Cập nhật mới

Ngôn Tình [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 320


Tạ Đông Dương thấy Nguyễn Khê rất mệt, nên để cho cô đến chỗ ngồi ngồi, còn mình thì trông hàng hoá.

Sau khi xuống tàu ở nhà ga thì dễ dàng hơn rất nhiều, vì bọn họ có xe đạp nên chỉ cần buộc túi trực tiếp vào phía sau xe là được.

Trên đường đạp xe trở về, Nguyễn Khê hỏi Tạ Đông Dương: “Anh dự định bày quầy hàng ở đâu?”

Tạ Đông Dương nói: “Tới cổng trước Đại Sách Lan đi, ở đây có nhiều người.”

Nguyễn Khê đương nhiên không hiểu rõ bằng anh ấy, chỉ nói: “Được, vậy tôi cũng tới đó, nhưng tôi chỉ có thể đi vào chủ nhật thôi.”

Từ thứ hai đến thứ bảy cô có tiết học, chỉ có chủ nhật mới có thời gian để ra ngoài.

Trong lúc đi học mỗi tuần ra ngoài bày quầy hàng một ngày, đợi đến khi được nghỉ hè thì ngày nào cũng ra ngoài bày quầy hàng, một năm này cô hẳn có thể kiếm được không ít tiền.

Tạ Đông Dương cười cười: “Vậy cô hẳn là sẽ không kiếm được nhiều tiền như tôi.”

Nguyễn Khê hừ một tiếng nhìn anh ấy: “Cũng không chắc chắn như vậy.”

Hai người vừa nói chuyện vừa đạp xe đến tiệm sửa xe, Nguyễn Khê chuyển hàng hóa lên xe ba gác, lại kêu Tạ Đông Dương đưa máy may lên xe ba gác. Lúc đầu cô vốn là muốn lái xe ba gác trở về trường học, nhưng bây giờ cô lại thay đổi ý định.

Cô hít một hơi rồi nói với Tạ Đông Dương: “Tôi để hết tất cả những thứ này ở đây, sáng chủ nhật tôi sẽ đến thẳng đây lái, cùng anh đến Đại Sách Lan dọn quầy hàng bán. Anh cũng đừng đụng vào đồ của tôi, có bao nhiêu viên khuy áo tôi đều nhớ rõ hết đấy.”

Tạ Đông Dương tức giận bật cười: “Cô có thể có chút tin tưởng tối thiểu đối với nhân phẩm của tôi được không?”

Nguyễn Khê nhún vai: “Ai bảo ngay từ đầu anh đã dùng xe đạp Chim Bồ Câu Bay giả lừa tôi chứ.”

Tạ Đông Dương nín thở im lặng một hồi rồi gật đầu: “Quả thật là do lỗi của tôi.”

Thấy trời đã tối, Nguyễn Khê không tán gẫu với anh ấy nữa, cô đi ra ngoài lên xe chuẩn bị rời đi.

Khi đang đi, cô lại nghĩ tới điều gì đó, bèn gọi Tạ Đông Dương: “Anh có thể làm thêm cho tôi một cái giá đỡ đơn giản rồi dựng một cái bảng lên trên không, đến lúc dọn quầy bán hàng sẽ dùng, hẳn là sẽ thiếu tiền, tôi sẽ đưa cho anh.”

DTV

Tạ Đông Dương gật đầu với cô: “Được được được, đều chuẩn bị tốt cho cô, dù sao tôi cũng muốn làm.”

Nói xong, chờ Nguyễn Khê đạp xe đi rồi, anh ngồi lên cái ghế gấp nhỏ ở dưới rạp, một lúc sau anh ấy chợt nhớ ra - cô vẫn chưa trả tiền máy may và xe ba gác đã qua sử dụng cho anh! Hơn nữa lại còn phải chờ đến cuối tuần!

Anh ấy chợt vỗ mạnh vào đùi, vỗ đỏ cả đùi qua lớp quần!

Nhưng ngày hôm sau sau khi anh ấy đến Đại Sách Lan bày quầy hàng một ngày trở về, anh ấy hoàn toàn không thèm quan tâm đến chút chuyện này nữa, bởi vì tiền kiếm được vào ngày đầu tiên mở quầy hàng khiến cho anh ấy vui sướng đến mức suýt chút nữa làm rụng cả răng cửa.

Khi anh ấy đạp xe đạp trở về, xe đầu rồng thiếu chút nữa bay lên trời.

Đến cửa hàng sửa xe, sau khi đỗ xe, anh ấy vui mừng đến mức trực tiếp nhảy múa ở bên trong cửa hàng.

Đang lúc hăng say nhảy, chợt nghe thấy một câu: “Xoay cũng không tồi.”

Nghe thấy giọng nói, anh ấy quay đầu lại, nhìn thấy Nguyễn Khê đang đi đến, anh ấy vội vàng kiềm chế lại đứng dậy cười nói: “Sao cô lại đến đây?”

Nguyễn Khê đánh giá anh ấy từ trên xuống dưới một lượt: “Nhìn anh như vậy, hẳn là hôm này buôn bán kiếm lời được rất nhiều nhỉ?”

Tạ Đông Dương cười đến mức không kiềm chế được, anh ấy nhe răng: “Một ngày mà bán được lời hơn ba chục, là tiền lương một tháng của một công nhân bình thường đấy, tôi tính sơ qua một chút, nếu như ổn định mà nói, vậy thì không phải một năm sẽ kiếm được ... “

Anh ấy hạ giọng, nói ra một con số cực kỳ kinh người: “Một vạn!”

Nguyễn Khê cố ý giả bộ kinh ngạc, mở to hai mắt gật đầu cười nói: “Rất có khả năng đấy.”

Thấy Nguyễn Khê cũng không có nói mình đang nói khùng nói điên, Tạ Đông Dương càng cười đến mức không thể kiềm chế hơn nữa, anh ấy nhìn về Nguyễn Khê nói: “Tôi thấy đống hàng này có thể sẽ không chống đỡ được đến chủ nhật, nếu như tôi bán xong trước, tôi tự mình trở lại đấy nhé, cô không có ý kiến gì chứ?”

Nguyễn Khê nói: “Tôi không có ý kiến gì, nhưng anh phải hứa với tôi là trước tiên không được để người khác biết anh kiếm được nhiều tiền như vậy, càng không được nói cho người khác biết anh nhập hàng từ đâu. Đây là chỗ mà tôi phải chạy rất lâu mới tìm được. Nếu như anh nói ra, thì có thể chúng ta sẽ không kiếm được nhiều tiền như vậy nữa đâu.”

Tạ Đông Dương tỏ ra hiểu rõ: “Nếu như có thêm người bày quầy bán hàng, thì hàng của chúng ta sẽ không còn quý hiếm nữa.”

Khách hàng có nhiều sự lựa chọn, vì vậy bọn họ không nhất thiết phải đến quầy hàng của họ để mua đồ.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 321


Bây giờ có ít người bày quầy hàng để bán đồ cho nên có rất ít sự lựa chọn, những người đó đương nhiên đều mua hàng ở quầy hàng của bọn họ.

Nói đến đây, anh ấy mới nhớ ra, lại hỏi Nguyễn Khê: “Hôm nay không phải là chủ nhật, sao cô lại đến tìm tôi?”

Nguyễn Khê cúi đầu lấy túi tiền từ trong cặp sách ra, mở miệng túi ra nói: “Tối hôm qua tôi đi gấp quá, quên đưa tiền máy may và xe ba gác cho anh. Vừa vặn cộng thêm cả giá đỡ, hôm nay đưa hết tất cả cho anh luôn.”

Đây không phải là chuyện có thể khách sáo, cho dù là anh em ruột thịt cũng phải tính toán tiền bạc cho rõ ràng.

Tạ Đông Dương nhận lấy tiền, cười nói: “Vậy tôi cũng không khách sáo.”

Sau khi Nguyễn Khê đưa tiền cho anh ấy thì không còn chuyện gì khác nữa, mặc dù trong lòng cô đã tin tưởng anh ấy rồi, nhưng khi quay người rời đi vẫn nói lại một câu: “Không được đụng vào hàng của tôi đấy, thiếu một viên khuy áo tôi cũng sẽ tìm anh tính sổ.”

Tạ Đông Dương rất vui vẻ: “Cô cứ yên tâm đi.”

DTV

Nguyễn Khê vừa đi, Tạ Đông Dương đang cầm tiền trong tay lại xoay người đứng lên, bắt đầu lắc lư nhảy múa, quả thực là vua nhảy múa của thế giới.

Nguyễn Khê không được tự do về mặt thời gian như Tạ Đông Dương, trở lại trường học lại lên lớp thêm năm ngày nữa, chỉ có buổi sáng chủ nhật mới rảnh, cô đến cửa tiệm sửa xe cùng đạp xe ra ngoài với Tạ Đông Dương, đến Đại Sách Lan dọn quầy bán hàng.

Bởi vì đang là đầu năm 1979, quả thực có rất ít người bày quầy bán hàng ở trên đường, cho nên Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương cũng không cần phải đến từ sáng sớm để dành chỗ. Khi đến chỉ cần tùy tiện chọn một vị trí ở trên đường, tìm một nơi rộng rãi để dọn quầy là được.

Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương không chung vốn với nhau để làm, mỗi người tự mua hàng, tự mở quầy hàng, nhưng quầy hàng lại được đặt cạnh nhau, cũng coi như là bạn đồng hành. Hai người bọn họ bán những thứ khác nhau, mục tiêu đối tượng của Nguyễn Khê là phái nữ, còn Tạ Đông Dương thì là phái nam.

Mà Nguyễn Khê ngoại trừ bày quầy hàng để bán đồ, cô còn đặt chiếc máy may ở một bên và treo một tấm vải có chữ viết lên trên quầy hàng, cho thấy cô còn có thể sửa quần áo hay thậm chí là may quần áo, việc lớn việc nhỏ gì cô đều có thể nhận.

Tạ Đông Dương nhanh chóng bày xong quầy hàng của mình, anh ấy tò mò đi một vòng quanh quầy hàng của Nguyễn Khê, đọc dòng chữ ở trên mảnh vải, tặc lưỡi nói: “Không nhìn ra cô còn có năng lực này nữa đấy, sinh viên tài năng thật đúng là đa tài đa nghệ.”

Nguyễn Khê còn chưa kịp trả lời Tạ Đông Dương, đã có người đến trước quầy hàng xem hàng.

Các mặt hàng ở đây được bán rẻ hơn so với các mặt hàng trong cửa hàng của doanh nghiệp nhà nước, vì vậy sau khi người ta nhìn xem lựa chọn mấy món thì cũng trả tiền mua đi.

Bởi vì hôm nay là chủ nhật, Đại Sách Lan cũng đông người hơn nhiều so với bình thường, nên quầy hàng của Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương không ngừng chật kín người lui tới. Có đôi khi Nguyễn Khê bận công việc, chỉ lên tiếng báo giá, người ta cầm lấy thứ mà mình muốn rồi để tiền xuống.

Buôn bán nhanh như gió kiểu này sẽ khiến cho mọi người ảo tưởng rằng kiếm tiền quá dễ dàng, giống như là từ trên trời rơi xuống vậy, vốn không cần phải tốn công sức gì cả, thậm chí bày quầy hàng mà cũng không cần phải gào to, đống tiền đó sẽ tự chạy ào ào vào túi của mình.

Sau nửa ngày, thật sự là nhận tiền đến mức mỏi cả tay.

Đương nhiên, răng cửa của Tạ Đông Dương lại như có thể rơi xuống mất.

Giữa trưa, tất cả mọi người đều trở về nhà ăn cơm, đường phố hiển nhiên trở nên vắng vẻ. Tuy nhiên giữ vững nguyên tắc có thể kiếm chừng nào hay chừng nấy, Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương cũng không có dọn quầy hàng về nhà, bọn họ dự định sẽ ở đây suốt cả ngày.

Lúc Nguyễn Khê đi đã chuẩn bị bánh bao trong cặp sách, cũng mang theo cả nước.

Cô đã chuẩn bị sẵn sàng làm việc vất vả một năm này, bởi vì cô dự định sang năm sẽ đưa những người Nguyễn Thúy Chi đến.

Nhưng Tạ Đông Dương không để cho cô ăn, chờ lúc giữa trưa ít người, anh ấy vô cùng vui vẻ chạy đi mua hai bát mì trộn nước tương, cũng rất nể mặt mà để người ta bưng thẳng bát tới, nói ăn xong lại để người ta bưng về lại.

Vì vậy Nguyễn Khê ngồi trước máy may ăn một bát mì trộn nước tương vô cùng thơm ngon.

Thịt băm thơm phức, dưa leo giòn mát, sợi mì mềm dai, va chạm giữa môi và răng tạo nên một hương vị khiến cho người ta cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Nhất là vào những lúc vừa mệt vừa đói mà ăn một bát mì như thế này thì quả thực là mỹ vị nhân gian.

Ngay khi Nguyễn Khê đang vô cùng thỏa mãn ăn hết miếng mì cuối cùng, một giọng nữ đột nhiên vang lên từ quầy hàng, hỏi cô: “Xin hỏi một chút, chiếc khăn lụa này bao nhiêu tiền vậy?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 322


Nguyễn Khê nhanh chóng nuốt miếng mì trong miệng, đặt đũa lên bát rồi nhìn sang quầy hàng ở bên cạnh. Khi chạm phải ánh mắt của cô gái trước quầy hàng, cô lập tức sững sờ, cô gái trước quầy hàng kia cũng sững sờ không kém.

Là cô gái chỉ xuất hiện trong những bức thư của Nguyễn Thu Nguyệt trong khoảng một năm trở lại đây - Diệp Thu Văn.

DTV

Hơn nữa cô ta cũng không phải chỉ đi một mình, bên cạnh cô ta còn có một người con trai, đó chính là bạn trai Lục Viễn Chinh của cô ta.

Khi nhìn thấy kẻ thù, cô vô cùng tức giận.

Nhưng trên mặt Nguyễn Khê lại không có biểu hiện gì khác, không ngạc nhiên cũng không hoảng hốt, như thể không quen biết Diệp Thu Văn. Cô chỉ nhìn chiếc khăn lụa màu vàng trên tay cô ta, mở miệng trả lời một câu: “Cái kia đắt hơn một chút, mỗi cái một tệ.”

Diệp Thu Văn cầm khăn lụa khẽ cười, nhìn Nguyễn Khê nói: “Cha mẹ cô có biết cô ở đây làm loại chuyện này không?”

Loại chuyện mất mặt xấu hổ, khiến cho người ta xem thường.

Dọn quầy bán hàng bên lề đường, lại còn ăn cơm ở bên lề đường.

Giống như một kẻ ăn mày vậy.

Nguyễn Khê cũng lười nhìn cô ta tiếp, cô thu tầm mắt lại hờ hững nói: “Thi đại học hai lần đều không đậu, vậy mà vẫn còn có thể cười được, thật lợi hại. Đó là cha mẹ là của cô, đừng có đưa cho tôi, tôi không cần.”

Như nhớ tới điều gì đó, cô lại nhìn cô ta và nói: “À đúng rồi, không phải cô hẳn là đang tham gia sản xuất ở trang trại hả, sao lại đến đây rồi? Ồ, đến tìm bạn trai nương tựa sao, tình yêu vĩ đại thật sự làm cho lòng người vừa say mê vừa cảm động.”

Diệp Thư Văn bị cô nói đến mức khuôn mặt cứng đờ, ánh mắt cụp xuống, nghiến chặt răng không nói nên lời.

Chỉ một lúc sau, cô ta lại mỉm cười nói: “Cô có không? Tình yêu vĩ đại ấy.”

Thật là khiến người ta buồn nôn, Nguyễn Khê trực tiếp: “Xí!”

Diệp Thư Văn lại bị cô xí đến sắc mặt cứng đờ, cô ta nhìn cô nói: “Sinh viên trường Bắc Đại có phẩm chất như thế sao?”

Tạ Đông Dương ở bên cạnh xem một hồi lâu vẫn không hiểu chuyện gì, anh ấy bưng bát mì trống không đi tới, cầm lấy đũa trên bát mì của Nguyên Khê lên rồi chồng vào nhau, mở miệng hỏi một câu: “Hai người này là ai thế?”

Nguyễn Khê không nhân nhượng nói thẳng: “Hai người thiểu năng.”

Tạ Đông Dương thật sự không kìm được: “Phịp...”

Lục Viễn Chinh ở đằng kia cũng không vui, anh ta cau mày lên tiếng: “Cô nói chuyện kiểu gì thế?”

Nguyễn Khê lạnh lùng nhìn anh ta: “Anh quản được tôi nói cái gì hả? Tôi muốn nói gì thì nói, anh quản được sao? Nếu không muốn nghe thì cút xa một chút, cứ vờ như không biết không phải là được rồi sao, cứ mở miệng tìm cảm giác tồn tại làm gì chứ!”

