Cập nhật mới

Ngôn Tình [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 260


Nguyễn Khê không muốn trả lời, nên chạm cánh tay vào Nguyễn Khiết.

Nguyễn Khiết thường không nói chuyện, nhưng Nguyễn Khê muốn cô ấy ứng phó với Nguyễn Trường Phú nên cô nghiêm túc trả lời: “Dạ bác cả, rất mới mẻ rất thích ạ. Buổi sáng tổng vệ sinh sách vở, đến chiều thì tham dự lễ khai giảng.”

Nguyễn Thu Dương nghe đến đây không nhịn được cười-đồ nhà quê.

Nguyễn Trường Phú nhìn Nguyễn Khê, lại hỏi: “Nghe nói con trai tư lệnh tới lớp tìm gặp các cháu?”

Nguyễn Khiết mím môi liếc nhìn Nguyễn Khê, còn chưa kịp đáp thì chợt nghe Nguyễn Thu Dương lên tiếng: “Không chỉ vậy, vừa rồi tan học còn đưa bọn nó về nữa. Từ trường đến tận cổng đại viện, thấy bọn nó đi vào trong mới rời đi.”

Nguyễn Trường Phú nghe Nguyễn Thu Dương kể, hỏi trực tiếp Nguyễn Khê: “Tiểu Khê, cháu kết bạn với Hứa Chước?”

Nguyễn Khê nhìn ông ta rồi nói thẳng: “Bác đừng quanh co dò xét nữa. Con mặc kệ anh ấy là con trai tư lệnh hay con trai của phó tư lệnh. Trong mắt con cũng chỉ là một tên côn đồ cháu vốn không để mắt.”

Phụt…

Nguyễn Thu Dương xém phun hết cơm trong miệng.

Nguyễn Khê mới nói gì chứ?

Chị ấy nói chị ấy không để ý con trai tư lệnh?

DTV

Thấy phản ứng của cô, Nguyễn Khê quay sang nhìn Nguyễn Thu Dương, rồi nói: “Cô cũng không cần phải cười, tôi nói không thích là không thích. Các người cho rằng anh ấy tốt, nhưng từ đâu đến cuối vẫn không nói một lời nào với cô, thế nào, ghen tị đến c.h.ế.t rồi phải không?”

Nguyễn Thu Dương bị cô nói đến xanh mặt, tức giận nghiến răng.

Nguyễn Khê đưa đũa gắp thức ăn, sau đó thở dài nói: “Có một số người thì xứng với con trai của phụ tá tư lệnh.”

Ngay khi những lời này được thốt ra, Diệp Thu Văn đang ngồi bên cạnh Nguyễn Thu Dương, đột nhiên quay lại nhìn Nguyễn Khê. Liếc mắt lại nhận ra phản ứng không đúng của mình, vội vàng cúi đầu ăn cơm, nhưng gương mặt của cô ta phút chốc đã đỏ hết cả lên.

Đương nhiên cô ta không nói, bằng không rõ ràng là ‘lạy ông tôi ở bụi này’.

Nguyễn Thu Dương không hiểu lời của Nguyễn Khê có ý gì, chỉ cho rằng Nguyễn Khê nghĩ gì nói đó, nói rằng bọn họ không xứng với con trai tư lệnh, nên cô tức giận nói: “Con trai tư lệnh thèm chơi với chị!”

Nguyễn Khê bật cười: “Nực cười, không ăn được nho lại chê nho chua.”

Nguyễn Thu Dương tức c.h.ế.t với cô ấy, muốn tìm cách chặn họng cô nhưng đã bị cái nhìn chằm chằm của Nguyễn Trường Phú chặn lại.

Nguyễn Trường Phú lại nói với Nguyễn Khê: “Nếu con đã nói như vậy thì ba cũng không còn lời nào nữa.”

Nói xong, ông ta nhìn mọi người trên bàn, nghiêm nghị nói: “Nhà trường quy định rõ ràng không được phép yêu đương, giống như trong quân đội vậy! Bác không cho phép bất cứ ai vi phạm nội quy và kỷ luật của trường, ở đâu cũng phải tuân thủ kỷ luật!”

Thấy không ai trả lời, ông ta đành miễn cưỡng hỏi thêm: “Con biết chưa?!”

Thế là nhận lại một tiếng cộc lốc: “Biết rồi.”

Sau bữa tối Nguyễn Khê không ở dưới lầu, mà tiếp tục lên lầu học bài.

Vừa mới đóng cửa ngồi xuống chưa được một lúc, Nguyễn Thu Nguyệt mở sách bài tập ra, đặt dưới bàn tay, chợt nhìn Nguyễn Khê và hỏi: “Chị cả, Diệp Thu Văn với con trai của phụ tá chỉ huy đang quen nhau sao?”

Nguyễn Khê nghe hỏi liền sửng sốt-khả năng quan sát lợi hại vậy?

Những chuyện không có bằng chứng không được nói bậy, cho dù cô ghét Diệp Thu Văn cũng sẽ không bịa đặt loại chuyện này, vì vậy Nguyễn Khê lắc đầu: “Không có, chỉ chỉ thuận miệng nói như vậy thôi, nói là cô ta không xứng với con trai tư lệnh, cố ý khiến họ không vui.”

Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Nhưng em thấy phản ứng của Diệp Thu Văn, hình như là thật nghe.”

Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Khiết, rồi đưa mắt sang Nguyễn Thu Nguyệt: “Đừng để ý chuyện này nhiều.”

Nguyễn Thu Nguyệt nhớ lại phản ứng của Diệp Thu Văn trên bàn ăn, sau đó khẳng định: “Thật sự rất giống, sau khi chị nói xong, chị ta bỗng như bị chọc một nhát, liếc chị rồi đỏ mặt.”

Nguyễn Khê hắng giọng: “Đừng lo mấy thứ này nữa, mau làm bài đi.”

Thấy Nguyễn Khê không muốn nói chuyện này, Nguyễn Thu Nguyệt đành gác lại tâm trí mà cầm bút lên làm bài.

Bởi vì ngay ngày đầu đi học Hứa Chước đã để ý đến Nguyễn Khê, có vẻ bản thân cũng đang mang ‘cái gai’ Hứa Chước này, những người khác đều không dám đến gần cô, thế cũng cho cô nhiều sự thanh tịnh và yên bình hơn.

Hứa Chước thường không đến quấy rầy cô ở trường, chỉ đợi cô ở cổng trường sau khi tan học. Có lúc đi cùng Trần Vệ Đông, có lúc là một đám người, có lúc còn ngậm điếu thuốc trong miệng, có lúc thì đi xe đạp.

Bởi vì Nguyễn Khê không lên xe anh nên sau này anh chuyển sang đi bộ nhiều hơn.

Vì tiếp xúc dần dần, thành quen lúc nào không hay, Nguyễn Khiết cũng không căng thẳng và sợ sệt khi đối mặt với nhóm Hứa Chước, thỉnh thoảng còn nói vài câu với Trần Vệ Đông.

Trần Vệ Đông thích trêu chọc cô ấy, và thường gọi cô là ‘nhóc con’.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 261


Nguyễn Khiết không biết tại sao anh ấy lại gọi cô là nhóc con, lúc đầu cô ngượng ngùng không dám hỏi, sau này khi đã hoàn toàn quen thuộc cô mới hỏi Trần Vệ Đông: “Tại sao cứ gọi tôi là nhóc con? Tôi cũng chỉ nhỏ hơn anh hai tuổi. “

Tên gọi này, có cảm giác như người lớn đang gọi trẻ con, nhóc con nhóc con.

Kết quả, Trần Vệ Đông nói: “Vì em là một đứa nhút nhát, thân thiết một chút thì là nhóc con.”

DTV

Nguyễn Khiết: “...”

Bỗng không biết nói gì hơn.

Một tuần sau khi nhập học, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống của học kỳ mới, công việc học tập cũng như cuộc sống thường ngày của cô dần đi vào quỹ đạo. Thời gian học trong ngày đều ôn bài, thời gian rảnh rỗi đều dùng để học kiến thức mới.

Học kiến thức mới vẫn là Nguyễn Khê học với Nguyễn Khiết, vì khả năng tự học của Nguyễn Khiết không cao lắm.

Do thời gian có hạn, Nguyễn Khê cũng không muốn lãng phí thêm một năm cho kỳ thi tuyển sinh đại học, và càng không thể để một mình Nguyễn Khiết ở đây đối mặt với Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh, vì vậy cô đã bắt Nguyễn Khiết học lấy học để.

Nội dung đời sống hàng ngày, ngoài học vẫn là học.

Đến lớp cũng học, không đến lớp cũng học.

Mỗi ngày đều có những khoảng thời gian hơi khác nhau. Thứ nhất, trên đường đi học về sẽ có Hứa Chước và Trần Vệ Đông đi cùng. Thứ hai là về nhà ăn cơm. Đối mặt với những người khác trong nhà thì thỉnh thoảng phải đối phó với họ .

Ngày tháng lặp đi lặp lại như máy móc rồi cũng trôi qua thật nhanh, dường như bình minh và hoàng hôn ngày nào cũng giống nhau.

Trong nhiều lần bình minh và hoàng hôn, vị trí của mặt trời thay đổi từ bắc xuống nam, nhiệt độ trên mặt đất dần dần bước vào mùa hè nóng bức từ mùa đông lạnh giá.

Mặc dù Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đều học tập mỗi ngày, nhưng nội dung chính trên trường hoàn toàn không phải là học, thậm chí những kiến thức sách vở cũng không phải là thứ quan trọng. So với học kiến thức, thì học kỹ thuật, nông nghiệp, tư tưởng chính trị mới là quan trọng nhất.

Thỉnh thoảng, nhà trường sẽ tổ chức cho học sinh ra nông trường ngoại ô hoạt động và học tập, đồng thời tổ chức các lớp tư tưởng, chính trị với tần suất nhiều, giáo viên và học sinh sẽ cùng nhau nghiên cứu Tuyên ngôn cộng sản và chủ nghĩa Marx - Lenin làm báo cáo tư tưởng.

Sau đó mở ‘đại hội nhìn đắng cay nhớ ngọt bùi’, tập trung tất cả học sinh ăn rau ăn cháo.

Hôm nay lại đến ngày mở ‘đại hội nhìn đắng cay nhớ ngọt bùi’, sáng sớm nhà trường đã đi luộc rau rừng với cám gạo. Sau khi tan học buổi sáng, giáo viên của mỗi lớp sẽ để học sinh về nhà như thường lệ, và mỗi người mang một cái chén và một đôi đũa đến trường.

Sau bữa trưa, khi gần đến giờ lên lớp, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vào bếp lấy chén đũa.

Hiện Nguyễn Hồng Binh đang học năm nhất cũng tham gia các hoạt động như mọi người, thế nên tám đứa trẻ trong nhà đang xin Phùng Tú Anh chén đũa trong bếp. Phùng Tú Anh đưa cái chén nhỏ nhất bỏ vào cặp cho Nguyễn Hồng Binh.

Nguyễn Hồng Quân lại đưa tay về phía bà: “Mẹ, cho con một cái nhỏ, cho con một cái nhỏ.”

Ở nhà chỉ có hai cái chén nhỏ, hầu như không có cái nào to bằng bàn tay. Đưa cả cho Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Hồng Quân, còn lại là chén mà cả nhà thường ăn, vì vậy Phùng Tú Anh lấy hai chén nhỏ chia cho mỗi đứa một cái.

Đến lượt Diệp Thu Văn, bà ta hỏi như thường lệ: “Hay là dùng cái này nha?”

Diệp Thu Văn lắc đầu và nói: “To hơn đi.”

Cô ta luôn là một hình mẫu ở trường nên phải ăn nhiều mới được.

Phùng Tú Anh đành lấy cái tô lớn trong tủ chén và đưa cho Diệp Thu Văn.

Nhóm Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lấy chén xong cũng không nán lại lâu, xách chén đũa rồi đeo cặp ra ngoài.

Nguyễn Hồng Quân ra khỏi cổng bắt đầu kêu la, bảo rằng thằng bé không muốn đến trường ăn thức ăn cho heo..

Mỗi lần ‘nhìn đắng cay nhớ ngọt bùi’, thức ăn quả thực đúng là những thứ mà Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cho heo ăn ở dưới quê – vỏ cám trộn trấu nghiền với rau mọc hoang băm nhỏ, luộc với nước sôi. Muốn khó ăn cỡ nào thì có khó ăn cỡ nấy.

Nguyễn Khê cũng muốn kêu than - Không ngờ kiếp này còn có thể thêm trải nghiệm ăn thức ăn cho heo này!

Đến trường chưa được bao lâu thì chuông vào học vang lên, lớp trưởng trực tiếp tổ chức cho các bạn ra ngoài xếp hàng, cầm chén đũa tập trung, từng người một đến bên chiếc thùng sắt lớn và nhận ‘bữa cơm đắng cay” ở thao trường.

Chén nhỏ quá thì phải nghe vài câu phê bình, chén to hơn dĩ nhiên sẽ được khen vài câu.

Chén của Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không lớn cũng không nhỏ, không có lời phê bình hay khen ngợi, sau khi nhận đồ ăn xong, bọn họ theo hàng ngũ của lớp sang một bên, cầm đũa lần lừa thức ăn cho heo trong chén, cảm giác khó chịu trong bụng sôi trào.

Có khó chịu cỡ nào cũng không được bỏ cuộc, có giáo viên, cán bộ lớp đứng xem, buộc phải ăn sạch.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 262


Mỗi lần Nguyễn Khê trầm ngâm một hồi, chuẩn bị tinh thần thật lâu cho món cám gạo rau dại trong chén kia, sau đó nhắm mắt nín thở, ép bản thân không nghĩ gì nữa, hớp một hơi cho xong

Ăn xong mà thấy tức bụng buồn nôn cũng phải nhịn.

Mà lần nào hớp xong chén này rồi nhìn thầy cô trên đài chủ trì khen Diệp Thu Văn ăn nhiều, Nguyễn Khê lại híp mắt chịu đựng cơn buồn nôn, nghĩ rằng học sinh ưu tú này quả thực không dễ dàng chút nào, lợi hại!

Một học sinh xuất sắc như thế, tốt hơn hết cô không tranh giành, chỉ làm một học sinh bình thường thôi nhỉ.

Là một học sinh bình thường, dẫn dắt Nguyễn Khiết học hành thì được rồi. Lại ăn ‘cơm đắng cay’ như ngày hôm nay, rồi đến nông trại nai lưng làm việc, vác bao tải như mấy hôm kia, những cơ hội để ‘thể hiện’ như vậy cô cóc thèm giành.

Thực sự không có bản lĩnh tranh giành.

Xong ‘bữa cơm đắng cay’ thì đến vòi nước rửa chén đũa, Nguyễn Khê rửa chén, lấy nước súc miệng, thấy xung quanh không có ai, cô ấy nén cơn buồn nôn nhăn mặt, đột nhiên nói: “Chị vái cho Tứ nhân bang mau sụp đổ đi, bà nội nó chịu hết nổi.”

Nguyễn Khiết bị cô chị làm cho giật mình, suýt chút nhảy dựng lên, lật đật nói nhỏ: “Chị à, đừng nói bậy!”

Nguyễn Khê nhổ nước trong miệng, cười đáp: “Không sao, có ai nghe thấy đâu.”

Nguyễn Khiết thở phào: “Chúng ta mau về đi.”

Hai người rửa chén rồi trở lại lớp, tiếp theo là nghe sơ qua về các chủ đề liên quan đến ‘nhìn cay đắng nhớ ngọt bùi’ cả buổi trời. Trên đài chủ trì từng đợt đổi người phát biểu, vào lúc này thật không thể thiếu Diệp Thu Văn và Lục Viễn Chinh.

Sau khi đại hội kết thúc, trở về phòng học nghỉ ngơi một lúc, mà cũng đến giờ về rồi.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đeo cặp ra về, cảm giác những thứ ăn hồi trưa vẫn còn đầy trong bụng, chưa hề có dấu hiệu tiêu hóa. Bây giờ muốn nôn cũng chẳng nôn được, chỉ có thể chờ nó tự tiêu thôi.

Ngay khi hai người bước ra khỏi cổng trường, Hứa Chước và Trần Về Đông đến trước mặt. Hai người họ đang cầm hai que kem trong tay và tiến đến gần, Hứa Chước đưa một que cho Nguyễn Khê, và Trần Vệ Đông đưa cho một que Nguyễn Khiết.

“Ăn đồ ngọt ngọt để dịu bớt”

Nguyễn Khê nhìn Hứa Chước, thở nhẹ và nhận que kem: “Cám ơn.”

Nguyễn Khiết nhận que kem từ tay Trần Vệ Đông và đi cạnh anh ở một bên của Nguyễn Khê, trong khi Hứa Chước đi bên phía còn lại của Nguyễn Khê. Bốn người họ vừa ăn kem que, vừa nói chuyện vừa đi về phía trước nên chiếm một chỗ ở bên đường.

Mỗi lần Nguyễn Thu Dương và Diệp Thu Văn nhìn thấy cảnh này trong lòng họ đều rất ghen tị.

