nhận được nhiều thư, cách vài ngày mới kiểm tra hòm thư.

Nhưng hôm nay may mắn hơn, cô mở hòm thư và thấy được lá thư gửi cho mình.

Xem xong bì thư, cô cười nói với Nguyễn Khiết: “Là Lăng Hào gửi tới.”

Nhận được thư, cô không lập tức xé mở để xem, mà cầm trong tay rồi đi lên lầu, vào trong phòng mới mở ra xem.

Bởi vì không phải viết cho Nguyễn Khiết, Nguyễn Khiết đương nhiên không tò mò trong thư viết gì.

Nếu đó là một lá thư từ gia đình, hai người sẽ đọc cùng nhau.

Nguyễn Khê ngồi ở bên bàn cẩn thận mở phong thư, chậm rãi đọc thư, đọc được một nửa ánh mắt cô đột nhiên sáng lên, sau đó trên mặt hiện lên ý cười, cuối cùng đọc xong bức thư cô nhìn về phía Nguyễn Khiết nói: “Nhà Lăng Hào được sửa lại án xử sai rồi!”

Nguyễn Khiết nghe nói như vậy sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Nguyễn Khê: “Sửa lại án xử sai ư?”

DTV

Nguyễn Khê gật gật đầu: “Từ sau khi bốn người ngã xuống, rất nhiều người đều bình phản.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 285


Nguyễn Khiết im lặng suy nghĩ một hồi, khóe miệng nở nụ cười: “Vậy có phải anh ấy và ba mẹ anh ấy có thể trở về thành phố phải không?”

Nguyễn Khê cười lại gật gật đầu: “Lần này trở về có thể sẽ không gặp được cậu ấy nữa rồi.”

Cô nói ra lời này không có nửa phần thương cảm, chỉ có tràn đầy vui mừng và phấn chấn.

Cả nhà họ bị điều xuống nông thôn nhiều năm như vậy, bị sai phạm của Lăng Trí Viễn đè ép đến không thở nổi nhiều năm như vậy. Bây giờ Lăng Trí Viễn đã có thể xử lại án sai, cả nhà họ cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, trở lại thành phố sống những ngày bình yên.

Nhất là Lăng Hào, hẳn là sẽ không còn phải chịu áp lực như khi sống ở nông thôn nữa.

Nguyễn Khiết nói: “Thật đáng tiếc, lại không có cơ hội tiễn họ, sau này không chừng cũng không gặp được.”

Dù sao cũng đã ở nông thôn cùng với nhau hai năm, nói thế nào thì cũng có tình cảm . Nếu Lăng Hào còn ở nông thôn, các cô về nhà là có thể gặp được cậu. Nhưng nếu cậu đã trở lại thành phố, chắc sau này sẽ không thể gặp lại nhau nữa.

DTV

Nguyễn Khê vẫn vui vẻ nói: “Không có gì phải tiếc nuối, chỉ cần có thể trở về chính là chuyện tốt đáng mừng. Thiếu niên sức dài vai rộng như cậu ấy cần có một thế giới lớn hơn nữa để vẫy vùng, cậu ấy không thuộc về ngôi làng nhỏ trên núi Phượng Minh này. Cậu ấy cùng chúng ta kết bạn đã là một mối duyên phận vô cùng lớn rồi. Chúng ta chỉ cần chúc phúc cho cậu ấy, vui mừng cho cậu ấy là được rồi.”

Trong đời, con người ta phải đi rất nhiều nơi, quen biết rất nhiều người, mà trong số những người này, đa số chỉ có thể cùng nhau đi chung một quãng đường. Biệt ly là lẽ dĩ nhiên nhất của đời người, mặc dù không thể tránh khỏi thương cảm nhưng điều quan trọng hơn là phải tiến về phía trước.

Nguyễn Khiết gật gật đầu: “Thành phố mới là nơi anh ấy nên ở lại.”

Nguyễn Khê gấp giấy, nhét vào phong bì, sau đó bỏ lá thư vào ngăn kéo bàn học. Trong ngăn kéo này có tất cả thư cô nhận được trong hai năm qua, số lượng không nhiều lắm, mỗi một lá thư đều được bảo quản tốt.

Bởi vì nội dung trong bức thư này, tối nay cô đặc biệt thoải mái, vui vẻ, ngay cả lúc ăn cơm cùng Nguyễn Trường Phú nói chuyện, giọng điệu so với mọi khi cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, trên mặt cũng mang theo ý cười.

Nguyễn Trường Phú nhìn ra hôm nay tâm tình của cô rất tốt, lại cho rằng cô vì muốn về nhà mà vui vẻ cho nên đương nhiên cũng không làm cô mất hứng, trực tiếp đáp ứng: “Được, ngày mai ba đến đơn vị sắp xếp một chút.”

Sau đó, không đợi Nguyễn Khê nói lời cảm ơn, Nguyễn Hồng Quân đột nhiên nói: “Con cũng muốn đi.”

Nguyễn Trường Phú nhìn cậu ấy, lại nhìn Nguyễn Thu Nguyệt, Diệp Phàm, mở miệng hỏi: “Hai đứa có phải cũng muốn đi không?”

Bầu không khí trong nhà bây giờ u ám như vậy, ai còn muốn ở nhà ăn tết chứ, cho nên Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm cùng nhau gật đầu.

Nguyễn Trường Phú vốn không muốn để bọn họ đi, bởi vì nếu như bọn họ đều đi, trong nhà chỉ còn lại ông ta, Phùng Tú Anh, Nguyễn Thu Dương và Diệp Thu Văn, lại thêm đứa út Nguyễn Hồng Binh, năm mới này trôi qua như thế nào có thể tưởng tượng được.

Năm ngoái đã rất vắng vẻ, năm nay trong nhà xảy ra những chuyện này, càng không cần phải nói.

Nhưng ông ta nhìn mặt Nguyễn Hồng Quân, Diệp Phàm và Nguyễn Thu Nguyệt, rốt cuộc cũng không nói ra lời cự tuyệt. Ngẫm lại dù có giữ chúng lại thì có thể vui vẻ hơn được bao nhiêu chứ, không ai vui nổi thì chi bằng để mấy đứa trẻ về nông thôn vui vẻ đón năm mới.

Vì vậy, ông ta do dự một lúc rồi mở miệng: “Muốn đi thì đi đi.”

Trong nhà bọn họ năm này cũng chỉ có thể như vậy thôi, tóm lại là không náo nhiệt nổi.

Nguyễn Hồng Quân thấy Nguyễn Trường Phú đáp ứng thì rất vui vẻ, cười hí hửng: “Cảm ơn ba.”

***

Mặt trời đã dịch chuyển sang phía tây, ánh nắng chiếu vào trong khiến căn nhà trở nên ấm áp hơn hẳn.

Lưu Hạnh Hoa băm nhỏ cải trắng và vụn mỡ lợn ra để làm nhân, nhồi vào vỏ bột mềm, trắng, rồi nặn thành màn thầu.

Tiền Xuyến ưỡn cái bụng lớn năm tháng ra, ngồi vào bàn giúp Lưu Hạnh Hoa gói bánh. Lưu Hạnh Hoa nhắc cô ấy mấy lần, bảo cô ấy nghỉ tay để ra ngoài tắm nắng, nhưng cô ấy lại cứ ngồi yên một chỗ, chỉ muốn giúp Lưu Hạnh Hoa gói bánh.

Mẹ chồng nàng dâu ở cùng một chỗ vừa nói chuyện, vừa làm việc mãi không thấy chán.

Màn thầu gói xong thì xếp vào lồng hấp, bên dưới lồng hấp là một nồi nước sôi lớn. Lưu Hạnh Hoa dùng một miếng vải xô ẩm đã được giặt sạch sẽ bít vào khe hở trên nồi. Sau khi ngồi vào bếp, bà tiếp tục nhóm lửa hấp màn thầu, còn Tiền Xuyến vẫn ngồi bên cạnh nói chuyện với bà.

Sau khi hấp màn thầu trong hai cái lồng hấp phồng lên trắng ngần, mặt trời cũng đang bắt đầu lặn xuống núi, hào quang sáng rực cả bầu trời phía tây.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 286


Tiền Xuyến đỡ eo đứng dậy, định đi vệ sinh, nhưng vừa ra đến cửa, đột nhiên cô lại nhìn thấy năm đứa trẻ từ trong thành phố đã sắp đi đến trước cổng nhà rồi, có vài đứa trẻ còn mang theo cả hành lý nữa.

Mấy người Nguyễn Khê đương nhiên cũng nhìn thấy Tiền Xuyên, bọn họ lên tiếng gọi: “Thím năm!”

Tiền Xuyến vui vẻ cười nói: “Cuối cùng cũng về rồi.”

Lưu Hạnh Hoa ở trong bếp, nghe thấy tiếng nói, thì hỏi: “Ai về thế?”

Tiền Xuyến đứng bên cạnh cửa, quay đầu lại nhìn bà một cái: “Còn có thể là ai chứ, là năm đứa cháu gái của mẹ đấy.”

Nghe thấy vậy, Lưu Hạnh Hoa lập tức bỏ chiếc khăn xô đang giặt dở xuống. Lúc này cũng vừa đúng lúc Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết đưa ba người Nguyễn Hồng Quân đi tới trước cửa, không quên chào hỏi bà nội và thím năm.

Năm ngoái bọn họ đã từng đến đây rồi, nên lần này đã quen thuộc hơn nhiều, không cần phải giới thiệu lại nữa.

Lưu Hạnh Hoa đưa bọn họ vào nhà, đưa cho bọn họ mấy cái màn thầu đã phồng lớn vừa mới được gặp ra khỏi nồi, cười nói: “Bên trong có gói củ cải và vụn mỡ heo, ăn ngậy ngậy ngon lắm, các cháu mau thử đi, đi đường chắc chắn là đói lắm rồi.”

Đi đường núi hai ngày, cũng khó ăn được mấy món nóng hổi, Nguyễn Hồng Quân không khách sáo, sau khi nhận lấy liền cho lên miệng cắn một miếng lớn.

Vừa ăn một miếng liền cắn phải phần nhân bên trong, thế là nóng đến nỗi phải la hét inh ỏi.

Tiền Xuyến mỉm cười tiếp tục đi vệ sinh, đi xong quay lại thì vừa hay đụng mặt Nguyễn Chí Cao và Nguyễn Trường Sinh vừa mới trở về. Nguyễn Trường Sinh vừa trông thấy cô liền vội vàng chạy tới đỡ, còn thân mật gọi cô là bảo bối, dặn cô phải cẩn thận một chút.

Tiền Xuyến vốn là người thích lăn lộn bên ngoài, không phải là người yếu đuối, nên cô lập tức gỡ tay Nguyễn Trường Sinh ra, nói với anh ấy: “Đừng gọi linh tinh, Tiểu Khê, Tiểu Khiết về rồi, ba đứa đến đây năm ngoái cũng tới.”

Nguyễn Trường Sinh nghe vậy cũng không ngạc nhiên, mà vẫn đưa tay ra đỡ cô: “Năm ngoái trở về, năm nay chắc chắn sẽ còn trở về, Tiểu Khê, Tiểu Khiến là hai đứa trẻ ngoan, chúng lớn lên ở quê, nên có tình cảm sâu đậm với chúng ta.

Anh không vội, nhưng Nguyễn Chí Cao lại lập tức tăng tốc, vội vã trở vào nhà.

Vào trong nhà, vừa nhìn thấy năm đứa trẻ, sắc mặt ông liền trở nên vô cùng vui vẻ.

Mấy người Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết lần lượt chào hỏi ông, ai cũng nói một câu: “Ông nội trở về rồi.”

Nguyễn Chí Cao tự mình tìm chỗ ngồi xuống, cười hỏi bọn họ: “Thế nào? Đi đường có mệt lắm đúng không.”

Nguyễn Hồng Quân rất thích ăn nhân củ cải bóng dầu, cậu bé cắn một miếng lớn: “Đường đi tốt hơn năm ngoái nhiều, bọn cháu đi cũng nhanh, bây giờ trời còn chưa tối nữa, năm ngoài lúc tới đây, trời đã tối rồi.”

Cậu vừa nói xong, thì Nguyễn Trường Sinh cũng đã đỡ Tiền Xuyến trở vào.

Nguyễn Hồng Quân bật người khỏi chiếc ghế đẩu, chạy đến trước mặt Nguyễn Trường Sinh, nói: “Chú năm! Cuối cùng chú cũng về rồi.”

Nguyễn Trường Sinh nhìn cậu bé một cái, đỡ Tiền Xuyến ngồi xuống chiếc ghế đẩu, rồi nói: “Thế nào? Có phải nhớ chú lắm đúng không?”