Lục Viễn Chinh tức giận đến mức đen cả mặt, chịu đựng hồi lâu mới nói: “Cô là Nguyên Khê đúng không? Trước đây tôi còn có hơi không tin cô là loại người như vậy, nhưng bây giờ gặp rồi tôi cũng xem như là đã thấy rồi, phẩm chất của cô thật khiến cho tôi xem thế là đủ rồi!”

Nguyễn Khê bật cười: “Cái gì mà xem thế là đủ rồi chứ? Anh không cần phải quan tâm tôi là hạng người như thế nào, cho dù phẩm chất của tôi có kém như thế nào cũng không liên quan gì đến anh, anh thật sự biết bạn gái của mình là hạng người như thế nào sao?”

Lục Viễn Chinh nói: “Đương nhiên là tôi biết Thu Văn là hạng người như thế nào!”

Nguyễn Khê nhìn về phía Diệp Thu Văn, nhìn thấy trong mắt của cô ta chẳng mảy may có chút khiêm tốn nào, cô cũng không thèm quan tâm đến chuyện lộn xộn giữa bọn họ nữa. Hai người này vĩnh viễn bị khoá chung với nhau cũng rất tốt, để cho bọn họ không rời không bỏ cảm động trời đất đi.

Vì vậy, cô mỉm cười nói: “Làm phiền hai người không mua đồ thì tránh ra, cảm ơn.”

Kết quả là Diệp Thu Văn lại đứng yên không nhúc nhích như thể dưới lòng bàn chân dính keo vậy. Cô ta cảm thấy Nguyễn Khê như thế này là đang sợ cô ta, bởi vì bên cạnh cô ta có Lục Viễn Chinh, người luôn coi cô ta như bảo bối, cho nên cô ta lại hỏi: “Đây là người yêu của cô sao?”

Nguyễn Khê mặc kệ cô ta: “Cô cho rằng ai cũng không có đàn ông thì không sống nổi giống như cô sao.”

Diệp Thư Văn lại cười lên: “Không phải sao? Tôi thấy xem ra là cô ngại thừa nhận nhỉ, sao Hứa Chước lại không ở đây với cô vậy? Tôi còn tưởng rằng cô sẽ câu được anh ta vào tay chứ, kết quả không phải là ở cùng với một tên du côn đấy sao.”

Nghe vậy, Tạ Đông Dương lập tức không vui, anh ấy trừng mắt lên mắng: “Mẹ nó, cô nói ai là du côn đấy? Ông đây có hộ khẩu Bắc Kinh, có nhà, có công việc đàng hoàng...”

Ngừng một chút lại mạnh mẽ bổ sung thêm một câu: “Còn có tiền!”

Diệp Thư Văn nhìn anh ấy, khẽ cười nhạo: “Có công việc, có tiền mà còn ở đây bày bán hàng ở ven đường sao?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 323


Câu nói này có hơi chí mạng, trực tiếp làm cho Tạ Đông Dương nghẹn đến mức không nói nên lời.

Đầu năm nay chẳng phải là như thế sao, người đàng hoàng ai lại ra bày bán hàng ở ven đường chứ?

Sau đó ngay khi Tạ Đông Dương đang nghẹn đến mức không nói được lời nào, bỗng nghe thấy một tiếng hắng giọng vang lên.

Nguyễn Khê quay đầu nhìn lại nhìn, khi thấy người hắng giọng, cô lập tức kinh ngạc trừng mắt nhìn.

Hứa ... Chước?

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến sao?

Hôm nay là ngày gì vậy chứ?

Cuộc gặp gỡ lớn ở Đại Sách Lan sao?

Thấy Nguyễn Khê ngây người, Diệp Thu Văn và Lục Viễn Chinh cũng quay đầu lại nhìn. Thấy người đứng cách đó không xa chính là Hứa Chước, vẻ mặt Diệp Thu Văn lập tức hoàn toàn suy sụp, ngay cả hơi thở cũng đột nhiên tắc nghẽn lại ở ngực.

Mới vừa nói, vừa quay đầu lại đã bị vả mặt.

Bởi vì ở trong quân đội hai năm, Hứa Chước trông cứng cáp hơn trước rất nhiều.

Dưới ánh nhìn của mấy người, anh ấy đi tới bên cạnh máy may của Nguyễn Khê, đứng vững lại nói: “Trùng hợp thế.”

Lục Viễn Chinh cũng đã không gặp Hứa Chước hai năm rồi, anh ta vội vàng chào hỏi: “Thật quá trùng hợp, anh cũng tới Bắc Kinh sao?”

Hứa Chước đáp lại: “Đúng vậy, đến đây thăm lại trường đại học, tham gia huấn luyện cao cấp, nâng cao xóa nạn mù chữ.”

Nói xong thì hỏi lại Lục Viễn Chinh: “Còn anh?”

Lục Viễn Chinh nói: “Tôi là thi đậu vào mùa hè năm ngoái.”

Hiếm khi gặp được ở đây, anh ta hẹn Hứa Chước: “Buổi tối có rảnh không? Nếu không thì cùng nhau ăn một bữa cơm đi?”

Hứa Chước quay đầu lại hỏi Nguyễn Khê: “Em có đi không?”

Nguyễn Khê có hơi sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng phản ứng lại nói: “Em không có thời gian, không đi.”

Hứa Chước lại nhìn về phía Lục Viễn Chinh: “Tôi cũng không rảnh, sau này có cơ hội thì nói sau.”

Lục Viễn Chinh: “...”

Anh ta hơi do dự nói: “Vậy thì hẹn lần khác.”

Vừa nói xong bầu không khí đột nhiên có hơi xấu hổ, Lục Viễn Chinh đương nhiên cũng sẽ không đứng lại nữa. Anh ta vươn tay kéo Diệp Thu Văn, sau đó lại nói với Hứa Chước: “Vậy chúng tôi đi trước đây, mấy người cứ làm việc tiếp đi.”

Nói xong thì lôi kéo Diệp Thu Văn rời đi.

Đi thẳng ra khỏi Đại Sách Lan, biểu cảm trên mặt của Diệp Thư Văn vẫn còn suy sụp.

Trong lòng buồn phiền lại không thể nói ra được, cô ta không thể không để ý hình tượng mà phát cáu ở trước mặt Lục Viễn Chinh được, chỉ có thể chịu đựng.

Kìm nén được một lúc, cô ta chợt nhớ ra mấy chuyện cũ, đánh lòng từ từ lạnh ngắt, nhịp tim không khống chế được mà tăng nhanh, những ngón tay cũng vô thức nắm chặt lại.

Thừa dịp đầu ngón tay vẫn còn chưa quá lạnh, cô ta nhìn Lục Viễn Chinh nói: “Chúng ta đi thôi.”

Phải tránh không thể khiêu khích cô được, sau này vẫn nên đừng gặp lại nữa.

Hứa Chước đứng ở bên cạnh máy may nhìn Lục Viễn Chinh và Diệp Thư Văn đi xa, sau đó thu hồi tầm mắt nhìn Nguyễn Khê, anh ấy chỉ nhìn một lát rồi mở miệng hỏi: “Hình như em còn chưa chào hỏi tôi nhỉ?”

Nguyễn Khê nhìn anh ấy chớp chớp mắt, cười nói: “Xin chào thủ trưởng, chúng ta lại gặp nhau, thật sự rất có duyên.”

Hứa Chước cũng không nhịn được bật cười: “Tôi còn tưởng rằng em là người hay quên, không nhớ tôi nữa đấy.”

Nguyễn Khê nói: “Là do anh xuất hiện quá đột ngột, tôi không kịp phản ứng.”

Tạ Đông Dương ở bên này vươn tay lấy bát trước mặt Nguyễn Khê, thấy Hứa Chước đang nhìn mình, anh ấy vội vàng tự giới thiệu: “Thủ trưởng, tôi là người hợp tác làm ăn với Nguyễn Khê, tôi phải đem bát về lại cho người ta đây, hai người cứ trò chuyện đi.

Nói xong anh cầm bát đi, để lại Nguyễn Khê và Hứa Chước ở trước quầy hàng.

Nguyễn Khê đứng dậy lấy cái ghế dành cho khách ở bên cạnh đến đặt trước mặt Hứa Chước: “Thủ trưởng, ngài ngồi đi.”

Hứa Chước: “...”

Nguyễn Khê nghiêm túc ngồi xuống, nhìn anh ấy hỏi: “Thủ trưởng, tại sao ngài lại ở đây?”

Hứa Chước khẽ nặng nề hắng giọng: “Chúng ta có thể đừng gọi là thủ trưởng, đừng gọi là ngài được không?”

Nguyễn Khê dứt khoát gật đầu với anh ấy: “Được.”

Sau đó Hứa Chước nói: “Hiếm khi trường học thả người, có thời gian rảnh nên ra ngoài đi dạo một vòng. Đây không phải là nơi sôi nổi nhất sao? Tôi vừa mới ăn cơm ở bên đó xong, đi được mấy bước thì nhìn thấy em, cho nên để cho các bạn học khác đi dạo một mình.”

DTV

Nói xong anh ấy lại hỏi Nguyễn Khê: “Sao em lại ở đây? Còn bày cả quầy hàng nữa chứ? Người nhà không cho tiền tiêu sao?”

Nguyễn Khê lắc đầu nói: “Đương nhiên không phải. Tôi trúng tuyển đại học nên đến đây học, trong tay có tiền, thời gian sau khi học xong không có việc gì làm, cho nên buôn bán một chút. Dù sao cũng rảnh rỗi không có việc gì làm.”

Hứa Chước tò mò hỏi cô: “Em thi trường đại học nào thế?”

Nói đến chuyện này, Nguyễn Khê đương nhiên rất tự hào, cô nhìn anh ấy nói: “Bắc Đại.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 324


Nghe vậy, Hứa Chước có hơi kinh ngạc, giơ tay vỗ một cái vào máy may của cô, một lát sau lại nói: “Chuyện vui lớn như vậy mà em cũng không nói cho tôi biết, nếu hôm nay không gặp em ở đây, tôi cũng không biết là em cũng đang ở Bắc Kinh đấy.”

Nguyễn Khê khoanh tay đặt lên máy may nhìn anh ấy: “Tôi cũng không biết đơn vị anh tham gia ở đâu, không có địa chỉ cụ thể, làm sao tôi có thể nói cho anh biết được chứ? Tiểu Khiết thi vào trường Đại học nhân dân, cũng đang ở Bắc Kinh.”

Hứa Chước trừng mắt nhìn cô: “Tôi và Trần Vệ Đông viết thư cho các em, các em cũng không trả lời, Trần Vệ Đông sắp mắc phải bệnh tương tư rồi đấy.”

Nguyễn Khê nhìn anh ấy chớp chớp mắt: “Chúng tôi chưa từng nhận được thư của các anh, có phải là viết sai địa chỉ rồi không?”

Hứa Chước nói: “Địa chỉ nhất định không sai, lần thứ nhất các em không có trả lời, chúng tôi lại gửi lần thứ hai, vẫn không có thư trả lời nên cũng không có gửi tiếp nữa. Nghĩ rằng hẳn là các em không không muốn liên quan gì đến chúng tôi, cho nên chúng tôi cũng không làm phiền các em nữa.”

Nguyễn Khê vẫn nhìn anh ấy, một lúc sau, ý cười trên mặt dần dần biến mất, đáy mắt dần lạnh đi, ánh mắt cũng hơi tối sầm lại.

Hứa Chước nhìn cô và hỏi: “Bọn em không nhận được thư à?”

Ánh mắt của Nguyễn Khê từ từ trở nên tập trung, cô lắc đầu và nói: “Không.”

Hứa Chước nghĩ một chút: “Có lẽ thư bị thất lạc trong khi gửi một lần, nhưng cũng không thể thất lạc lần hai chứ? Có người giở trò với thư ư?”

DTV

Lúc ấy, từ thể xác tới linh hồn của Nguyễn Khê đang bận rộn vì thi đại học, không hề để ý tới những việc nhỏ nhặt khác trong cuộc sống. Cũng vì tần suất gửi thư của người nhà rất ít, mấy tháng mới nhận được một phong thư nên cô cũng không thường đi kiểm tra hòm thư.

Thư tín về công việc của Nguyễn Trường Phú cũng không gửi về nhà, Phùng Tú Anh và mấy đứa trẻ khác cũng không có thói quen duy trì liên lạc với ai. Vì thế hòm thư của gia đình gần như không có ai đi kiểm tra, cũng chỉ có mình Nguyễn Khê thỉnh thoảng tới xem.

Cũng vì Nguyễn Khê không để tâm tới mấy chuyện vụn vặt này, trong đầu toàn là chuyện thi đại học, đưa Nguyễn Khiết thi đỗ đại học nên cô cũng chẳng cảm thấy có vấn đề gì. Dù sao đối với Nguyễn Khê thì đám Hứa Chước không viết thư cho cô cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Dù ở xã hội hiện đại, điện thoại thư tín phát triển như vậy nhưng bạn thân thời tiểu học tới trường cấp hai cũng sẽ mất liên lạc. Bạn thân thời cấp hai tới cấp ba cũng sẽ bớt thân. Bạn thân thời cấp ba tới đại học cũng sẽ không còn liên lạc nữa.

Cô cảm thấy chuyện mất liên lạc là việc bình thường không thể bình thường hơn được, cũng là chuyện tất yếu sẽ xảy ra nên chẳng có gì phải xoắn xuýt. Nếu không phải ở giữa có người chen vào thì Nguyễn Khê sẽ hoàn toàn không để trong lòng. Nhưng bây giờ, rõ ràng là có vấn đề, đương nhiên cô không thể không nghĩ nhiều.

Nếu suy nghĩ một chút, có lẽ không chỉ hai lần gửi thư của Hứa Chước và Trần Vệ Đông mà còn có cả Lăng Hào. Thư của bọn họ đều không tới được tay cô. Vì sao chỉ có thư của họ không tới được tay Nguyễn Khê mà thư của người nhà lại nhận được hết? Điều này đáng để suy xét.

Nguyễn Khê nhìn Hứa Chước một lúc rồi nói: “Nếu như hai lần gửi thư đều không tới được tay tôi thì chắc hẳn có người đã giờ trò với thư.”

Hứa Chước lập tức cảm thấy ấm ức, hít sâu một hơi và nói: “Là ai chứ? Tôi đi c.h.é.m c.h.ế.t tên đó!”

Nguyễn Khê cũng chẳng thể tùy tiện nói là ai: “Chờ một chút đi.”

Đang nói chuyện thì Tạ Đông Dương đi trả bát mì trở về. Anh ấy ngồi xuống trước quầy hàng của mình, thờ ơ hỏi Hứa Chước một câu: “Cậu học trường quân đội à?”

Hứa Chước nghe vậy nhìn về phía Tạ Đông Dương rồi đáp: “Đúng thế.”

Lúc này Nguyễn Khê mới nhớ tới chuyện bản thân còn chưa chính thức giới thiệu cả hai với nhau. Thế là cô nhìn Tạ Đông Dương và nói: “Đây là Hứa Chước, bạn học thời cấp ba của tôi, ở trong một đại viện.”

Nói xong, cô nhìn Hứa Chước và nói: “Đây là một người bạn tôi vừa quen ở Bắc Kinh, tên là Tạ Đông Dương, người ta thường gọi là cậu ba Tạ của thành Tứ Cửu.”

Tạ Đông Dương nghe hiểu, không đợi Hứa Chước nói gì đã mở miệng hỏi trước: “Mấy người ở đại viện của quân đội?”

Nguyễn Khê gật đầu với anh ấy: “Đúng vậy.”

Tạ Đông Dương nhìn cô chằm chằm một lúc: “Ngài Khê, ngài đúng là chân nhân bất lộ tướng! Hóa ra náo loạn nửa ngày, ngài lại con em cán bộ. Vậy cô liều mạng như vậy, còn học ở một trường đại học tốt thì tới đây bày quầy bán hàng làm gì?”

Nguyễn Khê: “Phụ huynh là phụ huynh, tôi là tôi, chúng tôi không liên can gì cả.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 325


Tạ Đông Dương đột nhiên nhớ tới chuyện vừa rồi Nguyễn Khê cãi nhau với một đôi nam nữ ở trước quầy hàng, nói ba mẹ là của cô gái kia, cô không cần. Vì thế anh ấy lại hỏi: “Rốt cuộc hai người vừa rồi là ai? Cô gái kia là chị gái của cô à?”

Nguyễn Khê lại gật đầu với anh ấy một cái: “Là con nuôi của ba mẹ tôi.”

Tạ Đông Dương càng tò mò hơn: “Thế thì quan hệ của các cô... Cứ gặp mặt là cãi vã... Như nước với lửa...”

Nguyễn Khê không muốn nói thêm nữa nên chỉ nói: “Nói tới vấn đề này thì chuyện rất dài, sau này có cơ hội rồi nói sau.”