Cũng chẳng biết Hứa Chước trúng tà gì, mà đã qua một khoảng thời gian lâu như vậy rồi, ngày nào anh ấy cũng kè kè sau m.ô.n.g Nguyễn Khê, không mua đồ ăn thì mua nước uống cho chị ta, không quan tâm đến thể diện nữa!

Không phải anh ấy rất lôi cuốn sao?

Tại sao không ‘cuốn’ Nguyễn Khê!

Bực mình.

Từ khi Nguyễn Khê ‘bị động’ làm thân với với Hứa Chước, cô đã không còn từ chối đồ ăn mà Hứa Chước mua cho, chủ yếu là vì từ chối rắc rối quá nên nhận cho xong. Tất nhiên, cô ấy cũng sẽ mua trả lại anh một vài thứ, chẳng hạn như mua cho anh một bao t.h.u.ố.c lá hay gì đó.

Đã nói là không làm bạn với anh, nhưng sau một thời gian dài thì gần như là bạn bè rồi.

DTV

Hôm nay là thứ bảy, trường cho nghỉ một ngày chủ nhật, nhấm nháp hết que kem thì đã về đến cổng đại viện, Hứa Chước lại rủ Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đi chơi vào chủ nhật. Và tất nhiên không ngoài dự kiến, Nguyễn Khê vẫn từ chối.

Không phải cô ấy không muốn ra ngoài chơi với nhóm Hứa Chước, chỉ là thời gian quý giá, hiếm khi được cả ngày, đương nhiên cô muốn dành một khoảng thời gian lớn như vậy cho việc học, dạy Nguyễn Khiết những kiến thức còn dang dở.

Thấy Nguyễn Khê sẽ không đi, Trần Vệ Đông nói với Nguyễn Khiết: “Nhóc con, vậy em đi đi.”

Nguyễn Khiết vội lắc đầu: “Chị tôi không đi tôi cũng không đi.”

Thấy không hẹn được hai chị em, Hứa Chước và Trần Vệ Đông bỏ cuộc thêm một lần nữa.

Sau khi đưa Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vào đại viện một đoạn, họ cũng không la cà mà nhà ai nấy về.

Mọi thời gian rảnh rỗi đối với Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đều buồn tẻ, đặc biệt là vào ngày cuối tuần. Sáng dậy tắm rửa ăn sáng xong rồi lên lầu ngồi học, học đến trưa thì xuống lầu ăn cơm rồi lại lên lầu học bài.

Chính cái kiểu mà Phùng Tú Anh đã phàn nàn, hai đứa ngoài giờ ăn ra không hề xuống lầu nửa bước.

Nhưng cũng có những thời điểm đặc biệt và ngoại lệ, chẳng hạn tối nay quảng trường khu đại viện sẽ chiếu phim, Nguyễn Khiết đang ngồi trên bàn đọc sách, xem một phút thì thất thần năm phút vì âm thanh của bộ phim, thế không cần cố học nữa.

Thấy tâm trí Nguyễn Khiết đã bay ra ngoài từ lâu, có ngồi trên bàn cũng không thể học vào. Này là trạng thái tồi tệ nhất, thế nên Nguyễn Khê bèn đóng sách lại và nói với cô em: “Đi thôi, chúng ta đi xem phim.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 263


Nguyễn Khiết biết mình lơ là nên ngượng ngùng đáp: “Em không cố ý đâu chị.”

Nguyễn Khê chỉ cười với cô: “Kết hợp học hành và nghỉ ngơi, đến lúc thư giãn rồi, đi thôi.”

Nguyễn Khiết liền thả lỏng hớn hở hẳn, cô đóng sách và cùng Nguyễn Khê xuống nhà.

Nhưng hai chị em ra hơi muộn, phim đã chiếu được một lúc, không kiếm được chỗ ngồi đằng trước nên họ chỉ có thể chen vào phía sau đám đông, thấy được chỗ màn hình nhỏ nhỏ từ khe hở đầu người.

Phim này xem rồi nên không ảnh hưởng mấy.

Ở quảng trường đứng đầy người, dày đặc chen chúc nhau mà không hề có tiếng ồn.

Trong lúc Hứa Chước đang buồn chán thì Trần Vệ Đông đang ngồi bên cạnh đã khều vào cánh tay anh, bảo anh nhìn ra hàng người phía sau bên cạnh. Anh nhìn theo ánh mắt của Trần Vệ Đông và bắt gặp Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.

Cả hai hiểu ý và ngay lập tức đứng dậy thu dọn băng ghế dài và bước ra.

Họ đến đằng sau Nguyễn Khê Nguyễn Khiết, Hứa Chước đưa tay vỗ vai Nguyễn Khê, Trần Vệ Đông lớn tiếng gọi: “Nhóc con!”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết quay đầu thì thấy hai người họ thản nhiên giơ tay chào.

Hứa Chước đặt băng ghế dài xuống và ra hiệu cho Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đứng lên băng ghế xem.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đứng lên và trong thoáng chốc họ đã cao hơn phân nửa so với những người đằng trước, dĩ nhiên thấy hết màn hình rồi.

Nhìn thấy Hứa Chước và Trần Vệ Đông cũng đang chen chúc đứng vào, Nguyễn Khê suy nghĩ rồi ghé vào tai Nguyễn Khiết nói nhỏ: “Thực sự chị không muốn xem phim lắm, em xem ở đây với họ đi, chị sang bên kia nghỉ ngơi đợi em, được không?”

Nguyễn Khiết biết Nguyễn Khê không tha thiết với việc xem phim cho lắm, nhất là những bộ phim chị ấy đã xem nên gật đầu.

Nguyễn Khê cẩn thận bước xuống băng ghế, định tìm một chỗ rộng rãi để ngồi nghỉ.

Cả ngày học trong phòng, quả thực cũng mệt mỏi lắm.

Từ đầu, Hứa Chước đã xem phim đến chán và muốn ngủ, nhưng thấy Nguyễn Khê đột ngột rời đi, anh vội vàng nhảy khỏi băng ghế, nhường chỗ cho Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông, đuổi theo Nguyễn Khê.

Đuổi tới bên cô, anh hỏi Nguyễn Khê: “Sao không xem nữa?”

Nguyễn Khê quay lại nhìn anh: “Đã xem hai lần rồi, không muốn xem nữa.”

Cô muốn đến xem với Nguyễn Khiết, nhưng đã có người ở cùng con bé nên cô không buồn xem nữa.

Hứa Chước nói: “Tôi cũng xem phát ngán, còn nhẩm được lời thoại. Em muốn làm gì tôi làm với em.”

Nguyễn Khê cũng không làm gì, chỉ muốn tìm một chỗ ngồi không người để cho đầu óc được thảnh thơi một chút.

Thế là cô dạo quanh quảng trường và tìm một chỗ ngồi.

Tất nhiên Hứa Chước theo cô không rời, sau khi cô ngồi xuống, anh trực tiếp ngồi bên cạnh cô, thả lỏng gân cốt toàn thân, chợt hỏi: “Em ở thành phố lâu rồi, vậy đã xem diễn xuất chưa?”

Nguyễn Khê tò mò quay lại nhìn anh: “Diễn xuất gì?”

Vầng trăng khuyết trên đầu tựa như một cái móc câu, Hứa Chước nhìn cô đáp: “Ba lê, Nữ dân binh thảo nguyên, ca kịch cách mạng, Trí Thủ Uy Hổ Sơn, Hồng sắc nương tử quân... còn có hát kịch... Chương trình mỗi tuần là khác nhau, phải xem ở các rạp hát gì đó.”

Nguyễn Khê ngơ ngác, lắc đầu: “Chưa xem.”

Nguyên thân chưa từng xem, cô cũng chưa từng xem, nghe có vẻ thú vị lắm.

Hứa Chước nhìn cô cười: “Tuần sau đi xem không?”

Nguyễn Khê suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Tôi suy nghĩ đã.”

Suy nghĩ ắt phải cần thời gian, Hứa Chước cũng không hỏi tới. Anh nhìn vầng trăng trên đỉnh đầu, sau đó nhìn sang Nguyễn Khê, không còn gì để trò chuyện với cô, anh hỏi: “Em mới đến đại viện năm nay à?”

Nguyễn Khê trông cũng thả lỏng người: “Đến từ lâu rồi. Tháng năm năm ngoái, được một năm rồi. Chẳng qua hồi năm ngoái còn chưa làm xong hộ khẩu nên không nhập học, ngày nào cũng ở nhà.”

DTV

Hứa Chước nói: “Thảo nào chưa từng gặp em.”

Nguyễn Khê ngắm nhìn vầng trăng khuyết trên bầu trời, giọng nói càng ngày càng nhẹ nhàng: “Gặp qua rồi chưa chắc đã nhớ. Hồi mới tới, tôi đen xỉn, cũng bởi ở nhà buồn tẻ không thấy mặt trời hơn nửa năm, mới trở thành như thế này.”

Hứa Chước nhìn góc nghiêng của cô: “Vậy thì tôi cũng không hẳn nông cạn như em nghĩ.”

Nguyễn Khê ậm ừ quay đầu nhìn anh: “Không hẳn?”

Hứa Chước nhìn cô rồi gật đầu: “Thực sự là rất nông cạn...”

...

Nguyễn Khê bảo suy nghĩ một chút, rốt cuộc từ thứ hai sau khi vào học, cô đã quên béng.

Hứa Chước không hỏi cô rốt cuộc có muốn đi xem diễn xuất vào chủ nhật hay không, chiều thứ bảy anh không đến trường mà đến rạp hát mua vé với đám Trần Vệ Đông, cho cả Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.

Mua vé xong xuôi thì cuốc xe về, họ vẫn đợi giờ tan học ngoài cổng trường.

Cho đến khi Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ra khỏi trường thì cùng hai cô gái về nhà.

Sáu bảy người dàn hàng đi vào đại tạp viện, trước khi ra về, Hứa Chước đã lấy ra hai tấm vé từ trong túi, đưa cho Nguyễn Khê, rồi bảo: “Em vẫn chưa trả lời tôi chuyện xem diễn xuất, hôm nay tôi đến thẳng rạp mua vé rồi, anh em bọn tôi đều có cả, đây là của em với Nguyễn Khiết.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 264


Nguyễn Khê sững sờ, lúc này mới nhớ tuần trước có nhắc chuyện chủ nhật đi xem diễn xuất. Cô nhìn Hứa Chước và tấm vé trong tay anh, tay nhận miệng hỏi: “Tuần này rạp hát diễn cái gì thế?”

Hứa Chước chưa kịp trả lời Trần Vệ Đông đã lên tiếng: “Trí Thủ Uy Hổ Sơn, Dương Tử Vinh, cô biết chứ?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Có nghe qua, ‘Đường đến núi tuyết’.”

Nguyễn Khiết vẫn còn hơi lờ mờ, lên tiếng hỏi: “Diễn xuất gì vậy?”

Trần Vệ Đông lại nhìn cô và cười nói: “Đó chỉ là buổi biểu diễn trong rạp hát. Ở quê các em không có đội tuyên truyền đội diễn xuất gì sao? Thông thường, các đoàn nghệ thuật và đội tuyên truyền biểu diễn những vở kịch này, như Bạch mao nữ, Hồng sắc nương tử quân chẳng hạn.”

Nguyễn Khiết lắc đầu: “Không có.”

Không ai tổ chức đội tuyên truyền, không ai diễn kịch, cùng lắm chỉ là cùng học hát dân ca.

Trần Vệ Đông nói: “Dù sao thì đã mua vé rồi, vậy ngày mai đi đi, đi xem cái gì mới mới.”

Nguyễn Khê cầm vé nhìn Nguyễn Khiết, hỏi ý kiến của cô em: “Em có muốn đi không?”

Nguyễn Khiết do dự một chút rồi gật đầu, thì thào đáp: “Em muốn.”

Bản thân Nguyễn Khê cũng rất thích thú với diễn xuất này, bèn nhận vé và nói với Hứa Chước rằng: “Vậy bọn tôi nhận hai tấm vé này nghe. Ngày mai xem biểu diễn xong thì mới các người đi ăn.”

Hứa Chước không khách sáo với cô, nói thẳng: “Giờ biểu diễn là ba giờ chiều ngày mai. Hai giờ rưỡi bọn tôi sẽ đợi ở cổng đại viện. Em cứ đến đó rồi bọn tôi sẽ đưa hai người đến rạp.”

Nguyễn Khê cầm chắc tấm vé, gật đầu: “Được, ngày mai gặp.”

Nói xong, nhóm Hứa Chước đạp xe đi.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết theo nhau về nhà, Nguyễn Khê đưa vé biểu diễn cho Nguyễn Khiết và bảo Nguyễn Khiết xem một gì đó mới mẻ chút.

Nguyễn Khiết nhìn một lúc rồi hỏi Nguyễn Khê: “Trí Thủ Uy Hổ Sơn kể về gì vậy, chị?”

DTV

Về nội dung cụ thể của câu chuyện, Nguyễn Khê cũng không nhớ rõ nên ngẫm nghĩ đáp: “Đó là câu chuyện về nhân vật chính Dương Tử Vinh và một phân đội nhỏ, đã đấu trí so dũng với một băng cướp cầm đầu trên núi, đến cuối cùng đội quân đã tiêu diệt được bọn cướp.”

Nguyễn Khiết đã hiểu: “Chuyện về việc giải phóng quân diệt cướp.”

Hai chị em trò chuyện đến lúc về đến nhà, Nguyễn Khê cất vé vào cặp và lên lầu với Nguyễn Khiết.

Mùa hè ngày dài đêm ngắn, tan học khá sớm nên về nhà một lúc mới đến giờ ăn, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lên thẳng lầu học bài, đến giờ thì xuống ăn cơm.

Bây giờ Nguyễn Thu Nguyệt không ở dưới nhà, khi Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết về đến, cô bèn đến phòng họ.

Nguyễn Khê ngồi xuống bàn và lấy đồ dùng học và sách trong cặp.

Trong lúc cô chị lật mở sách, Nguyễn Thu Nguyệt lướt nhìn và tình cờ thấy vé xem diễn xuất ở rạp hát được kẹp giữa trang sách của chị. Nguyễn Thu Nguyệt thốt lên một tiếng “Gì thế”: “Chị cả, chị lấy đâu ra vé xem diễn này thế?”

Nguyễn Khê lấy vé ra và nói với Nguyễn Thu Nguyệt: “Của nhóm Hứa Chước và cho đấy, bảo là ngày mai đi xem.”

Nguyễn Thu Nguyệt cầm tấm vé, nói: “Quào, anh ấy thật sự không nói với chị luôn, vé này khó mua lắm nghe. Rạp hát đều có các buổi biểu diễn vào chủ nhật hàng tuần, nhiều người muốn đi xem lắm mà giành vé không lại.”

Nguyễn Khiết trả lời: “Nhưng họ mua rất nhiều, cả năm người ai cũng có một vé.”

Nguyễn Thu Nguyệt để vé trở lại: “Đó là vì họ có cách.”

Nguyễn Khê nhìn cô em rồi nói: “Hay là sau này có thời gian, nhờ họ mua giúp vài vé. Chúng ta tự trả tiền sau đó sẽ tự mình xem, dẫn cả Hồng Quân, Diệp Phàm với Hồng Binh, thế nào?”

Nguyễn Thu Nguyệt liền tươi cười và vui vẻ đáp: “Dạ được, chị cả tuyệt quá.”

Còn bây giờ, Nguyễn Khê cất hai tấm vé này vào hộp đồ dùng học: “Đọc sách đi.”

Vào một ngày hè đầy nắng, bầu trời xanh ngắt điểm xuyết vài đám mây trắng như bông.

Nguyễn Khê với Nguyễn Khiết thu dọn bàn làm học, sắp xếp gọn gàng sách giáo khoa và vở bài tập, cầm theo hai vé xem diễn, tạm biệt Nguyễn Thu Nguyệt rồi xuống lầu đúng giờ.

Hôm nay Nguyễn Trường Phú phải tăng ở đơn vị nên vắng nhà, trước khi đi, Nguyễn Khê đến chào Phùng Tú Anh, nói rằng hôm nay cô và Nguyễn Khiết có việc phải làm và sẽ không về kịp cơm tối. Còn chuyện gì cô không nói rõ.

Đương nhiên rồi, Phùng Tú Anh cũng không hỏi thêm.

Nguyễn Khê chào bà ta rồi dẫn Nguyễn Khiết ra ngoài, hai người đi đến cổng đại viện thì thấy nhóm người Hứa Chước đã chờ sẵn ở bên ngoài. Năm người đứng trong bóng râm, và khi trông thấy hai cô gái, họ liền vẫy tay.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết bước đến trước mặt họ, Hứa Chước không nói gì, liền đạp lên bàn đạp: “Đi thôi.”

Sau đó Nguyễn Khê lên xe của anh, Nguyễn Khiết lên xe của Trần Vệ Đông, và ba chàng trai còn lại đi xe trống, bảy người cùng nhau đi đến rạp hát. Vẫn còn đủ thời gian, họ không chạy nhanh và cùng trò chuyện sôi nổi trên đường.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 265


Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ngồi sau yên xe không phát ra tiếng động, thỉnh thoảng lại nhìn nhau cười.