Nguyễn Hồng Quân gật đầu lia lịa: “Nhớ muốn c.h.ế.t luôn ấy, nhớ cả một năm rồi!”

Nguyễn Trường Sinh đưa tay ra xoa đầu cậu bé hai cái, cứ như đang xoa đầu một chú chó vậy: “Không có thời gian để kể cho cháu nhiều chuyện như vậy.”

Trong nhà có nhiều người hơn, bầu không khí cũng náo nhiệt hẳn lên, mỗi người nói một câu không ngớt tý nào.

Không khí náo nhiệt trong nhà bên hoàn toàn đối lập với sự tẻ nhạt trong nhà chính của Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ. Mấy đứa trẻ không qua đó chào hỏi bọn họ, bọn họ cũng ngại ngùng không có mặt mũi nào để qua đó, nên chỉ có thể để mọi chuyện diễn ra như vậy.

Hai năm nay, cuộc sống của bọn họ trôi qua rất bình thường, bởi vì Nguyễn Dược Tiến cũng đi đến mỏ khoáng sản làm việc rồi, nên trong nhà chỉ còn có bốn người, cũng chẳng có đứa nào đi học mà cần đến tiền cả, cho nên việc ăn uống cũng không có vấn đề gì.

Nhưng vẫn còn kém xa so với cuộc sống sinh hoạt của hai vợ chồng Nguyễn Chí Cao. Dù sao thì một mình Nguyễn Trường Sinh có thể làm việc nuôi được hai người, Nguyễn Thúy Chi lại là thợ may duy nhất trên núi Phượng Minh này, năm nào cũng kiếm được rất nhiều tiền.

DTV

Cũng nhờ có tay nghề của Nguyễn Thúy Chi, nên thỉnh thoảng trong nhà còn có thịt ăn, cuộc sống hàng ngày cũng vô cùng thoải mái.

Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ tức đỏ mắt vì cuộc sống ở nhà cũ rất tốt, cũng vô cùng hối hận vì ban đầu đã làm loạn đòi ra ở riêng, bọn họ càng cố gắng nghĩ cách nịnh bợ Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa, thì Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa lại càng chẳng để ý đến bọn họ.

Đến lúc tức giận, bọn họ lại chửi mắng Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa bất công, mắng bọn họ độc ác không xứng là ba mẹ, ở sau lưng bọn họ.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 287


Đều là con được hai người sinh ra, tại sao anh cả và em năm lại được sống tốt như vậy, còn cả nhà anh hai bọn họ lại phải sống khổ cực đến thế!

Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa không nghe thấy, mặc kệ bọn họ ở đằng sau lưu tùy ý mắng chửi, dù sao thì ban đầu khi ra riêng là do bọn họ tự làm loạn đòi ra ở riêng, chứ không phải là người làm ba làm mẹ hai người đuổi bọn họ ra ngoài, nói thế nào cũng chẳng hợp lý gì cả.

Từ lúc xuyên qua đây Nguyễn Khê đã không thích Tôn Tiểu Tuệ, mối quan hệ của cô và Nguyễn Dược Tiến, Nguyễn Dược Hoa cũng không tốt lắm, cho nên cô cũng không dắt Nguyễn Hồng Quân, Diệp Phàm và Nguyễn Thu Nguyệt đến chào hỏi bọn họ, ăn xong cơm liền qua tiệm may ngủ luôn.

Nguyễn Khiết rất sợ Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ lại ỷ lại, ràng buộc mình, nên cũng tránh xa cả nhà bọn họ, đến cả chạm mặt cũng không có cơ hội. Dù sao bọn họ cũng chưa từng nuôi cô ấy, cô ấy cũng không cảm thấy tội lỗi.

Hai ngày đi đường núi rất mệt, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết vừa đưa Nguyễn Hồng Quân, Diệp Phàm và Nguyễn Thu Nguyệt đến tiệm may liền đi ngủ luôn. Ngày hôm sau, khi tỉnh dậy, tắm rửa về nhà ăn trưa, vừa hay cũng là lúc Nguyễn Thúy Chi về đến nhà.

Lúc ăn cơm, Nguyên Khê hỏi Nguyễn Chí Cao: “Ông nội, ba của Lăng Hào đã được phán xử lại chưa?”

Mặc dù bây giờ Nguyễn Chí Cao không làm bí thư đại đội nữa, mỗi ngày chỉ ở trong nhà nuôi gà, nuôi vịt, làm ruộng, nhưng nếu như trong thôn có việc gì quan trọng thì các cán bộ sẽ đều đến bàn bạc với ông ấy.

Dù sao thì ông cũng là bí thư đại đội mấy chục năm, tuổi tác lại cao, nên vẫn là người có tiếng nói nhất thôn.

Ông nhìn Nguyễn Khê gật đầu: “Đúng rồi, phía trên đã ra thông báo, đã phán xử lại rồi.”

Nguyễn Khê lại hỏi: “Vậy bọn họ đã về thành phố rồi sao?”

Nguyễn Chí Cao lại gật đầu: “Đi rồi, bọn ông cũng có ý giữ bọn họ lại thôn ăn Tết, nhưng nghe nói bọn họ phải quay về thu xếp công việc gì đó, có rất nhiều chuyện phải giải quyết, nên cả nhà ba người đều đã đi về rồi.”

Nguyễn Khê khẽ thở dài, cười nói: “Tốt quá, bọn họ cuối cùng cũng hết khổ rồi.”

Lưu Hạnh Hoa nói: “Một nhà ba người bọn họ ở trong thôn nhiều năm như vậy, quả thực là không dễ dàng gì. Bà còn nhớ, lúc bọn họ vừa mới đến, Châu Tuyết Vân vẫn còn là một cô gái trẻ, lúc rời đi, trên đầu cô ấy đã có nhiều tóc bạc lắm rồi.”

Ngẫm lại đúng là không dễ dàng gì, đang sống quen với cuộc sống tốt đẹp trên thành phố lại phải về đây lãng phí bảy tám năm, chỉ nhìn vẻ bề ngoài cũng cảm thấy già đi cả chục tuổi chứ không ít, thậm chí Lăng Trí Viễn còn gặp nhiều thăng trầm, thay đổi nhiều hơn cả Châu Tuyết Vân.

Mặc dù cả nhà Lăng Hào đã rời đi rồi, nhưng sau khi ăn xong bữa trưa, Nguyễn Khê vẫn đến nhà sàn một chuyến. Khi đến đó, thì thấy cửa gỗ đã khóa rồi, từ ngoài cửa sổ nhìn vào thì thấy bên trong chất đầy đồ đạc linh tinh của đội sản xuất.

Cô đi quanh nhà sàn một vòng, rồi lại tới sườn núi mà Lăng Hào hay thả lợn. Khi đến đó, cô thầm nghĩ trong lòng, có lẽ ngày nào Lăng Hào cũng như vậy, cũng lặng lẽ, cô đơn đi tới đi lui trong ngọn núi này.

Nguyễn Khê ngồi một mình trên sườn núi một lát, dường như càng lúc càng có thể hiểu được tâm trạng của anh khi ở đây một mình vào mỗi ngày. Thế là cô cũng càng thấu hiểu được, đi rồi thì tốt, anh vốn không nên có một cuộc sống tẻ nhạt ở đây như vậy.

Nguyễn Khê hít một hơi thật sâu, cái lạnh của ngày đông tràn vào trong phổi thật lạnh lẽo.

Lần này, đúng là tạm biệt thật rồi.

Phải sống thật hạnh phúc nhé.

Trẻ con trong nhà nhiều lên, đặc biệt còn có bảo vật sống Nguyễn Hồng Quân đang ở đây, hòa cùng với bầu không khí đón Tết, càng làm cho nơi đây thêm sôi động. Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa cười đến không khép nổi miệng, chỉ mong những đứa trẻ này có thể bên mình mỗi ngày.

Mà cùng dưới một bầu trời đó, bầu không khí trong căn nhà nhỏ hai tầng của hai người Nguyễn Trường Phú lại vô cùng lạnh lẽo.

Vừa hay lúc này tiết trời cũng rất lạnh, đến bữa cơm giao thừa, ăn thôi cũng cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.

Họ khó khăn lắm mới trải qua được đêm giao thừa vắng vẻ, tịch mịch, đầu năm mới không ra khỏi cửa đến nhà người khác chúc Tết, có vẻ như mọi người cũng rất ăn ý, chẳng có ai đến nhà bọn họ chúc Tết cả.

Người duy nhất đến chúc Tết là Tô Manh Manh.

Nguyễn Thu Dương thấy Tô Manh Manh đến, bản thân cũng không muốn ở lại căn nhà lạnh lẽo này, vả lại chuyện của Diệp Thu Văn cũng qua được ba tháng rồi, chẳng phải là chuyện gì mới mẻ trong khu phức hợp nữa, cho nên cô ta liền cùng Tô Manh Manh ra ngoài.

Mà Nguyễn Thu Dương vừa đi, Nguyễn Hồng Binh cũng không nhịn được nữa, mà lập tức chạy ra ngoài tìm bạn học của mình để chơi cùng.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 288


Thế là trong nhà chỉ còn lại Nguyễn Trường Phú, Phùng Tú Anh và Diệp Thu Văn, dù sao thì cũng là người một nhà cả, bọn họ và Diệp Thu Văn cũng không thể không nói chuyện với nhau, chỉ là lúc này vẫn chưa có chuyện gì để nói, nên khi không cần thiết bọn họ gần như là không nói chuyện với nhau.

Quan hệ giữa Nguyễn Trường Phú và Diệp Thu Văn không dịu đi chút nào, chủ yếu cũng là do thái độ của Diệp Thu Văn quá cứng rắn, mà Nguyễn Trường Phú cũng không muốn xuống nước trước. Con bé đã phạm sai lầm mất mặt như vậy, mà còn mong ông ta dỗ dành con bé sao?

Quan hệ giữa Phùng Tú Anh và Diệp Thu Văn đã dịu đi hẳn, không còn căng thẳng như trước nữa. Nhưng mẹ của hai người vẫn còn khúc mắc chưa được giải quyết, nhất thời không thể trở lại như trước đây được.

Không tốt lên, cũng không xấu đi, tóm lại mọi chuyện cũng đã qua rồi, cứ để như vậy đi.

Nguyễn Trường Phú hiện không có bất cứ yêu cầu nào với cô ta, chỉ cần cô ta an phận giữ mình không có bất cứ mối quan hệ nào với Lục Viễn Chinh là được.

DTV

Nguyễn Thu Dương và Nguyễn Hồng Binh chạy ra ngoài chơi, Nguyễn Trường Phú thì quay trở vào nhà. Phùng Tú Anh không đến gần Nguyễn Trường Phú, mà tự mình đi vào phòng ăn ngồi, sau đó dọn dẹp nhà bếp và phòng ăn, rồi nhặt rau chuẩn bị cho bữa ăn tiếp theo.

Diệp Thu Văn có lẽ cũng cảm thấy ngột ngạt, nên cô ta quấn khăn, đội mũ đi ra ngoài một vòng.

Cô ta cũng không đi đâu xa, chỉ đi dạo một vòng quanh khu đại viện rồi quay lại.

Lúc quay lại, cô ta đi qua hòm thư nhà mình, vô tình liếc mắt nhìn qua thì thấy bên trong hình như có thứ gì đó. Nhìn vào thì thấy bên trong quả nhiên là có thư, cô ta lập tức mở hòm và lấy thư ra.

Từ trên bì thư có thể nhìn thấy tên người nhận là Nguyễn Khê.

Thấy thư là của Nguyễn Khê, Diệp Thu Văn chợt cảm thấy bực bội, sau đó lập tức nhét thư lại chỗ cũ.

Nhưng vừa mới nhét thư về lại hòm thư, tay vẫn còn chưa rời bì thư, đột nhiên cô ta lại dừng lại. Một lúc sau, cô ta lại lấy lá thư ra, nhìn kỹ dòng thông tin người gửi trên bì thư.

Xem xong liền khẽ đọc thành tiếng: “Lăng... Thần Hải...”

Cô ta nhìn dòng thông tin người gửi, nghĩ – Nguyễn Khê quen người ở Thần Hải từ bao giờ chứ?

Cô ta đứng trước hòm thư thêm một lát nữa, rồi cuộc lá thư lại cho vào túi áo khóa, kéo khăn che mặt lại, đi vào nhà.

Vừa về đến nhà cô ta lập tức đi lên lầu, vào phòng, khóa cửa lại, sau đó mới lấy bức thư ra.

Lấy ra rồi thì ngồi xuống bên giường xé bì thư, lấy giấy viết thư bên trong ra.