Tạ Đông Dương thấy cô không muốn nói thêm nên cũng không truy hỏi nữa. Nguyễn Khê chuyển chủ đề, quay đầu nhìn về phía Hứa Chước và hỏi: “Có lẽ tôi sẽ bận rộn ở nơi này tới tối mịt, không có thời gian đi dạo với anh đâu. Anh... Hay là anh đi tìm bạn học của anh đi? Buổi tối xong việc tôi sẽ mời anh ăn cơm.”

Hứa Chước cũng không có ý muốn đi: “Không có gì hay ho để đi dạo, hay là tôi ở chỗ này xem em bán hàng?”

Nguyễn Khê nhìn anh ấy với vẻ ngạc nhiên rồi cười nói: “Anh không sợ mất mặt à?”

Từ trước tới nay, Hứa Chước là người ưa sĩ diện, chuyên làm những chuyện huênh hoang, chưa bao giờ làm chuyện mất mặt như thế này.

DTV

Anh ấy quay đầu nhìn đường một chút rồi quay lại hạ giọng nói: “Dù sao nơi này cũng chẳng có ai quen biết anh.”

Điều này cũng đúng, Nguyễn Khê thấy Hứa Chước không có ý định đi nên cứ để mặc anh ấy ở lại nơi này. Vừa khéo còn có người phụ việc với cô, buổi tối Nguyễn Khê sẽ mời Hứa Chước ăn cơm.

Giữa trưa trên đường rất ít người, hai người sẽ ngồi hàn huyên với nhau. Họ nói về những gì bản thân gặp phải trong hai năm qua, cũng nói một chút về tình huống hiện tại của bản thân, trao đổi một chút thông tin.

Thật ra, Nguyễn Khê chẳng có nhiều chuyện để nói. Suốt một năm kia, ngày ngày cô đều ở trong nhà với Nguyễn Khiết, ở tới tận khi khôi phục lại thi đại học rồi tham gia thi, sau khi thi đậu đại học mà bản thân mong muốn thì hơi kích động một chút.

Lên đại học thì lại học tập, ngoài ra còn chạy tới nhà máy ở bên ngoài. Đương nhiên, cô chưa từng nhắc tới những chuyện khi chạy tới nhà máy. Dù sao đó cũng chẳng phải chuyện đáng bàn sâu vào.

Hai năm qua, cuộc sống của Hứa Chước còn đơn điệu hơn của Nguyễn Khê. Bởi cuộc sống buồn tẻ trong quân đội đã hình thành thì không thể thay đổi được. Ngày ngày chẳng có gì ngoài huấn luyện, ngoại trừ nội dung huấn luyện và cường độ khác nhau ra thì gần như những thứ khác không có gì thay đổi.

Vào thời điểm hai người đang ôn chuyện, Tạ Đông Dương thừa dịp giữa trưa không có ai, nằm sấp trên quầy hàng chợp mắt một lúc. Sau khi buổi trưa qua đi, buổi chiều trên đường có nhiều người hơn một chút, có người tới xem đồ hỏi giá cả. Tạ Đông Dương bị Nguyễn Khê gọi dậy, nhảy dựng lên nháy mắt mấy cái rồi lại bắt đầu một buổi chiều bận rộn.

Cô bận rộn một lúc, thừa dịp không có khách nói với Hứa Chước: “Anh trông hàng giúp tôi một lát, tôi quay lại ngay.”

Hứa Chước cho rằng Nguyễn Khê muốn đi vệ sinh nên đương nhiên đồng ý để cô đi. Quả thực, Nguyễn Khê có đi vệ sinh nhưng sau khi đi xong không về quầy hàng ngay. Cô đi thẳng tới bưu cục ở gần đó và gọi điện thoại tới văn phòng của Nguyễn Trường Phú.

Cô từng học thuộc lòng số điện thoại của văn phòng ông ta, bây giờ vẫn nhớ trong đầu. Nhưng hôm nay là chủ nhật nên chưa chắc Nguyễn Trường Phú đã ở đơn vị. Nguyễn Khê ôm tâm thái thử một chút, cầm ống nghe đặt ở bên tai nghe một lúc.

Điện thoại đổ chuông tầm bốn, năm hồi thì đầu dây bên kia có người nhấc máy: “Alo? Ai vậy?”

Nguyễn Khê nhận ra giọng của Nguyễn Trường Phú nên hắng giọng nói: “Bác Nguyễn, là con!”

Nhưng ông ta không nhận ra giọng nói của cô, giọng điệu trở nên cẩn thận: “Cô là ai?”

Nguyễn Khê không muốn lãng phí tiền điện thoại với Nguyễn Trường Phú, điện thoại đường dài đắt c.h.ế.t đi được nên vội vàng nói: “Con là Nguyễn Khê, con có việc muốn hỏi bác. Vào năm cuối cùng con còn ở nhà, có người nào động vào thư của con không?”

Nguyễn Trường Phú đã không ở nhà trong thời gian dài, nào biết được chuyện này chứ?

Nguyễn Khê không chờ ông ta nói chuyện mà nói luôn: “Được rồi, bác đừng trả lời. Tối nay, bác về nhà hỏi giúp cháu xem có ai động vào thư của cháu hay không? Từ khi ăn tết năm 1977 xong quay lại, cháu chưa nhận được thư. Bây giờ, cháu gặp Hứa Chước ở Bắc Kinh, anh ấy nói rằng đã viết cho cháu hai phong thư nhưng cháu lại không hề nhận được.”

Nguyễn Trường Phú giành được cơ hội nên nói: “Con nghi ngờ có người giở trò với thư của con?”

Nguyễn Khê nói vào điện thoại: “Vâng, bác về nhà giúp cháu hỏi rõ ràng. Phí điện thoại ở bên con quá đắt, con không nói nhiều với bác được. Tối mai sau khi tan tầm, bác ở lại đơn vị thêm một lúc, con sẽ gọi điện cho bác.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 326


Đương nhiên gọi điện thoại cho ông ta là tốt, Nguyễn Trường Phú vội vàng nói: “Được, được, được! Ba sẽ trở về hỏi rõ ràng giúp con.”

Nguyễn Khê nhìn thời gian gọi điện thoại rồi nói “cảm ơn” một tiếng, sau đó lập tức cúp điện thoại. Sau khi trả tiền cô ra khỏi bưu cục và trở lại quầy hàng tiếp tục việc kinh doanh.

Bởi bị ảnh hưởng vài chục năm nên lúc này chợ đêm vẫn chưa khôi phục, ban đêm chẳng có ai ra ngoài dạo phố. Cũng vì thế, lúc cửa hàng ở mặt đường lần lượt đóng cửa thì Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương cũng thu dọn sạp về nhà.

Hai người thu dọn đồ đạc rồi đạp xe về cửa hàng sửa xe, đặt đồ xuống. Hứa Chước cũng theo họ về cửa hàng sửa xe, sau đó nhìn bọn họ ngồi đếm tiền cùng nhau.

Quả thực, ban ngày anh ấy cũng cảm thấy mở quầy hàng như vậy rất mất mặt, nhưng bây giờ nhìn Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương đếm tiền thì Hứa Chước biết có thể diện hay không cũng chẳng có gì phải xem trọng. Bởi vì một ngày bọn họ còn kiếm được nhiều hơn một tháng lương của người ta.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy điều này thì thật sự khó mà tin được, không ngờ tiền lại dễ kiếm như vậy. Tạ Đông Dương đếm xong tiền thì hỏi Nguyễn Khê kiếm được bao nhiêu. Anh ấy biết cô kiếm được nhiều hơn mình thì kinh ngạc nói: “Vì sao chứ?”

Nguyễn Khê không trả lời vì sao, chỉ nhìn Tạ Đông Dương và nói: “Sau này còn có thể kiếm được nhiều hơn.”

Sau khi đếm xong tiền, cả hai đều cất tiền đi. Tạ Đông Dương lại nhìn cô nói: “Sao nào? Hai người dự định đi ăn riêng với nhau hay đưa tôi đi cùng? Nếu đưa tôi đi cùng, tôi là người bản địa, là chủ nhà nên hôm nay tôi sẽ mời cơm.”

Nguyễn Khê cũng chẳng hề do dự nói: “Thế thì cùng đi đi.”

Không phải cô muốn Tạ Đông Dương mời khách, mà là nhiều người thì sẽ càng vui hơn. Thế là ba người ra khỏi cửa hàng sửa xe và đi tìm nhà hàng ăn cơm.

Trong phòng nhỏ ở tầng hai nhà họ Nguyễn, Nguyễn Trường Phú tan làm về nhà vừa vào cửa đã đến thẳng phòng bếp tìm Phùng Tú Anh. Ông ta tiến vào trong hỏi bà ta: “Trước khi Tiểu Khê vào đại học một năm, em có động vào hòm thư của nhà mình không? Con bé nói nó không nhận được mấy phong thư.”

Phùng Tú Anh hơi sững sờ: “Em không động đến. Hơn nữa, chẳng có ai viết thư cho em thì em động tới hòm thư làm gì?”

DTV

Nguyễn Trường Phú lại hỏi: “Em có thấy người khác động đến không?”

Phùng Tú anh nói: “Em không chú ý tới chuyện này lắm.”

Ai mà rảnh rỗi đi nhìn chằm chằm cái hòm thư làm gì? Vốn cũng chẳng có ai viết thư gửi tới. Ngay cả thư ở dưới quê gửi cho Nguyễn Trường Phú cũng là gửi thẳng tới đơn vị của ông ta, bà ta gần như chẳng bao giờ chú ý tới nơi đó.

Nguyễn Trường Phú thấy Phùng Tú Anh không biết thì cũng không hỏi lại nữa. Đợi tới khi tất cả mọi người tới phòng ăn và ngồi xuống ăn cơm, ông ta liếc nhìn mọi người một lượt rồi hỏi thêm một lần: “Trước khi Tiểu Khê và Tiểu Khiết vào đại học một năm, mọi người có ai động vào hòm thư của nhà mình, động vào thư của con bé không?”

Câu hỏi này quá đột ngột, mấy đứa bé đều sửng sốt rồi đồng thời lắc đầu. Bây giờ, Diệp Phàm đang học đại học nhưng vì gần nhà nên cuối tuần nào cũng về. Nguyễn Trường Phú nhìn về phía Nguyễn Thu Dương: “Có phải con động vào không?”

Nguyễn Thu Dương lộ ra vẻ bối rối, vội vàng giải thích nói: “Con không làm, con động vào thư của chị ta làm gì? Con chẳng có hứng thú gì với thứ kia cả.”

Nguyễn Hồng Quân ngồi bên cạnh phụ họa thêm một câu: “Lần này, chị ấy không nói dối, giám định đã hoàn tất.”

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn Nguyễn Trường Phú lên tiếng hỏi: “Chị cả đã nói gì ạ?”

Nguyễn Trường Phú “ừ” một tiếng rồi nói: “Chiều nay con bé gọi điện thoại tới phòng làm việc của bác nói là lúc nó còn ở nhà không nhận được mấy phong thư. Tiểu Khê nghi ngờ có người giở trò với thư của mình. Nếu người nhà chúng ta không động vào, có ai nhìn thấy người khác động vào hòm thư nhà ta không?”

Thật sự, người trong nhà để ý tới hòm thư không nhiều, một lúc sau cả nhà đều lắc đầu.

Lúc Nguyễn Trường Phú cảm thấy buồn phiền thì Nguyễn Hồng Binh đột nhiên lên tiếng: “Là chị cả Thu Văn.”

Ông ta nghe như vậy thì lập tức quay đầu nhìn về phía cậu ta: “Cái gì?”

Nguyễn Hồng Binh nhìn Nguyễn Trường Phú và nói: “Chị cả Thu Văn, có một thời gian chị ta thường xuyên đi kiểm tra hòm thư. Ngày nào đi học về cũng sẽ tới đó xem một chút, đôi khicòn lấy thư ra.”

Lông mày của Nguyễn Trường Phú chậm rãi nhíu lại: “Lại là nó?”

Nguyễn Hồng Binh lắc đầu: “Con không biết, con cứ nghĩ là chị ta đang chờ thư của bản thân.”

Nguyễn Thu Nguyệt nghĩ một lúc rồi hỏi: “Là ai đã viết thư cho chị cả thế ạ?”

Nguyễn Trường Phú nói: “Con bé nói là Hứa Chước, hai đứa đã gặp nhau ở Bắc Kinh.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 327


Nghe nói như vậy, Nguyễn Thu Nguyệt lập tức nói với vẻ chắc nịch: “Vậy thì chắc chắn là Diệp Thu Văn. Chị ta ghen ghét với chị cả.”

Nói xong, cô bé nhìn về phía Nguyễn Thu Dương: “Nếu ba không tin có thể hỏi chị ấy xem có phải Diệp Thu Văn ghen ghét vì Hứa Chước và chị cả chơi thân với nhau không? Bởi vì trong lòng chị ta hiểu rõ, Lục Viễn Chinh thua xa Hứa Chước, Diệp Thu Văn không muốn chị cả và Hứa Chước liên hệ với nhau.”

Nguyễn Trường Phú lập tức nhìn về phía Nguyễn Thu Dương, đen mặt hỏi: “Thật sao?”

Cô ta cũng không giỏi nói dối, sau khi do dự một chút đã từ bỏ lựa chọn nói dối đáp: “Vâng.”

Nguyễn Trường Phú tức giận vỗ mạnh vào cái bàn một cái, suýt nữa làm cái bàn rung lên: “Sao tôi lại nuôi ra cái thứ như vậy chứ! Nếu nó ở chỗ này, hôm nay tôi chắc chắn sẽ đánh c.h.ế.t nó.”

Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Cũng may mà Hứa Chước và chị cả gặp được nhau.”

Cũng vì tuần này kiếm được khoảng hai trăm đồng tiền lãi, còn kiếm được nhiều hơn nửa năm trước nên hôm nay Tạ Đông Dương cực kỳ mạnh tay. Anh ấy không nói hai lời, trực tiếp dẫn Nguyễn Khê và Hứa Chước tới nhà hàng tây.

Sau khi ngồi xuống gọi đồ ăn xong, Tạ Đông Dương đắc ý hỏi: “Nơi này thế nào?”

Nguyễn Khê quay đầu nhìn xung quanh một chút: “Không tệ, đủ thể hiện phong cách tây.”

Tạ Đông Dương cười nói: “Ngài đưa tôi theo để cùng nhau phát tài, đương nhiên tôi không thể keo kiệt rồi.”

Nhìn bọn họ nói chuyện từ trên đường tới phòng ăn như vậy, trong lòng Hứa Chước có chút không được tự nhiên. Dù sao cũng xa nhau hai năm trời, cuộc sống riêng cũng xảy ra nhiều biến hóa, những câu chuyện này đều chẳng dính líu gì tới anh ấy. So với Tạ Đông Dương thì hiển nhiên Hứa Chước đã cách cuộc sống của Nguyễn Khê rất xa.

Đương nhiên, anh ấy cũng chẳng biển hiện gì ra ngoài, thời điểm nên nghe thì nghe, nên trả lời thì trả lời. Hơn nữa, anh ta cũng không phải người có tâm tư quá mẫn cảm, cảm giác không tự nhiên kia nhanh chóng đi qua.

Sau đó vẫn ăn cơm, uống rượu, nói chuyện phiếm với Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương. Lúc chủ đề cuộc nói chuyện chuyển tới anh ấy thì Hứa Chước có thể nói một hồi lâu.

Con trai đều có giấc mộng tham gia quân ngũ. Tạ Đông Dương thích nghe anh ấy khoác lác về quân ngũ, gì mà đạn bay sượt qua mặt, một phát đạn trúng hồng tâm, ném l.ự.u đ.ạ.n ra nổ k*ch th*ch như thế nào. Sau đó, hai người cùng nhau khoác lác.

Tạ Đông Dương như hận gặp nhau muộn: “Người anh em, nếu cậu ở thành Tứ Cửu, tôi nhất định sẽ theo sau. Cậu chính là anh Chước của tôi. À không, phải là ngài Chước mới đúng. Ở thành Tứ Cửu thì người có m.á.u mắt nhất định đều là ngài.”

“Ngài ăn chưa?”

“Ngài đi đâu vậy?”

“Thứ mà ngài dắt đi dạo là gì vậy?”

“CMN! Thứ mà ông đây dắt đi dạo chính là chim!”

Nguyễn Khê ngồi ở đối diện ăn sườn dê nhìn hai bọn họ với vẻ mặt ghét bỏ. Sau đó, cô vừa lộ ra vẻ mặt chê bai vừa không nhịn được cười. Đàn ông cứ có chút rượu vào thì chẳng còn biết mình là ai nữa, ai cũng nghĩ mình là thiên hạ đệ nhất.

Đương nhiên Hứa Chước và Tạ Đông Dương cũng chỉ uống vài cốc bia trợ hứng thôi chứ không tới mức uống say. Nhưng hai người lại trò chuyện thật sự vui vẻ, cơm nước xong xuôi cũng chẳng nở đi.