Thấy Nguyễn Khê không lên tiếng, Hứa Chước quay lại hỏi: “Hai người muốn ăn gì, đến đó tôi mua cho.”

Nguyễn Khê không muốn tiêu thêm tiền, chỉ đáp: “Không cần đâu, hồi trưa ăn no lắm,.”

Nhưng khi đến rạp hát, Hứa Chước vẫn mua cho cô và Nguyễn Khiết mỗi người một ly kem.

Mua đồ xong thì cả nhóm vào rạp, tìm chỗ ngồi, đợi sân khấu mở màn.

Nguyễn Khiết đang ăn kem, ghé mặt Nguyễn Khê và nói nhỏ: “Người thành phố thật có phong cách tây, em nằm mơ cũng không thể tưởng tượng ra được cuộc sống như thế này. Còn ly kem này, còn ngon hơn cả kem que, đây là lần đầu tiên em thấy trong đời. “

Nguyễn Khê vừa ăn kem vừa nhìn cô cười, cũng thì thầm: “Chị cũng vậy.”

Nguyễn Khiết mỗi lần ăn chỉ múc một ít: “Chỉ là đắt quá, em ngại c.h.ế.t mất.”

Nguyễn Khê hắng giọng: “Không sao, có qua có lại, sau buổi biểu diễn mình mời bọn họ đi ăn là huề.”

Nguyễn Khiết đang định nói tiếp, ánh mắt cô thoáng bắt gặp một bóng dáng quen thuộc. Cô khẽ ngẩn người, sau đó nhanh chóng nắm chặt cánh tay của Nguyễn Khê lắc lắc, chỉ về bóng dáng quen thuộc kia.

Nguyễn Khê nhìn theo hướng cô em chỉ thì thấy Diệp Thu Văn. Cô ta không đến một mình mà bên cạnh còn có một người mà hai chị em không thân quen, chính là Lục Viễn Chinh sống dưới ánh hào quang như Diệp Thu Văn.

Nguyễn Khiết bèn thì thào: “Xem ra là thật rồi.”

Nguyễn Khê cũng thì thào: “Đừng nói linh tinh.”

Nguyễn Khiết định nói tiếp, Hứa Chước đang ngồi bên cạnh Nguyễn Khê bỗng cũng nghiêng đầu, còn ‘thì thầm’ giống hai cô: “Hai người đang nói gì thế? Không cho bọn tôi nghe được à?”

Nguyễn Khiết bị anh làm cho giật mình, cô ngồi thẳng dậy lật đật nói: “Không ... không có gì đâu.”

Nguyễn Khê không nhịn được cười, múc một muỗng kem bỏ vào miệng.

Nguyễn Khiết bị Hứa Chước dọa cho sợ hãi, không nói chuyện với Nguyễn Khê nữa, cô yên lặng ngồi chỗ của mình và ăn kem.

Ăn một lúc, Trần Vệ Đông đang ngồi bên phải cô đột nhiên chìa tay ra cho cô một miếng socola, và nói nhỏ với cô: “Nhóc con, tôi đặc biệt mua cho em. Ngon lắm, đắt tiền lắm.”

Anh ấy vừa nói xong thì Nguyễn Khê và Hứa Chước đang ngồi bên trái ghé đầu nhìn anh và Nguyễn Khiết.

Hứa Chước còn cố ý nhấn mạnh: “Tôi nghe thấy hết thảy rồi, ‘đắt tiền lắm’.”

DTV

“...”

Nguyễn Khiết nhìn miếng socola trong lòng bàn tay của Trần Vệ Đông, rồi nhìn sang Nguyễn Khê và Hứa Chước đang ngồi bên trái, chạm phải ánh mắt của hai người họ, gương mặt như muốn nổ, sắp bốc khói đến nơi rồi.

Cô ngay lập tức chặn tay Trần Vệ Đông, đỏ mặt nói: “Không ăn.”

Chàng trai ngồi bên phải Trần Vệ Đông cũng đến góp vui, nói nhỏ: “Tôi thích ăn đồ đắt tiền lắm, cho tôi đi.”

Trần Vệ Đông lườm c* cậu: “Cút! Cậu có cửa!

Trần Vệ Đông mắng xong, rạp hát bỗng chốc tối đèn, tấm màn trên sân khấu từ từ hé mở

Một chùm ánh sáng chiếu vào khán đài, người dẫn chương trình cầm micro thông báo hạ màn, và màn biểu diễn chính thức bắt đầu.

Khán giả không còn rì rào, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cũng nghiêm túc theo dõi màn biểu diễn.

Thế nhưng hai anh chàng ngồi bên hai cô gái, Hứa Chước với Trần Vệ Đông lại chẳng nghiêm túc, một người lười nhác dựa vào lưng ghế bọc vải nhung đỏ, chăm chú nhìn Nguyễn Khê trong màn tối, còn người kia thì lặng lẽ nhét socola vào cặp của Nguyễn Khiết.

Buổi biểu diễn kéo dài khoảng hai tiếng

Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, nhóm Nguyễn Khê ra khỏi nhà hát cùng với những khán giả khác.

Bây giờ mới năm giờ, bên ngoài trời vẫn còn sáng, ăn cơm tối hãy còn hơi sớm.

Thế là thay vì vội vàng đến quán ăn, họ đạp xe đi tìm một nơi gần đó để chơi một trận.

Những chàng trai mười bảy, mười tám cùng nhau cười đùa, nhất là sau khi xem xong vở biểu diễn, bọn họ luôn bàn về vở kịch đã xem đó, thế nên cậu một câu tôi một câu nhắc lại lời kịch.

“Tây Bắc huyền thiên một đám mây, quạ đen lạc vào đàn phượng hoàng. Đông đảo đều là anh hùng hảo hán. Ai là vua mà ai là thần?”

“Thiên Vương át Địa Hổ!”

“Bảo tháp trấn Hà Bá!”

“Gì hả? Gì hả?

“Nói chuyện chính Ngọ, ai cũng không có nhà!”

“Mặt đỏ là cái gì?”

“Tinh Thần sục sôi!”

“Sao lại có màu vàng?”

“Ánh nến phòng lạnh!”

...

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không góp vui, chỉ đứng bên cạnh lặng lẽ cười.

Sắp đến giờ, hai cô gái tiếp tục theo họ đến quán và gọi một bàn thức ăn.

Thật ra thì hòa vào bầu không khí của họ, Nguyễn Khê cũng có thể cảm thấy họ sống rất vui vẻ, thanh xuân bay nhảy, không gò bó, tự do tự tại, chẳng có lo âu chẳng có phiền muộn, không cần suy nghĩ bất kỳ điều gì, trong đầu chỉ có chơi ở đâu và chơi như thế nào.

Nhưng Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không có ba không có mẹ như họ, không có chỗ dựa vững chắc phía sau. Không có người tạo cho họ môi trường hoàn toàn không có bộn bề và âu lo, thế nên hai cô gái cũng chỉ có thể buông xõa chơi với họ trong một buổi ngắn ngủi hôm nay mà thôi.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 266


Hết hôm nay, họ vẫn phải trở lại quỹ đạo của mình, dốc sức học tập cho tương lai của bản thân.

Vì không muốn mắc nợ Hứa Chước, nên gọi món xong, Nguyễn Khê kiếm cớ đi vệ sinh rồi lặng lẽ đi thanh toán tiền ăn tối và tiền vé. Cô ấy thường không chi tiêu mấy, nhưng thỉnh thoảng xa xỉ một lần thì hoàn toàn gánh được.

Hứa Chước không định để cô mời, ăn xong thì biết cô đã trả tiền nên anh ấy muốn trả lại cô.

DTV

Nhưng Nguyễn Khê sống c.h.ế.t cũng không nhận, anh không ép cô nên thôi.

Bước ra khỏi quán ăn, họ không đi chơi tiếp mà chỉ đạp xe trở về.

Chiếc xe đạp đổ chuông lăn bánh vào khu đại viện thì trời đã tối, họ thắng xe và dừng ở ngã ba, để Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết xuống xe.

Nguyễn Khê nhảy ra khỏi xe, đứng trước mặt Hứa Chước, mỉm cười nói với anh: “Cảm ơn mọi người, hôm nay chơi rất vui.”

Vui là tốt rồi, Hứa Chước chống một chân nhìn cô nói: “Về ngủ đi, ngày mai gặp.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vẫy tay chào mấy người họ và quay về nhà.

Dọc đường, Nguyễn Khiết hít một hơi thật sâu và nói: “Chị này, em cảm thấy cuộc sống của mình đang ngày càng trở nên khác lạ, rất thú vị.”

Nguyễn Khê nhìn cô em cười: “Vẫn chưa đâu đến đâu, thú vị thực thụ còn ở phía sau kìa.”

Nguyễn Khiết không tưởng tượng được: “Thú vị cỡ nào?”

Nguyễn Khê nói: “Rất thú vị rất thú vị.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết về đến nhà, cửa vẫn chưa đóng. Họ đẩy cánh cửa khép hờ và bước vào nhà, trước khi lên lầu, họ đến phòng khách chào Nguyễn Trường Phú Phùng Tú Anh báo họ đã về.

Nguyễn Trường Phú đang uống trà và lật xem tạp chí, trong khi Phùng Tú Anh ngồi bên cạnh đan áo len.

Nguyễn Trường Phú có loạt mối quan tâm đến Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, cất tiếng hỏi: “Bữa nay ra ngoài làm gì thế?”

Cũng chẳng phải chuyện không thể nói.

Nguyễn Khê bình tĩnh đáp: “Đến rạp hát xem biểu diễn.”

Nghe vậy, Nguyên Trường Phú có vẻ rất thích thú, vẻ mặt sáng rỡ: “Ồ? Hôm nay diễn vở gì vậy?”

Nguyễn Khê không định đứng nói chuyện lâu với ông ta, chỉ trả lời đơn giản: “Trí Thủ Uy Hổ Sơn.”

Nguyễn Trường Phú cứ tiếp tục nói: “Vở này hay lắm, Dương Tử Vinh đấu trí đấu dũng với băng thổ phỉ.”

Ông ta nói xong, lại hỏi: “Chỉ có hai cháu thôi à?”

Nguyễn Khê đáp: “Không, còn nhóm bạn của Hứa Chước, thêm cháu với Nguyễn Khiết là bảy người.”

Nghe cô nói thế, Phùng Tú Anh ngừng đan áo len và nhìn lên Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.

Động tác uống trà của Nguyễn Trường Phú cũng chậm dần, ông ta đặt chiếc tách trà tráng men đã hư cũ xuống bàn trà, ngồi thẳng người nhìn Nguyễn Khê một hồi rồi hắng giọng hỏi: “Cháu với Hứa Chước…hiện tại có quan hệ gì…?”

Nguyễn Khê thản nhiên trả lời: “Không quan hệ gì cả, hữu nghị cách mạng, bạn bè bình thường.”

Nét mặt của Nguyên Trường Phú không thay đổi, vẫn thoải mái như thế, lời nói vẫn bình thường như thế, nhìn Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và nói: “Các con còn trẻ ít hiểu biết, nên ba phải nói vài lời. Đừng thấy gia cảnh đám nhóc đó khá khẩm, để chúng dỗ vài câu mà say mê. Yêu đương ở độ tuổi này chỉ hại cho các con chứ không có lợi gì. Giờ chúng đang học lớp mười một, năm nay tốt nghiệp xong phải nhập ngũ, chưa đến nửa năm đã phải chia xa, còn có sau này với các con sao? “

Nguyễn Khê chấp nhận lời nhắc nhở về chuyện này của ông ta, chỉ đáp: “Bác an tâm, mặc dù bọn con non trẻ chưa có hiểu biết nhiều nhưng cũng không phải không biết động não. Bọn cháu tự liệu được.”

Nguyễn Trường Phú chợt thấy nhẹ nhõm khi nghe những lời của cô bé, lại nói: “Tự liệu được là tốt.”

Nguyễn Khê không muốn đứng nói chuyện với ông ta nữa: “Bọn con lên lầu ạ.”

Nguyễn Trường Phú gật đầu: “Đi đi.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết quay đi, đeo cặp lên lầu.

Đợi hai cô lên lầu, Phùng Tú Anh nhìn Nguyễn Trường Phú và nói: “Đều đã ra ngoài xem buổi biểu diễn với nhau rồi, anh nói mấy câu như gió thoảng qua tai là thôi à? Chúng nó lớn lên chốn thôn quê, đều không biết tốt xấu, thấy mấy thằng như thế có thể không mê muội thật không? Nếu anh không lo ngay bây giờ, đến lúc thực sự gây chuyện mất thì hối hận cũng đã muộn! Em không ngăn được chúng đâu.”

Nguyễn Trường Phú lại không chút lo lắng: “Em không nghe thấy à? Cả bảy tám người cùng đi xem, chẳng phải đi riêng hai người. Em nghe con bé nói thì biết ngay, trong lòng nó hiểu rõ, không hồ đồ.”

Phùng Tú Anh dùng ngón tay quấn sợi len: “Em chẳng thấy nó hiểu chỗ nào.”

Nguyễn Trường Phú không muốn nói nhiều với bà ta về Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, lòng bà ta cảm thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đều không ổn, nhìn chúng chỗ nào cũng có vấn đề, có lúc thở một cái cũng có vấn đề, dù nói nhiều cũng sẽ không thay đổi được cái nhìn của bà ta với hai đứa nó.

Ông ta không nói về Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, chỉ đổi chủ đề: “Thế hôm nay Thu Văn ra ngoài làm gì?”

Phùng Tú Anh đan áo len và nói: “Nó đi chơi với mấy bạn nữ rồi.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 267


Nguyễn Trường Phú quay đầu nhìn ra bên ngoài: “Chơi gì mà đến muộn vẫn chưa không về?”

Phùng Tú Anh nói: “Mấy đứa con gái với nhau cũng chỉ là ăn ăn uống uống, chắc vẫn chưa ăn tối xong kìa.”

DTV

Diệp Thu Văn luôn làm việc chu toàn, nên Nguyễn Trường Phú không hỏi thêm và tiếp tục xem tạp chí.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đi lên lầu mở cửa, Nguyễn Thu Nguyệt bèn từ phòng mình bước đến.

Nguyễn Thu Nguyệt đi theo vào phòng, cười hỏi: “Thế nào? Kịch hay chứ?”

Nguyễn Khiết cười nói: “Hay lắm, còn thú vị hơn xem phim, cảm giác tấm màn từ từ hé mở thật sự rất tuyệt.”

Nguyễn Thu Nguyệt ngồi xuống bàn và thích thú nói: “Chị họ, kể em nghe.”

Tất nhiên Nguyễn Khiết rất muốn kể lại sau khi xem vở kịch, khi nãy cô ở cùng với nhóm Hứa Chước, cô không chen được một câu, thế nên bây giờ cô bèn ngồi xuống bàn và nghiêm túc kể cho Nguyễn Thu Nguyệt nghe về kịch cách mạng này.

Nguyễn Khê tranh thủ hai cô em đang luyên thuyên, lấy quần áo sạch đi tắm trước.

Đến khi cô gội đầu, lau khô tóc và trở về phòng, Nguyễn Khiết cũng đã kể xong vở kịch cách mạch cho Nguyễn Thu Nguyệt.

Nguyễn Thu Nguyệt nghe xong hài lòng thỏa dạ nên ‘thả’ Nguyễn Khiết lấy đồ đi tắm rồi.

Nguyễn Khê không tắm xong không ngủ ngay mà ngồi vào bàn đợi tóc khô.

Thấy chị còn chưa ngủ, tất nhiên Nguyễn Thu Nguyệt cũng không về phòng mà ngồi vào bàn trò chuyện với chị…

Nguyễn Khiết trở lại sau khi tắm, cả ba người họ tập trung tâm trí và đọc sách một lúc, ngồi giải một số bài toán dưới ánh đèn.

Căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng trang sách và đầu mũi lật trang.

Nguyễn Khiết bắt đầu nhức đầu sau khi giải quyết bài tập được một lúc, nên cô đẩy bài tập sang Nguyễn Khê và hỏi: “Chị xem chị biết cách giải câu này không, em vắt óc cả buổi vẫn chưa tìm được cách giải.”

Nguyễn Khê kéo quyển sách bài tập của cô em lại gần, dùng bút chì làm nó trên giấy nháp một lúc rồi gọi Nguyễn Khiết: “Qua đây, chị cho em một hướng giải, em làm lại xem, làm không ra nữa thì chị giảng cho em.”

Nguyễn Khiết gật đầu và lắng nghe hướng giải của Nguyễn Khê.

Sau khi nghe chị giảng, cô thử làm theo hướng giải của Nguyễn Khê, sau một hồi cô đã hiểu thông, cô lấy bút viết lại tất cả các bước giải, rồi cô cười và nói: “Chị, em làm ra rồi.”

Nguyễn Khê động viên cô em gái: “Làm nhiều sẽ biết thôi.”

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đọc sách, giải bài tập dưới ánh đèn, trên bàn có một chiếc đồng hồ báo thức cơ tròn mới tinh. Kim đồng hồ nhích từng bước, kim phút kim giây va vào nhau, đã đúng mười giờ tối.