Nội dung bức thư không có gì người khác không xem được cả, chỉ là một nam sinh họ Lăng sống ở Thần Hải, kể với Nguyễn Khê về cuộc sống của mình sau khi trở về Thần Hải, cái gì mà ba mẹ đều đã quay trở lại làm việc, năm nay người đó cũng sắp đi học rồi.

Những gì nói trong thư, đều là những chuyện nhỏ nhặt hàng ngày.

Nhưng sau khi đọc xong, Diệp Thu Văn cứ nhìn chằm chằm vào điện chỉ trên bì thư một lúc lâu – vậy sau khi Nguyễn Khê lên thành phố, cô ấy vừa qua lại với Hứa Chương, con trai của tư lệnh, vừa qua lại với nam sinh sống ở Thần Hải qua thư từ sao?

Mà bức thư này là bức thư đầu tiên nam sinh kia gửi cho cô từ sau khi người đó quay trở lại Thần Hải.

Địa chỉ ghi trên bì thư lập tức đập thẳng vào mắt cô ta.

Một lúc sau, cô ta chớp mắt hai cái, lấy từ trong ngăn bàn học ra một hộp diêm.

Đầu diêm quẹt qua thân bao, nhóm lên một ngọn lửa đỏ rực.

Ngọn lửa lan sang bức thư và bì thư, khiến chúng chuyển sang màu nâu rồi hóa thành tro tàn, để gió thổi rơi xuống đất.

Lần này Nguyễn Khê ở lại núi Phượng Minh đến tận mùng năm Tết, sớm mùng năm cô đưa mấy người Nguyễn Hồng Quân xách theo hành lý, rời khỏi núi Phượng Minh, đến thị trấn thì ngồi xe jeep đi đến ga tàu hỏa, rồi lại ngồi tàu hỏa vào thành phố.

Trước khi đi, Nguyễn Thúy Chi còn dúi vào tay Nguyễn Khê chút tiền riêng, Nguyễn Khê từ chối không được nên đành nhận lấy. Cô cũng không ỷ việc mình có nhiều tiền mà tiêu xài hoang phí, số tiền đó cô đều giữ kỹ, định là đợi sau này sẽ dùng khi cần đến.

Từ núi Phương Minh đi đến quân khu lớn mất gần năm ngày, lúc về đến nhà thì cũng là buổi chiều ngày mùng mười rồi.

Đi đường quá mệt mỏi, mấy người Nguyễn Kê vừa đến nhà thì lập tức đến nhà tắm để tắm rửa, lúc ăn cơm, còn cùng Nguyễn Trường Phúc nói chuyện ở quê, nói về tình hình sức khỏe của Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa, những chuyện khác thì không nói nhiều, ăn cơm xong thì về phòng đi ngủ.

Bọn họ ngủ một giấc dài, đến tận trưa ngày hôm sau mới tỉnh.

Sau khi tỉnh dậy, Nguyễn Khê mở tung rèm cửa, mắt cô bị ánh sáng mặt trời chiếu vào mà nheo lại một lúc.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 289


Thời tiết hôm nay rất tốt, nắng rất đẹp, nhất là vào buổi trưa, nắng chiêu vào người rất ấm và thoải mái.

Nguyên Khiết vùi đầu vào trong chăn điều chỉnh một lúc, rồi thò mặt ra, nói giọng mũi: “Chị, mấy giờ rồi?”

Nguyễn Khê đứng trước cửa số phơi nắng, co giãn xương khớp: “Sắp mười một giờ rồi.”

Nguyễn Khiết nghe vậy liền vội vã choàng dậy, xỏ giày, khoác áo bông rồi đi vệ sinh cá nhân.

Đợi đến khi Nguyễn Khê tắm rửa xong, Nguyễn Thu Nguyệt cũng vào tắm rửa luôn, khi cả ba người tắm rửa xong cùng nhau xuống dưới lầu, thì đã đến giờ ăn trưa rồi. Bây giờ trong nhà không có kiếm chuyện với bọn họ, nên thức dậy muộn như vậy cũng chẳng ai nói gì.

Ăn trưa xong, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm, khi trở về liền cảm thấy rất thoải mái. Thoải mái rồi thì lêu lầu chuẩn bị học bài, đi về quê nhiều ngày như vậy coi như cũng đã thư giãn đủ rồi, nên quay lại thôi.

Nhưng bọn họ vừa mới lên lầu, ngồi xuống chưa được bao lâu, còn chưa kịp tập trung đọc sách, thì đột nhiên bên dưới lầu lại vang lên tiếng nói của một người con trai: “Nguyễn Khê!” Sau đó là một tiếng còi lớn.

Không cần nhìn, chỉ cần nghe đã biết đó là Hứa Chước, Nguyễn Khê đứng dậy, đến bên cửa sổ nhìn xuống, chỉ thấy người đến không chỉ có mình Hứa Chước, mà còn có cả bốn người khác, trong đó có Trần Vệ Đông, năm người đạp xe đến loạn hết cả mắt.

Nguyễn Khê đứng bên cửa sổ nhìn bọn họ: “Làm gì thế?”

Hứa Chước hắng giọng nói: “Nhìn không ra hôm nay bọn tôi có gì khang khác sao?”

Nguyễn Thu Nguyệt lúc này cũng sôi nổi đi đến bên cửa sổ, cô bé và Hứa Chước không quen biết nhau, vốn không định nói gì, nhưng sau khi nhìn thấy bọn người Hứa Trước, mắt cô bé chợt sáng rực lên: “Oa, bọn họ đều sắp nhập ngũ sao?”

Nghe Nguyễn Thu Nguyệt nói vậy, Nguyễn Khê mới nhận ra, năm người Hứa Chước quả nhiên là đều đang mặc quân trang. Trước đây bọn họ đều mặc đồ cũ, mỗi người mặc một màu khác nhau, nhưng hôm nay đồ bọn họ mặc giống y hệt, lại còn đều là đồ mới.

Nguyễn Khiết nghe vậy cũng đi tới, từ cửa sổ nhìn xuống.

Thấy cô ấy thò đầu ra ngoài, Trần Vệ Đông bật cười, bảo cô ấy: “Nhóc con.”

Nguyễn Khiết thấy bộ quân trang mới tinh anh ấy mặc trên người, chỉ lên tiếng hỏi: “Mọi người sắp nhập ngủ sao?”

Trần Vệ Đông ngẩng đầu lên nói: “Đúng vậy, ngày mai phải đi rồi, hôm nay tới rủ mọi người ra ngoài chơi, xuống đây đi.”

Nguyễn Khiết không đáp lời, mà quay sang nhìn Nguyễn Khê.

Lần này Nguyễn Khê không lên tiếng từ chối ngay, mà hỏi bọn họ: “Định đi đâu chơi?”

Hứa Chước nhìn cô nói: “Cứ đi một vòng, tối rồi cũng đi ăn.”

Nguyễn Khê đáp: “Được, vậy mọi người đợi một chút.”

Nói xong Nguyễn Khê đứa Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt quay trở lại bàn học, thu dọn sách vở, sau đó cô và Nguyễn Khiết thay đồ, buộc lại tóc, khi đeo cặp sách lên, cô hỏi Nguyễn Thu Nguyệt: “Em đi không?”

Nguyễn Thu Nguyệt lập tức lắc đầu: “Em không đi, em không quen bọn họ, mà em còn nhỏ quá, nói chuyện không hợp đâu.”

Nguyễn Khê cười với cô bé: “Vậy bọn chị đi đây.”

Nguyễn Thu Nguyệt gật đầu: “Đi đi, đi đi, đi chơi vui vẻ nhé.”

Bất kể là con trai nhà ai, thì khi nhập ngũ đi bộ đội đều phải làm bộ đội địa phương, chắc chắn phải đi xa. Hai năm đầu đi nghĩa vụ sẽ bị huấn luyện rất khắc nghiệt, chỉ sợ là sẽ chẳng về nhà được, cho nên ít nhất là sẽ không được gặp nhau trong hai năm.

DTV

Lần này Nguyễn Khê đồng ý đi chơi với bọn họ đương nhiên là vì nguyên do này.

Ngày mai phải đi rồi, vậy hôm nay phải tiễn biệt bọn họ thật tốt.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đeo cặp sách xuống lầu, khi ra tới cửa thì có chào hỏi Phùng Tú Anh.

Phùng Tú Anh đã sớm trông thấy mấy người Hứa Chước ở bên ngoài, vì chuyện trước đây của Diệp Thu Văn, bây giờ bà ta cũng hơi có ám ảnh tâm lý. Trong lòng không thoải mái, nhưng khi nghĩ đến tính tình của Nguyễn Khê thì bà ta vẫn không nói gì.

Bà ta cũng biết bản thân mình không quản nổi Nguyễn Khê, có lên tiếng thì cũng chẳng làm được gì. Nguyễn Khê cũng không đợi bà ta đáp lời, chào xong lập tức cùng Nguyễn Khiết đi ra ngoài.

Khi ra ngoài, bọn họ nhảy lên yên sau xe đạp của Hứa Chước và Trần Vệ Đông ngồi, theo bọn họ nhanh chóng rời khỏi khu nhà.

Cả buổi chiều, bọn họ đi quanh thành phố tìm chỗ chơi.

Nguyễn Khê Nguyễn Khiết tới đây lâu như vậy, nhưng chưa từng dạo quanh thành phố, nhất là những nơi di tích núi non, vịnh sông nước.

Trong nửa ngày trời họ đã đến chơi ở vài nơi, coi như là cũng đã hiểu biết thêm về thành phố.

Khi ngồi bên bờ sông ngắm nhìn những cơn sóng vỗ vào những tảng đá ven bờ, Trần Vệ Đông đi đến bên Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, anh ấy hắng giọng nói với Nguyễn Khê: “Tôi muốn nói riêng với quỷ nhỏ vài lời, có được không?”

Nguyễn Khê ngẩng đầu lên nhìn anh ấy, sau đó đứng dậy phủi m.ô.n.g đến ngồi bên cạnh Hứa Chước.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 290


Trần Vệ Đông ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Khiết, nhưng vẫn chưa lên tiếng ngay.

Nguyễn Khiết hơi không thoải mái, ôm lấy cặp sách, cúi đầu, hỏi anh: “Anh muốn nói gì với em?”

Trần Vệ Đông bị gió thổi híp cả mắt, quay sang nhìn Nguyễn Khiết, mãi một lúc lâu sau mới nói:

“Em... cái đó... anh đợi em!”

Nguyễn Khiết nghe không hiểu gì, hơi nheo mắt nhìn anh ấy: “Anh đợi em cái gì cơ?”

Trần Vệ Đông do dự một lát rồi nói: “Năm nay tốt nghiệp cấp hai xong là có thể nhập ngũ rồi, anh vào quân đội phục vụ sớm hơn em một năm, đến lúc đó anh sẽ đợt nghĩa vụ của em kết thúc, rồi anh sẽ lại theo đuổi em.”

Nguyễn Khê nghe xong lập tức hơi nhích mông: “Ai... ai cần anh theo đuổi em chứ!”

Trần Vệ Đông nói: “Anh không theo đuổi em, vậy sao chúng ta ở bên nhau được?”

Mặt Nguyễn Khiết đỏ như đ.í.t khỉ, cô ấy cảm thấy mồng mình đang nóng lên rồi, thế là lập tức đứng dậy, nói: “Em không nói chuyện với anh nữa.”

Trần Vệ Đông đưa tay ra kéo lấy tay áo cô ấy, kéo cô ấy ngồi xuống: “Chạy cái gì mà chạy? Anh đang nói chuyện chính đáng với em cơ mà.”

Nguyễn Khiết không muốn giằng co với anh ấy nữa, thế là cô ấy liền ngồi yên bất động. Cô cũng không muốn nhìn thấy hai gò má đỏ ửng như hai trái táo của mình, nên đã lập tức vùi mặt xuống cặp sách, không ngẩng đầu lên nữa.

Vải cặp sách rất dày dặn, không những không làm mặt cô ấy bớt nóng, mà lại càng làm cho nó nóng hơn.

Trần Vệ Đông vẫn hỏi cô: “Có được không?”

Nguyễn Khiết lập tức lên tiếng, giọng cô ấy đã bị chiếc cặp sách bóp nghẹt: “Em không biết.”

Nguyễn Khê và Hứa Chước ngồi trên mỏm đá cách đó không xa, nhìn hai người.

Nguyễn Khê lẩm bẩm: “Sắp phải đi rồi, mà vẫn muốn dụ dỗ Tiểu Khiết nhà chúng tôi.”