Nhưng Nguyễn Khê và Hứa Chước không thể ở bên ngoài quá lâu, trường học có quy củ của trường học. Thế là sau khi ăn xong xuôi, ba người không ở lại nhà hàng nữa, cũng không đi nơi nào khác, vội vàng trở về trường học. Vì trường học của Nguyễn Khê, Hứa Chước ở gần nhau, nhà của Tạ Đông Dương cũng ở phía đó nên về cùng đường.

Cô không cho Hứa Chước đi xe đạp, một mình một xe rời đi. Anh ấy híp mắt lại. Tạ Đông Dương vỗ vỗ gác ba ga của xe mình và nói: “Tới đây.”

Hứa Chước chẳng còn cách nào đành phải ngồi lên xe của Tạ Đông Dương. Anh ấy giẫm lên bàn đạp rồi đạp xe ngược gió. Lúc xe đi với tốc độ nhanh, Tạ Đông Dương nói: “Ôm anh mày cho chắc nhé!”

DTV

Hứa Chước híp mắt đón gió: “...”

Lúc Nguyễn Khê trở lại trường học thì đã không còn sớm nữa. Cô cầm quần áo, chậu và đồ rửa mặt đi tới nhà tắm để tắm rửa. Sau khi tắm xong, cô ngồi xuống nghỉ ngơi vài phút là đã tới giờ tắt đèn đi ngủ. Ngay cả nói Nguyễn Khê cũng chẳng nói nhiều với bạn cùng phòng, bò thẳng lên giường nằm.

Ngày hôm sau lại bắt đầu một tuần sống trong trường. Lý Hiểu Phương đi cùng cô tới nhà ăn để ăn cơm, tò mò hỏi: “Chủ nhật nào cậu cũng bận rộn gì vậy? Đi từ khi còn sớm, tới khuya mới về.”

Nguyễn Khê cười cười, không nói tỉ mỉ: “Mình tùy tiện tìm chút việc để làm, chưa bao giờ tới Bắc Kinh nên tò mò.”

Lý Hiểu Phương có thể nhìn ra cô đang qua loa chứ không muốn nói tỉ mỉ, đương nhiên cũng không hỏi nhiều nữa. Hai người cùng đi lên lớp học. Tới khi nghỉ giữa tiết, Nguyễn Khê lấy tập vẽ của mình ra, tiếp tục vẽ thiết kế của mình. Mỗi lần cô vẽ, Lý Hiểu Phương đều ghé vào nhìn một cách chăm chú.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 328


Hôm nay cũng như vậy, cô ấy vừa xem vừa nói: “Cậu vẽ đẹp thật đấy, chắc là học vẽ nhiều năm rồi phải không? Những bộ đồ mà cậu vẽ đẹp thật đấy, không biết mặc lên người sẽ như thế nào.”

Nguyễn Khê thấy cô ấy thật sự tò mò và yêu thích. Trời sinh con gái đều thích quần áo đẹp. Cô vừa vẽ vừa cười nói: “Hay là mình dành thời gian làm một bộ cho cậu xem nhé?”

Lý Hiểu Phương kinh ngạc: “Thật sao? Cậu còn biết may quần áo nữa à?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Đợi mình có thời gian sẽ làm cho cậu xem.”

Lý Hiểu Phương thật sự rất mong chờ: “Được, mình rất muốn xem đấy.”

Chạng vạng tối tan học, Nguyễn Khê không tới nhà ăn với Lý Hiểu Phương ngay. Cô tới cửa hàng trong trường một chuyến, đứng xếp hàng chờ một lúc. Tới lượt thì gọi điện thoại cho Nguyễn Trường Phú.

Quả nhiên, ông ta vẫn ở văn phòng chờ cô. Điện thoại vừa có người nghe, Nguyễn Khê đã hỏi ngày: “Bác hỏi được gì rồi?”

Nguyễn Trường Phú nói: “Chắc là Thu Văn đã động vào thư của con, nhưng không có chứng cứ xác thực. Trong nhà chỉ có Hồng Bình chú ý, có một thời gian Thu Văn liên tục đi xem hòm thư, đi học hay tan học đều tới xem một lượt, còn lấy thư trong đó ra nữa.”

Nguyễn Khê khẽ cắn răng một cái: “Con biết ngay là cô ta mà.”

DTV

Nguyễn Trường Phú nói: “Bây giờ nó không ở nhà, nếu không ba nhất định sẽ giúp con hỏi cho ra. Năm ngoái bảo con bé tới gia nhập nông trường, kết quả đầu năm nay nó đã trốn khỏi đó, bây giờ không biết đi đâu. Ba coi như chưa từng nuôi đứa con gái này.”

Nguyễn Khê nói cho ông ta biết: “Bây giờ, cô ta đang ở Bắc Kinh, tới tìm Lục Viễn Chinh.”

Giọng của Nguyễn Trường Phú đột nhiên cao lên: “Lục Viễn Chinh? Hai bọn chúng chưa chia tay à?”

Nguyễn Khê nói: “Sao có thể chia tay được, còn ngọt ngào lắm.”

Nguyễn Trường Phú tức gần chết: “Nó cứ chờ đấy, bây giờ ba sẽ tới nhà họ Lục để hỏi cho rõ ràng.”

Nói xong, ông ta không đợi Nguyễn Khê nói tiếp đã cúp điện thoại cái rụp. Cô buông điện thoại xuống, trả tiền rồi ra khỏi cửa hàng. Sau khi ra ngoài, Nguyễn Khê không đi ăn cơm ngay mà tới nhà xe bên ngoài ký túc xá lấy xe đạp đi tìm Hứa Chước. Trường của anh ấy cách trường cô khá gần, đạp xe một lúc là tới.

Nguyễn Khê báo thông tin của Hứa Chước ở ngoài cổng rồi đứng đó chờ chừng mười phút. Anh ấy chạy tới trước cửa, vừa thấy cô đã hỏi luôn: “Sao rồi?”

Nguyễn Khê dắt xe đạp tới gần Hứa Chước một chút, mặc dù cổng lớn này chẳng có ai đi ra đi vào. Khi tới nơi xa một chút thì cô đứng lại, nhìn anh ấy và nói: “Anh giúp tôi hẹn Lục Viễn chinh và Diệp Thu Văn ra ngoài nhé.”

Hứa Chước vẫn hỏi: “Sao rồi?”

Nguyễn Khê nhìn anh ấy và nói: “Diệp Thu Văn đã giở trò với thư của tôi, không chỉ có anh và Trần Vệ Đông mà còn có người khác.”

Hứa Chước nhíu mày, lập tức lộ ra vẻ buồn bực: “Là cô ta sao?”

Nguyễn Khê gật đầu nói: “Chính là cô ta, anh hẹn ra là biết ngay thôi. Tôi đoán cô ta sẽ không tùy tiện ra ngoài. Làm việc trái với lương tâm nên chắc chắn không dám chạm mặt với chúng ta. Nếu Diệp Thu Văn không ra thì cứ hẹn Lục Viễn Chinh ra trước cũng được.”

Hứa Chước nhìn Nguyễn Khê và gật đầu: “Được, để tôi hẹn xem thế nào.”

Ngón tay đặt ở phanh xe đạp của cô vô thức bóp: “Lần này, tôi phải khiến cô ta mất hết tất cả.”

Mặt trời ló ra một nửa từ tầng mây, ánh nắng nghiêng nghiêng chiếu xuống khiến bóng của máy may và cô gái ngồi sau máy may kéo dài ra, khắc trên mặt đường ở phía xa.

Một cô gái trẻ tuổi buộc tóc đuôi ngựa cài hoa màu xanh lam trên đầu đi tới trước quầy hàng nhìn một chút, sau khi chọn lựa được hai cái dây buộc tóc thì đi tới trước máy may cầm tập vẽ lên nhìn qua một lượt.

Cô ấy say sưa lật hết các tranh, sau đó nhìn về phía cô gái ngồi phía sau máy may và hỏi: “Những thứ này đều do cô vẽ à?”

Nguyễn Khê đang tháo khóa của một bộ quần áo nghe vậy ngẩng đầu lên nói: “Đúng vậy, đều do tôi vẽ ra.”

Cô gái đầu cài hoa màu xanh cười nói: “Nhìn thật sự rất đẹp mắt, không biết may thì sẽ trông như thế nào. Tôi thấy cô biết dùng máy may, thay khóa và sửa quần áo cũng rất lưu loát. Cô có biết may quần áo không?”

Nguyên Khê vừa tháo khóa kéo vừa nói chuyện với cô ấy: “Biết, những thứ vẽ ra đều có thể may được.”

Cô gái đầu cài hoa màu xanh lật lật tập vẽ: “Hay là cô may một bộ ra xem nào, nếu thật sự có thể may được, nhìn cũng đẹp mắt thì tôi sẽ tới tìm cô may quần áo. Dù sao nhìn những bức vẽ này cũng rất đẹp.”

Quần áo mà Nguyễn Khê vẽ đều phù hợp với thẩm mỹ của thời này, sẽ không thời thượng tới mức niên đại này không thể chấp nhận được. Nhưng trong những thiết kế này cũng có ý tưởng của bản thân cô, đều là kiểu dáng mà trên đường chưa bao giờ thấy.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 329


Nguyễn Khê ngẩng đầu lên nói: “Cô xem thích kiểu nào thì chọn một bộ, cuối tuần cô tới xem. Cô thấy sao?”

Cô gái đầu cài hoa màu xanh nghe vậy thì vui mừng: “Thật sao?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Tôi làm theo kích thước của cô. Tới lúc đó, cô thích thì có thể mua, không thích cũng không sao. Tôi sẽ để lại làm đồ mẫu treo ở đây.”

Cô gái đầu cài hoa màu xanh nhìn Nguyễn Khê: “Không sao, thế đợi tôi mua vải tới trước?”

Nguyễn Khê nói: “Không cần đâu, tôi sẽ tự đi chọn vải. Trước hết cứ cho cô xem tay nghề của tôi thế nào đã.”

Chuyện tốt thế này, cô gái đầu cài hoa màu xanh nghe thấy vậy đương nhiên sẽ vui mừng. Dù sao, cô ấy chẳng phải bỏ cái gì hết, tới lúc đó thích thì mua còn không thích hoặc cảm thấy không đáng tiền thì không mua. Thế là cô gái đầu cài hoa màu xanh gật đầu: “Được, thế thì tuần sau tôi sẽ tới xem.”

Nói xong, cô ấy chỉ chỉ: “Nhà tôi ở trong cái ngõ nhỏ kia.”

Nguyễn Khê nhìn theo hướng mà cô gái chỉ, sau đó thu hồi ánh mắt cười nói: “Cô xem chọn một kiểu đi.”

Cô gái đầu cài hoa màu xanh cực kỳ vui vẻ, tỉ mỉ lật tập vẽ. Cuối cùng, cô ấy chọn một chiếc váy liền rồi nói: “Tôi thích rất nhiều kiểu, cảm thấy mỗi bộ đều rất đẹp. Trước hết cứ làm kiểu này đi.”

Nguyễn Khê cầm bút chì tích vào bức tranh kia một cái: “Được, vậy thì may bộ này.”

Cô gái đầu cài hoa màu xanh tỏ ra vừa hưng phấn vừa chờ mong nói: “Chủ nhật tuần sau tôi sẽ tới xem.”

Nguyễn Khê cũng vui vẻ, đứng dậy cầm thước dây đo kích thước thân thể cho cô gái và nói: “Bình thường tôi sẽ không đến, chỉ tới đây vào chủ nhật thôi. Vì thế chủ nhật cô tới tìm tôi là được rồi.”

Cô gái kia duỗi cánh tay ra hỏi: “Vì bình thường phải đi làm sao? Tôi đi làm ở Cung thiếu niên. Cô thì sao?”

Nguyễn Khuê cười một cái nói: “Tôi còn đi học.”

Cô gái đầu cài hoa màu xanh nhìn cô nói: “Cô đang học đại học à?”

Nguyễn Khê vừa đo kích thước thân thể vừa đáp: “Đúng, bây giờ đang học năm hai đại học.”

Cô gái đầu cài hoa màu xanh tỏ ra hâm mộ: “Tôi thi hai lần nhưng cả hai lần đều trượt. Vì thế đã từ bỏ.”

Nguyễn Khê lấy xong số đo thì cất thước dây vào ngăn kéo nhỏ của máy may. Cô gái đầu cài hoa màu xanh trả tiền cho hai dây buộc tóc thì rời đi, không nán lại nói chuyện với cô nữa.

Sau khi cô ấy đi, trước quầy hàng lại có một lượt người tới mua đồ. Nguyễn Khê phải đứng trước quầy hàng chào hỏi một lượt. Sau khi bán đồ, thu xong tiền, cô lại quay lại ngòi sau máy may, tiếp tục tháo khóa kéo.

Bây giờ đã sắp tới chạng vạng tối, trên đường có rất ít người qua lại. Tạ Đông Dương ngồi nghỉ trước quầy hàng, quay đầu nhìn cô nói: “Vì sao cô gái kia chẳng đưa cái gì mà cô lại may quần áo cho cô ấy.”

Nguyễn Khê bỏ khóa kéo bị hỏng đã tháo ra sang một bên, dùng máy may khóa mới vào quần áo. Cô vừa đạp máy may vừa nói với Tạ Đông Dương: “Nếu đã muốn bán tay nghề thì đương nhiên trước hết phải nghĩ cách để người khác thấy tay nghề của mình.”

Bây giờ, anh ấy đã biết vì sao cô lại kiếm được nhiều tiền hơn mình. Bởi vì, Nguyễn Khê có tay nghề, tương đương với việc bày ra hai quầy hàng vừa bán đồ vừa kiếm tiền từ tay nghề. Cũng vì thế cô càng ngày càng kiếm được nhiều tiền hơn anh ấy.

Đương nhiên, không phải Tạ Đông Dương đang so bì với Nguyễn Khê, càng không phải ghen tị vì cô kiếm được nhiều tiền hơn mình.

DTV

Anh nghĩ đi nghĩ lại nói: “Nói rất có lý.”

Nguyễn Khê thay xong khóa kéo thì vừa khéo người để quần áo ở đây sửa đi dạo phố quay lại. Thấy khóa đã được thay thì rất hài lòng, trả tiền sửa quần áo rồi rời đi. Nguyễn Khê ngồi trên ghế vươn vai một cái nhìn mặt trời đang ngả về tây: “Một ngày lại sắp kết thúc rồi.”

Thật ra, cũng có thể nói lại một tuần nữa đã trôi qua. Tạ Đông Dương nhìn cô cười hỏi: “Sau khi thu quán xong có muốn tới quán ăn để làm một bữa không?”

Nguyễn Khê buông lỏng cánh tay đang đặt trên máy may ra: “Tối nay tôi bận rồi, có hẹn với người khác.”

Tạ Đông Dương không để ý cười nói: “Thế thì lần sau chúng ta đi ăn vậy.”

Nguyễn Khê ngồi nghỉ ngơi thêm một lúc nữa, sau đó đột nhiên đứng dậy cầm cặp sách đeo lên và nói với Tạ Đông Dương: “Cậu ba, làm phiền anh trông giúp quầy hàng. Tôi đi ra ngoài mua chút đồ rồi về, nhanh thôi.”

Tạ Đông Dương vươn cổ lên hỏi: “Mua cái gì thế?”

Nguyễn Khê không quay đầu lại nói: “Mua vải về may quần áo.’

Cô mua vải xong trở về thì mặt trời đã hạ xuống thêm một chút rồi. Khoảng nửa giờ sau, cửa hàng ở ven đường lục tục bắt đầu đóng cửa. Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương cũng đã tới giờ thu dọn quầy hàng, dọn sạch đồ lên xe rồi đạp xe tới cửa hàng sửa xe để.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 330


Sau khi ra khỏi cửa hàng sửa xe, Nguyễn Khê tạm biệt Tạ Đông Dương rồi đạp xe rời đi. Trước khi đi, cô đã nói với anh ấy rằng tối mai sẽ tới đây kéo máy may. Cô muốn đưa máy may về ký túc xá để may quần áo. Rời khỏi nơi đây, Nguyễn Khê đạp xe tới cửa hàng tây.

Đây là nơi mà cô và Hứa Chước đã hẹn trước, đêm nay anh ấy sẽ hẹn Lục Viễn Chinh ra đây ăn cơm. Để tiện nói chuyện, Hứa Chước trực tiếp chọn một phòng bao nhỏ. Lúc Nguyễn Khê đi theo nhân viên phục vụ tới phòng bao, Lục Viễn Chinh và Hứa Chước đã ngồi bên trong.

Quả nhiên đúng như cô dự đoán, Diệp Thu Văn không hề tới. Thấy Nguyễn Khê tiến tới, hai người đang ngồi đồng thời đứng lên. Lục Viễn Chinh vô cùng khách sáo, tựa như người mặt lạnh nhìn Nguyễn Khê trên đường vào đầu tuần không phải anh ta vậy.