Nguyễn Thu Nguyệt cảm thấy buồn ngủ, bất giác ngáp dài, mắt nhấm nhem ướt.

Vừa định cất sách đi ngủ thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa ở tầng dưới.

Bởi vì buổi tối không có việc gì làm, thời đại này cũng không có sinh hoạt về đêm, mọi người đều đi ngủ khá sớm, mười giờ đã là rất muộn rồi. Mọi người trong gia đình đã ngủ say nên sau một hồi tiếng gõ cửa vẫn không thấy ai ra mở cửa.

Nguyễn Thu Nguyệt có chút buồn ngủ, cô chớp mắt hỏi: “Là cửa nhà mình à?”

Cuộc sống và phần còn lại của cô đã theo thời đại này được vài năm, lúc này Nguyễn Khê đã đọc sách đến buồn ngủ. Nhưng trông cô ấy không ‘mơ màng’ như Nguyễn Thu Nguyệt, giơ tay ấn huyệt thái dương: “Chắc là, Diệp Thu Văn về.”

“Diệp Thu Văn?”

Nguyễn Thu Nguyệt hồi lâu mới phản ứng lại: “Phải rồi, hình như hôm nay chị ta cũng ra ngoài.”

Tiếng gõ cửa ở tầng dưới lại vang lên, nghe một hồi lâu vẫn chưa có người ra mở. Hết cách, Nguyễn Thu Nguyệt đành đứng dậy, vừa đi vừa nói: “Thôi, em đi mở cửa cho chị ta, không thì đánh thức người ta mất.”

Cô ngáp dài ra khỏi phòng và đi xuống lầu, cô mở cửa, quả nhiên thấy Diệp Vấn ở bên ngoài. Cô không chào Diệp Thu Văn, cô mở cửa liền đi lên lầu, chỉ vờ như không nhìn thấy Diệp Thu Văn.

Vào lúc này, Phùng Tú Anh lại đi ra, trông thấy Diệp Thu Văn liền bảo: “Mẹ đợi đến ngủ gục, gõ cửa lâu rồi phải không? Đã muộn như vậy, lên lầu tắm rửa ngủ đi.”

Diệp Thu Văn không nói gì, gật đầu và đi lên lầu.

Nguyễn Thu Nguyệt lên lầu, cô không sang chỗ Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, mà trở về phòng ngủ.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nghe thấy Diệp Thu Văn lên lầu và vào phòng, một lúc sau, cô ta đến phòng tắm tắm rửa.

Nguyễn Khiết nhỏ giọng nói: “Về muộn thế sao? Trời vừa tối mình đã về rồi, bác trai bác gái dặn dò mình nhiều vậy, sao không lo cho chị ta đi chớ? Rõ ràng một mình hẹn hò trai, còn về muộn như thế, rõ ràng có vấn đề.”

Nguyễn Khê nói: “Chưa chắc họ biết cô ta đi hẹn hò kìa.”

Nguyễn Khiết suy nghĩ một chút: “Cũng phải, thế nào cô ta cũng chẳng nói.”

Nói xong, cô nhìn chằm chằm Nguyễn Khê, lại hỏi: “Thế có cần nói với bác cả không chị?”

Nguyễn Khê ngẩng đầu nhìn cô ấy: “Em muốn xen vào chuyện của nhà bác ấy sao? Cho dù có nói, Diệp Thu Văn cũng sẽ không thừa nhận. Thêm ấn tượng của hai chúng ta trong lòng Phùng Tú Anh, em nghĩ họ sẽ tin chúng ta hay Diệp Thu Văn? Có lẽ em lo sợ Diệp Thu Văn sẽ đi sai hướng, nhưng người ta sẽ chỉ cảm thấy em đang ghen tị với cô ta, vu oan cho cô ta, vô cớ gây sự.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 268


Nguyễn Khiết hắng giọng: “Vậy thôi.”

Không lo nhiều chuyện thì hơn.

Nguyễn Khê ừ đáp: “Không lo được thì đừng lo.”

Đây là tình yêu vượt mọi quy luật thế tục của nam chính và nữ chính, bất cứ điều gì cũng chẳng thể ngăn cản, là thứ tình cảm mãnh liệt đến mức bùng cháy. Càng không thể bên nhau, càng bất chấp mọi thứ để đến với nhau.

Hiện thực nằm trong phạm vi không thể cân nhắc, và tình yêu lớn hơn tất cả mọi thứ.

Tiểu thuyết gốc là dựa trên câu chuyện tình yêu giữa hai người họ. Tình yêu là niềm tin tối thượng, và những thứ khác đều phục vụ cho tình yêu. Mà câu chuyện tình yêu này không được suôn sẻ và ngọt ngào, sẽ có nhiều khúc mắc trong đó.

Hai con người đã mở lòng để ở bên nhau từ thuở thiếu thời, không màng đến người khác và không ngại tương lai, trải qua vô số trắc trở nhưng cuối cùng họ vẫn tràn đầy niềm kiên định, người có tình rồi cũng nên duyên vợ chồng và trở thành một cặp đôi đáng ngưỡng mộ.

Mà những thăng trầm trong tình yêu của họ, vài chuyện là do thời cuộc, còn vài chuyện là do con người tạo nên.

Những xoay vần của thời cuộc là sự chia li buộc phải đối mặt, còn do con người tạo ra, đó chính là có người ác ý ngáng chân, tạo ra khó khăn và trở ngại cho họ, rắp tâm phá hoại chia cắt họ.

Nguyễn Khê nguyên thân chính là một trong những ‘vật cản’ tình yêu của họ.

Đương nhiên, Nguyễn Khê không thể lãng phí thời gian trở thành nữ phụ độc ác giữa hai người họ, và cô cũng sẽ không để Nguyễn Khiết dính líu. Là ý tốt thì tốt, nếu là ý xấu cũng mặc, đều chẳng ích lợi, bởi vì Phùng Tú Anh không tin chị em cô.

Trắc trở trong tình yêu của bọn họ, cứ để người khác làm thôi.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không nói chuyện của Diệp Thu Văn, học đến buồn ngủ thì thu dọn sách vở và đồ dùng học, chuẩn bị đi ngủ.

Trong lúc Nguyễn Khiết đang dọn cặp, cô bất ngờ phát hiện một miếng socola trong cặp của mình.

Cô đưa tay cầm lên, mới biết là miếng sôcôla hồi chiều Trần Vệ Đông đã cho cô khi ở rạp hát mà cô không nhận. Cô ngẩn người cầm thanh socola, chợt nghe Nguyễn Khê nói: “Hả? Trần Vệ Đông âm thầm nhét cho em à?”

Nguyễn Khiết hoàn hồn, nhìn sang Nguyễn Khê: “Em cũng không hay.”

Nguyễn Khê mỉm cười: “Chị thấy rồi nghe, một miếng socola ‘đắt tiền’.”

Nhớ lại sự việc ở rạp hát, Nguyễn Khiết lại không kìm được đỏ mặt. Cô xấu hổ cúi đầu, nhét thanh socola vào cặp, nói: “Ngày mai em sẽ trả lại cho anh ấy.”

Nguyễn Khê nhìn cô bé, không trả lời.

Điều nên nói, thực ra Nguyễn Trường Phú đã nói rất rõ ràng trước khi bọn cô lên lầu rồi.

Bản thân Nguyễn Khê cũng không ở độ tuổi này, đương nhiên sẽ không hoa mắt chỉ vì một ly kem vài ba miếng socola, nhưng ở độ tuổi của Nguyễn Khiết, kỳ thật cô vẫn có chút lo lắng cô bé sẽ bị rơi vào trong đó.

Mà lo thì lo, cô vẫn không can thiệp vào chuyện của Nguyễn Khiết quá nhiều, chuyện thế này cần có ý kiến riêng của con bé.

Buổi sáng đến trường, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết sẽ nhập bọn với Nguyễn Hồng Quân, Diệp Phàm, Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Hồng Binh, cũng rất hiếm khi gặp nhóm của Hứa Chước, họ còn nghĩ mấy tên đó đều trốn học ở nhà rủ rồi hay không, vốn không có đến lớp.

Mấy anh chị em bước đến cổng trường, ba người vào trường tiểu học, ba người vào trường trung học cơ sở và trung học phổ thông.

Trước mắt sắp đến kỳ nghỉ hè, khí trời càng ngày càng nóng, sáng sớm đã không còn sự mát mẻ.

Học xong buổi sáng thì về nhà, mặt trời trên đầu càng thêm gay gắt.

Hứa Chước với Trần Vệ Đông đang đợi bọn cô trước cổng trường, họ gặp nhau và cùng về nhà như bao ngày.

Đến ngã ba trong đại viện, Nguyễn Khiết không trở về ngay mà đột ngột lấy socola từ trong cặp đưa cho Trần Vệ Đông và nói: “Trả anh, sau này đừng mua gì cho tôi, tôi trả không nổi.”

Nói rồi cô dúi thanh sô cô la vào tay Trần Vệ Đông, lôi kéo Nguyễn Khê rời đi.

Cô khác với Nguyễn Khê, Nguyễn Khê có thể nhận đồ mà Hứa Chước mua, bởi vì Nguyễn Khê có tiền để mua trả lại, còn có thể mời hết thảy người ăn một bữa đắt tiền, còn cô thật không có khả năng.

Trần Vệ Đông sững sờ, hét lên từ sau lưng:

“Không cần em trả!”

Nguyễn Khiết quay đầu lại nói: “Thế cũng không lấy!”

Mặc dù đúng là người nhút nhát và thiếu hiểu biết, nhưng cô ấy cũng hiểu đạo lý ‘bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm’. Từ khi còn nhỏ, bà cô đã dạy rằng không được tùy tiện nhận đồ của người khác, lấy đồ của người ta đều phải đáp trả.

Trần Vệ Đông đứng đó và nhìn Nguyễn Khiết khuất dần, đá hòn đá trên đất một hồi.

Hứa Chước nhìn anh ta ‘cười trên nỗi đau của người khác: “Hay là cho tôi đi, không ăn sẽ chảy mất.”

Trần Vệ Đông thẳng thừng đập miếng socola vào tay anh: “Ăn, ăn, ăn!”

Hứa Chước chẳng khách khí, anh xé mở miếng socola và cắn một miếng, vừa ăn vừa gật đầu khẳng định: “Chà, đồ đắt tiền có khác, quả thực rất ngon.”

Trần Vệ Đông: “...”

DTV

Anh đã chơi với kiểu người gì thế này!
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 269


Trong lúc Hứa Chước cười đùa ăn sô cô la và trêu chọc Trần Vệ Đông, Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương tình cờ đi đến trước mặt họ

Giữa Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương với họ đều là ‘nước sông không phạm nước giếng’, bình thường họ chỉ lướt qua nhau, nhưng hôm nay Nguyễn Thu Dương không cầm lòng được, vừa đi được vài bước, cô đột nhiên kéo Diệp Thu Văn quay lại đứng trước mặt Hứa Chước và Trần Vệ Đông.

Không quen biết, Hứa Chước và Trần Vệ Đông nhìn họ, không nói gì.

Diệp Thu Văn muốn bỏ đi, nhưng bị Nguyễn Thu Dương kéo giữ.

Nguyễn Thu Dương hít một hơi mới dám nói: “Các anh xem Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết như bạn bè, ngày nào cũng mua thứ này thứ kia cho, còn vui vẻ khi họ nhận nữa chứ, nhưng các anh có biết họ nói các anh như thế nào sau lưng không?”

Là chủ đề về Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, Hứa Chước khẽ nhướng mày, nhìn Nguyễn Thu Dương và nói: “Nói thế nào?”

Nguyễn Thu Dương nín thở nói: “Chị ta nói anh là tên côn đồ, cơ bản không để mắt đến.”

Hứa Chước với Trần Vệ Đông như c.h.ế.t lặng.

Nguyễn Thu Dương thầm mừng rỡ trong lòng, nghĩ đến việc Hứa Chước và Trần Vệ Đông sĩ diện cao ngất, nhất định sẽ nổi giận, sau này có thể không qua lại với Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết nữa, huống chi là mua cái này cái kia cho, hoặc có thể họ sẽ bị làm nhục trả thù nữa kìa.

Mấy tên này, liệu chịu được việc bị gọi là tên khốn, nói không để mắt đến?

Kết cục, cô ta mừng thầm chưa đến ba mươi giây, Trần Vệ Đông nhướng mày nói: “Cóc phải chuyện của cô! Họ không thích bọn tôi, các cô vui lắm đúng không? Cố tình đến đây cười cợt bọn tôi?”

Nguyễn Thu Dương không biết rằng Trần Vệ Đông vừa bị Nguyễn Khiết từ chối, này đúng là đánh vào họng súng. Thậm chí cô còn chút khó hiểu-cô có lòng nói với họ, rõ rằng họ nên giận Nguyễn Khê với Nguyễn Khiết mới đúng, tại sao lại nổi giận với cô!

Cô nói: “Tôi chỉ tốt bụng nói với các anh, để các anh không bị gạt...”

Đúng lúc Trần Vệ Đông có ‘tâm sự không có chỗ xả’, thế là anh liền trút lên người Nguyễn Thu Dương, nạt cô ta: “Ông đây còn vui vì bị gạt, chỉ sợ họ không gạt tôi đủ nữa kìa, cô lo nổi không? Biến xa chút đê!”

Nguyễn Thu Dương: “!!!”

Điên hả!

Hai chữ đó tràn lên miệng cô, và suýt nữa thốt ra. Tuy nhiên, cô vẫn nhớ hai người đang đứng trước mặt mình là ai, thật không thể chọc vào, nên gồng cứng người nuốt trôi.

Cô không dám nói nhiều, Diệp Thu Văn kéo cô, và cô theo ngay.

Đi được vài bước thì quay lại nhìn thấy Hứa Chước với Trần Vệ Đông cũng đi mất, Nguyễn Thu Dương bức xúc nói nhỏ: “Chẳng biết Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết có phải phù thủy gì không, có khi nào họ trúng tà rồi không?”

Diệp Thu Văn thì thào: “Đừng nói linh tinh, đây là mê tín phong kiến.”

Nguyễn Thu Dương hậm hực-sớm biết thế đã không nói rồi, còn bị mắng oan, đúng là xui xẻo!

Về đến nhà, ngồi ăn cơm mà cô ta vẫn còn thở hồng hộc, cảm thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết có thể là phù thủy gì đó. Chắc chắn bọn họ đã bỏ bùa nhóm Hứa Chước, cho nên nhóm Hứa Chước mới trở nên như bây giờ.

Đương nhiên cô ta cũng nghĩ thầm trong bụng, chẳng dám thốt nên lời, luôn phải ghi nhớ thật lâu.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết không hay biết rằng cô ta đã ‘ăn chửi’ ở chỗ Hứa Chước và Trần Vệ Đông nên vẫn coi cô ta và Diệp Thu Văn như không khí phớt lờ họ như mọi khi. Họ không nói nhiều trong bàn ăn, chỉ nghe người khác nói.

Sáng sớm bận bịu không có thì giờ, lúc này Nguyễn Trường Phú mới hỏi Diệp Thu Văn: “Thu Văn, tối hôm qua cháu về lúc mấy giờ?”

Diệp Thu Văn chưa lên tiếng trả lời, Nguyễn Thu Nguyệt đã xen vào: “Mười giờ.”

Nguyễn Thu Nguyệt vừa nói xong, nét mặt Diệp Thu Văn sượng hẳn, cô ta định nói sớm hơn.

Nguyễn Trường Phú nghe Nguyễn Thu Nguyệt, lại hỏi: “Đi làm gì muộn vậy?”

Nét mặt Diệp Thu Văn không chút thay đổi nói: “Vốn dĩ ăn uống xong đã chuẩn bị ra về, nhưng dọc đường gặp một bà cụ không tìm được đường về nhà, nên bọn con đã đưa bà cụ về. Bà ấy không nhớ rõ nên tìm rất lâu, lúc ấy đã tối muộn rồi.”

Thật ra, cô định trở về sau khi xem xong buổi biểu diễn, nhưng đôi khi lý trí lại bị cảm xúc lấn át, khi tình cảm sâu đậm hẳn sẽ mãi mãi không muốn chia xa, vô tình càng kéo dài thời gian, trở về nhà đã muộn mất.

Nguyễn Trường Phú không mảy may nghi ngờ khi nghe cô kể, chỉ nói: “Quả thực không thể không giúp, càng ngày càng đáng được khen.”

Diệp Thu Văn mím môi đáp: “Đây là việc mỗi người chúng ta nên làm mà ba.”

Vào lúc này, Nguyễn Trường Phú bắt đầu ‘lên lớp’ tư tưởng và đạo đức, và nói với những người còn lại trong bàn ăn: “Tất cả các con cần học hỏi tinh thần giúp đỡ của chị cả. Nếu ra ngoài mà gặp người cần giúp thì phải giúp cho được.”

DTV

Nguyễn Khê đang ăn không chịu được, vô thức hắng giọng.

Nguyễn Trường Phú nhìn cô: “Sao vậy cháu?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 270


Vốn không định góp lời, nhưng đã hỏi đến, Nguyễn Khê đành hắng giọng: “Chiều hôm qua con đến rạp xem biểu diễn, người ngồi bên cạnh cháu thật vô ý thức cứ hút thuốc. Cháu hít khói cả mười mấy phút, hôm nay ngủ dậy thấy cổ họng hơi khó chịu, khô khô ngứa ngứa “.