Hứa Trước ở bên cạnh tiếp lời: “Vậy không phải em đang sợ Tiểu Khiết sẽ bị người khác dụ đi sao?”

Nguyễn khê quay sang nhìn Hứa Chước: “Yên tâm đi, ít nhất là trong năm tới Tiểu Khiết sẽ không yêu đương gì đâu.”

Cuối năm nay bọn họ tốt nghiệp cấp hai xong là sẽ thi đại học. Cô nghĩ việc thi đỗ đại học đối với mình và Nguyễn Khiết mà nói thì đều không thành vấn đề, sau khi lên đại học, phần lớn các trường đại học đều cấm sinh viên yêu nhau.

Hứa Chước tính toán: “Không phải ba năm sao? Sao lại là năm năm?”

Một năm học cấp hai năm nay, công thêm hai năm nghĩa vụ quân sự, sau khi hoàn thành nghĩa vụ có thể ở lại hoặc giải ngũ chuyển ngành, nhưng đều có thể quang minh chính đại yêu đương, nếu muốn yêu đương thì chỉ cần báo cáo là được rồi.

Nguyễn Khê nhìn anh ấy cười, nói: “Con bé là em gái tôi, tôi nói năm năm là năm năm.”

Hứa Trước mỉm cười nhìn vào mắt cô: “Còn em thì sao?”

Nguyễn Khê tự nhiên nói: “Tôi cũng ít nhất là năm năm.”

Hứa Chước cười: “Hy vọng em sẽ nói lời giữ lời.”

Nguyễn Khê bị gió sông thổi nheo mắt lại: “Sao thế? Anh có ý kiến gì với tôi à? Ban đầu hồi mới khai giảng, không phải anh thấy tôi rất xinh đẹp sao, giờ nhìn cũng nhìn được một năm rồi, chắc nhìn ngán rồi chứ gì.”

Hứa Chước không trả lời cô, mà hỏi ngược lại: “Nhìn được một năm rồi, em vẫn còn không vừa mắt với tôi sao?”

Nguyễn Khê cười: “Cũng được, bây giờ nhìn lại thấy cũng ra gì đấy.”

Hứa Chước vẫn nhìn vào thẳng vào đôi mắt sẫm màu của cô: “Vậy sau này tôi sẽ cố gắng trở nên tuyệt vời hơn.”

DTV

Nguyễn Khê ngồi mãi thì thấy mỏi rồi, liền đứng dậy rời khỏi mỏm đá.

Cô bước trên những tảng đá ven bờ đầu gió lộng, nói: “Anh nhất định sẽ trở thành người rất tuyệt vời.”

Với một gia đình như vậy, anh được ba mình ảnh hưởng, lại còn là một người ham học từ bé, để anh nhập ngũ là bộ đội địa phương, chẳng khác gì một vị thần lịch kiếp dưới trần gian cả, cứ rèn luyện từ tuyến địa phương, sớm muốn gì anh cũng sẽ đi lên thôi.

Mà ngay cả khi sau này anh ấy không muốn ở lại quân ngũ, mà muốn làm gì đó theo sự đổi thay của thời đại, thì cũng sẽ dễ dàng hơn người khác rất nhiều lần. Có một vài người ngay từ khi sinh ra đã được đặt ở vạch đích rồi, và Hứa Chước chính là một trong số đó.

Hai người cùng đi dạo bên bờ biển lộng gió.

Đi được một lúc, Nguyễn Khê chợt dừng bước, quay người lại.

Hứa Chước cũng dừng lại theo, mặt đối mặt với trên mỏm đá.

Nguyễn Khê đứng một lúc rồi đưa tay về phía anh ấy, nói: “Đồng chí, sau này có duyên sẽ gặp lại.”

Hứa Chước thở dài một hơi, đưa tay ra nắm lấy tay cô, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Đừng nhắc chuyện duyên phận, đều là đồng chí chung một khu, ba mẹ đều ở đây, nhất định sẽ còn gặp lại.”

Nguyễn Khê mỉm cười thu tay về, rồi lại tiếp tục bước về phía trước: “Chưa chắc đâu, bây giờ thế giới đang thay đổi rồi, ai mà biết sau này sẽ thành thế nào chứ, có thể sau hai năm nữa, tất cả mọi thứ đều sẽ khác.”

Hôm nay tổ chức lại kỳ thi đại học, ngày mai cải cách mở rộng, hai năm này chính là bước ngoặt lớn của thời đại.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 291


Hứa Chước chậm rãi đi bên cô: “Em không muốn để tôi an tâm rời đi một chút sao.”

Nguyễn Khê quay đầu nhìn anh ấy một cái: “Được, anh an tâm nhập ngũ đi, chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau, nhưng đến lúc đó thủ trưởng ngài đừng quên chuyện xưa, mà quên mất một dân thường nhỏ bé như tôi.”

Hứa Chước: “Tôi là người nông cạn, nhưng hễ nhìn thấy ai xinh đẹp, thì tôi sẽ không quên đâu, an tâm đi.”

...

Nguyễn Khê và mấy người Hứa Chước chơi đến trận chiều tối, sau đó vào thành phố ăn tối trong nhà hàng, đến lúc trời tối mịt thì cũng vừa về đến khu phức hợp. Mọi người chào tạm biệt nhau lần cuối ở lối rẽ.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cùng về nhà, vừa đi được mấy bước, thì lại nghe thấy tiếng gọi bọn họ của Hứa Chước và Trần Vệ Đông ở phía sau.

Hai người cùng nhau quay đầu lại, còn Hứa Chước và Vệ Đông lại không nói gì.

Có vẻ như trong lòng bọn họ có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại không biết nói từ đâu, đến nỗi nửa câu cũng chẳng thốt lên được.

Sau một hồi im lặng, Hứa Chước mới lên tiếng: “Ngủ ngon.”

DTV

Bắt đầu từ hôm nay, đã không còn ‘ngày mai gặp lại’ nữa rồi.

Ngày hôm sau, mấy người Hứa Chước đi từ rất sớm, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đương nhiên cũng không tiễn họ ra ga tàu hỏa. Mặc dù bình thường bọn họ cũng không dành quá nhiều thời gian cho mấy người Hứa Chước, nhưng khi có ai đó rời đi, thì vẫn sẽ cảm thấy mất đi một cái gì đó.

Đương nhiên bọn họ cũng không hề vì chuyện này mà đau lòng, dù sao thì ở trong thời đại này, nhập ngũ cũng là một chuyện rất đáng mừng, nếu không thì bọn người Hứa Chước cũng sẽ không mặc quân trang đi khoe khoáng suốt cả một ngày trời.

Mà mấy người Hứa Chước đi rồi, cuộc sống của Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đã trở nên đơn điệu hơn.

Mấy hôm nay bọn họ chỉ ở nhà nghỉ ngơi, vài hôm nữa là khai giảng, bọn họ sẽ lên lớp tám. Cuộc sống của học sinh lớp tám không khác gì lớp bảy cả, ngày nào cũng cũng làm những việc đó, học hành vẫn không phải là nội dung chính trong đời sống học sinh.

Trong trường không có động tĩnh gì, nhưng những vấn đề khoa học và giáo dục ở trên vẫn luôn được nghiên cứu, thảo luận chuyên sâu, cứ thảo luận hết lần này đến lần khác, rồi lại đưa ra hết ý kiến này đến ý khiến khác nhưng mãi mà vẫn chưa có kết luận.

Tháng bảy tháng tám, khi bước vào kỳ nghỉ hè, một số tin tức mập mờ liên quan đến việc khôi phục kì thi đại học lại bắt đầu lan truyền, nhưng đó cũng chỉ là thông tin không chính thống, không rõ ràng, nên mọi người phần lớn cũng chẳng để tâm đến.

Mùa thu khai trường, các học sinh vẫn khoác cặp sách đến trường học như trước đây.

Nhưng một số ít học sinh có khứu giác mẫn cảm, học là trước đây đã có hứng thú với việc học hành, ví dụ như Diệp Phàm thì sẽ chăm chỉ học tập hơn trước, ngày nào cũng cũng mang theo sách bên mình để đọc.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đương nhiên cũng nghe thấy tin tức không chính thống kia.

Nguyễn Khiết hỏi Nguyễn Khê: “Chị, chị thấy có thật không?”

Nguyễn Khê lắc đầu: “Không biết nữa, dù sao thì cứ lo trước vẫn hơn, chúng ta cứ cố gắng là được rồi.”

Nguyễn Khê nói: “Cho dù cuối cùng tin tức đó là sự thật, thì chúng ta có cố gắng cũng không đỗ đâu, chúng ta vừa mới tốt nghiệp cấp hai, hai hẳn hai năm cấp ba nữa. Nếu muốn thi đại học, không phải là cần học cấp ba trước sao?”

Nguyễn Khê nhìn cô ấy cười: “Mấy năm cách mạng này, em nghĩ cấp hai và cấp ba có gì khác nhau chứ? Người trúng tuyển là những người chăm chỉ học tập, chứ không phải người đã lên cấp ba, quá trình học trong thời đại này chẳng có tác dụng gì cả. Cho nên nếu như phía trên thực sự đã ra quyết sách, vậy nói không chừng sẽ còn xem xét cả quá trình học. Em nghĩ xem việc thi đại học đã ngưng mười năm nay rồi, vậy tại sao bây giờ lại cho thi trở lại chứ? Chính là vì mười năm nay đã bỏ phí quá nhiều người trẻ. Đất nước đang thiếu người tài, nên mới vội vã tuyển chọn một lớp người tài để bồi dưỡng. Nếu như chúng ta thực sự là những người tại giỏi, có kiến thực thực sự, thì không cần đến quá trình học.”

Có rất nhiều học sinh đã lên lớp mười một, nhưng lại chẳng học gì trong bốn năm học cấp hai, cấp ba cả.

Trong mười năm qua, cả nước không chú trọng thành tích, không chú trọng quá trình học, người ra quyết sách đương nhiên cũng biết rằng, quá trình học là thứ vô dụng nhất. Cho nên, sau khi khôi phục lại kỳ thi đại học, điều kiện đăng ký thi sẽ được mở rộng.

Đợi đến khi những người tài bị rơi rụng được tuyển chọn xong, thì chỉ còn lại những người tài là những đứa trẻ còn đang đi học là chưa đi thi, khi ấy sẽ khôi phục lại kỳ thi tuyển sinh cấp ba, sau khi tốt nghiệp cấp ba rồi thì mới thi đại học.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 292


Nguyễn Khiết ngẫm nghĩ một lát: “Cũng hợp lý đấy, có chuẩn bị trước thì vẫn hơn, vậy chúng ta tiếp tục cố gắng ôn tập thôi.”

Nguyễn Khê gật đầu: “Nghĩ nhiều cũng vô dụng, cứ ôn thật tốt thôi.”

DTV

Bọn họ đến thành phố đã hơn hai năm rồi, có thể nói là không cần làm gì, ngày nào cũng vùi đầu vào học, ngày nào cũng học đến tận đêm muộn, cũng đã học xong kiến thức trong sách giáo khoa bốn năm học cấp hai và cấp ba rồi.

Bây giờ thời gian còn lại ba bốn tháng nữa, cũng đủ để ôn tập.

Hai năm nay hai bọn họ chưa từng từ bỏ việc học, sau khi biết thông tin kỳ thi đại học sẽ được khôi phục, họ vẫn luôn cảm thấy so với việc nhập ngũ, làm công nhân, hay ở quê làm ruộng mười mấy năm, thì việc gấp rút ôn tập trong một tháng nhiều lợi thế hơn nhiều.

Vả lại với tình hình đây là năm đầu tiên tổ chức thi, thì chắc chắn đề đưa ra sẽ rất dễ.

Trong thời gian hai năm qua, Nguyễn Khiết học thêm rất nhiều, thứ nhất là vì cô đã đồng ý với Nguyễn Khê, thứ hai là vì cô đã đạt được chút cảm giác thành tựu trong học tập. Mà bây giờ sau khi đã có mục tiêu mơ hồ, cô ấy lại càng dồn sức học tập hơn.

Thế là trong thời gian tới, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đã thực sự tiến vào trạng thái ‘Không nghe ngóng chuyện bên ngoài, chỉ chuyên tâm đọc sách thánh hiền’. Cả hai không có tâm tư để ý đến bất cứ thứ gì khác, cuộc sống của học chỉ xoay quanh việc ôn tập mà thôi.

Sau đó, khai giảng còn chưa tới hai tháng, tin tức kỳ thi đại học sẽ được khôi phục đã được xác nhận và lan truyền bởi các phương tiện truyền thông lớn trong nước.