Đương nhiên cô cũng không để Lục Viễn Chinh mất mặt anh ta, khách sáo chào hỏi lại. Sau khi chào hỏi xong ba người ngồi xuống. Nguyễn Khê không thèm quan tâm bầu không khí thế nào, nhìn thực đơn gọi đồ ăn trước rồi tính. Đợi nhân viên phục vụ cầm thực đơn rời đi, cô nhìn về phía Lục Viễn Chinh cười hỏi: “Sao Diệp Thu Văn không tới?”

Anh ta nói: “Cô ấy không khỏe nên thực sự không tới được.”

Nguyễn Khê như đang trò chuyện với người quen về việc nhà: “Cô ta thuê phòng ở đây à?”

Lục Viễn Chinh gật đầu: “Đúng.”

Nguyễn Khê và anh ta cũng không được tính là quen biết, càng chẳng có gì để nói nên cô vào thẳng vấn đề: “Thật ra, hôm nay chúng tôi muốn gặp Diệp Thu Văn. Tôi muốn ba mặt một lời hỏi cô ta, rốt cuộc hai năm trước cô ta đã hủy của tôi mấy phong thư...”

Lục Viễn Chinh tỏ ra nghi ngờ: “Thư gì?”

Nguyễn Khê nhìn về phía Hứa Chước. Anh ấy nhìn anh ta và nói: “Tôi ở trong quân đội đã viết thư cho Tiểu Khê. Cô ấy hoàn toàn không nhận được thư của tôi. Tiểu Khê gọi điện thoại về nhà hỏi, là Diệp Thu Văn đã giở trò với mấy phong thư.”

Lục Viễn Chinh hơi sửng sốt, một lúc sau nói: “Không thể nào, chắc chắn các người là lầm rồi. Thu Văn sẽ không làm chuyện như vậy.”

Lục Viễn Chinh nói: “Tôi ở với cô ấy nhiều năm như vậy, sao tôi lại không hiểu rõ Thu Văn chứ?”

DTV

Nguyễn Khê nắm chặt lấy d.a.o nĩa trong tay: “Hai người ở bên nhau không ít năm nhưng thời gian mà các người thực sự chung đụng được bao lâu? Tôi và cô ta ở với nhau gần ba năm, dù sao tôi cũng hiểu Diệp Thu Văn hơn anh.”

Lục Viễn Chinh nhìn Nguyễn Khê rồi nhẹ nhàng hít vào một hơi, kìm nén cảm xúc, một lát sau đột nhiên đứng lên nói: “Nếu như các người hẹn tôi ra chỉ là để nói xấu sau lưng Thu Văn thì xin lỗi tôi không thể tiếp tục ở đây. Hai người ăn đi.”

Nguyễn Khê bỏ d.a.o nĩa trong tay xuống: “Tôi biết anh sẽ không tin nhưng anh muốn biết vì sao cô ta lại hủy thư của tôi không?”

Thân thể ở cạnh bàn ăn của Lục Viễn Chinh khựng lại, anh ta nhìn về phía này chờ cô nói tiếp.

Nguyễn Khê ngẩng đầu lên nhìn anh ta và chậm rãi nói: “Bởi vì cô ta thích Hứa Chước. Nếu không phải lúc trước anh ấy không để ý tới Diệp Thu Văn, cô ta sẽ không ở bên anh. Lục Viễn Chinh anh chỉ là vật thay thế mà thôi.”

Hả? Hứa Chước ngồi trên ghế cũng hơi sững sờ, sau đó đưa tay lên sờ cằm.

Trong nháy mắt, mặt Lục Viễn Chinh trở nên xanh mét. Anh ta quay đầu nhìn Hứa Chước một chút rồi lại quay đầu nhìn Nguyễn Khê và cau mày nói: “Cô đang nói hươu nói vượn cái gì thế? Tôi sẽ không tin lời cô dù chỉ một chữ. Thu Văn sẽ không hủy thư của các người, tâm ý của cô ấy với tôi cũng không thể nào là giả.”

Hứa Chước đột nhiên lên tiếng: “Thế thì cũng không chắc.”

“...”

Nghe anh ấy nói vậy, thân thể Lục Viễn Chinh đột nhiên cứng ngắc, lông mày nhíu chặt. Sắc mặt của anh ta càng trở nên khó coi hơn, vừa đen vừa xanh mét.

Một lúc sau, Lục Viễn Chinh quay đầu lại nhìn và hỏi anh ấy: “Hứa Chước, anh có ý gì?”

Hứa Chước nhìn anh ta chằm chằm: “Anh nói tôi có ý gì? Anh nói xem vì sao cô ta lại hủy thư của tôi?”

Giọng của Lục Viễn Chinh lúc này trở nên vừa trầm vừa nặng: “Không thể nào có chuyện cô ấy hủy thư của anh. Thu Văn sẽ không làm mấy chuyện thất đức này.”

Nguyễn Khê nhìn anh ta và nói: “Nếu anh đã cảm thấy cô ta không làm thì đưa Diệp Thu Văn tới đây đối chất đi. Chúng tôi chỉ muốn hỏi rõ ràng chuyện này, muốn nhận được một kết quả. Nếu cô ta không làm thì tới nói rõ là được, không cần thiết phải chột dạ giả bệnh không dám tới. Nếu Diệp Thu Văn thật sự không làm, chuyện này không liên quan gì tới cô ta thì tôi nhất định sẽ xin lỗi cô ta, xin lỗi anh. Từ đây hiềm khích lúc trước giữa chúng ta sẽ tiêu tan, tôi cũng sẽ không nhắc tới chuyện trước kia nữa, sau này sẽ là bạn tốt. Có một người bạn là sinh viên Bắc Đại như tôi, đối với anh hay Diệp Thu Văn đều không hề lỗ, đúng không?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 331


Lục Viễn Chinh nhìn gương mặt nghiêm túc của Nguyễn Khê, không hề nói thêm gì nữa, sải bước đi ra ngoài.

Giọng nói của cô lại vàng lên lần nữa: “Cùng thời gian này vào tuần sau, chúng ta sẽ chờ các người. Nếu tới lúc đó hai người không tới thì rõ ràng thư là do cô ta lấy. Tôi không cần biết Diệp Thu Văn trốn ở nơi nào, sớm muộn gì tôi cũng sẽ tóm được cô ta.”

Lục Viễn Chinh không hề dựng bước, ra khỏi phòng bao thì đóng “rầm” cửa một cái.

Trong phòng bao lại yên tĩnh trở lại, Hứa Chước nhìn Nguyễn Khê một lúc rồi nói: “Em muốn làm Lục Viễn Chinh tức c.h.ế.t à!”

Cô nhìn anh ấy: “Nói không chừng, Diệp Thu Văn thực sự có ý với anh đấy. Chỉ có điều, anh không để ý mà thôi.”

Hứa Chước nghĩ một lúc: “Nghe cũng rất có khả năng, vì thế tôi cảm thấy Lục Viễn Chinh đã bị k*ch th*ch.”

Nguyễn Khê hỏi: “Anh cảm thấy cuối tuần bọn họ có tới không?”

Hứa Chước cũng không thể chắc chắn được: “Tới lúc đó rồi xem tình huống.”

Lục Viễn Chinh ra khỏi nhà hàng tây thì lập tức đạp xe về căn phòng nhỏ mà anh ta thuê cho Diệp Thu Văn. Sau khi cô ta tới Bắc Kinh vào đầu nằm, mọi thứ từ ăn tới ở đều do anh ta lo.

Bởi vì Diệp Thu Văn không có hộ khẩu ở nơi này nên không thể tìm việc làm, hơn nữa còn chưa quen thuộc với cuộc sống ở nơi đây. Vì thế, cô ta chẳng thể làm gì được, chỉ có thể dựa vào Lục Viễn Chinh nuôi.

Có thể nói, bây giờ Lục Viễn Chinh là tất cả của cô ta. Khi anh ta còn chưa đạp xe về tới căn trọ nhỏ kia thì đã thấy Diệp Thu Văn cáo ốm không thể rời giường. Lục Viễn Chinh siết chặt phanh dừng xe lại nhìn cô ta đi từ trong cửa hàng ra.

Trong tay Diệp Thu Văn còn cầm một túi lớn, đi trên đường chẳng hề có dáng vẻ gì là bị bệnh. Thậm chí, cô ta đi được mấy bước còn đá đá mấy viên đá nhỏ trên đường, bước chân rất nhẹ nhàng.

Cứ thế trong nháy mắt, tựa như có thứ gì đó vừa đổ rầm trong lòng Lục Viễn Chinh. Anh ta dừng xe lại đứng tại chỗ một lúc, cố gắng điều chỉnh hô hấp cho ổn đỉnh rồi mới giẫm lên bàn đạp đi theo phía sau Diệp Thu Văn một khoảng cách.

Lúc sắp tới căn phòng trọ kia, cô ta mới ý thức được gì đó bỗng nhiên quay đầu lại. Hai người đứng cách nhau một khoảng nhìn thẳng vào mắt đối phương. Sắc mặt Diệp Thu Văn lập tức trở nên cứng ngắc khó coi.

Mặt của Lục Viễn Chinh lại chẳng có biểu cảm gì, chỉ có con mắt đang nhìn cô ta là chớp.

Diệp Thu Văn đặt mấy thứ vừa mua ở cửa hàng lên bàn, cười nói với anh ta: “Chẳng phải anh đi ăn cơm với đám Hứa Chước sao? Sao nhanh như vậy đã quay về rồi?”

Lục Viễn Chinh ngồi xuống cạnh bàn, chỉ nhìn cô ta chứ không nói lời nào.

Diệp Thu Văn bị anh ta nhìn tới mức toàn thân run rẩy, gượng cười nói: “Buổi trưa bụng dưới của em đau dữ dội, không thể xuống giường được. Nhưng sau khi anh đi thì đột nhiên lại đỡ hơn nhiều. Em ở nhà một mình không chịu được nên ra ngoài cửa hàng mua một ít đồ.”

“Thật sao?” Lục Viễn Chinh vẫn nhìn cô ta.

Nụ cười trên mặt Diệp Thu Văn càng cứng ngắc hơn nhưng cô ta vẫn cố gắng gượng cười: “Đúng vậy, chẳng phải em ra ngoài còn gặp anh sao?”

Lục Viễn Chinh nhìn cô ta chằm chằm, không đón lời mà im lặng một lát rồi hỏi tiếp: “Em có lừa gạt anh không?”

Diệp Thu Văn bị anh ta hỏi như vậy thì sững sờ, nhưng lập tức mỉm cười và đáp: “Chẳng lẽ anh không biết em là người như thế nào sao? Sao em có thể lừa gạt anh chứ?”

Trong lòng Lục Viễn Chinh đang cực kỳ buồn phiền, phiền tới sắp không thở ra hơi. Anh ta biết trạng thái hiện tại của bản thân rất không ổn nên im lặng một lúc rồi đột nhiên đứng lên, chuẩn bị trở về trường học để bản thân bình tĩnh lại.

Diệp Thu Văn thấy anh ta muốn đi thì vội túm lấy cổ tay của Lục Viễn Chinh níu lại: “Anh đi đâu vậy?”

Anh ta cố gắng bình tĩnh nói: “Đêm nay anh về trường.”

Diệp Thu Văn không buông tay: “Chẳng phải lúc trước chủ nhật anh đều ở lại đây sao?”

Lục Viễn Chinh đứng tại chỗ hít sâu mấy hơi, cuối cùng vẫn không nhìn được mở miệng hỏi những câu mà hiện tại bản thân có thể nói ra khỏi miệng: “Có phải em đã động tới thư mà Hứa Chước viết cho Nguyễn Khê khi còn ở bộ đội không?”

Nếu không phải Nguyễn Khê nói Diệp Thu Văn thích Hứa Chước, chỉ coi anh ta là vật thay thế, có lẽ Lục Viễn Chinh cũng không để ý tới chuyện này như vậy. Nhất là vừa rồi khi thấy dáng vẻ chẳng có bệnh tật gì của Diệp Thu Văn thì càng để ý hơn.

Cô ta đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện này từ trước nên vội nói: “Không hề, bọn họ nói vậy sao?”

Lục Viễn Chinh nhìn cô ta một lúc, không hề nói thêm gì nữa.

DTV

Diệp Thu Văn nhìn dáng vẻ này của anh ta, hốc mắt lập tức ướt át. Nước mắt đọng trong hốc mắt long lanh như giọt sương nhỏ, giọng nói hơi xúc động: “Viễn Chinh, anh đang nghi ngờ em đấy à? Tại sao em lại động tới thư của bọn họ chứ?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 332


Ý nghĩ của Lục Viễn Chinh đang lung lay, đột nhiên cảm thấy bản thân nghi ngờ Diệp Thu Văn là chuyện không nên. Giữa hai bọn họ trải qua nhiều sóng gió như vậy mà vẫn giữ vững được nhiều năm tới giờ. Chẳng lẽ tất cả đều là giả sao?

Anh ta tỉnh táo hơn một chút, nín thở nhìn về phía Diệp Thu Văn và nói: “Thu Văn, không phải anh đang nghi ngờ em. Anh chỉ hy vọng em không bị người khác vu oan. Nếu chuyện này không phải em làm thì em hãy đi cùng anh tới gặp họ nói cho rõ.”

DTV

Làm sáng tỏ chuyện này thì sẽ không cần đội ô danh trên đầu. Nó cũng khiến Lục Viễn Chinh chắc chắn rằng cô ta không hề thích Hứa Chước, thật sự trong lòng chỉ có mình anh ta, từ đầu tới cuối chỉ có mình Lục Viễn Chinh.

Diệp Thu Văn nhấp nhấp miệng: “Nhưng em không muốn nhìn thấy Nguyễn Khê nữa. Lần trước anh cũng tận mắt thấy cô ta là dạng người gì rồi đấy. Nguyễn Khê khiến em luân lạc tới bước đường này, em không thể trêu chọc cô ta nữa. Em trốn tránh còn không được sao?

Nhắc tới chuyện lần trước, Lục Viễn Chinh nghĩ một lúc rồi nói: “Nhưng mà... Lần trước... Là em chủ động trêu chọc cô ta...”

Anh ta nhớ rõ, lúc đó Nguyễn Khê đã giả bộ như không quen biết Diệp Thu Văn. Là cô ta mở miệng trêu chọc cô trước. Nếu không phải Diệp Thu Văn trêu chọc Nguyễn Khê, e rằng cô sẽ chẳng nói nhảm với cô ta câu nào.

Trên mặt Diệp Thu Văn lộ ra vẻ bối rối, vội vàng nói: “Em thấy cô ta bày quầy hàng kia rất mất mặt, không nhịn được nên nói vài câu. Nhưng anh cũng thấy đấy, cô ta không phải người dễ bị người khác bắt nạt. Em cũng không dám trêu chọc Nguyễn Khê nữa.”

Lục Viễn Chinh nhẹ nhàng hít vào một hơi: “Em yên tâm đi, có anh ở đây. Anh sẽ không để cô ta bắt nạt em.”

Diệp Thu Văn mím môi lại, nhìn Lục Viễn Chinh. Cô ta phát hiện ra rằng anh ta thật sự muốn đưa bản thân tới trước mặt Hứa Chước và Nguyễn Khê để nói rõ ràng.

Dường như chuyện này đã đ.â.m sâu vào lòng Lục Viễn Chinh, Diệp Thu Văn không đi nói rõ ràng thì trong lòng anh ta sẽ không thoải mái. Nếu tìm nhiều cớ hơn để từ chối không đi thì chắc chắn Lục Viễn Chinh sẽ nghĩ rằng cô ta chột dạ.

Đương nhiên, Diệp Thu Văn có thể nhận ra vừa rồi anh ta thực sự đã nghi ngờ mình. Nếu không đi, quan hệ giữa cô ta và Lục Viễn Chinh sẽ thực sự bị ảnh hưởng bởi chuyện này. Bây giờ, anh ta chính là cọng cỏ cứu mạng cuối cùng của Diệp Thu Văn. Cô ta không thể để Lục Viễn Chinh sinh ra bất cứ sự nghi ngờ hay không tin tưởng mình.

Tóm lại, chẳng ai thấy cô ta đốt thư, chỉ cần Diệp Thu Văn không thừa nhận thì Hứa Chước và Nguyễn Khê có thể làm gì được?

Tới trước mặt nói rõ ràng khiến sự lo lắng trong lòng Lục Viễn Chinh được cởi bỏ, chuyện này cũng sẽ hoàn toàn kết thúc. Nếu cô ta không đi thì việc này sẽ thành cái gai nhọn cắm trong lòng Lục Viễn Chinh. Thỉnh thoảng nó sẽ phát tác đ.â.m tới hai người, không sớm thì muộn tình cảm của cả hai cũng sẽ xảy ra vấn đề.