Nghe vậy, Diệp Thu Văn bất chợt ngẩng đầu nhìn Nguyễn Khê, vẻ mặt căng thẳng.

Nguyễn Trường Phú không để ý Diệp Thu Văn, chỉ nhìn Nguyễn Khê và nói: “Họng khô thì uống thêm nước đi.”

Nguyễn Khê cũng không thể nào để tâm đến phản ứng của Diệp Thu Văn, đáp lời Nguyễn Trường Phú: “Sáng nay con đã uống nhiều rồi.”

Lúc bấy giờ, Nguyễn Hồng Quân nghe thấy chủ đề mình quan tâm, vội xen vào: “Chị cả, hôm qua chị với chị họ đến rạp xem biểu diễn sao? Thảo nào không thấy chị đâu, đến tối chị mới về”.

Nguyễn Khê nhìn cậu, cười đáp: “Ừ, ở trường chị nhiều người đi xem lắm, có một người cùng lớp với Hứa Chước, cũng là học sinh xuất sắc tiêu biểu như chị Thu Văn, tên là Lục Văn Chương, cũng đã đến đó. “

DTV

Nghe đến đây, khuôn mặt Diệp Thu Văn đỏ bừng, vội vùi đầu xuống, ngón tay nắm chặt đũa đến trắng bệch.

Nguyễn Trường Phú tiếp lời của Nguyễn Khê: “Ừ, đứa trẻ đó cũng rất giỏi.”

Nguyễn Khê cười đáp: “Những người ưu tú đều đáng để học hỏi. Bác cứ bảo chị Thu Văn sẵn sàng giúp đỡ người khác.”

Nguyễn Trường Phú hắng giọng và quay trở lại chủ đề, tiếp tục dạy tư tưởng và đạo đức từ việc của Diệp Thu Văn.

Diệp Thu Văn lại nghe thêm một lượt, sắc mặt càng trở nên đỏ rần như bị ai tát vào mặt.

Nguyễn Thu Nguyệt chăm chú nhìn cô ta, giữa khoảng dừng của Nguyễn Trường Phú chêm vào một câu: “Chị Thu Văn, ba đang khen chị vui vẻ giúp người, sao chị cứ cúi gằm mặt lại còn đỏ bừng, ba khen sai rồi à? “

Diệp Thu Văn vội cười cười: “Do trời nóng quá.”

Phùng Tú Anh nghe vậy liền lật đật đưa cây quạt cho Diệp Thu Văn, bảo cô ta quạt cho bớt nóng rồi ăn.

Diệp Thu Văn cầm quạt, cảm giác hơi nóng trên mặt đỡ hơn một chút mới cầm đũa lên ăn tiếp.

Lớp tư tưởng đạo đức của Nguyễn Trường Phú lại bị gián đoạn, ông nhìn Diệp Thu Văn rồi nhìn sang Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt, trong ánh mắt như có điều suy tư.

Nguyễn Trường Phú đã không tiếp tục ‘lên lớp’ tư tưởng nữa, Nguyễn Khê cũng tránh đụng đến ‘hệ thống chắn âm thanh’ của mình.

Cô với Nguyễn Khiết với Nguyễn Thu Nguyệt ăn xong cùng lúc, sau đó cùng nhau lên lầu.

Mỗi lần ba chị em ‘đồng bộ’ làm hàng loạt hành động, trong lòng Phùng Tú Anh bất giác câm nín.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt lên lầu và vào phòng, mặc cho bà ta đang ‘ngạt thở’

Vào phòng xong đóng cửa, Nguyễn Thu Nguyệt chạy thẳng tới chỗ Nguyễn Khê và hỏi: “Có phải vừa rồi Diệp Thu Văn nói dối không chị? Chiều hôm qua không phải chị ta đi chơi với bạn nữ, buổi tối cũng chẳng đưa bà nào cả, mà là đi xem diễn xuất với bạn nam mà? Cho nên người yêu chị ta là Lục Viễn Chinh? “

Nguyễn Khê đã quen với khả năng quan sát của Nguyễn Thu Nguyệt, ngồi xuống bàn học, cười nói: “Chị không biết.”

Nguyễn Thu Nguyệt ở bên cạnh, ôm lấy cánh tay cô và nói: “Chị cả à, chính chị đã nói cho em biết, chị họ chắc chắn cũng biết, chị đừng coi em là con nít được không? Nếu chị không nói, em giận nghe.”

Nguyễn Khê nhìn cô bé một lúc: “Ừm, nói thì được, nhưng đừng xen vào chuyện này.”

Nguyễn Thu Nguyệt gật đầu mạnh: “Không bằng không chứng, em sẽ không dính vào đâu, em cũng không thích gây rắc rối.”

Năm ngoái, cô chủ động vạch trần chuyện kem trang điểm của Diệp Thu Văn vì đã có bằng chứng xác thực. Cô chắc chắn sẽ không nói lung tung khi không có bằng chứng, bởi vì cô cũng biết rằng gia đình tin tưởng vào Diệp Thu Văn hơn những gì cô nói.

Mặc dù trước đó Diệp Thu Văn đã bị vạch mặt hai lần, nhưng suy cho cùng chỉ mới hai lần mà thôi, so với những đứa ba ngày gây lỗi nhỏ, năm ngày gây họ thì cô ta vẫn là người giỏi nhất về mọi mặt, khuyết điểm không che lấp được ưu điểm.

Nguyễn Khê thấy Nguyễn Thu Nguyệt đã suy nghĩ thông thấu, cô bèn kể sự tình bắt gặp Diệp Thu Văn và Lục Viễn Chinh ở rạp hát ngày hôm qua. Tất nhiên cô chỉ nói những gì bản thân nhìn thấy, còn lại không nói thêm.

Liệu Diệp Thu Văn và Lục Viễn Chinh có quen nhau hay không, và liệu Diệp Thu Văn có còn ở cùng Lục Viễn Chinh sau buổi biểu diễn hay không, và việc cô ta có đưa bà cụ lúc về lúc tối hay không, Nguyễn Khê cũng không nói ra,dù sao thì cô không biết thật.

Nguyễn Thu Nguyệt nghe xong thỏa mãn, ngồi xuống bàn học: “Quả nhiên là nói dối, có nghĩa là những suy đoán khác cũng đúng đến tám chín phần.”

Nói rồi cô lại nhìn Nguyễn Khê và hỏi: “Chị nghĩ ba có nhìn ra không?”

Phùng Tú Anh chắc chắn tin tưởng Diệp Thu Văn một trăm phần trăm, và sẽ không hề có chút nghi ngờ. Bằng không, khi cô nói ra Diệp Thu Văn đỏ mặt cúi đầu, bà ta sẽ không thực sự đưa cây quạt cho Diệp Thu Văn.

Nguyễn Khê không biết, nhún vai đáp: “Ai biết được.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 271


Trong căn phòng dưới lầu, Phùng Tú Anh đang giúp Nguyễn Trường Phú thu dọn đồ đạc.

Nguyễn Trường Phú vừa nhận nhiệm vụ sang nước ngoài, phải công tác nước ngoài một khoảng thời gian, sáng nay mới định giờ khởi hành, sau bữa trưa không lâu đã phải đi ngay, xe jeep đã đợi sẵn ngoài cổng.

Vội vội vàng vàng chưa được mấy phút, Nguyễn Trường Phú đã lấy một số quần áo và đặt lên giường, nói với Phùng Tú Anh: “Anh cảm thấy Thu Văn có vấn đề. Trong bữa cơm hôm nay nó cư xử không bình thường lắm, em có thấy thế không?”

Phùng Tú Anh không chút suy nghĩ: “Có gì không bình thường?”

Nguyễn Trường Phú tiếp tục lục tìm quần áo trong tủ: “Ban đầu cũng chẳng có gì bất thường, nhưng sau mấy lời của Tiểu Khê, nó đã trở nên bất thường rồi. Hiện tại anh không có thời gian trông coi, em phải để ý hơn nữa mới rõ được rốt cuộc là chuyện gì. “

Phùng Tú Anh gấp quần áo bỏ vào vali: “Chắc là anh suy nghĩ nhiều rồi.”

Nguyên Trường Phú nói: “Hy vọng là anh nghĩ nhiều, mà em cũng không thể xem nhẹ. Tuy rằng con bé từ nhỏ đến lớn là đứa khiến mình yên tâm nhất, nhưng cũng không phải là không có bí mật, mà là rất nhiều bí mật, hoàn toàn không chín chắn chững chạc như mọi khi. Kể từ khi những sự việc đó xảy ra hồi năm ngoái, anh càng nghĩ càng cảm thấy bình thường chúng ta tâng bốc nó quá cao, có thể điều đó sẽ làm hại nó.”

Phùng Tú Anh tiếp tục gấp quần áo, thật sự không quá coi trọng: “Bí mật gì, chẳng phải anh chỉ là muốn mặc mấy bộ quần áo đẹp, dùng mấy thứ đồ tốt, muốn có một phòng riêng thôi sao? Có đứa con gái nào không muốn chứ? Thu Dương cũng muốn mấy thứ này mà? Nó luôn thể hiện rất tốt từ khi còn là một đứa trẻ, không nói nó chưa từng khiến chúng ta lo lắng, trong nhà bao nhiêu việc toàn là nó lo, dùng đồ tốt chút không được sao? Chỉ là nó nghĩ chúng ta không phải thân sinh, nên ngại không mở miệng trực tiếp. Nếu là thân sinh thì nó còn cần thế không? Vả lại, tâng bốc quá cao gì kìa, từ nhỏ đến giờ nó luôn giỏi giang, bạn có cần mình tâng bốc không?”

Nhắc đến thân sinh và không thân sinh, Nguyễn Trường Phú bất giác hít nhẹ một hơi.

Thân sinh với không thân sinh đến cùng vẫn có sự khác biệt. Thân sinh muốn đập thế nào thì đập, muốn đánh thế nào thì đánh. Không phải thân sinh, chỉ sợ cô bé nhạy cảm chịu tủi thân, vì vậy phải hết sức cẩn trọng.

Nghĩ Nguyễn Trường Phú vẫn nói: “Dù sao em cứ nghe anh, dạo này chú ý con bé nhiều hơn, nhất là em phải tính rõ chuyện hôm qua, liệu có phải đi chơi với bạn nữ, đến tối lại đưa cụ bà về nhà mới về muộn hay không.”

Phùng Tú Anh không nói gì nữa, chỉ đáp: “Em biết rồi, anh an tâm.”

Nguyễn Trường Phú không có thời gian, cũng chẳng có sức lực để lo những việc trong nhà, giao cho Phùng Tú Anh thì không quản nữa. Lúc thu xếp hành lý xong xuôi và giao phó mọi thứ để chuẩn bị lên đường, đúng lúc bọn trẻ đi học.

Chuyến này khá lâu, ngắn thì ba tháng nhiều thì nửa năm hoặc hơn.

Trước khi đi, ông dặn dò tám đứa nhỏ trong nhà thêm một lượt: “Ở nhà nghe lời mẹ! Luôn nhớ kỹ những điều ba thường dạy! Lúc ba vắng mặt, bớt gây chuyện, đặc biệt là con Nguyễn Hồng Quân! Còn mấy đứa đã lên cấp hai và cấp ba, cần phải nhấn mạnh mấy đứa một lần nữa, tuân thủ quy định và kỷ luật của nhà trường, chuyện không nên làm tuyệt đối không nên làm! “

Đã nhắc nhở những lời nên nhắc nhở, ông liền xách hành lý và lên xe rời đi.

Ngay khi ông ấy đi khỏi, Nguyễn Hồng Quân là người đầu tiên hò reo, ném thẳng balo lên trời.

DTV

Nguyễn Trường Phú đi rồi, có nghĩa là trong nhà không còn ai quản thúc cậu nữa, sao không vui được chứ?

Phùng Tú Anh không quản nổi chúng, đến chính mình đang trong cơn hồ đồ cũng không lo nổi.

Diệp Phàm thấy dáng vẻ ‘không có tương lai’ của c* cậu liền đá nó một cái, bảo nó nhặt balo lên.

Nguyễn Hồng Quân nhặt balo và vỗ cho hết bụi đất rồi cùng nhóm Nguyễn Khê đến trường.

Đi học vẫn chia thành hai nhóm, ngoại trừ Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương, những người khác đều đi với nhau.

Vì có Diệp Phàm, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh ở đó nên Nguyễn Thu Nguyệt không bàn nhiều về Diệp Thu Văn. Đến tối về nhà, cơm nước xong xuôi trở lại phòng đóng chặt cửa, cô mới nói: “Được rồi, chuyện này không cần nhắc lại nữa.”

Nguyễn Trường Phú đi rồi, trong nhà sẽ trở nên hỗn loạn, cũng đừng nghĩ ai quản ai.

Thay vì trông đợi Phùng Tú Anh quản thúc, tốt hơn hết nên cầu bà ta không xen vào.

Nguyễn Khê hờ hững nói: “Không liên quan đến chúng ta, chúng ta tự lo cho mình là được.”

Nguyễn Thu Nguyệt quả thực không có hứng thú, gật đầu đáp lại: “Ừm.”

Bởi vì Nguyễn Trường Phú đã dặn dò rõ ràng, buổi tối sau khi tắm rửa, Phùng Tú Anh gọi Diệp Thu Văn đến phòng mình. Bà ta cũng đóng cửa và kéo Diệp Thu Văn nói đến một loạt sự việc đêm qua.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 272


Bà ta luôn nói chuyện nhẹ nhàng với Diệp Thu Văn, chỉ nói: “Thu Văn này, không phải mẹ không tin con, chỉ là trước đó ba đã bảo mẹ quan tâm con nhiều hơn, nên mẹ hỏi con, tối qua sao con lại đỏ mặt? “

Diệp Thu Văn không hề hoảng sợ khi đối mặt với Phùng Tú Anh, nhìn bà ta và đáp: “Ba khen con quá lời rồi, con nghĩ con chỉ làm một việc rất nhỏ, không đáng được khen như vậy nên con cảm thấy ngượng.”

Phùng Tú Anh nghe ra được, cô bé đang khiêm tốn ngần ngại.

Phùng Tú Anh bè nói: “Không có gì phải xấu hổ. Người tốt, việc tốt không phân việc lớn hay việc nhỏ. Dù việc nhỏ cũng cần được biểu dương. Hành động của đồng chí Lôi Phong cũng là việc nhỏ, nhưng luôn đáng để chúng ta học hỏi và kính trọng!”

Diệp Thu Văn gật đầu: “Mẹ nói đúng.”

Phùng Tú Anh do dự một lúc, có phần bối rối nhưng một hồi sau vẫn hỏi: “Vậy mẹ hỏi con lần nữa, ngày hôm qua con thật sự có đi chơi với mấy bạn nữ, tối cũng cùng mấy đứa giúp bà cụ về nhà không?”

Nghe câu hỏi này, Diệp Thu Văn dần cau mày, sau đó ánh mắt tỏ ra vẻ oan ức ướt át: “Mẹ à, mẹ đang nghi ngờ con đang nói dối sao? Con đã rút ra bài học từ sự việc năm ngoái rồi, mẹ nghĩ con sẽ còn nói dối sao?”

Nhìn thấy con bé như vậy, trong lòng Phùng Tú Anh lập tức đầy cảm giác tội lỗi và nghĩ rằng mình đã làm tổn thương trái tim của Diệp Thu Văn. Thế là bà ta vội nắm tay Diệp Văn, nhìn cô bé và nói: “Thì mẹ chỉ hỏi, con đừng đa nghi, mẹ không hề nghi ngờ con.”

Diệp Thu Văn nhìn mẹ và hỏi: “Vậy là ba đang nghi ngờ con?”

Phùng Tú Anh vụng về giải thích: “Không phải nghi ngờ, ba mẹ thực sự quan tâm con.”

Diệp Thu Văn nhíu mày sụt sịt: “Kể từ hai sự việc của năm ngoái, con đã tự kiểm điểm bản thân mình, quyết tâm sửa đổi từ lâu. Không ngờ ba mẹ vẫn không tin tưởng con, là có người nói cái gì trước mặt ba mẹ phải không?”

Phùng Tú Anh vội vàng lắc đầu: “Không có. Ăn trưa xong, mẹ với ba vào phòng thu dọn đồ đạc. Không ai nói cho ba mẹ chuyện gì. Ba mẹ thực sự chỉ là quan tâm đến con, sợ con gặp chuyện gì thôi.”

DTV

Diệp Thu Văn ngẩng đầu lên nhìn Phùng Tú Anh: “Mẹ có biết Hứa Chước không, anh ấy chẳng được gì ngoài việc hút thuốc, đánh nhau ở trường, Nguyễn Khê với Nguyễn Khiết đi chơi với họ mỗi ngày, ba mẹ không lo cho mấy đứa nó, tại sao lại đổ sang con... “

Phùng Tú Anh càng nghe càng hối hận vì đã hỏi về vấn đề này.