Khi thông tin được xác nhận và công bố ngày hôm đó, cả trường học đều xôn xao lên cả.

Đương nhiên không chỉ có trường học là xôn xao, mà tất cả những nơi nhận được tin tức này trên cả nước đều xôn xao lên cả.

Bất luận là quân nhân giải ngũ, công nhân trong công trường, những thanh niên tri thức đang làm việc ở quê, cán bộ trong cơ quan, những học sinh mới tốt nghiệp cấp hai, thậm chí là nông dân đang làm ruộng cũng đều có thể đăng ký tham gia dự thi.

Không cần quần chúng bổ nhiệm, không phân biệt thành phần, tất cả đều có thể tự nguyện đăng ký, cuối cùng tuyển chọn những người giỏi nhất.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đã nghe được thông tin này trên loa phát thanh của trường, đích thân hiệu trưởng đã ở trong phòng phát thanh công bố thông tin cho toàn bộ giáo viên và học sinh trong trường, để mọi người chú ý học tập, nắm bắt thời gian chạy nước rút cho kỳ thi đại học.

Thông báo vừa được đọc xong, cả trường lập tức trở nên sôi sục, Nguyễn Khiết dường như là còn phấn khích hơn cả đám học sinh đang vô cùng náo nhiệt kia, cô ấy gần như đã nhảy cẫng lên nói với Nguyễn Khê: “Chị, là thật kìa! Kiến thức thực sự có thể thay đổi vận mệnh! Thực sự có thể!”

Mặc dù Nguyễn Khê sớm đã biết sẽ có ngày này, cô còn tưởng mình có thể bình tĩnh đón nhận bước ngoặt của thời đại này. Nhưng ngay khi nghe xong thông báo, cô cũng rất kích động, cứ như sau nhiều năm chịu đựng, cuối cùng mới có thể nhìn thấy ánh sáng rực rỡ vậy.

Cô nắm tay Nguyễn Khiết nói: “Chúng ta cùng nhau thay đổi vận mệnh!”

Thực ra có không ít người trong số những học sinh đang sôi sục lên kia chỉ đơn giản muốn hô hào gây náo nhiệt thôi, bởi vì bọn họ chẳng có chút kiến thức nào trong đầu cả, việc kỳ thi đại học được khôi phục cũng chẳng liên quan đến bọn họ, việc đăng ký thi cũng chỉ là bia đỡ đạn thôi.

Cho nên, hiệu trưởng vừa đọc thông báo chưa được bao lâu, thầy Tạ, chủ nhiệm lớp đã bước vào lớp học, tạt cho mọi người một gáo nước lạnh.

Ông đứng trên bục giảng, nhìn quanh một vòng, rồi nói: “Là những học sinh tốt nghiệp cấp hai của khóa này, các em cũng có thể đăng ký tham gia kỳ thi lần này. Nhưng các em ở trình độ nào, trong lòng các em tự biết rõ, bình thường chỉ thi được mười mấy điểm, đừng đi thi, kẻo gây họa cho đất nước, các em ôn một năm còn vô dụng, chứ đừng nói là được ôn có một tháng. Cảm thấy bản thân còn có khả năng thì có thể đi thi thử, nhưng cũng đừng đặt quá nhiều kỳ vọng, dù gì thì những học sinh đã tốt nghiệp cấp ba cũng chiếm ưu thế hơn các em. Năm đầu tiên chắc chắn là sẽ có cạnh tranh rất lớn, không chỉ có những học sinh mới tốt nghiệp khóa các em, mà còn có cả những người tốt nghiệp trong mười năm trước nữa, tất cả đều sẽ đăng ký tham gia. Các em sẽ tranh đấu với những học sinh đã tốt nghiệp cấp hai, cấp ba của mười mấy khóa khác rất có thực lực, chẳng khác gì thiên binh vạn mã đang đi qua một cây cầu độc mộc cả. Các em tự cân nhắc trình độ của mình, rồi quyết định đăng ký tham gia, chiều mai hãy đến phòng làm việc của thầy để lấy mẫu đăng ký.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 293


*Ý chỉ sự vương giả, thói xa hoa kiêu kì.

Tới trưa, Nguyễn Trường Phú trở về từ đơn vị, tâm trạng cực kỳ tốt. Ông ta rửa tay trước khi ăn, đặt tờ báo đăng tin kỳ thi đại học quay trở lại xuống bàn cơm, ngồi xuống hỏi: “Mấy đứa đều nhận được thông báo chính thức hết rồi chứ, chuyện kỳ thi đại học được phục hồi ấy?”

Mấy đứa bé trên bàn ăn đều gật đầu. Giọng Nguyễn Hồng Binh vang to nhất: “Nhận được cả rồi ạ!”

Nhưng Nguyễn Trường Phú không hề chú ý đến Nguyễn Hồng Binh, người chỉ mới học năm hai tiểu học. Ông ta cầm đũa lên nhìn về phía hai người thuộc khóa học sinh tốt nghiệp cấp ba kỳ này - Diệp Thu Văn và Diệp Phàm, nói: “Xem ra số các con rất tốt, vừa hay tốt nghiệp có được chuyện tuyệt vời thế này, hệt như nó được đặc biệt dành cho các con vậy. Đã có cơ hội tốt thế đặt ra trước mặt rồi, mấy đứa nên bắt đầu tập trung tinh thần, chuẩn bị thi cho thật tốt đi!”

Nửa ngày hôm nay, trong lòng Diệp Phàm cũng đầy nhiệt huyết, bây giờ thấy vậy tinh thần cực kỳ phấn chấn. Lúc nghe được tin kỳ thi đại học được khôi phục thật, suýt nữa cậu ấy đã sướng đến điên lên. Bởi vì cậu ấy có thể lên đại học, tiếp tục học thêm thật nhiều kiến thức nữa. Đây chính là giấc mộng của cậu ấy!

Cậu ấy gật đầu với Nguyễn Trường Phú: “Cha, con biết rồi!”

Nguyễn Trường Phú lại nhìn về phía Diệp Thu Văn không nói gì: “Con thì sao? Con không định thi à?”

Từ khi Diệp Thu Văn phạm tội năm ngoái đến giờ là đã một năm. Tuy nói chuyện đó tạo thành một vệt ố trên lý lịch Diệp Thu Văn, nhắc tới cũng khiến làm người ta lắc đầu, nhưng chuyện đã qua từ lâu rồi. Sau khi không còn hào quang của “con cưng ông trời”, ở nhà, cô ta cũng không khác gì người bình thường.

Quan hệ giữa Nguyễn Trường Phú và cô ta lạnh nhạt non nửa năm, gần đây cũng đã từ từ hòa hoãn. Dù sao đi nữa họ cũng là người một nhà, đây là đứa con gái mình nuôi lớn, chưa từng để người ngoài đụng tới, không thể chỉ vì con bé phạm sai lầm mà ông ta thật sự chán ghét, bỏ đi không kể nữa.

Tuy nhiên, khi ở nhà, Diệp Thu Văn vẫn ở trong trạng thái “tự động tàng hình”, không nói gì, cũng không cười, hệt như tất cả mọi người đều nợ cô ta, chẳng thân thiết với một ai. Nếu không phải cô ta sống dựa vào cái nhà này, hẳn là cô ta đã chẳng ngây ngô trong cái nhà này từ lâu rồi.

Bị Nguyễn Trường Phú hỏi tới, cô ta bèn ngẩng đầu, lên tiếng trả lời: “Vâng, thi ạ.”

Vậy là Nguyễn Trường Phú không hỏi cô ta thêm nữa, chỉ bảo: “Nếu tất cả đã quyết định sẽ thi, vậy tháng này hãy chịu khổ một chút, dù là không ăn, không uống, không ngủ, cũng phải thi tốt trận này cho cha! Đậu đại học rồi, đời này sẽ không còn như trước nữa!”

Diệp Phàm nói một cách đầy mạnh mẽ: “Dạ!”

Trong lòng Diệp Thu Văn cũng bắt đầu sục sôi tình thần đó: “Dạ.”

Đây là cơ hội vùng dậy mà ông trời ban cho cô ta, tất nhiên cô ta phải thi. Cô ta không chỉ phải thi cho thật giỏi, mà còn phải đậu trường thật tốt!

DTV

Những người khác không hề lên tiếng can dự vào chuyện này, kể cả Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết.

Cơm nước xong, lên lầu vào ngồi trong phòng, chưa kịp nóng m.ô.n.g Nguyễn Thu Nguyệt đã nhìn Nguyễn Khê, hỏi: “Chị cả, hình như người tốt nghiệp cấp hai khóa này cũng có thể ghi danh đó, chị và chị họ không thi à? Hay chị tính học xong mấy năm cấp ba rồi thi?”

Nguyễn Khê lắc đầu: “Không học nữa, để năm nay thi luôn.”

Nguyễn Thu Nguyệt ngẩn người: “Sao lúc trên bàn ăn hai người không nói gì?”

Nguyễn Khê nhìn cô bé cười một cái: “Có gì hay mà nói? Nói ra thì đi thi có được thêm điểm à?”

Nguyễn Thu Nguyệt sửng sốt, nhưng vẫn cười bảo: “Cũng phải, cũng không thêm được điểm.”

Chưa kể, rất rõ ràng, tất cả mọi người đều đã ngầm kết luận về hai cô như Nguyễn Thu Dương vậy, cũng sẽ không tham gia vào kỳ thi lần này, nên lúc nói về đề tài đó, họ trực tiếp bỏ qua hai cô như bỏ qua Nguyễn Thu Dương.

Tất nhiên nguyên nhân bỏ qua cũng đơn giản, chủ yếu là hai người chỉ mới học đến cấp hai, còn chưa lên tới cấp ba, nên là bọn họ nghĩ hai người giống với Nguyễn Thu Dương, tốt nghiệp cấp ba xong lại tham gia kỳ thi.

Người nhà đã không hỏi, tất nhiên họ cũng không cần chủ động nói đến, lên tiếng chỉ e khó tránh được chất vấn này nọ.

Nguyễn Khê cũng không muốn lãng phí lời lẽ vô ích, trong lòng biết rõ mình làm gì là được.

Vậy nên cô không bảo gì với gia đình, chiều đi học cùng Nguyễn Khiết thì nhín thời gian ra tới văn phòng nhận tờ đăng ký.

Thầy Tạ, chủ nhiệm lớp biết thành tích học tập hai cô không tệ, nên lúc các cô ghi danh, ông ấy nói thêm mấy câu cổ vũ các cô: “Với những bạn học khác của lớp ta, thầy đều thấy không có hy vọng, nhưng hai người các em thì lại có một chút. Nhưng các em cũng đừng ôm hy vọng quá lớn, đến kiểm tra thử một lần xem sao, cùng lắm thì hết cấp ba rồi đi thi lại.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 294


Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết mỉm cười, cùng lên tiếng cảm ơn ông ấy.

Hai người đem tờ đăng ký về điền xong lại mang đến phòng làm việc, yên tâm ôn tập.

Nửa ngày tiếp đó, Nguyễn Khiết đều rất hưng phấn. Lúc ôn tập, làm đề, cô ấy không kìm được mà cứ thỉnh thoảng lại bật cười.

Nguyễn Khê bị vụ cười của cô ấy làm cho không nhịn được theo, bèn học giống cô ấy, chốc chốc lại cười một cái.

Đến giờ tan học buổi chiều, Nguyễn Khiết vẫn còn vui vẻ. Trên đường về nhà, cô ấy nói với Nguyễn Khê: “Dù không biết có thể thi đậu không, chị vẫn thấy rất vui, không kìm được hạnh phúc.”

Học cực cực khổ khổ bốn, năm năm trời, vốn chỉ định mở mang thêm kiến thức, để mình có văn hóa, có hiểu biết theo kịp thời đại, kết quả không ngờ lại thu hoạch được chuyện ngoài ý muốn tuyệt vời như vậy, tự dưng lại gặp được việc kỳ thi đại học được khôi phục.

Chỉ cần cô ấy phát huy ổn định trong kỳ thi lần này, đậu được đại học, vậy cô ấy có thể dựa vào năng lực của mình mà có được một công việc người khác tha thiết ước mơ, không cần chịu theo sự sắp xếp của bác cả, chính cô ấy sẽ có thể tự tìm ‘bát sắt’.

(Ý nói công việc/cuộc sống ổn định)

Từ nay về sau, vận mệnh của cô ấy sẽ do chính cô ấy nắm lấy, không ai có thể thao túng.

Tóm lại, cô ấy càng nghĩ càng vui, vừa nghĩ tới là sẽ không kìm được mà cười lớn lên.