Vì thế, cô ta gật đầu đồng ý với Lục Viễn Chinh: “Được.”

Sự phối hợp vừa rồi của Nguyễn Khê và Hứa Chước đem lại hiệu quả rất tốt. Dường như Lục Viễn Chinh còn sốt ruột hơn cả Nguyễn Khê, chưa tới chủ nhật đã tìm Hứa Chước. Sau đó, Hứa Chước lại tới tìm cô, bốn người hẹn gặp mặt ở bên ngoài.

Chạng vạng tối, trước khi ra ngoài, Nguyễn Khê đã dọn dẹp ký túc xá một lượt. Sau khi dọn dẹp xong, cô đeo túi lên lưng rồi đạp xe rời khỏi trường học, đi thẳng tới cửa hàng tây.

Nhân viên phục vụ của cửa hàng tây vẫn dẫn cô tới căn phòng bao hôm chủ nhật tuần trước, đưa tay nắm lấy chốt cửa và chuyển động một chút, cửa của phòng bao mở ra. Nguyễn Khê nhìn thấy Hứa Chước, Lục Viễn Chinh và Diệp Thu Văn đang ở bên trong.

Lục Viễn Chinh và Diệp Thu Văn cực kỳ khách sáo, thấy cô tới cũng đứng lên cùng Hứa Chước. Nhưng trên mặt Nguyễn Khê lại chẳng hề có chút biểu cảm khách sáo nào, cô cũng chẳng nhìn Hứa Chước và Lục Viễn Chinh thêm cái nào.

Trong mắt Nguyễn Khê tràn đầy khí lạnh, từ cửa vào đã nhìn chằm chằm Diệp Thu Văn. Cô nhìn chằm chằm rồi bước tới trước mặt cô ta. Vào giây phút bước chân Nguyễn Khê dừng lại, trầm mặt trực tiếp vung tay lên. Lúc tất cả mọi người trong phòng bao chưa kịp phong bị, cô đã tát mạnh vào mặt Diệp Thu Văn một cách chuẩn xác.

“Bộp!”

Bàn tay tát vào khuôn mặt tạo ra tiếng động giòn tan, nhân viên phục vụ ở bên cạnh cũng bị dọa trợn tròn mắt.

Không phải tới tụ tập ăn cơm sao? Đây là lễ gặp mặt gì vậy?

Diệp Thu Văn không kịp phản ứng đã bị đánh ngây người, cảm giác đau đớn bùng nổ trên khuôn mặt. Dấu tay nổi trên da, cô ta sững sờ đứng nguyên tại chỗ. Thấy Diệp Thu Văn bị đánh, Lục Viễn Chinh muốn vọt tới bảo vệ cô ta theo bản năng. Nhưng người còn chưa chạy tới trước mặt Diệp Thu Văn thì đã bị Hứa Chước kéo lại và khóa tay áp sát vào tường.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 333


Hứa Chước đè anh ta xuống và bảo nhân viên phục vụ: “Cậu cứ đi ra ngoài trước đi, chúng tôi có chút việc muốn tự giải quyết.”

Nhân viên phục vụ bị dọa không dám xen vào, vội vàng đóng cửa chạy như bay.

Lục Viễn Chinh bị Hứa Chước khóa chặt không động đậy được, sau khi vùng vẫy mấy lần thì tức giận nói: “Hứa Chước, Nguyễn Khuê! Hai người có ý gì? Đây chính là gặp mặt nói rõ ràng của các người sao? Nói như vậy đấy à? Thả tôi ra! Khốn kiếp!”

Nguyễn Khê chẳng thèm để ý tới Lục Viễn Chinh, chỉ nhìn chằm chằm Diệp Thu Văn với ánh mắt lạnh lùng, mở miệng hỏi: “Lăng Hào, cô biết cái tên này không?”

Thấy dáng vẻ này của Nguyễn Khê, Diệp Thu Văn cảm thấy hơi sợ cô: “Tôi không biết cô đang nói cái gì…”

Không biết?

Nguyễn Khê vung tay lên tát mạnh một cái, sau khi đánh xong nhìn chằm chằm cô ta và hỏi: “Lăng Hào! Có nhớ không?”

Khóe miệng của Diệp Thu Văn bị đánh đỏ ửng lên, cô ta cảm thấy nửa gương mặt đã sưng tấy cả lên. Khuôn mặt đau tới mức cả người run lên sắp mất tri giác, đồng thời đầu cũng trở nên choáng váng.

DTV

Thân thể này của Nguyễn Khê sinh ra và lớn lên ở nông thôn, từ nhỏ đã leo núi, trèo cây, cắt cỏ cho lợn, làm những việc của nhà nông nên sức lực rất mạnh. Cô không sợ Diệp Thu Văn đánh nhau với mình. Mặc dù khung người của cô ta lớn hơn Nguyễn Khê một chút nhưng sức lực lại không bằng.

Thấy Diệp Thu Văn không nói lời nào, Nguyễn Khê vung tay lên tát thêm một cái nữa.

Mỗi cái tát cô đều dùng toàn lực, bộc phát toàn bộ sức lực trong cơ thể gần như là để phát tiết, mỗi cái tát đều như muốn đánh c.h.ế.t cô ta vậy.

Lục Viễn Chinh giãy giụa muốn qua bảo vệ Diệp Thu Văn nhưng lại bị Hứa Chước khống chế không thể động đậy được.

Thế là anh ta tiếp tục mắng Hứa Chước: “Hứa Chước tên khốn nạn này! Buông ra! Anh buông tôi ra ngay! Các người đúng là lưu manh. Chẳng phải muốn đối mặt nói rõ ràng sao? Nếu không phải Thu Văn làm các người phải xin lỗi, trả lại sự trong sạch cho cô ấy. Kết quả hai người lại làm như thế này.”

Nguyễn Khê chẳng thèm để tâm đến sự gắt gỏng của Lục Viễn Chinh, vẫn nhìn chằm chằm Diệp Thu Văn và hỏi: “Có nhớ không?”

Cô ta siết chặt ngón tay, phát ra từng tiếng yếu ớt, tuy nhiên vẫn kiên trì nói một câu: “Tôi không biết cô đang nói cái gì.”

Nguyễn Khê vung tay lên lại tát một cái nữa, cái tát này vô cùng mạnh, một tia m.á.u tươi chậm rãi chảy từ trong khóe miệng của Diệp Thu Văn ra.

Thân thể của cô ta lắc lư hai cái, mùi m.á.u tươi tràn khắp khoang miệng. Cuối cùng Diệp Thu Văn cũng kịp phản ứng muốn đánh trả. Nhưng cô ta còn chưa kịp giơ tay lên thì đã bị Nguyễn Khê túm lấy cổ áo rồi đẩy xuống mặt ghế. Cô đè chặt Diệp Thu Văn xuống, sau đó vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm hỏi: “Có nhớ không?”

Cô ta bị đè không động đậy được, nửa gương mặt đau như bị lửa thiêu, cảm giác bên mặt đó đã bị đánh nát. Diệp Thu Văn ngẩng mặt lên nhìn Nguyễn Khê với ánh mắt lạnh lẽo tràn đầy lửa giận. Cô ta đột nhiên cười rung cả người, sau đó càng cười càng điên dại, nhìn cảm xúc hơi bất thường.

Cùng lúc này, Hứa Chước đột nhiên lên tiếng hỏi: “Lăng Hào là ai?”

Nguyễn Khê nghe thấy câu này thì quay đầu nhìn anh ấy, cô thấy Hứa Chước chau mày, đáy mắt đen kịt. Diệp Thu Văn đang cười cũng quay đầu nhìn về phía anh ấy.

Nguyễn Khê không trả lời, Hứa Chước nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng tiếp tục hỏi: “Không phải hôm nay đến hỏi về thư mà tôi viết sao? Lăng Hào này là ai? Cho tới giờ tôi chưa từng nghe em nhắc về người này. Chẳng lẽ trừ tôi ra trong lòng em còn có người khác?”

Cảm xúc trên mặt Nguyễn Khê lẫn lộn giống như thật sự chột dạ, cô ngập ngừng một chút rồi mới lên tiếng: “Đương nhiên là không rồi. Chẳng lẽ anh còn chưa tin tôi sao? Tôi không phải loại người chân đạp hai thuyền. Lăng Hào là nữ, nào có người con trai nào tên là Dao, chữ Dao bên cạnh chữ Vương.”

Hứa Chước vẫn nhìn cô chằm chằm như trước, trên mặt vẫn còn lộ vẻ nghi ngờ: “Thật sao?”

Nguyễn Khê đột nhiên có chút tức tới mức khó thở, nhìn về phía anh ấy lớn tiếng nói: “Đương nhiên rồi. Bây giờ đang tìm Diệp Thu Văn để tính sổ, sao anh lại nghi ngờ tôi? Anh bị điên à! Tôi nói Lăng Hào là nữ! Là nữ! Chữ Dao bên cạnh chữ Vương!”

Hứa Chước có vẻ tin: “Em đừng giận, là nữ thì được, là lỗi của tôi. Tôi không nên nghi ngờ em.”

Lúc này cảm xúc của Diệp Thu Văn vốn đã có chút bất thường nay không thể khống chế được nữa, cô ta nhìn Nguyễn Khê gấp gáp nói: “Nói dối! Cô ta nói dối! Rõ ràng là Nguyễn Khê chột dạ nên tìm cách lấp l**m. Lăng Hào là nam, không phải chữ Dao bên cạnh chữ Vương mà là hai chữ Xoa tạo thành chữ Hào.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 334


Nói xong cô ta nhìn về phía Hứa Chước, nói với vẻ vui sướng: “Anh không ngờ tới phải không? Cô ta vừa ở trường học đeo bám anh vừa có một nhân tình ở Thân Hải, gia đình có điều kiện khá tốt, ba là giáo sư, mẹ là bác sĩ. Ông bà nội và ông bà ngoại của người kia đều không đơn giản. Người kia và cô ta thân mật ở dưới nông thôn nhiều năm, những bức thư kia vô cùng buồn nôn. Cô ta chính là người chân đạp hai thuyền. Nguyễn Khê coi anh là kẻ ngu để lừa gạt và cũng chẳng khác nào cái mỏ để đào.”

“Bộp!”

Tiếng bạt tai cắt ngang lời của Diệp Thu Văn, khóe miệng của cô ta chảy nhiều m.á.u hơn.

Nguyễn Khê nắm chặt cổ áo của cô ta, ánh mắt trở nên hung ác: “Cô cứ thử nói thêm một câu linh tinh nữa thử xem! Không có chứng cứ mà dám bôi xấu nhân phẩm của tôi, muốn phá hoại quan hệ giữa tôi và Hứa Chước đúng không? Cô có tin hôm nay tôi đánh c.h.ế.t cô không?”

Diệp Thu Văn bật cười, khóe miệng chảy m.á.u trông khá đáng sợ: “Cô cũng biết chột dạ, biết sợ à? Lăng Hào chính là nam! Là nam! Có vẻ trong lòng cô tên kia còn quan trọng hơn Hứa Chước đúng không? Thế thì cô đi tìm Lăng Hào đi, sao còn dây dưa với Hứa Chước? Một bên thì cùng Hứa Chước ở bên nhau nhưng trong lòng lại có người đàn ông khác. Cô vẫn luôn chân đạp hai thuyền, đúng là không biết xấu hổ. Cô thật bẩn thỉu!”

Nguyễn Khê níu lấy cổ áo Diệp Thu Văn và nói với giọng gấp gáp: “Nhà cậu ấy ở đâu? Nói địa chỉ cho tôi biết.”

Diệp Thu Văn cười ha hả không ngừng: “Hứa Chước anh thấy chưa, trong lòng cô ta thì Lăng Hào quan trọng hơn anh. Đáng tiếc, số thư kia đã bị tôi đốt mất địa chỉ tôi cũng quên rồi, cả đời này cô cũng không gặp được tên kia đâu.”

Diệp Thu Văn vui sướng nói ra những lời này, vô thức nghĩ rằng Hứa Chước sẽ tiếp tục giận dữ hỏi Nguyễn Khê, thậm chí sẽ cãi nhau đến không thể giải quyết được.

Dù sao chẳng có người đàn ông nào có thể chịu được điều này.

Kết quả cô ta chờ một hồi lâu, Nguyễn Khê buông tay đang túm cổ áo Diệp Thu Văn ra, Hứa Chước cũng buông Lục Viễn Chinh ra.

Dường như toàn thân anh ta không có chút sức lực nào, quay người tựa vào tường rồi ngửa đầu ngắm hai mắt lại.

Nguyễn Khê thu cảm xúc rất nhanh trên khuôn mặt tỉnh táo chẳng còn chút biểu cảm nào.

Cô đứng trước mặt hỏi cô ta: “Cô đã đốt tổng cộng mấy phong thư? Hai phong của Hứa Chước, hai phong của Trần vệ Đông, Lăng Hào có mấy phong? Ba lá thư? Bốn lá thư?”

Diệp Thu Văn đột nhiên kịp phản ứng, lập tức nhìn về phía Lục Viễn Chinh. Anh ta tựa vào tường hít sâu mấy hơi sau đó đẩy Hứa Chước ra, trực tiếp đi thẳng ra ngoài.

Diệp Thu Văn hoàn toàn luống cuống chẳng nghĩ được việc khác nữa, vội vàng muốn đứng dậy đuổi theo Lục Viễn Chinh. Kết quả, cô ta lại bị Nguyễn Khê kéo trở lại ghế.

Cô không hề buông tay nhìn chằm chằm Diệp Thu Văn: “Khai địa chỉ của Lăng Hào ra!”

Bây giờ, trong lòng cô ta chỉ có Lục Viễn Chinh, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng muốn c.h.ế.t vừa thảm hại vừa đáng thương. Giọng nói của Diệp Thu Văn cũng trở nên gấp gáp: “Cô để tôi đi đi! Đó không phải là người quen của tôi sao tôi lại phải nhớ địa chỉ. Tôi chưa từng ghi nhớ, ngoài Thân Hải ra thì không nhớ gì hết.”

Nguyễn Khê đè chặt Diệp Thu Văn xuống: “Trái lại cô nhớ rất kỹ nội dung trong thư.”

Cô ta sốt ruột gần như muốn khóc, nhìn cô rồi nói với giọng nghẹn ngào xuống nước: “Tôi thật sự không nhớ rõ địa chỉ, cô đánh thì cũng đã đánh rồi. Bây giờ, tôi cũng đã nhận, cầu xin cô để cho tôi đi đi. Cho dù hôm nay cô có đánh c.h.ế.t tôi, tôi cũng không thể nhớ được thứ kia. Đã đến bước này tôi còn tiếp tục giấu diếm làm gì nữa? Tôi thật sự không nhớ, người kia gửi ba phong thư sau đó không gửi nữa.”

Nguyễn Khê nhìn nửa gương mặt bị đánh sưng tấy và cả khóe miệng đang chảy m.á.u của cô ta còn định đánh thêm mấy cái nữa.

Nhưng cô không phải người không có lý trí, sợ đánh nặng quá sẽ xảy ra chuyện. Nếu thế thì Nguyễn Khê sẽ trở thành người bị xúi quẩy nên cô khẽ cắn môi cố nhịn xuống.

Một lúc sau, Nguyễn Khê buông tay ra, Diệp Thu Văn lập tức đứng lên lao ra cửa. Cô ta vội vàng chạy ra khỏi nhà hàng tây chạy tới nhà xe bên dưới.

Diệp Thu Văn phát hiện ra Lục Viễn Chinh không hề vứt bỏ bản thân rồi đi, Anh ta đang tựa vào bên cạnh xe đạp.

DTV

Cô ta chạy tới trước mặt Lục Viễn Chinh, bật khóc nói: “Viễn Chinh, em xin lỗi! Em không nên nói dối anh. Lúc đó em bị ma cũng xui quỷ khiến, vì bị Nguyễn Khê bắt nạt quá nhiều em không chấp nhận nổi, em chỉ muốn báo thù cô ta một chút thôi.”

Lục Viễn Chinh nhìn Diệp Thu Văn: “Tại sao em lại đốt thư của Hứa Chước?”

Cô ta khóc nước mắt nước mũi tèm nhem: “Chính là vì không muốn Nguyễn Khê đắc ý, không ngờ cô ta và Hứa Chước lại liên lạc được với nhau.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 335


Lục Viễn Chinh nói câu hỏi lúc trước không nói ra được: “Có phải em thích Hứa Chước không?”

Diệp Thu Văn vội vàng nói: “Sao có thể có chuyện đó được? Người mà em nhằm vào chỉ là Nguyễn Khê, chứ không phải vì có tâm tư gì với Hứa Chước. Em còn đốt cả thư của Trần Vệ Đông và Lăng Hào, vậy chẳng lẽ em cũng thích hai người họ sao? Em chỉ thích anh thôi.”

Anh ta có nên vui mừng không?