Bà ta không nói về Diệp Thu Văn nữa, mà trực tiếp chuyển chủ đề sang Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, nói: “Con nghĩ hai đứa nó để mẹ xen vào à? Với tính khí của Tiểu Khê, mẹ dám quản? Quản không được ắt không quản nữa, mặc bọn nó.”

Diệp Thu Văn lại trở nên ân cần: “Con biết mẹ quan tâm đến con, không quan tâm cũng không hỏi han con. Con hiểu mà.”

Phùng Tú Linh cảm thấy nhẹ nhàng, vỗ tay cô con gái: “Mẹ biết con hiểu rõ lòng mẹ nhất.”

Một đứa trẻ hiểu chuyện và chu toàn về mọi mặt như vậy, bà ta còn hỏi gì thêm?

Bà ta tin tưởng con bé còn hơn chính bản thân mình, vốn dĩ không nên hỏi.

Như Nguyễn Thu Nguyệt đã nói, không cần nhắc chuyện của Diệp Thu Văn, mọi chuyện cứ thế trôi qua.

Và sau khi Nguyễn Trường Phú đi công tác, những người còn lại trong nhà cũng có được một ‘khoảng trời tự do’.

Thường ngày, thời gian Nguyễn Trường Phú ở nhà không nhiều mấy, nhưng vì có ông ở đây, sấp nhỏ trong nhà vẫn tương đối thu mình. Nhưng một khi Nguyễn Trường Phú nước ngoài trong một thời gian dài, trong nhà bắt đầu lục đục trỗi dậy.

Nguyễn Hồng Quân là đứa loạn nhất, chẳng khác nào con ngựa hoang đã cởi bỏ dây cương, cũng chỉ có Diệp Phàm có thể quản thúc nó.

Nguyễn Khê dành toàn bộ thời gian cho việc học với Nguyễn Khiết, tất nhiên cô không còn sức để quan tâm đến những thứ khác. không có thời gian trông coi Nguyễn Hồng Quân, Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương thì càng không để tâm, toàn bộ chỉ là không khí.

Sau khi thời tiết ngày càng nắng nóng, học kỳ này đang dần kết thúc.

Miễn là còn đi học thì dĩ nhiên sẽ có các kỳ thi, nhưng vì trong thời đại này không quan trọng điểm số nên không mấy ai để ý đến kết quả thi cử. Đặc biệt là vào cuối học kỳ, thậm chí có một số người không muốn làm bài thi, vắng mặt luôn.

Mấy bộ sách mới lãnh vào đầu năm học đến cuối học kỳ đã biến mất, cồn cặp sách thì đầy ắp các loại đồ chơi linh tinh, viên bi, giấy gói kẹo, hộp diêm các thứ, làm gì còn một cuốn sách hoàn chỉnh

Mà sách giáo khoa đi đâu hết rồi kìa?

Có đứa đã xé gấp hình, có đứa bán ve chai để lấy tiền.

Trong số ít học sinh chú ý đến kết quả học tập, đương nhiên là có Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết. Bọn cô đều nghiêm túc cho mỗi kỳ thi, đánh giá xem bản thân đã học được đến đâu qua kết quả thi, và chỗ nào cần cố gắng hơn nữa.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 273


Tìm ra những điểm yếu của bản thân, sau đó dành thời gian để học và củng cố thêm.

Khi còn đi học, một ngày của bọn cô chỉ là từ trường về nhà, từ nhà đến trường. Đến kỳ nghỉ hè, về cơ bản là ngày nào họ cũng buồn chán ở nhà, chỉ thỉnh thoảng ra quầy bán đồ ăn vặt mua ít đồ uống lạnh giải nhiệt mùa hè.

Cũng tức là những lần thỉnh thoảng ra quầy tạp hóa, sẽ gặp Hứa Chước và Trần Vệ Đông, rồi sẽ đứng nói vài câu.

Hứa Chước và Trần Vệ Đông nhiều lần đến gặp bọn cô rủ đi chơi nhưng Nguyễn Khê đều từ chối cả. Thứ nhất là thời gian quý giá, bọn họ không vung vốn chơi bời vậy được, thứ hai là cô sợ Nguyễn Khiết mất tập trung, muốn lấy lại cũng không được.

Đối với bọn cô mà nói, một số thứ trải nghiệm một hai lần là đủ, không thể trở thành điều thường nhật.

Cuộc sống vùi đầu vào sách vở mỗi ngày tuy hơi nhàm chán nhưng cũng đủ thiết thực.

Ngày tháng trôi qua như những bánh răng đan vào nhau, và dường như ngày ngày đều giống nhau.

Khi còn là học sinh tiểu học, Nguyễn Thu Nguyệt không để mùa hè của mình trở nên tẻ nhạt như vậy, mặc dù không ‘xõa’ như Nguyễn Hồng Quân, nhưng cô bé sẽ ra ngoài tìm bạn cùng lớp và bạn bè chơi khắp nơi, và còn chú ý đến mấy chuyện vặt trong nhà, đặc biệt là Nguyễn Thu Dương và Diệp Thu Văn.

Kỳ nghỉ hè trôi qua một nửa, bữa nay cô bé lại như báo cáo tình hình địch, buổi tối vào phòng tán gẫu với Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết: “Các chị có để ý không, gần đây tần suất ra ngoài của Diệp Thu Văn ngày một thường xuyên, hơn nữa có nhiều đêm về muộn lắm, lại không dẫn theo Nguyễn Thu Dương. “

Nguyễn Khê nghe xong, đơn giản đáp: “Nguyễn Trường Phú vắng nhà, Phùng Tú Anh dễ đối phó, cô ta chẳng còn gì phải lo lắng.”

Nguyễn Thu Nguyệt xoay cây bút trong tay, suy nghĩ một hồi mới nói: “Mẹ cứ nói hai chị không yên phận mà ngày nào cũng chơi với băng côn đồ Hứa Chước, sợ các chị hư hỏng sẽ làm mất mặt gia đình, nhưng lại không biết rằng cô con gái được tin tưởng nhất, đáng tự hào nhất đã thầm thầm yêu thương sau lưng mình từ đời nào, sớm đã vứt bỏ tác phong lên chín tầng mây. Nếu họ biết được, không biết sẽ như thế nào đây.”

Nguyễn Khê mỉm cười: “Sẽ mất hết thể diện, không thể nhìn mặt người đời.”

Nguyễn Khê đang nghĩ, có lẽ do cô và Nguyễn Khiết không mách chuyện lung tung, nên chẳng ai để mắt đến việc Diệp Thu Văn đang đi sai đường, cô ta dần dần buông thả mà không có chút áp lực, hoàn toàn rơi vào bể tình.

Nguyễn Trường Phú ở xa ngàn dặm không thể quản lý cô ta, và Phùng Tú Anh quản không nổi, bằng với việc dung túng cô ta, không có người kiểm soát nên cô ta ắt sẽ thả lỏng cảnh giác và không còn dè dặt, tập trung hưởng thụ vị ngọt của tình yêu.

DTV

Nguyễn Khê không có thì giờ để ý cô ta, mười ngày còn lại của kỳ nghỉ hè cũng không ra ngoài, mỗi ngày đều ở trong nhà học với Nguyễn Khiết. Mệt thì đến quảng trường xem phim vào tối chủ nhật, đó là một lẽ giải trí duy nhất trong cuộc sống của bọn cô.

Mỗi lần xem phim, bọn cô đều gặp Hứa Chước và Trần Vệ Đông. Hoặc là họ giữ chỗ cho Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, hoặc là dời băng ghế cho hai cô, hoàn toàn không vì bị từ chối mà né tránh bọn cô. Không cần nhắc chuyện kia, tất nhiên chỉ là bạn bè bình thường.

Đến đầu mùa thu, thời tiết cũng chẳng mát mẻ hơn, sau nhập học là một cơn nắng thu gay gắt, khí trời lại tiếp tục khắc nghiệt thêm một thời gian. Tiếng ve gọi ngày ngày vang rền trong rừng, âm thanh ‘ve’, ‘ve’ rõ mồn một.

Ba tháng nhanh chóng trôi qua, trường học lại bắt đầu học kỳ mới, Nguyễn Trường Phú chưa quay lại, thế là Nguyễn Hồng Quân tung cặp sách lên trời, reo hò một buổi-lớp năm của c* cậu đã được định là năm lớp năm sung sướng mà tự do nhất nhất!

Tuy nhiên, tự do quá có thể mất kiểm soát, đặc biệt là đối với một cậu bé hiếu chiến như Nguyễn Hồng Quân.

Kể từ khi Nguyễn Trường Phú công tác xa, c* cậu nhiều lần gây gổ đánh nhau, nhưng luôn là gây nhỏ đánh nhỏ.

Sau đó, chỉ nửa tháng sau khi bắt đầu học kỳ mới, cậu bé lại đánh nhau với người ta.

Lần này bị đám người đánh sưng trán, đánh không lại c* cậu chỉ còn cách khóc lóc chỉ tay vào đám người: “Tụi mày đợi đấy, ngày mai tan học không đứa nào được đi, tao gọi Hứa Chước đến đánh c.h.ế.t tụi mày! “

Đám cười nhạo cậu: “Tên khóc nhè! Đi đi! Mày tưởng bọn tao sợ mày! Hứa Chước quen mày chắc?”

Chiều tối đến giờ cơm, mọi người trong nhà đều dán mắt vào cục u trên trán Nguyễn Hồng Quân.

Phùng Tú Anh đưa tay muốn sờ: “Làm sao vậy con? Ai đánh con thành thế này?”

Nguyễn Hồng Quân trực tiếp chặn tay bà ta không cho chạm vào: “Không liên quan đến mẹ, không phải việc của mẹ.”

c* cậu có chuyện gì cũng không bao giờ hé môi với Phùng Tú Anh, bởi vì nói cũng vô ích, Phùng Tú Anh sẽ chỉ tổ làm vướng víu.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 274


Phùng Tú Anh không nề hà thái độ của Nguyễn Hồng Quân đối với mình, vẫn quan tâm nói: “Không liên quan gì kìa. Nếu có chuyện gì xảy ra với con, mẹ làm sao ăn nói với ba con khi ông ấy về chứ? Ăn xong theo mẹ vào nhà vệ sinh rửa.”

Nguyễn Hồng Quân nói thẳng: “Không!”

Dán băng gạc lên trán, mất mặt lắm, cậu cóc thèm!

Phùng Tú Anh dỗ dành thằng bé thêm vài câu, nó đập đôi đũa xuống: “Mẹ ồn ào quá! Con không ăn nữa!”

Nói xong, nó đứng dậy ngay lập tức, đá ghế rồi bỏ đi.

Sau bữa tối, Nguyễn Thu Nguyệt ngồi bên chiếc bàn học trong phòng, lắc đầu thở dài: “Mẹ của chúng ta, đúng là không làm được gì. Đầu toàn là đất, không trị được người cũng chẳng quản nổi người. Thảo nào bị Diệp Thu Văn dắt mũi. Nếu ba ở nhà thì đã ‘xử’ Nguyễn Hồng Quân từ lâu.”

Nguyễn Khê mở bài tập và nói: “Là mẹ của em, không phải mẹ của chị.”

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn Nguyễn Khê: “Chị định cả đời này không gọi bà ấy là mẹ sao?”

Nguyễn Khê mỉm cười: “Chị còn chưa gọi ba, em nghĩ chị sẽ gọi mẹ?”

Lời Nguyễn Khê vừa dứt, Nguyễn Thu Nguyệt chưa lên tiếng thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Nguyễn Khê không đứng dậy mở cửa, mà quay lại nói vọng ra cửa: “Cửa không khóa.”

Tay nắm cửa tròn lạch cạch xoay, cánh cửa được mở ra, Nguyễn Hồng Quân ngó đầu qua khe cửa.

Nguyễn Khê nhìn cậu ấy một lúc, không lên tiếng.

Cậu tự mình đẩy cửa đi vào, trở tay đóng cửa, sau đó liền đứng tựa vào nền tường cạnh cửa, nhìn Nguyễn Khê như một con ch.ó con bị thương, rõ ràng là có việc tìm cô, còn là chuyện muốn nhờ cô.

Nguyễn Khê không lên tiếng, Nguyễn Thu Nguyệt nhìn ông anh và hỏi: “Sao vậy anh?”

Thẩm Hồng Quân mím môi, thật lâu mới nói: “Chị cả, chị có thể giúp em tìm Hứa Chước được không? Hôm nay em bị một đám đánh, không thì sẽ không bị đánh như thế này...”

Nguyễn Khê hiểu rồi, cậu ấy muốn tìm Hứa Chước giúp mình báo thù đây mà.

Nguyễn Thu Nguyệt nói thêm: “Nếu ba ở nhà đã đánh c.h.ế.t anh rồi, anh còn dám nhờ chị cả nhờ Hứa Chước? Em thấy anh đúng là thiếu đòn mà, bị đánh vài lần thì hay rồi, sau này không dám sinh sự nữa.”

Nguyễn Hồng Quân nhìn Nguyễn Thu Nguyệt và nói: “Im lặng cho anh!”

Nói xong, cậu lại nhìn sang Nguyễn Khê: “Chị cả, chị giúp em lần này được không?”

Nguyễn Khê trầm ngâm nhìn cậu một lúc, sau đó lên tiếng: “Chị có thể giúp em lần này, nhưng em phải hứa với chị một vài điều kiện.”

Nguyễn Hồng Quân hỏi: “Điều kiện là gì?”

Nguyễn Khê nói: “Thứ nhất, sau này không được phép gây sự đánh nhau, càng không được dùng tên của Hứa Chước làm càn ở trường. Thứ hai, lên lớp học hành đàng hoàng, chăm chỉ nghe giảng và làm bài. Thứ ba, đạt sáu mươi điểm trong bài kiểm tra giữa kỳ. “

“Sáu mươi điểm??”

Nguyễn Hồng Quân trố mắt: “Chi bằng thẳng tay g.i.ế.c em luôn.”

Nguyễn Khê cúi đầu và tiếp tục làm bài: “Thế thì em tự mình tìm Hứa Chước đi nghe. Tôi xem liệu anh ấy có giúp bạn không mà không cần sự đồng ý của tôi. Hoặc bạn có thể chịu đựng nó và làm cháu của một con rùa.”

Nguyễn Hồng Quân dựa vào tường, nhìn rèm cửa bị gió thổi bay bên cửa sổ, cảm thấy khó xử trong cuộc sống.

Kim giây trên đồng hồ báo thức tích tắc tích tắc, thời gian trôi trong im lặng.

DTV

Khi kim phút nhích lên một vạch, cậu ta hít sâu một hơi và nói: “Chị cả, em hứa với chị!”

Nguyễn Khê tiếp tục viết mà không nhìn lên: “Ok, lát nữa chị sẽ nói chuyện với Hứa Chước.”

Nguyễn Hồng Quân vui mừng: “Cảm ơn chị cả!”

Nửa tiếng sau, Nguyễn Khuê buông bút, kéo Nguyễn Khiết xuống lầu và gọi Nguyễn Hồng Quân cùng ra ngoài. Khi ra khỏi cửa, cô nói với Nguyễn Hồng Quân: “Bọn chị đến quầy đồ vặt trước, em đi gọi Hứa Chước ra quảng trường.”

Nguyễn Hồng Quân đáp một tiếng liền chạy như bay.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đến quầy tạp hóa mua một bao thuốc lá.

Trở lại quảng trường, Hứa Chước và Nguyễn Hồng Quân vẫn chưa tới, hai cô bèn ngồi thư giãn một lúc.

Nguyễn Khiết hỏi Nguyễn Khê: “Chị tính nhờ Hứa Chước đánh bọn tiểu học sao?”

Nguyễn Khê bật cười nói: “Một đứa cấp ba đánh một đứa tiểu học, Hứa Chước không biết thẹn à? Bảo anh ta hù dọa chúng là được, để mai mốt chúng không dám bắt nạt Hồng Quân nữa là được. Được nhất là thằng nhỏ nói được làm được, sau này không gây sự nữa.”

Nguyễn Khiết cũng cười theo: “Em thấy anh ấy đứng dựa tường suy nghĩ rất lâu.”

Nguyễn Khê: “Chứng tỏ c* cậu đã đấu tranh tư tưởng kịch liệt và rất thận trọng đưa ra quyết định”.

...

Hai người ngồi nói chuyện được một lúc, Nguyễn Hồng Quân đã đưa Hứa Chước và Trần Vệ Đông tới.

Thấy nhóm Nguyễn Hồng Quân đến gần, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đứng dậy khỏi bậc thang. Đến lúc bọn họ bước tới trước mặt, Nguyễn Khiết nhìn Hứa Chước cười nói: “Thật ngại quá, muốn nhờ các anh giúp một việc.”

Cái miệng Nguyễn Hồng Quân không nhịn được đã nói toạc nên Hứa Chước với Trần Vệ Đông đã đầu đuôi sự tình.

Hứa Chước nói: “Em khách sáo thế.”

“Cần thiết mà.”

Nguyễn Khê rút điếu thuốc từ trong túi và đưa thẳng cho Hứa Chước.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 275


Hứa Chước nhìn nó nhưng không nhận, chỉ nói: “Có tí việc, mau cất đi, sau này đừng mua đồ linh tinh.”