Nguyễn Khê vỗ vỗ vai cô ấy: “Có lòng tin vào mình một chút. Em nói xem, có ai trong số những học sinh xung quanh chúng ta học tốt hơn chúng ta chứ? Mấy công nhân, thanh niên trí thức, quân nhân, nông dân, rồi cán bộ ngoài kia ấy hả, thời gian học tập, ôn tập lại càng ít hơn!”

Nguyễn Khiết gật đầu: “Chị, em có lòng tin, lần này em thật sự rất tin tưởng!”

Cái khác cô ấy không biết, nhưng trình độ học tập của chính mình, độ nắm chắc và lý giải kiến thức ra sao, trong lòng cô ấy vẫn rất rõ. Chỉ cần cô ấy phát huy bình thường, cô ấy vẫn cảm thấy mình đậu đại học không thành vấn đề.

Nguyễn Khê chậm rãi đi về phía trước: “Về nhà đừng nói gì cả, miễn cho người ta bảo chúng ta chưa tỉnh mà còn đang mơ. Không cần phải phí miệng lưỡi nói về chuyện này với người khác, chỉ cần cuối cùng tự chúng ta thi đậu là được.

Nguyễn Khiết lại gật đầu: “Chị, em biết rồi.”

Không nói nhiều nữa, tập trung làm chuyện lớn!

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đi thong thả về nhà. Lúc sắp về đến nơi, họ thấy Diệp Thu Văn xoay người đi vào từ hộp thư bên ngoài cửa, vậy là Nguyễn Khiết nói một câu: “Không biết có thư của chúng ta không.”

Vì trong nhà ít khi gửi thư, nên bọn họ sẽ không xem hộp thư mỗi ngày.

Bây giờ là vì thấy Diệp Thu Văn như đang lấy thư, bọn họ bèn đến chỗ hộp thư xem thử.

Họ mở ra, quả nhiên thấy một lá, là thư trong nhà gửi đến.

Nhìn dấu bưu chính trên thư, thời gian gửi đi đã cách bây giờ hai tháng.

Nguyễn Khê đóng cửa hộp thư, cầm thư lên lầu.

Nguyễn Khiết bên cạnh cô hỏi: “Phải rồi, tự nhiên em nhớ ra, hình như hơn mấy tháng rồi Lăng Hào không gửi thư, không biết có phải sau khi về Thân Hải anh ấy không gửi nữa không?

Nguyễn Khê suy nghĩ rồi bảo:

DTV

“Ừ, hình như vậy.”

Nguyễn Khiết: “Tên Lăng Hào này, về nhà rồi thì quên luôn chúng ta!”

Nguyễn Khê nhìn về phía cô ấy, mỉm cười: “Không phải vậy rất tốt à?”

Nguyễn Khiết không hiểu: “Sao lại tốt?”

Nguyễn Khê trả lời: “Điều đó chứng tỏ cậu ấy về rồi thì rất bận bịu, không có thời gian làm việc khác. Cậu ấy về lại thế giới của mình, có cuộc sống của mình, không hề sống gò bó như trước nữa, vậy nên cũng không cần ký thác tinh thần nơi chúng ta rồi.”

Nguyễn Khiết suy nghĩ một chút, thấy cũng phải, bèn gật đầu: “Nói cũng đúng.”

Về sau hẳn là bọn họ sẽ không gặp nhau nữa, đều sẽ có sinh hoạt riêng, bạn bè riêng của mình. Chỉ dựa vào một chút hồi ức là bên cạnh nhau mấy năm để qua lại thì sẽ chẳng được bao lâu, sớm muộn họ cũng sẽ rơi vào phai nhạt, thậm chí từ từ lãng quên thôi.

Là bạn bè, lẳng lặng chúc nhau sống tốt trong thế giới riêng của mình là đủ rồi.

Mà với bọn họ, chuyện quan trọng nhất lúc này chính là thi đại học!

Nỗ lực thi lên đại học, tỏa sáng rực rỡ!

Nguyễn Khê đi lên trên lầu, ngồi xuống mở lá thư ra, lấy thư bên trong ra xen. Thư là do Nguyễn Chí Cao viết cho cô, chỉ vỏn vẹn mấy chữ báo cho cô và Nguyễn Khiết biết Tiền Xuyến đã sinh cho các cô một đứa em nhỏ, ngày sinh là ngày mười bốn tháng sáu năm 1977.

Đọc hết thư, Nguyễn Khiết cười rộ lên, nói: “Chú Năm làm cha rồi!”

Nguyễn Khê cũng cười nói: “Nhất định chú ấy đã sướng tới điên lên!”

Nguyễn Khiết: “Vậy là chắc rồi, em chỉ mới nghĩ tới thôi cũng đã vui cực!”

Nguyễn Khê phấn chấn gấp thư lại, rồi bỏ lại vào phong thư, sau đó bỏ thư vào trong ngăn kéo.

Cùng lúc đó, trong phòng bên cạnh, Diệp Thu Văn đang cầm diêm đốt thư.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 295


Tổng cộng cô ta đã đốt bốn lá thư, một là do Lục Viễn Chinh trong quân đội viết cho cô ta, tên dùng ký gửi là của một cô gái. Nội dung không có gì đặc biệt, chỉ là nói cô ta biết quốc gia chính thức tuyên bố khôi phục kỳ thi đại học. Tuy là báo chí vẫn chưa đưa tin chính thức, nhưng không nghi ngờ gì nữa, nó đã được xác định. Anh ta hẹn với cô ta cùng thi lên đại học, cùng kiến tạo tương lai tươi sáng.

Ba phong khác không phải viết cho cô ta. Hai phong trong đó cũng đến từ quân đội, một... phong khác có dấu đến từ Thân Hải.

Đốt xong thư, vừa hay cô ta nghe được tiếng gọi ăn cơm của Nguyễn Hồng Quân ở nhà dưới. Cô ta không hề nao núng, đứng dậy lấy chổi quét gọn đống tro tàn, vùi thẳng hết vào thùng rác, sau đó mới mở cửa đi xuống lầu ăn cơm.

Lúc ăn cơm, Nguyễn Trường Phú vẫn nói chuyện kỳ thi đại học, nói với Diệp Thu Văn và Diệp Phàm: “Nếu đã ghi danh rồi, tháng tiếp theo các con không cần quan tâm chuyện gì cả, tập trung ôn tập là được. Nếu có cần gì ở chỗ cha thì nói thẳng với cha là được.”

Diệp Phàm gật đầu đồng ý với ông ta.

Diệp Thu Văn nhìn Diệp Phàm, bảo: “Lúc em tìm tài liệu ôn tập thì lấy hết luôn cho chị một phần.”

Bây giờ cô ta một thân một mình ở trong trường, cũng không há nổi miệng để mượn tài liệu ôn tập từ người ta.

Diệp Phàm vẫn gật đầu: “Được.”

Cậu ấy qua lại tốt đẹp với nhiều người thích học tập, dễ dàng sưu tập tài liệu hơn những học sinh khác rất nhiều. Có rất nhiều người khác không tìm nổi cả sách giáo khoa, chớ nói chi là số tài liệu ôn tập số lượng thưa thớt này.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết cũng muốn có tài liệu ôn tập mới, tốt nhất là kiểu đại cương gần kỳ thi, nên sau bữa tối bọn họ cũng lén tìm đến phòng Diệp Phàm, bảo với cậu ấy: “Tài liệu ôn tập kia, em cũng lấy giúp bọn chị một phần nhé. Bọn chị chỉ cần một phần thôi. Hoặc là nếu em không tiện thì em dùng xong rồi đưa cho bọn chị cũng được.”

Diệp Phàm nhìn bọn họ, cười: “Vậy là mấy chị cũng tham gia à?”

Nguyễn Khê cười: “Đi thử đó, thử nghiệm một lần. Nếu lần này không thi nổi thì đợi tốt nghiệp cấp ba xong thi lại.

Diệp Phàm gật đầu với cô: “Được, em đi lấy giúp hai người.”

Nguyễn Khê càng cười thân thiết hơn: “Cảm ơn.”

Vì kỳ thi đại học đã chính thức khôi phục, bầu không khí ở trường học như thay đổi chỉ trong một đêm. Vườn trường trước đây chẳng có chút không khí học tập nào đột nhiên ngập tràn không khí học tập, giờ đọc buổi sớm cũng có thể nghe thấy tiếng đọc sách ê a rồi.

Giờ đọc sớm vừa diễn ra được một nửa thì giáo viên Tạ, chủ nhiệm lớp xuất hiện.

Sau khi đi vào phòng học, ông ấy vỗ bàn kêu mọi người ngừng đọc sách, sau đó bảo: “Vì chỉ còn một tháng ôn tập nữa là tới kỳ thi đại học, để học sinh ghi danh tham gia kỳ thi đại học có thể ôn tập hiệu suất cao, trường học quyết định tập trung tất cả học sinh ghi danh lại, thành lập lớp luyện thi cấp tốc mới, để giáo viên giúp các em ôn tập một cách hệ thống hóa.”

Nói xong ông ấy vỗ vỗ tay: “Vậy nên, tất cả những bạn học ghi danh, các em hãy dọn dẹp cặp sách rồi dụng cụ của mình đến lớp cấp tốc báo danh. Về sau chỗ đó chính là phòng học của các em.”

Học sinh đăng ký trong lớp cũng không nhiều. Dù sao tuổi của mọi người cũng còn nhỏ, họ không vội thi đại học ngay bây giờ. Tất nhiên nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là không có họp tập gì trong trường, nên có thi cũng không tốt, không cần thi đi thi lại.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết thu dọn cặp sách, lục tục đi ra khỏi phòng cùng mấy học sinh khác.

Lúc hai người đeo cặp lên đi ra khỏi phòng, Nguyễn Thu Dương và Tô Manh Manh cùng quay sang nhìn chằm chằm bọn họ.

Tô Manh Manh nhỏ giọng bảo: “Không ngờ bọn họ cũng tham gia.”

Nguyễn Thu Dương nói: “Tham gia thì ai mà không tham gia được, viết tờ đơn thôi mà.”

Tô Manh Manh: “Chưa biết chừng họ sẽ đậu đó.”

Nguyễn Thu Dương liếc cô bé: “Cậu tưởng là thi đại học giống uống nước hả, đơn giản vậy à. Đó là dịp rất nhiều, rất nhiều người cùng kiểm tra, đều là học sinh tốt nghiệp mười mấy lớp đó! Bọn họ không học tốt căn bản tiểu học, cấp hai lại không đến trường, lấy gì thi đậu chứ?”

Tô Manh Manh ôm lấy mặt: “Khó quá! Đến tốt nghiệp một lớp thôi mình cũng không thi nổi. Hơn mười lớp, ngẫm lại cũng thấy quá dọa người. Nếu có thể thi đậu được, vậy thật đúng là lông phượng sừng lân. Mình dùng thành ngữ này có đúng không?”

Nguyễn Thu Dương hoàn toàn không có hứng thú với kỳ thi đại học, cũng không có hứng thú với thành ngữ: “Mình không biết.”

DTV

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ôm sách vở đến lớp luyện thi. Tất cả mọi người trong lớp đều là học sinh ghi danh chuẩn bị tham gia kỳ thi đại học. Giáo viên cũng là người trường học cẩn thận sắp xếp, không làm gì khác nữa, chỉ tập trung hướng dẫn bọn họ ôn tập cấp tốc.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 296


Lớp cấp tốc không chỉ phải học vào ban ngày, mà buổi tối còn nhiều thêm hai tiết tự học.

Vốn dĩ Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không định nói với người nhà bọn họ cũng báo danh. Vậy cũng không thể gọi là cố ý lừa gạt, chỉ là họ không hỏi, các cô cũng sẽ không chủ động nói. Tuy nhiên, vì các cô tham gia lớp ôn cấp tốc, hiển nhiên bọn họ cần biết.

Không ngờ, vào giờ ăn cơm tối, Nguyễn Trường Phú, Diệp Phàm và Diệp Thu Văn nói về chuyện thi đại học, Nguyễn Thu Dương đột nhiên chen vào một câu: “Nhà chúng ta không chỉ có hai thí sinh đâu, vẫn còn hai người nữa đó.”

Nói xong, cô ta khẽ liếc mắt về phía Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.

Cậu ta vừa nói như vậy, trừ Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm, trên bàn ăn, những người khác đều nhìn về phía Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, hơi ngạc nhiên.

Bọn họ im lặng hồi lâu không nói. Nguyễn Khê lên tiếng hỏi: “Sao vậy, không được à?”