Lục Viễn Chinh nhìn Diệp Thu Văn: “Anh đột nhiên cảm thấy như mình không hề hiểu em.”

Diệp Thu Văn khóc nước mắt giàn giụa, trên mặt lộ ra vẻ chân thành, nói với giọng run run: “Viễn Chinh, mặc dù vì em hận Nguyễn Khê nên làm chuyện sai lầm nhưng em thật sự không có tâm tư khác với anh, em một lòng một dạ với anh. Tình cảm giữa chúng ta là toàn tâm toàn ý.”

Lục Viễn Chinh nhìn cô ta và hỏi: “Em lưu lạc tới bước này thật sự là do Nguyễn Khê tạo thành sao?”

Diệp Thu Văn hít hít mũi: “Sao lại không phải cô ta chứ? Từ ngày đầu tiên Nguyễn Khê đã có địch ý với em. Nếu không phải cô ta cản trở liên tục ở sau lưng giở trò thì sao em lại bước tới ngày hôm nay, cuộc sống của em sẽ luôn tốt.”

Cô vừa nói vừa khóc: “Viễn Chinh, em đã vì anh mà từ bỏ hết thảy, ngay cả ba mẹ em cũng không cần. Ở nơi này, em là người tứ cố vô thân, bây giờ em chỉ có anh thôi. Em không trở về được nữa, chúng ta ở bên nhau nhiều năm như vậy, em đã dâng hiến tất cả cho anh, mọi thứ tốt đều dành phần anh. Em không thể không có anh, em thật sự không thể rời xa anh được.”

Lục viễn chinh không thể chịu nổi mỗi lần cô ta khóc nhưng bây giờ anh ta lại không muốn bước tới lau nước mắt cho Diệp Thu Văn.

Lục Viễn Chinh dắt xe đạp ra khỏi nhà xe đi tới trước mặt cô ta, đưa xe cho Diệp Thu Văn và nói: “Em tự đi về trước đi, anh muốn yên tĩnh mấy ngày. Sau khi bình tĩnh lại anh sẽ quay về tìm em, đừng đến trường học tìm anh.”

Nói xong Lục Viễn Chinh quay người rồi đi, bóng dáng kia từ từ biến mất trong bóng đêm.

Diệp Thu Văn nắm chặt xe đạp gọi anh ta với giọng thê lương: “Viễn Chinh! Viễn Chinh!”

Cô ta có gọi thế nào Lục Viễn Chinh cũng không quay đầu. Diệp Thu Văn quăng xe đạp trong tay sang một bên thân xe đổ đập xuống đất. Cô ta ngồi thụt xuống ôm lấy chân vùi mặt xuống và khóc vừa khóc vừa nói: “Em thật sự không thể không có anh.”

“Anh đã nói đời này sẽ không phụ em.”

“Anh đừng bỏ em lại, em sợ…”

Làm náo loạn trong phòng bao của người ta một trận nhưng cơm vẫn phải tiếp tục ăn. Hứa Chước gọi nhân viên phục vụ tới, Nguyễn Khê gọi đồ ăn cho hai người sau đó lấp đầy bụng. Cơm nước xong xuôi hai người không về ngay, thấy thời gian còn sớm nên cả hai đi lòng vòng ở bên ngoài, đi dạo quanh công viên hóng gió hồ ngày xuân.

Mặt trăng trên bầu trời vừa lớn vừa sáng tựa như có thể nhìn thấy bóng dáng của thỏ ngọc đang đảo thuốc.

Nguyễn Khê vịn vào lan can, ngửa mặt hưởng thụ gió hồ, ngắm mặt trăng trên đỉnh đầu.

Hứa Chước ở bên cạnh hỏi cô: “Lăng Hào là ai?”

Nguyễn Khê nói: “Là một người bạn quen hồi dưới nông thôn, ba của cậu ấy mắc sai lầm nên bị điều chuyển xuống. Lăng Hào đi theo ba mẹ tới núi Phượng Minh và ở đó khoảng bảy tám năm. Bảy tám năm sau, án oan được sửa lại nên cả nhà Lăng Hào trở về Thanh Hải.”

Hứa Chước lại hỏi: “Bạn bè bình thường à?”

Nguyễn Khê cười nhìn anh ấy: “Nhỏ như vậy còn có thể là bạn bè gì? Có lẽ là vì chuyện của gia đình nên lúc đó cậu ấy cực kỳ khép kín. Vì thế khi có thời gian tôi sẽ tìm Lăng Hào chơi để cậu ấy vui vẻ một chút.”

Hứa Chước nghe xong thở phào nhẹ nhõm, vỗ tay vào lan can một cái: “Vậy là tốt rồi.”

Nguyễn Khê cười lườm anh ấy một cái: “Tốt cái gì? Tôi và anh cũng là kiểu bạn bè bình thường này.”

Hứa Chước nói: “Tôi biết, là kiểu có nhận được thư hay không cũng không quan trọng.”

Anh ấy lại tiếp tục hỏi: “Thế Lăng Hào thì sao? Em còn muốn tiếp tục liên lạc với cậu ấy không?”

Ngón tay của Nguyễn Khê bám vào lan can: “Thôi bỏ đi, thời gian đã qua lâu như vậy rồi, cậu ấy cũng đã có cuộc sống của bản thân. Từ khi Lăng Hào trở về thành phố tôi đã không còn lo lắng nữa. Thật ra, nếu cậu ấy ở nông thôn thì tôi sẽ lo rằng Lăng Hào có sống được không, sẽ nghĩ tới chuyện cậu ấy có vui vẻ không? Anh nói xem mỗi người mỗi nơi cuộc sống cũng khác nhau thì có thể có bao nhiêu chủ đề chung? Từ từ rồi tất cả cũng sẽ phai nhạt. Bây giờ, cho dù tôi liên lạc được với cậu ấy thì có thể nói cái gì?”

DTV

Hứa Chước nhìn cô lắc đầu chép miệng: “Sao em lại thực tế như vậy?”

Nguyễn Khê nhìn về phía anh ấy: “Thực tế chút thì đã sao? Lúc chúng ta vừa gặp mặt anh không cảm nhận thấy gì à? Có phải anh cũng cảm thấy có chút không dung nhập được với tôi và Tạ Đông Dương? Thỉnh thoảng còn cảm thấy bản thân rất lúng túng?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 336


Hứa Chước hắng giọng: “Em thật sự biết tất cả mọi chuyện.”

Nguyễn Khê hít sâu một hơi vỗ vào lan can một cái: “Bạn bè mà, cách xa nhau phai nhạt tình cảm là chuyện bình thường. Ở gần chung đụng nhiều thì tự nhiên sẽ lại thân thiết. Có duyên gặp lại vẫn là bạn tốt, anh nói xem có đúng không?”

Hứa Chước gật đầu: “Em nói gì cũng đúng!”

DTV

Nguyễn Khê mỉm cười: “Được rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta về trường học đi.”

Hai người sóng vai đạp xe về trường, Hứa Chước lại hỏi Nguyễn Khê: “Là một người bạn tốt hiện tại của em, tôi có thể mạo muội hỏi một chút rốt cuộc em thích một người con trai như thế nào không? Em chưa từng gặp qua người khiến bản thân rung động à?”

Nguyễn Khê nói: “Tôi thích tất cả những nam sinh đẹp trai.”

Hứa Chước: “...”

“Anh đang hỏi nghiêm túc đấy.”

Nguyễn Khê vẫn nói: “Quả thực đều thích, cảnh đẹp ý vui ai mà không thích? Nhưng bây giờ tôi không có tâm tư để ý tới phương diện kia, từ thứ hai tới thứ bảy đều đi học còn sợ không theo kịp chương trình. Bên cạnh tôi đều là người học giỏi anh biết mà? Thực sự rất áp lực. Chủ nhật còn ra ngoài mở quầy bán hàng kiếm tiền mệt c.h.ế.t đi được, làm gì có thời giờ mà nghĩ tới chuyện khác. Có thể ngủ đủ giấc đã khiến tôi cảm thấy hài lòng rồi.”

Hứa Chước quay đầu nhìn cô: “Người nhà không gửi tiền sinh hoạt phí cho em à? Sao lại phải vất vả như vậy?”

Nguyễn Khê nói: “Quan hệ trong nhà tôi phức tạp như vậy, sao anh có thể biết rõ được mọi thứ bên trong chứ. Quả thật tháng nào cũng gửi tiền, đồ ăn đồ dùng cũng sẽ gửi nhưng tôi vẫn muốn tự mình kiếm tiền. Thừa dịp bản thân còn trẻ còn sức khỏe thì liều mạng một chút.”

Hứa Chước thật sự quan tâm cô: “Sức khỏe dẻo dai cũng phải kiềm chế một chút dù sao em vẫn là một cô gái.”

Nguyễn Khê quay đầu nhìn anh ấy: “Anh xem thường con gái à?”

Hứa Chước vội nói: “Thế thì tôi thật sự không dám, tôi thật lòng quan tâm em thôi.”

Nguyễn Khê bật cười: “Anh cứ chờ đi, mặc dù bây giờ tôi mở quầy hàng thật sự không có thể diện, ai cũng có thể ném cái nhìn khinh thường về phía tôi. Nhưng chẳng bao lâu sau, bọn họ sẽ hâm mộ tôi, nói không chừng còn phải cầu cạnh tôi ấy chứ.”

Tới cuối năm nay, “triệu phú” đột nhiên xuất hiện. Những người đã cười nhạo cô trong năm qua đều phải trợn tròn mắt. Bây giờ có rất nhiều người xem thường Nguyễn Khê và Tạ Đông Dương, nói vô số lời khó nghe, tới lúc đó sẽ cảm thấy tự mình tát vào miệng mình.

Lúc xe xuống dốc, cô buông cả hai tay ra giang ngang đón gió lao xuống dưới. Hứa Chước đạp xe bên cạnh gào lên: “Em điên rồi à!”

Nguyễn Khê vừa đón gió vừa lớn tiếng nói: “Tôi không điên! Tôi phải cưỡi gió bay lên! Bay tới… Bầu trời!”

Máy may ngừng chuyển động, ngón tay nhấc tấm chặn lên, cắt chỉ lần cuối. Nguyễn Khê cầm kéo lên, cắt sạch sẽ đầu sợi trên trang phục. Cắt xong, cô lật quần áo sang mặt phải rồi đứng dậy cầm chỗ vai ướm trước người, bày ra cho Lý Hiểu Phương cùng hai người bạn cùng phòng khác xem.

Đôi mắt của ba người bạn cùng phòng đều sáng ngời, Lý Hiểu Phương giơ tay sờ chiếc váy: “Còn thật sự may được nè.”

Nguyễn Khê cười hỏi: “Thế nào? Có đẹp không?”

Lý Hiểu Phương vội vàng gật đầu nói: “Đẹp lắm! Cực kỳ đẹp! Trông rất tây!”

Nguyễn Khê không khỏi mỉm cười vui vẻ hơn, nhìn cô ấy rồi nói: “Dáng người của cậu vừa vặn, chắc mặc được chiếc váy này đấy, cậu có muốn thử không?”

Lý Hiểu Phương hơi được yêu mà sợ: “Có thể chứ?”

Nguyễn Khê dứt khoát gật đầu: “Có thể.”

Lý Hiểu Phương mừng rỡ xoa tay, sau đó cẩn thận cầm chiếc váy, vội chạy tới kéo rèm phòng ngủ lại.

Đợi cô ấy thay váy xong, Nguyễn Khê đi kéo rèm ra, Lý Hiểu Phương xoay một vòng, không giấu nổi niềm vui nơi khóe mắt cánh môi, dáng vẻ cực kỳ vui sướng, hỏi mấy người Nguyễn Khê: “Có đẹp không?”

Hai người bạn cùng phòng khác vội gật đầu nói: “Rất đẹp!”

Trong ký túc xá chỉ có một mặt gương cao nửa người mà ngày thường vẫn dùng. Liễu Hiểu Phương đứng trước gương, vuốt b.í.m tóc, ngắm nhìn mình mặc váy xinh đẹp trong gương một cách tỉ mỉ. Nụ cười trên mặt càng nồng đậm.

Chiếc váy liền thân này có tay dài, vừa hay có thể mặc vào mùa xuân bây giờ.

Khi cô ấy đang ngắm thì mấy bạn cùng phòng khác cũng vừa trở lại. Thấy Lý Hiểu Phương mặc váy mới, các cô ấy lập tức mở to mắt, vẻ mặt mừng rỡ và ngạc nhiên nói: “Ôi, chiếc váy thật đẹp!”

Lý Hiểu Phương rất vui vẻ: “Phải không? Trên phố cũng không có ai từng mặc chiếc váy xinh đẹp như này đâu.”

Một bạn cùng phòng bước tới vỗ vai Nguyễn Khê: “Cậu giỏi lắm, cậu đúng là còn có ngón nghề này.”

Nguyễn Khê được khen thì chỉ cười, sau đó lại thấy mấy bạn học nữ ở phòng ngủ khác đang thập thò ngoài cửa nhìn.

Họ trông thấy chiếc váy của Lý Hiểu Phương, ai cũng đều thích thú, ánh mắt lưu luyến giây lát rồi đi thẳng vào phòng ngủ nhìn.

Bởi vì không phải người của phòng ngủ Nguyễn Khê bọn họ, có một bạn nữ hỏi: “Cậu mua cái này ở đâu thế? Đẹp quá đi mất!”

Lý Hiểu Phương giơ tay chỉ vào Nguyễn Khê: “Nguyễn Khê tự vẽ tự may đấy.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 337


Ai nấy nghe xong câu này đều ngạc nhiên, đồng loạt quay đầu nhìn về phía Nguyễn Khê. Ánh mắt lại liếc nhìn chiếc máy may đặt ở trong phòng ngủ, vì thế kinh ngạc cảm thán: “Trời ạ, Nguyễn Khê cậu cũng giỏi quá đi mất!”

Nguyễn Khê cười khiêm tốn nói: “Cũng tàm tạm thôi.”

Đây nào phải tàm tạm chứ? Trong mắt họ thật sự quá thần kỳ!

Tuy nhiên, so với Nguyễn Khê, sự chú ý của họ vẫn đổ dồn lên chiếc váy nhiều hơn, cứ lôi kéo Lý Hiểu Phương nhìn tới nhìn lui. Bởi vì cửa phòng ngủ không đóng, chẳng mấy chốc đã thu hút rất nhiều người tới đây, trong phòng rất nhanh đã chật như nêm cối.

Con gái hay thích đồ vật xinh đẹp, nhất là váy áo đẹp đẽ.

Có bạn nữ xem xong đi ra ngoài lại trở về phòng mình kể lại. Vì thế chẳng mấy chốc, chiếc váy xinh đẹp với kiểu dáng đặc biệt này đã nhận được sự chú ý rất lớn trong ký túc xá nữ sinh. Rất nhiều cô gái nghe tiếng chạy tới xem, cứ hết đợt này đến đợt khác.

Bởi vì chiếc váy này không phải may cho mình, nên Lý Hiểu Phương cũng không mặc quá lâu, thử xong bèn nhanh chóng cởi ra. Sau khi cởi váy, cô ấy lấy móc áo treo váy lên, để những người khác trong ký túc xá ngắm váy chứ không ngắm người.

Cả buổi tối, trong ký túc xá người đến người đi không ngớt. Sau khi đóng cửa, Lý Hiểu Phương lấy chiếc váy xuống khỏi móc rồi ôm vào trong tay, lúc đưa cho Nguyễn Khê còn cười nói: “Mình chẳng muốn trả lại cho cậu nữa.”

Nguyễn Khê biết cô ấy đang bày tỏ sự yêu thích với chiếc váy này. Tất nhiên, bản thân cô nghe xong cũng cảm thấy vui vẻ, cô mỉm cười đưa tay nhận lấy váy rồi nói: “Nếu cậu thật sự muốn, thì có thể mua vải về, mình may cho cậu.”

Lý Hiểu Phương nghe thấy vậy, hai mắt sáng ngời: “Thật à?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Nhưng mà... phải thu tiền công...”

“Cái đó nhất định không thể cậu làm không công rồi.”

Lý Hiểu Phương cười nói: “Cậu chờ tháng sau mình bảo trong nhà gửi ít phiếu vải lên đã nhá.”

Lý Hiểu Phương vừa dứt lời, lại có một bạn cùng phòng khác hỏi: “Nguyễn Khê, chúng mình cũng có thể không?”

Nguyễn Khê quay đầu nhìn cô ấy: “Đều được, có tiền công là được, ai cũng có thể.”

Mấy bạn cùng phòng khác đưa mắt nhìn nhau, giao lưu ánh mắt đạt được ý kiến chung. Sau đó, một người trong số họ lại nói với Nguyễn Khê: “Vậy chúng mình cũng bảo người nhà gửi ít phiếu vải, mua vải rồi cũng may một chiếc, đến lúc đó, cùng mặc đi ra ngoài.”