Anh ấy biết hoàn cảnh gia đình, cũng như cảnh ngộ của cô trong nhà, tiền bạc không phải là thứ mà cô ấy có thể phung phí.

Nguyễn Khê nhìn anh: “Nếu anh không nhận, tôi cũng ngại nhờ anh giúp.”

Hứa Chước đối mặt với cô một lúc, nhưng vẫn không đưa tay nhận.

Nguyễn Hồng Quân cũng rất hiểu chuyện, lập tức cầm điếu thuốc nhét vào túi quần của Hứa Chước.

Hứa Chước: “...”

Nếu lấy nó ra và đẩy tới đẩy lui lại trách phí thời gian, nên anh bèn nhận lấy.

Nguyễn Khê nói với anh ta: “Toàn là bọn con nít, anh đừng đánh thiệt, dọa chúng là được rồi.”

Hứa Chước cười: “An tâm đi, tôi cũng đâu đánh con nít.”

Vài ba câu đã giải quyết vấn đề, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không định ở lại ngoài đây lâu hơn nữa, nên nói xong xuôi bèn quay trở về.

Hứa Chước và Trần Vệ Đông cũng không câu nệ giữ bọn cô lại, chỉ vỗ nhẹ vào lưng Nguyễn Hồng Quân và nói: “Đi nào nhóc, anh dẫn nhóc đến tạp hóa mua gì đó ăn, muốn ăn gì cũng được.”

DTV

Nguyễn Hồng Quân sáng mắt: “Thiệt hả anh?”

c* cậu cũng chẳng thích thú mấy thứ trong tạp hóa, mà là thích hai người Hứa Chước và Trần Vệ Đông.

Có thể cùng hai người họ đến quầy tạp hóa mua đồ, má ơi! Quá khí phách rồi!

Nguyễn Khê không kịp gọi Nguyễn Hồng Quân, cậu bé đi theo Hứa Chước và Trần Vệ Đông rồi, sướng ngất.

Nguyễn Khê nhìn hai lớn dẫn một nhỏ: “...”

Nguyễn Khê biết Hứa Chước là một người có chừng mực, nên cũng không quá lo lắng về việc này.

Cô với Nguyễn Khiết về đến nhà liền tập trung lại tinh thần, ngày hôm sau đến trường cũng không nghĩ gì nhiều, học hành cả ngày, tối về lại nghe Nguyễn Hồng Quân luyên thuyên, cô mới biết đại khái sự tình đã qua.

Nguyễn Hồng Quân mừng đến mức răng cửa muốn rụng đến nơi, ăn tối xong liền chạy đến phòng Nguyễn Khê, vừa múa máy tay chân vừa kể: “Chị cả, chị không biết hôm nay em đi học hiên ngang đến mức nào đâu, oai lắm lắm! Mấy đứa đánh em đều bị nhóm Hứa Chước hù té ra quần, ha ha ha, để xem sau này bọn nó còn dám khiêu khích em! “

Nguyễn Khê chẳng hề hứng thú chuyện học sinh tiểu học sợ vãi cả quần, liền đưa tờ giấy đã viết ba điều kiện đưa cho Nguyễn Hồng Quân, cười nói với cậu: “Đừng quên những điều kiện mà em đã hứa với chị, không thì chị sẽ bảo Hứa Chước khiến em vãi ra quần.”

Nguyễn Hồng Quân: “...”

Trong chốc lát, cậu gục đầu, nhận tờ giấy trên tay Nguyễn Khê, đau khổ mếu máo-sáu mươi điểm, hức...

Nguyễn Hồng Quân vẫn là đứa nói được làm được. Sau khi Hứa Chước giúp cậu trả thù việc bị đánh, c* cậu bắt đầu xếp sách giáo khoa vào cặp sách của mình từ ngày hôm sau. Mặc dù trong lớp vẫn còn bị lơ là, nhưng tốt xấu gì cũng nghe được mười mấy phút rồi.

Tối đến, cậu ở trong phòng làm bài tập.

Diệp Phàm như nhìn thấy ma, còn đưa tay sờ đầu, nhỏ giọng hỏi: “Bộ trúng tà rồi à?”

Nguyễn Hồng Quân trực tiếp gạt tay ông anh: “Không có trúng tà, em đang học đó nghe, mà bà nội nó, em không biết làm...”

Diệp Phàm trực tiếp cầm quyển sách ngồi lên giường, tựa vào gối: “Năm năm học tiểu học của em, trong cặp của em hầu như không có lấy một cuốn sách giáo khoa, em mà biết làm chỉ có ma nhập, thuộc bài vè phép nhân chưa? “

Nguyễn Hồng Quân trợn tròn mắt: “Anh đừng coi thường người ta quá! Đương nhiên là em biết bài phép nhân!”

Diệp Phàm nhìn cậu bé, ngồi thẳng người: “Rồi, không biết chỗ nào, anh ba sẽ dạy miễn phí.”

Nguyễn Hồng Quân đưa bài tập cho anh và mím môi: “Em không biết nốt.”

Diệp Phàm: “...”

Chú em đúng là thật thà.

Tháng mười một, gió thu hình đổi dạng.

Hàng ngô đồng và bạch quả bên đường đã nhuốm mùa vụ, gió thổi liền vàng rợp cả vùng đất.

Trong phòng học của lớp năm tiểu học, Nguyễn Hồng Quân nắm chặt bút trả lời câu hỏi, lần đầu tiên không ngủ gục trong phòng thi.

Trả lời xong các câu hỏi trong bài thi, cậu bé kiên nhẫn chờ đợi kết quả thi.

Cậu đã lớn như vậy, nhưng đây cũng là lần đầu cậu quan tâm đến kết quả thi của mình.

Trước kia, cậu nghĩ rằng chỉ có những kẻ ngốc ra sức học hành, mới để tâm điểm số vô dụng kia

Sau khi nhận được giấy chấm điểm, lâu thật lâu cậu vẫn chưa lên tiếng.

Bản thân Nguyễn Khê cũng phải thi, mỗi lần thi cô đều coi như tự đánh giá chính mình, và để Nguyễn Khiết tận dụng mọi kỳ thi rèn luyện khả năng trường thi, vì về cơ bản cô bé chưa từng trải qua bất cứ kỳ thi nào, tố chất tâm lý cần được rèn luyện.

Nguyễn Khiết mới bắt đầu đi học từ học kỳ trước, nên mỗi lần thi đều rất căng thẳng, đến mức đầu óc mòng mòng, cũng chỉ được bốn mươi lăm điểm. Sau ôn luyện một học kỳ, hiện tại cô đã có thể bình tĩnh trả lời các câu hỏi và đạt hơn chín mươi điểm trong bài thi.

Nguyễn Khê luôn cho rằng IQ của Nguyễn Khiết không có vấn đề gì, mặc dù không phải kiểu quá thông minh, nhưng chỉ cần kiên định chăm chỉ thì thành tích sẽ không tệ. Kết quả thi lần này tất nhiên cũng chứng thực trình độ của Nguyễn Khiết.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 276


Nhìn vào điểm thi của Nguyễn Khiết, Nguyễn Khê cảm giác năm sau cô bé đối mặt với kỳ tuyển sinh không còn là vấn đề lớn.x

Năm đầu tiên khôi phục kỳ tuyển sinh, tuy rằng có rất nhiều người đăng ký, nhưng không đến mấy người thật sự tích trữ kiến thức. Trong số những người này, đối tượng có sức cạnh tranh mạnh hơn chút là học sinh tốt nghiệp cấp ba vào ba khóa 66, 67 và 68.

Bởi vì lúc đó Đại Cách mạng vẫn chưa bắt đầu, và họ đã hoàn thành việc học. Nhưng mà, họ tốt nghiệp sớm, cách sự kiện khôi phục kỳ tuyển sinh những mười năm, mười năm không đụng tới sách vở, sau khi kỳ tuyển sinh được khôi phục chỉ ôn tập được một tháng mà thôi.

Còn lại những người học cấp hai lên cấp ba trong mười năm ấy, về cơ bản chỉ loanh quanh, nhà trường không chú trọng dạy kiến thức, không có mấy học sinh chịu học và trong số ít này có thể đậu tuyển sinh lại càng ít.

Những người không có căn bản, ôn tập cả tháng cũng vô ích, họ chỉ có thể đi làm bia đỡ đạn.

Mà Nguyễn Khê biết rằng bài kiểm tra đầu vào đại học năm đầu đơn giản lắm, đối với cô và Nguyễn Khiết học cả ngày lẫn đêm, miễn là họ không có điều thất thường thì việc lên đại học hoàn toàn không thành vấn đề.

Điều khiến Nguyễn Khê an tâm nhất là bản thân Nguyễn Khiết rất chịu học hỏi. Có lẽ bởi vì thực sự không còn gì khác để tạo ra cảm giác tồn tại, và cô bé tìm thấy cảm giác thành tựu trong sự học của mình nên ngày một say mê.

Vì Nguyễn Khiết đã làm tốt trong lần thi hôm nay, Nguyễn Khê đã đưa cô em gái đến quầy tạp hóa sau giờ học và mua vài viên kẹo bơ cứng thưởng cho cô. Trong lúc mua thì cô nghĩ đến Nguyễn Hồng Quân, cô bèn mua hờ thêm vài viên.

Nguyễn Khiết vui mừng khôn xiết nhận phần thưởng, nói với Nguyễn Khê rằng: “Lần sau em sẽ đạt một trăm điểm!”

Mang kẹo bơ cứng về nhà, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chưa bước vào đã bị Nguyễn Hồng Quân chắn trước cổng.

Nguyễn Hồng Quân lại bắt đầu làm trò cười, lấy trộm bộ quân phục cũ của Nguyễn Trường Phú mà mặc, trên đầu đội một chiếc mũ giải phóng và chân mang giày không dây, tay chống cổng, chân chấm đất bắt chéo chân kia, mũi chân chấm đất.

Khắp người chỉ toát lên hai chữ - quá gắt!

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đứng ở cổng nhìn cậu bé, im lặng một hồi.

Mà c* cậu cũng chẳng nói chẳng rằng, tay kia chợt vòng lên từ sau lưng.

Trong tay cậu đang vài cuộn giấy màu đỏ, tự hào nhìn Nguyên Khê: “Em! Đậu rồi!”

Nghe vậy, hai mắt Nguyễn Khê sáng rỡ: “Thiệt sao?”

Vừa nói, cô vừa đưa tay cầm giấy lên xem, quả nhiên đã đậu hết thảy, tuy môn nào cũng vừa điểm đậu, nhiều nhất cũng hơn hai điểm.

Nguyễn Khê đọc xong tươi cười, trực tiếp lấy kẹo bơ cứng trong túi, đưa cho Nguyễn Hồng Quân: “Chị biết em làm được mà, cho em này, coi như phần thưởng cho lần này. Nếu lần sau tốt hơn, sẽ có phần thưởng tốt hơn. “

Nguyễn Hồng Quân thấy thức ăn thì sáng mắt, thẳng tay nhận lấy.

DTV

Ngay lúc này, Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương về đến, Nguyễn Thu Dương liếc nhìn Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Hồng Quân, rồi lướt ngang qua. Nguyễn Hồng Quân lén gạt chân, suýt khiến Nguyễn Thu Dương ngã chổng vó.

Nguyễn Thu Dương loạng choạng đứng dậy, quay lại mắng cậu: “Nguyễn Hồng Quân, mày muốn c.h.ế.t hả! Tao thấy mày lại ngứa mắt, trộm quần áo của ba, xem ba về tao có mách ba đánh mày không! “

Nguyễn Hồng Quân làm mặt xấu: “Như đây sợ lắm.”

Thấy hai đứa lại sắp đánh nhau, Diệp Thu Văn kéo Nguyễn Thu Dương đi.

Nguyễn Khê mặc Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương, trả giấy kết quả cho Nguyễn Hồng Quân, và nói với cậu: “Tiếp tục cố gắng.”

Nói xong, ba người cùng nhau vào phòng, ai về phòng nấy, đợi cơm tối.

Bản thân Nguyễn Hồng Quân không cho rằng kết quả kiểm tra là thứ đáng để khoe khoang, ngược lại còn ảnh hưởng đến bộ mặt ‘ma vương’ trong giới côn đồ của cậu, nên cậu chẳng khoe với ai ngoại trừ Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.

Đương nhiên rồi, vì cũng chỉ có Nguyễn Khê quan tâm.

Đã năm tháng kể từ khi Nguyễn Trường Phú ra nước ngoài, ai nấy trong nhà đều vui sướng lắm, hy vọng rằng ông ấy sẽ ở thêm vài tháng, chỉ có Phùng Tú Anh trông ngóng ông ta về sớm. Vì không có mặt ông, bà ta đều phải gánh vác mọi việc ở nhà, thực sự vất vả.

Nhất là Nguyễn Hồng Quân với Nguyễn Khê mang theo Nguyễn Khiết với Nguyễn Thu Nguyệt căn bản không nghe bà ta, xem bà ta như không khí, còn coi mấy lời của bà ta như gió thoảng ngoài tai, bà ta thấy uất ức lắm, khó chịu lắm.

Sau nửa tháng chờ đợi, Nguyễn Trường Phú cuối cùng đã trở lại như mong muốn của bà ta.

Nguyễn Trường Phú về đến nhà lúc ba bốn giờ chiều, xe jeep dừng trước cửa nhà. Phùng Tú Anh đón ông vào nhà, rồi vội vàng đến cửa hàng thực phẩm phụ mua cá thịt, buổi tối nấu một bữa đầy ắp, đón ông ấy từ xa trở về.

Vốn dĩ hôm nay Nguyễn Hồng Quân vẫn rất vui vẻ, nhưng về đến nhà trông Nguyễn Trường Phú, c* cậu bỗng chốc trở nên héo úa.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 277


Nguyễn Trường Phú nhìn thấy cậu liền trừng mắt: “Thế nào? Không mừng ba về sao? “

Đã lâu không gặp, thấy thằng nhỏ không vui đã đành, còn mày nhíu mày nhăn, muốn ăn đòn đây mà!

Nghe thế, Nguyễn Hồng Quân nhanh chóng nhe răng nhướng mày cười, một nụ cười méo mó, nói với Nguyễn Trường Phú: “Con vui lắm, vui c.h.ế.t mất. Ngày nào con cũng hỏi mẹ sao cha còn chưa về nữa kìa!”

Nguyễn Trường Phú khịt mũi lườm cậu: “Tưởng ba ngốc?”

Nguyễn Hồng Quân nhịn cười vội lẩm bẩm: “Đúng là khó làm ba vừa lòng, không vui không được, mà vui cũng xong.”

Nguyễn Trường Phú không kì kèo cậu bé nữa, đến bữa tối cả nhà đều ngồi xuống, ông hỏi thẳng sấp nhỏ trong nhà: “Mấy tháng ba vắng nhà, các con có làm mẹ giận không?”

DTV

Nguyễn Thu Dương liền lên tiếng: “Nguyễn Hồng Quân bị người ta đánh nhừ tử.”

Nguyễn Hồng Quân lập tức giải thích: “Chuyện đã lâu lắm rồi, hai tháng qua con đã sửa đổi.”

Nguyễn Trường Phú không tin: “Nói xem, hai tháng nay con có bao nhiêu sửa đổi.”

Nguyễn Hồng Quân nói: “Không tin thì hỏi anh ba. Tối nào con cũng làm bài tập. Đợt thi trước, con qua hết thảy.”

Nguyễn Trường Phú càng không dám tin: “Thật không đấy?”

Diệp Phàm gật đầu đáp: “Thật đó ba, con đã dạy thằng bé nhiều lắm.”

Để chứng minh hai tháng nay bản thân thực sự làm tốt và không gây chuyện, Nguyễn Hồng Quân lập tức đứng dậy đi vào phòng và trở lại với mấy cuộn thấy báo điểm, đặt trước mặt Nguyễn Trường Phú: “Ba xem, đây là bằng chứng sắt!”

Nguyễn Trường Phú nửa tin nửa nghi cầm giấy lên xem, xem qua giấy kết quả và điểm số, ông mỉm cười nói: “Khá đấy, thằng nhóc này sao tự nhiên thông suất vậy kìa? Lần này làm tốt lắm nghe, nên được khen ngợi.” . “

Nguyễn Hồng Quân tự hào ngồi xuống và làm mặt xấu với Nguyễn Thu Dương.

Nguyễn Thu Dương giễu: “Có ích gì chứ.”

Nguyễn Trường Phú nghe vậy liền mất vui khi, nhìn cô và nói: “Ít nhất có thể chứng minh em năm của con thực sự dành thời gian và tâm trí cho việc khác, không còn lêu lỏng sinh sự nữa, vậy giữa kỳ con được mấy điểm? “

Nguyễn Thu Dương cúi đầu không nói nữa.

Nguyễn Hồng Quân lại nói: “Ba hỏi câu này rất hay. Không hỏi mười mấy điểm, cũng không mấy chục điểm, mà hỏi mấy điểm. Tuy bảo rằng điểm số thật sự vô dụng, không ăn được không uống được, nhưng cho thấy một chuyện nhỏ từ khía cạnh đó, ví dụ như một kẻ ngu dốt người thông minh, chị ấy chỉ làm được mấy điểm thôi. “

Nguyễn Thu Dương nghe xong tức giận nghiến răng, nạt Nguyễn Hồng Quân: “Nguyễn! Hồng! Quân! Im cho tao!”