Nguyễn Trường Phú hoàn hồn, vội hỏi: “Điều kiện phù hợp thì có thể đăng ký, sao lại không được? Chỉ là học sinh chỉ mới học cấp hai ghi danh không nhiều lắm, nên bác đã quên mất hai cháu. Nếu đã báo rồi, hai cháu hãy cẩn thận ôn tập.”

Những người khác còn chưa nói thêm gì, Nguyễn Hồng Quân đã đột nhiên lao tới nắm tay Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, la to: “Chị cả, chị họ, cố lên!”

Cậu bé nói quá đột ngột lại quá lớn, Nguyễn Trường Phú bị cậu làm cho hoảng sợ, giơ tay lên đập vào đầu cậu bé một cái.

Nguyễn Hồng Quân che đầu kháng nghị: “Sao mà cố gắng cũng không được ạ?”

Nguyễn Trường Phú trừng cậu bé: “Con làm cho ông đây giật mình!”

Sau khi ăn xong, Nguyễn Hồng Quân dẫn Nguyễn Hồng Binh ra ngoài chơi. Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Diệp Phàm và Diệp Thu Văn đến lớp tự học buổi tối.

Diệp Thu Văn gọi Diệp Phàm đi cùng, tất nhiên Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết là vẫn đi chung hai người.

Người đi rồi, trong nhà trở nên quạnh quẽ. Nguyễn Thu Nguyệt đi lên lầu, Nguyễn Thu Dương giúp Phùng Tú Anh dọn dẹp trong bếp.

Phùng Tú Anh liếc hỏi Nguyễn Thu Dương: “Cũng thi được sao con không thi?”

Nguyễn Thu Dương: “Mẹ biết tổng cộng có bao nhiêu người đăng ký không? Thầy giáo bảo có thể tới hơn mười triệu, sợ là bị hù c.h.ế.t thẳng, chứ nói thi là dễ đậu à? Có thi cũng không đậu, vậy phải cực khổ để làm gì?”

Phùng Tú Anh suy nghĩ rồi nói: “Anh ba của con có thể đậu!”

Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ thay đổi, Diệp Phàm là người thích học tập, từ lớp một đến lớp chín chưa từng sa sút, vừa học tốt vừa chăm chỉ. Trong mấy triệu người dự thi sẽ luôn có người đậu được, Diệp Phàm chính là phần có thể đậu đó.

Nguyễn Thu Dương im lặng một lát, nhỏ giọng bảo: “Con cảm thấy nếu chị cả cố gắng ôn tập tốt chút cũng có thể đậu. Trước đây việc học không quan trọng nên chị ấy mới không tha thiết, thành tích đồ trông cũng thường thôi, nhưng chị ấy luôn có thể làm tốt chuyện chị ấy muốn. Chỉ là xấu hổ ở chỗ... không kìm được mà yêu đương...”

Nhắc đến sự kiện Diệp Thu Văn yêu đương, Phùng Tú Anh vẫn sẽ không kìm được mà thấy ngột ngạt, thấy trên mặt như có châm đ.â.m vào.

Nhưng bà ta không phủ nhận lời của Nguyễn Thu Dương, hồi sau bèn nói: “Hy vọng nó có thể tự tạo cho mình danh tiếng.”

Bản thân có danh tiếng cũng là làm rạng danh gia đình. Nếu lần này nó có thể đậu đại học, chuyện yêu đương kia có thể sẽ bị quên đi. Một năm này nó sống thật sự ngột ngạt, đậu rồi có thể thoái mái cân bằng lại.

Nói xong chuyện Diệp Thu Văn, Phùng Tú Anh lại hỏi Nguyễn Thu Dương: “Con cùng lớp với hai người Tiểu Khê, Tiểu Khiết, con xem mấy đứa nó có thể thi đậu không? Nếu như đều đậu thì tốt, bốn sinh viên đại học, vậy chúng ta thật sự mở mày mở mặt rồi!”

Nguyễn Thu Dương cười, hỏi ngược lại Phùng Tú Anh: “Mẹ thấy sao?”

Thấy Phùng Tú Anh không nói gì, cô ta bèn bảo: “Bọn họ còn chưa học xong tiểu học đã lên cấp hai rồi, cấp ba còn chưa học. Mấy năm qua mẹ có từng nghe bọn họ có thành tích thi cử gì không? Thi tốt thì có thể kìm không nói à? Dù cho thành tích thi của họ không tệ, thì chưa học xong cấp ba, tham gia kỳ thi đại học cũng không ra sao. Họ mà tới chỉ có nước đội sổ. Thầy Tạ cũng nói rồi, đừng đi tránh để nhà nước mệt thêm.”

Phùng Tú Anh suy nghĩ rồi thấy cũng phải. Sao bà ta lại bắt đầu trông cậy vào hai đứa kia rồi. Từ nhỏ đến lớn chúng chỉ học đàng hoàng mấy năm gần đây, nếu vậy mà cũng có thể đậu đại học, thế chẳng phải những người học được hơn tám, chín năm sẽ đều thi đậu sao?

Vậy là một lát sau bà ta bảo: “Đậu được hai người cũng tốt.”

Tuy trường học mở lớp luyện thi cấp tốc, tập trung tất cả học sinh ghi danh tham gia thi đại học với nhau, để giáo viên chuyên ngành ôn tập cho học, đồng thời thêm vào hai tiết tự học buổi tối, tạo ra không khí căng thẳng trước khi thi.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 297


Nhưng vì cơ bản mười năm này mọi người chẳng học tập bao nhiêu, đã quen ra, vô lớp học không kỷ luật, nên dù trong lòng đều muốn đi thi, họ cũng không có cách nào có thể ôn tập, nghe giảng nghiêm túc ngay.

Trái lại, giáo viên nào cũng muốn để họ vào đại học hết, tiếc thay khả năng không chống nổi tưởng tượng.

Trong lớp học, người nào không tập trung nổi thì thường là ngủ gà ngủ gật, số còn lại là có nghe cũng không hiểu.

Lúc tìm tài liệu ôn tập, mọi người rất có tinh thần, sưu tầm rất nhiều, lại đưa cho giáo viên gom góp, sửa sang. Tất cả mọi người đều được chia cho dùng chung tài liệu. Mục tiêu chỉ có một, để mọi người có được thành tích tốt trong kỳ thi đại học.

Tuy nhiên, lúc đối mặt với tài liệu ôn tập, rất nhiều người trong lớp đều chìm vào trạng thái vò đầu, rối rắm.

Dù giáo viên có giảng trên bục đến nỗi nước bọt văng tung tóe, rất nhiều bạn học vẫn giữ biểu cảm hoang mang.

Cứ hoang mang rồi rối rắm, thế là mọi người mệt mỏi, rồi sẽ chậm rãi ngã xuống, xong lại sợ giáo viên mà ngẩng phắt lên.

Mỗi lần chứng kiến giáo viên ôn tập bị chọc đến mức gõ thật mạnh lên bảng đen, tóc lẫn mày đều dựng hết lên vì giận, Nguyễn Khê đều sẽ không kìm được mà muốn cười. Tuy nhiên, cô sợ mình cười sẽ bị giáo viên bắt được rồi đánh cho, nên cô đều luôn liều mạng gánh chịu.

Phải kéo một đám học sinh thế này để thi đại học cấp tốc, thật sự là đã làm khổ mấy giáo viên đây rồi.

Đừng thấy những học sinh này đều là người sắp tốt nghiệp mà nhầm, họ không có cả trình độ tiểu học. Đây không phải là lời nói quá.

Có học sinh mà ngay cả bảng cửu chương cũng không thể nhớ kịp trong một giây, phải đọc theo tuần tự, vậy mà giáo viên lại giảng cho họ về phương trình bậc hai, tam giác vuông, định lý Pythagore, giảng khai căn. Đó không phải là ‘đàn gảy tai trâu’ à?

Bọn họ còn không nhớ nổi tên định lý Pythagore, chỉ nhớ được phần cuối định lý.

Mỗi lần về nhà sau tan trường, trên đường đi, Nguyễn Khê cũng phải cười nửa ngày, diễn lại biểu cảm giáo viên ôn tập dựng râu, trừng mắt, bị chọc cho muốn nổ tung với Nguyễn Khiết một lần nữa. Nguyễn Khiết cũng bèn cười theo nửa ngày.

Tuy nhiên, trong mấy ngày liên tục theo học lớp ôn cấp tấc, trong lòng Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết hiển nhiên còn nắm chắc hơn nữa. Bởi khi nghe giáo viên giảng bài, bọn họ đều không thấy áp lực quá lớn. Điều đó chứng tỏ thành quả tự học của các cô thật sự tuyệt vời.

Vẫn còn hơn một tháng nữa để ôn tập lại tổng thể một cách hệ thống, thi lên đại học là không thành vấn đề.

Lớp học cấp tốc tổ chức được ước chừng một tuần lễ, số học sinh thật sự đi vào trạng thái ôn tập vẫn không phải quá nhiều.

Mấy hôm nay, khi đến lớp, giáo viên không giảng bài, mà giới thiệu cho mọi người về các trường đại học. Đại học cũng có tốt có không, có trường nổi tiếng hạng nhất rồi hạng nhì, số nhiều còn lại thì là đại học sư phạm thông thường.

Sau khi giới thiệu xong, giáo viên để ban cán sự phát tờ nguyện vọng, còn mình tự đứng trên bục giảng dùng ngón tay gõ nhẹ lên bàn giáo viên, bảo: “Các em hãy dựa vào sở thích của mình, và cả thành tích bình thường, lọc ra một danh sách các trường muốn đăng ký.”

Đây là năm đầu tiêu kỳ thi đại học được khôi phục, căn bản là mọi người không có khái niệm gì cụ thể cho việc điền nguyện vọng. Biểu cảm khi Nguyễn Khiết lấy được đơn đăng ký rồi cũng hoang mang, nhỏ giọng hỏi Nguyễn Khê: “Vậy phải viết thế nào hả? Viết đại à?”

DTV

Nguyễn Khê nói với cô ấy: “Không nên điền đại, phải điền tên trường đại học mình chắc sẽ thi đậu. Nếu điền trường quá tốt mà điểm thi của bản thân không đủ, thì dù đủ điểm học những trường khác, cũng không có trường nào để học.”

Nguyễn Khiết nghe hiểu là nguyện vọng không thể điền lung tung, nhưng vẫn không hiểu khái niệm cụ thể, tất nhiên cũng không đặt bút viết lung tung.

Mà những học sinh khác, sau khi lấy được bản điền nguyện vọng, đang thảo luận sôi nổi.

“Cậu viết gì vậy?”

“Tôi điền Thanh Hoa, còn cậu?”

“Nếu cậu đã điền Thanh Hoa vậy tôi sẽ điền Bắc Đại!”

“Vậy tôi ghi Phúc Đán nhé?”

“Thế thì tôi sẽ chọn Nam Khai!”

...

Lúc bọn học sinh đang châu đầu ghé tai điền nguyện vọng, giáo viên đi vòng trong lớp một vòng. Lúc đi đến bên cạnh một nam sinh, ông ấy đột ngột dừng lại, sau đó đột nhiên vỗ một cái lên đầu nam sinh kia, hỏi: “Trò thi đại học Cambridge?”

Nam sinh ôm đầu, giáo viên lại xem nguyện vọng của học sinh bên cạnh cậu ta, vỗ xuống thêm cái nữa.

“Trò này đi Cambridge còn trò đến Oxford, hai đứa trò điền thẳng lên trời luôn đi!”

Ông ấy vừa thốt xong lời này, trong lớp lập tức bộc ra một tràng cười.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cũng không kìm được cười theo, nhưng thật ra Nguyễn Khiết không hiểu lắm, bèn cười nhìn về phía Nguyễn Khê, nhỏ giọng hỏi một câu: “Cambridge và Oxford là đại học gì, tốt lắm à?”

Nguyễn Khê cười đáp lại: “Ở nước ngoài.”

Nguyễn Khiết nghe hiểu, nghĩa là kỳ thi đại học trong nước không thể đậu được, vậy là lại cùng cười thêm một lúc.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 298


Giáo viên đánh hai cậu nam sinh xong rồi lại vừa đi xem học sinh điền nguyện vọng vừa nói tiếp: “Cũng phải cân nhắc xem bản thân đến trình độ nào, ai ai cũng Thanh Hoa, Phúc Đán, Nam Khai. Mấy trò cho những nơi này đều là đâu, với kiểu thành tích không ra gì của các trò, một viên gạch của Thanh Hoa các trò cũng không chạm được!”

Nhưng giáo viên cũng không vội vã, hẳn là vì trong lòng ông ấy rõ ràng hơn bết kỳ ai, số học sinh có thể thi đậu đại học trong này lác đác không là bao. Nếu đều không thi nổi, ghi Thanh Hoa với ghi những đại học phổ thông khác cũng có gì khác nhau đâu.