Nguyễn Khê gật đầu: “Ừ, đến lúc đó mình may cho các cậu mỗi người một chiếc.”

Đây là lần đầu tiên Nguyễn Khê may váy liền thân, đặc biệt làm cho cô gái cài hoa màu xanh trên đầu. Cô lấy chiếc bàn là cắm điện cũ mà hai ngày trước Tạ Đông Dương mang tới cho mình, là chiếc váy một lượt, ủi xong cô gấp gọn rồi cho vào trong túi.

Rạng sáng chủ nhật, cô vẫn dậy sớm như vậy, rửa mặt ăn cơm rồi đi bày quán.

Bởi vì cô đã bê máy may về, nên cơm nước xong, tất nhiên lại phải đến ký túc xá một chuyến, bê máy máy từ đó ra, rồi lại lái xe ba bánh có lều che tới ngoài cổng ký túc xá, đặt máy may lên xe.

Tuy bê tới bê lui cũng hơi mệt, nhưng không khó khăn gì mấy.

Nguyễn Khê lái xe ba bánh ra khỏi trường học, đến tiệm sửa xe của Tạ Đông Dương trước. Cô tới tiệm sửa xe lấy hàng hóa của mình, rồi cùng anh ấy đội nắng mai buổi sớm đi đến Đại Sách Lan, bày sạp trên phố bắt đầu bán hàng.

Bởi vì thời gian của Nguyễn Khê có hạn, cô tạm thời nhờ Tạ Đông Dương lấy hàng. Nếu không, một tuần cô chỉ rảnh một ngày, chạy tới nhà máy lấy hàng đã hết, còn đâu thời gian đến bày quán.

Bày quán xong xuôi, Nguyễn Khê ngồi xuống sau máy may.

Có người mang đồ tới tìm cô thì cô tiếp đón, ai đến trước sạp mua hàng thì cô thu tiền bán đồ. Rất ít khi rảnh rỗi, nhưng cô cũng chẳng chịu ngồi không, không vẽ vời thì chính là đang xem sách... vất vả lắm mới thi đậu đại học, không thể bỏ dở được.

Thời gian buổi sáng đã hết, nhưng cô gái cài hoa màu xanh trên đầu tuần trước lại không tới.

Tạ Đông Dương cũng vẫn nhớ cô gái đó, buổi trưa rảnh rỗi, lúc ăn cơm anh ấy ngồi bên cạnh Nguyễn Khê, mượn máy may của cô làm bàn rồi nói với cô rằng: “Lẽ nào cô gái bảo cô may quần áo không đến nữa?”

Nguyễn Khê không để ý nói: “Không đến thì tôi lấy treo lên, có rất nhiều người muốn mua.”

Tạ Đông Dương đang ăn cơm nhìn sang cô: “Thế à?”

Nguyễn Khê liếc anh ta một cái: “Loại đàn ông lôi thôi như các anh không hiểu được đâu.”

Tạ Đông Dương hỏi trợn tròn mắt, có chút không vui: “Tôi lôi thôi chỗ nào chứ?”

Nguyễn Khê mỉm cười, không cãi với anh ấy nữa: “Dù sao anh cũng không hiểu.”

DTV

Tạ Đông Dương trộn mì trong bát: “Được, được, được, vậy thì cứ coi như tôi không hiểu đi.”

Cơm nước xong, nhân lúc người ít, cô bèn nằm bò lên máy may vẽ vời, vẽ một lúc lại xem sách.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 338


Chờ đến khi người trên phố từ từ trở nên đông đúc, có người đến trước quầy xem đồ. Cô lấy lại tinh thần bắt đầu chào mời bán hàng. Bởi vì cô mới bày quán không lâu, đa số là nhận các công việc vặt như sửa chữa quần áo.

Mặt trời dần ngả về phía Tây, lúc sắp ba giờ chiều, cô gái cài hoa màu xanh trên đầu đã xuất hiện.

Lần này, cô ấy không cài hoa màu xanh nữa, mà cài sợi dây bện màu cam. Với lại cô ấy không đến một mình, còn dẫn theo một cô gái chạc tuổi mình tới cùng. Hai người tay trong tay đi thẳng tới trước máy may của Nguyễn Khê.

Nguyễn Khê vừa ngẩng đầu đã nhận ra cô ấy, vì thế vội mỉm cười đứng dậy nói: “Cô đến rồi à.”

Cô gái cài hoa màu xanh hỏi: “Cô đã may xong chiếc váy chưa?”

Nguyễn Khê gật đầu, vội đi lấy chiếc váy đựng trong túi ra.

Cô đặt chiếc váy vào trong tay của cô gái cài hoa màu xanh rồi nói: “Cô xem có thích không?”

Cô gái cài hoa xanh nhân lấy chiếc váy rồi giũ ra xem, hai mắt lập tức sáng ngời. Sau đó, cô ấy sốt sắng ướm thử nó lên người, vui vẻ xoay người cho bạn mình ngắm thử, rồi hỏi bạn: “Thế nào? Thế nào?”

Cô bạn nhìn cũng rất thích, chỉ gật đầu lia lịa nói: “Rất đẹp.”

Chủ yếu là kiểu dáng chưa từng nhìn thấy trên đường, trông thời trang lại xinh đẹp, vừa rũ ra đã khiến hai mắt người ta sáng ngời. Mà chỉ cần là đồ đặc biệt lại thu hút ánh mắt của mọi người, cũng thật sự rất khó làm người ta chê xấu.

Nguyễn Khê nhìn cô gái cài hoa xanh rồi hỏi: “Cô có muốn thử một chút không?”

Cô gái cài hoa xanh quay đầu hỏi cô: “Có thể thử không? Đi đâu thử đây?”

Nguyễn Khê chỉ vào quán bên cạnh: “Tôi quen với nhân viên bán hàng của cửa hàng tơ lụa này, nhà cô ấy có chỗ thử.”

Không chỉ có chỗ thay quần áo, mà trong tiệm còn có gương thử đồ có thể chiếu toàn thân.

Cô gái cài hoa xanh rất vui vẻ, đưa tay khoác tay bạn mình: “Đi thôi, đi thử đồ cùng mình.”

Nguyễn Khê giao sạp hàng lại cho Tạ Đông Dương xem, còn mình dẫn theo cô gái cài hoa xanh và bạn cô ấy tới cửa hàng tơ lụa.

Bước vào trong mượn chỗ cho cô gái cài hoa xanh thay quần áo, lại kêu cô ấy tới ngắm trước gương.

Cô gái cài hoa xanh vừa ngắm gương vừa cười, khẽ hất làn váy hỏi bạn mình: “Cậu cảm thấy thế nào?”

Cô bạn vẫn luôn ở bên cạnh nhìn chăm chú, nhoẻn cười gật đầu nói: “Mặc lên cũng rất đẹp.”

Chính cô ấy cũng cảm thấy cực kỳ hài lòng, cảm giác như nhặt được báu vật. Nhất là cô nhân viên bán hàng tơ lụa cùng với khách khứa ra vào trong cửa hàng, đều đổ dồn ánh mắt lên chiếc váy trên người cô ấy, đôi mắt sắp dính cả lên người.

Cô bán hàng của cửa tiệm tơ lụa hỏi Nguyễn Khê: “Đây là cô may à?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Đúng vậy, là tôi làm.”

Cô bán hàng cười nói: “Không nhìn ra tay nghề của cô lại tốt như vậy, tôi còn tưởng rằng cô chỉ biết sửa khóa kéo hay quần áo gì đó thôi chứ? Ai dè còn thật sự biết may quần áo, còn làm đẹp nhường này nữa.”

Nguyễn Khê không tỏ ra khiêm tốn: “Không biết cũng chẳng dám bày ra.”

Cô bán hàng lại hỏi: “Cái gì cô cũng biết làm hả? Áo sơ mi, đồng phục, quần gì đó đều biết à?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Chỉ cần cô có thể nói ra, tôi đều có thể may được.”

Cô bán hàng ‘ôi mẹ ơi’ một tiếng: “Cô giỏi quá đi mất, thật ra cũng không hiếm người biết làm, biết may vá sẽ làm được quần áo. Nhưng kiểu dáng quần áo mà cô làm này vừa mới mẻ lại vừa đẹp, thật sự chưa từng nhìn thấy, cô gái này mặc lên đúng là rất đẹp.”

Cô gái cài hoa xanh bị cô ấy khen ngợi hoàn toàn không nhịn được cười.

Cô ấy ngắm mình trong gương đã đủ, lại quay người nhìn sang Nguyễn Khê rồi hỏi: “Chiếc váy này bao nhiêu tiền thế?”

Nguyễn Khê không hề do dự, nhìn cô ấy rồi trả lời: “Tám đồng.”

Cô gái cài hoa xanh hơi sửng sốt, cảm thấy giá này hơi đắt so với tiền công của cô. Nhưng nếu nói đắt quá mức thì trái lại không hề, chiếc váy này thật sự xứng với giá này.

Cô bạn bên cạnh nói thầm: “Cũng được, mấy kiểu váy liền thân không hiếm lạ cũng đã năm đồng rồi.”

DTV

Lúc cô gái cài hoa xanh im lặng đang do dự thì một người phụ nữ trung niên đã tới bắt chuyện với Nguyễn Khê hỏi cô: “Cô gái, có phải cô bày hàng may quần áo quanh năm ở đây không?”

Nguyễn Khê nhìn bà ấy nói: “Khi vào học thì chỉ có chủ nhật tới đây, chờ đến lúc nào nghỉ hè thì ngày nào tôi cũng tới.”

Người phụ nữ trung niên lại hỏi tiếp: “Vậy cô cũng giống mấy thợ may khác, nhận việc may vá quần áo hả?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Đúng vậy, muốn làm gì thì mua vải mang tới là được.”

Người phụ nữ trung niên nói: “Vậy được, rảnh rỗi tôi tới tìm cô may quần áo.”

Nguyễn Khê trò chuyện tới đây với người phụ nữ kia, cô gái cài hoa xanh cũng đã hạ quyết tâm. Cô ấy thay chiếc váy ra rồi ôm trong tay, sau đó lấy ra tám đồng từ trong túi, mỉm cười đưa tận tay cho Nguyễn Khê.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 339


Nguyễn Khê nhìn thấy tiền cũng mỉm cười, sau đó nói với cô ấy: “Nếu cô hài lòng thì sau này có thể đến tìm tôi làm, tất cả quần áo xuân hạ thu đông đều được hết. Còn có, nếu bạn bè của cô cũng thích thì có thể giới thiệu các cô ấy đến đây nhé.”

Cô gái cài hoa xanh mỉm cười gật đầu: “Được, tôi mặc váy này đến đơn vị quảng cáo hộ cô.”

Thử quần áo xong thì thu tiền, Nguyễn Khê cũng không ở lâu trong cửa hàng tơ lụa nữa.

Cô vội vàng chạy về quán của mình, bán mấy thứ cho vài vị khách đang xúm lại trước sạp hàng. Cô vừa thu xong tiền, ngẩng đầu lên thì đã thấy cô gái cài hoa xanh và bạn mình vẫn chưa đi, hai người cũng đi tới đây.

Nguyễn Khê nhìn hai người họ rồi hỏi: “Các cô còn cần gì nữa không?”

Cô gái cài hoa xanh chỉ vào bạn mình: “Bây giờ cô ấy cũng muốn may một chiếc.”

Việc làm ăn dâng đến tận cửa tất nhiên là chuyện tốt, Nguyễn Khê vội đi tới phía sau máy mau, hỏi bạn cô ấy: “Cô muốn may một chiếc giống hệt với bạn mình hả? Hay là may kiểu dáng mới?”

Cô gái này khá cổ hủ, không dám thử điều mới lạ, nhưng lại thật sự rất thích chiếc váy Nguyễn Khê làm, vì thế nhìn cô rồi nói: “Tôi muốn may một chiếc giống với cậu ấy, có phải tôi đi mua vải rồi mang đến đây, làm xong trực tiếp trả tiền công hay không?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Đúng vậy, từ thứ hai đến thứ bảy tôi không tới đây, chủ nhật tuần sau cô cứ cầm thẳng tới đây là được.”

Cô gái đồng ý với Nguyễn Khê xong, khoác tay cô gái cài hoa xanh rồi xoay người rời đi: “Về nhà lấy phiếu vải đi.”

Cô gái cài hoa xanh lúc này mới nhận ra: “Ý? Mình không dùng phiếu vải, chẳng phải được hời rồi à?”

Cô gái cài hoa xanh và bạn mình cùng nhau về nhà lấy phiếu vải, đến cửa hàng vải mua một tấm vải rồi lập tức trở lại tìm Nguyễn Khê. Sau đó, để lại vải cho cô, để Nguyễn Khê đo số, vóc người, rồi về nhà trong niềm vui cùng mong chờ tràn ngập cõi lòng.

Thấy hai người họ dần đi xa trên phố, Tạ Đông Dương quay đầu nhìn Nguyễn Khê nói: “Uy lực của chiếc váy này đúng là lớn mà!”

Nguyễn Khê cất giọng trêu chọc: “Anh cũng không xem là ai làm.”

Tạ Đông Dương giơ ngón tay cái với cô: “Tôi chẳng khâm phục ai cả, chỉ phục ngài Khê đấy!”

Vải và máy may đều cầm hết về ký túc xá, một tuần tiếp theo ở trong trường, sau khi tan học Nguyễn Khê vẫn tranh thủ may quần áo ở ký túc xá. Tất nhiên, cô đã thành thạo việc may vá nên tốc độ rất nhanh, làm một chiếc váy cũng không mất bao nhiêu thời gian.

Chủ nhật, cô lại đi bày hàng, mang cả váy đã may sẵn qua đó. Cô gái kia tới trả tiền công, vui vẻ cầm váy về, lần này, Nguyễn Khê đã hoàn thành đơn hàng may thứ hai.

Có chiếc thứ nhất thứ hai, hai cô gái mặc váy ra ngoài gọi đồng nghiệp và hàng xóm xem, còn có mấy khách hàng đã nhìn thấy Nguyễn Khê bán quần áo trong cửa hàng tơ lụa lần trước cũng mang vải tới tìm cô. Tiếp theo, tất nhiên có thêm chiếc thứ ba, thứ tư.

Nhóm Lý Hiểu Phương cũng muốn may quần áo mới thay đổi mùa, sau khi lấy được phiếu vải, họ tới cửa hàng vải mua vật liệu trở về, cũng bảo Nguyễn Khê may quần áo cho họ. Chờ đến khi quần áo mới của họ may xong, lại có người của các phòng ngủ khác cũng cầm vải tới tìm cô.

Cứ thế hai tháng ngắn ngủi, người tìm Nguyễn Khê may quần áo đã xếp thành hàng dài.

Nguyễn Khê nhận công việc trong tay, sau đó làm theo trình tự trước sau.

Vì thế, ngày thường ở ký túc xá cô cũng có thể kiếm được tiền, các bạn học trong trường sẽ mang vải tới ký túc xá tìm cô. Mà các công việc nhận ngày chủ nhật khi bày hàng cũng mang về đây làm. Đến chủ nhật, cô lại đi bày sạp bán cả ngày.

Như vậy, một tuần cũng kiếm được mấy trăm.

Mệt thì có mệt, nhưng lúc đếm tiền cũng thật sự hào hứng.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, một học kỳ đã trôi qua hơn nửa.

Thời gian lên lớp nên cửa hàng ít người nhất, Lục Viễn Chinh đi vào cầm điện thoại lên, bấm một dãy số rồi chờ.

Một lát sau điện thoại được kết nối, nghe thấy giọng nói truyền tới từ đầu dây bên kia, anh ta khẽ lấy một hơi rồi nói: “Mẹ, con là Viễn Chinh, sao hai tháng nay mẹ không gửi tiền sinh hoạt cho con thế?”

DTV

Một giọng nói bất mãn vang lên trong ống nghe: “Con còn mặt mũi gọi điện hỏi mẹ à? Mẹ cho con tiền sinh hoạt còn đều lấy đi làm gì? Có phải Diệp Thu Văn ở chỗ con đúng không? Con chê cô ta chưa hại mình đủ thảm à? Mẹ không biết rốt cuộc con đang nghĩ gì nữa? Bây giờ, con là sinh viên, con muốn cả đời này bị hủy trên người cô ta ư?”

Lục Viễn Chinh khẽ hít một hơi, lát sau lại lên tiếng: “Con cũng không thể mặc kệ cô ấy chứ?”

Giọng nói trong tai nghe càng thêm bất mãn: “Con là gì của cô ta? Cha mẹ cô ta không quản, con lại đi lo cho cô ta? Cô ta đang kéo chân sau, liên lụy đến con đấy con có biết không? Nếu con không chia tay với cô ta, về sau không có tiền đâu.”

Reng, reng, reng...

Trong điện thoại vang lên tiếng máy bận.
 
Back
Top Bottom