Nguyễn Hồng Quân giễu cợt: “Ngon thì đánh tôi!”

“Đừng ồn nữa."

Câu nói của Nguyễn Trường Phú khiến Nguyễn Thu Dương nuốt hết những lời trong miệng.

Những người khác đều không có gì, cũng nói ít.

Nguyễn Trường Phú mệt mỏi sau chuyến đi chật vật, ăn xong cũng không làm gì khác, liền trở về phòng ngủ.

Ngày hôm sau là chủ nhật, nhưng thay vì ngủ bù, ông ta dậy từ rất sớm và rời đi sau khi ăn sáng.

Phùng Tú Anh hỏi: “Sao vừa về nhà lại bận rộn, hôm nay vẫn là chủ nhật, không ở nhà nghỉ ngơi sao?”

Nguyễn Trường Phú nói: “Có việc cần xử lý, tôi còn cách nào khác?”

Ai chẳng muốn ở nhà nghỉ ngơi nhiều, nhưng cũng có thời gian nghỉ ngơi mới được à.

Nguyễn Trường Phú không nói nhiều với bà ta, chỉ thu dọn một bận liền rời đi.

Vì bận nên trưa cũng không về ăn cơm.

Sau bữa trưa, Nguyễn Thu Nguyệt chợp mắt trong phòng. Ngủ dậy liền đến phòng của Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, đứng bên cửa sổ hướng mặt trời phơi nắng duỗi người, giãn xương giãn cốt.

Trong lúc ấy, từ cửa sổ trông thấy Diệp Thu Văn xuống lầu.

Thế là cô quay đầu nói nhỏ: “Diệp Thu Văn lại ra ngoài một mình.”

Nếu không phải có chuyện đặc biệt, chị ta thường mang theo Nguyễn Thu Dương khi ra ngoài. Mà mỗi lần đi ra ngoài một mình, chị ta đều ăn diện cẩn thẩn, rõ ràng thấy được chị ta không giống như mọi khi.

Nguyễn Khiết nói: “Chị ta ngày càng gan, bác cả về rồi mà.”

Nguyễn Khê đọc sách và nói: “Nguyễn Trường Phú đi cả năm tháng trời, không ai quản thúc cô ta nên lá gan ngày một lớn. Bữa nay Nguyễn Trường Phú cũng không có ở nhà mà, lên đơn vị làm thêm rồi. Tất nhiên là cô ta sẽ đi thôi. Thời kỳ tình cảm mặn nồng, một ngày không gặp như cách ba thu.”

Nguyễn Thu Nguyệt duỗi người xong ngồi lại bàn.

Cô mở sách bài tập và nói: “Không ngờ chị ta lại liều lĩnh đến mức này. Em không hiểu.”

Nguyễn Khê mỉm cười nói: “Đó là vì em còn nhỏ, không hiểu tình yêu.”

Nguyễn Thu Nguyệt khịt mũi: “Em mà lớn cũng không vì đàn ông như thế này đâu.”

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt không phải ghen tị với Diệp Thu Văn vì cô ta có một tình yêu nồng nhiệt và cháy bỏng đến vậy, họ nói vài câu rồi thôi, dồn tâm trí đọc sách học tập, dùng kiến thức đốt cháy bản thân.

Căn phòng trở nên yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng gió thoảng ngoài cửa sổ.

Kim đồng hồ báo thức chuyển động tích tắc.

Lúc gần bốn giờ, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt buông bút đóng sách, định ra ngoài dạo thư giãn. Thời gian học quá lâu, cổ mỏi, đầu cũng mệt, cần ra ngoài hít thở, thả lỏng.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 278


Ba chị em người vừa xuống lầu, chuẩn bị ra cửa, chợt thấy Nguyễn Hồng Quân hấp tấp chạy vào, chân này đá chân nọ, còn không ngừng kêu to: “Mẹ ơi mẹ...tiêu rồi không xong rồi”

Thấy có vẻ như đã xảy ra chuyện nghiêm trọng, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt có chút nghi ngờ nên không đi nữa, mà quay người đi theo Nguyễn Hồng Quân vào bếp.

Phùng Tú Anh đang gói sủi cảo trong bếp, nhìn dáng vẻ của Nguyễn Hồng Quân chỉ hỏi: “Chuyện gì?”

Nguyễn Hồng Quân thở không ra hơi, vịn vào khung cửa: “Con nghe người ta nói, chị cả... à không... Diệp Thu Văn, Diệp Thu Văn bị bà cụ chân bó ở ủy ban khu phố tóm rồi...còn gọi cho trường với đơn vị của ba! “

Phùng Tú Anh nghe thế thì sững sờ, nửa cái bánh sủi cảo trong tay rơi xuống tấm ván.

Ủy ban khu phố trong thời đại này toàn gồm người già và bà cụ, quyền lực hơn bao giờ hơn, có thể can thiệp bất cứ chuyên gì, còn rộng hơn là quyền lực của cảnh sát. Ngay cả khi trông thấy nam đơn nữ chiếc trên đường cũng có thể hỏi vài câu.

Những cụ bà thường rỗi việc, đeo phù hiệu đỏ và dạo khắp nơi để bắt những kẻ có hành vi không tốt.

Nguyễn Hồng Quân lật đật nói: “Mẹ còn ngơ ngác cái gì! Mau đi xem!”

Phùng Tú Anh phản ứng lại, bà ta còn không có kịp cởi tạp dề, lật đật đạp xe đi.

Nguyễn Hồng Quân đuổi theo xe đạp của bà ta: “Mẹ có biết cô ở ủy ban khu phố ở đâu không? Dẫn con theo!”

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đi theo đến cổng, nhìn Nguyễn Hồng Quân nhảy lên xe của Phùng Tú Anh, qua một lúc mới đưa mắt nhìn nhau.

Chớp chớp mắt, Nguyễn Thu Nguyệt ngập ngừng nói: “Chắc là không phải... bị bắt rồi chứ?”

Nguyễn Khiết cũng chớp mắt: “Tôi thường đi dạo bên sông, làm sao có thể không làm ướt giày ...”

Nguyễn Khê: “Xem ra đúng là sắp mất mặt rồi...”

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt lại đứng ngoài cửa một lát, Nguyên Khê mới bảo: “Tối nay chắc không ai nấu cơm, mà xem tình hình này chắc cơm cũng không ăn được rồi, hay chúng ta gói sủi cảo ăn đi!”

Dù sao cũng chuẩn bị ra ngoài thả lỏng, nên Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt nghe vậy thì không có ý kiến gì, liền vào bếp làm sủi cảo với Nguyễn Khê.

Nguyễn Khiết cầm chày cán bột làm vỏ bánh, Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt thì đứng bên cạnh gói bánh, ở đây Phùng Tú Anh có làm hai loại nhân, thịt heo rau cần và trứng gà hẹ, ngửi thôi đã thơm rồi. Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt gói xong cái nào thì để cái đó lên bàn, xếp ngay ngắn như một cái thuyền buồm nhỏ.

DTV

Phùng Tú Anh lái xe chở Nguyễn Hồng Quân, rồi nhờ cậu bé chỉ đường mới tìm được tới Ủy ban xã. Ai ngờ lúc bà ta cuống cuồng chạy đến thì cũng đúng lúc đụng mặt Nguyễn Trường Phú và thầy giám thị trường vừa đến.

Bản thân Phùng Tú Anh không tin Diệp Thu Văn sẽ làm gì khuất tất, nên liền nói với cụ chủ nhiệm: “Chủ nhiệm, chắc cụ nhầm lẫn gì rồi phải không? Hai đứa trẻ này của nhà tôi đó giờ xuất sắc lắm, sao mà làm bậy thế này được.”

Các cụ bà ở Ủy ban không cho người ta chút mặt mũi nào, nhất là chủ nhiệm, cụ bèn bảo với Phùng Tú Anh: “Chúng tôi bắt tận tay day tận mặt, nhầm là nhầm thế nào? Hai đứa nó không chỉ hôn, còn làm mấy cái tôi không tiện nói, hay cô cứ nghe tụi nó nói đi.”

Nghe vậy, mặt Phùng Tú Anh liền tái mét.

Nguyễn Trường Phú nghe xong thì không kiềm được giận, lập tức đi tới giáng một bạt tay vào mặt Diệp Thu Văn. Bạt tay này vừa nặng vừa chát, mặt Diệp Thu Văn nháy mắt sưng rõ dấu tay. Tóc bên mai cũng bị đánh rối, rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt, nhưng cô ta dù đau cũng không dám lên tiếng, chỉ cắn môi, ràn rụa nước mắt.

Lục Viễn Chinh lại không hèn, anh ta đến trước mặt Nguyễn Trường Phú, nói: “Chú, chú đừng đánh cô ấy, là lỗi của cháu.”

Mặt Nguyễn Trường Phú đen như đ.í.t nồi: “Mày im miệng, ở đây không đến lượt mày lên tiếng!”

Nếu không phải niệm tình ba mẹ thằng ranh này, quả đ.ấ.m và bạt tay của ông ta đã giáng xuống rồi.

Các cụ ở Ủy ban không hề đồng tình với Diệp Thu Văn, chủ nhiệm lại nói: “Trách nhiệm của người làm cha làm mẹ như mấy người lớn lắm. Tôi thấy bình thường chắc ít đánh đòn nhỉ. Mới tí tuổi đầu đã làm ra chuyện này, gan cũng to phết!!!”

Bà cụ vừa nói vừa nhìn về phía lãnh đạo nhà trường: “Phía trường học mấy người cũng có trách nhiệm rất lớn. Mấy người dạy học trò như nào vậy hả? Ban ngày ban mặt lại ở trong công viên làm ra chuyện như vậy, không cần mặt mũi nữa rồi.”

Lãnh đạo nhà trường bị quở không ngẩng nổi đầu, chỉ nói: “Quả là chúng tôi có trách nhiệm, có trách nhiệm.”

Hai học sinh giỏi nhất, được xem trọng và tuyên dương nhất trong trường làm ra chuyện thế này, lại còn bị đám cụ bà ở Ủy ban này bắt được, hơn nữa giờ chuyện này lại làm rùm beng lên, họ thật sự là không còn hơi sức đâu nói gì khác nữa.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 279


Chuyện thế này hoặc là không vào tay Ủy ban, còn như mà vào tay mấy bà già này thì chỉ có... hẳn ai cũng hiểu. Kiểu chuyện này, mất mặt thế này, chỉ hận không thể chôn đầu vào xi măng!!!

Lãnh đạo trường không ngẩng đầu lên được, thân làm cha mẹ như Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh càng không ngẩng đầu lên được. Mặt Phùng Tú Anh cũng sắp rụt vào bụng rồi, họ bị các cụ trong Ủy ban quở mắng dạy dỗ mà chỉ đứng im nghe, không dám hé răng nửa chữ.

Quở cũng quở sướng mồm xong, cụ bà chủ nhiệm lại nói với lãnh đạo nhà trường: “Hành vi trái thuần phong mỹ tục, vi phạm nội quy kỷ luật của nhà trường thế này, ắt phải xử lý nghiêm.”

Lãnh đạo nhà trường gật đầu: “Xin cụ chủ nhiệm yên tâm, các em ấy phạm lỗi nghiêm trọng thế, chắc chắn chúng tôi sẽ phạt nghiêm răn nặng. Trường chúng tôi nhiều học sinh như thế, không phạt nghiêm thì chỉ e các em học sinh khác cũng học theo.”

Cụ chủ nhiệm yên lòng, nói: “Thế đấy mới phải!”

Sau đó Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh cũng không nói gì, thật sự là vì họ không còn mặt mũi nào nói nữa. Những bà già ở Ủy ban này trước giờ chả để ai vào mắt, tuổi cao nên tính cũng khó hầu, sẽ không cho họ chút mặt mũi nào hết.

Sau khi nghe quở trách phê bình xong, hai người họ dẫn Diệp Thu Văn đi, nhưng vừa ra khỏi cửa Ủy ban thì đụng mặt ba mẹ Lục Viễn Chinh chạy tới.

Cho dù có tức đến nghiến răng thì gặp cấp trên cũng phải chào hỏi. Nguyễn Trường Phú sầm mặt chào hỏi qua loa một câu thì tiếp tục dắt Diệp Thu Văn ra khỏi Ủy ban, Phùng Tú Anh và Nguyễn Hồng Quân đi theo, không dám nói thêm gì.

Bình thường mặc dù Nguyễn Hồng Quân thích nghịch lại nói nhiều, nhưng lần này cậu ấy cũng biết tính chất nghiêm trọng của sự việc, biết từ lúc Nguyễn Trường Phú tát Diệp Thu Văn hồi nãy rồi. Từ nhỏ tới lớn, Nguyễn Trường Phú chưa từng động vào một ngón tay của chị ấy, chứ nói chi là đánh mạnh như vậy.

Chuyện này của Diệp Thu Văn vừa lộ, sau này nhà họ ở đại viện sẽ không còn mặt mũi nhìn ai, nhất là hai người Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh. Lúc trước họ tâng Diệp Thu Văn lên cao bao nhiêu, bây giờ ngã đau bấy nhiêu.

Sự tự hào của họ, sự kiêu ngạo của họ, từ nay về sau sẽ biến thành lưỡi kiếm nhọn, ngày đêm đ.â.m vào mặt mũi của họ.

Nếu đổi thành ai khác trong nhà làm ra loại chuyện như vậy, họ cũng không thấy khó chịu tới mức này, nhất là Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết thì Phùng Tú Anh cũng có chuẩn bị tâm lý.

Nhưng có nằm mơ bà ta cũng không ngờ chuyện thế này lại xảy ra trong nhà mình, mà người gây nên nỗi lại không phải hai đứa Nguyễn Khê Nguyễn Khiết bị bà ta coi thường, mà là Diệp Thu Văn – đứa con gái bà ta cho là vĩnh viễn không làm sai, chỉ cho ba mẹ vinh quang chứ không làm ba mẹ mất mặt. Thậm chí, lúc ra khỏi Ủy ban rồi, bà ta vẫn còn không tin, không tin đứa con gái mình tin tưởng nhất lại làm ra chuyện khiến mình mất mặt tới như vậy.

DTV

Lúc Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh dẫn Diệp Thu Văn về đến nhà, mấy người Nguyễn Khê cũng gói xong sủi cảo. Thấy sắc mặt họ và khuôn mặt sưng tấy của Diệp Thu Văn, mọi người đều biết chuyện chắc lành ít dữ nhiều, bèn ngậm miệng không nói gì thêm.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt không nói gì, mà trực tiếp bật bếp nấu nước rồi cho sủi cảo vào. Sủi cảo nấu xong, trừ Diệp Thu Văn ở trong phòng không xuống, những người khác đều có mặt.

Tuy bầu không khí trong nhà vẫn không tốt là bao, nhưng hôm nay thì lại phải gọi luôn là ‘tệ chưa từng thấy’.

Nguyễn Hồng Quân cũng không dám nhây, không dám quậy, thậm chí đũa cũng không dám cầm.

Buổi chiều Nguyễn Thu Dương và Diệp Phàm ở nhà bạn học chơi, nhưng trước khi về cũng đã nghe nói chuyện này. Âu cũng vì uy thế của mấy cụ bà ở Ủy ban lớn quá, chuyện xấu như này hầu như là bị truyền đi bằng tốc độ tên lửa.

Trên bàn không ai nói chuyện, cũng không ai dám vươn tay động đũa. Qua một lúc lâu, vẫn là Nguyễn Trường Phú lên tiếng: “Ăn cơm cái đã!”

Sau đó, người trong nhà lục tục cầm đũa lên, gắp sủi cảo bỏ vào mồm, nhưng vẫn không ai dám nói chuyện như cũ. Chỉ có Phùng Tú Anh là không ăn. Bà ta cúi đầu, khom lưng dẩu môi, vẫn không ngừng lau nước mắt, không muốn chấp nhận chuyện này.

Nguyễn Trường Phú vốn mồm miệng đã nhạt thếch, thấy Phùng Tú Anh như vậy thì càng nuốt không vô. Ông ta dằn đôi đũa lên bàn đánh cộp, làm những người khác đều giật nảy cả mình. Cái sủi cảo Nguyễn Hồng Quân đang gắp cũng vì chủ nhân bị dọa mà rớt lại vào chén, thậm chí cậu ấy xém chút đã đánh đổ luôn cái chén xuống bàn.

Nguyễn Trường Phú dằn đũa xong thì gào lên với Phùng Tú Anh: “Phùng Tú Anh, Phùng Tú Anh em còn mặt mũi khóc nữa hả? Tôi đi hơn năm tháng, mới về hôm qua mà hôm nay đã gặp chuyện như này, người nên khóc là tôi mới phải. Trước khi đi tôi dặn em thế nào, kêu em để ý nó! Em nói xem nửa năm nay em làm cái gì hả? Em làm cái gì hả?”
 
Back
Top Bottom