Nguyễn Khê vừa cười vừa viết ‘Đại học Bắc Kinh’ lên tờ nguyện vọng.

Nếu như cô còn ở thời đại kia của mình, cô sẽ không dám khoa trương như vậy, tuy là thành tích học tập của cô rất tốt. Tuy nhiên, sau khi xuyên không lại đây, cô kéo Nguyễn Khiết cùng nhau học tập hơn bốn năm, xem như đã rõ ràng tất các cán kiến thức.

Nhất là bài thi trong kỳ thi đại học bấy giờ đơn giản, mục tiêu trước này của cô chính là: Đã thi thì phải thi cho tốt nhất!

Thời gian hơn bốn năm nay, cô nỗ lực củng cố toàn bộ kiến thức tiểu, trung, cao lại một lần nữa. Cô hao tốn bao nhiêu tinh thần, nỗ lực như vậy, không phải chỉ để thi đại một trường đại học bình thường.

Nếu cô đã tính thi một đại học phổ thông, vậy cô chỉ cần ôn tập một, hai tháng giống những người khác là được.

Nguyễn Khiết xem cô điền trường nhếch miệng cười: “Đây là đại học tốt nhất ạ?”

Nguyễn Khê gật đầu, quay đầu nhìn cô ấy: “Em có lòng tin không?”

Nguyễn Khiết nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Không chắc lắm.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cùng suy nghĩ một phen, cuối cùng Nguyễn Khiết điền Đại học Nhân dân.

Điền nguyện vọng xong thì để giáo viên đi thu, vậy là không đổi được nữa.

DTV

Buổi tối, đến giờ ăn cơm, lại bàn tới đề tài này, Nguyễn Trường Phú hỏi bọn họ đã điền trường học nào.

Điều khiến Nguyễn Khê bất ngờ lại Diệp Phàm không hề điền bốn trường nổi tiếng nhất trong nước là Thanh Hoa, Bắc Đại, Phúc Đán, Nam Khai, mà điền đại học tốt nhất trong tỉnh, là trường nổi tiếng hạng nhì xuýt xoát bốn trường nổi tiếng kia, đậu rồi thì sẽ ở lại nơi này.

Nguyễn Trường Phú nghe xong, dường như cũng có hơi bất ngờ, bèn hỏi cậu ấy: “Sao không điền bốn trường tốt nhất?”

Diệp Phàm trả lời: “Không chắc những trường đó, không hẳn có thể thi đậu được, nên con không muốn mạo hiểm. Với cả con muốn học gần nhà một chút, ở gần mọi người một chút, sau này luôn có thể chăm sóc lẫn nhau.”

Trong lòng không hoàn toàn chắc chắn là thật, đồng thời cậu ấy cũng hiểu không ai trong mấy người khác ở nhà có thể cậy vào. Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh đều từ từ già đi rồi, gia đình này sẽ luôn cần người chống đỡ, nếu không... bọn họ sẽ quá mệt mỏi.

Cậu ấy không phải là con ruột họ, hưởng thụ quá nhiều khổ cực của bọn họ, lại xem như con cả, theo lý nên làm thế.

Nguyễn Trường Phú như cảm nhận được suy nghĩ cậu ấy, đưa tay vỗ lên vai cậu, bảo: “Ôn tập thật tốt, đi thi cho giỏi. Chỗ đó của chúng ta cũng coi như trường học nổi tiếng hàng thật giá thật, tuy kém hơn bốn trường kia, nhưng cũng không dễ thi đậu.”

Diệp Phàm gật đầu: “Con biết rồi.”

Hỏi xong nguyện vọng của Diệp Phàm, Nguyễn Trường Phú lại nhìn về phía Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết.

Bây giờ Nguyễn Khê không muốn nói, bảo thẳng: “Chắc phải đợi thi xong, có kết quả rồi con mới nói được ạ!”

Bây giờ nói không có tác dụng gì, sẽ không tránh được phải nói một đống lời nhảm nhí, mà chưa biết chừng còn phải nghe cả nùi chất vấn.

Thấy Nguyễn Khê không muốn nói, ông ta cũng không hỏi thêm Nguyễn Khiết nữa. Ông ta biết Nguyết Khiết cái gì cũng nghe Nguyễn Khê. Vậy nên ông ta lại nhìn sang Diệp Thu Văn, hỏi cô ta: “Thu Văn, con thì sao? Con ghi danh trường học nào?”

Diệp Thu Văn chuyển sang nghiêm túc, nói thẳng: “Đăng ký Bắc Đại.”

Nguyễn Trường Phú nghe cô ta bảo vậy thì ngây ra, sau đó vội hỏi: “Không tệ, có lý tưởng lớn, nhất định phải thi cho thật tốt!”

Diệp Thu Văn ừ một tiếng: “Con biết rồi.”

Nguyễn Khê cúi đầu, lẳng lặng ăn, khóe miệng nở nụ cười thản nhiên. Cô còn tưởng mình đã điên cuồng lắm rồi, kết quả không ngờ còn có người điên cuồng hơn ở đây. Ngày thường thành tích bình bình, chỉ ôn tập trong ba, bốn mươi ngày ngắn ngủi mà dám báo Bắc Đại.

Diệp Phàm cũng không dám, mà cô ta dám, không phục cũng không được!

Những người khác trong lớp cấp tốc báo Đại học Thanh Hoa, cơ bản đều là mơ màng mà đùa giỡn, không biết được tầm quan trọng của việc điền nguyện vọng. Nhưng Diệp Thù Văn thì rõ là không phải, cô ta là muốn thi Bắc Đại thật, cô ta cảm thấy mình có thể đậu Bắc Đại.

Tất nhiên cuối cùng thì có thể đậu không, chẳng mấy chốc sẽ nhìn thấy rõ ràng thôi.

Nguyễn Khê không biết cuộc sống ôn tập của người khác thế nào, nhưng nhìn chung cuộc sống ôn tập của cô trôi qua rất nhanh.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 299


Mỗi ngày cô đến trường sớm đọc sách, ôn tập có hệ thống dưới sự hướng dẫn của giáo viên, học xong rồi lại làm đề, cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Ba, bốn mươi ngày thật sự không tính là dài, chẳng mấy chốc đã đến thời gian thi đại học.

Hai ngày trước khi kỳ thi đại học bắt đầu,

Giáo viên nhận giấy chứng nhận thí sinh của mỗi học sinh đi vào phòng phân phát. Phát hết chứng nhận thí sinh, lại nói về những mục cần chú ý khi đi thi bằng mọi cách cường điệu nhất. Nào là nhớ mang theo dụng cụ, rồi chứng nhận thí sinh.

Đến ngày thi, tất nhiên trường học cũng trở thành trường thi.

DTV

Bên ngoài trường thi, trừ biểu ngữ chào mừng thí sinh, còn có bảng biểu: “Một trái tim hồng, dự cả hai loại.”

‘Hai loại’ ở đây là chuẩn bị cả đậu và rớt. Lúc vào trường thi, tất nhiên trong lòng phần lớn thí sinh đều muốn trúng tuyển. Ai quan tâm bình thường bạn có thi tốt không, chỉ cần đã thi rồi, thì tất nhiên đều muốn đậu, muốn được hãnh diện.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đeo cặp sách hòa vào dòng người cùng vào trường thi, chia ra đi đến phòng thi của mình.

Trong ngày đông ‘há miệng thành sương’ này, tất cả thí sinh ngồi trong phòng thi ‘múa bút thành văn’, thấy tay lạnh thì để lên miệng hà hơi nóng, nắm hai tay lại chà xát, sau đó lại tiếp tục viết.

Kỳ thi tổng cộng có hai ngày, khi ra khỏi trường thi môn cuối cùng, trời bên ngoài đã lã chã tuyết nhẹ. Nguyễn Khê giấy tay vào túi, đi đến ngoài phòng thi Nguyễn Khiết. Nguyễn Khiết ôm lấy tay cô, hỏi: “Chị ơi, chị cảm thấy thế nào.”

Nguyễn Khê trả lời: “Dù sao cần làm cũng làm được rồi.”

Nguyễn Khiết nắm tay cô đi về phía nhà: “Em cũng vậy, hơn nữa đã kiểm tra lại tất cả một lần. Lúc đầu em tưởng mình sẽ rất căng thẳng, nhưng không ngờ lại chẳng hề gì. Em cảm thấy mình phát huy cũng không tệ lắm, hy vọng không phải em nghĩ nhầm.”

Nguyễn Khê giấu hai tay trong túi áo mềm mại, giữa trời tuyết, khăn choàng trên cô trong càng đỏ tươi lạ thường: “Dù sao cũng thi xong rồi, có được hay không cũng là đã định. Em đừng nghĩ nhiều, thả lỏng một chút, yên tâm đợi kết quả đi!”

Nguyễn Khiết thấy Nguyễn Khê bình tĩnh thì bản thân cũng yên tâm hơn.

Vì đã thi xong, bây giờ trở lại nhà, hai người không ngồi vào bàn học bài nữa.

Tối đó, lúc ăn cơm, Nguyễn Trường Phú hỏi bọn họ đã thi sao rồi. Chuyện này đúng là dựa trên cảm giác của bản thân, Nguyễn Khê bèn qua quýt mấy câu là qua được. Trước khi chưa có kết quả, nói gì cũng không có ích.

Lúc vừa thi xong, Nguyễn Khiết như cảm thấy trên người đã bỏ được một hòn đá lớn, thả lỏng mấy ngày. Thế nhưng, hai ngày sau, khi nhớ đến công việc quan trọng không lâu sau đó là công bố kết quả, cô ấy lại bắt đầu không kìm được mà căng thẳng.

Cái cảm giác chờ đợi kết quả đậu, rớt này còn khó hơn cả việc đi thi.

Nguyễn Khê nhìn ra cô ấy từ từ trở nên hơi lo lắng, bèn đưa cô ấy ra ngoài chưa mỗi ngày.

Trước đó là vì bận việc... học tập không có thời gian, trừ trường học ra, ngày nào họ cũng chỉ ở nhà, chẳng hề có thời gian đi một vòng thành phố chơi cho hết. Vậy nên, bọn họ bèn nhân thời gian đợi kết quả mà đến thăm tất cả cảnh vật trong thành phố một lần.

Họ vui chơi như vậy hơn một tháng, chợt này nọ bọn họ gặp vị giáo viên dạy Toán của lớp cấp tốc trên đường đi. Giáo viên dạy Toán vẫn còn nhớ bọn họ, bèn nói: “Ô kìa, có kết quả thi đại học rồi đó!”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nghe xong lời này rất kích động, bắt chuyện xong lập tức vội vã lấy cặp ra chạy về phía trường học.

Tuy nhiên, lúc chạy đến cửa trưởng học, Nguyễn Khiết bỗng khựng lại, bắt lấy cánh tay Nguyễn Khê, một tay khe che ngực, bảo: “Không được rồi, em căng thẳng quá, em thấy trái tim em cũng sắp nhảy ra ngoài luôn rồi!”

Thật ra bản thân Nguyễn Khê cũng không kém gì, nhất là khi đến nơi công bố kết quả này. Nhưng dù sao cô cũng là người đã trải qua kỳ thi đại học, nên cô không hề căng thẳng như Nguyễn Khiết.

Cô vương tay vỗ lên n.g.ự.c cho Nguyễn Khiết, nói với cô ấy: “Hít sâu, hít sâu, đợi em đỡ căng thẳng rồi chúng ta lại vào.”

Nguyễn Khiết hít sâu điều chỉnh một hồi, cảm thấy tốc độ tim đập đã hơi chậm lại, sau đó cô chậm rãi để tay của Nguyễn Khê trên người mình xuống, bắt lấy tay cô, tay trong tay với Nguyễn Khê đi vào trong trường học.

Dọc đường đi, Nguyễn Khiết đều luôn hít sâu, nhưng lúc đến bên ngoài văn phòng, tim cô vẫn không kìm được mà đập rộn lên, trái tim như nhảy lên đến cổ họng. Nó đập từng tiếng “thình thịch, thình thịch” đều rất nặng, hệt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Vì căng thẳng, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết còn đứng một hồi ngoài cửa văn phòng.

Trong số những bàn học khác lại không có mấy người căng thẳng, bọn họ nghe thấy có kết quả rồi thì cực kỳ vui, vừa tới trường là vọt thẳng vào văn phòng, hỏi giáo viên với hai mắt hưng phấn sáng rực: “Thầy Ngô, nghe nói có kết quả kỳ thi đại học rồi ạ!”
 
Back
Top Bottom